Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3339


Thiết Thế Hâm biết Kim Phi lo lắng, bản thân còn chưa kịp xem, đã vội vàng đưa đến Ngự Thư Phòng.

Lúc đó Cửu công chúa đang nghỉ trưa, Kim Phi gặp Thiết Thế Hâm ngay tại Ngự Thư Phòng.

Dặn dò Châu Nhi đi gọi Cửu công chúa, Kim Phi mở phong thư của Lý Địch trước, lấy tấu chương trong đó ra xem.

Cửu công chúa cũng rất quan tâm đ ến chuyện của Lý Địch, Kim Phi còn chưa đọc xong tấu chương, cô ấy đã đi vào rồi.

Cô ấy ngồi bên cạnh Kim Phi, vừa ra hiệu cho Châu Nhi chải tóc cho cô ấy, vừa hỏi: "Lý Địch nói như thế nào, bọn họ gặp chuyện gì ở Thổ Phiên?”

"Địch Địch nói bọn họ vừa tới cao nguyên không bao lâu đã bị người của bộ lạc Thương Ưng phát hiện, sau đó bộ lạc Thương Ưng đã triển khai đuổi giết bọn họi"

Kim Phi nói: "Đám người Địch Địch hy sinh hơn mười mấy huynh đệ, rồi cuối cùng mới đến được địa bàn của thế lực đối nghịch của bộ lạc Thương Ưng."

"Nhóm người Địch Địch không phải là đã cải trang thành thương đội rồi sao, tại sao vẫn bị đuổi giết?" Cửu công chúa cau mày hỏi.

"Bởi vì bộ lạc Thương Ưng tham lam hơn chúng ta tưởng tượng, bọn họ không chỉ muốn tịch thu toàn bộ hàng hóa của thương đội mà còn muốn bắt nhóm người Địch Địch làm nô lệ!" Kim Phi bất lực nói.

Bộ tộc Thương Ưng hiện tại đã chiếm giữ một nửa cao nguyên, trước khi xuất phát, nhóm người Lý Địch đã chuẩn bị sẵn sàng để gặp sự kiểm tra của bộ tộc Thương Ưng, còn đặc biệt hóa trang thành một thương đội, dự định khi gặp phải trạm kiểm soát hoặc đội tuần tra của bộ tộc Thương Ưng thì sẽ đưa chút tiền mua chuộc để vượt qua trạm kiểm soát.

Nhưng đáng tiếc, đội tuần tra của bộ tộc Thương Ưng quá tham lam, không chỉ muốn tiền mà còn muốn tất cả hàng hóa, còn không định tha cho nhóm người Lý Địch.

Lý Địch không còn cách nào khác chỉ có thể hạ lệnh giải quyết đội tuần tra này.

Sau đó cuộc đuổi giết bắt đầu.

"Nhóm người Lý Địch mang theo máy quạt gió mà cũng không được sao?" Cửu công chúa lại hỏi.

Trên cao nguyên không có điểm tiếp tế, nhóm người Lý Địch không thể ngồi phi thuyền đến cao nguyên nên chỉ có thể cưỡi ngựa.

Bởi vì sự phản bội của Ngụy Lão Tam, bây giờ trên cao nguyên cũng có khinh khí cầu.

Bộ tộc Thương Ưng là bộ tộc có khinh khí cầu đó, cũng là bộ tộc có hy vọng nhất trong việc bình định lại cao nguyên.

Kim Phi là người phát minh ra khinh khí cầu, y hiểu rất rõ ý nghĩa của khinh khí cầu trong thời đại này là gì.

Nhóm người Lý Địch vốn chính là đơn độc thâm nhập vào phía sau địch, nếu như bị đối phương phát hiện ra, đối phương lại sử dụng khinh khí cầu, nhóm người Lý Địch sẽ không thể chạy thoát được.

Để ngăn chặn tình trạng này, nhóm người Lý Địch không chỉ mang theo khinh khí cầu, Kim Phi còn đặc biệt thiết kế cho bọn họ một loại máy quạt gió, có thể miễn cưỡng giải quyết được vấn đề khinh khí cầu không thể tự chủ di chuyển.

Cái gọi là máy quạt gió chính là quạt gió.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3340


"Mấy tháng nữa sẽ đánh đến đây sao?" Cửu công chúa nghe vậy, không khỏi cau mày.

Với thực lực của Xuyên Thục hiện tại, Cửu công chúa không sợ bộ tộc Thương Ưng, nhưng bây giờ Trung Nguyên và Giang Nam vẫn đang hỗn loạn, vì để bình định Trung Nguyên và Giang Nam, Cửu công chúa đã điều động một số lượng lớn nhân lực từ Tây Xuyên đi.

Bây giờ Khánh Hâm Nghiêu chỉ còn đủ nhân lực để miễn cưỡng bảo vệ Tây Xuyên, nếu bộ tộc Thương Ưng thực sự tấn công đến, Cửu công chúa phải điều động nhân lực từ Tây Xuyên về.

Cứ như vậy, không chỉ tiêu hao một lượng lương thực khổng lồ, còn khiến cho binh sĩ nghỉ ngờ quyết định của cấp trên, cảm thấy cấp trên thay đổi quá nhanh.

"Phu quân, chàng cảm thấy chuyện này nên xử lý như thế nào?" Cửu công chúa hỏi: "Có cần điều động nhân lực từ Tây Xuyên về không?"

Gô ấy là người giỏi thống trị nội chính, nhưng gặp phải chuyện quân sự, Cửu công chúa vẫn quen bàn bạc với Kim Phi.

"Nhân lực của Tây Xuyên vừa mới bị điều động đi, những đội ngũ đó bây giờ vẫn chưa đến được vị trí chỉ định, nếu lại điều động bọn họ trở về, điều này sẽ khiến cho người phía dưới suy nghĩ như thế nào?"

Kim Phi và Cửu công chúa đều băn khoăn như vậy: "Cho dù điều động người từ nơi khác về, cũng không thể để người Tây Xuyên về nữa!"

"Như vậy cũng được, nếu điều động người từ nơi khác đến, hai bên đều sẽ cảm thấy là điều chỉnh chiến thuật, sức ảnh hưởng sẽ nhỏ hơn." Cửu công chúa nhẹ nhàng gật đầu, sau đó hỏi: "Vậy điều đồng người từ đâu đến đây?"

Kim Phi nghe vậy, không khỏi nhíu mày.

Đúng vậy, bây giờ Xuyên Thục không chỉ phải chỉnh đốn đất Tần, còn phải bố trí nhân lực ở thành Du Quan, Hi Châu, đề phòng Đảng Hạng và Đông Nam phản công, đồng thời còn phải chuẩn bị để bình định Trung Nguyên và Giang Nam, những nơi có thể điều động nhân lực đều được điều động rồi, mỗi một nơi đều thiếu người, còn có thể điều động người từ đâu đến Tây Xuyên đây?

Kim Phi suy nghĩ một lúc: "Hay là chúng ta thành lập một đội đặc chiến, trước khi bộ tộc Thương Ưng đến chủ động tấn công, đánh lén bọn họ trên cao nguyên đi?"

Cửu công chúa nghe vậy thì hứng thú, ngồi thẳng người lên nói: "Phu quân, hãy nói chỉ tiết đi!"

"Tạm thời ta nghĩ được như vậy." Kim Phi đứng dậy đi đến trước bản đồ: "Chúng ta hãy phái người đi đến vị trí và đường đi tiếp của bộ tộc Thương Ưng trước, sau đó tìm một nơi thích hợp để mai phục, để cho đội đặc chiến nhanh chóng đến đó mai phục, đợi khi bộ tộc Thương Ưng đi ngang qua, đánh cho bọn họ trở tay không kịp!

Nếu có địa hình như núi Khôi Lang thì quá tốt rồi!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3341


Trận chiến đó là trận chiến nổi tiếng của Kim Phi, được Cửu công chúa coi là vụ án điển hình kinh điển, không biết đã nghiên cứu bao nhiêu lần.

Nếu thực sự có thể tìm được một nơi như núi Khôi Lang và Thanh Thủy Cốc, chặn hai đầu lại, thì có thể tái dựng trận chiến Thanh Thủy Cốc, với hàng ngàn binh mã thậm chí là càng ít nhân lực hơn, vây sống đại quân của đối phương.

"Có thể tìm được nơi như vậy sao?" Cửu công chúa hỏi.

"Ta chưa từng đến cao nguyên, ta cũng không biết." Kim Phi lắc đầu: "Nếu như cách này không thực hiện được, đội đặc chiến còn có thể tiến hành hành đột chém đầu, tranh thủ gi ết chết quan chỉ huy của đối phương, hoặc là thiêu hủy hết lương thực của bọn họ, có lẽ có cũng có thể khiến cho bọn họ trở nên hỗn loạn!"

"Bộ tộc Thương Ưng cũng có khinh khí cầu, muốn chặt đầu hoặc là công kích lương thực có bọn họ, hẳn là không dễ dàng như vậy đâu?" Cửu công chúa hỏi.

"Sau khi đội đặc chiến thành lập, ta sẽ bảo A Quyên mang theo súng trường qua đó, khinh khí cầu của bọn họ bay lên trước phi thuyền chính là cái bia!" Kim Phi tự tin nói.

Nhóm người Lý Địch khởi hành chỉ có hơn hai mươi người, căn bản không thể mang theo phi thuyền, nhưng nếu như phái đội đặc chiến ra chắc chắn sẽ mang theo phi thuyền.

Với khả năng cơ động của phi thuyền và tài thiện xạ của A Quyên, khinh khí cầu của đối phương thực sự chính là cái bia, bay đến bao nhiêu cũng không đủ để A Quyên bắn.

Chiếm ưu thế tuyệt đối trên không trung, nếu có thể tìm được quân đội lương thảo của đối phương, chỉ cần ném vài lọ đầu hỏa xuống là xong chuyện rồi.

"Nếu như bọn họ để quan chỉ huy giấu đi, sau đó phân phát lương thảo cho từng binh sĩ, chúng ta nên xử lý như thế nào?" Cửu công chúa lại hỏi.

Điều này không phải vì Cửu công chúa lo lắng vô căn cứ, mà là Kim Phi đã từng nói với cô ấy về đạo lý đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ, và sư tử vồ thỏ cũng dùng hết sức lực.

Trước khi giao tranh, đứng ở góc độ của kẻ địch để suy đoán kẻ địch, cố gắng nghĩ kẻ địch mạnh hơn so với sau khi giao tranh bị kẻ địch đánh cho không kịp trở tay.

Huống hồ bộ tộc Thương Ưng cũng có khinh khí cầu, bọn họ nghiên cứu loại phương thức tác chiến này là bình thường.

Dù sao cũng không có ai là kẻ ngốc cả.

"Nếu đã như vậy thì, chúng ta chỉ cần để đội đặc chiến cố gắng tập kích, trì hoãn bước tiến của đối phương, đồng thời, liên lạc với bộ tộc đối địch với bộ tộc Thương Ưng, cung cấp khinh khí cầu cho bọn họ, để bọn họ khống chế bộ tộc Thương Ưng."

Kim Phi bất lực nói: "Chỉ là nếu như vậy thì khinh khí cầu của chúng ta sẽ không bán được giá tốt."

Bọn họ cử Lý Địch làm sứ giả đến cao nguyên để bán khinh khí cầu cho kẻ thù của bộ tộc Thương Ưng, như vậy không chỉ có thể kiếm được tiền, còn có thể ngăn cản bộ tộc Thương Ưng bình định cao nguyên.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, khinh khí cầu còn chưa được bán đi, Lý Địch và bộ tộc Thương Ưng đã kết thù với nhau, còn giế t chết con trai út của thủ lĩnh bộ tộc Thương Ưng nữa.

"Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể như vậy."

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3342


Trong trận chiến dốc Đại Mãng, chiến đội áo giáp đen đạt được thành tựu xuất sắc, đánh một trận mà thành danh.

Sau khi bị phân đến các đại đội, lãnh đạo mỗi đại đội đều coi bọn họ như báu vật.

Một nhóm chiến binh chiến đội áo giáp đen đều là con người kiên cường từ chém giết mà ra, đến đại đội cũng không mất mặt.

Có thể có người không có nhiều khả năng chỉ huy, nhưng khi ra chiến trường, người bước ra từ chiến đội áo giáp đen đều không phải là kẻ hèn nhát.

Những người này rất được chào đón trong quân đội, cho nên nhóm chiến binh áo giáp đen khi đó bây giờ chỉ cần còn sống, ngoại trừ một số đặc biệt ngu ngốc, không học được chữ, những người khác cơ bản đều ít nhất đã là đại đội trưởng rồi.

Chỉ cần là biết chỉ huy và biết chữ, nhiều người đã trở thành tiểu đoàn trưởng, phó tiểu đoàn trưởng, có bốn người xuất sắc đã trở thành phó trung đoàn trưởng, tương lai vô hạn, có thể chạy đua vũ trang lần sau chính là đoàn trưởng hoặc là phó sư trưởng rồi.

"Những huynh đệ của chiến đội áo giáp đen khi đó bây giờ đều là trụ cột của các đội quân, nếu như muốn triệu tập bọn họ trở về để xây dựng lại chiến đội áo giáp đen, đầu tiên chưa nói đến việc họ có đồng ý hay không, quân đội chỗ họ đang ở đều sẽ không đồng ý, ta cũng sẽ không đồng ý!"

Kim Phi cười khổ nói: "Việc này không cần nghĩ nữa." "Vậy phu quân cảm thấy nên làm như thế nào mới tốt?" Cửu công chúa hỏi.

"Chúng ta lại xây dựng một chiến đội áo giáp đen khác thì như thế nào?" Kim Phi hỏi ngược lại.

"Xây dựng lại chiến đội áo giáp đen khác?"

"Đúng vậy." Kim Phi nói: "Chiến tranh có rất nhiều hình dạng, trọng tâm chính của đội đặc chiến là linh hoạt, nếu như sử dụng đúng cách, chỉ tốn một nửa công sức có thể đạt được hiệu quả gấp đôi rồi, ví dự như sau khi mai phục, gi ết chết quan chỉ huy của đối phương hoặc là đốt cháy lương thảo tiếp tế của đối phương, đều có thể khiến cho đối phương trở nên hỗn loạn, thậm chí là khiến phòng tuyến sụp đổ, hiệu quả không kém gì một trận chiến đấu trực diện!"

Thật ra Kim Phi luôn muốn thành lập một đội đặc chiến mới.

Ví dụ như chiến đội áo giáo đen ban đầu, ví dụ như đại đội bay sau này, lại ví dụ như đội súng kíp hiện tại, Kim Phi đều dựa theo đội đặc chiến để đào tạo.

Đáng tiếc chiến đội áo giáp đen đã phân tán đến các đại đội khác nhau, đội bay cũng như vậy.

Về đội súng kíp, thành viên chủ chốt dường như đều là phụ nữ.

Không phải Kim Phi kỳ thị phụ nữ, mà đội đặc chiến có khi cần thực hiện nhiệm vụ mai phụ xâm nhập.

Mặc dù Kim Phi vẫn luôn ủng hộ sự bình đẳng nam nữ, nhưng quan niệm đã hình thành hàng ngàn năm trong thời đại phong kiến, đâu có thể dễ dàng xóa bỏ như vậy được?

Bây giờ trừ một số nơi như Kim Xuyên, Đông Hải, phụ nữ ở một số khu vực khác nếu không đến lúc bất đắc dĩ thì vẫn không muốn xuất đầu lộ diện.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3343


"Nếu như phu quân đã nghĩ xong rồi, vậy thì bắt tay làm đi!"

Cửu công chúa nằm lấy tay của Kim Phi, gật đầu với Kim Phi, sau đó đột nhiên ý thức được điều gì đó, cô ấy hỏi: "Có cần ta làm gì không?”

"Có đó." Kim Phi cũng không khách khí, nói thẳng ra: "Ta muốn lấy một số người từ quân Thiết Lâm, muốn nhờ nàng nói với Khánh Hầu."

"Lấy người từ quân Thiết Lâm sao?" Cửu công chúa hơi cau mày: "Chàng nghĩ kỹ chưa?"

Quân Thiết Lâm là do Khánh Hoài thành lập, cũng là tâm phúc đáng tin cậy của Khánh Hoài.

Mặc dù trung gian muốn đánh bại Khánh Hoài vì triều đình, để một thống soái quần là áo lượt lãnh đạo trong một đoạn thời gian, nhưng binh lính quân Thiết

Lâm căn bản không đồng ý với tướng lĩnh quần là áo lượt đó.

Sau đó Kim Phi cũng lãnh đạo một thời gian, còn giành được chiến thắng vĩ đại đầu tiên với Đảng Hạng ở Đại Khang sau nhiều năm như vậy.

Binh lính quân Thiết Lâm cũng tin tưởng Kim Phi.

Đáng tiếc thời gian Kim Phi ở trong quân Thiết Lâm quá ngắn, hoàn toàn không thể so sánh được với Khánh Hoài.

Đội đặc chiến chính là một con dao nhọn, cán của con dao này phải nằm trong tay mình.

Cửu công chúa rất lo lắng nếu một ngày nào đó lợi ích của Kim Phi và Khánh Hoài xảy ra xung đột, con dao này sẽ đâm về phía mình.

Kim Phi cũng nhìn thấy sự lo lắng của Cửu công chúa, giải thích nói: "Ta tìm quân Thiết Lâm lấy người, không phải là để bọn họ trực tiếp gia nhập đội đặc chiến, mà là muốn để bọ họ thay thế một số cựu binh của chiến đội áo giáp đen trước đó."

"Thay thế?" Cửu công chúa tò mò nhìn Kim Phi, ra hiệu cho y tiếp tục nói.

"Thật ra ta vẫn luôn chú ý tới nhóm cựu binh chiến đội áo giáp đen khi đó, rất nhiều người trong số hộ hiện tại đã trưởng thành trở thành những chỉ huy có trung cấp, nhưng cũng có một số kẻ ngu ngốc, bây giờ vẫn chưa viết đọc chữ, càng không nói đến là biết chỉ huy, trên chiến trường chỉ biết cúi đầu lao vào giết chóc, có khi chạy quá nhanh, còn xảy ra tình trạng bị lạc khỏi đội ngũ."

Kim Phi dở khóc dở cười nói: "Loại người này thích hợp làm chiến sĩ, nhưng không thích hợp làm quan chỉ huy, để bọn họ chỉ huy đội ngũ là vô trách nhiệm với bọn họ và cũng là vô trách nhiệm với đồng đội."

"Điều này cũng đúng." Cửu công chúa gật đầu. Cô ấy cũng đã từng nghe nói về những chuyện như vậy.

Có một số người bẩm sinh không thích hợp với việc học, cho dù cố gắng thế nào cũng không học được chữ.

Loại người như vậy để bọn họ chỉ huy quân đội quả thực là làm khó bọn họ, cũng là không có trách nhiệm với những binh lính khác và chính bọn họ.

"Kể từ khi quân Thiết Lâm thành lập, đã đánh nhiều trận đánh đẫm máu, chưa bao giờ làm ra những chuyện đầu hàng hay đào ngũ, bây giờ nếu như chúng ta thiếu quan chỉ huy cấp cơ sở và cấp trung, về tình về lý, cũng nên cho quân Thiết Lâm một số cơ hội!"

Kim Phi nói: "Ý tưởng của ta là, chọn lấy một số binh lính xuất sắc từ quân Thiết Lâm ta, để bọn họ thay thế những kẻ kém hiệu quả, nàng cảm thấy như thế nào?"

Hai mắt Cửu công chúa sáng lên, gật đầu đồng ý: "Ta cảm thấy rất tốt!"

Quân Thiết Lâm có tác phong làm việc tốt, dám đánh và cũng có thể đánh, điều duy nhất khiến Cửu công chúa cảm thấy có hơi ngăn cách chính là quân Thiết Lâm quá trung thành với Khánh Hoài.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3344


Là người nắm quyền, Cửu công chúa thích khả năng chỉnh chiến của quân Thiết Lâm, nhưng cũng cảnh giác với lòng trung thành của quân Thiết Lâm với Khánh Hoài.

Dù Khánh Hoài là anh em họ của Cửu công chúa, hơn nữa mối quan hệ còn tốt hơn anh em họ.

Thậm chí Cửu công chúa đã từng cân nhắc đến việc giải tán quân Thiết Lâm.

Chỉ là miễn cưỡng giải tán quân Thiết Lâm sẽ dễ gây ra sự bất mãn của Khánh Hoài và Khánh Hâm Nghiêu, cũng có thể gây ra phản ứng dữ dội từ quân Thiết Lâm, vì vậy Cửu công chúa đã từ bỏ ý định này.

Đề xuất của Kim Phi, đã giải quyết hoàn hảo vấn đề này ở trình độ nhất định.

Dù sao Kim Phi muốn thăng chức cho người của quân Thiết Lâm, Khánh Hoài không có lý do gì không đồng ý, nhưng binh lính được thăng cấp của quân Thiết Lâm cũng không có khả năng bất mãn.

Bằng cách này, không chỉ làm suy yếu quân Thiết Lâm, còn cung cấp cho các đội đội một loạt nhân tài cần thiết, đồng thời cũng giải thoát cho những cựu binh áo giáp đen không thích hợp làm quan chỉ huy đó, có thể nói là một mũi tên trúng ba đích, mọi người đều vui vẻ.

"Phu quân, đề nghị này của chàng thực sự là quá tốt!" Cửu công chúa nói: "Chàng hãy nhanh chóng thống kê số người cần thay thế đi, ta sẽ viết thư cho Khánh Hoài ca ca, để anh ta chuẩn bị nhân lực!"

"Danh sách đã được chuẩn bị xong rồi!" Kim Phi đi đến bên cạnh tủ, mở chiếc hộp mà bình thường y thường cất bản vẽ ra, lấy từ bên trong ra một bản danh sách đưa cho Cửu công chúa: "Đây là những cựu binh áo giáp đen cần thay thế!"

Xem ra chàng nghĩ đến quân Thiết Lâm không phải là ngày một ngày hai nữa rồi"

Tâm trạng của Cửu công chúa rất tốt, cười trêu đùa Kim Phi.

"Cái này không phải." Kim Phi nói: "Những người này làm quan chỉ huy chính là hại người hại mình, thật ra trước đó ta chỉ muốn đổi những người này đi mà thôi, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp thôi."

Dù sao chiến đội áo giáp đen cũng đã lập nhiều công lớn, để bọn họ đi làm quan chỉ huy các đại đội là điều mà lúc trước Kim Phi đã đồng ý, nếu không có lý do chính đáng tuyệt đối, Kim Phi cũng sẽ không dễ dàng cách chức họ.

Dù là cựu binh áo giáp đen tự đồng ý, thậm chí là mong muốn trở thành những chiến binh vĩ đại thêm một lần nữa, cũng không được.

Bây giờ chính là một cơ hội, hơn nữa ai cũng không thể nói gì được.

Cửu công chúa cũng không muốn quan tâm đ ến những lời Kim Phi nói có phải là thật hay không, cô ấy nhận lấy danh sách xem qua một lượt, sau đó nói: "Lát nữa ta sẽ viết thư cho Khánh Hoài ca ca, nói chuyện này với anh ta, bảo anh †a chọn ra một nhóm tinh nhuệ nòng cốt, đi đến Kim Xuyên một chuyến, cố gắng làm xong chuyện này càng nhanh càng tốt!

Phu quân, chàng cũng nên thông báo cho Trương Lương biết, bảo anh ta nhanh chóng điều động những người trong danh sách đi!"

"Được rồi." Kim Phi gật đầu nói: 'Lát nữa ta cũng sẽ viết thư cho Lương ca."

Tiếp theo, hai người lại thảo luận thêm một số chỉ tiết về việc thành lập đội đặc chiến, sau đó bắt đầu ai viết thư của người ấy.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3345


Mệnh lệnh của Cửu công chúa là mệnh lệnh của hoàng gia, người đưa thư không dám sơ suất, sau khi nhận được thư lâp thức ngồi phi thuyền bay đến xưởng đóng thuyền, sau khi đến xưởng đóng thuyền lại lập tức ngồi ca- nô cao tốc đi đến Giang Nam.

Đêm hôm đó, Trương Lương và Khánh Hoài mỗi người đều nhận được thư. Tâm trạng của hai người hoàn toàn khác nhau.

Trận chiến ở dốc Đại Mãng là trận chiến thành danh của chiến đội áo giáp đen, cũng là trận chiến thành danh của Trương Lương.

Bởi vì lúc đó anh ta là quan chỉ huy của chiến đội áo giáp đen, tự mình dẫn dắt chiến đội áo giáp đen đột phá vòng vây của đại quân Đan Châu và hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo.

Sau trận chiến đó, Trương Lương chính thức chứng minh được năng lực và lòng quyết đoán của mình trong việc thống lĩnh quân đội.

Có thể nói, nếu không có chiến đội áo giáp đen, cho dù Trương Lương có thể ngồi ở vị trí đại nguyên soái binh mã, cũng sẽ không thuận lợi và ổn định như vậy.

Cho nên Trương Lương quan tâm đ ến nhóm cựu binh áo giáp đen lúc đó hơn Kim Phi, anh ta cũng hiểu rõ những người ngay cả một chữ cũng không biết trong đám cựu binh đó hơn Kim Phi.

Trương Lương gọi bọn họ là bùn nát không để trát tường được. Mặc dù thường xuyên mắng mỏ bọn họ, nhưng Trương Lương cũng hận rèn sắt không thành thép, thực sự anh ta luôn lo lắng cho bọn họ, sợ một ngày nào đó

bọn họ sẽ chỉ huy sai lầm dẫn đến họa sát thân.

Cho nên Trương Lương vẫn luôn cố gắng tìm lối thoát cho những cựu binh này, nhưng chưa bao giờ thành công.

Thư của Kim Phi khiến đôi mắt Trương Lương sáng lên.

Đám cựu binh bùn nát đó không thích hợp làm người chỉ huy, nhưng lại rất thích hợp làm chiến sĩ tuân lệnh chỉ huy.

Nếu Kim Phi muốn xây dựng lại chiến đội áo giáp đen, bọn họ chính là ứng cử viên sáng giá nhất.

Cho nên Trương Lương không nói nhiều lời, lập tức bắt đầu ký lệnh điều động, thông báo cho những "bùn nát" đó, sau khi nhận được thư lập tức rời khỏi đội ngũ ban đầu, đồng thời đi đến làng Tây Hà báo cáo.

Về phần chức vụ của bọn họ, tạm thời do phụ tá đại diện.

So với sự vui mừng của Trương Lương, Khánh Hoài lại suy nghĩ nhiều hơn.

Dù anh ta không thích đùa bỡn mưu tính, nhưng dẫu sao từ nhỏ anh ta đã lớn lên trong phủ Quốc công, nên những điều cần biết đều biết.

Hơn nữa anh ta lớn lên cùng Cửu công chúa, cho nên anh ta hiểu rõ biểu muội này.

Cho nên sau khi xem xong thư của Cửu công chúa, Khánh Hoài đã đoán được đại khái.

Không chỉ có Khánh Hoài đoán ra được, ngay cả phó tướng Từ Kiêu của anh †a sau khi xem xong thư cũng cau mày hỏi: "Khánh gia, bệ hạ và Kim tiên sinh có ý gì vậy?”

"Bệ hạ và Kim tiên sinh đang chăm sóc quân Thiết Lâm chúng ta, muốn thăng chức cho một số huynh đệ quân Thiết Lâm chúng ta, đây là chuyện tốt!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3346


"Hầu gia, ta có thể nói, nhưng chúng ta phải đảm bảo với nhau trước, lát nữa ngài không được đạp tai"

Từ Kiêu đi sang bên cạnh mấy bước, rời khỏi phạm vi đá đạp của Khánh Hoài.

"Ngươi có nói hay không, không nói thì khỏi nói!"

Khánh Hoài liếc Từ Kiêu.

"Nói!"

Từ Kiêu liếc nhìn cửa, sau đó nhỏ giọng nói: "Hầu gia, bệ hạ và Kim tiên sinh thoạt nhìn là muốn cất nhắc một nhóm huynh đệ của quân Thiết Lâm chúng ta, nhưng việc này rõ ràng là muốn rút nòng cốt của chúng ta đi, khiến chúng ta suy yếu!"

"Ta biết,' Khánh Hoài gật đầu, sau đó hỏi ngược lại: "Vậy ngươi cảm thấy chúng ta phải làm gì đây?"

"Cái này..."

Từ Kiêu bị hỏi thì cứng họng.

Đúng vậy, phải làm gì đây?

Nếu như Cửu công chúa chỉ cần người, bọn họ còn có thể tùy tiện tìm một đám người già yếu b3nh hoạn trong quân Thiết Lâm đưa qua, nhưng danh sách tên của quân Thiết Lâm cũng giao đến bộ Binh rồi, Cửu công chúa trực tiếp ghi trong thư bảo muốn thuyên chuyển người nào, đã hoàn toàn chặn được nước đi này!

"Nhưng chúng ta thật sự phải đưa những huynh đệ này đến Xuyên Thục sao?”

Từ Kiêu hỏi với vẻ mặt đau khổ: "Những người bệ hạ muốn này cũng đều do chúng ta vất vả bồi dưỡng mà!"

Nếu như xem một đội ngũ là một người, binh lính bình thường là máu thịt, cán bộ cấp cao là đầu óc, cán bộ cơ sở và cán bộ cấp trung chính là xương sống.

Danh sách mà Cửu công chúa đề ra đã trực tiếp rút một nửa xương sống của quân Thiết Lâm đi.

Có nghĩa là nếu quân Thiết Lâm trở thành đội ngũ giống như vậy, cho dù không tan rã e là cũng phải tê liệt một thời gian.

"Chỉ cần quân Thiết Lâm vẫn còn, trước kia bồi dưỡng được, sau này cũng bồi dưỡng được."

Khánh Hoài đang an ủi Từ Kiêu, cũng đang an ủi chính mình.

"Ngài nói thì dễ vậy chứ bồi dưỡng đâu có dễ dàng như vậy?"

Từ Kiêu lẩm bẩm nói: "Bệ hạ và Kim tiên sinh cũng không thương tiếc gì cả, quân Thiết Lâm chúng ta đào tạo vài nhân tài dễ dàng vậy sao, bọn họ nói một câu là phải đi ngay, đây không phải là trực tiếp hái quả sao?”

"Được rồi, đừng oán trách nữa, nếu không phải nhờ tiên sinh, quân Thiết Lâm chúng ta bây giờ e là rễ cũng không có, để tiên sinh hái vài quả thì có sao đâu?"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3347


Trong hội nghị tạm thời Từ Kiêu tuyên bố việc Cửu công chúa muốn thuyên chuyển.

Thái độ của những sĩ quan cơ sở này đối với việc được điều đi tích cực hơn Khánh Hoài và Từ Kiêu nhiều.

Dấu sao thì vị trí cũng quyết định tư duy.

Kim Phi và Cửu công chúa có đang làm suy yếu quân Thiết Lâm hay không, không ảnh hưởng lớn tới sĩ quan cơ sở.

Đối với bọn họ, điều đi thì đồng nghĩa với lên chức.

Mặc dù bọn họ cũng rất có cảm tình với quân Thiết Lâm, nhưng cầm tiền lương và đãi ngộ trong tay mới là quan trọng nhất.

Hơn nữa thời gian trước quân Thiết Lâm mới tiến hành một lần mở rộng, trong thời gian ngắn bọn họ rất khó có hy vọng lên chức nữa.

So với quân Thiết Lâm và tiêu cục Trấn Viễn, tốc độ mở rộng của những quân đội khác ở Xuyên Thục nhanh hơn nhiều lắm.

€ó lúc hôm qua mới chỉ là một tiểu đoàn, hôm nay tiếp nhận một nhóm tân binh, ngày mai là biến thành một đoàn rồi.

Tất cả sĩ quan trong tiểu đoàn căn bản đều sẽ lên chức.

Được điều đến bộ đội mới, trải qua thêm mấy lần mở rộng là một trong những cách lên chức nhanh nhất.

Sĩ quan quân Thiết Lâm cũng là con người, nếu như có thể, ai không muốn thăng quan phát tài chứ?

Thế nên đa số các sĩ quan cơ sở tham dự đều hoan nghênh việc điều đi.

Nhưng mọi người cũng biết bây giờ mà vui thì không thích hợp lắm, cũng cố nén lại mà bày tỏ sự lưu luyến đối với quân Thiết Lâm.

Nhưng cũng có một số người không đủ khả năng kiềm chế, ngoài miệng thì nói không nỡ rời xa, nhưng vừa nói khóe miệng vừa vểnh lên.

Từ Kiêu thấy mấy tên đó như vậy thì phiền lòng, buổi trưa ngay cả cơm cũng không ăn, trực tiếp sắp xếp ca-nô đưa đám người đáng ghét này đi.

Bên phía Trương Lương đã bắt đầu viết điều lệnh từ hôm qua, chỉ là người mà Cửu công chúa cần ở khắp nơi trong Xuyên Thục, điều lệnh không thể tới nhanh như vậy, cũng không thể tiếp tục tập hợp người đến Giang Nam, vì vậy Trương Lương viết trong điều lệnh bảo những người được điều đi trực tiếp về Kim Xuyên đến trụ sở chính của tiêu cục Trấn Viễn báo danh là được.

Xế chiều hôm sau, nhân lực được điều đi trong quân Thiết Lâm đã tới làng Tây Hà.

Cũng có vài cựu binh chiến đội áo giáp đen ở gần đó chạy tới.

Binh lính quân Thiết Lâm gần như đều tới làng Tây Hà lần đầu tiên, biểu hiện khá cẩn trọng, nhưng mấy cựu binh chiến đội áo giáp đen thì khác.

Đối với bọn họ, đến làng Tây Hà chính là về nhà. Mấy người vừa gặp nhau đã tay bắt mặt mừng mà trò chuyện. "Ha ha, Lão Hắc, ngươi lại đen hơn rồi!"

"Ngươi cũng không khá hơn chút nào, chúng ta đừng có lươn ngắn mà chê trạch dài!"

"Ái chà, bọn Thuận Tử cũng tới rồi, nếu nhóm đại ca tam ca thất ca cũng tới nữa là tiểu đội của chúng ta tập hợp đầy đủ luôn!"

"Ngươi nghĩ gì vậy, đại ca tam ca bây giờ đều đang là đại đội trưởng, thất ca cũng là tiểu đoàn phó rồi, bảo bọn họ tới làm gì? Lại làm lính quèn à?"

"Làm lính quèn có gì không tốt? Ta làm trung đội trưởng mà bực bội muốn chết, mỗi ngày đều phải học nhận biết mặt chữ, làm gì cũng bị chính trị viên phê bình, nói ta là trung đội trưởng rồi, phải làm mẫu cho các huynh đệ bên dưới lấy làm gương!"

"Có ai không bị đâu? Ta bây giờ ra đường cũng không dám cúi người, rất sợ bị chính trị viên nói!"

"Ôi, trong nhà ta cất rượu trái cây, ta cũng không dám uống!"

"Làm lính quèn vẫn thoải mái hơn, đội trưởng bảo đánh ai thì đánh người đó, thường ngày cũng không cần làm tấm gương sáng cho ai cả, sau giờ làm việc muốn làm gì thì làm!"

"Chẳng trách tổng thủ lĩnh lại nói các ngươi là bùn nhão không thể xây tường, nghe thử các ngươi đang nói gì đi? Bị người ta cách chức, từ trung đội trưởng thành lính quèn, các ngươi còn vui mừng khôn xiết, đúng là một chút lòng cầu tiến cũng không có!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3348


Kim Phi nhìn tấm bảng gỗ bị ố vàng bên cạnh, trong lòng hơi xúc động.

Nơi này là doanh trại tiêu cục Trấn Viễn đầu tiên, cũng là nơi lực lượng vũ trang của Kim Phi tự do bắt đầu.

Khi đó ngay cả Kim Phi cũng không ngờ, y sẽ phát triển nhanh như vậy.

Chỉ có thể nói thời thế tạo anh hùng.

Nếu như Đảng Hạng, Đông Man không phát động chinh chiến phía Nam, nếu như Thổ Phiên không vây công Tây Xuyên, nếu như Tứ hoàng tử không giết cha cướp ngôi, Kim Phi cũng sẽ không phát triển nhanh như vậy.

Y là bị hoàn cảnh thúc đẩy, không thể không nhanh chóng phát triển.

Nghĩ tới đây, Kim Phi thở dài, dẫn theo đội hộ vệ cất bước vào doanh trại.

Tiếp theo, các sĩ quan các cấp của quân Thiết Lâm cũng vô cùng kích động, nhanh chóng xếp thành hàng, chào Kim Phi.

Cựu binh áo giáp đen mới vừa rồi còn hi hi ha ha nói đùa cũng vội vàng đứng thẳng lưng, chào theo.

Cho dù là cựu binh quân Thiết Lâm hay là cựu binh áo giáp đen, Kim Phi cũng đã chiến đấu cùng bọn họ.

Trong đám người có hơn một nửa là cựu binh, Kim Phi cũng có thể nhận ra tên hoặc biệt danh của bọn họ.

Gặp lại chiến hữu ngày xưa, Kim Phi cũng vô cùng xúc động.

Mặc dù Kim Phi không giỏi ăn nói, nhưng ước chừng vẫn nói được hơn nửa tiếng.

Trừ những lời xã giao ban đầu, những câu chuyện sau đó đều là nói về chuyện thường ngày.

Các cựu binh đã quen với việc động viên trước trận chiến, giờ lại vô cùng thích †hú phương thức trò chuyện về chuyện thường ngày này của Kim Phi.

Đặc biệt là thời điểm Kim Phi kêu tên cựu binh, người cựu binh được gọi đã vô cùng phấn khích.

Bọn họ thật không ngờ, quốc sư Kim Phi cao quý, lại còn nhớ tên bọn họ.

Cho đến khi đám nhân viên hộ tống đi huấn luyện sau núi trở về, Kim Phi mới kết thúc trò chuyện, nhường sân khấu cho một đoàn trưởng nhân viên hộ tống đứng ở phía sau, để cho đoàn trưởng ban hành nghị định bổ nhiệm cho sĩ quan các cấp của quân Thiết Lâm.

Sau khi nghị định bổ nhiệm xong bọn họ có thể đi nhậm chức.

Nhân cơ hội này, Kim Phi dẫn đội hộ vệ đi tới kho hàng sau núi cách doanh trại nhân viên hộ tống không xa.

Phòng kho này là y xây dựng khi mới vừa đứng vững gót chân, dùng để cất giữ các loại đồ vật đáng tiền vàng, bạc, tiền đồng cùng áo giáp.

Bây giờ những thứ tiền đồng và áo giáp đã không cần để ở nơi này, trong phòng kho chủ yếu chất đống vàng, bạc và một ít tài liệu quan trọng, cùng với một ít kim loại tương đối quý và tài liệu công nghiệp.

Hôm nay Kim Phi tới sau núi, một là chào hỏi gặp mặt cựu binh chào, hai là tới phòng kho lấy một ít tài liệu.

Kết quả vừa mới đi tới cửa kho, một nhân viên hộ tống truyền tin cưỡi ngựa chạy như bay tới.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3349


Đội phó đội hộ vệ trả lời một tiếng, vội vàng cho người tới doanh trại nhân viên hộ tống dắt ngựa.

Trong làng đường hẻm nhỏ hẹp, để tiện cho ngựa chiến và xe ngựa đi lại, Kim Phi sửa một con đường ngoài làng trở nên rộng rãi một chút, bị y gọi đùa là đường vành đai bên ngoài làng Tây Hà.

Sau khi ngựa chiến dắt tới, một đám người dọc theo đường vành đai bên ngoài làng Tây Hà, định chạy thẳng tới sân bay phía nam làng, kết quả thời điểm đi ngang qua cửa làng, lại bị Châu Nhi chặn lại.

Kim Phi phát hiện chỉ có Châu Nhi một người một ngựa đứng ở ven đường, tò mò hỏi: "Vũ Dương đâu?"

"Bệ hạ không có ở đây." Châu Nhi chào Kim Phi một cái, sau đó ra hiệu Kim Phi đi sang một bên nói chuyện.

Kim Phi thúc ngựa đi theo Châu Nhỉ tới ven đường, Châu Nhi tiến tới gần nhỏ giọng nói: "Tiên sinh, bệ hạ bảo ta nói với ngài, Thiết đại nhân đã phái người đi nghênh đón Lý đại nhân và sứ giả bộ lạc Hắc Hổ, ngài không cần đi, trở về trong làng chờ bọn họ tới gặp ngài là được rồi!"

"Ta biết rồi." Kim Phi khẽ gật đầu. Y hiểu ý của Cửu công chúa.

Nếu như chỉ một mình Lý Địch trở lại, Kim Phi tới sân bay nghênh đón cũng được, nhưng sứ giả bộ lạc Hắc Hổ cùng tới, nếu như Kim Phi thật xa chạy tới sân bay nghênh đón, sẽ tỏ ra ân cần quá.

Dù là tất cả mọi người đều biết Kim Phi đi tiếp Lý Địch, cũng không được.

Bởi vì trước mặt sứ giả nước ngoài, Kim Phi không chỉ đại diện cho chính mình, hay là quốc sư Đại Khang, mà còn đại diện cho Đại Khang và Cửu công chúa.

Với thân phận của Kim Phi, dù đích thân thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ tới, Thiết Thế Hâm sắp xếp một quan viên viện Khu Mật đi nghênh đón là đủ rồi, hoàn toàn không thể để Kim Phi đi.

Đây không phải là Kim Phi ra oai, cũng không phải y bận bịu nhiều việc, mà là quy củ, cũng là nguyên nhân Cửu công chúa cho Châu Nhi tới ngăn Kim Phi lại.

Châu Nhi thấy Kim Phi gật đầu, ngồi thẳng người, chắp tay nói: "Tiên sinh, bệ hạ thật sự có chuyện khẩn cấp cần thương lượng với ngài, trước hết ngài cùng ta trở về một chuyến đi, không nên làm khó nô tỳ!"

Giọng nói cô ấy rõ ràng lớn hơn vừa nấy.

Kim Phi nghe vậy không khỏi sửng sốt một chút, sau đó gắt gao nhìn Châu Nhi, cũng biết vì sao Châu Nhi phải làm ầm như vậy.

Dù sao y đã vội vã chạy đến nơi này, nếu là bởi vì Cửu công chúa chỉ nói một câu đã trở về, hiển nhiên sẽ bị nghĩ rằng sợ vợ hoặc là không có chủ kiến.

Châu Nhi kêu một tiếng như vậy, rõ ràng là cho y một bậc thang.

Kim Phi vốn cũng không phải là một người cố chấp, người khác đã chủ động đưa bậc thang tới, vì vậy y đành mượn đường bước lên, quay đầu ngựa lại mang Châu Nhi và đội hộ vệ trở về làng.

Đến Ngự Thư Phòng, Cửu công chúa đã chờ ở cửa.

Làm vợ chồng lâu như vậy, Cửu công chúa hiểu Kim Phi, Kim Phi cũng hiểu Cửu công chúa.

Biết mục đích cô chờ ở cửa cũng giống như Châu Nhi, muốn giải thích với mình một chút, Kim Phi khoát tay trước một cái, hỏi: "Bên sân bay đã chuẩn bị xong chưa?"

Cửu công chúa nghe Kim Phi hỏi như vậy, biết y không thèm để ý chuyện bị gọi trở về, cười trả lời: "Đã chuẩn bị xong, bảo đảm để cho sứ giả bộ lạc Hắc Hổ không dám coi thường chúng ta!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3350


Cao nguyên ở thời đại này gần như vẫn thuộc thời kỳ hoang sơ, tín ngưỡng rất hỗn tạp, hầu như mỗi bộ lạc đều có vật tổ tín ngưỡng của riêng mình.

Chiến tranh giữa các bộ tộc xảy ra thường xuyên. Phải đến khi Gada xuất hiện, tình trạng hỗn loạn này mới tạm thời chấm dứt. Đáng tiếc Gada đã bị Thiết Ngưu gi ết chết.

Gada vừa chết, Cao Nguyên đang ổn định lại rơi vào tình trạng hỗn loạn như trước.

Hơn nữa còn hỗn loạn hơn trước, thậm chí còn tồi tệ hơn của Giang Nam và Trung Nguyên bây giờ.

Sự hỗn loạn này kéo dài vài tháng, cho đến khi bộ lạc Thương Ưng bất ngờ tạo ra khinh khí cầu.

Dù bộ lạc Thương Ưng không có lựu đạn, nhưng có khinh khí cầu thì chẳng khác nào bọn họ đã có không quân, bọn họ có thể dùng khinh khí cầu để trinh sát trước, nắm bắt mọi nhất cử nhất động của địch.

Còn có thể ném lọ dầu hỏa từ trên khinh khí cầu xuống, để thiêu hủy lương thảo, làm nhiễu loạn ngựa chiến của quân địch.

Bộ lạc Thương Ưng vốn đã có thực lực rất mạnh, đứng thứ hai trên Cao Nguyên, chỉ đứng sau bộ lạc của Gada trước đó.

Có khinh khí cầu hỗ trợ, như hổ mọc thêm cánh, căn bản đã không có đối thủ, chỉ trong nửa năm đã tiêu diệt được lộ lạc Gada.

Bộ lạc Hắc Hổ là bộ lạc đứng thứ ba trên cao nguyên.

Trước kia Gada quật khởi, bọn họ đã thần phục Gada, lần này bộ lạc Thương Ưng quật khởi, bộ tộc Hắc Hổ vốn định bày tỏ thần phục, để tìm đường sống.

Nhưng bộ lạc Thương Ưng lại muốn tất cả nam nhân của bộ lạc Hắc Hổ phải làm nô lệ, còn nữ nhân phải đi hầu hạ nam nhân của bộ lạc Thương Ưng, sinh con cho bộ lạc Thương Ưng.

Yêu cầu này không phải khắc nghiệt nữa mà là nhổ sạch gốc rễ của bộ lạc Hắc Hổ, đương nhiên bộ lạc Hắc Hổ sẽ không đồng ý, vì vậy hai bên đã xảy ra xung đột.

May mắn thay bộ lạc Hắc Hổ cách khá xa bộ lạc Thương Ưng, trên địa bàn còn có rất nhiều núi, nếu bộ lạc Thương Ưng đánh đến, bọn họ sẽ chui vào trong núi, bộ lạc Thương Ưng cũng chẳng làm gì được.

Nhưng loại hòa bình này chỉ là tạm thời.

Bộ lạc Thương Ưng thấy tạm thời không làm gì được bộ lạc Hắc Hổ, nên đã quay đầu tấn công hai bộ lạc xung quanh bộ lạc Hắc Hổ.

Trên địa bàn của hai bộ lạc này không có núi, nên không đánh lại bộ lạc Thương Ưng.

Lúc này bộ lạc Thương Ưng cũng rút ra bài học, không yêu cầu nam nữ của hai bộ lạc này làm nô lệ nữ, mà buộc hai bộ lạc này phải cùng bọn họ vây đánh bộ lạc Hắc Hổ.

Áp lực của bộ lạc Hắc Hổ chợt tăng lên, khi bọn họ không thể cầm cự được nữa, đội tuần tra của bọn họ gặp phải Lý Địch đang bị truy sát.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3351


Để thể hiện sức mạnh của mình, sau khi phá hủy đội khinh khí cầu, phi công còn cố tình bay qua binh sĩ của bộ tộc Thương Ưng đang rơi trên mặt đất, rồi ném mấy quả lựu đạn.

Trước đó thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Hổ đã nghe nói, Gada bị người Đại Khang ở Xuyên Thục đánh bại.

Khi Gada lần đầu tiên bình định Cao Nguyên, cũng không có khinh khí cầu, mà dựa vào sức mạnh của chính mình.

Vì vậy trong mắt thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ, Gada còn mạnh và đáng sợ hơn bộ lạc Thương Ưng.

Nhưng một vị cường giả mạnh mẽ đáng sợ như thế, đã bị người Đại Khang yếu đuối dùng xe trộm được trong tay thiên thần và thần lôi đánh bại, mãi mãi ở lại phía Đông.

Khi tin tức truyền về, thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ còn không tin, cho rằng thuộc hạ chỉ đang thổi phồng lên mà thôi.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy đòn tấn công của khinh khí cầu và cung nỏ hạng nặng di động, kết hợp với lựu đạn, ông ta mới hoàn toàn tin, hóa ra người Đại Khang đã thật sự trộm được xe của thiên thần và thần lôi!

Ngay lập tức ông ta quyết định bằng mọi giá phải mua được khinh khí cầu từ tay Lý Địch.

Đây chính là mục đích chuyến đi của Lý Địch, nhưng khi bộ lạc Hắc Hổ đề nghị mua bán, cậu bé trở nên dè dặt, cố ý lộ ra vẻ đắn đo.

Cuối cùng, không thể chịu nổi lời cầu xin của thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ, lúc này mới khó xử' nói với thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ, cậu bé không có quyền quyết định,

phải về xin ý kiến của Kim Phi và Cửu công chúa.

Thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ lập tức phái đệ đệ ruột đi theo Lý Địch đến Xuyên Thục, đàm phán với Kim Phi.

Người đàn ông da ngăm đen đứng cạnh Lý Địch, là em trai của thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ, cũng là nhân vật thứ hai trong bộ lạc tên là Nathan.

Những vũ khí mà Lý Địch để lộ ra trên Cao Nguyên quá mức tiên tiến, khiến cho Nathan vô cùng tò mò về làng Tây Hà trong miệng Lý Địch.

Trong trí tưởng tượng của ông ta, làng Tây Hà là một thành rộng lớn và sầm uất hơn cả Tây Xuyên.

Kết quả sau khi phi thuyền càng ngày càng bay xa khỏi thành Tây Xuyên, bây giờ bay vào trong núi.

Nhìn dãy núi hoang vu phía dưới, Nathan càng cảm thấy trong lòng lạnh ngắt.

Nếu không phải đi đến thành Tây Xuyên trước, biết nếu Lý Địch muốn hại ông †a sẽ dễ như trở lòng bàn tay, Nathan còn cho rằng Lý Địch định bắt cóc ông ta.

“Lý tiên sinh, còn bao lâu nữa là đến làng Tây Hà?” Nathan hỏi.

“Sắp rồi!"

Lý Địch buông ống nhòm xuống, nói: “Bây giờ vẫn còn rất xa, không thể nhìn bằng mắt thường được, bay về phía trước một đoạn nữa là có thể nhìn thấy!”

Lúc họ nói chuyện, phi thuyền lượn quanh qua một ngọn núi. Mấy cái cột khói xuất hiện trong tầm mắt mọi người. “Đó là cái gì?” Nathan chỉ cột khói hỏi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3352


Mặc dù Lý Địch không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng với tư cách là một con ngoại giao, việc thích ứng với tình huống như này là kỹ năng cơ bản.

Vì thế Lý Địch giả vờ không quan tâm nói: “Đương nhiên thứ chúng ta sản xuất là những thứ vũ khí lợi hại, làn khói nhỏ này chẳng là gì cả, có lúc quốc sư đại nhân tự mình khai đàn làm phép, khói bay ra còn dày hơn cả mây trên trời.”

Phi công đứng bên cạnh nghe Lý Địch nói như vậy, không khỏi âm thầm bĩu môi.

Lý đại nhân cũng quá giỏi bịa chuyện rồi, quốc sư đại nhân mở đàn làm lễ khi nào chứ?

Nhưng người Cao Nguyên rất mê tín, tên ngốc sứ giả của bộ lạc Hắc Hổ lại tin vào điều đó, mặt đầy thán phục hỏi: “Đây là cách mà quốc sư đại nhân của các ngươi trộm xe của các thiên thần trên trời và thần lôi sao?”

“Lần cuối cùng ta nói cho các ngươi biết, quốc sư đại nhân của chúng ta chính là thiên thần hạ phàm, chiếc xe và thần lôi vốn là của ngài ấy, nếu ngươi còn dám nói quốc sư đại nhân trộm xe ngồi và thần lôi, ông đây sẽ ném ngươi xuống dưới!”

Lý Địch sầm mặt cảnh cáo nói.

Trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước, kiêng ky nhất chính là vênh váo hung hăng, nếu sứ giả bị mắng như vậy mà có tí cốt khí, e rằng đã chẳng thèm để ý.

Nhưng đáng tiếc bây giờ bộ lạc Hắc Hổ muốn cầu cạnh Lý Địch, nên bị mắng như vậy cũng chỉ nở nụ cười cho qua.

Đúng lúc này, Lý Địch nhìn thấy bốn chiếc phi thuyền đang bay về phía sân bay.

Sân bay vốn là nơi cất cánh và hạ cánh của khinh khí cầu, nhưng lúc đó lý Địch không để ý nhiều.

Kết quả là sau khi bốn chiếc phi thuyền cất cánh chưa đầy mười phút, lại có bốn chiếc phi thuyền khác cất cánh theo.

Không đến nửa giờ sau, trên bầu trời của làng Tây Hà xuất hiện mười bảy chiếc phi thuyền, che kín cả bầu trời.

Phi thuyền lớn đến mức, dù là khoảng cách xa như vậy, nhưng vẫn đánh mạnh vào thị giác như cũ.

“Trời ạ, những thứ kia đều là phi thuyền sao?”

Hai mắt Nathan mở to, giống như đang hỏi Lý Địch, cũng giống như tự mình lẩm bẩm.

Trong mắt bộ lạc Hắc Hổ, khinh khí cầu có thể đưa người lên đến trời, đã là công cụ bay vô cùng lợi lại.

Khi lần đầu tiên nhìn thấy phi thuyền ở Tây Xuyên, ông ta đã bị tiếng nổ ầm ầm của máy hơi nước dọa sợ không dám đứng lên.

Cuối cùng bị Lý Địch cưỡng ép kéo lên, Nathan kinh ngạc nửa ngày cũng chưa kịp tỉnh táo, giống như đang trong một giấc mơ vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3353


Hơn nữa bình thường đội bay, đều là một chiếc phi thuyền mang theo mấy chiếc khinh khí cầu, nếu bị chim ưng công kích hoặc những thứ tương tự khác, thì khinh khí cầu sẽ che chắn cho phi thuyền.

Bây giờ chỉ thấy mỗi phi thuyền, không thấy khinh khí cầu đâu cả, điều này cực kỳ không bình thường.

Quay đầu nhìn những cột khói bất thường từ các công xưởng ngoài làng, Lý Địch thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tiên sinh biết ta dẫn sứ giả Cao Nguyên đến, nên cố tình phô trương võ lực ư?”

Cậu bé đang suy nghĩ, đột nhiên thấy phi thuyền đang xếp thành hàng nhanh chóng bay lên không trung.

Khi lên đến độ cao nhất định, Lý Địch đột nhiên thấy có một chấm đen nhỏ nhảy xuống từ phi thuyền.

Nhìn điểm đen quơ tay quơ chân miễn cưỡng có thể đoán ra được, đây là con người. Lúc này ống nhòm vẫn đang trong tay Nathan, ông ta điều chỉnh tiêu cự để

nhìn điểm đen cho rõ, sau đó bị dọa sợ thiếu chút nữa đã ném ống nhòm ra ngoài.

Ông ta lắp ba lắp bắp hỏi: “Lý... Lý đại nhân... Đó là con... Người sao? Hắn... hắn phạm tội gì... Mà phải chịu hình phạt tàn khốc như vậy?”

Vừa rồi Lý Địch nói ném ông ta xuống, nhưng ông ta không thèm để ý, bây giờ †ận mắt nhìn thấy có người từ trên phi thuyền rơi xuống, Nathan bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát.

Hóa ra Lý đại nhân không phải cố ý hù dọa, Đại Khang thật sự sẽ ném người †ừ trên trời xuống!

Từ nơi cao như vậy ngã xuống, không phải thịt nát xương tan ư? Hình phạt tàn khốc này, còn khủng khiếp hơn chém trăm mảnh!

Ngay khi Lý Địch chuẩn bị nói chuyện, lập tức thấy trên bầu trời xuất hiện một đoàn bóng đen, sau đó bóng đen đột nhiên lớn hơn.

Bóng người đang rơi xuống nhanh chóng dừng lại, tốc độ lập tức giảm xuống. Lý Địch ngay lập tức hiểu ra, suy đoán vừa nấy của cậu bé là chính xác. Đúng là Kim Phi đang phô trương võ lực!

Vì vậy, Lý Địch hắng giọng, làm ra vẻ thờ ơ, xua tay nói: “Đừng ngạc nhiên như vậy, đây chẳng qua là lính nhảy dù của chúng ta đang luyện tập mà thôi!”

“Lính nhảy dù?” Nathan tò mò hỏi: “Lính nhảy dù là như nào?”

“Lính nhảy dù chính là binh lính cõng dù nhảy từ trên cao xuống!” “Nhảy dù xuống? Nhảy dù?” Nathan càng tò mò hơn.

Mấy từ mà Lý Địch nói, một chữ ông ta cũng chưa từng được nghe. “Xin hỏi Lý đại nhân, như thế nào là nhảy dù? Làm sao để nhảy dù?” “Cái này...”

Lý Địch nghiêng đầu nhìn nhân viên hộ tống: “Nhị ca, ta nhớ ngươi đã từng được huấn luyện qua lớp lính nhảy dù, ngươi giải thích cho ông ta nghe đi?”

“Được.” Nhân viên hộ tống đi đến giỏ treo bên cạnh, lấy ra một cái túi đeo lưng ở bên trong: “Đây chính là cái dù, cõng nó trên lưng khi nhảy xuống sẽ không

bị té chết!”

Dù trên phi thuyền cũng giống như túi cứu sinh trên ca-nô vậy, đây là trang bị tiêu chuẩn trên mỗi chiếc phi thuyền.

Ngộ nhỡ nếu gặp phải nguy hiểm, thì còn dùng để chạy thoát thân.

Nathan đưa tay sờ thử túi đeo lưng, hiếu kỳ hỏi: “Cũng cái vật nhỏ này sẽ không bị té chết ư? Sao nó có thể làm được chứ?”

“Cái này...”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3354


“Anh ta cứ thế mà nhảy xuống sao?” Nathan sợ hết hồn, vội chạy đến lan can nhìn xuống.

Chiếc phi thuyền này cách làng Tây Hà không xa lắm nên bay tương đối thấp, nhân viên hộ tống chỉ nhảy xuống chưa được mấy giây đã bung dù ra.

Khi Nathan vừa chạy tới, đúng lúc dù vừa được bung ra.

Nhìn từ xa, chiếc dù đó có vẻ không lớn lắm nhưng thực tế, diện tích chiếc dù này không hề nhỏ.

Chỉ nghe 'Phạch' một tiếng, một tấm vải lớn bung ra trước mặt Nathan, khiến ông ta sợ đến mức phải lùi lại một bước.

Thấy vẻ mặt đám người Lý Địch vẫn bình thường, Nathan lập tức nhận ra mình đã mất bình tĩnh.

Ông ta ho nhẹ để giấu đi vẻ lúng túng của mình, sau đó quay lại cạnh lan can, làm theo dáng vẻ của Lý Địch nhìn xuống dưới.

Lúc này nhân viên hộ tống đã đã rơi xuống hơn mấy chục mét, dù nhảy đã không còn to như trước nữa.

“Thì ra cái này gọi là dù!”

Nathan nhìn chiếc dù từ từ rơi xuống đất, bị sốc nặng, sau đó ông ta quay qua nhìn Lý Địch: “Lý đại nhân, các ngươi có thể bán cho bọn ta vài chiếc dù này với khinh khí cầu không?”

“Tại sao lại muốn mua cái này?” Lý Địch hỏi.

Trước khi Nathan đến Xuyên Thục, ông ta đã muốn mua vài chiếc khinh khí cầu để đối phó với bộ lạc Thương Ưng.

Nhưng sau khi đến Xuyên Thục, ông ta đã nhìn thấy phi thuyền, ca-nô, cung nỏ hạng nặng và lựu đạn.

Vừa nhìn thấy đã muốn mua luôn.

“Sẽ thật tuyệt nếu bọn ta mua được khinh khí cầu với dù!” Nathan giải thích: “Đại vương của bọn ta chắc chắn sẽ rất thích cái này!”

Lý Địch liếc Nathan, không tin lời ông ta nói. Cậu bé đã đi qua bộ lạc Hắc Hổ nên biết rõ tình hình của bộ lạc Hắc Hổ.

Thật ra lãnh thổ của bộ lạc Hắc Hổ rất lớn, nhưng lại không có nhiều người, trước kia còn từng bị bộ lạc của Gada bóc lột, đã không còn nhiều tiền của.

Thủ lĩnh bộ lạc Hắc Hổ và Nathan không phải là loại người ham mê cuộc sống xa hoa, muốn duy trì sự sống cho người dân cũng không thành vấn đề, tại sao bọn họ có thể mua một chiếc dù chỉ vì họ cảm thấy thích thú được?

Nhưng Lý Địch cũng không vạch trần Nathan mà chỉ lấy lệ nói: “Thật xin lỗi, dù †a có muốn bán một chiếc dù bay cũng phải hỏi ý kiến của quốc sư đại nhân.”

“Biết, ta biết mà!” Nathan gật đầu, sau đó ông ta lại nhìn chằm chằm xuống dù bay, mãi đến khi nhân viên hộ tống rơi xuống đất mới ngẩng đầu lên.

Lúc này, phi thuyền không cách làng Tây Hà quá xa nên có thể nhìn thấy rõ tình hình trong làng bằng mắt thường.

Nathan nhìn con đường trắng quanh co quanh làng như con mãng xà, ngạc nhiên hỏi: “Con đường lớn đó là đường xi măng sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3355


Lý Địch nhìn vẻ mặt của Nathan, thầm thấy vui mừng.

Vừa rồi, cậu bé đã nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Nathan lúc còn dưới đất, nhất định ông ta đã nghĩ rằng làng Tây Hà chỉ là một làng nhỏ khuất sâu trong núi,

nói không chừng ông ta chỉ trốn vào đây để tránh sự truy đuổi của kẻ thù.

Bởi vì hiện tại, bộ lạc Hắc Hổ bị bộ lạc Thương Ưng đánh chạy tan tác ẩn nấp khắp nơi.

Lúc này sau khi thấy được đội hình phi thuyền, dù bay và đường bê tông, quan điểm của Nathan đã thay đổi.

Nghĩ đến đây, Lý Địch càng kính phục Kim Phi hơn.

Thì ra tiên sinh không chỉ đánh giặc giỏi, mà còn biết nắm bắt chính xác lòng người nữa. Tiên sinh còn đoán được Nathan đang nghĩ gì, còn cử người đi trước làm cho xưởng bốc khói dữ dội, cử một đội hình phi thuyền huấn luyện nhảy dù.

Làm nhiều điều thế này chỉ vì muốn sứ giả Cao Nguyên sợ hãi.

Thật ra đây là đề nghị của Cửu công chúa, không liên quan lắm đến Kim Phi.

Nhưng Lý Địch không biết đều này nên đã dồn hết công lao lên người Kim Phi.

Nghĩ đến đây, Lý Địch cảm thấy không thể lãng phí những gì Kim Phi đã vắt óc suy nghĩ, cậu bé vỗ cánh tay của Nathan, sau đó chỉ vào xưởng xi măng ở Trường Xà Câu: “Thấy cái lán màu xám tro đó không?”

“Thấy.” Nathan gật đầu.

“Đó là xưởng xi măng. Tất cả xi măng được làm ra từ cái lán đó.”

Lý Địch giải thích một chút, sau đó hỏi: “Ngươi biết cái lán đó có thể sản xuất được bao nhiêu xi măng một ngày không?”

“Không biết." Nathan lắc đầu: “Có thể sản xuất được bao nhiêu vậy?”

Thật ra Lý Địch cũng không biết sản lượng hằng ngày của xưởng xi măng là bao nhiêu, nhưng việc này cũng không cản được cậu bé khoác lác.

“Lượng xi măng mỗi ngày xưởng xi măng làm ra có thể xếp thành một ngọn núi nhỏ, cho một ngàn con ngựa chiến kéo cũng không hết!”

Lý Địch bình tĩnh trả lời. “Thật lợi hại!” Nathan thán phục. Không biết ông ta tin thật hay đang hùa theo Lý Địch khoác lác nữa.

Sau đó Nathan chỉ vào phân xưởng bên cạnh xưởng xi măng hỏi: “Mấy cái lán đó làm gì vậy?”

Xưởng xi măng nằm ở Trường Xà Câu, nơi đây có thể xem là khu công nghiệp của làng Tây Hà.

Không chỉ có xưởng xi măng mà còn có hơn chục phân xưởng lớn nhỏ khác.

Vừa rồi, Lý Địch nói đến xưởng xi măng chỉ để thu hút sự chú ý của Nathan.

Hiện tại cậu bé đã đạt được mục đích rồi!

Vì thế, Lý Địch ho khan một tiếng, làm ra dáng vẻ thờ ơ nói: “Không có gì, đó chỉ là vài xưởng luyện than, xưởng rèn sắt, xưởng mộc gì gì đó. Đúng rồi, ngươi có nhớ Thủy Ngọc ta đã đưa cho ngươi không? Nó được làm ra ở đây!”

“Thủy Ngọc được làm ra ở đây sao?” Nathan vừa nghe đã cảm thấy rất kinh ngạc!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3356


Mặc dù châu Thủy Ngọc trông rất đẹp nhưng Nathan biết rằng châu Thủy Ngọc không thể giúp bộ lạc Hắc Hổ thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn hiện nay.

Nói một cách tương đối, ông ta quan tâm đ ến khinh khí cầu hơn.

Cảm thấy tâm tình lúc này của Lý Địch rất tốt, ông ta ngập ngừng hỏi: “Lý đại nhân, khinh khí cầu được sản xuất ở nhà xưởng nào thế?”

Kết quả Lý Địch lắc đầu đáp: "Đây là bí mật, không thể nói ral" Trên thực tế, nhà xưởng sản xuất khinh khí cầu không phải là chuyện bí mật, Lý Địch nói như vậy, không phải chỉ vì cậu bé muốn tăng giá trị của khinh khí cầu mà còn vì không muốn trả lời vấn đề này.

Mặc dù đến muộn nhưng cậu bé cũng đã nghe nói chuyện của Ngụy Lão. Tam.

Vì kẻ phản bội như Ngụy Lão Tam, làng Tây Hà đã từng bị thiệt hại nghiêm trọng, còn suýt chút nữa bị đánh bại bởi đội hình khinh khí cầu do Phùng tiên sinh chỉ huy.

Thời điểm đó, hầu hết các ngôi nhà tranh trong làng đều bị thiêu rụi.

Bây giờ nếu nhìn kỹ từ khinh khí cầu thì vẫn có thể nhìn thấy vết cháy trên mái một số ngôi nhà gạch trong làng.

Những dấu vết này là do trận chiến khi đó gây ra.

Vì thế, thôn dân làng Tây Hà rất ít khi nhắc đến Ngụy Lão Tam, cũng không bàn luận đến nhà xưởng khinh khí cầu.

Lý Địch cũng bị ảnh hưởng.

Nathan thấy Lý Địch không muốn nói về khinh khí cầu, bèn đổi chủ đề và hỏi: “Vậy có thể nói về cung nỏ hạng nặng không? Nó được sản xuất ở nhà xưởng nào vậy?

Sau khi bộ lạc Hắc Hổ chứng kiến trận chiến khinh khí cầu giữa nhân viên hộ tống và bộ lạc Thương Ưng trên cao nguyên, cảm thấy hứng thú nhất là với khinh khí cầu, thứ hai là cung nỏ hạng nặng.

Bởi vì trong trận chiến đó, thậm chí khinh khí cầu của bộ lạc Thương Ưng còn không thể chạm tới khinh khí cầu của nhân viên hộ tống và còn bị một chiếc cung nỏ hạng nặng bắn hạ cách đó vài trăm mét.

Thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Hổ cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Dù sao Nathan cũng là sứ giả của bộ lạc Hắc Hổ, vừa rồi đã từ chối ông ta một lần, từ chối thêm lần thứ hai thì có phần không tốt lắm.

Vì thế, Lý Địch chỉ vào xưởng gỗ rồi nói: “À, cung nỏ hạng nặng được sản xuất tại nhà xưởng đó!”

Mặc dù cấu trúc chính của cung nỏ hạng nặng được làm bằng gỗ nhưng các bộ phận cốt lõi thực sự đều là kim loại, được chế tạo trong xưởng luyện gang.

Nhưng Lý Địch không muốn nói với Nathan.

“Một ngày có thể sản xuất bao nhiêu cung nỏ hạng nặng?” Nathan lại hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3357


Trong phần giới thiệu, Lý Địch không tránh khỏi phóng đại một số sự thật, khiến Nathan nghe xong thì sửng sốt trong giây lát.

Sau khi giới thiệu một số nhà xưởng ở Trường Xà Câu thì khinh khí cầu cũng hạ cánh.

Các quan viên do Thiết Thế Hâm cử đến vội vàng đến chào hỏi Lý Địch và nói: "Lý đại nhân vất vả rồi, hạ quan Mã Vạn Lâm theo lệnh của Thiết đại nhân đến nghênh đón tiên sinh!”

Lý Địch hỏi: “Thiết đại nhân có gì phân phó sao?”

Thật ra, trước khi Mã Văn Lâm đ ến Thiết Thế Hâm cũng không nói gì, chỉ yêu cầu ông ta đại diện viện Khu Mật đến chào đón Lý Địch.

Trước khi Mã Vạn Lâm đ ến Xuyên Thục đã từng làm huyện lệnh ở Giang Nam, tuy bị cách chức vì không muốn hối lộ cấp trên nhưng ông ta cũng đã từng được rèn luyện trong giới quan trường nên sau một lúc bối rối, ông ta đã hiểu ý tứ từ lời nói của Lý Địch.

Vì vậy, ông ta làm theo lời của Lý Địch nói: "Thiết đại nhân nói Lý đại nhân đã trở về, mời Lý đại nhân đi một chuyến đến viện Khu Mật để giao nhận một số công văn.”

"Được, ta biết rồi!" Lý Địch hài lòng gật đầu, sau đó chỉ vào Nathan nói: "Đây là Nathan, sứ giả của bộ lạc Hắc Hổ, hãy sắp xếp một nơi để ở, không được chậm trễ!"

“Vâng!” Mã Vạn Lâm vội vàng gật đầu.

Lý Địch lại nhìn về phía Nathan: “Ta phải đến viện Khu Mật giao nhận một số công văn, ngươi và Mã đại nhân về quán trọ nghỉ ngơi đi, có được không?”

“Vậy khi nào ta mới có thể gặp quốc sư đại nhân?” Nathan hỏi.

“Quốc sư đại nhân bận rộn nhiều việc, bình thường ta cũng không dễ gặp được, làm sao có thể tìm với biết khi nào ngài ấy có thời gian?”

Lý Địch nói: “Nhưng sau khi ta đến viện Khu Mật giao nhận công văn, viện Khu Mật chắc chắn sẽ báo cáo cho quốc sư đại nhân, sau khi quốc sư đại nhân bớt chút thời gian thì có lẽ chừng mấy ngày nữa sẽ gặp các ngươi!”

Nói xong, cậu bé cùng đoàn tùy tùng rời đi mà không đợi câu trả lời của Nathan.

Nathan rất muốn đi cùng Lý Địch, nhưng nhìn thấy cậu bé đã đi xa nên chỉ có thể dẫn theo đoàn tùy tùng đi theo Mã Vạn Lâm về quán trọ.

Khi đến phòng trực ở sân bay, Lý Địch lập tức cho người lấy ngựa chạy nhanh về phía làng.

Còn cách nhà Kim Phi hơn mười mét, Lý Địch nhìn thấy Kim Phi cùng Cửu công chúa đang đợi ở cửa.

Lý Địch hanh chóng thắt dây cương, nhảy xuống ngựa và bước nhanh về phía Kim Phi.

Khi còn cách Kim Phi vài mét, cậu bé quỳ xuống một chân và nói: " Hồng Lư Tự Thiếu Khanh - Lý Địch kính chào bệ hạ, kính chào tiên sinh!”

"Mau đứng lên! Mau đứng lên!" Kim Phi tiến lên hai bước, kéo Lý Địch đứng dậy: "Không phải ta đã nói Đại Khang không có nghỉ lễ quỳ gối rồi sao? Nếu ngươi còn tiếp tục như vậy, ta sẽ trừ lương của ngươi!”

“Bệ hạ và tiên sinh đích thân thân chờ ở cửa, Địch Địch rất cảm kích!" Lý Địch Địch xúc động nói.

"Ngươi liều mạng đến cao nguyên đàm phán, là đại công thần của Đại Khang chúng ta. Nếu không phải Vũ Dương nói sứ giả cao nguyên đến, ta đến sân bay không thích hợp thì nhất định ta sẽ đến sân bay đón ngươi!”

Kim Phi kéo vai Lý Địch để cậu bé đối mặt với y: “Đến đây, để ta xem vết thương của ngươi như thế nào rồi?”

Kim Phi nhìn Lý Địch từ trên xuống dưới, lông mày không khỏi nhíu lại.

Tia cực tím trên cao nguyên rất mạnh, khuôn mặt của Lý Địch bị phơi đến mức đen vô cùng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3358


“Cánh tay và chân cũng bị trầy xước một chút, nhưng không nghiêm trọng, giờ đây đã đóng vảy rồi.”

Lý Địch xua tay nói.

“Vậy cũng không được chủ quan, lát nữa đi tìm Ngụy tiên sinh, để ông ấy bắt mạch xem nội tạng có bị thương hay không!" Kim Phi dặn dò.

“Vâng, cảm tạ tiên sinh đã quan tâm!” Hiện giờ Ngụy Vô Nhai đang tập trung vào lĩnh vực thí nghiệm, không phải ai ông ấy cũng khám cho, người bệnh bình thường căn bản không thể nhìn thấy ông y.

Chẳng qua nếu Kim Phi mở miệng, Ngụy Vô Nhai nhất định sẽ cho Kim Phi chút mặt mũi.

Lý Địch không từ chối lòng tốt của Kim Phi, cậu bé cảm kích hành lễ với Kim Phi rồi nói: “Tiên sinh, bệ hạ, ta vẫn nên báo cáo một chút tình hình trên cao nguyên trước đi!”

"Đi vào rồi nói." Kim Phi dẫn Lý Địch đi vào trong sân.

Lý Địch không dám sóng vai cùng Kim Phi mà rất biết điều đi phía sau một bước, đi theo Kim Phi và Cửu công chúa vào thư phòng.

"Ngồi đi." Kim Phi ra hiệu cho Lý Địch ngồi xuống.

Nếu như chỉ có Kim Phi ở đó thì có lẽ Lý Địch đã ngồi xuống, nhưng Cửu công chúa cũng có mặt, Lý Địch không dám lỗ m ãng.

Cậu bé chắp tay từ chối lòng tốt của Kim Phi, sau đó cúi đầu nói: “Tiên sinh, †a muốn xin lỗi ngài trước! Ngài yêu cầu ta đến cao nguyên để điều tra tình hình trên cao nguyên, nhưng ta đã không hoàn thành nhiệm vụ.”

Kim Phi không đáp lời mà ra hiệu cho Lý Địch tiếp tục.

"Ông ta chỉ là sứ giả của bộ lạc Hắc Hổ mà thôi, thực tế, trên cao nguyên có rất nhiều bộ lạc, ta chỉ biết tên của hơn hai mươi bộ lạc, theo kế hoạch của ta, ta sẽ đi thăm ít nhất mười bộ lạc, sau đó từ trong đó chọn ra một bộ lạc thích hợp nhất để hợp tác."

Lý Địch tiếp tục: "Nhưng khi chúng ta vừa mới đến cao nguyên đã bị bộ lạc Thương Ưng đuổi giết, nên vẫn chưa kịp tiếp xúc với những bộ lạc khác đã đành phải mang theo người của bộ lạc Hắc Hổ tới đây."

Trước khi đến Thổ Phiên, Kim Phi đã tìm Lý Địch để nói chuyện, nói với cậu bé rằng mục tiêu chính của việc lần này đến Thổ Phiên chính là phân tích tình hình trên cao nguyên và tìm ra một bộ lạc thích hợp để buôn bán.

Mặc dù Kim Phi chưa từng tới cao nguyên, nhưng y có thể đoán được tình huống trên cao nguyên, cũng biết rằng các bộ lạc trên cao nguyên chẳng có gì béo bở.

Vì vậy, Kim Phi chưa bao giờ nghĩ đến việc kiếm tiền từ cao nguyên thông qua buôn bán.

Cái gọi là buôn bán chỉ là cái cớ để tài trợ cho một bộ lạc nhằm kiềm chế bộ lạc Thương Ưng và ngăn cản bộ lạc Thương Ưng bình định cao nguyên.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom