Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 20: 20: Thiếu


pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 21: 21: Thiếu


"Phi Phi, buổi tối có liên hoan, cậu đi không?" Thượng Duyên vỗ nhẹ lên bả vai Mục Vũ Phi, thế nhưng mà bản thân đối phương lại không hề có phản ứng.

Thượng Duyên thở dài.

Cô phát hiện ra, gần đây lời Mục Vũ Phi càng ngày càng ít lời hơn rồi.

Thời gian Mục Vũ Phi ngồi ngơ ngẩn lại càng ngày càng nhiều.

Có rất nhiều khi ở cùng với mọi người, Mục Vũ Phi phần lớn đều luôn thất thần.

Có đôi khi ăn cơm, đang ăn cô

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 22: 22: Thiếu


Ván bài chơi được quá nửa, Mục Vũ Phi và Gấu Mèo độc chiếm vị trí đứng đầu, khiến cho ba cô gái còn lại bị tan nát cõi lòng không thôi.

"13 yêu.

" Gấu Mèo đẩy bài ra.

"Ách! " Bạch Hiểu Hiểu trợn mắt há hốc mồm, rồi sau liền hỏi lại, vẻ có chút không khẳng định lắm: "Gấu Mèo, cậu cũng bị tình

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 23: 23: Thiếu


Nghỉ hè bắt đầu, Mục Vũ Phi lại biến mất.

Kỳ thực lúc này Mục Vũ Phi đã ngồi trên máy bay, bay đi đến thành phố K.

Nổi tiếng nhất trong thành phố K chính là nằm ở gần một cái hồ lục địa (*).

Đây là một cái hồ lớn, mặt hồ

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 24: 24: Thiếu


Mục Vũ Phi không nên quên, thực sự không nên quên chỗ này.

Núi nơi này, nước nơi này, con người nơi này.

Đến gần một ngôi nhà nhỏ ba tầng màu trắng, Mục Vũ Phi nhẹ nhàng gõ gõ lên cánh cửa.
Người ra mở cửa là một người phụ nữ trung niên.

Mục Vũ Phi ôm lấy bà.
"Dì Trương, thật lâu rồi cháu không được gặp dì."
Hồi nhỏ Mục Vũ Phi đã từng ở nơi này một khoảng thời gian rất lâu.

Cô chơi đùa ở gần đó, rồi leo núi, lội nước.

Mục Vũ Phi cười nhẹ nhàng, uống nước trà mà dì Trương đã pha cho cô.
"Nhiều năm như vậy không gặp lại cháu, bây giờ cháu đã trưởng thành thành một cô gái xinh đẹp rồi!" Dì Trương nói cảm khái, "Hồi nhỏ cháu thật giống như một con nhóc hoang dã vậy.

Dì còn lo lắng, không biết khi cháu lớn lên thì phải làm sao bây giờ đấy!"
"Dì Trương nói giống ông nội cháu ghê cơ ấy ~" Mục Vũ Phi tựa vào trên người dì Trương, "Bất quá, vẫn chỉ có dì Trương là tốt nhất ~ "
"Ha ha, cái miệng cháu nói

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-24-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 25: 25: Thiếu


Mục Vũ Phi trong lòng lạnh nhạt.

Dì Trương cũng là một tay trông nom cho cô đến lúc cô trưởng thành.

Dì luôn luôn đối đãi với cô giống như một nửa người mẹ vậy.

Thế nhưng, khi Mục Vũ Phi thật sự có sự phát sinh xung đột lợi ích với con gái của bà, thì dì Trương lại như vậy, giống như không hiểu thời thế, đã nhẫn tâm nói với Mục Vũ Phi những lời này.

Nói đến chuyện con gái của mình si tâm vọng tưởng, thân là một người mẹ, bà

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 26: 26: Thiếu


"Bốp!" Phương Lệ bị bất ngờ, không chút phòng ngự, liền bị một bạt tai của Mục Vũ Phi quạt tới.

Một cái tát này lực đạo không hề nhỏ.

Má phải của Phương Lệ trong nháy mắt liền sưng phồng, người cũng lệch sang một bên.

Trên gương mặt của Phương Lệ, một dấu tay hiện lên rõ ràng, nhìn cực kỳ trào phúng.

Phương Lệ nhìn Mục Vũ Phi vẻ không thể nào

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 27: 27: Thiếu


Ngày hôm đó ông cụ Vũ cũng rời đi khỏi thành phố K, chỉ còn lại hai vợ chồng trẻ.

Mục Vũ Phi vẫn một mực nghĩ đến việc Vũ Thiên đã gạt cô chuyện này, ngay đến cả sắc mặt tốt cũng không chịu dành cho anh.

Điều này làm cho Vũ Thiên cảm thấy buồn bực vô cùng.

Sớm biết trước như vậy thì đã liền nói thẳng ra rồi, chẳng phải là chết sớm thì sớm siêu sinh hay sao! Chờ đến khi Vũ Thiên tắm sạch sẽ xong, lúc đi ra, anh đã nhìn thấy Mục Vũ Phi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng rãi đứng ở trước cửa sổ sát đất.

Bên ngoài cửa sổ, mặt hồ nước yên tĩnh dưới ánh trăng chiếu rọi lại càng lộ rõ thêm vẻ âm u, nhìn bóng dáng của Mục Vũ Phi lại càng trở nên

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 28: 28: Thiếu


Nguồn nhảy chương.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 29: 29: Thiếu


Từ phòng ăn nhìn ra ngoài, đó là một mảnh non sông tươi đẹp, hơi nước mù mịt càng làm cho cảnh sắc ở đây tăng thêm một phần hư ảo.

Nhưng mà, trong phòng ăn mà Mục Vũ Phi đang ngồi đây, lại một luông khí áp thấp thấp lại đang chiếm cứ tràn ngập, mãi không tiêu tan.

Một đêm này, Mục Vũ Phi đã nghe Vũ Thiên nói qua về sản nghiệp của gia đình mình, lại còn nói tới khi trời rạng sáng.

Kết quả, đến buổi sáng còn phải mang cặp mắt với một vòng quầng thâm đến ăn điểm tâm.

Thật sự là khó chịu mà! Thuận tiện nói thêm một câu, nơi bọn họ ngủ lại là làng du lịch, cũng là sản nghiệp của nhà họ Vũ.

Xem hai người mắt thâm quầng Thượng Duyên không khỏi líu lưỡi, chẳng lẽ hai người không hòa hảo được với nhau hay sao? Không đúng! Theo tin tức mà cô đã nghe

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 30: 30: Thiếu


Lương Ngọc Phi nhìn nhìn Thượng Duyên đang cúi đầu ăn cái gì đó.

Tuy rằng cô luôn luôn không để ý tới anh, nhưng mà nhìn cô như vậy, trong lòng Lương Ngọc Phi liền

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 31: 31: Thiếu


Mục Vũ Phi tiến vào căn phòng xa hoa của Vũ Thiên.

Vốn dĩ cô ở phòng của mình cũng thấy rất thoải mái.

Thế nhưng mà, Vũ đại gia nhà ta lại nói, nếu muốn thân thiết với cô dâu của mình thì sẽ phải chạy rất xa.

Như vậy thì thật ảnh hưởng đến tình thú vợ chồng! Mục Vũ Phi có ý đồ phản kháng, nhưng mà Vũ Thiên lại nói, nếu vậy sẽ cắt đứt nguồn lương thực của cô! Đây quả thực là đã chọc trúng vào mạch máu của Mục Vũ Phi.

Cho tới nay tất cả tiền đều nằm ở trong thẻ của Vũ Thiên, còn Mục Vũ Phi cũng chưa từng bao giờ yêu cầu có thẻ phụ!
Được rồi, lòng người dễ thay đổi, cô chịu khuất phục rồi.

Lúc này Mục Vũ Phi cùng với Vũ Thiên chia nhau ra ngồi ở hai bên của ghế so pha.

Còn Thượng Duyên và Phương Gián cũng chia nhau đứng thẳng ở phía sau lưng bọn họ.

Mục Vũ Phi vẫn coi

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-31-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 32: 32: Thiếu


Mục Vũ Phi hừ lạnh một tiếng, quanh thân tản mát ra một luồng khí áp lạnh lẽo mạnh mẽ.

Luồng khí áp này mạnh mẽ đến nỗi khiến cho Trần Phó liền cảm thấy có chút nghi ngờ, đây thực sự chỉ là một cô nhóc mới trưởng thành hay sao? Chỉ thấy cô chậm rãi ngồi xuống ở trên ghế so pha uống một ngụm trà, lạnh lùng nhìn nữ nhân viên phục vụ đang ngồi ở trên mặt đất, miệng câm như hến.
"Tôi cho cô một sự lựa chọn.

@MeBau*[email protected]@ Nếu cô vẫn còn muốn bỏ đi, thì sớm mà hành động khi chưa muộn! Tôi đây không nuôi dưỡng kẻ rảnh rỗi.

Còn nếu không muốn bỏ đi thì tôi giao cho cô làm quản lý đại sảnh, giữ đúng khuôn phép, quản lí cấp dưới cho tốt.

Xảy ra sai sót chậm trễ gì đó, tôi sẽ chỉ có hỏi cô!"
Nữ nhân viên phục vụ kia vốn là cho là mình chọc phải lông của thiếu phu nhân, nhất định sẽ bị cuốn gói.

Giờ phút này nghe thấy bản thân mình không chỉ có không bị mất đi công tác, mà còn được thăng chức nữa, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn bỗng chốc có chút trở nên mờ mịt.

Nhưng mà cô cũng coi như có phản ứng nhanh chóng, lau quệt vội nước mắt rồi đứng lên, sau đó hướng về phía Mục Vũ Phi hành lễ rất là cung kính.
"Được rồi, đi ra ngoài đi!" Mục Vũ Phi vẫy vẫy tay.

Ánh mắt của cô mang vẻ rất là tán thưởng.

Xem ra đây đúng là một tài năng đáng được bồi dưỡng.
Người nữ nhân viên phục vụ kia đi rồi, cũng chỉ còn lại có một m*nh tr*n Phó.

Nhưng mà hiện tại ông ta thật sự là giống như bắp chân đã bị chuột rút rồi.

Chiêu thức y ân uy tịnh thi này của thiếu phu nhân thật sự là tàn nhẫn.

Không có một chút nào giống với một thiếu nữ mới 20 tuổi, đây đúng là một người có tâm kế lẫn thủ đoạn.

diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Hơn nữa, Vũ thiếu rất rõ ràng là thiên vị thiếu phu nhân, huống hồ Vũ thiếu vẫn luôn được xưng danh là "Diêm Vương mặt lạnh ".

Ông ta làm sao có thể trông cậy vào việc Vũ thiếu sẽ cưới một cô dâu là người dễ bắt nạt chứ! Bất quá, coi như hoàn toàn chỉ có dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
(*) Ân uy tịnh thi: Câu thành ngữ.

Ân: ơn, uy: oai, tịnh: song song, cùng lúc, thi: thi hành, làm, thực hiện.

Dịch nghĩa: Ân uy tịnh thi: Thực hiện cùng lúc vừa ra ân (để ban thưởng), vừa ra oai (để trừng phạt).

Ân uy tịnh thi có nghĩa là đồng thời sử dụng ân huệ và sự uy phong đối với một người nào đó (thường là đối với kẻ dưới), tương tự như câu thành ngữ “vừa đấm vừa xoa” của Việt Nam.
Trần Phó cố gắng trấn định nhìn thẳng vào Mục Vũ Phi, d∞đ∞l∞q∞đ đã thấy cô có chút uể

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-32-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 33: 33: Thiếu


Không nghỉ ngơi lại ở làng du lịch nhiều, Mục Vũ Phi và Vũ Thiên liền khởi hành trở về thành phố A.

Thượng Duyên và Phương Gián tạm thời ở lại thành phố K để quản lý làng du lịch.

Mục Vũ Phi lưu lại Phương Gián ở làng du lịch, mục đích chính là để kiểm soát Trần Phó đi tiến hành giao tiếp công tác, tránh cho việc ông ta lại gây ra những chuyện ong bướm ma quỷ gì đó.

Lương Ngọc Phi trên danh nghĩa là đi du học, nhưng kỳ thực hộ khẩu của anh, từ lúc anh đồng ý làm ảnh vệ (*) cho Vũ Thiên, thì đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Một hồi nữa, có lẽ sẽ có một tai nạn xe cộ để cho Lương Ngọc Phi triệt để biến mất trên thế giới này, chỉ còn lại một cái bóng với bộ râu mà

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 34: 34: Thiếu


Mục Vũ Phi thuận tay cầm lấy một bông hoa Bách Hợp trong bình hoa, cài vào sau tai của Vũ Thiên.

Hai màu sắc tương phản trắng và đen đan xen vào nhưng lại tạo thành một vẻ đẹp quyến rũ, khơi gợi những h*m m**n xấu xa nhỏ nhoi trong cơ thể con người.

Vũ Thiên vỗ về đóa hoa tươi ở bên tai, mê mang nhìn Mục Vũ Phi.

Mục Vũ Phi ngây ngốc nhìn ông xã của mình.

Thân trên của Vũ Thiên để trần, đôi mắt xếch hẹp dài của anh đang nhìn cô, tràn đầy vẻ khó hiểu.

Vốn dĩ gương mặt của Vũ Thiên rất anh tuấn, thế nhưng

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-34-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 35: 35: Thiếu


Mục Vũ Phi đi đến trang viên ở ngoại ô của Vũ Thiên.

Thời điểm lần đầu nhìn thấy, Mục Vũ Phi liền cực kỳ kích động! Thật sự là quá mức xa hoa lãng phí rồi! Có thảm cỏ rộng rãi, bồn hoa, lại còn có một cái hồ nhân tạo rất lớn nữa! Sau khi nhìn thấy gara của anh, trong lòng Mục Vũ Phi triệt để thấy kiêu ngạo rồi.

Có cảm giác, chiếc xe mà người đàn ông này đã lái ở trường học chính là không muốn quá lộ liễu mà thôi.

Nhìn xem xe ô tô ở trong gara này, Ferrari, Rolls-Royce, Bentley, Audi, Hummer...!Đều nói, xe ô tô chính là cô vợ nhỏ của đàn ông, quả nhiên không hề sai chút nào.

Mục Vũ Phi đụng đụng cái đầu về hướng trước mặt, kết quả là nhìn thấy rành mạch mặt của mình ở trên mui xe!
"Anh chính là một Nhị Thế Tổ không hơn không kém!" Mục Vũ Phi đánh giá vẻ rất chân thành.
(*) Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông, lấy từ tích vua Tần Nhị Thế.

Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp.

Nhị Thế Tổ dùng để chỉ con nhà giàu đời thứ 2.
"Đây đều là xe đã mua từ tiền mà bản thân anh đã kiếm được đó." Vũ Thiên nhíu mày, dường như là anh cực kỳ đối chọi với cái từ "Nhị Thế Tổ" này.
Mục Vũ Phi đột nhiên

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-35-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 36: 36: Thiếu


Vũ Thiên mở nóc xe của chiếc xe thể thao Ferrari, chở Mục Vũ Phi đi.

Hai người đã sớm liền đi tới dinh thự của ông cụ Vũ.

Một gia tộc khiến cho Mục Vũ Phi thiếu chút nữa thì bị dọa sợ đến ngã ngửa người ra phía sau.

Tuy rằng cô biết nhà bọn họ là hậu duệ Chính Hoàng Kì của triều đình Mãn Thanh, người trong gia tộc khẳng định là không ít,

pppng

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 37: 37: Gia Đình Hòa Thuận Vạn Sự Hưng Thịnh Phần 3


Vũ Phượng Kiều nghe thấy vậy liền cực kỳ tức giận.

Mỏ dầu ở tỉnh H chính là do chồng của mình đang tham dự.

Nếu như phái Trần Phó đi đến đó, vậy thì ông chồng của bà sẽ phải đặt ở nơi nào chứ? Đây không phải là đã tự tìm phiền phức cho bà rồi hay sao! Vũ Phượng Kiều vừa muốn mở miệng nói lời răn dạy, thì lại nghe thấy có tiếng chuống điện thoại di động của người nào đó vang lên.

Mục Vũ Phi nói một tiếng thật xin lỗi, sau đó định đi qua một bên để nghe điện thoại.

Ánh mắt của Vũ Phượng Kiều chợt lóe, liền ngăn cản Mục Vũ Phi lại, nói: "Ở đây đều là người trong nhà, có việc gì mà không thể nói chứ? Cứ để cho tất cả mọi người được nghe một chút chứ sao."
Mục Vũ Phi giận quá hóa cười, liền dạ một tiếng, liền bắt máy điện thoại mở loa ngoài ra.
"Tiểu thư, tôi đã tìm được Lưu Hướng, người phụ trách vùng than đá phía Tây Bắc.

Nhưng mà lúc này anh đã chuyển hai triệu ra nước ngoài rồi ạ! Anh nói cho dù chúng ta không để cho anh phụ trách chỗ này, vậy thì một phân tiền anh cũng sẽ không chịu nhổ ra đâu."

Nghe vậy cả người Vũ Phượng Kiều liền chấn động.

Mối quan hệ giữa Lưu Hướng và Trần Phó cũng không sai biệt lắm, cũng là trải qua sự giới thiệu của bà mà đến đây được! Thời gian trước Lưu Hướng nói muốn đầu tư một hạng mục nên đã tham ô một chút tiền quỹ của công ty, lại còn tặng cho bà một món quà quý giá, để nhờ bà nói tốt giúp một chút cho hắn ở nhà họ Vũ.

Không nghĩ tới lại là vì nuốt tiền riêng?!
Mục Vũ Phi cười lạnh một tiếng, cả người tản mát ra vẻ sát khí cố đè nén.

Cô nói một câu không mang theo chút tình cảm nào: "Anh có phải càng lớn càng trở nên trẻ con lại rồi hay không, hả? Một chút chuyện nhỏ ấy mà cũng làm không xong nổi như vậy? Hãy nhổ từng cái răng nanh của hắn, từng cái, từng cái một cho tôi.

Nếu như hắn vẫn còn không chịu nhả ra số tiền đã tham ô kia, vậy thì anh hãy tiếp chặt dần từng ngón tay của hắn cho tôi.

Nói cho hắn biết trong vòng ba ngày nếu không chịu bỏ ra ba triệu, còn có cái khế ước mua bán nhà ở khu nhà cấp cao kia nữa.

Nếu vẫn không chịu nhả số tiền ấy ra, thì hãy bảo với người nhà của hắn đến mà nhặt xác."
"Nhưng mà đó là người họ hàng xa của nhà họ Vũ..."
"Tôi nói cho anh biết, cho dù có là bố đẻ của hắn cũng đừng có mơ tưởng tham ô một phân tiền ở chỗ này của tôi!"
Cúp điện thoại, Mục Vũ Phi lại giống như người không có việc gì vậy, một lần nữa, trên mặt lại treo một nụ cười, nhìn Vũ Phượng Kiều cả người đang run rẩy, mềm giọng nhẹ nhàng hỏi: "Cô cô à, chúng ta mới vừa nói chuyện đến chỗ nào rồi ấy nhỉ? Cháu cảm thấy, vẫn là nên phái Trần Phó đến mỏ dầu ở tỉnh H đi.

Nhưng mà nền móng nghiệp vụ của ông ta vẫn còn bất ổn, vẫn là bắt nhận làm từ cơ sở đi lên thì sẽ tốt hơn, bằng không sẽ không thể khiến cho quần chúng nhân dân không thể phục chúng ta đâu."
Tất cả mọi người đều đã hóa đá rồi.

Ánh mắt op mẹ Vũ tỏa sáng.

Bà thu hồi lại câu nói, trai thủ đoạn tàn nhẫn con dâu không bằng con lời nói.

Cái này một người mới a!
"Phi Phi, " Ông cụ Vũ đặt chén trà xuống rốt cục lên tiếng, "Về sau đừng để cho người ta nhận loạn là thân thích của nhà họ Vũ."
Mục Vũ Phi hiểu ý, Ông cụ Vũ đây là muốn giúp bản thân cô lập sự uy nghiêm trong gia tộc.

Mục Vũ Phi nói vẻ áy náy nói: "Là cháu dâu đã làm cho nhà họ Vũ bị bôi đen ở trên mặt rồi! Ông nội, ông đừng tức giận, về sau này cháu sẽ không như vậy nữa."
Mục Vũ Phi lạnh lùng nhìn nhìn Vũ Phượng Kiều lúc này giống như đã bị hóa đá vậy.

Người này nhưng đến ngay một chút thủ đoạn cơ bản cũng đều không có.

Trần Phó quả nhiên là một cái bao cỏ, lại muốn mượn tay cô để cho mình phải chịu sự khó chịu.

Đã dám làm bản thân tức giận, vậy thì phải được lửa giận của cô.
"Chúng ta ăn cơm thôi, nếu không ăn liền đói chết mất~" Mục Vũ Phi thản nhiên cười, mọi người đến lúc này mới phản ứng kịp, thời điểm vừa rồi đã bị quá mức luống cuống rồi, vội vã phụ họa nói bây giờ cũng nên ăn vào một chút cơm.
Trên bàn cơm không khí cực kỳ đè nén, tất cả mọi người không thể tưởng được, cô gái trẻ mới có 20 tuổi này lại có thể có thủ đoạn tâm kế như thế.

Đáng sợ hơn nhữa chính là Vũ Thiên đang đứng ở bên cạnh, lúc này mặt đen thui giống như đáy nồi vậy!
Lúc này có một cậu bé Mập Mạp xính xắn bổ nhào vào trong lòng Mục Vũ Phi.

Mục Vũ Phi nhìn lại rõ ràng, đây là cậu con trai ba tuổi của người anh họ thứ tư của Vũ Thiên.
"Thím xinh đẹp, bế bế!" Một tiếng xinh đẹp này đã làm cho Mục Vũ Phi đùa với cậu bé đến mức cười ha ha.

Cô không nhịn được liền thơm ngay một cái lên trên mặt của cậu bé, Tiểu Mập Mạp cũng cười khanh khách ấn lên trên mặt cô một ngụm nước miếng.

Khuôn mặt của Vũ Thiên trở nên tối sầm lại, khi anh anh đáng ngắm nghía sự tương tác giữa hai người.

Vũ Thiên muốn mang đứa trẻ đi cho dù nó không vui, Vũ Thiên khó chịu đến mức túm lấy đứa nhỏ..
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 38: 38: Thiếu


"Chú xấu lắm! Cục cưng muốn được thím xinh đẹp đút cục cưng ăn cơm cơ!" Nhóc Mập Mạp chiếm cứ cái ôm của Mục Vũ Phi trừng mắt nhìn Vũ Thiên.

Mục Vũ Phi bất mãn rồi, cũng hung hăng trừng mắt liếc nhìn Vũ Thiên.

Cái người này cũng thật là, lại còn đi dằn dỗi cùng với một đứa trẻ cái gì chứ.
Vũ Thiên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thằng nhóc đang được ôm trong ngực Mục Vũ Phi.

Thế nhưng mà người ta lại căn bản là không thèm để ý đến anh, vẫn cùng cô vợ nhỏ của anh, cháu một ngụm, thím một một miếng, ăn ăn uống uống rất vui vẻ
Bón cho cậu nhóc ở trong lòng một miếng đậu, [email protected]*dyan(lee^qu.donnn), Mục Vũ Phi liền thấy cậu nhóc nhai nát vụn xong rồi lại phun ra.

Mục Vũ Phi vội lấy tay tiếp được hỏi vì sao vậy.

Tiểu Mập Mạp chu mỏ ra nói vẻ ai oán: "Cây đậu này khó ăn lắm! Cục cưng chưa bao giờ ăn cây đậu!"
"Hừ, cái thói quen này cũng không biết là giống ai đây..." Mục Vũ Phi ăn thứ đồ ăn mà nhóc Mập Mạp nhè vào trong tay, không chút để ý nói một câu cảm khái.

Nhưng cô lại phát hiện ra nam giới nhà họ Vũ ở trên bàn cơm đều không tự chủ cùng uống nước để che giấu sự bối rối.

diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Cảm tình cả nhà đều có chung một cái đức hạnh! Phát hiện này gióng như một tiếng sấm không nhẹ đối với Mục Vũ Phi.

Cô nuốt đồ ăn xuống mà cũng mắc kẹt ở trong cổ họng.
"Thím xinh đẹp à, cây đậu không thể ăn! Cục cưng đã từng nói cho thím biết rồi mà! Nhóc Mập Mạp nghiêm mặt lại, nói vẻ dạy dỗ giống như một ông cụ non, khi nhìn thấy mặt Mục Vũ Phi đỏ hồng lên vì ho.

Tay của nhóc còn tự giác vỗ ngực của cô cho cô thuận khí hết nghẹn.
Trong nháy mắt gân xanh trên cái trán của Vũ Thiên liền nổi gồ lên, ánh mắt nhìn nhóc con đang được Mục Vũ Phi ôm trong ngực @MeBau*[email protected]@ càng trở nên lạnh lẽo.

Ngược lại những phụ nữ nhìn thấy Mục Vũ Phi không để ý gì đến nước miếng của cậu nhóc, lại ăn lại đồ ăn của đứa nhỏ đã ăn nhổ ra kia, ánh mắt đều không tự chủ mà trở nên dịu dàng hơn.

Tuy rằng Mục Vũ Phi tuổi không lớn, tâm kế rất sâu, thủ đoạn độc ác, nhưng mà đến cùng tâm địa lại không hề xấu xa chút nào.

Không

quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-38-0.png

.
 
Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Chương 39: 39: Gia Đình Hòa Thuận Vạn Sự Hưng Thịnh Phần 5


Mục Vũ Phi nhìn vẻ mặt chột dạ Vũ Hạo Dân nhàn nhạt thuyết: "Đã hiểu chưa? Đã hiểu rồi thì cũng đừng chọc làm cho anh trai và ông nội của cậu tức giận nữa! Ngồi xuống ăn cơm đi."
Vũ Hạo Dân cắn c*n m** d*** ngồi xuống, hốc mắt đỏ bừng và cơm ăn.

Buổi nói chuyện của chị dâu lúc nãy thật sự giống như một cây châm đã chọc vào ở trong lòng cậu ta, khiến cho Vũ Hạo Dân cảm giác thật xấu hổ.

Cho tới nay cậu ta đều cảm thấy cha mẹ bất quá chỉ một là quân cờ trong gia tộc, bản thân mình thực sự cũng không thể tránh, không thể thoát vận mệnh như vậy.

Thế nhưng sau khi cậu ta nghe xong chị dâu nói chuyện xong, Vũ Hạo Dân đột nhiên liền suy nghĩ cẩn thận rồi.

Nếu như cha mẹ thật sự là quân cờ, là người trưởng thành như vậy, mẹ của cậu có thể lui ra để mà chăm sóc cho bản thân cậu mới đúng.

Thế nhưng mà, bọn họ thà rằng vứt bỏ con trai của mình, cũng muốn giữ vững sự vinh quang cho gia tộc.

Mà...!Bản thân cậu thì sao đây? Chính bộ dáng này của cậu ta, đến cùng có đối địch với cha mẹ và người nhà hay không?
Sau khi ăn xong, mấy người phụ nữ trong nhà họ Vũ liền lôi kéo Mục Vũ Phi đi nói chuyện việc nhà.

Còn đàn ông thì đến thư phòng của ông nội để họp.
"Phi Phi à, cũng chỉ có em mới có thể chế phục cái vẻ mặt than kia mà thôi! Khà khà, thật đã nghiện quá mức rồi!" Chị dâu thứ tư thổi phồng Mục Vũ Phi xong, không chút keo kiệt mà thưởng cho con trai nhà mình một cái hôn thạt thơm.

Hôm nay quả nhiên là không uổng công rồi! "Mà này Phi Phi à, Vũ Thiên còn có cái gì chuyện xấu không? Nói ra cho chúng ta cùng nhau nghe để vui vẻ một chút đi!"
Mục Vũ Phi cười cười xấu hổ, nói: "Chị dâu, nói ra những chuyện riêng tư như vậy, em cảm thấy rất khó coi, mà các chị cũng sẽ không thể tốt hơn."
Nghĩ nghĩ đến gương mặt than của Vũ Thiên, cùng cái tính cách trừng mắt có thù tất báo của anh, mọi người hết sức chấp nhận gật gật đầu.

Bất quá hôm nay việc này cũng đã đủ để cho các bà các chị trong nhà thấy vui vẻ một trận rồi.

Vì muốn biểu đạt cảm giác hưng phấn, các bà phụ nữ liền nổi lên cao hứng bắt đầu tổ chức một bàn mạt chược.

Tốt xấu gì cũng là quốc tuý (tinh túy của quốc gia), thời điểm cao hứng thời điểm mất hứng, phụ nữ đều luôn luôn muốn chà xát bài mạt chược.
Mấy người đàn ông trong nhà sau khi đã họp bàn xong chuyện liền đi xuống lầu, nhìn thấy mấy bà xã nhà mình đều đang tụ tập chơi chà xát mạt chược như vậy, cũng không buồn để ý đến nữa.

Bọn họ nên hút thuốc thì hút thuốc, nên nói chuyện thì nói chuyện.

Chỉ có điều là, không thấy các bà phụ nữ kia có dấu hiệu xong việc rồi.

Vũ Hạo Dân nghe thấy Mục Vũ Phi ở bên bàn mạt chược kia liên tiếp phát chủ phát ra tiếng cười, thì không khỏi tò mò, nhất thời quật khởi liền đi tới đứng ở sau lưng Mục Vũ Phi.

Nhưng vừa mới nhìn thấy, cậu ta thật sự là đã bị giật mình, đứng ở đó đến nửa ngày cũng không phản ứng không kịp.

Ông cụ Vũ nhìn thấy bộ dáng giật mình của Vũ Hạo Dân, không khỏi cũng đi tới.

Ông vừa nhìn thoáng qua cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc vạn phần.

Hành động của ông cụ Vũ đã thu hút sự chú ý của đám đàn ông trong nhà.

Mọi người liền ào ào nghỉ chân chạy đến để xem.

Rốt cục có người không sợ chết nói ra một câu: "Tệ thật đó...!Cho tới bây giờ tôi thực sự chưa bao giờ gặp được vận may đen đủi như vậy..."
Vũ Thiên nhíu mày.

Cô vợ nhỏ của nhà mình lại có thể nói về vận may như vậy sao...!Mở bài ra cũng không kháo, còn đánh cái gì đến cái gì, làm sao gánh vác được vận may về sau này nữa chứ.
Mục Vũ Phi vừa thấy Vũ Thiên đến nơi, cô vội lôi kéo tay anh lã chã chực khóc, nói: "Đánh hai giờ rồi, em thật sự là cung chưa có một lần nào thắng bài cả! Tiền tiêu vặt của em đều thua sạch cả rồi!"
"Tiền tiêu vặt sao?" Chị dâu thứ tư cười bỡn cợt, nhìn Vũ Thiên, "Nhà em vẫn còn lưu hành chế độ cho tiền tiêu vặt một thời hay sao? Xem ra là em đã khắt khe với Phi Phi nhà chúng ta rồi!"
Vũ Thiên liếc mắt nhìn các bà phụ nữ một cái, kéo cô vợ nhỏ của mình ngồi xuống.

Vận may của các bà đều rất vượng, nên giữa ván bài lại thay đổi người cũng đều tiếp nhận rồi.

Kết quả thực là bi kịch! Ván đầu tiên Vũ Thiên đã bốc được một quân Cửu Bảo Liên Đăng, rồi lại đón thêm một quân Cửu Bảo Liên Đăng, rội lại đến một quân Cửu Bảo Liên Đăng nữa...!Ba ván qua đi, tất cả mọi người đều ch** n**c mắt rồi.

Chị dâu thứ tư trái tim đều sắp nhỏ hết máu rồi.

Chính bản thân mình không nhớ được rằng, trước kia khi chơi mạt chược cùng với Vũ Thiên, chị liền chưa từng bao giờ thắng được Vũ Thiên.

Thế này không phải là vết thương đã lành nên đã quên đau rồi sao?! Đám người vây xem kỹ thuật chơi mạt chược cao siêu của Vũ Thiên khơi dậy ý chí chiến đấu, liền ào ào yêu cầu thay đổi người.

Vũ Thiên cho dù là ai thay đổi, cũng không cự tuyệt! Ai bảo gọi người ta là tư bản kia chứ!
Kết quả cuối cùng là mọi người đều buồn, chỉ có anh tự mình vui vẻ.

Vũ Thiên nói với Mục Vũ Phi, vẻ thật đáng đánh đòn: "Cô vợ nhỏ của anh à, tiền tiêu vặt của em đã có rồi đây, mau chóng nói cám ơn các vị trưởng bối đi."
Mục Vũ Phi cười hề hề nói lời cảm tạ đối với mọi người.

Mọi người ào ào tỏ vẻ răng đau.

Vũ Thiên tựa như là cảm thấy bọn họ đau răng thì không thật lợi hại, lại bỏ thêm một câu: "Phi Phi, thẻ tín dụng gì đó, cũng đều chỉ là để bài trí mà thôi.

Dù sao bên trong cũng không còn tiền.

Mọi người liền chuyển tiền vào trong thẻ của tôi đi, một phân tiền cũng không thể thiếu."
Mục Vũ Phi cũng phu xướng phụ tùy (*), gật gật đầu: "Vâng! Tiền mặt cũng được, em muốn đếm từng tờ một, đếm tới đau tay thì thôi!"
(*) Phu xướng phụ tùy (phu xướng chủ phụ tùy): Câu thành ngữ.

Dịch nghĩa: Chồng hát chính, vợ phụ họa theo.
Mọi người lúc này không còn đau răng nữa, mà bọn họ bây giờ là đang bị đau gan dữ dội..
 
Back
Top Bottom