Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3399


Dù bây giờ đã tỉnh lại nhưng toàn thân đau nhức vô cùng, đặc biệt là vai và cánh tay trái, hoàn toàn không thể cử động được chút nào, xương hông bên trái cũng như bị dao, rìu chặt.

Dựa trên kinh nghiệm của một tử sĩ, hắn biết rằng cánh tay trái của mình đã bị gãy rồi, có lẽ xương hông trái cũng bị gấy luôn.

Lại thêm mũi tên c*m v** đùi nên gần như hắn không có cơ hội trốn thoát. “Không được, không bao giờ được bỏ cuộc cho đến phút cuối cùng!"

Đội trưởng tử sĩ cắn chặt răng, động viên bản thân rồi từ từ giơ tay phải lên, cố gắng chạm vào cánh tay trái và xương hông trái để xác nhận vết thương.

Ai ngờ đâu hắn vừa mới nâng tay phải lên chưa được mười centimet thì đã nghe thấy tiếng huýt sáo từ trên đầu.

Giây tiếp theo cánh tay phải vừa mới nâng lên của hắn đã bị bắn thủng.

Sau đó lại có thêm nhiều mũi tên lao tới, lần lượt đánh vào cánh tay và đùi của hắn.

Ngay cả phần đùi bị trúng tên cũng không bỏ qua. Giờ phút này tử sĩ mới thực sự tuyệt vọng.

Nơi này cách núi Thiết Quán và làng Tây Hà không xa, chắc chắn là vùng nội địa lãnh thổ của Kim Phi.

Cho dù hẳn đang ở thời kỳ đỉnh cao, một khi bị lộ cũng khó có thể trốn thoát chứ đừng nói đến hiện tại.

Hiện tại tứ chỉ của hẳn đều bị tên bắn trúng, xương hông bị gãy, rơi xuống chắc chắn bị nội thương, trên đầu có ít nhất mấy chục cái nỏ cầm tay chĩa vào hắn...

Dù tử sĩ có không cam lòng đến đâu thì giờ phút này hắn cũng không thể nghĩ ra cách nào để trốn thoát.

Nhìn thấy các nữ công nhân đã buộc dây và đang trèo xuống dây, tử sĩ không khỏi thở dài: “Xem ra lần này thật sự gặp phải rắc rối rồi!”

Các nữ công nhân đi xuống rất nhanh, trượt theo sợi dây xuống đáy khe núi trong vài giây, sau đó cầm chắc nỏ cầm tay cẩn thận đi đến tiếp cận lão đại của tử sĩ.

Lão đại của tử sĩ dùng sức vặn cổ nhìn về phía Trung Nguyên rồi cười khổ, dùng hết sức lực nâng bàn tay phải vẫn còn chút cảm giác lên đặt lên thắt lưng.

Kéo một cái! Mặc dù giây tiếp theo một mũi tên khác được bắn vào tay phải của hắn nhưng vẫn có âm thanh “Xuy xuy xuy” phát ra từ thắt lưng của hắn và bốc ra một làn khói xanh.

Một nửa số nữ công nhân bước xuống lúc này là cựu chiến binh đã từng ra chiến trường, vừa nhìn thấy khói xanh thì sắc mặt cũng thay đổi.

“Ẩn nấp, hắn kéo lựu đạn!”

Một nữ công nhân hét lên nhắc nhở rồi xoay người bỏ chạy, núp sau một gốc cây lớn.

Các nữ công nhân khác cũng nhanh chóng phản ứng kịp rồi nhao nhao tìm chỗ ẩn nấp.

May mắn thay, lựu đạn phát nổ chậm vài giây, trong khe núi có nhiều cây cối, đá, các nữ công nhân phản ứng nhanh, tìm được nơi trú ẩn trước khi lựu đạn phát nổ.

"Miêu Nhi, cha có lỗi với con, cha đã hứa sẽ cùng con đi săn, nhưng chỉ sợ không làm được nữa rồi!"

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3400


Ngoài việc dễ nuốt nhầm thuốc độc, chuyện đầu tiên của những người có kinh nghiệm bắt giữ tử sĩ sẽ làm là cắt bỏ hàm dưới của họ để ngăn họ uống thuốc độc.

Đây là những nhược điểm của việc sử dụng hàm sau để giấu thuốc độc.

Với sự tuyên truyền liên tục của nhật báo Kim Xuyên thì ý thức danh dự của quân Thục hiện giờ ngày càng mạnh mẽ, nhiều binh lính sẽ buộc một quả lựu đạn vào ngực, khi trận chiến đến giây phút cuối cùng cạn kiệt đạn dược và lương thực, họ sẽ sử dụng quả lựu đạn này để kéo kẻ địch cùng xuống mồ!

Các tử sĩ đã 'ăn ngập hành khi bị đội hộ tống phục kích, sau đó họ thấy phương pháp này hiệu quả hơn thuốc độc cũng bèn bắt chước theo.

Trước khi đội trưởng đội tử sĩ ra tay, hắn đã tháo chốt an toàn của một quả lựu đạn, lúc này đúng lúc đã dùng được.

Theo tiếng nổ mạnh vang lên, bụng của đội trưởng đội tử sĩ đã bị nổ tung thành từng mảnh, chết tan xác.

“Mọi người không sao chứ?” Mấy nữ công nhân trên khe núi hô xuống dưới.

“Không sao," Nữ công nhân phía dưới trả lời: “Nói với trưởng xưởng, hắn tự sát, chúng ta không bắt được người sống!”

Nữ công nhân phía trên lập tức chạy tới báo cáo với Tả Phi Phi.

"Dễ dàng với hắn quá!"

Tả Phi Phi tức giận nói.

Kim Phi nghe vậy cũng im lặng.

Thật ra y luôn cảm thấy tử sĩ là một đám người rất đáng thương.

Từ nhỏ đã bị trại huấn luyện mua đi, rồi lại được nuôi dưỡng nhu nuôi cổ khiến bọn họ giết hại lẫn nhau để lựa ra người mạnh nhất trong số đó. Không chỉ vậy,

mà còn luôn tẩy não để họ bằng lòng trung thành vô điều kiện với chủ nhân.

'Thỉnh thoảng một số chủ nhân b**n th**, sẽ sai khiến tử sĩ tự tay g**t ch*t người yêu hoặc con cái của họ để chứng tỏ lòng trung thành của mình.

Trước đây Kim Phi thấy người như vậy là không còn cách nào để cứu được, nhưng sau khi quen biết A Mai, Châu Nhi, Thấm Nhi và nhất là Bắc Thiên Tâm sau khi đi theo y, Kim Phi phát hiện họ cũng là con người và cũng có suy nghĩ riêng của mình.

Nếu điều kiện cho phép, họ cũng mong muốn được sống một cuộc sống tự do.

Ví dụ như Thấm Nhi sau khi bị thương đã rời khỏi Cửu công chúa, dấn thân vào cuộc sống tìm kiếm Ngưu Bôn.

Cách đây không lâu khi gặp lại Thấm Nhi, Kim Phi phát hiện trạng thái của cô ấy đã hoàn toàn khác với trước đây.

Tuy nhiên, Kim Phi cũng đồng cảm với những tử sĩ trong doanh trại của mình như Thấm Nhi, Châu Nhi. Thế nhưng y vẫn vô cùng căm hận những tử sĩ được huấn luyện bởi những quyền quý, nhất là các thành viên của đội ám sát, gặp được một người sẽ giết một người không hề thương tiếc.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3401


Sau đó thấy sắc mặt Kim Phi vẫn bình thường, còn đưa tay chạm vào cổ tay của Công chúa Lộ Khiết để kiểm tra mạch đập. Quan Hạ Nhi mới chợt nhận ra có

thể vết máu đó không phải là của y.

Rồi cô thở phào nhẹ nhõm bước đến phía sau tảng đá: “Đương gia, chàng không sao chứ?”

Quan Hạ Nhi vừa hỏi vừa sờ vết máu trên ngực Kim Phi.

“Không sao, đây là máu của Lộ Khiết,' Kim Phi chỉ vào Công chúa Lộ Khiết đang nằm trên mặt đất: 'Cô ấy đỡ một mũi tên cho tai”

Quan Hạ Nhi không khỏi cảm kích liếc nhìn Công chúa Lộ Khiết và cũng thấy có chút áy náy. Sau khi Công chúa Lộ Khiết tới làng, lần nào gặp Quan Hạ Nhị, cô ta cũng sẽ cảm tạ cô vì đã sắp xếp chỗ ở cho mình trong làng Tây Hà ở Kim Xuyên.

Nhưng Quan Hạ Nhi biết rõ, những nơi này không phải do cô sắp xếp mà là do Cửu công chúa lấy tên cô sắp xếp.

Trước đó Cửu công chúa và Kim Phi cũng đã nới tầm quan trọng của cuộc đàm phán này với Quan Hạ Nhi, nên cô cũng cảm thấy không có gì. Bây giờ biết được Công chúa Lộ Khiết đỡ tên giúp Kim Phi, nên Quan Hạ Nhi lập tức cảm thấy áy náy và cảm thấy mình không nên lừa dối Công chúa Lộ Khiết.

"Đương gia, Lộ Khiết muội muội thế nào rồi? Muội ấy sẽ chết sao?" Mắt Quan Hạ Nhi đỏ hoe hỏi.

"Ta cũng không biết, phải đợi Ngụy tiên sinh và Tiểu Cẩm đến nhìn rồi hãng nói." Kim Phi lắc đầu.

"Vậy ta đi mời họ!" Quan Hạ Nhi vừa nói đã đứng dậy.

"Không cần, Phi Phi đã cho người đi rồi!"

Kim Phi đưa tay giữ Quan Hạ Nhi lại.

Quan Hạ Nhi đang định nói thì đã nghe thấy tiếng của Chu Cẩm. "Mọi người tránh đường, tránh đường chút cho ta qua đi!"

Quay người lại, đã nhìn thấy Chu Cẩm và mấy nữ quân y đang chen lấn trong đám đông đi tới.

Họ cũng không phải do người của Tả Phi Phi mời đến, mà đã chạy qua ngay khi nhìn thấy làn khói đen.

Tuy nhiên, trong phòng y tế không có ngựa chiến và họ phải chạy đến chuồng ngựa để lấy ngựa trước nên mới đến muộn một chút.

Giống như Quan Hạ Nhi và Tả Phi Phi, Chu Cẩm bước vào đã kiếm Kim Phi trước. Thấy y không sao rồi mới thở phào một hơi, sau đó mới nhìn thấy Công

chúa Lộ Khiết đang nằm trên mặt đất.

"Tiểu Cẩm, Lộ Khiết muội muội đỡ tên cho sư phụ, con mau xem muội ấy thế nào rồi!"

Quan Hạ Nhi vẫy tay với Chu Cẩm. Chu Cẩm vừa nghe thấy

Công chúa Lộ Khiết bị thương do đỡ tên cho Kim Phi, đã nhanh chóng cầm một hộp thuốc nhỏ chạy tới và ngồi xổm bên cạnh y.

Cô ấy vừa quan sát mũi tên, vừa đưa tay chạm vào cổ Công chúa Lộ Khiết. Quan Hạ Nhi chắp hai tay trước ngực, không biết đang cầu nguyện cái gì đó. Kim Phi thấy Chu Cẩm rút tay lại nên đã vội hỏi: "Thế nào?"

Tuy y là sư phụ của Chu Cẩm nhưng Kim Phi chỉ chỉ dạy Chu Cẩm một số kiến thức thông thường trong ngoại khoa, còn những kỹ năng y học cụ thể Chu Cẩm đều được học từ Ngụy Vô Nhai.

Mây năm qua, Chu Cẩm đã chữa trị cho vô số người bị thương và cùng Ngụy

Vô Nhai phẫu thuật vô số thi thể, kinh nghiệm thực tiên cực kỳ phong phú nên từ lâu thành quả trong y học đã cao hơn sư phụ Kim Phi biết bao nhiêu lần.

Chắc chắn có thể nói là trò giỏi hơn thầy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3402


Mũi tên ở giữa lưng, nếu không có bộ phận quan trọng nào bị tổn thương thì bình thường sẽ không hôn mê.

Trên chiến trường, có người bị trúng mấy mũi tên trên người mà vẫn còn tiếp. tục chạy.

Chu Cẩm dùng cái kéo nhỏ cẩn thận cắt mở một cái lỗ nhỏ theo cái lỗ do mũi tên tạo ra, cẩn thận quan sát vị trí miệng vết thương, suy đoán và nói: "Có thể cô ấy đã bị thương đến phổi, hơn nữa vì quá căng thẳng nên đã khiến cho cô ấy bị hôn mê."

Khi bọn họ đang nói chuyện, một nữ nhân viên hộ tống dẫn Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm chen qua đám người rồi bước vào.

Cả hai người đều mặc áo tơi, trong tay Lão Đàm còn cầm một chiếc lưỡi liềm, dáng vẻ hung hăng.

Cả hai người bọn họ đều làm việc ở ruộng thí nghiệm, nhìn thấy mũi tên lệnh thì vội vàng sai cận vệ đi dắt ngựa, đến hơi muộn một chút.

Lão Đàm thấy Kim Phi không có việc gì, tình hình xung quanh cũng đã được khống chế thì lúc này mới cắm lưỡi liềm vào trong thắt lưng vải phía trước ngựa chiến.

"Nguy tiên sinh, ông đến đúng lúc lắm, mau đến xem xem Lộ Khiết muội muội bị làm sao vậy?"

Quan Hạ Nhi lo lắng hô lên: "Cô ấy chặn một mũi tên cho đương gia, ngất đi rồi!"

Ngụy Vô Nhai vốn dĩ không có ấn tượng tốt với vị công chúa Đông Man này, nhưng khi nghe tin công chúa Lộ Khiết bị thương vì chặn một mũi tên thay cho Kim Phi thì nhanh chóng bước tới vài bước, ngồi xổm xuống bên cạnh công chúa Lộ Khiết, đầu tiên là quan sát vị trí của mũi tên trước, sau đó duỗi tay ra đặt lên cổ tay của cô †a.

Nửa phút sau, Ngụy Vô Nhai thu tay trái lại, sau đó nhéo vào cổ công chúa Lộ Khiết từ phía sau, tay phải thì đặt lên sau lưng đối phương.

Ngón cái và ngón trỏ bên tay trái đặt ở phía sau hơi dùng sức ấn nhẹ vào hai bên cổ, tay phải mở ra, lần lượt dùng ngón cái và ngón áp út ấn vào từng huyệt đạo một.

Sau đó, bốn ngón tay ở hai bên trái và phải cùng lúc ấn mạnh và giữ hơn mười giây, mọi người nhìn thấy công chúa Lộ Khiết giống như một người sắp chết đuối đột nhiên được cứu vớt, cô ta há miệng thật lớn thở hổn hển, sau đó mở mắt ra và ho khan dữ dội.

Mới vừa ho được hai tiếng đã cảm thấy sau lưng truyền đến một cảm giác đau nhức, một tiếng ho phát ra giống như đang bị dao khoét vào.

Nhưng không ho lại không nhịn được. Ngụy Vô Nhai đã đoán trước được chuyện này nên đưa tay ấn thêm mấy cái nữa ở trên lưng của công chúa Lộ Khiết, công chúa Lộ Khiết đột nhiên cảm thấy

cảm giác muốn ho này nhanh chóng biến mất.

Mặc dù sau lưng vẫn còn đau đớn như cũ, nhưng đã đỡ hơn vừa rồi rất nhiều.

Nếu là người bình thường trải qua kiếp nạn này, chỉ sợ sau khi tỉnh dậy mọi người đều cảm thấy mơ hồ, nhưng sau khi công chúa Lộ Khiết tỉnh lại thì đã bình tĩnh lại rất nhanh.

Cô ta không nói chuyện ngay lập tức, mà là liếc nhìn xung quanh trước, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Ngụy Vô Nhai.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3403


Nghĩ đến đây, công chúa Lộ Khiết mỉm cười với Ngụy Vô Nhai: "Làm phiền tiên sinh rồi!”

"Ngươi chặn mũi tên thay cho Kim tiên sinh, chính là cứu toàn bộ Xuyên Thục, đây là việc ta phải làm!"

Ngụy Vô Nhai xua tay: “Bây giờ trên người ngươi có vết thương, tạm thời đừng nói chuyện, cũng cố gắng đừng ho, biết chưa!"

"Vâng!" Công chúa Lộ Khiết ngoan ngoãn gật đầu.

Quan Hạ Nhi vốn muốn hỏi một chút xem công chúa Lộ Khiết thế nào rồi, nhưng khi nghe thấy Ngụy Vô Nhai nói như vậy thì cô đã từ bỏ ý định đó, dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Ngụy Vô Nhai: “Ngụy tiên sinh, tính mạng của Lộ Khiết muội muội không có nguy hiểm gì đâu đúng không?”

“Không sao đâu, có lão già này ở đây, chỉ cần cô ấy đừng dùng nước nhỏ vào miệng vết thương để tự tìm đường chết thì ta đảm bảo cô ấy sẽ không chết được!” Ngụy Vô Nhai tự tin nói.

Chu Cẩm nghe thấy vậy thì không nhịn được quay đầu lại, liếc mắt nhìn Ngụy Vô Nhai bằng ánh mắt cực kỳ ngạc nhiên.

Nói chung là thầy thuốc sẽ không nói quá vẹn toàn, cho dù có chắc chắn 90% có thể chữa khỏi một loại bệnh thì cũng chỉ nói khoảng 70%, nếu không nhỡ may giữa chừng có sai sót gì đó thì bọn họ sẽ không có cách nào giải thích lời nói quá vẹn toàn đã nói kia.

Bình thường Ngụy Vô Nhai khám bệnh ở phòng y tế cũng vậy, chưa bao giờ đưa ra lời đảm bảo như vậy.

Chỉ có Kim Phi mơ hồ hiểu được rằng Ngụy Vô Nhai đang lo lắng công chúa Lộ Khiết bị áp lực tinh thần quá lớn, cũng lo lắng Quan Hạ Nhi quá áy náy, cho nên đã cố ý nói như vậy.

Thành thật mà nói, đây cũng xem như là một loại trị liệu tâm lý.

Thật ra trong rất nhiều loại bệnh, trị liệu tâm lý cũng là một phương pháp điều trị rất tốt.

'Tâm trạng của người bệnh tốt thì sẽ nhanh chóng hồi phục. Ví dụ như bây giờ, nghe thấy Ngụy Vô Nhai nói như vậy, Quan Hạ Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, sự căng thẳng trên mặt của công chúa Lộ Khiết cũng biến mất một ít.

"Đương gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao chỗ này lại có người ám sát? Sao Lộ Khiết muội muội lại ở đây?" Quan Hạ Nhi hỏi.

Vừa rồi đám người Chu Cẩm và Ngụy Vô Nhai vẫn vội vã cứu người, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cũng cùng nhau quay lại nhìn về phía Kim Phi.

"Chúng ta tình cờ gặp được nhau..."

Kim Phi kể lại những chuyện đã xảy ra trước đó một cách đơn giản.

"Nghe giống như thủ đoạn của đội ám sát vậy,' Chu Cẩm nhíu mày nói.

"Đội ám sát chết tiệt, nếu không có Lộ Khiết muội muội chặn mũi tên thay cho đương gia thì đương gia đã gặp nguy hiểm rồi!" Quan Hạ Nhi tức giận nói.

Ngụy Vô Nhai không nói gì, nhưng lại nhìn công chúa Lộ Khiết một cách đây ẩný.

Theo những gì Kim Phi nói, việc công chúa Lộ Khiết xuất hiện ở đây quá trùng hợp, trùng hợp đến mức có hơi không hợp với lẽ thường.

Nhưng suy xét đến tình trạng bây giờ của công chúa Lộ Khiết, Ngụy Vô Nhai cũng không nói gì, chỉ là quyết định sau khi về sẽ nói chuyện với Kim Phi một chút.

Khóe mắt của công chúa Lộ Khiết vẫn luôn chú ý đến Ngụy Vô Nhai, phát hiện ra vẻ mặt của Ngụy Vô Nhai có gì đó không ổn thì lập tức đoán được suy nghĩ của ông ấy.

Chuyện này nhất định phải giải thích rõ ràng, nếu không cô ta bị trúng mũi tên này không những không có tác dụng, mà làm không tốt còn gây ra hiểu lầm giữa hai bên.

Công chúa Lộ Khiết vừa mới chuẩn bị mở miệng thì đột nhiên nghe thấy một trận ồn ào truyền đến từ một nơi cách đó không xa.

Sau đó chợt nghe thấy giọng nói của phó đội trưởng của đội cận vệ: "Mọi người, xin đừng lo lắng, đây là tỳ nữ của công chúa Lộ Khiết, vừa rồi cô ấy đã giúp chúng ta đuổi theo người ám sát mài!"

Nghe thấy giọng nói của phó đội trưởng, Kim Phi nhanh chóng đứng dậy nhìn sang.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3404


"Tiên sinh, Băng Nhi cô nương và Sương Nhi cô nương mỗi người bắt được một người ám sát..."

Phó đội trưởng đội cận vệ chắp tay báo cáo từ xa, trong lời nói còn có chút một chút mùi vị tranh công.

Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong, phó đội trưởng đội cận vệ đã nhìn thấy công chúa Lộ Khiết đang quỳ rạp trên mặt đất và mũi tên trên lưng của cô ta.

Tim phó đội trưởng đội cận vệ loạn nhịp, vô thức xoay người nhìn Băng Nhi và Sương Nhi.

Nhưng vừa mới xoay người lại đã cảm thấy một cơn gió thổi qua bên cạnh. Sau đó, một loạt âm thanh dày đặc truyền đến từ bên cạnh tảng đá lớn.

Có tiếng hắc đao rút ra khỏi vỏ, có tiếng nỏ tay lên nòng, còn có tiếng súng kíp được bỏ chốt an toàn...

Nhưng nhiều hơn nữa là "Không được nhúc nhích!" "Dừng lại!" linh tinh.

Phó đội trưởng đội cận vệ quay người lại thì nhìn thấy Băng Nhi và Sương Nhi đang đứng trước tảng đá lớn với vẻ mặt tức giận.

Tay trái của Băng Nhi cầm dao găm, tay phải cầm roi dài, hai tay của Sương Nhi cũng mỗi tay cầm một thanh đao ngắn.

Ở phía đối diện với bọn họ là vô số nhân viên hộ tống và nữ công nhân, trong tay cầm các loại vũ khí, đối mặt với hai người Băng Sương.

Các nữ công nhân của đội súng kíp ở núi Thiết Quán cũng vây quanh Kim Phi và Quan Hạ Nhi trước.

Khung cảnh đột nhiên trở nên đông cứng, hai bên có thể chiến đấu bất cứ lúc nào!

Phó đội trưởng đội cận vệ nhìn thấy vậy thì vẻ mặt cay đắng.

Vừa rồi bọn họ phối hợp với hai người Băng Nhi và Sương Nhi, đánh chết một sát thủ và bắt được hai người.

Ai ngờ mới có một lúc, hai bên đã gươm súng sẵn sàng.

Nhưng mặc kệ trong lòng nghĩ gì, phó đội trưởng vẫn biết rõ lập trường của mình, lập tức dẫn đội cận vệ vây quanh Băng Nhi và Sương Nhi từ phía sau!

"Băng Nhi cô nương, Sương Nhi cô nương, các ngươi hãy bình tĩnh một chút, đây là một sự hiểu lầm!"

Giang Văn Văn quen Băng Nhi và Sương Nhị, vội vàng đứng ra nói: “Mọi người bình tĩnh một chút!”

“Cất súng đi, đừng bóp cò!” Kim Phi cũng ra hiệu cho các cô gái cất súng kíp đi.

Lúc này chỉ là hiểu lầm giữa hai bên, nếu thực sự bóp cò thì đúng là không nói rõ ràng được.

Kim Phi nói gì thì các nữ công nhân nghe nấy, nhưng lần này lại không nghe theo mệnh lệnh của Kim Phi, nhưng bọn họ cũng ép nòng súng xuống, chỉ xuống mặt đất.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3405


Chỉ là các nữ công nhân của đội súng kíp vẫn che ở giữa Kim Phi và hai người Băng Sương, đề phòng bọn họ đột nhiên xông ra làm Kim Phi bị thương.

May mà Băng Nhi và Sương Nhi không làm như thế, bọn họ đều thu vũ khí về, một người bên trái, một người bên phải, quỳ xuống trước mặt công chúa Lộ Khiết: "Điện hạ, là chúng ta không làm tròn bổn phận, khiến cho điện hạ bị thương, xin điện hạ ban tội!”

“Thầy thuốc không cho bản cung nói nhiều, đừng lộn xộn nói mấy thứ vô dụng này!”

Công chúa Lộ Khiết tức giận liếc mắt nhìn hai người một cái: "Bất kể tiếp theo có xảy ra chuyện gì, nếu bản cung còn nhìn thấy các ngươi nhe răng với Kim tiên sinh thêm một lần nữa, thì bản cung sẽ không tha cho các ngươi..."

Còn chưa nói xong, công chúa Lộ Khiết lại bắt đầu ho khan.

Ngụy Vô Nhai thấy thế thì bước tới đè lưng của cô ta lại.

Ở thời phong kiến, suy nghĩ về sự khác biệt giữa nam và nữ rất nghiêm trọng, huống chỉ là công chúa Lộ Khiết, cho dù là con gái của một gia đình bình thường

thì cũng không thể để một người đàn ông xa lạ dễ dàng chạm vào mình.

Nhìn thấy Ngụy Vô Nhai đè lên lưng của công chúa Lộ Khiết lại, ý nghĩ đầu tiên trong đầu của Băng Nhi và Sương Nhi chính là chặt đứt tay của ông ấy.

Nhưng dựa trên những gì công chúa Lộ Khiết vừa nói thì bọn họ không thể làm như vậy, mà là đồng thanh quát Ngụy Vô Nhai: "Dừng tay!"

"Câm miệng!" Công chúa Lộ Khiết nói: 'Đây là thầy thuốc, ông ấy đang chữa bệnh cho bản cung, các ngươi không được vô lễ với tiên sinh!"

Băng Nhi và Sương Nhi nghe thấy công chúa Lộ Khiết nói như vậy thì mới nhận ra rằng sau khi Ngụy Vô Nhai đè lên lưng công chúa Lộ Khiết, công chúa Lộ Khiết đúng là đã ngừng ho.

Hơn nữa hành vi của Ngụy Vô Nhai cũng không tính là quá đáng nên hai người im lặng cúi đầu.

Quan Hạ Nhỉ thấy tình hình cuối cùng cũng yên bình trở lại thì lại nhìn về phía Ngụy Vô Nhai: "Ngụy tiên sinh, mũi tên ở trên lưng của Lộ Khiết muội muội thì xử lý như thế nào? Có rút nó ra không?”

“Đương nhiên là phải rút ra, nếu không chờ đến khi nó bưng mủ thì sẽ rất rắc rối!"

Ngụy Vô Nhai nói: "Nhưng chúng ta không thể rút nó ra ở đây, phải quay về phòng y tế của làng!"

Có kính hiển vi, Ngụy Vô Nhai đã nhận ra sự nguy hiểm của vi khuẩn đối với bệnh nhân, cũng đã ý thức được về việc sát khuẩn, chống viêm nên chuẩn bị xây dựng phòng phẫu thuật đầu tiên trong phòng y tế của làng trên thế giới này.

Mặc dù phòng phẫu thuật này vẫn còn đơn giản như trước, chỉ sợ còn không thể so sánh được với phòng phẫu thuật ở bệnh viện cấp huyện ở kiếp trước của Kim Phi, nhưng so với môi trường y tế trước đây thì đã tốt hơn rất nhiều.

"Tiểu Cẩm, các con có mang cáng theo không?" Kim Phi quay đầu nhìn về phía Chu Cẩm.

"Có mang theo,' Chu Cẩm vẫy tay ra phía sau lưng, hai nữ quân y đi theo cô ấy bước tới, lấy từ trong ba lô ra một chiếc cáng gấp.

Hai người nhanh chóng kéo vài cái, cáng đã thành hình.

Băng Nhi, Sương Nhi và hai nữ quân y cùng nhau ra tay, cẩn thận đưa công chúa Lộ Khiết lên trên cáng.

Xe ngựa do Kim Phi và Quan Hạ Nhi đặc biệt chế tạo cũng được lái đến đây, Quan Hạ Nhi nhường xe ngựa của mình cho đám người công chúa Lộ Khiết, còn mình thì lên xe ngựa của Kim Phi với Kim Phi và đám người Tả Phi Phi.

Kim Phi bảo Ngụy Vô Nhai ngồi xe với bọn họ, nhưng nói cái gì thì Ngụy Vô Nhai cũng không đồng ý, nhất quyết muốn cưỡi ngựa.

Kim Phi cũng không thay đổi được nên cũng không miễn cưỡng nữa.

Còn đám nhân viên hộ tống và các nữ công nhân cũng chia thành hai bộ phận, bộ phận đầu tiên tiếp tục truy tìm người ám sát đang bỏ trốn, bộ phận còn lại thì bảo vệ xe ngựa, mang hai người ám sát bị bắt đi về phía làng Tây Hà.

Hai người ám sát này đã bị Băng Nhi và Sương Nhi đánh cho hôn mê, gân tay và gân chân cũng đã bị cắt, xương cằm cũng bị tháo ra.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3406


Mặc dù Cửu công chúa đã nhận được báo cáo, nhưng trọng tâm của báo cáo là Kim Phi không bị thương, còn cụ thể sự việc đã xảy ra như thế nào thì Cửu công chúa cũng không rõ lắm.

Kim Phi là người đã trải qua sự việc, người ám sát cũng nhắm vào y mà tới, không có ai biết rõ chuyện này hơn y.

Cửu công chúa cũng đã tới núi Thiết Quán mấy lần, hơn nữa cũng giống như Kim Phi, cô ấy cũng hiểu được khoảng cách gần như thế chắc chắn sẽ không điều động binh lực, các biện pháp an ninh rất đơn giản, chỉ là mang theo nhiều hơn một đội Ngự Lâm Quân so với khi ở trong làng mà thôi.

Chưa kể Quan Hạ Nhi và Tả Phi Phi thì càng không cần phải nói, hai người bọn họ thường xuyên ởi lại giữa làng Tây Hà và núi Thiết Quán, các biện pháp an ninh cũng giống hệt như ở trong làng.

Đặc biệt là Tả Phi Phi, thậm chí có mấy lần còn không mang theo cận vệ, chỉ mang theo hai trợ thủ vào trong làng.

Lần này là mai phục Kim Phi, nếu mai phục Cửu công chúa, Quan Hạ Nhi hoặc Tả Phi Phi thì chỉ sợ đối phương đã thành công rồi.

Cho nên Cửu công chúa cực kỳ quan tâm đến chuyện này, vẫn đứng chờ ở đây, một là lo lắng cho Kim Phi, muốn tận mắt xác nhận sự an toàn của Kim Phi, thứ hai là muốn hỏi một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, để có thể kiểm tra và bổ sung những khoảng trống càng sớm càng tốt, tránh để những sự cố an ninh tương tự xảy ra lần nữa.

Kim Phi muốn đến phòng y tế, chỉ sợ một lúc cũng chưa về được, thế là Cửu công chúa nói: "Ta cũng đi một chuyến!"

Châu Nhi nghe thấy vậy thì vội vàng lấy một chiếc ghế cưỡi ngựa từ bên cạnh đến.

Nếu là bình thường, sau khi Cửu công chúa vào xe ngựa, Châu Nhi sẽ cưỡi ngựa đi theo phía sau, nhưng hôm nay Kim Phi đã xảy ra chuyện, Châu Nhi cũng hơi hoảng sợ nên ngồi ở phía trước với mã phu đánh xe.

Trong xe ngựa, Kim Phi ngồi ở giữa, đối diện với cửa xe, Tả Phi Phi ngồi bên trái, Quan Hạ Nhi ngồi bên phải.

Thấy Cửu công chúa bước vào, Tả Phi Phi nhanh chóng xê dịch tới cửa, nhường chỗ ngồi bên cạnh Kim Phi ra.

Cửu công chúa cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi vào vào vị trí vừa rồi của Tả Phi Phi và hỏi: "Phu quân, đã xảy ra chuyện gì?"

Thế là Kim Phi nói với Cửu công chúa về những chuyện đã xảy ra một lần.

Sau khi Cửu công chúa nghe xong, giống như Ngụy Vô Nhai, phản ứng đầu tiên là việc công chúa Lộ Khiết và mấy người Băng Nhi xuất hiện ở ngã ba đường cũng quá trùng hợp, trùng hợp đến mức không bình thường.

Chỉ là lúc đó xung quanh tảng đá lớn có quá nhiều người, Ngụy Vô Nhai cũng không nhắc nhở Kim Phi, lúc này trong xe ngựa không có người ngoài, Cửu công chúa nói thẳng nghi ngờ của mình ra: “Sự xuất hiện của Lộ Khiết không phải là quá trùng hợp rồi à?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3407


Quan Hạ Nhi bị hỏi đến mức bối rối.

Đúng vậy, nếu vụ ám sát lần này là do công chúa Lộ Khiết lên kế hoạch, mục tiêu không phải là thực sự muốn ám sát Kim Phi, mà là để thúc đẩy đàm phán thì mọi chuyện đều hợp lý.

Dù sao trong chuyện này có quá nhiều sự trùng hợp, hơn nữa quá trình Băng Nhi phát hiện ra người mai phục cũng hơi "quá giả trân".

Đâu phải Quan Hạ Nhi chưa từng gặp được một cao thủ tử sĩ? Thậm chí Bắc Thiên Tâm còn từng đắp chung chăn với cô mấy lần.

Ngoài việc có bản lĩnh tốt hơn người thường, tốc độ phản ứng nhanh hơn người bình thường một ít thì trong những chuyện khác, cao thủ tử sĩ cũng giống như người bình thường.

Bọn họ bị thương thì cũng sẽ đau đớn và sẽ chảy máu, chảy máu quá nhiều cũng sẽ chết, cũng sẽ quên hết mọi việc.

Băng Nhi có thể đuổi bắt được cao thủ tử sĩ, Quan Hạ Nhi cảm thấy rất bình thường.

Bởi vì tử sĩ và tử sĩ cũng giống nhau, Quan Hạ Nhi nghe nói rằng công chúa Lộ Khiết chính là con gái út của một ông vua già trên thảo nguyên, nên luôn được ông vua già ấy coi như hòn ngọc quý ở trên tay.

Băng Nhi và Sương Nhi có thể được lựa chọn để bảo vệ cô ta thì chắc chắna đều là những người nổi bật nhất trong phần lớn các sĩ tử do hoàng thất trên thảo nguyên huấn luyện ra.

Giống như Thấm Nhi và Châu Nhi ở bên cạnh Cửu công chúa.

Mặc dù Bắc Thiên Tâm và A Mai cũng là những cao thủ tử sĩ, nhưng nếu bọn họ thực sự chiến đấu đến chết thì Bắc Thiên Tâm và A Mai rất có thể cũng không phải là đối thủ của Thấm Nhi và Châu Nhi.

Băng Nhi và Sương Nhi có thể đánh thắng được tử sĩ do quyền quý huấn luyện là điều rất bình thường. Nhưng Băng Nhi chỉ đi qua ngã ba đường một chuyến, rồi mới phát hiện ra rằng có một bụi cây đã bị thay đổi, điều này thực sự có hơi thái quá.

Điều này không phải nói là bản lĩnh tốt, tốc độ phản ứng nhanh là có thể giải thích thích được.

Suy nghĩ những thứ này một cách cẩn thận, Quan Hạ Nhi cúi đầu xuống, không nói thêm lời nào nữa.

Thật ra ấn tượng chung của Quan Hạ Nhi đối với công chúa Lộ Khiết không tệ lắm, nếu thật sự điều tra ra được rằng chuyện này là do công chúa Lộ Khiết làm thì cô sẽ rất thất vọng.

Cửu công chúa phát hiện tâm trạng của Quan Hạ Nhi không tốt thì an ủi nói: "Tỷ tỷ cũng đừng lo lắng, chúng ta chỉ là điều tra bình thường và tra hỏi mà thôi, không chỉ muốn hỏi Lộ Khiết và tỳ nữ của cô ta, mà còn có Giang Văn Văn và những người khác ở đây nữa."

"Ta hiểu rồi!" Quan Hạ Nhi gật đầu.

Xe ngựa chậm rãi chạy đến phòng y tế, công chúa Lộ Khiết ngay lập tức được nâng vào phòng phẫu thuật trước.

Hai người Băng Nhi và Sương Nhi cũng đi vào theo. "Ngụy tiên sinh, ngài đến mổ chính nhé?" Chu Cẩm hỏi.

"Bây giờ cả người ta như thế này làm sao có thể vào phòng phẫu thuật được?" Ngụy Vô Nhai nói: "Hơn nữa bây giờ trời đã tối rồi, mắt của ta cũng kém, nhìn cũng không rõ, vẫn nên để cô làm đi, coi cô ấy như một nhân viên hộ tống bình thường là được rồi!"

Bây giờ Ngụy Vô Nhai đang mặc áo tơi cày ruộng, trong móng tay đều là bùn đất, muốn vào phòng phẫu thuật thì phải quay về tắm rửa, thay quần áo, khử trùng, mấy việc này chắc phải mất nửa tiếng.

Hơn nữa Ngụy Vô Nhai đã già rồi, ban đêm nhìn không rõ lắm, tay cũng hơi run.

Thế là Chu Cẩm cũng không miễn cưỡng nữa, gật đầu đi vào phòng khử trùng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3408


"Sư nương yên tâm đi, mũi tên đã được lấy ra!"

Chu Cẩm đáp: 'Đúng như sư phụ đoán, mũi tên đâm vào xương, rồi mới nghiêng sang bên cạnh một chút, xuyên qua bên cạnh phổi, nhưng không phải là vấn đề lớn, chú ý đến việc khử trùng thì sẽ có thể hồi phục nhanh chóng."

Khả năng tự chữa lành của cơ thể con người mạnh hơn nhiều so với những gì mọi người tưởng tượng.

Trong thời đại mà điều kiện y tế thiếu thốn, rất nhiều người bị gãy tay, đứt chân, hoặc là gấy xương quai xanh, xương sườn thì đều miễng cưỡng chịu đựng.

Chỉ cần có thể qua khỏi cánh cửa nhiễm trùng này thì về cơ bản đều có thể sống sót.

Nhưng chắc chắn sẽ bị tàn tật, hơn nữa còn không thể làm việc nặng được nữa.

Nhưng với sự phổ cập khoa học của Kim Phi, cộng thêm số lượng lớn người bị thương có thể được sử dụng để thực hành, nhóm quân y của Chu Cẩm trưởng thành rất nhanh, kỹ năng khoa ngoại cũng phát triển với tốc độ rất nhanh.

Bây giờ có rất nhiều nữ quân y có thể tự mình tiến hành phẫu thuật trong điều kiện cực kỳ đơn giản, tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật cũng càng ngày càng cao.

Sau lưng công chúa Lộ Khiết có một khối xương bị mũi tên đâm sâu vào, khiến cho xương bị nứt ra một chút và còn làm bị thương ở bên cạnh phổi, nếu ở trên Thảo Nguyên, loại vết thương này sẽ gần như có thể gây chết người, nhưng

đối với Chu Cẩm thì đó chỉ là chuyện nhỏ.

Chu Cẩm đã từng chữa khỏi được những vết thương còn nghiêm trọng hơn thế này.

Sau khi an ủi Quan Hạ Nhi, Chu Cẩm đi về phía Kim Phi.

Đầu tiên cô ấy hành lễ với mọi người, rồi mới nói: "Sư phụ, bệ hạ, công chúa Lộ Khiết nói muốn gặp mọi người!"

"Bây giờ ư?" Kim Phi hỏi: "Cô ấy không cần nghỉ ngơi à?"

"Dù sao thì cô ấy nói muốn gặp được sư phụ và bệ hạ càng sớm càng tốt, sư phụ, người có muốn gặp hay không thì người tự quyết định đi."

Chu Cẩm hành lễ với Cửu công chúa lần nữa, rồi mới đi đến phòng khử trùng để tắm rửa, thay quần áo.

Dù sao thì công chúa Lộ Khiết đã cứu mình, nếu đối phương đã đưa ra yêu cầu muốn gặp thì về mặt tình cảm hay lý trí, hẳn là vẫn nên gặp mặt một chút.

Vì vậy Kim Phi đã đưa Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi vào phòng phẫu thuật. Châu Nhỉ lo lắng cho Cửu công chúa, nên cũng đi theo và bước vào.

Công chúa Lộ Khiết nằm trên giường bệnh, đắp một chiếc chăn mỏng trên người, Sương Nhi đang lau mồ hôi trên trán cho cô ta.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3409


"Bây giờ cô đừng nói mấy cái này,' Kim Phi xua tay và hỏi: “Cô cảm thấy thế nào rồi?”

"Tốt hơn trước rất nhiều,' công chúa Lộ Khiết nói: "Chu đại phu nói, chỉ cần ta phối hợp trị liệu thì ta có thể nhanh chóng hồi phục."

"Vậy thì tốt, Kim Phi gật đầu, rồi mới nói: 'Cảm ơn cô đã chặn một mũi tên thay cho tai"

Nói xong, Kim Phi còn nghiêm túc hành lễ với công chúa Lộ Khiết.

Mặc dù Cửu công chúa nghỉ ngờ sự việc lần này có liên quan đến công chúa Lộ Khiết, nhưng đó chỉ là nghi ngờ mà thôi, trước mắt cũng không có chứng cứ.

Lần này công chúa Lộ Khiết là ân nhân cứu mạng, về mặt tình cảm hay về lý thì Kim Phi đều nên bày tỏ lòng biết ơn.

Nếu sau này thật sự điều tra ra được chuyện này là do công chúa Lộ Khiết bày ra thì nói sau.

"Tiên sinh, không được, không được!"

Công chúa Lộ Khiết giấy dụa muốn đứng dậy, nhưng lại không đứng dậy được.

Kim Phi thấy vậy thì vội vàng đứng thẳng dậy, ra hiệu cho công chúa Lộ Khiết nằm xuống.

Lúc này trong lòng Kim Phi hơi bối rối, cũng có một số suy nghĩ mơ hồ, không muốn nói quá nhiều lời khách sáo với công chúa Lộ Khiết, sau khi nhìn thấy cô ta nằm xuống thì Kim Phi lập tức đi thẳng vào vấn đề và hỏi: “Điện hạ muốn gặp chúng ta là có chuyện gì ư?”

Kim Phi và Cửu công chúa đều cho rằng công chúa Lộ Khiết sẽ nhân cơ hội lần này đã cứu Kim Phi mà yêu cầu đàm phán, như vậy thì có thể đưa ra một số yêu cầu.

Nhưng công chúa Lộ Khiết không nói gì về việc đàm phán mà chỉ cười nói: “Nghe nói tiên sinh là người không thích quanh co lòng vòng, vì vậy ta sẽ nói thẳng.

Ta biết chuyện hôm nay hơi trùng hợp, tiên sinh và bệ hạ sẽ nghỉ ngờ ta...." "Lộ Khiết muội muội, không phải..."

Công chúa Lộ Khiết nói quá thẳng thắn, Cửu công chúa và Kim Phi thì không sao, da mặt cũng đủ dày rồi, nhưng Quan Hạ Nhi quá đơn giản, nghe công chúa Lộ Khiết nói như vậy thì hơi xấu hổ, cũng muốn giải thích thay Kim Phi và Cửu công chúa một chút.

Nhưng Quan Hạ Nhi vừa mở miệng đã bị công chúa Lộ Khiết cắt ngang: "Hạ Nhi tỷ tỷ, tỷ nghe ta nói trước đã."

Quan Hạ Nhi nghe vậy thì không nói tiếp được nữa.

"Ta biết tiên sinh và bệ hạ nghỉ ngờ ta, đây là chuyện rất bình thường, nếu đổi lại là ta thì ta cũng sẽ nghi ngờ."

Công chúa Lộ Khiết nói: 'Nhưng chuyện hôm nay thực sự không liên quan gì đến ta, cho nên ta phải giải thích với tiên sinh và bệ hạ một chút, nếu không sẽ bất lợi cho tiên sinh và cũng không công bằng đối với ta, cũng không công bằng đối với Đông Manl"

"Đầu tiên, ta phải giải thích một chút về lần gặp mặt vào buổi sáng, đúng là vô tình gặp được."

Công chúa Lộ Khiết nói: 'Buổi chiều thì ta thừa nhận là ta trở về từ Hắc Thủy. Câu, cố ý đi một vòng quanh núi Thiết Quán, nhưng ta chỉ muốn gặp được tiên sinh để xem có cơ hội để đàm phán hay không, cũng không có ý tưởng khác, càng không biết là có người muốn ám sát tiên sinh!”

Kim Phi và Cửu công chúa nhìn nhau, không ngắt lời công chúa Lộ Khiết, cũng không bày tỏ ý kiến, mà là ra hiệu cho cô ta nói tiếp.

"Ngoài ra, ta muốn giải thích, chính là Băng Nhi."

Công chúa Lộ Khiết liếc nhìn Băng Nhi rồi nói tiếp: "Băng Nhi có khả năng nhìn qua là nhớ bẩm sinh, không chỉ có thể nhớ được những sự việc đã qua rất lâu rồi, mà còn có thể nhớ rất rõ ràng các chỉ tiết, nếu tiên sinh và bệ hạ không tin thì cứ kiểm tra đi, ta sẽ để Băng Nhi phối hợp hết sức!"

"Nhìn qua là nhớ ư?”

Kim Phi nghe vậy thì không nhịn được cảm thấy kinh ngạc mà nhìn Băng Nhi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3410


Băng Nhi chỉ là một tỳ nữ, không có mưu mô và phong thái như công chúa Lộ Khiết.

Mình rõ ràng đã phát hiện ra tử sĩ, cứu Kim Phi, còn cùng Sương Nhi bắt sống tử sĩ, nhưng bây giờ lại bị Cửu công chúa nghỉ ngờ.

Băng Nhi cảm thấy hơi uất ức.

Nhưng với tư cách là tỳ nữ, Băng Nhi đã quen nghe theo mệnh lệnh của công chúa Lộ Khiết.

Cho dù trong lòng cảm thấy uất ức, nhưng cô ta vẫn gật đầu nói: "Vâng!" Cô ta còn không quên trừng mắt liếc nhìn Kim Phi một cái.

Kim Phi cũng không so đo với Băng Nhi, nói thêm mấy câu với công chúa Lộ Khiết, rồi mới nói xin từ biệt.

Quan Hạ Nhi dè dặt hỏi: "Đương gia, ta muốn ở lại đây với Lộ Khiết muội muội một lúc, được không?”

Công chúa Lộ Khiết đang nằm bên cạnh cô, Kim Phi còn có thể nói gì nữa? Chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Sau đó khi y đang chuẩn bị đưa Cửu công chúa rời đi thì phó đội trưởng đội cận vệ đã gõ cửa và hô lên từ bên ngoài: "Tiên sinh!"

"Có chuyện gì vậy?" Kim Phi mở cửa ra và hỏi.

"Có huynh đệ vừa mới báo cáo lại rằng Thiên Tâm phu nhân đã sinh rồi!" Phó đội trưởng trả lời.

"Bắc Thiên Tầm sinh rồi hả?" Kim Phi sửng sốt một chút, lập tức xoay người chạy về phía cửa.

Quan Hạ Nhi vừa mới ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nghe được lời nói của phó đội trưởng thì đột nhiên đứng dậy: “Lộ Khiết muội muội, nhà ta có việc gấp, chỉ sợ không thể ở đây cùng muội, ngày mai ta lại đến đây gặp muội được không?”

“Tỷ tỷ, tỷ cứ bận việc đi!” Lộ Khiết mỉm cười trả lời.

“Vậy muội nghỉ ngơi chữa vết thương cho tốt, có gì thì hãy nói cho ta biết!"

Quan Hạ Nhi dặn dò một tiếng rồi vội vàng rời đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người là công chúa Lộ Khiết, Băng Nhi và Sương Nhi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3411


Trước cửa phòng y tế, Kim Phi và Cửu công chúa bước nhanh đến bên cạnh xe ngựa, Quan Hạ Nhi cũng đuổi theo,

Tả Phi Phi đi làm việc khác, tạm thời không có ở đây, thế là ba người cùng nhau lên xe ngựa.

"Mau, đi về nhài" Kim Phi hét lên với nhân viên hộ tống đang đánh xe.

Nhưng phó đội trưởng của đội cận vệ lại kéo dây cương lại và giải thích: "Tiên sinh, Thiên Tâm phu nhân không có ở nhà!"

"Vậy nàng ấy ở đâu?" Kim Phi nhíu mày hỏi.

Ngày dự sinh của Bắc Thiên Tâm là trong khoảng thời gian gần đây, cho nên vẫn luôn ở trong nhà dưỡng thai.

Bà đỡ đã đỡ đẻ cho Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đã ở trong nhà hơn mười ngày.

Bắc Thiên Tâm không phải sinh con ư? Không ở nhà thì có thể ở đâu chứ?

"Thiên Tâm phu nhân đang ở núi Hỉ Thước,' Phó đội trưởng trả lời: "Vừa rồi, Thiên Tâm phu nhân nhìn thấy mũi tên lệnh, vội vàng đi cứu tiên sinh nên đã đi đường tắt đến ngã ba, kết quả khi đến núi Hỉ Thước thì bị vỡ nước ối, Thiên Tâm phu nhân đã xuống ngựa ở ven đường và tìm một gốc cây để nghỉ ngơi...”

Nếu nói người quan tâm đến đứa bé trong bụng Bắc Thiên Tâm nhất thì không phải là Kim Phi, thậm chí không phải bản thân Bắc Thiên Tâm, mà là Quan Hạ Nhi.

“Thiên Tâm như này không phải là đang làm trò cười à? Cô ấy sắp sinh rồi, sao có thể cưỡi ngựa chứ? Cũng không nên đi qua núi Hỉ Thước, đường ở chỗ đó đến những người chăn cừu đi qua cũng cảm thấy rất vất vả, sao cô ấy dám tới núi Hỉ Thước chứ?”

Quan Hạ Nhỉ lo lắng đến mức đổ mồ hôi: "Đương gia, chúng ta đi đổi ngựa thôi, không đi xe ngựa đến núi Hỉ Thước được!"

"Hạ Nhi, nàng đừng lo lắng, hãy để hắn nói hết lời trước đãt"

Kim Phi an ủi Quan Hạ Nhi một tiếng, rồi mới nhìn về phía phó đội trưởng: "Bây giờ Thiên Tâm thế nào rồi? Ai tìm thấy cô ấy?"

"Khi Thiên Tâm phu nhân đi ra ngoài đã cướp lấy ngựa của Nhuận Nương phu nhân, Nhuận Nương phu nhân đuổi đến cửa làng thì phát hiện cửa làng đã bị phá hỏng, nhưng không tìm thấy Thiên Tâm phu nhân, vì vậy mới hỏi các huynh đệ ở đầu làng, các huynh đệ ở đầu làng nói với Nhuận Nương phu nhân là Thiên Tâm phu nhân đã đi về phía bắc, Nhuận Nương phu nhân đoán rằng Thiên Tâm phu nhân có thể đã đi đến núi Hỉ Thước, nên nhanh chóng đi theo.”

Phó đội trưởng nói: “Sau đó, Nhuận Nương phu nhân đã tìm thấy ngựa chiến của Thiên Tâm phu nhân ở núi Hỉ Thước, đồng thời tìm thấy Thiên Tâm phu nhân trong bụi cỏ, đỡ đẻ giúp cho Thiên Tâm phu nhân.

Các huynh đệ canh giữ núi Miêu Nhĩ cũng nhìn thấy mũi tên lệnh, phái một nửa huynh đệ chuẩn bị đến ngã ba, khi đi ngang qua núi Hỉ Thước thì bị Nhuận Nương phu nhân chặn lại, nhờ huynh đệ ở núi Miêu Nhĩ mời quân y đến xem."

"Thiên Tâm có sao không?" Cửu công chúa hỏi.

"Ta không biết, các huynh đệ ở núi Miêu Nhĩ chỉ nhìn thấy Nhuận Nương phu nhân, chứ không thấy Thiên Tâm phu nhân."

Phó đội trưởng nói: "Nhưng bọn họ nghe được tiếng trẻ con khóc, Thiên Tâm phu nhân chắc là không có chuyện gì."

"Sức khỏe của Thiên Tầm rất tốt, khi ta và Vũ Dương sinh em bé, Nhuận Nương vẫn luôn ở bên cạnh để giúp đỡ, cũng biết cách đỡ đẻ, chắc chắn cô ấy sẽ không sao đâu!"

Quan Hạ Nhi như đang an ủi Kim Phi, cũng như đang tự an ủi mình, sau đó không nhịn được mà hỏi: "Các huynh đệ ở núi Miêu Nhĩ có nói là con trai hay con gái không?”

Cô và Cửu công chúa đều sinh con gái, Quan Hạ Nhi vẫn luôn hy vọng Kim Phi có thể có một đứa con trai, tiếp nối hương khói của nhà họ Kim.

Đây là vấn đề mà cô quan tâm nhất.

Đáng tiếc phó đội trưởng lại lắc đầu: "Không biết, các huynh đệ ở núi Miêu Nhĩ cũng không nói gì."

"Đương gia, chúng ta nhanh chóng đến nũi Miêu Nhĩ đi!" Quan Hạ Nhi lo lắng nói: "Đúng rồi, gọi Tiểu Cẩm và Ngụy tiên sinh đi!”

“Vì đã thông báo cho Chu đại phu và Ngụy tiên sinh nên Nguy tiên sinh đã đợi ở cửa rồi.”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3412


“Phu quân hiểu rõ là tốt rồi.” Cửu công chúa nghe Kim Phi nói như thế thì thở phào nhẹ nhõm rồi giải thích một câu: “Vốn dĩ là Đông Đông muốn đi nhưng lại bị †a ngăn lại, bởi vì nếu có người muốn chiếm làng thì rất có thể sẽ ra tay từ xưởng dệt, cô ấy không thể rời đi đột ngột được!”

“Nàng làm rất đúng!”

Kim Phi khẽ gật đầu: “Nàng về trước đi, ta muốn đi đến núi Hỉ Thước xem saol”

Trong mắt Cửu công chúa, Bắc Thiên Tầm chỉ là một tiểu thiếp của Kim Phi mà thôi, vì thế cũng cần gượng ép bản thân, gật đầu nói: “Phu quân cũng cẩn thận một chút!”

“Ta biết rồi!” Kim Phi vỗ vai Cửu công chúa rồi cùng Quan Hạ Nhi rời khỏi phòng y tế.

Khi y đến cửa thì cận vệ đã chuẩn bị ngựa chiến từ lâu.

Ngoài đội cận vệ ra thì còn có hàng chục binh lính nữ mặc áo giáp đang đứng ở bên cạnh.

“Tiên sinh, ta cảm thấy Bắc Thiên Tâm phu nhân mới sinh xong, chúng ta đi theo bảo vệ ngài thì có vẻ không tiện lắm, bèn mạo muội đến tìm Phi Phi phu nhân xin một đội binh lính nữ đến để bảo hộ ngài!”

Phó đội trường giải thích rồi chỉ vào nữ công nhân dẫn đầu đội: “Cô gái này vừa mới nói, Phi Phi phu nhân biết được tin Thiên Tâm phu nhân sinh con nên đã mang theo người đến núi Hỉ Thước rồi!”

"Được rồi,' Kim Phi vỗ vai phó đội trưởng: "Ngươi làm rất tốt! Hạ Nhi, trở về nhớ thưởng cho anh tal"

"Không cần không cần, đây đều là việc ta nên làm!" Phó đội trưởng liên tục xua tay.

Sau khi Thiết Chùy rời đi, anh ta đã phải chịu rất nhiều áp lực, vì sợ sẽ xảy ra bất kỳ sai lầm nào nên làm gì cũng đều vô cùng cẩn thận nhưng cuối cùng Kim Phi vẫn bị phục kích.

Anh ta không yêu cầu phần thưởng, chỉ cần khi Thiết Chùy trở về không trừng phạt anh ta là được.

Hiện giờ Kim Phi nói như thế thì ít nhất sẽ không gây khó dễ cho anh ta ở trước mặt Thiết Chùy.

“Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi, ở đâu ra lắm chuyện như thế!” Kim Phi tung cước đá phó đội trưởng một phát rồi xoay người nhảy lên ngựa chiến.

“Hôm nay đương gia vui vẻ, cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy.” Quan Hạ Nhi nói nhỏ: “Đợi đến lúc nữa nếu Thiên Tâm muội muội sinh con trai, ta sẽ phát cho mỗi người một phần thưởng!”

Nghe Quan Hạ Nhi nói như vậy, rốt cục phó đội trưởng cũng tỉnh táo lại, mỉm cười đồng ý: "Cám ơn phu nhân!"

Sau đó, anh ta di chuyển một chiếc ghế đến cho Quan Hạ Nhi bước lên ngựa.

Đáng tiếc xưa nay Quan Hạ Nhi đều không cần, cô đặt chân trái lên bàn đạp ngựa, dễ dàng ngồi lên lưng ngựa, sau đó cùng Kim Phi mang theo các nữ công nhân đi về phía cổng thôn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3413


Nhưng nhìn trạng thái của Bắc Thiên Tâm hiện giờ có vẻ khá tốt, nhìn thấy Kim Phi và Quan Hạ Nhi đi đến vẫn có thể mỉm cười với hai người họ.

"Thiên Tâm, muội không sao chứ?" Quan Hạ Nhi vội bước đến, ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Bắc Thiên Tầm quan tâm hỏi.

“Không phải chỉ là sinh con thôi sao, thế thì có chuyện gì được chứ?” Bắc Thiên Tâm nâng cằm lên và tỏ ra dáng vẻ không quan tâm.

“Tỷ tỷ, tỷ không biết đấy thôi, lúc ta đến thì Thiên Tâm tỷ tỷ đã sinh đứa nhỏ xong rồi, đang cầm dao cắt dây rốn!" Nhuận Nương nói theo.

Quan Hạ Nhi đã từng sinh con, biết rõ chuyện này nguy hiểm đến mức nào, nghe Nhuận Nương nói như thế, dù cho nhìn thấy Bắc Thiên Tâm không sao nhưng cô vẫn sợ hãi.

Cô muốn đưa tay ra đánh Bắc Thiên Tâm một cái nhưng nhìn thấy cô ấy như vậy thì lại bỏ tay xuống.

Cuối cùng cô vươn tay gõ nhẹ vào trán Bắc Thiên Tâm một chút: “Bình thường muội dũng mãnh thì thôi đi nhưng sắp sinh em bé sao có thể liều lĩnh như vậy? Muội không ngoan ngoãn chờ ở nhà đi, sao lại còn cưỡi ngựa đi xa như vậy, may sao vị trí bào thai của muội ngay ngắn, nếu vị trí bào thai không ngay ngắn thì muội và đứa nhỏ đều rất nguy hiểm!”

“Đây có là gì đâu, trước kia ở trại huấn luyện, có một tỷ muội trong lúc huấn luyện dã chiến bị con báo cào vào bụng, ruột lòi ra ngoài, kết quả là tỷ ấy dùng ruột g**t ch*t con báo rồi tự nhét ruột trở lại!” vẻ mặt Bắc Thiên Tâm vẫn thờ ơ như cũ.

"Vậy bây giờ cô ta thế nào rồi?" Quan Hạ Nhi nheo mắt hỏi.

Bắc Thiên Tâm cắn môi, không trả lời.

Thật ra không có câu trả lời cũng là một kiểu trả lời.

Khẳng định kết cục của tử sĩ đó không tốt lắm, hơn nữa khẳng định mối quan hệ giữa cô ta và Bắc Thiên Tâm không tồi.

Nhìn thấy Bắc Thiên Tâm như vậy, Quan Hạ Nhi biết rằng cô đã chạm vào điểm đau của cô ấy, vội vàng đổi chủ đề, hỏi Nhuận Nương: “Nhuận Nương, bé trai hay bé gái?”

"Bé trai!" Nhuận Nương cười tủm tỉm trả lời.

"Thật sao?" Quan Hạ Nhi sốt ruột hỏi.

"Tỷ tỷ, tỷ xem đi!"

Nhuận Nương mở chiếc chăn nhỏ ra, bế đứa bé đến trước mặt Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi nhìn một cái, xác nhận giới tính của đứa bé, sau đó quỳ xuống về phía thôn: “Đa tạ tổ tiên phù hộ, cuối cùng đương gia cũng có người nối dõi rồi!”

“Nàng nói như thế thì không lẽ Đại Nữu với Nhị Nữu không phải là con của ta hay sao?" Kim Phi tức giận nói.

“Đại Nữu với Nhị Nữu đều là con gái, có thể giống nhau hay sao?” Quan Hạ Nhi trợn mắt nhìn Kim Phi, sau đó ôm lấy đứa bé từ trong tay Nhuận Nương, ngồi bên cạnh Bắc Thiên Tâm: “Thiên Tâm, muội thật tốt, đợi muội ở cữ

xong ta sẽ đưa muội đi thắp nhang cho tổ tiên!”

Theo nghi lễ xưa của Đại Khang, địa vị của các thê thiếp gần như giống như nô lệ, không thể vào từ đường thắp hương cho tổ tiên.

Mặc dù Kim Phi không quan tâm đến những nghỉ lễ cũ này, nhưng Quan Hạ Nhi thì có.

Cho nên bình thường khi cô đi dâng hương thì đều là đi một mình, ngay cả Nhuận Nương cũng không đưa đi cùng.

Sau này, khi Cửu công chúa sinh con thì cô mới đi cùng Cửu công chúa.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3414


Bắc Thiên Tâm đã sống ở làng Tây Hà lâu như vậy, cũng xem như đã hiểu rõ Quan Hạ Nhi.

Bình thường thoạt nhìn Quan Hạ Nhi có vẻ ngoài mềm yếu, không đấu tranh với ai, nhưng chỉ cần liên quan đến Kim Phi và lũ trẻ thì Quan Hạ Nhi sẽ như biến thành một người khác, sẽ trở nên rất hung hãn.

Nếu thật sự Bắc Thiên Tâm dám cưỡi ngựa khi còn trong thời gian ở cữ thì rất có khả năng Quan Hạ Nhi sẽ gấy chân ngựa.

Con ngựa của cô ấy là một con ngựa hiếm có, ban đầu có rất nhiều người nhìn trúng nó, Bắc Thiên Tâm đã đi tìm Trương Lương mới có thể lấy được con ngựa này, bình thường luôn coi nó là bảo bối, nếu nó bị Quan Hạ Nhi đánh gãy chân thì thật đáng tiếc.

Người bình thường cứng đầu như Bắc Thiên Tầm lúc này cũng chần chừ, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Ta hiểu rồi!”

Lúc này Quan Hạ Nhi mới hài lòng, ôm đứa nhỏ đi đến trước mặt Kim Phi: “Đương gia, chàng có con trai rồi, mau đến xem con trai chàng đi!”

Kim Phi vươn tay ôm lấy đứa bé, cẩn thận ôm nó vào lòng.

Đứa trẻ sơ sinh còn chưa có thị lực nhưng đứa trẻ đã vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra nắm lấy ngón tay của Kim Phi.

Không biết là cảm ứng từ huyết mạch hay là tác dụng tâm lý, nhưng vào lúc này, đột nhiên trong lòng Kim Phi cảm thấy vô cùng ấm áp.

“Ta cũng có con trai rồi!” Kim Phi vừa ôm đứa bé vừa lẩm bẩm.

Cảm giác này vô cùng kỳ diệu.

“Đương gia, chàng đặt tên cho đứa nhỏ đi!” Quan Hạ Nhi nói.

Kim Phi xuất thân từ một gia đình khó khăn trong việc đặt tên, thực ra y đã suy nghĩ nên đặt tên gì cho con mình từ mấy tháng trước, nhưng đáng tiếc vẫn chưa nghĩ ra được cái tên nào vừa ý cả.

Vì vậy Kim Phi ôm đứa nhỏ ngồi xuống bên cạnh Bắc Thiên Tâm: “Thiên Tâm, nàng đặt đi!”

“Ta ư?” Bắc Thiên Tầm sửng sốt.

Ở thời phong kiến, việc đặt tên là một việc rất quan trọng, bình thường, nếu trong gia đình có người lớn tuổi thì sẽ do người lớn tuổi đặt tên, đối với những gia đình không có người lớn tuổi như Kim Phi thì sẽ do nam giới đặt tên, hiếm có người mẹ nào được đặt tên.

“Nàng là mẹ đứa nhỏ, vừa rồi gặp phải vậy mạo hiểm lớn như, đương nhiên phải để cho nàng đặt tên!” Kim Phi gật đầu.

Bắc Thiên Tâm có chút cảm động, nhưng vẫn quay đầu nhìn Quan Hạ Nhi. Kỳ thật Quan Hạ Nhi cũng không muốn Bắc Thiên Tâm đặt tên cho đứa nhỏ, nhưng nếu Kim Phi đã nói như vậy, cô cũng không thể phản bác Kim Phi ở trước mặt mọi người vì thế cười nói: “Muội muội đã đặt tên cho đứa nhỏ chưa?”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3415


Quan Hạ Nhi căm ghét thích khách không thôi vì thế khi kể đã kể về thích khách càng đáng ghét hơn.

“Thích khách chết tiệt, xem như chúng bay may mắn, không gặp phải ta, nếu không nhất định bà đây sẽ lột da chúng ra!”

Bắc Thiên Tâm nghiến răng nghiến lợi nói: “Đúng rồi, tỳ nữ của công chúa Đông Man đã bắt được hai tên thích khách, những tên khác đâu, có bắt được không hay chạy mất rồi?”

“Không biết.” Quan Hạ Nhi lắc đầu: “Lúc chúng ta rời đi, việc lục soát ngọn núi vẫn chưa kết thúc, nhưng hiện tại chắc cũng gần xong rồi, có lẽ khi chúng ta trở về làng sẽ có kết quả.”

“Giao hai tên thích khách kia cho ta được không?” Bắc Thiên Tâm hỏi: “Ta bảo đảm bọn chúng sẽ nói ra mọi chuyện.”

Người hiểu rõ nhất về tử sĩ đương nhiên cũng là tử sĩ.

Tử sĩ đều đã được huấn luyện chống thẩm vấn chuyên nghiệp, nhân viên hộ tống bình thường thẩm vấn sẽ rất tốn thời gian, nội dung hỏi được cũng có thể là do đối phương nói dối.

Nhưng Bắc Thiên Tâm biết tử sĩ sợ cái gì nhất, cũng là người giỏi nhất trong việc thẩm vấn tử sĩ.

“Ta sẽ sắp xếp người thẩm vấn, nàng không cần lo lắng!” Kim Phi nói.

“Đúng rồi, muội vừa mới sinh con xong, hãy ngoan ngoãn ở cữ ở nhà đi!” Quan Hạ Nhi bèn nói: “Tháng này mỗi ngày ta đều sẽ đến thăm muội, nếu ta phát hiện muội không có ở nhà, thì đợi đấy!”

Bắc Thiên Tâm lè lưỡi không nói chuyện nữa.

Quan Hạ Nhi đoán đúng, lúc bọn họ trở về làng thì đúng lúc nữ công nhân chỉ huy phụ trách tìm kiếm trên núi cũng trở về.

Lúc này cổng làng đông đúc người qua lại, thực sự không phải là nơi để nói chuyện, vì vậy Kim Phi giao đứa bé cho Nhuận Nương rồi cùng Tả Phi Phi và nữ công nhân chỉ huy đến thư phòng tìm Cửu công chúa.

“Sao rồi, có bắt được những thích khách khác không?” Kim Phi hỏi.

“Không bắt được.” Nữ công nhân chỉ huy nói: “Ban đầu chúng ta muốn bắt sống đối phương nhưng khi đến gần mới phát hiện đối phương đều là cao thủ, có hai tỷ muội bị thương ngay lúc đó.

Chúng ta lại thử thêm mấy lần, nhưng phát hiện không thể đến gần, hơn nữa bọn chúng chạy quá nhanh, chúng ta sợ mất dấu nên đã dùng súng kíp bắn chúng chết rồi!”

Sau khi nữ công nhân chỉ huy nói xong thì lo lắng liếc nhìn về phía Kim Phi.

Mỗi người Băng Nhi, Sương Nhi đều bắt được một tên thích khách, bọn họ và nhân viên hộ tống phái ra nhiều người như vậy, nhưng lại không bắt được một ai còn sống, so sánh ra thì thấy vô cùng kém cỏi.

Cô ta có chút lo lắng, sợ Kim Phi sẽ đổ lỗi cho đội ngũ nữ công nhân.

Kết quả Kim Phi lại không trách tội mà lại khẳng định cách làm của bọn họ: “Các ngươi làm như thế là chính xác, người bình thường chúng ta gần như không thể bắt được những cao thủ như vậy trong rừng, g**t ch*t chúng càng sớm càng tốt tránh bọn chúng chạy trốn được.

Còn về người sống, có hai tên là đủ rồi!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3416


Bắc Thiên Tâm là một tử sĩ, Châu Nhi cũng vậy.

Hơn nữa, Châu Nhi cũng giống như Băng Nhi, Sương Nhi, đều được hoàng thất huấn luyện, tư chất tổng thể còn tốt hơn so với Bắc Thiên Tâm một chút.

Vả lại, Châu Nhi không chỉ là tỳ nữ của Cửu công chúa mà còn là trợ thủ của Cửu công chúa, quản lý toàn bộ Cục tình báo ở Quảng Nguyên, đồng thời cũng là lực lượng tinh nhuệ nhất trong Cục tình báo.

Sau khi thích khách được đưa về thì bị Cục tình báo bắt đi, phụ tá của Châu Nhi đích thân phụ trách thẩm vấn.

Những người chưa từng có kinh nghiệm trong việc dùng hình bức cung thẩm vấn thì không thể tưởng tượng được sự khủng khiếp của nó.

Tử sĩ cũng là bằng xương bằng thịt, nhìn thủ đoạn mà Cục tình báo chuẩn bị dùng, bọn họ cũng biết đã gặp phải cao thủ rồi, cũng hiểu rằng bản thân khó mà sống nổi.

Cộng với sự tấn công tâm lý của phụ tá Châu Nhị, rất nhanh một tên tử sĩ đã khai báo.

Vì thế phụ tá của Châu Nhi đã sử dụng lời khai này đi thẩm vấn tử sĩ còn lại.

Lúc đầu, tử sĩ này vẫn không tin rằng đồng đội của mình nhanh như vậy đã chịu không được không bằng lòng hợp tác, cho đến khi phụ tá của Châu Nhi kể lại vài điều thì chỉ có hắn và đồng đội mới biết thì tử sĩ mới chịu tin rằng người đồng đội của mình đã thực sự bỏ cuộc.

Sau khi hắn bị bắt đã phải chịu đựng một cuộc thẩm vấn thảm khốc, điều đó đã đủ để khiến người ta tuyệt vọng, giờ đây đồng đội cũng đã phản bội hắn nên tâm lý phòng thủ của tử sĩ cũng hoàn toàn bị phá hủy, như đổ đậu ra khỏi ống tre, hỏi gì cũng nói.

“Bọn họ khai ra cái gì?” Kim Phi hỏi.

“Khai ra hết rồi.” Châu Nhi trả lời: “Một người trong số họ được Tấn vương huấn luyện, người còn lại được nhà họ Ngô ở Giang Nam huấn luyện. Theo lời kể của họ, những người tấn công còn lại cũng xuất thân từ những gia đình giàu có ở Giang Nam và Trung Nguyên, mục địch ẩn nấp ở Kim Xuyên lần này là để ám sát tiên sinh...”

Châu Nhi nói xong bèn giao bản thẩm vấn do phụ tá viết ra. Kim Phi nhận lấy báo cáo, Cửu công chúa cũng tiến đến.

Bởi vì trận chiến ở đất Tần gần như đã kết thúc nên khi quân Thục chiếm được hoàn toàn đất Tân thì lãnh thổ sẽ tăng lên xấp xỉ gấp đôi.

Bởi vì hành động đánh đổ cường hảo phân chia lại ruộng đất người dân nước Tân hết sức ủng hộ các nhân viên hộ tống, để bảo vệ những ruộng đất khó khăn lắm mới lấy lại được và mức thuế thấp, rất nhiều người ở đất Tân đã chủ động gia nhập quân đội, giúp đỡ quân Thục đánh trận.

Đến lúc đó, Kim Phi sẽ không chỉ có lãnh thổ rộng gấp đôi mà còn có số lượng binh lính nhiều gấp đôi, sẽ càng khó đối phó.

Cho nên quyền quý ở Trung Nguyên và Giang Nam đều rất lo lắng, một lần nữa phái một đội tử sĩ đi lấy đầu Kim Phi.

Chỉ cần Kim Phi chết đi thì gần như Xuyên Thục sẽ sụp đổ một nửa.

Thật ra, Kim Phi và Cửu công chúa đã đoán được kết quả này, đồng thời đều cảm thấy khả năng ra tay của quyền quý Đại Khang còn lớn hơn công chúa Lộ Khiết.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3417


Kim Phi, Quan Hạ Nhi và đám người Tả Phi Phi, Nhuận Nương cũng đến và ngồi dưới giàn che.

Để bảo vệ tôn nghiêm của mình, Cửu công chúa đã không đến tham dự.

“Băng Nhi cô nương, lát nữa cô cưỡi ngựa đi qua con đường này, sau khi cô đi ngang qua, chúng ta sẽ chọn một vài mảng cỏ bên đường và thực hiện một số thay đổi, nếu như khi cô quay lại có thể tìm thấy khu vực nào đã được sửa đổi thì sẽ vượt qua bài kiểm trai”

Tiểu Ngọc giải thích các quy tắc kiểm tra.

“Hiểu rồi!” Băng Nhi khế gật đầu, sau đó đá vào bụng ngựa, đi về phía trước dọc theo con đường núi do Tiểu Ngọc chỉ.

Băng Nhi đi không quá nhanh cũng không quá chậm, tốc độ tương đương với lúc cô ta đi qua ngã ba ngày hôm qua, vừa đi vừa thản nhiên nhìn cỏ cây ven đường.

Mười mấy phút sau, nhân viên hộ tống chịu trách nhiệm quan sát trên không thổi còi trên khinh khí cầu, sau đó vẫy cờ báo hiệu Băng Nhi đã đến đầu bên kia của con đường núi.

Tiểu Ngọc nhìn về phía Kim Phi xin phép một chút, sau đó gật đầu với những nhân viên hộ tống đang đợi gần đó.

Những nhân viên hộ tống lập tức phóng ngựa về phía con đường nhỏ. Sau mười mấy phút nữa, những nhân viên hộ tống quay lại.

“Làm xong chưa?” Tiểu Ngọc hỏi.

“Làm xong rồi!” Nhân viên hộ tống dẫn đầu trả lời.

Vì thế Tiểu Ngọc vẫy cờ trên không mấy lần, sau khi nhân viên hộ tống trên khinh khí cầu nhìn thấy kí hiệu thì thổi còi và vẫy cờ về một hướng khác.

Ở một đoạn của đường núi khác, một nữ nhân viên hộ tống nói với Băng Nhi đang ngồi bên cạnh cô uống trà và ăn điểm tâm: “Được rồi, ngươi có thể quay về!”

Băng Nhi gật đầu, cầm đĩa đồ ăn lên rồi nhảy thẳng lên lưng ngựa mà không cần bám vào yên, sau đó vừa ăn đồ ăn vừa quay trở lại theo đường núi.

Mọi người đều cho rằng Băng Nhi khi trở về sẽ đi chậm lại, quan sát cẩn thận, nhưng khi quay lại, cô ta lại đi nhanh hơn so với khi đến đây.

Hơn nữa còn vừa đi vừa ăn điểm tâm một cách thờ ơ. Ăn xong đĩa điểm tâm, cô ta quay lại điểm xuất phát.

“Băng nhi cô nương đã phát hiện chỗ nào thay đổi chưa?” Tiểu Ngọc bước đến hỏi.

Tả Phi Phi, Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đều kích động đứng dậy, ngay cả Kim Phi cũng vểnh tai lên nghe.

Băng Nhi lau sạch những mẩu vụn của điểm tâm ở xung quanh miệng, sau đó nhét cái đĩa vào trong túi của ngựa chiến, bình tĩnh nói: “Các ngươi đã thay đổi tổng cộng là bốn địa điểm, đầu tiên là cỏ bên cạnh cục đá đỏ và cục đá xanh, còn thay đổi cây táo nhỏ thứ hai bên sông và nhánh cây thứ bảy.”

Nghe Băng Nhi nói như thế, sắc mặt của Quan Hạ Nhi, Tả Phi Phi và Nhuận Nương đều thay đổi.

Bởi vì vừa rồi khi Tiểu Ngọc tới báo cáo với Kim Phi, những nơi nhân viên hộ tống thay đổi hoàn toàn giống như những gì Băng Nhi nói!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3418


Mọi người đều nhìn Băng Nhi, muốn nghe xem vị trí cuối cùng là ở đâu. Băng Nhi mỉm cười nói: “Vị trí cuối cùng là ở cạnh cây táo. Còn có vài vết móng ngựa và dấu chân nữa. Chắc là do người của các ngài làm ra khi đi bẻ cành

táo tàu, ta nhìn thấy mấy dấu chân này, mới chú ý tới cây táo!"

Hai nhân viên hộ tống đứng ở một bên nghe vậy không khỏi cúi đầu, hiển nhiên Băng Nhi nói đúng!

“Lợi hại!”

Kim Phi đứng lên vỗ tay: "Trước đây ta chỉ nghe người ta nói, có những người xem qua là nhớ, hôm nay ta cuối cùng cũng gặp được!"

"Hiện tại ngài tin bọn ta rồi chứ?" Băng Nhi có chút tức giận hỏi.

"Ta vẫn luôn tin tưởng cô. Nếu không, hôm qua cô và Sương Nhi ở trong phòng y tế, ta cũng không dám đến thăm công chúa Lộ Khiết đúng không nào?"

Kim Phi chân thành nói: “Sở dĩ ta yêu cầu cô làm kiểm tra này không phải vì ta không tin cô, mà là nếu ta không cho cô kiểm tra, e rằng trong lòng Công chúa Lộ Khiết sẽ không thoải mái. Cô nói có đúng không?”

Tiểu Ngọc đứng gần đó âm thầm cong môi.

Kim Phi trước đây thành thật bao nhiêu, tùy tiện trêu chọc, y sẽ đỏ mặt rất lâu, hiện tại càng ngày càng thông thạo cách nói dối, một hơi nói ba câu, mặt không còn đỏ, trái tim cũng không còn đập nhanh nữa, nhìn y vẫn có vẻ chân thành. .

Nhưng Băng Nhi thực sự đã mắc lừa.

Nghe Kim Phi nói vậy, cô ta không khỏi có chút suy tư.

Đúng vậy, hôm qua lúc Kim Phi và Cửu công chúa đến phòng y tế thăm công chúa Lộ Khiết, chỉ mang theo mình Châu Nhi, nếu cô ta và Sương Nhi muốn hại Kim Phi thì khả năng thành công rất cao.

Nhưng Kim Phi vẫn đến đó, còn trò chuyện rất lâu cùng công chúa Lộ Khiết.

Từ góc độ này, Kim Phi thực sự tin tưởng bọn họ.

Trên thực tế, bài kiểm tra hôm nay cũng là do Công chúa Lộ Khiết đề xuất, hơn nữa giống như Kim Phi nói, nếu họ không đồng ý, chuyện này sẽ mãi mãi trở thành cái gai trong lòng Công chúa Lộ Khiết, đồng thời nó cũng sẽ mắc kẹt trong tim của Kim Phi và Cửu công chúa.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom