Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 380


1088814-0.jpg


1088814-1.jpg


1088814-2.jpg


1088814-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 391


Đường núi quanh co, lại là ban đêm, giục ngựa đi nhanh chính là tự tìm chết.

Dù có lo lắng, gấp gáp nhưng Kim Phi cũng chỉ đành nhẫn nại, khống chế ngựa chiến đi từ từ.

Hôm nay vừa đúng giữa tháng, trăng rất tròn, chiếu sáng cả đường núi, không cần dùng đến đuốc vẫn có thể nhìn thấy Hầu Tử dò đường phía trước.

Nếu là ngày thường, cưỡi ngựa cùng người đẹp thế này chắc chắn có cảm giác thích thú, nhưng tiếc là lúc này dù là Kim Phi hay Đường Đông Đông đều đang lo lắng cho Đường Tiểu Bắc, không có tâm trạng suy nghĩ lung tung.

Advertisement

Nhưng yên ngựa được thiết kế cho một người ngồi, hai người thì phải ngồi sát vào nhau mới có thể ngồi được, quần áo mùa hè lại mỏng, “cái đó” của Kim Phi rất khó chịu.

Y cũng rất muốn kiềm chế nhưng là đang ở tuổi sinh khí dồi dào, y cũng không kiềm chế được.

Dĩ nhiên Đường Đông Đông cũng cảm nhận được sự khác thường của Kim Phi, ban đầu còn không biết là bị làm sao nhưng nhớ đến vài kiến thức phòng thê mà Quan Hạ Nhi từng nói, cô ấy đã hiểu ngay.

Advertisement

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Cũng may cô ấy ngồi phía trước Kim Phi, lại đang là ban đêm, không ai thấy cả.

Cô ấy vô thức dịch người về phía trước.

Thế nhưng yên ngựa chỉ lớn được như thế, cô ấy có thể dịch đi đâu được nữa?

Ngược lại vì cứ dịch tới dịch lui mà càng khiến Kim Phi khó chịu.

Khó khăn lắm mới kiềm chế được đến lúc cả đoàn xe tạm thời dừng chân nghỉ ngơi, đợi đến lúc tiếp tục lên đường, Kim Phi để cho Đường Đông Đông ngồi đằng sau.

Ngồi phía trước thì Đường Đông Đông còn có thể nắm lấy vòng sắt trên yên ngựa, ngồi đằng sau thì không được.

Do dự một chốc, chỉ đành vươn tay ôm lấy eo Kim Phi.

Kim Phi cười khổ, mặc dù tiếp xúc đằng sau càng rõ ràng hơn, phản ứng cũng mạnh hơn trước, ít nhất sẽ không bị Đường Đông Đông cảm nhận được bất thường.

“Xem ra phải nhanh chóng sửa chữa cáp treo thôi”.

Phải sửa chữa ở Hắc Phong Lãnh, Kim Phi thầm nói.

Nếu có cáp treo thì có thể tiết kiệm được hơn nửa lộ trình, cưỡi ngựa từ quận thành thì có thể về đến làng Tây Hà chỉ mất hơn nửa buổi sáng.

Không giống như bây giờ, chạy cả một đêm mãi đến khi trời sáng, mấy người Kim Phi mới đến được quận thành.

Lúc này cổng thành còn đang đóng, nhưng Đại Lưu và Tiêu đô úy đã đợi ở trên lầu cổng thành. Nhìn thấy Kim Phi, Tiêu đô úy lập tức bảo binh lính mở cổng thành ra.

Vừa nhìn thấy Kim Phi, Đại Lưu cúi đầu nhận lỗi: “Tiên sinh, thật xin lỗi, là ta vô dụng, không bảo vệ được cho Tiểu Bắc cô nương, để nàng ấy…”

A Lan đứng một bên cũng cúi thấp đầu xuống.

“Bây giờ nói mấy lời này còn có tác dụng gì sao?”

Kim Phi ngắt lời Đại Lưu, lạnh lùng hỏi: “Sao rồi, có tin tức gì của Tiểu Bắc không?”

“Vẫn chưa có”, Đại Lưu lắc đầu.

“Mộ Lam”, Kim Phi quay đầu lại nhìn Khánh Mộ Lam.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 392


Lúc đầu bảo Khánh Mộ Lam điều tra gốc gác của Chu sư gia, Kim Phi đã biết anh cô ấy có không ít tai mắt ở quận thành.

Nếu là bình thường, Kim Phi sẽ không làm phiền Khánh Mộ Lam sử dụng các mối quan hệ của anh cô ấy, nhưng lần này liên quan đến an nguy của Đường Tiểu Bắc, Kim Phi không nghĩ nhiều như thế nữa.

Trên đường đi, Kim Phi có tìm đến Khánh Mộ Lam bàn bạc, nếu họ đến mà vẫn chưa tìm được Đường Tiểu Bắc, vậy thì để Khánh Mộ Lam giúp.

Hành động của A Mai rất nhanh nhẹn, Kim Phi dẫn cả đoàn xe vừa đến nhà trọ, còn chưa nghe Đại Lưu và A Lan nói xong chuyện gì thì A Mai đã về.

Advertisement

Tai mắt liên quan đến bí mật của nhà họ Khánh nên sau khi Kim Phi đuổi hết đám người Đại Lưu ra ngoài mới nhìn A Mai.

“Sao rồi?”

Advertisement

“Tiên sinh đoán không sai, ta đã hỏi tai mắt ở nhà họ Chu, không phải do nhà họ Chu bắt cóc”.

A Mai nói: “Nhưng phu nhân nhà họ Chu rất để ý đến việc Tiểu Bắc cô nương đánh Chu Đắc Ngộ bèn lập ra kế hoạch bắt cóc, hơn nữa đã sắp xếp xong người rồi, chỉ là chưa tìm được cơ hội, tạm thời chưa ra tay”.

“Chu Đắc Ngộ uống chút rượu, công khai mắng nhiếc tiên sinh và Tiểu Bắc, Tiểu Bắc đánh hắn là đáng đời, nếu là ta, lúc đó đã giết hắn luôn rồi”.

Khánh Mộ Lam lạnh lùng nói: “Nhà họ Chu lại còn dám muốn trả thù, đúng là chán sống”.

“Chuyện của nhà họ Chu để sau hẵng nói, chuyện gấp hiện giờ là tìm Tiểu Bắc”.

Kim Phi hỏi: “Tin tức có đáng tin không? Liệu có phải nhà họ Chu bắt cóc Tiểu Bắc mà tai mắt không biết không?”

“Không đâu”, A Mai lắc đầu, tự tin nói: “Ta thấy có tất cả ba tai mắt ở nhà họ Chu, họ đều đảm nhiệm những chức vị khác nhau, nếu nhà họ Chu bắt cóc Tiểu Bắc cô nương, dù có làm bí mật đến mấy, họ cũng không thể không biết một tí nào”.

“Anh cô lại sắp xếp nhiều tai mắt ở nhà họ Chu thế à?”

Kim Phi ngạc nhiên nhìn Khánh Mộ Lam, khá kinh ngạc với mạng lưới tình báo của nhà họ Khánh.

Một nhà họ Chu có ít nhất ba người, vậy ở cả núi Tây Xuyên, rốt cuộc anh trai của Khánh Mộ Lam đã sắp xếp bao nhiêu người?

Bên cạnh mình có không nhỉ?

Kim Phi cảm thấy hơi lạnh sống lưng.

“Chu Trường Lâm từng khống chế huyện lệnh Kim Xuyên thông qua Chu sư gia, dĩ nhiên anh trai ta phải để ý đến hắn chứ”.

Khánh Mộ Lam nói: “Các gia tộc khác thì không cần nói, dù sao đào tạo được một tai mắt đủ tư cách cũng vô cùng khó khăn”.

Hình như nhìn ra được suy nghĩ của Kim Phi, Khánh Mộ Lam bèn nói: “Tiên sinh không cần lo, anh ta sẽ không cài tai mắt bên cạnh ngài, vì ta và Khánh Hoài ca là tai mắt tốt nhất rồi”.

“Ta cảm ơn cô”.

Nghe Khánh Mộ Lam nói như thế, Kim Phi cũng cảm thấy yên lòng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 393


Dù sao cũng rất nhiều người có tiền, trong nhà nuôi không ít gia nô, nhà họ Chu cũng không ngoại lệ.

Một khi nhà họ Chu bị dồn ép đến bước đường cùng, cựu binh chính là lá chắn mà Kim Phi dùng để áp chế nhà họ Chu.

Nhưng Quảng Nguyên lại lớn hơn huyện phủ Kim Xuyên, đa số các cựu binh đều là lần đầu đến đây, bảo họ tìm người chắc chắn là không được, ngay cả đường đi ra sao cũng không quen thuộc thì có khả năng bị lạc trước khi tìm được Đường Tiểu Bắc rồi.

Không có manh mối, dù y có kéo người cả làng Tây Hà đến Quảng Nguyên cũng vô dụng.

Advertisement

Không làm tổn hại đến kẻ địch như đấm một cú thật mạnh vào không khí, ngược lại có khả năng còn làm mình bị thương.

“Tiên sinh, ta bảo A Mai đi thông báo cho tất cả tai mắt ở Quảng Nguyên, bảo họ đi tìm Tiểu Bắc”.

Thấy dáng vẻ sầu muộn của Kim Phi, Khánh Mộ Lam đề nghị.

Advertisement

“Chỉ như thế cũng không đủ”, Kim Phi lắc đầu: “Vẫn phải huy động lực lượng quần chúng”.

“Huy động lực lượng quần chúng?”, Khánh Mộ Lam khó hiểu hỏi: “Là sao?”

“A Mai, bảo người đi viết thông cáo, treo thưởng cho ai có manh mối vẻ Tiểu Bắc và người đeo mặt nạ, nếu manh mối của ai cung cấp có thể giúp chúng ta tìm được Tiểu Bắc thì thưởng ba trăm lượng. Nếu đưa Tiểu Bắc về an toàn thì thưởng một ngàn lượng”.

Kim Phi đứng dậy nói.

Người đi qua phải lưu lại bóng dáng, chim bay qua phải có tiếng, con người là động vật quần cư, dù động tác của tay chân có sạch sẽ, chỉ cần từng đi qua chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

Tai mắt của nhà họ Khánh có nhiều thì có thể có được bao nhiêu?

Sức mạnh quần chúng mới là vô tận.

“Ý tưởng này của tiên sinh đúng là tuyệt vời!”

Mắt Khánh Mộ Lam sáng bừng lên: “Thù lao cao như vậy, lại không cần mạo hiểm, ta tin rằng thông báo được dán đi, chín mươi chín phần trăm người dân toàn thành đều sẽ trở thành tai mắt của tiên sinh!”

Chẳng mấy chốc, Đại Lưu mang theo một xấp thông báo tìm đến Tiêu đô úy.

Sau đó từng tốp phủ binh cầm thông báo đi dán khắp nơi trên toàn thành.

Đa số người dân đều không biết chữ, phủ binh dán xong thông báo cũng không rời đi luôn mà đứng sang bên cạnh.

“Quân gia, trên thông báo này viết cái gì vậy?”

Có người dân to gan lấy hết dũng khí hỏi: “Là triều đình muốn giảm thuế má rồi sao?”

Tin tức phía bắc đánh trận dần truyền tới Xuyên Thục theo chặng đường trở về của cựu binh giải ngũ, một số người dân đã biết lần này triều đình đánh thắng nên đều đang mong ngóng thông tin triều đình giảm nhẹ sưu thuế.

Đáng tiếc là bọn họ lại thất vọng.

Thuế của năm tới không những không giảm bớt mà ngược lại có thể còn tăng thêm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 394


Phát hiện gần đây có tình hình bất thường đều có thể tới phủ quận trưởng báo cáo, bên đó có người chuyên ghi chép vào sổ, nếu như cuối cùng chứng minh tin tức ai cung cấp hữu dụng thì sẽ có thể tới phủ quận trưởng lĩnh tiền thưởng!”

Thật ra phủ binh này cũng không biết chữ, thế nhưng lệnh treo thưởng rất đơn giản, chỉ có vài câu như vậy, hắn đã ghi nhớ kỹ trong lòng từ lâu.

“Cái gì, treo thưởng một nghìn lượng để tìm người?”

“Ngươi không nghe quân gia nói sao, phải dẫn người qua đó mới có một nghìn lượng, cung cấp thông tin, phải là thông tin hữu dụng thì chỉ có ba trăm lượng thôi!”

Advertisement

“Chỉ có ba trăm lượng? Khẩu khí của ngươi cũng lớn thật đấy, ngươi đã từng thấy ba trăm lượng bạc rồi sao?”

“Chưa thấy, số bạc lớn nhất mà đời này ta từng được sờ vào là năm lượng”.

“Vì Tiểu Bắc cô nương, Kim tiên sinh đúng là không ngại tốn tiền!”

Advertisement

“Ngươi chưa từng nghe nói sao, Kim tiên sinh không chỉ viết bài thơ Sừ Hoà Nhật năm đó mà còn từng viết chữ tặng cho Tiểu Bắc cô nương nữa đấy, gọi cái gì mà Nhất Tiếu Thiên Kim Thiểu”.

“Lần này thật sự phải tiêu tốn cả nghìn lượng bạc để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân rồi”.

“Ngươi hiểu cái gì, đây là giai thoại!”

“Đừng nói thêm gì nữa, hôm nay không đi làm, đi tìm Tiểu Bắc cô nương thôi!”



Chưa nói đối với người dân bình thường, đối với rất nhiều thương gia mà nói, ba trăm lượng cũng là một số tiền lớn.

Dưới sự khích lệ của khoản tiền thưởng lớn, rất nhiều người dân đi ra khỏi cửa nhà, đi loanh quanh qua lại gần chỗ môi giới, hy vọng có thể may mắn tìm được một chút manh mối.

Nửa tiếng đồng hồ sau đã bắt đầu có người dân tới phủ quận trưởng báo cáo manh mối.

Lúc này, trên bãi đất trống trước cổng công đường phủ quận trưởng dựng lên mười mấy cái lều nhỏ, bên trong mỗi lều đều có một quan nhỏ đang ngồi, chuyên ghi chép lại manh mối mà người dân cung cấp.

Như vậy có thể bảo đảm tính bí mật, giải quyết mối lo xong việc bị báo thù của người dân.

Ở bên rìa bãi đất trống có một cái bàn lớn, trên bàn bày những nén bạc lấp lánh.

Thật ra một nghìn lượng bạc chẳng có bao nhiêu, thế nhưng để gia tăng hiệu quả thị giác, Kim Phi đã cố ý cho người dựng những nén bạc này thành hình tháp.

Như vậy thì ở giữa sẽ có rất nhiều khe hở, thoạt nhìn giống như một ngọn núi nhỏ, trở nên lấp lánh chói mắt bên dưới ánh mặt trời.

Người dân đi qua đi lại đều bị chiếu cho loá cả mắt nhưng vẫn không nỡ chuyển tầm mắt đi, chỉ muốn nhìn lâu thêm một chút.

Trong lòng rất nhiều người đều xuất hiện ý nghĩ xông tới cướp vài lượng rồi quay người bỏ chạy.

Thế nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi, không ai thật sự dám làm như vậy.

Bởi vì bên cạnh núi bạc có tới hơn trăm phủ binh đứng canh giữ, trong số đó ai cũng đang cầm cung nỏ trong tay.

Nếu như ai dám đi cướp thì e rằng còn chưa tới được bên cạnh núi bạc thì đã bị xử lý luôn rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 395


Cùng với những tin tức được đưa ra, từng tốp phủ binh cũng được cử ra ngoài.

Bận rộn cả ngày trời, phủ binh dựa theo manh mối nắm bắt được không ít kẻ khả nghi, thậm chí còn tóm được một tội phạm nghiêm trọng bị hình bộ kinh thành phát lệnh truy nã.

Đáng tiếc là vẫn chưa tìm được Đường Tiểu Bắc.

Người dân tới báo tin thực sự quá nhiều, ba người Kim Phi ngoại trừ buổi trưa ăn chút cơm ra thì thời gian còn lại đều đang xem thông tin, thậm chí còn chẳng đi vệ sinh lấy một lần.

Advertisement

Dù là như vậy, giấy trên mặt bàn vẫn ngày một nhiều hơn, tới chạng vạng tối còn dày cỡ hai ngón tay.

Kim Phi và Tiêu đô úy vẫn ổn, một người thanh niên, một người thường xuyên rèn luyện thì vẫn chẳng sao, thế nhưng Tổng bổ đầu tuổi tác không còn ít nữa, bận rộn một ngày đã dần cảm thấy hơi không trụ nổi, tay run tới độ ngay cả bút lông cũng sắp không cầm nổi, cuối cùng vẫn rời đi trước.

Advertisement

Tới lúc trời tối, Tiêu đô úy cũng không trụ nổi nữa.

Từ sáng hôm qua khi Đường Tiểu Bắc mất tích, anh ta đã dẫn phủ binh bận rộn không ngừng nghỉ, chỉ ngủ được chưa đầy hai tiếng đồng hồ, hôm nay lại ngồi cả ngày ở đây, mắt sắp sửa không mở ra nổi nữa rồi.

Kim Phi thấy vậy thì cũng cho anh ta đi về.

Thật ra tối qua Kim Phi cũng không ngủ, còn đi đường núi cả đêm, thế nhưng y thật sự lo cho Đường Tiểu Bắc, tinh thần hăng hái cao độ, lúc này không thấy buồn ngủ chút nào, chỉ là đôi mắt có hơi nhức mỏi.

Đường Đông Đông vào trong đưa nước, nhìn thấy hai mắt Kim Phi toàn là tia máu thì không khỏi đau lòng, nghẹn lời nói: “Kim ca, huynh đã hai ngày một đêm không ngủ rồi, đi ngủ một lát đi nhé?”

“Tiểu Bắc hiện giờ vẫn bặt vô âm tín, sao ta có thể ngủ ngon được?”

Kim Phi nhận lấy bát nước uống một ngụm: “Ta xem thêm hai trang nữa”.

Vừa uống nước, Kim Phi lại cầm một trang giấy vẫn chưa xem xong lên.

Lúc nhìn thấy nội dung viết bên trên, mắt của Kim Phi đột nhiên mở to ra, đưa bát nước cho Đường Đông Đông, nhanh chóng lục tìm bên trong xấp giấy đã đọc qua trên mặt bàn.

“Tiên sinh, ngài đang tìm gì thế?”

Khánh Mộ Lam đi vào sau lên tiếng hỏi.

“Tìm nó!”

Kim Phi tìm được trang giấy đã đọc qua khi trước.

Bên trên trang giấy này ghi chép lại lời trình báo của một bà cụ, theo như bà cụ nói, hàng xóm của bà ta là một cặp anh em kết nghĩa, cả ngày không làm được việc gì tử tế, chỉ biết gái gú rượu chè cờ bạc, có tiền là rượu chè be bét, không tiền thì sẽ nhịn đói luôn.

Sáng hôm qua, có một chiếc xe ngựa đi tới nhà hai anh em họ, sau đó cậu hai lập tức đi ra ngoài mua mấy hũ rượu, còn mua năm sáu mươi cân thịt và cả gạo nữa.

Bà cụ nghi ngờ hai anh em họ đang giam giữ Đường Tiểu Bắc.

Kim Phi nhìn thấy thông tin này thì không quá bận tâm, bởi vì y cảm thấy bà cụ nói quá khoa trương, hai anh em họ dù có thèm ăn cỡ nào thì cũng không thể mua liền năm sáu mươi cân thịt chứ?
 
Back
Top Bottom