Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 580


Trưởng làng có ấn tượng rất tốt về Triệu Lão Sơn, lập tức bày tỏ thái độ: “Lão Triệu, ông đừng có từ chối, ta đã nghe ngóng qua rồi, trước đây ông đã là trưởng làng mấy chục năm, sau đó vì đắc tội với thổ phỉ, sợ liên lụy dân làng nên mới không làm nữa”.

“Ta đồng ý!”

“Đồng ý!”

Những người khác cũng lần lượt đồng tình.

Advertisement

“Vậy sau này nhóm 2 phải làm phiền ông Triệu rồi”, Kim Phi nói.

“Ta…”

Triệu Lão Sơn có chút bất ngờ, nhưng không từ chối mà bảo đảm rằng: “Kim tiên sinh yên tâm, lão nô cho dù liều cái mạng già này cũng sẽ thay tiên sinh quản lý nhóm 2 thật tốt”.

Advertisement

“Ta tin tưởng Triệu nhóm trưởng”.

Kim Phi rất thích tính cách này của Triệu Lão Sơn.

Muốn làm thì sẽ không từ chối, không giống mấy kẻ đạo đức giả, rõ ràng trong lòng rất muốn làm, nhưng còn phải chờ người khác nịnh nọt, cuối cùng mới bày ra dáng vẻ không tình nguyện đồng ý.

Mệt mỏi, lãng phí thời gian.

Sau đó, mọi người thảo luận một số vấn đề khác, và cuộc họp kéo dài đến hơn chín giờ tối.

Đến khi buổi họp kết thúc, Kim Phi bảo Trương Lương ở lại.

Hơn nữa còn phái người bảo Tiểu Ngọc đang trực ban tới.

“Tiên sinh, tìm ta có việc gì sao?”

Sau vài tháng huấn luyện trong đội nữ binh lính, Tiểu Ngọc đã thay đổi rất nhiều.

Từ tiểu cô nương liều lĩnh hồi đó, cô ấy đã trở nên điềm tĩnh hơn rất nhiều.

Cách xưng hô đối với Kim Phi cũng đã thay đổi.

“Có chút chuyện”, Kim Phi nói: “Lần này trấn áp thổ phỉ đã phơi bày một vấn đề lớn của chúng ta, và chúng ta phải giải quyết nó càng sớm càng tốt, nếu không làng Tây Hà sẽ không bao giờ thực sự an toàn được”.

“Vấn đề gì?”

Trương Lương và Tiểu Ngọc cùng hỏi.

“Nếu như lần này không phải lão Đường mạo hiểm báo tin, ta và Mộ Lam đã lao đầu vào ổ mai phục của thổ phỉ rồi. Nếu như không phải thợ săn báo tin cho lão Trịnh, chúng ta hoàn toàn không hề biết rằng đám thổ phỉ đã âm thẩm lẻn khỏi núi Hổ Đầu, đỉnh Song Đà”.

Kim Phi nói: “Hai lần này đều là may mắn, nhưng chúng ta không thể cứ dựa dẫm mãi vào may mắn được. Chúng ta buộc phải tạo nên hệ thống báo tin của mình, nếu không sẽ giống như bị mù vậy, bị động lắm”.

“Tiên sinh nói có lý”.

Trương Lương tán đồng: “Đại quân xuất trận, bắt buộc phải có do thám đi trước. Bây giờ việc kinh doanh của chúng ta càng ngày càng lớn, kẻ ganh ghét cũng càng lúc càng nhiều, quả thực nên có dự phòng”.

“Chuyện này chuẩn bị giao cho hai người làm, hai người nghĩ thế nào?”, Kim Phi hỏi.

“Bọn ta sao?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 581


Mà Trương Lương đang chịu trách nhiệm huấn luyện các cựu binh, đồng thời cũng là người sắp xếp tổng thể của tiêu cục, đã không thể phân thân ra được nữa rồi, bây giờ thực sự không thể đảm nhận thêm công việc này được nữa.

“Công việc tình báo nhất định phải giao cho người ta tin tưởng nhất, mà hai người chính là ứng cử viên sáng giá”.

Kim Phi nói: “Hơn nữa thương hội và tiêu cục là vỏ bọc tốt nhất để che mắt người ngoài, Lương ca dù thế nào cũng không thể tránh được”.

“Việc huấn luyện các cựu binh huynh có thể giao cho Thiết Ngưu, phía bên tiêu cục tạm thời có thể giao cho Thiết Chùy”.

Advertisement

“Vậy được”.

Kim Phi đã nói như vậy rồi, Trương Lương chỉ có thể gật đầu đồng ý: “Chỉ là ta sợ bản thân làm không tốt thôi”.

Mỗi người đều có ưu nhược điểm của mình, Trương Lương cho dù là huấn luyện binh lính hay là chỉ huy tác chận đểu thể hiện tài năng tuyệt vời, như thể trời sinh là để đánh trận vậy.

Advertisement

Nhưng công việc tình báo đòi hỏi sự khéo léo và linh hoạt, mà tính cách của Trương Lương thì quá nghiêm túc, quả thực là không hợp.

“Đây là nội dung cơ bản về công việc tình báo mà ta đã biên soạn ra, hai người cầm về xem qua, sau này chúng ta cùng bổ sung thêm”.

Kim Phi lấy ra một tập giấy giao cho Trương Lương: “Hơn nữa ta giao Hàn Phong cho huynh là để huynh ấy giúp huynh, huynh ấy là nhân tố tốt cho việc tình báo”.

Hàn Phong và Đường Phi đồng thời phát hiện thổ phỉ mai phục Kim Phi, Đường Phi mạo hiểm chạy đi thông báo cho Kim Phi, còn Hàn Phong hát nhạc dân ca giúp anh ta thu hút sự chú ý của bọn thổ phỉ, sau đó kịp thời lao tới làng Tây Hà để báo tin.

Hai chuyện này cho thấy Hàn Phong táo bạo, cẩn thận và điềm tĩnh, là ứng cử viên sáng giá cho công việc tình báo.

Chỉ là công việc tình báo tương đương với tai mắt của Kim Phi, cực kỳ quan trọng, Kim Phi vẫn còn chưa hiểu hết về Hàn Phong, không dám trực tiếp giao công việc quan trọng này cho anh ta.

“Ta hiểu rồi”.

Trương Lương ở bên cạnh Kim Phi lâu như vậy, lập tức hiểu được ý của y: “Ta sẽ quan sát Hàn Phong thật kỹ”.

“Tiên sinh, không phải có Lương ca và Hàn đại ca rồi sao? Ngài còn cần ta làm gì?”, Tiểu Ngọc tò mò hỏi.

Kim Phi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tiểu Ngọc, cô có biết sơ sở ngầm lợi hại nhất trên đời này là gì không?”

“Không biết”, Tiểu Ngọc lắc đầu.

“Cơ sở ngầm lợi hại nhất chính là bách tính”.

Kim Phi nói: “Người dân bách tính có mặt ở khắp mọi nơi, trên đời này không có việc gì có thể qua mắt được bọn họ cả!”

Lương ca và lão Hàn nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ là thu thập thông tin bên ngoài nhờ vào thương hội và tiêu cục, còn việc mà cô cần làm là tập hợp một nhóm phụ nữ, tìm ra những tên gián điệp đang ẩn nấp ở xung quanh chúng ta, còn phải chú ý đến những động thái ở Kim Xuyên, tránh sau này xuất hiện tình trạng tương tự”.

Kiếp trước Kim Phi có ấn tượng sâu sắc với người dân Triều Dương, không biết bao nhiêu nhân vật máu mặt thoát được khỏi tầm mắt của cảnh sát nhưng lại rơi vào trong tay họ.

Đó là lý do vì sao Kim Phi cho rằng những người dân bình thường mới là cơ sở tiềm ẩn mạnh nhất.

Khi đó Tiểu Ngọc là người dẫn đầu của phụ nữ trong thôn, trong thôn có chuyện gì làm sao giấu được cô ấy, bọn họ đều nghe theo lời cô ấy.

Là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí hội trưởng hội phụ nữ.

Tiểu Ngọc rõ ràng là rất hứng thú với chuyện này, hai mắt liền sáng lên.

Do dự một chút, hỏi: “Vậy bên đội nữ binh lính…”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 582


“Được!”

Tiểu Ngọc thấy Kim Phi nói vậy liền vui mừng.

“Hai người nhanh chóng hành động đi, đặc biệt chú ý động tĩnh của Phùng tiên sinh gì đó và thổ phỉ đỉnh Song Đà, nhanh chóng tìm ra tung tích của bọn chúng”, Kim Phi nhắc nhở.

Khi ở huyện phủ, y cho rằng Phùng tiên sinh chỉ là thuộc hạ vớ vẩn của Bành lão gia, không quá để tâm.

Advertisement

Bây giờ mới biết, chó cắn người không sủa, Phùng tiên sinh thủ đoạn đáng gờm hơn Bành lão gia, mới chính là đối thủ đáng gờm thực sự.

Trận chiến ở Trường Xà Câu kết thúc, Trịnh Phương phái người canh chừng bọn thổ phỉ, kết quả Phùng tiên sinh sớm đã có chuẩn bị, dẫn theo thổ phỉ đỉnh Song Đà chạy thoát bằng đường thủy, người mà Trịnh Phương phái theo liền mất dấu.

“Đúng rồi tiên sinh, thương hội và tiêu cục đều có tên, huynh cũng đặt một cái tên cho bọn ta đi, nếu không sau này xưng hô không tiện”, Tiểu Ngọc nói.

Advertisement

“Vậy thì gọi là Chung Ô đi, có nghĩa là chuông báo động luôn vang lên, không bao giờ mất cảnh giác”.

Kim Phi nói: “Lương ca phụ trách nhóm 1 của Chung Ô, Tiểu Ngọc phụ trách nhóm 2”.

“Rõ!”

Tiểu Ngọc và Chung Ô đồng thời gật đầu.

“Đúng rồi tiên sinh, bên phía núi Miêu Miêu thì thế nào?”

Trương Lương hỏi: “Nhiều người như vậy, chúng ta không thể cứ nuôi mãi được?”

Những tên thổ phỉ mai phục Kim Phi và những tên thổ phỉ bị bắt ở Trường Xà Câu tạm thời đều giam giữ ở núi Miêu Miêu, khẩu phần tiêu hao mỗi ngày không phải là một khoản tiền nhỏ.

“Nhắc đến cái này, Lương ca, nhân lúc bây giờ huynh vẫn còn chưa quay về quận thành, nhanh chóng đánh hạ Hắc Thủy Câu đi, đến lúc đó đưa bọn chúng đến đó đào than”, Kim Phi nói.

Núi Hổ Đầu và đỉnh Song Đà đều có con đường nhỏ xuống núi, nhưng Hắc Thủy câu là một hẻm núi với những vách đá dựng đứng ở hai bên, và không có nơi nào để trốn thoát.

Đây cũng là sự tự tin của thổ phỉ Hắc Thủy Câu, bọn chúng vốn dĩ là thổ phỉ lớn nhất của quận Kim Xuyên, phía sau còn được huyện úy binh phủ chống lưng, chưa từng suy nghĩ đến việc có người sẽ khiến bọn chúng phải chạy trốn.

Bây giờ lại bị Kim Phi phái người chặn lại, không thể động đậy.

“Thổ phỉ của Hắc Thủy Câu không hề ít, cưỡng ép đánh thì e là tổn thất không hề nhỏ”.

Trương Lương hỏi: “Tiên sinh còn loại bom chớp sáng nào không, cho ta một ít”.

“Hôm sau bảo Mãn Thương đưa cho huynh hai thùng”.

Kim Phi gật đầu đồng ý: “Tiểu Ngọc, cô chuẩn bị kỹ, đợi Lương ca đánh hạ Hắc Thủy Câu thì loan tin cả huyện, sau này bất cứ ai phát hiện ra thổ phỉ đều có thể tới làng Tây Hà báo cáo, chúng ta không chỉ giúp đi trấn áp thổ phỉ còn trọng thưởng cho người báo cáo”.

“Được”, Tiểu Ngọc gật đầu đồng ý.

Kim Phi dặn dò thêm một chút về vấn đề tình báo, sau đó mới cho bọn họ rời đi.

“Xem ra phải phát triển vũ khí mới thôi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 583


Đêm hôm đó, Trương Lương đến tìm Mãn Thương để lấy hai hộp bom chớp sáng.

Ngày hôm sau, hàng trăm nam nữ nhân viên hộ tống khởi hành từ làng Tây Hà, núi Miêu Miêu và núi Thiết Quán đi thẳng đến Hắc Thủy Câu.

Vào buổi chiều, cả đội tập trung tại Hắc Thủy Câu, phát động một cuộc tấn công mạnh mẽ khi trời tối.

Đám thổ phỉ Hắc Thủy Câu tội nghiệp, đã bao giờ nhìn thấy bom chớp sáng bao giờ đâu?

Advertisement

Trong đợt tấn công bằng bom chớp sáng đầu tiên, 99% thổ phỉ đã bị mù.

Những nhân viên hộ tống này đã được Trương Lương huấn luyện nghiêm ngặt, cho dù tấn công mạnh mẽ trực diện thì hàng trăm nhân viên hộ tống cũng chắc chắn có thể thu phục được Hắc Thủy Câu.

Advertisement

Chưa kể đến việc đám thổ phỉ bây giờ đã bị mù.

Trong vòng chưa đầy nửa giờ, trận chiến đã kết thúc.

Ngoại trừ hai binh lính nữ bị thổ phỉ mù đâm trúng khi bắt trói thổ phỉ thì không có nhân viên hộ tống nào chết trận.

Hắc Thủy Câu bị tiêu diệt cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ thế lực thổ phỉ quy mô lớn ở quận Kim Xuyên đều bị quét sạch.

Kim Phi không chỉ giải cứu hàng trăm "ngựa thịt" mà còn thu giữ một lượng lớn lương thực từ hang ổ của ba nhóm thổ phỉ.

Vào ngày Trương Lương tấn công Hắc Thủy Câu, huyện úy mới được bổ nhiệm cũng dẫn binh lính đột kích vào nhà của Chu lão gia và Bành lão gia.

Chu lão gia và Bành lão gia bày mưu ám sát quý tộc Kim Phi, chứng cứ xác thực, theo luật của Đại Khang sẽ bị g**t ch*t ba thế hệ trong dòng họ.

Đám người này cùng tác oai tác quái với Chu lão gia và Bành lão gia, cũng từng phân chia mồ hôi nước mắt của nhân dân. Kim Phi cũng lười hỏi đến kết cục của đám người này cuối cùng sẽ như thế nào, toàn bộ tinh thần và thể lực của y đều đặt vào mỏ than bên ngoài Hắc Thủy Câu.

Tất cả thổ phỉ bị bắt đều được đưa đến Hắc Thủy Câu, dưới sự giám sát của Lão Hắc, bọn họ bắt đầu công cuộc đào bới.

Cùng lúc đó, một tin tức bắt đầu lan truyền ở quận Kim Xuyên.

Kim tiên sinh ở Làng Tây Hà đã quét sạch thổ phỉ ở Hắc Thủy Câu, núi Hổ Đầu và đỉnh Song Đà, từ nay về sau Kim Xuyên sẽ không còn thổ phỉ đi cướp lương thực nữa.

Nếu ai phát hiện có thổ phỉ, đều có thể báo cáo với làng Tây Hà, làng Tây Hà sẽ cử nhân viên hộ tống đi trấn áp thổ phỉ, 30% phần thưởng của việc giết thổ phỉ sẽ được trao cho người dân báo cáo.

Người dân Kim Xuyên đã bị thổ phỉ làm hại không biết bao nhiêu năm, tin tức vừa truyền ra, cả Kim Xuyên như sôi trào.

Vô số người dân vui mừng khôn xiết, lập bia trường sinh cho Kim Phi ngay tại nhà của mình và tôn thờ như một vị thần.

Làng Tây Hà cũng trở thành thánh địa trong tâm trí người dân Kim Xuyên.

Ngày càng ít người dẫn theo người thân chạy nạn đến làng Tây Hà, nhưng số người cùng nhau đến làng Tây Hà để tìm việc làm ngày càng đông.

Điều này giúp cung cấp đủ lực lượng lao động cho sự phát triển của làng Tây Hà.

Phải nói rằng, cướp bóc là cách nhanh nhất để có được của cải.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 584


Do lượng lao động đổ về đông nên công trường vốn chậm chạp trước đây nay cũng được đẩy nhanh lên trông rõ, một ngày một khác.

Ngoài làng Tây Hà, Kim Phi còn lên kế hoạch xây dựng một pháo đài như thành trì nhỏ trên tất cả các con đường núi dẫn thẳng đến làng Tây Hà và làng Quan Gia, đồng thời bổ sung cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá để bảo vệ an toàn cho hai ngôi làng.

Như vậy sẽ ngăn chặn một cuộc tấn công lén lút khác xảy ra.

Bên phía Hắc Thủy Câu có Lão Hắc canh chừng cẩn thận, Kim Phi chỉ ở lại mấy ngày, dặn dò một vài hạng mục cần chú ý, sau đó y quay trở lại làng Tây Hà và lao vào phòng thí nghiệm, mãi đến khi Khánh Mộ Lam kéo y ra ngoài.

Advertisement

"Thưa tiên sinh, có tin tức từ kinh thành”.

“Kết quả thế nào?”, Kim Phi nôn nóng hỏi.

Advertisement

Sau khi trở về từ Quảng Nguyên, y với Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đã cùng nhau tạo ra một mẻ xà phòng thơm đặc biệt, chuẩn bị gửi vào hoàng cung cho Khánh Phi.

Đáng tiếc cuộc tranh đấu ở kinh thành mãi vẫn chưa kết thúc, Kim Phi sợ nhà họ Chu giở trò, kế hoạch này chỉ đành trì hoãn hết lần này đến lần khác.

Nếu không, một khi giao xà phòng thơm cho Khanh Phi, danh tiếng cũng được xây dựng mà kết quả lại không thể bán xà phòng thơm ở kinh thành thì thật xấu hổ.

"Còn có thể thế nào được nữa? Chu Văn Viên và thị vệ vô cớ giết binh lính canh giữ thanh chắc chắn là chuyện không thể bỏ qua. Quận trưởng Quảng Nguyên mỗi ngày đều dâng tấu chương, cầu xin Bệ hạ làm chủ cho mình, cộng thêm đối thủ của nhà họ Chu nhân cơ hội nhổ cỏ tận gốc, nhà họ Chu chỉ có thể nhận thua”.

Khánh Mộ Lam nói: "Tiên sinh biết không, lần này nhà họ Chu chịu lỗ lớn rồi, không chỉ đồng ý với nhà họ Khánh bọn ta...”

Kim Phi ngắt lời Khánh Mộ Lam, y hỏi thẳng: "Ta không muốn biết nhà họ Chu đã đồng ý với ai điều gì, ta chỉ muốn biết, nếu ta bán xà phòng thơm ở kinh thành thì liệu nhà họ Chu có giở trò gì hay không?"

Kỳ thật Kim Phi trong chuyện này cũng có lý, nhưng đôi khi không thể dùng lý lẽ để làm việc.

Thế lực của nhà họ Chu quá lớn, hơn nữa Kim Phi không có căn cơ ở kinh thành, nếu đối phương tùy ý gây khó dễ thì có thể ép chết Kim Phi.

"Yên tâm đi, đây là một trong những điều kiện nhượng bộ do nhà họ Khánh bọn ta và quận trưởng Quảng Nguyên cùng đề xuất, nhà họ Chu đồng ý sau này sẽ không vì chuyện này mà làm khó ngài và quận trưởng Quảng Nguyên”, Khánh Mộ Lam đáp lời.

“Nhà họ Chu sẽ không lật lọng đấy chứ?”, Kim Phi hỏi: “Lời nói trên miệng thì không khó, nhưng đợi đến khi ta đưa xà phòng thơm đến kinh thành, bọn họ lại âm thầm giở trò”.

"Ngài yên tâm đi, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu”.

Khánh Mộ Lam nói: "Đại gia tộc như nhà họ Chu vẫn rất coi trọng chữ tín, trong tình huống bình thường họ sẽ không lật lọng đâu. Nếu không sau này sẽ không ai tin lời hứa của họ. Đây là một đòn trí mạng đối với một đại gia tộc như họ. Nhà họ Chu sẽ không làm mất đi danh dự đã tích lũy hàng trăm năm chỉ vì một tên Chu Văn Viên.

Nếu ngài vẫn còn chưa yên tâm thì có thể tạm thời để xà phòng thơm trong cửa hàng của nhà họ Khánh bọn ta để bán".

"Vậy thì được!"

Lúc này Kim Phi mới yên tâm.

"Đúng rồi, ngoại trừ chuyện này, ta còn nghe được một tin tức”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 585


Mặc dù trước đó đã nghe nói đến việc triều đình có thể tăng thuế, nhưng trước khi có thông báo chính thức, đó chỉ là phỏng đoán, còn tình hình thực tế vẫn cần căn cứ vào thông báo chính thức.

"Còn có thể thế nào được nữa, như những gì mà chúng ta đã dự đoán, năm nay sẽ thu thuế tăng 10%”.

Khánh Mộ Lam bất lực nói.

"Haizz, thế thì người dân sống kiểu gì được đây”.

Advertisement

Kim Phi bất lực thở dài.

Bây giờ y đã là một quý tộc, từ tận đáy lòng, Kim Phi vẫn hy vọng rằng Đại Khang sẽ tiếp tục phát triển ổn định, để y có thể tận hưởng niềm hạnh phúc do đặc quyền và sự giàu có mang lại.

Advertisement

Nếu như thiên hạ loạn lạc, vương hầu sẽ gặp tình cảnh nguy hiểm, liệu ai sẽ quan tâm đến một Nam tước Thanh Thủy nhỏ bé như y chứ?

Đáng tiếc những chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của y, y chỉ có thể nhanh chóng phát triển và khiến bản thân mình lớn mạnh. Nếu có một ngày loạn thế ập đến, y cần có đủ thực lực để bảo vệ an toàn cho bản thân, người thân và bạn bè.

Nghĩ đến đây, Kim Phi càng cảm thấy không còn đủ thời gian nữa, y hét lớn vào cửa, yêu cầu các cựu binh canh cửa đi tìm Trương Lương và Đường Tiểu Bắc đến đây.

“Lương ca, Tiểu Bắc, bên phía Mộ Lam nhận được tin, chuyện nhà họ Chu đã được giải quyết, có thể bắt đầu thu xếp việc đến kinh thành rồi!”

Kim Phi đi thẳng vào vấn đề: “Mọi người cảm thấy ai thích hợp đến kinh thành?”

“Để ta đi cho…”

Đường Tiểu Bắc ôm cánh tay Kim Phi, làm nũng.

Trong mắt cô ấy, kinh thành chính là kho báu chứa đầy những người giàu có.

Đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được đến ngày khai quật kho báu, Đường Tiểu Bắc vô cùng phấn khích.

Nhưng đáng tiếc vì Văn Viên công tử, Đường Tiểu Bắc dù có quấy rầy thế nào, Kim Phi vẫn không chịu để cô ấy dẫn đội đến kinh thành.

Kim Phi vốn định để Trương Lương dẫn đội, nhưng gần đây Trương Lương bận việc xây dựng các lò mới, thật sự không thể đi được, Kim Phi gọi Đường Tiểu Bắc và Trương Lương đến để thảo luận xem ai là người thích hợp đến kinh thành.

“Tiểu Bắc, cô không cần nghĩ nhiều nữa, nếu tiên sinh đồng ý để cô đi thì ta cũng sẽ không đồng ý”.

Trương Lương dội một gáo nước lạnh khác lên người Đường Tiểu Bắc, nói: “Tiên sinh, ta thấy có thể phái Thiết Chùy và Hàn Phong cùng đi”.

“Vì sao?” Kim Phi hỏi.

“Chẳng phải cậu muốn thử Hàn Phong sao? Lần này cũng là một cơ hội tốt, hơn nữa, Hàn Phong tâm tư linh hoạt, ăn nói khéo léo, trên đường gặp chuyện gì cũng có thể giúp đưa ra ý kiến”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 586


Thân thế của Lạc Lan cũng giống như Đường Đông Đông, sinh ra trong một gia đinh thương nhân, về sau gia đình sa sút, đã bị bán cho người môi giới.

Tuy nhan sắc không nổi bật, nhưng lại có tài kinh doanh, khi Đường Tiểu Bắc phái người đi khai phá thị trường mới, cô ấy là người đầu tiên hoàn thành mục tiêu.

Sau đó, Đường Tiểu Bắc lại phái cô ấy đến quận thành bên cạnh, với kinh nghiệm lần đầu, Lạc Lan đã thuận lợi và nhanh chóng mở thị trường ở đó.

Cũng vì lấp đầy thị trường này, xà phòng thơm tồn ở núi Thiết Quán mới được xử lý nhanh chóng như vậy.

Advertisement

Chỉ xét riêng về năng lực chuyên môn, Lạc Lan không hề yếu hơn Đường Tiểu Bắc, quả thực là ứng cử viên thích hợp để đến kinh thành.

Xà phòng thơm đã chuẩn bị sẵn sàng, người cũng đã sắp xếp ổn thỏa, sáng hôm sau, Thiết Chuỳ dẫn đội lên đường.

Họ không chỉ mang theo xà phòng thơm, mà còn mang theo hàng chục Hắc Đao.

Advertisement

Đây là lần đầu tiên thương hội Kim Xuyên và tiêu cục Trấn Viễn mở rộng ra bên ngoài, họ có thể bán xà phòng thơm và Hắc Đao để kiếm tiền từ những quan lại ở kinh thành hay không đều tùy thuộc vào biểu hiện lần này của nhóm người Thiết Chùy.

Kim Phi cũng rất coi trọng chuyến đi đến kinh thành lần này, y đích thân dẫn theo Quan Hạ Nhi, Trương Lương, tiễn nhóm người Thiết Chùy đến cổng làng.

Từ làng Tây Hà đến Biện Kinh dài ngàn dặm, hơn nửa là đường núi, nhóm người Thiết Chùy còn phải chở hàng hóa, nếu thuận lợi thì ít nhất phải mất hai mươi ngày mới đến được kinh thành.

Cộng với thời gian nghỉ ngơi giữa đường và thời gian quay về, đợi đến khi Kim Phi nhận được tin phản hồi từ kinh thành, e rằng đã sắp vào đông rồi.

Đây là bất lợi do thông tin liên lạc và giao thông lạc hậu mang lại.

Vì tạm thời chưa có kết quả nên Kim Phi cũng không quan tâm nhiều đến chuyện này nữa, thấy nhóm người Thiết Chùy vòng qua chân núi, y quay người chuẩn bị quay về.

Nhưng y còn chưa kịp quay người thì nhìn thấy một bóng người gầy gò, lưng vác rương thuốc, từ chân núi đi về phía làng.

Kim Phi thấy bóng người này hơi quen, nheo mắt một hồi hỏi: “Tiểu Bắc, muội xem có phải Ngụy tiên sinh không?”

Đường Tiểu Bắc cũng nheo mắt nhìn về phía xa: “Giống thật”.

Khi bóng người đến gần hơn, Kim Phi cũng xác nhận được người đến chính là lang trung Ngụy Vô Nhai, người có y thuật giỏi nhất ở quận Quảng Nguyên.

“Ngụy tiên sinh đến làng Tây Hà làm gì vậy?”

Kim Phi tò mò lẩm bẩm, đi lên tiếp đón.

Dù sao danh tiếng của Ngụy Vô Nhai trong quận cũng khá cao, hơn nữa trước đây Kim Phi còn nghe quận trưởng nói Ngụy Vô Nhai đang quyên tiền khắp nơi để chữa bệnh sốt rét cho mấy ngôi làng ngoài thành.

Điều này khiến Kim Phi càng khâm phục Ngụy Vô Nhai hơn. Lúc đó y còn suy nghĩ xem có nên giúp đỡ ông lão cố chấp này hay không, nhưng sau đó bận rộn quá nên quên mất.

Không ngờ Ngụy Vô Nhai lại tìm đến làng Tây Hà.

“Ngụy tiên sinh, sao ông lại rảnh rỗi đến làng Tây Hà thế này?”

Kim Phi ngăn binh lính tuần tra định đuổi Ngụy Vô Nhai đi, tiến lên khẽ cúi người hành lễ.

“Kim tiên sinh, xin ngài hãy cứu người dân ở trấn Phong Thủy!”

Ngụy Vô Nhai chắp tay, cúi thấp người trước Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 587


Chưa nói đến uy danh của Ngụy Vô Nhai trong lòng dân chúng, chỉ xét về tuổi tác, Kim Phi không dám vô duyên vô cớ nhận đại lễ lớn như vậy của ông ta.

Nhanh chóng né sang một bên, rồi đỡ Ngụy Vô Nhai dậy.

Lần đầu tiên gặp Ngụy Vô Nhai, chưa nói đến phong thái đạo cốt của ông ta, mà ông ta còn có nét mặt hồng hào, trông như một vị cao nhân.

Nhưng khi Kim Phi đỡ Ngụy Vô Nhai dậy, y phát hiện Ngụy Vô Nhai đang vô cùng rối bời.

Advertisement

Ông ta không chỉ gầy đi rất nhiều, mà đầu tóc còn rối tung, vẻ mặt mệt mỏi, quần áo trên người đã lâu không giặt, trông vô cùng nhếch nhác.

“Ngụy tiên sinh, ông sao vậy?”

Kim Phi kinh ngạc hỏi: “Gặp phải thổ phỉ sao?”

Advertisement

“Không phải, ta đến đây cùng thương nhân Kim Xuyên, bọn họ nói, tiên sinh của tiêu cục Trấn Viễn thường đi qua con đường này, cho nên dọc đường hầu như không có thổ phỉ”.

Ngụy Vô Nhai lắc đầu, nói tiếp: “Tiên sinh nhất định phải cứu người dân trấn Phong Thủy!”

Nói xong lại định hành lễ với Kim Phi, nhưng bị Kim Phi ngăn lại.

“Ngụy tiên sinh, ông bảo ta cứu người, nhưng lại không nói rõ chuyện thế nào, ta làm sao cứu họ đây?”

Kim Phi dở khóc dở cười hỏi: “Trấn Phong Thủy ở đâu? Nơi đó xảy ra chuyện gì?”

“Trấn Phong Thủy bùng dịch bệnh sốt rét, hiện đã có hàng chục người chết, hàng trăm người bị lây nhiễm, bị căn bệnh hành hạ ngày đêm”.

Ngụy Vô Nhai nói tiếp: “Ta không còn cách nào khác mới phải tới đây nhờ tiên sinh giúp đỡ”.

“Bệnh sốt rét?”

Đại Lưu đứng phía sau kéo Kim Phi lùi lại mấy bước, đồng thời nhìn Ngụy Vô Nhai với ánh mắt thù địch.

Sốt rét là căn bệnh nan y ở Đại Khang, Đại Lưu lo lắng Ngụy Vô Nhai sẽ lây bệnh cho Kim Phi.

“Vị tráng sĩ này không cần lo, ta không nhiễm bệnh, cũng sẽ không lây nhiễm cho các ngươi”.

Ngụy Vô Nhai vội vàng giải thích.

“Không sao đâu Đại Lưu, bệnh sốt rét không truyền nhiễm lúc nói chuyện”.

Kim Phi cũng giải thích.

“Tiên sinh cũng nghiên cứu về bệnh sốt rét sao?”

Nghe vậy, Ngụy Vô Nhai kinh ngạc hỏi.

Ông ta đã nghiên cứu rất nhiều năm, nhưng ông ta vẫn chưa tìm ra con đường lây truyền của bệnh sốt rét, nhưng nghe Kim Phi nói vậy lại dường như biết gì đó.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 588


Khi Ngụy Vô Nhai nghe Kim Phi hỏi về nước tù đọng, suy nghĩ đầu tiên của ông ta là gió và nước ở trấn Phong Thủy có vấn đề.

"Không phải", Kim Phi giải thích: "Một cao nhân đã từng nói với ta, bệnh sốt rét lây truyền qua vết muỗi đốt và muỗi thích sinh sản trong môi trường nước tù đọng, vì vậy ta mới hỏi trấn Phong Thủy có nhiều nước tù đọng hay không”.

Ngụy Vô Nhai như bị sét đánh, lẩm bẩm một mình: "Thảo nào ta đã cách ly tất cả mọi người mà vẫn không thể ngăn chặn được dịch bệnh, hóa ra căn bệnh này lây truyền qua đường muỗi đốt...”

Sau đó, ông ta căng thẳng nắm lấy Kim Phi hỏi: "Vị cao nhân đó có nói với tiên sinh cách điều trị bệnh sốt rét không?"

Advertisement

“Lúc đó cao nhân chỉ buột miệng nhắc một câu, Thường Sơn, Thục Tất và tinh chất của Hoàng Hoa Khao đều có thể chữa khỏi bệnh sốt rét”, Kim Phi bất đắc dĩ nói.

Dù biết chất Artemisinin có tác dụng chữa sốt rét nhưng Đại Khang hoàn toàn không có điều kiện để chiết xuất Artemisinin.

Advertisement

Năm đó nhiều nhà khoa học dẫn dắt đội nghiên cứu nhiều năm, nỗ lực không biết bao nhiêu mới thành công.

Artemisinin chủ yếu được chiết xuất từ Hoàng Hoa Khao, hơn nữa hàm lượng rất thấp, Hoàng Hoa Khao dùng bằng đường uống có rất ít tác dụng chống sốt rét, không rõ ràng như Thường Sơn và Thục Tất.

“Ta biết Thường Sơn, Thục Tất, nhưng tinh chất của Hoàng Hoa Khao là gì?”, Ngụy Vô Nhai hỏi.

"À... tinh chất của Hoàng Hoa Khao chính là tinh hoa được chiết xuất từ cây Hoàng Hoa Khao, có tác dụng thần kỳ trong việc chữa trị bệnh sốt rét”.

Kim Phi chỉ có thể giải thích với Ngụy Vô Nhai như vậy.

"Vậy xin hỏi ngài, làm thế nào để chiết xuất được nó?"

"Cao nhân đó không nói...”

"Vậy xin hỏi vị cao nhân đó ở đâu, ngài có thể giới thiệu cho ta được không?"

Ngụy Vô Nhai vẫn chưa bỏ cuộc.

"Cao nhân đó đi khắp thiên hạ, giờ cũng không biết ông ấy đã đi đâu”.

Làm gì có cao nhân nào đâu chứ? Kim Phi chỉ có thể tiếp tục bịa chuyện.

“Vậy thì đáng tiếc quá”.

Ngụy Vô Nhai tiếc nuối thở dài, sau đó hỏi: "Vậy vị cao nhân đó có từng nói cách điều phối và liều lượng ra sao không? Nhất là Thục Tất, rất dễ gây nôn, tổn thương chính khí, không thể dùng quá nhiều”.

"À..."

Kim Phi bối rối gãi đầu, nhớ lại chi tiết những kiến thức về bệnh sốt rét và Artemisinin.

Mặc dù đời trước y từng hẹn hò với một cô gái có bằng thạc sĩ y khoa, hiểu biết hơn người bình thường một chút, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.

"Ta nhớ rõ hình như cao nhân từng nói, dùng Vân Mẫu và Long Cốt có thể giúp ngăn cản Thục Tất làm tổn thương cơ thể, ta không nhớ rõ chính xác liều lượng”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 589


Lần này đến đây, ông ta nghe nói Kim Phi kiếm được rất nhiều tiền từ việc bán xà phòng, vốn dĩ ông ta muốn nhờ Kim Phi quyên góp tiền để mua thuốc, nhưng Kim Phi đã cho ông ta một bất ngờ lớn, khiến ông ta quên mất việc quyên góp tiền, chỉ muốn nhanh chóng quay về để thử xem đơn thuốc mà Kim Phi nói có hiệu quả hay không.

"Ngụy tiên sinh, xin chờ một chút”, Kim Phi nói: "Ông đã đến tận cổng làng rồi, chi bằng vào trong nghỉ ngơi một lát đi, ăn chút gì đã”.

Kim Phi không nói gì thì Ngụy Vô Nhai còn chưa cảm nhận được, bây giờ nghe nói đến đồ ăn, bụng ông ta không khỏi réo lên.

Ông ta lên đường vào chiều hôm qua, đến Hắc Phong Lĩnh vào lúc nửa đêm, ngủ dưới mái hiên của trạm trung chuyển do Kim Phi xây dựng, sáng nay trời chưa sáng đã xuất phát nên bụng đã đói meo.

Advertisement

Nhưng cuối cùng Ngụy Vô Nhai vẫn lắc đầu: "Cảm ơn lòng tốt của Kim tiên sinh, nhưng có hàng trăm người ở trấn Phong Thủy đang đợi ta trở về. Tiên sinh... có thể cho ta hai cái bánh ngô để ta lấp đầy chiếc bụng đói trên đường về được không?”

Rõ ràng Ngụy Vô Nhai chưa từng xin đồ ăn bao giờ, nói xong mặt ông ta đỏ bừng.

Kim Phi nhìn dáng vẻ thất thố của Ngụy Vô Nhai, vừa chua xót vừa cảm động.

Advertisement

Đại Khang dù không lớn mạnh, nhưng vẫn có những anh hùng.

Kim Phi biết rằng mình không thể làm được như Ngụy Vô Nhai cho nên càng thêm kính nể ông ta hơn.

"Ngụy tiên sinh, ta giữ ông ở lại không chỉ vì thức ăn, mà còn vì chuyện khác”.

Kim Phi nói: "Bệnh sốt rét rất khó diệt trừ tận gốc, vì vậy ngoại trừ điều trị, việc phòng bệnh càng quan trọng hơn”.

“Phòng bệnh ư?”, Ngụy Vô Nhai chắp tay hỏi: “Kim tiên sinh, xin hãy nói rõ”.

“Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện”, Kim Phi nói: “Đại Lưu, mau quay về bảo Nhuận Nương chuẩn bị chút đồ ăn”.

"Vâng!"

Đại Lưu đáp lời, rồi ngay lập tức cử một cựu binh quay về.

Kim Phi gần đây bận rộn làm việc trong phòng thí nghiệm, có lúc đến giờ ăn cùng không ra ngoài.

Để đảm bảo rằng Kim Phi có thể ăn những bữa ăn nóng bất cứ lúc nào, thịt luôn được hầm và cháo được hâm nóng trong căn bếp nhỏ của Nhuận Nương.

Khi Kim Phi đưa Ngụy Vô Nhai về nhà, Nhuận Nương đã dọn sẵn một nồi thịt hầm, một số món ăn kèm, một bát cháo nóng và một ít bánh bao.

"Ngụy tiên sinh, ông cứ tự nhiên!"

Kim Phi chỉ vào bàn.

"Vậy ta không khách khí nữa, ngài cứ nói tiếp đi”.

Sau khi rửa tay, Ngụy Vô Nhai cầm lấy bánh bao.

"Tiên sinh, sau khi ngài trở lại trấn Phong Thủy, hãy mau chóng tổ chức người địa phương thu dọn những bãi nước tù đọng quanh thôn dễ sinh muỗi”.

Kim Phi dặn dò: "Mỗi hộ gia đình phải treo màn khi ngủ vào ban đêm, tốt nhất là mặc quần dài tay khi ra ngoài vào ban ngày để tránh bị muỗi đốt”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 590


"Còn có bảy trăm hai mươi ba bộ quần áo, tám mươi sáu bao vải thô”.

Quan Hạ Nhi trả lời.

Ngoài việc điều chế hương liệu, sở thích lớn nhất của cô là vào nhà kho kiểm tra xem còn bao nhiêu thứ ở nhà.

Sau mỗi lần kiểm kê, cô sẽ có một cảm giác an toàn vô cùng vững chắc.

Advertisement

"Tất cả quần áo đều đóng gói gửi lên xe ngựa, đợi lúc Ngụy tiên sinh rời đi, hãy cử người cùng đưa đồ tới trấn Phong Thủy. Hãy bảo các nữ công nhân tổ chức may quần áo từ vải thô nhanh nhất có thể, cứ làm mấy bộ quần áo thích hợp cho trẻ em trước đã”.

Kim Phi nói: "Ngoài ra, thông báo với Đông Đông một tiếng, khung cửi dệt vải tạm thời dừng việc thí nghiệm, phải nhanh chóng tạo ra vải thô”.

Advertisement

Bản thiết kế khung cửi do y thiết kế đã sớm được giao cho Mãn Thương, mấy ngày trước, Mãn Thương và các nữ học việc cuối cùng cũng làm được hai bộ, hiệu quả rất tốt, tốc độ dệt ít nhất cũng nhanh hơn mấy khung cửi hiện có của Đại Khang, khiến Đường Đông Đông vui mừng khôn xiết.

Nhưng Kim Phi nói rằng nếu công nhân thành thạo thì tốc độ có thể còn nhanh hơn nữa.

Đường Đông Đông nghe thấy vậy, mấy ngày nay ngay cả cơm cũng không ăn, ngày nào cũng đến xưởng dệt để dẫn dắt mọi người thí nghiệm, cố gắng tính toán đo lường tốc độ nhanh nhất của khung cửi mới.

Có hơn tám mươi bao vải thô trong kho, một nửa trong số đó được dệt bằng khung cửi mới.

"Được, ta lập tức làm ngay”.

Mặc dù Quan Hạ Nhi cảm thấy hơi đau lòng, nhưng cô không bao giờ phản bác những gì Kim Phi nói.

Cô ngoan ngoãn hành lễ với Ngụy Vô Nhai, rồi xoay người nhanh chóng rời đi, ra ngoài thu xếp.

"Tiểu Bắc, đi đến nhà kho lấy hai trăm lượng tiền mặt và ba trăm lượng ngân phiếu, giao cho Ngụy tiên sinh”.

Kim Phi nói tiếp.

"Vâng”.

Đường Tiểu Bắc cũng đáp lời rồi nhanh chóng rời đi.

"Kim tiên sinh...”

Ngụy Vô Nhai đặt cái bánh bao trong tay xuống, đứng dậy hành lễ lần nữa với Kim Phi: “Thay mặt người dân trấn Phong Thủy, cảm tạ đại ân đại đức của tiên sinh!”

Trước kia ông ta không có thiện cảm với Kim Phi, ông ta luôn cảm thấy trên người Kim Phi có sát khí quá nồng.

Ngay cả sau khi nghe Kim Phi viết một vài bài thơ thông cảm với người nông dân, quan điểm của ông ta về Kim Phi vẫn không thay đổi, ngược lại, ông ta còn cảm thấy Kim Phi đạo đức giả.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 591


Sau đó, ông ta mới biết tất cả những việc Kim Phi đã làm trong vài tháng qua.

Bây giờ Kim Phi còn hào phóng cho ông ta tất cả quần áo và vải vóc trong làng để cứu người, điều này khiến Ngụy Vô Nhai cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hiểu lầm trước đây của mình.

"Ngụy tiên sinh, ông quá lời rồi”, Kim Phi đỡ lấy Ngụy Vô Nhai: "Sau này ông cần gì cứ tìm đến ta, nếu ta có thể làm được, ta tuyệt đối sẽ không từ chối”.

Advertisement

Kim Phi mặc dù yêu tiền, nhưng trước giờ y không bao giờ keo kiệt, đặc biệt là khi gặp vấn đề liên quan đến tính mạng con người, y sẽ không hẹp hòi.

Sau khi Ngụy Vô Nhai ăn xong, Quan Hạ Nhi đã chất quần áo lên xe đẩy.

Những nhân viên hộ tống do Đại Lưu sắp xếp để hộ tống xe cũng đã sẵn sàng.

Advertisement

"Thiết Tử, ngày hôm qua cậu nói rằng cầu treo bên Hắc Phong Lĩnh đã được làm xong, giờ có thể đi qua không?"

Kim Phi quay đầu nhìn Lưu Thiết.

Kim Phi trước đây muốn xây dựng một cây cầu ở đây, nhưng chi phí quá cao, vì vậy y đã nghĩ đến việc sử dụng cáp treo.

Nhưng đường dây cáp cần sử dụng vòng bi, không thể thực hiện được trong thời gian ngắn, hệ số an toàn cũng thấp nên Kim Phi đã nghĩ ra biện pháp thỏa hiệp, xây cầu treo.

Trong khoảng thời gian này, y đã thực hiện nhiều tính toán và mô phỏng trong phòng thí nghiệm, cuối cùng đã quyết định kế hoạch.

Sau hơn nửa tháng bận rộn với công việc, ngày hôm qua Lưu Thiết đã đến báo cáo rằng cây cầu treo cuối cùng đã được xây dựng xong.

"Được rồi, chiều hôm qua ta còn cho người kéo xe ngựa lên xem thử, chỉ cần không có gió lớn thì cầu rất ổn định”.

Lưu Thiết trả lời: "Sáng nay cha ta còn bảo ta đưa ông ấy đi xem thử”.

“Cây cầu treo đã hoàn thanh vậy tại sao Thiết Chùy không đi bằng cầu treo?”, Khánh Mộ Lam hỏi.

"Thiết Chùy phải đến Ba Châu để đón Lạc Lan cô nương trước, nếu đi từ Hắc Phong Lĩnh thì phải đi vòng xa hơn”, Lưu Thiết trả lời.

"Ngụy tiên sinh, ta đã xây một cây cầu bắc qua núi Mã Đầu, rất nhanh có thể đến Hắc Phong Lĩnh, nếu vội ông có thể đi bằng con đường đó”.

Kim Phi lại nhìn Ngụy Vô Nhai.

Ngụy Vô Nhai chỉ muốn có thể lập tức chạy về trấn Phong Thủy nên ắt sẽ không phản đối.

Những người đàn ông đẩy xe, đi men theo đường núi về phía núi Mã Đầu.

Muốn làm giàu trước hết phải làm đường, đường núi giữa làng Tây Hà và núi Mã Đầu vốn dĩ rất hẹp, không có đường xe ngựa đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 592


Kim Phi đã dành rất nhiều thời gian và công sức để nghiên cứu tạo ra bốn sợi dây này.

Không chỉ tính đến vấn đề chịu lực mà còn phải tính đến nhiều vấn đề như chống côn trùng, chống cháy nổ.

Chỉ mấy sợi dây kẽm lẫn lộn bên trong đã khiến hai nhóm nữ học việc của Mãn Thương bận rộn hơn nửa tháng.

Cuối cùng, làm thế nào để đưa một sợi dây thừng dày như vậy sang bên kia cũng khiến trưởng làng phải suy nghĩ rất nhiều.

Đầu tiên, họ buộc một sợi dây mảnh vào rồi dùng nỏ bắn sang ngọn núi đối diện, sau đó buộc một sợi dây dày cỡ ngón tay cái ở phía đối diện để kéo lại, rồi dùng sợi dây này kéo sợi dây gai dày nhất qua.

Advertisement

Nói thì có vẻ đơn giản, nhưng chỉ với bốn sợi dây thừng này, trưởng làng cùng mấy chục người khác phải mất bốn ngày ròng rã mới xong.

Hơn nữa, vị trí buộc dây thừng cũng rất đặc biệt, Kim Phi dẫn người đi khảo sát địa điểm mấy lần, cuối cùng mới xác định địa điểm.

Nhưng tất cả những công việc khó khăn đều đáng giá, cây cầu treo cuối cùng đã được xây dựng.

Advertisement

Từ nay về sau, khoảng cách từ làng Tây Hà đến Quảng Nguyên đã được rút ngắn hơn một nửa, còn gần hơn so với con đường đến huyện phủ Kim Xuyên.

Để bảo vệ cây cầu treo, Trương Lương còn bảo mọi người xây dựng một pháo đài ở mỗi đầu.

Khi bọn họ đến cầu, vừa đúng lúc có một đoàn xe trở về từ Quảng Nguyên đang băng qua cầu.

Lúc đầu, mọi thứ vẫn bình thường, cầu cũng ổn định, nhưng khi chiếc xe đi đến giữa cầu, cầu treo đột nhiên lắc lư.

Nó giống như cây cầu đu dây nổi tiếng trên mạng mà Kim Phi đã nhìn thấy ở đời trước.

Những người đàn ông đẩy xe cũng lần đầu đi trên cầu treo, không có nhiều kinh nghiệm nên bị xô ngã ngay.

May thay, giữa mặt cầu và tay vịn có một tấm lưới, nếu không những người đàn ông đó đã ngã xuống dưới.

Dù vậy, những người đàn ông này vẫn hét lên sợ hãi, bám chặt vào tay vịn bên cạnh.

"Đây là sự ổn định mà cậu nói sao?”

Kim Phi nhìn Lưu Thiết với khuôn mặt u ám.

“Không có gió thì rất vững, đây không phải là do gió thổi sao...”

Lưu Thiết gãi đầu giải thích.

"Tại sao nơi này gọi Hắc Phong Lĩnh? Là bởi vì nơi này gió quá mạnh!"

Kim Phi nói: "Cầu treo không phải dài hai mươi hai trượng sao? Bảo người buộc cố định vào các cây ở vị trí bảy trượng và mười bốn trượng, cố định lại mặt cầu!"

"Ôi, Phi ca có nhiều cách hay quá, sao ta không nghĩ ra nhỉ?"

Lưu Thiết vỗ đầu, lập tức chạy đi thu xếp.

Có rất nhiều dây thừng còn sót lại khi cây cầu được xây dựng, chẳng mấy chốc bốn sợi dây thừng cố định đã được buộc lại.

Lúc này, gió trong thung lung còn mạnh hơn so với trước, nhưng cầu treo vẫn bất động như cũ, ổn định rất nhiều so với lúc trước, đoàn xe thuận lợi đi qua.

Tuy nhiên, để kiểm tra độ ổn định của cầu treo, Lưu Thiết còn bảo đoàn xe đi qua đi lại thêm một lần nữa.

Mãi đến khi đảm bảo chắc chắn cầu treo vững vàng không có vấn đề gì thì Lưu Thiết mới để Kim Phi và Ngụy Vô Nhai đi trên cầu.

"Người xưa có câu, xây cầu xây đường là phước đức vô biên. Tiên sinh xây dựng cây cầu này thật tốt quá”.

Ngụy Vô Nhai thở dài: “Có cây cầu này, sau này đến làng Tây Hà sẽ thuận tiện hơn nhiều”.

"Ngụy tiên sinh rảnh rỗi thì có thể đến đây thường xuyên”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 593


au khi tiễn Ngụy Vô Nhai rời đi, Kim Phi lại được Kim Bằng dẫn đường, đi dạo một vòng quanh Hắc Phong Lĩnh.

Hắc Phong Lĩnh bây giờ đã không còn là một mảnh đất hoang vu cằn cỗi, bởi vì Kim Phi đã xây dựng một trạm trung chuyển ở đây, ngày càng nhiều thương nhân nghỉ chân khi đến Hắc Phong Lĩnh hoặc đơn giản là ngủ trong lều bạt bên ngoài trạm trung chuyển.

Đường Tiểu Bắc cảm thấy đây là một cơ hội kinh doanh, vì vậy quyết định xây dựng một nhà trọ ở đây, ước tính nó sẽ được hoàn thành sau nửa tháng.

Trạm trung chuyển cũng đã phát triển từ một vài túp lều vài trước đây thành năm ngôi nhà lớn lợp ngói, chứa đầy các vật liệu khác nhau như dây bện, lương thực và các loại vật liệu.

Advertisement

Than đá được Kim Bằng đưa vào hang động trên núi, mỗi khi vận chuyển than đều sẽ vận chuyển cùng với quặng sắt do mấy người Kim Bằng khai thác.

Hang nhỏ đào lâu như vậy, diện tích cũng đã mở rộng hơn phân nửa.

Advertisement

Nói chung, Kim Phi rất hài lòng với những thay đổi ở Hắc Phong Lĩnh, sau khi động viên Kim Bằng một lúc, y quay trở lại làng Tây Hà từ cây cầu treo và lao vào phòng thí nghiệm.

Với sự phát triển nhanh chóng của làng Tây Hà, Kim Phi cần sản xuất càng nhiều thứ hơn nữa.

Bây giờ đã có wolfram, có thể chế tạo các loại mũi khoan và đầu dao.

Có mũi khoan và mũi dao thì có thể chế tạo nhiều loại công cụ bàn đạp cơ bản, chẳng hạn như máy tiện, máy phay, máy bào, máy khoan, máy mài, v.v...

Đây là cơ sở căn bản của các máy móc gia công chi tiết. Với các máy công cụ này, có thể gia công các công cụ chính xác tỉ mỉ hơn, sau đó những công cụ này có thể được sử dụng để sản xuất các máy công cụ ổn định hơn, từ đó bước vào một vòng tuần hoàn.

Trên thực tế, máy tiện đã xuất hiện vào thời nhà Tần ở đời trước, nhưng chúng không tìm được con đường phù hợp, phát triển rất chậm. Sau đó, phương Tây đã phát hiện ra vòng tuần hoàn, từ đó đã tạo ra cuộc cách mạng công nghiệp, các loại máy công cụ lần lượt xuất hiện, động cơ hơi nước đã được sản xuất.

Mà sự xuất hiện của động cơ hơi nước đã cung cấp các kỹ năng ổn định và mạnh mẽ hơn cho máy công cụ, tương đương với việc lắp đặt một trái tim mạnh mẽ cho ngành công nghiệp, cuối cùng giúp ngành công nghiệp cất cánh bay xa.

Trong đầu Kim Phi có lịch sử phát triển hoàn chỉnh và phương pháp chế tạo máy móc công cụ, chỉ cần cho y thời gian, y hoàn toàn có lòng tin vào việc chế tạo tàu hỏa động cơ đốt trong và t** ch**n bọc thép.

Nhưng bắt đầu từ con số không, khối lượng công việc rất lớn, bản thân Kim Phi cũng không thể nói chính xác được cần bao nhiêu tài nguyên và thời gian.

May thay, y có trợ thủ kiếm tiền như Đường Tiểu Bắc, có thể truyền máu cho y liên tục, khiến y hiếm khi lo lắng về chuyện tiền bạc.

Mãn Thương về cơ bản cũng đã ra nghề, học được cách đọc bản vẽ, có nhiều thứ chỉ cần Kim Phi đưa cho hắn bản vẽ, hắn đã có thể sản xuất chúng cùng với một nhóm nữ học trò, điều này đã giảm bớt rất nhiều khối lượng công việc của Kim Phi.

Trong mấy ngày tiếp đó, Kim Phi ăn ở trong phòng thí nghiệm và xưởng luyện sắt, y dẫn dắt Mãn Thương và nhóm nữ học trò của hắn. Sau nhiều ngày đêm làm việc chăm chỉ, chiếc máy tiện đầu tiên của Đại Khang cuối cùng đã hoàn thành.

Mặc dù vẫn còn rất sơ khai, nhưng Kim Phi rất vui.

Chiếc máy tiện này chẳng khác nào nền tảng cho sự phát triển bền vững.

"Mấy ngày nay mọi người đều vất vả rồi, Mãn Thương thưởng cho mỗi người năm lượng bạc!"

Mấy ngày này Mãn Thương và các nữ học trò cũng ăn ở sinh hoạt trong xưởng luyện sắt, cả đám người đều nhếch nhác bẩn thỉu, trên tóc có rất nhiều rỉ sét và dầu nhớt.

"Cảm ơn tiên sinh! Cảm ơn tiên sinh!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 594


Có tiền, họ có thể tìm cách chuộc người nhà.

Còn họ chẳng có ý nghĩ gì cho bản thân của họ.

Bởi vì họ biết rất rõ rằng Mãn Thương đã dạy họ quá nhiều thứ, tuyệt đối không cho phép họ được chuộc thân mang theo tất cả những gì đã học được.

Hơn nữa họ rất hài lòng với cuộc sống bây giờ.

Advertisement

Ngoài việc không thể tùy ý rời khỏi làng, trong làng cũng không có ai cấm đoán hay hạn chế bọn họ.

Mỗi ngày họ có đủ lương thực để ăn, còn có cả tiền lương, cũng không ai dám bắt nạt họ.

Tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với những ngày trước đây.

Advertisement

Bây giờ dù Mãn Thương đuổi bọn họ đi, cũng không ai muốn rời đi.

"Tiên sinh, máy tiện thật hữu ích, có thứ máy móc này, ta có thể tạo ra một khung cửi trong nhiều nhất là năm ngày!"

Mãn Thương đã thí nghiệm mấy lần, yêu mến máy công cụ này đến mức không chịu rời tay.

"Sau này có nhiều máy tiện hơn, chúng ta sẽ có thể thực hiện công việc dây chuyền lắp ráp. Đến lúc đó chúng ta có thể tạo ra nhiều khung cửi trong một ngày thay vì năm ngày!", Kim Phi cười nói.

“Công việc dây chuyền lắp ráp là gì?” Mãn Thương tò mò hỏi.

"Có nghĩa là mỗi máy sẽ chuyên làm một hoặc hai bộ phận, sau đó gửi những bộ phận này đến phòng bên cạnh, nơi những người chuyên môn sẽ lắp ráp chúng thành khung cửi”, Kim Phi giải thích.

"Cách này hay quá!", Mãn Thương nghe vậy hai mắt sáng rực: "Mỗi người chỉ làm ra một bộ phận, cho nên dù người này phản bội, cũng chỉ biết cách làm ra một hay hai bộ phận mà thôi, không thể làm được toàn bộ khung cửi!"

“Ừ”, Kim Phi gật đầu: “Hơn nữa mỗi người chỉ làm một hay hai bộ phận cũng sẽ ngày càng thành thạo, đồ làm ra sẽ ngày càng tốt hơn”.

“Đúng đúng!”, Mãn Thương gật đầu liên tục.

Kim Phi đã dạy Mãn Thương một số cách sử dụng cơ bản của máy tiện, trời sắp tối y mới về nhà.

"Ồ, sao tướng công lại thành ra bộ dạng này?”

Nhìn thấy bộ dạng của Kim Phi, Quan Hạ Nhi đau lòng rơi nước mắt: "Nhuận Nương, mau đun nước nóng để tướng công đi tắm!"

Chế tạo máy móc vốn dĩ là một công việc bẩn thỉu, Kim Phi đã không tắm rửa và thay quần áo trong mấy ngày liền, cơ thể y bẩn hơn cả đám nữ học trò của Mãn Thương, y còn bị trầy xước mấy chỗ bởi các công cụ. Khi vừa nhìn thấy y, Quan Hạ Nhi còn nghĩ có ăn mày tới nhà mình.

Nhuận Nương từ trong bếp ngẩng đầu lên nhìn thấy dáng vẻ Kim Phi, mỉm cười nói: "Vừa rồi Tiểu Bắc phu nhân bảo ta đun nước nóng, nhưng vẫn chưa dùng đến”.

"Kệ cô ấy!"

Quan Hạ Nhi kéo Kim Phi vào phòng tắm.

Khi cả hai ra khỏi phòng tắm, mấy người Khánh Mộ Lam, Đường Tiểu Bắc đã ngồi vào bàn ăn.

"Này, chị Hạ Nhi, tướng công nhà chị đi tắm, sao tóc chị cũng ướt thế kia?"

Đường Tiểu Bắc chớp đôi mắt to, cố tình hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 595


Kim Phi cũng cảm thấy Khánh Mộ Lam có gì đó không đúng lắm.

"Tần Thế huynh ở quận thành hôm nay đã đưa thư tới, nói công văn tăng thuế của triều đình đã truyền tới, có lẽ ngày mai hoặc mốt sẽ công bố”.

Khánh Mộ Lam thở dài: "Tăng thuế 10%, chuyện này không thể thay đổi được nữa!"

"Đám quan lại trong triều đình đúng là muốn bức chết thường dân!"

Advertisement

Kim Phi cũng không có tâm trạng ăn cơm, y đặt bát lên bàn: “Chẳng lẽ bọn họ không sợ người dân trăm họ tạo phản sao?”

"Tạo phản ư?"

Advertisement

Trong thời đại phong kiến, tạo phản là một chủ đề rất đáng sợ và nặng nề, mọi người trong phòng đều bị những lời của Kim Phi dọa sợ.

"Tiên sinh, không đến mức đó chứ?"

Khánh Mộ Lam cau mày hỏi.

“Không đến mức đó ư?”

Kim Phi liếc nhìn Khánh Mộ Lam: "Cô cứ đợi mà xem, đến khi có thông báo, chắc chắn người dân lưu lạc sẽ nổi loạn khắp nơi”.

"Điều này thì ta tin. Mỗi năm khi thu thuế, đều sẽ có một số lượng lớn người lưu lạc tị nạn”.

Khánh Mộ Lam nói: "Người dân lưu lạc bị bắt, cùng lắm là bị bán, đi lính. Nếu làm tốt trong quân đội, họ vẫn có cơ hội lập công và được khen thưởng, nhưng tạo phản thì sẽ bị giết hại cả chín đời trong dòng họ!

Hơn nữa, đây không phải là lần đầu tiên tăng thuế, mấy năm trước cũng không có ai dám tạo phản”.

Địa vị quyết định suy nghĩ, Khánh Mộ Lam tuy không phải là loại công tử bột, cũng có nhiệt huyết phục vụ quốc gia, nhưng cô ấy cũng là con cháu quý tộc thực sự, suy nghĩ của cô ấy có rất nhiều điểm chung với đám quý tộc giàu có khác.

Ví dụ như sau khi bắt được Triệu huyện úy, Kim Phi đã nghĩ đưa ông ta đến quan phủ nhờ pháp luật xử lý, như vậy không những đỡ phiền phức mà còn sạch sẽ từ đầu đến cuối, không ai có thể tìm ra sơ sót gì.

Nhưng Khánh Mộ Lam lại cảm thấy rằng những lời nói của Triệu huyện úy đã xúc phạm tôn nghiêm của quý tộc như Kim Phi, vì vậy cô ấy đã lựa chọn giết ông ta ngay tại chỗ, sau đó sử dụng ảnh hưởng của anh trai mình để làm dịu sự việc.

Trên thực tế, Khánh Mộ Lam không có ý mượn chuyện này để thể hiện thế lực của gia tộc mình, mà cô ấy đã nhận được sự giáo dục này từ khi còn nhỏ.

Có lẽ trong mắt các quý tộc lão làng, quyền uy và cái gọi là tôn nghiêm của quý tộc là quan trọng nhất, còn thường dân chỉ là công cụ như trâu ngựa mà thôi.

Quý tộc cho rằng người dân bình thường coi trọng dòng tộc, nên đã tạo ra gông xiềng g**t ch*t chín đời trong dòng tộc, sau đó mặc sức chèo lái.

Quất thêm vài roi nữa, trâu ngựa sẽ chỉ chạy nhanh hơn và làm được nhiều việc hơn.

Lãnh thổ Đại Khang thái bình quá lâu, e rằng hoàng đế và đám quan lại trong triều đã quên mất rằng trâu ngựa khi bị quất đau cũng sẽ đá người.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 596


Lần thứ hai ra ngoài, người lái buôn tăng số hàng lên bốn kiện mà lạc đà vẫn đi đều nên đến lần thứ ba ra ngoài, người lái buôn lại chất thêm hai kiện cho lạc đà.

Khi hàng được chất thêm tám kiện, con lạc đà đã rất mệt, nhưng nó vẫn kiên trì không gục ngã.

Người lái buôn cũng thấy con lạc đà đã rất mệt, nhưng nghĩ rằng tám bao đã vác được, có thêm nửa bao cũng không sao đâu, thế là lại bắt lạc đà vác thêm nửa bao nữa.

Con lạc đà cũng rất biết điều, nghiến răng vác theo gánh nặng tám kiện rưỡi, bước đi khó khăn. Nhưng vừa bước ra khỏi cửa kho, một cọng rơm rơi trên đống hàng.

Advertisement

Vốn dĩ con lạc đà đã đến cực hạn, cuối cùng không thể chịu đựng được, nó ngã xuống đất, không thể đứng dậy nữa".

Khánh Mộ Lam hiển nhiên hiểu ý của Kim Phi, cô ấy tỏ vẻ trầm ngâm: "Tiên sinh, ý của ngài là việc tăng thuế này sẽ là cọng rơm đè chết con lạc đà sao?"

Advertisement

“Ta nghĩ rất có khả năng, vì lần tăng thuế lần này khác với những năm trước”.

Kim Phi nói: "Bây giờ, từ chỗ của các cựu binh xuất ngũ, rất nhiều người dân đều biết tin Thiết Lâm Quân năm nay đánh thắng trận, tiêu diệt đám giặc Đảng Hạng. Mọi người dân đều mong chờ giảm thuế, kết quả triều đình không những không giảm mà lại còn tăng thuế, lỗ hổng tâm lý trong đó là rất lớn, nó sẽ khiến dân chúng hoàn toàn thất vọng với triều đình.

Lúc đầu, mọi người có thể còn sợ sự trừng phạt giết hết chín đời trong dòng tộc nên lựa chọn đi lưu lạc, nhưng khi chín đời trong dòng tộc cũng không thể sống tiếp thì người dân còn sợ gì nữa chứ?"

"Vậy phải làm sao?"

Khánh Mộ Lam toát mồ hôi lạnh trước những lời nói của Kim Phi.

Có người dân tạo phản, chứng tỏ một triều đại đã mục nát đến cực điểm.

Kẻ thù mạnh rình rập quanh biên giới, nếu người dân còn tạo phản thì gần như gióng lên hồi chuông báo tử cho sự sụp đổ của Đại Khang.

"Rất đơn giản, bảo triều đình rút lại sắc lệnh là được”.

Kim Phi hờ hững đáp.

"Không thể nào, sao triều đình có thể thu hồi sắc lệnh đã công bố với thiên hạ được chứ? Như vậy mặt mũi của Bệ hạ và đám đại thần biết để vào đâu?”

Khánh Mộ Lam thốt ra một câu mà không cần suy nghĩ.

Câu nói này cũng chứng minh suy nghĩ của Kim Phi là đúng, mặc dù biết sắc lệnh tăng thuế có thể khiến dân chúng tạo phản nhưng điều đầu tiên Khánh Mộ Lam nghĩ đến là thể diện của hoàng đế và đám đại thần chứ không phải là sự sống chết của người dân.

"Vậy thì ta cũng hết cách”.

Kim Phi dang tay ra một cách bất lực.

Sự thật đã chứng minh rằng suy đoán của Kim Phi là chính xác.

Sau khi cáo thị được công bố vào ngày hôm sau, sự phản kháng của người dân vô cùng dữ dội.

Từ xưa đến nay, dân chúng đều không tranh đấu với quan lại, gặp mặt quan lại đều cực kỳ nhún nhường khiêm tốn, sợ có điều đắc tội làm đám quan lại không vui.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 597


"Lão Chu, đừng nói bậy bạ ở đây. Năm nay huynh đệ của ông đây mới xuất ngũ từ Thiết Lâm Quân. Huynh ấy đã đích thân tham gia trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, còn bị cung tên của đám Đảng Hạng bắn mù một bên mắt. Nếu ngươi tiếp tục bêu xấu Kim tiên sinh và vu khống Thiết Lâm Quân thì ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ngươi!"

"Nếu Kim tiên sinh không tiêu diệt đám thổ phỉ trên núi Hổ Đầu thì chúng ta lấy đâu ra cuộc sống tốt? Lão Chu, ngươi dám nói xấu Kim tiên sinh, nếu người làng Tây Hà nghe được thì chắc chắn sẽ đánh chết ngươi”.

"Mọi người, ta sai rồi, ta sai rồi, ta không nên nghi ngờ Kim tiên sinh, tha cho ta đi!"

Người đàn ông tên Lão Chu vội vàng cúi đầu cầu xin tha thứ.

Advertisement

Dù sao cũng là người cùng làng, những người đàn ông khác cũng không so đo tính toán nữa mà tiếp tục bàn luận.

"Ta nghe đoàn thương nhân qua đường nói rằng, mấy ngày nay ở Thiên Sơn khắp nơi đều là người, bọn họ đều sợ không nộp thuế nổi, đang tính chạy vào trong núi tị nạn!"

"Thật hay giả thế, hôm qua ta và Lão Viên đi săn, đi bộ trong núi gần một ngày, sao không thấy ai trong núi?"

Advertisement

"Kim Xuyên chúng ta không có đám thổ phỉ cướp lương thực, còn có thể đến làng Tây Hà để làm việc. Dù thuế tăng 10% thì cuộc sống cũng tốt hơn nhiều so với những năm trước. Ai sẽ lưu lạc sau núi chứ?"

"Đúng vậy, đều nhờ Kim tiên sinh, nếu không có Kim tiên sinh e rằng chúng ta cũng phải vào núi rồi!"

“Thuế vốn dĩ đã nặng rồi, thêm 10% thì làm sao sống nổi đây?”

"Khi trở về, ta phải dập đầu trước bài vị của Kim tiên sinh!"

...

Người dân Kim Xuyên vốn dĩ đã rất biết ơn Kim Phi, bây giờ khi nhìn thấy sự khốn khổ ở các huyện khác, lòng biết ơn của họ đối với Kim Phi càng tăng thêm.

Ảnh hưởng của Kim Phi ở Kim Xuyên cũng theo đó mở rộng, tầm ảnh hưởng do việc tăng thuế mang lại cũng không ngừng lan rộng khắp Đại Khang.

Vào ngày thứ mười lăm sau khi cáo thị được công khai, Khánh Mộ Lam vội vàng chạy vào nhà Kim Phi.

"Tiên sinh, ngài nói không sai, thật sự đã xảy ra chuyện rồi!"

Kim Phi đang ăn cơm, vừa nghe thấy vậy tay cũng hơi run, nhưng rất nhanh đã khôi phục dáng vẻ bình thường, giọng điệu bình tĩnh hỏi: "Sao vậy?"

Vừa nói, y vừa kéo món ăn yêu thích của mình đến trước mặt.

"Có người tạo phản rồi!"

Khánh Mộ Lam vừa dứt lời, mấy người ngồi quanh bàn ăn bỗng ho khan.

Ngoại trừ Tiểu Nga vẫn còn nhỏ chưa hiểu chuyện và Kim Phi đã đoán trước được mọi chuyện, những người khác đều bị sặc.

"Ở đâu?"

Kim Phi thầm vui mừng vì mình đã có tầm nhìn xa, y dùng tay áo che đĩa thức ăn, nếu không bữa ăn sẽ không thể ăn tiếp được nữa.

"Tấn Châu!"

Khánh Mộ Lam nhanh chóng báo lại tin tức vừa nhận được.

Trước đây, mỗi lần triều đình tăng thuế, dân chúng cũng sẽ làm loạn, nhưng thường chỉ gây rối một lúc rồi thôi, Hoàng đế và quần thần trong triều đều đã quen.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 598


Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những người tạo phản đã nhanh chóng mở rộng gấp nhiều lần, lần lượt chiếm giữ hai huyện thành, còn bao vây cả quận thành.

Hoảng sợ trước quy mô và xu hướng phát triển của quân tạo phản, quan chức cấp cao của Tấn Châu ngay lập tức cử sứ giả đến Biện Kinh để cầu cứu.

“Sau đó thì sao?”, Kim Phi hỏi: “Triều đình định làm thế nào?”

"Còn làm sao được nữa, triều đình phái quân trấn áp”.

Advertisement

Khánh Mộ Lam nói: "Hơn nữa ta nhận được tin rằng, trong triều đình có người đề nghị, phái Thiết Lâm Quân của Khánh Hoài ca ca đi trấn áp”.

"Gì cơ?"

Advertisement

Lúc này Kim Phi suýt chút nữa nghẹn họng: “Thiết Lâm Quân bị điều động đi trấn áp người dân, vậy bảo loại tướng quân công tử bột như Trương Khải Uy đi canh giữ Thanh Thủy Cốc sao?”

Thanh Thủy Cốc và thành Vị Châu đều là những nơi thế nào chứ?

Đó là cửa lớn phía Bắc của Đại Khang!

Y đã sớm biết cuộc tranh đấu trong triều đường Đại Khang rất nghiêm trọng, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này!

Đám đại thần trong triều vậy mà vì tranh đấu, ngay cả cửa lớn ở biên giới cũng không thèm quan tâm nữa sao?

"Tiên sinh, ngài nói đúng, chính là người nhà họ Trương đề nghị”.

Khánh Mộ Lam cười gượng nói: "Có lẽ họ cho rằng, có được máy bắn đá và cung nỏ hạng nặng thì họ cũng có thể trấn giữ được Thanh Thủy Cốc dễ dàng như tiên sinh”.

"Nếu thật sự đơn giản như vậy thì lúc đầu An Túc Quân và Vĩnh An Quân đã không bị thua thảm hại như vậy!"

Kim Phi tức giận đến mức khuôn mặt biến sắc: "Nhà họ Trương làm vậy là đang báo thù việc Khánh Hoài đánh gãy chân Trương Khải Uy sao?"

Suy cho cùng, trải qua trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, Kim Phi cũng có tình cảm với Thanh Thủy Cốc và thành Vị Châu.

Không phải tất cả mọi người có được vũ khí tối tân đều có thể thắng trận. Không phải vũ khí quyết định kết quả thắng thua cuối cùng của cuộc chiến mà là người sử dụng vũ khí.

Trước kia Thiết Lâm Quân bị bao vây, thống soái Phạm tướng quân của đội quân trấn giữ phía Tây đã phái An Túc Quân và Vĩnh An Quân đi cứu viện, lúc đó hai đội quân đều đã biết cách sử dụng phương trận Macedonia, quân số cũng đông hơn quân Đảng Hạng, nhưng thế thì có tác dụng gì chứ?

Mới đi được nửa đường, đã bị kỵ binh Đảng Hạng giết đến mức vứt bỏ mũ sắt và áo giáp, thương vong hơn một nửa!

"Tiên sinh đừng nóng giận, bây giờ chỉ là nhà họ Trương đưa ra đề nghị, Bệ hạ còn đang cân nhắc, vẫn chưa đồng ý đâu”.

Khánh Mộ Lam nói.

"Trời ạ, chuyện này còn phải cân nhắc sao?"

Kim Phi che má, hơi đau răng: "Chẳng lẽ Bệ hạ không sợ Thanh Thủy Cốc bị đám người Đảng Hạng chiếm sao?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 599


v

"Bây giờ còn giống trước sao?”

Kim Phi đập bàn nói: “Trước đây, người Đảng Hạng có thể tấn công Thanh Thủy Cốc bất cứ lúc nào, vì vậy họ không quan tâm, cũng không thèm tiêu tốn quân lương để cử người canh giữ.

Nhưng lần trước đám người Đảng Hạng bị tổn thất lớn ở Thanh Thủy Cốc, ta dám đảm bảo rằng, nếu lần này người Đảng Hạng chiếm được Thanh Thủy Cốc thì bọn họ tuyệt đối sẽ không từ bỏ, chắc chắn sẽ phái quân đội lớn mạnh đến canh giữ, đến lúc đó Thiết Lâm Quân muốn ngăn cản người Đảng Hạng cũng khó!

Hơn nữa nếu người Đảng Hạng đánh vào, tuyệt đối sẽ không chỉ cướp một ít tiền tài mà sẽ khiến Hán Nô rút lui, rất có khả năng sẽ thẳng tiến vào Trung Nguyên!

Advertisement

À, vậy thái độ của đại bá cô thế nào?”

Từ xưa đến nay, hầu hết các bậc đế vương muốn cân bằng, nếu đại thần nào có dấu hiệu độc quyền thì phải làm giảm bớt, sau đó lại tìm cho họ một đối thủ, tránh việc cả nhà đại thần này độc quyền.

Trong thời bình quả thực cần phải làm như vậy, dù sao trong lịch sử cũng có rất nhiều tướng lĩnh có quyền dùng binh mà tạo phản.

Advertisement

Nhưng bây giờ đất nước đang gặp nguy hiểm, Hoàng đế vẫn muốn cân bằng thì Kim Phi cũng cạn lời, chỉ có thể đặt hy vọng vào Khánh Quốc công.

Với thực lực của Khánh Quốc công, nếu ông ta hết sức phản đối thì mọi chuyện vẫn có cơ hội xoay chuyển.

"Đại bá không tỏ thái độ gì”.

Khánh Mộ Lam hơi chột dạ đáp.

Kim Phi nghe vậy, thất vọng che trán, không muốn nói gì nữa.

Khánh Quốc công không bày tỏ thái độ, thực ra đã sớm tỏ thái độ của mình rồi.

"Tiên sinh, bây giờ người dân rất coi trọng Thiết Lâm Quân, đại bá cũng lo lắng Bệ hạ sẽ nghi ngờ Khánh Hoài ca ca, cho nên mới không phản đối để huynh ấy đi dẹp loạn, dập tắt danh tiếng của Thiết Lâm Quân”.

Khánh Mộ Lam giải thích.

"Đừng nói nữa, ta hiểu rồi”.

Kim Phi bất lực vẫy tay.

Y không phải kẻ ngu, đương nhiên biết ý của Khánh Quốc công.

Đứng ở góc độ một người cha và một vị đại thần, Khánh Quốc công không hề sai, trong lịch sử có rất nhiều tướng lĩnh vì lập công lớn mà bị Hoàng đế g**t ch*t.

Kim Phi cũng không muốn Khánh Hoài là một trong số họ.

Nhưng y càng không hy vọng vó sắt của tộc người khác giẫm đạp lên Trung Nguyên, tàn sát đồng bào của mình.

"Đại Khang hết thuốc chữa thật rồi sao?”

Kim Phi thở dài trong lòng.

Hoàng đế bất tài, quần thần có mưu đồ riêng, ai ai cũng có tính toán của riêng mình.

Điều này khiến Kim Phi cảm thấy bất lực sâu sắc.
 
Back
Top Bottom