Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 600


Thay vì như vậy, chi bằng trở thành một khán giả trong ngôi làng nhỏ trên núi này, sống cuộc sống từng mong muốn ở đời trước.

Kim Phi đã bày tỏ thái độ không muốn nói thêm gì nữa, nếu là bình thường, Khánh Mộ Lam sẽ không tiếp tục quấy rầy.

Nhưng lần này, Khánh Mộ Lam không hề rời đi mà tiếp tục nói: "Tiên sinh, ta có chuyện muốn bàn bạc với ngài”.

"Có chuyện gì?"

Kim Phi ngẩng đầu hỏi.

Advertisement

"Ta muốn nhờ tiên sinh giúp ca ca của ta...”

“Mộ Lam, với thực lực hiện giờ của Thiết Lâm Quân, chỉ cần Khánh Hầu đi dẹp loạn thì sẽ không có nguy hiểm gì đâu”.

Kim Phi lắc đầu nói.

Advertisement

Bởi vì từng sống trong cuộc sống nghèo nàn, nên động lòng trắc ẩn...

Đời trước Kim Phi cũng phải sống cực khổ, nên dễ dàng đồng cảm với những người dân khó khăn ở tầng lớp thấp.

Thực ra, ở sâu trong nội tâm y, y đồng cảm với những người dân lưu lạc đó, họ đều là những người nghèo đáng thương bị ép đến mức không còn cách nào khác nên mới phất cờ khởi nghĩa.

Kim Phi có thể giết người như ngóe ở biên cương, cũng dám đánh tay đôi với đám thổ phỉ cướp bóc, nhưng y không thể không biết phải trái, giơ đao với những người dân chỉ muốn có một con đường sống.

Cho dù là trợ giúp Khánh Hoài cũng không được.

“Tiên sinh, không phải Khánh Hoài ca ca, mà là Tây Xuyên ca ca”, Khánh Mộ Lam bổ sung thêm.

“Ca ca ruột của cô ư?”, Kim Phi kinh ngạc hỏi: “Ca ca của cô là Tây Xuyên Mục, tôi chỉ là một thường dân thì có thể giúp được gì?”

“Thưa ngài, ngài không phải là thường dân, ngài là một quý tộc”, Khánh Mộ Lam đáp lời.

“Được rồi, cho dù ta là quý tộc, nhưng cũng chỉ là là một Nam tước Thanh Thủy sống ẩn ở trong núi không có quyền thế mà thôi!”, Kim Phi tự giễu nói.

“Ai nói ngài không có quyền thế, không có thế lực chứ? Ngài có tiêu cục Trấn Viễn!”

Khánh Mộ Lam nói: “Khánh Hoài ca ca đã viết thư nói rằng lực chiến đấu bây giờ của tiêu cục Trấn Viễn chắc chắn không kém hơn Thiết Lâm Quân...”

“Mộ Lam, ta đã từng lãnh đạo Thiết Lâm Quân, ta biết rất rõ sự chênh lệch giữa tiêu cục Trấn Viễn và Thiết Lâm Quân”.

Kim Phi cắt ngang lời nịnh hót của Khánh Mộ Lam: “Chúng ta đã quen thân như vậy, chắc là cô cũng biết tích cách của ta, cô không cần phải nịnh nọt ta, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi”.

“Vậy thì ta nói thẳng”, Khánh Mộ Lam nói: “Ta muốn mượn dùng tiêu cục Trấn Viễn của ngài”.

“Ý của cô là gì?”, Kim Phi càng thêm khó hiểu.

Bởi vì biên giới có người lưu lạc tạo phản, Tấn Châu Mục đã bị Bệ hạ khiển trách, tước vị cũng bị hạ xuống một bậc”.

Khánh Mộ Lam nói: “Tây Xuyên không giàu hơn Tấn Châu bao nhiêu, ta sợ rằng Tây Xuyên cũng sẽ xuất hiện phản loạn, Bệ hạ sẽ trách tội ca ca của ta”.

Theo luật lệ của Đại Khang, biên giới có người tạo phản, tất cả mọi người từ huyện lệnh đến quận trưởng rồi đến cả châu mục đều phải chịu trách nhiệm.

Nếu quận đó là đất phong của quý tộc nào đó, thì quý tộc này cũng sẽ bị liên lụy.

“Ta nghĩ dân chúng tạo phản, ngoại trừ việc trừ triều đình tăng thuế, còn có một nguyên nhân khác là thổ phỉ”.

Khánh Mộ Lam nói: “Mấy ngày trước, ta đã nhờ người hỏi thăm về chuyện này, rất nhiều nơi, thổ phỉ hàng năm cướp bóc lương thực, số tiền này còn cao hơn cả thuế của triều đình, nếu có thể diệt trừ được thổ phỉ, cuộc sống của dân chúng sẽ tốt hơn rất nhiều, sẽ không có tạo phản nữa, Kim Xuyên là một ví dụ điển hình”.

“Cũng có lý”, Kim Phi gật đầu: “Vậy cô bảo với ca ca của cô ra lệnh cho binh lính các nơi đi trấn áp thổ phỉ là được, mượn tiêu cục Trấn Viễn làm gì?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 601


Mệnh lệnh của ca ca đã được ban xuống, các huyện úy ở các nơi chỉ tùy tiện nói rằng bọn họ không tìm thấy thổ phỉ là có thể khiến ca ca ta không thể nói gì.

Đến lúc đó chẳng những không quét sạch được thổ phỉ, mà ngược lại còn cho phủ binh khắp nơi có cái cớ bắt người dân cung cấp quân lương, đối với dân chúng mà nói, vậy chẳng phải càng làm cho sự việc thêm tồi tệ sao?

Vì vậy, ta muốn nhờ ngài phái tiêu cục Trấn Viễn ra tay diệt trừ thổ phỉ!”

“Mộ Lam, cô cũng không phải không biết tình hình của tiêu cục Trấn Viễn?”

Advertisement

Kim Phi cười khổ nói: “Đừng nói bây giờ có rất nhiều nhân viên hộ tống có nhiệm vụ, cho dù toàn bộ nhân viên hộ tống tập hợp lại cho cô, cũng chỉ có mấy trăm người, cô cho rằng chỉ mấy trăm người thì có thể làm được gì cho Tây xuyên rộng lớn?”

“Đương nhiên ta biết những gì ngài nói”.

Khánh Mộ Lam nói: “Ta đã nói với ca ca ta rồi, tiêu cục Trấn Viễn không cần phái người, ca ca ta sẽ phái hai đội quân từ Đại Tán Quan và Ba Châu tới”.

Advertisement

“Ý của cô là không cần người của tiêu cục Trấn Viễn, chẳng qua là muốn mượn danh tiếng của tiêu cục Trấn Viễn thôi sao?”

Kim Phi hiểu ý của Khánh Mộ Lam, nhưng y không hiểu tại sao Khánh Mộ Lam và ca ca cô ấy lại làm như vậy.

“Đúng vậy”, Khánh Mộ Lam gật đầu.

“Tại sao?” Kim Phi hỏi: “Nếu châu mục đại nhân muốn trấn áp thổ phỉ, cũng có quân đội, cứ thế ra tay không phải là được rồi sao? Tại sao phải lòng vòng như vậy?”

“Còn không phải sợ trong triều có người đàm tiếu nói ca ca ta thu mua lòng người sao, sẽ bị Bệ hạ nghi ngờ”.

Khánh Mộ Lam bất lực nói.

“Chẳng lẽ ta không sợ Bệ hạ nghi ngờ sao?”

Kim Phi tức giận nói.

Nói nửa ngày, hóa là vì điều này.

“Thứ nhất là ngài không vào triều làm quan, thứ hai ngài không có đất phong hay quân đội, Bệ hạ sẽ không nghi ngờ”.

“Cô cũng không phải Bệ hạ, sao biết ngài ấy sẽ không chứ?”

Kim Phi không dễ mắc lừa: “Mộ Lam, ta đã nhìn lầm cô rồi, uổng công ta trước kia còn coi cô là bạn, nhưng cô lại âm mưu muốn để ta chịu oan!”

“Sao ngài có thể nói ta như vậy?”

Khánh Mộ Lam giậm chân nói: “Ngài nghe ta nói hết đã!”

“Cô tiếp tục đi”.

Kim Phi ra hiệu Khánh Mộ Lam nói tiếp.

“Tiên sinh, ca ca ta nói, sẽ không để ngài làm điều đó không công”.

Khánh Mộ Lam nói tiếp: “Không phải ngài đang tìm kiếm các loại mỏ khoáng sản sao? Chỉ cần ngài đồng ý giúp đỡ, nếu sau này ngài tìm được mỏ khoáng sản nào, chỉ cần ở địa bàn Tây Xuyên, ca ca ta có thể làm chủ bán cho ngài, hơn nữa còn có thể cho phép ngài làm muối và bán muối ở địa bàn Quảng Nguyên!”

"Thật ư?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 602


Từ xưa tới nay, buôn muối gần như đồng nghĩa với danh từ đại gia.

Đương nhiên, các quý tộc sẽ không bỏ qua số tiền lãi lớn như vậy, rất nhiều thương nhân buôn muối đều là người kiếm ra tiền của các quý tộc.

Hầu hết số tiền kiếm được của dân buôn muối đều bị những kẻ chống lưng lấy sạch.

Để bảo vệ lợi ích của mình, các quý tộc đã ra luật lệ rằng quan phủ độc quyền bán muối, những người không được quan phủ cho phép không được phép sản xuất và bán muối.

Advertisement

Nếu Kim Phi có thể có tư cách làm muối và bán muối, thì dù chỉ một quận, y cũng có thể có một khoản thu nhập cố định lớn.

So với việc làm muối và bán muối, thật ra Kim Phi càng để ý tới điều kiện đầu tiên mà Khánh Mộ Lam nói hơn.

Bây giờ y đang lén lút khai thác mỏ vonfram và than đá, không thể làm rầm rộ, hơn nữa còn có nguy cơ bị phát hiện.

Advertisement

Nếu có thể quanh minh chính đại nhận thầu, y có thể chế tạo dụng cụ đưa vào mỏ, hiệu suất khai thác sẽ lập tức tăng lên gấp bội.

Nó có thể thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của xưởng luyện sắt.

Dù biết nhà họ Khánh đang lợi dụng mình nhưng Kim Phi vẫn hơi dao động.

Khánh Mộ Lam nói rất đúng, một là y không làm quan, hai là không có đất phong, không có gì khiến Hoàng đế kiêng dè, vì vậy cũng không quá lo lắng Hoàng đế nghi ngờ.

Nhưng cơ hội bắt chẹt nhà họ Khánh cũng không nhiều, huống hồ trong đàm phán nếu muốn nhiều hơn thì tất nhiên sẽ phải đòi hỏi nhiều hơn.

Cho nên dù Kim Phi dao động, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, ngược lại y còn trầm tư một lúc, dáng vẻ cân nhắc hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Tiên sinh, chẳng lẽ hai điều kiện này chưa thể hiện đủ thành ý của ca ca ta sao?"

Khánh Mộ Lam không phải là kẻ ngốc, cô ấy cũng đoán được ý đồ của Kim Phi: "Ngài có biết bên ngoài có bao nhiêu người giành nhau sứt đầu mẻ trán chỉ vì muốn có thân phận thương gia buôn muối không? Còn mỏ khoáng sản nữa, chỉ cần thuộc địa phận Tây Xuyên, tiên sinh đều có thể khai thác, tôi dám đảm bảo ở Đại Khang không có mấy người có được tư cách này đâu!"

"Đó là vì người khác không thèm làm mà thôi", Kim Phi nói: “Hơn nữa cô nói cứ như thể ta không cần phải bỏ tiền ra không bằng”.

Khánh Mộ Lam không trả lời Kim Phi, mà nhìn Tiểu Nga đang vùi đầu ăn: "Tiểu Nga, không phải sắp tới giờ học rồi ư? Sao em còn chưa đi?"

"Hả?"

Tiểu Nga bối rối ngẩng đầu lên, không hiểu sao chủ đề nói chuyện lại chuyển thành chuyện của mình.

Nhưng Quan Hạ Nhi hiểu ra những gì Khánh Mộ Lam sắp nói với Kim Phi không phù hợp để họ lắng nghe, vì vậy cô đưa tay ra kéo Tiểu Nga.

"Tỷ tỷ đừng kéo ta, chờ ta bưng canh lên đã!"

Tiểu Nga cố gắng bưng nồi đất đựng thịt đi.

Đường Tiểu Bắc và Đường Đông Đông cũng lần lượt thức thời rời đi.

Khánh Mộ Lam đi tới đóng cửa lại, sau đó chớp mắt nhìn Kim Phi, nói: "Bao cả núi để khai thác chắc chắn sẽ tốn tiền, nhưng chúng ta có thể thương lượng xem sẽ tốn bao nhiêu mà”.

Đôi mắt của Kim Phi lóe sáng khi nghe điều đó.

Trên thực tế, những hoạt động giống vậy ở đời trước cũng không hề hiếm, một số tư bản phát hiện vài mỏ khoáng sản ở Châu Phi, chỉ cần hối lộ quan chức địa phương là có thể ký hợp đồng với giá rất thấp.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 603


Nói trắng ra, đối với hầu hết mọi người, những mỏ khoáng sản đó không khác gì những viên đá thông thường, nhưng đối với Kim Phi, chúng lại rất quan trọng.

Sở dĩ Tây Xuyên Mục đưa ra điều kiện này để đàm phán với Kim Phi là vì Khánh Mộ Lam đã viết thư cho anh ta rằng Kim Phi cần có mỏ khoáng sản.

Kim Phi cũng đoán được điểm này, nhưng y không vạch trần, cũng không hề cảm thấy Khánh Mộ Lam phản bội y.

Dù sao Tây Xuyên Mục cũng là ca ca ruột của cô ấy, cô ấy mới quen Kim Phi được vài tháng mà thôi, dùng đầu gối để suy nghĩ cũng biết Khánh Mộ Lam sẽ thiên vị ai.

Advertisement

Kim Phi đã cảm thấy rất hài lòng với kết quả này rồi.

"Cũng được”.

Kim Phi gật đầu, đồng ý với đề nghị này.

Advertisement

"À, tiên sinh, còn có một điều ta muốn nói trước. Nếu ngài tìm thấy các mỏ vàng, bạc và đồng thì bọn ta không có cách nào nhận thầu với ngài đâu đấy”.

Khánh Mộ Lam nhắc nhở: "Còn quặng sắt và mỏ thiếc cũng không thể quá rẻ”.

“Ta hiểu”, Kim Phi khẽ gật đầu.

Vàng, bạc và đồng là tiền tệ của Đại Khang, chỉ có triều đình mới có tư cách khai thác, Tây Xuyên Mục cũng không dám tùy ý định đoạt.

Còn sắt và thiếc đã được sử dụng rộng rãi, vì vậy không có cách nào để lợi dụng sơ hở bán với giá rẻ.

“Vậy ngài còn muốn hỏi gì nữa không?”, Khánh Mộ Lam hỏi.

“Ca ca của cô có điều kiện gì?” Kim Phi hỏi.

Y tin rằng trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí, ngoài việc mượn danh tiếng của tiêu cục Trấn Viễn, Tây Xuyên Mục chắc chắn còn có ý định khác.

"Ca ca của ta muốn 50% lợi nhuận từ việc làm muối và bán muối. Còn về những mỏ khoáng sản thì thôi khỏi cần nhưng sau này nếu ca ca của ta phải dẫn quân tác chiến thì tiên sinh cần cung cấp cho ca ca của ta đủ cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá”.

Khánh Mộ Lam nói: "Đương nhiên, ca ca của ta cũng sẽ không lấy không, huynh ấy có thể dùng bạc để mua từ chỗ tiên sinh”.

Nhờ việc Đường Đông Đông bảo mật nên cho đến nay, phương pháp sản xuất cung nỏ hạng nặng vẫn chưa bị rò rỉ.

Nếu Tây Xuyên Mục muốn có nó thì cũng phải tìm Kim Phi để mua.

"Mua cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá ư?", Kim Phi hơi căng thẳng: "Ca ca của cô biết được những gì rồi,... hay là có ý định gì?"

“Tiên sinh, ngài đang nghĩ gì vậy?” Khánh Mộ Lam trừng mắt nhìn Kim Phi: “Ca ca của ta nhận thấy gần đây Thổ Phan có một số thay đổi vì vậy mới sắp xếp trước một số thứ mà thôi”.

Phủ thành của Tây Xuyên chính là Thành An – nơi ở đời trước của Kim Phi, thuộc trấn biên giới trong lãnh thổ Đại Khang, phía Tây chưa đến hai trăm dặm là bộ lạc Thổ Phan.

Khi đó, Hoàng đế sáng lập Đại Khang đã thành lập phủ thành của Tây Xuyên ở đây để ngăn chặn người Thổ Phan.

Hầu hết châu mục của các châu đều là quan văn, nhưng Tây Xuyên Mục về cơ bản đều xuất thân từ gia đình võ tướng.

Cách nói này của Khánh Mộ Lam cũng khá hợp lý.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 604


Ngay cả khi Tây Xuyên Mục đánh Kim Phi thì y cũng không sợ.

Không một tay buôn vũ khí nào lại bán những vũ khí mới nhất ra bên ngoài, Kim Phi cũng không ngoại lệ.

Cho dù là cung nỏ hạng nặng hay máy bắn đá, trước mắt Kim Phi đều đang sử dụng những máy đời đầu tiên, nếu cần, bất cứ lúc nào y cũng có thể tạo ra một sản phẩm nâng cấp với uy lực lớn hơn và tầm bắn xa hơn.

Hơn nữa, khi thiết kế cung nỏ hạng nặng, Kim Phi đã cân nhắc đến việc này, vì vậy những chiếc cung nỏ hạng nặng do làng Tây Hà chế tạo có ba bộ phận chính cần được thay thế sau khoảng hai trăm lần sử dụng.

Advertisement

Mà vật liệu thép cần thiết cho những bộ phận này chỉ có thể được tạo ra bởi xưởng luyện sắt của y.

Nếu Tây Xuyên Mục đến đánh Kim Phi, chỉ cần y cắt đứt nguồn cung ứng những bộ phận này thì chiếc cung nỏ hạng nặng sẽ thành một đống sắt vụn.

Advertisement

Vì vậy Kim Phi suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói: "Được!"

Khi các quý tộc khác tìm tới người buôn muối, họ đều yêu cầu ít nhất 70% lợi nhuận, một số người còn rất tàn nhẫn, thậm chí yêu cầu 80% hoặc 90%.

Mặc dù vậy, những người buôn muối vẫn rất giàu có.

Tây Xuyên Mục chỉ cần 50% đã được coi là rất có lương tâm.

Vả lại 50% cũng không chỉ đút vào túi một mình Tây Xuyên Mục, anh ta còn phải chia một phần cho quận trưởng Quảng Nguyên, đây cũng là một quy tắc bất thành văn trong chốn quan trường.

"Vậy cứ quyết định thế nhé!”

Khánh Mộ Lam ngập ngừng đưa tay ra.

“Chốt kèo!"

Kim Phi đưa tay phải ra bắt tay với Khánh Mộ Lam: "Ta hy vọng cô và ca ca của cô không gài bẫy ta”.

"Tiên sinh, ca ca của ta thật sự không có ác ý gì với ngài, cũng không có bất kỳ âm mưu gì đâu”.

Khánh Mộ Lam nói tiếp: "Tất cả mọi chuyện ta đều đã nói ở đây, cũng không giấu ngài điều gì. Khi ta đến làng Tây Hà, ca ca của ta từng nói rằng thiên hạ sẽ loạn lạc, với tài năng và tấm lòng của ngài sau này ngài chắc chắn sẽ trở thành nhân vật anh hùng khuấy động mưa gió, bảo ta phải tạo mối quan hệ tốt với ngài, huynh ấy còn nói sau này ngộ nhỡ nhà họ Khánh gặp nạn, hy vọng tiên sinh có thể cứu giúp”.

“Ca ca ngươi thật sự đề cao ta quá rồi”, Kim Phi cười tự giễu nói: “Ta chỉ là một kẻ lười biếng, làm anh hùng gì chứ…”

"Tiên sinh nói như vậy thì quá khiêm tốn. Ca ca của ta nhìn người rất chuẩn xác”.

Khánh Mộ Lam nói: “Huynh ấy nói tiên sinh là anh hùng thì chắc chắn tiên sinh sẽ là anh hùng, cũng giống như việc huynh ấy đã sớm nói rằng thiên hạ sẽ đại loạn nhưng lúc đó ta không tin, bây giờ không phải đã có người tạo phản rồi sao?”

“Ca ca của cô quả nhiên rất lợi hại”, Kim Phi cảm thán nói.

Hóa ra không chỉ có một mình Kim Phi cảm thấy Đại Khang sắp đến hồi kết, những người khác cũng nhận ra điều đó.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 605


“Tiên sinh, còn việc gì sao?”

Khánh Mộ Lam dừng bước.

“Cô định thế nào về việc trấn áp thổ phỉ?”

Advertisement

Kim Phi hỏi: “Dùng bao nhiêu người, bao giờ thì bắt đầu, bắt đầu từ đâu, sử dụng chiến thuật gì?”

“Khánh Nguyên Quân của Đại Tản Quan là đội quân hạng hai, Trường Tín Quân của Ba Châu là đội quân hạng ba, cộng lại có tổng số người là tám ngàn người nhưng phải có người ở lại canh giữ doanh trại, ta ước chừng khoảng năm ngàn người có thể đến”.

Khánh Mộ Lam đáp: “Nếu muốn mượn danh nghĩa tiêu cục Trấn Viễn thì phải bắt đầu từ vùng lân cận của Kim Xuyên, còn chiến thuật, ta cũng muốn sử dụng chiến thuật mà tiên sinh đã dùng để đối phó với Hắc Thủy Câu, phái người đi bao vây thổ phỉ, như thế là cách tiết kiệm nhân lực nhất”.

Advertisement

Nghe xong Kim Phi lắc đầu nói: “Mộ Lam, cách này có tác dụng ở Kim Xuyên nhưng không dùng được ở các nơi khác”.

Khánh Mộ Lam không phục hỏi: “Tại sao?”

“Vì đám người Triệu huyện úy đứng đằng sau Hắc Thủy Câu đều biết Kim Phi ta là một tên điên, lại sợ Khánh Hầu trả thù nên không đến mức bất đắc dĩ, chúng không dám ra tay với ta. Nhưng nếu ra khỏi huyện Kim Xuyên thì có ai biết Kim Phi là ai không? Ai biết được tiêu cục Trấn Viễn đâu?”

Kim Phi nói: “Trong tình hình này, nếu cô phân tán quân đội ra thì đang tìm đường chết đấy.

Hơn nữa cô đã quên núi Hổ Đầu và đỉnh Song Đà rồi sao? Hang ổ của thổ phỉ cũng có đường nhỏ, các cô đến một nơi xa lạ, không quen thuộc đường đi nước bước, sao có thể bao vây được”.

Khánh Mộ Lam cứng họng, suy nghĩ một lúc vẫn cố chấp: “Nhưng chẳng phải tiên sinh vẫn bao vây được bọn thổ phỉ Hắc Thủy Câu đó sao?”

“Ngài từng nhìn thấy địa hình của Hắc Thủy Câu mấy lần?”

Kim Phi liếc nhìn Khánh Mộ Lam: “Dù cô đã đến đó, cũng bao vây được rồi, nhưng tiếp theo cô định làm thế nào? Lẽ nào để Khánh Nguyên Quân và Trường Tín Quân cứ đứng giằng co với thổ phỉ mãi sao?”

“Tất nhiên sẽ không, chỉ cần bao vây được chúng, ta sẽ điều động người dẫn chúng ra”, Khánh Mộ Lam đáp.

“Vậy cô còn muốn bao vây chúng làm gì, lúc đầu bảo người tấn công thẳng vào chẳng phải được rồi sao?”, Kim Phi hỏi ngược lại.

“Hể…”, Khánh Mộ Lam gãi đầu, sau đó bỗng như bừng tình, cúi người với Kim Phi: “Mong tiên sinh chỉ dạy”.

“Tác chiến chú trọng tùy cơ ứng biến, hình thế của mỗi trận chiến không giống nhau, tên đứng đầu phụ trách chỉ huy bọn thổ phỉ cũng khác nhau, ta không có cách nào chỉ dạy cô gì cả, chỉ có thể cho cô lời khuyên”.

“Mời tiên sinh nói”.

“Như tình hình hiện giờ, cô đừng nghĩ phân tán lực lượng để lấy ít đánh nhiều, cách tốt nhất là tập trung binh lực, đánh ra thanh thế”.

Kim Phi nói: “Ta khuyên cô chia năm ngàn người thành năm đội, sau đó mang theo cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá, gặp thổ phỉ cứ khuyên hàng, không đầu hàng thì mới nghiền ép bằng cách mạnh nhất, nhanh nhất”.

“Có lý, mục đích của ca ca ta không phải giết người mà là để ngăn chặn việc cướp lương thực của thổ phỉ, chỉ cần đánh vài trận như thế thì có thể đe dọa được thổ phỉ”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 606


Kim Phi nói: “Lúc xuất phát, cô dẫn theo mấy người Tiểu Ngọc, mỗi khi đến một nơi, bảo họ cố gắng phát động quần chúng để cung cấp tình báo cho các cô, như thế sẽ dễ dàng hơn nhiều”.

“Chỉ đành như thế thôi”, Khánh Mộ Lam gật đầu, sau đó mỉm cười nói: “Nói đến Tiểu Ngọc, tiên sinh có thể cho ta mượn một ít nhân lực không? Lần này thời gian quá gấp, ta không có thời gian huấn luyện Khánh Nguyên Quân và Trường Tín Quấn sử dụng cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá”.

“Chuyện này…”

Advertisement

Kim Phi tỏ ra do dự, nhưng thầm bật cười thành tiếng.

Thật ra Khánh Mộ Lam không nói, lát nữa y cũng định nhắc đến chuyện này.

Có câu nói rất dễ tìm được một ngàn binh sĩ, nhưng khó tìm được vị tướng giỏi, quan quân cấp thấp cũng thế, phải trải qua sự rèn luyện trong chiến trường mới có đủ tư cách.

Advertisement

Hành động dẹp loạn lần này, thời gian nhiệm vụ cấp bách, địch lại không quá mạnh, chính là cơ hội để rèn luyện nhân viên hộ tống và binh lính nữ.

Ngộ nhỡ sau này cần đến người, những người này đều sẽ trở thành nòng cốt của đội ngũ, tuyển thêm vài binh sĩ nữa thì có thể kéo cả đội ra.

Bảo Khánh Mộ Lam dẫn theo Tiểu Ngọc cũng là nguyên nhân này.

“Ta có thể đồng ý với cô, nhưng ta phái mỗi một binh lính nam đến, cô đều phải phái hai binh lính nữ đi trợ giúp, hơn nữa những binh lính nữ này nhất định phải tham gia vào tiêu cục sau khi trở về, nếu sau này cô đi khỏi làng Tây Hà cũng không thể dẫn theo họ”.

Nếu Khánh Mộ Lam đã chủ động nhắc đến, tất nhiên Kim Phi phải nắm bắt cơ hội đưa ra yêu cầu.

Khánh Mộ Lam ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu đồng ý: “Được”.

Ba ngày sau, Khánh Nguyên Quân và Trường Tín Quân lần lượt chạy đến Kim Xuyên, Kim Phi không cho họ vào làng mà bảo họ đóng quân ở Trường Xà Câu.

Trương Lương cũng điều đồng một trăm cựu binh xuất sắc từ các nơi rồi giao cho Khánh Mộ Lam theo yêu cầu của Kim Phi.

Đội quân chỉ dành hai ngày phục hồi sức khỏe ở Trường Xà Câu để phân lại đội quân và triển khai chiến lược.

Trong hai ngày này, Kim Phi lại huấn luyện cho Tiểu Ngọc thêm một lần nữa, sau đó yêu cầu cô ấy dẫn theo nhân lực mới tuyển cũng lên đường cùng Khánh Mộ Lam.

Trong cùng một ngày, đoàn thương nhân được Thiết Chùy hộ tống cuối cùng đã đến cổng phía Tây của Biện Kinh.

Rèm cửa xe ngựa sau lưng mở ra, chưởng quầy nữ Lạc Lan nhìn tường thành cao vời vợi, sắc mặt ngoài vẻ mệt mỏi, nhiều hơn là sự phấn khích và mong đợi.

Mong được thể hiện thế mạnh của mình ở Biện Kinh.

Mặc dù Đại Khang đã mục nát nhưng Ngự Lâm Quân canh giữ kinh thành vẫn rất nghiêm ngặt, họ không chỉ kiểm tra thẻ ngà, mà còn mở hết các rương, kiểm tra toàn bộ hàng hóa mà mấy người Thiết Chùy mang theo, sau đó mới cho phép họ vào thành.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 607


Thiết Chùy dẫn cả đoàn người đi dọc theo con phố lớn hơn nửa tiếng đồng hồ, tìm được một nhà trọ gần dinh thự phủ Khánh Quốc công nhất.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo mới tinh, Thiết Chùy dẫn theo Lạc Lan và Hàn Phong đến phủ Khánh Quốc công.

Với thân phận của Thiết Chùy thì hắn không đủ tư cách để gặp Khánh Quốc công, nhưng lần này Thiết Chùy mang theo thiệp chúc mời của Kim Phi và lá thư viết tay của Khánh Mộ Lam, ở một mức độ nào đó đại diện cho Kim Phi, cũng là vì tặng quà cho Hoàng Quý phi, cũng xem như là việc công.

Cho nên lần này Thiết Chùy cũng không xin gặp quản gia hay mẹ của Khánh Hoài, mà là đưa thiệp chúc mời, xin được gặp Khánh Quốc công.

Advertisement

Công việc của Khánh Quốc công rất bận, thường thì đưa xong thiệp mời phải mất một hai ngày hoặc thậm chí năm sáu ngày sau khi đăng lời mời mới có thể tiếp đón người muốn gặp.

Thế nên khi Thiết Chùy nhìn thấy người gác cổng đã nhận thiệp mời bèn nói với người gác cổng tên của nhà trọ mà hắn đang ở, sau đó rời đi cùng Lạc Lan và Hàn Phong, định ngày mai sẽ quay lại hỏi khi nào Khánh Quốc công có thời gian gặp mình.

Advertisement

Kết quả mới đi được chưa bao xa thì người gác cổng cưỡi ngựa đuổi theo.

“Cuối cùng cũng đuổi kịp, các vị khách quý, lão gia Quốc công cho mời”.

“Nhanh vậy sao?”

Thiết Chùy, hơi kinh ngạc.

Khánh Quốc công là quan trong triều, mỗi ngày có nhiều việc công việc phải giải quyết, không phải ai muốn gặp là có thể gặp.

Gửi thiệp giống với điện thoại hẹn gặp ở đời trước của Kim Phi, gửi thiệp trước, nếu Khánh Quốc công muốn gặp thì sẽ cho người sắp xếp thời gian.

Trừ phi là người rất thân thiết hoặc thân cận, thông thường mới gửi thiệp tới, sớm nhất cũng phải đến ngày hôm sau mới nhận được hồi âm.

Mặc dù Thiết Chùy đã tắm và thay quần áo, dẫn theo Lạc Lan và Hàn Phong, nhưng hắn không nghĩ rằng hôm nay Khánh Quốc công sẽ gặp bọn họ, mà chỉ là vì theo lễ nghi.

Thiết Chùy thực sự không ngờ Khánh Quốc công sẽ lập tức phái người đến tìm hắn.

Nhưng sau khi sửng sốt một lúc, Thiết Chùy định thần lại, chắp tay về phía người gác cổng: “Làm phiền đại ca rồi!”

Vừa rồi khi Thiết Chùy đi gửi thiệp, thái độ của vị quan thất phẩm trước cửa phủ Tể tướng không đến mức hung hăng vênh váo, nhưng cũng vô cùng kiêu căng, không thèm nhìn đám người Thiết Chùy lấy một cái.

Nhưng lúc này, hắn ta lại cười nịnh nọt nói: “Tiểu nhân đưa xe ngựa tới rồi, mời các vị khách quý lên xe”.

Vừa dứt lời, hai chiếc xe ngựa từ trong góc đường phía sau lao ra.

Người gác cổng lại khôi phục dáng vẻ kiêu căng, hét lớn ra lệnh chỉ huy xe ngựa quay đầu.

Lạc Lan và Thiết Chùy nhìn nhau, trong mắt đối phương đều nhìn ra vẻ kinh ngạc và kích động.

“Thiết Chùy đại ca, đây là có ý gì?”

Hàn Phong đồng hành với hai người trên đường, đã sớm quen thuộc với họ, phát hiện ánh mắt của hai người hơi kỳ quái nên tò mò hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 608


“Không phải coi trọng chúng ta, mà là coi trọng tiên sinh nhà chúng ta!” Lạc Lan sửa lại: “Thiệp mà chúng ta đưa tới chính là của tiên sinh”.

“Đúng vậy, là coi trọng tiên sinh nhà chúng ta”, Thiết Chùy cười gật đầu: “Xe tới rồi, đừng nói nữa...”

Lúc này, sắc mặt Thiết Chùy đột nhiên thay đổi: “Nguy rồi, chúng ta không mang theo lễ vật!”

Advertisement

Hắn không ngờ hôm nay sẽ được gặp Khánh Quốc công, cho nên ba người bọn họ đều tay không tới, lễ vật chuẩn bị cho Khánh Quốc công đều được đặt trong quán trọ.

“Chỗ này cách quán trọ không xa, hai người hãy ngồi xe ngựa đi gặp Khánh Quốc công trước, bây giờ ta trở về quán trọ lấy!” Hàn Phong chạy đi.

“Vị khách quý kia sao lại rời đi?”

Advertisement

Người gác cổng đưa theo một chiếc xe ngựa tới, đúng lúc nhìn thấy Hàn Phong chạy đi.

“Tiên sinh và Mộ Lam cô nương bảo tiểu nhân tặng lễ vật cho Quốc công gia và phu nhân, giờ lễ vật vẫn còn ở trong quán trọ, anh ta trở về lấy rồi ạ”, Thiết Chùy giải thích.

“Nhưng Quốc công còn đang chờ các vị...”

Người gác cổng hơi khó xử.

Trước khi đi, quản gia đã dặn dò hắn nhanh chóng đưa người về, nếu Thiết Chùy chờ ở đây, lúc trở về hắn sẽ rất khó báo cáo.

“Không dám để Quốc công gia chờ lâu, chúng ta đi bái kiến Quốc công gia trước, lát nữa hắn sẽ đến sau”.

Thiết Chùy nói, “Vậy chúng ta lại phải làm phiền đại ca rồi”.

“Nên làm, nên làm mà”.

Lúc này người gác cổng mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt cũng lướt qua vẻ khinh thường.

Đường đường phủ Quốc công, sẽ thiếu mấy món lễ vật từ thôn dân sao?

Nam nữ khác biệt, Thiết Chùy và Lạc Lan mỗi người lên một chiếc xe ngựa, trở lại phủ Quốc công.

Lúc trước Thiết Chùy đến, hắn luôn đi từ cửa hông, nhưng lần này phủ Quốc công lại mở rộng cửa lớn, xe ngựa đi thẳng vào bên trong phủ.

Quản gia đã sớm chờ ở bên cạnh, Thiết Chùy và Lạc Lan xuống xe ngựa, lập tức dẫn bọn họ vào trong thư phòng.

Khánh Quốc công đang đứng trước thư án, vẽ vài nét bằng bút lông, bên cạnh ông ta có hai người phụ nữ, một người giúp mài mực, một người giúp đè mép giấy.

Trước kia Thiết Chùy đã từng gặp Khánh Quốc công, cũng đã gặp mẹ của Khánh Hoài là Khánh Trung Thị, người phụ nữ kia mặc dù chưa gặp bao giờ, nhưng bà ta có thể đứng cạnh bàn giúp Khánh Quốc công đè mép giấy vẽ thì không cần hỏi cũng biết là ai.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 609


“Lão gia có trí nhớ tốt quá, tiểu nhân tên Thiết Chùy, trước kia là thị vệ riêng của Hầu gia, sao đó mẹ của tiểu nhân bị bệnh nặng không người chăm sóc nên giải ngũ về quê, Hầu gia cảm thương cuộc sống của tiểu nhân nghèo khó, nên viết thư hỏi Kim tiên sinh cho tiểu nhân con đường sống”, Thiết Chùy đáp.

“Lão Tam làm rất tốt, một vị tướng quân đủ tư cách nên thương lính như con mình, không chỉ ở trong doanh trại mà ngay cả khi binh lính giải ngũ cũng nên quan tâm”.

Khánh Quốc công hỏi: “Nghe nói Thiết Lâm Quân có không ít lính già, bây giờ cũng đi theo Kim tiên sinh, các ngươi sống thế nào? Kim tiên sinh có đối xử hà khắc với các ngươi không?”

Advertisement

“Kim tiên sinh là người tốt bụng, lại được Hầu gia đánh tiếng, nên đối xử rất tốt với chúng ta, chưa từng hà khắc, không chỉ trả tiền công, xây cho đám tiểu nhân những ngôi nhà ngói, còn tìm việc cho những người phụ nữ trong gia đình kéo sợi dệt vải, con cái trong nhà còn được đi học miễn phí ở học đường”, Thiết Chùy trả lời.

“Vậy thì tốt,” Khánh Quốc công khẽ gật đầu: “Vậy Kim tiên sinh bảo các ngươi làm gì?”

Advertisement

“Trước kia là bảo vệ xưởng dệt may và hộ tống đoàn xe đến huyện phủ và quận thành. Bây giờ tiên sinh mở một tiêu cục, đám tiểu nhân đều làm nhân viên hộ tống ở trong tiêu cục này”.

Thiết Chùy trả lời: “Tiên sinh nói Kim Xuyên là đất phong của Hầu gia, thổ phỉ hoành hành, luôn tiềm ẩn nguy cơ làm hại dân chúng, nên để ngài ấy dẫn đám tiểu nhân đi quét sạch cả đám thổ phỉ ở Kim Xuyên”.

“Kim tiên sinh làm tốt đấy, đất phong của lão Tam bây giờ đã yên ổn, phải cảm ơn vị Kim tiên sinh này thật tốt”.

Thật ra, Khánh Quốc công đã sớm biết Kim Phi đang làm gì ở Kim Xuyên, hỏi Thiết Chùy chỉ là để biểu hiện mình là người bình dị dễ gần mà thôi.

Khẽ gật đầu, hỏi: “Đúng rồi, trong thiệp không phải nói có ba người sao? Tại sao lại chỉ có hai người các ngươi, một người nữa đâu?”

“Tiểu nhân không ngờ lão gia lại gặp đám tiểu nhân nhanh như vậy, lễ vật mà tiên sinh và Mộ Lam cô nương cử đám tiểu nhân mang tới vẫn còn ở trong quán trọ, lão Hàn trở về lấy lễ vật rồi ạ...”, Thiết Chùy lúng túng gãi đầu đáp.

Gương mặt Thiết Chùy vốn thật thà, lúc này lại lộ vẻ lúng túng, điều này lập tức khiến ba người Khánh Quốc công cười rộ lên.

“Chỉ cần các ngươi mang theo tâm ý của Kim tiên sinh và Mộ Lam tới là được, lễ vật có hay không cũng không quan trọng”.

Khánh Quốc công mỉm cười khoát tay.

“Lão gia, sao lại không quan trọng, nha đầu Lam Lam đó tùy tiện như vậy, hiếm khi tặng lễ vật cho ta, ta rất chờ mong đấy”.

Mẹ Khánh Hoài là Khánh Trung Thị vẫn luôn cảm kích Kim Phi, thấy Thiết Chùy và Lạc Lan lúng túng, nên bà ấy vội vàng chọc cười làm dịu bầu không khí.

“Muội muội nói đúng, nha đầu Lam Lam đó từ nhỏ đã giống con trai, thích múa đao dùng thương, bây giờ nó thậm chí còn tệ hơn, đi tìm Kim tiên sinh để thành lập một đội nữ binh, thời gian trước nhà Hâm Nghiêu đã viết một lá thư cho ta, còn lo lắng nói sợ sau này sẽ không ai thèm lấy Mộ Lam đấy”.

Đại phu nhân cũng cười nói: “Bây giờ nha đầu này cuối cùng cũng thông suốt, ta thực sự muốn nhìn xem nó sẽ tặng gì đây, mong rằng không phải tặng cho ta một thanh đao lớn”.

Thật ra hai người họ chỉ nói một vài lời hay ý đẹp để làm dịu bầu không khí, nhưng sau khi Đại phu nhân nói xong, bà ta nhận ra vẻ mặt Thiết Chùy và Lạc Lan hình như càng thêm lúng túng hơn.

“Trời ơi, chẳng lẽ con bé nha đầu này tặng cho ta một thanh đao thật sao?”

Đại phu nhân mở to hai mắt hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 610


“À... Đúng là có một thanh đao, nhưng đó là tiên sinh tặng cho lão gia”.

Thiết Chùy gãi đầu nói: “Mộ Lam cô nương tặng cho hai vị phu nhân lễ vật khác”.

"Vậy thì tốt”.

Hai vị Khánh phu nhân đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Advertisement

Đang nói chuyện thì quản gia chạy tới thông báo Hàn Phong mang lễ vật tới.

“Mau, cho người khiêng vào, để ta nhìn thử xem”.

Hai vị phu nhân đồng thời thúc giục.

Advertisement

Nhưng trong lòng họ cũng không hề mong đợi.

Trong đáy lòng, thật ra bọn họ cũng nghĩ giống người gác cổng, Kim Xuyên chỉ là một nơi núi non hẻo lánh, Kim Phi và Khánh Mộ Lam có thể tặng thứ đồ tốt gì chứ?

Chắc lại là một ít vàng bạc mà thôi.

Khánh Quốc công đã sớm nhận được lá thư của Khánh Mộ Lam, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiết Chùy và Lạc Lan, ông ta loáng thoáng có một suy đoán, nhưng ông ta không vạch trần.

Chẳng mấy chốc, Hàn Phong bước vào thư phòng với vài chiếc rương được buộc bằng vải đỏ.

"Mùi gì vậy? Sao lại thơm thế?"

Đại phu nhân hít mũi, tò mò hỏi.

“Bẩm phu nhân, đây là mùi thơm của xà phòng thơm”.

Lạc Lan mỉm cười mở ra một cái rương gỗ nhỏ.

Mùi thơm vừa mới ngửi thấy thoang thoảng, lập tức xộc thẳng vào mũi khi rương gỗ được mở ra.

Trong giây lát, hai vị phu nhân cứ ngỡ mình đã bước vào cửa hàng hương liệu, trong căn phòng tràn ngập mùi thơm nồng nặc.

"Xà phòng thơm? Sao cái tên này nghe quen quen nhỉ? Hình như ta đã nghe ở đâu rồi thì phải”.

Đại phu nhân lộ vẻ trầm tư.

Dù sao bà ta cũng là phụ nữ, bình thường luôn ru rú trong đại viện, chỉ tiếp xúc với phụ nữ, cho nên các loại tin tức đều vô cùng chậm trễ.

Mà mẹ Kháng Hoài luôn chú ý tới Kim Xuyên, nên nắm bắt tin tức nhanh hơn, thấy vậy thấp giọng nhắc nhở: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ quên mất lúc trước nhà họ Chu lấy được một lô xà phòng thơm sao?”

“Đúng, ta nhớ rồi, lúc đó trên người Chu phu nhân luôn có mùi thơm, ta hỏi bà ấy dùng loại túi thơm gì, bà ấy nói với ta là dùng xà phòng thơm”.

Cuối cùng Đại phu nhân cũng nhớ ra: “Sau đó ta bảo nha hoàn đi mua, kết quả tìm khắp kinh thành cũng không tìm được, Lam Lam lấy nó ở đâu thế?”

“Xà phòng thơm là do tiên sinh nhà ta nghiên cứu chế tạo ra, trước mắt cũng chỉ bán ở xung quanh quận Quảng Nguyên”.

Lạc Lan mỉm cười trả lời: “Xà phòng thơm của nhà họ Chu chắc cũng mua từ Quảng Nguyên”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 611


Phái nữ trời sinh yêu thích mùi thơm, nếu không Đại phu nhân đã không bảo thị nữ đi khắp kinh thành tìm xà phòng thơm.

Sau đó không tìm được, thậm chí còn từng mơ hồ biểu đạt ý muốn với Chu phu nhân, kết quả Chu phu nhân lại nói bà ta cũng chỉ có vài hộp mà thôi.

Vì thế, Đại phu nhân còn tiếc nuối mất mấy ngày.

Advertisement

Không ngờ xà phòng thơm được làm bởi Kim Phi.

“Hoài Nhi và Kim tiên sinh là bạn thân, sau này tất nhiên tỷ tỷ sẽ không thiếu xà phòng thơm”.

Mẹ Khánh Hoài cười nói: “Nếu tỷ tỷ muốn dùng thì cứ nói với muội, muội sẽ viết thư thỉnh cầu Kim tiên sinh, muội muốn có thì Kim tiên sinh chắc sẽ nể mặt muội”.

Advertisement

Với mối quan hệ của Khánh Hoài với Kim Phi, bà ấy thật sự có tư cách để nói lời này.

Bị Đại phu nhân đè ép nhiều năm như vậy, bây giờ bà ấy có cảm giác hãnh diện.

Trong lòng càng có ấn tượng tốt với Kim Phi chưa từng gặp lần nào.

“Nhị phu nhân quá lời rồi, trước khi đến đây tiên sinh đã đặc biệt nhắn nhủ với Lạc Lan, phu nhân là mẹ của Hầu gia, tiên sinh vẫn luôn coi phu nhân như trưởng bối của mình”.

Lạc Lan cười nói: “Nếu sau này phu nhân muốn xà phòng thơm, chỉ cần sai nha hoàn nói với Lạc Lan là được”.

Dù Kim Phi có nói như vậy hay không thì lời nói của Lạc Lan cũng khiến mẹ Khánh Hoài rất vui.

“Kim tiên sinh cũng là nam tước, tiền đồ vô hạn, sao có thể nói là với cao chứ? Thật ra trong thư Hoài Nhi cũng có nói, nó và Kim tiên sinh tuy không phải huynh đệ, nhưng đã từng trải qua sống chết có nhau, từ lâu đã coi nhau như huynh đệ ruột thịt”.

Đại phu nhân đứng ở một bên, sắc mặt hơi mất tự nhiên.

Hai đứa con trai bà tuy là con ruột của Khánh Quốc công, nhưng xét về công trạng và năng lực hoàn toàn không thể so với Khánh Hoài.

Bây giờ ngay cả bạn bè của Khánh Hoài cũng mạnh hơn đám bạn xấu của con trai của bà ta rất nhiều.

Bình thường hai con trai bà ta dẫn bạn về phủ, căn bản không thể gặp được Khánh Quốc công.

Nhưng hôm nay, khi nhận được thiệp của Kim Phi, Khánh Quốc công lập tức cho quản gia lùi lại cuộc hẹn trước đó, để gặp đám người Thiết Chùy trước.

Không chỉ chọn gặp ở thư phòng, còn phái người gọi bà ta và Nhị phu nhân tới, rõ ràng không coi Kim Phi là người ngoài.

Nhị phu nhân cũng nhìn ra điều này nên mới dám nói Khánh Hoài coi Kim Phi như huynh đệ ruột thịt của mình.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 612


Sặc mặt Đại phu nhân mới khôi phục lại như thường, mỉm cười bảo nha hoàn nhận lấy khay.

Sau đó, Lạc Lan cũng đưa một bộ cho Nhị phu nhân.

Hai vị phu nhân rất tò mò với xà phòng thơm, nhưng lại không thể mở ra ở trước mặt đám người Thiết Chùy, đành phải thỉnh thoảng liếc nhìn.

Vợ chồng nhiều năm, Khánh Quốc công đã vô cùng quen thuộc với các bà, ông ta nói: “Hai nàng đi về trước đi, ta có chút việc muốn thương lượng với người của Kim tiên sinh”.

Advertisement

“Vậy bọn ta không quấy rầy lão gia nữa”.

Hai vị phu nhân như được đại xá, nhanh chóng bảo người bưng xà phòng thơm rồi rời đi.

Advertisement

Lúc trước Khánh Mộ Lam đã viết thư cho Khánh Quốc công, nói rằng muốn đưa xà phòng thơm cho Khánh Phi, nhưng Khánh Quốc công cảm thấy chuyện này không đáng tin lắm, nên không đoái hoài gì.

Dù sao, ngân khố của hoàng thất cái gì cũng có, sao có thể lọt vào mắt Hoàng Đế và các phi tần chứ?

Nhưng bây giờ thấy thái độ của hai vị phu nhân, Khánh Quốc công cũng hơi dao động.

“Xà phòng thơm thật sự thần kỳ như vậy sao? Trong thư Mộ Lam khen chúng như một đóa hoa vậy”.

“Lão gia, thật ra tiên sinh và Mộ Lam cô nương đều rất tự tin, ngoại trừ việc xà phòng thơm có sức hấp dẫn với phụ nữ ra thì còn có một điều nữa”.

Lạc Lan mỉm cười mở một cái rương khác, lấy từ bên trong một hộp xà phòng thơm, sau đó mở hộp ra, dùng hai tay đưa lên trước mặt Khánh Quốc công.

Khánh Quốc Công nhìn chằm chằm một lúc, đột nhiên đi tới rương lớn bên cạnh, từ giữa lấy ra một hộp xà phòng thơm khác.

Ông ta mở ra nhìn vài lần, rồi bảo quản gia mở tất cả xà phòng thơm trong rương ra.

“Khó trách Mộ Lam hết lời khen ngợi như vậy, không hổ danh là Kim tiên sinh, ta nghĩ Bệ hạ và Khánh Phi nhất định sẽ thích lễ vật này!”

Khánh Quốc công cảm thán, sau đó nói với quản gia: “Ngươi đi thu xếp nhanh chóng đưa những đồ vật này vào trong cung cho Khánh Phi!”

Trong hậu cung có không ít phi tử đều là “sản phẩm” của liên hôn, Hoàng Đế không thích họ nhưng để bảo vệ danh gia vọng tộc sau lưng các phi tần, cứ cách một khoảng thời gian Trần Cát sẽ đến chỗ mấy phi tử này.

Nếu vui thì mỗi năm cũng sẽ đến ở lại mấy lần để ân sủng.

Hôm nay Trần Cát đến Trường Bình Cung mà Khánh Phi sống theo thường lệ.

Vừa bước vào cửa, Trần Cát đã ngửi được mùi hương thoang thoảng.

Là mùi hoa mai ông ta thích nhất.

“Thần thiếp bái kiến Bệ hạ”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 613


“Không phải phấn, là con bé Mộ Lam cho ta mấy miếng xà phòng thơm, sau khi ta dùng xà phòng thơm để tắm, trên người sẽ có mùi này”, Khánh Phi cười nói.

“Xà phòng thơm? Loại do Kim Phi - Nam tước Thanh Thủy tạo ra ư?”, Trần Cát hỏi.

“Bệ hạ biết xà phòng thơm à?”, Khánh Phi sửng sốt.

Sau khi Khánh Quốc công đưa xà phòng thơm đến, Khánh Phi xem như nhận được bảo vật.

Advertisement

Công việc chủ yếu của các phi tử hậu cung là gì?

Chẳng phải là lấy lòng Hoàng Đế sao?

Advertisement

Biết Trần Cát thích hoa mai nên mỗi ngày không chỉ tắm xà phòng thơm hương hoa mai mà cũng lấy xà phòng thơm để vào quần áo.

Cuối cùng vẫn nhịn đau sai cung nữ nghiền một miếng xà phòng thơm thành bột rồi rắc ở trong cung, nên Trường Bình Cung lúc nào cũng thoang thoảng hương hoa mai.

Quả nhiên Trần Cát vừa đến lập tức bị hương mai thu hút.

Nhưng điều Khánh Phi không ngờ đến là Trần Cát lại biết xà phòng thơm là do Kim Phi làm.

“Một thời gian trước, Văn Viên công tử nhà họ Chu đến Quảng Nguyên để mua xà phòng thơm, không hiểu sao hắn nổi lòng tham cho người bắt cóc tiểu thiếp của Kim Phi, muốn đưa cô ta về kinh thành để hỏi công thức làm xà phòng thơm. Kim Phi vô cùng tức giận, được lính canh ở quận Quảng Nguyên phối hợp, phong tỏa thành rà soát…”

Trần Cát dựa vào ghế kể lại ân oán giữa Kim Phi và Văn Viên công tử: “Thậm chí Văn Viên công tử còn giết phủ binh ở Quảng Nguyên vì chuyện này, nhưng bị nhà họ Khánh và nhà họ Cao túm được đuôi của họ, ngày nào cũng đến chỗ trẫm để tố cáo nhà họ Chu, phải mất gần hai tháng, nhà họ Chu mới che đậy được chuyện”.

“Thì ra là thế”.

Lúc này Khánh Phi mới biết đằng sau xà phòng thơm còn có câu chuyện này.

Khánh Phi vòng ra sau ghế, nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho Trần Cát, sau đó nói: “Văn Viên công tử cũng quá đáng thật, bắt cóc một tiểu thiếp của quý tộc ở quận thành đã là bất kính rồi, thế mà còn dám giết cả phủ binh gác thành”.

Nếu đã nhận được lợi ích từ Kim Phi, dĩ nhiên Khánh Phi phải nói giúp Kim Phi.

“Lúc Văn Viên công tử bắt Đường Tiểu Bắc đi, cô ta vẫn chưa phải là tiểu thiếp của Kim Phi.

Còn việc giết phủ binh thì có lẽ là sợ rồi chăng, Kim Phi là một sát thủ tài giỏi, lại chiếm lý, nếu Văn Viên công tử chạy không nhanh thì Kim Phi dám giết hắn thật đấy”.

Trần Cát nhắm mắt lại thở dài: “Lúc đó Kim Phi vẫn nên giết Văn Viên công tử, như thế nhà họ Chu và nhà họ Khánh sẽ không ngày nào cũng đến làm phiền trẫm”.

“Bệ hạ thứ lỗi, thần thiếp là phụ nữ, không hiểu chính sự nhưng thần thiếp lại cho rằng ca ca làm phiền bệ hạ chắc chắn là vì giang sơn xã tắc Đại Khang”.

Khánh Phi quỳ rạp xuống đất nói: “Hiện giờ Khánh Hoài và Hâm Nghiêu đang trấn thủ biên cương cho Bệ hạ, con bé Mộ Lam ngày nào cũng nói muốn ra trận giết giặc, chinh chiến cho đất nước.

Nhà họ Khánh luôn trung thành với Bệ hạ, có trời đất chứng giám”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 614


Đại Khang đề cao văn chương, trấn áp võ công mấy trăm năm, văn phong vô cùng thịnh hành, Trần Cát cũng bị ảnh hưởng sâu sắc, không chỉ có tài thơ văn, thư họa mà còn rất khoan dung với văn nhân.

Khi Kim Phi viết câu thơ “Bốn bể không có ruộng đất, nông dân chịu cảnh chết đói” bị đối thủ của nhà họ Khánh tố cáo, Trần Cát không trách tôi, chỉ bật cười rồi lật sang.

Trần Cát là một nhà nghệ thuật đủ tư cách nhưng không phải là Hoàng Đế đủ tư cách.

Tin tưởng vào thuật cân bằng Đế Vương, nhưng tiếc là trình độ không tốt, không kiên định.

Advertisement

Đôi khi vài bị Quốc công tặng ông ta một bức tranh chữ hiếm có, hoặc tiêu tiền mua vài bài thơ hay đọc cho ông ta nghe, không chừng Trần Cát sẽ đổi ý.

Chẳng hạn như hiện giờ, vừa nghe Khánh Phi muốn đọc thơ của Kim Phi, Trần Cát lập tức lấy lại tinh thần.

Advertisement

“Nam tước Thanh Thủy có tài làm thơ, trẫm từng nghe mấy bài thơ hắn viết, mấy bài thơ lấy lòng các cô nương ở thanh lâu thì không nói, tuy rằng văn tự đơn giản nhưng đều cảm động sâu sắc, chứa tình cảm sâu đậm, có thể làm rung động lòng người”.

Nói rồi ông ta đứng thẳng dậy, nhìn hộp gỗ trong tay Khánh Phi.

Trên nắp hộp xà phòng thơm có khắc bốn hàng chữ nhỏ.

“Tuyết mai tranh xuân không chịu rơi, thi sĩ bỏ bút bình luận chương. Mai kém tuyết ba phần, tuyết lại thua mai về mùi hương”.

Trần Cát đọc xong bài thơ này, sau đó nhắm mắt lại, lắc đầu nhỏ giọng lặp lại.

Như thể đã thưởng thức được sơn hào hải vị, luyến tiếc không nỡ nuốt xuống bèn ngậm trong miệng.

Vài phút sau, ông ta bỗng mở mắt nói: “Hay cho Nam tước Thanh Thủy! Hay cho Mai kém tuyết ba phân, tuyết lại thua mai về mùi hương! Viết hay lắm, quá ảo diệu”.

Nghe thế ánh mắt Khánh Phi hiện lên vẻ mừng rỡ.

Khánh Phi biết Trần Cát thích hoa mai, cũng đoán được Trần Cát sẽ rất vui khi nhìn thấy bài thơ về hoa mai này nhưng không ngờ lại vui đến thế.

Khi Trần Cát hồi tưởng lại xong, Khánh Phi cười nói: “Nếu Nam tước Thanh Thủy biết Bệ hạ thích thơ của mình như vậy thì không biết sẽ vui mừng biết chừng nào”.

“Thôi vậy, trẫm nghe nói tính cách Nam tước Thanh Thủy cô độc và kiêu ngạo, Khánh Hoài rất coi trọng hắn, định giao cho hắn những nhiệm vụ quan trọng ở thành Vị Châu, nhưng hắn thà quay về ngôi làng nhỏ trên núi ở Kim Xuyên còn hơn đi theo Khánh Hoài”.

Trần Cát nói: “Nhưng từ xưa đến nay, hầu hết những người có tài thơ ca đều như vậy, nếu họ không có tâm tính lạnh nhạt với danh lợi thì sẽ không thể viết được những bài thơ tuyệt vời như vậy.

Đáng tiếc là bức tranh hoa mai trẫm vẽ gần đây không có tuyết, nếu không kết hợp với bài thơ này càng hợp hơn”.

Nói rồi ông ta không ngừng nghịch cái hộp đựng xà phòng thơm trên tay.

“Bệ hạ đừng tiếc nuối, Nam tước Thanh Thủy không phải chỉ viết có một bài thơ về mai này thôi đâu”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 615


Chỉ để không khí tràn ngập mùi hương”.

Trần Cát mở hộp xà phòng thơm ra, từ tốn đọc thuộc lòng, sau đó vui mừng đến mức tay run rẩy.

Khen ngợi: “Thơ hay lắm! Chỉ một câu đừng ai khen màu đẹp, chỉ để lại không khí tràn ngập mùi hương đã thần thái hóa, khí chất hóa hoa mai, lặng lẽ và bụi bặm, khí chất cao quý và trang nghiêm đến tận xương tủy.

Nghe nói Nam tước Thanh Thủy lòng dạ thiện lương, sau khi bán xà phòng thơm kiếm được tiền, không ham chơi xa hoa mà là không sợ làm mất lòng quý tộc địa phương, không tốn sức dẫn dắt các cựu binh của Thiết Lâm Quân đi trấn áp thổ phỉ khắp nơi ở Kim Xuyên.

Advertisement

E là bài thơ này là Nam tước Thanh Thủy đã lấy hoa mai để ẩn dụ với tình cảm của bản thân, không muốn lấy màu sắc kiều diễm nịnh nọt người khác, cầu xin sự tán thưởng của người khác, chỉ muốn đem hương thơm thanh mát của mình đến cho nhân gian.

Nói đến đây, trẫm khá ngưỡng mộ Nam tước Thanh Thủy, hắn có thể muốn làm gì cũng được, trẫm lại bị buộc chặt ở triều đường này, ngày nào cũng phải đối mặt với tấu chương như núi”.

Nhà họ Chu không ít lần lấy chuyện Kim Phi trấn áp thổ phỉ ở Kim Xuyên ra để chỉ trích Kim Phi và Khánh Hoài có ý đồ mua chuộc lòng người, muốn làm phản để chống lại nhà họ Khánh và Kim Phi.

Advertisement

Mặc dù Trần Cát không biểu hiện gì nhưng ít nhiều gì cũng có khúc mắc.

Nhưng đọc xong bài thơ này, khúc mắc trong lòng Trần Cát cũng đã bị quét sạch, ngược lại thiện cảm với Kim Phi còn tăng lên.

“Bệ hạ đã hy sinh quá nhiều cho người dân trong thiên hạ, vất vả rồi”.

Khánh Phi vô cùng hiểu chuyện nịnh nọt.

“Vẫn là ái phi hiểu trẫm…”, Trần Cát vỗ mu bàn tay Khánh Phi, xưng hô cũng đổi luôn rồi: “Nam tước Thanh Thủy viết hai bài thơ này sao? Còn nữa không?”

“Còn, thần thiếp đi lấy hết sang cho Bệ hạ”.

Khánh Phi cũng không gọi cung nữ, tự mình cầm váy lên chạy ra phía sau bưng một khay xà phòng tới.

Có cái đã dùng rồi, cũng có cái chưa mở niêm phong.

Trần Cát hào hứng xoa hai tay vào nhau như thể đang mở những chiếc hộp bí mật, cầm lấy một hộp xà phòng, vặn mở nút nhỏ, sau đó mong đợi mở nắp ra.

“Trong góc có mấy cành mai

Một mình nở rộ trong giá buốt

Biết rõ đó không phải tuyết

Chỉ có hương thơm thoang thoảng bay!

Thơ hay! Thơ hay!”

Cảm thán vài câu, sau đó lại cầm một cái khác.

“Thân này trong rừng băng tuyết

Khác nào đào mận lẫn bụi thơm

Chợt hương thơm tỏa ra cả đêm

Tản ra vũ trụ ngàn dặm xuân.

Hay lắm!”


 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 616


Thơ lúc hoàng hôn trở thành tuyết

Sóng vai với mai vô cùng nên thơ. Hay!”

“Đây là một bài thơ có quy luật.

Trăm hoa rơi rụng vẫn ở một mình hơn

Chiếm trọn phong cảnh ở phía vườn

Chim sương muốn đậu lén nhìn

Advertisement

Bướm hồng như day dứt linh hồn.

Cũng may gặp được nên thân thiết với mai

Không cần gõ phách hát ca cố chấp thưởng thức rượu”.

Advertisement

Trần Cát kích động đi qua đi lại:

“Nước trong dưới ánh chiều tà

Hương thơm huyền ảo trong hoàng hôn.

Viết hay quá!”

Đọc đến đây, Trần Cát như sắp hết từ để khen ngợi, chỉ có thể ra sức khen bài thơ viết rất hay.

“Ôi trời, vẫn còn một bài thơ.

Bên cầu gãy ngoài bến

Ta cô đơn không chủ.

Đã là xế chiều, một mình ta buồn cùng gió mưa.

Chẳng có tâm tình thưởng thức cảnh xuân

Nhưng lại khiến người khác ghen tị.

Tất cả cánh hoa đều bị nghiền thành bùn đất

Chỉ có hương thơm là còn nguyên”.

Đọc đến bài thơ này, Trần Cát vỗ bàn: “Nam tước Thanh Thủy chắc chắn đang tự ví mình là cây mai, chẳng có tâm tình thưởng thức cảnh xuân, nhưng lại khiến người khác ghen tị. Tất cả cánh hoa đều bị nghiền thành bùn đất, chỉ có hương thơm là còn nguyên. Viết hay lắm.

Dù người khác có nói hắn như thế nào, hắn cũng mặc kệ. Chỉ làm theo trái tim của mình, dù có phá nát thân này thì có bị nghiền ép cũng không hối hận”.

Đọc liên tiếp mười mấy bài thơ ngâm nữa, thiện cảm của Trần Cát với Kim Phi đã tăng lên đến cực điểm.

Lúc này trong lòng ông ta, Kim Phi là một cao nhân lánh đời có tính cách thanh khiết, lòng dạ lương thiện như hoa mai, không muốn thấy người dân chịu khổ, lại không thích tranh giành quyền lợi.

Sao người như thế lại có thể làm phản được chứ?

Nếu có hứng thú với quyền thế thật, tại sao phải phải quay về thôn làng miền núi xa xôi, ở lại thành Vị Châu chẳng phải tốt hơn sao?

“Ái phi, còn nữa không?’

Trần Cát nhận ra tất cả các hộp đều đã bị ông ta mở ra hết bèn ngẩng đầu lên nhìn Khánh Phi.

“Bẩm Bệ hạ, thơ ngâm về hoa mai đã hết rồi…”

Khánh Phi đáp.

Khánh Quốc công chỉ đưa đến cho Khánh Phi mấy mươi hộp xà phòng thơm, ngoài mười mấy miếng có hương hoa mai thì các mùi hương khác mỗi loại hai hộp.

“Hết rồi à?”, Trần Cát hỏi: “Vậy những cái khác thì sao?”

“Những mùi hương khác thì vẫn còn một ít, thần thiếp đi lấy cho Bệ hạ”.

“Mau đi”, Trần Cát giục.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 617


Trần Cát dứt khoát bảo cung nữ đặt toàn bộ xuống đất, sau đó ngồi khoanh chân lại, cũng không bảo cung nữ và Khánh Phi giúp, tự mình mở từng hộp xà phòng thơm ra.

“Cành lá xanh tươi giống hoa quế

Hoa nở cuống mềm rụt rè trước gió

Quanh năm thơm ngát đầy trời

Chẳng đợi thu tháng tám.

Hộp này là hương hoa quế”.

Advertisement

"Con đường đầy hoa lan trong rừng núi

Nào là đào mận ngoài thành

Cách xa thế tục yên tĩnh

Advertisement

Không còn nghe thấy tiếng chim hót ồn ào.

Hộp này hương hoa lan”.

“Hoa lan đã kết thành hàng trong núi

Có cảm thấy không vui gì đâu

Tự nhủ ôm lấy mình

Cần gì phải tranh đua với người khác

Hộp này cũng là hoa lan”.

“Trẻ con xinh xắn bơi thuyền nhỏ

Lén hái đóa sen trắng mang về nhà

Không biết giấu nơi nào cả

Vết tích lưu lại trên mặt nước.

Hộp này là gì? Ồ, thì ra là hương hoa sen”.



Lúc này Trần Cát đã không còn bình thơ trên hộp nữa, chỉ là vì đã không còn từ nào diễn tả mà mỗi bài thơ trên chiếc hộp đều khiến ông ta cảm thấy ngạc nhiên.

Trong lòng Trần Cát, thành tựu về thơ ca của Kim Phi đã vượt xa ông ta, ông ta mà còn bình thơ nữa thì không ổn lắm.

Hệt như một học sinh cấp ba đi đánh giá luận văn tiến sĩ vậy.

Lúc này Trần Cát đã hoàn toàn trải nghiệm thú vị khi mở hộp bí mật, mỗi lần mở ra một cái hộp mới đều sẽ có một bài thơ mới.

Mở đến khi trời tối, Trần Cát mới mở xong tất cả các hộp.

“Ái phi, còn nữa không?”

Trần Cát mong đợi ngẩng đầu lên nhìn Khánh Phi.

“Bẩm Bệ hạ, hết rồi”.

Khánh Phi nhớ đến lời dặn dò của Khánh Mộ Lam, bèn tiện thể nói: “Mộ Lam nói rằng Nam tước Thanh Thủy sẽ mở một cửa hàng ở kinh thành để chuyên bán xà phòng thơm, hắn đang thăm dò địa điểm, đợi đến khi cửa hàng của hắn mở, thần thiếp sẽ bảo người mua thêm mấy bộ”.

“Mở cửa hàng có gì mà phải thăm dò địa điểm?”, Trần Cát nói: “Nam tước Thanh Thủy và Khánh Hoài có quan hệ thân thiết, thiếu gì có thể đến tìm Khánh Quốc công chẳng phải được rồi sao?”

Thật ra ông ta muốn nói bảo Kim Phi cống nạp thêm một đợt nữa, nhưng nghĩ đến thái độ thể hiện trong các bài thơ của Kim Phi, Trần Cát lại đánh bay suy nghĩ này.

“Mộ Lam gửi thư đến nói, thật ra Nam tước Thanh Thủy cũng không thiếu gì, chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 618


Nhờ có Kim Phi, mấy tháng nay dù ở trên chiến trường hay trong triều đình, nhà họ Khánh đều có thu hoạch không nhỏ. Ngoại trừ hai ca ca của Khánh Hoài và Đại phu nhân của Khánh Quốc công, những người khác trong nhà họ Khánh đều có ấn tượng tốt về Kim Phi.

Bao gồm cả Khánh Phi trong cung.

Kim Phi bảo Khánh Mộ Lam gửi xà phòng thơm đến hoàng cung, nhưng y chỉ muốn xà phòng nổi tiếng ở kinh thành mà thôi.

Advertisement

Kết quả Khánh Phi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

"Cứ đến tìm trẫm!"

Advertisement

Có được câu nói này, Kim Phi chẳng khác nào có được thượng phương bảo kiếm.

Đêm hôm đó, Khánh Phi cử người chuyển tin cho Khánh Quốc công, sau đó Khánh Quốc công lại báo tin cho Thiết Chùy.

"Tốt quá, có câu nói này của Bệ hạ thì chúng ta ở kinh thành không cần lo lắng nữa”.

Lạc Lan phấn khích vỗ tay: "Thiết Chùy đại ca, cửa tiệm hôm nay chúng ta đi xem ở gần phường Hưng An, người qua lại cũng đông đúc, chúng ta mua lại nó nhé?"

“Cửa tiệm đó hét giá tận chín nghìn lượng bạc, không phải chúng ta nên hỏi ý kiến của tiên sinh và Tiểu Bắc phu nhân trước sao?”

Thiết Chùy ngập ngừng.

Trong mấy ngày qua, Lạc Lan, Thiết Chùy và Hàn Phong đã dẫn người đi khắp kinh thành, tìm kiếm các cửa tiệm và ngôi nhà phù hợp.

Ba người họ rất hài lòng với cửa tiệm mà Lạc Lan đã nhắc đến, nhược điểm duy nhất là nó quá đắt.

Triệu huyện úy vơ vét hết tài sản nửa đời dành dụm, còn thế chấp ngôi nhà mà cũng chỉ có chín nghìn lượng bạc mà thôi.

Ngay cả ở Biện Kinh - nơi đâu đâu cũng là gia tộc giàu có thì đây cũng không phải là một số tiền nhỏ.

"Lời của Khánh Phi đã truyền đến đây, đoán chừng không bao lâu nữa danh tiếng của xà phòng thơm sẽ truyền khắp kinh thành, cho dù ngựa chiến đi ngày đêm với tốc độ nhanh nhất cũng phải hơn nửa tháng mới tới làng Tây Hà, không kịp để hỏi ý kiến của tiên sinh đâu”.

Lạc Lan nói một cách dứt khoát: “Lúc đến đây, tiên sinh và Tiểu Bắc phu nhân đã viết thư cho ta nói rằng nếu gặp phải chuyện gì thì ta sẽ là người đưa ra quyết định trước.

Cứ làm theo lời ta nói, ngày mai đi mua lại cửa tiệm, sau này nếu có chuyện gì thì ta sẽ chịu trách nhiệm với tiên sinh và Tiểu Bắc phu nhân!"

“Vậy cũng được”, Thiết Chùy và Hàn Phong nhìn nhau, bất đắc dĩ gật đầu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 619


Trước hết, cửa tiệm này từng là một quán trọ, không chỉ có cửa tiệm quay mặt ra đường, phía sau còn có một sân rộng và rất nhiều phòng khách. Chúng ta không cần tìm chỗ khác cho tiêu cục nữa, cứ thế để họ ở đó là được rồi, sự an toàn của thương hội cũng được đảm bảo.

Thứ hai, cửa tiệm đó là nơi gần phường Hưng An - nơi tụ tập của các quan lại nhà giàu, các tiểu thư và phu nhân đều thích mua đồ ở đó, bọn họ là khách hàng chính của xà phòng thơm. Nó cũng không xa phường Võ Đức – nơi các thế gia võ tướng thường hay tụ tập, bọn họ là khách hàng chủ yếu của Hắc Đao.

Thực ra, nếu chờ đợi thêm thì có lẽ sẽ có thể đẩy giá xuống, nhưng chúng ta không có thời gian để chờ đợi lâu như vậy.

Advertisement

Nếu như Thanh Phi đã khiến xà phòng nổi tiếng, mà chúng ta còn chưa mở cửa tiệm vậy thì lần tới kinh thành này coi như thất bại hoàn toàn, hơn nữa sau này khó có thể tìm được cơ hội tốt như vậy!"

Thiết Chùy và Hàn Phong khẽ gật đầu khi nghe những lời đó.

Advertisement

"Tiên sinh từng nói thời gian là tiền bạc, ta nghĩ nó rất có lý!"

Lạc Lan tiếp tục nói: "Nếu như chúng ta mở cửa tiệm ở chỗ này, ta bảo đảm nhiều nhất nửa năm, chúng ta đã có thể thu lại tiền mua cửa tiệm!"

"Nửa năm kiếm chín nghìn lượng bạc sao?”

Cả Thiết Chùy và Hàn Phong đều tỏ ra nghi ngờ.

"Dù xà phòng thơm hay Hắc Đao, đều là mối làm ăn có một không hai ở Đại Khang, chỉ cần có danh tiếng thì hoàn toàn không cần lo lắng không bán được!"

Lạc Lan tự tin nói: "Ở kinh thành không thiếu những lão gia có tiền, nhiều nhất nửa năm, nếu như phát triển tốt thì có lẽ ba bốn tháng là được rồi!"

"Thiết Chùy ta là người l* m*ng, không biết kinh doanh, nếu Lạc Lan muội đã nói như vậy thì ta sẽ nghe lời muội!"

Thiết Chùy móc ra một túi vải nhỏ từ trong ngực, lấy ra một xấp ngân phiếu: "Đây là tiền mà tiên sinh đã đưa cho ta trước khi đi, tổng cộng có mười nghìn ngân phiếu, đều đưa cho muội hết”.

“Được!”, Lạc Lan gật đầu, cầm lấy ngân phiếu, trong đầu nhanh chóng bắt đầu sắp xếp cách sử dụng tiền như thế nào.

Chỉ riêng việc mua cửa tiệm đã tốn chín nghìn lượng, cộng thêm phải cải tạo sửa sang lại mọi thứ, quả thực mười nghìn lượng hơi eo hẹp.

Lạc Lan cũng là một người phụ nữ kiên quyết, đêm đó đưa ra quyết định thì sáng sớm hôm sau đã tới tìm chủ quán trọ.
 
Back
Top Bottom