Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 700


Đại Tráng vui vẻ đáp lời: “Các huynh đệ bây giờ đang ở phía trước dỡ cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá”.

Trong lần tiêu diệt thổ phỉ khi trước anh ta phạm sai lầm, vẫn còn hai mươi gậy phạt ghi bên trong cuốn sổ nhỏ của Trương Lương.

Lần này coi như lập được công lớn rồi, hai mươi gậy phạt có lẽ cũng sẽ được miễn.

“Ban nãy ta vừa kiểm kê, có một nửa số cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá mà đội của Mộ Lam cô nương đưa theo đang ở đây”, Trương Lương bổ sung.

Advertisement

“Mấy ngày qua cuối cùng cũng nghe được một tin tức tốt”.

Kim Phi khẽ thở phào.

Advertisement

Y không muốn nhìn thấy vũ khí mình chế tạo ra dùng để đánh chính bản thân.

“Tiên sinh, những người này nên xử lý thế nào?”, Trương Lương chỉ vào thổ phỉ bên đường, hỏi.

“Mấy tên đại ca thì giết bỏ, những người còn lại đưa tới Hắc Thuỷ Câu đào than!”

Kim Phi lạnh lùng nói.

Đám thổ phỉ ngồi xổm gần đó nghe Kim Phi nói vậy thì đều thở phào một hơi.

Bọn họ từng có ý đồ công kích làng Tây Hà, rất sợ Kim Phi nổi giận mà g**t ch*t bọn họ, hoặc là đưa tới quan phủ “lĩnh thưởng”.

Thổ phỉ đưa vào quan phủ, kết cục duy nhất chính là đưa ra chiến trường làm bia đỡ đạn.

So ra thì việc đi Hắc Thuỷ Câu đào than càng dễ chấp nhận hơn.

Thậm chí có một số thổ phỉ còn thấy mong đợi.

Dẫu sao Kim Phi cũng có tư duy của người hiện đại, không làm ra được mấy chuyện kiểu dùng người như súc sinh.

Mặc dù ở Hắc Thuỷ Câu thổ phỉ phải làm việc nặng nhọc, thế nhưng Kim Phi cũng không khắt khe với bọn họ về vấn đề ăn uống, mỗi thổ phỉ mỗi bữa cơm đều có hai cái bánh ngô và một đĩa dưa muối, cháo lúa mạch thích uống bao nhiêu thì uống.

Rất nhiều tên lúc còn làm thổ phỉ đều không được sống tốt như vậy.

Hơn nữa Kim Phi còn lập ra công điểm, biểu hiện tốt, làm việc nhanh đều có thể nhận được công điểm.

Tích được năm trăm công điểm là có thể giống như công nhân chính thức ở làng Tây Hà, mỗi tháng được nhận tiền lương, sau đó mua đồ ở trong cửa tiệm ở mỏ than.

Tích được một nghìn công điểm sẽ chính thức được tự do, có thể tuỳ ý rời khỏi mỏ than.

Quy định này vừa được đưa ra, không biết có bao nhiêu thổ phỉ đã kích động tới độ nước mắt lưng tròng.

Bây giờ đã không còn nhiều thổ phỉ ở Hắc Thuỷ Câu căm hận Kim Phi nữa, tất cả mọi người đều cố gắng tích công điểm, hy vọng có thể sớm ngày được tự do.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 701


Nhiệm vụ áp giải thổ phỉ đến Hắc Thủy Câu đương nhiên là đổ lên đầu phủ binh.

Phủ binh chỉ có hơn hai nghìn người, lại phân năm trăm người áp giải thổ phỉ, bây giờ cộng cả nhân viên hộ tống của tiêu cục Trấn Viễn cũng không đến hai nghìn người, mà có hơn bốn nghìn tên thổ phỉ, Tiêu đô úy vô cùng lo lắng.

Quận trưởng không cần tham chiến, nhưng sau khi biết Khánh Mộ Lam là em gái của Tây Xuyên Mục thì lập tức ra lệnh cho phủ binh trấn áp thổ phỉ.

Advertisement

Nhưng Tiêu đô úy vẫn rất lo lắng, những phủ binh này là điểm cơ bản để anh ta sống yên ổn, đừng nói là chết hết, cho là là mất đi một phần ba số người thì anh ta cũng xong đời.

Đến lúc truy cứu trách nhiệm, quận trưởng chắc chắn sẽ đẩy trách nhiệm cho anh ta.

Advertisement

Sau khi Thiết Chùy bị thương trong quận thành, Đại Lưu đã đảm nhận chức đội trưởng đội cận vệ, cũng từng có quan hệ qua lại với Tiêu đô úy.

Nhân lúc Kim Phi đang phân công nhiệm vụ, Tiêu đô úy tìm Đại Lưu, dò hỏi: “Đại Lưu, ngươi nói xem có phải Kim tiên sinh còn cách gì đó chưa dùng đến không?”

“Tiêu đô úy, nói thật, ta cũng không biết tiên sinh còn có kế hoạch gì không. Nhưng ta biết tiên sinh chưa bao giờ đánh mà không chắc chắn, cũng không lấy tính mạng huynh đệ ra làm trò đùa”.

Đại Lưu vỗ vai Tiêu đô úy: “Cho nên Tiêu đô úy yên tâm đi, không có chuyện gì đâu”.

Mặc dù Tiêu đô úy không nghe được kết quả muốn nghe, nhưng nghe Đại Lưu nói vậy, rồi lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Kim Phi, anh ta cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Sau khi vượt qua núi Hổ Tiếu, trinh sát cũng không phát hiện nguy hiểm gì. Sau hơn một ngày đi bộ, đến buổi sáng ngày thứ ba, thợ săn Đại Cường chỉ về phía xa, nói: “Tiên sinh, ngọn núi kia chính là núi Ngũ Lang”.

Kim Phi nhìn theo hướng Đại Cường chỉ, ở cuối tầm nhìn có một ngọn núi màu nâu đỏ.

Vừa nhìn thấy ngọn núi này, Kim Phi nghĩ ngay đến núi Tra Nha, một danh lam thắng cảnh mà công ty đời trước từng tổ chức đi du lịch.

Núi Tra Nha nằm ở khu vực Dự Nam, là địa hình đá granit, trên núi có đủ loại đá lớn, vô cùng đặc biệt, nhiều bộ phim nổi tiếng cũng được quay ở đó.

Kim Phi lớn lên ở vùng núi, đã quen với những ngọn núi lớn, nhưng khi đến núi Tra Nha, y vẫn bị thu hút bởi cấu trúc địa lý đặc biệt của nó, cộng thêm việc kiếp trước y chưa được đi tham quan nhiều nơi nên ấn tượng càng thêm sâu sắc.

Núi Ngũ Lang trước mặt và núi Tra Nha thuộc cùng một loại địa hình về cấu trúc địa lý, nhưng chúng khác nhau.

Núi Tra Nha có diện tích rộng lớn, có một số ngọn núi khá bằng phẳng, qua nhiều năm tháng, cát bụi do gió mang đến tích tụ lại, thảm thực vật ở khu vực này rất tươi tốt, trên sườn núi còn có hồ nước, được coi là cảnh quan của núi Tra Nha.

Còn núi Ngũ Lang chỉ là một ngọn núi nhỏ, không cao, nhưng núi đặc biệt dốc.

Ở dạng địa hình này, mỗi khi trời mưa, nước mưa sẽ chảy xuống đá, cuốn theo cát nên cả ngọn núi trơ trụi, chỉ có vài mảng xanh nhỏ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 702


Đại quân hành tiến không thể che giấu kẻ địch, cũng không thể đánh lén, nên chỉ có thể cho người thông báo với Tiêu đô úy chuẩn bị chiến đấu.

Ngay sau đó, trong hàng ngũ vang lên tiếng trống dứt khoát, lá cờ phất cao, phát lệnh sẵn sàng chiến đấu.

“Phía trước là núi Ngũ Lang, trận này phải đánh hết sức, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào!”

Advertisement

Các đại đội trưởng chạy quanh hàng ngũ, xem ai còn đang lười nhác liền đạp cho một cú.

Kim Phi cũng không nhàn rỗi, tất cả trinh thám do Đường Phi dẫn đầu đã được phái đi kiểm tra cẩn thận khu vực hai bên từng để ngăn chặn bị đánh lén.

Vài chiếc xe ngựa cũng được đẩy lên phía trước, kéo tấm vải thô lên, để lộ cung nỏ hạng nặng bên dưới.

Advertisement

Hơn chục cựu binh dỡ các bộ phận xuống khỏi xe ngựa, nhanh chóng lắp ráp xe bắn đá.

Trên núi Ngũ Lang, Khánh Mộ Lam dẫn theo hộ vệ đứng trên vách đá, nhìn đám thổ phỉ phía dưới.

Lúc này, Khánh Mộ Lam không còn phấn chấn như ngày thường nữa, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Cô ấy đã dẫn theo một nghìn người thuộc đội trấn áp thổ phỉ số một, đến từ Trường Tín Quân.

Trước khi tiếp quản Trường Tín Quân, Khánh Hoài đã đặc biệt gửi thư để nhắc nhở Khánh Mộ Lam rằng Trường Tín Quân cũng là nhóm binh lính cũ, cô ấy phải thận trọng khi sử dụng.

Vì vậy Khánh Mộ Lam mới đích thân dẫn đội trấn áp thổ phỉ.

Trong các trận chiến trước, dựa vào cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, đội trấn áp thổ phỉ đã chiếm ưu thế, binh sĩ cũng ngày càng dũng mãnh hơn.

Trừ lúc cướp hang ổ của thổ phỉ, quân lính có vẻ hơi bối rối ra, còn lại mọi thứ đều ổn.

Điều này khiến Khánh Mộ Lam rất vui mừng, thậm chí từng nghĩ những tin đồn kia đều sai sự thật, cho rằng Trường Tín Quân cũng không tệ như mọi người nói.

Nhưng lần này bị mắc kẹt trong núi Ngũ Lang, đã phá vỡ mọi ảo tưởng của Khánh Mộ Lam.

Trường Tín Quân đúng là một nhóm binh lính cũ, thuận thế chiến đấu còn được, nhưng mới bị vây vài ngày, trông ai cũng ủ rũ.

Núi Ngũ Lang toàn là đá lớn, thậm chí còn không có nổi một con thỏ rừng, những binh sĩ của đội trấn áp thổ phỉ đã không được ăn uống tử tế trong mấy ngày, tinh thần của đội đã suy sụp.

Nhiều binh sĩ bắt đầu nói sau lưng Khánh Mộ Lam rằng phụ nữ mà đòi soán quyền loạn thế, đổ mọi lỗi lầm lên đầu Khánh Mộ Lam.

Nếu không phải A Mai kịp thời giết mấy tên châm ngòi thổi gió thì có lẽ cả đội đã hỗn loạn rồi.

“A Mai…”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 703


A Lan phấn khích nói: “Ta nhìn thấy cờ của phủ binh quận Quảng Nguyên, còn có cờ đen của tiêu cục Trấn Viễn… À, còn có cờ vân văn của tiên sinh. Tiểu thư, Kim tiên sinh đích thân đến rồi!”

“Tiên sinh đến rồi sao?”

Mấy ngày nay Khánh Mộ Lam cũng không thoải mái gì, trong lòng tràn đầy sự tự trách, áy náy, lo sợ, nhưng để ổn định lòng quân, cho nên cô ấy mới cố gắng không gục ngã.

Vừa nghe tin Kim Phi đến, mọi loại cảm xúc tiêu cực trong lòng Khánh Mộ Lam đều bị cuốn trôi, trong lòng cô ấy dấy lên một loại cảm giác an toàn khó tả.

Advertisement

Dường như Kim Phi vừa đến thì không cần lo nghĩ gì nữa.

Nhưng một giây sau, Khánh Mộ Lam chợt nghĩ đến điều gì đó, quay người lại hỏi: “Sao Kim tiên sinh lại biết chúng ta bị vây ở đây? Ai báo tin vậy?”

Advertisement

Khánh Mộ Lam biết rõ tình hình ở làng Tây Hà, cũng biết rõ Kim Phi không thể tập hợp nhiều cựu binh trong thời gian ngắn như vậy.

Lúc phát hiện hàng nghìn tên thổ phỉ bao vây núi Ngũ Lang, Khánh Mộ Lam không nghĩ đến việc nhờ Kim Phi giúp đỡ.

Bởi vì trong hình huống này, nhờ Kim Phi cứu viện không khác gì đưa Kim Phi vào chỗ chết.

Nhưng Kim Phi vẫn đến.

Kim Phi và phủ binh Quảng Nguyên cùng xuất hiện ở đây, chứng tỏ đã có người báo tin cho Kim Phi.

Hơn nữa, tính theo thời gian, vào ngày bị bao vây, Kim Phi đã nhận được tin báo, sau đó lập tức đến Quảng Nguyên xin cứu viện.

Chỉ có như thế thì mới đến nhanh vậy được.

“Ai đã báo tin cho tiên sinh?”

Khánh Mộ Lam nhìn hộ vệ của mình, hỏi lại lần nữa.

“Thưa tiểu thư, là ta!”

A Mai thấp giọng đáp: “Nhiệm vụ của ta là bảo vệ sự an toàn của tiểu thư, vì vậy trước khi thổ phỉ bao vây hoàn toàn ngọn núi, ta đã bảo A Hạ quay về báo tin cho tiên sinh”.

“Nhiệm vụ của cô là bảo vệ sự an toàn của ta, vậy cô có từng nghĩ tới sự an toàn của tiên sinh không?”

Khánh Mộ Lam trừng mắt hỏi: “Lẽ nào cô không biết nếu tiên sinh đến đây trong tình huống này thì sẽ rất nguy hiểm sao?”

“Ta biết, nhưng ta không còn cách nào khác nữa”.

A Mai đáp: “Ta đã bảo A Hạ nhắc nhở tiên sinh tình hình ở đây, cũng kể chuyện Phùng tiên sinh, nếu tiên sinh đến đây thì chắc đã có cách”.

“Nhìn đội ngũ có thể thấy tiên sinh dẫn theo phủ binh và nhân viên hộ tống tới, cộng lại tối đa hai nghìn người, thổ phỉ có đến bốn nghìn người, bọn chúng thông thuộc địa hình, còn cướp được xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng của chúng ta, vậy thì tiên sinh lấy gì đấu nổi?”

Khánh Mộ Lam hét lên: “Dựa vào đám Trường Tín Quân có sức chiến đấu không bằng phủ binh này sao?”

Khoảng cách tấn công của máy bắn đá và cung nỏ hạng nặng từ trên núi, khác với tấn công từ dưới núi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 704


Ngoài việc phái quân tấn công, Khánh Mộ Lam thật sự không thể nghĩ ra cách nào để phá vỡ thế cục hiện giờ.

Lúc Kim Phi giảng giải binh pháp cho cô ấy, Kim Phi đã nói mười thì vây, năm thì đánh, đông thì chia ra đánh, địch ít thì đánh, ta ít thì chạy, nếu không sẽ chết.

Có nghĩa là khi số lượng quân mình gấp mười đối phương thì có thể dễ dàng vây đánh quân địch.

Số quân gấp năm lần kẻ địch thì phải đánh chóng đánh bại chúng.

Advertisement

Gấp đôi quân số thì phải phân tán kẻ địch, phá vỡ dần, mới có thể giảm thiểu tổn thất cho phe mình.

Nếu bằng quân số với địch, biết chắc thắng thì đánh, còn nếu thực lực yếu hơn địch, biết không thể thắng nổi thì đừng chần chừ mà phải nhanh chóng bỏ chạy, chạy chậm cũng có thể mất mạng trên chiến trường.

Bây giờ phủ binh hoàn toàn bất lợi về trang bị, địa hình, quân số.

Advertisement

Khánh Mộ Lam không nhìn thấy hy vọng chiến thắng.

“Nô tỳ đã tự ý quyết định, xin tiểu thư trách phạt!”

A Mai quỳ một gối, không biện minh thêm nữa.

“Cô… khi nào về ta sẽ tính sổ với cô!”

Mặc dù Khánh Mộ Lam rất tức giận, nhưng cô ấy biết đây không phải lỗi của A Mai, đành giậm chân, quay người xuống núi.

Cô ấy phải nhanh chóng tập hợp người, nếu Kim Phi phát động tất công thì cô ấy cũng phải phối hợp cùng.

“A Mai tỷ, tiểu thư đi rồi kìa”.

A Lan kéo A Mai, hai người vội vàng đuổi theo Khánh Mộ Lam.

Có lẽ bị Kim Phi k*ch th*ch, Khánh Mộ Lam trở nên vô cùng hung hăng, để khôi phục kỷ luật quân đội, cô ấy sai A Mai và nhân viên hộ tống giết năm sáu tên lính Trường Tín Quân đang cố tình trì hoãn.

Khi Khánh Mộ Lam đang bận rộn lập lại quyền uy, chấn chỉnh kỷ cương quân đội, thì phía Kim Phi dưới núi cũng không nhàn rỗi.

Đại quân phủ binh tiến lên đến cách núi Ngũ Lang hơn một dặm mới dừng lại.

Kim Phi không tiến lên nữa là vì Kim Phi nhìn thấy xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng trên sườn núi.

Theo tính toán của y, nếu y đi xa hơn, có thể sẽ lọt vào phạm vi tấn công của xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng.

Kim Phi, Trương Lương và Tiêu đô úy đứng sau một tảng đá lớn.

Nơi đó không chỉ có tầm nhìn rộng mà còn là điểm mù đối với xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng của bọn thổ phỉ.

“Tiêu đô úy, phái người đi nói chuyện đi”.

Trương Lương quay lại nhìn Tiêu đô úy.

“Bây giờ nói chuyện chẳng phải để thổ phỉ chê cười sao?”

Tiêu đô úy thầm mắng chửi trong lòng, nhưng vẫn phất tay ra hiệu cho một tiểu đội trưởng: “Lão Lương, đi nói chuyện đi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 705


Tiểu đội trưởng còn chưa dứt lời, phía thổ phỉ truyền đến tiếng cười lớn.

“Đám phủ binh này chưa tỉnh ngủ sao! Có mấy người mà cũng dám bảo ta đầu hàng”.

“Ha ha ha, còn nói g**t ch*t không tha, thật nực cười!”

“Đám nhãi ranh, mau cút đi, nếu không cẩn thận đầu rơi đấy!”

Tiếng cười của đám thổ phỉ còn chưa dứt, một loạt mũi tên đã phóng ra.

Advertisement

Có lẽ thổ phỉ vẫn chưa sử dụng thành thạo nỏ hạng nặng, vì vậy tất cả mũi tên đều bắn trượt, mũi tên gần nhất cách tiểu đội trưởng rất xa.

Nhưng dù vậy, tiểu đội trưởng cũng sợ toát mồ hôi lạnh, đá vào bụng ngựa, xoay người trở về.

Có thể tất cả mũi tên đều bắn trượt khiến bọn thổ phỉ xấu hổ, nên tiểu đội trưởng vừa quay đầu ngựa, một tảng đá lớn từ sườn núi bay ra.

Advertisement

Lực sát thương của cung nỏ rất nhỏ, nhưng lực sát thương của xe bắn đá lại theo từng mảng.

Tiểu đội trưởng không may mắn, bị mấy viên đá rơi trúng, chết tại chỗ.

“Đám thổ phỉ đáng chết!”

Thấy vậy, Tiêu đô úy tức giận đấm mạnh vào viên đá bên cạnh.

Sắc mặt Kim Phi cũng trở nên lạnh lùng, y không nói gì mà ngồi xổm trên mặt đất, nhặt một cành cây lên, vẽ vài ký hiệu trên mặt đất mà Tiêu đô úy không hiểu.

Còn Trương Lương vẫn rất bình tĩnh, gật đầu với nhân viên hộ tống phía sau.

Rầm rầm rầm!

Một nhóm nữ binh đẩy ba chiếc xe bắn đá lên phía trước, im lặng chờ đợi.

Một lúc sau, Kim Phi ném cành cây đi, ngẩng đầu nói: “Xe số một, hướng ba, độ cao sáu, cung độ tuyệt đối, ba viên đạn số hai”.

“Ý gì vậy?”

Tiêu đô úy gãi đầu.

Ngoại trừ câu “xe số một” ra, những gì Kim Phi nói anh ta đều không hiểu.

Trương Lương và Đại Lưu đều hiểu nhưng không ai giải thích cho anh ta.

Ba chiếc xe bắn đá đều nằm trong kho hàng sau núi của Kim Phi, không chỉ có thể di chuyển mà còn được trang bị chân đế có thể điều chỉnh hướng và thước đo theo nghiên cứu mới nhất của Kim Phi.

Kim Phi vừa dứt lời, các binh lính nữ phụ trách xe bắn đá một lập tức hành động.

Người xoay đế, người xoay bàn kéo, người điều chỉnh góc, người mở hộp, lấy ra ba cái hũ nhỏ bằng cái bát.

“Phương hướng sẵn sàng!”

“Cao độ sẵn sàng!”

“Cung độ sẵn sàng!”

“Bom sẵn sàng!”

Mười giây sau, các nữ binh lần lượt báo cáo.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 706


Không chỉ có Khánh Mộ Lam đang quan sát bên dưới, binh lính Trường Tín Quân sau lưng cô ấy cũng đều vươn cao cổ.

Khánh Mộ Lam có thể tập trung binh lính lại một cách thuận lợi như vậy, ngoại trừ do A Mai hung hãn lập uy ra thì nguyên nhân chủ yếu nhất chính là binh lính của Trường Tín Quân đã nhìn thấy viện binh, nhìn thấy hy vọng được cứu.

Đa số binh lính xuất thân từ nghề nông, có thể ghi nhớ cờ chiến của mình đã là không tệ, tuyệt đại đa số đều không nhận ra cờ của phủ binh Quảng Nguyên, còn cho rằng Kim Phi dẫn tới đều là nhân viên hộ tống.

Trong hành động tiêu diệt thổ phỉ khi trước, binh lính Trường Tín Quân đã bị sức chiến đấu của cựu binh khuất phục.

Advertisement

Hai mươi binh lính nam, cộng thêm bốn mươi binh lính nữ, khống chế xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng, mỗi lần đều có thể khiến cho thổ phỉ thương vong cực lớn, nói là lấy một địch mười cũng không quá lời.

Nếu như toàn bộ hai nghìn người tới đều là nhân viên hộ tống, vậy thì còn sợ gì?

Advertisement

Thế nhưng trên mặt mấy sĩ quan đều đang ngập tràn vẻ lo lắng.

Binh lính thông thường không nhận ra cờ của phủ binh, bọn họ thì nhận ra, càng hiểu rõ sức chiến đấu của phủ binh.

Còn về thổ phỉ trên núi thì lại chẳng buồn đếm xỉa tới hành động của Kim Phi.

Sau khi bọn họ lấy được xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng thì đã kiểm tra ra cự ly bắn có hiệu quả trong những tình huống khác nhau của xe bắn đá từ lâu.

Vị trí mà Kim Phi đang đứng căn bản không thể bắn đá tới tận núi Ngũ Lang.

Vào lúc các bên đang có những suy nghĩ riêng, toàn bộ ba xe bắn đá của binh lính nữ đã được điều chỉnh xong.

Trương Lương quay đầu liếc nhìn, thấy Kim Phi khẽ gật đầu thì lạnh lùng hô lên: “Ra tay!”

Dưới sự quan sát của tất cả mọi người, binh lính nữ chịu trách nhiệm bổ sung cầm dầu hoả đổ lên trên cái hũ vận chuyển bên trong giỏ ném.

Sau đó dùng lửa châm ngòi.

Một giây sau, ba binh lính nữ đồng thời giơ cái búa trong tay lên và nện về phía lẫy cò.

Vù vù vù!…

Bảy cái hũ bùng cháy, rít gào bay về phía sườn núi, đáp chuẩn xuống hai trận địa cung nỏ hạng nặng.

Bốp!

Cái hũ bị nện vỡ, dầu hoả đựng bên trong cũng lan ra khắp xung quanh.

Hai trận địa cung nỏ hạng nặng đều bùng cháy dữ dội.

Tất cả cung nỏ hạng nặng thổ phỉ bố trí ở núi Ngũ Lang đều chìm trong biển lửa.

Mặc dù cung nỏ hạng nặng có không ít vật liệu thép, thế nhưng vẫn có rất nhiều linh kiện làm từ gỗ, bị lửa lớn thiêu rụi thì gần như đều báo hỏng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 707


Bọn chúng nghĩ mãi không hiểu, xe bắn đá của tiêu cục Trấn Viễn thoạt nhìn còn không bằng loại cỡ lớn mà bọn chúng thu được, tại sao cự ly bắn lại xa hơn quá nửa so với xe mà bọn chúng thu được?

Thổ phỉ nào biết, những chiếc xe bắn đá bị bọn chúng thu được chỉ là loại bình thường nhất mà thôi.

Ưu điểm của loại xe bắn đá là chế tạo đơn giản, điều khiển cũng thuận tiện, hơn nữa mỗi lần có thể b*n r* được rất nhiều đá, có sức sát thương rất lớn đối với kẻ địch tập trung.

Khuyết điểm là kiểu dáng lớn, di động và mang theo không tiện, cự ly bắn cũng không xa.

Advertisement

Mà ba xe bắn đá Kim Phi sử dụng bây giờ là mẫu cải tiến của nhà kho sau núi, mặc dù mỗi lần chỉ có thể b*n r* đá có trọng lượng nhẹ, thao tác cũng tương đối phức tạp, thế nhưng lại có cự ly bắn xa, hơn nữa điểm rơi cũng chuẩn xác.

“Hay!”

Trường Tín Quân trên núi đều kích động hô lên.

Advertisement

Khánh Mộ Lam và mấy cận vệ phía sau lưng cũng đều thở phào.

Mấy ngày qua bọn họ bị thổ phỉ bao vây kẹt cứng, ngay cả chút cơ hội phá vòng vây cũng chẳng có, uy h**p chủ yếu tới từ cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá.

Nếu như Kim Phi đã có thể giải quyết cung nỏ hạng nặng thì chắc chắn cũng có thể giải quyết xe bắn đá.

Quả nhiên, sau khi binh lính nữ xử lý cung nỏ thì không hề dừng lại, dưới sự chỉ huy của Kim Phi, họ lại bắt đầu đợt bổ sung và trữ lực mới.

“Mau! Đưa xe bắn đá tới các nơi khác!”

Mấy tên đại ca của đám thổ phỉ cũng ý thức được suy tính của Kim Phi, đồng loạt hô hào ra lệnh di chuyển xe bắn đá.

Thế nhưng tên thổ phỉ truyền lệnh vẫn chưa kịp chạy tới trận địa xe bắn đá thì đợt công kích mới của binh lính nữ đã đổ ập tới.

Cùng với tiếng vỡ vụn của các hũ, trận địa xe bắn đá của thổ phỉ cũng chìm trong biển lửa.

Từ lúc này, toàn bộ số xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng mà đám thổ phỉ cướp được từ trong tay Khánh Mộ Lam đều không còn nữa.

Hai đợt công kích này có đả kích rất lớn đối với sĩ khí của thổ phỉ.

Không ít thổ phỉ đều lộ ra vẻ mặt kinh hoảng.

Tiêu đô úy bên dưới ngước nhìn hai biển lửa bên trên sườn núi thì không tự chủ được mà siết chặt tay thành nắm đấm.

Điều anh ta sợ nhất là Kim Phi bảo phủ binh tiến công mạnh mẽ, quyết cứu được Khánh Mộ Lam bằng mọi giá.

Bây giờ xem ra Kim Phi quả nhiên vẫn để lại đường lui.

“Tiếp theo đây không cần chúng ta phải liều mạng nữa rồi”.

Trong lòng Tiêu đô úy thầm thở phào một hơi.

Bên cạnh, Trương Lương nói với Kim Phi: “Tiên sinh, còn cần cử người đi kêu gọi đầu hàng nữa không?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 708


Đột nhiên, trong đầu Tiêu đô úy lóe lên một tia chớp, gương mặt như bừng tỉnh ngộ.

Phủ binh bao vây tiêu diệt thổ phỉ, trước giờ đều không kêu gọi đầu hàng, trực tiếp đánh là được.

Vừa nãy Trương Lương bảo anh ta cử người đi kêu gọi đầu hàng, Tiêu đô úy đã cảm thấy hơi kỳ lạ.

Thế nhưng đoán có thể là do thói quen từ trong quân ngũ của Trương Lương nên cũng không nghĩ gì nhiều.

Advertisement

Bây giờ anh ta hiểu ra.

Ban nãy Trương Lương bảo anh ta cử người đi kêu gọi đầu hàng không phải thật sự để khuyên hàng mà là để xác nhận trận địa cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá của thổ phỉ!

Advertisement

Vậy thì lần kêu gọi đầu hàng này có lẽ là để xác nhận thổ phỉ có còn cất giấu xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng nữa hay không.

Nghĩ thông suốt những điều này, Tiêu đô úy không những không trách Trương Lương mà ngược lại còn cảm thấy đây là chuyện hiển nhiên.

Anh ta cũng là người từng lên chiến trường, hiểu rất rõ sự tàn khốc của chiến trường, giống như Trương Lương hiểu rõ chiến tranh chắc chắn sẽ có người phải chết.

Nếu như có thể dò xét rõ ràng thực hư của quân địch, vài người phải chết cũng có là gì đâu?

Cho dù phải hy sinh một đội cả trăm người thì cũng đáng.

Lúc này trong lòng Tiêu đô úy đã bắt đầu suy tính, gần đây đội trưởng nào không nghe lời.

Thế nhưng lại nhìn thấy Kim Phi lắc lắc đầu: “Không cần đâu, thổ phỉ không còn cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá nữa rồi”.

Đạo lý mà Trương Lương và Tiêu đô úy hiểu, Kim Phi đương nhiên cũng hiểu rõ.

Vậy nên cho dù không nhẫn tâm nhưng ban nãy y cũng không ngăn cản Trương Lương.

Cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá của mỗi đội tiêu diệt thổ phỉ đều có số lượng rõ ràng.

Khi trước thu được một lô từ trong tay thổ phỉ đỉnh Song Đà trên núi Hổ Tiếu, ban nãy lại thêm mấy lần chìm trong biển lửa, có thể tính ra rất dễ dàng số lượng của xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng.

Nếu như đã có thể xác nhận thổ phỉ không còn xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng nữa thì không cần thiết phải dùng mạng người để đi thăm dò nữa.

“Vậy tiếp theo làm gì?”, Trương Lương hỏi với vẻ thăm dò.

“Những chuyện còn lại, Lương huynh quyết định là được rồi, không cần phải thương lượng với ta”, Kim Phi đáp lời.

Trước đây Trương Lương vẫn luôn chỉ đạo công việc huấn luyện cựu binh và binh lính nữ trong làng, Kim Phi chủ yếu xem trọng sự trung thành của Trương Lương.

Thế nhưng sau hành động lần này Kim Phi lại phát hiện ra năng lực lập kế hoạch tác chiến và chỉ huy tác chiến của Trương Lương cũng rất mạnh.

Hành động trên núi Hổ Tiếu đều do một tay Trương Lương sắp xếp.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 709


Dưới tình cảnh như vậy chỉ có thể tiến công mạnh mẽ.

Kim Phi tự nhủ, y không có năng lực chỉ huy trận chiến có quy mô lên tới mấy nghìn người, vậy nên đã dứt khoát giao quyền chỉ huy cho Trương Lương.

“Được!”

Advertisement

Trương Lương cũng không khách khí, đáp lời một tiếng rồi chạy đi tìm Tiêu đô úy.

Dầu hỏa cháy cực mạnh, nhưng số lượng không nhiều nên cháy hết rất nhanh, chỉ còn lại linh kiện làm bằng gỗ của cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá vẫn đang cháy.

Lúc này đám thổ phỉ mới tiến lên trước dập lửa.

Advertisement

Nhưng dù xe bắn đá hay cung nỏ hạng nặng đều đã cháy rụi.

Lúc bao vây núi Ngũ Lang, đám thổ phỉ đã thấy được lợi ích mà xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng mang lại, bây giờ vẫn chưa tận dụng đủ đã bị một ngọn lửa lớn thiêu rụi cả rồi.

Không ít thổ phỉ đều lộ ra vẻ mặt chán nản và lo lắng.

“Các huynh đệ, không cần lo lắng, bọn chúng chỉ có chưa tới hai nghìn người, người của chúng ta còn đông gấp đôi bọn chúng, nếu bọn chúng dám tới thì chúng ta sẽ cho chúng một đi không trở lại!”

Một đại ca thổ phỉ hắng giọng nói: “Phùng tiên sinh đã nói, g**t ch*t một phủ binh thưởng năm lượng bạc, g**t ch*t một nhân viên hộ tống thưởng hai lượng bạc, các huynh đệ, cơ hội phát tài tới rồi!”

“Các huynh đệ, mọi người đều là thủ lĩnh của các phe phái, gần đây lại bị một nhóm nhân viên hộ tống ép tới độ có nhà không thể về, ta không biết mọi người, thế nhưng cục tức này Chu Liên Khuê ta không nhịn nổi!”

Một đại ca khác hô lên theo: “Hôm nay, cơ hội báo thù của chúng ta tới rồi, Kim Phi và Trương Lương của tiêu cục Trấn Viễn đều tới cả rồi, còn có đô úy của đội phủ binh quận thành, chỉ cần xử lý được bọn chúng thì sau này chẳng còn ai dám tới chọc đến chúng ta nữa!”

“Ông Chu và ông Hứa nói đúng đấy, hôm nay không phải bọn chúng chết thì chính là chúng ta phải chết!”

Tên đại ca thứ ba nhảy lên trên mỏm đá, giơ đao hô lên: “Giết, tiêu diệt bọn chúng, chúng ta về núi ăn thịt uống rượu!”

Khi trước các đoàn vận chuyển gặp phải thổ phỉ, có lần nào không phải dập đầu quỳ lạy, hai tay dâng tiền qua đường lên?

Thế nhưng từ sau khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập, tác phong cực kỳ cương quyết, chỉ cần dám chặn đường thì sẽ lập tức giương cung bắn hạ.

Đội tiêu diệt thổ phỉ lần này cũng mang cờ hiệu của tiêu cục Trấn Viễn, đánh cho mấy nhóm thổ phỉ của huyện Thanh Sơn chạy trốn tán loạn, nhếch nhác không thôi.

Đám thổ phỉ đã đè nén từ lâu, cộng thêm việc có Phùng tiên sinh giở trò bên trong nên lúc này mấy nhóm thổ phỉ mới liên kết lại.

Vốn dĩ thổ phỉ bình thường có suy nghĩ rất đơn giản, bị đám đại ca đổ thêm dầu vào lửa, không ít thổ phỉ đều giơ vũ khí trong tay lên, phấn khích hô hào.

Bầu không khí rất dễ lan truyền, vậy nên trước mỗi lần đánh trận đều sẽ có công tác động viên.

Ban đầu chỉ có đám thổ phỉ ở gần mấy tên đại ca hô hào, ngay sau đó, những thổ phỉ khác cũng bị tác động, đồng loạt giơ vũ khí trong tay lên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 710


Mấy trăm mét bên ngoài, rất nhiều phủ binh vẫn chưa hiểu rõ tình hình cũng bị tiếng hô giết của đám thổ phỉ dọa sợ tới độ tim đập chân run.

Trương Lương liếc nhìn về phía núi Ngũ Lang, không bận tâm tới phủ binh mà lại quay đầu nhìn về phía nhân viên hộ tống đang xếp hàng ngay ngắn phía trước.

Số cựu binh do Kim Phi dẫn tới từ làng Tây Hà, cộng thêm nhân viên hộ tống tạm thời điều từ Quảng Nguyên tới núi Hổ Tiếu, ngoại trừ binh lính nữ phụ trách ba xe bắn đá ra thì số còn lại đều ở đây.

Cộng lại có khoảng hơn một trăm người, phân thành ba nhóm nhỏ.

Advertisement

Nhóm đầu tiên toàn bộ là binh lính nam có cơ thể cường tráng, mỗi người vác một cái khiên cao ngang người.

Nhóm thứ hai cũng đều là binh lính nam, mỗi người vác một thanh giáo sắc nhọn dài hơn một trượng.

Advertisement

Nhóm cuối cùng có nửa binh lính nam và nửa binh lính nữ, số lượng cũng nhiều nhất, trong tay mỗi người là một cái nỏ bắn liên tiếp.

“Thổ phỉ có hơn bốn nghìn người, sợ không?”, Trương Lương hỏi.

“Đại đội trưởng, ngài nói như vậy là đang xem thường người khác đó, Thiết Lâm Quân chúng ta đã biết sợ bao giờ?”

“Đúng thế, đừng nói chỉ là một nhóm thổ phỉ, cho dù là kỵ binh Đảng Hạng thì chúng ta cũng không sợ hãi!”

“Tiên sinh nói thổ phỉ chính là đạo quân ô hợp, đừng thấy bây giờ nói cười vui vẻ, đợi tới lúc đánh nhau chắc chắn sẽ đua nhau mà chạy cho nhanh”.

“Đại đội trưởng, ngài yên tâm đi, bọn ta đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Đám nhân viên hộ tống đồng loạt cười đáp lời.

Thân phận chính thức bây giờ của Trương Lương là phó trung đoàn trưởng của tiêu cục Trấn Viễn, thế nhưng các cựu binh vẫn thích gọi hắn là đại đội trưởng hơn.

“Rất tốt!”

Trương Lương khẽ gật đầu: “Hành động thôi, đi đưa Mộ Lam tiểu thư trở về!”

“Rõ!”

Hơn một trăm cựu binh đồng thanh đáp lời, sau đó nhanh chóng tạo thành một chiến trận ba góc, giống như một mũi tên khổng lồ.

Đưa mắt nhìn ra, trận pháp này cũng na ná như phương trận Macedonia, đều là tay khiên phía trước, tay giáo phía sau, chỉ là có thêm một nhóm tay nỏ mà thôi.

Thật ra loại trận pháp này là Trương Lương và Kim Phi nghiên cứu rất lâu mới cải tiến ra được.

Nhược điểm lớn nhất của phương trận Macedonia chính là hai cánh trái phải và phía sau đều rất dễ bị kẻ địch đột phá.

Mà chiến trận mũi tên này hoàn toàn không cần phải lo lắng tới vấn đề đó, ba góc hình tam giác đều là khiên, cho dù kẻ địch tiến tới từ hướng nào thì đều phải đối diện với giáo dài.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 711


Một tên đại ca nhìn xuống dưới núi giống như đang nhìn một đám điên loạn.

Cũng có một tên lo lắng nói: “Nghe đồn Kim Phi giỏi tính toán nhất, sao lại cử nhiều người tới nộp mạng như vậy?

Vả lại, ngươi xem trang bị của bọn chúng, rõ ràng là tinh nhuệ của tiêu cục Trấn Viễn, cho dù là nộp mạng thì Kim Phi cũng sẽ không cử bọn chúng tới mới phải?

Advertisement

Ta cảm thấy những người này chắc chắn có mục đích khác”.

Kết quả tên này vừa nói dứt lời, xung quanh đã truyền tới những tiếng cười chế nhạo.

“Ông Nguyên, ông mang họ Nguyên, không phải cũng thật sự yếu đuối đấy chứ?”

Advertisement

“Nếu như ông sợ thì cứ dẫn người của ông cút đi là được, sau này lương thực của núi Ngưu Đầu mấy người cứ để núi Bạch Thạch bọn ta tới thu!”

“Họ Nguyên kia, lá gan của ông thật sự ngày càng nhỏ rồi đấy, Kim Phi hắn biết dùng dầu hoả thì chúng ta cũng biết, trang bị của bọn chúng có tinh nhuệ tới đâu thì cũng không thể là bất khả xâm phạm chứ?”

Tên đại ca mang họ Nguyên nghe vậy thì chỉ đành ngậm miệng.

Thế nhưng trong lòng ông ta vẫn thấy hơi lo lắng.

Bởi vì mãi tới bây giờ Phùng tiên sinh vẫn chưa xuất hiện.

Vào lúc đám thổ phỉ đang bàn tán, chiến trận ba góc đã tiến lên trước thêm hơn một trăm trượng, đi về phía trước thêm mười mấy trượng nữa là nơi tập trung của đám thổ phỉ.

Đám thổ phỉ ở phía trước chiến trận ai cũng cầm một cái hũ trong tay, tất cả đều đã chuẩn bị để ném xuống.

Chỉ cần chiến trận nhích thêm ba trượng nữa thì bọn chúng sẽ ném cái hũ trong tay xuống.

Thế nhưng đúng vào lúc này, vách tường do khiên tạo thành đột nhiên nứt ra những lối cửa nhỏ, hàng chục mũi tên bay ra từ trong lối cửa và bay thẳng về phía đám thổ phỉ.

Đám thổ phỉ đứng phía trên cùng lập tức trúng tên ngã xuống như ngả rạ.

Sau đó không để cho đám thổ phỉ phía sau hoàn hồn trở lại, loạt bắn thứ hai đã tới.

Lại thêm một hàng thổ phỉ nữa ngã xuống đất.

Tất cả đám thổ phỉ còn lại đều hoang mang, liều mạng ném những cái hũ trong tay về phía chiến trận.

Đáng tiếc những cái hũ này đều nặng tới bốn năm cân, bọn chúng căn bản chẳng thể ném ra xa.

“Đám ngu đần này, không phải đã phát khiên cho mấy người rồi sao? Dùng khiên đi chứ!”

Một tên đại ca tức giận giậm chân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 712


Đáng tiếc đám thổ phỉ đều không quen sử dụng, cũng không coi lời nhắc nhở của Phùng tiên sinh ra gì, sau khi phát khiên đều bị ném sang một bên.

Hơn nữa động tác của cựu binh quá nhanh, thời gian của hai loạt bắn cộng lại cũng chưa quá mười mấy giây.

Mãi tới sau loạt bắn thứ hai, đám thổ phỉ cuối cùng cũng hoàn hồn lại, đồng loạt giơ khiên lên chắn trước người.

Advertisement

“Để ta xem lần này mấy người còn có thể làm gì được?”

Đám đại ca của nhóm thổ phỉ đều nghiến răng nhìn xuống dưới.

Lúc này cung nỏ đều vô dụng, nếu dám tiến lên, thứ chờ đợi bọn họ chúng là dầu sôi lửa bỏng.

Advertisement

Cách đó mấy trăm mét, Trương Lương cười khẩy, gật đầu với binh lính nữ bên cạnh xe bắn đá.

Các binh lính nữ đã chuẩn bị sẵn sàng, vài giây sau, ba chiếc xe bắn đá đồng loạt được kích hoạt, những chiếc hũ lửa rơi chính xác vào đám thổ phỉ phía trước.

Dầu hỏa trong hũ văng tung tóe khắp nơi, rất nhiều thổ bị bị dính lửa.

Tiếng la hét thảm thiết đồng loạt vang lên.

Chiến trận phía trước lập tức biến thành biển lửa.

Tất cả thổ phỉ đều bị chiến trận thu hút, không ai chú ý đến Tiêu đô úy dẫn theo mấy trăm người dưới sự dẫn đầu của thợ săn Đại Cường, xuyên qua khu rừng phía Đông núi Ngũ Lang.

Trong rừng có một con đường nhỏ, vô cùng bí ẩn, nếu không có Đại Cường dẫn đường thì đám người Tiêu đô úy chắc chắn không tìm được đường.

Núi Ngũ Lang có ba con đường dễ đi xuống núi, lần lượt ở phía Nam, phía Đông và phía Bắc ngọn núi.

Bây giờ chiến trận đang tập trung ở con đường phía Nam, còn mục tiêu của Tiêu đô úy là tấn công và chiếm giữ con đường phía Đông.

Dù sao thổ phỉ cũng không có kỷ luật gì, nghe nói phía Nam đang đánh nhau, đa phần đám thổ phỉ phụ trách trấn thủ đường núi phía Đông đều đi về phía Nam hóng hớt.

Chỉ còn lại vài tên không đi, nhưng cũng không tập trung trấn thủ.

Tiêu đô úy dẫn người đi đến chân núi, nhưng đám thổ phỉ cũng không phát hiện ra.

Phủ binh bình thường chỉ biết bắt nạt người dân và lái buôn, giờ đây cũng tràn đầy tinh thần chiến đấu.

Vì trước khi xuất phát, Trương Lương đã đồng ý với bọn họ rằng nếu bắt hoặc giết được một tên thổ phủ, phủ binh sẽ nhận được một miếng xà phòng thơm với mùi hương tự chọn.

Người đầu tiên giành được trạm kiểm soát trên sườn núi sẽ được tặng một thanh Hắc Đao trang bị cho nhân viên hộ tống.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 713


Nhưng cung vẫn không đủ cầu.

Do việc thu mua dầu mỡ với số lượng lớn, dẫn đến giá dầu mỡ ở một số quận xung quanh Kim Xuyên và quận Quảng Nguyên gần đây đã lần lượt tăng cao.

Nếu Khánh Mộ Lam không bất ngờ xảy ra chuyện thì Kim Phi đã chuẩn bị đến núi Thiết Quán xem liệu có thể cải thiện quy trình sản xuất và nâng cao hiệu quả công việc trong vài ngày tới hay không.

Advertisement

Bây giờ các thanh lâu và gia đình giàu có quận thành muốn mua xà phòng đều phải trả tiền trước rồi đặt hàng, nhưng cho dù là vậy thì cũng chưa chắc đã có được hàng.

Một vài mùi hương hiếm được bán ở chợ đen với giá mười lăm lượng một miếng.

Advertisement

Mười lăm lượng bạc đối với phủ binh bình thường không phải là khoản tiền nhỏ.

Càng không cần nói tới Hắc Đao.

Từ xưa đến nay, hầu hết đàn ông đều thích vũ khí, mặc dù danh tiếng của Hắc Đao ở Quảng Nguyên không bằng kinh thành, nhưng danh tiếng cũng dần truyền xa theo lời truyền bá của nhân viên hộ tống.

Rất nhiều công tử gia đình giàu có thích thú với nó.

Sau khi Hắc Đao được bán ở kinh thành, Trương Lương cũng nhận ra sự quý giá của Hắc Đao, nên đã thu hồi hết Hắc Đao của những nhân viên hộ tống, sau đó phát lại những loại chiến đao thông thường.

Hắc Đao chỉ được cấp lại khi thực hiện một số nhiệm vụ nhất định.

Không phải vì keo kiệt, mà là vì nhân viên hộ tống phải thường xuyên áp tải hàng hóa đi lại, một thanh Hắc Đao có thể bán ngàn lượng bạc, để nhân viên hộ tống mang theo là đang hại bọn họ.

Ở thời đại này, người ta giết người chỉ vì một chiếc bánh, chưa kể giá trị Hắc Đao của cả đội cộng lại, chỉ một chiếc Hắc Đao cũng đủ để bọn thổ phỉ mạo hiểm tính mạng rồi.

Quyết định của Trương Lương khiến Hắc Đao càng trở nên hiếm hơn.

Nếu có được một thanh thì cả đời này không cần lo nghĩ gì nữa.

Ngoài xà phòng thơm và Hắc Đao, Trương Lương cũng đích thân đồng ý rằng những phủ binh tham gia trận chiến lần này sẽ được đối xử như nhân viên hộ tống, thương vong đều do tiêu cục Trấn Viễn bồi thường.

Thực ra phủ binh đều là thanh niên trai tráng, không phải không có khả năng chiến đấu, mà là vì không được huấn luyện bài bản và sĩ khí nên có.

Về mặt huấn luyện, Trương Lương tạm thời không có cách gì cả, nhưng thông qua hai điều kiện này, tinh thần của binh lính lập tức được nâng cao.

Theo lệnh của Tiêu đô úy, phủ binh lập tức xông lên núi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 714


Được k*ch th*ch bởi bản năng sinh tồn, Trường Tín Quân cũng không dám lười biếng nữa, mà chiến đấu dũng cảm hơn bình thường.

Khi đám cầm đầu thổ phỉ biết tin, nhận ra đã bị Trương Lương lừa thì đã quá muộn.

Thổ phỉ canh giữ phía Đông đã bị phủ binh và Khánh Mộ Lam đánh từ trên xuống, không còn lực đánh trả.

Khắp sườn núi đều là xác thổ phỉ.

Advertisement

Con đường xuống núi cũng bị phủ binh chiếm đóng.

“Mộ Lam tiểu thư, tiên sinh bảo ta đến đón cô, mau đi theo ta”.

Một người cận vệ của Kim Phi bước tới đón Khánh Mộ Lam.

Advertisement

“Nhưng người của ta…”

Khánh Mộ Lam do dự nhìn Trường Tín Quân phía sau.

Mặc dù biểu hiện lần này của Trường Tín Quân khiến cô ấy thất vọng, nhưng dù sao đây cũng là đội quân nhà họ Khánh tốn rất nhiều tài nguyên để bồi dưỡng, cô ấy cũng không thể tùy tiện bỏ bọn họ ở lại đây.

Hơn nữa làm vậy cũng đồng nghĩa với việc bỏ của chạy lấy người, bình thường Khánh Mộ Lam coi thường những người như vậy nhất.

“Mộ Lam tiểu thư yên tâm, lúc ta tới, tiên sinh đã bảo ta mang theo nước và lương thực, ta sẽ lo cho đội trấn áp thổ phỉ.

Tiêu đô úy bước tới nói: “Mau đi đi, tiên sinh lo cho tiểu thư lắm đấy”.

Nói xong còn chỉ tay xuống núi.

Lúc này Trường Tín Quân đã xông tới chân núi, thấy một đội phủ binh mang theo nước và bánh từ trong rừng đi ra.

Trường Tín Quân đói khát mấy ngày nay lập tức vây lại.

Nhìn thấy cảnh này, Khánh Mộ Lam mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu rồi cùng A Mai đi theo cận vệ của Kim Phi.

Mười mấy phút sau, trong doanh trại, Khánh Mộ Lam nhìn thấy Kim Phi đang đứng chắp tay sau lưng.

“Tiên sinh…”

Khánh Mộ Lam luôn là người vô tư, lúc này lại giống như cô vợ nhỏ nhìn thấy chồng, khép nép trước mặt Kim Phi, cúi đầu áy náy nói:

“Xin lỗi, tiên sinh, mấy người A Cầm…”

Kim Phi trang bị cho mỗi đội trấn áp thổ phỉ hai mươi cựu binh và bốn mươi binh lính nữ điều khiển cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, để cung cấp vũ khí tấn công tầm xa cho đội trấn áp.

Điều này không chỉ ngăn chặn cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá lọt ra ngoài mà còn có tác dụng luyện binh.

Sau vài lần trấn áp thổ phỉ, những binh lính nữ kia cũng có kinh nghiệm tác chiến quy mô lớn, sau này ra chiến trường cũng sẽ có tác dụng.

Nhưng do Khánh Mộ Lam chỉ huy sai, trong lần hành động này, cựu binh và binh lính nữ đã bị thổ phỉ tấn công ngay khi vừa trang bị xong cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 715


Mặc dù Kim Phi đã trao quyền chỉ huy cho Trương Lương, nhưng lúc trước khi lập kế hoạch chiến lược Kim Phi cũng có tham gia, biết được Trương Lương có một kế hoạch tiến công.

Có điều, trước đó Khánh Mộ Lam bị bao vây ở núi Ngũ Lang, Trương Lương ném chuột sợ vỡ bình, lo sợ dồn ép hết thổ phỉ lên núi Ngũ Lang sẽ gây bất lợi cho Khánh Mộ Lam nên vẫn chưa sử dụng kế hoạch này.

Mà sử dụng thủ thuật che mắt, dùng nhân viên hộ tống tinh nhuệ thu hút sự chú ý của thổ phỉ ở phía Nam, sau đó để cho thợ săn dẫn Tiêu đô uý, bí mật hoạt động phía sau, nhanh chóng công phá sườn Đông của núi Ngũ Lang.

Advertisement

Bây giờ Khánh Mộ Lam đã được cứu ra, Trương Lương không cần phải kiêng dè gì nữa.

Quả nhiên, Đại Lưu rời đi chưa lâu, nơi đóng quân phía xa đã vang lên những tiếng trống thúc giục.

Advertisement

Một giây sau, hàng trăm cái hũ nhỏ được đốt cháy bay ra từ bên trong núi rừng bí hiểm, lao về nơi tập trung tương đối đông thổ phỉ.

Mặc dù Phùng tiên sinh đã nhắc nhở từ sớm, thổ phỉ tập trung cùng với nhau không nhiều nên số thổ phỉ chết trong đợt đánh lần này cũng không phải quá đông, nhưng trong dầu hoả phóng ra lần này, Kim Phi có cho thêm một số thứ tạo khói, ngay tức thì, khắp núi Ngũ Lang chìm trong khói lửa, màn khói cao ngút che lấp cả mặt trời.

Rất nhiều thổ phỉ đều bị sặc tới mức ho không ngừng, nước mắt nước mũi giàn giụa, ngay cả đồng đội cách đó vài mét cũng nhìn không rõ.

Phía Đông núi Ngũ Lang, sau khi Tiêu đô uý xác nhận tất cả Trường Tín Quân đều đã rút lui, từ bỏ việc trấn giữ con đường nhỏ giữa núi, giao tù binh cho Trường Tín Quân trông coi, đích thân anh ta dẫn người từ vị trí sườn núi, giết về nơi tập trung đám đại ca thổ phỉ ở phía Nam.

Chỉ là tất cả bọn họ đều dùng khăn mặt ướt để che mũi và miệng.

Như vậy không chỉ có thể phân biệt được người của mình và thổ phỉ trong màn khói dày mà còn có thể phòng ngừa bị sặc rất hiệu quả.

Cùng lúc này, phủ binh còn lại trong đại bản doanh dưới núi cũng đang quấn khăn mặt ướt, lao về phía núi Ngũ Lang dưới sự dẫn dắt của phụ tá của Tiêu đô úy.

Trương Lương cũng đáp ứng điều kiện giống như bọn họ, g**t ch*t hoặc bắt được một thổ phỉ làm tù binh thì thưởng cho một miếng xà phòng thơm, mùi thơm cũng có thể tùy ý lựa chọn.

g**t ch*t hoặc bắt được mấy tên đại ca hoặc những tên cầm đầu khác làm tù binh cũng có những phần thưởng khác nhau.

Vậy nên bây giờ trong mắt phủ binh, những kẻ chạy qua chạy lại ở chân núi hoặc sườn núi Ngũ Lang kia không phải thổ phỉ mà là những nén bạc lớn.

Lúc tấn công cũng cực kỳ dũng mãnh, người này chạy còn nhanh hơn người kia, lo sợ bản thân chạy chậm thì thổ phỉ sẽ bị những người khác giết hết.

Tiềm lực của con người là vô hạn, lúc phủ binh bị k*ch th*ch bởi phần thưởng lớn của Trương Lương mà trở nên không biết run sợ, khí thế tổng thể hoàn toàn không giống với khi trước.

Đây chính là sĩ khí, một thứ vô cùng huyền diệu nhưng lại thực sự tồn tại.

Đôi bên giao chiến, số lượng người và trang bị y như nhau, nếu như một bên có sĩ khí cao hơn, tràn đầy niềm tin tất thắng, mà bên còn lại tinh thần sụt giảm, vậy thì bên giành được thắng lợi vĩnh viễn là bên có sĩ khí cao hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 716


Ngọn lửa thiêu đốt bốn bề mặc dù không tạo ra lực sát thương quá lớn cho thổ phỉ, nhưng lại ảnh hưởng nghiêm trọng tới tầm nhìn của bọn chúng.

Bây giờ thổ phỉ đã hoàn toàn nhìn không rõ tình hình bên dưới núi, nhưng có thể nghe thấy bốn bề đều là tiếng hô giết của phủ binh.

Binh lính con cháu Giang Đông mà Hạng Vũ dẫn dắt ban đầu dũng mãnh thiện chiến tới độ nào, thế nhưng lúc bị bao vây vẫn bị âm thanh Sở ca khắp bốn bề làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới sĩ khí, từ đó khiến cho Bá Vương và Ngu Cơ một đời tự mình suy yếu.

Binh lính con cháu Giang Đông Bá Vương còn như vậy, huống hồ là một đám thổ phỉ đạo quân ô hợp.

Advertisement

Mặc dù biết rõ phủ binh không đông như người của mình, nhưng vẫn có không ít thổ phỉ bị dọa sợ tới mức hai chân run rẩy, hoàn toàn không còn dũng khí tác chiến nữa.

Lúc phủ binh xông tới chân núi, dầu hỏa gần như đã cháy hết nhưng khói vẫn bay lơ lửng mịt mờ trên núi.

Advertisement

Phủ binh giơ cao vũ khí, lao về phía đám thổ phỉ sắp bị màn khói dày đặc bao phủ mù cả mắt.

Nhanh hơn phủ binh là những nhân viên hộ tống vẫn luôn đối đầu với thổ phỉ và thu hút sự chú ý của bọn chúng.

Đại Tráng hạ lệnh, nhân viên hộ tống cũng quấn lấy khăn mặt ướt đã chuẩn bị sẵn ngay từ đầu, sau đó phân thành ba nhóm, tạo thành ba tòa trận pháp cỡ nhỏ.

Lần này bọn họ không còn phòng bị phía sau, hoàn toàn tạo thành hình dáng mũi tên, nhanh chóng lao thẳng về phía đám thổ phỉ.

Ngay tức thì, cả núi Ngũ Lang đâu đâu cũng là tiếng thét gào, tiếng hô giết.

Nơi sườn núi, mấy đại ca thổ phỉ hoàn toàn sợ ngu người.

Sự thất bại của thổ phỉ đã là chuyện không thể né tránh.

Bọn chúng thật sự nghĩ không thông, rõ ràng số người, địa thế, trang bị của mình đều chiếm ưu thế, tại sao lại bị đánh bại?

Hơn nữa còn bại một cách dứt khoát và triệt để như vậy!

Vào lúc thổ phỉ đang có cả trăm nghìn điều không hiểu thì đột nhiên nghe thấy tiếng hô giết từ phía sau lưng.

Đợi tới khi bọn chúng hoàn hồn trở lại, Tiêu đô uý dẫn theo người đã xông tới ngay sau lưng.

Một giây sau, tất cả đám đại ca đều bị Tiêu đô uý bắt sống.

Tiêu đô uý vui tới độ miệng cũng không khép lại được.

Đám đại ca này đều là tiền cả đấy.

Thổ phỉ vốn dĩ chính là một đám đạo quân ô hợp, bây giờ lại không có người chỉ huy, rất nhanh đã bắt đầu có hiện tượng tháo chạy.

Một khi có người dẫn đầu thì lập tức sẽ có người đi theo.

Chẳng mấy chốc, tình trạng tháo chạy bắt đầu lan tràn, đám thổ phỉ điên cuồng chạy về phía Tây và phía Bắc núi Ngũ Lang.

Lúc này là thời cơ giết địch tốt nhất, phủ binh đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, áp sát ngay phía sau.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 717


Lúc thổ phỉ tháo chạy chưa được bao xa, toàn bộ ba con đường núi để tháo chạy đều bị cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá phong toả.



Cuộc chiến đấu kéo dài tới chạng vạng mới kết thúc.

Lúc này toàn bộ bên dưới sườn núi Ngũ Lang đều bị mây đen bao phủ, đi tới đâu cũng thấy xác của thổ phỉ.

Advertisement

Thổ phỉ bị bắt làm tù binh xếp hàng dọc theo đường núi, trông dài không thấy điểm cuối.

Nhiều thổ phỉ như vậy chỉ để nhân viên hộ tống áp giải chắc chắn không được.

Advertisement

Trương Lương chỉ đành đi thương lượng với Tiêu đô uý.

“Tiêu đô uý, vẫn phải phiền tới các huynh đệ phủ binh đưa bọn chúng tới Hắc Thuỷ Câu”.

“Huynh đệ Trương Lương, nói phiền thì quá khách sáo rồi, chuyện này cứ để các huynh đệ lo liệu!”

Tiêu đô uý vỗ ngực nói.

Lần này phủ binh thu hoạch được rất nhiều, sĩ khí cũng được tăng lên rất cao

Nếu như lại phải chiến đấu, phủ binh Quảng Nguyên tuyệt đối có thể đánh một trận ác liệt.

Quan trọng nhất là hành động tiêu diệt thổ phỉ ở quy mô này, đừng nói Quảng Nguyên, ngay tới cả Tây Xuyên cũng chưa từng xảy ra.

Đây có thể nói là một đại công, quận trưởng chắc chắn sẽ báo lên triều đình.

Đại Khang khốn khổ vì thổ phỉ đã lâu, xảy ra chuyện giống như vậy, triều đình nhất định sẽ ban thưởng.

Tới lúc đó Tiêu đô uý có không muốn thăng quan cũng khó.

Vậy nên Tiêu đô uý cảm kích Trương Lương và Kim Phi không thôi, mấy chuyện như áp giải tù binh đương nhiên sẽ không khước từ.

Lúc này sắc trời đã tối, đại quân chắc chắn không thể di chuyển, Tiêu đô uý chỉ đành sắp xếp phủ binh đóng quân tại chỗ, canh giữ tù binh.

...

Huyện Thanh Sơn ghi chép lại, Đại Khang mùa thu năm thứ hai mươi ba đời Vĩnh An, đội tiêu diệt thổ phỉ số một làng Tây Hà bị bao vây ở núi Ngũ Lang, Nam tước Thanh Thuỷ - Kim Phi, đô uý Tiêu Đại Nguyên của phủ binh quận Quảng Nguyên dẫn một trăm nhân viên hộ tống của tiêu cục Trấn Viễn đi tiêu diệt thổ phỉ trên núi Ngũ Lang. Giết hơn một nghìn ba trăm quân địch, bắt hơn ba nghìn hai trăm thổ phỉ làm tù binh. Kể từ đó, huyện Thanh Sơn không còn nạn thổ phỉ, muôn dân đều cảm kích tới rơi nước mắt, người lập bia trường sinh thờ Nam tước Thanh Thuỷ trong nhà nhiều vô số kể…

“Tìm được Phùng tiên sinh chưa?”

Trong doanh trại, Kim Phi nhìn về phía Trương Lương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 718


Một khi trở thành mục tiêu của một người như vậy, thì sau này đừng mong sống yên ổn qua ngày.

Vì vậy lần này khi đến núi Ngũ Lang, mục tiêu đầu tiên của Kim Phi là cứu Khánh Mộ Lam, mục tiêu thứ hai của y là giết Phùng tiên sinh, còn đám thổ phỉ thì y cân nhắc cuối cùng.

Chỉ tiếc trận này đã đánh xong mà vẫn không thấy bóng Phùng tiên sinh đâu cả.

Advertisement

“Không, vừa rồi ta đã cho người thẩm vấn một vài tên cầm đầu của đám thổ phỉ, Phùng tiên sinh nói hôm qua có việc, nên rời khỏi núi Ngũ Lang và sau đó không còn xuất hiện nữa”.

Trương Lương nói: “Ta nghĩ ông ta có thể biết đám thổ phỉ không đánh lại chúng ta, vì vậy ông ta đã sớm chạy trốn”.

“Nếu vậy, tại sao ông ta không dẫn theo đám thổ phỉ cùng chạy?”

Advertisement

Đại Lưu hỏi: “Với mấy nghìn người làm thành một đội quân, hơn nữa với thủ đoạn của Phùng Thánh, cho dù ông ta đi tới chỗ nào cũng sẽ như diều gặp gió”.

Huyện Thanh Sơn thuộc góc Tây Bắc của đường Tây Xuyên, cách vài trăm dặm về phía Bắc là địa bàn của Kinh Triệu, cách vài trăm dặm về phía Tây là Thổ Phiên.

Với tình thế bây giờ ở Đại Khang, ngay cả khi đánh chết Tiêu đô úy, anh ta cũng không dám dẫn binh chạy đến Thổ Phiên.

“Phùng Thánh vứt bỏ đám thổ phỉ, có lẽ e ngại đội hình thổ phỉ quá lớn, muốn chạy trốn cũng không dễ, đối với người như ông ta, lần này có thể dụ được bốn nghìn tên thổ phỉ, lần sau thậm chí có thể nhiều hơn”.

Kim Phi trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói: “Khả năng thứ hai là Phùng Thánh có kế hoạch khác, cố ý thu hút sự chú ý của chúng ta tới núi Ngũ Lang...”

Kim Phi còn chưa nói xong, Đại Lưu đã thốt lên: “Trước kia tên này từng tiến đánh làng Tây Hà, có lẽ ông ta vẫn chưa từ bỏ ý định, dụ chúng ta ra ngoài, sau đó sẽ tấn công lần nữa?”

“Nếu như vậy, sẽ càng tiện cho chúng ta”, Kim Phi cười nói.

Trước khi lên đường, Trương Lương đã cân nhắc đến khả năng này.

Không chỉ để lại đủ nhân lực phòng thủ làng Tây Hà mà còn ra lệnh cho Trịnh Phương dẫn theo một nhóm cựu binh từ núi Miêu Miêu về.

Bây giờ các công trình xung quanh làng Tây Hà đã sắp xây dựng xong, hoàn toàn có thể nói là thùng sắt kiên cố.

Trừ phi Phùng tiên sinh dẫn thêm bốn nghìn thổ phỉ nữa tấn công, nếu không thì không thể thành công.

Bây giờ dưới sự tuyên truyền của đội Chung Minh, hầu như tất cả người dân quận Kim Xuyên đều biết tố cáo thổ phỉ sẽ được thưởng lớn, đừng nói là bốn nghìn người, cho dù chỉ có bốn mươi người, cũng đừng hòng lặng yên không tiếng động đến gần làng Tây Hà.

Đại Lưu đi theo Kim Phi lâu, dần dần cũng hiểu được tính tình của Kim Phi, nhìn vẻ mặt của Kim Phi thì biết trong làng đã có phòng bị.

“Vậy chỉ còn lại khả năng thứ nhất, Phùng Thánh sợ dẫn theo đám thổ phỉ không chạy được nhanh, nên đã để đám thổ phỉ lại đây ngăn cản chúng ta, một mình trốn đi”.

“Lúc trước chúng ta không tìm thấy Phùng Thánh, nếu ông ta muốn chạy trốn thì chúng ta không thể tìm thấy được, nên ta nghĩ phỏng đoán thứ nhất có khả năng rất thấp”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 719


Ta cũng không biết”, Trương Lương lắc đầu.

“Nếu không biết thì đi điều tra là được!”, Kim Phi nói: “Lương ca, truyền tin cho Tiểu Ngọc, bảo cô ấy gác lại những chuyện khác, dùng toàn lực tìm kiếm Phùng tiên sinh!”

Tổng cộng có năm đội trấn áp thổ phỉ, vì đội trấn áp thổ phỉ đầu tiên do Khánh Mộ Lam dẫn dắt nên Tiểu Ngọc rất yên tâm, vì vậy cô ta tập trung vào bốn đội khác và vẫn luôn ở các huyện phủ khác.

Advertisement

“Được, lát nữa ta sẽ sắp xếp người thông báo cho Tiểu Ngọc”, Trương Lương gật đầu.

Kết quả vừa dứt lời, thị vệ canh bên ngoài lều trại đã dẫn Tiểu Ngọc đi vào.

Chiến trường quả nhiên là nơi huấn luyện tân binh tốt nhất, tuy không phụ trách đội Chung Minh thứ hai lâu nhưng Tiểu Ngọc trưởng thành rất nhanh.

Advertisement

Bây giờ khắp quận Kim Xuyên đều là tai mắt của cô ta, đừng nói thổ phỉ, đám côn đồ địa phương ở các làng đã ngoan ngoãn hơn nhiều.

Tiểu Ngọc ở cùng với những người phụ nữ trong thôn từ khi còn nhỏ, cô ta rất hiểu tâm lý của phụ nữ.

Đối với một người phụ nữ, thổ phỉ là một tai họa, một tên côn đồ là một con muỗi phiền phức.

Tuy không đến nỗi chết người, nhưng nếu cả ngày gặp phải chúng, không chú ý sẽ bị chúng nhào đến sàm sỡ.

Vì vậy, khi Tiểu Ngọc đi đến các nơi để phát triển tai mắt, cô ta đã dặn dò phụ nữ ở tất cả các làng rằng nếu bị đám côn đồ bắt nạt, chỉ cần có bằng chứng thuyết phục, đội trấn áp phản loạn làng Tây Hà cũng sẽ quản.

Tuy rằng không đến nỗi bị bắt lại như thổ phỉ, nhưng không tránh được bị đánh đập một trận.

Chính nhờ vậy mà công việc phát triển tai mắt của Tiểu Ngọc có thể thuận lợi như vậy.

Bây giờ trong giới phụ nữ của quận Kim Xuyên, Kim Phi là người có danh tiếng lớn nhất, người thứ hai chính là Tiểu Ngọc, “Nữ Đại đội trưởng”.

Khi còn ở trong làng, Tiểu Ngọc luôn hành động vội vã, sau khoảng thời gian huấn luyện này, cô ta đã trở nên mạnh mẽ và kiên quyết hơn, dáng vẻ hiên ngang, khá giống phong thái trước đây của Khánh Mộ Lam.

“Hì, đúng là nhắc đến tào... Nhắc đến Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc đến”.

Kim Phi cười nói: “Tiểu Ngọc, cô học được thuật thính tai sao? Sao biết chúng ta đang muốn tìm cô?”

“Ta vừa nghe tới chuyện ở núi Ngũ Lang, lập tức tới huyện Thanh Sơn, muốn cung cấp cho huynh một ít tình báo, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa”.

Sau đó Tiểu Ngọc bắt đầu tự trách bản thân: “Xin lỗi huynh, ta đã không làm tốt công việc của mình, ta không tìm thấy Phùng Thánh, ta thậm chí còn không phát hiện ra ông ta đã tập hợp nhiều thổ phỉ như vậy, xin hãy trách phạt ta!”

“Lần này quả thật cô đã rất lơ là trong nhiệm vụ, còn về xử phạt, lúc về ta sẽ thảo luận với Lương ca, trừng phạt dựa theo quy định của tiêu cục”.

Kim Phi rất hài lòng với thái độ của Tiểu Ngọc, nhưng y không có ý định bỏ qua cho cô ta.
 
Back
Top Bottom