Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2699


Mấy người Trương Lương và Hàn Phong trố mắt nhìn nhau, bọn họ đều biết mình đã trách nhầm Kim Phi.

Trước đó bọn họ đều cho rằng Kim Phi đốt khói báo động, để nâng cao tỉnh thần, căn bản sẽ không có quân tiếp viện nào cả, bởi vì họ đều biết, tất cả binh lính có thể điều từ đất Thục đều đã được điều tới, ngoại trừ Quan Hạ Nhi và bọn họ ra, không còn ai khác có thể điều động quân tiếp viện đến.

Kết quả là quân tiếp viện đã xuất hiện!

Mặc dù bọn họ cũng giống như những quân Thục khác, không biết tại sao quân tiếp viện của họ lại đến từ phía bắc, cũng không biết người tới là ai, nhưng điều đó không quan trọng, chỉ cần là quân tiếp viện là được!

Trương Lương và Hàn Phong đều không biết quân tiếp viện là ai, ở phía bắc chiến trường Lý Lăng Duệ càng không biết họ là ai.

Nhưng khác với sự ngạc nhiên mừng rỡ của quân Thục, Lý Lăng Duệ nhìn những khinh khí cầu dày đặc, trong lòng tràn đầy sự sợ hãi vô tận!

Trần An Tiệp trước đó đã gửi tin tức, nói cho Lý Lăng Duệ, Tần vương đã đồng ý với lời thỉnh cầu của Đảng Hạng, bằng lòng đầu hàng Đảng Hạng, cống nạp hàng năm.

Lý Lăng Duệ rất vui vì tin này, để thưởng cho tiểu đệ mới được thu nhận, cũng vì tình hình toàn thể trên chiến trường, hắn chỉ để lại hai con chim ưng để sử dụng khẩn cấp, còn lại toàn bộ những con ưng khác đều cho Trần An Tiệp mượn, để hắn đi chặn đánh Quan Hạ Nhi.

Trong mắt Lý Lăng Duệ, quân tiếp viện của Kim Phi chỉ có mỗi Quan Hạ Nhi, cho dù có đến, cũng là Trần An Tiệp sẽ tới trước.

Trương Lương thậm chí cũng không nghĩ rằng quân tiếp viện của Kim Phi sẽ đến từ phía bắc, huống chỉ là Lý Lăng Duệ?

Nhưng quân tiếp viện lại đến từ phía bắc.

Thật ra Lý Lăng Duệ đã phát hiện ra khinh khí cầu sớm hơn so với Trương Lương, cũng lập tức thả chim ưng ra.

Nhưng hắn chỉ để lại hai con chim ưng, làm sao có thể chặn được mười mấy cái khinh khí cầu?

Hai vụ nổ trước đó là do khinh khí cầu dùng mạng đổi mạng với chim ưng phát nổ.

Bây giờ cả hai con chim ưng đều đã bị nổ chết, những khinh khí cầu dày đặc tiếp tục bay tới, nhìn thấy chúng gần như đã đến phía bắc của doanh trại quân chinh chiến phía nam, Lý Lăng Duệ lòng như lửa đốt, nhưng hắn không có biện pháp nào, cuối cùng chỉ có thể ở dưới sự bảo vệ của đội hộ vệ, trốn vào sơn động bên cạnh!

Vài phút sau, khinh khí cầu bay tới bầu trời doanh trại của quân chinh chiến phía nam.

Sau đó, cuộc ném bom bắt đầu!

Khinh khí cầu dày đặc chằng chịt xếp hàng bay lướt qua bầu trời doanh trại quân chinh chiến phía Nam, sau đó lựu đạn và bình dầu hỏa như không tốn tiền mua, từ trên khinh khí cầu thả xuống dưới.

Quân chinh chiến phía Nam bị ném bom đến mức kêu cha gọi mẹ, ôm đầu trốn chui trốn lủi như chuột.

Nhưng vị trí phía trước doanh trại là kênh Hoàng Đồng, phía bắc là khu vực khinh khí cầu ném bom, phía đông và phía tây đều là những đỉnh núi, căn bản không có chỗ để trốn, chỉ có thể cố gắng tìm sơn động.

Thật đáng tiếc cho họ bên này không có nhiều hầm mỏ, hơn nữa mỗi một hầm mỏ vừa nhỏ lại vừa nông, căn bản không thể trốn được nhiều người!

Mấy trăm ngàn quân chỉnh chiến phía Nam chiến đấu tới bây giờ, vẫn còn y nguyên hơn 300.000 người, chỉ có thể chen vào doanh trại hẹp dài mà bị ném boml

Lý Lăng Duệ là thống soái quân chinh chiến phía Nam, chiếm một cái sơn động, khi khinh khí cầu bay qua, hắn sầm mặt giơ ống nhòm, chĩa vào khinh khí cầu.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2700


Lúc Tứ hoàng tử làm phản ở kinh thành, không chỉ soán vị đoạt quyền, mà còn xử tử một số lượng lớn đối thủ chính trị.

Cả một nhà Khánh Quốc công - phụ thân của Khánh Hoài đều bị Tứ hoàng tử sát hại .

Khi Khánh Hoài biết tin, anh ta lập tức dẫn quân Thiết Lâm tiến về phía nam, muốn trở về kinh thành để trả thù cho người nhà.

Nhưng khi vừa đến rìa đất Tân, Cửu công chúa ở đất Thục đã lên ngôi hoàng đế, hơn nữa trước tiên phái người truyền lệnh cho Khánh Hâm Nghiêu và Khánh Hoài, yêu cầu bọn họ đầu hàng.

Anh em nhà Khánh vốn là họ hàng với Cửu công chúa, hai bên luôn là quan hệ liên minh công thủ, Khánh Hâm Nghiêu và Khánh Hoài đều biết rõ bản lĩnh của Kim Phi, cho nên nhanh chóng đưa ra quyết định, lựa chọn đầu hàng

Khi đó Khánh Hoài vẫn giữ suy nghĩ sẽ tới kinh thành tìm Tứ hoàng tử báo thù như cũ, cũng không biết Cửu công chúa thuyết phục anh ta bằng cách nào, dù sao Khánh Hoài tạm thời từ bỏ kế hoạch báo thù, dẫn quân Thiết Lâm đến Đại Tản Quan, trấn thủ cổ họng' Tứ Xuyên và đất Thục.

Sau này khi Trịnh Phương đến Đại Tản Quan, Khánh Hoài dẫn quân Thiết Lâm tiếp tục tiến về phía bắc, Đại Tráng lãnh đạo tiêu cục Trấn Viễn một đông một tây, đồng thời tiến vào đất Tân.

Đại Tráng và tiêu cục Trấn Viễn phụ trách mặt trận phía tây, Khánh Hoài dẫn quân Thiết Lâm phụ trách mặt trận phía đông.

Lúc ấy rất nhiều người cho rằng Kim Phi muốn cho Đại Tráng và Khánh Hoài một đông một tây, cùng nhau chiếm lĩnh đất Tân.

Nhưng sau đó mọi người phát hiện, Đại Tráng lãnh đạo tiêu cục Trấn Viễn không chỉ liên tục không ngừng bổ sung linh lính, còn đội Chung Minh phụ trách giải quyết hậu quả.

Mỗi khi chinh phục được một địa điểm, đội Chung Minh sẽ tấn công cường hào chia ruộng đất, sau khi thâu tóm hết mới chinh phục nơi tiếp theo.

Nhưng quân Thiết Lâm thì ngược lại, Kim Phi không cho bọn họ bổ sung binh lính, cũng không phái đội Chung Minh đến phân ruộng đất.

Thậm chí còn không cung cấp cho bọn họ lương thực và cỏ.

Quân Thiết Lâm hoàn toàn dựa vào việc chiếm đoạt vật tư từ địa chủ và thổ phỉ để lấy chiến nuôi chiến.

Bọn họ giống như một cá thể đơn độc bị chia cắt khỏi bầy sói, đơn độc hướng về phía bắc, không có chỗ dựa nhưng không chùn bước!

Không ai biết mục tiêu của bọn họ, nhiều người suy đoán, Kim Phi đang cố ý nhắm vào quân Thiết Lâm, muốn g**t ch*t Khánh Hoài.

Qua cầu rút ván. Tình trạng này không hiếm gặp trong lịch sử.

Kim Phi là người Kim Xuyên, mà Kim Xuyên lại là đất phong trước khi của Khánh Hoài, nhóm nhân viên hộ tống đầu tiên của tiêu cục Trấn Viễn hầu hết đều là cựu binh của quân Thiết Lâm, hôm nay những người này là điều là trụ cột của tiêu cục Trấn Viễn.

Ngay cả Trương Lương, Hàn Phong, Đại Tráng, những vị tướng cao cấp này cũng đều từng theo Khánh Hoài.

Uy tín của Khánh Hoài trong những cựu binh này là cực kỳ cao, một ngày anh ta không chết, đối với Kim Phi mà nói thì nó giống như một quả bom hẹn giờ.

Kim Phi có mọi động cơ và lý do để giết Khánh Hoài.

Rất nhiều mưu sĩ quyền quý phân tích, đầu cho rằng sở dĩ Khánh Hoài một mình dẫn quân Thiết Lâm tiến về phía bắc, cũng là do anh ta ý thức được điều này, muốn quay trở lại Thanh Thủy Cốc, đi nương nhờ Phạm tướng quân - người có quan hệ tốt và lợi ích đồng nhất với anh ta.

Đáng tiếc Khánh Hoài còn chưa kịp trở về thành Vị Châu, Phạm tướng quân lại bị Tân vương sát hại.

Khi đó Khánh Hoài và quân Thiết Lâm vừa giết xuyên đất Tần, lao tới bên rìa đất Tần và đất Tấn.

Sau khi nhận được tin Phạm tướng quân bị sát hại, quân Thiết Lâm ngừng hành quân tiến về phía trước, dưới sự chỉ huy của Khánh Hoài toàn quân mặc đồ tang, để tang trong ba ngày, sau đó đột ngột ngừng tiến về phía bắc, mà quay trở lại vùng núi giữa Tần và Tấn, biến mất giữa núi rừng bao la.

Quyền quý mưu sĩ nhất trí cho rằng Khánh Hoài rất có thể sẽ không còn nơi nào để đi, cuối cùng sẽ dẫn quân Thiết Lâm chiếm núi tự xưng vua, gầm thét trong núi rừng.

Không biết có bao nhiêu người thở dài vì điêu này, cảm thấy Khánh Hoài sinh không đúng lúc, thật đáng tiếc.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2701


"Cứ mặc kệ trên bầu trời, hãy tiếp tục tiến về phía trước!" Lý Lăng Duệ đứng ở cửa hang, hét toáng lên.

Nhưng khoảnh khắc khinh khí cầu bay qua, quân lính Đảng Hạng hỗn loạn, lính truyền lệnh đều bị giãm chết, lời của hắn không thể truyền xuống dưới.

“Hỏng rồi!"

Lý Lăng Duệ ngẩng đầu nhìn khinh khí cầu với cảm xúc lẫn lộn trong lòng.

Có tức giận, có không cam lòng, nhưng phần lớn là tuyệt vọng!

Khi kết quả trận chiến Thanh Thủy Cốc được báo cáo về Đảng Hạng, rất nhiều tướng lĩnh trong đảng cảm thấy tổng tư lệnh quân Đảng Hạng lúc đó bất tài, mấy chục nghìn người đều bị ba nghìn quân Thiết Lâm đánh bại.

Lý Lăng Duệ cũng là một trong số đó. Khi được bổ nhiệm làm tổng tư lệnh quân viễn chinh, Lý Lăng Duệ đã thề trong lòng rằng nhất định phải giữ Kim Phi lại, trả thù cho sự xấu hổ trước đây.

Vì thế khi Kim Phi dẫn quân Thục sơ tán trong đêm, Lý Lăng Duệ rất hối hận, hắn sợ Kim Phi trốn thoát.

Kết quả, Kim Phi cũng không chạy trốn, y chỉ chuyển vị trí đến kênh Hoàng Đồng.

Trên thực tế, Lý Lăng Duệ đã bị Kim Phi đánh bại hoàn toàn trong cuộc đối đầu đó.

Nhưng Lý Lăng Duệ không hề nản lòng, ngược lại càng khơi dậy khát vọng chiến thắng trong lòng hắn, hắn càng muốn đánh bại Kim Phi.

Mãi cho đến bây giờ, Lý Lăng Duệ mới phải âm thầm thừa nhận trong lòng.

Hắn thua rồi!

Cho dù trước đây hắn có bao nhiều lợi thế nhưng thời điểm khinh khí cầu xuất hiện, hắn đã hoàn toàn thất bại!

Khi nhìn thấy khinh khí cầu không chỉ quân của Tân vương cũng hoảng sợ, mà ngay cả binh lính của Đảng Hạng cũng sợ hãi.

Dù sao phi thuyền của tiêu cục Trấn Viễn đã từng làm cung điện của bọn họ nổ tung, sau đó vẫn lượn lờ ở vương thành Đảng Hạng mấy tháng, cho đến khi Hải Đông Thanh xuất hiện thì phi thuyền mới biến mất.

Nhưng mấy tháng đó chính là ác mộng của những người quyền quý trong Đảng Hạng.

Hiện tại, cơn ác mộng lại đến!

Khi mới dựng trại ở đây, Lý Lăng Duệ đã cố tình dàn binh lính của mình cách xa nhau để tránh bị ném bom.

Sau trận chiến giữa khinh khí cầu và chim ưng, Lý Lăng Duệ đoán rằng Kim Phi không có khinh khí cầu, hắn đã cố tình thử nghiệm nó nhiều lần khi xây dựng kế hoạch tác chiến và sau này hắn ngày càng trở nên can đảm hơn.

Đặc biệt khi biết quân tiếp viện do Quan Hạ Nhi chỉ huy sắp đến, Lý Lăng Duệ càng lo lắng hơn và ra lệnh cho quân viễn chinh phía Nam tràn về phía trước nhằm chiếm lấy kênh Hoàng Đồng càng sớm càng tốt.

Lúc này, hơn một nửa quân Đảng Hạng đã tập trung tại kênh Hoàng Đồng dài và hẹp, nửa còn lại cũng đang tụ tập trong trại, mật độ người rất đông.

Quân Thiết Lâm trên khinh khí cầu hoàn toàn không cần nhắm, chỉ cần ném lựu đạn xuống là nó sẽ không nổ.

Lý Lăng Duệ sợ bị bom ném trúng, liều mạng trốn vào trong hang, binh lính bình thường cũng là con người, bọn họ cũng sẽ sợ hãi.

Tinh thần của quân chinh chiến phía Nam lập tức suy sụp, tất cả đều như ruồi không đầu, chạy khắp nơi tìm chỗ tránh bom.

Quân Thục vốn đã tuyệt vọng lại gầm lên phấn khích, cầm kiếm trong tay lao ra ngoài.

Sau nhiều ngày giao tranh, quân Thục chết quá nhiều, hầu như mỗi quân Thục đều có người thân hoặc bạn bè chết dưới †ay quân Đảng Hạng và quân Tần vương.

Hiện giờ các quân Đảng Hạng đã bắt đầu chạy trốn, đây là thời điểm tốt nhất để truy lùng chúng và trả thù cho những đồng đội đã hy sinh của họ!

Ngay cả các nữ quân nhân cũng vứt bỏ súng kíp gây cản trở và chuẩn bị toàn lực truy đuổi bọn chúng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2702


Tuy quân Thục không dám làm trái lệnh, nhưng trong lúc rút lui, bọn họ đã phàn nàn với chính trị viên rằng tại sao lại bỏ qua cơ hội giết địch tốt như vậy!

Trên thực tế, hầu hết chính trị viên đều không hiểu tại sao, nhưng trong số rất nhiều người, luôn có những người thông minh.

Một chính trị viên chạy lại hét lên: “Các ngươi không nhìn thấy khinh khí cầu đến rồi sao? Nếu chúng ta ở cùng quân Đảng Hạng thì làm sao các anh em trong quân Thiết Lâm có thể thả bom được?”

Khi hắn ta nói lời này, những quân Thục khác chợt nhận ra.

Đúng vậy, lúc này cách nhanh nhất để tiêu diệt kẻ thù không phải là truy đuổi quân đào ngũ mà là thả lựu đạn từ trên trời xuống từ khinh khí cầu.

Nếu đuổi theo quân Đảng Hạng, hai bên sẽ xảy ra tiếp xúc, khi quân Thiết Lâm thả lựu đạn xuống thì chẳng phải bọn họ cũng sẽ bị chôn cùng sao?

Luật quân không cho phép quân Thiết Lâm làm như vậy.

Cách tốt nhất bây giờ là bọn họ rút lui vào sườn núi, sau đó chỉ cần bảo vệ con đường dưới chân núi.

Khi rút lui về đường núi, họ phát hiện ra rằng Trần Phượng Chí mang theo quân Thục cũng đã rút lui.

Nếu nhóm người Đại Tráng muốn rút lui trước khi khinh khí cầu đến, quân địch sẽ điên cuồng đuổi theo nhưng vào lúc này, không có một kẻ địch nào truy đuổi họ bất kể ở phía nam hay phía bắc. .

Quân Tần vương còn chạy nhanh hơn quân Đảng Hạng!

Quân Thục rút lui rất bình tĩnh, nhưng tốc độ không hề chậm chút nào.

Trương Lương đã trở lại khoảng trống trên sườn núi, nhìn quân Thục rút lui toàn bộ rồi chặn đường núi bằng cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá. Anh ta ngồi xuống tảng đá bên cạnh, toàn bộ sức lực như bị rút cạn khỏi cơ thể ngay lập tức.

Cuộc ném bom của quân Thiết Lâm quá dày đặc, và do địa hình nên ít nhất một nửa quân Nam chinh và quân của Tần vương đã thiệt mạng sau vụ đánh bom này.

Dù cho Trần An Tiệp và Lý Lăng Duệ tập hợp những người lính bị đánh bại còn lại, thì cũng sẽ rất khó khăn trong việc bắt đầu lại cuộc tấn công!

Thật ra ở đây có nhiều khinh khí cầu như vậy, cho dù chúng có đến đây nữa thì cũng phải chết ở đây!

Trương Lương biết rằng kết quả cuộc chiến đã được quyết định!

Lúc này, một khinh khí cầu từ từ hạ xuống thung lũng, Khánh Hoài cùng Chung Ngũ nhảy ra.

“Khánh hầu”. “Tướng quân!” Quân Thục trấn giữ đường núi nhanh chóng nhường đường cho một lối đi, thậm chí nhiều binh lính từng phục vụ trong quân Thiết Lâm còn hào hứng chào hỏi Khánh Hoài!

“Các ngươi đều làm rất tốt, không làm mất người của quân Thiết Lâm!”

Khánh Hoài gật đầu rồi sải bước lên đường núi.

Nhưng Chung Ngũ đã bị chặn lại phía sau.

Đương nhiên anh ta không bị cản trở một cách ác ý, mà là có rất nhiều cựu binh của quân Thiết Lâm không dám gây sự với Khánh Hoài nên chỉ có thể trút sự phấn khích đó lên Chung Ngũ.

“Chung Ngữ, sao ngươi còn chưa chết?"

"Chung Ngũ, vì sao ngươi không tới đây sớm hơn? Trên đường ngươi đang nói cái gì vậy? Ngươi có biết bao nhiêu anh em của chúng ta đã chết không!"

“Chung Ngữ...”

Chung Ngũ bị các cựu binh xô đẩy, đánh măng anh ta, khiến hai mắt nhiều cựu binh đỏ hoe.

Trận chiến này quá khó khăn với họ. Cũng có quá nhiều người đồng đội cũ phải chết ở đây!

Khánh Hoài phớt lờ Chung Ngũ, anh ta đi thẳng đến khoảng không gian rộng mở trên sườn núi.

“Khánh Hoài huynh, sao huynh cũng lên khinh khí cầu?"

Khánh Mộ Lam là người đầu tiên chào đón anh ta với giọng điệu có phần trách móc.

Phải biết răng trước mặt Lý Lăng Duệ có một con chim ưng, nếu con chim ưng tấn công khinh khí cầu nơi Khánh Hoài, Khánh Hoài sẽ phải nhảy dù để trốn thoát.

Dù tỷ lệ tai nạn rất thấp nhưng vẫn rất nguy hiểm.

"Trong quân Thiết Lâm không có kẻ hèn nhát sợ chết, làm sao ta có thể rút lui?"

Khánh Hoài cười nói.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen.A_zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2703


“Khánh hầu!”

Trương Lương đi tới, giơ cánh tay còn sót lại chào nghi thức quân đội với Khánh Hoài.

Khánh Hoài chào lại, cười nói: “Hiện giờ ngươi là Thị lang bộ Binh, thống soái tiêu cục Trấn Viễn, chức quan cao hơn ta, về sau không thể chào ta trước như vậy!”

Nay dưới trướng Kim Phi và Cửu công chúa không có người tài để dùng, giờ Trương Lương có một đống danh hiệu, Thị lang bộ Binh và thống soái tiêu cục Trấn Viễn chỉ là hai trong số đó, nói đúng ra, Khánh Hoài thực sự thuộc quản lý của Trương Lương.

Cấp dưới khi xưa biến thành cấp trên hiện tại, Khánh Hoài lại cũng không hề cảm thấy mất cân bằng tâm lý, anh ta biết đây là Trương Lương xứng đáng có được.

Hồi Kim Phi còn săn thỏ ở trong núi thì Trương Lương đã đi theo y rồi, đến tận hôm nay vẫn chịu thương chịu khó, trung thành và tận tâm với Kim Phi.

“Nếu không có Hầu gia, ta có lẽ đã chết trên chiến trường từ lâu, phải chào hỏi mới đúng.” Trương Lương cười lắc đầu.

Anh ta biết Kim Phi đã từng đề nghị Cửu công chúa để Khánh Hoài nhậm chức ở bộ Binh, nhưng Cửu công chúa có thể là vì tránh hiềm nghỉ, nói Khánh Hoài không có chiến công lớn gì ở Xuyên Thục, không đủ để đảm nhiệm chức vị Thị lang bộ Binh, nên đã từ chối.

Trương Lương thậm chí hoài nghi, sự chỉ viện của quân Thiết Lâm lần này chính là công việc Kim Phi sắp xếp cho Khánh Hoài.

Lần này quân Thiết Lâm tiếp viện quá kịp thời, cộng với năng lực quân sự và tâm ảnh hưởng của Khánh Hoài, cho dù Kim Phi có cho Khánh Hoài đi làm Thượng thư bộ Binh thì cũng đủ tư cách.

Hầu hết các tướng lĩnh sẽ ít nhiều khiêm tốn khi đối mặt với tình hình hiện tại và nói những điều tâng bốc Trương Lương.

Nhưng Khánh Hoài từ trước đến nay không thích quan trường, cũng không thích trên thói khách sáo trên quan trường, đột nhiên đổi chủ đề, hỏi: “Tiên sinh đâu?”

“Tiên sinh ở trong nhà!”

Trương Lương chỉ vào khoảng sân nhỏ phía sau khu đất trống

Đốt khói hiệu xong, Kim Phi lại trở lại sân nhỏ, tập trung chế tạo đạn, bên ngoài tuy tiếng bom vang vọng khắp thung lũng, nhưng y cũng không đi ra xem xét.

Bởi vì Kim Phi cũng biết, đại cục đã được định đoạt, y có ra ngoài hay không cũng như nhau.

Thứ Kim Phi muốn bình định không phải chiến trường ở kênh Hoàng Đồng, mà là toàn bộ thiên hạ.

Cho nên y phải nhanh chóng sản xuất hàng loạt súng trường và đạn càng sớm càng tốt để không xảy ra trận chiến kênh Hoàng Đồng thứ hai.

“Vậy ta đi trước báo cáo tình hình chiến đấu cho tiên sinh”

Khánh Hoài đang muốn đi đến tiểu viện, nhưng mới đi được hai bước đã thấy Kim Phi đi ra từ nhà đá.

Vừa rồi Kim Phi đã nhắc A Quyên đứng trông ngoài cửa, nếu Khánh Hoài tới thì gọi y ra.

Không phải muốn nghe Khánh Hoài báo cáo tình hình chiến đấu, mà là lâu lắm rồi không gặp Khánh Hoài, Kim Phi muốn gặp anh ta.

Một trận chiến này đã có quá nhiều người quen hy sinh, Kim Phi mặc dù biết rất rõ đây là cái giá mà chiến tranh phải trả, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.

Khánh Hoài sải bước đi tới trước mặt Kim Phi, thẳng lưng, chào Kim Phi theo nghi thức quân đội, la lớn: “Quân Thiết Lâm

Khánh Hoài báo cáo tiên sinh!”

“Khánh hầu, vất vả rồi!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2704


Y biết Đảng Hạng đồng ý thỏa thuận bắt đầu giao thương với Xuyên Thục không phải xuất phát từ thật lòng, cho nên Kim Phi cũng không muốn quá bị động.

Thương hội Kim xuyên vận chuyển hàng hóa cho Đảng Hạng đã giấu trước một số vật tư chiến lược trong một số hang động, chủ yếu là thực phẩm, khinh khí cầu, lựu đạn và dầu hỏa.

Lúc trước Khánh Hoài dẫn quân Thiết Lâm vào núi sâu, rất nhiều người cho rằng bọn họ đã biến thành thổ phỉ, kỳ thực chỉ là đi tìm tiếp tế mà thôi.

Chẳng qua Kim Phi và Đường Tiểu Bắc cũng không nghĩ là sẽ phải dùng đến mấy thứ này nhanh như vậy, cho nên kế hoạch không được hoàn thiện cho lắm.

Hang động chứa những vật tư này rất xa xôi, ở thời đại này không có phương tiện định vị, thậm chí không có bản đồ, người duy nhất có thể tìm thấy hang động chỉ có những nhân viên phụ trách giấu đồ của thương hội.

Trước tiên Khánh Hoài phải gặp những người này, sau đó mới có thể đến chỉ viện cho Kim Phi, chậm trễ rất nhiều thời gian.

Tuy rằng Khánh Hoài không nói, nhưng Kim Phi biết, chuyến đi này tuyệt đối sẽ không dễ dàng.

Mặt và tay Khánh Hoài đều tê cóng, tai sưng tấy đỏ bừng, vừa rồi Khánh Mộ Lam suýt chút nữa không nhận ra anh ta.

Đoàn người đi vào phòng chỉ huy tác chiến, ngồi vây quanh bếp lò, Kim Phi bưng ấm trà trên bếp rót một cốc nước nóng cho Khánh Hoài.

Khánh Hoài vội đứng dậy, tay cầm lấy cốc nước rồi hỏi: “Tiên sinh, ta để lại mười khinh khí cầu ở cửa Đồng Tiền, tiếp theo phải làm gì?”

Cửa Đồng Tiền là cửa khẩu hơn mười mấy dặm phía bắc, chỉ rộng hơn mười mét, địa hình dễ thủ khó công hơn hẳn so với kênh Hoàng Đồng, nhưng nó không đủ dài và gần đó không có nguồn nước, nếu muốn có nước thì chỉ có thể tới lấy ở kênh Hoàng Đồng, Kim Phi lúc đầu không chọn bên đó mà chọn một địa điểm thích hợp hơn để đóng quân, là kênh Hoàng Đồng.

Khinh khí cầu không thể tự điều hướng, không thể oanh †ạc qua lại như phi thuyền, trước khi tới Khánh Hoài đã biết chỉ oanh tạc một lần thì không thể nổ chết tất cả người Đảng Hạng, thế nên đã để lại mười cái khinh khí cầu ở cửa Đồng Tiần.

Nếu quân chinh chiến phía Nam muốn trốn về Đảng Hạng, cửa Đồng Tiền là con đường duy nhất phải qua.

Lấp kín cửa Đồng Tiền tức là chặn đứng đường lui duy nhất của Lý Lăng Duệ.

Sự thật đúng như Khánh Hoài dự đoán, sau khi khinh khí cầu bị ném bom, rất nhiều binh lính Đảng Hạng còn sống, anh †a xuống khinh khí cầu chỉ để xin chỉ thị của Kim Phi, nên xử lý đám người này như thế nào.

Trương Lương, Khánh Mộ Lam, Hàn Phong cũng vội ngẩng đầu nhìn về phía Kim Phi.

Bọn họ cũng biết tính cách Kim Phi thiện lương, chính sách đối đãi tù binh của tiêu cục Trấn Viễn cũng luôn lấy chiêu hàng là chính.

Làm như vậy không những có thể mang lại một nhóm lao động không công cho công cuộc xây dựng Xuyên Thục mà chia rẽ ý chí của kẻ thù bị bao vây, để tránh bọn chúng chó cùng rứt giậu, liều chết xông lên.

Chiêu hàng dần dần trở thành một trong những nguyên tắc chung mà tiêu cục Trấn Viễn đối đãi tù binh.

Nhưng lần này quân Thục chết trong kênh Hoàng Đồng quá nhiều, binh lính còn sống đều đang nín thở nghĩ cách báo thù cho đồng đội.

Trương Lương lo lắng Kim Phi sẽ mềm lòng, đang chuẩn bị tự chủ trương hạ lệnh thì đã nghe thấy Kim Phi nói.

“Giết hết đi!”

Trương Lương quay đầu nhìn qua, thấy Kim Phi chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn đang cầm ấm rót nước cho mình.

Giọng điệu trong lời nói của y cũng rất bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa sát khí.

“Rõ!”

Khánh Hoài uống một ngụm nước Kim Phi rót cho, sau đó đứng dậy đi ra phòng chỉ huy, đi đến khoảng đất trống, ra hiệu cho Chung Ngũ vừa mới đi tới.

Chung Ngũ gật đầu, lấy pháo hoa từ thắt lưng ra, châm ngòi.

Một đám khói màu tím bùng lên trong không khí rồi tan vào trong gió.

Sau đó bọn Trương Lương nhìn thấy khinh khí cầu trên bầu trời được chia thành hai đội, một đội tiếp tục bay về phía nam theo chiều gió, đuổi theo đội quân của Tần Vương đang chạy tán loạn, đội còn lại nhanh chóng cất cánh để tìm một tầng gió thích hợp.

Chẳng bao lâu, đội khinh khí cầu thứ hai bay lên trời và trở thành những chấm đen nhỏ.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2705


Có thể trong mắt nhóm người Trương Lương, Hàn Phong, Kim Phi cuối cùng đã trưởng thành, không còn lý tưởng hóa như vậy nữa, nhưng là người đầu ấp tay kề với Kim Phi, Tả Phi Phi có thể nhận ra rằng Kim Phi đã khác trước.

Kim Phi quay đầu nhìn thoáng qua Tả Phi Phi, không giả bộ mạnh mẽ cũng không biểu lộ bi thương, chỉ cười với Tả Phi Phi tỏ ý y không sao.

Có lẽ có một số người có thể thích cảm giác có thể kiểm soát sự sống, cái chết và số phận của người khác, nhưng Kim Phi không thích.

Ví dụ như lần này, Kim Phi biết rằng mình phải xử quyết quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng và quân Tần Vương.

Bởi vì trong trận chiến này quân Thục đã hy sinh quá nhiều, y cần phải có một lời với binh lính quân Thục và gia đình các binh sĩ hy sinh.

Tiếp theo, cho dù đã bị ném bom, số lượng binh lính quân chinh chiến phía Nam và quân Tân Vương còn sống cũng quá nhiều, y không có đủ nhân lực để trông giữ tù binh, nếu tùy tiện chiêu hàng thì rất có thể cho kẻ địch cơ hội bất ngờ làm phản, đến lúc đó rất có thể sẽ vượt khỏi tâm kiểm soát.

Cuối cùng, y cũng phải dạy cho kẻ thù một bài học đủ đau đớn, cho người Đảng Hạng một đòn thật đau, làm cho bọn họ biết tấn công Xuyên Thục sẽ phải trả giá đắt, nếu không nói không chừng bọn họ sẽ còn sẽ tiếp tục phái người chinh chiến phía Nam.

Bất kể cân nhắc thế nào, Kim Phi biết mình nhất định phải đưa ra quyết định giết người, nhưng trong lòng y vẫn cảm thấy khó chịu.

Nói đến cùng, Kim Phi cũng mới đến thế giới này có hai năm.

Trước khi đến đây, Kim Phi chỉ là một kỹ sư suốt ngày làm việc với máy móc, nhìn thấy lãnh đạo không biết phải làm sao để làm thân.

Nói trắng ra thì y chính là một tên mọt sách có bằng cấp cao.

Nhưng trong hai năm kể từ khi đến đây, Kim Phi bị tình thế thúc đẩy phải tranh đấu không ngừng, địa vị càng ngày càng cao, quyền lực càng lúc càng lớn, giết người cũng càng ngày càng nhiều.

Trong hai năm, đích thân y đã hạ lệnh xử quyết bao nhiêu người, chính y cũng không nhớ nổi.

Cảm giác này không dễ chịu chút nào.

Nhưng Kim Phi không hề hối hận, chiến thắng mà không hy sinh thì không phải là chiến thắng thực sự.

Đây là con đường duy nhất để đến được hòa bình.

Nhẹ nhàng vỗ má Tả Phi Phi, Kim Phi cũng đi ra ngoài phòng chỉ huy.

Nhưng thay vì nhìn khinh khí cầu trên bầu trời, y lại ra hiệu cho Thiết Chùy gọi Khánh Hoài.

“Tiên sinh, có gì phân phó?” “Ngài có để lại người ở phía bắc không?” Kim Phi hỏi.

“Có; Khánh Hoài gật đầu: “Ta để lại 3000 huynh đệ giỏi đánh trận nhất lại tại núi Hắc Thạch.”

Khi Kim Phi tiếp quản quân Thiết Lâm ở Thanh Thủy Cốc, chỉ có 3000 người, tuy rằng về sau đã tiến hành mở rộng, nhưng Khánh Hoài rất khắt khe trong việc tuyển chọn binh lính dựa trên quan điểm thà thiếu chứ không ẩu, đợt cao điểm nhất quân số của quân Thiết Lâm chỉ có hơn 10.000 người.

Sau khi liên tục chiến đấu và di dời, chỉ còn lại khoảng 7.000 người.

Ở phương bắc Khánh Hoài nhận được mệnh lệnh không chỉ tới chi viện, mà còn cần mai phục ở núi Hắc Thạch, vì thế sau khi tìm được vật tư, Khánh Hoài đã chia quân Thiết Lâm phân thành 3 đội.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen.A_zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2706


“Ta cũng không biết, nhưng cứ lo trước tránh hoạ.” Kim Phi lắc đầu nói, quay đầu nhìn về phía phương bắc.

Cũng đang nhìn về phía bắc giống như y chính là Lý Lăng Duệ vừa mới ra khỏi hang động.

Lúc này khinh khí cầu đã bay qua và đang lên cao tìm tầng gió thích hợp nên việc ném bom tạm thời dừng lại.

Binh lính Đảng Hạng đang chạy tán loạn xung quanh cũng ngừng chạy, sợ hãi ngẩng đầu nhìn không trung.

Lý Lăng Duệ phát hiện còn có rất nhiều người, lập tức ra lệnh cho thị vệ tìm trống trận, gõ tín hiệu tập hợp.

Nhưng binh lính Đảng Hạng tới tập kết cũng không nhiều, đa phần binh lính Đảng Hạng nghe thấy tiếng trống trận thì chỉ quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó lại cắm đầu chạy về phía Bắc.

Khinh khí cầu cuối cùng cũng ngừng ném bom, bọn họ còn tụ tập lại một đống thì không phải là đang cố ý tạo mục tiêu cho khinh khí cầu à?

Hơn nữa, trong vụ đánh bom vừa rồi, bức tường đá do người Đảng Hạng xây dựng là mục tiêu ném bom chủ chốt, hiện giờ đã bị nổ sập.

Muốn xây lại lần nữa, dễ lắm sao?

Tốt nhất là nhân lúc lúc khinh khí cầu ngừng tấn công thì phải nhanh chóng trốn thoát, nếu không, khi khinh khí cầu tìm được tầng gió thích hợp và lại có một đợt ném bom nữa, bọn họ có lẽ sẽ không thể may mắn trốn thoát được như lúc như trước.

Cho nên đa số binh lính Đảng Hạng nghe được tiếng trống trận tập kết thì lại càng chạy trốn nhanh hơn, thậm chí binh lính Đảng Hạng chạy tới tập kết còn không được 1000 người.

“Đúng là một đám ngu xuẩn, chúng cho rằng như vậy là có thể chạy thoát sao?”

Lý Lăng Duệ phẫn nộ đá một phát vào thi thể bên cạnh: “Kim Phi có ngu thì cũng sẽ để quân mai phục ở phía bắc, đường sống duy nhất lúc này chính là bắt sống Kim Phil”

Thực tế thì suy nghĩ của Lý Lăng Duệ là hoàn toàn chính xác.

Quân Thiết Lâm tuy rằng tới chỉ viện, nhưng cũng không có nhiều người, lại còn ở trên khinh khí cầu chưa xuống, nếu quân chinh chiến phía Nam có thể tập hợp lại, xông lên sườn núi bắt sống Kim Phi thì không phải là chuyện khó khăn gì.

Đáng tiếc nhuệ khí của quân chỉnh chiến phía Nam đã bị khinh khí cầu đánh tan hoàn toàn, bọn họ cũng không có trình độ tư duy như Lý Lăng Duệ, đa số quân chinh chiến phía Nam lúc này chỉ còn lại có bản năng muốn sống sót.

Lý Lăng Duệ ngửa đầu thở dài, biết mình đã mất đi cơ hội cuối cùng chuyển bại thành thắng.

Cuộc chinh chiến phía Nam hoàn toàn thất bại!

Hy vọng duy nhất của hắn bây giờ chính là viện binh có thể đến kịp lúc, như vậy thì họ có thể vẫn có cơ hội sống sót trở về.

Hai năm qua Đảng Hạng liên tục gặp thiên tai, địa vị của Lý Lăng Hiên cũng không ổn định, có thể nói phải dùng toàn bộ sức lực quốc gia mới tập hợp được một trăm nghìn quân và

phát động chinh chiến phía Nam.

Nếu toàn bộ quân chinh chiến phía Nam đều chết ở đây, đó sẽ là một đòn chí mạng đối với Đảng Hạng và Lý Lăng Hiên.

Tuy rằng số binh lính này đã phản bội hắn, nhưng Lý Lăng Duệ vẫn hy vọng bọn họ có thể thoát được nhiều một chút.

Đáng tiếc, Kim Phi không cho hắn cơ hội này. Lúc này trận chiến đã nổ ra ở núi Hắc Thạch.

Một bên là cựu binh của quân Thiết Lâm, một bên là Ngự Lâm Quân của Đảng Hạng.

Hai bên tham chiến đều có 3000 người, đều là tinh nhuệ, đều hiểu tầm quan trọng của trận chiến này nên ngay sau khi chạm trán, hai bên đã xông vào chiến đấu mà không nói lời nào, cũng dốc toàn bộ sức lực ngay từ đầu

Nhiệm vụ chủ yếu của Ngự Lâm Quân là bảo vệ xung quanh hoàng thành, mỗi binh lính đều là cao thủ được chọn lựa ra từ các bộ lạc, nếu thực sự muốn một cuộc đấu tay đôi công bằng, hiệu quả chiến đấu toàn diện của Ngự Lâm Quân tuyệt đối mạnh hơn so với quân Thiết Lâm.

Đáng tiếc đánh giặc không phải thi đấu võ đài, không bao giờ có công bằng tuyệt đối, chỉ có không từ thủ đoạn.

Ngự Lâm Quân đã bôn ba ở mấy chục ngày trong trời tuyết đọng, cho dù có tinh nhuệ nữa thì ai cũng gần như kiệt sức.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2707


"Đoàn trưởng, bọn họ thả chim ưng rồi, làm sao bây giờ?"

Một đại đội trưởng quân Thiết Lâm cả người đầy máu chạy lên trên bãi đất cao hỏi.

Quân Thiết Lâm đã nguyện trung thành với Xuyên Thục, đội ngũ cũng được tiến hành biên chế lại theo tiêu cục Trấn Viễn.

Người nghe lệnh chỉ huy lần cuộc phục kích lần này là trung đoàn đầu tiên tinh nhuệ nhất của quân Thiết Lâm.

"Một khi chim ưng cất cánh, ngay cả tiên sinh cũng không có cách nào khác, nếu không chúng ta cũng đã không cần ở đây nữa”

Đoàn trưởng bất đắc dĩ thở dài, sau đó nói: "Để bọn chúng bay đi, chúng ta chỉ cần giữ lại người thuần hóa chim ưng là được!"

“Giữ người thuần hóa chim ưng lại?” Hai mắt của đại đội trưởng không khỏi sáng lên.

Đúng vậy, chim ưng bay quá cao và quá nhanh, bọn họ không thể làm gì được, nhưng người thuần hóa chim ưng không biết bay, chỉ cần người thuần hóa chim ưng bị giết thì sẽ không có người chỉ huy chim ưng, chim ưng hoặc là sẽ bay đi, hoặc là bay về nơi nó đã sinh ra.

Nhưng cho dù là cái nào thì cũng có thể giải quyết được tình thế khó xử ở kênh Hoàng Đồng.

Chờ đến khi người Đảng Hạng đưa chim ưng tới đây, ít nhất cũng phải mất một hoặc hai tháng nữa, đến lúc đó Kim Phi đã quay trở lại Xuyên Thục từ lâu rồi.

Theo lệnh của đoàn trưởng, quân Thiết Lâm lại phát động một cuộc tấn công khác, chiếm giữ bộ chỉ huy của quân địch trong một lần và g**t ch*t tất cả các tướng lĩnh của Đảng Hạng và người thuần hóa chim ưng ẩn náu trong đó!

Đoàn trưởng ra lệnh cho quân Thiết Lâm dọn dẹp chiến trường, thu thập xác chết của các đồng đội phe mình, sau đó bổ một đao vào cổ của từng tên định.

"Đoàn trưởng, chôn những đồng đội đã hy sinh ở đâu?"

Đại đội trưởng đến xin chỉ thị.

Mặc dù quân Thiết Lâm mai phục trước, mặc dù bọn họ có lợi thế về vũ khí và địa hình, nhưng phản ứng của Ngự Lâm Quân của Đảng Hạng cũng rất nhanh, sau khi trận chiến kết thúc, quân Thiết Lâm vẫn hy sinh hơn hai trăm người.

"Không được chôn/' đoàn trưởng lắc đầu nói: "Khánh hầu đã nhận được mật thư của bệ hạ cách đây không lâu, trong thư nói bệ hạ sẽ khuyên tiên sinh tạm thời buông tha cho đất Tần, trở về phát triển đất Tần trước rồi sau đó mới lên kế hoạch về Đảng Hạng và Đông Man, để các huynh đệ ở lại chỗ này, nhỡ may lúc chúng ta đi rồi, người Đảng Hạng đến đào mộ thì làm sao bây giờ?

Các huynh đệ đã hy sinh rồi, không thể để xác của bọn họ ở lại nơi rừng núi hoang vắng này chịu cái lạnh của mùa đông nữa, tháo máy bắn đá, giải phóng xe đẩy để kéo các huynh đệ

về. “Kéo đến đâu?” Đại đội trưởng hỏi.

“Kéo đến kênh Hoàng Đồng trước đi, nếu như có thể thì kéo về Xuyên Thục.” Đoàn trưởng trả lời.

“Vâng!” Đại đội trưởng hành lễ rồi xoay người chạy tới.

Sau đó, các máy bắn đá trong khe núi lần lượt bị tháo ra, đại đội trưởng và cấp dưới khiêng từng xác chết lên trên xe đẩy.

Bởi vì số lượng xe đẩy có hạn, nên xác chết chỉ có thể xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp giống như hàng hóa.

Dù vậy thì cuối cùng vẫn còn mấy chục xác chết không thể lôi ra ngoài được nên đại đội trưởng cho người cõng trên lưng, đi theo phía sau đội ngũ.

Những con chim ưng bay lượn phía trên đỉnh đầu của bọn họ, thỉnh thoảng lại phát ra một hai tiếng r*n r* mờ mịt, chờ đợi người thuần hóa chim ưng gọi về.

Đáng tiếc là tất cả người thuần hóa chim ưng đều bị bắn chết rồi, gió trên bầu trời vừa mạnh vừa lạnh, chim ưng cũng vừa lạnh vừa mệt, cuối cùng chúng quay đầu bay về phía bắc.

Kênh Hoàng Đồng.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2708


"Khinh khí cầu của quân Thiết Lâm đang hạ xuống, bây giờ là thời cơ tốt nhất để tấn công, mau dọn sạch kênh Hoàng Đồng cho bổn vương!"

Lúc này, một đám quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng chạy trốn đầu tiên kia đã chạy tới kênh Hoàng Đồng.

Nhưng chờ đợi ở chỗ này vẫn là cơn ác mộng khinh khí cầu như cũ.

Hơn nữa, khinh khí cầu ở kênh Hoàng Đồng chỉ dùng dây thừng để buộc trên mặt đất, lúc khinh khí cầu bay từ phía bắc đến phía nam, các binh lính trên mặt đất sẽ dùng tời để kéo khinh khí cầu về phía sau, tiến hành đợt tấn công thứ hai.

Đây cũng là cách duy nhất để khinh khí cầu đi ngược hướng gió, chỉ là phương pháp này thích hợp với chiến đấu phòng thủ, khi tiếp viện cho kênh Hoàng Đồng thì không thể dùng được, bởi vì mặt trận của kênh Hoàng Đồng quá dài.

Từ đội lương thực của quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng ở cực bắc đến đội lương thực của quân Tần vương ở cực nam dài mấy chục dặm, quân Thiết Lâm không tìm thấy dây thừng dài như vậy, cho dù tìm được thì khinh khí cầu cũng không thể mang theo dây thừng nặng như vậy được.

Nhưng Cửa Đồng Tiền chỉ dài mấy trắm mét, nên có thể sử dụng biện pháp này.

Lúc này, tàn quân của Đảng Hạng cuối cùng cũng nhận ra rằng bọn họ không thể trốn thoát được, nên sau khi nhận được mệnh lệnh của Lý Lăng Duệ thì bắt đầu tập hợp lại.

Đúng lúc này, tiếng gâm rú của máy hơi nước vang lên từ trong kênh Hoàng Đồng.

Sau đó, một chiếc phi thuyền chậm rãi bay lên không trung.

Chiếc phi thuyền này chính là chiếc đi ném bom ở núi Ô Đầu, sau này khi trao đổi khinh khí cầu và chim ưng, chiếc phi thuyền này không tham gia, mà là bị Kim Phi giữ lại vì mục đích khẩn cấp.

Trước đây, Lý Lăng Duệ còn có chim ưng trong tay, lượng dầu hỏa và đạn dược trong kênh Hoàng Đồng không còn nhiều, vì vậy Trương Lương chưa từng sử dụng phi thuyền.

Bây giờ quân Thiết Lâm đã mang đến một lượng lớn dầu hỏa và đạn dược, chim ưng của Đảng Hạng cũng đã bị giết, cuối cùng phi thuyền cũng có thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Ý nghĩ phản công vừa mới nảy ra trong đầu Lý Lăng Duệ lập tức bị dập tắt khi hắn nhìn thấy phi thuyền.

Nếu chiến tranh vừa mới nổ ra thì quân chỉnh chiến phía Nam còn có thể chọc thủng vòng vây của phi thuyền, nhưng lúc này tinh thần chiến đấu của binh lính của quân chinh chiến phía Nam đã bị đánh tan, một chiếc phi thuyền này cũng đủ để thay đổi cục diện của cuộc chiến!

"Vương gia, để lại ngọn núi xanh không lo hết củi đốt, sớm hay muộn thì chúng ta cũng sẽ đánh trả! Chúng ta đi thôi, nếu không đợi đến khi phi thuyền phát hiện ra chúng ta thì không thể đi được nữal"

Người phụ trách tình báo chạy tới nói.

Nhóm Trương Lương đã chuẩn bị một lối thoát cho Kim Phi, người phụ trách tình báo của Đảng Hạng cũng chuẩn bị cho Lý Lăng Duệ một lối thoát.

Trước đó phó tướng còn chế nhạo người phụ trách tình báo, nói rằng hắn đang làm những việc không cần thiết, còn nói làm như vậy là hành động mang điềm xấu.

Không ngờ Lý Lăng Duệ phải dùng tới lối thoát này sớm như vậy.

Lý Lăng Duệ lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đi theo người phụ trách tình báo vào một khe núi nhỏ.

Một bộ phận tàn quân của Đảng Hạng vốn đã tập hợp lại, kết quả sau khi bọn họ tập hợp lại, lại phát hiện không thấy Lý Lăng Duệ đâu nữa.

Tinh thần chiến đấu của binh lính trong tàn quân của Đảng Hạng vốn đã rơi xuống đáy cốc lại lập tức sụp đổ.

Thậm chí có rất nhiều binh lính chủ động vứt vũ khí, quỳ xuống đất đầu hàng.

Bọn họ cũng từng nghe nói là tiêu cục Trấn Viễn không giết tù binh, lần trước quân chinh chiến phía Nam cũng đã chứng minh được điều này.

Lúc đó, Kim Phi dẫn quân Thiết Lâm bắt giữ hàng chục nghìn người của quân chỉnh chiến phía Nam của Đảng Hạng làm tù binh trong Thanh Thủy Cốc, cuối cùng thông qua cuộc đàm phán của Đảng Hạng và Đại Khang, những tù binh đó đều được trả về.

Chính trị vốn là có thể trao đổi lợi thế cho nhau.

Bọn họ nghĩ lần này cũng sẽ giống như quân chinh chiến phía Nam lần trước, đầu hàng, chờ phía Đảng Hạng đến đàm phán với Kim Phi, đổi bọn họ trở về là được.

Chỉ tiếc là bọn họ đã nghĩ sai rồi, Kim Phi không phải Trần Cát, y không muốn dùng tù binh để đổi lấy bất cứ thứ gì của Đảng Hạng, cho nên bọn họ căn bản không định giữ những tù binh này lại.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2709


Mặt trận kênh Hoàng Đồng rất dài nhưng lại chỉ có một phi thuyền, muốn cày mặt trận kênh Hoàng Đồng từ Nam đến Bắc, không biết phải đến năm tháng nào.

Thế là Trương Lương và Khánh Hoài đã thương lượng với nhau, hai người lập lại một chiến lược mới.

Khi khinh khí cầu rơi xuống trước đó, không ít người Đảng Hạng đã tập hợp lại, chuẩn bị đáp lại lời kêu gọi của Lý Lăng Duệ, tiến hành phản kích.

Bây giờ những điểm tập kết này đã trở thành mục tiêu của phi thuyền.

Phi thuyền nổ vang rồi tăng tốc độ, bay đến điểm tập kết, nhân viên hộ tống lập tức nghiêng rương thả lựu đạn xuống.

Binh lính Đảng Hạng vừa tập hợp lại, đã bị nổ phải giải tán, sau đó không dám tập hợp lại nữa.

Trương Lương không có cách nào, chỉ có thể để phi thuyền bay về lần nữa oanh tạc từ Nam đến Bắc.

Nhưng lần này Trương Lương đã sắp xếp binh lính quân Thiết Lâm đi theo phía sau phi thuyền, họ tấn công quân Đảng Hạng còn sống sót sau vụ ném lựu đạn.

Sức chứa hàng hóa của phi thuyền có hạn, mỗi lần oanh tạc đến một khoảng cách ở phía Bắc, đều phải quay về nạp đạn và dầu hỏa.

Mặt trận của kênh Hoàng Đồng thực sự rất dài, phi thuyền lại di chuyển chậm, oanh tạc cho đến tối, cũng chưa oanh tạc được bao xa.

Nhưng Trương Lương không quan tâm, lệnh cho phi thuyền tiếp tục oanh tạc, từng bước tiến về phía trước.

Cách kênh Hoàng Đồng hàng chục dặm về phía Nam, Trần An Tiệp như chó chết chủ, ủ rũ đi theo đội ngũ.

Tính kỷ luật của quân tần Vương kém xa so với quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng, sở dĩ họ không sợ và đến tấn công kênh Hoàng Đồng là vì dựa vào việc Trần An Tiệp đã chia quân Tần vương thành hai bộ phận, một bộ phận tác chiến, bộ phận kia phụ trách việc giám sát, ai dám rút khỏi hiện trường thì giết ngay tại chỗ.

Khi khinh khí cầu xuất hiện, quân giám sát chạy nhanh còn hơn bất cứ đội quân nào, quân Tân vương đã tán loạn tại chỗ.

Trần An Tiệp cũng chạy trốn về phía Nam cũng với đại bộ đội.

Cũng may Khánh Hoài cũng cảm thấy bọn họ quá kém cỏi nên số lượng khinh khí cầu phái đến để đuổi giết bọn họ không nhiều.

Hơn nữa chạy về phía nam mấy dặm, đường núi rế về tây, khinh khí cầu chỉ có thể bay về phía Nam, nên cuộc truy kích đã dừng lại.

Quân Tần vương cũng may mắn còn sống sót hơn nửa.

Trần An Tiệp cũng có suy nghĩ như Lý Lăng Duệ, muốn tổ chức quân Tần vương quay lại phản kích, nhưng đáng tiếc là không tổ chức được, ngay cả hai cận vệ của Trần An Tiệp cũng đã bỏ chạy.

Trân An Tiệp thử mấy lần, cuối cùng đã từ bỏ suy nghĩ phản kích.

Sự thất bại ở kênh Hoàng Đồng đã khiến Trần An Tiệp chán nản, kết quả khiến hắn không ngờ đến là buổi trưa ngày thứ hai khi bắt đầu chạy trốn, hắn đang ngồi nghỉ trong hốc núi thì đột nhiên phát hiện binh lính quân Tần vương náo loạn.

Trân An Tiệp vốn đang buồn bực, nhìn thấy cảnh như vậy lại càng thêm bực bội, vẫy tay gọi đội trưởng đội cận vệ đến: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Thái tử điện hạ, không hay rồi, phi thuyền đến rồi!" Đội trưởng đội cận vệ sốt sắng nhìn xung quanh, tìm sơn động có thể ẩn núp.

“Phi thuyền sao?” Tim Trần An Tiệp đập thình thịch, nhìn về phía Bắc theo bản năng.

Nhưng, trên không trung lại trống rỗng, không thấy gì.

Đột nhiên, Trần An Tiệp nghĩ ra điều gì đó, chạy sang bên cạnh mấy chục mét, vòng qua chân núi nhìn về phía Nam.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2710


Nghĩ đến đây, Trần An Tiệp điều chỉnh ống nhòm, tìm kiếm qua lại giữa chấm điểm đen nhỏ, quả nhiên đã tìm thấy một cái giỏ treo đều là binh lính nữ.

“Sao bọn họ lại đến nhanh như vậy chứ?”

Dù từ trước đến nay Trần An Tiệp chưa từng nhìn thấy Quan Hạ Nhi, nhưng hắn rất chắc chắn, chắc hẳn Quan Hạ Nhi ở trong cái rổ đó.

Khi biết Quan Hạ Nhi dẫn người đến cứu viện, Trần An Tiệp biết bản thân không ngăn được, hắn chỉ muốn tiêu diệt được Kim Phi trước khi Quan Hạ Nhi đến, làm gián đoạn đà phát triển không ngừng của Xuyên Thục.

Bây giờ đất tần đã có bản vẽ của máy bắn đá và cung nỏ hạng nặng, Tần vương cũng đã phái mật thám đến Thổ Phiên tìm Ngụy Lão Tam trước đây đã từng tạo phản.

Phùng tiên sinh đã từng dùng Ngụy Lão Tam để chế tạo ra lượng lớn khinh khí cầu để phản kích Xuyên Thục, nếu để bọn họ tìm thấy Ngụy Lão Tam, bọn họ có thể có được cách chế tạo vải phòng cháy

Không chỉ như vậy, Tân vương còn phái mấy mưu sĩ, dẫn tử sĩ tiến vào đất Thục và dọc theo bờ sông Gia Lăng tìm cơ hội mai phục phi thuyền.

Chỉ có thể ngàn ngày làm giặc, khó bề ngàn ngày phòng giặc.

Người bị mưu sĩ ghi nhớ, rất khó có cơ hội chạy trốn.

Trân An Tiệp tin rằng, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, sớm muộn gì mưu sĩ và tử sĩ cũng có thể cướp được ca-nô, đưa máy hơi nước về.

Đến lúc bọn họ có thể bắt chước từng động cơ của máy hơi nước giống như đã bắt chước cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá.

Đây cũng là lý do Trần An Tiệp và Lý Lăng Duệ biết quân cứu viện của Kim Phi sắp đến, nhưng bất kể giá nào cũng phải tấn công kênh Hoàng Đồng.

Vì bọn họ đều biết, chỉ có khi tiêu diệt Kim Phi thì sau này bọn họ mới có cơ hội phản kích.

Nếu để Kim Phi trở về Xuyên Thục, cho dù họ thắng trận chiến này, thậm chí nhóm người Quan Hạ Nhi đến chỉ viện đều bị giết thì cũng vô dụng.

Kim Phi sẽ chế tạo ra những vũ khí càng lợi hại hơn, sẽ hoàn toàn hủy diệt bọn họ.

Trần An Tiệp cũng không bất ngờ khi Quan Hạ Nhi đến đây, điều khiến hắn bất ngờ là vì sao lại đến nhanh như vậy.

Theo tình huống thám tử đã báo thì chắc hẳn phải hai ngày nữa Quan Hạ Nhi mới đi khỏi vùng sa mạc.

Hắn cũng đã phái người đến mai phục ở vùng sa mạc, chim ưng Lý Lăng Duệ đưa cho hắn cũng đã bị quân mai phục đưa đi rồi.

Lúc này Quan Hạ Nhi nên ở vùng sa mạc mới đúng, sao lại xuất hiện ở đây chứ?

Trần An Tiệp không nghĩ ra.

Nhưng hắn cũng không cần nghĩ, dù sao Quan Hạ Nhi lại đến đây nhanh như vậy thì hắn cũng phải nhanh chạy trốn, vì Quan Hạ Nhi chắc chắn đã chú ý đến đây rồi.

Trân An Tiệp đoán không sai, Quan Hạ Nhi quả thực đang ở trong cái giỏ treo mà hắn nhìn thấy, hơn nữa cũng đã dùng ống nhòm quan sát thấy quân Tân vương.

“Phu nhân, người bên dưới có lẽ là quân Tân vương, xem ra Khánh hầu đã đuổi đến rồi!"

A Liên đứng cạnh Quan Hạ Nhi để ống nhòm xuống: “Giết hay kêu gọi đầu hàng?”

“Chúng ta chỉ có một ít người sao có thể kêu gọi đầu hàng, hơn nữa nếu bọn họ đã dám ra tay với đương gia thì chết cũng chưa hết tội!"

Quan Hạ hi nhìn xuống phía dưới, quyết định như Kim Phi: “Nổ toàn bộ đi!”

“Chúng ta giải quyết bọn họ trước hay đến chi viện cho tiên sinh trước?” A Liên hỏi.

“Đương gia cũng phải cứu, bọn họ cũng phải giết!”

Quan Hạ Nhi lạnh giọng nói: “Truyền lệnh cho tiểu đoàn 1, để họ đi giải quyết quân Tần vương, chúng ta tiếp tục đi về phía trước!"

“Vâng!”

Binh lính truyền lệnh phái sau Quan Hạ Nhi lập tức vẫy cờ, truyền lệnh của cô.

Sau đó mười mấy chiếc phi thuyền thoát khỏi đội ngũ, bay đến hướng quân Tần vương.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2711


Ở Kênh Hoàng Đồng, cuộc oanh tạc vẫn đang kéo dài.

Nhân viên hộ tống trên phi thuyền đã thay đổi ba ca, ngoài việc xuống bổ sung lựu đạn và dầu hỏa thì phi thuyền không hạ cánh, vẫn tiếp tục oanh tạc trong đêm.

Nhưng đáng tiếc là người Đảng Hạng bị nổ lâu rồi nên đã có kinh nghiệm, nhìn thấy phi thuyền bay đến thì đã né tránh từ xa.

Chỉ có một chiếc phi thuyền, không có cách nào oanh tạc diện rộng, vì vậy chỉ có thể bay vòng quanh người Đảng Hạng.

Sau này người Đảng Hạng phát hiện lựu đạn rất khó nổ Xuyên qua xác, vì vậy đã núp dưới xác.

Cứ như vậy, trừ phi lựu đạn bắn trúng xác ở khoảng cách gần, nếu không rất khó chết người.

Hiệu quả việc oanh tạc của phi thuyền đã giảm đi nhanh chóng.

Khi Trương Lương và Khánh Hoài thương lượng đối sách, đột nhiên nghe thấy tiếng ồn từ bên ngoài.

Hai người đi ra khỏi phòng chỉ huy tác chiến, nhìn thấy tất cả binh lính ở khoảng đất trống ở cửa đều chỉ về hướng bầu trời phía Nam.

Trương Lương ngẩng đầu nhìn lên, vừa nhìn đã thấy trên bầu trời xuất hiện mấy phi thuyền.

“Ha ha, ta biết tiên sinh sẽ không lừa chúng ta, thật sự có quân cứu viện!”

“Cuối cùng nhóm người Lão Trịnh cũng đến rồi!”

“Đợi đến khi gặp Lão Trịnh, ta phải tìm hắn trò chuyện, tên khốn này đến quá muộn rồi!”

“Đúng đúng, nếu không phải Khánh hầu đến kịp, đợi bọn họ đến, xác của chúng ta cũng đã lạnh rồi!”

“Chuyện này cũng không thể trách Lão Trịnh, bọn họ cũng không dễ dàng gì, từ Đại Tản Quan đến đây cũng không gần”

“Ta không quan tâm, chuyện này sẽ không xong nếu không có ba chầu rượu lớn!”

“Lát nữa chắc chắn Lão Trịnh sẽ nói, biết thế đã không đến cứu ngươi, để ngươi chết trong tay người Đảng Hạng!”

“Ơ, sao ta lại nhìn thấy trong giỏ treo đều là binh lính nữ vậy?”

“Đều là binh lính nữ thật, ôi chao, ta nhìn thấy phu nhân?”

“Nhanh đi gọi tiên sinh đến, phu nhân đến rồi!”

Nhiều phi thuyền như vậy đến cứu viện, cho dù người Đảng Hạng đưa chim ưng đến, bọn họ cũng có sức phản kháng, toàn quân Thục cũng trở nên nhẹ nhàng, chỉ tay lên trời ta một câu ngươi một câu nói nhảm, trút bỏ áp lực gần đây.

Đợi đến khi phi thuyền bay đến gần rồi, nhìn thấy Quan Hạ Nhi trên giỏ treo qua ống nhòm, mấy nhân viên hộ tống nhanh chóng chạy đến báo tin cho Thiết Chùy.

Dù Kim Phi biết Quan Hạ Nhi sắp đưa cứu viện đến, nhưng không ngờ rằng xô sẽ tự ngồi phi thuyền đến.

Sau khi nhận được tin đã nhanh chóng chạy đến khoảng đất trống từ tiểu viện.

Trên không trung, phi thuyền Quan Hạ Nhi ngồi cũng đã bay đến bầu trời kênh Hoàng Đồng.

Dù bây giờ chiến sự đã dừng lại, nhưng dấu vết chiến đấu vẫn còn đó.

Thấy xác chất đống như núi, và dòng sông máu đã bị đông thành băng, cùng với tường đá cao lớn đã bị nổ tung, Quan Hạ Nhi có thể tưởng tượng được sự kịch liệt của trận chiến.

Quan Hạ Nhi vốn luôn dịu dàng ít nói, lúc này trong lòng cũng không khỏi dâng lên cơn tức giận.

A Liên đứng ở phía sau cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Quan Hạ Nhị, vội chỉ về khoảng đất trống phía dưới: “Phu nhân người xem, tiên sinh kìa!”

Phi thuyền ngược gió bay suốt chặng đường từ sa mạc đến đây, nhiên liệu cũng không còn nhiều nữa, A Liên thực sự rất lo Quan Hạ Nhi bốc đồng, để họ đi đuổi giết người Đảng Hạng.

Phải nói rằng, A Liên rất hiểu Quan Hạ Nhi.

Nhìn thấy Kim Phi, cơn giận trong lòng Quan Hạ Nhi lập tức dịu xuống, ra hiệu cho phi thuyền hạ cánh.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2712


Giỏ treo vừa chạm đất, Quan Hạ Nhi đã mở hàng rào ra, chạy đến chỗ Kim Phi.

Khi chạy đến trước mặt Kim Phi, điều trước tiên cô làm là xác nhận Kim Phi không có vết thương nào, sau đó ánh mắt lập tức đỏ hoe, bất chấp lao vào lòng Kim Phi.

Kim Phi ôm Quan Hạ Nhi, trong mắt đầy dịu dàng và đau lòng.

Quan Hạ Nhi vẫn luôn thẹn thùng, nếu không phải cô thật sự không kiềm chế được bản thân thì chắc chắn cô sẽ không ôm y trước mặt nhiều người như vậy.

Suốt chặng đường, Quan Hạ Nhi vẫn luôn ở phía trước nhất, mặc dù đeo khăn che mặt nhưng hai má và tai vẫn đỏ

bừng vì gió lạnh.

“Cô nương ngốc này, nàng không thể ngoan ngoãn ở trong làng ở cữ, chạy đến đây làm gì cơ chứ?”

Kim Phi đau lòng xoa đầu Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi vừa mới sinh con không lâu, lúc này vẫn đang trong thời gian ở cữ.

“Chàng còn nói ta à, nếu không phải chàng ở đây thì ta chạy đến đây làm gì chứ?”

Quan Hạ Nhi nói đến đây thì căn cánh tay Kim Phi một cái. Nhìn có vẻ hung dữ, nhưng khi cắn lại không nỡ.

“Nếu lần sau chàng lại mặc kệ tính mạng của mình như vậy, xem ta xử lý chàng như thế nào?”

Quan Hạ Nhi ngẩng đầu nhìn Kim Phi, nhỏ giọng nói: “Bây giờ chàng đã làm cha, cho dù chàng không quan tâm đến bản thân mình, không quan tâm đến ta, thì cũng phải quan tâm đến con gái chúng ta chứi”

Thật ra xung quanh vẫn có rất nhiều nhân viên hộ tống, Quan Hạ Nhi nói như vậy cũng không thích hợp.

Kim Phi là trụ cột trong nhà, những nhân viên hộ tống khác cũng là người nhà.

Cũng may Quan Hạ Nhi nói rất nhỏ, xung quanh lại ồn ào, vì vậy người khác không nghe thấy.

Kim Phi cũng biết bây giờ không phải là lúc nói đạo lý, y cười rồi xoa đầu Quan Hạ Nhi, sau đó bảo đảm nói: “Sẽ không đâu, sau này ta sẽ ở lại làng cùng với nàng và con gái!”

Lúc này Quan Hạ Nhi mới hài lòng, đỏ mặt nhìn xung quanh, phát hiện Khánh Mộ Lam đang nhướn mày nhìn mình, vội đẩy Kim Phi ra.

“Tỷ tỷ, suốt đường đi đã chịu lạnh rồi, nhanh vào phòng sưởi ấm đi.”

Tả Phi Phi bước lên trước một bước, kéo Quan Hạ Nhi. Quan Hạ Nhi quay người muốn dặn dò A Liên, lại bị Kim Phi võ vai: “Nàng đi vào nhà đi, những việc còn lại giao cho ta là được.”

“Dạ!” Quan Hạ Nhi gật đầu, lúc này mới đi vào nhà với Tả Phi Phi.

Khi nhìn thấy phi thuyền, nhân viên hộ tống ở khoảng đất trống đã chuẩn bị xong, sau khi phi thuyền dừng lại, lập tức có người đẩy xe đẩy tới để bổ sung dầu hỏa và đạn dược cho phi thuyền.

Binh lính của đội trình sát cũng tiến lên theo nhóm ba người để thay cho phi công trước đó.

“Huynh đệ, ngươi đã vất vả suốt dọc đường rồi, vào trong nghỉ ngơi chút đi, ở đây cứ giao cho ta là được!”

Một lính trinh sát đến cửa buồng lái phi thuyền, chuẩn bị xử lý công việc được giao, đột nhiên kêu lên: “Ôi trời, đội trưởng Lão Ưng, sao ngươi lại ở đây?”

Linh trinh sát thuộc đội tác chiến đặc chủng do Kim Phi thành lập, lái phi thuyền và khinh khí cầu là môn huấn luyện bắt buộc.

Lúc đầu người phụ trách huấn luyện những lính trinh sát này là Lão Ưng.

Sau đó nghe nói Lão Ưng đã hy sinh ở Vị Châu, lúc đó lính trinh sát còn buồn rất lâu.

Nhưng bây giờ lại nhìn thấy Lão Ưng ở đây, lính trinh sát bị dọa hết hồn, còn nghĩ rằng mình nhận nhầm người, quan sát trên xuống dưới.

“Đừng nhìn nữa, ông đây chưa chết, không phải là mai!”

Lão Ưng tức giận đạp lính trinh sát một cái, sau đó đi ra từ buồng lái.

Anh ta đã bay liên tục mấy ngày, bây giờ quả thực đã hơi mật.

Lính trinh sát bị đạp cũng không tức giận, mà kích động đánh trả Lão Ưng: “Thật sự là đội trưởng Lão Ưng rồi, ngươi vẫn còn sống, quá tốt rồi!”

Đừng nói người lính trinh sát này, ngay cả Kim Phi và Trương Lương nhìn thấy Lão Ưng cũng rất bất ngờ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2713


“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”

Kim Phi đáp lễ Lão Ưng, trong lòng cũng cực kỳ vui vẻ.

Trong khoảng thời gian này y đã phải trải qua quá nhiều hy sinh, gặp lại Lão Ưng một lần nữa đã khiến cho sự lo lắng

trong lòng của Kim Phi được tan đi rất nhiều.

Ngay cả người luôn tỏ ra lạnh lùng như Trương Lương, lúc này cũng nở nụ cười và vỗ mạnh vào bả vai của Lão Ưng.

Nhưng vẻ mặt Lão Ưng lại nặng nề: "Tiên sinh, Lương ca, †a mang đội bay đến Vị Châu, nhưng lại không mang các huynh đệ trở về, phụ sự tin tưởng của tiên sinh và đại soái, xin tiên sinh và đại soái trách phạt!"

Nghe thấy Lão Ưng nói như vậy, bầu không khí vốn đang vui vẻ, lập tức trở nên đông cứng.

“Vào phòng trước rồi nói sau.” Kim Phi dẫn đầu đi vào phòng chỉ huy. Lão Ưng chúi đầu đi ở phía sau.

Vào đến phòng chỉ huy, Trương Lương hỏi: “Nói một chút xem đã có chuyện gì xảy ra.”

Sau đó Lão Ưng kể lại chuyện đã gặp Hải Đông Thanh.

"Ta là đội trưởng đội bay lại không phản ứng kịp thời, chỉ huy các huynh đệ nhảy dù thoát thân, đều là lỗi của tat"

Lão Ưng quỳ xuống đất với vẻ mặt tự trách, đầu cũng gục xuống đất.

Đôi khi, sống sót trên chiến trường cũng không phải là điều may mắn.

Ví dụ như Lão Ưng, kể từ khi tất cả các đồng đội đều hy sinh, anh ta vẫn luôn sống trong tự trách.

Tự trách mình lúc đó phản ứng quá chậm, nếu nhắc nhở mọi người nhảy dù sớm một chút thì có lẽ đã không có nhiều người chết như vậy.

Kim Phi ra hiệu cho Thiết Chùy nâng Lão Ưng lên và hỏi: "Lão Ưng, thật ra ngươi không cần phải tự trách, vì Trần Vĩnh Trạch đã tổ chức phục kích từ trước, cho dù các ngươi có nhảy dù trước thì chỉ sợ cũng khó mà thoát được."

"Đúng rồi, Lão Ưng, ngươi làm thế nào mà có thể chạy về từ đất Tấn?" Thiết Chùy tò mò hỏi: "Chẳng lẽ Trần Vĩnh Trạch không phái người đuổi bắt ngươi ư?"

Nơi mà đội bay bị tập kích được coi là nằm trong đất Tấn, nếu muốn quay về Xuyên Thục thì phải đi xuyên qua đất Tấn mới được.

Là một người trong nhóm các cựu binh đã xuất ngũ, Thiết Chùy hiểu rất rõ rằng Lão Ưng am hiểu nhất chính là bay, chứ không phải là ẩn nấp và xâm nhập, rất khó có thể né tránh được sự đuổi bắt của Tấn vương.

"Trần Vĩnh Trạch đúng là đã phái người đuổi bắt ta, hơn nữa lúc ta nhảy dù còn bị bong gân chân, suýt chút nữa đã bị bắt, may mà ta gặp được Thấm Nhi cô nương, là cô ấy đưa ta né tránh sự đuổi bắt, lại trèo đèo lội suối để trở về Xuyên Thục, khi đi đến kênh Cửu Liên thì gặp được Hạ Nhi phu nhân, Lão Ưng nói.

“Cái quái gì vậy, ngươi gặp Thấm Nhi ư?” Đám người Kim Phi càng cảm thấy kinh ngạc.

Họ rất ngạc nhiên khi gặp lại Lão Ưng, nhưng họ không ngờ lại nhận được tin tức của Thấm Nhi.

"Đương gia, nếu không phải có Thấm Nhi cô nương giúp đỡ, có lẽ ta đã không gặp được chàng nữa!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2714


Lúc trước lúc cùng Cửu công chúa ngồi phi thuyền, Kim Phi đã phát hiện Thấm Nhi không được tự nhiên lắm, chỉ là Cửu công chúa đã lên đó ngồi, cô ấy không còn cách nào khác mà chỉ có thể đi theo.

Thật ra không riêng gì Thấm Nhi, mà cả cao thủ như Bắc Thiên Tâm cũng không thích ngồi phi thuyền.

Bắc Thiên Tâm từng nói chuyện với Kim Phi, nói hơn một nửa bản lĩnh của cô ấy đều nằm trên cơ thể, sau khi hai chân rời khỏi mặt đất sẽ cảm thấy không an toàn.

Thấm Nhi chắc là cũng giống như Bắc Thiên Tâm, chuyện cô ấy không muốn ngồi phi thuyền cũng rất bình thường.

"Lão Ưng, theo kế hoạch, ngày mai hoặc ngày ngày kia các ngươi mới tới, sao lại đến nhanh như vậy?" Trương Lương hỏi.

Ngay cả Kim Phi cũng nhìn sang.

Kế hoạch giấu dầu hỏa và đạn dược của thương hội Kim Xuyên mới vừa được triển khai, còn chưa đến khu vực sa mạc, theo tin tình báo của Kim Phi, nhóm Quan Hạ Nhi lúc này hẳn là vẫn còn đang đi bộ trong sa mạc mới đúng.

Lão Ưng liếc nhìn Quan Hạ Nhi một cái rồi nói: 'Phu nhân lo lắng cho cuộc chiến ở kênh Hoàng Đồng, cho nên dẫn chúng ta chạy hai đêm, rời khỏi sa mạc trước..."

Nghe Lão Ưng nói như vậy, Kim Phi không khỏi quay đầu liếc nhìn Quan Hạ Nhi một cái.

Lúc vừa mới gặp nhau, Kim Phi đã phát hiện trong mắt của Quan Hạ Nhi đều là tơ máu, y biết dọc đường đi cô không được nghỉ ngơi tốt, nhưng không ngờ là bọn họ đã ởi liên tục hai ngày hai đêm rồi.

"Vậy các ngươi có đi đường có thuận lợi không, có gặp phải mai phục không?"

Trương Lương lại hỏi.

Tân vương chắc chắn sẽ không để nhóm người Quan Hạ Nhi thuận lợi tới được kênh Hoàng Đồng, chắc chắn sẽ phục kích bọn họ ở trên đường.

"Chúng ta đã gặp mấy lần, nhưng mới đầu bọn họ không có chim ưng, căn bản không thể làm gì chúng ta, nhưng khi ra khỏi khu vực sa mạc, gặp phải một nhóm quân của Tần vương, không biết bọn họ lấy một đám chim ưng ở đâu ra, cũng may phu nhân đã chuẩn bị trước, chúng ta phải mất bảy chiếc phi thuyền mới có thể nổ chết chúng nó!"

Lão Ưng trả lời.

"Ta còn tưởng là Lý Lăng Duệ chỉ còn lại có hai con chim ưng,' Trương Lương lạnh lùng nói: "Lý Lăng Duệ lại hào phóng như thết"

Khi quân Thiết Lâm mang theo khinh khí cầu đánh đến, trong đoàn quân chỉnh chiến phía Nam của Đảng Hạng chỉ có hai con chim ưng bay ra, lúc đó Trương Lương nghĩ rằng những con chim ưng còn lại đều bị khinh khí cầu tiêu diệt hết rồi, bây giờ mới biết được thì ra là bọn chúng đã cho quân của Tần vương mượn để đi phục kích nhóm người Quan Hạ Nhi.

"Không phải Lý Lăng Duệ hào phóng, mà là hắn sợ Hạ Nhi tỷ tỷ, không ngờ Khánh Hoài ca ca sẽ đưa quân Thiết Lâm từ phía bắc đánh tới." Khánh Mộ Lam nói.

"Đúng vậy,' Trương Lương gật đầu: "Nếu Lý Lăng Duệ biết Khánh hầu từ phương bắc tới thì cho dù Trần An Tiệp có nói gì thì hắn cũng sẽ không cho mượn chim ưng!"

"Đúng rồi, đương gia, trên đường đi chúng ta đã gặp được quân Tần vương đang chạy trốn."

Quan Hạ Nhi yếu ớt liếc nhìn Kim Phi một cái: 'Lúc đó ta nghĩ không có nhân lực để đi chiêu mộ đầu hàng, cho nên mới để tiểu đoàn số 1 ở lại, cho nổ tung toàn bộ bọn chúng... Nếu chàng cảm thấy có gì không ổn thì bây giờ phái người đi ngăn cản có lẽ là còn kịp."

Lúc đó trong lòng Quan Hạ Nhi đang lo lắng cho Kim Phi, vừa tức giận vì quân Tần vương vây đánh Kim Phi, nên đã ra lệnh chết, bây giờ khi đã bình tĩnh lại, cô cảm thấy lúc đó mình có hơi bốc đồng.

Nhưng quân Tần vương đã chạy trên đường núi một hai ngày, cách đường thẳng cũng không quá xa, phi thuyền thuận gió đi qua, có lẽ nửa tiếng nữa mới có thể đi ra.

"Mệnh lệnh của nàng không có gì sai, chúng ta không có nhiều người để canh giữ tù binh như thế, cũng để cho Trần Lương Phong một chút mặt mũi, cũng phải cho những huynh đệ đã hy sinh một lời giải thích!"

Kim Phi nói: "Ta không có ý định giữ lại bất cứ tù binh nào trong trận chiến này!"

Quan Hạ Nhi nghe Kim Phi nói vậy thì lúc này mới cảm thấy yên tâm.

Trong khi mọi người đang trò chuyện trong phòng chỉ huy thì bên ngoài lại rất bận rộn.

Các phi thuyền xếp hàng hạ cánh, bổ sung nhiên liệu và đạn dược một lần nữa, cũng thay đổi phi công, sau đó lại bay lên không trung gia nhập với các phi thuyền trước đó, cùng nhau tiến hành ném bom.

Trước kia chỉ có một chiếc phi thuyền, không có khả năng tiến hành ném bom toàn diện, bây giờ có Quan Hạ Nhi tiếp viện, phi thuyền hoàn toàn đủ dùng.

Khánh Hoài chỉ huy phi thuyền chia thành ba đội, một đội đi về phía bắc để bảo vệ cửa Đồng Tiền, còn hai đội còn lại thì một đội phía nam, một đội phía bắc, tiến hành ném bom toàn bộ khu vực kênh Hoàng Đồng!

Vụ đánh bom kéo dài năm ngày mới kết thúc.

Trong năm ngày này, đội hình phi thuyền gần như đã cày kênh Hoàng Đồng hai lần.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_a.zz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2715


Trịnh Phương dẫn quân tiếp viện chạy đến, cho thấy trận chiến ở kênh Hoàng Đồng đã hoàn toàn kết thúc.

Với vũ khí và nhân lực bổ sung do quân tiếp viện mang đến, cho dù Đảng Hạng với Tân vương phái thêm một đội quân lớn tới đây thì quân Thục cũng sẽ không còn khó khăn như trước nữa.

“Thăng rồi!”

“Chúng ta thắng rồi!”

Binh lính quân Thục vẫy tay hoan hô.

Hoan hô hoan hô, hốc mắt của rất nhiều người đều đỏ lên.

Trận chiến này quá khó khăn.

Bọn họ chỉ có mấy chục nghìn người, trong khi quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng và quân của Tần vương có tới

hàng trăm nghìn, tổng sức mạnh gấp mười lần bọn họ.

Khi nhìn thấy quân địch lao đến mặt trận bên mình rậm rạp như châu chấu, nếu nói bọn họ không sợ thì là giả.

Nhưng bọn họ vẫn kiên trì!

Bọn họ đã đánh bại quân địch có lực lượng gấp mười lần so với mình, giành được chiến thắng cuối cùng!

Đây là trận chiến đã được ghi vào sử sách, binh lính của quân Thục cảm thấy tự hào từ tận đáy lòng.

Nhưng có quá nhiều động đội đã hy sinh trong trận chiến này, thậm chí cả các đội ngũ cấp tiểu đoàn cũng đã thiệt mạng trong trận chiến này.

Đây là trận chiến có thời gian đối đầu dài nhất, trận chiến tàn khốc nhất và có số người hy sinh nhiều nhất kể từ khi tiêu cục Trấn Viễn được thành lập!

"Sau khi trận chiến này kết thúc, Đảng Hạng có ít nhất mười năm không dám đi xuống phía nam!"

Khánh Hoài nhìn đội ngũ quân tiếp viện kéo dài phía dưới, cảm thấy xúc động.

Dù sao thì anh ta cũng là đứa con của Khánh quốc công, tâm nhìn của Khánh Hoài cao hơn những binh lính bình thường rất nhiều, thậm chí cao hơn đám người Trương Lương và Đại Tráng nhiều lắm, anh ta nhìn vấn đề từ một góc độ khác.

Nhóm Đại Tráng đang hoan hô cho chiến thắng này, nhưng Khánh Hoài lại thấy được ảnh hưởng sâu rộng của trận chiến này.

Anh ta đã bắt đầu chống lại Đảng Hạng ở Vị Châu từ khi còn mới mười mấy tuổi, tận mắt chứng kiến lòng h*m m**n của người Đảng Hạng dần dần tăng lên.

Lúc đầu, Đảng Hạng chỉ chinh chiến phía Nam ba năm một lần, về sau lại biến thành hai năm một lần, những năm gần đây do thiên tai nên lại biến thành mỗi năm một lần.

Lúc Trần Cát còn ở đây thì Khánh Hoài vẫn rất lo lắng lòng h*m m**n của Đảng Hạng sẽ càng ngày càng lớn, cuối cùng sẽ nuốt chửng Trung Nguyên.

Bây giờ anh ta không lo lăng nữa.

Đối đầu với Đảng Hạng nhiều năm như vậy, anh ta biết rất rõ tình huống của Đảng Hạng.

Tân hoàng đế và Lý Lăng Duệ gần như đã dùng hết toàn bộ sức mạnh của đất nước để phát động cuộc chinh chiến phía Nam này, kết quả lại bị Kim Phi đánh cho thất bại thảm hại, không có mười năm thì không thể trở mình được.

Với năng lực của Kim Phi và tốc độ phát triển của Xuyên Thục, khoảng cách giữa Đảng Hạng và Xuyên Thục sẽ càng ngày càng lớn, và không còn khả năng đuổi kịp nữa.

Nghĩ đến đây, Khánh Hoài không khỏi liếc nhìn khoảng sân nhỏ phía sau lưng.

Sau khi sự hỗ trợ của Quan Hạ Nhi đến, Kim Phi chỉ đoàn tụ với Quan Hạ Nhi một ngày, sau đó nhốt mình trong nhà đá, hơn nữa Thiết Chùy còn phái người đến phong tỏa khe núi nhỏ phía sau nhà đá, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng súng truyền ra từ bên trong.

Có người phát hiện vào giờ cơm, A Quyên sẽ mang theo một cái túi đựng súng trên lưng rồi đi ra khe núi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2716


Một ngày sau khi Trịnh Phương mang trợ giúp đến, tiểu đoàn số 1 và quân Thiết Lâm chịu trách nhiệm đánh lén ở núi Hắc Thạch cũng đã quay trở lại.

Thật ra núi Hắc Thạch cách kênh Hoàng Đồng không xa lắm, nhưng khi bọn họ đến cửa Đồng Tiền, họ dừng lại để giúp ngăn chặn những binh lính đào ngũ đang chạy tán loạn, đợi đến khi vụ đánh bom kết thúc mới quay lại.

Cùng trở về với bọn họ là những binh lính của quân Thiết Lâm đã hy sinh ở núi Hắc Thạch và cửa Đồng Tiền.

Lúc đó Khánh Hoài đang chỉ huy thu dọn chiến trường ở phía nam, đoàn trưởng của tiểu đoàn số 1 chạy tới sườn núi, đầu tiên là gặp được Kim Phi mới vừa ăn cơm xong.

"Mạt tướng Từ Kiêu ra mắt tiên sinh!"

Tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn số 1 quỳ một chân xuống hành lễ với Kim Phi.

“Từ Kiêu, đã lâu không gặp!”

Kim Phi đưa tay nâng Từ Kiêu dậy: "Chúng ta không thịnh hành quỳ lạy, đứng lên đi!"

Từ Kiêu vẫn luôn là phó tướng của Khánh Hoài, lúc trước khi Kim Phi phụ trách quản lý quân Thiết Lâm ở Thanh Thủy Cốc, Từ Kiêu và Chung Ngũ là cánh tay đắc lực của y, hai người cũng là người quen cũ.

Nhưng sau khi Kim Phi rời khỏi Thanh Thủy Cốc, y không gặp lại Từ Kiêu lần nào nữa.

Trương Lương cũng tiến lên một bước, chủ động tiếp đón Từ Kiêu: "Từ tướng quân, đã lâu không gặp, hy vọng ngài vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay!"

"Từ Kiêu ra mắt Trương soái!"

Từ Kiêu cũng không hề khoe khoang mà vội vàng chắp tay đáp lại.

Chờ sau khi hai người chào hỏi xong, đám người Thiết Chùy và Đại Tráng cũng tụ tập tới đây.

Từ Kiêu vẫn luôn là đại quản gia của quân Thiết Lâm, tính cách cũng không lạnh lùng như Khánh Hoài, từ trước đến nay, anh ta luôn hòa đồng với những người bên dưới.

Nhóm Thiết Chùy và Đại Tráng nhìn thấy Khánh Hoài thì có hơi sợ hãi không dám phạm sai lầm, nhưng khi nhìn thấy Từ Kiêu và Chung Ngũ thì thoải mái hơn nhiều.

Nhìn thấy Kim Phi vẫn dễ gần như trước, Trương Lương cũng không ra vẻ, tất cả các huynh đệ lúc trước đi theo Kim Phi ngày càng tốt hơn, Từ Kiêu cũng rất vui mừng.

"E là quân Thiết Lâm sẽ phải ở lại kênh Hoàng Đồng một thời gian ngắn, sau này các ngươi sẽ có rất nhiều thời gian để ôn lại chuyện cũ."

Kim Phi vỗ bả vai của Từ Kiêu: "Lần này các huynh đệ vất vả rồi, đại đội nhà bếp bên kia có cơm nóng và canh nóng, nhanh chóng mang lên cho các huynh đệ ăn một miếng cơm nóng đi."

"Không cần vội ăn, vẫn nên sắp xếp cho các huynh đệ đã hy sinh trước đi."

Từ Kiêu quay đầu lại nhìn về phía Trương Lương: "Trương soái, nghĩa trang ở đâu? Ta đưa các huynh đệ đến đó trước."

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên đông cứng.

"Từ tướng quân, để ta đưa ngài tới đó." Đại Tráng nhặt mũ giáp lên.

Công việc dọn dẹp sau chiến tranh đã bắt đầu từ ba ngày trước, Khánh Hoài phụ trách mặt trận quân Tân vương ở phía nam, còn Đại Tráng phụ trách mặt trận của Đảng Hạng ở phía bắc.

Một số binh lính của quân Thục thiệt mạng trong trận chiến đã được thu thập và tập trung tạm thời ở một cái hầm mỏ không có bếp lò.

Từ Kiêu chắp tay với Kim Phi và Trương Lương rồi đi theo Đại Tráng rời đi.

"Tiên sinh, Từ Kiêu có nên cất nhắc với bên trên không?"

Đợi đến khi Từ Kiêu rời đi, Trương Lương nhỏ giọng nói: "Thật ra Từ tướng quân có năng lực mạnh hơn ta và Lão Trịnh, bây giờ chỉ là một tiểu đoàn trưởng, có hơi chôn vùi khả năng của hắn."

"Đúng là nên cất nhắc anh ta." Kim Phi khẽ gật đầu.

Quân Thiết Lâm cũng xem như là một đội ngũ tương đối đặc biệt dưới trướng của Kim Phi.

Kim Phi bắt đầu sự nghiệp của mình thông qua quân Thiết Lâm, và gần như tất cả trụ cột của quân Trấn Viễn ở tiêu cục Trấn Viễn đều đến từ quân Thiết Lâm.

Có thể nói, nếu không có quân Thiết Lâm thì sẽ không có tiêu cục Trấn Viễn như bây giờ.

Nhưng sau này, bởi vì vẫn không gặp lại quân Thiết Lâm, Khánh Hoài cũng ít khi quay về Xuyên Thục, cho đến giờ đều không có cảm giác tồn tại gì, Kim Phi lại có rất nhiều việc phải làm, cho nên đúng là đã xem nhẹ quân Thiết Lâm.

Năng lực của đám người Khánh Hoài, Từ Kiêu, Chung Ngũ chắc chắn không thể sánh bằng Trương Lương và Trịnh Phương, nhưng bởi vì chỉ có mấy nghìn người, nên họ vẫn luôn biên chế ở cấp đoàn.

Trịnh Phương, Đại Tráng và Lưu Thiết đều là sư đoàn trưởng, trong khi Khánh Hoài vẫn là đoàn trưởng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2717


“Bàn bạc với Vũ Dương?”

Kim Phi sửng sốt một chút, sau đó mới hiểu Tả Phi Phi có ý gì.

Tâm trí của Kim Phi chủ yếu tập trung vào phòng thí nghiệm, y đã quên mất Khánh Hoài, nhưng tâm trí của Cửu công chúa đều tập trung vào việc chính sự, không thể nào quên được.

Nhưng Kim Phi chưa từng nghe Cửu công chúa nói muốn thăng chức cho Khánh Hoài.

Trước đó Kim Phi không để ý, nhưng bây giờ nghĩ lại thì Cửu công chúa chắc chắn cố ý làm như vậy.

Còn nguyên nhân tại sao thì thật ra cũng không khó đoán.

Khánh Hâm Nghiêu đã là quan lớn phụ trách quản lý vùng biên giới của Tây Xuyên, sức ảnh hưởng của Khánh Hoài trong tiêu cục Trấn Viễn và Kim Xuyên lại rất lớn, nếu thăng chức cho anh ta thì sẽ dễ dàng khiến cho thế lực của nhà họ Khánh trở nên quá lớn mạnh.

Tây Xuyên châu mục và thống lĩnh của quân Thiết Lâm đều là những chức vụ quan trọng nắm giữ thực quyền và binh quyền, hơn nữa bây giờ vẫn còn là giai đoạn đầu trong quá trình lập nghiệp của Kim Phi, khi thế lực của Xuyên Thục càng ngày càng mạnh, lãnh thổ càng lúc càng lớn, quyền lực của các tướng lĩnh dưới trướng cũng sẽ càng lúc càng lớn.

Đến lúc đó nếu nhà họ Khánh có ý tưởng khác thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, thậm chí có thể lật đổ chính quyền.

Trong lịch sử có vô số những trường hợp như vậy.

Từ xưa, tiền tài là thứ khiến cho con người phải động lòng, rất nhiều người chỉ vì một lượng bạc mà có thể giết người, huống chỉ là cả thiên hạ chứ?

Dù sao thì Kim Phi vẫn là người làm khoa học kỹ thuật, không muốn nghĩ nhiều về chuyện này, nhưng Cửu công chúa sinh ra trong gia đình vua chúa, từ nhỏ đã nghe thấy và chứng kiến rất nhiều những cuộc chiến tranh giành quyền lực.

Cho nên cho đu Cửu công chúa và huynh đệ nhà họ Khánh là anh em họ, Cửu công chúa cũng không cất nhắc bọn họ một cách rầm rộ.

Thậm chí Kim Phi còn nghi ngờ rằng Cửu công chúa đang cố ý chèn ép nhà họ Khánh.

Bởi vì từ sau khi huynh đệ nhà họ Khánh nhận làm bề tôi, Cửu công chúa cũng không cho bọn họ có cơ hội lập công lớn nào, ngược lại còn để Kim Phi cất nhắc thăng chức cho những tướng lĩnh mới.

Trước đó Kim Phi không nghĩ đến phương diện này, bây giờ nghĩ lại thì Cửu công chúa làm như vậy chính là đang làm suy yếu sức ảnh hưởng của nhà họ Khánh.

Thật ra thì y cũng có thể hiểu được sự lo lắng của Cửu công chúa.

Kiếp trước trong lịch sử, việc các hoàng đế dựng nước g**t ch*t những người có công dựng nước sau khi dẹp yên thiên hạ để củng cố quyền lực của hoàng gia hoặc là để mở đường cho con cháu cũng không hiếm thấy.

Sau khi Lưu Bang lên ngôi đã giết người có công, Chu Nguyên Chương đốt Khánh Công Lâu... Ngay cả Lý Thế Dân, người xây dựng Lăng Yên Các cũng g**t ch*t vị đại tướng có công dựng nước Lý Quân Tiện chỉ vì nghỉ ngờ.

Nói một cách tương đối thì việc Triệu Khuông Dận dùng một ly rượu để đoạt lấy binh quyền cũng được xem là rất nhã nhặn rồi.

Bây giờ Cửu công chúa kiểm soát huynh đệ nhà họ Khánh còn tốt hơn là sau này khi bọn họ trở nên lớn mạnh, có tham vọng thì lại đi giết bọn họ.

Có lẽ nhà họ Khánh thuộc thế hệ Khánh Hoài và Khánh Hâm Nghiêu sẽ không nổi loạn, nhưng ai có thể đảm bảo rằng con cháu của bọn họ cũng sẽ làm như vậy chứ?

Suốt ngày bận rộn chỉ vì đói, mới ăn no lại nghĩ đến quần áo. Chiếm được mấy chục nghìn hecta đất đai màu mỡ nhưng lại không có chức vụ chính thức và bị người khác bắt nạt. Tể tướng trong triều, một vị quan nhất phẩm lại tự xưng mình là vương lên làm hoàng đế.

Lòng tham của con người là không có điểm dừng.

Kim Phi cũng không muốn sau này có một ngày nào đó gặp lại huynh đệ nhà họ Khánh hoặc là con cháu của bọn họ trên chiến trường.

Vì vậy y gật đầu với Tả Phi Phi, không đề cập đến chuyện này nữa, chuẩn bị sau khi trở về bàn bạc lại với Cửu công chúa rồi mới đưa ra quyết định.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Aa_z. Vào google gõ: Truyen A_zz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2718


Thật ra, theo góc độ của Trương Lương thì việc đề bạt Khánh Hoài sẽ có hại cho anh ta, nhưng Kim Phi có thể cảm nhận được rằng vừa rồi Trương Lương đang thật lòng muốn nói chuyện giúp Khánh Hoài.

Đây có thể là tình huống chỉ xảy ra trong giai đoạn bắt đầu gây dựng sự nghiệp nhỉ, bây giờ mọi người chưa có cái gì lục đục với nhau, tất cả chỉ nghĩ đến việc dẹp yên thiên hạ.

Nếu Cửu công chúa có thể ngăn chặn trước không để việc huynh đệ giết hại lẫn nhau xảy ra thì cũng rất tốt.

Chuyện chuyên môn thì giao cho người có chuyên môn đi, Kim Phi lắc đầu, không muốn nghĩ chuyện này nữa, uống trà với Tả Phi Phi một lúc rồi lại chui đầu vào nhà đá nhỏ để chế tạo đạn.

Mặc dù trận chiến đã kết thúc, nhưng công việc dọn dẹp sau đó vẫn chưa kết thúc.

Chưa nói đến những chuyện khác, hàng trăm nghìn xác chết do quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng và quân của Tần vương để lại cũng là một vấn đề lớn.

Bây giờ đang là mùa đông nên không có việc gì, nếu cứ mặc kệ mà để ở đây, đợi đến khi trời nóng lên, chắc chắn sẽ hình thành dịch bệnh.

Số lượng xác chết của quân Thục cũng quá nhiều, việc mang tất cả về là không thực tế nên chỉ có thể tìm một nơi ở gần đó để chôn.

Cho nên những ngày tiếp theo, Trương Lương chỉ huy quân tiếp viện do Trịnh Phương mang đến, tìm một chỗ sườn núi ở bên cạnh kênh Hoàng Đồng, bắt đầu xây dựng nghĩa trang liệt SĩĨ.

Trận chiến trên kênh Hoàng Đồng không chỉ ảnh hưởng đến Xuyên Thục và Đảng Hạng, Tân vương, mà còn có ảnh hưởng đến tất cả các chư hầu và các nước xung quanh.

Không chỉ có đám người Ngô vương, Sở vương, Tương vương phái thám tử để ý đến kênh Hoàng Đồng, mà cả Đông Man và dân tộc Thổ Phiên cũng như vậy.

Trong lúc quân Thục đang xây dựng nghĩa trang liệt sĩ thì tin tức liên quan đến trận chiến ở kênh Hoàng Đồng cũng lập tức được truyền ra ngoài.

Người đầu tiên nhận được tin tức là Tân vương cách đó gần nhất.

Vào buổi trưa ngày trận chiến trên kênh Hoàng Đồng kết thúc, Tân vương đã nhận được truyền thuyết về chim bồ câu bay.

Tần vương hoang mang khi biết trận chiến ở kênh Hoàng Đồng đã thất bại và đứa con trai quý giá nhất của mình cũng bị thiêu chết bởi dầu hỏa do phi thuyền ném xuống.

Nhưng ông ta còn chưa kịp đau lòng thì đã sớm nhận ra rằng sau khi quân Thục tấn công đánh phá kênh Hoàng Đồng, rất có thể sẽ dẫn quân đến tấn công thành Tân vương.

Vì vậy Tân vương không hề do dự mà mang theo một đám người hầu chạy trốn khỏi vương thành, mãi cho đến khi họ đến được núi Thái Hành mới dừng lại.

Đây không phải là lần đầu tiên Tân vương chạy trối chết, nhưng lần trước chạy trốn rất vội vàng, không mang theo cái gì nên mỗi ngày trôi qua thật sự rất thê thảm.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, sau khi Tân vương trốn về thì phái người xây dựng mấy nơi ẩn náu ở núi Thái Hành.

Hang động này chính là một trong số đó.

Nơi này không chỉ được chuẩn bị đầy đủ rượu thịt, lương thực, mà còn có một cái giếng nước được đào sẵn.

Tần vương còn mang theo bảy tám tỳ nữ trẻ tuổi xinh đẹp.

Cho dù ông ta trốn trong ngọn núi này cả đời thì vật tư trong ngọn núi này cũng đủ để ông ta thoải mái sống hết quãng đời còn lại.

Đáng tiếc là những ngày tháng tốt đẹp như vậy mới trôi qua không được mấy ngày, Tân vương còn chưa kịp làm quen với chiếc giường mới thì phi thuyên của tiêu cục Trấn Viễn đã †ìm đến đây.

Tần vương trốn thoát được một lần, Cửu công chúa làm sao có thể để cho ông ta có cơ hội chạy thoát lần thứ hai chứ?

Thực ra thì Cửu công chúa đã đoán được một khi Tân vương biết được chim ưng không thể khắc chế được khinh khí cầu thì chắc chắn sẽ chạy trốn, cho nên đã phái cao thủ ở trong thành Tân vương để mắt tới ông ta từ lâu rồi.

Nhưng lúc Tân vương chạy trốn, phi thuyền do Cửu công chúa sắp xếp còn chưa đến, hơn nữa Cửu công chúa cũng không muốn ném bom vương thành, nên ra lệnh cho các cao thủ lặng lẽ đi theo Tân vương.

Tần vương trưởng rằng chỗ ẩn náu do mình chuẩn bị lần này còn bí mật hơn so với lần trước, nhưng ông ta không biết nó đã bị lộ từ lâu.

Ngay cả những lối thoát xung quanh và sự phân bố các trạm gác của đội thị vệ của Tân vương cũng được các cao thủ do Cửu công chúa phái đến nhìn thấy rõ ràng qua kính viễn vọng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Back
Top Bottom