Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 60: 60: Thiếu


"Ưm...!Hình như là trước kia cũng đã từng thích thì phải...!Ai nha, đau quá..."
Mục Vũ Phi lại nhéo ở ngang hông của Vũ Thiên một phen.

Cái người dễ thương Vũ Thiên rất dễ thương kia, cho dù uống nhiều rượu, thế nhưng cũng đã hiểu chuyện này.

Lời nói kia của anh chính là đã sờ phải bãi mìn rồi, hông của anh đau quá đi mất.
"Nhưng mà Phi Phi à, hiện tại người ta thật sự rất yêu em mà!"

Mục Vũ Phi hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ không tin.

Điều này khiến cho Vũ Thiên

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-60-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 61: 61: Thiếu


Doãn Tiểu Nhu bị hôn đến đầu váng mắt hoa.

Cô mê mang mở to mắt, tuy nhiên lại vẫn không nhìn thấy rõ lắm gương mặt của người đang ở gần trong gang tấc trước mặt mình.

Viên Kỳ Chí nắm lấy bàn tay mềm của Doãn Tiểu Nhu, xoa xoa lên mặt mình, tỉ mỉ hôn lên từng đường vân tay trong lòng bàn tay

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 62: 62: Thiếu


"Anh! Anh đánh em?" Mục Vũ Phi lặng người đi, hỏi.

Vũ Thiên nhìn cái mông trắng nõn của Mục Vũ Phi xuất hiện mấy vệt đỏ bừng, cũng

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 63: 63: Thiếu


Doãn Tiểu Nhu sửng sốt.

Trên mặt của cô xuất hiện một chút nghi hoặc đỏ bừng chọc người.

Doãn Tiểu Nhu nhẹ giọng ho lên một tiếng để che giấu sự bối rối của mình.

Quay sang trái, Doãn Tiểu Nhu nhìn Mục Vũ Phi, nói: "Vậy cô cũng không làm cho người ta ưa thích sao!"
Mục Vũ Phi cũng không đâm chọc lại Doãn Tiểu Nhu, lập tức khởi động cho

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 64: 64: Thiếu


"Tôi vẫn luôn luôn không hiểu hết trái tim của mình, thì ra là tôi không muốn rời xa khỏi anh ấy, nhưng mà anh ấy lại muốn bỏ đi rồi, không cần tôi nữa!" Doãn Tiểu Nhu khóc, gào lên, bàng hoàng mà bất lực.

Mục Vũ Phi nhìn Doãn Tiểu Nhu như vậy, cũng cảm thấy đau lòng, vội kéo Doãn Tiểu Nhu vào ở trong lòng mình, an ủi Doãn Tiểu Nhu.

Mục Vũ Phi nhớ đến ánh mắt của Viên Kỳ Chí.

Khi Viên Kỳ Chí nhìn Doãn Tiểu Nhu, ánh mắt của anh thật dịu dàng, không có một chút nào có vẻ quyết tuyệt như

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 65: 65: Cuộc Sống Khó Có Được Vài Lần


Vũ Thiên và Viên Kỳ Chí gọi nhân viên phục vụ tới để mở cửa, liền nhìn thấy trong phòngchính là một cảnh tượng rung động: Giấy gói kẹo vương đầy trên đất, giống y như là tuyết đọng ở trên mặt đất vậy, ít nhất cũng phải có đến mấy trăm tờ giấy! Mục Vũ Phi và Doãn Tiểu Nhu sắc mặt hồng nhuận, đang điên cuồng cướp một lọ nước khoáng.

Hai người đều không nói chuyện, mãi cho đến khi nhìn thấy rõ người tới, thì mới ngừng động tác tranh đoạt trong tay.
Vũ Thiên và Viên Kỳ Chí mặt đều đen lại rồi.

Hai người giống như là hai Môn Thần đứng ở bên cửa vậy, cứ nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ để xem xét.
Mục Vũ Phi nhân cơ hội cầm lấy chai nước khoáng uống một ngụm, đẩy đẩy Doãn Tiểu Nhu, giọng nói khàn khàn, mở miệng nói: "Kìa, chạy nhanh đến đi, bạch mã hoàng tử của nhà cô đã đến rồi đấy."
Doãn Tiểu Nhu lườm Mục Vũ Phi một cái, cũng cất giọng nói khàn khàn nói lại: "Ăn nhiều kẹo như vậy mà cũng không sao ngăn được mồm miệng của côi!"
Tuy miệng nói như vậy, thế nhưng Doãn Tiểu Nhu vẫn liền chậm rãi đi đến bên người Viên Kỳ Chí, giống như học sinh tiểu học đã bị phạm sai lầm vậy, vành mắt đỏ hoe, đầu cúi xuống.
"Thế này là có chuyện gì vậy?" Vũ Thiên đi qua, kéo Mục Vũ Phi lên, liền thấy bước chân của cô suy yếu, cả người nóng bỏng.

Lại nhìn sang Doãn Tiểu Nhu, lúc này cũng đã xụi lơ ở trên người Viên Kỳ Chí.
"Đi bệnh viện đã, rồi nói chuyện sau...!Tình huống của hai chúng tôi… à ừm, không được tốt lắm..." Mục Vũ Phi cười xấu hổ, nói.

Bệnh viện tường trắng, drap trắng, gối đầu trắng.

Mục Vũ Phi và Doãn Tiểu Nhu mặt cũng trắng bệch, trắng bợt ra.

Chỉ có điều là Vũ Thiên và Viên Kỳ Chí thì mặt lại thật là đen, thật sự là làm nền cho nhau, trở thành thú vị.
Trong phòng bệnh cao cấp, hai người phụ nữ đang được truyền nước biển, suy yếu dựa vào ở trên gối.

Vũ Thiên đen mặt hỏi bác sĩ rốt cuộc là các cô đã có chuyện gì xảy ra vậy.

Cập nhật truyện nhanh tại # TRÙMTRUYỆN.

m e #
Bác sĩ là một người ông cụ già, đã nhiều tuổi.

Ông có bộ râu rậm trắng như bông.

Bác sĩ có chút buồn cười nhìn hai cô gái kia, nói: "Tôi làm nghề y nhiều năm như vậy, ngược lại, đây chính là lần đầu tiên được nhìn thấy trường hợp bởi vì ăn nhiều kẹo mà đã làm cho amiđan bị nhiễm trùng đến mức bị phát sốt cao không lùi như vậy.

Yên tâm đi, chỉ cần truyền hết chai nước biển này thì tốt rồi."
Ông cụ bác sĩ nói xong, liền cười hề hề rồi tránh đi.

Mục Vũ Phi và Doãn Tiểu Nhu cùng xấu hổ, cúi thập đầu xuống, thập phần ngượng ngùng.
Vũ Thiên quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Mục Vũ Phi.

Anh nhìn đến mức có cảm giác ở trên mặt Mục Vũ Phi đã tạo thành một lỗ thủng.

Thế nào mà anh lại không phát hiện ra bà xã của anh lại là một nhân tài thâm tàng bất lậu (*) như vậy nhỉ?
(*) Thâm tàng bất lậu (Thâm tàng bất lộ): Câu thành ngữ.

Thâm = sâu; tàng = ẩn giấu, cất giấu; bất lậu: không bị lộ ra ngoài.

Cả câu có nghĩa: Cất giấu sâu thì không bị không bị lộ ra ngoài.

Câu thành ngữ này thường được dùng theo nghĩa bóng để nói về người có tài thường sống kín đáo, che giấu than phận thật sự của mình, giống như câu thành ngữ “Chân nhân bất lộ tướng = Người tài không để lộ chân tướng của bản thân mình.
"Nói đi, em đã ăn bao nhiêu cái kẹo vậy?"
Mục Vũ Phi lúng túng nhìn nhìn sang Doãn Tiểu Nhu, nói vẻ rất vô tội: "Anh hỏi cô ấy xem! Em không nhớ được nữa… Em chỉ nhớ được là, Doãn Tiểu Nhu, cô ấy còn ăn nhiều hơn cả em nữa!"
Một cái gối liền bay tới, Doãn Tiểu Nhu cất giọng khàn khàn, liền mắng: "Chính cô là người đã nói ăn kẹo thì có thể giảm bớt được cảm xúc căng thẳng? Rõ ràng là cô còn ăn nhiều hơn so với tôi mà, có đúng hay không? Cuối cùng đến ngay cả nước uống cô cũng tranh cướp với tôi kia mà!"
Mục Vũ Phi đưa tay tiếp nhận cái gối đầu liền làm đệm lót ở sau người, tay lại còn làm một tư thế cám ơn nhé.

Doãn Tiểu Nhu cực kỳ tức giận, bật ho khan.
Viên Kỳ Chí đứng dậy, Doãn Tiểu Nhu mạnh mẽ túm lấy tay áo của anh, lôi kéo anh trở về trên giường.

Mục Vũ Phi kỳ quái nhìn Doãn Tiểu Nhu, nói vẻ xem thường: "A, không nhìn ra bây giờ sức lực tay của ngài cũng không nhỏ nhỉ? Ngày hôm qua đúng là rất yếu đuối đấy!"
Doãn Tiểu Nhu tức giận, vẻ mặt như bị rút gân, tìm các thứ khắp nơi, nghĩ muốn dùng để nện ở trên người Mục Vũ Phi.

Mục Vũ Phi nhìn thấy bộ dạng vẻ đầy quẫn bách của Doãn Tiểu Nhu không nén nhịn được, liền nằm ở trên người Vũ Thiên mà cười đến run rẩy hết cả người.
Viên Kỳ Chí bị hai kẻ dở hơi này làm cho có chút tức giận.

Anh ghé vào ở bên tai Doãn Tiểu Nhu nhẹ nhàng nói: "Anh chỉ là muốn đi lấy nước uống cho em thôi."
Doãn Tiểu Nhu nhìn Viên Kỳ Chí, hốc mắt hồng hồng hỏi lại: "Như vậy có phải là anh sẽ không đi nữa hay không?"
Viên Kỳ Chí vui vẻ, anh gật gật đầu, đứng dậy đi rót nước cho hai người phụ nữ.
Mục Vũ Phi không vui.

Cô ồn ào một chút, bảo y tá kéo chiếc rèm che giữa hai người ra, tránh cho việc phải nhìn thấy hai người kia dính lấy nhau, khiến cho người khác bị chán ngấy chết người.
Doãn Tiểu Nhu nhìn sang Mục Vũ Phi, tỏ vẻ bừng tỉnh sáng tỏ rồi: "Tôi nhớ là cô đã bảo rời nhà bỏ trốn đi kia mà, cái này chính ra quân chưa thắng trận mà đã chết rồi hả?".
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 66: 66: Không Muốn Tiêm


Lần này đổi lại là chính Mục Vũ Phi lại ho mạnh lên.

Lúc này cánh tay còn lại không phải cắm kim truyền nước biển liền không ngừng đẩy Vũ Thiên ra, muốn giữ một khoảng cách với anh.

Lúc này có hai vị y tá đẩy xe tiến vào, kéo cái rèm ngăn cách hai người ra để tiêm thuốc hạ sốt.

Mục Vũ Phi nhìn thấy mình phải tiêm thì cảm thấy bỡ ngỡ.

Hình như cái việc tiêm này là phải tiêm ở trên mông đít thì phải!
"Việc này, môngcủa tôi đang bị thương, các cô vẫn là nên kia tiêm cho người nằm ở bên kia đi!"
Vũ Thiên liếc mắt nhìn sang Mục Vũ Phi một cái, nói: "Không phải là bên kia mông của em không có việc gì hay sao." Dứt lời, anh liền xoay chuyển người của Mục Vũ Phi lại kéo quần của Mục Vũ Phi xuống.
"A ha ha ha ha...!Mục Vũ Phi, mày vẫn còn đắc ý nữa hay sao! Không thể tưởng tượng được mày lại có thể sợ cái gì đó! “Ai ôi...!Cô nương à, ngài xuống tay nhẹ một chút nào… Tôi đây vẫn còn chưa có sự chuẩn bị tâm lý thật tốt đâu… việc này quá đột ngột! Ai ôi cái mông của tôi..."
Cô y tá trẻ tiêm xong còn đưa cho Viên Kỳ Chí một hộp thuốc cao, nói là đồ để dán dấu vết ở trên cổ người bệnh cho tiêu nhanh hơn một chút.

Doãn Tiểu Nhu không thể nào cười được, đỏ mặt hung hăng trừng mắt nhìn Viên Kỳ Chí.

Viên Kỳ Chí cũng là mặt già đỏ lên, không đón nhận thì cũng không phải, mà thực ra không đón thì cũng không được! Anh thập phần lúng túng cứ đứng ở nơi đó.

vẫn là cô y tá trẻ là một người khéo hiểu lòng người, liền trực tiếp nhét vào trong tay Viên Kỳ Chí.
Mục Vũ Phi lúc này nơi nào còn có tâm tư để trêu ghẹo Doãn Tiểu Nhu nữa.

Cô dùng cái tay còn có thể cử động được kia gắt gao lôi một bên quần của mình lên không buông tay.

Cô y tá trẻ nhìn cái mông của Mục Vũ Phi có chút nghi ngờ nói: "Hả? Thật đúng là bị thương sao, có hơi đỏ thật.

Thế nhưng mà, thế nào mà nhìn ra giống như là dấu tay..."
Vũ Thiên ho khan một tiếng để che giấu, giữ chặt lấy tay của Mục Vũ Phi, trực tiếp kéo ra quần của Mục Vũ Phi ra, ý bảo cô y tá trẻ có thể tiêm được.

Cô y tá trẻ cũng không chùn tay, tay chân lưu loát liền đâm kim tiêm vào.

Mục Vũ Phi vùi mặt ở trên gối thét lớn một tiếng, vừa vặn chạm đến nơi bị thương ở trên trán, do bị đau lại kêu lên một tiếng.

Đợi cô y tá trẻ đi rồi, Mục Vũ Phi vẫn cứ nằm sấp như vậy, người ngay đơ, Vũ Thiên buồn cười lấy tay nhẹ nhàng xoa lên cái mông của Mục Vũ Phi, sau đó liền ôm lấy cô, xoa đến cái trán của Mục Vũ Phi.
Mục Vũ Phi hiếm khi đỏ mặt thế này.

Cô níu chặt lấy vạt áo của Vũ Thiên, nhỏ giọng nói: "Em muốn về nhà."
Nhìn thấy bình dịch truyền đã gần như hết sạch rồi, Vũ Thiên gật gật đầu, nhổ kim tiêm ở trên tay Mục Vũ Phi ra, bồng cô lên liền đi ra ngoài.

Doãn Tiểu Nhu gọi giật hai người bọn họ lại, trong khi Viên Kỳ Chí nâng đỡ Doãn Tiểu Nhu đi tới trước mặt Mục Vũ Phi.

Doãn Tiểu Nhu trù trừ một hồi sau đó mới chậm rãi nói: "Cảm ơn, Phi Phi."
Mục Vũ Phi thổi phù một tiếng liền nở nụ cười, cô đưa má trái của mình đến trước mặt Doãn Tiểu Nhu, cũng không nói năng gì.

Doãn Tiểu Nhu cũng nở nụ cười, hung hăng hôn hôn lên gương mặt của Mục Vũ Phi.
Vũ Thiên cười cười vẻ bất đắc dĩ, ôm Mục Vũ Phi rời đi.
Viên Kỳ Chí đỡ Doãn Tiểu Nhu nằm xuống, như có chút đăm chiêu, nói: "Rốt cục anh đã lý giải được sự thống khổ của Lục tử rồi.

Con người của Mục Vũ Phi này thật sự là rất hợp khẩu vị của phụ nữ."
Doãn Tiểu Nhu nhìn ngoài cửa cười nói: "Đúng vậy đó, khi em ở cùng với cô ấy, bất tri bất giác em đã bị cô ấy đồng hóa rồi thì phải."
Viên Kỳ Chí nhìn Doãn Tiểu Nhu, ngón tay phất nhẹ qua gương mặt của cô, chậm rãi cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.

Hô hấp của Doãn Tiểu Nhu như cứng lại.

Hai tay của cô liền vòng lên gáy của Viên Kỳ Chí đáp lại anh.

Chiếm được sự đáp lại, Viên Kỳ Chí lại càng dùng sức ôm chặt lấy Doãn Tiểu Nhu, như muốn vò nát Doãn Tiểu Nhu ở trong lòng của bản thân, dung hợp Doãn Tiểu Nhu với mình làm thành một thể.

Mãi nửa ngày, anh mới lưu luyến rời khỏi môi của Doãn Tiểu Nhu.

Viên Kỳ Chí ôm lấy Doãn Tiểu Nhu, dùng cái cằm của mình tựa l*n đ*nh đầu của Doãn Tiểu Nhu, trong lòng rốt cuộc cảm thấy hạnh phúc tràn đầy!
Doãn Tiểu Nhu bị Viên Kỳ Chí hôn đến đầu váng mắt hoa, gò má ửng hồng.

Cô ngả đầu, chôn thật sâu ở trong lồng ngực của anh, ngửi mùi hương dễ ngửi trên người anh.

Rốt cục sự trống trải trong lòng cô suốt thời gian dài vừa qua, đã được lấp đầy rồi.
"Về sau, anh sẽ không sẽ rời bỏ khỏi em nữa chứ?" Doãn Tiểu Nhu ấp úng hỏi.
Viên Kỳ Chí buồn cười v**t v* mái tóc dài mềm mại của Doãn Tiểu Nhu, phong kín lại toàn bộ những vấn đề còn lại của cô trong nụ hôn của mình..
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 67: 67: Thiếu


Mục Vũ Phi cảm giác mình có đôi khi đầu óc giống như bị chậm đi nửa nhịp, thậm chí có thể nói là

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 68: 68: Thiếu


Vũ Thiên kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Vẻ mặt của anh mang đúng cái biểu cảm em đã biết rồi còn hỏi, khiến cho Mục Vũ Phi tức chết.

Lúc này Mục Vũ Phi cũng chẳng quan tâm đến chuyện cả đầu lẫn mông đều đang đau nữa, lập tức xoay người một cái, áp Vũ Thiên nằm ở trên giường,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 69: 69: Thiếu


Vũ Thiên đi rồi Mục Vũ Phi liền chuyển về khu nhà trọ ở gần trường học.

Căn biệt thự ở ngoại ô quá lớn, Mục Vũ Phi sống một mình ở đó luôn cảm thấy thật quá mức trống trải.

Cô có cảm giác, cảm thấy Vũ Thiên như vẫn còn chưa đi, Tự bản thân cô không biết sao cứ nghĩ rằng, thời điểm cô mở một cánh cửa ra, Vũ Thiên liền lẳng lặng đứng yên ở đó, nhìn cô.

Đều nói bệnh tới như núi sập, bệnh đi như kéo tơ! Hơn nữa không có Vũ Thiên ở bên cạnh, Mục Vũ Phi liên tiếp bị mất ngủ, thực sự là càng thêm gầy yếu hơn.

Vì để cho bản thân không thể

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 70: 70: Thiếu


"Ngài lão lại trêu ghẹo lớp trẻ chúng cháu rồi, thế nhưng mà cháu lại không muốn thuận theo!" Mục Vũ Phi làm bộ của một cô gái nhỏ, nói hờn giận.

"Ha ha, Phi Phi vẫn còn ngượng ngùng, ông nội cũng là thật tâm thực lòng khen cháu mà thôi! Lại nói tiếp, cháu gái của ta so với cháu cũng không lớn hơn mấy tuổi, bất quá qua một hồi nữa sẽ kết hôn rồi đấy! Phi Phi, ta có thể rất hân hạnh được

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 71: 71: Thiếu


pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 72: 72: Thiếu


Điệu nhảy kết thúc, Mục Vũ Phi khom người đi đến bên người Doãn Tiểu Nhu.

Âu Văn Phú nhìn thấy trường hợp vừa rồi cũng mất tự nhiên, hết sức nhíu đầu mày lại, đứng ở một bên, bộ dạng nghiễm nhiên giống như một vị Thần Hộ Mệnh vậy.

"Cô vậy mà lại không chịu đeo kính mát vào thế à!" Doãn Tiểu Nhu nói vẻ chế nhạo.

Không nhìn Doãn Tiểu Nhu, Mục Vũ Phi trực tiếp hỏi thẳng: "Này, cái người có tên là Đoan Mộc kia chính là ai vậy?"
Thấy Mục Vũ Phi trở nên nghiêm túc như vậy, Doãn Tiểu Nhu chấn chỉnh lại sắc mặt nói: "Gia tộc

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 73: 73: Thiếu


Còn có hơn mười ngày nữa phải phải đến trường đi học,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 74: 74: Thiếu


Ngày khai giảng tới đúng kỳ hạn, Mục Vũ Phi và Thượng Duyên đều quay lại trường học để báo danh.

Mấy nữ sinh tụ tập lại cùng một chỗ ríu ra ríu rít mãi không hết chuyện, làm cho cuộc sống bình thản ở trường học tăng thêm không ít lạc thú.

Thế nhưng ngày lành trải qua cũng không được bao lâu, trong trường học liền đã có gợn sóng nổi lên.

Mục Vũ Phi

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 75: 75: Thiếu


"! " Âu Văn Phú rốt cục liền xù lông lên rồi, anh rống lên vào trong điện thoại: "Có phải là cô cố ý muốn chọc giận chết tôi hay không?!"
Thượng Duyên nhận thấy nguyên nhân làm cho Mục Vũ Phi nổi giận, liền không hiền hậu cười to thành tiếng.

Mục Vũ Phi cũng cười rồi nín lặng ngay, giọng nói lập tức trở nên nghiêm túc lại, hỏi: "Vậy đến cùng anh có quan tâm đên hay mặc kệ tôi đây?"
"Cô muốn tôi phải quan tâm đến cô như thế nào chứ? Tôi cũng không phải là người giữ trật tự đô thị!" Âu Văn Phú nói vẻ chán nản.

"Nhưng mà mẹ tôi đã từng dạy tôi rằng, khi có khó khăn hãy đi tìm cảnh sát!"
Âu Văn Phú vừa mới hạ huyết áp, lại tăng xông lên rồi.

Anh cực kỳ tức giận ném luôn điện thoại, nhưng lại phát hiện ra, điện thoại của mình chất lượng vậy mà lại tốt dọa người.

Đã thế lại điện thoại lại vẫn còn biểu hiện ra là cuộc gọi vẫn được tiếp thông! Âu Văn Phú bổ nhào qua, cầm lấy điện thoại tiếp tục rống to: "Ông đây là đặc công! Đặc công!!! Thủ hạ của ông đây không phải là cảnh sát!!!"
Mục Vũ Phi lôi kéo một lọn tóc nói vẻ không có chuyện gì cả: "Tốt quá rồi, vậy thì bây giờ tôi sẽ gửi tin nhắn cho Vũ Thiên, nói tôi là tiểu tam của anh.

"
Âu Văn Phú vừa nghe thấy vậy, lập tức liền hụt hơi rồi, nhịp tim đập của anh

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 76: 76: Thiếu


Mục Vũ Phi phi thường hài lòng với biểu hiện của Âu Văn Phú,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 77: 77: Thiếu


Cuộc rượu đang lúc say sưa, Mục Vũ Phi còn đang cùng Tư Tư tán tỉnh lẫn nhau, thì nhận được điện thoại của Phương Gián.

Mục Vũ Phi nói với mọi người một tiếng xin lỗi, rồi sau đó

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 78: 78: Thiếu


Thấy Mục Vũ Phi có việc, mọi người cũng không lưu giữ cô lại nữa.

Bất quá Tư Tư vốn là có tình thâm ý thiết đối với Mục Vũ Phi, lưu luyến chia tay một phen, khiến cho Lục tử tức giận, tâm can lại đau một trận.

Bỏ qua ánh mắt khinh bỉ của mọi người, Mục Vũ Phi lạnh nhạt đóng gói lại mấy phần đồ ăn suốt thời gian

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 79: 79: Thiếu


Đoan Mộc mở túi ra, rút ra một tập tài liệu đưa cho Mục Vũ Phi.

Thấy Mục Vũ Phi không tiếp nhận, Đoan Mộc cũng không hề tức giận, đặt tập tài liệu kia ở trước mặt cô, nói: "Hai hạng mục mà công ty của nhà chúng ta hợp tác, mọi công việc đều viết ở bên trong rồi, có thời gian cô đọc xe một chút, sau đó kýmột chữ vào

pppng

.
 
Back
Top Bottom