Ngôn Tình Quãng Đời Còn Lại Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,341,577
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
quang-doi-con-lai-la-em.jpg

Quãng Đời Còn Lại Là Em
Tác giả: Dương Thiên Chân
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Quãng Đời Còn Lại Là Em của tác giả Dương Thiên Chân. Buổi tối, Tôn Phụng và Lăng Viễn nằm trên giường, cô nghiên cứu số liệu trong Ipad, còn Lăng Viễn đang đọc sách. Tôn Phụng nghiêng đầu qua, ngắm nhìn Lăng Viễn bên cạnh, cảm giác này rất không chân thực, kiểu thế giới hai người này đối với cô mà nói quá đỗi xa vời, trong hơn 40 năm cuộc đời của mình, giới tính khác trong cuộc sống ngoài con trai cô, thì chỉ còn lại một Vệ Cương cô không dám đến gần. Mà hiện tại, mình có thể cùng Lăng Viễn nằm cùng trên một giường, hơn nữa cô giơ tay ra là có thể chạm vào mặt anh.

Lăng Viễn phát hiện Tôn Phụng đang nhìn mình, xoa xoa đầu cô, “Em sao vậy?”Tôn Phụng lắc đầu, “Không có gì, em chỉ cảm thấy thật kỳ diệu, em cứ cho rằng cuộc đời này sẽ sống một mình mãi như vậy, không ngờ trong sinh mạng của em còn có thể xuất hiện một người là anh.”“Là anh đã xuất hiện quá muộn.” Trong lời nói của Lăng Viễn mang theo sự áy náy sâu đậm, “Không biết những năm nay, một mình em đã trải qua thế nào.”“Có lẽ ông trời đã sắp xếp để em đợi anh tới.”Lăng Viễn ôm Tôn Phụng vào lòng, hôn lên trán cô, “Quãng đời còn lại của anh, đều là em.”​
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 1


Tại phòng làm việc trưởng khoa ngoại gan mật bệnh viện số Một, hai chữ được mạ vàng trên biển hiệu treo ngoài cửa, Lăng Viễn.
Vừa đi kiểm tra phòng bệnh quay lại, Lăng Viễn đẩy cửa phòng làm việc, đúng lúc điện thoại trên bàn reo lên, Lăng Viễn đi qua nhấc máy, “Alo, tôi là Lăng Viễn…Viện trưởng…Được, tôi tới ngay đây.”
Nghe điện thoại xong, Lăng Viễn đến thẳng phòng làm việc của viện trưởng.
Đến nơi, anh gõ cửa rồi đi vào, lúc này mới phát hiện bên trong còn có hai lãnh đạo của Sở Y Tế, anh liền gật đầu mỉm cười với họ.
“Trưởng khoa Lăng, ngồi đi.” Viện trưởng chỉ vào chỗ trống trên ghế sofa.
Lăng Viễn ngồi xuống, đại khái cũng đã đoán được tìm mình là có việc gì.
“Viện trưởng của bệnh viện số Một còn nửa năm nữa là về hưu, sau quá trình chọn lựa, chúng tôi quyết định chọn cậu làm viện trưởng.” Lãnh đạo của Sở Y Tế nhìn Lăng Viễn, nói thẳng.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Lăng Viễn, dù anh đã là chuyên gia có địa vị cao nhất trong ngành ngoại khoa gan mật toàn quốc từ rất lâu, về chuyên môn, thực lực không còn gì phải nghi ngờ, nhưng hiện tại anh còn rất trẻ, nếu như anh nhậm chức viện trưởng sẽ có không ít lời bàn ra tán vào, “Việc này…nói thật lòng, việc này hơi đột ngột và nằm ngoài dự liệu của tôi, tôi sợ rằng…”
“Chúng tôi biết cậu đang lo lắng điều gì, vậy nên bệnh viện đã sắp xếp cậu đi giao lưu học tập nửa năm ở viện Y thuộc đại học California, sau khi quay về sẽ nhậm chức, chắc rằng sẽ không có nhiều lời ra tiếng vào.”
Lời đề nghị của viện trưởng đã xua tan đi nỗi lo âu của Lăng Viễn, nhưng anh vẫn còn chút do dự.
“Thế nào, trưởng khoa Lăng có muốn tiếp nhận thử thách này không?” Lãnh đạo Sở Y tế nhìn Lăng Viễn hỏi.

Cuối cùng Lăng Viễn cũng gật đầu đồng ý, “Được”.
Máy bay chầm chầm hạ cánh xuống sân bay quốc tế California, Lăng Viễn đẩy vali ra ngoài sảnh, lúc này đã là buổi tối ở California, theo biển chỉ dẫn, mãi lâu sau Lăng Viễn mới tìm được chỗ bắt taxi.
Bởi vì không biết chỗ ở bệnh viện sắp xếp cho anh cụ thể ở đâu, Lăng Viễn chỉ có thể nói lái xe đến bệnh viện trước, anh nghĩ đến viện Y chắc chắn sẽ hỏi được địa chỉ kí túc xá.
Đến bệnh viện, theo biển chỉ dẫn anh tìm được tầng của khoa ngoại, rồi kéo hành lý đến thang máy.
Sau khi ăn cơm xong cùng với mấy người bạn, Tôn Phụng lái xe về nhà.

Đột nhiên xe cấp cứu của bệnh viện bên cạnh viện Y đại học California lướt qua xe cô, sau đó dừng lại phía trước không xa.
Tôn Phụng lái xe về phía trước, mới phát hiện thì ra đằng trước đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông.

Cô đỗ xe đằng sau xe cứu thương, tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe.
Một chiếc xe taxi và một chiếc xe tải đụng độ nhau, chiếc xe taxi đã bị bóp méo hoàn toàn, thanh thép khung cửa xe ngoằn ngoèo đâm vào cơ thể lái xe, hiện trường rất khiếp sợ.
Các đồng nghiệp khoa cấp cứu đang đợi cảnh sát mở chiếc cửa xe đã biến hình, Tôn Phụng len trong đám người, đi vào chỗ sâu nhất, nhìn thấy tình hình trong xe, bất giác nhíu mày.
“Phoenix, sao cô lại tới đây?” Một đồng nghiệp khoa cấp cứu nhìn thấy Tôn Phụng, dùng tiếng anh hỏi cô.
“Tôi vừa hay ngang qua, tình hình hiện giờ thế nào?”
“Đầu và phần bụng đều bị kim loại đâm vào, dẫn đến bệnh nhân mất một lượng máu rất lớn, hiện tại đang cầm máu, đợi cảnh sát phá cửa xe, lập tức đưa tới bệnh viện.”
“Ca phẫu thuật này rất phức tạp, giờ này rồi, e rằng bác sĩ trực ở bệnh viện đều không làm được, tôi đi về cùng các anh.”
“Ok.”
Sau khi người được cứu từ trong xe ra, Tôn Phụng theo xe cấp cứu cùng về bệnh viện, nhân lúc phòng phẫu thuật đang chuẩn bị tiền phẫu, Tôn Phụng vội vàng đi ra thang máy, ấn tầng khoa ngoại.
Cô tìm một lượt tất cả các phòng làm việc khoa ngoại, hoặc là không có người, hoặc là đều đang trực ở bệnh viện, căn bản không thể theo cô thực hiện ca phẫu thuật phức tạp này.
Trong lúc cô chuẩn bị đến tầng khác tìm người, cửa thang máy mở ra, cô và Lăng Viễn đụng sát vào nhau.
“Sorry.” Tôn Phụng dùng tiếng anh xin lỗi.

Lăng Viễn thấy Tôn Phụng tóc đen da vàng, cảm giác là người Trung Quốc, theo quán tính dùng tiếng Trung hỏi, “Phiền chị, cho tôi hỏi phòng làm việc khoa ngoại gan mật ở đâu?”
Tống Phụng rất bất ngờ nhìn anh, “Cậu là người Trung Quốc?”
“Đúng vậy, tôi là bác sĩ ở bệnh viện số Một Bắc Kinh được cử qua đây giao lưu học hỏi, hôm nay vừa tới, tôi muốn hỏi…”
“Khoa ngoại gan mật?” Một tia sáng lóe trước mắt Tôn Phụng, “Vậy cậu đã từng làm phẫu thuật mổ bụng chưa?”
Lăng Viễn sững người một lát, sau đó gật đầu, “Đương nhiên.”
Tôn Phụng kéo tay anh, đi về phía phòng làm việc của mình, “Cậu đặt vali ở phòng làm việc của tôi trước, lập tức đến phòng phẫu thuật với tôi.”
“Bây giờ sao? Tôi đã ngồi gần 20 tiếng máy bay, lập tức phẫu thuật?” Lăng Viễn nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Dù sao cậu cũng đến đây để giao lưu học hỏi, vậy thì trong kỳ học tập ở viện Y đại học California, cậu cũng chính là bác sĩ ở đây, lẽ nào cậu không nên làm phẫu thuật?” Ánh mắt Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn, “Nếu như cậu không đứng bàn phẫu thuật, vậy thì mời cậu xách hành lý lập tức quay về Bắc Kinh.” Lăng Viễn chớp chớp mắt, còn bị nói tới mức không đáp lại lời, đang thầm nghĩ trong lòng, chị gái này là ai mà hung hăng vậy.

Nhưng dù sao cũng là địa bàn của người ta, anh cũng không dám thô lỗ, “Vậy đi, tôi làm.”
Ra khỏi phòng làm việc của Tôn Phụng, Lăng Viễn chú ý nhìn bảng tên treo ngoài cửa phòng, trên đó viết bằng tiếng anh, trưởng khoa ngoại, Phoenix Zong, Lăng Viễn không khỏi nghĩ trong lòng tên tiếng anh này dịch sang tiếng Trung chắc là Tôn Phượng (Phượng trong Phượng Hoàng), không ngờ tên với người đều có khí thế như nhau.
Thay quần áo phẫu thuật và khử trùng xong, Lăng Viễn vào phòng phẫu thuật với Tôn Phụng.
Trong nước anh cũng đã gặp rất nhiều bệnh nhân bị tai nạn khác nhau, nhưng khi nhìn thấy bệnh nhân đang nằm trên bàn phẫu thuật, Lăng Viễn không khỏi kinh ngạc, đến mức này còn cứu sống được không.
“Cậu cũng thấy rồi, tình hình hiện tại cần chúng ta tiến hành đồng thời mở sọ và mổ bụng, tôi có thể tín nhiệm cậu được không?” Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn trước mặt, dù mình không biết gì về cậu ấy, nhưng đã đến lúc này, cô chỉ có thể chọn tin cậu vô điều kiện.

Lăng Viễn hít thở một hơi dài, “Được, vậy chúng ta bắt đầu.”
Trong phòng phẫu thuật yên tĩnh khác thường, chỉ có thể nghe thấy tiếng của các loại máy móc đang hoạt động, phẫu thuật mở bụng của Lăng Viễn đơn giản hơn rất nhiều so với phẫu thuật mở sọ của Tôn Phụng, chỉ cần lấy miếng kim loại ra, cầm máu, coi như đã hoàn thành.

Sau 3 tiếng, Lăng Viễn đã hoàn thành phần của mình, việc khâu lại giao cho bác sĩ trợ giúp bên cạnh.

Sau đó đi đến bên cạnh Tôn Phụng, xem cô thực hiện phẫu thuật.
Lăng Viễn là chuyên gia khoa ngoại gan mật, cũng không nghiên cứu quá sâu về phẫu thuật não bộ, nhưng là người có chút kiến thức y học đều biết, não bộ là cơ quan phức tạp nhất của con người, vì hệ thần kinh phân bố trong đó, trong quá trình phẫu thuật không thể để xảy ra chút sơ xót nào, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng, thủ pháp của Tôn Phụng vừa chuẩn xác lại rất thuần thục, cô xử lý những chi tiết nhỏ hết sức hoàn hảo.

Trong nước, bác sĩ khoa ngoại khiến Lăng Viễn kính phục chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng lúc này khi nhìn Tống Phụng thực hiện phẫu thuật, anh cũng không kìm được mà thầm tán dương trong lòng, quả nhiên là trưởng khoa ngoại bệnh viện California..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 2


Sau khi Lăng Viễn kết thúc ca phẫu thuật mổ bụng khoảng 3 tiếng, cuối cùng Tôn Phụng cũng đã hoàn thành ca phẫu thuật não bộ.
Tôn Phụng đã đứng nguyên tại chỗ 6 tiếng, lúc này cô đang định dịch ra sau để người khác đến khâu vết mổ lại, thì chân tê dại, suýt nữa ngã xuống, cũng may Lăng Viễn ở phía sau nhanh mắt đỡ cô.
Hai người đi ra khỏi phòng phẫu thuật, Tôn Phụng bỏ khẩu trang xuống, cười với Lăng Viễn, “Cũng may tôi không tin nhầm người, vừa rồi cậu nói cậu là bác sĩ bệnh viện số Một Bắc Kinh?”
Lăng Viễn phát hiện cô cười lên cũng không còn hung hăng, kiêu ngạo nữa, ngược lại đôi núm đồng tiền hai bên má rất ngọt ngào, “Đúng vậy, tôi là bác sĩ khoa ngoại gan mật.”
“Tôi có quen viện trưởng Lý của các cậu, anh ấy sắp về hưu rồi đúng không?”
Điều này lại khiến Lăng Viễn càng thêm bất ngờ, “Chị quen viện trưởng Lý? Trước đây chị làm việc ở bệnh viện của chúng tôi sao, tôi còn tưởng chị vẫn luôn ở Mỹ.”
“Tôi học đại học ở Mỹ, sau đó về nước làm trong một bệnh viện ở Bắc Kinh hơn 20 năm, nhưng không phải là bệnh viện các cậu, mà ở bệnh viện khác, tôi về Mỹ cũng đã hơn một năm.”
“Vậy tên tiếng Trung của chị là….Nói không chừng tôi đã từng nghe qua.”
“Tôi cũng không phải người nổi tiếng gì, sao cậu biết được, đồng nghiệp ở bệnh viện họ không quen gọi tên tiếng trung của tôi, vậy nên đều gọi tôi là Phoenix.

Đúng rồi, cậu tên là gì?”
“Tôi là Lăng Viễn.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới phòng làm việc của Tôn Phụng, Lăng Viễn lấy tập báo cáo trong ba lô ra, đang nghĩ cô ấy cũng là trưởng khoa ngoại, vậy nhờ cô ấy làm thủ tục luôn, chắc không vấn đề gì, “Tôi qua đây làm thủ tục, đây là hồ sơ của tôi.”
Tôn Phụng cầm tài liệu Lăng Viễn đưa cho, mở ra xem, “Thì ra cậu là trưởng khoa ngoại gan mật bệnh viện số Một, tôi còn tưởng…”

“Chị còn tưởng gì cơ?”
“Nhìn cậu trẻ như này, tôi còn tưởng là bác sĩ chính gì đó…” Tôn Phụng nói rồi liếc lên nhìn vào dòng tuổi của Lăng Viễn, 41 tuổi, hình như mình lớn hơn cậu ấy 3, 4 tuổi gì đó.
Lăng Viễn ngại ngùng cười, “Tôi cũng không trẻ nữa.”
“Vậy ngày mai cậu trực tiếp đến đây tìm tôi, tôi đưa cậu đến khoa ngoại gan mật.

Giờ muộn quá rồi, cậu về nghỉ ngơi sớm đi.” Tôn Phụng nói xong, cầm túi xách trên bàn chuẩn bị về nhà.
“Thật….thật xin lỗi, tôi muốn hỏi…”
Tôn Phụng quay qua nhìn anh, “Ừ, cậu hỏi đi.”
“Bệnh viện chúng ta có kí túc xá dành cho bác sĩ, vậy nên tôi không đặt khách sạn.”
“Á, việc này thì tôi cũng không biết, chắc là phòng hành chính sẽ có người sắp xếp, nhưng họ đã tan làm từ lâu rồi.”
Lăng Viễn vuốt vuốt tóc, “Ôi…Vốn dĩ tôi nên đặt khách sạn một đêm,tôi quên luôn việc hiện tại là buổi tối.

Nhưng tôi vừa đi qua sảnh chính, bên đó có ghế dài, tôi ngồi ở đó mấy tiếng cũng được, dù sao bây giờ cũng đã rạng sáng rồi.”
Tôn Phụng trầm mặc mấy giây, “Hay là tối nay cậu đến nhà tôi tạm một tối đi?”
“Muộn vậy rồi e rằng không được hay lắm, sẽ ảnh hưởng tới người nhà chị.”
“Người thân của tôi đều ở Bắc Kinh, chỉ có mình tôi ở California.”
Lăng Viễn để lộ vẻ mặt ngượng ngùng, “Vậy thì có bất tiện không?”
“Có gì bất tiện chứ, chỉ một tối thôi mà, đi thôi.”
Lăng Viễn kéo vali đi theo Tôn Phụng ra khỏi bệnh viện, Tôn Phụng cúi xuống tìm chìa khóa xe trong túi, đột nhiên mới nhớ ra xe của mình vẫn đang ở trên đường quốc lộ, ngại ngùng cười với Lăng Viễn, “Vừa rồi vội vàng cứu người, tôi dừng xe trên đường rồi theo xe cấp cứu về đây, xem ra chỉ còn cách gọi Uber thôi.”
“Không sao.” Nửa đêm có người thu nạp mình, Lăng Viễn đã rất thỏa mãn rồi.
Xe dừng lại trước căn nhà hai tầng màu trắng, Tôn Phụng xuống xe, đẩy cánh cửa xếp bên ngoài, “Mời vào.”
Sau khi nhập mật mã, Tôn Phụng đẩy cửa ra, đi vào phòng khách, Lăng Viễn theo sau, bên ngoài chỉ có một đôi dép đi trong nhà kiểu nữ, nhưng Tôn Phụng không dừng lại thay dép.
“Cậu muốn uống chút gì không? Nhà tôi có trà, café, cậu vừa tới nơi đến nước cũng chưa được uống đã bị tôi kéo đi làm phẫu thuật hơn 6 tiếng.”
Tôn Phụng vừa nói, Lăng Viễn mới cảm thấy mình khát thật, “Nước lọc đi, trà và café đều dễ mất ngủ.”
Tôn Phụng cầm một chiếc cốc trong suốt, đi vào nhà bếp vặn vòi lấy nước trực tiếp, ra ngoài đưa cốc cho anh, “Ở Mỹ đều uống nước trực tiếp, gần như họ không uống nước nóng.”

Lăng Viễn chú ý trên bàn ăn chỉ có một cốc nước, “Không sao, như này được rồi.” Lăng Viễn đỡ lấy cốc, một hơi uống cạn.
“Xem ra cậu khát thật rồi, còn muốn uống nữa không?” Tôn Phụng cười hỏi.
“Không cần nữa, cảm ơn chị.” Lăng Viễn đặt cốc nước xuống, bắt đầu quan sát phòng khách.
Phòng khách được trang trí theo phong cách điền viên rất kinh điển, giản lược nhưng lại không giản đơn, ngoài người đàn ông trong bức ảnh trên tường, còn lại trong nhà quả thực không nhìn ra dấu vết của người khác.
Thấy Lăng Viễn đang quan sát bức ảnh, Tôn Phụng cười, “Đấy là con trai tôi, nó đang ở Bắc Kinh.”
“Không phải chứ, con trai chị đã lớn cỡ này rồi á.”
“Năm nay nó 25 rồi.”
“Nhìn chị cũng rất trẻ, thật không thể nhìn ra lại có con trai lớn như vậy.”
“Cậu ngồi đây một lát, tôi đi lên giúp cậu dọn dẹp phòng, bình thường không có ai tới đây, vậy nên phải dọn dẹp qua trước.”
“Đã muộn vậy rồi, không cần phải dọn dẹp gì đâu, tôi ngủ ở sofa ngoài phòng khách là được.”
Tôn Phụng cũng không ngăn lại, “Cũng được, tôi đi lên lấy chăn cho cậu.”
Lấy xong chăn, cô xuống dưới nhà đặt lên sofa, chỉ vào phòng bên cạnh phòng bếp, “Bên đó là nhà vệ sinh, cậu đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai còn phải đi làm.

Ngủ ngon.”
“Chị cũng vậy, ngủ ngon.”
Tôn Phụng quay lại phòng ngủ trên tầng, khóa cửa lại.

Cô đi vào nhà tắm, nhìn mình trong gương, đột nhiên có cảm giác hơi xa lạ.

Bởi vì buổi tối hôm đó của 26 năm trước, theo bản năng trong lòng cô luôn tồn tại sự phòng bị với tất cả đàn ông, hôm nay không biết vì sao cô lại đưa một người đàn ông vừa mới quen về nhà ngủ qua đêm.

Đại khái là nhìn thấy anh một mình đến nơi xa lạ, ngày đầu tiên phải ngủ ở sảnh bệnh viện, vậy thật sự cũng đáng thương, trong lòng Tôn Phụng nói vậy để thuyết phục bản thân, sau đó mở vòi hoa sen.
Sáng hôm sau, Tôn Phụng xuống nhà, nhìn thấy người đang nằm trên sofa, mới nhớ ra trong nhà còn có một người đàn ông, sao mình lại ngủ say như chết đến vậy được.
Nghe thấy tiếng bước chân của Tôn Phụng, Lăng Viễn cũng tỉnh, ngồi dậy trên sofa.
“Cậu tỉnh rồi, ngủ có ngon không?” Tôn Phụng chào hỏi anh.
“Rất ngon, tôi cảm giác vẫn chưa ngủ đủ.”
“Phải mấy ngày nữa mới quen với chênh lệch múi giờ.” Tôn Phụng nói rồi đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.
Điện thoại của Lăng Viễn đang đặt trên bàn trà đột nhiên rung lên, trên màn hình hiển thị hai chữ Niệm Sơ, anh đang định tắt máy.

Cuối cùng vẫn ấn nghe, “Ừ…Anh đến nơi rồi…Ở đây đã sắp xếp kí túc…” Tôn Phụng nghe thấy âm thanh từ phòng khách, quay người nhìn Lăng Viễn..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 3


Tôn Phụng chuẩn bị xong bánh mỳ sandwich và sữa, Lăng Viễn cũng vừa vệ sinh cá nhân từ nhà tắm ra, trên bàn đã có hai phần bữa sáng cho hai người.
“Đến ăn sáng đi, tôi làm đơn giản thôi, cũng không biết bữa sáng ở nước ngoài cậu ăn có quen không.” Tôn Phụng nói rồi ngồi xuống bàn.
“Cảm ơn.” Lăng Viễn ngồi xuống, cắn một miếng sandwich, “Chị làm rất ngon, bây giờ ở trong nước mọi người ăn sáng cũng không quá phức tạp, gần như này.”
“Ăn xong rồi chúng ta đến bệnh viện, tôi đưa cậu đến khoa ngoại gan mật làm thủ tục.”
“Tôi không thể theo chị sao? Khoa ngoại gan mật cũng thuộc khoa ngoại mà.” Hôm qua Lăng Viễn đã được chứng kiến y thuật của Tôn Phụng, càng muốn theo để học tập, hơn nữa cô lại là người Trung Quốc, trao đổi cũng rất tiện.
“Điều này…e rằng hơi khó khăn, trong nước cậu là bác sĩ khoa ngoại gan mật, phía phòng y vụ sẽ phân công cậu đến khoa ngoại gan mật.

Hơn nữa, thực sự tôi cũng rất bận, không có thời gian để chỉ dẫn cậu.”
Dù Lăng Viễn rất muốn theo Tôn Phụng, nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận sự thực.
Đến bệnh viện, Tôn Phụng đưa Lăng Viễn tới thẳng khoa ngoại gan mật.
Bước vào trong phòng làm việc của trưởng khoa ngoại gan mật, Tôn Phụng dùng tiếng anh để nói với người ngồi trong đó, “Chris, đây là bác sĩ Lăng Viễn đến từ Bắc Kinh, tới bệnh viện chúng ta để nghiên cứu, học tập.”
“Ồ, chào bác sĩ Lăng, tôi cho rằng cậu tới đây từ hôm qua rồi.”

Lăng Viễn đang định giải thích thì bị Tôn Phụng tranh trước, “Đại khái là do cậu ấy quên mất việc lệch múi giờ nên đã bị nhầm ngày, chuyến bay của cậu ấy tối qua mới đáp xuống Califorina.”
“Ok, bác sĩ Lăng, rất vui được làm quen với cậu.” Chris đưa tay phải về phía Lăng Viễn.
Lăng Viễn bắt tay anh, “Tôi cũng rất vui, thời gian nửa năm tới mong anh chỉ dẫn nhiều thêm.”
“Được rồi, tôi đã giao cậu cho trưởng khoa cậu rồi, tôi đi làm việc đây.” Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn nói.
“Ok, hôm qua đã làm phiền chị nhiều, cảm ơn.”
“Không cần, cậu khách khí quá.” Tôn Phụng nói rồi đi ra khỏi phòng làm việc của khoa ngoại gan mật.
Những gia đình ở Mỹ đều có bác sĩ riêng, cơ bản bệnh vặt sẽ không tới bệnh viện, tỷ lệ mắc bệnh nghiêm trọng cũng không lớn, vậy nên làm bác sĩ ở Mỹ thoải mái hơn trong nước.

Cộng thêm việc Lăng Viễn chỉ đến để trao đổi học hỏi, trưởng khoa cũng không sắp xếp hội chẩn hay phẫu thuật cho anh.
Mỗi sáng sau khi kiểm tra phòng bệnh, thảo luận bệnh án với các bác sĩ khác xong, buổi chiều lại chạy tới thư viện để giết thời gian.
Trong thư viện, một bạn sinh viên ngồi bên cạnh nhìn thời gian trên điện thoại, sau đó nói nhỏ với bạn đối diện, “Tiết sau cô Phoenix có tiết ở hội trường lớn.”
Bạn sinh viên đối diện cũng nhìn thời gian, “Chẳng phải vẫn rất sớm sao?”
Bạn sinh viên bên cạnh Lăng Viễn đã bắt đầu thu dọn cặp sách, “Hôm nay là tiết của sinh viên đại học, bình thường đã rất đông người, còn có rất nhiều nghiên cứu sinh cũng đến nghe, không tới sớm lát nữa không chen vào được.”
Bạn sinh viên đối diện nghe xong cũng mau chóng thu dọn cặp sách.
Nghe đến tên Phoenix, Lăng Viễn mới ý thức kéo tay bạn sinh viên bên cạnh, dùng tiếng anh hỏi, “Phoenix các bạn nói là trưởng khoa ngoại của bệnh viện bên cạnh đúng không?”
Bạn sinh viên tóc vàng mắt xanh gật đầu, “Đúng vậy, bạn là du học sinh mới tới à? Tiết học của cô ấy rất hay, phải đi trước để lấy chỗ.”
Lăng Viễn nhìn những sinh viên ở bàn phía trước lần lượt rời đi, hiếu kỳ lẽ nào đều đi nghe tiết của Phoenix, khiến anh cũng ngứa ngáy, thu dọn sách vở, đi về phía dãy phòng học.
Lăng Viễn không quá quen thuộc với dãy phòng học, phải mất gần nửa tiếng anh mới tìm được hội trường lớn mà họ nói, đến cửa phòng nhìn thấy bên trong toàn người là người, đừng nói đến chỗ ngồi, đến bậc thềm đi lại cũng ngồi kín hết.
Lúc này còn cách thời gian bắt đầu vào học khoảng 5 phút, Tôn Phụng đã đến, đang mở máy chiếu kết nối với máy tính, chuẩn bị trước khi vào lớp.
Lăng Viễn nhìn bậc thềm còn hai, ba chỗ trống, len lỏi đi vào trong, ngồi xuống dãy cuối cùng.
Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, Tôn Phụng mới ngẩng đầu lên, nhìn xuống phòng học, cô cũng quen với việc sinh viên tới đông kín như này, cô rất bình tĩnh nhìn sinh viên ở dưới bắt đầu giảng bài.
Tiết học bắt đầu được một nửa, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại trong phòng học vang lên, phải rung mấy lần, Lăng Viễn mới ý thức được điện thoại của mình đang kêu, hoảng loạn lấy điện thoại trong túi áo ra, vội vàng ấn tắt máy.
Tôn Phụng nhìn thấy Lăng Viễn đang tắt máy trong cả hội trường toàn người, còn Lăng Viễn vừa tắt xong ngẩng đầu lên đụng trúng ánh mắt của Tôn Phụng, nhưng bất ngờ là Tôn Phụng không nói gì cả, tiếp tục giảng bài của cô.

Sau khi kết thúc tiết học, sinh viên dần dần rời đi, Tôn Phụng thu dọn laptop trên bàn.
Đợi sau khi tất cả mọi người đi hết, Lăng Viễn mới đi lên bục giảng, xin lỗi với Tôn Phụng, “Phoenix, tôi xin lỗi, vừa rồi tôi quên tắt chuông điện thoại, ảnh hưởng đến chị giảng bài.”
“Không sao, lần sau nhớ tắt máy.” Tôn Phụng không lộ chút cảm xúc trên mặt, vừa thu dọn laptop vừa nói.”
Lăng Viễn phát hiện biểu cảm này của cô rất đáng sợ, cảm giác cô đang tức giận thật, chỉ là không nói ra thôi, lo sợ nói, “Hay là tôi mời chị ăn cơm, coi như là lời xin lỗi của tôi?”
“Tôi không giận thật, tối nay tôi còn có việc, tạm biệt.” Tôn Phụng cầm laptop rời khỏi phòng học.
Lăng Viễn nhìn theo bóng lưng cô, mếu máo.
Ra khỏi phòng học, Lăng Viễn lấy điện thoại từ túi áo khoác ra mở lên, cuộc gọi nhỡ vừa rồi là của Niệm Sơ.

Lăng Viễn nhìn thấy cái tên này, sững người vài giây, sau đó cũng không gọi lại.
Buổi tối, Tôn Phụng nhìn đồng hồ, sau khi xác nhận thời gian, mở laptop đúng giờ.
Mở video call, phía bên kia Vệ Cương đã xuất hiện trước màn hình máy tính, “Tôn Phụng, sao em gầy đi nhiều vậy?”
Tôn Phụng sờ vào mặt mình, “Có sao, vẫn bình thường mà.

Chúng ta nói việc chính đi, bệnh án em gửi cho anh, anh đã xem chưa?”
Lúc này, Vệ Cương ngồi trong phòng làm việc cũng gật đầu với Tôn Phụng, “Anh xem rồi, tình hình của bệnh nhân này khá phức tạp.”
“Không phức tạp thì đã không nhờ anh.

Bệnh án bên khoa ngoại gan mật chuyển tới, về phương diện này em quả thực không có hiểu biết chuyên sâu, hơn nữa em đã hỏi qua một vài khoa ngoại gan mật của mấy bệnh viện bao gồm cả viện Y Harvard, họ đều bày tỏ không tiếp nhận bệnh án này.

Bệnh nhân này bắt buộc phải nhanh chóng làm phẫu thuật, bằng không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, vậy nên đành nhờ anh xem giúp.”
“Anh hiểu rồi, nhưng em đã hỏi qua Lăng Viễn chưa, cậu ấy là chuyên gia có cấp bậc cao nhất trong lĩnh vực khoa ngoại gan mật, có không ít những ca bệnh khó chữa đều chuyển đến phẫu thuật ở bệnh viện họ.”
Tôn Phụng sững người, “Lăng Viễn? Lăng Viễn nào, sao cái tên này nghe quen vậy?”
“Mấy hôm trước anh đi họp cùng với viện trưởng Lý của bệnh viện số Một, anh ấy nói trưởng khoa Lăng của bệnh viện anh ấy đang đi trao đổi học tập ở viện Y đại học California, sau khi quay về sẽ trực tiếp đảm nhận vị trí viện trưởng.”
Tôn Phụng khá kinh ngạc, “Vậy sao, thì ra sau khi về cậu ấy sẽ làm viện trưởng.”
“Nói như vậy hai người đã quen nhau rồi à?”
“Em có gặp cậu ấy hai lần.” Tôn Phụng nhíu mày, “Nhưng em không xem kỹ hồ sơ của cậu ấy, không ngờ về nước sẽ làm viện trưởng.”
“Lăng Viễn là chuyên gia bậc cao nhất trong lĩnh vực khoa ngoại gan mật, em hỏi ý kiến của cậu ấy trước, suy cho cùng hai chúng ta cũng không phải chuyên sâu về khoa ngoại gan mật.”
Tôn Phụng gật đầu, “Vừa hay cậu ấy tới bệnh viện của bọn em, vậy thì để em hỏi xem.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 4


Sáng hôm sau, sau khi đi kiểm tra phòng bệnh cùng các bác sĩ khác trong khoa quay lại phòng làm việc, Lăng Viễn vừa bước vào cửa phòng, thấy Tôn Phụng đã ở đó đợi anh.
“Chris, tôi tìm bác sĩ Lăng có chút việc.” Tôn Phụng chào hỏi với trưởng khoa của họ.
“Phoenix, chị cứ tự nhiên.”
“Cảm ơn, vậy tôi đưa cậu ấy ra ngoài một lát.” Tôn Phụng nói rồi nhìn sang Lăng Viễn, “Lăng Viễn, cậu đi theo tôi đến phòng làm việc của tôi một lát.”
Đến phòng làm việc của trưởng khoa ngoại, Lăng Viễn nghi hoặc nhìn Tôn Phụng, “Phoenix, chị có việc gì vậy?”
Tôn Phụng lấy bệnh án và tấm chụp CT từ trong tập tài liệu ra, “Tôi nghe Vệ Cương nói, cậu là chuyên gia cấp cao lĩnh vực khoa ngoại gan mật trong nước, cậu có thể giúp tôi xem trường hợp này được không?”
“Viện trưởng Vệ? Chị còn quen biết với viện trưởng Vệ sao?”
Tôn Phụng không được tự nhiên nhíu mày, “Trước đây tôi và anh ấy là đồng nghiệp.

Được rồi, trở lại vấn đề chính, cậu xem hồ sơ bệnh án này đi.”
Lăng Viễn cầm bệnh án và tấm CT, sau khi quan sát kỹ lưỡng vài giây, “Tôi đã từng làm phẫu thuật cho trường hợp tương tự như này ở trong nước.”
“Ồ, thật vậy sao?” Tôn Phụng thở phào nhẹ nhõm, “Vậy ca phẫu thuật này tôi sắp xếp để cậu làm, thế nào?”
“Hả?” Lăng Viễn trợn tròn mắt, “Viện Y đại học California chỗ nào cũng thấy nhân tài, tôi làm phẫu thuật này, e rằng không thích hợp lắm.”
“Cũng không giấu gì cậu, trước mắt bệnh viện chúng tôi vẫn chưa có người thích hợp để làm ca phẫu thuật này, tôi mới phải tìm cậu kiếm vận may.”
“Nếu đã như vậy thì tôi sẽ làm.” Lăng Viễn đã nhàn rỗi cả nửa tháng, đang lo lắng lâu không phẫu thuật không quen tay, tự dưng có cơ hội đứng bàn mổ, anh thản nhiên không khước từ.

“Được, vậy tôi sẽ nói với Chris, bệnh nhân này giao cho cậu.

Với cậu xem thời gian phẫu thuật khi nào là hợp lý.”
Lăng Viễn xem lại hồ sơ bệnh án lần nữa, “Một tuần nữa đi.

Có rất nhiều chỉ tiêu phải tăng lên mới có thể tiến hành phẫu thuật được.”
Ánh mắt nghi ngờ của Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn, “Cậu chắc chắn chứ? Nếu như không tiến hành phẫu thuật kịp thời, liệu trong một tuần này bệnh nhân sẽ gặp vấn đề gì không?”
“Không vấn đề gì, các chỉ số tôi đã xem kỹ hai lần, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, có thể để đến tuần sau phẫu thuật.”
“Vậy thì được, sắp xếp theo như cậu nói đi.”
Lăng Viễn đứng dậy rời khỏi phòng làm việc của Tôn Phụng, Tôn Phụng nhìn bóng lưng của anh, có một cảm giác kỳ lạ trong mình, sao bản thân mình lại lựa chọn tin cậu ấy vô điều kiện như vậy.

Lần đầu tiên gặp mặt cũng vậy, đến hôm nay cũng vậy.

Có lẽ do mình không còn lựa chọn nào khác.
Tôn Phụng thực hiện xong ca phẫu thuật, đi từ phòng phẫu thuật về phòng làm việc của mình, đang chuẩn bị tan làm về nhà, thì cô lướt nhìn lịch trên bàn, nhớ ra ngày mai là ngày Lăng Viễn thực hiện phẫu thuật.

Lại quay ra nhìn đồng hồ, nghĩ giờ này chắc anh đã về nhà.

Nhưng lúc đi qua khoa ngoại gan mật, cô lại không kìm lòng được mà mở cửa phòng, nhìn vào bên trong.
Lăng Viễn vẫn còn trong phòng làm việc quay đầu nhìn ra ngoài cửa.
“Bác sĩ Lăng, muộn như này cậu còn chưa về sao?”
“Phoenix, chị cũng làm việc muộn vậy.”
Tôn Phụng đi vào, “Tôi vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật, cậu đang làm gì vậy?”
“Tôi đang chuẩn bị cho ca phẫu thuật ngày mai, tôi có nhờ đồng nghiệp ở Bắc Kinh gửi file ghi hình ca phẫu thuật trước đây qua cho tôi, bây giờ đang xem.”
Tôn Phụng đi đến trước màn hình máy tính, xem video một lúc, không kìm lòng được mà gật đầu, “Cậu phẫu thuật rất tốt.”
“Chị quá khen rồi, tay nghề phẫu thuật của chị mới xuất thần nhập quỷ.”
“Vậy cậu xem xong rồi về sớm nghỉ ngơi, đừng xem tới muộn quá, tôi đi trước đây.”
“Ok, tạm biệt.” Lăng Viễn đứng lên, tiễn Tôn Phụng ra cửa.
Ngày hôm sau, Tôn Phụng sau khi tham gia một cuộc hội nghị giao lưu học thuật của thành phố, lúc cô quay về bệnh viện đã gần trưa.

Cô qua khoa ngoại gan mật trước, nhưng không thấy Lăng Viễn, Tôn Phụng nhìn đồng hồ, ca phẫu thuật đã tiến hành được hơn ba tiếng, lẽ nào vẫn chưa kết thúc sao? Không phải cậu ấy đã gặp vấn đề khó khăn gì rồi chứ.

Nghĩ tới đây, Tôn Phụng vội vàng đi ra thang máy.
Tôn Phụng đến khu quan sát phòng phẫu thuật, xem nhất cử nhất động của Lăng Viễn, mấy phút sau, cô nhờ nhân viên bên cạnh phóng cận cảnh, xem quá trình Lăng Viễn phẫu thuật.

Những ca phẫu thuật như này, theo như thông thường, giờ này hoặc là đã kết thúc, hoặc là cũng đang sắp tới những công tác cuối cùng, nhưng bây giờ xem ra cách những khâu cuối cùng vẫn còn nửa tiếng nữa.
Tôn Phụng đứng nhìn Lăng Viễn làm phẫu thuật trong 30 phút còn lại, cho đến khi anh bỏ dao xuống, bác sĩ bên cạnh thay anh tiến hành khâu lại.

Tôn Phụng đã tua lại đoạn ghi hình ca phẫu thuật từ một tiếng trước, thấy Lăng Viễn đang dùng kim cầm máu để cầm máu, có chút nghi hoặc nên cô tua lại đoạn trước nữa, mới phát hiện thì ra trong vị trí phẫu thuật của bệnh nhân còn có một khối u, trong tấm CT trước đây không nhìn ra, Lăng Viễn mổ lồng ng.ực ra mới phát hiện thấy, anh đã kịp thời xử lý khối u đó.

Sau khi có được đáp án, Tôn Phụng hài lòng gật đầu, ca phẫu thuật này Lăng Viễn thực hiện rất tốt, không thua kém một chuyên gia nào của bệnh viện California, trước đây cô còn cho rằng trẻ như này về nước đã làm viện trưởng có chút khiên cưỡng, nhưng bây xem ra, ít nhất về góc độ chuyên môn, trình độ của anh hoàn toàn có thể nhậm chức viện trưởng.
Sau khi Lăng Viễn thay áo blouse, ra khỏi phòng phẫu thuật thì thấy Tôn Phụng đang đứng đợi ở đó, anh rất bất ngờ, “Sao chị lại ở đây?”
“Đặc biệt đứng đây đợi cậu, tôi nghĩ chắc cũng gần xong ca phẫu thuật rồi, qua đây xem xem.”
“Vốn dĩ có thể kết thúc từ sớm, không ngờ lại gặp phải trường hợp ngoài dự đoán.”
“Tôi đã xem video ghi lại, quả thực rất bất ngờ, nhưng cậu xử lý rất tốt.”
“Nhưng tôi vẫn mong kết quả sinh thiết sẽ tốt, bằng không ca phẫu thuật này tôi có làm tốt cỡ nào, cũng không thể cứu mạng anh ấy được.”
“Chúng ta chỉ có thể làm hết khả năng của mình, những thứ khác chúng ta cũng không thể làm khác được.”
Lăng Viễn cười cười, “Tôi hiểu, đại khái là vì đây là bệnh nhân đầu tiên tôi trị liệu sau khi đến Mỹ, vậy nên tôi rất mong có một kết quả tốt.”

“Tối nay cậu có thời gian không?” Tôn Phụng hỏi Lăng Viễn.
“Tất nhiên có rồi, không sợ chị cười chê, tôi ở đây lạ nước lạ cái, sợ nhất là một mình ở trong khu kí túc, cũng chẳng có ai cùng ăn tối cùng trò chuyện.”
“Vậy tối nay ăn cùng nhau đi, coi như là tôi cảm ơn cậu.

Cậu đến đây chưa bao lâu đã phải giúp tôi hai lần.”
“Không vấn đề, nhưng tôi có một thỉnh cầu.”
Tôn Phụng nhìn anh, “Thỉnh cầu gì cơ?”
“Có thể không ăn món Tây được không, tôi thực sự không ăn bít tết được nữa rồi.”
Tôn Phụng cười thành tiếng, cô hiểu rõ cảm nhận của Lăng Viễn bây giờ, vì lúc cô mới tới Mỹ, cũng giống như anh vậy, “Được, nhất định sẽ không bắt cậu ăn đồ Tây.

Cậu làm việc trước đi, sau khi tan làm chúng ta gặp lại.”
Sau khi Lăng Viễn tan làm, đến phòng làm việc của Tôn Phụng, nhưng lại không thấy cô đâu, anh cũng không có số điện thoại của cô, chỉ đành ngồi chờ ở phòng làm việc.
Ánh mắt anh lướt qua quyển lịch trên bàn làm việc của cô, trên chỗ trống còn có phần ghi chú của cô, có hai tuần trong tháng sau đã bị cô khoanh tròn đỏ.
Lúc này, Tôn Phụng vừa quay lại phòng làm việc, thấy Lăng Viễn đang đợi mình, “Thật xin lỗi, chuẩn bị tan làm thì có một bệnh nhân cần chẩn đoán.”
“Không sao, tôi cũng vừa mới tới.”
Tôn Phụng cởi áo blouse, cầm túi xách lên, “Vậy chúng ta đi thôi.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 5


Ngồi trên xe của Tôn Phụng, Lăng Viễn nhìn ra ngoài cửa sổ, anh cũng không biết sẽ đi đâu, đối với anh mà nói tất cả ở đây đều xa lạ.
Khoảng mấy phút sau, xe dừng lại trước cửa một siêu thị, Tôn Phụng tháo dây an toàn, “Đây là siêu thị của người Hoa, nếu như cậu đã không muốn ăn đồ Tây, vậy thì chúng ta tự nấu vậy.”
“Há, vậy có phiền phức quá không?” Lăng Viễn không ngờ Tôn Phụng sẽ mua thực phẩm rồi về nhà tự nấu.
“Quán ăn Trung Quốc ở đây hương vị cũng không được giống với trong nước, thật sự không ngon bằng tự mình nấu.”
Đi vào siêu thị, Tôn Phụng chọn đồ, quay người nhìn Lăng Viễn, “Cậu thích ăn gì?”
“Tôi ăn gì cũng được.”
Tôn Phụng cười nhạt, “Thường nói ăn gì cũng được đều là những người không biết nấu.”
“Sao chị biết vậy?” Lăng Viễn kinh ngạc nhìn sang cô, “Tôi sống một mình, công việc ở bệnh viện lại rất bận, thực sự cơ hội để nấu ăn ở nhà rất ít ỏi.”
Tôn Phụng sững người một lát, sau đó mới phản ứng lại, “Đúng vậy, nghề này của chúng ta rất bận, vậy tôi tùy tiện nấu mấy món tôi thấy ăn được nhé.”
Lần thứ hai đến nhà Tôn Phụng, Lăng Viễn đã không còn cẩn trọng như lần trước, mở xem mấy chương trình trên TV, đều là chương trình tiếng Anh, lười động não dịch nên theo quán tính anh đặt điều khiển xuống.
Lúc này, mùi thơm trong bếp cũng phảng phất ra bên ngoài, Lăng Viễn đi tới phòng bếp, thấy Tôn Phụng đang làm cánh gà chiên xì dầu, “Thơm quá, xem ra là rất ngon đây.”
“Bình thường một mình tôi cũng ít khi nấu ăn, nấu cũng không được ngon lắm, ăn tạm.”

Hai người, Tôn Phụng làm bốn món ăn, một món canh, sau khi bưng tất cả các món lên bàn, cô liếc nhìn tủ rượu được đặt trong góc ngoài phòng khách, cuối cùng cũng buông bỏ suy nghĩ ấy.
Tôn Phụng ra hiệu Lăng Viễn ngồi xuống, “Xong cả rồi, cậu mau thử đi, có hợp với khẩu vị của cậu không.”
Lăng Viễn với vẻ mặt mong đợi cầm đũa lên, gắp một miếng cho vào miệng, thử hương vị, không ngừng gật đầu, “Chị nấu rất ngon, chị khiêm tốn quá rồi.”
“Chắc là do cậu đã quá lâu không được ăn món Trung thôi.” Tôn Phụng múc cho Lăng Viễn một bát canh, đưa cho cậu, “Cậu uống chút canh đi.”
“Ok, cảm ơn chị.

Chị nấu rất ngon thật đấy, không ngờ chị không chỉ làm phẫu thuật tốt mà nấu ăn cũng rất cừ.

Chồng và con trai chị thật may mắn.”
Tôn Phụng cúi đầu, bình thản ăn một miếng, sau đó ngẩng đầu lên nói với Lăng Viễn, “Phải là không may mắn mới đúng, con trai tôi ở Bắc Kinh, cũng không được ăn đồ ăn tôi nấu.

Còn về chồng, gì nhỉ, tôi không có.”
“Hả!” Lăng Viễn sững người, nhìn Tôn Phụng đang ăn như không hề có chuyện gì, ngược lại câu nói đó anh đã phải tiêu hóa mất mấy phút.
Tôn Phụng gắp đồ ăn cho anh, “Cậu ăn nhiều chút, tôi nấu nhiều như này, ăn không hết đổ đi thì phí lắm.”
Lúc này Lăng Viễn mới hoàn hồn, nghe Tôn Phụng bảo gắp đồ ăn cho anh.
Đến Mỹ cũng gần hai tháng, bữa cơm này đã khiến anh rất thỏa mãn.

Sau khi ăn xong đặt đũa xuống, “Tôi ăn rất ngon, cảm ơn chị.”
Theo lý mà nói ăn cơm xong, Tôn Phụng nên giữ Lăng Viễn ở lại uống trà trò chuyện gì đó, nhưng Tôn Phụng không quen với việc có người đàn ông xa lạ ở trong nhà mình, nên khéo léo nói với Lăng Viễn, “Nếu như có cơ hội, lần sau lại tới nhé.”
Lăng Viễn cũng nghe ra được ý tứ trong lời nói của cô, đứng dậy, “Phoenix, vậy tôi đi trước đây, cảm ơn sự tiếp đãi buổi tối ngày hôm nay của chị.”
“Được, vậy tôi tiễn cậu.” Tôn Phụng vừa ra khỏi phòng khách thì điện thoại trong phòng reo lên.
Tôn Phụng đi lên trước, nhấc điện thoại, thấy cuộc gọi đến là Vệ Cương, cô dừng lại nghe máy, “Alo...Vệ Cương...”

Lăng Viễn cũng theo quán tính dừng lại, đợi Tôn Phụng nghe điện thoại.
“Ca phẫu thuật đó xong rồi, ừm, rất thành công...” Tôn Phụng ngẩng đầu nhìn Lăng Viễn, “Đúng rồi, là cậu ấy làm...!Vệ Cương, bây giờ nhà em đang có khách, em tắt máy trước nhé.”
Tôn Phụng đặt điện thoại xuống, ngại ngùng nhìn sang Lăng Viễn, “Thật xin lỗi, tôi nghe điện thoại.”
Lăng Viễn tiếp tục đi ra ngoài cửa, “Xem ra chị và viện trưởng Vệ có quan hệ rất thân thiết.”
Tôn Phụng không biết nên trả lời cậu thế nào, cô cũng không trả lời, đưa Lăng Viễn ra cửa, “Cậu biết đi thế nào chưa, hay là tôi giúp cậu gọi Uber nhé?”
“Không cần đâu, tôi cũng đã tải APP về rồi, tôi tự gọi được.”
Tôn Phụng đẩy cửa sắt, sau khi Lăng Viễn ra ngoài, mình cũng dừng lại, “Vậy tôi tiễn cậu đến đây thôi, đi đường cẩn thận.”
“Ok, tạm biệt.” Lăng Viễn vẫy tay với cô, sau đó đi về phía đường lớn.
Đứng trước cửa kí túc, Lăng Viễn mở khóa mật mã, đẩy cửa đi vào phòng.

Ở Trung Quốc, chỗ ở có điều kiện như này không gọi là kí túc xá, dù anh sống trong khuôn viên trường đại học California, nhưng Lăng viễn cho rằng phải dùng từ căn hộ để mô tả nơi này mới hợp lý.
Lăng Viễn rót một cốc nước, vừa ngồi xuống trước ghế sofa, điện thoại bên ngoài reo lên, trên điện thoại hiển thị người gọi vẫn là Niệm Sơ.
Lần này, Lăng Viễn ấn nghe, “Alo...”
Nghe đầu bên kia nói xong, Lăng Viễn vuốt nhẹ mái tóc hơi dài, “Còn ba tháng nữa anh mới về nước, anh về rồi chúng ta đi làm thủ tục, được không?”
Tắt máy xong, Lăng Viễn vất điện thoại xuống sofa, anh biết Lâm Niệm Sơ gọi điện lại để nói việc li hôn, tự nhiên cảm thấy rất phiền phức.

Lúc này, điện thoại lại rung lên lần nữa, Lăng Viễn cầm lên, bực mình nói, “Em còn việc gì nữa…”
Viện trưởng Lý ở đầu dây bên kia ngơ ngác, “Có phải Lăng Viễn không?”
Lúc này Lăng Viễn mới nhìn màn hình hiển thị, gõ vào trán mình, “Viện trưởng Lý, tôi là Lăng Viễn đây, vừa rồi có cuộc điện thoại của bên bất động sản gọi tới, tôi cho rằng họ lại gọi lại, anh có việc gì sao….hội nghị y học à? Ở đây tôi cũng không quá bận, chắc là cũng bớt trút thời gian được…Ở Thụy Sĩ? Visa thuộc khối Schengen của tôi vẫn chưa hết hạn, đi Thụy Sĩ được, anh gửi cho tôi thời gian và lịch trình cụ thể cho tôi, lát nữa tôi xem.”
Ở bệnh viện, sau khi Lăng Viễn nói rõ tình hình với Chris, Chris rất thỏa mái duyệt đơn nghỉ phép cho Lăng Viễn.
Trên hành lang, lúc Lăng Viễn ngang qua phòng làm việc của trưởng khoa ngoại, còn cố tình ngó vào bên trong, không có ai, nói ra cũng rất kỳ lạ, nếu như là bệnh viện trong nước, anh vẫn thường xuyên gặp các đồng nghiệp khoa ngoại.

Nhưng ở đây, anh tới đây đã hơn hai tháng, gần như không gặp Tôn Phụng mấy, có một lần duy nhất là cùng họp ở khoa ngoại.

Nhưng tần suất họp ở đây ít hơn rất nhiều so với trong nước.
Lúc này, Tôn Phụng không biết từ đâu quay về phòng làm việc, bên ngoài hành lang đã nhìn thấy Lăng Viễn, chỉ gật đầu với anh, không nói một câu nào, đẩy cửa đi vào phòng làm việc của mình.
Còn Lăng Viễn, vẫn đang sững người tại chỗ, còn chưa kịp chào hỏi cô, nụ cười trên gương mặt dần cứng lại..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 6


Trước khi xuất phát tới Thụy Sĩ, Lăng Viễn muốn tìm một cơ hội để mời Tôn Phụng ăn tối, nhưng vẫn luôn không có cơ hội, chỉ có thể đợi anh từ Thụy Sĩ về rồi nói sau.
Ở sân bay, Lăng Viễn đẩy hành lý, đang đứng đợi ở khu vực kiểm soát, đột nhiên phát hiện một bóng người quen thuộc đang xếp hàng phía trước, nhưng nhất thời cũng chưa nhận ra ai.

Đến khi vào trong sảnh chờ, thấy Tôn Phụng đang đọc sách, lúc này anh mới ý thức được người vừa rồi là Tôn Phụng.
Lăng Viễn đi qua chào hỏi, “Hi, Phoenix, lại gặp được chị ở đây, trùng hợp quá.”
Tôn Phụng ngẩng đầu lên, thấy người trước mặt là Lăng Viễn, cô cũng rất bất ngờ, “Sao cậu lại ở đây, hôm nay vẫn phải đi làm mà.”
“Tôi đã xin Chris nghỉ phép mấy ngày, đến Thụy Sĩ tham gia hội nghị y học cuối năm.”
“Cậu cũng đi Thụy Sĩ?” Âm điệu của Tôn Phụng cao thêm một bậc.
Lăng Viễn gật đầu, “Đúng vậy, lẽ nào chị cũng đi Thụy Sĩ sao?”
Tôn Phụng đưa vé máy bay của mình cho anh xem, “Nè, cậu xem đi.”
Lăng Viễn liếc qua, nhìn thấy tên in trên vé máy bay, FENG ZONG, tưởng tượng ra tên tiếng Trung của cô, Tôn Phụng, Tôn Phong, cuối cùng so với tên tiếng Anh của cô, liền nghĩ ra là Tôn Phụng, “Thật trùng hợp, chị cũng đến tham gia hội nghị y học cuối năm sao?”
“Tôi nghỉ phép năm, đi du lịch.”

“Thật tốt, trước đây tôi đã nghe nói phong cảnh Thụy Sĩ rất đẹp, nhưng không biết lần này đến Bern có cơ hội đi thăm quan không nữa.”
“Tôi đi leo núi Jungfrau, trước đây con trai tôi rất thích leo núi, bây giờ nó không còn nữa, vậy nên tôi thay nó đi.” Tôn Phụng nói nhỏ, giống như đang nói với Lăng Viễn, cùng giống như đang nói với chính mình.
Con trai trước đây, bây giờ không còn nữa, Lăng Viễn nghe xong thấy một tầng mơ hồ trong đầu, chỉ có thể đáp bừa, “Leo núi rất tốt, rèn luyện thân thể.”
Lúc này, loa phát thanh phát tin tức những hành khách đi chuyến bay của họ chuẩn bị vào máy bay, Tôn Phụng đứng dậy, “Có thể lên máy bay được rồi.”
Đột nhiên Lăng Viễn kéo tay cô, “Có thể add wechat với tôi được không, nếu như dự xong hội nghị có thời gian rảnh, tôi cũng muốn tới núi Jungfrau ngắm cảnh.”
“Được.” Tôn Phụng đọc ra mỗi dãy số, “Đây là số điện thoại của tôi, cậu tìm trên Wechat là ra.”
“Số điện thoại trong nước?” Lăng Viễn nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, tôi mở dịch vụ quốc tế, ở nước ngoài cũng có thể dùng được.

Chẳng phải Wechat chỉ có thể dùng số điện thoại trong nước sao?” Tôn Phụng hỏi ngược lại, Lăng Viễn mới ngộ ra được, “Ồ, đúng vậy.”
Ngồi trên máy bay mấy tiếng, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh xuống sân bay Bern, Thụy Sĩ, Lăng Viễn ngồi ở vị trí phía đầu máy bay, cố tình đợi Tôn Phụng đi qua rồi cùng xuống.
Bởi vì khách sạn của hai người không cùng hướng, lấy xong hành lý, Lăng Viễn và Tôn Phụng đi tới chỗ gọi xe taxi, mỗi người gọi một xe rồi đi.
Theo lịch trình của hội nghị, ngày thứ ba đã kết thúc tất cả mọi việc.

Hơn nữa Lăng Viễn cũng đã đặt vé máy bay cuối tuần về California, như vậy anh cũng có hơn hai ngày để mình đi chơi riêng.
Quay về khách sạn, Lăng Viễn mở TV, bật đại một kênh, sau đó cầm điện thoại, chuẩn bị liên hệ với Tôn Phụng.
“Chiều nay, phần lưng chừng núi Jungfrau xảy ra một vụ sạt lở….”
Tiếng Anh của Lăng Viễn cũng không tồi, nhưng với người tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh như anh, xem những tin tức trực tiếp như này trong đầu anh cũng phải nhanh chóng dịch sang tiếng Trung, phải khoảng 10 giây sau, anh vội vàng ngẩng đầu xem TV, trên TV đã phát sóng hình ảnh tại hiện trường vụ sạt lở.

Trong đoạn ghi hình, thấy được đoạn đường bị sạt lở không hề ngắn, đã bị nhân viên phong tỏa, phóng viên tại hiện trường cầm mic gắn logo của đài trên tay nói, “Trước mắt, vẫn chưa xác định có người bị thương vong hay không…”
Xem tới đây, Lăng Viễn mới nhớ ra Tôn Phụng có kế hoạch leo núi Jungfrau, anh vội vàng mở wechat của Tôn Phụng, nhanh chóng gõ mấy chữ, “Tôi xem thời sự thấy Jungfrau xảy ra sạt lở, chị không sao chứ?” sau đó ấn gửi đi.

5 phút sau, Wechat không có bất kỳ một hồi âm nào, Lăng Viễn lại gọi vào số điện thoại của Tôn Phụng, rất lâu sau đến khi đầu giây bên kia truyền tới giọng nói nữ lạnh ngắt, “Số máy bạn đang gọi tạm thời không liên lạc được…”
Có một dự cảm rất không lành, Lăng Viễn cầm áo khoác ngoài trên sofa, vội vàng ra ngoài.

Tại quầy lễ tân khách sạn, Lăng Viễn nhờ nhân viên gọi xe cho mình, sau khi lên xe anh nói với lái xe đến thẳng Interlaken.
Quãng đường không ngắn, Lăng Viễn luôn hối thúc lái xe đi nhanh hơn, hoàn toàn mặc kệ lái xe nói đi quá tốc độ sẽ bị phạt.

Trong lúc này, anh nhắn tin cho viện trưởng Lý, xin số điện thoại của Vệ Cương, sau đó gọi điện cho anh ấy.
“Viện trưởng Vệ đúng không, chào anh, tôi là Lăng Viễn ở bệnh viện số Một, tôi muốn hỏi anh có số điện thoại ở nước ngoài của Tôn Phụng không, tôi chỉ có số điện thoại trong nước của chị ấy, nhưng số đó bây giờ không có ai bắt máy.”
Vệ Cương rất ngạc nhiên, sao đột nhiên Lăng Viễn lại gọi xin số của Tôn Phụng, nhưng vẫn nói với anh, “Trưởng khoa Tôn đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
“Bây giờ tôi vẫn chưa xác nhận được, chị ấy đang leo núi ở Thụy Sĩ, nhưng tôi xem thời sự thấy núi Jungfrau đang xảy ra sạt lở, bây giờ tôi đang tới đó.”
“Gì cơ?” Vệ Cương đang định hỏi chi tiết hơn, thì đầu giây bên kia do đang trên đường cao tốc nên tín hiệu không ổn định, đã bị ngắt kết nối.
Lăng Viễn thử gọi cho số điện thoại khác của Tôn Phụng, nhưng vẫn ở trạng thái không có ai nghe.

Một tiếng sau taxi dừng lại ở chân núi Jungfrau.
Sau khi thanh toán tiền taxi xong, Lăng Viễn chạy thẳng vào trung tâm du khách, hỏi nhân viên ở đây, “Xin hỏi tình hình sạt lở trên núi thế nào rồi, tôi có một người bạn đang ở trên núi hiện thời đã mất liên lạc.”

“Mong anh không lo lắng quá, nhân viên của chúng tôi đang lục soát cứu hộ trên núi, nếu như tìm được bạn của anh chúng tôi sẽ kịp thời đưa xuống núi, mong anh kiên nhẫn chờ đợi.” Câu trả lời của nhân viên khiến Lăng Viễn không hỏi được gì nữa, chỉ có thể tìm một chỗ ngoài sảnh ngồi xuống, yên tĩnh chờ đợi.
Một lát sau, nhân viên chủ động qua tìm anh, “Xin hỏi bạn của anh là một chị gái có quốc tịch Trung Quốc đúng không?”
Lăng Viễn đứng bật dậy, “Đúng vậy, các bạn đã tìm được chị ấy rồi sao?”
“Chị ấy đã bị thương, nhân viên cứu hộ đang đưa chị ấy xuống núi.”
“Bị thương? Thương ở đâu, có nghiêm trọng không?”
Bạn nhân viên lắc đầu, “Điều này thì tôi cũng không rõ, nhưng xe cứu hộ sắp tới nơi rồi, chúng tôi sẽ đưa bạn anh tới bệnh viện.”
Khoảng 5 phút sau, nhân viên cứu hộ lần lược đưa người bị thương xuống núi, Lăng Viễn lo lắng đứng ngoài cửa đợi, quả nhiên phát hiện thấy Tôn Phụng trong đám người bị thương phía trước.
“Cô ấy là bạn tôi, xin hỏi tình hình cô ấy thế nào rồi?”
“Cô ấy bị thương đến hôn mệ, phải lập tức đưa tới bệnh viện.” Nói rồi, đưa cô ấy lên xe cứu thương.
Lăng Viễn lấy chứng chỉ hành nghề trong ba lô của mình ra, dùng tiếng Anh nói với bác sĩ trên xe cấp cứu, “Cô ấy là bạn tôi, chúng tôi đều là bác sĩ, tôi đi cùng với các anh.”
Người trên xe nhìn qua chứng chỉ của Lăng Viễn, “OK, cậu lên đi.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 7


Trên xe cứu thương tới bệnh viện, Lăng Viễn quan sát cánh tay của Tôn Phụng đang được quấn bằng lớn vải dày kín, nhưng máu vẫn không ngừng thấm ra ngoài.
Bác sĩ cắt tấm vải đang được quấn trên tay cô, “Có lẽ cánh tay của cô ấy đã bị hòn đá lớn đè vào làm vỡ huyết quản, cậu vừa nói bạn của cậu cũng là bác sĩ?”
“Đúng vậy, chị ấy là bác sĩ.” Lăng Viễn nhìn sang bác sĩ đang cầm máu cho Tôn Phụng, máu không ngừng tuôn ra, mặt cô bất giác nhăn nhó lại.
“Cũng may là tĩnh mạch, bạn của cậu cũng có kiến thức về cấp cứu, cô ấy đã thực hiện cầm máu kịp thời.”
Lăng Viễn nhìn số liệu hiển thị trên máy, cũng may các chỉ số dấu hiện sinh tồn vẫn ổn định, “Chị ấy mất quá nhiều máu nên dẫn tới hôn mê, đến bệnh viện phải lập tức truyền máu, không thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Đến bệnh viện, Lăng Viễn đứng nhìn Tôn Phụng được đẩy vào phòng cấp cứu, ban đầu anh cũng muốn theo vào, nhưng lại bị ngăn lại ngoài cửa, “Xin lỗi anh, không phải nhân viên của bệnh viện thì không được vào trong.”
“Chị ấy phải được truyền máu lập tức, không thể lỡ được.” Lăng Viễn vẫn không yên lòng hét lớn với bác sĩ ở bên trong.
Một lát sau, bác sĩ vội vàng đi ra từ trong đó, Lăng Viễn cũng gấp gáp đi lên phía trước kéo cô ấy lại, “Tình hình thế nào rồi?”
“Huyết tương của nhóm máu A ở bệnh viện chúng tôi chỉ còn 200CC, không đủ, chúng tôi đang nghĩ cách điều sang bệnh viện khác.”
“Chị ấy có nhóm máu A? Dùng của tôi đi, tôi cũng nhóm máu A.”
Ánh mắt bác sĩ nghi ngờ nhìn anh, “Cậu chắc chắn chứ?”
“Đương nhiên, các chị cũng phải xem có phù hợp hay không mới truyền cho bệnh nhân, tôi lừa chị làm gì?”
Từng giọt máu đỏ sẫm từ người Lăng Viễn truyền vào túi đựng máu trong suốt, sau khi lấy được 600CC máu, Lăng Viễn tận mắt nhìn bác sĩ khoa cấp cứu cầm túi máu đi về phía phòng cấp cứu, lúc này anh mới thở phào một hơi.

Nửa đêm, Tôn Phụng bị đưa tới phòng bệnh bình thường.

Lăng Viễn ngồi bên giường bệnh của Tôn Phụng, cô vẫn đang trong trạng thái hôn mê, Lăng Viễn dụi nhẹ đôi mắt mệt mỏi, vực tinh thần lại, điều chỉnh tốc độ truyền nước chậm lại cho cô.
Sau khi nhân viên cứu hộ làm xong nhiệm vụ, tới bệnh viện tìm Lăng Viễn, dùng tiếng Anh hỏi anh, “Xin hỏi anh là bạn của cô Tôn phải không?”
Lăng Viễn nhìn lướt qua Tôn Phụng đang nằm trên giường bệnh, ra hiệu họ ra ngoài, “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Ra khỏi phòng bệnh, Lăng Viễn thấy nhân viên cứu hộ lấy ra một ba lô, gật đầu, “Đúng vậy, tôi là bạn của chị ấy.”
“Đây là đồ của cô ấy, chúng tôi tìm được ở khu vực bên cạnh khi cô ấy bị thương, bây giờ chúng tôi giao cho anh.

Sau khi cô ấy tỉnh lại, anh phải giao lại cho cô ấy.”
Lăng Viễn gật đầu, “Ok.”
Nhận lấy ba lô của Tôn Phụng, Lăng Viễn cảm giác điện thoại trong đó đang rung, nhân viên cứu hộ nói với anh, “Điện thoại trong này đã rung rất nhiều lần.”
Lăng Viễn mở ba lô, lấy điện thoại ra, nhìn màn hình hiển thị là Vệ Cương gọi tới, trực tiếp ấn nghe, bên kia đã truyền tới giọng nói của Vệ Cương, “Trời đất, Tôn Phụng, cuối cùng em cũng nghe điện thoại, em đang ở đâu, không bị thương chứ…”
Từ ngữ khí lo lắng gấp gáp của Vệ Cương, Lăng Viễn đã nghe ra quan hệ của họ không phải quan hệ đồng nghiệp thông thường, “Viện trưởng Vệ, tôi là Lăng Viễn, trưởng khoa Tôn bị thương, vẫn đang hôn mê.”
“Hả, nghiêm trọng vậy.

Bị thương ở đâu, có nguy hiểm đến tính mạng không?”
“Chị ấy bị vỡ tĩnh mạch ở cánh tay, mất rất nhiều máu dẫn tới hôn mê, đã được cầm và truyền thêm máu, chắc là sẽ sớm tỉnh lại thôi.”
“Ây…Cũng may rồi, sao cô ấy lại không cẩn thận vậy.

Một mình còn đi leo núi gì chứ…”
Đầu dây bên kia Vệ Cương oán trách trong vô thức, khiến niềm nghi hoặc của Lăng Viễn càng lớn hơn, hai người này rốt cục có quan hệ gì, “Đợi trưởng khoa Tôn tỉnh dậy, tôi sẽ bảo chị ấy liên lạc lại với anh.”
“Được, vậy phiền cậu chăm sóc cho cô ấy.”
“Việc tôi nên làm.”
Lăng Viễn tắt máy, ngồi xuống ghế bên ngoài hành lang, xem những đồ đạc trong ba lô của Tôn Phụng.

Anh lấy ra một chiếc điện thoại khác, trên đó ngoài cuộc gọi nhỡ của mình, còn có hơn 10 cuộc gọi nhỡ của Vệ Cương.

Anh đặt điện thoại sang ghế bên cạnh,rồi anh lại mò được túi đựng đồ vệ sinh cá nhân và quần áo để thay, cuối cùng anh thấy được ví tiền và hộ chiếu của Tôn Phụng ở sâu bên trong.
Lăng Viễn mở hộ chiếu của Tôn Phụng, trong hàng tên hiện lên rõ ràng hai chữ Tôn Phụng, ánh mắt anh rời xuống dưới, ngày tháng năm sinh của cô hiện rõ trước mắt anh, Lăng Viễn nhanh chóng tính ra tuổi của cô, trong lòng thầm nghĩ bên ngoài cô trẻ hơn tuổi thực của mình mấy tuổi.

Sau đó anh lại mở ví tiền của cô, bên trong có hai bức ảnh Tôn Phung chụp chung với hai chàng trai khác nhau, Lăng Viễn vừa nhìn là biết một người là người trong ảnh treo tường ở nhà Tôn Phụng.
Vậy thì chàng trai còn lại là ai,Lăng Viễn mơ mơ hồ hồ bỏ lại đồ đạc của Tôn Phụng vào trong ba lô, quay lại phòng bệnh, đặt balo vào trong tủ đầu giường.
Ngắm nhìn Tôn Phụng đang hôn mê, sau khi ngơ ngẩn một hồi, anh lấy điện thoại nhắn tin cho viện trưởng Lý, “Vợ của viện trưởng Vệ là Tôn Phụng phải không?”
Khoảng mấy phút sau, Lăng Viễn nhận được tin nhắn trả lời của viện trưởng Lý, “Theo như tôi biết, Tôn Phụng đơn thân, vợ của Vệ Cương không phải cô ấy.”
Lăng Viễn xem đi xem lại tin nhắn này mấy lần, khóe miệng cong lên nở nụ cười nhẹ.
Cho tới tận sáng hôm sau, Tôn Phụng mới tỉnh lại, cô dần dần mở mắt ra, trước mắt cô là một bức tường màu trắng và mùi nước tiệt trùng xông vào mũi rất đỗi quen thuộc.

Cô muốn ngồi dậy, nhưng vừa dùng lực nhẹ cánh tay đã đau nhói.
Lăng Viễn vừa mới chợp mắt bên giường bệnh của cô, cảm thấy có động tĩnh, ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vui mừng khi thấy Tôn Phụng đã tỉnh lại, “Cuối cùng chị cũng tỉnh rồi.”
Tôn Phụng nghiêng đầu mới phát hiện Lăng Viễn đang ngồi bên giường bệnh mình, “Sao cậu lại ở đây?”
“Chị bị thương trên đỉnh Jungfrau, chị quên hết rồi sao?”
“Ồ, đúng vậy, cánh tay tôi bị đá đè vào, tôi phải xé áo trên người để băng bó lại.”
“Nhưng tĩnh mạch của chị đã bị thương, cho dù đã cầm được một phần máu, nhưng vẫn mất quá nhiều máu dẫn đến ngất đi.

Cũng may nhân viên cứu hộ đã tìm thấy chị và đưa tới bệnh viện kịp thời.”
Tôn Phụng gật đầu, “Thì ra là như vậy, nhưng sao cậu lại ở đây? Chẳng phải cậu đang tham gia hội nghị y học ở Bern sao?”
“Tóm lại là cũng may tôi tình cờ biết được vụ sạt lở.” Lăng Viễn không muốn giải thích quá rõ ràng, “Chị chắc chắn đói rồi, tôi ra ngoài mua gì cho chị.”
Lăng Viễn mua sandwich và sữa bò ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh bệnh viện, sau khi nhờ nhân viên làm nóng anh mang về cho Tôn Phụng, vừa vào cửa phòng bệnh thì thấy Tôn Phụng đã ngồi dậy, tay phải không bị thương đang cầm điện thoại nói, chắc là đang video call với ai đó.
“Ban đầu em định leo tới đỉnh Jungfrau, không ngờ vừa leo nửa đường lại xảy ra sự cố.”
“Em có một mình còn tới Thụy Sĩ leo núi làm gì chứ, em xem sự việc lần này quá nguy hiểm.” Giọng nói của Vệ Cương ở đầu dây bên kia.
“Trước đây Tư Ninh luôn nói muốn leo tới đỉnh núi Alpen, nhưng cuối cùng cũng không thành, em muốn hoàn thành tâm nguyện của Tư Ninh…”
“Em xem em bây giờ đã gầy lắm rồi, anh sắp không nhận ra nữa, em nghỉ ngơi, bồi bổ cơ thể thật tốt, anh không làm phiền em nữa.”
“Ừ, vậy khi nào về California em gọi lại cho anh.”
Tôn Phụng đặt điện thoại xuống, mới nhìn thấy Lăng Viễn đang đứng ngoài cửa, “Cậu về rồi à?”
Lăng Viễn gượng gạo nở một nụ cười miễn cưỡng, “Tôi có mua sandwich với sữa bò, chị ăn đi nhân lúc nó còn nóng.”
“Cảm ơn cậu.”
Tôn Phụng đang định dùng tay phải ra đỡ lấy, nhưng Lăng Viễn đã mở giúp cô cởi túi ra, “Vừa rồi chị gọi điện với bạn trai à?”
Tôn Phụng sững người mất vài giây, rồi nở một nụ cười, “Không, là một người bạn thân thôi.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 8


Tôn Phụng ở bệnh viện hai ngày thì xuất viện, hai ngày này Lăng Viễn vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc cô, còn lấy lí do tay cô cử động không được thuận tiện, xúi cô đổi vé máy bay sang chủ nhật, ngồi cùng chuyến bay với mình về California.

Tôn Phụng nghĩ cũng không leo Jungfrau nữa, tay phải đeo đai ra ngoài cũng không chơi vui được, chi bằng cùng Lăng Viễn quay về Mỹ.
Ngồi một chặng bay dài về tới California, sau khi Lăng Viễn đưa Tôn Phụng về nhà, Tôn Phụng đột nhiên nói với anh, “Mấy ngày hôm nay may mà có cậu, bây giờ tôi cũng về nhà rồi, tuần sau tôi còn nghỉ một tuần nữa, tôi một mình ở nhà cũng đối phó được, cậu bận việc của mình đi.”
Như một gáo nước lạnh từ trên trời dội xuống, nhưng Lăng Viễn không biểu lộ ra bên ngoài, “Ok.

Ngày mai tôi cũng hết ngày nghỉ, phải tới bệnh viện làm việc.

Nhưng, tay trái của chị vẫn chưa khỏi hẳn, mấy việc như ăn cơm gì đó…”
“Tôi có thể dùng tay phải, còn có thể gọi đồ ăn bên ngoài, không sao.”
Lăng Viễn gật đầu, “Vậy được, chị nghỉ ngơi đi, tôi đi đây.” Nói rồi, Lăng Viễn đi ra ngoài cửa lớn, lần này đến tiễn anh ra ngoài Tôn Phụng cũng không ra.
Đẩy lan can cửa ngoài, Lăng Viễn quay đầu nhìn vào trong nhà Tôn Phụng, lắc đầu, lộ ra một nụ cười tự giễu.
Lăng Viễn gặp lại Tôn Phụng là khoảng nửa tháng sau trong cuộc họp của khoa ngoại, thấy tay trái của Tôn Phụng đã linh hoạt dùng máy tính, xem ra vết thương của cô đã lành.
Sau khi kết thúc cuộc họp, Lăng Viễn chậm rãi đứng dậy, rời khỏi phòng họp cùng các đồng nghiệp khoa ngoại gan mật.

Trước khi bước ra khỏi cửa, Lăng Viễn còn cố tình ngoái đầu lại nhìn Tôn Phụng, cô đang thu xếp đồ đạc trên bàn, vừa nói vừa cười với các trưởng khoa khác.
Tôn Phụng vừa cất laptop vào túi, ngẩng đầu lên, đang chuẩn bị đi ra ngoài thì bắt gặp ánh mắt của Lăng Viễn, cô vẫn gật đầu với anh với cái gật đầu công thức hóa ấy, sau đó cùng người khác đi qua người Lăng Viễn.
Lăng Viễn nhìn bóng lưng cô, nghĩ thầm trong lòng không thể nhìn thấu được người phụ nữ này, vốn cho rằng trải qua mấy ngày ở Thụy Sĩ, ít nhất khoảng cách giữa hai người cũng đã kéo gần thêm một chút, nhưng Tôn Phụng vẫn giữ thái độ gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt.
Chớp mắt tuần sau anh đã phải kết thúc kỳ học hỏi trao đổi ở đây, quay về Bắc Kinh, Lăng Viễn nghĩ cũng nên hẹn Tôn Phụng ăn một bữa cơm, tiện nói với cô một tiếng.

Trong phòng làm việc, Lăng Viễn mở khoang nói chuyện với Tôn Phụng rồi lại đóng lại, rồi mở ra đóng lại cứ thế mấy lần, cuối cùng cũng bỏ điện thoại vào trong túi áo blouse.
Điện thoại vừa rời khỏi tay anh, thì rung lên hai tiếng, Lăng Viễn nhanh chóng lấy điện thoại ra, mở Wechat.
“Nghe viện trưởng Lý nói tuần sau cậu về nước?”
Lăng Viễn đọc xong thở dài một hơi, rồi tắt luôn điện thoại, đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc.
Phòng làm việc của Tôn Phụng, trên tay Vệ Dung đang cầm thiệp mời video call với cô, “Dì Tôn, dì xem thiệp mời bọn con chọn thế nào?”
“Hai đứa đã định ngày cưới xong hết chưa, vào ngày nào vậy, nhưng bây giờ con cũng nên thay đổi cách gọi rồi chứ nhỉ, còn gọi là dì Tôn nữa.”
“Đúng vậy, mẹ.” Vệ Dung cười thành tiếng.
Tôn Phụng cũng nở một nụ cười sáng lạn, chuyên tâm nhìn vào màn hình, đến mức Lăng Viễn đứng ngoài cửa phòng làm việc của cô, cô cũng không phát hiện ra.
“Bọn con tổ chức vào ngày 18 tháng sau…”
Lúc này, Vệ Cương cũng đi ngang qua Vệ Dung, “Nửa đêm con còn video call với ai vậy?”
“Bố, bố có muốn nói gì với mẹ con không?”
Tôn Phụng nhìn thấy Vệ Cương xuất hiện trên màn hình, suýt nữa cười thành tiếng, “Dung Dung này…Vệ Cương, anh vẫn chưa ngủ à?”
“Ừ, anh chuẩn bị đi ngủ đây, ra ngoài rót cốc nước.

Tháng sau Vệ Dung và Mã Đông kết hôn, em về chứ?”
“Đương nhiên rồi, em sẽ sắp xếp công việc bên này để về.

Đã muộn rồi, hai bố con nghỉ sớm đi.”
“Mẹ, tạm biệt.” Vệ Dung ở phía sau Vệ Cương tinh nghịch vẫy tay chào tạm biệt với Tôn Phụng.
“Nha đầu này thật là…” Tôn Phụng lẩm bẩm, đặt điện thoại xuống, lúc này cô mới để ý tới Lăng Viễn đang đứng ngoài cửa, “Bác sĩ Lăng, có việc gì không?”

Lần này Lăng Viễn đã tận tai nghe thấy trong điện thoại có một cô gái gọi Tôn Phụng là mẹ, gọi Vệ Cương là bố, Lăng Viễn đã hoàn toàn rối bời, “Điện thoại của con gái chị?”
“Không, là con gái của Vệ Cương, tháng sau sẽ kết hôn với con trai tôi.”
Lăng Viễn hiểu ra, thì ra mẹ ở đây có ý là mẹ chồng, anh cười ngây ngốc.
Tôn Phụng nghi hoặc nhìn anh, “Bác sĩ Lăng, cậu tìm tôi có việc gì à?”
“À, đúng vậy, tuần sau tôi phải về Bắc Kinh, tuần này chị có rảnh ngày nào không, trước lúc về tôi muốn mời chị ăn một bữa.”
Tôn Phụng nhìn qua lịch để bàn, “Tuần này…e rằng không được, ngày mai tôi phải đi Los Angeles tham gia một hội chẩn, đợi tôi về rồi liên lạc lại với cậu.”
“Được, vậy tôi đợi chị về.” Lăng Viễn đi ra khỏi phòng làm việc của Tôn Phụng, thở phào nhẹ nhõm, ít nhất lần này Tôn Phụng không từ chối anh.
Buổi tối, Lăng Viễn nằm trên giường, nhắm mắt lại toàn là hình ảnh cười đùa khi Tôn Phụng video call với Vệ Cương, thì ra cô cũng ấm áp với người khác, nhưng tại sao lại lạnh nhạt như vậy với mình.

Anh tỷ mỉ nhớ lại từng chi tiết nhỏ khi anh ở bên cạnh Tôn Phụng, mình cũng không có làm gì không thỏa đáng, thực sự anh không thể nghĩ ra nguyên nhân.

Lật tới lật lui không ngủ được, Lăng Viễn ngồi dậy, lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Anh mở Wechat, nhìn thấy tin nhắn của Lâm Niệm Sơ lúc sáng gửi cho anh, nghĩ cũng nên trả lời tin nhắn cô ấy, “Tuần sau anh về bệnh viện rồi liên lạc với em sau.”
Do anh đột nhiên nhận được thông báo phải ra nước ngoài nên đã dời việc li hôn tới tận bây giờ, sau khi về nước phải nhanh chóng xử lý, Lăng Viễn nghĩ tới đây bất giác thấy phiền phức.
Tôn Phụng kết thúc hội chẩn ở Los Angeles quay lại California cũng đã là cuối tuần.

Thứ hai, cô tới bệnh viện, việc đầu tiên là nhìn lịch trình công việc của mình, trên đó có ngày thứ Tư đã được cô dùng bút đỏ khoanh tròn, nhưng không có bất kỳ ghi chú nào.

Tôn Phụng nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nhớ ra ngày hôm đó là ngày làm việc cuối cùng của Lăng Viễn ở bệnh viện Y thuộc đại học California.
Tôn Phụng kiểm tra phòng bệnh ra ngoài thì gặp các bác sĩ khoa ngoại gan mật đi từ phòng bệnh ra, trong đó có Lăng Viễn.
“Phoenix, chào buổi sáng.” Mọi người lần lượt chào hỏi cô.
“Buổi sáng tốt lành.” Tôn Phụng vẫn gật đầu với mọi người như thường lệ, sau đó cùng với các bác sĩ chính, sinh viên thực tập đi qua Lăng Viễn, thậm chí không nhìn anh đến một cái.
Lăng Viễn thật sự không chịu được nữa, kéo tay một bác sĩ nữ hỏi, “Phoenix vẫn luôn lạnh lùng vậy sao?”
“Lạnh lùng?” Bác sĩ nữ thấy khó hiểu, “Chị ấy lạnh lùng sao, chị ấy rất gần gũi với chúng tôi.”
“Lẽ nào cô không có cảm giác xa cách giữa chị ấy và mọi người sao?”
Bác sĩ nữ nhún vai, “Ở Mỹ, quan hệ đồng nghiệp đều khá độc lập, trừ phi là hạng mục hợp tác đoàn đội, cho nên tôi không hiểu rõ người Trung Quốc các bạn, quan hệ đồng nghiệp có thân thiết hơn hay không, nhưng ở đây chúng tôi là như vậy.”
Lăng Viễn gật đầu, “Ồ, tôi hiểu ý của cô.”
Buổi chiều, Tôn Phụng có tiết ở trường học, lúc lên lớp cô cũng lướt xuống nhìn sinh viên một lượt, trong đó cô cũng nhìn thấy bóng dáng của Lăng Viễn.
Đã rất lâu Lăng Viễn chưa được nghe tiết học ở Tôn Phụng, thầm nghĩ còn hai ngày nữa là phải về rồi, lần này không thể bỏ qua.

Đương nhiên, Lăng Viễn cũng có ý đồ khác, chỉ có lúc trên lớp mới có thể chăm chăm ngắm nhìn cô, như vậy người khác và Tôn Phụng mới không cảm thấy kỳ quái..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 9


Hết tiết học, Lăng Viễn cầm ba lô, đang đi cùng mọi người ra khỏi phòng học, đột nhiên Tôn Phụng quay người lại, dùng tiếng Trung gọi anh trong đám người, “Bác sĩ Lăng…”
Lăng Viễn quay đầu lại, nhìn thấy Tôn Phụng, sau khi xác nhận là cô đang gọi mình, thu lại bước chân sải rộng của mình, quay lại đi về phía Tôn Phụng, “Trưởng khoa Tôn, chị có việc gì sao?”
“Còn hai ngày nữa cậu về nước rồi mà, tối nay tôi có thời gian, cùng nhau ăn đi.

Nhưng phải để tôi mời cậu, cảm ơn sự giúp đỡ của cậu ở Thụy Sĩ.”
Lăng Viễn cười miễn cưỡng, “Đều được.”
Tôn Phụng tháo rắc cắm liên kết laptop với máy chiếu, tắt máy, “Cậu muốn ăn gì?”
“Thực ra tôi vẫn rất muốn ăn đồ Trung…” Lăng Viễn nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
“Cũng được, nhưng hôm nay tôi đi dạy rất mệt, không muốn về nhà tự nấu, chúng ta tới khu phố người Hoa ăn, được không?”
Lăng Viễn còn có thể trả lời không được sao, đương nhiên không được, trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, máy móc trả lời, “Tôi ăn gì cũng được.”
Tôn Phụng lái xe lượn một vòng phố người Hoa, cuối cùng dừng lại ở một nhà hàng lẩu, “Cậu ăn cay được không?”
“Cũng bình thường.” Lăng Viễn nghĩ dù sao mình đã không có ý kiến gì, thế nào cũng được.
“Vậy thì ăn ở đây đi, tôi đến đây mấy lần, mùi vị lẩu nhà này cũng được.”
Sau khi tìm vị trí ngoài cửa sổ ngồi xuống đó, Tôn Phụng đưa menu cho Lăng Viễn, “Tôi cũng không biết cậu thích ăn gì, cậu gọi đi.”

Lăng Viễn đỡ lấy menu, “Thực ra tôi ăn gì cũng được.”
Tôn Phụng quay sang nhân viên bên cạnh, “Chỗ các bạn có món ăn gì cũng được không?”
Nhân viên phục vụ cười lắc đầu.
“Cậu xem không có món ăn gì cũng được rồi, cậu vẫn phải chọn lại đi.”
Hiếm thấy bộ mặt hóm hỉnh của Tôn Phụng, xóa tan đi khói mờ trong lòng Lăng Viễn, anh vui vẻ cười lên.
Sau khi Lăng Viễn gọi đồ xong, rồi đưa lại menu cho Tôn Phụng, “Trưởng khoa Tôn, chị xem qua đi.”
“Không cần, cậu gọi là được.” Tôn Phụng đưa menu cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên thấy trên hóa đơn không có nước uống, “Hai vị có cần rượu hoặc đồ uống gì không?”
“Không cần, tôi lái xe nên không uống rượu.

Bác sĩ Lăng, cậu uống không?” Tôn Phụng nhìn sang Lăng Viễn.
“Tôi cũng không cần, tôi uống nước thôi.” Thực ra Lăng Viễn rất muốn cùng uống rượu một lần với Tôn Phụng, có lẽ việc này thật khó.
Lăng Viễn nhìn người con gái trước mặt, rốt cục cô có ma lực gì mà có thể khiến tâm trạng mình lúc lên mây, lúc rơi xuống vực thẳm như vậy.
Sau khi đồ nhúng được mang lên, Tôn Phụng vừa đổ đồ vào nồi, vừa nói chuyện phiếm với Lăng Viễn, “Tôi nghe nói, cậu quay về sẽ đảm nhận chức viện trưởng của bệnh viện số Một?”
Lăng Viễn có chút bất ngờ, sao cô ấy biết việc này, dường như cô ấy cũng rất quan tâm mình, một lần nữa tâm trạng lại được bay lên mây.

“Đúng vậy, nhưng sao trưởng khoa Tôn biết việc này vậy?”
“Lúc nói chuyện với Vệ Cương, anh ấy nói cho tôi biết.”
Câu trả lời vô ý của Tôn Phụng lại khiến tâm trạng của Lăng Viễn rơi xuống vực thẳm, “Vậy sao, xem ra việc này đã không còn là bí mật gì nữa.”
“Suy cho cùng thế giới rất rộng lớn, chẳng có bí mật gì là mãi mãi.

Nhưng cậu còn trẻ đã có thể trở thành viện trưởng, thật sự rất xuất sắc.”
Lăng Viễn cười cười, “Về trình độ chuyên môn, trưởng khoa Tôn còn lợi hại hơn tôi rất nhiều, tôi chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi.”
“Viện trưởng không chỉ xét về trình độ chuyên môn, còn về khả năng quản lý, nắm chắc và điều tiết mọi thứ, vân vân, nó là tố chất tổng hợp, tôi…”
Tôn Phụng nói tới đây lắc đầu cười, “Tôi không thích hợp làm viện trưởng.”
“Làm tốt việc của một trưởng khoa ngoại cũng đã rất khó khăn, phải quản lý rất nhiều phòng khoa, dẫn dắt rất nhiều bác sĩ.”

Tôn Phụng nhún vai, “Thực ra tôi cũng không quản họ gì cả.” Nói rồi, gắp đồ ăn cho Lăng Viễn, “Cậu ăn nhiều vào, mùi vị thế nào, cũng được chứ?”
“Thực ra mùi vị đều như vậy, chủ yếu là cùng ăn với…” Lăng Viễn nói tới đây, đột nhiên ý thức được có gì đó không đúng, vội vàng phanh gấp, “Ý của tôi là có thể nói chuyện với người ăn cùng.”
“Cũng đúng, ở đây cậu không có bạn bè gì, nhưng cậu cũng sắp về nước rồi.”
“Hôm đó nghe chị nói chuyện trong điện thoại, mấy hôm nữa chị cũng phải về nước sao?” Lăng Viễn hiếu kỳ hỏi.
“Ừ, ngày 18 con trai tôi kết hôn, tôi phải về tham gia hôn lễ.”
Ăn xong, Tôn Phụng đưa Lăng Viễn tới sảnh kí túc xá, Lăng Viễn tháo dây an toàn, “Cảm ơn sự tiếp đãi của chị, tối nay tôi ăn rất ngon.”
“Cậu khách sáo quá, ở Thụy Sĩ cậu đã chăm sóc cho tôi mấy ngày liền, cảm ơn như này nói thực tôi cảm thấy vẫn chưa đủ thể hiện thành ý của tôi đối với cậu.”
“Vậy đợi chị về Bắc Kinh, rồi cảm ơn tôi sau.” Lăng Viễn buột miệng nói ra.
Tôn Phụng sững người môt lát, không hiểu nhìn anh, “Về Bắc Kinh cảm ơn cậu thế nào?”
Lăng Viễn cố ý cười thành tiếng, xoa dịu bầu không khí gượng gạo, “Tôi chỉ nói đùa vui thôi, chị đừng để tâm.

Vậy tôi đi lên đây, tạm biệt.”
“Ừ, tạm biệt.”
Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn xuống xe, sau khi đóng cửa xe lại, quay đầu đi về phía đường lớn, nhớ lại câu nói vừa rồi của Lăng Viễn, nhoẻn miệng, vẫn không hiểu ý tứ trong lời nói của cậu ấy.
Ngày cuối cùng ở viện Y đại học California, trước khi tan làm, Lăng Viễn cố tình đến phòng làm việc của Tôn Phụng nói lời tạm biệt, ai biết được vừa bước vào phòng thì không bóng người.
Lăng Viễn kéo tay y tá trưởng đi ngang qua, “Y tá trưởng, xin hỏi Phoenix đi đâu rồi, chị có biết không?”
“Hình như đang làm phẫu thuật, tôi vừa gặp chị ấy ở phòng phẫu thuật trên tầng.”
“Ồ, cảm ơn chị”.

Vào phòng phẫu thuật cũng phải mất mấy tiếng, Lăng Viễn nhìn đồng hồ, xem ra không thể nói lời cáo biệt này rồi.
Tôn Phụng thực hiện phẫu thuật xong, quay về phòng làm việc của mình chuẩn bị tam làm, vừa hay gặp y tá trưởng mà Lăng Viễn vừa hỏi.
“Phoenix chị vẫn chưa tan làm à?”
“Tôi về ngay đây, hôm nay em trực à?”
Y tá trưởng gật đầu, “Đúng rồi, vừa rồi bác sĩ Lăng đến đây tìm chị, tôi nói với cậu ấy chị đang làm phẫu thuật.”
“Ồ, cảm ơn em.”
Tôn Phụng đi vào phòng làm việc, nhìn ngày được khoanh tròn trên quyển lịch, thì ra hôm nay là ngày cuối cùng Lăng Viễn ở bệnh viện Y đại học California.
Tôn Phụng lấy điện thoại trong túi áo blouse ra, mở khóa, vào Wechat, đang chuẩn bị nhắn tin cho Lăng Viễn thì Mã Đông gọi tới.
“Alo, con trai…Mẹ vừa thực hiện phẫu thuật…Ừ, mẹ biết ngày 18, mẹ sẽ về nước đúng ngày, yên tâm đi….Được, con và Dung Dung khỏe chứ….Ok, vậy thì đến lúc đó gặp mặt, các con chăm sóc tốt cho mình đấy.”
Tôn Phụng cười rồi ấn tắt máy, sau đó vất luôn điện thoại vào trong túi xách, thay áo blouse rồi rời khỏi phòng làm việc.
Sáng mai Lăng Viễn ngồi chuyến bay sớm về Bắc Kinh, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn đặt lại điện thoại trên bàn.
Ngày hôm sau, Tôn Phụng tới bệnh viện làm việc, đi qua phòng làm việc của khoa ngoại gan mật mới nhớ ra Lăng Viễn, cầm điện thoại gửi một tin nhắn cho anh, “Hôm nay cậu về nước đúng không? Chúc cậu mọi thứ thuận lợi.”
Trên máy bay, Lăng Viễn đang chuẩn bị bật chế độ máy bay, thì đột nhiên điện thoại rung lên, tin nhắn của Tôn Phụng xuất hiện trước mắt, dù là một lời chúc phúc công thức hóa nhưng Lăng Viễn vẫn rất vui, trả lời lại cô, “Cảm ơn chị.” Sau đó thỏa lòng thỏa dạ bật chế độ máy bay..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 10


Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế thủ đô Bắc Kinh, Lăng Viễn đẩy hành lý ra khỏi sân bay, lên thẳng taxi.
40 phút sau, lái xe dừng lại trước một tiểu khu theo như địa chỉ mà anh nói, “Anh ơi, đến nơi rồi.”
Lăng Viễn vừa lên xe đã chợp mắt, bây giờ mới mở mắt ra nhìn ra ngoài cửa sổ, sững người, “Vừa rồi tôi nói đến đây sao?”
“Đúng vậy.” Lái xe quay đầu nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc.
“Thật xin lỗi, tôi muốn đến một nơi khác, chắc là vừa rồi tôi nói nhầm.” Lăng Viễn nói lại một địa chỉ khác cho lái xe.
Lái xe nghe xong liền cười, “Vừa mới tới phía Đông giờ lại đi phía Tây, anh đang muốn thưởng ngoạn cảnh đêm Bắc Kinh à?”
Lăng Viễn cũng rất ngại cười cười, “Tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh.”
Đi vòng cả nửa Bắc Kinh, cuối cùng Lăng Viễn về tới nhà lúc rạng sáng, mở cửa ra, nhìn trong nhà bừa bộn, cảm thấy rất đau đầu.
Thông báo đi Mỹ quá đột ngột, lúc đó Lăng Viễn vừa mới chuyển từ nhà trước đây tới căn chung cư này, căn chung cư này được anh mua trước khi kết hôn với Lâm Niệm Sơ, không thuộc vào tài sản chung của hai người, Lăng Viễn định sau khi li hôn để lại căn nhà mua sau khi kết hôn cho cô ấy, vậy nên mình chuyển tới căn chung cư này.
Lệch múi giờ với cộng thêm ngồi chặng bay dài, Lăng Viễn buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, anh mặc kệ nhà cửa lộn xộ, đi vào phòng ngủ bổ nhào xuống giường.
Ngày hôm sau vừa may là chủ nhật, lúc Lăng Viễn còn đang ngủ say khướt trên giường, đột nhiên điện thoại vang lên.

Lăng Viễn lật mình, ban đầu định không nghe máy, nhưng điện thoại cứ rung không ngừng, anh đành ngồi dậy bò ra khỏi giường, đi tới phòng khách, mơ mơ hồ hồ cầm điện thoại lên,
“Alo...”
Đầu dây bên kia là giọng nói của viện trưởng Lý, lúc này Lăng Viễn mới miễn cưỡng khiến bản thân mình tỉnh táo chút, “Vâng, viện trưởng Lý ạ.

Sáng sớm nay tôi mới về tới nhà...Thứ hai sẽ công bố sao? Có hơi nhanh không...Được, nếu như lãnh đạo đã quyết định, tôi cũng phải phối hợp theo...”
Lăng Viễn đặt điện thoại xuống, giụi đôi mắt vẫn chưa tỉnh hẳn, rồi lại nằm xuống ghế sofa ngủ tiếp.
Sáng thứ Hai, Lăng Viễn mặc bộ vest màu đen, áo sơ mi trắng, thắt thêm cái cà vạt màu xám, dồi dào tinh thần xuất hiện ở sảnh chính bệnh viện số 1.
Các y tá ngang qua sảnh chính nhìn thấy anh đều vui vẻ không ngớt, “Bác sĩ Lăng, anh về rồi...”
“Chào buổi sáng bác sĩ Lăng, anh từ Mỹ về rồi đấy à?”
Lăng Viễn cười gật đầu chào hỏi với họ, “Đúng vậy, tôi mới về...”
Sau khi thay áo blouse, Lăng Viễn tới thẳng phòng họp, trong cuộc họp sáng nay, bệnh viện sẽ tuyên bố Lăng Viễn nhận chức viện trưởng.
Dù Lăng Viễn đã biết trước kết quả này, nhưng trong toàn bộ quá trình cuộc họp anh vẫn rất căng thẳng, thậm chí hai chân dưới bàn không kiềm chế được mà run rẩy nhẹ.
Cuối cùng trong phòng họp cũng vang lên mấy chữ trưởng khoa Ngoại gan mật Lăng Viễn đảm nhận chức viện trưởng, Lăng Viễn mới ngẩng đầu lên, nhìn sang viện trưởng Lý đang phát biểu.
“Tiếp theo chúng ta xin mời trưởng khoa Lăng sắp tiếp nhận vị trí viện trưởng phát biểu vài câu.” Ánh mắt của tất cả mọi người đang nhìn về Lăng Viễn.
Lăng Viễn đón lấy mic nói, “Cảm ơn lãnh đạo bệnh viện đã tín nhiệm tôi giữ chức viện trưởng này, có rất nhiều điểm tôi vẫn chưa hoàn thiện, cũng mong trong công việc sau này, các vị ngồi đây sẽ giúp đỡ tôi, để tôi phát triển cùng với bệnh viện.”
Những người tham gia cuộc họp có người tình nguyện, có người không tình nguyện, nhưng cũng đều vỗ tay cho Lăng Viễn, Lăng Viễn cũng đứng lên thể hiện sự cảm ơn đối với mọi người.
Buổi chiều, phòng làm việc của Lăng Viễn đã được chuyển từ khoa ngoại gan mật tới phòng làm việc của viện trưởng, lúc Lăng Viễn đang sắp xếp bàn làm việc, Lâm Niệm Sơ gõ cửa hai tiếng, rồi đi vào, “Xem ra bây giờ phải gọi anh là viện trưởng Lăng.”
Lăng Viễn dừng tay lại, nhìn sang Lâm Niệm Sơ, “Xem ra em đến đây không phải để chúc mừng anh.”
“Vậy anh sai rồi, em đến đây để chúc mừng anh, tiện thể nói về việc li hôn của hai chúng ta.”
Lăng Viễn cười cười nhún vai, “Anh biết mà, vẫn còn việc khác nữa.

Em xem hiện tại anh đang một đống việc, e rằng hôm nay không được.”
“Em cũng không nói là hôm nay, bệnh viện sắp xếp một đội bác sĩ đến Quý Châu chữa bệnh từ thiện, em đã đăng ký tham gia, chắc phải đi một tháng, ngày mai em phải đi, em sợ anh gấp gáp nên đến đây nói với anh một tiếng trước.”
“Ồ, anh không gấp, nếu như em gấp, vậy anh cũng chỉ đành gác lại việc của mình, chiều nay đi cùng em tới cục dân chính.”
Lâm Niệm Sơ lườm Lăng Viễn, “Chúng ta cứ phải nói với nhau như vậy sao?”
Lăng Viễn giơ hai tay ra đầu hàng, “Vậy em muốn anh nói thế nào?”
“Bỏ đi, chúng ta cũng sắp li hôn rồi, đừng cãi nhau vì những việc thế này nữa.

Vậy thì đợi em từ Quý Châu về chúng ta đi làm thủ tục sau.”
Lăng Viễn gật đầu, “Ok.”
Lâm Niệm Sơ đang chuẩn bị quay người đi, đột nhiên lại quay đầu lại nói, “Lăng Viễn, chúc mừng anh lên chức viện trưởng.”
Lăng Viễn ngây người một lúc, sau đó quay đầu qua cười với cô, “Cảm ơn em.”
Vừa mới nhậm chức chưa tới hai ngày, Lăng Viễn đã nhận được đơn xin nghỉ phép của trưởng khoa ngoại, thời gian nghỉ phép kéo dài nửa tháng, khiến Lăng Viễn thấy rất nghi ngờ.
Thời gian ăn trưa, ở căng tin của bệnh viện số Một, phó khoa ngoại Lý Duệ bưng đĩa cơm đến ngồi trước mặt Lăng Viễn, “Viện trưởng Lăng đang nghĩ gì mà chăm chú vậy?”
“Trưởng khoa Trương của khoa ngoại xin nghỉ phép nửa tháng, cậu nói xem tôi có nên duyệt không?”

“Ủa, vậy sao?”
Miệng Lý Duệ nói như vậy, nhưng Lăng Viễn không thấy một chút kinh ngạc nào trên biểu cảm khuôn mặt của cậu ấy, “Cậu không tò mò anh ta muốn làm gì sao?”
“Tôi tò mò gì chứ, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao? Trước khi công bố anh là viện trưởng, mọi người đều cho rằng anh ấy ngồi vào vị trí ấy chắc như đinh đóng cột, kết quả nửa đường thì lại gặp một Trình Giảo Kim là anh, anh nói xem có phục không? Tôi còn nghe nói, anh ta chuẩn bị nghỉ phép xong thì từ chức, phép năm thì cứ nghỉ thôi, cũng không ảnh hưởng tới lương.”
Lăng Viễn cười lạnh lùng, “Thì ra là như vậy, vậy tôi có nên không duyệt đơn xin nghỉ phép của anh ta không, sau đó lại khom lưng cúi gối giữ anh ta ở lại không?”
“Đương nhiên rồi? Bằng không anh tìm ở đâu ra người để thay thế vị trí trưởng khoa ngoại cho anh ta?” Lý Duệ hỏi ngược lại.
Lăng Viễn không nói nữa, cúi xuống tiếp tục ăn.
Quay về phòng làm việc, Lăng Viễn nhìn tờ đơn xin nghỉ phép trên bàn, sau khi nghĩ một hồi, mở nắp bút, vừa ký tên mình lên đó, vừa nói lẩm bẩm, “Tôi không tin không có anh thì trái đất không quay.”
California Mỹ, sau khi Tôn Phụng xem lại đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc xếp trong vali, cô đóng vali lại, ngày mai cô phải bay về nước, tham gia hôn lễ của Mã Đông và Vệ Dung.

Vì thế mà cô phải nghỉ phép hai tuần, cũng may ở Mỹ, bác sĩ xin nghỉ cũng không khó khăn lắm..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 11


Tại phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện số Một, Lý Duệ cầm một bản bệnh án xông thẳng vào trong, “Anh xem xem bản bệnh án này, cả khoa ngoại không ai có cách, tôi đành phải tới đây tìm anh.”
Lăng Viễn lấy bệnh án và tấm chụp CT từ trong túi hồ sơ ra, sau khi chăm chú nhìn, ngẩng đầu lên nhìn Lý Duệ, “Bệnh nhân phải được phẫu thuật.”
“Tôi biết, nhưng không ai có thể thực hiện được ca phẫu thuật này.”
“Trưởng khoa Trương của các cậu...” Lăng Viễn nói một nửa thì dừng lại, “À, anh ấy đang nghỉ phép, vậy có thể gọi điện cho anh ấy tới bệnh viện một chuyến được không?”
“Vậy anh gọi đi.” Lý Duệ chỉ vào điện thoại bàn.
Lăng Viễn lấy điện thoại tìm số điện thoại của trưởng khoa Trương, sau đó nhấc điện thoại bàn lên, “Xin lỗi, số máy quý khách đang gọi đã tắt máy...”
“Anh ấy tắt máy rồi.” Lăng Viễn nói rồi đặt điện thoại xuống, “Phải làm sao đây?”
“Bây giờ anh là viện trưởng, anh hỏi tôi làm sao, lẽ nào không còn ai có thể thực hiện ca phẫu thuật này sao?”
Lăng Viễn đứng dậy với vẻ mặt nghiêm túc, “Không thể nào, đương nhiên có người có thể thực hiện được.”
“Ai vậy, anh nói ai cơ?”
Lăng Viễn vừa mới mở miệng định nói liền khép lại.
Lý Duệ thấy bộ dạng đang định nói rồi ngừng lại của anh, suốt ruột nói, “Đã đến nước này rồi, anh còn gì mà không thể nói?”
“Có thì có, nhưng người đó đang ở Mỹ.” Nói rồi Lăng Viễn đột nhiên nhớ tới tháng này Tôn Phụng sẽ về nước tham gia hôn lễ, “Hôm nay là ngày bao nhiêu?”
“Ngày 16, sao vậy?”
“Ngày 16 à, có lẽ chị ấy đã về nước, tôi gọi điện thoại thử xem.” Lăng Viễn cầm điện thoại lên, ấn gọi cho số điện thoại Trung Quốc của Tôn Phụng.

Lúc này, Tôn Phụng đang trên xe taxi về nhà ở Bắc Kinh, nhìn số điện thoại gọi tới là của Lăng Viễn, kỳ lạ sao cậu ấy lại biết số điện thoại Trung Quốc của mình, ấn nghe máy, “Alo, bác sĩ Lăng.”
“Trưởng khoa Tôn, bây giờ chị đang ở Bắc Kinh phải không?”
“Đúng vậy, chuyến bay vừa mới hạ cánh sáng nay, tôi đang chuẩn bị về nhà.”
“Bây giờ chị có thể tới bệnh viện số Một được không, chỗ tôi đang có một bệnh nhân cần chị tới xem tình hình.”
“Cậu nói tôi á?” Tôn Phụng hơi mơ hồ, “Nhưng, tôi...”
“Đúng vậy, người tôi nghĩ đến có thể thực hiện ca phẫu thuật này chỉ có mình chị, vậy nên mới phải nhờ tới chị.”
Thấy Lăng Viễn gấp gáp như vậy, với bản năng của người bác sĩ cộng với chút tình cô nợ anh ở San Francisco, Tôn Phụng đã nhận lời, nói lái xe quay đầu đến thẳng bệnh viện số Một.
Trước cửa bệnh viện số Một, Tôn Phụng vừa mới xuống xe đã thấy Lăng Viễn đang đợi ngoài cửa, lướt nhìn lên tấm thẻ đeo trên ngực anh, trên đó được in chức vụ viện trưởng.
Cuối cùng lại gặp mặt ở Bắc Kinh, Lăng Viễn vốn nên rất vui mừng, nhưng lúc này anh không thể để tâm đến việc đó được nữa, đi lên phía trước đỡ lấy vali của Tôn Phụng, “Thật sự rất xin lỗi, chị vừa mới về nước, đã bắt chị qua đây giúp đỡ, tôi kéo hành lý giúp chị.”
“Không sao, bệnh nhân đang ở đâu, chúng ta qua đó làm việc chính đi.”
Các bác sĩ khoa ngoại và trưởng khoa khác đang đợi trong phòng họp, thấy bác sĩ đến hội chẩn là Tôn Phụng, trong đó có mấy trưởng khoa quen biết Tôn Phụng đều thấy khá kinh ngạc.
“Trưởng khoa Tôn, cô về nước rồi à?”
“Vâng, tôi về nước có chút việc, ai biết được vừa mới xuống máy bay đã bị viện trưởng Lăng của các anh gọi tới đây.” Tôn Phụng cười nói.
Lăng Viễn đưa Tôn Phụng và các bác sĩ khác tới phòng giám hộ bệnh nặng, Tôn Phụng xem qua tình hình của bệnh nhân, lại nhìn sang báo cáo kiểm tra mới nhất của anh ấy, nói với Lăng Viễn, “Phải lập tức tiến hành phẫu thuật, bằng không sẽ có nguy hiểm tới tính mạng.”
“Tôi cũng có ý này, nhưng người có thể thực hiện ca phẫu thuật này chỉ có trưởng khoa Trương, mà hiện tại anh ấy đang nghỉ phép, điện thoại lại tắt máy, chúng tôi không thể liên hệ được, vậy nên...”
“Vậy nên cậu mới nghĩ tới tôi đúng không?” Tôn Phụng nói hộ cậu câu phía sau.
“Đúng vậy, cũng rất may là tôi nghĩ ra chị sẽ về nước trong tuần này.”
Tôn Phụng nhìn đồng hồ, “Vậy chúng ta chuẩn bị phẫu thuật đi, sắp xếp thời gian phẫu thuật vào 2 giờ chiều, viện trưởng Lăng, cậu thấy được không?”
“Được, chúng tôi sẽ phối hợp với chị.”
Đi ra khỏi phòng ICU, Lăng Viễn cùng Tôn Phụng đi bên ngoài hành lang, “Chị vừa mới xuống máy bay nhất định vẫn chưa ăn gì, tôi với chị xuống dưới ăn chút gì.”
“Cậu đừng nói nữa, tôi đói lắm rồi.”
Lăng Viễn đưa Tôn Phụng đi vào thang máy, vừa hay gặp Lâm Niệm Sơ, cô ấy đang kéo vali đi ra ngoài cửa chính tập hợp cùng với các đồng nghiệp khác.

Nhìn thấy Lăng Viễn, vốn còn định nói với anh vài câu, nhưng thấy anh vào cùng với một người phụ nữ không quen biết, nên Lâm Niệm Sơ chỉ gật đầu với anh.
Lăng Viễn thấy cô xách vali, “Trưa nay các em xuất phát à?”
“Ừ.”

Tôn Phụng quay qua nhìn Lâm Niệm Sơ, sau đó lại quay lại nói với Lăng Viễn về bệnh nhân vừa rồi, “Ở Trung Quốc thường rất hiếm khi gặp loại bệnh này, nhưng ở Mỹ một năm tôi cũng đã gặp hai lần, cũng đều do tôi là bác sĩ phẫu thuật chính...”
“Vậy sao, vậy thì tôi yên tâm rồi.

Nhưng, nếu như chị có thể tới bệnh viện chúng tôi làm trưởng khoa ngoại...”
Lúc này, thang máy đã đến tầng một sảnh chính, Lâm Niệm Sơ kéo hành lý đi qua họ, còn không quên quay đầu nhìn Tôn Phụng.
“Viện trưởng Lăng nói đùa gì vậy, trưởng khoa ngoại của các cậu vẫn tốt mà.” Tôn Phụng cười đi ra khỏi thang máy.
“Ây...trưởng khoa Tôn không biết rõ tình hình ở đây nên thôi bỏ qua đi.

Nhưng, ở đây cũng không có người ngoài, chị đừng gọi tôi là viện trưởng Lăng nữa, gọi tôi là Lăng Viễn thôi.

“ Lăng Viễn đi theo sau cô, “Giờ này căng tin chắc vẫn chưa mở, chị muốn ăn gì?”
“Tôi ăn gì cũng được.”
“Chỗ chúng tôi không có món ăn gì cũng được.” Ánh mắt Lăng Viễn mang theo ý đùa cợt nhìn Tôn Phụng, đang nghĩ đây có phải gậy lưng đập lưng ông hay không.
Tôn Phụng nhìn nghiêng qua, “Tôi nhìn thấy rõ rồi, cậu đang báo thù.”
“Không có, tôi đùa mà thôi.”
Lâm Niệm Sơ đang đợi xe trước cửa bệnh viện, nhìn thấy Lăng Viễn và Tôn Phụng cười nói vui vẻ đi ra ngoài bệnh viện.

Bác sĩ nữ bên cạnh huých tay cô ấy, “Niệm Sơ, chồng chị...người phụ nữ bên cạnh anh ấy là ai vậy?”
“Chúng tôi đã ly thân, đợi tôi quay về thì làm thủ tục ly hôn, không lâu nữa anh ấy không còn là chồng tôi nữa.

Hình như cô ấy là chuyên gia từ Mỹ về, tôi không quen.”
“Tôi nghe nói trưởng khoa Trương khoa ngoại sắp từ chức, đây chẳng phải là ra oai phủ đầu viện trưởng Lăng sao?”
Lâm Niệm Sơ có chút bất ngờ, “Vậy sao? Hình như chỉ nghỉ phép thôi mà.”
“Đương nhiên không phải rồi, tôi nghe nói nghỉ phép quay lại thì xin từ chức.

Chị nghĩ xem Lăng Viễn vừa mới nhậm chức viện trưởng, nếu để một vị trí quan trọng như trưởng khoa ngoại bị bỏ trống sẽ rất phiền phức.

Anh ta đang cố ý gây khó dễ cho viện trưởng Lăng mà.”
“Đấy là việc của anh ấy, tôi cũng không quản được.”
Buổi chiều, sau khi Lăng Viễn đưa Tôn Phụng tới phòng phẫu thuật, quay về bàn làm việc của mình, thấy vali và túi xách của Tôn Phụng đều đang để ở phòng làm việc của anh, khóe miệng lộ ra đường vòng cung hoàn hảo.
Lăng Viễn vừa ngồi xuống ghế làm việc, thì điện thoại trong túi xách của Tôn Phụng rung lên, vốn dĩ Lăng Viễn định mặc kệ, nhưng điện thoại đổ chuông rất nhiều lần, ảnh hưởng nghiêm trọng tới anh đang làm việc, anh đành mở túi của Tôn Phụng, lấy điện thoại trong đó ra.

Thấy cuộc gọi đến là Vệ Cương, Lăng Viễn thẳng tay ấn tắt máy..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 12


Thấy sắp tới giờ tan làm, Lăng Viễn quay lại phòng phẫu thuật, đúng lúc Tôn Phụng kết thúc ca phẫu thuật đi ra ngoài.

“Thế nào rồi, ca phẫu thuật thuận lợi chứ?” Lăng Viễn đi lên hỏi.

“Rất thuận lợi, thời gian tới còn có vấn đề gì thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ ở trong nước hai tuần.


“Ok, vali của chị vẫn ở trong phòng làm việc của tôi, qua đó lấy hành lý, chúng ta đi ăn rồi tôi đưa chị về.


“Ăn thì bỏ qua đi, tôi hơi mệt.

” Tôn Phụng vừa xuống máy bay thì vội vã đến đây, lại làm phẫu thuật cả một buổi chiều, bây giờ đã mệt không nói lên lời.

“Được, vậy bây giờ tôi đưa chị về nghỉ ngơi, hôm nay thật sự rất xin lỗi chị.


Tôn Phụng cười cười, “Không sao, ngày đầu tiên cậu tới San Francisco cũng bị tôi kéo đi cầm dao mổ đấy thôi, coi như hai chúng ta hòa nhau.


Lăng Viễn lái xe tới nhà Tôn Phụng theo địa chỉ cô nói, xuống xe giúp cô lấy hành lý.

Tôn Phụng mở cửa xe, Lăng Viễn đã kéo vali tới trước mặt cô, “Hành lý rất nặng, tôi thấy ngoài cửa còn có bậc thềm, tôi đưa chị lên đó.


“Hơi nặng chút, vì tôi mang ít quà về cho bạn bè trong nước, vậy phải phiền cậu rồi.


Đến cửa nhà, Tôn Phụng lấy chìa khóa mở cửa, “Vậy….

cảm ơn cậu đã đưa tôi về, giờ cũng rất muộn rồi, tôi cũng không mời cậu vào trong ngồi chơi nữa, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi đi.



Lăng Viễn cũng đã dự liệu được cô sẽ nói như vậy, không có hi vọng thì sẽ không thất vọng, “Ok, vậy chị nghỉ ngơi đi, tạm biệt.


“Tạm biệt.

” Sau khi thấy Lăng Viễn rời đi, Tôn Phụng khóa cửa lại.

Trước hôn lễ một ngày, Tôn Phụng gọi Á Linh cùng đi chọn lễ phục mặc trong hôn lễ.

Hai người gặp nhau, Tôn Phụng lấy một túi giấy đưa cho cô, “Đây là quà của cậu và Vệ Cương tớ mang từ Mỹ về.


Á Linh mở ra nhìn, “Toàn là đồ bổ.


“Ừ, chúng ta cũng đã có tuổi, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất.

” Tôn Phụng chọn lễ phục trong tiệm, “Cậu đã chọn lễ phục chưa, hay là cùng chọn một bộ?”
“Lễ phục của tớ đặt làm cùng bộ với Vệ Cương, mấy hôm trước lấy về rồi.


Tôn Phụng gật đầu, “Vẫn là hai cậu nghĩ chu toàn, tớ toàn nước đến chân mới chạy.


Tôn Phụng lấy một bộ lễ phục màu đỏ, “Bộ này thế nào, cậu chọn váy màu gì?”
“Tớ cũng đặt làm màu đỏ.

” Á Linh nói rồi chọn cho Tôn Phụng một chiếc váy hở vai kết hợp hai màu màu đen trắng, “Hay là cậu thử cái này đi?”
Tôn Phụng ngắm nghía, “Hở vai à? Có sợ lộ ngực không?”
“Bây giờ cậu gầy thế này, mặc chiếc này nhất định sẽ rất đẹp, đi thử đi.


Tôn Phụng cầm chiếc váy, “Được thôi, tớ đi thử xem.


Thay xong váy, Tôn Phụng từ phòng thử đồ bước ra, nhân viên bán hàng giúp Tôn Phụng kéo hết phần khóa áo ở đằng sau, “Chị thật sự rất hợp với chiếc váy này, đây là mẫu mới trong bộ sưu tập xuân hè mới nhất trong năm nay của nhãn hiệu của chúng em.


Tôn Phụng đứng trước gương, ngắm trước sau một vòng, sau đó hỏi Á Linh, “Thế nào, nếu như cũng được thì tớ mua, tớ cũng lười thử nữa.


“Rất đẹp, rất rất hợp với cậu.


“Ừ, vậy thì chiếc này đi.

” Tôn Phụng nói với nhân viên bán hàng, “Chị lấy chiếc váy này.


Mua hết những đồ cần dùng cho buổi hôn lễ ngày mai, hai người tay xách nách mang mấy túi đồ, “Cậu về thế nào, gọi taxi à?”
“Vệ Cương đợi tớ ngoài cửa, hay là cậu cũng đi cùng đi, anh ấy đưa cậu về trước.


“Không cần đâu, hai cậu về đi, tớ tự gọi xe là được.


Trên con đường bên ngoài trung tâm thương mại, Vệ Cương nhìn hai người đi ra, mở cửa xuống xe, “Tôn Phụng, đã lâu không gặp.


Tôn Phụng cười đáp, “Đã lâu không gặp.


“Sao hai em chậm chạp vậy, ở đây không được dừng xe.



Vệ Cương đang định xách túi giấy trong tay Á Linh, nhưng Á Linh lại đưa cho Tôn Phụng, “Mấy đồ này đều là của Tôn Phụng.


“Anh cầm lên xe, đưa Tôn Phụng về trước.

” Vệ Cương buột miệng nói.

Tôn Phụng đang muốn từ chối, Á Linh lại tranh nói trước, “Tôn Phụng nói gọi xe về.


Tôn Phụng nhìn sang Á Linh, nháy nháy mày, “Đúng vậy, hai cậu về đi, tớ ở đây gọi xe.


“Gọi xe gì chứ, chẳng phải có anh là lái xe ngay trước mắt…”
Vệ Cương còn chưa nói xong, Tôn Phụng đã vẫy được một chiếc taxi, sau đó nói, “Em về trước đây, hai người cũng về đi, ngày mai gặp lại.


Vệ Cương nhìn Tôn Phụng kéo cửa xe taxi, rồi ngồi lên, quay đầu đang muốn nói gì thì Á Linh đã ngồi lên xe.

Buổi tối, Mã Đông đưa Vệ Dung về nhà ăn cơm, Tôn Phụng rất vui làm một bữa thịnh soạn.

Vệ Dung vừa gắp đồ ăn vào bát vừa nói, “Dì Tôn, dì làm nhiều vậy, chúng ta ăn hết thế nào được.


“Đã một năm dì không gặp hai đứa rồi, hai đứa cũng một năm chưa được ăn cơm dì nấu, lẽ nào không nhớ à?” Tôn Phụng hỏi họ.

“Đương nhiên nhớ rồi ạ, Dung Dung ngày nào cũng nhắc tới mẹ, hỏi mẹ khi nào về.


Tôn Phụng ăn một miếng, nhìn sang Vệ Dung, “Vậy sao, nhưng Dung Dung sao con vẫn gọi là dì Tôn vậy, chẳng phải trước đây lúc video call dì đã nói thay đổi cách xưng hô đi rồi sao?”
Vệ Dung lè lưỡi tinh nghịch, “Mẹ xem cái miệng này của con, nhìn thấy mẹ là cứ quen mồm gọi dì Tôn, nên gọi là mẹ rồi.


Tôn Phụng vui vẻ cười, “Mẹ thấy Dung Dung lớn thật rồi, vậy nên so với con dâu thì con lại giống con gái mẹ hơn.


Vệ Dung vội vàng gật đầu, “Vậy nên, con gọi một tiếng mẹ cũng không gượng gạo chút nào.



“Hôn lễ của hai đứa đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi chứ?”
“Vâng, lát nữa ăn xong đến khách sạn xem lần nữa là được.

” Mã Đông trả lời Tôn Phụng.

“Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, chớp mắt hai đứa đã sắp kết hôn.

” Tôn Phụng nâng ly rượu vang, “Nào, mẹ chúc hai con đám cưới vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn, đầu bạc răng long.


Vệ Dung và Mã Đông cầm ly rượu cụng ly với Tôn Phụng, đồng thanh nói, “Cảm ơn mẹ.


Ngày hôm sau, ở sảnh chính yến tiệc của khách sạn, Vệ Cương và Á Linh đứng một bên, Tôn Phụng và Mã Đông đứng một bênh, chào đón những khách mời tới tham gia buổi lễ.

Tôn Phụng mặc chiếc váy chọn ngày hôm qua, trang điểm nhẹ nhàng, trước khi cô dâu đi ra thì cô chính là điểm nhấn được mọi người chú ý nhất.

“Vệ Cương…” Á Linh gọi Vệ Cương đang đứng bên cạnh, nhưng thấy người bên cạnh không trả lời câu nào, cô quay đầu sang nhìn Vệ Cương, thấy ánh mắt của anh luôn đặt trên người Tôn Phụng.

Tôn Phụng vô thức nhìn sang phía đối diện, thấy Vệ Cương đang nhìn chằm mình, vội vàng rời ánh mắt đi.

Bất giác, tất cả mọi thứ lại lọt vào mắt của Á Linh.

Sau khi kết thúc những nghi thức, họ đến từng bàn chúc rượu mọi người, đột nhiên Á Linh kéo Tôn Phụng ra một chỗ, “Tớ giới thiệu một người bạn cho cậu, anh ấy cũng là làm bác sĩ, tớ nghĩ hai người chắc sẽ hợp nhau.


“Hả! Không cần đâu…”
Dù Tôn Phụng đã từ chối, nhưng Á Linh vẫn kéo cô đến một bàn bên trong, vừa hay Vệ Cương cũng đang nói chuyện với một người trong bàn đó.

“Viện trưởng Ngải, đây là thông gia của nhà chúng tôi, cũng là bạn thân nhất của tôi, cô ấy là Tôn Phụng, trước đây làm việc ở bệnh viện của Vệ Cương…”
Á Linh tự làm theo ý mình, Tôn Phụng đành miễn cưỡng phối hợp, lúc này cô khó xử chỉ muốn tìm một cái túi chui vào trong.

Tôn Phụng và vị viện trưởng đó nói chuyện vài câu rồi cô rút lui, quay người thì nhìn thấy Á Linh đang chỉnh cà vạt cho Vệ Cương.

Hôm nay Vệ Cương mang cà vạt màu đỏ, rất đồng điệu với màu kỳ bào của Á Linh, chỉ là màu đỏ đó Tôn Phụng thấy hơi chói.

.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 13


Ngày hôm đó, Tôn Phụng đã uống rất nhiều rượu tới mức đi lại cũng không được vững.

Nhưng rõ ràng Dung Dung nhớ là mình đã dặn dò nhân viên công ty tiệc cưới đổi rượu trắng thành nước lọc rồi mà.
Dung Dung đỡ Tôn Phụng đang nửa tỉnh nửa say, gọi Vệ Cương, “Bố, bố đưa dì Tôn về đi, con và Mã Đông không đi được, đám bạn con còn đang đợi vào làm loạn động phòng nữa.”
Vệ Cương đi qua đỡ lấy Tôn Phụng rồi nói với Dung Dung, “Sao cô ấy lại uống nhiều rượu như vậy, bố đưa cô ấy về, lát nữa con nói với mẹ một tiếng.”
“Rõ ràng bọn con đã đổi rượu trắng thành nước lọc rồi mà, con cũng không biết tại sao dì Tôn lại uống nhiều như vậy nữa.
“Ai mà biết được, vậy bố đưa dì Tôn về trước.”
Vệ Cương đưa Tôn Phụng về đến cửa nhà, rồi lại lấy lấy chìa khóa từ trong túi xách của cô ra để mở cửa.

Vệ Cương đỡ Tôn Phụng vào thẳng phòng ngủ, đặt cô xuống giường rồi giúp cô cởi giày cao gót.
Chiếc váy được cắt rất hoàn hảo để lộ ra cơ thể uyển chuyển của Tôn Phụng, Vệ Cương không kìm được nên phải lới lỏng cà vạt.

Khi anh quay người đang định đang chuẩn bị rời đi thì bị một cánh tay nóng bỏng kéo lấy tay anh lại.
Đột nhiên Tôn Phụng ngồi dậy bổ nhào vào lòng Vệ Cương, đầu của cô còn không ngừng dụi vào người anh đến khi môi của mình chạm vào môi của Vệ Cương.
Tôn Phụng vô tình châm ngòi trên cơ thể Vệ Cương, anh vốn đã cố gắng kiềm chế dục v0ng của mình nhưng lại bí sự liều lĩnh của cô khiến anh giật đứt dây thắt cà vạt, cở áo Vest.
Vệ Cương đỡ cằm Tôn Phụng, nhẹ nhàng nói bên tai cô, “Tôn Phụng, em biết không, anh đã đợi này này hơn 20 năm rồi.” Sau đó cuồng nhiệt hôn lên môi cô, tay thì luồn ra phía sau lưng cởi khóa váy.
Một sự lạnh lẽo lướt dài từ trên xuống dưới trong cơ thể, bộ váy đen trắng đã bị cởi ra toàn bộ.
Tôn Phụng đã tỉnh rượu được một nửa, nhưng cô chưa kịp ý thức được mọi việc, thì đã bị Vệ Cương đè xu0ng, Tôn Phụng của lúc này, đã hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cơ thể cô hiện lên trước mắt anh.

Vệ Cương như nhặt được vàng hôn lên từng thớ da của cô, từng chỗ lướt qua đều hằn lại vết hôn trên người Tôn Phụng, cô không kiểm soát được mà run lẩy bẩy, đến tận chân.
“Em thật sự rất quyến rũ!” Cổ họng Vệ Cương đã bị khản đặc, mang theo giọng nói trầm ấm.
Tôn Phụng rên nhẹ một tiếng, không chịu được sự dày vò, “Vệ Cương...”
Vệ Cương mở rộng đôi chân cô, vùi đầu vào sâu trong đó.
“Không được...” Tôn Phụng dùng âm thanh run rẩy nói.
Nơi riêng tư đột nhiên ẩm nóng khiến Tôn Phụng không kiềm chế được mà rên nhẹ, đầu lưỡi anh linh hoạt trêu đùa cánh sen của cô, tỷ mỷ gặm nhấm.
Tôn Phụng ôm chặt lấy Vệ Cương, kho4i cảm trào đến như những trận sóng dữ dội, mỗi lần chạm nhẹ khiến cơ thể mình không kiềm chế được mà run lẩy bẩy.
Đột nhiên, Vệ cương dừng động tác lại, đè người xuống, hung hãn tiến vào cô.

Tôn Phụng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, mặc anh thỏa sức tạo ra sóng to gió lớn.
Cảnh vật xung quanh dường như một cái động vô hình, lặng lẽ, dường như chỉ còn lại hơi thở của hai người.
Nửa đêm, Tôn Phụng mở mắt ra đầu vẫn còn đau đau và trong miệng vẫn ợ ra hơi rượu, cô xoa trán ngồi dậy, muốn đi tới ý phòng khách lấy một ly nước, nhưng đứng dậy mới phát hiện trên người mình đang không mặc thứ gì, hơn nữa chân vừa đặt xuống thì giẫm phải chiếc áo sơ mi của đàn ông, cô quay người nhìn ra phía sau mình, phát hiện Vệ Cương đang nằm trên giường của mình, không tin nổi trợn tròn đôi mắt, hoảng loạn nhặt đồ ở dưới đất lên mặc vào.
Buổi sáng, Lăng Viễn định mở tủ ở ghế phụ xe lấy ra mấy tờ giấy ở trong đó, đang chuẩn bị đóng cửa lại thì thấy ở trên đó có một cái kính.

Lăng Viễn nghĩ thầm mấy hôm nay cũng chỉ có mỗi Tôn Phụng ngồi trên xe của mình, vậy chắc chắn cái kính này là của Tôn Phụng.

Lăng Viễn lấy điện thoại từ trong túi áo vest ra tìm số điện thoại của Tôn Phụng ấn gọi.
“Xin lỗi quý khách thuê báo quý khách vừa gọi đã tắt máy”, đầu bên kia vọng tới một giọng nữ lạnh lùng.

Lăng Viễn đặt điện thoại xuống, nghĩ là đường đến bệnh viện cũng vừa hay đi ngang qua nhà của Tôn Phụng nên lái xe thẳng qua đó.
Trong nhà vệ sinh, Tôn Phụng ảo não nhìn mình trong gương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,mình đã say đến không biết trời trăng gì vậy sao, mà để phát sinh chuyện đó với Vệ Cương, cô điên cuồng hất nước lạnh lên mặt, nhưng bây giờ hối hận thì cũng không kịp nữa rồi.

Tôn Phụng bất lực dựa vào tường, những giọt nước mắt lẫn vào những giọt nước trên mặt không ngừng lăn xuống.
Lúc này này bên ngoài có tiếng gõ cửa, Tôn Phụng lấy khăn mặt lau sạch những giọt nước trên mặt, đi ra ngoài phòng khách, qua mắt mèo Tôi Phụng nhìn thấy người ngoài cửa là Lăng Viễn, rồi mới đi ra mở cửa.

“Viện trưởng Lăng, sao cậu lại tới đây?”
Lăng Viễn thấy Tôn Phụng mặc lễ phục, sững người, “Bây giờ…chị định ra ngoài à?”
Tôn Phụng cúi đầu nhìn chiếc váy trên người mình, “À, không, là bộ đồ tham gia hôn lễ tối qua, không kịp thay ra.”
Lăng Viện đưa kính của Tôn Phụng cho cô “Đây là kính của chị rơi trên xe của tôi.

Tôi vừa gọi cho chị nhưng thấy điện thoại chị đã tắt máy, tôi đi làm tiện đường nên mang qua cho chị”
“Ừ đúng rồi của tôi, tôi còn đang hỏi xem không biết kính của mình vất đi đâu mất rồi.

Cảm ơn cậu.” Đúng lúc này thì Vệ Cương đột nhiên đi ra từ phòng ngủ, “Tôn Phụng”.

Tôn Phụng kinh ngạc đến mức rơi chiếc kính trên tay xuống đất.

Lăng Viễn đi lên trước một bước nhặt kính ở dưới đất lên, lúc đứng dậy, thấy Vệ Cương mặc áo sơ mi trắng đầu tóc rối bời đứng ở phòng khách.
Lăng Viễn đưa kính lại cho Tôn Phụng, “Chị cầm chắc lấy đừng làm rơi nữa”.

Tôn Phụng máy móc đưa tay nhận lại, Lăng Viễn không nói thêm câu nào quay người đi khỏi.
Vệ Cương vào phòng bếp rót cốc nước, không hề cảm nhận được tâm trạng khác lạ của Tôn Phụng.

“Mới sáng sớm, sao Lăng Viễn đã tới đây vậy?”
“Đồ của em rơi trên xe của cậu ấy, cậu ấy mang qua đây cho em.” Tôn Phụng đặt kính trên bàn trà sau đó ngồi xuống ghế sofa phía trước,
“Anh ngồi xuống đây, em có mấy câu nói muốn nói”.

Vệ Cương cũng ngồi xuống ghế sofa phía trước, Tôn Phụng dịch sang một bên, cố tình kéo dài khoảng cách với anh.
“Em xin lỗi.

Hôm qua do em uống say đã làm chuyện không nên làm, đều là lỗi của em, nhưng chúng ta không thể tiếp tục sai nữa, sau này chúng ta không nên gặp nhau nữa.”
Vệ Cương không nghĩ tới là mới qua một giấc ngủ, Tôi Phụng lại nói những điều này với mình, “Tôn Phụng, từ đầu đến cuối người anh yêu là em.

Em và Á Linh mới là hiểu nhầm.

Anh định quay về sẽ nói chuyện ly hôn với Á Linh.”
“Không được” - Tôn Phụng cắt đứt lời anh.

“Anh không phải không biết quan hệ của em và Á Linh.

10 tuổi em đã không còn bố mẹ.

Em được nuôi dưỡng trong gia đình của cô ấy, em và cô ấy giống như chị em vậy.

Cho dù cô ấy đã từng làm chuyện tổn thương tới em, nhưng em không thể làm tổn thương tới cô ấy.

Nếu như anh nói với cô ấy chuyện phát sinh của chúng ta tối hôm qua hoặc là đề nghị ly hôn với cô ấy, vậy thì chúng ta cũng không thể làm bạn bè được nữa.”
“Đã hơn 20 năm, giữa anh và Á Linh em vẫn không một chút do dự mà chọn Linh đúng không?”
“Đúng vậy, mãi mãi em sẽ chọn Á Linh, vậy nên mong anh đừng làm tổn thương tới cô ấy.

Hãy quên chuyện tối hôm qua của chúng ta đi, và sau này trừ những lần gặp gỡ giữa hai gia đình bắt buộc phải gặp thì chúng ta đừng nên liên lạc riêng với nhau nữa.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 14


Qua kính xe, Lăng Viễn nhìn lên lầu, miệng anh phát ra một tiếng hừm lạnh lẽo, vậy nên Tôn Phụng và Vệ Cương suy cho cùng vẫn là một cặp, còn mình lại ở đây tự mình đa tình, anh thở dài một hơi, nắm chặt lấy vô lăng, khởi động xe.
Vệ Cương về đến nhà mình, đúng lúc Á Linh đi ra từ phòng bếp, “Tối qua anh đi đâu, em gọi cũng không nghe.”
“Tôn Phụng uống say, anh đưa cô ấy về.

Sau đó…” Vệ Cương nhìn Á Linh, trong đầu nhớ lại những câu nói Tôn Phụng vừa nói, “Sau đó bệnh viện có ca cấp cứu, anh phải qua đó.

Làm xong việc cũng nửa đêm, nên anh ngủ ở sofa trong phòng làm việc luôn, về nhà lại sợ làm phiền tới em nghỉ ngơi.” Vệ Cương lấy điện thoại trong túi áo vest ra, “Điện thoại cũng hết sạch pin.”
Đối với lời nói của Vệ Cương, Á Linh không chút hoài nghi, dù cô rất rõ trong lòng anh vẫn yêu Tôn Phụng, nhưng đã rất nhiều năm hai người chưa từng bước qua khỏi ranh giới bạn bè, đồng nghiệp, “Em vừa nấu xong bữa sáng, anh đi rửa mặt mũi rồi vào đây ăn đi.”
Vệ Dung và Mã Đông đi nghỉ tuần trăng mật ở châu Âu, Tôn Phụng cũng đã đặt vé máy bay quay về Mỹ vào 5 ngày sau, cô mở điện thoại ra xem chuyến bay sớm nhất từ Bắc Kinh về San Francisco cũng phải đợi tới ngày hôm đó, bây giờ Tôn Phụng muốn đổi vé về Mỹ sớm hơn cũng không được.
Tôn Phụng cầm ly rượu vang, đứng trước cửa sổ, nhìn ánh trăng bên ngoài bầu trời, nhấp một ngụm nhỏ.
Bỗng điện thoại trên bàn rung lên, Tôn Phụng đặt ly rượu xuống, đến trước bàn trà cô cầm điện thoại lên, người gọi tới là Vệ Cương, Tôn Phụng liền ấn vào nút đỏ từ chối.
Tôn Phụng vừa đặt điện thoại xuống, thì điện thoại lại rung lên, người gọi vẫn là Vệ Cương, cô ấy từ chối rồi tiện tay tắt luôn nguồn.
Cô cầm ly rượu vang trên bàn lên, uống sạch trong một hơi.

Trong quán bar, lúc Lý Duệ tới trên bàn của Lăng Viễn đã có mấy cốc rượu trống trơn, khiến Lý Duệ thấy không tin nổi vào mắt mình, “Mấy cốc này đều là anh uống à? Từ khi nào mà tửu lượng của anh tốt vậy?”
Lăng Viễn rất hiếm khi uống nhiều rượu như vậy mà vẫn giữ được tỉnh táo, “Tôi sợ hôm nay không uống chút rượu không ngủ được.”
Lý Duệ giật lấy cốc rượu của Lăng Viễn, “Đừng uống nữa, anh lại cãi nhau với Niệm Sơ à?”
“Cãi nhau gì chứ, tôi và cô ấy cũng ly thân hơn nửa năm, chỉ còn thiếu mỗi đổi giấy chứng nhận kết hôn thành giấy chứng nhận ly hôn thôi, có gì đáng cãi nhau.” Lăng Viễn kinh ngạc khi thấy mình uống nhiều rượu như vậy nhưng nói chuyện vẫn rất logic rõ ràng.
“Vậy thì tại sao?”
“Gần đây tôi có thích một người, nhưng cô ấy đã có người yêu.” Lăng Viễn nói rồi cầm cốc rượu của mình trên tay Lý Duệ, “Cậu nói xem tôi có nên uống rượu hay không?”
“Vì anh yêu người khác nên mới li hôn với Lâm Niệm Sơ à?”
“Không, tôi đã ly thân với Niệm Sơ trước khi tôi đi Mỹ, hơn nữa người này tôi mới quen ở Mỹ.”
“Không phải người anh thích là Tôn Phụng chứ?” Lý Duệ kinh ngạc hỏi Lăng Viễn.
Lăng Viễn trợn tròn hai con mắt, “Sao cậu biết?”
“Chẳng phải hai hôm trước Tôn Phụng mới từ Mỹ về đã bị anh mời tới bệnh viện mình sao, tôi thấy ánh mắt anh nhìn người ta hơi sai sai.”
“Ồ? Rõ ràng vậy sao? Vậy tại sao Tôn Phụng vẫn không biết tôi thích cô ấy?”
Lý Duệ nhún vai, “Điều này tôi không biết.

Đừng uống nữa, tôi đưa anh về, ngày mai còn phải đi làm.”
Ngày hôm sau, Tôn Phụng vẫn đang ngủ trên giường thì bên ngoài có tiếng gõ cửa khiến cô đang chìm trong giấc mơ đẹp phải tỉnh lại với hiện thực, cô ngồi dậy vuốt vuốt mái tóc ngắn rối tung, lẩm bẩm xuống giường, “Ai vậy, mới sáng sớm…”
Tôn Phụng đi qua phòng khách, mở cửa ra thấy Vệ Cương đang đứng ngoài cửa, đang muốn đóng lại thì Vệ Cương dùng tay ngăn lại.
Đương nhiên sức của Tôn Phụng không bằng sức của Vệ Cương, nên rất nhanh đã thua cuộc, bàn tay buông khỏi tay nắm cửa, “Vệ Cương, anh muốn làm gì, chẳng phải em đã nói rất rõ ràng rồi sao?”
“Tôn Phụng, hôm qua anh đã nghĩ cả một ngày, anh không muốn tiếp tục như vậy.

Em thật sự không thể cho anh và bản thân em một cơ hội được sao? Chúng ta đã bỏ lỡ nhau 20 năm, bây giờ sự việc cũng đã phát sinh, tại sao không thể dũng cảm đối diện?” Vệ Cương đi theo Tôn Phụng vào phòng khách.
Tôn Phụng ray ray trán, dùng tốc độ nhanh nhất ép mình tỉnh táo lại, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Vệ Cương, “Cho dù em có yêu anh cỡ nào, nếu như phải chọn giữa anh và Á Linh, em tuyệt đối sẽ không chọn anh.

Anh rất rõ quan hệ của em và Á Linh, anh lại càng rõ cách em làm người, có những việc trước đây em không làm, bây giờ không làm, và sau này sẽ càng không làm.

Vệ Cương, anh đừng cố chấp nữa.”
“Vậy nếu như anh và Á Linh li hôn thì…”
“Cho dù hai người có li hôn, thì em cũng sẽ không đến với anh, hơn nữa em sẽ vì quyết định này của anh mà hận anh cả đời.” Tôn Phụng cố gắng nói một cách rất tàn nhẫn, buộc phải cắt đứt suy nghĩ đáng sợ đó của Vệ Cương đi.
Vệ Cương rất nghi ngờ với câu nói của Tôn Phụng, “Lời em nói đều là lời thật lòng, không phải cố ý kích anh chứ?”
“Đương nhiên là lời thật lòng rồi.”
Vệ Cương đặt hai tay lên vai Tôn Phụng, “Tôn Phụng, với sự hiểu ngầm của chúng ta bao nhiêu năm nay, anh sẽ không tin mấy lời nói này của em.

Anh biết em yêu anh, anh sẽ tiến hành theo suy nghĩ của mình, chúng ta sẽ sống cùng nhau.

“ Nói xong, Vệ Cương nhìn đồng hồ, “Hôm nay nói tới đây thôi, anh còn phải tới bệnh viện làm việc, ngày mai anh tới tìm em sau.”
“Vệ Cương….Vệ Cương…Anh…” Tôn Phụng gọi anh ở đằng sau, nhưng Vệ Cương không quay đầu lại mà đi thẳng, để mình Tôn Phụng đứng tại chỗ không biết nên làm thế nào, nếu như anh ấy thật sự ngả bài với Á Linh thì phải làm thế nào được.

Vốn dĩ trạng thái tinh thần của Á Linh cũng không được tốt lắm, không thể chịu kích động, nếu như cô ấy biết mình và Vệ Cương đã phát sinh quan hệ, hậu quả sẽ khó lường, nghĩ tới đây, Tôn Phụng đau đầu dữ dội, ngồi bệt xuống đất.
Bác sĩ không thể tự cứu lấy mình, dù sao Tôn Phụng cũng là chuyên gia khoa ngoại, lúc bệnh tình cấp bách cũng phải trông cậy vào người khác.

Cô nghĩ tới Lăng Viễn, bây giờ người giúp được cô chỉ có Lăng Viễn, hơn nữa sáng qua cậu ấy cũng nhìn thấy Vệ Cương ở nhà mình, nói sự tình cho cậu ấy biết, sau đó cầu xin cậu ấy giúp mình, đây là cách duy nhất Tôn Phụng có thể nghĩ ra.

Tôn Phụng đứng dậy, quay về phòng ngủ, lấy điện thoại trên tủ đầu giường rồi ấn nút mở nguồn.
Lăng Viễn vừa mới tới phòng làm việc thay áo blouse, vì tối qua say rượu nên bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đau đầu như búa bổ.

Lúc này, điện thoại trong túi áo khoác ngoài rung lên, Lăng Viễn thò tay vào lấy điện thoại ra, nhìn cái tên gọi đến, giụi giụi mắt, nghi ngờ chắc do mình đang say, thế nào mà trên đó lại hiện lên cái tên Tôn Phụng.
Lăng Viễn nuốt nước bọt, ấn nút nghe, “Alo…”
“Viện trưởng Lăng à, tôi là Tôn Phụng.”
“Tôi biết, trưởng khoa Tôn có việc gì sao?” Lăng Viễn thu hồi sự nhiệt tình khi trước, giờ đây anh biến thành một Lăng Viễn kiêu ngạo.
Trước khi gọi điện tới, Tôn Phụng đã nghĩ kỹ lí do, “À…Tôi muốn hỏi bệnh nhân hôm trước hồi phục thế nào?”
“Điều này tôi cũng không rõ, bác sĩ Lý Duệ khoa ngoại tổng hợp đang phục trách bệnh nhân ấy.”
“Hôm nay tôi có thời gian rảnh, tôi đến bệnh viện xem tình hình thế nào nhé.”
“Tùy chị thôi.”
Ngữ khí lạnh nhạt của Lăng Viễn ở đầu dây bên kia khiến Tôn Phụng lấy làm ngạc nhiên, nhưng cô cũng không thể nói gì, “Được, vậy lát nữa gặp lại.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 15


Lúc Tôn Phụng tới bệnh viện số Một, cô tới phòng làm việc của viện trưởng trước, nhưng trong đó không có người.

Cô đành xuống lầu tới khóa ngoại tổng hợp.
Vừa ra khỏi thang máy, thì gặp Lý Duệ đang đi ra từ phòng bệnh, Lý Duệ thấy Tôn Phụng, hơi bất ngờ, “Trưởng khoa Tôn, sao chị lại tới đây?”
“Tôi qua thăm bệnh nhân hôm trước tôi thực hiện phẫu thuật, tình hình anh ấy thế nào rồi?”
“Tạm ổn, đã đưa tới phòng bệnh phổ thông, tôi đưa chị qua đó xem xem nhé.”
Tôn Phụng cầm kết quả kiểm tra mới nhất của bệnh nhân, nói với Lý Duệ, “Xem ra hồi phục sau khi phẫu thuật rất tốt, nhưng không thể lơ là, các cậu phải theo dõi thường xuyên, đặc biệt là biến chứng.”
“Dạ, trưởng khoa Tôn yên tâm.”
Tôn Phụng và Lý Duệ đi ra khỏi phòng bệnh, “À…viện trưởng Lăng đi đâu vậy? Cậu có biết không?”
“Anh ấy không có trong phòng làm việc à?”
Tôn Phụng lắc đầu, “Không có, tôi vừa từ trên đó xuống đây.”
“Chắc là đang họp.” Lý Duệ nhìn đồng hồ, “Sắp tới trưa rồi, chắc cuộc họp cũng sắp kết thúc, hay là chị cứ ở phòng làm việc đợi anh ấy.”
“Được.

Cảm ơn cậu.”

Tôn Phụng vừa đi vào thang máy thì Lý Duệ nhắn tin cho Lăng Viễn, “Nữ thần của anh tới rồi,đang đợi ở phòng làm việc của anh.”
Lăng Viễn đang họp, lướt qua tin nhắn hiển thị trên màn hình khóa, sau đó tắt màn hình.
Nhìn cũng sắp 12 giờ, Lăng Viễn vẫn chưa quay lại, Tôn Phụng đứng dậy định rời đi, thì Lăng Viễn lại xuất hiện trước cửa.
Lăng Viễn đi vào phòng làm việc, nói với Tôn Phụng, “Trưởng khoa Tôn, thật xin lỗi, sáng nay tôi phải họp suốt, vừa mới kết thúc.”
“Không sao, tôi cũng đợi không bao lâu.”
“Chị đã tới thăm bệnh nhân đó chưa?”
“Tôi vừa qua đó rồi, không có vấn đề gì.”
Lăng Viễn đặt laptop trên tay xuống, “Vậy thì tốt, trưởng khoa Tôn còn có việc gì nữa không?”
Tôn Phụng cảm nhận rõ ràng sự xa cách của Lăng Viễn, nhưng cô không thể không nói, “Trưa nay cậu có thời gian không, tôi mời cậu đi ăn.”
Lăng Viễn cười nhạt, “Trưa nay e rằng không được, sao đột nhiên trưởng khoa Tôn lại mời tôi ăn vậy, chị đã giúp tôi, nên để tôi mời chị mới phải.”
“Vậy tối nay được không?”
Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn với ánh mắt đầy mong chờ, khiến Lăng Viễn vốn định tìm lí do nhưng lại thôi, đối diện với Tôn Phụng, anh vẫn luôn mềm lòng, “Được.”
“Vậy tối nay tôi đặt chỗ rồi nhắn cho cậu được không?”
“Được, nhưng có việc lớn gì mà chị phải đích thân chạy đến bệnh viện vậy?”
“À…Tối nay gặp rồi nói sau.”

“Tối nay gặp lại.”
Nhìn Tôn Phụng rời đi, Lăng Viễn nghi hoặc lắc lắc đầu, không biết Tôn Phụng muốn làm gì.
Tan làm, Lăng Viễn nhìn địa chỉ Tôn Phụng gửi cho mình rồi lái xe đến một nhà hàng Nhật Bản bên cạnh khu Thương Mại Quốc Tế, Tôn Phụng đã đợi ở đó.
“Cũng không biết cậu thích ăn gì, đồ ăn Nhật Bản cũng được chứ?” Tôn Phụng cẩn thận hỏi Lăng Viễn.
Thái độ của Tôn Phụng càng khiến Lăng Viễn thêm kỳ lạ, nghĩ nhất định cô có chuyện gì, nhưng vẫn lạnh nhạt đáp lời, “Cũng được, tôi sao cũng được.” Nói rồi, ngồi xuống vị trí đối diện với Tôn Phụng.
Sau khi Tôn Phụng nhìn menu xong, quay sang Lăng Viễn, “Chúng ta có uống rượu không?”
“Thôi, tôi lái xe tới.” Lăng Viễn lạnh lùng trả lời.
“Được thôi, vậy những món này đi.” Tôn Phụng nói rồi đưa menu cho nhân viên phục vụ.
Sau khi nhân viên phục vụ mang đồ lên, Lăng Viễn nhìn sang Tôn Phụng, “Trưởng khoa Tôn có việc gì mới tìm tôi đúng không?”
Tôn Phụng ngại ngùng cười, “Đúng vậy, là có việc muốn cậu giúp đỡ.”
Lăng Viễn vừa cầm đũa lên liền đặt xuống, biết bữa cơm này không thoải mái gì mà, “Chị nói đi.”
“Mấy hôm tới tôi có thể nhờ cậu…cùng phối hợp với tôi diễn một màn kịch được không?” Tôn Phụng nói rất yếu đuối.
“Đóng kịch? Đóng kịch gì cơ?” Lăng Viễn không hiểu nhìn cô.
“Thì cậu giả vờ là bạn trai của tôi, rồi đóng kịch trước mặt Vệ Cương.”
“Cái gì, cái gì cơ?” Lăng Viễn mơ hồ triệt để, “Tôi đóng bạn trai của chị trước mặt bạn trai thật của chị?”

“Cái gì mà bạn trai thật bạn trai giả chứ, cậu đang nói gì vậy?” Tôn Phụng không hiểu.
“Không phải Vệ Cương là bạn trai của chị à?”
“Đương nhiên không phải rồi, tôi có nhớ trước đây ở Mỹ tôi đã nói với cậu, chúng tôi chỉ là bạn tốt mà thôi.”
“Vậy…vậy sáng hôm đó tôi nhìn thấy….chẳng phải hai người…” Lăng Viễn nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó cũng không biết miêu tả thế nào.
Tôn Phụng đỡ lấy đầu, cười khổ, “Cái này…Nói ra thì rất phức tạp, tôi nói đơn giản thế này nhé.

Anh ấy là chồng của bạn tốt nhất của tôi, nhưng người anh ấy yêu là tôi, tối hôm đó con trai tôi kết hôn, nên tôi uống hơi nhiều rượu, sau đó mới xảy ra một sai lầm nghiêm trọng.

Bây giờ Vệ Cương muốn chung sống cùng tôi, nên chuẩn bị li hôn với bạn tôi, tôi không thể để anh ấy làm như vậy.”
“Tôi như đang nghe tình tiết trong phim truyền hình lúc 8 giờ vậy, vậy chị thì sao, chị có yêu Vệ Cương không?”
“Có.

Nhưng người bạn mà tôi nói không phải người bạn bình thường như mọi người, năm tôi 10 tuổi bố mẹ tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, tôi đã lớn lên trong nhà cô ấy, cô ấy đối với tôi mà nói như chị ruột vậy, tôi không thể đã chia sẻ bố mẹ của cô ấy, lại còn cướp chồng của cô ấy.

Hai mươi năm trước tôi không đồng ý lấy Vệ Cương, bây giờ cũng sẽ không, tôi đã nói rất rõ ràng với Vệ Cương, cho dù họ có li hôn, tôi cũng không thể đến với anh ấy, sao anh ấy lại không hiểu cơ chứ.”
Nghe tới đây, Lăng Viễn nhíu mày, “Không ngờ lại phức tạp đến vậy, vậy nên lần này chị quyết định buông tay triệt để à?”
“Không buông tay thì có thể thế nào được, quan hệ giữa ba người chúng tôi không thể tách rời, trước mắt việc quan trọng nhất là khiến Vệ Cương buông bỏ, không thể để anh ấy làm việc tổn thương tới Á Linh, bây giờ cậu cũng đã biết tất cả mọi việc rồi, tôi nghĩ người có thể giúp tôi chỉ có cậu.”
“Điều này…” Lăng Viễn dở khóc dở cười, “Tôi cũng chưa từng đóng kịch, e rằng hơi khó khăn.”

Tôn Phụng che miệng cười, “Cũng không cần cậu chủ động làm gì, cậu chỉ cần phối hợp đi cùng tôi lúc có Vệ Cương là được.”
Lăng Viễn nghĩ một hồi, “Vậy trước khi tôi đồng ý với chị, tôi hỏi một câu hỏi nữa được không?”
Tôn Phụng gật đầu, “Cậu hỏi đi.”
“Bây giờ chị còn yêu Vệ Cương không?” Câu hỏi này có liên quan tới việc Lăng Viễn có tham gia vào mối quan hệ phức tạp này hay không.
“Khi tôi làm việc như vậy với anh ấy, thì tôi biết tôi và anh ấy đã kết thúc triệt để, thậm chí cũng không thể là bạn bè nữa, tôi và anh ấy sẽ không có bất kỳ liên lạc riêng tư nào nữa.”
Lăng Viễn nhíu mày, thầm nghĩ vốn mình đã buông bỏ, không ngờ đột nhiên cơ hội lại đến với mình, đóng bạn trai gì chứ, anh phải nắm bắt cơ hội này để trở thành bạn trai thật của Tôn Phụng, “Được, tôi đồng ý với chị, khi nào cần phối hợp?”
“Như này là cậu đồng ý rồi?” Tôn Phụng không ngờ anh lại thẳng thừng đồng ý luôn.
“Vậy còn phải thế nào, tôi ký giấy đồng ý là bạn trai của chị à?”
Tôn Phụng cười lên, “Không cần, không cần, khi nào cần diễn tôi sẽ nói với cậu sau.”
“Khi nào chị về Mỹ?”
“Thứ 5.”
“Nhanh vậy?”
“Chuyến bay thẳng rất ít, tôi không muốn ngồi trung chuyển, vậy nên mới ở Bắc Kinh lâu như vậy.”
“Chị thật sự không cân nhắc vị trí trưởng khoa ngoại của bệnh viện số Một à?”
Tôn Phụng sững người, sau đó tự gắp đồ ăn cho mình, “Viện trưởng Lăng đừng đùa với tôi nữa.”
“Nhớ là bắt đầu từ bây giờ chị phải gọi tôi là Lăng Viễn, cứ viện trưởng Lăng, viện trưởng Lăng sẽ bị lộ đấy.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 16


Lăng Viễn lái xe đưa Tôn Phụng về nhà, “Chị xác định xong thời gian thì liên hệ với tôi nhé.”
“Được, cậu lại phải đưa tôi về, cảm ơn cậu.”
“Tôn Phụng…”
Tôn Phụng đang cúi đầu tháo dây an toàn, thấy Lăng Viễn đột nhiên gọi mình như vậy, ngẩng đầu lên nhìn anh, bất ngờ ngập tràn trong đôi mắt.
“Lẽ nào tôi không nên gọi chị là Tôn Phụng sao, hay là gọi chị là trưởng khoa Tôn đây? Gọi quen miệng mà bị bại lộ thì đừng trách tôi diễn xuất kém đấy.

Đúng rồi chúng ta cũng nên đổi cách xưng hô là anh em luôn, như vậy mới giống người đang yêu nhau.”
Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn chằm chằm, trước đây không thấy anh lại mồm mép láu lỉnh như vậy, “Tôi cũng không nói gì mà, cậu gọi như vậy rất đúng.

Tạm biệt, Lăng…Viễn.”
Nhìn theo bóng lưng của Tôn Phụng, Lăng Viễn vui mừng huýt sáo, khởi động lại xe quay đi.
Vệ Cương và Á Linh đang ngồi ở trong nhà hàng, Vệ Cương nhìn đồng hồ, “Sao đột nhiên Tôn Phụng lại mời chúng ta ăn tối, giờ này vẫn chưa thấy đâu, cô ấy thường không hay đến muộn.”
“Cô ấy nói là hai hôm nữa phải về Mỹ, không đợi được Dung Dung và Vệ Đông đi tuần trăng mật về, nên muốn ăn tối cùng chúng ta, coi như là lời chào tạm biệt.”
Á Linh nói tới đây, đột nhiên quay sang nhìn Vệ Cương đang ngồi bên cạnh, “Đúng rồi, Tôn Phụng còn nói muốn giới thiệu một người.”
“Giới thiệu một người? Ai cơ?” Vệ Cương không chút do dự hỏi.
“Trong điện thoại cô ấy không có nói.”

Xe của Lăng Viễn vẫn đang bị kẹt trên đường, Tôn Phụng đã nhìn đồng hồ mấy lần, “Sao mà tắc đường đến vậy, chúng ta đã bị muộn rồi.”
“Giờ cao điểm buổi tối ở Bắc Kinh là vậy đấy, chị cũng chẳng phải đi làm ở Bắc Kinh.”
Tôn Phụng lườm anh, “Vậy sao cậu không tới sớm hơn?”
“Tôi cũng muốn tới trước, nhưng quá nhiều việc không rời đi được.”
“Thôi bỏ đi.

Dù sao cũng đã muộn rồi, muộn 5 phút hay nửa tiếng cũng chẳng khác gì mấy.

Đến lúc đó cậu biết nói thế nào rồi chứ, đừng để lộ ra đấy.”
“Tôi biết rồi, mới có ở trên xe một lúc mà chị đã nói ba lần rồi.

À, tôi nói hai chúng ta thay đổi cách xưng hô rồi mà.


“Lăng Viễn, anh…”
Xe của Lăng Viễn đỗ ở bãi đỗ xe bên ngoài nhà hàng, sau khi hai người xuống xe sánh vai nhau đi vào nhà hàng, Lăng viễn rất tự nhiên nắm lấy bàn tay Tôn Phụng.
Tôn Phụng dừng bước, trợn mắt nhìn Lăng Viễn, “Anh làm gì vậy?”
“Phải nắm tay đi vào mới giống thật, nếu như em không đồng ý, thì có thể không nắm.” Lăng Viễn nói rồi đợi câu trả lời của Tôn Phụng.
Tôn Phụng không trả lời, mà cứ thế kéo tay Lăng Viễn đi vào bên trong nhà hàng.
Á Linh ngồi đối diện với cửa ra vào, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tôn Phụng, cô liền nguých tay nhẹ vào người Vệ Cương bên cạnh, “Tôn Phụng đến rồi, nhưng người nắm tay cô ấy là ai vậy?”
Vệ Cương thấy Lăng Viễn bên cạnh Tôn Phụng, nghi ngờ mình bị hoa mắt, “Đó chẳng phải là Lăng Viễn sao?”
“Lăng Viễn? Gì vậy, sao trước giờ em chưa từng nghe Tôn Phụng nhắc tới?”
“Viện trưởng của bệnh viện số Một.”
“Oa, viện trưởng mà trẻ vậy.”
Hai người nắm tay nhau đi về phía họ, Tôn Phụng kéo Lăng Viễn ngồi xuống ghế đối diện, “Mình xin lỗi, bọn mình đến muộn, Lăng…Viễn tan làm hơi muộn.”
Á Linh lúc này rất hưng phấn, “Tôn Phụng, cậu không giới thiệu anh Lăng Viễn đây à?”
“Để tôi tự giới thiệu.” Lăng viễn lấy một tệp danh thiếp từ túi áo vest ra, rút một tờ đưa cho Á Linh và Vệ Cương, “Thực ra tôi và viện trưởng Vệ đã quen biết nhau từ lâu.”
Vệ Cương nhìn qua tấm danh thiếp của Lăng Viễn, rồi nhìn sang hai người ngồi đối diện, gương mặt không kiềm chế được mà co rúm lại.

“Viện trưởng Lăng trông rất trẻ.

Còn trẻ vậy đã làm viện trưởng rồi.”
“Anh ấy cũng không còn trẻ nữa, cũng 41 rồi.” Tôn Phụng chủ động trả lời Á Linh khiến Lăng Viễn rất bất ngờ, đoạn lời thoại này hai người chưa khớp trên xe, thì ra cô ấy vẫn nhớ tuổi của mình.
“Vậy thì cũng rất trẻ, nhưng vừa rồi thấy hai người nắm tay nhau, hai người đang yêu nhau à?” Á Linh tiếp tục hỏi.
Khóe mắt Tôn Phụng hiện lên ý cười, cô gật đầu, “Nửa năm trước anh ấy đến giao lưu học hỏi ở viện Y thuộc đại học California, bọn mình quen nhau ở San Francisco.”
“Chuyện vui lớn thế này sao bây giờ cậu mới nói cho bọn mình biết.

Còn nữa cũng không đưa viện trưởng Lăng tới hôn lễ của Dung Dung và Mã Đông.”
Nghe Á Linh nhắc tới ngày tổ chức lễ cưới, Vệ Cương mới ý thức được ngẩng đầu lên nhìn Tôn Phụng, ai biết căn bản Tôn Phụng không nhìn mình mà đang nhìn Lăng Viễn với ánh mắt dịu dàng, ngọt ngào, “Hôm đó anh ấy có một ca phẫu thuật rất quan trọng, hơn nữa hôm đó nhiều người quen, hỏi đi hỏi lại rất phiền phức, mình bảo anh ấy đừng tới.”
“Cũng đúng, Tôn Phụng của chúng ta hiểu thấu lòng người nhất mà.” Á Linh quay đầu nhìn sang Vệ Cương, “Chúng ta phải chúc mừng cho họ chứ nhỉ?”
Vệ Cương không đáp lời, “Sắp 7 giờ rồi, mọi người không đói à, gọi đồ ăn trước đi.”
“Đúng vậy, gọi đồ ăn trước đi, vừa ăn vừa nói chuyện.” Lăng Viễn tỏ vẻ như chủ nhà vậy, đưa menu cho họ, điều này khiến Vệ Cương càng thêm khó chịu trong lòng.
Trong lúc ăn, Tôn Phụng gắp đồ ăn cho Lăng Viễn mấy lần, còn Lăng Viễn thì đưa giấy ăn, rót nước cho Tôn Phụng, Vệ Cương ăn bữa cơm này như ăn lửa vào bụng vậy.
“Tôn Phụng, khi nào cậu về Mỹ?” Á Linh hỏi Tôn Phụng đang ngồi đối diện.
“Tối ngày kia.”
“Vậy hai người lại phải xa nhau à?”
“Bây giờ tôi đang vận động cô ấy về nước, vị trí trưởng khoa ngoại của bệnh viện số Một mấy ngày nữa là trống.” Lăng Viễn giành trả lời trước một bước.
“Thật sao? Tôn Phụng, em sắp về nước à?” Vệ Cương buột miệng hỏi.
Tôn Phụng cười gượng gạo, “Việc này nói sau đi, hiện giờ vẫn chưa trống mà.

Lăng Viễn anh nói xem?”
“Ừ, khi nào trống anh sẽ nói với em đầu tiên.”
Ăn tối xong, bốn người cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng, xe của Lăng Viễn đỗ trước cửa nhà hàng, xe của Vệ Cương đỗ ở bãi đỗ xe cách đó không xa.
Tôn Phụng và Lăng Viễn đi tới trước xe, quay người chào tạm biệt Vệ Cương và Á Linh, “Vậy bọn mình đi trước đây.”
“Ừ, tối ngày kia bọn mình sẽ ra sân bay tiễn cậu.” Á Linh nói với Tôn Phụng.
“Không cần đâu, tới lúc đó Lăng Viễn sẽ đưa mình đi.” Tôn Phụng nói rồi khoác tay Lăng Viễn.
“Tôn Phụng sợ bóng tối, cậu phải đưa cô ấy an toàn về tới nhà.” Vệ Cương lạnh lùng nói một câu, làm bầu không khí đột nhiên trầm xuống, nụ cười trên mặt Tôn Phụng dần cứng lại.
“Dung Dung và Mã Đông cũng không ở trong nước, bọn mình nhất định sẽ tới.” Cũng may Á Linh phá vỡ bầu không khí gượng gạo, “Vậy ngày kia gặp lại, hai cậu đi trước đi.”
Lăng Viễn nắm lấy vô lăng, lái xe về hướng nhà Tôn Phụng, “Thế nào, hôm nay anh thể hiện tốt chứ?”
“Ừm, diễn xuất rất tốt, ngày xưa nếu như không học y thì anh nên thi vào học viện hí kịch.”
“Anh coi như em đang khen anh đấy.” Lăng Viễn không chút khiêm tốn, “Nhưng, hình như sắc mặt viện trưởng Vệ hôm nay không được tốt lắm.”
“Anh làm tốt việc của mình đi, còn để tâm tới người khác làm gì?”
Lăng Viễn ý thức được mình đã nói sai, “Nhưng câu nói cuối cùng của Vệ Cương có ý gì, em rất sợ bóng tôi sao?”
Tôn Phụng quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, “Anh chuyên tâm lái xe đi.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 17


Xe của Lăng Viễn dừng lại, anh nhìn sang Tôn Phụng đang tháo dây an toàn, “Tôi có nên nghe lời Vệ Cương đưa chị lên trên không?”
“Không cần đâu, thứ 5 cậu nhớ đến đón tôi đúng giờ, đừng đến trễ nữa đấy.” Tôn Phụng để lại một câu nói rồi mở cửa xuống xe.
Gương mặt dịu dàng ngọt ngào vừa rồi bỗng chốc biến thành gương mặt lạnh lùng, Lăng Viễn không khỏi cảm thán, “Phụ nữ đúng là sớm nắng chiều mưa, giữa trưa trở trời.”
Tôn Phụng đang tắm thì bên ngoài phòng khách có tiếng gõ cửa, giờ này còn ai tới nữa, Tôn Phụng tắt vòi hoa sen, nhanh chóng lau người, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.
Cô mở cửa thì thấy Vệ Cương đang đứng ngoài đó, “Sao anh lại tới đây, chẳng phải em đã nói chúng ta không gặp mặt riêng nữa rồi mà?”
“Em và Lăng Viễn là thật à? Vừa rồi hai người đang đóng kịch trước mặt anh đúng không?” Vệ Cương đứng ngoài cửa chất vấn Tôn Phụng.
“Em rảnh rỗi đến vậy hay sao mà phải tự biên tự diễn một vở kịch cho anh xem, lại còn hao tâm tổn sức để tìm một nam chính nữa?” Tôn Phụng hỏi ngược lại.
“Em không thể yêu Lăng Viễn.”
“Sao không thể? Bọn em đã yêu nhau một thời gian khi ở Mỹ, chỉ là không nói cho mọi người mà thôi.”
“Nhưng tối hôm đó…”
“Anh đừng nhắc tới tối hôm đó nữa, tối hôm đó là em uống say, nhưng bây giờ chúng ta đều rất tỉnh táo, hai người nên quay về vị trí ban đầu của riêng mình.

Đã rất muộn rồi, em phải nghỉ ngơi, anh mau về đi.” Tôn Phụng nói rồi đóng cửa lại.

Sau khi khóa cửa lại, Tôn Phụng tựa mình vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, cố gắng không để nước mắt tuôn ra.
Thứ 5, Lăng Viễn đúng giờ tới đón Tôn Phụng, thấy cô đẩy hành lý ra ngoài, anh vội vàng xuống xe giúp cô để hành lý vào trong cốp xe.
“Nói thật, chị không chút rung động nào với vị trí trưởng khoa ngoại bệnh viện số Một à?” Lăng Viễn vừa lái xe vừa hỏi.
“Tạm thời tôi không muốn về nước.” Đây coi như là lời từ chối nhẹ nhàng của Tôn Phụng.
“Có những vấn đề đối diện với nó sẽ tốt hơn trốn tránh nó.”
Tôn Phụng biết Lăng Viễn đang nói gì, không trả lời anh.
“Lần này chị đi, tôi lại không có cơ hội được thể hiện khả năng diễn xuất nữa.” Lăng Viễn hoạt bát làm thay đổi bầu không khí gượng gạo trong xe.
“Cậu còn rất luyến tiếc à?”
“Có chứ.”
Tôn Phụng không nhịn được cười lên, “Đợi lần sau tôi về nước, nói không chừng cậu vẫn có cơ hội.”
“Nói rồi nhé, lần sau về nước chị vẫn phải cho tôi làm bạn trai đấy.”
Tôn Phụng vừa lấy vé xong thì Vệ Cương và Á Linh cũng tới.
Tôn Phụng đi lên trước ôm lấy Á Linh, “Hai người bảo trọng, có cơ hội thì đến San Francisco chơi.”
“Cậu cũng vậy, nhưng bây giờ có Lăng Viễn đang ở trong nước, cậu chắc chắn sẽ thường xuyên về hơn.”
Nghe tới đây, Vệ Cương nhìn sang Lăng Viễn, ánh mắt đượm tình của anh đang chăm chú nhìn Tôn Phụng, xem ra hoàn toàn không phải đang diễn.

Yêu mội người có thể giữ miệng không nói ra nhưng ánh mắt có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào.
Trước khi Tôn Phụng đi vào kiểm tra an ninh, Lăng Viễn lên trước ôm lấy cô, nói nhỏ bên tai cô, “Tôi chuẩn bị hôn chị, chị đừng tránh, tránh là bị lộ đấy.”
Lăng Viễn nói rồi không đợi Tôn Phụng phản ứng liền hôn lên má cô.
Dù biết là đang đóng kịch, nhưng mặt Tôn Phụng vẫn ngại ngùng đỏ ửng, vẫy tay về phía Vệ Cương và Á Linh, “Mình vào đây.”
“Đến nơi nhớ gọi điện thoại cho anh.” Lăng Viễn nhìn bóng lưng Tôn Phụng nói.
Tôn Phụng quay người lại, nhìn thấy nụ cười mật ngọt trên gương mặt anh, “Em biết rồi.”
Sáng thứ Hai, Lăng Viễn vừa đến phòng làm việc thì nhìn thấy đơn xin nghỉ việc của trưởng khoa Trương của khoa Ngoại, cũng là việc sớm đã trong dự đoán nên nội tâm Lăng Viễn không chút dậy sóng.

Anh cầm điện thoại gọi cho thư ký, “Mời trưởng khoa Trương của khoa Ngoại đến phòng làm việc của tôi một lát.”
Hơn một tiếng sau, trưởng khoa Trương mới tới, “ Viện trưởng Lăng, thật xin lỗi, buổi sáng tôi phải đi kiểm tra phòng bệnh, làm xong mới có thời gian qua đây.”
“Tôi hiểu, mời trưởng khoa Trương ngồi.” Lăng Viễn chỉ vào vị trí đối diện bàn làm việc.
Sau khi trưởng khoa Trương ngồi xuống, Lăng Viễn cầm đơn xin thôi việc của anh ta lên, “Tôi muốn hỏi trưởng khoa Trương, việc từ chức này không còn níu kéo được sao, nhất định phải thôi việc?”
Trưởng khoa Trương gỡ chiếc kính trên mặt xuống, “Viện trưởng Lăng, cậu cũng biết nghề này của chúng ta, tôi cũng đã làm công việc ở khoa ngoại cũng đã mấy chục năm, thường xuyên luân chuyển, tuổi cũng đã cao, không tránh khỏi lực bất tòng tâm, tôi nghĩ tôi cũng nên nghỉ ngơi rồi.”
Tất nhiên Lăng Viễn biết những điều này chỉ là lý do biện hộ, nguyên nhân thật sự chính là muốn Lăng Viễn khó xử, vừa mới nhậm chức viện trưởng chưa bao lâu, một vị trí quan trọng nhất là trưởng khoa ngoại lại từ chức, chắc sẽ không ít người đang đợi cười nhạo anh.

Nhưng Lăng Viễn cũng không cúi đầu cầu xin anh ta, niềm kiêu hãnh khắc trong xương tủy của anh khiến anh không thể không phê duyệt đơn thôi việc của trưởng khoa Trương, “Được rồi, đã như vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng nữa.

Chỉ là, anh cũng biết vị trí trưởng khoa ngoại quan trọng cỡ nào, tôi sẽ cố gắng trong vòng một tháng sẽ tìm được người thích hợp thay thế anh, đến lúc đó hai người bàn giao xong công việc thì anh rời khỏi chức vụ sau, anh thấy được không?”
“Được, vậy tôi đợi cậu một tháng.”
Lăng Viễn không ngờ trưởng khoa Trương lại nhanh chóng đồng ý như vậy, xem ra anh ta chắc chắn mình sẽ không tìm được một trưởng khoa ngoại xuất sắc hơn anh ta, điều này lại càng k1ch thích mãnh liệt dục v0ng Lăng Viễn nhất định phải tìm Tôn Phụng từ Mỹ về.
Anh nhìn qua đồng hồ, bây giờ Mỹ đang là buổi tối, thế là anh cầm điện thoại mở Wechat, nhắn một tin nhắn cho Tôn Phụng, “Trưởng khoa ngoại chỗ bệnh viện anh đã chính thức từ chức, giờ anh đang rất cuống quýt tìm người.” Viết xong, rồi lại sửa đi sửa lại hai lần, thấy không vấn đề gì anh mới gửi đi.
Trong nhà ở San Francisco, Tôn Phụng buông cuốn sách trong tay xuống, đang chuẩn bị tắt nguồn đi ngủ.

Vừa cầm điện thoại lên thì có tiếng rung, cô mở tin nhắn Wechat, thấy tin nhắn Lăng Viễn gửi tới cô liền nhíu mày, vốn dĩ vừa mới thoát khỏi quan hệ ba người, cô khong muốn quay về làm sự việc phức tạp thêm, nên cô không trả lời mà tắt nguồn điện thoại luôn.

Buổi trưa, Lăng Viễn đang ăn cơm trong căng tin, cầm điện thoại ra xác nhận mấy lần, không có tin nhắn nào của Tôn Phụng, đang thấy kỳ lạ tại sao cô vẫn chưa trả lời tin nhắn thì Lý Duệ ngồi xuống bên cạnh anh, “Viện trưởng Lăng đang xem gì mà chăm chú vậy?”
“Không có gì.” Lăng Viễn cầm điện thoại bỏ vào trong túi áo blouse.
“Nghe nói trưởng khoa Trương đã chính thức từ chức, anh cũng đã đồng ý rồi?”
“Tin tức lan truyền nhanh thật đấy.” Lăng Viễn không cả ngẩng đầu lên nói.
“Chắc chắn là anh ta truyền ra ngoài, khích tướng anh thôi.”
“Tùy anh ta.”
“Nhìn bộ dạng đã có dự định trong lòng này của anh, xem ra đã nghĩ ra người thay thế anh ta rồi à?”
“Tôn Phụng chẳng phải là người có ngay trước mắt sao, luận việc công, chuyên môn cô ấy xuất sắc hơn anh ta, cũng có thể bịt miệng mấy người đó lại.

Luận việc tư, tôi cũng có thể làm việc cùng một chỗ với cô ấy, nói không chừng lại nắm chắc bạn gái trong tay, đây chẳng phải một công đôi việc sao?”
“Vậy trưởng khoa Tôn đã đồng ý rồi à?”
Lăng Viễn thở dài “Haizzz…Vẫn chưa, nhưng tôi sẽ khiến cô ấy đồng ý.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 18


Sau khi tan làm quay về căn hộ, cho đến tận tối Lăng Viễn vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời của Tôn Phụng, anh lại soạn một tin nhắn gửi đi, “Tôi đang sắp bị lửa thiêu cháy đến chân rồi, chị cứ nhẫn tâm thấy chết không cứu vậy sao?”
Lần này tin nhắn vừa gửi đi không bao lâu, Tôn Phụng gọi luôn cho anh, hỏi một cách từ tốn, “Viện trưởng Lăng, sao mà lửa cháy đến chân, còn nói tôi thấy chết không cứu, tôi không gánh được trách nhiệm ấy đâu.”
“Trưởng khoa ngoại ở bệnh viện tôi đã chính thức đề xuất từ chức, tôi đã nói để anh ta ở lại làm một tháng cuối cùng, tháng sau mà bệnh viện số Một vẫn chưa có trưởng khoa Ngoại, chị nói xem chẳng phải lửa đang cháy đến chân tôi rồi sao?”
“Cũng rất nhiều bệnh viện không có trưởng khoa Ngoại, các phòng chuyên khoa có trưởng khoa thì vẫn hoạt động bình thường đấy thôi.”
“Từ trước tới nay bệnh viện số Một đều có trưởng khoa Ngoại, tôi cũng không thể vừa mới nhậm chức đã bãi bỏ chức vụ này, như này lại càng có thêm nhiều lời ra tiếng vào.”
Tôn Phụng im lặng một lúc mới nói, “Tôi xin lỗi, Lăng Viễn, tôi cũng rất muốn giúp cậu, nhưng cậu cũng rõ quan hệ của tôi và Vệ Cương rất phức tạp, tôi không muốn lại về nước cuốn vào mớ bòng bong ấy.

Hơn nữa chỉ khi tôi ở Mỹ thì Á Linh mới yên tâm.”
“Tôn Phụng, chị như này căn bản không giải quyết được vấn đề.”
“Nhưng trước mắt duy trì trạng thái như này là cách tốt nhất rồi.”
Tôn Phụng đã nói đến bước này, Lăng Viễn cũng không biết nói gì nữa, “Được thôi, vậy tôi cũng không thể miễn cưỡng…”
Đầu dây bên kia Tôn Phụng cũng có thể cảm nhận được sự thất vọng trong ngữ khí của Lăng Viễn, nhưng cũng chỉ có thể áy náy mà tắt máy.

Thứ 5, trong cuộc họp các trưởng khoa, người có dụng tâm khác làm khó Lăng Viễn, “Viện trưởng Lăng, nghe nói tháng sau trưởng khoa Trương sẽ rời khỏi bệnh viện của chúng ta, khoa của chúng tôi còn có hai bệnh nhân nặng đang cần trưởng khoa Trương tiến hành phẫu thuật, anh xem bây giờ phải làm thế nào?”
“Ca phẫu thuật nào cũng chỉ có trưởng khoa Trương làm được à, vậy các trưởng khoa của các khoa có phải cũng nên xem lại năng lực chuyên môn của mình không?” Lăng Viễn cũng không tỏ sự yếu thế trả lời lại.
“Viện trưởng Lăng, cũng không thể nói như vậy, suy cho cùng trưởng khoa Trương là chuyên gia có cấp bậc cao nhất trong nước, rất nhiều người nhà bệnh nhân chỉ đích danh yêu cầu trưởng khoa Trương thực hiện, chúng tôi cũng hết cách.”
Lăng Viễn nhìn sang trưởng khoa Trương đang ngồi chéo mình cúi đầu không nói, nghĩ chắc anh ta đang mừng thầm trong lòng, “Mọi người có thể yên tâm, tôi đã tìm được người thích hợp để thay thế trưởng khoa Trương đảm nhận vị trí trưởng khoa Ngoại của bệnh viện số Một, nhưng bây giờ chị ấy đang ở Mỹ, nửa tháng sau sẽ về nước.”
Ngồi ở đây có mấy vị trưởng khoa trước đây đã theo Tôn Phụng cùng chẩn đoán bệnh nhân, liền đoán ra là Tôn Phụng, “Trưởng khoa Tôn sẽ về nước sao?”
“Đúng vậy, tháng sau Tôn Phụng sẽ về nước đảm nhận chức trưởng khoa Ngoại của bệnh viện số Một.” Lăng Viễn cũng không biết mình lấy dũng khí từ đâu để nói khoác như vậy.
Bầu không khí trong phòng họp bỗng chốc thay đổi, “Nếu như là trưởng khoa Tôn vậy thì không vấn đề gì.”
“Nghe nói Tôn Phụng đang là trưởng khoa Ngoại của viện Y California, sao lại đồng ý về bệnh viện số Một của chúng ta?”
“Ừ, nhưng lần trước chị ấy cũng đặc biệt đến chỗ chúng ta thực hiện ca phẫu thuật, xem ra quan hệ của viện trưởng Lăng và chị ấy rất tốt.”
Buổi họp kết thúc, mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp, đầu Lăng Viễn đau như búa bổ, Tôn Phụng đã bày tỏ rõ ràng sẽ không về nước, phải lấy cái gì để điền vào lời nói khoác này đây.

Lúc đi qua phòng thư ký, Lăng Viễn dừng lại, nói với thư ký ở bên trong, “Giúp tôi xem xem chuyến bay sớm nhất đến San Francisco.”

Một lát sau, thư ký gõ cửa rồi đi vào phòng làm việc của Lăng Viễn, “Viện trưởng, tối nay có một chuyến bay thẳng tới San Francisco.”
“Vậy đặt vé cho tôi đi.”
“Có cần đặt vé về luôn không ạ?”
Lăng Viễn nghĩ một lúc, “Tạm thời chưa cần, vé về tôi tự đặt.”
Đến San Francisco, Lăng Viễn gọi xe đến thẳng nhà Tôn Phụng, đi tới cửa ấn chuông.
Tôn Phụng đang chuẩn bị vào phòng ngủ thì nghe thấy tiếng chuông, lại đi ra ngoài, nghĩ trong bụng tối thế này rồi còn ai tới chứ.

Cô đi xuống dưới tầng, ngang qua phòng khách đến cửa, Tôn Phụng mở cửa ra thấy Lăng Viễn đang đứng bên ngoài, sững người trong phút chốc, “Lăng Viễn? Sao đột nhiên cậu lại tới đây?”
“Đói chết mất, chị có gì ăn không?” Lăng Viễn cũng không đợi Tôn Phụng mời mà cứ thế xách hành lý xông vào nhà.
“Ây….Cậu…nửa đêm nửa hôm…” Tôn Phụng khó hiểu đến không nói lên lời.
“Tôi đói rồi, chị có thể nấu chút gì cho tôi được không?” Lăng Viễn nhìn Tôn Phụng với vẻ mặt đáng thương.
“Sao cậu lại tới đây, trên máy bay người ta không cho cậu ăn à?”

“Trên máy bay được ăn có một tý sao đủ được, huống hồ 12 tiếng mà chỉ cho ăn có hai bữa.”
“Vậy cậu đợi một lát, tôi đi nấu mì cho cậu.”
Tôn Phụng đang nấu mì trong bếp, chốc lát lại ngẩng đầu nhìn sang Lăng Viễn đang ngồi ngoài phòng khách giải quyết công việc qua điện thoại, trong lòng nghi hoặc sao đột nhiên cậu ấy lại tới San Francisco.
Một lát sau, Tôn Phụng bê bát mỳ để lên bàn, gọi Lăng Viễn ở ngoài phòng khách, “Cậu mau qua đây ăn đi.”
Lăng Viễn đói thật sự, đi qua vừa ngồi xuống liền cầm đũa lên ăn như hổ đói.

Tôn Phụng lấy mấy tờ giấy ăn đưa cho anh, “Cậu ăn chậm thôi, cũng chẳng có ai tranh ăn của cậu.”
Cứ thế mà hết sạch bát mỳ trong phút chốc, Lăng Viễn thỏa mãn đặt đũa xuống, “Ngon thật ấy.”
“Vậy bây giờ cậu có thể nói với tôi tại sao cậu tới chưa?” Tôn Phụng ngồi đối diện Lăng Viễn, gương mặt đầy ắp sự nghi hoặc.
“Tôi đến đây tìm chị thôi.”
“Không thể nào, đừng đùa tôi.” Tôn Phụng dường như buột miệng nói ra.
“Tôi nói thật.

Hôm qua trong cuộc họp tôi đã nói tháng sau chị sẽ về nước đảm nhiệm chức vụ trưởng khoa Ngoại của bệnh viện số Một, chị nói xem phải làm sao đây?” Lăng Viễn nói tới đây, nhún vai tỏ vẻ bất lực.

“Sao cậu lại có thể nói bừa như vậy, tôi đồng ý với cậu là tôi sẽ về nước khi nào?”
“Chị nghĩ xem, trong cuộc họp của các trưởng khoa, một đám người chất vấn tôi tại sao lại đồng ý đề nghị từ chức của trưởng khoa Trương, trong lúc rối trí với sĩ diện lên cao, thế là miệng tôi buột miệng nói ra.” Lăng Viễn không kìm được cười lên, “Chị không biết khi họ nghe thấy chị sẽ đến bệnh viện chúng tôi, thái độ quay ngoắt 180 độ luôn, còn trưởng khoa Trương thì hai chữ khó coi hiện rõ trên mặt.”
Tôn Phụng lại không thể cười nổi, “Vậy tôi không thể về nước, tiếp sau cậu sẽ làm thế nào?”
“Chị xem tôi đã tới tận San Francisco để mời chị về, chị thật sự thấy chết không cứu sao?” Lăng Viễn vẫn tỏ vẻ bi thảm.
“Lăng Viễn, cậu là viện trưởng, sao cậu lại giận dỗi như một đứa trẻ rồi nói ra những việc không thể làm được như vậy? Tôi đã nói rất nhiều lần, việc này tôi thật sự không thể giúp được cậu.”
Trong phúc chốc sắc mặt Lăng Viễn liền thay đổi, “Chị bây giờ là đang qua cầu rút ván đấy, lần trước tôi vừa mới giúp chị, bây giờ chị liền mặc tôi sống chết ra sao.”
“Haizz….” Tôn Phụng thở dài, rơi vào cảnh khó xử hai bề.
“Tôi cứ tưởng rằng tôi đích thân chạy tới đây một chuyến thì có thể khiến chị hồi tâm chuyển ý, xem ra là tôi tự mình đa tình.

Vậy tôi cũng không làm phiền chị nữa.” Lăng Viễn kéo ghế, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tôn Phụng đuổi theo từ phía sau, kéo lấy tay anh, “Lăng Viễn…đã nửa đêm rồi, cậu đi đâu?”
“Tìm một khách sạn để ở, sáng sớm mai tôi đặt vé máy bay về Bắc Kinh.”
Cậu ấy đặc biệt tới San Francisco để tìm mình, nghĩ tới đây Tôn Phụng lại mềm lòng, “Muộn thế này cũng không dễ gọi xe, tối nay cậu ngủ ở đây đi, ngày mai rồi hai chúng ta nói chuyện sau.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 19


Lúc đang thu dọn giường trong phòng dành cho khách, Tôn Phụng cũng không biết tại sao mình lại như bị ma xui quỷ khiến giữ một người đàn ông ở qua đêm trong nhà như này.

Còn những lời nói vừa rồi của Lăng Viễn đều là những lời nói trong lúc tức giận, bây giờ Tôn Phụng cho mình ở lại, đương nhiên anh sẽ không từ chối.

Cứ ở lại không chừng còn có thể thuyết phục cô về nước, nếu như đi luôn thì coi như công sức trước đây xuống sông xuống biển.
Sau khi thu dọn xong, Tôn Phụng xuống dưới nhà, “Tôi thu dọn phòng ở trên lầu xong cả rồi, cậu đi nghỉ sớm đi, có gì ngày mai chúng ta nói sau.”
Lăng Viễn đặt điện thoại xuống rồi đứng lên, “Ok, cảm ơn chị.”
“Không cần khách khí.” Lúc này, nội tâm của Tôn Phụng đang ngập tràn áy náy với Lăng Viễn, để anh ở lại một đêm đối với cô mà nói cũng không phải chuyện lớn gì.
Trong màn đêm tĩnh lặng, hai người lật mình mãi mà không thể ngủ được, Lăng Viễn là vì được ngủ cùng nhà với Tôn Phụng lần nữa nên hưng phấn, kích động không ngủ được, còn Tôn Phụng lại không biết rốt cục nên làm thế nào mà sầu muộn không ngủ nổi.
Lúc trời sắp sáng, Tôn Phụng mới mơ mơ hồ hồ thiếp đi, đợi cô tỉnh lại nhìn đồng hồ trên đầu giường đã sắp 10 giờ.

Cô vội vàng ngồi dậy, nhanh chóng đi vào nhà tắm.

Cô vệ sinh cá nhân xong xuôi xuống nhà thì đã thấy Lăng Viễn đang làm bữa sáng trong bếp.

“Tôi xin lỗi, tôi ngủ quên mất, để tôi làm cho.” Tôn Phụng đứng bên cạnh Lăng Viễn nói.
“Không sao, cũng sắp xong rồi đây, chị ra ngoài phòng khách đợi đi.”
Tôn Phụng vừa đi ra phòng khách thì điện thoại Lăng Viễn để trên bàn trà rung lên, Tôn Phụng nhìn qua là một số điện thoại rất phức tạp gọi đến, “Lăng Viễn, cậu có điện thoại.”
“Chị nghe hộ tôi đi.” Lăng Viễn nói vọng ra ngoài phòng khách.
“Tôi nghe à? Ừ.” Tôn Phụng tự hỏi tự trả lời rồi cầm điện thoại của Lăng Viễn lên.
Đầu dây bên kia là một giọng nói nữ, cô ấy đang dùng tiếng Anh với giọng nói thanh mảnh hỏi, “Xin hỏi có phải anh Lăng Viễn không?”
“Thật xin lỗi, bây giờ cậu ấy không tiện nghe điện thoại, bạn có việc gì có thể nói với tôi.” Tôn Phụng dùng tiếng Anh Mỹ trôi chảy của mình trả lời.
“Tôi gọi từ bệnh viện Hoàng Gia Bern Thụy Sĩ, nửa năm trước anh Lăng Viễn có hiến nhóm máu A cho bệnh viện của chúng tôi, bây giờ trong kho máu của chúng tôi đang bị thiếu trầm trọng nhóm máu A, mong chị chuyển lời tới anh Lăng Viễn nếu như anh ấy đồng ý, có thể đến bệnh viện chúng tôi để hiến máu lần nữa được không.”
Tôn Phụng nghe tới đây, cảm thấy trái tim mình đập mạnh một nhịp.

Lúc cô nhập viện ở Thụy Sĩ vô tình nhìn thấy hồ sơ bệnh án của mình, vì mất quá nhiều máu nên mình đã được truyền máu, còn Lăng Viễn lại hiến máu vào lúc đó, “Ok.

Tôi sẽ nói lại với anh Lăng Viễn.” Tôn Phụng nói xong, đặt lại điện thoại của Lăng Viễn trên bàn trà, rồi lại đi vào phòng bếp.
Lăng Viễn quay đầu nhìn Tôn Phụng, “Ai gọi điện thoại tới vậy?”
“Bệnh viện Hoàng Gia Bern Thụy Sĩ.”
“Hả? Họ gọi tới làm gì, mời tôi qua đó làm việc à?” Lăng Viễn đùa.
“Nói cậu đã từng hiến máu ở bệnh viện của họ, còn là nhóm máu A.

Cậu nói xem có trùng hợp không, vừa hay tôi cũng nhóm máu A.”
Lăng Viễn sững người một lát, quay người nhìn Tôn Phụng, “Vậy sao, trùng hợp quá.”
“Tôi bị thương ở núi Jungfrau, mất rất nhiều máu, máu mà tôi được truyền là máu của cậu đúng không?”
“Đấy chỉ là trùng hợp thôi, chắc không phải của tôi đâu.” Lăng Viễn vẫn phủ nhận như ban đầu.
Tôn Phụng kéo bàn tay của Lăng Viễn đang cắt cà chua, “Cậu nói dối, cậu nhìn vào mắt tôi rồi trả lời.”
“Cũng là tình huống cấp bách thôi mà, đổi thành người khác tôi cũng làm như vậy, chị đừng để trong lòng.” Lăng Viễn nhẹ nhàng nói rồi gỡ tay Tôn Phụng ra, “Chị đi hâm nóng hai cốc sữa đi, sandwich tôi làm sắp xong rồi.”
Sau khi nấu xong bữa sáng, Tôn Phụng ngồi xuống trước bàn, cầm cốc sữa lên uống một ngụm, sau đó nhìn sang Lăng Viễn, “Cậu ở lại Mỹ bao lâu?”
“Tôi định ăn sáng xong thì đặt chuyến bay sớm nhất về Bắc Kinh.”

Tôn Phụng li3m nhẹ đôi môi, “Hay là cậu đợi thêm mấy ngày nữa rồi về, đợi tôi thứ hai đến bệnh viện sắp xếp bàn giao công việc ở bên này xong xuôi.”
“Không, tôi không nói với chị việc tôi truyền máu cho chị là sợ chị vì điều này sẽ cùng tôi về nước, nếu như chị đã không bằng lòng, tôi cũng không muốn miễn cưỡng.”
“Nhưng bây giờ tôi đã biết rồi, mắc nợ cậu nhiều như vậy, cũng phải cho tôi cơ hội trả ơn chứ.”
Lăng Viễn biết lần này Tôn Phụng chắc chắn sẽ về Bắc Kinh với mình, cũng may có cuộc gọi thần kỳ từ Thụy Sĩ, đối với Lăng Viễn mà nói đây là cơn mưa kịp thời, nhưng anh vẫn phải thể hiện ra bộ dạng không hề có cảm xúc gì, “Thực ra không cần, cũng không sao, đều là tôi tự nguyện.”
“Vậy như thế nhé, tôi sắp xếp công việc ở đây xong thì cùng cậu về Bắc Kinh.”
“Được, nhưng lát nữa tôi vẫn phải dọn ra ở khách sạn, không thể cứ ở đây làm phiền chị mãi được.”
“Tôi đặc biệt thu dọn phòng cho cậu, cậu cứ tiếp tục ở đi.” Tôn Phụng cũng không nghĩ nhiều, cứ thế nói thẳng ra.
Lăng Viễn đương nhiên vui không ngớt, “Vậy nếu như không làm phiền tới chị, thực ra cũng được.”
Sáng thứ hai, Tôn Phụng dậy từ sớm đi làm, vừa ra khỏi phòng đã thấy Lăng Viễn ngoài hành lang, “Cậu không đi làm sao không ngủ thêm chút nữa.”
“Tôi đưa chị tới bệnh viện, tiện quay về siêu thị mua ít đồ ăn, mấy hôm nay toàn ăn cơm chị nấu, hay là hôm nay thử tay nghề của tôi đi?”
Tôn Phụng cười nhẹ, “Không biết được cậu không chỉ biết cầm dao mổ, còn biết nấu ăn nữa, vậy thì tôi rất vui khi được thử đồ ăn cậu nấu.”
Sau khi Lăng Viễn và Tôn Phụng ăn sáng xong, cùng nhau ra ngoài.

Lăng Viễn chủ động kéo cửa phía ghế phụ cho Tôn Phụng, “Đã là tôi đưa chị đi, vậy thì để tôi lái xe, chị đưa chìa khóa xe cho tôi.”
Tôn Phụng rất phối hợp đưa chìa khóa trong tay cho anh, sau đó ngồi vào trong xe.
Trong chiếc taxi đỗ bên đường, Vệ Cương đang ngồi trên đó, vừa hay mọi thứ đều đập vào mắt anh.

Đợi xe đi một đoạn xa, Vệ Cương mới xuống xe, trước khi tới đây anh vẫn luôn cho rằng Lăng Viễn và Tôn Phụng là giả, họ đang cố ý diễn kịch cho mình xem, vậy nên anh quyết định đến Mỹ khiến Tôn Phụng hồi tâm chuyển ý.

Nhưng khi anh tận mắt thấy Lăng Viễn và Tôn Phụng cùng nhau ra khỏi nhà, nói cười vui vẻ ngồi lên xe, anh đã hoàn toàn hết hi vọng, Tôn Phụng mà anh yêu hơn 20 năm đã yêu người đàn ông khác.
Sau khi đưa Tôn Phụng tới bệnh viện, Lăng Viễn quay đầu xe đến siêu thị của người Hoa lần trước Tôn Phụng đưa anh tới, mua một ít nguyên liệu cần thiết.
Xe dần dần dừng lại trước cửa nhà Tôn Phụng, Lăng Viễn xách túi đồ mua từ siêu thị xuống xe, lúc này mới thấy Vệ Cương đang đứng bên ngoài cửa xếp.
Lăng Viễn thầm nói với mình phải chấn tĩnh, không tức giận, cố tình tỏ ra rất bình tĩnh đi qua chào hỏi, “Sao viện trưởng Vệ cũng ở San Francisco vậy?”
“Tôi tới tham gia một cuộc hội thảo y học, muốn qua đây thăm Tôn Phụng.

Sao viện trưởng Lăng cũng tới Mỹ vậy?”
“À, tôi nghỉ phép năm qua đây cùng cô ấy.

Anh xem anh đến thật không đúng lúc, tôi vừa đưa Tôn Phụng đi làm, hay là anh vào trong uống tách trà rồi nói chuyện?” Lăng Viễn tỏ ra như chủ nhân của căn nhà.
“Được, vừa hay tôi cũng có mấy lời muốn nói với cậu.”
Đi qua cửa xếp, Vệ Cương nhìn Lăng Viễn đứng ngoài cửa chính, thuần thục nhập mật khẩu là ngày sinh của Tôn Phụng, tâm trạng anh lúc này rất phức tạp..
 
Back
Top Bottom