Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2759


Trấn Viễn số hai chạy dọc theo sông Gia Lăng được nửa giờ, Kim Phi nhìn thấy dọc bờ sông có một nhà kho khổng lồ.

Ngày càng có nhiều tàu thuyền trên sông.

"Đó là nhà kho của xưởng làm muối của chúng ta."

Quan Hạ Nhi chỉ vào nhà kho nói: “Ca ta nói muối mà người dân Xuyên Thục ăn hiện tại đều là do xưởng làm muối của chúng ta sản xuất, những con tàu lớn đó cũng đến chở muối!"

Nói đến đây, trên mặt Quan Hạ Nhi lộ ra một chút tự hào.

Muối là một nhu cầu thiết yếu của cuộc sống, quan trọng như lương thực.

Trước khi Kim Phi mở xưởng làm muối, muối là một trong những khoản chỉ lớn nhất của nhiều hộ gia đình.

Kim Phi từng tận mắt nhìn thấy có người đang cạo đất trong bồn cầu để thu muối, mặc dù sau khi trở về sẽ hấp và lọc muối đơn giản nhưng mùi hôi không thể nhầm lẫn được.

Nếu có cách khác thì họ đã không làm như vậy.

Nhưng muối ăn quá đắt, nhiều người không đủ tiền mua, để có thể lấy muối, họ chỉ có thể sử dụng phương pháp này.

Kể từ khi Kim Phi mở xưởng làm muối, giá muối ở Xuyên Thục đã hoàn toàn giảm xuống.

Cụm từ khi xưa Kim Phi in trên túi muối “Để cho người dân yên tâm ăn muối” cũng xem như đã thực hiện được.

Không thể thiếu sự đóng góp của Quan Trụ Tử - tổng phụ trách viên của xưởng làm muối hiện nay.

Bây giờ, khi nói về Quan Trụ Tử người dân mười dặm tám hướng xung quanh không một ai không giơ ngón tay cái.

Lần này anh ta không dựa vào Kim Phi mà dựa vào sự nỗ lực của chính bản thân.

Mặc dù với giá cả và chất lượng của xưởng làm muối làng Tây Hà, chỉ cần nằm không cũng có thể kiếm tiền, nhưng Quan Trụ Tử trước đây chỉ là một người làm ruộng ở miền núi, việc giữ trật tự cho xưởng làm muối cũng không dễ dàng.

Kể từ khi tiếp quản xưởng làm muối, Quan Trụ Tử gần như dành toàn bộ thời gian ở nhà máy, Quan Hạ Nhi chỉ gặp anh ta đúng hai lần vào năm ngoái.

Quan Hạ Nhi đang suy nghĩ có nên ghé qua gặp anh trai hay không thì bất ngờ nhìn thấy một chiếc tàu cao tốc đang lao nhanh vào bờ.

Dù biết khả năng cao là người phe mình nhưng nhân viên hộ tống vẫn đứng lên, điều chỉnh một chút hướng của nỏ, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.

Với việc địa vị của y, giờ đây bất cứ ai muốn gặp y cũng phải chào hỏi trước, đồ ăn, quần áo, nhà ở và phương tiện đi lại cũng phải trải qua nhiều cuộc kiểm tra....

Không phải do Kim Phi khoe khoang mà đây là vì sự an toàn của y.

Hiện tại có quá nhiều người muốn giết y, y không thể không phòng tránh.

"Đừng lo lắng, đó là anh trai của tal"

Quan Hạ Nhi lấy từ trong túi của mình ra một chiếc kính viễn vọng và nói một cách hào hứng.

"Đó thực sự là xưởng trưởng Quan", Thiết Chùy xác nhận rằng người đàn ông trên boong tàu cao tốc thực sự là Quan Trụ Tử, nhân viên hộ tống bèn điều chỉnh hướng của nỏ để tránh làm Quan Trụ Tử bị thương.

“Phu nhân, người thông báo cho xưởng trưởng Quan rằng hôm nay chúng ta trở về sao?” Thiết Chùy hỏi.

“Không phải”, Quan Hạ Nhi lắc đầu: “Có lẽ anh ấy thấy Trấn Viễn số hai.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2760


“Ta nhìn thấy ống khói của Trấn Viễn số hai từ xa, đoán rằng mấy ngày này các ngươi sẽ trở lại, sau đó ta nhìn thấy cờ lớn của em rể.”

Quan Trụ Tử nhìn cô từ trên xuống dưới, xác định Quan Hạ Nhi không bị thương sau đó cười nói: “Khi về bớt chút thời gian đi thăm mẹ của chúng ta.”

Mẹ cô vô cùng sợ hãi khi biết Quan Hạ Nhi đang dẫn quân đến tiếp viện cho Kim Phi, gân đây hàng ngày bà đều ăn chay, niệm Phật, cầu nguyện cho Quan Hạ Nhi và Kim Phi bình an trở về.

"Muội biết, nếu ngày mai không có chuyện gì, muội sẽ về." Quan Hạ Nhi lè lưỡi, cảm thấy có chút áy náy.

Sau đó, Quan Trụ Từ đi theo Quan Hạ Nhi lên tàu, khi nhìn thấy Kim Phi, anh ta nhìn xung quanh, xác định Kim Phi không bị thương rồi mới nở nụ cười ngây thơ chào hỏi: “Em rể đi đường vẫn ổn chứ? Ta thấy trên báo nói rằng đệ đã chiến đấu rất kiên cường trong trận chiến ở kênh Hoàng Đồng, sau này còn đánh nữa không?”

"Ca, đây là quân sự quan trọng, sao có thể tùy tiện hỏi?" Quan Hạ Nhi cau mày nói.

Câu hỏi của Quan Trụ Tử quả thực có liên quan đến việc triển khai quân sự sau này của Kim Phi, có chút không thích hợp, nhưng Kim Phi xua tay, cũng không để ý: “Không sao đâu, ca là người bên mình mà.”

Sau đó, y nhìn Quan Trụ Tử và trả lời: "Trung Nguyên vẫn chưa được bình định, vẫn còn rất nhiều người dân sống trong tình trạng khó khăn. Chiến tranh chắc chắn sẽ tiếp tục, nhưng khi nào nó xảy ra còn tùy thuộc vào việc bọn địa chủ nhà giàu có hành động như một con quái vật ở khắp nơi không!”

“Ca, bây giờ huynh đã học đọc báo rồi à?” Quan Hạ Nhi không muốn nói về chủ đề này nữa nên cố ý chuyển chủ đề, hỏi đùa: “Ca, hiện tại huynh biết được bao nhiêu từ rồi?”

Kim Phi nghe thấy thế cũng cười rộ lên.

Quan Trụ Tử trước đây là một kẻ thô lỗ, nhưng bây giờ không chỉ học quản lý xưởng muối mà còn học đọc báo.

Quần áo anh ta mặc tuy vẫn làm bằng vải thô nhưng lại gọn gàng, rất sạch sẽ, toát ra vẻ uy quyền, khác hẳn với lần đầu tiên Kim Phi gặp anh ta.

Thật ra,khi mức sống được cải thiện, không chỉ Quan Trụ Tử mà nhiều người dân ở làng Tây Hà và làng Quan Gia cũng có nhiều thay đổi rất lớn trong hai năm qua.

Rất nhiều người chủ động tham gia các lớp học xóa mù chữ sau giờ làm việc.

Xưởng làm muối cần sử dụng nhiều lao động, có nhiều lớp xóa mù chữ, Quan Trụ Tử cũng đã tham gia lớp xóa mù chữ từ năm ngoái.

“Hạ Nhi, muội cũng biết ca muội ngốc nghếch, cũng không biết được bao nhiêu ký tự, nhưng ta có thể nhận ra hầu hết các ký tự trong nhật báo Kim Xuyên, chỉ là đôi khi ta sẽ quên mất vài nét khi viết thôi.”

Quan Trụ Tử gãi đầu, cười ngây ngô trả lời.

“Có thể đọc không có rào cản đã là tốt rồi, hơn nữa, ca, huynh không ngốc, Thiết đại nhân cũng khen huynh mấy lần, nói huynh quản lý xưởng làm muối rất tốt, xưởng làm muối là một trong những công trình sinh lời nhất của chúng ta ở làng Tây Hà, binh lính của chúng ta có cơm ăn, nước uống thì không thể thiếu công lao xưởng làm muối của các huynh.

Kim Phi cũng cười khen vài câu.

Ở đây, hắc đao và xà phòng thơm không thể nào kiếm được nhiều tiền, khi thuế chưa nhiều, muối và và nông cụ bằng sắt đã trở thành mặt hàng doanh thu chính của thương hội Kim Xuyên.

Tỷ suất lợi nhuận của muối thực sự rất ít, thậm chí còn bị lỗ trong giai đoạn đầu.

Nhưng bây giờ nhà máy muối đã hình thành quy mô, vấn đề vận chuyển cũng được giải quyết, đã bắt đầu có lợi nhuận.

Mặc dù lợi nhuận không nhiều, nhưng lượng tiêu thụ vô cùng lớn, thương hội Kim Xuyên thành lập hợp tác xã mua bán ở khắp nơi, muối ăn là hàng hóa có số lượng bán ra lớn nhất.

Gom ít thành nhiều, lợi nhuận tương đối khả quan.

Hơn nữa muối ăn là vật tiêu hao, cho nên lợi nhuận này có tính kéo dài.

Thật ra Cửu công chúa và Đường Tiểu Bắc cũng từng khen Quan Trụ Tử mấy lần, nhưng Kim Phi thì chưa.

Dẫu sao Quan Trụ Tử cũng là ca ca của Quan Hạ Nhi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2761


Thay đổi lớn nhất của Quan Trụ Tử sau khi kinh doanh xưởng làm muối không phải là vẻ ngoài, mà là việc anh ta học được cách thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt của mọi người khi quan hệ qua lại với đủ loại lái buôn.

Thật ra lên thuyền anh ta cũng không có việc gì, chỉ là lo lắng cho Kim Phi với Quan Hạ Nhi, nghe nói Kim Phi đã trở về thì lập tức tới xem.

Nhưng phát hiện hôm nay tâm trạng của Kim Phi hình như rất tốt, nói chuyện nhiều hơn so với bình thường một chút, rồi ở lại đi đến bến tàu Kim Xuyên với Kim Phi.

Gặp lại người quen, tâm trạng của Kim Phi cảm thấy tốt hơn rất nhiều, y với Quan Trụ Tử ở trên boong tàu nói chuyện về một số chủ đề liên quan đến xưởng làm muối, đồng thời cũng có hiểu biết sâu hơn về xưởng làm muối.

Chẳng mấy chốc đã đến bến tàu Kim Xuyên, Quan Trụ Tử mới nói lời tạm biệt.

"Ca, sắp đến bến tàu rồi, huynh không quay về gặp mẹ với chị dâu ư?" Quan Hạ Nhi hỏi.

"Tây Xuyên gần đây đang chuẩn bị xây dựng lại một nhà xưởng, người mà Khánh đại nhân phái đến còn đang ở trong nhà xưởng chờ ta, lần sau ta sẽ trở về."

Quan Hạ Nhi vẫy tay, nhảy lên ca nô.

Thật ra chỉ phí lớn nhất của xưởng làm muối không phải là tinh luyện các muối khoáng thành muối tỉnh ăn được, mà là vận chuyển.

Bây giờ thuyền hơi nước dưới trướng Kim Phi phải đảm nhận nhiệm vụ quân sự là vận chuyển binh lính và lương thực, muối ăn vẫn phải vận chuyển băng thuyền gỗ truyền thống.

Đi thuyền gỗ dọc theo sông Gia Lăng xuôi dòng xuống cũng được, nhưng nếu vận chuyển muối đến Tây Xuyên hoặc là các quận huyện bên trong Xuyên Thục thì cần đổi tuyến đường từ Du Châu và thuê người để kéo thuyền gỗ đi ngược dòng.

Điều này chắc chắn sẽ làm phí vận chuyển tăng lên đáng kể.

Quan Trụ Tử quyết định xây dựng thêm mấy xưởng làm muối ở Xuyên Thục, như vậy thì có thể giảm chi phí vận chuyển xuống.

Hôm nay anh ta đến gặp Kim Phi xem như là để xác nhận chuyện này, vừa rồi Kim Phi đã đồng ý.

"Huynh ngày nào cũng bận rộn, huynh còn bận hơn cả hoàng đế nữa!"

Quan Hạ Nhi không nhịn được mắng một câu.

Quan Trụ Tử mỉm cười, lại vẫy tay với Kim Phi, ra hiệu cho nhân viên hộ tống khởi động ca nô.

"Phu nhân đừng nói nữa, Trụ Tử ca thật sự còn bận hơn bệ hạ đó."

Thiết Chùy nhìn chiếc ca nô vẽ ra một đường vệt nước trên mặt sông, cười nói: "Năm ngoái tiên sinh lệnh cho ta đi tiêu diệt thổ phỉ, ta đi theo đội vận chuyển của thương hội và sống trong xưởng làm muối một thời gian, lúc đó ta mới biết là những thứ mà Trụ Tử ca phải xử lý hàng ngày cũng nhiều không kém so với những tấu chương thiếu của bệ hạ.

Lúc đó Trụ Tử ca còn không biết nhiêu chữ, tính toán cũng không nhanh lắm, nhưng huynh ấy vẫn phải kiểm tra đối chiếu từng sổ sách, khoảng thời gian ta ở lại xưởng làm muối kia, gần như sau nửa đêm huynh ấy mới đi ngủ."

Quan Hạ Nhi biết Thiết Chùy đang muốn nói tốt giúp anh trai mình, cho nên không khỏi cảm kích mà liếc nhìn Thiết Chùy một cái.

Trong ánh mắt còn có một chút tự hào.

Quan Hạ Nhi cảm thấy vui mừng vì anh trai cô cũng có thể giúp đỡ cho Kim Phi.

"Sau này phải nói với đại ca một tiếng, công việc quan trọng, nhưng gia đình cũng rất quan trọng, sau này chị dâu sẽ tức giận."

Kim Phi cười nhắc nhở.

Quan Hạ Nhi cũng có thể nhận ra là Thiết Chùy đang nói tốt giúp cho Quan Trụ Tử, Kim Phi đương nhiên cũng phát hiện.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2762


Kim Phi nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc quay đầu lại, liếc mắt nhìn Quan Hạ Nhi một cái.

Y không ngờ Quan Hạ Nhi sẽ nghĩ như vậy.

Tục ngữ nói, chỉnh phục một nước thì dễ, nhưng cai trị mới khó.

Thật ra tình huống này rất phổ biến trong lịch sử, kể cả khi rất nhiều công ty mới thành lập, sếp và nhân viên đều đi sớm về muộn, tràn đầy nhiệt tình.

Nhưng sau khi công ty phát triển, một số giám đốc điều hành cấp cao của công ty bắt đầu trở nên lười biếng và mục nát, thậm chí còn trở thành tội phạm.

Bây giờ Xuyên Thục thịnh vượng, đó là bởi vì trước đây cuộc sống của mọi người quá khó khăn, bây giờ có bát cơm thì

không nhịn được mà liều mạng cố gắng.

h*m m**n của con người là vô tận, chờ đến khi đã quen với cuộc sống hiện tại, có thể sẽ có người không hài lòng.

Đặc biệt là những người có quyền lợi trong tay.

Vì vậy sự lo lắng của Quan Hạ Nhi cũng không phải là không có căn cứ.

Với quyền lực trong tay Quan Trụ Tử, một khi phạm tội thì sẽ không hề nhỏ.

Chỉ là Kim Phi không ngờ Quan Hạ Nhi sẽ nghĩ xa như vậy.

"Hạ Nhi, có phải nàng đã biết chuyện gì mà ta không biết?" Kim Phi nhíu mày hỏi.

Quan Hạ Nhi rất hiếm khi quan tâm đến chuyện chính trị, bây giờ cô đột nhiên nói ra một câu như vậy, khiến cho Kim Phi không khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ cô đã phát hiện ra cái gì, đang nhắc nhở mình ư?

"Không có, ta chỉ là hơi lo lắng cho anh trai của ta, muốn để đương gia gõ huynh ấy một chút, nếu đương gia không có thời gian thì cũng có thể tìm người nào đó đến trông chừng huynh ấy, đừng để huynh ấy phạm sai lầm."

Quan Hạ Nhi lắc đầu. "Được." Kim Phi gật đầu, hiểu được ý của Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi chắc chắn đã phát hiện ra cái gì, nên mới nhắc nhở y tăng cường giám sát nội bộ.

Thật ra, Kim Phi đã bắt đầu công việc này từ lâu rồi, do đội Chung Minh số 2 phụ trách, người chịu trách nhiệm là Tiểu Ngọc.

Nhưng kể từ sau khi công việc phân chia ruộng đất của cường hào được triển khai, đội Chung Minh số 2 bây giờ không chỉ phải phụ trách các công việc tình báo khác nhau, mà còn phải triển khai việc giáo dục công tác tư tưởng cho dân chúng trước tiên sau khi nhân viên hộ tống đánh chiếm địa bàn, sau đó mới đến công tác phân chia ruộng đất.

Đội Chung Minh số 2, từ Tiểu Ngọc đến nhân viên cấp cơ sở bên dưới, gần như đều quá bận rộn, công việc giám sát nội bộ cố hết sức cũng không thu được kết quả tốt cũng bị gạt sang một bên.

Sự thối rữa của rất nhiều thế lực đều bắt đầu từ bên trong, Kim Phi không muốn chứng kiến điều tương tự xảy ra với các thế lực dưới quyền mình.

"Xem ra sau khi ta trở về nhất định phải nói chuyện đàng hoàng với Vũ Dương và Tiểu Ngọc."

Trong lòng Kim Phi đã đưa ra quyết định, quay đầu nhìn về phía trước.

Lúc này cách bến tàu Kim Xuyên chưa tới ba dặm, dù không dùng đến kính viễn vọng thì Kim Phi cũng có thể nhìn thấy cờ rồng vàng của Cửu công chúa được dựng thẳng trên cao, cùng với đám người đông nghịt trên bờ biển.

Vừa nhìn thấy Trấn Viễn số 2, bờ biển lập tức vang lên tiếng chiêng, tiếng trống và tiếng hoan hô rung trời.

Kim Phi không khỏi nhớ tới câu nói nổi tiếng của Tống Đan Đan ở kiếp trước.

Chiêng cồng vang trời, pháo reo dậy đất, người ta tấp nập, cờ hồng phấp phới.

Trên mặt sông, đường thủy đã bị phong tỏa, tàu Trấn Viễn số 2 từ từ giảm tốc độ và cập bến ở một khu vực trống đã được dọn dẹp từ trước.

Từ đầu tới đuôi, tiếng hoan hô đều chưa dừng lại.

Cửu công chúa đứng dưới cờ rồng vàng, đến khi tàu Trấn Viễn số hai dừng hẳn, cô ấy lập tức tiến lên đón, hành lễ lớn với Kim Phi vừa bước xuống tàu: "Chúc mừng phu quân thắng lớn trở về!"

"Chúc mừng quốc sư đại nhân thắng lớn trở về!"

Các nhân viên hộ tống đi theo Cửu công chúa cùng hô

"Thắng lớn trở về!" "Thắng lớn trở về!" Người dân hai bên bờ cũng đồng thanh hô vang.

"Vũ Dương, chào đón thế này cũng khoa trương quá rồi nhỉ?"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2763


Kim Phi nghe vậy thì không khỏi liếc mắt nhìn Cửu công chúa một cái thật sâu.

Cửu công chúa là một người kiêu ngạo, bình thường gặp phải vấn đề gì, nhiều nhất thì giái thích với Kim Phi một chút, cơ bản sẽ không nói những câu như "không tin thì chàng hỏi Tiểu Ngọc đi" này.

Trạng thái hiện tại này cho thấy cô ấy hơi chột dạ.

Tiểu Ngọc cũng phát hiện ra tình huống này, lo lắng Kim Phi sẽ khiển trách Cửu công chúa ở trước mặt mọi người, vì thế vội vàng đổi chủ đề, giải thích:

"Tiên sinh, đúng là dân chúng không phải do bệ hạ và chúng ta sắp xếp, mà là nhìn thấy trên báo, đoán được là mọi người sắp về tới, nên tự tổ chức tới đây đón tiếp.

Rất nhiều dân chúng đã đợi ở đây mấy ngày, có một số người nhà của binh lính đã đợi hơn mười ngày, các huynh đệ nhân viên hộ tống ở bến tàu đều biết điều này.

Nhật báo Kim Xuyên gần đây liên tục đưa tin liên quan đến cuộc chiến ở Hi Châu, đoàn ca múa gần đây cũng đi lưu diễn ở các nơi, các vở kịch chủ yếu tập trung vào đề tài quân sự và tuyên truyền chủ nghĩa yêu nước.

Dân chúng Kim Xuyên vốn rất kính trọng Kim Phi, họ biết Kim Phi đang tự mình chỉ huy ở tiền tuyến thì đều lo lắng không thôi, dưới sự tuyên truyền mạnh mẽ của nhật báo Kim Xuyên và đoàn ca múa Kim Xuyên đều rất lo lắng cho Kim Phi.

Lúc trước khi tin tức về chiến thắng to lớn ở kênh Hoàng Đồng được truyền đến, dân chúng Kim Xuyên đã háo hức mấy ngày, sau đó từ trên nhật báo Kim Xuyên biết được Kim Phi bắt đầu lên đường về thì rất nhiều dân chúng đều ồn ào muốn đến nghênh đón Kim Phi.

Người đầu tiên hành động chính là người nhà của quân Thục tham gia trận chiến ở Hi Châu.

Rất nhiều người nhà của quân Thục ở khá xa Kim Xuyên, sau khi tin tức Kim Phi sắp lên đường trở về được đăng trên nhật báo Kim Xuyên thì bắt đầu kéo cả nhà tới đây.

Từ nửa tháng trước, dân chúng đã bắt đầu tụ tập ở xung quanh bến tàu.

Sau khi Cửu công chúa biết được tin này thì lập tức ra lệnh cho Tiểu Ngọc phái đội Chung Minh đến đây để duy trì trật tự, sắp xếp chỗ ăn và chỗ ở cho người nhà của các người lính.

Thật ra cho dù Tiểu Ngọc không xen vào thì Kim Phi cũng sẽ không khiển trách Cửu công chúa ở trước mặt mọi người.

Không chỉ bởi vì tình cảm giữa hai người, mà còn bởi vì Cửu công chúa bây giờ trên danh nghĩa đang là người đứng đầu Xuyên Thục, hơn nữa vì công cuộc ra công cứu giúp nên địa vị trong lòng dân chúng rất cao.

Nếu Kim Phi khiển trách cô ấy trước mặt mọi người, uy tín của cô ấy sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Chưa nói tới việc Cửu công chúa có oán hận hay không, điều này cũng rất bất lợi cho tình hình chung.

Mặc dù Kim Phi không có trí tuệ chính trị, nhưng vẫn có một chút cái nhìn tổng thể này.

Kim Phi khẽ gật đầu, vươn tay ôm lấy Cửu công chúa: "Vũ Dương, trong khoảng thời gian này nàng vất vả rồi!"

"Ta ở nhà thì có cái gì vất vả, phu quân ở bên ngoài chinh chiến mới vất vả, là Vũ Dương vô dụng, khiến cho phu quân ở bên ngoài còn phải lo lắng chuyện trong nhà." Cửu công chúa lắc đầu nói.

Những lời này hiển nhiên là đang thừa nhận sai lầm, nhưng Kim Phi cũng không tiếp tục hỏi, mà là vỗ lưng Cửu công chúa: "Khi về chúng ta tìm lúc nào đó nói chuyện một chút, bây giờ không nói chuyện này... Đúng rồi, con đến đây không, ta còn chưa được gặp con đâu.”

Cửu công chúa rất hiểu Kim Phi, biết y là người ngay thẳng, thật ra cũng có hơi lo lắng Kim Phi sẽ mắng cô ấy ở trước mặt mọi người.

Lúc này nghe Kim Phi nói như vậy thì tảng đá trong lòng mới được đặt xuống.

Cô ấy có thể nghe ra được rằng Kim Phi thực sự hơi giận cô ấy vì đã tự ý ra lệnh đánh chết đám người Ngô vương, nhưng y không có ý định tiếp tục tính toán chỉ tiết, nếu không y sẽ không nói chuyện với cô ấy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2764


Quan Hạ Nhi thấy vậy cũng vội vàng bước đến.

"Phu quân, đây là Nhị Nữu, là con của tỷ tỷ."

Cửu công chúa đưa đứa con của Quan Hạ Nhi vừa tiếp nhận từ trong tay Nhuận Nương cho Kim Phi trước, sau đó lại tiếp nhận một đứa con khác từ trong tay của Châu Nhi: "Đây là

Đại Nữu, là con của chúng tai!"

"Đến đây!" Kim Phi tay trái ôm Nhị Nữu, tay phải ôm Đại Nữu, trên mặt tràn đầy sự dịu dàng.

Hai kiếp làm người, đây là lần đầu tiên y được làm phụ thân, hơn nữa còn lập tức có hai đứa con.

Điều này khiến cho Kim Phi cảm thấy không thực tế. Cả hai đứa con đều bị tiếng gọi ầm ï trước đó đánh thức, nhưng đều không khóc không nhõng nhẽo, mà dùng đôi mắt to tròn đầy tò mò nhìn Kim Phi.

Đại Nữu còn vươn bàn tay bé nhỏ của mình ra, nắm chặt lấy quần áo của Kim Phi.

Nhà vua không có chuyện vụ lợi, việc có con hay không liên quan đến sự ổn định của chính quyền.

Vì vậy khi nhìn thấy Kim Phi ôm lấy đứa con, tiếng hoan hô xung quanh càng lớn hơn nữa.

"Vũ Dương, chuyện tiếp theo giao cho nàng!"

Theo quy trình bình thường thì lúc này Kim Phi cần phải đọc diễn văn, nhưng từ trước đến nay Kim Phi không thích diễn thuyết, hơn nữa lúc này sự chú ý của y đều đổ dồn vào trên người đứa con trong lòng, y nhìn thế nào cũng không thấy đủ.

Vì thế ôm đứa nhỏ đi về phía xe ngựa, giao những quy trình tiếp theo cho Cửu công chúa.

Diễn thuyết là một khóa học bắt buộc, mà Cửu công chúa cũng rất am hiểu lĩnh vực này.

Thông qua những bài phát biểu, sức ảnh hưởng của Cửu công chúa cũng có thể được nâng cao.

Cửu công chúa liếc mắt nhìn Kim Phi thật sâu, sau đó xoay người đi đến cái bục cao ở bên cạnh.

"Thưa bà con, tiên sinh vốn định nói chuyện với mọi người, nhưng trận chiến Hi Châu lần này có rất nhiều huynh đệ đã hy sinh, tiên sinh cực kỳ đau lòng đến mức không thể nhịn được nên trãm mới để cho huynh ấy về nghỉ ngơi trước."

Cửu công chúa cầm loa sắt lên, lớn tiếng nói: "Mọi người chắc là đã biết, năm trước Đảng Hạng đã tập hợp một đội quân lớn hàng trăm nghìn người, do Lục hoàng tử Lý Lăng Duệ chỉ huy, phát động cuộc chinh chiến phía Nam với ý định muốn xâm chiếm Đại Khang chúng ta.

Phản tặc Trần Lương Phong là thành viên của hoàng tộc nhà Trần, không những không ngăn chặn cuộc xâm lược của Đảng Hạng, mà còn hợp tác với người Đảng Hạng, tập hợp một đội quân lớn đóng quân ở núi Ô Đầu với ý định đâm sau lưng quân viễn chinh của chúng ta.

Lúc ấy, Kim tiên sinh vừa mới đánh bại cuộc xâm lược của Đông Man ở thành Du Quan, sau khi trở về lại lập tức lao tới chiến trường ở Hi Châu để chỉ đạo cuộc chiến ở Hi Châu.

Mọi người đã đọc nhật báo Kim Xuyên thì chắc chắn đều biết lúc đó quân địch có tới hàng trăm nghìn người, trong khi quân viễn chinh mà tiên sinh chỉ huy chỉ có mấy chục nghìn người, chênh lệch quân số giữa hai bên là hơn mười lần.

Nhưng Kim tiên sinh và quân viễn chinh cũng không hề rút lui mà vẫn chống cự ngoan cường, cuối cùng đã đánh bại quân địch, chính nghĩa lại một lần nữa giành được chiến thắng.

Trãm vô cùng thương tiếc đối với nhưng huynh đệ đã hy sinh ở Hi Châu, nhưng bọn họ đều là những anh hùng, vì để bảo vệ chúng ta ở hậu phương, vì để bảo vệ những ngày tháng tốt đẹp khó khăn lắm mới có được của chúng ta, họ đã đối mặt với quân địch hơn mười lần, bọn họ thề sống chết không lùi bước, chiến đấu cho đến khi chỉ còn một giây cuối cùng!

Đối với các anh hùng, chúng ta không chỉ phải khen ngợi, tưởng nhớ, mà còn phải chăm sóc thật tốt cho người nhà của bọn họ, không được để trái tim của các anh hùng phải rét lạnh!

Bây giờ trãm tuyên bố chính sách trợ cấp cho các anh hùng..."

Phải nói là vấn đề chuyên môn thì nên để cho những người có chuyên môn đi làm.

Nếu Kim Phi lên bục thì có lẽ chưa nói được cái gì mà đã đi xuống, nhưng Cửu công chúa đã đứng trên bục nói hơn nửa tiếng, hơn nữa biểu cảm và khả năng kiềm chế cảm xúc của cô ấy trong quá trình diễn thuyết cũng tốt hơn Kim Phi rất nhiều.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen.A_zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2765


Trong số những dân chúng có mặt ở đây, có rất nhiều người có người thâm tham gia quân viễn chỉnh và đã hy sinh ở Hi Châu với kênh Hoàng Đồng.

Nếu là thời đại hòa bình, Cửu công chúa khó có thể dùng những lời nói này để an ủi người nhà của các liệt sĩ, nhưng lúc này dân chúng không hề oán giận, ngược lại còn có dân chúng an ủi Cửu công chúa.

"Bệ hạ, đừng nói nữa, trên nhật báo Kim Xuyên đã nói rằng Đại Khang mới không phải của một người hay một nhóm người, mà thuộc về tất cả con cháu của Viêm Hoàng, và cần được mọi người cùng nhau bảo vệt"

"Đúng vậy bệ hạ, nếu không có ngài với Kim tiên sinh thì làm sao chúng ta có thể có được cuộc sống tốt đẹp như bây giờ chứ? Chẳng phải Kim tiên sinh có thân phận cao quý như vậy cũng tự mình ra tiền tuyến à?"

"Đúng Đúng, nếu không có Kim tiên sinh với bệ hạ tìm việc làm cho chúng ta, năm ngoái trời rét đậm, chắc cả nhà ta đã chết đói hết rồi!"

"Mặc dù con ta đã hy sinh, nhưng nó chết một cách vinh quang, là một anh hùng, sau này ta đi xuống cũng có thể gặp mặt tổ tiên!"

Trước khi Kim Phi nổi lên, triều đình đã bắt giữ nhiều thanh niên trai tráng rất nhiều năm.

Vô số dân chúng bị đưa ra chiến trường, sau đó chết không rõ nơi chôn.

Đừng nói là trợ cấp, có khi người nhà cũng không nhận được tin tức về người chết.

So với những lần gọi nhập ngũ trước kia, chính sách của Kim Phi với Cửu công chúa ở thời điểm hiện tại là điều mà trước kia dân chúng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Không chỉ tất cả những người lính tham gia cuộc chiến đều nhận được vinh dự tương ứng, mà những binh lính đã hy sinh cũng nhận được những khoản trợ cấp tương ứng.

Điều quan trọng nhất là, trên thực tế, Kim Phi, với tư cách là người có địa vị đứng đầu, cao nhất ở Xuyên Thục, không chỉ tự mình tham gia các trận chiến ở thành Du Quan và Hi Châu, mà còn chiến đấu đến cùng, chưa bao giờ lùi bước.

Hơn nữa, sự tuyên truyền của nhật báo Kim Xuyên và đoàn ca múa Kim Xuyên cũng đóng vai trò khai sáng trí tuệ cho dân chúng, trải qua sự tuyên truyền của báo chí và đoàn ca múa, rất nhiều dân chúng đã hiểu được rằng những ngày tốt đẹp như hiện tại là từ đâu mà có, cũng nhận ra rằng chỉ dựa vào một mình Kim Phi thì không thể giữ được Xuyên Thục.

Trước kia triều đình gọi nhập ngũ cơ bản đều là bắt lính, nhưng bây giờ Cửu công chúa gọi nhập ngũ, rất nhiều dân chúng đều chủ động đưa con cái của mình đi tòng quân.

Sau khi bài diễn thuyết của Cửu công chúa kết thúc, những binh lính tham gia trận chiến ở kênh Hoàng Đồng xếp hàng lên bờ, sau khi điều chỉnh lại đội ngũ ở trên bãi đất trống một cách đơn giản, Trương Lương tuyên bố đội viễn chinh sẽ được nghỉ ba ngày.

Đội viễn chỉnh giải tán ngay tại chỗ, đoàn tụ với người nhà.

Bên kia, Cửu công chúa cũng đã quay lại trên xe ngựa.

Bài diễn thuyết vừa rồi của Cửu công chúa còn chưa phải là một bài diễn thuyết hoàn toàn xuất sắc, cho đến tận lúc này,

đôi mắt của cô ấy vẫn đỏ hoe.

Lúc này tiếng hoan hô đã kết thúc, hai đứa con đều đã ngủ say trong lòng của Châu Nhi và Quan Hạ Nhi.

"Phu quân, chúng ta ở lại đây một đêm hay hôm nay trở về làng?"

Quan Hạ Nhi hỏi một câu, sau đó nhìn Kim Phi đây mong đợi.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô xa nhà lâu như vậy, mặc dù đã gặp được con, nhưng cô vẫn thấy hơi nhớ nhà.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2766


Mọi chuyện ở bên này gần như đã kết thúc, y ở lại cũng không có ý nghĩa gì, còn không bằng về sớm một chút, xem Mãn Thương và Vạn Hạc Minh đã chuẩn bị như thế nào.

Kim Phi gọi Trương Lương đến, sắp xếp cho anh ta ở lại tiến hành những công việc tiếp theo, trong khi y và nhóm người Cửu công chúa trở về làng Tây Hà dưới sự bảo vệ của các nữ công nhân trong đội súng kíp.

Bến tàu là một trong những căn cứ của nhân viên hộ tống, Kim Phi ở đây tuyệt đối an toàn nên không cần phải kéo rèm.

Kim Phi nhìn xuyên qua kính thủy tinh, nhìn ra bên ngoài, không khỏi xúc động nói: "Bến tàu thay đổi nhiều thật."

Kim Phi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên y tới nơi này, khi đó nơi này vẫn còn là một bến tàu của một làng chài rất nhỏ.

Bây giờ, dưới trướng Kim Phi càng ngày càng có nhiều nhà xưởng, quy mô cũng càng ngày càng lớn, một mình Kim Phi không thể tiêu hóa' được năng lực sản xuất của nhà xưởng, mà chỉ có thể vận chuyển ra ngoài.

Vào thời phong kiến, giao thông không thuận tiện, vận chuyển bằng đường thủy là phương thức vận chuyển ít chỉ phí nhất, bến tàu của Kim Xuyên nằm cạnh xưởng làm muối, chỉ trong vòng hai năm đã phát triển thành một trong những biến †àu lớn nhất ở Xuyên Thục, mỗi ngày đều có vô số hàng hóa được chuyển từ nơi này ra ngoài, cũng có vô số nguyên vật liệu được chuyển đến từ nơi khác.

Sản lượng hàng hóa khổng lồ nhập vào xuất ra và số lượng người cũng đã thúc đẩy ngành nghề làm việc vặt xung quanh, cũng như các ngành lưu trú và kho bãi.

Dưới sự hướng dẫn của Kim Phi, Đường Tiểu Bắc đã bắt đầu xây dựng nhà trọ và nhà kho trước khi bến tàu phát triển.

Theo kế hoạch ban đầu của Đường Tiểu Bắc thì dự kiến xây dựng bảy nhà kho, nếu không dùng hết thì sẽ cho thuê một phần.

Kết quả là các nhà xưởng dưới trướng của Kim Phi phát triển nhanh hơn so với dự đoán của cô ấy, đặc biệt là xưởng làm xi măng, xưởng làm muối và xưởng dệt, hàng hóa đều chiếm rất nhiều diện tích.

Nhà kho mới vừa xây xong đã bị lấp đầy, xây xong một cái lại bị lấp đây một cái, chỉ riêng thương hội Kim Xuyên và các nhà xưởng khác cũng không đủ dùng chứ đừng nói đến cho người khác thuê.

Nhà trọ cũng thế, Đường Tiểu Bắc vốn chỉ định xây hai, ba cái nhà trọ, nhưng kết quả là mỗi nhà xưởng đều thu hút những lái buôn ở khắp nơi đến đây, nhà trọ nào mà cô ấy xây lên cũng chật kín người, xây một căn thì chật ních một căn, căn bản là không có phòng trống.

Rất nhiều người bán hàng rong không tìm được nơi ở nên chỉ có thể tốn tiền đến sống ở nhà của dân chúng gần đó.

Trong dân chúng địa phương cũng có người thông minh, một người dân tên là Thẩm Tam Đồng phát hiện ra tình huống này, lập tức nhận ra đây là cơ hội kiếm tiền, anh ta vay tiền khắp nơi và xây dựng mấy ngôi nhà, muốn cho lái buôn thuê.

Sau khi xây nhà xong, đúng lúc trời mưa, rất nhiều người buôn muối từ các xưởng làm muối xếp hàng ở bến tàu để xếp hàng lên lên thuyền, kết quả còn chưa đến lượt bọn họ thì trời bắt đầu mưa.

Muối ăn tiếp xúc với nước sẽ tan chảy, những người buôn muối lo lắng đến mức đi khắp nơi tìm Thẩm Tam Đồng để thuê nhà.

Căn nhà do Thẩm Tam Đồng xây còn chưa kịp lắp cửa đã được cho thuê.

Vẫn là mấy người buôn muối tranh nhau ra giá để được ở.

Sau đó, căn nhà hầu như chưa từng bị bỏ trống, chỉ chưa đầy hai tháng, toàn bộ số tiền vay để xây nhà đều được trả lại.

Vì thế Thẩm Tam Đồng lại tới thương hội Kim Xuyên vay một khoản tiền với mức lãi suất thấp, xây dựng thêm một nhà trọ nữa.

Mặc dù điều kiện của nhà trọ do anh ta xây dựng không tốt bằng của thương hội Kim Xuyên, nhưng thắng ở chỗ nhiều khách, nên anh ta căn bản không phải lo lắng gì về việc làm ăn.

Mỗi khi một thời đại mới tiến đến, những người có thể là người đầu tiên phát hiện ra cơ hội kinh doanh và hành động quyết đoán, đó chính là những người tạo ra xu hướng của thời đại này.

Thẩm Tam Đồng chính là người tạo ra xu hướng của thời đại này, bây giờ anh ta không chỉ trả xong các khoản vay từ ngân hàng tư nhân Kim Xuyên, mà còn trở thành người giàu nhất giữa các ngôi làng xung quanh.

Bây giờ trên danh nghĩa anh ta có hai nhà trọ và ba nhà kho, dù có nằm yên cũng có thể mỗi ngày kiếm về không ít tiền lãi.

Nhưng Thẩm Tam Đồng không dừng lại, mà đầu tư vào một nhà trọ lớn hơn nữa, đồng thời còn có hai nhà kho mới cũng đang được xây dựng.

Sau khi Thẩm Tam Đồng nổi lên, những dân chúng bình thường khác cũng hồi phục lại tinh thần, hoặc là tìm tới các khoản vay của ngân hàng tư nhân Kim Xuyên, hoặc là hợp tác với một số người khác cũng tham gia vào đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2767


Những thay đổi của Kim Xuyên không chỉ được thể hiện ở bến tàu, mà những nơi khác cũng có sự thay đổi rất nhanh.

Lúc này cách thời điểm Kim Phi tới thế giới này đã được hai năm, trong hai năm này, lấy làng Tây Hà là trung tâm, các nhà xưởng lần lượt được mở rộng ra.

Bây giờ, hơn một nửa số thanh niên trai tráng trong dân chúng ở quận Kim Xuyên làm việc ở tiêu cục Trấn Viễn, hoặc trong các nhà xưởng do Kim Phi xây dựng.

Những công việc còn lại cũng liên quan đến Kim Phi.

Ví dụ như ngành nghề khuân vác, ngành dịch vụ ở xung quanh bến tàu.

Khi Kim Phi xây dựng xưởng dệt đầu tiên, dân chúng từ khắp các quận đều đổ xô đến làng Tây Hà, hy vọng Kim Phi có thể thuê mình làm việc, nhưng thời điểm đó Kim Phi không thể thuê được nhiều người như vậy.

Bây giờ càng ngày càng có nhiều nhà xưởng, rất nhiều nhà xưởng đều gặp phải tình trạng thiếu lao động và phải cử người đến các quận huyện xung quanh Quảng Nguyên để tuyển dụng công nhân.

Mục đích mà Kim Phi tiến hành công cuộc ra công cứu giúp chủ yếu là để đối phó với cái rét đậm, để cung cấp lương thực cho dân chúng thông qua phương thức cứu trợ.

Bây giờ đã qua thời kỳ rét đậm, lương thực mà Kim Phi cướp được từ các quyền quý đã gần như cạn kiệt, hơn nữa Kim Xuyên cần lao động, Cửu công chúa đã dừng lại hầu hết các dự án về công cuộc ra công cứu giúp.

Một khi hạng mục bị dừng lại, rất nhiều dân chúng lại thất nghiệp.

Nghe nói nhà xưởng của Kim Phi cần nhân lực, rất nhiều dân chúng đã đưa cả nhà tới, nhưng vẫn không lấp đầy được sự thiếu hụt lao động.

Sau đó, đội Chung Minh và thương hội Kim Xuyên lại tiếp tục đưa dân chúng từ đất Tân về, cuối cùng vấn đề thiếu hụt lao động mới được coi là hoàn toàn được giải quyết.

Bây giờ Kim Xuyên đã trở thành quận có dân số đông nhất ở Quảng Nguyên, thậm chí là cả Xuyên Thục, đồng thời cũng là quận có tiềm lực kinh tế mạnh nhất.

Với sự hỗ trợ của quy mô dân số khổng lồ, càng ngày càng có nhiều nhà xưởng, công nghiệp cũng càng ngày càng hoàn thiện.

Lúc đi ngang qua Hắc Thủy Câu, từ xa Kim Phi đã nhìn thấy những ống khói cao cao, sau khi đi vòng quanh chân núi thì nhìn thấy những cụm nhà xưởng.

"Bây giờ Hắc Thủy Câu lại phát triển thành như thế này à?" Kim Phi hơi giật mình.

Nơi này từng là hang ổ của thổ phỉ ở Hắc Thủy Câu, sau khi Kim Phi tiêu diệt bọn thổ phỉ thì y đã cải tạo nó thành một trại cải tạo lao động, nơi những tên thổ phỉ bị bắt bị giam giữ và cải tạo lao động.

Sau đó, Mãn Thương lại nói với y rằng quy mô khai thác mỏ than cần được mở rộng và Kim Phi đã chấp thuận.

Bởi vì có quá nhiều việc phải làm nên Kim Phi cũng không quá để ý, không ngờ nó lại phát triển đến quy mô như thế.

"Xưởng gang thép phát triển rất mạnh, lượng than cần dùng cũng tăng vọt, nên Mãn Thương rất coi trọng Hắc Thủy Câu, năm ngoái hắn đã dành thời gian gần nửa năm ở đây để giám sát việc xây dựng."

Cửu công chúa giải thích: "Phu quân, chàng cũng nói than đá là nên tảng để phát triển công nghiệp, cho nên ta đã dành sự hỗ trợ lớn nhất cho công việc của Mãn Thương, ta nhớ là đã từng nói với chàng rồi."

"Ta nhớ ra rồi." Kim Phi khẽ gật đầu: 'Lúc đó Mãn Thương nói muốn chuyển xưởng gang thép tới đây, dưới mấy ống khói kia chính là của phân xưởng luyện gang đúng không?"

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2768


Hắc Thủy Câu ở gần mỏ than và gần bến tàu hơn so với làng Tây Hà, nên Mãn Thương đã xây lò nung ở chỗ này.

"Đúng vậy, dưới mấy ống khói kia là phân xưởng đầu tiên của xưởng gang thép, đá của quặng sắt được trải qua bước gia công đầu tiên ở phân xưởng thứ nhất, sau đó được gửi đến các phân xưởng khác nhau để tiến hành gia công chỉ tiết hơn dựa trên chất lượng của khoáng thạch."

Cửu công chúa hiển nhiên rất chú ý đến xưởng gang thép, cô ấy thành thạo giải thích cho Kim Phi về sự phát triển của xưởng gang thép.

"Rất tốt,' Kim Phi gật đầu, trong lòng cũng cảm thấy rất vui mừng: "Mãn Thương là người có năng lực."

Mặc dù Mãn Thương có chút thật thà chất phác, nhưng khi làm việc vẫn rất đáng tin cậy, anh ta đều lặng lẽ hoàn thành mọi việc mà Kim Phi giao phó, hơn nữa còn hoàn thành tốt hơn so với mong đợi của Kim Phi.

Ví dụ như Hắc Thủy Câu này, lúc ấy Kim Phi chỉ yêu cầu Mãn Thương chuyển phân xưởng luyện gang tới đây, kết quả là Mãn Thương lại biến Hắc Thủy Câu thành một khu công nghiệp nhỏ.

"Mãn Thương đúng là có thể làm được việc, nhưng chủ yếu vẫn là phu quân biết cách dạy, nếu chàng không dạy hắn thì có lẽ bây giờ Mãn Thương vẫn đang chẻ củi ở trên núi đó."

Cửu công chúa cười nói: "Trong hai năm nay ngành sản xuất than đá có thể phát triển nhanh như vậy, phu quân của ta là người có công lớn nhất!"

"Ta đâu có biết dạy học trò chứ, ta cũng không có thời gian mà”

Kim Phi liên tục xua tay.

Từ sau khi thu nhận mấy học trò, y cơ bản đều nuôi thả, đặc biệt là khoảng thời gian gần đây, y căn bản không có thời gian dạy dỗ học trò.

"Phu quân, chàng quá khiêm tốn rồi,' Cửu công chúa nói: "A Xuân còn quá nhỏ, đang đi học thì ta không tính, còn mấy học trò khác, người nào cũng đã trở thành trụ cột."

Mãn Thương bây giờ đang phụ trách xưởng gang thép và mỏ than, Vạn Hạc Minh gần đây đang nghiên cứu cách lắp ráp máy hơi nước trên xe như thế nào, đội quân y dưới sự chỉ đạo của Tiểu Cẩm lần này đã lập công lớn, nếu không có bọn họ, thì chỉ sợ sẽ càng có nhiều người chết và bị thương hơn."

"Ừ, bọn trẻ đều đã lớn rồi."

Kim Phi thở dài một tiếng, đột nhiên phục hồi lại tinh thần: "Nàng vừa mới nói cái gì, Vạn Hạc Minh gần đây đang làm gì?"

"Đang nghiên cứu cách lắp đặt máy hơi nước lên xe đó," Cửu công chúa nói: "Nó nói nếu máy hơi nước đã có thể lắp đặt trên thuyền và trên phi thuyền thì chắc chắn cũng có thể lắp đặt trên xe."

"Nó bắt đầu nghiên cứu từ khi nào?" Kim Phi hỏi.

Thật ra Kim Phi đã nghĩ đến việc lắp đặt máy hơi nước lên xe từ lâu rồi, bằng cách này, khả năng chiến đấu và khả năng vận chuyển trên mặt đất có thể được cải thiện rất nhiều.

Cho dù không có phi thuyền thì quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng cũng có thể bị đè bẹp trên mặt đất.

Chỉ tiếc là kích thước của máy hơi nước thật sự quá lớn,

Cho dù đơn giản như thế nào thì một chiếc xe được chế tạo bằng máy hơi nước chắc chắn sẽ có kích thước rất lớn, có yêu cầu cao đối với mặt đường.

Nếu lắp máy hơi nước lên trên phi thuyền và tàu thuyền thì một chiếc có thể bay trên không trung, một chiếc có thể chạy dưới nước mà không cần phải làm đường riêng.

Đất Tần nhiều đồi núi, xe ngựa đi lại đã rất khó khăn rồi chứ đừng nói đến xe được chế tạo từ máy hơi nước có kích thước khổng lồ.

Thật ra cách tốt nhất để sử dụng máy hơi nước để chạy xe là tàu hỏa.

Nhưng việc lắp đặt đường ray xe lửa là một công trình rất lớn, không phải một hai ngày là có thể hoàn thành được, Kim Phi đã từ bỏ kế hoạch này và dự định chờ cho đến khi chiến tranh kết thúc thì bỏ qua máy hơi nước mà nghiên cứu phát triển động cơ đốt trong, chờ sau khi động cơ đốt trong hoàn thành thì sẽ nghiên cứu xe hơi.

Ai ngờ Vạn Hạc Minh lại chủ động nghiên cứu hạng mục này.

"Đã mấy tháng trôi qua rồi,' Cửu công chúa cuối cùng cũng nhận ra được có gì đó không đúng: "Phu quân, không phải chàng bảo nó nghiên cứu ư?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Aa_z. Vào google gõ: Truyen A_zz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2769


"Sao vậy...' Cửu công chúa suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Năm ngoái hình như xe có thể chạy được rồi, nhưng kích thước của nó quá lớn, quay đầu cực kỳ bất tiện, Tiểu Hạc Minh và mấy người Tả Chi Uyên, Lưu Bất Quần hình như đang cải thiện, nhưng cụ thể sẽ cải thiện thành thế nào thì ta thật sự không biết."

"Thôi được, khi ta trở về sẽ tìm bọn họ xem một chút."

Kim Phi gật đầu, sau đó hỏi: "Hắc Thủy Câu không có thổ phỉ cải tạo lao động nữa đúng không?"

Quan Hạ Nhi nghe vậy thì cũng vội vàng nhìn về phía Cửu công chúa.

Trước khi Kim Phi nổi dậy, hàng năm bọn thổ phỉ đều về làng để thu thuế lương thực, điều này đã để lại bóng ma tâm lý rất sâu cho Quan Hạ Nhi.

Cho dù hiện tại cô đã trở thành thống soái của quân Nương Tử, cô vẫn không thể nhịn được mà nhíu mày khi nghĩ về khoảng thời gian đó.

"Không có nữa,' Cửu công lắc đầu: "Lúc trước bởi vì Phùng Thánh, ta đã miễn tội cho bọn thổ phỉ, sau đó Lương ca nói rằng muốn bổ sung thêm một số thổ phỉ cho Hắc Thủy Câu, nhưng ta lo lắng răng quy mô sử dụng công nhân ở bên này quá lớn, hơn nữa quặng than với xưởng gang thép đều rất quan trọng, sử dụng thổ phỉ sẽ không an toàn cho nên ta quyết định không đồng ý và yêu cầu Lương ca sắp xếp cho đám thổ phi là †ù nhân kia tới khu mỏ khác để làm việc."

Khi Phùng tiên sinh tấn công Kim Xuyên, Cửu công chúa thật sự không có người nào có thể dùng, vì vậy đã đồng ý để thổ phỉ cải tạo lao động, nếu chủ động tham gia vào việc bắt quân địch thì chuyện cũ của bọn họ trước đó sẽ được bỏ qua, hơn nữa tiêu diệt quân địch còn có thể trao đổi phần thưởng.

Lúc trước ý định ban đầu của Cửu công chúa là muốn rút nhân viên hộ tống đang canh gác bảo vệ Hắc Thủy Câu về để ngăn quân địch, tha cho bọn thổ phỉ chẳng qua chỉ là hành động bất đắc dĩ mà thôi.

Ai ngờ đánh bậy đánh bạ thế nào mà đã bắt được Phùng tiên sinh dựa trên manh mối do đám thổ phỉ này cung cấp.

Lúc ấy, Phùng tiên sinh đang cải trang thành dân tị nạn, muốn lợi dụng lúc hỗn loạn để trốn thoát.

Khi đó, Kim Xuyên đang hỗn loạn, hơn nữa dân chúng hầu như không có ai biết đến Phùng tiên sinh, nên suýt chút nữa đã để cho ông ta chạy thoát.

Nhưng ngay khi Phùng tiên sinh chuẩn bị bỏ chạy thì ông †a bị bọn thổ phỉ nhận ra.

Trong những năm thời trẻ, Phùng tiên sinh từng đảm nhận trách nhiệm làm tay sai cho giới cường hào, thường xuyên đến những ngọn đồi nơi bọn thổ phỉ sinh sống, không có nhiều dân chúng biết đến ông ta, nhưng lại có rất nhiều tên thổ phỉ biết ông ta.

Sau đó, Phùng tiên sinh cứ bị bắt như thế.

Lúc ấy Quan Hạ Nhi còn vì sự việc này mà cảm thấy khâm phục Cửu công chúa, cảm thấy được mưu trí của cô ấy rất gần với Kim Phi, nên Cửu công chúa cũng không giải thích.

"Nơi này đúng là rất quan trọng, sắp xếp cho bọn họ đến chỗ khác cũng đúng." Kim Phi khẽ gật đầu.

Dù sao bây giờ làng Tây Hà có rất nhiều quặng mỏ, ngoài mỏ than thì còn có các loại quặng mỏ quặng sắt, xưởng làm xỉ măng, xưởng làm vôi, đều cần đến một lượng lớn người lao động, sắp xếp cho thổ phỉ đến những nơi đó cũng được.

Đường chính từ bến tàu đến làng Tây Hà đã được sửa chữa rất nhiều lần, vừa rộng lại vừa bằng phẳng, xe ngựa hoàn toàn có thể chạy trên đó, nửa đêm hôm ấy, đoàn xe đã thuận lợi trở về làng Tây Hà.

Mặc dù màn đêm đã buông xuống, nhưng nhiều nhà xưởng vẫn đèn đuốc sáng trưng như trước, lò than cũng được châm lửa ở hai bên một số tuyến đường để xua tan bóng tối.

Lão trưởng làng cũng không ngờ Kim Phi sẽ đi suốt đêm để trở về, cho nên chưa sắp xếp người đến nghênh đón, xe ngựa của Kim Phi khiêm tốn tiến vào sân nhỏ.

Quan Hạ Nhi biết Kim Phi và Cửu công chúa có chuyện muốn nói, cho nên sau khi xuống xe thì ôm đứa con cùng Nhuận Nương trở về.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen.A_zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2770


Kim Phi ngồi xuống bên cạnh bàn, sau đó ra hiệu cho Cửu công chúa cũng ngồi xuống.

"Được rồi, đã lâu rồi chúng ta không nói chuyện, ta cũng muốn nói chuyện với phu quân từ lâu rồi."

Cửu công chúa đã chuẩn bị tâm lý từ trước, thoải mái ngồi xuống bên cạnh bàn: "Phu quân, chàng muốn nói đến mấy người Tương vương ư?”

"Đúng vậy,' Kim Phi gật đầu.

"Về chuyện này, ta phải thừa nhận với phu quân là ta sai, ta chưa bàn bạc với phu quân mà đã tự mình ra quyết định xử tử mấy người Tương vương."

Cửu công chúa không hề giấu giếm gì, ngẩng đầu nhìn Kim Phi nói: "Phu quân, ta biết làm như vậy là không đúng, nhưng đây là biện pháp nhanh nhất để giải quyết tình thế khó khăn ở Xuyên Thục, đồng thời cũng là biện pháp phải trả giá ít nhất, hơn nữa cơ hội cũng nhanh chóng qua đi, lúc đó phu quân đang ở Hi Châu, ta không kịp bàn bạc với phu quân mà đã tự mình đưa ra quyết định!"

"Biện pháp trả giá ít nhất?" Kim Phi vỗ bàn nói: "Nàng có bao giờ nghĩ tới sẽ có bao nhiêu dân chúng vì vậy mà chết hay không?”

"Phu quân, trên đời này không có biện pháp nào là hoàn hảo!" Cửu công chúa nói: "Nếu không giết mấy người Tương vương, sau này có thể sẽ có càng nhiều dân chúng bị chết!"

"Đó chỉ là một khả năng, cũng có khả năng là chúng ta có thể thuận lợi chuyển giao, thu phục các nơi, như vậy mới là biện pháp phải trả giá ít nhất!" Kim Phi nói.

"Phu quân, chuyện lớn của nước nhà không thể đánh cược được, chúng ta cũng cược không nổi đâu!"

Cửu công chúa nói: "Phu quân, chàng thật sự có ý định sau này đổi khinh khí cầu và phi thuyền lấy mạng chim ưng ư? Chúng ta chưa nói tới chuyện làm như vậy có lãi hay không, chàng có biết Đảng Hạng với Đông Man có bao nhiêu chim ưng không? Nhỡ may dùng hết khinh khí cầu rồi thì phải làm sao bây giờ?

Đúng rồi, nói đến đây, ta có chuyện phải nói với phu quân một chút.

Thứ nhất, có tin tức từ Mãn Thương truyền về, nói rằng mỏ amiăng sắp được khai thác hoàn toàn.

Thứ hai, mật thám ở đất Tấn truyền tin tới nói rằng Tấn vương đã thu thập những chiếc phi thuyền mà lúc trước bọn Lão Ưng rơi xuống, và đang có ý đồ bắt chước tạo ra từng chiếc máy hơi nước.

Thứ ba, tin tức từ Thổ Phiên cũng truyền về, nói rằng có hai bộ tộc đang đánh nhau trên cao nguyên và xuất hiện khinh khí cầu."

Kim Phi nghe xong thì không khỏi nhíu mày thật sâu.

Ba tin tức mà Cửu công chúa vừa nói đều cực kỳ quan trọng.

Cho dù là chế tạo phi thuyền hay là khinh khí cầu, đầu cần dùng đến vải chống cháy, mà chất liệu chính của vải chống cháy là amiăng.

Nhưng các mỏ amiăng chủ yếu được sản sinh ra ở cao nguyên, thuộc lãnh thổ của dân tộc Thổ Phiên, mặc dù Xuyên Thục là tỉnh có số lượng dự trữ amiăng lớn thứ hai, nhưng kiếp trước Kim Phi chủ yếu làm nghề máy móc và nơi dùng đến amiăng không nhiều, dựa vào trí nhớ của y thì y chỉ tìm được một mỏ quặng amiăng.

Hơn nữa, số lượng dự trữ ở quặng mỏ amiăng kia không lớn lắm, gần như đã sắp cạn kiệt.

Một khi quặng mỏ amiăng được khai thác hết, lại không †ìm được quặng mỏ amiăng mới, thì sẽ không còn vải chống cháy để sản xuất khinh khí cầu và phi thuyền.

Mà từ trước đến nay, Đảng Hạng và Đông Man luôn có thói quen thuần hóa chim ưng, nếu họ thực sự quyết tâm thì việc thu thập hàng nghìn con chim ưng cũng không phải là vấn đề quá lớn.

Lần này Kim Phi đã bất ngờ tấn công quân chỉnh chiến phía Nam, hơn nữa tuyết rơi dày đặc ở phía bắc đã ảnh hưởng đến việc truyền tin và chi viện của Đảng Hạng.

Nếu để cho Lý Lăng Duệ chuẩn bị đầy đủ, lại dùng phi thuyền với khinh khí cầu để đổi mạng chim ưng thì chắc chắn không thể thắng được đối phương.

Nhưng, so với vấn đề này thì Kim Phi càng lo lắng về hai tin tức phía sau hơn.

Mặc dù Lão Ưng nói với y là lúc phát hiện việc rơi xuống là không thể tránh khỏi thì đã lập tức châm lựu đạn nổ và cho nổ tan máy hơi nước, nhưng y cũng không dám đảm bảo răng những phi công khác cũng như thế.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen.A_zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2771


Nếu như nói than đá là nền tảng của công nghiệp, vậy động cơ chính là trái tim của công nghiệp.

Nếu Tấn vương mô phỏng được máy hơi nước, vậy sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng đối với Xuyên Thục còn chưa phát triển.

"Tin tức của nàng chuẩn xác không?" Kim Phi nhìn về phía Cửu công chúa: "Nàng chắc chẳn Tấn vương đang mô phỏng máy hơi nước sao?"

"Lúc đầu đội bay gặp phải Hải Đông Thanh, mật thám lập tức đi thám thính tin tức, bọn họ phát hiện người của Tấn vương đang sưu tập mảnh vỡ phi thuyền trên mặt đất."

Cửu công chúa đáp: "Mặt khác, thời gian trước, ở bến tàu Du Châu, còn có tử sĩ mai phục nhân viên hộ tống, muốn cướp đoạt ca-nô, ta và Tiểu Ngọc đều nhất trí cho rằng đối phương đang chạy máy hơi nước đến!"

Kim Phi nghe vậy thì không khỏi nhíu mày, đồng thời hiểu ra vì sao Cửu công chúa lại muốn tự mình hạ lệnh.

Thế lực của Tấn vương chủ yếu tập trung ở phương bảc, Du Châu ở phía nam Xuyên Thục, dù Tấn vương muốn cướp đoạt thuyền hơi nước thì cũng sẽ không ra tay ở bến tàu Du Châu, bởi vì dù cướp được thì chở về đất Tấn cũng không dễ.

Mà ông ta đã lấy được mảnh vỡ phi thuyền, không cần đi cướp đoạt nữa.

Vậy tử sĩ ra tay ở Du Châu, đại khái không phải người của 'Tấn vương, mà là phiên vương hoặc là quyền quý khác ở. Giang Nam.

Chuyện này cũng thể hiện rõ, phiên vương và quyền quý tà tâm chưa chừa, vẫn luôn nghĩ đến chuyện phản công.

Trong tình hình này, có thể hiểu được lựa chọn của Cửu công chúa.

Tử sĩ ở Du Châu bên kia không thành công, Kim Phi tin Cửu công chúa và Tiểu Ngọc nhất định sẽ tăng cường bảo vệ nhân viên hộ tống ca-nô, thật lòng mà nói, y vẫn lo lắng đất Tấn hơn.

"Mật thám có tìm thấy nhà máy mô phỏng bên phía Tấn vương không?"

"Không tìm được." Cửu công chúa nói: "Tấn vương vô cùng coi trọng mảnh vỡ phi thuyền, phái binh lính phong tỏa mấy đỉnh núi xung quanh, lúc vận chuyện, Tấn vương cũng điều động lượng lớn trinh sát dò đường và bọc hậu, mật thám hoàn toàn không thể tới gần."

Kim Phi vốn định nếu như tìm thấy nhà máy của Tấn vương thì lập tức phái Thiết Ngưu dẫn người đi phá huỷ.

Thế nhưng hiển nhiên Tấn vương cũng đề phòng chuyện này, hoàn toàn không cho y cơ hội.

"Lệnh mật thám tiếp tục tìm hiểu, nếu như cần giúp đỡ, kêu hẳn liên hệ với Thiết Ngưu."

“Được.” Cửu công chúa gật gật đầu: "Ngày mai ta sẽ nói với Hàn Phong đi thông báo cho mật thám."

Chuyện của cô ấy bây giờ rất phức tạp, không thể đích thân đi làm mọi chuyện, thế là giao những công việc liên quan đến mật thám cho Hàn Phong.

"Phu quân, chàng chuẩn bị xử lý Thổ Phiên bên kia như thế nào?" Cửu công chúa lại hỏi.

“Mật thám của nàng tìm được Ngụy Lão Tam chưa?" Kim Phi lạnh giọng hỏi.

Năm đó Ngụy Lão Tam bị Phùng tiên sinh xúi giục, sau đó sử dụng kế ve sầu thoát xác chạy tới Thổ Phiên.

Mặc dù Phùng tiên sinh đã chết, nhưng lại không rõ tung tích của Ngụy Lão Tam.

Hiện giờ Thổ Phiên xuất hiện khinh khí cầu, đã chứng minh ông ta còn sống.

"Không tìm được." Cửu công chúa nói: "Bộ lạc sử dụng khinh khí cầu tác chiến tên là bộ lạc Thương Ưng, mật thám của ta chuẩn bị bắt đầu từ bộ lạc này để tìm kiếm chỗ của Ngụy Lão Tam, nhưng tình hình ở Thổ Phiên phức tạp, còn có cấp bậc nghiêm ngặt, rất nhiều nơi đều là cấm địa của bộ lạc, người ngoài không thể tới gần, thời gian tìm hiểu tin tức có thể sẽ hơi lâu."

"Phía Thổ Phiên không cần phải gấp, để mật thám cố hết sức là được." Kim Phi phất tay nói.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2772


"Không đâu” Kim Phi tự tin nói: "Với mấy thứ trong đầu Ngụy Lão Tam kia, làm ra khinh khí cầu cũng không đáng lo, đến bao nhiêu cũng chết!"

Ngụy Lão Tam chỉ biết làm vải chống cháy, khinh khí cầu làm ra chỉ miễn cưỡng có thể bay lên, chỉ cần lắp đặt cung nỏ hạng nặng trên phi thuyền, về cơ bản có thể nghiền áp khinh khí cầu.

Nghĩ tới đây, Kim Phi rất nhạy bén, nói: "Tuy nhiên nàng có thể sắp xếp sứ giả đi Thổ Phiên một chuyến."

"Đi Thổ Phiên làm gì?" Cửu công chúa hỏi.

"Bán khinh khí cầu." Kim Phi đáp: "Bán cho kẻ địch của bộ lạc Thương Ưng!"

Ánh mắt của Cửu công chúa lập tức sáng lên.

Đúng thế, bây giờ chỉ có bộ lạc Thương Ưng có khinh khí cầu, những bộ lạc khác bị đánh đến mức hoàn toàn không có sức đánh trả, nhất định sẽ chấp nhận trả giá lớn để mua khinh khí cầu.

Vậy không chỉ có thể kiếm một món hời, còn có thể ngăn cản bộ lạc Thương Ưng bình định nội loạn trong Thổ Phiên, một mũi tên trúng hai con chim!

Kiếp trước có quốc gia đã làm như vậy.

Thời kỳ chiến tranh một chọi hai, quốc gia này dựa vào ưu thế địa lý, thời kỳ trước không tham chiến, bán vũ khí cho hai bên để kiếm tiền, đợi đến khi chiến đấu tới giai đoạn sau, lúc sắp kết thúc, quốc gia này tìm một lý do để tham chiến, sau đó dùng phương thức chiến thẳng để cướp đoạt bồi thường chiến tranh.

Cách làm này mặc dù không tốt đẹp lắm, nhưng lại là đường tắt để phe mình nhanh chóng trưởng thành.

Năm đó, quốc gia kia dựa vào loại thủ đoạn này để phát triển.

“Ngày mai ta sẽ kêu Thiết đại nhân tuyển chọn sứ giải" Cửu công chúa nói: "Không, hiện giờ ta đi tìm Thiết đại nhân luôn!"

"Cũng đã nửa đêm rồi, Thiết đại nhân chắc chăn đã nghỉ ngơi, cũng không cần sốt ruột nhất thời."

Kim Phi cười giữ chặt cánh tay Cửu công chúa.

Cửu công chúa cũng không kiên trì, ngồi trên đùi Kim Phi, ôm cổ Kim Phi nói: "Phu quân, ta biết sai rồi, sau này nếu có chuyện lớn như vậy, nhất định sẽ thương lượng với chàng trước."

"Chuyện này ta cũng có lỗi, lần trước quay về không nói chuyện rõ với nàng." Kim Phi nói: "Thật ra ta đang nghiên cứu phát minh một loại vũ khí mới, sau khi sản xuất loại vũ khí này. hàng loạt, bình định phiên vương dễ như trở bàn tay."

Lúc đầu Cửu công chúa muốn v**t v* an ủi Kim Phi một chút, thế nhưng nghe thấy tin tức này, cô ấy đứng bật dậy, mừng rỡ hỏi: "Vũ khí mới gì?"

Từ sau khi Kim Phi nổi lên, mỗi một loại vũ khí chế tác ra, đều mang tính cách mạng, thậm chí cải biến hình thức chiến tranh đã truyền thừa vô số năm.

Cho nên Cửu công chúa vô cùng coi trọng vũ khí mới của Kim Phi, cũng rất tò mò.

“Thật ra cũng không tính là vũ khí mới, vẫn là súng kíp, ta chỉ cải tiến súng kíp một chút thôi."

Kim Phi giảng giải một chút đặc điểm khác nhau giữa súng trường nạp sau và súng kíp.

"Có thể bản xa hơn súng kíp một trăm trượng, lúc trời mưa cũng có thể sử dụng...

Cửu công chúa kích động đến mức tự lẩm bẩm, ánh mắt cũng càng ngày càng sáng: "Phu quân, theo lời chàng nói, có phải là mỗi một khẩu súng kíp đều tương đương với một cung nỏ hạng nặng không?”

"Nói vậy cũng không sai, uy lực và tầm bắn của súng trường nạp sau kém cung nỏ hạng nặng một chút, nhưng cũng không kém cung nỏ hạng nặng đơn giản bao nhiêu đâu."

Kim Phi gật đầu: "Nhưng sau này ta sẽ tiếp tục cải tiến, chế tạo ra súng trường có uy lực lớn hơn cung nỏ hạng nặng, hẳn là không thành vấn đề."

“Tốc độ băn thì sao, có nhanh bằng cung nỏ hạng nặng không?" Cửu công chúa hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2773


“Một người đã có thể thao tác, tốc độ bản ra còn nhanh hơn cả cung nỏ hạng nặng...”

Cho dù là Cửu công chúa chững chạc nhưng lúc này cũng. kích động đi lại ở trong phòng.

Sau đó cô ấy lấy lại ý thức được một vấn đš hu quân, vốn để chế tạo loại vũ khí này và giá thành có đắt không?”

Đánh giặc chính là tiêu tiền, từ mùa đông năm ngoái khai chiến đến bây giờ, phí quân sự chỉ có mấy tháng ngắn ngủi đã hơn rất nhiều tổng tất cả các khoản chỉ khác.

Dù sao căn cơ của Kim Phi vẫn quá nông, nếu như không phải đánh cường hào chia được ruộng đất nên mới có được không ít tiền tài và lương thực thì e rằng đã không chịu nổi từ lâu.

Cho dù có những thu nhập đó nếu như chiến tranh thêm mấy tháng thì e rằng Cửu công chúa phải dùng chính sách để cắt giảm quân hưởng và trợ cấp để duy trì chiến tranh.

Vì vậy Cửu công chúa rất lo läng vốn sử dụng của vũ khí mới đắt đỏ, Xuyên Thục không đủ sức đảm đương.

“Không nhiều.” Kim Phi suy nghĩ một lát, trả Nếu như có thể sản xuất theo dây chuyền thì với giá vốn của một cung nỏ hạng nặng ít nhất có thể chế tạo ba khẩu súng trường, vốn để chế tạo một mũi tên của cung nỏ hạng nặng ít nhất có thể chế tạo được ba mươi viên đạn!”

“Thấp như vậy ư?” Cửu công chúa ngơ người. Cô ấy vốn dĩ cho răng vũ khí uy lực càng lớn thì vốn chết và và vốn sử dụng sẽ càng đắt đỏ hơn, kết quả câu trả lời của

Kim Phi lại hoàn toàn ngược lại.

Điều này khiến cho Cửu công chúa có cảm giác hạnh phúc đến quá đột ngột nên không dám tin.

Cho đến sau khi Kim Phi giải thích đơn giản với cô ấy về nguyên lý của súng trường thì cuối cùng Cửu công chúa mới tin.

“Phu quân, vậy loại vũ khí này khi nào mới có thể làm ra?”

“Ta đã làm ra một khẩu, bây giờ đang ở trong tay A Quyên, còn về sản lượng thì ngày mai ta phải đến xưởng sắt thép để xem thử Mãn Thương bọn họ đã cải tiến máy tiện như thế nào rồi.”

Kim Phi nói: “Nếu như máy tiện cải tiến thuận lợi thì ta tranh thủ trong vòng nửa năm làm được bước đầu sản xuất.”

“A Quyên?” Cửu công chúa ngơ ra chút: “A Quyên nào?”

“Chính là người ở trong đội hộ vệ thân cận của Hạ Nhi.” Kim Phi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chính là người gầy ốm, không thích nói chuyện.”

Quan Hạ Nhi thường ngày đến thăm Cửu công chúa, nhiều nhất chỉ dẫn theo trưởng đội hộ vệ thân cận A Liên, thậm chí còn không dẫn theo nhưng hộ vệ khác.

Kim Phi nói có chút mơ hồ, Cửu công chúa hoàn toàn không biết người y nói là ai.

Nhưng mà không sao, Cửu công chúa không quen, có người quên chỉ cần cô ấy biết tên và lai lịch là được.

“Châu Nhi!”

Cửu công chúa gọi một tiếng, Châu Nhi canh giữ ở bên ngoài rất nhanh đã đi vào.

“Ngươi lập tức phát người tìm A Liên một chuyến, kêu A. Quyên ở trong đội của cô ấy đến gặp trãm!”

Cửu công chúa nói: cả vũ khí mới đến đây.”

Đúng rồi, nhớ bảo cô ấy mang theo

“Vâng!” Châu Nhi gật đầu, quay lại đi ra ngoài.

“Phu quân, chúng ta cũng đi.” Cửu công chúa đứng dậy khoác áo cho Kim Phi.

“Đi đâu?” Kim Phi hỏi.

“Đi xem thử vũ khí mới mà chàng nói.” Cửu công chúa nói.

“Bây giờ sao?” Kim Phi ngơ người.

“Đúng! Bây giờ!” Cửu công chúa không hề do dự gật đầu.

Kim Phi phát hiện Cửu công chúa không phải đang nói đùa chỉ có thể bất lực gật đầu: “Tiếng của súng trường quá lớn, chúng ta đến sau núi thử đi!”

“Được!”

Cửu công chúa lại lập tức sắp xếp người chuẩn bị ngựa.

Nơi ở của Quan Hạ Nhi cách Cửu công chúa không xa, phía bên Cửu công chúa vừa chuẩn bị xong ngựa thì A Quyên

đã đi vào theo một người thị nữ.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2774


“Bệ hạ muốn xem uy lực và tầm bản của súng trường, ngươi đến sau núi biểu diễn cho nàng ấy xem”

“Vâng!”

A Quyên gật đầu, vác theo hộp đen đi về phía một con ngựa chiến.

Một mình đi trong đêm nhanh chóng đến sau núi, đến được sân huấn luyện của nhân viên hộ tống.

Bây giờ súng kíp đã có thể sản xuất, nhân viên hộ tống canh giữa làng Tây Hà có hai đội đều trang bị súng kíp.

Đoàn trưởng nhân viên hộ tống canh giữ làng đặc biệt chừa một nhà kho ở sau núi ra, như vật đội súng kíp dù mưa cũng có thể luyệ rồi hơn nữa còn không làm ồn đến những nhân viên hộ tống luân phiên nghỉ ngơi.

Biết được Kim Phi và Cửu công chúa muốn thử súng, nhân viên hộ tống đang trực nhanh chóng xử lý sân, lại cho người rút bỏ những bia ngắm trước đó, toàn bộ đều đổi thành mới.

Sau khi làm xong những công việc này, Cửu công chúa đuổi hết những người khác đi, trong nhà kho chỉ còn lại bốn người là cô ấy, Kim Phi, Châu Nhi và A Quyên.

“Bắt đầu đi!”

Kim Phi gật đầu với A Quyên, cô ấy lập tức để cái hộp ở phía sau xuống, lấy súng trường từ trong đó ra.

Từ khi Kim Phi giao súng trường cho A Quyền, cô ấy vẫn luôn cầm theo bên mình lại thêm luyện tập ở kênh Hoàng Đồng, A Quyên đã vô cùng quen thuộc với súng trường rồi.

Trước tiên là nhìn bia ngắm ở ngoài mười trượng lại kiểm tra súng ống lần nữa sau đó thuần thục lắp đạn, để vào, ngắm chuẩn và bắn.

Cả quá trình làm liền một hơi!

Bùm bùm bùm!

A Quyên dựa theo yêu cầu của Kim Phi, bắn liên tục ba phát sau đó mới để súng xuống.

Cửu công chúa đưa ánh mắt về phía Châu Nhi, Châu Nhi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Một lát sau trở về bẩm báo: “Bệ hạ, ba phát súng đều trúng mục tiêu, trong đó có một phát bắn trúng hồng tâm, khoảng cách hai phát còn lại cũng cách hồng tâm không xal”

“Ba phát đều trúng mục tiêu, còn có một phát trúng hồng tâm?” Mắt của Cửu công chúa híp lại một cái.

Cái bia chỉ lớn cỡ khuôn mặt, cách hơn mười trượng, ba phát toàn bộ đều bắn trúng mục tiêu, thành tích hoàn toàn

khiến cho Cửu công chúa không ngờ tới.

“Đây có là gì, A Quyên biểu diễn tuyệt kỹ của ngươi cho bệ hạ xeml”

Kim Phi cười nói với A Quyên.

A Quyên gật đầu, từ trong hộp đen lấy ra một kính viễn vọng nhỏ gắn lên súng trường.

Sau đó quay đầu lại nhìn, lùi đến cửa nhà kho.

“Châu Nhi, ở phía sau tường treo cái bia lên.” Kim Phi chỉ là tường sau ở nhà kho.

Châu Nhi nhìn tường sau một cái, trong mắt toàn là vẻ không thể tưởng tượng được.

Nhà kho này tuy không lớn nhưng từ cửa trước đến tường sau gần hai mươi trương.

Cách hai mươi trượng, tấm bia chỉ to cỡ khuôn mặt ngay cả móng tay còn không bằng, người có thị lực không tốt e là nhìn cũng không rõ.

Nhưng mà Châu Nhi cũng không nói gì, sau khi hoàn hồn lại vẫn treo bia lên phía tường sau.

Đợi đến khi Châu Nhi cách bia ra, A Quyên lại lần nữa cần súng trường lên.

Nhưng lần này cô ấy không gấp gáp bắn mà nhắm chuẩn sắp gần một nút mới bóp cò. Theo tiếng súng vang lên, bia ở phía sau tường rõ ràng đã động đậy.

Cửu công chúa nhanh chóng từ trong tay của Châu Nhi nhận lấy kính viễn vọng sau đó cô ấy nhìn thấy trên hồng tâm có một điểm đen nhỏ.

“Bắn cũng quá chuẩn rồi chứ?” Cửu công chúa cảm thán.

Lời nói vừa dứt, Cửu công chúa lại nghe thấy tiếng súng vang, sau đó trên hồng tâm lai xuất hiện một điểm đen mới.

“Lại bắn trúng nữa rồi?” Cửu công chúa không khỏi hít một luồng khí lạnh

Một khẩu súng kíp có thể bản ra được một chuỗi hạt sắt, một phát có thể bao trùm một mảng lớn.

Vừa nghe Kim Phi nói súng trường nạp sau một lần chỉ có thể bắn được một viên đạn, trong lòng Cửu công chúa còn có chút lo lắng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2775


Trước khi Kim Phi xuất hiện, phương thức chiến đấu của thế giới này cũng nguyên thủy như những khía cạnh khác, về cơ bản là những trận tấn công phòng thủ thành đơn giản nhất, hoặc là mỗi bên tập hợp binh lính, tìm một địa điểm để chiến đấu.

Từ khi Kim Phi xuất hiện, những loại vũ khí mới và cách chiến đấu mới cũng xuất hiện.

Sau chiến dịch Thanh Thủy Cốc, đến khi Kim Phi đào hồ chứa nước tự nhiên trên sườn núi, xả nước tràn vào khe núi, chặn quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng, rất nhiều tướng quân mới biết, hóa ra còn có thể đánh trận như vậy.

Nhưng các tướng quân chưa kịp nghiên cứu xong chiến dịch Thanh Thủy Cốc, Kim Phi đã chế tạo ra vũ khí mới như lựu đạn, bom chớp sáng và khinh khí cầu.

Sự xuất hiện của mỗi loại vũ khí đều ảnh hưởng rất lớn đến cách chiến đấu.

Súng kíp là vũ khí cuối cùng Kim Phi chế tạo trước khi Hải Đông Thanh xuất hiện, Cửu công chúa đã dùng thử, cô ấy hiểu rất rõ ưu điểm và nhược điểm của súng kíp.

Trong đó, nhược điểm lớn nhất là nạp đạn chậm, tầm bắn ngắn, không có có độ chính xác.

Súng trường nạp sau đã bù đắp được nhược điểm này.

Nếu Kim Phi chế tạo súng trường sớm hơn chút nữa, y còn phải sợ Hải Đông Thanh sao?

Trong lúc Cửu công chúa suy nghĩ, A Quyên lại bản thêm liên tiếp ba phát súng, toàn bộ đều trúng hồng tâm!

“Phu quân, khẩu súng này quá lợi hại!”

Cửu công chúa kích động đến mức muốn ôm Kim Phi căn một miếng: “Sau này, trang bị loại súng này cho phi thuyền, dùng để đánh chim ưng, trên mặt đất có súng kíp...”

“Súng kíp nạp đạn chậm, hơn nữa không thể dùng khi thời tiết mưa tuyết lớn, nhiều điểm hạn chế” Kim Phi nói: “Nếu có thể sản xuất súng trường hàng loạt, súng kíp có thể bị đào thải”

“Đào thải súng kíp sao?” Cửu công chúa hơi bất ngờ: “Mới trang bị súng kíp chưa được bao lâu, hơn nữa uy lực cũng được, một lần có thể bắn một băng đạn, nếu đào thải có phải đáng tiếc quá rồi không?”

Dù cô ấy rất hài lòng với súng trường, nhưng mỗi lần súng. trường chỉ có thể bắn một viên đạn, điều này khiến Cửu công chúa cảm thấy phạm vi bắn không bằng súng kíp.

“Phu quân, nếu không thì như vậy đi, trang bị súng trường trên phi thuyền, dùng để đối phó với chim ưng, lính dưới mặt đất vẫn trang bị súng kíp như trước, chàng thấy thế nào?” Cửu công chúa hỏi.

“Cách này rất được” Kim Phi gật đầu nói: “Trước khi chế tạo được súng shotgun, hãy làm theo cách nàng nói đi.”

“Súng shotgun ư?” Cửu công chúa sửng sốt, đầu óc xoay. vòng vòng, nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, cô ấy xác nhận đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này: “Đó là gì vậy, cũng là vũ khí sao?”

“Ừ, súng shotgun cũng là vũ khí được sử dụng ở khoảng cách gần, giống như súng kíp, mục tiêu là phạm vi sát thương, điểm khác biệt lớn nhất của hai loại súng này là cách nạp đạn và nòng súng.”

Kim Phi lấy ra một viên đạn từ trong hộp đen, giải thích: “Cái này là đạn, phần trước là đầu đạn, phần sau chứa thuốc nổ và ngòi nổ, sau khi bóp cò, búa đập vào ngòi nổ, đốt cháy thuốc nổ, sau đó thuốc nổ sẽ nổ, đẩy đầu đạn ra ngoài.

Đạn ở đây là đạn đơn, đầu đạn của đạn súng shotgun cũng là cát sắt!”

Cửu công chúa vừa nghe đã hiểu ý của Kim Phi.

Khi sử dụng súng kíp, cần phải đổ thuốc nổ từ nòng súng trước, sau đó nhét cát sắt vào, quá trình này rất mất thời gian.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2776


Nghĩ đến đây, Cửu công chúa vẫy tay, ý bảo Châu Nhi và A. Quyên rời đi.

Sau đó nhìn Kim Phi với ánh mắt phiền muộn: “Phu quân, nếu chàng đã có thể làm ra vũ khí như vậy, sao không nói sớm với †a?”

Độ chính xác và tầm bản của súng trường khiến Cửu công chúa rất chấn động.

Nếu một khẩu súng kíp tương đương với nỏ cầm tay, vậy. một khẩu súng trường trương đương với nỏ hạng nặng di động.

Cửu công chúa đang suy nghĩ đến cảnh tượng hàng nghìn khẩu súng trường bắn cùng lúc.

Còn có súng shotgun Kim Phi nói nữa.

Dù hiện nay vẫn chưa chế tạo được súng shotgun, nhưng Cửu công chúa biết tính cách của Kim Phi, nếu không làm được thì Kim Phi sẽ không nói.

Chẳng hạn như súng trường, Cửu công chúa không hề biết Kim Phi đã chế tạo ra nó lúc nào, thậm chí không biết Kim Phi đã lên ý tưởng từ khi nào.

Nếu cô ấy biết sớm, có thể sẽ đưa ra quyết định khác.

“Vũ Dương, quả thực chuyện này ta đã sai, ta nên nói trước với nàng.”

Kim Phi nói: “Đến lúc trở về, ta sẽ nói với nàng những vũ khí ta muốn chế tạo sau này.”

Kim Phi không phải là người thích khoe khoang, chuyện chưa làm được, y không thích nói trước.

Bây giờ y nhận ra có thể ý nghĩ này đã sai rồi. Cửu công chúa là người lãnh đạo cao nhất chính quyền

Xuyên Thục, mỗi quyết định chính thức của cô ấy đều có thể liên quan đến sự sống chết của vô số người.

Việc hiểu rõ thực lực của ta và địch có ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của Cửu công chúa.

Như lần này, Nếu cô ấy biết trước rằng Kim Phi đang chế †ạo súng trường, có thể sẽ không một mình hạ lệnh hành hình nhóm người Tương vương, rất có thể sẽ tiếp thu đề nghị của Thiết Thế Hâm, tạm thời ổn định địa bàn của các phiên vương.

Đến khi quyền quý muốn làm loạn thì phía Kim Phi có thể đã sản xuất súng trường hàng loạt.

Đến lúc đó có thể nhẹ nhàng trấn áp quyền quý.

Nhưng đáng tiếc, đến bây giờ cô ấy mới biết đến súng trường.

“Ngoài súng trường và súng shotgun, phu quân còn vũ khí nào khác nữa không?” Mắt Cửu công chúa đột nhiên sáng lên.

“Đương nhiên là có rồi, súng trường, súng shotgun chỉ là một phần nhỏ của súng ống, ngoài ra còn có súng lục súng máy và súng tiểu liên, mà súng ống chỉ là một phần nhỏ của vũ khí, ngoài súng ống ra còn có đại pháo, xe tăng và máy bay, thậm chí là tên lửa có thể tàn sát thành cách hàng nghìn dặm”

Kim Phi nói: “Nhưng những vũ khí phía sau yêu cầu máy. móc tương đối cao, tạm thời chúng ta vẫn chưa sản xuất được, chỉ có thể sản xuất một số súng ống trước.

“Phu quân, chàng nói chậm một chút, ta không nhớ hết!” Cửu công chúa xen ngang lời Kim Phi: “Chúng ta nói súng ống trước đi.”

“Bên này lạnh quá, hay là chúng ta về chui vào chăn nói chuyện đi?”

Kim Phi vòng tay ôm eo Cửu công chúa: “Trong hộp của †a có bảng phân loại vũ khí, còn có bản vẽ nữa, nàng cũng dễ hiểu hơn”

Mặt Cửu công chúa lập tức đỏ lên, nhỏ giọng ừ một tiếng, đi đến nhà kho với Kim Phi.

Tục ngữ có câu gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn, Kim Phi vẫn luôn chinh chiến ở bên ngoài, không dễ gì mới trở về, sau khi về đương nhiên hai người sẽ thân mật với nhau.

Sau khi kết thúc, Kim Phi lấy ra một xấp bản vẽ từ chiếc hộp nhỏ mang theo bên người.

Lấy ra một tờ giấy rồi đặt nó lên chăn.

Cửu công chúa nhìn bản vẽ, trên đó viết bốn chữ “Tổng quan vũ khí”.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2777


“Súng thần công là gì?” Cửu công chúa hỏi.

“Súng thần công là một loại súng ống còn thô sơ hơn súng kíp.”

Kim Phi giải thích đơn giản về nguyên lý của súng thần công một lần, sau đó nói: “Uy lực của súng thần công còn không băng nỏ, hơn nữa thao tác lại phức tạp, ta cảm thấy chất lượng quá thấp vì vậy đã không chế tạo, mà đã chế tạo súng kíp.”

Lúc này Cửu công chúa mới nhận ra, cô ấy cảm thấy súng kíp rất lợi hại nhưng trong mắt Kim Phi thì súng kíp chẳng qua cũng chỉ là một sản phẩm chuyển tiếp.

“Vậy súng lục, súng tiểu liên và súng máy thì sao?” Cửu công chúa lại hỏi.

Vì vậy Kim Phi đã giải thích ngắn gọn khái niệm của mấy loại súng ống cho công chúa.

Sau khi Cửu công chúa nghe xong, hô hấp cũng trở nên đồn dập.

Đợi đến khi Kim Phi nói xong, Cửu công chúa đã vội hỏi: “Phu quân, theo ý của chàng, súng lục là nỏ tay liên hoàn, súng tiểu liên và súng trường là nỏ hạng nặng di động liên hoàn, súng máy là cung nỏ hạng nặng liên hoàn sao?”

“Nếu nàng hiểu như vậy thì cũng không sai” Kim Phi khẽ gật đầu nói: “Nhưng uy lực của súng máy lớn hơn nhiều so với cung nỏ hạng nặng, hơn nữa tốc độ bắn cũng rất nhanh!”

“Nhanh như thế nào?” Cửu công chúa hỏi.

“Khoảng một hơi thở cũng có thể bản ba đến bốn lần, đợi đến kỹ thuật giai đoạn sau lớn mạnh rồi thì một hơi thở có thể bản được mười mấy phát đạn.” Kim Phi trả lời.

Trong lịch sử kiếp trước, mốc đánh dấu sự thống trị của ky binh chấm dứt là sự xuất hiện của súng máy.

Uy lực của súng máy rất lớn, tốc độ bản cũng rất nhanh, chỉ cần đặt một khẩu súng máy phía trước mặt trận, thì cho dù quân địch có đội quân trảng lệ với hàng nghìn người và ngựa thì cũng không thể lao đến.

“Trời ơi, trời ơi!"

Cửu công chúa tưởng tượng đến cảnh tượng súng máy càn quét, kích động đến mức rùng mình: “Phu quân, chàng có thể chế tạo ra vũ khí như vậy thật sao?”

“Được, nhưng cần thời gian.” Kim Phi nói.

“Ta sẽ tranh thủ thời gian cho chàng!” Cửu công chúa ngang ngược nói: “Từ nay chàng không cần phải làm gì, chỉ cần chế tạo súng, những việc khác cứ giao cho tai”

Nói xong, sợ Kim Phi áp lực nên cô ấy đã vội nói thêm: “Phu quân, ta không giục chàng, chàng cũng không cần vội làm súng máy, chỉ cần chế tạo súng trường nạp sau và súng shotgun là được...

Không, phu quân chỉ cần chế tạo một lô súng trường, cũng không cần quá nhiều, chỉ cần trang bị cho mỗi đội bay một khẩu là được!”

Bây giờ dường như có thể nói binh lính dưới đất đã không có đối thủ rồi, điều phải lo lắng duy nhất là chim ưng tập kích phi thuyền và khinh khí cầu.

Mỗi đội bay được trang bị một khẩu súng trường có thể bản chính xác ở khoảng cách xa, như vậy đã loại bỏ được sự uy h**p của chim ưng.

“Được, ta sẽ cố gắng!”

Kim Phi chưa kịp đi đến xưởng sắt thép, y không chắc chắn có thể chế tạo nòng súng có đường xoản hay không, cũng không dám nói nhiều.

Nếu máy móc không được, y còn phải thăng cấp máy móc trước.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2778


“Không làm được cũng không sao, chỉ cần có phương hướng, ta tin có một ngày phu quân chắc chắn sẽ làm được!” Cửu công chúa an ủi: “Thực ra chỉ cần chúng ta có thể sản xuất hàng loạt súng trường, về cơ bản đã có thể dẹp yên Trung Nguyên rồi, cũng không cần phải chế tạo xe tăng!”

“Đúng vậy, Kim Phi tán thành gật đầu: “Thực ra ta cũng nghĩ như vậy.”

Cho đến nay, Kim Phi vẫn dựa trên nguyên tắc trang bị một đời, dự trữ một đời, phát triển một đời khi nhắc đến khía cạnh vũ khí.

Vũ khí không cần phải đi trước quân địch quá nhiều, chỉ cần đi trước một đời là được.

Dù sao trên đời này không có bức tường nào không thể lọt gió, gián điệp của quân địch lợi dụng tất cả mọi dịp, Kim Phi cũng không dám bảo đảm, kỹ thuật của mình sẽ không bị làm lộ.

Ví dụ như máy hơi nước, Kim Phi và Cửu công chúa rất xem trọng nó, rất chú trọng đến đến việc bảo mật, nhưng vẫn bị Tấn vương lấy xác phi thuyền.

Sau này súng trường sẽ được phát cho rất nhiều binh lính, chắc chắn sẽ xuất hiện tình huống rơi mất.

Vì vậy, đối với vũ khí, không cần phải đi trước quân địch quá nhiều, đi trước một đời là đủ rồi.

Khi quân địch xuất hiện hàng nhái, thì trang bị vũ khí đời dự trữ, như vậy có thể bảo đảm mãi mãi đi trước quân địch.

Sau đó Kim Phi lại giải thích khái niệm đại bác, mảnh bom và máy bay cho Cửu công chúa.

Dù đã có súng máy làm nền, nhưng Cửu công chúa vẫn bị sốc đến mức trợn mắt há mồm.

“Phu quân, có những vũ khí này, không ai có thể lay chuyển giang sơn Đại Khang, ắt sẽ tồn tại vĩnh viễn!” Cửu công chúa hưng phấn nói.

“Không, Vũ Dương, thứ có thể lay chuyển giang sơn không phải là vũ khí, mà là người dân, lòng dân.”

Kim Phi nói: “Chỉ cần làm cho cuộc người dân ổn định, giàu có sung túc, người dân mới nguyện theo chúng ta, thiên hạ mới có thể thái bình.

Vì sao Đại Khang trước kia trong ngoài đều loạn? Không phải vì Đông Man và người Đảng Hạng quá mạnh mà vì giai cấp của Đại Khang trước đây đã củng cố rồi, người dân không nhìn thấy hi vọng”

Sự hưng phấn trên mặt Cửu công chúa đã dần biến mất, trở nên nghiêm trọng.

“Hạ Nhi nói với ta, bây giờ có rất nhiều người dân đều gọi †a là chiến thần, nói ta bất khả chiến bại, trí tuệ vô song, thực. ra nếu tự hỏi bản thân, ta không phải là một tướng quân đủ tiêu chuẩn, ta có thể thắng trận, không phải dựa vào mưu trí và vũ khí, mà dựa vào những binh lính khi đối diện với lượng quân địch hơn quân ta gấp mấy lần, vẫn nguyện chết dũng cảm!”

Kim Phi nói tiếp: “Sao họ lại nguyện ý liều mạng như vậy? Vì họ đã sống một cuộc sống cực khổ, bây giờ không dễ gì mới tốt đẹp hơn một chút, họ không muốn sống lại cuộc sống như trước kia, không muốn chết!”

“Phu quân, ta hiểu ý chàng, thực ra ta cũng nghĩ giống chàng.”

Cửu công chúa nói: “Khi phụ hoàng còn sống, khi lên triều, quan văn quan võ có thể đứng từ đại điện đến lầu canh gác, nhưng nhiều người như vậy, lại không thể bảo vệ tốt Đại Khang, khiến cho dân chúng khốn khổ, tiếng oán than dậy đất.

Mà triều đình của chúng ta hiện tại, chỉ có được mấy như Thiết Thế Hâm mới có thể được tính là đại thần, thậm chí còn không có một đại điện nghiêm túc, nhưng lại có thể bảo vệ Đại Khang rất tốt.

"Ta biết, đây không phải là bản lĩnh của ta, cũng không phải là bản lĩnh của Thiết Thế Hâm, mà như phu quân nói, người dân có thể sống một cuộc sống tốt, cảm thấy cũng sống tốt đẹp hơn, mới ủng hộ chúng ta”

"Vũ Dương, nàng có thể hiểu những điều này thì tốt."

Kim Phi cười nói: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ. dù sao nàng cũng là vua của một nước, ngay cả đại điện để mỗi sáng họp triều cũng không có thì cũng không hay lắm... Thế này nhé, ngày mai ta sẽ đi tìm lão trưởng làng, tìm một nơi thích hợp, xây cho nàng một tòa cung điện."

Sau khi lên ngôi, Cửu công chúa vẫn ở tứ hợp viện mới xây phía sau xưởng dệt.

Đối với dân chúng bình thường mà nói, tứ hợp viện này đã rất khí thế, cũng đủ ở.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Back
Top Bottom