Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3159


Lãnh thổ của Đông Man, chính là vùng Đông Bắc và một phần khu vực Hoa Bắc ở đời trước của Kim Phi.

Trong mắt Kim Phi, Đông Man vẫn luôn là một phần của nền văn minh Hoa Hạ, người dân Đông Man cũng là con cháu Viêm Hoàng.

Mặc dù Cục tình báo không thu thập được nhiều thông tin về Đông Man, nhưng Kim Phi có thể tưởng tượng ra, hiện tại Đông Man cũng không mạnh hơn Trung Nguyên và Giang Nam là bao.

Việc giữ vững kĩ thuật nòng cốt trong chế tạo vũ khí và phát triển công nghiệp, có thể ngăn chặn sự phát triển của kẻ thù, sau này trong trường hợp cần thiết, sử dụng vũ lực chống lại Đông Man cũng có thể giảm thiểu tổn thất.

Thực ra đối với một chính trị gia có năng lực mà nói thì kĩ thuật phơi khô rong biển không nên để cho người Đông Man có được.

Bởi vì bây giờ nếu một người dân Đông Man chết đói, khi đến thời điểm chiến tranh nổ ra, trên chiến trường sẽ ít đi một kẻ thù.

Đời trước, các nhà tư bản Châu u cũng đối xử với Hoa Hạ như vậy.

Lúc đầu khi họ phát hiện ra khoai lang và các loại cây trồng có năng suất sao khác ở Châu Mỹ, họ vẫn luôn không đồng ý để khoai lang du nhập vào nước y, sợ răng người dân nước y sẽ được ăn no.

Về việc cuối cùng tại sao khoai lang lại được du nhập vào nước y, có hai truyền thuyết được lưu truyền rộng rãi.

Thứ nhất đó chính là vào thời kì Vạn Lịch, một thương nhân tên là Trần Ích đến từ Hổ Môn, đã ngồi thuyền buôn đến An Nam để buôn bán, tù trưởng địa phương đã chiêu đãi hẳn bằng khoai lang.

Trần Ích ăn được củ khoai lang vừa thơm ngọt lại mềm dẻo, sau khi biết được sản lượng của khoai lang rất cao, khả năng thích ứng mạnh mẽ, có thể trồng trên cả đất hoang và đồi núi, thế là bắt đầu quan sát phương pháp trồng khoai lang, đồng thời sau một thời gian dài lên kế hoạch, đã giấu hạt giống khoai lang ở trong trống đồng rồi mang về.

Truyền thuyết thứ hai là có một thương nhân tên là Trần Chấn Long, cùng với con trai của mình là Trần Kinh Luân cùng nhau đi đến Lữ Tống để buôn bán, lúc đó Lữ Tống là thuộc địa của người Châu u, họ bảo vệ khoai lang rất nghiêm ngặt, một khi phát hiện có người có ý đồ đối với khoai lang hoặc mang hạt giống đi nơi khác thì sẽ giết ngay tại chỗ.

Hai cha con Trần Chấn Long và Trần Kinh Luân đã đánh lừa kiểm tra băng cách bện dây khoai lang thành dây gai để đan giỏ, sau đó phủ một lớp bùn lên trên dây gai, nhờ vào. cách này họ đã may mắn tránh được kiểm tra và mang khoai lang về nước.

Dù là cách giải thích nào đi chăng nữa thì cũng cho thấy rằng các thế hệ đi trước đã phải đối mặt với những nguy hiểm như thế nào mới có thể mang khoai lang về nước.

Thực ra trong lòng Kim Phi hiểu rõ, y phải học theo những thực dân Châu. u kia, nghiêm cấm không cho rong biển và các kĩ thuật liên quan truyền ra bên ngoài.

Mặc dù kĩ thuật này rất là đơn giản, khó mà giữ được lâu, nhưng có thể giữ được ngày nào hay ngày đấy.

Đáng tiếc Kim Phi không phải bọn thực dân, trong lòng Kim Phi người dân Đông Man cũng không phải dị tộc mà là con cháu Viêm Hoàng đi sai đường vẫn chưa thức tỉnh.

Y có thể giết những quý tộc quyền quý ở Đông Man nhưng để y tàn sát những người dân Đông Man thì y không làm được.

Nếu Đông Man đổi thành nước X ở Đông Dương, Kim Phi có lẽ sẽ có thể làm như vậy.

Đáng tiếc Đông Man không phải là Đông Dương, thậm chí trong nội tâm của Kim Phi còn hy vọng rằng những kĩ thuật liên quan đến rong biển có thể nhanh chóng truyền đến Đông Man, để người dân Đông Man có thể sống lâu thêm một chút.

Đây cũng là lý do Kim Phi không muốn làm Hoàng đế, mà là càng ngày càng coi trọng Cửu công chúa và viện Khu Mật.

Y hiểu rằng bản thân y không thể làm một vị Hoàng đế đầy trách nhiệm, thậm chí có thể đưa Đại Khang xuống vực thẳm.

“Tiên sinh, vậy ta sẽ thực hiện theo kế hoạch trước đây phải không ạ?” Giang Văn Văn hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3160


Hơn nữa bây giờ y cũng không muốn gặp mặt công chúa Lộ Khiết.

Y xua tay nói: “Thôi, ta không đói, ngươi về đi!” Nói xong, y cũng mặc kệ nhân viên nhà bếp giữ lại, cùng với đám người Thiết Chùy rời đi.

Sau khi đã đi xa, Thiết Chùy bước nhanh hai bước đuổi kịp Kim Phi, hỏi: “Tiên sinh, không quan tâm đến những người thợ mà công chúa Lộ Khiết mang đến thật sao?”

Thiết Chùy là cận vệ của Kim Phi, thường xuyên nghe được những tin tức bí mật, nhưng anh ta vẫn luôn giả câm giả điếc, hiếm khi bày tỏ ý kiến của mình.

Nhưng hôm nay anh ta thực sự không thể nhịn được nữa.

“Không cần quan tâm, bọn họ không thể học được những Kĩ thuật nòng cốt đâu, để họ đi học những kĩ thuật đơn giản cũng không sao.” Kim Phi nói: “Hơn nữa, muốn câu cá nhưng không chịu thả mồi thì làm sao cá cắn câu?”

“Câu cá?”Thiết Chùy sửng sốt một lát: “Tiên sinh muốn câu cá gì? Xin ngài nói rõ!”

Anh ta đương nhiên biết mồi cá mà Kim Phi nói là ý gì, nhưng thật sự không biết cá mà Kim Phi muốn câu là gì?

Kim Phi vừa nãy đã hối hận bản thân lỡ miệng nói quá nhiều, đã tiết lộ phương hướng chiến lược của mình.

Lời trước khi nói ra thì thuộc về bản thân y, nhưng một khi nói ra rồi thì không thể thu hồi được nữa.

Mặc dù Kim Phi tin tưởng nhân viên nhà bếp và Giang Văn Văn sẽ không tự ý tiết lộ lời nói của y ra ngoài, nhưng rốt cuộc thì đây vẫn là một tai họa ngầm.

Ngộ nhỡ bọn họ cũng lỡ miệng nói ra thì sao?

Một lần phạm lỗi như vậy đã rất nghiêm trọng rồi, tại sao y lại có thể trong một thời gian ngắn phạm lỗi lần hai chứ?

Vì vậy Kim Phi xua tay nói: “Không có ý gì cả!”

Nói xong, y không quan tâm đến Thiết Chùy.

Thiết Chùy biết, Kim Phi không phải đang vòng vo mà là thực sự không định trả lời, nên anh ta cũng không nói nữa mà quay trở lại trong đội ngũ, im lặng suy nghĩ ở một bên khác, Giang Văn Văn cũng quay trở lại nhà ăn.

Cơm tập thể vào buổi trưa ở nhà ăn là cá hầm với rong biển.

Nữ nhân viên hộ tống đã mang cơm tập thể trở lại, hơn nữa mỗi người đều được một bát, giữa mỗi bàn còn có một rổ bánh bao.

Công chúa Lộ Khiết nhìn thấy Giang Văn Văn và nhân viên nhà bếp cùng nhau đi vào, nên đã đứng dậy muốn chào hỏi với nhân viên nhà bếp.

Nhưng Lão Hứa hoàn toàn không để ý đến cô ta, đi thẳng vào trong bếp.

Băng Nhi nhìn thấy thế, tức giận cắn môi.

Ở trên thảo nguyên, nếu có người dám đối xử với công chúa Lộ Khiết như vậy, sợ là đã bị chặt đầu vứt cho chó sói từ lâu rồi.

Nhưng nhớ đến lời dặn của công chúa Lộ Khiết, Băng Nhi chỉ có thể kìm nén cơn tức giận.

“Các ngươi sao lại không ăn thế?”

Giang Văn Văn đi đến vị trí của mình, tùy tiện cầm đũa lên.

Sau khi ngồi xuống mới nhớ ra thói quen của các quý tộc là thử độc trước khi ăn, có chút không vui nói: “Điện hạ yên tâm, đây là cơm tập thể, cho dù Lão Hứa có ghét ngươi thì cũng không dám bỏ thuốc độc vào trong đâu.”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3161


Công chúa Lộ khiết tò mò gắp một miếng rong biển từ trong chén, để vào trong miệng từ từ thưởng thức.

Tỳ nữ Băng nhi vốn dĩ muốn ngăn cản, nhưng do dự một chút lại không nói gì.

Ban nấy, lúc nữ nhân viên hộ tống đi xới cơm, xới thẳng một bát từ trong trong nồi lớn, sau đó cơm của tất cả mọi người đều là xới từ trong nồi đó ra.

Vừa rồi Giang Văn Văn nói đúng, nếu là có người muốn hạ độc, vậy tất cả mọi người có mặt đều sẽ bị hạ độc.

Cho dù như lúc nữ nhân viên hộ tống xới cơm cho công chúa Lộ Khiết, Băng Nhi còn đứng dậy nhận thìa cơm, nói không làm phiền binh lính nữ, tự mình xới cơm là được.

Để phòng có người giở trò trong bát, lúc Băng Nhi xới cơm còn chia bát thành hai chồng, giống như chọn ngẫu nhiên một bát trong tất cả các bát cho công chúa Lộ Khiết.

Đội súng kíp ở trên chiến trường liên tiếp lập chiến công, hôm nay đã là đội ngũ dẫn đầu trong quân Nương Tử của núi Thiết Quán, ngưỡng cửa muốn gia nhập cũng trở nên cao hơn nhiều, tố chất từng binh sĩ mạnh hơn nhiều so với binh lính nữ thông thường.

Tâm tư nhỏ của Băng Nhi đương nhiên không giấu nổi được binh lính nữ xới cơm, nhưng cô ấy lại làm như không thấy, cũng không nói gì.

Mặc dù phong tục dân gian Đông Man dũng mãnh, nhưng Lộ Khiết với tư cách là công chủ, nơi ăn cơm công khai vẫn còn rất chú ý dáng vẻ, một miếng rong biển nhỏ, ăn chậm nhai kỹ mười mấy lần mới nuốt xuống, hình thanh sự so sánh mạnh mẽ với nữ nhân viên hộ tống bên cạnh.

Hầu như các nhân viên hộ tống đều ngấu nghiến vài lần là có thể nuốt một cái màn thầu xuống, sau đó bưng bát lớn đã trút cháo cá trong miệng vào miệng lớn, ăn uống đều phóng khoáng giống như nhiều đàn ông.

Thực ra đây cũng khuyết điểm chung của nhiều người đi lính.

Không nói đánh trận, lúc bình thường huấn luyện, mọi người ăn cơm đều tranh thủ từng phút từng giây, làm gì có thời gian ăn chậm nhai kỹ?

Giang Văn Văn làm đội trưởng, lại ở trước mặt người ngoài, nhiều ít cũng bớt phóng túng, ít nhất lúc ăn cháo không phát ra tiếng.

Thấy công chúa Lộ Khiết ăn xong, Giang Văn Văn vội vàng hỏi: "Thế nào, ngon không?”

"Ngon, vừa thơm vừa mềm dẻo!"

Công chúa Lộ Khiết bỏ đũa xuống, khen ngợi: "Nói thật không giấu giếm, trước đây ta cũng từng ăn cháo cá mấy lần, nhưng chưa từng được ăn ngon như vậy!"

Nói xong cô ta lại gắp một miếng thịt cá bỏ vào trong miệng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3162


"Cái này cũng quá xa xỉ nhỉ?" nhân viên kỹ thuật kinh hãi.

Đầu năm nay ăn thịt đúng là vật xa xỉ, nhưng ở đây, Kim Phi vậy mà cho tất cả công nhân bình thường ăn cháo cá!

"Ở nơi khác, cháo cá quả thật rất xa xỉ, nhưng ở đây là bờ biển, chúng ta lại có đội hái rong và đội đánh bắt, thứ không thiếu nhất chính là cá biển và rong biển."

Giang Văn Văn trả lời: "So với cháo cá, gạo ở đây mới là hàng xa xỉ"

"Đúng vậy, là ta nghĩ sai rồi." Nhân viên kỹ thuật cười ngượng ngùng, xấu hổ đổi chủ đề: "Các ngươi thật có lộc ăn, mỗi ngày đều có thể ăn được cháo cá ngon như vậy, thật không ngờ, cỏ quấn chân không những có thể ăn, còn ăn ngon như vậy."

"Đúng rồi, là ai phát hiện ra cỏ quấn... rong biển có thể ăn?" Một nhân viên kỹ thuật khác hỏi.

Quê nhà anh ta sống ở bờ biển Đông Man, không hề xa lạ gì với rong biển, nhưng giống như ngư dân của Đại Khang, từ trước tới giờ chưa ai ở Đông Man ăn thử.

Trước khi ăn, anh ta nghĩ rong biển cho dù có thể ăn được, sợ rằng mùi vị cũng sẽ không quá ngon, đoán là giống như cỏ dại, chỉ có thể làm thay vật phẩm dùng làm lót dạ no bụng mà thôi.

Nhưng thật sự ăn vào trong miệng, họ phát hiện, mùi vị rong biển vô cùng ngon, không có vị gì lạ, trái lại rất ngon.

Khiến nhân viên kỹ thuật này trở nên tò mò về người đầu tiên phát hiện rong biển có thể ăn được.

"Còn có thể là ai nữa, đương nhiên là tiên sinh của bọn ta!" Giang Văn ăn tự hào trả lời.

"Kim tiên sinh còn hiểu được nguyên liệu nấu ăn ư?" Nhân viên kỹ thuật vô cùng kinh ngạc hỏi.

Thời đại phong kiến xem trọng việc quân tử không tiếp cận nhà bếp, nam nhân bình thường đều không muốn tới gần nhà bếp.

Anh ta thật sự không ngờ, Kim Phi là nhân vật cao cấp, vậy mà còn hiểu về nguyên liệu nấu ăn.

"Đương nhiên, tiên sinh không gì là không biết, không chỗ nào là không hiểu!" Giang Văn Văn nói: "Y không chỉ hiểu nguyên liệu nấu ăn, nấu cơm cũng vô cùng lợi hại, rau xào là do tiên sinh nhà ta phát minh. .. Đúng rồi, Đông Man hẳn là không có món rau xào nhỉ, trở về ta dẫn các ngươi đi nếm thử!"

Mặc dù cô ấy không hài lòng với đám người công chúa Lộ Khiết, nhưng để có thể chứng minh Kim Phi nấu cơm lợi hại, cô ấy có thể tạm thời buông bỏ thành kiến, khoe khoang cách nấu ăn mà Kim Phi phát minh với phía công chúa Lộ Khiết .

Đừng nói nhân viên kỹ thuật, ngay cả công chúa Lộ Khiết đều không ngờ Kim Phi biết nấu cơm, nghe vậy tò mò hỏi: "Xào rau là như thế nào?"

"Trước đây chúng ta nấu cơm không phải đều là hầm và luộc sao? Tiên sinh nhà ta phát minh ra một cách nấu cơm mới, đó chính là đun nóng nồi, sau đó bỏ rau vào xào, như vậy hương vị rau xào ra đậm đà, ăn ngon hơn nhiều so với hầm raul"

Giang Văn Văn nói: "Món rau xào của Nhuận Nương phu nhân - người được đích thân tiên sinh dạy nấu ăn là ngon nhất Xuyên Thục! Đúng rồi, Nhuận nương phu nhân cũng ở Đông Hải, điện hạ nói không chừng sẽ có cơ hội nếm thử tay nghề của Nhuận Nương phu nhân đấy!"

"Nghe ngươi nói như vậy, nếu có cơ hội ta sẽ mặt dày đi ăn chực bữa cơml" Công chúa Lộ Khiết cười trả lời, trong lòng lặng lẽ ghi nhớ việc này.

Không phải cô ta thật sự vì muốn ăn chực, mà để tìm hiểu tin tức liên quan đến Kim Phi, nói không chừng sẽ dùng tới.

Phát hiện tâm trạng Giang Văn Văn này không tệ, hứng thú nói chuyện rất cao, cô ta giả bộ hỏi: "Kim tiên sinh ngoài biết chế tạo vũ khí, biết đánh trận nấu cơm, còn biết làm gì nữa?"

Mặc dù công chúa Lộ Khiết tùy ý hỏi, nhưng Giang Văn Văn lập tức trở nên cảnh giác, trả lời: "Mọi người đều nói tiên sinh chúng ta là thiên thần hạ phàm, trên đời này sẽ không có thứ gì mà y không biết!"

Nói xong cô ta cúi đầu chuyên tâm ăn cơm.

Công chúa Lộ Khiết biết Giang Văn Văn không muốn nói thêm, đã cũng biết điều mà không có hỏi tới cùng, nhưng trong lòng lại càng tò mò về Kim Phi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3163


Lần này, công chúa Lộ Khiết không đợi trong xưởng số 1 quá lâu, đã nhìn thấy những tấm ván gỗ được cắt, theo quy trình và vội vàng chuyển qua công đoạn tiếp theo.

Trải qua một buổi chiều, cuối cùng, công chúa Lộ Khiết đã xem xong toàn bộ quy trình đóng thuyền, và cũng hiểu sâu hơn về dây chuyền lắp ráp.

Không chỉ có như vậy, trong cuộc trò chuyện, công chúa Lộ Khiết còn hiểu được những chuyện đã xảy ra trước đó.

Biết được rằng hơn hai tháng trước, trấn Ngư Khê là một nơi tập trung dân tị nạn, ngư dân ở các vùng khác và dân tị nạn đến đây phải dựa vào cháo súp để tồn tại, khiến cho công chúa Lộ Khiết sửng sốt đến ngây người.

Mặc dù hôm nay, cô ta không đi thăm toàn bộ trấn Ngư Khê, nhưng đã đến thăm sân phơi, nhà kho và xưởng đóng thuyền số 3.

Bất kể đi tới nơi nào, nơi đó đều là một cảnh tượng nhộn nhịp, tấp nập.

Công chúa Lộ Khiết không dám tin răng, ba tháng trước, những nơi này vẫn còn là một mảnh đất hoang.

Nhưng công chúa Lộ Khiết biết rằng, với loại chuyện này tùy tiện tìm một dân ty nạn là có thể nghe ngóng được, Giang Văn Văn không cần thiết phải lừa gạt cô ta.

Hơn nữa, Công chúa Lộ Khiết phát hiện, gỗ dùng để xây dựng xưởng đóng thuyền số 3 còn rất mới, trông như mới được xây dựng cách đây không lâu.

Lại suy nghĩ một chút về tin tình báo liên quan tới Kim Phi, công chúa Lộ Khiết lập tức bình thường trở lại.

Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Kim Phi lớn lên từ một dân làng miền núi trở thành quốc sư của Đại Khang, còn liên tiếp đánh bại các cuộc tấn công của ba vương triều Đông Man, Đảng Hạng và Thổ Phiên, đối với một người như vậy mà nói, ba tháng thay đổi một trấn nhỏ, có gì khó hiểu đâu chứ?

Huống chỉ, trước mặt đã có một tấm gương đó là quận Kim Xuyên.

Ban đầu, Kim Phi cũng chỉ dùng thời gian mấy tháng ngắn ngủi, mang lại những biến đổi chấn động, rất to lớn cho quận Kim Xuyên, và nhờ đó nhận được sự ủng hộ của người dân.

Vào thời điểm đó, Kim Phi vừa mới bắt đầu đã có năng lực làm được chuyện này, huống chỉ là bây giờ?

Chuyến thăm ngày hôm nay đã mở rộng tâm mắt của công chúa Lộ Khiết, sau khi trở lại, cô ta rất muốn đi tìm Kim Phi nói chuyện một chút.

Nhưng sau khi hỏi Giang Văn Văn, biết được cô ta chỉ mới đi thăm được một nửa chuyến thăm, còn hai xưởng đóng thuyền và xưởng chế biến cá muối chưa ghé thăm nên tạm thời từ bỏ ý định, chuẩn bị chờ cho đến khi chuyến thăm kết thúc, sau khi hiểu sâu sắc hơn về trấn Ngư Khế sẽ tìm nói chuyện.

Sáng sớm ngày hôm sau, công chúa Lộ Khiết thức dậy vào lúc trời vừa sáng.

Biết được rằng xưởng đóng thuyền lầu số 2 ở gần đây. không đóng thuyền mà đang tiến hành kiểm tra và nâng cấp, mức độ bảo mật về thuyền bọc thép rất cao, nhiều nơi là khu vực nòng cốt, không thể vào thăm được, công chúa Lộ Khiết dự định đến thăm xưởng đóng thuyền số 3 một lần nữa.

Tối ngày hôm qua sau khi trở lại, hai kỹ thuật viên của xưởng đóng thuyền đã bí mật nói lên yêu cầu.

Ở xưởng đóng thuyền số 3 có rất nhiều dây chuyền lắp ráp sản xuất thuyền đánh cá, ngày hôm qua bọn họ mới chỉ đến thăm một dây chuyền, sáng hôm nay công chúa Lộ Khiết chuẩn bị đi tìm một dây chuyền sản xuất mới, muốn xem các dây chuyền lắp ráp khác có quy trình giống như những gì nhìn thấy hôm qua hay không.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3164


Lần này, công chúa Lộ Khiết không đến nhà ăn, mà để cho nhân viên hộ tống lấy một bát cháo cá và một giỏ bánh bao, tìm một nơi yên tĩnh để dùng bữa trưa.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Giang Văn Văn cho nhân viên hộ tống đi tìm vài con ngựa chiến, chuẩn bị cưỡi ngựa đi ao An Gia ở phương bắc.

Nhìn thấy ngựa chiến do nhân viên hộ tống mang đến, sau lưng công chúa Lộ Khiết sắc mặt của rất nhiều kỹ thuật viên đều thay đổi.

Ngựa chiến Đông Man với ngựa chiến Thổ Phiên không giống nhau, bọn họ nhìn thoáng qua đã nhận ra, những con ngựa chiến này đến từ Đông Man.

Không phải năm nay công chúa chúa Lộ Khiết phải bồi thường cho chiến tranh, mà là từ đầu năm ngoái chính tay bắt sống Tả Hiền Vương.

Khi đó, Tả Hiền Vương đến Đại Khang với mục đích xâm lược phương nam, cho nên ít nhất mỗi binh lính có ba con ngựa, một con dùng để cưỡi, hai con còn lại dùng để mang vật liệu cướp được.

Đáng tiếc cuối cùng bọn họ bị Kim Phi tiêu diệt, toàn bộ ngựa chiến bọn họ mang tới đều rơi vào tay Đại Khang.

Trong hai năm qua, ngay từ đầu tình hình của Đông Man đã không hề tốt, nhưng trận thua của Tả Hiền Vương gây ra nhiều tổn thất, càng khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Vua Đông Man vì để ổn định tình hình trong nước và chuyển hướng mâu thuẫn và sự chú ý của người dân, vội vàng phát động các bộ lạc bao vây thành Du Quan.

Kết quả, vua Đông Man cũng rơi vào kết cục tương tự như Tả Hiền Vương.

Trong trận chiến ở thành Du Quan, Đông Man đã phải chịu rất nhiều thương vong, vua Đông Man và Tả Hiền Vương bị tấn công bất ngời và bắt sống bởi tiểu đoàn Thiết Hổ.

Tình hình ở Đông Man không những không được hóa giải, ngược lại bởi vì trận ở thành Du Quan thất bại, cùng với việc vua Đông Man bị bắt, tình hình ở Đông Man càng trở nên hỗn loạn hơn.

Nhìn thấy những con ngựa chiến này, mặc dù công chúa Lộ Khiết không nói gì, nhưng ánh mắt không nhịn được mà trở nên buồn bã.

Thật ra, không phải Giang Văn Văn và nhân viên hộ tống cố ý làm nhục Công chúa Lộ Khiết, mà là ngựa chiến ở đây được đưa từ thành Du Quan về, cũng chính là khoản bồi thường mà trước đó công chúa Lộ Khiết đã đáp ứng.

Giang Văn Văn không giải thích mà chỉ phân phó cho nhân viên hộ tống dắt ngựa chiến ra.

Công chúa Lộ Khiết cố nén nỗi buồn trong lòng và ra hiệu cho các kỹ thuật viên lên ngựa.

Đám người tiếp tục đi về phía bắc và phi đến ao An Gia.

Chỉ còn cách ao An Gia hai ba dặm, mơ hồ ngửi thấy mùi tanh, càng đến gần ao An Gia, mùi tanh lại càng nồng.

"Điện hạ, xưởng chế biến cá muối mùi khá nồng, hơn nữa cũng không có gì thú vị để xem, bằng không chúng ta không đến nữa?"

Giang Văn Văn cảm thấy xưởng chế biến cá muối không đủ cao cấp, làm Kim Phi có chút mất mặt, cho nên không muốn dẫn theo đám người công chúa Lộ Khiết đến đó thăm.

“Không sao, trên thảo nguyên mùi phân ngựa cũng khó chịu như vậy.”

Công chúa Lộ Khiết läc đầu một cái: "Nếu như có thể, ta muốn đi xem, dĩ nhiên, nếu như không tiện thì ta sẽ không đi."

"Không có gì bất tiện, chỉ là lo lắng điện hạ không chịu được mùi tanh này, nếu điện hạ muốn xem, vậy thì đi thôi."

Giang Văn Văn lãnh đạm nhún vai.

Khi ngưỡng mộ ai đó, sẽ vô thức bắt chước lời nói và hành động của đối phương.

Bây giờ, người mà Giang Văn Văn ngưỡng mộ nhất chính là Kim Phi, cho rắng hành động nhún vai khi không biết làm sao của Kim Phi là đặc biệt có ý nghĩa, nên đã hình thành thói quen với động tác này.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3165


“Đi, đi nhìn xem!”

Giang Văn Văn cũng không hỏi ý kiến của công chúa Lộ Khiết mà kéo dây cương dẫn đội về phía cầu dỡ hàng.

Xuyên Thục có rất nhiều thổ phỉ, để dọa người dân, bắt người dân phải ngoan ngoãn nộp lương thực hàng năm, cứ vài năm bọn thổ phỉ sẽ giết một hoặc hai người để lập uy.

Đám người Giang Văn Văn đều lớn lên trong cái bóng của bọn thổ phi.

Chỉ khi đến Đông Hải, họ mới nhận ra rằng trên thế giới còn có những kẻ tàn ác và đáng sợ hơn cả thổ phỉ.

Bình thường thổ phỉ chỉ cướp tài sản, không nhiều người bị thiệt mạng, nhưng khi một ngôi làng bị cướp biển tấn công thì cả con gà hay con chó cũng không tha.

Bởi vì nhìn thấy cảnh tượng thời thơ ấu, nhân viên hộ tống có thái độ thù địch với những tên thổ phỉ, cướp biển chuyên cướp bóc người khác để kiếm sống.

Đáng tiếc lúc còn nhỏ không có năng lực phản kháng, chỉ có thể nhẫn nhịn.

Giờ đây có năng lực phản kháng, đương nhiên sẽ không đứng nhìn thổ phỉ, cướp biển hoành hành nữa mà sẽ hành động bất cứ khi nào chúng gặp phải chúng.

Đặc biệt đối với cướp biển, Kim Phi sớm đã phát ra lệnh giết, chỉ cần xác nhận thân phận cướp biển của đối phương thì có thể trực tiếp giết bọn chúng tại chỗ mà không cần xét xử.

Tốc độ của ca-nô rất nhanh, khi đám người Giang Văn Văn cưỡi ngựa đuổi đến cầu dỡ hàng thì ca-nô cũng dừng lại.

Số lượng nhân viên hộ tống đến Đông Hải không nhiều, cơ bản đều quen biết nhau, Giang Văn Văn hét lên với những nhân viên hộ tống vừa xuống thuyền: "Lão Khám, sao các ngươi chạy nhanh thế? Gặp phải cướp biển à?"

“Trung đội trưởng Giang, ngươi coi thường chúng ta à?” Lão Khám tức giận nói: "Gặp phải cướp biển thì ta chạy về làm gì? Người nên chạy là bọn chúng!”

“Cũng đúng!” Giang Văn Văn mỉm cười gật đầu.

Vừa rồi lo lắng nên quên mất, ca-nô chất đầy cung nỏ hạng nặng và máy bản đá, tốc độ của nó hoàn toàn nhanh hơn thuyền của cướp biển, nếu thực sự gặp phải cướp biển thì đúng là cướp biển nên bỏ chạy.

"Vậy các ngươi vội vã trở về như vậy làm gì?" Giang Văn Văn hỏi.

"Hôm nay chúng ta lại bắt được một con cá voi, ta trở về để gọi thêm vài chiếc ca-nô đi kéo nó ra, nếu không thì trời tối cũng không kéo được nó!" Lão Khám thẳng lưng giải thích.

"Các ngươi lại bắt được một con cá voi nữa hả?" Giang Văn Văn nghe vậy, vui vẻ đứng lên ngựa: "Lão Khám, các ngươi thật lợi hại!"

Con cá voi lần trước bắt được cho ra rất nhiều dầu cá.

Kim Phi giữ lại một phần mười cho mục đích công nghiệp, gửi lại một phần mười cho Cửu công chúa để phân phát, 80% còn lại cho vào lọ nhỏ phân phát cho nhân viên hộ tống và công nhân ở Đông Hải.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3166


Bình thường mà nói, cho dù địa chủ đồng ý cho chuộc người, cũng sẽ nhân cơ hội tăng giá lên mấy lần.

Nhưng lúc đó tiêu cục Trấn Viễn và thương hội Kim Xuyên đã có chút danh tiếng ở Quảng Nguyên, nhân viên hộ tống mang tiền đi chuộc người, địa chủ không dám tăng giá, sau khi nhận được giá gốc thì trả tự do cho cha của Giang Văn Văn, rồi cha cô ấy tìm một công việc trong xưởng làm thép.

Với việc Cửu công chúa lên ngôi, việc phong tỏa kỹ thuật của xưởng làm xà phòng thơm cũng không còn quá nghiêm ngặt nữa, công nhân có thể xuống núi đoàn tụ với gia đình.

Cha của Giang Văn Văn đã mua một mảnh đất ở một ngôi làng cách núi Thiết Quán không xa và xây dựng một ngôi nhà nhỏ.

Giờ đây cha cô ấy làm việc ở xưởng làm thép, mẹ cô ấy làm việc ở xưởng làm xà phòng thơm, còn em gái cô được gửi đến trường học miễn phí để tiếp nhận nghĩa vụ giáo dục, cả nhà sống vui vẻ, hạnh phúc.

Đây cũng là lý do Giang Văn Văn một mực hết lòng với Kim Phi.

Nếu không có Kim Phi, số phận gia đình họ chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.

Sau khi gặp được Kim Phi, số phận của họ đã hoàn toàn thay đổi, giờ đây bọn họ sống một cuộc sống mà trước đây họ thậm chí còn không dám nghĩ đến.

Lần trước phát dầu cá, Giang Văn Văn chỉ giữ lại hai lọ, năm lọ còn lại gửi về cho người thân thông qua chỉ nhánh của hợp tác xã mua bán.

Cách đây vài ngày, cô ấy nhận được thư của em gái, nói rằng bố mẹ cô ấy lại mua thêm một ít rong biển, rồi gửi về quê cũ ở Quảng Nguyên cùng với dầu cá, để người trong tộc phân phát cho mỗi người một ít.

Người trong gia tộc đã rất phấn khích khi nghe tin dầu cá được chiết xuất từ một loại cá to như núi, nhất quyết bầu cha của Giang Văn Văn làm tộc trưởng, thậm chí còn ghi tên Giang Văn Văn vào gia phả.

Trong thời phong kiến, phụ nữ thường được ghi vào cây gia phả là vợ và thê thiếp của một nam tộc, nhưng Giang Văn Văn cũng được ghi vào cây gia phả giống như nam nhân, được ghi trong gia phả có ghi tên những người con của dòng họ Giang.

Mặc dù nhà họ Giang ở địa phương có rất nhiều thành viên, nhưng về cơ bản đều là tá điền. Hiện giờ Giang Văn Văn là trung đội trưởng của quân Nương Tử, đồng thời là người có triển vọng nhất trong lịch sử nhà họ Giang.

Sau khi Cửu công chúa lên ngôi, địa vị của nhân viên hộ tống và binh lính nữ ngày càng cao, bởi vì có sự tồn tại của Giang Văn Văn mà những kẻ trước kia khi dễ nhà họ Giang giờ đây cũng không dám ức h**p nhà họ Giang nữa.

Khi đánh cường hào phân chia lại ruộng đất đều là nhà họ Giang chọn đất trước.

Vì thế Giang Văn Văn không chỉ có tên trong gia phả mà còn là người đứng đầu trong số các bạn cùng lứa.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nhà họ Giang, tuyệt đối có thể xứng với danh làm rạng rỡ tổ tông.

Mặc dù Giang Văn Văn hiểu rằng những người trong tộc làm như thế để nịnh nọt và muốn được cô ấy chiếu cố nhưng cô ấy cũng chỉ là một cô nương bình thường, cũng rất tận hưởng cảm giác được những người trong tộc đối xử như thế.

Vì thế, chỉ cần không vi phạm nội quy, cô ấy rất sẵn sàng chiếu cố các thành viên trong tộc của mình.

Sau khi nhận được thư của em gái, Giang Văn Văn nghĩ đến việc lấy thêm một ít dầu cá để gửi cho bộ tộc, kết quả là mọi người đều giống cô ấy, không một ai dư thừa cả.

Vốn dĩ Giang Văn Văn đã hết hy vọng nhưng đội đánh bắt lại bắt được một con cá voi khác.

Đây không phải là nói cô ấy lại có thể được chia dầu cá hay sao? Lão Khám vừa nhìn thấy vẻ mặt của Giang Văn Văn biết cô ấy đang nghĩ gì, cố ý đả kích nói: “Trung đội trưởng Giang, e rằng lần này không có dầu cá để chia đâu!”

"Vì sao?" Giang Văn Văn hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3167


"Đội trưởng, ngươi đừng nói lung tung, trung đội trưởng Giang là tiểu thiếp của tiên sinh, Hạ Nhi phu nhân đã đích thân đi ký hôn thư đấy!"

Một nhân viên hộ tống khác trên ca nô cũng nói đùa theo. "Gô ấy là tiểu thiếp của Kim Phi hả?"

Công chúa Lộ Khiết đi theo phía sau kinh ngạc, nhìn về phía Giang Văn Văn với ánh mắt khác thường.

Giang Văn Văn biết Lão Khám và nhân viên hộ tống đang trêu chọc cô ấy, tức giận trừng mắt nhìn hai người họ: "Các. ngươi nhanh đi tìm ca- nô đi, nếu làm chậm trễ thời gian, xem các đại đội trưởng của các ngươi không đánh chết các ngươi không!"

"Ha ha, vậy ta đi làm việc trước!" Lão Khám hành lễ với Giang Văn Văn rồi vội vàng chạy vào trong xưởng, tìm người điều phối ca- nô.

Công chúa Lộ Khiết mở miệng muốn hỏi về mối quan hệ của Giang Văn Văn và Kim Phi, nhưng lại cảm thấy câu hỏi này có hơi đột ngột.

Băng Nhi đã theo công chúa Lộ Khiết từ nhỏ, rất hiểu cô †a, vừa nhìn vẻ mặt của công chúa Lộ Khiết đã biết cô ta đang suy nghĩ điều gì.

Ngoài việc bảo vệ sự an toàn của công chúa Lộ Khiết, thay công chúa giải quyết các vấn đề khó, cũng là một trong những nội dung công việc của Băng Nhi.

Vì vậy, sau khi đám người Lão Khám tời đi, Băng Nhi giả vờ tò mò hỏi: "Giang cô nương, hóa ra cô lại là tiểu thiếp của Kim tiên sinh à!"

"Này, ngươi đừng nghe đám người Lão Khám nói lung tung."

Chuyện Kim Phi nạp thiếp được coi là một tin đồn thú vị ở Kim Xuyên, thời gian rảnh rỗi sau khi cơm nước xong, rất nhiều người dân đều nói về chuyện này, đã không còn là tin mới gì nữa rồi.

Giang Văn Văn cũng không giấu diếm, nói với công chúa Lộ Khiết về chuyện lúc trước khi huyện lệnh Kim Xuyên làm khó xưởng của làng Tây Hà, Quan Hạ Nhị không còn cách nào khác, tìm được một chỗ sơ hở, thay mặt Kim Phi đăng ký hôn thư với một nữ công nhân chưa lập gia đình của xưởng dệt và xưởng xà phòng thơm.

"Hóa ra là như vậy." Công chúa Lộ Khiết chợt hiểu ra, sau đó cũng nói đùa theo: "Nếu nói như vậy thì e rằng Kim tiên sinh có lẽ là người nhiều tiểu thiếp nhất từ trước tới giờ rồi."

"Vậy cũng không đúng, tính tất cả các nữ công nhân xưởng dệt và xưởng xà phòng thơm, ít nhất cũng phải mấy. nghìn người."

Giang Văn Văn cũng cười đùa theo: "Nhưng lúc đó tiên sinh chúng ta không ở làng Tây Hà, Hạ Nhi phu nhân cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể làm như vậy. Sau này khi tiên sinh trở về, đã tuyên bố tất cả các giấy hôn thư đều vô hiệu, ai muốn gả đi đều có thể tự ý gả đi, chưa bao giờ ràng buộc hoặc lợi dụng chúng ta vì giấy hôn thư!"

“Kim tiên sinh thực sự là một người nhân nghĩa!"

Công chúa Lộ Khiết khen ngợi Kim Phi, sau đó hỏi: "Đúng rồi Giang cô nương, vừa rồi các cô có nhắc đến cá voi là loại cá gì vậy?"

Từ cuộc trò chuyện vừa rồi của Giang Văn Văn và Lão Khám, công chúa Lộ Khiết nhận ra cá voi không phải là loài cá bình thường, nhưng cô ta chưa từng nghe qua, vừa rồi muốn hỏi nhưng vẫn không tìm được cơ hội.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3168


Bởi vì ở quê hương anh ta, cá voi được gọi là thần biển, săn bắt chúng sẽ bị xui xẻo và bị trời cao trừng phạt.

Vốn dĩ anh ta muốn nhắc nhở, nhưng khi nghĩ đến người đánh bắt cá voi chính là nhân viên hộ tống, nếu như ông trời trừng phạt cũng sẽ trừng phạt bọn họ, nhân viên kỹ thuật lại nuốt lời xuống.

Dù sao, nhân viên hộ tống là kẻ địch, bọn họ bị ông trời trừng phạt cũng tốt.

Lúc anh ta đang suy nghĩ, lại nghe thấy công chúa Lộ Khiết nói: "Giang cô nương, có một chuyện không biết ta có nên nói hay không."

"Điện hạ mời nói." Giang Văn Văn gật đầu.

"Đầu tiên, ta cần phải thích một chút, ta nói những lời này không phải là nguyền rủa các ngươi." Công chúa Lộ Khiết đề phòng Giang Văn Văn trước, sau đó nói: "Trong sách cổ ta đã xem, Hải là thần biển, không thể giết hại, nếu không sẽ bị trời cao trừng phạt!"

"Hả, ta còn tưởng chuyện gì nữa." Giang Văn Văn thản nhiên nói: "Thật ra chỗ chúng ta cũng có câu nói như vậy, khi chúng ta chia Hải, còn có người đến ngăn cản, nhưng đều bị tiên sinh đuổi đi.

Tiên sinh chúng ta nói, Hải chỉ là một loài cá lớn ở trong biển, căn bản không phải là thần biển gì cả!

Tiên sinh còn nói, một bữa Hải cần ăn mấy nghìn cân cá, đây là đang tranh giành lương thực với người dân Đại Khang chúng ta, cho dù là Hải, thật sự là thần biển, ngài ấy cũng sẽ là người chém thần!"

Thật ra lúc đó người nói những lời này là Đường Tiểu Bắc, nhưng không ảnh hưởng Giang Văn Văn dẫn đầu, đặt câu nói này lên đầu Kim Phi, cùng không ảnh hưởng đến việc công chúa Lộ Khiết nghe được mà chấn động.

"Kim tiên sinh quả nhiên là khí thế ngất trời, vậy mà còn có ý nghĩ chém thần nữa!"

Công chúa Lộ Khiết khen ngợi một câu, trong lòng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Kim Phi càng lớn hơn.

Giang Văn Văn rất hài lòng với biểu cảm của công chúa Lộ Khiết, cười hỏi: "Điện hạ, chúng ta đang đợi Hải về, hay là đi thăm xưởng trước đi?"

"Hải khi nào có thể kéo về được?”

"Hải quá nặng, cho dù Lão Khám có đưa hết ca - nô ở đây đi cũng phải đến chạng vạng tối mới có thể kéo về được."

"Vậy thì đi thăm quan xưởng cá trước đi."

"Được." Giang Văn Văn gật đầu, dẫn công chúa Lộ Khiết đi đến xưởng cá muối.

Sau khi vào ao An Gia, mùi tanh hôi càng nồng hơn, nhưng những nạn dân làm việc ở đó đã quen hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng.

Thật ra việc ướp cá mặn đơn giản hơn việc đóng thuyền cá, không cần hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng đòi hỏi nhiều công nhân hơn, không gian cũng cần rộng hơn.

Nhưng dù như vậy, công chúa Lộ Khiết cũng vẫn cẩn thận quan sát toàn bộ quá trình ướp muối đến nhập kho bảo quản.

Khi nhìn thấy đống cá muối khô trong kho, công chúa lại lần nữa lộ ra vẻ hâm mộ.

Thịt đắt hơn lương thực rất nhiều, Kim Phi tìm được núi kho báu trong biển!

Đáng tiếc bờ biển Đông Man đã bị phong tỏa, nếu không công chúa Lộ Khiết nhất định sẽ phái người trở về ngay lập tức, bảo ngư dân Đông Man cũng thành lập đội đánh bảt ra biển đánh cá.

Sau khi quan sát xưởng cá muối, mặt trời cũng đã gần xuống núi, sau đó bọn họ nghe thấy tiếng cồng chiêng từ xa truyền đến.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3169


Khánh Mộ Lam rất chú ý đến nhiệm vụ được Kim Phi giao. cho cô ấy, kể từ khi Kim Phi chọn ao An Gia làm địa điểm xưởng cá muối, Khánh Mộ Lam cũng không quan tâm đến mùi hôi thối của xưởng, và dường như ngày này cũng ở chỗ này.

Thời gian dài, thứ mùi này cũng bám vào trên quần áo của cô ấy, tắm rửa cũng không sạch được, thỉnh thoảng cô ấy về xưởng đóng thuyền, có một số công nhân xưởng đóng thuyền không hiểu chuyện sẽ bịt mũi từ xa khi nhìn thấy cô ấy.

Dù vậy, điều đó cũng không làm giảm đi sự nhiệt tình trong công việc của Khánh Mộ Lam, cô ấy vẫn làm hết bổn phận như trước.

Việc xây dựng xưởng cá muối là quyết định tạm thời của Kim Phi, thời gian eo hẹp, nhiệm vụ nặng nề, vì làm gấp rút nên Khánh Mộ Lam thường bận rộn đến nửa đêm.

Lựa chọn vị trí xưởng cá muối, vị trí quy trình trong các xưởng, tuyển dụng công nhân.....

Dường như tất cả các công việc cô ấy đều hỏi qua, suốt ngày ở trong xưởng để theo dõi, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi cô ấy đã gầy đi rất nhiều, Quan Hạ Nhi không thể nhìn nổi nữa, có đến khuyên cô ấy mấy lần, bảo Khánh Mộ Lam chú ý đến sức khỏe, nhưng Khánh Mộ Lam cũng không nghe, vẫn làm theo ý mình.

Cũng may, hàm lượng kỹ thuật ướp cá mặn cũng không cao, yêu cầu xây dựng nhà xưởng cũng không cao, dưới sự lãnh đạo của Khánh Mộ Lam, hiện tại xưởng cá muối đã bước đầu đi vào nề nếp.

Mặc dù đại đa số công nhân bây giờ vẫn chưa có ký túc xá, chỉ có thể sống trong những căn nhà lá tạm bợ, mặc dù nhà xưởng và kho đều rất đơn sơ, nhưng cả Khánh Mộ Lam và công nhân xưởng cá muối đều tràn đầy niềm tin vào tương lai.

Các công nhân đều là người từng trải qua gian khổ, mong muốn lớn nhất của họ khi đến Đông Hải chính là có miếng cơm ăn, bây giờ không chỉ có cơm ăn còn có thể kiếm được tiền, bọn họ đã vô. cùng cảm kích rồi.

Còn ký túc xá, nhà xưởng và nhà kho, vừa làm gấp vừa xây dựng thôi.

Là người phụ trách xưởng đóng thuyền, Khánh Mộ Lam đã biết công chúa Lộ Khiết đến thăm quan xưởng cá muối trước rồi, nhưng cô ấy vẫn luôn không thích xã giao, thái độ của Kim Phi với công chúa Lộ Khiết tạm thời không rõ, nên Khánh Mộ Lam giả vờ không biết, cũng không lộ diện.

Kết cuối cuối cùng vẫn là không thể tránh thoát được, đã gặp nhau ở trước cửa lớn.

Lần trước hai người gặp mặt, là ở thành Du Quan, công chúa Lộ Khiết và Kim Phi đàm phán với nhau.

Lúc đó, Khánh Mộ Lam là người dự thính ở bên cạnh, vẫn luôn không nói gì, công chúa Lộ Khiết có thể không nhớ cô ấy.

Khánh Mộ Lam đang suy nghĩ có nên chào hỏi không, hay là vẫn giả vờ không nhìn thấy tiếp tục đi về phía trước, đã nhìn thấy công chúa Lộ Khiết đi vê phía mình, mỉm cười hành lễ: "Khánh cô nương, lại gặp mặt rồi!"

Người ta đã chủ động hành lễ, Khánh Mộ Lam cũng chắp tay hành lễ lại: "Trí nhớ của điện hạ thật tốt."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3170


Công chúa Lộ Khiết nghe vậy dường như hoàn toàn không hỏi về mùi trên người Khánh Mộ Lam vậy, bước nhanh đi đến trước mặt Khánh Mộ Lam, đi bên cạnh cô ấy.

Khánh Mộ Lam cũng không thể đẩy cô ta ra chỉ có thể đi cùng công chúa Lộ Khiết đến bờ biển.

Công chúa Lộ Khiết rất biết nói chuyện, dọc đường đi chỉ nhắc đến những chuyện mà Khánh Mộ Lam thích, điều này khiến Khánh Mộ Lam nhanh chóng bị chọc cười khúc khích.

Thị nữ Băng Nhi đi theo phía sau thầm thở dài trong lòng.

Công chúa Lộ Khiết là minh châu trên thảo nguyên, trước kia đều là người khác dỗ cô ta vui vẻ bằng những khuôn mặt tươi cười, nhưng sau khi đến Đại Khang, cô ta dường như không còn tự xưng bổn cung nữa, bây giờ còn phải nói lời hay để dỗ người khác vui vẻ.

Điều này khiến Băng Nhi cảm thấy rất khó chịu và bất lực. Hai nhóm người tụ tập lại bước lên cầu tàu.

Cái gọi là cầu tàu chỉ là một thanh gỗ thẳng đứng xuống nước, sau đó đóng đỉnh các thanh ngang lên trên các đầu thanh gỗ thẳng đứng, sau đó đặt các thanh ngang liên tiếp nối chúng lại là được.

Bởi vì bờ biển bên ngoài ao An Gia quá nông, thuyền lớn không vào được, cá voi cũng không thể kéo vào được, chỉ có thể dừng lại ở trên bãi biển, muốn nhìn cá voi ở khoảng cách gần chỉ có thể đi đến đầu cuối của cầu tàu, hoặc là chờ thủy triều rút khỏi bãi biển.

Nhưng thủy triều xuống sẽ phải đợi đến nửa đêm, hơn nữa bãi biển lầy lội nên Khánh Mộ Lam không chờ đến lúc đó.

Đoàn người đi dọc theo cầu tàu, đi tới giàn giáo cuối cầu Tàu.

Trên giàn giáo các công nhân đã chuẩn bị sẵn cưa và rìu, khi thấy Khánh Mộ Lam tới, vừa chào hỏi vừa bỏ trống vị trí tốt nhất.

Không lâu sau, trên mặt biển xuất hiện bóng dáng của đội thuyền.

'Từ ống nhòm có thể thấy, đi trước là mười mấy chiếc ca- nô, dùng dây thừng kéo một con cá voi khổng lồ từ từ đi về phía trước.

Ở phía sau ca-nô và cá voi là đội ngũ thuyền cá của hàng trăm người dân.

Lúc này ống nhòm đã trở nên phổ biến trong nhân viên hộ tống, dường như tất cả các trung đội trường đều có một chiếc.

Thật ra, công chúa Lộ Khiết cũng có một chiếc, là gián điệp Đông Man bỏ ra số tiền lớn để mua từ Đại Khang về.

Nhưng nguồn gốc của chiếc ống nhòm đó không chính đáng, có lẽ là cướp được khi g**t ch*t nhân viên hộ tống cho. nên lần này công chúa Lộ Khiết không mang theo.

Nhìn Khánh Mộ Lam và Giang Văn Văn đều giơ ống nhòm lên, trong lòng công chúa Lộ Khiết vừa mất mát vừa buồn bã.

Có lẽ là trên đường đến đây đã nói chuyện vui vẻ, Khánh Mộ Lam thấy sắc mặt của công chúa Lộ Khiết, đã đưa ống nhòm qua đó.

"Cám ơn!" Công chúa Lộ Khiết mỉm cười với Khánh Mộ Lam, nhận lấy ống nhòm.

Khánh Mộ Lam vừa mới điều chỉnh tiêu cự xong, công chúa Lộ Khiết chỉ hướng ống nhòm vào vị trí thuyền cá đang ở là được.

Vừa rồi vì khoảng cách quá xa, công chúa Lộ Khiết không thể nhìn rõ bằng mắt thường được, nhưng bây giờ qua ống nhòm, cô ta đã có thể nhìn rõ toàn bộ cá voi.

Con cá voi được bắt được lần này lớn hơn lần trước, ở trước mặt nó, ca- nô rõ ràng trở nên thật nhỏ bé.

Trước đây công chúa Lộ Khiết chỉ đọc mô tả về cá voi trong sách, mặc dù trong lòng đã chuẩn bị tinh thần, nhưng thật sự tận mắt nhìn thấy cá voi, vẫn vô cùng kinh ngạc.

Điều khiến cô ta kinh ngạc không chỉ là cá voi mà còn là những chiếc thuyền cá đi theo phía sau đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3171


Việc chia cắt cá voi phải đợi đến nửa đêm sau khi thủy triều rút, Khánh Mộ Lam đã xem qua một lần, cộng với các chuyện trong xưởng rất nhiều, cô ấy không chờ đợi, sau khi dặn dò công nhân chú ý an toàn, thì dẫn người rời đi.

Công chúa Lộ Khiết vẫn đợi đến nửa đêm, cho đến khi công nhân chia cá voi thành từng mảnh từng mảnh đưa vào bờ cô ta mới rời đi.

Khi cô ta trở về sân nhỏ, đã là rạng sáng.

Giang Văn Văn vốn tưởng công chúa Lộ Khiết sẽ ngủ nướng, kết quả sáng sớm hôm sau, cô ta lại thức dậy từ sáng sớm như hai ngày trước.

Giang Văn Văn không còn cách nào khác, chỉ có thể chia nhân viên hộ tống thành hai đội, một đội đi theo bảo vệ công chúa Lộ Khiết, một đội khác nghỉ ngơi ở ký túc xá, đến trưa lại đổi ca cho đội một.

Công chúa Lộ Khiết cũng biết nhân viên hộ tống chưa được nghỉ ngơi tốt, sau khi thấy Giang Văn Văn, ngại ngùng nói: "Giang cô nương, vất vả cho cô rồi!"

“Không sao, đây là việc chúng ta nên làm." Giang Văn Văn xua tay nói: "Hôm nay điện hạ muốn đi thăm nơi nào?”

"Ta muốn đi thăm hai xưởng đóng thuyền bên kia chút, có được không?" Công chúa Lộ Khiết chỉ về phía xưởng đóng thuyền số một và xưởng đóng thuyền số hai cách đó không xa.

Sân phơi rong biển, xưởng đóng thuyền số ba và xưởng cá muối ao An Gia đều đã đi thăm qua rồi, bây giờ chỉ còn lại hai xưởng đóng thuyền chưa ghé thăm.

"Gần đây xưởng đóng thuyền số hai đang tiến hành chuẩn bị nâng cấp, không tiện thăm quan, sợ rằng điện hạ chỉ có thể đi đến xưởng đóng thuyền số một thôi." Giang Văn Văn nói.

Xưởng đóng thuyền số hai chính là nơi chế tạo thuyền lầu lần trước, sau đó việc lắp ráp thuyền lầu đã hoàn thành, các bộ phận mới vẫn đang được gia công, tạm thời chưa được chuyển tới.

Thực hành là tiêu chí duy nhất để kiểm nghiệm sự thật, mặc dù xưởng đóng thuyền số hai là do Kim Phi thiết kế, dưới mắt Hồng Đào Bình là rất hoàn hảo, nhưng đến giai đoạn thao tác thực tế vẫn phát hiện ra rất nhiều vấn đề.

Sau khi hoàn thành lắp ráp thuyền lầu, Kim Phi tiến hành tổng hợp những vấn đề phát sinh trước đây, nhân lúc rảnh rỗi, bảo Mãn Thương dẫn người thực hiện một số nâng cấp với xưởng đóng thuyền số hai.

Trong quá trình này, rất nhiều thiết bị được tháo rời, một số thợ thủ công thực sự am hiểu có thể học được sau khi xem xong.

Kim Phi đồng ý cho công chúa Lộ Khiết đến thăm trấn Ngư Khê, chỉ là muốn khoe cơ bắp, để giành được tiền cược cho cuộc đàm phán tiếp theo, y không thực sự muốn tặng kỹ thuật đóng thuyền lầu cho cô ta, vì vậy hạn chế cô ta đến thăm xưởng đóng thuyền số hai.

Công chúa Lộ Khiết cũng biết ý định của Kim Phi, trong lòng có hơi tiếc nuối, nhưng Kim Phi không để cô ta thăm quan, cô ta cũng không thể làm gì được, chỉ gật đầu nói: "Vậy. thì đi đến xưởng đóng thuyền số một đi, đúng rồi, xưởng đóng thuyền số một chế tạo thuyền gì, không phải cũng là thuyền cá chứ?"

"Xưởng đóng thuyền số một chế tạo những con thuyền lớn, Trấn Viễn số một thuyền hơi nước đầu tiên của chúng ta được đóng ở trong xưởng đóng thuyền số một này." Giang Văn Văn giải thích.

Bây giờ Trấn Viễn số một đã bị Đông Man đánh chìm, nghe thấy Giang Văn Văn nhắc lại, trên mặt công chúa Lộ Khiết có hơi bối rối, cô ta đổi sang chủ đề khác, nói: "Vậy bây giờ xưởng đóng thuyền số một chế tạo thuyền gì?"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3172


"Trả lời như thế nào?"

"Tiên sinh không trả lời, chỉ dùng sắt làm ra một chiếc chậu lớn, ném xuống nước."

Giang Văn Văn nói: "Cái chậu lớn không những không chìm ngược lại còn có thể chứa được một người!"

Mặc dù công chúa Lộ Khiết chưa từng nhìn thấy chậu sắt nhưng lại thường xuyên sử dụng chậu gỗ, Giang Văn Văn vừa nói cô ta đã hiểu đạo lý trong đó rồi.

Nhưng cô ta vẫn không thể tưởng tượng được, một con thuyền lớn làm hoàn toàn bằng giáp sắt sẽ có dáng vẻ như thế nào, cô ta càng tò mò về xưởng đóng thuyền số một hơn.

Thuyền chiến bọc thép được coi là hạng mục quan trọng nhất ở trấn Ngư Khê, mức độ bảo vệ an ninh rất cao, ngay cả khi có Giang Văn Văn dẫn đầu, bọn họ vẫn cần phải mang theo giấy thông hành do Kim Phi và Hồng Đào Bình cùng ký, vẫn phải trải qua vài lần kiểm tra, nhân viên hộ tống canh cửa mới thả cho họ đi vào.

Sau khi vào sảnh xưởng đóng thuyền, công chúa Lộ Khiết che miệng kêu lên một tiếng.

Ngay cả Giang Văn Văn cũng mở to mắt.

Lần trước cô ấy đến xưởng đóng thuyền số một, ngay cả bóng dáng thuyền bọc thép cũng không thấy, nhưng bây giờ trong đại sảnh xưởng đóng thuyền số một lại có một ngọn núi đứng sừng sững như một con cá voi.

Hơn nữa ngọn núi này được làm băng sắt.

Toàn thân thuyền bọc thép là màu đen, chỉ cần nhìn vào là có một cảm giác bức bách nặng nề đập vào mặt!

Công chúa Lộ Khiết cảm thấy không phải đang đối mặt với một con thuyền mà là một ngọn núi sắt thép đang nghiêng đổ sụp về phía mình.

"Đây chính là thuyền bọc thép sao?"

Công chúa Lộ Khiết ngước nhìn con thuyền bọc thép khổng lồ với ánh mắt vô cùng phức tạp.

Khi đến thăm xưởng đóng thuyền số ba, công chúa Lộ Khiết quan tâm nhiều hơn đến sự mới lạ trong hoạt động của dây chuyền lắp ráp và lo lắng Kim Phi áp dụng máy hơi nước vào cho máy cưa gỗ, cũng khiến cô ta ý thức được khoảng cách giữa mình và Kim Phi.

Nhưng bây giờ, công chúa Lộ Khiết lại cảm thấy sợ hãi.

Thuyền cá do Kim Phi chế tạo có tốc độ nhanh, nhưng thuyền cá dù sao cũng là thuyền nhỏ, không thể đi xa, năng lực tác chiến cũng thấp, rất khó để uy h**p được Đông Man.

Nhưng thuyền bọc thép thì khác!

Nếu như Kim Phi có con thuyền lớn như vậy khi tấn công thành Du Quan thì bọn họ có thể đánh chìm được không?

Công chúa Lộ Khiết đang chìm đắm trong sự kinh ngạc, hoàn toàn không nhìn thấy một chàng trai trẻ đầu tóc rối bời đang đi về phía bọn họ.

"Ngươi là ai, xin dừng bước!" Băng Nhi đứng trước mặt công chúa Lộ Khiết, cảnh giác nhìn chàng trai trẻ.

"Ta là ai? Ta còn phải hỏi các ngươi là ai đó?" Chàng trai trẻ đánh giá nhóm người công chúa Lộ Khiết, sau đó nhìn về phía Giang Văn Văn, trong mắt đầy nghi vấn hỏi: "Các ngươi làm gì?"

Tuy rằng anh ta không biết Giang Văn Văn, nhưng cảm thấy hơi quen mặt, hơn nữa Giang Văn Văn mặc quần áo nhân viên hộ tống, còn có thể nghênh ngang đi vào đây, chắc chắn là người mình.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3173


“Hồng công tử, công chúa Lộ Khiết đã nhận được uỷ quyền của tiên sinh, tiên sinh đồng ý bọn ta đến tham quan, ngài cũng đã ký tên rồi...”

Giang Văn Văn nhanh chóng từ trong túi lấy ra văn thư uỷ quyền của Kim Phi, chỉ vào nơi ký tên của Hồng Đào Bình: “Ngài xeml”

“Ồ, ta nhớ ra rồi, quả thật Thiết Chuỳ đã đến tìm ta, nói với †a có người đến tham quan.”

Hồng Đào Bình gãi mái tóc rối loạn: “Lúc đó đang bận nên quên mất.”

Lúc đó khi Thiết Chuỳ đến tìm, Hồng Đào Bình đang bận điều chỉnh thiết bị, căn bản không nghe rõ Thiết Chuỳ nói gì, chỉ là nghe thấy có người đến xưởng đóng tàu tham quan, còn là được Kim Phi đồng ý, Hồng Đào Bình đã ký tên lên giấy thông hành, Thiết Chuỳ vừa đi thì anh ta đã quên mất chuyện này, cho đến bây giờ nhìn thấy chữ ký của bản thân ở trên giấy thông hành mới nhớ lại.

Sau khi tỏ ý Giang Văn Văn cất giấy thông hành đi, Hồng. Đào Bình quay đầu nhìn công chúa Lộ Khiết: “Chính là các người đánh chìm Trấn Viễn số 1 của ta sao?”

Từ sau khi đến trấn Ngư Khê, bất kể là Kim Phi hay là công chúa Lộ Khiết đều cố gắng tránh né trận chiến thành Du Quan.

Bởi vì hai bên đều có ý muốn thông qua đàm phán để giải quyết vấn đề, thật sự phải cố chấp mối thù hận lúc trước của Đại Khang và Đông Man, vậy thì không còn cách đàm phán rồi, chỉ có thể tiếp tục đánh cho đến khi một phía bị đánh sạch thì mới kết thúc.

Đây là kết quả mà Kim Phi và công chúa Lộ Khiết không muốn nhìn thấy.

Ngay cả Giang Văn Văn cũng ý thức được điều này, cho. dù có thù hận với Đông Man nhưng vẫn duy trì sự lí trí, không có nói lời gì quá đáng với công chúa Lộ Khiết.

Nhưng một người đàn ông thẳng thắn như Hồng Đào Bình lại gần hai ngày một đêm không ngủ nên nghĩ được cái gì thì nói cái đó.

Tình cảnh đột nhiên trở nên ngại ngùng.

Cuối cùng vẫn là công chúa Lộ Khiết phá vỡ sự im lặng: “Lúc đó đang chiến tranh, đương nhiên mặc kệ tất cả để giành được thẳng lợi, đây là điều tất cả kẻ tham chiến đều phải làm, cũng là tôn trọng lớn nhất đối với kẻ thù! Bọn ta đánh chìm Trấn Viễn số 1 nhưng cũng phải trả giá nặng, ít nhất có hơn năm trăm hảo hán Đông Man chết ở trong quá trình công kích Trấn Viễn số 1!”

“Đó còn là vì Trấn Viễn số 1 đã phạm sai lần nếu không đừng nói là năm trăm, cho dù năm nghìn người các ngươi cũng đừng mong ngăn cản được Trấn Viễn số 1 do ta chế tạo!”

Hồng Đào Bình phẫn nộ nói.

Ban đầu khi tin tức Trấn Viễn số 1 bị đánh chìm truyền về, Hồng Đào Bình vẫn luôn không có mấy hứng thú với chiến tranh và quân sự, thái độ khác thường nghiên cứu tỉ mỉ chiến báo lần này.

Sau khi có được kết luận, không phải do thuyền của anh †a chế tạo không được mà là do quyết sách của thuyền trưởng sai lầm, ở trên chiến trường vậy mà tắt máy, chỉ có thể đậu yên tại chỗ bị vây đánh.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3174


Nhưng mà công chúa Lộ Khiết có thể được rất nhiều người trên thảo nguyên yêu thường, không chỉ là bởi vì cô ta đẹp còn bởi vì cô ta có sở trường phỏng đoán tâm tư của người khác, biết người khác thích nghe cái gì sẽ lựa những lời người ta thích nghe để nói.

Thông qua trang phục và cách nói chuyện của Hồng Đào. Bình, cô ta đã có phán đoán đại khái với tính cách của Hồng Đào Bình.

Vốn dĩ cô ta còn định tranh luận với Hồng Đào Bình vài câu, nhưng lời nói ra đến cửa miệng lại đột nhiên ý thức được. tranh luận với người như vậy, hoàn toàn chính là chuốc khổ vào thân vì thế quyết định thay đổi kế hoạch, thuận theo Hồng Đào Bình nói:

“Lời nói của Hồng công tử chí phải, t** ch**n ngươi chế †ạo ra xưng được là cái thế vô song, bọn ta chỉ là chiếm lợi mới đánh chìm Trấn Viễn số 1, nếu không thật sự không có cách nào với nó!”

Chế tạo tàu vẫn luôn là chuyện được Hồng Đào Bình xem trọng nhất, nghe thấy công chúa Lộ Khiết nói như vậy, lòng căm thù trên mặt Hồng Đào Bĩnh đã biến mất không ít nhưng thái độ vẫn kiêu ngạo như vậy, ngẩng đầu lên nói: “Đó là điều đương nhiên!”

Công chúa Lộ Khiết nhìn thấy chiêu này có tác dụng nên đã lần nữa thuận theo tâm tư của Hồng Đào Bình hỏi: “Hồng công tử, tổng kết lại kinh nghiệm lần trước vì vậy với quyết định chế tạo chiếc thuyền bọc thép không sợ lửa sao?”

Nếu như là người khác có thể đã thừa nhận, ở trước mặt công chúa Lộ Khiết khoe khoang một phen, nhưng Hồng Đào Bình lại không hề do dự läc đầu, nói thành thật: “Chiếc thuyền bọc thép đó toàn bộ đều là Kim tiên sinh thiết kế, ta chỉ là phụ trách chế tạo mà thôi!”

“Thì ra là bút tích của Kim tiên sinh!”

Công chúa Lộ Khiết chợt gật đầu.

Cũng đúng, vốn dĩ Kim Phi đã giỏi kỹ thuật chế tạo thủ công, thuyền bọc thép đến từ thiết kế của y cũng vô cùng hợp. lý.

Nhìn chiếc thuyền bọc thép cao lớn như núi, trong lòng công chúa Lộ Khiết tuyệt vọng.

Lưu Thiết ở thành Du Quan chỉ sử dụng một số ca nô đã khiến cả khu vực biển của Đông Man bị phong toả, không ngư. dân nào dám ra ngoài.

Bọn họ còn chưa nghĩ ra cách đối phó như thế nào. Kim Phi rất nhanh lại làm ra nhiều thuyền lầu như vậy, cùng với một chiếc thuyền bọc thép hoàn toàn không sợ lửa đốt.

Khoảng cách của hai bên càng ngày càng lớn, công chúa Lộ Khiết căn bản nhìn không thấy được khả năng đuổi kịp Kim Phil

Nhưng công chúa Lộ Khiết cũng không phải là người có tính cách gặp khó khăn sẽ buông bỏ nhận thua, đè nén sự bất an và tuyệt vọng trong lòng xuống, giả vờ dáng vẻ sùng bái nhìn Hồng Đào Bình: “Tuy chiếc thuyền này là Kim tiên sinh thiết kế nhưng Hồng công tử có thể chế tạo thuyền ra cũng vô cùng lợi hại!”

“Không có không có.” Hồng Đào Bình đỏ mặt xua tay, nhưng trong lòng lại vô cùng vui: “Nhưng mà không phải Hồng Đào Bình ta tự khen, chế tạo thuyền bọc thép này cũng không phải chuyện dễ dàng, người bình thường cho dù lấy được giấy vẽ của tiên sinh cũng chưa chắc có thể làm ra, thậm chí có thể ngay cả bản vẽ cũng không hiểu!”

Đây thật sự không phải Hồng Đào Bình tự khen.

Thợ thủ công lúc trước của Đại Khang căn bản không có khái niệm nhìn bản vẽ, rất nhiều thợ thủ công đều dựa vào kinh nghiệm để làm việc.

Cho dù có một số giấy vẽ nhưng cơ bản là sơ đồ, chỉ có hình dáng và ngoại hình đại khái, căn bản không khoa học.

Bản vẽ của Kim Phi vô cùng phức tạp, nếu như không phải Hồng Đào Bình giỏi chế tạo thuyền, tốc độ chấp nhận vật mới lại nhanh có thể cũng không hiểu bản vẽ của Kim Phi.

“Bản vẽ của tiên sinh nhìn rất khó hiểu sao?” Công chúa Lộ Khiết hiếu kỳ hỏi.

“Rất khó.” Hồng Đào Bình lộ ra khuôn mặt suy nghĩ lại: “Lần đầu tiên ta nhìn thấy bản vẽ của tiên sinh không khác gì nhìn thấy thư của người trời vậy!”

“Lợi hại như vậy sao?” Công chúa Lộ Khiết hỏi: “Ta có thể xem thử không?”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3175


“Hồng công tử, công chúa Lộ Khiết đã nhận được uỷ quyền của tiên sinh, tiên sinh đồng ý bọn ta đến tham quan, ngài cũng đã ký tên rồi...”

Giang Văn Văn nhanh chóng từ trong túi lấy ra văn thư uỷ quyền của Kim Phi, chỉ vào nơi ký tên của Hồng Đào Bình: “Ngài xeml”

*Ồ, ta nhớ ra rồi, quả thật Thiết Chuỳ đã đến tìm ta, nói với †a có người đến tham quan.”

Hồng Đào Bình gãi mái tóc rối loạn: “Lúc đó đang bận nên quên mất.”

Lúc đó khi Thiết Chuỳ đến tìm, Hồng Đào Bình đang bận điều chỉnh thiết bị, căn bản không nghe rõ Thiết Chuỳ nói gì, chỉ là nghe thấy có người đến xưởng đóng tàu tham quan, còn là được Kim Phi đồng ý, Hồng Đào Bình đã ký tên lên giấy thông hành, Thiết Chuỳ vừa đi thì anh ta đã quên mất chuyện này, cho đến bây giờ nhìn thấy chữ ký của bản thân ở trên giấy thông hành mới nhớ lại.

Sau khi tỏ ý Giang Văn Văn cất giấy thông hành đi, Hồng. Đào Bình quay đầu nhìn công chúa Lộ Khiết: “Chính là các người đánh chìm Trấn Viễn số 1 của ta sao?”

Từ sau khi đến trấn Ngư Khê, bất kể là Kim Phi hay là công chúa Lộ Khiết đều cố gắng tránh né trận chiến thành Du Quan.

Bởi vì hai bên đều có ý muốn thông qua đàm phán để giải quyết vấn đề, thật sự phải cố chấp mối thù hận lúc trước của Đại Khang và Đông Man, vậy thì không còn cách đàm phán rồi, chỉ có thể tiếp tục đánh cho đến khi một phía bị đánh sạch thì mới kết thúc.

Đây là kết quả mà Kim Phi và công chúa Lộ Khiết không muốn nhìn thấy.

Ngay cả Giang Văn Văn cũng ý thức được điều này, cho. dù có thù hận với Đông Man nhưng vẫn duy trì sự lí trí, không có nói lời gì quá đáng với công chúa Lộ Khiết.

Nhưng một người đàn ông thẳng thắn như Hồng Đào. Bình lại gần hai ngày một đêm không ngủ nên nghĩ được cái gì thì nói cái đó.

Tình cảnh đột nhiên trở nên ngại ngùng.

Cuối cùng vẫn là công chúa Lộ Khiết phá vỡ sự im lặng: “Lúc đó đang chiến tranh, đương nhiên mặc kệ tất cả để giành được thăng lợi, đây là điều tất cả kẻ tham chiến đều phải làm, cũng là tôn trọng lớn nhất đối với kẻ thù! Bọn ta đánh chìm Trấn Viễn số 1 nhưng cũng phải trả giá nặng, ít nhất có hơn năm trăm hảo hán Đông Man chết ở trong quá trình công kích Trấn Viễn số 1!”

“Đó còn là vì Trấn Viễn số 1 đã phạm sai lần nếu không đừng nói là năm trăm, cho dù năm nghìn người các ngươi cũng đừng mong ngăn cản được Trấn Viễn số 1 do ta chế tạo!”

Hồng Đào Bình phần nộ nói.

Ban đầu khi tin tức Trấn Viễn số 1 bị đánh chìm truyền về, Hồng Đào Bình vẫn luôn không có mấy hứng thú với chiến tranh và quân sự, thái độ khác thường nghiên cứu tỉ mỉ chiến báo lần này.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3176


Cô ta cũng không ngờ rằng hồng Đào Bình nói chuyện thẳng thẳng như vậy.

Nhưng mà công chúa Lộ Khiết có thể được rất nhiều người trên thảo nguyên yêu thường, không chỉ là bởi vì cô ta đẹp còn bởi vì cô ta có sở trường phỏng đoán tâm tư của người khác, biết người khác thích nghe cái gì sẽ lựa những lời người ta thích nghe để nói.

Thông qua trang phục và cách nói chuyện của Hồng Đào. Bình, cô ta đã có phán đoán đại khái với tính cách của Hồng Đào Bình.

Vốn dĩ cô ta còn định tranh luận với Hồng Đào Bình vài câu, nhưng lời nói ra đến cửa miệng lại đột nhiên ý thức được tranh luận với người như vậy, hoàn toàn chính là chuốc khổ. vào thân vì thế quyết định thay đổi kế hoạch, thuận theo Hồng Đào Bình nói:

“Lời nói của Hồng công tử chí phải, t** ch**n ngươi chế tạo ra xưng được là cái thế vô song, bọn ta chỉ là chiếm lợi mới đánh chìm Trấn Viễn số 1, nếu không thật sự không có cách nào với nó!”

Chế tạo tàu vẫn luôn là chuyện được Hồng Đào Bình xem trọng nhất, nghe thấy công chúa Lộ Khiết nói như vậy, lòng căm thù trên mặt Hồng Đào Bĩnh đã biến mất không ít nhưng thái độ vẫn kiêu ngạo như vậy, ngẩng đầu lên nói: “Đó là điều đương nhiên!”

Công chúa Lộ Khiết nhìn thấy chiêu này có tác dụng nên đã lần nữa thuận theo tâm tư của Hồng Đào Bình h công tử, tổng kết lại kinh nghiệm lần trước vì vậy với quyết định chế tạo chiếc thuyền bọc thép không sợ lửa sao?”

Nếu như là người khác có thể đã thừa nhận, ở trước mặt công chúa Lộ Khiết khoe khoang một phen, nhưng Hồng Đào. Bình lại không hề do dự lắc đầu, nói thành thật: “Chiếc thuyền bọc thép đó toàn bộ đều là Kim tiên sinh thiết kế, ta chỉ là phụ trách chế tạo mà thôi!”

“Thì ra là bút tích của Kim tiên sinh!”

Công chúa Lộ Khiết chợt gật đầu.

Cũng đúng, vốn dĩ Kim Phi đã giỏi kỹ thuật chế tạo thủ công, thuyền bọc thép đến từ thiết kế của y cũng vô cùng hợp lý.

Nhìn chiếc thuyền bọc thép cao lớn như núi, trong lòng công chúa Lộ Khiết tuyệt vọng.

Lưu Thiết ở thành Du Quan chỉ sử dụng một số ca nô đã khiến cả khu vực biển của Đông Man bị phong toả, không ngư dân nào dám ra ngoài.

Bọn họ còn chưa nghĩ ra cách đối phó như thế nào. Kim Phi rất nhanh lại làm ra nhiều thuyền lầu như vậy, cùng với một chiếc thuyền bọc thép hoàn toàn không sợ lửa đốt.

Khoảng cách của hai bên càng ngày càng lớn, công chúa Lộ Khiết căn bản nhìn không thấy được khả năng đuổi kịp Kim Phil

Nhưng công chúa Lộ Khiết cũng không phải là người có tính cách gặp khó khăn sẽ buông bỏ nhận thua, đè nén sự bất an và tuyệt vọng trong lòng xuống, giả vờ dáng vẻ sùng bái nhìn Hồng Đào Bình: “Tuy chiếc thuyền này là Kim tiên sinh thiết kế nhưng Hồng công tử có thể chế tạo thuyền ra cũng vô cùng lợi hại!”

“Không có không có.” Hồng Đào Bình đỏ mặt xua tay, nhưng trong lòng lại vô cùng vui: “Nhưng mà không phải Hồng Đào Bình ta tự khen, chế tạo thuyền bọc thép này cũng không phải chuyện dễ dàng, người bình thường cho dù lấy được giấy vẽ của tiên sinh cũng chưa chắc có thể làm ra, thậm chí có thể ngay cả bản vẽ cũng không hiểu!”

Đây thật sự không phải Hồng Đào Bình tự khen.

Thợ thủ công lúc trước của Đại Khang căn bản không có khái niệm nhìn bản vẽ, rất nhiều thợ thủ công đều dựa vào. kinh nghiệm để làm việc.

Cho dù có một số giấy vẽ nhưng cơ bản là sơ đồ, chỉ có hình dáng và ngoại hình đại khái, căn bản không khoa học.

Bản vẽ của Kim Phi vô cùng phức tạp, nếu như không phải Hồng Đào Bình giỏi chế tạo thuyền, tốc độ chấp nhận vật mới lại nhanh có thể cũng không hiểu bản vẽ của Kim Phi.

“Bản vẽ của tiên sinh nhìn rất khó hiểu sao?” Công chúa Lộ Khiết hiếu kỳ hỏi.

“Rất khó.” Hồng Đào Bình lộ ra khuôn mặt suy nghĩ lại: “Lần đầu tiên ta nhìn thấy bản vẽ của tiên sinh không khác gì nhìn thấy thư của người trời vậy!”

“Lợi hại như vậy sao?” Công chúa Lộ Khiết hỏi: “Ta có thể xem thử không?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3177


Lúc ấy Kim Phi đang ăn cơm, khi biết Hồng Đào Bình đang tìm mình, y lập tức cho Thiết Chùy dẫn Hồng Đào Bình vào nhà ăn, định giữ đối phương lại ăn chung.

Vào giây phút Thiết Chùy dẫn Hồng Đào Bình vào, Kim Phi lập tức hối hận.

Hồng Đào Bình đầu bù tóc rối, râu dài tầm ngón tay, đầu tóc rối bời dính cả vào nhau, trên đó còn dính cả cơm vào.

Quần áo thì khỏi phải nói, chỗ đen thui chỗ sáng bóng, vạt áo cứng ngắc lại như dính keo.

Ngay khi anh ta bước vào phòng, một mùi hôi thối đã lan khắp nhà ăn.

Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đều là người từng phải chịu khổ cực nên có thể chịu được mùi hôi này, vẫn giữa vẻ mặt rất bình thường.

Nhưng Bắc Thiên Tâm đã mang thai tháng cuối, bị mùi trên người Hồng Đào Bình k*ch th*ch, lập tức nôn oe, lao ngay ra khỏi cửa.

Quan Hạ Nhi vội vàng đứng dậy đuổi theo, nhưng Bắc Thiên Tâm vốn là người học võ, dù đang mang thai tháng cuối đi nữa cũng chạy nhanh hơn Quan Hạ Nhi rất nhiều. Mỗi khi gặp phải ghế đẩu chặn đường, cô ấy chỉ cần ấn tay lên một cái, đạp vách tường nhảy ra ngoài.

Sau khi ra ngoài sân, lập tức ôm cột ói xanh mặt xanh mày.

Hồng Đào Bình quay đầu lại nhìn Bäc Thiên Tâm, gương mặt từ từ đỏ lên, xấu hổ nói: “Xin lỗi tiên sinh, ta về tắm trước, thay quần áo xong sẽ sang ngay.”

Nói rồi anh ta cũng định chạy ra ngoài.

Kim Phi nghiêng đầu nhìn ra ngoài sân, nhìn thấy Quan Hạ Nhi đang đỡ Bắc Thiên Tâm, Nhuận Nương cũng bưng nước sang cho cô ấy súc miệng nên y gọi Hồng Đào Bình lại: “Tới cũng đã tới rồi, nói chuyện luôn đi.”

“Chuyện này không ổn... Hồng Đào Bình gãi đầu: “Mọi người sẽ không thể ăn cơm được.”

“Được rồi, cũng có phải người ngoài đâu, khách sáo nỗi gì!" Kim Phi chỉ vào băng ghế bên cạnh: “Chắc vẫn chưa ăn cơm phải không, ngồi xuống, vừa ăn vừa nói!”

Nếu là người khác tìm đến y trong bộ dạng này, Kim Phi nhất định sẽ nghĩ rằng đối phương cố tình giả bộ đáng thương đến trước mặt y kể khổ, nhằm có được ấn tượng tốt của y, nhưng y biết chäc chắn Hồng Đào Bình sẽ không làm như vậy.

Nếu gấp gáp đến vậy, nhất định là đang có chuyện cực kỳ quan trọng.

Dù sao nhóm Quan Hạ Nhi đều đã ăn xong hết, đoán chừng sẽ không vào lại nữa, chỉ bằng cho Hồng Đào Bình ăn chung bữa cơm nhắm gần kết tình cảm.

Hồng Đào Bình vốn không phải là một người hay khách sáo, thấy Kim Phi nói thế, anh ta lập tức kéo ghế ra ngồi xuống.

Thiết Chùy đứng ở phía sau nhanh chóng vào nhà bếp lấy ra một bộ chén đũa mới, bới cho Hồng Đào Bình một chén cơm, sau đó bới cho mình thêm một chén, cười khúc khích ngồi xuống bàn.

Thiết Chùy bới thêm cơm không phải lần một lần hai, Kim Phi không thèm để ý tới anh ta, gắp cho Hồng Đào Bình một chiếc đùi gà.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3178


Mặc dù Hồng Đào Bình không câu nệ tiểu tiết, nhưng việc Kim Phi đã tự mình gắp đồ ăn cho anh ta vẫn rất cảm động.

Trước đây Kim Phi sẽ không làm những việc như thế này, nhưng khi làm vợ chồng với Cửu công chúa một khoảng thời gian dài, dần dà Kim Phi cũng đã hiểu ra, nên chọn những cách khác nhau để tiếp xúc với những người khác nhau. Muốn thu phục lòng người không thể chỉ dựa vào những thứ vật chất bên ngoài như của cải hay quyền lợi, có khi chỉ cần làm một hành động nhỏ cũng đã có ích hơn việc thưởng tiền cho đối phương rồi.

Ví như hiện tại, y chỉ giữ Hồng Đào Bình lại ăn cơm, gắp cho anh ta một chiếc đùi gà, thế là Hồng Đào Bình đã cảm động muốn khóc rồi.

Về việc cái đùi này có thật sự là gà lôi được đem từ Xuyên Thục đến hay không, hay việc nó có được dùng để bồi bổ cho cơ thể Bắc Thiên Tâm hay không cũng không còn là vấn đề quan trọng nữa.

Hồng Đào Bình thật sự đã rất đói, gắp đùi gà lên cần vài miếng nuốt vào bụng.

“Tay nghề của Nhuận Nương vẫn tốt như ngày nào!”

Hồng Đào Bình lại đặt đũa xuống, khen Nhuận Nương một câu trước rồi nói: “Ta đến tìm tiên sinh là vì muốn báo. cáo cho tiên sinh vài việc, thuyền bọc thép đã lắp ráp xong rồi!"

“Thật sao?” Chân mày của Kim Phi nhướng lên.

Cách đây một thời gian, một lô bộ phận thuyền lầu mới lần lượt được giao đến, Kim Phi bận rộn làm việc ở xưởng đóng thuyền số 2 cùng với Mãn Thương, kiểm tra tình hình nâng cấp thiết bị đồng thời chỉ cho Mãn Thương thêm vài điều.

Thuyền bọc thép ở xưởng đóng tàu số 1 do Hồng Đào Bình phụ trách nên y không để ý tới.

Phỏng theo suy đoán của Kim Phi, phải mất thêm nửa tháng nữa thuyền bọc thép mới có thể lắp ráp thành công, nếu trong quá trình gặp phải sự cố gì đó thì còn phải kéo dài thời gian ra thêm.

Kim Phi không ngờ nó được làm xong trước thời hạn.

“Nhà máy thép vừa được xây xong, không cần phải đợi nhiều loại bộ phận nữa nên tốc độ thi công nhanh hơn kế hoạch một chút” Hồng Đào Bình giải thích.

Trước đây, gần như tất cả phụ kiện đều được vận chuyển từ nhà máy thép ở Xuyên Thục đến.

Chặng đường từ Xuyên Thục đến Đông Hải khá xa xôi, trong quá trình vận chuyển khó tránh khỏi va đập và xuất hiện tình huống hư hại các bộ phận.

Trước đây khi gặp chuyện này hoặc cần một vài bộ phận nằm ngoài dự tính, y chỉ có thể cử người cầm theo bản vẽ đến nhà máy thép ở Xuyên Thục chế tạo.

Cho dù có sử dụng ca-nô chạy hết tốc lực về cũng phải cần đến ba ngày.

Nếu quá trình này gặp phải sóng to gió lớn hoặc bị gỗ lấp kín mặt sông thì sẽ lâu hơn.

Sau khi nhà máy thép ở Đông Hải được xây dựng, mỗi khi xuất hiện chuyện này, chỉ cần cầm theo bản vẽ vào nhà máy thép mới là được, tiết kiệm được kha khá thời gian.

Việc chế tạo tàu bọc thép có mục đích là để đi xa, có thể hoàn thành nó trước thời hạn khiến Kim Phi rất vui, nhưng y quan tâm đến vấn đề chất lượng hơn nên hỏi: “Đã kiểm tra hết chưa?”

“Đã kiểm tra theo tiêu chuẩn của tiên sinh bảy lần, đã kiểm tra xong tất cả hệ thống, toàn bộ đều vận hành bình thường, hiện tại chỉ còn thiếu việc chạy thử dưới nước nữa thôi”

Hồng Đào Bình vừa ăn vừa nói: “Ta tìm đến tiên sinh, là để nhờ tiên sinh xác định ngày hạ thủy.”

“Được, ta biết rồi!"

Kim Phi vỗ bả vai Hồng Đào Bình: “Gần đây ngươi vất vả rồi! Nếu đội viễn hành có thể tìm được hạt giống tốt như. mong muốn, ngươi sẽ trở thành vị cứu tinh của toàn bộ dân chúng Đại Khang này!”

“Không dám không dám! Tiên sinh đừng tâng bốc ta nữa!”

Hồng Đào Bình vội vàng xua tay, nhưng miệng đã kéo đến tận mang tai.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom