Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 440


1088874-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 447


1088881-0.jpg


1088881-1.jpg


Quán rượu Ngụy Gia là tửu lâu tốt nhất ở quận Kim Xuyên, đồng thời cũng là động tiêu tiền nổi tiếng nhất ở Kim Xuyên, nghe nói hầu gái trong đó đều được tuyển chọn từ khắp nơi, bình thường một bữa cũng đủ để người bình thường ăn trong nửa năm.

Nhưng chiều nay, tầng ba sang trọng nhất của quán rượu Ngụy Gia đã được đặt trước.

Advertisement

Hai người đàn ông trung niên béo lần lượt bước vào căn phòng trong cùng.

Advertisement

Họ là những hào cường trên địa bàn Kim Xuyên, tuy không có chức vụ chính thức nhưng ảnh hưởng của họ trong phạm vi mười dặm tám hương có khi còn lớn hơn cả quan phủ.

Cũng là khách hàng lớn của quán rượu Ngụy Gia, đóng góp cho quán rượu ít nhất vài trăm lượng bạc mỗi năm.

"Chu lão gia, Bành lão gia!"

Chưởng quầy mỉm cười với hai người họ và cúi đầu chào: "Hai vị đến rất đúng lúc. Đêm qua, đội đánh hổ đã gửi một con gấu đen đến, ta xem thử rồi. Bàn tay của con gấu là cực phẩm đấy, nếu hai vị muốn nếm thử, ta sẽ kêu Chu đại sư ở kinh thành đến đích thân nấu!"

"Tay gấu cực phẩm?"

Lúc đầu, Chu lão gia còn đang đầy vẻ u sầu, nhưng khi nghe thấy tay gấu, mắt ông ta lập tức sáng lên.

"Ngoại trừ tay gấu, chúng ta còn mang về hai cô gái từ Kim Nguyệt Các, đều là do lão gia của Kim Nguyệt Các huấn luyện, tinh thông cầm kỳ thi họa, còn được tắm rửa bằng xà phòng Quảng Nguyên, hai vị lão gia có thời gian nhất định phải thử một lần, nhất định sẽ không để cho hai người thất vọng đâu".

Sau khi chưởng quầy chào hàng xong tay gấu, lại bắt đầu chào hàng các cô nương.

Đôi mắt của Bành lão gia sáng lên.

Nhưng rồi lại lắc đầu: “Hãy tạm gác chân gấu và cô nương lại đi, buổi chiều chúng ta còn có việc phải làm, xong việc rồi hãy nói”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 448


Chủ quán biết hai người định bàn bạc gì đó, nên cúi đầu khom lưng lui ra ngoài.

Người hầu dâng trà rồi lui ra ngoài.

Nhưng hai người không nói chuyện, mà ngồi quanh bàn, bưng chén trà yên lặng chờ đợi.

Đợi gần nửa tiếng đồng hồ, Triệu huyện ý mặc thường phục mới khoan thai đến.

Advertisement

"Kính chào đại nhân!"

Hai người vội vàng đứng dậy chào.

Triệu huyện ý cũng không đáp lễ, mà là lãnh đạm nói: "Nói đi, tìm ta gấp vậy có chuyện gì?"

Advertisement

Hai cường hào nhìn nhau, thầm mắng Triệu huyện ý trong lòng.

Có bốn nhóm thổ phỉ ở Kim Xuyên đang thu lương, hiện tại Chu sư gia và thổ phỉ núi Thiết Quán đã bị Kim Phi quét sạch, chỉ còn lại ba nhóm.

Hai cường hào đến tìm Triệu huyện ý để thảo luận về cách đối phó với việc di cư của người dân đến làng Tây Hà.

Trong làng hai người đều biết, Triệu huyện ý không thể không biết.

Kết quả là, Triệu huyện ý giả vờ bối rối.

Vốn là rắc rối chung của ba người họ, nhưng như này giống như họ đang tìm Triệu huyện ý đến giúp vậy.

Triệu huyện ý thực lực mạnh, lại có chức quan, nếu là bình thường, hai người bọn họ chịu chút thiệt thòi cũng được.

Nhưng lần này là về Kim Phi ở làng Tây Hà, vì vậy không thể dễ dàng nhượng bộ.

Dù sao Kim Phi cũng đã hủy diệt hết đám thổ phỉ núi Thiết Quán, bọn họ đấu không lại, nếu không đã không tới tìm Triệu huyện ý, mà đã nuốt trọn địa bàn núi Thiết Quán từ lâu rồi.

Thấy Triệu huyện ý giả vờ bối rối, Bành lão gia trực tiếp giải thích:

"Đại nhân, ngài hẳn là biết chuyện này rồi đúng không? Gần đây địa bàn chúng ta có rất nhiều người chuyển đến làng Tây Hà".

"Đúng đúng đúng, bên tôi có một thôn từng cưới gái làng Tây Hà, hiện tại 30% đều đã sang làng Tây Hà".

Chu lão gia cũng vội vàng nói: "Đại nhân, địa bàn của chúng ta cách nhau không xa, nghe nói bên cạnh ngài có một thôn dân cư đã rời đi một nửa, ngài về cũng nên phái người đi xem một chút".

“Ồ, còn có chuyện này sao?”, Triệu huyện ý tiếp tục giả bộ không hiểu: “Bọn họ chạy tới làng Tây Hà làm gì?”

"Còn làm gì nữa? Để đi làm đó!", Bành lão gia nói: "Gần đây Kim Phi ở làng Tây Hà xây dựng mấy nhà xưởng lớn, bọn họ cần tuyển rất nhiều nữ công nhân, cho nên họ mới đi".

"Đúng thế, ta nghe nói rằng Kim Phi đã thành lập một loại trường học nào đó ở làng Tây Hà. Miễn là làm việc trong nhà máy dệt, những đứa trẻ trong nhà đều có thể đến trường miễn phí. Nhóm dân đen khi nghe thấy thế thì phát cuồng hết cả lên, chẳng cần nhà cửa gì nữa, ba chân bốn cẳng đến làng Tây Hà”.

Chu lão gia cũng vẻ mặt cay đắng nói: "Hơn nữa, hai lò nung ở làng Tây Hà luôn làm việc liên tục, Kim Phi chắc chắn sẽ xây dựng một tòa nhà xưởng khác.

Đại nhân, ngài phải nghĩ ra biện pháp, nếu cứ tiếp tục như vậy, mọi người đều đến làng Tây Hà, chúng ta thu được lương thực của ai nữa!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 449


"Vậy chúng ta nên làm gì?"

Chu lão gia và Bành lão gia cuống lên.

"Làm sao bây giờ? Phải làm gì bây giờ?"

Triệu huyện ý cũng không thèm giả bộ nữa, chỉ vào hai người bọn họ nói: "Ta thường nói với các ngươi đừng quá khắt khe với những dân đen kia, nhưng các ngươi nhất quyết không nghe. Thu lương mỗi năm một cao hơn, làm dân đen không sống nổi, nếu là ta, ta cũng chạy sớm".

Advertisement

"Ta đối với đám dân đen kia đã rất nhân từ rồi, không chỉ để lại hạt giống cho đám đó, mà còn để lại khẩu phần ăn hơn hai tháng cho bọn họ, lên núi đào một ít rau dại, hầu như có thể kiên trì đến đợt thu lương tiếp theo".

Bành lão gia nói: "Lão Chu còn tàn nhẫn hơn ta rất nhiều, chỉ để lại khẩu phần ăn một tháng, năm nào số người chết đói trên địa bàn ông ta cũng rõ lắm".

Advertisement

“Lão Bành, đừng nói tới ta, ông cũng không phải người tốt gì, nghe nói ông hại rất nhiều con gái trong thôn, hại xong còn không lấy bọn họ, bởi vì ông, không biết có bao nhiêu cô gái nhảy sông rồi đấy, còn nói ta!"

Chu lão gia cũng không chịu thua kém, ngay lập tức bắt đầu vạch trần lý lịch của Bành lão gia.

“Ông cũng gây ra bao nhiêu tổn hại, ta cũng không nhìn thấy ông lấy người ta về!”, Bành lão gia lập tức phản kích.

"Câm miệng đi! Đây là chuyện gì rạng rỡ tổ tông hay sao? Hai người các ông còn có gan mà nói!"

Triệu huyện ý thấy hai người còn so bì, tức giận đập bàn.

"Nói chuyện chính đi!"

Thấy Triệu huyện ý tức giận, hai người họ đều im lặng.

Nhưng Triệu huyện ý cũng không còn tâm trạng nói tiếp: "Phủ còn có một số việc, ta đi trước đây".

"Đại nhân, ta đã đặt bàn trước, chưởng quầy nói hôm qua nhận được cực phẩm tay gấu, cũng sắp đến giờ ăn tối rồi, đại nhân, ăn cơm xong rồi hẵng đi”, Chu lão gia giữ lại nói.

"Đúng vậy, chưởng quầy nói hắn từ Kim Nguyệt Các trong kinh dẫn tới hai cái cô nương, đợi ta bảo chưởng quầy gọi lại, nếu thích, có thể ở chỗ này một đêm".

Bành lão gia hùa theo.

"Cực phẩm tay gấu? Cô nương đến từ Kim Nguyệt Các?"

Triệu huyện ý đang định rời đi, nghe vậy lại ngồi xuống: “Từ làng Tây Hà, các ông còn phát hiện được gì nữa?”

"Dân làng ở làng Tây Hà hiện tại rất kín tiếng, không thể tìm ra bất cứ điều gì, nhưng ta nhận được tin rằng loại xà phòng đặc biệt nổi tiếng hiện nay là do Kim Phi sản xuất".

Bành lão gia nói.

“Xà phòng là Kim Phi làm?”, Triệu huyện ý trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc: “Ông nghe ai nói?”

Thời gian gần đây, khi các đoàn thương nhân đi vào các nơi, xà phòng thơm dần xuất hiện ở các huyện phủ Quảng Nguyên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 450


Sau đó mới biết xà phòng thơm được bán với giá năm lượng một miếng, tiểu thiếp của ông ta phải kiếm tiền rất lâu mới có thể mua được một miếng.

Triệu huyện úy vốn dĩ cảm thấy thứ đồ đắt này sẽ không có bao nhiêu người mua nhưng ông ta đã xem thường sự yêu thích của phụ nữ với mùi thơm này rồi, cũng xem thường tâm lý trèo cao của các phu nhân nhà có tiền.

Ngày hôm sau lên phố xử lý công việc, vừa lúc gặp được chưởng quầy nữ bán xà phòng thơm, khi nhìn thấy mười mấy cô gái xếp hàng để mua, Triệu huyện úy không hiểu tại sao có người tiêu tốn nhiều tiền để mua một thứ chỉ để rửa mặt, tắm rửa?

Nhưng đáng tiếc đây là sự thật, ông ta chỉ đứng bên đường một lúc thì nhìn thấy có hơn sáu mươi hộp xà phòng thơm đã được bán đi.

Advertisement

Tính ra cũng hơn ba trăm lượng bạc.

Triệu huyện úy động lòng.

Advertisement

Chỉ một chốc đã bán được ba trăm lượng, một ngày có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

Một tháng thì sao?

Sau khi về nhà ông ta bảo người đi nghe ngóng nguồn gốc của xà phòng thơm.

Tiếc là vì muốn thử thách mấy chưởng quầy nữ đó mà Đường Tiểu Bắc không cho phép họ sử dụng tên của Kim Phi ở Kim Xuyên, Triệu huyện úy chỉ nghe ngóng được xà phòng thơm xuất phát từ một thương hội Kim Xuyên, do một bảo vệ phụ trách tên là Trấn Viễn.

Không nghe ngóng được ông chủ đằng sau thương hội Kim Xuyên là ai.

Đang định nghĩ cách thì lại nghe được Bành lão gia nói xà phòng thơm là của Kim Phi.

Triệu huyện úy lập tức có hứng thú: “Xà phòng thơm do Kim Phi làm ra ư? Ngươi nghe ai nói?”

“Đại nhân, mấy ngày trước ta đến quận thành xử lý công việc có đến Giáo phường ti một chuyến với bạn thì thấy các cô nương của Giáo phường ti giờ đang dùng xà phòng thơm…”

Bành lão gia lắc lư đầu nói.

Nhưng mới nói được một nửa thì bị Triệu huyện úy không kiên nhẫn ngắt lời: “Ta không muốn nghe cái này, mau nói sao ngươi biết xà phòng thơm là của Kim Phi?”

“Đại nhân, chuyện này đều truyền khắp Quảng Nguyên rồi…”

Bành lão gia kể lại chuyện Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, cũng như chuyện sau đó Đường Tiểu Bắc bán xà phòng thơm.

“Hóa ra Kim Phi đến quận thành là vì chuyện này”.

Sau khi Chu sư gia chết, Triệu huyện úy không chỉ có chủ ý với địa bàn núi Thiết Quán một lần mà còn bảo người phục kích Kim Phi ở Hắc Phong Lĩnh.

Sau khi phục kích thất bại, lo lắng mấy ngày, vẫn bảo thổ phỉ còn sống ẩn náu.

Kết quả Kim Phi lại không bảo người đi điều tra, Triệu huyện úy còn vui mừng một thời gian dài.

Nhưng Triệu huyện úy cũng sợ bị Kim Phi nắm sơ hở nên không bảo người đi theo đến quận thành thăm dò tin tức của Kim Phi dẫn đến việc khi xà phòng thơm vào được nhà ông ta, ông ta cũng không biết nguồn gốc của xà phòng thơm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 451


Chu lão gia cũng lo lắng nói.

“Ai có thể chê mình kiếm nhiều tiền đâu nào, ta nghe nói bây giờ ngày nào làng Tây Hà cũng đều đưa mấy chục xe sợi gai đến quận thành, mỗi xe trừ đi các chi phí, ít nhất cũng có thể kiếm được một lượng bạc, một ngày cũng kiếm được mấy lượng rồi”.

Bành lão gia nói: “Đúng thế, vẫn là vì Kim Phi trả lương cao cho các công nhân nữ, nếu không có thể kiếm được nhiều hơn”.

“Tiền công ở xưởng dệt đúng là cao thật, nghe nói một tháng công nhân nữ có thể kiếm được hơn một trăm văn tiền”.

Advertisement

“Đó là công nhân nữ ở làng Tây Hà và làng Quan Gia, họ được tiền lương gấp đôi, một tháng ở các làng khác cũng có mấy chục văn”.

“Mấy chục văn mà còn ít à? Sai dịch ở huyện nha làm việc mệt bở hơi tai mà một tháng kiếm được có bao nhiêu tiền đâu”.

Advertisement

Chu lão gia nói: “Vì tiền lương cao, còn bao cơm nên đám dân nghèo mới chạy đến làng Tây Hà”.

Nói rồi chủ đề lại quay về vấn đề cũ.

Bành lão gia khổ sở nói: “Đại nhân, cứ như thế thì không được, ngài nghĩ cách đi”.

“Yên tâm đi, ta đã bảo người đi điều tra, xưởng dệt bên Kim phi đã sắp tuyển đủ rồi, bây giờ nung gạch chuẩn bị xây phòng ở cho xưởng dệt, mấy ngày nữa có thể sẽ không có ai đến làng Tây Hà nữa”.

Triệu huyện úy nể mặt các cô nương, lười biếng nói.

“Thảo nào đại nhân không lo lắng chút nào, hóa ra đã nghe ngóng hết rồi”.

“Hừ, xem như Kim Phi biết thức thời, nếu còn không chịu dừng, ta sẽ cho hắn đẹp mặt”.

“Được rồi ông Bành, ngươi đừng khoác lác nữa, lúc nãy sao ngươi không nói thế?”

Cuối cùng hòn đá nặng lòng của Chu lão gia và Bành lão gia cũng không còn.

Bây giờ người đến làng Tây Hà cũng không còn nhiều, có thể nằm trong khả năng chịu được của họ.

Chỉ cần không có người đến đó nữa thì họ sẽ là đám dân hèn chết đói.

Trong lòng không còn chuyện cần lo lắng nữa, hai người hoàn toàn buông thả bản thân, trong phòng nhanh chóng trở nên hỗn loạn.

Họ cứ tưởng chuyện này cứ thế qua đi, nhưng mấy ngày tiếp theo họ mới biết mình nghĩ lầm rồi.

Từ sau khi Kim Phi mở xưởng dệt và lò nung trong làng, dân làng Tây Hà trở thành đối tượng được người dân ở tất cả các làng ngưỡng mộ.

Các làng khác đều đang sầu muộn vì chuyện ngày mai ăn gì thì dân làng Tây Hà đã có thể cách ba ngày lại ăn một bữa thịt.

Mỗi lần đến thị trấn đi chợ, chỉ cần nhìn thấy người ăn mặc như thôn nữ mua thịt thì người bán thịt sẽ biết đây chắc chắn là người làng Tây Hà.

Những người phụ nữ này cũng sẽ đắc ý cầm miếng trong tay, gặp người quen ở các làng khác thì vừa oán trách công việc mệt nhọc vừa ước gì có thể đung đưa miếng thịt trước mặt người ta.

Mỗi lần như thế đều khiến người ở làng khác ngưỡng mộ không thôi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 452


Nếu không bán hết cũng không sao, có thể đưa đến làng Tây Hà, bên đó có bao nhiêu sẽ nhận hết bấy nhiêu.

Mỗi khi nhìn thấy có thợ săn vào làng, công nhân nữ ở xưởng dệt biết hôm nay có thịt ăn rồi.

Các cô gái Thục Địa đều rất xinh đẹp, trước kia các cô gái phải làm ruộng để kiếm sống, lại không được ăn no, ai nấy cũng vừa đen vừa gầy.

Nhưng chỉ cần vào xưởng dệt làm việc thì không cần lo bị đói nữa, lại làm việc trong nhà, không cần ra ngoài phơi nắng, những cô gái lúc đầu vừa đen vừa gầy bây giờ ai nấy cũng đều trắng trẻo xinh đẹp.

Advertisement

Mặc dù còn không ít công nhân nữ mặc quần áo với những mảnh vá nhưng cũng ăn mặc rất sạch sẽ, trên người còn tỏa ra mùi xà phòng.

Trong xưởng dệt cũng không còn nhìn thấy cô gái nào đầu tóc luộm thuộm nữa.

Advertisement

Trước kia “những món hàng phải đền tiền” cực kỳ khó gả đi, chỉ cần vào xưởng dệt đều trở thành “hàng hot”.

Dần dần công nhân nữ ở xưởng dệt trở thành một cảnh quan ở làng Tây Hà, thợ săn ngoài làng mỗi lần đến bán thịt đều sẽ cố ý đến làng lúc đi làm hoặc tan làm.

Ngay cả Kim Phi có lúc bận rộn đến mệt cũng sẽ đến xưởng dệt đi vòng vòng, vì chuyện này mà y còn bị Đường Tiểu Bắc cười nhạo.

Dĩ nhiên Kim Phi không thể nhịn được sự khiêu khích này, mỗi lần như thế đều cũng dùng hành động thực tế chặn lại khiến Đường Tiểu Bắc cũng khó nói nên lời.

Đều không cần chủ động quảng bá, danh tiếng của xưởng dệt cũng được truyền ra ngoài, đây cũng là nguyên nhân xưởng dệt có thể tuyển được số lượng công nhân nữ khá lớn trong thời gian ngắn, thậm chí có người còn sẵn lòng rời khỏi quê nhà, dẫn cả nhà đến làng Tây Hà.

Vì thông tin liên lạc lạc hậu nên xưởng dệt đã tuyển đủ người vẫn có không ít người đến, hơn nữa ngày sau còn nhiều hơn ngày trước.

Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc, Trương Lương, Đường Đông Đông, Mãn Thương, Chu Cẩm, Khánh Mộ Lam, Lưu Thiết, trưởng làng của hai làng, Nhuận Nương, Trịnh Phương...

Buổi tối sau khi tan làm, những người có tiếng nói ở làng Tây Hà và làng Quan Gia về cơ bản đều tập trung tại nhà của Kim Phi.

Bọn họ cùng nhau thảo luận về vấn đề nhân khẩu trong làng ngày càng tăng.

"Tiên sinh, người đến đây quá đông, bây giờ không chỉ các khoảng đất trống trong làng mà phía sau núi cũng dựng lên rất nhiều lều cỏ”.

Trương Lương là người đầu tiên lên tiếng: "Nếu tiếp tục như vậy, trong làng sẽ xảy ra chuyện”.

"Đã xảy ra chuyện rồi đấy, tối nay Lão Tam về nhà, phát hiện túi lương thực trong nhà đã bị lấy trộm”, làng trưởng lắc đầu nói.

"Lương ca, chuyện này buộc phải mau chóng điều tra, một khi tra ra người làm thì đuổi hắn ra ngoài, vĩnh viễn không được đặt chân vào làng Tây Hà nữa”.

Kim Phi lạnh lùng nói: "Những chuyện xấu xa này tuyệt đối không được phát triển thêm, nếu không trong làng sẽ nhanh chóng hỗn loạn”.

“Ta đã phái người đi điều tra rồi, Trương Lương nói.

"Trịnh Phương đại ca, huynh dẫn thêm mấy người từ núi Miêu Miêu tới giúp Lương ca, một khi phát hiện có người muốn gây sự, lập tức trấn áp cho ta!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 453


"Chúng ta không bảo họ đến đây, cũng không ép họ bán tài sản của mình mà”.

Lưu Thiết trả lời: "Hơn nữa, xưởng dệt đã đủ người rồi, tại sao chúng ta phải giữ họ lại?"

"Được rồi, đừng tranh cãi nữa”.

Advertisement

Thấy hai người sắp cãi nhau tới nơi, Kim Phi đứng dậy nói: “Cho dù bọn họ có phải do chúng ta gọi đến đây hay không, nếu bọn họ đã bán tài sản và đến đây thì có nghĩa là họ tin tưởng làng Tây Hà chúng ta. Muốn tìm một con đường sống, làng Tây Hà chúng ta không thể làm những việc như ép chết người, nếu không sau này chúng ta muốn tuyển người thì chưa chắc sẽ có người đến”.

"Tiên sinh nói hay quá!", Khánh Mộ Lam đứng dậy, vỗ tay khen ngợi Kim Phi.

"Được rồi, đừng làm loạn”.

Advertisement

Kim Phi đè cô ấy ngồi xuống, suy nghĩ một chút: “Trưởng làng, ta nhớ mấy mẫu đất bằng phẳng phía sau xưởng lò là của gia đình ông, ông có thể cho ta thuê không, ta muốn dựng mấy lều trại trên đó, tập hợp những người này trước. Tránh tình trạng hỗn loạn khắp cả làng, tiền thuê đất sẽ tính theo tiền ta thuê xưởng dệt, ông thấy có được không?"

"Có gì mà không được?", trưởng làng nói: "Bây giờ người nhà của ta đều lấy tiền công từ chỗ của cậu, cũng không có thời gian cày cấy, đất vứt đó cũng là đất hoang, cậu cứ việc dùng, tiền thuê gì chứ?"

"Sử dụng đất của nhà ông thì đương nhiên phải trả tiền thuê, đây là quy tắc không thể vi phạm, nếu không sau này tôi sử dụng đất của người khác, bọn họ có đòi tiền hay không đây?"

Kim Phi nói tiếp: "Nếu như ông không có ý kiến gì nữa thì cứ quyết định như vậy đi. Ngày mai trưởng làng và Tam gia tập hợp những người đàn ông bên ngoài lại, bảo bọn họ đi dựng lều trại.

Khi lều trại được dựng xong thì tập hợp mọi người và sắp xếp chỗ ở cho bọn họ. Sau đó đàn ông đều đưa đến công trường, hỏi xem trong số những người phụ nữ có ai muốn đi công trường hay không, tiền công bằng 70% của đàn ông, mỗi ngày được ăn ba bữa cơm”.

Bằng cách này, không chỉ giúp các ngôi nhà được xây dựng nhanh hơn, còn có thể tạo việc làm cho bọn họ, tránh việc để bọn họ phải lang thang khắp làng.

Phụ nữ không muốn đến công trường và trẻ em được phép ở trong lều trại gần đây, làng mình sẽ cung cấp một bữa cháo lúa mì vào mỗi buổi trưa, những ai không nghe lời, chạy lung tung sẽ bị đuổi ra khỏi làng".

"Được”.

Hai trưởng làng vội vàng gật đầu.

"Mộ Lam, không phải cô vẫn luôn nói binh lính nữ quá ít sao? Bây giờ nhiều người rồi, muốn thì có thể đi chọn”.

Kim Phi lại nhìn Khánh Mộ Lam.

"Ta chỉ chờ câu nói này của tiên sinh thôi đấy”.

Khánh Mộ Lam vội vàng gật đầu.

Hầu hết những người từ các làng khác đến đây lần này đều là phụ nữ, hơn nữa nhiều người trong số họ đã rơi vào đường cùng, điều này sẽ cung cấp cho Khánh Mộ Lam một số lượng lớn binh lính tiềm năng.

"Còn Mãn Thương, sắp tới bên phía ngươi tạm thời đừng làm Hắc Đao nữa, tiếp tục chế tạo guồng quay tơ”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 454


“Tiên sinh, bây giờ mỗi ngày chúng ta có thể tạo ra được mấy chục bánh xe sợi, nếu làm nhiều guồng quay tơ như vậy thì liệu sợi có bán được không?”

Mãn Thương hơi lo lắng hỏi.

"Đông Đông, ta uống chút nước, cô giải thích với Mãn Thương đi”.

Advertisement

Kim Phi mỉm cười bưng chén trà lên.

"Mãn Thương, Quảng Nguyên của chúng ta là nơi sản xuất sợi vải. Mỗi ngày, những con tàu lớn của vùng khác đến chỗ chúng ta mua sợi gai đậu kín bến cảng Quảng Nguyên. Đừng nói một ngày chúng ta chỉ làm ra mấy chục bánh xe sợi, cho dù làm nhiều gấp mười lần thì cũng hoàn toàn không cần lo bán không được, chỉ là vấn đề giá cả mà thôi”.

Đường Đông Đông nói tiếp: "Chưa nói đến nhà họ Chu – gia đình kinh doanh vải số một quận thành, chỉ riêng nhà tôi ở thời điểm chưa sa sút, số lượng sợi gai chúng tôi cần dệt mỗi ngày đã nhiều hơn rất nhiều so với số lượng sợi gai mà chúng ta làm ra bây giờ”.

Advertisement

“Tầm nhìn của ta hạn hẹp quá”, Mãn Thương ngờ nghệch gãi đầu: “Nếu đã như vậy thì sau khi làm xong bên xưởng lò ta sẽ tiếp tục làm guồng quay tơ”.

"Mãn Thương, mỗi lần chỗ ngươi làm được mười guồng quay tơ thì hãy gửi sang cho Đông Đông”.

Kim Phi nói tiếp: "Đông Đông, cô và hai vị trưởng làng sắp xếp một chút, bây giờ trời còn chưa lạnh, trước khi nhà xưởng mới được xây xong thì vẫn giống như chúng ta trước đây, cần phải dựng mấy lều trại, sắp xếp sớm cho phụ nữ bắt đầu đi làm, nhanh được chút nào hay chút đó.

Trưởng làng, Tam gia, Mãn Thương, mọi người hãy phối hợp với Đông Đông”.

“Không thành vấn đề”, mấy người họ lập tức đồng ý.

"Thiết Tử ca, bây giờ có thêm nhiều miệng ăn như vậy, chúng ta cũng không thể chỉ dựa vào lương thực của núi Thiết Quán. Sau này mỗi lần trở về từ quận thành cũng phải mua một ít lương thực, tuyệt đối không thể để thiếu lương thực”.

Kim Phi nói: "Bây giờ Nhuận Nương phụ trách phương diện này, huynh cần mua bao nhiêu thì có thể đến bàn bạc với Nhuận Nương”.

“Đã rõ”, Lưu Thiết vội vàng gật đầu.

"Vậy được, tạm thời sắp xếp như vậy đã, sắp tới ta sẽ ở trong làng, nếu có vấn đề gì, mọi người kịp thời báo cáo tìm hướng giải quyết”.

Kim Phi đứng dậy nói: "Nếu không có việc gì khác, mọi người đi làm cả đi”.

Sáng sớm hôm sau, cả làng trở nên nhộn nhịp.

Sau mấy ngày những người đến từ làng khác rảnh rỗi và lo lắng ở sau núi và ở lối vào làng, cuối cùng bọn họ cũng có được công việc đầu tiên khi đến Làng Tây Hà.

Chẳng mấy chốc, trên khoảng đất trống phía sau lò nung đã mọc lên không ít lều trại.

Mấy lều trại ở những nơi khác trong làng đã bị phá bỏ, những người tới từ các làng khác đã tập trung đến lều trại mới.

Trương Lương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
 
Back
Top Bottom