Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 200


Khánh Mộ Lam đưa ra đánh giá cao như vậy không phải vì kỹ thuật chưng cất rượu của Kim Phi cao đến mức nào mà là vì y đang đứng trên vai người khổng lồ.

Kiến thức trong đầu y là kết quả của hàng nghìn năm kết tủa của nền văn minh trên trái đất.

Thực chất, cuộc sống ở kiếp trước cũng vậy, rượu trắng phát triển hàng nghìn năm cho đến khi cuộc cách mạng công nghiệp nổi lên, với công nghệ lọc và chiết xuất tiên tiến hơn mới có thể sản xuất ra được rượu chất lượng cao hơn.

Advertisement

Còn có guồng quay tơ trong xưởng dệt, Kim Phi chế tạo ra rất đơn giản, nhưng trong lịch sử trái đất, nó cũng là kết quả của hàng trăm năm tiến hóa và cải tiến

Mặc dù Khánh Mộ Lam miệng nói rằng không tham lam, kết quả vẫn uống nhiều, còn chưa ăn tí cơm nào đã nằm bò trên bàn rồi, cuối cùng A Mai phải cõng cô ấy quay về.

Đường Đông Đông cũng ăn no rồi, đi tới xưởng dệt như thường lệ, vì vậy đi cùng A Mai luôn.

Advertisement

Tiểu Nga cũng nhảy chân sáo quay về nhà ngủ.

Chu Cẩm cũng uống hai ngụm, lúc này sắc mặt đã đỏ hây hây, mí mắt cũng sụp xuống, mãi cho đến khi Kim Phi bảo cô ấy rời đi,

Trong phòng chỉ còn lại Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương.

Kim Phi nhìn thấy Thiết Chùy, ánh mắt không ngừng liếc vào trong phòng liền gọi: “Thiết Chùy, vào đây!”

Thiết Chùy tự tát mình một cái, cúi đầu đi vào bên trong.

Tư tương giai cấp của Đại Khang rất nặng, vừa rồi trong phòng có rất nhiều nữ, hắn nhìn trộm vào trong này, theo nghi thức lễ nghĩa của Đại Khang, hành động này là vô cùng thô lỗ.

Nếu như gặp phải nhà chủ hà khắc, người hầu như vậy có thể sẽ trực tiếp bị đánh chết, nhẹ thì sẽ bị chịu một đòn gia pháp.

Thường ngày Thiết Chùy cũng rất biết điều, chỉ là hôm nay do mùi rượu thơm quá không kìm được lòng nên mới nhất thời quên mất quy tắc.

Thiết Chùy đã chuẩn bị tinh thần bị phạt rồi thì lại nghe thấy Kim Phi hỏi: “Người canh ca đêm tới chưa?”

“Tới rồi, vừa nãy đã thay vị trí rồi”, Thiết Chùy buồn rầu trả lời.

“Vậy không phải ngươi tan làm rồi sao, sao không về nghỉ đi?”, Kim Phi hỏi tiếp.

Tứ hợp viện mà Kim Phi ở, bao gồm các địa điểm trọng yếu như xưởng luyện gang cùng với kho xưởng xệt được các cựu binh canh gác 24/24.

Ban đêm sẽ có một nhóm cận vệ túc trực.

Thiết Chùy là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi.

Ban đêm khi Kim Phi tăng ca ở trong xưởng luyện gang, Thiết Chùy sẽ ngủ ở phòng bên cạnh để đảm bảo rằng có thể có mặt kịp thời khi có vấn đề xảy ra.

Nhưng nếu như ban đêm Kim Phi không ra ngoài, chỉ cần người trực đêm tới thay ca, Thiết Chùy có thể tan làm rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 201


Kim Phi nói: “Nhuận Nương, bưng thêm ít thịt hầm và thức ăn lên”.

“Vâng”.

Nhuận Nương nhanh chóng thu dọn bát đũa đã ăn xong trên bàn đi, sau đó xuống bếp bê thêm hai đĩa đồ ăn kèm và một nồi thịt hầm.

“Tướng công, chàng và Thiết Chùy huynh đệ cứ nói chuyện nhé, ta đi xem Tiểu Nga”.

Advertisement

Quan Hạ Nhi biết Kim Phi có chuyện muốn nói với Thiết Chùy vì vậy liền đứng dậy khẽ chào hắn, sau đó cùng Nhuận Nương đi ra ngoài.

“Ngồi xuống ăn chút đồ đi”.

Advertisement

Kim Phi chỉ vào ghế.

Mặc dù Kim Phi không quan tâm đến phép tắc xã giao của Đại Khang, nhưng thông thường khi ăn cơm cũng sẽ không gọi cận vệ ăn cùng.

Trước giờ Kim Phi vẫn luôn thích cả gia đình cùng tụ họp ăn cơm, nhưng nếu như gọi cả cận vệ ăn cùng thì giống như đang mua chuộc lòng người vậy.

Hơn nữa cận vệ quá nhiều, gọi người này không gọi người kia thì không hay.

Vì vậy đây là lần đầu tiên Thiết Chùy ngồi cùng bàn ăn với Kim Phi, nhưng hắn không hề thấy vui, ngược lại còn có chút căng thẳng, lắp bắp nói:

“Tiên sinh, ta biết sai rồi, ngài muốn đánh muốn phạt ta ta đều nhận… chứ bữa cơm này ta ăn không nổi…”

“Đang yên đang lành ta đánh ngươi làm gì?”

Kim Phi nói: “Không phải ngươi tan làm rồi sao? Ở đây còn lại chút rượu, vốn dĩ muốn nhờ ngươi nếm thử, nếu ngươi không muốn uống thì thôi vậy…”

Còn chưa nói dứt lời, Thiết Chùy đã ngồi phịch xuống ghế, cười hi hi nói: “Tiên sinh, ta nói vui thôi, ngài giữ ta lại ăn cơm là coi trọng ta, nếu như ta đi rồi chẳng phải là không nể mặt ngài sao?”

“Cho ngươi cơ hội ngươi không biết nắm bắt, bây giờ hối hận muộn rồi”.

Kim Phi giả vờ cất vò rượu đi.

Thiết Chùy thấy vậy liền lo lắng, nhảy lên giữ lấy vò rượu lại, cầu xin: “Tiên sinh, ta sai rồi, ta sai rồi”.

“Được rồi, được rồi, mau lau nước miếng của ngươi đi”.

Kim Phi thấy Thiết Chùy sắp ch** n**c miếng đến nơi rồi nên không chọc hắn nữa, chỉ lại vào cái ghế nói: “Trước đây đã uống rượu chưa?”

“Ta từng là người áp tải cho một tiêu cục, tiêu đầu cũng khá hào phóng, khi đến quán trọ ngủ, thường sẽ cho bọn ta uống theo ca”.

Thiết Chùy nói: “Sau này tiêu đầu chết, tiêu cục cũng tan rã, từ đó không uống thêm lần nào nữa, vừa nãy ngửi thấy mùi hương này liền không kìm lòng được”.

“Vậy thử đi, xem rượu của ta thế nào”.

Rượu ngon hay không là một cảm nhận rất chủ quan, mỗi người có thể khác nhau, vì dụ như vò rượu trên bàn này, Khánh Mộ Lam dành không ít lời khen còn Tiểu Nga lại không thể nuốt nổi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 202


Thiết Chùy cười ngây ngốc, sau đó rót một bát nhỏ cho Kim Phi trước, sau đó mới rót cho mình một bát.

Khánh Mộ Lam khi đánh giá rượu thì nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ, không giống như Thiết Chùy, bưng lên ngửi một chút, sau đó uống một ngụm lớn như đang uống nước vậy.

“Rượu ngon!”

Advertisement

Mở mắt ra tán thưởng một tiếng, sau đó húp hết chỗ còn lại trong bát.

Sau đó lại rót thêm hai bát nữa.

Advertisement

“Rượu này mạnh hơn rượu trước đây ngươi từng uống nhiều, không nên uống nhanh như vậy”.

Mặc dù Kim Phi không hay uống rượu, nhưng cũng biết uống rượu mạnh khi bụng đói là điều cấm kỵ.

Vươn tay đẩy vò rượu trên bàn sang một bên, sau đó lại đẩy cái cái nồi đất tới trước mặt Thiết Chùy: “Đừng chỉ uống rượu không, thử tay nghề của Nhuận Nương đi”.

“Đa tạ tiên sinh”.

Thiết Chùy gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, sau đó liền giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt kinh ngạc vô cùng: “Hương vị ngon quá, chẳng trách cô nương Khánh Mộ Lam dù xuất thân từ gia đình quyền tù cũng khen ngợi tay nghề của Nhuận Nương mỗi ngày, tiên sinh thật đúng là có phúc!”

“Cho dù ngươi muốn nịnh bợ Nhuận Nương cũng không cần phải khoa trương đến mức đấy chứ?”

Kim Phi nhìn bộ dạng như ăn được thứ ngon nhất trên đời của Thiết Chùy liền nói.

“Tiên sinh, ta thực sự không nịnh bợ Nhuận Nương, ta nói thật mà”.

Thiết Chùy vỗ ngực nói: “Ta cũng từng phiêu bạt giang hồ, thấy nhiều cảnh đời, bữa thịt ngon như vậy là lần đầu tiên được ăn, có một hương vị rất đặc biệt”.

“Ăn xong nồi thịt của Nhuận Nương, nghĩ lại về cơm mà vợ ta nấu, chả ngon chút nào, khi nào quay về ta phải nói cho cô ấy biết mới được!”

“Việc này không thể trách vợ ngươi được đâu”, Kim Phi cười nói: “Bên trong nồi thịt này cho không ít hương liệu, hương vị đương nhiên là ngon hơn rồi”.

Ở Đại Khang, rất ít thứ có thể chế biến thành gia vị, rất nhiều gia vị đều là do các nhà buôn mang từ xa về, vô cùng quý giá, dân thường hoàn toàn không thể ăn được.

Các loại gia vị được sử dụng trong món thịt hầm của Kim Phi quý hơn nhiều do với thịt thỏ rừng.

Người dân bình thường không dùng tới vì dù sao bọn họ cũng không được ăn thịt mấy, cho dù không bỏ gia vị gì, họ vẫn có thể nhai nát cả xương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 203


“Tiên sinh, không phải ta cố ý nịnh bợ ngài, rượu này quả thực là rượu ngon nhất mà ta từng được uống!”

Thiết Chùy khen một cách chân thành.

“Được rồi”.

Kim Phi cầm vò rượu lên rót cho Thiết Chùy một bát: “Uống xong bát này thì quay về nghỉ ngơi đi, mang nồi thịt hầm này về cho vợ con thưởng thức”.

Advertisement

Không phải y tiếc rượu mà là do y hiểu rất rõ nồng độ cồn của vò rượu này.

Thiết Chùy uống quá nhanh, lúc này rượu còn trong bụng nên vẫn còn có thể tỉnh táo, đến khi rượu vào trong hệ tuần hoàn của cơ thể thì không chắc Thiết Chùy có thể đứng dậy được nữa hay không.

“Đa tạ tiên sinh”.

Advertisement

Mặc dù Thiết Chùy còn có chút tiếc nuối nhưng Kim Phi đã nói vậy, hắn cũng không dám phản kháng.

Đứng dậy, định vươn tay cầm lấy nồi thịt đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, nhanh chóng rụt tay lại bám vào bàn nhưng cuối cùng vẫn không trụ vững, ngã phịch xuống đất.

“Trời đất, rượu này sao lại mạnh đến vậy?”

Thiết Chùy lắc đầu, dựa vào ghế rồi đừng lên.

“Nhân lúc còn đi được, mau quay về đi, còn chậm trễ thêm một lúc nữa ta e là ngươi đến đi cũng đi không nổi đâu”.

Kim Phi cười, sau đó hét ra bên ngoài: “Lão Lâm, ngươi tiễn Thiết Chùy về”.

“Vâng ạ!”

Cận vệ túc trực ban đêm đi vào, ôm lấy nồi thịt từ tay Kim Phi, tay còn lại dìu Thiết Chùy.

“Không cần ngươi đỡ, ta tự đi được”.

Thiết Chùy đẩy lão Lâm ra: “Có vài bát rượu, nhớ lại năm đó ta và lão tiêu đầu cùng nhau tung hoành giang hồ, một lần uống hai vò còn không sao…”

“Xong rồi, bắt đầu nhớ lại chuyện ngày xưa rồi, xem ra tên này say thật rồi”.

Kim Phi cười khổ, lại hét ra bên ngoài: “Lão tam, ngươi vào cùng lão Lâm đi, dìu đội trưởng của các ngươi về”.

“Tiên sinh, ta đã nói là không cần tiễn rồi mà…”

Thiết Chùy xua tay.

Vì để chứng minh bản thân không sao liền tự mình đi ra ngoài.

Kết quả Kim Phi còn chưa kịp vươn tay ra đỡ, chân trái đã mắc vào chân phải, ngã phịch một cái xuống đất.

“Được rồi, đừng làm loạn nữa, mau cút đi”.

Kim Phi đá một cái vào mông Thiết Chùy: “Đừng có nhiều lời nữa, không sau này đừng hòng uống rượu!”

Lần này Thiết Chùy chùn thật rồi, ngoai ngoãn để các cựu binh đỡ về.

Kim Phi nhìn bóng lưng bọn họ, trong mắt hiện lên sự suy tư.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 204


Cho dù y biết rằng mệnh lệnh này sẽ g**t ch*t vô số người, máu chảy thành sông, cho dù trong lòng cảm thấy không thoải mái, Kim Phi cũng sẽ không hề do dự.

Bởi vì kẻ địch đều là những ác ma giết người không chớp mắt, muốn sống sót trong thế giới loạn lạc này, nhất định bản thân còn phải ác hơn kẻ địch.

Không giết kẻ địch, người chết chính là binh lính của mình, thậm chí là bản thân mình.

Những mỗi người đều có nguyên tắc sống của mình, nếu như không cần thiết, Kim Phi sẽ không tùy ý giết bất kỳ người nào.

Advertisement

Đối với chiến tranh cũng vậy, đối với kiếm tiền cũng thế.

Quân tử thích tài lộc là chuyện hết sức bình thường.

Chuyện y thích kiếm tiền là thật, nhưng không muốn tiền của mình bị vấy bẩn bởi tội lỗi.

Advertisement

Cách để kiếm tiền có rất nhiều, không cần thiết phải lấy gạo của người dân.

Kim Phi lặng lẽ đậy vò rượu lại.

Ngày hôm sau đội binh lính nữ và cựu binh tiến hành diễn tập thực chiến, vì vậy từ sáng sớm Quan Hạ Nhi đã gọi Kim Phi dậy.

Nhìn thấy Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy ở trong sân, Kim Phi lập tức thấy vui vẻ.

Hai người này hôm qua ai nấy cũng mạnh mồm hơn người kia, thế mà hôm nay ai nấy trông cũng uể oải không khác nhau là mấy.

Thiết Chùy tốt hơn một chút, có lẽ là do trách nhiệm đặt trên người, hoặc là do cơ thể cường tráng, tốc độ phân giải rượu nhanh hơn, bây giờ còn có thể đứng vững ở cửa, chỉ là sắc mặt có chút khó coi mà thôi.

Nhưng trạng thái của Khánh Mộ Lam thì kém hơn nhiều, nằm gục trên bàn, đầu tóc rũ rượi, khuấy cháo một cách yếu ớt.

“Tiên sinh, rượu này của ngài đúng là ngon thật, nhưng thực sự mạnh quá, đầu ta bây giờ vẫn như sắp nứt ra rồi đây”.

Khánh Mộ Lam ôm đầu nói: “Sao hôm qua ngài không ngăn ta lại? Hôm nay còn phải diễn tập mà”.

Đây cũng là một trong những nhược điểm của loại rượu này.

Suy cho cùng nó cũng chỉ là một loại rượu mạnh đã qua thanh lọc đơn giản, sau khi uống vào rất dễ say.

“Cô nói vậy mà không tự thấy thẹn với lòng à?”

Kim Phi tức đến bật cười: “Ta kéo cô, không cho cô uống, cô còn đòi quyết đấu với ta, ta có thể làm gì được nữa? Ta cũng tuyệt vọng lắm chứ!”

“Có chuyện này sao?”

“Cô hỏi bọn họ đi”.

Kim Phi tùy ý chỉ tay vào đám người Quan Hạ Nhi.

“Ta làm chứng, lời tiên sinh nói là sự thực”.

Chu Cẩm bụm miệng cười: “Tướng quân, khi đó ngài còn rút cả đao ra rồi đấy”.

Khánh Mộ Lam rõ ràng không tin là mình đã làm ra chuyện như vậy, quay đầu nhìn về phía A Mai.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 205


“Cô đừng có làm khó A Mai nữa, hôm qua cô cứ đòi A Mai đốt giấy vàng để làm hoa lan vàng, A Mai không chịu, cô lại nói người ta coi thường cô”.

Kim Phi cười nói: “A Mai đáng thương, sợ đến mức mặt trắng bệch ra, còn nữa...”

“Tiên sinh, cầu xin ngài đừng nói nữa, quên chuyện tối qua đi”.

Khánh Mộ Lam chắp tay nói với Kim Phi: “Ngài tha cho ta đi mà”.

“Sao này còn uống tham nữa không?”

Advertisement

Kim Phi hỏi.

“Không dám nữa, không dám nữa”.

Khánh Mộ Lam vội vàng xua tay: “Sau này ngài cho ta uống bao nhiêu ta sẽ uống bấy nhiêu”.

Advertisement

“Nhuận Nương, canh giải rượu tối qua ta bảo muội nấu, muội đã nấu xong chưa?”

Kim Phi hét vào trong phòng bếp: “Nấu xong rồi thì bưng hai bát ra cho Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy uống”.

“Vâng”.

Nhuận Nương híp mắt cười, bưng hai bát canh ra.

Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy, mỗi người uống một bát, cơn đau đầu lập tức được giải tỏa một chút.

“Canh giải rượu này được đấy, uống xong đầu hết đau rồi”.

Khánh Mộ Lam đặt bát xuống, nhìn Nhuận Nương nói: “Nhuận Nương, uổng công ngày thường ta coi cô là tỷ muội, có canh giải rượu mà không mang ra sớm”.

Canh giải rượu bưng ra đúng lúc còn đang ấm nóng, uống rất vừa miệng, rõ là đã nấu xong từ lâu rồi, nhưng chỉ là Nhuận Nương không mang ra mà thôi.

“Tướng quân, ngài đừng trách Nhuận Nương, là ta sợ canh nóng làm ngài bị bỏng nên mới chưa bê ra”.

Chu Cẩm cười, giúp Nhuận Nương giải thích.

“Bái sư xong quên nhà cũ rồi, đúng là chẳng ra sao cả”.

Khánh Mộ Lam hết đau đầu rồi, bắt đầu khiêu khích khắp nơi.

Chu Cẩm dù sao cũng từng là binh lính dưới trướng Khánh Mộ Lam, bây giờ làm y dược nhưng vẫn là trong đội binh, thế mà đã dám cãi lại lời cô ấy rồi.

Kim Phi thấy đồ đệ của mình bị bắt nạt làm sao có thể đứng yên được?

“Khụ khụ, Tiểu Cẩm, Khánh Mộ Lam tướng quân tối qua còn làm gì? Con giúp cô ấy nhớ lại chút đi”.

“Tiên sinh, ta sai rồi”.

Khánh Mộ Lam nghe xong liền rén, kéo A Mai xoay người bỏ chạy.

Bữa sáng hôm nay kết thúc như vậy đấy.

Thời thế loạn lạc, đời người như hạt cát.

Dù Kim Phi có bao nhiêu suy nghĩ, một khi chết đi thì mọi thứ cũng sẽ kết thúc.

Các cựu binh là an toàn lớn nhất của y, Kim Phi vẫn luôn duy trì mức độ chú ý cao.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 206


Lúc này các cựu binh và các binh lính nữ đã hoàn thành xong chuyến vượt rừng nặng nhọc, đi ăn cơm rồi.

Khánh Mộ Lam và Trương Lương ngồi trong lều thương lượng gì đó.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Kim Phi chào người họ.

Advertisement

“Chuẩn bị xong rồi, đợi mọi người ăn cơm quay lại thì sẽ bắt đầu diễn tập”.

Khánh Mộ Lam sờ vào chuôi đao ở thắt lưng, vẻ mặt nghiêm nghị nói.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, e là sẽ không có ai tin được rằng nửa tiếng trước, nữ tướng quân oai phong bê vệ này vẫn còn đang giành đồ ăn với một cô nhóc mấy tuổi ở nhà Kim Phi.

Advertisement

Khoảng hơn tám giờ, các cựu binh và các binh lính nữ đều đã quay lại, tạo thành hai phương trận trên mặt đất bằng phẳng.

Các binh lính nữ có tổng cộng hơn 70 người, các binh lính nam không chỉ phải luyện tập mà còn phải phụ trách canh gác xưởng luyện gang và tứ hợp viện, còn một bộ phận khác phải đi canh giữ núi Thiết Quán và núi Miêu Miêu, bây giờ chỉ còn lại 30 người.

Ba mươi người này đã bao gồm đội cận vệ của Kim Phi.

Tuy nhiên đội binh lính nam đều là những cựu binh đã từng lăn lội chiến trường, cho dù là ý chí hay là kỹ năng chiến đấu hay là sự phối hợp giữa các đồng đội đều hơn nhiều so với đội binh lính nữ, khi thực sự xảy ra trận chiến, khả năng thắng của binh lính nam là cao hơn.

Trên bục gỗ phía trước phương trận đặt một những trường đao quấn trong vải bao.

Diễn tập thực chiến cũng chỉ là diễn tập, không có chết chóc, những chiếc trường đao này mặc dù không có lưỡi nhưng chúng được làm bằng sắt nguyên chất, đập vào người khác mà không cẩn thận thì dễ bị thương lắm.

Quấn trong vải bao để giảm bớt thương tổn.

Hơn nữa vải bao có hai màu trắng và đỏ, binh lính nữ dùng màu đỏ, binh lính nam dùng màu trắng, người ai bị dính màu thì cho rằng chỗ đó bị thương, dựa vào đó để phân định thắng bại.

Mục tiêu huấn luyện chính của diễn tập thực chiến là rèn luyện kỹ năng chiến đấu của binh lính.

Nói trắng ra là một nhóm binh lính nam và một nhóm binh lính nữ đã chiến đấu với nhau cho đến khi một trong số họ ngã xuống.

Cách này rất đơn giản nhưng thực chất lại rất hữu dụng.

Đọc một cuốn sách nghìn lần để hiểu rõ vấn đề cốt lõi, chiến đấu cũng như vậy.

Cao thủ không phải sinh ra đã là cao thủ mà là thành quả của việc luyện tập không ngừng nghỉ.

Cơ bắp của con người có ký ức, số lần luyện tập nhiều, đến khi chiến đấu, khi kẻ địch giơ đao lên chém thì có thể nhanh chóng phản ứng lại được.

Cựu binh và binh lính nữ thay đổi vũ khí, Khánh Mộ Lam bước lên bục gỗ, chỉ vào một con dốc nhỏ ở bên cạnh nói:

“Nhiệm vụ của các binh lính nữ là lao lên dốc và kéo cờ xuống, còn nhiệm vụ của các binh lính nam là giữ cờ”.

Đội binh lính nam xếp hàng trên con dốc, phía sau lưng họ là một lá cờ được cắm trên mặt đất.

Các binh lính nữ thì đứng dưới con dốc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 207


Các binh lính nam cảm thấy đàn ông lại ra tay đánh phụ nữ thì không hay, mà các binh lính nữ vốn dĩ đã gấp đôi các binh lính nam, thấy bọn họ đứng im không động đậy cũng không tiện ra tay.

“Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Ra tay đi!”

Khánh Mộ Lam nhìn thấy cảnh này liến tức giận, cầm một chiếc đao chiến không lưỡi lên, đi tới trước hàng binh lính nữ: “Lên cho ta!”

Nói xong liền cầm trường đao lao về phía trận địa của các binh lính nam.

Advertisement

Lão đại ra tay rồi, các binh lính nữ không còn cách nào khác, chỉ đành lao đi theo Khánh Mộ Lam.

A Mai cũng muốn đi nhưng lại bị Kim Phi ngăn lại.

“Vốn dĩ số lượng binh lính nữ đã chiếm ưu thế rồi, cô đừng đi nữa”.

Advertisement

A Mai là cao thủ được huấn luyện từ nhỏ, một mình chiến đấu cũng có thể khiến cho ba cựu binh không thể tiếp cận được.

Tuyển thủ như vậy nếu như đặt vào trong thế trận hoàn toàn có thể phá hủy cục diện cân bằng của hai bên.

“Nhưng nhỡ tiểu thư bị thương thì sao?”

A Mai khẽ cau mày.

“Bị thương rồi thì tìm lang trung chữa cho, hơn nữa cô ấy còn mặc bộ áo giáp tốt như vậy, làm sao có thể dễ dàng bị thương được”.

Kim Phi nói: “Cô hiểu tiểu thư nhà cô hơn ta, đáng lẽ nên biết rằng cô ấy cũng không hi vọng cô ra tay”.

A Mai ngầm thừa nhận, Khánh Mộ Lam quả thực đã từng dặn dò cô ấy, không muốn cô ấy ra mặt, A Mai nghĩ một chút rồi nói:

“Ta không ra tay, nhưng đứng ở bên cạnh xem, nếu như tiểu thư gặp nguy hiểm thì có thể kịp thời ngăn cản”.

“Vậy cũng được”.

Kim Phi bỏ tay khỏi vai A Mai.

Khi hai người đang nói chuyện, Khánh Mộ Lam đã cùng các binh lính nữ lao lên dốc.

Các binh lính nam lúc này vẫn chưa hoàn toàn giải tỏa hết, kháng cự rất bị động, đa phần chỉ là làm cho có.

Chỉ trong ba phút ngắn ngủi, toàn bộ binh lính nam trên người đều đã xuất hiện một vết màu đỏ.

Lá cờ cũng bị kéo ra.

Binh lính nam thua rồi, còn thua thảm hại như vậy, khiến cho Kim Phi cảm thấy vô cùng tức giận.

Lúc này sắc mặt của y khó coi vô cùng.

“Các người đang làm gì vậy?”

Kim Phi đứng ở trước phương trận của binh lính nam, tức giận nói: “Đây là diễn tập thực chiến, cần phải coi như một chiến trường thực sự, lẽ nào trên chiến trường, nếu kẻ địch của các ngươi là một nhóm phụ nữ thì các ngươi không ra tay nữa sao? Để mặc cho bọn họ chém giết sao?”

Đám binh lính nam bị Kim Phi mắng cho không ngóc đầu lên được, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thỏa đáng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 208


Kim Phi lấy ra một nén hương, bẻ đôi rồi châm lửa: “Lương ca, Thiết Chùy, lát nữa hai người cũng lên, lần này nếu không bảo vệ được cờ thì hai người mỗi người bị phạt một tháng lương!”

“Bị các ngươi hại chết rồi!”

Trương Lương còn được, Thiết Chùy nghe xong sắc mặt liền sầm xuống, chỉ vào đám binh lính nam nói: “Ta nói cho các ngươi biết, lần này ai dám lơ là hại ta tháng này không có tiền lương, ta sẽ dắt vợ con đến nhà các ngươi ăn cơm!”

Khi hương cháy hết, Kim Phi lạnh lùng thông báo rằng đợt diễn tập thứ hai bắt đầu.

Advertisement

“Đội cận vệ, lên cho ta! Ai dám cả nể hại ông đây bị phạt, ông đây sẽ phạt tiền công của các ngươi!”

Thiết Chùy hét lớn, tay trái cầm khiên, tay phải cầm đao, dẫn theo nhóm binh lính nam chủ động đối đầu với nhóm binh lính nữ đang lao tới.

“A Lan A Trúc, dẫn người của các ngươi chặn bọn họ lại!”

Advertisement

Khánh Mộ Lam ra lệnh một cách dứt khoát.

A Lan A Trúc chỉ huy đội cận vệ của cô ấy, vô cùng thích hợp với đội cận vệ của Kim Phi.

Thiết Chùy nhìn ra được Kim Phi thực sự tức giận rồi, vì vậy ra tay không hề nể nang gì, nhấc trường đao lên, chém mạnh một nhát về người A Lan ở phía trước.

Vì mục đích huấn luyện quân sự, khi huấn luyện đội cận vệ của Khánh Mộ Lam không mặc áo giáp, A Lan không dám phản kháng, nhanh chóng giơ trường đao l*n đ*nh đầu, đỡ một đao của Thiết Chùy.

Thiết Chùy vô cùng cường tráng, vốn dĩ sức lực đã mạnh hơn A Lan, lại lao từ trên xuống, có đà chạy, đao này càng thêm hung hãn.

A Lan bị đao này chém cho liên tiếp lùi ra sau, cuối cùng ngã phịch xuống đất.

Thiết Chùy không chút khoan nhượng, tiếp tục dồn sát, trường đao xoẹt qua cổ A Lan, để lại một vệt màu trắng.

"Theo quy tắc diễn luyện, ngươi đã chết rồi, không thể ra tay thêm nữa, đi ra ngoài đi".

Thiết Chùy cười và lao tới mục tiêu tiếp theo với trường đao của mình.

A Lan đập đất hai lần, không cam lòng rời đi cùng với thanh trường đao.

Với sự tấn công dữ dội của Thiết Chùy và đội thân vệ, hai bên dần trở nên sôi sục, và cuộc diễn tập cuối cùng cũng mang dáng dấp của cuộc thực chiến.

Các binh sĩ nam có kinh nghiệm chiến đấu phong phú và có sức mạnh tuyệt vời, trong khi số lượng binh nữ chiếm ưu thế tuyệt đối, lại được chỉ huy bởi Khánh Mộ Lam, trong lúc nhất thời đánh qua đánh lại, rất tương xứng.

Thỉnh thoảng, sẽ có một hai nam binh hoặc nữ binh có ấn ký trên người rời khỏi sân.

Cuộc diễn tập này kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng các nam binh đã giành được thắng lợi nhờ tác chiến ăn ý.

Nhưng các nam binh cũng chỉ giành được chiến thắng rất thảm, cuối cùng chỉ còn lại năm nam binh giữ cờ, những người còn lại đều bị phán là chết hoặc bị thương nặng, rời khỏi sân tập.

Trong đó có Thiết Chùy xông lên mạnh mẽ nhất và Trương Lương, người nắm quyền chỉ huy.

Các nữ binh cũng không khá hơn là bao, Khánh Mộ Lam bị đánh ba vết trắng trên người, đi lại vẫn còn khập khiễng.

Nhưng vẻ mặt cô ấy đầy phấn khích.

Sau khi nghỉ được nửa nén hương, lại hô hào xông lên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 209


"Tiên sinh, sảng khoái quá".

Khánh Mộ Lam lau mồ hôi trên trán: "Ta có thể bảo đảm trong vòng ba ngày, nam binh sẽ không đánh lại được chúng ta nữa".

"Các cô nhiều gấp đôi nam binh, như này có gì mà tự hào?"

Kim Phi dội một gáo nước lạnh: “Còn các nam binh chỉ ở thế phòng thủ, không chỉ phải đánh mà còn phải tập trung giữ cờ, càng thêm phần bị động”.

Advertisement

Đợi đến khi nữ binh cầm cờ mà xem, lúc đó mới tính nhé".

Khánh Mộ Lam cũng không khó chịu, cười nói: "Gì cũng phải từ từ chứ, chỉ cần tiến bộ hơn trước đã là tốt rồi".

"Tâm trạng của cô tốt thế nhỉ".

Advertisement

Kim Phi cười nói: "Ta thấy cô chơi rất hăng đấy, ngày mai đi lên quận, cô có đi không?"

"Tất nhiên là có rồi".

Khánh Mộ Lam vội vàng nói: "Ta tới đây vội nên chỉ mang hai bộ quần áo để thay giặt. Mặc đã sắp rách đến nơi rồi, vừa vặn đi mua thêm vài bộ nữa".

Không giống như Kim Phi luôn lười biếng, Khánh Mộ Lam khi rảnh sẽ tham gia huấn luyện cùng các nữ binh, cho nên quần áo cũng rất nhanh rách.

Nữ binh bình thường mặc quần áo chắp vá thì không sao nhưng cô ấy là muội muội của Khánh Hoài, nếu mặc quần áo rách thì có phải là làm xấu mặt hắn không?

"Được, sáng mai đi sớm đấy, đừng đến muộn".

Kim Phi gọi Chu Cẩm: "Tiếp tục luyện đi, ta và Tiểu Cẩm trở về".

Chu Cẩm đã học phương pháp lọc rượu, tiếp theo cô ấy sẽ học cách chế tạo penicillin.

Việc chế tạo penicillin phức tạp hơn nhiều so với việc lọc rượu, Kim Phi mặc dù biết nguyên lý và các bước sản xuất của nó, nhưng đây là lần đầu tiên y làm, y không thể đảm bảo rằng nó sẽ thành công trong lần đầu tiên.

Chỉ có thể vừa dạy Chu Cẩm vừa thử thôi.

Hai sư đồ của Kim Phi đang bận rộn trong phòng thí nghiệm, trong nhà cũng rất bận rộn.

Ngày nay giao thông lạc hậu, thổ phỉ hoành hành, ngoài việc gia nhập quân đội tác chiến, hầu hết dân chúng đều sống trong bán kính chục dặm quanh nơi sinh của họ, nên đi lên quận là cả một chặng đường dài.

Đường thẳng đi từ làng Tây Hà đến quận không xa lắm, nhưng trong toàn bộ làng Tây Hà, rất ít người từng đến quận.

Khi biết Kim Phi sẽ lên quận, không chỉ Tiểu Nga vô cùng phấn khích mà cả Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng muốn đi.

Kim Phi biết họ rất hiếm khi ra ngoài nên đã đồng ý.

Giờ họ đang bận rộn thu dọn đồ đạc trong nhà.

Tối hôm đó Quan Hạ Nhi kích động đến nỗi đêm không ngủ được, sáng hôm sau dậy sớm kéo Kim Phi dậy, mặc thử vài bộ trang phục cô có rồi hỏi Kim Phi xem bộ nào đẹp.

Kim Phi mơ mơ màng màng, cũng khó chịu vì bị hỏi nên đã kéo thẳng Quan Hạ Nhi lên giường, xử Quan Hạ Nhi một lúc lâu rồi mới chịu dừng lại.

Khi Kim Phi đang rất sảng khoái bước ra khỏi phòng thì Khánh Mộ Lam cũng tình cờ vừa đến.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 210


Thiết Chùy nói: "Chúng tôi sẽ bảo vệ cô".

"Không cần, chúng ta có thể tự bảo vệ mình".

Khánh Mộ Lam xua tay nói.

Thiết Chùy muốn nói điều gì đó, nhưng Kim Phi đã dùng ánh mắt ngăn hắn lại.

Advertisement

Khánh Mộ Lam là em gái của Khánh Hoài, nếu xảy ra sự cố trên đường, ai chịu trách nhiệm đây?

Vì vậy, lần này không chỉ mang theo hơn một chục cựu binh, mà còn để Thiết Chùy mang theo một chiếc trọng nỏ đơn giản.

Ăn sáng xong, trời đã hừng sáng.

Advertisement

Đoàn xe xuất phát từ Tứ Hợp Viện.

Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông, Tiểu Nga và Nhuận Nương cùng mấy nữ nhân đi xe ngựa, còn bọn Kim Phi, bao gồm cả Khánh Mộ Lam, thì đều cưỡi ngựa.

Trương Lương, Lưu Thiết, các trưởng làng của hai ngôi làng đã đợi sẵn ở cổng làng.

"Trưởng làng, ông ba, trong thời gian ta đi quận, nhà cửa của ta sẽ giao cho mấy ông".

Kim Phi xuống ngựa, nhìn ba người trước mặt, nói: "Đặc biệt là xưởng luyện kim rất quan trọng, không được để người ngoài vào".

"Phi ca, đừng lo, làng chúng ta đều dựa vào tay nghề của cậu để kiếm ăn mà nên sẽ không chủ quan đâu".

Trưởng làng trấn an: "Hôm nay ta sẽ kéo đội đánh hổ đi tuần tra làng. Ngoại trừ nữ công nhân nhà máy dệt, người ngoài đừng hòng tới làng chúng ta".

Đây là lợi thế của một nơi nhỏ hẹp, ai cũng quen nhau, có người lạ trong làng sẽ không có nơi nào để trốn.

"Vậy thì tốt", Kim Phi hỏi: "Mọi người có gì cần mua gì không? Ta sẽ mua về".

"Bây giờ đã có đồ ăn thức uống, còn phát vải may quần áo. Không thiếu cái gì".

Ông ba cười nói: "Nói các cậu ấy, hiện tại thiên hạ hỗn loạn, đạo tặc hoành hành, các cậu phải cẩn thận".

"Thiết Chùy, nhớ bảo vệ mọi người, nếu có ai bị thương thì ngươi cũng không cần về nữa đâu".

Trương Lương cũng nhìn Thiết Chùy.

"Lương sư huynh, đừng lo, chúng ta đều có người đi cùng. Nếu như có tên thổ phỉ nào bị đui mù, thì coi như hắn gặp xui xẻo đi".

Thiết Chùy vỗ ngực tự tin nói: "Hôm nay đi bao nhiêu người, ta hứa sẽ mang bằng đó người bình an vô sự về, ai thiếu một sợi tóc, huynh chặt đầu ta cũng được".

"Thiết Chùy, ngươi chém gió nhiều quá rồi đấy".

Khánh Mộ Lam trợn mắt, đưa tay bứt vài sợi tóc trên trán Tiểu Nga đang nhìn ra ngoài qua thăm dò: "Tóc của Tiểu Nga thiếu mấy sợi rồi, Lương huynh, chặt hắn đi".

Tiểu Nga: (? へ?)

Thiết Chùy: (⊙ ▽ ⊙)

Trương Lương: (→ _ →)
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 211


1088229-0.jpg


1088229-1.jpg


1088229-2.jpg


1088229-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 212


1088235-0.jpg


1088235-1.jpg


1088235-2.jpg


1088235-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 213


1088242-0.jpg


1088242-1.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 214


1088247-0.jpg


1088247-1.jpg


1088247-2.jpg


1088247-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 215


1088253-0.jpg


1088253-1.jpg


1088253-2.jpg


1088253-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 216


1088260-0.jpg


1088260-1.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 217


1088265-0.jpg


1088265-1.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 218


1088270-0.jpg


1088270-1.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 219


1088277-0.jpg


1088277-1.jpg


1088277-2.jpg


1088277-3.jpg

 
Back
Top Bottom