Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 680


Tiền công trả cho người kéo thuyền trên cả đường đi, chi phí cho công nhân trên thuyền, hao hụt tàu thuyền lớn đều là những khoản chi khá lớn.

Kim Phi làm thế này thật ra là đang cố ý phá hoại thị trường với giá thấp, nếu những người buôn muối khác mà biết chắc chắn sẽ không vui.

“Chẳng phải đã quy định hẳn hoi phạm vi bán của các cửa hàng muối rồi sao?”

Kim Phi hỏi: “Ta bán bao nhiêu tiền trên địa bàn của mình thì liên quan gì đến họ?”

Advertisement

“Tiên sinh, thật ra dân gian có rất nhiều “chuột muối”.

Chung Linh Nhi thấy Kim Phi tỏ ra ngờ vực thì nhanh chóng giải thích: “Chuột muối là những người buôn bán muối nhỏ, chẳng hạn như giá muối ở Quảng Nguyên rẻ hơn ở Ba Châu nên họ sẽ mua muối từ Quảng Nguyên, sau đó bí mật gửi đến Ba Châu để bán, kiếm tiền.

Advertisement

Dĩ nhiên cũng có vài chuột muối bán luôn cả muối khoáng.

Muối tinh luyện của chúng ta vừa tốt lại rẻ như vậy, ta đoán chẳng bao lâu nữa tất cả chuột muối ở Tây Xuyên sẽ lũ lượt kéo đến, đến lúc đó muối tinh luyện của chúng ta nhất định sẽ được lưu thông đến những nơi khác”.

“Hóa ra là thế”.

Kim Phi gật đầu, cũng hiểu được nỗi lo trong lời nói của Chung Linh Nhi.

Chặt đứt con đường làm ăn của người khác cũng giống như giết cha mẹ của họ, Kim Phi làm như vậy tức là đang cắt đứt kế sinh nhai của những người buôn muối khác.

Những người có thể trở thành thương nhân muối đều có thủ đoạn của riêng mình, trong số đó có rất nhiều kẻ tàn nhẫn, Chung Linh Nhi lo họ sẽ trả thù.

“Linh Nhi, cô yên tâm, cô làm việc giúp ta, ta sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho cô”.

Kim Phi nói: “Ta sẽ phân bổ một nhóm người từ tiêu cục để hộ tống đội vận chuyển muối và bảo vệ sự an toàn của cô”.

“Cảm ơn tiên sinh”.

Chung Linh Nhi cúi người với Kim Phi, sau đó dò la hỏi: “Nếu đám chuột muối đó đến mua muối…”

“Chúng ta là người bán hàng, không biết ai là chuột muối, chỉ cần có người chi tiền, chúng ta cứ bán”.

Kim Phi đáp.

Thật ra y vẫn đang tiếc nuối vì phạm vi bán muối của mình quá nhỏ, bây giờ sự xuất hiện của chuột muối chẳng khác nào giúp Kim Phi bù đắp sự tiếc nuối này.

Còn các thương nhân bán muối đó nghĩ thế nào, Kim Phi lười quan tâm.

“Ta hiểu rồi”.

Chung Linh Nhi vừa nghe đã hiểu ý của Kim Phi.

“Nhưng không chừng mấy thương nhân kia cũng sẽ phái người đến giả dạng chuột muối đến mua, chuyện này thì cô nên chú ý phân biệt”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 681


“Còn một chuyện nữa, ngoài bán ở quận thành, huyện thành, cô còn cần phải sắp xếp người âm thầm xuống các làng, thị trấn cố gắng cho người dân toàn Quảng Nguyên biết đến muối tinh luyện làng Tây Hà càng sớm càng tốt, mua muối của chúng ta”.

Kim Phi lại đưa ra một yêu cầu.

Nhiều người không thể đến huyện thành vài lần trong đời, nếu muốn để người dân biết về muối tinh luyện ở làng Tây Hà, từ đó nhận ra muối tinh làng Tây Hà thì quảng bá tại địa phương là cách tốt nhất và nhanh nhất.

“Tiên sinh, e là cần rất nhiều người mới làm được việc này…”

Advertisement

Chung Linh Nhi hơi khó xử.

“Ta bảo Tiểu Bắc điều mấy người cho cô, đây chỉ là quảng bá tạm thời, sau khi danh tiếng của muối tinh luyện làng Tây Hà được khẳng định thì không cần làm như vậy nữa”.

Advertisement

Kim Phi nói: “Cho nên lần này đi sâu vào các làng, thị trấn, còn phải chọn đại lý đại diện ở mỗi trấn, sau này để đại lý đến huyện phủ lấy hàng, dân làng có thể chỉ cần đến đại lý là mua được”.

“Cách này hay đấy”.

Mặc dù đây là lần đầu tiên Chung Linh Nhi nghe thấy từ đại lý, nhưng cô ta hiểu ý của Kim Phi: “Vậy đại lý muốn lấy hàng thì nên bán với giá như thế nào?”

“Cũng là mười đồng một cân”, Kim Phi nói: “Chúng ta sẽ trả tiền công cho cửa hàng đại lý bên này xem như là thù lao của họ”.

Mặc dù vẫn chưa bắt đầu bán nhưng Kim Phi tin chắc muối tinh luyện làng Tây Hà sẽ không lo lắng về vấn đề đầu ra, không cần k*ch th*ch các cửa hàng đại lý bằng cách nâng giá.

“Bên cô vẫn cần phái người giám sát các cửa hàng đại lý, nếu có người cấu kết với những thương nhân muối khác để ác ý trữ hàng, hoặc tư lợi tăng giá thì lập tức hủy tư cách đại lý của người đó”.

Kim Phi lại nhắc nhở.

“Được”, Chung Linh Nhi gật đầu đáp: “Tiên sinh còn gì dặn dò không?”

“Tạm thời không còn, nếu có việc gì đột ngột xảy ra, cô có thể tự mình xử lý thì cứ việc xử lý trước, việc gì không thể xử lý thì lập tức báo lại”.

Kim Phi nói: “Đã chuẩn bị xong xe đẩy rồi, sắp xếp người chất hàng đi”.

Không lâu sau, Chung Linh Nhi đã rời khỏi đỉnh Song Đà cùng với đoàn xe kéo dài hàng trăm mét.

Sáng hôm sau, từng hũ muối tinh luyện trắng như tuyết được đặt ở các cửa hàng của thương hội Kim Xuyên và hai quận thành gần với đỉnh Song Đà.

“Thương hội Kim Xuyên lại định bán gì thế?”

“Không biết, trông có vẻ là muối thì phải”.

“Muối ở đâu mà trắng thế nhỉ?”

Trước đây, thương hội Kim Xuyên chỉ bán xà phòng thơm, với người dân thường, xà phòng thơm là sản phẩm cực kỳ xa xỉ.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm sản phẩm tương tự, người dân đi ngang qua đều khá tò mò.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 682


“Ta gạt các ngươi làm gì, mấy chữ lớn đó là muối tinh làng Tây Hà, còn những chữ nhỏ bên dưới là để người dân được ăn muối an toàn”.

“Để người dân được ăn muối an toàn? Câu này nói hay thế, giá muối hiện giờ đắt lắm”.

“Lão Ngô, ngươi chỉ cần nghe thôi đừng xem là thật, đồ mà thương hội Kim Xuyên bán làm sao mà rẻ được? Một miếng xà phòng thơm kia có giá mấy lượng bạc kìa”.

“Ừ… cũng đúng, màu của muối này đẹp hơn muối xanh nên chắc chắn không rẻ”.

Advertisement

“Thế tại sao trên hũ muối vẫn viết để người dân bình thường có thể mua được muối an toàn? Chẳng lẽ chê bai chúng ta sao?”

Trong lúc họ đang bàn luận, một nhân viên bán hàng bước ra khỏi cửa hàng thương hội, trên tay mang theo một chiếc chiêng đồng.

Keng! Keng! Keng.

Advertisement

Sau khi vài tiếng đánh, anh ta hô lên: “Các ông các bà các anh các chị đi ngang qua hãy ghé đến xem một chút, thương hội Kim Xuyên của bọn ta đã bắt đầu bán muối rồi”.

“Này, thương hội Kim Xuyên bán thế nào vậy? Bao nhiêu tiền một cân?”

“Ông Ngô, ngươi hỏi thế là định mua hai cân à?”

“Ta không mua nổi muối của thương hội Kim Xuyên, chỉ hỏi thôi”.

“Tiểu ca, ngươi mau nói đi, bao nhiêu tiền một cân muối?”

Dân chúng vây xem ồn ào hỏi.

“Mọi người nghe rõ đây!”

Nhân viên đó hắng giọng, nói: “Muối tinh của bọn ta, mười đồng một cân!”

“Mười đồng một cân thì cũng quá đắt rồi... Cái, cái gì? Bao nhiêu tiền một cân cơ?”

Có người theo bản năng muốn chỉ trích thương hội Kim Xuyên vô đạo đức, nhưng còn chưa nói xong đã đổi lời.

Biểu cảm như nhìn thấy quỷ, mở to hai mắt nhìn nhân viên bán muối: “Có phải ngươi nói nhầm rồi không?”

“Tiểu ca, lần đầu tiên bán hàng sao? Sao không nhớ giá như vậy, cẩn thận chưởng quầy đánh ngươi đấy!”

Cũng có người cho rằng nhân viên bán muối nói nhầm, hoặc nhớ nhầm giá.

“Ta không nói nhầm, cũng không nhớ nhầm giá, muối của thương hội Kim Xuyên bọn ta chỉ bán mười đồng một cân!”

Nhân viên bán muối khẳng định lại.

“Sao có thể như thế được?”

“Bọn họ bán muối khoáng đúng không?”

“Chắc không đến mức đó đâu, nếu tư nhân bán muối khoáng, rất có thể sẽ bị chém đầu, thương hội Kim Xuyên bán xà phòng thơm kiếm được rất nhiều tiền, không cần mạo hiểm đi kiếm tiền như vậy!”

“Muối này trắng mịn như vậy, không thể nào là muối khoáng!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 683


“Mọi người im lặng!”

Nhân viên bán muối gõ chiêng vài cái, chỉ vào hũ muối, nói: “Chẳng lẽ mọi người không để ý rằng muối của bọn ta có tên là muối tinh làng Tây Hà sao?”

“Gọi là muối tinh làng Tây Hà thì sao chứ?”, một thợ săn trên lưng đeo cung tên hỏi.

Advertisement

Lần này không cần nhân viên bán muối trả lời, bạn của thợ săn đã nói: “Ngươi chưa từng nghe tới làng Tây Hà à? Chưa nghe nói về Kim tiên sinh hả?”

“Đương nhiên ta có nghe... Không thể nào, muối này là do Kim tiên sinh làng Tây Hà bán?”

Advertisement

“Vị đại ca này nói đúng, thương hội Kim Xuyên là do Kim tiên sinh mở, muối bọn ta bán đương nhiên là do Kim tiên sinh làm ra”, nhân viên bán muối nói: “Đó là lý do tại sao nó được gọi là muối tinh làng Tây Hà!”

Bây giờ ở quận Kim Xuyên, người có danh tiếng nhất không phải là quan huyện, mà là Kim Phi.

Đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà đã tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ trong toàn quận, nông dân không còn phải nộp lương thực hàng năm nữa, thợ săn vào núi và thương nhân đi đường cũng không sợ gặp phải thổ phỉ.

Toàn bộ dân chúng quận Kim Xuyên đều biết ơn Kim Phi.

Nghe thấy muối tinh là do Kim Phi làm ra, dù khó tin đến đâu, nghi ngờ trong lòng mọi người đều tiêu tan gần hết.

Kim tiên sinh nhân từ như vậy, sao có thể làm muối độc để đầu độc dân chúng chứ?

“Mọi người đều biết rằng điều Kim tiên sinh không muốn nhìn thấy nhất là dân chúng chịu khổ, ngài ấy biết người dân không có tiền mua muối, không có sức làm việc, trong lòng cảm thấy rất buồn”.

Nhân viên bán muối theo dặn dò của chưởng quầy, nói: “Vì thế, Kim tiên sinh đã nhờ Khánh Hầu gia giúp đỡ, tới Tây Xuyên tìm Mục Thủ đại nhân của chúng ta.

Kim tiên sinh chưa bao giờ cầu xin người khác, nhưng vì để dân chúng đều được ăn muối, không biết ngài ấy đã nói tốt với Mục Thủ đại nhân bao nhiêu, cuối cùng cũng có được quyền bán muối ở Quảng Nguyên”.

Sau đó, Kim tiên sinh lập tức thành lập xưởng làm muối làng Tây Hà, để người dân Quảng Nguyên được ăn muối an toàn!”

“Để người dân được ăn muối an toàn, câu này quá hay! Kim tiên sinh đúng thật là một người rất tốt bụng!”

“Đúng vậy, không chỉ giúp dân chúng diệt trừ thổ phỉ, còn làm được muối rẻ như vậy!”

“Tiểu ca, muối tốt như vậy chỉ bán mười đồng một cân, Kim tiên sinh có bị lỗ không?”

...

“Lỗ thì chắc chắn sẽ lỗ, nhưng tiên sinh nói, tiền là thứ chết cũng không mang theo được, ngài ấy không ham tiền, miễn là có lợi cho dân thì ngay cả mất tiền ngài ấy cũng muốn làm tiếp”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 684


Chờ đến khi dân chúng đều đón nhận muối tinh, tới lúc đó nói cũng không muộn.

“Kim tiên sinh thực sự là ân nhân lớn của toàn bộ Kim Xuyên chúng ta!”

“Lát nữa về, nhất định ta phải bái tạ Kim tiên sinh một lạy!”

Dân chúng Đại khang vô cùng chất phác, bọn họ bị thương nhân buôn muối hành hạ quá lâu, nhiều người nghe nhân viên bán muối nói vậy xúc động lau nước mắt ngay tại chỗ.

Advertisement

Khánh Mộ Lam chỉ huy đội trấn áp thổ phỉ, năm huyện phủ đầu tiên tấn công đều thuộc quận Quảng Nguyên.

Đội trấn áp thổ phỉ đã chiến đấu dưới ngọn cờ của tiêu cục Trấn Viễn và Kim Phi, vì vậy bây giờ dân chúng ở các huyện xung quanh đều rất biết ơn Kim Phi.

Advertisement

Cảnh tương tự được diễn ra ở nhiều huyện phủ khác ở Quảng Nguyên trong vài ngày kế tiếp.

Sau đó, bắt đầu mở rộng truyền ra khắp mỗi làng.

Có muối mới có sức làm việc, bây giờ dân chúng đều gọi muối tinh là “Muối mười đồng”, có người gọi là “Muối cứu mạng”.

Danh tiếng của Kim Phi đã đạt đến một tầm cao mới ở Quảng Nguyên.

Sau thời gian đầu làm thử, xưởng làm muối đã có hình thức phát triển ổn định, Kim Phi giám sát vài ngày, rồi giao xưởng làm muối cho một đội trưởng phân xưởng do Đường Đông Đông đào tạo, sau đó dẫn đội cận vệ trở lại làng Tây Hà.

Hôm nay làng Tây Hà trông khác mọi ngày, Kim Phi mới ở đỉnh Song Đà chưa đầy một tháng, trên đường vào làng có thêm mấy hàng gạch ngói xếp ngăn nắp.

Khu đất trống ở giữa làng Tây Hà và làng Quan Gia cơ bản đều được kết nối bởi những ngôi nhà.

Vừa vào làng đã gặp phải Ngụy Vô Nhai và mấy ông lão ở cửa làng.

Kim Phi còn chưa kịp chào hỏi, đã thấy Ngụy Vô Nhai cúi đầu hành đại lễ với y.

Ông lão thậm chí còn quỳ xuống đất khấu đầu với Kim Phi.

“Ngụy tiên sinh, các ông làm gì vậy?”

Kim Phi vội vàng nhảy xuống ngựa chiến, đỡ Ngụy Vô Nhai và ông lão lên: “Các ông đều là người lớn tuổi, Ngụy tiên sinh còn là danh y đức cao vọng trọng, các ông hành lễ lớn với ta như vậy, không phải sẽ làm ta tổn thọ sao?”

“Bây giờ toàn bộ Quảng Nguyên ai mà không biết Kim tiên sinh bán muối tinh cứu được vô số người? Rất nhiều người coi tiên sinh như một vị Bồ tát, còn thờ cúng trong nhà đấy”.

Ngụy Vô Nhai nói: “Đừng nói lão phu chỉ cúi đầu, ngay cả dập đầu, tiên sinh cũng đều có thể nhận được”.

Mặc dù Kim Phi nghe vậy, trong lòng cũng rất vui, dù sao công sức mình bỏ ra cũng được người khác công nhận.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 685


“Tình hình dịch bệnh của trấn Phong Thuỷ…”

Nguỵ Vô Nhai thở dài đáp: “Cũng coi như đã được giải quyết”.

“Giải quyết rồi là giải quyết rồi, chưa giải quyết thì là chưa giải quyết, cái gì gọi là coi như giải quyết được?”

Kim Phi hỏi với vẻ khó hiểu.

Advertisement

“Sau khi tiên sinh nói với ta về con đường truyền nhiễm của bệnh sốt rét, bọn ta đã nhanh chóng giải quyết một số hồ nước đọng dễ sản sinh ra muỗi, có thêm màn và quần áo vật dụng tiên sinh quyên tặng, bây giờ trong làng đã nửa tháng không xuất hiện bệnh nhân mới”.

Ngụy tiên sinh nói: “Thế nhưng có tới bảy mươi phần trăm trong số những người dân đã nhiễm bệnh không qua khỏi...”

Kim Phi nghe vậy thì không khỏi thở dài.

Advertisement

Với trình độ chữa bệnh bây giờ, muốn điều trị bệnh sốt rét thật sự quá khó.

Bệnh tình ở trấn Phong Thủy có thể ngăn chặn được, ngoại trừ dọn dẹp hồ nước đọng và dùng màn khi ngủ ra thì nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là bây giờ thời tiết đã dần trở lạnh, muỗi đang ngày càng ít.

“Mấy vị này là?”

Kim Phi chỉ vào mấy ông lão sau lưng Ngụy Vô Nhai, hỏi.

“Bọn họ là trưởng làng của các làng gặp nạn nghiêm trọng nhất ở trấn Phong Thủy, nghe nói ta tới làng Tây Hà thì nằng nặc đòi đi theo tới cảm ơn tiên sinh”.

Ngụy Vô Nhai giải thích: “Ban nãy ta hành lễ với tiên sinh cũng là vì chuyện này, nếu như không có sự chỉ bảo và giúp đỡ của tiên sinh thì không biết lần này trấn Phong Thủy sẽ có bao nhiêu người phải chết nữa đây”.

“Cảm ơn Kim tiên sinh!”

Mấy ông lão vừa nói vừa định chắp tay thì bị Kim Phi ngăn lại.

Mấy ông lão lại lấy đồ ra từ trong những cái bọc đeo sau lưng, có cá khô cũng có cả gạo, thậm chí còn có hai con thỏ rừng, nhất quyết muốn Kim Phi nhận lấy.

Đang đưa qua đẩy lại, trên con đường phía xa xuất hiện một bóng người cưỡi ngựa chiến lao nhanh qua núi.

Phía sau còn có một con ngựa chiến nữa đi theo.

“Tiên sinh, hình như là một binh lính nữ!”

Đại Lưu vừa ra hiệu cho cựu binh chuẩn bị phòng ngự cho tốt vừa lẩm bẩm: “Chạy nhanh như vậy, không phải xảy ra chuyện gì đấy chứ?”

Tốc độ của đối phương rất nhanh, chỉ trong phút chốc đã tới ngay trước mắt.

Kim Phi nhìn người tới rồi khẽ nhíu mày.

Người tới là một cận vệ của Khánh Mộ Lam, lúc này trên người có rất nhiều chỗ đang chảy máu, phần yên và bụng ngựa chiến bên dưới đều bị máu nhuộm đỏ.

Nhìn thấy Kim Phi thì lập tức lăn xuống từ trên yên ngựa.

“A Hạ, sao cô lại ra nông nỗi này?”

Đại Lưu vội vàng tiến lên trước đỡ binh lính nữ đó dậy.

Binh lính nữ không trả lời Đại Lưu mà vươn cánh tay về phía Kim Phi, nói với vẻ yếu ớt mà cấp bách: “Tiên sinh... tiên sinh, mau đi cứu tiểu thư!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 686


Binh lính nữ còn chưa nói hết câu đã ho ra hai ngụm máu tươi, hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập.

Ngụy Vô Nhai thấy vậy thì mau chóng tiến lên trước vài bước, vỗ vài cái lên lưng binh lính nữ, sau đó lại siết tay đấm nhẹ vào dưới nách thì nhìn thấy binh lính nữ lại phun ra mấy ngụm máu bầm, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Thế nhưng hô hấp đã ổn định trở lại.

“Tiểu thư của mấy người ở đâu? Thổ phỉ có bao nhiêu người?”

Advertisement

Kim Phi lo sợ binh lính nữ lại xảy ra vấn đề, cũng không hỏi quá trình diễn ra sự việc mà hỏi luôn địa điểm và số người của đối phương.

“Ở núi Ngũ Lang huyện Thanh Sơn... thổ phỉ có... hơn bốn nghìn người!”, binh lính nữ trả lời.

Advertisement

“Sao huyện Thanh Sơn lại có nhiều thổ phỉ như vậy? Đây có thể gọi là phản quân rồi nhỉ?”, Đại Lưu kinh ngạc hỏi.

Thông thường cường hào trợ giúp thổ phỉ thu thuế đều chỉ có mấy trăm người, đám thổ phỉ hơn một nghìn người như ở Hắc Thủy Câu cực kỳ hiếm gặp.

Dẫu sao việc nuôi thổ phỉ cũng phải tốn tiền, mấy trăm người đủ để thổ phỉ dọa nạt người dân.

Hắc Thủy Câu cũng vì người ủng hộ là Triệu huyện úy, địa bàn lớn, lại ở gần đường lớn, từng cản đường lập thẻ thu lộ phí mới có thể phát triển tới quy mô cả nghìn người.

Trước kia Đại Lưu cũng từng làm nhân viên hộ tống, vào nam ra bắc đi qua không ít địa phương, từng gặp không ít thổ phỉ, nhưng trước giờ hắn chưa từng nghe nói tới hang ổ thổ phỉ nào hơn bốn nghìn người.

Con số này lớn hơn số người của quân Ất Đẳng rất nhiều.

“Rất nhiều quân Ất Đẳng còn chẳng lên tới bốn nghìn người, chắc chắn không phải là một nhóm thổ phỉ mà là vài nhóm thổ phỉ tập hợp lại cùng nhau”, Kim Phi nói.

“Đúng...”, binh lính nữ yếu ớt gật đầu, sau đó cúi đầu xuống.

Ngụy Vô Nhai giơ tay đặt lên cổ tay của binh lính nữ, nói: “Kim tiên sinh, cô ấy mất máu quá nhiều, lại đi một quãng đường dài, cộng thêm việc quá lo lắng nên đã ngất xỉu”.

“A Kiện, ngươi mau chóng đưa cô ấy tới đội điều trị, Đại Xuyên, ngươi lập tức tới tìm Triệu Lão Sơn, bảo ông ấy nghe ngóng xem trong tổ hai có người của huyện Thanh Sơn hay người thân thuộc với núi Ngũ Lang hay không”.

Kim Phi nhanh chóng dặn dò, sau đó nhìn về phía Ngụy Vô Nhai: “Ngụy tiên sinh, bên phía ta có việc gấp nên không thể trò chuyện thêm với các vị được nữa, Đại Cường, ngươi đưa các ông ấy trở về, bảo trưởng làng tiếp đón trước đã”.

“Tiên sinh sự tình cấp bách, ta đi xem vết thương của cô gái này thế nào”.

Ngụy tiên sinh vội vàng nói.

“Tiếp đón không chu đáo, mong các vị không trách tội”.

Kim Phi hành lễ nghiêm chỉnh với mấy ông lão rồi quay người lên ngựa, dẫn theo Đại Lưu tiến thẳng về phía đại bản doanh cựu binh sau núi.

Chẳng mấy chốc, trong đại bản doanh cựu binh đã vang lên những tiếng trống trầm thấp.

Dù cựu binh hay binh lính nữ, dù đang huấn luyện hay đang nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng trống tất cả đều buông việc đang dở tay xuống và lao như bay về phía đại bản doanh.

Trương Lương cũng lao ra khỏi phòng với vẻ mặt kinh ngạc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 687


“Tiên sinh, cậu về từ lúc nào vậy?”

“Vừa trở về, Mộ Lam xảy ra chuyện rồi”, Kim Phi vào thẳng vấn đề.

“Mộ Lam cô nương xảy ra chuyện hả?”, Trương Lương thoạt tiên kinh ngạc, sau đó hỏi: “Tiên sinh hay tin từ đâu vậy? Có đáng tin không?”

Theo như hắn thấy, trong tay Khánh Mộ Lam có năm nghìn quân chính quy, cho dù Khánh Mộ Lam chỉ dẫn theo một đội trong số đó thì cũng phải tới một nghìn người, cộng thêm trang bị cả xe bắn đá, cung nỏ hạng nặng và bom chớp sáng, công đánh một thành trì nhỏ cũng đủ nữa là, đi diệt thổ phỉ thì có thể gặp phải nguy hiểm gì chứ?”

Advertisement

“Là cận vệ A Hạ của Mộ Lam tới báo tin, chắc là đáng tin cậy”.

Kim Phi đáp lời: “Nghe A Hạ nói, có lẽ là mấy nhóm thổ phỉ sợ bị bao vây tiêu diệt nên câu kết lại với nhau, lên tới hơn bốn nghìn người, hiện đang bao vây Mộ Lam trên núi Ngũ Lang của huyện Thanh Sơn”.

Advertisement

“Hơn bốn nghìn thổ phỉ câu kết...”

Con ngươi của Trương Lương chợt co lại, cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Kim Phi đã gõ trống điểm tướng, nói lên rằng chắc hẳn Kim Phi muốn đi chi viện cho Khánh Mộ Lam.

Tuy nhiên cựu binh và binh lính nữ thường trú ở làng Tây Hà gộp lại cũng chỉ tới mấy trăm người, mà thổ phỉ lại có hơn bốn nghìn người, biết cứu thế nào đây?

Vào lúc Trương Lương đang định lên tiếng khuyên nhủ Kim Phi thì Đại Tráng chạy tới.

Trong trận chiến tiêu diệt thổ phỉ khi trước, Đại Tráng bị thương nghiêm trọng, vẫn luôn ở nhà tĩnh dưỡng, mấy hôm trước mới vừa quay trở lại đại bản doanh.

Dưới trướng Trương Lương đang thiếu người, nên đã sắp xếp anh ta ở bên cạnh mình.

“Tiên sinh, đại đội trưởng!”

Đại Tráng hành lễ chào hỏi hai người, sau đó hô lên: “Ngoại trừ các huynh đệ đang làm nhiệm vụ không thể đến, tất cả những người khác đều đã tập hợp xong rồi, tổng cộng có một trăm binh ba người!”

“Một trăm linh ba người?”

Kim Phi cũng không tự chủ được mà khẽ nhíu mày.

Giữa các nhóm thổ phỉ rất ít khi hợp tác, nếu như đã câu kết lại với nhau, vậy thì nói lên rằng áp lực mà Khánh Mộ Lam tạo ra cho thổ phỉ thật sự quá lớn, ép thổ phỉ tới độ không còn cách nào khác.

Người xưa nói quân bị áp bức vùng lên ắt sẽ chiến thắng, những lúc thế này thổ phỉ cũng sẽ trở nên đáng sợ hơn.

Mà làng Tây Hà chỉ có hơn một trăm người, biết đánh kiểu gì đây?

“Lúc ta đi, chẳng phải huynh nói còn hơn bốn trăm người sao? Tại sao bây giờ còn lại ít như vậy?” Kim Phi hỏi.

Trước khi y đến đỉnh Song Đà, Trương Lương đã báo cáo rằng hiện nay ở tiêu cục Trấn Viễn có hơn một ngàn năm trăm cựu binh và binh lính nữ.

Giữ lại hơn bốn trăm cựu binh và binh lính nữ ở trong làng cho Kim Phi yên tâm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 688


“Ta quên mất chuyện này…”

Kim Phi bất đắc dĩ gật đầu: “Chuyện nhân viên hộ tống nói sau đi, bây giờ cứu viện cho Mộ Lam mới là quan trọng, một trăm người quá ít, có thể kiếm thêm vài người nữa không?”

“Không thể”, Trương Lương lắc đầu nói: “Nếu không phải bất đắc dĩ thì một trăm người này ta cũng không thể để tiên sinh dẫn đi hết”.

“Trong làng chúng ta có quá chỗ cần canh gác, từ nhà xưởng, nhà kho, ngã tư lớn nhỏ đều cần canh gác, nếu tiên sinh dẫn một trăm người này đi thì không còn người trực luân phiên nữa”.

Advertisement

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Kim Phi lo lắng đi đi lại lại.

Advertisement

Đúng lúc này, người cựu binh lúc trước dẫn theo binh lính nữ chạy tới: “Tiên sinh, A Hạ tỉnh lại rồi, nóng lòng muốn gặp tiên sinh, nhưng Ngụy tiên sinh không cho cô ấy đến”.

“Lương ca, chúng ta đi xem xem”.

Kim Phi dặn dò: “Đại Tráng, ngươi chuẩn bị sẵn ngựa chiến, xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng đi, đợi ta quay về, chúng ta có thể sẽ rời đi ngay lập tức”.

“Rõ!” Đại Tráng đáp rồi quay người chạy đi.

Kim Phi và Trương Lương lên ngựa phi về làng.

Ngôi nhà cũ của Tạ Quang trước đây cho Khánh Hoài thuê, sau đó Khánh Mộ Lam sống ở đây một thời gian, hiện giờ tất cả binh lính nữ đều đã chuyển đến doanh trại sau núi, nên nơi đây được cải tạo thành phòng y tế của làng Tây Hà.

Bình thường, ông Đàm sẽ ngồi đây khám bệnh, gặp phải vết thương nặng, Chu Cẩm cũng sẽ tới xử lý.

Khi Kim Phi đến, vết thương của A Hạ đã được Chu Cẩm xử lý xong, Ngụy Vô Nhai đã cho cô ấy uống đan dược tự chế, cuối cùng cũng không hôn mê nữa.

Thấy Kim Phi đến, A Hạ muốn đứng lên, nhưng lại bị Kim Phi giữ vai lại.

“Đến lúc này rồi không cần để ý mấy lễ nghi sáo rỗng kia nữa. Cô có chuyện gì thì nói mau đi”.

“Tiên sinh, có huynh đệ nhìn thấy người trên đỉnh Song Đà, tiểu thư sai ta đến nhắc nhở tiên sinh, phải đề phòng Phùng Thánh!”

Mặc dù A Hạ vẫn còn yếu, giọng nói cũng nhỏ, nhưng cuối cùng cũng có thể nói hết một câu hoàn chỉnh.

“Phùng Thánh?” Kim Phi suy nghĩ một chút: “Phùng Thánh có phải là người trước đây dẫn theo người của núi Hổ Đầu và đỉnh Song Đà đến, định đánh chúng ta từ Trường Xà Câu không?”

“Đúng vậy, chính là ông ta”, A Hạ gật đầu.

“Chẳng trách mãi không tìm được tên khốn đó trên đỉnh Song Đà, thì ra là chạy đến huyện Thanh Sơn rồi”.

Ánh mắt Trương Lương trở nên lạnh lẽo.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 689


Bây giờ thì hắn đã hiểu rồi.

Sau khi bại chiến ở Trường Xà Câu, thổ phỉ đỉnh Song Đà đã chạy về phía Nam, vì vậy mục tiêu tìm kiếm của đội Chung Minh luôn là phía Nam Kim Xuyên.

Mà huyện Thanh Sơn lại ở phía Bắc Kim Xuyên, đội Chung Minh không hề phái người tới đó thì sao tìm được?

Advertisement

“Lúc tiểu thư dẫn bọn ta bao vây thổ phỉ, đã nhân tiện cho người điều tra tin tức về Phùng tiên sinh. Tiểu thư nói Phùng tiên sinh xảo trá lại có tài ăn nói, thổ phỉ ở huyện Thanh Sơn lần này rất có khả năng là do ông ta đứng phía sau giật dây”.

A Hạ nói: “Tiểu thư bảo ta nói với tiên sinh nhất định phải đề phòng người này”.

“Phùng tiên sinh này quả thực không đơn giản”.

Advertisement

Kim Phi khẽ gật đầu.

Lúc phong tỏa hang ổ của thổ phỉ, Kim Phi đã đặt hết sự chú ý vào Triệu huyện úy và hai vị thân sĩ, cho nên không hề chú ý đến Phùng tiên sinh.

Đến cuối cùng mới biết Phùng thiên sinh đã lừa tất cả mọi người, ngay cả Triệu huyện úy cũng trở thành con tốt trong tay ông ta.

Nếu không bị thợ săn phát hiện ra sự khác thường trên núi Hổ Đầu và đỉnh Song Đà thì có lẽ Kim Phi đã trúng kế rồi.

Y không ngờ thổ phỉ khó khăn lắm mới trốn được xuống núi, vậy mà không vội chạy trốn, lại dám tấn công làng Tây Hà.

“Tiên sinh, ngài đề cao ông ta quá”, Đại Tráng nói: “Ông ta chỉ là một con chó sai của cường hào, mà cũng dám tự xưng tiên sinh!”

“Đại Tráng, chó cắn người không sủa, người càng như vậy càng đáng sợ!”

Kim Phi nói tiếp: “Lúc đầu chúng ta nghĩ ông ta chỉ là nhân vật nhỏ, không ai coi trọng ông ta, bây giờ lại gây ra một mớ hỗn độn như vậy”.

“Phùng tiên sinh quả thực rất mưu mô, tiểu thư nói lần này chúng ta mắc bẫy, phần lớn là kế hoạch của Phùng tiên sinh”, A Hạ nói.

“Kế hoạch gì?” Kim Phi hỏi.

Y cũng đang tò mò, Khánh Mộ Lam đưa theo cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, thổ phỉ gài bẫy cô ấy kiểu gì?

Chỉ là A Hạ đang hôn mê nên y không có thời gian để hỏi.

“Bọn ta phát hiện ra rất nhiều thổ phỉ, tiểu thư biết không đấu lại nổi nên lập tức sai người tìm một sườn đồi thích hợp, đặt cung nỏ và xe bắn đá, nhưng vừa chuẩn bị xong thì bọn thổ phỉ bất ngờ đánh tới rừng cạnh sườn đồi, cướp đi cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá…”

Nói đến đây, A Hạ đỏ mặt, cúi đầu xuống.

“Thổ phỉ cướp mất cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá rồi sao?”

Đại Tráng nhảy dựng lên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 690


“Tiên sinh, nếu kẻ chủ mưu chuyện này là Phùng Thánh thì ta nghĩ có một cách có thể bắt được ông ta”, Trương Lương nói.

“Cách gì?” Kim Phi hỏi.

“Chuyện này…” Trương lương nhìn xung quanh: “Trong doanh trại có bản đồ, chúng ta về doanh trại rồi nói tiếp”.

Lúc này, trong phòng y tế không chỉ có A Hạ và thân thận của Kim Phi, mà còn có Ngụy tiên sinh, ông Đàm và hai dân làng bị thương, quả thực không phải là nơi để bàn chuyện.

Advertisement

Kim Phi gật đầu, nhìn A Hạ: “Cô còn muốn nói gì không?”

“Núi Ngũ Lang là núi đá, trên núi không có mương rãnh nào, quân lương chúng ta mang theo cũng chỉ đủ ăn năm ngày”.

A Hạ cầu xin: “Ta biết rất khó để cứu tiểu thư, nhưng tiên sinh phải nhanh lên, nếu không, cho dù thổ phỉ không tấn công lên núi thì các huynh đệ cũng không chống đỡ được lâu”.

Advertisement

“Trên núi không có nước sao?”

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

“Não của Khánh Mộ Lam là não heo à? Rõ ràng biết đây là núi đá, mà còn dẫn người chạy lên núi?”

Kim Phi tức giận đến mức đá bay chiếc ghế bên cạnh.

Nếu chỉ bị cướp cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá thì y cũng không quá lo lắng, bởi vì trong nhà kho phía sau núi có sẵn cung nỏ hạng nặng tầm bắn xa hơn.

Nhưng ai cũng biết không có nước thì nhiều nhất cũng chỉ trụ được ba bốn ngày.

Thổ phỉ có mấy ngàn người, với số lượng ít ỏi của người trong làng thì chắc chắn không đủ, chắc chắn phải huy động thêm người.

Nhưng chỉ có ba bốn ngày, đi đâu điều động người đây?

Cho dù tìm được người thì cũng mất thời gian di chuyển.

Kim Phi bình thường gần như không bao giờ nổi nóng, nhưng lần này y thật sự rất tức giận.

“Tiên sinh, cậu bình tĩnh đã, lần này Phùng tiên sinh cố ý bày mưu tính kế, cho nên Mộ Lam cô nương mới trúng kế”.

Trương Lương khuyên nhủ: “Điều quan trọng bây giờ là tìm cách cứu Mộ Lam cô nương”.

“Người ta bày mưu thì cô ấy lao đầu vào sao?”

Kim Phi đập bàn nói: “Rõ ràng là người ta cố ý ép cô ấy lên núi, lúc đó nên tập trung binh lực dùng cung nỏ hạng nặng phá vòng vây thì còn cần lên núi sao?”

Kim Phi biết bây giờ tức giận cũng vô dụng, nên hít sâu vài hơi rồi nhìn A Hạ: “Khi hành quân, các cô có mang theo túi nước không?”

“Có mang theo”, A Hạ gật đầu: “Lúc ta đi, trong túi nước còn khoảng một bát nước, tiết kiệm chút chắc đủ dùng hai ba ngày”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 691


“Tiên sinh, Triệu Lão Sơn đến rồi”.

Thận vệ chạy tới thông báo.

Kim Phi gật đầu, bước ra khỏi phòng y tế.

Advertisement

Trong sân, Triệu Lão Sơn đang đứng trong sân với một người đàn ông.

Kim Phi tập hợp những người từ làng khác đến làng Tây Hà nương tựa để thành lập đội làng Tây Hà thứ hai, Triệu Lão Sơn là đội trưởng của đội thứ hai.

Bởi vì người đến nương tựa ngày càng nhiều nên quy mô của đội thứ hai càng lớn hơn, hơn nữa thành viên cũng vô cùng phức tạp, nhưng Triệu Lão Sơn vẫn quản lý đội thứ hai một cách có trật tự, Kim Phi rất hài lòng về ông ấy.

Advertisement

“Tiên sinh, trong làng chúng ta có nhà của Đại Cường gần núi Ngũ Lang”.

Triệu Lão Sơn chỉ vào người đàn ông bên cạnh nói: “Đại Cường trước đây là thợ săn, thường xuyên đến núi Ngũ Lang, vì vậy rất quen thuộc địa hình xung quanh”.

“Cảm ơn chú Triệu”, Kim Phi gật đầu với Triệu Lão Sơn, sau đó nhìn người thợ săn: “Phiền Cường Ca nói cho ta biết tình hình ở núi Ngũ Lang”.

“Tình hình núi Ngũ Lang? Tình hình gì?” người thợ săn gãi đầu, không biết nói gì.

“À… một đội trấn áp thổ phỉ của làng ta đã bị vây ở núi Ngũ Lang, ta muốn dẫn người đi cứu”.

Kim Phi nói: “Vì vậy ta muốn biết núi Ngũ Lang cao rộng bao nhiêu, có đường mòn hay không?”

“Trong làng phái người đến núi Ngũ Lang trấn áp thổ phỉ sao?”

Nghe vậy, mắt người đàn ông đỏ hoe.

Anh ta bị bọn thổ phỉ ép không sống nổi, nghe nói làng Tây Hà có đường sống cho nên mới dẫn cả nhà chạy đến làng Tây Hà.

Nghe tin đội trấn áp thổ phỉ của làng Tây Hà đến núi Ngũ Lang, trong lòng anh ta vô cùng phấn khích.

“Mau nói đi, đại nhân đang đợi kìa”.

Triệu Lão Sơn đẩy nhẹ Đại Cường.

“À, à” Đại Cường hoàn hồn lại, vội vàng nói: “Núi Ngũ Lang là núi đá, trên núi có những tảng đá lớn hình tròn, rất ít cây cỏ, không quá rộng cũng không quá cao, không đến một trăm trượng, có khoảng bảy tám con đường để lên núi, nhưng chỉ có ba con đường dễ đi, còn lại đều là đường nhỏ”.

“Trên núi có nước không?”, Kim Phi hỏi.

“Không, núi Ngũ Lang rất dốc, không thể giữ nước được”.

Đại Cường lắc đầu, do dự một lúc rồi nói: “Tiên sinh, nếu ngài đến núi Ngũ Lang trấn áp thổ phỉ, ngài có thể dẫn ta đi cùng không? Ta có thể dẫn đường cho ngài”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 692


Triệu Lão Sơn biết Trương Lương đang đuổi ông ấy, đành cười nói: “Ta đi trước đây, có chuyện gì tiên sinh cứ phái người đến tìm ta”.

Sau khi Triệu Lão Sơn rời đi, Trương Lương nhìn người thợ săn hỏi: “Đại Cường, ngươi từng đi lính chưa?”

“Đương nhiên là đi rồi”, Đại Cường nói một cách luyến tiếc: “Nhưng ta từng bị gãy chân, lúc tham gia thi tuyển nhân viên hộ tống, không vượt qua bài thi việt dã, thời gian vượt quá nửa nén hương.

“Không sao, nếu lần này ngươi làm tốt thì ta sẽ đặc cách cho ngươi”, Trương Lương nói.

Advertisement

“Đại đội trưởng yên tâm, ta nhất định sẽ cố hết sức”, mắt Đại Cường sáng lên, vỗ ngực bảo đảm.

Bây giờ ai cũng biết đãi ngộ của nhân viên hộ tống rất cao, ngoài tiền lương ra, còn có các loại thưởng khác, có khi tiền thưởng của một nhiệm vụ đủ nuôi cả nhà nửa năm.

Advertisement

Đại Cường luôn cảm thấy tiếc nuối khi không vượt qua kỳ thi nhân viên hộ tống.

“Ngươi đi đường lớn từ quê nhà đến làng Tây Hà sao?”, Trương Lương hỏi.

“Đúng vậy, đi đường lớn” Đại Cường gật đầu: “Từ núi Ngũ Lang đến cũng chỉ có con đường chính đó”.

“Ngươi từng đi lính, hẳn là biết mai phục chỗ nào thích hợp nhỉ?”, Trương Lương hỏi tiếp.

Kim Phi không nói gì, nhưng hiểu ý của Trương Lương.

“Đương nhiên rồi! Lúc trước ta từng thăm dò đường. Đương nhiên là núi Hồi Long!” thợ săn nói không chút do dự.

“Đi thôi, chúng ra ra sau núi, ngươi từ từ nói tình hình trên núi cho bọn ta nghe”.

Trương Lương khoác vai người thợ săn, cùng đi về phía sau núi.

Sau khi đến đại doanh sau núi, Trương Lương phái người gọi Đại Tráng đến, bọn họ cùng nhau vào phòng nghị sự.

Nửa tiếng sau, họ mới bước ra.

Đại Tráng chạy đến thao trường, hô lớn để tập hợp cựu binh và nữ binh: “Trung đội 1, trung đội 2 của đại đội 1. Tiểu đội 2, tiểu đội 3 của trung đội 1, đại đội 1, chuẩn bị hành quân cấp độ hai”.

Bây giờ số lượng nhân viên hộ tống ngày càng nhiều, để thuận tiện cho việc quản lý, Kim Phi đã làm theo phương pháp của quân đội đời trước, tập hợp các cựu binh thành tiểu đội, trung đội, đại đội, tiểu đoàn, trung đoàn.

Tiêu cục Trấn Viễn hiện giờ chỉ có một trung đoàn, trung đoàn trưởng đương nhiên là Kim Phi, phó trung đoàn trưởng là Trương Lương.

Tổng cộng có bốn tiểu đoàn, tiểu đoàn 1 lần lượt chịu trách nhiệm canh giữ làng Tây Hà, núi Thiết Quán, đỉnh Song Đà, tiểu đoàn trưởng do Trương Lương kiêm nhiệm, Đại Tráng là phó tiểu đoàn trưởng.

Tiểu đoàn 2 và tiểu đoàn 3 phụ trách hộ tống, tiểu đoàn trưởng là Thiết Ngưu, chiến hữu của Trương Lương và Thiết Chùy, đội trưởng thân cận của Kim Phi.

Tiểu đoàn bốn phụ trách huấn luyện tân binh trên núi Miêu Miêu, tiểu đoàn trưởng là Trịnh Phương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 693


Theo lệnh của Đại Tráng, cựu binh và binh lính nữ đều hành động.

Trang bị cho trận chiến khẩn cấp cấp độ hai là mỗi người được trang bị hai con ngựa, một con để cưỡi và một con để chở đồ.

Chẳng mấy chốc, hai tiểu đội cựu binh và hai tiểu đội binh lính nữ đều đã được chuẩn bị xong xuôi, cưỡi ngựa đi tới.

Dù sao vẫn cần có người ở lại trông nhà, điều động nhiều người như thế đã là giới hạn mà Trương Lương có thể làm được rồi.

Advertisement

Ngay khi Trương Lương chuẩn bị ra lệnh xuất phát, Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc nắm tay nhau chạy đến.

Lần này về còn chưa kịp về nhà xem thế nào, Kim Phi nói với Trương Lương: “Lương ca, các huynh đi trước, ta sẽ đuổi theo sau”.

Advertisement

“Ừ”, Trương Lương đáp, sau đó dẫn cả đoàn đi.

“Tướng công, chàng vừa về lại phải đi rồi à?”

Đường Tiểu Bắc thở hổn hển hỏi: “Không đi có được không?”

Quan Hạ Nhi không nói gì nhưng lại nhìn Kim Phi với vẻ cầu xin.

Họ vừa nghe nói Kim Phi về bèn chạy đến cổng làng nhưng không thấy mà gặp Triệu Lão Sơn.

Nghe nói Kim Phi đến phòng y tế thì lại đến phòng y tế, sau đó gặp A Hạ, cũng biết được chuyện Khánh Mộ Lam bị bọn thổ phỉ bao vây.

Vừa nghe nói bọn thổ phỉ bao vây Khánh Mộ Lam có đến hơn bốn nghìn tên, hai người đều khiếp sợ, lập tức chạy ra sau núi.

Cuối cùng cũng chạy kịp đến doanh trại sau núi trước khi Kim Phi xuất phát.

Mọi người ai cũng đều lòng ích kỷ, mặc dù hai người họ thường có mối quan hệ tốt với Khánh Mộ Lam, nhưng lúc này họ không muốn Kim Phi mạo hiểm để cứu Khánh Mộ Lam.

“Không được, Mộ Lam xảy ra chuyện, ta phải đi cứu”, Kim Phi bất lực nói.

Cho dù vì thân phận của Khánh Mộ Lam hay tình bạn với Khánh Hoài, y cũng phải cố gắng hết sức để cứu cô ấy.

“Ta biết phải đi cứu Mộ Lam tỷ, nhưng tướng công đừng đi được không?”

Đường Tiểu Bắc ôm chặt lấy cánh tay Kim Phi.

“Tiểu Bắc, buông tay ra đi, tướng công đã quyết định rồi”.

Quan Hạ Nhi càng hiểu Kim Phi hơn, vừa nhìn vẻ mặt của Kim Phi là nàng biết không khuyên được nên nhẹ nhàng kéo Đường Tiểu Bắc ra.

“Tướng công, chàng là đàn ông, chàng muốn làm gì, một người phụ nữ như ta không thể quản được nhưng xin tướng công hãy nghĩ đến ta và Tiểu Bắc, nếu chàng xảy ra chuyện gì, bầu trời của nhà chúng ta xem như sụp đổ”.

“Các nàng yên tâm đi, ta mặc giáp vàng lụa mềm, sẽ không sao cả. Được rồi, mấy người Lương huynh đi cả rồi, nếu ta còn không đi thì sẽ không đuổi kịp”.

Kim Phi đưa tay xoa đầu Đường Tiểu Bắc, sau đó mỉm cười với Quan Hạ Nhi rồi lên ngựa, dẫn theo thị vệ của mình, chạy ra khỏi doanh trại sau núi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 694


Có hơn bốn nghìn tên thổ phỉ, chúng lại chiếm giữ địa hình thuận lợi trước, mấy chục người họ giờ mà chạy đến tức là đâm đầu vào chỗ chết. Bốn đội trấn áp thổ phỉ khác nằm rải rác ở các quận, với trình độ liên lạc của Đại Khang, dù Kim Phi lập tức cử người gọi họ đến, đợi họ chạy đến núi Ngũ Lang từ nhiều nơi khác nhau, có lẽ thi thể của Khánh Mộ Lam đã lạnh.

Thế nên bây giờ người duy nhất Kim Phi có thể cầu cứu là quận trưởng Quảng Nguyên.

Quảng Nguyên là quận thành, có ba nghìn phủ binh đóng quân thường trực ở đó, cộng thêm cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá di động Kim Phi mang theo mới có hy vọng cứu được Khánh Mộ Lam.

Advertisement

Thật ra huy động hàng nghìn phủ binh là phải xin chỉ thị của triều đình, nhưng khi quận trưởng nghe nói thân phận của Khánh Mộ Lam là em gái của Tây Xuyên Mục, ông ta lập tức quyết định điều binh với danh nghĩa trấn áp thổ phỉ nên không cần phải xin chỉ thị của triều đình.

Tiêu đô úy đã nhìn ra thân phận của Khánh Mộ Lam không hề đơn giản từ trước, bây giờ nhận được lệnh của quận trưởng, dĩ nhiên không dám chậm trễ, lập tức tập hợp phủ binh.

Sáng hôm sau, ngoại trừ năm trăm người ở lại canh giữ thành, hai nghìn năm trăm phủ binh còn lại đều Tiêu đô úy đưa ra khỏi thành rồi tập hợp với mấy người Trương Lương.

Advertisement

Đại quân xuất phát dĩ nhiên tốc độ không nhanh bằng Kim Phi, mấy người Trương Lương cưỡi ngựa chạy đi, dù Tiêu đô úy hạ lệnh hành quân khẩn cấp thì cũng chỉ đi được hơn bốn mươi dặm một ngày.

Kim Phi cũng không thể làm gì được, dù sao đường núi khó đi, lương thực của phủ binh lúc bình thường lại nghèo nàn, bốn mươi dặm một ngày vẫn có rất nhiều phủ binh kêu khổ không thôi, nếu lại tăng tốc thì sẽ có vài người bị bỏ lại phía sau.

Đi đến một nơi tên là núi Hồi Long, Trương Lương nhìn Tiêu đô úy, yêu cầu dựng trại với lý do trời đã tối.

Tiêu đô uy ngẩng đầu lên nhìn trời nói: “Trương Lương huynh đệ, bây giờ vẫn còn một lúc nữa trời mới tối, sao ngươi không đi thêm một chút nữa, nếu đi thêm một đoạn nữa, qua núi Hổ Tiếu rồi hẵng dựng trại?”

“Buổi chiều tiên sinh hơi đau bụng, vẫn luôn nhịn đến giờ, sắp không xong rồi”.

Trương Lương nhỏ giọng nói: “Ngươi cũng không thể bỏ lại tiên sinh đi một mình chứ?”

“Vậy thì không được”.

Tiêu đô uy lập tức cao giọng gọi phó quan đến, ra lệnh dựng trại.

Lý do đau bụng cũng là Kim Phi tìm giúp Trương Lương, nếu đã diễn kịch thì phải diễn cho đến giống.

Sau khi cả đoàn dừng lại, Kim Phi bèn chui vào rừng cây.

Trở về từ rừng cây, thấy Trương Lương đang đứng bất động trước lều, ngẩng đầu nhìn trời, bèn tò mò hỏi: “Lương huynh, huynh đang nhìn gì thế?”

“Nhìn mây”, Trương Lương nói: “Cứ đi với tốc độ này, e rằng nhanh nhất cũng phải đến chiều ngày mốt mới đến được núi Ngũ Lang, sau đó không biết mấy ngày mới có thể đánh được bọn thổ phỉ, cũng không biết Mộ Lam cô nương có thể chống đỡ được hay không.

Hôm nay ta để ý thấy sắc mây trên trời rất dày, nếu hai ngày nay mưa thì tốt rồi”.

“Đúng thế, nếu có thể đổ một trận mưa thì tốt”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 695


Núi Hổ Tiếu cách nơi mấy người Kim Phi đóng trại chỉ có mấy dặm, là con đường phải đi qua nếu muốn đi từ Quảng Nguyên đến núi Ngũ Lang.

Sở dĩ gọi là núi Hổ Tiếu là vì nơi này thường có hổ dữ quấy phá, các đoàn thương nhân đi qua phải đi thành nhóm mới có thể đi qua, thợ săn không dám vào núi.

Nhưng lúc này có mấy trăm người đang ẩn náu trong rừng cây bên cạnh núi Hổ Tiếu.

Advertisement

Chính là bọn thổ phỉ đỉnh Song Đà đã chạy trốn từ Trường Xà Câu lúc trước.

Một tên thổ phỉ chạy đến trước mặt ông Lỗ theo đường núi, nhỏ giọng nói: “Ông cả, Kim Phi và phủ binh đang dựng lều ở núi Hồi Long”.

“Mẹ kiếp, tên Kim Phi đó cũng nhát gan đấy chứ, chỉ cần đi thêm vài dặm nữa là được, sao cứ nhất quyết dựng lều ở núi Hồi Long? Hại ta phải ngồi ở trong núi cả đêm”.

Advertisement

Ông Lỗ tức giận mắng, sau đó quay đầu nhìn ông hai: “Ông hai, ngươi sắp xếp các huynh đệ mau chóng chia ca ăn tối nghỉ ngơi, sáng mai còn có một trận chiến gian nan”.

“Ông cả, Kim Phi tìm đến phủ binh, hơn hai nghìn người, chúng ta chỉ có mấy trăm người, có thể đánh thắng được sao?”

Ông hai lo lắng hỏi.

“Trước khi chúng ta đến, Phùng tiên sinh đã đoán trước được Kim Phi sẽ đi tìm phủ binh ở Quảng Nguyên, thế nên ông ta đã chuẩn bị cho chúng ta nhiều cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá như vậy”.

Nói rồi ông Lỗ quay đầu lại nhìn phía sau.

Sau lưng ông ta là mười mấy xe bắn đá được đặt rải rác, xa hơn một chút là những chiếc nỏ hạng nặng phát ra ánh sáng lạnh lẽo, mũi tên của chúng đều nhắm chuẩn vào đường lớn.

“Ông cả, xe bắn đá có tác dụng thế thật sao?”

Ông hai vẫn hơi lo.

Kim Phi đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc cho họ.

Lúc trước có mấy chục nhóm thổ phỉ lớn nhỏ ở huyện Kim Xuyên mà bây giờ trong bốn bọn thổ phỉ lớn chỉ còn lại đỉnh Song Đà họ đang thoi thóp, ba tên còn lại một là bị bắt đến nha môn “lãnh thưởng”, hoặc là bị giam giữ ở Hắc Thủy Câu lao động khổ sai.

Còn đám thổ phỉ kia thì càng không cần nói tới, hoặc là tan tác như chim muông, hoặc là bị đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà quét sạch.

Nếu thổ phỉ là yêu ma trong lòng người dân thì Kim Phi chính là Diêm Vương của đám thổ phỉ.

“Nhìn dáng vẻ sợ sệt của ngươi kìa?”

Ông Lỗ tức giận đá ông hai một cú: “Năm đó Kim Phi chỉ có mấy chục nhân viên hộ tống, dựa vào đâu lại tiêu diệt núi Thiết Quán? Chẳng phải chỉ bằng xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng đó sao? Bây giờ chúng ta có mấy trăm người, lại chiếm cứ nó được núi Hổ Tiếu từ trước, tại sao không thể giết chúng?

Hơn nữa, nhiệm vụ mà Phùng tiên sinh giao cho chúng ta là giết Kim Phi chứ không phải giết tất cả đám phủ binh, đến lúc đó chúng ta sẽ sử dụng thêm vài xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng để nhắm vào Kim Phi, cho dù hắn có trăm cái mạng cũng sẽ bị đập nát”.

Phùng tiên sinh chọn núi Hổ Tiếu vì đường lớn ở núi Hổ Tiếu có một đoạn rất hẹp, là một trong những địa điểm thích hợp nhất để mai phục từ Quảng Nguyên đến núi Ngũ Lang.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 696


Các binh sĩ khác bắt đầu thu dọn lều bỏ lên xe.

Thân là huân tước, đương nhiên Kim Phi có thể mặc áo giáp, hơn nữa dựa theo quy định của lễ nghi Đại Khang, y còn có thể chọn ra hai người mặc áo giáp từ trong các cận vệ.

Chẳng qua Kim Phi ghét áo giáp mặc vào không thoải mái nên bình thường chưa bao giờ mặc.

Nhưng sáng hôm nay, lúc bước ra khỏi lều, Kim Phi đã mặc trên người một bộ áo giáp.

Advertisement

Không chỉ y mà Trương Lương và Đại Lưu phía sau cũng thế.

Bộ áo giáp này là do Kim Phi thiết kế, toàn thân màu đen, những khớp nối linh hoạt hơn, nhìn vừa vặn hơn.

Advertisement

Ngoài mũ giáp và tấm giáp ngực thông thường, Kim Phi còn trang bị giáp chân và giày chiến đấu, ngay từ vẻ ngoài đã hoàn toàn áp đảo bộ giáp kiểu phủ binh trên người của Tiêu đô úy.

Không chỉ đẹp về hình thức bên ngoài mà ba bộ áo giáp này còn được tích hợp công nghệ cao nhất hiện nay của xưởng luyện sắt làng Tây Hà, vừa nhẹ vừa cứng, rất khó bị xuyên thủng bằng Hắc Đao sắc bén.

Ăn xong bữa sáng thì trời đã tờ mờ sáng, đại quân bèn khởi hành lên đường.

Mặc dù đại quân đi khá chậm, nhưng từ núi Hồi Long đến núi Hổ Tiếu chỉ có mấy dặm, chưa đến nửa canh giờ, thổ phỉ ẩn nấp trong rừng cây đã nhìn thấy đại quân từ xa.

Đường chật hẹp, hơn hai ngàn người chen chúc đã dài đến mấy trăm mét, nhìn không thấy đuôi.

“Kim Phi đến rồi, lấy lại tinh thần cho ta”.

Ông Lỗ cúi đầu nhìn thổ phỉ dò đường: “Kim Phi ở đâu trong đoàn người?”

“Dưới lá cờ của tiêu cục Trấn Viễn ở phía trước, người mặc áo giáp đen là Kim Phi và hai thuộc hạ của hắn”.

Tên thổ phỉ chỉ vào dưới núi nói.

Ông Lỗ híp mắt nhìn về phía đông, quả nhiên nhìn thấy lá cờ tiêu cục màu đen của tiêu cục Trấn Viễn.

Dưới lá cờ, ba bóng người mặc áo giáp màu đen đang cưỡi trên con ngựa chiến cao lớn.

“Bảo phía sau chuẩn bị cho tốt, một khi Kim Phi chui đi đến dưới cổ thụ thì lập tức giết hắn”.

Nói rồi ông Lỗ quay đầu lại nhìn cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá phía sau.

Ngay lúc này, từng mũi tên bỗng bay ra từ trong bụi rậm bên cạnh cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá.

Thổ phỉ canh giữ cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá liên tiếp bị trúng tên ngã xuống đất.

Sau đó, ông Lỗ nhìn thấy một nhóm người lạ mặt mình đầy cành lá và cỏ dại lao ra khỏi bụi rậm, chiếm lấy vị trí của những cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 697


Ông Lỗ cảm thấy da đầu mình sắp nổ tung, còn chưa kịp suy nghĩ đã lớn tiếng quát: “Mau, thu lại cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, nếu không tất cả mọi người đều chết”.

Bọn thổ phỉ cũng định thần lại, đồng loạt chạy đến chỗ cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá.

Đám người lạ mặt này chính là nhóm cựu binh mà Đại Tráng dẫn dắt.

Advertisement

Từ lúc biết Phùng tiên sinh là kẻ chủ mưu đằng sau kế hoạch lần này, Trương Lương lập tức nhận ra rất có thể Phùng tiên sinh sẽ phục kích trên đường Kim Phi đi giải cứu Khánh Mộ Lam.

Hỏi người thợ săn thì được biết địa điểm thích hợp nhất để mai phục từ làng Tây Hà đến núi Ngũ Lang là núi Hổ Tiếu, Trương Lương cử tiểu đội của Chung Minh lên đường trước, đến hỏi thăm người dân xung quanh núi Hổ Tiếu, rất nhanh đã xác nhận có một số lượng lớn thổ phỉ đã vào núi Hổ Tiếu.

Advertisement

Sau khi bàn bạc với nhau, Trương Lương và Kim Phi quyết định tương kế tựu kế, khi Kim Phi đến quận thành để hỏi thăm quận trưởng, Đại Tráng cũng trà trộn theo vào quận thành, điều động mấy chục cựu binh từ tiêu cục Trấn Viễn, sau khi hóa trang thì rời khỏi từ cổng thành khác.

Khi mấy người Kim Phi và phủ binh chậm rãi đi về phía trước, hàng chục cựu binh này đã đi vòng từ khu rừng già trên núi đến sau lưng núi Hổ Tiếu và leo l*n đ*nh của núi Hổ Tiếu bằng một con đường nhỏ dưới sự dẫn dắt của những thợ săn địa phương.

Để câu giờ cho mấy người Đại Tráng, Kim Phi đã dựng trại ở núi Hồi Long cách đó vài dặm với lý do bị đau bụng.

Quả nhiên bọn thổ phỉ bị phủ binh ở cách đó vài dặm thu hút sự chú ý, không ai để ý đằng sau.

Mấy người Đại Tráng bèn nhân lúc trời tối để lẻn vào chỗ cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá của bọn thổ phỉ.

Sau đó thì có cảnh tượng vừa rồi.

“Nhóm một, nhóm hai ngăn chúng lại, nhóm ba dỡ hàng”.

Sau khi Đại Tráng ra lệnh, các cựu binh lập tức chia thành hai nhóm.

Cả xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng đều nhắm vào đường lớn, một số trong số hơn hai mươi cựu binh chiếm giữ cung nỏ hạng nặng chuyển hướng cung nỏ hạng nặng nhắm vào khu vực tập trung của bọn thổ phỉ, trong khi những người khác giơ nỏ lên nhắm vào bọn thổ phỉ đang tháo chạy lên núi.

Các cựu binh sử dụng cung nỏ hạng nặng thành thạo hơn bọn thổ phỉ rất nhiều, khi từng dây cung vang lên, bọn thổ phỉ đã bị những mũi tên của cung nỏ nặng khổng lồ hoặc những mũi tên nỏ sắc bén cướp đi mạng sống.

Cung nỏ hạng nặng được trang bị đế chuyển hướng xoay hướng rất tiện, xe bắn đá tương đối cồng kềnh, khó điều chỉnh lại hướng.

Đã không thể điều chỉnh hướng, các cựu binh của nhóm ba chia nhau chạy xuống dưới xe bắn đá để tháo rời các bộ phận quan trọng.

Những xe bắn đá này đều được sản xuất ở làng Tây Hà, các cựu binh đã từng huấn luyện như vậy vô số lần nên họ chỉ cần đưa tay chạm vào thì có thể tháo một chiếc bánh răng từ dưới xe bắn đá ra.

Bánh răng rất nhỏ nhưng lại cực kỳ quan trọng, không có nó, xe bắn đá sẽ trở nên vô dụng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 698


Thế nhưng thổ phỉ làm gì có dũng khí và kỷ luật này?

Tất cả những tên vẫn chưa chết đều trốn ra phía sau thân cây đại thụ hoặc sau đá núi, không dám ló đầu ra.

“Mấy người mau xông lên đi, đợi lát nữa Kim Phi dẫn đội ngũ đông đảo tới thì chúng ta đều sẽ chết!”

Advertisement

Ông Lỗ cũng đang trốn phía sau đá cuống cuồng giậm chân, chỉ vào đám thổ phỉ cách đó không xa mà mắng chửi.

Lúc này ai dám ló đầu ra thì người đấy chắc chắn sẽ chết, mặc cho ông Lỗ mắng chửi thế nào, tất cả thổ phỉ đều vờ như không nghe thấy.

Cứ như vậy, mấy chục cựu binh dễ dàng dồn ép mấy trăm thổ phỉ tới bên sườn núi.

Advertisement

Cách đó mấy trăm mét, Đại Lưu nghe thấy tiếng mũi tên lệnh thì không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía núi Hổ Tiếu.

“Tiên sinh quả đúng là giỏi mưu kế, thổ phỉ đúng là muốn mai phục chúng ta ở đây!”

“Không phải ta giỏi mưu kế, hành động lần này đều do một tay Lương huynh sắp xếp cả”.

Kim Phi cười nói.

“Ha ha, đại đội trưởng cũng đỉnh ghê!”

Đại Lưu nhanh chóng giơ ngón tay cái về phía Trương Lương.

Trương Lương liếc nhìn Đại Lưu, không bận tâm tới hắn, quay đầu nhìn về phía Kim Phi: “Tiên sinh, ta dẫn người đi chi viện cho Đại Tráng nhé, người của bọn họ quá ít, tránh xảy ra điều gì bất trắc”.

“Được!”, Kim Phi vội vàng gật đầu: “Cẩn thận một chút”.

Trương Lương hô lên một tiếng với phía sau, ngoại trừ cận vệ của Kim Phi, tất cả những cựu binh còn lại đều rời đi cùng với Trương Lương.

“Kim tiên sinh, phía trước sao vậy?”, Tiêu đô úy cưỡi ngựa đi tới bên cạnh Kim Phi: “Người anh em Trương Lương đi đâu thế?”

“Người của chúng ta nhận được tin, có thổ phỉ chuẩn bị mai phục chúng ta ở núi Hổ Tiếu, Lương huynh đi giải quyết bọn chúng rồi”, Kim Phi đáp lời.

“Cái gì, núi Hổ Tiếu có thổ phỉ mai phục hả?”, Tiêu đô úy sợ giật nảy mình: “Bao nhiêu người?”

“Là đám thổ phỉ đỉnh Song Đà khi trước chạy thoát khỏi Kim Xuyên, hình như khoảng năm sáu trăm người”.

“Năm sáu trăm người?”, Tiêu đô úy vừa nghe đã cuống lên: “Thế nhưng Trương Lương mới dẫn theo có mấy chục người thôi mà!”

Dẫu sao anh ta đã tòng quân mấy chục năm nay nay, cũng có chút hiểu biết chuyện quân sự cơ bản, đương nhiên hiểu rõ địa hình của núi Hổ Tiếu vô cùng thích hợp để mai phục.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 699


Thế nhưng Kim Phi vẫn hết sức bình thản: “Tiêu đô úy không cần phải lo lắng, hôm qua bọn ta đã phát hiện ra kế hoạch của thổ phỉ, tối qua đã cử người ẩn nấp ở núi Hổ Tiếu rồi, bây giờ có lẽ thổ phỉ đã bị người của chúng ta khống chế”.

Sự việc đi tới ngày hôm nay, thành công hay thất bại đều đã được định sẵn, cũng không cần phải tiếp tục giấu giếm Tiêu đô úy nữa.

Tiêu đô úy ngẩn ra, sau đó tỏ vẻ bừng tỉnh.

Advertisement

Thật ra hôm qua Trương Lương lấy cớ Kim Phi bị đau bụng để yêu cầu dừng chân nghỉ ngơi, Tiêu đô úy đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Dẫu sao đội ngũ hơn hai nghìn người cũng rất dài, Kim Phi hoàn toàn có thể cưỡi ngựa chạy tới phía trước, thời gian đội ngũ đi qua cũng đủ để y giải quyết vấn đề này rồi.

Bây giờ Tiêu đô úy đã hiểu, hóa ra Kim Phi đã biết núi Hổ Tiếu có thổ phỉ mai phục từ lâu!

Advertisement

“Kim tiên sinh, ngươi đúng là giỏi che giấu đấy”.

Tiêu đô úy cười khổ lắc đầu.

“Ta và Lương huynh cũng vì nhận được tin tức gấp quá, không kịp thương lượng với Tiêu đô úy, mong Tiêu đô úy lượng thứ”.

Kim Phi nghiêm chỉnh hành lễ với Tiêu đô úy với vẻ khó xử: “Sau này có chuyện gì ta nhất định sẽ thông báo cho Tiêu đô úy trước”.

Tiêu đô úy biết Kim Phi không tín nhiệm anh ta, rõ ràng đang xin lỗi cho có lệ, có điều anh ta cũng không tiện nói gì, chỉ cười đáp lễ: “Tiên sinh, nếu như phía trước có thổ phỉ thì ta phải đi sắp xếp một chút, không nán lại đây nữa”.

“Tiêu đô úy cứ tự nhiên”.

Kim Phi gật gật đầu, Tiêu đô úy cưỡi ngựa rời đi.

Chẳng mấy chốc, phủ binh đều tiến vào trạng thái chiến đấu, quân đỡ khiên giơ lên một cái khiên lớn rất cao rồi lao về phía trên cùng của đội ngũ.

Thổ phỉ trên sườn núi bị Đại Tráng và Trương Lương bao vây chật cứng, lại nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần của đội ngũ rất đông binh lính thì hoàn toàn tuyệt vọng, cuối cùng lựa chọn đầu hàng.

Ông Lỗ cũng bị bắt sống.

Hàng trăm thổ phỉ xếp hàng, bị phủ binh áp giải tới phía Nam đường lớn.

Trương Lương và Đại Tráng dẫn mấy cựu binh nhảy xuống từ trên sườn núi, đi tới trước mặt Kim Phi, nói với vẻ tiếc nuối: “Tiên sinh, ta hỏi thổ phỉ rồi, lần này Phùng tiên sinh không tới núi Hổ Tiếu”.

Hành động lần này ngoại trừ phá hỏng kế hoạch mai phục của thổ phỉ ra thì Kim Phi và Trương Lương đều kỳ vọng có thể bắt được Phùng tiên sinh.

Đáng tiếc hy vọng đã bị dập tắt.

“Không sao, ông ta không tới núi Hổ Tiếu thì chắc chắn đang ở núi Ngũ Lang, chỉ cần ông ta tiếp tục hành xử trắng trợn thì rồi sẽ có ngày ta bắt được thôi!”
 
Back
Top Bottom