Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 460


1088894-0.jpg


1088894-1.jpg


1088894-2.jpg


1088894-3.jpg


1088894-4.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 471


1088905-0.jpg


1088905-1.jpg


Để giết gà dọa khỉ, tránh sau này có người tới khiêu khích Hắc Thủy Câu, lần này đại đương gia bỏ ra hết cả vốn, đồng ý với đám thổ phỉ, giết một kẻ địch sẽ thưởng ba lượng bạc.

Chỉ cần thưởng nhiều ắt sẽ có người ra mặt, thổ phỉ vì muốn kiếm tiền, ai nấy đều lao như điên về cửa Nam.

Nhưng vừa lao tới đèo núi, mấy mũi tên giống như mũi thương bay ra từ tòa thành nhỏ, bắn thẳng vào đám thổ phỉ như tia chớp.

Advertisement

Bọn thổ phỉ lần lượt bị bắn trúng, máu phun ra, ngã nhào xuống đất.

Từ trên cao nhìn xuống, đám thổ phỉ dày đặc đã bị những mũi tên này bắn cho phun ra thành đường máu.

Bọn thổ phỉ nào đã thấy thế trận như này bao giờ? Kẻ xông lên phía trước cũng không để ý đến tiền thưởng nữa, vội vàng chạy về theo bản năng.

Advertisement

Đáng tiếc thổ phỉ quá nhiều, lại không ngừng hét lớn, phía sau hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì vì vậy vẫn mặc nhiên lao về phía trước.

Con đèo nhỏ hẹp bỗng trở nên hỗn loạn.

Đúng lúc này, mấy vệt sáng lại bay ra!

Lại có mấy chục tên thổ phỉ ngã xuống!

Con đèo vốn đã hỗn loạn lại càng loạn hơn.

Số lượng thổ phỉ tháo chạy cũng lập tức tăng lên.

Thổ phỉ phía sau cuối cùng cũng nhận thức được không đúng, dừng việc xông lên.

Bọn thổ phỉ để lại một đống xác và rời khỏi đèo.

Hai thợ săn trốn trên đỉnh nủi quan sát trận chiến hoàn toàn hóa đá.

Trong mắt bọn họ đám thổ phỉ Hắc Thủy Câu vô cùng hung dữ lúc này ngã xuống như ngả rạ.

Những người sống sót cũng nhốn nháo như bầy thỏ sợ hãi.

“Chuyện… chuyện này…”

Người thợ săn lùn nuốt nước bọt: “Vừa rồi những cây thương kia là ai ném ra vậy? Không phải quá lợi hại sao?"

“Năm đó đi tòng quân nhưng lại ra biển nên chưa thấy thứ này, đó gọi là nỏ hạng nặng”.

Người thợ săn cao lớn nói: "Khi đối đầu với người Đảng Hạng ở Lương Châu, ta đã nhìn thấy nó hai lần, nhưng tiếc là chưa được chạm vào”.

"Hóa ra đây chính là chiếc nỏ hạng nặng trong truyền thuyết. Nghe nói Kim tiên sinh của làng Tây Hà đã dùng nỏ hạng nặng và máy bắn đá để đánh bại thổ phỉ núi Thiết Quán…”

Khi thợ săn thấp nói đến đây, đột nhiên trợn trừng mắt: “Người đánh nhau với thổ phỉ Hắc Thủy Câu, không phải lại là Kim tiên sinh đấy chứ?”

“Ngoại trừ Kim tiên sinh, cả cái Kim Xuyên còn có ai dám tới chỗ Hắc Thủy Câu chứ?”, thợ săn cao nói: “Nhất định là ngài ấy”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 472


“Nghe nói Kim tiên sinh sau khi tiêu diệt thổ phỉ núi Thiết Quán đã đồng ý với người dân Tây Hà rằng, chỉ cần ngài ấy còn ở Kim Xuyên thì sẽ không bao giờ cho phép thổ phỉ thu lương thực, nghe nói mãi cho đến tận bây giờ, Kim Xuyên vẫn không có thổ phỉ”.

Người thợ săn cao cũng lộ ra ánh mắt mong chờ: “Nếu như Kim tiên sinh thực sự có thể tiêu diệt được thổ phỉ Hắc Thủy Câu vậy thì tốt quá rồi, sau này chúng ta không cần phải giao lương thực nữa”.

“Nếu thực sự là như vậy, ta bằng lòng lập một thẻ trường sinh cho Kim tiên sinh ở nhà, khi thắp hương cúng bái tổ tiên cũng dập đầu lậy ngài ấy một cái”.

“Vậy thì ngươi phải tìm vật liệu tốt chuẩn bị làm thẻ đi”.

Advertisement

Người thấp cười nói: “Kim tiên sinh có thể tiêu diệt thổ phỉ núi Thiết Quán thì nhất định có thể tiêu diệt được thổ phỉ Hắc Thủy Câu”.

“Ta thấy có hơi khó đấy”.

Người cao chỉ xuống bên dưới nói: “Ngươi nhìn tòa thành nhỏ đó đi, có lẽ chỉ có mấy chục người thôi. Ngươi cũng từng là binh, ngươi nói cho ta nghe, dựa vào số người ít ỏi này có thể tiêu diệt được nhiều thổ phỉ thế không?”

Advertisement

“Ta không biết, nhưng ta tin rằng nếu Kim tiên sinh đã phái tưng đây người tới thì nhất định là có cách của ngài ấy”.

Mặc dù chưa từng gặp Kim Phi nhưng lại tràn đầy lòng tin với y.

“Hi vọng là như vậy”.

Người cao mặc dù không quá tán thành nhưng vì biết rằng người bạn của mình coi Kim Phi như ân nhân nên cũng không tiện phản bác.

Đồng thời cũng thầm cầu nguyện rằng Kim Phi thực sự có thể tiêu diệt được thổ phỉ Hắc Thủy Câu, cho bách tính những ngày tháng yên lành.

Người thấp lại nhìn xuống, kéo người cao nói: “Đi thôi, đi xem dưới hố có lợn rừng chưa!”

“Thổ phỉ chết nhiều như vậy nhất định là sẽ không cam tâm, lát nữa còn đánh tiếp, ngươi không xem à?”

“Có đánh thì mình cũng có giúp được gì đâu, xem hay không cũng thế, chi bằng đi ra hố xem xem, nếu như bẫy được lợn rừng, ta sẽ nhanh chóng mang tới chỗ đội trấn áp thổ phỉ”.

Người thấp hào hừng nói.

“Ngươi điên rồi, con lợn rừng này ngươi nhắm suốt hai tháng trời, khó khăn lắm mới tìm được hang của nó, vậy mà ngươi lại định mang đi cho?”

“Đội trấn áp thổ phỉ là ân nhân của ta, đừng nói là một con lợn rừng, cho dù là một con hổ ta cũng bằng lòng tặng cho họ!”

Người thấp nói xong kéo người cao với vẻ mặt bất đắc dĩ đi vào trong rừng.



Huyện phủ, tửu lâu Ngụy gia.

Bành lão gia cau mày đi ra ngoài.

Tối qua vui quá, uống hơi nhiều, bây giờ đầu óc như muốn nổ tung.

Nhưng ông ta vẫn nhớ kế hoạch hôm qua nên sáng nay không dám ngủ nướng.

Ngáp một cái, nói với người hầu canh giữ cầu thang: "Đi gọi Phùng tiên sinh tới”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 473


Bành lão gia cười nói: “Đi thôi, vào phòng của ta, tối qua ta nghĩ ra một kế hay, định…”

Tuy nhiên Phùng tiên sinh không chờ ông ta nói xong đã vội ngắt lời: “Lão gia, xảy ra chuyện rồi!”

“Chuyện gì?”, trái tim Bành lão gia thắt chặt lại.

Phùng tiên sinh thường ngày rất quan tâm đến quy tắc, nếu như không phải chuyện rất cấp bách, nhất định sẽ không ngắt lời ông ta.

Advertisement

“Trời rạng sáng thần nhận được tin, núi Hổ Đầu và đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà đánh nhau, thần vội vàng phái người đi đến đỉnh Song Đà, quả nhiên có đội trấn áp thổ phỉ”.

Phùng tiên sinh cay đắng nói: “Thần lại phái người tới Hắc Thủy Câu, giờ vẫn chưa quay về, nhưng thần nghĩ, chắc cũng như vậy”.

Gần đây ông ta đã cử người đi tìm đội trấn áp thổ phỉ, hi vọng có thể mai phục tấn công, kết quả không tìm được ai hết, người ông ta phái đi lại nhìn thấy Khánh Mộ Lam và thổ phỉ núi Hổ Đầu đánh nhau.

Advertisement

“Sao có thể như thế được?"

Bành lão gia vội vàng lắc đầu không thể tin được: “Chúng ta không phải đã nghe ngóng hết rồi sao? Thuộc hạ dưới trướng Kim Phi chỉ có mấy trăm người, núi Sơn Đầu, đỉnh Song Đà, Hắc Thủy Câu cộng vào cũng phải lên tới 2000 người, bọn chúng đánh kiểu gì?”

“Kim Phi không đánh, chỉ là phái người dùng nỏ hạng nặng cùng máy bắn đá phong tỏa đường lên xuống núi, không cho thổ phỉ chui ra khỏi huyệt”.

Phùng tiên sinh nói: “Người thần phái đi quay về nói, con đường dưới đỉnh Song Đà sắp nhuốm máu rồi, thổ phỉ bị đánh sợ lắm rồi!”

“Chuyện này…”

Bành lão gia sợ tái mặt, không quan tâm Triệu huyện úy và Chu lão gia có tức giận hay không, chạy tới điên cuồng đập cửa: “Đại nhân, lão Chu, hai người mau tỉnh dậy! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Lão Bành, có chuyện gì vậy, mới sáng ra đã đập cửa rồi?”

Lão Chu mặc một chiếc áo choàng bên trong màu trắng bước ra khỏi phòng, xoa xoa lông mày.

Ông ta tối hôm qua uống nhiều nhất, hiện tại đầu óc không chỉ đau, còn có chút mê man.

“Đợi Triệu huyện úy ra rồi nói”.

Bành lão gia vừa dứt lời, Triệu huyện úy bước ra từ phòng bên cạnh.

Khác với sự tùy tiện của lão Chu, Triệu huyện uý đã mặc quần áo đầy đủ khi ông ta bước ra.

Đầu tóc cũng được chải chuốt tỉ mỉ.

“Sao thế?”

Triệu huyện úy cau mày hỏi.

Cái nhíu mày không phải là bất mãn với Bành lão gia, mà là ông ta biết nếu không có chuyện cực kỳ quan trọng, Bành lão gia sáng sớm sẽ không gõ cửa.

“Ta vừa nhận được tin, Kim Phi phái người đánh Hắc Thủy Câu, núi Sơn Đầu và đỉnh Song Đà…”

Bành lão gia nhanh chóng nói lại tin tức mà Phùng tiên sinh đưa tới.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 474


Trong những năm gần đây, giữa các nhóm thổ phỉ lớn đã xảy ra rất nhiều cuộc đấu đá nội bộ, đôi khi vì tranh giành lãnh thổ mà đánh nhau rách đầu chảy máu.

Nhưng bây giờ có một kẻ thù chung, chúng quyết định đoàn kết mà không hề do dự.

“Ngươi nói chuyện có thể động não một chút được không?”

Advertisement

Triệu huyện úy cáu kỉnh trừng mắt nhìn Lão Chu: “Lão Bành vừa nãy đã nói rồi, người của chúng ta đã bị Kim Phi phái người phong sát rồi! Ngươi lấy cái gì để đánh làng Tây Hà? Dùng mồm à?”

“Ta điều tra rồi, cựu binh và binh lính nữ của làng Tây Hà cộng vào mới có mấy trăm người, còn hơn một nửa tới Quảng Nguyên làm tiêu sư rồi, bây giờ Kim Phi cùng lắm có 2 300 người”.

Advertisement

Lão Chu không phục nói: “Thổ phỉ của ba nhà chúng ta cộng lại hơn 2000 người, hắn dựa vào đâu mà phong sát chúng ta chứ?”

“Dựa vào việc hắn là Kim Phi”.

Triệu huyện úy nói: “Ngươi quên chuyện núi Thiết Quán mất thế nào rồi à? Lúc đó trong tay Kim Phi cũng chỉ có mấy chục người, như vậy mà diệt được thổ phỉ núi Thiết Quán đấy!”

“Là do tên ngu xuẩn núi Thiết Quán trúng kế của Kim Phi, lao vào cái hố mà hắn đã đào, nhưng lần này thì khác, Hắc Thủy Câu của đại nhân, đỉnh Song Đà của Lão Bành, núi Sơn Đầu của ta, có chỗ nào mà dễ phòng thủ khó tấn công chứ? Không có lực lượng gấp mấy chục lần, căn bản không hạ được!"

Lão Chu tự tin nói.

“Quan trọng là thế đấy, thổ phỉ chọn hang ổ, ai mà không chọn chỗ dễ phòng thủ khó tấn công chứ, nhưng nơi như thế này có điểm yếu chết người, chỉ cần bị người ta phong tỏa đường xuống núi, trên núi có nhiều người thế nào đi chăng nữa cũng không xuống được!”

Triệu huyện úy nói: “Kim Phi hoàn toàn không cần tấn công, chỉ cần phong tỏa đường xuống núi, thời gian lâu dài, thổ phỉ đều sẽ chết đói trên núi!”

“Vậy thì xem xem ai trụ lâu hơn”, Lão Chu nói: “Chỗ các ông thì tôi không biết, nhưng núi Hổ Đầu của tôi, lương thực nhiều lắm, thổ phỉ ăn 1 năm cũng không thành vấn đề”.

Trên thực tế, đây cũng là tình huống thường xảy ra trong các cuộc chiến tranh ở thời đại vũ khí lạnh.

Bên phòng thủ thành kiên quyết bảo vệ thành, trong khi bên tấn công thành bao vây thành không chừa một tấc.

Bình thường mà nói, trừ phi binh lực chênh lệch quá lớn, nếu không không ai có thể làm gì đối phương, chỉ xem ai có thể tồn tại lâu hơn.

Ở kiếp trước, khi Kim Phi nghiên cứu lịch sử, y đã thấy rằng, một pháo đài quân sự nào đó, quân tấn công và quân phòng thủ đối đầu nhau trong ba năm, cuối cùng quân phòng thủ đã ăn hết lương thực dự trữ và không còn cách nào khác là phải ra khỏi thành tử chiến với địch.

Nhưng lúc này, binh lính đã đói ba năm, đã mất đi sức lực và tinh thần chiến đấu, bên tấn công có thể lấy tiếp tế bất cứ lúc nào, nhàn rỗi chờ đợi, kết quả chiến đấu có thể tưởng tượng ra được.

“Ngươi…”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 475


Bành lão gia giải thích: “Với tài lực của Kim Phi, nuôi sống mấy người không phải quá đơn giản sao? Một cái xưởng dệt thôi cũng đủ nuôi sống chúng cả đời, làm sao chúng ta có thể trụ qua bọn chúng được?”

Hào thân sở dĩ có thể trở thành hào thân là bởi vì là do người trong gia tộc ở địa phương đông, không ai dám chọc vào, dần dần trở thành bá chủ mười dặm tám thôn.

Một số gia tộc hào thân của Đại Khang được truyền lại thậm chí còn lâu hơn lịch sử đất nước.

Dù sao cho dù ai là hoàng đế đều cần phải có người cai quản các tầng lớp nhân dân.

Advertisement

Và các hào thân tộc chính là sự lựa chọn sáng giá nhất.

Chu gia và Bành gia mặc dù không có lịch sử lâu đời như vậy nhưng cũng đã kế thừa gần 200 năm, có thể tưởng tượng được trong gia tộc có bao nhiêu người.

Advertisement

Người trong gia tộc không chỉ là cánh tay mà còn là gánh nặng của họ.

Hầu hết lương thực hàng năm thu được từ bọn cướp đều được phân phát cho các thị tộc, như vậy mọi người mới ủng hộ bọn họ.

Một khi không còn lương thực, rất nhanh sẽ mất đi sự ủng hộ của gia tộc.

Chu lão gia không phải kẻ ngốc, chỉ là tối qua uống hơi nhiều, đầu óc chưa tỉnh táo, nhưng bây giờ Bành lão gia nhắc nhở, lập tức ý thức được sự tình nghiêm trọng.

“Vậy… phải làm thế nào?”

Chu lão gia nắm lấy tay áo Triệu huyện úy: “Đại nhân, ngài là huyện úy, nhất định có thể ngăn cản Kim Phi…”

“Kim Phi là huân quý, hắn đánh thổ phỉ, ai nói gì được chứ?”

Triệu huyện úy cáu kỉnh nói: “Được rồi, ta quay về tìm hiểu xem xảy ra chuyện gì!”

Nói xong liền vội vàng rời đi.

“Lão Bành, ông nói xem Triệu đại nhân có phải bỏ mặc chúng ta rồi không?”

Chu lão gia cay đắng hỏi.

“Chắc là không đâu, bây giờ chúng ta lên cùng một thuyền, hơn nữa Triệu đại nhân cũng sẽ không đối phó với Kim Phi 1 mình để chúng ta hưởng lợi không đâu, ông ấy chỉ là quay về tìm hiểu tình hình thôi”.

Bành lão gia lắc đầu nói.

“Lão Bành, ông nói xem chúng ta và Kim Phi không thù không oán, hắn giàu mặc hắn, chúng ta sống cuộc sống của chúng ta, mọi người yên ổn như vậy không phải tốt sao? Tại sao hắn cứ nắm lấy chúng ta không buông thế?”

Chu lão gia cau mày nói.

“Triệu đại nhân nói hắn là kẻ điên, bây giờ ta đã hiểu rồi, hắn đúng là điên thật!”

“Không phải điên thì ai lại đi khiêu chiến mấy nghìn người chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 476


Người mà những người dân bình thường ghét nhất là những nhóm thổ phỉ lớn thu lương thực hàng năm.

Biết tin đội trấn áp thổ phỉ làng Tây Hà đang đánh thổ phỉ ở khắp nơi, mọi người đều mong chờ không biết khi nào Kim Phi sẽ đối phó với nhóm thổ phỉ lớn.

Sau đó có một số thương nhân và thợ săn đi qau truyền tin rằng làng Tây Hà đang vây hãn tấn công ba nhóm thổ phỉ lớn.

Advertisement

Đối với người dân, tin này còn vui hơn giao thừa, suýt chút nữa thì khua chiêng đánh trống ăn mừng

Một lan ra mười, mười lan ra trăm, và chỉ trong năm ngày, tin tức đã lan truyền gần như khắp quận Kim Xuyên.

Advertisement

“Nghe nói gì chưa? Kim tiên sinh ở làng Tây Hà đánh tới Hắc Thủy Câu rồi đấy!”

"Ta không chỉ đã nghe nói, mà còn đến núi Hắc Thổ xem rồi, ngươi không biết đấy thôi, hai lối vào sơn động Hắc Thủy Câu đều chất đầy thi thể đám thổ phỉ!"

"Trời đất ơi, vậy bao nhiêu tên thổ phỉ đã chết vậy chứ?”

"Thổ phỉ chết hết càng tốt, tiền thuế hàng năm đã không đóng nổi, tiền phải nộp cho đám thổ phỉ năm sau còn cao hơn năm trước, Kim tiên sinh còn không ra tay thì chúng ta cũng không sống nổi nữa”.

"Đúng vậy, tốt nhất là Kim tiên sinh giết hết đám thổ phỉ!"

"Ta cũng đã đến núi Hắc Thổ xem thử, số người bên phía Kim tiên sinh quá ít, không biết có thể ngăn cản đám thổ phỉ được hay không?"

"Chắc chắn là được, anh họ của ta là người phía Nam làng Tây Hà, huynh ấy bảo mấy tháng trước Kim tiên sinh chỉ dùng mấy chục người mà g**t ch*t mấy trăm tên thổ phỉ ở núi Thiết Quán đấy”.

"Hàng chục giết hàng trăm, sao có thể chứ?"

"Lão Lưu, ngươi đừng có mà không tin, anh họ của ta nói, Kim tiên sinh không chỉ dùng mấy chục người đánh hàng trăm người, mà còn không có ai bị thương”.

"Người càng nói càng thần thánh hóa, người của Kim tiên sinh là thần tiên giáng trần chắc?"

"Lão Lưu, tam ca thật sự không lừa ngươi đâu, hàng xóm của nhà anh rể ta có một người con trai đầu quân cho Thiết Lâm Quân, năm nay bị thương nên về nhà, nghe hắn nói lúc ở thành Vị Châu, Kim tiên sinh đã dẫn theo mấy nghìn Thiết Lâm Quân tiêu diệt mấy chục nghìn kỵ binh Đảng Hạng đấy”.

"Đúng vậy, ta cũng có nghe nói, lúc đó Kim tiên sinh vẫy tay, đá từ trên trời rơi xuống, ngay lập tức đập chết mấy chục nghìn kỵ binh của Đảng Hạng đấy! Không phải thần thánh thì là gì?"

"Ý của các ngươi là Kim tiên sinh thật sự có khả năng đánh bại Hắc Thủy Câu?"

"Không chỉ có Hắc Thủy Câu, hôm qua ta đến huyện phủ bán con mồi, nghe nói ngay cả đỉnh Song Đà và núi Hổ Đầu mà Kim tiên sinh cũng bao vây luôn rồi, Kim tiên sinh còn thề phải tiêu diệt hết đám thổ phỉ từng thu lương thực của cả Kim Xuyên”.

"Nếu thật sự như vậy thì Kim tiên sinh chính là đại ân nhân của người Kim Xuyên chúng ta!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 477


"Kim tiên sinh đánh giặc lợi hại như vậy, tại sao không ở lại biên cương, cùng nhau quét sạch đám người Khiết Đan, để cho tiền thuế của chúng ta càng giảm thêm. Kim tiên sinh trở về Kim Xuyên làm gì vậy?"

"Còn không phải do Kim tiên sinh không có chỗ dựa sao? Đám quan viên trong triều đều sợ Kim tiên sinh cướp mất công lao của bọn họ”.

"Ồ, đám quan chức chó má!"

"Mau câm miệng, ngươi muốn chết hả?"

Advertisement

...

Những cuộc đối thoại tương tự diễn ra khắp mọi nơi ở Kim Xuyên.

Advertisement

Vô số người dân đều đang quan tâm đến cuộc đối kháng giữa Kim Phi và thổ phỉ.

Với tư cách là nhân vật chính, Kim Phi không hề để tâm đến vấn đề này.

Vào ngày thứ hai của lần hành động, mấy người do Trương Lương cử đi vừa trở lại báo cáo, bọn họ đã chiếm thành công hang ổ của mấy đám thổ phỉ.

Với trang bị và tố chất chiến đấu của cựu binh, đồng thời chiếm lĩnh địa thế thuận lợi, bọn họ sẽ không để đám thổ phỉ trốn thoát.

Tuy nhiên, các cựu binh không có khả năng đánh vào trong, Kim Phi cũng không cho phép các cựu binh chịu thương vong quá nhiều, vì vậy hai bên chỉ có thể đứng song song.

Đây sẽ là một trận chiến kéo dài, có thể kéo dài một hoặc hai năm.

Kim Phi cũng không thể cứ quan tâm mãi được.

Lúc này, anh và Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông đều bị Tiểu Bắc kéo vào sân để xem cô ấy khoe chiến tích của mình.

"Tướng công, Hạ Nhi tỷ, tỷ tỷ, mọi người nhìn này!"

Đường Tiểu Bắc chạy tới, vén tấm bạt trên xe ngựa lên, bên trong lộ ra hai chiếc rương sắt cực lớn.

Sau khi mở nắp rương ra, bên trong toàn là những thỏi bạc lấp lánh, dưới ánh nắng chiếu rọi, Quan Hạ Nhi chói mắt đến mức suýt không mở được mắt ra.

Ngoại trừ Kim Phi, không ai biết cách làm xà phòng thơm hơn cô ấy.

Cô ấy quả thực không cách nào tưởng tượng, một thứ với chi phí thấp như vậy lại có giá trị cực cao khi được bán ở quận thành.

Trước đây, khi giặt quần áo, cô ấy đều tùy tiện dùng xà phòng, có khi phải giặt lại mấy lần mới giặt sạch được.

Nhưng từ khi biết xà phòng thơm bán được năm lượng bạc một cái trong quận thành, cô ấy không nỡ dùng như vậy, tựa như thứ chà lên quần áo không phải xà phòng mà là bạc.

Bởi vì chuyện này mà còn bị Kim Phi trêu chọc mấy lần.

Nhưng cô ấy vẫn sử dụng nó một cách thận trọng dè dặt.

Đường Đông Đông cũng tỏ ra ngạc nhiên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 478


Nghĩ đến đây, Đường Đông Đông cảm thấy hơi hụt hẫng.

"Tiểu Bắc, đây đều là số tiền muội bán xà phòng thơm à?”

Đôi mắt của Quan Hạ Nhi tràn đầy sự hoài nghi.

Advertisement

"Tất nhiên rồi!"

Đường Tiểu Bắc đắc ý hất cằm lên.

"Tiểu Bắc, muội thật lợi hại, cả đời này ta chưa từng thấy nhiều bạc như vậy!"

Advertisement

Quan Hạ Nhi giơ ngón tay cái lên đầy ngưỡng mộ.

"Tỷ tỷ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Hiện giờ xà phòng của chúng ta đã nổi tiếng ở Quảng Nguyên và mấy quận lân cận, tương lai chúng ta sẽ càng ngày càng kiếm được nhiều tiền”.

Đường Tiểu Bắc hào hứng nói: "Đợi đến khi xà phòng thơm của chúng ta được bán ở kinh thành, lúc đó mới thực sự kiếm được nhiều tiền...”

Cô ấy còn chưa nói hết câu, Đường Đông Đông đã vỗ vào đầu cô ấy: "Nói muội khoác lác, muội còn cãi! Có bản lĩnh, tháng sau muội đem về thêm mấy rương đầy bạc xem nào”.

“Hi hi”, Đường Tiểu Bắc lè lưỡi, cười nói: “Hạ Nhi tỷ, sở dĩ lần này có thể bán được nhiều tiền như vậy là vì mới có mấy huyện phủ bán xà phòng thơm, mọi người mua rất nhiều trong một lần, tiếp theo sẽ không có nhiều vậy đâu”.

"Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà muội có thể mở được nhiều thị trường mới cũng quá giỏi rồi”.

Kim Phi cười vuốt tóc Đường Tiểu Bắc: "Bây giờ thị trường đã được mở, giống như đã đào xong một con kênh, mặc dù sau này tiền sẽ không nhiều như lần này, nhưng sẽ tiếp tục chảy vào”.

"Thị trường mới cũng không phải do ta mở...”

"Nhưng muội đã chọn người mở thị trường, bồi dưỡng bọn họ, đây là công lao của muội!"

Kim Phi mỉm cười khen ngợi.

"Hì hì!"

Đường Tiểu Bắc như học sinh tiểu học được thầy khen, híp mắt cười tươi, còn vui hơn việc kiếm được hai rương bạc.

"Tiểu Bắc, muội thật sự rất lợi hại, không giống ta, chỉ biết tiêu tiền, có lúc tướng công nói gì ta cũng không hiểu, không giúp được gì”.

Quan Hạ Nhi nắm lấy tay Đường Tiểu Bắc: "Tướng công cưới được muội đúng là có phúc”.

"Ta cưới muội cũng là có phúc”.
 
Back
Top Bottom