Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3319


"Thiết đại nhân,' Cửu công chúa lại quay đầu nhìn Thiết Thế Hâm: "Ta nhớ là Nguy Đại Đồng hẳn là còn ở trong làng, lát nữa ông đi một chuyến tìm ông ta, các ông có thể lập một số phương án khẩn cấp. Nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy. ra thì làm rối loạn trận tuyến đầu!"

"Dạ!" Thiết Thế Hâm cũng gật đầu theo.

“Vậy các ngươi đi làm việc đi!” Cửu công chúa xua tay.

Sau khi Tiểu Ngọc và Thiết Thế Hâm rời đi, lúc này Cửu công chúa thở dài, xoa xoa nơi giữa lông mày.

“Nàng vất vả rồi!"

Kim Phi tiến lên ôm lấy Cửu công chúa.

"Đây đều là tội lỗi của tổ tiên của nhà họ Trần ta nên vất vả một chút là cũng bình thường. Chỉ cần có thể duy trì hòa bình ổn định lâu dài cho Đại Khang, để

người dân có được cuộc sống tốt, thì chút vất vả này không đáng để nhắc tới!"

Cửu công chúa thuận thế dựa vào lòng Kim Phi: "Phu quân, Đại Khang thật sự có thể làm được như lời chàng nói sao?"

Cô ấy cứ nhớ tới lời Kim Phi từng nói người già sẽ được an nghỉ, kẻ mạnh sẽ có ích, trẻ nhỏ sẽ được dạy dỗ, người nghèo sẽ có nơi nương tựa, người góa bụa cô đơn bệnh tật đều được hỗ trợ, cô ấy vẫn luôn coi lời nói này là mục tiêu để thi hành thể chế của chế độ.

Nhưng Đại Khang hiện tại có thể nói là đầy lỗ hổng khiến đôi khi Cửu công chúa không khỏi nghỉ ngờ, liệu lời nói của Kim Phi nói thể trở thành sự thật sao?

"Tin ta đi, chỉ cần chúng ta chăm lo việc nước thì sinh thời chắc chắn sẽ làm được!" Kim Phi tự tin nói: "Cho dù là Đông Hải, Giang Nam hay là Trung Nguyên thì mọi khó khăn bây giờ đều là tạm thời thôi, sau này Đại Khang sẽ càng ngày càng tốt hơn!"

Cửu công chúa gật đầu phụ họa nói: "Đúng vậy, tâm nhìn của chúng ta không thể giới hạn ở một khoảnh khắc tại nơi đây, hẳn phải là cái nhìn toàn diện cho tương lai!"

“Sao ta nghe lời này của nàng giống như đang chỉ ta vậy?"

Kim Phi đưa tay nhéo nhéo cằm Cửu Công chúa: "Có phải là nàng đang nói ánh mắt của ta thiển cận không?”

Dù sao, kiếp trước y cũng chỉ là một người đàn ông đam mê khoa học kỹ thuật, Khi đi học chỉ quan tâm đ ến điểm số, học phí và chỉ phí sinh hoạt, sau khi đi làm chỉ quan tâm đ ến việc thăng chức, tăng lương và các mối quan hệ với đồng nghiệp, căn bản là không hề phải nhọc lòng chuyện quốc gia đại sự, bởi vì có lo lắng cũng là vô ích thôi.

Còn Cửu công chúa sinh ra trong cung nên hoàn toàn không phải lo lắng về

kế sinh nhai, giáo dục được tiếp thu từ nhỏ cũng là cách trị người.

Kim Phi tuy thông thạo công nghiệp và cũng có hiểu biết nhất định về bối cảnh phát triển của xã hội, nhưng xét về mặt cai trị đất nước thì quả thực không bằng Cửu công chúa.

"Ta đâu có nói như vậy, đó là do chàng nghĩ!" Cửu công chúa cười khúc khích, đẩy Kim Phi ra rồi đi vào phòng.

"Điểm mặt chỉ tên rồi mà còn muốn chạy ư?" Kim Phi xoa xoa tay chạy vào theo.

Sau khi cùng Cửu công chúa vui đùa một trận trong Ngự Thư Phòng, hai người lại thảo luận một số việc triều chính khác mãi đến chạng vạng Kim Phi mới trở về.

Vừa bước vào sân đã nhìn thấy mấy người Tiểu Nga và A Xuân đang ở trong lầu dạy Thẩm Tú Tú bắn cung.

Tiểu Nga nghiêm túc giảng dạy, Thẩm Tú Tú cũng chăm chú học tập nên không để ý đến Kim Phi đi vào.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3320


"Đương gia, chàng về rồi!"

Quan Hạ Nhi đang cắt rau, vừa thấy Kim Phi bước vào đã ngẩng đầu lên nói: "Chàng vào trong ngồi chút đi cơm sắp xong rồi. Nếu chàng đói rồi thì để ta lấy cho chàng chén canh gà lót dạ trước."

“Ta chưa đói lắm, không cần lấy đâu." Kim Phi xua tay tùy ý kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh, nhìn Quan Hạ Nhi đang cắt rau: "Tú Tú và Tiểu Nga ở chỗ nàng thế nào rồi? Có đánh nhau không đấy?"

“Không có mà còn chơi rất vui vẻ,' Quan Hạ Nhi hất cằm hướng ra ngoài: "Nhóm Tiểu Nga rất thích Tú Tú, cô bé Tú Tú này cũng là đứa nhỏ hiểu chuyện.”

“Vậy thì tốt rồi/' Kim Phi gật đầu nhìn Quan Hạ Nhi cắt đồ ăn xong, y cũng bèn tiện tay bưng cái mâm qua.

Mấy người câu được câu không trò chuyện một hồi chợt nghe thấy giọng nói của nhân viên hộ tống từ ngoài cửa truyền đến.

Sau đó, một nhân viên hộ tống canh cửa bước vào: "Tiên sinh, phu nhân, công chúa Đông Man tới nói là muốn cảm tạ phu nhân, có cho vào không ạ?”

Tâm tư của Quan Hạ Nhi tương đối đơn giản hiếu khách, nghe nói Công chúa Lộ Khiết đã tới cửa, giờ không cho người ta vào thì không tốt lắm nên đã gật đầu nói: 'Cho cô ấy vào đi!"

Nói xong cô buông dao phay xuống, cởi tạp dề ra chuẩn bị đi đón công chúa Lộ Khiết.

Kim Phi cũng không nói gì, cầm con dao phay lên tiếp tục cắt đồ mà Quan Hạ Nhi chưa cắt xong.

Tuy sân nhà của họ thực sự không lớn lắm, nhưng tạp dề của Quan Hạ Nhi chưa cởi xong là Công chúa Lộ Khiết đã đi theo nhân viên hộ tống đi vào nhà.

Nghe nói Quan Hạ Nhi đang ở trong bếp, cô ta đã dẫn Giang Văn Văn bước đến còn cận vệ của cô ta đã bị nhân viên hộ tống chặn ở cửa.

Vừa vào bếp đã thấy Quan Hạ Nhi đang cởi tạp dề, Nhuận Nương đang xào rau và Kim Phi đang cắt rau.

Cảnh tượng này thực sự có hơi kỳ ảo đối với Công chúa Lộ Khiết.

Hai năm gần đây, Đông Man liên tục chịu nhiều thất bại dưới tay Kim Phi. Nhất là trận chiến ở thành Du Quan, người Đông Man bị nhân viên hộ tống và quân Trấn Viễn dưới trướng của Kim Phi gi ết chết, thi thể còn chất cao hơn cả tường thành.

Bây giờ khi tên Kim Phi được nhắc đến trong giới cấp cao trên thảo nguyên, thì không có ai mà không sợ hãi.

Công chúa Lộ Khiết chưa bao giờ nghĩ đến với địa vị hiện tại của mình, thế mà Kim Phi vẫn xuống bếp nấu ăn giúp phu nhân.

Càng không ngờ là mình lại có ngày nhìn thấy y cầm dao cắt rau.

Có điều Công chúa Lộ Khiết bình tĩnh lại rất nhanh, cười nói: "Từ lâu đã nghe nói tiên sinh biết nấu ăn, không ngờ lại là thật?"

Kim Phi ừ nhẹ một tiếng tiếp tục cúi đầu cắt rau.

Quan Hạ Nhi thấy Công chưa Lộ Khiết có hơi xấu hổ bèn mỉm cười giải vây: "Lộ Khiết muội muội, sao muội lại đến đây?

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3321


“Đây là do đương gia thiết kế” Quan Hạ Nhi lấy làm tự hào nói: “Muội không biết cái bếp lò trước đây của chúng ta đâu, khói bay ra dữ dội ấy chứ, làm xong

một bữa cơm còn có người ngạt chết!”

Nhiều bếp lò trước đây của Đại Khang không có ống khói, nên khi nhóm lửa nấu ăn khiến khói trong lò thoát ra ngoài.

Khi xây cái sân nhỏ này, Kim Phi đã thêm một ống dẫn khói để hút khói ra bên ngoài.

Dân du mục thường xuyên thay đổi nơi ở nên bếp lò của họ càng thô sơ hơn. Thông thường, chỉ cần xếp một vài tảng đá và treo một cái chậu lên trên.

Đây là lần đầu tiên Công chúa Lộ Khiết đến Đại Khang, cũng là lần đầu tiên bước vào nhà bếp của Đại Khang nên vô cùng hứng thú với cái bếp lò này.

Nghe Quan Hạ Nhi nói cái bếp lò này là do Kim Phi thiết kế lại càng hứng thú thêm.

Nhìn một hồi, cô ta giơ ngón tay khen ngợi:" Quốc sư đại nhân thật là tài giỏi, không chỉ biết chế tạo vũ khí mà còn thiết kế ra cái bếp lò tinh xảo như vậy!”

"Nếu cô không có gì để khen thì cũng đừng khen!"

Kim Phi im lặng đặt con dao phay xuống.

"Quốc sư đại nhân, ta cũng không có tâng bốc ngài chỉ là bộc lộ cảm xúc thật thôi!"

Công chúa Lộ Khiết nghiêm túc trả lời. “Vậy ta coi như cô khen ta.”

Kim Phi nhún vai tiếp tục cầm con dao phay cắt rau, đồng thời lòng cũng thầm nghĩ.

Công chúa Lộ Khiết cố ý tới vào giờ ăn hiển nhiên là để ăn ké.

Không, hẳn là cô ta đang nhắm vào mình.

Mọi người đều biết, trước khi đàm phán ai mất bình tĩnh sẽ phải gánh chịu hậu quả nên trước đó hai bên đều cố tình giữ thái độ xa cách. Bây giờ Công chúa Lộ Khiết lại chủ động tiếp cận, Kim Phi không khỏi nghĩ xem cô ta còn mục đích nào hay không.

Nghĩ đến đây, Kim Phi chỉ vào giỏ rau bên cạnh: "Cô biết nhặt rau không?”

Công chúa Lộ Khiết đứng đó cảm thấy lúng túng, nghe vậy đã vội vàng gật đầu: "Biết chứ, ta đã học nấu ăn!"

“Đương gia, Lộ Khiết muội muội là khách sao có thể để khách nhặt rau được?"

Quan Hạ Nhi tức giận trừng mắt nhìn Kim Phi. "Không sao đâu tỷ tỷ, trên thảo nguyên muội cũng từng nấu cơm rồi."

Công chúa Lộ Khiết xắn tay áo lên không đợi Quan Hạ Nhi ngăn cản, đã cầm giỏ rau đi qua.

Quan Hạ Nhi còn muốn nói thêm gì đó nhưng Kim Phi lại đưa dao phay tới: "Hạ Nhi, nàng tới cắt rau đi ta còn chút việc phải làm!"

Dù Quan Hạ Nhi có ngây thơ đến đâu cũng nhìn ra Kim Phi muốn tránh Công chúa Lộ Khiết.

Tuy cô cảm thấy Kim Phi làm vậy không đúng lắm nhưng rốt cuộc cũng không nói gì, ngoan ngoãn cầm lấy con dao phay.

Kim Phi rửa tay, nháy mắt ra hiệu với Giang Văn Văn rồi bước ra ngoài. Giang Văn Văn hiểu ý vội đi theo Kim Phi ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3322


“Sao cô ta lại biết Lý Địch?” Kim Phi hỏi.

Nơi mà Lý Địch tỏa sáng chính là chiến trường Hi Châu, ban đầu khi trấn thủ thành Du Quan, Lý Địch vẫn đang làm ký giả, từ trước đến nay công chúa Lộ Khiết chưa gặp Lý Địch lần nào nên cũng sẽ không giao tiếp với nhau, làm sao có thể quen biết Lý Địch?

“Khi còn ở Đông Hải điện hạ rất thích xem báo chí, hầu như lần nào đọc báo cô ta cũng nghe, sau khi đến làng còn đặc biệt ghé qua tòa soạn nhật báo rồi mượn rất nhiều tờ báo của ông Triệu để đọc lại.”

Giang Văn Văn trả lời: "Điện hạ nhìn thấy tin tức Lý Địch đến thăm Thổ Phiên ở trên báo nên đã từng hỏi ta một lần.”

“Thì ra là như vậy.” Kim Phi gật đầu.

Lý Địch xuất thân từ nô lệ nhưng lại trở thành người đầu tiên của Đại Khang có chứng nhận ký giả chính thức, còn từng một mình tiến vào doanh trại Đảng Hạng để đối đầu với Lý Lăng Duệ...

Với những việc đã trải qua cộng với việc giờ đây Lý Địch mới chỉ mười mấy tuổi cũng đủ để trở thành một huyền thoại và cũng là nguồn cảm hứng rất tích cực cho thanh thiếu niên nên nhật báo Kim Xuyên cũng đã nhiều lần đăng tin về cậu bé.

“Công chúa Lộ Khiết muốn mượn báo mà ông Triệu cũng cho cô ta mượn sao?” Kim Phi lại hỏi.

Nhật báo Kim Xuyên đã xuất bản được một thời gian và đã có người bắt đầu sưu tầm báo.

Nhưng bởi vì thời gian đầu nó không được phát hành ra bên ngoài, có tiền cũng không mua được, nên hầu hết các nhà sưu tập đều không thể sưu tầm toàn bộ mọi số phát hành.

Nhưng có một nơi đã sưu tầm mọi số báo từ số đầu tiên.

Đó chính là tòa soạn nhật báo Kim Xuyên.

Trần Văn Viễn đã đặc biệt cho người xây một phòng kho, mỗi số báo sau khi được xuất bản, anh ta sẽ chọn ra mười bản và cất giữ đàng hoàng làm kỷ niệm, cũng có thể coi như để lưu trữ.

Ngoài nhà kho này thì Triệu Nhạc cũng là người yêu thích sưu tâm báo.

Những nhà sưu tập khác rất khó lấy được những số báo trước khi cho báo chí phát ra ngoài, nhưng ông ta đang bảo vệ tòa soạn nhật báo Kim Xuyên nên cũng không khó để có được chúng.

Chẳng qua ông cụ coi bộ sưu tập này rất quan trọng và sẽ không cho ai mượn, Kim Phi không ngờ rằng ông ta sẽ sẵn sàng cho công chúa Lộ Khiết mượn.

“Ban đầu ông Triệu không chịu cho mượn, nhưng sau đó Trần công tử ghé qua, không biết anh ta đã nói gì mà ông Triệu lại cho mượn.” Giang Văn Văn trả lời.

Kim Phi không khỏi bật cười khi nghe điều này.

Chẳng trách Triệu Nhạc lại đồng ý cho mượn bảo bối của ông ta.

Hai ngày trước Kim Phi đã gặp Trần Văn Viễn ở ngự thư phòng và trò chuyện về một số chủ đề liên quan đến công việc hiện tại, có lẽ Trần Văn Viễn đã nói mới Triệu Nhạc về mục đích chuyến thăm lần này của công chúa Lộ Khiết.

Giành lại vùng đất đã mất ở phương Bắc luôn là tâm nguyện lớn nhất khi còn sống của Phạm tướng quân, Triệu Nhạc bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Phạm tướng quân nên luôn hy vọng rằng Đại Khang có thể lấy lại lãnh thổ đã mất, mở rộng lãnh thổ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3323


Công chúa Lộ Khiết nghe ngóng được tình hình thì vội vã đi ra chào hỏi Cửu công chúa.

Cửu công chúa vẫn lạnh lùng như trước, chỉ gật đầu, không để ý đến công chúa Lộ Khiết.

Công chúa Lộ Khiết cũng không tức giận mà lại vào bếp phụ giúp.

Trong bữa ăn, công chúa Lộ Khiết vô tình cố ý hỏi thăm chỉ tiết về chuyến đến thăm Thổ Phiên của Lý Địch, cũng như quan điểm của Cửu công chúa đối với Thổ Phiên, nhưng Cửu công chúa hoàn toàn không trả lời, cho dù có trả lời cũng là những lời lẽ mơ hồ cho qua chuyện.

Công chúa Lộ Khiết thấy hỏi cũng không ra được gì, ăn xong bèn rời đi.

“Rốt cục cũng đi rồi.” Cửu công chúa thả lỏng lưng, không chút sức lực ngồi trên ghế.

Bởi vì có công chúa Lộ Khiết ở đây nên trong bữa ăn vừa rồi cô ấy luôn giữ lưng thẳng và duy trì phong thái mà bậc đế vương nên có.

Giờ đây công chúa Lộ Khiết đi rồi, cuối cùng cô ấy cũng có thể thư giãn.

“Vũ Dương, vì sao muội lại đối xử với công chúa Lộ Khiết như vậy?” Quan Hạ Nhi hỏi: “Ta thấy con người cô ta khá tốt mà.”

“Tỷ tỷ, nếu phu quân bị vẻ đẹp của cô ta lừa thì ta có thể hiểu, vì sao phu quân không bị lừa mà mà ngược lại tỷ lại trúng chiêu thế?”

Cửu công chúa nói: “Tỷ đừng để bị cô ta lừa gạt, mọi chuyện trên thảo nguyên cô ta đều có thể ứng phó nên cũng không phải là một cô nương đơn giản đâu, sau này khi tiếp xúc với cô ta thì phải cẩn thận hơn, cẩn thận với những gì cô ta nói với

tỷ... đúng rồi, những lời vừa rồi cô ta nói với ta, tỷ tỷ có phát hiện ra không?”

“Những gì cô ta nói với muội sao? Không phải vừa rồi chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm thôi sao?” Quan Hạ Nhi vẻ mặt hoang mang lắc đầu.

“Hạ Nhỉ, sau này nàng vẫn nên ít gặp cô ta thì hơn, thủ đoạn của hai người chênh lệch quá nhiều.”

Kim Phi nhìn vẻ mặt hoang mang của Quan Hạ Nhi rồi mỉm cười. "Đương gia, chàng đang mắng ta ngu ngốc sao?" Quan Hạ Nhi bĩu môi hỏi.

“Nàng không phải là ngốc, nàng là đơn thuần, ta chỉ thích cô nương đơn thuần như nàng thôi.”

Kim Phi bị bộ dạng của cô chọc cười: “Đừng học theo Vũ Dương, mỗi ngày nếu không phải tính kế chống lại người khác thì lại phải đề phòng bị người khác tính kế, cuộc sống quá mệt mỏi!”

“Đúng vậy, cuộc sống quá mệt mỏi!" Cửu công chúa thở dài.

Tuy là nữ đế đầu tiên trong lịch sử nhưng đôi khi cô ấy cũng rất ngưỡng mộ Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương.

Lý tưởng của Quan Hạ Nhi rất đơn giản, tiêu chuẩn làm việc lại càng đơn giản hơn - những việc có lợi cho Kim Phi chính là việc tốt, cô sẽ đi làm, những việc không có lợi cho Kim Phi chính là việc xấu, đánh chết cô cũng không làm.

Dù cho có chuyện gì xảy ra, Kim Phi cũng sẽ chăm sóc cô.

Đôi lúc Cửu công chúa nghĩ, sống một cuộc sống vô tư như thế thật tốt.

Mối quan hệ giữa Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng khiến Cửu công chúa ghen tị.

Hai người lớn lên cùng nhau, tính tình và tính cách rất hợp nhau.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3324


Thời đại phong kiến, quyền quý nạp thiếp là chuyện quá đỗi bình thường, huống chỉ là Hoàng đế.

Trong lúc Trần Cát tại vị, chỉ riêng phi tử có danh hiệu thì đã có một đống, những người không có danh hiệu nhiều vô kể.

Cửu công chúa từ lâu đã quen với việc này. Cô ấy không để bụng Kim Phi có bao nhiêu thê thiếp, cô ấy để ý là những thê thiếp này có thể giúp được Kim Phi hay không, có thể trợ giúp y củng cố chính quyền Xuyên Thục hay không.

Chính vì lý do này mà Cửu công chúa đã ban hôn cho Đường Đông Đông và Tả Phi Phi.

Về phần công chúa Lộ Khiết, thái độ của Cửu công chúa cũng là như thế.

Như cô ấy thấy, nếu Kim Phi cưới Lộ Khiết, sinh ra đứa con tiếp theo là có lợi nhất đối với việc duy trì mối quan hệ với Đông Man.

Quan Hạ Nhi cũng có ý tưởng giống như Cửu công chúa, Cửu công chúa hỏi vấn đề này, cô cũng nhìn Kim Phi đầy mong đợi.

Kim Phi thấy vậy, xoa đầu hai người, tức giận nói: "Nói một lần cuối cùng, các nàng bỏ cuộc đi. Nếu các nàng lại nói bậy nữa, xem ta xử lý các nàng thế nào!"

Quan Hạ Nhi giờ đã sinh con, khi không có người ngoài, cô đã mạnh dạn hơn trước, thỉnh thoảng cũng pha trò với Kim Phi.

Đối mặt với sự khiêu khích của Kim Phi, vốn dĩ cô muốn phản bác đôi câu, nhưng thấy bên cạnh còn có mấy đứa nhóc, cô đành phải nuốt lời, sau đó trừng mắt nhìn Kim Phi, nháy mắt với Nhuận Nương.

Nhuận Nương đỏ bừng mặt, vội cúi đầu lùa cơm.

Kim Phi thấy thế thì cảm thấy hơi đau lưng, quay ra nhìn về phía Cửu công chúa.

Ai dè Cửu công chúa chăng thèm tiếp lời, đứng dậy nói: “Tỷ tỷ, tối này còn có mấy cái tấu chương phải xem, ta đi trước!”

Nói xong cô ấy đi thẳng, không vòng vèo. Quan Hạ Nhi đắc ý nhìn Kim Phi nhướng mày. “Hừ, còn khoe khoang thế nữa, nàng cho rằng ta sợ nàng thật chắc?”

Kim Phi cũng nổi cơn ngoan cố, quyết định hôm nay nhất định phải lên mặt với Quan Hạ Nhi một chút.

Không thì cô lại quên ấm cái nhà này ai mới là nóc nhà.

Không biết đêm hôm đó là ai dạy ai, chỉ là Quan Hạ Nhi đó giờ chưa từng ngủ nướng, ngày hôm sau ngủ đến tận lúc mặt trời lên mới rời giường.

Còn Kim Phi, ngủ suốt nửa buổi sáng mới chịu dậy.

Vội vàng ăn bữa sáng xong thì vào Ngự Thư Phòng.

Cửu công chúa đang xem tấu chương, thấy Kim Phi lại đây thì cười như không cười mà liếc nhìn y, trong mắt tràn đầy bỡn cợt.

“Nàng nhìn cái gì mà nhìn?” Kim Phi tức giận trừng Cửu công chúa một cái. Quan Hạ Nhi thường xuyên tìm hỗ trợ, nhưng Cửu công chúa thì sẽ không. Kim Phi hoàn toàn không sợ cô ấy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3325


Nhưng để hai lão trưởng làng ra quân thì lại khác.

Lãnh đạo cấp cao ở xưởng thuốc nổ cho dù có lai lịch lâu năm thì cũng không lão làng bằng hai vị lão trưởng làng.

Họ đích thân giữ chức đội trưởng và đội phó, dù Trương Lương hay là Lưu Thiết phạm sai lầm thì cũng vẫn sẽ bị đánh.

“Phu quân, hiện giờ chúng ta đang ở ngoài sáng, kẻ địch ở trong tối, nếu bọn họ ra tay, nhất định là đã tính toán kỹ lưỡng. Chuyện này e rằng không dễ dàng điều tra như vậy."

Cửu công chúa nhắc nhở.

“Yên tâm đi, ta hiểu.” Kim Phi gật đầu.

Mặc dù công nghệ điều tra tội phạm ở kiếp trước rất tiên tiến nhưng vẫn có những vụ án chưa được giải quyết.

Đám quyền quý có thể sử dụng nhiều quyền lực hơn tội phạm bình thường, hơn nữa chúng còn có một đội ngũ quân sư chuyên trách để lên kế hoạch, nếu dễ dàng bị điều tra ra như vậy thì mới là không bình thường.

Ở Ngự Thư Phòng một lúc, Kim Phi thấy Cửu công chúa bận bịu phê sửa tấu chương bèn rời đi.

Ban đầu, y định đến xưởng luyện sắt để xem mấy người Vạn Hạc Minh làm bánh răng đến đâu rồi, nhưng vừa mới ra khỏi Ngự Thư Phòng thì đã gặp được mấy nhóc Tiểu Nga.

Mấy đứa nhóc đều vác một cái sọt tre, bên trong đựng đầy cỏ xanh.

Thẩm Tú Tú đi ở phía sau, nhưng không vác sọt tre, mà là ôm một bó trúc.

“Các đứa làm gì đấy?" Kim Phi hỏi.

“Đi ruộng thí nghiệm của ông Ngụy cắt ít cỏ về cho thỏ ăn ạ.” Tiểu Nga giải thích.

Lúc trước Tiểu Nga quấy đòi có nha hoàn, chọc giận Quan Hạ Nhi, kết quả nha hoàn thì không có, còn bị Quan Hạ Nhi bắt đi nhặt củi múc nước cho các cụ già neo đơn trong làng.

Tiểu Nga là em vợ của Kim Phi, A Xuân là đồ đệ của Kim Phi, thân phận của Linh Nhi và Lý Đậu Đậu cũng đều không đơn giản, các cụ già nào dám sai sử mấy đứa nó?

Vừa thấy nhóm Tiểu Nga đi đến là khóa cửa, thậm chí trốn đi.

Quan Hạ Nhi không muốn khiến các cụ khó xử, dứt khoát mua mấy con thỏ, để mấy đứa cắt cỏ nuôi nấng.

Mấy cô nhóc rất thích mấy con thỏ con lông xù xù này, bất kể huấn luyện mệt ra sao, ngày nào cũng không quên đi cắt cỏ cho thỏ ăn.

Đi đâu cũng như nhau, thế là mấy đứa thường xuyên đi ruộng thí nghiệm của Ngụy Vô Nhai, coi như thuận tiện giúp Ngụy Vô Nhai làm cỏ.

“Lá trúc cứng quá, thỏ sẽ khó tiêu hóa, mấy đứa cho ăn ít thôi, không là dễ bị tiêu chảy.” Kim Phi nhắc nhở.

“Là trúc không phải để cho thỏ ăn, là cho Thú ăn sắt.” Tiểu Nga trả lời.

“Thú ăn sắt?" Kim Phi sửng sốt:“Thú ăn sắt ở đâu ra?”

Thú ăn sắt chính là gấu trúc.

Ở đời trước của Kim Phi loài vật này là quốc bảo, số lượng ít ỏi, nhưng lúc này ở Xuyên Thục thì cũng không phải hiếm thấy, rất nhiều trẻ em ở Xuyên Thục cũng từng nhìn thấy rồi.

Một số con gấu trúc không hấp thụ được muối ở trong núi thì sẽ đột nhập vào nhà của người dân miền núi và ăn muối còn sót lại trên các nồi sắt, khi dân làng tìm thấy chúng, họ tưởng rằng chúng đang ăn những chiếc nồi sắt nên đã lấy tên thú ăn sắt.

Gấu trúc tuy rằng trông ngây thơ và dễ thương, nhưng cũng là một loại gấu, một khi nó nổi giận thì không nên coi thường sức chiến đấu của nó.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3326


Kim Phi cầm súng kíp đi thẳng ra sân sau nơi nhóm người Tiểu Nga đã nuôi thỏ.

Cận vệ phía sau không biết vì sao Kim Phi lại rút súng nhưng cũng rối rít rút vũ khí của mình rồi đi theo.

Tiểu Nga vừa thấy như vậy, sợ đến mức ném luôn cái sọt: “Anh rể, huynh làm gì vậy?”

“Tiểu Nga, thú ăn sắt tương đối nguy hiểm, các muội đừng qua đây, đợi bọn ta khống chế được chúng rồi đi qua!”

“Anh rể, con thú ăn sắt này chỉ là một nhãi con, còn không lớn bằng Vượng Tài!”

Vượng Tài là một con chó cô bé nhặt cách đây không lâu, đoán rằng bây giờ cũng đã mấy cân.

“Còn không lớn bằng Vượng Tài sao?” Kim Phi nghe vậy không khỏi sửng sốt.

Sau đó lập tức ý thức được bản thân căng thẳng quá mức rồi.

Làng Tây Hà là đại bản doanh của Kim Phi, cũng là trung tâm chính trị của chính quyền Xuyên Thục, không quá lời khi nói là tường đồng vách sắt, không biết có bao nhiêu bí mật, nếu thật sự là gấu trúc lớn, nhóm người Tiểu Nga sẽ không thể đưa nó về.

Nghĩ đến đây, Kim Phi đổ thuốc súng ra, sau đó đeo súng vào thắt lưng.

“Anh rể, có phải vừa rồi huynh muốn giết thú ăn sắt không?” Tiểu Nga trợn mắt hỏi.

“Sao có thể chứ, thú ăn sắt đáng yêu như vậy, sao ta lại muốn giết nó chứ?” Kim Phi lên tiếng phủ nhận.

“Vậy huynh cầm súng kíp làm gì?” “Đã lâu rồi không dùng, ta lấy ra xem thử thôi.” Tiểu Nga: “Huynh đoán xem ta có tin không?”

“Những điều này không quan trọng.” Kim Phi xua tay nói: “Đi, đi xem thú ăn sắt của muội!”

“Hừ vậy huynh gánh cái này giúp muội!” Tiểu Nga đưa sọt cho Kim Phi. “Được được được!” Kim Phi đưa tay nhận cái sọt tre rồi gánh trên người. Nhóm người đi vòng ra phía sau nhà, đến nơi nuôi thỏ.

Bây giờ dân số làng Tây Hà đã rất nhiều, mỗi ngày đều tiêu thụ một lượng lớn thịt, mỗi ngày thợ săn ở mấy trấn xung quanh đều đưa thú săn đến đây.

Sau khi nhà ăn mua, sẽ chọn một ít hàng ngon và đưa đến.

Có lúc đưa đến quá nhiều, không thể ăn hết trong khoảng thời gian ngắn, Nhuận Nương cũng sẽ tạm thời nuôi thú săn ở đây.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3327


Gấu trúc cũng không tức giận, ngơ ngác nhìn Kim Phi, bốn cái chân ngắn bất lực đá lung tung.

Ở kiếp trước, con vật này là bảo vật quốc gia, mua vé vào vườn thú mới có thể nhìn thấy nó, còn không được tiếp xúc ở khoảng cách gần.

Ai có thể ngờ hiện tại bản thân y có thể xoa và chơi đùa nó tùy thích như vậy chứ?

Kim Phi bỗng nhiên nảy ra ý tưởng nuôi mấy con. “Huynh đừng nắm nó chặt như vậy!”

Tiểu Nga giật lấy gấu trúc từ trong tay Kim Phi, ôm nó vào lòng xoa chỗ Kim Phi vừa nắm chặt: “Thế nào anh rể, thú ăn sắt rất đáng yêu đúng chứ?”

“Rất đẹp." Kim Phi gật đầu.

“Vậy huynh bảo tỷ tỷ đừng vứt Tiểu Bảo có được không?” Một tay Tiểu Nga ôm gấu trúc, một tay ôm cánh tay Kim Phi nũng nịu.

"Tỷ tỷ của muội muốn vứt nó sao?” Kim Phi cau mày hỏi.

“Tỷ tỷ vẫn chưa nói, nhưng muội sợ tỷ ấy sẽ vứt Tiểu Bảo!” Tiểu Nga bĩu môi nói: “Năm ngoái sĩ quan huấn luyện đưa bọn muội đến kênh Dã Trư huấn luyện dã ngoại, muội và Linh Nhi đã nhặt được một con hổ nhỏ, khi đưa về đã bị tỷ tỷ vứt đi.

Sau đó muội và A Xuân nhặt được một ổ sói xám con ở núi Khôi Lang, cũng bị tỷ ấy vứt đi”.

“Cái gì muội cũng dám nhặt vậy!” Kim Phi sâm mặt: “Những con thú như hổ và sói mà muội cũng có thể tùy ý nhặt sao? Cũng may bọn muộn chỉ gặp một con hổ con và một ổ sói con, nếu gặp một con hổ lớn và sói già thì phải làm sao?”

“Bọn muội vào núi đều mang theo nỏ, còn có các tỷ tỷ nhân viên hộ tống, sợ gì chứ?”

Tiểu Nga chẳng hề để ý nói: “Anh rể muội là anh hùng đánh hổ, nếu muội sợ hổ, chẳng phải đã làm hỏng danh tiếng anh hùng đánh hổ của huynh rồi sao?”

“Điều này cũng đúng.” Kim Phi xoa đầu Tiểu Nga.

Số lượng nỏ ngày càng nhiều, những loại thú hung dữ hại người xung quanh làng Tây Hà ngày đã càng ít.

Nếu không có sự can thiệp, e rằng trong vòng vài năm nữa, hổ và thú ăn sắt cũng sẽ bị xếp vào nhóm động vật có nguy cơ tuyệt chủng giống như kiếp trước.

“Anh rể huynh đồng ý rồi, nhớ phải nói với tỷ tỷ đấy!” Tiểu Nga kéo ngón tay út Kim Phi rồi móc ngoéo với y. “Yên tâm đi, huynh sẽ không quên đâu.”

Kim Phi lại nhắc Tiểu Nga: “Nhưng sau này muội nhớ cắt móng tay nó, đừng để nó cào bị thương.”

Thú ăn sắt khác với hổ và chó sói, chỉ cần không bị k1ch thích mạnh, thì tính cách của con vật này rất ngoan ngoãn.

Điều duy nhất cần chú ý là khi chơi với nó đừng để bị cào là được.

Dù sao Ngụy Vô Nhai vẫn chưa chế được thuốc vắc-xin bệnh dại, lỡ như bị mắc bệnh dại thì sẽ rất rắc rối.

Hai người đang nói chuyện, Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương mỗi người bưng một chậu lá rau đi đến.

Đây là những lá rau héo được nhặt ra lúc nhặt rau vào buổi sáng, có thể làm thức ăn cho dê rừng và gà rừng.

Nhìn thấy Kim Phi, Quan Hạ Nhi hơi bất ngờ: “Đương gia, sao chàng lại ở đây?”

“Đến xem thú ăn sắt mà Tiểu Nga nhặt được!” Kim Phi chỉ vào con gấu trúc trong lòng Tiểu Nga.

Quan Hạ Nhi thấy bèn tức giận, cô chỉ vào Tiểu Nga rồi mắng: “Quan Tiểu Nga, muội lại nhặt đồ trên núi về!”

“Đó là thú ăn sắt chứ không phải hổ hay chó sói, tỷ xem, nó đáng yêu làm sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3328


Đây là lần đầu tiên Kim Phi tiếp xúc gần gũi gấu trúc, cũng thấy thú vị, đã ở lại chơi với nó một lát.

Có lẽ bị đám người Tiểu Nga cảm hóa rồi, từ lúc sau khi rời sân, Kim Phi thấy tâm trạng trở nên tốt lên rất nhiều.

Phó đội trưởng thay thế Thiết Chùy thấy Kim Phi đi ra phía ngoài làng, vội vàng tiến lên phía trước hỏi: "Tiên sinh, ngài muốn đi đâu? Cần chuẩn bị ngựa không?"

Kim Phi vừa mới hỏi Tiểu Nga rất nhiều chỉ tiết nhặt gấu trúc nhỏ, anh ta thật sự rất lo lắng ý nghĩ nông nổi của Kim Phi, muốn đi bắt gấu trúc lớn trong rừng hoang núi thẳm.

"Không cần, Kim Phi xua xua tay: "Chỉ đi xem ruộng thí nghiệm của Nguy tiên sinh, đi bộ là được rồi."

"Vâng!" Phó đội trưởng thầm thở phào, lui ra phía sau.

'Tâm trạng Kim Phi không tệ, cũng không sốt ruột, cứ đi dạo như vậy ra phía ngoài làng.

Lúc đi qua xưởng dệt, y còn đi vào xem một vòng.

Lúc đó Đường Đông Đông đang nói chuyện với người ở trong sân, thấy Kim Phi, cô ấy vô ý thức muốn đi vào trong xưởng, nhưng cuối cùng vẫn dừng bước.

Mặc dù hai người chưa nhận hôn thư, cũng chưa cử hành hôn lễ, nhưng thời đại phong kiến, Hoàng đế ban hôn chính là sự đảm bảo lớn nhất cho cuộc hôn nhân.

Cửu công chúa đã ban hôn cho hai người, bọn họ bây giờ chính là quan hệ vợ chồng.

Tả Phi Phi với Đường Đông Đông được ban hôn cùng nhau, thực tế sớm đã có quan hệ vợ chồng với Kim Phi, nhưng mối quan hệ của Đường Đông Đông và Kim Phi, trái lại không thân so với lúc trước.

Trước đây, mỗi ngày Đường Đông Đông đều về nhà ăn cơm, gặp chuyện cũng sẽ tìm Kim Phi trao đổi báo cáo.

Nhưng từ sau khi ban hôn, Đường Đông Đông đã bắt đầu cố tình trốn tránh Kim Phi.

Đặc biệt là sau khi từ Hi Châu về, cô ấy dứt khoát ở xưởng dệt, mặc dù xưởng dệt và nhà của Kim Phi chỉ có cách nhau một bức tường, nhưng Kim Phi đã rất lâu không có gặp cô ấy.

Trong công việc gặp phải vấn đề, Đường Đông Đông cũng không tới tìm Kim Phi, mà đi tìm Thượng thư bộ Công.

Bình thường ở trong nhà xưởng, Đường Đông Đông cũng là trưởng xưởng mạnh mẽ vang dội, nhưng lúc này thấy Kim Phi đi tới, vậy mà có chút lúng túng.

Theo phép tắc, Đường Đông Đông nên đổi cách xưng hô với Kim Phi là đương gia, hoặc tướng công, phu quân.

Nhưng cô ấy thật sự không thể mở miệng.

Đợi Kim Phi đi tới trước mặt, cô ấy chỉ có thể bất chấp khó khăn gọi: "Chàng tới à?"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3329


"Đúng vậy, còn phải tăng thêm quy môi!" Kim Phi trả lời không chút do dự.

Đại Khang bây giờ thiếu nhất chính là lương thực, nhưng lương thực cần thời gian, cũng cần môi trường xã hội ổn định, những thứ này đều là Kim Phi tạm thời không có cách cung cấp, chỉ có thể nghĩ cách kiếm ăn từ biển cả cho người dân.

Cho nên công việc đốn cây ven bờ Trường Giang liên tục không ngừng, xưởng đóng thuyền số 3 cũng không dừng giây nào, ngày đêm tăng ca sản xuất thuyền đánh cá.

Xưởng đóng thuyền số 2 cũng đi vào sản xuất tăng ca làm thêm thuyền lầu giống như xưởng đóng thuyền số 3.

Đợi đến sau này số lượng thuyền lầu nhiều rồi, Kim Phi sẽ tập trung thuyền lầu lại, mở rộng phạm vi đánh cá, cố gắng có thể đánh bắt nhiều loại cá biển.

Phát triển nghề đánh cá không chỉ cần thuyền, lưới đánh cá cũng là thứ cần thiết.

Kim Phi đến xưởng dệt, cũng là muốn đến xem việc sản xuất lưới đánh cá.

"Ta hiểu rồi" Đường Đông Đông cũng từ trong giọng nói của Kim Phi nghe ra được quyết tâm của y, gật đầu nói: "Lát nữa ta sẽ đi nói chuyện với trưởng xưởng xưởng 2, bảo ông ta mau chóng điều chỉnh dây chuyền sản xuất, sản xuất lưới đánh cá."

"Nếu có vấn đề khó khăn, cứ việc tới tìm ta."

Kim Phi nhìn thắm thiết Đường Đông Đông: "Muội không cần có gánh nặng trong lòng, giống như trước đây là được, ta sẽ không ép buộc muội làm gì."

"Ừm!" Đường Đông Đông đáp. Kim Phi cười rồi quay người đi.

Thấy bóng lưng của Kim Phi, Đường Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng có chút lạc lõng.

Trong lòng Kim Phi thầm tính toán việc liên quan đến đội đánh bắt và lưới đánh cá, lắc lư đi qua tới ruộng thí nghiệm bên ngoài làng, mãi cho đến khi đội cận vệ và Lão Đàm chào hỏi, Kim Phi mới bình tĩnh lại.

Lão Đàm vốn là thầy lang trong làng, bình thường sống bằng nghề hái thuốc và xem bệnh.

Bây giờ Ngụy Vô Nhai tới, Kim Phi còn xây dựng phòng chữa bệnh ở trong làng, Lão Đàm coi như thất nghiệp hoàn toàn.

Có điều ông ta cũng tìm được công việc mới, đó là làm trợ thủ cho Ngụy Vô Nhai.

Bây giờ ông ta đang đưa lưng về phía Kim Phi, cố gắng đạp guồng nước châm nước cho ruộng lúa, thấy Kim Phi tới, ông ta chạy tới từ bên guồng nước,

chào hỏi Kim Phi: "Phi Ca Nhi, về khi nào vậy?"

Để đề phòng lợn rừng phá hoại hoa màu vào ban đêm, Lão Đàm ăn ở đều ở trong lầu cạnh ruộng, cũng không biết Kim Phi đã về.

"Về mấy ngày rồi,' Kim Phi nhìn Lão Đàm một hồi: 'Mấy tháng không gặp, Lão Đàm ông như mập lên rồi!"

"Trước đây nuôi sống cả nhà, cơm đều ăn không đủ no, bây giờ cơm ăn tùy thích, thịt cũng ăn không ngừng, đương nhiên ăn mập lên rồi!"

Lão Đàm vừa cười vừa nói: "Đây vẫn là nhờ phúc của Kim Ca Nhi ngài, nhà chúng ta ngoài con gái sáu tuổi ra, những người khác đều có công việc!"

"Các ông bỏ sức làm việc, lấy thù lao là đúng mà, không phải là nhờ phúc của ai"

Kim Phi xua tay, sau đó chỉ vào guồng nước hỏi: "Guồng nước dùng tốt không?"

Kim Phi vẫn coi trọng công trình thuỷ lợi, hạng mục chủ yếu của công cuộc ra công cứu giúp cũng là tập trung sửa đường và khởi công xây dựng thủy lợi.

Kim Xuyên là đại bản doanh của Kim Phi, đương nhiên cần làm gương.

Phía tây làng Tây Hà có một con sông, nhưng đồng ruộng phía tây khá ít, đa số đất trồng thích hợp đều là phía đông của làng.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3330


Trồng trọt là truyền thống in sâu trong xương tủy của con cháu Viêm Hoàng.

Đời trước Kim Phi đã xem một vài tin tức, nói rằng có một số Hoa kiều đã di dân ra nước ngoài, mua được biệt thự lớn còn có cả khu vườn rộng, nhưng họ không trồng hoa mà dùng để trồng rau.

Cũng có rất nhiều người dân từ nông thôn ra thành phố, mặc dù họ sống trong những ngôi nhà lầu nhưng họ vẫn thích tìm một khu đất nhỏ để làm vườn rau, nếu tìm không thấy thì họ còn tự làm một vài hộp xốp trên ban công để trồng một số loại rau như hành, tỏi.

Hiện nay, hầu hết người dân làng Tây Hà đều đi làm ở công xưởng, lương của họ đủ để sống rồi nhưng tất cả mọi người vẫn giữ thói quen trồng trọt.

Đến ngay cả nhà Kim Phi cũng vậy, mấy mảnh đất căn ở trong nhà, Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng đều trồng cây.

Có một vài ruộng đất tương đối cao, dù nước sông đã được khơi thông nhưng cũng không có cách nào trực tiếp dẫn nước vào ruộng, cần phải dùng các vật dụng như thùng nước để dẫn nước vào ruộng.

Dù vậy, so với việc gánh nước tưới tiêu trước kia cũng tốt hơn rất nhiều, dân làng đều cảm thấy vô cùng hài lòng.

Chí ít thì con kênh cũng đến được bờ ruộng, dùng sợi dây xuyên qua thùng nước, hai người cùng phối hợp với nhau, di chuyển chiếc thùng múc nước từ kênh nước vào ruộng như một chiếc xích đu, so với việc gánh nước trước đây, không biết nhanh hơn bao nhiêu lần.

Nhưng Kim Phi vẫn không hài lòng.

Y cảm thấy dùng thùng nước để lấy nước là quá chậm, vì vậy đã thiết kế ra guồng nước.

Hình dáng của guồng nước tương tự như cối xay gió, chỉ là guồng nước chuyển động không phải bằng sức gió mà là bằng sức nước.

Khi nước chảy qua guồng nước sẽ làm cho guồng nước quay, ống tre trên guồng nước có thể nâng nước lên cao, đổ vào máng tre rồi chảy theo máng tre Vào ruộng nước.

Có điều dòng nước trong con kênh chảy khá chậm, tốc độ chuyển động của guồng nước cũng chậm theo, vì vậy Kim Phi đã thêm chức năng đạp bánh để lấy nước.

Cách lấy nước này vẫn lạc hậu nhưng dù sao thì vẫn nhanh hơn so với việc sử dụng thùng nước.

“Kim ca nhỉ, không phải ta nịnh hót đâu, nhưng ngài làm cái guồng nước thật dễ sử dụng!”

Lão Đàm giơ ngón tay cái lên với Kim Phi.

“Dễ sử dụng là được”, Kim Phi hỏi: “Ngụy tiên sinh đâu?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3331


Đã mấy tháng không gặp, Ngụy Vô Nhai đen đi không ít nhưng lại trông có tinh thần hơn trước, bước đi cũng trông chắc chắn và mạnh mẽ hơn.

Trước kia, Ngụy Vô Nhai cũng rất chú trọng đến cách ăn mặc, cả người quần áo vải thô luôn sạch sẽ.

Nhưng lúc này Ngụy Vô Nhai đi chân trần, ống quần xắn lên quá đầu gối, vạt áo dài được nhét vào cạp quần, bám đầy bùn đất.

“Tiên sinh trở về lúc nào vậy?” Ngụy Vô Nhai lau tay vào quần áo, hỏi.

“Nguy tiên sinh, không phải ông cũng sống ở đây đấy chứ?” Kim Phi ngạc nhiên hỏi lại.

Mặc dù không cố ý công khai, nhưng y trở về, đó là một tin tức lớn trong làng, đứa trẻ vừa mới học nói cũng biết Kim Phi trở về, thế mà Ngụy Vô Nhai lại không biết.

“Mấy ngày nữa lúa sẽ trổ bông, ta ở đây để quan sát.”

Ngụy Vô Nhai hỏi: “Đúng rồi tiên sinh, vừa hay ta có chuyện muốn thương lượng với ngài.”

“Ông nói đi”, Kim Phi cũng nghiêm túc trở lại.

“Mấy ngày này lúa sẽ trổ bông, nhưng gần đây không có gió, nếu như thời điểm lúa trổ bông không có gió, chúng ta sẽ phải thụ phấn nhân tạo. Với mấy chục mẫu lúa như vậy, ta và Lão Điền cùng với người nhà của chúng ta, sợ rằng không kịp, ta muốn mượn vài người bên chỗ ngài.” Ngụy Vô Nhai nói.

Việc thụ phấn cho cây lúa thông thường đều dựa vào gió, không cần sự can thiệp của con người, nhưng ruộng thí nghiệm bên này của Ngụy Vô Nhai là để nuôi cấy giống lúa lai, đặc biệt còn để sản xuất hạt giống nên cần sự can thiệp của con người để tiến hành thụ phấn.

Đây cũng là bước quan trọng nhất để lai tạo giống lúa lai.

Thời gian lúa trổ bông rất ngắn, ruộng thử nghiệm lại có đến mấy chục mẫu, chỉ hy vọng vào người của hai nhà Ngụy Vô Nhai và Lão Điền thì chắc chắn không kịp.

Kim Phi luôn chú trọng nông nghiệp, y kì vọng rất lớn đối với giống lúa lai.

Kim Phi không chút do dự gật đầu nói: “Ông cần bao nhiêu người cứ nói, dù phải tạm dừng công xưởng, ta cũng tìm người đến cho ông!”

“Không đến nỗi như vậy, Ngụy Vô Nhai cười nói: “Ta và Lão Đàm đã tính toán, chỉ cần khoảng 20 đến 30 người đến giúp là được!”

Ông ấy cũng biết trong làng bây giờ đang thiếu người, nên cũng không yêu cầu nhiều người.

“Được, ta về sẽ nói một tiếng với Phi Phi, lúc nào ông cần người, trước một ngày sắp xếp người đi tìm cô ấy là được."Kim Phi trả lời.

“Được/ Ngụy Vô Nhai cũng không khách sáo, ngay lập tức đồng ý: “Có cô nương ở núi Thiết Quán giúp đỡ, ta cũng yên tâm!”

Mặc dù đợt nữ công nhân đầu tiên của núi Thiết Quán, hiện giờ có hơn một nửa đã làm nữ binh nhưng núi Thiết Quán vẫn là biểu tượng của lòng trung thành, mỗi ngày trên núi đều tiến hành công tác giáo dục tư duy, bầu không khí rất tốt.

Nói đến giống lúa lai, đây được coi là một hạng mục bí mật, Ngụy Vô Nhai ban đầu cũng muốn tìm núi Thiết Quán giúp đỡ, coi như là có chung ý tưởng với Kim Phi.

“Nguy tiên sinh, tại sao nhìn những mảnh ruộng lúa này lại khác nhau?”Kim Phi chỉ vào ruộng lúa hỏi.

Ruộng lúa trước mắt có khoảng năm, sáu mảnh nhưng chiều cao của cây lúa có sự chênh lệch lớn, màu sắc cũng có sự khác biệt.

“Chủng loại không giống nhau, tất nhiên trông cũng khác nhau.”

Ngụy Vô Nhai chỉ vào ruộng lúa và giới thiệu cho Kim Phi: “Hai mảnh bên này là giống lúa gốc của Xuyên Thục chúng ta, còn ba mảnh kia là các loại giống khác nhau đến từ Giang Nam, mảnh to ở phía xa kia đều là lúa nước L mà năm ngoái đội viên chinh mang về.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3332


"Mảnh lúa ở nước L kia là dùng để nhân giống, hai mảnh này ta định thí nghiệm lai giống một chút, xem các giống mới phát triển như thế nào."

Ngụy Vô Nhai tiếp tục giới thiệu: "Còn có mấy mảnh này cũng vậy, xem mảnh nào phát triển tốt hơn, sản lượng cao hơn."

"Cực khổ rồi."

Kim Phi cúi chào với Ngụy Vô Nhai: "Chuyện này nếu thanh công, tiên sinh ắt sẽ lưu danh sử sách!"

Trong thời đại phong kiến đời trước, nhân khẩu Trung Nguyên luôn không phát triển được.

Nguyên nhân căn bản nhất trong đó là sản lượng lương thực quá thấp, không thể nuôi không sống được nhiều người.

Mãi đến triều đại Minh Thanh, các loại cây trồng có sản lượng cao như khoai lang đỏ, bí ngô mới được đưa vào trong nước, dân số mới bắt đầu bùng nổ tăng trưởng.

Nếu như Ngụy Vô Nhai có thể giải quyết được vấn đề lai giống lúa nước L, toàn bộ thiên hạ đều được hưởng lợi, cũng ắt sẽ ghi lại dấu ấn trong lịch sử.

Thậm chí có thể được người dân tôn sùng thành thánh thần, giống như Thần Nông đời trước.

"Lưu danh sử sách thì không dám nghĩ tới, chỉ cần có thể để cho dân chúng bớt đói khổ, ta đã rất vui rồi."

Ngụy Vô Nhai nói: "Hơn nữa, ta cũng không làm gì, phương pháp chiết cây và lai giống là tiên sinh tự tay dạy ta, đúng rồi tiên sinh, cao nhân còn nói đến những phương pháp khác không?”

"Không có, ta có thể nhớ cũng chỉ có vậy." Kim Phi không biết trả lời làm sao.

Đời trước y không học nông nghiệp, cũng không hiểu biết nhiều về việc lai giống lúa nước L, tất cả những gì y biết đã đều nói hết cho Ngụy Vô Nhai.

Bây giờ chỉ có thể dựa vào Ngụy Vô Nhai tự mình tìm hiểu.

Ngụy Vô Nhai nghe Kim Phi nói như vậy, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối, nhưng vẫn an ủi: "Tiên sinh có thể nhớ nhiều như vậy đã rất khá, đúng rồi tiên sinh, ngài đã ra vườn cây ăn trái sau núi chưa?”

"Chưa, có chuyện gì vậy?" Kim Phi hỏi.

"Ta đã dùng biện pháp ngài nói, tiến hành chiết cây đối với cây ăn trái, hiệu quả rất tốt!"

Ngụy Vô Nhai hưng phấn nói: "Ta ghép cành cây mơ trên cây đào, mỗi cây đào cho thu hoạch trái nhiều hơn so với năm ngoái ít nhất sáu phần.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3333


Ngụy Vô Nhai chỉ vào cánh đồng trước mặt: "Tiên sinh chẳng lẽ không cảm thấy, những cây lúa này tốt hơn nhiều so với lúa thường sao?"

"Đúng vậy." Kim Phi gật đầu.

Thời điểm đi ngang qua Giang Nam, Kim Phi cũng đã thấy rất nhiều cánh đồng lúa.

Nhưng cánh đồng lúa trước mắt là cánh đồng lúa sinh trưởng tốt nhất trong những cánh đồng lúa y từng thấy.

Mỗi một cây mạ đều vô cùng khỏe mạnh, từng cọng lá cũng đặc biệt xanh mướt, nhìn từ xa xa, toàn bộ cánh đồng lúa mờ mờ ảo ảo ánh lên màu xanh đậm.

"Tiên sinh biết cánh đồng lúa này tại sao lại tốt như vậy không?" Ngụy Vô Nhai hỏi.

Kim Phi đã đoán được câu trả lời, nhưng vẫn phối hợp hỏi lại: "Vì sao?"

"Cũng bởi vì cánh đồng lúa này hoàn toàn đều dựa theo biện pháp tiên sinh nói, ủ phân bón ở bên ngoài!" Ngụy Vô Nhai trả lời.

Đại Khang trước giờ không có thói quen ủ phân, thậm chí ngay cả xới đất người dân cũng không làm.

Không phải là bởi vì lười, mà là bọn họ không có trâu và đồ cày, thậm chí còn không có dụng cụ làm nông bằng sắt, xới đất chỉ có thể dùng xẻng gỗ, hiệu suất quá thấp.

Mùa vụ có thời hạn, nếu như xới tất cả đất một lần, rất dễ dàng bỏ lỡ mùa vụ. Cho nên rất nhiều nông dân thời điểm gieo hạt, chỉ cầm một cây gậy chọc một lỗ xuống đất, sau đó ném hạt giống vào, sau đó dùng chân đạp lên cái lỗ để lấp nó lại.

Ngay cả cày xới cũng không làm, càng không cần phải nói tới bón phân. Hơn nữa bọn họ cũng không có quá nhiều phân bón.

Phân bón duy nhất chính là hầm phân của các nhà.

Nhưng hầm phân lớn từng nào chứ?

Kim Phi nói cho Ngụy Vô Nhai phương pháp ủ phân này, coi như là lấp đây khoảng trống.

Bón phân và không bón phân, sản lượng dĩ nhiên không giống nhau.

"Nguy tiên sinh, đây là ruộng thí nghiệm đấy, ông không sợ phân bón không được, làm hư hạt giống luôn sao?" Kim Phi cười hỏi.

"Vừa mới bắt đầu dĩ nhiên sợ, nhưng đây không phải là lần đầu ta ủ phân."

Ngụy Vô Nhai cười nói: "Năm ngoái vụ lúa mì kia, ta đã dùng một lần, hiệu quả vô cùng tốt, tất cả sản lượng lúa mì như được tăng cao, trong đó có hai cánh đồng có sản lượng nhiều gấp đôi so với dự đoán, chỉ là trước mắt ta không có biện pháp phán đoán, nguyên nhân chủ yếu là lai giống sửa đổi chất lượng, hay là do bón phân tăng cao độ ẩm đất đai.

Nhưng có thể khẳng định rằng bón phân thực sự có thể làm tăng sản lượng lương thực!"

"Chắc chắn rồi,' Kim Phi gật đầu: "Muốn biết được nguyên nhân tăng sản lượng, tiên sinh có thể chuẩn bị nhiều ruộng thí nghiệm hơn vào mùa thu năm nay, một cánh đồng bón phân, một cánh đồng không bón phân, một cánh đồng lai giống, một cánh đồng không lai giống, một cánh đồng vừa bón phân vừa lai giống, một cánh đồng không bón phân cũng không lai giống, so sánh như vậy không phải sẽ rõ ràng sao?"

"Ta cũng có tính toán làm như vậy." Ngụy Vô Nhai nói: "Sợ đến lúc đó không đủ đất, chúng ta cũng không kịp làm!"

"V chuyện đất và người cứ nói cho Vũ Dương, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!" Kim Phi lên tiếng đồng ý.

"Ta chờ những lời này của tiên sinh đấy." Ngụy Vô Nhai cười lớn: "Có những lời này của tiên sinh ta yên tâm, có thể làm một trận lớn!"

"Chỉ cần tiếp tục làm, cần gì thì cứ nói!"

Y không có thời gian đi nghiên cứu lai giống và kỹ thuật chiết cây, chỉ có thể dựa vào Ngụy Vô Nhai.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3334


Lúc ngựa chiến còn cách hơn hai mươi mét, đã bị đội thân vệ chặn lại.

Bây giờ quy mô của nhân viên hộ tống ngày càng lớn, người cũng ngày một nhiều, nhân viên hộ tống truyền tin là người mới tới, không biết ai cả.

Sau khi phó đội trưởng đi qua tự mình xác nhận thân phận của nhân viên hộ tống, mới cho đối phương đi tới.

“Tiên sinh!”

Nhân viên hộ tống truyền tin hành lễ với Kim Phi: “Ta là cảnh vệ trực ban của viện Khu Mật, Thiết đại nhân nói có chuyện gấp mời ngài nhanh chóng quay về một chuyến!”

“Chuyện gấp?”

Kim Phi hơi cau mày: “Ở đâu?”

“Cái này thì ta không biết, Thiết đại nhân không nói.” Nhân viên hộ tống lắc đầu.

Kim Phi nhìn về phía Ngụy Vô Nhai: “Ngụy tiên sinh, vậy ta về trước, có chuyện gì cứ tìm ta, ta không có ở nhà thì đi tìm Vũ Dương.”

“Biết rồi," Ngụy Vô Nhai nói: “Nhanh về đi, bên ruộng thử nghiệm này có ta rồi.”

Kim Phi gật đầu, quay người cưỡi trên ngựa chiến của nhân viên hộ tống truyền tin, mau chóng về làng.

Đội thân vệ lập tức chạy chậm theo sau.

Đến vị trí sân của viện Khu Mật, Kim Phi lập tức cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt.

Sắc mặt cảnh vệ canh chừng đều nghiêm trọng, các nhân viên văn thư qua lại cũng vội vàng.

Kim Phi thấy Tân Minh cũng đứng ở cửa phòng hội nghị, biết là Cửu công chúa cũng tới rồi.

Bình thường nếu có chuyện, căn bản đều do Thiết Thế Hâm tổng kết tình hình xong xuôi rồi Ngự Thư Phòng báo cáo với Cửu công chúa, chỉ khi gặp phải hội nghị nhiều người, cùng một số tình huống khá đặc biệt, Cửu công chúa mới tới phòng hội nghị của viện Khu Mật.

Vào phòng hội nghị, quả nhiên Kim Phi nhìn thấy Cửu công chúa ngồi ở đầu bàn hội nghị, viện Khu Mật, nhân viên hộ tống, lãnh đạo cấp cao của tổ tình báo đều tới cả, lần lượt ngồi hai bên bàn hội nghị.

Mọi người đều im lặng, không nói gì.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3335


Tổn thất cụ thể, trước mắt vẫn đang tính toán “Cái quái gì thế?” Kim Phi vừa ngồi xuống đã lập tức đứng dậy.

Nỗi lo nhất bây giờ của y là vấn đề kho lương, đánh bắt cá rong biển, đều là vì kiếm chút đồ ăn sống qua ngày cho người dân.

Kết quả bây giờ lại có bảy kho lương bị người ta phóng hỏa thiêu hủy.

Mặc dù vẫn chưa tính toán ra số liệu cụ thể, nhưng Kim Phi đã có thể đoán được tổn thất trong đó lớn bao nhiêu rồi.

Cuối cùng y đã biết vì sao Cửu công chúa tức giận rồi.

Kim Phi cũng không nhịn được, vỗ một phát xuống bàn: “Không phải ta đã nhấn mạnh nhiều lần, phải chú ý phòng cháy cho kho lương, chú ý an ninh à, vì sao còn đẻ người ta ẩn nấp vào đó, tại sao cũng để người ta phóng hỏa?

Đội hộ vệ của kho lương đâu? Bất tài hết rồi à?

Còn cả đội Chung Minh nữa, kẻ định ẩn nấp vào kho lương mà cũng không phát hiện, bọn họ đang làm gì thế?”

Người bình thường không phát cáu, một khi cáu lên, thì cho thấy đã giận thật rồi.

Các đại thần lại cúi đầu lần nữa, không dám thở mạnh, Tiểu Ngọc cũng cắn môi không nói gì.

Chuyện lần này thật sự quá nghiêm trọng, hơn nữa đúng là công việc của đội Chung Minh xuất hiện sai lầm nghiêm trọng, vừa nãy Tiểu Ngọc đã bị Cửu công chúa mắng cả mười mấy phút rồi.

Tiểu Ngọc là người phụ trách của đội Chung Minh, địa vị cũng ngày càng cao, nếu là bình thường, Tiểu Ngọc không nói gì, Kim Phi cũng sẽ không trách mắng cô ấy trước mặt mọi người, nhưng sẽ để sau khi hội nghị kết thúc, một mình nói chuyện với cô ấy.

Nhưng lần này Kim Phi thật sự quá tức giận, lai đập một phát xuống bàn: “Nói chuyện! Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? có bắt được tù binh không? Có tra vấn ra bọn chúng còn bao nhiêu đồng bọn không? Kế hoạch này do ai sắp đặt? Mục tiêu tiếp theo là ai?”

Đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Ngọc thấy Kim Phi giận như vậy, mí mắt giật giật, sau đó ngẩng đầu nói: “Bẩm tiên sinh, tổng kết từ tin tức trước mắt truyền tới, tối qua có tổng cộng ba mươi bảy tên đốt phá bị giết, bắt ba tù binh.

Trong mười bảy tên đốt phá bị giết, bản lĩnh của mười mấy người siêu cao, tuyệt đối không phải người thường, chúng ta có lí do hoài nghi, đây là đội ám sát cố ý nhằm vào kho lương ở các nơi, có tổ chức có kế hoạch trước, hơn nữa rất có khả năng có quan hệ với vụ án tập kích ở Đông Hải, chỉ có điều trước mắt vẫn chưa tìm được chứng cứt”

Kim Phi nghe xong, không khỏi lộ vẻ suy tư. Tiểu Ngọc nói rất có lí.

Để điều tra vụ án nổ ở Đông Hải, Tiểu Ngọc đã điều không ít người giỏi ở các nơi mau chóng chạy tới Đông Hải.

Đa phần những người này đều ngồi trên các cương vị quan trọng ở nhiều nơi của Xuyên Thục, bọn họ bị điều đi khẩn cấp, đa phần người thay thế vẫn chưa nhận chức, cho dù nhận rồi, cũng cần tốn không ít thời gian để xử lí thích ứng với cương vị mới.

Cứ như vậy, ắt sẽ khiến một số công việc của đội Chung Minh sa vào cảnh bị đình trệ hoặc chậm trễ.

Cũng trong đoạn thời gian này, đối phương bắt đầu đi ẩn nấp phóng hỏa, nằm bắt thời cơ rất tốt.

Có thể nói mỗi một mệnh lệnh của Kim Phi và Cửu công chúa, đều nằm trong dự liệu của kẻ địch.

Thật ra chuyện này không thể trách chỉ số thông minh của Kim Phi và Cửu công chúa không đủ, mà là kẻ địch trong tối, bọn họ ngoài sáng, trong cuộc chiến gián điệp này, trời sinh đã nằm ở thế bất lợi.

Giống như lúc đánh bài, đối phương bật hack, có thể nhìn xuyên qua mọi lá bài của ngươi ấy.

Hơn nữa quản lí quốc gia không giống với đánh trận, đánh trận có thể dùng đủ mưu kế đánh bất ngờ, nhưng quản lí quốc gia thì chỉ có thể sử dụng chính sách đàng hoàng hẳn hoi.

Không thể nói triều đình hôm nay hạ một mệnh lệnh, bảo triều đình thu một phần thuế má, đến năm sau lại hạ một mệnh lệnh, bảo mệnh lệnh lần trước là để mê muội kẻ địch thôi, còn thật ra năm nay phải thu hai phần thuế má.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3336


Bọn quyền quý tổ chức các đội ám sát nhiều lần phá hoại, ám sát các thành viên trong chính quyền Xuyên Thục làm Kim Phi cực kỳ phẫn nộ.

Nhưng y có thể hiểu.

Bởi vì Kim Phi biết rất rõ, chính sách đánh cường hào phân đất chính là đánh vào gốc rễ của bọn quyền quý, chờ khi cả nước hoàn thành phong trào này, thì bọn quyền quý sẽ không còn cuộc sống sung sướng như trước nữa.

Bọn chúng chỉ ước y chết ngay.

Bọn chúng không phải là đối thủ của y, thế nên chúng phái người đến phá hoại, ám sát là điều đương nhiên.

Kim Phi hoàn toàn có thể hiểu được. So với bọn người ám sát, thì Kim Phi càng thống hận bọn phản bội hơn.

Bởi vì đội thân vệ của y, đã bởi vì bọn phản bội đó mà phải chôn th@n dưới đáy biển.

Đến giờ Kim Phi vẫn còn thường xuyên mơ thấy Đại Lưu và chỉ đội thân vệ đã theo y từ những buổi đầu tiên.

Kho lương thực là nơi mà Kim Phi cực kỳ xem trọng, nhân viên công tác trong đó đều phải trải qua chọn lựa cẩn thận, cấp bậc đãi ngộ cũng cao vô cùng.

Khi nghe tin có kẻ phản bội phóng hỏa đốt kho lương thực, Kim Phi tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Tại sao lại làm phản đồ?”

“Theo lời khai của hắn, là đội ám sát dùng cha nuôi và người nhà hắn để uy h**p, ép hắn phải thiêu hủy kho lương.”

Tiểu Ngọc nói: “Trước đó ta có giở lại tài liệu về tên này, hắn từ nhỏ mồ côi cha mẹ, sau đó được nhà hàng xóm nuôi lớn, rồi cha nuôi hắn còn gả con gái cho hắn.

Còn về việc cha nuôi và người nhà hắn có đang bị uy h**p thật sự hay không, thì ta đã phái người đi xác minh rồi.”

Nghe Tiểu Ngọc nói thế, Kim Phi không khỏi trầm mặc. Không sợ lúc trộm ra tay chỉ sợ lúc trộm đang rình rập.

Không có người nào là toàn vẹn cả, mỗi người đều có điểm yếu của riêng mình.

Nhân viên công tác trong kho lương thực nhiều như thế, mỗi người đều có mối quan hệ riêng của mình, cho dù nội dung công tác được giữ bí mật, nhưng một khi bị kẻ khác theo dõi thì chắc chắn vẫn sẽ tìm được sơ hở.

Bất luận là xuất phát từ nguyên nhân nào, việc kẻ phản bội đốt cháy kho lương thực cũng không thể được tha thứ.

Chờ đợi hắn chỉ có kết quả xử trảm sau mùa thu. Nhưng những lời Tiểu Ngọc nói vẫn khiến lửa giận trong lòng Kim Phi tiêu bớt một chút, sau đó y nhíu mày nói: “Người nhà của họ bị uy h**p, vì sao các ngươi lại không biết?”

Hiện giờ khắp Xuyên Thục đều dần có xưởng xi măng, lò gạch, thương hội Kim Xuyên cũng đã thành lập ngành kiến trúc từ lâu, chuyên phụ trách việc xây dựng nhà cửa ở khắp nơi, để phục vụ nhu cầu việc làm và nhà ở của các ngành khác.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3337


“Đáng chết!”

Kim Phi lại nghiến răng.

Người nhà của công nhân viên chức rất nhiều, đội Chung Minh không thể sắp xếp mỗi người một bảo vệ, cũng không thể hạn chế tự do của họ, không cho họ đi thăm người thân được.

Thế là bọn ám sát có cơ hội ra tay.

“Tiểu Ngọc đại nhân, cứ tiếp tục như thế này thì không được, đội Chung Minh không thể nghĩ đối sách sao?” Thiết Thế Hâm nhíu mày, hỏi.

Cửu công chúa nghe thế thì liếc Thiết Thế Hâm một cái.

Vừa nghe thì thấy câu hỏi này của Thiêt Thế Hâm có phần quá sắc bén, như là một câu hỏi trách móc vậy, nhưng kỳ thật đây là câu hỏi sang chuyện khác, đồng thời tạo cơ hội để Tiểu Ngọc nói những việc mình đã làm, như vậy có thể tránh để lại ấn tượng chưa làm gì cả cho Kim Phi và Cửu công chúa.

Ý đồ ấy có thể qua mắt được Kim Phi, nhưng lại không thể lừa được người lớn lên trên triều đường như Cửu công chúa.

Quả nhiên, Tiểu Ngọc âm thầm cảm kích liếc nhìn Thiết Thế Hâm, sau đó cô ấy bắt đầu nói: “Buổi sáng ta đã ra lệnh cho các cấp các ngành làm thống kê gia đình tất cả các công nhân viên chức, chỉ cần là người không ở trong nhà tập thể, hoặc là đã lâu không nhìn thấy họ, thì mặc kệ có giải thích như nào, ta vẫn ghi lại tên họ, sau đó gia tăng lực lượng đi xác minh.

Trong đó, người nhà của nhân viên làm trong kho lương thực là mục tiêu trọng điểm của công tác thống kê.”

Nghe Tiểu Ngọc nói thế, cơn thịnh nộ của Kim Phi lại được xoa dịu một chút.

Y bổ sung: “Ngoài người nhà của nhân viên trong kho lương thực ra, thì ta cũng nghĩ người nhà của nhân viên hộ tống, nhân viên làm việc liên quan tới sản xuất sắt thép cũng là mục tiêu dễ bị nhắm đến, cho nên ta muốn họ cũng phải được thống kê kỹ càng hơn.

Còn về phía Giang Nam, ta cũng đã thông báo Lương ca và Khánh hầu, để họ có đề phòng trước!”

“Vâng!” Tiểu Ngọc lấy quyển sổ nhỏ ra ghi chép.

Những chuyện về công nghiệp và chế độ phúc lợi, Kim Phi có kinh nghiệm của đời trước, nên y có thể bàn bạc được, nhưng trong chiến trường gián điệp, thì y không có chút kinh nghiệm nào cả.

Chuyện này cần phải giao cho người chuyên nghiệp làm, để tránh cho việc người ngoài nghề chỉ dạy người trong nghề, sau khi nói xong câu đó, Kim Phi lập tức ngồi xuống, trả buổi họp lại cho Cửu công chúa.

Kế tiếp, Cửu công chúa lại nói thêm nửa giờ, khi chuẩn bị tan họp, trợ lý của Tiểu Ngọc đi tới, nói nhỏ vào tai cô ấy.

Khi Cửu công chúa đến họp ở viện Khu Mật, ngoại trừ lúc có quá nhiều người, Ngự Thư Phòng không chứa nổi, thì lý do khác chính là cô ấy muốn biết tình báo mới nhất kịp thời, không muốn chờ sau khi Tiểu Ngọc tổng kết xong mới lại báo cao.

Cho nên khi trợ lý của Tiểu Ngọc rời đi, Cửu công chúa lập tức quay đầu nhìn Tiểu Ngọc.

Kim Phi hỏi: “Sao rồi, tin tức của các kho lương thực khác đã được truyền đến nơi phải không?”

“Không phải,” Tiểu Ngọc đứng dậy trả lời: “Đây là tin tức mà Tây Xuyên truyền đến, nói là Lý đại nhân đã trở lại.”

“Lý đại nhân?”

Kim Phi sửng sốt: “Lý đại nhân nào cơ?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3338


"Tin tức nói, buổi trưa ngày hôm qua Lý đại nhận đã đến thành Tây Xuyên rồi." Tiểu Ngọc nói.

"Chuyến đi lần này nhất định rất vất vả, chỉ cần đến được Tây Xuyên là tốt rồi, truyền tin cho Lý Địch, bảo cậu ta nghỉ ngơi vài ngày, không cần vội về."

Đất Thổ Phiên là cao nguyên, cho dù là kiếp trước đi đến đó cũng khá khó khăn, huống hố là bây giờ nữa.

Lý Địch có thể về nhanh như vậy đã nằm ngoài dự đoán của Kim Phi rồi. "Vâng." Tiểu Ngọc gật đầu.

"Tình báo còn nói gì nữa?"

Kim Phi hỏi: "Nhóm người Địch Địch vẫn khỏe chứ?"

"Không tốt lắm."

Tiểu Ngọc lắc đầu nói: "Sứ đoàn chỉ về có mười bảy người, trong đó có người là sứ giả Thổ Phiên, hình như Lý đại nhân cũng bị thương, trên đầu cũng quấn băng vải nữa!"

"Người của chúng ta chỉ về có mười bảy người sao? Địch Địch cũng bị thương hả?" Kim Phi cau mày hỏi: 'Xảy ra chuyện gì vậy?"

Lý Địch đi đến Thổ Phiên không phải là đi một mình, các cận vệ và quan viên khác đi cùng cộng lại cũng hơn hai mươi người.

Kết quả bây giờ chỉ có mười bảy người trở về, Lý Địch còn bị thương, rõ ràng là trên đường đi bọn họ đã gặp phải tai nạn rồi.

"Không biết." Tiểu Ngọc lắc đầu: "Các huynh đệ đóng quân ở Tây Xuyên chỉ nhìn thấy Lý đại nhân vào thành, sau đó đi đến Khánh phủ, các huynh đệ đóng quân ở Tây Xuyên còn chưa kịp đến hỏi thăm Lý đại nhân đã thông báo tin tức trở về trước rồi.

Các huynh đệ bên đó đã gửi thiệp chúc mừng đến Khánh phủ, khi biết tình hình cụ thể sẽ lập tức truyền tin về."

Từ Tây Xuyên đến làng Tây Hà dù sao cũng có vài trăm dặm, dùng bồ câu đưa thư có nhanh nữa cũng sẽ kéo dài, đây là chuyện không thể tránh khỏi.

Chiều hôm qua Lý Địch tiến vào thành Tây Xuyên, tiểu đội Chung Minh bây giờ đã truyền tin trở về, tốc độ đã rất cao rồi.

"Nếu như Khánh Hâm Nghiêu dâng tấu chương đến, lập tức mang tới cho ta ngay!" Kim Phi lại nhìn về phía Thiết Thế Hâm.

"Vâng." Thiết Thế Hâm đồng ý.

Nhiệm vụ của Lý Địch lần này là đi đến Thổ Phiên, liên quan đến mối quan hệ hai nước, hơn nữa còn xuất hiện nhân viên thương vong, sau khi Khánh Hâm Nghiêu biết được tình hình, nhất định sẽ viết tấu chương báo cáo với viện Khu Mật.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom