Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 280: 280: Lại Bị Bắt Cóc 2


Mục Vũ Phi chưa từng bao giờ cảm thấy thống hận bản thân mình như thế.

Ba năm trước cô mang thai bị người ta bắt cóc, chuyện lần ấy cô không thể nào tránh được.

Nhưng mà ba năm sau, ngày hôm nay cô bị bắt cóc lại là bởi vì chính bản thân cô đã sơ sẩy!
Mục Vũ Phi bị nhốt đã sắp một tuần rồi, mỗi ngày đều chỉ có một nữ giúp việc mang vẻ mặt không biểu cảm đưa cơm đến cho cô.

Ở trong ngôi nhà to rộng

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 281: 281: Nhà Họ Vũ Bùng Nổ 1


Mục Vũ Phi nghe ra trong lời nói của Khang Từ có chứa đầy hàm ý.

Đồng thời cô cũng biết hiện tại Khang Từ đang rất muốn nghe thấy Mục Vũ Phi cô hỏi, đến cùng là ai đã dám đối nghịch đối với cô.

Chỉ có điều là, Mục Vũ Phi dám

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 282: Nhà Họ Vũ Bùng Nổ 2


Ông cụ Hứa đứng ở ngoài cửa lớn của nhà họ Vũ có chút thổn thức.

Trước đây, mỗi một lần ông cụ tới nơi này đều luôn ngẩng cao đầu, giống như một con khổng tước kiêu ngạo vậy.

Thế nhưng, chỉ một lần mà thôi, giờ đây ông cụ lại thấp kém tỏ vẻ đáng thương, để giành được, chiếm được sự tha thứ của nhà họ Vũ.

Thật sự là tạo hóa trêu ngươi mà! Cắn chặt răng, ông cụ Hứa đi theo sau người Quản gia của nhà họ Vũ, đi tới phòng khách.
Vũ Thiên và ông cụ Vũ đối với việc ông cụ Hứa đến đây cũng không có tỏ vẻ ra có nhiều kinh ngạc lắm.

Điều này đều đã nằm trong phạm vi dự đoán trước của hai người bọn họ rồi.

Hơn nữa sự cố chấp thiên vị của ông cụ Hứa, đã đưa đến việc lợi ích của hai bên gia đình đều bị hao tổn, lại còn khiến cho chính bản thân ông cụ Hứa ngày càng cách xa với những người thân của mình.

Đây đều là việc bản thân ông cụ làm thì tự chịu!

"Ông đại giá quang lâm, chúng tôi đây đã không kịp tiếp đón từ xa rồi." Ông cụ Vũ nói một câu đầy châm chọc.
Ông cụ Hứa thở dài một hơi, cúi người xuống, rồi nói: "Là do tôi đã sai

3493578.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 283: Kiếp Sống Bị Giam Cầm 1


Ông cụ Vũ nhấp một ngụm trà, nói đầy ý vị thâm trường: "Long chương phượng tư chi sĩ bất kiến dụng, chương đầu thử mục chi tử nãi cầu quan.

Lão Hứa, ánh mắt của ông giờ

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 284: Kiếp Sống Bị Giam Cầm 2


Khang Từ nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy buồn nôn.

Cô ta uống môt ngụm nước, áp chế cảm giác muốn nôn mửa đang nổi lên ở trong bụng mình.

Cô ta xùy một tiếng, nói: "Thấy các người tình chàng ý thiếp như vậy, thật sự là cảm thấy rất xứng đôi."
Mục Vũ Phi lau khóe miệng một chút, nói đầy vẻ khinh thường: "Nếu như cô thấy thích, thì lấy đi, tôi đây lại thấy không có gì lạ."
Tay của Hứa Phàm chợt cứng đờ, cười vẻ xấu hổ, nói: "Phi Phi hãy ăn nhiều một chút gì đó để bồi bổ, để thân thể gầy như vậy thì không tốt đâu."

Mục Vũ Phi lườm một cái trắng mắt.

Ăn ăn ăn, chỉ có biết ăn thôi, chẳng lẽ muốn cô ăn thành heo sao? Bất quá đối với tình hình hiện tại thì Mục Vũ Phi cũng đành bất lực.

Dù sao cô cũng đang bị người khác trông giữ trong ngoài như vậy, cũng chỉ có thể nói miệng như vậy mà thôi.

Hơn nữa cho dù Mục Vũ Phi cô có thể đánh thắng bọn họ, nơi này ít dấu chân người qua lại, cô cũng không biết

3493595.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 285: Chính Văn Ngoại Truyện 3 Chăn Heo Và Nuôi Đàn Ông Kỳ Thực Cũng Là Một Cái Đạo Lý


Vũ Thiên dựa người vào ở trên thân cây thở dài vẻ rất là ưu tư và bi thương.

Lương Ngọc Phi thấy vậy bộ dạng tỏ vẻ không hiểu lứm.
"Không phải là mùa thu, cậu vậy mà liền bi thương cảm thu như vậy hả ?"
"Cậu không biết đâu.

.

." Giải thích đi nào.
Lương Ngọc Phi đợi nửa ngày cũng không thấy câu tiếp theo, chỉ một thoáng liền xù lông rồi !"Chà mẹ nó chứ, cậu còn không nói tớ sẽ giải thích cái P!"
Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn trời, mặt nghiêng một góc 45°, gương mặt hoàn mỹ giống như một vị thần, mơ hồ khẽ thở dài.

Vũ Thiên hỏi Lương Ngọc Phi : "Cậu không phát hiện ra là tớ bị mập ra hay sao?"
Sấm sét chớp giật đùng đùng.

.

.

giờ phút này Lương Ngọc Phi có cảm giác mình thật sự là bị sét đánh trúng khiến ngoài khét trong sống!
Ngăn chặn lại cảm xúc kích động mình muốn hộc máu, Lương Ngọc Phi run rẩy khóe miệng, phối hợp hỏi lại đại thần: "Vậy xin hỏi ngài, tại sao ngài lại bị mập ra?"
"Ai dà ~" Vũ Thiên tiếp tục ngửa đầu nhìn trời, "Về sau rồi cậu sẽ biết!"
Tiếp đến Lương Ngọc Phi nhận được một tin nhắn giống như bị sét đánh, Thượng Duyên xoay trở thân thể Mục Vũ Phi xoay đi xoay lại ngắm nghía hết làn này đến làn khác.

Mục Vũ Phi bị ngắm nhìn như vậy, cả người liền sợ hãi.

Đột nhiên cô liền hiểu ra, liền nắm giữ hai tay của Thượng Duyên nói đầy vẻ kích động: "Duyên Duyên! Rốt cục là cậu đã phát hiện ra tớ cực kỳ đẹp trai, cho nên cậu muốn đi theo tớ có phải hay không hả? ! Yên tâm đi! Tớ sẽ không cô phụ cậu đâu!"
"Cút ngay!" Thượng Duyên vùng thoát khỏi tay của Mục Vũ Phi, "Tại sao gần đây cậu lại buồn bã ỉu xìu như vậy?"
"À, " nói đến đây, Mục Vũ Phi liền trở nên ỉu xìu, không có lấy một chút sức sống nào, "Gần đây tớ trở nên mập quá.

.

."
Khóe miệng của Thượng Duyên co giật! Những lời này thế nào mà có vẻ như vừa rồi đã từng nghe thấy người nào đó nói ra thì phải?
"Cho nên?"
"Cho nên tớ muốn giảm béo!"
"Không đúng!" Thượng Duyên nghĩ tới điều gì, nhìn Mục Vũ Phi vẻ hồ nghi, "Cậu không phải là loại người dễ dàng béo lên đâu, thế nào đột nhiên liền mập ra nhỉ? Chẳng lẽ… quả thật là cậu đã mang thai? !"
"Cả nhà cậu ấy! Cậu mới mang thai ấy!" Mục Vũ Phi nghiến răng nghiến lợi rống lên với Thượng Duyên.

Tiếp theo sau đó, lại Mục Vũ Phi ỉu xìu ngồi dựa vào trở lại trên ghế so pha, "Gần đây mỗi ngày tớ đều phải ăn 5 bữa cơm, cho nên mập ~ "
Hả! Ngài muốn thành heo luôn hay sao? ! Thượng Duyên rất là kinh ngạc nhìn Mục Vũ Phi hỏi: "Vậy cậu muốn giảm béo thế nào đây? Ăn bớt đi mấy bữa là được?"

"Không được ! Tớ mỗi ngày đều phải ăn 5 bữa cơm."
Thượng Duyên xù lông rồi ! Vậy mà cậu còn đòi giảm béo sao? ! Giảm béo cái lông ấy!
Sự thực chứng minh Mục Vũ Phi đúng là gầy xuống một chút rồi.

Thế nhưng mà mọi người lại không thể tưởng được phương thức giảm béo thành công của Mục Vũ Phi.

Bất quá vào dịp này Vũ Thiên lại mập lên không ít.

Đối với sự kiện này, mọi người phỏng đoán không giống nhau.

Cuối cùng, một câu nói được mọi

3493601.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 286: Mưu Kế Lại Chồng Mưu Kế 1


Hứa Khiết thấy được thủ đoạn của Lãnh Phong, quả nhiên là có chút sợ hãi rồi.

Hóa ra, người này trước kia là một con hổ có bộ mặt cười.

Từ khi được chứng kiến Lãnh Phong phát uy, về sau này tự đáy lòng Hứa Khiết liền

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 287: Mưu Kế Lại Chồng Mưu Kế 2


Mục Vũ Phi dùng sức tách những ngón tay của Hứa Phàm đang nắm chặt lấy tay mình ra, tiếp đó lại chậm rãi ngồi xuống.

Mục Vũ Phi vuốt bụng thở dài, kỳ thực không phải là cô không nghĩ đến chuyện đánh Hứa Phàm, chính là hiện tại dù cô có đánh Hứa Phàm thành đầu heo, bị tàn phế đến không làm nên chuyện gì nữa.

Nhưng nếu cô làm như vậy lại cảng chỉ có thể chọc giận đến Hứa Phàm, mà kết quả chính là, Mục Vũ Phi cô và đứa nhỏ sẽ đều không được an toàn.

Biểu cảm của Hứa Phàm lại trở nên thật bi thương.

Anh ta ngồi xổm người xuống, nằm ở trên đầu gối của Mục Vũ Phi, nói vẻ cầu khẩn gần như là nghẹn ngào: "Phi Phi, vì em mà tôi giờ đây đã không còn có cái gì nữa rồi.

Người nhà, tình thân, thật sự là đã không còn nữa rồi, vì sao em lại vẫn không thể yêu tôi kia chứ?"
Mục Vũ Phi lạnh mặt không đáp lại.

Không phải là cô không cảm thấy thương hại người đàn ông thần kinh thất thường sắp phát điên lên kia, cái chính là, so với anh

3493618.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 288: Không Thể Giữ Được Đứa Nhỏ 1


Từ sau khi Vũ Phượng Kiều tới nơi này, Mục Vũ Phi cũng luôn rất phòng bị đối với Khang Từ.

Bởi vì trực giác của cô cho biết, Vũ Phượng Kiều sẽ không yên tĩnh, sẽ không có suy nghĩ gì tốt đẹp.

Dù sao lúc trước con trai của Vũ Phượng Kiều đã bị chặt đứt chân ở Châu Phi, Vũ Phượng Kiều chẳng khác nào bị mất đi tất cả hi vọng cuộc sống

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 289: Không Thể Giữ Được Đứa Nhỏ 2


Mục Vũ Phi bị ngộp thở không sao chịu nổi, điên cuồng uống vào vài ngụm nước lạnh, ý thức cũng dần dần rời xa.

Trong mắt cô, hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 290: Sẽ Bắt Đầu Trả Thù 1


Khang Từ dường như là đã biết sau khi Mục Vũ Phi tỉnh táo lại thì sẽ liền nổi điên vậy, nhất định sẽ muốn tìm cô ta để liều mạng.

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 291: Sẽ Bắt Đầu Trả Thù 2


Cha Khang lạnh mặt nhìn lại Khang Từ, cuối cùng chỉ nói ra một câu nói: "Nếu như con cố ý như thế, như vậy ba chỉ có thể cách rời mối quan hệ giữa cha và con gái để bảo toàn nhà họ Khang của chúng ta.

Cho dù con có phải là đứa con gái mà ba yêu quý nhất hay không, ba cũng đều không cho phép người trong nhà họ Khang vì con mà phải chịu liên lụy!"
Khang Từ nghe thấy cha của mình nói như vậy, không nhịn được xiết chặt nắm tay lại.

Người ngoài đều xem cô là đại tiểu thư của nhà họ Khang, tỏ vẻ phong quang vô hạn.

Nhưng mà, nhà họ Khang chỉ có cô là người con gái duy nhất, không thể có khả năng này được! Khang Từ cũng không thể kế thừa sản nghiệp của gia đình được.

Cha của cô ta, từ sau

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 292: Em Không Đi Theo Anh Thật Sao 1


Mục Vũ Phi nhìn ra ngoài cửa sổ đến xuất thần, bỗng nhiên liền nở nụ cười, "Đoan Mộc, cho dù rằng thời điểm tôi đang nguy cấp, anh lại có mặt ở đây để muốn giúp đỡ tôi một phen, thì tôi cũng không thể nào có thể sẽ đáp lại tình yêu của anh được.

Rốt cuộc tôi đã biết được, mình đang ở nơi nào rồi.

Cho dù nơi này coi như là địa bàn của anh, tôi không tin anh không thể không biết một chút phong thanh gì đó.

"
Đoan Mộc vẻ mặt đau khổ nói: "Tôi nói chị gái yêu quý

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 293: Em Không Đi Theo Anh Thật Sao 2


"Do gấp gáp quá, những người đó đều là do tôi thuê tới đây, cũng đều quá độc ác đi! Vừa rồi thời điểm chúng tôi đàm luận với nhau, bọn họ còn nói trực tiếp buộc em phải đi.

Tôi đã phải ngăn cản bọn chúng đến nửa ngày, nói rằng thân thể của em còn chưa khỏe, có như vậy bọn họ mới chịu từ bỏ đó.

Em có nhìn thấy hay không, vừa rồi chính tôi cũng là bị bọn họ thòng người từ trên mái nhà treo ngược xuống dưới đó thôi, ôi trời ơi, cái eo của tôi!"
Mục Vũ Phi thấy Đoan Mộc phô trương như vậy, cũng không sao nhịn được cười, liền lặng lẽ nở một nụ cười.

Vừa rồi thời điểm cô cười miệng vết thươngliền rất đau, cho nên Mục Vũ Phi tận lực để biên độ động tác nhỏ đi một ít, tránh không làm ảnh hưởng đến vị trí nơi bụng.

Đoan Mộc đưa tay v**t v* mái tóc của Mục Vũ Phi, nói có chút đau lòng: "Em đã phải chịu uất ức rồi.

"
Mục Vũ Phi lắc lắc đầu, chịu thì cũng đã chịu rồi, cô còn có thể nói cái gì đây? Hiện tại điều cô có thể làm, chính là phải đòi lại từng chút, từng chút một tất cả những uất ức mà Mục Vũ Phi cô cùng với đứa

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 294: Trái Tim Của Cha Đứa Nhỏ Cũng Rất Đau 1


Vũ Thiên nhìn thần thái kiên trì của Mục Vũ Phi thì tức giận đến mức hai hàm răng đều ngứa lên rồi.

Không phải là Vũ Thiên không biết mối hận trong lòng cô

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 295: Cha Của Đứa Nhỏ Trong Lòng Cũng Rất Đau 2


Vũ Thiên không phải là không lý giải tâm tình của cô, nhưng là anh cũng có niềm kiêu ngạo của anh cùng thân là nam nhân, phụ thân tôn nghiêm! Anh tại sao có thể xem vợ của mình lại cùng người khác đi vào điện phủ? Mặc kệ có phải thật vậy hay không kết hôn, anh đều là không tiếp thụ được! Hơn nữa liền tính là Nhà họ Vũ cùng Nhà họ Mục đều không tiếp thụ được, cô làm sao lại không hiểu? !

Mục Vũ Phi vẫn như cũ kiên trì, đây là cô một lần duy nhất tùy hứng, cô không cho phép người khác phá hư của cô báo thù kế hoạch, cho dù là Vũ Thiên, đều không thể ngăn cản cô được!
"Em thật sự quyết định như vậy hay sao?" Vũ Thiên hỏi vẻ rất lạnh lùng.

Mục Vũ

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 296: Bệnh Tình Của Đoan Mộc 1


Thời điểm Mục Vũ Phi nghe được thông báo kia của Khang Từ lại còn nở nụ cười.

Khang Từ kia thật sự là đã cho Mục Vũ Phi cô thể diện rồi, thực sự đã không cô phụ kỳ vọng của cô một chút nào.

Giỏi lắm!
Vũ Thiên bởi vì vấn đề phải ẩn dấu đi thân phận của mình, cho nên mỗi ngày chính là đều thật kín đáo đến thăm Mục Vũ Phi một lần.

Thế giới này quả thực là quá mức huyền diệu.

Trong một lần Vũ Thiên vào thăm Mục Vũ Phi, thì Đoan Mộc cũng theo gót chạy theo, tiến vào.

Thời điểm Đoan Mộc nhìn thấy Vũ Thiên

3493703.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 297: Bệnh Tình Của Đoan Mộc 2


Đoan Mộc hít vào một hơi thật sâu, lại phun ra, anh bình tĩnh nói: "Cũng không có ai biết chuyện này.

Ngay đến bản thân tôi cũng chỉ mới biết được điều này.

Tôi kỳ thực chẳng phải là đứa nhỏ của nhà Đoan Mộc.

Đây là thời điểm thử máu thì tôi mới được biết.

Người duy nhất có hi vọng chính là mẹ đẻ của tôi, thì đã qua đời rồi.

Ha ha, thật không biết mẹ tôi đã phải trôi qua cuộc đời này như thế nào nữa.

Thông đồng với một người có tiền, cuối cùng lại dùng ly miêu tráo thái tử (*), đẻ đổi lấy cho tôi cuộc sống vô cùng giàu sang phú quý.

Thế nhưng mà cuối cùng ông trời lại trừng phạt phần tư tâm này của bà, để cho tôi bị rơi đến hoàn cảnh nông nỗi không chịu nổi như bây giờ đây."
(*) "Ly miêu tráo Thái tử": Được biết tới là một vụ đại án nổi tiếng bậc nhất Trung Quốc, thể hiện những mưu mô thâm hiểm kinh người chốn cung đình.

Theo dân gian, vụ án này về sau được Bao Công phá giải, trở thành một trong những kỳ tích phá án của Bao đại nhân.
Vũ Thiên đè xuống bờ vai của Đoan Mộc, dùng sức ấn buộc anh phải ngồi xuống dưới đất.

Không đợi Đoan Mộc ra tiếng, Vũ Thiên đã nói: "Đối thủ của tôi cho tới bây giờ chỉ có một, chính là cậu.

Năm đó cậu đã để cho tôi sinh ra cảm giác nguy cơ, chuyện này không phải ai cũng làm được.

Nếu như không có cậu, cuộc sống của tôi sẽ rất không thú vị!"
Đoan Mộc cực kỳ tức giận, nói vẻ đầy bất mãn: "Không ngờ là mọi việc lại xoay chuyển như thế.

Cả đời này của tôi chính là để làm tăng thêm lạc thú cho hai vợ chồng nhà anh sao? Anh lại còn trông cậy vào tôi cả đời này đều cột trái tim vào trên người vợ của anh nữa chứ!"
Vũ Thiên nở nụ cười ha ha, "Cậu có biết không, Phi Phi từng nói, người tốt sẽ được sống lâu dài.

Cho nên, cậu cũng sẽ được sống lâu dài."
Đoan Mộc hung hăng hít một hơi thuốc lá, sau đó dụi tắt tàn thuốc, hướng Vũ Thiên nói vẻ cảm kích: "Cảm ơn người anh em! Từ khi tôi trưởng thành đến nay, anh vẫn là người đầu tiên tôi chấp nhận gọi anh xừng em như vậy."
Đoan Mộc đi rồi, Vũ Thiên bình ổn lại tâm tình một chút, lại xoay người trở lại trong phòng bệnh.

Mục Vũ Phi đang muốn cào lên vết thương trên bụng.

Mấy ngày nay vết thương trên bụng cô đã khép miệng lại rồi, cực kỳ ngứa.
Vũ Thiên ngăn cản tay của cô lại, nhẹ nhàng đưa tay ấn xuống miệng vết thương của Mục Vũ Phi một cái.

Tuy rằng thực tế không thể giải quyết được vấn đề, nhưng nó cũng làm cho Mục Vũ Phi cảm thấy dễ chịu hơn.
Mục Vũ Phi thỏa mãn thở dài một hơi, nói: "Kỳ thực hai chúng ta thật sự cực kỳ xứng đôi.

Nếu như anh có thể giặt quần áo nấu cơm làm được các việc nhà nữa, thì em sẽ càng vui vẻ hơn."
"Vậy thì anh cưới em về là vì cái gì nhỉ?" Vũ Thiên liếc xéo nhìn cô.
"Để cho em làm thiếu phu nhân chứ sao!"
".

.

."
Vũ Thiên phát hiện mình thật sự không có cách nào khác để thống nhất với Mục Vũ Phi nổi.

Anh vừa mới nêu ra vấn đề, Mục Vũ Phi liền gạt mình, còn biến đổi ý trở thành trào phúng bản thân.

Vũ Thiên thấy bản thân mình thật nhàm chán.
Mục Vũ Phi vén lên quần áo, nhìn kỹ miệng vết thương một chút, có chút sầu não rồi, "Về sau em cũng đã không thể nào mặc được bikini nữa rồi."
"Không có việc gì, hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, emi có thể đi làm phẫu thuật thẩm mỹ mà." Vũ Thiên nói an ủi.
"Anh nói là em nên chỉnh sửa lại giống như Jun Ji Hyun hay là Kim Hỉ Thiện đây?" Mục Vũ Phi hưng trí bừng bừng hỏi lại.

Không đợi Vũ Thiên nổi bão, cô lại thở dài nói, "Vết sẹo này chính là dấu vết duy nhất ghi nhận lại việc con trai của em đã từng tồn tại, em không muốn làm cho nó biến mất."
Vũ Thiên trầm mặc, đứa nhỏ không còn, đối với anh cũng là một đả kích rất lớn, huống chi là là người làm mẹ như Mục Vũ Phi chứ! Năm đó cô vì bảo vệ cho bảo bối, suốt ba năm trời đã phải trải qua những ngày nghèo khó.

Như vậy có thể thấy được, lòng yêu con của người mẹ quả thật cực kỳ vĩ đại.

Đứa nhỏ này không còn, trong lòng Mục Vũ Phi sẽ có bao nhiêu thương tâm?

Khang Từ bị nhà họ Khang nhốt về sau này liền gần như không có biện pháp nào để liên lạc với bên ngoài.

Dù sao cô ta cũng là đại tiểu thư của nhà họ Khang, vẫn còn có chút thủ đoạn.

Trong tay cô ta không có một người nào có thể sử dụng biết việc một chút.

Mấu chốt nhất chính là, bên người cô ta có Vũ Phượng Kiều cùng với Lâm Bình Sinh.

Hai người kia mà nói, bất kể thế nào cũng đều là quân cờ của Khang Từ.

Cô ta sẽ lợi dụng bọn họ thật tốt để đối phó với Mục Vũ Phi.
Khang Từ cũng vẫn chưa biết việc Vũ Thiên đã đi tới nước A.

Bất luận cha Khang có khuyên nhủ cô ta như thế nào, cô ta cũng coi như bị điếc, không nghe thấy.

Bây giờ Khang Từ đã quyết định chủ yếu làm đến cùng rồi, sẽ không bởi người khác nói cái gì mà thay đổi tâm ý.
"Cha à, nếu như ngài nghĩ muốn đoạn tuyệt mối quan hệ giữa cha và con gái như vậy, thì liền thực hiện đi.

Dù sao cùng lắm thì con đây vừa chết, cũng sẽ lập tức được ở cùng với mẹ của con rồi." Khang Từ cũng không phải cái loại con gái không có đầu óc gì, càng không ngừng dùng cách nói như vạy để trói buộc Cha Khang để bảo toàn bản thân.
Cha Khang bị sự bướng bỉnh của Khang Từ làm cho thiếu chút nữa thì bị chảy máu não, uất hận văng một cái tát lên đến trên mặt của cô ta.
Khang Từ xoa mặt, cười khổ mà nói: "Ba, ngài đã sớm nghĩ muốn làm như vậy rồi phải không? Không có đứa con gái là con đây, bọn em trai kia của con liền trở thành danh chính ngôn thuận rồi, không phải sao?".
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 298: Tứ Cố Vô Thân


Cha Khang nhìn vẻ mặt bi thương thảm thiết của con gái, cũng không nén nhịn được mà trở nên bi thương.

Ngày xưa ấy, ông đã phải dùng hết tâm cơ để cưới mẹ của Khang Từ về làm vợ, thế nhưng mà người vợ của ông sau khi sinh hạ đứa nhỏ, không có bao lâu liền qua đời.

Trong lòng ông có biết bao bi thương phẫn uất, khó chịu ấm ức.

Thế nhưng khi nhìn thấy đứa con gái của mình càng lớn lại càng giống người vợ đã quá cố của mình, ông liền một lòng một dạ dồn hết tình yêu của mình ở trên người con gái, coi Khang Từ giống như tiểu công chúa vậy, nâng niu con gái ở trong lòng bàn tay để mà cung phụng, con gái muốn cái gì thì cho cái đó.

Nhưng mà chờ đến khi Khang Từ trưởng thành, ông mới phát hiện, ông vậy mà đã dạy dỗ nuôi dưỡng con gái không thành tài! Hồi nhỏ bị người cô thiết kế đưa đến bên người Vũ Thiên, không chỉ có liên lụy mất cả trái tim, mà khi trở lại còn bị vết thương chồng chất.

Chuyện khi đó trừ bỏ đau lòng chỉ thân xác đến tiều tụy.

Ba năm trước con gái ông liền bị lợi dụng càng triệt để hơn nữa, không những chỉ có mất mặt xấu hổ mà còn bị hủy đi sự trong sạch của mình.

Còn lần này thì sao đây? Vũ Phượng Kiều không đầu óc, chẳng lẽ con gái của ông cũng không còn đầu óc nữa sao?
Vì sao ông trời lại không công bằng như vậy chứ? Nhà người ta con cái đều có tư thế long phượng, trong khi con gái của mình rõ ràng sinh ra là kim chi ngọc diệp, vì sao lại không có tí ti tài ba nào chứ? Cha Khang thống khổ lắc lắc đầu.
"Ba, " Khang Từ lệ rơi đầy mặt bổ nhào vào trong lòng cha của mình, nghẹn ngào nói: "Con van cầu ba đó, ba nhất định phải giúp con! Con hiện tại biến thành cái bộ dạng này, cũng đều là do Mục Vũ Phi… Con nhất định phải bắt cô sống không bằng chết!"
Cha Khang run run phủ tay l*n đ*nh đầu con gái, v**t v* mái tóc của cô, đấu tranh thật lâu mới tàn nhẫn, quyết tâm đẩy con gái ra, "Con biến thành như bây giờ không phải là do lỗi của Mục Vũ Phi, vì sao con lại không chịu hiểu như vậy chứ? Vũ Thiên căn bản là không có yêu con! Mà con bị người ta lợi dụng, cũng là vì con gieo gió gặt bão, dễ tin người kia.

Vì sao con cứ không chịu nhìn nhận cho rõ, mà cứ nhất định phải tranh giành khẩu khí tức giận như vậy chứ?"
Khang Từ thấy người cha của mình vậy mà lại cự tuyệt ý muốn của bản thân mình, trong cơn giận dữ không khỏi phát cuồng, liền quát um lên: "Ông căn bản là không coi tôi là con gái của mình, trong lòng ông cũng chỉ có những đứa con trai kia của ông mà thôi! Bọn họ từng đứa từng đứa đều là đồ con hoang, căn bản là không xứng đáng có dòng máu của nhà họ Khang chảy trong người! Buồn cười thật đó! Ba ba à, ông còn quan tâm ưu ái bọn chúng như vậy, phỏng có ích lợi gì đây? ! Tôi đây mới chính là người thừa kế duy nhất chính thống của nhà họ Khang! Là của tôi thì đừng hòng có người nào có thể lấy đi được! Tôi sớm muộn gì cũng phải làm cho bọn họ cùng Mục Vũ Phi kia bị thân bại danh liệt!"
Cha Khang ngạc nhiên nhìn con gái của mình giống như Tu La ác sát vậy.

Ông quả thực không thể tin tưởng được những lời như thế lại là từ trong miệng con gái của nói ra! Mặc dù quả thật là ông có mấy người con trai, thế nhưng mà ông cũng để lại cho đầy đủ gia sản cho con gái, lại còn đang tìm kiếm cho con gái một người chồng con nhà tử tế.

Như vậy về sau cuộc sông của con gái ông nhất định là sẽ hạnh phúc không chút lo buồn! Nhưng mà hiện tại ông mới biết được, thật không ngờ con gái của ông lại hận mấy đứa em trai của nó đến thế? Đến mức độ chỉ muốn g**t ch*t các em cho mình được thoải mái như vậy? Cha Khang đã tuổi trên năm mươi, đến lúc này rốt cuộc đã không sao chịu nổi sự đả kích mà con gái của ông vừa tạo ra nữa rôi.

Cha Khang lảo đảo ngã ngồi xuống dưới đất, nước mắt không sao nén nhịn được nữa liền tuôn rơi đầy mặt.
Khang Từ hừ một tiếng vẻ ghét bỏ, nói vẻ đầy oán độc: "Bình thường ông cưng chìu tôi cũng chỉ bởi vì tôi đây có nét giống mẹ đến tám phần, nếu không phải như vậy, căn cứ vào điểm này ông lại chịu để ý đến tôi hay sao? Thật sự thương yêu tôi cưng chìu tôi, liền không nên đi tìm một đám gái quê mùa bên ngoài để mà sinh ra một đám lộn sòng kia để tranh cướp gia sản với tôi! Đây hết thảy đều là cái sai của ông, cho nên ông đừng có ở chỗ này mà giả mù sa mưa với tôi, muốn để cho tôi thương hại ông nữa!”
Cha Khang nghe thấy con gái của mình nói ra những câu oán hận như vậy liền trở nên trầm mặc.

Ông lau quệt nước mắt trên mặt, xoay người rồi rời đi, thậm chí ngay cả cửa phòng cũng không buồn đóng lại.

Ông đã không còn có tâm lực để mà quản con gái của mình nữa rồi.

Khang Từ bây giờ đã không còn là một cô bé ba tuổi nữa.

Lại nói, cho dù có được nuông chiều đến đâu, lẽ ra con gái ông cũng hẳn là phải phân định rõ ai là người thật tâm đối xử tốt với mình, ai là người không thật tâm…, Nhưng đến bây giờ đây, rốt cuộc ông đã hiểu rõ mọi chuyện rồi, đứa con gái mà bản thân ông nuôi dưỡng sắp được ba mươi năm kia, vậy mà lại là một con sói mắt trắng (ý nói người vô ơn phụ nghĩa), là loại người đối xử với mọi người luôn tàn nhẫn quyết tuyệt!
Cha Khang móc điện thoại ra, bấm một số dãy số điện thoại, nói với đối phương vẻ đầy mệt mỏi: "Tử Trúc, mang theo đứa nhỏ đến nhà họ Khang đi, là thời điểm để cho đứa nhỏ trở về nhà rồi.".
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 299: Tứ Cố Vô Thân 2


Cha Khang lấy tốc độ cực nhanh tiến hành đăng ký kết hôn cùng với Tử Trúc, người tình thứ nhất của ông, mà đứa con của bọn họ, Khang Dĩ Hoài cũng danh chính ngôn thuận trở thành em trai của Khang Từ, là người thừa kế duy nhất hợp pháp của nhà họ Khang.

Cha Khang làm như vậy là có đạo lý của ông.

Đứa con trai nhỏ này của ông, lúc nhỏ ông cũng chưa từng bao giờ là một người cha có trách nhiệm đối với cậu.

Thế nhưng mà Khang Dĩ Hoài lại chưa bao giờ từng tỏ ra oán giận đối với người cha của mình.

Mỗi ngày Khang Dĩ Hoài đều cùng với người mẹ của mình trải qua cuộc sống bình thản.

Cho dù là sau này đã trưởng thành, cậu cũng chỉ độc lập đi ra ngoài làm việc, thỉnh thoảng mới hưng trí bừng bừng theo cha Khang và người mẹ của mình bàn luận về một số những chuyện lý thú trong công việc.

Khang Dĩ Hoài luôn luôn bình thản với danh lợi, chỉ cầu được trải qua cuộc sống bình lặng của mình.

Tuy rằng cha Khang biết loại này tính tình này của cậu cũng không thích hợp làm người thừa kế của nhà họ Khang.

Thế nhưng mà đối lập với Khang Từ mà nói, đứa nhỏ này cũng đã mang lại cho ông rất nhiều an ủi.

Ông có thể từ trên người hai mẹ con bọn họ cảm nhận được niềm vui trong quan hệ cha con.
Về sau khi Khang Từ biết được chuyện này thì răng bạc gần như đã cắn nát.

Thế nhưng mà cha Khang đã sớm đuổi cô ta đến sống ở biệt thự Tây Giao, nói rõ là muốn cô ta tự sinh tự diệt! Khang Từ hận liền lấy những thứ gì đó trong nhà có thể đập được, đều đập vỡ nát.

Các người hầu bên người cũng bị cô ta đánh cho mình đầy thương tích.

Khang Từ hận! Nếu như không có Mục Vũ Phi, như vậy cô ta sẽ được gả cho Vũ Thiên, cũng sẽ không thể làm cho quan hệ hai cha con của cô ta náo loạn đến mức này! Vì sao cô chịu lấy phần tức giận này đây? !
Suy nghĩ trước sau, Khang Từ quyết định đề cập đến hôn lễ trước tiên.

Những thủ hạ của cô ta, người ta đều nói Hứa Phàm gần đây thân thể không tốt, đang tĩnh dưỡng ở phòng bệnh cách vách với phòng của Mục Vũ Phi.

Còn Mục Vũ Phi thì miệng vết thương không sai biệt lắm cũng đã lên da non rồi.

Không có chuyện gì còn có thể xuống giường đi đi lại lại được.

Khang Từ khi biết được tin tức này thì thiếu chút nữa đã đều bóp nát điện thoại di động.

Cô ta thật không rõ vì sao Mục Vũ Phi lại không chết đi để mọi chuyện coi như là xong rồi chứ? Người đã chết liền không còn nhiều chuyện gây phiền lòng như vậy nữa!.
Khang Từ không biết rằng, thủ hạ của cô ta sớm đã bị Vũ Thiên mua chuộc rồi.

Dù sao Vũ Thiên cũng là đại thiếu gia của nhà họ Vũ, mà Khang Từ sau khi bị nhà họ Khang xa lánh, thì chúng bạn của cô ta cũng đã liền xa lánh theo.
Mục Vũ Phi cũng giống như Khang Từ, bất quá mối hận của Mục Vũ Phi chỉ nhiều lên chứ không ít đi.

Mục Vũ Phi hận không thể nghiền xương của Khang Từ thành tro, đem đến để an ủi linh hồn của đứa nhỏ ở trên trời kia.

Mục Vũ Phi cầm áo cưới áp vào bên người, thời điểm cô khoa tay múa chân ánh mắt đều đỏ ửng, hận không thể nhìn chiếc áo cưới kia đến rách thành các lổ thủng.
Vũ Thiên cảm thấy chói mắt, rút tuột chiếc áo cưới từ trong tay Mục Vũ Phi ra, kéo cô ngồi ở trên giường bệnh.
"Hai chúng ta luôn luôn không có một người nào, không có một lần nào có buổi hôn lễ giống như thế này.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là, một lần mặc áo cưới, lại không phải là cùng với anh." Mục Vũ Phi cười nói đầy kinh dị.
Vũ Thiên lôi kéo tay Mục Vũ Phi, rối rắm một hồi lâu mới chậm rãi nói: "Phi Phi, chờ sau này khi chúng ta trở về trong nước rồi, anh liền bổ sung cho em một buổi hôn lễ, em sẽ trở thành một vị tân nương xinh đẹp nhất."
Mục Vũ Phi lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, nói: "Vũ Thiên, em mệt mỏi lắm rồi.

Cuộc sống như vậy, em trôi qua quá mệt mỏi rồi! Em không thể quên được là bản thân mình đã bị mất đi đứa nhỏ.

Cho dù là có giết Khang Từ thì em cũng không thể quên được.

Trên người em, vết sẹo kia thời thời khắc khắc đều nhắc nhở em! Em đã phải chịu biết bao nhiêu uất ức, đã gặp phải bao nhiêu nghiệp chướng.

Em bị mất đi không chỉ là đứa nhỏ, mà còn là tương lai của em, là quyền được làm mẹ của em.

Còn nữa, còn tất cả những người có liên quan đến chuyện này, anh đều không thể tha thứ."
Nghe những lời này, Vũ Thiên liền trầm mặc.

Lời này của cô vẫn giống như biến thành nói cho anh biết, mỗi một người cô đều hận, bao gồm cả anh.

Cho dù Vũ Thiên anh có là cha của đứa nhỏ kia, Mục Vũ Phi cũng sẽ không thể vì vậy mà chịu tha thứ cho anh.

Trái tim của cô bị vỡ nát có chắp vá lại thì cũng không thể nào chắp vá lại được nữa rồi.

Mục Vũ Phi muốn tất cả mọi người đều phải trả giá thật nhiều vì đứa con của cô! Vũ Thiên nghĩ muốn giải thích, giải thích chuyện anh hai lần đều không thể lập tức tới cứu cô là vì có nguyên nhân của nó.

Thế nhưng mà, những nguyên nhân này nói ra ở trước mặt Mục Vũ Phi đang bị thương, thì lại có vẻ là yếu ớt mà vô lực như vậy.

Anh không thể nói nên lời được..
 
Back
Top Bottom