Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 480


1088914-0.jpg


1088914-1.jpg


1088914-2.jpg


1088914-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 488


1088922-0.jpg


1088922-1.jpg


“À… coi như là ta tự tổng kết đi”.

Kim Phi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói.

Advertisement

“Tiên sinh nếu đồng ý dẫn binh, ta tin rằng nhất định còn thành công hơn cả Khánh Hoài ca ca!”

Advertisement

Khánh Mộ Lam nói với ánh mắt sùng bái.

Kim Phi mỉm cười, không đáp lời.

Khánh Mộ Lam cũng phản ứng lại, khẽ thở dài một hơi.

Đến tửu lâu Ngụy gia, Kim Phi dẫn theo Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc và Khánh Mộ Lam vào trong phòng riêng, các cựu binh và binh lính nữ cũng vồ vập đi vào.

Phòng riêng mặc dù lớn, nhưng đột nhiên nhiều người tới vậy nên có hơi chật.

“Tước gia, cái này… không đến mức chứ”.

Triệu huyện úy nói: “Ta có chút chuyện riêng muốn thỉnh giáo tước gia, không biết có thể mời phu nhân và các vị quay về trước được không, ta…”

“Không được”.

Không đợi Triệu huyện úy nói xong Kim Phi đã lắc đầu từ chối.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 489


Không để mấy người lại ở bên cạnh, trong lòng Kim Phi không thể yên tâm được.

“Chuyện này…”

Ba người Triệu huyện úy nhìn nhau, có chút khó xử.

Mặc dù bí mật nâng đỡ tp là chuyện mà rất nhiều thân hào đều làm, nhưng dù sao cũng là việc không chính đáng.

Advertisement

Nói ra ở trước mặt nhiều người như vậy, ai biết được liệu có bị truyền ra ngoài không?

“Có chuyện gì thì mau nói đi, còn nếu không muốn nói thì thôi, bọn ta còn phải đi ăn cơm”.

Advertisement

Kim Phi sốt ruột thúc giục.

“Là như này, bọn ta nhận được sự ủy thác của người khác, muốn cầu xin Tước gia một chuyện, hi vọng Tước gia có thể tha cho Hắc Thủy câu, núi Hổ Đầu, đỉnh Song Đà lần này”.

Triệu huyện úy nghĩ một chút, nói: “Đối phương nói rằng có thể bồi thường cho Tước gia, coi như lương thực cho lần luyện binh này của ngài”.

Phải nói rằng, Triệu huyện úy phản ứng rất nhanh, cho dù sau này có người hỏi, ông ta cũng có thể nói rằng do có người ủy thác, ai cũng chẳng thể làm gì được.

“Người đó định bồi thường cái gì?”

Kim Phi thấy ông ta đã mở lời liền kéo một cái ghế tới, ngồi xuống.

“Ngân lượng, hầu gái, lương thực, Tước gia muốn gì xin cứ nói, chỉ cần đối phương có thể làm được thì nhất định sẽ không từ chối”, Triệu huyện úy đáp.

“Ta không thiếu ngân lượng, cũng không thiếu người hầu hay lương thực, ta chỉ cần việc này thôi”.

Kim Phi nói: “Bảo ba nhóm thổ phỉ đầu hàng không điều kiện, thuận theo sự sắp đặt của ta thì ta sẽ tha cho bọn họ”.

“Đầu hàng vô điều kiện?”

Ba người Triệu huyện úy nhìn nhau, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Bây giờ ba nhóm thổ phỉ cộng lại không biết bao nhiêu người, hơn nữa lương thực trong hang tp cũng không hề thiếu, vẫn còn có chút cơ hội vùng vẫy.

Nếu như đầu hàng vô điều kiện thì có nghĩa là sẽ trở thành miếng cá trên thớt, bị Kim Phi làm thịt.

“Tước gia, yêu cầu này của ngài hà khắc quá”.

Triệu huyện úy thấy Kim Phi không chủ động đưa ra điều kiện liền hạ mình nói: “Ngài xem thế này được không, bắt đầu từ năm sau, lương thực thu được hàng năm của ba nhóm thổ phỉ, mỗi nhóm sẽ chia cho ngài 1 phần để biểu đạt thành ý, có được không?”

Mỗi năm bọn tp chỉ chia cho mỗi nhà bọn họ ba phần, bây giờ thêm một phần cho Kim Phi đồng nghĩa với việc miếng bánh bị chia nhỏ ra.

Có thể nói là đã rất chân thành rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 490


Triệu huyện úy cay đắng nói.

Thấy Kim Phi vẫn kiên quyết lắc đầu liền cắn răng nói: “Một nhóm hai phần, đây đã là giới hạn cuối cùng có thể chấp nhận được rồi”.

Triệu huyện úy càng nói, sắc mặt của Kim Phi càng trở nên khó coi.

Ở một mức độ nào đó, lương thực hàng năm cũng giống như thuế của triều đình, cuối cùng vẫn sẽ rơi vào đầu người dân.

Advertisement

Người dân bây giờ đã bị đè nén đến mức không thể thở nổi nữa rồi, nếu như bây giờ Kim Phi còn lấy lương thực, người dân làm sao mà sống được nữa?

Triệu huyện úy cho rằng Kim Phi vẫn chưa thỏa mãn, trong lòng suy tính hồi lâu, chậm rãi duối ra bá ngón tay: “Tước gia, mỗi nhà ba phần, ngài hài lòng rồi chứ?”

“Đại nhân, mỗi nhà ba phần thì bọn ta làm sao mà sống được?”

Advertisement

Hai người Chu Bành đều không thể ngồi yên được nữa, lo lắng nhảy dựng lên.

Một nhà ba phần, cũng có nghĩa là, mỗi năm ba nhóm thổ phỉ đều có một nhà gần như là làm việc không công cho Kim Phi.

“Các ngươi câm miệng cho ta!”

Triệu huyện úy tức giận chửi bới hai người kia, quay đó quay đầu nhìn chằm chằm Kim Phi.

“Ta không thiếu ngân lượng, cũng không thiếu lương thực, điều kiện ta đã nói với các ông rồi, các ông tự thương lượng đi, khi nào thương lượng xong thì phái người tới làng Tây Hà thông báo cho ta một tiếng là được”.

Kim Phi nói xong liền đứng dậy rời đi, sau đó bảo chưởng quầy mở thêm hai phòng riêng khác.

Y và Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc, Khánh Mộ Lam mấy người một phòng, các cựu binh và binh lính nữ thì ở phòng còn lại lần lượt ăn uống.

“Đại nhân, không phải chúng ta đã nói rõ nhiều nhất là hai phần rồi sao? Sao ngài không thương lượng với bọn ta mà đã đưa ra 3 phần nhiều như vậy?”

Trong phòng bao trước đó, Chu lão gia giọng điệu đầy oán giận nói.

“Đại nhân, ba phần quả thực hơi nhiều, đưa hết cho Kim Phi, vậy thì chúng ta làm gì còn gì?”

Bành lão gia cũng phụ họa thêm.

“Vậy các ngươi đi bàn bạc đi?”

Triệu huyện úy ném đĩa thức ăn trên bàn xuống đất: “Lẽ nào các người đều mù sao? Ba phần Kim Phi còn không đồng ý, các ngươi nghĩ hai phần có đả động được hắn không?”

“Đại nhân, ngài đừng tức giận”, Bành lão gia nói: “Ta nghĩ Kim Phi hình như không thích ngân lượng, người hầu hay lương thực gì đó đâu”.

“Vậy hắn muốn cái gì?”, Chu lão gia hỏi.

“Thứ Kim Phi muốn có lẽ là lòng người”.

Triệu huyện úy nói: “Trước đây ta đã xem thường hắn rồi, cảm thấy hắn chỉ muốn mua chuộc đám người ở làng Tây Hà, nhưng bây giờ xem ra, hắn muốn làm chủ cả cái Tây Xuyên nà”".

“Đại nhân, ngài có ý gì?”, Chu lão gia khó hiểu hỏi.

“Lão Chu, ông nói xem nếu như sau này thổ phỉ dừng thu lương thực, người dân Kim Xuyên chẳng phải sẽ cảm thấy biết ơn Kim Phi từ tận đáy lòng sao?”

Bành lão gia đã hiểu ý của Triệu huyện úy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 491


“Chuyện này chắc chỉ có mình hắn mới biết…”

Bành lão gia đột nhiên nhìn Triệu huyện úy nói: “Đại nhân, ngài có thể dùng chuyện này để uy h**p hắn không?”

Trong thời đại phong kiến đế quyền, làm yên lòng dân là việc chỉ hoàng đế có thể làm, nếu các đại thần làm điều này, họ sẽ bị nghi ngờ là phản quốc.

Trong suốt các triều đại, có rất nhiều quan lại bị hoàng đế chém đầu vì chuyện này.

Advertisement

“Ngươi nghĩ ta có tư cách vào thượng triều không?”

Triệu huyện úy liếc nhìn hai người họ một cái: “Ta muốn tố cáo Kim Phi, e là cái Kim Xuyên này cũng không ra nổi! Hơn nữa trấn áp tp trước giờ vẫn là quy tắc dưới quyền cai trị của hoàng đế, ai có thể làm gì hắn được chứ?”

Mặc dù là bạo chúa ở Kim Xuyên, nhưng toàn bộ Đại Khang thì ông ta chẳng là cái thá gì cả. Theo luật lệ, huyện úy có chuyện gì thì phải báo cáo lên huyện lệnh, sau đó huyện lệnh báo cáo lên quận trưởng, sau đó quận trưởng lại báo lên Tây Xuyên Mục, cuối cùng mới đến các nội, các nội cảm thấy cần thiết thì mới bẩm báo lên hoàng đế.

Advertisement

Huyện lệnh Kim Xuyên không có sự nâng đỡ của Chu sư gia, gần đây đang nhiều lần hoạt động, muốn kiểm soát nha môn, làm sao có thể đắc tội với Kim Phi trong thời điểm mấu chốt này được?

“Vậy phải làm thế nào, lẽ nào chúng ta trơ mắt đứng nhìn Kim Phi tiêu diệt thành quả mà chúng ta khó khăn lắm mới tạo nên được sao?”, Chu lão gia hỏi.

“Hiện tại chỉ còn một con đường cuối cùng thôi”.

Triệu huyện úy thở dài một hơi: “Lão Bành, gọi Phùng tiên sinh thuộc hạ của ngươi tới đây”.

“Tìm Phùng tiên sinh?”

Bành lão gia và Chu lão gia nhìn nhau, đều hiểu ý của Triệu huyện úy.

Phùng tiên sinh là thuộc hạ dưới trướng Bành lão gia chuyên dùng những thủ đoạn xấu xa làm những chuyện bẩn thỉu, trước đây khi đối phó với đội trấn áp thổ phỉ toàn bộ đều do một tay Phùng tiên sinh sắp xếp.

Triệu huyện úy vì sao lại tìm ông ta, không cần nói cũng biết.

“Đại nhân, ngài không phải nói chúng ta không được động vào Kim Phi sao?”

Chu lão gia hỏi.

“Ai nói chúng ta động vào Kim Phi?”

Triệu huyện úy liếc mắc nhìn Chu lão gia một cái: “Nghe nói đại đương gia của núi Đăng Đài và đại đương gia của Hắc Thủy Câu là anh em sinh tử, đội trấn áp thổ phỉ tiêu diệt núi Đăng Đài, Hắc Thủy Câu muốn tìm hắn báo thù, có liên quan gì đến chúng ta sao?”

Triệu huyện úy làm quan nhiều năm, từ lâu đã hình thành thói quen chuẩn bị trước mọi việc, mặc dù sớm đã phủ nhận ý kiến trừ khừ Kim Phi của Chu lão gia, nhưng vẫn luôn tính toán trong lòng.

Nếu như Kim Phi đồng ý thương lượng, vậy thì là tốt nhất.

Nếu như không đồng ý, ông ta cũng không thể không có chút đường lui nào.

Phùng tiên sinh chính là đường lui mà ông ta nghĩ tới.

“Vẫn là đại nhân túc kế đa mưu”.

Hai mắt Bành lão gia và Chu lão gia lập tức sáng lên.

Đúng vậy, Kim Phi là do bị thổ phỉ báo thù mà chết, cho dù Khánh Hoài có quay về thì cũng không thể làm gì bọn họ được.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 492


“Chuyện này liên quan đến tính mạng của người nhà tất cả chúng ta, bảo người của ngươi cẩn thận một chút”.

Triệu huyện úy nhắc nhở.

“Đại nhân yên tâm, thần tìm thêm vài người, bảo đảm sẽ không để lộ chút dấu vết nào”.

Phùng tiên sinh tự tin nói.

Advertisement

Lúc này Kim Phi không hề biết rằng căn phòng bên cạnh đang âm thầm lên kế hoạch hại mình, đang mải mê cùng Khánh Mộ Lam bàn luận binh pháp.

Vì các hộ vệ lần lượt ăn cơm, mãi đến ba giờ chiều Kim Phi mới rời khỏi tửu lâu Ngụy gia.

“Tiên sinh, chưởng quầy nói rằng tiền ăn của chúng ta Triệu huyện úy đã trả rồi”.

Advertisement

Lúc này tiểu đội trưởng phụ trách đội hộ vệ nói.

“Thanh toán rồi thì thôi, chúng ta về đi”.

Kim Phi tùy ý nói.

“Tiên sinh, bây giờ đã sắp ba giờ rồi, xe ngựa không chạy nhanh được, đợi chúng ta quay về làng Tây Hà, e rằng trời cũng sắp tối rồi”.

Lão Hắc nhắc nhở: “Bởi vì đội trấn áp thổ phỉ, gần đây rất nhiều nhóm thổ phỉ đều đem lòng bất mãn với chúng ta, chi bằng ngày mai quay về đi?”

“Huyện phủ cũng không phải nơi an toàn tuyệt đối, cứ quay về đi”.

Kim Phi bất lực nói.

Huyện úy hận không thể lập tức g**t ch*t y, ở lại địa bàn của ông ta một đêm còn nguy hiểm hơn việc lên đường quay về.

Dù sao gần đây đội trấn áp thổ phỉ vẫn đang không ngừng hành động, rất nhiều nhóm thổ phỉ đều sợ hãi trốn hết đi, đặc biệt là trên đường quay về làng Tây Hà thì rất ít gặp, khả năng bị tấn công là không cao.

Cho dù gặp phải thì mấy nhóm thổ phỉ lớn nhất quận Kim Xuyên cũng đã bị y phong tỏa hết rồi, đội hộ vệ của y và Khánh Mộ Lam cộng lại hơn hai mươi người, đối phó với mấy đám thổ phỉ cỏn con có là gì.

Lão Hắc thấy Kim Phi kiên trì như vậy cũng không nói thêm gì nữa, lập tức sắp xếp đội hình xuất phát.



Trong rừng rậm, hai thợ săn một cao một thấp đang loay hoay trên đường đi.

“Lão Đường, ngươi xem ngươi tìm đường kiểu gì vậy? Khó đi quá đi”.

Người thợ săn cao lớn phàn nàn trong khi cầm một con dao rựa và chặt những cái gai cản đường.

“Con đường này trước đây không khó đi như vậy, năm nay mưa lớn, dây leo mọc tùm lum”.

Người thợ săn thấp nói: “Đừng phàn nàn nữa, qua ngọn núi này, con đường chính ở phía dưới".

“Đi săn khổ quá, đợi Kim tiên sinh tiêu diệt Hắc Thủy Câu, ta sẽ quay về trồng ruộng, cả đời này không lên núi nữa”, thợ săn cao nói.

“Yên tâm đi, không cần đợi lâu đâu, Hắc Thủy Câu bây giờ đã bị Kim tiên sinh bao vây rồi, đợi Kim tiên sinh phái người ra tay, nhất định có thể tiêu diệt bọn chúng”.

Thợ săn thấp nói một cách chắc nịch.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 493


Người thợ săn cao đang định vung rìu mở đường thì bất ngờ bị người thợ săn thấp kéo lại.

“Này, phía trước có người”.

Thợ săn thấp nói, chỉ vào bên dưới.

Người thợ săn cao men theo ngón tay nhìn xuống dưới, quả nhiên nhìn thấy một đám người nấp sau bụi cây dưới chân núi.

Advertisement

“Lại là đám thổ phỉ chết tiệt”, thợ săn cao không khỏi chửi rủa một câu: “Đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà ngày nào cũng đi tuần, bọn chúng dám lộ mặt sao?”

“Bọn chúng không nhảy lung tung mấy ngày được đâu, đợi Kim tiên sinh ra tay, nhất định sẽ xử gọn bọn chúng!”

Thợ săn thấp nói: “Chúng ta quay về đi, hay là ở đây đợi thêm một lúc?”

Advertisement

“Chúng ta đi bao lâu mới tới được đây, quay về mất hơn một tiếng, hay là cứ đợi đi”.

Thợ săn cao nói: “Hơn nữa, đợi một chút xem náo nhiệt đi, cũng không biết lần này đến lượt ai xui xẻo”.

Thợ săn thấp cũng hơi mệt rồi, nghe xong liền ngồi xuống.

Không bao lâu bọn họ nhìn thấy một đám thổ phỉ khác tới.

“Không lẽ chúng ta gặp cảnh thổ phỉ tranh địa bàn rồi sao?”

Thợ săn cao hào hứng nói.

“Có khả năng, bây giờ ba nhóm thổ phỉ lớn đều đã bị Kim tiên sinh phong tỏa rồi, có thể là đám thổ phỉ nhỏ cảm thấy cơ hội của bọn chúng tới rồi”.

Thợ săn thấp cúi đầu nhìn xuống.

“Một đám chết giẫm, chết hết luôn đi cho rồi”.

Người cao hưng phấn xoa tay: “Nếu như chúng tự đánh nhau một lúc xong đội trấn áp thổ phỉ tới thì tốt quá, thu dọn cả lũ luôn”.

“Ngươi nói bé thôi, cũng đừng có đứng cao như vậy, nhỡ bị thổ phỉ nhìn thấy thì làm sao?”

Người thấp đá vào mông người cao một cái.

“Nhìn thấy thì làm sao? Thổ phỉ ở trong rừng làm sao có thể đuổi kịp chúng ta?”

Người cao không nghĩ như vậy: “Ngươi tới mà xem, đám thổ phỉ phía sau tới rồi”.

Thường ngày hiếm khi nhìn thấy thổ phỉ, thợ săn thấp cũng hóng hớt đứng dậy xem.

Nhưng điều họ không ngờ tới là hai nhóm thổ phỉ không đánh nhau mà liên kết lại với nhau, nấp sau bụi cây.

“Thì ra không phải bọn chúng giành địa bàn”, người cao thất vọng nói.

Đang nói thì lại nhìn thấy thêm một đám thổ phỉ nữa tụ tập lại với hai đám trước đó.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 494


“Không hay rồi, là Kim tiên sinh!”

Sắc mặt thợ săn thấp lập tức thay đổi.

“Cái gì, thổ phỉ muốn cướp Kim tiên sinh sao?”

Nét mặt hưng phấn cũng biến thành khiếp sợ cùng tức giận trên mặt thợ săn cao: "Lão Đường, ngươi không nhìn lầm chứ?"

Advertisement

“Trước đây ta từng tới săn lợn rừng ở gần làng Tây Hà, từng thấy chiếc xe ngựa này rồi. Hơn nữa ngoại trừ Kim tiên sinh, Kim Xuyên còn ai có thể thành lập một đội kỵ binh như này chứ?”

Thợ săn thấp vội vàng đứng dậy: “Không hay rồi, chúng ta phải đi báo cho Kim tiên sinh”.

“Kim tiên sinh sắp tới rồi, chúng ta vòng qua đám thổ phỉ thì không kịp đâu”.

Advertisement

Thợ săn cao ngăn thợ săn thấp lại.

"Không sao, từ bên kia xuống núi sẽ kịp!"

Người thợ săn lùn chỉ vào một con đường và nói.

"Ngươi điên rồi, trên đường đầy gai dây leo, lại đi ngang qua thổ phỉ, làm sao kịp được?"

Người thợ săn cao lớn nói: "Ở trong rừng bọn thổ phỉ không đuổi kịp chúng ta, ở dưới này thì không được, nếu làm kinh động đến bọn thổ phỉ thì chết chắc".

"Vậy ta cũng muốn thử một lần!"

Người thợ săn lùn cố chấp nói: "Bằng không đến lúc chết sao có mặt mũi đi gặp bố ta chứ?"

Nói xong, bất chấp sự ngăn cản của người đàn ông cao lớn, hắn lao nhanh xuống.

Thời gian không còn nhiều, hắn cũng không kịp chặt dây gai, cứ như vậy chui vào.

Lúc này thời tiết vẫn còn nóng, người thợ săn cũng không mặc nhiều, mặt, tay, chân đều bị dây gai cào xước, nhưng hắn vẫn đi qua đám dây gai với tốc độ nhanh nhất như không hề thấy đám dây gai.

Hắn chạy đến khi còn cách chỗ ẩn nấp của đám thổ phỉ chưa đầy trăm mét thì giảm tốc độ.

Dù sao hắn cũng là một thợ săn quanh năm rong ruổi trong rừng núi, còn cách đám thổ phỉ chưa đầy 20 mét cũng không bị đám thổ phỉ phát hiện ra.

Nhưng đoạn đường tiếp theo cây cối thưa thớt, bọn thổ phỉ lại ở quá gần, hắn nghĩ không dễ gì lẻn qua mà không ai hay biết.

Người đàn ông thấp bé dừng lại nấp vào bụi cây hít một hơi thật sâu, đang định phóng qua đoạn đường nguy hiểm nhất thì nghe thấy tiếng hát từ trên đỉnh núi.

"Nước trong, nước trong, nước trong nhìn thấy vảy cá chép, trong nước trong thấy được mặt tỷ muội, Long Vương liền mời bà mối…"

Khi thợ săn lùn quay đầu lại, hắn thấy người cao lớn xuất hiện trên đỉnh núi, đang gân cổ lên với bên dưới.

Những đám thổ phỉ cũng bị thu hút bởi bài hát của người thợ săn cao lớn, và quay đầu nhìn lên núi.

Người thợ săn lùn lập tức nắm bắt cơ hội này và lao qua phần nguy hiểm nhất của con đường núi.

"Tam ca, Kim Phi sắp tới rồi, phái mấy người đi giết tên đần này đi, đừng để hắn làm kinh động đến Kim Phi".

Một tên trùm thổ phỉ nói.

"Vâng!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 495


Khi bọn thổ phỉ chạy tới, tên cao lớn đã biến mất từ lâu, lão tam chỉ biết la lối chửi rủa, dẫn người xuống núi.

Lúc này, tên lùn cũng đã theo đường mòn chạy đến chân núi.

Dựa vào sự quen thuộc của hắn với núi rừng, nếu hắn lẻn vào rừng cây dưới chân núi, rất khó để bọn thổ phỉ tìm thấy hắn, nhưng tốc độ quá chậm.

Muốn chạy nhanh thì phải đi đường chính.

Nhưng bằng cách này, bọn thổ phỉ có thể dễ dàng nhìn thấy hắn.

Advertisement

Người thợ săn lùn do dự một lúc, nhưng cuối cùng nghiến răng, lao lên đường chính và liều mạng chạy.

"Chủ nhân, nhìn xem, có người ở trên đường chính kìa!"

Một tên thổ phỉ hét lên, chỉ vào người thợ săn lùn.

"Người này từ đâu tới?"

Advertisement

"Có lẽ là thợ săn, vừa rồi trốn ở đâu đó. Nhìn thấy chúng ta liền sợ mất mật".

"Không thể thế được, trước khi các ngươi tới, ta đã kiểm tra xung quanh rất kĩ, tuyệt đối không có người!"

"Nếu hắn báo cho Kim Phi thì sao?"

"Sẽ không đâu, đây cách làng Tây Hà xa như vậy, ai biết Kim Phi chứ? Huống chi hắn làm sao biết chúng ta mai phục Kim Phi?"

"Ta trước đây tới ngọn núi này săn thỏ, ở đỉnh núi có thể nhìn thấy mấy dặm, nếu như hắn từ trên đỉnh núi nhìn thấy thì sao?"

"Làm sao có thể thế được, chúng ta nhiều như vậy, hắn ở đỉnh núi làm sao có thể nhìn thấy hết được?"

"Vừa rồi trên núi có người ca hát, không phải là để yểm trợ cho hắn đấy chứ?"

"Ngươi nói thế cũng có lý đấy".

"Vậy thì nhanh đuổi theo đi!"

"Nếu như hắn không đi báo Kim Phi, chúng ta đuổi theo không phải là đánh rắn động cỏ sao?"

"Nếu đi báo thì sao?"

"Vậy chúng ta phải làm sao, có nên đuổi theo hay không?"

...

Bọn thổ phỉ nhất thời có chút không chắc chắn.

Chờ bọn hắn thảo luận xong, người thợ săn đã chạy được hơn một dặm, chuẩn bị đi vòng qua chân núi.

Lúc này, một cựu binh cưỡi chiến mã phi nước kiệu tới.

Kể từ khi bị mai phục ở Hắc Phong Lĩnh, Kim Phi mỗi lần ra ngoài, đều sẽ nhờ người do thám thăm dò đường đi.

"Huynh đệ, xin dừng chút!"

Người thợ săn lao ra giữa đường dang tay chặn đường lại.

"Ngươi là ai? Sao lại làm vậy?"

Người cựu binh ghìm cương ngựa, cúi đầu hỏi.

Lúc này, trên mặt và thân thể của người thợ săn đều bị dây gai cào xước, trông rất thê thảm.

"Huynh đệ, ta là Đường Phi, thợ săn của Đường Gia Trang, phía trước có thổ phỉ, muốn phục kích Kim tiên sinh!"

Người thợ săn vội vàng nói: "Quay lại nói với Kim tiên sinh mau chạy đi!"

“Thổ phỉ?”, ánh mắt cựu binh trở nên lạnh lùng: “Bọn hắn có bao nhiêu tên?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 496


Người cựu binh nghi ngờ nhìn người thợ săn.

"Huynh đệ, ta không lừa gạt ngươi, là thật sự, bọn hắn từ ba băng thổ phỉ tạo thành, ta chính mắt thấy".

Người thợ săn lo lắng đến mức suýt khóc.

"Được, ta đi xem một chút, nếu như ngươi nói là thật, sau khi đến làng Tây Hà, Kim tiên sinh sẽ ban thưởng cho ngươi", người cựu binh nói.

"Huynh đệ, ngươi không cần xem đâu, ta tận mắt thấy, đi báo cho Kim tiên sinh đi".

Advertisement

Người thợ săn vươn tay nắm lấy dây cương, muốn quay ngựa lại.

"Buông tay!"

Người cựu binh rút thanh kiếm của mình ra và chĩa vào người thợ săn.

Advertisement

Nếu không phải sợ chém nhầm người, hắn đã trực tiếp ra tay rồi.

Ngay khi người thợ săn định tiếp tục nói chuyện, một mũi tên đã bay đến găm vào cổ của người cựu binh!

Người cựu binh vô thức che cổ, ngã ngựa.

Lúc này, cuối cùng hắn cũng tin lời người thợ săn, nhưng hối hận thì đã quá muộn.

Rút hết sức lực, hắn chỉ vào con chiến mã, rồi chỉ con đường mình đã đến, rồi vĩnh viễn nhắm mắt.

Vút!

Hai mũi tên nữa bay tới, nhưng người thợ săn đã nằm sấp trên mặt đất.

Một mũi tên trượt, còn mũi tên kia trúng con ngựa.

Người thợ săn không dám đứng dậy, bò trên mặt đất và nhanh chóng leo vào khu rừng gần đó, chỉ dám đứng dậy khi đã đi vòng qua chân núi.

Sau đó tiếp tục chạy thục mạng dọc theo con đường chính.

Phía sau, nhóm thổ phỉ lao ra khỏi chỗ ẩn nấp và bám sát.

Cách đó hai dặm, Kim Phi vẫn đang thảo luận về binh pháp và trận hình với Khánh Mộ Lam trên con ngựa của mình, đột nhiên nghe thấy lệnh báo động của lão Hắc từ phía trước.

Sau đó liền nhìn thấy người thợ săn.

"Kim... Kim tiên sinh... có thổ phỉ... mai phục... hơn trăm người..".

Sau khi chạy với tốc độ nhanh nhất trong một thời gian dài, người thợ săn đã quá mệt mỏi để nói một câu hoàn chỉnh.

"Cái gì? Trinh sát của chúng ta đâu?"

Lão Hắc giật mình, vội vàng hỏi.

"Chết... chết... bị tên bắn chết!"

Người thợ săn hơi bình tĩnh lại một chút, hét lớn: "Kim tiên sinh, thật sự có thổ phỉ, mau chạy đi!"

Hắn vừa dứt lời, liền nghe thấy đường chính phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Đám đông thổ phỉ vòng qua chân núi, vung vũ khí và lao đến với vẻ ngoài đầy sát khí.

Biết sức mạnh của nỏ làng Tây Hà, những tên thổ phỉ chạy ở phía trước mỗi người cầm một chiếc khiên trong tay.

Lần này không cần thợ săn giải thích, lão Hắc khàn giọng hô: "Bảo hộ tiên sinh, lui".
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 497


"Hạ Nhi, lên đi!"

Kim Phi vươn tay ôm Quan Hạ Nhi lên ngựa: "Tiểu Bắc, lên ngựa của Mộ Lam đi!"

"Vâng!"

Đường Tiểu Bắc đồng ý, nắm tay Khánh Mộ Lam và lên ngựa.

Advertisement

Lão Hắc cắt đứt dây buộc ngựa kéo xe, rồi sai cựu binh đánh xe ra giữa đường.

Tuy là đường chính, nhưng là đường núi, không rộng lắm, bị chiếc xe chặn kín đường.

A Mai mở cửa xe ngựa, từ bên trong lấy ra một chiếc nỏ cầm tay hạng nặng cùng một hộp tên.

Advertisement

Trọng nỏ nhiều bộ phận làm bằng thép, cán tên cũng làm từ gỗ rất nặng, tổng cộng lên tới hơn hai trăm cân, bình thường cũng rất ít nam binh có thể khiêng nó.

Nhưng A Mai, người trông gầy gò và yếu ớt, đã dùng hết sức nhấc chiếc hộp lên và đặt nó một cách chắc chắn trên lưng chiến mã kéo xe theo cách đã diễn tập trước đó.

"Lão Hắc, mang theo vị huynh đệ này đi!"

Kim Phi nhìn thấy người thợ săn liền quay lại dặn dò.

Nếu không có thợ săn đến báo tin thì có lẽ họ đã lao vào vòng vây của thổ phỉ.

Người thợ săn liều mạng nhắc nhở, Kim Phi cũng không thể mặc kệ sự sống chết của người ta.

"Lão Trương, mang hắn đi!"

Lão Hắc hét lên, một cựu binh gầy kéo người thợ săn lên ngựa.

Hí!

Thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Kim Phi lắc dây cương, cho ngựa phi nước đại trên đường núi.

Họ vừa đi thì bọn thổ phỉ đến.

Nhưng con đường núi nhỏ hẹp đã bị chặn bởi chiếc xe nằm ngang và những cái cây nhỏ.

Đợi khi chúng rời được cái xe ngựa, Kim Phi và những người khác đã cưỡi ngựa đi được ba dặm.

"Chết tiệt, đều là tại tên đần kia, nếu không phải hắn, Kim Phi căn bản không thoát được!"

Tên thủ lĩnh thổ phỉ trên mặt có vết sẹo cay cú nói.

Những kẻ thuê chúng sẵn sàng trả hai nghìn lượng bạc cho mạng sống của Kim Phi, một trăm lượng cho một cựu binh và năm mươi lượng cho một nữ binh.

Trong mắt của chúng, đám Kim Phi chính là một núi bạc.

Tuy rằng hắn phải chia tiền với hai tên thổ phỉ kia, nhưng chắc chắn sẽ cầm trong tay trên hai ngàn lượng.

Nhưng bây giờ ngân lượng đã chạy trốn rồi.

Về việc Khánh Hoài có trả thù sau khi giết Kim Phi hay không, tên mặt sẹo không quan tâm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 498


"Lão Lưu luôn làm việc không chê vào đâu được, Kim Phi nhất định sẽ không chạy thoát đâu".

Một tên trùm khác mập mạp buồn bực nói: "Chúng ta tiếp tục đuổi theo đi, ta tin Kim Phi sẽ không chạy thoát được đâu!"

“Lão Sở, nói thật cho ta biết, ngươi biết cái gì rồi đúng không?”, tên mặt sẹo hỏi: “Có phải lão Lưu cho người mai phục phía sau không?”

"Ta không biết, nhưng ta biết tính cách lão Lưu, hiện tại đã bố trí xong, sẽ không nghĩ tới khả năng này".

Advertisement

Tên mập mạp hỏi: "Lão Trần, ngươi thấy thế nào? Đuổi hay không đuổi?"

"Đã đuổi tới đây rồi, thì đuổi theo thêm vài bước nữa đi".

Nhóm thổ phỉ cuối cùng cũng thống nhất.

Advertisement

Vì vậy, bọn thổ phỉ tiếp tục đuổi theo con đường chính.

Tên trùm mập đã đoán đúng, đi về phía trước năm dặm nữa, Kim Phi tưởng đã cắt đuôi được đám thổ phỉ, đang suy nghĩ xem nên đi đâu trước, thì một thân cây đột nhiên đổ xuống.

Cây này to bằng cái thùng, nếu bị đập trúng có khi sẽ biến thành bánh thịt cũng nên!

Kim Phi gần như vô thức ghìm ngựa lại!

Con ngựa hí lên một tiếng, tốc độ nhanh chóng giảm xuống, Kim Phi và Quan Hạ Nhi đồng thời ngã xuống phía trước.

Nhưng dù sao nó cũng là giống ngựa ưu tú chạy trên đồng cỏ, chiến mã chỉ chạy về phía trước bốn, năm mét thì đột ngột dừng lại.

Bùm!

Cây lớn quét một đường ngay trước mũi ngựa đập vào đường núi, tung lên từng đợt bụi mù mịt.

Kim Phi nhanh chóng cúi xuống để che cho Quan Hạ Nhi, nhưng lưng y lại bị cành cây cọ vào rõ đau, mặt cũng bị trầy xước.

Nhưng Lão Hắc chạy phía trước lại không may mắn như vậy, con ngựa bị cái cây đập trúng, cổ ngựa bị đè nát.

May mắn thay, Lão Hắc đã phản ứng kịp thời và nhanh chóng lao sang một bên đường.

Dù mũi bị bầm tím và mặt sưng vù do quán tính nhưng cuối cùng vẫn giữ được mạng sống của mình.

Tất cả các cựu binh khác đi theo phía sau đều dừng lại, nhưng hai nữ binh vì kỹ năng cưỡi ngựa kém đã va vào ngựa của người khác, khiến cảnh tượng có chút hỗn loạn.

Khi Kim Phi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy phía sau gốc cây lớn, một đám thổ phỉ không biết từ đâu lao ra, số lượng cũng không ít hơn vừa rồi.

"Giết Kim Phi, mỗi người thưởng mười lượng bạc!"

Một tên thổ phỉ giơ dao hét lên.

Mục đích của việc trở thành thổ phỉ là gì, không vì tiền thì vì gì?

Bọn thổ phỉ xông tới la hét đầy phấn khích.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 499


Mười cựu binh lập tức đứng thành hai hàng, hai tay cầm đao, tư thế ngồi xổm đứng trước gốc cây!

Trong khi đó, mười nữ cận vệ của Khánh Mộ Lam tháo chiếc nỏ gấp từ thắt lưng của họ ra và nhanh chóng lên dây cót.

Vút vù vù! ...

Trong giây tiếp theo, mười mũi tên bay ra, bay qua đầu đám cự binh, mười tên thổ phỉ ở phía đối diện đã ngã xuống.

Nhưng sau đó lại có nhiều tên thổ phỉ khác xông lên!

Advertisement

Điều khủng khiếp hơn là những tên thổ phỉ xông lên cũng chuẩn bị sẵn lá chắn.

Đợt bắn thứ hai đều bị tấm khiên chặn lại.

"Giết!"

Advertisement

Bọn thổ phỉ hét lên và nhảy qua cái cây lớn!

Tuy nhiên, thứ chào đón chúng là những con dao màu đen tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo!

Vệ sĩ riêng của Kim Phi đều được lựa chọn cẩn thận trong số những cựu binh, không chỉ có tay nghề cao mà còn phối hợp ăn ý với nhau, đám thổ phi ô hợp hoàn toàn không có cửa so sánh.

Tất cả những tên thổ phỉ xông lên trong đợt đầu tiên đều bị các cựu binh tiêu diệt nhanh chóng.

Đáng tiếc thổ phỉ xông tới càng ngày càng nhiều, nam binh bởi vì đánh giáp lá cà cũng dám giữ tư thế nửa ngồi nữa, nữ binh cũng không dám tùy ý bắn tên, sợ sơ ý bị thương những nam binh.

"Tiên sinh, đối diện thổ phỉ quá nhiều, chúng ta đang bị đẩy lùi, chờ thổ phỉ phía sau chạy tới, chúng ta sẽ bị công kích từ hai bên mất".

Khánh Mộ Lam nhắc nhở: "Tiên sinh, có thể làm gì bây giờ?"

"Đừng nói chuyện, ta đang suy nghĩ!"

Kim Phi nhìn địa hình xung quanh, trong đầu nhanh chóng nghĩ biện pháp đối phó.

Đáng tiếc nơi này rõ ràng đã bị thổ phỉ lựa chọn cẩn thận, ngoại trừ đại thụ bị hạ ở ven đường chính là vách núi dựng đứng, căn bản không có khả năng leo lên.

Bên kia là một vách đá cao hơn mười mét, không có đường đi.

Nói cách khác, họ đã bị mắc kẹt trên con đường núi hẹp này.

Hơn nữa, thổ phỉ phía sau có thể đánh tới bất cứ lúc nào, thời gian Kim Phi còn lại quá ngắn, khó có thể nghĩ ra biện pháp tốt!

Ngay khi Kim Phi đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, người thợ săn thấp bé đã lấy hết can đảm và đến gần y và nói:

"Kim tiên sinh, ta là thợ săn, thường xuyên tới khu vực này săn bắn, ta biết có một con đường lên núi, bên kia phòng ngự cũng dễ dàng hơn!"

"Ở đâu? Có xa không?"

Kim Phi nhanh chóng nắm lấy thợ săn và hỏi.

"Cũng không xa, chúng ta vừa mới chạy qua đó, phía sau cũng chỉ có hơn hai dặm".

Người thợ săn chỉ vào con đường phía sau và nói.

"Vậy đi!"

Kim Phi lập tức hét lớn: "Lão Hắc, chặn đường đi, rút lui!"

"Chặn đường!"
 
Back
Top Bottom