Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 740


Đội trưởng tiểu đội một lại đưa thuyền cứu sinh áp sát.

“Điện hạ, nô tì mạo phạm rồi!”

Thấm Nhi sợ đội trưởng tiểu đội một lại giở trò, nên vội kéo Cửu công chúa nhảy xuống từ truyền thuyền khách, đáp xuống thuyền cứu sinh một cách vững chắc.

Lúc này, những người khác cũng đã tập trung bên mạn thuyền.

Advertisement

Đội thị vệ cũng coi như làm hết trách nhiệm của mình, mãi cho tới lúc này vẫn đang ngăn cản người lái thuyền, đề phòng bọn họ lao về phía thuyền cứu sinh.

Tính kỷ luật này thật sự hiếm thấy bên trong quân đội Đại Khang.

“Châu Nhi, Thuý Nhi, hai người cũng lên thuyền đi! Đội trưởng Tần, ngươi đưa ba người kia lên con thuyền cứu sinh khác!”

Advertisement

Cửu công chúa ngẩng đầu nói.

Thuyền khách sắp chìm, mà thuyền khách thì cách vẫn còn xa, trên hai chiếc thuyền cứu sinh, mỗi chiếc đã có năm nhân viên hộ tống, nhiều nhất chở thêm được ba bốn người nữa là hết chỗ.

Đội trưởng đội thị vệ Tần Minh là người thứ ba của đại thống lĩnh Ngự Lâm Quân, nhà họ Tần vẫn luôn là người ủng hộ kiên định của hoàng tộc, vẫn nên những thị vệ và nô tì khác có thể bỏ mặc nhưng Tần Minh thì buộc phải cứu.

Còn Châu Nhi, Thuý Nhi giống như Thấm Nhi, đều là thị nữ theo bên cạnh Cửu công chúa, cũng là cao thủ được bồi dưỡng huấn luyện từ nhỏ trong hoàng gia.

Châu Nhi, Thuý Nhi nghe vậy vội nhảy lên con thuyền nhỏ.

Nhưng Tần Minh lại không có động tĩnh gì.

Khoảng cách giữa thuyền khách và mặt nước chỉ còn lại chưa đầy hai tấc, các thị vệ đa số đều không biết bơi, lại mặc giáp nặng, chắc chắn sẽ cùng chìm xuống đáy sông cùng với thuyền khách.

Tần Minh cũng coi như một quân nhân hợp quy cách, không thể mặc kệ thuộc hạ, một mình sống sót.

“Sao vậy, không ở kinh thành thì bản cung nói đội trưởng Tần không nghe nữa à?”

Giọng nói của Cửu công chúa lớn hơn một chút: “Đội trưởng Tần, bây giờ, lập tức dẫn ba người lên con thuyền khác!”

“Rõ!”

Giáo dục mà Tần Minh tiếp nhận từ nhỏ chính là buộc phải phục tùng mệnh lệnh của hoàng gia.

Anh ta chắp tay về phía các thị vệ với vẻ mặt hổ thẹn: “Các huynh đệ…”

“Đội trưởng, huynh đừng nói nữa, huynh là người như thế nào, mọi người đều hiểu rõ!”

Một thị vệ cười nói: “Kiếp sau lại làm huynh đệ!”

“Kiếp sau lại làm huynh đệ!”

Những thị vệ khác cũng đồng thanh hô lên!

“Kiếp sau lại làm huynh đệ!”

Tần Minh cũng gằn giọng hô lên một tiếng, cúi người nhảy lên thuyền cứu sinh: “Chung Khuê Dũng, Lương Đồng Tế, Nghiêm Trì, lên thuyền!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 741


“Mặc áo giáp nặng như vậy mà rơi xuống nước thì không ai bơi được đâu!”

Đội trưởng tiểu đội một hét về phía thuyền chở khách: “Cởi áo giáp ra, đập nát thuyền, mỗi người ôm một tấm gỗ lớn!”

Những binh lính hộ tống Cửu công chúa lần này đều được tuyển chọn kỹ lưỡng từ trong Ngự Lâm Quân, đó là lý do tại sao bọn họ có kỷ luật tốt như vậy.

Bộ giáp được trang bị cũng là loại tốt nhất, có thể nói là bất khả xâm phạm.

Advertisement

Nhưng loại giáp này có một nhược điểm là rất nặng, mỗi bộ nặng hàng chục cân.

Ba người Tần Minh lên thuyền, thuyền cứu hộ chìm xuống rất nhiều.

Advertisement

Cách tốt nhất để vận chuyển muối khoáng đến đỉnh Song Đà là bằng đường thủy, vì vậy các nhân viên hộ tống phụ trách bảo vệ muối khoáng đều là những người bơi lội giỏi do Trương Lương lựa chọn.

Đội trưởng tiểu đội một xuất thân là một ngư dân, chưa đầy mười tuổi đã có thể bơi ngược dòng sông Gia Lăng, tài năng bơi lội vô cùng giỏi.

Nhưng cho dù là anh ta cũng không đủ tự tin có thể sống sót trên dòng sông Gia Lăng đang cuồn cuộn mãnh liệt khi mặc một bộ áo giáp nặng hàng chục cân.

Chứ đừng nói những thị vệ không biết bơi.

Cho nên cách tốt nhất bây giờ là như đội trưởng tiểu đội một nói, cởi áo giáp ra, sau đó tìm đồ vật có thể trôi nổi, biết đâu vẫn có thể sống sót.

Đối với một binh lính chân chính mà nói, áo giáp cũng quan trọng như kiếm, hơn nữa những thị vệ này phần lớn đều là lần đầu tiên đi thuyền, nên căn bản không ngờ tới những việc này.

Để tổn thất một đám binh lính tinh nhuệ trên sông Gia Lăng như vậy, trong lòng Cửu công chúa cũng đang rỉ máu.

Chẳng qua sự bình tĩnh đã luyện lâu ngày khiến Cửu công chúa hiểu thuyền chắc chắn sẽ bị chìm, thuyền cứu hộ đã chật kín người, gần như đã chứa đến cực hạn, không thể nào chứa nổi tất cả mọi người.

Những gì cô ấy có thể làm là cố gắng bảo toàn người quan trọng nhất.

Nhưng bây giờ nghe đội trưởng tiểu đội một nói vậy, cảm thấy có cách làm khả thi, Cửu công chúa cũng không để ý tới hình tượng, hét lớn về phía Tần Minh: “Đội trưởng Tần, nghe theo lời vị tráng sĩ này đi!”

Tần Minh cũng định thần lại, gào lên về phía thuyền khách: “Tất cả nghe lệnh, cởi chiến giáp, đập nát thuyền, buộc tấm ván vào tay! Huynh đệ cố gắng sống sót, gặp nhau ở bến đò Kim Xuyên!”

“Vâng!”

Đám thị vệ lập tức bắt đầu hành động.

“Cứu chúng tôi với!”

Không có thị vệ ngăn cản, đoàn thủy thủ và người hầu lần lượt xông lên mép boong thuyền, một thủy thủ liều lĩnh nhảy thẳng lên thuyền cứu hộ.

Nhưng lúc này thuyền cứu hộ đã cách xa thuyền khách, đoàn thủy thủ không nhảy tới, ùm một tiếng rồi rơi xuống sông.

Đội trưởng tiểu đội một thở dài, sai người tháo dây buộc nối với thuyền khách.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 742


Người phải cứu đã lên thuyền, có thể nhắc nhở anh ta cũng đã nhắc nhở.

Thuyền cứu hộ trôi quá nhanh, khi đến nơi, đội trưởng tiểu đội một quăng dây thừng lên thuyền khách, để đội thị vệ tháo sợi dây trên lan can nối thuyền cứu hộ với thuyền khách.

Khi dây được tháo ra, chiếc thuyền cứu hộ lập tức trôi xuống sông.

“Lão Tam, lão Ngũ, tránh sang một bên”.

Advertisement

Lúc này nước sông chảy quá xiết, trên thuyền cứu hộ chỉ có hai mái chèo, căn bản không thể chèo trở lại bên thuyền hàng.

Cách tốt nhất là lái thuyền cứu hộ sang một bên, rồi đợi thuyền hàng đi qua bọn họ lại đi lên.

Advertisement

Phía sau họ, mặt nước đã cách boong thuyền khách rất gần.

Trên boong tàu vô cùng hỗn loạn, thị vệ đã cởi chiến giáp, đang bận tháo thuyền lấy gỗ.

Những thị vệ đã đã lấy được gỗ đang giúp nhau buộc gỗ vào tay.

Đoàn thủy thủ và người hầu hoảng sợ, một số người học cách làm của thị vệ, vài người còn cướp đoạt đồ vật có giá trị trên thuyền.

Chẳng mấy chốc, nước sông tràn vào boong thuyền, thuyền càng chìm nhanh hơn.

Thị vệ, thủy thủ và người hầu trên boong thuyền liên tiếp bị nước sông cuốn đi.

Người có chuẩn bị thì còn khá tốt, người không chuẩn bị đã sớm bị sóng cuốn đi.

Tần Minh và các thị vệ đều cắn chặt răng, ngay cả Cửu công chúa vẫn luôn bình tĩnh, giờ phút này sắc mặt cũng tái nhợt.

Nước sông không quan tâm ngươi là công chúa hay là nô tỳ, nếu không phải may mắn gặp được người của tiêu cục Trấn Viễn, có lẽ lúc này cô ấy đã trở thành một chấm đen trên sông.

Mọi người trên thuyền cứu hộ đều tập trung vào chiếc thuyền khách đang chìm dần, nhưng không ai chú ý có một nhóm người bịt mặt ở trên bờ đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Đám người này chính là nhóm thủy tặc đã trốn thoát lúc trước.

Ngoại trừ hai tên cầm đầu, còn lại khoảng hơn chục tên thủy tặc đang điên cuồng chặt cây.

Mặt nước sông Gia Lăng dậy sóng cuồn cuộn, tuy rằng không quá lớn, nhưng dòng nước chảy rất xiết.

Lũ thủy tặc cũng sợ thuyền mình không chở nổi nên chọn cập bờ giống đội trưởng tiểu đội một.

Kết quả vừa lên bờ không lâu, đã nhìn thấy thuyền cứu hộ cũng trôi xuống.

Khi thuyền cứu hộ chỉ còn cách bở năm sáu mét, trong mắt tên bịt mặt cầm đầu hiện lên vẻ hung ác, lạnh giọng quát: “Bắn!”

Bùm bùm!

Thủy tặc khiêng năm sáu cây lớn ném xuống sông Gia Lăng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 743


Một nhân viên hộ tống nhìn thấy cây to, hét lên.

“Mau, mau tránh ra!”

Đội trưởng tiểu đội một nhảy lên đuôi thuyền cứu hộ, cầm lấy mái chèo dự phòng, điên cuồng chèo.

Đáng tiếc dòng nước ở ven sông còn chảy nhanh hơn ở giữa, khó điều khiển thuyền chuyển hướng.

Advertisement

Đội trưởng tiểu đội một từ nhỏ lớn lên trên thuyền, rất nhanh đã đoán được bọn họ khó tránh khỏi va chạm với cây to, lập tức hô lên: “Không tránh được!"

Anh ta ném mái chèo đi, lấy một cái dạ dày heo từ bên cạnh thuyền cứu hộ, đưa cho Cửu công chúa: “Công chúa điện hạ, buộc dạ dày heo vào cánh tay của người!”

“To gan, điện hạ là lá ngọc cành vàng, sao có thể dùng loại đồ vật bẩn thỉu như vậy chứ?”

Advertisement

Thấm Nhi tỏ vẻ ghét bỏ ngăn đội trưởng tiểu đội một lại.

“Ta đã tự tay chà rất nhiều lần, nấu lên còn có thể ăn, sao lại bẩn chứ?”

Đội trưởng tiểu đội một vươn cổ hỏi.

Thấm Nhi còn muốn nói gì đó, nhưng Cửu công chúa đã chủ động cầm lấy dạ dày heo.

"Điện hạ...”

“Thấm Nhi, đã là lúc nào rồi, không cần để ý nhiều như vậy, các ngươi cũng mau buộc lên!”

Cửu công chúa đưa dạ dày heo đưa cho Châu Nhi, sau đó nâng cánh tay lên.

Châu Nhi vội vàng buộc dạ dày heo lên cánh tay Cửu công chúa.

“Đội trưởng Tần, ngươi mau cởi áo giáp ra!”

Đội trưởng tiểu đội một tự mình buộc bình dạ dày heo lên cánh tay, nhắc nhở: “Áo giáp của các ngươi quá nặng, dạ dày heo không nâng nổi đâu!”

“Được!”

Tần Minh đồng ý, không kịp để c** th*t l*ng, nên anh ta giơ kiếm cắt đứt thắt lưng.

Cũng may trên thuyền cứu hộ chuẩn bị đầy đủ dạ dày heo, mỗi người một cái, cuối cùng còn dư lại một cái.

Đội trưởng tiểu đội một bảo Châu Nhi buộc một cái cuối cùng lên cánh tay của Cửu công chúa, sau đó lấy một cuộn dây khác buộc nó quanh hông mình.

Trên một chiếc thuyền khác, nhân viên hộ tống bơi giỏi nhất cũng buộc một sợi dây thừng ngang hông giống đội trưởng tiểu đội một.

Làm xong những việc này, cây to đã chỉ còn cách vài mét.

“Tất cả ngồi xổm xuống, bám chặt mạn thuyền!”

Đội trưởng tiểu đội một nhắc nhở một tiếng, ngồi xổm xuống trước, hai tay nắm chặt mạn thuyền.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 744


Nhưng Cửu công chúa chật vật hơn nhiều, chỉ có thể trôi nổi theo sóng nước.

May mắn Châu Nhi biết một chút về bơi lội, cô ấy bảo vệ Cửu công chúa, để Cửu công chúa không bị va phải cây to.

Tần Minh lại không may mắn như vậy, liên tiếp bị va đập mấy lần, mỗi lần đều bị va vào đầu, bị đụng tới mức hoa mắt, theo dòng nước trôi dạt về phía giữa sông.

Đội trưởng tiểu đội một thấy vậy cũng không đi cứu Tần Minh mà nhanh chóng bơi vào bờ.

Advertisement

Cũng may nơi bọn họ rơi xuống nước cách bờ không xa, với tài bơi lội của đội trưởng tiểu đội một, anh ta đã nhanh chóng lên bờ.

“Lão Ngũ, cứu người!”

Đội trưởng tiểu đội một cởi dây thừng trên hông xuống, cột một đầu lên gốc cây, đầu kia ném xuống sông.

Advertisement

Nhân viên hộ tống ở gần sợi dây thừng nhất bơi qua, vớt sợi dây từ trong nước ra, bơi nhanh về phía Tần Minh.

Sau đó buộc sợi dây thừng vào cánh tay Tần Minh, rồi ra hiệu kéo vào bờ.

Đội trưởng tiểu đội một lập tức kéo mạnh dây thừng.

Những nhân viên hộ tống khác cũng không nhàn rỗi, nhân lúc này đẩy đám người Thấm Nhi đến bên cạnh sợi dây.

Mấy phút sau, đám người Cửu công chúa cuối cùng cũng được kéo lên bờ.

Lúc này quần áo và đầu tóc của Cửu công chúa đều ướt sũng, nhìn càng thêm nhếch nhác.

Khi hai chân lần nữa bước lên mặt đất kiên cố, trong lòng Cửu công chúa mới yên tâm.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp tìm chỗ trú mưa sửa sang lại bản thân, phía xa đã truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.

Đội trưởng tiểu đội một lau nước sông trên mặt, trèo lên một cây to bên cạnh, sắc mặt thay đổi nói: “Không hay rồi, là thủy tặc!”

“Bọn chúng còn dám tới sao?”

Bây giờ Tần Minh vô cùng căm hận bọn thủy tặc, lập tức rút thanh đao bên hông ra.

Ba thị vệ khác cũng vậy.

“Bọn chúng có bao nhiêu người?”

Cửu công chúa vuốt tóc, nhìn về phía đội trưởng tiểu đội một.

“Hình như có hơn ba mươi người”, đội trưởng tiểu đội một đáp.

“Vậy đội trưởng Tần không cần ra tay, Thấm Nhi, Thúy Nhi, hai người đi giải quyết đi, nhớ là phải giải quyết nhanh gọn!”

Cửu công chúa hờ hững nói.

“Vâng!”

Thấm Nhi và Thúy Nhi đáp, mỗi người rút ra một con dao găm từ trên đùi, lao về phía Bắc.

“Bọn chúng có hơn ba mươi người đấy...”

Đội trưởng tiểu đội một ở trên cây cho rằng Cửu công chúa nghe lầm, đang định nhắc nhở lần nữa, một giây sau, anh ta gắng gượng nuốt những lời kế tiếp lại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 745


Nhóm mười cựu binh bọn họ, không chống đỡ qua được nửa nén nhang dưới tay A Mai.

Tốc độ và sức mạnh đáng sợ của A Mai đã để lại ấn tượng sâu sắc trong đầu anh ta.

Nhưng lúc này, anh ta nhìn thấy có người còn nhanh hơn A Mai.

Hơn nữa còn là hai cô nương này trông rất yếu đuối.

Advertisement

Thấm Nhi là một người không biết bơi, lúc trước suýt bị chết đuối dưới sông, giờ cuối cùng cũng lên được bờ, trong lòng đang bừng bừng ngọn lửa giận.

Sau khi đến gần đám thủy tặc, vừa chạm mắt với Thúy Nhi, hai người đã đồng thời lao vào bọn chúng.

“Hai người cũng dám tới đây chịu chết à?””

Advertisement

Tên thủ lĩnh đám thủy tặc đứng đầu hừ một tiếng quát: “Xông...”

Còn chưa nói xong, hắn đã thấy Thấm Nhi cười khẩy.

Sau đó, tên thủ lĩnh thấy trước mắt tối sầm, cổ chợt lạnh, sức lực trong người nhanh chóng tan biến.

Đúng như đội trưởng tiểu đội một đoán, thực lực của Thấm Nhi và Thúy Nhi cao hơn A Mai, không có tên thủy tặc nào đấu lại một chiêu của hai người họ.

Con dao găm trong tay hai người không ngừng bay múa, cắt qua cổ đám thủy tặc.

Sau đó họ cũng không cần kiểm tra kết quả chiến đấu, tiếp tục lao về phía mục tiêu kế tiếp.

Chưa đầy nửa phút, hai người đã ngang nhiên chém giết đám thủy tặc.

Hơn ba mươi tên thủy tặc, bị g**t ch*t hơn nửa.

Nếu là thủy tặc bình thường, gặp phải cao thủ như vậy, đã sớm chạy tan tác.

Nhưng đám thủy tặc này không giống vậy, dù biết mình không phải đối thủ, trong mắt cũng lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng không có một tên nào chạy trốn.

Thay vào đó, bọn chúng vung vũ khí của mình tạo thành một vòng tròn, vây xung quanh Thấm Nhi và Thúy Nhi, muốn dùng trận đao chém chết hai người.

Đáng tiếc thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, thủy tặc còn chưa kịp ra tay, Thấm Nhi và Thúy Nhi đã phát động công kích trước!

Sau một hồi chiến đấu, không một tên thủy tặc nào có thể đứng dậy được nữa.

Nhưng ngay khi Thấm Nhi cất dao găm đi, một mũi tên đột nhiên bay ra từ bụi cây bên cạnh.

"Cẩn thận!"

Đội trưởng tiểu đội một núp ở trên cây quan sát chiến đấu không khỏi lớn tiếng nhắc nhở.

Nhưng giây tiếp theo, anh ta thấy Thấm Nhi hơi nghiêng người, sau đó đột nhiên giơ tay, nắm lấy mũi tên trong tay!

“Còn một con cá lọt lưới!”

Thúy Nhi hừ một tiếng, nhảy vào trong bụi cây.

Một lúc sau, Thúy Nhi xách một người mặc áo đen bước ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 746


Đội trưởng tiểu đội một không khỏi nuốt nước bọt.

Vừa nãy khi Thấm Nhi ghét bỏ dạ dày heo, anh ta còn muốn châm chọc vài câu, nhưng vì nể mặt Cửu công chúa nên nhẫn nhịn.

Bây giờ đội trưởng tiểu đội một đang thầm vui mừng vì quyết định của mình.

Cô nương lợi hại hơn A Mai thì anh ta thực sự không trêu chọc nổi!

Advertisement

Lúc đầu có nhân viên hộ tống lén bàn tán về Khánh Mộ Lam bị A Mai nghe thấy, mỗi lần huấn luyện A Mai đều chọn nhân viên hộ tống kia để chịu đòn.

Kết quả tất nhiên không cần suy nghĩ nhiều, bắt đầu từ hôm đó, mặt nhân viên hộ tống kia chưa bao giờ lành lặn.

Advertisement

Cho đến khi Thiết Chùy đi kinh thành, cuối cùng mới trốn khỏi nanh vuốt của A Mai.

Lúc này, quần áo của Thấm Nhi bị nước sông và máu nhuốm ướt, lớp trang điểm cũng bị nước sông rửa trôi, khiến cô ấy trông hơi nhếch nhác, nhưng đội trưởng tiểu đội một lại cảm thấy Thấm Nhi đẹp hơn trước.

Đội trưởng tiểu đội một cảm thấy tim càng đập nhanh hơn.

Hai người Thấm Nhi và Thúy Nhi lục soát xung quanh một lần nữa, sau khi xác định không còn tên thủy tặc nào, mỗi người mới xách một tên tù binh trở lại bờ sông.

“Điện hạ, đám thủy tặc này có vấn đề!”

Thấm Nhi ném tên tù binh xuống đất, cau mày nói: “Chúng ta tới đây gặp phải thổ phỉ, thấy tình huống không ổn thì tên này chạy còn nhanh hơn tên kia, nhưng đám thủy tặc này rõ ràng biết không phải đối thủ của ta và Thúy Nhi, hơn nữa cũng rất sợ, nhưng vẫn không sợ chết xông lên!

Nên ta giữ lại hai người sống, Tần đại ca, giao cho huynh, tra hỏi lai lịch của bọn chúng!”

“Được!”

Tần Minh lo lắng cảnh tượng thẩm vấn kinh động đến Cửu công chúa, ra hiệu cho thuộc hạ kéo hai tên kia vào trong rừng cây phía sau.

Đội trưởng tiểu đội một cũng vội vàng nhảy từ trên cây xuống rồi theo sau.

Anh ta cũng rất tò mò những tên thủy tặc này đến từ đâu, rõ ràng nhìn thấy cờ tiêu cục Trấn Viễn mà vẫn còn dám tấn công.

Thấm Nhi vốn nghĩ rằng sẽ mất một thời gian mới có kết quả, nhưng không ngờ đám người Tần Minh quay lại nhanh như vậy.

Có điều, sắc mặt bọn họ vô cùng khó coi.

Đội trưởng tiểu đội một đi theo sau cũng âm thầm nghiến răng.

“Sao vậy? Không hỏi ra à?”, Thấm Nhi hỏi.

“Hỏi ra”, Tần Minh nói: “Bọn chúng là thủy tặc đến từ sườn núi Thố Nhi, người nhà bọn họ bị bắt cóc, ép bọn họ tới hành thích điện hạ!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 747


“Vậy tráng sĩ có thể nói cho ta hay không?”

“Có gì mà không thể? Ta tên là Ngưu Bôn, điện hạ người đừng gọi ta là tráng sĩ, gọi ta là Đại Ngưu hay là Đại Bôn giống như các huynh đệ đều được”.

Đội trưởng tiểu đội một nói: “Sườn núi Thố Nhi vốn dĩ là một làng chài, còn là một dòng họ, sau này bởi vì sưu thuế quá nặng, không nộp được nên cả làng cùng nhau vào rừng làm cướp…”

Advertisement

Thấm Nhi nghe tới đây thì lập tức hiểu ra tại sao ban nãy Tần Minh nói được một nửa lại không nói nữa.

Trước mặt công chúa nói sưu thuế quá nặng không phải đang mắng chửi triều đình sao?

Nghĩ tới đây, Thấm Nhi vội vàng ra hiệu bằng ánh mắt cho đội trưởng tiểu đội một, ý bảo anh ta đừng nói nữa.

Advertisement

Thế nhưng đội trưởng tiểu đội một là một kẻ ngốc có gì nói đó, đâu hiểu được ánh mắt của Thấm Nhi?

Thấy cô ấy ra hiệu bằng ánh mắt cho mình thì còn tưởng rằng Thấm Nhi cảm thấy mình nói hay.

Thế nên anh ta càng thêm hào hứng, khoa chân múa tay nói: “Nhắc tới thuỷ tặc của sườn núi Thố Nhi thì thật sự không phải thuỷ tặc thông thường, bọn họ trước giờ không hề cướp bóc của ngư dân, chỉ cướp thuyền buôn dạng như con buôn muối, sau khi cướp tiền bạc thì còn giúp đỡ cho những kẻ không thể sống tiếp, tiên sinh nói…”

“Được rồi, đừng nói nữa!”

Thấm Nhi thấy ra hiệu bằng ánh mắt không có tác dụng, đội trưởng tiểu đội một càng nói càng không ổn thì lên tiếng ngắt lời.

“Tại sao không được nói nữa?”, đội trưởng tiểu đội một hoài nghi vò đầu.

“Phải đấy, tại sao lại không nói?”, Cửu công chúa hỏi: “Tiên sinh của các ngươi đã nói gì?”

“Tiên sinh nói thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi không giống với những thuỷ tặc khác, bọn họ là bị ép nên mới làm thuỷ tặc, dặn nếu như ta gặp thì đừng quá làm khó họ, đuổi đi là được rồi”.

Đội trưởng tiểu đội một thở dài: “Thật ra thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi cũng luôn tránh chúng ta, khi trước chưa từng đụng mặt, không ngờ cuối cùng vẫn gặp phải”.

Cửu công chúa đã hoàn toàn khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có, trên mặt không nhìn ra vui buồn, chỉ khẽ gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy có hỏi ra được người nào xúi giục bọn họ tới hành thích bản cung hay không?”

“Đã hỏi ra rồi, hai người Thấm Nhi cô nương bắt được ban nay, một người trong số đó là thổ phỉ, chính bọn họ đã trói người nhà của thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi, ép bọn họ tới hành thích, thổ phỉ đi theo thuỷ tặc tới là để giám sát”.

Tần Minh đáp lời: “Theo như người này kể lại, hắn nghe lệnh từ một người lên là Phùng Thánh”.

“Phùng Thánh?”, Cửu công chúa nghĩ ngợi một chút, xác định trước giờ chưa từng nghe nói cái tên này thì khẽ nhíu mày hỏi: “Phùng Thánh là ai, tại sao lại hành thích bản cung?”

“Phùng Thánh là một tên trùm thổ phỉ của Kim Xuyên chúng ta…”

Đội trưởng tiểu đội một thuật lại lai lịch của Phùng tiên sinh cho Cửu công chúa nghe, sau đó nói: “Còn về việc tại sao ông ta lại hành thích điện hạ thì ta không biết”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 748


Đội trưởng tiểu đội một vừa nói dứt lời, cô ấy lập tức tìm ra được điểm đáng hoài nghi nhất.

“Phải, có điều xin điện hạ cứ yên tâm, ta đã nghe Trụ Tử huynh nói rồi, tiên sinh đã đích thân xuất trận, dẫn phủ binh của Quảng Nguyên đi cứu Mộ Lam tiểu thư rồi”.

Đội trưởng tiểu đội một nói: “Với bản lĩnh của tiên sinh, Mộ Lam tiểu thư nhất định sẽ không sao”.

“Kim tiên sinh dẫn phủ binh của Quảng Nguyên đi ư?”

Advertisement

Cửu công chúa tỏ ra suy tư, sau đó hỏi: “Đại Ngưu, từ nơi này tới bến đò Kim Xuyên phải đi bao lâu?”

Thuyền cứu sinh không biết đã trôi tới nơi nào, bọn họ bây giờ chẳng thể lên được thuyền hàng, chỉ có thể đi đến bến đò bằng đường bộ.

“Bây giờ hết mưa rồi, nếu như đi nhanh hơn một chút thì một hai tiếng đồng hồ là có thể tới”, đội trưởng tiểu đội một đáp lời.

Advertisement

“Đi đến bến đò có tổng cộng bao nhiêu con đường?”

“Trong núi đường mòn nhỏ, đường chính thì có một”.

“Có đường mòn nhỏ sao?”

“Có thì cũng có, chỉ là không dễ đi…”

“Chúng ta đi đường mòn nhỏ!”

Cửu công chúa không đợi đội trưởng tiểu đội một nói xong đã ra quyết định.

“Điện hạ, đường mòn nhỏ không gần hơn đường chính bao nhiêu, còn phải vào núi”.

Đội trưởng tiểu đội một nói: “Gần đây mưa lớn mãi không ngưng, trong núi chắc chắn lụt lội, lúc này mà vào núi thì quá nguy hiểm”.

“Đi đường núi!”, Cửu công chúa lặp lại.

Tần Minh hết sức cảm kích đội trưởng tiểu đội một ban nãy đã cứu mình lên bờ, thấy anh ta vẫn chưa hiểu vội hỏi: “Điện hạ, người phát hiện ra gì rồi sao?”

“Không, chỉ là cảm thấy có gì đó không đúng lắm”.

Cửu công chúa lắc đầu nói: “Từ miêu tả của Đại Ngưu có thể thấy được người tên Phùng Thánh này rất mưu mô xảo quyệt, người giống vậy làm việc luôn rất cặn kẽ, nói không chừng sẽ mai phục trên đường chính”.

“Có lý!”, Tần Minh khẽ gật đầu.

Bây giờ đội thị vệ của anh ta chỉ còn lại bốn người, áo giáp cũng không còn nữa, nếu như gặp phải đám đông thổ phỉ thì quả thực rất nguy hiểm.

“Điện hạ, thổ phỉ của Kim Xuyên đều đã bị giết rồi, bây giờ chúng ta đã vào địa giới Kim Xuyên, sẽ không còn người dám mai phục nữa đâu!”

Đội trưởng tiểu đội một lại không lấy làm lo lắng.

“Điện hạ nói đi đường mòn nhỏ thì đi đường mòn nhỏ!”

Thấm Nhi trừng mắt liếc nhìn đội trưởng tiểu đội một: “Ngươi còn càm ràm nữa thì ta sẽ cắt lưỡi của ngươi cho cá ăn luôn”.

“Đi đường mòn nhỏ thì đi đường mòn nhỏ, hung dữ gì chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 749


Bên cạnh đường chính từ nơi xảy ra chuyện tới bến đò Kim Xuyên thật sự có một đám thổ phỉ đang mai phục trong rừng núi.

Bây giờ ở Kim Xuyên, đám thổ phỉ lớn như vậy đã không còn thấy nữa, bọn chúng ngồi thuyền men theo sông Gia Lăng xuống mới tránh được việc bị dân bản địa phát hiện.

Một tên thổ phỉ mặc áo tơi chui vào trong rừng cây tìm được ông trùm thổ phỉ.

“Đại ca, trên mặt sông xuất hiện không ít mảnh gỗ, còn có người nằm sấp trên gỗ trôi xuống!”

Advertisement

Thuỷ tặc này phụ trách giám sát ven sông, nhìn thấy trên mặt sông có người trôi dạt xuống thì vội vàng tới báo cáo.

“Vậy chắc hẳn là thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi đã thành công, các huynh đệ, chuẩn bị cho tốt, cừu béo sắp tới rồi”.

Advertisement

Ông trùm thuỷ tặc nói: “Đặc biệt là người bắn cung, xử lý phụ nữ trước!”

“Đại ca, phụ nữ không biết đánh đấm, lãng phí mũi tên làm gì?”, có thuỷ tặc hỏi.

“Đừng quan tâm vì sao, Phùng tiên sinh dặn dò như vậy, chúng ta chỉ cần nghe lời là được!”

Ông trùm nói: “Chuyện này nếu chúng ta làm tốt thì ai cũng có thưởng, nhưng ta cũng nói những lời không hay trước, nếu như ai có sai sót gì thì đừng trách ông đây lật mặt vô tình!”

“Rõ!”

Thuỷ tặc đều lấy lại tinh thần, nhìn chăm chăm vào đường chính ngoài rừng cây.

Tuy nhiên bọn chúng đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, trên đường chính vẫn tĩnh lặng như tờ.

Con cừu béo bọn chúng muốn tìm lúc này đã vào trong núi từ đường mòn nhỏ.

Đường núi khó đi, quê của đội trưởng tiểu đội một ở bên sông Gia Lăng, rất thân quen với vùng lân cận, đi tới nửa buổi chiều vẫn chưa gặp phải nguy hiểm gì.

“Điện hạ, đi qua rừng cây này, đi thêm nửa tiếng đồng hồ nữa là tới bến đò”.

Đội trưởng tiểu đội một chỉ vào rừng cây trước mặt, nói: “Phía sau đều là đường bằng dễ đi, không cần băng qua núi nữa”.

Cửu công chúa đang định đáp lời thì nhìn thấy Thấm Nhi đột nhiên di chuyển chặn trước mặt mình.

“Thấm Nhi, sao vậy?”

Cửu công chúa hỏi.

“Rừng cây phía trước có người, hơn nữa còn có không ít người!”

Thấm Nhi nhìn rừng cây nói.

“Trong rừng có người sao?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 750


Ngay khi hai người chạy đi, trong rừng cây truyền ra tiếng huýt sáo.

Đội trưởng tiểu đội một nằm bò trên mặt đất.

Giây tiếp theo, những tiếng rít chói tai liên tiếp bay qua đầu.

Ngay sau đó, một đám thổ phỉ lao ra khỏi rừng hét lớn.

Advertisement

“Có người thật!”

Đội trưởng tiểu đội một kinh hãi, đứng dậy chạy tới nấp sau một tảng đá lớn.

Cũng may Thấm Nhi đã kịp thời nhắc nhở, không có cựu binh và thị vệ nào bị trúng tên, cả đám người cùng trốn sau tảng đá.

Advertisement

“Ngươi dẫn đường kiểu gì thế, sao lại có thổ phỉ mai phục?”

Thấm Nhi hung dữ nhìn chằm chằm Ngưu Bôn: “Ngươi cùng phe với đám thổ phỉ phải không?”

“Thấm Nhi, đừng nói bậy, nếu Đại Ngưu muốn hại chúng chúng ta thì lúc đầu đã không cứu chúng ta rồi”.

Cửu công chúa nói: “Nếu ta đoán không nhầm, chúng ta đi đường nào cũng sẽ gặp thổ phỉ”.

“Điện hạ thật thông minh!”, đội trưởng tiểu đội một nghe thấy Cửu công chúa nói như vậy, gật đầu liên tục.

Thấm Nhi không có tâm trạng để cãi cọ với đội trưởng tiểu đội một, cô ấy cúi đầu nhìn xuống: “Có ít nhất hai trăm tên thổ phỉ, hơn nữa người bắn tên vẫn còn đang trốn trong rừng, điện hạ, nên làm gì đây?”

“Thổ phỉ người đông thế mạnh, chúng ta không nên dây dưa với bọn chúng”.

Sắc mặt Cửu công chúa tái nhợt, nhưng vẫn bình tĩnh như cũ: “Rút lui, quay về thôi, Đại Ngưu, ngươi dẫn đường!”

“Vâng!”

Đội trưởng tiểu đội một đồng ý, lại dẫn mọi người lên núi.

Châu Nhi thấy Cửu công chúa chạy chậm, vội cõng Cửu công chúa trên lưng.

Thổ phỉ ở phía sau không ngừng theo sát.

...

Cùng lúc đó, nhân lúc tạnh mưa Kim Phi và Khánh Mộ Lam cuối cùng cũng chạy đến bến đò.

Lúc này một chiếc thuyền chở hàng khổng lồ đang đậu ở bến đò, chính là chiếc thuyền chở muối mà Quan Trụ Tử đang đứng.

Quan Trụ Tử đang nói gì đó, nhưng cách hơi xa nên không nghe rõ.

“Lúc nãy ta còn lo lắng Vũ Dương đã tới rồi, may mà cô ấy còn chưa tới”.

Khánh Mộ Lam thấy bến đò chỉ có thuyền muối, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy Kim Phi, Quan Trụ Tử vội vàng từ xa chạy tới, hô to: “Em rể, xảy ra chuyện rồi!”

“Sao vậy?”, trong lòng Kim Phi hơi căng thẳng.

“Hôm qua ta thuê một chiếc thuyền chở hàng, chủ thuyền chở hàng tên là Ngụy Lão Tam, sáng nay ta và con trai đến bến tàu...”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 751


“Vâng! Hôm nay bọn ta chở muối về, thấy có thủy tặc đánh cướp một chiếc thuyền chở khách, sau đó người trên thuyền chở khách bắn một phong thư lên thuyền của bọn ta!”

Nữ chưởng quầy lấy trong ngực ra một tấm vải lụa đưa cho Kim Phi, rồi nói tiếp: “Trụ Tử ca biết người trên tàu là em họ của Khánh Hầu gia và Mộ Lam tiểu thư nên vội phái Đại Ngưu đưa người lên thuyền cứu hộ để đánh đuổi thủy tặc.

Nhưng bọn ta tiếp cận thuyền khách quá muộn, khi Đại Ngưu ca đánh đuổi bọn thủy tặc, thuyền khách đã bị đâm thủng!”

"Cái gì?"

Sắc mặt Khánh Mộ Lam tái nhợt, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Kim Phi cũng hoảng sợ.

Advertisement

Trời ơi, đó là Cửu công chúa được Hoàng đế Đại Khang yêu thích nhất đấy, nếu xảy ra chuyện ở biên giới Kim Xuyên, Kim Xuyên chắc chắn sẽ gặp tai họa!

“Mộ Lam tiểu thư, tiên sinh, đừng lo lắng!”

Nữ chưởng quầy vội vàng nói: “Đại Ngưu ca đã cứu khách lên thuyền cứu hộ trước khi thuyền lớn chìm, bọn ta đều tưởng rằng đã an toàn, không ngờ thủy tặc lại lên bờ trước, cũng nhìn thấy thuyền cứu hộ, sau đó chặt cây ở bên bờ, đánh lật thuyền cứu hộ...”

Hai chân Khánh Mộ Lam mềm nhũn, nếu không phải A Mai nhanh chóng đỡ, có lẽ đã ngồi bệt xuống đất.

Advertisement

Khi định thần lại, cô ấy bắt lấy cánh tay nữ chưởng quầy, đỏ mắt hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó... Sau đó ta thấy bọn họ trôi xuống chỗ ngoặt, vì thuyền lớn của chúng ta đi với tốc độ quá chậm nên không thấy được nữa...”

Nữ chưởng quầy an ủi: “Nhưng khi bọn họ rơi xuống nước, đều đã buộc dạ dày heo trên tay, tài bơi lội của Đại Ngưu ca rất giỏi, bọn họ nhất định sẽ không xảy ra chuyện đâu”.

Khi họ đang nói chuyện, lại nghe thấy tiếng ầm ĩ từ phía bờ sông đằng xa, rất nhiều người tụ tập ở đó.

“Bên kia xảy ra chuyện gì?”, Kim Phi cau mày hỏi.

“Trước khi thuyền lớn bị chìm, Đại Ngưu ca bảo người trên thuyền đập thuyền, ôm gỗ thả trôi xuống”.

Nữ chưởng quầy đáp: “Từ lúc ăn cơm trưa, lúc nào cũng có người trôi xuống, có lẽ lại có người trôi đến đây?”

Bến đò được xây ở một khe núi, nước sông tương đối ôn hòa, nhiều thị vệ và người hầu trên thuyền chở khách trôi dạt đến đây được người dân trên bến đò cứu giúp.

“Các ngươi có thấy đám người Đại Ngưu không?”, Kim Phi hỏi.

“Không”, nữ chưởng quầy lắc đầu.

“Đại Lưu mau sắp xếp người cho ngựa chiến ăn, lát nữa chúng ta có lẽ sẽ phải lên đường”.

Kim Phi căn dặn một câu, dẫn đám người Khánh Mộ Lam chạy đến lều nơi những người được cứu tạm trú.

Sau khi hỏi một lượt, tâm trạng Kim Phi trở nên nặng nề hơn.

Khi thuyền cứu hộ rời đi, thuyền khách vẫn chưa chìm nên hai thị vệ nhìn thấy đội trưởng tiểu đội một kéo Cửu công chúa lên bờ.

Dựa theo thời gian ước lượng, dù đoàn người Cửu công chúa đi bộ, lúc này có lẽ đã đến bến đò nhưng tới bây giờ vẫn không nhìn thấy bóng người.

Y chạy tới chuồng ngựa, đám người Đại Lưu đang cho ngựa ăn.

Những con ngựa chiến này được đưa đến từ làng Tây Hà, mấy ngày trước đã cùng Kim Phi đến núi Ngũ Lang, sau đó lại từ núi Ngũ Lang chạy tới bến đò, ngựa đã rất mệt nên không thích hợp tiếp tục lên đường.

Nhưng vì tìm Cửu công chúa, Kim Phi không quan tâm nhiều như vậy nữa.

“Mộ Lam, ta vừa cho người hỏi thăm, từ chỗ thuyền chìm đến bến đò có hai con đường, một đường chính và một đường mòn nhỏ”.

Kim Phi nói: “Ta sẽ lấy ba con ngựa chiến, còn lại giao cho cô, cô dẫn người đi đường chính, ta sẽ đưa người đi đường mòn còn lại, cô thấy sao?”

Hôm nay bến đò cần cất giữ lượng lớn muối khoáng và những vật liệu khác, nên có hai đội nhân viên hộ tống canh gác ở đó.

Bây giờ đám người này đều bị Kim Phi điều tới, số người còn nhiều hơn ngựa chiến.

“Được!”

Lúc này Khánh Mộ Lam không thể suy nghĩ gì nhiều, cô ấy chỉ muốn nhanh chóng tìm được Cửu công chúa.

“Được, vậy chúng ta nhanh chóng lên đường, trên đường cẩn thận, có tin tức gì thì phái người tới bến đò thông báo”.

“Được!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 752


Từ thời đội hộ vệ, các cựu binh đều thống nhất mặc trang phục màu đen.

Sau chiến dịch trấn áp thổ phỉ, các nhân viên hộ tống đã mặc bộ quần áo này đi khắp các làng trấn ở Kim Xuyên, trở thành một trong những biểu tượng của làng Tây Hà.

Ở Kim Xuyên, có thể có người không biết quan phục của nha dịch, nhưng tuyệt đối không có người nào không biết bộ quần áo này.

“Bọn ta đến từ đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà, ngươi nhìn thấy thổ phỉ và người của chúng ta ở đâu?”

Đại Lưu vội hỏi: “Trong đó có cô nương nào không?”

“Ta thấy có mấy cô nương nhưng không mặc quần áo đội trấn áp thổ phỉ!”, thợ săn đáp: “Ở trong rừng cây dương cách hai mươi dặm bên ngoài mương Liêm Tử!”

Mặc quần áo của đội trấn áp thổ phỉ, có mấy cô nương, tất cả đều phù hợp với lời nữ chưởng quầy.

“Tiên sinh, đó chắc chắn chính là đám người Đại Ngưu!” Đại Lưu kích động hô lên.

“Khi ta đến, ta thấy bọn họ bị thổ phỉ bao vây, các ngươi mau đi cứu bọn họ đi!”

Thợ săn nói xong, lại ngượng ngùng nói thêm: “À... Ta có thể đi nhận tiền thưởng không?”

Bây giờ tiêu cục Trấn Viễn đều có trụ sở ở núi Thiết Quán, núi Hổ Đầu, bến đò, Hắc Phong Lĩnh, dân chúng ở Kim Xuyên nhìn thấy thổ phỉ có thể báo cáo cho bất kỳ trụ sở nào, sau khi xác nhận, bọn họ có thể nhận được phần thưởng tương ứng.

“Được, nhưng ngươi sẽ không thể nhận phần thường cho đến khi chúng ta trấn áp xong thổ phỉ”.

Đại Lưu đáp: “Ngươi đi đến bến đò lấy thẻ ngà trước, sau khi trấn áp thổ phỉ xong, chúng ta sẽ gửi phần thưởng cho ngươi”.

“Được!”

Thợ săn đồng ý, xoay người rời đi, nhưng bị một cận vệ sau lưng Kim Phi chặn lại.

“Chờ đã!”

“Vị huynh đệ này có việc gì sao?”

Thợ săn quay đầu hỏi.

“Không có gì, ta chỉ muốn hỏi, ngươi ở làng nào?”, cận vệ hỏi.

“Cái này... huynh đệ, ngươi hỏi cái này để làm gì?”

Thợ săn - người đã trả lời trôi chảy trước đó, rõ ràng hơi luống cuống trước câu hỏi vô cùng đơn giản này.

Kim Phi hơi híp mắt, lặng lẽ lui về phía sau mấy bước.

Thật ra lúc nãy y cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

Y biết mương Liêm Tử nằm ở đường chính bên kia.

Đội ngựa do Khánh Mộ Lam dẫn đầu lên đường trước y, nếu tên thợ săn này đi tới từ mương Liêm Tử, nhất định sẽ gặp Khánh Mộ Lam.

Tại sao thợ săn không ngăn Khánh Mộ Lam mà lại ngăn cản y?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 753


Nhưng thái độ bây giờ của thợ săn lại khiến Kim Phi cảnh giác lần nữa.

Đại Lưu bình thường hơi ngốc, nhưng vẫn hết lòng với chức trách của một hộ vệ.

Thấy Kim Phi lui về phía sau, hắn lập tức nhận ra có gì đó không đúng, lùi về phía sau mấy bước, đứng ở bên cạnh Kim Phi.

Những hộ vệ khác cũng kịp phản ứng, chia nhau ra chặn đường lui của thợ săn.

“Nói đi, ngươi là người làng nào?”, cận vệ lại hỏi.

“Ta... ta đến từ làng Chu Gia cạnh mương Liêm Tử”.

Thợ săn thấy vậy, không thể không nói ra tên của một ngôi làng.

“Ngươi nói dối! Cô của ta là người làng Chu Gia, thợ săn trong làng ta đều biết, sao ta chưa từng gặp ngươi!”

Cận vệ rút đao dài ra: “Nói, rốt cuộc ngươi là ai?”

“Tiền Thông nói đúng, ta chính là người làng Chu Gia, trong làng bọn ta không có ai giống hắn!”

Rất nhiều nhân viên hộ tống ở trụ sở bến đò đều đến từ các làng xung quanh, ngay lập tức có nhân viên hộ tống làng Chu Gia đứng ra vạch mặt tên thợ săn.

"Ta...”

Thợ săn không ngờ rằng hắn nói bừa một làng lại gặp phải người trong làng đó.

Thấy lời nói dối bị vạch trần, thợ săn không những không bỏ chạy, mà ánh mắt trở nên lạnh lùng, rút chiếc rìu bên hông ra, lao thẳng về phía Kim Phi.

Đại Lưu sớm đã chuẩn bị sẵn, ngăn trước mặt Kim Phi.

Hắn lạnh lùng quát một tiếng, đao dài chém về phía trán thợ săn.

Nhưng động tác của thợ săn quá nhanh, hắn hơi xoay người tránh đao dài, bả vai thuận thế đụng trúng ngực Đại Lưu.

Thân hình Đại Lưu to lớn, mấy tháng nay ăn uống tốt, nặng gần một tạ.

Nhưng lại bị thợ săn đụng bay!

"Là cao thủ!"

Kim Phi khẽ cau mày, nhanh chóng lui tới bên cạnh ngựa chiến của mình.

Với những kỹ năng chiến đấu ít ỏi mà y học được, dạy dỗ những tên côn đồ lưu manh còn được chứ gặp phải cao thủ như vậy thì không có bất kỳ phần thắng nào.

Lúc trước ở trong làng, y từng so tài với A Mai, nhưng lần nào cũng thua thảm hại.

Thời điểm cần liều mạng Kim Phi sẽ không hèn nhát, nhưng biết rõ không đánh lại được thì y cũng sẽ không ngu ngốc đi chịu chết.

Trên khoảng đất trống, thợ săn đã bị cận vệ và nhân viên hộ tống bao vây.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 754


Chiếc rìu tầm thường như sống lại trong tay thợ săn, với vài nhát, hắn đã đẩy những cận vệ khác ra xa, nhanh như chớp chém về phía cổ Tiền Thông.

Tốc độ của thợ săn quá nhanh khiến Tiền Thông không kịp né tránh.

Chiếc rìu chém ngang cổ Tiền Thông, khóe miệng thợ săn nở một nụ cười máu lạnh.

Nhưng giây tiếp theo, nụ cười của tên thợ săn đông cứng lại.

Trong đời hắn không biết đã giết bao nhiêu con mồi, người cũng từng giết không ít, lập tức phát hiện xúc cảm không đúng.

Chiếc rìu không giống như chém vào cổ người mà giống như chém vào miếng sắt.

Trên thực tế, thợ săn đã đoán đúng.

Quần áo của nhân viên hộ tống đều cao cổ, để tránh bị người cắt yết hầu, cổ áo được lót một lớp sắt.

Chiếc rìu đã lướt qua, không kịp xoay lại, vì vậy tên thợ săn bay lên đá vào bụng Tiền Phong.

Tiền Phong bị đá bay, một số nhân viên hộ tống phía sau cũng bị đánh gục.

Vì vậy vòng vây xuất hiện một lỗ hổng!

Thợ săn lao ra từ trong lỗ hổng, nhanh chóng lao về phía Kim Phi.

Lúc này Đại Lưu mới bò dậy từ dưới đất, nhìn thấy cảnh này, Đại Lưu điên cuồng lao về phía Kim Phi.

Nhưng tốc độ của thợ săn quá nhanh, Kim Phi lại lui về phía sau hơi xa, không chỉ có Đại Lưu không cứu kịp mà ngay cả cận vệ và nhân viên hộ tống khác cũng không kịp.

Thấy thợ săn sắp lao tới trước mặt mình, Kim Phi đột nhiên nâng cánh tay lên.

Y cầm một chiếc nỏ trong tay.

Vù vù vù!

Bóp cò, ba mũi tên ngắn dài bằng chiếc đũa nhanh như chớp bay về phía thợ săn.

Người bình thường rất khó tránh được trong khoảng cách ngắn như vậy, nhưng thợ săn đột ngột bước sang trái một bước.

Tất cả các mũi tên ngăn rơi vào khoảng không!

Lúc này, đã quá muộn để lên lại dây nỏ.

"Tiên sinh!"

Đại Lưu thấy thợ săn cách Kim Phi không đến một mét, lo lắng đến mức phi đao dài ra.

Nhưng ngay cả nỏ cũng không thể bắn trúng thợ săn, huống chi là thanh đao dài?

Thợ săn cười khẩy, dễ dàng tránh được.

"Xong rồi!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 755


Tên thợ săn lúc trước còn khí thế bừng bừng, lúc này trên ngực bị thủng một lỗ máu, bay thẳng về phía sau như một chiếc bao tải rách nát!

“Phịch!”

Thợ săn ngã phịch xuống đất, máu me bắn tung tóe.

“Chuyện gì vậy?”

Đại Lưu vô thức quay đầu lại nhìn Kim Phi.

Lúc này hai tay Kim Phi đang giơ ngang, trong đó một tay cầm nỏ, tay còn lại cầm một cục sắt mà Đại Lưu chưa từng thấy bao giờ.

Cục sắt vẫn đang tỏa ra khói xanh.

“Còn ngây ra đấy làm gì, mau làm việc đi!”

Kim Phi tức giận đá Đại Lưu một cái.

“A Siêu, các ngươi xem xem hắn chết chưa!”

Đại Lưu hoàn hồn lại, vừa chỉ đạo cận vệ đi xem tên thợ săn, vừa lo lắng hỏi: “Tiên sinh, ngài không sao chứ?”

“Ta không sao”, Kim Phi lắc đầu, nói: “Mộ Lam chắc vẫn chưa đi xa, bây giờ ngươi lập tức phái người đuổi theo cô ấy, thuật lại tình hình ở đây cho cô ấy nghe, bảo cô ấy phái mấy người đi dò đường, những người còn lại nhanh chóng quay đầu lại!”

Chuyện kẻ địch không muốn bạn làm nhất thì càng có lợi cho bạn.

Sự xuất hiện của thợ săn cho thấy rằng Cửu công chúa 99% đã đi vào con đường nhỏ.

Để Khánh Mộ Lam đi đường chính chỉ khiến lãng phí thời gian mà thôi.

Nhưng để đảm bảo an toàn, Kim Phi vẫn quyết định nhờ Khánh Mộ Lam sắp xếp vài người tiếp tục do thám con đường chính.

“Rõ!”

Đại Lưu đáp một tiếng, lập tức sắp xếp người phi ngựa đuổi theo Khánh Mộ Lam.

“Tiểu đội trưởng Trần, cậu dẫn theo các anh em, đi men theo con đường này, đợi khi tụ họp với Mộ Lam, bọn ta sẽ đuổi theo các cậu!”

Kim Phi chỉ vào con đường nhỏ, trầm giọng nói: Trên đường nếu gặp phải thổ phỉ, g**t ch*t không tha!”

“Rõ!”

Tiểu đội trưởng Trần là người phụ trách các tiêu sư ở bến phà, khi nhận được lệnh của Kim Phi, anh ta nhanh chóng dẫn đội cận vệ và các tiêu sư khác chạy về phía con đường nhỏ.

Khi bọn họ rời đi, Kim Phi mới nhìn về phía thợ săn hỏi: “Hắn sao rồi?”

“Đã tắt thở rồi”.

Một cận vệ đá vào đầu người thợ săn, nhưng không còn chút phản ứng nào.

“Kiểm tra manh mối trên người hắn”.

Kim Phi vốn định moi thông tin từ miệng thợ săn, nhưng bây giờ không được nữa rồi, chỉ có thể thông qua lục soát cơ thể, xem xem có phát hiện ra gì không.

Trong lúc cận vệ đang lục soát người thợ săn, Kim Phi đi tới trước mặt Tiền Thông hỏi: “Lão Tiền, không sao chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 756


Tiền Thông mỉm cười vỗ ngực.

Khi đó đánh bại thổ phỉ của núi Thiết Quan Sơn, lp lấy được một mảnh áo giáp sợi kim tuyến từ trên người đại đương gia, từ đó mô phỏng theo chiếc áo giáp này, làm ra một loạt áo giáp bằng sắt.

Mặc dù lô áo giáp này không được mềm mại thoải mái như áo giáp kim tuyến, hiệu quả phòng ngự cũng không bằng, nhưng mũi tên bình thường cũng rất khó có thể xuyên thủng được.

Vì vậy Kim Phi đã bí mật phân phát cho mỗi cận vệ một cái, bảo bọn họ mặc bên trong.

“Không sao là tốt rồi”.

Kim Phi vỗ vai Tiền Thông, động viên: “Lần này cậu làm rất tốt, nếu không e là chúng ta đã bị lừa rồi, quay về ta sẽ lập công cho cậu với Lương ca”.

Kỹ năng diễn xuất của thợ săn thực sự rất tốt, bất kể là phục trang hay lời nói gần như đều không có chút sơ hở.

Nếu không phải Tiền Thông nhắc nhở, Kim Phi thực sự đã bị lừa rồi.

“Tôi tình cờ ở gần mương Liêm Tử, mới phát hiện ra có điểm bất thường”.

Tiền Thông được Kim Phi khen đến đỏ mặt.

“Lập công chính là lập công, không có gì phải ngại cả”.

Kim Phi vỗ vai Tiền Thông.

“Tiên sinh, đây là bảo bối gì vậy?”

Đại Lưu thấy lúc này Kim Phi đã rảnh rỗi liền sán tới hỏi về cục sắt trong tay y.

Nhưng cận vệ khác cũng cực kỳ tò mò, lần lượt vểnh tai lên.

“Đây gọi là súng kíp, là cửa khó tiếp theo mà ta và Mãn Thương phải vượt qua”, Kim Phi trả lời.

Súng ống là vũ khí tốt nhất để chống lại kỵ binh. Trong lịch sử kiếp trước, súng máy hạng nặng xuất hiện đã hoàn toàn chấm dứt ưu thế của kỵ binh trên chiến trường.

Kể từ khi có được mỏ Kali nitrat, Kim Phi đã không ngừng nghiên cứu về thuốc súng và súng ống.

Nhưng đáng tiếc trình độ công nghệ kỹ thuật của Đại Khang quá lạc hậu, gần như mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số 0.

Kim Phi không biết tốn bao nhiêu thời gian mới có thể chế tạo ra cái súng kíp này.

Chỉ là nó vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệp, Kim Phi không đảm bảo được rằng thép dùng làm thân súng có thể chịu được uy lực của thuốc súng nổ hay không, liệu có phát nổ không và khi nào thì phát nổ.

Nếu như không phải tình hình hôm nay quá nguy cấp, Kim Phi cũng sẽ không sử dụng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 757


Bây giờ chiếc nỏ do làng Tây Hà chế tạo ra có tầm bắn hơn 100 mét, xa hơn nhiều so với chiếc súng kíp này.

Tuy nhiên súng kíp cũng có những lợi thế rất lớn.

Sau khi bắn, cát sắt trong nòng súng sẽ nhanh chóng lao ra khỏi họng súng dưới sự thúc đẩy của lực nổ của thuốc súng, tốc độ trong khoảng cách ngắn nhanh hơn tốc độ của một mũi tên, và phạm vi tấn công lớn hơn nhiều so với một cái nỏ.

“Tiên sinh, ngài qua đây một chút!"

Cận vệ kiểm tra xác thợ săn hét lớn.

“Có phát hiện gì sao?”, Kim Phi hỏi.

"Quần áo, rìu, cung tên đều bình thường, nhưng hãy nhìn đây, thưa ngài."

Lúc này, quần áo của người thợ săn đã bị l*t s*ch, lính canh mở ngón chân của người thợ săn ra và nói: “Ở đây có hình xăm!”

Giữa ngón chân cái và ngón chân thứ hai của thợ săn có một hình xăm to bằng móng tay, có lẽ là một chữ cái, nhưng Kim Phi không biết chữ này.

“Các ngươi có ai biết chữ này không?”, Kim Phi hỏi.

“Không biết!”

Các cận vệ lần lượt lắc đầu.

Đúng lúc này phía xa vang lên tiếng vó ngựa.

Khánh Một Lam đã dẫn đội kỵ binh quay lại.

Kim Phi nhặt quần áo lên và che cơ thể của người thợ săn lại, sau đó chỉ vào ngón chân của hắn hỏi: “Mộ Lam, cô quay lại thật đúng lúc, cô xem có biết chữ này không?”

“Đây chính là tên thợ săn đó sao?”

Khánh Mộ Lam mặc dù đang vội, nhưng cô biết rằng Kim Phi chắc chắn sẽ không ngăn cản cô mà không có lý do.

Nhảy xuống ngựa, nghiêng người nhìn một chút, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Sao vậy?”, Kim Phi hỏi.

“Tiên sinh, đây là chữ Đảng Hạng, đọc là ‘mật’, mật vệ của vương tộc Đảng Hạng đều có hình xăm này trên một vị trí nhất định của cơ thể!”

Khánh Mộ Lam giải thích: “Có người xăm trên đầu, có người xăm trên đùi, xăm giữa các ngón chân thì là lần đầu tiên ta thấy”.

“Mật vệ Đảng Hạng?”

Kim Phi khẽ ngây ra.

Chẳng trách thân thủ của đối phương tốt vậy, thì ra có lai lịch như này.

“Trước đây ở Thiết Lâm Quân cũng nghe nói về mật vệ của Đảng Hạng, nhưng tại sao bọn chúng lại tới Kim Xuyên”, Đại Lưu thắc mắc.

“Lần này Vũ Dương tới Thổ Phiên thành thân, mục đích lớn nhất là để thuyết phục Thổ Phiên tấn công Đảng Hạng, giảm bớt áp lực cho phía Bắc Đại Khang, người Đảng Hạng đương nhiên không muốn chuyện này xảy ra liền phái người tới phá hoại hôn lễ, chuyện này quá bình thường còn gì”.

Khánh Mộ Lam cười khổ nói: “Chỉ là ta không ngờ bọn họ lại hành động nhanh như vậy, Vũ Dương còn chưa tới Kim Xuyên, mật vệ Đảng Hạng đã tới trước rồi!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 758


“Đảng Hạng mỗi năm bắt cóc vô số Hán nô, có lẽ hắn chính là người Đại Khang, chỉ là từ nhỏ đã được Đảng Hạng huấn luyện thành mật vệ, sau đó đưa về Đại Khang, mấy năm nay mật vệ Đảng Hạng được phát hiện ở Đại Khang đều là như vậy”.

Khánh Mộ Lam nói: “Nếu hắn đã mai phục ở đây một thời gian dài, rất có thể mục tiêu trước đây là muốn ám sát Khánh Hoài ca ca. Đương nhiên, cũng có thể là tiên sinh”.

“Ám sát ta?”, Kim Phi khẽ ngây ra: “Ta chỉ là một nam tước, không đến mức bị mật vệ Đảng Hạng nhắm vào chứ?”

“Tiên sinh mặc dù tước vị không cao, nhưng người Đảng Hạng rất hận tiên sinh, tuyệt đối không ít hơn Khánh Hoài ca ca đâu”.

Khánh Mộ Lam nói: “Bồi dưỡng một mật vệ cơ bản rất khó, vì vậy mật vệ thông thường sẽ không đổi mục tiêu, ví dụ như nhiệm vụ của người này là ám sát Khánh Hoài ca ca, khi Khánh Hoài ca ca không ở Kim Xuyên, hắn sẽ mai phục, âm thầm chờ đợi cơ hội”.

Hơn nữa mật vệ trước khi hành động bọn họ sẽ lên kế hoạch cực kỳ chi tiết, lần này có thể vì thân phận của Vũ Dương quá quan trọng, hắn mới tạm thời đổi mục tiêu, để đối phó Vũ Dương.

“Vì vậy hắn chuẩn bị chưa được đầy đủ nên mới xuất hiện sơ hở”, Kim Phi nói.

“Đúng vậy, mật vệ sợ nhất chính là bại lộ thân phận, một khi bại lộ thì đồng nghĩa với cái chết”.

Khánh Mộ Lam gật đầu: “Tiên sinh, xác của người này giao cho ta đi, đợi chúng ta quay về, ta sẽ phái mật vụ điều tra xem có thể tra được thân phận của hắn không”.

“Được”.

Một cái xác thôi mà, Kim Phi lấy cũng không để làm gì, liền nhanh chóng đồng ý.

Nhưng về việc Khánh Mộ Lam có thể điều tra ra được thân phận của kẻ này không, Kim Phi không ôm nhiều hi vọng.

Đại Khang không có mạng internet, cũng không có kho dấu vân tay, không có kho DNA, muốn tìm ra một gián điệp được đào tạo chuyên nghiệp gần như là không thể.

Tuy nhiên Khánh Mộ Lam muốn điều tra thì để cô ấy điều tra đi, nhỡ điều tra ra thì sao?

Đồng thời Kim Phi cũng tự nhắc nhở bản thân, sau này buộc phải đề cao cảnh giác, lai lịch của người trong làng cũng phải điều tra thật cẩn thận mới được.

...

Giữa những ngọn núi ở phía Bắc, nhóm người Cửu công chúa chiếm giữ một ngọn đồi nhỏ, đã đối đầu với bọn thổ phỉ trong nửa giờ rồi.

Đại Ngưu vốn định dẫn bọn họ trốn vào sâu trong rừng để dễ dàng thoát khỏi truy sát của đám thổ phỉ hơn.

Nhưng khi đến đây, Thấm Nhi đề cao cảnh giác đã phát hiện có thổ phỉ ẩn nấp trong rừng, mà xuống núi tương đương với việc lọt vào vòng vây của bọn cướp.

Đội trưởng đội thị vệ Tần Minh quyết định dừng lại, chọn một ngọn đồi nhỏ để tiến hành công tác phòng thủ.

Phải nói rằng Tần Minh không chỉ trung thành mà tài thao lược cũng không tầm thường, ngọn đồi anh ta chọn tuy không lớn nhưng rất dốc, có thể gọi là dễ phòng thủ nhưng khó tấn công.

Nhưng số lượng thổ phỉ quá nhiều, mà bọn họ lại không có bất kỳ thiết bị phòng thủ nào như nỏ hạng nặng, vì vậy chỉ có thể đánh tay đôi với bọn thổ phỉ.

Các cao thủ phía sau đám thổ phỉ sớm đã đoán được Cửu công chúa nhất định sẽ có cao thủ bảo vệ, không chỉ sắp xếp cao thủ tấn công trong đám thổ phỉ mà còn bố trí những cung thủ lợi hại ẩn mình trong bóng tối.

Đánh đến bây giờ, giết được không ít thổ phỉ, nhưng phía Cửu công chúa cũng tổn thất rất nghiêm trọng.

Mười tiêu sư chết bốn người, thị vệ cũng bị giết hai người, số còn lại đều bị thương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 759


Đại Ngưu ở bên cạnh giúp đồng đội băng bó vết thương vừa chửi đổng lên.

“Đội trưởng, huynh giữ chút sức lực, muốn chửi lão Hàn thì phải sống tiếp rồi mới chửi được chứ!”

Người đồng hành bị mũi tên bắn vào chân từ trong khe đá liếc ra ngoài: “Thổ phỉ lại muốn lên núi rồi”.

“Bọn chúng đã tới nộp mạng thì ông đây sẽ cho chúng được toại nguyện!”

Đại Ngưu cởi hộp tên duy nhất còn sót lại bên hông ra, đưa cho người đồng hành: “Lão tứ, cậu và lão thất chân đều bị trúng tên, đừng ra ngoài nữa, tìm kẻ bắn tên xuống núi kia cho tôi!”

Mũi tên của đối phương thực sự quá nham hiểm, tiêu sư và thị vệ bị giết, có ba người là bị mũi tên lạnh lùng xuyên qua, ba người còn lại cũng có hai người vì bị mũi tên làm cho bị thương, sau đó mới bị thổ phỉ vây giết.

“Tôi biết!”

Hai tiêu sư bị thương ở trên trịnh trọng nhận lấy hộp mũi tên.

Những tiêu sư khác cũng lấy ra hộp tên của mình giao cho bọn họ.

“Châu Nhi, cánh tay của cô bị thương rồi, lần này ở lại bảo vệ điện hạ đi”.

Thấm Nhi dặn dò: “Nếu như ta và Thúy Nhi xảy ra chuyện, đừng có mạo hiểm giống như lần trước, biết chưa?”

Trong lần tấn công trên núi trước đó, Châu Nhi nhìn thấy Thấm Nhi và Thúy Nhi bị cao thủ của đám thổ phỉ bám lấy, lại dám bỏ mặc Cửu công chúa, đi giúp hai người Thấm Nhi.

Kết quả trong đám thổ phỉ có cao thủ ẩn nấp, đợi sau khi cô ấy rời đi, đột nhiên phát động tấn công tới đỉnh núi.

Nếu như không phải một thị vệ liều chết ôm lấy cao thủ lăn xuống núi, nói không chừng Cửu công chúa đã bị chặt đầu rồi.

Cao thủ nếu như không chủ động để lộ thực lực thì giống như thổ phỉ bình thường vậy, Thấm Nhi cũng không dám bảo đảm, liệu còn có cao thủ đang ẩn nấp trong đám thổ phỉ không.

Tấn công mấy lần mà vẫn không đánh hạ được ngọn đồi này, đám thổ phỉ có chút gấp gáp, lần này tấn công rất dữ dội.

Bây giờ tiêu sư cộng thêm thị vệ, số người có thể đánh được chưa đầy mười người, cho dù có Thấm Nhi và Thúy Nhi trấn áp, còn có hai tiêu sư ở phía sau hỗ trợ bắn tên, trận chiến này vẫn vô cùng gian khổ.

Đáng sợ nhất là cung thủ phía đối phương cũng đang cất giữ những mũi tên lạnh lùng, mục tiêu ban đầu là trấn áp Thấm Nhi và Thúy Nhi, nhưng sau đó chúng phát hiện ra hai người họ phản ứng quá nhanh, vì vậy họ đành ra tay với các tiêu sư và thị vệ.

Rất nhanh lại có một tiêu sư nữa bị bắn vào cánh tay, thanh đao dài lập tức rơi xuống đất.

Những tên thổ phỉ xung quanh tràn đến như cá mập ngửi thấy mùi máu, tung đòn tấn công dữ dội nhất vào người tiêu sư này.

“Lão tam!”

Đại Ngưu hét lên một tiếng, muốn đi cứu tiêu sư bị trúng tên.

Nhưng hai tên thổ phỉ đối diện anh ta lập tức tăng nhanh tấn công, sống chết bám chân Đại Ngưu, hoàn toàn không cho anh ta cơ hội đi cứu người!

Mỗi một tiêu sư đều đang chiến đấu với ít nhất một kẻ địch, vũ khí trong tay là yếu tố quyết định, nếu như không có vũ khí, kết cục không cần nói cũng biết.

Chỉ trong thời gian hai nhịp thở, tiêu sư trúng tên đã bị đám thổ phỉ chém chết.

“Chết hết đi cho ông!”

Đại Ngưu bị kích động trước cái chết của đồng đội, một đao chém vào ngực tên thổ phỉ, sau đó bay lên đạp một cái, khiến cho đối thủ bay ra ngoài.

Khoảnh khắc tên thổ phỉ ngã xuống, một mũi tên bay ra từ nách của hắn.
 
Back
Top Bottom