Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 180


Kim Phi đang nghịch kim chỉ, Khánh Mộ Lam và Trương Lương tò mò đứng ngoài mái chòi, thò đầu vào trong nhìn.

“Đến rồi thì vào đi, ta dạy tiết học đầu tiên cho mọi người, cũng là khảo sát thứ hai của các cô”.

“Vào đi”.

Advertisement

Chu Cẩm dẫn cô gái đi vào lều, cũng không cần Kim Phi nhắc nhở, ai nấy cũng tự giác đứng ra sau bục gỗ.

“Các cô từng may áo ở nhà chưa?”, Kim Phi hỏi.

Advertisement

“Đã từng may”.

Các cô gái lần lượt đáp lời.

Hiện giờ quần áo của mọi người đều đã mặc rất nhiều năm rồi, may vá gần như là kỹ năng cần thiết của phái nữ.

“Vậy được, tiết học đầu tiên của chúng ta là may vết thương”.

Kim Phi lấy một cây kim khâu đã uốn cong và vài cuộn chỉ đã được xử lý: “Chu Cẩm, chia cho mọi người”.

Chu Cẩm bước đến lấy rồi chia cho mỗi người một cây kim khâu và một cuộn chỉ.

Đây là lần đầu tiên các cô gái nhìn thấy kim uốn cong, ai nấy cũng đều tò mò quan sát.

“Vết thương trên chiến trường nhiều nhất là vết đao kiếm, nếu những vết thương này không được xử lý kịp thời, không chỉ liên tục chảy máu mà còn có thể sưng và viêm, gây ra tử vong”.

Kim Phi nói: “Bây giờ mấy tên thổ phỉ trước mặt các cô cũng đã bị dao kiếm chém chết, giờ việc các cô cần làm là khâu lại vết thương trên người chúng”.

Nghe thế Trương Lương đứng ngoài lều gật đầu.

Khánh Mộ Lam cũng lộ ra vẻ mặt có điều suy nghĩ.

Qua thử thách tối hôm qua, tinh thần của các cô gái đã cứng cỏi hơn trước, mặc dù còn vài người hơi cau mày nhưng cũng không ai nói gì, rõ là đã chấp nhận nội dung khảo sát lần này.

Còn Chu Cẩm đã xoa tay muốn thử.

“Khâu vết thương không giống may quần áo, không yêu cầu về thẩm mỹ nhưng nhất định không thể bị nhăn, như thế không có lợi cho việc phục hồi vết thương”.

Nói rồi Kim Phi cầm kim khâu lên, bắt đầu thị phạm: “Sở dĩ cây kim này bị cong là để tiện cho chúng ta khâu vết thương…”

Khâu vết thương nói khó cũng khó mà nói dễ cũng dễ, có thi thể của mấy tên thổ phỉ để luyện tay, các cô gái nhanh chóng nắm được kỹ năng cơ bản của khâu vết thương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 181


Kim Phi không mong các cô gái có thể trở thành quân y tiêu chuẩn trong một hai ngày, chỉ cần không sợ thi thể, không sợ vết thương máu thịt lẫn lộn nữa là thu hoạch tốt nhất của hôm nay rồi.

Đến khi các binh lính nữ huấn luyện về, tất cả vết thương trên thi thể thổ phỉ đã được các cô gái khâu lại hết.

“Thiết Tử, thi thể dùng xong rồi, cậu vất vả rồi, kéo ra ngoài đem chôn đi”.

Kim Phi hơi tiếc nuối nói.

Advertisement

Thật ra y rất muốn giữ lại mấy thi thể này để sau này các cô gái nghiên cứu.

Tiếc là lúc này thi thể đã có mùi, không thể giữ lại.

Với kiến thức y học và điều kiện có sẵn của Kim Phi, hoàn toàn không biết nên giữ lại thế nào, chỉ có thể chôn cất.

Advertisement

“Tiên sinh, ngày mai chúng ta khảo sát cái gì?”

Chu Cẩm hơi do dự hỏi.

Hai ngày nay khảo sát là dày vò với các cô gái khác, nhưng với Chu Cẩm thì là sự hưởng thụ.

Từ nhỏ cô ấy đã muốn học khám nghiệm tử thi, tiếc là cha cô ấy nói tay nghề truyền thống trong nhà, truyền cho nam không truyền cho nữ, cùng lắm để cô ấy ngồi bên cạnh huynh mình xem và nghe một chút là được, không cho phép cô ấy đụng vào thi thể.

Cuối cùng giờ cũng có cơ hội tự tay làm, cô ấy chỉ ước gì ngày nào cũng khảo sát.

“Khảo sát của ta có hai mục”, Kim Phi cười nói: “Chúc mừng mọi người đã được thông qua, kể từ ngày mai mỗi buổi chiều các cô đến đây học là được”.

Nghe Kim Phi nói thế, ngoài Chu Cẩm, các cô gái khác đều thở phào.

“Tiên sinh, buổi chiều bọn ta đến đây học, vậy buổi sáng làm gì?”

Một cô gái hỏi.

“Đương nhiên là huấn luyện với mọi người”.

“Tiên sinh, chẳng phải ngươi nói bọn ta làm quân y thì không cần đi đánh thổ phỉ nữa sao? Tại sao còn phải huấn luyện?”, Chu Cẩm hỏi.

“Trên lý thuyết là thế, nhưng các cô đi theo quân đội, thể lực không theo kịp thì không được”.

Kim Phi nói: “Chẳng hạn như mọi người gấp rút hành quân, các cô không chạy theo nổi thì làm sao, lẽ nào để người khác cõng cô? Còn nữa, các cô phải thường xuyên cõng thương binh, không có thể lực cũng không được.

Thậm chí nếu chiến đấu đến cùng, đồng đội thua, kẻ địch tấn công vào hậu phương, muốn giết các cô, lẽ nào các cô buông tay chịu trói?

Nên quân y cũng là một thành viên của quân nhân, huấn luyện là điều cần thiết”.

“Là thế à!”

Các cô gái đồng loạt gật đầu.

Trên đường về, Kim Phi lại gặp Lưu Thiết đi chôn thi thể về.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 182


Cách này cần dùng lượng rượu trắng khá lớn.

Sản xuất rượu cần dùng lượng lương thực khá lớn, bây giờ lương thực cho mọi người sử dụng không đủ, nông dân gần như không có mấy ai nỡ lấy lương thực để làm rượu, chỉ có phủ huyện mới có nơi bán rượu.

“Kim Phi, ta nhớ huynh không uống rượu mà, sao thế, thèm rồi à?”

Lưu Thiết cười hỏi.

Advertisement

“Xem như là thế”.

Kim Phi không thể giải thích chuyện rượu cất cho hắn, chỉ có thể nói bừa.

“Vậy huynh muốn uống của quán nào, nghe nói Thất Lý Hương của nhà họ Bạch và Túy Đông Phong của nhà họ Lưu khá ngon”, Lưu Thiết hỏi.

Advertisement

“Không cần mua loại tốt như thế, nhưng phải là rượu mạnh, càng mạnh càng tốt, càng rẻ càng tốt”.

Thất Lý Hương, Túy Đông Phong gì đó, vừa nghe là biết không rẻ rồi, dùng để làm rượu cất chẳng phải lãng phí lắm sao?

“Ha ha, đúng thế, rượu mạnh mới là rượu hảo hán chúng ta nên uống”.

Lưu Thiết cười hỏi: “Kim Phi, huynh cần bao nhiêu?”

“Hũ mười cân, cho mua cho mười hũ trước đi”.

Kim Phi đáp.

“Bao… bao nhiêu?”

Lưu Thiết tưởng mình nghe nhầm.

“Mười hũ!”, Kim Phi lặp lại.

“Ơ không, Kim Phi, huynh muốn uống cũng không cần mua nhiều thế đâu, mấy thứ này không rẻ”.

“Cậu không cần quan tâm, mua về cho ta là được, bao nhiêu tiền ta trả lại cậu”.

“Được rồi”.

Kim Phi đã nói như thế, Lưu Thiết chỉ đành gật đầu.

Tối hôm đó sau khi về nhà, Kim Phi còn dặn dò Nhuận Nương hấp thêm một ít bánh bao, sau đó đặt bánh bao không ăn hết vào trong tủ, còn dặn Tiểu Nga không được ăn vụng.

Bắt đầu từ hôm đó, mỗi buổi chiều, Kim Phi đều ra sau núi lên lớp giảng cho các cô gái.

Thật ra kiến thức y học của Kim Phi cực kỳ ít, cùng lắm chỉ dạy được cho các cô vài kiến thức thông thường về y học ngoại khoa đơn giản.

Mặc dù những kiến thức này khá đơn giản nhưng là thứ thương binh chiến trường cần nhất.

Ít nhất Kim Phi cho các cô gái hiểu tại sao vết thương lại bị viêm, tại sao sau khi viêm sẽ bị sốt và làm thế nào khử trùng máy móc y học.

Có những kiến thức này thì có thể nâng cao tỷ lệ sống của chiến sĩ bị thương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 183


1088112-0.jpg


1088112-1.jpg


1088112-2.jpg


1088112-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 184


1088118-0.jpg


1088118-1.jpg


1088118-2.jpg


1088118-3.jpg


1088118-4.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 185


1088125-0.jpg


1088125-1.jpg


1088125-2.jpg


1088125-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 186


1088131-0.jpg


1088131-1.jpg


1088131-2.jpg


1088131-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 187


1088137-0.jpg


1088137-1.jpg


1088137-2.jpg


1088137-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 188


1088144-0.jpg


1088144-1.jpg


1088144-2.jpg


1088144-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 189


1088151-0.jpg


1088151-1.jpg


1088151-2.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 190


1088157-0.jpg


1088157-1.jpg


1088157-2.jpg


1088157-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 191


1088164-0.jpg


1088164-1.jpg


1088164-2.jpg


1088164-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 192


1088169-0.jpg


1088169-1.jpg


1088169-2.jpg


1088169-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 193


1088175-0.jpg


1088175-1.jpg


1088175-2.jpg


1088175-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 194



 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 195


1088189-0.jpg


1088189-1.jpg


1088189-2.jpg


1088189-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 196


1088195-0.jpg


1088195-1.jpg


1088195-2.jpg


1088195-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 197


1088198-0.jpg


Sản lượng gạo của Đại Khang quá ít, người bình thường rất ít khi được uống rượu.

Rất nhiều người cả một đời từ lúc sinh ra đến lúc chết cũng chưa từng được uống một ngụm rượu nào.

Advertisement

Ví dụ như Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương, mặc dù biết có thứ tên là rượu tồn tại, nhưng lớn như thế này rồi, hôm nay là lần đầu tiên được tiếp cận rượu.

Đường Đông Đông hồi nhỏ đã từng thấy phụ thân và ca ca uống rượu, nhưng lúc đó cô ấy còn quá nhỏ, nên chưa từng thử qua.

Advertisement

Trong số nhóm người chỉ có mình Khánh Mộ Lam là đã uống vài lần.

“Nhuận Nương, lấy thêm mấy cái bát nhỏ nữa tới đây, mọi người cùng nhau thử”.

Kim Phi dặn dò.

Nhuận Nương vội chạy đi lấy một đống bát nhỏ, đặt tới trước mặt mọi người, mỗi người một cái.

Chu Cẩm biết lễ nghĩa, liền cầm vò rượu lên rót, khi đến trước mặt Tiểu Nga, Kim Phi liền nói.

“Tiểu Nga còn nhỏ, không được uống!”

“Anh rể, muội cũng muốn thử mà...”

Tiểu Nga vừa nghe người khác được uống, mình lại không được uống, lập tức không vui, ôm lấy cánh tay Kim Phi làm nũng.

“Được rồi, được rồi, đừng lay nữa, còn lay nữa ta sẽ chóng mặt mà ngất mất”.

Kim Phi xoa đầu Tiểu Nga, cười nói: “Tiểu Cẩm, rót cho muội ấy một ít đi, đáy bát là được rồi”.

Tiểu Nga vui vẻ nâng bát rượu lên, nhưng nhìn thấy Kim Phi và Khánh Mộ Lam vẫn chưa uống, chỉ đành nhịn.

Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông và Nhuận Nương cũng vậy, nâng bát rượu lên rồi cùng nhìn về phía Kim Phi và Khánh Mộ Lam.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 198


Nói xong lại đưa bát rượu tới mũi ngửi: “Hương thơm tới gần mũi thì lại không còn nồng như thế nữa...”

“Thôi đừng nói nữa, thử luôn đi”.

Kim Phi giục.

Quy trình nấu rượu của Đại Khang còn lạc hậu, khó tránh khỏi việc cặn kết tủa trong rượu khiến màu hơi vẩn đục.

Advertisement

Vì vậy trong văn hóa rượu của Đại Khang có câu nói rượu đắt nhất ở độ tinh khiết.

Độ đục của rượu cũng là tiêu chuẩn quan trọng để Đại Khang kiểm tra rượu, rượu càng trong thì chứng cách làm tốt, ít tạp chất.

Advertisement

Rượu đục gần như đồng nghĩa với rượu kém chất lượng.

Nửa vò rượu mà Kim Phi mang về đã được chắt lọc và chưng cất nhiều lần, gần như đã không còn chút cặn nào, màu rượu gần như trong suốt.

Nếu như xét về độ trong thì nó nhất định sẽ là loại rượu tốt hàng đầu.

Nhưng đánh giá ưu nhược điểm của một loại rượu không chỉ là màu sắc, cái quan trọng nhất chính là hương vị.

Đáng tiếc ở kiếp trước Kim Phi không thích uống rượu, sau khi xuyên không về, đây cũng là lần đầu tiên uống lại. Không có cách nào để đánh giá mức độ hiện tại của rượu Đại Khang, chỉ có thể tìm Khánh Mộ Lam – người đã từng uống rượu đến thử.

“Đúng là lộc trời ban”.

Khánh Mộ Lam bưng bát rượu lên nhấp nhẹ một ngụm.

Sau khi vào miệng không lập tức nuốt ngay mà ngậm trong miệng một lúc, sau đó mới nhắm mắt lại từ từ tận hưởng.

“Đừng có bày ra cái vẻ mặt trái tim mùa xuân đáng ghét ấy nữa, mau nói đi, thế nào?”

Kim Phi lại giục.

Mà lần này Khánh Mộ Lam không hề đáp trả lại mà say mê cảm thán:

“Ngọt thơm ngào ngạt, vào miệng êm ái, hương rượu thanh khiết không đắng nơi cổ họng, nếu như không phải lẫn với một hương vị tạp chất khó tả, tuyệt đối không hề kém rượu hảo hàng mà hoàng cung ban thưởng”.

“Thật sao?”

Đối với đánh giá cao này của Khánh Mộ Lam, Kim Phi có chút bất ngờ.

“Đại ca của ta thích uống rượu, mấy năm nay ta theo huynh ấy uống không ít loại rượu ngon ở khắp các nơi, loại rượu này là loại rượu ngon thứ hai trong tất cả các loại mà ta từng uống, có thể được gọi là rượu ngon hảo hạng”.

Khánh Mộ Lam nói với chút tiếc nuối: “Nếu như không có cái mùi lạ đó thì sẽ càng hoàn hảo hơn”.

Kim Phi nghe vậy, trong lòng đã có phán đoán khá rõ ràng về chất lượng rượu hiện giờ của Đại Khang.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 199


Lần sau đổi thành loại rượu quý hơn đem đi chưng cất, chắc là sẽ không có mùi lạ nữa.

Khánh Mộ Lam hết lời khen ngợi loại rượu này, khiến cho mấy người phụ nữ đều thấy rung động.

Tiểu Nga là người đầu tiên không chờ được, Kim Phi còn chưa nhắc đã uống cạn rượu trong bát.

Nhưng giây sau đó lại phun hết ra.

Advertisement

Tiểu Nga sặc sụa đến mức nước mắt rơi cả xuống, chạy ra cửa, vừa ôm khung cửa vừa không ngừng nhổ nước bọt ra.

Quan Hạ Nhi không lo việc uống rượu nữa, vội vàng rót một bát nước cho Tiểu Nga súc miệng.

Sặc sụa một hồi, Tiểu Nga mới dừng nôn ọe lại.

Advertisement

“Khánh Lam tỷ tỷ, tỷ lừa người!”

Tiểu Nga đỏ au hai mắt, vẻ mặt ấm ức chỉ tay vào Khánh Mộ Lam trách móc: “Cay chết đi được, chả ngon chút nào cả!”

“Lần đầu tiên uống mà uống nhiều vậy, không sặc mới lạ”.

Khánh Mộ Lam bị chọc cười ha ha, lại rót thêm cho Tiểu Nga một ít: “Tiểu Nga, lần này muội thử uống chậm lại chút xem”.

“Không uống!”

Tiểu Nga hậm hực đẩy bát rượu sang một bên: “Tỷ là đồ lừa đảo, sau này không chơi với tỷ nữa”.

“Đúng, cô ấy là một kẻ lừa đảo, chúng ta không học theo cô ấy, sau này cũng đừng uống rượu”.

Kim Phi cũng bị Tiểu Nga chọc cười, đặt hai chiếc đùi gà vào trong bát của Tiểu Nga: “Nào, chúng ta ăn đùi gà!”

“Vẫn là anh rể đối tốt với muội nhất!”

Tiểu Nga cuối cùng cũng vui vẻ trở lại, hào hừng cầm một cái đùi gà lên lắc lắc trước mặt Khánh Mộ Lam.

Nếu là thường ngày, Khánh Mộ Lam bảo đảm rằng sẽ giành lấy, nhưng hôm nay cô ấy hoàn toàn không có tâm trạng tranh đồ ăn với Tiểu Nga, tâm trí đều đang đổ dồn vào rượu.

Mới một lát mà cô ấy đã uống hai bát rượu rồi.

Mặc dù chỉ là bát nhỏ, nhưng hai bát cộng lại cũng gần 2 lạng.

“Dù rượu có ngon nhưng không thể tham lam vậy chứ?”

Kim Phi cau mày nhắc nhở: “Rượu này nồng độ nặng lắm, ngày mai còn là buổi tập thử nghiệm đầu tiên của binh lính nữ, đừng có mà để say quá không xuống được giường”.

“Không sao, ta uống thêm một bát nữa là được”.

Khánh Mộ Lam cười, lại rót thêm một bát: “Có trách thì phải trách rượu này của tiên sinh ngon quá!”

“Đấy là do cô chưa gặp loại tốt hơn thôi”.

Kim Phi trong lòng hậm hực nói một câu.
 
Back
Top Bottom