Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2999


Ở khu vực bến tàu.

Một tàu t** ch**n của thủy quân đã quay mũi tàu, trên boong thuyền có phi thuyền và khinh khí cầu, cùng với những khí cầu chưa được thổi lên.

Ở hai bên t** ch**n là một hàng ca-nô chạy bằng hơi nước đậu ở mỗi bên, mỗi ca-nô có một sợi dây nối với t** ch**n.

Dựa theo kế hoạch, hai đội ca-nô cùng nhau kéo t** ch**n, đi đến đảo Mạo Lãng, sau đó phi thuyền và khinh khí cầu sẽ phát động tấn công, ca-nô có nhiệm vụ phong tỏa mặt biển và tiêu diệt kẻ địch chạy trốn khỏi đảo Mạo Lãng.

Mặc dù tốc độ di chuyển sẽ chậm hơn rất nhiều nhưng là thắng ở sự an toàn.

Trên boong t** ch**n có rất nhiều thủy quân và nhân viên hộ tống đang đứng đó.

Thấy Kim Phi và Trịnh Trì Viễn đi tới, phản ứng của nhân viên hộ tống khá tốt, dù sao bọn họ cũng có thể thường xuyên gặp được Kim Phi.

Nhưng là thủy quân còn phấn khởi hơn.

Bọn họ đã nghe nhiều truyền thuyết khác nhau về Kim Phi, cuối cùng hôm nay cũng được nhìn thấy con người thật.

Đây cũng là lý do Cửu Công chúa để cho nhật báo Kim Xuyên tiếp tục tuyên truyền cho Kim Phi.

Trong thời đại đầy biến động này, nhất định phải xây dựng một hình tượng vững mạnh để nhanh chóng tập hợp lòng dân và tinh thần của người dân, để cho binh sĩ cảm thấy rằng có thể thắng trận nếu đi theo Kim Phi, để cho nhân dân cảm thấy đi theo Kim Phi có thể có một cuộc sống cuộc sống tốt!

Mấu chốt là Kim Phi cũng không chịu thua kém, từ khi rời núi, y không bao giờ để thua một trận chiến nào, dù lớn hay nhỏ.

Ngay cả ở Hi Châu, khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng y đã bị đánh bại, Kim Phi cứng rắn lật ngược tình thế.

Hầu như tất cả binh sĩ đều sùng bái kẻ mạnh, Kim Phi có chiến tích như vậy, còn rất coi trọng thủy quân, rất dễ dàng được thủy quân tôn sùng.

Thật ra, từ lâu Trịnh Trì Viễn đã nhận thức được vấn đề này nhưng anh ta không có biện pháp ngăn cản.

Chẳng lẽ không để cho nhật báo Kim Xuyên tiến vào thủy quân hay sao?

Cho Trịnh Trì Viễn thêm hai cái lá gan nữa, anh ta cũng không dám.

Kết quả là dù Kim Phi hiếm khi đến thủy quân, tầm ảnh hưởng vẫn ngày càng sâu sắc.

Thật ra, không riêng gì ở thủy quân mà còn ở bất cứ nơi nào tờ nhật báo Kim Xuyên được lưu hành, đều là như vậy.

Nhìn các thủy quân kích động, Kim Phi có ảo giác răng như người hâm mộ ở đời trước gặp được thần tượng.

Vốn là định tùy tiện nói vài câu, qua loa một chút là được, nhưng nhìn ánh mắt rực lửa của các thủy quân, Kim Phi đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.

Mặc dù dựa theo kế hoạch, hoạt động này rất chắc chắn, nhưng cướp biển đều là những kẻ liều lĩnh, các thủy quân và nhân viên hộ tống vẫn có nguy cơ hy sinh.

Điều này khiến Kim Phi nhớ đến những người đồng đội đã hy sinh trong các trận chiến lớn nhỏ.

Từng khuôn mặt hiện ra trước mắt, có người có thể gọi tên, cũng có người không thể gọi tên, còn có mấy người chẳng qua là đã gặp mặt mấy lần.

Những người này đi theo y, không chút do dự rời bỏ quê hương, lao ra chiến trường, nhưng chết ở nơi đất khách.

Nghĩ tới những thứ này, Kim Phi không khỏi có chút hoảng sợ, từ bỏ ý định tùy tiện xử lý, mà nghiêm túc hoàn thành việc động viên trước trận chiến.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3000


Quân hạm và ca-nô trên boong tàu, nhân viên hộ tống và thủy quân cũng thẳng lưng đáp lễ.

Tất cả các ca-nô đều đồng thời kéo vang còi.

Trong khi tiếng còi vang lên, dẫn đầu trên chiếc ca-nô, đại đội trưởng chỉ huy cuộc hành quân này đã ra lệnh lên đường.

Tất cả các ca-nô đồng thời xuất phát, kéo t** ch**n chậm rãi ra khỏi bến tàu!

Kim Phi vẫn đứng ở bờ biển, nhìn t** ch**n biến mất khỏi tầm mắt rồi mới xoay người quay trở lại.

Trịnh Trì Viễn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Kim Phi, trầm giọng an ủi y: "Tiên sinh, không cần lo lăng, lần này có phi thuyền và ca-nô hỗ trợ, nhất định có thể tiêu diệt bọn cướp biển đảo Mạo Lãng, chiến thắng trở về!"

"Nhất định sẽ làm được!" Kim Phi nặng nề gật đầu.

"Tiên sinh, bây giờ ngài có thời gian không? Ta có chuyện muốn báo cáo với ngài." Trịnh Trì Viễn hỏi.

“Trịnh tướng quân, mời nói."

Kim Phi gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, quay đầu nhìn về phía Trịnh Trì Viễn.

"Ta dựa theo lời tiên sinh nói đã đại khái sắp xếp chức trách của Cục quản lý hàng hải, muốn mời tiên sinh xem qua một chút."

Trịnh Trì Viễn vừa nói, từ trong tay áo lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Kim Phi.

"Nhanh như vậy ư?”

Kim Phi nhận lấy cuốn sổ nhỏ và lướt qua một lượt, cuối cùng cũng hiểu được sự mệt mỏi trong mắt Trịnh Trì Viễn đến từ đâu.

Cuốn sổ dày đặc, chằng chịt những nhữ nhỏ. không nói đến nội dung bên trong, chỉ dùng bút lông viết nhiều nội dung như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian.

"Trịnh tướng quân cực khổ rồi!"

Kim Phi đầu tiên khẳng định thái độ làm việc của Trịnh Trì Viễn, sau đó tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, cẩn thận đọc nội dung trong cuốn sách nhỏ.

Nội dung trước đó về cơ bản là những gì đã được thảo luận trong cuộc họp ngày hôm qua, ngoại trừ việc Trịnh Trì Viễn tóm tắt một cách có hệ thống hơn.

Phần này Kim Phi nhìn thấy rất nhanh, khi nhìn thấy phần về biển, Kim Phi mới chậm dần lại.

Trịnh Trì Viễn vẫn đứng gần đó, nhận ra Kim Phi đã đọc xong, không đợi Kim Phi lên tiếng đã chủ động giải thích: “Tiên sinh, đây là ý tưởng không chính chắn của cá nhân ta, nếu ngài thấy không được thì ta sẽ gạch bỏ nó khi ta trở về.”

"Gạch bỏ làm gì?" Kim Phi nói: "Thăm dò và mua bán trên biển sau này sẽ là nội dung công việc rất quan trọng của Cục quản lý hàng hải, đề xuất của ngài rất tốt!"

"Đây đều là việc mà vi thần nên làm!" Trịnh Trì Viễn cười nói.

Kim Phi nhấp một ngụm trà, lại cầm cuốn sổ nhỏ lên, nhìn về phía sau cuốn sách là nội dung về cơ cấu bộ phận quản lý.

Trịnh Trì Viễn cũng làm phần này rất cẩn thận, dùng bảng liệt kê các chức vị mà mỗi ngành yêu cầu và nội dung công việc cụ thể của từng chức vị.

Nhưng bên cạnh chức vị, không viết tên.

Bao gồm những người phụ trách ngành trồng trọt, chăn nuôi và đội đánh cá, cũng đều như vậy.

Điều này khiến Kim Phi ngạc nhiên.

Nói chung, khi một ngành mới được thành lập, tất cả các quan viên sẽ nghĩ đủ mọi cách để nhét vào nhân viên của mình.

Khi Trần Cát còn sống, có lúc vì một chức vị, những người quyền quý trong triều đình kia có thể đánh nhau bể đầu chảy máu.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3001


Mãi cho đến cuối cùng, Kim Phi cũng không dò hỏi về nhân sự cho mấy vị trí đó.

Thật ra y muốn để Trịnh Trì Viễn tự ứng cử, nhưng suy xét bộ phận này có ý nghĩa rất lớn và với sự phát triển của công nghệ đóng tàu, ảnh hưởng sâu rộng nên Kim Phi quyết định quyết định giao việc bổ nhiệm các ứng viên cho Cửu công chúa và viện Khu Mật tiến hành thảo luận, để tránh xuất hiện tình huống thế lực tập trung trong một bộ phận.

Trịnh Trì Viễn không chỉ định người được chọn, cũng cân nhắc điều này, cho nên thấy Kim Phi chưa nói gì, anh ta cũng không hề nhắc đến.

Sau khi giải thích một số chỉ tiết cho Trịnh Trì Viễn, Kim Phi rời khỏi doanh trại thủy quân.

Vốn dĩ y định đi xưởng đóng thuyền xem phân xưởng chuẩn bị thế nào, nhưng vừa bước ra khỏi doanh trại thủy quân thì đã gặp Tả Phi Phi vừa từ bờ biển trở về.

“Tiên sinh, ta đang chuẩn bị đi tìm ngài đây.” Tả Phi Phi nhanh nhẹn xuống ngựa. “Làm sao vậy?” Kim Phi hỏi.

“Chúng ta đã tìm được chỗ phơi khô, ta tìm ngài bàn chuyện." Tả Phi Phi trả lời.

“Nhanh thế à?”

Kim Phi hỏi.

Tả Phi Phi mới ra ngoài lúc hừng đông, bây giờ cũng chỉ mới quá nửa buổi sáng mà đã tìm được địa điểm phơi làm Kim Phi cảm thấy có chút qua loa.

"Như tiên sinh yêu cầu, bãi phơi cần phải rộng, điều kiện thông gió tốt và không quá xa bờ biển, vừa rồi ta cưỡi ngựa dọc bãi biển trấn Ngư Khê chạy hai lượt, chỉ tìm được hai chỗ thích hợp.”

Tả Phi Phi trả lời: “Một chỗ là vịnh Cù Gia ở phía nam xưởng đóng thuyền, một chỗ là bãi cát vàng phía bắc, tiên sinh đi xem với ta, chọn lấy một chỗ rồi ta sẽ bắt đầu bố trí người dọn dẹp.”

“Được!

Rong biển có liên quan đến sự ổn định trong tương lai của Giang Nam và thậm chí cả tương lai ổn và sự ấm no của người dân Đại Khang, là chuyện Kim Phi coi trọng nhất lúc này, nghe vậy y gạt bỏ ngay suy nghĩ đến xưởng đóng thuyền, sai cận vệ dắt ngựa chiến đến đi theo Tả Phi Phi quan sát một vòng.

Quan sát vịnh Cù Gia và bãi cát vàng xong, Kim Phi cũng thấy hơi khó quyết định.

Vùng nước biển bên ngoài bãi cát vàng sâu hơn hẳn, t** ch**n của thủy quân có thể cập bờ, sau này có thể xây dựng bến tàu chuyên biệt để vận chuyển hàng hóa mà không cần phải dùng chung với xưởng đóng thuyền nữa.

Hơn nữa bãi cát vàng cách xưởng đóng thuyền và kho hàng ở Đông Hải của thương hội Kim Xuyên đều không xa, tạm thời có thể mượn tạm kho hàng thương hội để tích trữ rong biển.

Nhược điểm chính là diện tích địa điểm hơi nhỏ, Kim Phi lo lắng sau này có quá nhiều rong biển được vận chuyển về thì không thể phơi khô.

vịnh Cù Gia bằng phẳng và rộng hơn, ven biển cũng thích hợp để đậu thuyền, tuy nhiên gần đó không có kho hàng của thương hội Kim Xuyên, nếu xây dựng sân phơi ở đây thì cần thiết phải xây dựng kho hàng.

“Hiện giờ xây kho hàng chỉ sợ không còn kịp rồi, tạm thời đặt bãi phơi ở bãi cát vàng đi, về sau thu hoạch được nhiều rong biển không gian ở bãi cát vàng không đủ dùng thì lại xây bãi phơi ở vịnh Cù Gial”

Kim Phi suy đi nghĩ lại rồi đưa ra quyết định. “Ta cũng nghĩ như vậy, Tả Phi Phi gật đầu: “Một khi đã như vậy, ta sẽ bắt đầu thu xếp dọn dẹp bãi phơi và tuyển nhân công.”

“Được rồi," Kim Phi nói: “Chuyện này rất quan trọng, nếu như gặp phải vấn đề gì thì cứ tới tìm ta.”

“Ta hiểu," Tả Phi Phi nói: “Chỉ là gần đây có thể ta sẽ bận rộn, sợ rằng sẽ không thể bảo vệ tiên sinh...”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3002


Không thể không nói, Nhuận Nương rất có tài năng bếp núc, cũng rất có tâm, nấu canh rong biển cực kỳ tươi ngon, Kim Phi ăn liền mấy bát mà cơm thì chẳng ăn mấy.

Đêm qua y ngủ không ngon giấc, sau bữa trưa, Kim Phi chợp mắt một lát, tỉnh dậy liền đi vào thư phòng.

Dù là phát hiện rong biển hay thành lập Cục quản lý hàng hải, đối với Đại Khang đều rất quan trọng, Kim Phi cần phải nói chuyện này với Cửu công chúa càng sớm càng tốt.

Đây không chỉ là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với Cửu công chúa, Kim Phi còn muốn nghe ý kiến của Cửu công chúa.

Ngoài ra, Kim Phi còn viết thư riêng cho Quan Hạ Nhị, Đường Đông Đông, và mấy người Mãn Thương.

Thư viết cho Quan Hạ Nhi thuần túy là thư nhà, thứ cho Đường Đông Đông và Mãn Thương thì là thư công việc, trong đó còn có những bản vẽ chỉ tiết của máy dệt lưới.

Chuyển thư cho Thiết Chùy để anh ta sắp xếp ca - nô gửi về Xuyên Thục.

Làm xong việc này, Kim Phi lại vội vàng đi đến xưởng đóng thuyền.

Hai ngày tiếp đó, Kim Phi và Hồng Đào Bình đều ở lại xưởng đóng thuyền .

Những người khác cũng không nhàn rỗi, ai cũng có việc phải làm.

Sáng ngày thứ ba, Kim Phi vừa mới ngủ dậy, còn chưa kịp ăn sáng, Thiết Chùy đã vội vàng tới báo cáo, nói Trịnh Trì Viễn

đang chờ y ở thư phòng.

Với EQ của Trịnh Trì Viễn, nếu không phải việc gấp thì chắc chắn sẽ không tới tìm lúc sáng sớm thế này.

Kim Phi lập tức nghĩ ngay rằng chắc là đội tiêu diệt cướp biển có tin tức, nhanh chóng rễ vào thư phòng.

Quả nhiên, vừa vào thư phòng, Trịnh Trì Viễn đã chạy lên đón, kích động nói: “Tiên sinh, có tin! Có tin rồi!”

“Trịnh tướng quân đừng gấp gáp/ Kim Phi thấy Trịnh Trì Viễn nứt cả môi, nhấc ấm trà rót chén nước cho anh ta: “Uống nước rồi nói."

“Đa tạ tiên sinhl” Trịnh Trì Viễn vội khom lưng nhận bát trà.

Kim Phi nhìn Trịnh Trì Viễn uống trà cái ực, lúc này mới hỏi: “Tin tức gửi đến từ bao giờ?”

“Buổi sáng giờ Mão, Trịnh Trì Viễn trả lời.

“Kết quả ra sao?”

“Bẩm tiên sinh, thắng tol”

Trịnh Trì Viễn kích động lấy ra hai phong thư từ trong tay áo, dâng hai tay cho Kim Phi: “Đây là báo cáo chiến đấu từ tiền

tuyến, mời tiên sinh đọc!”

Kim Phi cũng không chần chờ, nhanh chóng cầm lấy phong thư.

Hai bản báo cáo trận chiến lần lượt được viết bởi quan chỉ huy thủy quân và quan chỉ huy đội hộ tống, nội dung tương tự nhau.

Bọn cướp biển chưa bao giờ nghĩ rằng thủy quân sẽ tiến sâu vào đảo Mạo Lãng để tấn công chúng, đến khi phi công đội hộ tống lái phi thuyền trên không đảo Mạo Lãng thì đám cướp biển mới kịp phản ứng lại.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3003


Sau khi kết thúc chuỗi oanh tạc, nhà cửa trên đảo Mạo Lãng đều bị san bằng, gần như toàn bộ đất đai có thể nhìn thấy đều bị cày xới, toàn bộ cây cối và cỏ dại trên đảo đều bị thiêu rụi, chỉ còn lại một hòn đảo trơ trụi.

Đảo Mạo Lãng chỉ là một hòn đảo bình thường, không có hang động, cướp biển không có nơi ẩn náu, sau vụ đánh bom, gần như toàn bộ cướp biển đều bị tiêu diệt.

Ngay cả những người may mắn sống sót cũng bị nhân viên hộ tống và thủy quân g**t ch*t sau khi đổ bộ lên đảo để dọn dẹp chiến trường.

Khi nhìn thấy thương vong của đôi bên, Kim Phi biết Trịnh Trì Viễn vì sao lại kích động như thế.

Theo thống kê của các chiến sĩ thủy quân dọn dẹp chiến trường, lần tiêu diệt thổ phỉ này đã tiêu diệt hơn 3.000 tên cướp biển, bên ta không có ai thiệt mạng, chỉ có hai người vô tình bị ngã và bị thương nhẹ.

Không chỉ vậy, tổng số tàu cướp biển bị bắt giữ lên tới hơn một trăm chiếc, nhiều tàu cướp biển còn chứa rất nhiều vàng, bạc, tiền đồng và một lượng lớn lương thực.

Quả thực có thể nói là thắng to.

“Đánh được lắm Kim Phi cũng khá vừa lòng với kết quả trận chiến.

Trịnh Trì Viễn nghe vậy thì lại càng kính sợ Kim Phi hơn.

Anh ta đã phụ trách thủy quân nhiều năm như vậy, không biết đã đấu tay đôi với cướp biển bao nhiêu lần, lần này là trận chiến vui sướng tràn trề nhất.

Quân ta chỉ có hai người bị thương nhẹ, không có ai thiệt mạng nhưng hơn 3.000 tên địch bị tiêu diệt.

Thành tích như vậy đủ để Trịnh Trì Viễn chém gió cả đời, nhưng khi đến chỗ Kim Phi, anh ta lại chỉ nhận được đánh giá "được lắm”.

Có điều ngẫm lại thành tích trước đây của Kim Phi, Trịnh Trì Viễn lại thấy xuôi xuôi.

So với những trận chiến mà Kim Phi đã đánh trước đó, lần tiêu diệt thổ phỉ này quả thực không đáng nhắc tới.

“Đội đánh bắt chuẩn bị thế nào rồi?” Kim Phi đặt báo cáo chiến đấu xuống vừa hỏi.

“Các trưởng lão trong tộc đã thống kê số ngư dân và thuyền đánh cá đã đăng ký vào đêm hôm trước, những chiếc thuyền đánh cá cần sửa chữa cũng đã được chuyển đến xưởng đóng thuyền ngày hôm qual"

Trịnh Trì Viễn trả lời: “Ngư dân cũng nóng lòng chờ đợi, chỉ chờ tiên sinh hạ lệnh thôi, chỉ cần tiên sinh lên tiếng, có thể ra biển bất cứ lúc nào!”

“Để đội tiêu diệt cướp biển xác nhận lại, nếu chắc chắn thật sự không có cướp biển thì có thể sắp xếp ra biển.”

Kim Phi suy nghĩ một chút, nói: “Lúc mới thu hoạch thì không cần theo đuổi sản lượng quá mức, mọi chuyện đều coi trọng an toàn, mặt khác, sắp xếp mấy ca - nô và hai phi thuyền thường trú ở đảo Mạo Lãng, một khi phát hiện cướp biển tới gần, g**t ch*t không cần luận tội!”

“Rõ!” Trịnh Trì Viễn nhanh chóng lấy ra một cuốn sổ nhỏ để viết.

Bọn cướp biển đã được xử lý xong, giờ là lúc đi thu hoạch rong biển.

Kim Phi vội vàng ăn sáng rồi đi thẳng đến xưởng đóng thuyền.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3004


Kim Phi nghe vậy, cũng chui xuống thuyền đánh cá xem.

Sau khi kiểm tra xong, Kim Phi bất đắc dĩ nói: “Đừng sửa nữa, chiếc thuyền đánh cá này đã quá cũ, bị mục nát nặng nề. Nếu muốn đi đảo Mạo Lãng, chỉ sợ phải thay mới toàn bộ đáy thuyền, như vậy thì nguyên liệu lẫn thời gian sửa chữa cũng bằng đóng một chiếc thuyền mới.”

“Không còn cách nào khác à?” Hồng Đào Bình nói: “Đây là chiếc thuyền đánh cá cuối cùng của gia đình Lão Lưu, cả nhà họ đều trông cậy vào nó để kiếm sống đấy”

Kim Phi không biết Lão Lưu mà Hồng Đào Bình nói là ai, cũng không biết tình huống trong nhà họ như thế nào, nhưng Kim Phi biết, chắc hẳn gia đình đó đang gặp khó khăn.

Theo ý tưởng của Kim Phi, chiếc thuyền này chắc chắn không thể dùng được nữa, nhưng là suy xét đến gia cảnh của người đó, Kim Phi suy nghĩ một chút, nói:

“Nếu như vậy, cứ bảo anh ta hỗ trợ chuyển vật tư ở bờ biển đi, chờ sau này tiết kiệm được tiền rồi thì đổi một chiếc thuyền mới, hơn nữa trên thuyền phải chuẩn bị phao cứu sinh, trường hợp đắm thuyền sẽ có đường thoát thân."

“Được, ta sẽ nói cho Lão Lưu.” Hồng Đào Bình đồng ý, chui ra từ đáy thuyền: “Nếu đã như vậy, con thuyền này cũng không cần sửa nữa, cứ để vậy dùng tạm, dùng được bao lâu thì biết vậy.”

Kim Phi cũng chui ra, vừa lau tay vừa hỏi: “Hồng công tử, hiện tại bao nhiêu thuyền đánh cá có thể ra khơi?"

Hồng Đào Bình trả lời câu hỏi của Kim Phi mà ngạc nhiên hỏi: “Tiên sinh, cướp biển ở đảo Mạo Lãng đã giải quyết rồi à?”

“Xong rồi," Kim Phi nói: “Ta tới là để hỏi ngươi một chút, hiện tại bao nhiêu thuyền đánh cá có thể ra khơi?”

“Tổng cộng có khoảng bảy mươi tám mươi chiếc thuyền đánh cá cả lớn cả nhỏ.” Hồng Đào Bình nhanh chóng trả lời: “Đảo Mạo Lãng không xa lắm, hầu như tất cả tàu đánh cá đều có thể đến đó.

Nếu tiên sinh cảm thấy không đủ, còn có thể cho người đi thông báo các thị trấn khác, ta nghĩ nếu bọn họ biết tin này thì chắc chăn sẽ sẵn sàng tới tham gia Đội đánh bắt.”

“Hiện tại còn đang trong giai đoạn thăm dò. Trước tiên cứ thử xem. Nếu thực sự không đủ nhân lực, chúng ta có thể chiêu mộ người từ các thị trấn khác."

Tình hình hiện tại vẫn chưa rõ ràng, Kim Phi cũng không chắc chăn có nên kêu gọi nhiều người đến ngay không.

Lỡ như rong biển ở đảo Mạo Lãng không nhiều như Trịnh Trì Viễn nói, ngay lập tức kêu gọi quá nhiều người thì chẳng mấy chốc thu hoạch hết rong biển, sau đó thì phải sắp xếp những người này như thế nào?

“Mọi chuyện nghe tiên sinh bố trí, nếu cần xưởng đóng thuyền hỗ trợ, tiên sinh cứ việc nói.”

Hồng Đào Bình thực sự không quan tâm đến những thứ khác nữa và chỉ tập trung vào việc sửa chữa và đóng tàu.

Nếu không có chuyện khác, Kim Phi cũng muốn được như Hồng Đào Bình, đáng tiếc bây giờ y có một đống chuyện phải làm.

Sau khi ra khỏi xưởng đóng thuyền, Kim Phi lại vội vàng ra bãi cát vàng.

Chỉ sau một ngày rưỡi ngắn ngủi, Kim Phi đến bãi cát vàng, nhận thấy nơi này đã khác hẳn.

Trên bờ cát đâu đâu cũng thấy ngư dân chở gõ, ở rìa bãi biển, ngư dân đã xây dựng vài dãy nhà bằng gỗ.

Ngày càng có nhiều ngư dân dựng giàn phơi trên bãi biển bằng những thanh gỗ và cọc tre dát mỏng.

Tả Phi Phi cởi áo giáp, mặc đồ nhân viên hộ tống, dẫn người đến hiện trường chỉ đạo.

Trông thấy Kim Phi, Tả Phi Phi bảo thủ hạ đi bận việc, còn mình thì dẫn cận vệ đi tới.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3005


Thực ra việc phơi rong biển rất đơn giản, cũng giống như phơi tấm chăn chỉ cần treo lên dây phơi cho khô là được.

Cho nên chỉ cần cắm mấy cọc gõ xuống đất và kéo dây căng lên là được, bắt tay vào làm cũng không có gì khó khăn, Tả Phi Phi tin là chỉ cần hơn mười ngày là sân phơi nắng sẽ xong xuôi.

“Đủ nhân lực không?”

Kim Phi lại hỏi: “Có cần cho thêm người ở Giang Nam đến không?”

“Không cần”

Tả Phi Phi nói: “Cách đây không lâu có một nhóm người dân lưu lạc ở Trung Nguyên chạy tới đây, chỉ cần mỗi ngày cho họ một bữa cơm là đã sẵn sàng tranh nhau làm việc!"

Kim Phi nghe xong, ngẩng đầu nhìn đám người đang làm việc.

Những người làm việc phần lớn đều gây đến da bọc xương nhưng lại không dám lười biếng chút nào, bởi vì họ sợ làm không tốt sẽ bị nhân viên hộ tống đuổi đi.

Trong số đó, Kim Phi còn nhìn thấy mấy đứa nhỏ ăn mặc rách rưới vác cọc gỗ hoặc tre, bước đi khập khiêng nhưng vẫn cố chăm chỉ làm việc.

Tả Phi Phi biết trước giờ Kim Phi luôn phản đối việc sử dụng lao động trẻ em, khi thấy Kim Phi đang nhìn mấy đứa nhỏ cô ấy vội giải thích:

“Mấy đứa nhỏ này hoặc là người lớn trong nhà đã chết, hoặc là người lớn đói sinh bệnh tật không thể đi làm được. Ta thấy họ đáng thương nên đã nhận họ vào, nếu ngài thấy không thích hợp ta sẽ cho họ đi."

Kim Phi lắc đầu nói: "Để bọn họ ở lại đây đi!"

"Tiên sinh, bọn họ nói Trung Nguyên đã hỗn loạn hết cả rồi. Sau này chắc chắn sẽ còn nhiều người dân lưu lạc đến đây, bây giờ ta không lo không đủ nhân lực mà lại lo quá nhiều người không dùng được."

Tả Phi Phi nói: “Tiên sinh, ngài cũng nên chuẩn bị tinh thần đi”

“Ta biết” Kim Phi khế thở dài một hơi.

Vì khu vực Trường Giang, Xuyên Thục và Giang Nam càng gắn kết chặt chẽ hơn, trong khi liên lạc với khu vực Trung Nguyên gần như bị cắt đứt.

Dù vậy nhưng Kim Phi cũng có thể đoán được, khu vực Trung Nguyên chắc chắn không hề yên bình.

Quyền quý địa chủ khu vực Giang Nam đã bị người dân tự phát xử lý, thổ phỉ cũng e dè tiêu cục Trấn Viễn nên không dám làm điều gì quá đáng, tuy đời sống người dân còn khó khăn nhưng chung quy vẫn chưa sụp đổ.

Khu vực Trung Nguyên cách Xuyên Thục khá xa, Kim Phi muốn bố trí cho nhân viên hộ tống gây sợ cũng không được.

Cùng với việc Tứ hoàng tử chạy trốn, chế độ ở Trung Nguyên đã hoàn toàn sụp đổ, các quyền quý hào tộc khắp nơi cũng đã làm theo ý mình. Dù không còn ai dám tự xưng vương nữa, nhưng thực ra cũng không khác với vua một cõi.

Những quyền thế hào tộc đều biết mình không phải là đối thủ của Kim Phi, nên phần lớn đều lên kế hoạch nhân lúc trước khi Kim Phi tiến công vào Trung Nguyên để gom góp thêm nhiều của cải.

Dùng câu nước sôi lửa bỏng, cũng không đủ để hình dung cuộc sống của người dân Trung Nguyên.

Kim Phi và Cửu công chúa đều biết chuyện này nhưng bây giờ Xuyên Thục phải cùng lúc bố trí phòng thủ trước Thổ Phiên, Đảng Hạng và Đông Man, đồng thời phải cho người đến gây sợ bọn thổ phỉ địa phương, cả chuyện chiếm đóng đất Tần cũng cần rất nhiều nhân lực.

Chung quy Kim Phi cũng chỉ mới nổi dậy hai ba năm, dù tốc độ phát triển có nhanh thì vẫn là hữu hạn.

Có thể giữ được cục diện hiện tại đã là lấy trứng chọi đá, thực sự không có dư thừa ra nhiều nhân lực để đi quản lý Trung Nguyên.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3006


Cũng trong đêm đó, đội chủ lực trấn áp cướp biển cũng đã trở về.

Họ một lần nữa xác nhận xung quanh đảo Mạo Lãng không có cướp biển nên để lại một số ca nô và nhân lực tạm thời đóng quân trên đảo Mạo Lãng, trong khi đội chủ lực quay lại và chuẩn bị hộ tống cho ngư dân ra biển hái rong biển.

Kim Phi biết được tin này đã thông báo cho Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn ngay trong đêm, triệu tập một cuộc họp nhỏ với các trưởng lão và yêu cầu họ thông báo cho ngư dân ngày mai ra khơi.

Sau lần bị Đường Tiểu Bắc gõ trước đây, các trưởng lão đã biết điều hơn trước kia nhiều nên lần này cũng không dám gây sự nữa. Sau khi họp xong, các trưởng lão đã lếch cái thân thể già nua đi gõ cửa từng nhà để thông báo quyết định của Kim Phi cho ngư dân biết.

Hôm sau trời còn chưa sáng Kim Phi đã lao ra biển, thấy trên biển khắp chốn đều là đốm lửa trại và mỗi đống lửa lại đều có rất nhiều ngư dân vây quanh.

Các ngư dân đều đã lâu không ra khơi, đêm qua nghe thông báo hôm nay sẽ ra khơi và còn có cả nhân viên hộ tống và thủy quân hộ tống. Khiến cho nhiều ngư dân phấn khởi đến mức không ngủ được, nửa đêm đã lên thuyền đánh cá đến bến tàu.

Cứ chờ mãi đến khi trời sáng hơn, cuối cùng cũng nhìn thấy hai chiếc ca nô lái khỏi bến tàu.

"Tướng công, chàng muốn đến đảo Mạo Lãng thật sao?"

Đường Tiểu Bắc kéo cánh tay Kim Phi, vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Mặc dù cô ấy chưa bao giờ oán thán với ai về lần lưu lạc ở Đông Hải trước đây, nhưng sâu trong thâm tâm Đường Tiểu Bắc vẫn có chút bóng ma về đại dương.

Câu cá ở bờ biển còn được, nhưng để cô ấy đi ra biển thì sâu trong lòng Đường Tiểu Bắc vẫn không muốn.

Nhưng Nhuận Nương, Tả Phi Phi và cả đám người Khánh Mộ Lam đều muốn đi theo Kim Phi ra biển, nếu cô ấy không đi thì lại có hơi lạc lõng.

“Tai nghe là giả, mắt thấy để tin, cuối cùng vẫn phải đến nơi mới yên tâm”

Kim Phi xoa đầu Đường Tiểu Bắc an ủi nói: “Yên tâm đi, những người ngồi chung ca nô với ta lần này đều là do Phi Phi lựa chọn cẩn thận, trên trời còn có phi thuyền hộ tống bay mà không sao cải"

Sau chuyện lần trước, Tả Phi Phi đặc biệt nghiêm túc với chuyến ra biển lần này của Kim Phi nên tạm thời giao chuyện sân phơi cho cấp dưới xử lý, còn đích thân tổ chức các binh lính nữ và đội cận vệ để lên thuyền bảo vệ y.

Đường Tiểu Bắc do dự một lát rồi nói: "Nếu tướng công đã quyết định vậy thì ta cũng đi."

“Muội đừng đi,' Kim Phi có thể thấy được Đường Tiểu Bắc có hơi bài xích biển khơi nên lắc đầu nói: "Đi đảo Mạo Lãng này cũng phải mất chừng mấy ngày, đã có ta, Phi Phi và Trịnh tướng quân ởi rồi, cũng phải để lại mấy người trên bờ lo liệu chuyện ở đây.”

"Tiểu Bắc tỷ tỷ, phiền tỷ giúp muội trông coi việc ở sân phơi năng mấy ngày rồi."

Tả Phi Phi cũng khuyên theo.

Nhớ đến cảnh nước mênh mông, đưa mắt ra nhìn đã thấy toàn là nước, một ngọn cây cũng không có chỉ thế thôi đã khiến lòng Đường Tiểu Bắc thấy sợ hãi rồi.

Thấy Kim Phi và Tả Phi Phi đều khuyên mình, cô ấy gật đầu nói: "Được rồi, vậy ta ở lại bờ mọi người đi phải cẩn thận một chút!"

“Chúng ta biết rồi."

Kim Phi gật đầu, dẫn Nhuận Nương, Tả Phi Phi và đám người Trịnh Trì Viễn bước lên ca nô.

Những người hộ tống trên chiếc ca nô này đều do Tả Phi Phi và Thiết Chùy cùng nhau lựa chọn, nên chắc chắn là người có thể tin tưởng được.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3007


Theo kế hoạch ban đầu, có thể phải mất một ngày và hơn nửa đêm mới có thể đến đảo Mạo Lãng.

Nhóm người Kim Phi đã may mắn đón được gió tây vào đúng ngày khởi hành.

Tàu đánh cá giương buồm lên nên đã nhanh hơn dự định rất nhiều, vả lại đã xuất phát từ sáng sớm đến chạng vạng nhìn qua kính viễn vọng là đã có thể thấy được một góc của đảo nhỏ.

"Tiên sinh, đảo nhỏ đó là đảo Mạo Lãng."

Trịnh Trì Viễn chỉ vào nhóm đảo nói: "Ở giữa đảo nhỏ đó có một cái vịnh, cướp biển ẩn náu ở giữa vịnh. Khi thủy triều lên cao, sóng biển sẽ đi qua các hẻm núi giữa các đảo nhỏ nên mới gọi là đảo Mạo Lãng.

Vì hẻm núi ra vào vịnh quá hẹp, hơn nữa còn có nhiều đá ngầm nên thuyền lớn của thủy quân ta không thể vào được. Thuyền nhỏ đi vào thì rất dễ bị cướp biển ở trên cao tấn công, nên trước giờ nơi đây vẫn là hang ổ của bọn cướp biển.

May nhờ có tiên sinh ra tay mới giải quyết được khối u ác tính này!"

Kim Phi lấy kính viễn vọng ra hỏi: “Nơi đây còn cách đảo Mạo Lãng bao xa nữa?”

“Chắc là còn hơn ba mươi dặm nữa” Trịnh Trì Viễn nói.

“Thật quá lãng phí thời gian rồi," Kim Phi than thở một tiếng rồi hỏi: “Rong biển phân bố ở đâu?”

“Xung quanh đảo Mạo Lãng có rất nhiều rong biển, nhưng phân bố chủ yếu ở phía tây bắc đảo Mạo Lãng.”

Trịnh Trì Viễn chỉ vào phía trước nói: "Nếu ta nhớ không nhầm, nếu đi xa thêm năm sáu dặm về phía trước thấy chân bị cỏ quấn... Là có thể nhìn thấy rong biển!"

“Năm sáu dặm?" Kim Phi suy nghĩ một chút rồi quay đầu lại nói: "Thiết Chùy, chuẩn bị khinh khí cầu đi ta muốn lên xem một chút!"

Thật ra lúc này bay lên trời có hơi nguy hiểm nhưng vì y đã công khai ra lệnh trước mặt mọi người, nên Thiết Chùy không đi chuẩn bị là đã kháng lệnh.

Thiết Chùy suy nghĩ một lúc rồi gật đầu với phía sau.

Để ứng đối với những tai nạn và nguy hiểm ngoài ý muốn, khinh khí cầu và phi công được chuẩn bị sẵn trước khi lên ca nô.

Bây giờ các phi công đã rất quen thuộc với khinh khí cầu, hơn mười phút sau một khinh khí cầu bản nhỏ đã cất cánh đưa Kim Phi, Thiết Chùy và mấy người Trịnh Trì Viễn lên không.

Để tránh cho khinh khí cầu bay đi, nhân viên hộ tống đã buộc một sợi dây dưới giỏ treo để giữ khinh khí cầu.

Đây là lần đầu tiên Trịnh Trì Viễn ngồi khinh khí cầu, hầu hết mọi người đều có phản ứng giống nhau khi lần đầu ngồi khinh khí cầu bay lên không, và người chỉ huy thủy quân này cũng không phải là ngoại lệ vừa lên anh ta đã năm chặt lan can trước mặt.

Kim Phi không nhìn Trịnh Trì Viễn mà nhìn qua mặt biển phía đông.

Khi khinh khí cầu bay lên hơn mười mét, y nhìn thấy mặt biển ở ngoài xa đã chuyển sang màu đen, giống như ở bên dưới mặt biển có vô số miếng vải đen lắc lư theo dòng chảy của sóng.

Cầm kính viễn vọng lên nhìn kỹ hơn thì thấy những “Miếng vải đen” đó đúng là rong biển.

Khi khinh khí cầu càng bay cao lên, diện tích mặt biển đen cũng càng ngày càng lớn và Kim Phi cũng càng phấn khích hơn!

Trịnh Trì Viễn không hề nói dối, phía đảo Mạo Lãng này thực sự có rất nhiều rong biển, nhìn thoáng qua cũng không thấy được điểm cuối!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3008


Đây là lần đầu tiên Kim Phi nhìn thấy một miếng rong biển lớn như vậy.

Không chỉ to, miếng rong biển này còn rất dày, và chất lượng còn tốt hơn loại rong biển mà thủy quân đã vớt ở bờ biển trước đây rất nhiều.

Chỉ cần một miếng rong biển này với thêm hai chén gạo là đã đủ để nấu một nồi cháo tol

Một vùng biển rộng lớn như vậy lại toàn là rong biển, đủ cho biết bao nhiêu người ăn... Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến Kim Phi phấn khích không ngớt!

Lúc này nước biển còn chưa có ô nhiễm gì nên nhìn cực kỳ trong xanh, khoảng cách càng gần, Kim Phi mới nhận ra mực

nước biển này không sâu lắm.

"Khó trách người ta nói đại dương là một kho báu vô tận, nơi này quả thực có kho báu!"

Kim Phi cúi đầu nhìn mặt biển lẩm bẩm tự nói.

Thực ra đáy biển cũng giống như mặt đất, cũng có đồng bằng rộng lớn và ngọn núi cao cao.

Cái gọi là đảo nhỏ đó chính là đỉnh của những ngọn núi dưới nước.

Mà nơi trước mặt này hẳn là một Cao Nguyên trên biển.

Loại địa hình này rất thích hợp sự phát triển của rong biển.

Ca nô dần tiến vào đảo Mạo Lãng trong tâm trạng phấn khích của Kim Phi.

Đúng như Trịnh Trì Viễn đã nói, đảo Mạo Lãng là một quần đảo bao gồm hơn chục đảo lớn nhỏ tạo thành, đường thủy giữa các ngọn núi cũng không xa lắm, vả lại phía dưới có nhiều đá ngầm thuyền lớn muốn vào cũng rất khó khăn, lái không tốt là sẽ va vào đá ngầm ngay.

Lúc này, tất cả các hòn đảo trên đảo Mạo Lãng đều bị cháy đen, trong không khí còn nồng nặc một mùi khét, nếu nhìn kỹ có thể thấy rất nhiều thi thể bị đốt cháy đen.

Nếu như mới tới thế giới này, Kim Phi chắc chắn sẽ không thích ứng được cảnh tượng này nhưng bây giờ y đã đi qua bao cuộc chiến tranh, còn nhìn thấy nhiều cảnh tượng tàn khốc hơn thế và cũng đã ngửi biết bao mùi khó ngửi. Nên lúc này, ngay cả một cái nhăn mày cũng chưa xuất hiện trên mặt y.

Không chỉ Kim Phi, mà còn tất cả những người khác trên ca nô gồm cả Nhuận Nương cũng như thế.

Mặc dù họ có thể chịu được mùi này nhưng nếu có thể tránh được thì không ai muốn ngửi.

Đội hộ tống ở lại trên đảo nhỏ đã dựng mấy cái lều để nghỉ ngơi tạm thời.

Bây giờ Kim Phi tới đây, hiển nhiên mấy cái lều đã được trưng dụng.

Về phần các ngư dân, Trịnh Trì Viễn không cho họ vào đảo Mạo Lãng mà để họ ở ngoài vịnh và sống trên thuyền.

Các ngư dân đã biết trước họ sẽ làm gì nên sáng sớm hôm sau, khi Kim Phi vừa thức dậy đã nhìn thấy tất cả các tàu đánh cá trên mặt biển đã bắt đầu làm việc.

Ngư dân dùng lưỡi câu, dây thừng để kéo rong biển lên thuyền đánh cá rồi trải ra từng miếng một trên boong thuyền.

Quá trình này cũng không phức tạp nên không cần Kim Phi chỉ dẫn mà các ngư dân đã rất thành thạo.

Kim Phi đã xác nhận sự phân bổ và số lượng rong biển, đồng thời ngư dân cũng đã học được cách vớt rong biển nên mục tiêu của y trong chuyến đi này cũng đã hoàn thành.

Thế là sau khi ăn sáng xong, Kim Phi đã bắt đầu lên đường về.

Lúc trở về không cần phải đợi thuyền đánh cá, cứ lên ca nô rồi chạy thẳng, chưa đến giữa trưa là y đã về đến xưởng đóng thuyền.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3009


"Bao nhiêu?"

Kim Phi chưa bao giờ nghiên cứu nuôi trồng thủy sản, cuối cùng cũng không thể đưa ra một con số chính xác, y chỉ có thể nói giống như Trịnh Trì Viễn: "Nhiều lắm, rất nhiều, nhìn thoáng qua là không thể nhìn hết được!"

Y vừa nói, vừa dang rộng vòng tay cử chỉ tương tự như một cái ôm.

Đường Tiểu Bắc lập tức cảm thấy thích thú trước dáng vẻ của Kim Phi.

"Tiểu Bắc, muội đừng cười, thật sự là nhiều lắm!"

Kim Phi hào hứng nói: "Rong biển thêm bừa chút đồ là có thể nấu cháo, khi phơi khô còn rất nhẹ, vận chuyển và bảo quản dễ dàng hơn lương thực thông thường!"

Với những loại rong biển này, phần lớn khủng hoảng lương thực ở Giang Nam và Trung Nguyên sẽ được giải quyết, cũng sẽ có rất nhiều dân chúng ở Đại Khang nhờ vậy mà sống sót!

Hơn nữa bản thân rong biển có vị mặn, nếu dân chúng Trung Nguyên ăn được, thì có thể giảm bớt vấn đề thiếu muối của bọn họi”

Nghe Kim Phi nói như vậy, vẻ mặt Đường Tiểu Bắc trở nên nghiêm trọng.

Cô ấy một mực đi khắp nơi, chứng kiến nỗi khổ trên thế đời nhiều hơn Kim Phi, cũng đã gặp rất nhiều gia đình quyền thế giàu có, trong những người cô ấy đã gặp, Kim Phi là người duy nhất thật lòng thật ý đồng cảm với dân chúng, hơn nữa còn nỗ lực tìm kiếm giải pháp.

Cửu công chúa có lẽ cũng làm như vậy, nhưng Đường Tiểu Bắc biết cô ấy thật sự không phải thương hại dân chúng, mà là vì quyền lực vua chúa.

Cũng có một số gia đình quyền thế giàu có ở địa phương làm các loại từ thiện như phát cháo, nhưng hầu hết đều giống như Cửu công chúa, mục đích không hề trong sáng.

Chỉ có Kim Phi, một lòng vì có thể giúp cho nhiều dân chúng vượt qua cửa ải khó khăn.

Có lẽ đây chính là lý do khiến Kim Phi được dân chúng rất yêu mến.

Nghĩ đến đây, Đường Tiểu Bắc đột nhiên cảm thấy Kim Phi đang vật lộn khó khăn chỉ có một mình thật quá mệt mỏi, nên nghiêm túc nói: “Tướng công, chàng đừng lo lắng, ta và Lương huynh sẽ bàn bạc, cố gắng hết sức để mở ra thị trường Giang Nam và Trung Nguyên, thành lập thương hội và mạng lưới hợp tác xã mua bán, rong biển sẽ được bán đến khắp mọi nơi ở Đại Khang!”

"Mở rộng thị trường Trung Nguyên?" Kim Phi nghe vậy, không khỏi khế cau mày.

Từ tối hôm qua, y đã rất hào hứng vì số lượng khổng lồ của rong biển, nghĩ đám rong biển này có thể giải quyết được bao nhiêu vấn đề, và có bao nhiêu dân chúng ở Giang Nam và Trung Nguyên có thể được cứu khỏi nạn đói, nhưng y đã quên mất, phải làm cách nào mới có thể để đưa rong biển tới tay người dân Giang Nam và Trung Nguyên.

Sản lượng rong biển có cao đến mấy, nếu không đưa tới tay người cần nó, thì cũng có ích gì?

Phân phối thông qua thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, là một ý tưởng hay.

Tuy nhiên khi Tứ hoàng tử mưu phản, các mạng lưới của thương hội Kim Xuyên ở Giang Nam và Trung Nguyên đã bị bỏ rơi, hoặc bị các gia đình quyền thế giàu có địa phương chiếm đoạt.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3010


Nếu xử lý đúng cách, thương hội còn có thể kiếm được một khoảng tiền lớn.

Điều kiện tiên quyết cho việc này là cử ra thật nhiều quân đội, để mở đường và bảo vệ chiến trường.

Tuy nhiên theo kế hoạch được lập ra sau khi trở về từ Hi Châu, Xuyên Thục sẽ phải tập trung phát triển bản thân trong những năm gần đây, sau khi lớn mạnh, sẽ từ từ mưu đồ với Giang Nam và Trung Nguyên.

Đề nghị mà Đường Tiểu Bắc vừa đề cập, rõ ràng không phù hợp với kế hoạch ban đầu.

Cho dù Kim Phi muốn thay đổi kế hoạch, cũng không có nhiều nhân viên để dùng như vậy!

Nếu không có người bảo vệ, an toàn của mạng lưới làm sao có để được đảm bảo?

Nghĩ tới đây, Kim Phi không khỏi có chút thất vọng: "Tiểu Bắc, đề nghị mà muội đưa ra rất hay, nhưng chúng ta không có nhiều nhân viên để cho muội mở thị trường!"

Đường Tiểu Bắc do dự một lát rồi nói: "Tướng công, kỳ thật †a có một ý tưởng, nhưng không biết có nên nói hay không."

"Nói cho ta biết ý kiến của muội đi." Kim Phi đột nhiên trở nên hào hứng.

Đường Tiểu Bắc cũng là loại người như Thiết Chùy, bình thường hay đùa cợt với Kim Phi, nhưng thực ra cô ấy rất chừng mực.

Cô ấy phụ trách thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, có thể nói là thần tài của Xuyên Thục, tất cả chỉ tiêu của triều đình hiện nay, có hơn một nửa là do Đường Tiểu Bắc kiếm được.

Không chỉ có mỗi cô ấy năng lực, tỷ tỷ Đường Đông Đông của cô ấy còn là cánh tay phải của Kim Phi.

Nếu hai tỷ muội liên thủ, nhất định có thể gây ảnh hưởng đến triều đình Thục Xuyên, ngay cả Kim Phi và Cửu công chúa cũng phải cân nhắc.

Theo lý thuyết, Đường Tiểu Bắc nhất định là nhân vật lớn trong triều đình, nhưng cô ấy hiếm khi can thiệp vào chuyện chính trị ngoài tài chính, thậm chí phần lớn thời gian cô ấy không có mặt ở Kim Xuyên, mà chạy loạn khắp nơi.

Nhiều người điều nói Đường Tiểu Bắc quá ngu ngốc, không biết lợi dụng triều đình sớm thành lập, ngược lại chạy loanh quanh bên ngoài, làm hết sức cũng không được cảm ơn.

Nhưng Kim Phi biết, Đường Tiểu Bắc không những không ngu ngốc, cô ấy còn thông minh hơn tất cả những người nói mình ngu ngốc.

Đúng là Đường Tiểu Bắc chưa tham gia bất kỳ cuộc đấu tranh chính trị nào, nhưng cô ấy đang xây dựng đội ngũ của riêng mình.

Thương hội Kim Xuyên khổng lồ, gần như mỗi một chưởng quầy trong mạng lưới, đều do một tay Đường Tiểu Bắc dẫn dắt, một số người còn từng nhận được sự hướng dẫn của Đường Tiểu Bắc, có mối quan hệ thầy trò với Đường Tiểu Bắc.

Những người phụ trách hợp tác xã mua bán kia, lại do chưỡng quầy mạng lưới thương hội cất nhắc, cũng coi như là người Đường Tiểu Bắc có thể tin tưởng.

Nói cách khác, toàn bộ thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, đều nằm trong tay Đường Tiểu Bắc.

Một thực lực khổng lồ như vậy, người nào cũng không dám khinh thường.

Vì vậy Kim Phi luôn tin rằng, Đường Tiểu Bắc là người tài biết cách làm giàu bằng cách giữ im lặng.

Hiện tại cô ấy chủ động cho Kim Phi lời khuyên, điều này khiến Kim Phi rất mong đợi.

"Ta không có ý kiến gì cao siêu, vẫn là những lời mà tướng công từng nói với ta lúc đầu thôi."

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3011


“Biện pháp này ta cũng mới nghĩ ra dạo gần đây, còn chưa thành thục, tướng công chàng nghe xem, nếu có tác dụng thì dùng, không thể dùng thì thôi.”

Đường Tiểu Bắc nói: "Tướng công, không phải ở thành Giang Nam, chàng đã để người địa phương tự quản lý người địa phương hay sao? Ta nghe nói còn khá thành công, mấy ngày này ta luôn nghĩ răng cách này cũng có thể dùng ở các thương hội để mở cửa thị trường.

Nếu ý tưởng của ta có thể thực hiện thì chẳng phải vấn đề của tướng công có thể được giải quyết rồi hay sao?”

Kim Phi nghe xong, ánh mắt không khỏi sáng lên.

Một lời đánh thức người trong mộng, sau khi Kim Phi giao thương hội cho Đường Tiểu Bắc, rất ít khi y can thiệp vào. công việc của thương hội, Đường Tiểu Bäc cũng rất có năng lực, quản lý thương hội một cách có trật tự, cho nên hầu như Kim Phi không phải nhọc lòng.

Thời gian trôi qua, rất ít khi Kim Phi quan tâm tới thương hội.

Hiện tại Đường Tiểu Bắc nhắc nhở, Kim Phi chợt ý thức. được phương pháp này quả thực có thể thực hiện được.

Mấy ngày trước Trương Lương viết thư cho y, nói phương pháp dùng người địa phương để quản lý người địa phương mà Kim Phi thử ở Giang Nam rất hiệu quả. Anh ta phái một trung đội đến huyện phủ, sau khi chiếm được huyện phủ, anh ta đi thăm quần chúng, bổ nhiệm một người trung niên ở địa phương có danh tiếng rất tốt làm huyện lệnh, sau đó chỉnh đốn lại đội binh phủ phụ trách đảm nhiệm vấn đề trị an ở địa phương.

Lấy nhân viên hộ tống làm trụ cột, huyện lệnh và đội binh phủ phụ trợ, tình hình trong huyện phủ nhanh chóng được ổn định, sau đó trung đội trưởng lại bố trí nhân viên hộ tống dẫn đầu đội binh phủ mới được thành lập, phân chia binh lính thành nhiều nhóm, đồng thời tiêu diệt một số nhóm thổ phỉ trong huyện phủ.

Điều khiến cho nhân viên hộ tống càng kinh ngạc là họ đã thu giữ một lượng lớn lương thực từ hang ổ của thổ phỉ.

Sau đó trung đội trưởng nghe ngóng được thì biết sau khi †in tức về việc đánh bại cường hào phân chia lại ruộng đất được truyền về đây, thổ phỉ lập tức cải trang thành dân thường và xuống núi cướp bóc của cường hào.

Giờ đây nhân viên hộ tống đã tiêu diệt được cường hào, những thứ mà thổ phỉ cướp được từ cường hào lại rơi vào tay nhân viên hộ tống.

Theo báo cáo của trung đội trưởng, không chỉ có thổ phỉ ở huyện phủ này mới như vậy, mà thổ phỉ ở rất nhiều nơi cũng thế.

Vốn dĩ Trương Lương cũng dựa vào việc tiêu diệt thổ phỉ để lập nghiệp, nay biết được tin tức này thì vô cùng phấn khích nên đã lập tức viết thư báo tin vui cho Kim Phi

Kim Phi cũng vui mừng khôn xiết khi biết được tin đó.

Không chỉ vì có thể tước đoạt được lương thực bằng cách tiêu diệt thổ phỉ mà còn vì việc thử nghiệm dùng người dân địa phương để quản lý người dân địa phương đã thành công.

Việc tiêu diệt thổ phỉ không không chỉ đóng vai trò huấn luyện và kiểm tra đội binh phủ mà còn nhanh chóng được người dân địa phương công nhận.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3012


Không chỉ như thế, trải qua lần tiêu diệt thổ phỉ này, đội binh phủ còn chứng kiến được hiệu quả chiến đấu của nhân viên hộ tống trong quá trình tiêu diệt thổ phi.

Sau đó thông qua việc phân chia lại ruộng đất, họ cũng cảm nhận được cảm giác được người khác kính trọng.

Trước đây, binh phủ cấp thấp không những bị huyện úy chèn ép mà còn bị người dân chọc ghẹo sau lưng. Giờ đây họ được trải nghiệm cảm giác quang minh chính đại làm người, cộng thêm tiền lương và đãi ngộ mà nhân viên hộ tống đã hứa hẹn, đại đa số binh phủ đã nảy sinh nhận thức đồng cảm với tiêu cục Trấn Viễn.

Cho dù thỉnh thoảng vẫn có một số người không cam tâm khi đạt được lợi ích, nhưng sau khi nhìn thấy năng lực chiến đấu của nhân viên hộ tống thì không ai dám nhe răng.

Trung đội trưởng đội nhân viên hộ tống thấy tình thế cơ bản đã ổn định thì để lại một tiểu đội nhân viên hộ tống rồi rời khỏi huyện cùng với những nhân viên hộ tống còn lại.

Khi rời đi, trung đội trưởng lo lắng một tiểu đội nhân viên hộ tống sẽ không kiểm soát được tình hình, sẵn sàng lúc nào cũng có thể quay về giúp đỡ, nhưng sự thật chứng minh, anh †a đã lo lắng thừa rồi.

Có sự ủng hộ của người dân, binh phủ cơ bản đã quy thuận, sau khi anh ta rời đi, không khí trong huyện cũng rất sôi nổi.

Điều này cũng cho thấy sách lược để người dân địa phương quản lý người dân địa phương điều động người ở nơi khác đến quản lý mà Kim Phi đề xuất trước đây là khả thi.

“Tướng công, người dân Trung Nguyên hiện tại đang chết đói, chỉ cần chàng cho bọn họ một miếng ăn, bọn họ chắc. chăn sẽ liều mạng vì chàng!”

Đường Tiểu Bắc nói: "Cho nên ta nghĩ chúng ta có thể thử dùng rong biển làm khẩu phần ăn, chiêu mộ người dân Trung Nguyên, cũng không lo không có người để dùng."

“Như thế có thể nhanh chóng thành lập một đội ngũ, nhưng loại đội ngũ tạm thời này có thể chịu đựng được thử thách sao?” Kim Phi lo lằng nói.

Thực ra Kim Phi cũng đã nghĩ đến phương pháp mà Đường Tiểu Bắc đề cập đến, nhưng phương pháp này có một nhược điểm rất lớn, đó là không thể đảm bảo lòng trung thành của đội ngũ tạm thời.

Nếu đã thành lập được đội ngũ, thì cũng cần cấp trang bị thiết bị cho đội ngũ phải không?

Ngộ nhỡ đội ngũ làm phản, nếu không có trang bị thì không nói, phản quân cũng có thể dùng những trang bị này để tấn công người của mình.

Loại hậu quả này quá nghiêm trọng vì thế Kim Phi vẫn luôn không dám hạ quyết tâm thử một lần.

“Nếu tướng công lo lắng về việc này thì có thể không đưa trang bị mới cho bọn họ, chỉ đưa cho họ những vũ khí thu được từ trong tay binh lính cũ và binh phủ là đủ rồi.”

Đường Tiểu Bắc nói: “Ngoài ra, tướng công cũng đừng quên đoàn ca múa và nhật báo Kim Xuyên, cả hai cái này đều là vũ khí tốt nhất để thu phục lòng người!

Theo ta được biết, sở dĩ tướng công và Lương ca có thể thành công ở Giang Nam cũng không thể thiếu công lao to lớn của đoàn ca múa và nhật báo Kim Xuyên!”

Kim Phi nghe được lời này cũng thoáng thay đổi cảm xúc. Sau khi nhân viên hộ tống năm quyền kiểm soát thành

Giang Nam thì ngày hôm sau đoàn ca múa và nhật báo Kim Xuyên đã vào việc ngay.

Trong thời đại này, hầu như tất cả người dân đều như một tờ giấy trắng, rất dễ bị dẫn dắt.

Với sự song song tuyên truyền của đoàn ca múa và nhật báo Kim Xuyên, người dân địa phương đã biết về chính sách mới của Kim Xuyên.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3013


Không phải Kim Phi không tín nhiệm Đường Tiểu Bắc, mà bây giờ y đang ở địa vị cao, mỗi quyết định đều sẽ ảnh hưởng. đến rất nhiều người.

Ưu thế của Kim Phi là công nghiệp và tầm nhìn xa của người xuyên không với tương lai, y hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về mấy loại chính sách cần thực thi cụ thể này.

Giống như xây dựng một xưởng đóng thuyền, thành lập một đội đánh bắt, những việc này đều là những việc Kim Phi có thể trực tiếp quyết định, bởi vì y có lòng tin rằng những hạng mục này sẽ mang lại lợi ích rõ ràng cho người dân.

Lời đề nghị vừa rồi của Đường Tiểu Bắc không chỉ liên quan đến phương châm cầm quyền của triều đình, mà còn liên quan đến sự sống chết của vô số người dân ở Giang Nam và Trung Nguyên, lỡ như xảy ra một chút sai sót, có thể sẽ dẫn đến đại họa trên quy mô lớn, Kim Phi không thể không thận trọng.

Vì vậy Kim Phi quyết định viết thư gửi về, nói trước với Cửu công chúa một tiếng, sau đó để viện Khu Mật thảo luận, sau khi xác nhận việc này khả thi thì sẽ đưa ra quyết định.

Quay về chỗ ở, Kim Phi lập tức đi vào trong thư phòng viết thư cho Cửu công chúa, nói về quy mô rong biển ở đảo Mạo Lãng, và kế hoạch mà Đường Tiểu Bắc vừa nói.

Từ Đông Hải đến Xuyên Thục xa xôi cách trở, nên những thứ như công văn thư từ ở bên này, thông thường đều do. ca-nô giao báo mang trở về theo tuyến đường về.

Sau khi Kim Phi đến, tần suất các chuyến ca- nô khứ hồi cao hơn gấp mấy lần so với trước đây, nhưng bình thường mỗi ngày cũng chỉ có một chuyến.

Nhưng chuyện ngày hôm nay vô cùng trọng đại, Kim Phi không đợi được đến sáng hôm sau để đi cùng tất cả mọi người, sau khi viết thư xong bèn yêu cầu Thiết Chùy lập tức sắp xếp cho ca-nô xuất phát.

Vì lí do an toàn nên thông thường ca-nô sẽ không lên đường vào ban đêm. Thời gian chiếc ca- nô này xuất phát đã quá buổi trưa, dựa theo thời gian suy đoán, trước trời tối chỉ có thể đến được Giang Nam, phải đến chiều ngày hôm sau hoặc chiều tối mới có thể đưa thư về đến Xuyên Thục.

Nhưng người lái ca-nô biết được bức thư này là công văn khẩn cấp do chính Kim Phi viết nên đêm hôm đó không hề dừng ca-nô nghỉ ngơi, sau khi bổ sung nhiên liệu ở trạm cung ứng Giang Nam, bèn chạy cả đêm tới Xuyên Thục, khi trời vừa hửng sáng đã đưa thư đến bến tàu Kim Xuyên.

Nhân viên hộ tống trực ban ở bến tàu vừa nghe nói là thư tay của Kim Phi, bèn gấp gáp đưa thư về, cũng không dám sơ suất, lập tức sắp xếp phi thuyền đi về làng Tây Hà, bỏ qua viện Khu Mật, gửi thẳng đến tổng bộ của đội Chung Minh nơi Tiểu Ngọc đang ở đó.

Tối qua Tiểu Ngọc làm việc đến tận nửa đêm, lúc này mới vừa ngủ dậy, đang định đi tới thư phòng gửi tình báo mà tối qua sắp xếp cho Cửu công chúa phê duyệt thì thấy phụ tá cầm thư tay của Kim Phi bước vào.

“Tổ trưởng, đây là thư khẩn cấp mà tiên sinh gửi tới!” “Để ta xeml”

Tiểu Ngọc bỏ công việc trong tay xuống, nhận lấy phong thư.

Trên thư viết vài chữ “ Thân gửi Vũ Dương”, Tiểu Ngọc cũng không dám tự tiện mở ra, xác nhận là nét chữ và con dấu của Kim Phi, cô ấy cũng không quan tâm đến những chuyện khác nữa, cầm thư chạy thẳng đến nhà Kim Phi.

Trước khi Cửu công chúa đến, Tiểu Ngọc vẫn luôn là khách quen của tứ hợp viện, rảnh rỗi là sẽ cùng Khánh Mộ Lam đến ăn ké.

Nhưng sau khi Cửu công chúa đăng cơ, cô ấy rất ít khi đến tứ hợp viện, khi có chuyện tìm Kim Phi và Cửu công chúa, cũng chỉ là thông báo bình thường.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3014


Cửu công chúa biết, nếu không có việc gì gấp, Tiểu Ngọc sẽ không đến tìm cô ấy vào lúc này.

Thế là cô ấy bỏ đũa xuống, ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc cũng không vòng vo, qua loa hành lễ rồi lấy từ trong lòng ra bức thư của Kim Phi: “Bệ hạ, tiên sinh phái người gửi văn kiện khẩn cấp này về!”

Châu Nhi nhận lấy bức thư, hai tay đưa cho Cửu công chúa.

Trước tiên Cửu công chúa nhìn qua nét bút, lại kiểm tra vết xi trên phong thư, sau đó mới mở thư ra.

Sau khi Kim Phi đi Đông Hải, hầu như mỗi ngày đều viết thư gửi về, Quan Hạ Nhi vốn cũng không để ý läm, nhưng thấy sắc mặt Cửu công chúa ngày càng kì lạ thì cũng bắt đầu cảm thấy tò mò.

Cô bế đứa nhỏ ra ngoài giao lại cho bà vú, quay lại thì thấy Cửu công chúa đã đọc xong bức thư, bèn tò mò hỏi: “Vũ Dương, sao vậy?”

“Tỷ tỷ, tỷ xem đi!”

Dứt lời, Cửu công chúa đưa thư cho Quan Hạ Nhi.

Thư từ của Kim Phi và Cửu công chúa lên quan rất nhiều đến chính sự, bình thường Quan Hạ Nhi sẽ không chủ động đọc thư của hai người, nhưng lần này cô thực sự quá tò mò, bèn đưa tay ra nhận lấy.

“Từ không trung nhìn xuống, cho dù dùng kính viễn vọng cũng không thể nhìn thấy điểm cuối... Thận trọng ước tính, cũng đủ để tất cả người dân quận Quảng Nguyên ăn tận vài năm, thậm chí là nhiều hơn!”

Quan Hạ Nhi đọc nội dung trong bức thư, trong mắt hiện ra sự chấn động: “Rong biển ở Đông Hải lại nhiều như vậy sao?”

“Phu quân nói, vùng biển đó vô cùng thích hợp để rong biển sinh trưởng, hơn nữa còn là sào huyệt của cướp biển, cho nên trước giờ ngư dân đều không dám tùy tiện đến gần đảo Mạo Lãng, cũng không biết là rong biển có thể ăn được, vì vậy đám rong biển này tự do sinh trưởng mạnh mẽ rất nhiều năm, số lượng dự trữ vô cùng phong phú!”

Cửu công chúa cũng không khỏi cảm thán: “Phu quân nói không sai, đây là món quà mà thiên nhiên ban tặng, có được đám rong biển này, không biết có thể cứu sống được bao nhiêu người dân nữa!”

Hai người vừa nói chuyện, Quan Hạ Nhi lại đọc nửa đoạn sau của bức thư, liên quan đến lời đề nghị của Đường Tiểu Bắc.

“Vũ Dương, muội cảm thấy đề nghị này của Tiểu Bắc thế nào?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Theo miêu tả của phu quân thì đề nghị này rất hay, nhưng việc này quan hệ trọng đại, làm không tốt sẽ khiến cho. sự hỗn loạn ở Giang Nam và Trung Nguyên càng thêm nghiêm trọng. Ta phải suy nghĩ thật kỹ càng rồi tìm Thiết đại nhân và Lục đại nhân thảo luận một chút.”

Cửu công chúa nói: “Nhưng dù nói thế nào thì số lượng rong biển ở Đông Hải phong phú như vậy chính là một tin tức vô cùng tốt, đúng là ông trời phù hộ cho Đại Khang ta!”

“Đúng vậy, không ngờ rong biển ngon như vậy mà ở Đông Hải lại chưa từng có ai ăn!”

Nói tới rong biển, trong lòng Quan Hạ Nhi cũng vô cùng cảm khái: “May mà đương gia đi Đông Hải, phát hiện ra rong biển, nếu không bây giờ rong biển vẫn còn bị người ta xem là cỏ dại ngâm trong biển!”

Cửu công chúa là Hoàng đế của Đại Khang, mỗi ngày đều có rất nhiều công văn và thư từ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3015


“Tiểu Ngọc, đây là rong biển, cô nhanh đến nếm thử đi!”

Quan Hạ Nhi chỉ vào đĩa salad rong biển trên bàn rồi kéo. Tiểu Ngọc ngồi xuống ghế.

Tiểu Ngọc hơi khó xử nhìn Cửu công chúa, thấy Cửu công chúa gật đầu mới ngồi xuống.

Quan Hạ Nhi rất nhiệt tình lất bát đĩa, gắp cho Tiểu Ngọc miếng rong biển.

Tiểu Ngọc gắp đưa vào miệng, chậm rãi nhai. “Thế nào?” Quan Hạ Nhi vội hỏi. “Rất ngon!”

Tiểu Ngọc gật đầu liên tục, sau đó lại gắp thêm miếng rong biển.

Lần đầu tiên ăn món ăn mới, vị của rong biển tác động đến vị giác rất mạnh.

Tiểu Ngọc ăn hết rong biển trong đĩa mới đặt đũa xuống.

Lúc này cuối cùng cô ấy cũng hiểu sao Kim Phi, Cửu công chúa, Quan Hạ Nhi và những người khác lại kích động như vậy.

Món ăn ngon như vậy, lượng dự trữ lại rất dồi dào, quả thực là sự trợ giúp kịp thời đối với Đại Khang hiện nay.

Cửu công chúa thấy Tiểu Ngọc đặt đũa xuống bèn dặn dò nói: “Tiểu Ngọc, thông báo cho Thiết đại nhân, Lục đại nhân, 'Từ đại nhân nửa tiếng sau đến Ngự Thư Phòng họp, ngươi cũng đến đi!"

“Vâng!” Tiểu Ngọc đứng dậy rời đi. Nửa tiếng sau, đám người Thiết Thế Hâm đã đến Ngự Thư Phòng, cuộc họp đã bắt đầu với sự chủ trì của Cửu công chúa.

Số người tham gia họp không nhiều, nhưng đã kéo dài từ sáng đến chập tối.

Sau nhiều lần tranh luận, cuối cùng bước đầu đã được xác nhận, đồng ý đề nghị của Đường Tiểu Bắc.

Ngày hôm sau, vừa sáng sớm mấy người đã chạy đến Ngự Thư Phòng, tiếp tục thảo luận vấn đề có thể xảy ra trong kế hoạch và cách đối phó.

Phạm vi đề nghị của Đường Tiểu Bắc thực sự quá rộng, mỗi phân đoạn đều có thể xảy ra vấn đề, đây là một quá trình rất rườm rà, nhóm Thiết Thế Hâm đã thảo luận năm sáu ngày mới có thể vạch ra kế hoạch thô.

Sau đó, Cửu công chúa viết thư lại cho Kim Phi, nói nội dung đã thảo luận và kết quả cho Kim Phi, và bảo đảm với Kim Phi, sẽ hết sức giúp đỡ đội đánh bắt và hái rong biển ở Đông Hải.

Ngoài việc đảm bảo bằng lời nói, Cửu công chúa còn có hành động thiết thực.

Vào ngày nhận được thư của Kim Phi, Cửu công chúa đến tìm Mãn Thương, thúc giục anh ta đẩy nhanh việc sản xuất linh đóng thuyền lầu, còn bảo Mãn Thương thành lập đội chi viện, đến Đông Hải giúp đỡ xưởng đóng thuyền, toàn lực. lắp ráp thuyền lâu.

Ưu điểm lớn nhất của Mãn Thương là khả năng thực hiện mạnh, sau khi nhận được mệnh lệnh, anh ta đã lập tức dừng một số dự án không quá gấp, tập hợp lại những nhân lực có sẵn, chỉ trong vài ngày đã tổ chức đội chỉ viện lớn mạnh.

Cửu công chúa đang họp thảo luận, Mãn Thương đang trong quá thành lập đội chỉ viện, Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 cũng tạm thời dừng việc vận chuyển lương thực, xếp linh kiện lên tàu.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3016


Theo kế hoạch ban đầu, chỉ cần sử dụng thuyền chở hàng. trước đó để vận chuyển linh kiện đóng thuyền lầu là được rồi.

Kim Phi không ngờ răng Cửu công chúa đã phái cả Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 đến đây.

“Bệ hạ nói rong biển là nhiệm vụ chính của Đại Khang bây giờ, mọi công việc đều phải nhường đường cho việc này!”

Mãn Thương nói: “Linh kiện của thuyền lầu quá nặng, gần đây nước sông rất hung dữ, bệ hạ lo linh kiện thuyền lầu sẽ có vấn đề, còn lo việc đến Đông Hải chậm, làm chậm trễ việc của tiên sinh, vì vậy đã phái Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 đến!”

Gần đây nước sông Trường Giang dâng cao rất nhiều, dòng nước ở nhiều nơi trở nên chảy xiết, thuyền chở hàng. thông thường không có mô-tơ, rất khó điều chỉnh phương hướng, đi qua những nơi này sẽ rất nguy hiểm.

Hơn nữa trong linh kiện thuyền lầu có rất nhiều bộ phận bằng sắt, rất nặng, sau khi đến Đông Hải, nếu không gặp được gió nam, chỉ dựa vào sức người chèo thì không biết đến lúc nào mới có thể đến xưởng đóng thuyền.

Vì những lý do này, sắp xếp Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 là giải pháp xử lý ổn thỏa nhất.

Lô thuyền lầu này đều trang bị máy hơi nước, sau khi chế †ạo xong, sẽ giảm đáng kể áp lực vận chuyển của Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3,đồng thời hiệu suất công việc cũng nhanh hơn hiệu quả hơn.

“Vũ Dương nghĩ chu đáo như vậy.” Kim Phi vỗ vai Mãn Thương: “Ngươi nhanh đi nói với Hồng công tử, nhanh dỡ hàng xuống”

“Vâng!”

Mạn Thương và Hồng Đào Bình cũng là người quen cũ, sau khi trả lời anh ta đã đi thẳng đến chỗ Hồng Đào Bình.

Hồng Đào Bình đã dọn dẹp xưởng đóng thuyền xong từ sớm, lúc này anh ta cùng Mãn Thương chỉ huy Trấn Viễn số 2 lái vào xưởng đóng thuyền, hạ ròng rọc và bắt đầu bốc hàng.

Từ ngày hôm nay, xưởng đóng thuyền lại trở nên bận rộn.

Dù là thợ trước đây hay là đội chỉ viện sau này, tất cả thợ đều bận tối mắt tối mũi.

Thợ xưởng đóng thuyền đang bận bịu, những người khác cũng không nhàn rỗi.

Ngoại trừ việc về ngủ vào ban đêm, Tả Phi Phi cả ngày gần như đều ở bãi cát vàng, tổ chức thợ xây dựng giàn phơi.

Dưới sự thúc giục của Tả Phi Phi, bãi biển gần như đã thay đổi mỗi ngày, hôm nay lúc Kim Phi đến xem, trên bãi cát vàng chôn dày đặc những cây cột, những sợi dây phơi cũng được căng giữa các cây cột.

Gần đây Đường Tiểu Bắc cũng không đi câu cá mà sắp xếp người dọn dẹp nhà kho gần bãi cát vàng, chuẩn bị dự trữ rong biển.

Ngoài ra, cô ấy cũng tuyển rất nhiều người dân lưu lạc đến làm thợ, đã bắt đầu xây dựng kho hàng mới ở xưởng đóng thuyền và phía tây bắc bãi cát vàng.

Những trợ thủ ở lại tổng bộ Kim Xuyên gần đây cũng đã phân phát đơn đặt hàng cho các nhà xưởng, làm thêm ngoài giờ để sản xuất các loại hàng nhu yếu phẩm hàng ngày, chuẩn bị vận chuyển đến Đông Hải để trao đổi rong biển với ngư dân.

Ngay cả thủy quân ở gần xưởng đóng thuyền cũng không rảnh, họ vận chuyển những khúc gỗ khổng lồ, sau khi xử lý xong chống thấm nước chống ăn mòn họ đã dùng máy cẩu trên thuyền để đập xuống đáy biển, bảt đầu dựng cầu xếp dỡ hàng hóa xuống biển.

Xuyên Thục và Đông Hải đều tỏa ra cảnh tượng hưng thịnh.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3017


Trên mặt biển, đội thuyền khổng lồ gồm hàng trăm con thuyền đánh cá lớn nhỏ được ca-nô và quân hạm hộ tống từ từ tiến vào cầu xếp dỡ hàng hóa.

Trên mỗi boong thuyền của thuyền đánh cá đều chất đầy rong biển như một ngọn núi nhỏ.

Để vận chuyển được nhiều hơn, trong khoang thuyền của tất nhiều thuyền đánh cá đều chất đầy rong biển, ngư dân sống trong những khoảng trống giữa các ngọn núi rong biển.

“Bội thu rồi! Thế này là bội thu rồi!”

Giọng điệu Kim Phi run lên vì phấn khích.

Trịnh Trì Viễn trở về trước bằng ca-nô, thấy Kim Phi trên cầu xếp dỡ hàng hóa, không đợi ca-nô dừng hẳn đã hành lễ với Kim Phi: “Tiên sinh!”

“Trịnh tướng quân vất vả rồi!”

Kim Phi vui vẻ đáp lễ Trịnh Trì Viễn .

“Không vất vả, đây vốn là công việc của tal”

Trịnh Trì Viễn khiêm tốn khoát tay.

“Rong biển ở đảo Mạo Lãng còn lại bao nhiêu?” Kim Phi hỏi: “Với quy mô này, còn có thể hái mấy lần nữa?”

“Bây giờ còn nhớ chúng ta đậu thuyền trên đảo Mạo Lãng ở góc nào không?” Trịnh Trì Viễn hào hứng trả lời: “Lần thu hoạch này thậm chí còn chưa bằng 10% góc đó, theo cách tiên sinh nói thì chỉ là hạt cát trên sa mạc mà thôi!”

“Góc đậu quân hạm sao?” Kim Phi hỏi. “Đúng vậy!” Trịnh Trì Viễn gật đầu.

“Nhiều rong biển như vậy, còn chưa băng 10% góc đó sao?” Kim Phi rất kinh ngạc hỏi.

Khi đó đi đến đảo Mạo Lãng, vì diện tích của quân hạm quá lớn nên không vào vịnh mà dừng vùng ven khu vựa rong biển.

Nơi đậu thuyền là khu vực hình tam giác, cũng là nơi hái rong biển đầu tiên.

“Tiên sinh, có điều ngài không biết, rong biển ở dưới nước phát triển rất dày đặc, vớt hết tầng trên cùng ở dưới còn có thêm một tầng nữa.

Trịnh Trì Viễn phấn khích nói: “Hơn nữa rong biển ở tầng dưới còn dày hơn tầng trên! Ta sắp xếp những người khác đến nơi khác vớt rong biển thử xem, phát hiện rất nhiều nơi đều như vậy!”

“Tốt quá rồi! Tối quá rồi! Tốt quá rồi!” Kim Phi kích động nói ba lần tốt quá rồi.

Theo những gì Trịnh Trì Viễn nói, tổng thể lượng dự trữ còn nhiều hơn y dự đoán.

“Quá trình hái rong biển có thuận lợi không?”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3018


Nếu có thể sắp xếp càng nhiều ngư dân ra biển, không chỉ có thể giải quyết được vấn đề kế sinh nhai của họ mà còn có thể nâng cao tốc độ hái rong biển.

“Ta cũng nghĩ như vậy.” Kim Phi khẽ gật đầu, tỏ ý tán thành lời nói của Trịnh Trì Viễn .

Phát hiện thuyền đánh cá đầu tiên đã đến gần cầu xếp dỡ hàng hóa, Kim Phi dẫn mọi người lui về phía sau, tránh quấy rầy người thợ làm việc.

Hai cần cẩu hạng nặng đã được bố trí ở cuối cầu xếp dỡ hàng hóa, một máy phụ trách bên trái, máy còn lại phụ trách bên phải.

Thuyền đánh cá đã thu cánh buồm lại, được kéo bằng dây thừng của cần cẩu, từ từ tiến lại gần, cuối cùng neo vững chắc vào bên trái cầu xếp dỡ hàng hóa.

Trước khi thuyền đánh cá chất rong biển lên, đều đã đặt mấy thanh gỗ bên dưới theo yêu cầu, Tả Phi Phi chỉ huy thợ nhét ống thép to bằng quả trứng vào đáy núi rong biển dọc theo mép thanh gỗ theo cách đã làm thử trước đó.

Đã chuẩn bị các lỗ nâng ở hai đầu ống thép, luồn dây qua lỗ nâng, sau đó dùng cần cẩu nâng lên xe kéo đã chuẩn bị sẵn trên cầu xếp dỡ hàng hóa là được.

Ước chừng phải ba chiếc xe kéo mới có thể kéo hết rong. biển trên thuyền đánh cá thứ nhất.

Rong biển đã được làm sạch khi vớt, sau khi xe kéo đưa rong biển lên bờ, những người thợ đợi trên bờ lập tức trải rong biển và đặt lên dây phơi như tấm ga trải giường.

Kim Phi đi giữa giàn phơi rong biển, giống như lão nông dân có kho lương thực được chất đầy äp, trong mắt ngập tràn niềm vui vì bội thu.

Tả Phi Phi tuy đã chuẩn bị tinh thần, nhưng vẫn đánh giá thấp số lượng rong biển ngư dân mang về.

Đội thuyền mới dỡ được 1/3 rong biển, dây thừng trên bãi phơi đã được sử dụng gần một nửa rồi.

Tả Phi Phi nhanh chóng phát hiện vấn đề này, vừa bảo trợ thủ chỉ huy dỡ hàng, bản thân lại lên bờ, đích thân huy động thợ làm thêm giờ, cắm cọc trên mặt đất, kéo dây thừng.

Cũng may gần đây cô ấy tuyển rất nhiều thợ, cọc và dây thừng cũng nhiều, tốc độ cảm cọc và kéo dây thừng cũng nhanh, nếu không sẽ không có nơi để phơi rong biển.

Đến tận đêm khuya việc dỡ hàng và phơi khô mới kết thúc, rất nhiều người thợ tại bãi phơi mệt đến mức gần như khuyu xuống.

Kim Phi cũng không nghỉ ngơi, y và Nhuận Nương dẫn đội nấu ăn của nhân viên hộ tống đi nấu cháo và bánh bao, đưa đến thăm những người thợ.

Có rất nhiều người thợ trước đây từng làm tá điền và trưởng cung cho địa chủ, thường giúp địa chủ làm việc, làm việc vất vả cả ngày, có thể ăn miếng cháo loãng đã tốt lắm rồi.

Làm việc ở chỗ Kim Phi, không chỉ có lương, có cháo cá rong biển, vậy mà còn có bánh bao.

Nhất thời những người thợ đều cảm thấy hôm nay mệt như vậy cũng đáng.

“Tiên sinh, xem ra phải mở rộng bãi phơi rồi!”

Tả Phi Phi nhân lúc thợ đang ăn cháo đã tìm Kim Phi thương lượng: “Hay là ngày mai ta dẫn người đi dọn dẹp bãi biển vịnh Cù Gia nhé?”

Cô ấy biết ở đảo Mạo Lãng còn thu được rất nhiều thuyền của cướp biển, lần này bãi phơi chỉ được được dùng để phơi rong biển được thuyền đánh cá mang về, nếu lần sau thuyền của cướp biển và thuyền đánh cá cùng đi hái rong biển về thì bãi phơi sẽ không đủ dùng.

Chưa kể trước đây Kim Phi đã thương lượng với Trịnh Trì Viễn về chuyện mở rộng quy mô.

Hiện tại đã không đủ dùng rồi, có thể tưởng tượng được. sau này mở rộng quy mô sẽ thế nào.

“Dọn dẹp sân bãi ở vịnh Cù Gia cũng được, nhưng không. cần gấp quá.”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom