Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 40: 40: Thiếu


Vũ Thiên nhìn biểu cảm ân hận vì lúc đầu đã làm sai của Mục Vũ Phi, đột nhiên liền nở nụ cười.

Nụ cười tươi tắn của anh đẹp đến mức, thiếu chút nữa thì đã làm cho đôi mắt của Mục Vũ Phi bị mù rồi.

Vũ Thiên cảm thấy mình thực may mắn, vì bản thân đã cưới cô về nhà.

Anh biết rõ, kỳ thực cho tới bây giờ Mục Vũ Phi chưa từng bao giờ làm cơm.

Mỗi lần bị cô bị dầu làm cho bỏng tay, hoặc là thái rau củ bị cắt vào tay, cô vẫn cứ tiếp tục nấu cơm.

Mà cơm do cô làm lại ăn ngon như vậy; mỗi lần làm món gì ăn ngon, là Mục Vũ Phi lại nhanh chóng đến gần anh,

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-40-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 41: 41: Thiếu


Vũ Thiên vừa vào cửa, liền nghe thấy mẹ vợ gọi tâm can bảo bối, trong ánh mắt vẫn còn vương lệ nhạt nhòa.

"Bảo bối của mẹ à, con gái đáng thương của mẹ, thế nào mà trên người con lại có nhiều thương tổn như vậy hả?!" Mẹ Mục xoa xoa lên những vết xanh tím trên cánh tay của Mục Vũ Phi, vẻ mặt lã chã chực khóc.

Mục Vũ Lam thấy loại trường hợp này, trong nháy mắt thân thể liền chấn động, lập tức chạy lại đứng ở bên cạnh em gái khí tiết chính trực nói: "Em gái à, đến cùng em đã phải chịu uất ức cái gì vậy? Em hãy nói với anh trai đây, anh trai sẽ làm chủ cho em!" Dứt lời, Mục Vũ Lam còn liếc mắt nhìn sang Vũ Thiên, vẻ mặt như tiểu nhân đắc chí.

Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình chằm chằm với ánh mắt không tốt, Vũ Thiên

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 42: 42: Thiếu


Vũ Thiên vừa vào cửa, liền nghe thấy mẹ vợ gọi tâm can bảo bối, trong ánh mắt vẫn còn vương lệ nhạt nhòa.

"Bảo bối của mẹ à, con gái đáng thương của mẹ, thế nào mà trên người con lại có nhiều thương tổn như vậy hả?!" Mẹ Mục xoa xoa lên những vết xanh tím trên cánh tay của Mục Vũ Phi, vẻ mặt lã chã chực khóc.

Mục Vũ Lam thấy loại trường hợp này, trong nháy mắt thân thể liền chấn động, lập tức chạy lại đứng ở bên cạnh em gái khí tiết chính trực nói: "Em gái à, đến cùng em đã phải chịu uất ức cái gì vậy? Em hãy nói với anh trai đây, anh trai sẽ làm chủ cho em!" Dứt lời, Mục Vũ Lam còn liếc mắt nhìn sang Vũ Thiên, vẻ mặt như tiểu nhân đắc chí.

Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình chằm chằm với ánh mắt không tốt, Vũ Thiên

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 43: Chương 43


Vũ Thiên vừa vào cửa, liền nghe thấy mẹ vợ gọi tâm can bảo bối, trong ánh mắt vẫn còn vương lệ nhạt nhòa.
"Bảo bối của mẹ à, con gái đáng thương của mẹ, thế nào mà trên người con lại có nhiều vết thương như vậy hả?!" Mẹ Mục xoa xoa lên những vết xanh tím trên cánh tay của Mục Vũ Phi, vẻ mặt lã chã chực khóc.
Mục Vũ Lam thấy loại trường hợp này, trong nháy mắt thân thể liền chấn động, lập tức chạy lại đứng ở bên cạnh em gái khí tiết chính trực nói: "Em gái à, đến cùng em đã phải chịu uất ức cái gì vậy? Em hãy nói với anh trai đây, anh trai sẽ làm chủ cho em!" Dứt lời, Mục Vũ Lam còn liếc mắt nhìn sang Vũ Thiên, vẻ mặt như tiểu nhân đắc chí.
Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình chằm chằm với ánh mắt không tốt, Vũ Thiên có chút áy náy cúi mình khom người chào hỏi, rồi nói: "Chuyện này là lỗi ở con ạ, là con đã không đủ nhẹ nhàng..."
Cha Mục vừa uống vào trong miệng ngụm nước trà, liền triệt để phun hết ra ngoài.

Mẹ Mục và Mục Vũ Lam đều một vẻ mặt xấu hổ.

Chỉ riêng ông cụ Mục là còn rất bình tĩnh, chỉ có mấy ngón tay không thể nhận ra được là đang khẽ run rẩy.

Trong nháy mắt gương mặt của Mục Vũ Phi liền xanh hồng đan xen, bật đến bên người Vũ Thiên, vươn tay liền nhéo vào hông của anh.

Cô cực kỳ buồn bực không hiểu tại sao cái người này lại nói như thế? Như vậy không phải là không thành tâm khiến cho mọi người sẽ hiểu lầm hay sao! Mục Vũ Phi vội vã giải thích rõ ràng: "Đây là do thời điểm con làm việc vặt trong nhà không cẩn thận, cho nên bị đồ vật va đập vào thôi!"
Thật là một lý do rất có sức thuyết phục.

Thế nhưng mà mọi người thấy cô đỏ mặt, thế nào lại đều cảm giác là cô có chút hương vị giấu đầu hở đuôi.
Vũ Thiên ôm lấy hông của Mục Vũ Phi lắc lắc đầu ý bảo cô không cần phải biện giải cho mình, "Vâng, là con không tốt.

Phi Phi đừng nóng giận.

Đều tại con đã gây cho Phi Phi thêm phiền toái ạ.

Buổi tối chúng con ngủ không ngon, kết quả ban ngày liền giống như mất hồn mất vía.

Con đã bảo với Mục Vũ Phi là đừng có làm việc nhà nữa, nhưng em ấy không nghe.

Lại còn bực bội với con, trách con chuyện buổi tối đã quấn quít lấy em ấy.

Vì thế mới gây nên chuyện em ấy không… không cẩn thận khiến cho đồ vật trong nhà va đập vào.

Cho nên Phi Phi liền cực kỳ tức giận con, cũng không chịu để cho con bôi thuốc cho em ấy."
Hô hấp của cha Mục lúc này không được thuận lên, ho sặc sụa đến mức nghẹn cả tiếng rồi.

Mẹ Mục bị sợ tới mức vội vã đến đấm lưng cho ông xã của mình.

Vũ Thiên áy náy nhìn Mục Vũ Lam.

Vẻ mặt của anh lộ rõ biểu cảm với ông anh vợ Mục Vũ Lam, người đang tỏ ý muốn làm chủ đi đòi lại lẽ phải cho em gái mình, chuyện này lỗi không phải là ở tại nơi em đâu.

Còn Mục Vũ Lam thì thực hận không thể tìm ra một cái lỗ để chui vào.

Mục Vũ Phi bực tức quá rồi! Vâng vâng vâng.

Vào buổi tối anh thấy cô vất vả liền quấn quít lấy cô, muốn cô nghỉ ngơi sớm một chút.

Thế nhưng mà lúc này những lời nói ấy từ trong miệng của Vũ Thiên nói ra liền biến đổi vị trí như vậy rồi chứ, hả? Tự bản thân cô giờ có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không thể nào rửa sạch được rồi rồi! Mục Vũ Phi bị chọc tức, giận sôi lên, a hu hu… liền cắn lên trên cánh tay của Vũ Thiên một miếng.
Vũ Thiên vẫn đứng lù lù bất động để mặc cho Mục Vũ Phi cắn, lại còn vẫn rất hảo tâm nói rằng: "Phi Phi đừng tức giận nữa, đừng cắn làm răng của bản thân mình bị đau."
Mẹ Mục vội vã ngăn cản con gái của nhà mình lại, nói: " Phi Phi, Vũ Thiên cũng là vì muốn tốt cho con mà thôi.

Con nghe lời một chút đi, chớ có tức giận với Vũ Thiên như vậy nữa."
Mục Vũ Phi tức đến mức như muốn ngất đi rồi.

Cô trừng mắt nhìn con người Nhị Thế Tổ có thù tất báo kia.

Anh vậy mà lại điêu toa đổ lỗi của mình cho cô, đã thế lại còn giành được, chiếm được sự đồng tình của mọi người! Ông chú nhà anh chứ! Mục Vũ Phi lại hung hăng cắn anh một hồi nữa.

Mục Vũ Phi trực tiếp trốn vào trong phòng bếp để mắt không thấy thì tâm không phiền.
Ông cụ Mục nhìn bộ dạng cam chịu của cháu gái nhà mình, nở nụ cười! Thật là hiếm có khó được mà, vẫn còn có người có thể làm cho con bé tức giận như vậy.

Ông cụ Mục nhìn Vũ Thiên, đắc ý dương dương hỏi: "Vũ Thiên, cháu gái của ta đã không có làm cho ông nội của cháu bị thất vọng đấy chứ?"

Vũ Thiên gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía phương hướng phòng bếp chan chứa dịu dàng, đáp lại: "Đúng vậy ạ.

Con cháu của nhà họ Mục tới chỗ nào, đều sẽ không làm cho người ta phải thất vọng, nhưng lại làm cho người ta phải kinh ngạc đấy ạ."
"Nói rất đúng đấy!" Ông cụ Mục có chút tức giận vỗ lên bắp đùi mình, "Ông cụ Vũ kia lại còn nói với ta là ánh mắt của ông ấy tốt, rõ ràng là do nhà họ Mục chúng ta đã giáo dục tốt!"
Vũ Thiên cười gật đầu vâng vâng dạ dạ.

Hai ông lão này vẫn luôn luôn không hợp nhau, trừ bỏ chuyện, khi anh nói muốn kết hôn với Mục Vũ Phi thì liền đạt được sự nhất trí hoàn toàn.

Còn từ trước đến nay thì đều luôn thích cái chuyện ngáng chận đối phương.

Trước khi kết hôn, ông cụ Mục cũng thường thường hay nói chuyện với ông cụ Vũ rằng, cháu gái mình thật là một đứa nhỏ tốt, thế nào lại đã phải trải qua cái chuyện thê thảm như vậy.

Ông nội nhà mình (ông cụ Vũ) tức giận đến mức dựng râu trừng mắt, vài lần đã thiếu chút nữa là đã ra tay quá nặng..
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 44: 44: Gia Đình Hòa Thuận Vạn Sự Hưng Thịnh Phần 10


"Nhưng mà Phi Phi nhà ta còn nhỏ như vậy..." Nói xong mẹ Mục lại muốn rơi nước mắt.

Phi Phi từ nhỏ đã không được ở bên cạnh bà, mãi cho đến lúc con bé trưởng thành, bà cũng chưa từng làm tròn chức trách của một người mẹ.

Hiện giờ con gái bà là phải nhận một trọng trách lớn như vậy… trái tim của mẹ Mục muốn tan nát rồi.
"Mẹ, không có chuyện gì đâu, đã có con ở đây rồi mà!" Vũ Thiên khuyên giải an ủi mẹ vợ, giọng điệu cam đoan thật kiên định, nhưng lại không bị mất đi sự ôn hòa: " Phi Phi là người con gái mà con luôn tâm tâm niệm niệm thương yêu.

Cưới được Phi Phi chính là may mắn của con! Con sẽ làm cho cô ấy được hạnh phúc, sẽ không để cho Phi Phi phải chịu bất cứ một chút ức h**p nào! Cho dù là người thân của con, cũng đều không được.

Đời này, con nhất định sống cùng chăn, chết chung huyệt với Phi Phi."
Nhà họ Mục từ trên xuống dưới đều bị chấn động rồi.Trước kia đều nói Vũ thiếu vô tình, nhưng Vũ Thiên chính là đã dành toàn bộ phần tình cảm này cho con gái nhà mình.

Đối mặt với một gia đình thế gia như vậy, Vũ Thiên lại có thể bảo đảm không để cho người con gái mà cậu ta yêu quý, bị phải nhận những sự ức h**p, sỉ nhục.

Nhà họ Mục bọn họ không khỏi cảm khái, rốt cuộc là con gái nhà mình đúng là tốt số.
Vành mắt của cha Mục đỏ ửng lên.

Ông vỗ vỗ lên bả vai của Vũ Thiên, tuy trong lòng có buồn bã mất mác nhưng cũng thấy yên tâm.

Cha Mục biết người con rể này của ông, từ trước đến nay luôn luôn đã nói là làm, thủ đoạn sắc bén, cũng hoàn toàn có thể bảo vệ được cho con gái bảo bối nhà mình.

Hơn nữa đây là con đường mà con gái của ông đã lựa chọn, là người đàn ông mà con gái ông đã lựa chọn! Cha Mục tin tưởng năng lực và ánh mắt của con gái mình.
Ông cụ Mục cũng mãn nguyện rồi.

Thế này mà ông cụ Vũ kia lại còn nói là ánh mắt của ông ta tốt mới lạ, rõ ràng là ánh mắt của bản thân ông tốt đấy chứ! Ngày khác nhất định ông sẽ phải đi đến để kích động thật mạnh mẽ ông bạn già này mới được!
Đang khi nói chuyện thì Dương Hoa Phong, anh họ của Mục Vũ Phi cũng mang theo vị hôn thê đến chơi.

Dương Hoa Phong vẫn luôn luôn ở nước ngoài.

Sau khi về nước Dương Hoa Phong liền thừa cơ để đến thăm ông ngoại và cô em họ của mình cùng với vị hôn phu của cô.

Mẹ Mục là một người phụ nữ khôn khéo, tức thời liền lôi kéo vị hôn thê của Dương Hoa Phong đi lên lầu để nhàn thoại việc nhà, chỉ để lại một phòng toàn đàn ông.
"Nghe đại danh của em rể đã lâu, ngược lại đây là lần đầu tiên mới được gặp! Quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt một lần." Dương Hoa Phong nói khách sáo một phen.

Ủng hộ chính chủ vào ngay == T RUМtruyen.

мE ==
"Em cũng đã nghe đại danh của anh họ ở trên thương trường từ lâu." Vũ Thiên đáp lại một câu giả dối.
"Đâu có đâu có! Tôi đây chỉ là làm một chút gọi là cho nó vui, chỉ như chơi đùa mà thôi."

"Anh họ quá khiêm nhường rồi, chơi đùa mà lại có thể chơi ra được những công trạng như vậy, chúng ta thật sự không theo kịp rồi."
"Đây chính là vì em rể đã coi trọng tôi mà thôi.

Ở trong mắt của các bậc cha chú, tôi đây đều là người quấy rối, không thể nào trèo lên được mặt bàn.

Thật hiếm khi được em rể không đả kích người làm anh như tôi."
"Anh họ đây là có phong độ của một đại tướng, nếu như không phải hôm nay gia đình ta tụ hội, thật đúng là không thể thụ giáo."
Ông cụ Mục vui tươi hớn hở, nhìn hai người đả kích ngấm ngầm hay là công khai đấu pháp, trong lòng ông cụ cũng đều là vô cùng vui vẻ.

Bất quá vì có thể tiếp tục xem kịch vui, ông cụ Mục liền vội vã lôi kéo con trai mình sang một bên để chơi cờ, dành lại cho hai người trẻ tuổi kia khoảng không gian nói chuyện.
Vũ Thiên biết ý đồ đến đây của Dương Hoa Phong, cho nên trực tiếp nói rõ, đây là buổi gia đình tụ hội, vẫn không nên nói những chuyện khác thì sẽ tốt hơn.

Thế nhưng Dương Hoa Phong lại tựa như là nghe mà không hiểu ý tứ của anh vậy, cứ trăm phương nghìn kế để bàn luận về những chuyện buôn bán.
"Em rể à, em chớ nên giễu cợt tôi như vậy! Em rể đây mới chính là một kỳ tài về buôn bán.

Thời gian trước không phải là em cũng đã thu mua được khu đất đang quy hoạch gần khu vực đất vàng đó sao? Tôi đây nhưng mà lại bị chậm mất nửa nhịp, chỉ mua được khu đất ở gần đó mà thôi."
"Ha ha! Anh họ thật không hổ là người trong nhà.

Thật hiếm khi chúng ta lại có chung suy nghĩ xây một cái trung tâm thương mại.

Anh họ liền muốn xây pho tượng tài thần ở bên cạnh trung tâm thương mại cho chúng ta.

Em gái ở trong này trước xin cám ơn anh họ." Chẳng biết từ lúc nào, Mục Vũ Phi đã đứng ở phía sau Vũ Thiên, vẻ mặt giả cười nhìn Dương Hoa Phong.
Dương Hoa Phong có chút xấu hổ.

Cái này thế nào lại đã trở thành ý là anh muốn đưa đất như vậy nhỉ? Ngay cả câu nói lúc trước của anh ta cũng không phải là nói lên ý tứ này!
"Ha ha, Phi Phi bây giờ là người nối nghiệp của nhà họ Vũ nhà tôi đấy, mọi chuyện lớn đều do cô ấy làm chủ, việc nhỏ thì do tôi làm chủ.

Nghĩ thật sự là đã để cho anh họ phải chê cười rồi.

Bất quá đây chỉ là một việc nhỏ, cứ để cho tôi làm đi.".
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 45: 45: Thiếu


Mục Vũ Phi bĩu môi lại chạy trở về phòng bếp.

Dương Hoa Phong thì xấu hổ cười cười nói: "Vài triệu mà cũng đều là chuyện nhỏ, em rể thực là một người mạnh tsy."
"Ha ha, kỳ thực mảnh đất trống này là đo Phi Phi quyết định thôi.

Ánh mắt của cô ấy rất độc đáo, bất quá hình như là chiếm mất vật yêu thích của anh họ rồi nhỉ." Vũ Thiên nói, vẻ khí định thần nhàn (*).

(*) Khí định thần nhàn = Dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã
Dương Hoa Phong rút từ trong túi ra một tập tài liệu, bày biện ra ở trước mặt Vũ Thiên, đó chính là tài liệu mua bán về vài miếng đất trống, mà từ trong miệng Dương Hoa Phong đã nói lúc trước, nằm ở gần mảnh đất của nhà họ Vũ.
"Tuy rằng chúng ta là thân thích, nhưng mà tôi cũng muốn anh em trong nhà cũng cần phải sổ sách cho rõ ràng.

Tôi dùng vài miếng đất trống này đổi lấy mảnh đất đang nằm trong tay của em rể kia, như thế nào?"
Đối mặt với sự chuẩn bị để đến đây của Dương Hoa Phong, Vũ Thiên vẫn như cũ, mặt không hề đổi sắc, nói: "Lời nói này của anh họ đúng là rất thấu tình đạt lý.

Anh em trong nhà cũng cần phải sổ sách cho rõ ràng, chỉ có điều là, nếu tính về giá trị thì xem ra có vẻ không được ngang hàng?" Da mặt của Dương Hoa Phong đỏ lên.

Vài miếng đất trống kia của anh ta cũng có giá trị tới một ức (*), bất quá chính là Dương Hoa Phong nghĩ muốn nhà họ Vũ xem xét ở phương diện tình cảm giữa Mục Vũ Phi với anh ta, mà nể mặt bán cho anh ta thôi.

Vũ Thiên làm sao không hiểu kia chứ.

Anh nói lời nói xoay chuyển, chậm rãi nói: "Không bằng chúng ta đi đánh cuộc một lần đi? Anh

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-45-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 46: 46: Thiếu


Mục Vũ Phi vui vẻ cười ha ha không ngừng, bởi vì cô nhìn thấy, thời điểm Vũ Thiên cùng bọn họ chơi mạt

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 47: 47: Thiếu


Vũ Thiên giao cho Mục Vũ Phi cái công ty mà anh đã dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng.

Công ty này vốn là đồ sính lễ mà anh đã hứa hẹn tặng cho nhà họ Mục.

Hơn nữa, thời gian sau này công ty cũng đã được nhà họ Mục rót vào một món tiền lớn, nói là của hồi môn.

Mục Vũ Phi vốn là đã nghĩ sẽ

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 48: 48: Thiếu


"Điều tra rõ về công ty Đan Phương này.

Anh tìm hiểu xem xí nghiệp đứng sau lưng công ty này của ai.

Nói cho người kia biết, hãy cho tôi một lời giải thích hợp lý.

Nếu như đó là người họ Lý, vậy liền nói cho hắn biết, mau thu thập gói đồ lại, xong rồi cút ra khỏi thành phố A cho tôi."

"Vâng, thưa tiểu thư." Người đàn ông kia lạnh lùng trả lời, rồi sau đó liền đi ra ngoài, đầu cũng không hề quay trở lại.
Thu hồi lại tầm mắt, @MeBau*[email protected]@ Mục Vũ Phi nhìn nhìn chủ quản tựa như đã sắp nằm liệt xuống ở trên mặt đất, lạnh lùng nói: "Anh đã có gan lớn như vậy, cũng đừng trách thủ đoạn tàn độc của tôi.

Thu thập đồ vật của anh lại, sau đó cút đi cho tôi, đừng có để cho tôi nhìn thấy cái mặt của anh ở thành phố A này một lần nữa."
Vị chủ quản kia rốt cuộc đã biết bản thân mình đã chọc phải vai ác rồi.

Người kia có thể làm cho thế lực sau lưng Đan Phương công ty phải câm như hến, xá chi đến việc bản thân mình ở lại thành phố A kia chứ.

Anh ta như muốn nói cái gì đó.

diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Nhưng mà Mục Vũ Phi lại căn bản sẽ không nhìn đến anh một chút nào.

Gương mặt của cô lúc này đang lạnh lùng xem tài liệu ở trong tay.

Anh ta biết rằng, hiện tại mình có nói cái gì cũng không có tác dụng gì nữa rồi, chỉ đành run run rẩy rẩy lui ra ngoài.
"Thư ký Lý, " mãi nửa ngày sau, Mục Vũ Phi

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-48-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 49: 49: Thiếu


Đông gia đổi chủ! Tin tức giống như cơn lốc đã thổi quét toàn bộ công ty.

Những quần chúng vây xem không rõ chân tướng đã phát điên lên, truyền miệng nhau nói, người vợ của Tổng giám đốc vừa tiếp

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 50: 50: Thiếu


Mục Vũ Phi cực kỳ tức giận rồi.

Nhưng lại bất hạnh vì có Vũ Hạo Dân đang ở đây, nên cô không thể phát tác được, chỉ đành phải đè nén lại cơn tức.

Vũ Hạo Dân thấy không khí tẻ ngắt như vậy, chị dâu lại đang có hiềm nghi bùng nổ cơn giận, liền nhanh chóng lên tiếng hỏi: "Chị dâu, ở bên ngoài đều nói chị đã cãi vã với thư ký của anh trai, nói cái gì mà thư ký Lý đã không chịu an phận, @MeBau*[email protected]@ thích tưởng nhớ đến anh trai, còn cả cái vị chủ quản kia cũng thế..."
Vũ Thiên cũng đưa ánh mắt như lưỡi dao sắc liếc qua, nhìn Vũ Hạo Dân một cái.

Vũ Hạo Dân ngậm miệng, trong lòng nước mắt giống như sóng thủy triều đang cuộn lên mãnh liệt.

Lúc này tình cảm đang tốt lắm mà, mình đã nói sai cái gì đây nhỉ!
Mục Vũ Phi hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu em đã muốn học cùng với chị, vậy thì chị cũng dậy cho em một bài học.

diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Em phải nhớ kỹ, bên cạnh em có rất nhiều người đang ôm ý đồ tiếp cận đối với em.

Có một số người có thể tín nhiệm, nhưng có một số người thì không thể tin được.

Lại có một số người thậm chí sẽ còn lợi dụng người thân của em để tiếp cận em!"
Mục Vũ Phi nhớ đến vị hôn thê của Dương Hoa Phong kia.

Cô ta là người họ Lý, vẫn luôn luôn làm cho sự hiện hữu của mình giảm xuống đến mức thấp nhất.

Thế nhưng mà, cũng bởi vì cô ta luôn luôn có một ánh mắt nóng rực đối với Vũ Thiên.

Điều này đã khiến

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-50-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 51: 51: Thiếu


Thời điểm trước khi tan việc, Mục Vũ Phi cho tập hợp nhân viên trong công ty ở lễ đường, nói thật cô có chút choáng váng.

Cô cảm giác mình giống như chưa từng bao giờ nhìn thấy kẻ quê mùa ở chợ, lại còn phải tận tâm tận lực lấy lòng mọi người.

Mục Vũ Phi cực lực đè ép nội tâm đang nổi sóng cuồn cuộn, chậm rãi đi lên sân khấu.
"Tôi là Tổng giám đốc của mọi người, hôm nay mới nhậm chức.

Tôi vẫn còn chưa hiểu rõ mọi người, thiết tưởng là mọi người cũng chưa hiểu biết gì về tôi.

Nhưng mà sau này, ở trong cuộc sống, tôi sẽ cùng với mọi người chung sống, cùng tiến cùng lùi, cùng nhận sự vinh dự! Yêu cầu của tôi đối với mọi người đều sẽ rất nghiêm cẩn.

Ở chỗ này của tôi, người ưu tú tất nhiên sẽ được tôi phát triển đưa lên vũ đài, nhưng mà tôi chú trọng nhất vẫn là sự hài hòa giữa tất

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-51-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 52: 52: Thiếu


(*) JQ: Gian tình.
Gió đêm thổi mát rười rượi, tựa như là muốn hóa giải sự nóng bức ban ngày.

Gió thổi khiến cho cả thân thể lẫn tâm hồn đều thấy thư thái và khoan khoái hơn.

Mục Vũ Phi nghĩ đến chuyện của công ty, nhớ đi nhớ lại, đột nhiên cô lại nở nụ cười.

Vừa mới rồi Mục Vũ Phi đã đi đến bộ phận công trình Internet, tất cả mọi người uống có chút hơi nhiều.

Một người nhân viên đã nhấn mạnh rằng anh ta cần phải hát để bày tỏ sự chào đón nồng nhiệt đối với sự xuất hiện của Tổng giám đốc.

Mọi người thật sự đã kéo anh ta lại, nhưng không thể nào kéo được.

Mục Vũ Phi nhất thời liền phát hiện đó quả thực là một nhân tài.

Nốt cao thì không thể lên nổi, âm trầm thì lại không xuống được, âm tần bị đứt đoạn nhiều lần, nhưng anh ta vẫn hát rất thâm tình khẩn thiết.

Những

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-52-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 53: 53: Thiếu


Cánh rừng này vốn rộng lớn như thế, thực sự bất cứ loại chim nào cũng có, nhưng cô ta lại vẫn cố tình muốn vượt qua mặt Mục Vũ Phi cô như vậy.

Kỳ thực Mục Vũ Phi cũng hiểu rất rõ ràng, tựa như lúc trước Bạch Hiểu Hiểu đã nói, đàn ông mà rất đẹp trai thì chính là mây trôi.

Mềm xốp đó, thế nhưng mà lại không thể nào cầm nắm được, bởi vì bạn sẽ phát hiện ra, khắp nơi đều là phụ nữ đều đang nhìn chằm chằm vào người đàn ông của bạn.

Đặc biệt trong lúc này, chỉ vì xem JQ mà cô

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 54: 54: Thiếu


Trong nháy mắt, gương mặt của Doãn Tiểu Nhu liền trắng bạch ra.

Tay cô ta đang cầm ly rượu cũng liền nhẹ nhàng run rẩy.

Viên Kỳ Chí vội đẩy Hứa Liêm một cái, để cho anh ta đừng có nói kiểu nói mát như thế nữa.

Lúc này Vũ Thiên cũng đặc biệt chú ý tới hành động giữa hai người bọn họ với nhau.

Bởi vì bàn tay cô vợ nhỏ của anh đang để ở thắt lưng của anh, lúc này đang tiếp tục nhéo mạnh mẽ hơn, càng lúc càng dữ hơn rồi.

Vũ Thiên dịu dàng lôi kéo Mục Vũ Phi ngồi xuống nói: "Có đôi khi, nhìn thấy một người, liền không tự chủ được mà muốn yêu thương.

Các cậu? Ai..."
Mấy người đàn ông kia liền xù lông, đây chính là sự khinh bỉ trắng trợn mà! Tình cảm xưa cũ nên cho rằng mọi người ở đấy chỉ đã từng nhìn thấy lợn chạy, chứ chưa bao giờ ăn thịt lợn đúng không?! Vì thế, một cuộc lên án công khai rất lớn liền oanh oanh liệt liệt lập tức bắt đầu rồi.
Vũ Thiên chỉ cần liếc mắt một cái, vẻ đầy khinh bỉ đảo qua từng người một, mọi người liền ủ rũ hết một lượt rồi.

Đều là người quen biết vốn hiểu rõ nhau, bọn họ vẫn thật sự không dám tuyên bố là mình đã từng ăn thịt lợn.
Mục Vũ Phi rất hài lòng với biểu hiện này của Vũ Thiên.

Cô cười ha ha, kéo cánh tay Vũ Thiên qua, dụi dụi vào b* ng*c của anh.

Mọi người cảm khái, cái loại lưu manh vạn năm này vậy mà đã trở nên người lương thiện rồi sao?
Sắc mặt của Doãn Tiểu

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-54-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 55: 55: Thiếu


"Đây chính là cô vợ nhỏ hiền lành của cậu hay sao!" Viên Kỳ Chí tránh sang một bên, vùng vẫy đứng dậy, miệng còn không ngừng chửi bậy.

Vũ Thiên cực kỳ tức giận, đánh một quyền vào trên lồng ngực của Viên Kỳ Chí, lại đánh cho Viên Kỳ Chí ngã nhào xuống, sau đó dẫn đầu thong thả bước ra khỏi cửa.

Ở ngoài cửa, tình huống thật quỷ dị.

Quỷ dị đến mức, chính Hứa Liêm cũng đều không dám tin vào hai mắt của mình nữa rồi.

Chỉ thấy Doãn Tiểu Nhu đang đứng dựa vào ở một bên vách tường, tay che miệng.

Còn

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 56: 56: Thiếu


Đám người Hứa Liêm kia, cả người đều run lên, trong lòng tự nhủ đây không phải là khen ngài đâu ạ! Nhưng rồi, bọn họ nhìn nhìn lại thân thể nho nhỏ của mình, rốt cuộc cũng không dám nói ra câu này.

Bọn họ mặc dù là cũng có chút thân thủ, nhưng dù sao cũng vẫn là đại thiếu gia quen với cuộc sống được nuông chiều từ nhỏ...!Ừ, tốt hơn vẫn là, đã biết rõ trong núi có hổ rồi thì không nên tiếp tục cứ đi lên núi nữa
Mục Vũ Phi lấy một chút đá lạnh, dùng chiếc khăn ướt bao xung quanh, sau đó trực tiếp chụp lên trên khuôn mặt của người đàn ông kia.

"Bốp" một tiếng! chỉ loáng một cái, trong nháy mắt, người đàn ông kia liền tỉnh rượu ngay.

Anh ta bụm mặt rồi tru lên một tiếng, giống như tiếng lợn bị chọc tiết vậy.

Anh ta ngồi vọt dậy, nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt liền chăm chú vào trên người Vũ Thiên.
"Ông chú nhà anh chứ (câu chửi), Vũ Thiên! Lão tử bị người ta đánh, vậy mà anh cũng không biết đường giúp một tay! Anh nghĩ rằng tôi là người vẫn còn trai tráng có tài năng hơn người hay sao? Anh nói đi, nói đi..

nói xem có phải là anh đã ghen tị với tôi rằng, con người

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-56-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 57: 57: Thiếu


Lục tử bi bi thương thương tiếp tục nói: "Sau này anh ấy xem như đi rồi, một lũ nhóc con trai ở quân khu chúng tôi đốt pháo cửa thả một đêm! Cũng không được vài ngày thì Mục Vũ Phi lại đã tới rồi.

Chúng tôi lâu nay luôn là những đứa trẻ đơn thuần, vẫn một mực cho rằng cô ấy cũng là một đứa con trai, đã thế lại còn cười nhạo cô ấy lấy cái tên của đàn bà nữa.

Kết quả là bị một trận máu tanh trấn áp luôn! Ông nội của nhà cô ấy quyền cao chức trọng, chúng tôi đánh nhau cũng không đánh lại nổi với đám người kia, có đi cáo trạng thì cũng không cáo trạng nổi, đành chỉ có thể khuất phục mà thôi! Về sau mỗi lần chúng tôi đi tán gái thì Mục Vũ Phi cũng muốn đi theo.

Mục Vũ Phi tuổi còn

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 58: 58: Thiếu


Doãn Tiểu Nhu luôn luôn không nói được một lời nào.

Chỉ có điều là, xem bầu không khí hòa hợp này, nụ cười trên mặt cô ta nhìn lại còn khó coi hơn so với khóc.

Viên Kỳ Chí nhìn bộ dạng khổ sở của Doãn Tiểu Nhu, trong lòng cũng quặn đau từng đợt.

Tuy rằng anh luôn luôn kêu bất bình vì cô, nhưng khi anh đã tiếp xúc với Mục Vũ Phi cùng với tính tình của cô, thì về sau anh không thể không thừa nhận rằng, người phụ nữ này đúng là mẫu người mà họ chưa từng gặp bao giờ, nhưng có thể nói là một sự ngoài ý muốn trong cuộc sống.

Viên Kỳ Chí thấy Vũ Thiên hiếm khi có nụ cười tươi như vậy, trong lòng cảm thấy khổ sở.

Một người là người phụ nữ mà mình có ý định, một người là người anh em đã có được hạnh phúc của mình, thật sự là rất khó có thể lựa chọn.

Viên Kỳ Chí hiểu được, Vũ Thiên thật sự đã yêu rồi.

Nếu như mình vẫn còn kiên trì đứng ở một bên của Doãn Tiểu Nhu, đi làm cái hành động chia rẽ đối với hai người bọn họ, sợ là anh lại thật sự phải mất đi người anh em này rồi.
"Tiểu Nhu à, “mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cường cầu." (*) Lúc này anh cũng chỉ có thể nói ra những lời an ủi này với Doãn Tiểu Nhu mà thôi.

Doãn Tiểu Nhu siết chặt mấy ngón tay lại, trong nháy mắt liền đã cào xước ra mấy đường vết máu.

Doãn Tiểu Nhu cố gắng cười vui, lắc lắc đầu.
(*) Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-58-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 59: 59: Thiếu


Cuộc rượu tổ chức ầm ĩ đến sau nửa đêm thì mới kết thúc.

Trong lúc này Hứa Liêm và Âu Văn Phú còn đang kịch liệt thảo luận về sự ảnh hưởng sâu sắc của giáo sư Thương và giáo sư Vũ, đối với vấn đề triển khai văn hóa khu vực.

Nói ngắn gọn chính là, cực kỳ ầm ĩ.

Vũ Thiên lúc này vẻ mặt vẫn

pppng

.
 
Back
Top Bottom