Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3199


“Với thuyền bọc thép mà nói thì loại sóng này chẳng nhằm nhò gì."

Kim Phi xua tay, không nói chuyện với công chúa Lộ Khiết nữa, mà xoay người nhìn Quan Hạ Nhi.

Bầu không khí đột nhiên trở nên khó xử.

Dù phong thái của công chúa Lộ Khiết có thấp đi chăng nữa, nhưng lúc này trên mặt cô ta vẫn hiện lên vẻ khó chịu, thi lễ với Kim Phi, rồi dẫn Băng Nhi và Sương Nhi rời đi.

“Đương gia, chàng làm như vậy sẽ khiến Lộ Khiết muội muội khó xử.”

Quan Hạ Nhi nhìn Kim Phi: “Người ta từ nơi xa như vậy đến làm khách, chàng làm như vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”

Nghe vậy, Kim Phi không nhịn được xoa lông mày, không khỏi nghĩ đến lúc mình vừa kết hôn với Quan Hạ Nhi.

Khi đó cô và Đường Tiểu Bắc đều chưa có thai, vì lo lắng nhà họ Kim sẽ tuyệt tử, nên lúc nào cũng đi tìm vợ bé cho Kim Phi, mãi đến khi Cửu công chúa mang thai thì chuyện đó mới kết thúc.

Bây giờ Kim Phi đã có hai đứa con, Bắc Thiên Tâm cũng sắp sinh. Kim Phi tưởng rằng chuyện này cứ thế mà xong, nhưng sau khi thấy công chúa Lộ Khiết, Quan Hạ Nhi lại vậy nữa rồi.

Hôm nay là lần đầu tiên hai người gặp mặt, mà đến cả muội muội cũng gọi rồi...

“Hạ Nhi, không phải nàng không biết thân phận của cô †a, cô ta là khách hay địch, còn chưa nói được.” Kim Phi bất đắc dĩ nói: “Bây giờ nàng thân cận với cô ta như vậy, ngộ nhỡ sau này chúng ta đánh nhau với Đông Man, nàng nên làm thế nào?”

“Ta thân thiết với Lộ Khiết, muốn chàng cưới cô ta, là vì tránh cho chúng ta đánh nhau với Đông Man đó!”

Quan Hạ Nhi nói: “Đương gia, nếu không cần đánh, thì đừng đánh được không? Hai năm qua nhà họ Quan đã có bảy mươi bảy thúc bá cùng huynh đệ chết trên chiến trường, nếu đánh tiếp, e rằng đàn ông nhà họ Quan sẽ chết hết...”

Làng Tây Hà và làng Quan Gia là nơi Kim Phi bắt đầu gây dựng nhà ở, cũng là nơi ủng hộ Kim Phi nhiều nhất.

Hầu như tất cả phụ nữ trưởng thành trong cả hai làng, đều tham gia tất cả nhà xưởng của Kim Phi, còn đàn ông trưởng thành thì đều gia nhập vào tiêu cục Trấn Viễn hoặc các đơn vị đồn trú khác.

Trong hai năm qua, Kim Phi gần như chưa ngày nào ngừng chinh chiến.

Nếu đã có chiến tranh thì làm gì có chuyện không có người chết chứ?

Mặc dù có ưu thế về vũ khí, nhưng khi trận chiến kéo dài, tiêu cục Trấn Viễn vẫn phải chịu thương vong vô cùng lớn.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3200


Nhưng người thân chết trên chiến trường, không đau buồn thì là giả.

Quan Hạ Nhi là vợ Kim Phi, cũng là người của làng Quan Gia, cộng thêm trời sinh tính tình hiền lành, nếu nói không đau buồn thì đều là giả.

Cho nên trong lòng cô cực kỳ bài xích chiến tranh.

Trên thực tế, thậm chí cô còn không biết Đông Man ở đâu, nhưng trong một lần trò chuyện với Khánh Mộ Lam, Khánh Mộ Lam nói đùa, chỉ cần Kim Phi chịu cưới công chúa Lộ Khiết, Đại Khanh và Đông Man sẽ không đánh nhau.

Sau lần nói chuyện đó, Quan Hạ Nhi luôn ghi nhớ điều này, nên mới cố ý kết hợp cho Kim Phi và công chúa Lộ Khiết.

Nghe được lời Quan Hạ Nhi nói, Kim Phi khẽ sửng sốt.

Y không ngờ xuất phát điểm của Quan Hạ Nhi sẽ là như vậy.

Mặc dù Quan Hạ Nhi nghĩ chuyện này quá đơn giản, thậm chí đơn giản đến mức buồn cười, nhưng Kim Phi không cười nổi.

Suy nghĩ của Quan Hạ Nhi không phải là suy nghĩ của dân làng Quan Gia sao?

Những suy nghĩ đơn giản nhất của con người, chính là những suy nghĩ công bằng nhất trên thế giới.

Mọi quyết định của người nắm quyền nếu đi ngược với giá trị quyết sách của người dân, thì đều bị xem là làm trái với thực tế khách quan!

Có lẽ lúc ấy có thể cưỡng ép thi hành, nhưng điều này cũng giống như con sâu ăn gỗ vậy, sẽ ngày càng mục nát, cuối cùng có một ngày không chịu nổi gánh nặng, ầm ầm sụp đổ.

Có người nói cậu bé giết rồng cuối cùng cũng sẽ biến thành rồng ác, nhưng Kim Phi không nghĩ như thế.

Y thật lòng muốn sát cánh cùng quần chúng nhân dân, để nhân dân có một cuộc sống thái bình.

Nhưng hai năm qua, người quen bên cạnh càng ngày càng ít...

“Hạ Nhị, thật xin lỗi!” Kim Phi ôm lấy Quan Hạ Nhi, tự trách nói: “Nếu không phải do ta, thì mọi người sẽ không chất...”

Nhưng còn chưa nói xong, đã bị Quan Hạ Nhi lấy tay che miệng: “Đương gia, không được nói như vậy.

Mặc dù ta không hiểu thứ gọi là tề gia trị quốc bình thiên hạ, nhưng ta biết, trận hạn hán năm trước, trận thiên tai năm ngoái, ngoài ra còn sự bóc lột của bọn thổ phỉ núi Thiết Quán, nếu không có chàng, người của làng Quan Gia sẽ chết nhiều hơn thết

Là chàng giúp mọi người có cuộc sống tốt hơn trước!

Không phải ta đang oán trách chàng, người làng Quan Gia cũng không oán trách chàng, mà ta chỉ không muốn đánh giặc nữa, cũng không muốn nhìn thấy có thêm nhiều người chết nữa mà thôi!”

“Ta hiểu.” Kim Phi ôm Quan Hạ Nhi nói: “Thật ra ta cũng không muốn giao chiến, nhưng có vị tiền bối đã từng nói với ta rằng, chân lý chỉ tồn tại trong phạm vi của một chiếc nỏ hạng nặng, tôn nghiêm cũng chỉ tồn tại trên mũi kiếm! Chỉ có quyền lực chính trị được đấu tranh, mới là quyền lực chính trị ổn định nhất!

Thông qua hôn nhân đổi lấy hòa bình, thì không bao giờ có hòa bình chân chính!

Đến bây giờ Lộ Khiết vẫn không chịu cúi đầu, nói rõ Đông Man còn chưa phục, nhất định phải đánh cho đến khi bọn họ cúi đầu, chỉ có như vậy, bọn họ mới thật lòng quy phục, chỉ như vậy mới có hòa bình, hòa bình đó mới là hòa bình lâu dài!”

“Ta hiểu.” Quan Hạ Nhi gật đầu: “Sau này ta sẽ không thân cận với Lộ Khiết nữa.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3201


“Đương gia, vừa rồi ta chỉ nói linh tinh thôi, chàng đừng để trong lòng.”

Quan Hạ Nhi thấy vẻ mặt Kim Phi nghiêm túc, không khỏi bận tâm tới lời nói sai vừa rồi, vội vàng bổ sung: “Trước đây ta và Vũ Dương nói chuyện với nhau, cô ấy đã từng giải thích rằng tại sao lại đánh giặc, ta cũng biết, muốn đạt được thành tựu thì không tránh khỏi việc hy sinh.”

Người chết ở làng Quan Gia rất nhiều, nhưng lợi ích đạt được cũng rất lớn, trong lòng mọi người cũng hiểu rõ, không có ai oán trách cả.

Những gì Quan Hạ Nhi nói đều không sai.

Vì đã theo Kim Phi từ sớm, bây giờ, rất nhiều người nhà họ Quan đều có địa vị cao.

Nhưng bọn họ không đi lên nhờ quan hệ mà phải chiến đấu tới từng nhát đao, từng phát súng.

Vì thế, thanh niên trai tráng làng Quan Gia cũng phải trả giá rất đắt, với tỉ lệ thương vong chỉ đứng sau làng Tây Hà, nơi Kim Phi sinh ra.

Đánh giặc nhất định sẽ có người chết, người của làng Tây Hà và làng Quan Gia không chết thì những làng khác cũng sẽ có người chết.

Cũng vì lý do này, người nhà họ Quan cũng sẽ không có nhiều người leo đến vị trí cao như vậy.

Dưới sự tuyên truyền của tòa soạn nhật báo Kim Xuyên, làng Tây Hà và làng Quan Gia là hai làng anh hùng nổi tiếng ở Xuyên Thục, bây giờ, dân chúng của hai làng ra ngoài, bất kể trai gái già trẻ, tất cả đều có thể ngẩng đầu ưỡn ngực.

Khi bầu không khí này được hình thành, nó sẽ trở thành một loại niềm tin.

Trên chiến trường, người của hai làng luôn đi đầu, là những người chiến đấu liều mạng và có tinh thần kiên cường nhất.

Chẳng lẽ mọi người trong làng Tây Hà và làng Quan Gia ai cũng là lực sĩ, là cao thủ võ lâm sao?

Đương nhiên không phải.

Thứ giúp bọn họ chiến đấu chính là một niềm tin đến chết cũng không thể hủy hoại danh tiếng của làng.

Tình huống này cũng xuất hiện ở rất nhiều liên đội anh hùng trong kiếp trước của Kim Phi.

Tại sao sức chiến đấu của liên đội anh hùng lại mạnh?

Cũng không phải là chiến sĩ của liên đội này có ba đầu sáu tay, mà là bọn họ có niềm tin, bọn họ không thể đánh mất danh dự mà những người đi trước đã chiến đấu bằng cả tính mạng.

“Hạ Nhi, đừng nói nữa, ta hiểu hết.”

Kim Phi ôm Quan Hạ Nhi nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ dốc toàn lực để nhanh chóng kết thúc chiến tranh, để thiên hạ thật sự được thái bình, đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ không phải chết đói chết rét, buổi tối cũng không cần đóng cửa, hành thương một mình cũng dám đi đêm và không còn thổ phỉ cướp đường nữa!”

“Thật sự có thế giới như vậy sao?” Quan Hạ Nhi tràn đầy khát khao, ngẩng đầu hỏi.

Từ khi cô ra đời tới giờ vẫn luôn sống dưới cái bóng của thuế cắt cổ, nạn đói và nạn cướp.

Cuộc sống mà Kim Phi nói là điều mà trước đây cô không dám nghĩ tới.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3202


Nếu như tất cả diễn ra theo đúng kế hoạch của Kim Phi, Đại Khang cần nhiều nhất mười mấy năm mới có thể giải quyết vấn đề ấm no, thậm chí trong thời gian còn sống, Kim Phi có thể đạt được tới mức sống của y trong kiếp trước.

Đương nhiên, những điều này sẽ được thành lập với điều kiện tất cả đều thuận lợi.

Nếu giữa chừng Kim Phi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sự phát triển của Đại Khang đương nhiên sẽ ngừng lại, thậm chí có thể dẫn tới nội loạn, dẫn tới Đại Khang sụp đổ.

Đây cũng chính là nguyên nhân Kim Phi càng ngày càng sợ chết.

Vì cái chết của y không chỉ liên quan tới tổn thất cá nhân mà còn là tổn thất của tất cả con cháu Viêm Hoàng trên thế giới.

“Đương gia, ta tin chàng nhất định sẽ có thể làm được!”

Quan Hạ Nhi ngước mắt lên, gật đầu với Kim Phi.

Nếu là người khác nói vậy, Quan Hạ Nhi nhất định sẽ không tin, nhưng nếu là Kim Phi nói, Quan Hạ Nhi chắc chắn sẽ tin.

Vì Kim Phi đã từng làm rất nhiều chuyện mà cô cho là không thể, dù bây giờ Kim Phi nói với cô rằng có một ngày có thể vươn tới các vì sao, Quan Hạ Nhi cũng sẽ tin.

“Đương gia, khi nào bắt đầu viễn hành?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Sao vậy?” Kim Phi hỏi lại.

Bình thường Quan Hạ Nhi không quan tâm tới những chuyện này, càng không chủ động hỏi.

Hôm nay tại sao lại đột nhiên hỏi vê chuyện viễn hành rồi?

“Động tĩnh trong bụng của Thiên Tâm càng ngày càng lớn, đoán chừng là sắp sinh rồi.”

Quan Hạ Nhi nói: “Chúng ta không quen một bà đỡ nào đáng tin ở Đông Hải cả nên ta hơi lo.”

Dù Kim Phi đã phổ cập ngoại khoa, cũng đã thành lập đội ngũ quân y chuyên môn, nhưng bất kỳ nền khoa học kỹ thuật nào cũng cần phải có thời gian tích lũy, y thuật cũng không ngoại lệ.

Với trình độ quân y hiện giờ của Xuyên Thục, xử lý một số vết thương ngoài da trên chiến trường cũng khó khăn, càng không có năng lực thực hiện thủ thuật sinh mổ.

Thế nên bây giờ sinh con vân giống trước đây, phải dựa vào bản thân phụ nữ sinh và bà đỡ.

“Là sơ suất của ta.” Kim Phi nói: “Lát nữa ta sẽ bảo Hồng công tử và Trịnh tướng quân đi xung quanh tìm bà đỡ tốt nhất tới đây.”

Liên quan tới chuyện Thiên Tâm sinh con, Quan Hạ Nhi vừa rồi còn dịu dàng lại đột nhiên trở lên nghiêm túc.

Cô lắc đầu nói: “Không, ta vẫn tin Ngụy tiên sinh và Chu bà bài”

“Hay là ta sắp xếp ca-nô đón bọn họ tới đây?” Kim Phi hỏi.

“Thôi vậy, Ngụy tiên sinh và Chu bà bà đã lớn tuổi rồi, đừng đưa bọn họ tới Đông Hải nữa, hơn nữa Đông Hải quá ồn ào, trời chưa sáng đã bắt đầu khua chiêng gõ trống rồi, Thiên Tâm ở cữ ở đây cũng không tiện.

Quan Hạ Nhi nói: “Hay là ta đưa Thiên Tầm trở về nhé?”

Kim Phi trầm ngâm chốc lát: “Nếu làm vậy thì ngày mai chúng ta cùng trở về.”

“Đương gia, không phải ta thúc giục chàng trở về.” Quan Hạ Nhi khoát tay giải thích: “Ta đưa Thiên Tâm về được, chàng bận thì cứ bận đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho Thiên Tâm.”

“Không sao đâu, chuyện cần làm đã gần làm xong rồi, cũng nền về rồi."

Kim Phi lắc đầu nói: “Xuyên Thục mới là quê của chúng ta, lâu vậy rồi không về, ta cũng có chút không yên tâm.”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3203


“Viễn Hành?”

Kim Phi trả lời: “Trước khi viễn hành, thuyền bọc thép nên về Kim Xuyên một chuyến, chúng ta có thể ngồi thuyền bọc thép về đó.”

“Không phải chàng vẫn luôn nóng lòng viễn hành sao? Sao lại muốn quay về một chuyến vậy?” Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

“Thuyền bọc thép phải viễn hành hàng ngàn dặm, chỉ mỗi chuyến đi thử nghiệm hôm nay thôi là không đủ, vậy nên ta đã thương lượng với Hồng công tử rằng sau khi cho tàu bọc thép chạy thử trên biển xong, sẽ cho nó đi dọc theo sông Trường Giang quay về Kim Xuyên.”

Kim Phi nói: “Sông Trường Giang có rất nhiều khúc có nước chảy xiết, đó là một thử nghiệm rất lớn với các con thuyền đi ngược dòng, việc cho thuyền bọc thép quay về Kim Xuyên cũng có thể xem là một thử nghiệm. Nếu trong quá trình này có phát hiện vấn đề gì, ta với Hồng công tử sẽ nghiên cứu phương pháp giải quyết, nếu gặp phải vấn đề trên biển thì lại càng rắc rối hơn.

Hơn nữa, trong quá trình viễn hành khó tránh khỏi việc phải cập bờ các nước khác để bổ sung nước ngọt và than củi, số hiệu Thái Bình còn phải chở theo quốc thư, nên càng cần phải chỉn chu hơn.”

Mặc dù ai cũng biết rằng Kim Phi mới là người có tiếng nói nhất trong bộ máy hành chính của Xuyên Thục,nhưng dù sao Cửu công chúa cũng là hoàng đế trên danh nghĩa, ngọc tỷ đang ở trong tay cô ấy, cũng chỉ có quốc thư được cô ấy đóng dấu mới thật sự là quốc thư.

Chuyến viễn hành lần này, chuyện sinh tử không thể nói trước được, toàn bộ thủy thủy và nhân viên tổ máy đều đang mạo hiểm mạng sống của mình.

Bọn họ mạo hiểm không phải vì giàu sang phú quý, mà là vì muốn người dân Đại Khang được ăn no.

Trước khi đi, Kim Phi muốn để Cửu công chúa tự đến gặp họ một lần, tiếp đãi họ một cách long trọng nhất!

“Chàng nói cũng có lý.” Quan Hạ Nhi hỏi: “Nhưng nếu ngày mai quay về luôn thì có quá vội hay không? Ta vẫn chưa thu dọn được gì hết.”

“Có gì cần dọn dẹp đâu?” Kim Phi xua tay nói: “Chỉ cần chúng ta quay về là được, những thứ khác cứ tạm thời để lại ở đây đi, dù sao cũng chẳng có ai vào tiểu viện này sống, cứ coi nó như một nơi nghỉ dưỡng là được rồi, sau này nếu muốn đến bờ biển chơi, lúc nào cũng có thể đến đây, để đồ đạc ở lại đây, lần sau đến khỏi phải mang theo.”

Mặc dù Kim Phi không theo đuổi một cuộc sống quá xa hoa, nhưng y cũng không sống cuộc sống quá giản dị làm khổ mình.

Khi vừa mới đến thế giới này, ước mơ lớn nhất của y là xây dựng nhà trên khắp Đại Khang, đi đến đâu cũng có nhà.

Hiện tại, mặc dù y chỉ mới có nhà ở Xuyên Thục và Đông Hải, nhưng ước mơ này đã có thể hoàn thành một phần rồi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3204


Cô ấy là người phụ trách xưởng đóng thuyền số 3, cũng là trưởng xưởng của xưởng cá muối.

Hiện tại, xưởng đóng thuyền số 3 đã đi đúng hướng, cô ấy dường như không cần quan tâm gì nữa. Nhưng hiện tại, xưởng làm cá muối đang trong giai đoạn mở rộng, đã vậy cô ấy còn là người phụ trách duy nhất của xưởng làm cá muối, nên hiện tại cô ấy không thể rời đi.

Quan Hạ Nhi để ý thấy vẻ mặt Khánh Mộ Lam hơi sai sai thì cô mới nhớ ra.

Cô bước đến nắm lấy tay Khánh Mộ Lam hỏi: “Mộ Lam, muội đã đến Đông Hải được vài tháng rồi nhỉ? Có muốn quay về chung bọn ta không?”

Tất nhiên Khánh Mộ Lam cũng muốn quay về, nhưng cuối cùng cô ấy cũng lắc đầu nói: “Gần đây xưởng làm cá muối rất bận rộn, hiện tại ta vẫn chưa về được, các tỷ về trước đi.”

“Mộ Lam, tỷ không thể tự mình quản lý mọi chuyện được đâu, không sẽ mệt chết đó!”

Đường Tiểu Bắc nói: “Này không phải ta tự nói đâu, tướng công dạy vậy đó.”

“Đúng đó.” Tả Phi Phi cũng gật đầu: “Tiên sinh đã từng nói rằng người quản lý chỉ cần nắm chắc phương hướng là được, nếu chuyện gì cũng phải tự làm thì không chỉ vĩnh viễn bị kẹt lại một chỗ không thể thoát thân, mà còn gây ra bất lợi cho sự phát triển của xưởng nữa.”

“Hai người nói dễ quá!” Khánh Mộ Lam giận dỗi liếc hai người họ: “Hai người quản lý thương hội với xưởng bao lâu rồi hả, ta mới quản lý được có mấy ngày, làm gì có thời gian đào tạo nhân công chứ?”

“Cũng đúng.” Đường Tiểu Bắc và Tả Phi Phi cùng gật đầu.

Thương hội kim Xuyên và xưởng làm xà phòng thơm được thành lập vào lúc Kim Phi bắt đầu quật khởi, Đường Tiểu Bắc và Tả Phi Phi có đủ thời gian để đào tạo trợ lý.

Nhất là khi xưởng làm xà phòng thơm vừa mới được thành lập, người phụ trách nó là Uyển Nương, Tả Phi Phi chỉ là trợ lý nên không phải chịu nhiều áp lực đến thế.

Sau này, Kim Phi phát hiện Uyển Nương vẫn luôn dành thời gian nghiên cứu hương liệu trong phòng thí nghiệm với Quan Hạ Nhị, tính cách cô ấy lại quá mềm mỏng dễ nói chuyện không phù hợp làm quản lý, nên y dứt khoát cho cô ấy ở lại làng Tây Hà phát triển hương liệu chung với Quan Hạ Nhi. Lúc này Tả Phi Phi mới lên chức trưởng xưởng của xưởng làm xà phòng thơm.

Lúc đó, xưởng làm xà phòng thơm gần như đã đi vào nề nếp, các nữ công nhân vô cùng hài lòng với cuộc sống lúc đó, quản lý cũng rất dễ dàng.

Quá trình Đường Tiểu Bắc thành lập thương hội phức tạp hơn nhiều.

Vào thời điểm đó, gần như ngày nào Đường Tiểu Bắc cũng ở Quảng Nguyên, liên tục đấm đá với các thế lực khác nhau, cuối cùng, dưới sự uy h**p của Kim Phi và tiêu cục Trấn Viễn mới có được chỗ đứng vững chắc.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3205


Quay về Xuyên Thục cũng không phải là chuyện cơ mật gì cả, vì thế Kim Phi trả lời: “Đúng vậy!”

“Ta có thể cùng tiên sinh đi Xuyên Thục không?” công chúa Lộ Khiết hỏi.

"Đương nhiên có thể" Kim Phi gật đầu đồng ý, "Sáng sớm ngày mai khi xuất phát, ta sẽ phái người đi gọi điện hạ."

Y vẫn luôn tránh mặt công chúa Lộ Khiết, chính vì biết bản thân không giỏi đàm phán, muốn công chúa Lộ Khiết đến Xuyên Thục tìm Cửu công chúa và viện Khu Mật để đàm phán.

Hiện giờ công chúa Lộ Khiết chủ động yêu cầu đi Xuyên Thục, đương nhiên Kim Phi sẽ không từ chối.

“Cảm tạ tiên sinhỊ”

Công chúa Lộ Khiết làm nghỉ lễ cúi chào Kim Phi rồi quay người rời đi.

Sau khi số hiệu Thái Bình cập bến, công chúa Lộ Khiết lập tức đưa mọi người xuống thuyền và quay trở lại thu dọn đồ đạc

Kim Phi đi đến khoang thuyền viết một lá thư và để Thiết Chùy sắp xếp một chiếc ca-nô lập tức xuất phát đưa đến Xuyên Thục.

Mặc dù Kim Phi đã nói sau này có thể quay lại, nhưng Quan Hạ Nhi vẫn dẫn theo Nhuận Nương dọn dẹp suốt một buổi chiều, thu dọn những thứ cô muốn mang theo và cũng xếp những thứ cô không muốn mang đi một cách gọn gàng.

Đường Tiểu Bắc thường xuyên chạy ngược chạy xuôi nên đã sớm thành thói quen với việc đi từ nơi này đến nơi khác, sau khi xuống tàu, thậm chí cô ấy còn không về nhà mà đi thẳng đến chỉ nhánh thương hội cùng với Bắc Thiên Tầm.

Khi đến chi nhánh, Đường Tiểu Bắc đã cho gọi người phụ trách chi nhánh và kho hàng để giải thích công việc tiếp theo, còn Bắc Thiên Tâm thì đi dạo ở sảnh lớn chỉ nhánh.

Không thể không nói, từ thời xa xưa, mua sắm đã chính là bản chất trời sinh của phụ nữ.

Thương hội Kim Xuyên là tài sản của Kim Phi, với thân phận của Bắc Thiên Tâm, cô ấy muốn gì thì chỉ cân phân phó cận vệ một câu là được, nhưng rất hiếm khi cô ấy làm vậy, vẫn luôn tự mình đi đến chi nhánh thương hội.

Cô ấy cũng không nói thân phận của bản thân mà vẫn lựa chọn và thanh toán bình thường như những người khác.

Có đôi khi còn cò kè mặc cả với người bán hàng rong ở ven đường.

Khi Đường Tiểu Bắc từ cuộc họp đi ra, đám cận vệ phía sau Bắc Thiên Tâm đều đang xách những túi lớn nhỏ, còn Bắc Thiên Tâm đang đứng thanh toán ở quầy hàng.

“Thiên Tâm, muội đang làm gì vậy?”

Đường Tiểu Bắc dở khóc dở cười nói: “Muội đến chỗ ta mua đồ còn trả tiền làm gì?”

“Mua đồ trả tiền là đạo lý hiển nhiên.” Bắc Thiên Tâm ném túi tiền lên quầy và nói với nhân viên thương hội: “Hết bao nhiêu thì tự lấy đi, nếu không đủ ta sẽ đưa thêm.”

Người nhân viên này được tuyển dụng bỗi dưỡng ở Giang Nam, không biết thân phận của Bắc Thiên Tâm, nhưng vừa rồi nghe Đường Tiểu Bắc nói như thế thì rõ ràng mối quan hệ của Bắc Thiên Tầm và Đường Tiểu Bắc rất rân thiết.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3206


Khi Kim Phi mới thành lập xưởng dệt, y đã tìm thấy một hang động ở ngọn núi phía sau để cất giữ đồ đạc và các vật dụng khác nhau.

Từ đó trở đi, Quan Hạ Nhi phụ trách chìa khóa kho hàng sau núi.

Nhưng ban đầu kho hàng phía sau núi chất đống một số áo giáp, vũ khí, tiền đồng và một lượng nhỏ vàng bạc.

Khi thế lực của Kim Phi ngày càng lớn mạnh, càng ngày càng có nhiều bảo vật vàng bạc bị tịch thu từ các gia tộc quyền thế ở các nơi khác nhau, sau khi những bảo vật vàng bạc này được vận chuyển về, đều được đưa vào kho hàng phía sau núi.

Giờ đây những thứ vô giá trị và chiếm diện tích như áo giáp, vũ khí và tiền đồng không còn được chất đống trong kho sau núi nữa. Bởi vì hầu như không có chỗ cho vàng, bạc, đồ trang sức, đồ cổ và những thứ tương tự.

Hiện giờ những thứ có tư cách tiến vào kho hàng phía sau núi thấp nhất là những rương thỏi bạc.

Nhưng dù vậy thì chìa khóa kho hàng sau núi vẫn do Quan Hạ Nhi bảo quản, chỉ khi cô rời khỏi làng Tây Hà thì cô mới tạm thời đưa chìa khóa cho Cửu công chúa cất giữ.

Khi cô trở về, Cửu công chúa sẽ trả lại chìa khóa cho cô ngay lập tức.

Bởi vì đã trải qua những ngày sáng sống khổ cực nên Quan Hạ Nhi vẫn rất đơn giản, thậm chí có chút keo kiệt, khi Kim Phi không ở nhà hoặc tăng ca ở phòng thí nghiệm, cô và Nhuận Nương thường xuyên hâm lại đồ ăn cũ để ăn.

Nhưng khi nói đến ai là người giàu nhất Đại Khang thì chắc chắn Quan Hạ Nhi sẽ được xếp ở hạng rất cao.

Quan Hạ Nhi keo kiệt với bản thân nhưng cô lại rất hào phóng với Bắc Thiên Tâm, Nhuận Nương và những người khác.

Không chỉ thanh toán hàng tháng đúng hạn mà hễ chỉ cần có ai nói không có tiền thì cơ bản Quan Hạ Nhi hỏi cũng sẽ không hỏi mà trực tiếp cho luôn.

Vì thế kể từ sau khi Bắc Thiên Tâm gả cho Kim Phi thì cô ấy chưa bao giờ thiếu tiền và thậm chí còn tiết kiệm được rất nhiều tiền.

Trong tay có tiền thì đương nhiên phải tiêu, hơn nữa Quan Hạ Nhi đã nhắc nhở không được ghi nợ bên ngoài nên hầu như Bắc Thiên Tâm không bao giờ ghi nợ bên ngoài, dù cho là ăn cơm hay mua đồ, cô ấy vẫn luôn trả tiền ngay lập tức.

Đường Tiểu Bắc cũng biết tính cách của Quan Hạ Nhị, thấy thái độ kiên quyết của Bắc Thiên Tâm bèn nói với nhân viên chỉ nhánh: “Được rồi, tính tiên cho cô ấy đi!”

Nhân viên chi nhánh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đối chiếu lại đơn hàng, sau đó mở túi tiền của Bắc Thiên Tâm lấy ra hai thỏi bạc rồi nói một cách cung kính: “Phu nhân, hóa đơn của ngài tổng cộng hết mười bảy lượng bảy đồng tiền bạc, lấy của ngài hai mươi lượng, xin ngài hãy đợi một lát, ta tìm tiền lẻ trả cho ngài.”

Tiền tệ lúc bấy giờ vẫn chủ yếu là tiền bạc và tiền đồng.

Thỏi bạc nhỏ nhất là một lượng, bạc nhỏ hơn một lượng là bạc vụn, hoặc có thể thay thế bằng tiền đồng.

Thỏi bạc chính quy đều có ấn chú đặc biệt, đây được coi là một ký hiệu chống hàng giả.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3207


“Thiên Tầm, sao tỷ lại mua đồ như vậy?”

Đi ra khỏi chỉ nhánh thương hội, Đường Tiểu Bắc nhìn bao to bao nhỏ trong tay thân vệ của Bắc Thiên Tâm, không nhịn được phải phàn nàn: “Mua cái gì thế?”

“Cũng không có gì, là mấy thứ đồ chơi ăn vặt không có ở chỗ Xuyên Thục chúng ta thôi.”

Bắc Thiên Tâm cười đáp: “Mấy đưa Linh Nhi, A Xuân, Tiểu Nga, Đậu Đậu đều chưa từng tới Đông Hải, khó lắm ta mới tới Đông Hải một chuyến, đương nhiên phải mang hộ chút đặc sản về cho họ rồi.”

Linh Nhi là em gái của chị em mà lúc đầu cô ấy kết nghĩa ở Giang Nam, sau khi chị em kết nghĩa bị thổ phỉ hại chết, Bắc Thiên Tâm đưa Linh Nhi về Xuyên Thục, nuôi nấng như em gái mình.

Quan Hạ Nhi biết Bắc Thiên Tầm là cao thủ, muốn để cô ấy bảo vệ Kim Phi, vì lôi kéo cô ấy, đã cho em gái mình là Tiểu Nga đi chơi cùng Linh Nhi.

Hai cô bé nhỏ có tuổi tác tương đương, chẳng mấy chốc đã thành bạn tốt.

Sau này Kim Phi lại thu thêm học trò nhỏ nhất là A Xuân ở Trung Nguyên, băng nhóm hai người đã thành tổ ba người.

Về sau nữa hai huynh muội Lý Địch và Lý Đậu Đậu tới Xuyên Thục, thành viên của băng đảng nhỏ lại tăng thêm một người.

Bắc Thiên Tâm luôn ân hận vì lúc đầu không dạy bản lĩnh cho tỷ muội kết nghĩa, khiến cô ấy gặp phải thổ phí mà không có tí sức chống cự nào, cho nên sau khi tới Xuyên Thục, lúc có thời gian là sẽ gọi Linh Nhi đi luyện võ thuật.

Tiểu Nga, A Xuân, Lí Đậu Đậu là thành viên của băng nhóm, tất nhiên cũng bị gọi đi.

Lúc Bắc Thiên Tâm không ở Xuyên Thục hoặc quá bận, thì để một nhân viên hộ tống nữ cố ý phụ trách huấn luyện cho mấy đứa.

Luyện một thời gian dài như vậy, không nói tới chuyện bản lĩnh của bốn bé gái cao bao nhiêu, nhưng trong số những người cùng lứa thì không có ai là đối thủ cả.

Cộng thêm thân phận của bốn nhóc không bình thường, nên bốn nhóc đã thành vua trẻ con trong làng rồi.

Nhưng phàm là con chó nào xuất hiện trong làng bị trói lên cây, hay lông trên cánh gà bị nhổ sách, hoặc mấy chuyện như vậy, đi tìm bốn nhóc này chắc chắn không sai.

Cho dù không phải bốn nhóc làm, cũng là tiểu đệ dưới tay bốn nhóc này làm.

Vì Lý Đậu Đậu từng ở Đảng Hạng, vốn có bệnh tự kỉ nhẹ, nhưng ở lâu với Tiểu Nga, A Xuân, Linh Nhi, bây giờ cũng đã vào nha trèo cây đào tổ chim, cái gì cũng làm rồi.

Mặc dù tuổi của con bé là đứa lớn nhất trong bốn nhóc, nhưng vì gia nhập muộn, thời gian được huấn luyện ngắn, nên bản lĩnh cũng kém nhất.

Hai tháng gần đây, cánh tay đã bị trật khớp hai lần rồi, cổ chân thì không biết đã sái mấy lượt.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3208


“Tỷ đừng chiều hư bọn nó,” Đường Tiều Bắc nhắc nhở nói, “A Xuân và Linh Nhi còn đỡ, luôn thành thật tròn bổn phận, nhưng ta nghe nói thời gian trước Tiểu Nga náo loạn muốn tìm nha hoàn phục vụ nó đấy, từ sau khi Lý Đậu Đậu đi theo đám Tiểu Nga chơi cũng luôn gây họa.”

“Bản thân Hạ Nhi tỷ tỷ còn không có nha hoàn, sao có thể tìm nha hoàn cho Tiểu Nga được?”

Bắc Thiên Tâm cười nói: “Vì chuyện lần trước, Hạ Nhi tỷ tỷ yêu cầu đám Tiểu Nga mỗi tháng phải đi thăm những người già cô đơn trong làng mười ngày, trong nhà người già không có nước thì phải xách đổ đầy vại nước, không có củi thì phải đi nhặt củi cho người già, lúc Hạ Nhi tỷ tỷ không có việc gì còn đi kiểm tra thử, làm không tốt sẽ bị phạt, hoàn toàn không chiều bọn nó.

Còn Đậu Đậu, tình hình khá đặc biệt, cô bé từng bị ức h**p ở Đảng Hạng, một thời gian dài không dám nói chuyện, cũng không dám giao tiếp với ai, đương gia nói, phải cổ vũ cô bé tiếp xúc nhiều với mọi người, cho nên ta với Hạ Nhi mới khoan dung hơn với cô bé.

Trước mắt xem ra, Lý Đậu Đậu gây họa chủ yếu là do mới đi từ thấp lên cao, ham chơi gây ra, đương gia nói ham chơi là tính trời sinh của trẻ con, chỉ cần cô bé không ỷ thế h**p người, đi bắt nạt người khác, thì không cần quản cô bé.”

“Các người xem rồi làm đi, dù sao cũng phải chú ý chút, đừng để mấy đứa trở nên lệch lạc.”

Đa phần thời gian Đường Tiểu Bắc đều chạy ở ngoài, số lần gặp bốn đứa bé khá ít, cảm tình với bọn nhỏ cũng không sâu.

Biết Bắc Thiên Tâm yêu thương bốn đứa, sợ nói nhiều khiến Bắc Thiên Tâm phiền chán, nhắc nhở thêm một tiếng rồi nói sang chuyện khác.

Hai người dẫn thân vệ của mình, dọc theo bãi biển của Đông Hải, chuẩn bị đi dạo về sân nhỏ.

Đi tới chỗ cách sân nhỏ khoảng hai ba trăm mét, Bắc Thiên Tâm bỗng dừng lại, cơ thể cũng thầm căng chặt như báo săn.

Thân là tử sĩ được quyền quý bồi dưỡng, Bắc Thiên Tâm từng được huấn luyện chống trinh sát vô cùng nghiêm ngặt, có thể phát hiện kẻ theo dõi trong đám người.

Lúc này cô ấy phát hiện chỗ không xa bên đường có hai người phụ nữ lén nhìn bọn họ.

Mặc dù người phụ nữ chỉ dùng khóe mắt nhìn lén, nhưng không giấu Bắc Thiên Tâm được.

Thật ra nếu người phụ nữ nhìn Bắc Thiên Tâm đàng hoàng như người dân bình thường, thậm chí chào hỏi, thì Bắc Thiên Tâm có lẽ vẫn chưa phát hiện ra, nhưng vì cô ta nhìn lén, nên Bắc Thiên Tâm mới phát hiện cô ta không đúng lắm.

Đường Tiểu Bắc cảm nhận được sự khác thường của Bắc Thiên Tầm, nhìn qua theo ánh mắt của cô ấy, sau đó khế cau mày.

Vì cô ấy nhận ra người phụ nữ này.

Người này là thành viên của Cục tình báo đã từng báo cáo âm mưu của Hồng Nhị với cô ấy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3209


“Thưa phu nhân, phải, mà cũng không phải!” người phụ nữ trả lời.

“Phải là phải, không phải là không phải, gì mà phải mà cũng không phải chứ?” Đường Tiểu Bắc vừa nói, cũng sắp líu lưỡi đến nơi, tức giận nói: “Sao ngươi lại ở đây chơi trò líu lưỡi với ta chứ?”

“Vốn dĩ thuộc hạ ở đây để làm nhiệm vụ, vừa rồi nhìn thấy phu nhân, đang nghĩ phu nhân có ơn với ta, có nên đến chào hỏi hay không, nhưng vẫn chưa nghĩ xong thì đã bị vị phu nhân này phát hiện rồi.”

Người phụ nữ có chút bất đắc dĩ nhìn Bắc Thiên Tâm: “Vị phu nhân này cũng rất giỏi, thuộc hạ ở đây đã mấy ngày vân chưa bị phát hiện, nhưng phu nhân chỉ đi ngang qua đây đã phát hiện ra ta.”

Đường Tiểu Bắc nghe vậy không khỏi nhìn người phụ nữ này.

Trong số mười phong tục xã hội lớn được Lâm Ngữ Đường tiên sinh tổng kết, trong đó có một điều là một ân huệ nhỏ cho người khác sẽ được lan truyền rộng rãi.

Có nghĩa là giúp người ta một việc rất nhỏ sẽ được tuyên dương um xùm.

Hiện tượng này rất tâm thường, cũng không đáng để khuyến khích, nhưng phần lớn người trên thế giới này là người bình thường, cho dù không tuyên dương um xùm khi giúp người khác nhưng trong lòng cũng hi vọng nhận được sự cảm ơn của người khác.

Dù sao cũng không có ai thích kẻ vô ơn.

Vì vậy cách tốt nhất, nhanh nhất để giành được sự cảm tình là để họ biết bạn biết ơn họ, như vậy sẽ làm cho đối phương cảm thấy bạn là một người biết cảm ơn, cũng sẽ khiến họ cảm thấy không vô ích khi đã giúp đỡ bạn.

Lần sau có chuyện gì tốt, nếu so về mối quan hệ giữa bạn và một người khác, chắc hẳn sẽ nghiêng về phía bạn.

Khả năng cao là người phụ nữ không hề cố ý đứng đây đợi Đường Tiểu Bắc, chỉ là tình cờ gặp, nhưng lại bị Bắc Thiên Tâm phát hiện điều khác thường.

Nhưng cô ta không nói vậy, mà cố ý nhắc đến sự giúp đỡ của Đường Tiểu Bắc đối với cô ta, làm như vậy là muốn để lại cho Đường Tiểu Bắc ấn tượng rằng cô ta biết cảm ơn.

Nhân tiện cũng tâng bốc Bắc Thiên Tâm.

Dù cô ta không biết thân phận của Bắc Thiên Tâm, nhưng người có thể đi cùng Đường Tiểu Bắc, hơn nữa thỉnh thoảng Đường Tiểu Bắc sẽ dìu cô ấy, thân phận chắc chắn không đơn giản.

Đừng lo đến việc có ích hay không, cứ tâng bốc trước rồi tính sau.

Dù sao cũng chỉ là một câu nói, dù nói sai đi chăng nữa thì cũng không tổn thất gì lớn, nếu đúng thì là niềm vui bất ngờ.

Có thể vì xuất thân từ tầng lớp thấp hơn, những người cô ta tiếp xúc cũng đều là những người dân giản dị, vì vậy cách làm của người phụ nữ này chưa đủ tinh tế, nên Đường Tiểu Bắc chỉ vừa liếc mắt đã nhìn thấu, nhưng người phụ này có nhận thức như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ nổi bật hơn người khác.

Quả nhiên, lúc này Đường Tiểu Bắc để ý đến Bắc Thiên Tầm nhướng mày nhìn cô ta.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3210


Cận vệ của Đường Tiểu Bắc đều được chọn từ nhóm nhân viên hộ tống sớm nhất, lòng trung thành của họ được giám sát chặt chẽ, khả năng tiết lộ bí mật tương đối thấp.

Nhưng bây giờ xung quanh có rất nhiều người, khả năng thân phận của người phụ nữ này bị lộ cũng rất lớn.

“Cảm ơn phu nhân đã thông cảm!”

Người phụ nữ cúi đầu chào Đường Tiểu Bắc, chuẩn bị xoay người rời đi, đột nhiên dừng chân: “Đúng rồi, hôm nay lúc ta thực hiện nhiệm vụ đã vô tình phát hiện chuyện này, phu nhân có muốn nghe không?”

Nếu người phụ nữ đã hỏi như vậy, có thể chuyện này liên quan đến bản thân, Đường Tiểu Bắc bèn hỏi: “Chuyện gì?”

“Hôm nay ta vô tình phát hiện có một người mua sân vườn của nhà họ Lý.” Người phụ nữ nói xong, chỉ về một ngôi nhà cách đó không xa: “Chính là vườn đó.”

Đường Tiểu Bắc quay đầu nhìn sân vườn đó.

Cô ấy biết sân vườn đó, là vườn của nhà họ Lý ở trấn Ngư Khê.

Tổ tiên của gia đình này rất giàu có, năm đó đã xây một sân vườn tương đối lớn, nhưng đã suy tàn cách đây mười mấy năm, những gì có thể bán được đều đã bán hết rồi, chỉ còn lại sân vườn này và hai chiếc thuyền.

Trước kia trong nhà hơn chục người đói đến mức suýt nữa họ đã bán vườn và thuyền, Kim Phi triệu tập thuyền đánh cá đến đảo Mạo Lãng hái rong biển, bọn họ dựa vào hai chiếc thuyền, cuộc sống cũng trở nên tốt hơn.

Trong số dân ty nạn không chỉ có những người nghèo, cũng có những tiểu địa chủ không chịu được nạn thổ phỉ ở địa phương nên chạy đến Đông Hải.

Dù Kim Phi vẫn luôn nói địa chủ là ký sinh trùng bám trên người người dân để hút máu, nhưng không thể không thừa nhận rằng, đa số những địa chủ đã được giáo dục từ nhỏ nên thông minh hơn tá điền.

Sau khi bọn họ đến trấn Ngư Khê, phát hiện an ninh ở đây rất tốt, hơn nữa Kim Phi đang xây dựng xưởng ở đây, rõ ràng là muốn phát triển trấn Ngư Khê, nên đã mua nhà chuẩn bị định cư ở trấn Ngư Khê.

Địa chủ tiêu tiền cũng rất hào phóng, giá họ đưa ra cũng cao hơn so với huyện phủ cho một vườn có cùng một diện tích.

Bình thường ngư dân cũng chưa thấy nhiều tiền như vậy, có rất nhiêu người dân trấn Ngư Khê đã bán nhà cũ vì tham lam quyền lợi trước mắt, chuẩn bị đến huyện phủ ở.

Trong mắt bọn họ, những địa chủ này đều là kẻ ngốc, trả cái giá cao hơn huyện phủ để mua những trang trại ven biển.

Những tình huống này là tự do mua bán, Kim Phi không tiện ngăn cản, chỉ để Hồng Đào Bình sắp xếp trưởng lão đến giải thích rõ cái lợi và cái thiệt cho người dân ở trấn Ngư khê.

Nếu đến lúc đó ai còn muốn bán nhà thì đó là lựa chọn cản họ, không thể trách ai được.

Căn nhà của nhà họ Lý tương đối lớn, thời gian gần đây có rất nhiều người hỏi mua.

Nhưng đương gia nhà họ Lý hiện tại là người đọc sách, còn là một người giỏi, biết rằng đất ở trấn Ngư Khê sau này sẽ càng đắt, vì vậy đã từ chối tất cả những người đến hỏi giá.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3211


“Sao phu nhân biết vậy?” Người phụ nữ đầy kinh ngạc.

Sân vườn này quả thực đã được công chúa Lộ Khiết mua.

Nhưng đây là chuyện vừa xảy ra, e rằng bây giờ công chúa Lộ Khiết cũng chưa về nơi ở của mình.

Nếu không phải cô ta làm nhiệm vụ ở gần đây thì e rằng cũng không biết.

“Điều này không phải là điều ngươi nên hỏi!” Đường Tiểu Bắc nhẹ nhàng liếc nhìn ngượi phụ nữ. “Thuộc hạ biết sai rồi!”

Người phụ nữ vội cúi người xuống, không dám nhìn Đường Tiểu Bắc.

Nếu Đường Tiểu Bắc đã biết công chúa Lộ Khiết mua, chứng tỏ cô ấy có rất nhiều tai mắt ở trấn Ngư Khê, hơn nữa hiệu suất làm việc cũng rất cao.

Nếu không thì chuyện chỉ vừa mới xảy ra, Đường Tiểu Bắc sẽ không biết nhanh như vậy được.

Tai mắt cũng là chuyện không thể công khai, điều cô ta vừa hỏi quả thực không thích hợp.

Đường Tiểu Bắc cũng không giải thích, nhàn nhạt nói: “Vậy ngươi còn có chuyện gì không?”

“Không có.” Người phụ nữ vội nói: “Làm phiền phu nhân rồi, thuộc hạ đi đây!”

Nói xong cô ta bèn quay người rời đi. Sau khi cô ta đi, Bắc Thiên Tầm liền kéo Đường Tiểu

Bắc hỏi: “Tiểu Bắc Tiểu Bắc, sao muội biết sân vườn đó đã được công chúa Đông Man mua vậy?”

Người phụ nữ cho rằng Đường Tiểu Bắc sắp xếp tai mắt của mình ở trấn Ngư Khê, là tai mắt đã nói chuyện công chúa Lộ Khiết mua sân vườn, nhưng Bắc Thiên Tâm vẫn luôn ở cùng Đường Tiểu Bắc, cô ấy biết không có chuyện này.

“Còn có thể sao nữa, chỉ là đoán mà thôi.” Đường Tiểu Bắc thuận miệng nói.

“Đoán ư?” Bắc Thiên Tâm càng tò mò hơn: “Vậy muội đoán chuẩn quá rồi đó chứ?”

“Thực ra chuyện này cũng không khó đoán.”

Đường Tiểu Bắc thấy dáng vẻ tò mò của Bắc Thiên Tầm, vừa đi vừa giải thích cho cô ấy: “Trước hết, nhà họ Lý vẫn luôn không muốn bán sân vườn, nhưng bây giờ lại đột nhiên bán, chứng tỏ người này đã đưa ra cái giá cao ngất trời mà nhà họ Lý không có cách nào từ chối!

Mà cả trấn Ngư Khê này, người có thể chi nhiều tiền như vậy lại không nhiều, ngoài mấy người chúng ta thì cũng chỉ có những đại địa chủ và công chúa Đông Man là Lộ Khiết mà thôi.

Mấy người chúng ta không chỉ nhiều tiền như vậy để mua một sân vườn có giá cao, những đại địa chủ đó đều sợ bị xử lý, chỉ một ít tiền để mua vườn nhỏ thì còn được, bảo bọn họ chi một số tiền lớn để mua một sân vườn lớn, như vậy chói mắt quá rồi, bọn họ sẽ không làm như vậy.

Nghĩ tới nghĩ lui, người có khả năng mua nhà này nhất chỉ có công chúa Lộ Khiết.”

“Có lý!” Bắc Thiên Tầm gật đầu: “Tiểu Bắc, muội giỏi quá rồi, nhanh như thế đã có thể nghĩ ra được nhiều chuyện như vậy!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3212


Điều hành một tổ chức lớn như thương hội Kim Xuyên, nhìn có vẻ rất vẻ vang, nhưng người ngoài không hề biết cực khổ trong đó .

Không biết đã bao nhiêu lần Đường Tiểu Bắc lo lắng đến mức suốt đêm không ngủ được.

Theo cô ấy thấy, Bắc Thiên Tâm sống một cuộc sống tự do vô tư, nhẹ nhàng hơn cô ấy nhiều.

Đây chính là sự khác biệt trong cuộc sống do lựa chọn khác nhau tạo nên.

Dù Đường Tiểu Bắc ngưỡng mộ cuộc sống tự do vô tư của Bắc Thiên Tầm, nhưng để cô ấy ở lại làng Tây Hà mỗi ngày dạy mấy đứa trẻ như Bắc Thiên Tầm thì thực sự cô ấy không làm được.

Hiện tại cô ấy đã quen với cảm giác nắm quyền, mọi hành động đều có thể ảnh hưởng đến vô số người.

Có lẽ Bắc Thiên Tâm đã bị Đường Tiểu Bắc nói trúng vì vậy có chút ngại ngùng, đầu óc lại quay cuồng, tò mò hỏi: “Không phải đương gia đã sắp xếp chỗ ở cho công chúa Đông Man rồi sao? Hơn nữa ngày mai cô ta sẽ trở về Thục Xuyên cùng chúng ta, còn mua sân vườn này làm gì, lẽ nào cô ta định sau này sẽ định cư lâu dài ở Đông Hải sao?”

“Điều này ta không biết.” Đường Tiểu Bắc bất đắc dĩ xòe tay lắc lắc: “Việc này đoán rằng cũng chỉ có bản thân cô ta biết, có lẽ tỷ có thể đến hỏi tướng công thử xem.”

Kết quả Bắc Thiên Tâm đã quay lại dáng vẻ vô lo vô nghĩ, không kiên nhẫn xua tay:

“Ta không đi hỏi đâu, công chúa Đông Man thích mua nhà ở đâu thì mua, bà đây không quản làm gì? Đương gia nói rồi, Đông Man bây giờ chỉ là châu chấu sau mùa thu, chỉ có thể nhảy nhót suốt ngày.”

“Được rồi, tỷ thắng rồi!”

Đường Tiểu Bắc xoa xoa lông mày, bước nhanh đi đến phía trước, không muốn nói chuyện với Bắc Thiên Tâm nữa.

Cô ấy phát hiện, nói dễ nghe một chút thì Bắc Thiên Tầm bây giờ sống ở mức độ ổn định, nói khó nghe thì là đã hoàn toàn đến trình độ buông xuôi rồi, nói chuyện với cô ấy chỉ đơn giản là tìm kiếm sự tức giận.

Bắc Thiên Tâm thấy Đường Tiểu Bắc không muốn nói chuyện với mình cũng không tức giận, vừa chậm rãi đi theo vừa ngâm nga một giai điệu.

Sau khi về tiểu viện, hai người vừa hay gặp Kim Phi ở trong sân, Đường Tiểu Bắc đã nói chuyện này cho Kim Phi.

“À, chuyện mọi người nói ta cũng biết, trước khi Giang Văn Văn dẫn công chúa Lộ Khiết đi mua sân vườn đã đến báo với ta.” Kim Phi trả lời.

“Sao Lộ Khiết lại muốn mua vườn của nhà họ Lý? Đường Tiểu Bắc tò mò hỏi.

“Cô ta nói thích thời tiết ở trấn Ngư Khê, mua một cái vườn, sau đó sửa sang lại, sau này không có việc gì có thể đến đó nghỉ ngơi.”

“Ta thấy cô ta thích các xưởng ở trấn Ngư Khê mới đúng?” Đường Tiểu Bắc bĩu môi nói: “Ta dám khẳng định, đội cận vệ của cô ta chắc chắn không bình thường, có lẽ đến chỗ chúng ta để học trộm, hơn nữa có thể đã chú ý điều gì đó, cảm thấy chưa học được nên muốn mua nhà, lần sau đến tiếp tục học trộm.”

“Có khả năng.” Kim Phi gật đầu, không để tâm. Thực ra điều Đường Tiểu Bắc nói, y cũng đã nghĩ đến.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3213


Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa sáng Kim Phi đã thức dậy.

Quan Hạ Nhi dậy còn sớm hơn Kim Phi, cô đã dẫn Nhuận Nương và nhóm người A Liên chuyển đồ đạc đến tiểu viện.

Dù Kim Phi nói sau này sẽ quay lại, không cần dọn nhiều đồ như vậy nhưng Quan Hạ Nhi vẫn đóng gói nhiều đồ, chất lên chiếc xe ngựa.

Dù sao số hiệu Thái Bình cũng lớn, hơn nữa còn có cận vệ chuyển đồ đạc, Kim Phi cũng không nói gì.

“Đương gia, chàng có đến tạm biệt Hồng công tử và Trịnh tướng quân không?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Đoán rằng họ đã đợi chúng ta ở bến tàu rồi.” Kim Phi chỉ vào xe ngựa: “Nàng lên xe trước đi.”

“Chỉ một đoạn ngắn, ngồi xe ngựa làm gì chứ?” Quan Hạ Nhi xua tay: “Đi bộ qua đó là được.”

“Vậy cũng được, vốn dĩ Kim Phi muốn cưỡi ngựa, nhưng Quan Hạ Nhi muốn đi bộ qua đó, y ra hiệu cho Thiết Chùy đưa ngựa về.

“Tiên sinh, phu nhân, hai người vẫn nên ngồi xe ngựa đi."

Thiết Chùy chỉ ra cửa sân: “Trước cửa có rất nhiều người."

“Rất nhiều người sao?” Kim Phi hoang mang hỏi: “Ai vậy?”

Lúc này trời vừa sáng, vẫn chưa đến thời gian thay ca sáng và ca tối, ai đến chứ?

“Hình như tin tiên sinh vê Xuyên thục đã bị truyền ra ngoài, mọi người đến tiên ngài.” Thiết Chùy giải thích.

Chiều hôm qua nhóm người Tả Phi Phi Đường Tiểu Bắc đều đến xưởng sắp xếp công việc, cũng không yêu cầu chặn tin tức, vì vậy lãnh đạo cấp cao và một số cán bộ của hai xưởng đã biết tin.

Nhà ở tập thể của các xưởng đều cách nhau rất gần, nhiều thợ cũng là người cùng quê, vì vậy tin Kim Phi sắp trở về đã được lan truyền.

Thợ ở Đông Hải gần như đều là người dân tị nạn, vì Kim Phi đã xây dựng nhiều xưởng như vậy, họ không chỉ có thể

ăn no, còn có không ít thu nhập.

Vì vậy người dân ty nạn đều rất biết ơn Kim Phi, biết Kim Phi sắp về, những người thợ bèn muốn đến tiễn Kim Phi.

Thực ra Kim Phi xây dựng nhiều xưởng, y cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, lúc đó cũng không nghĩ nhiều, cảm thấy bản thân cũng không quen nhiều người ở Đông Hải,

cho dù có người đến tiễn mình thì cũng sẽ không nhiều.

Thiết Chùy thấy dáng vẻ chẳng hề để ý của Kim Phi thì chỉ ra cửa nói: “Tiên sinh, hay là ngài đi xem thử đi.”

Thiết Chùy làm việc rất cẩn thận, Kim Phi đi đến cửa, sau đó nhìn ra bên ngoài qua lỗ cửa.

Sau đó Kim Phi hít một hơi khí lạnh, biết bản thân đã nghĩ sai rồi.

Hơn nữa còn sai hoàn toàn.

Chỉ thấy đám đông thợ dày đặc bên ngoài, xếp hàng từ cửa sân của y đến cuối tầm mắt.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3214


“Cũng được!” Kim Phi gật đầu, quay người đi ra sau sân.

Quan Hạ Nhi vội ra hiệu cho A. Liên nhấc rương đựng áo giáp ở trên xe ngựa, sau đó đi vào nhà cùng Nhuận Nương, giúp Kim Phi mặc áo giáp.

Dáng người Kim Phi vốn cao gầy, trông cũng rất đẹp trai, sau khi mặc áo giáp đột nhiên trở nên anh hùng hơn, khi Nhuận Nương giúp Kim Phi mặc áo giáp vào, khuôn mặt cô ấy cũng đỏ lên.

Quan Hạ Nhi thấy vậy, không khỏi cười nhẹ.

Vốn dĩ Nhuận Nương chỉ hơi đỏ mặt nhưng nhìn thấy Quan Hạ Nhi bật cười, cô ấy giống như bị phát hiện khi làm việc xấu, gương mặt đã trở nên đỏ bừng.

Vì vậy Quan Hạ Nhi càng cười dữ dội hơn.

“Tỷ tỷ...”

Nhuận Nương cũng không giúp Kim Phi mặc áo giáp nữa, ngại ngùng cúi đầu giậm chân.

“Được rồi được rồi, ta không cười nữa.”

Quan Hạ Nhi cũng biết bây giờ không phải là lúc trêu Nhuận Nương, nhanh chóng giúp Kim Phi mặc áo giáp.

Đều là vợ chồng, Kim Phi cũng không khách sáo, đưa tay véo Quan Hạ Nhi mấy cái, xem như trả thù cho Nhuận Nương.

Bộ áo giáp của Kim Phi do nhóm người Mãn Thương, Tả Chi Uyên và Vạn Hạc Ninh đặc biệt làm ra để ngừa việc Kim Phi bị ám sát, có thể nói là một trong những bộ áo giáp tốt nhất Đại Khang!

Sau khi tấm che xuống đã được quấn chặt từ đầu đến chan.

Đừng nói những ám khí dùng để ám sát như ám tiễn, cho dù là nỏ tay được nhân viên hộ tống trang bị cũng khó xuyên thủng.

Khuyết điểm duy nhất là quá nặng.

Cho dù Mãn Thương dùng nguyên liệu tốt nhất, đã cố gắng làm mỏng nhất có thể, nhưng cả bộ áo giáp vẫn nặng đến hơn hai lăm cân.

Hai lăm cân nghe có vẻ không nặng lắm, nếu là bao tải, thì Kim Phi cũng có thể gánh một đoạn nhưng bộ áo giáp hơn hai lăm cân thì lại khác, mặc trên người rất nặng.

Cũng may Kim Phi là tướng soái, vì vậy không đến lượt y chiến đấu, khi ở trong quân, chỉ cần mặc bộ áo giáp nhẹ là được.

Chỉ khi gặp tình huống như ngày hôm nay mới mặc bộ áo giáp này, hơn nữa sau khi cưỡi ngựa chiến, trọng lượng cũng có thể san sang ngựa chiến một phần, nếu không mặc bộ này trong thời gian dài, Kim Phi thực sự không gánh nổi.

Bây giờ kỹ thuật cưỡi ngựa của Kim Phi đã tốt hơn, bình thường không cần dùng bệ để lên ngựa nữa, chỉ cần nhấc chân bước lên ngựa là được.

Nhưng khi mặc áo giáp thì không được, cuối cùng Kim Phi cũng phải giãm lên ghế mới có thể lên ngựa.

Cũng may những chuyện này đều làm ở sân sau, cửa vẫn chưa mở, người dân ở bên ngoài không nhìn thấy được.

Quan Hạ Nhi lại kiểm tra dưới ngựa một lượt, sau khi xác nhận không có sơ suất nào, nhưng vẫn không yên tâm, lại chạy đến phòng khách tìm Khánh Mộ Lam đã ở đây đêm qua, bảo A Mai cưỡi ngựa đi phía sau Kim Phi, sau đó mới dẫn Nhuận Nương lên xe ngựa.

Thiết Chùy thấy Kim Phi đã chuẩn bị xong, lúc này mới bảo người mở cửa ra, sắp xếp phụ tá dẫn một nhóm người đi phía trước mở đường, bản thân và những người còn lại canh giữ hai bên ngựa chiến của Kim Phi và xe ngựa.

Dù thợ ở bên ngoài rất nhiều, nhưng rất trật tự, không đứng ở trên đường mà đều đứng hai bên đường, trước đó thậm chí không phát ra tiếng động nào.

Nhưng khi cửa mở ra, nhìn thấy đội xe xuất hiện, ở cửa bỗng trở nên xôn xao.

“Quốc sư đại nhân!”

“Phu nhân Tiểu Bắc!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3215


Biết Kim Phi tới Đông Hải nhất định sẽ thường xuyên tới bến tàu, vì vậy Đại Cường sắp xếp căn nhà này cho Kim Phi, cách bến tàu của xưởng đóng thuyền không quá xa, bình thường đi bộ cũng chỉ khoảng mười phút là tới, cưỡi ngựa lại càng nhanh hơn.

Nhưng đoạn đường này hôm nay Kim Phi cưỡi ngựa hơn nửa giờ mới đến nơi. Cũng hết cách, hiện giờ công nhân tụ tập ở trấn Ngư Khê quá nhiều, cho dù có rất nhiều người làm ca đêm, nhưng công nhân vẫn đứng đầy hai bên đường, từ

tiểu viện đến bến tàu xưởng đóng thuyền.

Hơn nữa sau khi họ nhìn thấy Kim Phi thì có phần kích động, tình hình có phần mất kiểm soát.

Mặc dù không đến nỗi tắc đường, nhưng Kim Phi cũng không thể phóng ngựa phi nhanh, chỉ có thể chậm rãi đi qua.

Đợi khi Kim Phi tới bến tàu, mặt trời đã hơi chói mắt.

Bến tàu là khu vực khép kín, sau khi đi vào bến tàu, Kim Phi mới xoa vai trái, thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì vừa rồi Nhuận Nương ngượng ngùng, nên sau khi mặc xong áo giáp cũng không kiểm tra lại, khiến nút thắt trên vai trái Kim Phi trượt xuống bả vai.

Khi Kim Phi phát hiện ra thì đã đi ra khỏi nhà, cũng không tiện điều chỉnh lại, chỉ đành cố gắng chịu đựng.

Trên đường tới đây, vai trái của Kim Phi dường như sắp bị cọ rách.

Đang chuẩn bị xuống ngựa tìm một chỗ để cởi áo giáp xuống thì nhìn thấy Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn dẫn theo các quan chức cấp cao của xưởng đóng thuyền và thủy quân đi tới.

Công chúa Lộ Khiết cũng đến, thấy Kim Phi nhìn sang, bèn hành lễ với Kim Phi từ xa.

Nếu như chỉ có Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn thì Kim Phi đã đi thay quần áo trước rồi, nhưng bọn họ còn dẫn theo nhiều thuộc hạ tới như vậy, nếu y cứ như vậy mà đi thì sẽ khiến cho hai người họ khó xử.

Kim Phi chỉ đành nhảy xuống ngựa, chào hỏi một hàng người Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn.

Công chúa Lộ Khiết đứng ở đằng xa không tiến lên, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn Kim Phi.

Người thảo nguyên dũng mãnh, các cô nương cũng rất sùng bái cường giả.

Mặc dù bộ áo giáp này của Kim Phi nặng, nhưng vẻ ngoài thoạt nhìn lại vô cùng ngang ngược, thậm chí còn có phần khoa trương.

Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, bộ áo giáp này trên người Kim Phi cũng tôn lên khí phách hào hùng của y rất nhiều, cộng thêm tướng mạo và dáng người đẹp đẽ của Kim Phi khiến người ta có cảm giác về một vị tướng nho nhã.

Vừa có khí khái hào hùng của tướng quân, vừa có dáng vẻ anh tuấn của thư sinh trẻ tuổi.

Công chúa Lộ Khiết đã từng gặp qua rất nhiều người dũng mãnh, trong đó không thiếu lang nhân có thể dùng tay không bắt sói, nhưng lại chưa từng gặp qua tướng quân nào giống Kim Phi, trong lúc nhất thời không dời được ánh mắt.

Những việc cần bàn giao cho Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn thì đều đã bàn giao từ hôm qua rồi, sau khi Kim Phi chào hỏi với đám người mà bọn họ dẫn đến, y gật đầu với công chúa Lộ Khiết, rồi dẫn theo đám người Quan Hạ Nhi, Nhuận Nương lên thuyền.

Công chúa Lộ Khiết đợi đến khi Kim Phi lên boong thuyền, lúc này mới dẫn theo người của mình lên thuyền.

Kim Bằng đã dẫn thủy thủ đợi ở trên boong thuyền, sau khi nhìn thấy Kim Phi, anh ta chào Kim Phi theo nghi thức của quân đội: “Tiên sinh, số hiệu Thái Bình đã chuẩn bị xong, mời tiên sinh kiểm tral”

“Đợi lát nữa rồi kiểm tra.” Kim Phi phất tay: “Để mọi người khởi động thuyền trước đi.”

Lâu như vậy không về, Kim Phi vẫn có phần lo lắng, xuất phát sớm hơn một chút thì có thể quay về Xuyên Thục sớm hơn một chút.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3216


Mà số hiệu Thái Bình chủ yếu đi đường dài, nhân viên trên thuyền phải sống lâu dài ở trên thuyền, vì vậy cần phải suy nghĩ về vấn đề thoải mái của nhân viên trên thuyền.

Cho nên khi Kim Phi thiết kế số hiệu Thái Bình đã thiết kế rất nhiều khoang thuyền nhỏ để nhân viên trên thuyền thuận tiện sinh hoạt.

Chỉ là bây giờ xưởng thủy tinh vẫn chưa làm ra được thủy tinh chống cháy nổ, khoang thuyền ở dưới boong thuyền không thiết kế cửa kính thủy tinh, mà là những tấm thép nặng nề.

Bình thường khi thuyền khởi hành, tấm thép được mở ra khi đó nó chính là cửa sổ, khi gặp phải trời mưa gió, đóng tấm thép lại, thì nó sẽ là một cánh cửa sắt tam thời đóng kín.

Sau khi đóng tấm thép lại, mặc dù là ban ngày nhưng bên trong khoang thuyền cũng phải châm đuốc để chiếu sáng, không khí cũng sẽ không được tốt lắm. Nhưng trước khi chế tạo ra thủy tinh chống cháy nổ, đây đã là cực hạn mà Kim Phi có thể làm được rồi.

Lỡ như thực sự gặp phải sóng to gió lớn, việc đóng cửa sắt của khoang thuyền và cửa sổ thép lại có thể tạm thời chống được sóng gió, có lẽ còn có thể giữ được mạng trong tình huống khẩn cấp.

So với bảo vệ tính mạng thì sự thoải mái phải lùi lại một chút.

Ngoại trừ khoang thuyền ở dưới boong thuyền thì trên boong thuyền cũng có vài khoang thuyền.

Những khoang thuyền này là chuẩn bị cho thủy thủ trực ban, cũng như cửa sổ thép, nhưng dù sao cũng là ở trên boong thuyền, không khí và ánh sáng cũng có phần tốt hơn khoang thuyền ở bên dưới, thế là Kim Bằng đã dọn dẹp mấy khoang

thuyền này để cho một hàng người Kim Phi dọn vào.

Nếu như vậy, mấy người Quan Hạ Nhi muốn ở trên boong thuyền ngắm phong cảnh cũng sẽ thuận tiện hơn so với ở bên dưới.

Kim Phi cũng không phản đối, tùy tiện chọn một khoang thuyền rồi kéo Quan Hạ Nhi vào bên trong.

Lúc này Kim Bằng vẫn đi theo họ, khuôn mặt Quan Hạ Nhi đỏ bừng, khiển trách đánh lên vai y.

Cái đánh này tình cờ đánh vào nút thắt của sợi dây, khiến Kim Phi đau đến mức khóe miệng co giật.

Lúc này Quan Hạ Nhi nhận ra có gì đó không đúng, vội vàng giúp Kim Phi cởi áo giáp trên người xuống.

Sau đó cô nhìn thấy vai trái của Kim Phi bị cọ sát đến mức đỏ lên một mảng lớn.

“Đương gia, chỗ này có nút thắt, sao chàng không nói sớm?” Quan Hạ Nhi tự trách suýt chút nữa thì bật khóc.

Bởi vì nút thắt này là do cô thắt, sau đó quên không kiểm tra lại. “Ai dà, chỉ đỏ lên một chút thôi, ngay cả da cũng không bị rách!”

Dù sao cũng là người từng xông pha chiến trường, một chút đau đớn này vẫn có thể nhịn được.

Kim Phi xoa tóc Quan Hạ Nhi, dùng giọng điệu dửng dưng nói: “Nhanh giúp ta thay đồ đi, nếu không Đại Bằng đại ca sẽ tưởng chúng ta làm gì ở trong này đó.”

Quả nhiên, Quan Hạ Nhi nghe y nói như vậy, lực chú ý lập tức dời đi, nhanh chóng giúp y thay đồ.

Đợi sau khi thay đồ xong, lúc này Kim Phi mới đi ra khỏi khoang thuyền.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3217


Dưới rào chắn, Trịnh Trì Viễn và Hồng đào Bình đang ngẩng đầu nhìn số hiệu Thái Bình.

Thấy Kim Phi xuất hiện bên rào chắn, hai người họ bèn vẫy tay với y. “Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ Đông Hải thật tốt...”

Trịnh Trì Viễn cất cao giọng bày tỏ lòng quyết tâm với Kim Phi, nhưng còn chưa hô hào xong, công nhân trong cabin điện đã bắt đầu kéo còi hơi.

“Tiên sinh, có thể lên đường chưa ạ?” Kim Bằng đi lên xin chỉ thị.

Tiếng còi hơi báo hiệu nước trong phòng nồi hơi đã xôi, đâu máy hơi nữa đã bắt đầu khởi động.

“Lên đường thôi!” Kim Phi gật đầu ra lệnh.

Kết cấu càng đơn giản, càng ít xảy ra rủi ro, vì giảm bớt khả năng xảy ra rủi ro của số hiệu Thái Bình, khi Kim Phi thiết kế nó, y đã không thiết kế chức năng đảo chiều.

Lúc trước mũi thuyền chỉ về đâu, đầu máy hơi nước sẽ khởi động ở đó, không Tìm được cách nào để đi lùi từ bến tàu.

Tàu Trấn Viễn số một cũng bởi vậy mà bị cầm chân ở bến tàu, rồi bị người Đông Man nghiền nát đến chết.

Thôi thì đi một đàng khôn một dặn, vì tránh để xảy ra tình huống như vậy, tối hôm qua sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Kim Bằng đã sai thủy thủ lái số hiệu Thái Bình ra ngoài, lượn vài vòng, sau đó lại tìm một chiếc thuyền lầu chở rong biển, kéo số hiệu Thái Bình về bến tàu, giữ cho mũi thuyền hướng ra ngoài.

Không chỉ có vậy, sau khi neo ở bến tàu, Kim Bằng còn dặn họ không những không để cho nồi hơi tắt lửa, mà còn phủ thêm một lớp than đá dưới nồi hơi, giữ nhiệt độ nước trong nồi hơi ở khoảng 60-70 độ.

Như vậy, một khi xuất hiện nguy hiểm, chỉ cần bỏ lớp than đá được phủ dưới nồi lên, bật máy quạt gió, như vậy rất nhanh là có thể đun cho nước sủi, khởi động máy hơi nước, lao nhanh ra khỏi bến tàu.

So với bây giờ, sau khi Kim Phi ra lệnh khởi hành, Kim Bằng liền ra hiệu cho phía sau.

Lính truyền lệnh canh giữ ở cửa khoang thấy vậy, lập tức vươn tay kéo kéo sợi dây bên cạnh.

Khoang chỉ huy và đài quan sát của số hiệu Thái Bình đều ở trên boong, mà cabin điện lại nằm ở cuối thuyền.

Nếu thuyền trưởng ở trên boong phát hiện có nguy hiểm, muốn truyền lệnh xuống cabin đi điện, cần phải có người đi gọi, phải đi qua hết các khoang khác, như vậy hiệu suất quá chậm.

€ó lúc nguy hiểm bỗng dưng ập đến, truyền lệnh sớm hơn một giây, có thể tránh cho xảy ra tai nạn.

Vì tăng tốc độ truyền lệnh, Kim Phi còn đặc biệt thiết kế thêm mấy sợi dây thừng.

Những sợi dây thừng này kéo dài từ cửa khoang thuyền đến tận cabin điện, cuối mỗi sợi dây đều được gắn một cái chuông.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3218


Ban đầu khi Kim Phi mới mở xưởng, rất nhiều người dân cảm kích Kim Phi vì y đã cho họ ấm bụng, có tiền nuôi người nhà, vì vậy khi thấy Kim Phi họ bèn quỳ xuống.

Khoảng thời gian đó Kim Phi ra ngoài cũng không dám rêu rao, sợ bị người dân phát hiện, lập kín đường mất.

Sau đó y cấm mấy cái nghỉ lễ quỳ lạy, khi xuất hiện cũng ngày càng khiêm tốn, nên hiện tượng này mới dần ít đi.

Quan Hạ Nhỉ là người đầu tiên gả cho Kim Phi khi mới đặt bước chân đến thế giới này, đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng vẫn kích động như cũ.

Mặc dù trong lòng đã có câu trả lời, nhưng Quan Hạ Nhi vẫn lẩm bẩm: “Đương gia, bọn họ tới tiễn chúng ta sao?”

“Đúng vậy!” Kim Phi khẽ gật đầu, đồng thời nhìn Kim Bằng một cái. Kim Bằng hiểu ý, phất tay ra hiệu cho lính truyền lệnh. Mấy giây sau, tiếng còi hơi lảnh lót của số hiệu Thái Bình vang lên.

Khác hẳn với tiếng còi ngắn ngủi lúc trước, lần này tiếng còi kéo dài khoảng nửa phút rồi mới kết thúc.

Có lẽ bị tiếng còi k*ch th*ch, nhân viên hộ tống đứng trên bờ tiễn người đi xa bỗng nhiên gõ trống.

Các nhân viên hộ tống khác hô vang theo tiếng trống: “Thái bình! Thái bình! Đất nước thái bình!”

Dân ty nạn nghe thấy các nhân viên hộ tống hét hô như vậy, cũng hô to theo. Lúc này có khoảng hơn mười nghìn dân ty nạn đang đứng trên bờ biển. Tiếng hô của hơn mười ngàn người vang lên như tiếng sấm rền!

Công chúa Lộ Khiết vốn đang ngồi trong khoang thuyền, nghe thấy tiếng gọi ầmĩ từ bên ngoài bèn đi ra, đi lên trên rào chắn.

Nghe tiếng kêu hùng tráng, biểu cảm của công chúa Lộ Khiết càng rung động hơn so với Quan Hạ Nhi.

Lúc trước khi cô ta đọc tin tình báo về Kim Phi, đã từng nghe người dân Kim Xuyên bởi vì cảm kích y, nên khi thấy y đi ngang qua bèn đứng thành hai hàng chào đón, cũng nghe tin người dân Kim Xuyên tự ý chạy đến làng Tây Hà chúc tết Kim Phi.

Nhưng công chúa Lộ Khiết cho rằng tình báo có hiềm nghi quá lớn, từ tận trong lòng cô ta vẫn nghỉ ngờ chuyện này.

Bây giờ cô ta tận mắt nhìn thấy khung cảnh này rồi, không thể không tin.

Hơn nữa chính mắt nhìn thấy so với đọc tin tình báo, cảm giác lại không giống nhau.

Nhìn dân ty nạn đứng kín trên bờ, nghe tiếng hô vang to như dời núi lấp bể, công chúa Lộ Khiết bỗng cảm thấy rối rắm.

Lúc trước cô ta e dè Kim Phi, lý do lớn nhất chính là thiên phú về mặt máy móc của y.

Nhưng trải qua chuyến đi tới trấn Ngư Khê lần này, công chúa Lộ Khiết đã phát hiện sức ảnh hưởng của Kim Phi với dân chúng.

Là một người nắm quyền, công chúa Lộ Khiết quá hiểu tầm quan trọng của lòng dân.

Có lòng dân, Kim Phi chỉ cần vung tay, lập tức sẽ có hàng nghìn người lao tới.

So với thiên phú về máy móc của Kim Phi, công chúa Lộ Khiết càng e sợ điểm này hơn.

Bởi vì rất nhiều thiên tài nếu không thị tài, khinh rẻ người khác, thì cũng là tính cách có vấn đề.

Mặc dù Kim Phi có hơi hướng nội, nhưng chắc chắn tính cách của y không hề có thiếu sót.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom