Ngôn Tình Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng

Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 300: Chương 300


Ở cữ xong, mẹ Tiêu lại dẫn cô đến bệnh viện kiểm tra thân thể lần nữa, chỉ sợ có bệnh gì.

Điều này làm mẹ Hứa hổ thẹn không thôi.

Nếu bà thông gia không đến thì bà hoàn toàn không nghĩ đến chuyện dẫn con dâu đi kiểm tra sức khỏe.

Mẹ Tiêu ở Bắc Kinh hơn một tháng rồi quay về Tây Bắc.

Lúc đến, bà mang theo rất nhiều thứ, lúc bà về chỉ cầm ảnh của cặp song sinh cùng đặc sản người nhà họ Hứa đưa.

“Hứa Mục Chu!”

Nghe Tiêu Thanh Như gọi, Hứa Mục Chu lập tức bỏ cục bột đang nhào dở xuống.

Anh rửa tay rồi vội vàng chạy vào phòng.

Bây giờ anh đã bước đi ổn định hơn nhiều, không khác người thường là bao.

“Sao thế vợ?”

“Con ị rồi.”

Tiêu Thanh Như bế con gái không dám nhúc nhích, chỉ sợ nước phân dính lên người.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thấy cô duỗi thẳng tay như đang ôm bom, Hứa Mục Chu dở khóc dở cười.

Anh đi lấy nước đâu ra đấy.

“Để anh.”

Hứa Mục Chu có kinh nghiệm chăm bé hơn, Tiêu Thanh Như lập tức đưa con cho anh.

Có lẽ cặp song sinh thường có cảm ứng đặc biệt với nhau, em gái vừa ị xong anh trai cũng ị.

Trong phòng hôi không chịu nổi.

Hứa Mục Chu bình tĩnh rửa m.ô.n.g cho con, không hề chê bai chút nào.

Tiêu Thanh Như không thể chỉ nhìn nên cô cũng giúp đỡ.

“Vợ, em vào bếp gói sủi cảo đi, để anh làm chỗ này là được.”

Rửa m.ô.n.g cho con xong mà còn động vào đồ ăn, Hứa Mục Chu chỉ sợ bị chê.

“Thế em đi thật à?”

“Ừ, anh làm quen rồi.”

Tiêu Thanh Như đi thật.

Một mình xử lý cho hai đứa trẻ, tiếng kêu khóc đinh tai nhức óc bên tai mà Hứa Mục Chu chẳng hề nhíu mày.

Đây là con mà vợ đã sinh.

Khó to chứng tỏ thân thể khỏe mạnh!

Anh thay tã sạch cho con, mỗi tay ôm một bé, đi lại trong phòng dỗ bọn chúng ngủ.

Ở cạnh bố làm hai đứa bé cảm giác an tâm, không bao lâu đã ngủ mất.

Anh đặt hai đứa lên giường nhỏ, đắp chăn cho hai đứa.

Hai đứa chỉ lộ ra khuôn mặt trắng mềm không khác nhau là mấy.

Hứa Mục Chu khẽ nhếch miệng, đáng yêu quá!

Anh đứng trông bên giường mấy phút, xác định con đã ngủ say mới cầm tã ra ngoài sân giặt.

Tiêu Thanh Như và mẹ chồng đang làm sủi cảo, thấy Hứa Mục Chu giặt tã trong sân làm cô cảm giác như đang bắt nạt anh.

Vì từ lúc sinh con đến giờ, cô chưa từng giặt tã lần nào.

Mẹ Hứa cực kỳ hài lòng về con trai.

Đàn ông phải chăm lo cho gia đình, đối xử tốt với vợ chứ.

Dẫu sao bây giờ anh cũng không đi làm, ở nhà chăm sóc con cũng là chuyện nên làm.

Nghĩ đến đây, bà không khỏi hỏi đến chuyện làm việc của Tiêu Thanh Như: “Bên con có cách nào không? Hay là chúng ta phải tốn tiền đi chuẩn bị một chút?”

“Qua tết trường học sẽ tổ chức thi, đến lúc đó rồi xem ạ.”

“Lúc đó Tả Tả và Hữu Hữu có thể ăn cháo mềm rồi, nếu con thi đậu có thể yên tâm đi làm.”

Tiêu Thanh Như gật đầu: “Nếu không được nữa thì đặt sữa bò cho chúng nó, chắc không thiếu dinh dưỡng đâu ạ.”

“Không đâu, trước đây nuôi con cẩu thả, không phải ngày nào cũng không được uống sữa mẹ. Chỉ cần con ăn uống khỏe mạnh thì hai em em nó cũng sẽ trắng trẻo mập mạp thôi.”

Cho hai đứa bé b.ú sữa không hề dễ dàng, để con dâu có thể ăn ngon hơn, không hao tổn thân thể nên mẹ Hứa thường đi mua thịt.

Nếu không có phiếu thịt thì phải ra chợ đen mua với giá cao hơn.

Vì được ăn uống tốt nên Tiêu Thanh Như sinh con xong tăng lên năm cân.

Đối với những người nhảy múa, con số này rất đáng sợ.

Dù bây giờ không được lên sân khấu múa nữa nhưng Tiêu Thanh Như vẫn quyết định đưa giảm cân vào danh sách quan trọng.

Không vì điều gì khác mà chỉ để mặc quần áo đẹp hơn thôi.

Nếu không hãm lại thì không mặc được mấy bộ váy trước đây nữa.

Hứa Mục Chu giặt tã bẩn xong vào phòng bếp nhóm lửa giúp cô.

Lúc cha Hứa tan làm về nhà, bỏ vào nồi nấu khoảng mười phút là ăn được.

“Bây giờ hai đứa đầy tháng rồi, có phải nên đặt tên cho chúng rồi không?” Cha Hứa nói thế.

“Cha, chuyện này nhờ cha, con và Hứa Mục Chu không biết đặt tên.”

Cha Hứa cười tươi hơn: “Thế để cha gọi cho ông thông gia bàn bạc xem.”

“Vâng, hai người bàn bạc xem thế nào thì ổn, con và Hứa Mục Chu không có ý kiến gì.”

Cha Hứa hào hứng, ăn cơm xong đi gọi điện ngay.

Sau khi bàn bạc xong, người nhà hai bên quyết định để anh trai lấy họ Hứa, tên là Hứa Tri Hành.

Em gái lấy họ Tiêu, tên là Tiêu Tri Du.

Tiêu Thanh Như thấy hai cái tên này rất xuôi tai, tốt hơn tên Hứa Mục Chu đặt nhiều.

Thế là tên của hai đứa được quyết định như thế.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 301: Chương 301


Trẻ em lớn rất nhanh, mỗi ngày mỗi khác.

Đến cuối năm, cặp song sinh đã trở thành hai bé cưng bụ bẫm.

Vừa trắng trẻo mập mạp, vừa khỏe mạnh kháu khỉnh, còn chưa nói đến vô cùng đáng yêu.

Mỗi lần cha Hứa, mẹ Hứa ôm bọn nhóc ra ngoài đi dạo, đều có rất nhiều người vây lại ngắm nghía.

Thậm chí còn có mấy người quen tranh nhau ôm hai anh em bọn họ.

Hết cách rồi, hai đứa nhóc thực sự rất đáng yêu, sức hấp dẫn lớn đến mức làm người lớn không có cách nào cưỡng lại được.

Thấy tình hình như vậy, Hứa Mục Chu luôn cảm thán con trai mình rất giỏi lừa người.

Nhìn thì thông minh, đáng yêu nhưng thực tế lại là hai con quỷ nhỏ.

Trẻ từ bốn đến năm tháng tuổi tuy chưa biết nói, chưa biết đi nhưng rất hiếu động.

Mỗi ngày nằm trên giường không khua bàn tay nhỏ bé đánh nhau thì chính là anh đá em, em đá anh.

Thỉnh thoảng còn nắm tóc của đối phương.

Thậm chí còn có thể gặm chân của đối phương.

Lúc nào cũng vậy, tiếng khóc của hai anh em có thể xốc cả nóc nhà lên.

Nhưng không đứa nào chịu buông tay.

Người lớn phải cưỡng ép tách chúng ra thì trận đấu mới được tính là kết thúc.

Tiêu Thanh Như cảm thấy cái tính bướng bỉnh từ trong xương này của chúng được di truyền từ Hứa Mục Chu.

Bởi vì thường xuyên đánh nhau nên chỉ cần bọn chúng thức là không thể rời xa nhau dù chỉ một phút.

Hai anh em lại nắm tóc "đánh nhau" rồi bị tách ra, Hứa Mục Chu khóc không ra nước mắt.

"Vợ ơi, anh em sinh đôi nhà khác đều rất thân thiết với nhau, sao anh em sinh đôi nhà chúng ta lại không giống thế nhỉ? Ngày nào không đánh nhau thì giành ăn với nhau, không hề biết nhường nhịn nhau một chút nào."

Sao Tiêu Thanh Như biết được?

Cô vui sướng khi có người gặp họa, nói: "Cả hai đều là quỷ nhỏ nghịch ngợm, sau này anh vui rồi, có hai đứa nó chơi chung với anh, cuộc sống của anh chắc chắn sẽ không nhàm chán."

Hứa Mục Chu thở dài: "Anh bị bọn chúng làm cho điên lên mất."

Bây giờ anh đã không chịu được rồi, chờ bọn nhỏ biết đi biết chạy, biết nói, không biết sẽ nghịch ngợm tới mức nào nữa đây.

Hứa Mục Chu xoa đầu hai anh em sinh đôi: "Cha con mình thương lượng một chút nhé, hai đứa lớn chậm thôi có được không?"

"Hì hì…”

Tuy không hiểu cha đang nói gì nhưng hai bé vẫn hào hứng đáp lại.

Vừa cười khúc khích bằng giọng điệu trẻ con, vừa quơ tay quơ chân.

Dáng vẻ tràn đầy năng lượng làm Hứa Mục Chu cảm thấy sợ hãi.

"Vợ, sau Tết Nguyên đán anh cũng phải tìm lớp.”

Dù không biết anh đang nói thật hay nói đùa nhưng Tiêu Thanh Như vẫn rất vui: “Lúc đầu anh không có nói như vậy, có cần em giúp anh nhớ lại một chút không?”

"Có thể đổi ý không?"

"Nếu anh có thể trả bọn nó lại thì có thể đổi ý."

Hứa Mục Chu ôm Tiêu Thanh Như vào lòng, nói: “Vợ à, nếu ngày nào em cũng cho anh một chút phần thưởng thì dù có bị bọn nó tra tấn đến c.h.ế.t anh cũng bằng lòng."

"Hừ, c.h.ế.t cái gì mà chết?" Tiêu Thanh Như không muốn nghe chữ này: "Còn nói bậy nói bạ, em sẽ cho anh đẹp mặt."

Hứa Mục Chu nhịn cười, nói bằng giọng điệu tội nghiệp: "Nếu không có thưởng thì sẽ không có động lực."

"Ngay cả con mà cũng đem ra lợi dụng, anh không thấy xấu hổ à?"

Hứa Mục Chu nhướng mày: "Đây đâu phải ngày đầu tiên em quen anh, em còn không biết da mặt anh dày sao?"

Nói xong anh còn muốn hôn Tiêu Thanh Như.

Hai đứa bé nằm trên giường tưởng cha mẹ đang chơi trò chơi nên kêu ê a không ngừng.

Nhìn vào đôi mắt to đen láy trong veo của bọn nó, lỗ tai Hứa Mục Chu đỏ bừng, đột nhiên không biết nên tiếp tục như thế nào.

Anh ôm chặt Tiêu Thanh Như, nói: “Vợ à, em dỗ con ngủ trước đi.”

Tiêu Thanh Như cũng cảm thấy xấu hổ khi thân mật trước mặt các con của mình.

Cô vỗ vào bụng người đàn ông: "Còn chưa chịu buông ra?"

Hứa Mục Châu bất đắc dĩ buông tay ra, ra lệnh cho hai con: "Mau nhắm mắt lại ngủ đi, đã mười giờ rồi! Nhìn quầng thâm dưới mắt hai đứa, nếu không biết còn tưởng là nửa đêm đi ăn trộm đấy."

Khóe miệng Tiêu Thanh Như co giật, khả năng nói nhảm của người đàn ông này càng ngày càng tốt.

Rõ ràng vẻ ngoài của hai đứa giống hệt như bánh nếp, quầng thâm mắt ở đâu ra?

Cô buồn cười nhìn Hứa Mục Châu rồi lắc đầu.

"Nhắm mắt lại ngủ đi."

Anh càng nói hai đứa nhóc càng hăng hái hơn, nửa đêm rồi mà vẫn không có dấu hiệu mệt mỏi.

"Nếu con không ngủ, cha sẽ đánh con."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Hì hì."

"Cha lấy cây đến rồi đây."

"Ha ha.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 302: Chương 302


Tiêu Thanh Như bị anh chọc cười: "Bọn nó nghe có hiểu đâu, có uy h.i.ế.p cũng chẳng có tác dụng."

Hứa Mục Chu nói một cách bất đắc dĩ: "Tốt nhất là lớn nhanh lên, đến lúc hiểu chuyện rồi sẽ không còn làm khổ người khác như vậy nữa."

"Cái này cũng chưa chắc, có mấy đứa nhỏ càng lớn sẽ càng nghịch hơn."

"Không nghe lời thì đánh bọn nó."

“Bố mẹ em chắc chắn sẽ không cho anh đánh bọn nhỏ đâu."'

Hứa Mục Chu: "..."

Đánh cũng không được, mắng cũng không xong, Hứa Mục Chu chỉ có thể nhẹ nhàng kể chuyện xưa cho bọn nhỏ.

Mãi đến khoảng mười một giờ tối, hai đứa nhỏ chơi đến mệt mới nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi.

Nhìn bọn nhỏ có thể ngủ ngay lập tức, Tiêu Thanh Như cảm thấy vô cùng ghen tị.

Quả nhiên là tuổi trẻ, không phải lo lắng gì cả.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi đắp chăn cho bọn trẻ, Hứa Mục Châu thở phào nhẹ nhõm, chăm con còn mệt hơn đi làm nhiều.

"Vợ, chúng ta cũng ngủ thôi."

Trong mắt người đàn ông hiện lên vẻ khác thường, Tiêu Thanh Như biết đêm nay lại phải thức khuya.

Chân của Hứa Mục Châu đã hồi phục, Tiêu Thanh Như không cần phải ra sức nữa.

So với trước kia, số lần chỉ có tăng chứ không có giảm.

Nói một cách hoa mỹ, mấy năm trước đã để vợ phải chịu khổ nên bây giờ anh phải cố gắng bồi thường cho cô gấp đôi.

Cuộc sống của vợ chồng hài hòa, tình cảm cũng theo đó từ từ tăng lên.

Nếu quan hệ của vợ chồng tốt thì chuyện trong nhà cũng càng ngày càng hòa thuận hơn.

Bây giờ nhiệm vụ hằng ngày của mẹ Hứa chính là nấu cơm, thỉnh thoảng sẽ giúp bọn họ trông con, cuộc sống của bà ấy thoải mái như ý muốn.

Trong ngõ không có ai là không ghen tị với mẹ Hứa.

Trong nhà không áp lực, con trai con dâu đều hiếu thuận, chẳng cần quan tâm lo lắng cho chuyện tương lai sau này, chỉ cần thanh thản hưởng phúc là được.

Tiêu Thanh Như muốn dẫn con về Tây Bắc ăn Tết, Hứa Mục Chu cũng muốn đi theo.

Bây giờ chân của anh đã hồi phục, tuy không thể chạy nhảy nhưng bước đi không có vấn đề gì.

Hai vợ chồng không đi làm, nghĩ tới đã hơn ba năm chưa về viện gia chúc nên lần này quay về phải ở lâu hơn một chút.

Còn nửa tháng nữa mới đến Tết, Hứa Mục Chu đã đề nghị trở về Tây Bắc.

"Vợ, chúng ta về sớm vài ngày nhé, trước Tết trên tàu đông người lắm, về sớm một chút còn có thể tránh được hỗn loạn."

"Không đợi anh của em sao?"

"Không đợi, có anh ở đây sẽ không sao đâu."

Hứa Mục Châu là một người đàn ông đáng tin cậy, có anh ở đây, Tiêu Thanh Như không cần lo lắng nhiều như vậy.

"Được, chúng ta đi sớm một chút."

Chắc chắn không thể tay không về nhà đón Tết, giao con cho mẹ Hứa chăm sóc, sau đó Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như dành hai ngày để đi mua đồ Tết.

Một nửa thì để ở nhà cho cha Hứa mẹ Hứa ăn Tết, còn một nửa thì mang về Tây Bắc.

Mẹ Hứa lo lắng cho cháu trai cháu gái nên cũng muốn đi chung với bọn họ.

Nhưng nghĩ đến số ngày nghỉ phép năm của chồng chỉ còn vài ngày, đến lúc đó lỡ chậm một chút là sẽ không kịp.

Nhưng nếu để ông ấy ở nhà ăn Tết một mình cũng không được.

Cuối cùng bà ấy chỉ có thể bỏ đi ý định cùng đi Tây Bắc.

Vào ngày đưa cả nhà bốn người ra ga xe lửa, mẹ Hứa lo lắng, liên tục dặn dò Hứa Mục Chu.

"Không được để hai đứa nhỏ khuất mắt của con, nếu có người lôi kéo làm quen thì đừng để ý đến bọn họ, càng không được để người lạ ôm hai đứa nhỏ."

Hứa Mục Chu biết mẹ mình lo lắng cũng không phản bác mà chỉ lắng nghe.

"Con biết rồi, con nhất định sẽ canh chừng bọn nó thật tốt."

"Ngoài hai đứa nhỏ, con phải chăm sóc Thanh Như cho tốt, trên xe lửa loại người nào cũng có, đừng để người khác bắt nạt ba mẹ con nó."

Hứa Mục Chu nghiêm túc gật đầu.

Thấy đã gần đến giờ, mẹ Hứa và cha Hứa lần lượt ôm từng người rồi mới chịu thả cho bọn họ lên xe lửa.

"Ông nó, sao tôi cứ cảm thấy trong lòng vắng vẻ thế nào đấy?"

"Tôi cũng vậy."

Không có bọn trẻ ở bên, trong lòng cứ cảm thấy không quen.

"Đi thôi, hai tháng nữa bọn chúng sẽ về mà."

Mẹ Hứa thở dài: "Đột nhiên tôi cảm thấy hai ông bà sui cũng không dễ dàng gì, con gái và cháu trai cháu gái đều ở Bắc Kinh, bình thường muốn gặp mặt nhau cũng khó."

"Chuyện này cũng không còn cách nào khác, đời người vốn không có gì mười phân vẹn mười."

Nếu con trai không bị thương thì lúc này người không thể nhìn thấy con của mình chính là hai vợ chồng bọn họ.

Người sống trên đời, có rất nhiều chuyện không thể nói trước được.

Ở lại ga xe lửa thêm vài phút, sau đó hai vợ chồng nhà họ Hứa mới về nhà.

Bọn họ phải nên cảm thấy hài lòng khi mọi chuyện đều đang diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 303: Chương 303


Dù sao dẫn theo hai đứa con ra ngoài cũng không được tiện lắm.

Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như mỗi người giữ một đứa.

Không ôm thì cõng trên lưng, chỉ có khi nào lên tàu thì mới đặt đứa nhỏ ở trên giường.

Còn những lúc khác, mặc kệ làm cái gì cũng không để bọn nhỏ rời khỏi bọn họ nửa bước.

Cứ như vậy đi hết một chuyến, không chỉ người lớn mà cả trẻ em cũng vất vả.

Sau khi xuống xe lửa, hai đứa bé ngoan ngoãn để cha mẹ bế, không còn sức mà gây ra tiếng động nào nữa.

Trước đó Hứa Mục Chu còn lo bọn nhỏ sẽ làm ầm ĩ, bây giờ bọn nhỏ không ồn ào, ngược lại cảm thấy hai đứa con của mình thật đáng thương.

Vẫn nên hoạt bát một chút mới tốt.

"Vợ, sau này anh sẽ không bao giờ càm ràm bọn nhỏ nữa."

Tiêu Thanh Như cũng không biết nên nói thế nào với anh mới tốt: "Nói trước bước không qua."

Hứa Mục Chu xoa đầu con gái, dịu dàng nói: "Sắp tới nhà rồi, cục cưng cố gắng thêm chút nhé."

Cô bé ngoan ngoãn dựa sát vào lưng của mẹ, ê a một câu sau đó không lên tiếng nữa.

Nhìn bộ dáng bơ phờ của con bé, Hứa Mục Chu đau lòng gần chết.

Nhưng không dẫn bọn nó về cũng không được.

Chỉ có thể tàn nhẫn để bọn nó chịu khổ một chút.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vừa ra khỏi nhà ga xe lửa, Tiêu Thanh Như đã nhìn thấy mẹ Tiêu và các cảnh vệ đứng bên cạnh chiếc xe jeep quen thuộc.

Nhìn thấy họ từ xa, mẹ Tiêu mỉm cười tiến lên đón.

Rõ ràng cô chỉ mới gặp mẹ mình cách đây vài tháng, nhưng lúc này không hiểu sao Tiêu Thanh Như lại cảm thấy nhờ bà ấy muốn muốn khóc.

Thật sự đã lâu lắm rồi cô không về đây.

Hứa Mục Chu ôm lấy bả vai cô: "Sau này năm nào chúng ta cũng về."

"Ừ."

Không muốn mẹ phát hiện ra khác thường, Tiêu Thanh Như hít một hơi thật sâu, đè nén cảm giác chua xót trong lòng xuống.

"Mẹ, sao mẹ lại tự mình đến đây?"

"Vất vả lắm hai đứa mới về nhà, còn dẫn theo cả hai đứa cháu cưng của mẹ, sao có thể không tự mình đến đón được."

Mẹ Tiêu nóng lòng nhìn hai đứa trẻ, nhìn dáng vẻ bơ phờ của hai đứa bé, bà ấy biết bọn trẻ đã rất mệt sau chuyến đi.

Thay vì ôm đứa bé, bà vội vàng nói: “Chúng ta về nhà trước đi, về đến nhà để bọn nó nghỉ ngơi thật tốt.”

Cảnh vệ giúp mang hành lý lên xe.

Mẹ Tiêu và Tiêu Thanh Như bế hai đứa bé ngồi ở ghế sau, Hứa Mục Chu ngồi ở ghế phó lái, cả gia đình đi về viện gia chúc.

Nghe nói gia đình Tiêu Thanh như sắp về đón Tết, trong gia chúc viện vô cùng náo nhiệt.

Xa thơm gần thối, những người lúc trước thích nói xấu bây giờ cũng không ghen tị với Tiêu Thanh Như nữa.

Chỉ cảm thấy cô lấy chồng xa như vậy, còn thất nghiệp nữa, rất đáng tiếc.

Đoán họ sẽ quay lại, những người không có việc gì làm tụ tập gần nhà họ Tiêu, chỉ để xem Tiêu Thanh Như có thay đổi nhiều không.

Nếu tiện bọn họ cũng có thể nói chuyện với nhau vài câu.

Xe jeep chậm rãi lái vào trong sân của gia chúc viện, nhìn khung cảnh quen thuộc, không hiểu sao Tiêu Thanh Như cảm thấy rất vui mừng.

Đây là nơi cô lớn lên, cho dù nhiều năm không về, cô cũng không hề cảm thấy xa lạ.

Trong lòng chỉ cảm giác vô cùng thân thiết.

Hứa Mục Châu cũng rất bùi ngùi, anh đã từng thực hiện được ước mơ của mình ở Tây Bắc.

Dù đây không phải là quê hương của anh nhưng anh vẫn có tình cảm sâu sắc với nơi này.

Xe dừng trước nhà họ Tiêu, Hứa Mục Chu xuống xe trước, mở cửa ghế sau ra.

Đồng thời thuận tay đón lấy đứa trẻ từ tay Tiêu Thanh Như.

Đứa bé ngoan ngoãn nằm trên vai cha m*t tay, vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 304: Chương 304


"Đó là con của Thanh Như à, trông thật xinh đẹp."

"Với vẻ ngoài kia của Thanh Như và đồng chí Hứa, chắc chắn con của họ cũng sẽ rất đẹp."

“Trước đây tôi nghe nói chân của đồng chí Hứa đã được chữa khỏi, tôi còn tưởng dù có bình phục tốt đến đâu thì cũng không thể bỏ được nạng, không ngờ lại bình phục tới mức này."

"Bọn họ đúng là khổ tận cam lai."'

Mọi người thì thầm với nhau, sau đó bọn họ nhìn thấy mẹ Tiêu xuống xe, trong tay còn bế một đứa bé khác.

Ngay lập tức đã bùng nổ!

Không ngờ hai vợ chồng họ lại có thể sinh được một cặp sinh đôi!

Vân Mộng Hạ Vũ

Cái loại may mắn này đúng là không phải ai cũng có.

Đều là người quen trong một viện, Tiêu Thanh Như mỉm cười chào hỏi mọi người.

"Thanh Như, lần này trở về tính ở lại bao lâu?"

"Chắc khoảng hai tháng."

"Vậy thì tốt, từ nay gia đình cô sẽ náo nhiệt hơn."

Mẹ Tiêu mỉm cười mời mọi người vào nhà trò chuyện.

"Hôm nay chúng tôi không vào đâu, để gia đình nhỏ nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chúng tôi ghé chơi."

"Được rồi, chúng tôi về nhà trước đây."

Trò chuyện một lúc, cuối cùng cả gia đình cũng vào nhà.

Ngôi nhà trông vẫn quen thuộc như ngày nào, ngay cả đồ đạc trong phòng khách cũng không thay đổi.

Giao đứa nhỏ cho hai mẹ con Tiêu Thanh Như chăm sóc, Hứa Mục Chu xách hành lý lên lầu.

Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa còn chuẩn bị luôn cả đồ vệ sinh cá nhân mới cho bọn họ.

Trong không khí không có mùi bụi bặm nên có thể đoán được để chào đón bọn họ về nhà, cha vợ và mẹ vợ đã tốn rất nhiều tâm huyết.

Mẹ Tiêu đau lòng cho hai đứa bé, nói: "Con cho bọn nhỏ uống sữa đi, sau đó mẹ sẽ dỗ bọn nhỏ ngủ, còn con và Tiểu Hứa ăn cơm trước."

"Có phải mẹ cũng chưa ăn không?"

"Mẹ không đói."

Hai đứa bé thật sự rất mệt, chẳng cần ai dỗ, vừa uống sữa xong đã ngủ thiếp đi.

Bọn nhỏ nằm trên chiếc giường mềm mại, có thể là vì quá thoải mái nên còn phát ra tiếng ngáy khò khò nho nhỏ.

Mẹ Tiêu hài lòng đến mức không nhịn được hôn mỗi đứa bé một cái.

Nghĩ đến bọn nhỏ sẽ không dậy ngay nên bà ấy đi ăn cơm cùng Tiêu Thanh Như.

Trong bếp có canh gà đã được hầm trước và mì sợi.

Chỉ cần hâm lại là có thể ăn ngay.

Thời tiết quá lạnh cộng thêm việc phải ngồi tàu đường dài suốt hai ngày khiến người nào người nấy cũng cảm thấy mệt mỏi.

Lúc này được uống một bát canh hầm nóng hổi sẽ hạnh phúc biết bao.

"Mấy đứa đi đường vất vả rồi, ăn nhiều một chút."

Mẹ Tiêu liên tục gắp thịt cho hai vợ chồng, bà ấy hận không thể nhét cả con gà vào bát của họ.

"Mẹ à, mẹ cũng ăn đi, đừng lo cho bọn con."

Mẹ Tiêu mỉm cười, gật đầu: "Mau ăn đi, ăn no rồi hai đứa cũng đi ngủ một giấc."

"Khi nào cha con mới về?"

"Không biết nữa, không chắc là lúc nào cho nên chúng ta không cần lo cho ông ấy."

Tiêu Thanh Như đã không gặp cha ba năm nên trong lòng cô thực sự rất nhớ ông ấy.

Lúc nào cô cũng chỉ báo tin tốt, không bao giờ báo chuyện xấu, không biết cha mẹ cô có như thế không.

Cũng không biết sức khỏe và tinh thần của cha thế nào?

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Cha Tiêu sải bước đi tới: "Tả Tả, Hữu Hữu đâu? Mau để tôi nhìn xem."

"Ông về trễ rồi, bọn nhỏ đang ngủ."

Cha Tiêu có vẻ thất vọng, ông ấy đã tranh thủ lúc rảnh về nhà một chút, lát nữa đã phải quay về làm việc.

Không ngờ mấy đứa nhỏ đã ngủ rồi.

"Cha, cha lên lầu nhìn đi." Tiêu Thanh Như nói.

"Được, cha lên lầu nhìn một cái."

Mẹ Tiêu lo lắng đi theo sau: "Anh đi nhẹ thôi, đừng đánh thức bọn nhỏ."

Cha Tiêu thực sự đi nhẹ lại.

Lần đầu tiên gặp cháu trai cháu gái, ông ấy có hơi căng thẳng!
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 305: Chương 305


Hai đứa bé đang ngủ ngon lành.

Cha Tiêu đứng bên giường, muốn bóp khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của bọn nhỏ, nhưng lại sợ tay chân thô ráp của mình sẽ đánh thức bọn nhỏ.

Cuối cùng ông ấy chỉ có thể xoa nhẹ đầu hai đứa bé.

Cơ thể của hai đứa nhỏ mềm mại, ngay cả mái tóc cũng mềm, cha Tiêu mỉm cười xoa thêm lần nữa.

"Sao trông hai đứa nó khác nhau vậy? Trước đây xem hình cũng thấy không khác nhiều lắm."

"Chúng đã lớn rồi."

Mẹ Tiêu dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn chồng mình: “Một trai, một gái, trông khác nhau không phải là chuyện bình thường sao?”

"Hình như là vậy."

Vì để phân biệt hai đứa nhỏ, ngày nào cha Tiêu cũng cầm ảnh chụp lên xem.

Không ngờ chưa tới mấy tháng mà hai đứa nhỏ đã thay đổi nhiều như vậy.

Được rồi, thấy thì cũng đã thấy rồi, đừng lảng vảng ở đây nữa, nếu anh dám đánh thức bọn nhỏ em sẽ cho anh đẹp mặt."

Cha Tiêu vừa cười vừa nói: "Đây không phải là lần đầu tiên gặp sao, yêu thích một chút cũng không được sao?"

"Sau này sẽ có rất nhiều cơ hội, còn bây giờ để bọn nhỏ ngủ đi."

Hai đứa nhỏ ngủ say đến mức giơ tay giơ chân lên, cha Tiêu cảm thấy mình không hề ảnh hưởng đến chúng.

"Anh nhìn thêm chút nữa."

"Nếu còn nhìn tiếp thì anh có nỡ lòng ra ngoài không?"

"Chỉ có em hiểu anh."

Mẹ Tiêu nói thầm trong lòng, trước đây lúc từ Bắc Kinh trở về chính bà ấy cũng như vậy.

Bà ấy ước gì có thể nhét hai đứa nhỏ vào túi xách về.

Mối quan hệ huyết thống và tình thân thật kỳ diệu, chúng gắn kết mọi người lại với nhau một cách vô hình.

Làm người ta phải bận lòng.

Cho dù có chia xa bao lâu thì tình cảm cũng sẽ không thay đổi.

Sau khi nhìn khoảng mười phút, đôi vợ chồng già đi xuống lầu.

"Cha, cha ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi, cha còn có việc nên đi trước, có chuyện gì thì đợi buổi chiều cha về rồi nói."

Thời gian không còn nhiều, cha Tiêu đi nhanh giống như lúc ông ấy về.

Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: "Hóa ra quay về một chuyến chỉ để coi nhìn cháu à.”

Cười xong lại cảm thấy trong lòng khó chịu.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô quyết định sau này phải thường xuyên đưa hai con về chăm cha mẹ.

Cho dù đi đường có vất vả thế nào thì một năm ít nhất cũng phải về hai lần.

Hứa Mục Chu cũng có cùng suy nghĩ như vậy.

Vợ anh dù đã lấy anh nhưng vẫn là con của cha vợ và mẹ vợ.

Dù sao cứ luôn bị ngăn cách ở hai nơi như vậy, thật sự rất tàn nhẫn với bọn họ.

Bọn họ phải thường xuyên về thăm nhà mới được.

Ăn cơm xong, mẹ Tiêu đã đuổi bọn họ lên lầu nghỉ ngơi.

Hứa Mục Chu không buồn ngủ, anh nghĩ dù sao cũng đã lâu không về, nếu trong nhà có chuyện gì cần đến kỹ thuật thì có thể giao cho anh làm.

Mẹ Tiêu nói: “Radio ở nhà có vấn đề, nếu con không ngủ thì có thể kiểm tra xem có sửa được không”.

"Được, để con thử xem."

Sau khi tìm được dụng cụ, Hứa Mục Châu bắt đầu mày mò.

Tiêu Thanh Như lo lắng cho hai đứa bé, cô không để ý Hứa Mục Chu, một mình lên lầu ngủ với mấy đứa nhóc.

Trong lòng còn đang xúc động nên Tiêu Thanh Như cảm thấy có thể bản thân sẽ không ngủ được.

Nhưng nghe tiếng hít thở đều đều của bọn nhỏ, chưa tới mấy phút cô cũng ngủ thiếp đi.

Hứa Mục Chu có kỹ năng sống phong phú, cái gì cũng biết một chút.

Mấy chuyện sửa đồ này nọ đối với anh chỉ là chuyện nhỏ.

Sau vài lần sửa chữa, chiếc radio đã được sửa xong.

Mẹ Tiêu cười nói: “Mấy hôm trước mẹ đã nhờ cha con sửa rồi nhưng cha con lại bận việc, may là con về, nếu không mẹ phải đợi thêm mấy ngày nữa mới được nghe đài."

Hứa Mục Chu hỏi: "Mẹ thử xem còn vấn đề gì không."

"Con đã thử hết rồi nên chắc không có vấn đề gì đâu."

"Mẹ, còn việc nào khác không?"

"Không có, con lên lầu cùng mấy mẹ con nó đi, hoặc là ra ngoài đi dạo cũng được."

Đi ra ngoài một mình chẳng có gì thú vị cả, Hứa Mục Chu chọn lên lầu ở cùng vợ và con của mình.

Cho dù Giang Xuyên không cố ý nghe ngóng thì tin tức cả nhà Tiêu Thanh Như về viện gia chúc đón Tết cũng truyền đến tai của anh ta.

Tính toán cẩn thận thì anh ta đã không gặp Thanh Như hơn ba năm.

Không biết cô có khỏe không?
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 306: Chương 306


Lắc đầu, Giang Xuyên cảm thấy ý nghĩ của mình thật buồn cười.

Hứa Mục Chu yêu cô như vậy, sao cô sống không tốt được?

Nghe nói bọn họ đã có con, điều này chứng tỏ mấy năm nay sống ở Bắc Kinh Thanh Như không hề chịu tủi thân, nếu không dựa theo tính cách của cô chắc chắn sẽ không sinh con dưỡng cái cho Hứa Mục Chu.

Những thứ như cảm xúc sẽ không thể mãi mãi không thay đổi.

Nhiều năm như vậy, Giang Xuyên đã buông bỏ đoạn tình cảm kia.

Lần nữa nghe được tin tức của Tiêu Thanh Như, anh ta cũng chỉ giật mình, sau đó cũng không còn suy nghĩ nào khác.

Tuy đã buông bỏ được Tiêu Thanh Như nhưng anh ta vẫn không muốn tiếp xúc với người mới.

Giang Xuyên cảm thấy bản thân không còn sức lực để bắt đầu lại một mối quan hệ nào nữa.

Cứ sống bình yên như bây giờ đến hết đời là tốt rồi.

Tan làm về nhà, anh ta phát hiện bầu không khí trong nhà có hơi lạ, phòng bếp lạnh tanh, không có ai nấu cơm.

Trương Từ An là một cậu nhóc tinh ranh, cậu bé lén nói với Giang Xuyên: "Cha, hôm nay ông nội gọi điện thoại tới, bà nội nghe xong đã tức giận."

Giang Xuyên vỗ đầu cậu bé: "Ra ngoài chơi đi, đợi gần nấu cơm xong thì về ăn cơm."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Cha, con giúp cha nấu cơm nhé."

"Không cần."

Trương Từ An nhìn thoáng qua cánh cửa phòng đang đóng chặt, chắc chắn bà nội vẫn còn đang giận.

Cậu bé nhíu mày, buồn rầu, không biết bản thân nên làm gì bây giờ.

Giang Xuyên sờ đầu cậu bé: "Nghe lời, ra ngoài chơi đi."

"Được rồi, con ra ngoài đây."

Đuổi người đi xong, trước tiên Giang Xuyên đi vào bếp nấu cơm, sau đó mới đi gõ cửa.

"Mẹ, dậy ăn cơm đi."

Người ở bên trong tức giận mắng: "Ăn cái rắm, mẹ tức đến no rồi."

Ấn đường Gong Xuyên giật giật: "Có chuyện gì thì mẹ cũng ra ngoài đi đã, chúng ta từ từ bàn bạc."

Người ở bên trong không nói gì.

Giang Xuyên đã chuẩn bị gõ cửa thêm một lần nữa, không ngờ cánh cửa trước mặt bị mở mạnh ra.

Mẹ Giang nổi giận đùng đùng nói: "Con mau đưa đứa bé về cho bọn họ, không chỉ nhà họ Trương mà ngay cả Đỗ Vãn Thu cũng đang kêu gào đòi gặp đứa bé, nếu con không đưa Trương Từ An về thì bọn họ sẽ đến viện để gặp nó."

Chuyện này nằm trong dự kiến của Giang Xuyên.

Mấy năm nay anh ta chưa từng đưa đứa bé về một lần, nếu không có lợi ích gì chắc chắn nhà họ Trương sẽ không ngồi yên.

Còn về phần Đỗ Vãn Thu, cô ta đã sắp tái hôn, lúc này còn làm ầm ĩ cái gì?

Chẳng lẽ cô ta vẫn muốn đưa đứa bé về căn nhà hiện tại của cô ta?

Thậm chí cô ta còn không thể tự quản lý cuộc sống của mình thì làm sao có thể chăm sóc tốt con cái?

"Mẹ, con sẽ giải quyết chuyện này, mẹ đừng quan tâm."

"Bọn họ đã gọi thẳng tới nhà, con nói mẹ không quan tâm thế nào?"

Sự việc này xảy ra là do anh ta, Giang Xuyên có bị mắng cũng chỉ có thể chấp nhận.

Anh ta thầm nghĩ, trong nhà bọn họ có nhiều chuyện phải lo lắng như vậy thì làm sao anh ta dám tìm người để kết hôn.

Như vậy không phải đang hại người ta sao?

Anh ta không nói gì, lặng lẽ xuống bếp nấu cơm.

Thái độ này của anh ta làm cho mẹ Giang tức hơn.

Rõ ràng chỉ cần trả đứa bé về lại nhà của nó là có thể giải quyết vấn đề nhưng anh ta lại không làm như thế.

Sợ này nhà họ Giang bọn họ sẽ phải đoạn tử tuyệt tôn.

Nghĩ tới nhà họ Tiêu có hai đứa cháu ngoại, còn nhà bọn họ không có cái gì cả, tâm trạng của mẹ Giang vô cùng tệ.

Tất cả mọi chuyện này đều do Đỗ Vãn Thu mà ra!

Nếu cô ta còn dám tìm tới đây, bà ta nhất định sẽ cho cô ta mấy cái tát!

Trương Từ An biết vị trí của cậu bé ở trong nhà rất khó xử.

Những đứa trẻ trong viện cũng không muốn chơi với cậu bé.

Cậu bé chỉ có thể lang thang quanh nhà một mình.

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn bà nội đang mắng cha ở nhà, bắt cha đuổi cậu bé về nhà.

Trương Từ An thở dài một hơi, nếu không hay là cậu bé về quê đi, như thế cha sẽ không phải khó xử nữa.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 307: Chương 307


Sau khi mấy đứa nhỏ tỉnh dậy, chúng đã lấy lại tinh thần.

Vừa có tinh thần đã bắt đầu quấy phá, mẹ Tiêu và cha Tiêu bế bọn nhỏ, chỉ cảm thấy đây là hai con cá chạch trơn trượt.

"Thể chất này thích hợp làm quân nhân." Cha Tiêu nói.

“Đứa bé vẫn còn nhỏ mà anh đã nghĩ xa như vậy.” Mẹ Tiêu vặn lại: "Có lẽ khi lớn lên bản thân chúng sẽ có việc muốn làm."

"Có vài việc phải bồi dưỡng từ nhỏ."

"Lười chẳng muốn nói chuyện với anh nữa."

Mẹ Tiêu cảm thấy chỉ cần mấy đứa bé lớn lên bình an là được, về phần sau này lớn lên có ra sao thì cũng không quan trọng.

Đôi vợ chồng già ôm đứa bé vào lòng, vẻ mặt mãn nguyện.

Bọn họ cũng đã trải qua cảm giác được chăm sóc cháu ngoại.

Khi trẻ đến một độ tuổi nhất định, chúng sẽ không thích ở trong nhà.

Đôi mắt to tròn cứ nhìn ra ngoài, miệng còn ê a ê a liên tục, ý tứ rất rõ ràng.

Muốn ra ngoài chơi!

Cha Tiêu trả đứa bé lại cho Tiêu Thanh Như: "Dẫn nó đi dạo một vòng trong viện để làm quen hoàn cảnh đi."

Cặp song sinh quá sung sức, đó là điều mà Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu đã đoán được từ trước.

Đưa bọn nhỏ đi xem phong cảnh, chơi mệt thì ban đêm sẽ không tra tấn người nữa.

Hai đứa bé đã ngủ cả buổi chiều, nếu bây giờ không đưa chúng đi chơi thì tối nay chắc chắn bọn họ lại phải thức khuya.

Hứa Mục Chu cũng khó hiểu, không phải đứa trẻ nào cũng thích ngủ sao, sao hai đứa nhỏ nhà bọn họ lại ồn ào như vậy?

Mẹ Tiêu không muốn ỏ nhà với cha Tiêu nên cũng ra ngoài với hai vợ chồng.

Nhìn thấy khung cảnh khác trước, hai mắt của đứa bé mở to, như tràn đầy nghi ngờ.

Nhưng thấy cha và mẹ đều ở bên cạnh, nghi ngờ nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.

Mẹ Tiêu nói: "Không biết khi nào Tiểu Tống mới về viện gia chúc, đến lúc đó có thể để mấy đứa nhỏ gặp nhau, sau này chơi cùng nhau ."

Tính ngày, con của Tống Viện cũng đã hơn một tuổi.

Đã lâu không gặp, Tiêu Thanh Như cũng rất nhớ Tống Viện.

"Chắc trường học cũng cho nghỉ lễ phải không?"

"Chắc là sẽ nghỉ nhưng bây giờ con bé đã gả đi, phải lo cho cả hai bên, thời gian về viện gia chúc của con bé càng ít đi.”

Tiêu Thanh Như nói: "Hay là chúng ta đến nhà của cậu ấy, vừa lúc tặng một ít quà mừng năm mới cho cả nhà bọn họ."

"Vậy con gọi cho con bé trước đi, hỏi xem con bé có rảnh không."

Tiêu Thanh Như biết số điện thoại của đội sản xuất, cô định sau khi về nhà sẽ lập tức gọi điện.

Người một nhà vừa nói chuyện vừa đi chầm chậm.

Thời tiết rất lạnh nên chỉ có vài người ra ngoài đi dạo, dọc đường đi cũng không gặp người nào.

Lúc đi ngang qua nhà họ Giang, bọn họ nhìn thấy có một đứa bé đang chơi ở trước cửa, nhìn qua trông khoảng năm tuổi, chỉ liếc mắt nhìn một cái, Tiêu Thanh Như đã biết đây là đứa bé năm đó.

Mẹ Tiêu cũng nhìn thấy Trương Từ An: "Đứa bé này được Giang Xuyên dạy dỗ rất tốt, không giống mẹ của nó, mất hết liêm sỉ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như không quan tâm chuyện này.

Đối với cô, những vướng mắc giữa cô với Giang Xuyên và Đỗ Vãn Thu đã là chuyện rất lâu trước đây.

"Mấy năm nay Giang Xuyên chưa từng đến nhà họ Trương dù chỉ một lần, ngay cả mẹ cũng cảm thấy có hơi bất ngờ, đây không giống phong cách làm việc của nó."

Tiêu Thanh Như cũng bất ngờ: "Chân mọc trên người người khác, anh ta không đi thì người khác có thể đến."

"Đúng vậy, mẹ thấy nhà họ Trương chắc sẽ không ngồi yên đâu, dù sao bây giờ đứa bé cũng đã năm tuổi, nếu còn không bồi dưỡng tình cảm thì sau này khi lớn lên sẽ không dễ lừa như vậy đâu."

Bởi vì ân oán trong quá khứ nên mẹ Tiêu nắm mọi chuyện của nhà họ Giang trong lòng bàn tay.

"Đỗ Vãn Thu đã tái hôn với người khác nhưng dường như cuộc sống không được tốt lắm."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 308: Chương 308


Tiêu Thanh Như không hề đồng tình với Đỗ Vãn Thu.

Theo cô thấy, Đỗ Vãn Thu có thể được xếp vào loại người không biết xấu hổ.

Có những thứ sẽ khắc sâu vào trong xương tủy, sau khi trải qua những ngày tháng tốt đẹp, liệu cô ta sẽ cam tâm về quê làm ruộng sao?

Tâm không lành thì tự nhiên cuộc sống thường ngày cũng sẽ không tốt.

Thấy Trương Từ An đang lén lút nhìn bọn họ, Tiêu Thanh Như cũng liếc mắt nhìn một cái.

Đối diện với ánh mắt của cô, Trương Từ An lập tức cúi đầu.

Không dừng lại lâu, cả nhà bọn họ lại tiếp tục đi về phía trước.

Hứa Mục Chu bế con gái, trong lòng có trăm ngàn cảm xúc.

Tại sao vừa mới về nhà đã nghe thấy những cái tên mà anh không muốn nghe tới chứ?

Vẻ mặt anh chua lè, trông không còn hiền lành như thường ngày nữa.

Cô bé dùng bàn tay mềm mại tát vào mặt Hứa Mục Châu rồi bi bô một chuỗi lời trẻ con mà không ai có thể hiểu được.

Hứa Mục Chu vội vàng điều chỉnh sắc mặt.

Vừa rồi chắc đã làm con gái sợ.

Khóe mắt Tiêu Thanh Như dừng lại trên người Hứa Mục Chu một chút, trong lòng có hơi buồn cười, đã bao lâu rồi mà anh vẫn còn ghen?

Bóng dáng của gia đình bọn họ vừa biến mất ở góc đường, Giang Xuyên đi ra gọi Trương Từ An về nhà ăn cơm.

"Cha, vừa rồi con nhìn thấy bà nội Tiêu."

Sắc mặt Giang Xuyên không thay đổi: “Về nhà ăn cơm thôi."

"Bên cạnh bà nội Tiêu còn có một chú, một dì và hai đứa bé."

Ánh mắt Giang Xuyên hơi động, nhưng vẫn không nói gì.

Anh ta xoa đầu của cậu bé: "Con đói không? Về nhà ăn cơm trước đi."

Sau đó, anh ta bế cậu bé đi về nhà như không có chuyện gì.

Trương Từ Anh đã năm tuổi, cậu bé đã nghe được rất nhiều tin đồn về mấy người trong viện.

Cậu bé biết ban đầu cha đã có đối tượng, là con gái của bà nội Tiêu.

Nhưng sau đó bị mẹ ruột của cậu bé phá hoại.

Có lẽ là liên quan đến môi trường sống nên Trương Từ An rất nhạy cảm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trông cha rất bình thường như không có chuyện gì nhưng lại làm cho người ta có cảm giác rất lạ.

Giống như có hơi buồn nhưng dường như cũng không có cảm xúc gì cả.

Trương Từ An không biết phải nên hình dung cảm giác này như thế nào.

Cho dù cậu bé chỉ là một đứa bé năm tuổi nhưng cậu bé đã biết được cái gì gọi là xấu hổ và áy náy.

Nếu không phải vì cậu bé và mẹ thì cha sẽ không bị bà nội mắng mỗi ngày, cũng sẽ không phải chia tay với dì kia.

Như thế, chắc cha sẽ rất hạnh phúc phải không?

Cậu bé chính là con chồng trước.

Nghĩ đến đây, tâm lý Trương Từ An cảm thấy rất khó chịu, cậu bé ủ rũ, nhìn qua trông rất đáng thương.

Giang Xuyên cũng không biết nên an ủi cậu bé như thế nào.

Trong viện có rất nhiều lời ra tiếng vào, có một số việc không thể giấu được.

Đứa bé còn quá nhỏ, đang ở độ tuổi mơ hồ, có thể tưởng tượng những điều đó đã tổn thương cậu bé thế nào.

Thấy bọn họ về nhà, ánh mắt của mẹ Giang lạnh như băng.

Chỉ cần nghĩ tới sau đó không lâu sẽ có vài người không biết xấu hổ tìm đến nhà, ánh mắt của bà khi nhìn Trương Từ An càng lạnh hơn.

Giang Xuyên nhíu mày: "Mẹ."

"Gọi cái gì mà gọi, mẹ có nói gì sai không?"

Giang Xuyên bất đắc dĩ, đứa bé cũng không ngốc, cũng biết nhìn sắc mặt của người lớn.

Cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì tâm lý của đứa bé cũng có vấn đề.

Trương Từ An nắm chặt bàn tay nhỏ, cố lấy can đảm: "Cha, sang năm con muốn về quê ở, con đã năm tuổi rồi, có thể làm được rất nhiều việc, con sẽ chăm sóc tốt bản thân mình."

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều ngẩn người.

Đặc biệt là mẹ Giang.

Bà ta luôn cảm thấy đứa bé này không có liêm sỉ, rõ ràng biết bản thân không được chào đón nhưng vẫn muốn ở lại trong nhà họ.

Nhưng bây giờ thằng bé lại chủ động đề nghị về quê, đột nhiên mẹ Giang không biết nên nói thế nào.

Giang Xuyên tuyệt đối sẽ không đồng ý.

"Sang năm cha sẽ đưa con đến trường, về quê cái gì mà về quê."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 309: Chương 309


Lúc nhận được điện thoại của Tiêu Thanh Như, Tống Viện rất vui.

Cô ấy lập tức mời cả nhà bọn họ đến nhà mình làm khách.

Tiêu Thanh Như cười nói qua điện thoại: "Tớ cũng đã định đến đội sản xuất gặp cậu."

"Vậy cậu đến sớm một chút, tớ nấu cơm chờ mọi người đến."

"Được, khoảng chín giờ bọn tớ sẽ xuất phát.”

Lái xe đến đội sản xuất rất nhanh, dù tình hình giao thông có không tốt thì cũng không mất quá một giờ.

Hẹn thời gian xong, nghe thấy con của Tiêu Thanh Như khóc, Tống Viện bảo cô đi chăm sóc đứa bé trước.

Rồi cúp điện thoại.

Cô ấy nói với Tần Bắc: "Sáng mai anh đến công xã đi, xem có thể mua được ít thịt heo không, chúng ta làm hoành thánh ăn rồi g.i.ế.c thêm một con gà trong nhà."

Tần Bắc hỏi: "Ngoài thịt ra có cần mua gì nữa không?"

"Tạm thời cần không mua."

Bây giờ còn khoảng mười ngày nữa là đến Tết, đến lúc đó cô ấy lại phải đi mua đồ thêm lần nữa.

Cậu bé ngồi trong lòng Tần Bắc loạng choạng hỏi: "Mẹ, dì?"

"Đúng, là dì."

Tống Viện xoa đầu con trai: "Ngài mai dì Thanh Như sẽ dẫn em trai và em gái đến nhà chúng ta chơi, đến lúc đó con phải ngoan, phải chăm sóc em trai và em gái thật tốt có biết không?"

"Dạ."

Thằng bé gật đầu thật mạnh, cam đoan nói: "Con sẽ ngoan mà!"

Trong mắt Tần Bắc mang theo ý cười: "Lần nào thằng bé này cũng nói như vậy."

Lần nào cũng nói mình sẽ ngoan nhưng lần nào cũng có thể chọc người khác tức đến mức giậm chân, vừa nghịch ngợm vừa phá phách.

Nhất là năm nay thằng bé đã biết đi, chỉ cần không để mắt tới thằng bé một chút là y như rằng chẳng biết thằng bé trốn ở góc nào, đang làm chuyện xấu gì.

Sau khi hiểu được cha đang nói xấu mình, thằng bé khoanh tay lại, vẻ mặt không vui.

Thằng bé càng thở hồng hộc, Tốn Viện càng cảm thấy buồn cười.

Cô ấy nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của con trai rồi nói: “Con khóc đi."

"Mẹ!"

"Khóc."

Thằng bé càng tức hơn.

Thằng bé ở trong lòng Tần Bắc giãy dụa một hồi, sau đó chập choạng trượt xuống.

Rồi chạy vào nhà với đôi chân ngắn ngủn của mình.

Cái dáng vẻ tức giận thở hồng hộc của thằng bé khiến hai vợ chồng dở khóc dở cười.

Tần Bắc cố ý tăng tốc độ, tạo ảo giác có người đang đuổi theo.

Thằng bé hét lên và chạy nhanh hơn.

Nhưng chân quá ngắn nên cho dù có chạy cả ngày thì cũng không thể kéo dài khoảng cách giữa thằng bé và cha mẹ.

Trên mặt Tống Viện toàn là ý cười.

Mặc dù bọn họ không quá giàu có nhưng cô ấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Để chào đón Tiêu Thanh Nhu và nhà cô, Tống Viện và Tần Bắc đã dọn dẹp từ trong ra ngoài một lần.

Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ một chút, khi khách đến đây mới cảm thấy thoải mái.

Mới bốn giờ sáng hôm sau Tần Bắc đã đi đến công xã mua thịt.

Sau khi mua thịt, bọn họ làm thịt con gà trống lớn mà bọn họ đã nuôi suốt một năm rồi mới bắt đầu ra đồng làm việc.

Để Tống Viện ở nhà chăm sóc con cái.

Bây giờ Tần Thiên đã sắp thành thiếu niên, sau khi Tống Viện kết hôn với Tần Bắc, người trong đội sản xuất cũng không còn phản đối việc thằng nhóc đi học nữa.

Những lúc không phải đi học thằng nhóc sẽ ra đồng giúp Tần Bắc làm việc.

Hôm nay biết trong nhà có khách đến, thằng nhóc không ra đồng nữa mà ở nhà giúp trông em, nghĩ lúc nấu cơm cũng có thể giúp một tay.

Chín giờ rưỡi, đám người Tiêu Thanh Như đến.

Hứa Mục Chu bế hai đứa nhỏ, Tiêu Thanh Như thì xách theo quà tặng.

Có đồ ăn nhẹ, đồ hộp và sữa mạch nha mang về từ Bắc Kinh.

Năm đó, khi Tống Viện tới Bắc Kinh thăm họ, cô ấy đã mang theo rất nhiều thịt, lần này khi đám người Tiêu Thanh Như trở về Tây Bắc, mẹ Hứa đã nhắc cô chuẩn bị thêm vài thứ để đáp lễ cho Tống Viện.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hai chị em đã nhiều năm không gặp nhau, Tiêu Thanh Như vừa xuống xe, Tống Viện đã nhịn không được ôm lấy cô.

Đôi mắt cô ấy chua sót, cuối cùng cô ấy kìm nén được cảm xúc của mình: "Đồng chí Tiêu Thanh Như, cậu tăng cân phải không?"

"Đồng chí Tống, phiền cậu đừng nói thẳng ra như vậy."

Hai người nhìn nhau cười.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 310: Chương 310


Đứa bé đứng cạnh chân Tống Viện hét lớn: “Dì ơi!”

Dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c của thằng bé làm cho đầu Tống Viện giăng đầy vạch đen.

Sao cô ấy cứ có cảm giác con của mình là một cái túi thích làm người khác chú ý nhỉ?

Tiêu Thanh Như ngồi xổm xuống: "Con là Hạo Hạo phải không?"

"Dạ, Hạo Hạo."

Cái tính cách này vừa nhìn đã thấy rất giống Tống Viện.

Tiêu Thanh Như vừa cười vừa xoa đầu thằng bé: "Thằng bé lớn nhanh quá, bây giờ đã biết nói chuyện và đi đường rồi."

"Thằng bé đã hơn một tuổi rồi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tống Viện bế con mình lên: "Mau chào hỏi em trai và em gái đi."

Hạo Hạo thấy cặp song sinh còn nhỏ như vậy, không nhịn được nở nụ cười thật tươi.

Giọng nói giòn tan: "Em trai."

"Em gái."

Tả Tả, Hữu Hữu bày ra vẻ mặt mơ màng, đây là ai vậy?

Thấy người lạ, hai đứa bé hơi sợ một chút, bàn tay nhỏ nhắn mập mạp ôm chặt lấy vai Hứa Mục Châu.

Tống Viện nói: "Hai anh em bọn nó ngoan quá, lúc Hạo Hạo lớn như vậy không hề chịu ở yên tí nào, còn rất bám người."

Tiêu Thanh Như thở dài: "Cậu bị bọn nó lừa rồi, ở nhà cũng là hai Hỗn Thế Ma Vương."

Tống Viễn nuôi một đứa con đã cảm thấy rất mệt, nếu có hai đứa, cô ấy nghĩ bản thân sẽ phát điên mất.

Nhưng hoàn cảnh của người chị em tốt này không giống cô ấy.

Nhà họ Hứa đông người, có người giúp chăm sóc đứa bé, có sinh nhiều đến mấy cũng không sao.

Tần Thiên ở trong viện đi ra: "Chị dâu, mau mời khách vào nhà đi, em pha trà xong rồi."

"Đúng, đúng, nhanh vào trong đi, bên ngoài rất lạnh, đừng để đứa bé bị lạnh."

Trước đây Tiêu Thanh Như đã từng tới nhà họ Tần, so với lúc đó trong nhà có thêm ba căn phòng ngói xanh.

Tống Viện nói: "Lúc bọn tớ kết hôn, Tần Bắc đã cho tớ hai trăm tệ làm sính lễ, cha mẹ tớ bảo tớ mang về đây, sau đó bọn tớ dùng số tiền đó để xây thêm phòng ở."

Tiêu Thanh Như nói: "Kiếm tiền được từ việc buôn bán là để tiêu, có nhà rồi, sau này sẽ không có việc gì lớn cần phải chi nữa."

"Đúng vậy, muốn sống tốt thì phải lo cơm ăn, mặc, nhà ở và phương tiện đi lại."

Nếu không bảo đảm được những thứ này thì cuộc sống sẽ rất khó khăn.

Suy cho cùng, kết hôn và yêu đương không giống nhau, không phải chỉ cần có tình cảm là no bụng.

Tần Bắc bắt đầu cố gắng làm việc chăm chỉ, mỗi năm có thể tiết kiệm hơn một trăm đồng, cộng với tiền lương của Tống Viện, cuộc sống của họ bây giờ tốt hơn hầu hết mọi người trong đội sản xuất.

Cô ấy dẫn họ vào phòng khách, trên bàn đã bày sẵn kẹo hạt dưa và trà nóng.

"Muốn ăn cái gì thì cứ lấy thoải mái, đừng khách sáo nhé."

Tiêu Thanh Như cười nói: "Có khi nào mà tớ khách sáo với cậu không?"

"Không phải vì đã ba năm không gặp nên tớ sợ cậu xa lạ với tớ sao."

Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: "Không có đâu."

Thấy Hứa Mục Chu một mình bế hai đứa bé, Tần Thiên chủ động giúp đỡ: "Anh, để em giúp anh bế một đứa đi."

Hứa Mục Chu không từ chối, giao một đứa cho Tần Thiên.

Hạo Hạo đi theo chú của mình, thằng bé cũng có thể giúp chăm sóc em bé.

Lần đầu tiên Tiêu Thanh Như đến nhà họ Tần, Tần Thiên vẫn chỉ là một đứa bé năm tuổi.

Lúc đó thằng nhóc còn sợ người lạ, không ngờ chỉ mới vài năm đã trở thành một thiếu niên phóng khoáng tự nhiên.

Ở phòng khách trò chuyện một lúc, Tống Viện đi nấu cơm.

Hai người có rất nhiều chuyện muốn nói, Tiêu Thanh Như cũng không cần chăm sóc con cái nên cũng đi vào phòng bếp.

Hạo Hạo cầm viên kẹo đi đến cạnh Hứa Mục Chu: "Ăn."

"Em gái không thể ăn kẹo."

Hạo Hạo biết kẹo rất ngọt, cách vài ngày mẹ mới cho thằng bé ăn một lần.

Nếu thằng bé ăn vào lúc khác, có thể sẽ bị đánh đòn.

Hôm nay mẹ không giấu kẹo đi nên có thể ăn.

Thằng bé ngoan cố cầm kẹo, kiễng chân lên, một tay chống lên đùi Hứa Mục Châu, cố gắng đút kẹo vào miệng Hữu Hữu.

Con bé ngửi được mùi sữa, không nhịn được ch** n**c miếng.

Hứa Mục Chu dở khóc dở cười, hơi cúi người xuống nói: “Con chỉ được ăn một miếng."

Hữu Hữu ăn được viên kẹo đầu tiên trong cuộc đời.

Hai mắt lấp lánh như phát sáng.

Hương vị ngọt ngào rất hấp dẫn trẻ em, Hữu Hữu lắc lư đôi chân nhỏ bé, con bé muốn ăn nữa.

Hứa Mục Chu không thể chiều theo con bé, nhưng cũng không nỡ phụ lòng tốt của Hạo Hạo.

Hạo Hạo muốn nói thằng bé muốn tự mình đút.

Nhưng lại sợ chú tức giận nên chỉ có thể ngoan ngoãn thả tay xuống.

Bên kia Tả Tả nhìn thấy, thằng bé cũng muốn ăn kẹo.

Không cho thì giả bộ khóc.

Hạo Hạo vội vàng đút cho Tả Tả, thở dài như một ông cụ non: "Đừng khóc."

Trong mắt Hứa Mục Chu đều là ý cười.

Đứa bé này khá thú vị.

Thừa dịp Hạo Hạo không chú ý, anh đã ăn kẹo của con gái mình.

Hữu Hữu ngây người, trơ mắt nhìn kẹo của mình vào miệng cha.

Con bé yên lặng nhìn miệng của Hứa Mục Chu.

"A"

Hứa Mục Chu nói: "Hết rồi."

Con bé mím môi, khóc lớn.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 311: Chương 311


Nghe thấy tiếng khóc của đứa bé, Tống Viện hỏi Tiêu Thanh Như: "Cậu có muốn an ủi con bé không? Nghe con bé khóc nghe rất buồn."

"Không cần dỗ, Hứa Mục Chu có thể giải quyết được."

Tống Viện nói: “Xem ra đồng chí Hứa rất giỏi nuôi dạy con cái.”

"Dù sao thì anh ấy cũng giỏi chăm con hơn tớ. Hầu như thì anh ấy đã chăm sóc Tả Tả và Hữu Hữu từ lúc chúng chào đời đến giờ. Bọn trẻ rất bám anh ấy."

"Tớ thấy đồng chí Hứa đang hồi phục tốt, đi lại như người bình thường. Anh ấy không định đi tìm việc à?"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Mặc dù anh ấy trông không khác gì người bình thường nhưng anh ấy vẫn có di chứng. Không thể chạy nhảy. Tớ muốn anh ấy nghỉ ngơi thêm hai năm nữa, sau đó mới có thể nghĩ đến chuyện đi làm."

"Cơ thể là vốn của cách mạng. Đúng là phải chăm sóc tốt mới được."

Trước đây Hứa Mục Chu đã giành được rất nhiều giải thưởng, nếu muốn tìm việc cũng không khó.

Chỉ là không thể quay lại quân đội và lái máy bay được nữa.

Theo quan niệm của Hứa Mục Châu, trách nhiệm của người đàn ông là nuôi sống gia đình.

Tiêu Thanh Như cảm thấy khi bọn trẻ lớn lên, có lẽ anh sẽ phải cân nhắc chuyện tìm việc làm.

Chuyện của hai vợ chồng, Tống Viện cũng không tiện nói nhiều.

"Dù sao anh ấy cũng không có áp lực tài chính, để anh ấy ở nhà trông con cũng tốt. Mà con trẻ cũng sẽ vui vẻ hơn khi có bố mẹ lớn lên cùng."

Tiêu Thanh Như đồng ý với chuyện này, những đứa trẻ được cha mẹ nuôi dưỡng thường có xu hướng cảm thấy an toàn hơn.

Cô và anh trai từ nhỏ đã lớn lên cùng bố mẹ, so với những người ở lại quê, cô cảm thấy mình rất hạnh phúc.

Tiêu Thanh Như muốn kéo dài niềm hạnh phúc này cho các con của mình.

Đời người chỉ mấy chục năm, có những thứ đã bỏ lỡ không có cách nào bù đắp được.

Một lúc sau, tiếng khóc trong phòng khách im bặt.

Tống Viện cười nói: "Đồng chí Hứa tốt đấy, Lão Tần nhà tớ không biết dỗ trẻ con, anh ấy lúc nào cũng trơ mắt nhìn Hạo Hạo khóc, người không biết còn nghĩ anh ấy là cha dượng."

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Tiêu Thanh Như cười phá lên: “Đồng chí Tần của cậu là người kiệm lời, không biết dỗ dành con cái là chuyện bình thường.”

Tống Viện cũng cười nói: "Có lẽ chính vì lý do này mà về sau Hạo Hạo mới ngừng khóc, bởi vì thằng bé khóc không có người dỗ."

Tống Viện dạy ở trường học, Tần Thiên phải đi học, nhưng họ lại không muốn gửi con về nhà để cha mẹ chăm sóc hộ.

Nên trách nhiệm nuôi dạy con cái nặng nề chỉ có thể đổ lên đầu Tần Bắc.

Nghĩ anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì.

Đi làm còn phải đưa con theo.

Cảnh tượng này không hiếm ở các đội sản xuất nhưng những người bế con hầu hết đều là phụ nữ.

Kiểu như Tần Bắc thì là lần đầu tiên thấy.

Vì lý do này, người trong đội sản xuất cho rằng Tần Bắc không có tương lai, đàn ông đàn ang mà chỉ biết chăm con.

Lời đồn truyền đến tai Tần Bắc, nhưng anh ấy không hề xấu hổ mà tiếp tục đi theo con đường của mình.

Vợ đi làm, không có thời gian chăm con, anh ấy chăm con thì có làm sao?

Đây cũng là con của anh ấy chứ không phải của riêng vợ anh.

Chỉ là làm khổ thằng bé, ngày nào cũng phải theo anh ấy chạy khắp đồng, phơi nắng đen như cục than đen.

Người nhà họ Tống thương cháu, thỉnh thoảng đón cháu về chăm sóc.

Bây giờ Hạo Hạo đã hơn một tuổi, chỉ cần đi học thì vấn đề trông con sẽ được giải quyết.

Nấu cơm trưa xong, Tần Bắc đã đi làm về.

Rửa mặt rồi vào bếp phụ giúp.

Bàn ăn trong phòng khách rất lớn, Tống Viện nói: “Chúng ta vào phòng khách ăn cơm đi, đỡ phải đi lại.”

Tiêu Thanh Như nói: “Chỉ đi mấy bước thôi, không ai mệt đâu.”

"Lúc lạnh lúc nóng, sợ bọn trẻ sẽ bị cảm."

Tả Tả Hữu Hữu vẫn là trẻ con, trên đường trở về Tây Bắc vẫn chưa thích ứng được hoàn cảnh và khí hậu nơi này, Tống Viện cảm thấy cẩn thận thì vẫn hơn.

Tần Bắc là một người sợ vợ, vợ nói gì chính là cái đó, anh ấy bưng bát đĩa đi vào phòng khách.

Mọi người đều vui mừng khi được gặp lại nhau sau ba năm.

Trên bàn có bánh bao, thịt gà và hai món chay.

Ngoài ra, nước ngọt cũng được bày ra bàn.

Thoạt nhìn đã có không khí Tết rồi.

"Khi hai người kết hôn tớ không có mặt, bây giờ bù lại. Chúc hai người một cuộc sống mỹ mãn."

Tống Viện vui mừng khôn xiết: “Cảm giác như hôm nay chúng tớ kết hôn lần thứ hai vậy.”

Câu nói này khiến mọi người bật cười.

Tần Bắc lắc đầu đầy bất lực, vợ nói như vậy, giống như ly hôn tái hôn vậy.

Anh ấy lén lút chọc vào eo vợ để nhắc cô ấy chú ý lời nói.

Tống Viện không để ý tới anh ấy, cầm ly nước ngọt lên cụng ly với Tiêu Thanh Như: "Tớ đã nhận được lời chúc phúc của cậu. Tớ cũng chúc cậu và đồng chí Hứa có một cuộc sống hạnh phúc sau này, cũng chúc bọn trẻ lớn lên khỏe mạnh."

Không khí vui vẻ, Tả Tả Hữu Hữu được ngồi trong vòng tay bố mẹ, thỉnh thoảng lại cười ngốc nghếch.

Vẻ ngoài đáng yêu khiến trái tim người lớn tan chảy.

Tần Bắc không nói nhiều, im lặng nghe bọn họ nói, tiện tay cho con trai ăn cơm.

Suy nghĩ của Hạo Hạo đều dồn vào các em trai và em gái của mình, thằng bé không ngừng đẩy về phía Hứa Mục Chu.

“Em gái, ăn đi.”

Xiêu xiêu vẹo vẹo nhặt một cái bánh bao muốn đút cho Hữu Hữu.

Trong lòng người cha già Hứa Mục Chu cảm thấy có nguy cơ, rốt cuộc thằng nhóc con này sao thế, sao cứ đút cho Hữu Hữu hoài vậy?

Anh cười nói: “Em còn chưa mọc răng nên không thể ăn được. Hạo Hạo ngoan nhé, con tự ăn đi.”

Hạo Hạo nghe xong lại dùng thìa nhỏ múc canh: “Em gái, ăn đi.”

Hứa Mục Chu dịu cười nói: “Em gái còn nhỏ, chưa ăn canh được đâu.”

"Thơm lắm ạ."

“Thơm cũng không được, em còn nhỏ lắm.”

Hạo Hạo có vẻ thất vọng: "Được rồi ạ."

Thằng bé ngoan ngoãn ngồi xuống ăn bánh bao trong bát.

Huhuhu, đồ ăn thơm như thế mà em gại lại không ăn được!

Hứa Mục Chu ôm chặt con gái, quyết không thể để thằng nhóc này bắt cóc con bé.

Không giống anh, trong mắt Tần Bắc tràn đầy ý cười.

Con anh được thừa hưởng tất cả những ưu điểm của vợ, thích con nít lại còn dẻo miệng từ bé, anh ấy nghĩ sau này thằng bé sẽ không phải lo lắng về việc lấy vợ.

Thấy biểu hiện của hai người, Tiêu Thanh Như và Tống Viện đều không nói nên lời.

Cộng tuổi của bọn trẻ lại cũng không quá ba tuổi.

Có phải hai ông bố già này đã lo xa quá rồi không?
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 312: Chương 312


Ở lại đội sản xuất đến mười hai giờ trưa, cả nhà Tiêu Thanh Như mới ra về.

Sau khi xe ra khỏi nhà họ Tần, họ không vội về nhà ngay, mà đi đường vòng đi đến nhà một thôn dân, mua năm mươi quả trứng rồi mới về nhà.

Tống Viện vốn muốn giữ đám người Tiêu Thanh Như ở lại ăn cơm tối, nhưng hai đứa nhỏ đã bắt đầu thấy mệt

Thay tã bên ngoài cũng không tiện nên Tiêu Thanh Như từ chối.

Đợi bọn họ đi rồi, Tống Viện thu dọn đồ đạc.

Hạo Hạo đi theo cô ấy, chỉ vào đồ hộp trên bàn: “Con muốn ăn.”

Tống Viện nhéo khuôn mặt bụ bẫm của con trai, nói: "Con là heo con đầu thai à? Con vừa ăn trưa xong muốn ăn cái khác."

Thằng bé mỉm cười và lặp lại: "Heo con."

Tần Bắc cười khẽ, nói: "Vợ à, em nói nó là được, đừng kéo cả mình vào."

Tống Viện tức giận muốn đuổi hai cha con ra ngoài.

Thằng bé chỉ thấy vui, cười hì hì gọi heo con.

Tần Bắc và Tống Viện đều im lặng.

Vừa bất lực vừa buồn cười.

Lại chịu thua trước thằng nhóc này.

Cô để đồ lên trên cao: "Tiểu Thiên, em muốn ăn thì tự lấy ăn, nhớ đừng cho cháu ăn nhé, bây giờ nó đang mọc răng, những thứ này đều là đồ ngọt, ăn nhiều không tốt."

Tần Thiên cười nói: "E là có ai đó sẽ thèm ch** n**c miếng mất."

“Thèm cũng không cho nó ăn, chúng ta lén ăn thôi.”

Hạo Hạo nghe vậy, tức giận nhảy dựng lên, sau đó tức giận chạy về phòng đóng cửa lại.

“Xem thằng bé kìa, một câu không vừa ý đã tức giận.”

Tần Bắc bất đắc dĩ nói: "Vợ à, đừng có chọc con nữa."

Anh ấy cầm một viên kẹo đặt trước cửa: “Nếu con không ăn, lát nữa chó con sẽ ăn đó.”

Rồi anh ấy quay đi.

Khoảng nửa phút sau, cánh cửa hé mở.

Một bàn tay mũm mĩm thò ra từ bên trong, lôi viên kẹo vào rồi cẩn thận đóng cửa lại.

Tống Viện nhìn thấy cảnh này, nói: “Cứ chiều thằng bé đi.”

"Thỉnh thoảng ăn một cái, không sao đâu."

Nghỉ ngơi một lát, Tần Bắc lại đi ra ngoài làm việc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lần này Tần Thiên cũng đi theo, Tần Bắc cũng không từ chối.

Con trai nên cố gắng làm việc, không nên chờ người khác phục vụ mình.



Chỉ mới một buổi sáng không được gặp cặp song sinh, mẹ Tiêu đã nhớ chúng.

Bà ấy để bọn trẻ lên sofa rồi chơi với chúng.

"Mẹ, Tết Nguyên Đán chúng ta định làm gì? Hứa Mục Chu và con tranh thủ vào thành phố mua những thứ cần chuẩn bị."

“Con không cần mua đâu, mẹ cũng sắp chuẩn bị xong rồi. Mấy hôm trước mẹ đến nhà một người cùng thôn mua hai con gà, đều đã được ướp sẵn, treo lên rồi, đợi đến đêm giao thừa sẽ mua thêm hai cân thịt và một con cá là được."

"Có cần phải mua thêm lương thực không?"

"Không, đủ rồi."

Tiêu Thanh Như nói: “Vậy con và Hứa Mục Châu phụ trách mua thịt.”

"Được, hai con đi mua đi, mẹ ở nhà trông Tả Tả Hữu Hữu."

Năm nay Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu cũng sẽ về, Tiêu Thanh Như nghĩ nên mua thêm thực phẩm phụ, có thể chế biến theo nhiều cách khác nhau.

Có bọn trẻ ở bên cạnh, tâm trạng mẹ Tiêu đều vui vẻ cả ngày.

Buổi tối còn muốn ngủ cùng bọn trẻ.

“Hai đứa trẻ cứ đến đêm là lại rất phiền, ngày mai cha con phải đi làm, tốt nhất đừng để bọn chúng gây chuyện.”

“Để bố con ngủ một mình ở phòng cho khách.”

Cha Tiêu không muốn ngủ trong phòng dành cho khách, ông cũng muốn ôm cháu của mình vào ngủ cùng.

"Một mình em không chăm nổi bọn trẻ, nhưng anh có thể giúp em."

“Ngoài việc gây rắc rối ra anh còn làm gì nữa?”

“Em nói gì thế, khi em sinh ra Hoài Thư và Thanh Như, không phải anh đã thức khuya chăm sóc con sao?”

Mẹ Tiêu cảm thấy có lỗi với chồng của mình, ban ngày phải đi làm, buổi tối ngủ không ngon thì phải làm sao?

Thế là bà ấy phản bác: “Đã nhiều năm không chăm sóc con cái, chỉ sợ anh đã bị mai một rồi.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 313: Chương 313


"Không quen thì có thể luyện tập, nhưng không phải là không thể chăm sóc con nít."

Cha Tiêu có vẻ kiên quyết.

Chờ đến lúc bọn trẻ về Bắc Kinh, muốn gặp cháu không dễ chút nào.

Không giống như vợ ông, bà ấy có thể đến Bắc Kinh bất cứ khi nào cũng được.

Không lay chuyển được cha Tiêu, cuối cùng mọi người cũng đồng ý buổi tối để Tả Tả Hữu Hữu ngủ với ông bà ngoại.

Sau khi tắm và bọn trẻ ăn xong, mẹ Tiêu ôm cháu về phòng.

Tiêu Thanh Như vẫn còn khá lo lắng, cứ ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.

Nếu bọn trẻ quấy khóc, cô có thể vào dỗ chúng kịp lúc.

Hứa Mục Chu cũng đi cùng Tiêu Thanh Như.

Nghe tiếng vợ chồng già dỗ trẻ trong phòng và tiếng cười của bọn trẻ, hai người đưa mắt nhìn nhau.

Từ khi nào mà bọn trẻ trở nên ngoan ngoãn như vậy?

Không thể không suy ngẫm.

Có phải họ không đủ kiên nhẫn khi chơi với con nên bọn chúng mới phiền phức?

“Có vẻ như sau này chúng ta sẽ phải dụng tâm hơn một chút.”

Hứa Mục Chu gật đầu: “Chúng ta đều là lần đầu làm cha mẹ, làm không tốt là chuyện bình thường, chỉ cần nhận ra khuyết điểm và kịp thời sửa chữa, đừng quá khắt khe với bản thân.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Lúc đầu em còn thấy hơi áy náy, nhưng hình như anh nói cũng có lý. Con cái và cha mẹ phải cùng nhau lớn lên.”

Hứa Mục Chu không hề khiêm tốn chút nào: “Anh nghĩ so với nhiều người thì chúng ta đã là cha mẹ đủ tư cách rồi.”

"Đồng chí Hứa, đồng chí phải khiêm tốn lại."

"Kiêu ngạo cũng được, chúng ta không trộm cắp, không ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác, chỉ cần chúng ta vui vẻ là được."

Tiêu Thanh Như nghe nhiều đạo lí rồi, cảm thấy Hứa Mục Chu nói hoàn toàn đúng.

Cuộc đời rất ngắn ngủi, điều quan trọng nhất là làm cho mình hạnh phúc.

Nếu bạn thậm chí không thể làm cho mình hạnh phúc thì làm sao bạn có thể mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh?

Mãi đến hơn chín giờ tối, khi bọn trẻ đã ngủ say, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Châu mới lên lầu.

Mấy tháng nay, khó khăn lắm mới được ở thế giới riêng của hai người, hai vợ chồng lập tức hòa vào nhau.

Cho đến tận đêm khuya, khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Tiêu Thanh Như mới xuống lầu cho bọn chúng uống sữa.

Sau khi ăn uống no đủ, bọn trẻ ngoan ngoãn đi ngủ.

Cô trở lên lầu, được Hứa Mục Chu ôm vào lòng ngủ một mạch đến sáng.

Sáng hôm sau cô sờ vào chỗ bên cạnh nhưng lại trống rỗng.

Không biết Hứa Mục Chu đã rời giường từ lúc nào.

Cô nằm trên giường thêm năm phút nữa, nghĩ đến bọn nhỏ phải uống sữa, Tiêu Thanh Như khó nhọc rời khỏi giường.

Tắm rửa xong đi xuống lầu, đã nhìn thấy Hứa Mục Châu bê cơm từ trong bếp ra.

“Vợ, hai con còn chưa dậy đâu, chúng ta ăn cơm trước đi, nếu không lát nữa con b.ú sữa rồi đồ ăn sẽ hết ngon đó.”

“Có vẻ như cha mẹ em chăm trẻ rất thạo, không ngờ chúng có thể ngủ lâu như vậy."

“Có câu nói gừng càng già càng cay mà.”

Cha Tiêu vừa mới tắm rửa xong, nghe thấy lời này thì đi ra.

"Con đang khen hay là châm biếm đấy?"

Hứa Mục Châu lập tức nói: "Chắc chắn là khen rồi. Cha đã vất vả chăm sóc bọn trẻ. Cha ngồi xuống ăn sáng đi."

Mẹ Tiêu cười rạng rỡ: “Mẹ chưa bao giờ thấy đồng chí nam nào siêng năng hơn Tiểu Hứa. Mỗi lần con ở nhà, mẹ đều không tìm được cơ hội vào bếp”.

“Con rảnh rỗi không có gì làm, cũng biết nấu ăn chút đỉnh, chỉ cần cha mẹ không chê tay nghề của con là được.”

"Tay nghề của con gần như ngang ngửa với đầu bếp trong nhà ăn quốc doanh rồi, vẫn chê được à?"

Đôi vợ chồng già rất hài lòng với con rể.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong bữa ăn rất nể mặt anh, mỗi người còn ăn thêm một cái bánh bao hấp.

Ăn tối xong, cha Tiêu đi làm, ba người còn lại ở nhà chăm sóc con cái.

Tuy cuộc sống rất bình thường nhưng họ đều trân trọng khoảng thời gian hiếm hoi bên nhau.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 314: Chương 314


Một ngày trước đêm giao thừa, Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như đến ga xe lửa đón Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu.

Hai đứa bé lại được giao cho ông bà ngoại chăm sóc.

Trẻ con rất nhạy cảm với cảm xúc, tuy còn nhỏ nhưng chúng đã biết ai sự tốt với mình.

Chỉ trong vài ngày mà chúng đã bồi dưỡng được tình cảm sâu sắc với cha Tiêu mẹ Tiêu.

Buổi tối cũng không cần ngủ cùng Hứa Mục Chu, chỉ cần nửa đêm thức dậy cho chúng uống sữa một lần là được.

Sau khi vào thành phố, hai vợ chồng đi mua sắm trước, sau đó mới đến ga xe lửa.

Thấy bọn họ không dẫn theo cảnh vệ, Tiêu Hoài Thư vỗ vai Hứa Mục Chu, nói: "Lợi hại quá, cậu còn có thể lái xe."

"Chỉ cần không thực hiện những động tác khó thì mọi chuyện khác đều ổn."

Với tư cách là anh em tốt nhất, Tiêu Hoài Thư mong Hứa Mục Chu có thể nhanh chóng bình phục.

Bây giờ anh có thể lái xe, có nghĩa là di chứng không nghiêm trọng, về cơ bản có thể bỏ qua.

Sau khi chất hành lý lên xe, ngoài quần áo giày dép cho người lớn tuổi, còn mang theo hai con vịt quay.

Tiêu Hoài Thư nói: “Không biết bây giờ có thịt cừu hay không, chúng ta đi xem thử, có thì mua hai cân về ngày mai dùng làm bánh bao.”

Tiêu Thanh Như thả chiếc giỏ tre trong cốp xe: “Em đã mua rồi, thịt và xương hai cân, hai con cá.”

Thời tiết lạnh như thế, để thịt trong vài ngày cũng không có vấn đề gì.

"Đã mua hết rồi thì về nhà đi."

Mở cửa xe, để Phương Ánh Thu lên xe trước.

"Em rể, có muốn đổi chỗ không?"

"Cũng được."

Từ Mục Chu ngồi ở ghế phụ, nói: “Có tài xế miễn phí mà không dùng là không được.”

Tiêu Hoài Thư tặc lưỡi, nói: "Thanh Như, dạy bảo lại cậu ấy đi em."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như giả vờ như không nghe thấy, ngồi ở hàng ghế sau nói chuyện với Phương Ánh Thu.

Tiêu Hoài Thư cảm thấy vô cùng khổ sở vì phải lái xe cho họ.

Khi sắp về đến nhà, anh ấy đã bị chặn lại giữa chừng.

"Đồng chí, chúng tôi cũng sắp về đến nhà rồi. Xin cho chúng tôi đi nhờ."

Người nói là mẹ chồng Trương, bà ta không biết Tiêu Hoài Thư.

Những người duy nhất có thể lái chiếc xe như vậy là những người trong viện gia chúc!

Tiêu Hoài Thư liếc nhìn, thấy ngoài vợ chồng họ Trương, Đỗ Vãn Thu cũng ở đó.

Lúc này, anh ấy đang nhìn Thanh Như với ánh mắt phức tạp.

Tiêu Hoài Thư nghĩ đến "những điều tốt đẹp" họ đã làm thì tức giận.

Sao có thể giúp họ chứ?

Anh ấy nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Hai người là người nhà ai? Đã nộp đơn chưa? Không phải ai cũng có thể vào viện gia chúc."

Mẹ chồng Trương và những người khác đã đến viện gia chúc hai lần, đều làm theo các thủ tục thông thường.

Nhưng người giải quyết những chuyện này lại là Giang Xuyên, cho nên bọn họ không biết mình phải xin phép để vào viện gia chúc.

Đôi vợ chồng già có hơi hoảng hốt, nhưng nghĩ đến Đỗ Vãn Thu còn ở đây, thân là mẹ của đứa trẻ, nhất định có thể vào được nhà họ Giang.

"Chúng tôi đã nộp đơn, nhà họ Giang đang đợi chúng tôi. Đồng chí, thấy đồng chí là người có lòng tốt, xin hãy cho chúng tôi đi nhờ một đoạn đường."

Toàn là lời dối trá, nghe đã thấy phiền.

Phương Ánh Thu là một người thiếu kiên nhẫn, đặc biệt khi biết rằng mình và người đồng chí nữ kia trùng hợp đều tên Thu, cô ấy lại càng cảm thấy khó chịu hơn.

Cô ấy vỗ nhẹ vào lưng ghế ô tô, nói: "Anh đang nói cái gì vậy? Đi nhanh thôi."

Lời vợ nói, Tiêu Hoài Thư phải nghe.

Không đôi co với mẹ Trương nữa, anh ấy lùi xe lại rồi đổi hướng, vượt qua những người đang cảnđường.

"Sao lại có người như thế chứ! Không phải chúng ta vừa mới nhờ anh ta chở chúng ta đi sao? Cùng lắm thì chúng ta có thể đưa cho anh ta hai xu tiền vé. Sao anh ta lại keo kiệt như vậy!"

Trong mắt cha Trương đầy lo lắng, hỏi Đỗ Vãn Thu: “Vào trong đó phiền như vậy thật soa?”

"Ừm."

"Vậy tại sao cô không báo trước cho chúng tôi biết? Nếu như nhà họ Giang không nộp đơn cho chúng ta, thì sao chúng ta vào được?"

Đã đi từ xa đến đây, thì không thể về tay không được.

Đôi vợ chồng già lo lắng.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 315: Chương 315


Đỗ Vãn Thu cười khẩy, nói: "Bọn họ còn có thể trốn ở trong nhà cả đời sao? Cùng lắm thì làm lớn chuyện lên, xem đến lúc đó ai mất mặt?”

Người đi chân trần không sợ người đi giày, chuỗi ngày sống dưới quê với Đỗ Vãn Thu quả thực là một cơn ác mộng.

Mỗi ngày cô ta phải dậy từ sớm nấu ăn cho cả nhà, nấu ăn xong lại phải đi làm.

Sau giờ làm việc, còn phải về nhà phục vụ.

Cuối tuần chỉ có một ngày nghỉ, thế mà cô ta còn phải giặt đồ.

Cái lúc mà lũ lừa ở đội sản xuất được nghỉ ngơi thì cô ta vẫn phải làm việc.

Mỗi ngày chỉ có làm việc và làm việc.

Nếu tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ phát điên.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đỗ Vãn Thu hối hận vì ngay từ đầu cô ta không nên cãi nhau với Giang Xuyên.

Chẳng phải chỉ là không sinh hoạt vợ chồng thôi sao?

Đây không phải là vấn đề lớn!

Dù sao cô ta cũng đã có con rồi, sau này không cần lo lắng tuổi già sức yếu.

Khi còn trẻ có Giang Xuyên chăm lo, khi về già có con trai chăm sóc, sống như vậy thật là tuyệt vời.

Đáng tiếc năm đó cô ta ly hôn với Giang Xuyên, cho dù cô ta có hối hận, quỳ xuống đất cầu xin Giang Xuyên tha thứ, đoán chừng anh ta cũng sẽ không động lòng.

Trước khi đến đây, Đỗ Vãn Thu đã nghĩ tới chuyện này, sau khi lấy được tiền, cô ta sẽ trốn đi nơi khác vài năm.

Cô ta sẽ không bao giờ quay lại ngôi nhà nghèo khổ, khủng khiếp đó nữa.

Còn sau này cứ đi một bước tính một bước.

Cô ta thờ ơ liếc nhìn vợ chồng nhà họ Trương, cô dẫn họ đến đây chỉ là vì muốn có người đông thế mạnh mà thôi.

Lần này cô ta sẽ nói rõ với nhà họ Giang rằng chỉ cần họ cho cô ta một nghìn đồng, kiếp này cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Hơn nữa, với tư cách là mẹ ruột, đứa trẻ sẽ chính thức được giao cho nhà họ Giang nuôi dưỡng.

Bằng cách này, nhà họ Giang không còn phải lo lắng nhà họ Trương tìm tới gây phiền phức.

Có lẽ họ sẽ đồng ý với các điều kiện của cô ta.

Trên đường trở về, Tiêu Hoài Thư lại phàn nàn vài câu về Giang Xuyên.

Mặc dù Phương Ánh Thu không tận mắt chứng kiến sự việc xảy ra năm đó, nhưng cô ấy đã nghe Tiêu Hoài Thư kể về nó.

"Như vậy chỉ có thể chứng tỏ được một chuyện."

Tiêu Hoài Thư cười hỏi: “Chứng tỏ chuyện gì?”

"Đàn ông tồi phụ tình phụ nghĩa sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo."

Tiêu Thanh Như mỉm cười, giơ ngón tay cái lên: “Tóm tắt hay đấy.”

"Phụ nữ chúng ta nên cởi mở hơn và từ bỏ những người không xứng đáng. Trên đời có nhiều đàn ông như vậy, có lẽ người tiếp theo sẽ tốt hơn."

Tiêu Hoài Thư vội vàng nói: “Chúng ta nên bàn lại chuyện này. Em đừng nghĩ đến chuyện đổi chồng.”

"Chỉ là đặt vấn đề thôi. Nếu anh không làm gì có lỗi với em, em đổi chồng làm gì?"

“Không phải vì anh sợ em có mới nới cũ à.”

Phương Ánh Thu dở khóc dở cười: “Anh suy nghĩ nhiều quá đó."

Họ trò chuyện cười đùa, rồi nhanh chóng ném chuyện này ra sau đầu.

Khi gặp Giang Xuyên trong sân viện gia chúc, Tiêu Hoài Thư cười trên nỗi đau của người khác.

Năm nay nhà của anh ta lại “rộn ràng” rồi đây.

Giang Xuyên nhìn bọn họ đi vào nhà họ Tiêu, cảm thấy cách Tiêu Hoài Thư nhìn mình vừa rồi có gì đó không đúng.

Nhưng nghĩ lại, kể từ khi chia tay với Thanh Như, Tiêu Hoài Thư chưa bao giờ thèm liếc mắt nhìn anh ta, anh ta lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Chuyện khi đó anh ta làm là rất vô liêm sỉ, anh ta chỉ có thể chấp nhận số phận bị ghét.

Đó là cách duy nhất anh ta có thể hối lỗi.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 316: Chương 316


Làm cậu rồi, thông thường ai cũng sẽ rất thích cháu trai và cháu gái của mình.

Tiêu Hoài Thư về đến nhà, việc đầu tiên anh ấy làm là ôm hai đứa nhỏ vào lòng hôn lấy hôn để.

Mặc dù lúc ở Bắc Kinh, Tiêu Hoài Thư cứ có thời gian rảnh đều sẽ chạy đến thăm hai đứa nhỏ.

Nhưng thỉnh thoảng anh ấy mới đến thăm một lần, anh ấy cũng không nán lại lâu, cho nên hai bé cũng không nhớ được.

Lúc này bị anh ấy ôm lấy, tiếng khóc kinh thiên động địa vang lên.

Cha Tiêu trừng mắt nhìn: “Vừa về đến nhà đã gây chuyện rồi, con muốn ăn đòn rồi phải không.”

Tiêu Hoài Thư vẫn không bỏ cuộc, mỗi tay dỗ một đứa trẻ đang khóc: “Hôm nay mà không vun đắp được tình cảm, đừng đứa nào mơ thoát khỏi tay cậu.”

“Oe oe oe…”

Tiếng khóc vang lên khiến hai ông bà đau lòng không thôi, vội vàng chạy đến ôm hai đứa trẻ.

Mẹ Tiêu trách móc anh ấy: “Có ai bắt nạt người khác như con không chứ? Bọn trẻ sợ người lạ, để con ôm cũng đã tốt lắm rồi, con còn hôn mãi không thôi, không khóc mới là lạ đó!”

“Con là cậu của bọn trẻ chứ có phải người lạ đâu, sao lại như vậy chứ?”

Bà Tiêu liếc nhìn anh ấy: “Con còn ở đó giảng đạo cho bọn trẻ à?”

Ầm ĩ một lúc, cuối cùng cũng dỗ được hai đứa trẻ.

Tiêu Hoài Thư vẫn không chịu tin, lại muốn ôm lấy hai đứa nhỏ, bị cha Tiêu mắng cho một trận.

Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của anh ấy, hai đứa trẻ vui vẻ cười toe toét khiến mọi người xung quanh cũng cười theo.

“Hai người thấy chưa, bọn chúng còn nhỏ mà đã biết bắt nạt người khác rồi, lớn lên sẽ ra sao đây?”

Hứa Mục Chu cười: “Cậu là cậu của bọn chúng, bắt nạt cậu một chút thì có sao đâu.”

Tiêu Hoài Thư: “...”

Hóa ra hai đứa nhỏ này sinh ra để bắt nạt anh ấy đây mà!

Chờ Phương Ánh Thu rửa mặt, thay quần áo xong đi ra ngoài, mẹ Tiêu nói: “Cơm nấu xong cả rồi, cùng nhau ăn thôi, các con đi đường vất vả rồi, ăn xong rồi đi nghỉ ngơi, ngày mai là giao thừa, còn nhiều việc phải làm lắm, mấy ngày nữa chắc sẽ có nhiều người đến chúc Tết, đến lúc đó muốn yên tĩnh nghỉ ngơi cũng không được đâu, hôm nay nhất định phải dưỡng sức.”

Trong ba năm qua, đây là lúc nhà họ Tiêu náo nhiệt nhất.

Tất cả mọi người trong gia đình đều có mặt đông đủ, còn có thêm hai đứa trẻ.

Cả nhà cười nói rôm rả, kể cho nhau nghe nhiều chuyện thú vị, bầu không khí đầm ấm, vui vẻ.

Người lớn ngồi vào ăn cơm, bọn trẻ chỉ biết trơ mắt nhìn, thỉnh thoảng còn ch** n**c dãi ra.

Tiêu Thư Hoài còn cố ý chọc bọn trẻ, đưa thức ăn đến gần miệng bọn chúng, đợi bọn chúng mở miệng đòi ăn thì lập tức thu đũa về.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hai đứa trẻ tức giận khóc lớn, như sắp mắng người đến nơi rồi.

Hứa Mục Chu nhìn con mình, nghiêm túc nói: “Tóc của bọn trẻ lại dài ra rồi, tháng sau có thời gian rảnh phải đi cắt mới được.”

“Này đồng chí Hứa, cậu đối xử với anh vợ của mình thế à?”

Mẹ Tiêu trêu chọc: “Con có thể so sánh với bọn trẻ được sao? Suốt ngày chỉ biết trêu chọc người khác.”

Thấy anh ấy thích bọn trẻ như vậy, mẹ Tiêu hỏi một câu mình đã giữ trong lòng rất lâu: “Con và Thu Thu đã tính đến chuyện có con chưa?”

“Có chứ, nhưng không phải bây giờ.”

Tư tưởng của mẹ Tiêu có phần hơi truyền thống, mặc dù bà không thúc giục, nhưng cũng không phải không muốn bế cháu.

Mặc dù trong nhà đã có hai đứa trẻ rồi, nhưng ai mà chẳng thích có thêm chứ.

“Các con tính khi nào sẽ có con?”

Tiêu Hoài Thư nhìn Phương Ánh Thu: “Con muốn chờ thêm hai, ba năm nữa, vợ ơi, em thấy sao?”

Phương Ánh Thu cũng nghĩ vậy, đang suy nghĩ phải trả lời thế nào, thì Tiêu Hoài Thư đã nói trước, biết ý của anh ấy, cô ấy cũng hùa theo nói: “Vậy thì cứ theo ý anh đi, đến lúc đó mình lại tính tiếp.”

Phương Ánh Thu có sự nghiệp riêng của mình, nếu như có con, có thể bị ảnh hưởng.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 317: Chương 317


Cha Tiêu nháy mắt với vợ mình một cái.

“Không phải bà ấy giục các con đâu, các con muốn có con lúc nào thì có, cha chỉ muốn biết dự định của các con thôi, trong lòng có nghĩ đến là được rồi.”

Phương Ánh Thu cười nói: “Dạ, chúng con biết rồi, cha mẹ quan tâm chúng con nên mới hỏi như vậy.”

Chỉ cần mẹ chồng không thúc giục họ sinh con, tất cả những chuyện khác đều có cách giải quyết.

Ai cũng là người biết tiến biết lùi, chủ đề này cũng nên kết thúc rồi.

Ăn cơm xong, Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như giành phần dọn dẹp.

Hai vợ chồng Tiêu Hoài Thư cũng muốn giúp một tay nhưng lại bị từ chối.

Lại đi đến phòng khách trêu chọc bọn trẻ, sau đó về phòng nghỉ ngơi.

Có trưởng bối trông con giúp, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu rảnh rỗi đến nỗi sắp mốc lên rồi.

Năm sau Tiêu Thanh Như sẽ thi giáo viên, cô nhân dịp rảnh rỗi không phải trông con cho nên ở trong phòng học bài.

Hứa Mục Chu sợ cha mẹ mệt, phần lớn thời gian đều giúp chăm con ở dưới lầu.

Thỉnh thoảng lên lầu đọc sách với Tiêu Thanh Như.

Cũng không quấy rầy, im lặng ngồi cạnh cô ấy.

Lúc cần sẽ pha trà, rót nước cho cô ấy, chăm sóc Tiêu Thanh Như rất chu đáo.

“Lần đầu tiên anh em dẫn anh về nhà, em thấy anh rất nghiêm túc, rất sợ anh, ai ngờ vài năm sau chúng ta lại như thế này.”

Hứa Mục Chu dở khóc dở cười: “Anh đâu có ăn thịt người, em sợ anh làm gì chứ?”

Tiêu Thanh Như lắc đầu, mỉm cười: “Em cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy em với anh sẽ chẳng đi đến đâu cả.”

Ánh mắt người đàn ông trở nên nguy hiểm, bàn tay luồn từ dưới vạt áo của cô lên, cù vào eo của Tiêu Thanh Như: “Không đi đến đâu với ai hả?”

Tiêu Thanh Như sợ nhột, muốn trốn.

“Đều là chuyện lúc trước rồi, là em nhận thức sai.”

Hứa Mục Chu vẫn chưa tha cho cô, muốn Thiêu Thanh Như phải nói rõ ràng ấn tượng lần đầu hai người gặp mặt.

“Anh là trẻ con đó hả?”

“Biết lúc đó anh nghĩ gì không?”

Tiêu Thanh Như đỏ mặt: “Nghĩ gì vậy?”

“Nếu được làm chồng của em thì tốt quá.”

“Không phải bây giờ là thật rồi sao?”

Hứa Mục Chu cười khẽ: “Giấc mơ của anh thành hiện thực rồi.”

Nhân lúc còn đang giữ chặt Tiêu Thanh Như, anh hôn lên mặt cô. Kéo Tiêu Thanh Như đang đầu óc trên mây ngồi lên đùi anh.

Trong lúc cả hai đang quấn quýt với nhau bỗng nghe thấy tiếng khóc của bọn trẻ.

Tiêu Thanh Như tỉnh táo trở lại, đẩy Hứa Mục Chu ra: “Mau xuống dưới dỗ bọn trẻ đi.”

“Có cha mẹ ở đó, sẽ có người dỗ.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Có thể bọn chúng muốn uống sữa, em đi xuống xem sao.”

Lý do này khiến Hứa Mục Chu không cách nào từ chối được nữa: “Hai đứa trẻ này đúng là đủ lông đủ cánh rồi, bắt đầu biết chống đối anh rồi.”

Tiêu Thanh Như cười đẩy Hứa Mục Chu ra: “Anh ở đây một mình đi.” Sau đó bước xuống lầu.

Hứa Mục Chu thở dài một tiếng, có con cũng có lúc bất tiện quá.

Cuộc sống vợ chồng của họ phải theo thời gian biểu của bọn trẻ.

Tiêu Thanh Như sau khi xuống lầu thì không lên nữa.

Hứa Mục Chu ở trong phòng đợi hơn mười phút, chịu không nổi nữa mới xuống lầu tìm họ.

Hai đứa trẻ uống sữa xong, bây giờ đã ngủ rồi.

Để thuận tiện chăm sóc bọn trẻ để chúng ngủ trên ghế sô pha.

Cha Tiêu ngồi bên cạnh đọc báo, trông bọn trẻ.

Bọn trẻ lúc ngủ rất ngoan, nhìn không khác gì thiên thần.

Lúc nào cha Tiêu cũng muốn ngắm bọn trẻ, nụ cười trên mặt chưa bao giờ tắt.

Tiêu Thanh Như và mẹ Tiêu nấu ăn trong nhà bếp, Hứa Mục Chu cũng vào giúp một tay.

“Vợ ơi, em đi lên học bài.”

“Không học nữa, học hành cũng phải kết hợp với nghỉ ngơi chứ.”

Mẹ Tiêu nói: “Con cũng chuẩn bị rất lâu rồi, mẹ tin con nhất định sẽ làm được:

“Vậy con cảm ơn lời chúc tốt lành của mẹ.”

“Nếu con thi đậu vào ngành giáo viên, đến lúc đó mẹ sẽ cho con một bao lì xì thật to.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Vì bao lì xì của mẹ, con phải cố gắng hết sức”

“Được, vậy mẹ đợi tin vui của con.”

Buổi tối muốn ăn bánh bột mì hấp, ba người cùng nhau chuẩn bị, vài phút sau đã làm xong rồi.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 318: Chương 318


Cùng với tiếng pháo nổ, năm mới đã đến.

Trước bình minh, ở dưới nhà bếp vang lên tiếng lách cách.

Hứa Mục Chu thả Tiêu Thanh Như ra: "Vợ, em ngủ tiếp đi, anh xuống lầu giúp làm bữa sáng."

Tiêu Thanh Như gật đầu cho có lệ, trở người ngủ tiếp.

Đêm hôm trước cô đã dậy cho con b.ú hai lần, Hứa Mục Chu biết cô rất vất vả.

Anh đắp chăn cho cô rồi lặng lẽ bước ra ngoài.

Tiêu Hoài Thư và những người khác cũng đã dậy, lúc này hai vợ chồng đang ôm một đứa nhóc chơi ở đằng kia.

Mấy đứa bé không sợ người lạ, thỉnh thoảng lại cười toe toét, kêu ê a vài tiếng, chứng tỏ tâm trạng của chúng rất tốt.

Hứa Mục Chu muốn giúp nấu ăn, nhưng mẹ Tiêu không cho anh làm.

"Hiếm lắm cha con mới tự mình xuống bếp làm đồ ăn cho chúng ta, cứ để ông ấy tự làm đi."

"Được rồi, chúng ta sắp được ăn rồi."

Mẹ Tiêu nhìn lên lầu: "Nửa tiếng nữa nhớ lên gọi Thanh Như dậy."

"Vâng."

Ai đã từng trải qua đều biết cảm giác phải thức dậy vào lúc nửa đêm để cho con b.ú khó chịu như thế nào.

Cho dù có buồn ngủ cũng phải cố gắng không ngủ để cho con bú, sau đó dỗ chúng ngủ.

Ngày thường mặc dù thời gian Tiêu Thanh Như chăm sóc mấy đứa bé không nhiều lắm nhưng không thể bỏ qua sự nỗ lực của cô.

Tất cả mọi người đều muốn để cô nghỉ ngơi thật tốt.

Nếu không phải vì bây giờ đứa bé còn quá nhỏ thì Hứa Mục Chu đã muốn để bọn chúng cai sữa.

Không cần Hứa Mục Chu gọi, Tiêu Thanh Như chỉ ngủ thêm hai mươi phút là đã dậy.

Sau khi rửa mặt xong, chuyện đầu tiên cô làm chính là bế bọn nhỏ về phòng cho chúng b.ú sữa.

Phương Ánh Thu nói: "Làm mẹ không dễ."

Mang thai mười tháng đã vất vả, sau chín tháng mười ngày, thăng cấp thành mẹ bỉm càng chẳng rảnh rỗi phút giây nào.

Rồi từ khi sinh đến khi trưởng thành còn rất nhiều vấn đề khác nhau.

Cả đời đều phải lo cho đứa bé.

Tiêu Hoài Thư cũng hiểu được sinh con không dễ, anh ấy nhỏ giọng nói: "Hai vợ chồng chúng ta đừng áp lực, thật ra cũng có thể không sinh con."

Bên phía nhà họ Phương, Phương Kiến Quốc cũng đã lập gia đình.

Hơn nửa năm nữa chắc cũng sẽ có tin tốt.

Ở nhà anh ấy còn có một cặp sinh đôi.

Tiêu Hoài Thư cảm thấy, anh ấy và vợ anh ấy hoàn toàn không cần phải lo lắng chuyện sinh con.

Anh ấy không muốn trói buộc vợ mình.

"Bây giờ anh không muốn sinh con, nhưng nhìn mọi người đều có, thật ra em cũng có hơi hâm mộ."

Tiêu Hoài Thư lập tức thay đổi cách nói: "Vậy chúng ta cũng sinh, sau khi sinh xong thì thuê một bảo mẫu tới chăm sóc con, đến lúc đó em muốn làm gì thì vẫn cứ làm."

"Đến lúc đó rồi tính, bây giờ có tính cũng vô dụng."

"Ừ, đến lúc đó nói sau."

Phương Ánh Thu nhếch môi, cảm thấy mình thật may mắn, chỉ đi tham gia trao đổi học tập mà lại tìm được một người bạn đời luôn toàn tâm toàn ý ủng hộ cô ấy.

Duyên phận thật sự là một thứ rất kỳ diệu!

Buổi sáng dậy quá sớm nên sau khi b.ú sữa xong bọn nhỏ lại ngủ thiếp đi.

Người lớn có thể thanh thản ăn sáng.

Ăn xong, mẹ Tiêu phân công công việc cho bọn họ, vì trong nhà có quá nhiều người nên lúc phân đến Tiêu Thanh Như và Phương Ánh Thu thì cũng không còn việc gì để làm.

“Mấy đứa có trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ, nếu buồn chán thì có thể ra ngoài đi dạo, hoặc sau khi hai anh em Hoài Thư làm việc xong có thể vào thành phố xem phim, chỉ cần buổi chiều về sớm một chút là được."

Bọn họ không hứng thú với việc xem phim lắm, với lại ở Bắc Kinh cũng có thể đi xem.

Về Tây Bắc chủ yếu là để có thể dành nhiều thời gian ở bên cha mẹ hơn.

Sang năm mới, nhà nhà đều tràn ngập niềm vui.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngoại trừ nhà họ Giang.

Sau nhiều năm giằng co vì chuyện của đứa bé, lần này Đỗ Vãn Thu đã chủ động đề nghị hòa giải, sau nhiều lần cân nhắc, nhà họ Giang đã đồng ý.

Tuy không biết sau này Đỗ Vãn Thu có thất hứa hay không nhưng trong tay bọn họ có chứng cứ chứng minh, có thể lấy ra bất cứ lúc nào

Có thể danh chính ngôn thuận nuôi dạy đứa bé.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 319: Chương 319


Nhà họ Trương cũng không được lợi gì, thấy nhà họ Giang không chịu trả cậu bé, bọn họ đành phải đuổi theo Đỗ Vãn Thu, muốn đòi năm trăm đồng từ trong tay cô ta.

Người cũng đã đuổi đi nhưng nhà họ Giang cũng không còn không khí Tết nữa.

Lười nấu cơm tất niên nên một ngày ba bữa chỉ ăn bánh mì.

Trương Từ An biết sau này mình sẽ không bao giờ về với ông bà nữa, những người đó cũng sẽ không xuất hiện nữa, trong lòng rất vui.

Vui xong thì lại cảm thấy buồn.

Nhà bọn họ đã phải tốn hết một ngàn tệ, sau này chắc chắn bà nội sẽ càng ghét cậu bé hơn.

Cậu bé nắm chặt bàn tay nhỏ, cậu bé phải mau chóng lớn lên, mau chóng kiếm được tiền.

Đến lúc đó cậu bé sẽ đưa hết tiền cho bà nội, chắc bà nội sẽ vui lắm.

Mấy người sống trong viện vốn muốn hóng chuyện, nhưng không ngờ nhà họ Giang lại lặng lẽ xử lý sự việc.

"Với cái tính cách của Đỗ Vãn Thu, nếu không có được lợi ích gì thì cô ta chắc chắn sẽ không chịu đi, không biết lần này nhà họ Giang đã cho cô ta bao nhiêu tiền?"

"Tôi chưa từng thấy một người mẹ nào nhẫn tâm như cô ta, ngay cả con mình cũng không quan tâm, cứ thế giao cho nhà họ Giang."

"Trong mắt cô ta, đứa bé chính là cây rụng tiền, nói qua nói lại thì cô ta chỉ yêu bản thân mình thôi."

"Bản thân có thể không hoàn hảo, có một vài tật xấu nhưng làm người không thể không có đạo đức, cô ta không sợ bị báo ứng à!"

"Là nhà họ Giang bằng lòng coi tiền như rác, cái này có thể trách ai được? Là bọn họ vội vàng giúp người khác nuôi đứa bé, đâu phải do người ta cưỡng ép bọn họ đâu."

"Từ lúc có dính líu đến Đỗ Vãn Thu, không biết nhà họ Giang đã tốn hết bao nhiêu tiền?"

"Số tiền đó có nuôi hai đứa con trai cũng dư dả."

"Nhìn thái độ của Giang Xuyên, có lẽ đời này cũng sẽ không định tái hôn, sau này mọi thứ của nhà họ Giang đều thuộc về Trương Từ An, Đỗ Vãn Thu cược một bàn này rất đáng!"

Tết đến, người trong viện càng đông hơn, không có gì để chơi nên chỉ có thể ngồi lê đôi mách.

Trong khoảng thời gian ngắn, chuyện cũ của nhà họ Giang lại bị bọn họ nhắc lại.

Có lẽ đã dự đoán trước được tình huống này nên từ ngày đó trở đi, cả nhà họ Giang đều không ra ngoài.

Kỳ nghỉ của Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu có hạn, họ trở về Bắc Kinh ngay sau Tết.

Hứa Mục Chu cùng Tiêu Thanh Như ở thêm hơn một tháng mới mang theo hai đứa nhóc lưu luyến không thôi rời khỏi Tây Bắc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Khi tiễn họ đi, dù vợ chồng nhà họ Tiêu rất buồn nhưng cũng không khóc.

Mẹ Tiêu: “Dù sao thì em cũng không phải đi làm, khi nào nhớ hai đứa nhỏ thì em cũng có thể đến Bắc Kinh thăm, rất tiện."

Cha Tiêu không thản nhiên như bà ấy, còn mấy năm nữa ông ấy mới về hưu, không thể muốn đi đâu thì đi.

Nhưng cũng may chân của con rể đã hồi phục, cùng lắm sau này thường xuyên gọi bọn chúng về.

Trở về Bắc Kinh không lâu, nhiệm vụ nuôi dạy bọn trẻ hoàn toàn rơi vào tay Hứa Mục Chu.

Bởi vì, Tiêu Thanh Như đã thành công vượt qua kỳ thi trở thành giáo viên dạy toán tiểu học.

Cô rất may mắn khi được phân vào trường gần nhà nhất, chỉ cần đi bộ mười lăm phút là đến trường.

Hàng ngày bảy giờ sáng bắt đầu đi làm, buổi chiều sáu giờ sẽ tan làm về nhà, buổi trưa sẽ về nhà ăn cơm.

Lúc cô không có nhà, mấy đứa nhóc sẽ được cho ăn cháo hoặc uống sữa bột khi đói.

Ban đầu Tiêu Thanh Như còn lo lắng bọn trẻ bị suy dinh dưỡng, nhưng sau đó thấy hai đứa nhỏ phát triển tốt nên cô hoàn toàn yên tâm.

Sau khi Tiêu Thanh Như đi làm, người không thích ứng nhất chính là Hứa Mục Chu.

Mấy năm nay ngày nào hai vợ chồng bọn họ cũng như hình với bóng, bây giờ đột nhiên phải xa nhau lâu như vậy, ban ngày hầu như là không thể thấy mặt vợ làm anh cứ cảm thấy có chút không vui.

Nhưng anh không thể ảnh hưởng đến công việc của vợ nên mỗi ngày chỉ có thể bế con đi đón cô sau giờ làm.

Như thế thì thời gian bọn họ ở chung mới nhiều hơn một chút.
 
Back
Top Dưới