Ngôn Tình Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng

Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 320: Chương 320


Sau khi Tiêu Thanh Như đi làm, cả người cô như được trẻ lại.

Vẻ đẹp của sự tự tin được bộc lộ ở khắp mọi nơi.

Nhìn thấy sự thay đổi của cô, Hứa Mục Chu đã biết việc anh ủng hộ vợ ra ngoài đi làm là rất đúng.

Có một số người sinh ra là để ra ngoài xã hội, bất kể sân khấu lớn hay nhỏ, chỉ cần có thể du hành trong thế giới thuộc về mình, đây chính là trạng thái sống tốt nhất.

Sau khi đi làm, Tiêu Thanh Như không có nhiều thời gian ở nhà, mỗi ngày tan làm về nhà, các con đều bám lấy cô không buông.

Ăn cơm cũng phải đòi cô đút, ngủ cũng muốn cô dỗ ngủ, nếu không sẽ khóc không ngừng.

Bởi vì cô không có nhiều thời gian để chăm sóc con cái nên Tiêu Thanh Như cảm thấy rất có lỗi với bọn trẻ, nếu bọn nhỏ đã muốn thân thiết với cô thì đương nhiên cô sẽ không từ chối.

Thời gian sau giờ làm của cô về cơ bản đều dành hết cho con cái.

Bọn nhỏ thì vui vẻ còn cha của bọn chúng lại có ý kiến.

Tiêu Thanh Như ngoài vai trò là mẹ của bọn trẻ còn là vợ của Hứa Mục Chu, làm sao cô có thể phớt lờ anh được?

Vì vậy trong nhà bắt đầu màn kịch tranh giành tình cảm.

Bọn nhỏ dần dần lớn lên trong ồn ào.

Khi được một tuổi, bọn nhỏ đã biết đi, có thể gọi cha mẹ, ông bà và vài từ đơn giản.

Khi được hai tuổi, bọn nhỏ không chỉ có thể chạy mà đã có thể nói trôi chảy.

Có lẽ được di truyền khả năng ăn nói của Hứa Mục Chu, vốn từ vựng của hai đứa nhóc rất phong phú, khả năng diễn đạt rất tốt, không khác gì những đứa trẻ ba bốn tuổi.

Ngày nào cũng líu lo không ngừng, giống hệt hai chú chim nhỏ làm trong nhà vô cùng náo nhiệt.

"Cha, chúng ta đi đón mẹ thôi."

Hứa Mục Chu vừa mới treo quần áo của gia đình bốn người bọn họ xong, hai đứa nhỏ vội vàng hối anh đến trường đón mẹ.

"Hai đứa ở nhà với bà nội đi."

Hữu Hữu trừng mắt: "Còn cha thì sao?"

Tả Tả giành nói: "Chắc chắn cha muốn đến trường đón mẹ một mình."

"Không được, bọn con cũng muốn đi, con đã không gặp mẹ nguyên ngày rồi, con rất nhớ mẹ."

"Ngày nào mấy đứa cũng chiếm lấy mẹ, mấy đứa không thể để cho cha mẹ có thời gian nói chuyện riêng với nhau à?"

Hữu Hữu không phục: "Ngày nào cha cũng ngủ chung với mẹ, con với anh trai cũng đâu được ngủ cùng mẹ đâu."

Gương mặt già nua của Hứa Mục Chu đỏ lên, may mắn đứa bé vẫn chưa nói ra những lời không nên nói.

Nhìn dáng vẻ tinh quái của hai đứa, Hứa Mục Chu quyết định sắp tới phải để bọn nhỏ dọn ra khỏi phòng của vợ chồng anh.

Bọn nhỏ lớn rồi, có một số việc nếu bị bọn nó bắt gặp sẽ vô cùng xấu hổ.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Cha, mau đi thôi, nếu không sẽ bị muộn đấy."

Mẹ Hứa bật cười nhìn bọn họ: "Nếu Tả Tả và Hữu Hữu đã muốn đi đón Thanh Như thì con cứ dẫn bọn nhóc đi theo đi, vừa hay cho bọn nhỏ ra ngoài tiêu hao năng lượng dư thừa, như vậy buổi tối mới ngủ ngon được."

"Cha, bà nội cũng đã nói đến vậy rồi mà cha còn không đi sao?"

Hữu Hữu nói: "Phải nghe lời mẹ, bà nội là mẹ của cha, cho nên cha phải nghe lời bà nội, nếu không sẽ bị ăn đòn đấy."

Hứa Mục Chu bật cười, không biết đầu óc của hai đứa quỷ nhỏ này suy nghĩ cái gì vậy?

Còn muốn lấy cây đánh anh, đúng là những đứa con có hiếu của anh mà!

Anh nhìn đồng hồ và thấy đã gần đến giờ rồi: "Chúng ta đi nhanh thôi.”

Hai đứa nhỏ reo hò rồi theo cha ra khỏi nhà.

Nhìn thấy bọn họ nhảy nhót, mẹ Hứa ở phía sau không nhịn được nhắc nhở: "Chạy chậm thôi, coi chừng ngã đấy."

"Cháu biết rồi, chúng cháu sẽ nhanh chóng về."

Giọng nói bi bô của trẻ con xa dần, mẹ Hứa mỉm cười lắc đầu.

Hai đứa nhóc này còn nghịch ngợm hơn cha nó lúc còn nhỏ.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 321: Chương 321


Trong trường, Tiêu Thanh Như đang trông chừng học sinh lớp một, cho đến khi tất cả bọn nhỏ ra khỏi trường, cô mới đeo túi vải lên lưng rồi về nhà.

Vừa ra khỏi cổng trường, cô đã nhìn thấy một lớn hai nhỏ đang đứng bên kia đường.

Bọn trẻ cầm kem, ăn ngon lành.

Lúc nhìn thấy cô bọn chúng như phản xạ có điều kiện lập tức giấu cây kem ra sau lưng, trong mắt vô cùng bối rối.

Tiêu Thanh Như làm vẻ mặt nghiêm túc: "Ai cho mấy đứa ăn kem?"

Hai đứa nhóc trăm miệng một lời: "Cha!"

Khóe miệng Hứa Mục Chu co rút: "Vừa rồi là ai xin cha muốn cha mua kem cho hai đứa?"

Hồi hè, lũ trẻ ăn kem que bị tiêu chảy, phải nhập viện tiêm truyền hai ngày, từ đó Tiêu Thanh Như không cho chúng chạm vào kem que.

Không ngờ chỉ mới qua mấy tháng đã dám lén ăn.

"Mẹ, bọn con không ăn."

Hai đứa nhỏ đặt que kem vào tay Hứa Mục Châu, ôm chân Tiêu Thanh Như với vẻ mặt nịnh nọt: "Mẹ, chúng ta mau về nhà ăn cơm thôi, chúng con đói rồi."

Nhìn gương mặt đáng yêu của bọn chúng, Tiêu Thanh Như không thể xị mặt nữa.

Vẻ mặt lập tức dịu xuống: "Không phải mẹ không cho các con ăn, chỉ là bây giờ dạ dày của các con rất yếu, nếu ăn kem sẽ bị tiêu chảy, lúc đó mẹ sẽ rất đau lòng."

Hữu Hữu nói với giọng điệu non nớt: "Có phải chờ bọn con lớn lên, bọn con sẽ được ăn không?"

Tiêu Thanh Như gật đầu: "Chỉ cần không có hại cho cơ thể của mấy đứa, mẹ chắc chắn sẽ không ngăn cản."

Biết mẹ muốn tốt cho mình nên mới không cho bọn chúng ăn kem, hai đứa nhóc không làm ầm ĩ nữa.

Dù sao bọn chúng cũng đã ăn được nửa cây, bây giờ không còn thèm nữa.

"Mẹ, chúng ta về nhà đi."

Tiêu Thanh Như vỗ đầu bọn nhỏ: "Mấy đứa đi trước dẫn đường đi, đi ở mép đường, coi chừng xe đấy."

"Dạ."

Mấy đứa nhỏ nhảy lên đi ở phía trước, còn Tiêu Thanh Như và Từ Mục Châu thì ở phía sau hai bước.

"Anh cứ chiều bọn nhỏ thôi, anh quên chuyện lần trước bọn nó bị bệnh, anh phải ở bệnh viện trông hai ngày rồi sao?"

Kem mấy đứa nhỏ ăn không hết, Hứa Mục Chu giúp bọn nhỏ xử lý: "Lần đó là do ăn tạp, bọn nhỏ không yếu ớt như vậy nên sẽ không bị nhiều lần đâu."

"Anh chỉ trông mong vào ăn may thôi."

Tiêu Thanh Như còn nhớ rõ lần trước bọn nhỏ bị bệnh, Hứa Mục Chu đau lòng đến mức hai mắt đỏ hoe.

Không ngờ mới qua chưa được bao lâu, anh đã quên cảm giác lúc đó.

"Vợ ơi, sau này anh không dám nữa."

Tiêu Thanh Như hừ một tiếng: "Coi như em đã biết tại sao bọn nhỏ biết mà vẫn dám phạm vào, đều là học theo anh cả."

Hứa Mục Chu nhận lỗi: "Sau này anh sẽ làm tấm gương tốt, sẽ hoàn toàn thay đổi, dẫn dắt bọn nó bắt đầu một cuộc sống mới."

Tiêu Thanh Như bị chọc cười đến đau bụng.

Cô tức giận liếc Hứa Mục Chu một cái: "Anh nói chuyện đàng hoàng đi, đừng có cả ngày cợt nhả nữa."

Người đàn ông làm vẻ mặt nghiêm túc: "Lãnh đạo phê bình thì chắc chắn là phải."

Cô cầm lấy cây kem trong tay anh.

Tiêu Thanh Như không chê nước miếng của bọn nhỏ, đang chuẩn bị giải quyết phần còn lại thì Hứa Mục Chu lại nói: "Anh mua cho em một cây mới, đừng ăn cái này."

"Em không chê mà."

"Như vậy cũng không được."

Xã cung ứng ở ngay trước mặt, Hứa Mục Chu chạy chậm đi mua cái mới: "Nè, vị quýt mà em thích."

Bọn trẻ bắt đầu háu ăn, chúng muốn lớn thật nhanh để có thể ăn thật nhiều kem.

Nhìn thôi cũng đã ch** n**c miếng rồi.

Chẳng biết hai anh em chen vào giữa Hứa Mục Châu và Tiêu Thanh Như từ khi nào.

"Mẹ, con muốn ăn một miếng."

"Con cũng muốn."

Tiêu Thanh Như nói: "Đợi tới ngày này năm sau, mẹ sẽ mua cho các con, bây giờ để giành trước đã."

Hai đứa nhỏ muốn khóc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Còn lâu lắm mới tới sang năm.

Tại sao cha mẹ muốn ăn thì ăn còn bọn chúng lại chỉ có thể nhìn?

Hứa Mục Chu cúi đầu nhìn bọn nhỏ, trong mắt đều là ý cười.

"Nghe lời mẹ đi."

Bọn nhỏ: "..."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 322: Chương 322


Bọn nhỏ lớn rất nhanh, đầu óc lại linh hoạt, vì thế lúc Hứa Mục Chu đưa ra đề nghị cho bọn trẻ ngủ riêng, Tiêu Thanh Như đã đồng ý.

Căn tứ hợp viện của nhà họ không thiếu phòng, hai đứa con mỗi đứa một phòng cũng không thành vấn đề.

Mẹ Hứa đau lòng cho cháu trai và cháu gái, nói: "Trước cứ để mẹ với cha con ngủ chung với hai đứa để bọn chúng thích nghi trước đã, đợi bọn nhỏ ba tuổi rồi cho chúng ngủ một mình cũng không muộn."

Bọn trẻ nửa tỉnh nửa mê, không biết tại sao cha và mẹ lại muốn đuổi bọn chúng ra ngoài.

Bọn chúng khóc lớn, ngay cả cơm cũng không chịu ăn.

"Con không muốn chuyển ra ngoài.:

"Tại sao cha và mẹ lại không cần Tả Tả và Hữu Hữu?"

"Sau này bọn con sẽ không thèm ăn, không ăn kem nữa."

"..."

Tiêu Thanh Như cũng đau lòng: "Không phải mẹ không cần các con, cha mẹ chỉ muốn để mấy đứa có được phòng riêng của mình thôi, các con có thể ngủ ở đó, chơi đồ chơi ở đó, mấy đứa muốn trang trí thế nào thì trang trí, đó là không gian riêng của các con, các con có thể tự mình làm chủ."

Tả Tả Hữu Hữu nghe vậy thì có hơi mơ màng: "Vậy cha mẹ có còn cần bọn con không?"

"Hai con là bảo bối nhỏ của cha và mẹ, sao cha mẹ có thể không cần các con được?"

Được dỗ dành, cuối cùng bọn nhỏ cũng chịu ngừng khóc.

Bọn nhỏ thút tha thút thít nói: "Bọn con không cần phòng riêng, bọn con chỉ muốn ở chung với cha mẹ thôi."

"Được, được, được, không cần phòng riêng."

"Bọn con muốn ngủ chung với cha mẹ."

"Được, ngủ chung với nhau."

Vì thế dưới sự phản đối của mấy đứa nhỏ, lần đầu tiên đề nghị chia phòng bị c.h.ế.t non.

Lúc ăn cơm chiều bị tủi thân, buổi tối anh không muốn cho mấy đứa nhỏ ngủ chung giường với hai vợ chồng.

Hứa Mục Chu chỉ vào chiếc giường nhỏ của bọn chúng: "Quay về chỗ của mấy đứa đi."

"Không."

Hai anh em nằm trên giường lớn rồi chui vào trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Hứa Mục Châu.

"Cha, cha cho bọn con ngủ trên giường lớn một đêm nhé, xin cha đó."

Hứa Mục Chu: "..."

Tiêu Thanh Như nghẹn cười đến mức cả người run bần bật, cô nói: "Anh đồng ý với bọn nhỏ đi."

"Cha, xin cha đấy."

Hai đứa con hiếu thảo của anh quỳ trên giường, không biết bọn chúng học ở đâu ra tư thế này.

Cả đầu Hứa Mục Chu giăng đầy hắc tuyến: "Chỉ một đêm nay thôi đấy."

"Cha, cha tốt quá!"

Hứa Mục Chu cố ý trêu chọc bọn chúng: “Nếu cha không đồng ý thì có phải cha xấu không?"

"Cha tốt ạ."

"Tốt chỗ nào?"

"Cha sẽ nấu cơm, sẽ giặt quần áo cho bọn con.”

"Cha còn đưa bọn con đi chơi và giúp bọn con đánh bại kẻ xấu!"

Nhắc tới chỗ tốt của Hứa Mục Chu, bọn nhỏ đột nhiên bám lấy anh.

Dùng sức chen ra mép giường nói: “Cha, cha có thể ngủ trên giường lớn với chúng con.”

Hứa Mục Chu nâng cằm: "Nếu đây là yêu của của mấy đứa thì cha cũng không khách sáo nữa."

Vân Mộng Hạ Vũ

Giường đôi rất rộng rãi cho hai vợ chồng ngủ nhưng có vẻ chật chội hơn khi có thêm hai đứa con.

Tiêu Thanh Như bị hai anh em chen vào giữa, ngay cả muốn trở mình cũng khó khăn.

Chỉ có thể đợi bọn nhỏ ngủ rồi ôm bọn nhỏ về giường nhỏ.

Cô nghiêng người nằm trong lòng Hứa Mục Chu, đến lúc này cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.

"Vợ, anh có một chiến hữu làm ở Cục Công an, anh ấy nói đơn vị đang tuyển người.”

"Anh có muốn đi thử không?"

"Có hơi muốn đi, nhưng anh càng muốn ở cạnh mấy đứa nhỏ thêm hai năm nữa."

Tiêu Thanh Như biết Hứa Mục Châu sẽ không chịu ngồi yên, mấy năm là vì không còn cách nào khác nhưng bây giờ thì khác, chân anh đã lành, con cái cũng đã lớn, anh ra ngoài đi làm cũng chẳng có gì sai.

"Anh đi đi, dù sao ngày nào chúng ta cũng về nhà, chỉ cần tan làm ở bên cạnh bọn nhỏ nhiều hơn một chút là được."

Con người muốn sống thì phải ăn cơm, phải nuôi gia đình, không thể nào mà ở cùng con cái hai mươi tiếng mỗi ngày được.

Tiêu Thanh Như cảm thấy chỉ cần phân chia thời gian tốt, miễn sao không vì công việc mà lơ là bọn nhỏ và gia đình là được.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 323: Chương 323


Nhận được sự ủng hộ của cô, Hứa Mục Chu hôn lên sườn mặt của Tiêu Thanh Nhu: "Anh sẽ tìm cơ hội để thương lượng với bọn nhỏ, xem phản ứng của bọn chúng."

"Nếu bọn nhỏ không chịu thì anh sẽ không đi hả?"

"Nếu không đồng ý thì anh sẽ đợi một thời gian nữa, chờ thêm hai năm nữa sẽ thương lượng lại với bọn chúng, khi đó bọn nhỏ cũng đã lớn, chắc sẽ không bám lấy anh nữa."

Tiêu Thanh Như xoay người ôm lấy Hứa Mục Chu.

"'Anh là một người cha tốt."

"Suy cho cùng là vì anh đã lấy được một người vợ tốt, bởi vì bọn chúng là do em sinh nên anh muốn đối tốt với bọn chúng một chút, dù đó chỉ là một chút."

Tiêu Thanh Như hỏi anh: "Nếu người anh lấy không phải em thì anh sẽ không tận tâm tận lực sao?"

"Cũng sẽ tận tâm tận lực, anh sẽ làm tốt tất cả mọi chuyện anh nên làm, nhưng chắc chắn sẽ không có cảm giác như bây giờ, vì mẹ con em cho dù anh phải làm gì anh cũng cảm thấy hạnh phúc."

Tiêu Thanh Như dừng một chút: "Em còn tưởng anh sẽ nói nếu không lấy được em thì anh sẽ sống cô độc hết đời."

Hứa Mục Chu vừa cười vừa nói: "Những lời này của đàn ông đều là dùng để gạt người, tình huống em nói cũng có nhưng chắc chắn sẽ rất ít, không có được mấy người."

"Đồng chí Hứa, anh cũng thành thật lắm."

Hứa Mục Chu hôn lên khóe miệng cô: "Những chuyện không tồn tại có bàn cũng vô ích, anh chỉ biết anh rất yêu em, rất yêu con của chúng ta.”

Tiêu Thanh Như cảm nhận được thành ý của anh, cô hôn đáp lại Hứa Mục Chu.

Có một điều cô đồng ý.

Có một số chuyện không ai có thể đoán trước được, giống như năm mười tám tuổi, cô chưa từng nghĩ tới mình sẽ phải xa Giang Xuyên, thậm chí còn ầm ĩ tới mức cả đời không thèm nhìn mặt nhau.

Cô không biết tương lai sẽ thế nào nhưng bây giờ cô cũng rất yêu Hứa Mục Chu.

Có lẽ vì đề xuất ra ngủ riêng khiến hai đứa bé cảm thấy mất an toàn.

Mấy ngày tiếp theo bọn chúng càng dính Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như hơn.

Thấy bọn chúng như vậy, Hứa Mục Chu không tìm được cơ hội nào để nói chuyện bản thân sẽ ra ngoài đi làm.

Cứ như thế, một ngày nọ, kỳ thi tuyển sinh đại học bất ngờ được tổ chức lại.

Truyền hình, báo chí và đài phát thanh đều nói về nó, hơn nữa tốc độ lan truyền cực kỳ nhanh chóng.

Lúc này, Hứa Mục Chu cũng nhận được lời mời của Đại học Hàng Không về Việt Thành làm giảng viên tại trường.

Tiêu Thanh Như ủng hộ anh đi nhưng Hứa Mục Chu lại có hơi do dự.

"Không phải em muốn học ở học viện múa vài năm rồi trở thành giáo viên dạy múa sao? Nếu anh đến Việt Thành, chúng ta sẽ phải sống ở hai nơi khác nhau."

"Nếu đây là lý do tại sao anh phải từ bỏ một cơ hội khó có được, chẳng phải là em đang cản chân anh sao?"

Nói đến đây, Tiêu Thanh Như đã nhớ đến chuyện năm đó.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vì thế bắt đầu tính luôn nợ cũ.

"Nếu anh cảm thấy sống ở hai nơi khác nhau không tiện thì chúng ta ly hôn đi, mỗi người tự theo đuổi giấc mơ của mình."

Không thể nghi ngờ hai chữ này đối với Hứa Mục Chu giống như sấm sét giữa trời quang.

Cảm thấy khó ở cả người.

Tiêu Thanh Như cũng muốn thi vào học viện vũ đạo, nhưng cô không thể bỏ dở công việc ở trường vì thế chuẩn bị đồ đạc rồi đi làm.

Hứa Mục Chu tưởng cô giận, vội vàng ôm cặp song sinh đuổi theo.

"Vợ, bọn nhỏ cần có cả cha lẫn mẹ."

Đầu Tiêu Thanh Như giăng đầy vạch đen: "Muốn nói gì thì để về nhà rồi nói."

"Chúng ta đừng ly hôn."

Bọn nhỏ nửa tỉnh nửa mê: "Mẹ, ly hôn là gì vậy?"

Tiêu Thanh Như trừng mắt nhìn Hứa Mục Chu: "Ở trước mặt bọn nhỏ mà anh nói bậy nói bạ gì vậy?"

Hứa Mục Chu cẩn thận hỏi: "Vợ, lời vừa rồi còn tính không?”

"Em không muốn anh phải từ bỏ ước mơ của mình vì em và các con."

"Năm đó em cũng vì anh mà từ bỏ ước mơ."

"Chuyện đó thì khác, lúc đó chúng ta là cùng chung hoạn nạn, nhưng bây giờ em và bọn nhỏ rất tốt, không cần anh phải hy sinh bản thân."

Hứa Mục Chu không nỡ xa Tiêu Thanh Như, cũng không muốn vì chuyện này mà làm ầm ĩ làm mọi người không vui.

Anh biết, vợ muốn tốt cho anh.

Cô luôn ở phía sau yên lặng ủng hộ anh.

"Vợ, anh đi!"

Chỉ cần không ly hôn, anh có thể vượt qua mọi vấn đề khác.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 324: Chương 324


Thấy cha mẹ không để ý đến chúng, Tả Tả lại hỏi một lần nữa: “Mẹ ơi, ly hôn nghĩa là gì?”

Hứa Mục Chu vỗ m.ô.n.g thằng bé: “Ly hôn gì mà ly hôn chứ? Nói tầm bậy tầm bạ.”

Thằng bé bĩu môi: “Không phải cha đã nói sao?”

“Con nghe nhầm rồi đó.”

Hữu Hữu nói to: “Anh không nghe nhầm, con cũng nghe thấy.”

Hai đứa bé cùng đồng lòng tra hỏi, Hứa Mục Chu bỗng thấy hối hận khi dẫn chúng đi dô dành vợ.

Tiêu Thanh Như đã sắp trễ giờ lên lớp, chỉ có thể giải thích qua loa với chúng: “Ly hôn có nghĩa là cha mẹ sẽ không ở cùng nhau nữa, nhưng mà các con cứ yên tâm, mẹ và cha con sẽ không chia xa đâu, cả nhà chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi.”

Sau khi nghe thấy nửa câu đầu, hai bé con không hiểu nó có nghĩa là gì, nhưng khi nghe tới nửa câu sau, chúng nở nụ cười.

Cả nhà họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Không xa rời!

Hứa Mục Chu cũng cười: “Vợ à, lần sau đừng làm anh sợ.”

“Em học theo anh đó, năm đó anh cũng làm em sợ thế đấy.”

“Anh sai rồi, do khi ấy anh suy nghĩ không chu đáo.”

Tiêu Thanh Như hừ một tiếng, bước nhanh về phía trường học.

Hứa Mục Chu ôm con chạy theo phía sau: “Vợ à, để cha con anh tiễn em.”

Hai bé con nói như vẹt: “Mẹ ơi, chúng con tiễn mẹ.”

Người đang bước nhanh như bay ở phía trước khẽ mỉm cười.

Thật ra khi thấy bộ dạng thấp thỏm của Hứa Mục Chu, cô đã hối hận khi nói ra hai chữ ly hôn.

Hôn nhân không phải trò đùa, có vài thứ không thể nào tách biệt được, không được có suy nghĩ sẽ “trả thù” đối phương.

Tiễn cô đến trường học, Hứa Mục Chu nói: “Vợ ơi, tan làm anh đến đón em, buổi chiều chúng ta tới tiệm cơm quốc doanh ăn, không dẫn theo bóng đèn.”

“Được thôi, vậy cho anh một cơ hội.”

Tiêu Thanh Như đi vào trong trường học.

Để lại một mình Hứa Mục Chu đối phó với hai đứa con.

“Cha ơi, sao lại không dẫn theo tụi con ạ?”

“Bởi vì cha mẹ phải hẹn hò.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chúng con cũng muốn đi nữa ạ.”

“Không.” Hứa Mục Chu từ chối đầy dứt khoát.

Hai bé con mỗi người ôm một chân của anh: “Cha ơi, cha dẫn chúng con đi đi mà, con năn nỉ cha đó.”

Nầu nào chúng cũng dù chiêu này cả, Hứa Mục Chu dở khóc dở cười.

Nhưng anh chỉ có thể ôn tồn thương lượng với hai con: “Hôm nay cha và mẹ sẽ đi ăn thử món ăn trước, ngày mai sẽ dẫn các con đi ăn sau, nhé.”

Trẻ con không hiểu nhiều quanh co uẩn khúc như vậy, chỉ biết cha đã đồng ý sẽ dẫn chúng đến tiệm cơm quốc doanh thôi.

Hai bé con mừng rỡ, đồng thanh cất giọng: “Cha ơi, cha tốt quá à!”

Được hai con khen, Hứa Mục Chu cũng rất vui mừng: “Đi thôi, về nhà nào.”

“Cha ơi, cha bế tụi con đi.”

“Tự đi đi.”

“Là cha bế tụi con đến đây mà.”

Hứa Mục Chu xoa mũi: “Chờ đến khi nào hai đứa đi không nổi thì cha mới bế.”

Họ vừa đi vừa nói chuyện, chớp mắt đã đến Cung Tiêu Xã.

Hai nhóc con lại chơi xấu: “Cha ơi, cha phải bế chúng con, nếu không phải mua đồ ăn cho hai chúng con.”

Hứa Mục Chu cũng cảm thấy rất kỳ lạ, anh và vợ đều không phải người tham ăn, sao lại sinh ra hai đứa con tham ăn như vậy chứ?

“Hôm nay không mua.”

“Vậy khi nào mua ạ?”

“Chờ đến khi mẹ con được nghỉ làm, có thể đi dạo tòa nhà bách hóa.”

Đồ trong tòa nhà bách hóa nhiều hơn Cung Tiêu Xã, hai bé con lập tức từ bỏ suy nghĩ về đồ ăn vặt.

“Cha ơi, đến lúc đó phải dẫn tụi con đi cùng đó.”

Hứa Mục Chu xoa đầu con: "ừ” một tiếng.

Sang năm anh phải đến đại học dạy học, thời gian chơi đùa cùng con sẽ càng ít đi.

Mấy tháng nay anh cứ cố gắng đối xử tốt với chúng một chút vậy.

Nghe được tin tốt này, cha mẹ Hứa nói không vui chính là giả.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 325: Chương 325


Mẹ Hứa hỏi: “Vậy lúc con dạy học sinh còn có thể lái máy bay được không?”

“Con dạy lý luận.”

“Vậy cũng không tệ, nói vậy thì những kiến thức con học được trong quân đội có thể phát huy tác dụng.”

Hứa Mục Chu “ừ” một tiếng.

Tuy rằng hình thức công việc có thay đổi nhưng tốt xấu gì cũng là lĩnh vực anh am hiểu và hứng thú.

Đây cũng coi như là một cách khác để thực hiện lý tưởng vậy.

“Con đến Việt Thành làm giảng viên, vậy Thanh Như và đám trẻ thì phải làm sao đây?”

“Họ vẫn ở lại Bắc Kinh, khi nào con rảnh sẽ về.”

Mẹ Hứa thở dài: “Chỉ đành thế thôi.”

Trong những năm Hứa Mục Chu còn làm phi công, danh tiếng rất vang dội.

Đây chính là lúc khan hiếm nhân tài, anh được mời đi làm giảng viên không hề làm mọi người cảm thấy bất ngờ chút nào.

Cha Tiêu còn cố tình gọi đến dặn dò anh rất nhiều việc.

Còn nói anh phải thả lỏng tâm tình, tất cả đều vì nhân dân phục vụ, ở cương vị nào cũng đều như nhau cả.

Được mọi người quan tâm, Hứa Mục Chu cảm thấy trước đây bản thân đã sai khi do dự.

Rõ ràng anh có thể thoải mái sung sướng theo đuổi hoài bão của mình, chỉ cần sắp xếp ổn thỏa cho vợ và con là được.

Nhưng anh cứ mãi rối rắm dây dưa, chẳng trách vợ anh sẽ tức giận.

Lúc này nhớ lại, anh cảm thấy khi ấy mình đúng là làm bộ làm tịch, rất là dối trá.

Mắt thấy cuộc sống của nhà họ Hứa càng ngày càng tốt, Hứa Mục Chu lại còn được mời làm giảng viên đại học, các hàng xóm xung quanh đều rất hâm mộ.

Thời buổi này sinh viên cực kỳ hiếm có, mà giảng viên đại học lại càng quý giá hơn nữa!

Đó là công việc mà nghĩ cũng không dám nghĩ đến đấy!

Trước kia, người trong con ngõ nhỏ thờ phụng quan niệm nhiều con nhiều phúc, cảm thấy càng đẻ nhiều con càng tốt.

Nhưng bây giờ thấy Hứa Mục Chu có tương lai sáng lạn như vậy, quan niệm của bọn họ cũng đã dần thay đổi.

Sinh nhiều con chưa chắc là nhiều phúc.

Có vài nhà sinh được tận bảy tám đứa con, ấy thế mà chẳng bằng một Hứa Mục Chu.

“Vợ chồng nhà họ Hứa đúng là tốt số, đời này chỉ sinh một đứa mà không ngờ nó lại có tương lai sáng lạn như thế.”

“Nếu tôi có con trai như Hứa Mục Chu, chỉ một đứa thôi là tôi thỏa mãn lắm rồi.”

“Đúng là vậy đó.”

Thời buổi này giáo viên là nghề nghiệp được rất nhiều người tôn kính, có ghen ghét cũng vô dụng, chẳng bằng làm thân với nhà họ Hứa thì hơn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vì họ có suy nghĩ này, cho nên ngày nào cũng có rất nhiều người đến thăm nhà họ Hứa.

Tả Tả và Hữu Hữu biết cha chúng sắp đi làm giảng viên, sau này không thể dẫn chúng đi chơi mỗi ngày được, ban đầu thì thấy không vui lắm, còn không thèm để ý đến Hứa Mục Chu, sau đó được Tiêu Thanh Như khuyên bảo một phen, lúc này mới lấy lại được tinh thần.

Chẳng qua, người sáng suốt đều phát hiện ra chúng càng dính lấy Hứa Mục Chu hơn.

Đến giờ cơm cũng phải chia ra ngồi bên trái và bên phải anh, lúc ra ngoài đi dạo cũng đòi Hứa Mục Chu dắt tay.

Tiêu Thanh Như cười chê anh, bỗng dưng trở thành miếng bánh thơm.

Hứa Mục Chu vừa bất lực vừa hưởng thụ, nếu như hai bé con đừng đòi ngủ với anh vào buổi tối thì càng hoàn mỹ hơn.

Lại một đêm rón rén đi ra khỏi phòng của con.

Hứa Mục Chu chui vào trong ổ chăn của Tiêu Thanh Như: “Vợ à, để anh làm ấm chăn cho em nhé.”

“Không cần, chẳng phải ba cha con anh tình thương mến thương lắm à, muốn ngủ cùng một ổ chăn sao?”

Hứa Mục Chu cười khẽ: “Vợ à, em thấy ghen có cảm giác thế nào?”

Anh đã ăn rất nhiều năm rồi!

Tiêu Thanh Như không thèm để ý đến anh, cuốn chăn lại quanh người mình.

“Anh tự ngủ đi.”

Hứa Mục Chu dứt khoát thò tay ra, kéo cô vào trong lòng mình.

“Không ôm em anh ngủ không được.”

“Vậy anh hãy tập thích nghi trước đi.”

Hứa Mục Chu thở dài thườn thượt: “Vợ à, em nhớ thường xuyên đi thăm anh đó, nếu được nghỉ anh cũng sẽ về thăm mẹ con em.”

“Để xem biểu hiện của anh đã.”

“Được, bây giờ biểu hiện ngay.”

Anh hơi vung tay lên, cái chăn quấn quanh người Tiêu Thanh Như đã biến mất.

Cô bị Hứa Chu Mục đè lên.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 326: Chương 326


Tuy rằng cô có tài năng vũ đạo, nhưng vì để thi đậu học viện vũ đạo, Tiêu Thanh Như cũng đã phải tốn rất nhiều công sức.

Mỗi ngày ngoại trừ đi làm, chăm con, thời gian còn lại cô đến tập luyện vũ đạo.

May mắn là mấy năm qua cô không từ bỏ việc luyện tập nền tảng, nhưng khi rảnh rỗi sẽ tập luyện dãn cơ một chút, không những giúp rèn luyện sức khỏe mà còn giúp giữ dáng.

Lần này bắt đầu lại lần nữa, với Tiêu Thanh Như mà nói thì cũng không khó lắm.

Hứa Mục Chu đã từng nhìn thấy cô tỏa sáng trên sân khấu, lúc này anh chính là người ủng hộ Tiêu Thanh Như thi học viện vũ đạo nhất.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vì để cô có thể chuẩn bị được tốt nhất, không bị bọn nhỏ quấy rầy, Hứa Mục Chu dẫn hai con về Tây Bắc.

Chờ đến khi thi anh sẽ quay về đồng hành cùng Tiêu Thanh Như.

Thi xong lại về Tây Bắc ăn tết, thuận tiện đón đám nhỏ về Bắc Kinh.

Sang năm, trọng trách chăm sóc con cái phải nhờ đến hai vị phụ huynh rồi.

Tiêu Thanh Như không rảnh nhớ nhung Hứa Mục Chu và con đang ở Tây Bắc xa xôi, cô dồn hết sức lực vào tập luyện.

Những ngày tháng bận rộn luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến cuối năm

Ngày thi lặng lẽ đến gần.

Hứa Mục Chu một mình quay về Bắc Kinh để đồng hành cùng Tiêu Thanh Như, không dẫn theo hai con.

Hai con ở viện gia chúc chơi đến quên trời quên đất, hơn nữa ai cũng đều nói chuyện thi cử rất quan trọng, vì thế khi chúng bị giữ lại Tây Bắc cũng không khóc không quấy.

Vì chúng biết cha mẹ sẽ quay về đón chúng.

Ngày thi, Hứa Mục Chu đạp xe đạp chở Tiêu Thanh Như địa điểm thi.

“Vợ ơi, căng thẳng không?”

“Có một chút, đã nhiều năm rồi em chưa lên lại sân khấu, không biết có chênh lệch với mọi người nhiều hay không nữa.”

“Đừng so sánh với người khác, em chỉ cần tự hỏi bản thân, khoảng thời gian trước em có nghiêm túc chuẩn bị hay không? So với trước kia thì trình độ của em có thụt lùi không? Chỉ cần cố gắng hết sức, cho dù kết quả có ra sao chúng ta cũng chấp nhận.”

Tiêu Thanh Như được anh an ủi: “Nếu em thi rớt thì có mất mặt lắm không?”

“Không đâu, chúng ta tham gia thi không phải vì vinh quang, mặc kệ thi đậu hay không, chỉ cần dốc hết sức là được rồi.”

“Ừ.”

Tiêu Thanh Như ôm eo Hứa Mục Chu: “Cảm ơn anh đã cổ vũ em.”

Hứa Mục Chu khẽ cười, họ là vợ chồng, vốn nên cổ vũ cho nhau, nắm tay đồng hành với nhau.

Đến địa điểm thi, Hứa Mục Chu không thể đi vào, chỉ có thể đứng chờ Tiêu Thanh Như ở bên ngoài.

“Vợ à, anh chờ em.”

Lúc này Tiêu Thanh Như đã không còn căng thẳng nữa: “Chờ mọi chuyện ổn thỏa chúng ta sẽ về đón con, em hơi nhớ chúng rồi.”

“Được.”

Tiêu Thanh Như đã luyện tập vũ đạo từ nhỏ, lại từng múa chính trong đoàn văn công, tự tin chính là thứ đã lắng đọng trong xương cốt cô, một khi bước lên sân khấu cô có thể lại nở rộ tỏa sáng.

Trên đường đi đến đây cô đã rất căng thẳng.

Nhưng lúc biểu diễn trên sân khấu cô lại rất hưởng thụ.

Hứa Mục Chu nói đúng, chỉ cần làm tốt việc của mình, cho dù kết quả có ra sao thì cũng sẽ không cảm thấy tiếc nuối.

Trong viện gia chúc Tây Bắc.

Đã mấy ngày rồi hai đứa bé chưa được gặp Hứa Mục Chu.

“Bà ngoại, khi nào cha của cháu về ạ?”

“Sắp rồi, trong vòng hai ngày tới thôi.”

“Mẹ con có về cùng không ạ?”

“Có đến lúc đó cha và mẹ con sẽ về cùng nhau.”

Mẹ Tiêu đưa cho hai đứa bé thịt viên chiên: “Mau cầm lên phòng khách ăn.”

“Chúng cháu không ăn.”

Mẹ Tiêu rất kiên nhẫn, hỏi: “Vì sao không ăn? Cháu cảm thấy bà ngoại nấu dở sao?”

“Không đúng không đúng, bà ngoại nấu đồ ăn rất ngon.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 327: Chương 327


Tả Tả thay em gái bổ sung thêm một câu: “Chúng cháu muốn chờ cha mẹ về rồi sẽ ăn cùng.”

Mẹ Tiêu cười đến híp cả mắt lại.

Đúng là bé ngoan, tuổi còn nhỏ mà đã biết hiếu thảo với cha mẹ rồi.

“Hai đứa ăn thử trước đi, ở đây còn dư nhiều lắm.”

“Vậy thì được ạ.”

Hai đứa bé mỗi đứa bốc một viên thịt viên: “Bà ngoại cũng ăn đi ạ.”

Ba bà cháu chung sống hoà thuận vui vẻ, không biết hai vợ chồng Tiêu Thanh Như đã về đến viện gia chúc.

Lúc này họ gặp mặt người quen cho nên đứng bên ngoài trò chuyện mấy câu.

Con rể dẫn cháu về nhà ngoại ở một thời gian dài, chuyện này đúng là rất mới lạ, mọi người đều dùng chuyện này để chọc ghẹo cô.

“Khẩu Tử nhà tôi, lần nào về nhà vợ anh ấy cũng rất mất tự nhiên, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người chủ động dẫn con về như đồng chí Hứa đấy.”

“Khẩu Tử nhà tôi còn nghi ngờ đồng chí Hứa bị đuổi về nhà vợ đó.”

Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: “Hai con của tôi nghịch quá, Hứa Mục Chu ở nhà cũng không có gì làm, không bằng dẫn chúng về đây, tôi mới được hưởng thụ mấy ngày yên tĩnh.”

“Dẫn về đây cũng tốt lắm, vừa hay có thể hun đúc một chút, sau này ra ngoài kia cũng có khí thế của con cháu đại viện.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Chủ yếu là được ở cùng ông bà.”

“Nói có lý lắm, đều nói ông bà thương cháu, chắc chắn cha mẹ cô cũng muốn được thấy cháu trai cháu gái mỗi ngày, sau này cô thường hay dẫn chúng về nhé.”

“Chắc chắn rồi.”

Trò chuyện xong, hai vợ chồng xách túi lớn túi nhỏ đi vào nhà.

Vừa vào sân đãnghe thấy hai đứa bé đang nói ríu ra ríu rít.

“Bà ngoại, chúng cháu phụ bà nấu cơm nhé.”

“Hai cháu không làm được đâu, ra phòng khách chơi đi.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chúng cháu có thể học, bà ngoại ơi, bà dạy chúng cháu đi.”

Khóe miệng Hứa Mục Chu giật nhẹ, hai hạt đậu này còn chưa cao bằng bệ bếp nữa là, học nấu cơm cái gì chứ?

Tính phá thì có!

Mẹ Tiêu bị hai đứa bé chọc không nhịn được cười, bà ấy định lấy một cục bột cho bọn chúng chơi, vô tình liếc mắt nhìn thấy hai người trong sân.

“Về lúc nào vậy? Sao không gọi điện trước, nếu biết hôm nay hai đứa về mẹ sẽ dẫn Tả Tả và Hữu Hữu đến nhà ga đón hai đứa.”

“Vừa đến thôi ạ.”

Nghe thấy giọng của mẹ, hai bé con hoan hô, rồi tung ta tung tăng chạy ra đón tiếp.

“Mẹ ơi, bọn con nhớ mẹ lắm.

Tiêu Thanh Như khom lưng ôm chúng lên: “Mẹ cũng rất nhớ các con.”

Hai đứa bé vốn đang vui vẻ, nghe thấy lời này thì đột nhiên bật khóc hu hu.

“Mẹ ơi…”

“Mẹ…”

Hai tháng không gặp, Tiêu Thanh Như rất nhớ chúng.

Lúc này thấy hai con khóc tội nghiệp như thế, cô cũng thấy rất là chua xót.

Hứa Mục Chu nói: “Còn khóc nữa sẽ biến thành con mèo đó.”

Sau khi nghe anh nói vậy, hai bé càng khóc dữ dội hơn nữa.

“Cha xấu!”

Hứa Mục Chu: “…”

Ngày anh rời Tây Bắc, rõ ràng chúng đã nói là yêu cha, cha nhớ về sớm.

Sao bây giờ đã trở thành cha hư rồi!

Mẹ Tiêu đi ra phụ xách đồ: “Mau dỗ dành chúng đi, mấy ngày nay chúng nhớ hai đứa lắm đó, vừa rồi còn nói giữ thịt viên lại cho hai đứa ăn.”

Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như vươn tay ra, mỗi người ôm một đứa bé.

“Không phải vừa rồi đã nói sẽ phụ bà ngoại nấu cơm sao? Hai con mà còn khóc nữa là nước mắt sẽ rơi vào cơm đó.”

Nghĩ đến chuyện quan trọng, hai anh em lập tức ngừng khóc.

“Nấu cơm cho cha mẹ ăn.”

Tiêu Thanh Như vui mừng hết sức, cô không đả kích lòng tích cực của hai con: “Ngoan quá, sau này cha mẹ được hưởng phúc rồi.”

Vì hai vợ chồng họ về mà hai đứa bé trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.

Nhà họ Tiêu rộn ràng vui vẻ, ai ai trong viện gia chúc cũng đều có thể cảm nhận được.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 328: Chương 328


Tống Viện cũng tham gia kỳ thi đại học lần này, nếu như thi đầu thì cô ấy sẽ nhập học ở đại học địa phương.

Thứ nhất, gần sẽ tiện chăm sóc gia đình hơn.

Thứ hai, bản thân cô ấy cũng không muốn đi xa.

Dù sao cũng đã lập gia đình rồi, có sự ràng buộc, cho nên cách suy nghĩ không thể tuy hứng giống như thời còn độc thân được.

Tình hình của cô ấy cũng giống với Tiêu Thanh Như, thi đậu đại học có nghĩa hai vợ chồng phải sống hai nơi, Tống Viện cảm thấy chuyện này không thành vấn đề.

Dù sao khó khăn lắm mới khôi phục kỳ thi đại học, cô ấy cũng muốn nỗ lực vì bản thân một lần.

Ở gia chúc viện một thời gian ngắn, sau khi nhận được giấy thông báo trúng tuyển, cả nhà Tiêu Thanh Như mới về lại

Ở ngắn ngủi mà gặp nhau một đoạn thời gian, thu được trúng tuyển thông tri về sau, bọn họ mới nhích người trở về Bắc Kinh.

Tiêu Thanh Như còn chưa khai giảng, nhưng Hứa Mục Chu thì phải đến trường học nhậm chức.

Chuyến đi này, không biết đến bao giờ mới mới trở về.

Tiêu Thanh Như nghĩ tới nghĩ lui rồi quyết định đi theo Hứa Mục Chu đến Việt Thành một chuyến.

Ban đầu họ đã thương lượng xong xuôi với hai con, để chúng ở nhà với ông bà nội.

Mà hai bé cũng đã đồng ý rồi.

Nhưng chờ đến ngày xuất phát, hai bé con đột nhiên đổi ý.

“Mẹ ơi, tụi con cũng muốn đi.”

Nếu như là bình thường thì Tiêu Thanh Như sẽ đồng ý, nhưng lần này đi đường xa, lúc về cũng chỉ có một mình cô, không thể nào chăm sóc được cho cả hai đứa nhỏ.

“Lần này cha mẹ đi vì công việc, không thể dẫn hai con theo được, chờ lần tới chúng ta sẽ đi cùng nhau.”

Hai đứa bé khóc càng đau lòng hơn, tại sao vừa về tới Bắc Kinh chúng đã phải xa cha mẹ vậy?

Hứa Mục Chu đau lòng: "Vợ à, hay là em ở nhà với con đi? Anh tự đến Việt Thành là được, chờ sắp xếp ổn thỏa thì sẽ gọi điện thoại cho mẹ con em, khi nào được nghỉ phép sẽ về thăm ba mẹ con.”

“Anh chắc chứ?”

Giọng điệu của Tiêu Thanh Như pha chút nguy hiểm, giống như đang nói qua thôn này thì không có quán trọ nào đâu.

Hứa Mục Chu nhìn con, rồi lại nhìn Tiêu Thanh Như.

Bỗng nhiên anh cảm thấy mình mới là người tội nghiệp nhất, sau này phải sống và làm việc lẻ loi ở Việt Thành,…

“Vợ à, hay là em đi cùng anh đi, về rồi lại dỗ dành con sau.”

Hai bé con càng khóc to hơn nữa, không phải cha nói để mẹ ở nhà với chúng sao?

Vì sao nói chuyện mà không giữ lời gì hết vậy?

Lần này Hứa Mục Chu không đổi ý nữa, chuyện đã đến nước này, chỉ đành để hai con cố gắng thích nghi với cuộc sống mới thôi.

“Chờ cha về sẽ mang quà về cho hai con.”

“Con không cần quà đâu, con cần cha cơ.”

“Mấy ngày nữa mẹ sẽ về.”

“Cha đừng đi mà.”

Hứa Mục Chu chăm sóc con nhiều hơn, từ khi chúng sinh ra gần như không rời xa anh quá lâu.

Giờ đây biết cha sắp đến một thành phố khác làm việc, Tả Tả và Hữu Hữu thật sự rất nhớ anh.

Bị con quấn quýt như vậy, Hứa Mục Chu nhìn về phía Tiêu Thanh Như cầu cứu.

“Vợ à, phải làm gì bây giờ?”

Tiêu Thanh Như cân nhắc, hay là dẫn con theo nhỉ?

Trên đường đi dạy cho chúng chút đạo lý, chỉ cần chúng nghe lọt tai chắc là sẽ không quấy phá đâu.

“Hay là dẫn con theo?”

Tình hình ở Việt Thành thế nào họ còn chưa rõ, ngồi xe lửa phải mất một ngày, Hứa Mục Chu không nỡ để con chịu khổ.

“Tốt nhất là để chúng ở nhà đi, dù thế nào chúng cũng phải tập thích nghi.”

Mắt thấy sắp trễ giờ lên tàu, mẹ Hứa nhẫn tâm nói: “Hai đứa đi nhanh đi, con để mẹ dỗ cho.”

Cho dù có quyến luyến, có thương con thế nào thì Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như vẫn lên đường.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hai đứa bé gào khóc xé gan xé phổi, mẹ Hứa dỗ dành chúng: “Chờ mấy ngày nữa cha hai đứa sắp xếp ổn thỏa, ông bà dẫn hai đứa đến Việt Thành thăm cha nhé.”

Vừa nghe thấy lời này, tiếng khóc của hai đứa bé dần nhỏ đi.

Sau đó chúng lại khóc rống lên: “Mẹ, đi học.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 329: Chương 329


Ở Bắc Kinh không thể gặp cha mỗi ngày, mà ở Việt Thành thì không được gặp mẹ mỗi ngày.

Cặp song sinh cũng chỉ là con nít ba tuổi, nhưng chúng đã cảm nhận sâu sắc cảm giác rơi vào thế khó xử.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mẹ Hứa đưa mắt nhìn chồng: “Hay là anh nghỉ làm đi, cứ một tháng chúng ta dẫn hai đứa nhỏ đến Việt Thành một lần.”

Bây giờ con trai có công việc rồi, ở nhà cũng tiết kiệm được ít tiền, cha Hứa cảm thấy mình có đi làm ở xưởng sắt thép thì cũng vậy thôi.

Chẳng bằng ở nhà trông cháu trai cháu gái.

“Được, nghe theo em.”

Hai vợ chồng già khuyên can mãi cuối cùng cũng dỗ dành được hai bé.

Từ Bắc Kinh đến Việt Thành phải đi tàu mất hai mươi tiếng.

Lúc đến nơi vừa khéo là buổi sáng.

Hai vợ chồng đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng trước, sau đó lại tới trường để hoàn tất thủ tục nhậm chức.

Trước kia Tiêu Thanh Như chưa từng đến Việt Thành, có điều có Hứa Mục Chu ở đây, cô không cần phải sợ lạc đường, hai người họ thuận lợi đi đến trường học.

Làm thủ tục nhậm chức xong xuôi, trường học cấp cho họ ký túc xá giảng viên.

Một phòng ngủ một phòng khách, có cả phòng bếp và nhà vệ sinh.

Tiêu Thanh Như nhìn một vòng, cảm thấy cũng không tệ lắm.

“Tranh thủ bây giờ còn sớm, chúng ta dọn dẹp vệ sinh trước, ngày mai lại đến chợ mua sắm đồ đạc, ngày mốt em sẽ về.”

“Vợ à, không phải em nói có thể ở với anh một tuần sao?”

“Ngày mốt anh phải đi họp, em chỉ có thể ở một mình, chẳng bằng về nhà chơi với con.”

Hứa Mục Chu thở dài, hai vợ chồng sống riêng hai nơi đúng là rất bất tiện.

“Vậy em ở lại với anh hai ngày đi, coi nhưng là nghỉ ngơi lấy sức, nếu không lúc đi tàu về sẽ rất mệt.”

“Em mua vé giường nằm, không mệt đâu.”

“Vợ ơi, anh muốn em ở với anh.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Anh bây giờ có khác gì với Tả Tả và Hữu Hữu đâu chứ?”

“Hai con cứ khóc, còn la lối ăn vạ, anh thì không.”

“Vậy anh khóc thử đi, nói không chừng em sẽ mềm lòng.”

Hứa Mục Chu: “…”

“Vợ à, lần gặp mặt tiếp theo có thể sẽ là nghỉ hè, em ở với anh thêm hai ngày đi.”

“Lúc anh đi họp em cứ ở nhà ngủ, xong việc thì chúng ta đi dạo, khó khăn lắm mới đi ra ngoài được một chuyến, trở về gấp như vậy thì hơi mệt đó.”

Hứa Mục Chu khuyên muốn rách cả miệng cuối cùng Tiêu Thanh Như đã gật đầu đồng ý ở lại Việt Thành với anh thêm hai ngày.

“Vợ ơi, em tốt với anh quá.”

“Em từng đối xử không tốt với anh à?”

“Không có.”

Hứa Mục Chu ôm mặt Tiêu Thanh Như, không nhịn được mà hôn một cái.

“Sau này không thể hôn em hằng ngày rồi.”

Tiêu Thanh Như đỏ mặt: “Thầy Hứa à, anh phải chú ý hình tượng.”

Tạm thời Hứa Mục Chu còn chưa thích ứng được với cách xưng hô này.

Anh thả Tiêu Thanh Như ra: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Nhà khách.”

Quét dọn ký túc xá rất vất vả, Hứa Mục Chu dự định sắp xếp cho vợ xong xuôi, rồi anh về quét dọn vệ sinh một mình.

Ở gần trường học có nhà khách, đi bộ năm phút đã tới nơi.

Nhân viên lễ tân kiểm tra giấy hôn thú của bọn họ và những giấy tờ khác, lúc này mới cho thuê phòng.

“Em ngủ một giấc trước đi, anh quét dọn một mình là được.”

“Cả hai cùng làm đi, cố gắng làm xong sớm sẽ được nghỉ ngơi sớm.”

“Tối hôm qua lúc trên xe lửa em có nghỉ ngơi được đâu.” Hứa Mục Chu vẫn muốn cô ở lại nhà khách.

Tiêu Thanh Như trợn mắt: “Em đi từ xa đến đây không phải để đổi chỗ ngủ, chẳng bằng em ở nhà chăm con còn hơn.”

“Anh không muốn em quá vất vả.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Vậy quét dọn xong anh mời em đi ăn thịt kho tàu.”

Hứa Mục Chu cũng cười.

Anh xoa đầu cô: “Em muốn ăn gì thì chúng ta ăn cái đó.”

Cất hành lý xong xuôi, cả hai quay về trường học quét dọn vệ sinh.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 330: Chương 330


Mất hai ngày để sắp xếp ổn thỏa ký túc xá cho Hứa Mục Chu, rồi lại ở Việt Thành với anh thêm hai ngày nữa, cũng đến lúc Tiêu Thanh Như phải về Bắc Kinh.

Hứa Mục Chu không nỡ chia xa cô: “Hay là em ở thêm mấy ngày nữa, khi nào em khai giảng rồi hãy về Bắc Kinh.”

“Để mặc hai con sao?”

“Cha mẹ sẽ chăm sóc tốt cho chúng thôi.”

Tiêu Thanh Như phản bác: “Chẳng lẽ anh cũng không thể tự chăm sóc được mình sao?”

“Chuyện đó đâu có giống nhau, nếu em đi rồi anh sẽ cô đơn một mình.”

“Hai con không được gặp cha mẹ cũng rất tội nghiệp.”

“Anh không được gặp vợ con, cũng không được gặp cha mẹ, chẳng lẽ anh không tội nghiệp sao?”

Vì để vợ ở thêm vài ngày, Hứa Mục Chu đã phát huy da mặt dày đến cực điểm.

Anh nghĩ thầm, tạm thời chỉ có thể xin lỗi hai con mà thôi

Anh ôm eo Tiêu Thanh Như, nói: “Vợ ơi, ở lại với anh thêm vài ngày đi.”

Tiêu Thanh Như không d.a.o động: “Anh là người hơn ba mươi tuổi rồi, phải học sống tự lập đi.”

Nhắc tới tuổi tác, Hứa Mục Chu không còn mặt mũi nào tranh người với hai con.

Anh thở ngắn than dài nói: “Trên đường về nhớ phải nhớ anh đó.”

“Dạ.”

“Khi nào rảnh nhớ gọi điện cho anh.”

“Dạ.”

“Chắc là em sẽ được nghỉ hè sớm hơn anh, đến lúc đó em đến Việt Thành nhớ đừng dẫn hai con theo, chúng ta chơi đủ rồi lại về Bắc Kinh.”

“Được.”

“Nhất định phải nhớ anh đó.”

Tiêu Thanh Như bất lực nói: “Ngày nào cũng nhớ.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Cho dù Hứa Mục Chu lưu luyến thế nào thì Tiêu Thanh Như vẫn về Bắc Kinh.

Cô vừa đi Hứa Mục Chu cảm thấy không thể nào quen nổi.

Rồi anh lại nghĩ đến mấy năm tiếp theo họ sẽ phải sống riêng hai nơi, lập tức càng thấy khó chịu hơn.

Tiêu Thanh Như trở về Bắc Kinh có mang đặc sản Việt Thành về làm quà cho người nhà.

Không thấy cha về cùng, hai bé con cảm thấy rất mất mát.

“Chờ mấy tháng nữa cha con sẽ về thôi.”

“Chúng con biết ạ, cha phải đi kiếm tiền để nuôi con và em gái.”

“Cha thật là vất vả, không được về nhà luôn.”

Thấy hai con hiểu chuyện như vậy, Tiêu Thanh Như rất là vui mừng.

Cô xuống bếp đích thân làm bánh bao nhân thịt hấp mà chúng thích nhất.

Cảm xúc trẻ con tới nhanh mà đi cũng nhanh, tuy trong nhà thiếu vắng Hứa Mục Chu nhưng vẫn còn người khác chơi đùa với chúng.

Sống trong hoàn cảnh tràn ngập tình thương, cảm xúc của trẻ con không còn quá mẫn cảm.

Chúng hiểu rằng cha đi làm là điều bất đắc dĩ.

Chỉ khi chúng ngoan ngoãn nghe lời thì nhọc nhằn mà cha phải chịu mới không uổng phí.

Tiêu Thanh Như ở nhà chơi với con thêm vài ngày thì cũng khai giảng.

Trường học không xa nhà lắm, ngồi xe buýt nửa tiếng là đến.

Bởi vì bận lòng về con cái, cho nên cô lựa chọn không ở trọ tại trường.

Mỗi ngày cô đi từ sáng sớm, cơm trưa ăn ở nhà ăn trường học, buổi chiều lại về nhà.

Thấy con dâu vất vả như vậy, hai ông bà cũng chỉ có thể dốc hết sức chăm sóc cặp song sinh, để cô không quá bận tâm.

Khi đến giữa hè, hai vợ chồng già dẫn cặp song sinh đến Việt Thành một chuyến.

Sau khi về hai bé con đã tố cáo với Tiêu Thanh Như.

“Có một cô kia mang cơm cho cha, còn muốn quét dọn phòng giúp cha, còn nấu cơm cho cha.”

“Cô đó còn cho con và em gái ăn kẹo, muốn mua chuộc bọn con, bọn con không có ngốc, sao để cô lừa được chứ.”

Tiêu Thanh Như: “…”

Sao cô lại không nghe Hứa Mục Chu nhắc đến chuyện này nhỉ?

Mẹ Hứa sợ cô hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Tiểu Chu luôn giữ khoảng cách với người khác giới, không biết nữ đồng chí kia nghĩ cái gì mà lại làm ra chuyện thế này, con phải tin tưởng Tiểu Chu, nó sẽ không làm bậy.”

Đương nhiên Tiêu Thanh Như tin tưởng Hứa Mục Chu.

Giữa vợ chồng kiêng kị nhất chính là suy đoán lung tung, cô tin tưởng nhân phẩm của Hứa Mục Chu, cho dù họ có cách xa nhau đến đâu thì anh vẫn sẽ chung thủy, giữ vững tấm chân tình.

Có điều nghĩ đến có người muốn dụ dỗ Hứa Mục Chu, trong lòng Tiêu Thanh Như đã cảm thấy khó chịu.

Cô quyết định chờ Hứa Mục Chu gọi điện thoại về nhà sẽ tra hỏi kỹ càng một phen.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 331: Chương 331


“Mẹ ơi, sau này con và anh sẽ thường đi thăm cha, sẽ không để người khác cướp mất cha đâu.”

Tiêu Thanh Như không biết tại sao hai con lại có suy nghĩ này.

Cô vội vàng trấn an, nói: “Cha con không phải con nít ba tuổi, cha con biết chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, sẽ không bị người khác cướp mất đâu.”

“Nhưng người khác sẽ ăn cha mất.”

Hàng chân mày của Hữu Hữu nhăn nhúm như con sâu lông.

Cha sẽ không bị người khác dùng đồ ăn lừa đi mất chứ?

Phát hiện ra suy nghĩ của con gái, Tiêu Thanh Như thấy dở khóc dở cười: “Cha con có phải người tham ăn đâu, sao có thể bị người khác dùng đồ ăn lừa mất?”

“Thật vậy ạ?”

“Thật đó.”

Tiêu Thanh Như cho bọn nhỏ câu trả lời khẳng định: “Cha yêu con lắm, cũng rất yêu gia đình của chúng ta, cha con sẽ không nhận đồ mà người khác cho đâu.”

Tả Tả nói năng như ông cụ non: “Cha ở bên ngoài một mình đúng là không làm mọi người bớt lo.”

“Đúng vậy đúng vậy, em rất lo lắng cha bị người khác lừa đi mất.”

Hữu Hữu buồn rầu nhíu mày: “Lúc về anh đã quên dặn cha không được nói chuyện với người lạ, không được ăn đồ mà người lạ cho, không được đi theo người lạ vào góc khuất…”

Tiêu Thanh Như và mẹ chồng cùng liếc nhau, hai người đều không nhịn được mà bật cười.

Hai tên nhóc con này, mỗi ngày trong đầu chúng suy nghĩ thứ gì thế?

Vì để hai anh em không nghĩ mãi đến chuyện này, Tiêu Thanh Như đành dẫn chúng đi gọi điện thoại.

Hứa Mục Chu đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Tiêu Thanh Như, không ngờ rằng cô lại gọi đến trước.

Anh cong môi, nói: “Vợ ơi, chúng ta có được coi là tâm linh tương thông không thế?”

Tiêu Thanh Như hắng giọng, nói: “Em hỏi anh, có nữ đồng chí mang đồ ăn đến cho anh, chuyện này là thế nào?”

Khóe miệng Hứa Mục Chu giật nhẹ, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là hai nhóc con kia nói hươu nói vượn trước mặt vợ anh rồi.

“Làm gì có nữ đồng chí nào?”

“Đừng giả ngu giả ngơ.”

“Đó là người nhà của giảng viên nhà bên cạnh, đến giúp đỡ chăm con.”

Tiêu Thanh Như “hừ” một tiếng: “Anh đâu phải con nít, còn cần người khác chăm sóc à?”

Hứa Mục Chu vội vàng nói: “Anh đã từ chối rồi, cũng không cho người đó đi vào ký túc xá, vợ ơi, anh trong sạch thật mà.”

Suýt nữa thì Tiêu Thanh Như đã bị anh chọc cười.

Cô sầm mặt xuống, nghiêm túc nói: “Có một số việc cần phải từ chối thẳng thừng, không được để cho người kia có cơ hội mơ tưởng.”

“Vợ anh nói phải, anh sẽ kiên quyết quán triệt và chấp hành theo chỉ thị của lãnh đạo.”

Tiêu Thanh Như mắng anh: “Bớt nịnh nọt đi.”

Ở đầu bên kia điện thoại, Hứa Mục Chu cũng đang cười.

Anh hiểu tính vợ, không phải kiểu người thích nghĩ linh tinh.

Có điều chuyện này không ảnh hưởng gì đến việc anh thổ lộ với vợ: “Vợ ơi, đời này anh chỉ cần mỗi mình em thôi.”

Cách vạn núi ngàn sông, giọng nói trầm thấp của người đàn ông dừng bên lỗ tai Tiêu Thanh Như.

Mang theo một làn sóng nhẹ.

“Mẹ ơi, con muốn nói chuyện với cha.”

Tiêu Thanh Như lập tức khom lưng bế con gái lên, lại đặt ống nghe bên tai con bé: “Nói đi.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Cha ơi, con đã quên dặn dò cha…”

Con bé lặp lại đầy đủ đâu vào đấy lời nói khi nãy thêm lần nữa.

Cuối cùng còn bổ sung thêm: “Cha không được dễ dàng tin tưởng người khác, nếu như bị lừa đi mất thì tụi con không cứu được cha đâu.”

Hứa Mục Chu vốn đang cảm động sau khi nghe thấy câu cuối cùng, anh nghiến răng.

“Con bé này ngứa m.ô.n.g rồi đây.”

“Lêu lêu lêu.”

Cho dù không mặt đối mặt, Hứa Mục Chu cũng có thể tưởng tượng ra được bộ dạng thiếu đòn của con gái.

Anh không khỏi bật cười.

“Cha sẽ không bị lừa đi mất đâu, hai con cứ yên tâm đi.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 332: Chương 332


Nói chuyện điện thoại với vợ và con xong, Hứa Mục Chu đi đến nhà ăn ăn cơm, sau đó mới về ký túc xá.

Vừa đến cửa, anh đã nhìn thấy họ hàng của nhà bên cạnh.

Anh không khỏi nhíu mày.

“Đồng chí Hứa, anh về rồi à, anh đã ăn cơm chưa? Hôm nay nhà em ăn canh miến huyết vịt đó, em múc cho anh một chén.”

Nét mặt Hứa Mục Chu vô cảm: “Vị đồng chí này, tôi không biết đồ cô đưa đã được nhà giảng viên Lý đồng ý chưa, nếu không thì cô chính là kẻ trộm, tôi sẽ không nhận đồ có lai lịch không rõ ràng.”

Lý Hồng Hà cười xấu hổ, cô ta cảm thấy lời nói của Hứa Mục Chu chứa ẩn ý.

Vì thế giải thích: “Đồ nhà anh trai chị dâu em chính là đồ của em, em khổ sở chăm sóc con cho họ, đương nhiên có quyền sắp đặt đồ đạc trong nhà, đây không phải đồ không có lai lịch rõ ràng, anh có thể yên tâm ăn.”

“Cô có quyền sắp đặt hay không không liên quan gì tới tôi cả, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi có vợ, có con, tôi rất yêu vợ con mình, xin cô đừng làm ra những chuyện khiến người khác hiểu lầm nữa, tôi sẽ không nhận lòng tốt của cô đâu, nếu như còn có lần sau tôi chỉ có thể báo công an giải quyết mà thôi.”

Anh lấy chìa khóa ra, mở cửa đi vào ký túc xá.

Sau đó đóng cửa lại.

Động tác dứt khoát liền mạch, từ đầu tới cuối không hề quá một phút.

Lý Hồng Hà mất mát không thôi, cô ta không tin Hứa Mục Chu sẽ báo công an thật.

Nhưng thái độ của anh vẫn khiến cô ta rất khổ sở.

Lý Hồng Hà thật sự thích Hứa Mục Chu, mới có thể mặt dày mày dạn tặng đồ cho anh.

Anh có gia đình thì thế nào?

Kết hôn cũng có thể ly hôn mà.

Cô ta xoa khuôn mặt mình, có phải cô ta không đủ đẹp hay không, nên mới không đủ hấp dẫn Hứa Mục Chu?

Dù cô ta đã tặng đồ vô số lần nhưng Hứa Mục Chu chưa từng nhận lần nào, điều này làm Lý Hồng Hà thấy cực kỳ thất bại.

Anh và vợ sống riêng hai nơi, vậy còn có thể duy trì tình cảm được sao?

Cô ta thất thần về căn nhà sát bên.

Anh trai và chị dâu còn chưa về nhà, chỉ có đứa cháu trai chưa tròn một tuổi bò tới bò lui trên mặt đất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Hồng Hà đột nhiên nhớ tới hai đứa bé kia.

Trong lòng cô ta không khỏi bực bội, dùng mũi chân đá vào đứa bé: “Phiền ghê đó.”

“Em đang làm cái gì vậy?”

Vợ chồng giảng viên Lý vừa tan làm về nhà đã thấy cảnh này.

“Lý Hồng Hà, nếu em không muốn giúp anh chị chăm con thì cứ về đi, anh chị trả tiền lương cho em, dựa vào đâu mà em lại ngược đãi con của anh chị?”

Lý Hồng Hà không ngờ rằng sẽ bị bắt tại trận.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ta muốn giải thích, rồi lại không biết nên nói từ đâu.

“Em không cố ý.”

“Chị thấy em cố ý thì có!”

Vợ của giảng viên Lý vốn ngứa mắt cô em chồng này từ lâu, ngày nào cũng dùng đủ mọi cách đi quyến rũ giảng viên Hứa nhà bên, đúng là mất mặt!

Không ngờ giờ đây còn dám ngược đãi con cô ta, nếu còn giữ Lý Hồng Hà ở đây, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện mất.

“Ngày mai em về quê luôn đi, anh chị không cần em trông cháu nữa.”

Lý Hồng Hà đã dồn hết tâm trí vào Hứa Mục Chu, bảo cô ta về lúc này, sao cô ta cam lòng chứ?

“Em không đi.”

“Đây không phải nhà em, em không đi cũng phải đi.”

Dù giảng viên Lý có cưng chiều em gái thế nào thì cũng không tài nào chịu được cảnh cô ta bắt nạt con mình.

Hơn nữa em gái anh ta còn thích đàn ông đã có vợ, không tiễn về quê là không được.

Không cho Lý Hồng Hà có cơ hội phản bác, anh ta dứt khoát nói: “Nghe theo chị dâu em, ngày mai đưa em về nhà.”

Vì thế, Tiêu Thanh Như còn chưa tới Việt Thành thì chuyện này đã được giải quyết ổn thỏa.

Hứa Mục Chu không để ý chuyện của nhà họ Lý.

Một thời gian dài sau đó không nhìn thấy người mình ghét, tâm trạng anh tốt lên không ít.

Mỗi ngày anh đều đếm ngược, chờ đến kỳ nghỉ hè là có thể được gặp vợ rồi.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 333: Chương 333


Chương trình học của Tiêu Thanh Như được sắp xếp rất kín.

Mãi cho đến kỳ nghỉ hè, cô mới có cơ hội đi thăm Hứa Mục Chu.

Cách đây không lâu hai đứa bé đã được đi thăm cha, lần này chúng không khóc ăn vạ đòi đi theo Tiêu Thanh Như.

Ngồi tàu quá mệt mỏi, tốt nhất nên ở nhà với ông bà thôi.

Tiêu Thanh Như lo lắng sẽ ảnh hưởng đến công việc của Hứa Mục Chu cho nên không báo cho anh thời gian chính xác cô đến Việt Thành.

Dù sao cô cũng có chìa khóa, cứ về thẳng ký túc xá chờ anh là được.

Không ngờ vừa ra khỏi ga tàu đã nhìn thấy người mình ngày nhớ đêm mong.

Trong lòng cô vừa bất ngờ vừa vui mừng, Tiêu Thanh Như không khỏi bước chân nhanh hơn: “Sao anh lại đến đây?”

“Anh gọi điện thoại về nhà.”

Hứa Mục Chu tiện tay nhận hành lý của cô: “Đi nào, đi ăn sáng.”

“Không phải trường học anh còn chưa nghỉ hè sao, có ảnh hưởng đến công việc của anh không?”

“Không đâu, ăn cơm xong rồi lại về trường, vừa kịp giờ.”

“Hay là mình mua vài cái bánh bao mang về ký túc xá ăn đi, làm vậy có thể tiết kiệm được chút thời gian.”

“Được, nghe lời em.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Hứa Mục Chu vươn tay ra xoa đầu Tiêu Thanh Như: “Đi thôi.”

Mấy tháng không gặp, Hứa Mục Chu cảm thấy vợ đã gầy đi rất nhiều.

Ôm suy nghĩ bồi bổ sức khỏe cho vợ, Hứa Mục Chu dứt khoát mua mười cái bánh bao thịt.

“Chỗ này đủ cho chúng ta ăn hai bữa đó.”

“Ăn không hết để dành trưa ăn tiếp.”

Lúc Hứa Mục Chu sống một một mình, ba bữa cơm trong ngày đều giải quyết ở nhà ăn cả.

Bây giờ vợ đến, căn bếp ở ký túc xá cuối cùng cũng đã có tác dụng.

Mang đồ ăn về nhà, trên đường đi học gặp không ít người, tất cả mọi người đều biết vợ giảng viên Hứa đến.

Mọi người vốn rất tò mò không biết vợ của Hứa Mục Chu trông như thế nào.

Giờ được gặp, chỉ cảm thấy đúng là trai tài gái sắc, rất đẹp đôi.

Rồi lai nghĩ đến Lý Hồng Hà lúc trước, họ cảm thấy cô ta đúng là tự rước lấy nhục.

May mắn không tận mắt nhìn thấy vợ của đồng chí Hứa ra làm sao, nếu không e rằng cô ta sẽ c.h.ế.t vì xấu hổ và giận dữ quá.

Đi dưới ánh nhìn đánh giá của mọi người, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu về đến ký túc xá.

Cô dạo quanh ký túc xá một vòng, phát hiện Hứa Mục Chu không những chuẩn bị đồ dùng hằng ngày cho cô mà đến quần áo cũng chuẩn bị hai bộ.

Từ trong ra ngoài, chỉ cần là đồ cô cần dùng, ở đây đều có đủ.

Bỗng cô thấy hơi dở khóc dở cười: “Nếu không phải quần áo đều mới, em nghi ngờ anh giấu người đó.”

Hứa Mục Chu đè cô lên tủ quần áo mà hôn: “Giấu ai? Anh chờ em lâu lắm rồi.”

Hai vợ chồng đã lâu không gặp nhau, lúc này chính là củi lửa gặp nhau.

Mắt thấy tình hình dần mất khống chế, Tiêu Thanh Như đẩy Hứa Mục Chu ra: “Anh còn phải đi làm.”

“Đi kịp.”

“Anh không ăn bữa sáng sao?”

“Ăn.”

Nụ hôn nóng hổi dừng trên cổ Tiêu Thanh Như, Hứa Mục Chu ôm cô đi vào nhà vệ sinh.

Cho dù có nôn nóng tới đâu thì cũng phải làm vệ sinh cá nhân trước đã.

Có lẽ là vì xa cách đã lâu, chỉ đụng chạm nhẹ hoàn toàn không thỏa mãn được “khẩu vị” của Hứa Mục Chu.

Hứa Mục Chu ôm Tiêu Thanh Như bắt đầu chơi xấu: “Anh muốn xin nghỉ.”

Tiêu Thanh Như cười như nắc nẻ: “Nếu như để người khác biết nguyên nhân anh xin nghỉ, sau này anh có mặt mũi nhìn họ nữa hay không vậy?”

“Chỉ cần da mặt anh đủ dày, người khác nghĩ gì không ảnh hưởng đến anh.”

“Anh không muốn là người chứ em còn muốn làm người đó.”

Tiêu Thanh Như đẩy Hứa Mục Chu.

Kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

Cứ rề rà như vậy làm Hứa Mục Chu không có thời gian ăn bữa sáng.

Tiêu Thanh Như sợ anh bị đói đã dùng cái khăn sạch gói cho anh hai cái bánh bao: “Nếu đến kịp giờ thì ăn ở văn phòng, còn không thì anh nhịn đói đi, để xem lần sau anh còn dám làm bậy nữa không.”

Hứa Mục Chu mỉm cười: “Vẫn chỉ có vợ thương anh thôi.”

Anh hôn một cái lên mặt Tiêu Thanh Như: “Trên lò than có nước ấm, lát nữa ăn sáng xong em có thể đi tắm, sau đó ngủ một giấc, tan học anh sẽ về nấu cơm cho em.”

“Em biết rồi, giảng viên Hứa.”

Đã lâu không gặp, Hứa Mục Chu không nỡ chia xa Tiêu Thanh Như.

“Vợ à, chờ anh về nhé.”

Anh hôn mạnh lên trán cô, đến lúc này mới quyến luyến đi làm.

Tiêu Thanh Như xoa nơi anh hôn, người này vẫn hệt như trước đây.

Rõ ràng là người hơn ba mươi tuổi, thế mà chẳng chín chắn chút nào!
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 334: Chương 334


Ăn sáng xong, cô đi tắm rửa cho thoải mái, tất cả mệt mỏi trên người đều biến mất.

Tiêu Thanh Như xem xét đồ trong bếp một phen.

Lương thực tinh còn khoảng hai mươi cân, đủ cho họ ăn.

Dầu muối tương dấm mọi thứ không thiếu, trứng gà, thịt, cùng rau dưa cũng được chuẩn bị đầy đủ.

Cũng không biết Hứa Mục Chu đi mua khi nào.

Có lẽ là vì để chào mừng cô đến anh đã tốn rất nhiều công sức rồi.

Bánh bao thịt mua lúc sáng còn dư bảy cái, buổi trưa hâm lại là ăn được rồi.

Vì thế, Tiêu Thanh Như cũng không vất vả nữa, chờ tóc khô thì đi vào phòng ngủ.

Trong không khí thoang thoảng hơi thở mát lanh quen thuộc, Tiêu Thanh Như ngủ thật sự rất ngon.

Còn phía Hứa Mục Chu, vừa tan học anh đã lo lắng chạy về nhà.

Những người đã quen nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh chín chắn của anh thì thấy biểu hiện của anh lúc này đều rất bất ngờ.

Chẳng trách ai cũng nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ngay cả giảng viên Hứa cũng không ngoại lệ.

Vừa vang lên tiếng mở cửa Tiêu Thanh Như đã thức dậy.

“Sao anh đã về rồi?”

“Tiết học buổi sáng đã kết thúc.”

Thấy cô còn buồn ngủ, vừa nhìn là biết chưa ngủ đủ giấc.

Hứa Mục Chu nói: “Em ngủ thêm một lát nữa đi, chờ anh nấu cơm xong rồi em hẵng dậy.”

“Đừng nấu thêm món nữa, hâm nóng bánh bao lại ăn là được rồi.”

Nghĩ đến chiều này Hứa Mục Chu còn phải đi làm, Tiêu Thanh Như không ngủ nướng nữa.

Ăn cơm trưa xong rồi ngủ cũng như nhau.

Ngoại trừ bánh bao thịt chưa ăn hết lúc sáng ra thì Hứa Mục Chu còn xào thêm hai món chay.

“Gần trường học có Cung Tiêu Xã, mua đồ rất thuận tiện, chiều nay chúng ta đi dạo mua vài món em thích.”

“Đừng mua thêm, ăn hết đồ ăn ở nhà đã, anh cũng phải nghỉ ngơi chứ.”

“Nhưng vẫn phải mua đồ ăn mà.”

Tiêu Thanh Như nói: “Dù sao em ở nhà cũng không có việc gì làm, chuyện mua đồ cứ giao cho em, coi như em ra ngoài giải sầu.”

Khuôn mặt Hứa Mục Chu pha chút xin lỗi: “Chờ anh được nghỉ sẽ dẫn em đi dạo.”

“Được, bây giờ hai con không bám người nữa, mình về trễ hai ngày cũng không sao.”

Học kỳ này hai bé con đã đến Việt Thành hai lần.

Hứa Mục Chu cũng cảm thấy chúng không còn bám người nữa.

“Con đã trưởng thành rồi, sau này chúng ta muốn chơi với chúng nó có khi con nó còn cảm thấy khó chịu nữa đó.”

Tiêu Thanh Như nói: “Vậy nên phải nhân cơ hội bây giờ chơi cùng con nhiều vào, hay là mình về sớm một chút nhé?”

Hứa Mục Chu không có ý lấy đá đập chân mình.

Hai nhóc con đương nhiên quan trọng, nhưng quan hệ vợ chồng của họ cũng không thể không bồi đắp.

Thỉnh thoảng phải hưởng thụ thế giới của hai người.

“Sau này còn cả kỳ nghỉ hè mà, chúng ta hưởng thụ thế giới hai người trước vài ngày, nếu về Bắc Kinh sẽ không tiện đâu.”

Trong nhà có hai cái bóng đèn nhỏ, anh muốn làm chút chuyện thân mật với vợ cũng phải lén la lén lút.

Hiếm khi cơ hội trải qua thế giới của hai người, cần phải tranh thủ mới được.

Ăn cơm xong, Hứa Mục Chu phụ trách rửa chén.

Tiêu Thanh Như muốn giúp đỡ như cô không cho.

Hình thức ở chung này tựa như trở về những năm vừa kết hôn, lúc họ còn sống ở viện gia chúng Tây Bắc.

Lúc ấy, trong nhà chỉ có hai người bọn họ.

Tiêu Thanh Như đứng sau ôm eo Hứa Mục Chu: “Thời gian trôi thật nhanh, năm nay chúng ta đã cưới nhau được bảy năm rồi.”

Hứa Mục Chu cũng có cảm giác này.

Anh luôn cảm thấy mình và vợ mới vừa kết hôn, nhưng tính thời gian, đúng là họ đã ở bên nhau rất nhiều năm.

“Sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều cái bảy năm.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Vậy anh nhớ hãy đối xử tốt với em nhé.”

“Đây chẳng phải chuyện hiển nhiên?”

Hứa Mục Chu rửa chén xong, lau khô tay.

Rồi anh quay người ôm Tiêu Thanh Như: “Nếu như anh đối xử không tốt với em, sau này nhất định sẽ bị Thiên Lôi đánh.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như cạn lời: “Nói chuyện thì nói chuyện thôi, cần gì phải trù ẻo mình chứ?”

“Chỉ cần anh giữ vững tình cảm như lúc ban đầu, thì làm gì có trù ẻo mình chứ?”

“Em lười so đo với anh.”

Hứa Mục Chu cười nói: “Vậy chúng ta làm chút chuyện đi.”

Cưới nhau bảy năm, Hứa Mục Chu dồi dào sức lực cỡ nào, Tiêu Thanh Như biết rõ.

Cũng chỉ có hai năm kia vì sức khỏe không đảm bảo cho nên bọn họ mới không “giao lưu sâu sắc”.

Rồi mấy năm sau đó, xu thế ngược lại càng lúc càng khốc liệt hơn, tựa như là muốn bù đắp cho hai năm trống kia.

Mấy tháng không gặp mặt, Tiêu Thanh Như cũng rất nhớ Hứa Mục Chu.

Những ngày tiếp theo, hai người vô cùng buông thả.

Nếu không phải Hứa Mục Chu còn công việc, không thể không ra khỏi nhà thì có thể anh đã ném hết hai chữ “kiềm chế” ra sau đầu.

Cứ như vậy hơn mười ngày liền, cuối cùng kỳ nghỉ của Hứa Mục Chu cũng đã tới.

Hai vợ chồng lại ở Việt Thành chơi thêm năm ngày nữa, rồi mới lên tàu về Bắc Kinh.

Bởi vì đã gội về nhà thông báo trước cho nên cha mẹ Hứa đã dẫn cặp sinh đôi đến ga tàu đón họ từ sớm.

Bóng dáng họ vừa xuất hiện, hai bé con đã phát hiện ra.

“Cha ơi!”

“Mẹ ơi!”

Hai đứa bé sung sướng chạy tới: “Cuối cùng cha mẹ đã về rồi.”

Được đón tiếp long trọng như vậy, Hứa Mục Chu cảm thấy mấy ngày hôm trước anh đúng là khốn nạn quá, cứ quấn quýt lấy vợ đòi cô ở lại thêm vài ngày nữa.

Hai bé con tay nắm tay, đứng chính giữa Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu, chúng được nắm tay cha mẹ, cười đến là rạng rỡ.

Mẹ Hứa nói: “Tả Tả và Hữu Hữu nhớ hai đứa lắm đó, tối hôm qua còn vui đến mức không ngủ nổi.”

Tiêu Thanh Như giận dỗi lườm Hứa Mục Chu một cái, nếu không phải do anh chơi xấu thì họ đã về từ sớm rồi.

Hứa Mục Chu xấu hổ xoa mũi: “Về nhà trước nào.”

Trên đường đi, cặp song sinh cứ luôn miệng hỏi han Hứa Mục Chu.

“Cha ơi, lần này cha về ở nhà được bao lâu ạ?”

“Một tháng.”

“Mình có thể về Tây Bắc thăm ông ngoại bà ngoại không cha?”

Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như cũng có ý này.

Mỗi năm đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè họ đều dẫn con về thăm ông bà.

Anh xoa đầu con: “Nghỉ ngơi hai ngày đã, rồi ngày mốt chúng ta về Tây Bắc.”

“Được ạ!”

Cha mẹ Hứa không có ý kiến gì, bình thường đều là họ trông cháu, bây giờ khó khăn lắm hai vợ chồng son mới có kỳ nghỉ dài, dẫn con về thăm nhà thông gia cũng là điều nên làm.

“Lâu lâu bà thông gia sẽ gọi điện thoại cho Tả Tả Hữu Hữu, có thể thấy họ rất nhớ cháu, mấy đứa về chắc chắc ông bà thông gia vui lắm đây.”

Tiêu Thanh Như gật đầu: “Lần này về phải tranh thủ cơ hội ở cùn họ, nếu không đến tết mới được về lại viện gia chúc.”

Năm nay cha Hứa đã xin từ chức, không cần bận tâm đến vấn đề nghỉ ngắn hai dài.

Tiêu Thanh Như nói: “Đến lúc đó chúng ta cùng về Tây Bắc ăn tết, đông người càng vui vẻ hơn.”

Cha Hứa và mẹ Hứa đều đồng ý.

Dù sao bây giờ họ đều không có việc làm, con cháu đi đâu thì họ đi theo đó là được.

Chỉ cần cả nhà ở cùng nhau là được.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 335: Chương 335


Kỳ nghỉ luôn rất ngắn ngủi.

Một tháng trôi qua nhanh chóng, cuộc sống lại trở về quỹ đạo hằng ngày.

Hứa Mục Chu quay lại Việt Thành làm việc, còn Tiêu Thanh Như ở lại Bắc Kinh học tập.

Cứ cách một hai tháng, cha mẹ Hứa sẽ dẫn hai cháu đến Việt Thành một chuyến.

Có người nhà bầu bạn, cuộc sống mỗi ngày của cặp sinh đôi đều rất vui vẻ.

Đến cuối năm, tin tức đầu tiên khiến cả nước rung động.

Chính là cải cách.

Tiêu Thanh Như nhận được cuộc gọi của Tống Viện: “Tần Bắc định ra ngoài kinh doanh, cậu ở Bắc Kinh có thể nắm bắt tin tức sớm, cậu hỏi thăm giúp tớ chuyện này có thành hay không? Sau này có xảy ra vấn đề gì không?”

Khi nghe thấy tin tức này, Tiêu Thanh Như cũng có hơi bất ngờ.

Sau đó cô trở lại bình thường.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vừa nhìn là biết Tần Bắc là một người có đầu óc nhanh nhạy, bây giờ anh ấy muốn nắm bắt cơ hội ngàn năm có một ngày, đây chẳng phải là chuyện lạ lùng gì.

Cô nói: “Sau này thế nào tớ không biết, nhưng mấy năm tới chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Tống Viện nói: “Vậy để tớ đồng ý với Tần Bắc, để cho anh ấy lăn lộn đi.”

“Buôn bán cần có vốn, hai cậu có đủ tài chính không? Chỗ tớ có chút tiền để dành này, nếu như cần các cậu có thể mượn dùng.”

Tống Viện rất cảm động.

Lần kinh doanh này chẳng biết có thành công hay không, cho nên người dam cho bọn họ vay tiền, ngoại trừ cha mẹ ra cũng chỉ có Thanh Như mà thjooi.

“Tạm thời bây giờ không cần tới, con còn nhỏ, Tần Bắc định tạm thời buôn bán nhỏ ở công xã, để tiện chăm sóc gia đình, chờ năm sau Hạo Hạo đi học, nếu như buôn bán có thể phát triển được thì mở rộng cửa hàng cũng không muộn.”

“Đi trước một bước thì sẽ ổn thỏa hơn.” Tiêu Thanh Như nói.

Tống Viện trêu đùa cô, nói: “Nếu như có thể kiếm tiền thật, đến lúc đó tìm nhà cậu để hợp tác, cậu và đồng chí Hứa không cần làm gì cả, chỉ cần đầu tư tiền là được.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Cậu nói vậy làm tớ thấy động lòng đó, hy vọng đồng chí Tần có thể làm thật tốt, sau này dẫn chúng tớ cùng phát tài.”

“Để anh ấy thử một năm, thăm dò trước đã.”

“Được, có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho tớ, đến lúc đó chúng ta cùng nhau giải quyết.”

“Thanh Như, cảm ơn cậu nhé.”

“Với quan hệ của hai chúng ta mà còn cần nói cảm ơn à?”

Mấu chuyện như buôn bán kinh doanh, nguy hiểm trùng trùng.

Có Tiêu Thanh Như cổ vũ, Tống Viện cũng có tự tin hơn.

Mấy năm nay họ tiết kiệm được một khoản nho nhỏ, lại còn phải sửa nhà, bây giờ tiền trong tay cũng chỉ hơn hai trăm đồng.

Còn một ngàn đồng của hồi môn mà cha mẹ cho, Tống Viện không định đụng tới, sau này nếu như có chuyện gì thì có thể lấy số tiền này ra để dùng cho lúc khẩn cấp.

Hơn nữa với tính tình của Tần Bắc, anh ấy cũng sẽ không chịu.

Tuy hai trăm đồng không nhiều lắm nhưng vẫn đủ để kinh doanh nhỏ.

Chuyện vợ chồng Tổng Viện có ý định kinh doanh mang đến cho Tiêu Thanh Như một ý tưởng, cô ăn cơm tối xong thì đi gọi điện cho Hứa Mục Chu.

Hai vợ chồng cứ sống riêng hai nơi cũng không phải cách hay, Tiêu Thanh Như định tốt nghiệp xong sẽ đến Việt Thành làm việc.

Nếu như muốn sống ở đó lâu dài, chắc chắn phải giải quyết ổn thỏa chuyện nhà cửa.

Ký túc xá của Hứa Mục Chu quá nhỏ, không đủ cho cả nhà họ sống.

Có thể đi đến những con phố yên tĩnh gần trường học, tìm mua một căn nhà ở đó, sau này cả nhà họ cũng có thể sống thoải mái hơn một chút.

Nghe nói Tiêu Thanh Như có ý định mua nhà ở Việt Thành, Hứa Mục Chu là người đầu tiên đồng ý.

“Để anh tìm căn nhà nào phù hợp trước, chờ em được nghỉ đông đến rồi tự xem xét, nếu em thích thì chúng ta chọn.”

“Được đó, dự toán khoảng ba ngàn đồng chắc là sẽ đủ mua một căn nhà có sân vườn nhỉ?”

“Có đó, bây giờ nhà rẻ, một ngàn đồng là có thể mua được một căn nhà có sân rộng rồi.”

Tiêu Thanh Như nói: “Vậy anh tìm nhiều chỗ vào, nếu thích hợp thì chúng ta mua thêm hai cái nữa, giữ lại sau này cho Tả Tả Hữu Hữu.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 336: Chương 336


Hứa Mục Chu suy nghĩ: “Cứ mua một căn ở Việt Thành là được rồi, có điều mình có thể mua một căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh, sau này cha mẹ đến cũng có chỗ ở.”

Nếu mua tứ hợp viện, dự toán ba ngàn đồng chắc chắn là không đủ.

Có điều tiêu tiền cho cha mẹ, Tiêu Thanh Như rất cam lòng.

Được, vậy mỗi nơi mua một căn nhà.”

Tiêu Thanh Như không am hiểu chuyện mua nhà, Hứa Mục Chu cũng không thể về nhà ngay được, chỉ đành để anh trai dẫn cô đi chọn nhà.

Tiêu Thanh Như có một dự cảm nếu bây giờ mà không mua sau này giá nhà sẽ càng ngày càng cao.

Mua sớm, coi như tiết kiệm được chút tiền.

Nghe nói Tiêu Thanh Như mua tứ hợp viện để cho cha mẹ sống.

Tiêu Hoài Thư không cho cô trả tiền, bản thân anh ấy lấy ra năm nghìn đồng, mua một căn nhà không lớn không nhỏ.

Nhà có năm gian, còn có sân, đủ cho hai vợ chồng già nhà họ Tiêu sống.

Tiêu Thanh Như đã chuẩn bị đủ tiền, cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định mua luôn căn bên cạnh.

“Em đúng là phí tiền quá.”

“Không phí đâu, cùng lắm thì sau này cho hai đứa nhỏ vậy.”

Nhà họ Hứa còn một căn tứ hợp viện, diện tích cũng không chênh lệch với căn mới mua lắm.

Sau này hai con mỗi đứa có một căn nhà, rất là công bằng.

Mới vừa mua nhà ở Bắc Kinh xong, cũng đến kỳ nghỉ của Tiêu Thanh Như.

Vì thế cô lại ngựa không dừng vó đến Việt Thành.

Bỏ hai ngàn đồng mua một căn nhà ở phía Tây đại học.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà đã tiêu gần bảy ngàn đồng, một nửa tiền tiết kiệm đã tiêu sạch.

Tuy rằng tiêu nhiều tiền nhưng lại có đồ về tay, cũng không được coi là phí phạm.

Nghĩ đến sau này hai đứa nhỏ không cần bỏ tiền mua nhà, Tiêu Thanh Như còn cảm thấy rất có thành tựu.

Có câu con cháu tự có phúc của con cháu, nhưng cô muốn cố gắng hết sức để con cô có thể sống thoải mái hơn một chút.

Sau này không cần vì mấy vật ngoài thân mà sầu não.

Họ có thể yên tâm làm những gì mình muốn.

Mà suy nghĩ của cô, không hẹn mà giống hệt với Hứa Mục Chu.

Kiếm tiền là để tiêu.

Chỉ cần giữ một khoản đủ để dùng gấp, số còn lại muốn tiêu thì cứ tiêu, không cần cảm thấy tiếc của.

Họ còn trẻ, còn có thể kiếm lại rất nhiều tiền.

Bây giờ công việc của Hứa Mục Chu rát ổn định, tuy rằng tiền lương không bằng trước kia nhưng một tháng vẫn có hơn một trăm đồng.

Tiêu Thanh Như đi học đại học có trợ cấp, một tháng được mười mấy đồng.

Tuy không nhiều lắm nhưng ăn uống dư dả.

Nếu không chi tiền mua nhà thì cũng chỉ cất để dành, một năm cũng tiết kiệm được một khoản lớn.

Cha mẹ Tiêu biết chuyện hai anh em mua nhà ở Bắc Kinh, mà người bỏ tiền là con trai họ.

Ngày hôm sau đã trả tiền lại cho Tiêu Hoài Thư.

Hai vợ chồng họ vẫn có tiền tiết kiệm, không cần con cái phải trả tiền cho họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Dưới sự khuyên nhủ của Tiêu Thanh Như, người nhà họ Phương cũng mua tứ hợp viện cho hai vợ chồng Phương Kiến Quốc.

Sau khi khôi phục kỳ thi đại học, vợ chồng Phương Kiến Quốc cũng cùng thi đậu đại học, quay về Bắc Kinh.

Trong mấy năm làm thanh niên trí thức, họ chẳng tiết kiệm được bao nhiêu tiền, nếu ở nhà không giúp đỡ thì không biết phải tới khi nào mới có thể mua nổi nhà cho mình.

Còn về Phương Ánh Thu và Tiêu Hoài Thư, đơn vị có chia cho họ một căn nhà, cho nên không có ý định mua nhà.

Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như dẫn cả nhà về Tây Bắc.

Cha mẹ Hứa đã đến gia chúc viện hai lần.

Lần đầu là tham dự đám cưới của con trai.

Lần thứ hai là khi con trai bị thương, họ đến đón anh về về Bắc Kinh.

Quay trở về nơi này một lần nữa, tất cả mọi khổ cực đã trôi qua.

Trong lòng hai vợ chồng già ngổn ngang cảm xúc.

Con người sống ở đời, muốn một kiếp thuận buồm xuôi gió quá khó nhọc.

Chỉ cần cả nhà khỏe mạnh, họ không mong cầu gì hơn.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 337: Chương 337


Tần Bắc kinh doanh rất ra tấm ra món, mỗi ngày anh ấy đều thu mua trứng gà ở đội sản xuất, sau đó mang đến huyện thành gần đó bán.

Chỉ tháng một năm trước đã lời được hơn một trăm đồng.

Điều này khiến cho mị người thấy buôn bán rất dễ kiếm tiền.

Nghe nói năm sau Tần Bắc định chuyển sang bán quần áo, Tiêu Thanh Như dứt khoát đầu tư thêm hai ngàn đồng.

Con rể nhà mình có sự nghiệp, đương nhiên người nhà họ Tống cũng muốn ủng hộ.

Thấy Tiêu Thanh Như hào sảng như vậy, nhà họ Tống quyết định đầu tư ba ngàn đồng, Tần Bắc thu được năm ngàn đồng.

Mọi người đều không phải kẻ ngốc, chỉ cần không có gì bất trắc xảy ra, khoản tiền này không bỏ ra vô ích.

Đầu tư tiền xong, mấy người Tiêu Thanh Như khoanh tay mặc kệ.

Còn kinh doanh thế nào cứ để Tần Bắc toàn quyền quyết định, lời lỗ gì mọi người cùng đều chịu.

Cha mẹ Hứa không phản đối con trai và con dâu hùn vốn làm ăn với nhà họ Tần, dù sao thì hai vợ chồng họ có tiền để dành, nếu thiếu thì vợ chồng già cũng có thể giúp đỡ một ít.

Năm sau, Tiêu Thanh Như còn chưa về Bắc Kinh thì Tần Bắc đã phải xuống Nam nhập hàng.

Thấy anh ấy nỗ lực như vậy, Tiêu Thanh Như nói với Hứa Mục Chu: “Nếu chuyện này mà thanh công thì sau này chúng ta sẽ nằm nhà đếm tiền đấy.”

Hứa Mục Chu cười nói: “Nghe em nói thế anh cảm thấy đầu tư hai ngàn là ít, nghĩ kiểu gì cũng phải đầu tư bốn năm ngàn.”

Bây giờ đâu đâu cũng là cơ hội ngàn năm có một, ai nhanh tay thì mới thành công.

Từ từ tích cóp tiền bàn tuy rằng cũng kiếm tiền đấy, nhưng giành thị trường trước sẽ có lợi hơn,

So với những người đầu tư mấy vạn thậm chí mấy chục vạn thì quy mô của họ quá nhỏ, đương nhiên cũng thua quá xa.

Tiêu Thanh Như cười anh: “Nếu anh mà kinh doanh có lẽ anh đào sạch của cải nhà mình luôn quá.”

“Cũng có thể lắm chứ, từ xưa đến nay đều là tìm phú quý trong hiểm nguy, muốn kiếm tiền chắc chắn phải mạo hiểm.”

Hứa Mục Chu cảm thấy nếu không phải người mạnh mẽ, không dám đương đầu thử thách thì không thích hợp buôn bán.

Cho dù có buôn bán thì cũng chẳng làm ăn lớn được.

Nếu như thật sự muốn thành công trên con đường này, phải là người dám nghĩ dám làm.

“Chờ Tần Bắc lấy đợt hàng đầu tiên về, để xem tình hình thế nào rồi chúng ta đầu tư thêm cũng không muộn.”

Hứa Mục Chu “ừ” một tiếng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh không có hứng thú buôn bán, vợ muốn đầu tư thế nào thì cứ để cô quyết định là được.

“Anh không sợ ở tiền để dành của nhà mình bị em xài hết hả?”

“Không sợ đâu, mà e rằng khi đó cả nhà chúng ta sẽ phải ăn màn thầu chống đói.”

Tiêu Thanh Như bị anh chọc cười: “Cho nên giảng viên Hứa nhớ giữ chặt công việc này, sau này có biến cố gì cả nhà chúng ta cũng không tới mức cạp đất mà ăn.”

“Yên tâm, chắc chắn là không để em đói đâu.”

Đầu tư, là để tiền đẻ tiền.

Mà công việc ổn định là để duy trì cuộc sống, và đảm bảo cho tình huống khẩn cấp sau này.

Ở nhà có nguồn thu ổn định mới làm Tiêu Thanh Như dám lấy tiền ra đầu tư.

Qua tết Nguyên Tiêu, cả nhà Tiêu Thanh Như trở về Bắc Kinh.

Sau khi về được tầm một tháng, họ nhận được cuộc gọi của Tống Viện, báo đợt hàng đầu tiên đã bán hết.

Hai ngàn đồng của Tiêu Thanh Như đều đã thu hồi vốn, còn được chia hai trăm đồng tiền hoa hồng.

Vừa đầu tư lần đầu tiên đã thu được lợi nhuận, Tiêu Thanh Như lập tức chuyển thêm cho Tống Viện ba trăm, muốn đầu tư làm ăn với bọn họ dài lâu.

Cộng cả lần trước, cô đã đầu tư tổng cộng năm nghìn đồng.

Chỉ cần cứ tiếp tục kinh doanh có lời, Tiêu Thanh Như sẽ luôn được chia hoa hồng.

Cái này còn kiếm được nhiều hơn đi làm nữa.

Trên lưng gánh vác hy vọng của mọi người Tần Bắc càng nhiệt tình hơn nữa.

Con của vợ chồng Tống Viện được đón về viện gia chúc để chăm sóc, Tần Thiên Tắc ở ký túc xá của trường học, còn Tống Viện vẫn đi học ở tỉnh.

Bởi vậy Tần Bắc đã không còn điều gì phải bận lòng.

Một mình anh đi phương Nam mấy chuyến, chờ đến khi tiết kiệm được năm nghìn đồng, anh đến thành phố Tống Viện học mở cửa hàng.

Chuyện làm ăn dần vào quỹ đạo.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 338: Chương 338: Hoàn


Thời gian trôi rất nhanh.

Chờ đến khi Tiêu Thanh Như tốt nghiệp đại học thì tiền hoa hồng được chia đã lên hơn một vạn.

Lúc này Tần Bắc đã mở được hơn hai mươi cửa hàng.

Ở Tây Bắc, chỉ cần những người để ý đến kinh tế tài chính đều từng nghe đến tên anh ấy.

Mà Tần Bắc phất lên, Tống Viện đã trở thành đối tượng được mọi người hâm mộ.

Tất cả đều khen cô ấy có mắt nhìn, sau này chỉ chờ hưởng phúc.

Tống Viện kể cho Tiêu Thanh Như nghe những lời này, Tiêu Thanh Như cảm thấy rất bình thường.

“Miệng mọc ở trên người người khác, bọn họ muốn nói như thế nào thì cứ nói vậy, chúng ta cứ sống cuộc sống của mình là được.”

“Cậu nói có lý.”

“Khi nào các cậu chuyển đến Bắc Kinh, đến lúc đó tớ ra nhà ga đón các cậu.”

“Không biết nữa, chờ Tần Bắc bàn giao bên này xong xuôi có lẽ là đi được rồi.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Bây giờ mà không tới có lẽ thêm thời gian nữa tớ không ở Bắc Kinh đâu.”

“Tớ biết mà, cậu theo đồng chí Hứa nhà cậu đến Việt Thành chứ gì.”

“Cũng không được tính là đi theo anh ấy, cuộc sống của hai vợ chồng chẳng phải là nhường nhịn lẫn nhau sao? Chỗ làm của anh ấy không thể đổi được, còn tớ thì muốn mở trường dạy múa, địa điểm không bị giới hạn, vậy thì ở Bắc Kinh hay là Việt Thành cũng thế thôi.”

Mấy năm nay Tống Viện và Tần Bắc cũng gặp nhau thì ít xa cách thì nhiều, cho nên cô ấy có thể hiểu tại sao chị em tốt của cô ấy lại đưa ra quyết định này.

Cho dù nói như thế nào thì cả nhà vẫn nên ở bên nhau.

Tiêu Thanh Như đi đến Việt Thành, đương nhiên cũng dẫn cả con theo, chúng vừa đi thì hai vợ chồng nhà họ Hứa cũng đi theo.

Vì thế, tứ hợp viện nhà họ Hứa đã bị bỏ không.

Có người muốn thuê nhà của họ, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu đều không đồng ý.

Vậy lúc họ được nghỉ rồi về Bắc Kinh thì ở chỗ nào.

Hơn nữa đó là nơi họ đã sống nhiều năm, không muốn để người ngoài phá hủy những dấu vết ở đó.

Mấy năm nay Tiêu Thanh Như đã đầu tư kiếm được không tí tiền, cô dùng số tiền này làm vốn, thành công mở được trường dạy vũ đạo đầu tiên ở Việt Thành.

Năm nay, cô đã hai mươi chín tuổi.

Vì từng sinh con, và nguyên nhân tuổi tác, cho dù dáng người cô có được chăm sóc tốt thế nào, hằng ngày khổ công luyện tập, nỗ lực đến đâu thì thời kỳ hoàng kim của cô cũng đã qua.

Cũng may bây giờ cô có thể lùi về cánh gà để dạy múa cho người khác, nhìn những học sinh mà cô đào tạo tỏa sáng lấp lánh trên sân khấu, Tiêu Thanh Như đã cảm thấy rất hạnh phúc.

Lên lớp xong, Tiêu Thanh Như chuẩn bị về nhà.

Mới ra khỏi phòng tập múa đã thấy Hứa Mục Chu dẫn hai bé con đứng dưới bóng cây cách đó không xa.

Trên lưng anh đeo cặp sách của chúng.

Cái cặp màu hồng nhạt rất nổi bật, cho nên ai đi ngang qua cũng liếc mắt nhìn anh mấy lần.

Hứa Mục Chu vờ như không phát hiện ra, chỉ cụp mắt nhìn hai con.

Hai đứa mỗi đứa cầm một cây kem lạnh, đang đắm chìm trong sự tốt đẹp của ngọt ngào.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hình ảnh này khiến Tiêu Thanh Như bỗng nhớ về những chuyện trước kia.

Lúc ấy bọn họ còn ở Bắc Kinh, cô vẫn là giáo viên tiểu học, ngày nào Hứa Mục Chu cũng dẫn con đến đón cô tan làm.

Nhưng chỉ mới chớp mắt một cái các con đã lên lớp một.

Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô.

Nụ cười tràn từ khóe mắt đến khuôn mặt anh.

Anh đưa tay chọt hai đứa bé, hai nhóc con lập tức giấu que kem ra sau.

Tiêu Thanh Như bật cười, cô không so đo chuyện chúng tham ăn.

Con cái đã lớn rồi, chỉ cần không ăn quá nhiều thì cứ để cho chúng ăn.

“Mẹ ơi, tụi con đến đón mẹ về nhà nè!”

“Ừ, về nhà.”

HOÀN
 
Back
Top Dưới