Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3239


"Ta chỉ suy đoán thôi, không chắc chắn."

Kim Phi nói: "Đúng rồi, nàng đã nhắc tới chuyện này, vậy hãy để mật thám điều tra rõ ràng tình trạng của ngựa dê bò đang nhiễm bệnh, tốt nhất là kiếm một ít... Thôi bỏ đi, nếu quả thật cần hợp tác với Đông Man, ta sẽ bảo Lộ Khiết dẫn một ít ngựa dê bò bị bệnh tới, để Ngụy tiên sinh nghiên cứu thử, có lẽ có thể tìm được biện pháp chữa trị."

Theo như miêu tả vừa rồi của Cửu công chúa, Kim Phi suy đoán ngựa dê bò trên thảo nguyên khả năng cao là đã bị nhiễm một loại vi khuẩn gây bệnh nào đó, cộng thêm điều kiện vệ sinh trên thảo nguyên còn kém hơn cả Xuyên Thục lúc trước, vì vậy đã khiến dịch bệnh lây lan giữa bầy đàn.

Nhưng những thứ này chỉ là suy đoán của Kim Phi, phải đợi tài liệu chỉ tiết hơn, hoặc gặp được vật mẫu, mới có thể phán đoán chuẩn xác.

"Nguy tiên sinh còn biết xem bệnh cho gia súc?" Cửu công chúa kinh ngạc hỏi.

"Ngựa dê bò cũng thuộc nhóm động vật có vú, trong cấu trúc sinh lý có rất nhiều chỗ giống con người, mặc dù có khác biệt về bệnh lý, nhưng cũng có rất nhiều chỗ tương đồng."

Kim Phi giải thích: "Hơn nữa ta nghỉ dịch bệnh của ngựa dê bò là do vi khuẩn gây bệnh gây ra, đúng rồi, vi khuẩn gây bệnh là bọn trùng nhỏ không nhìn thấy được bằng mắt thường, Ngụy tiên sinh có thể thấy chúng thông qua kính hiển vi."

"Thì ra là vậy, " Cửu công chúa bừng tỉnh gật đầu.

Mỗi lần nói chuyện phiếm với Kim Phi, cô ấy luôn học được tư thế mới!

À không! Học được kiến thức mới!

Ví dụ như lần này, cô ấy lại nghe thấy hai danh từ mới từ trước tới nay chưa từng nghe thấy là máy dệt lông cừu và nhóm động vật có vú.

Máy dệt lông cừu thì còn được, mặc dù là lần đầu tiên Cửu công chúa nghe thấy, cũng chưa từng nhìn thấy, nhưng đại khái cũng biết là cái gì.

Nhưng nhóm động vật có vú khiến cô ấy thấy hơi khó hiểu.

Không hiểu thì hỏi là thái độ trước sau như một mà Cửu công chúa luôn dùng để đối mặt với Kim Phi, bèn hỏi: "Phu quân, nhóm động vật có vú chàng vừa nói là cái gì?"

"Trong giới tự nhiên có rất nhiều loài động vật, có động vật đẻ trứng, giống như gà ngỗng và phần lớn các loài chim khác, đều giống như vậy, còn có loài cá, loài bò sát, loài lưỡng cư các loại."

Kim Phi giải thích: "Nhóm động vật có vú... Nàng có thể hiểu như thế này, sinh ra từ trong bụng mẹ giống con người, lúc mới sinh cần bú sữa mẹ, chính là nhóm động vật có vú."

"Hóa ra là như vậy, " Cửu công chúa gật đầu, sau đó ôm cánh tay Kim Phi: "Phu quân, chàng nói thêm cho ta biết về những loài động vật khác đi."

Đêm hôm đó, Kim Phi đã phổ cập cho Cửu công chúa về các loài động vật khác nhau, từ tập tính sinh hoạt đến phương thức sinh sản, mãi đến hơn nửa đêm mới kết thúc.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3240


Bận rộn suốt một đêm, cuối cùng tất cả đồ dùng đã được đưa vào khoang thuyền trước khi trời sáng.

Kim Phi nhận lấy phong thư, nhìn kỹ từng nội dung trong danh sách.

Nhiệm vụ lần này của số hiệu Thái Bình là đi xa tìm lục địa mới chứ không phải mua bán, thế nên đồ trong danh sách cũng không nhiều, chủ yếu là than đá, thức ăn, quần áo, nước ngọt và vũ khí.

Than đá để khởi động máy chạy bằng hơi nước, thức ăn quần áo và nước ngọt để được ấm no, vũ khí để đối phó với nguy hiểm có thể xảy ra.

Những đồ dùng khác khá ít, tất cả đều tập trung vào công cụ có công dụng thực tiễn.

Xác nhận đồ dùng trong danh sách giống với yêu cầu ban đầu của mình, lúc này Kim Phi mới thu danh sách lại, hỏi: "Thủy thủ lên thuyền hết chưa?”

Các thủy thủ lần này phải đi xa, sống chết không thể lường trước, thế nên hôm qua Kim Phi cho các thủy thủ nghỉ phép một ngày, cho phép bọn họ lên bờ sinh hoạt.

Kim Phi hơi lo rằng các thủy thủ quá buông thả sẽ làm chậm trễ việc lên đường hôm nay.

"Lên thuyền cả rồi, " Thiết Chùy trả lời: "Thật ra ngày hôm qua bọn họ chỉ chia thành hai ca, tùy tiện dạo chơi ở trên trấn một lúc, khi trời tối tất cả đều lên thuyền rồi."

"Chia hai ca? Khi trời tối tất cả đều lên thuyền rồi?" Kim Phi kinh ngạc hỏi: "Kim Bằng yêu cầu sao?"

"Không phải, là các huynh đệ thủy thủ tự nguyện."

Thiết Chùy nói: "Bọn họ nói đi xa là nhiệm vụ quan trọng liên quan đến vô số người dân Đại Khang, tiên sinh giao cho bọn họ là tin tưởng bọn họ, bọn họ không thể vì ham chơi mà để lỡ việc lớn, còn nói đợi lúc hoàn thành nhiệm vụ trở về, lúc tiên sinh bày tiệc ăn mừng cho bọn họ thì lại uống một chầu cho đất"

Kim Phi và Cửu công chúa lúc sau vừa đi ra ngoài, nghe vậy cũng im lặng.

Bọn họ không ngờ các thủy thủ sẽ nói như vậy.

"Các huynh đệ giỏi lắm!"

Kim Phi khen, lại hỏi: "Đội nghi lễ tiễn biệt đã chuẩn bị xong chưa?"

"Chuẩn bị xong rồi,' Thiết Chùy tiếp tục gật đầu: "Thiết đại nhân cũng dẫn các vị đại nhân đến bến tàu rồi!"

"Tốt!" Kim Phi gật đầu, dẫn Cửu công chúa đến bến tàu.

Đến bến tàu, Kim Phi liếc mắt đã thấy các nam nhân viên hộ tống đứng đây trên bãi đất trống bên trái cầu dỡ hàng.

Tất cả nhân viên hộ tống đều mặc áo giáp tiêu chuẩn, cầm trường thương với nét mặt trang nghiêm, đội ngũ chỉnh tề, lưng ưỡn thẳng tắp.

Người dẫn đầu chính là Trương Lương và Khánh Hoài mất cả đêm để từ Giang Nam chạy tới, cùng với những lãnh đạo cấp cao khác của lực lượng vũ trang.

Phía bên phải cầu dỡ hàng đều là nữ nhân viên hộ tống.

Nhưng điểm khác với nam nhân viên hộ tống là nữ nhân viên hộ tống không mặc áo giáp, mà đều mặc trang phục thường ngày màu đen.

Các nữ nhân viên hộ tống cũng không mang vũ khí, mỗi người cầm hai cây dùi có quấn vải đỏ.

Trước mặt các cô ấy là mặt trống trận to như mặt bàn.

Đứng ở trước mặt là Tiểu Ngọc, A Bội, Đường Đông Đông và những tướng lĩnh khác của binh lính nữ.

Ngay cả Tả Phi Phi hôm qua vừa trở về làng Tây Hà với Quan Hạ Nhi, sau khi gặp phải Đường Đông Đông giữa đường, cũng trở về ngay trong đêm.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3241


"Các tráng sĩ đi mạo hiểm vì toàn bộ dân chúng của Đại Khang của chúng ta, với tư cách là hoàng đế của Đại Khang, đây là điều ta nên làm!"

Cửu công chúa nhìn số hiệu Thái Bình và chậm rãi nói: "Hy vọng bọn họ thực sự có thể mang những hạt giống tốt về, để cho thiên hạ được bình yên!"

"Chắc chắn là vậy!" Kim Phi cũng gật đầu. Đây cũng là chuyện y mong chờ nhất.

Mặc dù lúc này có rất nhiều người tập trung ở bến tàu, nhưng không có ai ồn ào. Tất cả mọi người đều im lặng chờ đợi.

Trương Lương vốn đang nói gì đó với Khánh Hoài, nhìn thấy Kim Phi và Cửu công chúa bước vào sân, hai người lập tức đứng thẳng lưng.

"Cúi chào!" Trương Lương hô lên. Rào rào!

Các nam nhân viên hộ tống bên trái và bên phải đồng thời giơ tay phải lên, quay về phía Kim Phi và Cửu công chúa chào theo nghỉ thức quân đội.

Các nữ nhân viên hộ tống giơ dùi trống lên đánh trống trận.

Bọn họ đánh trống không quá dồn dập, âm thanh cũng không lớn, nhưng Kim Phi có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong đó.

Kim Bằng đưa một nhóm thủy thủ đứng trên cầu dỡ hàng bên cạnh số hiệu Thái Bình, quay về phía Kim Phi chào như những nam nhân viên hộ tống.

Giữa những động tác chào theo nghỉ thức quân đội của các thủy thủ và nam nhân viên hộ tống, và tiếng trống của các nữ nhân viên hộ tống, Kim Phi dẫn Cửu công chúa đi lên đài cao.

Dưới sự ảnh hưởng của Kim Phi, Cửu công chúa và thậm chí là toàn bộ triều đình Xuyên Thục, khi làm việc đều tập trung vào tính thực tế.

Đài cao này được dựng bằng gỗ thô, vừa nhìn là biết nó là kiệt tác của nhân viên hộ tống và đại đội công binh, nó giống hệt như bàn gỗ dùng để kiểm duyệt bên cạnh võ đài của doanh trại của nhân viên hộ tống, có cấu trúc rất đơn giản, cũng không có đồ trang trí như rèm che linh tinh, điều quan trọng là phải chắc chắn.

Kim Phi và Cửu công chúa bước lên cái thang làm bằng gỗ thô, lần lượt chậm rãi bước lên đài cao.

Châu Nhi nâng làn váy của Cửu công chúa, đi theo phía sau Cửu công chúa.

Thiết Chùy cũng mặc áo giáp chỉnh tề đi theo phía sau Kim Phi, tay trái đặt lên cán đao bên hông.

Khi đi đến giữa đài cao, Kim Phi giơ tay vỗ vào không trung một chút, tiếng trống của các nữ nhân viên hộ tống lập tức dừng lại.

"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

"Quốc sư đại nhân vạn tuết" Tất cả mọi người nhìn lên đài cao và hô to. Kim Bằng và các thủy thủ còn hét đến mức nổi gân xanh trên cổ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3242


Khi đối phó với thổ phỉ, Trương Lương không hề nương tay một chút nào, ngăn chặn cửa núi và đầu tiên là hét lên để kêu gọi bọn họ đầu hàng, nếu không đầu hàng thì trực tiếp phát động một cuộc tấn công bằng sức mạnh, căn bản không cho cơ hội đàm phán thứ hai.

Trước kia, khi không có khinh khí cầu, nhân viên hộ tống chỉ có thể ngăn chặn cửa núi, chặn bọn thổ phỉ ở trên núi để từ từ tiêu diệt, sau khi có khinh khí cầu, nhân viên hộ tống không còn giằng co với bọn thổ phỉ nữa, sau khi phong bế cửa núi thì trực tiếp lên núi bằng khinh khí cầu, rồi ném dầu hỏa và lựu đạn xuống dưới.

Một khi bị nhân viên hộ tống tấn công vào bằng sức mạnh, trên cơ bản đều chết ngay tại chỗ, bọn chúng phản ứng rất nhanh, ngay khi nhìn thấy nhân viên hộ tống đã có thể vứt vũ khí và quỳ xuống đất đầu hàng, nhưng có thể nhặt được cái mạng thì sẽ phải đối mặt với cuộc sống trong nhà lao lâu dài.

Dưới áp lực cao như vậy, thật ra số thổ phỉ bị nhân viên hộ tống trực tiếp tiêu diệt cũng không nhiều, mà đại đa số thổ phỉ đều bị dọa đến mức giải tán.

Suy cho cùng, đa số thổ phỉ đều lên núi vì không còn lựa chọn nào khác, khi Trương Lương tiêu diệt thổ phỉ, Kim Phi và Cửu công chúa đã bắt đầu thực hiện công cuộc ra công cứu giúp, nếu không làm thổ phỉ thì vẫn có thể được ăn no nhờ làm việc trên công trường của công cuộc ra công cứu giúp, còn có thể sống bình yên qua ngày, rất nhiều tên thổ phỉ đã bí mật trốn thoát trước khi đội tiêu diệt thổ phỉ đến.

Cho dù những người này thích quát tháo, vô dụng, hung ác, hết ăn lại nằm, chủ động lên núi nhưng bọn chúng cũng sợ chết mà.

Sau khi tiêu diệt thổ phỉ, Trương Lương được mệnh danh là thần chết ở Xuyên Thục, rất nhiều thổ phỉ đều run rẩy khi nhắc đến Trương Lương, mà dân chúng

thường giơ ngón tay cái lên khi nhắc đến Trương Lương.

Với công lao tiêu diệt thổ phỉ, Trương Lương cũng đã hoàn toàn ngồi vững vị trí đại nguyên soái của quân đội.

Nhưng bây giờ, Trương Lương lại đích thân vội vã trở về từ Giang Nam để tiễn anh ta.

Sao Kim Bằng có thể không kích động chứ?

Những thủy thủ khác có thể không biết Trương Lương và các lãnh đạo cấp cao của chính quyền Xuyên Thục, nhưng tình cảnh tiễn đưa lại rất lớn.

Giờ phút này, gần như tất cả các thủy thủ đều cảm thấy dù có chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu không sẽ phụ sự xem trọng của quốc sư đại nhân, và

sự kỳ vọng của dân chúng Đại Khang.

Đợi đến khi tiếng hét của các nhân viên hộ tống và các thủy thủ dừng lại, Tiểu Ngọc cầm một chiếc loa sắt bước lên đài cao.

"Ta tuyên bố, nghỉ thức tiễn đưa số hiệu Thái Bình đi đường xa chính thức bắt đầu!"

Tiểu Ngọc hô lên: "Mời thuyền trưởng Kim Bằng lên sân khấu và nhận quốc thư!"

Kim Bằng sửa sang lại áo giáp một chút, rồi ngẩng cao đầu ưỡn ngực sải bước tiến lên đài gỗ, đứng ở trước mặt Kim Phi và Cửu công chúa, chào hai người theo nghỉ thức quân đội.

Một nữ nhân viên hộ tống bưng mâm tiến lên.

Cửu công chúa lấy quốc thư chính thức từ trong mâm ra, không chuyển cho Châu Nhi, mà đích thân đưa bằng hai tay cho Kim Bằng: “Từ giờ trở đi, các vị sẽ thay mặt cho Đại Khang của chúng ta bắt đầu đi đường xa, trẫm hy vọng rằng các

vị có thể đạp gió rế sóng và mang những hạt giống tốt về cho Đại Khang!"

"Xin bệ hạ hãy yên tâm, Kim Bằng chắc chắn sẽ không phụ sự giao phó của ngài và tiên sinh, thề sống chết hoàn thành nhiệm vụ!" Kim Bằng hô lên.

"Thề sống chết hoàn thành nhiệm vụ!" Các thủy thủ khác cũng hô lớn lên. "Kim Bằng đại ca, hãy chú ý giữ gìn sức khỏe!"

Kim Phi vỗ vai Kim Bằng: "Chờ đến khi các ngươi trở về, ta và Vũ Dương sẽ đón tiếp các vị!"

"Vậy ta phải uống thêm mấy ly nữa!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3243


Thật ra, khi nói về lần mạo hiểm trước đó, Cửu công chúa cũng hơi bất đắc dĩ.

Lúc đó cô ấy không dám nói với Kim Phi mà tự mình lên kế hoạch để đi một mình, còn tìm được một nữ nhân viên hộ tống có hình dáng cơ thể tương tự như Kim Phi để đóng vai Kim Phi.

Cuối cùng vẫn bị Kim Phi phát hiện ra và đuổi theo cô ấy. Sau đó Kim Phi còn mắng cô ấy một trận, Quan Hạ Nhi cũng mắng cô ấy.

Bây giờ Kim Bằng lại nói bóng gió về cô ấy, khiến cho Cửu công chúa cảm thấy hơi uất ức.

Nhưng cô ấy cũng biết lần đó xử lý sự việc hơi qua loa, nghĩ đến Kim Bằng cũng lo lắng cho sự an toàn của Kim Phi và mình, hơn nữa chuẩn bị đi liều mạng, Cửu công chúa quyết định không tính toán với anh ta, giả vờ như không nghe thấy gì.

Kim Phi không nghĩ nhiều như vậy, lợi dụng lúc tiếng hô của nhân viên hộ tống và thủy thủ vẫn chưa dừng lại, y nói: "Kim Bằng đại ca đừng lo lắng, có mấy người Thiết Chùy bảo vệ, không ai có thể làm hại ta được!"

Nhìn thấy dáng vẻ không hài lòng của Kim Bằng, Kim Phi nhanh chóng sửa lời và nói: "Được rồi, được rồi, ta hứa với huynh, sau này sẽ cố gắng không đến những nơi nguy hiểm, cũng không đi mạo hiểm, sau này sẽ thành thật nghiên cứu ở trong làng!"

Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, Kim Bằng mới hài lòng: "Tiên sinh, đàn ông chúng ta phải giữ lời, đã đồng ý với ta thì nhất định phải làm được, ngài không được lừa ta!"

"Vậy ta phải làm sao bây giờ? Ta làm giấy chứng nhận rồi ấn dấu vân tay cho huynh nhé?" Kim Phi tức giận nói.

"Thế thì không cần; Kim Bằng mỉm cười và xua tay: "Tiên sinh chỉ cần nhớ rằng ngài đã hứa với ta là được, ta tin tưởng vào phẩm chất con người của ngài!"

Thật ra anh ta cũng biết, loại bảo đảm này không có ý nghĩa gì. Thật sự có chuyện gì xảy ra, Kim Phi nên đi lên thì vẫn sẽ đi lên.

Thật ra đây cũng chính là một trong số những lý do khiến nhân viên hộ tống phục Kim Phi.

Ít nhất Kim Phi không phải là loại người nhìn binh lính liều mạng chiến đấu ở phía trước, trong khi mình thì ẩn nấp ở phía sau, là một người sợ chết sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Cho dù ở Thanh Thủy Gốc lúc trước hay ở dốc Đại Mãng, thành Du Quan và Hi Châu sau này, Kim Phi cũng chưa từng lùi bước như những vị tướng lĩnh ẻo lả đó, lần nào cũng luôn ở lại tiền tuyến như những tướng sĩ khác.

Nghe nói rằng vào giây phút cuối cùng ở Hi Châu, Kim Phi đã mặc áo giáp và chuẩn bị đưa các cận vệ của mình lên phát động trận chiến giáp lá cà với quân địch.

Chỉ có những tướng lĩnh như này mới có thể được tướng sĩ kính trọng.

Kim Phi như thế, Khánh Hoài như thế, đám người Trương Lương, Thiết Ngưu, Lưu Thiết cũng như vậy.

"Kim Bằng đại ca, không cần lo lắng cho sự an toàn của ta đâu, nhưng bản thân huynh, chuyến đi này cũng rất nguy hiểm, nhất định phải chú ý an toàn."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3244


"Tiên sinh yên tâm, nếu chúng ta gặp phải cướp biển, chắc chắn sẽ không lùi bước, nhất định sẽ thể hiện uy phong của Đại Khang chúng ta!"

Kim Bằng lớn tiếng nói

"Đừng hét, đừng hét!"

Kim Phi tức giận vỗ Kim Bằng một cái: "Ta không có ý đó!"

"Ý của tiên sinh là?"

"Mặc dù số hiệu Thái Bình là thuyền bọc thép, nhưng nó không phải là vô

địch," Kim Phi nói: "Ý của ta là, nếu thực sự gặp phải một số lượng lớn cướp biển hoặc kẻ thù khác thì nên bỏ chạy!”

“Tiên sinh, từ khi tiêu cục Trấn Viễn của chúng ta được thành lập cho đến nay chưa từng có tiền lệ chạy trốn, làm sao ta có thể là người đầu tiên chạy trốn được?" Kim Bằng trừng mắt lắc đầu.

"Đại ca, đánh giặc thì phải dùng đến đầu óc, môi trường và tình huống khác nhau, phải sử dụng chiến lược một cách linh hoạt."

Kim Phi nói: "Trên biển khác với đất liền, đánh giặc trên đất liền, lùi lại một bước có nghĩa là nhường lại một phần lãnh thổ, cho nên nửa bước cũng không thể từ bỏ được.

Trên biển không cần chú ý những chuyện như vậy, đánh thắng được thì đánh, không đánh được thì bỏ chạy.

Giữ được đồi xanh thì không lo hết củi, trên đời này không có tướng quân nào luôn luôn chiến thắng, tất cả đều dựa vào sự an toàn của chính mình, chỉ cần có thể chạy về thì chính là một chiến thắng, ta lại đưa thêm nhiều người hơn nữa tới đó để trả thù là được!"

Nghe thấy những lời Kim Phi nói, không chỉ Kim Bằng sửng sốt, ngay cả Cửu công chúa cũng hơi bất ngờ.

Đây là lần đầu tiên cô ấy nghe thấy Kim Phi khuyên binh lính chạy trốn, hơn nữa y còn khuyên một cách công khai và hùng hồn như vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì, đúng là như thế thật.

Bây giờ trên biển chưa có cái gọi là lãnh hải, hơn nữa Kim Bằng đang thực hiện một chuyến đi xa, cho dù có lãnh hải thì đó cũng là lãnh hải của nước khác, đánh không lại thì đúng là không cần phải phòng thủ đến chết.

Kim Phi lo lắng Kim Bằng không thể xoay chuyển tình thế, nên nói tiếp: "Kim Bằng đại ca, huynh cũng biết rằng chúng ta chế tạo được một chiếc thuyền bọc thép không dễ dàng, nó tiêu tốn rất nhiều tài nguyên, huynh không muốn đánh chìm con thuyền này nữa đâu đúng không?"

"Không!" Kim Bằng nhanh chóng lắc đầu.

"Vậy thì hãy nhớ kỹ những gì ta vừa nói, hãy bảo vệ số hiệu Thái Bình thật tốt, cũng bảo vệ bản thân thật tốt, như thế mới có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ!" Kim Phi lại nhắc nhở thêm lần nữa.

"Ta hiểu rồi; Kim Bằng gật đầu.

"Ngoài ra, nếu đã hết vật tư, thì hãy nhanh chóng cập bến đi tìm, nếu không tìm được thì hãy cướp, hiểu không?" Kim Phi nhỏ giọng giải thích.

Mặc dù theo tính toán, than và thức ăn được số hiệu Thái Bình mang theo đủ để đi tới đi lui một chuyến, nhưng Kim Phi cũng không thể đảm bảo rằng số hiệu Thái Bình sẽ không bị lạc đường.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3245


Củi thì dễ hơn một chút, chỉ cần có thể tìm được đất liền, việc thu thập chúng sẽ không khó, chỉ cần cầm rìu đi chặt cây là được.

Nhưng thức ăn thì khác. Gần đây năng suất càng ngày càng chậm lại, cho dù là ở đâu, lương thực đều rất quan trọng, cách tốt nhất để thu thập nó là lên bờ để trao đổi với người dân địa phương.

Nhưng số hiệu Thái Bình mang theo ít vật tư, hơn nữa ngôn ngữ cũng không giống nhau, không dễ để hoàn thành việc trao đổi.

Nếu trao đổi thất bại, vậy thì chỉ có thể cướp lấy.

Với tính cách của Kim Bằng, chắc chắn sẽ không cướp của thường dân, thứ nhất là vì nó không phù hợp với tác phong làm việc của tiêu cục Trấn Viễn, và những nhân viên hộ tống cũng không nỡ, thứ hai là họ không thể cướp được cái gì béo bở từ dân thường.

Muốn cướp thì phải cướp của những người có tiền như địa chủ, thổ phỉ và cướp biển.

Cướp của một địa chủ có thể kiếm được nhiều lương thực hơn là cướp của một nghìn tá điền.

Địa chủ, thổ phỉ và cướp biển đều là những người hung ác, cướp đồ ăn của bọn họ, đương nhiên phải có vũ khí.

Đây cũng là lý do tại sao Kim Phi trang bị vũ khí cho Thái Bình và huấn luyện thủy thủ học súng kíp.

"Tiên sinh nói rất có lý,' Kim Bằng gật đầu: "Ta hiểu rồi, nếu đánh được thì đánh, không đánh được thì bỏ chạy, hết vật tư thì lên bờ tìm địa chủ của địa phương để lấy!"

"Đúng rồi!" Kim Phi mỉm cười vỗ vai Kim Bằng.

Lúc này, cổ họng của nhân viên hộ tống và thủy thủ đều hô đến mức khàn khàn, lòng bàn tay cũng vỗ đến mức đỏ bừng, tiếng reo hò dần yếu đi.

Tiểu Ngọc nhìn thấy Kim Phi nói chuyện, giống như không chơi nữa, nên cô ấy liên tục nháy mắt với Kim Phi.

Chỉ tiếc là Kim Phi không nhìn về phía cô ấy, lông mày của Tiểu Ngọc gần như sắp bay đi, Kim Phi cũng không nhìn thấy.

Cửu công chúa thấy thế thì đành phải ho nhẹ một tiếng.

Lúc đó Kim Phi mới nhận ra là nghi thức đưa tiễn đang được tiến hành vui vẻ mà.

"Kim Bằng đại ca, ta không nói những cái khác nữa, chúc huynh thuận buồm xuôi gió và chiến thắng trở về!"

“Chắc chắn rồi!”

Kim Bằng gật đầu thật mạnh, sau đó lại chào Kim Phi và Cửu công chúa bằng nghỉ thức của quân đội, rồi xoay người đi xuống dưới đài.

Lúc này, Tiểu Ngọc mới nhanh chóng giơ tay lên ra hiệu mọi người dừng vỗ †ay.

"Tiếp theo, xin mời quốc sư đại nhân lên phát biểu!" Tiểu Ngọc hô lên một tiếng, đưa loa sắt cho Kim Phi. Kim Phi nghe thấy vậy thì khó hiểu nhìn Tiểu Ngọc.

Y không thích nói nhiều, thứ nhất là vì y thật sự không có tài hùng biện, không biết phải nói gì, thứ hai là, y còn chưa làm ra loa điện, chỉ có thể nói bằng cách hét lên, nhưng phải hét thật to, nếu không thì những người ở phía sau sẽ không nghe được.

Kim Phi đã nhìn thấy quá trình của nghỉ thức này trước đó, hình như không có phần y nói chuyện mà, sau khi trao quốc thư chính thức cho Kim Bằng, không phải đến lượt Cửu công chúa lên tiếng à?

Nghĩ đến đây, Kim Phi quay đầu nhìn về phía Cửu công chúa.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3246


Các thủy thủ đồng loạt hét lên.

Đợi cho đến khi tiếng kêu của các thủy thủ dừng lại, Kim Phi hét lớn: "Kim Bằng, bước ra khỏi hàng!"

Kim Bằng vừa mới trở lại đội ngũ nghe thấy vậy thì nhanh chóng bước lên hai bước, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Kim Phi, không biết vì sao Kim Phi lại gọi anh †a ra.

Anh ta vốn chuẩn bị nghe theo mệnh lệnh của Kim Phi, nhưng Kim Phi không tuyên bố mệnh lệnh, mà tiếp tục hét lớn: "Chung Viễn Thanh, bước ra khỏi hàng!"

Thuyền trưởng chính quy là Chung Viễn Thanh cũng nhanh chóng tiến lên hai bước, sánh vai đứng cạnh Kim Bằng.

Ngay khi tất cả mọi người đang nghĩ Kim Phi sẽ nói gì đó với thuyền trưởng và thuyền phó, thì Kim Phi vẫn chưa nói gì mà tiếp tục hét lên: "Chu Văn Cử, bước ra khỏi hàng!"

Một thủy thủ đứng ở bên cạnh thuyền trưởng trước đó bước ra khỏi đội ngũ và đứng sau thuyền trưởng và phó thuyền trưởng.

"Lưu Nê Thu, bước ra khỏi hàng!" "Từ Hải, bước ra khỏi hàng!"

"Lâm Đại Cước, bước ra khỏi hàng!"

Sau đó, Kim Phi gọi từng thủy thủ một. Các thủy thủ cũng lần lượt đi ra từ bên trái và bên phải.

Trong lúc đó, Kim Phi không gọi sai một cái tên nào, sau khi hô xong cũng không bỏ sót ai.

Mặc dù Kim Phi chưa nói gì, nhưng lại làm cho các thủy thủ cảm thấy xúc động không ngớt!!

Vừa rồi Kim Phi nói lịch sử sẽ ghi nhớ tên của bọn họ, mặc dù các thủy thủ rất phấn khích, nhưng nhiều người lại không để trong lòng.

Từ xưa đến nay đều là một vị tướng có tiếng tắm muôn đời, những gì có thể được ghi lại trong lịch sử là có hạn, cùng lắm là ghi số hiệu Thái Bình và hai vị thuyền trưởng và thuyền phó, làm gì có ai nhớ đến những binh lính nhỏ như bọn họ chứ?

Nhưng bây giờ thì khác.

Kim Phi gọi tên từng người một!

Cho dù lịch sử có nhớ đến bọn họ hay không, ít nhất vị quốc sư là Kim Phi này còn nhớ đến bọn họ!

Chỉ điều này thôi cũng đủ khiến các thủy thủ cảm thấy xúc động rồi. Ngay cả Cửu công chúa cũng nhìn về phía Kim Phi bằng ánh mắt kinh ngạc.

Cô ấy biết Kim Phi có hơi bị mù mặt, thật ra không thể nhớ rõ tên của những người khác.

Lần này liên tục hô tên của rất nhiều thủy thủ mà không sai một chút nào, khiến cho Cửu công chúa hơi bất ngờ.

Tiểu Ngọc phụ trách tình báo, biết về chuyện ở Đông Hải nhiều hơn một chút, thấy Cửu công chúa tỏ vẻ khó hiểu, nên tiến tới nhỏ giọng giải thích: “Tiên sinh thường xuyên đi huấn luyện các thủy thủ ở Đông Hải, bình thường, lúc không có việc gì làm cũng thích đi đến doanh trại của thủy quân."

Cửu công chúa vừa nghe thì đã hiểu được.

Các thủy thủ trên số hiệu Thái Bình chưa đến một trăm người, Kim Phi đến đó nhiều hơn, đương nhiên sẽ nhớ rõ.

Cửu công chúa vẫn luôn biết rằng Kim Phi coi trọng chuyến đi xa này, nhưng thông qua chuyện này, Cửu công chúa phát hiện ra rằng mình vẫn xem nhẹ tầm quan trọng của chuyến đi xa trong lòng Kim Phi.

Phải biết rằng trước đây Kim Phi không thích dạy người khác, nhìn mấy đồ đệ bên dưới của Kim Phi là biết.

Sau khi được nhận thì cơ bản chính là được nuôi thả.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3247


Hầu như tất cả mọi người đều cười, đương nhiên cũng có một số người không cười.

Thật ra, có một số người vẫn cảm thấy cách dùng tiền để động viên binh lính của Kim Phi là không phù hợp.

Ví dụ như Thiết Thế Hâm là một trong số đó. Ông ta cảm thấy cách làm này đầy mùi tiền, quá phàm tục.

Sau khi Thiết Thế Hâm gia nhập chính quyền Xuyên Thục đã làm được rất nhiều việc thực tế, cũng rất có năng lực, Kim Phi và Cửu công chúa đều rất coi trọng ý kiến của ông ta.

Nhưng chuyện này thì Kim Phi không nghe ông ta.

Nếu muốn ngựa chạy thì phải cho nó ăn cỏ, phải có niềm tin, và cũng phải có tiền bạc.

Dù sao thì tất cả mọi người đều phải nuôi sống gia đình mình, nếu chỉ dựa vào khẩu hiệu để lừa gạt những nhân viên hộ tống đi liều mạng, cũng không đưa ra lợi ích thực tế, làm sao mà làm được?

Nói một cách tương đối thì Kim Phi cảm thấy rằng thà đưa tiền một cách công khai còn hơn là để sau khi các nhân viên hộ tống có một ít quyền lực rồi lại đi th*m nh*ng.

Cũng là đạo lý này, Kim Phi trả lương cao cho các nhân viên hộ tống, thái độ của y cũng rất nghiêm khắc đối với vấn đề th*m nh*ng.

Thời phong kiến không coi trọng trừng phạt quan lại và học giả, ý nghĩa bên ngoài là để cho những người ở trên tầng lớp học giả này không bị trừng phạt khi tra hỏi, thật ra, điều đó cũng có nghĩa là nếu người làm quan mắc sai lầm thì tùy tiện lướt qua là được rồi.

Rất nhiều quan chức đã khiến cho nhiều người chết vì sự mục nát của bản thân, nhưng người dân lại không có cách nào để khởi kiện, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Các quan viên ở cấp quận trưởng chỉ cần không thất bại trong đấu tranh chính trị thì sẽ rất khó bị lật đổ.

Cho dù thực sự phát hiện ra vấn đề, cũng chỉ là giáng chức và tùy tiện phạt một số tiền là được.

Có thể quan viên này đã tham ô hàng trăm nghìn lượng bạc trong nhiệm kỳ, cuối cùng chỉ bị phạt mấy trăm lượng, sau đó đi đến một nơi xa xôi vắng vẻ lặng lẽ trốn một thời gian, chuyện này coi như kết thúc rồi.

Chờ thêm vài năm, khi luồng gió của quá khứ đã qua, một số quan viên có quan hệ vẫn có thể được phục chức, thậm chí thuyên chuyển đi nơi khác, trở thành quan lớn hơn.

Đây là quan viên trong thời đại phong kiến bao che cho nhau. Loại chuyện quan viên bao che cho nhau này rất dễ lây lan, chẳng bao lâu sẽ

hình thành xu hướng, theo thời gian sẽ khiến dân chúng mất lòng tin vào triều đình, cuối cùng khiến cho dân chúng phải mạo hiểm liều mạng.

Kim Phi biết mình không có cách nào hoàn toàn ngăn chặn được loại chuyện này, chỉ có thể cố gắng tránh né.

Vì vậy, y áp dụng chính sách trả lương cao để ủng hộ sự liêm chính, và trừng phạt nghiêm khắc các hành vi tham những.

Trước đây, nếu có người tham ô hàng trăm nghìn lượng bạc, chỉ cần nộp phạt mấy trăm lượng bạc đã được coi là hình phạt cao nhất, nhưng ở chỗ của Kim Phi thì không như thế được.

Theo luật pháp do Kim Phi lập ra, những nhân viên hộ tống chỉ cần tham ô mấy nghìn lượng là đã có thể mất đầu, chứ đừng nói đến việc tham ô hàng trăm nghìn lượng bạc.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3248


Một chuyến đi xa mang lại cả danh dự và tiền bạc, các thủy thủ cảm thấy có động lực hơn trước.

Mặc dù Thiết Thế Hâm không hài lòng với điều này nhưng cũng không nói gì.

Dù sao mấy chục lượng bạc đối với thủy thủ thì là một khoản tiền lớn, nhưng đối với triều đình thì nó chẳng là gì, đối với chuyện mà các thủy thủ sắp làm, lại càng không là gì cả.

Mấy chục thủy thủ, tổng cộng cũng chỉ nhiều thêm mấy nghìn lượng bạc mà thôi.

Nếu bọn họ thực sự có thể mang những hạt giống tốt về, thậm chí có thể thay đổi vận mệnh của Đại Khang, cái này không thể đo bằng mấy nghìn lượng bạc được.

Kim Phi nhìn các thủy thủ đã bình tĩnh lại, quay sang Thiết Chùy và hô lên: "Hãy đi tìm một ít rượu trái cây tới đây, để tiễn đưa các huynh đệ!"

"Vâng!" Thiết Chùy vội vàng chạy ra ngoài.

Do thiếu lương thực nên Xuyên Thục nghiêm cấm sử dụng lương thực để làm rượu.

Nhưng ngoài lương thực, còn có nhiều loại trái cây có thể làm rượu.

Ví dụ như một loại nho dại trên núi của Xuyên Thục, vừa có vị chua, chát, lại không thể ăn được, nhưng lại rất thích hợp để ủ rượu.

Khi đến mùa nho dại chín, rất nhiều người dân miền núi sẽ hái về ủ rượu rồi bán.

Bến tàu Kim Xuyên là bến tàu sầm uất nhất ở Đại Khang, đương nhiên cũng có loại rượu trái cây này, Thiết Chùy chạy đi không lâu thì đã quay lại.

Phía sau anh ta có bảy công nhân, năm người trong số họ đang ôm bình rượu, hai người còn lại mỗi người xách một giỏ trúc, trong đó có bát sứ.

Thiết Chùy đích thân ôm một bình rượu lên đài, đưa bát rượu cho Kim Phi.

Những người công nhân khác ôm bình rượu và bát rượu phân phát cho các thủy thủ.

Chờ đến khi mọi người đã rót rượu xong, Kim Phi nâng bát lên nói: "Như mọi người đã biết, ta luôn phản đối việc uống rượu, cũng chưa bao giờ uống rượu, nhưng hôm nay ta làm điều này vì để đưa tiễn các huynh đệ, chúc các huynh đệ thuận buồm xuôi gió và sớm ngày chiến thắng trở về!”

Nói xong, Kim Phi bưng bát rượu lên và uống cạn trong một hơi.

"Chiến thắng trở về!"

"Chiến thắng trở về!"

"Chiến thắng trở về!"

Các thủy thủ hô lên ba tiếng, sau đó cùng nhau ngẩng đầu lên và uống hết trong một hơi!

"Được!"

Kim Phi hô lên một tiếng và ném bát rượu xuống đất, phát ra một tiếng giòn vang.

Sau đó là một loạt âm thanh đập bát dày đặc.

Lúc này, Kim Phi cuối cùng cũng biết rằng tại sao lúc uống rượu với những tráng sĩ trong mấy bộ phim truyền hình ở kiếp trước lại phải ném bát rồi.

Đúng là rất vui sướng.

Mấy chục chiếc bát bị ném xuống, bầu không khí bỗng trở nên bi tráng hơn.

Chưa kể các thủy thủ đang uống rượu, những nhân viên hộ tống đang đứng ở một bên cũng muốn xắn tay áo lên thuyền.

Kim Phi cảm giác được bầu không khí gần như ổn rồi thì trực tiếp vung nắm đấm lên: "Xuất phát!"

"Xuất phát!" Kim Bằng xoay người đi về phía số hiệu Thái Bình. Các thủy thủ cũng đồng loạt xoay người, xếp hàng lên thuyền.

Thật ra, theo trình tự thì bây giờ nghỉ thức tiễn đưa mới chỉ là bắt đầu thôi, sau đó còn có Trương Lương và Thiết Thế Hâm lên phát biểu.

Cuối cùng, Kim Phi trực tiếp để các thủy thủ đi rồi, bọn họ còn nói cái gì nữa?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3249


Tùng Tùng Tùng!

Khi các nữ nhân viên hộ tống nghe thấy tiếng còi hơi thì nhịp trống đánh trống đột nhiên tăng lên ba lần, sức mạnh cũng tăng lên mấy lần.

Trong một lúc, tiếng trống, tiếng còi hơi và tiếng la hét của những người đang xem bên ngoài bến tàu đều xuyên qua tai họ, chấn động cả tai!

Bầu không khí cũng đạt đến đỉnh điểm.

Mãi cho đến khi số hiệu Thái Bình xuôi dòng xuống và biến mất khỏi tầm mắt, các nữ nhân viên hộ tống mới ngừng đánh trống, các nam nhân viên hộ tống mới buông cánh tay đang cúi chào.

"Ta hy vọng mọi việc suôn sẻ!"

Kim Phi nói lời chúc phúc với bóng dáng của số hiệu Thái Bình, sau đó phất †ay xuống bên cạnh và đưa Cửu công chúa rời khỏi đài gỗ.

Vốn định hỏi Tiểu Ngọc xem tại sao lại đột nhiên thay đổi quy trình để cho y lên nói chuyện, nhưng không biết là Tiểu Ngọc cảm thấy chột dạ hay gì đó mà vẫn chưa xuống dưới, Kim Phi cũng lười hỏi thêm.

Quay sang hỏi Thiết Chùy: "Đúng rồi, hai tên cướp biển nước ngoài mà chúng †a mang về từ Đông Hải ở đâu?"

"Cướp biển nước ngoài?" Thiết Chùy cũng hơi sửng sốt, một lúc sau mới nhớ ra tên cướp biển nước ngoài mà Kim Phi nói là ai: "Tiên sinh, ta nhớ là ta đã để bọn họ lên thuyền để thêm than vào nồi hơi, không biết bây giờ bọn họ có còn ở trên thuyền Trấn Viễn số 2 không, ta phải hỏi một chút."

“Vậy ngươi đi hỏi đi." Kim Phi nói: "Cho dù bọn họ ở đâu, cũng nhanh chóng đưa bọn họ đến gặp ta."

"Vâng!" Thiết Chùy nhận ra Kim Phi hơi sốt ruột nên xoay người chạy ra ngoài.

“Phu quân, sao đột nhiên chàng lại nhớ đến việc tìm cướp biển nước ngoài?" Cửu công chúa hỏi.

"Những gì ta biết về biển đều là những gì ta nghe được từ vị cao nhân đó, thật ra, ta luôn chỉ nói trên giấy tờ và thiếu cơ sở thực tế, thủy quân của Trịnh tướng quân gần như chưa từng đi xa, cũng không có kinh nghiệm đi xa.”

Kim Phi nói: "Hai tên cướp biển này chắc là đến từ Châu Âu, nếu chúng có thể đi xa như vậy, điều đó có nghĩa là kiến thức hàng hải của chúng vượt xa chúng ta, cũng hiểu biết rõ về biển hơn chúng ta, tra hỏi bọn chúng một chút, có lẽ chúng ta có thể biết được một số nguy hiểm.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3250


Để cho những tên cướp biển đi đốt nồi hơi là vì y cho rằng việc đốt nồi hơi sẽ vất vả hơn, nhưng Kim Phi không hề tính đến việc sẽ phải phái người trông giữ bọn họ, còn phải chuẩn bị cabin cho bọn họ, đúng là cái được không đủ bù cái mất.

Nói một cách tương đối thì giam giữ ở Hắc Thủy Câu càng thích hợp hơn.

Trước đây, Hắc Thủy Câu từng là nhà tù, hai bên đều là vách núi đá đen, chỉ cần phái người đưa bọn cướp biển tìm đến một cửa quặng mỏ, bọn chúng căn bản không có nơi nào để chạy.

Khoảng cách từ Hắc Thủy Câu đến bến tàu không xa cũng không gần, vì vậy phải mất một thời gian mới đưa được những tên cướp biển đến đây, Kim Phi và Cửu công chúa bàn bạc một chút, quyết định nhân dịp mọi người đều ở đây thì tổ chức một cuộc họp, vì thế đã bảo Thiết Chùy thông báo cho mọi người.

Lúc y và Cửu công chúa đi dạo ra khỏi bến tàu, phát hiện công chúa Lộ Khiết đưa cận vệ và đoàn tùy tùng đứng ở bờ sông ngoài cửa bến tàu.

Có lẽ bởi vì có đội nhân viên hộ tống do Giang Văn Văn dẫn đầu bảo vệ nên dân chúng không tụ tập cùng bọn họ, Kim Phi vừa đi ra liếc mắt một cái đã nhìn thấy bọn họ.

Bây giờ Kim Phi và Cửu công chúa cũng không muốn nói nhiều với công chúa Lộ Khiết, nên họ giả vờ như không nhìn thấy và chuẩn bị đi thẳng đến phòng họp.

Nhưng mới đi được hai bước, đã nhìn thấy Giang Văn Văn đang đi về phía bọn họ.

Thiết Chùy hơi không chắc chắn có nên để Giang Văn Văn đến đây hay không, nên quay sang Kim Phi xin chỉ thị thì nhìn thấy Kim Phi gật đầu, lúc này mới không ngăn cản.

"Tham kiến bệ hạ, ra mắt Kim tiên sinh!"

Giang Văn Văn đi đến một nơi cách Kim Phi mấy bước rồi dừng lại, hành lễ với hai người.

"Có chuyện gì không?" Kim Phi hỏi.

"Ta có chuyện muốn báo cáo với tiên sinh một chút,' Giang Văn Văn nói: "Hôm qua công chúa Lộ Khiết nói rằng muốn đi lên thị trấn đi dạo, vì vậy ta đưa ngài ấy đến đó, sau đó ngài ấy đã mua rất nhiều thứ, có thể sẽ muốn mang chúng về Đông Man, ta muốn xin chỉ thị của bệ hạ và tiên sinh một chút, xem có thể để bọn họ mang đi không!?"

“Mua cái gì?” Kim Phi hỏi.

"Ta đã ghi lại danh sách, mời tiên sinh xem qua!" Giang Văn Văn lấy một cuốn sổ nhỏ từ trong lòng ra và đưa nó cho Kim Phi bằng cả hai tay.

Kim Phi nghĩ rằng đây là lần đầu tiên công chúa Lộ Khiết đến Xuyên Thục, chắc chắn muốn mua một số món đặc sản, vân vân, nên không để ý lắm, nhưng sau khi mở cuốn sổ nhỏ ra mới phát hiện, trên đó ghi chỉ chít tên của những vật phẩm, khoảng hơn mười trang.

Nó được viết bằng bút máy chứ không phải dùng bút lông. Có ít nhất hàng trăm vật phẩm được ghi lại trên hơn mười trang này.

Kim Phi nhìn kỹ thì thấy rằng trong số các vật phẩm này chỉ có một số ít là đặc sản và son bột nước của Xuyên Thục, còn lại là dụng cụ nông nghiệp, công cụ và vải dệt trên phố Bắc.

"Cô ta đến chỗ chúng ta để nhập hàng à?" Kim Phi dở khóc dở cười và nói: "Nhiều đồ như vậy, chỉ sợ một xe ngựa cũng không kéo được đâu?"

"Đúng là một chiếc xe ngựa không kéo được." Giang Văn Văn nói: "Cho nên công chúa Lộ Khiết muốn ta mua cho ngài ấy mấy chiếc xe ngựa, nhưng ta vẫn chưa đồng ý, muốn xin chỉ thị của tiên sinh một chút, nếu tiên sinh không đồng ý để ngài ấy mang mấy thứ này ởi thì ta sẽ giữ chúng lại."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3251


“Muốn kéo dài thì cứ kéo dài, kệ cô ta đi.” Kim Phi chả buồn để ý nói.

“Bây giờ chàng không sốt ruột sao?” Cửu công chúa nghiêng đầu liếc nhìn Kim Phi.

“Người cũng đã tới Kim Xuyên rồi, còn sốt ruột làm gì?” Kim Phi nói: “Sớm muộn gì Đông Man cũng sẽ là của chúng ta!”

Tuy y muốn thúc đẩy lần hợp tác này nhưng bây giờ trong tay còn quá nhiều chuyện, có hợp tác với Đông Man không cũng không cần gấp.

Nếu lần này hợp tác thất bại thì lần sau vẫn còn cơ hội.

"Đúng vậy, Đông Man sớm muộn gì cũng thuộc về chúng ta!" Cửu công chúa cười nói: "Phu quân, ta thích sự tự tin này của chàng!"

“Ha ha, vợ chồng lâu năm cả rồi, đừng tâng bốc ta chỉ nữa, đi thôi, ta đoán chắc là nhóm Trương ca đã tới phòng họp rồi.'Kim Phi mỉm cười nói.

Kim Phi đã đoán đúng, y và Cửu công chúa bước đi khá chậm, nên khi đến phòng họp thì mọi người đã có mặt đông đủ.

Trương Lương và Khánh Hoài dẫn nhóm võ tướng ngồi ở phía bên trái phòng họp, trong khi Thiết Thế Hâm dẫn quan văn ngồi bên phải.

Kim Phi nhìn phòng họp chật kín người, nhất thời có chút xúc động.

Khi mới đến thế giới này chỉ có người trong làng muốn đi theo y, lúc đó đích thân Trương Lương phải dẫn một đội vận chuyển hàng hóa về huyện thành, đi qua đi lại để đề phòng thổ phỉ.

Không biết từ lúc nào dưới trướng mình đã có nhiều người đến vậy.

Đây vẫn là những tướng lĩnh cấp cao và quan văn cấp cao, nếu tất cả tướng lĩnh cơ sở và cán bộ cơ sở đều đến thì e là bến tàu của trấn nhỏ này cũng chứa

không đủ.

Chuyện này khiến Kim Phi cảm thấy vui mừng, đồng thời cũng cảm thấy áp lực.

Bởi vì những người này không chỉ đại diện cho chính mình mà còn đại diện cho hàng ngàn hàng vạn người đứng sau lưng họ.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn tuế vạn tuết” “Quốc sư đại nhân!”

Nhìn thấy Kim Phi và Cửu công chúa bước vào, các quan văn võ tướng đều nhanh chóng đứng dậy di chuyển ra khỏi chỗ ngồi rồi cúi chào.

"Miễn lễ!" Cửu công chúa giơ tay lên,

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3252


Hôm nay Kim Phi vừa trở lại, cũng là lần đầu tiên thấy quyển sổ nhỏ nên cũng lật ra xem.

Trước đây khi trò chuyện với Cửu công chúa, Kim Phi đã từng nói tới khái niệm lập kế hoạch năm năm. Bây giờ cuốn sổ nhỏ này đã tái hiện lại dựa trên miêu tả của Kim Phi, chẳng qua đây không phải là kế hoạch năm năm mà là kế hoạch cho mấy tháng tới trong năm nay.

Cuốn sổ nhỏ tập trung nhắm vào tất cả các tầng lớp để đưa ra các mục tiêu phải hoàn thành trong năm nay, đơn giản, rõ ràng, nhìn một cái là có thể hiểu được, trong chốc lát Kim Phi đã xem xong rồi.

Có thể thấy, Viện Khu Mật đã mất rất nhiều công sức để suy nghĩ ra kế hoạch này, đồng thời cũng điều tra kỹ càng về hiện trạng và tình huống phát triển của các ngành sản xuất, mục tiêu được đặt ra cũng không xa vời thực tế, nếu tất cả các ngành được thực hiện nghiêm túc thì đều có thể hoàn thành vào cuối năm nay.

Lâu nay tiêu cục và quân Trấn Viễn đã thúc đẩy các lớp xóa mù chữ, biết chữ cũng đã thành một điều kiện tiên quyết để được thăng chức.

Nếu không biết chữ thì cả đội trưởng cũng không đảm đương nổi.

Mặc dù những võ tướng ngồi ở đây đều có xuất thân là chân đất, nhưng viết thư hay đọc báo đều không có vấn đề gì.

Mặc dù họ không đọc nhanh như nhóm quan văn nhưng ngay sau khi các quan văn để xuống, thì các tướng lĩnh cũng đã đọc gần xong và cũng có một số hiểu biết cơ bản về nội dung trong cuốn sổ nhỏ.

Sau khi mọi người đọc xong, Cửu công chúa mới mở miệng nói: “Để trẫm nói về các công việc trong sáu tháng cuối năm.”

Mọi người vừa nghe đều thẳng sống lưng nhìn Cửu công chúa. Cửu Công chúa vẫn bình tĩnh mở quyển sổ nhỏ ra, bắt đầu giải thích từng thứ một hơn nữa mỗi lần giải thích một thứ cô ấy sẽ chỉ định người phụ trách phần nội dung này, và phụ trách thúc đẩy tiến độ của nội dung.

Như vậy, trong quá trình đánh giá cuối năm đều tìm được người chịu trách nhiệm cho từng hạng mục, tránh đổ lỗi lẫn nhau do trách nhiệm không rõ ràng.

Sau khi Cửu công chúa lên ngôi, đây là lần đầu tiên mọi người tụ tập đông đủ như vậy, đây cũng được coi là cuộc họp đại biểu đầu tiên của chế độ Xuyên Thục.

Kiếp trước Kim Phi không có cơ hội tham gia vào những cuộc họp ở cấp bậc này, nhưng trường học và đơn vị công tác sẽ yêu cầu họ xem TV để tìm hiểu tỉnh thần của cuộc họp.

Mỗi lần như vậy Kim Phi đều cảm thấy mơ màng buồn ngủ, nhưng lần này y lại tràn đầy tinh thần và chăm chú lắng nghe.

Bởi vì kiếp trước y chỉ là một người ngoài cuộc có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng lần này y lại là người tham dự cuộc họp thậm chí còn là người hoạch định chính sách. Nên cảm giác tham dự và có thành tựu lập tức dâng lên, y còn lắng nghe rất chăm chú, có đôi khi còn bổ sung thêm một hai câu.

Cuộc họp này cứ kéo dài đến giữa trưa mới tạm thời kết thúc, ăn bữa cơm trưa xong thì buổi chiều lại tiếp tục, dù sao thì nhiều quan văn ở đây đều đã lớn tuổi nên phải cho họ nghỉ ngơi một lúc.

Khi Kim Phi ra khỏi phòng họp đã thấy Thiết Chùy đợi mình ở cửa: "Tiên sinh, cướp biển nước ngoài đã được đưa đến, ngài có muốn gặp không?”

Kim Phi có hơi đói bụng vốn đang định đi ăn cơm, lại nghe nói cướp biển nước ngoài tới gật đầu nói: "Đưa bọn họ tới thư phòng gặp ta."

Thấy Cửu công chúa không rời đi y hỏi: "Nàng không đi ăn cơm sao?” “Ta cũng đi xem, lát nữa rồi ăn sau.”

“Cũng được, Kim Phi gật đầu rồi đi với Cửu công chúa tới thư phòng. Tới thư phòng, Thiết Chùy đã dẫn cướp biển nước ngoài đến chờ sẵn.

Hai tên cướp biển nước ngoài đều là người da trắng nhưng bây giờ lại vừa gầy vừa đen, cũng không biết là do phơi nắng hay do đào than chưa rửa sạch.

'Thấy Kim Phi và Cửu công chúa đến, bọn họ vội quỳ xuống đất hô lên: "Kính chào Kim tiên sinh!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3253


“Ta đã may mắn gặp được Kim tiên sinh ở Đông Hải, lúc đó ta vẫn chưa biết ngài là ai. Sau này nói chuyện phiếm với mấy bạn tù ở Hắc Thủy Câu, mới biết được Kim tiên sinh là người tài giỏi nhất trên đời này!" Tên cướp biển nước ngoài cao lớn nịnh nọt y.

Thực sự danh tiếng của Kim Phi ở Xuyên Thục quá lớn, đến mức bọn thổ phỉ bị giam ở Hắc Thủy Câu ngày nào cũng kể đến chuyện của Kim Phi, ngày nào hai tên cướp biển nước ngoài cũng nghe đầy lỗ tai.

Cũng chính nhờ sự mô tả của bọn thổ phỉ, bọn cướp biển nước ngoài mới biết được tên thư sinh mà họ gặp được là Kim Phi.

Tất nhiên, cũng có rất nhiều tên thổ phỉ mắng mỏ Kim Phi, nhưng hai tên thổ phỉ này lại có mắt nhìn nên chắc chắn sẽ không nói xấu Kim Phi trước mặt y.

Cướp biển nước ngoài cũng là những kẻ ngoài vòng pháp luật kiêu ngạo không phép tắc, khi mới bị bắt, hai tên cướp biển này còn hơi ngoan cố nhưng sau khi bị giam cầm cùng với những tên cướp kiêu ngạo và không phép tắc lâu như vậy. Họ cũng đã hòa nhập và học được cách nịnh nọt, có thể nói khát vọng sinh †ồn tràn đầy.

"Được rồi, đừng nịnh nọt nữa, ta kêu ngươi tới đây cũng không phải để nghe các ngươi nịnh nọt."

Kim Phi không có ấn tượng gì tốt với mấy tên cướp biển này nên hỏi thẳng: "Các ngươi là ai? Từ đâu tới?"

“Chúng ta là ai? Từ đâu tới?" Hai tên cướp biển ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẻ mặt có hơi kỳ lạ.

"Kim tiên sinh, ta là ai, từ đâu tới, sẽ tới đâu? Đây đều là những vấn đề vô cùng sâu sắc, những nhà triết học thông thái đó đã tranh luận hàng ngàn năm mà vẫn chưa biết được, huống chỉ là chúng ta?"

Tên cướp biển cao nhăn nhó nói: "Mặc dù chúng ta có đọc được chút sách nhưng kiến thức của chúng ta không thể sánh bằng các nhà triết học kia, cho nên không thể trả lời được!"

Kim Phi nghe xong, dở khóc dở cười.

Đối phương đã hiểu sai hết ý của y rồi.

Chưa kể thế giới này, cho dù ở kiếp trước của Kim Phi, đây cũng là ba mệnh đề tối cuối cùng của triết học và không ai có thể giải đáp được.

Nếu không phải thấy vẻ sợ hãi trên mặt hai người này, Kim Phi còn tưởng là họ đang nói chuyện đùa gì đó.

"Ta hỏi các ngươi tên gì, đến từ nước nào?” "Hóa ra là Kim tiên sinh hỏi cái này!"

Hai tên cướp biển đồng thời thở phào nhẹ nhõm, tên cướp biển cao lớn nói: "Ta tên là Smith, tên này là Andrew, chúng ta ở nước C."

"Nước C?" Kim Phi sửng sốt.

Những chuyến đi xa đòi hỏi kỹ thuật cao và nguồn tài chính khổng lồ, đó là điều mà các nước nhỏ khó có thể tự mình hoàn thành.

Ví dụ như Xuyên Thục bây giờ, phải trả cái giá rất lớn để xây dựng số hiệu Thái Bình. Có thời gian, xưởng sắt thép gần như phải dừng tất cả các hoạt động kinh doanh khác, và nhiều bộ phận cũng tập trung vào dự án này trong mấy tháng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3254


“Các ngươi thật sự chưa nhìn thấy bản đồ hàng hải sao?”

“Ta lấy danh nghĩa mẹ ta ra thề, thật sự chưa hề nhìn thấy!”

Hai tên cướp biển này làm ra một tư thế thề thốt vô cùng kỳ lạ.

Đúng là thủy thủ bình thường không có khả năng tiếp cận bản đồ hàng hải, thế nên Kim Phi lại đổi câu hỏi: "Vậy các ngươi đã bao giờ nhìn thấy biển lập lòe

màu đỏ chưa?"

Nghe Kim Phi hỏi vậy, vẻ mặt của hai tên cướp biển đã kích động lên: "Kim tiên sinh, ngài cũng biết tới Biển Đỏ sao?"

“Hóa ra thế giới này Biển Đỏ vẫn gọi là Biển Đỏ." Kim Phi thầm nghĩ trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh gật đầu: "Tất nhiên là ta biết Biển Đỏ nhưng các ngươi làm sao biết?"

"Chúng ta cũng từ Biển Đỏ tới đây!" Tên cướp biển cao lớn trả lời.

"Các ngươi từ Biển Đỏ tới đây ư?" Kim Phi nghe xong không khỏi ngạc nhiên.

Biển Đỏ nằm trên một dải đất hẹp, phía bắc là kênh đào Suez nổi tiếng nối liền với biển Địa Trung Hải, phía nam là vịnh Yane cũng nổi tiếng không kém, dẫn ra biển lớn.

Bởi vì các vách đá hai bên eo biển, đặc biệt là các vách đá có màu đỏ dọc bờ biển châu Phi, đôi khi bị mặt trời chiếu qua làm cho nước biển cũng có màu đỏ, ngoài ra thỉnh thoảng xuất hiện rong biển đỏ theo mùa nên được gọi là Biển Đỏ.

Nhưng kênh đào Suez chỉ được xây dựng vào cuối thời đại hàng hải.

Trước khi kênh đào Suez xuất hiện, Biển Đỏ và Biển Địa Trung Hải không nối liền nhau, nếu muốn đi từ châu Âu sang châu Á phải đi vòng qua Mũi Hảo Vọng ở

cực nam châu Phi.

Sau này, để giảm bớt việc đi đường vòng thực dân châu Âu đã xây dựng kênh đào Suez dựa trên cơ sở của con kênh cổ.

Sau khi mở kênh đào Suez, khoảng cách đi từ châu Âu đến châu Á đã giảm đi rất nhiều.

Kênh đào Suez dài hơn một trăm km, dù có nền là kênh đào cổ nhưng đây vẫn là một công trình vô cùng đồ sộ.

Theo suy đoán của Kim Phi, có lẽ là những tên cướp biển này đi từ Mũi Hảo Vọng tới đây, nhưng ai ngờ mấy tên này lại đến từ Biển Đỏ thật.

"Chẳng lẽ các ngươi đã đào xuyên Biển Đỏ và Địa Trung Hải?" Kim Phi hỏi. "Địa Trung Hải?" Hai tên cướp biển lại sửng sốt.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe đến cái tên này, nên cũng không biết Kim Phi đang nói đến nơi nào.

"Bỏ đi," Kim Phi xua tay: "Thiết Chùy, đi lấy bản đồ thế giới tới đây!"

Cửu công chúa thấy vậy hơi cau mày.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3255


Nghĩ đến đây, hai tên cướp biển đồng thời quay người lại, tên cướp biển lùn vẫn luôn im lặng đã bị dọa sợ đến mức đứng không vững, toàn thân run cầm cập.

"Ôi, các ngươi quay đi chỗ khác làm gì, nhìn bản đồ đi!" Kim Phi hét lên.

"Kim tiên sinh, chúng ta nhất định sẽ tích cực cải tạo, tranh thủ trở thành một con người mới, xin ngài hãy tha cho chúng ta một mạng!"

'Tên cướp biển cao lớn nói: "Sau khi xem bản đồ, chúng ta nhất định sẽ phải chết!"

Thật ra vừa rồi Kim Phi cũng không có suy nghĩ làm gì hai tên cướp biển này, nhưng bọn họ nói như vậy, Kim Phi mới ý thức được vấn đề này.

Mặc dù Kim Phi không phải là người chỉ yêu quý đồ của mình, nhưng bản đồ thế giới thực sự là một bí mật hàng đầu trong thế giới hiện tại.

Châu Âu và Châu Mĩ hiện tại vẫn nằm trong tình trạng ngăn cách với thế giới, có dù có một số người bản địa, thì số lượng chắc cũng rất ít.

Một khi người châu Âu có bản đồ chỉ tiết thì có thể sẽ tìm thấy những nơi này trước.

Mặc dù Kim Phi không sợ người châu Âu, chẳng qua là cướp lại những nơi này từ tay bọn họ thôi, nhưng lần đánh chiếm đầu tiên, tại sao lại để người châu Âu nhanh chân giành trước chứ?

Cho nên, sau khi cướp biển xem xong bản đồ gi ết chết bọn họ là cách giải quyết tốt nhất, cũng là làm một mẻ khiến bọn họ mãi mãi im miệng.

Mặc dù Kim Phi không thích chém giết, nhưng cướp biển Đông Dương làm đủ mọi tội ác ở Đông Hải, gi ết chết bọn họ Kim Phi cũng không có chút gánh nặng †âm lý nào.

Nhưng hiện tại Kim Phi chỉ nhìn thấy hai người Châu Âu còn sống này, Kim Phi muốn nhanh chóng tìm hiểu rõ về Châu Âu, và Đông Dương, bọn họ là đường tắt tốt nhất cũng là đừng tắt duy nhất vào lúc này.

Bây giờ cướp biển đã ý thức được điều này, bọn họ có còn đồng ý nói chuyện không? Hoặc là nói, những thứ bọn họ nói có đáng tin không?

Kim Phi đang suy nghĩ làm thế nào để đối phó với hai tên cướp biển này nhưng Thiết Chùy không thể nhịn được nữa.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3256


"Còn nữa, sau chuyện này, các ngươi nhất định phải ở lại Hắc Thủy Câu, không có sự cho phép của ta, vĩnh viễn không được ra ngoài, nếu phát hiện các

ngươi muốn chạy trốn, đánh chết tại chỗ!"

Kim Phi tiếp tục nói: "Các ngươi hãy suy nghĩ đi, có thể chấp nhận thì chúng ta xem bản đồ, không thể chấp nhận thì bây giờ các ngươi có thể chết thoải mái.”

Hai tên cướp biển nghe vậy, im lặng một lúc.

Kim Phi đã nói rõ ràng với bọn họ rồi, hoặc là đồng ý điều kiện, hoặc là chết, không còn lựa chọn thứ ba.

'Tên cướp biển cao quay người lại nói: "Tiên sinh, ta đồng ý với ngài, hy vọng ngài có thể nói lời giữ lời!"

Mặc dù nửa đời sau đều phải sống ở Hắc Thủy Câu rất đau đớn, nhưng so với cái chết, chút đau đớn này dường như không phải là không thể chấp nhận được.

"Ngoại trừ tin tưởng ta, ngươi còn sự lựa chọn nào khác sao?" Kim Phi chỉ vào tấm bản đồ trên bàn: "Thời gian của ta rất quý báu, đừng lãng phí thời gian của tai"

"Vâng!"

Cướp biển cao cũng bất chấp, cất bước đi về phía bàn ăn.

Kết quả, vừa đi được hai bước, lại bị Thiết Chùy chặn lại.

Thiết Chùy lo lắng hắn ta đột nhiên nổi lên làm Kim Phi bị thương, anh ta tiến lên trước dùng dây thừng trói hai tay hai chân của hai tên cướp biển lại, sau đó mới đưa hai tên cướp biển đến bên cạnh bàn.

Dù vậy, Thiết Chùy vẫn đứng bên cạnh bọn họ, sẵn sàng ra tay bất kỳ lúc nào.

Kim Phi cũng không ngăn cản, đến khi Thiết Chùy sắp xếp xong, y mới dẫn Cửu công chúa đi đến trước cái bàn.

Nhưng sau khi trao đổi vài câu, Kim Phi lại phát hiện ra một vấn đề khác, hai tên cướp biển này không hiểu bản đồ của mình.

Không còn cách nào khác, Kim Phi chỉ có thể dạy bọn họ cách xem bản đồ.

Cũng may bọn cướp biển cũng có ít kiến thức về địa lý, hơn nữa xem bản đồ cũng không khó, bọn họ học rất nhanh.

Sau đó, Kim Phi và cướp biển nói chuyện với nhau hơn một giờ ở trước bàn, rồi mới hiểu rõ tình hình đại khái của Vương quốc nước C.

Theo như bọn cướp biển nói, địa hình tổng thể của Châu Âu hiện tại giống như với bản đồ do Kim Phi vẽ, nhưng tên địa danh và quốc gia hoàn toàn khác với kiếp trước của Kim Phi.

Bọn họ nói Vương quốc nước € nằm ở phía đông nam Địa Trung Hải, biển Đỏ ở phía tây bắc.

Đây cũng là lý do tại sao bọn họ có thể đi từ biển Đỏ đến.

Bởi vì biển Đỏ nằm ở phía nam của bọn họ, Vương quốc nước C€ đã thiết lập một bến thuyền ở biển Đỏ.

Đầu bên kia của Địa Trung Hải có rất nhiều quốc gia nhỏ, nhưng cướp biển không biết số lượng và tên cụ thể, chỉ nói là có vài quốc gia khá lớn và khá nổi tiếng thôi.

Về mối nguy hiểm trên biển, bọn cướp biển cũng nói giống như những gì Kim Phi đã nói trước đó, mối nguy hiểm lớn nhất chính là khả năng xảy ra thời tiết cực đoan, ví dụ như là bão táp gì đó.

"Được rồi, đưa bọn họ về Hắc Thủy Câu đi."

Kim Phi thấy bọn cướp biển đã nói gần hết những gì cần nói rồi, y xua tay ra hiệu cho Thiết Chùy dẫn bọn cướp biển đi.

Từ đầu đến cuối Cửu công chúa vẫn luôn đứng ở bên cạnh lắng nghe.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3257


Tình hình châu Âu hiện tại khác biệt rất lớn so với lịch sử ở kiếp trước của Kim Phi, nhưng Kim Phi cũng không mấy lo lắng.

Đánh giá theo những gì bọn cướp biển đã báo cáo, mặc dù công nghệ trong các ngành công nghiệp khác ở Châu Âu tốt hơn Đại Khang trước đây, nhưng cũng không tốt hơn quá nhiều.

Sở dĩ hạm đội của họ có thể đến Đại Khang, nguyên nhân chủ yếu là cướp bóc để có thể tích lũy tài sản nhanh chóng, dưới sự k1ch thích của tiền bạc, kỹ thuật đóng thuyền và kỹ thuật hàng hải ở châu Âu mới có thể phát triển nhanh chóng như vậy.

Lúc này có lẽ là hình thức hàng hải ban đầu của châu Âu, trước mắt bọn họ còn dừng lại ở giai đoạn cướp bóc, bỏ chạy sau khi cướp bóc, mục tiêu cướp bóc chủ yếu là mỏ vàng mỏ bạc và người, đánh cướp xong một chỗ thì chạy, sẽ không dừng lại trong thời gian dài.

Bọn họ còn chưa có nếm được sự ngon ngọt của thuộc địa lâu dài, đến khi bọn họ nếm được sự ngon ngọt, sẽ bắt đầu áp bức thực dân lâu dài, sau đó ở châu Âu tạo thành phong trào thực dân.

Lịch sử trước kia của Châu Âu vào kiếp trước là như vậy, nếu tình hình tiếp tục phát triển như bình thường, sợ rằng trong vài chục năm nữa, Châu Âu sẽ vẫn đi theo con đường giống như trước kia.

Tuy rằng lịch sử đời này không giống, có thể sẽ khiến cho Kim Phi không có biện pháp đưa ra phán đoán chính xác, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.

Chờ sau này Đại Khang phát triển rồi đi thu phục Châu Âu cũng không muộn.

Kiếp trước y từng theo người hướng dẫn ra nước ngoài học một lần, tham gia một viện bảo tàng ở Châu Âu.

Lúc ấy nhìn những di vật văn hoá Hoa Hạ được trưng bày trong viện bảo tàng

châu Âu, Kim Phi cảm thấy tủi nhục như cũ.

Sau chuyến đi châu Âu lần đó, trong lòng Kim Phi cảm thấy không thoải mái trong thời gian dài, làm việc cũng cố gắng hơn, hy vọng tổ quốc có thể nhanh trở nên mạnh mẽ hơn một chút, mang những di vật văn hoá này trở về nước.

Nếu như có thể chuyển luôn bảo tàng của đối phương đi, đương nhiên là tốt nhất!

Mặc dù y biết chỉ dựa vào sự cố gắng của bản thân, không có biện pháp để cho tổ quốc vững mạnh lên, nhưng tổ quốc chính là do từng cá nhân riêng biệt †ạo thành, tất cả mọi người nếu cùng nhau cố gắng, tổ quốc sớm muộn sẽ trở nên hùng mạnh.

Đáng tiếc, y còn chưa kịp thấy tổ quốc có năng lực đưa những di vật văn hoá lưu lạc ở nước ngoài về, đã bất ngờ tới thế giới này.

Tuy nhiên điều này cũng không làm chậm trễ việc thực hiện nguyện vọng, thậm chí còn dễ dàng thực hiện hơn so với kiếp trước.

Bởi vì kiếp trước y chỉ là một người làm công ăn lương cấp cao, có thể mang những di vật văn hoá về hay không, lời của y không được xem trọng.

Đời này y là người quyết định.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3258


Vừa rồi cô ấy luôn đứng bên cạnh, nghe được cuộc nói chuyện của cướp biển và Kim Phi.

Dựa theo lời của cướp biển, quê hương của bọn họ cách xa Đại Khang ngàn dặm, bọn họ ngồi thuyền ở trên biển trôi dạt hết mấy tháng mới tới Đại Khang.

Hơn nữa Kim Phi cũng nói, quốc gia bọn họ không hề nhỏ yếu.

Mặc dù bọn họ bây giờ có số hiệu Thái Bình, nhưng cũng chỉ có một chiếc mà thôi, còn cần đi thực hiện nhiệm vụ đi xa.

Dĩ nhiên, bọn họ có thể tiếp tục xây mới thuyền bọc thép, nhưng giá vốn mỗi một chiếc thuyền bọc thép đều vô cùng cao, hơn nữa quốc gia của đối phương quả thực quá xa, muốn chiến đấu với một quốc gia như vậy, trước không nói có thể đánh thắng được hay không, chỉ việc vận chuyển quân và tiếp tế vật tư đã là một công trình rất lớn.

Ngộ nhỡ Kim Phi thật sự bắt đầu cuộc chiến với quốc gia của cướp biển, phần thắng rất nhỏ.

Đây là kết luận Cửu công chúa đưa ra.

"Quê quán của bọn họ cách Đại Khang quá xa, không có cách nào đánh!" Kim Phi lắc đầu nói.

Nghe Kim Phi nói như vậy, Cửu công chúa mới yên tâm: "Đi ăn cơm đi, ăn xong rồi còn phải tiếp tục họp."

Vừa rồi bọn họ định đi ăn cơm, bởi vì tra hỏi cướp biển làm trễ nãi không ít thời gian, bây giờ bọn Trương Lương có thể đã cơm nước xong và trở lại phòng họp.

Nhưng Kim Phi và Cửu công chúa cũng không gấp, quyết định đi ăn cơm trước, sau đó sẽ tiếp tục họp.

Khi hai người cơm nước xong trở lại phòng họp, quả nhiên phòng họp đã chật kín người.

Thấy Kim Phi và Cửu công chúa đi vào, mọi người nhanh chóng đứng lên hành lễ, không có người nào tỏ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.

Kim Phi vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thầm thoải mái.

Chẳng trách mọi người muốn làm lãnh đạo, làm lãnh đạo thật sảng khoái, muốn đi họp khi nào thì đi, đi trễ cũng không sao.

Đây không phải là cuộc sống y từng mơ ước ở kiếp trước sao?

Sau khi Cửu công chúa ngồi xuống, đã cầm cuốn sách nhỏ lên, bắt đầu giải thích kế hoạch làm việc nửa năm cuối.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, Cửu công chúa dự định hôm nay sẽ trở lại làng Tây Hà, bây giờ bị cướp biển trì hoãn, nếu tiếp tục trở về khẳng định sẽ không kịp.

Vì vậy Cửu công chúa cũng không gấp gáp, bắt đầu giải thích từng trang, từng điểm một.

Vốn dĩ buổi chiều có thể kết thúc hội nghị, không ngờ lại kéo dài đến chạng vạng tối mới kết thúc.

Sau khi hội nghị kết thúc, tất cả mọi người đi tới nhà ăn cho nhân viên hộ tống.

Lúc này nhân viên hộ tống đã ăn xong, nhà ăn đã chuẩn bị đồ ăn riêng cho bọn họ.

Dựa theo sự sắp xếp bàn ăn của Thiết Thế Hâm, Kim Phi và Cửu công chúa ở một bàn riêng, ngồi ở vị trí đầu tiên.

Nhưng Kim Phi và Cửu công chúa lại chào hỏi rồi đi thẳng tới chỗ ở bàn Trương Lương.

Bàn này trừ Khánh Hâm Nghiêu, những người khác đều là cựu binh quân Thiết Lâm, hoặc là nhóm người đầu tiên theo Kim Phi.

Thấy Kim Phi tới, tất cả mọi người đều vội vàng đứng lên.

"Bây giờ là giờ ăn cơm, mọi người đừng khách sáo như vậy, hãy giống như lúc ở trong quân doanh, tùy ý chút."

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom