Ngôn Tình Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng

Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 280: Chương 280


Hứa Mục Chu nhìn Tiêu Thanh Như vào nhà rồi, anh mới bắt đầu tập luyện.

Anh nghĩ mình phải làm cho cha rồi, mấy tháng nữa trong nhà sẽ đón một em bé mũm mũm, cũng không biết có phải ảo giác hay không, Hứa Mục Chu càng đi càng thuận, cảm thấy chân như khỏe hơn gấp đôi!

Tiêu Thanh Như ngồi bên cạnh cửa sổ, cô thường xuyên liếc nhìn Hứa Mục Chu.

Cô thấy mặt mày anh chứa ý cười, đi đường cũng vững hơn so với trước kia.

Tiêu Thanh Như sờ bụng, hy vọng khi đứa bé được sinh ra, cơ thể Hứa Mục Chu đã được hồi phục.

Cha Hứa tan làm về nhà, ông ấy nghe được tin tốt là trong nhà sắp có thêm thành viên mới.

Ông ấy rất vui, muốn uống một chén.

"Tiểu Chu không được uống, nếu không Thanh Như còn phải chăm sóc thằng bé, một mình anh uống cũng không có ý nghĩa, nên tốt nhất đừng uống."

Cha Hứa không phải người nghiện rượu, không uống thì không uống.

"Chờ anh được nghỉ sẽ đi chợ đen, nhân khoảng thời gian này lạnh có thể mua mấy cân thịt khô, lúc nào Thanh Như muốn ăn, thì em làm cho con bé."

Thịt tươi không dễ mua như vậy, cần phải có phiếu.

Có đôi khi có phiếu cũng chưa chắc đã mua được.

Trong nhà dự trữ mấy cân thịt khô, lúc nào muốn ăn cũng có sẵn, tiện hơn rất nhiều.

Mẹ Hứa đồng ý: "Tết năm nay em sẽ thịt hai con gà, đầu xuân có thể nuôi thêm hai con, chờ Thanh Như sinh con thì đúng lúc có thể ăn được."

Bọn họ ở trong thành phố, nuôi gà không hề dễ dàng, còn phải cho nó ăn lương thực hoặc rau.

Bởi vì cho dù trong nhà có bốn người, bọn họ cũng chỉ nuôi hai con.

Bây giờ con dâu mang thai, mẹ Hứa sẽ không cân nhắc nhiều như vậy nữa.

Phải để cho con dâu ăn nhiều thịt mới là chuyện đúng đắn.

Không có lương thực thì đi chợ đen mua, dù sao cũng có cách.

"Đến lúc đó nuôi hai con gà mái, vấn đề trứng gà cũng được giải quyết."

Cha Hứa gật đầu: "Việc này em thu xếp là được rồi."

Lúc ăn cơm, Tiêu Thanh Như mới nhớ ra một chuyện quan trọng.

Cô quên gọi điện báo cho người nhà.

Hứa Mục Chu lo lắng cô đi ra ngoài một mình, nhưng anh đi theo lại là một phiền toái.

Không ai hiểu con bằng mẹ, mẹ Hứa nói: "Mẹ đi cùng con, lâu rồi mẹ không nói chuyện với ông bà thông gia, mẹ cũng muốn trò chuyện với bà ấy, còn muốn mời bà ấy đến Bắc Kinh đón năm mới."

Tiêu Thanh Như cười nói: "Năm ngoái mẹ con đã muốn đến đây, nhưng lúc đó có việc không thể đi được, chắc là năm nay sẽ đến được."

"Vậy thì tốt quá, nhiều người cũng đông vui hơn."

Bọn họ mặc áo khoác dày vào, sau đó cùng đi ra ngoài.

Mẹ Hứa sợ Tiêu Thanh Như ngã nên bà ấy khoác tay cô.

Người ở ngõ nhỏ đã sớm nghe nói con dâu nhà họ Hứa có khả năng là mang thai.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc này thấy dáng vẻ cẩn thận đó của mẹ Hứa, thì còn cái gì không rõ.

Vợ Hứa Mục Chu thật sự mang thai rồi!

Trong chốc lát, lại có người bất bình.

Không phải nói Hứa Mục Chu không thể sinh sao? Tại sao bây giờ vợ anh lại mang thai!

Ban đầu một số người nghĩ nhà họ Hứa sẽ không thể vùng lên được, bây giờ đột nhiên nhảy ra một đứa nhỏ, sự ghen tị trong lòng một số người lại bùng cháy lên.

Nhà họ Hứa sống ở ngõ nhỏ này hơn nửa đời người, bọn họ đều biết rõ ràng hàng xóm là dạng người gì.

Có một số lời nói chỉ nghe lọt tai thôi là được, không cần phải để bụng.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 281: Chương 281


Mẹ Tiêu vốn dự định đến Bắc Kinh đón năm mới, bây giờ biết con gái có thai, lần này bà không thể không đi.

Một năm này liên tiếp có tin tốt, mẹ Tiêu cảm thấy con gái và con rể đổi vận cho nhau.

Cha Tiêu nghe thấy tin tốt đó, ban đầu ông rất vui vẻ, nhưng một lúc sau thì mới nhớ ra một vấn đề lớn.

"Vậy năm mới con bé không về nhà được!"

"Đúng là như vậy, cho nên em sẽ đến Bắc Kinh đón năm mới."

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc đó có lẽ đứa nhỏ đã biết cử động, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.

Mẹ Tiêu vui vẻ, hoàn toàn mặc kệ chồng mình mất mác thế nào.

"Trong khoảng thời gian này em phải tích nhiều phiếu dùng được ở cả nước mới được, sau này con gái muốn ăn gì thì mua cho con bé, một người ăn hai người bổ, vậy đứa nhỏ sinh ra mới mập mạp."

Cha Tiêu than thở: "Sớm biết rằng như vậy thì không để con bé gả đi xa, bây giờ muốn gặp một lần cũng khó khăn, thật sự là phiền c.h.ế.t người."

"Ngày vui mà anh than vãn cái gì, đừng để em mắng anh."

Cha Tiêu: "..."

"Không phải lúc con gái lập gia đình anh rất hài lòng sao?"

Quả thật rất hài lòng.

Chẳng qua sau này xảy ra chuyện khiến bọn họ không kịp trở tay.

Cha Tiêu nhỏ giọng phản bác: "Hơn hai năm rồi anh không gặp con gái, chẳng lẽ còn không được oán giận?"

"Ai bảo anh không dành ra được thời gian, nếu không có thể đi Bắc Kinh cùng em."

"Chuyện này không phải anh quyết định là được."

Mẹ Tiêu đắc ý hừ một tiếng: "Vậy nên anh cứ thành thật đợi ở nhà đi, đến lúc đó em nhìn con gái thêm nhiều lần thay anh."

"Đúng rồi, sang năm đứa nhỏ được sinh ra, em phải đi chăm sóc Thanh Như ở cữ, không phải bọn họ có máy ảnh sao, đến lúc đó em sẽ chụp ảnh cháu ngoại mang về cho anh xem."

Cha Tiêu cảm thấy mình rất thảm hại.

Bây giờ nhớ con gái, sau này còn nhớ cả cháu ngoại.

Rốt cuộc khi nào mới có thể về hưu đây!

Mẹ Tiêu nhìn ra chồng bất đắc dĩ, bà an ủi: "Đợi khi đứa nhỏ qua một tuổi, chắc là Tiểu Hứa cũng hồi phục không tệ, đến lúc đó bảo ba người nhà họ trở về thăm anh."

"Cũng chỉ đành như vậy."

Mẹ Tiêu đi vào phòng ngủ, bà lấy hết số phiếu tích được trong khoảng thời gian này ra.

Chỉ có vợ chồng bọn họ ở nhà, ăn uống cũng đơn giản, quần áo cũng không cần mua mới.

Vì vậy phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu vải, vân vân còn khá nhiều.

Mẹ Tiêu nghĩ dùng tiền để đổi lấy phiếu thịt với những người trong viện gia chúc.

Những phương diện khác có thể tiết kiệm, nhưng về vấn đề ăn uống thì không thể để con gái phải chịu thiệt.

Nếu không đầy đủ dinh dưỡng, cơ thể suy nhược, sau này sẽ phải chịu tội.

Viện gia chúc lớn như vậy, nhà ai có biến động nhỏ là lập tức lan truyền đến từng nhà khác.

Giang Xuyên cũng biết tin Tiêu Thanh Như mang thai.

Anh ta sờ ngực, đã không còn đau nữa, nhưng anh ta vẫn cảm thấy trống rỗng.

Cuối cùng Giang Xuyên an ủi bản thân, chỉ cần Thanh Như sống tốt vậy là đủ rồi.

Bởi vì Tiêu Thanh Như mang thai, mẹ Giang lại nhắc đến chuyện mai mối cho con trai.

Giang Xuyên đương nhiên không muốn, đời này anh ta không muốn kết hôn nữa.

"Con nhìn những người bằng tuổi con trong viện gia chúc xem, ngoài con ra, còn ai độc thân nữa?"

"Người khác là người khác, con là con."

Mẹ Giang sắp bị anh ta làm cho tức c.h.ế.t rồi: "Con có thể không kết hôn cả đời?"

"Vâng, không kết hôn."

"Không lấy vợ thì lúc con già phải làm sao? Đến lúc đó ai chăm sóc con?"

Giang Xuyên nhíu mày: "Con không cần người khác chăm sóc."

Mẹ Giang tức đến bật khóc: "Con nuôi con giúp người khác, mẹ và cha con đều nghe theo con, nhưng con không thể khiến cha mẹ đau khổ như vậy được."

"Mẹ, con biết con có lỗi với hai người, nhưng con thật sự không muốn kết hôn."

"Không phải con vẫn còn nghĩ đến Tiêu Thanh Như đó chứ?"

Giang Xuyên bất lực: "Không liên quan đến cô ấy, mẹ đừng nghĩ chuyện gì cũng tại cô ấy."

Mẹ Giang không nghe anh ta giải thích, bà ta khăng khăng cho rằng Tiêu Thanh Như là nguyên nhân, con trai mình mới không kết hôn, không sinh con.

"Mẹ và cha con sắp năm mươi tuổi rồi, khi cha mẹ mất, con muốn sống lẻ loi một mình sao?"

Đứa bé ngồi bên cạnh không dám nói lời nào, bỗng to gan nói: "Khi đó cháu trưởng thành rồi, sẽ chăm sóc cha."

Mẹ Giang muốn đuổi nó cút sang một bên.

Nhưng lại nhìn thấy ánh mắt của con trai, bà ta khó mà nặng lời, chỉ có thể giả vờ không nghe thấy.

Bà ta cố chấp nói: "Năm nay con phải đi xem mắt, hài lòng thì kết hôn, sau đó sinh hai đứa con trai, như vậy cha mẹ sẽ không quản con nữa."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 282: Chương 282


Trước kia Giang Xuyên có lỗi với Tiêu Thanh Như, lúc này sao anh ta có thể gây tai họa cho người khác được?

Anh ta không phải thằng ngốc, biết mình mang theo đứa nhỏ, sau khi kết hôn, sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề.

Nếu Giang Xuyên đã quyết định nuôi đứa bé này, như vậy anh ta sẽ đặt đứa bé lên vị trí đầu tiên.

Quan trọng nhất là, anh ta không muốn liên lụy người vô tội vào chuyện này.

"Mẹ không cần phải nói chuyện xem mắt nữa, thái độ của con vĩnh viễn không thay đổi, mẹ cũng đừng quy nguyên nhân là tại Thanh Như, bây giờ con đã không còn nghĩ đến cô ấy nữa, cho dù cô ấy có ly hôn với Hứa Mục Chu, con cũng không ở bên cô ấy."

Đây là lần đầu tiên mẹ Giang nghe con trai nói vậy, bà ta há miệng th* d*c, không biết nên nói gì.

Chỉ có nước mắt không ngừng rơi.

Giang Xuyên thấy vậy, trong lòng cũng không chịu nổi.

Anh ta biết cha mẹ muốn thấy mình kết hôn, có gia đình nhỏ thuộc về mình.

Nhưng bây giờ anh ta thật sự có lòng mà không có sức, không thể lập được một gia đình nữa.

Thay vì tạo ra hết bi kịch này đến bi kịch khác, chẳng bằng bóp c.h.ế.t ngọn nguồn của vấn đề.

Giang Xuyên thấy mẹ khóc đau lòng như vậy, thái độ của anh ta cũng dịu đi.

"Khi nào được nghỉ phép, con muốn dẫn thằng bé về quê, mẹ cũng đừng sắp xếp chuyện xem mắt, đỡ đến lúc đó con không đi, mẹ lại mất mặt."

Mẹ Giang nghe nhắc đến đi về quê, bà ta cảm thấy trước mắt tối sầm: "Con muốn cho bọn họ tiền?"

"Không cho."

Mẹ Giang không tin: "Con không đưa tiền, lại không để đứa nhỏ lại cho bọn họ, những người đó dễ dàng để con về thế sao?"

"Mẹ đừng nghĩ nhiều như vậy, con sẽ tự giải quyết."

"Cái gọi là giải quyết của con, chính là lần nào cũng đưa lợi ích cho bọn họ, có con coi tiêu như rác ở đây, nhà bọn họ cũng không cần làm việc, dựa vào con nuôi là được rồi!"

Ngực mẹ Giang phập phồng, bà ta cảm thấy mình bị tức c.h.ế.t rồi.

"Cha, con không muốn về."

"Bé ngoan, bọn họ cũng là người thân của con."

Đứa bé lắc đầu: "Bọn họ rất hung dữ, con không thích bọn họ."

Giang Xuyên không thể không nghe lời con trai nói, anh ta do dự.

Mẹ Giang nhân cơ hội nói: "Mục đích của con là vì muốn tốt cho đứa nhỏ, nếu nó không muốn về, vậy con cũng đừng miễn cưỡng. Những người đó thật sự thô lỗ, nếu khiến đứa nhỏ bị hủy hoại thì không tốt."

Chỉ cần không lui tới với người nhà họ Trương, mẹ Giang cảm thấy sau này bà ta có đối xử với thằng bé kia tốt hơn một chút.

Lòng người đều là xương là thịt, nhà họ Trương đối xử không tốt với con trai bà ta, khiến nó vung tiền như rác, vậy thì sao bà ta có thể đối xử tốt với thằng nhóc nhà họ Trương được?

Giang Xuyên hỏi cậu nhóc: "Mẹ con ở nông thôn, con không muốn gặp mẹ sao?"

Cậu bé vẫn lắc đầu: "Không muốn."

Bởi vì tuổi quá nhỏ, thằng bé cũng không nhớ năm ngoái về quê đã xảy ra chuyện gì.

Thằng bé chỉ biết, bản thân không muốn về.

"Cha, chúng ta đừng về, nghe bà nội nói."

Lần trước đến nhà họ Trương, quả thật rất tồi tệ.

Những người đó chính là quỷ hút máu, không đưa tiền thì lợi dụng chuyện đứa bé, vừa khóc vừa ồn ào, chiêu gì cũng lấy ra.

Giang Xuyên không muốn để lại bóng ma tâm lý cho đứa bé.

Anh ta nghiêm túc cân nhắc: "Được, cha nghe lời con."

Tất cả mọi người đều thở phào.

Chỉ cần thực hiện được bước đầu tiên, thì việc hoàn toàn mặc kệ nhà họ Trương không còn xa nữa.

*

Tiêu Hoài Thư ở gần biết được mình lên chức cậu, anh ấy được nghỉ phép thì lập tức mang hai cân thịt đến cho bọn họ.

"Đều nói cháu trai ngoại giống cậu, chắc con hai đứa sẽ giống anh đúng không?"

Vẻ mặt Tiêu Hoài Thư chờ mong.

Hứa Mục Chu vô cùng ghét bỏ: "Con của bọn em thì đương nhiên phải giống em và Thanh Như rồi."

"Thanh Như rất giống anh."

Hứa Mục Chu thản nhiên nói: "Vậy chọn không giống anh tốt hơn."

"Giống anh không tốt sao?"

"Giống anh tốt ở đâu?"

Tiêu Hoài Thư bị chặn họng không nói nên lời, Phương Ánh Thu đồng tình vỗ vỗ vai anh ấy: "Anh lấy điểm yếu để so với điểm mạnh của người khác, anh bị ngốc sao?"

"Vợ, em mắng cậu ta giúp anh."

Khóe miệng Phương Ánh Thu giật giật, cô ấy rút tay Tiêu Hoài Thư ra: "Không cãi thắng được còn gọi viện binh, anh nghĩ mình vẫn là trẻ con sao?"

"Đây không phải là do vợ lợi hại, có thể làm chỗ dựa vững chắc cho anh sao?"

Phương Ánh Thu không muốn cười, nhưng cô ấy thật sự không nhịn được: "Anh không xấu hổ chút nào?"

"Đều là người một nhà, có cái gì mà phải xấu hổ?"

"Anh không xấu hổ, nhưng em thì có."

Tiêu Thanh Như nhìn hình thức ở chung của bọn họ, cô chế nhạo: "Trước kia anh em là tiểu bá vương ở viện gia chúc, vẫn là chị dâu lợi hại, người bình thường không quản thúc được anh ấy."

Phương Ánh Thu cười nói: "Có thể nói là vỏ quýt dày có móng tay nhọn đi."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Vợ, em chừa cho anh chút mặt mũi."

"Đều là người một nhà, sĩ diện làm gì?"

Tiêu Hoài Thư: "..."

Con đường anh ấy tạo ra, nhưng lại không thể đi sao?
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 283: Chương 283


Mấy người ngồi trong phòng khách nói chuyện, mẹ Hứa ở bên ngoài có thể nghe thấy tiếng cười của bọn họ.

Tâm trạng bà ấy cũng tốt hơn.

Quả nhiên nhiều người mới đông vui, nếu vợ chồng Hoài Thư có thể đến thường xuyên thì tốt biết bao.

Mẹ Hứa pha trà gừng đường đỏ, thêm một nắm hoa lài, uống vừa ngọt vừa ấm, vô cùng thư thái.

Tiêu Thanh Như mang thai không thể uống t đường đỏ, mẹ Hứa đặc biệt đổi thành đường trắng cho cô.

Cho dù mùi không đặc biệt như trà gừng đường đỏ, nhưng vào một ngày trời se lạnh được uống một ly trà lài ngọt, Tiêu Thanh Như đã rất thỏa mãn.

"Hoài Thư, hôm nay vợ chồng cháu ở lại ăn cơm nhé, bác chuẩn bị bánh bao sữa cho mấy đứa."

"Hôm nay cháu và Thu Thu lại có lộc ăn rồi."

"Mấy đứa ăn vui vẻ, bác đây cũng vui theo."

Nói xong, mẹ Hứa đi ra ngoài, để lại không gian trò chuyện cho người trẻ tuổi.

"Anh, năm nay anh chị có về Tây Bắc không?"

"Có về, quanh năm suốt tháng chỉ có một cơ hội về thăm người thân, không về thì trong lòng không nỡ."

Tiêu Thanh Như nói: "Em mua cho cha hai bình rượu Mao Đài, đến lúc đó anh mang về giúp em nhé."

"Được."

Tiêu Hoài Thư: "Mẹ muốn đến Bắc Kinh ăn Tết sao? Khi nào thì đến, anh sẽ đi đón người."

Bây giờ là cuối năm, còn hơn một tháng nữa là đến Tết âm lịch, Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu phải làm việc thêm một tháng nữa mới được nghỉ.

Nếu thời gian trùng khớp, anh ấy có thể đến nhà ga đón người.

"Vài ngày nữa là đến rồi, hai người cứ đi làm bình thường, em và mẹ chồng đi đón mẹ là được rồi."

"Vậy khi nào nghỉ phép anh và Thu Thu sẽ đến, chúng ta sum họp trước, sau đó bọn anh trở về Tây Bắc.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như không có ý kiến.

Mỗi lần anh trai và chị dâu đến đều mang rất nhiều đồ, lễ tiết đúng chỗ, như vậy cô ở trước mặt cha mẹ chồng cũng không phải ngước cao đầu.

Mặc dù cha mẹ chồng không đến mức so đo mấy thứ này, nhưng Tiêu Thanh Như biết, nhà mẹ đẻ có cho hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cuộc sống bây giờ của cô hạnh phúc, trong đó cũng phải kể đến công lao của người nhà mẹ đẻ.

Bởi vì bọn họ che chở, cũng bởi vì bọn họ làm việc chu đáo, khiến người khác không bới móc được.

Tiêu Thanh Như cảm thấy bản thân thật sự rất may mắn, cho dù là nhà mẹ đẻ hay nhà chồng, tất cả mọi người đều đối xử toàn tâm toàn ý với cô.

Nửa tháng sau, mẹ Tiêu đến Bắc Kinh.

Khi bà nhìn thấy Tiêu Thanh Như, thì cảm thấy cô đã gầy hơn.

"Con nhóc này chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, mẹ nghe bà thông gia nói, trong khoảng thời gian này con nôn rất nhiều, mẹ nhìn mặt của con gầy đi rất nhiều."

Đầu Tiêu Thanh Như đầy vạch đen: "Nào có khoa trương như mẹ nói? Eo con còn to hơn một vòng này."

"Đó không phải là eo con to, mà là đứa nhỏ đang phát triển."

Tiêu Thanh Như thầm nghĩ, một hạt đậu nhỏ mới ba tháng, sao có thể đang phát triển được?

"Mẹ, chúng ta về nhà trước thôi, có cái gì vừa đi vừa nói sau."

Mẹ Hứa xách hành lý giúp: "Hôm nay trời lạnh, chúng ta ngồi xe công cộng về nhà."

Lúc này mẹ Tiêu mới không nhắc đến nữa, bà nói chuyện vặt vãnh với bà thông gia.

Ba người về nhà an toàn.

Hứa Mục Chu đứng ở cửa chờ, mẹ Tiêu tận mắt nhìn thấy con rể đã đứng được, thì nói liên tục mấy câu tốt.

Nhớ tới tình huống năm đó, hốc mắt bà không nhịn được đỏ lên.

Mẹ Tiêu sợ bị bọn họ nhìn ra sự khác thường, bà lập tức kiềm nén cảm xúc.

"Qua được cửa ải này, sau này con đường của hai đứa sẽ càng thông thuận hơn."

Hứa Mục Chu cười nói: "Mẹ nói đúng, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn. Mẹ ngồi tàu vất vả rồi, chúng ta ăn cơm trước thôi, ăn xong thì mẹ ngủ một giấc, có gì thì chúng ta từ từ nói sau."

Mẹ Hứa nhìn con trai, bà ấy không nói gì, chỉ đưa bà thông gia vào phòng khách.

Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu đi sau cách vài bước.

Cha Hứa đi làm, người nấu cơm chỉ có thể là Hứa Mục Chu.

Tiêu Thanh Như lén lút véo anh: "Trước khi cơ thể anh hồi phục hoàn toàn, em không cho làm những việc đó nữa, rất nguy hiểm."

"Anh không sao, nấu cơm cũng không cần vận động mạnh."

Tiêu Thanh Như vẫn cảm thấy nguy hiểm: "Dù sao sau này anh không được làm như vậy nữa, nếu không xem em trừng trị anh thế nào."

Phụ nữ có thai không thể tức giận, Hứa Mục Chu cầm tay cô, anh nhỏ giọng nói: "Không dám nữa, sau này đều nghe em."

"Thế còn được."

Kế hoạch ban đầu là đón mẹ Tiêu về rồi mới nấu cơm, nhưng Hứa Mục Chu đã nấu sẵn cơm rồi, nói nữa cũng không thích hợp.

Tiêu Thanh Như thấy đủ rồi thì dừng lại, cô và Hứa Mục Chu chậm rãi đi vào phòng bếp.

Mẹ Hứa thấy vậy thì trong lòng rất vui.

"Hồi phục không tồi, có lẽ hai năm nữa có thể chạy nhảy được."

Hứa Mục Chu không dám mong nhiều như vậy: "Có thể đi lại bình thường là con đã mãn nguyện rồi."

"Chắc chắn sẽ."

Buổi trưa cha Hứa không về nhà ăn cơm, mấy người bọn họ ngồi xuống ăn cơm.

"Tay nghề của Tiểu Hứa rất tốt."

"Vậy mẹ ăn nhiều chút."

Ngồi trên tàu không có đồ ăn nóng, lúc này tâm trạng mẹ Tiêu rất thoải mái, bà ăn khá nhiều.

Bà lại càng yên tâm hơn khi thấy con gái ăn uống mà không nôn.

Nôn nghén là chuyện bình thường, chỉ cần nuốt trôi được, vấn đề sẽ không khó giải quyết.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 284: Chương 284


Sau khi ăn xong, mẹ Tiêu nhớ tới đồ vật mình mang đến: “Miếng đất trồng rau lúc trước tiểu Hứa xin, mẹ vẫn đang trồng, năm nay ngâm rất nhiều củ cải nên cho các con hai bình, sau này nếu con muốn ăn đồ chua cay thì có thể ăn một chút đỡ thèm.”

Tiêu Thanh Như trêu ghẹo nói: “Con còn tưởng mẹ muốn cho con ăn kiêng.”

“Món này ăn nhiều sẽ tổn thương dạ dày, phụ nữ có thai không thể ăn nhiều, chỉ cần ăn vừa đủ thì không sao hết.”

Mẹ Hứa cũng đồng ý: “Quan trọng nhất là có thể ăn được, con bây giờ là một người ăn hai người bổ, không thể không ăn gì được.”

Tiêu Thanh Như cảm thấy khẩu vị ăn uống của mình khá tốt, ăn món gì cũng không phun ra: “Sức khỏe con rất tốt, không có vấn đề nào hết, mọi người đừng lo lắng quá.”

“Có thể ăn uống là chuyện tốt, nhưng cũng không thể ăn nhiều, nếu dưỡng đứa nhỏ quá lớn, lúc sinh con sẽ rất đau.”

Việc này Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu không biết.

Đặc biệt là Hứa Mục Chu, anh còn tưởng vợ mình ăn càng nhiều càng tốt.

Trong lòng thầm nghĩ, xem ra sau này anh phải chú ý đến lượng thức ăn của vợ mình.

Tiêu Thanh Như thở dài, mang thai sinh con thật không dễ dàng.

Nói những điều cần chú ý cho đôi vợ chồng son nghe, xong xuôi bà mới đi về phòng cho khách nghỉ ngơi.

Hứa Mục Chu tập luyện ở trong sân, anh mặc một chiếc áo len do Tiêu Thanh Như đan cho mình.

Ngay từ đầu, Tiêu Thanh Như còn lo lắng anh sẽ cảm lạnh, sau đó phát hiện sức khỏe của anh rất tốt, không có chút vấn đề nào nên cũng không quản anh.

Người đàn ông hỏa khí vượng/tràn đầy năng lượng, chờ Hứa Mục Chu tập luyện xong, cơ thể đã ấm áp rồi.

Sau đó anh về phòng bồi Tiêu Thanh Như ngủ trưa.

Hai người vẫn chưa ngủ, vì thế nói về chuyện khác: “Nếu sang năm anh hồi phục tốt, chúng ta sẽ về Tây Bắc, nếu không thì em và anh cả cùng nhau trở về, đến lúc đó dẫn theo con cho cha nhìn.”

Đã hơn hai năm Tiêu Thanh Như không trở về, ở trong lòng cô, đó là khúc mắc.

Mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng luôn muốn trở về.

Hơn nữa cha ở Tây Bắc, nên cô càng muốn về.

“Vậy anh phải chăm chỉ tập thể dục, chúng ta tranh thủ cùng nhau về nhà, trên xe lửa có rất nhiều người, dẫn theo con cũng không tiện, nhiều người có thể phụ nhau một chút.” Hứa Mục Chu ngẫm lại cũng thấy hợp lý, chăm sóc trẻ con không đơn giản, trên xe lửa càng bất tiện.

Nếu anh không đi theo, chắc chắn cũng không thể yên tâm.

Mặc dù còn thời gian một năm, nhưng trong lòng Hứa Mục Chu đã cảm thấy gấp gáp.

Muốn tiếp tục đi luyện tập nhưng bị Tiêu Thanh Như ngăn lại.

“Muốn hồi phục phục cần phải kết hợp rèn luyện và nghỉ ngơi, nếu không sẽ phản tác dụng.”

“Anh ngồi kéo gân cốt chút thôi.”

“Tùy anh.”

Hai năm trước phần eo dưới của Hứa Mục Chu không còn cảm giác, thậm chí muốn ngồi vững cũng rất khó khăn.

Chuyện mát xa hai chân chỉ có thể để Tiêu Thanh Như hoặc là cha mẹ Hứa giúp anh làm.

Lúc này tự anh có thể xử lý, vì vậy không cần người khác hỗ trợ.

Tiêu Thanh Như xoay người quay về phòng.

Bởi vì trời lạnh nên cả người cô co rúc trong chăn.

Hứa Mục Chu nhìn cô vài lần: “Vợ ơi, em nên nằm yên đi.”

“Tại sao?”

“Trong bụng em có cục cưng.” Ở bên nhau nhiều năm như vậy, Tiêu Thanh Như chỉ cần nhìn một cái đã biết Hứa Mục Chu suy nghĩ cái gì.

Có lẽ là anh sợ đứa nhỏ trong bụng không thể phát triển tay chân bình thường.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô trừng mắt nhìn anh: “Anh lo làm chuyện của anh đi, đừng để ý em.”

Hứa Mục Chu thật sự im miệng.

Trong lòng mặc niệm, tính cách phụ nữ có thai không ổn định, không thể chọc giận họ.

Bởi vì mẹ Tiêu đã đến, nhà họ Hứa càng náo nhiệt hơn.

Trời lạnh, mọi người đều lười ra ngoài.

Mẹ Tiêu đến Kinh Thị vào ngày kế tiếp liền đi đến nhà họ Phương, tặng cho người ta một ít đặc sản Tây Bắc, sau đó liền không ra ngoài.

Bà vẫn luôn ở trong nhà chăm sóc Tiêu Thanh Như.

Trước tết nguyên đán, Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu tới nhà họ Hứa ăn cơm, mẹ Tiêu cũng không thúc giục sinh con.

Chỉ chúc bọn họ công việc năm mới luôn suôn sẻ và thuận lợi.

Trước kia Phương Ánh Thu không nghĩ tới việc kết hôn, chỉ là khi gặp được Tiêu Hoài Thư, cô ấy mới thay đổi suy nghĩ.

Hiện tại đúng là thời điểm tốt để phấn đấu làm việc, nếu nhà chồng không có ý kiến, cô ấy càng không nghĩ tới chuyện sinh con.

Chờ đến năm ba mươi tuổi rồi nói sau.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 285: Chương 285


Tiêu Hoài Thư yêu Phương Ánh Thu, đồng thời cũng yêu lý tưởng của cô ấy.

Con người tồn tại là vì thực hiện giá trị của bản thân, không phải vì cái gọi là nối dõi tông đường.

Đối với anh ấy, sinh con hay không đều giống nhau.

Dù sao bây giờ Thanh Như và Hứa Mục Chu đã có con, nguyện vọng muốn ôm cháu trai của cha mẹ đã thực hiện được, có lẽ sẽ không còn gì để nói.

Ở nhà họ Hứa ăn cơm, đêm đó hai vợ chồng liền ngồi xe lửa quay về Tây Bắc.

Mẹ Tiêu là người Kinh Thị, trong lòng bà rất nhớ chồng, mỗi ngày đều phải gọi điện thoại.

Tiêu Thanh Như nói: “Để mẹ đến đây ăn tết, có lẽ cha con sẽ không có ý kiến đúng không?”

“Ông ấy có thể có ý kiến gì? Cha con rất nhớ con đó, muốn để năm sau con về nhà ăn tết, nhưng bây giờ con đột nhiên có thai nên chỉ có thể hoãn lại.”

“Con và Hứa Mục Chu đã bàn bạc rồi, không có việc ngoài ý muốn là có thể trở về.”

“Đến lúc đó rồi nói, đừng gấp gáp.”

Vào đêm 30 tết, người lớn trong nhà hơn phân nửa đã dậy trong đêm, nói là đi mua đồ ăn.

Mẹ Tiêu đi theo xem náo nhiệt, Tiêu Thanh Như cũng muốn đi, nhưng nghĩ đến trong bụng có cục cưng, cô đành từ bỏ suy nghĩ này.

Người lớn vừa ra khỏi cửa, trong nhà chỉ còn Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu.

Nhìn thời gian, mới hơn ba giờ sáng.

Hứa Mục Chu sợ Tiêu Thanh Như cảm lạnh nên ôm cả người cô vào lòng, không để cô nhúc nhích.

“Vợ ơi, em ngủ thêm một lát đi.”

“Em ngủ đủ rồi, không ngủ nữa đâu.”

Hôm qua chưa tới 8 giờ tối cô đã lên giường ngủ, lúc này hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ.

Bàn tay to của Hứa Mục Chu chui vào vạt áo Tiêu Thanh Như: “Em có muốn làm chút chuyện khác không?”

Tiêu Thanh Như nằm trong ổ chăn nhẹ nhàng đạp vào chân anh: “Có phải anh ngứa da rồi không?”

“Đứa nhỏ đã hơn ba tháng rồi.”

“Vậy cũng không được.” Tiêu Thanh Như rất yêu đứa nhỏ trong bụng, cô đẩy Hứa Mục Chu ra: “Anh an phận đi, nếu không sau này sẽ chia giường ngủ.”

Đứa nhỏ còn chưa sinh ra, vậy mà địa vị của anh đã bị đe dọa nghiêm trọng.

Hứa Mục Chu oán hận: “Vợ ơi, anh và con ai quan trọng hơn?”

“Nhàm chán.” Tiêu Thanh Như xoay người đưa lưng về phía anh, từ chối trả lời câu hỏi này.

Hứa Mục Chu sáp lại gần: “Vợ ơi, anh quan trọng hơn đúng không?”

Tiêu Thanh Như không tiếng động mỉm cười: “Không đúng, con quan trọng hơn.”

“Chậc, quả thật có rồi liền không biết quý trọng, anh bị em ăn sạch rồi.”

Tiêu Thanh Như quay đầu nhìn anh: “Chẳng lẽ anh không ăn à?”

Ý thức được lời nói của mình có nghĩa khác, Hứa Mục Chu nịnh nọt hôn lên khóe miệng Tiêu Thanh Như.

“Anh đã sớm bị em bắt chẹt, em biết mà.”

Tiêu Thanh Như bật cười: “Đừng có ghen tị với con, anh là anh, con là con.”

“Chỉ cần em đừng một lòng một dạ chú ý đến nhỏ, anh sẽ không ghen.”

Tiêu Thanh Như tức giận liếc anh một cái: “Chắc chắn sau này anh là một người cha sẽ gài bẫy con mình.”

Hứa Mục Chu suy nghĩ, cảm thấy lừa con cũng khá tốt.

Nuôi đứa trẻ thô ráp, trưởng thành mới chắc nịch.

Lời này anh không dám nói với vợ mà chỉ có thể thể im lặng nghĩ trong lòng.

Hai người nói chuyện thêm một chút, Hứa Mục Chu rời giường.

Tiêu Thanh Như cũng muốn xuống giường nhưng Hứa Mục Chu không cho: “Bây giờ còn sớm lắm, anh đi tập luyện khoảng một tiếng, tập xong em hẳn rời giường.”

Tiêu Thanh Như không yên tâm: “Trong nhà không có người, em phải trông chừng anh.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Không cần, anh ở trong sân đi dạo, không làm gì khác.”

Tiêu Thanh Như nằm xuống: “Vậy anh cẩn thận một chút, chờ tập luyện xong rồi lại rửa mặt.”

“Được.” Mặc dù Hứa Mục Chu có thể đi đường, nhưng không thể thoát khỏi khung tập đi.

Muốn rửa mặt cần phải có người giúp anh múc nước.

Mặc dù anh rất muốn tự gánh vác sinh hoạt cá nhân của mình càng sớm càng tốt, nhưng anh biết mọi việc đều phải lượng sức mà làm, nếu không sẽ tạo thêm rắc rối cho người nhà.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 286: Chương 286


Đêm 30 tết, có rất nhiều người mua đồ dùng, lúc mấy người mẹ Tiêu quay về cũng đã hơn 8 giờ sáng.

Tiêu Thanh Như nấu cháo, chưng màn thầu, cộng thêm mỗi người một quả trứng gà.

Mẹ Tiêu giơ túi trong tay lên: “Bọn mẹ mua bánh bao trong tiệm cơm quốc doanh này, đang định tùy tiện ăn sáng một chút, không ngờ con đã chuẩn bị hết rồi.”

Mẹ Hứa phụ họa: “Sau này con đừng nấu ăn nữa, cẩn thận bị va chạm.”

Từ hôm biết được mình mang thai, Tiêu Thanh Như suýt nữa đã bị nhà họ Hứa sủng lên trời.

Cái này không cho làm, cái kia không cho chạm vào.

Nếu không phải hôm nay bọn họ không ở nhà, Tiêu Thanh Như cũng không có cơ hội xuống bếp.

“Bánh bao giữ lại buổi trưa ăn, vừa lúc cơm sáng và trưa đều được giải quyết.”

Điều nổi bật trong đêm 30 tết là bữa cơm tất niên, cho nên những bữa khác ăn tạm là được.

Những người khác không có ý kiến, ăn đơn giản còn có thể tiết kiệm sức lực và thời gian.

Tiêu Thanh Như nhìn đồ vật người lớn mua về, một miếng thịt heo tầm hai ba ký, còn có một con cá, trừ cái này ra còn có củ cải trắng, một ít đồ khô.

Nhìn thấy giày của mẹ chồng có dấu vết bị giẫm lên, Tiêu Thanh Như nói: “Hôm nay có nhiều người mua đồ lắm phải không mẹ?”

“Nhiều lắm, dùng biển người tấp nập để hình dung cũng không quá, có người còn mất cả giày, nếu không phải bọn mẹ nhiều người, lúc này còn đang xô đẩy trong đám người.”

Cất những đồ vật đã mua xong xuống dưới, tùy tiện ăn sáng, sau đó lại vội vàng bận rộn.

Cha Hứa phụ trách g.i.ế.c gà và làm cá, mẹ Tiêu và mẹ Hứa phụ trách nấu các món ăn.

Tiêu Thanh Như muốn hỗ trợ nhưng không được.

Cuối cùng chỉ có thể bồi Hứa Mục Chu tản bộ trong sân.

Giữa trưa đột nhiên có người tới nhà, là Phương Kiến Quốc em trai của Phương Ánh Thu.

Đối phương mang đến hai cân xương sườn và một con cá.

“Dì ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến Kinh Thị ăn tết, cái này là chút tâm ý của nhà chúng cháu, khi nào rảnh rỗi mời dì đến nhà chúng cháu ăn bữa cơm.”

Mẹ Tiêu khó có được tới Kinh Thị một lần, không thể vẫn luôn ở nhà họ Hứa.

Nhà họ Phương cũng là họ hàng, việc ăn tết chắc chắn phải đi đi lại lại.

Kế hoạch lúc đầu là mùng một và mùng hai tết đến nhà họ Phương, thuận tiện đưa món quà năm mới cho bọn họ.

Không ngờ đã bị người nhà họ Phương giành trước một bước.

Mẹ Tiêu cười nói: “Vất vả cho cháu chạy tới nơi này một chuyến, ăn cơm xong rồi hẳn về nhé?”

Phương Kiến Quốc sờ ót, ngại ngùng cười: “Năm nay cháu dẫn đối tượng về nhà, cô ấy ở một mình trong nhà có lẽ không được tự nhiên, cháu muốn về sớm một chút.”

Phương Kiến Quốc và Phương Ánh Thu là chị em song sinh, tuổi của anh ta cũng không nhỏ.

Bây giờ có đối tượng, mẹ Tiêu thật lòng vui vẻ cho anh ta: “Đối tượng của cháu là người nơi nào?”

“Dạ là người bản địa Kinh Thị, trước kia là bạn cấp ba của cháu, hiện tại chúng cháu đang ở một đội xuống nông thôn.”

“Vậy cũng tốt, có người để chăm sóc lẫn nhau cũng tốt hơn một mình xuống nông thôn.”

“Vâng, đúng vậy.”

Nhìn thấy Phương Kiến Quốc gấp gáp muốn chạy, mẹ Tiêu cũng không giữ người lại.

“Ngày mai dì sẽ đến nhà cháu, đến lúc đó cháu dẫn đối tượng về nhà, chúng ta cùng nhau làm quen.”

“Vâng, đến lúc đó cháu sẽ tới đón dì.” Sợ mẹ Tiêu từ chối, Phương Kiến Quốc vội nói: “Quyết định vậy đi, cháu xin phép đi trước.”

Người ta đã tặng thức ăn, tất nhiên mẹ Hứa cũng muốn đáp lễ.

Các món ăn khác chưa chuẩn bị xong, chỉ có thể cho người ta một miếng bánh gạo lớn và đậu phụ vàng do mình làm.

Phương Kiến Quốc cũng không khách sáo với bọn họ, anh ta nhận lấy đồ vật liền rời đi.

Trong nhà vốn đã mua cá nên con cá Phương Kiến Quốc đưa tới chỉ có thể giữ lại, hai ngày sau sẽ ăn.

Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu không có gì làm, vì vậy chủ động đề nghị hỗ trợ.

Thời này không có nhiều hoạt động giải trí lắm, hơn nữa Hứa Mục Chu không thể ra ngoài, cho nên để bọn họ ngồi yên thật sự rất chán.

Vì thế nên việc làm vằn thắn giao cho bọn họ.

Hứa Mục Chu ngồi băm nhân, Tiêu Thanh Như cũng muốn làm nhưng anh không cho: “Vợ ơi, cái này để anh làm, nếu không em sẽ bị đau tay.”

“Làm gì mà khoa trương như vậy?”

“Chờ lát nữa gói vằn thắn em lại động thủ.”

Tình cảm của đôi vợ chồng son rất tốt, mẹ Tiêu và mẹ Hứa nhìn nhau, bên trong đều là ý cười.

Đã trải qua hai năm mưa gió mà vẫn có thể giữ vững được ước nguyện ban đầu.

May mắn, mọi khó khăn đều đã qua.

Cả nhà cùng nhau làm việc, 3 giờ chiều đã chuẩn bị xong cơm tất nhiên.

Giữa trưa ăn cơm không nhiều, vì vậy mẹ Hứa đề nghị ăn sớm một chút, nếu không buổi tối ăn sủi cảo không vô.

Cha Hứa nói: “Tết rồi, có thể uống một ly không?”

Mẹ Hứa trợn trắng mắt: “Ông cứ suốt ngày nghĩ tới rượu.”

“Còn không phải một năm một lần sao? Hiếm khi được thoải mái vậy mà?”

Trong nhà chỉ có một mình cha Hứa đi làm, Tiêu Thanh Như phụ họa: “Một năm qua cha đã vất vả, để Hứa Mục Chu bồi cha uống một ly.”

“Được, vậy các nữ đồng chí các người uống nước ngọt có ga.”

Mẹ Hứa không yên tâm: “Nước có ga uống sẽ ợ hơi, Thanh Như có thể uống sao?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như không thích nước ngọt, chỉ có ngày lễ tết mới uống để tăng không khí.

Hiện tại trong bụng có đứa nhỏ, suy nghĩ cho con, tất nhiên có thể không uống liền không uống.

“Mọi người uống đi, con không uống đâu.”

“Vậy con uống canh gà.” Mẹ Hứa nói xong liền đưa cho Tiêu Thanh Như một chén canh.

Mặc dù gà nhà nuôi không béo tốt, nhưng thịt hầm ra rất thơm.

Trên mặt canh có một tầng mỡ vàng, thoạt nhìn rất đẹp.

Lúc đầu Tiêu Thanh Như còn lo lắng uống sẽ khó chịu buồn nôn, nhưng không ngờ cô có thể uống được.

Hứa Mục Chu vẫn luôn nhìn cô, anh chuẩn bị sẵn khăn giấy.

Thấy Tiêu Thanh Như uống xong nửa chén canh cũng không nhổ ra, trái tim dần bình tĩnh lại.

Nhìn dáng vẻ cô trong giai đoạn chịu tội có vẻ đã kết thúc.

Anh đưa cho Tiêu Thanh Như một cái đùi gà: “Em ăn nhiều vào.”

Trong nhà còn có người lớn, Tiêu Thanh Như sao có thể không biết xấu hổ ăn đùi gà?

Nhìn thấy tâm tư của cô, giây tiếp theo mẹ Hứa liền gắp một cái đùi gà cho Hứa Mục Chu: “Đùi gà đều cho người trẻ tuổi ăn, bọn mẹ lớn rồi, không nhai được.”

Do đó, Tiêu Thanh Như không còn băn khoăn nữa.

Cô múc cho mỗi người lớn một muỗng canh gà: “Thịt gà rất thơm, có lẽ để nguội sẽ không ngon nữa, chúng ta ăn nhiều vào một chút.”

“Để bọn mẹ làm, con chăm sóc cho mình là được.”

“Vâng.” Tiêu Thanh Như ngồi xuống, trong chén có nhiều thêm một miếng cá không xương.

Cô không nhịn được mỉm cười, chồng mình thật chu đáo!
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 287: Chương 287


Hứa Mục Chu không đành lòng để Tiêu Thanh Như cứ ở trong nhà như vậy, ngày hôm sau anh để cô đi theo mẹ vợ đến nhà họ Phương.

Tiêu Thanh Như cảm thấy đi ra ngoài cũng có lợi cho thể xác và tinh thần, hơn nữa trong nhà có người chăm sóc Hứa Mục Chu, vì vậy cô liền yên tâm thoải mái đi.

Phương Kiến Quốc lái xe tới đón các cô, thật ra đã gạt bớt nhiều phiền phức.

Không có vợ bên cạnh, Hứa Mục Chu chỉ cảm thấy chỗ nào cũng không ổn.

Cả người giống như không có tinh thần, lúc tập luyện cũng không có lực như trước.

Mẹ Hứa ngồi dưới mái hiên vá áo, bà ấy nhìn thoáng qua liền nhận thấy tâm trạng không tốt của con trai.

“Con chăm chỉ tập luyện đi, sau này có thể cùng Thanh Như ra ngoài, chờ bụng con bé lớn hơn một chút, con còn phải xoa bóp chân, nấu cơm, không thể chờ con bé hầu hạ con.”

“Sinh con xong có rất nhiều vấn đề, cho ăn, đổi tã, dỗ con ngủ... Con đều phải giúp vợ mình.”

Nghe thấy lời mẹ nói, Hứa Mục Chu im lặng tập luyện thêm nửa tiếng.

Chẳng sợ không giúp được gì, cũng không thể kéo chân sau người ta!

Mẹ Hứa cười trộm, thằng nhóc này! Nếu không có Thanh Như, vậy anh phải làm sao đây?

Trong nhà người ta, con trai con dâu có tình cảm tốt, mẹ chồng có thể sẽ ghen, cố ý bắt lỗi con dâu.

Nhưng ở nhà họ Hứa, mẹ Hứa thật sự cảm kích Tiêu Thanh Như.

Nếu không có cô làm bạn, con trai bà ấy có thể khôi phục hay không cũng khó nói.

Nói không chừng, sau khi bị thương liền hoàn toàn sa sút

Có thể duy trì đến hôm nay, con dâu có công rất lớn!

Mẹ Hứa cảm thấy chỉ cần mình không già hồ đồ, đời này bà ấy sẽ đối xử tốt với con dâu.

Tiêu Thanh Như và mẹ Tiêu ở nhà họ Phương ăn cơm chiều rồi mới về, vưa xuống xe đã thấy Hứa Mục Chu đứng trước cửa, giống như hòn vọng phu nhìn về phía đầu hẻm.

Thấy ánh mắt trêu chọc của mẹ, khuôn mặt Tiêu Thanh Như không khỏi đỏ lên.

Người này sao không biết kiềm chế một chút!

“Tiểu Hứa sao lại ra ngoài rồi? Mau vào nhà, bên ngoài nhiều trẻ con, nếu như bị người khác đụng trúng sẽ không tốt.”

“Con muốn ra ngoài hít thở không khí, nghĩ mẹ và Thanh Như cũng sắp trở lại nên con thuận tiện đứng đây chờ hai người.”

Mẹ Tiêu cười nói: “Ở trước mặt mẹ mà còn pha trò như vậy hả?”

Hứa Mục Chu mỉm cười: “Vẫn là mẹ có ánh mắt tốt.”

“Mau vào nhà đi, bên ngoài trời lạnh mà anh còn không biết mặc nhiều quần áo một chút.” Tiêu Thanh Như sờ tay Hứa Mục Chu.

Bàn tay lạnh cóng, cũng không biết anh đã đứng ở đây bao lâu.

“Sức khỏe anh rất tốt, không có gì phải lo.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Hiện tại do anh còn trẻ, cho nên sức khỏe còn tốt, chờ anh già rồi lại nói lời này.”

Hứa Mục Chu biết vợ quan tâm mình, anh mỉm cười sờ đầu cô: “Anh không cố ý, vừa rồi ở trong sân đi bộ, mặc nhiều bất tiện lắm.”

Làm trò trước mặt người lớn, Tiêu Thanh Như không muốn nói nhiều: “Mau về nhà.”

“Ừm.” Hứa Mục Chu đỡ khung tập đi đi vào trong sân, Tiêu Thanh Như chậm rãi đi sau anh nửa bước, nếu có gì ngoài ý muốn cô cũng có thể kịp thời đỡ anh.

Người nhà họ Hứa vẫn chưa ăn cơm, nghe thấy hai mẹ con Tiêu Thanh Như đã ăn ở nhà họ Phương, lúc này mới bắt đầu động đũa.

Mẹ Tiêu thấy thông gia khách sáo như vậy, nghĩ thầm con gái ở nhà họ Hứa chắc chắn sẽ không có ủy khuất.

Dù sao người nhà họ Hứa biết phân rõ phải trái, lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác, nhà chồng như vậy thật hiếm thấy.

Quan trọng nhất là con rể thật lòng yêu Thanh Như, có anh ở đây, mọi thứ đều ổn thỏa.

Năm sau, mẹ Tiêu ở lại Kinh Thị thêm một tuần.

Cuối cùng bà sợ mình ảnh hưởng đến sinh hoạt của nhà họ Hứa, lúc này mới trở về Tây Bắc.

Trước khi đi bà để lại cho Tiêu Thanh Như rất nhiều phiếu, để cô chăm sóc bản thân thật tốt, nên tiêu liền tiêu, không cần tiết kiệm.

Nếu không phải Tiêu Thanh Như liên tục từ chối, mẹ Tiêu còn muốn để lại tiền cho cô.

Trước đây Tiêu Thanh Như chưa được mười tám tuổi đã tham gia công tác, từ khi đó liền không còn xin tiền cha mẹ nữa.

Không ngờ đã gả cho người khác, mà còn muốn nhà mẹ đẻ giúp đỡ, trong lòng cô rất hụt hẫng.

Cũng vào lúc này, Tiêu Thanh Như cảm thấy mình nên suy xét con đường về sau nên đi như thế nào.

Nếu không cha mẹ mãi mãi không yên lòng về cô.

Cô không thể làm công việc trong nhà máy, đi đơn vị khác chỉ có thể dựa vào mối quan hệ trong nhà...

Tiêu Thanh Như đột nhiên bừng tỉnh, trừ bỏ khiêu vũ, cô giống như không còn kỹ năng nào nữa.

Hứa Mục Chu vừa nhìn liền hiểu suy nghĩ của Tiêu Thanh Như.

Anh nhìn thấy sự mê mang trên khuôn mặt cô.

Mặc dù cô không nói cái gì, Hứa Mục Chu cũng biết ngọn nguồn ở đâu: “Vợ ơi, em còn muốn tiếp tục khiêu vũ sao?”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 288: Chương 288


Tiêu Thanh Như gật đầu, không gạt Hứa Mục Chu: “Muốn, nhưng hiện tại em không thích hợp khiêu vũ, không thể cạnh tranh với người trẻ tuổi.”

“Không đến đoàn văn công, chúng ta có thể suy nghĩ cái khác.”

Tiêu Thanh Như đột nhiên hứng thú, gấp gáp hỏi Hứa Mục Chu: “Suy nghĩ gì thế?”

“Có phải ở Cảng Thành có đoàn vũ đạo đúng không?”

Tiêu Thanh Như thích nghe đài, đọc báo nên cũng biết một chút về tình hình bên phía Cảng Thành.

Cô không chắc chắn hỏi: “Chẳng lẽ anh muốn cho em đến Cảng Thành? Cái này rất khó, phải làm thủ tục mới được.”

“Đó không phải là vấn đề, em không muốn dựa vào quan hệ của gia đình, vậy đến Cảng Thành phát triển cũng rất tốt.”

Tiêu Thanh Như từ chối: “Em cảm thấy ở Kinh Thị rất tốt, so với khiêu vũ, em muốn người một nhà chúng ta ở bên nhau.”

Hứa Mục Chu v**t v* bụng cô: “Em đi đâu, anh và con sẽ ở đó, người một nhà chúng ta mãi mãi bên nhau.”

“Con đường này không thể thực hiện được, em phải nghĩ cách khác.”

Hứa Mục Chu cẩn thận xem xét: “Trước kia Kinh Thị có học viện vũ đạo, chỉ là bây giờ không có, nếu không với thiên phú của em, chỉ cần học hai năm, sau này có thể ra ngoài dạy học sinh.”

“Cái này đáng tin cậy hơn Cảng Thành.”

“Em thật không muốn đến Cảng Thành à?”

“Không muốn.” Lý tưởng quan trọng, nhưng người nhà mãi mãi đứng đầu trong lòng Tiêu Thanh Như.

Hơn nữa cô có thể tiến vào đoàn múa không cũng là một vấn đề, Tiêu Thanh Như cảm thấy không cần thiết lăn lộn đến đó một chuyến.

Trong lòng thầm nghĩ, nếu chờ đứa bé được sinh ra, học viện vũ đạo tiếp tục mở cửa lại thì tốt rồi.

Năm nay cô hai mươi ba tuổi, không còn nhiều thời gian đẹp nữa.

Hứa Mục Chu ôm chặt Tiêu Thanh Như, im lặng tiếp sức cho cô.

Sau khi nói chuyện với nhau, Tiêu Thanh Như chợt có ý tưởng: “Anh nói xem, chờ sinh con xong em tìm một trường học làm giáo viên có được không?”

Hứa Mục Thu ủng hộ vô điều kiện: “Nghe nói thành tích lúc em đi học rất tốt, làm giáo viên chắc chắn không thành vấn đề.”

Tiêu Thanh Như đắc ý nâng cằm lên: “Tất nhiên thành tích của em không có gì để nói, hàng năm em đều nhận được giấy khen đó.”

Hứa Mục Chu bật cười trước dáng vẻ của cô: “Vậy chờ con ra đời, anh ở nhà chăm con, em ra ngoài đi làm.”

“Được, quyết định vậy đi.”

Tiêu Thanh Như đột nhiên cảm thấy may mắn, may mà năm đó cô không từ bỏ việc học.

Hiện tại cô còn có thể dựa vào tri thức tìm một con đường khác.

Mặc dù để vào trường làm giáo viên không dễ như vậy, nhưng Tiêu Thanh Như đã tìm được hướng đi của cuộc đời mình, không còn mê mang như trước đây.

“Em đi gọi điện thoại đã.”

Hứa Mục Chu khó hiểu: “Gọi điện thoại cho ai?”

“Để cha mẹ em gửi sách giáo khoa trước kia tới Kinh Thị, chuẩn bị sớm, đến lúc đó là có thể lập tức tham gia khảo thí.”

Vào trường học làm giáo viên, kỳ thi tuyển chọn là cửa ải đầu tiên.

Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị trước.

Ở trong thành phố tìm việc không dễ dàng, Tiêu Thanh Như hạ quyết tâm một lần phải thành công!

*

Biết sau này Tiêu Thanh Như muốn trở thành giáo viên, mọi người trong nhà rất ủng hộ.

Đều nói phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời, người có văn hóa không nhiều lắm, không nên chỉ ở nhà giặt quần áo, nấu cơm, trông con.

Nếu vậy không phải phá hủy phần tử trí thức sao?

Mẹ Hứa vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Cha mẹ không thể giúp con trong chuyện công việc, nhưng chuyện trông con con không cần lo lắng.”

Tiêu Thanh Như cười nói: “Hứa Mục Chu nói anh ấy sẽ phụ trách việc chăm con.”

“Cũng đúng, người ta thường nói cách bối thân[1], mẹ cũng lo lắng mình sẽ chiều hư cháu, để nó chăm sóc, cha mẹ ở bên cạnh giúp đỡ.”

[1] Cách bối thân: có nghĩa là ông bà có tuổi cùng với cháu trai, cháu gái tình cảm rất tốt

Cách bối thân: có nghĩa là ông bà có tuổi cùng với cháu trai, cháu gái tình cảm rất tốt

“Nói thì nói vậy, nhưng chúng con cũng chưa có kinh nghiệm, đến lúc đó chắc chắn còn phải nhờ mẹ giúp đỡ nhiều.”

“Từ từ sẽ có kinh nghiệm, mẹ cũng chỉ có một đứa con trai là Mục Chu, cho nên cũng phải chăm sóc cháu.”

Mẹ Hứa không phản đối con trai mình ở nhà trông con, có chút việc làm, trạng thái tinh thần sẽ càng tốt.

Hơn nữa, cha mẹ tự mình nuôi con lớn và chuyện ông bà nội nuôi cháu lớn là khác nhau.

Nếu vợ chồng son đã bàn bạc kỹ, mẹ Hứa cảm thấy mình chỉ cần nghe bọn họ sắp xếp là được.

Qua hơn phân nửa tháng, Tiêu Thanh Như nhận được thư từ Tây Bắc liền bắt đầu chuẩn bị.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tống Viện biết kế hoạch của cô, liền tốn ba tháng viết toàn bộ giáo án đưa cho Tiêu Thanh Như.

Bên trong có rất nhiều kinh nghiệm dạy học, những chỗ quan trọng đều được đánh dấu rõ ràng.

Phần tâm ý này khiến Tiêu Thanh Như rất cảm động.

Mọi người đều ủng hộ cô, nếu cô không nỗ lực thì không thể nói nổi.

Lúc này bụng cô đã rất lớn, mỗi lần Hứa Mục Chu nhìn thấy đều cảm thấy hoảng sợ.

Đặc biệt khi nhớ tới lời nói của mẹ vợ, đứa nhỏ quá lớn khi sinh sẽ chịu tội, Hứa Mục Chu càng lo lắng hơn.

Anh hận không thể chờ đứa bé ra ngoài ngay.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 289: Chương 289


Tiêu Thanh Như đang đọc sách, Hứa Mục Chu ngồi bên cạnh nhìn cô.

“Hôm nay anh tập luyện xong rồi sao?”

“Xong rồi.”

Từ đầu xuân đến nay, trạng thái của Hứa Mục Chu đã tốt hơn rất nhiều so với hồi tết.

Mặc dù vẫn chưa tháo nạng, nhưng rõ ràng đi đường nhanh nhẹn hơn nhiều.

Có lẽ thêm một hai năm liền có thể hoàn toàn bỏ nạng.

Anh sờ bụng Tiêu Thanh Như: “Vợ ơi, có phải bụng em to quá rồi không?”

“Vẫn ổn, cũng bảy tháng hơn rồi, bụng to cũng là chuyện bình thường.”

Hứa Mục Chu mím môi, cẩn thận hỏi: “Cái bụng có đau không?”

Tiêu Thanh Như buồn cười: “Không đau, anh đừng suy nghĩ miên man nữa, cả ngày cứ tự dọa mình.”

“Anh cũng không muốn vậy, nhưng anh không khống chế được.”

“Do anh rảnh rỗi đấy, anh thử tìm việc khác làm sẽ không nghĩ nhiều như vậy nữa.”

Hứa Mục Chu tận mắt nhìn thấy bụng Tiêu Thanh Như càng lúc càng to, giống như một quả bóng thổi khí, lúc này rất tròn, cho nên làm cả người cô thoạt nhìn có chút vụng về.

Trong trường hợp này, anh căn bản không thể làm chuyện khác.

Anh sờ bụng Tiêu Thanh Như một lúc, sau đó hỏi: “Sao hôm nay đứa nhỏ không đá anh? Có phải nó chưa tỉnh không?”

“Cũng có thể, vừa rồi còn đá em rất mạnh, nhìn dáng vẻ này có lẽ là một tên nhóc nghịch ngợm.”

Hứa Mục Chu nghiến răng, cảnh cáo đứa bé trong bụng: “Không được đá mẹ.”

Trên trán Tiêu Thanh Như xuất hiện vệt đen: “Anh bị bệnh hả? Con nhúc nhích anh cũng nói, im lặng anh cũng nói.”

Hứa Mục Chu: “....”

Anh ủy khuất: “Anh chỉ muốn cho con ngoan một chút.”

“Bình thường con rất ngoan, chỉ thỉnh thoảng hoạt động cơ thể một chút, sao lại không ngoan chứ?”

Như đáp lại lời nói của mẹ, đứa bé trong bụng giật giật, vừa lúc chân đá vào lòng bàn tay Hứa Mục Chu.

“Vợ ơi, lúc đứa nhỏ đá em có đau không?”

“Không đau.”

“Vậy em làm đứa nhỏ nhúc nhích một lát đi.”

Tiêu Thanh Như tùy tiện xoa đầu Hứa Mục Chu: “Đừng quấy rối, anh đến chỗ nào mát mẻ đợi đi.”

Cẩn thận cảm nhận động tĩnh của thai nhi, khóe mắt và đuôi lông mày của Hứa Mục Chu đều mang theo ý cười.

Anh nhìn thời gian: “Vợ ơi, em ngồi đây hơn một tiếng rồi, đứng lên hoạt động nào.”

Lúc Tiêu Thanh Như đọc sách rất chăm chú, cô cảm thấy mình đọc chưa bao lâu, không ngờ mới đó đã hơn 1 tiếng.

Hứa Mục Chu đứng lên, sau đó đỡ cô.

Hiện tại bụng Tiêu Thanh Như rất to, đi ra ngoài sợ bị người khác đụng trúng, vì vậy phạm vị hoạt động chỉ có thể giới hạn ở trong nhà.

Trừ khi có mẹ Hứa đi cùng, mới có thể đi dạo xung quanh nhà.

Đi dạo một vòng trong sân liền thấy mẹ Hứa từ bên ngoài trở về, trong tay còn cầm một con vịt quay.

Bà ấy vừa đi về phía bếp vừa nói: “Cha con mới nhận lương nên mời chúng ta ăn vịt quay, mẹ đi làm thêm mấy cái bánh để chúng ta ăn.”

Tiêu Thanh Như nhìn Hứa Mục Chu, ánh mắt mang theo dò hỏi.

Người đàn ông sờ đầu cô: “Tối hôm qua lúc em ngủ nói muốn ăn vịt quay.”

Phụ nữ có thai có nhiều ý tưởng, Tiêu Thanh Như đã quên mất việc này.

“Trong khoảng thời gian này chúng ta ăn uống bằng tiền của cha mẹ, em thấy chúng ta giống như đang ăn bám cha mẹ.”

Hứa Mục Chu cười nói: “Chỉ cần chúng ta khỏe mạnh, cha mẹ liền vui vẻ.”

“Sau này trợ cấp mỗi tháng anh hãy để mẹ cầm, để mẹ sắp xếp chi phí ăn uống trong nhà.”

“Được.”

Mặc dù trong nhà có tiền tiết kiệm, nhưng để cha mẹ luôn nuôi dưỡng hai vợ chồng bọn họ, Hứa Mục Chu cũng rất băn khoăn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chờ vợ sinh con xong, phương diện ăn uống càng phải cẩn thận.

Nuôi vợ con là trách nhiệm của anh, vì vậy giao trợ cấp cho mẹ là lựa chọn tốt nhất.

Mới đầu, mẹ Hứa không muốn nhận được của bọn họ.

Hiện tại bọn họ không có thu nhập, nuôi con cần rất nhiều tiền, tiết kiệm tiền mới là chuyện quan trọng.

Sau đó thấy bọn họ kiên trì, bà ấy chỉ có thể nhận lấy.

Trong lòng nghĩ, sau này tìm cơ hội trả lại cho họ.

Khi tiến vào những tháng ngày cuối cùng của thai kỳ, tất cả mọi người đều chờ mong đứa bé ra đời, thời gian dường như trôi qua rất chậm.

Tiêu Thanh Như rất tốt, mỗi ngày nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ.

Hứa Mục Chu không giống vậy, mỗi ngày đều nghĩ đến một chuyện.

Sợ đứa trẻ ra đời thiếu tay chân, hoặc có những tật xấu khác.

Sợ trong lúc vợ sinh con sẽ gặp sự cố.

Ban ngày nghĩ cái gì, ban đêm liền mơ cái đó.

Rất nhiều lần tỉnh dậy từ trong mộng, đầu Hứa Mục Chu đổ đầy mồ hôi.

Càng đến ngày sinh, “triệu chứng” càng rõ ràng.

Vốn dĩ Tiêu Thanh Như có chút lo lắng, nhưng thấy Hứa Mục Chu như vậy lại cảm thấy hoàn toàn không cần thiết.

Toàn bộ áp lực trong lúc mang thai đều cho Hứa Mục Chu chịu đựng, thế cho nên vào ngày dự sinh, anh suýt nữa đã ngất xỉu.

Cha Hứa và mẹ Hứa vội vàng mang Tiêu Thanh Như đến bệnh viện.

Hứa Mục Chu đã có thể ra ngoài, anh tự mình chuẩn bị đầy đủ đồ dùng liền đến bệnh viện tìm bọn họ.

Rõ ràng chân đã tốt hơn nhiều, nhưng khi đi trên đường lại lần nữa mềm nhũn.

Trong lòng vừa gấp vừa lo.

Chẳng biết tình hình của vợ bên kia thế nào rồi.

Không biết tình huống, khiến anh thấy rất sợ.

Hứa Mục Chu nghĩ thầm, nếu làm lại lần nữa, có lẽ mạng của anh cũng không còn.

Sinh con không nhanh như vậy, lúc Hứa Mục Chu đến bệnh viện, Tiêu Thanh Như vẫn chưa vào phòng sinh.

Câu đầu tiên người đàn ông mở miệng chính là: “Vợ ơi, chúng ta đừng sinh nữa.”

Tiêu Thanh Như: “...”

Lúc này còn chưa sinh con, người này đang nói chuyện vớ vẩn gì thế?
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 290: Chương 290


Từng cơn đau đánh úp đến từng đợt, đến tận nửa đêm Tiêu Thanh Như mới được đưa vào phòng sinh.

Hứa Mục Chu chủ động đi vào cùng cô.

Lần đầu tiên sinh con không có kinh nghiệm, nói không sợ là nói dối, vì thế Tiêu Thanh Như đồng ý.

Có Hứa Mục Chu ở bên cạnh, cô cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Sinh con rất đau, nhưng Tiêu Thanh Như không hề la hét to.

Cứ việc không có kinh nghiệm sinh con, cô cũng biết đạo lý giữ thể lực.

Nhìn thấy tóc của Tiêu Thanh Như bị mồ hôi làm ướt đẫm, hốc mắt Hứa Mục Chu đỏ bừng như sắp rỉ máu.

"Vợ, sau này chúng ta thật sự sẽ không sinh con nữa."

"Em không sao đâu."

Tuy rằng Tiêu Thanh Như có chút tính tiểu thư, nhưng khi thật sự gặp phải chuyện, cô cũng có thể rất kiên cường.

Lúc này cô rất đau đớn, rất mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc nhãi con sắp chào đời, sắp sửa gặp mặt bọn họ, Tiêu Thanh Như cảm thấy tất cả mọi cực khổ đều đáng giá.

Thấy cô cắn chặt môi dưới, Hứa Mục Chu duỗi đưa tay về phía Tiêu Thanh Như: "Cắn anh đi."

"Không… cần."

Vừa dứt lời, trên tay Hứa Mục Chu liền truyền đến cảm giác đau đớn.

Hứa Mục Chu dường như không hề cảm nhận được, so sánh chút đau đớn này với nỗi đau mà vợ phải chịu đựng giờ phút này, không đáng kể chút nào.

Suốt toàn bộ quá trình, Tiêu Thanh Như không hề khóc kêu, chỉ yên lặng phối hợp với chỉ thị của bác sĩ.

Tự nhủ với chính mình phải giữ thể lực, nhanh sinh nhãi con ra càng sớm càng tốt.

Nếu không cả đứa bé lẫn bản thân đều sẽ gặp nguy hiểm.

Lại một cơn đau nữa đánh úp tới.

Tiêu Thanh Như kêu lên một tiếng.

Nghe thấy y tá nói: "Là một bé trai."

Ngay sau đó bên tay truyền đến tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh.

Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe bác sĩ nói: "Còn một đứa nữa, xin tiếp tục cố lên."

Tiêu Thanh Như suýt chút nữa ngất lịm đi, đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Mục Chu, tại sao lại biến thành song sinh!

Hứa Mục Chu đau lòng khi vợ còn phải tiếp tục chịu đau, nhưng lại không thể nhét đứa bé trở vào.

Anh không ngừng trấn an cô: "Vợ ơi, kiên trì thêm một chút nữa thôi."

"Tất cả là lỗi của anh!"

"Anh biết mình sai rồi, một lát nữa anh sẽ đi buộc ga rô, sau này sẽ không bao giờ sinh con nữa."

Tiêu Thanh Như rõ ràng rất đau, nhưng lại bị Hứa Mục Chu chọc cười.

"Đừng gây rối, một lát nữa anh phải chăm sóc em với nhãi con, không thể đi được."

"Được rồi, vậy mấy ngày nữa anh sẽ lại đến buộc ga rô."

Bác sĩ và y tá trong phòng sinh hai mặt nhìn nhau, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải tình huống này.

Nhà ai khi sinh con lại nói những lời thế này trong phòng sinh chứ?

Tiêu Thanh Như đã đau đến không muốn nói chuyện.

Buộc ga rô cũng được, sau này sẽ không cần phải chịu đau như thế này nữa!

Vân Mộng Hạ Vũ

Cũng may mà đứa thứ hai không dày vò nhau lâu.

Lại mười phút nữa trôi qua, thuận lợi sinh ra.

"Xin chúc mừng hai người, đứa bé thứ hai là con gái."

Tiêu Thanh Như thở phào một hơi, cảm giác mệt mỏi lan tràn khắp cơ thể, nhưng cô vẫn cố chống mình tỉnh táo: "Tôi muốn nhìn đứa bé một chút."

Hứa Mục Chu lập tức đưa đứa bé được quấn lại đến trước mặt cô: "Cả hai đứa bé đều giống em, lớn lên sẽ rất xinh đẹp."

Nhìn đứa bé dơ dáy, nhăn dúm dó, Tiêu Thanh Như im lặng.

Cuối cùng nói: "Em cảm thấy giống anh hơn."

Hứa Mục Chu nói với vẻ mặt dịu dàng: "Ừ, cũng giống anh."

Trái tim đập thình thịch thình thịch không ngừng, vẫn không có biện pháp bình tĩnh lại.

Vợ đã sinh con cho anh.

Hơn nữa còn sinh một lần liền hai đứa!

Bây giờ còn không phải lúc để vui mừng, Hứa Mục Chu giao đứa bé cho y tá.

Y tá lại giao đứa bé cho cha Hứa mẹ Hứa đang đợi ở cửa phòng sinh.

Hai vợ chồng già cũng bối rối.

Không chắc chắn hỏi: "Cả hai đứa đều là của nhà chúng tôi sao?"

Y tá cười nói: "Đều là của nhà mọi người, sản phụ sinh song sinh trai gái, đứa đầu tiên là con trai, đứa thứ hai là con gái, cả hai đều rất khỏe mạnh."

"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ."

Mẹ Hứa cực kỳ vui mừng mà khóc, sau đó lau khóe mắt: "Con dâu nhà chúng tôi có sao không? Khi nào mới có thể ra ngoài?"

"Không sao, một lát nữa sẽ có thể ra ngoài."

Mẹ Hứa liên tục gật đầu, lại lịch sự cảm ơn y tá một lần nữa.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 291: Chương 291


Hai vợ chồng già mỗi người ôm một đứa bé, trên mặt đều là ý cười.

Cha Hứa ôm đứa cháu gái nhỏ, cẩn thận nhìn một lượt: "Trông đẹp hơn Tiểu Chu."

"Cái thằng nhóc thối đó lúc mới sinh ra nhỏ nhỏ gầy gầy, chẳng khác nào con chuột con, anh nhìn hai cục cưng bảo bối này, trắng trẻo mập mạp, đáng yêu biết bao."

Mẹ Hứa nói với vẻ mặt yêu thích, thật cẩn thận ôm đứa bé, chỉ sợ làm rơi đứa bé.

Còn nhắc nhở cha Hứa cẩn thận chút: "Thân thể của trẻ sơ sinh mềm yếu, đừng để bị va chạm."

Bị nhắc nhở như vậy, cha Hứa cũng không dám thở ra mạnh.

Giống như đang ôm quả bom, đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích.

Mãi cho đến khi Tiêu Thanh Như được đẩy ra ngoài, lúc này mới mơ mơ màng màng đi theo bác sĩ đến phòng bệnh.

Con nhỏ có người lớn trông nom, Hứa Mục Chu một lòng một dạ tập trung trên người Tiêu Thanh Như.

"Vợ, nếu em buồn ngủ thì ngủ một lát đi, khi nào tỉnh dậy liền có thể ăn gì đó."

"Không buồn ngủ, em chưa muốn ngủ."

Tiêu Thanh Như rất mệt, nhưng có thể là kích động quá mức, lúc này cô hoàn toàn không ngủ được.

Hai đứa nhãi con được đặt trên chiếc giường nhỏ bên cạnh, bọn chúng nhỏ như vậy, nhỏ đến nỗi gương mặt còn không lớn bằng bàn tay của mình.

Tiêu Thanh Như không tiếng động mà mỉm cười, nhìn hai em bé do chính mình sinh ra, vẫn cảm thấy thần kỳ.

Hứa Mục Chu ngồi bên giường bệnh, đôi mắt không nhìn Tiêu Thanh Như không chớp lấy một cái.

Vợ đã chịu đau nhiều như vậy vì anh, sau này anh phải yêu quý cô gấp bội lần.

Mẹ Hứa cười nói: "Cũng may mà chúng ta chuẩn bị thêm hai bộ quần áo sơ sinh, nếu không mấy bé con đã không có quần áo mặc."

Lời này nhắc nhở Hứa Mục Chu: "Mẹ, khi nào mẹ rảnh rỗi thì đến trung tâm thương mại mua thêm mấy miếng vải, tã lót chuẩn bị trước đó có thể không đủ dùng."

"Mẹ cũng định như vậy."

Mua vải cần phải có phiếu vải, nếu không giá thành sẽ đắt hơn.

Trong tay Tiêu Thanh Như có phiếu vải, là của mẹ để lại cho cô trong dịp tết.

"Trong nhà vẫn còn phiếu phải, đặt trong ngăn kéo bàn làm việc, mẹ, đến lúc đó mẹ cứ lấy trực tiếp là được."

Mẹ Hứa biết con dâu tin tưởng mình, nhưng bà ấy cũng có chừng mực.

"Chúng ta ở lại ở bệnh viện một ngày, ngày mai là có thể xuất viện về nhà, đến lúc đó để Tiểu Chu chăm sóc con và các cháu, mẹ đi mua đồ."

Nằm viện ở nơi nào cũng không tiện, mẹ Hứa không thể đi ngay.

Việc mua đồ đạc chỉ có thể từ từ tính.

Tiêu Thanh Như thích ăn cá, việc này người trong nhà đều biết.

Mẹ Hứa chỉ duy chồng: "Anh ra chợ đen dạo một vòng, xem xem có cá nào có thể mua không, nếu có thì trực tiếp mua về nhà hầm, để cho Thanh Như bồi bổ sức khỏe."

Tiêu Thanh Như vội vàng nói: "Bây giờ không cần ăn đồ ngon, cơ thể con không thể hấp thu được, qua mấy ngày nữa rồi nói sau."

"Như thì không được, con đã phải chịu đau nhiều như vậy, nhất định phải ăn đồ ngon chút."

Mẹ Hứa đưa tiền cho chồng cầm rồi nói: "Nếu không mua được cá thì anh về nhà làm thịt con gà đi."

"Được."

Lúc đầu xuân trong nhà có nuôi ba con gà, chỉ để bồi bổ thân thể cho Tiêu Thanh Như khi cô sinh em bé.

Lúc này mẹ Hứa thật sự rất vui mừng, không có dù chỉ một chút miễn cưỡng.

Chẳng phải chỉ là mấy con gà thôi sao, đều nuôi để ăn mà.

Chẳng qua chỉ là phí chút lương thực thôi.

So sánh với với Thanh Như và cháu trai cháu gái, căn bản không coi là cái gì.

"Thanh Như, con ngủ một lát trước đi, lấy lại tinh thần, chờ đến khi mấy đứa cháu tỉnh ngủ có thể còn mệt hơn nữa đấy."

Tiêu Thanh Như cuối cùng cũng thu ánh mắt khỏi người đứa bé: "Vậy con chợp mắt một chốc đây."

"Ngủ đi, mẹ và Tiểu Chu sẽ trông chừng ở đây, sẽ không để mấy đứa cháu rời khỏi tầm mắt bọn mẹ, con có thể an tâm ngủ."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Vẫn là mẹ hiểu con."

Làm một người mẹ, trọng tâm sẽ không tự chủ được mà hướng về phía những đứa con nhỏ.

Nếu không có ai trông chừng đám trẻ, Tiêu Thanh Như sẽ không dám ngủ.

Sinh con xong quá mệt mỏi, thế cho nên vừa mới thả lỏng Tiêu Thanh Như liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Hứa Mục Chu nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, sắp đau lòng muốn chết.

Nếu không phải lúc này không thể rời xa vợ và con nhỏ, anh thật sự muốn ngay lập tức đi làm tiểu phẫu thuật.

Sau này sẽ không bao giờ để vợ chịu đau nữa.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 292: Chương 292


Tiêu Thanh Như chưa ngủ được bao lâu đã bị tiếng khóc của đứa bé đánh thức.

Cơ thể quá mức mệt mỏi, thế cho nên cả người đều cảm thấy hơi ngơ ngác.

Mãi cho đến khi tiếng khóc của đứa bé càng lúc càng lớn, sắp sửa lật tung nóc nhà, lúc này Tiêu Thanh Như mới khôi phục tinh thần lại.

Cô đã sinh được hai đứa con.

Từ hôm nay trở đi, cô phải làm một người mẹ.

Đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, vừa mở mắt ra đã thấy mẹ Hứa và Hứa Mục Chu mỗi người ôm một đứa bé sơ sinh, đang kiên nhẫn dỗ dành nhãi con.

Thấy cô đã tỉnh, Hứa Mục Chu ngượng ngùng nói: "Vợ ơi, bọn nhỏ đói bụng rồi."

Nếu không phải vì nguyên nhân này, anh sẽ không đành lòng đánh thức vợ.

Hứa Mục Chu thầm nghĩ, vợ chính là người đã chịu khổ trong mười tháng mang thai, hiện tại khó khăn lắm mới đỡ được một chút, tại sao người chịu khổ vẫn là vợ chứ?

Có một số việc, chưa từng tự tình trải qua sẽ không thể đánh giá được hết gian khổ trong đó.

Từ lúc Tiêu Thanh Như mang thai, đến khi sinh nở, Hứa Mục Chu đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.

Cũng biết được làm một người mẹ khó khăn đến mức nào.

Hai đứa bé còn chưa mở mắt, đang há miệng kêu khóc, bộ dạng nhỏ bé trông đáng thương cực kỳ.

Tiêu Thanh Như biết bọn nhỏ đói bụng, nhưng không còn nghĩ đến việc phải cho bọn nhỏ b.ú sữa.

Cô nói với Hứa Mục Chu: "Anh cho bọn nhỏ ăn gì đó đi."

Hứa Mục Chu: "…"

Vợ ơi, đây gọi là mang thai ngốc ba năm sao?

Anh cố ý nói: "Hiện tại bọn nhỏ còn chưa mọc răng, có phải nên cho bọn nhỏ ăn cháo thì phù hợp hơn không?"

Mẹ Hứa dở khóc dở cười: "Con đừng trêu con bé."

Trước tiên đỡ Tiêu Thanh Như ngồi dậy, để cô ngồi dựa ở đầu giường.

Sau đó lại ôm đứa bé đặt vào trong n.g.ự.c Tiêu Thanh Như: "Con cho bọn nhỏ b.ú sữa trước, mẹ sẽ xuống nhà ăn mua chút đồ ăn cho con, không ăn gì hết sẽ không có sữa kịp."

Mặt Tiêu Thanh Như đỏ bừng, lúc này mới nhận ra mình vừa nói những lời ngu ngốc gì.

Trừng mắt liếc xéo Hứa Mục Chu một cái, cái tên này thế mà lại dám trêu ghẹo cô.

Chờ về nhà tôi sẽ tính sổ với anh sau.

"Mẹ, bây giờ thời gian cũng không còn sớm, chắc mẹ cũng đói bụng rồi, đến nhà ăn xem xem có món gì không, mẹ mua thêm hai phần đi."

"Mẹ biết rồi, một mình con ở đây có được không? Nếu không mẹ kêu y tá tới một chuyến."

"Không cần đâu, một mình con là được rồi."

Mẹ Hứa cũng là phụ nữ, biết rằng khi ở trước mặt mình, con dâu xấu hổ không dám cho con bú.

Vì thế dặn dò Tiêu Thanh Như vài câu, sau đó liền rời khỏi phòng bệnh.

Hai vợ chồng mắt to trừng mắt nhỏ.

"Vợ ơi, nhãi con đói khóc, em mau cho bọn nhỏ b.ú sữa đi."

"Anh đừng nhìn."

"Anh lại không phải người ngoài, có gì phải sợ?"

"Chỉ là không cho anh xem thôi."

Tiêu Thanh Như còn chưa thích ứng được với sự chuyển biến thân phận, ngay cả việc cho con b.ú sữa, cô cũng có chút không biết nên làm thế nào.

Càng chưa kể đến việc để cho Hứa Mục Chu nhìn.

Tuy rằng đã là vợ chồng già, nhưng luôn cảm thấy có chút xấu hổ.

Hứa Mục Chu biết vợ nhà mình da mặt mỏng, nếu là bình thường, anh nhất định sẽ trêu chọc cô một phen.

Nhưng hiện tại mấy đứa bé khóc lóc đáng thương như vậy, để cho bọn nhỏ ăn mới là việc đứng đắn.

Anh lập tức nhìn sang chỗ khác: "Anh không nhìn."

"Anh xoay người đi."

Hứa Mục Chu dở khóc dở cười, ở trong lòng vợ, sự tin tưởng với anh đã thấp đến mức như này rồi sao?

Anh xoay người sang một bên: "Anh bảo đảm mình không nhìn."

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhìn Hứa Mục Chu vài lần xác định lực chú ý của anh đều nằm trên người đứa bé, Tiêu Thanh Như không còn lo lắng nữa, cho em bé ăn dựa theo phương pháp mà mẹ Hứa đã nói.

Ăn uống là bản năng sinh ra đã có sẵn.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 293: Chương 293


Vừa mới để sát lại gần Tiêu Thanh Như, nhãi còn liền bắt đầu hút từng ngụm từng ngụm.

Cảm giác đau đớn khiến Tiêu Thanh Như rất khó chịu, nhưng nhìn đứa bé trong lòng ngực, đột nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ đều đáng giá.

Qua một hồi lâu, nhãi con vẫn không ăn được sữa, nhắm mắt lại bắt đầu khóc lớn.

Hứa Mục Chu cũng sốt ruột, bất chấp việc đã đồng ý với vợ, quay người về phía Tiêu Thanh Như.

"Vợ, sao con gái lại không uống được sữa?"

"Có thể là do sức lực không đủ."

"Nếu không thì…"

"Không thể nào!"

Hứa Mục Chu lắc lư con trai trong lòng n.g.ự.c một chút: "Điều anh muốn nói chính là đổi chỗ của con trai thử xem, vợ à, em nghĩ đi đâu vậy?"

Tiêu Thanh Như nghiêng nghiêng người, làm bộ không nghe thấy.

Tiếp tục dỗ dành em bé trong lòng ngực, để cô thử lại một lần nữa.

Thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn nghe làm theo, Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như không hẹn mà cùng đổ mồ hôi thay con gái.

Đặc biệt là Hứa Mục Chu, hận không thể hỗ trợ trực tiếp.

Nhãi con dùng hết sức lực, cuối cùng cũng được uống sữa như ý nguyện.

Hai vợ chồng đồng thời thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hứa Mục Chu kéo kéo bàn tay nhỏ bé của con gái: "Cục cưng thật lợi hại, mới sinh ra đã biết tự mình ăn rồi."

Tiêu Thanh Như không nói nên lời: "Con bé chỉ còn nhỏ, không phải ngốc."

"Dù sao anh cũng cảm thấy con gái rất lợi hại."

Sờ nắn nắn tay nho nhỏ của con gái, Hứa Mục Chu mềm lòng đến không chịu được.

Trong không khí tràn ngập mùi sữa nồng nàn, nhãi con trong vòng tay Hứa Mục Chu càng khóc to tiếng hơn.

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Tiêu Thanh Như không đành lòng nhìn con trai mình đói bụng.

"Anh ôm thằng bé đến đây, em để hai đứa cùng ăn."

"Không cần sốt ruột, để con gái ăn no trước rồi nói."

Thân thể trẻ sơ sinh mềm mại như vậy, Hứa Mục Chu lo lắng để hai nhãi con chen chúc với nhau sẽ làm đối phương bị thương.

Dù sao đâu cũng là chuyện sớm hay muộn, cứ từ từ là được.

"Chờ một chút, để em ăn xong sẽ đến lượt con."

"Oa oa oa ~"

"Lần sau đổi thành con ăn trước."

Bé con làm sao có thể hiểu được lời nói của cha, một khi đói bụng, là sẽ khóc.

"Anh đưa thằng bé đến bên cạnh em, để em dỗ."

Trẻ sơ sinh được ôm nhiều thật sự không tốt, Hứa Mục Chu vừa mới đặt đứa bé lên giường, liền ngửi được một mùi hương quen thuộc, tiếng khóc của bé con dần dần nhỏ đi.

Được con nhỏ ỷ lại như vậy, trong lòng Tiêu Thanh Như thỏa mãn vô cùng.

"Em gái sẽ no ngay ấy mà, ngoan ngoãn chờ thêm một lát nhé."

Lần đầu tiên cho con b.ú sữa, sữa cũng không nhiều.

Sức ăn của nhóc con nhỏ, b.ú được một lúc đã thấy no rồi.

Hứa Mục Chu thuận tay ôm con gái lên.

Lần này cuối cùng cậu anh cũng được ăn.

Nhìn bộ dạng nhỏ nhắn thỏa mãn của thằng bé, tay Hứa Mục Chu có chút ngứa ngáy, muốn chọc một cái vào má con trai.

Thấy anh sắp ngo ngoe rục rịch, Tiêu Thanh Như trừng mắt nhìn Hứa Mục Chu.

"Anh đã nghĩ tên của bọn nhỏ kỹ chưa?"

"Nghĩ kỹ rồi."

"Tên là gì?"

"Đại Bảo, Tiểu Bảo."

Cái tên quá mức có lệ, khiến Tiêu Thanh Như tức giận đến muốn mắng anh.

"Nghĩ lại lần nữa."

Hứa Mục Chu vốn dĩ cảm thấy hai cái tên này nghe khá hay.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhãi con chính là bảo bối nhỏ của bọn họ, tên này danh xứng với thực.

Nhưng vợ không hài lòng, chỉ có thể suy nghĩ lại một cái khác.

"Vậy thì hãy gọi là Tả Tả, Hữu Hữu."

"Có người cha nào như anh không? Chỉ biết lừa gạt người."

Hứa Mục Chu không am hiểu việc đặt tên, trước kia trong lúc huấn luyện chỉ hô mấy câu khẩu hiệu.

Những cái còn lại đều không dễ nghe, Tả Tả Hữu Hữu nghe còn đỡ.

"Vợ, nếu không thì em đặt tên cho bọn nhỏ đi."

Tiêu Thanh Như cẩn thận suy nghĩ, phát hiện chính mình cũng không giỏi đặt tên.

"Vậy tạm thời gọi là Tả Tả Hữu Hữu đi."

Vì thế, sau thời gian cho ăn, cái tên của cặp song sinh trai gái đã được quyết định.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 294: Chương 294


Mẹ Hứa đi mua đồ ăn về, nghe thấy con trai cứ luôn miệng trái trái phải phải, bà ấy còn tưởng rằng anh đang hô khẩu hiệu với mấy đứa con.

Thấy hai đứa nhãi con đã ngủ say, vì thế lên tiếng nhắc nhở: "Mấy đứa nhỏ còn cần ngủ nhiều hơn, còn đừng làm ồn đến bọn nhỏ."

Hứa Mục Chu kịp thời câm miệng, ngồi bên mép giường nhìn hai cục bảo bối không dám rên một tiếng.

Tuy rằng vẫn còn đỏ rực, nhăn dúm dó, nhưng càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Miệng và mũi đều trông giống vợ, trán giống anh, đường nét khuôn mặt cũng vậy.

Dần dần, vẻ bề ngoài của bảo bối cũng trùng khớp với những gì anh đã tưởng tượng.

Trông giống vợ, cũng giống anh.

Đây là kết tinh tình yêu của bọn họ.

Hứa Mục Chu nhìn với vẻ mặt hài lòng, nào có bộ dạng không thích trẻ con chứ?

Quả nhiên, huyết mạch thân tình là thứ gì đó rất thần kỳ, Tiêu Thanh Như nghĩ như vậy.

Cô dùng cằm cọ cọ đứa bé, nói với mẹ Hứa: "Hứa Mục Chu đặt tên cho anh em bọn nhỏ, tên là Tả Tả Hữu Hữu."

Mẹ Hứa sắp hết chỗ để nói: "Cái tên này quá tùy ý rồi đi, nhà ai lại đặt tên con cho có lệ như vậy?"

"Chỉ là tên ở nhà mà thôi, thuận miệng là được rồi."

"Là chính con lười suy nghĩ nhiều, còn phải tự mình tìm cái cớ."

Hứa Mục Chu cảm thấy bản thân rất oan uổng, anh thực sự không hề đặt cho có kệ, cũng thật sự cảm thấy hai cái tên ở nhà này thuận miệng và nghe hay.

"Tên thật cứ để cha con và cha vợ đặt."

Mẹ Hứa rất tán đồng: "Với trình độ của con chắc chắn sẽ không đặt được cái tên hay, sau này lũ trẻ trưởng thành sẽ oán trách con."

"Chỉ là một cái tên mà thôi, tại sao lại rắc rối nhiều vấn đề thế?"

"Tên chính là thể diện của một người, nếu không gọi con là Nhị Cẩu Tử, con có cảm giác thế nào?"

Hứa Mục Chu: "…"

Lời này hình như có vẻ hợp lý.

Lại cân nhắc thêm lần nữa, Tả Tả Hữu Hữu thật sự nghe không hay sao?

Nhìn thấy Hứa Mục Chu ăn thiệt, Tiêu Thanh Như rất muốn cười, nhưng khi cười thì th*n d*** không thoải mái, chỉ có thể cố gắng kiềm chế lại.

Hứa Mục Chu bất đắc dĩ lắc đầu, duỗi tay đưa đến trước mặt Tiêu Thanh Như: "Có thể cắn anh."

"Em không phải là chó."

Hứa Mục Chu hiện tại nghe không lọt tai từ chó này: "Cắn anh thì em không cần nhịn cười."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Đừng gây rối."

Tiêu Thanh Như đẩy tay anh ra, sau đó nghĩ tới điều gì, lại lập tức kéo trở lại.

"Hình như lúc trong phòng sinh em đã cắn anh, có nghiêm trọng không."

"Không vấn đề gì."

Mấy vết thương nhỏ này, so với những gì vợ phải chịu đựng, căn bản là bé nhỏ không đáng kể.

Vừa mới kéo tay áo lên một chút, trong tầm mắt thình thình xuất hiện một dấu răng.

Tiêu Thanh Như đã cắn rất mạnh, thế cho nên đã để lại dấu vết vừa xanh vừa tím, còn có chỗ bị rách da.

"Có đau không?"

"Không đau."

Hứa Mục Chu da dày thịt béo, đời này đã từng bị thương lớn thương bé vô số lần, chút vết thương ngoài da này với anh không đáng kể chút nào.

"Tìm y tá xử lý vết thương cho anh đã, nếu bị nhiễm trùng sẽ không hay."

Hứa Mục Chu không để ý lắm, nhưng nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Tiêu Thanh Như, chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Em ăn cơm trước, anh đi xử lý ngay đây."

"Một mình con đi có ổn không? Để mẹ đi cùng con."

"Không sao đâu, con còn có thể tự mình đến bệnh viện, mấy bước đi này không thành vấn đề."

Nghĩ đến Hứa Mục Chu một mình đi con đường xa xôi như vậy, trong lòng Tiêu Thanh Như nghĩ mà sợ.

Nếu như nửa đường xảy ra chuyện gì, có hối hận cũng không kịp.

Mẹ Hứa nghĩ thoáng, ngược lại cảm thấy đây là chuyện tốt.

Con trai đã có thể tự mình ra ngoài, đây chẳng phải đồng nghĩa với việc cách ngày hoàn toàn bình thường không còn xa sao?

"Com mau đi xử lý, chuẩn bị cho tốt rồi trở về ăn cơm."

"Vâng."

Mẹ Hứa lấy ra những món mình đã mua ra, có cháo rau xanh, còn có bánh bao.

"Bây giờ con chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, qua hai ngày nữa con muốn ăn cái gì mẹ sẽ làm món đó cho con."

Tiêu Thanh Như không kén chọn: "Ăn cháo cũng tốt, hiện tại con cũng không có cảm giác thèm ăn, chỉ muốn ăn thanh đạm chút."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 295: Chương 295


Mẹ Hứa đặt một cái gối đầu lót phía sau Tiêu Thanh Như, muốn đích thân đút cho cô, nhưng bị Tiêu Thanh Như từ chối.

"Để con tự ăn là được rồi."

Sinh con tốn nhiều sức lực như vậy, mẹ Hứa sợ cô không cầm chén nổi.

"Còn khách khí với mẹ làm gì?"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Tay con vẫn còn sức mà."

"Mẹ là người từng trải, biết cảm giác sinh con là như thế nào, bây giờ điều con cần làm chính là nghỉ ngơi nhiều, thân thể mới có thể hồi phục tốt, sau này còn phải chăm sóc cho cặp song sinh trong nhà, hiện tại cũng đừng khách khí với bọn mẹ làm gì, có gì cứ việc nói, không cần cảm thấy ngại."

Để mẹ chồng đút cho ăn, Tiêu Thanh Như cảm thấy rất ngượng ngùng.

Chẳng qua mẹ chồng đều đã nói đến nước này, cô cũng không thể từ chối, tùy ý để mẹ chồng đút cho cô ăn.

Ăn chưa được mấy miếng, cha Hứa mang theo đồ ăn tới.

"Trông có vẻ như anh đến vừa đúng lúc."

"Mang theo đồ ăn gì đấy?"

"Canh cá."

Mẹ Hứa đặt chén cháo xuống: "Thanh Như, chúng ta ăn miếng canh trước nhé?"

"Vâng ạ."

Trước kia khi mẹ Hứa ở cữ cũng là cha Hứa chăm sóc, vì thế cũng biết được có một số thứ sản phụ không thể ăn.

Canh cá không nêm nếm quá nhiều gia vị, ăn vào vị rất tươi.

Cha Hứa đứng bên cạnh mép giường, nhìn hai đứa cháu trai cháu gái của mình, trên mặt tràn đầy ý cười.

"Anh vừa gọi điện thông báo cho bên thông gia."

Mẹ Hứa gật đầu: "Gọi rồi thì tốt, chuyện lớn như vậy cũng nên báo cho bọn họ biết."

"Đúng rồi, bà thông gia nói rằng hai ngày bà ấy sẽ đến Bắc Kinh."

"Thế thì tốt quá, có thêm nhiều người, chúng ta cũng có thể thay phiên nhau chăm sóc hai đứa nhỏ."

Trẻ con trong thời gian ở cữ rất mong manh, cần được để ý nhiều hơn.

Mẹ Hứa cảm thấy, có bà thông gia đến Bắc Kinh chăm sóc ở cữ, trong lòng con dâu sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Nghe được tin mẹ sắp đến Bắc Kinh, Tiêu Thanh Như thực sự rất vui mừng.

Tuy rằng mối quan hệ giữa cô và mẹ chồng tốt, nhưng so với mẹ ruột, tóm lại có sự khác biệt.

Có một số vấn đề cô có thể tâm sự với mẹ ruột, nhưng lại ngại mở miệng nói với mẹ chồng.

Trong lòng cảm thấy khoan khoái không ít, ăn uống gì cũng ngon miệng, chờ đến khi Hứa Mục Chu trở về, cô đã ăn xong một chén canh cá.

Hứa Mục Chu mời cha mẹ ăn cơm trước, còn anh đến chăm sóc Tiêu Thanh Như.

Mẹ Hứa quyết định giao vị trí lại cho anh.

Những lúc thế này nên để con trai biểu hiện cho thật tốt, trong lòng Thanh Như mới có thể thống khoái.

Không có người phụ nữ nào không muốn được chồng chăm sóc sau khi sinh con.

Đây chính là thời cơ tốt để xúc tiến tình cảm vợ chồng.

Hứa Mục Chu cầm cái muỗng, thật cẩn thận đút cháo cho Tiêu Thanh Như ăn.

Sợ làm bẩn quần áo, còn đặt tờ giấy lót cho cô.

Trong mắt mẹ Hứa tràn đầy ý cười: "Bây giờ còn phải luyện tập cho tốt, sau này cho con ăn cơm sẽ không tay chân vụng về nữa."

Hứa Mục Chu nhàn nhạt nói: "Để bọn nhỏ tự mình ăn."

Mẹ Hứa dở khóc dở cười: "Được rồi, đến lúc đó chỉ cần con giặt quần áo giúp bọn nhỏ là được."

Hứa Mục Chu ừ một tiếng, giặt quần áo không phải chuyện gì to tát, quan trọng nhất chính là là bồi dưỡng khả năng làm việc của trẻ nhỏ.

Trong lúc ngủ mơ cặp song sinh rầm rì một tiếng, làm Hứa Mục Chu sợ tới mức bàn tay cầm muỗng run run.

Tiêu Thanh Như buồn cười: "Anh đừng lúc kinh lúc rống."

"Anh sợ bọn nhỏ thức dậy sẽ khóc."

"Trong thời gian ở cữ trẻ con rất thích ngủ, chỉ cần trên người không có chỗ nào không thoải máu, thường sẽ không khóc." Mẹ Hứa nói như vậy.

Tranh thủ khoảng nghỉ cho ăn, Hứa Mục Chu lại liếc nhìn đứa bé, quả nhiên vẫn đang ngủ ngon lành, giống hai chú heo con.

Mới làm cha, Hứa Mục Chu vẫn có chút không thích ứng được với thân phận mới.

Nhưng nhìn hai nhãi con có chút xíu, anh sẽ không tự chủ được mà mềm lòng, muốn đem tất cả những gì tốt nhất đến trước mặt bọn nhỏ, dỗ dành bọn nhỏ vui vẻ.

Đây chính là đứa con do vợ sinh ra, Hứa Mục Chu cảm thấy mình có thể cống hiến mọi thứ cho bọn nhỏ.

Bao gồm cả sinh mệnh.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 296: Chương 296


Ban đầu định ở lại bệnh viện thêm một ngày rồi về nhà, nhưng Tiêu Hoài Thư đã lái xe đến bệnh viện, đón Tiêu Thanh Như và hai đứa con nhỏ về nhà họ Hứa ngay trong ngày.

Lần đầu tiên được làm bác, Tiêu Hoài Thư mừng rỡ đến mức suýt không phân biệt đông tây nam bắc.

Sau khi sắp xếp cho người ổn định, anh ấy ngồi bên mép giường nhỏ không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hai đứa bé.

Cuối cùng đưa ra kết luận: "Quả nhiên câu cháu ngoại giống bác là đúng."

Hứa Mục Chu hỏi anh ấy: "Anh không sợ em sẽ mang đứa bé đi cắt tóc trong tháng đầu tiên à?"

Tiêu Hoài Thư: "…"

Người này vẫn là cầm thú như ngày nào, một chút ích lợi cũng không cho người khác chiếm!

Không để ý đến Hứa Mục Chu, anh ấy tiếp tục ngắm nhìn hai đứa cháu ngoại nhỏ đang ngủ.

Con người vốn đã bất công, cộng với đặc tính luôn bênh vực người mình của người nhà họ Tiêu, Tiêu Hoài Thư cảm thấy cặp song sinh trai gái này chính là bé con đẹp nhất trên đời.

Nhìn nhìn, không khỏi nở nụ cười.

Phương Ánh Thu và Tiêu Thanh Như nhìn nhau, cả hai người đều không nhịn được cảm thấy buồn cười.

Thấy anh ấy thích trẻ con nhiều như vậy, Phương Ánh Thu cũng có tâm tư riêng.

Có lẽ qua thêm hai ba năm nữa, bọn họ cũng có thể suy xét về vấn đề này.

Vài phút sau, đứa bé tỉnh dậy.

Tiêu Hoài Thư nhân cơ hội lấy ra bao lì xì đã chuẩn bị từ trước, hai đứa bé mỗi đứa nhận được một tờ nhân dân tệ đỏ.

Anh ấy ấm áp nói: "Đây là quà gặp mặt bác tặng cho các cháu."

Thấy nắm tay nhỏ của bọn nhỏ niết chặt lấy nhau, Tiêu Hoài Thư cong cong ngón tay lớn: "Nhận lấy đi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhãi con rầm rì một tiếng, cái miệng bẹp bẹp trông như muốn khóc.

Phương Ánh Thu thúc thúc bả vai Tiêu Hoài Thư mấy cái: "Có người nào bắt nạt người khác như anh sao?"

"Anh đã đưa bao lì xì cho bọn nhỏ rồi."

"Người ta đang ở cái tuổi coi tiền bạc như rác rưởi, anh một hai phải quấy rầy giấc ngủ của bọn nhỏ, bắt bọn nhỏ nhận lấy tiền của anh, đây không phải đang làm khó bọn nhỏ sao?"

Tiêu Hoài Thư bị chọc cười nói: "Quả nhiên là tuổi còn nhỏ, không biết chỗ tốt của tiền bạc."

Hai bé con không chịu nhận, Tiêu Hoài Thư chỉ có thể đưa tiền cho Tiêu Thanh Như: "Em để dành thay bọn nhỏ, sau này mua kẹo cho bọn nhỏ ăn."

Một đứa được một tờ nhân dân tệ đỏ, tổng cộng là hai trăm.

Gần như bắt kịp số tiền tiết kiệm của một số người.

Tiêu Thanh Như xấu hổ không dám nhận: "Nhận tiền các anh vất vả kiếm được, vậy da mặt em cũng quá dày rồi."

"Còn khách khí với anh trai ruột và chị dâu của em làm gì?"

Tiêu Hoài Thư dúi một xấp tiền thật dày vào trong tay Tiêu Thanh Như: "Không phải cho em, là cho cặp song sinh, bây giờ em chỉ bảo quản tạm thời thôi."

Nếu thực sự là tặng cho mấy đứa bé thì có thể đến trung tâm thương mại mua quà tặng đứa bé.

Tiêu Thanh Như biết, anh trai đây là đang trá hình đưa tiền cho cô.

Từ khi cô và Hứa Mục Chu thất nghiệp, ở trong mắt người trong nhà, hai vợ chồng bọn họ liền trở thành người cần hỗ trợ.

Thỉnh thoảng sẽ tìm lý do để đưa tiền cho bọn họ.

Chỉ dựa vào sự trợ cấp của người nhà, cô đã tích cóp được một số tiền rất lớn.

"Vậy thì em nhận thật đấy nhé?"

"Cầm lấy đi, bảo dì Hứa mua thêm ít đồ ăn ngon cho em, em ăn ngon, hai đứa cháu ngoại của anh cũng có thể được thơm lây, số tiền này cũng coi như dùng trên người bọn nhỏ."

Tiêu Thanh Như cũng không từ chối nữa, sau này tìm cơ hội đáp lễ là được.

Sau khi nhìn thấy đứa bé, lại thấy bên này Tiêu Thanh Như không có chỗ nào không thoải mái, hai vợ chồng Tiêu Hoài Thư chuẩn bị rời đi.

Tiêu Thanh Như lên tiếng giữ lại.

"Anh trai, chị dâu, hai anh chị ở lại trong nhà ăn bữa cơm đi."

Không muốn để người nhà họ Hứa tốn tâm sức chiêu đãi bọn họ, càng không muốn quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của em gái.

Tiêu Hoài Thư nói: "Hôm nay không ăn đâu, em nghỉ ngơi cho thật tốt, chờ lần nghỉ phép tiếp theo bọn anh lại đến gặp em và hai đứa cháu nhỏ."

"Hiếm lắm mới được nghỉ phép một lần, ở lại lâu thêm chút đi."

"Em cũng đã nói hiếm lắm mới được nghỉ phép một lần, không thể chừa một chút thời gian cho bọn anh trải qua thế giới hai người được sao? Bọn anh cũng muốn đi xem phim, đi dạo công viên gì đó mà."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 297: Chương 297


Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: "Em cũng không nói sẽ không cho hai người hưởng thụ thế giới hai người, sau khi hẹn hò thì về nhà ăn cơm."

"Thế thì rắc rối quá, bọn anh tìm một tiệm cơm quốc doanh ở bên ngoài sẽ bớt việc hơn."

"Được rồi, vậy anh chị tự mình sắp xếp."

Tiêu Hoài Thư vỗ vỗ vai Hứa Mục Chui: "Ba người bọn họ giao lại cho cậu đó."

"Ừm."

Nghe tin Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu phải đi, mẹ Hứa cũng đến giữ lại, nhưng hai vợ chồng bọn họ vẫn đi rồi.

"Mấy người anh trai con quá khách khí rồi, cho dù bọn họ không tới, cả nhà chúng ta cũng phải ăn cơm, chẳng qua là thêm một đôi đũa mà thôi, tại sao bọn họ lại chạy trốn nhanh hơn thỏ vậy chứ?"

Tiêu Thanh Như cười nói: "Tính tình của anh trai còn chính là như vậy, bình thường trông tùy tiện thế thôi, nhưng sợ nhất là gây phiền toái cho người khác."

"Ở điểm này ngược lại rất giống với Tiểu Chu, khó trách hai người bọn họ có thể chơi cùng nhau."

Tiêu Thanh Như gật đầu: "Đây gọi là vật họp theo loài, người phân theo nhóm."

Hứa Mục Chu nhếch môi: "Sao lời này nghe thế nào cũng thấy quái quái? Cảm giác như đang chế giễu thế?"

"Do anh suy nghĩ nhiều."

Đứa bé tỉnh dậy liền phải uống sữa.

Mẹ Hứa giúp thay tã mới, sau đó dặn dò vợ chồng son: "Mẹ ở trong phòng bếp hầm canh gà, có chỗ nào không biết làm cứ kêu mẹ một tiếng là được."

Sau đó rời khỏi phòng, còn thuận tay đóng cửa phòng lại.

Hứa Mục Chu bế hai đứa nhãi con lên giường đôi của bọn họ, để Tiêu Thanh Như cho b.ú sữa.

"Trước kia anh còn muốn vứt cái giường cũ đi, lúc này ngược lại vừa hay phát huy công dụng, chờ đến lúc bọn nhỏ hai ba tuổi còn có thể ngủ."

Tiêu Thanh Như cười nhạo anh: "Chờ đến khi bọn nhỏ không ngủ được nữa, anh còn có thể tiếp tục dùng."

Hứa Mục Chu lập tức phản bác lại: "Đến lúc đó đã vứt rồi, trong phòng chúng ta không cần giường thừa."

"Ở trước mặt con nhỏ nói những lời thế này, anh không cảm thấy xấu hổ à."

"Bọn nhỏ cũng không nghe hiểu."

"Anh chỉ đang bắt nạt bọn nhỏ vì còn nhỏ tuổi thôi."

Hứa Mục Chu cười cười: "Cũng chỉ là chuyện mấy năm nữa, chờ đến khi bọn nhỏ lớn hơn một chút, có một số lời nói sẽ không thể nói trước mặt bọn nhỏ nữa."

Tiêu Thanh Như rất đồng ý với lời này.

Mặc dù nói cha mẹ ân ái có thể xây dựng bầu không khí gia đình tốt đẹp cho con nhỏ, nhưng ngôn ngữ hành vi cử chỉ của bọn họ cũng phải có chừng mực.

Nếu không chính là mang con nhỏ xuống mương.

Lần này cho con b.ú sữa, Tiêu Thanh Như cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, cho dù Hứa Mục Chu đang nhìn, cô cũng không cảm thấy ngượng ngùng.

Sau khi cho b.ú xong, Hứa Mục Chu nhận lấy con một cách tự nhiên, nhẹ nhàng vỗ lưng cho đứa bé ợ, cuối cùng lại đặt về giường nhỏ.

Chờ đến lúc sắp xếp cho hai đứa bé xong, cũng đã nửa giờ trôi qua.

"Vợ, nhân lúc bọn nhỏ đang ngủ, em cũng nhanh chóng nghỉ ngơi đi."

Khi sinh con ra đổ không ít mồ hôi, Tiêu Thanh Như cảm thấy trên người dính nhớp nháp rất khó chịu.

Muốn tắm rửa một chút, nhưng Hứa Mục Chu cảm thấy tốt nhất nên chờ thêm vài ngày nữa.

Chỉ lau mặt và tay cho Tiêu Thanh Như.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Chịu đựng một chút, qua mấy ngày nữa sẽ lau mình cho em, chờ đến lúc ở cữ muốn tắm rửa thế nào cũng được."

"Sinh con thật sự không dễ dàng chút nào."

Hứa Mục Chu hôn lên trán cô: "Vợ, vất vả cho em rồi."

Mười tháng mang thai rất cực khổ, quá trình sinh nở rất đau.

Nhưng nhìn hai đứa con bảo bối của mình, Tiêu Thanh Như cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.

Bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ, Hứa Mục Chu liền ở bên cạnh chăm sóc ba mẹ con bọn họ.

Thỉnh thoảng đứng lên hoạt động tay chân, duỗi gân cốt.

Chờ qua năm mới, nói không chừng vợ sẽ phải đến trường học dạy học.

Anh phải nhanh chóng khỏe lại, vợ mới có thể yên tâm giao con cho anh chăm sóc.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 298: Chương 298


Lúc biết Tiêu Thanh Như sinh một đôi trai gái, hàng xóm xung quanh cực kỳ hâm mộ.

Mấy năm gần đây, trong ngõ này chỉ có một cặp đôi đủ nam nữ, cô có phúc đến mức nào chứ?

Bây giờ chân của Hứa Mục Chu đã ổn hơn, chắc nhà họ Hứa gặp số đỏ rồi.

Lúc Tiêu Thanh Như vừa mang thai, mẹ Hứa đã nói muốn tặng chè trôi nước cho hàng xóm.

Lần này trong nhà có thêm hai đứa nhóc nên mẹ Hứa cực kỳ vui mừng, không chỉ tặng chè trôi nước cho người ta mà còn tặng kèm sáu trái trứng chín nữa.

Hàng xóm nhận lấy rồi chúc vài câu.

“Hai đứa nhà bà có phúc quá, từ lúc Thanh Như mang thai, chân của Tiểu Chu cũng hồi phục rất nhanh, tôi thấy cậu ấy có thể tự đi ra ngoài rồi.”

Mẹ Hứa cười nói: “Bây giờ cũng chưa thể nói có phúc hay không được, chỉ cần thân thể chúng nó khỏe mạnh là tôi không mong gì hơn rồi.”

“Chắc chắn rồi.”

Mẹ Hứa tặng đồ xong rồi về nhà.

Có rất nhiều chuyện trong nhà cần bà xử lý, không thể chậm trễ bên ngoài được.

Để bồi bổ thân thể cho Tiêu Thanh Như, mẹ Hứa cũng tốn khá nhiều công sức.

Ngoài canh gà, bà còn nấu cháo gà xé cho cô.

Thịt gà mềm đến nhục ra, không cần lo không tiêu hóa được.

Đợi Tiêu Thanh Như nghỉ ngơi xong là có thể ăn ngay.

Hứa Mục Chu không tiện đi lại nên mẹ Hứa mang đồ ăn vào phòng luôn: “Con ăn chung với Thanh Như đi.”

“Con cũng nghĩ thế.”

Mẹ Hứa nấu ăn chỉ suy nghĩ xem bà đẻ nên ăn gì chứ không nghĩ đến những người khác.

Thế nên Hứa Mục Chu chỉ có thể ăn bánh bao độn thịt.

May mà anh còn ăn được thịt gà nên cũng coi như đủ dinh dưỡng.

Mẹ Hứa sợ Tiêu Thanh Như không tiện ăn trên giường nên làm cái bàn nhỏ cho cô.

“Cha con tự làm cái bàn này lúc mẹ sinh Tiểu Chu đấy, ăn xong rồi gập bàn lại rất tiện lợi.”

“Trước đây cha con còn làm được việc này sao.”

“Trước đây sống khó khăn nên cái gì cũng phải học một chút, không tiện ra cửa hàng mua như bây giờ.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Bà nhanh chóng điều chỉnh cái bàn: “Hai đứa ăn đi, có gì thì gọi một tiếng, mẹ và cha con ở phòng bếp cũng nghe thấy.”

“Mẹ, hôm nay cha mẹ cũng bận cả ngày rồi, mau đi ăn cơm đi.” Hứa Mục Chu giục.

Mẹ Hứa dặn: “Thế con chăm sóc cho Thanh Như nhé.”

“Biết rồi ạ.”

Mẹ Hứa ngắm cháu trai cháu gái một lúc mới mỉm cười rời đi.

“Vợ ơi, ăn canh trước hay ăn cháo gà xé trước?”

“Ăn canh đi.”

Hứa Mục Chu bưng bát đút từng thìa cho cô ăn.

Tiêu Thanh Như cũng không ngại, lúc này mà không cho anh làm thì còn đợi lúc nào nữa?

Thấy cô ăn ngon lành, Hứa Mục Chu cũng vui vẻ.

Trong thời gian mang thai, anh không làm được gì cho vợ mình nên cực kỳ hổ thẹn.

Lúc này anh có cơ hội thể hiện nên thoải mái hơn nhiều.

Tiêu Thanh Như nắm rõ việc thấy ổn thì dừng, ăn canh xong không cho Hứa Mục Chu đút nữa.

“Anh mau ăn đi, chắc con sắp tỉnh rồi.”

“Không sao, đút cho em ăn trước.”

“Bọn nó tỉnh rồi không rảnh để ăn đâu.”

Tiêu Thanh Như kiên quyết tự ăn, không cho Hứa Mục Chu đút.

Dù cô rất tận hưởng cảm giác được người mình yêu chăm sóc, nhưng chăm con cũng tốn sức, không thể không cho Hứa Mục Chu thời gian ăn cơm.

Thấy cô có thể làm một mình, Hứa Mục Chu cũng không ép nữa.

Chắc là tâm trạng anh tốt nên ăn bánh bao độn cũng cảm giác như ăn món cao cấp.

Thấy vẻ mặt thỏa mãn của anh, Tiêu Thanh Như chọc ghẹo: “Xem ra anh thích con hơn nhỉ, lúc anh cưới em, em cũng không thấy anh vui thế.”

“Vợ đừng đổ oan cho anh, rõ ràng cưới em là chuyện vui nhất đời anh.”

Vẻ mặt Hứa Mục Chu cực kỳ chân thành làm Tiêu Thanh Như bật cười thành tiếng: “Anh biết dỗ dành con gái thật đấy.”

“Chỉ dỗ mình em thôi.”

“Thế con gái thì sao?”

“Thế có thêm một Hữu Hữu nữa.”

Dù không thể lái máy bay nữa nhưng Hứa Mục Chu cảm thấy cuộc sống bây giờ cũng rất tốt.

Có người mình yêu, còn có hai đứa con đáng yêu.

Bố mẹ đều khỏe mạnh.

Chỉ riêng những điều này thôi, anh đã hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi.

Chưa ăn xong bao lâu, em bé đã tỉnh lại.

Nghe thấy tiếng khóc, mẹ Hứa lập tức vào trong.

Ngửi thấy mùi lạ trong không khí là bà biết ngay em bé lại đi ị.

Bà sai Hứa Mục Chu: “Con dỗ chúng nó trước, mẹ đi đổ nước.”

Chân Hứa Mục Chu chưa hồi phục hẳn nên không tiện bưng nước, con lại cần dùng nên chỉ có thể nhờ mẹ làm.

Mẹ Hứa đổ nước ấm ra rồi ôm cháu gái lên trước.

Em bé mới sinh cực kỳ mềm yếu, Hứa Mục Chu không dám giúp bà rửa mông.

Mẹ Hứa cười anh: “Không phải con nói muốn chăm con à, sao bây giờ không dám chạm vào luôn thế?”

“Bọn nó nhỏ quá, con sợ làm chúng bị thương.”

“Không yếu ớt vậy đâu, chỉ cần con làm đúng cách thì không có vấn đề gì.”

Hứa Mục Chu căng thẳng: “Vậy để con thử xem.”

“Nào, mẹ đổi nước cho con, sau này con chịu trách nhiệm cho thằng lớn.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 299: Chương 299


Mẹ Hứa nhanh chóng xử lý cho cháu gái, đổi tã sạch rồi đặt vào lòng Tiêu Thanh Như: “Cho Hữu Hữu b.ú sữa trước đi.”

Bà vừa thu xếp bên này xong lại vội vàng đi đổ nước.

Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: “Chúng ta cứ như dây chuyền sản xuất trong xưởng ấy.”

Hứa Mục Chu mỉm cười: “Đúng là giống thật.”

Lúc mẹ Hứa bưng nước vào, lần đầu tiên Hứa Mục Chu rửa mông, thay tã cho con dưới sự chỉ đạo của mẹ Hứa.

Vì anh căng thẳng quá nên trán cũng đổ mồ hôi.

Mãi đến khi anh đặt con vào lòng Tiêu Thanh Như, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy con trai chẳng được chuyện gì, mẹ Hứa lại chế giễu anh.

Cuối cùng bà lấy tã bẩn ra ngoài.

Tiêu Thanh Như thấy mẹ phải giặt tã giúp nên khá ngượng ngùng.

Cô nói với Hứa Mục Chu: “Lần sau anh để mẹ dỗ con còn anh đi giặt tã nhé.”

“Được.”

Con của mình không thể làm phiền người lớn được.

Đừng nói là bảo Hứa Mục Chu giặt tã, dù giao mọi việc cho anh, anh cũng chẳng oán trách gì.

Vì nhà họ Hứa có nhiều người giúp đỡ nên Tiêu Thanh Như sinh con xong cũng không cần lo lắng gì.

Ngoài chuyện cho con b.ú ra, cô chỉ cần ăn uống ngủ nghỉ.

Trong lòng cô thoải mái nên thân thể cũng hồi phục khá nhanh.

Lúc mẹ Tiêu đến Bắc Kinh, bà chỉ thấy con gái cực kỳ thoải mái.

Bà quan tâm lo lắng cho con gái, thấy thân thể cô không có vấn đề gì mới ôm lấy cặp song sinh.

Hai đứa nhỏ mở to đôi mắt long lanh, không khóc không quậy, ngoan ngoãn nằm yên.

Thỉnh thoảng chúng quơ tay một chút.

Trông hai đứa đáng yêu đến mức tim mẹ Tiêu như tan chảy.

Thế là bà lại cho hai anh em mỗi đứa một cái lì xì to.

Trông độ dày có vẻ hơn trăm tệ.

Hai đứa nhỏ chỉ cầm lì xì một chút rồi lại chuyển vào tay Tiêu Thanh Như.

Tiêu Thanh Như thầm nghĩ, chỉ dựa vào cặp song sinh này thôi, cô dã kiếm được tiền bằng tiền lương người khác làm mấy năm rồi.

“Cha con cũng muốn đến nhưng nhiều việc quá không tránh được, chắc bây giờ đang khó chịu ở nhà muốn gặp hai đứa nhỏ đấy.”

Tiêu Thanh Như nhớ đến máy ảnh trong nhà ba năm rồi chưa dùng, không biết có bị hỏng hay không nữa.

Lúc nào rảnh cô bảo Hứa Mục Chu kiểm tra lại, nếu dùng được thì thỉnh thoảng chụp bọn nhỏ một tấm để mẹ Tiêu mang về Tây Bắc.

Không nhìn thấy người thấy thì ngắm ảnh cũng được.

*

Mẹ Hứa ôm cháu, quan tâm đến chuyện đặt tên.

“Hai đứa đặt tên gì cho con vậy?”

“Mới đặt tên ở nhà thôi ạ, đợi mọi người đặt tên cho hai đứa nó.”

“Tên ở nhà là gì?”

“Tả Tả và Hữu Hữu ạ.”

Mẹ Tiêu không khỏi bật cười: “Vừa nghe đã biết tên là con rể đặt, nhưng mà nghe cũng xuôi tai.”

Tên này không bị chê nên Hứa Mục Chu đắc ý nhìn Tiêu Thanh Như.

Trông anh như đang nói: Nhìn kìa, mẹ vợ cũng thấy tên anh đặt không có vấn đề gì.

Tiêu Thanh Như thầm mắng anh ấu trĩ quá.

Thấy ánh mắt tố cáo nhau của đôi vợ chồng trẻ, mẹ Tiêu cười nói: “Có thể từ từ nghĩ tên con sau, dẫu sao bây giờ cũng chưa cần.”

Hứa Mục Chu nói: “Có thể bảo cha con nghĩ trước, đến lúc đó lấy dùng luôn cũng được.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Thế ngày mai mẹ gọi điện cho ông ấy.”

Nếu ông Tiêu mà biết chuyện đặt tên được giao cho ông thì chắc là vui lắm.

Thăm con cháu xong rồi, mẹ Tiêu mới nhớ ra đồ bà mang đến.

“Đoán là thời gian này con sắp sinh nên mấy ngày trước Tiểu Tống về viện gia chúc, nhờ mẹ mang đồ này cho con.”

“Gì thế ạ?”

“Con bé tự may yếm và tất, còn có hai đôi giày nhỏ nữa.”

Cái nào cũng có một cặp.

Cô ấy vốn may để em bé dùng luân phiên, không ngờ Tiêu Thanh Như lại sinh hai đứa nên có thể dùng được luôn.

Tiêu Thanh Như nhận lấy rồi xem, nhận ra đường may cực kỳ tỉ mỉ.

“Người làm mẹ có khác, khả năng may đồ lên tay hẳn.”

Mẹ Tiêu cười cô: “Thế con cũng phải học Tiểu Tống đấy.”

“Cô ấy và đồng chí Tần thế nào rồi?”

“Tốt lắm, đồng chí Tần đối xử với cô ấy không tệ, trông còn mũm mĩm hơn trước.”

Bắc Kinh cách xa Tây Bắc quá, Tống Viện ở đội sản xuất không tiện gọi điện nên hai người cũng lâu rồi chưa liên lạc.

Dù chị em tốt không thường xuyên liên lạc thì vẫn nhớ đến đối phương.

Tiêu Thanh Như đưa đồ cho Hứa Mục Chu để anh cất đi.

Sau này còn cho con dùng nữa.

Ngoài đồ Tống Viện chuẩn bị, mẹ Tiêu cũng chuẩn bị rất nhiều đồ.

Ngoài quần áo, giày dép cho bọn nhỏ, bà con mang theo đồ bồi bổ thân thể cho Tiêu Thanh Như.

Quá nhất là còn có hai con gà sống nữa.

“Mấy ngày nay chưa cần ăn bổ quá, sau này bổ sung dần dần, đến lúc đó mẹ sẽ hầm trứng gà đường nâu cho.”

“Con đã ăn cá rồi, còn ăn gà nữa.”

“Bà thông gia hơi nóng vội, ăn cháo mấy ngày cũng không sao.”

Dù nói thế nhưng biết con gái mình không phải chịu khổ, mẹ Tiêu vẫn vui không khép miệng nổi.

Nhà họ Hứa tốt thật.

Những vất vả trước đây của con gái cũng không uổng phí.

Có bố mẹ chăm con giúp nên Tiêu Thanh Như yên ổn ở cữ.
 
Back
Top Dưới