Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 300: Hai Người Phụ Nữ Giao Chiến


Vũ Thiên có một loại dự cảm cực kỳ không tốt.

Anh có cảm giác, cảm thấy Mục Vũ Phi lúc này giống như là một luồng gió mát, tùy thời cũng có thể rời xa anh mà bay đi.

Anh gắt gao ôm lấy Mục Vũ Phi, nói cầu xin: "Phi Phi, đáp ứng với anh, không nên rời khỏi anh."
Mục Vũ Phi ngửa đầu nhìn lên trần nhà trắng như tuyết một mảnh, đột nhiên liền nở nụ cười, "Anh có biết không, thời điểm em bị rơi vào trong hồ nước, em cũng đã từng nói một câu như vậy: Con à, đáp ứng với mẹ nhé, con sẽ không rời khỏi mẹ."
Nhưng mà đứa nhỏ vẫn đã không còn, cô cũng không thể nào có thể đáp ứng với Vũ Thiên.

Cuộc sống như thế đối với cô mà nói, thực sự quá mệt mỏi.

Không phải là Mục Vũ Phi không quan tâm đến hai đứa con bảo bối của mình.

Hai đứa trẻ kia đã lựa chọn sinh ra ở trong nhà họ Vũ, sẽ gánh vác phần trách nhiệm này.

Mà Mục Vũ Phi cô, trước kia tuy rằng cũng đã quá mỏi mệt, thế nhưng một lần này, khi đứa nhỏ rời đi, đã làm cho cô triệt để không còn dũng khí để trải qua cuộc sống cả đời cùng với Vũ Thiên nữa.

Cả đời là một lượng từ rất lâu dài, nếu như có thể an toàn thì coi như cũng xong.

Thế nhưng mà Mục Vũ Phi lại không có cách nào để có thể dự liệu được rằng, liệu sẽ còn có một Khang Từ thứ hai tới nữa hay không, hay một Khang Từ thứ ba lại sẽ xuất hiện.

Như vậy cực kỳ nguy hiểm cho sự an toàn của Mục Vũ Phi cô cùng với những đứa con của cô.

Chỉ có cô khuất mắt đi thì mới không có người nào nghĩ muốn thông qua việc làm tổn thương hai đứa con của Mục Vũ Phi cô, để làm tổn thương đến chính cô, mà sẽ chỉ còn yêu thương hai đứa trẻ nhiều hơn để giành được sự sủng ái của Vũ Thiên.

Như vậy thôi là quá đủ rồi! Những gì Mục Vũ Phi cô mưu cầu bất quá cũng chính là bọn nhỏ có thể khỏe mạnh lớn lên.

Đây là một vũng bùn, tất cả những gì cô có thể làm cho các con chính là để cho bọn họ dẫm nát trên thân thể cô, có thể việc hô hấp có thể được an ổn hơn một chút.

Tâm ý của Mục Vũ Phi đã quyết, sẽ không bởi vì ai mà thay đổi, nhất là Vũ Thiên.

Nỗi hận của cô sớm không chỗ phát tiết, vào mỗi một đêm không ngủ, cô chỉ có thể dùng sức kháp vào lòng bàn tay mình, để cho móng tay c*m v** thật sâu, tới tận tới bên trong thịt non.

Chỉ có đau, Mục Vũ Phi mới có thể cảm giác được là mình còn sống, biết mình cần phải làm những gì, chứ không phải là giống cái xác không hồn mà vẫn còn sống.

Chờ khi hết thảy những chuyện này qua đi, cô thật sự muốn giống như một dã thú bị thương vậy, sẽ đi tìm một nơi yên lặng để ẩn nấp, l**m láp vết thương của mình.

Mục Vũ Phi thực sự không biết mình sẽ phải dùng thời gian bao lâu mới có thể để cho miệng vết thương trong lòng vẫn còn đang rướm máu kia khép lại được! Có lẽ là độ vài năm, có lẽ là cả đời.

Ít nhất ở giờ này khắc này, chỉ cần Mục Vũ Phi cô còn có thể nhớ tới đứa nhỏ, cô liền không có cách nào đối mặt được với Vũ Thiên.
Tuy rằng Khang Từ đã không còn được sự che chở của nhà họ Khang nữa, nhưng mà dù sao cô ta vẫn là đại tiểu thư của nhà họ Khang.

Cho dù toàn bộ nhà họ Khang có thay đổi, việc này bất quá cũng chính là việc xấu trong nhà, sẽ không truyền ra ngoài.

Vũ Phượng Kiều sau khi biết được xu thế này của Khang Từ thì rất là tức giận.

Dù sao thì đầu óc của Khang Từ cũng có chút ngu độn, có thể bắt chẹt được.

Hơn nữa bà ta cũng không quản tự thay đổi, để ai cũng có thể lấy Khang Từ làm ví dụ tử mà sinh ra cảnh giác đối với bà ta.

Lâm Bình Sinh yêu quý chị gái mình thành si mê, đối với Khang Từ thì lại càng giống như là yêu ai yêu cả đường đi vậy.

Mỗi khi nhìn thấy gương mặt rất giống chị gái của Khang Từ kia, mặt Lâm Bình Sinh đều giống như bị mất hồn vậy.

Lần này Khang Từ bi nhận được sự lạnh nhạt như vậy, Lâm Bình Sinh tức giận đến mức, thiếu chút nữa thì đã cầm súng lia cho cha Khang một băng đạn rồi !
"Tiểu Từ, con cứ yên tâm, nên là của con thì vẫn sẽ là của con, người khác sẽ không thể tranh cướp được!" Lâm Bình Sinh xanh mặt cam kết.
Khang Từ cười khổ mà nói: "Thời còn sung sức, ông ấy đã không thể chăm sóc tốt cho mẹ của con.

Hiện tại con gặp nạn thế này, ông ấy lại thấy chết mà không cứu rồi !"
Vũ Phượng Kiều nghe thấy Khang Từ nói như vậy, tròng mắt không khỏi hơi híp lại.

Những lời này của Khang Từ căn bản chính là cố ý muốn nói cho Lâm Bình Sinh nghe.

Mục đích không vượt ngoài là muốn mượn tay Lâm Bình Sinh để “Đông Sơn tái khởi” (*) ! Vũ Phượng Kiều không dự đoán được cháu ngoại của mình lại là một phụ nữ có thủ đoạn ác độc như vậy, ngay đến ba của mình cũng bị đẩy đến bên vách núi, chờ người khác một cước đá rơi xuống.

Những lời nói này của Khang Từ căn bản chính là cố ý nói cho Lâm Bình Sinh nghe, mục đích không vượt ngoài là mượn tay anh Đông Sơn tái khởi!
(*) “Đông Sơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” : Câu thành ngữ này dựa theo điển cố văn học Trung Quốc: Đời Đông Tấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mời ra nhậm chức song ông đều từ chối.

Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổi tiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ.

Do đó, người đời sau thường dùng điển cố Đông Sơn để chỉ nơi ẩn cư hoặc việc ẩn cư của các bậc danh sĩ.

Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư đồ.

Do đó, thành ngữ “Đông Sơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” được dùng như một điển cố văn học để chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữ hiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 301: Hai Người Phụ Nữ Giao Chiến 2


Lâm Bình Sinh xiết chặt nắm tay nhìn về một chỗ nơi phương xa, giống như nơi đó chính là chỗ của cha Khang, là người mà hắn thời khắc chuẩn bị muốn cùng liều mạng.
Vũ Phượng Kiều nói tỏ vẻ ưu thương: "Không nghĩ tới lòng dạ của anh trai lại độc ác như vậy.

Đến cả thể diện và tình cảm giữa cha và con gái cũng không thèm để ý.

Anh bây giờ cũng đừng có động thủ đối với Mục Vũ Phi nữa, việc nắm lại quyền lực trong nhà họ Khang kia mới là chuyện trọng yếu nhất!"
Nói đến Mục Vũ Phi, ngược lại sắc mặt của Khang Từ liền không thể không lạnh hẳn xuống.

Cô ta cau mày suy nghĩ kỹ một hồi, tuy rằng cảm thấy Vũ Phượng Kiều nói rất đúng, nhưng mà cho tới bây giờ Khang Từ chính là vẫn khinh thường đứa nhỏ của tiểu tam, đương nhiên cũng sẽ không thể nghe theo sự chỉ huy của loại người có thân phận ti tiện như Vũ Phượng Kiều này.

Cô ta nói vẻ đầy khinh thường: "Thằng em trai con hoang của tôi kia vẫn còn nhỏ, cái chuyện đoạt quyền kia nói ra vẫn còn sớm.

Hiện tại mục đích chủ yếu chính là mau chóng để cho Mục Vũ Phi cử hành hôn lễ cùng với Hứa Phàm!"
Vũ Phượng Kiều tuy rằng ở vẻ mặt bên ngoài thì khúm núm vâng dạ đấy, nhưng mà trong lòng bà ta thì lại không khỏi cười lạnh.

Vũ Phượng Kiều không phải là không biết cô cháu gái này của mình đang khinh thường bản thân bà ta, cũng thăm dò bản tính cô ta bị k*ch th*ch không chịu nổi phép khích tướng.

Khang Từ kia, bất quá cũng chỉ là một con cờ ở trong tay Vũ Phượng Kiều, đợi đến khi cô ta thật sự bị thua, Vũ Phượng Kiều thực sự muốn nhìn xem Khang Từ còn có thể ngẩng cao đầu, đối với người nào cũng đều chẳng thèm ngó ngàng tới được hay không!
Khang Từ nhìn Lâm Bình Sinh biểu cảm của cô ta lại mềm nhũn ra.

Cô ta tỏ ra bi thương khẩn thiết hỏi: "Cậu à, cậu sẽ không giống như ba ba của con, sẽ không cần con nữa đấy chứ?"
Lâm Bình Sinh hiền từ nắm giữ tay cháu gái, gật gật đầu nói: "Cậu vĩnh viễn đều đứng ở phía bên con, chờ mấy ngày nữa hôn lễ kết thúc, ta liền tự tay kết liễu con bé Mục Vũ Phi kia!"
Khang Từ nhu thuận tiến sát vào trong lòng Lâm Bình Sinh, trong nội tâm không khỏi nở một nụ cười lạnh.

Cô ta đã từng nói rằng, muốn để cho Mục Vũ Phi bị thân bại danh liệt, không được chết tử tế, cho nên cô ta nhất định sẽ làm được!
Mùa xuân sang rồi, nhưng gió vẫn còn rất lạnh.

Nhưng mà Mục Vũ Phi vẫn dứt khoát mặc chiếc một áo cưới hở vai đi ở trong gió.

Bên cạnh cô, ngay cả một người đi cùng cũng đều không có.

Mục Vũ Phi nhấc góc váy lên, chậm rãi đi tới.

Cho đến khi cô đi đến một chỗ bí mật thì mới ngừng chân lại.

Vốn là một buổi hôn lễ nên ồn ào náo động, nhưng mà ở dưới sự theo dõi nghiêm mật của Vũ Thiên, thì xung quanh chỉ có sự quạnh quẽ không có người nào.
Mục Vũ Phi đang nhìn vào một chiếc mầm mới mập mạp mọc ra ở gốc cây đến xuất thần, thì bên hông đã bị một lưỡi dao găm lạnh lẽo để ở bên cạnh rồi.
"Ở nước A này, không phải là súng ống tràn ngập ra sao? Vậy mà cô lại còn dùng dao găm như vậy, thật sự là không giống cô chút nào." Mục Vũ Phi cười lạnh nói.
Khang Từ hung tợn kề sát lưỡi dao găm ở trên cổ Mục Vũ Phi, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cô cư nhiên dám giở trò quỷ? !"
Lúc ở trong rừng Khang Từ đã nghĩ rồi.

Cô ta vốn là muốn mượn cơ hội Mục Vũ Phi cử hành hôn lễ để mà nhục nhã cô.

Thế nhưng mà chờ đến khi cô ta đi đến, tiếp đó lại không thấy cả sảnh đường tân khách, chỉ có hư cảnh quạnh quẽ hiu hắt, tựa như đang ở đó cười nhạo cô ta.

Khang Từ trước tiên liền ý thức được có điều gì đó không thích hợp, nghĩ lập tức muốn chạy trở về bên người cậu của mình.

Nhưng khi cô ta nhìn thấy Mục Vũ Phi ôm bụng đi tản bộ, rốt cục Khang Từ đã không thể nào nhẫn nhịn được nữa, liền rút lưỡi dao găm quân dụng mà cậu của mình đã đưa cho, lần mò đi lên!
Mục Vũ Phi cười nhẹ một tiếng, chậm rãi xoay người lại hỏi: "Khang Từ, cô đã từng bao giờ cảm thụ cảm giác bị lưỡi dao găm cắt qua làn da chưa hả?"
Khang Từ căng thẳng ngắm nhìn bốn phía, nhưng sau khi không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng người nào cả, thì cô ta liền thở ra một hơi, hung tợn nói với Mục Vũ Phi: "Mày đừng tưởng rằng ngày hôm nay mày không kết hôn chính là mày đã thắng.

Hiện tại tao liền có thể giết mày ngay!"
Mục Vũ Phi nhìn vẻ mặt của Khang Từ giống như là mặt của ma quỷ kia, lạnh lùng hỏi: "Cô hận tôi sao?"
"Tao hận mày! Nếu không có mày, tao nhất định sẽ kết hôn cùng với Vũ Thiên.

Dù sao anh ấy vẫn còn nhớ tao là tình cũ! Nhưng mà tại sao mày lại muốn xuất hiện kia chứ? Mày dựa vào cái gì mà mày vừa mới xuất hiện lại đã muốn đoạt hạnh phúc của tao? ! Tao bất quá chính là nghĩ muốn cướp lại thứ vốn thuộc về tao, nhưng mà ba tao lại tìm mọi cách khuyên can, đến cuối cùng lại còn bỏ quên tao không thèm để ý đến! Xảy ra tai họa này với tao, cũng là bởi vì có sự tồn tại của mày! Dựa vào cái gì mà những người đàn ông tốt đều phải vây quanh cạnh mày chứ? ! Mục Vũ Phi, mày thật là đáng chết!" Khang Từ cắn răng rống giận.

Khang Từ bị tổn thương, lực đạo liền không ngừng gia tăng, trên cổ Mục Vũ Phi cũng xuất hiện một chút vết máu..
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 302: Máu Báo Thù Chảy


Mục Vũ Phi trở tay lại nắm giữ vào lưỡi dao để ở trên cổ.

Lưỡi dao sắc bén cắt qua lòng bàn tay cô.

Một dòng máu đỏ tươi theo đầu ngón tay của cô chảy qua kẽ tay nhỏ xuống từng giọt từng giọt, nhiễm đỏ cả chiếc áo cưới trắng noãn của Mục Vũ Phi.

Lúc này Mục Vũ Phi chính là muốn cho Khang Từ một cơ hội để bùng nổ, nghe xem đến cùng trong lòng của Khang Từ có thể vặn vẹo đến mức độ nào.

Mục Vũ Phi đã phải nhẫn nhịn rất lâu rồi, đến lúc này đối mặt với Khang Từ, rốt cục Mục Vũ Phi cũng bắt đầu bùng nổ.
"Cô cho là chỉ có cô hận thôi sao? Vũ Thiên không thương cô, cô sẽ đến nhà để làm hại tôi và những đứa con của tôi thật không? Đến cùng tâm địa của cô phải ác độc đến hạng nào đây, hãy để cho tôi đào ra xem một chút có được hay không?"
Mục Vũ Phi lạnh mặt ghé tới gần Khang Từ, trực tiếp hù dọa Khang Từ phải bước lui lại mấy bước.

Thế nhưng lưỡi dao kia lại bị Mục Vũ Phi gắt gao nắm giữ, cho nên Khang Từ căn bản là không thể nào rút ra được.

Ngay tại thời điểm Khang Từ đang tiến thoái lưỡng nan, Mục Vũ Phi đột nhiên buông lưỡi dao găm kia ra thủ, Khang Từ bỗng chốc không có chỗ dựa vào nữa, lập tức liền ngã ngồi xuống dưới đất.

Mục Vũ Phi níu chặt lấy cổ áo cô ta, lại xách Khang Từ lên, nhìn cô ta vẻ đầy đe dọa, cười lạnh nói: "Khang Từ, tôi vốn nghĩ cô chỉ là một người đơn thuần, nhưng không ngờ rằng cô lại là đồ ngu ngốc! Một cạm bẫy rõ ràng như vậy mà cô cũng dám xông tới, phải nói thật sự là, chỉ số thông minh của cô không thể không khiến cho ngươi ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa! Không phải là cô muốn giết tôi sao? Tôi cũng vậy, rất muốn giết cô! Mối hận của cô đối với tôi vĩnh viễn đều không thể nào hơn được mối hận của tôi đối với cô.

Bởi vì đứa con của tôi đã không còn nữa, nguyên nhân bởi vì cô gây ra.

Cô khó lòng mà chối được tội này, cũng sẽ không có người nào dám bảo vệ cô đâu!"
Sắc mặt của Khang Từ cực kỳ khó coi, tay nắm chặt lấy lưỡi dao găm.

Cô ta không muốn thừa nhận rằng, giờ phút này cô ta đã bị sát khí và sự lạnh lẽo của Mục Vũ Phi làm cho hù sợ! Khang Từ quát lên có chút hụt hơi: "Mày dựa vào cái gì mà dám vênh váo đắc ý ở trước mặt tao kia chứ? Nếu không phải bởi vì mày, thì tao sẽ rơi vào tình trạng như hôm nay hay sao? ! Mày chính là một người đàn bà không biết xấu hổ, đi quyễn rũ người đàn ông của người khác, rốt cuộc bây giờ lại còn dám mạnh miệng nói này nói nọ ở trước mặt tao sao? !"
Nói xong, Khang Từ cực kỳ tức giận, liền vung lưỡi dao lên đâm về hướng Mục Vũ Phi.

Mục Vũ Phi mặc dù bệnh nặng mới khỏi bệnh xong, thế nhưng cũng không phải là người mặc kệ cho người khác chủ động chém giết mình.

Cô lắc mình tránh thoát khỏi sự công kích của Khang Từ, đưa bàn tay ra chộp lấy, đánh vào cánh tay đang cầm dao của Khang Từ.

Thế nhưng mà không đợi Mục Vũ Phi đánh tới, một tiếng súng liền vang lên, kết thúc trận chiến đấu này.
Từ bên phải bụng dưỡi của Khang Từ đã bị một viên đạn bắn vào, lại xuyên qua bụng bên trái b*n r* ngoài.

Nhất thời máu tươi chảy ra như suối.

Khang Từ đau đớn, ôm miệng lấy vết thương, lăn lộn k** r*n ở trên mặt đất.
Ảnh tử từ góc tối đi tới, lau nòng súng sau đó liền cắm trở về bên hông.
Mục Vũ Phi nhìn sang Ảnh tử có chút bất mãn.

Lúc trước cô đã nói rồi, để cho chính cô tự giải quyết cầm thú, thế nhưng mà Ảnh tử lại chặn ngang một gạch, không cho cô tự tay có cơ hội báo thù cho con trai.
Ảnh tử khom người, "Thiếu gia đã nói, loại người như thế không đáng giá để tay của ngài bị ô uế."
Khang Từ ôm miệng vết thương hung tợn nhìn sang hai người bọn họ, khóe miệng tràn đầy máu bộ dáng hung tợn nói, "Chúng mày, đôi cẩu nam nữ kia, lại còn dám giả mạo thanh danh Vũ Thiên để hãm hại tao! Chúng mày, chúng mày sẽ không được chết tử tế đâu!"
Ảnh tử bước đến gần Khang Từ, giơ chân lên liền đá cô ta xoay chuyển người lại, một cước liền liền dẫm ở phần eo xương sống của Khang Từ, chỉ mới dùng một phần sức, Khang Từ nhất thời liền bắt đầu gào khóc lên thảm thiết!
"Vũ đã nói rồi, vừa rồi viên đạn này là bắn thủng t* c*ng của cô, cho cô cũng nếm thử nỗi khổ sở mà thiếu phu nhân của chúng ta đã phải chịu.

Mà một cước này dẫm xuống, ít nhất thì cô cũng sẽ bị tê liệt.

Nếu như số mạng của ngài còn, thì như lời thiếu gia đã nói..., thiếu gia của chúng ta sẽ không để ý để cho cô biết thiếu gia biết đã hận cô biết nhiều như thế nào!" Ảnh tử lạnh lùng nói ra một câu.
Cảm giác được nới hạ thể của mình càng ngày càng không có cảm giác nữa, Khang Từ biết những lời Ảnh tử nói không phải là giả vờ, thế nhưng mà cô ta lại không tin đây là lời dặn dò của Vũ Thiên!
"Mày gạt tao!” Khang Từ kiệt lực gào thét lên.
Ảnh tử lại đá cô ta một cước, ngồi xổm xuống bên người cô ta, kháp cổ Khang Từ lại nói: "Tôi đã nói rồi, nếu cô vẫn còn có mạng, thiếu gia sẽ tự mình đến để nói cho cô biết, ngài ấy có đã hận cô nhiều như thế nào!".
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 303: Máu Báo Thù Chảy 2


Cảm giác được nơi hạ thể của mình càng ngày càng không có cảm giác nữa, Khang Từ biết những lời Ảnh tử nói không

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 304: Khang Từ Chết


Thời điểm Khang Từ được đưa đến bệnh viện cấp cứu thì đã hơn mười người giờ.

Nhưng mà bây giờ cô ta cũng đã không thể làm mẹ mà cũng không thể đứng lên được nữa.

Thời điểm Khang Từ tỉnh lại thì kêu khóc không thôi, miệng còn oán hận mắng chửi mọi người.

Thời điểm cha Khang dẫn theo Tử Trúc cùng Khang Dĩ Hoài đến thăm Khang Từ thì người cô ta như đã hỏng mất.

Khang Từ ném chén trà xuống đầu giường liền hét lớn đuổi người phụ nữ có thân phận không rõ

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 305: Khang Từ Chết 2


Khang Từ không sao nén nhịn được mà để nước mắt chảy xuống, cầu khẩn Vũ Thiên có thể buông tha cô ta một mạng.

Từ nay về sau cô ta nhất định sẽ sống đàng hoàng tử tế không bao giờ còn dám gây

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 306: Rời Đi Nhưng Thật Ra Là Một Sự Khởi Đầu Mới


Dưới sự hiệp lực của nhà họ Mục cùng nhà họ Vũ, vụ án của Lâm Bình Sinh được thẩm vấn xét xử cực kỳ mau chóng, gần như là cứ tuần tự đi theo một chút trình tự, liền lập tức chấp hành xử bắn.

Còn Vũ Phượng Kiều thì vận khí tốt hơn, mấu chốt vẫn là đứa con trai thất lạc của bà ta đã cứu Vũ Phượng Kiều khỏi số phận có kết cục tương tự như Lâm Bình Sinh kia.

Con trai của Vũ Phượng Kiều từ sau khi bị cắt đứt chân ở Châu Phi liền đã thay đổi triệt để rồi.

Tuy rằng người cha của cậu ta bị thất thế bởi mẹ của cậu ta, đã không muốn gặp cậu ta, thế nhưng mà, cậu ta

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 307: Rời Đi Nhưng Thật Ra Là Một Sự Khởi Đầu Mới 2


Tình yêu con của Mục Vũ Phi từng chút từng chút một, cũng không biết từ lúc nào đã sớm thẩm thấu tới bọn nhỏ, suy nghĩ cũng trở nên trưởng thành sớm hơn.

Bọn trẻ đã từng đã phát nguyện lời thề, nhất định phải để cho mẹ của mình được trải qua những ngày lành tháng tốt.

Sẽ không cho phép bất cứ người nào bắt nạt mẹ.

Thế nhưng mà là bọn trẻ thấy bản thân mình đã trưởng thành quá chậm/ Mục Vũ Phi thậm chí đã không thể đợi được đến ngày hai anh em bọn chúng lớn lên, thì một ngày nào đó liền đã rời đi đầy

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 308: Cuộc Sống Mới 1


Ở Venice, một thành phố nổi, tất cả nền móng của tòa nhà đều chìm trong nước, trông giống như một phòng trưng bày nghệ thuật nhô lên khỏi mặt nước vậy.

Thành phố với những ngõ hẻm cùng làn nước uốn lượn quanh co, sóng biển trong xanh, tựa như trong một giấc mơ lãng mạn bồng bềnh trên sóng xanh, thơ mộng như tranh vẽ lưu luyến muôn thuở, tình thơ ý hoạ thật lâu mà không thể nào bẻ lái rời đi được.

Trong ngày thường những dòng kênh đào giống như những con đường cái vậy, các loại thuyền bè qua lại nhốn nha nhốn nháo, lui tới xuyên qua trên những dòng kênh này.

Không thể không nói, nơi này chính là

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 309: Cuộc Sống Mới 2


Mỗi tuần lễ Lôi đều sẽ trở lại nhà mẹ đẻ, sống cùng với mẹ của cậu vào ngày Chủ nhật.

Mục Vũ Phi cũng đã từng gặp cậu bé này vài lần.

Đứa nhỏ thật đáng yêu, hơn nữa ở cùng với Mục Vũ Phi cực kỳ quen thuộc.

Chính bản thân Mục Vũ Phi cũng đã từng có con rồi.

Cho nên, đối với đứa nhỏ cô có một loại tình cảm mẹ con trời sinh, cô cũng có chút nhớ Lôi rồi.

Nhưng mà đi ra ngoài ăn đại tiệc cái gì đó, Mục Vũ Phi vẫn là không muốn.

Bữa ăn như vậy không chỉ có lãng phí tiền mà còn ăn không đủ no.

Tiêu tiền thuần túy như vậy đúng là tự tìm tội để chịu!
"Hay là hai cha con nhà anh tới nhà của tôi đi! Tôi sẽ làm bữa cơm cho hai cha con nhà anh ăn, bất quá thức ăn là do hai cha con nhà anh mua!" Mục Vũ Phi cau mày đề nghị.

Dany lại cười khổ.

Hàng tháng anh đều trả cho Mục Vũ Phi rất nhiều

3493799.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 310: Đại Thần Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân


Karen kéo kéo tay áo của Mục Vũ Phi, ý bảo cô nhìn xem sắc mặt của Monica đã tối thui lại rồi.

Mục Vũ Phi bĩu môi tỏ vẻ không có gì quan trọng.

Mục Vũ Phi cô cũng không phải mẹ của Monica, vì sao lại cứ phải nuông chiều Monica kia chứ? Hơn nữa quan hệ giữa cô và Dany lại không có gì,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 311: Đại Thần Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân 2


KMục Vũ Phi sau khi bị rơi xuống nước thì cả người như bị tê liệt, liều mạng nín thở không dám hô hấp.

Trong lòng cô đầy hoảng sợ, càng trầm mình sâu hơn ở trong nước.

Đèn đuốc huy hoàng ở trên mặt nước đã dần dần cách rời khỏi cô xa hơn.

Đột nhiên! Một bóng người cấp tốc bơi tới về phía cô,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 312: Bọn Nhỏ Nhớ Em


Karen lo sợ bất an đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy Vũ Thiên mở cửa, không khỏi bị sợ hãi, liền lùi lại sau một bước, run run rẩy rẩy hỏi: "Tôi đến thăm

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 313: Bọn Nhỏ Nhớ Em 2


Tuy rằng ngày hôm qua Monica bị ánh mắt của Vũ Thiên uy h**p, nhưng mà cô vẫn là nghĩ thừa dịp hiện tại sẽ cho Dany một kích trí mệnh, để cho anh triệt để hết hy vọng đối với Mục Vũ Phi.

Monica nhìn ra, người đàn ông kia cùng phi thường có mối quan hệ đối với Mục Vũ Phi không bình thường.

"Mục, người đàn ông ngày hôm qua đã cứu cô kia, có quan hệ như thế nào vậy?" Monica hỏi vẻ rất tò mò.

Lời này

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 314: Chúng Ta Về Nhà


Bảo Bảo, Bối Bối bổ nhào vào trong lòng Vũ Thiên.

Bối Bối thì âm trầm, nghiêm mặt nói: "Ba ba, chúng ta về nhà đi.

"
Bảo Bảo lạnh lùng nhìn thoáng

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 315: Chúng Ta Về Nhà 2


Vũ Thiên khom người xuống, đưa tay kéo bàn tay nhỏ bé của Bối Bối ra, cũng không quay đầu lại, nói: "Đi theo mẹ con đi, hãy sống cho thật tốt vào!"

Vũ Thiên khó khăn bước từng bước một đi về phía trước, không thèm để ý tới bọn nhỏ đang kêu khóc.

Mục Vũ Phi nhìn theo bóng lưng thê lương của Vũ Thiên, rốt cục liền quỳ rạp xuống ở trên đất.

Thời điểm Vũ Thiên nói không cần đứa nhỏ và cô nữa, trong

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 316: Cao Hứng Hay Là Không Cao Hứng


Mục Vũ Phi vốn định mang theo đứa nhỏ về nhà, nhưng mà cô lại gặp phải trùng trùng cản trở.

Đầu tiên chính là Ảnh tử, anh được Vũ Thiên lưu lại ở Venice để bảo vệ và chăm sóc cho ba mẹ con Mục Vũ Phi.

Thế nhưng mà anh lại không dự tính được là, cả ba mẹ con Mục Vũ Phi đều trở

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 317: Cao Hứng Hay Là Không Cao Hứng 2


Ba mẹ con đã hai năm không gặp nhau, nên một mực nói chuyện với nhau mãi không hết.

Hai cậu bé hưng trí bừng bừng kể lại cho Mục Vũ Phi nghe những biến hóa ở trong nước; kể chuyện chú Lãnh Phong vẫn còn chưa bắt dì Hứa Khiết về nhà, nhưng mà trong bụng dì Hứa Khiết thì đã có tiểu bảo bảo rồi; Dì Doãn Tiểu Nhu và chú Viên Kỳ Chí đã kết hôn với nhau, còn chuẩn bị di cư ra nước ngoài nữa.

Chú Âu Văn Phú đã làm cha rồi, chú ấy có một người con gái rất xinh đẹp, chỉ có điều

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 318: Trong Nhà Có Hai Vị Nữ Chủ Nhân


Đợi đến thời điểm Vũ Thiên đi đến cửa phòng ngủ, Mục Vũ Phi

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 319: Trong Nhà Có Hai Vị Nữ Chủ Nhân 2


Bảo vệ cửa lạnh nhạt cúi mình chào, chỉ nhàn nhạt nói: "Vũ thiếu đã nói, không cho phép Văn tiểu thư đi vào trong nhà.

Đây là một quy định đã sớm được định ra từ trước rồi, cho nên tôi hi vọng Văn tiểu thư hãy tự trọng, đừng làm cho thuộc hạ phải khó xử.

"
Văn Điềm hung hăng tát cho người

pppng

.
 
Back
Top Bottom