Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2979


“Hồng công tử, mau cất nó đi!"

Kim Phi đứng dậy: "Xưởng đóng thuyền là cơ nghiệp tổ tiên của nhà họ Hồng, dù thế nào đi nữa nó cũng là của nhà họ Hồng các ngươi, ta cần khế ước nhà của người làm cái gì?”

“Tiên sinh, nếu như không có ngài, cả đời này nhà họ Hồng bọn ta cũng không thể trả hết món nợ được, thậm chí cả nhà cũ cũng không còn hy vọng lấy lại được nữa, chứ nói gì đến xưởng đóng thuyền đây?”

Hồng Đào Bình nói: “Ta đã không còn nhớ ngài đã đầu tư vào xưởng đóng thuyền bao nhiêu bạc, thép, gỗ và các vật liệu khác nữa, dù sao thì nó cũng phải là một con số khổng lồ.

Mặc dù xưởng đóng thuyền này mang tên “Xưởng đóng thuyền nhà họ Hồng, nhưng ta thực sự rất xấu hổ”

“Hồng công tử nói thế là quá coi thường bản thân mình rồi” Kim Phi nói: “Ngươi cũng biết tình huống lúc ta tìm đến ngươi như thế nào mà, nói trắng ra, lúc đó ngoại trừ tiền ra ta không có gì cả.

Ngươi là người đã cho mọi người không quản ngày đêm dựng nên xưởng đóng thuyền này, cũng là nền móng vững chắc cho xưởng đóng thuyền, không có ngươi thì cũng không có Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3, cũng sẽ không có ca-nô.

Không có Trấn Viễn số 2, Trấn Viễn số 3 và ca-nô, chúng ta sẽ không thể bảo vệ được thành Du Quan, cũng khó có thể đảm bảo nguồn cung cấp vật liệu trong cuộc chiến ở Hi Châu!

Có thể nói rằng, nếu không có Hồng công tử và xưởng đóng thuyền này của ngươi, tình hình của Xuyên Thục sẽ khó khăn hơn bây giờ rất nhiều!”

Thực ra thì với địa vị hiện tại của Kim Phi, y đã là người tạo ra quy tắc.

Nếu y thực sự có âm mưu với xưởng đóng thuyền, dù không có khế ước nhà đất, giấy tờ hay con dấu, y cũng có thể cướp xưởng đóng thuyền đi như thường.

Hồng Đào Bình cũng biết việc này, nhưng thái độ của Kim Phi lại làm cho anh ta rất hài lòng.

“Tiên sinh, mấy câu này của ngài đang tâng bốc ta!” Hồng Đào Bình hơi ngượng ngùng xua tay: “Nếu nói ngài không biết đóng thuyền thì cả Đại Khang này sẽ không có người thứ hai dám nói răng mình biết đóng thuyền!”

“Ta chỉ biết vẽ bản vẽ giấy với lý luận suông mà thôi, nếu để ta tự mình làm thật ta sẽ lóng ngóng ngay.” Kim Phi cười nói: “Những lời vừa rồi là những lời xuất phát từ tận đáy lòng của ta”

Cũng không phải do Kim Phi khiêm tốn.

Mặc dù y biết kết cấu thân thuyền, cũng biết vẽ bản vẽ, nhưng nền công nghiệp của Đại Khang quá lạc hậu, có rất nhiều công nghệ lẫn vật liệu đóng thuyền mà Kim Phi không hề biết.

Để y tự mình xây dựng một xưởng đóng thuyền, e rằng sẽ không thể tìm được đầu mối trong một khoảng thời gian ngắn được.

Hồng Đào Bình đã học cách đóng thuyền từ nhỏ, thế nên lần này anh ta rất quen thuộc.

Xưởng đóng thuyền có thể được xây dựng và đưa vào sử dụng nhanh như vậy, ngoài việc Kim Phi cung cấp đầy đủ nguyên liệu ra đều công của Hồng Đào Bình.

“Hồng công tử, ngươi cất vật này đi đi, xưởng đóng thuyền này là do ngươi xếp từng viên gạch lên mà thành, dù thế nào đi nữa, đất dựng xưởng đóng thuyền cũ lẫn xưởng đóng thuyền này đều của nhà họ Hồng.”

Kim Phi nói: “Tiểu Bắc sẽ tìm một người thích hợp đến quản lý xưởng đóng thuyền, sau này chúng ta chỉ cần tập trung vào việc đóng thuyền là được, mấy chuyện vặt vãnh kia cứ giao cho người khác làm.”

“Được, sau này ta sẽ học theo tiên sinh, tập trung vào quản lý công nghệ, bỏ qua mấy chuyện khác tránh việc càng làm càng sai.”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2980


Kim Phi đi theo, lại phát hiện ra thao trường các nhân viên hộ tống thường huấn luyện đã bị lấp đầy bởi ván gỗ và chiếu.

Các nhân viên hộ tống liên tục tát nước trong hai cái giếng bên cạnh thao trường lên bánh xe, một vài nhân viên hộ tống khác còn xách thùng nước đến cạnh các tấm ván gỗ và chiếu để thủy quân làm sạch rong biển.

Trên các tấm ván gỗ và chiếu ở phía tây cũng có hơn chục cái bàn xếp cạnh nhau, nhà bếp của nhân viên hộ tống vung dao lớn, cắt rong biển được thủy quân làm sạch thành từng ô vuông nhỏ bằng mấy viên mạt chược.

Toàn bộ thao trường tấp nập người qua kẻ lại, rộn ràng ngất trời.

Đường Tiểu Bắc đứng trên mép bục gỗ ở thao trường, nói gì đó với Trịnh Trì Viễn.

“Tướng công, chàng về rồi!” Đường Tiểu Bắc thấy Kim Phi đang đi tới, vội vàng bước lên vài bước đón tiếp, xác nhận xung quanh không có ai mới nhỏ giọng hỏi: “Sao rồi?”

“Rất thuận lợi.” Kim Phi kể lại những chuyện xảy ra sau khi gặp Hồng Đào Bình.

“Hồng công tử dứt khoát giao con dấu ra làm gì?” Đường Tiểu Bắc hơi ngạc nhiên.

“Hồng công tử là một người mộc mạc, không có tâm địa gian xảo, anh ta chỉ muốn đóng thuyền mà thôi.”

Kim Phi nói: “Muội không biết hồi nấy khi nói đến chuyện đóng thuyền, hai mắt anh ta sáng thế nào đâu, anh ta kéo ta lại nói ý tưởng của anh ta, suýt tí nữa ta đã không về được rồi.”

“Có nhiều người giỏi giả vờ lắm” Đường Tiểu Bắc hỏi: “Xưởng đóng thuyền này không chỉ tạo ra Trấn Viễn số 3, còn sản xuất ra rất nhiều ca-nô, sau này còn sản xuất ra thuyền lầu và thuyền bọc thép, nó có tâm quan trọng rất lớn, hay là, cứ để Hàn đại ca cho người đến giám sát?”

Kim Phi hiểu được mấy lời bóng gió này của Đường Tiểu Bắc.

Hồng Đào Bình là người phụ trách xưởng đóng thuyền, có thể anh ta có thiếu sót trong việc quản lý nhưng anh ta lại rất nghiêm túc trong việc đóng thuyền.

Anh ta đã giám sát việc xây dựng Trấn Viễn số 3, Hồng Đào Bình biết rất rõ bản vẽ ca-nô, thuyền lầu và thuyền bọc thép, kết cấu của xưởng đóng thuyền mới lẫn ròng rọc kéo tay.

Một khi Hồng Đào Bình phản bội, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn việc Ngụy Lão Tam phản bội lúc trước rất nhiều.

Mặc dù Kim Phi vẫn một lòng tin tưởng Hồng Đào Bình, nhưng y lại rất sợ mình nhìn lầm người.

Do đó y không phản đối đề nghị của Đường Tiểu Bắc, gật đầu nói: “Muội xem rồi sắp xếp đi.”

Nói xong chuyện của Hồng Đào Bình, Kim Phi lại hỏi: “Bên này của muội tiến triển sao rồi?”

“Cũng rất thuận lợi.”

Đường Tiểu Bắc nói to lên: “May có Trịnh tướng quân hỗ trợ, nếu không ta không có cách nào tìm được lượng rong biển lớn như vậy trong một thời gian ngắn được”

Vừa rồi khi Đường Tiểu Bắc đi tới đón Kim Phi, Trịnh Trì Viễn cũng biết bọn họ đang nói chuyện riêng nên biết điều không đi theo.

Hiện tại, khi nghe thấy Đường Tiểu Bắc chủ động nhắc đến mình, anh ta biết họ đã nói chuyện riêng xong, đi tới cười nói: “Phu nhân quá lời rồi, ngài với tiên sinh cũng làm vì người dân ở Đông Hải mà, dù công hay tư ta đều sẽ dùng hết sức phối hợp!

Tiên sinh, ngài xem xem nhiêu đây rong biển có đủ chưa, nếu không đủ ta lập tức cho người đi hái tiếp!”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2981


Chạng vạng, xe ngựa chở một đống thùng gỗ đi về phía lầu cháo.

Cướp biển hoành hành ngang ngược, đã từ rất lâu ngư dân không ra khơi đánh cá, rất nhiều ngư dân chỉ trông cậy vào bát cháo cứu đói hàng ngày.

Bên ngoài lều cháo, có rất nhiều ngư dân và người dân bình thường nghe được tin tức đến chen chúc nhau không còn chỗ trống.

Bởi vì cháo cứu đói là tính theo đầu người, không thể mang về, cho nên mọi người ai cũng mang cả gia đình đến.

Kim Phi nhìn thấy trên lưng rất nhiều ngư dân là người già và trẻ nhỏ.

“Bọn cướp biển chết tiệtỊ”

Đường Tiểu Bắc nói: “Tướng công, hay là chàng cung cấp cho thủy quân một ít ca nô, tiêu diệt hết đám cướp biển này đi!”

“Ta đã duyệt lệnh cho họ rồi!” Kim Phi gật đầu.

Lần trước đến Đông Hải, tình trạng cướp biển còn chưa nghiêm trọng đến mức này.

Nhưng từ cuối năm ngoái, số lượng cướp biển bắt đầu tăng đột biến.

Trịnh Trì Viễn từng bắt được một con thuyền của bọn cướp biển, nếu là bình thường, thì con thuyền kia chỉ có mấy chục người, nhưng Trịnh Trì Viễn lại phát hiện, chiến thuyền kia phỏng chừng có khoảng hơn hai trăm tên cướp biển nước X, trong khoang thuyền người chen người, trên boong tàu cũng có rất nhiều người.

Dựa theo lời khai của bọn cướp, thì mùa hè năm ngoái nước X gặp phải một cơn bão cực mạnh, sau đó có nơi khô hạn, có nơi lại bị ngập lụt, tới mùa đông thì lạnh lẽo không thể ra ngoài.

Tới cuối năm, họ không thể sống như thế được nữa, nên rất nhiều nơi đã bắt đầu tạo phản.

Vì muốn tránh xung đột, quan phủ địa phương đã âm thầm cấu kết cướp biển, tổ chức người dân đến cướp Đại Khang.

Từ lúc xuất phát ở nước X, chiếc thuyền này phòng chừng chứa hơn bốn trăm người, đứng đầy trên boong tàu, nhưng trên đường tới đây thì đã có rất nhiều người chết lạnh, chết đói.

Rất nhiều thuyền cướp biển là thuyền đánh cá được cải trang, cho nên những chiếc thuyền này không thể đi xa được.

Tuy mùa đông trên biển không khắc nghiệt như mùa hè, nhưng vẫn có bảy mươi phần trăm số thuyền chìm trên đường đi đến Đại Khang.

Bọn họ mạo hiểm sự sống của mình để vào đến Đại Khang, một khi họ lên bờ thì giống như đàn sói đói, nhìn thấy gì thì cướp cái đó, có thể nói, những nơi họ đi qua không còn một ngọn cỏ.

Ngoài ra, một số người dân ven bờ biển Đông Hải không sống nổi nữa thì cũng giả thành cướp biển, đi đến làng xa ở ngoài để cướp bóc.

Thậm chí có một vài ngư dân còn coi đây là nghề tay trái.

Trịnh Trì Viễn từng ngăn chặn một đội thuyền cướp biển, chúng là mấy chục ngư dân giả trang.

Lúc ấy bọn chúng đã cướp của một làng rồi, trong lúc cướp bóc có không ít người đã nói tiếng Đại Khang, vì để tránh bị phát hiện, bọn chúng còn tàn sát tất cả người dân trong làng, y như cướp biển thật sự.

Trong lòng Trịnh Trì Viễn, những kẻ như vậy càng đáng giận hơn cả cướp biển thật, cho nên anh ta ra lệnh tiêu diệt tất cả đội thuyền cướp biển kia.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2982


Đảo Mạo Lãng sẽ là mục tiêu đầu tiên của bọn họ.

Bình thường bố thí cháo thì sẽ kéo lương thực tới lều cháo rồi nấu luôn tại chỗ, nhưng hôm nay, cháo được nhân viên hộ tống nấu xong rồi chở đến, thời gian chậm hơn mọi ngày một chút.

Buổi chiều rất nhiều người dân được các bô lão trong tộc thông báo, họ bỏ hết việc đến đây xếp hàng, nhìn thấy cháo được chở đến thì lập tức chạy tới lầu cháo.

May mà Trịnh Trì Viễn đã đoán trước được, anh ta đã sắp xếp binh lính thủy quân đến đây giúp duy trì trật tự từ trước.

Dù vậy thì cũng suýt nữa không ngăn được những người dân đói khát.

Nhân viên hộ tống thấy thế thì vội vàng vây quanh xe ngựa chở cháo, họ sợ người dân sẽ cướp cháo.

Trịnh Trì Viễn thấy tình huống sắp ngoài kiểm soát thì vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ gõ vang chiêng đồng, tạm thời ngăn chặn người dân nhốn nháo, sau đó lệnh cho binh lính thủy quân giơ loa sắp kêu gọi người dân xếp hàng.

“Đừng chen nhau, hôm nay Quốc sư đại nhân và phu nhân Tiểu Bắc cùng nhau bố thí cháo, cam đoan mỗi người đều có, nếu có ai vẫn chen chúc không chịu xếp hàng, thì ông đây sẽ ghi tên kẻ đó vào, sau này đừng có nghĩ đến việc đến lều cháo lấy cháo nữa!”

Không thể không nói, thủy quân vẫn là người hiểu ngư dân nhất.

Nghe binh lính thét như thế, quả nhiên ngư dân sợ hãi, họ đều không chen chúc nữa, ngoan ngoãn xếp hàng theo sự sắp xếp của thủy quân.

Mãi cho đến lúc này, nhân viên hộ tống mới dám đặt thùng cháo đang trên xe ngựa xuống.

Lều cháo bố thí cháo như bình thường thì sẽ đều là gạo kê, trộn một chút cao lương, thi thoảng cũng thêm một chút lúa mạch vào.

Nhưng hôm nay, khi mở nắp thùng cháo, thì cháo bên trong là một loại cháo chưa từng nhìn thấy trước đó.

“Oa, cháo đặc ghê, trong cháo còn có miếng thịt cá... Ơ, kia là gạo phải không?”

Ngư dân đứng ở hàng đầu lập tức phát hiện ra cháo hôm nay khác với cháo mọi hôm.

Bình thường cháo được bố thí thì đều rất loãng, nhưng hôm nay cháo lại rất đặc, hơn nữa còn có lát cá, lại còn có màu trắng.

Nếu là ngư dân, thì thịt cá không có quá nhiều sức hấp dẫn với họ lắm, nhưng gạo ở Đại Khang còn chưa thông dụng, đối với họ thì đó chính là thức ăn cao cấp, khá hiếm lạ.

“Là gạo, trước kia cha ta và anh ta còn sống, ba người bọn ta bắt được một con cá lớn, bán được vài trăm văn tiền, sau khi trở về từ huyện phủ, cha ta mua một cân gạo, cháo được nấu từ gạo trông như thế này đấy!”

“Nghe nói gạo này đắt hơn gạo kê, cao lương, lúa mạch đấy!"

“Đúng thế, ông cậu nhà ta trồng lúa mà, thứ này không giống gạo kê, cao lương, lúa mạch, trồng cao lương thì chỉ cần rải mầm lên đất rồi chẳng cần quan tâm đến nó, nhưng trồng lúa thì phải ươm giống trước, sau đó lại nhổ mạ, rồi cắm từng gốc từng gốc xuống ruộng nước, sau khi trồng xong thì xát vỏ cũng rất phiền toái!”

“Chẳng trách sao gạo đắt như thế, hóa ra là tốn công như vậy!”

“Không ngờ ta có một ngày có thể ăn được cháo gạo.Ị”

“Quốc sư đại nhân và phu nhân Tiểu Bắc quá xa xỉ, họ còn dùng gạo để nấu cháo bố thí!”

“Hầy, ngươi chưa từng nghe đến nhật báo Kim Xuyên sao? Quốc sư đại nhân có thân phận ra sao, ngài ấy là nhân vật như thần tiên, ngài ấy đến Đông Hải bố thí cháo, không chuẩn bị cho tốt, thì sao có thể xứng với thân phận của ngài ấy được!”

“Haha, nghe ngươi nói thế, cháo ngày hôm nay hóa ra còn dính tiên khí cơ đấy!”

“Nhật báo Kim Xuyên nói Quốc sư đại nhân có tâm địa bồ tát, quả nhiên là thật, cháo hôm nay rất đặc, một bát cháo này có thể bằng ba bát bình thường.”

“Thứ đen đen bên trong cháo này là cái gì thế?”

“Không biết, nhưng quốc sư đại nhân chắc chắn không hại chúng ta, hẳn là rất ngonl”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2983


Lượng cháo mỗi ngày một người có thể nhận được là cố định, một muỗng lớn như vậy, ăn xong là sẽ hết sạch.

Thế nên sau khi Hải Ba Tử ăn cháo, cũng không nuốt ngay, mà ngậm trong miệng thưởng thức khoảng mười mấy giây mới nuốt.

Ngư dân phía sau thấy vậy, lại mồm năm miệng mười hỏi về mùi vị của loại cháo chưa từng thấy từ trước tới nay này.

"Đây là loại cháo ngon nhất mà đời này ta từng được ăn, còn ngon hơn cả bánh bao trước kia ta được ăn ở trấn!"

Hải Ba Tử l**m môi: "Vừa rồi thiếu chút nữa ta đã nuốt luôn đầu lưỡi của mình rồi!"

"Thật không vậy, ngon đến thế cơ à?" Có ngư dân cảm thấy lời của Hải Ba Tử quá phóng đại.

Cháo làm từ gạo cho dù có ngon cỡ nào, cũng không ngon đến mức như vậy chứ.

"Các ngươi phải tin, cháo này không chỉ thơm mà còn cực kì ngonl"

Hải Ba Tử nhớ lại mùi vị vừa rồi: "Các ngươi chờ lát nữa nếm thử thì biết!"

Nói xong hắn lại nhấp một ngụm cháo nhỏ, nhắm mắt lại thưởng thức.

Những ngư dân khác ở phía sau thấy vậy, trong lòng càng cồn cào hơn, càng tò mò với cháo mới hơn.

Cũng may tốc độ múc cháo của đầu bếp vô cùng chuyên nghiệp, không bao lâu sau bọn họ đã được nếm cháo mới.

Vừa rồi bọn họ đều cho rằng Hải Ba Tử nói quá, bây giờ ăn được cháo, mới biết mình sai rồi.

Cháo hôm nay hoàn toàn khác với cháo bình thường bọn họ ăn.

Không chỉ rất đặc mà còn có hương vị cực kì thơm ngon.

Còn thơm ngon hơn cả canh cá được nấu từ cá tươi vừa bắt.

Trong một lúc, trên khắp bãi đất trống đều là tiếng húp cháo xì xụp và lời khen ngợi.

"Không hổ là cháo làm từ gạo, cũng quá ngon rồi!"

"Không chỉ gạo, miếng cá này cũng ngon hơn miếng cá thường ngày chúng ta nấu!"

"Đúng vậy, năm ngoái nhà ta mua một tấm lưới mới, ngày nào cũng ăn cháo cá, nhưng cho tới nay chưa từng ăn được món cháo cá nào ngon như vậy!"

Ngư dân ở cạnh biển, cá chính là một trong những thức ăn hàng ngày của bọn họ.

Nhưng bởi vì bọn họ thiếu gia vị cần thiết, thậm chí ngay cả dầu để chiên cá cũng không có, chỉ có thể nấu không, thế nên phần lớn cháo cá ngư dân nấu đều có mùi tanh.

Để đề phòng việc ngư dân ăn cháo quá mau bị mắc xương cá, lần phát cháo này sử dụng miếng cá được cắt ra từ những con cá lớn, không chỉ khá ít xương cá mà mùi tanh cũng khá nhẹ.

Hơn nữa trước đó Nhuận Nương đã dùng rượu gia vị mà Kim Phi điều chế để ướp cá, nên về cơ bản không còn mùi tanh của thịt sống, lúc ăn chỉ còn lại mùi thơm.

"Các ngươi ăn cái này chưa?”

Một ngư dân múc một miếng tảo biển lên hỏi.

"Ăn rồi, dai dai, mềm mềm, ăn rất ngon"

Một ngư dân khác trả lời: "Ngươi biết đây là cái gì sao?"

"Không biết/' ngư dân vừa hỏi lắc đầu: "Chắc là món ăn nào đấy của bên Xuyên Thục."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2984


Lúc này nhóm người Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, Trịnh Trì Viễn cũng bưng bát ăn cháo.

"Chẳng trách ai cũng bảo nồi lớn nấu cháo nồi nhỏ nấu mì, cháo cá dùng nồi lớn để nấu thật sự ăn rất ngon."

Kim Phi buông muỗng xuống, gật đầu khen: "Tay nghề của Nhuận Nương cũng càng ngày càng giỏi hơn rồi!"

Cháo mà bọn họ ăn cũng được múc trong thùng đựng cháo, cũng được nấu bằng nồi lớn.

Bởi vì nồi quá lớn, cho dù có đốt băng lửa lớn, nấu một nồi cháo cũng cần hơn một giờ, thế nên gạo cũng chín rất kĩ, rất đặc.

"Là đương gia dạy giỏi, bằng không ta cũng chẳng biết nấu cháo cá thế nào."

Nhuận Nương được Kim Phi khen ngay trước mặt mọi người nên có chút ngượng ngùng.

"Sư phụ chỉ dẫn vào cửa, việc tu hành dựa vào cá nhân, đây là do nương tử nàng có năng lực."

Tâm trạng của Kim Phi đang không tệ, cười mà trêu.

Nhuận Nương nhẹ nhàng nhéo eo Kim Phi, xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng đầu lên rồi: "Đương gia, chàng chớ nói bậy, người khác cười đấy!"

"Nhuận Nương, lời này của tiên sinh cũng không phải là nói bậy!"

Khánh Mộ Lam buông cái bát không xuống, giơ ngón tay cái lên với Nhuận Nương: "Đây là cháo cá ngon nhất mà ta từng ăn, ngon gấp trăm lần so với cháo đầu bếp trong hoàng cung làm!"

"Mộ Lam, tỷ cũng đùa theo đương gia rồi!" Nhuận Nương liếc Khánh Mộ Lam.

"Phu nhân, ta không hề đùa giõn, " Trịnh Trì Viễn cũng khen ngợi: "Ta đã ở bờ biển nhiều năm như vậy, tuy không phải bữa nào cũng ăn cháo cá nhưng gần như ngày nào cũng ăn, hôm nay bát cháo cá này là bát ngon nhất ta từng ăn, nói ra không ngại phu nhân chê cười, vừa rồi ta đã ăn ba bát, còn len lén cho người gói một bát nhỏ, chuẩn bị mang về cho người nhà nếm thử!"

Đường Tiểu Bắc cũng tham gia góp vui: 'Nhuận Nương, cháo cá lần này muội nấu thật sự không tệ, muội nhìn dáng vẻ của dân chúng là biết."

Ngay cả Hồng Đào Bình đến sau cũng khen ngợi: "Trước đây ta cứ tưởng cỏ quấn chân chỉ có thể làm rau trộn hoặc là nấu canh, hóa ra nấu cháo cũng ngon như vậy, Nhuận Nương phu nhân, ngài thật lợi hại!"

Nhuận Nương rất ít khi được nhiều người khen ngợi như vậy, xấu hổ đến mức trốn sau lưng Kim Phi.

Lúc nhóm người mải nói chuyện phiếm, dân chúng cũng lần lượt ăn cháo xong rồi.

Có một trưởng lão trong tộc dắt vợ và hai cháu trai đi tới trước đài cao, quỳ xuống đất cùng với vợ và cháu, lạy Kim Phi trên đài cao.

"Đa tạ quốc sư đại nhân đã phát cháo!"

Mặc dù hôm nay đã bị Đường Tiểu Bắc khiển trách nặng nề, nhưng trưởng lão không thể không thừa nhận, cháo cá hôm nay ăn quả thực quá ngon.

Ngư dân bình thường không biết miếng thức ăn đen xì trong cháo là cái gì, nhưng buổi chiều ông ta đã ăn rau trộn tảo biển rồi nên nhận ra được, đây không phải là cỏ quấn chân Sao.

Nghĩ đến vô số tảo biển trên đảo Mạo Lãng, trưởng lão lập tức cảm thấy cuộc sống có triển vọng rồi.

Mặc dù âm mưu trước đó của bọn họ đã bị Đường Tiểu Bắc phát hiện, việc trộm cỏ quấn chân để làm giàu đã không thể thực hiện được, nhưng với nhiều cỏ quấn chân như vậy, người trong nhà và trong tộc của bọn họ rất có thể sẽ không phải chịu đói nữa.

"Đa tạ quốc sư đại nhân phát cháo!"

Hai đứa bé cũng vội vàng làm theo ông nội, cao giọng hô.

Người vợ không nói gì mà quỳ lạy Kim Phi.

Có người dẫn đầu, những dân chúng khác cũng nhanh chóng noi theo, quỳ lạy Kim Phi trên đài cao.

Trong một lúc, khắp đất trống trên bãi biển đều là dân chúng quỳ đầy trên đất.

Tiếng cảm ơn cũng vang bên tai không dứt. Mặc dù Kim Phi đã nhiều lần để Trần Văn Viễn tuyên truyền hủy bỏ lễ nghỉ quỳ lạy, nhưng nhiều người quỳ lạy cùng một lúc như vậy, y cũng không ngăn cản được.

Đến khi cảm xúc của ngư dân gần ổn định xong hết rồi, Kim Phi mới cho người gõ chiêng đồng.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2985


“Cổ họng ta không thoải mái lắm, cũng không muốn nói †o, ngài nói đi!”

Kim Phi chỉ vào cổ họng mình, giải thích.

Nhiều người như vậy, cho dù có dùng loa sắt cũng phải nói thật to, thì người ở phía sau mới nghe thấy.

Gần đây, Kim Phi thường xuyên thức khuya và làm thêm giờ, không muốn lãng phí giọng nói của mình nữa.

Hơn nữa y cũng không giỏi diễn đạt.

Trịnh Trì Viễn thấy Kim Phi không phải đang thăm dò mình, mà là thật sự không thoải mái, nên mới nhận lấy loa sắt bằng cả hai tay.

Anh ta hăng giọng, sau đó giơ loa sắt lên, nói về phía dưới: “Các vị, ta là Trịnh Trì Viễn thuộc đơn vị thủy quân!”

“Trịnh tướng quân!”

Đừng thấy Trịnh Trì Viễn là một kẻ láu lỉnh mà nhầm, mấy năm nay anh ta luôn dẫn thủy quân chống cự với đám cướp biển, nhân dân đều nhìn thấy.

Cộng thêm không ít ngư dân đã từng phục vụ ở trong thủy quân, nên ngay khi Trịnh Trì Viễn nói ra thân phận của anh ta, các ngư dân rối rít chào hỏi, tình cảnh vô cùng náo nhiệt.

Đây cũng là điều Trịnh Trì Viễn lo lắng nhất.

Nếu như Kim Phi không ở đây, ngư dân nhiệt tình như vậy, anh ta sẽ rất vui.

Nhưng bây giờ cấp trên ở đây, anh ta nào dám cướp sân khấu của lãnh đạo chứ.

Nghĩ đến đây, Trịnh Trì Viễn ra lệnh cho thủy quân gõ chiêng đồng, sau khi bầu không khí lắng xuống, Trịnh Trì Viễn chỉ vào Kim Phi giới thiệu: “Chắc hẳn mọi người đã nghe nói về quốc sư đại nhân rồi phải không? Đây chính là quốc sư đại nhân của Đại Khang chúng tai”

Mấy lần Kim Phi tới Đông Hải, vẫn luôn làm việc ở xưởng đóng thuyền, rất ít ra ngoài.

Người dân địa phương cũng ít khi nhìn thấy y.

Nhưng vì sự tồn tại của xưởng đóng thuyền, Cửu công chúa đã đặc biệt phái nhân viên hộ tống đến đánh chiếm huyện phủ của trấn Ngư Khê, còn phái nhân viên hộ tống đến trấn chỉnh lại binh phủ.

Cho nên các huyện thuộc địa bàn Xuyên Thục, mỗi ngày đều có người đưa thư đến.

Mặc dù các ngư dân chưa từng gặp Kim Phi, nhưng họ cũng không còn xa lạ với tên của y nữa.

Trịnh Trì Viễn vừa dứt lời, ngư dân bên dưới đều dồn sự chú ý về Kim Phi.

Cũng may bây giờ Kim Phi đã quá quen thuộc với cảm giác được chú ý này, nên y thoải mái thi lễ chào ngư dân đứng bên dưới.

“Oa, không ngờ quốc sư đại nhân trẻ như vậy!” “Đúng thế, nhìn còn trẻ hơn cả con trai ta nữa!”

“Trẻ tuổi như vậy, mà lại có thể đánh lui Đảng Hạng, Đông Man và Thổ Phiên, đạt được thành tựu vô song, không trách mọi người đều nói quốc sư đại nhân là thần tiên hạ phàm!”

Thấy Kim Phi thi lễ, không ít người dân đều cảm thấy ngơ ngác.

Rất nhiều ngư dân khi nhắc đến Kim Phi, đều kính trọng gọi y là lão quốc sư.

Ai ngờ lão quốc sư trong miệng bọn họ, lại là người trẻ tuổi như vậy?

Trịnh Trì Viễn đợi đến khi mọi người đã ổn định trật tự, tiếp tục giơ loa sắt: “Quốc sư đại nhân luôn quan tâm đến Đông Hải, không giấu gì mọi người, sau khi tiên hoàng băng hà, tất cả phiên vương đều hỗn chiến, không ai quản Đông Hải chúng †a, cũng chẳng ai hỏi thăm đến thủy quân, là quốc sư đại nhân đã cung cấp lương thực cho thủy quân, trang bị vũ khí mới cho chiến hạm chúng ta, yêu cầu thủy quân chúng ta dốc sức diệt trừ thổ phi!

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2986


“Ngu dốt, trước khi binh mã di chuyển thì lương thực phải đi trước, nếu không có lương thực, thì thủy quân ăn cái gì, chẳng lẽ để bụng đói đánh cướp biển sao? Nếu không có bạc, thủy quân dùng cái gì để nuôi gia đình?”

“Quốc sư đại nhân không chỉ cung cấp lương thực và quân lương, mà còn cung cấp vũ khí!”

“Vũ khí mà Trịnh tướng quân nói đến, chắc là máy bắn đá và nỏ hạng nặng trên thuyền phải không? Lần trước ta thấy thủy quân chiến đấu với cướp biển trên đảo Giao Vĩ, những vũ khí mới này thật sự rất lợi hại, một mũi tên có thể bắn thủng một lỗ lớn trên thuyền cướp biển!”

Ngư dân biết Kim Phi đã đánh lui Đông Man và Đảng Hạng ở phía Bắc, đánh lui Thổ Phiên ở Tây Xuyên, ngư dân rất thán phục trước chiến công của Kim Phi, nhưng cũng chỉ là thán phục mà thôi.

Bởi vì trấn Ngư Khê nằm ở phía Đông Nam của Đại Khang, bất kể là Đông Man hay Đảng Hạng, đều sẽ không đánh đến đây.

Chứ đừng nói đến Thổ Phiên.

Một nơi ở biển Đông Hải, một nơi ở phía Tây, nhiều ngư dân chỉ biết đến nơi này, sau khi nghe nhật báo Kim Xuyên.

Với các ngư dân mà nói, Đông Man, Đảng Hạng, Thổ Phiên đều chẳng có quan hệ gì với bọn họ cả, bọn họ chỉ quan tâm

đến vấn đề cướp biển.

Cho nên thiện cảm của ngư dân với thủy quân sẽ nhiều hơn với Kim Phi.

Bây giờ nghe Trịnh Trì Viễn nói vậy, các ngư dân mới biết sau Kim Phi và thủy quân còn có quan hệ như vậy.

Thiện cảm của họ với Kim Phi cũng tăng lên đáng kể.

Hồng Đào Bình đứng bên cạnh, nhìn Trịnh Trì Viễn như có điều gì suy nghĩ.

Trước kia anh ta chỉ tập trung vào việc đóng thuyền, nhưng sau khi trải qua chuyện kia, anh ta mới bắt đầu suy nghĩ, phải

nói và làm như thế nào.

Bây giờ coi như Trịnh Trì Viễn đang dạy cho anh ta một bài học.

Hóa ra nịnh hót còn có thể làm như vậy.

Nhìn vẻ mặt Kim Phi, Hồng Đào Bình biết Trịnh Trì Viễn đã nịnh bợ đúng chỗ rồi.

Nhưng Trịnh Trì Viễn còn chưa hài lòng, giơ loa sắt lên hỏi: “Cháo hôm nay có ngon không?”

“Ăn rất ngon!”

Câu trả lời của vô số ngư dân dưới đài đều xuất phát từ nội tâm.

“Vậy mọi người có biết cháo hôm nay có từ đâu không?” Trịnh Trì Viễn không đợi ngư dân trả lời, lập tức chỉ vào

Đường Tiểu Bắc giới thiệu: “Vị này chính là Tiểu Bắc phu nhân, cháo hôm nay chính là cô ấy sai người chuẩn bị!”

Đường Tiểu Bắc không ngờ Trịnh Trì Viễn sẽ đặt đề tài vào mình, nhưng dù sao cũng là tổng chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên, Đường Tiểu Bắc thoải mái bước ra cười, vẫy tay chào mọi người.

“Oa, Tiểu Bắc phu nhân thật xinh đẹpỊ”

“Không chỉ có dáng người đẹp, mà tấm lòng cũng đẹp nữa!”

“Tiểu Bắc phu nhân thiên tuế!”

Ngoại hình là công lý, câu nói này cũng thông dụng ở Đại Khang.

Thấy Đường Tiểu Bắc, ngư dân ở dưới đài còn hưng phấn hơn cả lúc nãy.

Trịnh Trì Viễn bảo binh lính gõ chiêng đồng nhiều lần, xung quanh mới dần yên tĩnh.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2987


Kim Phi đoán được có thể Trịnh Trì Viễn sẽ nhắc tới Nhuận Nương, cũng đoán được Nhuận Nương sẽ có phần không thích ứng kịp.

Nhưng y không ngờ tới phản ứng của Nhuận Nương lại lớn như vậy.

Mắt thấy Nhuận Nương sắp té xỉu, Kim Phi nhanh tay chuẩn bị tới đỡ cô ấy.

Nhưng Đường Tiểu Bắc đã nhanh hơn y một bước, cô ấy vừa đưa tay là nắm được Nhuận Nương.

Nhân cơ hội này, Đường Tiểu Bắc lén nhéo vào eo Nhuận Nương một cái.

Đây không phải là Đường Tiểu Bắc thừa nước đục thả câu bắt nạt Nhuận Nương, mà chỉ là muốn giúp Nhuận Nương mau mau bình tĩnh lại.

Nhuận Nương thấy đau, đầu óc quả nhiên tỉnh táo hơn một ít, dựa vào Đường Tiểu Bắc, nặn ra một nụ cười nhìn xuống dưới.

“Òa, vị phu nhân này cũng xinh đẹp như thế kia sao?”

“Không chỉ xinh đẹp, lại còn khéo léo như vậy, vợ ta cả đời nấu cháo cá cho ta ăn, nhưng đây là lần đầu tiên ta được ăn bát cháo cá ngon như vậy!”

“Trình tướng quân vừa nói cháo cá hôm nay là do vị phu nhân này làm phải không? Vậy không phải hôm nay chúng ta được ăn cháo do phu nhân của quốc sư nấu cho ư?”

“Quốc sư đại nhân thật là có phúc! Hai vị phu nhân người nào cũng xinh đẹp hiền hậu!”

“Ngươi không biết đúng không? Thật ra quốc sư đại nhân còn có một vị phu nhân nữa, đó chính là đương kim bệ hạ của chúng ta đói”

“Cái gì, bệ hạ cũng là phu nhân của quốc sư đại nhân? Sao có thể chứ?”

“Vừa nhìn là biết, ngươi không nghe đọc nhật báo Kim Xuyên kỹ đúng không, nhật báo Kim Xuyên chẳng nhắc qua mấy lần rồi còn gì!”

“Ngươi cho là ai cũng rảnh rỗi như ngươi à, buổi sáng ta còn phải ra khơi, đến lúc ta về, dưới bục cũng đầy ắp người rồi,

†a chỉ có nghe rõ được một hai câu thôi!”

“Chậc quốc sư đại nhân đáng sợ quá, đương kim bệ hạ của chúng ta còn là nữ đế đầu tiên trong lịch sử đấy!”

Người dân ở dưới bục thi nhau thảo luận chuyện liên quan đến Nhuận Nương và Kim Phi, trên bục, Kim Phi lại gân đỡ Nhuận Nương, nhỏ giọng hỏi: “Nàng không sao chứ?”

“Ta không sao!” Nhuận Nương khẽ lắc đầu.

Đến tận lúc này, mặt của Nhuận Nương vẫn cứ đỏ như gấc.

“Nhuận Nương phu nhân, xin lỗi, ta không biết là người khó chịu!”

Trình Trì Viễn thấy dáng vẻ này của cô ấy, vội vàng xin lỗi Nhuận Nương.

“Trịnh tướng quân cũng là có ý tốt, là ta không tiến bộ, quá quê mùa”

Nhuận Nương vội xua tay nói.

Hồng Đào Bình đứng bên cạnh, lòng lại càng khâm phục Trịnh Trì Viễn hơn một bậc.

Từ biểu cảm trên mặt Kim Phi, Nhuận Nương và những người khác có thể đoán được, bọn họ không tức giận.

Điều này nói rõ lần này Trịnh Trì Viễn lại nịnh đúng chỗ rồi. Trịnh Trì Viễn chỉ nói có mấy câu mà thôi, không chỉ nịnh bợ Kim Phi, mà còn nịnh đến cả Đường Tiểu Bắc và Nhuận Nương.

Hơn nữa lúc Trịnh Trì Viễn hô hào, biểu cảm trên mặt và động tác của anh ta vô cùng tự nhiên, cực kỳ thành công trong việc dẫn dắt người dân.

Năng lực này của anh ta, khiến cho Hồng Đào Bình tự xấu hổ không thôi!

Nhưng mà, Trịnh Trì Viễn vẫn chưa kết thúc chiêu trò của anh ta.

Đến khi ngư dân bình tĩnh lại,Trịnh Trì Viễn lại thổi kèn hô to: “Nếu mọi người cảm thấy cháo cá hôm nay ngon, vậy sau này mọi người có muốn ăn tiếp món cháo cá này không?”

“Có!"

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2988


“Vậy mọi người có biết loại rau màu đen kia là gì không?” Trịnh Trì Viễn tiếp tục hỏi.

“Không biết!”

Người dân dưới bục thi nhau lắc đầu, sau đó ai nấy cũng †ò mò nhìn Trịnh Trì Viễn.

Thật ra bọn họ cũng rất hiếu kỳ.

Bởi vì món kia ăn rất ngon, không ít ngư dân còn cảm thấy chưa thỏa, cũng rất muốn biết đó là cái gì.

Trịnh Trì Viễn không quan tâm đến khẩu vị của người dân nữa, anh ta tuyên bố: “Loại rau kia thật ra chính là loại cỏ quấn chân mà bình thường chúng ta rất ghét, nhưng bây giờ quốc sư đại nhân đã ban cho nó một cái tên mới là rong biển.....”

Trịnh Trì Viễn còn chưa nói hết, dưới bục lại vỡ òa.

“Gì cơ, cái thứ đen thùi lùi vừa nãy là cái loại cỏ quấn chân đấy á?”

“Quốc sư đại nhân đểu quá, dùng rong biển để nấu cháo cho chúng ta ăn!”

“Không phải vừa nãy ngươi còn khen ngon à?”

“Ta có biết nó là loại cỏ quấn chân đấy đâu, nếu ta mà

“Biết thì sao, nhịn à?”

“Ta thấy Lão Viên ngươi còn chưa biết mùi đói là gì đâu, rong biển thì sao nào, ăn được là được rồi còn gì?”

“Đúng vậy, nghe người chạy nạn từ Trung Nguyên nói, quê họ còn chẳng còn rễ cây mà ăn, chúng ta có rong biển để ăn là tốt lắm rồi!”

Chúng ngư dân vô cùng bất ngờ khi biết có rong biển trong cháo.

Có người vì vậy mà nổi giận, cảm thấy Kim Phi đang làm nhục bọn họ, cũng có người thì tự an ủi mình.

Trịnh Trì Viễn đều thấy hết phản ứng của bọn họ, anh ta cũng đã đoán được ngư dân sẽ có phản ứng như vậy.

Sau khi ra hiệu cho binh lính gõ kẻng, để ngư dân thôi ồn ào, sau đó Trịnh Trì Viễn vội vàng nói: “Mọi người cảm thấy rong biển không ăn được phải không? Chẳng lẽ mọi người không thấy, ban nãy quốc sư đại nhân còn có bọn ta và hai vị phu nhân của ngài cùng ăn à? Không sợ mọi người chê cười, vừa nãy ta ăn một mạch hết liền ba bát!”

“Ai biết cháo của các người ăn có giống của chúng ta hay không?”

Có ngư dân thì thầm ở bên dưới.

Mặc dù Trịnh Trì Viễn không nghe được bọn họ nói gì, nhưng anh ta có thể đoán được.

Thế là Trịnh Trì Viễn chỉ vào người đầu bếp đang phát cháo, hô: “Trong thùng của các ngươi còn cháo không?”

“Có!” Đầu bếp trả lời. “Mang thùng cháo tới đây!”

Trịnh Trì Viễn vẫy tay, đầu bếp vội vàng khiêng thùng cháo lên bục gõ.

Trong thùng cháo còn dư lại một ít cháo cá, Trịnh Trì Viễn ra hiệu cho đầu bếp mang mấy cái chén tới, múc số cháo còn lại vào chén.

Trịnh Trì Viễn xoay người nhìn Kim Phi, lòng đầy lo lắng.

Bầu không khí làm nền cho đến tận lúc này, chuyện anh ta ăn cháo trước mặt mọi người không chỉ không có tác dụng, mà lại còn kéo theo cả Kim Phi, Đường Tiểu Bắc và mấy người khác cũng phải ăn theo.

Nhưng cứ như vậy, không khác gì biểu diễn trước mặt mọi người, khiến Trịnh Trì Viễn lo lắng Kim Phi sẽ trách tội anh ta.

Anh ta đang lo lắng phải chọn từ nào cho thích hợp, thì thấy Kim Phi đã dẫn đầu đi đến cạnh chén cháo, bưng lên một chén cháo cá đầy ắp.

Sau đó là Đường Tiểu Bắc, Nhuận Nương, Khánh Mộ Lam, Hồng Đào Bình mỗi người bưng lấy một chén.

Dưới con mắt chăm chú của các ngư dân, họ ăn từng miếng từng miếng đến khi hết sạch.

Hồng Đào Bình ăn hết còn chưa cảm thấy bõ thèm, lại sai đầu bếp vác thùng cháo lại, mình thì vét một lượt quanh thùng cháo, ăn hết sạch trong vòng một nốt nhạc.

Nếu như nói ngư dân vừa nãy nghỉ ngờ Kim Phi cho bọn họ ăn cháo khác với cháo mà y ăn thì cháo bây giờ mà Hồng Đào Bình ăn, chính là số cháo ban nãy còn sót lại, điều này đã loại bỏ hoàn toàn nỗi băn khoăn của họ.

Những ngư dân vừa rồi nghi ngờ Kim Phi, cũng xấu hổ cúi đầu xuống.

“Vừa nấy ta còn cho rằng cái thứ rau màu đen kia là thức ăn từ bên Xuyên Thục vận chuyển tới, không ngờ rằng đó lại là rong biển của Đông Hải chúng tai”

“Hóa ra rong biển nấu cùng cháo lại ngon như vậy!”

“Thật không biết phu nhân của quốc sư phát hiện rong biển có thể ăn kiểu gì!”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2989


Một câu nói làm bừng tỉnh người trong mộng!

Các ngư dân vừa rồi đều cảm khái cỏ quấn chân có thể ăn, còn chưa kịp suy nghĩ về vấn đề vớt lên.

Bây giờ được Trịnh Trì Viễn nhắc nhở, các ngư dân mới như vừa tỉnh lại từ trong mộng, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

Đúng vậy, cỏ quấn chân đầy ngập trong biển rồi, nếu như sớm biết thứ này có thể ăn, sao bọn họ có thể đói bụng chứ?

Lúc này, trong mắt không ít ngư dân đều dâng lên ngọn lửa hi vọng.

Thế nhưng sau đó có người ý thức được một vấn đề, mở miệng hỏi: "Thế nhưng hải tặc thì phải làm sao đây Trịnh tướng quân?"

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh dội vào trong lòng ngư dân.

Vừa rồi bọn họ đã quên hải tặc!

Nếu không phải hải tặc ầm ï quá hung ác, bọn họ còn phải đói bụng sao?

Nơi nhiều rong biển nhất là đảo Mạo Lãng, nơi đó có tiếng là ổ hải tặc, bọn họ qua đó không phải tự tìm đường chết sao?

Cho dù không đi đảo Mạo Lãng, hái ở gần bờ Đông Hải, chỉ sợ cũng không an toàn.

Gần đây hải tặc thực sự quá hung hăng ngang ngược, mà thời đại này không có vệ tinh, rađa, cũng không có công cụ truyền tin tức thời, đường ven biển Đông Hải dài như vậy, dù thủy quân tuần tra trên biển không ngừng, cũng không thể bắt được tất cả hải tặc.

"Chuyện rong biển có thể ăn được là do quốc sư đại nhân phát hiện, và biển hái rong biển cũng là đề nghị của quốc sư đại nhân, vấn đề mà các ngươi có thể nghĩ đến, mọi người cảm thấy với sự cơ trí của quốc sư đại nhân, y sẽ không nghĩ tới chuyện đó sao?”

Trịnh Trì Viễn cao giọng nói: "Để giải quyết nỗi lo của mọi người, quốc sư đại nhân quyết định điều động ca-nô và khinh khí cầu đi tiêu diệt hải tặc trên đảo Mạo Lãng, sau khi giải quyết xong hải tặc, mọi người có thể yên tâm đi tới đảo Mạo Lãng hái rong biển!

Vì để bảo vệ mọi người an toàn, quốc sư đại nhân sẽ sắp xếp hai đội ca-nô, phối hợp với thủy quân cùng tạo thành đội tuần tra phản xạ nhanh chóng, không ngừng đi thuyền trên đường hàng hải giữa đảo Mạo Lãng và bến tàu bất kể ngày đêm, cam đoan mọi người an toàn!"

Vừa mới nói xong, bàn bên cạnh phía dưới lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm và tiếng hoan hô!

"Quốc sư đại nhân vạn tuết" "Quốc sư đại nhân vạn tuết"

Ca-nô thường xuyên đến Đông Hải đưa tin, đưa báo chí, lúc đi thành Du Quan cũng sẽ đi qua Đông Hải, ngư dân đã sớm được chứng kiến tốc độ của ca-nô.

Ca-nô gặp phải hải tặc trên biển, cũng sẽ tiện tay giải quyết.

Cho nên cũng có không ít ngư dân từng thấy ca-nô công kích hải tặc.

Thuyền hải tặc ở trước mặt ca-nô, quả thực không chịu nổi một đòn!

Nghe Trịnh Trì Viễn nói Kim Phi sẽ sắp xếp ca-nô bảo vệ bọn họ, tảng đá trong lòng ngư dân lập tức rơi xuống đất!

Trên bàn, Đường Tiểu Bắc khẽ nhíu mày.

Đi tới đảo Mạo Lãng vây quét hải tặc xem như cơ mật quân sự, thế nhưng Trịnh Trì Viễn cứ thế nói ra trước mặt mọi người.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2990


Một đội ngũ muốn đi được xa, rất cần loại bỏ con sâu làm rầu nồi canh.

Nhưng gián điệp đều ẩn giấu tương đối sâu, muốn tìm ra bọn họ cũng không dễ dàng.

Lần này quả thật là một cơ hội. Gián điệp biết được tin tức, chắc chắn sẽ nghĩ cách đi thông báo cho hải tặc, lúc này chỉ cần ai dám mạo hiểm ra biển, hầu như có thể xác nhận ai là gián điệp.

Trịnh Trì Viễn chờ các ngư dân phát tiết gần hết sự hưng phấn, lại giơ tay lên một lần nữa.

Ngư dân rất ăn ý mà yên tĩnh lại. "Mọi người hẳn cũng biết, mặc dù đảo Mạo Lãng có nhiều rong biển, nhưng cũng không phải vô cùng vô tận, hái hết sẽ không còn..."

Trịnh Trì Viễn vừa mở miệng, sắc mặt ngư dân phía dưới hoàn toàn thay đổi.

Đúng vậy, mặc dù đảo Mạo Lãng có nhiều cỏ quấn chân, nhưng cũng nhiều ngư dân, sẽ có một ngày hái hết rong biển.

Đến lúc đó bọn họ phải làm sao bây giờ, lại phải chịu đói bụng sao?

Vẻ mặt tất cả ngư dân đều trầm trọng nhìn về phía Trịnh Trì Viễn, chờ đợi câu sau của anh ta.

"Vì để mọi người có một con đường sống lâu dài ổn định, quốc sư đại nhân quyết định thành lập Cục quản lý hàng hải, chuyên môn quản lý các chuyện có liên quan đến hàng hải!"

Mỗi câu Trịnh Trì Viễn vừa nói ra, sắc mặt ngư dân phía dưới lại thay đổi.

Triều đình muốn thu sưu cao thuế nặng, đồng thời cũng phải nghĩ ra lý do, theo ngư dân thấy, cái gọi là Cục quản lý hàng hải, chính là Kim Phi nghĩ ra để lấy cớ thu sưu cao thuế nặng!

“Khó trách quốc sư đại nhân lại nghiên cứu rong biển, rồi phái ca-nô tiêu diệt hải tặc, thì ra đợi chúng ta ở chỗ này!"

"Đúng vậy, trước kia mặc kệ chúng ta, hiện giờ phát hiện cỏ quấn chân có thể ăn, lập tức thành lập một cục quản lý hàng hải đến quản chúng tai"

"Làm quan quả nhiên không có ai tốt, đều hận không thể đập nát xương cốt của dân chúng chúng ta, cốt tủy cũng muốn hút!"

"Các ngươi nhỏ giọng một chút đi, muốn chết à?"

Không ít ngư dân đều nhỏ giọng thầm thì, biểu đạt bất mãn trong lòng.

Ngay cả Đường Tiểu Bắc và Hồng Đào Bình cũng kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Kim Phi.

Không phải muốn thành lập đội đánh bắt sao, tại sao lại biến thành cục quản lý hàng hải rồi?

Kim Phi nhìn thấy ánh mắt hỏi thăm của Đường Tiểu Bắc, vừa cười vừa nói: "Quay về rồi nói!"

Đường Tiểu Bắc chỉ có thể đè xuống sự tò mò trong lòng, tiếp tục xem Trịnh Trì Viễn trên sân.

Trước khi Trịnh Trì Viễn tuyên bố tin tức này, đã sớm đoán được ngư dân sẽ nghĩ như thế nào.

Sau khi ngư dân yên tĩnh lại, tiếp tục nói: "Ta biết mọi người đang lo lắng cái gì, Trịnh Trì Viễn ta có thể dùng tính mạng người nhà để cam đoan với các ngươi, lo lắng của các ngươi là dư thừa!"

"Quốc sư đại nhân thành lập cục quản lý hàng hải, không phải vì để móc chút lợi lộc từ trong tay mọi người, mà thật sự vì phục vụ cho ngư dân, vì để cho mọi người có cách kiếm cơm trong thời gian dài!"

Trịnh Trì Viễn nói: "Hơn nữa, trong thiên hạ, đều là đất của vua, đất ở xung quanh, hẳn là vương thần, Đông Hải cũng là một phần lãnh thổ của Đại Khang, quốc sư đại nhân chi viện lương thảo quân lương vũ khí cho thủy quân chúng ta, để chúng ta bảo về các ngươi!

Khi chúng ta không đủ lực, không thể xua đuổi tất cả hải tặc, lại lo lắng mọi người chết đói, dưới tình huống Xuyên Thục và Giang Nam khó khăn như vậy, còn vận chuyển lương thực từ ngàn dặm xa xôi tới các nơi, phát cháo cho mọi người! Chẳng lẽ mọi người không nên tiếp nhận quản lý của triều đình sao?"

Nghe Trịnh Trì Viễn nói như vậy, ngư dân vừa phàn nàn có không ít người đều cúi đầu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2991


"Không cần nộp một phần nào sao?"

Ngư dân phía dưới đều sửng sốt.

Vậy Kim Phi làm nhiều chuyện như vậy để mưu đồ thứ gì? "Đúng vậy, không cần giao nộp một phần nào!"

Trịnh Trì Viễn nói: 'Mọi người hẳn đã nghe qua trên nhật báo Kim Xuyên, quốc sư đại nhân đã nhiều lần khuyên can bệ hạ, nói dân chúng chúng ta là nước, bệ hạ là thuyền, khuyên bảo bệ hạ nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền.

Quốc sư đại nhân không giống những người quyền quý khác, hai năm trước y cũng là dân chúng, y biết sự cực khổ của dân chúng chúng ta, cho nên quốc sư đại nhân thật sự suy nghĩ cho dân chúng chúng ta, chẳng lẽ mọi người vẫn luôn không cảm nhận thấy sao?

Không nói đến những cái khác, từ khi quốc sư đại nhân tiếp quản nơi này của chúng ta, thuế má nhiều lên hay ít đi, chẳng lẽ mọi người không rõ sao?"

Các ngư dân nghe xong, lại trầm mặc một lần nữa.

Trước đó có đầy các hạng mục sưu cao thuế nặng, xuống biển đánh cá cần nộp thuế, đánh cá trở về, đi từ bến tàu phải nộp thuế, bán cá cần nộp thuế, ngay cả sửa thuyền sửa lưới đánh cá cũng phải nộp thuế.

Nhưng từ khi nhân viên hộ tống quản lý huyện phủ, đã hủy bỏ tất cả các loại sưu cao thuế nặng, mọi người chỉ cần nộp thuế khi bán cá, giao cá là được rồi.

Nếu không đánh bắt được cá, hoặc bán cá ở nơi khác, vậy cũng không cần nộp thuế cá.

Đương nhiên, lén bán cá ở nơi khác là phạm pháp, chỉ là Đại Cường cũng biết sự khó khăn của ngư dân, cho nên dặn dò nhân viên hộ tống và quan phủ ở đó tạm thời nhắm một mắt, mở một mắt, chờ ngư dân qua thời kỳ khó khăn rồi nói.

Nếu không phải đột nhiên hải tặc ầm ï quá hung ác, cuộc sống của ngư dân chắc chắn sẽ tốt hơn trước kia nhiều lắm.

Nghĩ tới đây, không ít ngư dân lại bắt đầu ngại ngùng, hỏi: "Trịnh tướng quân, quốc sư đại nhân thành lập cục quản lý hàng hải, không phải là vì thu thuế, vậy là vì cái gì?"

"Không phải ta vừa nói hai lần rồi sao?" Trịnh Trì Viễn nói: "Cục quản lý hàng hải phục vụ cho ngư dân chúng ta, quốc sư đại nhân muốn tìm một phương pháp cho ngư dân chúng ta có thể sinh sống lâu dài!"

"Cách gì?" Có ngư dân hỏi.

"Đầu tiên, tiên sinh sẽ thành lập một bộ nuôi trồng dưới cục quản lý hàng hải, dạy mọi người trồng rong biển trong biển như thế nào, cũng giống như trồng hoa màu thôi, liên tục không ngừng sản xuất rong biển!”

Trịnh Trì Viễn nói: 'Mà vườn gieo trồng rong biển sẽ không cách bờ biển quá xa, những thím dì cô nương không thể ra biển đều có thể đi trồng rong biển, cũng có thể nuôi sống người nhài"

"Cái này tốt, cái này tốt" Không ít ngư dân lập tức võ tay.

Có không ít dân chúng Trung Nguyên ghen tị với ngư dân có thể ra biển đánh cá, chỉ cần một chiếc thuyền, một tấm lưới, là có thể nuôi sống cả nhà, ngay cả hạt giống cũng không cần.

Nhưng bọn họ không biết, ngư dân đánh cá dựa vào vận may, có đôi khi bận rộn một ngày, mệt muốn sống muốn chết, lại không bắt được một con cá nào.

Nếu làm hỏng cả thuyền đánh cá, lưới đánh cá, vậy thì càng xui xẻo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2992


"Mọi người đừng vội mừng, có câu điều xấu cần phải nói trước!"

Trịnh Trì Viễn nói: "Trước đó ta đã nói rồi, Đông Hải cũng là đất đai của Đại Khang, hẳn nên chịu sự quản lý của triều đình, cho nên muốn trồng rong biển, nhất định phải tới cục quản lý hàng hải xin nhận thầu ruộng biển, giao nộp phí nhận thầu mới được!

Đương nhiên, cục quản lý hàng hải không thu không phí nhận thầu của mọi người, quốc sư đại nhân sẽ bồi dưỡng một tiểu đội hàng hải chuyên nghiệp, chỉ đạo mọi người trồng rong biển như thế nào, thủy quân chúng ta cũng sẽ thành lập một hạm đội, chuyên môn đóng quân ở gần ruộng biển, bảo vệ ruộng biển an toàn!

Mà quốc sư đại nhân đã dặn dò, xét thấy tình huống của mọi người bây giờ khó khăn, phí nhận thầu quý đầu tiên có thể đợi đến khi thu hoạch rong biển rồi giao!"

Lúc đầu Kim Phi cho rằng nếu muốn thu phí nhận thầu, ngư dân sẽ bài xích, không ngờ Trịnh Trì Viễn vừa mới nói xong, phía dưới đã vang lên một loạt tiếng khen.

"Trịnh đại nhân, thu nhận thầu phí là chuyện nên làm, nếu không ai cũng đến chiếm ruộng biển, không phải sẽ lộn xộn sao?"

“Trịnh đại nhân, cục quản lý hàng hải ở đâu thế, làm sao để báo danh?"

Một số ngư dân không kìm nén được, bắt đầu hỏi thăm quá trình nhận thầu.

"Mọi người đừng vội, chờ ta nói hết lời đã!"

Trịnh Trì Viễn phất phất tay, tiếp tục nói: "Cục quản lý hàng hải không chỉ thành lập bộ nuôi trồng, mà sẽ còn thành lập một đội đánh bắt, nhà ai có thuyền đánh cá, có thể báo danh tham gial

Nhiệm vụ chủ yếu của đội đánh bắt là cùng đi tới đảo Mạo Lãng hái rong biển, đồng thời dùng thuyền chở về, sau khi hái xong rong biển ở đảo Mạo Lãng, quốc sư đại nhân sẽ lại phái ca-nô bảo vệ đội đánh bắt, đi xa biển đánh cá trong mùa đánh cái"

"Trong nhà của ta có thuyền đánh cá, ta báo danhl" "Ta cũng báo danh!"

Dưới bàn bên cạnh lập tức có dân chúng không ngừng giơ cánh tay lên, muốn báo danh tham gia đội đánh bắt.

Mặc dù trồng rong biển rất hấp dẫn người, nhưng cần quản lý trong thời gian rất lâu, chờ đợi rong biển trưởng thành, mà loại chuyện này cũng không có tiền lệ trước đây, trong lòng các ngư dân cũng không yên lòng.

Dù bây giờ Kim Phi nói tốt, lỡ đâu đến lúc trồng thất bại, bọn họ còn có thể đi tìm Kim Phi lý luận sao?

Ở đây gần như đều là ngư dân, trong lòng bọn họ, nếu như có thể dựa vào đánh cá kiếm cơm, đương nhiên đáng tin cậy hơn.

Một mùa đánh cá mới sắp đến, đối với ngư dân mà nói, mùa đánh cá chính là thời kỳ bọn họ bội thu, chỉ tiếc vị trí nùa đánh cá đi qua cách bờ biển khá xa, lại có hải tặc uy h**p, bọn họ không dám đi.

Hiện giờ Trịnh Trì Viễn đồng ý cho ca-nô của nhân viên hộ tống và thủy quân sẽ bảo vệ bọn họ đi nơi biển xa, không ít ngư dân không khỏi động lòng.

"Cục quản lý hàng hải hiện giờ còn đang giai đoạn chuẩn bị, sau khi thành lập sẽ thông báo cho mọi người, trước tiên mọi người có thể về suy tính một chút, có muốn nhận thầu ruộng biển hay không nhận, muốn tham gia đội đánh bắt hay không!"

Trịnh Trì Viễn nói: 'Quốc sư đại nhân còn nói, trước khi cục quản lý hàng hải được thành lập, mỗi sáng sớm và chạng vạng tối cũng sẽ phát cháo ở đây, mà tất cả đều là cháo cá như hôm nay, sẽ không để mọi người đói bụng!"

"Quốc sư đại nhân vạn tuế!"

"Quốc sư đại nhân vạn tuế!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2993


“Hồng công tử, ta tính toán hết cả rồi”.

Kim Phi cười giải thích: “Thật ra nguyên liệu chính của món cháo cá phi lê hôm nay là rong biển và phi lê cá, cũng không dùng nhiều gạo”.

Hồng Đào Bình sửng sốt, sau đó lắc đầu cười gượng.

Cháo cá phi lê hôm nay quả thật rất ngon, khiến anh ta vô thức nghĩ đây là thứ gì quý giá lắm.

Bây giờ nghĩ lại nguyên liệu chính của món này quả thật rất phổ biến ở Đông Hải.

Nói cách khác Kim Phi chỉ cần vận chuyển một ít gạo từ Giang Nam đến là có thể nấu được món cháo cá phi lê.

Nguyên liệu có thể tiết kiệm hơn món cháo bố thí trước. “Nếu tiên sinh đã suy xét xong rồi thì ta cũng yên tâm”.

Hồng Đào Bình nói: “Nếu không còn chuyện gì khác thì ta về trước”.

Nếu không phải anh ta giao chuyện bố thí cháo cho Hồng Nhị thì bây giờ anh ta đã là một trong những nhân vật chính trong việc bố thí cháo lần này, nhưng hiện tại Hồng Đào Bình cảm thấy đứng ở đây hơi dư thừa.

Kim Phi cũng cảm thấy Hồng Đào Bình hơi khó chịu bèn gật đầu đồng ý để anh ta về trước.

Nhưng Hồng Đào Bình lại phát hiện trên bục bị ngư dân của bộ nuôi trồng và đội đánh bắt vây quanh, anh ta có muốn đi cũng không thể đi được.

Trịnh Trì Viễn không còn cách nào khác, cũng không thể động tay động chân với ngư dân, thế là đành phải vừa bảo các binh lính thủy quân duy trì trật tự, vừa nói để xoa dịu ngư dân.

Nhưng liên quan đến tương lai của mình, các ngư dân không phối hợp như vừa rồi nữa, nhốn nháo hỏi vấn đề mình quan tâm.

Trịnh Trì Viễn sợ tình hình vượt quá tầm kiểm soát, đe dọa đến sự an toàn của Kim Phi nên định sắp xếp binh lính thủy quân ép buộc đuổi ngư dân đi nhưng bị Kim Phi ngăn lại.

Kim Phi kéo Trịnh Trì Viễn sang một bên, nói kế hoạch của mình.

Trịnh Trì Viễn vừa nghe vừa gật đầu.

Một lúc sau Trịnh Trì Viễn nói các binh lính gõ vang chiêng đồng.

Mấy cái chiêng đồng vang lên cùng lúc, cuối cùng cũng trấn áp được các ngư dân đang làm loạn.

“Mọi người đừng vội, ai muốn nuôi rong biển hoặc nhà nào có thuyền đánh cá thì về gặp các tộc trưởng của mỗi thôn để đăng ký trước”.

Trịnh Trì Viễn giơ loa lên nói: “Tàu đánh cá dù lớn đến đâu, có thể đến đảo Mạo Lãng hay không thì cũng phải đăng ký rõ ràng, tàu đánh cá có vấn đề cũng đừng giấu, kẻo bị lật úp hoặc bị đắm tàu trên biển, được một mất mười đấy.

Báo cáo lên trên, Quốc sư đại nhân sẽ yêu cầu xưởng đóng tàu sửa chữa trước giúp các ngươi, sau khi kiếm được tiền thì sẽ trả lại tiền sửa tàu cho xưởng đóng tàu.

Bây giờ mọi người giải tán trước đi, Quốc sư đại nhân còn phải về chuẩn bị cho Cục quản lý hàng hải, các ngươi cản trở ở đây cũng vô ích, còn làm trì hoãn việc làm ăn của Quốc sư đại nhân”.

“Cảm ơn Quốc sư đại nhân”.

“Quốc sư đại nhân vạn tuế”.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2994


Thế là y có ý nghĩ thành lập bộ phận quản lý hàng hải.

Tiếc là đời trước y không quen với việc quản lý hàng hải, mãi đến khi bước vào lầu cháo, thật ra Kim Phi cũng chưa nghĩ xong phương án cụ thể.

Nhưng ngư dân đã tụ tập lại đây, đây là cơ hội tốt để tuyên bố, vì vậy Kim Phi đã đến gặp Trịnh Trì Viễn để bàn bạc đơn giản trước khi bố thí cháo, sau đó mới xem như chính thức giải quyết được chuyện này.

Hiện tại Cục Quản lý hàng hải chỉ có hai bộ phận là Bộ nuôi trồng và Đội đánh bắt, giải quyết những vấn đề trước mắt này trước, còn các bộ phận khác, sau này sẽ bổ sung theo tình hình.

“Quyết định thành lập một bộ phận chỉ trong thời gian ngắn như vậy có phải quá qua loa rồi không?”, Đường Tiểu Bắc nhíu mày.

Thông thường triều đình muốn lập ra một bộ phận thì phải trải qua thời gian dài tranh luận, sau khi xác nhận sự cần thiết của việc thành lập này, còn phải hoàn thành trước những công việc cụ thể mà bộ phận đó chịu trách nhiệm, hoàn thiện các chế độ quy định liên quan, sau đó mới bước vào giai đoạn chuẩn bị.

Từ lúc Kim Phi có ý nghĩ này đến lúc đưa ra quyết định chỉ mất chưa đến một ngày.

Hơn nữa ngành đóng tàu, dệt lưới, kho bãi, vận tải và các ngành liên quan khác của Đại Khang rất lạc hậu khiến sản lượng đánh bắt của ngư dân không cao, miễn cưỡng nuôi sống gia đình, càng không có khả năng đưa cá biển vào đất liền.

Điều này khiến cảm giác tồn tại của ngư dân Đại Khang rất thấp, mặc dù bây giờ biết rằng đảo Mạo Lãng có rất nhiều rong biển, nhưng Đường Tiểu Bắc vẫn cảm thấy không cần thiết phải thành lập một bộ phận mới dành riêng cho ngư dân.

Thậm chí cô ấy còn nghĩ quyết định này của Kim Phi chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi.

“Tiểu Bắc, đừng xem thường đại dương”.

Kim Phi nói: “Sự rộng lớn của đại dương hơn hẳn những gì chúng ta nghĩ, sản vật phong phú hơn chúng ta nghĩ đấy.

Có thể nói đại dương là kho báu vô tận nên việc phát triển đại dương là rất cần thiết, đồng thời đó cũng là con đường mà Đại Khang phải đi nếu muốn trở nên hùng mạnh”.

Đường Tiểu Bắc vẫn còn nghỉ ngờ, nhưng xét thấy kiến thức của Kim Phi hơn hẳn mình, hơn nữa sự thật cũng chứng minh sự kiên trì của Kim Phi lần nào cũng đúng, cuối cùng Đường Tiểu Bắc cũng không còn nghi ngờ nữa, không nói thêm gì nữa.

Trở lại xưởng đóng thuyền, Kim Phi dẫn Trịnh Trì Viễn và Hồng Đào Bình đến phòng sách để bàn về những vấn đề liên quan đến việc chuẩn bị của Cục Quản lý Hàng hải.

Trong kế hoạch của Kim Phi, thương hội Kim Xuyên cũng vô cùng quan trọng, Đường Tiểu Bắc là người phụ trách thương hội Kim Xuyên nên cũng tham gia vào cuộc họp lần này.

Nhưng Đường Tiểu Bắc lại gọi Đại Cường đến trước cửa phòng sách trước khi cuộc họp bắt đầu.

“Các ngươi sắp xếp mấy quan văn thư đến chỗ trưởng lão để giúp họ đăng ký thuyền đánh cá và những người đăng ký trông rong biển, sau đó sắp xếp hai nhân viên hộ tống cho mỗi trưởng lão để bảo vệ an toàn cho họ”.

Đường Tiểu Bắc dặn dò.

“Phu nhân, các trưởng lão không biết nhiều chữ cho lắm, sắp xếp quan thư văn cũng được, nhưng có cần bố trí nhân viên hộ tống đi bảo vệ họ không?”

Đại Cường nói: “Trong nhà họ đều rất nghèo, ai còn có thể đi cướp tài sản của họ chứ?”

Bây giờ nhân viên hộ tống không chỉ cần tăng cường an ninh tuần tra của xưởng đóng thuyền mà còn phân công vài người lên ca-nô, đi theo thủy quân để trấn áp thổ phỉ, nhân lực vốn đã có phần thiếu hụt, quả thật rất khó để phân bổ thêm nhân lực đi bảo vệ các trưởng lão.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2995


“Nhân lực không đủ...”

Đường Tiểu Bắc suy ngẫm một lúc rồi nói: “Thế này nhé, an ninh xung quanh sân nhà chúng ta sẽ giao cho Thiết Chùy, ngươi có thể đi tìm Phi Phi và thương lượng với cô ấy để cô ấy phụ trách một số nhiệm vụ tuần tra”.

Để bảo đảm an toàn của Kim Phi, lần này Tả Phi Phi đã phái không ít công nhân nữ.

Họ không chỉ trung thành tuyệt đối với Kim Phi, hơn nữa trước đó còn trải qua những trận chiến đẫm máu ở thành Du Quan và Hi Châu, được xưng cựu binh, để họ bảo vệ an toàn cho Kim Phi còn đáng tin cậy hơn những nhân viên hộ tống do Đại Cường chỉ huy.

Thật ra Đại Cường vẫn luôn nghĩ đến các công nhân nữ, nhưng Tả Phi Phi có thân phận đặc biệt, anh ta lo Kim Phi sẽ giữ công nhân nữ lại vì có sắp xếp khác, cho nên anh ta cũng không dám nhắc tới.

Bây giờ Đường Tiểu Bắc chủ động bảo anh ta đi tìm Tả Phi Phi, Đại Cường cực kỳ mừng rỡ, lập tức đồng ý, xoay người đi tìm Tả Phi Phi.

Mặc dù tính cách Đại Cường khá ngay thẳng nhưng làm việc vẫn rất có hiệu quả, trước khi cuộc họp bắt đầu, anh ta đã bàn xong với Tả Phi Phi, hơn nữa còn sắp xếp việc bàn giao cho trợ thủ của mình.

Thật ra cuộc họp này rất đơn giản, đầu tiên Kim Phi sẽ giải thích cho mọi người về tâm quan trọng của đại dương và sự cần thiết của việc thành lập Cục Quản lý hàng hải một cách có hệ thống, sau đó nhìn Tả Phi Phi.

“Sau khi ngư dân vận chuyển rong biển về, phải nhanh chóng phơi khô để tránh bị hỏng. Phi Phi, nàng có kinh nghiệm quản lý nhà máy nên chuyện này ta giao cho nàng phụ trách”.

Tả Phi Phi được Cửu công chúa ban hôn với tư cách là quan chỉ huy binh lính nữ của núi Thiết Quán.

Thế nên ở các trường hợp công khai, Tả Phi Phi gặp Kim Phi đều tự coi mình là cấp dưới.

Mặc dù lúc này mọi người trong phòng sách đều biết thân phận của cô ấy, nhưng Tả Phi Phi vẫn đứng thẳng như một vị tướng lĩnh bình thường, cúi chào Kim Phi, lớn tiếng nói: “Vâng! Ta đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ”.

Kim Phi là một chưởng quầy rảnh tay, lúc đầu khi núi Thiết Quán đang xây dựng nhà máy, Kim Phi chỉ giao công thức của xà phòng thơm cho cô ấy, lại bảo nhân viên hộ tống bảo vệ núi Thiết Quán rồi không quản nữa.

Có thể nói nhà máy xà phòng thơm núi Thiết Quán là do một tay Tả Phi Phi xây dựng.

Về phương diện này, cô ấy quả thật là người có kinh nghiệm nhất trong số những người ở đây.

Sau đó làng Tây Hà xây dựng xưởng muối, xưởng vôi, xưởng xi măng, đều đến núi Thiết Quán học hỏi.

Tả Phi Phi cũng hiểu tính tình Kim Phi, sau khi nhận nhiệm vụ lập tức đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tiên sinh, không biết ngài định xây sân phơi ở đâu?”

“Chuyện này nàng có kinh nghiệm, nàng cứ quyết định là được”.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2996


Hồng Đào Bình đang uống nước, cũng không biết bị câu nói của Kim Phi làm cho sặc hay là bị sặc nước, bỗng ho khụ khu.

Kim Phi và Tả Phi Phi đã là vợ chồng, những gì Kim Phi vừa nói vốn dĩ chẳng có vấn đề gì, nhưng Hồng Đào Bình ho như vậy khiến bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.

Tả Phi Phi vốn dĩ đang trong trạng thái bàn việc cũng đỏ mặt.

Kim Phi liếc nhìn Hồng Đào Bình, mặc kệ anh ta, lại nhìn sang Đường Tiểu Bắc: “Tiểu Bắc, sau khi rong biển được phơi khô xong, sẽ được hợp tác xã mua bán của địa phương thu mua rồi vận chuyển đến Giang Nam và Xuyên Thục, bên chỗ nàng cũng chuẩn bị trước, tìm nơi để chứa rong biển”.

“Nơi chứa rong biển không thành vấn đề, có mấy cái kho chúng ta xây dựng trước đó đang còn trống, bên ta cũng sẽ tiếp tục xây dựng kho chứa mới”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Nhưng việc thu mua rong biển e là sẽ cần rất nhiều vốn, thương hội và tiền trang không có nhiều tiền, tướng công, chắc là chàng có kế hoạch rồi nhỉ".

“Không đủ bạc thì cứ trả bằng sản phẩm”.

Kim Phi nói: “Vải vóc, lương thực, đồ sắt, dụng cụ, chỉ cần là đồ ngư dân cần thì đều có thể trao đổi, ta tin chắc họ sẽ đồng ý”.

“Đây cũng là một cách hay”, Đường Tiểu Bắc khẽ gật đầu.

Dụng cụ vải vóc, đồ sắt là những vật dụng không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày, cũng là sản phẩm bán chạy của các hợp tác xã mua bán ở Đông Hải, dùng để đổi với rong biển của ngư dân quả thật là điều rất khả thi.

Hơn nữa từ Xuyên Thục đến Đông Hải lại dọc theo sông, không cần thuyền hơi nước cũng có thể dễ dàng vận chuyển hàng hóa, chi phí vận chuyển cũng không cao.

“Ngoài vải vóc bình thường, nói với Đông Đông bảo xưởng dệt nhanh chóng dệt một lô lưới đánh cá”, Kim Phi nói.

“Đúng đúng, lúc ta đánh cá ở bên biển cũng nhìn thấy rất nhiều ngư dân phơi lưới, lưới đánh cá của họ đều rách đến mức không dùng được nhưng họ vẫn dùng”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Chúng ta dệt một lô lưới đánh cá đưa sang đó, chắc chắn sẽ bán đắt hàng lắm”.

“Ngoài lưới đánh cá, còn phải bảo Mãn Thương làm ra một số dụng cụ băng sắt cần thiết cho việc đánh cá, như lao, mỏ neo các loại”, Tả Phi Phi cũng bổ sung thêm.

“Đúng vậy, còn có công tác giáo dục tư tưởng cũng không thể thiếu, ta nghĩ chúng ta có thể sắp xếp cho Thanh Diễn dẫn theo đoàn ca múa nhạc đến biểu diễn một thời gian”.

Đường Tiểu Bắc nói tiếp: “Tốt nhất bảo Trần Văn Viễn chuyển viết một kịch bản dựa theo tình hình Đông Hải, nhân vật chính là ngư dân”.

“Cái này được”, Kim Phi gật đầu nói: “Mọi người còn đề nghị nào khác đều có thể nói thoải mái, sau khi xác nhận xong, ngày mai chúng ta có thể cùng nhau đưa về Kim Xuyên”.

“Ta còn một đề nghị...” Khánh Mộ Lam giơ tay lên.

Sau đó ngay cả Nhuận Nương trước giờ là người hướng nội cũng tham dự vào, đưa ra hai đề nghị nhỏ.

Lúc đầu Hồng Đào Bình và Trịnh Trì Viễn còn cẩn trọng, nhưng sau đó cũng bị bầu không khí sôi nổi này ảnh hưởng nên cũng tham gia vào đó.

Cuộc họp nhỏ này kéo dài từ chạng vạng đến bảy tám giờ tối mới kết thúc.

Trịnh Trì Viễn và Hồng Đào Bình cùng nhau bước ra khỏi sân nhỏ, sau đó cùng quay đầu lại nhìn vị trí phòng sách.

Qua cuộc họp nhỏ hôm nay, hai người đều có chút cảm khái.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2997


Sau khi Tả Phi Phi đi vào phòng Kim Phi, đêm đó không thấy ra nữa.

Còn quy trình sấy rong biển Kim Phi dạy cô ấy, và cả một vài kiến thức về hải sản, người ngoài không thể biết được.

Dù sao nhân viên hộ tống nữ gác đêm nói, đèn trong phòng Kim Phi đến tận tối muộn mới tắt.

Người bận rộn giống Kim Phi, còn có cả Trịnh Trì Viễn.

Vấn đề chuyên môn phải giao cho người có chuyên môn đi làm, công việc chính của Cục quản lý hàng hải đều liên quan đến biển, việc thành lập ngành như vậy, tất nhiên phải cần những người thực sự hiểu biết về biển.

Trịnh Trì Viễn đã dẫn dắt thủy quân nhiều năm, hàng năm đều bôn ba trên biển, Kim Phi biết anh ta là người hiểu rõ nhất về biển.

Vì vậy xế chiều hôm nay ở trong thư phòng, Kim Phi đã bổ nhiệm Trịnh Trì Viễn làm cục trưởng đầu tiên của Cục quản lý hàng hải, toàn quyền chịu trách nhiệm về việc chuẩn bị các công việc liên quan đến Cục quản lý hàng hải.

Để xoa dịu mối quan hệ giữa Hồng Đào Bình, cũng như tìm người để quản thúc Trịnh Trì Viễn, Đường Tiểu Bắc đã đề nghị cho Hồng Đào Bình đảm nhiệm chức vụ phó cục trưởng, nhưng Hồng Đào Bình đã từ chối.

Lý do là xưởng đóng thuyền rất bận rộn, lịch làm việc không đều đặn, thường xuyên không gặp được người, nên không phù hợp với vị trí quản lý.

Đường Tiểu Bắc vốn còn muốn kiên trì thêm, để anh ta ghi tên mình ở đấy, nhưng lại phát hiện Hồng Đào Bình thật sự không muốn làm việc cho cô ấy, Kim Phi cũng chưa bao giờ bày tỏ lập trường, nên cũng không nói thêm gì nữa, chuyện này coi như đã giải quyết xong.

Vì vậy tất cả quyền hành của Cục quản lý hàng hải tạm thời đều rơi vào người Trịnh Trì Viễn.

Thật ra khi Đường Tiểu Bắc đề nghị để Hồng Đào Bình đảm nhiệm chức vụ phó cục trưởng, Trịnh Trì Viễn lập tức hiểu được Đường Tiểu Bắc vẫn chưa hoàn toàn tín nhiệm anh ta, mà Kim Phi không bày tỏ thái độ gì, tức là quyết định cho anh ta một cơ hội.

Nếu Cục quản lý hàng hải làm tốt, có lẽ sẽ có một chân trong giai cấp trọng yếu của Đại Khang.

Cho nên Trịnh Trì Viễn vô cùng để ý chuyện này.

Lúc họp ở trong thư phòng, anh ta vẫn luôn ghi chép, sau khi trở về doanh trại vẫn luôn nhốt mình trong phòng, dựa theo sự hướng dẫn của Kim Phi, viết lại các điều khoản cơ cấu và phạm vi chức trách của Cục quản lý hàng hải.

Trước mắt Cục quản lý hàng hải có hai công việc chính, một là vớt rong biển trên đảo Mạo Lãng, hai là tìm địa điểm thích hợp cho rong biển phát triển trên biển, phân chia bãi biển, để chuẩn bị trồng rong biển.

Hôm nay Kim Phi đã nói rất rõ về hai chuyện này, Trịnh Trì Viễn chỉ cần tóm tắt lại là được.

Viết xong hai mục này, Trịnh Trì Viễn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn viết thêm một mục nữa, thành lập bộ Viễn Dương, để chịu trách nhiệm về những vấn đề liên quan đến các chuyến đi.

Thật ra thì Trịnh Trì Viễn còn muốn xác nhận thủy quân và xưởng đóng thuyền vào Cục quản lý hàng hải, nhưng sau đó đã từ bỏ ý định này.

Bởi vì nếu làm như vậy, Cục quản lý hàng hải sẽ có quá nhiều quyền lực, anh ta lo lắng Kim Phi sẽ không đồng ý, anh †a cũng lo lắng Hồng Đào Bình sẽ chống đối.

Hơn nữa thủy quân là một đường lui của Trịnh Trì Viễn, anh ta cũng không muốn giao nó ra.

Sau khi viết xong phạm vi chức trách của Cục quản lý hàng hải, Trịnh Trì Viễn bắt đầu suy nghĩ người sẽ phụ trách mỗi bộ phận, nên phân công bao nhiêu vị trí cho mỗi bộ phận, mỗi vị trí sẽ phụ trách công việc gì.

Công việc này tốn rất nhiều thời gian, Trịnh Trì Viễn bận rộn đến tận nửa đêm mới nghĩ ra được ý tưởng sơ bộ.

Anh ta đứng dậy duõi người, uống hớp nước để tiếp tục công việc, ngoài cửa truyền đến giọng nói của phó tướng: “Tướng quân!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2998


“Quốc sư đại nhân không hổ là chiến thần, quả nhiên rất lợi hại!”

Tướng quân thế nào sẽ dẫn binh như thế, Trịnh Trì Viễn lẻo mép, phó tướng cũng là người như vậy.

Sau khi khen Kim Phi xong, anh ta cũng không quên khen Trịnh Trì Viễn: “Tướng quân cũng rất lợi hợi, sắp xếp mấy nơi phong tỏa toàn bộ bờ biển, khiến cho gián điệp không còn đường thoát!”

Trịnh Trì Viễn đã sớm miễn dịch với mấy lời nịnh bợ của phó tướng, hỏi thẳng: “Có chắc chắn bọn họ là gián điệp không?”

“Hơn nửa đêm chạy ra biển, không phải gián điệp thì là gì?” Phó tướng nói: “Hai tên này cũng hèn nhát, còn chưa dụng hình, đã khai hết mọi chuyện.”

“Hỏi rõ xem bọn họ còn đồng bọn hay không, đồng thời cũng không thể lơ là bờ biển, tiếp tục phái người trông coi, cứ hễ là ra biển, thì cứ bắt lại trước rồi tính!”

Trịnh Trì Viễn lạnh lùng nói: “Đây là cơ hội hiếm có, dù là thế nào đi nữa, cũng phải một lưới bắt hết đám hải tặc đảo Mạo Lãng!”

“Tướng quân cứ yên tâm, lần này không chỉ có ca-nô mà còn có phi thuyền, dù bọn hải tặc có cánh cũng khó mà thoát được!” Phó tướng nói.

“Ngày mai bắt đầu hành động, ngươi đi sang bên ca-nô hỏi thử, xem bọn họ còn thiếu đồ gì không, đừng để phạm sai lầm gì cả”

Trịnh Trì Viễn giao phó.

Sở dĩ Kim Phi yêu cầu Trịnh Trì Viễn nói đến chuyện tiêu diệt cướp biển trong cuộc họp ngày hôm nay, một là để trấn an lòng dân, hai là muốn truy bắt gián điệp, ba là y và Trịnh Trì Viễn đã bàn bạc kĩ, sáng sớm mai sẽ ra tay.

Như vậy, cho dù gián điệp có lẻn ra khỏi những nơi có thủy quân phong tỏa, quay về đảo Mạo Lãng, cũng không thể nhanh hơn ca-nô và thủy quân được.

“Vâng!”

Phó tướng trả lời, sau đó xoay người rời đi.

Trịnh Trì Viễn xoa mặt, sau đó tiếp tục quay về bàn đọc sách.

Sáng sớm ngày mai khi Kim Phi thức dậy, Tả Phi Phi đã hầu hạ mặc quần áo tử tế cho y, sau đó hai người đến cửa phòng thì tách ra.

Hôm nay Tả Phi Phi muốn tìm một nơi để phơi rong biển, nên cô ấy giao nhiệm vụ bảo vệ Kim Phi cho Thiết Chùy.

Còn Kim Phi thì chạy đến doanh trại của thủy quân.

Trịnh Trì Viễn đã chờ ở trước cửa doanh trại, thấy Kim Phi đến, anh ta vội vàng tiến lên chào đón.

“Trịnh tướng quân, tối qua đã bắt được gián điệp chưa?” Kim Phi hỏi.

“Tiên sinh suy đoán như thần, bờ biển hôm qua ngài sắp xếp phong tỏa, đã bắt được hai gián điệp!”

Trịnh Trì Viễn cười nói: “Theo yêu cầu của ngài, hôm nay vẫn tiếp tục phong tỏa bờ biển cho đến khi tiêu diệt được hoàn toàn đám cướp biển đảo Mạo Lãng!”

“Vất vả rồi!" Kim Phi nhìn thấy vẻ mệt mỏi trong mắt Trịnh Trì Viễn, hỏi: “Tối qua ngủ không ngon sao?”

“Cảm ơn tiên sinh đã quan tâm, ta đã lớn tuổi, ngủ rất ít, không sao đâu!” Trịnh Trì Viễn nói: “Chỉ cần có thể tiêu diệt được đám cướp biển đảo Mạo Lãng, lấy lại hòa bình cho Đông Hải, để cho ngư dân có thể yên tâm đánh bắt, nuôi rong biển, dù không ngủ ba ngày ba đêm ta cũng sẵn lòng!”

Mặc dù biết đây cũng chỉ là lời nói xã giao của Trịnh Trì Viễn, nhưng Kim Phi vẫn võ vai anh ta, tỏ vẻ khích lệ.

Sau đó y hỏi: “Đội quân tiêu diệt cướp biển đã chuẩn bị đến đâu rồi?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom