Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2959


Dù Hồng Đào Bình có ngốc nghếch thế nào thì lúc này cuối cùng cũng nhận ra quản gia có gì đó không ổn.

"Nhị thúc, ngài vừa nói gì vậy?"

Hồng Đào Bình buồn bực hỏi: "Cái gì mà đá văng ra với chống cự?"

"Thiếu gia à, sao lúc này lại tới đây, ngài còn không hiểu ư?"

Quản gia chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nói: “Cỏ quấn chân, cỏ quấn chân đấy, Kim Phi tặng cỏ quấn chân cho ngài là có ý gì, tức là đang cản trở ngài! Để cho mọi người xem, tức là đang cản trở tất cả mọi người!"

"Cái gì với cái gì cơ?"

Hồng Đào Bình dở khóc dở cười nói: "Kim tiên sinh tặng cỏ quấn chân cho ta vì nó ngon, y còn bảo †a mang về cho mọi người nếm thử!"

"Kim Phi lại cho ngài ăn cỏ quấn chân ư?"

Quản gia lập tức nổi giận: "Kẻ sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục được, sao hắn có thể sỉ nhục thiếu gia như vậy?"

"Nhị thúc, ngài nghĩ đi đâu vậy, Kim tiên sinh không phải đang làm nhục ta, y cũng ăn mà." Hồng Đào Bình mỉm cười, mở nắp chậu đồ ăn ra: "Ngài nếm thử đi, ngon lắm!"

Quản gia ló đầu nhìn vào khay đồ ăn, nghỉ ngờ hỏi: “Đây là cỏ quấn chân à?”

“Đúng vậy, chỉ là bị tiên sinh cắt thành từng mảnh nhỏ.” Hồng Đào Bình đưa chậu rau về phía trước: “Nhị thúc, nếm thử xeml”

“Thật sự có thể ăn được à?" Quản gia vẫn còn do dự.

"Đương nhiên," Hồng Đào Bình nói: “Kim tiên sinh và Trịnh tướng quân đều đã ăn rồi, nếu ta không nhanh tay, ta đã không thể lấy được nửa chậu này rồi."

Quản gia hiểu Hồng Đào Bình rất rõ, biết anh ta không thể nói đùa với mình nên bán tín bán nghỉ, bẻ gấy hai nhánh cây bên cạnh, gắp một sợi rong biển lên bỏ vào miệng.

Sau khi bỏ vào miệng, mùi vị khác thường và khó nhai nuốt cũng không xuất hiện, thay vào đó nó có vị rất ngon.

"Nhị thúc, thế nào? Ta không lừa ngài chứ?" Hồng Đào Bình đắc chí hỏi.

"Đây thật sự là cỏ quấn chân à?"

Cho dù đã ăn vào miệng, nhưng vẻ mặt của quản gia vẫn không thể tin được như trước: "Cỏ quấn chân có thể ăn à?"

"Nhị thúc, ngài còn muốn ta nói thêm mấy lần nữa, đó thực sự là cỏ quấn chân." Hồng Đào Bình cười nói: “Cỏ quấn chân không chỉ ăn được, mà còn có rất nhiều cách ăn, rau trộn chính là một trong số đó, còn có thể hầm, hoặc xào lên ăn, đáng tiếc mấy món khác đều đã ăn hết rồi, phòng bếp hết sạch, ta không có cách nào khác để mang về cho ngài nếm thử được.

Nhưng Nhị thúc đừng lo lăng, Kim tiên sinh đã nói rồi, sau này sẽ dạy cho đầu bếp trong bến tàu, chờ sau khi bọn họ học được, ta sẽ để cho bọn họ nấu cho Nhị thúc đầu tiên”

Nếu như bình thường, quản gia nghe thấy Hồng Đào Bình nói như vậy, chắc chăn sẽ kích động một chút, nhưng bây giờ đầu óc của ông ta hoàn toàn không ở chỗ này.

Tâm tư của Hồng Đào Bình phần lớn đều ở việc đóng thuyền, cho nên lúc đó anh ta chỉ cảm thấy rong biển rất ngon, cũng không có suy nghĩ gì nhiều.

Nhưng quản gia lại khác, trong lòng của ông ta nhiều tâm tư hơn Hồng Đào Bình, sau khi xác nhận rong biển thực sự có thể ăn thì cũng có nhiều điều phải suy nghĩ hơn Hồng Đào Bình.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2960


Quản gia thật sự rất kích động, đến mức không nhìn thấy được sắc mặt của Hồng Đào Bình, tiếp tục nói: "Bây giờ khắp nơi ở Đại Khang đều đang thiếu lương thực trầm trọng, trong tay ai có thức ăn thì người đó chính là ông lớn, chuyện này nếu làm thỏa đáng thì ngài chắc chắn có thể trở thành nhân vật lớn có thực lực mạnh nhất ở Đông Hải, thậm chí là ở toàn bộ Đại Khang!"

"Nhị thúc, ngài không cần nghĩ nữa, ta chỉ sợ sẽ không có mạng để trở thành nhân vật lớn như vậy!"

Hồng Đào Bình lạnh lùng nói: "Thật sự không dám giấu diếm, Kim tiên sinh đã quyết định thành lập đội đánh bắt để đi tìm cỏ quấn chân!"

"Cái gì?" Quản gia nghe thấy vậy, trong mắt tràn đầy sự thất vọng, sau đó ông ta thở dài nặng nề: “Cũng đúng, với một người như Kim Phi, làm sao có thể bỏ qua chứ... Thôi, là Kim Phi đã phát hiện ra loại cỏ quấn chân có thể ăn được, chúng ta cũng không thể cạnh tranh với hắn được!”

“Nhị thúc, ngài lại sai rồi, Kim tiên sinh muốn hái cỏ quấn chân không phải là vì để làm giàu, mà là để cho ngư dân có một đường sống, cho người dân Giang Nam và dân chúng Trung Nguyên có một đường sống!"

Hồng Đào Bình bưng chậu rau lên, nói với quản gia chuyện vừa rồi.

Thực ra quản gia vẫn cảm thấy Kim Phi hơi mua danh cầu lợi, là người không thiếu tiền, muốn để lại một danh tiếng tốt trong lịch sử, nhưng ông ta cũng biết, nếu thật sự nói như vậy thì Hồng Đào Bình có thể sẽ trở mặt với ông ta,

Vì thế nên đã cùng Hồng Đào Bình khen ngợi: “Kim tiên sinh thật cao thượng, có một quốc sư như hắn thật là một điều may mắn của Đại Khang, là điều may mắn của người dân!"

"Đúng vậy!" Hồng Đào Bình gật đầu một cách nặng nề.

Không giống như quản gia, anh ta cũng nghĩ như vậy từ tận đáy lòng.

"Đúng vậy Nhị thúc, ngài quen với ngư dân hơn, nên ta sẽ giao việc thống kê số lượng ngư dân và thuyền đánh cá cho ngài nhé."

Hồng Đào Bình nói: "Xin ngài hãy cố gắng và nhanh lên một chút, Kim tiên sinh vẫn đang chờ kết quả đó."

"Thiếu gia, không phải ngài đã nói sẽ không quan tâm đến chuyện của Kim Phi nữa à?"

Quản gia cau mày hỏi: "Ngài đã quên lần trước ngài nói cái gì rồi à?"

Lần trước Kim Phi đến Đông Hải, y đã để Hồng Đào Bình giúp tìm một số người lên thuyền để giúp đỡ, kết quả là Kim Phi đã xảy ra chuyện ở Đông Hải, khi đó, rất nhiều nhân viên hộ tống đều không nghỉ ngờ người của mình, mà lại nghi ngờ những người mà Hồng Đào Bình phái đến.

Nhân viên hộ tống và công nhân từ Kim Xuyên cũng bắt đầu cố tình giữ khoảng cách với những người dân địa phương do Hồng Đào Bình dẫn đầu.

Các phe phái trong bến tàu cũng bắt đầu hình thành từ đó.

Mặc dù cuối cùng cũng chứng minh được những kẻ phản bội không có quan hệ gì với Hồng Đào Bình, nhưng chuyện này cũng đã để lại cho Hồng Đào Bình một bóng ma rất sâu, anh ta đã từng nói với quản gia rằng từ giờ trở đi anh ta sẽ chỉ bàn chuyện làm ăn với Kim Phi, không bao giờ quan tâm đến chuyện cá nhân nữa.

Kết quả là không lâu sau lại bắt đầu giúp Kim Phi triệu tập ngư dân.

“Nhị thúc, đây không phải là chuyện riêng của Kim Phi, đây là chuyện của trấn Ngư Khê của chúng tai"

Hồng Đào Bình nói: "Ngài nên biết rõ hơn ta rằng bây giờ có bao nhiêu ngư dân đang đói bụng, sau khi Kim Phi nói đội đánh bắt được thành lập, sẽ được nhân viên hộ tống và thủy quân hộ tống, hơn nữa cho dù có thu hoạch hay không, y đều đảm bảo khẩu phần ăn cho các thành viên của đội đánh bắt, còn có thể được trả một khoản tiền lương đảm bảo nhất định để ngư dân có thể tạm thời nuôi sống gia đình họ!"

Nghe thấy Hồng Đào Bình nói như vậy, quản gia im lặng.

Ông ta đúng là biết tình hình ở Đông Hải rõ ràng hơn Hồng Đào Bình.

Kẻ dựa vào núi thì có thể sống nhờ núi, kẻ dựa vào nước thì có thể sống nhờ nước, ven biển thì chỉ có thể sống nhờ biển.

Hầu như tất cả người dân ở bờ biển Đông Hải, đều kiếm sống bằng nghề đánh cá, nhưng vì cướp biển hung hăng ngang ngược, nên hầu hết ngư dân đều không dám ra khơi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2961


Hồng Đào Bình và Kim Phi có tính cách giống nhau, cả hai đều thích ngồi không hưởng lợi, bình thường chỉ quan tâm đến những công việc liên quan đến đóng tàu ở bến tàu, những việc khác hầu hết đều do quản gia xử lý.

Lần này cũng như vậy, sau khi nói yêu cầu của Kim Phi với quản gia một lần, đưa những sợi rau trộn rong biển cho quản gia thì tự mình đi vào phân xưởng làm việc.

Đầu tiên, quản gia cử người đi thông báo cho các thân sĩ, trưởng lão địa phương đến chỗ ông ta để họp, sau đó mang sợi rong biển về, bày ra một cái đĩa nhỏ, cẩn thận nhấm nháp, còn chia phần còn lại thành mười mấy phần nhỏ rồi đóng gói trong hộp cơm tỉnh xảo.

Sau khi chuẩn bị xong những thứ này, các thân sĩ và trưởng lão cũng lần lượt đi đến.

Quản gia biết bọn họ đều đã đến, nhưng lại cố tình đợi ở phía sau hơn mười phút mới đi ra phòng khách.

Vừa bước vào cửa ông ta đã chắp tay nói: “Xin lỗi các vị, vừa rồi thiếu gia có một số chuyện cần tìm ta, ta đến trễ, để các vị phải chờ lâu rồi!"

"Không sao đâu!"

"Chúng ta cũng vừa mới đến!"

“Chuyện của thiếu gia quan trọng hơn!"

Các trưởng lão nhanh chóng đứng dậy đáp lễ.

Nhà họ Hồng vốn chính là một gia tộc lớn ở trấn Ngư Khê, bây giờ quản gia đang công khai khắp nơi rằng Kim Phi dựa vào bến tàu của nhà Hồng Đào Bình nhiều đến mức nào, điều này đã khiến cho địa vị của nhà họ Hồng ở trấn Ngư Khê càng ngày càng cao, các thân sĩ và trưởng lão cũng không dám làm mất lòng bọn họ.

Đợi đến khi quản gia ngồi xuống, một trưởng lão lớn tuổi nhất và có đạo đức và uy tín cao nhất mới hỏi: “Không biết Nhị gia gọi chúng ta đến là muốn dặn dò chuyện gì?"

Mặc dù quản gia còn trẻ, nhưng vì Hồng Đào Bình kính trọng ông ta và gọi ông ta là Nhị thúc, nên rất nhiều người dân địa phương đều gọi ông ta là Nhị gia.

Quản gia không nói thẳng, mà liếc nhìn người hầu của nhà họ Hồng một cái.

Người hầu nhanh chóng đóng cửa phòng, cũng tự mình đi ra ngoài.

Không biết quản gia nói gì với các trưởng lão, lúc các trưởng lão rời đi, mỗi người đều bưng một hộp cơm, trên mặt tràn đầy phấn khởi, có mấy người còn kích động đến mức tay chân run rẩy.

Quản gia là người cuối cùng đi ra, nhìn bóng lưng các trưởng lão rời đi, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Bên kia, Đường Tiểu Bắc và mấy người Nhuận Nương cũng đã ăn xong bữa tiệc rong biển, cả bọn đều lười biếng dựa vào ghế.

"Ôi, no chết mất, no chết mất!"

Đường Tiểu Bắc xoa bụng nói.

"Tiểu Bắc tỷ tỷ, ta đã bảo tỷ ăn ít đi mà tỷ không nghe, bây giờ cảm thấy khó chịu không?"

Nhuận Nương rót một tách trà cho Đường Tiểu Bắc: “Uống chút trà cho trôi đi.”

“Không uống được nữa, còn uống nữa thì ta sợ sẽ phun ra mất.

Đường Tiểu Bắc cuống quýt xua tay.

"Đúng là đi theo tiên sinh là có lộc ăn mà!"

Khánh Mộ Lam xúc động nói: '"Rong biển nhìn qua tưởng như không có gì bắt mắt, nhưng lại có thể chế biến thành món ăn ngon, giỏi quá đi!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2962


Khánh Mộ Lam đỏ mặt, đưa tay ra cù nách của Đường Tiểu Bắc.

Đương nhiên là Đường Tiểu Bắc không hề tỏ ra yếu kém, lập tức đánh trả.

Sau đó không biết vì lý do gì mà Tả Phi Phi và Nhuận Nương cũng gia nhập đoàn đội chiến đấu.

Bốn người ầm ï một trận rồi mới ngồi xuống lần nữa.

Khánh Mộ Lam sợ Đường Tiểu Bắc lại nói bừa bãi, nên chủ động hỏi: "Tiểu Bắc, tiếp theo, cô định làm gì?"

"Còn có thể làm gì nữa, đi câu cá." Đường Tiểu Bắc hỏi: "Mọi người có đi cùng không?”

"Ta không đi, ta phải nghiên cứu cách chế biến rong biển." Nhuận Nương lắc đầu.

"Ta cũng không đi được, buổi chiều tiên sinh có thể phải đến bến tàu, ta phải dẫn người đi để bảo vệ hăn." Tả Phi Phi cũng lắc đầu.

"Ta sẽ đi với cô, dù sao ta cũng không có việc gì.' Khánh Mộ Lam bất đắc dĩ nói.

Cả Nhuận Nương và Tả Phi Phi đều có việc phải làm, Đường Tiểu Bắc cũng cần xử lý sổ sách được gửi đến từ Xuyên Thục, đồng thời ban hành các loại mệnh lệnh, cứ cách vài ngày cô ấy sẽ bận rộn một trận.

Ngược lại, cô ấy lại trở thành người nhàn nhã nhất.

"Vậy thì đi thôi, đúng lúc cô có thể dùng cần câu của Nhuận Nương."

Đường Tiểu Bắc kéo Khánh Mộ Lam rời đi.

Hai người đến bãi biển nơi họ thường câu cá, phát hiện nơi đó đã có một người phụ nữ chiếm giữ trước.

"Phu nhân, hai người đợi một chút, ta sẽ bảo các cô ấy di chuyển đến nơi khác."

Đội trưởng đội cận vệ của Đường Tiểu Bắc nói.

"Bỏ đi, người ta đến trước,' Đường Tiểu Bắc xua tay: "Chúng ta lại tìm một nơi khác đi."

Vì vậy, nhóm người lại tìm đến một bãi đất trống khác ở cách đó không xa để dựng cột.

Nhưng hai người vừa mới ngồi xuống đã nhìn thấy người phụ nữ trước đó đi tới.

"Đứng lại!"

Đội trưởng đội cận vệ của Đường Tiểu Bắc lập tức dẫn người ngăn cản đường đi của cô ta.

A Mai cũng im lặng đứng bên cạnh Khánh Mộ Lam và Đường Tiểu Bắc.

"Hai vị quan gia... Hai vị nữ tráng sĩ, xin đừng hiểu lầm, ta là thành viên của đội Chung Minh dưới quyền của Hàn tiên sinh, bây giờ ta thuộc về Cục tình báo, có việc muốn bẩm báo với Tiểu Bắc phu nhân.

Người phụ nữ nhìn quanh, phát hiện xung quanh không có dân chúng, cô ấy lấy một lệnh bài bằng sắt trong ngực ra, đưa cho đội trưởng đội cận vệ.

Nhóm một của đội Chung Minh và nhóm hai của đội Chung Minh được xem là các tổ chức tình báo công khai dưới quyền của Kim Phi, một bên chịu trách nhiệm về nội bộ của Xuyên Thục, còn bên kia thì chịu trách nhiệm về đối ngoại.

Nhưng đội Chung Minh có quá nhiều nghiệp vụ, các thành viên của nó cũng quá sôi nổi, họ thường xuyên phải tiếp xúc với dân chúng, nhiều thông tin bí mật đã không thể tìm hiểu được nữa.

Vì thế sau khi Cửu Công chúa lên ngôi, cô ấy đã tự thành lập một tổ chức tình báo riêng, gọi là Cục tình báo, mức độ bảo mật của bọn họ cao hơn nhóm một của đội Chung Minh và nhóm hai của đội Chung Minh rất nhiều, quyền lực cũng lớn hơn, không chỉ có thể giám sát người dân trên thiên hạ, mà còn có thể giám sát các quan viên ở nhiều nơi khác nhau.

Nếu có sự kiện đặc biệt xảy ra tại địa phương, bọn họ sẽ báo cáo cho Kim Xuyên càng sớm càng tốt để ngăn chặn quan lại địa phương lừa dối triều đình, nếu có chuyện gì xảy ra thì phải tự mình ngăn chặn.

Lúc Cục tình báo được thành lập, Cửu công chúa và Kim Phi có quan hệ không tốt, Kim Phi vốn có chút phản cảm, bởi vì cái gọi là Cục tình báo, về cơ bản cũng giống như Cẩm Y Vệ trong kiếp trước của y.

Lúc Cẩm Y Vệ mới thành lập, thực sự đã phát huy vai trò giám sát rất tốt, nhưng sau này, khi quyền lực càng ngày càng lớn, Cẩm Y Vệ càng ngày càng điên cuồng ngang ngược, từ người giám sát trở thành một tai họa.

Nhưng sau mấy ngày cân nhắc kỹ lưỡng, Kim Phi cuối cùng cũng đồng ý thành lập Cục tình báo.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2963


Nói trắng ra là Cục tình báo chính là tai mắt của Kim Phi và Cửu công chúa, nhưng lại không có tay chân.

Dù vậy, Kim Phi cũng chuẩn bị đợi đến khi giao thông vận tải và thông tin liên lạc phát triển, Hệ thống tư pháp càng thêm hoàn thiện, sẽ bãi bỏ Cục tình báo.

Đường Tiểu Bắc là lãnh đạo cấp cao của chính quyền Xuyên Thục, lại thường xuyên đi lại ở bên ngoài, nên đương nhiên cũng biết đến sự tồn tại của Cục tình báo.

Sau khi nhận lấy lệnh bài từ trong tay của đội trưởng đội cận vệ và kiểm tra nó một phen, xác nhận rằng lệnh bài là thật, mới gật đầu với đội trưởng đội cận vệ.

"Đi qua đi!"

Lúc này, đội trưởng đội cận vệ mới tránh đường, nhưng tay anh ta vẫn còn đang nắm ở trên tay cầm của thanh đao.

Những cận vệ khác ở xung quanh cũng tự cầm vũ khí của mình, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Người phụ nữ cũng biết thân phận của Đường Tiểu Bắc, không dám đến quá gần, khi cách Đường Tiểu Bắc còn khoảng mười thước thì dừng lại.

"Nói đi, ngươi tìm ta làm gì?” Đường Tiểu Bắc hỏi.

Người phụ nữ không trả lời, mà là hỏi ngược lại: "Xin hỏi phu nhân, có phải hôm nay Kim tiên sinh nhờ Hồng công tử giúp ngài ấy tập hợp ngư dân, thành lập một đội đánh bắt, chuẩn bị đi hái cỏ quấn chân không?"

"Làm sao ngươi biết chuyện này?" Đường Tiểu Bắc cau mày hỏi.

Mặc dù chuyện này không thể nói là bí mật, nhưng dù sao cũng là kế hoạch mà Kim Phi vừa mới vạch ra, có rất ít người biết.

Thế mà chỉ trong nháy mắt, một người phụ nữ không liên quan gì đến làng chài cũng biết chuyện này...

Điều này khiến cho Đường Tiểu Bắc cảm thấy, biện pháp giữ bí mật của bến tàu bên này thật sự rất tệ.

“Trả lời câu hỏi của phu nhân, ta là tình báo do Hàn tiên sinh đào tạo, ba tháng trước, ta đã phát triển được một tuyến dưới là một vị trưởng lão rất có tiếng tăm ở trấn Ngư Khê”

Người phụ nữ nói: “Vừa rồi, vị trưởng lão kia được quản gia Hồng Nhị của Hồng công tử gọi đi họp, bàn bạc chuyện này, ta mới biết."

Lúc trước, Kim Phi gặp chuyện không may ở Đông Hải, Cửu công chúa lập tức phái Hàn Phong tới, một mặt tìm kiếm tung tích của Kim Phi, mặt khác họ cũng đồng thời điều tra nguyên nhân của vụ tai nạn.

Sau đó, khi Kim Phi từ biển trở về, nhận ra rằng công việc tình báo và việc giữ bí mật ở bến tàu bên này không lý tưởng, nên đã yêu cầu Hàn Phong ở lại, lập lại và tổ chức lại cơ quan tình báo thêm một lần nữa.

Người phụ nữ này được Hàn Phong phát triển vào thời điểm đó.

Sau đó, người phụ nữ này lại tự phát triển tuyến dưới của riêng mình.

Mặc dù trưởng lão không phải là thân sĩ và gia tộc quyền thế, nhưng bọn họ đều là những người lớn tuổi có tiếng tăm và uy tín ở địa phương, người phụ nữ này trông không có gì hấp dẫn, nhưng lại có thể phát triển một vị trưởng lão thành tuyến dưới, khiến cho Đường Tiểu Bắc hơi ngạc nhiên.

Nhưng nếu không có một chút tài năng thì Hàn Phong cũng sẽ không chọn cô ấy l*m t*nh báo, cho nên Đường Tiểu Bắc cũng không nghĩ nhiều, mà là gật đầu nói: "Đúng là có chuyện này, sao vậy?"

"Phu nhân, ta mạnh dạn đoán rằng Kim tiên sinh thành lập đội đánh bắt có lẽ là muốn tìm một con đường sống cho ngư dân, có đúng không?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2964


"Phu nhân đừng nghĩ nhiều, ta không phải nói đến Hồng công tử, mà là Hồng Nhị!"

Người phụ nữ phát hiện ánh mắt của Đường Tiểu Bắc không đúng thì vội vàng nói: “Theo lời của người cung cấp tin của ta, Hồng Nhị nhờ bọn họ giúp tập hợp ngư dân, nói cho ngư dân biết là cỏ quấn chân có thể ăn được, đồng thời giúp thống kê số lượng ngư dân và thuyền đánh cá sẵn sàng tham gia.

Nhưng Hồng Nhị nhắc nhở các trưởng lão là không được nói cho ngư dân biết rằng chính Kim tiên sinh là người phát hiện ra cỏ quấn chân có thể ăn được, cũng không được nói việc thành lập đội đánh bắt là do Kim tiên sinh đã yêu cầu, còn bảo các trưởng lão tìm cách hướng dẫn ngư dân, khiến cho ngư dân cảm thấy là đội đánh bắt được nhà họ Hồng tổ chức vì thương hại ngư dân mà dẫn đầu đội hình!

Như một phần thưởng, Hồng Nhị hứa với các trưởng lão rằng sau khi đội đánh bắt được thành lập, các trưởng lão có thể lén lút vận chuyển một ít cỏ quấn chân lên bờ, ông ta sẽ sắp xếp người nhắm mắt làm ngơ”

Người phụ nữ còn chưa nói xong, Khánh Mộ Lam đã tức giận đến mức lông mày dựng lên: "Hồng Nhị này thật to ganl"

Mặc dù Đường Tiểu Bắc không nổi giận, nhưng sắc mặt cũng lạnh đến mức có thể ch** n**c.

Rõ ràng việc rong biển có thể ăn được là do Kim Phi phát hiện, là Kim Phi đề nghị thành lập đội đánh bắt, nhưng Hồng Nhị lại cố ý làm suy yếu sự tồn tại của Kim Phi, thay vào đó là dẫn dắt nhấn mạnh vai trò của nhà họ Hồng, mục đích của việc nhấn mạnh vai trò của nhà họ Hồng trong việc này thì không nói cũng biết - nhằm nâng cao sức ảnh hưởng của nhà họ Hồng ở địa phương!

Bến tàu rất quan trọng đối với Kim Phi, nếu sau này có chuyện gì xảy ra, người dân địa phương đều sẽ nghe lời của nhà họ Hồng, mà không nghe lời Kim Phi, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!

Nếu Đường Tiểu Bắc biết chuyện này vào hai năm trước, cô ấy nhất định sẽ xông vào nhà của Hồng Đào Bình để đối chất với Hồng Nhị.

Nhưng sau hơn hai năm phụ trách quản lý thương hội Kim Xuyên, Đường Tiểu Bắc đã trưởng thành rất nhiều.

Cô ấy cố gắng đè nén cơn tức giận trong lòng, quay đầu nhìn về phía người phụ nữ: “Sao ngươi không báo cáo lên trên, mà lại tới tìm ta?”

Mặc dù Đường Tiểu Bắc biết Cục tình báo, nhưng Cục tình báo và thương hội Kim Xuyên là hai ngành hoàn toàn độc lập, theo thủ tục, người phụ nữ nên đến gặp cấp trên của mình để báo cáo sự việc này lên, thay vì đến tìm Đường Tiểu Bắc.

"Cấp trên của ta là Hàn tiên sinh, ta không biết bây giờ ngài ấy đang ở đâu, chỉ có thể báo cáo tin tức cho Kim Xuyên, sau đó trụ sở chính mới chuyển giao lại cho Hàn tiên sinh, nhưng bây giờ Hồng Nhị và các trưởng lão đã bắt đầu tập hợp ngư dân, chờ đến khi ta báo cáo về Kim Xuyên, tổng bộ đưa ra chỉ thị, căn bản không kịp để ngăn cản bọn họ!"

Người phụ nữ giải thích: "Ta vốn muốn đi thông báo cho tiên sinh, nhưng bây giờ an ninh ở bến tàu quá nghiêm ngặt, ta căn bản không có khả năng gặp tiên sinh, không còn cách nào khác, chỉ có thể đến gặp phu nhân!

Thuộc hạ biết làm như vậy là không đúng thủ tục, nhưng đây là tình huống khẩn cấp, mong phu nhân tha tội!"

"Ngươi làm rất đúng, sau này gặp lại Hàn Phong, ta sẽ giải thích cho hắn tình huống lần này và biểu hiện của ngươi."

Đường Tiểu Bắc nhẹ nhàng nói.

"Cám ơn phu nhân!"

Người phụ nữ nghe thấy vậy thì khóe mắt không nhịn được hiện lên một tia sáng vui vẻ.

Đường Tiểu Bắc là vợ của Kim Phi, đồng thời là người đứng đầu của thương hội Kim Xuyên, có thể tưởng tượng được sức nặng của lời nói của cô ấy ở trước mặt Hàn Phong.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô ấy tìm đến Đường Tiểu Bắc.

"Không cần cảm ơn ta, ta sẽ không nói tốt giúp ngươi, chỉ nói tình huống cụ thể với Hàn Phong mà thôi."

Đường Tiểu Bắc tiếp tục nói: 'Mặt khác, sau này lúc báo cáo sự việc, chỉ cần mô tả cụ thể tình huống là được rồi, không cần phải vòng vo”.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2965


Khánh Mộ Lam cũng không quan tâm đến cần câu nữa, nhanh chóng đuổi theo Đường Tiểu Bắc.

"Tiểu Bắc, Tiểu Bắc, cô muốn đi tìm tiên sinh à?" "Không, ta muốn đi tìm Hồng Nhị!" Đường Tiểu Bắc nói mà không quay đầu lại.

“Đến gặp Hồng Nhị, nhưng nếu xét rách mặt với ông ta thì sắc mặt của Hồng công tử cũng rất khó coi.” Khánh Mộ Lam khuyên nhủ.

“Hồng Nhị đang cố gắng phớt lờ tướng công và triều đình, bà đây còn quan tâm Hồng Đào Bình dễ nhìn hay nhục nhã để làm gì?"

Đường Tiểu Bắc lạnh lùng nói: "Hồng Đào Bình làm người đứng đầu của xưởng đóng thuyền, còn không biết tính cách của cấp dưới, cũng không biết bọn họ đang làm gì, đây là làm tròn trách nhiệm ư?

Nếu không phải nhìn thấy hắn làm việc khá siêng năng, bà đây cũng sẽ xử lý cả hắn rồi!"

"Đúng là Hồng Nhị đã làm quá trớn rồi, nhưng Tiểu Bắc, cô cũng biết tiên sinh rất coi trọng Hồng công tử, hay là cô nói với tiên sinh đi." Khánh Mộ Lam tiếp tục khuyên nhủ.

Thật ra chuyện này có thể lớn, cũng có thể nhỏ.

Tùy theo cách hành xử của những người có quyền lực, cho dù bắt được điểm yếu của đối phương thì cũng có rất ít người sẽ trực tiếp xé rách da mặt, mà họ sẽ dùng điểm yếu để uy h**p đối phương, để đổi lấy lợi ích lớn hơn, và moi ra nhiều lợi ích hơn.

Con người không phải thánh hiền, làm gì có ai chưa từng phạm sai lầm chứ? Hôm nay ngươi đã nắm được điểm yếu của đối phương, đẩy đối phương vào chỗ chết. Đợi đến sau này, khi người khác bắt được điểm yếu của ngươi, bọn họ cũng sẽ giậu đổ bìm leo.

Đây cũng có thể được coi là một loại quy tắc và ăn ý ngầm giữa các quyền quý và những gia tộc quyền thế.

Khánh Mộ Lam đã nhận được nền giáo dục quý tộc này từ khi còn nhỏ.

Vì vậy cô ấy cảm thấy cách trực tiếp đi tìm Hồng Nhị của Đường Tiểu Bắc là quá cực đoan.

Thấy Đường Tiểu Bắc không nghe lời cô ấy thì đã lấy Kim Phi ra, hy vọng Đường Tiểu Bắc có thể xem xét, lo lắng một chút đến mối quan hệ giữa Kim Phi và Hồng Đào Bình.

Khi nghe thấy Khánh Mộ Lam nói tới Kim Phi, bước chân của Đường Tiểu Bắc đúng là đã chậm lại một chút.

Khánh Mộ Lam còn tưởng rằng lời khuyên của mình có hiệu quả, nhưng lại nghe thấy Đường Tiểu Bắc nói: 'Mộ Lam, ta hiểu được sự băn khoăn của cô, nhưng đây là lỗ hổng cho dù như thế nào cũng không được mở ral

Tướng công từng nói, không có quy tắc thì không thể làm được gì, hôm nay Hồng Nhị như thế này, vì mặt mũi của Hồng Đào Bình, chúng ta xử lý việc này nhẹ nhàng. ngày mai sẽ có rất nhiều người làm theo! Chẳng bao lâu nữa Đại Khang sẽ hoàn toàn hỗn loạn!"

“Vậy ít nhất chúng ta cũng nên nói chuyện này với tiên sinh chứ?” Khánh Mộ Lam vẫn chưa từ bỏ ý định.

“Không phải là cô không biết tính cách của tướng công như thế nào?” Đường Tiểu Bắc nói: “Nói dễ nghe thì là y coi trọng tình nghĩa, nhưng nói khó nghe thì là y nhẹ dạ, cả tin, cũng quá mềm lòng!

Tướng công cũng biết điều đó, cho nên cùng lắm thì y sẽ hỏi đến những nơi như xưởng gang thép và xưởng đóng thuyền một chút, mà hiếm khi hỏi đến các công việc chính trị và quản lý các nhà máy.

Vì vậy, không thể để y biết chuyện này, chờ ta xử lý Hồng Nhị xong thì đến lúc đó mọi chuyện đã xong xuôi, tướng công có biết cũng vô ích!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2966


Đương nhiên là cô ấy biết Khánh Mộ Lam đang nghĩ cái gì, cũng biết tại sao Khánh Mộ Lam lại khuyên cô ấy.

Nhưng cũng giống như những gì cô ấy đã nói với Khánh Mộ Lam, lỗ hổng này không thể mở ra, nếu không sau này sẽ không thể quản lý mọi người được.

Vì Kim Phi, vì khó khăn lắm mới có được những ngày tháng tốt đẹp như ngày hôm nay, Đường Tiểu Bắc bằng lòng làm kẻ ác, đóng vai anh hùng.

Không có Khánh Mộ Lam ở bên cạnh líu ríu, trong lòng của Đường Tiểu Bắc bắt đầu âm thầm lên kế hoạch.

Sau khi trở về xưởng đóng thuyền, cũng không lập tức đi tìm Hồng Nhị, mà để người gọi Đại Cường tới trước.

"Phu nhân, người tìm ta có việc gì vậy ạ?" Đại Cường cẩn thận hỏi.

Bây giờ anh ta có thể được coi là một vị tướng lĩnh cấp trung của tiêu cục, hơn nữa trước kia quan văn thư từng làm việc với anh ta được chuyển đi, đã từng phân tích cho anh ta tình hình và cơ cấu các cấp lãnh đạo của Xuyên Thục, Đường Tiểu Bắc đã được nhắc đến nhiều lần, hơn nữa anh ta đã nhắc nhở Đại Cường rất nhiều lần rằng Đường Tiểu Bắc là một trong những người không thể đắc tội nhất trong thiên hạ.

Để tránh cho Đại Cường bị phân tâm, quan văn thư thậm chí còn nói với anh ta rằng thà đắc tội Kim Phi, cũng không nên đắc tội với Đường Tiểu Bắc.

Cho nên khi biết rằng Đường Tiểu Bắc đang tìm mình, trong lòng Đại Cường đã suy nghĩ kỹ lưỡng tất cả những việc lớn nhỏ mà gần đây anh ta đã làm.

Cho dù khẳng định mình không làm chuyện gì không có tính người, cũng không phạm phải tội không thể tha thứ, nhưng Đại Cường vẫn rất căng thẳng.

"Ngươi hẳn là biết về mật thám của Hàn Phong để lại đây đúng không?" Đường Tiểu Bắc hỏi.

"Việc này... ' Đại Cường có hơi khó xử.

Lúc trước Hàn Phong ở Đông Hải, rất nhiều việc đều không thể thiếu sự giúp đỡ của các nhân viên hộ tống, cho nên Đại Cường biết rõ Hàn Phong đã để mật thám ở lại Đông Hải.

Hoạt động quân sự cũng không thể tách rời khỏi sự giúp đỡ của mật thám, lúc Hàn Phong rời khỏi Đông Hải, anh ta đã nói cho Đại Cường thân phận và ám hiệu liên lạc của ba tình báo trong đó.

Nếu Đại Cường gặp phải tình huống đặc thù ở Đông Hải, đang tìm kiếm sự hỗ trợ của mật thám thì có thể đi tìm mật thám để được giúp đỡ.

Một khi mật thám bị bại lộ, về cơ bản là tương đương với việc trở nên vô dụng, lúc Hàn Phong nói với Đại Cường về tin tức của mật thám đã từng nói rằng nếu có thể không cần sử dụng đến mật thám thì hãy cố gắng không sử dụng, điều quan trọng nhất là thân phận của mật thám không được tiết lộ cho người ngoài.

Nhưng Đường Tiểu Bắc không phải là người ngoài, cô ấy là vợ của Kim Phi, cũng là một trong những lãnh đạo cấp cao ở

Xuyên Thục.

Bây giờ Đường Tiểu Bắc chủ động hỏi, điều này khiến cho Đại Cường rơi vào thế khó xử.

Có nên nói không?

Đường Tiểu Bắc nhìn thấy Đại Cường chậm chạp chưa lên tiếng thì cũng đoán được nỗi lo ngại của anh ta.

“Thôi bỏ đi, ta cũng không làm khó ngươi nữa, ngươi sắp xếp vài người đi tìm trưởng lão vừa mới gặp Hồng Nhị tới đây, nói cho bọn họ biết ta có chuyện muốn trao đổi với bọn họ."

Đường Tiểu Bắc đến hỏi Đại Cường về mật thám, ý định ban đầu cũng là muốn để bọn họ thu thập một chút điểm yếu về các trưởng lão, chờ đến khi các trưởng lão đến đây, cũng có quyền chủ động hơn.

Khi phát hiện ra Đại Cường đang rơi vào thế khó xử, Đường Tiểu Bắc đã từ bỏ ý định này.

Chỉ là mấy trưởng lão trong một trấn nhỏ mà thôi, Đường Tiểu Bắc có nhiều cách để đối phó bọn họ lắm, nếu có điểm yếu trong tay thì chỉ là sẽ dễ dàng hơn một chút thôi, nếu không có điểm yếu thì vẫn xử lý được.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2967


“Quân gia, ngài tìm ta làm gì?"

Một trưởng lão nhìn nhân viên hộ tống rồi hỏi.

"Chu Tam gia, ta đã nói với ngài rất nhiều lần rồi, đừng gọi ta là quân gia, để tiểu đội trưởng nghe được thì sẽ mắng ta, ngài cứ gọi ta là Tiểu Hắc là được!"

Nhân viên hộ tống bất đắc dĩ nói: "Ta không tìm ngài, là tiểu đoàn trưởng của chúng ta bảo ta tới tìm ngài."

Trưởng lão nghe thấy vậy thì sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.

Ông ta là một nhân vật có một chút tiếng tăm ở trấn Ngư Khê, nhưng ở trước mặt Đại Cường, người phụ trách nhân viên hộ tống ở Đông Hải, cũng không khác gì người bình thường.

Trong mắt các trưởng lão, Đại Cường chính là một nhân lớn ngồi tít trên cao đến từ Kim Xuyên.

Năm ngoái, có một số nhóm cướp biển liên kết với nhau để đánh tới, muốn cướp xưởng đóng thuyền, bị nhân viên hộ tống tương kế tựu kế nhốt trong một kho hàng ở xưởng đóng thuyền.

Sau đó Đại Cường dẫn nhân viên hộ tống mặc áo giáp hạng nặng tiến vào kho hàng, hơn hai trăm tên cướp biển bị giết bởi mấy chục nhân viên hộ tống mặc giáp nặng không sót người nào.

Sau đó, khi thu thập xác của những tên cướp biển này, trưởng lão và các thành viên trong gia tộc của mình cũng tham gia.

Cả đời ông ta sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng trong kho hàng đó.

Nhưng Đại Cường và các nhân viên hộ tống lại giống như không có chuyện gì, vừa dọn dẹp áo giáp đầy máu và thịt nát †rong sân, vừa nói cười rất to.

Từ đó trở đi, người dân của trấn Ngư Khê không chỉ biết ơn nhân viên hộ tống, mà còn kính sợ.

Khi biết tiểu đoàn trưởng của nhân viên hộ tống muốn gặp mình, trưởng lão lúc đầu vừa mừng vừa lo, sau đó lại cảm thấy có tật giật mình.

Nhưng cho dù trong lòng ông ta cảm thấy thế nào thì tiểu đoàn trưởng phái nhân viên hộ tống đến gọi mình, trưởng lão

cũng không thể không đi được.

Tình huống tương tự cũng xảy ra ở nhiều nơi trong trấn Ngư Khê.

Trưởng lão vừa mới bắt đầu kêu gọi ngư dân, nhưng khi ngư dân chạy tới lại biết được rằng trưởng lão triệu tập bọn họ đã bị nhân viên hộ tống gọi đi rồi.

Các trưởng lão còn chưa kịp nói về rong biển và chuyện đội đánh bắt, vì thế các ngư dân đều đang suy đoán tại sao nhân viên hộ tống lại muốn tìm trưởng lão.

Hầu như tất cả ngư dân đều đoán theo hướng tích cực, bởi vì sau khi nhân viên hộ tống đến Đông Hải, tất cả những gì bọn

họ làm đều được công khai cho mọi người.

Nếu không có nhân viên hộ tống, trấn Ngư Khê chắc chắn sẽ rơi vào một tình thế khác.

Đây là kết quả mà Đường Tiểu Bắc mong muốn.

Các trưởng lão được các nhân viên hộ tống đưa đến xưởng đóng thuyền trong tâm trạng lo lắng.

Đây cũng là lần thứ hai họ đến xưởng đóng thuyền.

Nhưng lần đầu tiên đến là phải tới sân lớn của nhà họ Hồng, lần thứ hai tới là bị dẫn thẳng đến phòng khách trong doanh trại của nhân viên hộ tống.

"Phu nhân, các trưởng lão đã đến rồi."

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2968


"Tiên sinh đang ở trong bếp, nghiên cứu công thức nấu ăn với Nhuận Nương phu nhân."

"Vậy chúng ta đi thôi, đi gặp những trưởng lão này một lần!"

Lúc này Đường Tiểu Bắc mới đặt sổ sách trong tay xuống, rời khỏi thư phòng.

Đại Cường vội vàng đuổi theo.

Khi bọn họ đến phòng khách, các trưởng lão nhìn thấy Đại Cường đều đứng lên hành lễ, đồng thời, bọn họ cũng tò mò lén nhìn Đường Tiểu Bắc.

Mặc dù nhật báo Kim Xuyên luôn đề cao sự bình đẳng giữa nam và nữ, nhưng quan niệm trọng nam khinh nữ đã phổ biến hàng nghìn năm nay, ở các địa phương bên ngoài Xuyên Thục, tình trạng trọng nam hơn nữ vẫn còn rất phổ biến.

Đường Tiểu Bắc và Đại Cường cùng nhau tiến vào, rất nhiều trưởng lão đều cho rằng Đường Tiểu Bắc là vợ của Đại Cường, khi phát hiện Đường Tiểu Bắc đi phía trước Đại Cường thì các trưởng lão đều cảm thấy người phụ nữ này không hiểu lễ nghi.

“Ta giới thiệu với các vị một chút, vị này chính là phu nhân của quốc sư đại nhân, cũng là tổng chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán Kim Xuyên, Tiểu Bắc phu nhân!"

Đại Cường nghiêm túc nói: "Các ngươi không được coi thường Tiểu Bắc phu nhân chỉ vì cô ấy là phụ nữ, Tiểu Bắc phu nhân chính là thần tài của Đại Khang chúng ta, nhân viên hộ tống của chúng ta được trả lương và có thể giúp các ngươi đánh lại bọn cướp biển đều nhờ tiền mà Tiểu Bắc phu nhân kiếm được!”

Bọn họ nghe thấy Đại Cường nói như vậy, trong mắt các trưởng lão đều là sự chấn động.

Bọn họ đã từng nghe nói rằng mấy người vợ của Kim Phi, người nào cũng đều là người có tài giữa đám phụ nữ, ngay cả bệ hạ đương triều cũng chỉ là một trong những người vợ của quốc sư đại nhân mà thôi.

Còn hợp tác xã mua bán thì bọn họ càng quen thuộc, bởi vì ở trấn Ngư Khê có hai chỉ nhánh của hợp tác xã mua bán.

Vải in hoa mà bọn họ mặc trên người, dao làm bếp ở nhà và các loại dụng cụ bằng sắt, nông cụ bằng sắt khác đều được thu mua từ hợp tác xã mua bán.

Sản phẩm của hợp tác xã mua bán không chỉ có chất lượng cao mà giá thành cũng thấp hơn nhiều so với các sản phẩm cùng loại trước đó.

Việc giao cháo của Cửu công chúa cũng do hợp tác xã mua bán xử lý.

Biết được Đường Tiểu Bắc là tổng chưởng quầy của hợp tác xã mua bán, còn là vợ của quốc sư đại nhân, sự khinh thường trong lòng các trưởng lão lập tức tiêu tan hết, tất cả đều quỳ xuống cúi lạy sát đất trước Đường Tiểu Bắc.

Nếu như trong mắt các trưởng lão, tiểu đoàn trưởng như Đại Cường là nhân vật lớn ngồi tít trên cao, thì những người như Kim Phi và Đường Tiểu Bắc gần như là thần tiên trên trời. “Mọi người đứng lên đi!”

Đường Tiểu Bắc đưa tay ra hiệu cho nhân viên hộ tống và cận vệ đỡ các trưởng lão đứng dậy.

Đợi sau khi các trưởng lão ngồi xuống một lần nữa, Đường Tiểu Bắc mới cười hỏi: "Gần đây mọi người thế nào rồi?"

"Thưa phu nhân, bởi vì có quá nhiều cướp biển, các ngư dân không dám rời bến ra biển đánh cá, cuộc sống cũng không tốt lắm”

Trưởng lão lớn tuổi nhất nhăn nhó trả lời.

Nói xong hình như cảm thấy mình đã nói sai, ông ta vội vàng bổ sung: “Nhưng cũng may là có quốc sư đại nhân phái nhân viên hộ tống đến bảo vệ chúng ta, nếu không thì chúng ta sẽ không chỉ không dám rời bến đi đánh cá đơn giản như thế, có lẽ đã có thể chết dưới đao của bọn cướp biển rồi.”

“Không chỉ phải cảm ơn quốc sư đại nhân và các nhân viên hộ tống, chúng ta còn phải cảm ơn Tiểu Bắc phu nhân, ngài giống như Bồ Tát vậy, nếu không có tấm lòng nhân hậu của ngài, để hợp tác xã mua bán cung cấp cháo cho chúng ta, không biết đã có bao nhiêu người chết đói rồi?”

Một trưởng lão cũng bổ sung thêm.

"Mọi người có lòng rồi,' Đường Tiểu Bắc cười hỏi: "Xem ra mọi người đều thích ta và tướng công của ta nhỉ."

“Tiểu Bắc phu nhân nói gì vậy? Nếu không có phu nhân và quốc sư đại nhân, chúng ta thật sự không có cách nào để vượt qua những ngày tháng đói”

"Đúng vậy, nếu không có Tiểu Bắc phu nhân và quốc sư đại nhân, chúng ta không bị cướp biển g**t ch*t thì cũng bị chết đói!"

"Tiểu Bắc phu nhân và quốc sư đại nhân đúng là Bồ Tát đại từ bi!"

"Ta đã thờ cúng bài vị trường thọ của quốc sư đại nhân ở trong nhà rồi, chờ đến khi trở về cũng sẽ thêm bài vị trường thọ của Tiểu Bắc phu nhân vào đó!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2969


Bình thường Đường Tiểu Bắc ở trước mặt Kim Phi là một người vô tâm, trông có vẻ giống như một cô gái đầu óc đơn thuần.

Nhưng bây giờ thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán đã phát triển, tất cả công nhân của nhiều bộ phận từ chưởng quầy, nhân viên, hậu cần, phân phối phòng kho khoảng chừng mấy chục nghìn người, hơn nữa phân bố khắp nơi của Xuyên Thục và Đại Khang.

Nếu như Đường Tiểu Bắc thật sự đơn thuần thì sao có thể quản lý nhiều người như vậy?

Những trưởng lão này chỉ là một đám người dân lớn tuổi, sao có thể là đối thủ của Đường Tiểu Bắc?

Lại thêm Đường Tiểu Bắc đã biết trước nội dung âm mưu của bọn họ và Hồng Nhị, nên chỉ tuỳ tiện giả vờ mấy câu doạ sợ với dụ dỗ thì đám trưởng lão này đã bị trấn áp rồi, bắt đầu đổ tội.

Đương nhiên đối tượng bị đổ tội chính là Hồng Nhị.

“Tiểu Bắc phu nhân, bọn ta đều là bị Hồng Nhị mê hoặc, phu nhân minh giám!”

“Tiểu Bắc phu nhân, người cũng biết nhà họ Hồng muốn chiếm trấn Ngư Khê, Hồng Nhị lại là quản gia lớn của nhà họ Hồng, ông ta lên tiếng rồi nên chúng tôi không dám không nghe!”

“Đúng đúng, Tiểu Bắc phu nhân, bọn ta cũng là bị ép thôi, người tha cho bọn ta đi!”

Trong phòng ở phía Đông, Hồng Nhị vừa nghe nói trưởng lão đã đẩy hết trách nhiệm lên đầu ông ta lập tức nổi giận muốn đạp cửa đi tranh luận với đám trưởng lão đó.

Nhưng ông ta vừa từ ghế đứng lên, nhân viên hộ tống ở hai phía đã đè vai của ông ta lại.

“Hồng Nhị gia, Tiểu Bắc phu nhân không cho gọi ngài, tốt nhất ngài nên thành thật ngồi ở đây, cũng đừng phát ra tiếng động đừng để cho bọn họ khó xử!”

Một nhân viên hộ tống trong đó lạnh lùng nói.

Hồng Nhị vừa nghe đã ngồi trở lại ghế, trong lòng đang điên cuồng mắng những trưởng lão đó.

Lúc trước khi bày mưu, những trưởng lão này vừa nghe nói có thể vận chuyển lậu rong biển, người nào người nấy đều vui mừng, lúc đó hận không thể dập đầu với ông ta.

Kết quả bây giờ vừa thấy Đường Tiểu Bắc phát hiện, bọn họ lại gán hết tội lên người ông ta.

Trong phòng kế ở phía Tây của sảnh tiếp khách, lúc này Hồng Đào Bình cũng đứng dậy.

Nhân viên hộ tống trong phòng này không hạn chế hành động của anh ta, nhưng Hồng Đào Bình không dự định đến sảnh tiếp khách mà là trầm mặt lại, đi đến bên cửa.

Như vậy có thể nghe dễ dàng hơn một chút.

Vừa rồi có nhân viên hộ tống tìm đến anh ta nói Đường Tiểu Bắc muốn gặp anh ta.

Tuy toà soạn nhật báo Kim Xuyên vẫn luôn tuyên truyền nam nữ bình đẳng, nhưng Đường Tiểu Bắc là vợ của Kim Phi, từ trước đến giờ Hồng Đào Bình gặp Đường Tiểu Bắc hay là Nhuận Nương đều duy trì một khoảng cách vừa đủ.

Tuy tính cách của Đường Tiểu Bắc tương đối hoạt bát một chút nhưng cũng sẽ không dễ dãi gặp mặt với đàn ông lạ mặt.

Vì vậy biết Đường Tiểu Bắc tìm bản thân, trong lòng Hồng Đào Bình vô cùng nghi ngờ.

Được nhân viên hộ tống dẫn đến nơi đóng quân lại không nhìn thấy Đường Tiểu Bắc, Hồng Đào Bình lại càng nghỉ ngờ hơn.

Nhưng bây giờ nghe thấy các trưởng lão nhận tội, Hồng Đào Bình lập tức hiểu Đường Tiểu Bắc tìm anh ta làm gì rồi.

“Được rồi, im miệng hếtỊ”

Đường Tiểu Bắc đập bàn nhẹ một cái, tất cả các trưởng lão lập tức im miệng hết.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2970


“Tiểu Bắc phu nhân thật sự là lòng dạ Bồ Tát mài” “Ta thay mặt bà con cảm ơn Tiểu Bắc phu nhân!”

Các trưởng lão vô cùng cảm ơn rồi rời đi.

Đường Tiểu Bắc nhìn bóng dáng của bọn họ, ánh mắt lạnh lùng.

Khánh Mộ Lam vẫn luôn đứng sau bức bình phong cũng đi ra: “Tiểu Bắc, cứ tha cho bọn họ như vậy sao?”

“Bọn họ chỉ là người ngu muội bị mê hoặc thôi, không cần phải tính toán với bọn họ!” Đường Tiểu Bắc nói.

Thật ra Đường Tiểu Bắc cũng không có cách.

Những trưởng lão này đều đã rất lớn tuổi rồi, ở địa phương cũng có chút uy danh, nếu thật sự nhốt bọn họ lại lỡ như ở ngục giam xảy ra chuyện bất trắc thì người trong tộc của bọn họ chắc chắn sẽ gây chuyện.

Cho dù không xảy ra bất trắc vẫn phải lo cơm cho bọn họ thì làm vậy để làm gì chứ?

Vì vậy sau khi suy nghĩ lại, Đường Tiểu Bắc vẫn quyết định tha bọn họ một lần trước, lần này xử lý kẻ chủ mưu trước.

Nghĩ đến đây, Đường Tiểu Bắc đưa ánh mắt ra hiệu cho cận vệ.

Hai người cận vệ chỉa ra đi đến phòng kề ở hai bên trái phải, đẩy cửa phòng ra.

Phòng kề phía Đông vừa mở, Hồng Nhị đã xông ra: “Đường Tiểu Bắc, là ai đã nói bí mật với cô?”

Đây cũng là vấn đề vừa nãy Hồng Nhị hiếu kỳ nhất. Rốt cuộc là ai đã bán đứng ông ta?

Chuyện này cũng nhanh quá rồi chứ, từ khi trưởng lão rời đi đến bây giờ không hơn một giờ, Đường Tiểu Bắc đã biết hết rồi.

Đừng nói những trưởng lão đó mà ngay cả Hồng Nhị nghe thấy khi Đường Tiểu Bắc nói ra chính xác nội dung âm mưu của bọn họ cũng sợ hãi đến đổ mồ hôi lạnh.

Đồng thời ông ta cũng vô cùng tức giận, cảm thấy Đường Tiểu Bắc không tin tưởng Hồng Đào Bình, vậy mà sắp xếp mật thám ở nhà họ Hồng.

“To gan, vậy mà dám gọi thẳng tên của phu nhân, nói chuyện bất kính với phu nhân!”

Khánh Mộ Lam vừa nhìn thấy Hồng Nhị phách lối như vậy, cơn giận đột nhiên dâng lên, lạnh lùng nói: “A Mai, vả miệng!”

“Dừng tay!" Hồng Đào Bình ra chậm một bước, vừa nhìn Mộ Khánh Lam muốn đánh Hồng Nhị, lập tức chạy nhanh vài bước chắn trước mặt Hồng Nhị.

Hồng Nhị vừa thấy Hồng Đào Bình ra thì trong lòng sợ hãi trước nhưng sau đó lại trở nên kiên định hơn.

Ông ta rất rõ sự xem trọng của Kim Phi đối với Hồng Đào Bình, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu ông ta dám làm loạn.

Bây giờ Hồng Đào Bình đến rồi thì xem như ông ta đã có chỗ dựa.

Khánh Mộ Lam nghe thấy, hơi quay đầu lại nhìn Đường Tiểu Bắc một cái.

Thật ra với mức độ tức giận bây giờ của Đường Tiểu Bắc, Hồng Nhị chỉ hỏi một câu không khiến cho cô ấy vì chuyện này tức giận cũng không muốn lợi dụng chuyện nhỏ này để đánh Hồng Nhi.

Nhưng bây giờ nếu Khánh Mộ Lam đã lên tiếng, vậy mà Hồng Đào Bình còn muốn bao che thì tính chất sự việc đã thay đổi rồi.

Vì vậy Đường Tiểu Bắc cứ xem như không nhìn thấy ánh mắt của Khánh Mộ Lam vậy, vẫn cúi đầu uống trà.

Khánh Mộ Lam lớn lên ở gia tộc quyền quý lập tức hiểu ra ý của Đường Tiểu Bắc, vì thế cũng không nói chuyện nữa.

Đối với A Mai mà nói, Khánh Mộ Lam không lên tiếng huỷ bỏ mệnh lệnh ban nãy, vậy thì mệnh lệnh cuối cùng của cô ấy vẫn có hiệu lực như cũ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2971


Hồng Đào Bình sửng sốt bởi câu hỏi của Đường Tiểu Bắc, sau đó thì im lặng.

Hồng Nhị có đáng bị đánh không? Hồng Đào Bình tự hỏi mình trong lòng, câu trả lời lại là có.

Nhưng nghĩ tới khi nhà họ Hồng nghèo túng nhưng Hồng Nhị vẫn không rời đi, Hồng Đào Bình bình tĩnh giải thích: “Tiên sinh đã nói, mọi thứ đều phải theo pháp luật mà làm, cho dù Nhị thúc có làm sai, thì cũng phải giao cho quan phủ xét xử, chứ phu nhân Tiểu Bắc không được tự tiện phạt!”

Đường Tiểu Bắc nghe vậy, không khỏi cau mày nhìn Hồng Đào Bình.

Ánh mắt Khánh Mộ Lam cũng tràn đầy kinh ngạc.

Đến cả Hồng Nhị cũng nhìn về phía Hồng Đào Bình với đôi mắt sốt ruột.

Ông ta bị A Mai tát một cái, lúc này tai trái đã không thể nghe được gì, tuy rằng tai phải không sao, nhưng trong đầu cứ ong ong, nên vừa rồi không thể nghe được rõ, chỉ hiểu được đại khái, cũng biết Hồng Đào Bình vừa nói sai gì đó.

Nhưng Hồng Đào Bình đã nói ra, ông ta cũng không thể chống lại chỗ dựa của mình ở trước mắt người ngoài.

Thật ra ngay khi Hồng Đào Bình lao ra che cho Hồng Nhị, ngay cả Khánh Mộ Lam lập tức nhận ra, Hồng Đào Bình này chẳng có chút tâm cơ nào.

Nếu một quan trường ranh ma như Trịnh Trì Viễn gặp phải tình huống này, chuyện đầu tiên anh ta làm sẽ là đánh Hồng

Nhị một trận, xoa dịu cơn giận dữ của Đường Tiểu Bắc.

Nhưng Hồng Đào Bình không những không đánh, mà còn lao ra che cho ông ta.

Anh ta che cho Hồng Nhị thì thôi đi, bây giờ còn lấy lời của Kim Phi để đe dọa Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc bị anh ta chọc đến tức cười.

“Được, nếu Hồng công tử muốn giao cho quan phủ, vậy cứ làm theo lời Hồng công tử đi.”

Đường Tiểu Bắc nói tiếp: “Người đâu, giao Hồng Nhị cho quan phủ, nói người tố cáo là Đường Tiểu Bắc ta, Hồng Nhị kích động dân chúng, chống lại quốc sư bệ hạ và triều đình, để bọn họ điều tra kỹ lưỡng vào!”

Hồng Đào Bình vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.

Nếu tội danh mà Đường Tiểu Bắc nói là thật, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

“Phu nhân Tiểu Bắc, chuyện Nhị thúc làm quả thật là không đúng, nhưng cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi mà, người nói thúc ấy chống lại cả quốc sư bệ hạ và triều đình có phải hơi quá đáng không?”

“Quá đáng?”

Đường Tiểu Bắc lạnh lùng nói: “Ta đã nói nhẹ đi rồi đấy, nếu muốn truy cứu thật, cách làm này của lão ta chính là đang làm mất uy tín của bệ hạ và ngài quốc sư, thậm chí có thể nói lão ta có ý đồ tạo phản, ta đây còn chưa chém chết lão luôn, là đã nhân từ lắm rồi, cũng nể mặt mũi Hồng Đào Bình ngươi, vậy còn nói ta quá đáng!”

Lúc này tai phải của Hồng Nhị về cơ bản đã có thể nghe được, ông ta nghe Đường Tiểu Bắc nói vậy, sợ tới mức hai chân run lên mất kiểm soát.

Vẻ mặt của Hồng Đào Bình cũng trở nên tái nhợt.

Bất kể lúc nào, tạo phản luôn là tội nặng nhất, mà nhẹ thì xét nhà diệt môn, nặng thì liên lụy tới cả cửu tộc!

Chỉ cần là những chuyện liên quan một chút tới tạo phản thôi, cũng thành chuyện lớn rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2972


Nếu y không cố gắng xây dựng các công trường ở Kim Phi, nuôi sống nhiều người như vậy, lại còn trả tiền công cho các nhân viên hộ tống và công nhân cao thế kia, làm sao các nhân viên hộ tống sẽ sẵn sàng theo y vào sinh ra tử?

Nếu Kim Phi không cố gắng tiêu diệt thổ phỉ ở Xuyên Thục, tích lũy danh tiếng, chính quyền ở Xuyên Thục sao có thể ổn định như thế này được?

Cũng may Xuyên Thục cách kinh thành khá xa, lại có Khánh Quốc công ở trong triều, chờ các quyền quý nơi kinh thành biết được, Kim Phi đã xong việc rồi.

Sau đó, y lại cứu được Trần Cát, nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ ông ta, rồi Cửu công chúa nắm giữ quyền hành trong triều, các quyền quý mới không nói gì.

Thật ra các hào tộc nơi địa phương tích lũy danh tiếng, vẫn là một chuyện khá cấm ky.

Hồng Nhị cũng bị A Mai tát một cái cho ngơ người, nói vậy không khác gì tự mình đưa dao cho Đường Tiểu Bắc siết cổ.

Hồng Đào Bình cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, nhận ra được sự nghiêm trọng của sự việc, hiểu được bây giờ bản thân không nên đối đầu với Đường Tiểu Bắc.

“Phu nhân Tiểu Bắc, Nhị thúc của ta nói năng không lựa lời, người là đại nhân, đừng chấp nhặt với thúc ấy!”

Hồng Đào Bình hành lễ với Đường Tiểu Bắc, khom người cúi xuống: “Chúng ta đã nhận ra được sai lầm của mình, sau khi trở về, ta nhất định sẽ phạt thật nặng!”

“Hồng công tử, chuyện to như vậy, ngươi nghĩ rằng nói một câu trở về sẽ phạt nhẹ nhàng như vậy, là có thể giải quyết được sao?”

“Vậy phu nhân Tiểu Bắc muốn xử lý thế nào ạ?” Hồng Đào Bình khom người nói.

“Thứ nhất, từ nay trở đi ta không muốn nhìn thấy lão ta ở xưởng đóng thuyền một lần nào nữa, cũng không cho phép lão được liên quan tới việc gì của xưởng đóng thuyền!”

Đường Tiểu Bắc giơ một ngón tay.

Hồng Nhị nghe thấy, không kiềm được mà nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn không dám nói gì.

Thà mất quyền còn hơn hơn mất mạng.

Nhưng Hồng Đào Bình lại không vui: “Phu nhân Tiểu Bắc, Nhị thúc vẫn luôn giúp ta xử lý xưởng đóng thuyền này, nếu người đuối thúc ấy đi, ai sẽ giúp ta?”

“Đó chính là điều thứ hai.”

Đường Tiểu Bắc giơ ngón tay thứ hai lên: “Hồng công tử, xét tới biểu hiện của ngươi từ trước tới nay, ta thấy rằng ngươi không thích hợp làm người phụ trách xưởng đóng thuyền, cho nên sau này ngươi chỉ cần làm những việc liên quan tới bên kỹ thuật là được, còn về những phần khác, ta sẽ sắp xếp người khác tới tiếp quản!”

“Không được!" Hồng Nhị vội nói: “Xưởng đóng thuyền phải là của nhà họ Hồng!”

Đường Tiểu Bắc nói thì dễ nghe, sắp xếp người giúp Hồng Đào Bình xử lý những chuyện lặt vặt, nhưng thực chất là đang cướp quyền.

Nếu làm như vậy, sợ răng không được bao lâu, xưởng đóng thuyền sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhà họ Hồng nữa.

Với thân phận của Đường Tiểu Bắc mà lại đi tranh cãi với một quản gia nhỏ cũng hơi khó coi.

Lúc này Khánh Mộ Lam đứng ra, quát lên: “Câm miệng, ở đây không có phần cho ngươi nói, còn dám ồn ào, ta rút lưỡi ngươi ra đấy!”

Hồng Đào Bình vốn dĩ cũng không thích thú cái chức quản lý kia, mặc dù trong lòng không vui, nhưng thấy Đường Tiểu Bắc kiên quyết như vậy, anh ta gật đầu rồi nói: “Được, ta đồng ý!"

Vậy ta sẽ nói tới chuyện thứ ba

Đường Tiểu Bắc lại duỗi thêm một ngón tay ra: “Xưởng đóng thuyền cũng là đơn vị quân sự, hành vi lần này của Hồng Nhị có thể nói là khá nặng, theo quy định, đánh hai mươi trượng!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2973


Rõ ràng là Kim Phi đang ở xưởng đóng thuyền, nhưng Đường Tiểu Bắc lại bảo Hồng Đào Bình viết tấu chương tìm Cửu công chúa biện bạch.

Cho dù Hồng Đào Bình không có kiến thức chính trị, cũng không biết đối nhân xử thế, nhưng lúc này anh ta cũng hiểu được ý của Đường Tiểu Bắc là không để anh ta đi tìm Kim Phi.

Đương nhiên, Hồng Đào Bình cũng có thể không nghe lời của Đường Tiểu Bắc, đi tìm Kim Phi.

Nhưng sau này chắc chắn sẽ bị Đường Tiểu Bắc báo thù.

Ngay khi Hồng Đào Bình còn chưa quyết định nên lựa chọn như thế nào thì Hồng Nhị đã đưa ra sự lựa chọn trước.

Ông ta quỳ xuống hướng về phía Đường Tiểu Bắc, chủ động nói: "Tiểu Bắc phu nhân, ta biết sai rồi, sẵn sàng nhận gậy phạt!"

"Nhị thúc, ngài..."

"Thiếu gia, lần này vốn là do ta sai, bị phạt là đương nhiên!"

Hồng Nhị vẫn còn có chút đầu óc, vừa rồi ông ta còn cảm thấy Kim Phi coi trọng Hồng Đào Bình, Hồng Đào Bình lại đến đây, cho nên mới muốn vạch trần thủ đoạn với Đường Tiểu Bắc.

Nhưng cái tát của A Mai đã đánh thức ông ta.

Lúc này ông ta đã hiểu, lần này Đường Tiểu Bắc đã quyết tâm phải đối phó với mình.

Ông ta bị Đường Tiểu Bắc năm được đăng chuôi hết lần này đến lần khác.

Nếu như Hồng Đào Bình tiếp tục cố chấp, cho dù có đi tìm Kim Phi tránh được lần gậy phạt này, nhưng Đường Tiểu Bắc nắm quyền tài chính của Xuyên Thục, chỉ tùy tiện động tay vài cái là có thể chặn kinh phí của xưởng đóng thuyền, nếu bị Đường Tiểu Bắc nhắm vào, người chịu thiệt cuối cùng chỉ có thể là Hồng Đào Bình và xưởng đóng thuyền.

Nghĩ đến đây, Hồng Nhị quỳ lạy vê phía Đường Tiểu Bắc: "Phu nhân, ta sẵn sàng nhận gậy phạt, nhưng chuyện này thiếu gia hoàn toàn không biết, hy vọng phu nhân đừng trách phạt thiếu gial"

"Ngươi giờ lại là khiến ta coi trọng hơn rồi đó!" Đường Tiểu Bắc cuối cùng cúi đầu nhìn Hồng Nhị: "Nhưng nếu bây giờ ta đưa ra trừng phạt, sẽ không thể thu hồi lại nữa, hơn nữa ta làm như vậy là tốt cho anh tai"

"Vì tốt cho thiếu gia sao?"

"Chắc ngươi hiểu thiếu gia nhà ngươi hơn ta, anh ta và tướng công của ta là như nhau, bọn họ thích đóng thuyền, không thích giải quyết những việc trần tục, nếu để anh ta đảm nhiệm người phụ trách xưởng đóng thuyền, có lẽ sẽ bị người khác lừa gạt, đến lúc đó người phải chịu trách nhiệm vẫn là anh tai"

Đường Tiểu Bắc nói: "Hủy bỏ chức vụ người phụ trách của anh ta chính là để cho anh ta chuyên tâm vào công việc đóng thuyền yêu thích của anh ta, mà không cần lo lắng về chuyện của xưởng đóng thuyền nữa, sau này nếu có xảy ra chuyện gì, anh ta cũng sẽ không bị liên lụy!"

Những lời này của Đường Tiểu Bắc dường như đang trả lời câu hỏi của Hồng Nhị, nhưng thực chất là nói cho Hồng Đào

Bình nghe.

Biết tính cách của Hồng Đào Bình, cho nên lời nói của Đường Tiểu Bắc rất thẳng thắn và không hề vòng vo.

Quả nhiên, sau khi nghe xong những lời này, Hồng Đào Bình lộ ra vẻ suy tư.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2974


Đường Tiểu Bắc nói không sai, với năng lực của Kim Phi và sự tin tưởng với Hồng Đào Bình, nếu tiếp tục đi theo con đường trước đó tiến về phía trước, xưởng đóng thuyền của nhà họ Hồng nhất định sẽ nổi tiếng khắp thế giới, Hồng Đào Bình cũng có thể lưu danh sử sách.

Nếu Hồng Nhị ông ta làm tốt, nói không chừng cũng có thể lưu được tên trong sách sử.

Nhưng tất cả đã tan thành mây khói khi ông ta tìm các trưởng lão mưu đồ bí mật rồi.

Lúc này, Hồng Nhị cuối cùng cũng nhận ra khoảng cách giữa ông ta và Đường Tiểu Bắc.

Tâm nhìn của ông ta còn quá thiển cận, ông ta chỉ nhìn chằm chằm vào xưởng đóng thuyền mà hoàn toàn không nghĩ đến sân khấu lớn hơn.

Hồng Nhị vốn lo lắng Kim Phi sẽ cướp xưởng đóng thuyền nhà họ Hồng, bây giờ ông ta đột nhiên hiểu ra, trong mắt ông †a, xưởng đóng thuyền và nhà họ Hồng là tất cả, nhưng trong mắt Kim Phi, một xưởng đóng thuyền thì có thể là cái gì chứ?

Lúc này, Hồng Nhị thực sự rất hối hận.

Nhưng trên đời không có thuốc hối hận, trong mắt cấp trên, người phạm sai lầm đều có điểm nhơ, cho dù bây giờ ông †a có đảm bảo như thế nào đi chẳng nữa, Đường Tiểu Bắc cũng sẽ không bao giờ tiếp tục tin dùng ông ta nữa.

"Thấy ngươi cũng có chút đầu óc, ta nhắc nhở ngươi một câu nữa, sau khi ra ngoài đừng nghĩ đến việc điều tra xem ai đã nói với ta chuyện này, càng đừng nghĩ đến việc đi báo thù."

Đường Tiểu Bắc nói: "Bởi vì anh ta đã cứu ngươi một mạng đó!"

Lúc này Hồng Nhị lập tức đổ mồ hôi lạnh, liên tục xua tay nói: "Ta không dám, ta không dám!"

Lúc này ông ta thực sự chịu phục rồi, ông ta cũng hiểu Đường Tiểu Bắc cũng không hề có ý hù dọa ông ta.

Về phía ông ta và các trưởng lão mưu đồ bí mật, Đường Tiểu Bắc cũng biết, năng lực tình báo này thực sự quá đáng sợ.

Nếu như ông ta và các trưởng lão thực sự mưu đồ thành công, chuyện bọn họ làm cũng không thể che giấu được.

Đến lúc đó, Đường Tiểu Bắc có thể chém đầu ông ta. "Được rồi, ngươi tự mình đến đội Chấp Pháp nhận gậy đi!" Đường Tiểu Bắc xua tay và ra lệnh đuổi khách.

Hồng Đào Bình vẫn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Hồng Nhị kéo đi.

Khánh Mộ Lam nhìn bóng lưng hai người: "Tiểu Bắc, cứ bỏ qua cho bọn họ như vậy sao?"

"Bằng không còn có thể làm gì được nữa, thật sự g**t ch*t ông ta sao?"

Đường Tiểu Bắc bất đắc dĩ nói: "Đối với Hồng Đào Bình, Hồng Nhị là người thân, chuyện này cũng không thành công, đánh hai mươi gậy là đủ rồi, nếu như ta thực sự g**t ch*t Hồng Nhị, Hồng Đào Bình không thể chấp nhận được, có lẽ sẽ nảy sinh ác ý."

"Bây giờ cũng không có gì đảm bảo Hồng Đào Bình sẽ không nảy sinh ác ý." Khánh Mộ Lam nói: "Theo lý mà nói, một người như vậy đã không thể được trọng dụng nữa."

Đây cũng chính là một cách làm thường dùng của đám quyền quý, phát hiện thuộc hạ làm sai, hoặc coi là không biết, nhắm một mắt mở một mắt tiếp tục sử dụng, hoặc là trực tiếp thay thế.

"Cũng không còn cách nào khác, Hồng Đào Bình không biết chuyện này, ta hủy bỏ chức vụ người phụ trách của anh ta, đã là giới hạn mà ta có thể xử lý được, nếu như thực sự đuổi anh ta đi, sợ rằng công nhân địa phương sẽ không đồng ý, công việc bình thường của xưởng đóng thuyền chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng”

Đường Tiểu Bắc nói: "Bây giờ tướng công đang vội dùng thuyền, để anh ta tiếp tục làm việc đi."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2975


"Tức giận cũng không thể làm gì được, vẫn cần có người phải làm người xấu thôi."

Đường Tiểu Bắc thở dài, bảo cận vệ gọi Đại Cường đang đứng canh cửa đến: "Ngươi đi đến đội Chấp Pháp, bảo các huynh đệ đội Chấp Pháp kiềm chế chút, đừng đánh chết Hồng Nhị."

Gậy của tiêu cục không phải là chuyện đùa, nếu thực sự đánh vào chỗ chết, hai mươi gậy thực sự có thể đánh vỡ xương chậu của Hồng Nhị thành từng mảnh.

Mặc dù không chết tại chỗ, nhưng với điều kiện chữa bệnh hiện tại của Đại Khang, gãy xương chậu gần như không thể chữa khỏi được, kéo dài một thời gian sau cũng sẽ chết, hơn nữa cái chết sẽ rất đau đớn.

Trong lòng Đường Tiểu Bắc hiểu rõ, Hồng Nhị làm như vậy, không phải thực sự muốn phế bỏ Kim Phi, cũng không phải là thực sự muốn tạo phản, cô ấy chỉ nhân cơ hội lần này đuổi Hồng Nhị ra khỏi xưởng đóng thuyền, từ từ giảm bớt sức ảnh hưởng của Hồng Đào Bình mà thôi.

Nếu thực sự muốn đánh chết Hồng Nhị, Hồng Đào Bình có thể sẽ bùng nổ.

"Vâng!" Đại Cường trả lời đồng ý, sau đó hơi do dự hỏi: "Phu nhân, chuyện này có cần cho Hồng công tử biết không?"

"Tên ngốc nhà ngươi, đương nhiên là cần phải để cho anh ta biết rồi!" Khánh Mộ Lam liếc nhìn Đại Cường nói: "Nhưng không thể nói thẳng với anh ta, tốt nhất là nên tìm thời cơ thích hợp, để anh ta vô tình nghe thấy ngươi nhắc nhở các huynh đệ hành hình, nói phu nhân dặn dò cần đánh nhẹ thôi, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi ạ." Đại Cường liên tục gật đầu: "Cảm ơn cô nương chỉ điểm!"

Nói xong rồi xoay người chạy đi.

"Tiểu Bắc, xem ra cô còn muốn giữ Hồng Đào Bình lại." Khánh Mộ Lam quay đầu nhìn Đường Tiểu Bắc.

"Đúng vậy." Đường Tiểu Bắc không phủ nhận: "Anh ta là nhân tài đóng thuyền, cũng là người hiếm hoi có thể nói chuyện vui vẻ với tướng công, nếu như vì chuyện này mà anh ta rời đi, thực sự là rất đáng tiếc.

Cũng không biết tướng công nghĩ như thế nào, thực sự lại giao hết chuyện này cho Hồng Đào Bình làm, anh ta là người có thể làm được những chuyện này sao?"

Kim Phi quyết định giao chuyện của đội đánh bắt cho Hồng Đào Bình, là ý kiến của Trịnh Kỳ Viễn, sau đó lại đưa ra quyết định trong lúc ăn cơm, Đường Tiểu Bắc hoàn toàn không biết, nếu không cô ấy nhất định sẽ ngăn cản Kim Phi.

Hồng Đào Bình chính là kiểu đàn ông thích ở nhà, để anh †a phụ trách xưởng đóng thuyền và đóng thuyền là một cao thủ, nhưng để anh ta phụ trách những việc khác thì lại không được.

Làm thành cục diện hiện tại, còn không bằng giao chuyện này cho người khác ngay từ ban đầu.

Nhưng Hồng Đào Bình rất nghiêm túc có trách nhiệm trong việc đóng thuyền, cũng có sức ảnh hưởng ở địa phương, Đường Tiểu Bắc vẫn muốn cố gắng giữ anh ta lại.

Nếu thực sự không giữ lại được, Đường Tiểu Bắc cũng không quá lo lắng.

Bây giờ xưởng đóng thuyền cơ bản đã đi đúng hướng, cho dù Hồng Đào Bình thực sự rời đi, xưởng đóng thuyền vẫn có thể duy trì các hoạt động vận chuyển cơ bản, chỉ là hiệu quả tạm thời giảm đi trong một khoảng thời gian mà thôi.

Mặc dù Khánh Mộ Lam nói rằng lo lắng Kim Phi sẽ tức giận, nhưng vẫn cùng trò chuyện với Đường Tiểu Bắc và đi đến phòng bếp.

Trên đường đi, Đường Tiểu Bắc cũng phải cận vệ đi tìm Trình Trì Viễn, bảo anh ta tìm thêm chút rong biển mang đến đây.

Trong phòng bếp, Kim Phi đang cùng Nhuận Nương vừa trò chuyện vừa cười đùa vừa rửa rong biển, nhìn thấy Đường Tiểu Bắc và Khánh Mộ Lam đi vào, mỉm cười nói: "Không phải là hai người đi câu cá sao, tại sao lại về sớm vậy?"

Đường Tiểu Bắc không trả lời, mà đứng ở cửa nói: "Tướng công, chàng ra ngoài một chút, ta có chuyện muốn nói với chàng."

Kim Phi vốn không để ý, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Đường Tiểu Bắc thì cũng đặt rong biển xuống, đi theo Đường Tiểu Bắc đến thư phòng.

"Nói đi." Kim Phi rót cho Đường Tiểu Bắc một ly trà: "Chuyện gì khiến muội không câu cá nữa vậy?"

Đường Tiểu Bắc cũng không vòng vo mà giải thích cặn kẽ câu chuyện vừa rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2976


"Nhưng muội cũng đâu có nói trước với ta!"

Kim Phi hỏi: "Muội sợ nói với ta, ta sẽ nể mặt Hồng công tử mà tha cho Hồng Nhị sao?"

Đường Tiểu Bắc không trả lời, coi như là mặc nhận.

Kim Phi thấy vậy, tức giận giơ tay lên, nhưng cuối cùng vẫn buông tay xuống.

Thật ra trong lòng y biết vì sao Đường Tiểu Bắc lại làm như vậy.

Với tính cách của y, chuyện của Hồng Nhị vẫn chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng, nếu Hồng Đào Bình đến cầu xin tha thứ, có thể y thực sự sẽ tha cho Hồng Nhị một mạng.

Một khi đã mở miệng thì sẽ khó thu lại.

Hôm nay Hồng Đào Bình đến cầu xin sự tha thứ, y lại nhượng bộ, ngày mai người khác phạm sai lầm, Trương Lương đến cầu xin tha thứ, Hàn Phong đến cầu xin tha thứ thì phải làm như thế nào?

Cho nên Kim Phi biết Đường Tiểu Bắc làm như vậy là đúng, chỉ là trong lòng y vẫn có hơi tức giận.

Lần trước là Cửu công chúa tiền trảm hậu tấu, lần này lại đến Đường Tiểu Bắc.

Điều này khiến Kim Phi cảm thấy bọn họ không tin tưởng mình, cũng không tôn trọng mình.

Đường Tiểu Bắc cũng là người thông minh, vừa nhìn vẻ mặt của Kim Phi, cô ấy đã đoán được suy nghĩ trong lòng y.

Đúng lúc cô ấy chuẩn bị lên làm nững, nhường Kim Phi một bước, lại nghe thấy Kim Phi hỏi: "Muội thực sự không cho người đánh chết Hồng Nhị sao?"

Đường Tiểu Bắc sửng sốt, sau đó trả lời: "Không, ta bảo Đại Cường dặn dò huynh đệ hành hình, bảo bọn họ nương tay chút."

"Được rồi, ta biết rồi." Kim Phi gật đầu, đặt ly trà xuống, đứng lên.

"Tướng công, chàng muốn đi đâu?" Đường Tiểu Bắc hỏi.

"Còn có thể đi đâu được, đương nhiên là đi tìm Hồng công tử nói chuyện rồi!"

Kim Phi nói: "Chuyện đã xảy ra rồi, ta không thể làm như không biết được đúng không?”

"Còn ta thì sao?"

Đường Tiểu Bắc chỉ vào mũi mình: "Chàng định trừng phạt ta như thế nào?"

Trước khi cô ấy đến, cô ấy đã chuẩn bị nhận sự tức giận của Kim Phi, nhưng ai ngờ Kim Phi lại cư xử bình tĩnh như vậy, khiến Đường Tiểu Bắc có hơi bối rối.

"Phạt muội làm gì, chẳng lẽ trong lòng muội, ta đã ngu ngốc đến mức không phân biết được tốt xấu sao?"

Kim Phi tức giận võ đầu Đường Tiểu Bắc: "Ta biết muội sợ †a khó xử nên mới ra tay."

"Chàng biết là được rồi!" Đường Tiểu Bắc thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra, cô ấy là người phụ trách thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, chuyện này không liên quan gì đến cô ấy lắm.

Nguyên nhân chính dẫn đến việc nhúng tay vào chuyện này là vì Kim Phi.

Nếu như Kim Phi thực sự vì chuyện này mà trách phạt cô ấy, thì Đường Tiểu Bắc sẽ rất đau lòng.

Cũng may, Kim Phi hiểu được nỗi khổ của cô ấy. Đây cũng chính là lý do cô ấy tự tiện ra tay.

Bởi vì cô ấy tin rằng Kim Phi có thể phân biệt được đúng sai.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2977


Đường Tiểu Bắc sẵn sàng giải quyết chuyện này, không phải cô ấy thích lo chuyện bao đồng, cũng không phải vì muốn thể hiện uy thế của mình.

Mà là cô ấy hiểu tính cách của Kim Phi, không muốn làm khó Kim Phi.

Chẳng ai muốn cho đi hết lòng nhưng lại không được mọi người thấu hiểu cả.

Vừa rồi, ý của Kim Phi là muốn đi tìm Hồng Đào Bình nói chuyện này, để tránh Hồng Đào Bình ghét cô ấy.

Thực ra Đường Tiểu Bắc không quan tâm Hồng Đào Bình có ghét mình hay không, nhưng cô ấy không quan tâm là một chuyện, Kim Phi có suy nghĩ cho cô ấy không, lại là một chuyện khác.

“Tại sao vẫn còn khóc thế?”

Kim Phi xoa đầu Đường Tiểu Bắc, nói: “Muội nhanh chóng chuẩn bị rong biển đi, ta đi tìm Hồng công tử nói chuyện một chút."

“Vâng!” Đường Tiểu Bắc nhẹ nhàng gật đầu: “Chuyện này vốn là Hồng Nhị sai, khi ta xử lý cũng đã coi như tha cho ông †a một con đường sống, chàng gặp Hồng công tử, không cần nói nhỏ nhẹ với hắn, nếu như hắn không biết điều, thì để hắn cút đi, Đại Khang không thiếu những người ưu tú, ta sẽ tìm người khác thay thế hắn, bảo đảm xưởng đóng thuyền vẫn hoạt động như bình thường.”

“Được, ta biết rồi!” Kim Phi biết Đường Tiểu Bắc sợ y bị ấm ức, cười đẩy cô ấy một cái: “Muội đi làm việc của muội đi!”

Đường Tiểu Bắc lúc này mới rời đi, mang theo cận vệ đi doanh trại thủy quân tìm Trịnh Trì Viễn.

Kim Phi đoán rằng bây giờ Hồng Nhị đang chịu hình phạt, cũng không vội đi tìm Hồng Đào Bình, mà là leo lên đài quan sát, nhìn về phía doanh trại thủy quân.

Dù sao Đường Tiểu Bắc chỉ là người phụ trách thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, không quản chuyện thủy quân, hơn nữa gần đây thủy quân rất bận, Kim Phi có chút lo lắng Trịnh Trì Viễn sẽ không phối hợp làm việc với Đường Tiểu Bắc.

Thực ra, chuyện Kim Phi lo lắng hoàn toàn không cần thiết.

Giác ngộ chính trị của Trịnh Trì Viễn cao hơn Hồng Đào Bình rất nhiều, vừa gặp Đường Tiểu Bắc, đã lập tức bày tỏ sẽ toàn lực phối hợp.

Hơn nữa, đó không phải chỉ là lời nói suông, mà trước khi Đường Tiểu Bắc đến, Trịnh Trì Viễn đã bắt đầu chuẩn bị t** ch**n.

Sau đó, ở trước mặt Đường Tiểu Bắc, phái một nửa số t** ch**n ra ngoài kiếm rong biển.

Khắp nơi ở Đông Hải đều có rong biển, mặc dù ở khu vực khác không nhiều bằng đảo Mạo Lãng, nhưng tùy tiện kiếm cũng đủ cho Đường Tiểu Bắc nấu cháo 1 lần.

Kim Phi nhìn thấy t** ch**n xếp thành hàng ra biển, mới yên tâm cùng Thiết Chùy đi đến nhà của Hồng Đào Bình.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2978


Hồng Đào Bình thấy Kim Phi nhìn về phía vạt áo của mình, cũng nhận ra điều gì đó không ổn, chắp tay nói: “Tiên sinh, mời ngài ngồi xuống uống nước, ta sẽ đi tắm và thay quần áo.”

“Không cần, ta tới đây chỉ nói mấy câu, nói xong ta sẽ rời đi”

Kim Phi xua tay, hỏi: “Hồng Nhị như thế nào rồi?”

“Cảm ơn Tiểu Bắc phu nhân đã nương tay, Nhị thúc của ta không sao, chỉ là mông bị đánh hơi nặng, có thể phải nghỉ ngơi một thời gian.” Hồng Đào Bình trả lời.

“Cũng may xương cốt không bị sao.” Kim Phi khẽ gật đầu: “Bên quân y có thuốc trị thương, lát nữa ngươi có thể đi lấy một ít”

Kim Phi vừa đến đã hỏi thăm tình hình bệnh của Hồng Nhị, lại bảo anh ta đi tìm quân y lấy thuốc, Hồng Đào Bình cho rằng Kim Phi đang tỏ ra nhượng bộ nên đã chắp tay về phía Kim Phi, nói: “Cảm ơn tiên sinh, ta biết, chuyện này không liên quan đến tiên sinh, trước đó tiên sinh cũng không biết...”

Kết quả anh ta còn chưa nói xong đã bị Kim Phi cắt ngang: “Hồng công tử, chuyện này ta thực sự không biết, nhưng nếu ta biết trước, e rằng Hồng Nhị sẽ còn bị xử phạt nặng hơn cả hình phạt của Tiểu Bắc nữa!”

Hồng Đào Bình nghe xong, không khỏi khẽ nhíu mày.

Anh ta cứ nghĩ răng Kim Phi tới đây an ủi mình, ai biết Kim Phi lại nói như vậy.

“Hồng công tử, ta biết ngươi không thích vòng vo, ta cũng thế, vậy nên ta nói thẳng luôn”

Kim Phi nói: “Lần này Hồng Nhị thật sự đã phạm vào tội cấm ky, ngươi vẫn luôn quản lý xưởng đóng thuyền, nên biết rằng tội này không thể tha, nếu không sau này sẽ không thể lãnh đạo được đội ngũ.

Công việc là công việc, chuyện riêng là chuyện riêng, muốn làm cho công xưởng lớn mạnh hơn, cần phải phân rõ chuyện công và chuyện riêng!”

“Kim tiên sinh, ngài không cần nói nữa, ta biết việc Tiểu Bắc phu nhân làm là đúng, cũng biết cô ấy đã giơ cao đánh khẽ”

Hồng Đào Bình nói: “Thực ra vừa nấy Nhị thúc cũng đã nói với ta, lần này là do ông ấy thiển cận, phạm vào tội không thể tha thứ, bị trừng phạt cũng là do tự mình chuốc lấy, ông ấy cũng biết mình đã sai.”

Nói đến đây, Hồng Đào Bình gãi nhẹ lên khuôn mặt: “Tiên sinh thành lập đội đánh bắt, cũng là vì suy nghĩ cho những người ngư dân, ta cũng thật sự muốn giúp đỡ, nhưng không biết tại sao lại biến thành dáng vẻ như bây giờ?”

“Bởi vì hai chúng ta là những người giống nhau, đều mắc phải những sai lầm giống nhau.”

Kim Phi nói: “Hai chúng ta đều thích chế tạo tàu, không thích làm người quản lý, ta ném gánh nặng cho ngươi, ngươi lại ném cho Hồng Nhị.

Cả hai chúng ta, nếu ai cũng đừng mong bớt chuyện, chú ý nhiều hơn, có lẽ chuyện sẽ không như vậy.”

“Tiên sinh dạy phải, chuyện này là do ta lười biếng.” Hồng Đào Bình cười khổ nói: “Ta nhận việc này từ tiên sinh, nhưng lại không hoàn thành nhiệm vụ giám sát.”

“Ta không phải đang dạy dỗ ngươi, cũng không đến đây để hỏi tội ngươi.” Kim Phi lắc đầu nói: “Ta đến đây là vì lo lắng Hồng công tử sẽ có khúc mắc trong lòng, muốn trò chuyện với Hồng công tử!”

“Tiên sinh có lòng rồi”, Hồng Đào Bình cúi đầu chào Kim Phi: “Mặc dù ta không thông minh, cũng không hiểu biết nhiều về chuyện đời nhưng ta vẫn phân biệt được đúng sai phải trái.

Tiên sinh để cho ta quản lý xưởng đóng thuyền, cũng giao cho ta việc thành lập đội đánh bắt, đây đều là sự tin tưởng của ngài đối với ta, là bản thân ta đã làm việc không tốt, làm mọi việc thất bại.

Còn về Nhị thúc, trước đây cha ta đã nói, lòng trung thành của ông ấy đối với nhà họ Hồng là việc không thể nghi ngờ, nhưng tài năng và tâm nhìn có hạn, khó mà được trọng dụng.

Cha ta cũng biết tính tình của ta, trước khi mất đã nói với †a, sau này khi làm chủ gia đình, chỉ có thể để Nhị thúc làm quản gia, không được để ông ấy quản lý xưởng đóng thuyền, nếu không nhất định sẽ xảy ra tai họa.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom