Ngôn Tình Quãng Đời Còn Lại Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 40


Xuống máy bay, Tôn Phụng đón taxi về.

Mắt nhìn ra phong cảnh xa xăm lướt nhanh qua khung cửa sổ, còn tay cô đang nắm chặt chiếc điện thoại.
Một lát sau, ánh mắt của cô hướng về chiếc điện thoại trên tay, cô mở khóa tìm số điện thoại của Lăng Viễn, nhưng trong lúc định gọi đi cô lại ấn tắt màn hình lại, cô không có thói quen chủ động.
Lúc sắp tới nhà, điện thoại của Tôn Phụng rung lên, cô vội vàng cầm điện thoại lên, nhưng sau khi nhìn màn hình hiển thị số người gọi, cô thất vọng ấn nghe, “Alo…Em nhận được rồi, nhưng nó rất quý trọng, em không thể nhận…Hơn nữa, Lăng Viễn sẽ hiểu nhầm, ngày mai đi làm em gửi chuyển lại cho anh…Đúng vậy, em đã làm lành với Lăng Viễn…” Tôn Phụng đặt điện thoại xuống, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.
Sau khi Lăng Viễn về Bắc Kinh thì tới bệnh viện tham gia hội chẩn.

Từ phòng bệnh nhân đi ra, anh đi thẳng tới phòng làm việc của trưởng khoa ngoại gan mật.
“Bây giờ ý của bệnh nhân thế nào, có muốn duy trì trị liệu không?”
“Không, bệnh nhân yêu cầu anh thực hiện ca phẫu thuật này, hôm trước anh đi công tác, chúng tôi đành duy trì trị liệu, xử lý tiêu viêm tạm thời.”
Lăng Viễn nhìn qua báo cáo xét nghiệm máu của bệnh nhân, “Đã truyền hai ngày rồi vẫn chưa khống chế được chỗ viêm, bệnh nhân buộc phải nhanh chóng thực hiện phẫu thuật.”
“Vậy viện trưởng Lăng sẽ đích thân thực hiện ca phẫu thuật này ạ?”
“Hôm nay tôi không có công việc gì, sắp xếp ca phẫu thuật vào ba giờ chiều, mọi người chuẩn bị trước đi.”
Ca phẫu thuật cũng coi là thuận lợi, Lăng Viễn thay bộ đồ phẫu thuật ra, măc lại áo blouse rồi lấy điện thoại trong túi áo ra.

Không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào, Lăng Viễn nghi ngờ điện thoại mình bị hỏng.
Ngày hôm sau, Lăng Viễn đến bệnh viện rất sớm để tới xem tình hình hồi phục sau phẫu thuật của bệnh nhân hôm qua.
Tôn Phụng cùng với các trưởng khoa ngoại chuyên môn, đi theo sau còn có khoảng mười mấy bác sĩ chính và bác sĩ thực tập, lần lượt đi ra từ phòng làm việc của khoa ngoại tới các phòng bệnh kiểm tra, vừa đúng lúc gặp Lăng Viễn đi ra khỏi phòng bệnh.
Gần như tất cả các bác sĩ đều chào hỏi Lăng Viễn, chỉ có mình Tôn Phụng thậm chí cô còn không nhìn về phía Lăng Viễn, đi thẳng vào trong phòng bệnh.
Những bác sĩ đi ở sau cùng nhìn thấy bất thường, “Trưởng khoa Tôn và Viện trưởng Lăng cãi nhau rồi à?”
“Mấy hôm trước còn thấy tặng hoa hồng mà.”
“Chị xem vừa rồi hai người còn không chào hỏi nhau, chắc chắn là cãi nhau rồi.”
Tôn Phụng quay người lại nhìn những bác sĩ ở sau cùng, “Muốn nói chuyện thì ra ngoài.”
Buổi chiều, như thông thường có cuộc họp giữa các trưởng khoa, Lăng Viễn nhìn thấy Tôn Phụng tới phòng họp, cô ngồi xuống rồi lấy laptop ra, thậm chí cũng không thèm ngước lên nhìn anh.

Vốn dĩ anh mới là người tức giận, không ngờ hai hôm nay Tôn Phụng không chỉ không chủ động tới tìm mình ngược lại còn lạnh nhạt với mình.
Họp xong, Lăng Viễn cũng mặc kệ những ánh mắt để ý của các bác sĩ khác, anh đi thẳng tới ngáng đường Tôn Phụng đang định rời đi.
“Viện trưởng Lăng, có việc gì không?” Tôn Phụng nhìn chằm anh hỏi.
“Tan làm anh đợi em ở bãi đỗ xe, anh có việc muốn nói với em.” Lăng Viễn nói xong rồi quay người rời khỏi phòng họp.
Ai biết trước khi tan làm, Tôn Phụng bị gọi tới phòng cấp cứu, xử lý xong việc cũng đã muộn hơn 40 phút so với giờ tan làm.

Đi ra từ khoa cấp cứu, Tôn Phụng cầm điện thoại trong túi áo blouse ra xem qua, quả nhiên có hai cuộc gọi nhỡ của Lăng Viễn.
Cô quay về phòng làm việc, vội vàng thay đồ, cầm túi xách rồi đi xuống bãi đỗ xe.

Vừa bước ra khỏi sảnh thì nhìn thấy xe của Lăng Viễn đang đỗ ở đó.
Lăng Viễn thấy cô cuối cùng cũng đã ra, mở cửa xuống xe, “Sao em ra muộn vậy? Điện thoại cũng không nghe.”
“Em đang hội chẩn một trường hợp bệnh nghiêm trọng ở phòng cấp cứu, em cũng không cố tình không nghe điện thoại, chiều nay họp xong em để ở chế độ yên lặng sau đó quên mất.”
Lăng Viễn mở cửa chỗ ghế phụ ra, “Lên xe đi.”
Tôn Phụng chỉ và xe mình ở cách đó không xa, “Em lái xe tới.”
Lăng Viễn cũng không muốn nói nhiều nữa, nhét Tôn Phụng vào ghế phụ, sau đó quay người ngồi vào ghế lái.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Tôn Phụng nhìn sang Lăng Viễn đang hỏi bên cạnh hỏi.
“Tìm một nơi yên tĩnh chúng ta nói chuyện.” Lăng Viễn nói rồi khởi động xe.
Màn đêm dần dần buông xuống, nhìn xe của Lăng Viễn dường như đã đi rất xa, Tôn Phụng đang nghi hoặc, “Rốt cục anh muốn đi đâu, chỗ này là ngoại ô rồi.”
Lăng Viễn không trả lời, xe nhanh chóng tới con đường vắng lặng bốn bề ở ngoại ô, trên đường tới đây Tôn Phụng không nhìn thấy chiếc xe thứ hai.
“Dừng xe..Lăng Viễn, đỗ xe vào bên đường…” Tôn Phụng bực bội nói một câu, trong câu nói có hơi thở gấp gáp, kèm theo chút lo lắng.
Xe chầm chậm dừng lại bên đường, bốn bề tĩnh lặng, dường như chỉ nghe được hơi thở gấp gáp của Tôn Phụng, “Có gì thì anh nói ở đây luôn đi.”
Lăng Viễn quay người, đưa cánh tay phải ra cuối cùng bàn tay anh dừng trên gò má của Tôn Phụng.

Trong một màn tối tăm, Tôn Phụng chỉ áp nhẹ lên bàn tay cũng có thể cảm thấy hơi lạnh của da thịt.
Vuốt v3 một lát, Lăng Viễn dừng động tác lại, anh yên phận ghé sát vào cô, mặc cho hơi thở của đối phương đang thấp thoáng bên tai mình, Lăng Viễn vuốt nhẹ mái tóc ngắn buông thõng của cô, động tác theo bản năng nhưng lại đượm dịu dàng, ấm áp.
Cứ tĩnh lặng như thế một hồi lâu, đôi mắt sáng trong ngước nhìn Tôn Phụng, trong mắt anh lúc này chỉ có sự yêu thương.
“Tôn Phụng, anh yêu em.” Vẫn là ánh mắt yêu thương đó nhưng lại ngập tràn sự chân thành.
Khóe mắt Tôn Phụng không dấu được nét cười, “Em biết.” Cô nhẹ nhàng hôn lên vầng trán cao của Lăng Viễn, “Em cũng vậy.”
Tay của Lăng Viễn ôm vào phần eo Tôn Phụng dùng lực mạnh nhấc cô vượt qua trở ngại ở giữa, để cô ngồi lên người mình.
Bàn tay thuận theo trườn qua phần lưng của Tôn Phụng, qua một lớp áo sơ mi lụa vẫn cảm nhận được hơi ấm của bàn tay Lăng Viễn truyền tới.
Tôn Phụng nằm gọn trong lòng Lăng Viễn, còn Lăng Viễn ôm nhẹ đường cong eo cô, như mất đi ý thức mà cởi áo mangto của cô vất ra ghế sau, sau đó lại nhấc chiếc áo sơ mi được đóng trong quần âu ra, làn da trơn bóng thuần khiết được lộ ra trong không khí.

Da phần bụng lại càng thêm trắng ngần, như tia sáng thoắt ẩn thoát hiện, khiến người ta không khỏi rời ánh nhìn.
Phần bụng là phần mẫn cảm của Tôn Phụng, đặc biệt đặt ở chỗ đó lại là bàn tay của Lăng Viễn khiến cô không kiềm chế lại được mà rên nhẹ.
“Tôn Phụng…” Lăng Viễn khổ sở kẹp đùi lại, thử kiềm chế lại dấu vết độn tình của mình.
Trong bất giác, bàn tay có chút thô ráp của một người đàn ông đặt về chỗ cũ, đồng thời thuận theo áo sơ mi dần dần thâm nhập vào bụng dưới của Tôn Phụng.
Tôn Phụng không vùng vẫy, ngược lại lại quay người thành thế Lăng Viễn ở bên trên, tiện cho Lăng Viễn cởi áo của cô.
Tay của Lăng Viễn lúc này đã mang theo chút hơi lạnh, còn cơ thể Tôn Phụng lại rực cháy càng thêm mãnh liệt, Tôn Phụng chỉ cảm thấy cơ thể mình như sắp bị thiêu đốt vậy.
Chỉ có Lăng Viễn mới có thể cứu vãn mình.

Trong vô thức cô đè lên trước ngực Lăng Viễn, vùi đầu vào đó.
Lăng Viễn cẩn thận từng chút thuận theo bụng dưới của Tôn Phụng rồi dần đi lên, cho đến bầu ng.ực, Lăng Viễn dịu dàng x0a nắn, môi anh chạm vào môi cô.

Tôn Phụng đưa lưỡi của mình vào mặc cho anh đang quấy trộn trong khoang miệng cô, khi lưỡi và môi quấn bện làm một.
Miệng quấn miệng vài phút, Lăng Viễn liền thả lỏng chiếc lưỡi đang làm xáo động ấy, nhẹ nhàng thở một lúc để hai người bình phục lại hơi thở.
Ngồi trên bụng Tôn Phụng, Lăng Viễn để cả người cô quấn chọn giữa hai đùi, khóe miệng rướn lên nụ cười hạnh phúc.

Đầu lưỡi ướt nóng luồn sâu vào trong, chuyên tâm vùi đầu nơi bụng dưới đang căng đầy của Tôn Phụng.
Tôn Phụng lúc này mới ý thức được mà thu phần bụng dưới lại, đau nhẹ hơi ngứa rát khiến cả người cô tê dại.
Bàn tay ấm áp của Lăng Viễn lại trượt dần xuống phần thân dư0i của cô, dịu dàng di chuyên nơi đùi, như đang đánh đàn trên đôi chân mượt mà của cô, lại thử đặt chân vào trong ngăn cô lại.
Ánh mắt Lăng Viễn ngưng đọng lại, không còn do dự nữa, nhanh chóng cởi khóa quần, tiến vào cơ thể của Tôn Phụng, cử động nhẹ nhàng ma sát.
Tôn Phụng không kiềm chế được phát ra tiếng rên của dục vọ.ng, nhưng liền sau đó lại bị chiếc lưỡi ấm áp của Lăng Viễn xáo trộn trong miệng mình.

Đầu lưỡi hai người quấn lại với nhau, trong anh có em, trong em có anh.
Cơ thể Tôn Phụng càng thêm run rẩy, Lăng Viễn cũng càng dùng thêm sức.
Tôn Phụng như sụp đổ mà đẩy hai chân đẹp mượt mà lên, hai tay ôm chặt lấy lưng của Lăng Viễn, thả lỏng toàn thân giao hết cho anh.
“Chúng ta kết hôn nhé.” Lăng Viễn thủ thỉ bên tai cô, còn tốc độ lại tăng thêm trong vô ý thức, người bên dưới mình toàn thân như có một dòng điện chảy qua rồi lên tới đỉnh điểm..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 41


Tôn Phụng nằm trong lòng Lăng Viễn,ngẩng đầu lên men theo ánh trăng ngoài cửa sổ mới nhìn rõ gương mặt của Lăng Viễn, “Chẳng phải anh nói có việc muốn nói với em sao? Đây chính là nội dung anh muốn nói à?”
“Không, cuộc trò chuyện chính thức vẫn chưa bắt đầu.” Dù trong xe có điều hòa đủ ấm, nhưng Lăng Viễn vẫn giúp Tôn Phụng mặc lại áo sơ mi rồi lấy chiếc áo khoác ở ghế dưới đắp lên người cô, “Em cẩn thận không bị cảm.”
“Nếu như em mà bị cảm anh phải chịu trách nhiệm.” Tôn Phụng tức giận nói.
“Anh đã cầu hôn em chứng minh anh muốn chịu trách nhiệm với em cả đời.”
“Ai bảo anh chịu trách nhiệm cả đời, em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi à?”
Lăng Viễn nhíu mày lại, “Em có ý gì, không muốn cưới anh sao, vậy em vẫn còn nhớ nhung Vệ Cương à?”
Tôn Phụng ngồi phắt dậy, “Anh lại nói linh tinh gì vậy.

Lại ghen tuông lung tung rồi.

Món quà Vệ Cương tặng em cũng đã gửi lại trả cho anh ấy.

Hơn nữa, em cũng nói rất rõ ràng với anh ấy, em yêu anh.”
“Thật sao?” Vui mừng đột nhiên tới khiến Lăng Viễn hưng phấn hôn vào má cô, “Vậy tại sao hai ngày nay em không chủ động tới tìm anh, em có thể nói rõ với anh, làm một mình anh còn đang tức giận bực bội trong lòng.”
Từ trước đến nay, Tôn Phụng không có thói quen chủ động, cô cũng không biết nên nói thế nào với Lăng Viễn, đây là lần yêu đương chính thức đầu tiên của mình, “Lăng Viễn, nếu như em nói anh là người đầu tiên em yêu chính thức, anh có tin không…Em không biết chủ động giải thích cho anh điều gì, càng huống hồ anh cũng bỏ mặc em, tại sao em phải quan tâm tới anh?”
“Lần đầu tiên yêu?” Lăng Viễn không dám tin nhìn vào mắt Tôn Phụng, “Vậy nên em mới dễ xấu hổ như vậy sao? Xem ra anh nhặt được báu vật thật rồi.” Lăng Viễn ôm chặt Tôn Phụng cười lớn tiếng.

Tôn Phụng véo nhẹ vào mặt Lăng Viễn, “Không được cười em, chúng ta về đi, đây là chỗ nào, tối đen như mực.” Nói rồi, Tôn Phụng rướn qua ngồi sang ghế phụ.
“Ok, bây giờ về nhà.”
Xe của Lăng Viễn tới khu nhà Tôn Phụng, cô tháo dây an toàn ra, “Vậy em lên đây…”
“Em đi như vậy à? Bụng anh đang đói cồn cào rồi này, vừa rồi tốn bao nhiêu tinh lực, em không thương anh sao?”
Tôn Phụng nghe thấy câu này vừa tức giận vừa buồn cười, “Vậy anh muốn thế nào? Muốn em nấu cho anh ăn?”
“Đúng vậy.”
Tôn Phụng bưng một bát mỳ từ phòng bếp ra, “Nhà em cũng không có gì để ăn, anh ăn tạm đi.”
Lăng Viễn thấy Tôn Phụng còn cố tình cho thêm một quả trứng gà vào trong mỳ, hài lòng cười, “Rất ngon.

Em nấu gì anh cũng thích ăn.”
“Trước đây không phát hiện miệng anh lại dẻo như vậy, đã theo đuổi được bao nhiêu thiếu nữ rồi?”
“Không có, mặt dày theo đuổi như này cũng chỉ có em.” Lăng Viễn thấy Tôn Phụng chỉ nấu một bát mì, “Chỉ nấu mì cho anh, em không đói sao?”
“Em không đói.”
Lăng Viễn gắp một miếng mì đưa tới miệng Tôn Phụng, “Há miệng, a…”
Tôn Phụng đành phối hợp há miệng ra, cho miếng mì vào trong miệng, mặt lại không tự chủ được đỏ ửng lên.
“Em rất dễ bị xấu hổ, phụ nữ yêu lần đầu thật thú vị.” Lăng Viễn không kiềm được mà cảm thán.
Tôn Phụng rửa bát xong đi ra, nhưng không thấy Lăng Viễn ở phòng khách, “Lăng Viễn, anh đang đâu đó?”
Lăng Viễn đi từ phòng ngủ của Tôn Phụng ra, trên tay cầm lọ thuốc an thần trước đây cô lấy ở bệnh viện, “Em vẫn còn đang uống thuốc an thần à?”
“Đợt trước em uống nhưng đợt này em không uống nữa.”
Lăng Viễn đau lòng ôm cô vào lòng, “Anh nên nói chân tướng sự việc cho em, lại khiến em một mình đau khổ, anh xin lỗi.”
Tôn Phụng xoa xoa lưng anh an ủi, “Bác sĩ Lâm đã nói hết với em rồi, anh vì tốt cho em mới cố tình làm như vậy, anh không phải tự trách mình nữa.”
“Lâm Niệm Sơ à?”
“Ừm, thực ra cô ấy rất tốt.”
“Rất tốt nhưng không còn tình cảm nữa không liên quan tới tốt xấu của người khác.

Lát nữa anh bên cạnh chờ em ngủ, đợi em ngủ rồi anh đi sau.”
“Tại sao?”
“Anh phải giúp em cai thuốc, anh chính là thuốc an thần tốt nhất của em.”
Tôn Phụng cười lắc đầu, “Niềm kiêu hãnh và tự tin của anh từ đâu ra vậy?”

“Trời sinh.” Lăng Viễn đắc ý nói.
Cũng không biết do hôm nay mệt hay là thuốc an thần Lăng Viễn có tác dụng, Tôn Phụng nằm trong lòng Lăng Viễn rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Chỉ là sáng hôm sau tỉnh lại, Tôn Phụng phát hiện tên lừa đảo Lăng Viễn vẫn nằm ngủ bên cạnh mình, căn bản không có rời đi.
Đợi Lăng Viễn tỉnh lại, bên cạnh đã không còn bóng dáng của Tôn Phụng, tìm một vòng cả nhà cũng không thấy Tôn Phụng đâu.

Lúc Lăng Viễn cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho Tôn Phụng thì nghe ngoài cửa có động tĩnh, cửa được mở ra từ bên ngoài, Tôn Phụng cầm đồ ăn sáng đi vào.
“Anh dậy rồi à?”
“Ừ, anh đang tìm em, em đi mua đồ ăn sáng cũng không nói một tiếng.” Lăng Viễn đi tới trước Tôn Phụng hôn lên gò má cô.
Lúc này, Vệ Cương cũng xuất hiện ngoài cửa nhà Tôn Phụng, vừa rồi lúc Tôn Phụng đi vào nhà chưa kịp đóng cửa lại, màn này cũng đã đập vào mắt anh.
“Đừng làm loạn nữa, mau qua ăn sáng đi.” Tôn Phụng đẩy Lăng Viễn ra đi vào trong phòng bếp.
Lăng Viễn quay người vừa hay nhìn thấy Vệ Cương đang đứng ngoài cửa, sững người lại, gọi vào trong phòng bếp, “Tôn Phụng…”
Tôn Phụng đi ra, nhìn theo ánh mắt của Lăng Viễn thì thấy Vệ Cương bên ngoài, “Vệ Cương, sao anh lại ở đây?”
“Tôn Phụng, anh có thể nói với em vài câu được không?” Vệ Cương nói với Tôn Phụng.
Tôn Phụng nhìn sang Lăng Viễn, “Anh ăn trước đi, em ra ngoài một lát.”
“Ồ.” Lăng Viễn nhìn Tôn Phụng đi ra cửa sau đó cùng Vệ Cương ra ngoài.
Ở hành lang bên ngoài, sắc mặt Vệ Cương rất khó coi, “Lăng Viễn đã xong thủ tục li hôn rồi?”
Tôn Phụng không trả lời, “Hôm qua em đã gửi quà lại cho anh, anh đã nhận được chưa?”
“Đó chỉ là món quà sinh nhật thông thường, không tới mức mà em nhất định phải trả lại cho anh.”
“Nếu như đó là một món quà sinh nhật thông thường, quả thực thì không cần, nhưng…e rằng không phải như vậy, anh chạy tới đây không cần ở nhà với Á Linh à?” Tôn Phụng cố ý hỏi như vậy.
“Được, anh hiểu ý em rồi.

Dù sao có những thứ anh không thể cho em thì người khác có thể cho em, vậy cũng rất tốt.

Tôn Phụng, anh thật lòng mong em hạnh phúc.”
“Cảm ơn anh.”
Tôn Phụng tiễn Vệ Cương tới cửa thang máy rồi quay lại phòng khách, Lăng Viễn đang ăn sáng.
Tôn Phụng ngồi xuống bên cạnh anh, “Anh không có gì muốn hỏi em à?”
“Không, mau ăn đi.” Lăng Viễn vờ như không có gì nói.
“Vệ Cương vừa đến là…”
“Anh thấy có khi anh nên chuyển tới đây sống luôn, chỗ em gần bệnh viện hơn, hai người còn có thể cùng ăn với nhau, bằng không hai người hàng ngày lại gọi đồ ăn bên ngoài.” Lăng Viễn chuyển sang chủ đề khác.
“Được.” Tôn Phụng trả lời rất dứt khoát.
Lăng Viễn nghĩ cô giữ gìn như vậy, tưởng rằng cô sẽ từ chối, “Hay là đợi chúng ta đăng kí kết hôn rồi anh chuyển qua sau.”
“Em đồng ý lấy anh từ khi nào?” Tôn Phụng cười hỏi ngược lại Lăng Viễn.
“Vậy…em chuẩn bị khi nào mới đồng ý?”
“Phải xem biểu hiện của anh đã.” Tôn Phụng nói rồi cúi xuống tiếp tục ăn..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 42


Biểu hiện tích cực để sớm cưới được Tôn Phụng về nhà, nhân ngày cuối tuần Lăng Viễn chính thức chuyển sang nhà Tôn Phụng.

Tôn Phụng sống một mình cũng đã quen, trong căn nhà lạnh lẽo ấy lại có thêm một người, lúc này còn đang xếp sách của mình trong thư phòng, Tôn Phụng bưng một cốc nước đứng ngoài cửa thư phòng, chăm chú nhìn Lăng Viễn, “Em tưởng anh chỉ có người qua thôi, ai ngờ lại chuyển nhiều đồ như vậy.


“Đây đều là những thứ thường ngày anh hay dùng.

” Lăng Viễn giải thích.

Tôn Phụng đi vào, nhìn những cuốn sách Ngoại Khoa Gan Mật và Ngoại Khoa Thần Kinh đặt trong tủ, “Xì, giờ chỗ của em thành Khoa Ngoại thật rồi.


Lăng Viễn bỏ cuốn sách trong tay xuống, ôm cô vào lòng, “So với trưởng khoa Ngoại, em không thấy làm vợ Lăng Viễn tốt hơn sao?”
“Anh làm việc của mình đi, em còn phải xem số liệu Thư Tinh chuyển cho em.


Buổi tối, Tôn Phụng và Lăng Viễn nằm trên giường, cô nghiên cứu số liệu trong Ipad, còn Lăng Viễn đang đọc sách.

Tôn Phụng nghiêng đầu qua, ngắm nhìn Lăng Viễn bên cạnh, cảm giác này rất không chân thực, kiểu thế giới hai người này đối với cô mà nói quá đỗi xa vời, trong hơn 40 năm cuộc đời của mình, giới tính khác trong cuộc sống ngoài con trai cô, thì chỉ còn lại một Vệ Cương cô không dám đến gần.

Mà hiện tại, mình có thể cùng Lăng Viễn nằm cùng trên một giường, hơn nữa cô giơ tay ra là có thể chạm vào mặt anh.

Lăng Viễn phát hiện Tôn Phụng đang nhìn mình, xoa xoa đầu cô, “Em sao vậy?”
Tôn Phụng lắc đầu, “Không có gì, em chỉ cảm thấy thật kỳ diệu, em cứ cho rằng cuộc đời này sẽ sống một mình mãi như vậy, không ngờ trong sinh mạng của em còn có thể xuất hiện một người là anh.


“Là anh đã xuất hiện quá muộn.

” Trong lời nói của Lăng Viễn mang theo sự áy náy sâu đậm, “Không biết những năm nay, một mình em đã trải qua thế nào.


“Có lẽ ông trời đã sắp xếp để em đợi anh tới.


Lăng Viễn ôm Tôn Phụng vào lòng, hôn lên trán cô, “Quãng đời còn lại của anh, đều là em.


Sáng thứ Hai, hai người nắm tay nhay xuống dưới nhà, Lăng Viễn mở khóa xe, Tôn Phụng ngồi lên ghế phụ, “Bây giờ đi làm chỉ cần một cái xe, tiết kiệm được không ít tiền xăng.


“Hay là em bán luôn xe của em đi.

” Lăng Viễn có chút tính toán trong lòng, nếu như Tôn Phụng không có xe nữa, vậy thì chẳng phải hai người làm gì cũng phải bên nhau sao.

“Không cần, cứ để ở đó, có lúc em sẽ phải dùng đến.


Quỷ kế của Lăng Viễn không thành, chép chép miệng, khởi động lái xe tới bệnh viện.

Xe dừng lại ở bãi để xe phía trước, Tôn Phụng tháo dây an toàn ra, “Em lên trước, anh lát nữa hãng xuống.


“Tại sao?” Lăng Viễn không hiểu hỏi.

“Bệnh viện nhiều người nhiều chuyện, kiểu yêu cùng cơ quan như này em không muốn mình thành tâm điểm nói chuyện của mọi người trong lúc nhàn rỗi, chúng ta không nên phô trương quá.


“Em đang định yêu trong thầm lặng à?” Lăng Viễn nói với một gương mặt ai oán.

“Vậy anh có nghe em không?” Tôn Phụng quay đầu với gương mặt nghiêm túc nhìn anh.

Thấy ánh mắt này, Lăng Viễn nào dám nói không, “Được, nghe em hết, vậy tan làm anh gọi em sau.


Lăng Viễn trông theo Tôn Phụng xuống xe, đi vào trong sảnh chính bệnh viện, mấy phút sau anh cũng xuống xe.

Vừa tới phòng làm việc ngồi xuống thì thư ký của Lăng Viễn gõ cửa đi vào, “Viện trưởng Lăng, có một việc…”
Lăng Viễn ngẩng đầu lên nhìn cô, “Có việc gì em nói đi.


“Đại khái là em phải xin nghỉ việc, em đã đỗ thạc sĩ bên Anh nên chắc em qua đó du học.

” Nói rồi đưa tờ đơn xin nghỉ việc cho Lăng Viễn.

Lăng Viễn nhận lấy, “Việc tốt mà, với những đơn xin nghỉ việc như này anh rất bằng lòng mà kí tên vào.

Mau chóng tìm người thay em đi, bàn giao cho xong công việc rồi nghỉ.



“Vâng, tìm được người thích hợp em sẽ thông báo thời gian phỏng vấn cho anh.


Buổi chiều, Lăng Viễn đến tham gia cuộc họp hệ thống y tế của thành phố, họp xong cũng đã gần 6 giờ.

Vội vàng lái xe về bệnh viện, anh mở điện thoại ra thì không thấy có cuộc gọi hay tin nhắn nào của Tôn Phụng thúc giục, anh liếc nhìn đồng hồ, đã 6 giờ 30, đã qua thời gian tan làm rất lâu, thế là anh gọi cho Tôn Phụng, nhưng vẫn không có người nghe máy, Lăng Viễn đành xuống xe, tới phòng làm việc tìm cô.

Trong phòng làm việc, Tôn Phụng đang cùng với một vài chuyên gia khoa Ngoại nghiên cứu một ca bệnh hiếm gặp, đằng sau còn có các bác sĩ thực tập đang quan sát, “Mọi người nhìn vào đây, có một ẩn ảnh vô cùng nhỏ, trước đây ở Mỹ tôi cũng đã từng gặp một trường hợp…”
Lúc này, cánh cửa phòng làm việc bị Lăng Viễn mở ra, nhìn thấy rất nhiều người đang vây quanh Tôn Phụng, thế trận này còn nhiều hơn người làm viện trưởng như anh, anh sững người lại, căn bản không nghĩ phòng làm việc của Tôn Phụng lại có nhiều người như vậy.

Tôn Phụng quay người nhìn ra Lăng Viễn đang đứng ngoài cửa rồi lại cúi đầu nhìn đồng hồ LeCoultre trên tay, mím môi, cô đã hoàn toàn bỏ quên Lăng Viễn.

“Viện trưởng Lăng có việc gì không?” Tôn Phụng đành giả ngây giả ngô cố ý hỏi.

“Em vẫn đang bận à? Vậy mọi người tiếp tục đi.

Tôi không có việc gì.

” Lăng Viễn đóng cửa lại rồi đi ra, sau đó đi tới cửa thang máy.

Tôn Phụng dường như có thể cảm nhận được ánh mắt khác thường mọi người đang nhìn mình, nhưng mặt cô không đỏ, trái tim cũng không đập mạnh mà tiếp tục phân tích ý tiếp theo.

Kết thúc công việc, Tôn Phụng đến thẳng phòng làm việc của Lăng Viễn, đã sắp 8 giờ, cả tầng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng bước chân của cô.

Tôn Phụng đẩy cửa phòng làm việc của viện trưởng thấy Lăng Viễn đang ngồi trước bàn xem gì đó, “Viện trưởng Lăng vẫn đang bận à?”
Lăng Viễn để đồ xuống nhìn ra Tôn Phụng đang đi vào, “Rõ ràng trưởng khoa Tôn là một người rất bận rộn, chẳng phải anh vẫn đang đợi em xong việc rồi mà về nhà sao?”
Lăng Viễn đứng dậy, nhìn Tôn Phụng với gương mặt ngập tràn ý ghen, “Khoa Ngoại bọn em sao vậy, anh vừa mới chú ý thấy toàn là bác sĩ nam.


Tôn Phụng suýt chút nữa cười thành tiếng, “Viện trưởng Lăng, chẳng phải anh là viện trưởng của bệnh viện này sao? Khoa Ngoại có bao nhiêu bác sĩ nam anh không biết à?”
“Anh nhớ là bệnh viện mình rất nhiều bác sĩ nữ, nhưng vừa rồi thấy trong phòng làm việc của em gần như đều là bác sĩ nam.


Tôn Phụng lườm anh, “Khoa Nhi, Khoa Sản, Phụ Khoa có rất nhiều bác sĩ nữ.



“Vậy không được, chúng ta phải nhanh chóng đăng ký kết hôn thôi, bằng không anh không có cảm giác an toàn.


Tôn Phụng mặc kệ anh, cầm tài liệu anh vừa mới xem lên đọc, “Anh đang xem CV? Bệnh viện cần tuyển người à?”
“Không, là thư ký của anh phải xin nghỉ việc, nên tìm một người mới.


“Đang làm tốt nghỉ việc làm gì?” Tôn Phụng đọc lướt nhanh mấy tờ, quả nhiên toàn là những cô gái trẻ trung xinh đẹp.

“Cô ấy sang Anh du học, anh sao có thể ngăn người ta nghỉ việc được, nên đành tuyển người khác thôi.


“Được đấy, đều là các cô gái trẻ trung xinh đẹp.

” Tôn Phụng nói rồi đặt sấp giấy xuống.

Lăng Viễn đi qua ôm chặt lấy cô, “Ghen à? Em xem em dẫn dắt nhiều bác sĩ nam như vậy anh còn không ghen.


“Đấy là công việc chính đáng, hay anh là viện trưởng mà, anh đổi hết bác sĩ nam khoa em thành bác sĩ nữ đi.


“Anh không có bản lĩnh đấy.

” Lúc này bụng Lăng Viễn reo lên cầu cứu, “Em thấy anh đói quá rồi này, chúng ta mau đi thôi.

”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 43


Lăng Viễn đang lục tìm một quyển sách trong tủ mà mãi không thấy.

Anh muốn đi hỏi Tôn Phụng nhưng lại nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, nên đành lặng lẽ quay lại thư phòng, tự mình tìm thêm lần nữa.
Trong quá trình lục tìm sách, Lăng Viễn vô tình phát hiện sổ hộ khẩu của Tôn Phụng trong hộc tủ.

Anh mở trang đầu tiên ra trong đó đều là thông tin cá nhân của Tôn Phụng, tình trạng hôn nhân ở phía dưới được viết chưa kết hôn, anh đưa đồng hồ lên nhìn ngày tháng hôm nay, ngày mai vừa hay là ngày cuối cùng của năm, đột nhiên nảy sinh một kế sách trong lòng.

Anh lật tìm quyển sổ hộ khẩu của mình từ trong hộc tủ khác ra, để tiện cho việc đăng ký kết hôn nên anh cũng đem sổ hộ khẩu của mình tới nhà Tôn Phụng, sau đó đặt hai quyển sổ hộ khẩu vào trong balo của mình.
Chuẩn bị xong mọi thứ, Lăng Viễn lấy điện thoại ra gọi điện cho thư ký của mình, “Sáng mai anh và trưởng khoa Tôn có chút việc phải làm nên sẽ xin nghỉ hai tiếng, ngày mai em đi làm thì giúp anh và cô ấy nộp đơn xin nghỉ lên hệ thống…Em hẹn phỏng vấn vào sáng mai đúng không, vậy em cứ định đi, anh không phỏng vấn nữa.”
Tôn Phụng tắm xong đi tới phòng sách vừa hay nhìn thấy Lăng Viễn cúp máy, “Anh gọi điện cho ai mà lén lút vậy?”
“Công việc ấy mà.

Đúng rồi, em có nhìn thấy cuốn “Ngoại Khoa Gan Mật Thực Dụng Học” anh để đây không?”
“Không phải anh để ở tủ đầu giường trong phòng ngủ à?”
“À.

Đúng rồi.

Hình như tối qua anh có đọc một đoạn.” Lăng Viễn cầm điện thoại đi ra vào phòng ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy, Lăng Viễn thay áo sơ mi trắng và áo khoác màu xám, sau đó lại chọn áo sơ mi trắng và áo khoác ngoài cho Tôn Phụng, đưa cho cô, “Hôm nay mặc cái này đi.”
“Mặc sơ mi? Mùa đông Bắc Kinh lạnh như vậy, mặc sơ mi gì chứ.”
“Vậy thì dùng miếng dán giữ nhiệt.” Không biết Lăng Viễn lấy từ đâu ra miếng dán giữ nhiệt, xé ra, dán lên lớp áo trong cùng của Tôn Phụng, “Như này là không lạnh nữa rồi.”
“Hôm nay có người đến bệnh viện à? Sao lại phải mặc áo sơ mi trắng nghiêm túc như này?”
“Nghe anh không sai đâu.”
Tôn Phụng vẫn mặc áo sơ mi và áo khoác ngoài theo ý của Lăng Viễn, sau đó đi vào nhà tắm rửa mặt.
Từ nhà tắm ra, Lăng Viễn đã làm xong bữa sáng, Tôn Phụng nhìn đồng hồ, “Ăn ở nhà sao? Chúng ta sắp muộn giờ làm rồi.”
“Không muộn đâu, em ngồi xuống từ từ ăn, ăn xong rồi chúng ta đi.”
Tôn Phụng ngồi xuống, cắn một miếng bánh mì, cảm giác có gì đó không đúng, “8 giờ vào làm không muộn à? Bây giờ sắp 7 rưỡi rồi, anh tự tin với giao thông Bắc Kinh vậy?”
“9 giờ vào làm.” Lăng Viễn buột miệng nói ra, nói rồi mới ý thức được mình nhỡ lời.
“Bệnh viện chúng ta 9 giờ vào làm à? Sao em không nhận được thông báo?” Quả nhiên Tôn Phụng quá đơn thuần, không hoài nghĩ tới một việc nào khác.
“Ặc...Vậy bây giờ anh thông báo cho em.” Lăng Viễn đành thuận theo lời của Tôn Phụng mà nói tiếp.
Tôn Phụng không hề có một tia nghi ngờ, chậm rãi ăn xong bữa sáng rồi theo Lăng Viễn ra ngoài cửa.
Đi được nửa đường, Tôn Phụng mới phát hiện đây không phải con đường tới bệnh viện, “Chúng ta đang đi đâu vậy? Không tới bệnh viện à?”
“Lát nữa đến em sẽ biết.”
Đến tận khi Lăng Viễn dừng xe trước cục dân chính, Tôn Phụng mới ý thức được mấy thứ anh giở trò lúc sáng.

Cô chưa từng tới cục dân chính, bằng không sớm đã phát hiện được âm mưu quỷ kế của Lăng Viễn.
“Đến rồi, xuống xe thôi.” Lăng Viễn tháo dây an toàn rồi nhìn sang Tôn Phụng nói.
Tôn Phụng lại không có ý xuống xe, “Đưa em tới cục dân chính, vậy anh đã có chứng minh thư và hộ khẩu của em chưa?”
“Hộ khẩu của em trong túi xách của anh, chứng minh thư chắc là em mang theo mình.” Việc đã đến nước này, Lăng Viễn đành mặt dày nói.
“Lăng Viễn, sao anh lại tùy tiện lục lọi đồ của em?” Tôn Phụng nói rất tức giận.
“Anh thề anh tuyệt đối không lục lọi tùy tiện, hôm qua trong lúc anh tìm sách vô tình nhìn thấy.” Lăng Viễn giơ tay phải lên, thề thốt nói.

“Vậy anh cũng không thể giấu em rồi gạt em tới đây đăng ký kết hôn chứ.

Đây là lừa cưới.”
Thấy Tôn Phụng tức giận thật, lúc này Lăng Viễn mới hoảng hốt, “Em vẫn mãi không chấp nhận lời cầu hôn của anh, anh cũng không còn cách nào, nghĩ kéo thẳng em tới...”
“Anh cho rằng kéo em tới cục dân chính em sẽ làm theo à? Em đã nói rồi, em ghét nhất là lừa gạt, em quay về đi làm.”
Tôn Phụng mở cửa xuống xe.
Lăng Viễn đập mạnh vào vô lăng, không ngờ tới việc này lại bị mình làm hỏng.

Trong lúc Lăng Viễn đang phiền não, Tôn Phụng lại quay lại, mở cửa xe nói với Lăng Viễn bên trong, “Đã tới đây rồi, chúng ta vào trong đăng kí cũng được.”
Lăng Viễn trong phút chốc như được tiếp máu hồi sinh, biểu cảm gương mặt vui mừng trông thấy, may mà chỉ là một pha sợ hãi không đâu.
Anh cầm túi xuống xe, đi tới trước mặt Tôn Phụng, “Anh hứa sau này có việc gì đều nói với em, tuyệt đối sẽ không gạt em, cũng không tự mình làm theo ý mình, được không?”
“Đúng là hết cách với anh mà.” Tôn Phụng cười bất lực.
Hai người mặc sơ mi trắng, ngồi trước tấm vải đỏ, chụp ảnh trước khi đăng ký.
Lăng Viễn cầm tấm ảnh xem đi xem lại mấy lần, “Em xem anh nói mặc sơ mi trắng chụp sẽ rất đẹp mà, em cười lên đẹp lắm.”
“Đây là âm mưu anh đã sắp xếp từ sớm.”
Điền vào đơn xin kết hôn xong, Tôn Phụng và Lăng Viễn ký tên vào phần của mình, lấy hộ khẩu và CMND đưa cho cô viên chức.
Cô gái vừa mới đóng dấu đỏ lên tấm ảnh được dán sẵn, lại đặt vào máy ép sau đó đưa giấy chứng nhận kết hôn cho họ, “Chúc mừng anh chị.”
Tôn Phụng cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn của mình, cảm thấy không thể tin nổi, trong phút chốc bốc đồng mình lại đi đăng ký kết hôn với Lăng Viễn, căn bản không giống việc hàng ngày minh làm.
Lăng Viễn khoác tay lên vai cô, “Được rồi, cuối cùng cũng đã hợp pháp, có thể gọi vợ rồi.”
“Vợ?” Tôn Phụng không quen với cách gọi này, “Anh vẫn gọi tên em đi.”

“Vậy xa lạ quá, em gọi anh là chồng đi.”
“Em nghĩ vẫn nên gọi là viện trưởng Lăng nghe hay hơn.”
“Ở bệnh viện thì gọi như vậy, về nhà phải gọi anh là chồng.” Lăng Viễn nghiêm túc nói.
“OK, em sẽ cố gắng.

Nhưng việc chúng ta kết hôn tạm thời đừng công khai vội.

Việc trước đây vừa mới qua đi không lâu, để một thời gian nữa được không?”
Lăng Viễn gật đầu, “Anh hiểu ý của em, làm như em nói đi.”
Trên đường về bệnh viện, ánh mắt của Tôn Phụng đang nhìn ra ngoài cửa sổ đột nhiên chuyển sang phía Lăng Viễn, “Vậy chưa kịp nói với Mã Đông đã đăng ký kết hôn rồi.

Em phải tìm cơ hội để nói cho Mã Đông và Vệ Dung.”
Lăng Viễn đương nhiên rất vui, họ biết nghĩa là Vệ Cương cũng biết, “Hay là xem khi nào em có thời gian hẹn hai đứa cùng ăn bữa cơm.”
“Ừm, để lát nữa em hẹn hai đứa nó.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 44


Tới bệnh viện, thư ký cùng với Lăng Viễn đi vào phòng làm việc, “Viện trưởng Lăng, sáng nay em đã gặp mọi người tới phỏng vấn, cảm thấy bạn này rất được, anh xem xem.”
Lăng Viễn nhìn CV của cô gái đó, “Tiêu Tiêu, thạc sĩ chuyên ngành tiếng Trung Đại học Sư phạm Bắc Kinh, 26 tuổi...Được, vậy cô ấy đi, hai em bàn giao công việc với nhau là được.”
“Vậy em lập tức thông báo cho cô ấy tới, chiều nay chúng em bắt đầu bàn giao công việc.”
Trong phòng làm việc, Tôn Phụng nhìn tờ chứng nhận kết hôn đặt trên bàn, bỗng dưng ý thức được việc chưa có nhẫn cầu hôn mà mình cứ như vậy gả cho Lăng Viễn, cảm thấy thật buồn cười.
Lúc này, Thư Tinh tới phòng làm việc của Tôn Phụng, cô liền kéo học tủ đặt tờ giấy chứng nhận kết hôn vào.
“Trưởng khoa Tôn, tối nay em có thể xin nghỉ được không ạ?” Thư Tinh rón rén hỏi Tôn Phụng, đây là lần đầu tiên cô xin nghỉ từ khi bắt đầu nghiên cứu hạng mục.
“Tối nay em có việc à?” Tôn Phụng nhìn sang Thư Tinh.
“Dạ, tối nay bạn trai em từ Thượng Hải qua muốn cùng nhau đón năm mới.”
Tôn Phụng liếc nhìn quyển lịch để bàn, quả nhiên hôm nay đã là 31 tháng 12, ngày cuối cùng của năm nay, “Vậy thì tối nay hủy cuộc họp luôn, hai đứa nhỏ kia chắc cũng không có tâm tình mà làm việc, các em đều đi chơi đi.”
“Dạ, cảm ơn trưởng khoa Tôn, em lập tức đi thông báo cho mọi người.”
Thư Tinh vừa ra khỏi phòng làm việc của Tôn Phụng thì nhắn tin cho Lăng Viễn, “Viện trưởng Lăng, trưởng khoa Tôn đã hủy bỏ cuộc họp tối nay rồi.”
Gần như chỉ mấy giây sau Lăng Viễn trả lời, “Cảm ơn!”
Buổi trưa, Tôn Phụng ăn dưới nhà ăn, cho đến tận khi ăn xong rời đi cũng không nhìn thấy Lăng Viễn, bình thường vào giờ này kiểu gì cũng thấy anh.
Giờ nghỉ trưa, Tôn Phụng nhắn một tin cho Lăng Viễn, “Sao trưa nay anh không xuống căng tin ăn cơm, anh đang bận à?”
Tôn Phụng đợi rất lâu cũng không thấy Lăng Viễn trả lời.

Chớp mắt cũng đã tới giờ làm buổi chiều, Tôn Phụng đứng dậy rời khỏi phòng làm việc.
Đi ra ngoài thang máy, Tôn Phụng đến thẳng phòng làm việc của Lăng Viễn, vừa đúng lúc gặp thư ký của viện trưởng đưa Tiêu Tiêu đi ra khỏi phòng làm việc của cô ấy.
“Trưởng khoa Tôn, chị đến tìm viện trưởng Lăng ạ”
“Ừ, viện trưởng Lăng đâu em?”
“Sáng nay tan làm xong anh ấy ra ngoài rồi, bây giờ vẫn chưa quay về.”
“Ồ.” Tôn Phụng gật đầu, “Vậy lát nữa chị quay lại sau.”
“Trưởng khoa Tôn, em giới thiệu một chút, đây là Tiêu Tiêu sắp tới sẽ thay thế em làm thư ký của viện trưởng Lăng.”
Bây giờ Tôn Phụng mới chú ý tới người đang đứng bên cạnh, cô trang điểm rất vừa phải, mặc một áo vest trắng, đi giày cao gót màu đen, mái tóc dài nâu nhạt xoăn sóng nhẹ đến ngang vai, vừa trẻ vừa đẹp, lại còn rất biết cách trang điểm, ăn mặc, Tôn Phụng cười với cô, “Xin chào, tôi là Tôn Phụng.

Vậy hai em làm việc đi, chị đi trước đây.”
“Đây là trưởng khoa Ngoại của bệnh viện mình, chị ấy là Tôn Phụng, chị ấy và Lăng...”
“Dạ, sao vậy?” Tiêu Tiêu hiếu kỳ hỏi.
“Không có gì, ở đây một thời gian cô tự nhiên sẽ biết được.”
Phải sát tới giờ làm việc chiều Lăng Viễn mới quay về bệnh viện, vừa vào trong phòng làm việc lấy điện thoại ra mới nhìn thấy tin nhắn Tôn Phụng gửi đến, đang chuẩn bị trả lời tin nhắn của cô thì Tiêu Tiêu gõ cửa đi vào, “Viện trưởng Lăng, em là Tiêu Tiêu, em đến nhận chức ạ.”
Lăng Viễn buông điện thoại xuống, ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Tiêu, “Ừ, tôi biết rồi.”
Chỉ với ánh mắt này, Tiêu Tiêu đã bị Lăng Viễn thu hút, không ngờ viện trưởng Lăng lại đẹp trai như vậy.
“Báo cáo vợ, sáng nay anh có chút việc phải ra ngoài một lát.” Lăng Viễn trả lời xong tin nhắn mới phát hiện Tiêu Tiêu vẫn đang đứng trước bàn làm việc, “Không có việc gì em có thể ra ngoài, có việc tôi sẽ gọi em.”
Tiêu Tiêu lúc này mới hoàn hồn trở lại, “Dạ.” Sau đó đi ra khỏi phòng làm việc của Lăng Viễn.
Tôn Phụng đang chuẩn bị tới phòng bệnh thì điện thoại trong túi áo blouse rung lên, cô cầm điện thoại ra nhìn xem, đôi núm đồng tiền ẩn hiện bên khóe miệng.
Chẳng mấy chốc cũng tới giờ tan làm, Lăng Viễn gọi điện cho Tôn Phụng, “Vợ hôm nay không cần tăng ca chứ?”
Tôn Phụng đứng dậy, đóng cửa phòng làm việc lại, “Vợ gì chứ, chẳng phải em đã nói ở bệnh viện gọi em là trưởng khoa Tôn sao?”
“Vậy trưởng khoa Tôn tối nay không cần tăng ca chứ?”
“Vốn có việc nhưng mới hủy rồi.”
“Vậy tan làm đợi anh ở bãi đỗ xe.”
“Viện trưởng Lăng tối nay có sắp xếp gì không?” Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, đối với hai người mà nói có ý nghĩa vô cùng đặc biệt, Tôn Phụng tự nhiên rất mong chờ.

“Có sắp xếp gì cơ, tan làm thì về thẳng nhà thôi.” Lăng Viễn cố ý hỏi lại.
“Ồ, vậy thôi.” Tôn Phụng thất vọng đặt điện thoại xống, bất giác cười lên, tự nói với mình, “Tôn Phụng từ khi nào mày lại trở nên thô t.ục như vậy.”
Sau khi tan làm, Tôn Phụng đến bãi đỗ xe thì thấy Lăng Viễn đã ở trên xe đợi mình, mở cửa xe ngồi lên, hài hước nói, “Viện trưởng tan làm sớm như vậy mà được sao?”
“Viện trưởng thì không được tan làm đúng giờ à?” Lăng Viễn nói rồi lái xe ra khỏi bãi đỗ.
Đi được nửa đường, đường về nhà đáng ra nên đi thẳng tiếp, nhưng Lăng Viễn lại rẽ trái.
“Ây, sai rồi, phải đi thẳng mà.”
“Hôm nay chúng ta không về nhà, anh đưa em tới một nơi.”
Tôn Phụng kinh ngạc nhìn sang anh, “Chẳng phải anh nói tan làm thì về thẳng nhà sao? Sao đột nhiên lại thay đổi vậy?”
“Đột nhiên anh nhớ ra có một nơi muốn đi.”
Thực sự Tôn Phụng rất hiếu kỳ sẽ tới nơi nào, nhưng biết Lăng Viễn sẽ không bao giờ tiết lộ đáp án trước, nên cũng không hỏi, cho tới khi cô kinh ngạc phát hiện họ đang đi trên đường quốc lộ Bàn Sơn.
“Chúng ta sắp đi leo núi à?”
“Ừ.”
“Anh biết bây giờ bên ngoài đang là bao nhiêu độ không? Chúng ta chỉ mặc áo mangto đi leo núi trong thời tiết này?”
Lăng Viễn rút một tay chỉ về đằng sau, “Anh có mang theo áo khoác lông vũ của hai chúng ta.”
Bây giờ Tôn Phụng mới chú ý tới phía sau đúng là có áo khoác của hai người.
Lái xe tới đỉnh núi trời cũng đã tối đen như mực, hai người mặc áo khoác dày rồi xuống xe.
Lăng Viễn gỡ chiếc khăn trên cổ mình xuống, quấn vào cổ Tôn Phụng, “Như này là không lạnh nữa rồi chứ.”
Đứng trên đỉnh núi, ngẩng đầu lên có thể ngắm nhìn bầu trời sao, cúi xuống có thể ngắm nhìn ánh đèn thoắt ẩn thoắt hiện của thành phố Bắc Kinh.

“Em ở Bắc Kinh cũng đã mấy chục năm vẫn chưa từng tới đây.”
“Hôm nay đón năm mới, những chỗ khác rất đông người, cho nên anh đưa em tới đây, dù hơi lạnh nhưng chỉ có hai chúng ta.

Suy cho cùng hôm nay đối với chúng ta mà nói còn có ý nghĩa sâu sắc hơn.” Lăng Viễn bước lên, ôm lấy vai Tôn Phụng, hôn lên mái tóc đen nhánh của cô.
Gió trên núi rất lớn, Tôn Phụng lạnh cứng người, liền cho tay vào trong túi áo khoác.

Vừa thò vào thì tay đụng phải vật gì đó, “Thứ gì vậy?”
Tôn Phụng nói rồi lấy đồ vật trong túi áo ra, là một cặp nhẫn Catier, Tôn Phụng trợn tròn mắt ngạc nhiên, “Lăng Viễn...Anh...Anh bỏ vào từ khi nào vậy?”
Lăng Viễn nói với nụ cười xấu xa, “Bây giờ anh quỳ xuống cầu hôn cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa, em cũng đã là vợ anh, phải không.” Lăng Viễn nói rồi lấy chiếc nhẫn nữ ra đeo lên ngón áp út trên tay trái của Tôn Phụng, “Nếu như đã cưới anh, sao có thể thiếu nhẫn được.”
Đeo cho Tôn Phụng xong, Lăng Viễn hỏi cô, “Em không đeo giúp chồng à?”
“Tuân lệnh, Lăng...Không đúng.

Chồng.” Tôn Phụng lấy chiếc nhẫn còn lại giúp anh đeo lên.
Lăng Viễn ghì chặt cô vào lòng, “Quảng đời còn lại, toàn bộ là em.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 45


Ngày đầu tiên của năm mới, Tôn Phụng mở mắt ra thì thấy gương mặt của Lăng Viễn, cho dù là lúc ngủ nhưng anh vẫn rất đẹp trai.

Tối qua hai người hứng một đêm gió lạnh trên đỉnh núi, trên đường về gần như các hàng ăn cũng đã đóng cửa, hai người đành vào cửa hàng tiện lợi ăn tạm gì đó, coi như là bữa cơm cuối cùng của năm cũ.

Nghĩ bữa cơm đầu tiên trong năm mới không được tùy ý vậy nên Tôn Phụng đã ngồi dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường.
Lăng Viễn tỉnh dậy đã không thấy người nằm bên cạnh mình, cũng xuống giường đi ra ngoài, vừa đúng lúc nhìn thấy Tôn Phụng đánh răng rửa mặt từ nhà vệ sinh ra, “Em dậy sớm vậy.

Mãi mới có ngày được nghỉ ngơi, sao không ngủ thêm lúc nữa.”
“Em chuẩn bị đi siêu thị mua đồ, tối qua không được ăn thoải mái.”
Lúc này, Lăng Viễn phát hiện trên cổ Tôn Phụng có thêm một dây chuyền, mà chiếc nhẫn vốn đeo trên tay đã được gỡ xuống luồn vào đó làm mặt, “Sao nhẫn của em…”
“Đeo nhẫn trên tay không tiện, trước khi phẫu thuật còn phải gỡ ra, đeo lên dây chuyền không ảnh hưởng tới công việc.” Tôn Phụng nói rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay Lăng Viễn, “Anh cũng tháo xuống đi, thi thoảng anh cũng phải thực hiện phẫu thuật mà.”
Nhẫn đôi mới đeo được một ngày, Lăng Viễn vẫn chưa muốn tháo xuống, anh lại nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay, “Nghỉ lễ xong rồi anh tháo ra, để anh đeo thêm mấy ngày nữa.

Em muốn đi siêu thị à? Anh đi cùng em.”
Tôn Phụng đang nấu nước dùng lẩu trong bếp, Lăng Viễn ngửi thấy mùi thơm đi qua, “Ồ, thơm quá, vợ anh cũng thật xuất sắc, đúng là kiểu phụ nữ toàn năng.”

Tôn Phụng đưa ánh mắt lườm người bên cạnh, “Vì để được ăn thành quả nên mới nhắm mắt thổi phồng chứ gì.”
“Anh nói đều là những lời thật lòng thật dạ, sao lại là thổi phồng được?”
“Anh mang nồi lẩu ra ngoài cắm điện đi, nước dùng sắp được rồi đây.”
Ăn xong, Lăng Viễn thu dọn phòng bếp, Tôn Phụng ôm laptop đọc tài liệu bên cửa sổ ngoài phòng khách.
Lăng Viễn dọn dẹp xong thì pha hai cốc lục trà, bưng đến trước Tôn Phụng, “Em được nghỉ mà vẫn bận công việc, không cùng chồng nói chuyện à?”
“Có gì anh nói em nghe, hôm nay em phải đọc xong những tư liệu này.”
“Vậy em tiếp tục đi, anh đi kiếm quyển sách đọc.”
Hai người cứ ngồi tĩnh lặng như vậy, một người nhìn laptop, một người đọc sách, thi thoảng Lăng Viễn ngẩng đầu lên nhìn Tôn Phụng đang ngồi đối diện, ánh sáng chiều tà luồn qua khe cửa sổ quét ngang người Tôn Phụng khiến Lăng Viễn cứ ngẩn ngơ, cảnh tượng gặp mặt nhau lần đầu tiên ở California như vừa mới hôm qua, nhưng cô ấy đã là vợ của mình.
Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ lễ, hai người lại phải dậy sớm đi làm.

Lúc ăn sáng, Tôn Phụng nhìn vào tay trái Lăng Viễn thì thấy anh đã tháo nhẫn ra.
Lăng Viễn đưa theo ánh mắt của Tôn Phụng nhìn xuống bàn tay mình, “Em nói là lúc đi làm đeo nhẫn không tiện mà, hôm nay anh có ca phẫu thuật, cho nên sáng dậy anh phải tháo ra.”
Tôn Phụng đang quệt bơ vào bánh mì, “Em có nói gì đâu, sao anh phải căng thẳng như vậy? Đúng rồi, tối nay tan làm em hẹn Mã Đông và Vệ Dung cùng ăn tối.”
“Ok.”
Đến bệnh viện lúc Lăng Viễn đi ngang qua phòng thư ký bên cạnh thì nghe thấy bên trong có tiếng ho, đứng bên ngoài nhìn vào,
“Chào buổi sáng Tiêu Tiêu, em đến sớm vậy.”
Tiêu Tiêu vội vã đứng dậy, “Chào buổi sáng viện trưởng Lăng.” Vừa dứt lời thì cô lại ho liên tục.
“Em bị cảm hay sao mà ho dữ vậy?”
“Dạ, chắc là bị cảm, em ho hai hôm nay rồi.”
“Bây giờ đang là mùa dễ bị cảm, hai hôm nay trời lại giảm nhiệt độ, lát nữa xong việc em tới khoa Nội bảo bác sĩ kê đơn thuốc.”
“Vâng, cảm ơn viện trưởng Lăng đã quan tâm.” Gương mặt Tiêu Tiêu ửng hồng, không biết là do trang điểm hay do bị cảm.
Buổi trưa ở căng tin, Tôn Phụng và Thư Tinh đang cùng nhau ăn trưa, điều hòa ở nhà ăn để nhiệt độ hơi cao, nên Tôn Phụng cởi khăn quàng cổ ra, chiếc cổ trắng ngần nên dây chuyền lại càng nhìn rõ hơn, chiếc nhẫn Catier lấp lánh lấp lánh trên đó.
“Oa, chiếc nhẫn sáng quá.

Chúc mừng chị.”
Tôn Phụng cúi đầu nhìn dây chuyền, “Chúc mừng chị cái gì, em vẫn luôn mật báo tin tức cho viện trưởng Lăng chứ gì, đừng tưởng chị không biết.”

“Viện trưởng Lăng có năng lực, có tài hoa, lại rất đẹp trai, anh chị rất hợp nhau luôn ấy.” Thư Tinh vừa nói xong thì thấy Lăng Viễn và Lý Duệ cùng đi vào nhà ăn, “Nói Tào Tháo thì Tào Tháo tới.”
Tôn Phụng nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên nhìn thấy Lăng Viễn, “Không ngờ em cũng nhiều chuyện vậy.”
“Không phải, viện trưởng Lăng nhờ em giúp đỡ em cũng không thể không giúp được.”
Lăng Viễn và Lý Duệ bê khay cơm đi ra, nhìn thấy Tôn Phụng đang ngồi bên này thì đi sang bên khác.
Ngồi xuống bàn ăn, Lý Duệ mới tò mò hỏi Lăng Viễn, “Hai người còn chuẩn bị tiếp tục yêu ngầm thế này à?”
“Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã có trong tay rồi, còn yêu ngầm gì nữa, bây giờ chúng tôi đã được pháp luật bảo hộ.” Lăng Viễn hạ thấp giọng nói.
“Cái gì? Động tác của hai người cũng nhanh như chớp vậy.”
“Khoa Ngoại các cậu mật ít ruồi nhiều, người giống như Tôn Phụng kỹ thuật chuyên môn tốt, lại còn xinh đẹp, đương nhiên tôi phải ra tay trước để chiếm được lợi thế.”
“Tôi thấy trong mắt anh bất luật chị ấy có làm gì anh cũng thất đẹp.

Quên không nói với anh một việc, nghe xong anh chắc chắn sẽ rất kinh ngạc đấy.”
“Việc gì, còn chắc chắn kinh ngạc nữa.”
“Hai hôm trước nghỉ Tết Dương, máy tính của bố tôi bị hỏng, tôi mang đi sửa cho ông ấy, vô tình phát hiện được một việc có liên quan đến anh.”
“Việc gì cậu mau nói đi.

Đừng rào trước đón sau nữa.”
“Mở hòm thư của ông ra thì nhìn thấy việc trước đây có liên quan tới anh, bên sở Y Tế xin ý kiến của bố tôi, mail đó là hình thức chuyển tiếp, có nghĩa là đã kèm theo mail ban đầu về thư nặc danh báo cáo anh.”
Sau khi sự việc được giải quyết xong, Lăng Viễn cũng đã từng nghi ngờ Vệ Cương, nhưng bây giờ cũng đã quên việc đó, Lý Duệ lại nhắc lại, “Giám đốc Sở sao vẫn còn cần xin chỉ thị của bố cậu?”
“Suy cho cùng bố tôi cũng đã làm việc ở Bộ nhiều năm, anh cũng là một học sinh có tiếng tăm của bố tôi, dù ông đã về hưu mấy năm, nhưng hỏi qua ông cũng là giữ thể diện cho ông.”

Lăng Viễn gật đầu, “Tôi nhớ lần trước cậu nói là thư nặc danh gửi phát nhanh tới Sở mà, sao bây giờ lại còn có mail nữa.”
“Thế này.

Người đó cũng thật độc ác, gửi cả bản điện tử lẫn thư tay.

Đây không phải là trọng tâm, mail đó là một số QQ mới đăng ký, tôi đã kiểm tra địa chỉ IP tạo ra tài khoản QQ đó…” Lý Duệ ngừng lại, nhìn Lăng Viễn rồi chớp chớp mắt,
“Anh không đoán xem là ai à?”
“Còn có thể là ai, Vệ Cương chứ gì?”
“Không, trưởng khoa Ngoại trước đây của viện mình.

Tôi có số QQ của anh ta, địa chỉ IP của hai số QQ hoàn hảo trùng khớp với nhau.”
Lăng Viễn nhíu mày, “Vậy tôi cũng không bất ngờ, tôi đoán anh ta đã sớm đi khắp nơi tìm cơ hội báo thù tôi và Tôn Phụng.”
“Nhưng sao anh lại luôn nghi ngờ Vệ Cương? Anh và Vệ Cương có thù hằn à? Trưởng khoa Trương đó bây giờ đang làm ở viện Y thuộc Đại Học Y, việc này không biết có liên quan tới viện trưởng Vệ không.”
Lăng Viễn liếc nhìn qua Tôn Phụng đang ngồi ăn ở phía không xa, mấy việc này chắc cô không biết, “Việc này cậu biết là được, đừng để truyền ra ngoài.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 46


Buổi chiều, Tiêu Tiêu cầm tài liệu qua phòng làm việc của Lăng Viễn, “Viện trưởng Lăng, phiền anh xem qua mấy tập tài liệu này.”
Lăng Viễn ngẩng đầu lên, đỡ lấy tài liệu từ tay Tiêu Tiêu, lúc tay hai người chạm khẽ vào nhau, Lăng Viễn ngẩng đầu lên nhìn cô, “Em không đi lấy thuốc à? Em vẫn đang sốt này.”
“Em làm nốt hai tài liệu này, lát nữa em xuống lấy sau.”
“Em qua tìm bác sĩ khám trước đi, tài liệu cứ để chỗ anh, lát nữa anh ký sau.”
“Dạ, vậy em ra ngoài trước đây ạ.”
Lăng Viễn đọc kỹ tập tài liệu rồi ký tên lên, nhìn xuống đồng hồ, còn 10 phút nữa là tan làm, nhưng vẫn chưa thấy Tiêu Tiêu quay lại lấy tài liệu.
Lăng Viễn cầm mấy tập tài liệu đến phòng làm việc ở bên cạnh, thấy Tiêu Tiêu đang nằm bò trên bàn, như đang ngủ vậy.

Anh đặt tài liệu lên bàn của cô, “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu...”
Liên tiếp gọi hai tiếng, cô ấy vẫn không có chút phản ứng, Lăng Viễn mới ý thức được có gì không đúng, lay nhẹ người cô, “Tiêu Tiêu, em tỉnh lại...”
Lúc này Tiêu Tiêu mới mở hé mắt ra, “Viện trưởng Lăng, em đau đầu, khó chịu quá...”
Lăng Viễn đặt tay lên trái cô, người cô đang nóng ran, “Em sốt cao quá, anh đưa em tới phòng cấp cứu.” Nói rồi liền đỡ cô dậy.
Dưới bãi đỗ xe, Tôn Phụng đứng ở bên cạnh xe của Lăng Viễn đợi anh, đã tan làm được hơn 10 phút, bình thường Lăng Viễn tan làm đúng giờ hơn mình, cô cầm điện thoại gọi cho Lăng Viễn, nhưng đổ chuông rất lâu không thấy nghe máy.

Thời gian cứ thế từng giây từng phút trôi qua, chớp mắt sớm tới 6 giờ 30, Lăng Viễn mới vội vàng xuống bãi đỗ xe.
“Sao muộn vậy anh mới tan làm, điện thoại cũng không nghe, rất bận à?” Tôn Phụng lấy khăn giấy trong túi xách lau những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán anh.
“Gần tới giờ tan làm anh phải tiếp nhận một bệnh nhân.

Mau lên xe đi, có phải chúng ta đã muộn rồi không?” Lăng Viễn nói rồi mở khóa xe.
“Không sao, không vội.”
Vừa đúng lúc Bắc Kinh vào giờ cao điểm tắc đường, đến nhà hàng thì Mã Đông và Vệ Dung đã đợi ở đó hơn một tiếng.
“Xin lỗi hai đứa, vừa rồi gần lúc tan làm thì tiếp nhận một bệnh nhân nên đã tới muộn.” Lăng Viễn vừa ngồi xuống đã xin lỗi.
“Bọn con cũng vừa mới tới.” Vệ Dung nhanh trí xoa dịu đi, “À, bọn con đã gọi món xong hết rồi, không sao chứ ạ.”
“Không sao.” Tôn Phụng vừa nói vừa tháo khăn quàng cổ ra.
Vệ Dung nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ Tôn Phụng, huých tay vào Mã Đông, “Hình như hai vị hôm nay có việc đại sự gì đó muốn tuyên bố.”
“Vậy sao? Mẹ, có việc gì ạ?” Mã Đông hỏi Tôn Phụng.
“Mẹ và Lăng Viễn đã kết hôn, hôm nay muốn nói với hai đứa việc này.” Tôn Phụng cười nói.
“Oa, vậy đúng là việc đại hỷ rồi.

Chúc mừng mẹ.” Vệ Dung cầm ly bên tay lên, mới phát hiện ra vẫn chưa có rượu mang lên, “Lấy nước thay rượu, con chúc mừng mẹ và chú.”
“Cảm ơn con.” Lăng Viễn cầm ly lên cụng ly với họ.
“Vậy khi nào mới tổ chức hôn lễ ạ?” Vệ Dung hỏi Lăng Viễn.
Lăng Viễn nhìn sang Tôn Phụng, “Em nói xem.”
“Mẹ và chú cũng đều rất bận, hôn lễ thôi bỏ đi, khi nào nghỉ ngơi dài ra ngoài chơi một chuyến là được.”
“Anh thế nào cũng được, dù sao tất cả đều nghe theo em.”
Mã Đông trầm mặc một lúc rồi nói ra suy nghĩ của mình, “Vẫn phải tổ chức hôn lễ, đơn giản mời mấy người thân và bạn bè, suy cho cùng cũng là lần đầu mẹ kết hôn, con cũng mong có thể tham gia hôn lễ của mẹ.”
Mã Đông nói như vậy khiến Tôn Phụng bất ngờ đồng thời cũng rất cảm động, “Vậy việc hôn lễ để mẹ suy nghĩ lại, bây giờ ăn trước đi.”
Trên đường về nhà, Lăng Viễn đã uống rượu nên để Tôn Phụng lái xe.

“Việc hôn lễ, anh thấy Mã Đông nói rất có lý, tổ chức đơn giản mời mấy người thôi được không?”
Tôn Phụng mím môi, “Để em suy nghĩ đã, cũng không gấp gáp.”
Sáng hôm sau, Lăng Viễn vừa tới phòng làm việc thì thấy có sandwich và sữa bò trên bàn, đang tò mò là ai để vào thì thấy Tiêu Tiêu xuất hiện ở cửa phòng làm việc.
“Sao em đã đi làm rồi? Đã hạ sốt chưa?” Lăng Viễn hỏi cô.
“Tối qua truyền nước xong em khỏe nhiều rồi, bữa sáng em để ở bàn của anh, cảm ơn tối qua anh đã đưa em tới phòng cấp cứu.”
“Không cần cảm ơn đâu, hơn nữa từ chỗ chúng ta tới khoa cấp cứu cũng có mấy bước chân...” Lăng Viễn định nói đã ăn sáng rồi, nhưng vì thể hiện lịch sự nên không nói nữa, “Cảm ơn bữa sáng của em.”
Tuần sau có có đoàn kiểm tra tới, ngoài các trưởng khoa đã sắp xếp hội chẩn thì các trưởng khoa còn lại kiểm tra phòng bệnh xong sẽ tới phòng họp.
Lúc Tôn Phụng tới, Lăng Viễn vẫn chưa tới, cô chọn một chỗ ở phía sau ngồi xuống.
Các trưởng khoa cũng đã tới hết, Lăng Viễn mới tới, theo sau anh là Tiêu Tiêu mặc một bộ vest màu xanh lam đậm, đôi giày cao gót màu đen, tóc dài cuộn gọn ngang vai.
Tôn Phụng nhìn sang những đồng nghiệp nam xung quanh, gần như ánh mắt của họ đều đặt trên người Tiêu Tiêu không rời, cô không kiềm chế được mà nhíu mày.
Lăng Viễn lướt qua hàng đầu tiên ở hội trường mới nhìn thấy Tôn Phụng đang ngồi ở một góc.

Dù chỉ là một ánh mắt nhưng Tôn Phụng cũng biết anh đang tìm mình, đưa tay lên rồi dùng hai ngón tay đưa lên miệng ra hiệu cho anh, sau đó rồi cười tủm tỉm.
Lăng Viễn không chút thay đổi sắc mặt điều chỉnh micro, “Trước khi họp, tôi xin giới thiệu một chút...” Lăng Viễn chỉ vào Tiêu Tiêu đang ngồi bên cạnh mình, “Vị này là Tiêu Tiêu – thư ký viện trưởng mới tới...Được rồi, tiếp theo chúng ta bắt đầu cuộc họp, mọi người cũng đều đã nhận được thông báo, tuần sau chúng ta sẽ đón đoàn công tác tới kiểm tra giám sát bệnh viện mình, nếu như kiểm tra không đạt tiêu chuẩn, có khả năng sẽ bị giáng cấp, vậy nên mong các vị chú ý...”
Rất nhanh sau đó tin tức phòng làm việc của viện trưởng có một cô thư ký rất xinh đẹp mới đến đã được truyền đi.

Giờ ăn trưa, các y tá khoa Ngoại ngồi cùng với Tôn Phụng, tò mò nghe ngóng, “Trưởng khoa Tôn, nghe nói thư ký mới của viện trưởng Lăng rất xinh đẹp, hôm nay chị cũng đi họp phải không? Đẹp thật ạ?”

Một y tá khác thì cũng biết đại khái việc của Lăng Viễn và Tôn Phụng nên dùng chân đá vào người đang nói, người này mới ý thức được mình nói sai.
Tôn Phụng cười cười, “Chị nhìn thấy rồi, rất xinh đẹp.”
Vừa nói xong thì Tiêu Tiêu cùng một đồng nghiệp phòng hành chính tới nhà ăn, Tôn Phụng nhìn ra ngoài cửa nói, “Người mặc vest xanh đó chính là Tiêu Tiêu.”
“Oa, đẹp thật ấy, nhưng tại sao cô ấy lại mặc nổi bật vậy, phía hậu cần không có đồng phục à?” Y tá đối diện không hiểu hỏi.
“Chắc là mới tới nên chưa có đồng phục.” Tôn Phụng cúi đầu xuống tiếp tục ăn.
Sau khi Tiêu Tiêu và một đồng nghiệp khác gọi cơm xong thì ngồi xuống chỗ cách Tôn Phụng không xa.
“Thì ra viện trưởng Lăng không chỉ đẹp trai mà còn rất ấm áp, hôm qua tôi sốt cao, viện trưởng Lăng đã đích thân đưa tôi tới phòng cấp cứu, trông tôi truyền nước xong mới đi, nếu như có một người bạn trai như viện trưởng Lăng thì thật hạnh phúc.” Tiêu Tiêu nói không to nhưng Tôn Phụng cũng nghe thấy được.
“Vậy cô có cơ hội đấy, viện trưởng Lăng đã li hôn, trước mắt vẫn chưa kết hôn.” Người đối diện nói với Tiêu Tiêu.
Đôi mắt Tiêu Tiêu sáng lên, “A, thật sao? Nói như vậy tôi cũng có cơ hội.”
Sắc mặt Tôn Phụng liền thay đổi, đặt đũa trong tay xuống, “Chị ăn xong rồi, hai đứa cứ từ từ ăn, chị đi trước đây.”
Hai y tá ngồi đối diện nhìn nhau, “Lẽ nào người bên phòng hành chính không biết viện trưởng Lăng và trưởng khoa Tôn đang yêu nhau sao, cô xem vừa rồi sắc mặt của trưởng khoa Tôn rất khó coi.”
“Họ cả ngày đều ngồi trong phòng làm việc, không biết cũng là bình thường.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 47


Tôn Phụng khoanh tay trước ngực đứng bên cửa sổ, những lời Lăng Viễn nói cho dù thế nào cũng sẽ không lừa gạt mình nữa đang văng vẳng bên tai cô, mới được có mấy ngày, tối qua rõ ràng anh đưa Tiêu Tiêu tới phòng cấp cứu lại nói với mình là khám cho một bệnh nhân.

Nghĩ tới đây, trái tim Tôn Phụng như bị ai đó lấy ra.
Tan làm, Lăng Viễn ở xe nửa tiếng cũng không thấy Tôn Phụng xuống, gọi cho cô, điện thoại rung rất lâu Tôn Phụng mới nghe, “Alo…”
“Em vẫn chưa tan làm à?”
“Ừm, tối nay hạng mục nghiên cứu có số liệu, anh về trước đi.”
“Được, vậy lát nữa em gọi xe về, đến dưới nhà thì gọi anh xuống đón.”
Tôn Phụng buông điện thoại xuống, thực ra tối nay cô không có công việc gì, chỉ là cô không muốn gặp Lăng Viễn, muốn an tĩnh một mình.
Xe của Lăng Viễn vừa ra khỏi bãi đổ xe, xe đằng trước đột nhiên dừng lại, đã thế lại còn lùi lại mấy bước đụng vào đầu xe của Lăng Viễn.
“Lái xe kiểu gì vậy?” Lăng Viễn nhíu mày xuống xe, lái xe phía trước cũng đã dừng lại, lúc này Lăng Viễn mới nhìn thấy là Tiêu Tiêu.
“Viện trưởng Lăng, thật xin lỗi, tôi vừa mới lấy được bằng lái xe không lâu, lúc khởi động có chút khó khăn.

Tôi xin gửi tiền sửa xe của anh.”
Lăng Viễn nhìn xuống thanh bảo vệ đầu xe mình, “Không sao, chỉ xước một chút, không cần phải sửa.”
“Tối nay viện trưởng Lăng có việc gì không, hôm qua anh đưa em đi truyền nước, hôm nay em lại đâm vào xe anh, còn không phải đi sửa, hay là em mời anh ăn tối, bằng không trong lòng em không thoải mái được.”
“Không cần đâu, có chút chuyện cỏn con thôi, không cần phải vậy…”

“Anh để em mời một bữa đi ạ.” Dù Lăng Viễn đã khéo léo từ chối, nhưng Tiêu Tiêu vẫn không từ bỏ.
Lăng Viễn nghĩ chắc Tôn Phụng về cũng rất muộn, Tiêu Tiêu lại mời mãi, thế là đồng ý.
Bình thường nếu như có chuyện phiền lòng gì, chỉ cần làm việc Tôn Phụng đều sẽ có thể yên tâm.

Nhưng lúc này, Tôn Phụng nhìn dãy số trong máy tính, nhưng trước mắt mình lại toàn xuất hiện hình ảnh Lăng Viễn.

Cô gấp laptop lại, lấy áo khoác ngoài và túi ra khỏi phòng làm việc.
Xe taxi dừng lại trước cửa tòa nhà, Tôn Phụng lấy điện thoại ra gọi cho Lăng Viễn, kỳ lạ là không có ai nghe máy.

Tôn Phụng đi lên nhà xem xem, trên nhà cũng chưa sáng đèn, một vầng tối, lẽ nào Lăng Viễn vẫn chưa về sao? Tôn Phụng lại gọi cho Lăng Viễn lần nữa.
Lần này Lăng Viễn đã nghe máy, “Alo…”
“Lăng Viễn, anh đang ở đâu vậy?”
“Anh đi ăn cùng với một người bạn, bây giờ đang chuẩn bị về nhà, em tan làm chưa?”
Lúc này, Tiêu Tiêu lái xe dừng bên đường, “Viện trưởng Lăng, vậy em về trước đây, ngày mai gặp lại.”
Tôn Phụng nghe thấy tiếng từ đầu dây bên kia truyền tới, liền nhận ra đó là giọng của Tiêu Tiêu, vậy nên anh ấy đi ăn cùng với Tiêu Tiêu.
“Alo…Alo…Tôn Phụng, có phải chỗ em không có tín hiệu không…” Lăng Viễn thấy đầu dây bên kia không có tiếng, nghĩ là tín hiệu không tốt.
Đến cách xưng hô cũng đổi từ vợ chuyển sang Tôn Phụng, Tôn Phụng cũng không nói gì nữa mà ấn tắt cuộc gọi.
Lúc Lăng Viễn gấp gáp về tới nhà thì thấy Tôn Phụng đang ngồi trên sofa ngây người nhìn về phái trước, hơn nữa khóe mắt còn có dấu vết đã khóc.
Lăng Viễn đặt chìa khóa lên bàn, ngồi xuống bên cạnh cô, “Vợ sao vậy? Ai làm em giận à?”
“Anh đi đâu vậy?” Tôn Phụng quay đầu sang nhìn anh hỏi.
“Anh nói với em rồi mà, anh đi ăn tối với một người bạn, anh tưởng em tan làm về rất muộn.

Đúng rồi, em ăn chưa?”
“Anh còn tâm tư để quan tâm em à? Ăn cùng với bạn, tiếp nhận một bệnh nhân; bạn với bệnh nhân anh luôn miệng nói chính là Tiêu Tiêu phải không?”
Lăng Viễn ngây người lại, “Anh…Anh sợ anh nói ra Tiêu Tiêu em sẽ hiểu nhầm, nên…”
“Anh thích cô ấy không?” Tôn Phụng nhìn Lăng Viễn với ánh mắt lạnh lẽo.
Lúc này Lăng Viễn mới ý thức được là cô đã hiểu nhầm, “Em nghĩ đi đâu vậy, cô ấy mới đến làm việc có mấy ngày, bọn anh chỉ là đồng nghiệp.”
“Anh còn nhớ anh đã từng nói, bất luận có chuyện gì anh cũng sẽ không gạt em không? Mới chỉ có mấy ngày ngắn ngủi anh đã gạt em hai lần.

Lăng Viễn, em rất thất vọng về anh.”
“Anh chỉ là sợ em hiểu nhầm nên mới nói như vậy, việc này không phải là lừa dối.”
“Được rồi, em không muốn cãi nhau với anh nữa.” Tôn Phụng đứng dậy đi vào phòng ngủ, tiện tay đóng cửa phòng lại.
Lăng Viễn đi theo muốn mửa cửa ra nhưng không mở được, “Vợ, em mở cửa ra đi…Vợ ơi đừng giận nữa…”
Trong phòng ngủ, Tôn Phụng đưa hai tay ôm chặt lấy đầu, không muốn nghe gì nữa.

Lăng Viễn đứng bên ngoài liên tục gõ cửa tới nửa tiếng bên trong vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì, cuối cùng đành từ bỏ.
Vốn dĩ giấc ngủ của cô đã hồi phục, bây giờ chứng mất ngủ lại bắt đầu hoành hành.

Tôn Phụng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, lật tới lật lui mấy tiếng cũng không thể nào ngủ nổi.

Cô ngồi dậy mở tủ đầu giường, lọ thuốc an thần đặt trong đó cũng không biết đã bị Lăng Viễn vất đi đâu rồi.
Tôn Phụng cầm đồng hồ lên, bây giờ đã là 2 giờ sáng.

Cô đi xuống giường, mở khóa cửa đi qua phòng khách tới phòng bếp rót một cốc nước uống.
Đặt cốc nước xuống, lúc Tôn Phụng quay lại phòng khách cố tình nhìn vào phòng ngủ phụ, cửa phòng vẫn đang mở, còn Lăng Viễn đang ngủ trong đó.

Như vậy mà anh ấy cũng có thể ngủ được, Tôn Phụng cũng thật kính phục tố chất tâm lý của anh.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Tôn Phụng cũng không biết trằn trọc tới mấy giờ sáng mới ngủ được, nên ngủ một mạch tới 11 giờ hôm sau.
Mở cửa phòng ngủ ra thì mùi thơm của bít tết bốc tới, Tôn Phụng nhìn sang phòng bếp thấy Lăng Viễn đã nấu cơm trong đó.

Tôn Phụng vệ sinh cá nhân xong đi ra thấy trên bàn đã được đặt hai đĩa bít tết, còn Lăng Viễn không thấy đâu.

Lúc này tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ rung lên hai hồi, Tôn Phụng đi vào cầm điện thoại lên là tin nhắn Lăng Viễn gửi tới.
“Vừa rồi anh nhận điện thoại khoa Sản xảy ra sự cố nghiêm trọng, bây giờ anh phải mau chóng tới bệnh viện để xử lý.

Bữa trưa anh đã nấu đặt trên bàn rồi đấy.”
Tôn Phụng cầm điện thoại quay lại phòng khách, nhìn vào hai phần bít tết, phần của Lăng Viễn vẫn chưa kịp ăn miếng nào.
Dọn dẹp phòng bếp xong, Tôn Phụng đi ra, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu ngang qua phòng khách, bây giờ cô mới phát hiện thời tiết hôm nay rất đẹp.

Tôn Phụng đang muốn chiều nay làm gì đó thì điện thoại đặt trên bàn rung lên.
Tôn Phụng đi qua cầm điện thoại lên, tưởng rằng Lăng Viễn gọi nhưng nhìn màn hình hiển thị lại là Á Linh, không khỏi có chút thất vọng.
“Alo…Á Linh…Em ăn trưa rồi.

Lăng Viễn không có nhà, bệnh viện có chút chuyện nên anh ấy phải tới bệnh viện….Chiều nay cũng không có việc gì…Được, vậy lát nữa gặp nhau.”
Á Linh gọi điện hẹn Tôn Phụng chiều đi trung tâm thương mại mua sắm với uống trà, vừa hay Tôn Phụng cũng không biết nên làm gì liền đồng ý..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 48


Mới đi dạo được hai cửa hàng trong trung tâm thương mại, thấy Tôn Phụng không hứng thú,
“Em sao mà cứ khó chịu không vui vậy? Đúng rồi, chị nghe Dung Dung nói em và viện trưởng Lăng kết hôn rồi, còn quên chưa chúc mừng em.”
Á Linh đã nói nhiều như vậy, đến khi nghe thấy tên Lăng Viễn cô mới hoàn hồn trở lại, “Ưm? À, đúng vậy, bọn em kết hôn rồi.”
“Kết hôn thì nên vui chứ, sao nhìn em không vui chút nào vậy.”
Tôn Phụng xoa nhẹ chán, “À…Tối qua em ngủ không ngon giấc nên hôm nay không có tinh thần.”
“Vậy chúng ta không đi xem đồ nữa, tìm chỗ uống cốc café đi.”
Sau khi ngồi xuống, Tôn Phụng gọi một cốc latte, “Em thấy đợt này sắc mặt chị rất tốt.”
“Em kết hôn đương nhiên chị mừng rồi, định khi nào tổ chức hôn lễ, em và Lăng Viễn đều bận, chị mang danh bên nhà ngoại cũng có thể giúp em một tay.”
“Đợt này lãnh đạo cấp trên đang tới kiểm tra bệnh viện, em hiện tại còn đang có hạng mục phải hoàn thành, việc hôn lễ sau này nói sau.” Tôn Phụng mặt mày ủ rũ nói.
Dựa vào sự hiểu biết nhiều năm của Á Linh về Tôn Phụng, chắc chắn cô có chuyện gì đó, “Em và viện trưởng Lăng cãi nhau rồi à? Nhất định là có chuyện gì đó.”
Ánh mắt của Tôn Phụng đang nhìn ra ngoài cửa sổ kéo lại nhìn sang Á Linh, nghiêm túc nhìn cô nói, “Có phải em không xứng với Lăng Viễn không? Chị xem anh ấy trẻ hơn em, vừa đẹp trai, lại còn là viện trưởng, chắc chắn có rất nhiều cô gái thích anh ấy.”
“Trước đây chị chưa hỏi em, cậu ấy đã kết hôn chưa?”
Tôn Phụng gật đầu, “Anh ấy kết hôn rồi, cũng li hôn rồi.”

“Tại sao lại li hôn?”
Tôn Phụng sững người một lúc sau đó cắn môi, “Hai người không còn tình cảm nữa? Trước khi quen em họ đã li thân rồi.

Nhưng đại khái cũng có chút liên quan tới em…”
“Vậy chứng minh cậu ấy rất yêu em, tại sao em lại lo âu như vậy?”
Giữa Tôn Phụng và Á Linh ngoài việc về Vệ Cương, những thứ khác đều có thể nói với nhau, cho nên Tôn Phụng cũng không giấu cô, “Vì em phát hiện có rất nhiều cô gái rất ưu tú thích anh ấy, trẻ hơn em, đẹp hơn em…”
Lúc này Á Linh mới hiểu được, thì ra sự tự ti của Tôn Phụng đang làm rối mọi việc, “Em cũng rất xinh đẹp mà, còn là một trưởng khoa Ngoại có tiếng có địa vị nữa.”
“Vậy sao…” Tôn Phụng cười cười, trong nụ cười lộ rõ sự không tự tin.
Hai người ngồi ở quán café hơn một tiếng, Tôn Phụng nhìn điện thoại mấy lần cũng không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào.
Tạm biệt Á Linh, Tôn Phụng về thẳng nhà.

Về tới nhà thấy Lăng Viễn vẫn chưa về, cô nhìn đồng hồ đã là 5 giờ chiều.
Tôn Phụng lấy điện thoại trong túi ra, đang nghĩ có nên gửi tin nhắn cho Lăng Viễn hay không, thì có thông báo tin tức trong APP, có thông tin về sự cố điều trị của bệnh viện số Một.

Tôn Phụng lập tức ấn vào xem, thì ra sự việc nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng rất nhiều, thậm chí còn kinh động tới truyền thông, Lăng Viễn còn phải tiếp nhận phỏng vấn.
Tôn Phụng ấn xem video, Lăng Viễn xuất hiện trong đó, “Đối với sự việc sai lầm nghiêm trọng của khoa Sản bệnh viện chúng tôi, tôi kính cẩn xin lỗi bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, hiện tại người bệnh đang được cấp cứu trong phòng phẫu thuật, chúng tôi sẽ dốc hết sức.

Còn về bác sĩ có liên can, bệnh viện chúng tôi sẽ nghiêm khắc xử lý…”
Xem hết clip, Tôn Phụng đang chuẩn bị tắt đoạn tin tức ấy đi thì nhìn thấy Tiêu Tiêu đang đứng đằng sau Lăng Viễn, cô ấn tắt màn hình điện thoại ném xuống sofa.
Ca phẫu thuật của bệnh nhân kéo dài cho tới tận 9 giờ tối, cũng may là cấp cứu được, Lăng Viễn lúc này mới nới lỏng cổ áo, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lúc Lăng Viễn về tới nhà, cửa phòng ngủ đang mở hé, nhưng Tôn Phụng đã nằm ngủ trên giường, bên cạnh còn đặt một cốc nước và thuốc an thần không biết cô lấy từ đâu.
Lăng Viễn đặt cánh tay đang ở ngoài chăn của cô cho vào trong chăn, sau đó cầm lọ thuốc an thần ra khỏi phòng ngủ chính.
Sáng hôm sau thức dậy, Tôn Phụng nhìn thấy vị trí bên cạnh mình không có người, xuống giường ra khỏi phòng ngủ, thấy Lăng Viễn vẫn ngủ ở phòng ngủ phụ, xem ra hai người đang tiến hành chiến tranh lạnh một cách triệt để.

Tôn Phụng tới phòng bếp, lấy bánh mì và giăm bông trong tủ lạnh ra bắt đầu nấu bữa sáng.
Lăng Viễn mặc áo vest ra ngoài, sau đó ra phòng khách thì thấy Tôn Phụng đang nấu bữa sáng.
“Sáng nay anh phải tới Sở Y Tế để báo cáo sự việc ngày hôm qua, đường tới đó rất tắc nên anh không ăn sáng nữa.” Nói rồi, Lăng Viễn liền ra ngoài cửa.
Tôn Phụng nhìn xuống phần sandwich và trứng ốp đã làm sẵn trên tay, cầm tới bên cạnh thùng rác, ném thẳng xuống.
Nguyên một tuần, Lăng Viễn vừa phải xử lý sự cố điều trị của khoa Sản, vừa phải tiếp đón lãnh đạo cấp trên tới thẩm tra sát hạch công việc, hàng ngày đều sáng đi sớm tối về muộn, còn Tôn Phụng trong thời gian điều tra cũng phải quản lý công việc của khoa Ngoại đồng thời tiếp tục nghiên cứu hạng mục của mình, nói hai người làm việc ở cùng một bệnh viện, nhưng liên tiếp mấy ngày cũng không có cơ hội gặp mặt nhau.

Tối về tới nhà, mỗi đêm lại xa cách thêm, hai người như hẹn nhau vậy, anh không để tâm tới tôi, tôi cũng mặc kệ anh.
Sáng thứ Sáu, tiễn các lãnh đạo và chuyên gia tới kiểm tra ra ngoài xe, cuối cùng Lăng Viễn cũng đã thả lỏng được.

Một tuần này Lăng Viễn đều không xuất hiện ở nhà ăn, cuối cùng cũng xuất hiện ở nhà ăn đúng giờ.
Vào trong nhà ăn, Lăng Viễn nhìn một vòng, thấy Tôn Phụng đang ngồi ăn cùng với các bác sĩ khoa Ngoại, gọi đồ xong anh chọn đại một chỗ ngồi xuống.
Tôn Phụng ngẩng đầu lên vừa hay nhìn thấy Lăng Viễn cách mình không xa, cô sững người lại vừa hay lại bắt gặp ánh mắt của Lăng Viễn.
Trong lúc Tôn Phụng chuẩn bị rời ánh mắt đi, thì Lăng Viễn bê đĩa qua chỗ Tôn Phụng.
Thư Tinh thấy Lăng Viễn đột nhiên đứng bên cạnh liền bỏ đũa xuống, “Trưởng khoa Tôn, em ăn xong rồi.

Hai anh chị cứ ăn đi ạ.” Nói rồi nhường chỗ cho Lăng Viễn rồi bê đĩa cơm đi.

Lăng Viễn ngồi xuống, nhìn sang Tôn Phụng đang cúi đầu ăn, “Sao anh cảm thấy hình như phải mấy ngày rồi không gặp em vậy.”
“Viện trưởng Lăng bận trăm công nghìn việc, quả thực chúng ta không gặp nhau, mấy hôm nay em cũng không biết anh về nhà lúc mấy giờ, sáng ra khỏi nhà lúc mấy giờ.”
“Chẳng phải anh đang bận ứng phó việc kiểm tra sao? Sáng nay vừa mới xong này.”
“Vâng, việc viện trưởng Lăng phải quan tâm quá nhiều, nào có thời gian để tâm tới tôi được.” Tôn Phụng bực bội nói, sau đó đứng thẳng lên rời đi.
“Ây…” Lăng Viễn cứ tưởng mấy ngày rồi Tôn Phụng cũng đã bớt giận, không ngờ còn nghiêm trọng hơn trước.
Tôn Phụng vừa ra khỏi thang máy thì có cuộc điện thoại từ Mỹ tới, “Alo, giáo sư Lucas…Tôi sao? Giờ này đương nhiên đang ở bệnh viện rồi…Vậy sao? Nếu như gấp như vậy, vậy tôi nghĩ cách, cố gắng tuần sau qua đó, vừa hay bên Trung Quốc cũng đón Tết được nghỉ một tuần lễ nên chắc tôi ở được một hai tuần…Được, vậy lát nữa tôi sẽ xin nghỉ chỗ viện trưởng, có kết quản sẽ báo lại với cậu.”
Buổi chiều vừa vào giờ làm việc Lăng Viễn nhận được cuộc gọi từ bên Sở đợt kiểm tra sát hạch vừa rồi đã được thông qua, tình hình sự cố mấy hôm trước cũng thông qua điều tra không có nghiêm trọng gì, hòn đá đè nặng lên đầu Lăng Viễn cuối cùng cũng đã rơi xuống.
Lăng Viễn đứng dậy, đang chuẩn bị báo tin mừng với Tôn Phụng thì Tiêu Tiêu đi qua, “Viện trưởng Lăng, có một thiếp mời dự tiệc của anh.”
Lăng Viễn mở thiệp mời ra, là thư mời dự tiệc tất niên của sở.
“Còn có của các trưởng khoa khác nữa, lát nữa em sẽ mang tới cho họ.”
“Đưa giấy mời của trưởng khoa Tôn cho anh, anh mang cho cô ấy.”
Tiêu Tiêu sững người lại, “A? Ồ, dạ.”.
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 49


Lăng Viễn cầm thiệp mời của Tôn Phụng, hào hứng tới phòng làm việc của cô, nhưng trong phòng lại không có người.

Lăng Viễn hỏi một bác sĩ khoa Ngoại, “Trưởng khoa Tôn không có ở đây à?”
“Hôm nay trưởng khoa Tôn có hội chẩn ạ.”
“À, cảm ơn em.”
Thoắt cái cũng đã tới giờ tan làm, Lăng Viễn gọi điện cho Tôn Phụng.
Sau khi Tôn Phụng nhìn màn hình hiển thị người gọi thì ấn nghe máy, “Alo…”
“Vợ tan làm mình cùng về nhà nhé.”
“Không được, hôm nay khoa em có tiệc, anh tự về đi.”
“Khoa em tổ chức tụ họp? Sao anh không biết việc này? Anh cũng có thể tham gia được.”
“Anh có phải người của khoa Ngoại đâu, em cúp máy đây.”
Lăng Viễn còn định nói thêm mấy câu thì đầu dây bên kia đã ngắt mất.
Buổi tối, Lăng Viễn đợi đến 10 giờ vẫn chưa thấy Tôn Phụng về, gọi cho cô mấy cuộc cũng không ai nghe.

Cho tới tận 11 giờ, bên ngoài phòng khách mới có động tĩnh, Lăng Viễn đang trong phòng sách liền đi ra, “Sao em muộn như này mới về, gọi điện cũng không nghe máy?”
Tôn Phụng lấy điện thoại trong túi xách ra, quả nhiên có 4 cuộc gọi nhỡ của Lăng Viễn, “Em không nghe thấy, vừa rồi trong KTV ồn quá.”

“Bọn em chơi cũng hăng nhỉ? Tối về muộn em không sợ à?”
Tôn Phụng lườm anh, “Mấy hôm nay em đều ở nhà một mình, quen rồi.”
Lăng Viễn cầm tờ giấy mời trên bàn trà lên, “Tối mai có tiệc tất niên của Sở, em đi với anh nhé.”
“Sáng mai em có hội chẩn, chiều mai đã sắp xếp phẫu thuật, em không đi được.” Tôn Phụng dứt khoát từ chối.
“Mai là thứ Bảy sao lại sắp xếp nhiều công việc như vậy?”
“Một năm nay em có mấy ngày thứ Bảy được ở nhà nghỉ ngơi bình thường, viện trưởng Lăng không biết à?”
Lăng Viễn đi lên ôm lấy Tôn Phụng tỏ vẻ làm nũng, “Vậy em phẫu thuật xong thì qua, bằng không anh không có bạn gái đi cùng.”
Tôn Phụng nghiêng đầu qua, nhìn Lăng Viễn với ánh mắt hơi lạnh, “Em cũng không biết mấy giờ mới kết thúc phẫu thuật, em không đi nữa.

Thư ký của anh đâu? Bạn nhảy đẹp như vậy còn gì?”
Lăng Viễn liền buông tay ra, “Anh đã giải thích với em từ lâu rồi, anh và cô ấy chỉ là quan hệ đồng nghiệp thông thường, cô ấy bị bệnh anh đưa cô ấy đi cấp cứu, sau đó cô ấy mời anh đi ăn để cảm ơn, đây cũng là việc thông thường thôi, tại sao em cứ mãi nghĩ sang hướng khác vậy?”
“Vậy làm bạn nữ đi cùng anh tới tiệc cũng là việc thông thường thôi…”
“Em đúng là ngang ngạnh!”
Tôn Phụng nhìn chằm Lăng Viễn, những giọt lệ tích đầy trong khóe mắt, trước khi rơi xuống cô liền cầm lấy túi đi vào phòng ngủ.
Lăng Viễn đang tức giận cũng quay về phòng sách, cầm điện thoại lên nhắn tin cho Tiêu Tiêu.
Ca phẫu thuật buổi chiều kết thúc sớm hơn Tôn Phụng dự đoán, lúc cô về nhà, Lăng Viễn đã ra ngoài.

Tôn Phụng nhìn tờ thiệp mời đặt trên bàn, cầm lên nhìn thời gian và địa điểm tổ chức rồi đặt xuống.
Cô nhấc túi lên ngồi xuống ghế sofa, sau khi nhìn chằm vào thiệp mời mấy phút, đột nhiên đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Cô lấy bộ lễ phục màu đen đợt trước mặc trong hôn lễ của Mã Đông và Vệ Dung mặc lên rồi khoác bên ngoài một áo khoác màu đen.

Sau khi chọn xong giày cao gót và túi xách thích hợp, Tôn Phụng đi ra.

Trên đường tới khách sạn, Tôn Phụng đã đặc biệt tìm một salon làm tóc và trang điểm đơn giản.
Đến trước cửa khách sạn, Tôn Phụng nhìn đồng hồ đã trễ hơn 40 phút.
“Tôn Phụng…”
Lúc đang chuẩn bị đi vào thì Tôn Phụng nghe thấy tiếng Vệ Cương, nghiêng người nhìn thì quả nhiên thấy anh cũng vừa mới xuống xe.
“Anh còn tưởng mình nhìn nhầm, hôm nay em đẹp như này sao lại chỉ có một mình, viện trưởng Lăng đâu?” Vệ Cương hỏi Tôn Phụng.
Nhưng cô không trả lời, “Sao anh cũng đến một mình vậy?”
“Em biết Á Linh không thích mấy chỗ như này nên anh tới một mình.”

Tôn Phụng gật đầu, “Vậy chúng ta vào đi.”
Khi hai người vào tới sảnh chính thì buổi tiệc cũng đã bắt đầu, Tôn Phụng đi vào thì tìm kiếm bóng dáng của Lăng Viễn.

Khi cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong đám người thì cũng là lúc phát hiện ra Tiêu Tiêu đang đứng bên cạnh Lăng Viễn.

Cô ấy mặc một chiếc váy màu đỏ, đi đôi giày cao gót màu đen, tóc vẫn gợn sóng ngang vai như bình thường nhưng lại xinh đẹp hơn hàng ngày rất nhiều.
Lúc này, Lăng Viễn cũng nhìn sang bên này, Tôn Phụng ý thức được khoác tay Vệ Cương.
Động tác đột ngột khiến Vệ Cương ngây người, nhưng lại nhìn thấy Lăng Viễn đang nhìn qua từ bên đó, nhẹ giọng hỏi Tôn Phụng, “Em và Lăng Viễn đang cãi nhau à?”
“Không có.” Miệng cô vẫn cứng không thừa nhận.
Có mấy người bạn qua chào hỏi với họ, Tôn Phụng mới buông tay xuống.
“Viện trưởng Vệ, trưởng khoa Tôn, đã lâu không gặp, mấy tháng trước còn nghe nói trưởng khoa Tôn đã về nước…”
“Đúng vậy, tôi về nước được một thời gian rồi.” Tôn Phụng cười trả lời, nhưng ánh mắt lại bay tới chỗ Lăng Viễn, điều khiến Tôn Phụng không ngờ tới là anh gọi Tiêu Tiêu tới thật.
Tôn Phụng chào hỏi với người quen một vòng rồi cầm ly rượu lên bàn lên, vừa nhấp một ngụm thì nhìn thấy Lăng Viễn kéo Tiêu Tiêu đi tới chỗ khiêu vũ, suýt chút nữa thì phụt ngụm rượu ra.
Tiêu Tiêu vừa hay cũng nhìn thấy Tôn Phụng, “Viện trưởng Lăng, trưởng khoa Tôn ở bên đó, chúng ta có cần qua đó chào hỏi không?”
“Không cần, chúng ta nhảy đi.” Lăng Viễn bực dọc nói.
Vệ Cương đứng một bên, mọi thứ đập vào mắt, anh tới bên cạnh Tôn Phụng nói, “Hai người đang cãi nhau thật à, Lăng Viễn tìm ở đâu ra cô gái ăn mặc lộng lẫy đến làm tức em vậy?”
“Là thư ký của anh ấy.” Tôn Phụng một hơi uống hết ly rượu, sau đó đưa cho nhân viên phục vụ đang đi qua, “Chúng ta cũng khiêu vũ đi.”
Vệ Cương giở khóc giở cười, “Em cũng đang chuẩn bị chọc tức cậu ấy à?”
Tôn Phụng cũng không quản nhiều như vậy, cứ thế lôi Vệ Cương qua sàn khiêu vũ, miệng còn lẩm bẩm, “Chẳng phải là nhảy thôi sao, ai mà không biết chứ.”
Ánh mắt liếc sang Tôn Phụng và Vệ Cương cũng đang nhảy cùng nhau, Lăng Viễn liền loạn nhịp giẫm lên chân Tiêu Tiêu, anh vội vàng xin lỗi, “Xin lỗi…”
“Không sao.”

Tiêu Tiêu vừa mới nói xong, Lăng Viễn liền buông tay cô ra, mặt đỏ phừng phừng đi qua chỗ Tôn Phụng và Vệ Cương.
Lăng Viễn cũng mặc kệ nhiều người đang ở đó, kéo tay Tôn Phụng đi ra sảnh ngoài.
Tiêu Tiêu nhìn thấy màn này, ngây người tại chỗ, đang chuẩn bị đuổi theo thì Vệ Cương đi qua ngăn cô lại, “Việc vợ chồng người ta để người ta tự giải quyết đi.”
“Vợ chồng?” Tiêu Tiêu trợn tròn mắt nhìn sang Vệ Cương, “Anh nói viện trưởng Lăng và trưởng khoa Tôn là vợ chồng sao?”
“Đúng vậy, lẽ nào cô không biết à?”
“Tôi không biết.”
Hai người đứng ngoài cửa khách sạn, đợi nhân viên phục vụ mang áo khoác ngoài ra, Tôn Phụng gạt phắt tay của Lăng Viễn ra, “Anh buông ra, anh làm em đau đấy.”
“Chẳng phải là em không tới sao? Tới với anh không được, mà lại tới với Vệ Cương? Không ngờ em lại…”
“Em làm sao?” Tôn Phụng hỏi ngược lại anh, “Anh có thể đưa người con gái khác tới, vậy em không thể tới cùng Vệ Cương à?”
Lúc này nhân viên phục vụ mang áo khoác ngoài của hai người ra, Tôn Phụng lấy áo của mình mặc lên rồi đi ra ngoài, Lăng Viễn theo sau cô.
Trong lúc đợi taxi ngoài cửa, dù Tôn Phụng đã mặc áo khoác nhưng do cô đi dép cao gót không mang tất, đêm Bắc Kinh xuống còn có mấy độ khiến cô lạnh run lẩy bẩy.
Lăng Viễn cầm áo khoác của mình khoác lên người cô, “Trời lạnh như này còn mặc ít nữa.”
Tôn Phụng quay đầu qua, nhìn anh với ánh mắt hung dữ, tức giận, “Có phải bây giờ anh thấy em làm gì cũng không thuận mắt phải không? Hối hận đã kết hôn với em chứ gì?”
“Em đang có cái logic quái quỷ gì vậy…”
Xe taxi dừng lại ngoài cửa, Tôn Phụng kéo cửa ngồi lên xe, Lăng Viễn cũng lên theo..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 50


Sau khi về tới nhà, Tôn Phụng đang chuẩn bị quay về phòng ngủ thì Lăng Viễn kéo cô lại, đưa tay lên xoa đầu cô, “Anh xin lỗi, anh gọi Tiêu Tiêu tới cũng là lúc giận dỗi, anh thề anh không có ý gì với cô ấy, người anh yêu là em.”
“Nhưng người ta có ý với anh.”
Lăng Viễn giở khóc giở cười, “Đại khái người ta vẫn đang nghĩ anh còn độc thân, là em không cho công khai quan hệ của chúng ta đó chứ, em nói xem anh phải làm thế nào.”
Tôn Phụng lắc đầu, “Em cũng không biết nữa.

Tuần sau em phải xin nghỉ mấy ngày để quay về California.”
“Về California? Em lại giở chứng gì nữa vậy, cuối tuần sau là Tết rồi, em định để anh một mình đón Tết ở Bắc Kinh sao? Sao anh nói mãi mà em vẫn không tin anh vậy?” Lúc này, Lăng Viễn cảm nhận được mình thật sự bất lực.
“Tùy anh nghĩ thế nào.” Tôn Phụng cũng đã mệt, chẳng buồn giải thích gì nữa.
Tối hôm đó là tối qua một tuần hai người không thân mật thì cuối cùng cũng đã nằm trên cùng một cái giường.

Nhưng hai người lại quay lưng vào nhau, cả đêm không nói gì.
Sáng hôm sau, Lăng Viễn thấy Tôn Phụng thu dọn hành lý, mấy lần định nói nhưng lại thôi, cuối cùng anh cũng nói một câu, “Mai em bay lúc mấy giờ, anh đưa em tới sân bay nhé.”
Ở sân bay thủ đô Bắc Kinh, Lăng Viễn giúp Tôn Phụng lấy hành lý, trước khi đưa cho cô anh quay qua hỏi, “Khi nào em về?”
“Em cũng không rõ, xem tình hình thế nào đã.”

Tôn Phụng duỗi tay đỡ lấy hành lý, nhưng lại bị Lăng Viễn nắm tay lại, “Chúng ta đừng giận nhau nữa được không?”
Tôn Phụng không nói gì, kéo vali quay người đi vào phòng chờ xuất phát.
Tiễn Tôn Phụng lên máy bay, Lăng Viễn lái xe quay về bệnh viện.

Trước khi xuống xe, anh lấy hộp nhẫn trong túi xách ra, đeo nhẫn lên ngón áp út.
Tiêu Tiêu thấy Lăng Viễn tới, đi theo sau cùng anh vào phòng làm việc, “Viện trưởng Lăng, đây là bảng tổng kết công việc của các khoa trong năm ngoái và kế hoạch của năm nay, còn nữa trưởng khoa Tôn Phụng bên khoa Ngoại xin nghỉ một tuần, quy trình duyệt nghỉ đã gửi lên mail tới anh, có phê chuẩn không ạ?”
Không phê thì thế nào được, người cũng đang trên máy bay tới Mỹ rồi, Lăng Viễn nghĩ thầm trong lòng.

Nhận tập tài liệu từ tay Tiêu Tiêu, lúc này Tiêu Tiêu nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, rõ ràng là cùng một thương hiệu với chiếc nhẫn trên dây chuyền của Tôn Phụng.
“Duyệt đi, vừa rồi anh mới đưa trưởng khoa Tôn tới sân bay, trước khi đi cô ấy đã xin anh nghỉ rồi.”
Lời nói của Lăng Viễn đã rất rõ ràng, Tiêu Tiêu vô cùng thất vọng nói, “Thì ra viện trưởng Lăng và trưởng khoa Tôn là vợ chồng.”
Lăng Viễn ngẩng đầu lên nhìn, “Đúng vậy, trưởng khoa Tôn không muốn nhiều người biết nên vẫn chưa nói với mọi người.”
Ngồi trên máy bay hơn 10 tiếng, cuối cùng Tôn Phụng cũng tới sân bay quốc tế California, sau khi xuống máy bay mở Wechat ra thì thấy có tin nhắn của Lăng Viễn, “Khi nào đáp chuyến bay nhớ nhắn cho anh.”
Tôn Phụng nhắn ngắn gọn ba từ, “Em tới rồi.”
Lăng Viễn đang họp thì bỗng điện thoại trên bàn rung lên, anh cầm lên đọc rồi nhanh chóng trả lời một từ “Ừ”.

Một động tác đơn giản nhưng lại khiến không ít người trong phòng họp nhìn thấy chiếc nhẫn đang được đeo trên tay anh.
Sang ngày hôm sau, Tôn Phụng liền tới viện Y thuộc đại học Y San Francisco, sau khi Tôn Phụng rời đi thì Lucas nhận chức trưởng khoa Ngoại, Lucas cũng là cấp dưới trước đây của cô, nên đã đích thân ra ngoài cổng bệnh viện nghênh đón cô.
“Phoenix, cuối cùng chị cũng tới rồi, kỳ nghỉ xuân còn lôi chị qua Mỹ thật sự rất xin lỗi.”
“Không sao, vừa hay tôi cũng muốn quay lại cho khuây khỏa.

Bệnh nhân ở đâu, đưa tôi qua đó xem xem.”
Trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, Tôn Phụng kiểm tra tình hình cho bệnh nhân xong đi ra, “Hiện tại có rất nhiều chỉ tiêu đang xuống thấp, buộc phải đợi các chỉ số tăng lên mới có thể phẫu thuật, bằng không khả năng dẫn đến tử vong rất cao.

Tạm thời sắp xếp phẫu thuật vào thứ Sáu đi, mấy ngày nay phải mật thiết theo dõi các chỉ số của anh ấy, nếu như có thay đổi chúng ta sẽ bàn bạc lại sau.”
Trong nhà ở California, Tôn Phụng đang ngồi trên giường đọc sách thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường rung lên, Tôn Phụng buông sách trong tay xuống cầm điện thoại lên, là Lăng Viễn gọi video tới.
Tôn Phụng ấn nút nghe, cố ý tỏ vẻ phiền phức hỏi, “Gì vậy…”
“Xem vợ anh thế nào, đã mấy ngày không gặp rồi.”
“Em không ở Bắc Kinh, anh càng tiêu diêu tự tại chứ sao.”

Lăng Viễn cũng không nóng giận, “Thì cũng có tiêu diêu tự tại, mấy ngày nữa là nghỉ lễ rồi, em đang làm gì vậy?”
“Em đang đọc sách, ngày mai có ca phẫu thuật.”
Lăng Viễn liền sững người, sau đó cười thật tươi, “Thì ra là em qua đó để thực hiện phẫu thuật, anh còn tưởng…”
“Anh tưởng gì?” Tôn Phụng không hiểu anh đang cười điều gì, “Lucas nhờ em quay lại thực hiện một ca phẫu thuật, anh tưởng em về California làm gì?”
Lăng Viễn cố gắng kiềm chế không cười nữa, “Không, anh không tưởng rằng gì cả, vậy khi nào em mới về?”
“Em cũng không rõ, phẫu thuật xong em còn phải xem tình hình hồi phục của bệnh nhân, em sẽ cố gắng về sớm.”
Lăng Viễn kết thúc cuộc gọi video với Tôn Phụng liền nhìn sang tờ lịch để bàn, còn hai ngày nữa là được nghỉ Tết, đêm mai vừa hay có một chuyến bay thẳng tới California.

Nghĩ tới đây, Lăng Viễn nhấn gọi cho Tiêu Tiêu tới phòng làm việc của mình, “Giúp anh đặt một vé máy bay tối mai bay tới California…Chuyến về chưa cần đặt ngay, vì vẫn chưa xác định là khi nào về.”
“Dạ, người nhà viện trưởng Lăng ở Mỹ, nên anh qua đó đón Tết ạ?”
“Ừ, trưởng khoa Tôn đã qua đó trước rồi.”
Nhìn theo bóng lưng của Lăng Viễn đi ra ngoài, sắc mặt Tiêu Tiêu liền thay đổi.
Trong phòng phẫu thuật, Tôn Phụng và Lucas cùng nhau đi ra, “Cũng may là ca phẫu thuật rất thuận lợi, tiếp theo xem tình hình hồi phục của bản thân anh ấy.”
“Ngày mai chị về Trung Quốc à? Hình như sắp tới Tết Trung Quốc thì phải.”
“Tôi đợi thêm hai ngày nũa, đợi anh ấy tỉnh lại qua thời kỳ nguy hiểm, tôi mới yên tâm về nước.”
Buổi tối, Tôn Phụng tính thời gian lệch múi giờ, giờ này Bắc Kinh đã là ngày 30 Tết, liền nhắn một tin cho Lăng Viễn, “Anh đang làm gì vậy? Hôm nay nhớ phải ăn sủi cảo nha.”
Nhưng cho tới tận tới lúc Tôn Phụng chuẩn bị đi ngủ, Lăng Viễn vẫn chưa trả lời lại tin nhắn, trước khi đi ngủ, cô gọi cho Lăng Viễn nhưng điện thoại lại đang tắt máy, bây giờ Bắc Kinh đang là ban ngày mà, sao còn tắt máy nhỉ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tôn Phụng đi thẳng tới bệnh viện, sau khi tới phòng bệnh thấy bệnh nhân đã tỉnh dậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm được, bây giờ cũng xem như vượt qua được cửa khó khăn nhất.

Tôn Phụng lại xem kết quả kiểm tra mới nhất, sau đó cầm tờ kết quả vào phòng làm việc của Lucas, “Lucas, cậu đã xem kết quả kiểm tra mới nhất của bệnh nhân chưa, tôi nghĩ là nên đổi thuốc rồi…”
Lucas nhìn vào chỗ Tôn Phụng đã đánh dấu màu đỏ, “Đúng vậy, em đang kiểm tra thuốc trước đây anh ấy dùng.”
Đi ra khỏi khu vực tiếp nhận bệnh nhân nội trú, Tôn Phụng xuống bãi đỗ xe, nhưng con đường bình thường hay đi đang thi công, cô đành vòng qua vườn hoa.
Lúc ngang qua vườn hoa, cô phát hiện bên đường có một tấm bảng, trên đó được dán những tờ giấy có màu sắc khác nhau.

Ở đây đã hơn một năm, nhưng cô lại không biết bệnh viện còn có một nơi đặc biệt như này.

Ở một nơi có thể nhìn thấu cái lạnh nhạt, cái ấm áp của tình người như bệnh viện, đương nhiên trên giấy đều là những lời chúc phúc, cầu nguyện.
Nhưng trong đó có một tờ giấy đã thu hút ánh nhìn của cô, vì trên đó viết bằng tiếng Trung, “Cô ấy có bạn trai chưa, hi vọng sau này còn có cơ hội gặp lại cô ấy.”
Tôn Phụng không khó để nhận ra nét chữ của Lăng Viễn, càng huống hồ ngày ghi trên đó là ngày cuối cùng Lăng Viễn ở lại bệnh viện trực thuộc đại học Y.
Tôn Phụng đã đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn ngủi đó mấy lần, tay lặng lẽ rút điện thoại trong túi áo ra.

Lúc điện thoại được nối với đầu dây bên kia, thì đằng sau cô vang lên tiếng chuông.
Tôn Phụng ngoảnh đầu lại, người xuất hiện trước mắt mình khiến cô sững người lại..
 
Quãng Đời Còn Lại Là Em
Chương 51


“Nguyện vọng lúc đó đã thành hiện thực rồi.

” Lăng Viễn nở một nụ cười nói với Tôn Phụng.

Tôn Phụng chạy bước nhỏ tới, ôm chầm lấy anh, nhỏ giọng thút thít, “Lăng Viễn…”
Lăng Viễn xoa xoa đầu cô, “Hôm nay là ngày đầu tiên trong năm mới, sao lại khóc rồi này.


“Sao anh lại tới đây?” Tôn Phụng bứt rứt vùi đầu vào lòng anh hỏi.

“Đương nhiên là qua cùng em đón Tết rồi, cái Tết đầu tiên sau khi chúng ta kết hôn, chúng ta cũng không thể cách nhau cả Thái Bình Dương thế được chứ.


Lăng Viễn nói xong, Tôn Phụng không kiềm được cười lên, “Vậy sao anh biết em đang ở đây?”
“Ở nhà không có ai, ngoài bệnh viện thì em còn ở đâu được, phải không? Em đã xong việc ở bệnh viện chưa, anh ngồi máy bay hơn 10 tiếng, giờ đói quá.


Tôn Phụng ngẩng đầu lên nhìn anh, “Vậy chúng ta về thôi, em làm sủi cảo cho anh.


Thời gian cũng đã thấm thoát nửa năm từ khi Lăng Viễn lại quay lại nhà Tôn Phụng ở California lần ấy, lúc đó anh khônghề nghĩ tới hai người sẽ nên duyên vợ chồng.

Lăng Viễn rót một cốc nước, uống liền trong một hơi, bức ảnh chụp chung treo trên tường bỗng nhiên lọt vào mắt anh, suýt chút nữa khiến anh bị sặc.

Tôn Phụng đi ra vỗ lưng cho anh, “Anh đừng uống vội như thế.


Sau khi Lăng Viễn trở lại bình thường, chỉ lên bức ảnh chụp chung trên tường, “Lần trước tới đây, anh nhớ em nói đây là con trai em, nhưng người này không phải là Mã Đông.


Tôn Phụng nhìn sang bức ảnh chụp chung của mình với Cơ Ninh trên tường, “Đó không phải là Mã Đông, là một đứa con trai khác của em.


“Gì cơ? Em còn có một người con trai khác lớn như này? Sao anh chưa từng gặp vậy?”
“Nó đã qua đời cách đây hơn hai năm.

Chẳng phải anh đói sao, em đi hấp sủi cảo cho anh ăn.


Tôn Phụng cởi áo khoác ngoài ra, đi vào phòng bếp.

“Cũng may hôm qua em đã qua siêu thị mua đủ nguyên liệu, vốn dĩ em định hôm nay sẽ ăn sủi cảo một mình, anh lại tới rồi, em không phải ăn bữa cơm tất niên thê lương một mình nữa.


Lăng Viễn đi qua ôm cô từ phía sau, “Đã không muốn một mình ăn tất niên sao không chủ động gọi điện cho anh để anh qua cùng em?”
“Em nào dám bảo viện trưởng Lăng trăm công ngàn việc qua đây cùng em chứ.

Được rồi, mau buông em ra, em phải lấy đồ.


Tôn Phụng cán xong vỏ, trộn xong nhân, Lăng Viễn chủ động qua giúp gói sủi cảo.

Vì phòng bếp nhà Tôn Phụng là kiểu mở nên ngẩng đầu lên anh lại nhìn thấy bức ảnh đó nữa, tính hiếu kỳ lại trỗi dậy, “Cậu con trai đó của em…”
“Nó là Tư Ninh, thực ra về quan hệ máu mủ thì nó không phải con trai em, nhưng bọn em đã là mẹ con hơn 20 năm…Còn có quan hệ thân thiết hơn là con trai ruột.


Lăng Viễn nghe tới mơ hồ, “Vậy trên thực tế Mã Đông mới là con trai ruột của em phải không?”
Tôn Phụng gật đầu, “Nhưng em và Mã Đông quen nhau sau khi Tư Ninh qua đời, hai mẹ con mới nhận nhau được hơn một năm.


“Anh không hiểu, chuyện này là sao?”
“Lúc đứa bé mới ra đời, Á Linh cho rằng đó là con của Vệ Cương, còn mẹ ruột của Tư Ninh vì khi Tư Ninh sinh ra đã mắc tim bẩm sinh, không chi trả được viện phí, để đứa bé được kịp thời cứu chữa nên đã cấu kết với Á Linh tráo đổi Tư Ninh và Vệ Đông, vậy nen em vẫn luôn nuôi dưỡng Tư Ninh bên mình, thực ra là con của người khác, còn mẹ của Tư Ninh nuôi Vệ Đông khôn lớn, nó mới là con ruột của em.


Lăng Viễn nghe xong không khỏi nuốt nước bọt, “Không ngờ em lại trải qua những chuyện đau khổ như vậy, nhưng anh thấy hiện tại quan hệ của em và Á Linh…”
“Á Linh là chị em, đó là sự thật không thể thay đổi, dù chị ấy đã làm việc có lỗi với em, nhưng em cũng không thể thù hận chị ấy, suy cho cùng từ khi 10 tuổi, bố mẹ chị ấy đã đem một nửa tình yêu dành cho em, em lại yêu chồng chị ấy, em cũng sai, dù sao cũng là sự hiểu nhầm, cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Á Linh.


Quả nhiên cô vẫn là một Tôn Phụng lương thiện, lương thiện tới mức khiến Lăng Viễn đau lòng, “Anh xin lỗi vì đã làm em nhớ lại những chuyện không vui này.


Trong mắt Tôn Phụng ánh lên những giọt lệ, nhưng trên gương mặt lại nở lên một nụ cười, “Không sao, những việc đó đã qua đi rồi.


“Vậy bệnh của Tư Ninh không được chữa khỏi sao?”
“Không, bệnh của thằng bé đã được chữa trị khỏi, là lúc nó đi leo núi đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn.


“Ồ, thì ra là như vậy.


Tôn Phụng đếm những chiếc sủi cảo đã được gói sẵn trên bàn, “Em thấy đủ để chúng ta ăn rồi, em đi đun nước.


Sau khi luộc sủi cảo xong, Tôn Phụng lấy nước tương đặt lên bàn, “Chồng mau qua ăn đi này.


Chỉ có vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi, Lăng Viễn nằm trên sofa cũng có thể ngủ được, nhưng nghe thấy tiếng gọi đã lâu ngày không được nghe thấy liền mở mắt ra ngồi bật dậy,
“Em vừa gọi anh là gì?”
“Em gọi là gì á, chồng.


Lăng Viễn đi qua ngồi xuống, “Gọi là chồng thật hay, em gọi thêm mấy tiếng đi.


Tôn Phụng gõ nhẹ vào đầu anh, “Anh bị bệnh à?”
“Bệnh của anh chỉ trưởng khoa Tôn mới trị khỏi được thôi.


Lăng Viễn ăn mấy miếng sủi cảo thì đột nhiên nhớ ra, “Em định khi nào mới về Bắc Kinh?”
“Anh không muốn ở lại hưởng thụ ánh nắng ấm áp ở California à? Bắc Kinh lạnh muốn chết, em vẫn muốn ở đây thêm mấy ngày nữa.


“Được, vậy thì ở thêm mấy ngày nữa, gần ngày đi làm thì mình về.


Ăn xong, Lăng Viễn muốn dọn dẹp nhưng bị Tôn Phụng ngăn cản, “Em thấy vừa rồi anh mệt ngủ thiếp đi, anh lên tầng ngủ trước đi, em thu dọn một lát là xong.


Lăng Viễn hỏi Tôn Phụng với ý đùa cợt, “Vậy anh ngủ phòng nào, là phòng dành cho khách bên cạnh à?”
“Anh thích ngủ ở đâu thì ngủ ở đó.

” Tôn Phụng cố ý nói.

“Tuân lệnh, vậy anh lên giường đợi em.


Câu nói lộ liễu như vậy khiến Tôn Phụng đỏ mặt, “Đáng ghét.


Lăng Viễn không kiềm chế được mà hôn lên má đang ửng hồng của cô, “Anh thích lúc em xấu hổ nhất, giống như cô gái nhỏ mới yêu vậy.


Tôn Phụng đẩy anh ra, “Anh mau lên tầng ngủ đi.


Tôn Phụng rửa bát xong đi lên tầng hai, vào trong phòng ngủ nhìn sang thì thấy Lăng Viễn đã ngủ say, nghĩ lại câu nói vừa rồi của anh, khóe miệng lại hiện lên hai núm đồng tiền, cô đi qua đắp chăn lại cho anh rồi đóng cửa phòng lại.

Lăng Viễn ngủ một mạch từ lúc ăn tối xong cho tới sáng ngày hôm sau, mở mắt ra thì thấy bầu trời bên ngoài cửa sổ đã sáng rực, còn Tôn Phụng vẫn đang ngủ bên cạnh mình.

Anh hít một hơi thật sâu mùi hương bên gối đã lâu không được đắm chìm trong nó, nhớ tới có ai đó từng nói yêu một người có lẽ không phải là vì dáng vẻ, dung mạo của cô ấy mà là mùi hương khác biệt của cô ấy.

Lăng Viễn yêu chiều xoa đầu Tôn Phụng rồi hôn lên tóc cô, Tôn Phụng bị anh làm tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy anh đang nhìn mình, “Anh tỉnh rồi, tối qua anh ngủ có ngon không?’
“Có em bên cạnh, anh ngủ rất ngon.


Tôn Phụng ghé sát vào lòng Lăng Viễn, đầu cọ cọ rúc sâu vào người anh, “Em cũng vậy, đã rất lâu không ngủ ngon như này rồi.


Động tác này của Tôn Phụng vô tình nhóm lửa, Lăng Viễn cúi xuống hôn lên môi cô, tay không an phận mà luồn xuống lướt nhẹ nơi vùng đùi của cô.

Tôn Phụng nhẹ nhàng đẩy anh ra, gương mặt ửng hồng, “Bây giờ không được, em còn phải tới bệnh viện.


“Anh đã nhịn rất lâu rồi.

” Lăng Viễn nói với giọng điệu oan ức.

Tôn Phụng hôn lên má anh, “Chồng, nghe lời đi, tối nhé.


Lăng Viễn cười gian tà, “Được, tối nay sẽ không tha cho em.

”.
 
Back
Top Bottom