Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 660


Hàn Phong nói: “Nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, ngươi phải mau chóng phái người thông báo cho ta, ta sẽ cho người đuổi theo, cho dù đuổi đến tận cùng trời đất cũng phải giết hắn!”

Sau khi đến làng Tây Hà, cuộc sống của Hàn Phong đã thay đổi rất nhiều.

Trước đây, anh ta chỉ là thợ săn trong núi, đến huyện phủ bán con mồi, nhìn thấy nha dịch đều phải cúi người hành lễ.

Nhưng bây giờ, anh ta đã gặp cả Tấn Vương và công chúa.

Advertisement

Thực ra Hàn Phong biết Kim Phi và Trương Lương vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh ta, nên mới phái Thiết Chùy tới để giám sát anh ta.

Nhưng anh ta không quan tâm, anh ta rất hài lòng với cuộc sống hiện nay, thậm chí còn trân trọng nó.

Trong lòng còn mong đợi có chuyện gì đó xảy ra để anh ta có thể chứng minh bản thân.

Advertisement

“Ta biết rồi, đa tạ!”, Đường Phi cảm kích nói.

“Không cần cảm ơn, đây vốn là công việc của ta!”, Hàn Phong đáp.

Kim Phi thành lập đội Chung Minh, ngoài việc thu thập tin tức bên ngoài, còn phải sàng lọc nội bộ cẩn thận.

Ngộ nhỡ có kẻ phản bội thì đội Chung Minh sẽ truy lùng chúng.

Hai người trò chuyện một lúc rồi Hàn Phong mới rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Đường Phi dẫn theo đội của mình lên đường, Thiết Chùy và Hàn Phong tiễn mọi người đến cổng Tây Thành.

Bọn họ đang từ biệt ngoài cổng thành thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ phía sau truyền đến dồn dập.

“Ai lại dám phóng ngựa nhanh như vậy ở kinh thành?”

Mấy người tò mò quay đầu lại nhìn.

Không ngờ lại nhìn thấy thị nữ Thấm Nhi của Cửu công chúa.

Bên cạnh Thấm Nhi có vài người đàn ông vạm vỡ cưỡi ngựa, mặc áo choàng sáng màu, trên eo đeo đao.

“Người Thổ Phan!”

Hàn Phong và Thiết Chùy nhìn nhau, bọn họ đều nhận ra danh tính của đám người này.

Tây Xuyên tiếp giáp với Thổ Phan, mấy năm nay thường xảy ra xung đột, cánh tay của Trương Lương cũng là do bị người Thổ Phan chặt đứt khi giao chiến.

Phía trước là cổng thành, người ra vào xếp thành hàng dài, nhưng người Thổ Phan không có ý định đi chậm lại, rõ ràng là muốn xông ra khỏi cổng thành.

Vệ binh kinh thành không phải binh phủ lơ là kỷ luật, mà là ngự lâm quân, một trong những đội quân chính của Đại Khang. Khi đội trưởng phát hiện có người định xông vào, lập tức ra lệnh cho binh lính sẵn sàng chặt lại.

Thấm Nhi thấy vậy nhanh chóng đá vào bụng ngựa vài cái, tăng tốc chạy đến cổng thành, đưa lệnh bài cho đội trưởng đội ngự lâm quân, ra hiệu cho ngự lâm quân để họ đi.

Đội tưởng nhận ra lệnh bài, vội vàng xua tay, chỉ huy binh lính tản người dân ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 661


“Tiên sinh nói nước yếu không ngoại giao, Đại Khang ta yếu rồi, người khác đều đến bắt nạt chúng ta”.

Hàn Phong thở dài: “Nếu là trăm năm trước, lúc Đại Khang đang hùng mạnh, ai dám tự phụ như vậy ở kinh thành?”

“Bây giờ nói điều này còn tác dụng gì nữa?” Thiết Chùy cũng thở dài.

Thổ Phan và Đại Khang là kẻ thù, tại sao bọn họ lại xuất hiện ở kinh thành, hơn nữa còn ở cùng thị nữ của Cửu công chúa?

Hàn Phong và Thiết Chùy đều tò mò về điều này.

Advertisement

Nhưng Thấm Nhi chỉ gật đầu với họ rồi quay người rời đi, họ cũng không tiện hỏi thăm.

“Đường Phi, người Thổ Phan quay về sẽ đi cùng đường với các ngươi, các ngươi hãy đi chậm lại, đừng đụng phải bọn chúng”.

Hàn Phong nhắc nhở: “Đám người này dám làm loạn ở kinh thành, chắc chắn không phải là người Thổ Phan bình thường, nếu gặp phải bọn chúng, các ngươi phải cố gắng tránh đi, đừng xung đột với bọn chúng, hiểu chưa?”

Advertisement

“Yên tâm đi, ta hiểu”.

Đường Phi gật đầu nói: “Lão Nghiêm tới rồi, bọn ta đi đây”.

Lúc này, binh lính mang theo nỏ hạng nặng đến, thứ này không được mang vào kinh thành, nên Đường Phi phái vài binh lính ở nhà trọ ngoài thành, hẹn sáng nay tập hợp ở cổng thành.

“Được, đi đường cẩn thận”.

Hàn Phong và Thiết Chùy chắp tay chào Đường Phi.

Đường Phi đáp lễ rồi dẫn đội lên đường.

Khi trở về đồ đạc quá nhiều, ngựa thồ rất khó khăn, hơn nữa vì tránh đụng phải đám người Thổ Phan, Đường Phi không dám đi quá nhanh, cho nên tốn thêm ba ngày so với lúc đi, mới về đến làng Tây Hà.

Còn chưa vào thôn đã nhìn thấy một đám người lớn ở Đả Cốc Trường, vô cùng náo nhiệt.

“Có chuyện gì vậy?”

Một cựu binh tò mò hỏi.

“Nhìn thấy tấm biển lớn kia chưa? Chắc là đội đưa dâu đến rồi”.

Đường Phi cười lớn: “Lão Nghiêm, ngươi nói với trưởng làng, bảo đội đưa dâu đừng đi vội, huynh đệ bọn ta còn chưa chọn nữa mà”.

Lão Nghiêm cưỡi ngựa chạy về phía Đả Cốc Trường, nhưng rất nhanh đã quay lại.

“Sao nhanh như vậy đã quay lại rồi?”

“Lão Nghiêm, bảo trưởng làng cho huynh đệ bọn ta mấy cô em xinh xắn một chút chưa?”

“Cô nương hôm nay thế nào, có xinh không?”

Cựu binh nhao nhao hỏi.

“Mọi người về muộn quá, các cô nương đều được chọn cả rồi”.

Lão Nghiêm cười khổ đáp lời.

“Sao có thể chứ?”

Cựu binh đều không tin: “Đội đưa dâu vào làng, có lần nào không còn lại một nhóm đông các cô nương? Sao có thể bị chọn xong cả rồi chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 662


“Ôi chao, do chúng ta về muộn quá”.

Cựu binh đồng loạt thở dài.

Thật ra bọn họ cũng nghĩ như vậy, trong nhà có thêm một người thì sẽ nhiều thêm một phần tiền công.

“Mọi người cũng đừng cuống, trưởng làng nói rồi, đội đưa dâu ngày mai sẽ còn tới nữa, đến lúc đó chúng ta chọn thì cũng như nhau cả thôi”.

Advertisement

Lão Nghiêm nhìn thấy cựu binh thất vọng thì cười nói.

“Không phải hôm nay đã tới rồi à, sao ngày mai còn đến nữa thế?”

Advertisement

Đường Phi hiếu kỳ hỏi.

Dựa theo quy định, đội đưa dâu mỗi năm tới hai lần, mùa xuân một lần, mùa thu một lần.

Hắn sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nghe nói sẽ tới lần thứ ba.

“Đội trưởng, thật ra hôm nay là lần thứ năm đội đưa dâu tới rồi”.

Lão Nghiêm cười nói: “Làng Tây Hà chúng ta bây giờ có bao nhiêu cô nương tới thì sẽ lấy hết chừng đấy, huyện lão gia đã đưa toàn bộ “đồ của nợ” của cả huyện tới làng Tây Hà chúng ta rồi”.

“Mọi người đều nghe thấy rồi chứ, đội đưa dâu ngày mai còn tới nữa, đưa hàng vào trong nhà kho tử tế cho ta, tối nay ta đi nói với trưởng làng một tiếng, cô nương ngày mai cho chúng ta chọn trước”.

Đường Phi cười nói: “Lão Nghiêm, ngươi đi thêm chuyến nữa mời tiên sinh tới nhà kho cho ta”.

Ngoại trừ trinh sát là Lão Nghiêm, trên ngựa của những cựu binh khác đều mang theo vàng, cả chặng đường Đường Phi đều không dám sơ suất, không muốn đến phút chót lại xảy ra chuyện.

“Được”, Lão Nghiêm đáp lời, cưỡi ngựa rời đi.

Không đi tới nhà Kim Phi mà tiến thẳng tới xưởng luyện gang.

Tới xưởng hỏi, quả nhiên Kim Phi ở phòng thí nghiệm bên cạnh.

Đợi sau khi cựu binh giữ cửa thông báo, Kim Phi dẫn theo Chu Cẩm bước ra ngoài.

Hai người đều đeo găng tay da lợn và khẩu trang dày cộp, trên người cũng mặc áo choàng được thiết kế đặc biệt.

“Lão Nghiêm quay lại rồi à?”

Kim Phi tháo khẩu trang xuống, hít sâu vào một hơi, hỏi: “Trên đường có thuận lợi không, có gặp phải thổ phỉ không thế?”

“Thổ phỉ đương nhiên có gặp, nhưng bọn ta mang theo cung nỏ hạng nặng, người cũng nhiều, thổ phỉ đều bị bọn ta xử lý hết, các huynh đệ cũng không bị thương, về tổng thể thì vẫn rất thuận lợi”.

Lão Nghiêm nói: “Đội trưởng bảo ta tới mời tiên sinh đến nhà kho sau núi một chuyến”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 663


Phòng thí nghiệm và xưởng luyện gang đã đủ để khiến cho Kim Phi bù đầu, mấy chuyện sổ sách thu chi vẫn luôn do Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc quản lý.

Biết Đường Phi đưa tiền về nên nhất định phải dẫn theo hai người họ cùng kiểm kê.

Quan Hạ Nhi đang ngồi khâu lót giày ở bên bàn dưới mái hiên, nhìn thấy Kim Phi trở về thì bất lực thở dài.

Mỗi lần Kim Phi từ phòng thí nghiệm trở về, tóc tai luôn rối bời, quần áo cũng chẳng có lúc nào sạch sẽ.

Advertisement

“Nhuận Nương, nhà tắm có nước nóng chưa?”

Quan Hạ Nhi đặt lót giày xuống, chuẩn bị vào phòng tìm đồ cho Kim Phi.

Nhuận Nương bước ra từ trong phòng bếp, nhìn thấy dáng vẻ của Kim Phi thì cũng bật cười, lau tay lên tạp dề: “Phi huynh, huynh ngồi nghỉ một lát đã, giờ ta sẽ đi đun nước”.

Advertisement

“Không phải vội, ta phải ra sau núi, trở về sẽ tắm sau”.

Kim Phi gọi Quan Hạ Nhi: “Hạ Nhi, Đường Phi trở lại rồi, gọi thêm Đường Tiểu Bắc, chúng ta cùng tới nhà kho sau núi một chuyến”.

“Vâng ạ”.

Quan Hạ Nhi vào phòng đánh thức Đường Tiểu Bắc vẫn còn đang ngủ trưa.

Sau núi, cách chân núi nơi Kim Phi bắn chết hổ không xa từng có một khu rừng lớn.

Bây giờ cả khu rừng đều bị đốn bỏ, trở thành những ngôi nhà mái ngói, quá nửa số cựu binh dắt díu theo cả gia đình đều được bố trí ở nơi này.

Hôm nay là ngày nghỉ, đám trẻ con không cần phải đi học, cười đùa om sòm ở xung quanh nơi trú quân, cũng có không ít người phụ nữ làm ca đêm không ngủ, đang bận rộn việc nhà.

Cả thôn xóm bao trùm một dáng vẻ nghiêm trang.

“Tiên sinh, phu nhân!”

Uy danh của Kim Phi ở trong làng bây giờ đã hoàn toàn vượt qua trưởng làng.

Nhìn thấy ba người Kim Phi vào làng, phụ nữ và trẻ em đều tiến tới chào hỏi.

“Đường tẩu, giặt quần áo à?”

“Lưu thẩm, giáo dục con cái không thể chỉ đánh mắng! Đứa bé này lén vào phòng tắm của binh lính nữ? Việc này phải đánh, treo lên mà đánh!”

Kim Phi ở trong lòng trước nay không hề ra vẻ ta đây, chỉ cần là người chào hỏi y thì y đều sẽ cười đáp lại một hai câu.

Đi qua khu sắp xếp cựu binh là một bức tường bao vây do gạch xanh dựng nên.

Bên trong bức tường vây cũng là những ngôi nhà mái ngói, mấy cựu binh và binh lính nữ không kết hôn sẽ sống ở nơi này.

Coi như nơi đóng quân của tiêu cục Trấn Viễn ở làng Tây Hà.

Trương Lương đang ở khu huấn luyện, biết Kim Phi tới thì lập tức dẫn theo một binh lính nữ chạy tới trước cổng.

Binh lính nữ tên A Bội thuộc tốp binh lính nữ số một của làng Tây Hà giống như Tiểu Ngọc, không chỉ rất khoẻ mà tác chiến cũng không thua gì binh lính nam, lần đầu tiên tham gia tác chiến đã tiêu diệt được rất nhiều thổ phỉ dưới sự phối hợp cùng với đồng đội, được Khánh Mộ Lam tuyên dương điển hình.

Bản thân A Bội cũng không chịu thua kém, trong mấy lần chiến đấu sau, lần nào cũng cực kỳ dũng mãnh, chức vị cũng ngày một cao hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 664


Kim Phi cười xua tay với hai người họ, dẫn theo Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc đi thẳng qua khu huấn luyện.

Ở dưới chân núi nằm phía sau cùng của nơi đóng quân cũng có hai gian nhà mái ngói, nơi này chính là nhà kho sau núi.

Lúc Kim Phi tới nơi thì Đường Phi đã dỡ hết đồ từ trên lưng ngựa xuống và đẩy tới trước cửa nhà kho.

Tới kinh thành một chuyến, đi về cần rất nhiều ngày, cựu binh đều khá nhớ nhà, trước đây lúc đi qua khu sắp xếp, không ít cựu binh đều nhìn thấy vợ con mình, nhưng lại chẳng có ai rời đi mà toàn bộ đều ôm cung nỏ hoặc Hắc Đao canh giữ xung quanh.

Advertisement

“Tiên sinh! Phu nhân!”

Cựu binh đồng loạt chào hỏi ba người Kim Phi.

“Mọi người vất vả rồi”.

Advertisement

“Tiên sinh, Lạc Lan cô nương bảo ta giao cái này cho ngài”.

Đường Phi rút ra một bức thư từ trên người, dùng hai tay đưa tới trước mặt Kim Phi.

“Dày thật đấy”.

Kim Phi cười kiểm tra lại xi gắn, sau đó mới mở thư ra.

Lạc Lan kể lại một lượt những chuyện ở kinh thành qua bức thư, sau đó gửi kèm theo một tờ hóa đơn ở cuối thư, bên trong ghi chép từng phần thu nhập và tiêu xài của bọn họ sau khi tới kinh thành và cả khoản tiền còn lại.

“Sao rồi, Lạc Lan bên phía kinh thành có thuận lợi không?”

Đường Tiểu Bắc phát hiện biểu cảm của Kim Phi có gì đó không đúng lắm thì nhíu mày hỏi.

“Muội tự đọc đi”.

Kim Phi đưa bức thư và các khoản mục cho Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc nhanh chóng xem qua một lượt, hai mắt ngày càng mở to.

Lúc nhìn thấy con số tổng kết bên trong sổ sách, Đường Tiểu Bắc không khỏi hít sâu.

“Tướng công à, Lạc Lan ở kinh thành thế nào rồi? Có phải không thuận lợi không?”

Quan Hạ Nhi vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, vô cùng sốt ruột.

“Không phải không thuận lợi mà là quá thuận lợi”.

Kim Phi hỏi: “Nàng có biết cô ấy kiếm được bao nhiêu bạc từ kinh thành không?”

“Bao nhiêu?”, Quan Hạ Nhi hỏi.

“Hơn tám mươi nghìn lượng!”

“Hơn...hơn tám mươi nghìn lượng hả?”, Quan Hạ Nhi nghi ngờ bản thân nghe nhầm.

Đồng thời nhìn về phía những kiện hàng trước mặt mấy người Đường Phi.

Bây giờ nhà kho sau núi có hơn bốn nghìn lượng bạc, phải để trong rất nhiều hòm.

Quan Hạ Nhi chưa từng được thấy tám mươi nghìn lượng bạc bao giờ, nhưng so sánh một chút cũng biết được chắc chắn là một núi bạc lớn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 665


Đường Phi cười rồi ra hiệu cho cựu binh mở những kiện hàng trên mặt đất ra.

Dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời, từng chồng vàng thỏi sáng chói tới độ Quan Hạ Nhi chẳng thể mở nổi mắt.

“Đây... đây đều là vàng mà Lạc Lan kiếm được ở kinh thành sao?”

Quan Hạ Nhi nuốt nước bọt.

Advertisement

“Không chỉ có số này, Lạc Lan còn đặt mua cửa tiệm và chỗ ở tại kinh thành, sau khi sửa sang mất hơn mười nghìn lượng, cuối cùng còn để lại mấy nghìn lượng để dùng khi cấp bách”.

Kim Phi cảm thán: “Hơn nữa trong tay cô ấy còn có ba mươi thanh Hắc Đao vẫn chưa bán, nếu như bán ra hết toàn bộ thì ít nhất còn có thể kiếm được thêm mấy chục nghìn lượng nữa”.

Advertisement

“Hắc Đao đáng tiền tới vậy sao? Ba mươi thanh đã có thể kiếm được mấy chục nghìn lượng?”, Quan Hạ Nhi không dám tin.

“Phu nhân, tiên sinh không nói cho phu nhân biết đấy thôi, bây giờ Hắc Đao rất được ưa chuộng ở kinh thành, một ngày trước khi ta trở về, Lạc Lan cô nương bán mười thanh Hắc Đao kiếm được hơn năm mươi nghìn lượng đó”.

Đường Phi cười nói: “Lạc Lan cô nương còn nói, sau này Hắc Đao sẽ ngày càng đáng giá hơn”.

“Chuyện này...”

Quan Hạ Nhi kinh ngạc tới độ không còn lời gì để nói.

Với thế giới quan và giá trị quan của cô thì không có cách nào lý giải được việc bỏ ra mấy nghìn lượng bạc để mua một thanh đao.

“Lạc Lan quả thực rất lợi hại, có điều tướng công vẫn lợi hại hơn nhiều”.

Đường Tiểu Bắc cũng đọc xong thư và các khoản mục, quay đầu nhìn về phía Kim Phi, hai mắt đều sáng long lanh: “Nếu như không có thơ mà tướng công viết thì Lạc Lan sẽ không thuận lợi tới vậy.

Tỷ tỷ, tỷ không biết đó thôi, bây giờ tướng công là nhà thơ có tiếng nhất ở kinh thành đấy, ngay cả bệ hạ cũng tán dương thơ của chàng viết rất hay.

Những người có tiền kia bằng lòng mua Hắc Đao cũng đều vì chữ khắc trên Hắc Đao cả”.

“Đừng tâng bốc ta nữa đi, mau kiểm kê lại các khoản, mấy người Đường Phi còn đang vội về nhà nữa”.

Kim Phi vuốt vuốt mũi với vẻ không được tự nhiên.

Dẫu sao những lời thơ đó cũng không phải do y viết, được người ta khen ngợi như vậy, Kim Phi vẫn thấy hơi khó xử.

Vàng thỏi đều có trọng lượng cố định, rất dễ dàng kiểm kê, chỉ mười mấy phút là Đường Tiểu Bắc đã kiểm kê xong.

Kim Phi đẩy cửa nhà kho ra, tiến vào gian phòng toàn là giá hàng, trên giá hàng đặt những giỏ tiền đồng.

Bây giờ có tới mấy nghìn người đang kiếm sống dưới quyền Kim Phi, mỗi tháng chỉ riêng chuyện phát lương cũng phải cần tới một lượng lớn tiền đồng.

Số tiền đồng trong căn phòng này chỉ đủ để trả tiền công mấy tháng cho tất cả công nhân.

Kim Phi đi qua từng tầng giá hàng, đi tới phía cuối cùng thì dừng lại trước một cánh cửa sắt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 666


Bên trong hòm đều là những nén bạc to nhỏ.

“Đường Phi, mấy người chuyển vàng thỏi vào trong này đi”.

Kim Phi hô ra bên ngoài.

“Vâng!”

Đường Phi lập tức dẫn cựu binh tiến vào trong nhà kho, dưới sự chỉ huy của Đường Tiểu Bắc, họ xếp ngay ngắn những thỏi vàng vào trong hòm gỗ nhỏ sau đó đặt lên trên giá hàng.

Advertisement

“Tiểu Bắc muội ghi chép lại danh sách binh lính bảo vệ đi kinh thành lần này rồi báo cho Lương huynh, gấp đôi tiền thưởng tháng này cho họ, lấy ra một phần trợ cấp cho kế toán ở tiêu cục Trấn Viễn”.

Kim Phi dặn dò.

Bây giờ tiêu cục Trấn Viễn đã đi vào chính quy, có nhà ăn, chỗ ở và bộ phận tài vụ kế toán của riêng mình, cũng có một loạt các biện pháp thưởng phạt hoàn thiện.

Advertisement

Nếu như không có sự việc gì cực kỳ nghiêm trọng thì bình thường Kim Phi sẽ không can dự tới.

Thế nhưng kinh thành đường xá xa xôi, mặc dù Đường Phi không nói thế nhưng Kim Phi cũng biết nỗi khổ bên trong.

Hơn nữa kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn, Kim Phi cũng không thể quá keo kiệt.

“Đa tạ tiên sinh!”

Mấy người Đường Phi đều phá lên cười.

Nhiệm vụ hộ tống của bưu cục Trấn Viễn luôn có tiền thưởng, chặng đường càng xa thì mức độ nguy hiểm càng cao, tiền thưởng sẽ càng nhiều.

Lần này bọn họ đi kinh thành, tiền thưởng còn cao hơn tất cả thu nhập bình thường trong nửa năm, bây giờ lại tăng gấp đôi, như thế cũng tương đương với tổng thu nhập hơn một năm.

Tất cả phòng trong nhà đều đổi thành mái ngói cũng không tiêu hết tiền.

“Mọi người đi đường mệt mỏi, chắc chắn đều nhớ vợ con rồi, mau chóng trở về đi”.

Kim Phi cười nói: “Ngày mai bắt đầu nghỉ ngơi ba ngày, sau đó lại tới nơi đóng quân báo danh”.

“Được!”

Cựu binh lại càng vui hơn.

Có tiền, lại có cả thời gian, bọn họ có thể dẫn vợ con đi tới quận thành chơi.

Bây giờ đã có cầu treo, đi quận thành còn gần hơn cả đi huyện phủ.

Đợi sau khi tất cả cựu binh rời đi, Kim Phi bảo Quan Hạ Nhi đi đóng cửa nhà kho lại, sau đó châm một bó lửa rồi đi vào sâu trong hang núi.

Đi bộ vào chừng ba mươi bước thì lại xuất hiện một cánh cửa sắt dày hơn.

Mở cánh cửa sắt này ra, hang núi chật hẹp lập tức biến thành một căn phòng đá.

Trong căn phòng đá cũng là từng dãy giá hàng, đặt những bộ cung nỏ hạng nặng ánh lên vẻ sắc lạnh, và từng hòm Hắc Đao cũng như giáp trụ!

Thợ săn phải dựa vào cung nỏ để săn bắn, tiều phu phải dùng đao bổ củi, phu nhân cũng phải dùng dao nấu cơm, vậy nên dựa theo luật lệ Đại Khang, người dân có thể chế tạo và giữ đao, cung nỏ nhưng không thể tự làm giáp trụ.

Những giáp trụ này là Kim Phi bảo Mãn Thương làm trộm, sau đó bảo Trương Lương cử thân tín đưa tới.

Có số giáp trụ và Hắc Đao này, lại có cựu binh đã qua huấn luyện, khi cần, Kim Phi có thể tạo ra được một tốp chiến đội giáp thép hàng trăm người chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 667


Đánh trận chỉ có con người và vũ khí là không đủ, còn cần cả tiền nữa.

Vậy nên trên giá hàng trong phòng đá còn có một cái hòm nhỏ, bên trong là ngân phiếu và một ít vàng thỏi.

Những thứ này là tiền dự trữ chiến tranh Kim Phi chuẩn bị để đề phòng bất trắc, cũng là tiền vốn y dành để chờ đợi thời cơ.

Nhưng một khi chiến tranh loạn lạc nổ ra, ngân phiếu có thể đổi được hay không vẫn chưa biết được, trước đây Kim Phi đã dự định đi quận thành để đổi hết toàn bộ số ngân phiếu này thành vàng.

Advertisement

Bây giờ vừa khéo bớt việc để làm rồi.

“Tướng công, chuyển mấy hòm?”

Quan Hạ Nhi nhìn thấy Kim Phi mở cửa bên trong thì cũng đoán ra được suy tính của y.

Advertisement

Kim Phi nghĩ ngợi một chút, nói: “Gần đây phải dùng tiền nhiều chỗ, chuyển ba hòm đi”.

Bây giờ làng Tây Hà đi tới đâu cũng đang khởi công xây nhà, nhiều tốp cựu binh cũng được đưa tới núi Miêu Miêu và núi Hổ Đầu để huấn luyện, tiền tiêu như nước, số tiền này còn cần dùng vào những việc khác, Kim Phi cũng không thể chuyển hết vào toàn bộ.

“Được!”

Đếm bạc chuyển bạc là một trong những sở thích lớn nhất của Quan Hạ Nhi, cô đáp lại một tiếng rồi xắn tay áo đi chuyển.

Kết quả lại chuyển không nổi.

Mật độ vàng gần như gấp đôi bạc, cùng một cái hòm như vậy, xếp bạc chỉ có thể xếp được năm trăm lượng, Quan Hạ Nhi nghiến răng cũng có thể chuyển đi được.

Thế nhưng sau khi xếp vàng vào, một hòm phải hơn chín trăm lượng, cô có muốn chuyển đi thì cũng không còn dễ dàng như vậy nữa.

“Đồ ngốc, vàng gần như nặng gấp đôi bạc đấy, một hòm này cũng xấp xỉ một nghìn lượng”, Kim Phi cười nói: “Nàng không chuyển được đâu, để ta”.

“Ta nhấc cùng với tướng công”.

Quan Hạ Nhi xắn ống tay áo lên, nói.

Kim Phi cũng hết cách, chỉ đành làm theo ý cô.

Đường Tiểu Bắc vẫn đang kiểm tra số hóa đơn mà Lạc Lan gửi về, hơn nữa cô ấy tự biết bản thân không đủ sức nên không đi giúp một tay.

Chuyển hòm xong xuôi, Kim Phi lại đóng cửa sắt lại, sau đó bảo Quan Hạ Nhi đi gọi Trương Lương.

Lúc Trương Lương tới thì đã nhìn thấy trên mặt đất bên ngoài nhà kho đang có mấy chục cái hòm lớn nhỏ.

Kim Phi đang mở ra kiểm tra, sau đó dùng thuốc nhuộm để đánh dấu.

Nhìn thấy Trương Lương tới thì ngẩng đầu lên nói: “Lương huynh, những cái hòm này ta đã đánh dấu xong cả rồi, huynh sắp xếp lấy hai đội, khiêng hòm đánh dấu màu đỏ vào trong nhà kho, đem hòm đánh dấu màu trắng tới chỗ Mãn Thương”.

Ngoại trừ vàng ra thì Đường Phi còn mang theo những cái hòm này từ kinh thành trở về.

Chỉ là hắn sợ vàng xảy ra vấn đề gì nên không dám mang tới những nơi khác trước mà dẫn người tới sau núi luôn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 668


Trương Lương dặn dò phụ tá, sau đó chạy qua muốn giúp Kim Phi.

Lúc Kim Phi mở nắp hòm ra, Trương Lương liếc nhìn vào bên trong.

Hắn còn cho rằng Kim Phi muốn cất bảo bối gì vào trong nhà kho, kết quả lại nhìn thấy trong hòm toàn là đá.

“Tiên sinh, số đá này không tầm thường sao?”, Trương Lương hiếu kỳ hỏi.

Advertisement

“Lương huynh cũng biết sao?”, Kim Phi nghi hoặc ngẩng đầu hỏi.

“Không biết, thế nhưng ngươi bảo Đường Phi nghìn dặm xa xôi mang về, còn phải cất vào nhà kho sau núi thì chắc chắn không phải đá bình thường rồi”, Trương Lương cười đáp lời.

“Ừ, số đá này đều là khoáng thạch, vẻ ngoài xấu xí nhưng phải tốn mấy chục nghìn lượng bạc mới mua được đấy”.

Advertisement

Kim Phi hơi đau lòng nói.

“Mấy chục nghìn lượng bạc hả?”, Trương Lương trợn mắt: “Đá đó có thể luyện ra vàng sao?”

“Không thể luyện ra vàng, nhưng có thể luyện ra được thứ còn quý hơn cả vàng”.

Kim Phi mỉm cười thần bí: “Đúng rồi, ta bảo huynh cử người đi nghe ngóng quặng Kali nitrat, có tin tức gì chưa?”

“Tạm thời vẫn chưa có”, Trương Lương lắc lắc đầu: “Nhưng gần đây có mấy nhóm nhân viên hộ tống sắp trở về, nói không chừng có thể nghe ngóng được”.

“Vậy được”.

Hai người lại nói chuyện qua lại thêm một lúc, phụ tá của Trương Lương cũng dẫn hai đội cựu binh tới.

Một đội đưa những cái hòm đánh dấu màu đỏ vào trong nhà kho để tiền đồng, đội khác khiêng số hòm còn lại lên trên xa đẩy và đưa tới xưởng luyện gang.

Sau một hồi bận rộn, Kim Phi mệt tới độ đầu mướt mát mồ hôi.

Trở về nhà, Nhuận Nương đã đun xong nước tắm, Kim Phi đi thẳng vào trong phòng tắm.

Quan Hạ Nhi đi đưa đồ thay cho y, kết quả mãi tới nửa tiếng đồng hồ sau mới ra ngoài.

“Tướng quân, nếu như lần sau chàng còn như vậy thì ta không đưa quần áo tới cho chàng nữa đâu”.

Quan Hạ Nhi vắt nước trên tóc, bực bội nói.

Nói xong mới phát hiện ra không biết Khánh Mộ Lam đã tới từ lúc nào, đang ngồi bên cạnh bàn đá, như cười như không nhìn bọn họ.

Chưa nói tới chuyện trong miệng phát ra những âm thanh kỳ dị, lại còn cố ý ngẩng đầu nhìn lên mặt trời nữa.

Quan Hạ Nhi xấu hổ giậm chân, ôm mặt đi vào phòng.

“Tiên sinh có nhã hứng thật đấy”, Khánh Mộ Lam thở dài một tiếng: “Ta thì thảm rồi, ngày nào cũng dãi gió dầm sương ở bên ngoài...”

“Bớt nói mấy lời úp mở kỳ quái với ta đi, là ta bảo cô đi tiêu diệt thổ phỉ sao?”

Kim Phi mới không buồn bận tâm tới cô ấy, y hỏi: “Có việc gì thì nói, không có việc gì thì chỗ nào mát mẻ tới chỗ đấy đợi đi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 669


Diệt thổ phỉ đã tiến hành được một khoảng thời gian, lúc mới bắt đầu quả thực thu hoạch rất lớn.

Khánh Mộ Lam nghe theo kiến nghị của Kim Phi, sử dụng cách đánh nhanh, chỉ dùng thời gian năm ngày ngắn ngủi, năm nhóm diệt thổ phỉ lên tới cả nghìn người đã dẹp sạch bảy thế lực thổ phỉ chuyên cướp bóc lương thực ở năm huyện xung quanh Kim Xuyên.

Thế nhưng thổ phỉ ở năm huyện còn lại cũng nghe được tin đồn nên đã chạy hết vào trong núi.

Sau đó Tiểu Ngọc phát động quần chúng, tóm lấy đuôi của mấy đám thổ phỉ, nhưng thổ phỉ lại quen thuộc địa hình hơn bọn họ, có mấy nhóm thổ phỉ nhưng mấy người Khánh Mộ Lam chỉ đuổi được một nhóm.

Advertisement

Từ sau lúc đó, Khánh Mộ Lam vẫn luôn dẫn đội tiêu diệt thổ phỉ quanh co với thổ phỉ bên trong núi.

“Tiên sinh, thổ phỉ đã chơi trò trốn tìm với bọn ta hơn một tháng rồi, ngài giúp ta nghĩ cách đi”.

Advertisement

Khánh Mộ Lam phiền muộn vò đầu: “Lương thực mà bọn ta chiếm được từ chỗ thổ phỉ cũng sắp ăn hết luôn rồi”.

Kim Phi đi tiêu diệt thổ phỉ ở Kim Xuyên, lần nào cũng thu hoạch rực rỡ, vậy nên Khánh Mộ Lam cảm thấy lần này đi tiêu diệt thổ phỉ cô ấy cũng có thể kiếm được một khoản lớn, ít nhất cũng có thể dùng chiến tranh để nuôi chiến tranh.

Kết quả hiện thực lại dạy cho cô ấy một bài học.

Bảy nhóm thổ phỉ bị công phá lúc đầu quả thực đã cung cấp cho cô ấy không ít lương thực, thêm cả hai mươi nghìn lượng bạc.

Thế nhưng sau đó lại không gặp may như thế nữa.

Lúc đám thổ phỉ chạy vào trong núi, đừng nói là bạc, ngay cả lương thực cũng vác hết theo luôn.

Đại quân hơn năm nghìn người bây giờ đều đang sống dựa vào số lương thực và bạc kiếm được từ lần đầu tiên.

Có thể kiên trì tới bây giờ đã là không tệ rồi.

Thật ra trước khi việc tiêu diệt thổ phỉ bắt đầu, Khánh Mộ Lam từng tới tìm Kim Phi rất nhiều lần, bảo y phụ trách chỉ huy, nhưng lại bị Kim Phi cự tuyệt.

Ngoại trừ còn bận chuyện khác, chủ yếu nhất chính là lúc đó Kim Phi đã nghĩ tới việc sẽ xảy ra vấn đề này.

Đám thổ phỉ quá thân quen với địa hình, muốn tiêu diệt bọn chúng trên địa bàn xa lạ quả thực quá khó.

Có điều Kim Phi là một người không dễ dàng nhận thua, thời gian rảnh gần đây y vẫn luôn suy ngẫm làm sao để giải quyết được vấn đề này.

Thật ra cho dù hôm nay Khánh Mộ Lam không đến thì y cũng phải cử người đi thông báo với cô ấy.

“Thật ra ta đã nghĩ ra một cách”.

“Cách gì?”

Khánh Mộ Lam vội vàng hỏi.

“Chúng ta phải khắc chế sở trường của kẻ địch, phát huy hết sở trường của chúng ta”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 670


“Tiên sinh, ý của ngài là không quan tâm đến chúng nữa, mà đi đánh thổ phỉ huyện khác sao?”

Khánh Mộ Lam hỏi: “Nhưng điều này chẳng phải đồng nghĩa với việc cúi đầu trước thổ phỉ à?”

“Cúi đầu trước thổ phỉ là sao?”

Kim Phi lườm Khánh Mộ Lam: “Đừng quên mục đích ban đầu của cô là gì. Cô dẫn người đi khắp nơi, không phải để gây thù khắp nơi, cũng không phải để sống chết vào một nhóm thổ phỉ vào đó, mà là răn đe chúng, để chúng không còn cướp lương thực nữa!”

Advertisement

Người trong cuộc thì mơ hồ, người đứng ngoài thì tỉnh táo hơn.

Khánh Mộ Lam sững sờ một lúc.

Đúng vậy, sao cô ấy phải lãng phí quân lương và thời gian cùng mấy tên thổ phỉ chứ? Bọn họ canh ở núi, tìm một nhóm thổ phỉ khác chẳng phải được rồi sao?

Advertisement

“Hơn nữa, cho dù cô thật sự không thích đám thổ phỉ kia thì cũng không nên lượn vòng quanh núi cùng chúng”.

Kim Phi nói tiếp: “Có rất ít ngọn đồi phù hợp để bọn thổ phỉ xây dựng hang ổ của chúng. Sau khi chúng ta rời đi, chúng có thể sẽ quay lại chiếm giữ ngọn đồi. Cô để lại một vài tai mắt, tìm cơ hội bí mật giết chúng chẳng phải là hiệu quả hơn sao?”

“Ta hiểu rồi!”

Khánh Mộ Lam hỏi: “Vậy ngài nghĩ tiếp theo ta nên đi đâu?”

“Đến thư phòng đi, ở đó có bản đồ địa hình”.

Kim Phi đứng dậy, đưa Khánh Mộ Lam đến thư phòng.

Hai người tiếp tục thảo luận trong thư phòng đến khi trời tối, cho đến khi Quan Hạ Nhi vào gọi ăn cơm mới kết thúc.

Kim Phi nhìn bóng lưng của Khánh Mộ Lam và Quan Hạ Nhi rời đi, thầm thở dài.

Người phía sau giúp đỡ đám thổ phỉ cơ bản đều là quý tộc địa phương, đại diện cho lợi ích của quý tộc địa phương, giống như một khối u, bây giờ khối u này đã phát triển và ngấm sâu vào máu thịt Đại Khang.

Cho dù hoàng đế quyết tâm cắt khối u này thì cũng phải trải qua muôn vàn đau đớn, thậm chí dẫn đến đại họa.

Dưới quyền Khánh Mộ Lam có năm nghìn người, nghe có vẻ nhiều, chắc chắn đủ để trấn giữ một vùng đất, nhưng đối với Tây Xuyên rộng lớn thì không đủ.

Nhưng nếu không làm gì thì khối u này sẽ ngày càng to hơn.

Lần này Khánh Mộ Lam trấn áp thổ phỉ cũng giống như hóa trị, có thể không loại trừ được hoàn toàn, nhưng có thể trì hoãn căn bệnh, hạn chế một phần sự phát triển của khối u.

Những gì Kim Phi có thể làm là tăng hiệu quả của thuốc.

Sau một ngày bận rộn, Kim Phi đói đến mức da ngực áp vào da lưng rồi.

Vừa đến nhà ăn, Đại Lưu lại nói Trịnh Phương đã đến.

Sau khi thân quen với ông chủ đời trước, y thường xuyên nghe anh ta phàn nàn rằng mình quá mệt mỏi.

Khi đó Kim Phi còn thầm mắng chửi anh ta đạo đức giả, cả ngày ăn uống gặp gỡ khách hàng thì mệt mỏi gì chứ?

Nhưng bây giờ anh đã hiểu phần nào tâm trạng của ông chủ.

Nhiều việc quá nên ăn bữa cơm cũng không yên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 671


Theo quy tắc, bây giờ trời đã tối, để Trịnh Phương vào nội viện không thích hợp.

Nhưng Kim Phi không quan tâm đến những điều này, mấy cô gái trong nhà đều có việc riêng, nên đã quen với điều này.

Đại Lưu nhanh chóng dẫn Trịnh Phương vào.

“Trịnh Phương, ngươi ăn cơm chưa?” Kim Phi chỉ vào chỗ trống: “Cùng ăn cơm đi”.

Advertisement

“Không cần đâu, ta ăn rồi mới tới”.

Trịnh Phương xua tay nói: “Tiên sinh, muối khoáng ngài cần đã tới bến tàu rồi, ta đến hỏi xem nên xử lý thế nào?”

Muối ăn ở Đại Khang hầu hết được làm bằng cách làm khô nước biển, không những hiệu quả thấp và vận chuyển từ biển vào các tỉnh nội địa như Tây Xuyên rất xa.

Advertisement

Vì vậy, giá muối quá cao.

Nhưng sau khi Kim Phi có tư cách sản xuất và tiêu thụ muối, y lập tức nghĩ đến muối khoáng.

Nhiều năm trước, đất Xuyên Thục vẫn là đại dương, nhưng sau sự vận động địa chất, nó mới trở thành đất liền.

Quá trình này diễn ra chậm, trong quá trình chuyển tiếp giữa biển và đất liền, một lượng nước biển khổng lồ đã tích tụ ở một số lưu vực biển bị bốc hơi hơi, sau đó mỏ muối dần được hình thành.

Đất Xuyên Thục cực kỳ giàu tài nguyên muối khoáng, Tự Cống và Vạn Huyện là những khu vực sản xuất muối khoáng nổi tiếng trên thế giới.

Nhưng Kim Xuyên nằm ở phía bắc, cách đó rất xa, hơn nữa Xuyên Thục nhiều núi nên việc vận chuyển muối khoáng rất khó khăn.

Điều kiện giao thông ở Đại Khang còn lạc hậu, đường thủy là phương thức giao thông ít tốn kém nhất.

Vì vậy sau khi Kim Phi quyết định sử dụng muối khoáng, y lập tức bảo Trịnh Phương phái người tìm kiếm bên sông Gia Lăng.

Đồng thời cử người xây dựng xưởng muối.

Xuyên Thục là một trong những địa hình có khả năng hình thành mỏ muối nhất, không chỉ Tự Cống và Vạn Huyện có mỏ muối, mà những nơi khác cũng có.

Chưa đến nửa tháng, người Trịnh Phương cử đi đã tìm thấy một nơi cách đó hơn trăm dặm.

Kim Phi quan sát một lúc, thất mỏ muối đáp ứng mọi yêu cầu của y, mặc dù quy mô không bằng ở Tự Cống và Vạn Huyện, nhưng cũng đủ để y khai thác nhiều năm.

Điều quan trọng nhất là mỏ muối này rất gần sông Gia Lăng, đưa muối lên thuyền, sau đó xuôi dòng chưa đến nửa ngày đã đến bến tàu Kim Xuyên.

Mỏ muối vẫn nằm trong phạm vi của quận Quảng Nguyên. Ngày hôm sau, Kim Phi đến quận thành, tìm quận trưởng để mua lại mấy ngọn đồi gần mỏ muối.

Sau đó lập tức sai Quan Trụ Tử dẫn người đi chuẩn bị công việc trước.

“Nhanh vậy sao?”

Kim Phi buông đũa xuống.

Quan Trụ Tử chỉ dẫn theo mười mấy người, y còn tưởng phải đến tháng sau mới có thể vận chuyển muối về.

“Có tiền làm gì cũng dễ! Trụ Tử sư huynh sợ ngài sốt ruột, cho nên bỏ tiền thuê rất nhiều thanh niên trai tráng đến làm việc”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 672


Kim Phi suy nghĩ một lát rồi nói.

Giờ đây, vài hang ổ của thổ phỉ mà y chiếm giữ đã có ích.

Núi Miêu Miêu và núi Hổ Đầu là nơi huấn luyện tân binh, núi Thiết Quán phụ trách sản xuất xà phòng, mỏ than đá ở Hắc Thủy Câu ngày đêm hoạt động không ngừng, đỉnh Song Đà gần sông Gia Lăng nhất, nên Kim Phi đặt xưởng muối ở đó.

“Tiên sinh, ngài định dùng muối khoáng để tự sản xuất muối à?”

Advertisement

Sau khi Trịnh Phương rời đi, Khánh Mộ Lam tròn mắt hỏi.

Gần đây cô ấy luôn bận rộn việc trấn áp thổ phỉ, rất ít khi quay về, nên không biết chuyện Kim Phi sản xuất muối.

Advertisement

“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Kim Phi hỏi.

“Vấn đề lớn đấy!” Khánh Mộ Lam đặt đũa xuống,: “Ngài không biết muối khoáng có độc, ăn vào sẽ chết người sao?”

“Đúng đó Phi huynh, muối khoáng có độc thật đấy”.

Nhuận Nương trước giờ đều không thích lắm lời, lần này cũng khuyên nhủ theo: “Lúc nhỏ có một con buôn muối tới làng bọn ta bán muối khoáng, lúc đó người trong làng tham rẻ nên mua một ít, sau này có rất nhiều người ăn xong chết tươi, Hạ Nhi tỷ cũng biết chuyện này”.

“Có chuyện này”.

Quan Hạ Nhi vốn dĩ đang ngập tràn niềm tin với Kim Phi, thế nhưng nghe Khánh Mộ Lam và Nhuận Nương nói như vậy thì đột nhiên lại hơi do dự.

Mặc dù cô rất yêu tiền bạc nhưng càng lo Kim Phi xảy ra chuyện hơn.

“Tướng công, hay là chúng ta cũng giống như những hiệu muối khác, tới bờ biển chuyển muối đi?”

“Tây Xuyên chúng ta khắp nơi đều là mỏ muối, nếu như biết khai thác tận dụng thì cả Đại Khang ăn một trăm năm cũng không hết, tại sao phải bỏ gần tìm xa, vạn dặm xa xôi tới bờ biển chuyển muối?”

Kim Phi đưa bát cho Nhuận Nương: “Lấy giúp ta thêm nửa bát mì nữa”.

Tay của Nhuận Nương cán bột ngày càng thành thạo, mỗi lần Kim Phi đều có thể ăn một hai bát.

“Tiên sinh, làm muối không phải là chuyện nhỏ, lỡ như xảy ra sai sót thì sẽ gặp phải rắc rối lớn”.

Khánh Mộ Lam nhìn dáng vẻ bình thản của Kim Phi, hơi cuống: “Thật ra từ xưa tới nay, có không ít người có cách nghĩ giống như ngài, thử dùng muối khoáng để làm muối ăn, thế nhưng trước giờ vẫn chưa có ai thành công, ngược lại còn mất mạng luôn”.

Sau khi tới làng Tây Hà, Khánh Mộ Lam thật sự đã yêu luôn nơi này, cũng rất chờ mong xem cuối cùng Kim Phi có thể biến làng Tây Hà trở thành dáng vẻ như thế nào.

Biết việc phát triển của làng Tây Hà cần tới rất nhiều tiền, mà lúc đó Kim Phi vẫn chưa bắt đầu bán xà phòng thơm và Hắc Đao, lúc nào cũng sầu não vì tiền bạc.

Vậy nên Khánh Mộ Lam nhõng nhẽo đủ điều, không ngừng viết thư nài nỉ anh trai thì mới thay Kim Phi giành được tư cách làm và buôn muối.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 673


Khánh Mộ Lam thật sự cuống lên, nói chuyện cũng càng lúc càng nặng lời hơn: “Muối khoáng xử lý không tốt thật sự sẽ làm ảnh hưởng tới mạng người đấy!”

Đường Tiểu Bắc vừa nghe đã không bằng lòng: “Mộ Lam tỷ tỷ, sao tỷ có thể nói tướng công như vậy? Người khác không làm được không nói lên rằng tướng công cũng không làm được!

Vả lại, tỷ biết tướng công đã lâu như vậy rồi, đã có lúc nào thấy chàng ấy làm hại người dân chưa? Có lần nào chàng ấy không mang những đồng tiền không dễ gì kiếm được ra để trợ giúp cho người dân?

Không có tướng công, làng Tây Hà hay thậm chí là cả huyện Kim Xuyên có thể có được như ngày hôm nay sao?”

Advertisement

“Tiểu Bắc, ta không có ý đó, ta đang lo lắng tiên sinh...”

Khánh Mộ Lam cũng biết bản thân nói sai, muốn giải thích nhưng nói được một nửa lại bị Kim Phi ngắt lời.

“Được rồi, ta hiểu ý của Mộ Lam, sợ ta làm ra muối độc, làm hại người dân, cũng hại luôn cả bản thân”.

Advertisement

Kim Phi đón lấy bát từ trong tay Nhuận Nương: “Nhuận Nương, cô chạy tới nhà bếp mang lọ muối ra đây”.

“Được”.

Mặc dù Nhuận Nương không biết Kim Phi đột nhiên muốn lấy lọ muối ra làm gì, thế nhưng vẫn nghe lời tới nhà bếp ôm lọ muối qua.

“Đây là lọ ta đưa cho cô lần trước sao?”, Kim Phi hỏi.

“Phải”, Nhuận Nương gật đầu.

“Vậy thì được rồi”, Kim Phi chỉ vào lọ muối nói: “Số muối ăn này do ta và Tiểu Cẩm dùng muối khoáng làm ra trong phòng thí nghiệm, chúng ta ăn cũng sắp được một tháng rồi, có ai trong số mọi người cảm thấy không khỏe không?”

“Cái gì?”

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía Kim Phi.

Nhuận Nương ôm lấy miệng, trong mắt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.

Mãi tới bây giờ cô ấy mới biết hóa ra muối ăn mình dùng khi nấu cơm đều được làm ra từ muối khoáng.

Khánh Mộ Lam bán tín bán nghi múc ra một thìa muối ăn đổ lên trên mặt bàn.

Đa số muối ăn của Đại Khang đều là muối thô, hơn nữa còn hơi có ánh đen, mà muối ăn trên mặt bàn lại giống như hạt tuyết, vừa trắng vừa nhỏ.

Với sức ảnh hưởng của nhà họ Khánh, muối Khánh Mộ Lam được ăn từ nhỏ đương nhiên tốt hơn rất nhiều so với người dân.

Thế nhưng đây mới là lần đầu tiên cô ấy được nhìn thấy loại muối ăn có vẻ ngoài tốt như vậy.

Cô ấy hỏi với vẻ không dám tin: “Tiên sinh, đây thật sự là muối được làm từ muối khoáng sao?”

“Mộ Lam tỷ tỷ, là thật đấy, lọ muối ăn này là ta và tiên sinh cùng tinh chế ra, còn là tự tay ta bỏ vào trong lọ nữa”.

Chu Cẩm vẫn luôn vùi đầu ăn cơm lên tiếng: “Bây giờ trong phòng thí nghiệm vẫn còn rất nhiều muối khoáng chưa dùng hết nữa”.

Đại đa số muối khoáng tự nhiên đều có chứa tạp chất, những tạp chất này có hại cho cơ thể người, buộc phải qua nhiều lần tinh luyện và lọc mới có thể sử dụng.

Kim Phi và Chu Cẩm gần đây đang bận rộn chuyện này ở phòng thí nghiệm.

Chuyển muối từ bờ biển tới Tây Xuyên, cách tốt nhất cũng là đi đường thuỷ từ Trương Giang, chưa nói tới chuyện đường xá xa xôi, suốt chặng đường cũng đều phải đi ngược dòng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 674


Nếu như Kim Phi thật sự có thể lấy ra muối ăn tốt như vậy từ bên trong mỏ muối, vậy thì đây chính là một việc lớn đối với cả Đại Khang.

Khánh Mộ Lam cảm thấy nhịp tim của mình nhanh hơn không ít.

“Tiên sinh, có thể bảo Tiểu Cẩm làm mẫu cho ta xem tinh luyện ra muối kiểu gì không?”, Khánh Mộ Lam nói: “Không phải không tin tiên sinh mà là chuyện này có quan hệ khá lớn”.

“Được”, Kim Phi nghĩ ngợi một lát, nói với Chu Cẩm: “Tiểu Cẩm, ngày mai cô làm mẫu cho Mộ Lam xem nhé”.

Advertisement

“Thôi khỏi ngày mai, bây giờ đi luôn”.

Khánh Mộ Lam chẳng thiết ăn cơm nữa, kéo Chu Cẩm rời đi.

Phòng thí nghiệm là cấm địa của làng Tây Hà, Khánh Mộ Lam cũng là lần đầu vào trong, giống như cùng bà cụ nhà quê vào trong một quan viên lớn, hiếu kỳ nhìn đống chai lọ bên trong.

Advertisement

Đêm ngày hôm đó, Khánh Mộ Lam tận mắt xem Chu Cẩm đập nát một khối muối khoáng hơn năm mươi cân, sau đó trải qua rất nhiều quy trình, biến thành muối tinh vừa nhỏ vừa trắng.

Khánh Mộ Lam nếm thử, mùi vị cực kỳ thuần tuý, không có bất cứ mùi vị lạ nào.

“Quá thần kỳ, thật sự quá là thần kỳ! Hoá ra muối khoáng thật sự có thể biến thành muối tinh”.

Cho dù đã tận mắt chứng kiến cả quá trình, thế nhưng Khánh Mộ Lam vẫn cảm thấy không thể tin nổi: “Lần này tiên sinh phát tài rồi!”

Muối ăn là thứ mà mỗi gia đình đều phải có, thị trường lớn hơn xà phòng thơm và Hắc Đao vô số lần.

Muối ăn Kim Phi làm ra dù là vẻ ngoài hay là hương vị thì đều lấn át muối biển của những hiệu muối khác.

Quan trọng nhất là Kim Phi không cần ngàn dặm xa xôi chuyển muối từ bờ biển về, so với nhưng hiệu muối khác thì chi phí gần như có thể không tính đến.

Với giá muối của Đại Khang bây giờ, Kim Phi muốn không phát tài cũng khó.

“Tiên sinh nói muối ăn không tính là thứ đáng tiền gì cả, người làm muối không chỉ là để kiếm tiền mà còn để người dân của cả Quảng Nguyên đều có thể được ăn loại muối vừa rẻ vừa yên tâm!”

Chu Cẩm nói: “Vậy nên hôm nay cô nói tiên sinh muốn lừa dân kiếm tiền, Tiểu Bắc tỷ tỷ mới nổi giận như thế”.

“Để cho người dân được ăn loại muối vừa rẻ vừa yên tâm…”

Khánh Mộ Lam tự mình lẩm bẩm, trên mặt nóng bừng.

Nghĩ tới những lời chất vấn Kim Phi lúc ăn cơm, Khánh Mộ Lam cảm thấy không còn mặt mũi đâu nữa.

“Là ta trách nhầm tiên sinh rồi, giờ ta sẽ đi xin lỗi ngài ấy”.

“Mộ Lam tỷ, tỷ không nhìn xem bây giờ là giờ nào rồi?”

Chu Cẩm kéo Khánh Mộ Lam lại: “Tiên sinh rất ghét bị quấy rầy lúc đang ngủ, nếu bây giờ tỷ đi đánh thức ngài ấy, nhất định sẽ bị mắng một trận”.

Lúc này Khánh Mộ Lam mới nhớ ra bây giờ đã là nửa đêm.

Cô ấy hơi ngượng ngùng le lưỡi: “Đúng là muộn rồi, Tiểu Cẩm cũng ngủ sớm đi, ta về đây”.

Hiếm khi tới phòng thí nghiệm một lần, lúc đi, Khánh Mộ Lam còn thuận tay ôm một vò rượu mạnh.

Mấy ngày nay Khánh Mộ Lam bận rộn trấn áp đám thổ phỉ nên vô cùng mệt mỏi, khi tỉnh dậy đã là rạng sáng.

Khi cô ấy chạy đến nhà Kim Phi, Quan Hạ Nhi nói với cô ấy rằng sáng sớm Kim Phi đã dẫn đội đi đến đỉnh Song Đà.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 675


Nhưng đội trấn áp thổ phỉ cũng đang chờ cô ấy quay lại làm chủ, Khánh Mộ Lam không có thời gian để đi đến đỉnh Song Đà tìm Kim Phi.

Sau khi để lại lời nhắn, Khánh Mộ Lam cũng dẫn theo A Mai rời khỏi làng Tây Hà.

Khi đi tới cổng làng, họ phát hiện một đám người đang tụ tập ở Đả Cốc Trường.

“A Mai, bọn họ đang làm gì vậy?” Khánh Mộ Lam hỏi.

Advertisement

Hôm nay người dân làng Tây Hà đều rất bận rộn, những cuộc tụ tập như vậy rất hiếm khi xuất hiện.

“Là đội đưa dâu tới”, A Mai nói: “Bây giờ, cuộc sống ở làng Tây Hà đã tốt hơn rất nhiều, đàn ông ở đây đều lấy thêm thê thiếp, huyện lệnh đã phái nha dịch đưa những cô nương không ai thèm lấy từ nơi khác tới”.

“Trương huyện lệnh hóa ra còn biết tìm biện pháp”.

Advertisement

Khánh Mộ Lam mỉm cười, dẫn đội thân vệ của mình phóng ngựa rời đi.

Thật ra Kim Phi cũng không quá để ý đội đưa dâu, dù sao chuyện này đều là hai bên ta nguyện, y cũng không can thiệp được.

Nhưng mấy ngày kế tiếp, đội đưa dâu tới càng ngày càng thường xuyên hơn, các cô nương được đưa tới càng ngày càng đông.

Không chỉ vậy, các cô nương ở một vài nơi còn không đợi đội đưa dâu tới đã nóng lòng tự mình tìm đến.

Bây giờ rất nhiều đàn ông trong làng đều lấy năm sáu tiểu thiếp, ở nhà cũng không ngủ được.

Đường Tiểu Bắc thấy nếu chuyện này tiếp diễn, tất cả các cô nương đến tuổi gả chồng trong huyện đều sẽ chạy tới làng Tây Hà, cuối cùng cô không thể tiếp tục ngồi yên.

Kim Phi không có ở đây, Đường Tiểu Bắc đã thảo luận với trưởng làng và đám người Trương Lương, yêu cầu những người đàn ông ở làng Tây Hà ngừng lấy thê thiếp để ngăn chuyện này lại.

Đội đưa dâu cũng ngừng đưa người đến.

Nhưng những cô nương tự tới không biết chuyện, cứ tiếp tục tụ tập đi đến làng Tây Hà.

Hoàn cảnh của rất nhiều cô nương đều giống với Quan Hạ Nhi khi trước, quả thực là không thể sống nổi nữa nên mới đến làng Tây Hà.

Kết quả khi họ đến làng Tây Hà lại được thông báo rằng làng Tây Hà năm nay sẽ không lấy thêm thê thiếp nữa, nhiều cô nương đều rất tuyệt vọng.

Một cô nương không chịu nổi cú đả kích, đã treo cổ tự tử ở cổng làng, may mắn được các cựu binh tuần tra phát hiện và cứu mạng.

Đường Tiểu Bắc biết được chuyện này, chỉ có thể trấn an các cô nương này, sau đó phái Đường Phi cưỡi ngựa đến đỉnh Song Đà tìm Kim Phi để thương lượng cách giải quyết.

Có người sẽ cảm thấy khó khăn, nhưng có người thì không.

Đối với Kim Phi, biến muối khoáng thành muối tinh không quá khó.

Ở đỉnh Song Đà, có nhà trọ và phòng ăn do thổ phỉ để lại, còn có một số nhà kho lớn dùng để chứa ngũ cốc, một số ít có thể dọn dẹp và sửa sang lại để làm xưởng làm muối.

Chỉ là điều kiện cơ sở của Đại Khang quá lạc hậu, không thể thực hiện sản xuất tự động được, muốn sản xuất muối quy mô lớn chỉ có thể sử dụng nhiều người.

Hôm nay Quan Trụ Tử đã dẫn người lái thuyền đến đỉnh Song Đà để vận chuyển muối khoáng, dụng cụ cần thiết chất đầy kho, hắn còn mang theo một đám học trò nữ đã học việc xong, chỉ cần tuyển được công nhân, là có thể bắt đầu làm việc.

Kim Phi đang cân nhắc xem nên quay lại làng Tây Hà để tuyển công nhân, hay tuyển người ở địa phương thì Đường Phi tới.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 676


“Ngươi quay về nói với Lương ca, bảo huynh ấy cử người đưa tất cả những cô nương đó tới đỉnh Song Đà làm muối, bên này đúng lúc chúng ta đang cần người”.

"Chuyện này...”

Đường Phi hơi do dự, hỏi: “Tiên sinh, những cô nương này đều là người nơi khác, nếu bọn họ truyền phương pháp làm muối ra ngoài thì sao?”

“Không sao, Mãn Thương đã có chuẩn bị rồi”.

Kim Phi lắc đầu nói.

Advertisement

Xưởng làm muối áp dụng công nghệ làm việc theo dây chuyền, mỗi xưởng chịu trách nhiệm phụ trách các quy trình khác nhau.

Hơn nữa còn nghiêm cấm công nhân chạm vào thùng lọc, cùng lắm là được nhìn thấy thùng sắt lớn, nhưng không biết thùng sắt đựng cái gì.

Thấy Kim Phi nói vậy, Đường Phi hành lễ rồi quay người rời đi.

Advertisement

Lúc tới hắn cưỡi ba con ngựa, bây giờ lên đường thì có thể quay lại làng Tây Hà trước khi trời tối.

Đường Phi mới vừa rời đi, thì Quan Trụ Tử tới.

“Kim Phi, muối khoáng trên thuyền đều đã giao tới, lát nữa ta sẽ trở lại mỏ sau núi”.

Kể từ khi Quan Hạ Nhi gả cho Kim Phi, cuộc sống của nhà họ Quan cũng được cải thiện, mỗi ngày đều có thịt.

Quan Trụ Tử trước kia vừa cao vừa gầy, giờ đã có da có thịt hơn, càng ngày càng vạm vỡ.

Lại được Kim Phi giao nhiệm vụ quan trọng, hắn tự tin hơn trước rất nhiều, giọng nói cũng to hơn không ít.

“Đi đường cẩn thận, mỏ bên kia giao cho huynh”.

Kim Phi cũng rất hài lòng với những thay đổi của Quan Trụ Tử, khích lệ nói: “Nếu cần gì thì cứ nói thẳng cho ta biết, cần tiền cho tiền, cần người cho người”.

“Ta không cần tiền cũng không cần người, nhưng nếu có thể, thì đệ nghĩ cách mua mấy chiếc thuyền đi”.

Quan Trụ Tử nói: “Thuyền lớn đi qua nơi này của chúng ta đa số là vận chuyển hàng hóa, tìm thuyền trống quá khó, lần này ta ở trên bờ đợi mấy ngày mới thấy một chiếc, hơn nữa bọn họ thấy gần như vậy nên cũng không muốn nhận làm cho chúng ta, cuối cùng ta đưa thêm ba mươi lượng bạc thì bọn họ mới đồng ý.

Sau này, khi xưởng làm muối của chúng ta phát triển hơn, không thiếu chỗ cần dùng thuyền, nếu luôn thuê thuyền của người khác, sẽ không được lợi nhiều”.

“Đây cũng là một vấn đề”, Kim Phi khẽ gật đầu: “Được, ta biết rồi, ta sẽ tìm cách thu xếp”.

“Được, Kim Phi, ta đi đây”.

Quan Trụ Tử vẫy tay, dẫn một nhóm đàn ông từ làng Quan Gia xuống núi.

Kim Phi quay đầu dặn dò: “Đại Lưu, có lẽ Lão Đường vẫn chưa xuống núi, ngươi mau cử người đuổi theo, bảo Lão Đường nói với Lương ca, để nhân viên hộ tống thăm dò bên thương hội xem nơi nào có xưởng đóng thuyền, nếu có thể làm loại thuyền lớn theo yêu cầu thì càng tốt”.

Những điều Quan Trụ Tử nói đều có lý, nếu xưởng làm muối phát triển thì không thể không có thuyền.

Đây là điều mà trước đây Kim Phi chưa từng nghĩ đến.

“Được!”

Đại Lưu đáp lại, vội vã chạy xuống núi.

Đường Phi vội vã trở về làng Tây Hà ngay trong đêm, sáng sớm hôm sau, Trương Lương đã cử người hộ tống các cô nương đang tụ tập bên ngoài làng Tây Hà lên đường.

Làng Tây Hà ở phía Tây Kim Xuyên, đỉnh Song Đà ở phía Đông sông Gia Lăng, các cô nương mất hai ngày để đến đó.

Cùng đi với các cô nương còn có một chiếc xe chở những vật dụng cơ bản như quần áo, giày.

Ngay khi các cô nương lên núi, mỗi người được phát một bộ quần áo và giày mới.

Trước khi tới, nhiều cô nương rất lo lắng, nhưng sau khi nhận được quần áo và giày, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 677


Thật ra kỹ thuật sản xuất muối không quá phức tạp, các công đoạn chính là hòa tan, lọc, tinh luyện và kết tinh.

Chiều hôm đó, những khối muối khoáng được kéo vào xưởng, sáng hôm sau, lúc đưa ra đã biến thành một xe muối tinh trắng như tuyết.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên sản xuất muối lượng lớn, Kim Phi cũng không chắc liệu có an toàn hay không. Sau khi sản xuất mẻ muối đầu tiên, Kim Phi không bán luôn, mà đưa vào nhà kho.

Advertisement

Sau đó lấy một ít muối mẫu, nấu cháo lúa mì, cho chó ăn thử.

Sau khi cho chó ăn ba ngày, xác định con chó không bị gì khác thường, y mới bảo nhà bếp nấu mấy nồi cháo nhỏ, tìm mấy cựu binh và nữ binh, bao gồm cả y, ăn cháo liên tiếp hai ngày, sau hai ngày không thấy khó chịu gì, Kim Phi mới thông báo cho người của thương hội Kim Xuyên tới.

Advertisement

Để quảng bá xà phòng, thương hội Kim Xuyên đã thành lập chi nhánh ở tất cả các huyện phủ thuộc quận Quảng Nguyên, bây giờ vẫn đang mở rộng ra một số quận xung quanh.

Những việc này đều là do Đường Tiểu Bắc phụ trách, nên Kim Phi không tiện hỏi.

Người đến là một nữ chưởng quầy, giống Lạc Lan, cô ấy là một trong những nữ tỳ đầu tiên Đường Tiểu Bắc mua về. Kim Phi từng huấn luyện bọn họ, nhưng lúc đó quá nhiều người, về sau lại không gặp mặt nữa, nên y không nhớ tên cô ấy.

Sau một thời gian là rèn luyện, nữ chưởng quầy này đã phát huy được năng lực quan sát, lời nói và phong thái. Kim Phi còn chưa kịp mở miệng, cô ấy đã chủ động giới thiệu: “Kim tiên sinh, ta tên Chung Linh Nhi, hiện đang phụ trách công việc của huyện phủ thuộc quận Quảng Nguyên”.

Quảng Nguyên được coi là đại bản doanh của Kim Phi, Đường Tiểu Bắc đã giao thị trường Quảng Nguyên cho Chung Linh Nhi, cũng có thể thấy Đường Tiểu Bắc rất coi trọng cô ấy.

Kim Phi thầm ghi nhớ tên của Chung Linh Nhi, sau đó dẫn cô ấy đến nhà kho.

Tích góp mấy ngày, muối ở nhà kho đã chất đống như núi.

Một nhóm công nhân mặc áo khoác, đeo khẩu trang, đang đóng gói

Nếu là ở kiếp trước, loại điều kiện đóng gói thô sơ này đã bị cục giám sát y tế niêm phong từ lâu.

Nhưng ở Đại Khang, điều kiện của Kim Phi như thế này đã là tốt lắm rồi.

Điều kiện sản xuất của xưởng làm muối ở bờ biển hoàn toàn không thể so sánh với làng Tây Hà.

Ở vị trí dễ thấy nhất trên bao tải viết một dòng chữ lớn: “Muối tinh làng Tây Hà”, bên dưới dòng chữ lớn là dòng chữ nhỏ có nội dung: “Để người dân được ăn muối an toàn”.

Những lời này không chỉ làm tăng sự khác biệt của muối làng Tây Hà, mà còn là sự kỳ vọng của Kim Phi.

Người dân Đại Khang rất ít khi được ăn muối, ngay cả những gia đình giàu có ở làng Tây Hà cũng phải đếm từng hạt muối bỏ vào nồi.

Rất nhiều người dân mắc chứng natri thấp vì không ăn đủ muối trong một thời gian dài.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 678


Bây giờ Kim Phi không thiếu tiền, nếu việc truyền bá kỹ thuật làm muối có thể hạ giá muối ở Đại Khang xuống, để người dân bình thường có thể ăn muối thì Kim Phi nhất định sẽ làm không chút do dự.

Nhưng Kim Phi hiểu rõ lòng tham của những người buôn muối, sau khi bọn họ có được kỹ thuật, khả năng cao sẽ không hạ giá muối, mà còn tăng giá.

Xét cho cùng, muối ăn được sản xuất theo quy trình này tốt hơn trước cả về hình thức và mùi vị.

“Tiên sinh, đây là muối do xưởng muối làng Tây Hà chúng ta sản xuất sao?”

Advertisement

Chung Linh Nhi chỉ vào đống muối tinh lớn như một ngọn đồi trước mặt, cô ấy mở to mắt kinh ngạc: “Sản phẩm tốt quá!”

Cô ấy không thể tin muối này được làm từ muối khoáng.

Advertisement

Cô ấy tiến lên vài bước, dùng ngón tay chấm chút muối bỏ vào miệng: “Mùi vị rất ngon, không có gì khác lạ, tốt hơn nhiều so với muối xanh!”

Chung Linh Nhi được Đường Tiểu Bắc lựa chọn vì cô ấy có thể đọc biết một cách trôi chảy.

Ở Đại Khang, chỉ những cô gái xuất thân từ gia đình quyền quý mới được đối đãi như vậy, vì vậy Chung Linh Nhi cũng được coi là có kiến thức.

Trước khi sa sút, gia đình cô ấy còn giàu hơn cả nhà Đường Đông Đông.

Muối được ăn từ nhỏ cũng không phải loại muối thô mà người dân thường hay ăn, mà là loại muối tinh được gọi là muối xanh, rất nhiều vương công đại thần cũng ăn loại muối này.

Theo Chung Linh Nhi thấy, loại muối trước mắt ngon hơn muối xanh cả về hình thức lẫn mùi vị.

“Tiên sinh, ta còn có một câu hỏi nữa…”

Nói đến đây, Chung Linh Nhi hơi do dự.

Dù sao cô ấy cũng không thân thiết với Kim Phi, cô ấy sợ Kim Phi sẽ nổi giận sau khi nghe câu hỏi này.

Nhưng mọi người đều biết muối khoáng có độc, sản xuất và buôn bán muối độc là trọng tội, Chung Linh Nhi đành phải hỏi lại.

Kim Phi vừa nhìn đã đoán được cô ấy đang lo lắng điều gì, y cười nói: “Nếu cô muốn hỏi có độc hay không thì yên tâm đi, ta, Đại Lưu và A Điệp đã bắt đầu ăn loại muối này được bốn ngày rồi, cho đến bây giờ không cảm thấy khó chịu gì cả”.

“Kể từ sáng qua, tất cả muối trong nhà ăn của nhà xưởng cũng đã được thay bằng loại muối này. Người của cả xưởng ăn hơn một ngày cũng không thấy có vấn đề gì cả”.

Nghe Kim Phi nói vậy, Chung Linh Nhi mới thở phào nhẹ nhõm: “Tiên sinh, muối của chúng ta bán bao nhiêu tiền một cân?”

“Mười đồng một cân”, Kim Phi đáp.

“Mười đồng một cân?”

Chung Linh Nhi gần như nhảy dựng lên.

Do lòng tham nên triều đình đã thông đồng với những người buôn muối, nâng giá muối ở Đại Khang lên rất cao.

Muối thô đen do các thương nhân mang đến có giá một trăm đồng một cân, còn muối xanh tinh luyện được bán với giá ba trăm đồng một cân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 679


Chung Linh Nhi thật sự không hiểu nổi, thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm.

“Đúng vậy, mười đồng một cân”.

Kim Phi lại gật đầu.

Trước khi xây dựng xưởng làm muối, Kim Phi đã định vị thị trường rõ ràng.

Advertisement

Kim Phi không hề có bất kỳ rào cản tâm lý nào khi sử dụng xà phòng và Hắc Đao để kiếm tiền từ người giàu, ngược lại còn có cảm giác cướp của người giàu chia cho người nghèo.

Nhưng muối ăn là thực phẩm thiết yếu của cuộc sống, đối tượng chủ yếu là người dân, nếu bán quá đắt thì y khác gì những người buôn muối kia?

Advertisement

Tiền vốn sản xuất muối chia ra mỗi cân thật sự rất thấp.

Cho dù bán mười đồng một cân thì Kim Phi vẫn lãi hơn một nửa.

Gần mỏ muối không thể trồng trọt, hoàn toàn đều là đồi núi cằn cỗi, lại thêm bảng hiệu của Tây Xuyên Mục, quận trưởng Quảng Nguyên chỉ thu tượng trưng mấy trăm lượng bạc, rồi giao lại mấy ngọn đồi gần mỏ muối cho Kim Phi.

Theo ước tính của Kim Phi, trữ lượng của mỏ muối kia ít nhất cũng trên mấy chục triệu tấn, thu mấy trăm lượng bạc coi như không tốn chút tiền nào.

Chi phí sản xuất muối chủ yếu là nhân công, vận chuyển và hao hụt thiết bị mỗi ngày.

Đây đều là những thứ không đáng nhắc tới trong xưởng sản xuất muối.

Cho dù bán rẻ hơn nữa thì Kim Phi cũng không lỗ.

Y bán giá mười đồng là vì lo bán quá thấp sẽ dẫn đến sự tranh cướp và tích trữ không cần thiết.

Ở Đại Khang chưa có túi nilon, muối chỉ có thể đựng trong hũ, sẽ tan chảy rất nhanh.

“Tiên sinh, muối tốt như vậy, mười đồng một cân, gần như cho không rồi”.

Chung Linh Nhi cảm thán: “Để người dân được ăn muối an toàn, ngài làm được rồi”.

Bình thường người dân mua muối đều là mua một hai lượng.

Nhưng tiền mua một lượng muối trước đây thì có thể mua được một cân từ xưởng làm muối làng Tây Hà.

Chắc chắn được xem như là vô cùng có lương tâm rồi.

“Mười đồng một cân, phải ghim giá này cho ta, nếu để ta phát hiện cô tự ý nâng giá, đừng trách ta không khách sáo”, Kim Phi quay sang nhìn Chung Linh Nhi.

“Linh Nhi không dám”.

Chung Linh Nhi giật mình bởi ánh mắt của Kim Phi, vội vàng giơ tay lên đảm bảo: “Chỉ là… ta lo các cửa hàng muối khác phát điên…”
 
Back
Top Bottom