Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3359


Từ phương diện này mà nói thì nhiệm vụ lần này của Lý Địch thật sự không thành công.

Chỉ có điều Kim Phi cũng biết việc đi sứ đến cao nguyên khó khăn như thế nào.

Bất kể ngoại hình hay giọng nói thì đám người Lý Địch cũng rất khác biệt với người dân địa phương trên cao nguyên, không thể lặng lẽ xâm nhập vào Thổ Phiên, khi gặp người trên cao nguyên sẽ bị phát hiện, muốn tiếp xúc được với nhiều bộ lạc cũng rất khó khăn.

Vì thế Kim Phi cũng không trách cứ Lý Địch, mà hỏi: "Tình hình của bộ lạc Hắc Hổ thế nào?"

“Trước đây, bộ lạc Hắc Hổ là bộ lạc lớn thứ ba trên cao nguyên, bây giờ sau khi bộ lạc của Gada bị bộ lạc Thương Ưng xóa sổ thì bộ lạc Hắc Hổ lớn thứ hai.” Lý Địch trả lời.

"Bộ lạc Gada bị diệt rồi ư?" Kim Phi hỏi.

Trước đây, chính y là người ra lệnh cho Thiết Ngưu đuổi giết Gada, sau khi Gada chết, y cũng không còn quan tâm nữa.

Hiện giờ lại một lần nữa nghe được tin tức về bộ lạc Gada. “Khi xưa, vì bình định cao nguyên, Gada đã dùng thủ đoạn rất tàn nhẫn, thường xuyên xảy ra thảm sát. Sau khi ông ta chết, các bộ lạc từng bị ông ta ức h**p đã đứng dậy tấn công dưới sự kêu gọi của bộ lạc Thương Ưng.”

Lý Địch nói: “Khi Gada đến Xuyên Thục đã mang theo những đội quân tinh nhuệ nhất nhưng đã đầu hàng sau khi đối mặt với rất nhiều cuộc tấn công.”

“Đúng thật là giậu đổ bìm leo.” Kim Phi cảm khái: “Khi Gada tạo nghiệp, liệu ông ta có nghĩ đến ngày mà tộc nhân của ông ta bị bắt đi làm nô lệ như ngày hôm nay hay không?”

“Tiên sinh, tộc nhân của Gada cũng không trở thành nô lệ một cách đơn giản như vậy.” Lý Địch thở dài.

“Hử?” “Khi đó Gada đối xử với các bộ lạc khác quá tàn nhẫn, sau khi bộ lạc của ông †a đầu hàng, những bộ lạc này đã giế t chết toàn bộ nam nhân trong tộc Gada, làm

trống da người, xương chân làm thành dùi trống!”

Lý Địch nói: "Về phần những nam nữ khác trong bộ lạc... mạng sống của họ còn tệ hơn cả cái chết!"

Kim Phi nghe thấy thế thì không khỏi trầm lặng. Ngay cả Cửu công chúa cũng nhíu mày lại

Cao nguyên vẫn đang trong thời đại nô lệ, kẻ bại trận và bị bắt sẽ trở thành nô lệ của kẻ chiến thắng.

Đây là phong tục đã có từ hàng ngàn năm nay và người dân trên cao nguyên cũng đã quen.

Nhưng đây là lần đầu tiên Cửu công chúa nghe nói tới việc đối xử với nô lệ như vậy.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến người ta phải dựng tóc gáy.

Thật ra ở đời trước Kim Phi đã được nghe về tập tục xấu này trên cao nguyên nhưng đây là chuyện trước khi dựng nước, hơn nữa chỉ là ví dụ.

Xử lý nhiều nam nhân của một dòng họ như vậy thì cũng là lần đầu tiên Kim Phi được nghe thấy.

Trước kia Lý Địch luôn cảm thấy người Đảng Hạng đối xử với nô lệ vô cùng †àn nhẫn, rất nhiều lần cậu bé nghĩ rằng sau này khi Kim Phi chiếm lĩnh Đảng Hạng, cậu bé nhất định sẽ đến phủ Tể tướng tính sổ với những kẻ quý tộc Đảng Hạng đã ngược đãi cậu bé và muội muội.

Nhưng so với tộc nhân của Gada thì đột nhiên Lý Địch không còn hận người Đảng Hạng nhiều như trước nữa.

“Đây là lý do vì sao ta nhất định phải bình định cao nguyên!” Kim Phi cảm khái nói.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3360


"Thắng làm vua thua làm giặc, lúc trước Gada ở Xuyên Thục cũng đã đưa ra quyết định tàn nhẫn là tàn sát toàn bộ người dân trong thành, nên bây giờ người dân của họ bị biến thành trống da người âu cũng là báo ứng!”

Cửu công chúa không hề có chút đồng cảm nào đối với mà bộ lạc Gada gặp phải, trái lại còn cảm thấy đây là báo ứng của đối phương.

Thời đại này chính là như vậy, Kim Phi cũng không muốn thảo luận chuyện nhân đạo với Cửu công chúa bèn quay đầu nhìn Lý Địch: “Ngươi đã gặp thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Hổ chưa?”

"Thưa đã gặp mấy lần, cũng có mấy lần giao lưu sâu sắc." Lý Địch trả lời.

"Vậy ngươi cảm thấy người này thế nào?" Kim Phi hỏi.

Ở thời đại bộ lạc nô lệ, sự phục tùng của nô lệ là vô cùng cực, nói khó nghe một chút thì không khác gì gia súc, cho dù có bị chủ nhân kề dao vào cổ cũng không dám phản kháng.

Trong bối cảnh đó, lời nói của các thủ lĩnh bộ lạc còn hơn cả thánh chỉ.

Thế nên phong cách của một bộ lạc cũng liên quan rất nhiều đến tính cách của người thủ lĩnh.

Nếu thủ lĩnh liều lĩnh thì có thể bộ lạc này cũng rất cấp tiến, nếu thủ lĩnh hèn nhát thì có thể bộ lạc này cũng hèn nhát.

Thế nên Kim Phi rất hứng thú với thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ.

"Tiên sinh đang nói đến mặt nào?" Lý Địch hỏi.

"Là tính cách hay phong cách cai quản thế nào."

"Thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Hổ tên là Buto, là con trai của thủ lĩnh trước đây, không nói nhiều và cũng được coi là quan tâm đ ến người dân trong bộ lạc. Nhưng tính tình có hơi chất phát nhút nhát, lúc trước Gada vừa đánh tới đã đầu hàng."

Lý Dịch trả lời: "Lần này cũng vậy, bộ lạc Thương Ưng vừa tấn công là ông ta lại chọn đầu hàng chỉ là yêu cầu của bộ lạc Thương Ưng vô cùng khắc nghiệt, bộ lạc Hắc Hổ không đáp ứng được sau đó mới lao vào đánh với bộ lạc Thương Ưng.”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3361


Hơn nữa chúng ta cũng không thể tặng không khinh khí cầu cho họ, phải yêu cầu họ lấy mấy thứ tương đối quan trọng trong bộ lạc ra trao đổi mới được!"

“Có lý” Kim Phi gật đầu đồng tình: "Vậy ngươi thấy bộ lạc Hắc Hổ có gì tương đối quan trọng, để họ lấy cái gì đổi thì mới được?"

"Chuyện này..." Lý Địch không trả lời ngay mà vô thức ngẩng đầu nhìn Cửu công chúa.

"Cứ nói thẳng đi!" Đại khái Cửu công chúa cũng đã đoán được một ít, nên quay qua nói với Lý Địch: "Hôm nay dù ngươi có nói gì trẫm cũng sẽ không trách phạt ngươi!"

Nghe Cửu công chúa nói vậy Lý Địch mới nói tiếp: “Tiểu nhân nghĩ rằng, tiên sinh có thể hòa thân với Buto để ông ta gả đứa con gái thứ bảy cho tiên sinh, đồng thời yêu cầu ông ta cho con trai thứ tư và thứ sáu đưa tiễn!"

Kim Phi nghe vậy đã không vui nói: "Sao lại phải hòa thân? Không còn cách nào để giữ mối quan hệ sao?"

Trước đó Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đều kiến nghị y cưới Công chúa Lộ Khiết.

Bây giờ chuyện của Công chúa Lộ Khiết còn chưa qua, họ lại bảo mình cưới con gái của thủ lĩnh bộ lạc Cao Nguyên.

Coi mình là ngựa giống thật à?

Chẳng trách vừa rồi Lý Địch không dám nói gì, hóa ra là vì sợ Cửu công chúa chém chết mình.

Nhưng Cửu công chúa lại không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn khuyên bảo: “Phu quân, chàng cũng biết hoàng gia quyền quý đều thích liên hôn? Bởi vì đây là mối quan hệ chính trị bần chắc nhất, nhất là sau khi hai bên có con thì khả năng xảy ra xung đột sẽ càng nhỏ đi."

Nói xong, Cửu công chúa cũng nhìn về phía Lý Địch: "Nếu ta đoán không lầm, con gái út của Buto hẳn là con gái cưng của ông ta đúng không? Còn đứa con trai thứ tư và thứ sáu, cũng là mấy đứa con trai ông ta xem trọng nhất?"

"Bệ hạ anh minhl"

Lý Địch trả lời: 'Buto thích đứa con gái thứ bảy, con trai thứ tư và con trai thứ sáu nhất. Nếu không có gì ngoài ý muốn, thì thủ lĩnh kế tiếp sẽ là một trong hai đứa con này.”

Vừa rồi Kim Phi còn chú ý đến cô con gái mà Lý Địch nói, bây giờ Cửu công chúa nhắc đến hai đứa con trai. Chợt Kim Phi mới hiểu tại sao Lý Địch lại kiến nghị con trai thứ tư và con trai thứ sáu đến đưa dâu.

Cưới con gái của người ta còn chưa đủ, còn phải để hai đứa con trai yêu quý nhất tới để làm con tin.

Chẳng trách lúc trước Lý Địch có thể có được chỗ đứng trong phủ tể tướng Đảng Hạng, quả thật cũng quá sành sỏi.

Có điều đây cũng là điều kiện cần để làm quan.

Nhất là khi tiếp xúc với người nước ngoài, nếu sắp xếp cho người thật thà đi giao thiệp thì không chỉ gây tổn thất cho bản thân mà còn có thể gây tổn thất cho cả quốc gia.

Cửu công chúa suýt cũng phải đi hòa thân ở Cao Nguyên nhưng bây giờ Lý Địch đề nghị thủ lĩnh Cao Nguyên đưa con gái mình đi hòa thân, chuyện này chợt khiến cho cô ấy có cảm giác trở mình.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3362


"Vậy sau đó tú nữ kia thế nào?" Kim Phi hỏi.

Cửu công chúa sửng sốt một chút rồi lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm.”

Làm vợ chồng với Cửu công chúa lâu như vậy, Kim Phi cũng hiểu tính của cô ấy.

Hẳn là Cửu công chúa biết kết cục của tú nữ kia ra sao, chỉ là cô ấy không muốn nói ra vậy có nghĩa là kết cục cũng chẳng tốt đẹp mấy.

Thực ra hầu hết kết cục của những cô gái đi hòa đều rất bi thảm.

Bởi vì thân phận công chúa, con gái quý tộc của họ sẽ khiến những kẻ quyền thế đó đặc biệt hưng phấn, sôi sục lấy sự nhục nhã của các cô ấy làm niềm vui.

Nên mỗi khi chọn người đi hòa thân, các công chúa, quận chúa trong kinh thành đều sợ hãi như thể sắp tận thế đến nơi.

Thực ra với các công chúa, quận chúa được chọn thì đó chính là tận thế rồi.

Đôi khi Hoàng đế Đại Khang cảm thấy có lỗi với con gái mình nên đã chọn những tú nữ, sau đó nhận làm con nuôi để đưa đi hòa thân.

Một khi cô gái như vậy bị phát hiện, kết cục của cô ấy sẽ còn thảm khốc hơn cả công chúa và quận chúa bình thường.

Có lẽ cô gái có mùi thơm tự nhiên kia cũng bị phát hiện.

Một cô gái đặc biệt như vậy nếu Kim Phi có muốn tìm hiểu thêm, ắt hẳn cũng sẽ hỏi thăm được.

Dù sao bây giờ trong triều đình cũng còn nhiều đại thần cũ từ thời của Trần Cát, hẳn là câu chuyện của cô gái kia sẽ có nhiều sắc thái, chắc chắn những đại thần cũ kia cũng đã nghe đến việc này.

Nhưng Kim Phi không muốn hỏi, bởi vì cuộc đời của cô gái này đã định trước sẽ là một câu chuyện vô cùng bi thảm.

Sau khi đến Đại Khang, Kim Phi đã tận mắt chứng kiến quá nhiều thảm kịch nhân gian nên cũng không muốn chủ động đi tìm những câu chuyện như vậy để nghe nữa.

Thế nên y đã đổi chủ đề và hỏi Lý Địch một số vấn đề về tình hình trên Cao Nguyên.

Lý Địch tuy còn trẻ nhưng lại có kinh nghiệm làm việc cực kỳ dày dặn, trong thời gian ở lại Cao Nguyên cũng đã chủ động kết bạn với những người dân địa phương biết nhiều tin tức, thám thính tình báo ở Cao Nguyên, trên đường về cũng luôn nhận được thông tin từ Nathan.

Trong quá trình báo cáo, Lý Địch cũng không hề bổ sung thêm suy đoán của mình, thay vào đó lại giải thích nguồn tin từ đâu cho Kim Phi và Cửu công chúa, sau đó lại nói về nội dung tin tức.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3363


Lý Đậu Đậu vừa bước vào phòng đã muốn sà vào lòng ngực Lý Địch, sau đó khi nhìn thấy Kim Phi và Cửu công chúa mới dừng chân lại. Cô bé vô thức muốn quỳ xuống, bỗng chợt nhớ tới Kim Phi không cho mình quỳ thế là quay qua cúi chào Kim Phi và Cửu công chúa: "Dân nữ Lý Đậu Đậu kính chào Bệ hạ! Kính chào tiên sinhl”

"Được rồi, được rồi, đừng có phép tắc nhiều vậy, ngươi đi nhìn anh trai mình đi, chắc hẳn anh trai ngươi cũng đang rất nhớ ngươi!"

Kim Phi xua xua tay.

Lý Đậu Đậu và Tiểu Nga, A Xuân đã chơi với nhau rất lâu, chứng tự kỷ đã được cải thiện rất nhiều nhưng họ vẫn còn hơi hướng nội rụt rè.

Có điều Lý Địch đã rất hài lòng với sự thay đổi của Lý Đậu Đậu, cũng vẫn luôn động viên cô bé.

Vì những chuyện đã gặp phải ở phủ tể tướng Đảng Hạng nên Lý Địch vô cùng để ý đến phép tắc, trước mỗi lời nói hay thậm chí mỗi bước đi của mình đều sẽ tự hỏi là có phải phép hay không.

Kim Phi đã bãi bỏ nghỉ thức quỳ lạy, yêu cầu khi gặp nhau lúc bình thường chỉ cần chào như học trò hoặc chào kiểu quân đội là được, thế nên Lý Địch đã thực hành tập đi tập lại kiểu chào học trò và chào quân đội ở trước gương.

Khi nhìn thấy những quan văn thì chào kiểu học trò; khi nhìn thấy Kim Phi hoặc các tướng lãnh khác thì sẽ chào kiểu quân đội.

Dù đó là nghi thức học trò hay nghỉ thức quân đội thì đều có thể nói là chuẩn chỉnh như sách giáo khoa.

Bình thường nhìn thấy Kim Phi và Cửu công chúa, cậu bé đều nghiêm khắc và tỉ mỉ trong mọi lời nói và hành động không chút cẩu thả.

Nhưng hôm nay vì động viên Lý Đậu Đậu, cậu bé đã từ bỏ quy tắc còn chủ động tiến lên hai bước, xoa xoa tóc Lý Đậu Đậu cười hỏi: “Ca ca không ở nhà, muội có nghe lời không?”

"Ca ca!"

Lý Đậu hô lên một tiếng, sau đó không thể nhịn được nữa mà lao vào lòng Lý Địch òa khóc như là hoa lê dính hạt mưa.

Lý Địch ôm em gái mình, tỏ vẻ xin thứ lỗi với Kim Phi và Cửu công chúa.

Kim Phi gật đầu với cậu bé: “Lát nữa xuống nhà dưới ăn cơm!”

Nói xong y kéo Tiểu Nga đang tò mò và Cửu công chúa rời đi.

Hai anh em đã lâu không gặp nên nên nhường chỗ để họ nói chuyện.

Sau khi Thẩm Tú Tú gia nhập vào nhóm bốn đứa nhỏ vẫn luôn nghe Lý Đậu Đậu nói về anh trai mình, đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy Lý Địch nên trong lòng không khỏi có hơi tò mò.

Nhưng A Xuân và Linh Nhi đều đi theo Kim Phi rồi, cô bé cũng ngại không dám ở lại đây nên chỉ có thể nhìn Lý Địch thêm lần nữa rồi mới theo họ ra ngoài.

Lúc này trời đã gần tối, Kim Phi cũng không đi nơi nào khác mà dẫn Cửu công chúa và mấy đứa nhỏ đi dạo về nhà, chuẩn bị quay về ăn cơm.

Nhìn Tiểu Nga nhảy nhót ở phía trước, lại nhìn Cửu công chúa bên cạnh nở nụ cười nhè nhẹ, bất chợt Kim Phi thấy lòng mình dâng lên một cảm giác bình yên.

Cũng đã lâu rồi Tiểu Nga không gặp Kim Phi, cô bé muốn thể hiện trước mặt y một chút, cứ bước đi bước đi rồi đột nhiên quay lại hỏi: "Anh rể, để muội biểu diễn lộn mèo cho huynh coil"

Sau đó cũng chưa đợi Kim Phi trả lời là đã bắt đầu lộn người lên.

Cuối cùng, chỉ mới hai cái là cơ thể cô bé đã nghiêng sang một bên và ngã uych một cái xuống đất.

Kim Phi giật mình, nhanh chóng chạy tới kéo cô bé dậy: "Muội có sao không?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3364


Quan Hạ Nhi rất nghiêm khắc với bản thân, hầu như chưa bao giờ làm việc quá giới hạn.

Nhưng cô rất quan tâm đến Tiểu Nga và A Xuân, không chỉ quản lý rất nghiêm khắc mà còn đặc biệt mời giáo viên cho bốn đứa trẻ.

Theo chương trình học của bốn đứa trẻ, buổi sáng bọn họ học kiến thức văn hóa, buổi chiều rèn luyện thể chất, bình thường lúc này mới kết thúc, nhưng Châu Nhi nói rằng nửa buổi chiều bọn họ đã tới đợi ở cửa ngự thư phòng.

Cho nên Kim Phi nghỉ ngờ có phải bọn họ trốn học hay không.

"Sư phụ, chúng ta không trốn học, chỉ là Đậu Đậu nghe tin anh trai của muội ấy đã về, nên xin phép huấn luyện viên, muốn quay về gặp anh trai, huấn luyện viên đã đồng ý."

A Xuân giải thích: “Sau khi Đậu Đậu rời đi, huấn luyện viên nói rằng lòng của chúng ta không còn ở trong lớp nên nói sáng sớm mai chạy thêm hai km, sau đó cho chúng ta nghỉ nửa buổi chiều.”

“Thế còn được," Kim Phi gật đầu: “Nếu để ta biết mấy đứa trốn học, xem ta xử lý mấy đứa thế nào!”

“Sư phụ, người yên tâm đi, chúng ta sẽ không trốn học đâu!” A Xuân ngoan ngoãn nói.

Cô bé là người ít tuổi nhất trong mấy đứa trẻ, nhưng vì từ nhỏ đã theo người trong nhà mở quán trà cạnh đường chính nên A Xuân đã học được cách đoán ý qua lời nói và sắc mặt của mọi người từ lâu rồi, cũng là người hiểu chuyện nhất, biết nói chuyện nhất trong số những đứa trẻ.

Thật ra, bọn họ có giáo viên chuyên môn, và giáo viên thể dục là do Bắc Thiên Tâm tìm kiếm và đích thân sắp xếp, không có cách nào để trốn học, vừa rồi Kim Phi chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.

Y đưa tay ra xoa đầu A Xuân, sau đó y ôm A Xuân bằng tay trái và ôm Tiểu Nga bằng tay phải, lại gọi Thẩm Tú Tú và Linh Nhi lên và hỏi bọn họ về chuyện ở

trường học, mấy người chậm rãi bước chân đi về.

Dù sao thì Thẩm Tú Tú vừa mới đến, vẫn chưa quen với Kim Phi lắm, dọc đường cũng không nói chuyện nhiều.

A Xuân sợ cô bé cảm thấy bị lạnh nhạt nên chủ động nói: “Tú Tú, không phải muội nói muội có một anh trai rất giỏi ư, luôn muốn gặp sư phụ ư, bây giờ sư phụ không có việc gì, mau kể cho hắn nghe về anh trai của muội đi!"

"Anh trai của ngươi?"

Kim Phi không nhịn được cảm thấy ngạc nhiên mà nhìn về phía Thẩm Tú Tú.

Người nhà của cô bé này không phải đã bị cướp biển giết rồi ư?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3365


Lúc đầu Kim Phi còn tưởng rằng Thủy Oa là một binh lính thủy quân, nhưng sau khi nghe Thẩm Tú Tú giải thích, y mới biết được thì ra Thủy Oa chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa đến từ Xuyên Thục, được Trịnh Trì Viễn đặc biệt tuyển dụng vào thủy quân bởi vì kỹ năng bơi giỏi.

Nghe nói Thủy Oa vẫn luôn muốn gặp y, nhưng chưa thể thực hiện được, lần này muốn đến Xuyên Thục cũng bị Trịnh Trì Viễn ngăn cản, Kim Phi và Cửu công chúa không nhịn được liếc nhìn nhau một cái.

Thẩm Tú Tú và Thủy Oa vẫn còn là trẻ con, không hiểu được ý tứ trong đó, nhưng Kim Phi và Cửu công chúa lại lập tức hiểu được.

Đây là vì Trịnh Trì Viễn không muốn để Thủy Oa gặp Kim Phi.

"Quốc sư đại nhân, Thủy Oa ca ca đến nằm mơ cũng muốn được gặp ngài. Lần sau ngài đến Đông Hải, có thể dành ra một chút thời gian để đi gặp huynh ấy được không?" Thẩm Tú Tú hỏi.

“Đương nhiên là được, Kim Phi gật đầu, tháo một chiếc cúc trên quần áo đưa cho Thẩm Tú Tú: “Ngươi đưa cái này cho Thủy Oa, lần sau ta đến Đông Hải, bảo hắn trực tiếp đến gặp ta, nếu có người ngăn cản, chỉ cần cho hắn xem cái cúc này là được."

Mặc dù Kim Phi cũng không muốn làm quá mức, nhưng cái cúc của y đều được chế tạo đặc biệt, cận vệ của y đều biết đến chúng.

Mặc dù Thủy Oa chưa chắc có thể gặp được Kim Phi, nhưng nhìn thấy cái cúc thì ít nhất sẽ thông báo một tiếng.

Kim Phi không có suy nghĩ cướp Thủy Oa về đội của mình, nhưng y cũng rất tò mò về đứa trẻ có thể xuống biển đuổi cá này.

“Cảm ơn quốc sư đại nhân!”

'Thẩm Tú Tú dùng cả hai tay nhận lấy chiếc cúc áo, giống như lấy được bảo bối, cẩn thận bỏ vào túi: “Ta thay mặt Thủy Oa ca ca cảm ơn tiên sinh!”

“Đừng khách sáo," Kim Phi xua tay, sau đó hỏi: "Tú Tú cô nương, tiếp theo, ngươi có kế hoạch gì không? Ở lại Kim Xuyên hay là quay về Đông Hải?"

"Quay về Đông Hải!" Thẩm Tú Tú trả lời không hề do dự: "Thủy quân đã báo thù cho người nhà của ta, cả đời này ta sẽ ở lại thủy quân!"

"Thế cũng được; Kim Phi nhắc nhở: "Ở thủy quân cũng đừng quên tham gia lớp học xóa nạn mù chữ, học đọc, học sách, học viết, thủy quân không thiếu một cô bé như ngươi để đi chống lại bọn cướp biển, nhưng lại thiếu những người biết đọc và biết viết.”

"Vâng!" Thẩm Tú Tú gật đầu thật mạnh: "Sau khi ta về tới, nhất định sẽ chăm chỉ đi học!"

Lúc trước ở trên thuyền, thuyền trưởng sẽ yêu cầu Thủy Oa tham gia lớp học xóa mù chữ, sau đó, Thủy Oa bận bắt cá nên cô bé cũng lười đi, ngồi ở trên boong thuyền giúp Thủy Oa thu dọn những con cá bắt được.

Bây giờ nghe Kim Phi nói như vậy, Thẩm Tú Tú quyết định trở về sẽ chăm chỉ học tập, bởi vì như vậy có thể giúp thủy quân.

"Vậy ngươi định lúc nào trở về?" Kim Phi lại hỏi.

"Hạ Nhi tỷ tỷ nói, ngày mai Tiểu Bắc phu nhân sẽ trở về, ta muốn bái lạy phu nhân sau đó mới quay về." Thẩm Tú Tú đáp.

Lúc trước ở Đông Hải, Đường Tiểu Bắc muốn nhận Thẩm Tú Tú, nhưng cô bé không đồng ý.

Sau đó ở trên biển có mấy nữ nhân viên hộ tống rảnh rỗi không có việc gì làm thì nói chuyện với Thẩm Tú Tú, sau khi biết được chuyện này thì đều nói cô bé đã bỏ lỡ cơ hội một bước lên trời, còn nói cho Thẩm Tú Tú biết về thân phận và sức ảnh hưởng của Đường Tiểu Bắc.

Thẩm Tú Tú còn nhỏ, suy nghĩ cũng rất đơn giản, nên không hề hối hận về quyết định trước đó, nhưng sau khi nghe nữ nhân viên hộ tống giải thích, cô bé có ấn tượng rất tốt với Đường Tiểu Bắc.

Cha cô bé từng dạy cô bé rằng làm người nhất định phải biết cảm ơn.

Lần này cô bé đến Xuyên Thục, chính là muốn lạy Đường Tiểu Bắc, cảm ơn sự dìu dắt của cô ấy.

Đợi sau khi lạy xong, cô bé sẽ quay về.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3366


Cửu công chúa từ nhỏ đã học cách ước đoán lòng người và thủ đoạn của bậc đế vương, thật ra, cô ấy hiểu rõ hơn Kim Phi rằng trên đời này không có ai có thể hoàn toàn tin cậy được.

Ví dụ như Quan Hạ Nhi, nhìn qua thì tuyệt đối trung thành với Kim Phi, nếu Kim Phi gặp nguy hiểm, cô ấy sẽ liều mạng đi cứu y.

Nhưng điều này phải dựa trên việc Kim Phi đối xử tốt với cô ấy.

Nếu Kim Phi đột nhiên bắt đầu hành hạ cô ấy, hành hạ Tiểu Nga và người nhà của cô ấy, chắc chắn Quan Hạ Nhi sẽ dần dần thất vọng và cuối cùng không còn tin tưởng Kim Phi nữa.

Trương Lương cũng vậy, anh ta trung thành với Kim Phi cũng dựa trên sự tin tưởng của Kim Phi dành cho anh ta.

Nếu một ngày nào đó Kim Phi không còn tin tưởng anh ta nữa, lấy đi tất cả quyền lực của anh ta, có lẽ Trương Lương cũng sẽ nảy sinh oán hận.

Đây là lòng người.

Đương nhiên, với tính cách của Kim Phi thì không thể nào làm ra chuyện như vậy.

Với tình hình trước mắt của Đại Khang, Trịnh Trì Viễn ngăn cản Thủy Oa gặp Kim Phi, có thể cũng không có ý gì khác, anh ta chỉ đơn giản cho rằng Thủy Oa là một người tài, muốn giữ cậu bé ở lại thủy quân để phát triển.

Cửu công chúa có thể hiểu được động cơ của Trịnh Trì Viễn, nếu Thủy Oa muốn đi đến các bộ phận khác, ví dụ như thương hội Kim Xuyên hay nhà trọ Kim Xuyên thì Trịnh Trì Viễn muốn giữ cậu bé lại, Cửu công chúa cũng không để ý đến.

Giống như xuất hiện một người đặc biệt tài năng trong đám nhân viên hộ tống, rất nhiều đại đội sẽ tranh giành, đây là một cuộc cạnh tranh cướp đoạt người tài rất bình thường.

Nhưng người mà Thủy Oa muốn gặp chính là Kim Phi, Trịnh Trì Viễn vẫn ngăn chặn như cũ, điều này khiến cho Cửu công chúa cảm thấy khó chịu.

Nhưng cô ấy cũng chỉ phàn nàn hai câu, thấy Kim Phi không thèm để ý thì cô ấy cũng không nói gì nữa.

Mấy người chậm rãi đi bộ về, đúng lúc Nhuận Nương và Quan Hạ Nhi vừa mới nấu cơm xong, đang bưng lên bàn.

"Mau đi rửa tay rồi về ăn cơm... Quan Tiểu Nga, sao muội lại biến quần áo thành thế này?”

Quan Hạ Nhi thúc giục mấy đứa trẻ đi rửa tay, sau đó phát hiện Lý Đậu Đậu không đến thì hỏi: 'Đậu Đậu đâu, lại bị thầy giáo giữ lại à?"

Có lẽ lúc trước quá áp lực, Lý Đậu Đậu đã từng trộn lẫn với mấy người Tiểu Nga, sau khi dần thoát khỏi trạng thái tự cô lập, mặc dù ít nói nhưng lại nghịch ngợm hơn hầu hết những đứa trẻ khác, mỗi lần mấy đứa trẻ gặp rắc rối, 70% trong số đó là do Lý Đậu Đậu gây ra.

Cho nên cô bé cũng thường xuyên bị thầy giáo trách phạt.

"Sư nương, không phải,' A Xuân vừa giúp Quan Hạ Nhi bưng cơm vừa giải thích: "Là Địch Địch ca ca đã về, Đậu Đậu tỷ tỷ đang nói chuyện với Địch Địch ca ca.

“Đúng rồi, Địch Địch đã về." Lúc này Quan Hạ Nhi mới nhớ ra, sau đó quay đầu nhìn về phía Kim Phi: "Sao không gọi Địch Địch đến nhà ăn cơm?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3367


Lý Địch không trả lời, mà vô thức nhìn về phía Kim Phi.

“Đến đây ngồi đi," Kim Phi cười nói: “Người có thể làm sứ giả đại diện cho Đại Khang đi sứ, sau này hãy ngồi vào bàn của người lớn."

Lúc này Lý Địch mới đi đến, ngồi xuống cuối bàn ăn.

Bởi vì có Cửu Công chúa ở đây, lúc đầu Lý Địch còn hơi không dám thả lỏng, nhưng sau khi ăn xong, Lý Địch phát hiện Cửu công chúa cũng rất tùy ý ở trên bàn cơm, lúc này mới từ từ thả lỏng.

Lúc Lý Địch không có ở nhà, Lý Đậu Đậu sẽ ở lại nhà Kim Phi ngủ cùng với Tiểu Nga và Linh Nhi, bây giờ Lý Địch đã về rồi, cô bé sẽ quay về nhà ở tập thể với Lý Địch.

Trong quan niệm của Lý Đậu Đậu, nơi đó chính là nhà của Lý Địch và cô bé.

Nhìn thấy hai huynh muội nắm tay nhau bước ra khỏi sân, Quan Hạ Nhi nói: "Thật là hai đứa trẻ số khổi"

"Ông trời sẽ giao trọng trách cho những người này, chắc chắn phải cho họ chịu nỗi khổ tâm trí này, rèn luyện gân cốt, và bỏ đói cơ thể, đi qua hỗn loạn, cho nên động lòng chịu đựng và đạt được những gì không thể!" Kim Phi xúc động nói: "Nếu không gặp phải những thứ trước đó, Địch Địch cũng không thể còn nhỏ như vậy mà đã có thể gánh vác trọng trách lớn!"

Cửu công chúa đã quen với những lời vàng ngọc đột nhiên xuất hiện của Kim Phi từ lâu rồi, vốn đang uống trà, lại đặt cốc trà xuống, cầm bút lên, viết lại những lời Kim Phi vừa nói, sau đó cầm bản thảo lên chậm rãi thưởng thức.

Kim Phi cũng không quan tâm đến cô ấy, đi mang cơm cho Bắc Thiên Tâm với Quan Hạ Nhị, trò chuyện với Bắc Thiên Tâm một lúc, lúc về thì Cửu công chúa đã đi rồi.

Đêm đó Kim Phi ở lại với Quan Hạ Nhi.

Sáng hôm sau, khi Kim Phi rời giường, ánh mắt Quan Hạ Nhi nhìn y có gì đó không đúng, hơi ngập ngừng muốn nói lại thôi, lúc đó Kim Phi đang vội đi vệ sinh nên cũng không để ý.

Đợi đến khi y quay lại, bà vú đã ôm Nhị Nữu tới đây, Quan Hạ Nhi lo lắng dỗ dành đứa bé, không nói chuyện với Kim Phi.

Kim Phi cũng không để ý, đi vào bếp ăn bữa sáng đơn giản rồi mang theo cận vệ đi đến phòng thí nghiệm.

Trên đường đi, những dân làng chào đón y đều nhìn Kim Phi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Đặc biệt là khi đi ngang qua cửa xưởng dệt, Kim Phi nhìn thấy một nhóm nữ công nhân đang chụm đầu lại với nhau, không cần hỏi cũng biết bọn họ đang hóng hớt chuyện gì đó.

Khi nhìn thấy Kim Phi đi đến, các nữ công nhân lập tức giải tán và đi vào nhà xưởng.

Cho dù Kim Phi có chậm chạp thì y cũng biết tin đồn mà bọn họ đang nói rất có thể có liên quan đến y.

Nhưng gần đây y cũng không làm gì mà.

Kim Phi không hiểu ra sao mà đi vào phòng thí nghiệm, nhưng vừa bước vào. đã nhìn thấy mấy nữ giúp việc trong phòng thí nghiệm đang chụm đầu vào nhau nói chuyện vui vẻ giống như những nữ công nhân trong xưởng dệt.

Nhìn thấy Kim Phi đến, những người giúp việc cũng lập tức giải tán.

Nhưng nơi làm việc của bọn họ là trong phân xưởng này, sau khi giải tán cũng không có nơi nào khác để đi, chỉ có thể giả vờ bận rộn như kiểu người này cầm chổi còn người kia cầm xúc rác.

Kim Phi gọi Vạn Vũ Hồng đến với khuôn mặt tối sâm: "Vừa rồi các cô đang nói cái gì vậy?"

Nhìn thấy con ngươi của Vạn Vũ Hồng di chuyển lung tung thì Kim Phi biết cô ấy đang muốn nói dối nên y đe dọa: "Tốt nhất là cô nên nói thật cho ta biết, nếu để †a phát hiện ra cô đang nói dối ta thì ta sẽ phái Thiết Chùy và Hạc Minh đến Đông Hải!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3368


Kim Phi kéo Vạn Vũ Hồng đến hỏi hơn mười phút mới biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Hóa ra là lúc sáng đi ngang qua cổng làng, cô ấy tình cờ nghe thấy có người nói Kim Phi sắp kết hôn với một cô gái của bộ lạc Hắc Hổ, anh trai của cô gái kia đã đi theo Lý Địch đến đây cầu hôn.

"Lúc cô đến đó, ai đã nói chuyện này?" Kim Phi hỏi.

Tin đồn nào cũng có nguồn gốc, chỉ cần tìm được nguồn gốc của nó thì có thể tìm thấy người tung ra tin đồn.

Hỏi từng người từng người một, chắc chắn có thể hỏi ra nguồn gốc.

Tiếc là Vạn Vũ Hồng lắc đầu: "Là một cô gái mà ta không biết, hình như là tỷ muội nữ công nhân trong xưởng dệt."

Không biết là thật sự không quen biết hay là bởi vì không muốn bán đứng đối phương.

"Thật sự không biết à?" Kim Phi hỏi.

"Ta thực sự không biết!" Vạn Vũ Hồng giơ tay lên làm động tác thề: "Ta thề!"

Vạn Vũ Hồng là bạn gái của Thiết Chùy và là chị gái của Vạn Hạc Minh, cô ấy đã nói như vậy, Kim Phi cũng không tiếp tục hỏi nữa, vì thế y thăm dò: “Lúc đó thím Ba có ở đó không?”

'Thím ba sống ở đầu làng và rất thích góp vui.

Kim Phi chỉ hy vọng hôm nay thím Ba bận việc, không có ở nhà.

Đáng tiếc ông trời không cho y được như ý nguyện, Kim Phi nhìn thấy Vạn Hồng Vũ gật đầu: "Có."

"Xong rồi!" Kim Phi ôm trán, khóc không ra nước mắt.

Trong làng, thím Ba có tiếng là miệng rộng, bà ta biết cũng có nghĩa là cả làng đều biết.

Kẻ tung tin đồn thì chỉ việc mở miệng, người bác bỏ tin đồn thì mệt đến gấy chân. Y không có cách nào có thể giải thích rõ ràng chuyện này. "

Rốt cuộc ai là người đã tung tin đồn?" Kim Phi hận không thể tìm ra kẻ tung tin đồn và đánh người đó một trận. Đây không phải hủy hoại sự trong sạch của người khác à?

Vạn Vũ Hồng thấy Kim Phi có vẻ không vui, nhưng cô ấy đã quen với Kim Phi và biết tính cách của Kim Phi.

Cô ấy không nhịn được mà tò mò hỏi: "Tiên sinh, những gì bọn họ nói là thật ư?

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3369


Nhưng khi y đi đến cửa ngự thư phòng, Kim Phi lại hơi nghi ngờ.

Bởi vì y không cần để ý đến tin đồn này nữa, Nathan rõ ràng là chú của cô gái kia, nhưng trong lời đồn lại nói là anh trai.

Điều này không phù hợp với phong cách làm việc cẩn thận của Cửu công chúa.

"Mặc kệ, cứ hỏi một chút thì sẽ biết!" Kim Phi đẩy cửa ngự thư phòng ra với khuôn mặt tối sầm và nghiêm túc.

Cửu công chúa đang chăm chú phê duyệt tấu chương, nhìn thấy Kim Phi đi vào thì đặt bút xuống ra hiệu cho những người khác rời đi.

Đợi đến khi Châu Nhi đưa các tỳ nữ rời đi thì Kim Phi mới tức giận hỏi: “Có phải lời đồn vào sáng nay là do nàng phái người đi tung tin đồn không?”

Kim Phi còn tưởng rằng Cửu công chúa sẽ phủ nhận, nhưng Cửu công chúa lại trực tiếp gật đầu: “Đúng vậy!”

Trên đường tới đây, Kim Phi đã chuẩn bị rất nhiều lời nói, nhưng Cửu công chúa lại thừa nhận một cách trung thực như vậy thì Kim Phi lại không biết nên nói cái gì.

Nghẹn một lúc lâu y mới vô cùng đau đớn hỏi: "Sao nàng lại tung tin đồn nhảm như vậy?"

Cửu công chúa đương nhiên biết Kim Phi sẽ hỏi như vậy, nên bình tĩnh trả lời: "Có hai nguyên nhân!"

"Thứ nhất, tin đồn này có thể tạo áp lực lên Đông Man và công chúa Lộ Khiết!" Cửu công chúa duỗi ra một ngón tay.

Kim Phi khẽ gật đầu.

Vốn là sau khi công chúa Lộ Khiết đến làng Tây Hà thì sẽ tìm cách đàm phán, kết quả là cô ta ngày nào cũng chỉ đi loanh quanh, hoàn toàn không hề đề cập đến chuyện đàm phán, mấy ngày nay Kim Phi lại bận rộn đến mức suýt quên mất cô ta.

Để cho cô ta biết rằng bộ lạc Hắc Hổ cũng đến xin đàm phán, đúng là có thể gây áp lực cho công chúa Lộ Khiết, khiến cho cô ta biết rằng có rất nhiều người muốn hợp tác với Kim Phi.

Cách đây không lâu, công chúa Lộ Khiết vẫn luôn hỏi thăm chuyện về Lý Địch, rõ ràng là rất quan tâm đến chuyện này, tin đồn này đúng là có tác dụng tạo áp lực.

Cửu công chúa thấy Kim Phi không nói gì thì lại duỗi ngón tay thứ hai ra: "Thứ hai, có thể thăm dò bộ lạc Hắc Hổi"

"Thăm dò bộ lạc Hắc Hổ?" Kim Phi khẽ nhíu mày.

"Đúng vậy,' Cửu công chúa nói, "Theo những gì Lý Địch nói, nguyện vọng muốn hợp tác của bộ lạc Hắc Hổ rất rõ ràng, nhưng không biết bọn họ sẵn sàng bỏ ra bao nhiêu lòng thành.

Nếu bọn họ thực sự có lòng thành, sau khi nghe được lời đồn, họ sẽ chủ động đưa Thất công chúa của bộ lạc ra trong quá trình đàm phán, nếu bọn họ không đề cập đến thì có nghĩa là bọn họ không đủ thành tâm, chỉ là muốn lừa lấy trang bị từ chỗ chúng ta mà thôi.

Đồng thời, có thể kiểm tra xem bộ lạc Hắc Hổ có nghe lời hay không, nếu đến một công chúa mà bọn họ cũng không nỡ tặng tới đây, sẽ không cần phải tiếp tục nữa, sắp xếp người nhanh chóng liên lạc với các bộ lạc khác, để tránh lãng phí thời gian.”

“Có lý.” Kim Phi gật đầu, sau đó chợt tỉnh táo lại.

Y tới đây là để khởi binh hỏi tội, sao có thể bị ba câu nói của Cửu công chúa làm cho phân tâm chứ?

Vì thế Kim Phi tức giận hỏi: "Vậy trước khi nàng tung tin đồn, có thể bàn bạc với ta trước được không?"

"Nếu ta cùng bàn bạc với chàng trước, chàng có đồng ý không?" Cửu công chúa hỏi.

"Không!" Kim Phi lắc đầu không chút do dự.

"Thế thì đúng rồi?" Cửu công chúa tiến lên ôm lấy Kim Phi, nũng nịu nói: "Được rồi, chàng tức giận à, nếu người khác hỏi, cứ nói là giả không phải là được rồi à?"

“Nàng có biết câu: kẻ tung tin đồn thì chỉ việc mở miệng, người bác bỏ thì mệt gãy chân hay không!” Kim Phi nói: "Ai dám đến trước mặt hỏi ta chứ? Ta cũng không thể chạy vào làng và giải thích với từng người một rằng đây là tin đồn nhảm mà."

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3370


Trong quán trọ, Nathan nhíu mày ngồi ở trong phòng.

Sau khi đến quán trọ, người của Đại Khang cũng không hạn chế quyền tự do của ông ta và những tùy tùng.

Sáng sớm hôm nay, ông ta đã phái tùy tùng ra ngoài đi loanh quanh, thuận tiện xem thử có thể lấy được chút thông tin gì không.

Cửu công chúa sắp xếp người tung tin đồn, chính là nhằm vào Nathan và công chúa Lộ Khiết, vì vậy sáng sớm Nathan đã nghe cấp dưới báo cáo tin đồn.

Mặc dù Cao Nguyên lạc hậu, nhưng tình huống chơi đùa lòng người nghiêm trọng như vương triều Trung Nguyên, nhưng ông ta có thể được thủ lĩnh ca ca trọng dụng, thì cũng không phải là kẻ ngu ngốc, nhanh chóng đoán ra đây là yêu cầu trọng điểm mà triều đình Trung Nguyên nêu ra, để ông ta chủ động đưa cháu gái của mình đến để hòa thân.

Lúc mới biết tin, Nathan đã rất tức giận.

Kể từ khi sinh ra, ông ta chỉ nghe nói đến việc các công chúa của vương triều Trung Nguyên được đưa đến Cao nguyên để hòa thân, chưa từng có công chúa nào của Cao Nguyên bị gửi đến Trung Nguyên để hòa thân.

Hơn nữa, triều đình Trung Nguyên bên này vừa mở miệng đã muốn cháu gái thứ bảy của mình.

Đó là cháu gái quý giá nhất của anh trai ông ta, lúc trước Gada yêu cầu, anh trai của ông ta đã phải mất rất nhiều trắc trở, gửi đến Gada hàng nghìn trâu bò, cừu và nô lệ mới có thể giữ công chúa ở lại.

Lần này bộ lạc Buto có xích mích với bộ lạc Thương Ưng, một nguyên nhân trong đó chính là bộ lạc Thương Ưng cũng xin cưới Thất công chúa.

Bây giờ Kim Phi lại muốn...

Sau khi Nathan nghe được tin đồn thì suy nghĩ đầu tiên là cuộc đàm phán này không thể thành công được, vậy thì nên quay về sớm một chút.

Nhưng chẳng bao lâu sau ông ta lại từ bỏ ý định này.

Bộ lạc của ông ta vẫn luôn bị bộ lạc Thương Ưng vây quét, nếu bộ lạc Thương Ưng tìm ra nơi ẩn náu của thủ lĩnh và phái một đội ngũ khinh khí cầu đến đó thì xong đời.

Ông ta đến Xuyên Thục là để xin mua khinh khí cầu, nếu ông ta rời đi như thế này thì biết báo cáo công việc như thế nào đây?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3371


Nghe thấy Lý Địch nói như vậy, Nathan càng tin chắc vào suy nghĩ trước đó của mình.

Bởi vì ngày hôm qua tùy tùng của ông ta đã hỏi thăm được rằng Kim Phi rất tin tưởng Lý Địch, hơn nữa em gái của Lý Địch sống trong nhà của Kim Phi, rất thân thiết với đồ đệ và em vợ của Kim Phi.

Vì vậy, Nathan đoán rằng hôm qua chắc chăn Lý Địch đã gặp Kim Phi, hơn nữa thảo luận về việc đàm phán, cho nên mới có tin đồn này, và đó là lý do tại sao sáng sớm Lý Địch đã đến đây.

Cái gọi là lời mời chẳng qua chỉ là Lý Địch muốn nâng giá trị con người của Kim Phi lên thôi, chỉ là một cách để chiếm nhiều quyền chủ động hơn trong cuộc đàm phán.

Mặc dù Nathan rất nóng lòng muốn mua khinh khí cầu, nhưng ông ta không muốn quá bị động.

Nên ông ta chủ động vạch trần kế hoạch của Kim Phi, thử thăm dò nói: "Lý đại nhân, hôm nay ta nghe được một số tin đồn, hy vọng Lý đại nhân có tài năng có thể giải thích nghỉ ngờ giúp ta."

"Tin đồn gì?" Lý Địch cố ý giả vờ hồ đồ.

"Nghe đồn Quốc sư đại nhân muốn cưới cháu gái thứ bảy của ta, ta đến đây để cầu thân." Nathan bày ra dáng vẻ tức giận mà nói: 'Lý đại nhân, ngài có biết, căn bản là không có chuyện như vậy, cũng không biết ai đang lan truyền những lời dối trá..."

"Ồ, ngươi nói cái này à Lý Địch nói: "Là em gái của ta nói linh tinh thôi." "Em gái của ngài?" Nathan bị Lý Địch làm cho bối rối.

"Tối qua em gái ta hỏi ta đi Cao Nguyên làm gì, nên ta đã kể chuyện đi Cao Nguyên cho con bé nghe một chút, nó chưa bao giờ lên Cao Nguyên, nên hỏi ta về phong tục tập quán ở đó, còn hỏi ta về tình hình của bộ lạc ở Cao Nguyên nữa, ta đã nói với nó, sau đó còn nói rằng Myda cô nương là người có mùi thơm bẩm sinh."

Lý Địch nói: "Sau khi em gái ta nghe được điều này, nó rất tò mò về Myda cô nương, sau đó ta buồn ngủ quá nên ngủ quên!

Ai biết là con nhóc kia không kín miệng, sau khi ta ngủ say thì chạy ra ngoài chơi cùng một đám trẻ và kể cho bọn trẻ nghe về mùi cơ thể bẩm sinh của Myda cô nương, sau đó không biết tại sao nó lại lan truyền thành như thế này.

Nathan lão ca, ngươi yên tâm, khi về ta nhất định sẽ xử lý con bé, sao có thể nói linh tỉnh thế chứ?”

Nathan nghe thấy vậy thì không nhịn được âm thầm trợn tròn mắt. Trừ khi ông ta bị đần độn mới tin lý do từ chối này của Lý Địch.

Nhưng là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cho dù trong lòng ông ta cảm thấy khó chịu, nhưng Nathan vẫn cố tình giả vờ rộng lượng và xua tay: "Không sao, không sao, trẻ con không biết gì."

“Không biết gì thì cũng không thể nói linh tinh” Lý Địch nói một câu khách sáo, sau đó thuận miệng đột nhiên đổi chủ đề: “Thật ra, ta cảm thấy đề nghị này của Đậu Đậu cũng rất hay.

Ngươi cũng biết tầm quan trọng của khinh khí cầu, ta đã thấy được tình hình của các ngươi, thành thật mà nói, với khả năng của bộ lạc các ngươi, rất khó để mua được một chiếc khinh khí cầu, chúng ta cũng không thể kinh doanh thua lỗ.

Nếu Myda cô nương gả cho quốc sư đại nhân của chúng ta, Xuyên Thục và Cao Nguyên sẽ trở thành người một nhà, chuyện gì cũng có thể bàn bạc được!"

Nathan nghe vậy thì không nhịn được liếc mắt nhìn Lý Địch một cái thật sâu, sau đó dùng vẻ mặt đau khổ nói: "Lý đại nhân, ngươi cũng biết Myda là bảo bối như thế nào của đại ca của ta, bộ lạc Thương Ưng ép đến mức như vậy mà ông ta cũng không đồng ý đưa Myda ra ngoài, chỉ sợ sẽ không đồng ý với chuyện này!"

“Bộ lạc Thương Ưng có thể so sánh với quốc sư đại nhân của chúng ta ư?"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3372


"Được rồi, các ngươi từ từ bàn bạc đi!"

Lý Địch nhún vai chẳng thèm để ý: "Nathan, hôm nay có cần ta đưa lời mời cho ngươi không?”

"Có!"

Nathan nhanh chóng lấy ra tấm thiệp mà ông ta đã chuẩn bị sẵn trên bàn ra, dùng hai tay nâng lên cho Lý Địch.

Lý Địch đã từng làm việc trong phủ Tể tướng của Đảng Hạng, đã gặp được rất nhiều thiệp mời, nhưng tấm thiệp mời này chắc chắn là chiếc thiệp lộng lẫy nhất mà cậu bé từng thấy.

Toàn bộ trang bìa đều được làm bằng lá vàng, giấy bên trong Lý Địch cũng không biết, nhưng chắc chắn không phải một tờ giấy bình thường.

Chỉ riêng tấm thiệp mời này đã có giá trị hơn toàn bộ tài sản ròng của rất nhiều địa chủ nhỏ.

Điều này cũng cho thấy Nathan rất coi trọng cuộc đàm phán lần này.

Dù sao đối phương cũng đại diện cho bộ lạc Hắc Hổ, Lý Địch cũng đứng thẳng người, dùng hai tay nhận lấy tấm thiệp mời nặng trịch.

Hai người nói thêm mấy câu khách sáo rồi Lý Địch cầm thiệp mời rời đi. Sau khi Lý Địch đi rồi thì lông mày của Nathan nhíu lại càng sâu hơn trước.

Trong nhà ở tập thể cách nhà trọ không xa, công chúa Lộ Khiết cũng cau mày.

Gần đây cô ta vẫn luôn chú ý đến tin tức của Lý Địch, ngày hôm qua Lý Địch trở về, còn làm ra động tĩnh lớn như vậy, cô ta biết chuyện đầu tiên, thậm chí còn đi ra ngoài sân bay nhìn một chút.

Nhìn thấy quan viên của Hồng Lư Tự dẫn theo một nhóm người mặc trang phục Cao Nguyên đến quán trọ, công chúa Lộ Khiết đã biết là đối thủ cạnh tranh của mình đang đến.

Hơn nữa, đối thủ cạnh tranh này rất có tính uy h**p.

Bởi vì lúc cô ta đến cũng không có người sắp xếp gì cả, đến cả nơi bọn họ ở vẫn là Quan Hạ Nhi tìm công nhân của nhà ở tập thể sắp xếp.

Nhưng khi sứ giả Cao Nguyên đến đây, người của Hồng Lư Tự đã đích thân tiếp đón ông ta đến nhà trọ, từ điểm này có thể thấy Cửu công chúa và Kim Phi càng coi trọng sứ giả Cao Nguyên hơn.

Nghĩ lại cũng phải, khoảng cách từ Cao Nguyên đến Xuyên Thục gần hơn, bất cứ lúc nào có rơi vào tình hình nguy hiểm, mức độ đe dọa rất cao.

Mà Đông Man cách xa hàng nghìn dặm, bị ngăn cách bởi vùng đất hoang rộng lớn và Trung Nguyên rộng lớn, căn bản không thể uy h**p đến Xuyên Thục được.

Điều khủng khiếp nhất chính là Đông Man còn đang xung đột nội bộ, ngay cả xông qua thành Du Quan cũng không làm được, chứ đừng nói đến đưa quân đội tiến về phía nam.

Công chúa Lộ Khiết lại tự hỏi một chút, nếu cô ta là Kim Phi, cũng sẽ coi trọng sứ giả Cao Nguyên hơn.

Đến Đại Khang lâu như thế, lại đi loanh quanh ở làng Tây Hà nhiều ngày như vậy, công chúa Lộ Khiết đã hiểu tương đối sâu sắc về thực lực của Kim Phi và chính quyền Xuyên Thục.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3373


Nhưng chính quyền Xuyên Thục vừa mới được thành lập không lâu, thời gian thành lập của Hồng Lư Tự càng ngắn, bình thường hầu như không có nghiệp vụ gì, tạm thời để Thiết Thế Hâm đại diện trên danh nghĩa cho chức danh Hồng Lư Tự Khanh.

Thiết Thế Hâm ngày nào cũng bận rộn với công việc của viện Khu Mật, làm gì có thời gian rảnh đến quản lý Hồng Lư Tự chứ?

Ngoại trừ việc xuất hiện vào ngày Hồng Lư Tự được thành lập, kể từ đó cũng chưa từng đến đó lần nào.

Nhân viên của Hồng Lư Tự cũng được điều động từ đội Chung Minh, mặc dù bình thường bọn họ đúng giờ đến Hồng Lư Tự làm việc, nhưng những việc họ giải quyết về cơ bản đều là công việc của đội Chung Minh, bởi vì Hồng Lư Tự căn bản không có việc gì cả.

Sau khi Lý Địch được bổ nhiệm làm Hồng Lư Tự Thiếu Khanh, cậu bé được coi là nhân viên chính thức duy nhất, cũng là người duy nhất làm việc của Hồng Lư Tự.

Đáng tiếc lúc công chúa Lộ Khiết đến, Lý Địch đã đến gặp Kim Phi rồi, không có ở Hồng Lư Tự, Thiết Thế Hâm cũng không ở đó.

Công chúa Lộ Khiết đợi đến giữa trưa nhưng vẫn không đợi được Lý Địch, chỉ có thể để thiệp mời ở Hồng Lư Tự và quay trở về với vẻ mặt thất vọng.

Sau khi cô ta rời đi, nhân viên công tác của Hồng Lư Tự lập tức đưa thiệp mời của cô ta đến viện Khu Mật, giao cho Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc biết gần đây Kim Phi chú ý đến Cao Nguyên và chuyện của Đông Man, cho nên cũng không làm theo thủ tục, tự mình mang thiệp mời đi đến ngự thư phòng.

Đến phòng thư phòng rồi mới phát hiện Kim Phi và Lý Địch đều đang ở đó.

Kim Phi và Cửu công chúa đang ngồi ở ghế chính, đang nhìn vào tấu chương, trong khi Lý Địch đang ngồi ngay ngắn ở bên cạnh chiếc bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ, còn nghiêm túc viết gì đó.

Nhìn thấy Tiểu Ngọc đi vào, Cửu công chúa mỉm cười lấy hai thỏi bạc trên bàn ra: "Xem ra trâm thẳng rồi!"

“Gấp gáp thế làm gì, Tiểu Ngọc còn chưa nói đến đây vì cái gì đâu?" Kim Phi đè tay Cửu công chúa xuống, sau đó nhìn về phía Tiểu Ngọc: "Ngươi có chuyện gì?

"Buổi sáng công chúa Lộ Khiết đến Hồng Lư Tự tự tặng thiệp mời!” Tiểu Ngư lấy thiệp mời từ trong ngực ra, đặt lên bàn trước mặt Kim Phi.

"Coi như nàng may mắn!"

Lúc này Kim Phi mới buông tay ra với vẻ mặt không cam lòng, nhìn Cửu công chúa lấy thỏi bạc trên bàn đi.

"Sẵn sàng cược thua!" Cửu công chúa đặt thỏi bạc đến bên cạnh ngọc ấn: "Bình thường muốn thắng tiền của chàng cũng không dễ dàng, trẫm phải giữ nó làm kỷ niệm!"

Tiểu Ngọc vừa nghe đã biết là Kim Phi và Cửu công chúa đã cá cược, sau đó Kim Phi thua.

Nội dung cá cược chắc là có liên quan đến công chúa Lộ Khiết.

Nhưng đây chỉ là một trò chơi nhỏ giữa Kim Phi và Cửu công chúa, không thích hợp để người ngoài nói xen vào, cho nên Tiểu Ngọc cũng làm như Lý Địch, coi như không nghe thấy hai người nói chuyện, cúi đầu nhìn mũi giày của mình.

Kim Phi đứng dậy duỗi người, nhìn về phía Lý Địch: "Được rồi, Địch Địch, công chúa Lộ Khiết đã rời khỏi Hồng Lư Tự rồi, ngươi có thể quay về!"

Trước đó, Lý Địch vội vàng đến gửi thiệp mời cho Nathan, Cửu công chúa đoán rằng công chúa Lộ Khiết chắc chắn không thể ngồi yên, chắc chắn sáng nay sẽ tới Hồng Lư Tự gửi thiệp mời, nên yêu cầu Lý Địch ở lại đây một chút để tránh mặt công chúa Lộ Khiết.

Kim Phi cảm thấy công chúa Lộ Khiết đã chịu đựng lâu như vậy, có lẽ cô ta có thể sẽ chịu đựng thêm vài ngày nữa, cho dù muốn gửi thiệp mời thì cũng phải đợi đến ngày mai.

Sau đó mới có vụ cá cược vừa rồi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3374


"Vâng!"

Lý Địch khom lưng hành lễ, lùi về sau rời đi.

Cậu bé vốn dĩ chỉ muốn nhận được chút nhắc nhở nhưng Cửu công chúa lại trực tiếp nói rõ kế sách ứng phó với cậu bé, trái lại đỡ bản thân cậu bé phải tự đi mày mò.

Kim Phi ở lại Ngự Thư Phòng là vì đợi kết quả đánh cược, bây giờ đợi được rồi nên chào hỏi với Cửu công chúa, rời đi cùng với Tiểu Ngọc.

Mấy ngày trước Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quân cứ luôn say mê với trục lăn. Nghe nói đã có một số tiến triển, y dự định qua đó xem thử.

Đi ra khỏi viện, y nhìn thấy Lý Địch ôm trán ngồi xổm ở bên đường.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lý Địch ngẩng đầu lên nhìn phát hiện Kim Phi đến, nhanh chóng đứng dậy, quy củ hành lễ với Kim Phi.

Kim Phi nhìn thấy trán cậu bé đỏ một mảng, tiến tới hỏi: "Có chuyện gì vậy?”

Cận vệ ở sau lưng cũng căng thẳng theo, lần lượt cầm cán đao quan sát xung quanh.

"Không sao, vừa nãy đi đường không chú ý đụng vào cây!" Lý Địch chỉ vào cái cây to ở bên cạnh.

Kim Phi cạn lời nhìn cây to một cái: "Ngươi suy nghĩ gì đó mà thất thần như vậy?”

Tiểu Ngọc bên cạnh che miệng lại cười. “Không có gì.” Lý Địch có chút ngại ngùng xua tay.

Mỗi người đều có bí mật của mình, Kim Phi thấy Lý Địch không có chuyện lớn gì cũng không truy hỏi nữa, xua tay với Lý Địch tiếp tục đi về trước.

Vừa đi được mấy bước Lý Địch lại đuổi lên theo, bộ dạng muốn nói lại không nói.

Kim Phi đợi một lúc, có chút gấp: "Có chuyện thì nói nhanh lên, không nói thì làm gì thì làm đi!"

Lý Địch do dự một chút nhưng vẫn hỏi: "Tiên sinh, ngài nói vừa nãy có phải ta không nên hỏi ngài làm sao trả lời vấn đề Nathan và công chúa Lộ Khiết không?"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3375


Cậu bé hiểu phỏng đoán lòng người, biết trong tình huống gì nên dùng thái độ gì để đối phó.

Phong cách nói chuyện, làm việc của Kim Phi luôn thẳng thắn, lúc này thoải mái thừa nhận tốt hơn nhiều việc tìm cớ.

“Địch Địch, ta không biết Vũ Dương nghĩ như thế nào nhưng theo ta mà nói ta cảm thấy ngươi hỏi một chút không có gì sai.”

Kim Phi tỏ ý Lý Địch tiếp tục đi, sau đó vừa đi vừa nói: “Quan hệ hợp tác với cao nguyên liên quan đến ổn định của khu vực Tây Bộ, nếu như ngươi không chắc thì nên chủ động hỏi.

Nếu như hỏi thẳng, ngươi có thể có được một đáp án chính xác, không tốt hơn ngươi dùng hết tâm tư để mày mò sao?”

“Nhưng như vậy có thể hiện ta rất vô dụng?” Lý Địch lo lắng hỏi: “Một thần tử chuẩn mực là cho dù người và bệ hạ không nói cũng nên biết làm việc như thế nào.”

“Ngươi nói như vậy cũng không sai, ta tin cho dù ngươi không hỏi, bản thân từ từ đoán cũng có thể đoán đúng ta và Vũ Dương nghĩ như thế nào, nhưng như vậy sẽ tốn rất nhiều tâm tư của ngươi, thậm chí ngươi sẽ lâm vào cảnh hao tổn tinh thần, nghỉ ngờ bản thân có phải đoán sai rồi không.”

Kim Phi nói: “Tinh thần của mỗi người đều có hạn, ngươi hao tổn nhiều tinh thần như vậy để đoán suy nghĩ của lãnh đạo, chi bàng dùng tinh thần này dùng ở nơi khác, dù cho ở cùng với Đậu Đậu cùng tốt hơn hao tổn tinh thần!

Ta biết, lúc trước ngươi ở phủ Thừa Tướng của Đảng Hạng đã quen với cách làm việc này, nhưng sau này có thể thay đổi chút, Xuyên Thục chúng ta không cần quan viên đoán ý lãnh đạo, chỉ cần quan viên làm việc thật, hiểu rồi chứ?”

“Hiểu rồi, đa tạ tiên sinh đã giải thích!” Lý Địch cung kính hành lễ với Kim Phi.

Bốp bốp!

Phía sau truyền đến tiếng võ tay.

Kim Phi quay đầu lại nhìn phát hiện Thiết Thế Hâm không biết khi nào đã đi theo.

“Kim tiên sinh, ta không phải muốn nghe trộm mấy vị nói chuyện, hoàn toàn là vừa hay đi ngang.” Thiết Thế Hâm cười giải thích.

Mấy người Kim Phi mới vừa từ cửa viện Khu Mật đi ngang qua, Thiết Thế Hâm vừa từ viện Khu Mật đi ra đến làng làm việc, vốn muốn chào hỏi một tiếng với Kim Phi nhưng nghe thấy Kim Phi đang nói chuyện với Lý Địch nên không cắt ngang.

Vừa này âm thanh khi nói chuyện của Kim Phi không có cố ý đè thấp, Thiết 'Thế Hâm lại ở không xa nên đã nghe được đa số.

Nghe thấy lời Kim Phi dạy dỗ Lý Địch, Thiết Thế Hâm không nhịn được vỗ tay.

“Lời vừa nãy Kim tiên sinh nói quá hay rồi.” Thiết Thế Kim cảm thán nói: “Khi tiên đế còn ở đây, ta ở triều đình làm quan, rất nhiều quan viên suốt ngày lo lắng làm sao để dỗ ngọt cấp trên, việc chính không làm việc nào cho dù thỉnh thoảng làm một việc cũng chỉ là công việc bề mặt như tiên sinh nói, không làm phải làm việc vì người dân, gần như công suất làm việc của tất cả nha môn đều vô cùng thấp, có khi một chuyện vô cùng đơn giản cũng có thể hợp thảo luận mấy tháng, vì vậy việc hao phí ngân khố cũng đủ để làm được việc này mấy lần rồi!”

“Vì vậy Đại Khang lúc trước mới loạn thành như vậy!” Kim Phi cảm khái nói: “Trên triều đình đều là tác phong đó, sao có thể không diệt vong chứ?”

Thiết Thế Hâm, Lý Địch và Tiểu Ngọc nghe Kim Phi nói như vậy, nhanh chóng cúi đầu thấp xuống giả vờ không nghe thấy.

Tuy Trần Cát đã mất nhưng Cửu công chúa lại là con gái của Trần Cát, nếu như để Cửu công chúa nghe thấy bọn họ đang nghị luận về người cha đã chết của mình, sau này còn không gây khó dễ cho bọn họ sao?

Vốn dĩ khoảng cách từ xưởng luyện sắt cách Ngự Thư phòng không xa, mấy người nói chuyện cách chút đã nghe rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3376


Kim Phi buồn phiền vì chuyện này cả ngày hôm nay rồi, bây giờ tâm trạng khó lắm mới tốt lên một tí, nhưng lại bị Vạn Hạc Minh phá hoại, lại trở nên hỏng bét.

Nhưng chỉ vì một câu hỏi hiếu kỳ của trẻ con, mà nổi giận với nó à?

Mà nếu cứ bỏ qua cho cậu bé như vậy, Kim Phi lại cảm thấy khó chịu trong lòng.

Y đang suy nghĩ, góc mắt bỗng chú ý đến hàng mũ bảo hiểm đang treo trên vách tường.

Ở đâu trong xưởng luyện sắt cũng toàn là đồ thép, rất dễ bị thương do va chạm vào, cho nên dựa trên yêu cầu của xưởng luyện sắt, vào đây là phải đội mũ bảo hiểm, nhưng bởi vì chưa có nhựa, cho nên mũ bảo hiểm được làm từ vỏ thép ra đời, nhưng do khá cồng kềnh, nên nhiều công nhân không muốn đội nó.

Ví dụ như Vạn Hạc Minh bây giờ, cái đầu trống trơn.

Cuối cùng Kim Phi cũng tìm được cơ hội trút giận, đưa tay tát cho cậu bé một phát: “Ai cho con không đội nón!”

Vạn Hạc Minh bị cú tát này của y làm cho ngu người rồi.

Dĩ nhiên là cậu bé biết quy định về mũ bảo hiểm, bình thường tới xưởng gang thép, cậu bé sẽ tuân thủ theo quy định.

Chỉ là bây giờ xưởng đã không sản xuất theo lô nữa rồi, cho nên cũng đâu còn yêu cầu nghiêm khắc như lúc trước.

Chẳng phải có mình cậu bé không đội, Lưu Bất Quần và Vạn Vũ Hồng cùng một đám thợ khác cũng có đội đâu?

Hơn nữa Kim Phi cũng không đội!

Nghĩ tới đây, Vạn Hạc Minh đang muốn lý sự với Kim Phi, kết quả bị Vạn Vũ Hồng quạt cho một bạt tai khách: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đội mũ bảo hiểm vào!”

Vạn Hạc Minh bặm môi, đi lại vách tường cầm lấy mũ bảo hiểm.

Lưu Bất Quần cũng lặng lẽ bỏ cái búa xuống, chạy lại bên tường.

Tâm trạng tốt của Kim Phi đã bị phá hư hoàn toàn rồi, y không muốn dạy Lưu Bất Quần và Vạn Hạc Minh làm trục lăn nữa, hừ một tiếng rồi rời đi.

Vạn Hạc Minh đã đội mũ bảo hiểm vào, còn cầm cho chị cậu bé một cái mũ khác.

Nhưng Vạn Vũ Hồng không thèm đội, Lưu Bất Quần thì lăn lại nhặt lấy búa của ông ta.

“Chậc, sao mọi người không đội mũ thế?”

Vạn Hạc Minh giơ cái mũ bảo hiểm trong tay lên rồi hỏi: “Cẩn thật tẹo nữa tiên sinh quay lại sẽ trừ lương mọi người!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3377


“Ta hiểu rồi.” Vạn Hạc Minh khẽ gật đầu: “Giống như Lưu đại ca, mỗi lần tới Bích Phượng Lâu, đều là muốn gặp chị hoa khôi kia, nhưng bắt buộc phải nói là

đến đó nghe nhạc thưởng trà, đúng không?”

“Khụ khụ, Vũ Hồng à, dưới lằn roi vọt mới đào tạo được người con hiếu thảo, trẻ con nên được dạy dỗ nhiều hơn.”

Lưu Bất Quần cởi áo xưởng ra: “Ta còn có chút chuyện, không làm phiền cô dạy dỗ Hạc Minh nữa.”

Nói rồi ông ta đi ngay.

Vạn Hạc Minh lập tức nhận ra không ổn rồi, co cẳng định chạy, kết quả giây tiếp theo đã bị Vạn Vũ Hồng túm được.

Sau đó trong xưởng rèn vang lên tiếng kêu thảm thương của Vạn Hạc Minh.

Kim Phi về đến nhà, vừa vào cửa đã nhìn thấy Quan Hạ Nhi đang ngồi dưới đình, quạt cho con.

Thấy Kim Phi đã về, Quan Hạ Nhi bèn thả màn trên nôi xuống, rồi đi lại chỗ y.

“Nếu nàng muốn hỏi chuyện của công chúa cao nguyên thì đừng mở miệng, đều là tin vịt, ta không muốn cưới cô tai”

Kim Phi chưa đợi Quan Hạ Nhi cất lời, đã xua tay.

Ban sáng y thấy ánh mắt của Quan Hạ Nhi không đúng lắm, giờ đã biết được lý do.

Đây không phải là đề tài mà Quan Hạ Nhi thích thú nhất sao?

“Đương gia, chàng nghĩ như thế nào, người khác tin vào tin vịt, nhưng chẳng lẽ ta còn không hiểu chàng sao?”

Quan Hạ Nhi nói: “Chắc chắn tin vịt là giả, sao chàng có thể kết hôn với một người mà chàng chưa từng gặp cơ chứ?”

“Đúng vậy.” Kim Phi tán thành gật đầu một cái, sau đó lại nghe Quan Hạ Nhi nói tiếp: “Ta tìm chàng là có chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

“Lộ Khiết muội muội vừa mới đến tìm ta.” Quan Hạ Nhi nói: “Nàng nói muốn nói chuyện với chàng hoặc Vũ Dương, hỏi ta bao giờ chàng có thời gian, ta bảo cô ta ở lại nhà chờ một lát, cô ta không chịu, nói rồi liền đi ngay.”

“Cô ta cũng tự biết mình thật đấy!” Kim Phi hừ lạnh nói.

Lần trước công chúa Lộ Khiết không mời mà tới, đã khiến Kim Phi cảm thấy hơi khó chịu rồi.

Nếu như cô ta chỉ tới ăn ké thật, Kim Phi và Cửu công chúa sẽ không để ý đến mức ấy, nhưng có thể thấy được cô ta đến thám thính tình hình, hơn nữa rõ ràng đang lợi dụng Quan Hạ Nhi.

Có lẽ Quan Hạ Nhi không để ý, nhưng công chúa Lộ Khiết chắc chắn có thể nhận ra, hành động của cô ta khiến Kim Phi và Cửu công chúa không hài lòng, cho nên lần này đã nhớ kỹ, không lấy danh đến ăn nhờ cơm nữa mà tới nói chính sự.

Bởi vì như vậy thì hoàn toàn ngược lại.

“Nếu cô ta còn tới hỏi nữa, nàng cứ nói dạo này ta bận tiếp sứ giả Cao Nguyên, chờ ta có thời gian, ta sẽ gặp cô ta sau!” Kim Phi nói.

Mặc dù Quan Hạ Nhi không hiểu chuyện chính trị, nhưng nghe thấy Kim Phi nói vậy, cũng biết y không muốn gặp công chúa Lộ Khiết.

Tính cách của Quan Hạ Nhi vừa ngây thơ vừa tốt bụng, cô có ấn tượng rất tốt với công chúa Lộ Khiết, nên trong lòng khá nghiêng về cô ta.

Nhưng cô cũng biết quyết định của Kim Phi và Cửu công chúa ảnh hưởng đến cả Xuyên Thục, cho nên không nói giúp công chúa Lộ Khiết, mà chỉ khẽ gật đầu, sau đó bèn đổi chủ đề: “Hôm nay nhà ăn bắt được hai con heo rừng lớn lắm, ta cất thịt rồi, Nhuận Nương nói trưa nay ăn món thăn heo xào chua ngọt, đương gia cảm thấy thế nào?”

“Thăn heo xào chua ngọt?” Kim Phi nghe rồi nuốt ực một cái, quay đầu chạy vào trong bếp.

Bây giờ cái tin kia đang khiến cả làng dậy sóng, đi đến đâu Kim Phi cũng nhìn thấy ánh mắt khác thường của người dân, cộng thêm Cửu công chúa dự định mấy ngày nữa để cho y đi tiếp sứ giả Cao Nguyên, vì vậy sau khi ăn cơm xong, Kim Phi quyết định lên núi Thiết Quán xem thử, tiện thể tránh đi cho nhẹ đầu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3378


Dù cho thật sự công chúa Lộ Khiết chỉ đi ngang qua đây hay cố tình đợi y ở đây, nếu đối phương đã nói như vậy mà Kim Phi vẫn nói không tin thì thật sự khiến đối phương bị bế mặt.

Mặc dù hai bên đang âm thầm cạnh tranh, nhưng đều có ý định thương lượng, cũng không cần phải làm cho công chúa Lộ Khiết quá khó khăn.

Vì thế Kim Phi cười nói: "Thật là quá trùng hợp, không biết điện hạ dự định đi đâu?"

“Ta muốn đến xem xưởng dệt một chút.” Công chúa Lộ Khiết nói: “Mấy năm nay thảo nguyên càng ngày càng lạnh, mỗi khi mùa đông đến thì có rất nhiều người chết cóng, ta muốn tìm xưởng dệt để mua một lô vải chống nước và quần áo mùa đông.”

Nói đến đây, đột nhiên công chúa Lộ Khiết khom người hành lễ với Kim Phi: “Mong rằng tiên sinh cho phép!”

Trước đây cô ta đã tìm và nói chuyện với Đường Đông Đông vài lần nhưng Đường Đông Đông không đồng ý kế hoạch mua hàng của cô ta, nguyên do là vì sản lượng quần áo quá ít, Đại Khang không đủ dùng qua mùa đông, Kim Phi cũng không đồng ý bán nó ra bên ngoài.

Kỳ thật đây cũng không phải Đường Đông Đồng lấy cớ mà là sự thật.

Trước khi cây bông vải được đưa vào Trung Nguyên, chủ yếu trang phục mùa đông của người dân là lông cừu, áo bông độn đầy sợi tơ tằm, hoặc là áo khoác chứa đầy sợi đay thô hoặc là hoa lau.

Chẳng có mấy người có đủ khả năng để mua quần áo lông thú hoặc sợi tơ tằm, người dân bình thường có thể mặc áo khoác bằng vải sợi đay hoặc hoa lau trong mùa đông thì cũng được coi là gia đình có điều kiện tốt.

Đại đa số người dân Đại Khang khi đến mùa đông đều ở trong nhà, không ra ngoài, cả gia đình rúc vào chăn để sưởi ấm cho nhau.

Năm ngoái đội viễn chinh mới đưa giống của cây bông vải và giống lúa nước L về, bởi vì số lượng hạt giống có hạn nên năm nay vẫn đang trong giai đoạn trồng trọt và nhân giống thử nghiệm, rất khó có thể sản xuất hàng loạt trong vòng một hoặc hai năm.

Dưới loại tình huống này, quả thật vải do xưởng dệt sản xuất được không đủ tiêu dùng trong Đại Khang, cơ bản không thể bán cho người Đông Man.

Về phần vải chống nước thì có thể làm áo mưa và mặc vào để che gió che mưa, nhưng khó làm hơn áo khoác mùa đông, rất nhiều binh lính Đại Khang còn chưa được trang bị áo mưa như vậy chứ đừng nói đến việc bán cho Đông Man.

Thật ra công chúa Lộ Khiết cũng có thể mua chuộc người bán hàng rong Đại Khang, mua chúng thông qua người bán hàng rong Đại Khang rồi lại buôn lậu về Đông Man.

Nhưng giờ đây thành Du Quan và vùng biển đều do Lưu Thiết khống chế, việc buôn lậu quá khó khăn.

Hơn nữa dựa vào buôn lậu thì có thể mua được bao nhiêu?

Thật ra công chúa Lộ Khiết cũng biết xác xuất cầu xin Kim Phi thành công của cô ta rất thấp, nhưng cô ta vẫn muốn thử một lần.

Trên thực tế, đúng như cô ta nghĩ, Kim Phi trực tiếp lắc đầu từ chối yêu cầu của cô ta: “Thật xin lỗi, áo khoác mùa đông của chúng ta quả thực không đủ dùng, cũng không còn dư để bán cho cô!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom