Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3279


“Cướp biển đáng chết!” Đại Cường tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Sau này nếu gặp phải cướp biển như thế thì giết không tha”.

"Chúng ta chưa bao giờ để người nước X đến gần số hiệu Kim Xuyên, hai người huynh đệ này không phải chết trong tay cướp biển mà là vì bệnh tật."

Đại Cường nói: “Không biết hai người huynh đệ này bị làm sao, sau khi lên tàu không lâu thì bắt đầu bị tiêu chảy, quân y đã dùng đủ mọi cách cũng không thể ngăn chặn được."

"Cái này...' Đại Cường nghe được lời này thì có chút bất đắc dĩ.

Thời gian thành lập của quân y chưa lâu, lứa nữ quân y đầu tiên mới hành nghề được một, hai năm, kinh nghiệm còn hạn chế.

Đối phó với những chấn thương đơn giản không phải là vấn đề lớn, nhưng khi gặp phải những căn phức tạp thì việc đối phó lại trở nên khó khăn.

Nếu như ở trên bờ, các nữ quân y còn có thể tiến hành hội chẩn hoặc cầu xin Ngụy Vô Nhai giúp đỡ, nhưng khi ở trên thuyền thì chỉ có thể dựa vào chính bản thân, nếu không tìm ra nguyên nhân gây bệnh thì không có cách nào chữa trị.

“Đúng rồi, bắt được nhóm cướp biển đó chưa?" Trịnh Trì Viễn thay đổi chủ đề. “Bắt được rồi!”

Ngưu Xuyên Tử trả lời: "Bọn ta đã tìm được trấn nhỏ tên Xích Tỉnh mà tù binh đã kể, nam nhân trên trấn đó bị chúng ta giết hơn một nửa, còn lại bị chúng ta đưa lên thuyền, trên đường đi có bảy, tám người chết, hiện giờ còn lại hai mươi, ba mươi người sống, Trịnh tướng quân, ngài xem nên xử lý như thế nào?”

"Ngươi xác định bọn họ chính là đám cướp biển đã sát hại thuyền đánh cá của nhà họ Thẩm và làng chài sao? Trịnh Trì Viễn nói: “Đừng nhầm lẫn đấy!”

“Trịnh tướng quân yên tâm đi, không thể sai được!”

Ngưu Xuyên Tử trả lời: “Cho đến khi đến Đông Dương, chúng ta mới biết rằng những năm này cướp biển không chỉ cướp lương thực của chúng ta mà còn cướp những cô nương của Đại Khang chúng ta về để làm trâu làm ngựa, khi chúng ta vừa đến Đông Dương thì đã thấy các cô nương của Đại Khang chúng ta đang lao động trên biển.

Những cô nương đó nghe tin chúng ta đến từ thủy quân Đại Khang đến Đông Dương để giết cướp biển đều tranh nhau dẫn đường cho chúng ta!

Ta hỏi bọn họ thì họ nói rằng những nam nhân ở trấn Xích Tỉnh đều là cướp biển kiếm sống bằng cách cướp bóc các làng chài của chúng ta ở Đông Hải, một ngày trước khi chúng ta đi, nam nhân ở trấn Xích Tỉnh vừa trở về từ Đông Hải, trên thuyền đều chất đầy đồ vật cướp bóc được.

Khi chúng ta đuổi đến trấn Xích Tỉnh, bọn họ còn chưa dỡ xong đồ cướp được, tem trên mấy thỏi bạc đó cũng trùng khớp với tem của người bản địa bọ cướp.

"Vậy xem ra ngươi không tìm nhầm người!”

Trịnh Trì Viễn nghiến răng nghiến lợi nói: "Trước tiên treo bọn khốn này vào thủy lao, sau khi ta xin chỉ thị của tiên sinh thì sẽ giế t chết bọn chúng!"

"Giế t chết bọn chúng!" Ngưu Xuyên Tử và Thủy Xuyên cũng làm theo, siết chặt nắm đấm.

Sau đó, Trịnh Trì Viễn và Đại Cường hỏi về một số chỉ tiết của chuyến viễn chinh, hỏi liên tục đến khi trời sáng mới để hai người bọn họ rời đi.

Một bên khác, sau khi xác nhận thân phận của số hiệu Kim Xuyên ở xưởng đóng thuyền, số hiệu Quảng Nguyên đã được phái đi kéo số hiệu Kim Xuyên.

Khi hai người đuổi đến bến tàu, đúng lúc số hiệu Kim Xuyên tiến vào cảng, các thủy thủ và các nhân viên hộ tống đều đứng trên boong nhìn về bến tàu như chưa từng được đến nơi này.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3280


"Không sao đâu, bệ hạ và Kim tiên sinh đều không phải người nhỏ nhen như vậy!"

Thuyền phó Ngưu Xuyên Tử vốn xuất thân từ nhân viên hộ tống không để ý chút nào: “Khi ở trong làng chúng ta vẫn thường hét “đội trưởng vạn tuế”, “đại đội trưởng vạn tuế”. Khi Hạ Nhi phu nhân phát tiền lương cho chúng ta, chúng ta cũng sẽ hét lên “Hạ Nhi phu nhân vạn tuế”, tiên sinh và bệ hạ nghe được rất nhiều lần rồi, không sao đâu.”

Thật ra chủ yếu những người hò hét “vạn tuế” vừa rồi đều là nhân viên hộ tống.

Chỉ có một số thủy thủ nhất thời xúc động mà hét lên vài câu.

Mặc dù Ngưu Xuyên Tử đã nói như vậy, nhưng Lạc Thủy Xuyên vẫn sợ hãi.

Anh ta cầm lấy đồng la lên gõ vài cái để trấn áp tiếng ồn ào, sau đó hét lên: "Khi về mọi người đừng quên viết báo cáo, trước trưa mai phải nộp báo cáo đấy nhét”

Lúc trước sau khi tiêu cục Trấn Viễn được thành lập, mỗi lần sau khi kết thúc mỗi nhiệm vụ chiến đấu, Kim Phi đều sẽ gọi Trương Lương đến để hỏi chỉ tiết về hoạt động tác chiến, sau đó tóm tắt những thiếu sót của hành động.

Trương Lương cảm thấy đây là một cách rất hay để quan quân và binh lính suy ngẫm và tích lũy kinh nghiệm, nên cũng tiếp tục thói quen này, sau mỗi lần kết thúc hoạt động đều sẽ nói chuyện với quân quan dẫn đội.

Sau này có lớp xóa mù chữ, các quân quan đều đã biết chữ nên Trương Lương yêu cầu bọn họ viết báo cáo sau chiến tranh.

Với việc phát triển của các giờ đây lớp học xoá nạn mù chữ, việc viết báo cáo đã trở thành một truyền thống ở tiêu cục Trấn Viễn.

Báo cáo không có yêu cầu về kiểu chữ, càng không yêu cầu tài năng văn chương, nhưng tất cả những người tham gia cuộc chiến sau khi trở về đều phải viết một bản.

Đây cũng trở thành điều mà nhiều binh lính lo sợ nhất.

Kim Phi cũng biết chuyện này, nhưng viết báo cáo không chỉ để binh lính suy ngẫm về khuyết điểm, tổng kết kinh nghiệm mà còn để binh lính củng cố kết quả học tập của lớp xóa mù chữ, nên thay vì dừng lại, y đã đích thân ký mệnh lệnh

ủng hộ cách làm này.

Sau khi Trịnh Trì Viễn nghe được chuyện này thì cảm thấy không tồi nên cũng bắt đầu mở rộng với thủy quân.

Các thủy thủ và các nhân viên hộ tống vừa nghe tin phải viết báo cáo thì lập tức sa sầm mặt.

Vốn tưởng rằng lần này trở về sẽ không phải viết nữa, nhưng kết quả vẫn không chạy thoát được.

Nhưng đây là mệnh lệnh do đích thân Kim Phi ký, bọn họ dù có không muốn đến đâu thì cũng không thể làm gì được.

Trên toàn bộ boong tàu, chỉ có Thủy Oa là người cười vui vẻ nhất.

Bởi vì cậu bé mới gia nhập thủy quân không lâu, chưa học lớp xóa mù chữ, lại không đọc được một chữ nào nên không cần viết báo cáo.

Trong mấy tháng lênh đênh trên biển, các thủy thủ và các nhân viên hộ tống nhàn rỗi buồn chán, luôn trêu chọc cậu bé và cô bé Thẩm Tú Tú lần nào cũng,

khiến Thủy Oa đỏ mặt mới dừng tay.

Giờ đây nhìn thấy các thủy thủ và các nhân viên hộ tống đần thối mặt mũi thì Thủy Oa vô cùng vui vẻ.

Thẩm Tú Tú đi phía sau Thủy Oa cũng cười đến nheo mắt lại.

Ngưu Xuyên Tử thấy Thủy Oa vui vẻ như vậy thì tức giận, chỉ vào Thủy Oa quát: "Thủy Oa, nhóc con này, ngươi đừng vội mừng, đợi khi kỳ nghỉ kết thúc, ngươi mang theo Thẩm Tú Tú lập tức đến học lớp xóa mù chữ cho ông đây!”

'Ợ!"

Thủy Oa nghe vậy, kinh ngạc đến mức trực tiếp ợ hơi, quay người chạy xuống gầm thuyền.

“Thủy Oa ca, huynh đợi ta với!”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3281


Nghe Thủy Oa nói thế, Thẩm Tú Tú lập tức nở nụ cười, cô bé bước lên một bước ôm lấy cánh tay cậu bé.

Thủy Oa vốn không có ý thức sự khác biệt giữa nam và nữ, nhưng ở trên thuyền, cậu bị thủy thủ và nhân viên hộ tống trêu chọc nhiều, nên rốt cuộc cậu cũng biết thẹn thùng.

Sau khi bị Thẩm Tú Tú ôm cánh tay, cậu muốn giấy ra theo bản năng, nhưng nghĩ đến thân thế của cô bé, cậu lại nhịn xuống.

Hai người, một trước một sau, đi dọc theo đường nhỏ ven biển tiến về phía bắc.

Vừa đi không xa, Thủy Oa đã nhìn thấy một cụ già còng lưng trên con đường nhỏ, đang lảo đảo chạy chậm về phía trước.

Thủy Oa nhìn kĩ, hóa ra đúng là ông Quy.

Trong ấn tượng của cậu bé, ông Quy người cũng như tên, làm gì cũng chậm rì rì.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy ông Quy chạy. Thủy Oa kéo tay Thẩm Tú Tú cùng chạy.

Mấy tháng không gặp, ông Quy dường như đã già hơn, lưng cũng còng hơn nữa.

“Ông Quy, sao ông lại đến đây?” Thủy Oa thở hồng hộc, hỏi.

“Anh hùng viễn chinh của chúng ta đi tiêu diệt thổ phỉ đã về, ông phải đi đón đây này!”

Ông Quy cười trêu.

Ban đầu ông ấy định đi đánh cá từ sáng sớm, nhưng vừa đến bờ biển thì nghe nói số hiệu Kim Xuyên đã trở lại, ông Quy một lòng lo lắng cho Thủy Oa.

Thủy Oa chính là người thân duy nhất của ông Quy, sau khi số hiệu Kim Xuyên rời bến, ông Quy vẫn luôn lo lắng cho Thủy 0a.

Lo lắng hãi hùng, chờ đợi mòn mỏi đã lâu, rốt cuộc chờ đến ngày số hiệu Kim Xuyên quay về.

Ngay cả thuyền của mình ông Quy cũng không màng, ông vội vàng chạy dọc bờ biển hướng về chợ.

Nhìn thấy Thẩm Tú Tú nắm chặt vạt áo của Thủy Oa, ông Quy càng cười vui hơn.

Khuôn mặt già đầy nếp nhăn giờ như một bông hoa cúc nở rộ: “Thủy Oa, đấy là cô bé con nhà ai?”

“Cô ấy tên là Thẩm Tú Tú, người nhà bị cướp biển hại chết, lần này chúng cháu đi Đông Dương là báo thù cho cô ấy đấy!”

Thủy Oa nói: “Thái đại ca bảo cháu chăm sóc cô ấy, cháu thấy cô ấy không có nhà, nên mang cô ấy về cùng!”

Ở trên thuyền, Thẩm Tú Tú đã nghe Thủy Oa nhắc đến ông Quy không biết bao nhiêu lần rồi, cô bé thấy ông Quy đang nhìn mình thì đỏ mặt, buông vạt áo của Thủy Oa ra, quỳ trên mặt đất dập đầu trước ông Quy: “Ông Quy, Tú Tú xin dập đầu trước ông!”

“Mau đứng lên mau đứng lên!”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3282


Thẩm Tú Tú do dự một lát, không nói gì.

Nhưng người già tâm tư tỉ mỉ, tuy ông Quy chưa từng được đi học, nhưng ông đã sống vài thập niên, suy nghĩ của Thẩm Tú Tú sao có thể qua mắt ông?

Ông cười tủm tỉm, hỏi: “Có phải căn nhà này có người chết rồi không?”

“Ông biết rồi ạ?” Thẩm Tú Tú kinh ngạc hỏi: “Ông biết rồi mà còn mua sao ông?”

Gô bé chính là người dân địa phương của trấn Ngư Khê, hai năm trước, có một ông lão ngư dân ở trong ngôi nhà này, sau đó ông ấy lại chết trong nhà, lúc ấy con trai ông ấy lại ra khơi đánh cá, ông lão ngư dân chết mấy ngày rồi mới được đứa con phát hiện.

Thời đại phong kiến khá là kiêng kị vấn đề này, trước khi lâm chung, rất nhiều người già được nâng vào nằm lên đống rơm rạ trong phòng bếp để trút hơi thở cuối cùng.

Đây cũng là lý do vì sao nhà ở của trấn Ngư Khê được người người tranh mua, nhưng ngôi nhà này vẫn không bán đi được.

“Người chết rồi thì còn sợ gì nữa?” Ông Quy lắc đầu, nói: “Khi ông ra khơi đã thấy nhiều người chết rồi, nếu người anh em đã chết ở chỗ này có quay lại, thì hai ông già này vừa hay có thể trò chuyện với nhau.”

“Đúng đó, người chết có gì đáng sợ đâu, không biết bao nhiêu lần ta ngủ trên bãi tha ma rồi.”

Thủy Oa chẳng hề để tâm, cậu bé vỗ ngực, tỏ vẻ mình là người dũng cảm.

Nhưng Thẩm Tú Tứ vẫn hơi sợ: “Ông Quy ơi, nhà cháu khá lớn, giờ cũng không có ai ở, không bằng ông bán cái nhà này, rồi dọn đến nhà cháu ở đi?”

“Không cần, ông thấy ở chỗ này cũng rất tốt.”

Ông Quy khoát tay, thấy Thẩm Tú Tú vẫn muốn nói gì, ông xoay người đi vào phòng bếp hấp cá luôn.

“Tú Tú, ông Quy từng nói, ổ vàng ổ bạc cũng không thoải mái bằng ổ chó của mình, ông đã mua căn nhà này rồi, thì nơi này chính là nhà của bọn ta.”

Thủy Oa nói: “Ông Quy nói, con người ra ngoài làm việc thì phải có tổ ấm của mình, chỉ có tổ ấm của chính mình mới là vững chắc nhất.”

“Nhưng mà đẳng nào nhà của ta cũng không có ai ở, cha ta từng nói, trong nhà phải có người ở mới lâu dài được, nếu không ngôi nhà đó sẽ hỏng sớm.” 'Thẩm Tú Tú nói: “Để ông Quy qua đó ở, cũng coi như là để ông trông nom nhà

cửa của ta.”

“Giờ muội đã báo được thù rồi, muội còn muốn đi thuyền nữa sao?” Thủy Oa hỏi.

“Đi chứ” Thẩm Tú Tú gật đầu: “Nếu không có thủy quân, cả đời này ta sẽ không báo thù được, phần ân tình này, cả đời ta cũng không thể trả hết.

Cha ta từng nói với ta và anh của ta rằng, làm người phải biết cảm ơn, chỉ cần thủy quân không đuổi ta, thì cả đời này, ta sẽ mãi ở thủy quân!”

Thủy Oa là người ngưỡng mộ Kim Phi, nghe Thẩm Tú Tú nói thế, cậu vội nhắc nhở: “Còn có quốc sư đại nhân, ta nghe Thuyên Tử ca nói, ngài ấy đã hạ lệnh cho thủy quân đến Đông Dương bắt cướp biển đó!”

“Đúng, còn cả quốc sư đại nhân và phu nhân Tiểu Bắc nữa, họ cũng là ân nhân của ta!” Thẩm Tú Tú gật đầu.

“Thế muội có muốn cảm ơn bọn họ không?”

“Đương nhiên là có!”

“Vậy ta dẫn muội đi gặp họ để cảm ơn nhé?” Thủy Oa hỏi.

“Tuyệt vời quá, Thẩm Tú Tú vui mừng nói: “Ta chắc chắn phải dập đầu cảm ơn quốc sư đại nhân, phu nhân Tiểu Bắc, và cả tướng quân Trịnh của thủy quân nữa!”

“Thế thì chờ sau khi ăn xong, ta dẫn muội đi nhé?” Thủy Oa nói.

Thẩm Tú Tú chưa kịp gật đầu thì đã bị ông Quy đi từ phòng bếp ra cắt ngang.

“Thủy Oa, thôi đừng nghĩ nữa, quốc sư đại nhân và phu nhân Tiểu Bắc đã về rồi!”

Thủy Oa nghe thế thì như bị sét đánh, cậu bé ngẩn ra: “Quốc sư đại nhân về lúc nào vậy ạ?”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3283


“Vì sao Kim tiên sinh lại trở về rồi chứ?”

Thủy Oa còn thất vọng hơn cả ông Quy, cũng không đề cập đến việc đưa 'Thẩm Tú Tú đến cảm ơn, cậu bé ngồi xổm trong góc giận hờn.

Ông Quy cũng ở bên cạnh thở dài.

Dù Thẩm Tú Tú có đần độn đến đâu thì bây giờ cô bé cũng đã hiểu được một chút.

“Thủy Oa ca, huynh đừng nản lòng, không phải chúng ta có mười ngày nghỉ hay sao? Nếu muốn gặp Kim tiên sinh, chúng ta có thể đến Xuyên Thục tìm ngài ấy"

Thẩm Tú Tú an ủi.

“Kim tiên sinh ở Xuyên Thục, chúng ta ở Đông Hải, thời gian mười ngày sao có thể đủ được?” Thủy Oa nói: “Muội chưa bao giờ đến Xuyên Thục nên không biết Xuyên Thục xa đến mức nào!”

Ông Quy nghe Thẩm Tú Tú nói, trong lòng cảm động: “Thủy Oa, nếu cháu quay về thì sẽ khác với chúng ta, giờ đây cháu đã là thủy quân, nên chắc có thể dùng ca-nô, nếu chạy nhanh một chút thì chỉ mười ngày là đủ!”

“Đúng vậy, giờ đây cháu đã là thủy quân, cháu có thể đi bằng ca-nô.

Hai mắt Thủy Oa chợt sáng lên, rồi lại ảm đạm: “Nhưng mà Kim tiên sinh bận như thế, dù cho chúng ta đến được Xuyên Thục thì ngài ấy có gặp chúng ta hay không?”

“Nếu cháu tự mình đi thì có thể sẽ không gặp được Kim tiên sinh, nhưng có thể mang theo Tiểu Tú Túi”

Ông Quý chỉ chiêu giúp đỡ: “Khi đến Xuyên Thục, Tiểu Tú Tú cứ nói cháu đến để cảm ơn quốc sư đại nhân đã giúp cháu báo thù. Với tính cách của quốc sư đại nhân, nếu biết cháu từ xa đến để cảm ơn ngài ấy, chắc chắn sẽ đến gặp cháu!”

"Đúng, đúng!" Thủy Oa nghe được lời này lại vui vẻ: "Tú Tú, không phải muội nói lúc trước Tiểu Bắc phu nhân muốn để muội đến thương hội Kim Xuyên hay sao, chúng ta đến Xuyên Thục thì đi tìm Tiểu Bắc phu nhân trước!”

Thẩm Tú Tú nghe vậy, lông mày nhỏ nhíu lại, do dự nói: "Thủy Oa ca, ta rất muốn giúp huynh, nhưng ta không muốn đến thương hội Kim Xuyên, ta muốn ở lại thủy quân!”

“Ta không bảo muội đi gia nhập thương hội Kim Xuyên, chỉ là để muội đi tìm Tiểu Bắc phu nhân tiến cử, như thế thì chúng ta sẽ dễ gặp được quốc sư đại nhân hơn!” Thủy Oa nói.

'Thẩm Tú Tú còn có chút do dự, nhưng nghĩ tới khi ở trên thuyền Thủy Oa đã chăm sóc cô bé rất tốt nên gật đầu: “Được thôi!”

“Vậy sau khi ăn cơm xong chúng ta sẽ đi tìm Thái đại ca phê chuẩn.” Thủy Oa hào hứng nói.

Mặc dù sản lượng ca-nô đã cao hơn trước nhưng vẫn chưa đủ cho mục đích quân sự và chưa được đưa vào sử dụng dân dụng.

Người bình thường muốn đi ca-nô là rất khó nhưng đối với thủy quân thì không phải là vấn đề lớn.

Thẩm Tú Tú cắn môi nói: “Thủy Oa ca, báo được thù rồi, ta muốn về bái lạy cha và ca ta một cái, đợi bái lạy xong sẽ cùng huynh đi xin phê chuẩn được không?”

Mặc dù Thủy Oa sốt ruột nhưng cậu bé cũng biết mình nên tỏ lòng kính trọng với người thân của Thẩm Tú Tú.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3284


Ông Quy vẫn không cam lòng: “Nếu cháu thực sự muốn làm việc thì giúp ông nhặt rau đi!”

Thẩm Tú Tú thấy Thủy Oa đã đi ra sau bếp, cũng không gượng ép nữa, nhận giỏ rau từ tay ông Quy, ngồi sang một bên nhặt rau.

Ông Quý thấy Thủy Oa đang nấu rồi lại nhìn Thẩm Tú Tú đang nhặt rau, gương mặt già nua lại nhăn thành một đóa hoa cúc.

'Thủy Oa và Thẩm Tú Tú đều còn rất nhỏ, ông ấy cũng không nghĩ ngợi gì cả, chỉ là đột nhiên cảm thấy bản thân đều có cả cháu trai và cháu gái.

Hơn nữa, ông ấy sống ở Đông Hải rất tốt, mua một chiếc thuyền nhỏ, thỉnh thoảng ra khơi đánh cá cũng đủ cho ông ấy sống một mình.

Người huynh đệ ngày xưa thả bè bên phía xưởng đóng tàu giờ đây cũng đã kiếm được tiền, thường xuyên đến thăm ông ấy, có khi còn ở nhà ông ấy vài hôm.

Một thời gian trước, ông ấy vẫn rất lo lắng cho Thủy Oa, giờ đây Thủy Oa cũng đã trở về.

Ông Quy đã sống phần lớn cuộc đời, cũng vật lộn ở tầng thấp nhất phần lớn cuộc đời, giờ đây ông ấy đột nhiên cảm thấy cuộc đời mình đã có bước tiến.

"Tú Tú, cháu có ăn được hoa tiêu không?” Ông Quy đi vào phòng rồi lấy ra một chiếc túi vải.

Bên trong chứa hoa tiêu khô mà ông bạn già của ông ấy mang về từ Xuyên Thục.

“Có thể ăn, có thể ăn!” Thẩm Tú Tú vui vẻ nói: "Khi ở trên thuyền mọi người đều thích ăn hoa tiêu, Khi chúng ta khởi hành, Thủy Oa mang hoa tiêu lên thuyền, Lão Trương thúc ở trong bếp cũng lựa hết hoa tiêu Xuyên Thục dùng trong món

cá muối ra, mỗi khi nấu ăn thì cho một ít, rất ngon.

Đáng tiếc hoa tiêu quá ít, mặc dù Lão Trương thúc không nỡ bỏ nhưng hết rất nhanh.

“Hoa tiêu trong cá muối không còn vị nữa, sao có thể ăn được?”

Ông Quy đặt túi vải lên bàn: “Thủy Oa, khi cháu xuống thuyền xin phê chuẩn thì tặng số hoa tiêu này cho nhà bếp nhé!”

“Ông không ăn sao?” Thủy Oa hỏi. Cậu bé biết rằng hầu như bữa nào ông Quy cũng ăn hoa tiêu. “Hai ngày nữa Đông thúc của cháu đến đây rồi, ông ấy sẽ mang cho ông!”

Người lớn tuổi đều như thế, có đồ ăn ngon thì không nỡ để bản thân ăn mà sẽ để cho con cái lấy đi làm việc.

Vì thế, đời trước của Kim Phi có câu nói, người mua rượu cao cấp hiếm khi tự mình uống, còn người uống rượu cao cấp hầu như không tự mua.

Thủy Oa còn nhỏ nên không quan tâm, vừa gật đầu vừa nhóm lửa nói: "Được, lát nữa cháu sẽ gửi cho Lão Trương thúc, chắc chắn thúc ấy sẽ rất vui mừng!”

Một già hai trẻ phối hợp với nhau, một bữa sáng được làm xong rất nhanh.

Bữa sáng rất đơn giản, chỉ có một con cá hấp, một đ ĩa rau và một bát cháo lúa mì.

Nhưng cả ba người lại quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ và ăn uống rất vui vẻ. Ăn sáng xong, Thẩm Tú Tú muốn đi rửa bát, lại bị ông Quy ngăn cản.

Ông Quy chạy vào bếp lấy túi vải đựng hoa tiêu, đồng thời xách theo một giỏ rau.

Giỏ rau có hương và giấy nguyên bảo, cùng với một con cá và vài đôi đũa. "Tú Tú, trở về bái lạy đừng đi tay không, đốt cho cha và thúc cháu ít tiền giấy." Ông Quy đưa giỏ rau và túi vải cho Thủy Oa.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3285


“Thuỷ Oa ca ca, sao vậy ạ?"

Tâm trạng của Thẩm Tú Tú đều bị Thuỷ Oa cắt ngang.

"Bên trong hình như có người,' Thuỷ Oa kéo Thẩm Tú Tú lui về sau mấy bước: "Mới vừa rồi dường như huynh nghe được tiếng ho khan!"

"Làm sao có thể, nhà muội không có người khác!" Đôi mắt Thẩm Tú Tú đỏ hoe nói: "Thuỷ Oa huynh có nghe lầm hay không?" "Ta không nghe lầm đâu, ta đã nghe được có người ho khan thật mà!"

Thuỷ Oa kéo Thẩm Tú Tú đi vòng ra sân sau, đợi một lúc, quả nhiên có tiếng bước chân từ trong sân truyền đến.

Mặc dù người đi cố tình bước đi thật nhẹ nhàng, nhưng hai người vẫn có thể nghe thấy.

'Thẩm Tú Tú theo bản năng muốn hét lên, lại bị Thuỷ Oa kịp thời che miệng kéo sang một bên, sau khi xác nhận ở chỗ này nói chuyện người trong viện không thể nào nghe được, Thuỷ Oa mới buông bàn tay ra.

"Thuỷ Oa huynh, có trộm vào nhà muội!"

Thẩm Tú Tú gấp đến độ giậm chân: "Huynh mau buông muội ra, muội phải đi đuổi tên trộm này đi!"

"Ta biết huynh biết!"

Thuỷ Oa ôm chặt lấy Thẩm Tú Tú: "Chúng ta đều là con nít, không đuổi được tên trộm, nếu là chọc giận tên trộm, hai ta sẽ bị g iết chết!"

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Thẩm Tú Tú vội hỏi. "Đương nhiên là đi tìm cứu binh!"

"Đúng, đi tìm cứu binhl"

Thẩm Tú Tú quay đầu liền chạy ra bên ngoài. Thuỷ Oa đuổi theo phía sau.

Hai người mới chạy ra ngõ hẻm không xa, đúng lúc thấy một đội thuỷ quân tuần tra.

Thuỷ Oa và Thẩm Tú Tú là là hai người lính trẻ nhất kể từ khi thành lập thuỷ quân, hầu hết người trong thuỷ quân đều biết họ, đội trưởng đội tuần tra cũng lập tức nhận ra.

"Thuỷ Oa, Tú Tú, các ngươi chạy tới đây làm gì?"

Đội trưởng đội tuần tra hét lên từ phía xa.

Những người lính thuỷ quân khác cũng nghĩ rằng họ đang chạy vòng quanh chơi, cũng bắt đầu cười.

"Mọi người nhanh tới nhà ta, có trộm vào nhà ta!" Thẩm Tú Tú vội vàng nói.

Sắc mặt tất cả mọi người trong đội tuần tra đều thay đổi.

Bọn họ đều biết, nhà họ Thẩm có thể đã bị đột nhập.

"Là người nào?" Đội trưởng hỏi.

"Không biết, chúng ta chỉ nghe được trong sân có tiếng ho khan và tiếng bước chân, Thuỷ Oa huynh sợ sẽ kinh động tới tên trộm, không dám mở cửa đi xem." Thẩm Tú Tú trả lời.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3286


Cái cửa này là cha cùng chú và anh trai cô bé làm ra, bây giờ ba người đều không có ở đây, cánh cửa này được Thẩm Tú Tú dùng để tưởng niệm.

Nghe Thẩm Tú Tú vừa hô như vậy, đội trưởng đội tuần tra biết chuyện xấu sẽ xảy ra.

Quả nhiên, Thẩm Tú Tú hô xong, trong sân truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hiển nhiên có người ở trong sân bỏ chạy.

Sau đó ở sân tường phía tây truyền tới tiếng quát to: "Đứng lại!" "Hắn chạy về phía tây!" Đội trưởng hét lên, tất cả đội viên tuần tra chạy như điên về phía tây.

Đến phía tây, quả nhiên thấy có một người đàn ông chạy về phía bắc dọc theo con hẻm phía tây sân tường.

Kết quả vừa chạy không bao lâu, đã bị đội viên tuần tra mai phục ở sân phía bắc trước đó ngăn lại.

"Đứng lại, bằng không chúng ta không khách khít" Hai đội viên tuần tra đứng cạnh nhau, gần như chặn kín con hẻm.

Nhưng tên trộm không những không chậm lại, ngược lại chạy càng ngày càng nhanh, chạy thẳng tới hai người họ.

Hai người thấy vậy, vội vàng rút bội đao bên hông ra.

Nhưng giây kế tiếp bọn họ thấy tên trộm lại đột nhiên tăng tốc, sau đó cả hai đều cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cả người bay lên.

Từ đầu tới cuối, bọn họ không nhìn thấy tên trộm ra tay như thế nào, thẳng đến khi rơi xuống đất, hai người mới nhìn thấy tên trộm đã chạy vượt qua bọn họ.

Sau đó hai người mới cảm thấy đau nhức ngực, thật giống như có người nhét hột tiêu vào lỗ mũi họ vậy, mỗi lần hít thở, lồ ng ngực sẽ truyền tới một trận đau nhói.

Hai người không có thấy rõ tên trộm ra tay như thế nào, nhưng đội trưởng đội tuần tra đến từ phía nam của con hẻm nhìn thấy rõ.

Đối phương vừa rồi đột nhiên tăng tốc độ, người bình thường căn bản không thể nào làm được như vậy.

"Không hay rồi, là tử sĩ!"

Đội trưởng đội tuần tra lập tức nhận ra đã gặp cao thủ, bọn họ sợ rằng không ngăn được những người này, nhanh chóng cởi nỏ tay từ bên hông xuống, bắn một mũi tên lệnh lên trời.

Vút!

Mũi tên lệnh bay lên trời với tiếng rít bén nhọn, sau đó nổ tung trên khoảng trời trong sân.

Lần đầu nhìn thấy mũi tên lệnh, hơn một nửa đội tuần tra của trấn Ngư Khê bao vây ngôi nhà.

Nhưng mà đội trưởng đội tuần tra vẫn chưa dừng lại, lại thêm một mũi tên lệnh từ nỏ tay, lần nữa bắn lên trời.

Một mũi tên lệnh nghĩa là phát hiện kẻ địch, hai mũi tên lệnh thì có nghĩa phát hiện kẻ địch quan trọng, hoặc là đội tuần tra gặp nguy hiểm tương đối nghiêm trọng.

'Thấy mũi tên lệnh này, một nửa số thành viên đội tuần tra vừa rồi chưa đến đã đi thẳng tới đây.

Doanh trại hộ tống và doanh trại thuỷ quân bên bờ biển cũng đồng thời hành động.

Các nhân viên hộ tống và lính thuỷ quân đang trong giáo trường huấn luyện, tất cả đều xông về kho vũ khí!

Một lúc sau, những người hộ tống c ởi trần và binh lính thuỷ quân cầm vũ khí của mình lao ra, một số chạy về phía vị trí có mũi tên phát ra âm thanh, một số chạy về phía những nơi khác.

Dựa theo quy định, gặp phải tình huống như vậy, nhân viên hộ tống và lính thuỷ quân không chỉ có trước tiên phải tăng viện binh ở hiện trường, còn phải lập tức bổ sung vào chỗ trống của đội tuần tra, để tránh đội tuần tra bị người xấu dụ dỗ đi tới chỗ khác, cho người xấu lợi dụng sơ hở.

Ngoài ra, trước tiên họ còn phải canh phòng các địa phương quan trọng như xưởng đóng thuyền, các công xưởng, kho hàng.

Trong lúc nhất thời, trên đường khắp nơi đều là binh lính chạy thẳng tới hướng mũi tên lệnh.

Dân ty nạn và các công nhân không biết mũi tên lệnh là cái gì, nhìn thấy nhiều binh lính ở trên đường chạy như điên như vậy, cũng hoảng sợ, chen lấn chạy về nhà.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3287


Đầu phía bắc của con hẻm là một ngã tư nhỏ, cách phía đông phía tây không xa, mỗi hướng đều có một lối rẽ.

Hoàn toàn không thấy bóng dáng tên trộm!

“Chia ra đuổi theo.” Đội trưởng hét lên: “Thấy bọn cướp thì đừng giao đấu, nhanh chóng gõ chiêng cảnh cáo rồi chạy về!”

Từ tốc độ và thân thủ mà tên trộm vừa thể hiện ra, hắn tuyệt đối không phải tên trộm bình thường, khả năng cao là tử sĩ do gia tộc quyền quý nào đó bồi dưỡng ra, ba năm người của đội tuần tra căn bản không phải là đối thủ của hẳn.

Hiện giờ cách tốt nhất để đối phó với tử sĩ cao thủ đó chính là súng kíp và trận mũi tên, nhưng súng kíp là vũ khí tối tân nhất hiện giờ của làng Tây Hà, rất nhiều nhân viên hộ tống còn chưa được trang bị, chứ đừng nói đến thủy quân.

Ngay cả nỏ cầm tay cũng chỉ có đội trưởng tuần tra có một cái, các thành viên khác trong đội tuần tra đều dùng trang bị cũ của thủy quân.

Dưới tình huống này, thành viên đội tuần tra gặp phải tên trộm hoàn toàn không cần nghĩ đến việc bät hẳn, cách tốt nhất là gõ chiêng gọi người tới.

Mỗi ngày đội tuần tra không biết đã vòng quanh trấn Ngư. Khê bao nhiêu lần, từ lâu đã quen thuộc với địa hình của trấn nhỏ này rồi.

Dưới lệnh của đội trưởng, các đội viên tản ra xung quanh,

chạy về các lối rẽ khác nhau.

Đội trưởng cũng tiếp tục đuổi theo về phía bắc dọc theo ngã tư nhỏ.

Đến ngã tư tiếp theo thì đúng lúc liếc nhìn thấy một bóng người đang chạy như bay về con hẻm bên phải.

Con hẻm này tương đối dài, phía cuối là lối rẽ, chạy ra

khỏi lối rẽ này chính là đường chính của trấn Ngư Khê.

Với số lượng công nhân và nạn dân như bây giờ của trấn Ngư Khê, nếu để cho tên trộm chạy đến đường chính, trà trộn vào trong đám người thì rất khó để tìm được hẳn.

Thế là đội trưởng lập tức giơ nỏ cầm tay lên nhằm vào. bóng người tên trộm rồi bóp cò.

Mặc dù nỏ cầm tay của gã bắn mũi tên lệnh, nhưng có thể bắn mũi tên lệnh lên đến độ cao mấy chục mét, uy lực của nỏ cầm tay này cũng không hề nhỏ.

Đáng tiếc âm thanh của mũi tên lệnh quá lớn, đội trưởng cũng không kịp đổi mũi tên khác, kẻ trộm nghe thấy đằng sau truyền tới tiếng sắc nhọn, căn bản không cần quay đầu lại nhìn, trực tiếp nghiêng người tránh sang bên cạnh.

Mũi tên lệnh bản hụt rồi đập lên tường, nổ tung thành một quả cầu lửa.

Mà lúc này tên trộm cũng nhanh chóng chạy tới đầu hẻm, chỉ cần rẽ thêm lần nữa là đến con đường chính.

“Nếu có súng kíp của nhân viên hộ tống thì tốt rồi!”

Đội trưởng đã không còn kịp bắn mũi tên khác, chỉ đành rút đao bên hông ra, tiếp tục đuổi theo.

Gã cũng không mong mình có thể bắt được tên trộm, mà chỉ hi vọng có thể theo dõi được đối phương, không để hẳn trà trộn vào trong dòng người là được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3288


Dù sao giải quyết một binh lính thủy quân bình thường cũng vô cùng dễ dàng.

“Làm thế nào đây? Làm thế nào đây?”

Đồng tử của đội trưởng đội tuần tra co rút, cảm giác đầu sắp nổ tung đến nơi rồi.

Vừa nấy gã muốn đuổi theo tên trộm nên đã chạy về phía trước, lúc này tên trộm lại đột nhiên quay đầu lại, hai người lao về phía nhau, muốn quay đầu chạy thì đã muộn rồi.

Nghĩ tới đây, đội trưởng tuần tra đột nhiên bổ nhào về phía trước, nằm xuống đất, hai tay ôm đầu cuộn tròn người lại!

Tên trộm hơi sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra điều gì đó, cũng không quan tâm đ ến việc đi giết đội trưởng nữa, chân trái đạp mạnh lên tường, cả người bay chéo lên không trung.

Nhưng chính vào lúc này, trong một đoạn khác của con hẻm truyền tới ba tiếng động lớn.

Chỉ thấy hai chân và sau lưng tên trộm đồng thời rỉ máu, sau đó hẳn ngã uych xuống đất.

Tên trộm vùng vẫy muốn bò dậy, kết quả hai chân lại không chịu nghe lời.

Biết mình nhất định không chạy thoát được, tên trộm lập tức rút một con dao găm từ trong giày ra, đâm vào cổ.

Kết quả còn chưa kịp đâm đ ến cổ thì thấy đội trưởng tuần tra đột nhiên lao đến, gắt gao ôm lấy tay phải cầm con dao găm của hẳn.

“Muốn chết hả?”

Tay trái tên trộm giơ lên, tóm lấy cổ đội trưởng, chuẩn bị trước khi chết kéo theo đội trưởng chết cùng.

May mà lúc này nhân viên hộ tống kịp đuổi tới, một nhân viên hộ tống chạy ở trên cùng bay lên đá vào tay trái tên trộm.

Nếu là bình thường, cho dù tay hắn bị đá một cước thì vẫn có thể lấy đi tính mạng của đội trưởng, nhưng lưng hắn vừa bị bản trúng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức mạnh của hắn, nên tay trái mới bị một cước của nhân viên hộ tống đá văng ra.

Sau đó ba nhân viên hộ tống cùng nhau xông lên, lúc này mới chế ngự được tử sĩ, trói hẳn lại.

Lo hẳn cần lưỡi tự làm hại mình, gây khó khăn cho việc thẩm vấn nên họ còn nhét một miếng rẻ lớn vào miệng hẳn, sau đó lại dùng dây thừng trói miệng hắn lại.

Làm xong những việc này, trưởng ban nhân viên hộ tống mới đưa tay kéo đội trưởng đứng dậy.

“Đa tạ các vị!" Đội trưởng liên tục cảm ơn.

“Là chúng ta nên cảm ơn ngài mới đúng, nếu không có ngài thì tên này đã tự vẫn rồi!" Trưởng ban nhân viên hộ tống nói: “Đúng rồi, vừa nãy bọn ta bất đắc dĩ mới nổ súng, không. làm ngài bị thương chứ?”

“Không sao, ta năm trên đất nên không bản tới ta” Đội trưởng tuần tra xua tay.

“Vậy thì tốt vậy thì tốt!” Trưởng ban nhân viên hộ tống thở phào nhẹ nhõm.

Hiện nay tiêu cục Trấn Viễn và thủy quân đang trong giai đoạn hợp tác hài hòa, nếu vô tình gi ết chết đội trưởng tuần tra thủy quân vậy thì mọi chuyện sẽ trở lên rắc rối.

“Huynh đệ, huynh có vẻ rất hiểu về súng kíp.” Một nhân viên hộ tống khác cười nói.

Diện tích tác động của súng kíp rất lớn, vừa rồi cho dù đội trưởng tuần tra có nằm trên đất bọn họ cũng không dám tùy tiện nổ súng, kết quả tử sĩ lại nhảy lên không chút do dự.

Lần này lại vừa vặn đụng phải họng súng của các nhân viên hộ tống.

“Lúc trước đã từng thấy mọi người huấn luyện với khi nói chuyện với các huynh đệ tiêu cục, bọn họ cũng đã từng nói khi gặp súng kíp, cách tốt nhất là nhanh chóng nằm xuống, dùng thứ gì đó che đầu lại, nếu không có gì để che chẳn thì cuộn tròn người lại.”

Đội trưởng tuần tra giải thích, sau đó ngưỡng mộ nhìn súng kíp trong tay các nhân viên hộ tống.

Nếu gã có súng kíp thì tên này căn bản chạy không thoát.

“Trưởng ban, tên này không phải bị bản chết rồi đó chứ?” Một nhân viên hộ tống khác hỏi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3289


Trong thời đại phong việc kiến nghiêm hình ép cung đã trở thành một trào lưu, điều này dẫn đến nhiều bản án do bị tra tấn nên phải nhận bừa.

Sau khi Cửu công chúa lên ngôi, theo đề nghị của Kim Phi, hủy bỏ nghiêm hình ép cung.

Trong nội bộ nhân viên hộ tống, hình phạt chính dành cho binh lính là giam giữ, chỉ khi gặp phải tình tiết quá tồi tệ mới đến Quân Pháp Đường sử dụng gậy quân.

Nhưng Cục tình báo không giống như vậy.

Ở một mức độ nào đó, Cục tình báo do Cửu công chúa bí mật tự mình thành lập, đặc biệt xử lý các công việc về tình báo.

Tử sĩ này rất có thể là gián điệp được quyền quý nào đó phái tới, giao cho Cục tình báo là hợp lý.

Hiển nhiên trong lòng tử sĩ đã muốn chết, nếu tra hỏi bình thường thì căn bản sẽ không hỏi được gì cả, nhưng Cục tình báo không bị hạn chế việc sử dụng biện pháp tra hỏi, hầu như không có chuyện gì là bọn họ không thể moi ra được.

Mặc dù mũi tên lệnh vừa rồi không bản đến không trung, nhưng âm thanh vẫn truyền đi rất xa.

Chỉ trong thời gian ngắn, đội tuần tra và các nhân viên hộ tống đã đứng đầy nửa con hẻm.

Đội trưởng nhân viên hộ tống lo lắng trong lúc hỗn loạn sẽ xảy ra chuyện gì đó, nên ra hiệu cho nhân viên hộ tống dẫn tên trộm đi.

Trước khi đi còn không quên vỗ vai đội tuần tra: “Huynh đệ, đi thôi, đi cùng nhau!”

“Được thôi!" Đội trưởng đội tuần tra đuổi sát theo sau.

Nếu tử sĩ lần này là con cá lớn, bọn họ có thể bắt sống đối phương, coi như đã lập được công lao lớn.

Nếu nhân viên hộ tống đã gọi mình, thì nói rõ bọn họ không định nuốt công lao này một mình.

Nhân viên hộ tống bình thường không thể liên lạc trực tiếp với Cục tình báo, vì vậy sau khi nhân viên hộ tống đưa về doanh trại, giao cho đội Chung Minh, đội Chung Minh sẽ liên lạc với Cục tình báo.

Một bên khác, tên trộm đã bị bắt, đội tuần tra trèo tường đi vào xác nhận trong nhà còn có những kẻ khác hay không, rồi mới để Thẩm Tú Tú mở cửa vào nhà.

“Các huynh đệ, thật xin lỗi, ta không ngờ đến sẽ kinh động tên trộm!”

Thẩm Tú Tú rối rít xin lỗi các thành viên của đội tuần tra.

Có hai người trong đội tuần tra bị thương, nếu là người bình thường, thì ít nhất sẽ bị phê bình.

Nhưng Thẩm Tú Tú vẫn là trẻ con, lại gặp chuyện như vậy, đội tuần tra cũng không nỡ trách mắng cô bé.

Anh ta xua tay nói: “Không sao, dù sao tên trộm cũng đã bị bắt, sau này nhớ cẩn thận, vào nhà nhìn xem có bị trộm mất thứ gì không.”

Nghe thấy đội phó nói như vậy, Thẩm Tú Tú đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, xoay người chạy thẳng vào gian nhà chính.

Nhìn thấy tất cả bài vị trên bàn cúng vẫn còn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3290


Những người này phần lớn đều là người bán hàng rong ở Giang Nam.

Để tránh nguy hiểm, bọn họ đã gửi một ít tiền ở thương hội Kim Xuyên, sau đó chết trong hỗn loạn ở Giang Nam.

Nếu gia đình không được thông báo về khoản tiền gửi tiết kiệm, người nhà không biết, hoặc người nhà cũng chết trong trận loạn lạc, thì số tiền đó sẽ trở thành vô chủ.

Mặc dù tài khoản sẽ luôn được duy trì, nhưng tiền sẽ luôn được cất giữ trong quỹ của tiền trang tư nhân.

Nhà họ Thẩm cũng gặp trường hợp này.

Tuổi của Thẩm Tú Tú còn quá nhỏ, cha Thẩm không hề nói cho cô bé biết về số tiền đã gửi tiết kiệm, cô bé cũng không biết trong nhà còn có tiền gửi tiết kiệm, nên cô bé cho rằng tất cả tiền trong nhà đều dùng để mua đồ để lên trên tàu, nhưng nó đã bị cướp biển đốt cháy.

Trong nhà chỉ có mấy phòng, rất nhanh Thẩm Tú Tú đã †ìm hết một lượt.

Đội phó đội tuần tra thấy cô bé quay trở lại trong sân, vội vàng hỏi: “Thế nào, mất gì ư?”

“Không có, mà ngược lại còn có thêm một cái rương.”

Thẩm Tú Tú chỉ vào căn phòng phía Tây.

“Thêm một cái rương?”

Đội phó đi theo Thẩm Tú Tú đến căn phòng phía Tây, phát hiện đầu giường có một chiếc rương gỗ.

Sau khi mở chiếc rương gỗ ra, đội phó không khỏi hít thật sâu.

Đây là lần đầu tiên anh ta thấy cả một đống bạc và mấy. thỏi vàng.

Đây cũng không phải nguyên nhân chính khiến anh ta giật mình, mà thứ khiến cho anh ta giật mình chính là, ở cạnh đống vàng bạc, có một cái nỏ và mấy quả lựu đạn!

Cho dù trong nội bộ nhân viên hộ tống, nỏ và lựu đạn đều là vật phẩm được kiểm soát chặt chẽ, trừ khi phải làm nhiệm vụ, nhân viên hộ tống không thể mang theo.

Đặc biệt là lựu đạn, mỗi một quả sẽ đều được đánh số, quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

Đến cả đội tuần tra của hải quân cũng chỉ được trang bị một chiếc mũi tên lệnh cầm tay, chứ không được trang bị lựu đạn.

Nhưng trong phòng này lại có mấy quả!

Nghĩ đến thân thủ kẻ trộm, đội phó không khỏi căng thẳng.

“Tú Tú cô nương, chuyện bây giờ vô cùng nghiêm trọng, chúng ta cần phong tỏa nhà của ngươi, hơn nữa phải cẩn thận kiểm tra, hi vọng ngươi không để ý.”

“Không sao, không sao “Có thể cho ta đốt một ít gi không?”

'Thẩm Tú Tú vội vàng xua tay: dập đầu với cha ta được

“Cái này tất nhiên là có thể!” Đội phó gật đầu.

Thẩm Tú Tú nhận lấy giỏ thức ăn từ trong tay Thủy Oa, mang đ ĩa cá mà ông Quy đã làm để lên trên bàn thờ, sau đó vụng về đốt cây nến, rồi quỳ xuống dập đầu với bài vị trên bàn thờ, rồi bắt đầu đốt tiền vàng.

Trong toàn bộ quá trình Thẩm Tú Tú cũng không nói gì.

Mặc dù lúc này trong nhà có rất nhiều người, nhưng chẳng có ai là người thân của cô bé cả.

Từ nay về sau, trong thế giới rộng lớn này, chỉ còn lại một mình cô bé, không nơi nương tựa.

Nghĩ đến đây, hai hàng nước mắt của Thẩm Tú Tú lăn dài trên má.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3291


Trong doanh trại của nhân viên hộ tống, Đại Cường bận làm việc đến nửa đêm, những điều cần hỏi đã hỏi xong rồi, vừa mới chuẩn bị ngủ một giấc lại bị tiếng động của đội tuần tra làm cho tỉnh giấc.

Sau đó, nhân viên hộ tống và đội trưởng tuần tra áp giải tử sĩ, đội tuần tra khiêng chiếc rương được tìm thấy trong nhà họ Thẩm về.

Biết trong rương có cung nỏ và lựu đạn, Đại Cường cũng sợ hết hồn, đích thân dẫn nhân viên hộ tống giao tử sĩ cho đội Chung Minh, sau đó chuyển giao cho Cục tình báo.

'Thẩm vấn tử sĩ cũng không hề dễ, Đại Cường cho rằng nhanh lắm là mai mới có kết quả, không ngờ rằng, chưa tới nửa giờ, người của đội Chung Minh đã tới tìm Đại Cường.

“Hách tổ trưởng, sao rồi, bao giờ thì Cục tình báo có thể hỏi ra được?” Đại Cường hỏi.

“Hỏi ra rồi” Tổ trưởng đội Chung Minh trả lời. “Nhanh vậy sao?” Đại Cường sửng sốt.

Đó là tử sĩ, chết còn không sợ, anh ta không hiểu được. Cục tình báo làm sao mà hỏi ra được, cũng rất tò mò.

Dù Đại Cường là người chính trực, cũng không ngốc, biết chuyện này không thể tùy tiện hỏi nên đã nén lại sự tò mò của mình, không dò hỏi quá trình mà chỉ hỏi về kết quả tra hỏi.

“Kẻ địch nói thế nào? Nhà nào phái hẳn tới đây?”

“Tên này trước đây là người trong phủ Tấn vương, bây giờ lại bị Tấn vương phái tới tiểu đội ám sát!” Tổ trưởng trả lời.

“Tấn vương đáng chết, tiểu đội ám sát đáng chết, lại là bọn họ!” Đại Cường vừa nghe đã siết chặt nắm đấm.

Từ khi tiêu cục Trấn Viễn thành công và bắt đầu sử dụng. trang bị do Kim Phi chế tạo, trên chiến trường bọn họ dường như không có đối thủ chính diện, họ còn đánh cho Đảng Hạng và Đông Man đến nỗi không dám ngóc đầu dậy chứ đừng nói tới những binh lính ảo lả do các công tử vương tôn kia lãnh đạo.

Các quyền quý phát hiện mình không phải là đối thủ của Kim Phi trong trận đấu chính diện bèn cấu kết với nhau, phái một số tử sĩ, mưu sĩ mà mỗi người tự đào tạo ra ngoài, thành lập một tiểu đội ám sát chủ yếu là để ám sát.

Mục tiêu chủ yếu của tiểu đội ám sát là Kim Phi, Cửu công chúa, Trương Lương và những người lãnh đạo chính quyền Xuyên Thục, sau đó là tiêu cục Trấn Viễn và các cán bộ cấp trung của chính quyền Xuyên Thục, sau đó nữa là ám sát những nhân viên hộ tống bình thường.

Bây giờ, đám người Kim Phi và Cửu công chúa đều có một nhóm cảnh vệ bảo vệ, tiểu đội ám sát hoàn toàn không có cơ hội.

Trương Lương thì lại càng ác hơn, anh ta còn cố tình lộ ra sơ hở những hai lần đề thu hút tiểu đội ám sát tới hành thích, kết quả đương nhiên đội ám sát không thành công, ngược lại còn mất đi vài cao thủ.

Ám sát tiêu cục Trấn Viễn, cán bộ cấp trung của chính quyền Xuyên Thục và ám sát nhân viên hộ tống bình thường đúng là dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng hiệu quả lại trái ngược hoàn toàn so với mong đợi của bọn họ.

Mục đích của tiểu đội ám sát khi ám sát những người này chủ yếu là khiến tiêu cục Trấn Viễn và chính quyền Xuyên Thục lâm vào khủng hoảng, tốt nhất là phải tổn thất trên diện rộng, từ đó ảnh hưởng tới các hoạt động bình thường của tiêu cục Trấn Viễn và chính quyền Xuyên Thục.

Kết quả sau khi bọn họ ám sát thành công, dưới sự chỉ dẫn của tòa soạn nhật báo Kim Xuyên, tiêu cục Trấn Viễn và nội bộ Xuyên Thục không những không bị khủng hoảng mà còn có một sự đoàn kết chưa từng có, tất cả mọi người đều có chung một mối thù và thề phải nghiêm trị hung thủ.

Hay nói cách khác là hành động của tiểu đội ám sát đã hoàn toàn thất bại.

Vì vậy, bọn họ lại chuyển hướng về phía nhân viên hộ tống. bình thường và dân chúng, hơn nửa thủ đoạn lại trở nên càng tỉnh vi hơn.

Bọn họ không tập trung vào các vụ ám sát nữa mà lên kế hoạch cho những cuộc nổi loạn.

Làn sóng tị nạn trước đó tưởng chừng như bị nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu xúi giục bày kế, nhưng sau khi được Cục tình báo đào sâu vào thì lại phát hiện sau lưng cũng có bóng dáng của tiểu đội ám sát.

Nhưng bọn họ lại làm điều đó một cách bí mật hơn.

Cục tình báo vẫn luôn coi tiểu đội ám sát là đối thủ lớn nhất, nhưng đội ám sát ẩn nấp quá kĩ nên bọn họ vẫn chưa bắt được.

Không ngờ lần này lại bị đội tuần tra ngẫu nhiên bắt được một người.

“Lần này tiểu đội ám sát lại định làm gì?” Đại Cường nhức đầu hỏi.

Trước khi đi, Kim Phi từng đặc biệt tới tìm anh ta nói chuyện, nói răng trấn Ngư Khê hiện là nơi có một số nhà xưởng, nhà xưởng rong biển và xưởng cá muối cũng liên quan tới khẩu phần ăn của vô số người, vì vậy y yêu cầu anh ta đảm bảo sự an toàn của trấn Ngư Khê.

Kết quả Kim Phi vừa mới đi, bên này đã phát hiện ra người của tiểu đội ám sát.

Nếu tiểu đội ám sát gây chuyện ở trấn Ngư Khê, hơn nữa còn gây ra tổn thất, dù hắn có chết để tạ tội thì cũng đã muộn Tồi.

“Dựa theo lời khai của tử sĩ này, hẳn mai phục ở trấn ngư khê là để hành thích Kim tiên sinh” Tiểu tổ trưởng nói.

“Cái gì, để hành thích tiên sinh ư?” Đại Cường lập tức nhảy cẵng lên.

Lúc tiểu đội ám sát mới được thành lập, bọn họ đã từng thử ám sát những người cấp cao như Kim Phi, sau đó phát hiện không thành công được lần nào nên cũng không ra tay nữa.

Không ngờ bây giờ lại tiếp tục.

Tấm lưng của Đại Cường bất giác đổ mồ hôi lạnh.

Gần đây, hoạt động của Kim Phi ở Đông Hải quả thực rất nhiều, hơn nữa còn thường xuyên đi nhiều nơi, ví dụ như bến tàu, xưởng.

Công tác bảo vệ ở những chỗ này thật sự rất khó làm, cũng không thể đuổi công nhân đi và ngừng làm việc khi Kim Phi tới.

Điều này rất không thực tế.

Nếu lúc ấy, thành viên của tiểu đội ám sát ẩn nấp trong đó đột nhiên ra tay, dù có sử dụng cung nỏ hay lựu đạn cũng vô cùng nguy hiểm.

“Vậy tại sao hẳn lại không ra tay?” Đại Cường hoảng sợ hỏi.

“Hän nói rẵng trước đây, hộ vệ đều mang theo súng, rất khó tiếp cận để hành thích, sau này lấy được cung nỏ và lựu đạn, còn chưa tìm được cơ hội, tiên sinh đã trở về rồi.” Tổ trưởng trả lời. “May quá!” Đại Cường thở phào nhẹ nhõm: “Đúng rồi, cung nỏ và lựu đạn của hắn từ đâu mà có?”

“Hắn nói rằng hắn tới xin cấp trên, cấp trên lấy chúng từ đâu hẳn cũng không biết.”

Tổ trưởng trả lời: “Sau khi tháo cung nỏ và lựu đạn, chúng ta đã tìm được nguồn gốc số thứ tự trong đó là của một nhóm huynh đệ bị tập kích năm ngoái làm mất.

Lúc ấy, chúng ta tưởng rằng đội huynh đệ này bị thổ phỉ tập kích, bây giờ nghĩ lại là có thể do tiểu đội ám sát làm, sau đó ngụy trang thành thổ phỉ tập kích.

Bên ngoài mỗi cung nỏ và lựu đạn đều có số thứ tự, lúc nhận sẽ ghi lại tin tức của người nhận.

Dù tiểu đội ám sát đã mài mòn số thứ tự ở mặt ngoài nhưng không biết linh kiện bên trong vẫn còn một cái.

Đội Chung Minh đã dựa vào điểm này để tìm ra nguồn gốc cung nỏ và lựu đạn.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3292


Tiểu đội ám sát được tổ chức hết sức nghiêm ngặt, Đại Cường cũng biết không dễ tìm được manh mối, nên anh ta đã lập tức sai người đi thông báo cho đội súng kíp.

Đội súng kíp có hiệu suất cực cao, khi Đại Cường và đội trưởng đi tới thao trường, bọn họ đã tập hợp xong rồi.

Một nữ binh lính chạy tới chào Đại Cường: “Đội súng kíp 2 đã tập hợp đầy đủ, xin đưa ra chỉ thị!”

“Đây là đội trưởng Hách của đội Chung Minh, hoạt động lần này do anh ta chỉ huy, mọi người nghe theo anh ta là được”

Đại Cường chỉ vào đội trưởng Hách nói.

“Vâng!” Nữ trung đội trưởng lại quay sang nói với đội trưởng Hách.

“Mọi người cũng tham dự vào hành động buổi sáng rồi đúng chứ? Hản là đã biết chúng ta bắt được một tên gián điệp, theo những gì hẳn khai ra, hản còn một đồng bọn đang núp trong trấn, nhiệm vụ lần này của mọi người chính là bắt tên còn lại!”

Đội trưởng Hách nói tiếp: “Hắn còn nói, đồng bọn của hắn là một tử sĩ do quyền quý đào tạo, võ công không thua gì Thiên Tâm phu nhân và A Mai cô nương bên cạnh trưởng xưởng Khánh, mọi người nhất định phải cẩn thận hơn!”

“Đội trưởng Hách cứ yên tâm, chúng ta bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Nữ trung đội trưởng hô vang.

“Xuất phát!”

Đội trưởng Hách vẫy vẫy tay, dẫn đội súng kíp chạy ra phía cửa.

Đại Cường nhìn bóng lưng họ rời đi, vẫn cảm thấy không yên tâm, anh ta lại phái một trung đội nhân viên hộ tống khác. đi vội vàng đi theo họ.

Một đám người dưới sự hướng dẫn của đội trưởng Hách, chạy thẳng đến trấn Ngư Khê, cuối cùng dừng lại trước cửa một ngôi nhà nhỏ.

Dựa theo bản đăng ký bên phía nhân viên hộ tống, chủ cũ của ngôi nhà này là một ngư dân ở đây, sau đó người này bán lại ngôi nhà cho một địa chủ nhỏ tới từ Trung Nguyên.

Bây giờ nhìn lại, có lẽ địa chủ nhỏ này đã bị mất trắng, hoặc có thể đã bị sát hại.

Sau khi đội trưởng Hách dẫn người tới anh ta không vội vàng tấn công ngay.

Khi đã xác nhận không có vùng bị ảnh hưởng, và khắp. các nơi đều có tay súng kíp canh gác, đội trưởng Hách mới đưa tay ra hiệu cho những người khác.

Nhân viên hộ tống không định phá cửa, họ định làm theo.

như lúc huấn luyện trong thời bình, hai nhân viên hộ tống có thân hình khỏe mạnh vác theo một khúc cây, đâm thẳng vào cửa chính.

Các nhân viên hộ tống còn lại và đội súng kíp cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tấn công.

Uỳnh!

Tiếng va chạm vang lên, ô khóa trên cửa lớn đã bị phá nát.

Thành viên của đội súng kíp lập tức cầm súng lao vào, những nhân viên hộ tống còn lại thì theo sau.

Ngay khi Đại Cường và đội trưởng Hách chuẩn bị theo. vào, đột nhiên nghe thấy tiếng gào to từ bên trong truyền ra: “Mau rút lui, chúng có lựu đạn!”

“Sao ở đây cũng có lựu đạn?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3293


Ngôi nhà lúc trước, lúc này hầu như đã bị san bằng, khắp nơi đều là tiếng kêu đau đớn của các nhân viên hộ tống và thành viên đội súng kíp.

Những nhân viên hộ tống chưa vào trong sân, bao vây ở bên ngoài cũng không thoát khỏi, người thì bị thương do đất đá đập vào, người thì bị tường nhà sập xuống đè dính.

Tóm lại, tình hình bây giờ rất hỗn loạn, tổn thất nghiêm trọng.

Đại Cường đã nhiều lần lên chiến trường, anh ta đã lấy mạng rất nhiều cựu binh của kè địch rồi, nhưng lúc này anh ta vẫn cảm thấy da đầu tê dại, cảm giác sợ hãi xông lên đầu anh †a.

Không phải là anh ta sợ hãi cái chết, mà là anh ta lo lắng cho chiến hữu của mình.

Ngoại trừ cuộc chiến ở kênh Hoàng Đồng, đã có mấy lần nhân viên hộ tống đè bẹp kẻ địch trên chiến trường chính, mức thương vong cũng không quá lớn.

Lần này vì bắt nội gián đang hoạt động, anh ta đã điều động khoảng một trung đội nhân viên hộ tống, một trung đội súng kíp, cộng với thành viên đội tuần tra chạy tới giúp đỡ, áng chừng có khoảng gần trăm người đang ở đây.

Lúc này Đại Cường thấy chỉ có vài người còn đứng, còn lại hầu như đã chết hết.

Tổn thất quá nghiêm trọng, Đại Cường hoàn toàn không dám tưởng tượng.

Cho dù có đánh một trận với quy mô nhỏ, thì nhân viên hộ. tống sẽ không chết nhiều như vậy.

Huống chỉ ở đây không chỉ có nhân viên hộ tống, mà còn có cả đội súng kíp.

Đây chính là đám em út do Kim Phi tốn nhiều công sức. đào tạo ra, bất kể là tư chất hay là đội trung thành, đều là đứng đầu.

Nếu đám người này mà có mệnh hệ gì, Đại Cường không biết nên ăn nói kiểu gì với Kim Phi.

Bây giờ anh ta đã không còn quan tâm đ ến chuyện bắt được tên kia hay không nữa rồi, anh ta chỉ hy vọng nhân viên hộ tống và thành viên đội súng kíp bình yên vô sự.

Anh ta biết đây là một hy vọng rất xa vời.

Bởi vì anh ta đã nhìn thấy nhiều nhân viên hộ tống bị nổ đầu lìa khỏi thân, không thể nào cứu sống được nữa rồi.

“Sao bọn chúng lại có gói thuốc nổ? Bọn chúng lấy gói thuốc nổ từ đâu?”

Đại Cường giống như gã khờ trên phố, đi loanh quanh không biết điểm rừng, anh ta cứ lẩm bẩm trong vô thức.

Cường độ nổ ban nãy không thể do lựu đạn tạo ra được.

Trong ấn tượng của Đại Cường, chỉ có gói thuốc nổ mới có uy lực lớn như vậy.

Thậm chí không chỉ có một quả gói thuốc nổ!

Gói thuốc nổ được quản lý nghiêm ngặt hơn nhiều so với lựu đạn, thậm chí còn nghiêm ngặt hơn so với cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, mỗi lần muốn sử dụng đều phải có sự phê duyệt của lãnh đạo tối cao các nhân viên hộ tống ở vùng đó.

Mấy năm nay, nhân viên hộ tống bị mất khá nhiều máy bắn đá và cung nỏ hạng năng, nhưng gói thuốc nổ thì ít vô cùng.

Đại Cường không hiểu nổi, bọn chúng lấy gói thuốc nổ ở đâu ra cơ chứ?

Vụ nổ lớn như vậy, cách mấy chục dặm xung quanh đều có thể nhìn thấy, đương nhiên cũng kinh động đến các nhân viên hộ tống khác trong doanh trại, cùng với doanh trại thủy quân ở cách đó không xa.

Tiểu đoàn phó không tìm thấy Đại Cường, bèn nhanh chóng dẫn người đuổi tới đó.

Trịnh Trì Viễn đang ở ngoài biển xa kiểm tra tàu thuyền nhìn thấy khói bốc lên ngùn ngùn, cũng vội kết thúc việc kiểm tra, ngồi lên ca nô nhô chạy tới doanh trại thủy quân.

Chờ khi anh ta tới doanh trại, phó tướng đã dẫn người tới trước rồi.

Khánh Mộ Lam đang ở ao An Gia vốn đang làm việc trong văn phòng, đột nhiên A Mai vội vàng chạy vào: “Tiểu thư, xảy ra chuyện rồi!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3294


Lúc Trịnh Trì Viễn dẫn binh lính thủy quân chạy tới vị trí vụ nổ, đại bộ đội của nhân viên hộ tống và thủy quân đã chạy tới rồi.

Nhân viên hộ tống phong tỏa các giao lộ xung quanh, thủy quân thì giúp quân y cứu chữa cho người bị thương.

"Tiểu đoàn trưởng của các ngươi đâu?”

Trịnh Trì Viễn kéo một người đội trưởng của nhân viên hộ tống hỏi.

Đội trưởng chào kiểu quân đội với Trịnh Trì Viễn trước, sau đó hơi do dự mà chỉ vào bên cạnh.

Trịnh Trì Viễn nhìn theo ngón tay anh ta thì thấy một nhân viên hộ tống người đầy bụi đất, ngồi trên ghế xếp nhỏ cách đó không xa.

Nhìn kỹ một chút, là Đại Cường chứ ai?

Thật ra thì vừa rồi anh ta có thấy người này, chỉ không nhận ra đây là Đại Cường.

Không phải vì lúc này Đại Cường người đầy bụi đất, mà vì khí chất.

Khí chất mặc dù không sờ được, nhưng thực sự tồn tại.

Từ khi Đại Cường làm sĩ quan thì trở nên tự tin hẳn lên, đặc biệt là sau khi đến Đông Hải một mình chủ trì công việc, càng ngày càng bình tĩnh và giàu kinh nghiệm.

Thường ngày khi anh ta đi bộ tuy không đến mức oai hùng nhưng cũng ngẩng cao đầu ưỡn ngực.

Có một lần khi đang cưỡi ngựa đi đường anh ta không thấy rõ đường, té trật khớp cánh tay và vỡ một mảng lớn sau lưng.

Lúc Trịnh Trì Viễn thấy anh ta là khi quân y đang khử trùng nối xương cho anh ta, khi rượu cồn đổ lên vết thương, Trịnh Trì Viễn cũng không khỏi cảm thấy đau, nhưng Đại Cường từ đầu tới cuối không hề nhíu mày, vẫn chuyện trò vui vẻ với Trịnh Trì Viễn.

Từ sau chuyện này, Trịnh Trì Viễn đã biết Đại Cường là một người đàn ông mạnh mã.

Nhưng người nhân viên hộ tống lúc này lại cúi người gù lưng, hai mắt vô thần, vẻ mặt nhìn như đưa đám, Trịnh Trì Viễn quả thực không dám cho răng anh ta là Đại Cường.

Trịnh Trì Viễn đi tới ngồi xuống, hỏi: "Đại Cường, chuyện gì vậy, sao lại nổ?"

Nhưng Đại Cường tựa như không nghe thấy, hai mắt vẫn vô thần, thấp giọng lẩm bẩm: "Tại sao có thể có gói thuốc nổ? Tại sao bọn họ có thể có gói thuốc nổ?"

Bởi vì Đại Cường chỉ thấp giọng lẩm bẩm, Trịnh Trì Viễn nghe không rõ lắm, chỉ mơ hồ nghe được mấy chữ gói thuốc nổ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3295


"Tổ trưởng của bọn ta và tiểu đoàn trưởng của các ngươi rõ ràng đã rơi vào bẫy của người khác rồi, " Tổ phó đội Chung Minh nói: "Chỉ là trước mắt vẫn chưa biết, cái bãy này là kế liên hoàn hay là sau khi đồng bọn của tử sĩ phát hiện không ổn, tạm thời bố trí, nếu như là kế liên hoàn thì quá đáng sợi"

Trịnh Trì Viễn nghe xong cũng im lặng. Có vài tử sĩ không chỉ thân thủ tốt mà còn cực kì xảo trá.

Có thể được chọn tới trấn Ngư Khê ẩn nấp làm gián điệp thì phải là người xuất sắc trong nhóm đó.

Buổi sáng tử sĩ bị bắt gây ra động tĩnh lớn như vậy, đồng bọn của hắn nhất định sẽ nhận được tin tức.

Mặc dù cấp dưới của tiểu đội ám sát không biết tin tức của cấp trên, nhưng trấn Ngư Khê lớn như vậy, đồng bọn để đề phòng bất trắc, rất có thể đã đổi chỗ.

Trước khi đổi chỗ sắp xếp một ít mai phục cũng hợp tình hợp lý.

Nếu là như vậy, hy vọng bắt được đồng bọn của tử sĩ rất mong manh.

Nếu như là một tình huống khác: đây là kế liên hoàn kẻ địch thiết kế từ trước, vậy thì càng nguy hiểm hơn.

Điều này chứng tỏ đối phương đã sớm dự liệu được tử sĩ không thể xử lý được Cục tình báo, thế nên cố ý để tử sĩ thấy hắn ở nơi nào, thậm chí có thể việc tử sĩ này bị bắt, cũng là một bước trong kế hoạch.

Bởi vì việc số hiệu Kim Xuyên trở về cảng không hề được giữ bí mật, rất nhiều người dân trấn Ngư Khê đã nhìn thấy.

Lý do tử sĩ không biết, là vì đồng bọn của hän buổi sáng đột nhiên ném một tờ giấy qua tường viện, bảo tử sĩ cẩn thận kiểm tra nỏ lại lần nữa, chờ ở nhà họ Thẩm, chuẩn bị tiếp nhận nhiệm vụ bất cứ lúc nào.

Vì vậy hôm nay tử sĩ vẫn chưa đi ra ngoài, nghiêm chỉnh chờ ở nhà họ Thẩm, kết quả là không thấy nhiệm vụ đâu, mà lại thấy Thẩm Tú Tú về nhà.

Lý do tử sĩ lựa chọn nhà họ Thẩm làm hang ổ, nguyên nhân lớn nhất chính là nhà họ Thẩm là tòa nhà duy nhất ở trấn Ngư Khê không có người ở.

Hơn nữa đội tuần tra đều biết tình hình nhà họ Thẩm, sẽ không tới nhà họ Thẩm kiểm tra.

Đây chính là một kiểu bóng tối dưới chân đèn.

Nếu như không phải do cấp trên chỉ thị cho anh ta như vậy, tử sĩ nhất định đã biết số hiệu Kim Xuyên trở lại rồi, cũng biết Thẩm Tú Tú sẽ trở lại, cũng sẽ không bị bắt.

Lý do tử sĩ khai ra dễ dàng như vậy, ngoài thủ đoạn của Cục tình báo, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu.

"Ngươi nói như vậy, Cục tình báo, đội Chung Minh các ngươi, và tất cả hành động của tiểu đoàn trưởng bọn ta, đều nằm trong dự liệu của kẻ địch rồi?" Tiểu đoàn phó của nhân viên hộ tống hỏi.

Đúng vậy Tổ phó đội Chung Minh nói: "Tên tử sĩ chúng ta bắt được buổi sáng đó, cũng chỉ là do bọn họ vứt đi để dẫn dụ chúng ta vào bấy thôi!"

"Lòng dạ bọn chúng cũng độc ác quá rồi?" Tiểu đoàn phó của nhân viên hộ tống cau mày.

Tiêu cục Trấn Viễn vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc không bỏ rơi không bỏ cuộc, cho dù chiến tranh lớn hay nhỏ, gần như đến hiện tại vẫn chưa từng xảy ra hành vi vứt bỏ chiến hữu.

Còn loại hành vi lấy đồng bọn làm mồi nhử thế này chưa từng xảy ra dù chỉ một lần.

Cho dù là Cửu công chúa muốn dụ kẻ địch ra, cũng dùng chính mình làm mồi câu, mà không dùng những người khác.

Thế nên tiểu đoàn phó không thể chấp nhận cách làm của tiểu đội ám sát.

"Không được lấy tiêu chuẩn của chúng ta để dự đoán kẻ địch, đặc biệt là kiểu kẻ địch hoàn toàn không có giới hạn như tiểu đội ám sát!"

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3296


Mặc dù Trịnh Trì Viễn là người phụ trách thủy quân, nhưng anh ta cũng xuất thân từ một gia đình giàu có ở kinh thành, cũng biết rõ điều cấm ky nhất trong triều đình là ôm đồm nhiều việc.

Như vậy không chỉ khiến mọi người cảm thấy ngươi quá mạnh mẽ, mà nếu như làm sau chuyện sẽ dễ dàng bị đổ thừa.

Đặc biệt là loại công việc vốn không thuộc về việc của mình, ngươi đi ôm đồm sau đó lại làm sai sẽ bị mắng đến mức không có đường giải thích.

Nhưng làm việc trong triều đình đồng nghĩa với quyền lực, nên dù tất cả mọi người đều biết đạo lý này, nhưng vẫn ra tay cướp đi công việc của người khác.

Ngược lại Trịnh Trì Viễn không có tật xấu về phương diện này, anh ta vẫn luôn có ý thức ranh giới, cho dù chức vụ của anh ta cao hơn Đại Cường rất nhiều, nhưng dường như anh ta chưa bao giờ hỏi chuyện gì khác ngoài chuyện liên quan đến thủy quân và đại dương, tránh để lại ấn tượng mạnh mẽ cho Kim Phi và Cửu công chúa.

Anh ta quay lại nhìn Đại Cường, thấy anh ta vẫn kinh hồn bạt vía như trước, Trịnh Trì Viễn không khỏi thở dài.

Bây giờ vấn đề không phải là anh ta có đồng ý nhúng tay hay không mà là anh †a bắt buộc phải làm.

"Trước hết, chuyện này cần phải nhanh chóng báo cáo về Kim Xuyên, để tiên sinh và bệ hạ biết, sau đó nhanh chóng phái người quen thuộc với gói thuốc nổ đến kiểm tra, ngoài ra còn cần phải toàn lực điều tra nguồn gốc của gói thuốc nổ, để ngăn chặn những sự việc xấu tương tự xảy ra!"

Trịnh Trì Viễn đưa ra chỉ thị đầu tiên.

"Vâng, lát nữa ta sẽ về viết báo cáo, sau đó nhanh chóng phái người đưa đến Kim Xuyên."

Phó tổ trưởng tiểu đội Chung Minh gật đầu, ghi lại chuyện này.

"Thứ hai, đồng bọn của kẻ địch đã trốn thoát, mà chúng ta không biết bọn họ có còn thêm đồng bọn nào đang ẩn nấp nữa không, chúng ta nên tạm thời phong tỏa trấn Ngư Khê, tiến hành lục soát từng nhà, nếu như bọn họ vẫn còn giấu các loại vũ khí cung nỏ hoặc gói thuốc nổ cần cố gắng nhanh chóng tìm ra!"

Trịnh Trì Viễn nhìn về phía phó tiểu đoàn trưởng nhân viên hộ tống tiếp tục nói: "Chuyện này nhân viên hộ tống các ngươi sẽ chủ đạo, ta sẽ bảo thủy quân phối hợp tuần tra với các ngươi!"

Khi trong nhà phát hiện có một con gián thì thực ra đã có hàng nghìn con rồi.

Trịnh Trì Viễn cũng biết rằng khả năng cao là kiểu lục soát này sẽ không có phát hiện gì, nhưng việc nên làm vẫn cần phải làm, nếu không sau này xảy ra chuyện gì, anh ta cũng không thể giải trình được.

"Vâng!" Phó tiểu đoàn trưởng nhân viên hộ tống vội vàng gật đầu.

"Thứ ba...."

Trịnh Trì Viễn đang định nói điều thứ ba thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét vang lên từ phía bên trái.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3297


Nhưng có rất nhiều người bị thương.

Lựu đạn được ném từ một sân khác cách đó hơn hai mươi thước, nhân viên hộ tống thực hiện nhiệm vụ phong tỏa gần đó nhanh chóng hành động bao vây cái sân này lại sau đó lao vào trong.

Đáng tiếc, nếu các tử sĩ đã dám ra tay thì đã sớm suy nghĩ kỹ đường lui rồi.

Trước khi nhân viên hộ tống lao vào đã trốn thoát rồi, trong sân chỉ còn lại chủ nhân đã bị gi ết chết.

"Chắc chắn hắn tay chưa chạy xa đâu, lục soát cho ta!" Trung đội trưởng dẫn đầu đội nhân viên hộ tống giận dữ hét lên.

Trong sân, những cận vệ không bị thương của Trịnh Trì Viễn không bị thương lập tức vây quanh anh ta.

Đội trưởng cận vệ kéo Trịnh Trì Viễn lên khỏi mặt đất, lo lắng hỏi: "Tướng quân, ngài không sao chứ?”

"Ta không sao." Trịnh Trì Viễn móc lỗ tai ù ù của mình, sau đó hỏi: "Các ngươi có sao không?"

Đội trưởng cận vệ biết anh ta đanh hỏi về phó tiểu đoàn trưởng đội nhân viên hộ tống và phó tổ trưởng tiểu đội Chung Minh nên lập tức trả lời: "Tiểu đoàn trưởng Trang bị thương một chút ở chân, nhưng vì mặc áo giáp nên không có chuyện gì, tổ trưởng Chu hình như bị mạt sắt đâm vào nhiều chỗ, ta chưa nhìn kỹ thì quân y đã kiêng anh ta đi rồi, không biết bây giờ như thế nào nữa."

"Có nhìn thấy lựu đạn được ném từ chỗ nào đến không?"

"Thấy rồi, các huynh đệ của tiêu cục đã đuổi theo rồi!" Đội trưởng cận vệ trả lời.

Trịnh Trì Viễn gật đầu, sau đó nhìn xung quanh, sắc mặt âm trầm lạnh lùng nói: "Xem ra phạm vi phong tỏa của chúng ta vẫn chưa đủ rồi.... Truyền lời về, bảo Lưu Hắc Tử dẫn người xuống thuyền, phong tỏa tất cả các nhà trong vòng bán kính mười trượng, kiểm tra từng người trong các nhà một!"

Mặc dù thủy quân đã dựng doanh trại ở trên bờ, bình thường phần lớn thời gian huấn luyện vẫn là có liên quan đến nước, và được tiến hành trên thuyền.

Bây giờ là thời gian huấn luyện thủy quân, phần lớn thủy quân đều đang ở trên thuyền.

Lực lượng vũ trang ở trấn Ngư Khê vẫn chưa bao giờ đủ dùng, vụ nổ vừa rồi lại gây ra quá nhiều thương vong cho nhân viên hộ tống và đội tuần tra, nhân lực lại càng không đủ dùng, cần phải điều động người từ thủy quân đến.

"Vâng!" Đội trưởng cận vệ nhanh chóng phái người quay về truyền lệnh.

Khi đội quân thủy quân lên bờ, trấn Ngư Khê lập tức rơi vào tình trạng kiểm soát quân sự.

Tất cả người dân và nạn dân đều bị yêu cầu chờ đợi tại chỗ không được tùy tiện di chuyển, công nhân cũng hoàn toàn bị phong tỏa trong nhà xưởng.

Bên ngoài cách đó vài dặm về phía bắc, Khánh Mộ Lam đang cưỡi ngựa phi nước đại.

Khánh Mộ Lam vẫn luôn ngưỡng mộ Tả Phi Phi và Đường Đông Đông, cho nên sau khi xưởng cá muối đã ổn định, cô ấy lập tức chọn ra một số chàng trai trẻ trong số các công nhân để thành lập đội tuần tra.

Đội tuần tra không cần sản xuất, chỉ cần huấn luyện và phụ trách đảm bảo công tác an toàn là được.

Bây giờ theo sau cô ấy ra ngoài chính là các đội viên của đội tuần tra ca đêm.

Các đội viên đội tuần tra trước đây đều là nạn dân, chưa bao giờ tiếp xúc với ngựa chiến, mặc dù sau khi gia nhập đội tuần tra đã học kỹ thuật cưỡi ngựa, nhưng đều chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi, kỹ năng cưỡi ngựa hoàn toàn không được coi là xuất sắc.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3298


Phản ứng của A Mai không thể nói là không nhanh, nhưng tốc độ của bóng đen lại nhanh hơn cô ấy.

Nhìn thấy bóng đen càng lúc càng gần, A Mai lo lắng đến mức tắt thở.

Mặc dù Khánh Mộ Lam chưa trở thành nữ tướng quân như mong muốn, nhưng từ nhỏ cô ấy đã đam mê chiến đấu đánh giặc, hơn nữa đã tham gia nhiều cuộc chiến lớn nhỏ, tốc độ phản ứng của cô ấy vẫn là rất nhanh.

Bóng đen lao từ bên phải đến, lúc đó Khánh Mộ Lam đang quay đầu sang bên trái hoàn toàn không nhìn thấy bóng đen.

Nhưng cô ấy nhìn thấy động tác của A Mai, nghe thấy lời nhắc nhở của A Mai.

Vì vậy Khánh Mộ Lam cũng không quay đầu lại, nắm lấy yên ngựa, xoay người trốn sang bên trái ngựa chiến.

Đây cũng là một phương pháp phổ biển được ky binh sử dụng để đối phó với cung tên.

Núp ở bên hông ngựa chiến, có thể dùng bụng ngựa chặn mũi tên lại.

Mặc dù như vậy có thể sẽ gây thương vong cho ngựa chiến, nhưng vẫn tốt hơn là mình bị mũi tên bắn trúng.

Chỉ là phương pháp này đòi hỏi kỹ năng cưỡi ngựa rất cao, nếu không làm tốt thì sẽ bị ngã chết, thậm chí còn có thể bị ngựa dẫm lên hoặc bị kéo lê.

Khánh Mộ Lam vừa mới né tránh, một mũi tên đã bay từ vị trí trước đó của cô ấy ra.

A Mai thở phào nhẹ nhõm khi thấy Khánh Mộ Lam không bị thương.

Sau khi rơi xuống đất, vừa giảm lực chạy như bay vừa nghiêng đầu nhìn về hướng mũi tên bay đến.

Kết quả vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy mũi tên thứ hai lao thẳng qua mặt mình.

Tốc độ phản ứng của A Mai nhanh hơn Khánh Mộ Lam, khi nghiêng đầu né tránh mũi tên cô ấy cũng không quên giơ bao kiếm lên và đập vào đầu mũi tên.

Mũi tên ban đầu nhằm vào ngựa chiến của Khánh Mộ Lam đã bị hất bay ngược lên trên.

Lúc này, A Mai cuối cùng cũng nhìn rõ một người đàn ông mặc đồ đen đang núp sau một cái cây lớn cách đó hàng chục thước, trong tay cầm một cái nỏ đang nhanh chóng lên dây cung!

A Mai khịt mũi lạnh lùng, vươn tay thái khẩu súng kíp cán ngắn trên thắt lưng ra và bắn một phát vào đối phương!

Đáng tiếc, khuyết điểm của súng kíp là khoảng cách bắn quá ngắn, sau khi cát sắt phun từ đầu súng ra, sẽ lan ra theo hình kèn bay ra mấy chục thước, cát sắt có thể bản trúng sát thủ nhiều nhất cũng chỉ có mấy viên, hơn nữa, động năng dường như đã cạn kiệt, cho dù có đánh trúng mục tiêu cũng không gây ra nhiều sát thương.

Nhưng A Mai cũng không mong đợi một đòn này có thể giế t chết đối phương, mục tiêu của cô ấy chẳng qua chỉ là ngăn cản đối phương tiếp tục tấn công mà thôi.

Trên thực tế, mục tiêu của A Mai đã đạt được.

Mặc dù một phát súng này không giế t chết tên sát thủ, nhưng tiếng súng lớn và cát dắt đi kèm vẫn khiến hắn ta bị dọa sợ, vô thức trốn sau thân cây lớn.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom