Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3299


Hơn nữa, những cô nương cận vệ này có thể gia nhập tiêu cục Trấn Viễn, còn có thể đạt được chức vị cao, Khánh Mộ Lam cũng mừng cho bọn họ.

Trong hai năm, hơn một nửa cận vệ của Khánh Mộ Lam bị Kim Phi lấy đi, hiện tại tính cả A Mai, bên cạnh cô ấy chỉ còn lại bảy người.

Sau khi tiếp nhận xưởng cá muối, để đào tạo đội tuần tra, ngoài A Mai ra Khánh Mộ Lam lại chia sáu cận vệ thành hai tổ, ca ngày ba người, ca đêm ba người, phụ trách chiêu mộ đội tuần tra, huấn luyện và chịu trách nhiệm tuần tra khu vực xưởng.

Hôm nay đội tuần tra ca đêm đi cũng A Mai, ba cận vệ cũng cùng đi.

Các đội viên đội tuần tra bình thường lúc này vẫn đang chú ý vào việc làm thế nào đều điều khiển được ngựa của mình, chỉ có một số người phát hiện ra sát thủ.

Cho dù phát hiện cũng vô ích, vũ khí của bọn họ chỉ có đao quân thông thường, ngay cả nỏ cần tay cũng không có, chứ đừng nói đến lựu đạn và súng kíp.

Ba người cận vệ được trang bị nỏ cầm tay.

Mặc dù tốc độ phản ứng của họ không nhanh như A Mai, nhưng cũng nhanh hơn nhiều so với các đội viên đội tuần tra.

Thấy A Mai đang chạy về phía sát thủ, hai người trong số ba người lập tức lao ra, quay đầu ngựa lần lượt đi theo sau.

Một người khác cưỡi ngựa chạy đến bên phải ngựa chiến của Khánh Mộ Lam để tránh sát thủ lại ám sát Khánh Mộ Lam.

Cho đến lúc này đội viên đội tuần tra cuối cùng mới phản ứng lại, lần lượt siết dây cương dừng ngựa chiến.

Cận vệ ở lại thấy có người đang nhao nhao muốn lao lên đuổi theo sát thủ, vội vàng lạnh lùng quát: "Tất cả mọi người đến đây, bảo vệ xưởng trưởng!"

Bản thân A Mai là một cao thủ, cô ấy còn có nỏ, lựu đạn và súng kíp, cộng thêm hai người cận vệ cũng mang theo nỏ và lựu đạn, đủ để đối phó với một sát thủ.

Những đội viên đội tuần tra này cưỡi ngựa còn không vững, đuổi theo chỉ gây thêm phiền toái, chỉ bằng để cho bọn họ cùng nhau tới bảo vệ Khánh Mộ Lam thì hơn.

Nếu có một mũi tên khác, bọn họ cũng có thể chặn giúp Khánh Mộ Lam được.

Thật ra cận vệ sắp xếp như vậy là hợp lý nhất lúc này, mặc dù các đội viên đội tuần tra có hơi hỗn loạn, nhưng vẫn có thể điều khiển ngựa chiến đến gần chỗ này được.

Nhưng vào lúc này, cận vệ này lại thấy Khánh Mộ Lam ngồi lại lên lưng ngựa, đuổi theo hướng của sát thủ.

"Tiểu thư, đừng đuổi theo!" Cận vệ lo lắng hét lớn lên.

Nhưng Khánh Mộ Lam căn bản không nghe lời cô ấy, vừa đá vào bụng nữa để ngựa chạy nhanh lên vừa rút súng kíp ở bên hông ra bắt đầu nạp đạn.

Mặc dù A Mai là cao thủ, nhưng cô ấy vừa mới xuống ngựa, hai chân cũng không thể chạy nhanh bằng bốn chân, lúc này đã bị hai cận vệ vượt qua.

Sau khi nghe thấy động tĩnh bên cạnh, cô ấy quay đầu lại nhìn.

Thấy Khánh Mộ Lam cưỡi ngựa đến, A Mai có hơi chết lặng.

Mặc dù Khánh Mộ Lam thích sử dụng vũ khí súng gậy, có lúc cũng khá kích động, nhưng cũng không phải là loại người lỗ m ãng, trên chiến trường cũng có cái nhìn đại cục, tại sao hôm nay lại đột nhiên kích động như vậy?

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3300


Sát thủ cũng chỉ có hai chân, đâu thể chạy nhanh hơn ngựa chiến? A Mai vừa lên ngựa, hai cận vệ đuổi theo trước đó đã đuổi kịp sát thủ.

Biết đối phương có thể là cao thủ, hai người cũng không dám tiếp cận gần, sau khi nhìn nhau thì cùng giơ nỏ tay lên.

Cận vệ bên trái bắn một mũi tên ra trước, sau khoảng một giây, cận vệ bên phải bắn thêm mũi tên thứ hai.

Lúc này sát thủ đang điên cuồng chạy trốn, căn bản không có thời gian nhìn lại, cũng không kịp quay đầu lại.

Nghe thấy tiếng rít gió từ phía sau, hắn ta né sang bên phải theo cảm giác của mình.

Lần né tránh này tránh được mũi tên thứ nhất, nhưng đúng lúc lại bị mũi tên thứ hai bắn trúng vào sau lưng!

Có lẽ sát thủ cũng mặc áo giáo, mũi tên này không giế t chết hắn ta, mũi tên chỉ xuyên qua sau lưng hắn ta.

Tử sĩ hơi lảo đảo, đột nhiên dừng lại, giơ nỏ về phía sau.

Vừa rồi hắn ta cũng vừa chạy vừa lên dây cung, lúc này nỏ đã được lên dây cung xong, mà hai cận vệ vừa bắn xong, chưa kịp lên dây cung.

Lúc này lên dây cung lại đã không còn kịp nữa, hai cận vệ chỉ có thể khom người xuống, giống như Khánh Mộ Lam vừa rồi, xoay người trốn vào sau bụng ngựa.

Nếu lúc bình thường, sát thủ nhất định sẽ nghĩ ra cách khác từ từ đối phó với hai người, nhưng bây giờ A Mai và mấy chục đội viên đội tuần tra đang nhìn chằm

chăm ở phía sau, sát thủ căn bản không dám dây dưa nữa.

Hắn bóp cò, một mũi tên bắn trúng vào chân trước bên trái của ngựa chiến của cận vệ bên trái.

Hắn không bắn vào cổ ngựa hay đầu ngựa, không phải vì kỹ năng bắn tên của sát thủ không chính xác, mà là phát bắn vào chân trước bên trái nặng hơn phát bắn vào cổ hay đầu ngựa.

Chỉ thấy ngựa chiến bị đau, chân trước bên trái khuyu xuống đất.

Cận vệ núp bên trái ngựa chiến bị ngựa chiến đ è xuống đất, một người một ngựa trượt về phía trước hơn mười thước mới dừng lại.

Hơn nữa vì ngựa chiến không chết, vẫn luôn vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng vẫn không thành công, mỗi lần vùng vẫy cuối cùng vẫn đều là ngã xuống.

Mỗi lần vùng vẫy ngã xuống một lần, sẽ đập người người cận vệ một lần! "A Quết"

Cận vệ bên phải hét lên, muốn cứu đồng đội, nhưng ngựa chiến của cô ấy đã chạy qua.

Quay đầu nhìn đồng đội, rồi lại nhìn vào sát thủ đang bắt đầu chạy thục mạng, cận vệ nhất thời không biết nên làm gì.

"Ngươi đuổi theo đi, A Quế giao cho A Quy!"

A Mai ở phía sau hét lớn lên.

"Được!"

Cận vệ nghiến răng, quay người lại lên ngựa đuổi theo sát thủ.

Nhưng giây tiếp theo, móng trước bên phải của ngựa chiến đột nhiên đạp vào

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3301


Những chiếc cọc gỗ nhỏ chỉ khoảng nửa thước, hơn nữa lại giấu trong bụi cỏ, vừa rồi không có nhìn thấy.

Thật ra cô ấy nhìn thấy cũng không còn cách nào khác, vị trí hố vùi ngựa và chỗ cọc gỗ này rõ ràng là sát thủ đã tính toán trước rồi, khi chân ngựa vừa đạp vào hố vùi ngựa, kết cục đã định sẵn rồi.

"Tiểu thư.... A Mai tỷ..."

Ý thức của cận vệ bắt đầu mơ hồ, trong đầu nhanh chóng lướt qua cảnh tượng cha mẹ mất khi còn nhỏ, bị chú họ bán cho nhà họ Khánh.

Trải qua quá trình tuyển chọn và huấn luyện nghiêm khắc, cô ấy đã gặp được Khánh Mộ Lam và A Mai.

Vốn rất lo lắng rằng Khánh Mộ Lam sẽ đối xử hà khắc với mình, nhưng sau khi đi theo Khánh Mộ Lam mới biết, tiểu thư trẻ tuổi này rất vô tư và dễ nói chuyện, thậm chí khi huấn luyện bị thương cô ấy còn tự mình bôi thuốc giúp mình nữa.

Mặc dù trên danh nghĩa là chủ tớ, nhưng cận vệ đã sớm coi Khánh Mộ Lam và A Mai như tỷ muội.

Sau khi đi đến Kim Xuyên, cuộc sống của cô ấy trở nên thú vị hơn.

Nhìn thấy các tỷ muội lần lượt rời đi, sau đó gia nhập nhân viên hộ tống trở thành nữ cán bộ anh hùng, cô ấy thật lòng mừng cho các tỷ muội và cũng thật sự hâm mộ.

Nhưng Khánh Mộ Lam không nói gì, cô ấy cũng không thể tự mình yêu cầu rời đi, cô ấy chỉ có thể tiếp tục cùng A Mai làm cận vệ của Khánh Mộ Lam.

Cách đây không lâu, Khánh Mộ Lam cuối cùng đã trở thành xưởng trưởng, sau đó thành lập đội tuần tra, cô ấy cuối cùng đã trở thành nữ cán bộ mà cô ấy hằng mong ước.

Mặc dù đội tuần tra không hoành tráng như tiêu cục Trấn Viễn, nhưng cô ấy cũng giống như Khánh Mộ Lam, tin tưởng rằng một ngày nào đó, đội tuần tra

xưởng cá muối cũng sẽ trở thành một lực lượng dũng cảm có thể chinh chiến!

Đến lúc đó, với tư cách là cán bộ nòng cốt sớm nhất, cô ấy chắc chắn sẽ trở thành đại đội trưởng, thậm chí có thể trở thành trung đội trưởng!

Đáng tiếc, cô ấy không thể chờ đến lúc đội tuần tra phát triển.....

Cuối cùng cận vệ quay đầu lại nhìn về phía Khánh Mộ Lam, muốn nhìn lại Khánh Mộ Lam và A Mai lần cuối cùng.

Đáng tiếc tầm nhìn của cô ấy bị cỏ che khuất, cô ấy không nhìn thấy gì cả. Sau đó ý thức của cô ấy bắt đầu mơ hồ, cuối cùng trở về im lặng. "A Chi!"

A Mai vốn luôn lạnh lùng và điềm tĩnh không khỏi đỏ mắt khi nhìn thấy tỷ muội ngày xưa rơi vào tình trạng thảm hại như vậy.

Biết phía trước có hố vùi ngựa, cô ấy vội vàng ghìm ngựa chiến lại, sau đó nhảy xuống.

Chạy mấy bước về phía cận vệ, A Mai lại quay đầu đuổi theo sát thủ.

Với kinh nghiệm của cô ấy, thông qua vết thương trên người cận vệ cô ấy có thể đoán ra được, không thể cứu được nữa.

Bây giờ việc cuối cùng cô ấy nên làm là bắt được sát thủ, báo thù cho tỷ muội.

Vì vậy A Mai bắt đầu điên cuồng chạy theo đường trốn thoát của sát thủ, hơn nữa càng chạy càng nhanh hơn!

Khi Khánh Mộ Lam dẫn người cận vệ cuối cùng và đội tuần tra đi đến, A Mai và sát thủ đã chạy vào rừng vào biến mất không thấy bóng.

"Tiểu thư, ta dẫn người đi hỗ trợ A Mai tỷ chứ?" Người cận vệ cuối cùng đỏ mắt hỏi. Vừa rồi các cô ấy đã xác nhận A Quế đã bị ngựa chiến đập chết.

Khánh Mộ Lam cũng hơi lo lắng cho A Mai, đang định gật đầu đồng ý với đề nghị của A Quy thì lại nghe thấy tiếng súng từ trong rừng.

"Đội trưởng, đại đội trưởng A Mai đã gi ết chết sát thủ rồi!" Một đội viên đội tuần tra kích động hét lên. "Chỉ hy vọng là như vậy!" A Quy gật đầu, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3302


Dưới cái nhìn chăm chú của đám người Khánh Mộ Lam và A Quy, A Mai xách theo sát thủ bước ra.

"A Mai tỷ!" A Quy lập tức dẫn hai người đội tuần tra ra chào đón.

Khánh Mộ Lam cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn A Mai và sát thủ từ trên xuống dưới.

Trên người sát thủ vẫn đang rỉ máu, chưa rõ sống chết, Khánh Mộ Lam cũng không quan tâm, chỉ thản nhiên nhìn qua rồi quay đầu nhìn về phía A Mai.

Khi A Mai bước ra đã đi khập khiễng, trên quần áo cũng có hai lỗ thủng nhỏ, trên cổ cũng có một vết thương nhỏ, rõ ràng và trong lúc giao tranh cô ấy đã đánh thắng.

"A Mai tỷ, tỷ như vậy cũng quá nguy hiểm đó, sao tỷ không chờ chúng ta đến rồi cùng ra tay?"

A Quy giúp A Mai lau sạch vết thương, nước mắt cũng trào từ hốc mắt ra. "Chờ các ngươi cùng đến, kẻ thù đã chạy thoát từ lâu rồi!" A Mai xua tay, sau đó hỏi: "A Quế và A Chỉ thế nào rồi?"

Mặc dù trong lòng đã có câu trả lời nhưng cô ấy vẫn hy vọng sẽ có kỳ tích xảy ra.

Đáng tiếc không có kỳ tích. A Quy nghe cô ấy hỏi vậy không khỏi rơi nước mắt. "A Mai tỷ, A Quế và A Chỉ đều....đã hy sinh rồi!" A Quy trả lời trong nước mắt.

Nhóm cận vệ các cô ấy đi theo Khánh Mộ Lam ban đầu vẫn ở bên cạnh cho đến hôm nay, cộng thêm A Mai nữa cũng chỉ có bảy người.

Hôm nay lại có thêm hai người nữa hy sinh, A Quy cũng suýt hy sinh. A Mai nghe vậy cũng im lặng.

Mặc dù bình thường cô ấy luôn trầm mặc ít nói, đối xử nghiêm khắc với đám người A Quy, có lúc các cô ấy không hoàn thành nhiệm vụ, A Mai sẽ mắng bọn họ.

Nhưng sâu trong trái tim, A Mai cũng coi họ như tỷ muội. A Quế và A Chỉ hy sinh rồi, A Mai và A Quy đều đau buồn như nhau.

Nhưng với tư cách là trụ cột của đội cận vệ, A Mai biết rằng mình không thể thể hiện ra bên ngoài.

Cô ấy thầm thở dài trong lòng, sau đó vỗ nhẹ vai của A Quy: "Không phải là các ngươi đều ngưỡng mộ các tỷ muội đi làm nhân viên hộ tống đó sao? Đây chính là cái giá mà quân nhân phải gánh chịu đó!"

"Ta biết!" A Qùy gật đầu, đưa tay ra lau nước mắt.

Khánh Mộ Lam cũng rất lo lắng cho A Mai, nhưng là xưởng trưởng, cộng thêm được tiếp nhận giáo dục từ nhỏ, khiến cô ấy không thể hòa nhập với binh lính như Kim Phi được.

A Mai được coi là hiểu rõ Khánh Mộ Lam nhất, thấy cô ấy đi đến, có vẻ lưỡng lự muốn nói nhưng lại thôi, chủ động nói: "Tiểu thư, người không sao chứ?"

"Ta không sao, cô có sao không?" Khánh Mộ Lam thuận thế hỏi. "Cám ơn tiểu thư quan tâm, ta cũng không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi."

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3303


Thật ra, A Mai cảm thấy bây giờ không thích hợp để đi đến trấn, nhưng cô ấy đã hình thành thói quen phục tùng mệnh lệnh.

Vì vậy cô ấy quay đầu lại nói: 'A Quy, ngươi sắp xếp mấy người đưa A Quế và A Chi về xưởng đi, những người khác theo tiểu thư đi đến trấn!"

"Vâng!" A Quy trả lời, lau nước mắt và đi sắp xếp.

Sau khi lên đường lần nữa, mọi người đều trở nên cẩn thận hơn, ngay cả Khánh Mộ Lam cũng không dám cưỡi ngựa chạy hết tốc lực nữa, thành thật đứng trong vòng bảo vệ.

Không biết là chỉ có một sát thủ này mai phục Khánh Mộ Lam hay là những sát thủ khác thấy không còn cơ hội nữa, dù sao Khánh Mộ Lam cũng thuận lợi đi đến được trấn Ngư Khê.

Vừa bước vào trấn, cô ấy đã cảm thấy bầu không khí có gì đó khác thường.

Bình thường vào giờ này, trấn luôn tấp nập người qua lại.

Nhưng lúc này trong trấn không có người qua lại, khi vào trấn còn có một đội nhân viên hộ tống canh gác ở ngã tư đường vào trấn.

'Thấy Khánh Mộ Lam tới, nhân viên hộ tống vội vàng đứng nghiêm hành lễ: "Khánh xưởng trưởng!"

Khánh Mộ Lam hành lễ quân đội lại: "Xảy ra chuyện gì vậy? Vụ nổ vừa rồi là sao?"

"Báo cáo Khánh xưởng trưởng, đội tuần tra phát hiện ra một tên trộm..." Nhân viên hộ tống đang trực ban nói lại tình hình mà mình hiểu được.

"Hách tổ trưởng bị thương, bây giờ vẫn đang hôn mê sao? Tiểu đoàn trưởng của các ngươi cũng bị thương rồi sao? Trịnh tướng quân suýt chút nữa cũng bị thương hả? Trấn Ngư Khê bị phong tỏa rồi, tiến vào tình trạng kiểm soát quân đội ư?"

Khánh Mộ Lam nghe vậy trợn mắt há mồm, cô ấy cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Sau đó nghĩ đến việc mình bị phục kích, Khánh Mộ Lam nhất thời hiểu ra. Đây là có người cố tình nhắm vào cấp cao ở Đông Hải này.

Khánh Mộ Lam vốn định đến hiện trường vụ nổ xem xét, nhưng sau khi nhân viên hộ tống nói như vậy, cô ấy lập tức từ bỏ ý định này, hỏi: "Tiểu đoàn trưởng và Trịnh tướng quân của các ngươi bây giờ ở đâu?"

"Lúc ta đến trực ca, thấy có huynh đệ đang hộ tống bọn họ đi về doanh trại rồi, bây giờ có ở doanh trại hay không ta cũng không biết." Nhân viên hộ tống trực ban trả lời.

"Ta biết rồi." Khánh Mộ Lam gật đầu, dẫn đám người A mai vào đường phố.

Lúc này trên đường không có người dân, bọn họ cũng không xuống ngựa mà cưỡi ngựa chạy chậm về phía doanh trại nhân viên hộ tống.

Mặc dù A Mai bị thương, nhưng cô ấy vẫn cảnh giác quan sát xung quanh, sợ rằng trên đường đi có người ở trong nhà bắn tên ngầm.

Cũng may, cho đến khi Khánh Mộ Lam đi xuyên qua trấn nhỏ, tất cả đều bình thường.

Tiến vào doanh trại nhân viên hộ tống, Khánh Mộ Lam bảo A Quy dẫn đội tuần tra đi tìm người phụ trách nhân viên hộ tống, mình đưa A Mai đi thẳng đến phòng làm việc của Đại Cường.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3304


“Hiện giờ ta được xem như là liên lạc viên chính thức của Cục tình báo, phụ trách việc liên lạc của đội Chung Minh và Cục tình báo.”

Người phụ nữ trả lời.

Không lâu sau khi gặp được Đường Tiểu Bắc lần thứ hai, cấp trên đã gửi lệnh yêu cầu bà ấy chuyển từ hoạt động ngầm ra công chúng.

Lúc đó người phụ nữ biết bản thân đã bị lộ và không thích hợp cho những nhiệm vụ ẩn nấp tiếp theo.

Nếu như đổi lại là những quyền quý khác, một khi gián điệp bị bại lộ, điều chờ đợi họ thường là cái chết để bịt miệng.

Đương nhiên Cục tình báo sẽ không bịt miệng người phụ nữ này, sau khi người phụ nữ bị bại lộ, Hàn Phong đã đích thân ra chỉ thị cho bà ấy chuyển từ trong bóng tối ra bên ngoài làm liên lạc viên đối ngoại.

Khánh Mộ Lam thích chiến tranh bằng đao thật và súng thật, từ trước đến nay không thích loại bộ phận như Cục tình báo và cũng không quan tâm nhiều đến nó.

Cô ấy gật đầu với người phụ nữ rồi nói: “Nói đi, tình huống bây giờ như thế nào?”

“Vâng!”

Người phụ nữ bắt đầu nói từ việc nhận được báo cáo từ Thủy Oa và Thẩm Tú Tú.

Cô ấy biết rõ tình hình hơn và đã chuẩn bị đầy đủ, lời nói của cô ấy đơn giản hơn nhưng lại chính xác hơn so với nhân viên hộ tống.

Sau khi giới thiệu tình hình, người phụ nữ nói tiếp: “Dựa trên những thông tin hiện có, cơ bản chúng ta có thể kết luận đây là một vụ ám sát có kế hoạch nhằm vào các lãnh đạo cấp cao của Đông Hải.

Theo tình hình hiện nay, người lên kế hoạch và thực hiện chiến dịch này hẳn là đội ám sát do Tân vương và những người khác chỉ huy, nhưng không thể loại trừ những người khác đang giả danh đội ám sát.

Gần đây có quá nhiều người tị nạn đổ vào thị trấn Ngư Khê, chắc chắn trong đó có gián điệp của khắp nơi, xét theo tình hình hiện tại, ta cảm thấy Trịnh tướng quân đã đưa ra một quyết định rất đúng đắn khi tạm thời phong tỏa trấn Ngư Khê và tiến hành một cuộc điều tra quy mô lớn.

Mọi người đều là những người phụ trách quan trọng của trấn Ngư Khê, cũng là tâm phúc của mỗi bộ phận, một khi xảy ra sự cố sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động bình thường của mỗi bộ phận, vì vậy, ta đề nghị mọi người tạm thời không nên ra ngoài, hãy ở nơi an toàn và làm việc!

"Không thành vấn đề!"

Mấy người khác gật đầu đồng tình, chỉ có Khánh Mộ Lam nói: “Giờ đây tất cả các nhà xưởng đều đang gấp rút tiến độ, đặc biệt là sân phơi rong biển và xưởng muối cá của chúng ta, nhiệm vụ vốn đã rất nặng nề, nếu trấn bị phong tỏa, tiến độ công việc của chúng ta sẽ bị chậm lại rất nhiều!”

"Chỉ sợ đây là nguyên nhân thứ hai khiến quân địch phát động tập kích."

Người phụ nữ nói: “Bọn chúng chỉ muốn trì hoãn tiến độ của chúng ta, không muốn để chúng ta vớt rong biển, bắt cá!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3305


Cho dù mọi chuyện suôn sẻ, mệnh lệnh của tiên sinh cũng phải ba bốn ngày mới có thể trở về, mà ba bốn ngày này là khoảng thời gian rất quan trọng, ta đề nghị tạm thời để Trịnh tướng quân làm người phụ trách mọi người có ý kiến gì không?"

"Đồng ý!"

"Không có ý kiến!"

"Có thể!"

Người phụ trách thương hội Kim Xuyên, người phụ trách sân phơi và Hồng Đào Bình lần lượt đồng ý.

Khánh Mộ Lam quay đầu nhìn Đại Cường liếc mắt một cái rồi cũng gật đầu theo: "Đồng ý!"

Thật ra, Đại Cường mới là người mà Kim Phi thực sự tin tưởng và là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí phụ trách, nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của anh ta, rõ ràng anh ta không thể đảm nhiệm công việc này.

Mặc dù tiểu đoàn phó của tiêu cục đáng tin cậy nhưng đáng tiếc năng lực còn thiếu sót.

Khi Đại Cường còn là đại đội trưởng, người kết bạn với anh ta là một người tài năng, nhưng đáng tiếc đã bị Trương Lương chuyển đi cách đây một thời gian, quân hàm hiện tại cua anh ta còn cao hơn Đại Cường nửa cấp.

Về phần người phụ trách thương hội Kim Xuyên do Đường Tiểu Bắc để lại và người phụ trách sân phơi do Tả Phi Phi để lại, họ đều có danh tiếng ở bộ phận của riêng mình, năng lực của họ có thể không thành vấn đề, nhưng khó có thể nói liệu họ có thể thuyết phục được công chúng khi thống lĩnh toàn cuộc hay không.

Về phần Hồng Đào Bình lại càng không cần nhắc đến, anh ta vốn dĩ là một nam nhân chỉ thích ru rú ở trong nhà, không giỏi quản lý. Huống hồ anh ta còn không thể quản lý xưởng đóng thuyền một mình chứ đừng nói đến việc quản lý toàn bộ trấn.

Thực ra sau sự việc xảy ra với Hồng Nhị lần trước, Hồng Đào Bình đã bàn giao công việc quản lý cho phó xưởng trưởng, còn bản thân chỉ chịu trách nhiệm về công việc kỹ thuật, hôm nay anh ta đến họp cũng chỉ vì nghe thấy có vụ nổ, không thể không đến.

Khánh Mộ Lam có đủ trình độ, nhưng cô ấy cũng biết kỹ năng quản lý của bản thân chưa đủ, chỉ riêng xưởng muối cá thôi cũng đủ khiến cô ấy bận rộn.

Sau tất cả những tính toán này, Trịnh Trì Viễn chính là người phù hợp nhất.

Tính cách của anh ta điềm tĩnh, kinh nghiệm quản lý nhiều năm, từng lãnh đạo thủy quân chống cướp biển ở Đông Hải và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ trong lòng người dân Đông Hải.

Bất kể xét từ khía cạnh nào thì anh ta cũng là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí người phụ trách tạm thời.

Cho dù người phụ nữ này nhờ Kim Phi chỉ thị, e rằng Kim Phi cũng sẽ bổ nhiệm Trịnh Trì Viễn làm người phụ trách.

"Nếu tất cả mọi người đều phản đối, vậy thì tạm thời chúng ta cứ quyết định như vậy đi."

Người phụ nữ quay đầu nhìn về phía Trịnh Trì Viễn: “Trịnh tướng quân, mời ngài nói vài câu.”

"Cảm ơn mọi người đã cất nhắc, Trịnh mỗ hết sức lo sợ.” Trịnh Trì Viễn nói: "Theo lý mà nói thì ta nên từ chối, nhưng ta biết rằng bây giờ không phải là lúc để khiêm tốn, vì trấn Ngư Khê, vì kế hoạch của tiên sinh và bệ hạ và cũng vì người dân khắp thiên hạ, ta, Trịnh Trì Viễn mạnh dạn đảm nhận trách nhiệm này!

Chờ thư của tiên sinh được gửi đến, ta sẽ lập tức nhường vị trí, mời các vị làm chứng!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3306


"Trịnh tướng quân yên tâm đi, gần đây bọn ta sẽ cẩn thận." Người phụ trách của các bộ phận đều gật đầu.

"Khánh trưởng xưởng, các công nhân trong xưởng cá muối cơ bản đều là người tị nạn, trong đó có khả năng xuất hiện gián điệp là lớn nhất, cô nên chú ý đến bên kia nhiều hơn!”

Trịnh Trì Viễn nhắc nhở: “Để ta bố trí một đại đội thủy quân qua đó, bọn họ sẽ nghe theo sự sắp xếp của Khánh trưởng xưởng, nếu có người nhân cơ hội gây rối thì nhất định phải đàn áp không chút do dự, nếu không đàn áp được, lập tức bắn mũi tên lệnh, ta sẽ lập tức sắp xếp cho số hiệu Quảng Nguyên mang đội ca-nô đến tiếp viện!"

“Cảm ơn Trịnh tướng quân!" Khánh Mộ Lam cúi chào Trịnh Trì Viễn một cách nghiêm túc.

Lúc xưởng cá muối tuyển công nhân, cơ bản đều là người tị nạn, mặc dù sau khi tuyển dụng công nhân, sẽ làm chứng minh danh tính cho người tị nạn, nhưng điều này khiến cho các gián điệp chân chính dễ dàng tìm cách lẩn trốn, chắc chắn có gián điệp trốn trong số những người tị nạn và trà trộn vào xưởng cá muối.

Khánh Mộ Lam cũng đã biết từ lâu, nhưng đội tuần tra của xưởng cá muối vừa mới được thành lập không lâu, vẫn chưa hoàn thành huấn luyện cơ bản, bây giờ xung quanh cô ấy thực sự có rất ít người có thể sử dụng, cho nên vẫn luôn chậm chạp không triển khai kiểm tra, sàng lọc.

Bây giờ gián điệp của quân địch đã rục rịch ngóc đầu dậy, việc kiểm tra sàng lọc là vô cùng gấp rút.

Trịnh Trì Viễn sắp xếp một đại đội thủy quân qua đó, đối với xưởng cá muối thì không khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

“Không cần cảm ơn, tất cả mọi người đều là vì công việc.” Trịnh Trì Viễn mỉm cười xua tay.

"Khánh trưởng xưởng, gần đây xưởng đóng thuyền số 1 không bận lắm, nếu cần thì ta có thể sắp xếp một số công nhân đến đây để giúp đỡ trước!"

Hồng Đào Bình cũng bày tỏ quan điểm.

Xưởng đóng thuyền là đơn vị bí mật, nên việc xác minh danh tính của công nhân nghiêm ngặt hơn rất nhiều.

Họ có thể là công nhân cũ của xưởng đóng thuyền của nhà họ Hồng, hoặc là dân chúng bản địa của trấn Ngư Khê, hoặc là công nhân được chuyển đến từ Xuyên Thục.

Lợi ích của những người này nhất quán với nhà xưởng, hơn nữa bình thường cũng rất khó tiếp xúc với người ngoài, lòng trung thành phải cao hơn rất nhiều.

Mặc dù xưởng cá muối được thành lập không lâu, nhưng có liên quan đến toàn bộ kế hoạch của Kim Phi và Cửu công chúa, nếu xuất hiện vấn đề sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch tổng thể của Kim Phi.

Vừa rồi, ý của Hồng Đào Bình là nếu xưởng cá muối thực sự xảy ra chuyện gì thì xưởng đóng thuyền có thể điều động công nhân đến hỗ trợ sản xuất, đảm bảo xưởng cá muối vẫn hoạt động bình thường.

"Cảm ơn Hồng công tử, nếu cần thì ta sẽ nói."

Khánh Mộ Lam ôm quyền với Hồng Đào Bình.

Sau đó, người phụ trách sân phơi và người phụ trách thương hội Kim Xuyên cũng bày tỏ nếu xưởng cá muối cần thì bọn họ có thể giúp đỡ.

Trịnh Trì Viễn đứng ở bên cạnh nhìn mọi người, trong lòng tràn ngập cảm xúc. Trước khi Cửu công chúa lên ngôi, tất cả quan viên đều nghĩ tới việc tranh giành quyền lợi, hầu như không ai nghĩ tới việc thực sự làm điều gì đó thực tế cho

dân chúng. Cho dù thỉnh thoảng làm một, hai việc thì có lẽ cũng chỉ là chiêu trò chính trị. Nhưng sau khi gia nhập chính quyền Xuyên Thục, Trịnh Trì Viễn có thể cảm nhận được rõ ràng rằng dưới sự lãnh đạo của Kim Phi, cho dù là quan văn hay

quan võ đều thực sự dùng tâm làm việc.

Trịnh Trì Viễn cũng là một con cáo già chốn quan trường, trước kia anh ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này trong giới quan lại.

Lúc đêm khuya yên tĩnh, đã có vô số lần Trịnh Trì Viễn cảm thấy may mắn vì lúc trước mình đã đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3307


Trịnh Trì Viễn vẫn tính thời gian của số hiệu Thái Bình, anh ta không ngạc nhiên vì nó đã đến, chỉ là nghĩ đến vụ nổ lúc sáng và cuộc tập kích nhằm vào bọn họ và Khánh Mộ Lam, Trịnh Trì Viễn không thể không nghĩ nhiều.

Nhưng cho dù là trùng hợp hay là quân địch đã có âm mưu từ trước, chuyến đi xa của số hiệu Thái Bình cũng không thể bị trì hoãn.

Trịnh Trì Viễn suy nghĩ một chút, nhìn về phía Hồng Đào Bình: "Hồng công tử, ngươi ở đây chuẩn bị một chút, sắp xếp những huynh đệ đáng tin cậy nhất, chuẩn bị tiến hành một cuộc kiểm tra lớn với số hiệu Thái Bình."

"Được!"

Hồng Đào Bình cũng nhận ra được tính nghiêm trọng của sự việc, gật đầu nói: “Ta và Mãn Thương đích thân dẫn người đi kiểm tra!”

"Ngươi ở đây lập tức bổ sung vật tư cho số hiệu Thái Bình!"

Trịnh Trì Viễn lại nhìn về phía người phụ trách của thương hội Kim Xuyên và nhắc nhở: "Người được sắp xếp phải đáng tin cậy, vật tư bổ sung cũng phải được kiểm tra một lần nữa!"

"Được!" Người phụ trách thương hội Kim Xuyên gật đầu thật mạnh.

Dặn dò hai người xong, Trịnh Trì Viễn lại gọi đến phó tướng của mình: “Bố trí ca-nô đi bảo vệ số hiệu Thái Bình, trong lúc đó nếu có kẻ nào muốn ngăn cản thì lập tức bắt lại, nếu dám chống cự thì gi ết chết ngay tại chỗ!”

“Vâng!” Phó tướng khom người tuân lệnh.

“Ngươi đi tìm Ngưu Xuyên Tử và Lạc Thủy Xuyên một chút, bảo họ nhanh chóng đến xưởng đóng thuyền gặp Kim Bằng!”

Trịnh Trì Viễn lại ra lệnh cho cận vệ.

Lần này, số hiệu Kim Xuyên đi Đông Dương đuổi giết cướp biển, thật ra coi như là một cuộc hành quân xa.

Hơn nữa, thuyền của bọn họ còn gặp sự cố, phải chậm trễ rất lâu mới quay trở về.

Đây đều là những tài liệu tham khảo rất tốt cho số hiệu Thái Bình đang chuẩn bị đi xa.

"Vâng!" Cận vệ quay người đi tìm thuyền trưởng và thuyền phó của số hiệu Kim Xuyên.

"Mọi người cũng đi làm việc đi, Trịnh Trì Viễn nói: "Nếu quân địch không có âm mưu, thì mọi việc đều ổn, nếu quân địch thực sự có âm mưu, chúng ta phải cố gắng hết sức để đảm bảo sự an toàn của số hiệu Thái Bình, còn phải đảm bảo nguồn cung cấp rong biển và cá muối như bình thường!"

"Hiểu rồi!"

Đám người Khánh Mộ Lam gật đầu thật mạnh, sau đó lần lượt rời đi.

Trịnh Trì Viễn cũng đi theo Hồng Đào Bình đến xưởng đóng thuyền trước.

Đợi đến khi anh ta đến nơi, đúng lúc số hiệu Thái Bình đang bị cần cẩu kéo vào xưởng đóng thuyền, thuyền trưởng và thuyền phó của số hiệu Kim Xuyên cũng chạy đến, cùng nhau chạy vào bên trong.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3308


“Tìm ta?” Kim Bằng dừng bước chân: “Trịnh tướng quân, mời nói!” “Chuyện là như thế này...”

Trịnh Trì Viễn nói sơ lược cho Kim Bằng nghe chuyện xảy ra ngày hôm nay và tình huống mà số hiệu Kim Xuyên gặp phải một lần.

“Trịnh tướng quân nghỉ ngờ bọn trộm sẽ tập kích số hiệu Thái Bình ư?” Kim Bằng cau mày hỏi.

"Mặc dù trước mắt không có bằng chứng trực tiếp nào cho thấy bọn chúng sẽ tập kích số hiệu Thái Bình, nhưng ta rất lo lắng,' Trịnh Trì Viễn nói: "Các ngươi cũng nên phòng bị cẩn thận!"

"Vâng!" Kim Bằng nghiêm túc gật đầu.

Lần này đi xa không biết khi nào mới có thể trở về, anh ta vốn định nhân dịp kiểm tra và bổ sung vật tư để lên bờ đi gặp bạn bè trong trấn, cũng để cho các thủy thủ và nhân viên hộ tống quay về gặp người nhà một lần.

Bây giờ nghe thấy Trịnh Trì Viễn nói như vậy thì Kim Bằng đã từ bỏ ý định này, quay người lại yêu cầu phụ tá đi thông báo cho các thủy thủ rằng tất cả mọi người, không ai được rời khỏi xưởng đóng thuyền.

Hồng Đào Bình và Mãn Thương mang theo hai nhóm người, một nhóm từ phía trước đến phía sau và một nhóm từ phía sau ra phía trước, đều kiểm tra lại

số hiệu Thái Bình một lần.

Trong khi bọn họ đang kiểm tra, thương hội Kim Xuyên cũng bắt đầu bổ sung vật tư trên thuyền.

Không biết là quân địch thực sự không định tập kích số hiệu Thái Bình, hay là do phòng thủ của Trịnh Trì Viễn quá chặt chẽ, mãi cho đến khi kiểm tra và bổ sung vật tư xong, cũng không thấy có gì khác thường.

Kim Bằng vẫn luôn nói chuyện phiếm với đám người Lạc Thủy Xuyên, nhìn thấy Hồng Đào Bình, Mãn Thương và mọi người của thương hội Kim Xuyên đã rút lui, thì anh ta cũng đứng lên.

"Trịnh tướng quân, các huynh đệ, ta sẽ nhớ kỹ lời nhắc nhở của các ngươi!"

Kim Bằng chào mọi người theo nghỉ thức quân đội: "Các huynh đệ, chúng ta xuất phát!"

"Sớm ngày chiến thắng trở về."

Trịnh Trì Viễn đứng dậy và chào lại theo nghỉ thức quân đội.

"Sớm ngày chiến thắng trở về!"

Lạc Thủy Xuyên và đám người Ngưu Xuyên Tử cũng chào và hô lên.

Quan quân chủ động dẫn đầu, những nhân viên hộ tống khác và công nhân cũng lập tức đặt công việc trong tay xuống, hành lễ với số hiệu Thái Bình.

Sau khi Kim Bằng lên tiếng chào hỏi với Hồng Đào Bình và Mãn Thương thì dẫn các thủy thủ lên số hiệu Thái Bình, đứng trên boong và chào lại phía dưới theo nghi thức quân đội.

Ù!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3309


Lúc này, nhìn thấy số hiệu Thái Bình tiến vào một nơi chưa biết mà không hề do dự, Ngưu Xuyên Tử chợt hiểu ra.

Có lẽ đây chính là sứ mệnh lịch sử mà thế hệ thủy thủ của bọn họ cần phải gánh vác!

Vì vậy, Kim Bằng và các thủy thủ biết chuyến đi này rất nguy hiểm, rất có thể sẽ không về được nữa, nhưng bọn họ vẫn bước chân vào cuộc hành trình mà

không hề do dự!

Nghĩ đến đây, Ngưu Xuyên Tử lại giơ tay lên, hành lễ tôn kính với số hiệu Thái Bình càng lúc càng xa!

Trịnh Trì Viễn cũng nhìn số hiệu Thái Bình rời đi, sau đó mới lên tiếng chào hỏi với Hồng Đào Bình và rời khỏi xưởng đóng thuyền.

Mới vừa bước đến cửa xưởng đóng thuyền đã nhìn thấy Thủy Oa và Thẩm Tú Tú đang ngồi xổm ở ven đường cách đó không xa.

Nhìn thấy Trịnh Trì Viễn đi ra, Thủy Oa nhanh chóng kéo Thẩm Tú Tú chạy tới. "Trịnh tướng quân, Trịnh tướng quân!"

Thủy Oa che ở phía trước Trịnh Trì Viễn.

"Sao vậy?" Trịnh Trì Viễn dừng bước chân và hỏi.

"Tú Tú muốn đến Xuyên Thục đứng trước mặt quốc sư đại nhân để cảm ơn một chút, bọn ta muốn xin ngài phê duyệt giấy phép ngồi ca-nô!" Thủy Oa trả lời.

Bình thường, nếu binh lính thủy quân cần đi ca-nô, chỉ cần đến gặp đại đội trưởng của thủy quân phụ trách vấn đề này là được.

Nhưng Thủy Oa và Thẩm Tú Tú là hai đứa bé, còn muốn đến một nơi như Xuyên Thục, đại đội trưởng phụ trách việc này lo lắng bọn họ sẽ gặp chuyện không may ở trên đường nên không dám duyệt giấy phép.

Cuối cùng bị Thủy Oa quấy rầy đến mức phải nhắc tới Trịnh Trì Viễn, nói mình không có quyền hạn, bảo Thủy Oa đi tìm Trịnh Trì Viễn.

Đại đội trưởng vốn muốn dùng Trịnh Trì Viễn để dọa Thủy Oa, nhưng ai ngờ Thủy Oa là một đứa cứng đầu, thật sự đưa Thẩm Tú Tú đi tìm Trịnh Trì Viễn.

Nhưng lúc đó Trịnh Trì Viễn đã đến xưởng đóng thuyền, Thủy Oa đành đưa 'Thẩm Tú Tú đợi ở cửa xưởng đóng thuyền.

Chờ mãi đến bây giờ, cuối cùng cũng chờ được Trịnh Trì Viễn. "Muốn đến Xuyên Thục đứng trước mặt quốc sư đại nhân để cảm ơn?"

Trịnh Trì Viễn liếc mắt nhìn Thủy Oa một cái, sau đó lại đánh giá Thẩm Tú Tú từ trên xuống dưới, đầu óc nhanh chóng hoạt động.

Trịnh Trì Viễn là một con cáo già chốn quan trường tiêu chuẩn, mặc dù gần đây anh ta làm những việc thực tế, điều đó không có nghĩa là anh ta không còn suy đoán về lãnh đạo nữa.

Số hiệu Kim Xuyên đi đến Đông Dương đuổi giết cướp biển, đúng là mệnh lệnh của chính Kim Phi đưa ra, bây giờ số hiệu Kim Xuyên đã trở về, lẽ ra là phải đi báo cáo cho Kim Phi một chút.

Còn các hoàng tử và công chúa của nước X bị bắt cũng nên đưa đến Xuyên Thục, dâng lên cho Kim Phi để biểu thị công khai về công trạng, thành tích và oai phong của thủy quân Đại Khang.

Về công hay về tư thì để cho Thẩm Tú Tú đến Xuyên Thục là có lợi và vô hại.

Nghĩ đến đây, Trịnh Trì Viễn nhìn về phía Thẩm Tú Tú và hỏi: “Tú Tú cô nương, ngươi thật sự muốn đi cảm ơn quốc sư đại nhân ư?”

“Đúng vậy!” Thẩm Tú Tú gật đầu thật mạnh: “Nếu không có quốc sư đại nhân, mối thù của của cha ta, thúc ta và đại ca ta sẽ không bao giờ báo được, ta thực sự rất biết ơn quốc sư đại nhân, muốn đến trước mặt để cảm ơn ngài ấy!"

"Đúng là một cô nương hiểu chuyện và tốt bụng!" Trịnh Trì Viễn xoa đầu Thẩm Tú Tú, gật đầu và nói: "Đúng lúc ta muốn sắp xếp người ngồi ca-nô đến Kim Xuyên để báo cáo công việc với tiên sinh, vậy ngươi cứ đi theo bọn họ đến gặp quốc sư đại nhân đi!"

“Trịnh tường quân, ta thì sao? Ta thì sao?” Thủy Oa sốt ruột hỏi.

“Ngươi làm sao?” Trịnh Trì Viễn nheo mắt hỏi.

“Ta cũng muốn đi Xuyên Thục với Tú Tú!" Thủy Oa vội vàng nói. "Thủy Oa, đừng quên, ngươi là binh lính thủy quân, phải nghe theo mệnh lệnh,

Trịnh Trì Viễn tức giận nói: "Nếu mọi người ai cũng giống như ngươi, nói đến là đến, nói đi là đi, thủy quân còn có thể có người không?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3310


Khi Thủy Oa nhìn thấy vẻ mặt của Trịnh Trì Viễn, trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm xấu.

Thật vậy, Lạc Thủy Xuyên tiến lên hai bước và nói: “Thủy Oa, tình trạng kiểm soát quân sự có nghĩa là có một mối nguy hiểm rất khẩn cấp đã xảy ra trong thị trấn, để đảm bảo an toàn cho thị trấn, tất cả mọi người phải tuân theo sự quản lý của quân đội giống như những binh lính!

Đồng thời, tất cả những binh lính đang trong thời gian nghỉ ngơi cũng sẽ lập tức hủy bỏ kỳ nghỉ và trở về đội ngũ càng sớm càng tốt!”

“Thuyền trưởng, ý của ngươi là, kỳ nghỉ của ta không còn nữa à?” Thủy Oa trợn tròn mắt.

“Đúng vậy, Lạc Thủy Xuyên gật đầu: “Không chỉ một mình ngươi, ngày nghỉ của tất cả mọi người đều không còn nữa, mọi người đã quay về doanh trại thủy quân từ lâu rồi, chỉ sợ bây giờ chỉ có một mình ngươi còn chưa trở về đơn vị!"

"Sao có thể như vậy?"

Thủy Oa gần như muốn khóc: "Ta còn muốn đi Xuyên Thục gặp quốc sư đại nhân mài!"

"Thủy Oa, ngươi nghĩ xem, bây giờ trấn Ngư Khê của chúng ta bận rộn như vậy, là lúc đang rất cần người, cho dù có cho ngươi đi Xuyên Thục, thì nói thế nào với quốc sư đại nhân? Chẳng lẽ là ngươi không quan tâm đ ến thị trấn và tự mình chạy đến Xuyên Thục chơi à?” Lạc Thủy Xuyên khuyên nhủ.

"Cái này... cái này..." Thủy Oa bị hỏi đến mức không nói nên lời.

Đúng vậy, bây giờ trấn Ngư Khê đang cần nhân lực, nếu cậu bé không ở lại đây giúp đỡ, nhìn thấy Kim Phi thì nói như thế nào? Kim Phi sẽ nghĩ gì về cậu bé chứ?

"Thủy Oa, quốc sư đại nhân bận rộn như vậy, cho dù ngươi tới Xuyên Thục, ngài ấy cũng chưa chắc có thời gian gặp ngươi, cho dù ngươi có gặp được ngài ấy, quốc sư đại nhân cũng chưa chắc nhớ tới ngươi."

Lạc Thủy Xuyên tiếp tục nói: "Nếu ta là ngươi, ta sẽ làm việc chăm chỉ ở thủy quân trước, đợi sau này đạt được một số thành tựu thì sẽ đi gặp quốc sư đại nhân, đến lúc đó, ngươi có thể lớn tiếng giới thiệu với ngài ấy rằng ngươi là ai."

Thủy Oa nghe xong thì có vẻ trầm tư.

Sau một lúc, cậu bé gật đầu thật mạnh: "Thuyền trưởng, ngươi nói đúng, ta nên lập thành tích trước, sau đó mới đi gặp quốc sư đại nhân!"

"Ngươi nghĩ như vậy là đúng rồi!" Lạc Thủy Xuyên vỗ vai Thủy Oa: "Cố gắng lên!"

Lạc Thủy Xuyên vỗ vai Thủy Oa: "Cố gắng lên!" "Ta nhất định sẽ làm được!"

Thủy Oa gật đầu thật mạnh: "Đúng rồi, thuyền trưởng, nếu ta không đi thì Tú 'Tú muội muội phải làm sao đây?”

Thẩm Tú Tú cũng nắm lấy tay áo của Thủy Oa.

“Không sao, ta sẽ dặn dò huynh đệ nhân viên hộ tống một tiếng, để họ phái thêm vài nữ nhân viên hộ tống đến để bảo vệ Tú Tú cô nương trên toàn bộ hành trình."

Nói xong, Lạc Thủy Xuyên cũng không đợi Thủy Oa lên tiếng, tiếp tục nói: "Được rồi, ta và Trịnh tướng quân còn có việc khác phải làm, nên ta đi trước, ngươi cũng nên nhanh chóng về doanh trại báo cáo đi!"

Sau đó anh ta rời đi cùng Trịnh Trì Viễn.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3311


Thủy Oa kéo Thẩm Tú Tú chạy về phía số hiệu Kim Xuyên.

Đồ đạc của bọn họ vẫn còn ở trên số hiệu Kim Xuyên đó.

Chờ đến khi hai người rời đi, Lạc Thủy Xuyên lại quay đầu lại liếc nhìn bọn họ một cái, rồi cười hỏi: “Trịnh tướng quân, chúng ta lừa Thủy Oa như thế không tốt

lắm đâu?"

Anh ta đã đi theo Trịnh Trì Viễn nhiều năm, đã hiểu rõ sở thích của Trịnh Trì Viễn từ lâu rồi.

Trịnh Trì Viễn rất thích Thủy Oa, muốn giữ cậu bé ở lại để phát triển thủy quân, nên mới không muốn để Thủy Oa đi tới Xuyên Thục.

Nhưng với tư cách là đại tướng quân của thủy quân, anh ta không thể giữ Thủy Oa mãi được, bởi vì ở độ tuổi của Thủy Oa, rất dễ trở nên kiêu ngạo, một khi xảy ra chuyện như vậy, đứa bé này có thể sẽ bị hủy hoại.

Đây cũng là lý do mà Trịnh Trì Viễn đá quả bóng cao su này về phía Lạc Thủy Xuyên.

"Ngươi không nghĩ là Thủy Oa rất phù hợp với thủy quân ư?" Trịnh Trì Viễn hỏi ngược lại.

"Đúng vậy,' Lạc Thủy Xuyên nói với vẻ xúc động: "Lần này có thể trở về từ Đông Dương thật sự là nhờ có Thủy Oa, nếu không có cậu bé, cho dù chúng ta có thể trở về thì chắc chắn sẽ có người chết và người bị thương!”

Số hiệu Kim Xuyên đến cung điện của cướp biển ở nước X, cướp quê hương của nước X, thu được rất nhiều vàng bạc và ngũ cốc.

Lúc ấy, bọn họ không ngờ số hiệu Kim Xuyên xảy ra vấn đề, nên không chất nhiều lương thực lên thuyền lắm, chủ yếu là vàng bạc.

Kết quả là thuyền của bọn họ bị đụng trúng, mắc cạn, còn bị người Đông Dương vây quanh.

Sau khi đột phá vòng vây từ phía sau, bọn họ đã ăn gần hết lương thực rồi.

Lúc đó chắc chắn không thể vào bờ kiếm ăn được nữa, bọn họ đành phải kiên trì lên đường, định đi đánh cá trên biển để lấp đầy bụng.

Nhưng chuyện đánh bắt cá còn phụ thuộc vào may mắn, nếu không phải là nơi đàn cá tụ tập thì có khi một ngày không câu được một con cá nào, căn bản

không thể đảm bảo đồ ăn cho toàn bộ người trên thuyền.

Lúc mới bắt đầu, Thủy Oa đã chủ động xin đi giết giặc, yêu cầu xuống biển mò cá, Lạc Thủy Xuyên lo lắng cho sự an toàn của cậu bé nên không đồng ý.

Sau này, khi thấy thức ăn dự trữ càng ngày càng ít, tất cả mọi người đều bị đói bụng, Lạc Thủy Xuyên chỉ có thể để Thủy Oa đi thử một lần.

Sau đó, biểu hiện của Thủy Oa khiến cho mọi người bị kinh sợ.

Chỉ thấy cậu bé cầm một chiếc lao xiên cá và một sợi dây xuống biển, chờ đến khi cậu bé đi lên, trên dây thừng đã được xiên đầy những con cá đủ kích cỡ.

Nếu tìm thấy một đàn cá, cậu bé mang lưới đánh cá xuống nước, đuổi bắt ở phía sau đàn cá.

Các thủy thủ đều nói rằng cậu bé ở dưới nước còn linh hoạt hơn ở trên bờ.

Cũng là vì có Thủy Oa, số hiệu Kim Xuyên lênh đênh trên biển lâu như vậy mới không có ai bị chết đói.

Thật ra Lạc Thủy Xuyên cũng cảm thấy Thủy Oa là một thủy thủ bẩm sinh, nên mới phối hợp với Trịnh Trì Viễn, lấy cớ kiểm soát quân đội để giữ cậu bé lại.

"Lão Lạc à, nếu thủy quân của chúng ta muốn phát triển, cũng cần phải có nhân tài!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3312


Anh trai cô bé cũng như vậy, mỗi lần cô bé làm việc gì không tốt, đều sẽ mắng cô bé ngốc, nhưng sau khi mắng xong thì vẫn giúp cô bé hoàn thành tốt công việc như trước.

Ca-nô chạy càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã không thấy Thủy Oa nữa, nhưng Thẩm Tú Tú vẫn đứng ở bên cạnh lan can.

"Tú Tú cô nương, vào đi, ở đây không an toàn." Một nữ nhân viên hộ tống đến đây khuyên nhủ. Lúc này Thẩm Tú Tú mới gật đầu, đi vào cabin với nữ nhân viên hộ tống.

Sau khi màn đêm buông xuống, ca-nô cũng không nghỉ ngơi, chỉ là dừng thuyền để bổ sung một chút nhiên liệu khi đi ngang qua trạm cung ứng.

Ngày hôm sau khi Thẩm Tú Tú tỉnh dậy và phát hiện ra rằng hai bên ca-nô đều là những ngọn núi.

Gô bé lớn lên ở Đông Hải từ nhỏ, chưa bao giờ nhìn thấy nhiều núi lớn như vậy, cô bé nghe thấy tiếng kêu to của động vật thỉnh thoảng truyền đến từ bờ biển, tâm trạng buồn rầu đều cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Thời gian gần đây, mực nước trên sông Trường Giang dâng cao, dòng nước chảy xiết ở rất nhiều nơi, ca-nô cũng không dám chạy với tốc độ cao nhất, mãi cho đến chiều ngày thứ ba, cuối cùng mới đến bến tàu Kim Xuyên.

Bởi vì tình báo lần này rất quan trọng, trước khi đi vào bến tàu, nhân viên hộ tống giăng cờ biểu thị tình hình quân sự khẩn cấp.

Đội nhân viên hộ tống canh gác trên bờ biển nhìn thấy lá cờ này thì lập tức truyền tin xuống.

Khi ca-nô cập bến, ngựa chiến và phi thuyền đã đợi sẵn ở bến tàu.

Nhân viên hộ tống được chia thành hai đội, một đội đưa Thẩm Tú Tú và các công văn lên phi thuyền, một đội khác cưỡi ngựa chiến và đi bộ để áp giải các tù binh.

Mặc dù Thẩm Tú Tú đã nhìn thấy phi thuyền trên số hiệu Kim Xuyên, nhưng đây là lần đầu tiên cô bé ngồi lên nó. Mặc dù cô bé có hơi sợ hãi, nhưng vẫn tựa vào lan can nhìn xuống dọc đường.

Cô bé cũng không có lòng dạ của công chúa Lộ Khiết, mỗi lần nhìn thấy thứ gì hiếm lạ, sẽ không nhịn được phát ra một tiếng ngạc nhiên thú vị oa linh tinh.

Sau khi đến ranh giới của làng Tây Hà, tiếng oa trên phi thuyền vẫn chưa từng dừng lại.

Nụ cười của những nhân viên hộ tống cũng chưa từng dừng lại.

Lúc trước Phùng Thánh đã phái khinh khí cầu đến ném bom làng Tây Hà, bây giờ làng Tây Hà đã trở thành một nơi cấm bay, cho dù là phi thuyền hay là khinh khí cầu, bình thường cũng không được phép tiến vào bầu trời ngay phía trên làng, chỉ có thể hạ cánh trên sân bay bên ngoài làng.

Phi thuyền này cũng không ngoại lệ.

Nhưng vì phi thuyền này có một số mảnh vải màu đỏ buộc vào, biểu thị vận chuyển là tình hình quân sự khẩn cấp, sân bay cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chờ đến khi phi thuyền hạ cánh, ngựa chiến và xe ngựa đã chờ sẵn ở trên sân bay.

Những nhân viên hộ tống đưa Thẩm Tú Tú và công văn lên xe ngựa, sau đó tất cả đều xoay người lên ngựa.

Đoàn người giơ roi thúc ngựa chạy như điên ra khỏi sân bay, đi thẳng đến làng.

Nhưng mới chạy ra khỏi sân bay không được xa lắm, giữa đường bọn họ gặp được Kim Phi.

Hôm nay Kim Phi vốn muốn đến thăm ruộng thí nghiệm của Ngụy Vô Nhai, nhưng mới ra khỏi thông được một chút thì nhìn thấy chiếc phi thuyền này và tấm

vải đỏ được buộc trên phi thuyền.

Biết rằng có tình hình quân sự khẩn cấp, Kim Phi không đến chỗ Ngụy Vô Nhai mà đứng đợi ở bên đường.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3313


"Về từ ngày hôm kia,' Thẩm Tú Tú ngoan ngoãn trả lời.

“Ngươi đã tìm được tên cướp biển giết cha ngươi chưa?” Kim Phi lại hỏi.

“Tìm được rồi,” Thẩm Tú Tú nói: “Các thúc thúc nhân viên hộ tống đã tìm được quê hương của bọn cướp biển, giết hết cướp biển, và bắt giữ những kẻ không bị giết mang về đây!"

"Chúng ta có nhiều người chết và bị thương không?”

"Có hai thúc thúc nhân viên hộ tống đã hy sinh," Thẩm Tú Tú cúi đầu đáp: "Bọn họ bị bệnh trên thuyền."

"Việc chữa bệnh trên thuyền đúng là một vấn đề, Kim Phi xoa đầu Thẩm Tú Tú: "Ngươi nhất định phải ghi nhớ bọn họ!"

"Vâng, ta sẽ không bao giờ quên hai thúc thúc này, bọn họ hy sinh vì để trả thù cho cha ta!" Thẩm Tú Tú gật đầu thật mạnh.

Kim Phi gật đầu, lúc này mới hỏi ra nghi ngờ lớn nhất trong lòng: "Trên đường, các ngươi đã gặp phải chuyện gì ư, làm sao về muộn như vậy?"

“Sau khi chúng ta rời khỏi Đông Dương đã đụng vào một chiếc thuyền, Thủy Oa ca ca nói rằng một tấm ván dưới thuyền bị gấy, một số trục gì đó cũng bị gấy, sau đó chúng ta đã bị người Đông Dương bao vây và đánh một trận rồi mới rời đi.”

Thẩm Tú Tú giải thích: “Lúc trở về, máy hơi nước không dùng được nên chúng †a đi rất chậm, cho nên mới về muộn.”

“Thì ra là vậy," Kim Phi đột nhiên hiểu ra.

Cuối cùng y cũng hiểu tại sao số hiệu Kim Xuyên lại về muộn.

Sau đó y mới nhận ra, nếu chỉ như vậy thì phi thuyền sẽ không đến mức phải buộc bằng lụa đỏ, nên quay đầu nhìn về phía trung đội trưởng của đội nhân viên hộ tống: “Các ngươi như này là thế nào?”

“Sáng hôm kia, trấn Ngư Khê bị tử sĩ tập kích!”

Trung đội trưởng trả lời: “Sau khi quân địch tấn công hai lần, hơn nữa sử dụng gói thuốc nổ, khiến cho rất nhiều người chết và bị thương!”

“Cái gì?” Sắc mặt Kim Phi thay đổi: “Bọn chúng lấy gói thuốc nổ ở đâu ra?”

“Ta cũng không biết.” Trung đội trưởng nói: “Trịnh tướng quân yêu cầu chúng †a quay về là cũng muốn điều tra nguồn gốc của gói thuốc nổ.”

“Nói cụ thể xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Cái này... ta vẫn luôn trực ban, những gì ta biết không quá toàn diện, tiên sinh vẫn nên đọc báo cáo đi." Trung đội trưởng trả lời: Nhóm người Trịnh tướng quân biết rõ tình hình hơn."

"Mang nó qua đây cho ta xem!" Kim Phi trực tiếp đưa tay ra.

Trung đội trưởng nhanh chóng nhảy lên xe ngựa, lấy cái rương đựng công văn ra, sau đó gỡ bỏ giấy niêm phong trước mặt Kim Phi.

Kim Phi thậm chí còn không thèm để Thiết Chùy đi kiểm tra, y trực tiếp mở cái rương ra, lấy một chồng công văn ra, ngồi trên thanh ngang phía trước xe ngựa và bắt đầu đọc.

Báo cáo của Trịnh Trì Viễn rất chỉ tiết, Kim Phi đọc khoảng hơn mười phút mới đọc xong.

Sau khi đọc xong, y nhíu mày thật chặt.

Thông qua miêu tả của Trịnh Trì Viễn, y cảm nhận được mùi âm mưu nồng nặc.

"Thiết Chùy, ngươi cũng xem qua đi,' Kim Phi đưa bản báo cáo cho Thiết Chùy.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3314


"Kíp nổ?" Kim Phi khế cau mày.

Người bình thường có thể không hiểu sự khác biệt giữa gói thuốc nổ và ngòi nổ, nhưng Kim Phi lại biết rất rõ.

Gói thuốc nổ là một gói chứa thuốc nổ, loại gói có hình dáng giống ba lô này thường có thể thấy được trong các bộ phim kháng chiến ở kiếp trước của Kim Phi, chính là gói thuốc nổ.

Còn kíp nổ là một thiết bị nổ có dạng hình ống, chính là nhét thuốc nổ vào một ống được chế tạo đặc biệt để đốt cháy và nổ, bình thường được sử dụng cho các hoạt động phá núi và khu vực khai thác mỏ.

Khi xây dựng đập Đô Giang, phương pháp được các công nhân sử dụng chính là tìm được hoa văn của tảng đá, khoan lỗ ở vị trí thích hợp, sau đó nhét ngòi nổ vào đó, sau kíp nổ có thể nổ tung núi đá thành từng mảnh, như vậy dễ dàng dọn dẹp hơn.

"Tiên sinh, ngài cũng biết, đặc điểm của gói thuốc nổ là sức công phá rất lớn, một gói thuốc nổ có thể phá hủy một tòa nhà trọ sụp đổ, phạm vi nổ là hình tròn, mà trên báo cáo nói rằng, các bức tường trong sân nơi bọn trộm ở đều bị sụp đổ, hơn nữa đều đổ ra ngoài, đè chết và làm bị thương nhiều huynh đệ, điều này phù hợp với đặc điểm của kíp nổi"

Thiết Chùy nói: "Gian nhà chính trong sân chắc chắn là đã bị gói thuốc nổ cho nổ tung, nhưng ta không có cách nào để xác nhận."

“Nếu cho ngươi đến hiện trường khảo sát một chút, ngươi có thể xác nhận được không?" Kim Phi hỏi.

"Chắc không phải là vấn đề lớn Thiết Chùy nói: "Có sự khác biệt khá lớn giữa gói thuốc nổ và kíp nổ sau khi cho nổ tung."

"Vậy thì bây giờ ngươi hãy quay về thu dọn đồ đạc và nhanh chóng lên đường đi đến Đông Hải một chuyến!" Kim Phi nói.

Thiết Chùy do dự một chút rồi nói: "Tiên sinh, bệ hạ từng nói rồi, nhiệm vụ duy nhất của ta là bảo vệ ngài, cho dù là lúc nào, cũng không thể rời đi, nếu không ngài ấy sẽ đánh gãy chân của ta... Tiên sinh, hay là ngài bàn bạc với bệ hạ một chút nhé?”

“Không sao đâu, nếu nàng ấy muốn đánh thì cứ để cho nàng ấy đánh, đi giải quyết chuyện ở Đông Hải trước rồi nói sau!" Kim Phi chẳng thèm để ý.

Thiết Chùy: ???

Nếu không phải vì thân phận của Kim Phi cao, thì bây giờ Thiết Chùy chắc là đã nhảy dựng lên chửi má nó từ lâu rồi.

Người bị đánh cũng không phải là ngài mà!

"Tiên sinh, ta đã từng trải nghiệm cảm giác bị gãy chân một lần rồi, ta không muốn trải qua lần nữa đâu!"

Vẻ mặt của Thiết Chùy đau khổ nói: "Cảm giác bị kẹt ở giữa đúng là không dễ chịu, xin ngài hãy thông cảm cho ta đi!"

"Được rồi, ta sẽ nói chuyện này với Vũ Dương." Kim Phi đá Thiết Chùy một cái.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3315


Càng nhiều người sử dụng thì xác suất đánh rơi vì các loại lý do khác nhau càng lớn.

Nhưng phạm vi sử dụng của kíp nổ khá nhỏ, nó chỉ được sử dụng khi phá núi và khai thác mỏ.

Mỗi lần trước khi sử dụng đều phải trải qua nhiều lần phê duyệt, sau khi được phê duyệt sẽ có một nhân viên hộ tống chuyên môn chịu trách nhiệm áp tải nó, lúc cho nổ cũng sẽ có người chịu trách nhiệm giám sát và xác nhận mỗi ngòi nổ đều đã được sử dụng trong các dự án đã được phê duyệt.

Vì vậy, việc mất kíp nổ là khá ít, ít nhất trong dự án ở đập Đô Giang, Thiết Chùy chưa bị mất một kíp nổ nào.

Nếu vụ nổ lần này thực sự là do kíp nổ tạo thành, Thiết Chùy có thể nghĩ được con đường dẫn đến tổn thất duy nhất là quá trình loại bỏ các kíp nổ là sản phẩm loại hai bị báo lỗi.

Kíp nổ được Kim Phi thiết kế để khai thác mỏ, bởi vì thuốc nổ quá nguy hiểm nên dù thế nào thì Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi cũng không đồng ý để y tham gia vào các công việc liên quan đến thuốc nổ, nên Kim Phi chỉ cung cấp bản vẽ thiết kế, giải thích ý tưởng cho những người sản xuất thuốc nổ mà thôi.

Toàn bộ quá trình sản xuất đều được hoàn thành bằng các thí nghiệm trong phân xưởng sản xuất thuốc nổ.

Kíp nổ là vật dụng dễ cháy nổ và rất mạnh nên tiêu chuẩn nghiệm thu do Kim Phi đặt ra cũng rất cao.

Trong trường hợp này, trong giai đoạn đầu sản xuất kíp nổ có rất nhiều sản phẩm loại hai.

Theo quy định, những sản phẩm loại hai này phải được tiêu hủy dưới sự giám sát của nhân viên giám sát.

Quy định không có vấn đề, nhưng quy định nào cũng cần phải có người thực hiện, ở đâu có người, thì ở đó sẽ có sơ hở có thể lợi dụng.

Kim Phi nghe Thiết Chùy nhắc nhở xong thì nghiêm túc gật đầu nói: “Ta sẽ sắp xếp cho ngươi đi đến phân xưởng thuốc nổ để điều tra!"

"Được rồi, ta đi Đông Hải trước!"

Thiết Chùy cũng biết tính chất nghiêm trọng của chuyện này, hành lễ với Kim Phi một cái rồi quay người rời đi.

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, Kim Phi cũng không còn tâm trạng đến thăm ruộng thí nghiệm của Ngụy Vô Nhai nữa, để cận vệ chuyển cái rương đựng công

văn ra xe ngựa, và yêu cầu người đánh xe tiếp tục lên đường.

Bản thân y thì ngồi ở trên tấm ván ở phía trước xe ngựa với người đánh xe, vừa đi vừa đọc những công văn khác.

Đợi đến khi y đọc xong, xe ngựa cũng đi tới bên ngoài sân nơi Cửu công chúa làm việc.

Kim Phi dẫn Thẩm Tú Tú đi vào trung tâm quyền lực của Xuyên Thục.

Mặc dù bây giờ đã là giữa trưa, nhưng trong sân vẫn có người ra vào như trước, gần như tất cả các nhân viên đều chạy chậm trên đường.

Không biết phòng hội nghị của viện Khu Mật đang tổ chức cuộc họp gì, đi vào sân, Kim Phi chợt nghe thấy tiếng cãi vã phát ra từ bên trong.

Đây cũng là điểm đặc sắc của chính quyền Xuyên Thục.

Trong triều đình Đại Khang cũ, cho dù các đại không ưa nhau thì họ cũng sẽ duy trì phong thái của người đọc sách, hiếm khi cãi nhau trên triều đình.

Nhưng chính quyền Xuyên Thục thì khác, đôi khi một chính sách nào đó xuất hiện quan điểm trái ngược, hai bên sẽ khiến cho nước miếng bay tứ tung, đập bàn đập ghế cũng không phải là chuyện hiếm thấy, không giằng co được thì bọn họ sẽ

đi tìm Cửu công chúa hoặc Kim Phi để phân tích đúng sai.

Kim Phi đã quen với chuyện này từ lâu rồi, cũng lười đi xem bọn họ đang tranh cãi cái gì, lập tức đi thẳng đến ngự thư phòng nơi Cửu công chúa làm việc.

Kim Phi vừa nhìn thấy tấu chương đã thấy đau đầu, bình thường hiếm khi đến ngự thư phòng.

Nữ nhân viên hộ tống canh cửa nhìn thấy Kim Phi thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nhanh chóng hành lễ: “Tiên sinh!”

"Bệ hạ đâu?" Kim Phi hỏi. Nếu như Cửu công chúa ở trong này thì chính Châu Nhi sẽ canh cửa.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3316


Vừa vào phòng Cửu công chúa đã nhìn thấy Thẩm Tú Tú rụt rè đứng bên cạnh Kim Phi.

“Phu quân, cô bé này là ai?” Cửu công chúa hiếu kỳ hỏi.

“Cô bé tên là Thẩm Tú Tú, người trong nhà đều bị cướp biển hại rồi, đám cướp mà biển số hiệu Kim Xuyên truy sát chính là đám đã hại gia đình cô bé.”

Kim Phi giải thích đơn giản về thân phận của Thẩm Tú Tú, sau đó nói với Thẩm Tú Tú: “Tú Tú, đây chính là hoàng đế bệ hạ của Đại Khang chúng tal”

Ở trên phi thuyền, nữ nhân viên hộ tống đã dạy Thẩm Tú Tú một số lễ nghỉ đơn giản, Thẩm Tú Tú vừa nghe thấy thân phận của Cửu công chúa, nhanh chóng dựa theo nữ nhân viên hộ tống dạy cô bé, quỳ xuống với Cửu công chúa.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuết”

Thẩm Tú Tú dập đầu với Cửu công chúa: “Đa tạ bệ hạ và quốc sư đại nhân đã giúp nhà ta báo thùi”

“Con bé này, không phải đã nói không được dập đầu sao?” Kim Phi đưa tay kéo Thẩm Tú Tú dậy.

Cửu công chúa không quan tâm đ ến Thẩm Tú Tú, vẻ mặt kinh ngạc hỏi Kim Phi: “Số hiệu Kim Xuyên đã về chưa?”

Phản ứng của cô ấy giống với Kim Phi, lúc đó đã ý thức được số hiệu Kim Xuyên về rồi, cũng cảm thấy Kim Phi gọi cô ấy về cũng là vì chuyện này.

Số hiệu Kim Xuyên là một chiếc thuyền lầu di chuyển bằng máy hơi nước, ngoài trừ thuyền bọc thép số hiệu Thái Bình, nó cũng đại diện có kỹ thuật tiên tiến nhất của Xuyên Thục.

Lần này đến nước X để truy sát cướp biển, cũng là hành động vĩ đại chưa từng có trong lịch sử vương triều trung nguyên.

Số hiệu Kim Xuyên trở về quả thật là một chuyện vô cùng quan trọng đáng để Kim Phi gọi cô ấy và mấy người Thiết Thế Hâm trở về một chuyến.

“Số hiệu Kim Xuyên quay về rồi.” Kim Phi gật đầu, sau đó nói: “Nhưng ta gọi các nàng qua không phải vì chuyện này.”

Cửu công chúa ngơ người ra, sau đó hỏi: “Vậy là vì điều gì?”

Kim Phi không trả lời mà là cúi đầu nhìn Thẩm Tú Tú: “Tú Tú cô nương, tiếp đến ta có một số chuyện cần thảo luận, ngươi theo tỷ tỷ này đến nhà ta trước, nghỉ ngơi trước đợi ta làm việc xong rồi mới đến tìm ngươi được không?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3317


Không dễ dàng gì đợi được Cửu công chúa xem xong phần tấu chương đầu tiên, hai người nhanh chóng nhận lấy tấu chương.

Sau đó cuối cùng bọn họ biết vì sao Kim Phi cắt ngang hội nghị kêu bọn họ qua đây rồi.

Ngoại trừ chiến dịch kênh Hoàng Đồng ở Hi Châu và trận chiến trấn thủ thành Du Quan rất ít khi nhân viên hộ tống xuất hiện thương vong lớn như vậy.

Vụ nổ lần này tuyệt đối có thể nói là lần đột kích kinh khủng nhất rồi.

“Chúng ta quản lý nghiêm ngặt với gói thuốc nổ như vật, bọn chúng từ đâu kiếm được thuốc nổ vậy?”

Tiểu Ngọc hỏi ra nghỉ vấn trong lòng Thiết Thế Hâm. “Thiết Chuỳ nghi ngờ đối phương sử dụng không phải thuốc nổ mà là kíp mìn.”

Kim Phi nói suy đoán của Thiết Chuỳ ra: “Ta đã cho Thiết Chuỳ đến trấn Ngư Khê thăm dò rồi.”

“Chàng kêu Thiết Chuỳ đi Đông Hải rồi ư?” Cửu công chúa nhíu mày nói.

“Đúng vậy.” Kim Phi gật đầu nói: “Anh ta là người hiểu kíp mìn nhất, anh ta là người thích hợp nhất để thăm dò hiện trường.”

“Vậy gần đây chàng chú ý chút, cố gắng đừng ra khỏi làng, nếu như buộc phải ra ngoài nhất định phải mang theo nhiều người chút!” Cửu công chúa nhắc nhở.

Không sợ lúc trộm ra tay chỉ sợ lúc trộm đang rình rập.

Bây giờ suy nghĩ đầu tiên của Cửu công chúa chính là nghỉ ngờ, đây lại là kế hoạch của mưu sĩ nào đó đối phó Kim Phi.

Tuy Thiết Chuỳ trông có vẻ cà lơ phất ngơ nhưng đối với sự bảo vệ của Kim Phi dường như làm được đến không lộ sơ hở.

Kim Phi phái anh ta đến Đông Hải, đội cận vệ nói không chừng sẽ xuất hiện lỗ hổng.

Tuy Cửu công chúa không có bất cứ chứng cứ nào nhưng suy nghĩ này đã nảy ra ngay, hơn nữa còn không gạt đi được.

“Ta biết rồi.” Kim Phi cũng ý thức được sự căng thẳng của Cửu công chúa, trịnh trọng gật đầu,

Cửu công chúa cũng biết bây giờ lo lắng những chuyện làm theo lời đồn này là hao tổn tinh thần vì thế ép buộc bản thân vứt bỏ suy nghĩ này, sau đó quay đầu nhìn sang Tiểu Ngọc: “Gần đây Hàn Phong đang ở đâu?”

“Bây giờ có lẽ Hàn đại ca ở gần đất Tần, nhưng vị trí cụ thể thần cũng không

Tiểu Ngọc trả lời: “Nếu như bệ hạ cần thì thần có thể sắp xếp người đi hỏi thử”

Cuộc chiến gián điệp từ trước đến nay chỉ có đám người Tấn vương phái gian tế xâm nhập và Xuyên Thục và Đông Hải, cục tình báo vẫn luôn không ngừng phái người thâm nhập vào thế lực khác để thăm dò tình báo.

Nếu như cục tình báo là đơn vị đặc vị vậy thì bây giờ Hàn Phong chính là thủ lĩnh đặc vụ lớn nhất Đại Khang.”

Sản vật đất Tân phong phú, hơn nữa nhân viên vận chuyện đã từng chiếm lĩnh, có được cơ sở quần chúng rất mạnh, là một mảnh đất bị mất mà Cửu công chúa dự định thu hồi lại.

Bây giờ đất Tân có các loại thế lực rắc rối phức tạp, có tay sai phái Tân vương để lại, cũng có nơi của quyền quý, gia tộc giàu có, Tấn vương và Đảng Hạng cũng không rảnh rỗi, cũng sắp xếp không ít gian tế ở đất Tân xúi giục người dân, ngăn cản bước tiến của nhân viên hộ tống thu phục đất Tần.

Sau khi trận chiến Hi Châu kết thúc, Kim Phi quyết định không nhanh chóng mở rộng mà là áp dụng phương pháp ổn định để bình định đất Tân, trung nguyên và Giang Nam.

Bây giờ trận chiến Hi Châu đã kết thúc mấy tháng, trong thời gian mấy tháng này Cửu công chúa điều đi không ít nhân viên hộ tống và binh lính từ các nơi, tạo thành một cánh quân Bắc phạt ở nơi biên giới Tân Xuyên.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3318


Cửu công chúa hiếm khi tự xưng là trẫm trước mặt Kim Phi, một khi tự xưng như vậy tức cô ấy đang nói ở góc độ của một Hoàng đế.

Kim Phi cũng hiểu rõ chuyện này, thế nên mới suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời: "Đất Tần đúng là quan trọng hơn nhưng rong biển và cá muối ở Đông Hải cũng rất quan trọng, nên chúng ta không thể mất được!"

“Đương nhiên không thể mất Đông Hải, Cửu công chúa gật đầu tán thành, sau đó đổi chủ đề: “Nhưng trận chiến ở Đông Hải không phải là đao thương, nhiều người đâu có nghĩa là hữu dụng. Phu quân, chẳng phải chàng đã cho Thiết Chùy qua đó rồi sao? Bên ta cũng sẽ sắp xếp thêm một ít người đến hỗ trợ là được. Không nhất thiết phải điều Hàn Phong đến!”

"Được rồi!" Kim Phi khẽ gật đầu.

Cửu công chúa nói đúng, những gì đang diễn ra ở Đông Hải là một cuộc chiến không có khói thuốc súng.

Sự cạnh tranh trong loại chiến tranh này không cần vũ lực, mà là khả năng hoạt động của mật thám hai bên.

Suy cho cùng chế độ Xuyên Thục cũng chỉ mới được thành lập, bối cảnh của Kim Phi quá yếu và nhân tài được vun đắp thích hợp cũng quá ít.

Cũng may, lãnh thổ Đông Hải bây giờ đã là của chế độ Xuyên Thục, bọn họ chính là thế lực của chế độ có thể chịu được sai sót lớn, trước mắt vẫn chiếm thế chủ động.

Trong trường hợp này, đúng là không cần điều Hàn Phong đến Đông Hải.

Thấy Kim Phi không phản đối mình, Cửu công chúa quay đầu nhìn qua Tiểu Ngọc: “Vừa rồi ngươi cũng đã nghe Quốc sư phân tích rồi, ngươi ở đây bố trí nhân lực, lập tức điều tra xưởng thuốc nổ, cẩn thận kiểm tra đối chiếu việc tiêu hủy toàn bộ gói thuốc nổ và kíp mìn.

Chuyện này rất quan trọng. Một khi phát hiện ra điểm đáng ngờ, dù có liên quan đến ai đi nữa nên bắt thì cứ bắt, nên xét xử thì cứ xét xử!”

Chất nổ là mặt hàng dễ cháy nổ, thậm chí còn có hệ số nguy hiểm rất lớn, vì lý do an toàn khi mới thành lập xưởng thuốc nổ nên phần lớn công nhân trong đó đều là tử tù.

Những người này đều bị giám sát chặt chế, khả năng lấy được thuốc nổ rất mỏng manh nên Cửu công chúa tin rằng nếu quá trình tiêu hủy có vấn đề thì rất có thể là nằm ở phía ban quản lý.

Có thể nói thuốc nổ là một trong những thứ chiến lược quan trọng nhất ở Xuyên Thục, cơ bản việc quản lý xưởng thuốc nổ đều là những người dân địa phương đáng tin cậy.

Thời phong kiến, giao thông đi lại bất tiện, hầu hết con gái gả chồng đều ở làng mình hoặc làng lân cận nếu gả chồng đến trấn bên cạnh thì đã coi như là gả chồng xa.

Trong trường hợp này, mối quan hệ trong làng sẽ rất phức tạp, ai nói chuyện với ai cũng có thể dính đến họ hàng thân thích.

Kim Xuyên là nơi lập nghiệp của Kim Phi, và hiện tại có nhiều người Kim Xuyên nắm giữ các vị trí cấp cao trong các ngành sản xuất khác nhau.

Nên bắt giữ một người địa phương Kim Xuyên, rất dễ kéo đến một loạt người dân địa phương.

Tiểu Ngọc cũng là người địa phương, Cửu công chúa có chút lo lắng khi điều tra vụ án cô ấy sẽ có chút kiêng ky.

Tiểu Ngọc rèn luyện lâu như vậy, cũng đã không còn là cô gái ngây thơ đơn giản như trước kia nữa nên đã lập tức nghe được ẩn ý của Cửu công chúa.

Nên cô ấy lập tức đứng lên hứa hẹn: "Xin bệ hạ hãy yên tâm. Chuyện này dù có tra ra ai thì thần cũng sẽ điều tra đến cùng. Thần nhất định sẽ không dung thứ

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom