Ngôn Tình Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng

Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 120: Chương 120


Ủng hộ lý tưởng của Hứa Mục Chu 1

Trồng rau phải cuốc đất, Hứa Mục Chu không để Tiêu Thanh Như và mẹ Tiêu làm việc nặng.

"Chỉ có một bộ dụng cụ, mẹ và Thanh Như ngồi ở bên cạnh đi, chờ con xong thì chúng ta cùng gieo hạt giống."

Mẹ Tiêu tính là để con rể cuốc đất, con gái phụ trách gieo hạt giống, còn mình thì phụ trách tưới nước, nhưng bây giờ con rể không để họ làm gì cả, bà vừa vui vừa thương Hứa Mục Chu.

"Bình thường con huấn luyện đã đủ mệt rồi, không thể việc gì cũng đổ lên đầu con được, chúng ta là người một nhà, có việc thì nên cùng nhau làm."

"Chính vì con huấn luyện nhiều, thể lực tốt, nên mấy việc nhỏ này mới không là gì cả."

Hứa Mục Chu cầm cuốc lên bắt đầu làm việc: “Mẹ, mẹ và Thanh Như đi đào ít rau bồ công anh, buổi tối chúng ta làm sủi cảo ăn."

Mẹ Tiêu biết con rể muốn tách hai người ra, làm việc một mình.

Bà đành bất lực nói: “Vậy thì giao chỗ này cho con, tối về nhà ăn cơm, các con không phải nấu đâu."

“Được ạ, tối nay bọn con về nhà ăn chùa một bữa."

"Nếu không phải cha con nói người trẻ không thích sống cùng trưởng bối, thì mẹ chỉ muốn các con có thể về nhà ăn cơm mỗi ngày."

Hai người nói vài ba câu đã quyết định xong, Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười: “Sao không ai hỏi ý kiến của con hết vậy?”

Mẹ Tiêu lườm cô: "Đừng có mà có phúc mà không biết hưởng."

Tiêu Thanh Như: "..."

Cái gì mà có phúc mà không biết hưởng?

Có con rể rồi, địa vị con gái của cô đã bị tụt xuống rồi ư?

Cô oán giận nhìn Hứa Mục Chu, trong mắt tràn đầy lên án, sau đó cầm một chiếc giỏ tre nhỏ đi đào rau dại.

Hứa Mục Chu sờ chóp mũi, thật đáng yêu.

Khóe miệng anh tràn ra một tiếng cười trầm thấp, vung cuốc càng hăng say hơn.

Nhanh chóng làm cho xong việc, mới có thể về nhà, trải qua thế giới hai người với vợ.

Rất nhiều người chứng kiến cảnh này đều khen Hứa Mục Chu là người đàn ông tốt, lần này Tiêu Thanh Như tìm đúng người thật rồi!

Không nói những việc khác, chỉ riêng sự chu đáo này thôi, cũng đã bỏ xa những người đàn ông khác mấy con phố!

Vân Mộng Hạ Vũ

"Có nhiều người đúng là trời sinh tốt số, có thể đầu thai và chọn đàn ông, đến nhân gian để hưởng phúc."

“Đời này Tiêu Thanh Như chịu khổ rồi, chính là lúc yêu đương với Giang Xuyên."

"Ai nói không phải à."

"..."

Một mảnh đất, nếu như chỉ có Tiêu Thanh Như thì có thể phải mất một ngày, nhưng vì có Hứa Mục Chu, nên chỉ mất nửa ngày là làm xong.

Hai người về nhà tắm rửa thay quần áo, rồi qua nhà cha mẹ.

Tiêu Hoài Thư đi làm nhiệm vụ vẫn chưa trở về, sinh ra trong một gia đình quân nhân, Tiêu Thanh Như đã sớm quen với việc thường xuyên không thấy bóng cha và anh trai.

Mỗi người đều có trách nhiệm riêng, cô hiểu tính chất đặc biệt trong công việc của họ.

Nhưng mỗi lần không thấy người, trong lòng cô vẫn rất lo lắng.

Đây là cuộc sống thường ngày của người thân mỗi quân nhân, họ vừa tự hào, lại vừa lo lắng cho bọn họ.

Nghĩ đến sau này mình còn phải thấp thỏm vì Hứa Mục Chu, Tiêu Thanh Như đột nhiên có chút cảm khái, quả nhiên, cuộc sống chẳng diễn ra theo như ý muốn của ai cả.

Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ ủng hộ lý tưởng của Hứa Mục Chu.

Giống như cách anh đã ủng hộ cô.

Hứa Mục Chu là chim ưng bay lượn trên bầu trời, cô sẽ không bởi vì đối phương đã kết hôn với mình, mà yêu cầu anh từ bỏ dã tính của mình, ở trong ổ nhỏ an toàn thoải mái.

Đối với những người có lý tưởng mà nói, việc này rất tàn nhẫn.

Cô mong tình yêu của mình có thể tiếp thêm sức mạnh cho Hứa Mục Chu dũng cảm tiến về phía trước, thay vì trở thành vật cản trở anh.

“Vợ, xắn tay áo lên giúp anh với."

Tiêu Thanh Như lập tức tiến lên hai bước, xắn tay áo của Hứa Mục Chu lên tận khuỷu tay, lộ ra đường cơ bắp rắn chắc mạnh mẽ.

"Anh còn phải nấu ăn, em ra ngoài nói chuyện với cha mẹ đi, về đến nhà anh cho em nhìn đủ."

Sau khi bị tóm, mặt Tiêu Thanh Như đỏ bừng, nhỏ giọng nói: “Hứa Mục Chu!”

"Lãnh đạo có gì chỉ thị?"

Bắt gặp ánh mắt trêu chọc của anh, Tiêu Thanh Như hất cằm lên nói: "Cũng không có gì đẹp, không phải chỉ là thùng rỗng kêu to thôi sao.”

Thoạt đầu Hứa Mục Chu không kịp phản ứng, sửng sốt hai giây, đang định bắt người trở về, cho cô biết anh không chỉ đơn giản như vậy.

Tiếc là chậm một bước, cô chạy nhanh giống như thỏ.

Hòa thượng chạy được nhưng miếu không chạy được, về nhà đóng cửa lại, có nhiều thời gian để chứng minh bản thân.

Tiêu Thanh Như quay đầu nhìn phòng bếp, không nhịn được bật cười.

Không phải so xem ai mặt dày hơn sao?

Cô cũng có thể!

"Còn rề rà gì nữa? Mau đến đây học may vá."

"Đến đây, đến đây."

Tiêu Thanh Như có thể đan áo len, nhưng không giỏi khâu vá lắm.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 121: Chương 121


Trước đây, mẹ Tiêu luôn làm giúp cô, nhưng giờ cô đã kết hôn, chuyển ra ngoài sống tự lập, cô không thể dựa dẫm mọi việc vào mẹ giống như trước nữa.

"Con nhìn Tiểu Húc đi, chịu khó khủng khiếp, con cũng chăm chỉ một chút, không thể cái gì cũng để thằng bé một mình làm hết được."

"Mẹ còn khen anh ấy nữa, đuôi anh ấy sẽ vểnh lên trời mất."

"Đây là mẹ nói thật."

Mặc dù mẹ Tiêu luôn sống trong viện gia chúc, nhưng cũng đã gặp không ít người.

Con rể của người khác đến nhà cha mẹ vợ, cơ bản đều là cơm bưng tận miệng, nước rót tận mồm, người chủ động vào nấu cơm như Tiểu Hứa không có mấy người.

Quả nhiên, bỏ qua người không xứng đáng thì mới có thể gặp được đúng người.

Nếu không phải Thanh Như kịp thời tỉnh ngộ, có lẽ bây giờ con bé đang đau đầu với nhà họ Giang.

Tiêu Thanh Như học rất nghiêm túc, dự định sau này sẽ khâu vá mọi thứ cho Hứa Mục Chu.

Lúc cha Tiêu về nhà, thấy con rể đang làm sủi cảo trong bếp, cũng rửa tay rồi đi vào phụ giúp.

Đàn ông ở chung một chỗ, nội dung trò chuyện của bọn họ chỉ có công việc, trước cha Tiêu cũng rất coi trọng Hứa Mục Chu, giờ thằng bé đã trở thành con rể của mình, đương nhiên phải chiếu cố nhiều hơn.

“Bây giờ đang có một cơ hội đi Bắc Kinh học tập bồi dưỡng, nếu con có dự định, có thể nộp đơn xin lãnh đạo trực tiếp."

Núi này cao còn có núi khác cao hơn, không thể ngủ quên trên chiến thắng, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải.

Dù lấy thân phận là lãnh đạo hay cha vợ, cha Tiêu đều mong anh đi.

Chỉ là chuyến này đi phải mất mấy tháng, hai đứa là vợ chồng mới cưới, việc này đúng là làm khó thằng bé.

"Cha, con muốn đi, nhưng trước đó phải thương lượng với Thanh Như một chút."

Trong mắt cha Tiêu thoáng hiện lên một nụ cười: "Sợ con bé không đồng ý à?"

"Không phải ạ." Hứa Mục Chu lắc đầu: "Thanh Như sẽ đồng ý."

Chỉ là, vừa mới kết hôn đã đi xa, hơn nữa còn đi mấy tháng, khiến lòng người khó tránh khỏi mất mác.

Tình huống này sau này sẽ xảy ra không ít, anh phải nói chuyện thật cẩn thận với vợ, cho cô đủ cảm giác an toàn.

Cho cô biết rằng ngay cả khi họ không ở bên nhau, anh vẫn luôn nhớ đến cô.

Hứa Mục Chu muốn cho Tiêu Thanh Như một cuộc sống tốt hơn, nếu bây giờ không nỗ lực, thì khi nào anh mới có ngày nổi danh?

"Từ nhỏ Thanh Như đã lớn lên trong quân khu, ngoài được giáo dục vì nhân dân phục vụ ra, còn phải phấn đấu vì lý tưởng, con bé sẽ ủng hộ con."

Hứa Mục Chu gật đầu: “Nhưng con vẫn phải bàn bạc trước với cô ấy."

Bây giờ họ đã kết hôn, nên bàn bạc mọi chuyện với nhau.

Không thể ỷ vào vợ ủng hộ mình theo đuổi lý tưởng, mà không nói gì với cô.

Cha Tiêu rất hài lòng với thái độ của Hứa Mục Chu.

Là đàn ông, nếu ngay cả mối quan hệ trong gia đình cũng không xử lý tốt, muốn làm nên sự nghiệp lớn, thì chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung.

Vọng tưởng!

*

Sủi cảo nhân trứng cộng rau bồ công anh rất thơm, Tiêu Thanh Như rất thích ăn, không khỏi khen ngợi Hứa Mục Chu thêm mấy câu.

Cha Tiêu không vui: “Một nửa là do cha gói đó, sao con không khen cha?”

Tiêu Thanh Như vội vàng nói: “Khó trách ăn cái nào con cũng thấy vỏ mỏng và nhiều nhân, nhất định là do cha làm, hào phóng!”

"Được rồi được rồi, ăn nhanh đi."

Mẹ Tiêu cho mỗi người thêm một thìa lớn: “Ngày mai phải đi làm, hôm nay bồi bổ cho tốt.”

Thời đại bây giờ, mỗi người đều có khẩu phần lương thực cố định, nói là về nhà ăn chùa, nhưng thực ra hai vợ chồng đều mang theo khẩu phần lương thực về.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mẹ Tiêu cũng không biết phải nói gì với bọn họ, chỉ có thể bảo hai vợ chồng gắng ăn nhiều một chút.

Ăn cơm tối xong, họ dành chút thời gian làm việc nhà cùng cha mẹ, mãi đến tối mới trở về nhà ngang.

Bởi vì ban ngày đã tắm, bây giờ họ chỉ cần rửa mặt là có thể đi ngủ.

Hứa Mục Chu nhớ lời cha vợ nói, muốn bàn bạc với vợ càng sớm càng tốt, nếu có chỗ bất đồng ý kiến, họ sẽ có đủ thời gian để giải quyết vấn đề.

"Vợ, anh muốn bàn với em một chuyện."

"Chuyện gì?"

Tiêu Thanh Như ngồi trước gương thoa kem dưỡng, không ngoảnh đầu lại.

"Anh muốn xin đi học trao đổi ở Bắc Kinh."

Tiêu Thanh Như sửng sốt: “Trước đây chưa từng nghe anh nhắc tới, sao lại đột nhiên muốn học?”

"Cha nói tin nội bộ cho anh, giờ anh cũng mới biết, cụ thể khi nào đi học thì phải chờ thông báo của tổ chức, chắc là cha muốn cho anh có thời gian để chuẩn bị tư tưởng."

Dừng một chút, anh lại nói: "Mà em cũng phải chuẩn bị tư tưởng cho tốt."

Tiêu Thanh Như tiếp tục thoa kem dưỡng: “Không cần chuẩn bị, anh cứ đi đi, cơ hội hiếm có mà.”

Hứa Mục Chu từ phía sau ôm lấy cô: “Em không luyến tiếc gì à?"

"Có chứ, nếu em nói em luyến tiếc anh thì anh sẽ từ bỏ cơ hội tốt à?"

Người đàn ông thành thật lắc đầu: “Anh sẽ không từ bỏ.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 122: Chương 122


Tiêu Thanh Như dùng cùi chỏ huých vào bụng người đàn ông: “Vậy anh còn nói nhiều như vậy, đúng là ra vẻ đàn ông."

Hình dung kiểu gì thế?

Hứa Mục Chu không nhịn được bật cười, hôn lên d** tai Tiêu Thanh Như: “Anh muốn đi học trao đổi, cũng muốn nhìn dáng vẻ em luyến tiếc để anh đi."

"Đồng chí Hứa, anh đây là hư vinh."

Hứa Mục Chu: "..."

Được rồi.

Anh hư vinh.

Nỗi buồn và sự nghiêm túc ban đầu đã tan đi rất nhiều vì một câu nói đùa như vậy: "Thật ra thì, nếu em không muốn để anh đi, anh có thể không đi."

Tiêu Thanh Như quay người, nghiêm túc nhìn Hứa Mục Chu: “Chỉ cần không liên quan đến việc lớn, thì đừng vì người khác mà từ bỏ lý tưởng của mình, cho dù người đó là em cũng không được."

Lúc này họ đang yêu nhau, có thể từ bỏ rất nhiều thứ vì đối phương.

Nhưng Tiêu Thanh Như cho rằng, loại hành vi này rất nguy hiểm.

Nếu sau này có biến số gì, chắc chắn sẽ đổ lỗi cho đối phương.

Chỉ cần không phải tình huống đặc biệt, tốt nhất là nên giữ đầu óc tỉnh táo.

Hứa Mục Chu hiểu ý cô, hai người ở bên nhau, nên là tay nắm tay tiến về phía trước, chứ không phải cản trở đối phương trở thành người tốt hơn.

“Em đang nói chuyện với anh, anh có đang nghe không đấy?” Cô nhéo eo người đàn ông, cứng đến nỗi đầu ngón tay cô đau nhức.

Một luồng điện xẹt qua cơ thể anh, Hứa Mục Chu lập tức nắm lấy bàn tay làm loạn kia: “Anh nghe rồi.”

"Vậy ngày mai anh sẽ nộp đơn cho lãnh đạo?"

“Đi đi, vừa hay em có thể trải qua một cuộc sống bình lặng.”

Hứa Mục Chu chậc một tiếng: “Xem ra khoảng thời gian này anh phải ăn cho đủ rồi.”

Tiêu Thanh Như đẩy anh: “Đừng có làm loạn, ngày mai chúng ta phải dậy sớm.”

"Vậy thì bắt đầu sớm đi."

Cô vừa hét lên một tiếng thì người đã nằm ở trên giường rồi.

Tiêu Thanh Như chống chân lên n.g.ự.c Hứa Mục Chu, ngăn cản anh tiến về phía trước: “Em còn chưa chải tóc.”

"Buổi tối không cần chải."

"Không chải sẽ không thoải mái."

"Xong rồi anh sẽ giúp em."

Anh thuận thế nâng chiếc chân kia lên vai.

“Vợ, lúc ban ngày em nói cái gì?"

Tiêu Thanh Như lập tức nhớ tới chuyện xảy ra trong bếp, nhìn thấy tia nguy hiểm trong mắt Hứa Mục Chu, cô lắc đầu liên tục: “Em không nói gì cả.”

Hứa Mục Chu chậm rãi c** q**n áo, nói: "Em có hiểu lầm về anh, anh phải chứng minh một chút."

Chân bị giữ chặt, Tiêu Thanh Như đưa tay lên che mắt: "Em không nhìn! Anh biết xấu hổ chút được không?"

"Thật sự không nhìn à?"

"Không nhìn!"

Người đàn ông không nói gì, cũng không cử động, Tiêu Thanh Như tò mò lấy tay ra, sau đó...

Đây là lần đầu tiên cô đối mặt trực tiếp với cơ thể tr*n tr** của Hứa Mục Chu, kích động gần như hét lên.

"Em sợ mắt mình sẽ mọc lẹo mất."

“Đừng sợ, nhìn thêm một chút nữa là ổn thôi."

Tiêu Thanh Như: "..."

Có thể là do chấn động quá lớn, đầu óc của Tiêu Thanh Như cứ mơ mơ màng màng.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô vẫn còn suy nghĩ, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cô cũng không tưởng tượng ra.

Hứa Mục Chu sờ lên gò má nóng bừng của cô, nghi ngờ không biết có phải cô bị bệnh hay không.

“Vợ, có phải em có chỗ nào khó chịu không?"

"Không có."

“Vậy sao mặt em nóng thế?”

"Nóng."

Hứa Mục Chu có thị lực rất tốt, dù không bật đèn cũng có thể nhìn thấy rõ vẻ ngượng ngùng trên mặt Tiêu Thanh Như, không nhịn được bật cười: “Xem ra hiệu ứng thị giác không tệ, sau này em nhìn nhiều một chút."

"Câm miệng!"

Nhận thấy nhiệt độ cơ thể cô lại tăng lên, Hứa Mục Chu lo lắng vợ sẽ nấu chín mình, nên không cố tình trêu chọc cô nữa.

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô nói: “Mau ngủ đi.”

Tiêu Thanh Như dụi dụi n.g.ự.c người đàn ông, nói: “Anh cũng mau ngủ đi.”

"Ừ."

Họ ôm nhau ngủ.

Một đêm không mộng.

Ngày hôm sau, Hứa Mục Chu đi ngay đến phòng lãnh đạo, hỏi thăm việc học trao đổi.

"Trong danh sách của chúng tôi vốn có tên của cậu, nhưng cân nhắc đến việc cậu và đồng chí Tiêu mới kết hôn, vẫn còn đang do dự, đang định tìm cậu nói chuyện, thằng nhóc cậu đã tự mình tìm đến."

Hứa Mục Chu mặt đầy nghiêm túc nói: “Kiên quyết tuân theo sự sắp xếp của tổ chức.”

"Đã bàn bạc với đồng chí Tiêu chưa?"

"Cô ấy rất ủng hộ công việc của tôi, xin lãnh đạo hãy yên tâm."

Lãnh đạo mỉm cười gật đầu: “Đứa trẻ lớn lên trong quân khu dù sao cũng khác.”

Hứa Mục Chu vẻ mặt đắc ý nói: "Vợ tôi rất tốt!"

“Nhìn thằng nhóc cậu đắc ý kìa, cũng không biết gặp phải vận cứt chó gì, có nhiều người thích đồng Tiêu như vậy, lại chỉ có cậu tán được người ta."

Vân Mộng Hạ Vũ

Hứa Mục Chu nghĩ thầm trong lòng, làm việc cần phải nhanh, chính xác và ác, theo đuổi con gái cũng vậy, chần chừ thì sẽ bỏ lỡ cơ hội.

"Thời gian ấn định là nửa tháng sau, lần học trao đổi này là kiểu khép kín, kéo dài ba tháng, khoảng thời gian này các cậu nên chuẩn bị thật tốt."

"Dạ!"

Ba tháng bảo dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, nhưng vẫn khá khó khăn đối với một cặp đôi mới cưới.

Tiêu Thanh Như luyến tiếc Hứa Mục Chu, nhưng cũng không biểu hiện ra, chỉ sợ người đàn ông nghĩ đến cô, ảnh hưởng đến việc học tập.

Nhưng khi nghĩ đến việc có rất nhiều người quanh năm phải sống xa bạn đời vì không đủ điều kiện để nhập ngũ, Tiêu Thanh Như đột nhiên cảm thấy sự chia ly tạm thời của họ chẳng là gì cả.

Làm người phải nên biết đủ.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 123: Chương 123


Thời gian nghỉ kết hôn của Tiêu Thanh Như kết thúc, lãnh đạo đặc biệt tìm cô nói chuyện, suy nghĩ trọng tâm là cân nhắc cẩn thận vấn đề sinh con.

“Bây giờ là thời điểm tốt để cô bắt đầu sự nghiệp, cô có thể bàn chuyện sinh con với chồng, xem có thể đợi hai năm rồi nói sau không."

Tuy nói dựa theo mối quan hệ của nhà họ Tiêu, dù Tiêu Thanh Như có mang thai, cô vẫn có thể chuyển sang chức vụ văn phòng khác, không cần lo lắng về công việc.

Nhưng lãnh đạo thực sự rất trân trọng người có tài, không muốn Tiêu Thanh Như bị chuyện gia đình trói tay trói chân.

Có những cơ hội, một khi bỏ lỡ rồi thì sẽ không còn nữa, sau này hối hận cũng đã muộn.

Tiêu Thanh Như biết lãnh đạo có ý tốt, cô cũng không phải là người không hiểu phải trái.

"Lãnh đạo yên tâm, chúng tôi đã bàn bạc vấn đề này rồi, ý của chồng tôi cũng là để qua hai năm rồi tính sau."

Lãnh đạo thở phào nhẹ nhõm, không cần sử dụng những lời nói đã chuẩn bị sẵn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Xem ra hai vợ chồng trẻ đều là người tỉnh táo, đầu óc vẫn chưa mê muội.

Cũng không có gì ngạc nhiên khi lãnh đạo lại lo lắng như vậy, vì việc tương tự đã xảy ra nhiều lần.

Có một số người rõ ràng có thể thăng tiến trong sự nghiệp, nhưng vì gia đình mà dừng bước, hoặc thậm chí trực tiếp từ bỏ sự nghiệp, như thể gả đi rồi, đời này họ không còn gì để phấn đấu nữa.

Đúng là hồ đồ!

Nói khó nghe, nếu không có công việc ổn định, họ sẽ không có lợi thế khi lựa chọn bạn đời.

Chưa kể đến sau này, chỉ có người có tiền mới có quyền lên tiếng.

Lãnh đạo đã chứng kiến nhiều người từ bỏ lý tưởng của mình, cuối cùng gia đình cũng quản lý không tốt, cuộc sống rơi vào một mớ hỗn độn.

Cô ấy thực sự không muốn Tiêu Thanh Như đi theo con đường giống như những người khác.

Lúc này, nghe nói đôi vợ chồng trẻ đã bàn bạc xong chuyện tạm thời không sinh con, ánh mắt cô ấy mang theo khen ngợi.

"Có vẻ như tôi suy nghĩ nhiều quá rồi, cô tập luyện cho tốt, chờ tân binh nhập ngũ, cô sẽ là người múa chính trong hội diễn."

"Vâng, tôi hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Bởi vì dịp năm mới Tiêu Thanh Như đã biểu diễn một điệu múa kinh động lòng người, giờ cô là trọng điểm đào tạo của lãnh đạo, cũng không ai có ý kiến cả.

Dù sao, diễn viên múa cũng chỉ nở rộ mấy năm, giờ đang là thời điểm tốt của Tiêu Thanh Như. Cô vừa có tài năng, lại có gia thế che chở, không cần nghĩ cũng biết, hai năm tới chắc chắn sẽ là khoảng thời gian vinh quang nhất của cô.

Ở đâu có con người, ở đó có sự cạnh tranh.

Ban đầu, có người cho rằng Tiêu Thanh Như kết hôn rồi, đối tượng lại lớn tuổi, nói không chừng sau khi kết hôn sẽ sinh con.

Khi sinh con, cô sẽ phải từ bỏ vị trí đào tạo trọng điểm, đây là cơ hội cho những người có trình độ kém hơn.

Nhưng chờ mãi, Tiêu Thanh Như không những không từ bỏ, ngược lại còn từng bước thăng chức.

Đúng là khiến người ta vừa tức vừa không làm gì được cô!

Chỉ có thể thầm mắng Hứa Mục Chu không có khí phách đàn ông, tại sao anh ta không yêu cầu Tiêu Thanh Như về nhà giúp chồng dạy con chứ?

Nửa tháng trôi qua rất nhanh, Hứa Mục Chu sắp chuẩn bị đi Bắc Kinh.

Mấy ngày nay Tiêu Thanh Như đặc biệt chủ động, Hứa Mục Chu cũng không kiềm chế bản thân.

Đối với người đàn ông vừa mới 'khai trai', lúc này đang là thời điểm thực tủy biết vị.

Mỗi khi nhìn thấy Tiêu Thanh Như là anh đã rục rịch, chứ đừng nói đến, cô còn chủ động khiêu khích anh.

Thể chất của người huấn luyện hàng năm thì không cần phải bàn, cuối cùng, Tiêu Thanh Như giống như vừa mới vớt ra khỏi nước.

Mặt cô đỏ bừng, cơ thể có màu hồng không tự nhiên.

Hứa Mục Chu vừa lùi ra, người đang quỳ trên ghế sô pha đã tựa vào lưng ghế, thân thể mềm nhũn như sợi mì.

"Vợ, em ổn không?"

Tiêu Thanh Như không còn sức để nói nữa, đầu óc hỗn loạn.

Giây tiếp theo, cô rơi vào vòng tay của người đàn ông.

Mái tóc ướt dính trên cổ bị gạt ra, một nụ hôn nhẹ rơi xuống, dịu dàng vỗ về người trong vòng tay.

Trong mắt người đàn ông tràn đầy sự thỏa mãn, nếu như có thể, thật muốn bỏ vợ mình vào túi mang đi.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 124: Chương 124


Giây tiếp theo, cô rơi vào vòng tay của người đàn ông.

Mái tóc ướt dính trên cổ bị gạt ra, một nụ hôn nhẹ rơi xuống, dịu dàng vỗ về người trong vòng tay.

Trong mắt người đàn ông tràn đầy sự thỏa mãn, nếu như có thể, thật muốn bỏ vợ mình vào túi mang đi.

Qua lúc lâu, Tiêu Thanh Như mới tỉnh táo.

"Hứa Mục Chu."

"Hử?"

“Hôm nay anh uống thuốc à?”

Bàn tay đang xoa bóp eo cô khựng lại: “Uống thuốc gì cơ?”

"Trước kia cũng không thấy anh lợi hại như thế."

Giọng Tiêu Thanh Như yếu ớt, nhớ lại cảm giác gần như sắp ngất đi vừa rồi, k*ch th*ch đến đầu ngón chân cô cũng co chặt.

Giống như muốn sống muốn c.h.ế.t chỉ dựa vào một ý niệm của anh.

Hứa Mục Chu không biết nên làm ra phản ứng gì, đây rõ ràng là thực lực bình thường của anh, vì sao lại trở thành uống thuốc rồi?

Anh giả vờ tức giận, cắn lấy đôi môi đỏ mọng mềm mại của Tiêu Thanh Như.

“Trước kia sợ em không thoải mái, nên không dám dùng sức.”

"Vậy sao bây giờ anh lại dám rồi? Lấy được rồi thì không thương vợ nữa?"

Hứa Mục Chu dở khóc dở cười: “Bởi vì em có tiến bộ, nếu anh không cố gắng một chút, không phải em sẽ chê anh à?"

Ở khoản da mặt dày, Tiêu Thanh Như không phải đối thủ của Hứa Mục Chu, hai ba câu đã bị đánh bại.

Cô đẩy n.g.ự.c người đàn ông, nói: “Anh đi tắm đi, nhớp nháp không thoải mái."

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong căn phòng mờ tối, người trong lòng anh không một mảnh vải che thân, tất cả cảnh đẹp đều lộ trước mặt anh.

Ánh mắt Hứa Mục Chu tối dần: "Vợ, anh vẫn còn muốn."

Tiêu Thanh Như: "..."

Lúc này cũng nửa đêm rồi, người này là ma quỷ chắc?

Người đàn ông tủi thân nói: “Anh đi ba tháng đó, vợ, em dọn sạch kho thóc đi."

Tiêu Thanh Như sờ sờ eo, vẫn còn mềm nhũn, rốt cuộc là ai hút cạn ai hả?

Cô vịn vai người đàn ông, dùng hành động để biểu thị thái độ của mình.

Từ ghế sô pha đến bàn ăn, cuối cùng làm thế nào để trở về phòng Tiêu Thanh Như không còn nhớ nữa.

Một đêm không ngủ.

Sau khi rửa mặt ăn sáng xong, thì Hứa Mục Chu phải đi rồi.

Vào lúc thật sự chia ly, sự luyến tiếc trong lòng Tiêu Thanh Như đột nhiên bộc phát.

Cô ôm lấy vòng eo gầy của người đàn ông: “Phải nhớ nghĩ đến em.”

"Nhất định rồi, em cũng phải nhớ anh."

"Ừ."

"Đợi lát nữa nhớ ngủ bù."

"Ừ, anh cũng vậy."

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, trong mắt tràn đầy vẻ không nỡ: “Vợ, đợi anh về nhà.”

Tiêu Thanh Như gật đầu, buông Hứa Mục Chu ra: “Anh đi nhanh đi, nếu không sẽ muộn...”

Lời còn sót lại, bị ngăn ở nơi cổ họng.

Người đàn ông đè sau gáy cô, hôn cô mãnh liệt, giống như muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Da đầu anh tê dại, Hứa Mục Chu nghĩ, anh thật sự giống như ăn vợ mãi không đủ.

Một khi dính vào là không tách ra được.

Tiêu Thanh Như đưa Hứa Mục Chu xuống dưới lầu, đối phương cũng không để cô tiếp tục tiễn nữa.

“Vợ, khoảng thời gian này em ở nhà một mình, nếu cảm thấy sợ thì về chỗ cha mẹ. Tiền và phiếu đều ở trong tay em, em có thể tiêu tùy thích, không cần phải tiết kiệm, làm nhiều món ăn ngon một chút, nếu anh về mà thấy em giảm cân, em sẽ gặp nguy hiểm đấy."

Lúc này đã có người ra vào nhà ngang, thấy bọn họ còn trêu chọc vài câu.

Tiêu Thanh Như đỏ mặt: “Anh đừng lo lắng cho em, đồng chí Hứa, mong anh ở Bắc Kinh chăm chỉ học tập, ăn ngon, ngủ ngon!”

Hứa Mục Chu đứng nghiêm chào: "Đã nhận!"

Anh vội vàng xoa đầu Tiêu Thanh Như một cái, nói: “Vợ, anh đi thật đây."

Nếu còn dính nhau nữa, thực sự sẽ muộn mất.

Tiêu Thanh Như vẫy tay nói: "Em chờ anh trở về."

"Được."

Sau khi tha thiết nhìn Tiêu Thanh Như, Hứa Mục Chu xoay người, dứt khoát rời đi.

Dù cuộc chia ly lần này mang theo sự luyến tiếc, nhưng vì chắc chắn về tình cảm của nhau nên cũng bớt lo lắng, bất an hơn lần chia ly trước.

Dù có bay bao xa, thì cuối cùng Hứa Mục Chu cũng sẽ hạ cánh xuống nơi Tiêu Thanh Như đang ở.

Điểm này, không còn gì để nghi ngờ.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 125: Chương 125


Mẹ Tiêu muốn giới thiệu Tiêu Hoài Thư và Tống Viện với nhau, nhưng vì con trai bà cũng đến Bắc Kinh học tập, nên chỉ có thể tạm thời gác ý định này sang một bên.

Chờ thằng bé về rồi nói vậy.

"Tiểu Hứa không có ở nhà, con về nhà ở đi."

“Con ở một mình cũng không sao.” Viện gia chúc rất an toàn, sống một mình cũng không thành vấn đề.

Mẹ Tiêu tức giận nhìn cô: “Chẳng trách cha con nói người trẻ không thích ở cùng trưởng bối, con nhìn con đi, thà sống một mình ở nhà ngang cũng không muốn về nhà."

Tiêu Thanh Như vội vàng dỗ dành bà: “Sao con lại không muốn về nhà chứ, không phải sợ về rồi lại làm phiền mẹ phải chăm sóc con, mệt mỏi ư."

“Trước đây không phải như vậy sao?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Nếu mẹ không chê còn phiền thật, vậy thì con dọn về ngay."

Mẹ Tiêu cười mắng: "Con chê cha mẹ phiền phức nên mới không muốn về nhà thì có, sao lại đổ cho cha mẹ?"

"Sao có thể chứ? Hôm nay con sẽ chuyển về."

Mẹ Tiêu không trêu con gái nữa: “Đồ trước kia của con đều ở trong phòng, chăn đệm mẹ cũng giặt sạch phơi khô cất ở trong tủ rồi, chỉ cần lấy ra dùng thôi."

"Lát nữa quay về bên kia lấy đồ vệ sinh cá nhân, những thứ khác không cần mang theo, phiền phức."

Tiêu Thanh Như gật đầu liên tục.

Bà cũng là người từng trải, nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của cô, mẹ Tiêu cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

"Con lên lầu ngủ trưa trước đi, ăn cơm tối xong mẹ cùng con về nhà ngang lấy đồ."

Tiêu Thanh Như không từ chối, đưa tất cả phiếu mua hàng vừa được phát cho mẹ.

"Người một nhà cả con còn khách sáo cái gì?"

“Con cầm cũng không tiêu, khoảng thời gian này con còn ăn uống ở nhà, không thể để mẹ và cha con nuôi được, con cũng gần hai mươi tuổi rồi, nói ra sẽ bị người ta chê cười."

Mẹ Tiêu gõ mũi cô: “Mẹ và cha con bằng lòng nuôi con, ai dám chê cười?"

"Cha mẹ đối tốt với con, con cũng muối đối tốt với cha mẹ."

Cô đưa phiếu mua hàng vào trong tay mẹ: “Mẹ, con lên lầu nghỉ ngơi đây.”

"Đi đi, được ăn cơm mẹ sẽ gọi con."

Mẹ Tiêu nhận phiếu, nghĩ mẩn trong đầu, khoảng thời gian này phải làm mấy món ngon cho con gái, để tâm trạng con bé vui vẻ, không đến nỗi nhớ con rể quá.

Bây giờ vẫn còn sớm, có thể đi mua cá, đúng lúc trong phiếu con gái đưa có một phiếu cá.

Do cả đêm không ngủ, Tiêu Thanh Như gần như vừa chạm vào gối đã ngủ ngay.

Không biết phải do mệt mỏi nên ngủ ngon hay không, đến cả mơ cô cũng không mơ, thẳng đến khi mặt trời lặn về tây cô mới tỉnh dậy.

Cô mặc quần áo tử tế, rửa mặt qua loa, rồi đi xuống lầu.

Men theo tiếng nói chuyện đi vào trong bếp, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy mẹ Giang.

Cô còn tưởng sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, dù hai gia đình không xé rách mặt nhau, cũng không bao giờ sẽ qua lại nữa.

Cô dùng ánh mắt hỏi, đây là chuyện gì đang xảy ra.

Ở góc độ mẹ Giang không thấy được, mẹ Tiêu liếc mắt: “Năm ngoái không phải con mang hai cái lọ gì đó màu xanh lá cây từ thành phố về à, chính là cái lọ vừa thơm vừa có thể đuổi muỗi ấy, còn cho bác Giang của con một chai, bà ấy muốn hỏi con xem, con mua nó ở đâu, bà ấy đi xã cung ứng không thấy."

"Xã cung ứng có, hỏi nhân viên bán hàng là có thể mua được."

Mẹ Giang có hơi lúng túng, bà ta đương nhiên biết chỉ cần hỏi một câu là có thể mua được, đây không phải là bà ta nhân cơ hội lần này, xoa dịu mối quan hệ với nhà họ Tiêu sao?

Làm sao con bé này lại không hiểu chứ?

Trước đây, con bé rất khéo léo và linh hoạt trong lời nói và việc làm.

Mẹ Giang mỉm cười nói: "Là bác hồ đồ, lúc đó nên hỏi nhân viên mới đúng."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 126: Chương 126


Tiêu Thanh Như không có ý định trò chuyện với mẹ Giang, đơn giản là không có gì để nói cả.

"Mẹ, con về nhà bên kia một lát nhé."

"Được, vậy con đi nhanh về nhanh, mẹ cũng làm cá xong rồi, đợi lát nữa nấu một nồi cá cho con ăn."

Tiêu Thanh Như gật đầu, rời khỏi nhà.

Nhìn thái độ của cô, mẹ Giang biết bà ta không được hoan nghênh, nhưng bà ta muốn nối lại quan hệ với nhà họ Tiêu, chỉ có thể mặt dày ở lại nói chuyện với mẹ Tiêu.

"Nghe nói Tiểu Hứa đi Bắc Kinh rồi à?"

Mẹ Tiêu nghĩ thầm trong lòng, Tiểu Hứa là tên người nhà bọn họ gọi, người này đúng là không biết khách sáo chút nào.

Vẻ mặt bà không khác gì thường ngày, thậm chí khóe miệng còn mang theo nụ cười: “Tiểu Hứa có triển vọng, mới được cử đi học trao đổi, chỉ là đáng tiếc hai vợ chồng son phải xa nhau lâu như vậy, đúng là làm khó bọn chúng rồi."

"Xem ra tình cảm của đôi vợ chồng son rất tốt."

"Đó là đương nhiên, Tiểu Hứa rất tốt, mỗi lần về nhà đều giúp tôi làm cơm, ngay cả cha mẹ vợ cũng đối xử tốt như vậy, Thanh Như thì càng khỏi phải nói, Tiểu Hứa không để con bé phải làm việc gì cả, chiều chuộng đến mức không chịu nổi.”

Mẹ Giang không biết tại sao mình lại muốn ở lại, nghe mẹ Tiêu khoe khoang.

Nghĩ đến con dâu nhà mình, mang theo đứa con hoang thì thôi đi, bây giờ còn hại con trai bà ta ngay cả nhà cũng không muốn trở về.

Ngày nào cũng ở sân tập, hoặc là đi làm nhiệm vụ, người nó không phải làm bằng sắt đá, cơ thể làm sao có thể chịu đựng được?

So sánh với cuộc sống tốt đẹp của Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu, trong lòng mẹ Giang cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nếu Thanh Như gả cho con trai bọn họ, cuộc sống tốt đẹp bây giờ chính là của nhà họ Giang bọn họ.

"Haiza, Thanh Như và A Xuyên năm đó thật tốt, đáng tiếc vận mệnh trêu đùa, bà nhìn con trai nhà tôi thử xem, giờ đã bị Đỗ Vãn Thu giày vò thành ra bộ dạng gì rồi? Ngày hôm qua nó về nhà một chuyến, tôi nhìn thấy nó gầy đi rất nhiều."

Vân Mộng Hạ Vũ

Mẹ Giang đau lòng nói: "Tất cả là do Đỗ Vãn Thu gây rối, mới khiến đôi thanh mai trúc mã phải tách ra."

Trong lòng mẹ Tiêu khinh bỉ, nếu không chia tay thì làm sao Thanh Như đến với Tiểu Hứa được?

"Bà cũng đừng trách Đỗ Vãn Thu, tôi nhìn thấy con trai nhà bà rất sẵn lòng chăm sóc cô ta."

"Là A Xuyên thấy cô ta đáng thương, bị cô ta lừa gạt."

“Chúng ta đã già, không hiểu được tâm tư của người trẻ, tôi nghĩ có thể bà đã hiểu lầm A Xuyên rồi. Nếu nó không thích Đỗ Vãn Thu, dù đối phương có quấy rối thế nào cũng vô dụng, mắt nó tinh tường, đầu óc bình thường, làm sao có thể bị lừa gạt được.”

Mẹ Giang không nói được nữa, nếu bà ta cứ chê bai Đỗ Vãn Thu, chẳng phải chứng tỏ mắt con trai nhà họ có vấn đề, đầu óc không tỉnh táo nên mới bị Đỗ Vãn Thu lừa sao?

Bà ta cười ngượng ngập nói: “Bà nói đúng, chúng ta không hiểu được tâm tư của người trẻ.”

“Bà cũng đừng bận tâm cuộc sống riêng của bọn trẻ quá, để bọn trẻ tự lo liệu đi, kẻo sau này quản nhiều quá bọn trẻ lại quay qua trách móc mình."

Mẹ Giang nghĩ thầm, có một cô con dâu không bớt lo như vậy, sao bà ta có thể không bận tâm được?

Bà ta liếc nhìn mẹ Tiêu, người này đúng là may mắn, lấy được người đàn ông tài giỏi, con cái ngoan ngoãn, ngay cả con rể cũng tốt hơn những nhà khác.

Tại sao tất cả chuyện tốt đẹp đều bị người nhà họ Tiêu chiếm đi chứ?

Không nhận được sự an ủi từ mẹ Tiêu, còn phải nghe bà khoe khoang, mẹ Giang không tự tìm không vui nữa, ở một lúc rồi rời đi.

Nghĩ tới bộ dạng hốc hác của con trai mình, bà ta càng nghĩ càng tức giận, đổi hướng bước chân.

Bà ta phải đi xem xem, rốt cuộc Đỗ Vãn Thu đã chăm sóc con trai bà ta như thế nào!
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 127: Chương 127


Giang Xuyên đi làm nhiệm vụ trở về, cuối cùng có thể ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Đỗ Vãn Thu muốn nhân cơ hội lấy lòng anh ta.

Nào thì nấu ăn, nào thì giặt quần áo, bưng trà rót nước cho anh, chỉ còn thiếu mỗi bón Giang Xuyên ăn nữa thôi.

Cô ta càng ân cần, da đầu Giang Xuyên càng tê dại.

Trước kia Đỗ Vãn Thu phụ thuộc mọi chuyện vào anh ta, có rất nhiều chuyện anh ta cũng chỉ thuận tay làm giúp.

Nhưng bây giờ vị trí hai người đã đảo ngược, người được chăm sóc đã trở thành mình, sự chu đáo của cô ta chỉ khiến Giang Xuyên cảm thấy áp lực.

Có một lần, lúc Đỗ Vãn Thu muốn giặt giày giúp Giang Xuyên, Giang Xuyên vội vàng ngăn lại.

"Em chỉ cần chăm sóc tốt cho con là được, việc của anh anh sẽ tự làm."

"Em là vợ của anh, đây là việc em nên làm."

Giang Xuyên hít sâu một hơi, cứng ngắc nói: “Vợ không phải là bảo mẫu.”

Đỗ Vãn Thu không hiểu: “Người khác đều như vậy mà, đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, anh không cho em làm những việc này thì em làm gì?"

Giang Xuyên không trả lời được câu hỏi này, anh ta chỉ biết anh ta không muốn Đỗ Vãn Thu chăm sóc.

Lúc này khiến anh ta nảy sinh ra ý định muốn chạy trốn.

"Em muốn làm gì thì làm, nếu không có việc gì thì sang nhà bên cạnh nói chuyện với chị dâu Vương."

Chỉ cần em đừng lảng vảng trước mặt tôi là được, Giang Xuyên nghĩ.

Anh ta đi thẳng vào nhà bế đứa bé, mặc kệ phản ứng của Đỗ Vãn Thu.

Ý anh ấy là sao cơ?

Lẽ nào một người sống sờ sờ như mình, lại không hấp dẫn bằng một đứa bé?

Trong lòng cô ta tức giận, nhưng không dám bộc phát ra ngoài.

Đỗ Vãn Thu hiểu rõ, Giang Xuyên là chỗ dựa duy nhất của cô ta.

Cô ta lạnh lùng nhìn đứa bé trong lòng Giang Xuyên, nếu không phải thấy nó còn có chút lợi ích, cô ta đã bỏ thứ phiền toái này từ lâu rồi.

Giang Xuyên phát hiện Đỗ Vãn Thu không thay tã sạch cho đứa bé, trong lòng anh ta có ý kiến, nhưng lại không muốn tiếp xúc nhiều với Đỗ Vãn Thu, nên đành tự mình thay cho đứa bé.

So với lúc ban đầu, giờ anh ta đã thay rất thành thạo.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nếu để người không biết nhìn thấy, còn tưởng anh ta là cha ruột của đứa bé.

Nhìn thấy m.ô.n.g đứa bé lau không sạch, Giang Xuyên nhíu mày, ngay cả một đứa bé cũng không chăm sóc tốt, cả ngày cô ấy bận rộn cái gì?

Đỗ Vãn Thu không biết suy nghĩ của Giang Xuyên, vẫn còn đang đắc ý.

Giang Xuyên có thể vì đứa bé làm đến bước này, căn nguyên cũng là nhìn mặt mũi của cô ta.

Nói trong lòng anh ta không có cô ta, một chút cô ta cũng không tin.

Nét mặt cô ta thay đổi, sự bực bội biến mất, ánh mắt tràn ngập nụ cười.

Bởi vì cửa không khóa, mẹ Giang Mục đi tới nhà ngang, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

Con trai nhà mình đang thay tã cho đứa con hoang, Đỗ Vãn Thu đứng ở bên cạnh, giống như không có chuyện gì.

Từ nhỏ đến lớn con trai của bà ta chưa phải chịu khổ như vậy bao giờ!

Bà ta tức giận đến mức gần như bùng nổ.

Đỗ Vãn Thu quay đầu lại, nhìn thấy người đứng im ở cửa, bị dọa sợ hết hồn.

"Mẹ, mẹ đến đây từ lúc nào, sao không nói gì?"

"Nếu tôi mà không đến, còn không biết cô ngược đãi con trai tôi."

Giang Xuyên đau đầu nói: "Chỉ là thay tã thôi mà, sao lại là ngược đãi?"

“Trước kia ở nhà con không cần làm gì cả, bây giờ lại thay tã giúp người ta, khác gì đ.â.m vào lòng của mẹ!"

Mẹ Giang đau lòng vô cùng, bà ta không nỡ để con trai mình làm bất cứ công việc bẩn thỉu, nặng nhọc nào cả, khó khăn lắm mới nuôi con khôn lớn, nó lại đi làm việc này cho người khác!

Bà ta trừng mắt nhìn Đỗ Vãn Thu nói: "Còn không mau đi giúp, đây là con của cô, hay là con của nó hả?"

“Con và A Xuyên là vợ chồng, con của con không phải là con của anh ấy à?”

"Cô tự hỏi lương tâm của mình thử xem, đây thật sự là con của nó ư? Người khác có lòng tốt, cô đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!"

Đỗ Vã Thu hòa nhã nói: “Có một số việc không thể phân chia quan hệ huyết thống được."

"Đó là bởi vì cô đuối lý! Cho dù không có cùng quan hệ huyết thống, cô cũng có thể ỷ lại vào nhà họ Giang chúng tôi, nếu có cùng quan hệ huyết thống, không biết còn đến mức nào!"

Mẹ Giang càng nói càng kích động, nếu như không phải còn một tia lý trí, bà ta đã đánh cho Đỗ Vãn Thu một trận rồi.

Người này đúng là vô lương tâm, A Xuyên giúp đỡ cô ta nhiều như vậy, cô ta lại để A Xuyên lau m.ô.n.g cho con của cô ta!

Nghe thấy tiếng động, chị dâu Vương ở nhà bên cạnh thò đầu qua xem, Đỗ Vãn Thu vội vàng đóng cửa lại.

Không biết người xung quanh đã nghe được bao nhiêu rồi?

Đỗ Vãn Thu không muốn bị mất mặt nữa, chỉ có thể hạ thấp mình, chủ động nhận sai: “Mẹ, chuyện này là lỗi của con."

"Đương nhiên là lỗi của cô! Nếu cô rửa sạch sẽ cho con mình, con trai tôi cần tự mình làm chắc?"
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 128: Chương 128


Đỗ Vãn Thu uất ức, cũng không phải cô ta bảo Giang Xuyên làm.

Dựa vào đâu lại trút hết tức giận lên cô ta!

Bà già này không ưa cô ta, cố tình xoi mói đây mà.

Mẹ Giang tưởng Đỗ Vãn Thu chột dạ, tiếp tục nói: “Thảo nào khoảng thời gian này con trai tôi gầy như vậy, hóa ra ở ngoài làm việc mệt mỏi thì thôi, về nhà còn phải phục vụ hai mẹ con cô."

Bà ta càng nói càng vượt giới hạn, Giang Xuyên bất đắc dĩ nói: "Tất cả đều là do con tự nguyện, mẹ đừng ầm ĩ nữa, mau trở về đi ạ."

Mẹ Giang nhớ lại lời mình vừa nghe được ở nhà họ Tiêu: “Người khác nói con tự nguyện, mẹ còn không tin, cho là con bị lừa, giờ xem ra người ngoài đúng là có mắt nhìn hơn."

Bà ta dùng sức trừng mắt nhìn Giang Xuyên, nói: "Con cứ tiếp tục u mê không tỉnh đi."

Giang Xuyên vô cớ bị mắng, tâm trạng có chút không vui.

"Hiếm khi con được ở nhà nghỉ ngơi một ngày, mẹ nói ít đi được không?"

"Nếu con không dây dưa với cô ta, mẹ cần phải nói mấy lời này sao?"

Đỗ Vãn Thu tức giận đến muốn mở miệng mắng to: "Mẹ, chúng con đã kết hôn rồi, dây dưa là có ý gì? Mẹ nói chuyện khó nghe thật đấy."

"Chê tôi nói chuyện khó nghe? Vậy tại sao lúc cô làm việc lại không thẳng thắn một chút? Đều là phụ nữ với nhau, đừng tưởng rằng tôi không biết cô đang nghĩ gì?"

"Tôi nghĩ gì được chứ? Lúc đầu tôi cũng không xin con trai của bà giúp tôi, càng không ép anh ấy lấy tôi."

"Còn không phải cô làm bộ làm tịch à, nếu không nó sẽ mắc sai lầm chắc?"

Nhìn thấy hai người sắp cãi nhau, Giang Xuyên bất đắc dĩ ngẩng đầu lên nói: "Cách âm nhà ngang không tốt, mẹ, mẹ muốn tất cả mọi người đến xem chuyện cười của con sao?"

Lời này thành công khiến mẹ Giang im lặng, mồm người đáng sợ, bà ta không thể hủy hoại danh tiếng của con trai mình được.

Chỉ là nhìn thấy đứa bé trong lòng Giang Xuyên, bà ta vẫn tức giận.

Cũng không phải con ruột của mình, đối xử với nó tốt như vậy làm gì?

Vốn Giang Xuyên định giặt tã lót cho đứa bé, nhưng giờ để bình tĩnh lại, anh ta chỉ có thể để Đỗ Vãn Thu tự mình giặt.

"Con về nhà với mẹ."

“Mẹ, mẹ đừng làm loạn nữa được không?”

"Mẹ có chuyện muốn nói với con."

Giang Xuyên bất động: "Có gì muốn nói, mẹ cứ nói ở đây đi."

"Mẹ muốn nói chuyện của Thanh Như, con chắc chắn muốn để cô ta nghe à?"

Nghe thấy tên của Tiêu Thanh Như, đôi mắt vô thần của Giang Xuyên sáng lên.

Anh ta đứng dậy, rời khỏi nhà ngang cùng với mẹ Giang.

Đỗ Vãn Thu tức giận đến sắp nổ tung, bà già này nhất định là cố ý, rõ ràng là không muốn để cô ta có cuộc sống tốt đẹp mà!

Cô ta muốn đi theo sau bọn họ nghe xem bọn họ muốn nói gì, nhưng đứa bé trong lòng lại đột nhiên bật khóc, không còn cách nào khác đành phải từ bỏ ý định.

Trong lòng cô ta không ngừng nguyền rủa mẹ Giang.

Vừa xuống lầu, Giang Xuyên đã nóng lòng hỏi: "Mẹ, Thanh Như thế nào rồi?"

Nhìn thấy dáng vẻ không có tiền đồ của con trai, lòng mẹ Giang lại nhói lên.

Nếu quan tâm như thế, sao ngay từ đầu lại không giữ cho chắc?

"Mẹ nghĩ chúng ta vẫn phải xây dựng mối quan hệ với nhà họ Tiêu, con nhìn Hứa Mục Chu đi, cũng vì cưới Tiêu Thanh Như mà giờ đã được đi Bắc Kinh học trao đổi rồi."

Giang Xuyên có chút thất vọng, anh ta còn tưởng là có chuyện gì quan trọng.

"Mẹ, Thanh Như không muốn gặp con, cũng không muốn gặp gia đình chúng ta nữa, mẹ đừng phí sức nữa."

Mẹ Giang chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Đứa bé Thanh Như này này tính tình rất tốt, chỉ cần con xin lỗi con bé, dù cho không thể nối lại tình cảm, hai nhà chúng ta vẫn có thể hòa thuận như trước.”

Nói xin lỗi?

Anh ta từng làm rồi, đổi lại Thanh Như càng ghét anh ta hơn.

Giang Xuyên biết tại sao mẹ mình lại có ý nghĩ này, với địa vị của bác Tiêu, tạo dựng quan hệ với bọn họ có lợi hơn là có hại.

Nhưng làm người phải tự biết mình, nếu không sẽ dễ bị phản tác dụng.

"Mẹ, sau này mẹ đừng làm phiền Thanh Như nữa."

Giang Xuyên không muốn thảo luận đề tài này nữa, nói hai câu rồi đi lên lầu.

Mẹ Giang tức giận, sao thằng bé này cứng đầu như vậy chứ?

Mặc dù không cưới được Thanh Như, nhưng chỉ cần tạo dựng được mối quan hệ, sau này nhận con bé là em gái mình, không phải cũng mang lại lợi ích cho nhà họ Giang sao?

Cơ hội tốt như vậy mà không biết nắm bắt, đợi Hứa Mục Chu trở về, muốn gặp được Tiêu Thanh Như cũng khó.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đúng là một thằng bé ngốc, không biết dựa theo tình hình gì cả!
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 129: Chương 129


Tiêu Thanh Như đang ăn cơm, cô sờ đôi tai đỏ bừng của mình, ai đang nhớ cô vậy nhỉ?

Lẽ nào là Hứa Mục Chu.

Lúc này chắc bọn họ vẫn đang ở trên đường, không biết bữa tối đã ăn gì.

Có lẽ là gặm bánh bao.

"Sao ăn cơm mà thần trí đi đâu thế?"

Tiêu Thanh Như thu hồi suy nghĩ, mặt không đổi sắc trả lời: “Con đang nghĩ trên đường bọn anh con ăn cái gì."

Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, chưa bao giờ thấy cô nhớ anh trai mình như vậy.

Chẳng trách đều nói con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, vừa mới như vậy, đã bắt đầu nhớ Tiểu Hứa rồi.

Đôi vợ chồng trẻ tình cảm tốt, mẹ Tiêu vui vẻ, cũng không vạch trần con gái: “Không cần lo lắng cho chúng nó, không cần biết ăn cái gì, dù sao cũng sẽ không bị đói."

Bà chọn chỗ thịt cá ít xương, gắp cho con gái.

Còn mình thì phụ trách ăn đầu cá, tuy có nhiều xương, nhưng ăn vẫn rất ngon.

Tiêu Thanh Như cũng gắp một miếng thịt cá cho mẹ: “Mẹ, mấy ngày tới phiền mẹ vất vả nấu cơm cho con rồi."

“Chỉ là thêm một đôi đũa, cho dù con không về, mẹ và cha con cũng phải ăn cơm, nhiều người náo nhiệt, ăn cơm cũng ngon hơn."

Đang ăn cơm, họ nói đến chuyện nhà họ Giang.

Mẹ Tiêu hỏi chồng của mình: "Nhà họ Giang gặp rắc rối gì à? Tại sao đang êm đang đẹp lại đột nhiên muốn làm hòa với chúng ta?"

Cha Tiêu không nói gì: “Chuyện công việc, hỏi thăm nhiều làm gì?"

"Em chỉ hỏi vậy thôi, không nói thì thôi."

"Đây là quy định, không thể không tuân theo."

"Dạ dạ dạ, vừa rồi là em sai, em xin lỗi anh."

Cha Tiêu: "..."

Từ nhỏ đến lớn Tiêu Thanh Như đã nhìn thấy cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần, vội vàng đổi chủ đề: “Mẹ, hôm nào mẹ con mình làm bún khoai lang tiếp nhé, bên mẹ chồng con cảm thấy ăn ngon, con muốn gửi thêm một ít cho họ."

“Đợi hai tháng nữa, chờ đến vụ thu hoạch mùa thu sẽ có nhiều khoai lang hơn, đến lúc đó chúng ta mua thêm, giữ lại mấy cân ăn tết."

"Vâng, đến lúc đó con đi đội sản xuất mua."

Mẹ Tiêu suốt ngày ở trong viện gia chúc, cũng muốn ra ngoài hóng gió một chút: “Tới lúc đó mẹ đi cùng con, nghe nói điều kiện ở trường Tiểu Tống dạy rất khó khăn, mẹ còn chưa đến xem, nếu có gì có thể giúp được chúng ta cũng có thể giúp một tay."

"Các em đi Tiểu Tống còn phải dành thời gian tiếp đãi các em, gây phiền phức thì có."

Mẹ Tiêu hừ một tiếng: “Ăn cũng không chặn được miệng của anh."

"Vậy để anh ăn nhiều hơn, là có thể chặn được rồi."

Nói xong, ông gắp lấy đuôi con cá.

Mẹ Tiêu dở khóc dở cười, vội vàng gắp thêm mấy miếng thịt cá cho chồng, khoảng thời gian này công việc ông bận rộn, phải bồi bổ cơ thể cho tốt mới được.

"Chuyện Tiểu Tống bên kia, việc riêng thì có thể giúp một tay, nhưng việc khác thì đừng tùy tiện xen vào.”

“Em biết rồi, anh mau ăn đi.”

Người có mặt không phải kẻ ngốc, đều hiểu ý tứ trong lời nói của Cha Tiêu.

Điều kiện trường học của đội sản xuất không tốt, bọn họ có thể quyên góp tiền xây hai gian phòng học, nhưng mấu chốt là xung quanh nhiều đội sản xuất như vậy, bọn họ cũng không quản hết được.

Vì thế khi chưa có giải pháp vẹn toàn, thì tốt nhất không nên tùy tiện xen vào.

Nếu như người trong đội sản xuất có lòng, thì họ sẽ tự tìm cách giải quyết vấn đề.

Tiêu Thanh Như ở nhà mẹ, không phải cái gì cũng không làm, rửa bát, quét nhà, giặt giũ đều đến tay cô cả.

Tất cả đều không khác gì so với trước khi lập gia đình, chỉ là khi ngủ có chút không quen.

Cô trằn trọc mãi không ngủ được.

Hóa ra sự hiện diện của một người thật sự có sức ảnh hưởng lớn đến người khác.

Kết hôn chưa đầy một tháng, Tiêu Thanh Như đã quen với cái ôm của Hứa Mục Chu, bây giờ đột nhiên xa nhau, loại cảm giác hụt hẫng này ai trải qua rồi, thì mới biết.

Cô trằn trọc mãi, cho đến rất khuya mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Bên kia, trên tàu hỏa Hứa Mục Chu cũng nhớ Tiêu Thanh Như.

Anh lấy tấm hình trong túi áo ra, nhìn vật nhớ người.

Cô gái trong tấm hình đang nhắm mắt ngủ, do anh dùng máy chụp ảnh mới mua lén chụp, chỉ thấy một bên gò má đã khiến lòng người rung động không thôi.

Anh sờ gương mặt trên tấm hình, mới xa nhau một ngày, anh đã nhớ vợ rồi.

Ba tháng tới, phải chịu đựng như thế nào đây?

Tiêu Hoài Thư ngủ ở giường dưới đứng dậy uống nước, nhìn thấy trên tay Hứa Mục Chu đang cầm một tấm ảnh, lại gần nhìn thử.

"Cậu có biết xấu hổ không hả, ngay cả dáng vẻ em gái tôi đang ngủ cậu cũng chụp lén?"

"Tôi chụp ảnh vợ của mình, danh chính ngôn thuận thì làm sao?"

Tiêu Hoài Thư nghiến răng nghiến lợi: “Lúc mua máy rõ ràng bảo là cho Thanh Như dùng, giờ chỉ thấy béo bổ cậu."

"Tôi và Thanh Như là người một nhà, tuy hai mà một, của tôi là của em ấy, của em ấy cũng là của tôi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Hoài Thư: "..."

Ban đầu, lúc theo đuổi Tiêu Thanh Như, thái độ của thằng này không phải như vậy.

Này là lợi dụng xong rồi, thì không để anh ấy vào mắt nữa.

"Cẩn thận tôi mách với Thanh Như, để con bé tịch thu công cụ gây án của cậu."

Anh đầy ẩn ý nhìn anh vợ: “Lão độc thân như cậu không hiểu được đâu.”

"Thằng nhóc cậu biết nói chuyện không hả? Tôi là anh rể của cậu đấy, đây là thái độ cậu nói chuyện với tôi à?"

"Nếu cậu không phải anh rể của tôi, tôi cũng lười nói chuyện với cậu."

Anh nhét tấm ảnh trở về túi áo, nhắm mắt ngủ.

Mong có thể gặp được vợ ở trong mơ.

Tiêu Hoài Thư bị đ.â.m đến chỗ đau, năm nay anh ấy mới hai mươi tư tuổi, đang ở độ tuổi sung mãn nhất, sao có thể liên quan đến ba chữ “lão độc thân”?

Có điều nếu nghĩ kỹ lại thì, hầu hết bạn bè cùng độ tuổi với anh ấy đều đã kết hôn hết rồi.

Nếu anh ấy còn không đuổi theo nữa, sẽ sớm bị tụt lại phía sau.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 130: Chương 130


Lúc Hứa Mục Chu đến Bắc Kinh có gọi một cuộc điện thoại cho Tiêu Thanh Man, sau đó không có tin tức gì nữa.

Ban đầu Tiêu Thanh Như không quen, sau cũng dần dần thích ứng.

Cô còn có công việc của mình, một khi tập trung tinh thần, cũng không nhớ Hứa Mục Chu nhiều như vậy nữa.

Lúc đi làm về gặp Đỗ Vãn Thu và Giang Xuyên, Tiêu Thanh Như nhíu mày, đây là chỗ bất tiện khi về nhà mẹ đẻ, để đi làm cô phải đi ngang qua nơi hai người này ở.

“Đồng chí Tiêu, đã lâu không gặp.” Đỗ Vãn Thu mỉm cười chào hỏi.

Tiêu Thanh Như nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, dửng dưng đi về nhà.

Có mấy người càng để ý đến cô, cô càng mạnh mẽ hơn.

Nhìn thấy tâm trí của Giang Xuyên bị Tiêu Thanh Như kéo đi, Đỗ Vạn Thu tức giận nói: "Anh nhìn cô ấy xem, không có tí lễ phép nào cả, trước đây cô ấy đối xử với em như vậy đấy, thậm chí ở chỗ không có anh còn quá đáng hơn."

Đỗ Vãn Thu lén phàn nàn, muốn Giang Xuyên nhớ lại lúc trước Tiêu Thanh Như đã "bắt nạt" cô ta như thế nào.

Giang Xuyên thu hồi tầm mắt, trong mắt tràn đầy không kiên nhẫn: "Là chúng ta có lỗi với cô ấy, cô ấy có phản ứng như vậy, không phải cũng là bình thường sao?"

Trước đây, người bị uất ức là chính là cô ấy, cô ấy nổi giận còn không đúng à?

Chung sống với nhau một thời gian, Giang Xuyên cũng nhận ra, Đỗ Vãn Thu chính là loại người thích gây sự.

Chẳng trách ban đầu Thanh Như không thích Đỗ Vãn Thu, cũng không phải không có nguyên nhân.

Nói không chừng bên trong những chuyện đó còn ẩn giấu gì đó mà anh ta không biết.

Anh ta lạnh lùng nhìn Đỗ Vãn Thu nói: “Không phải nói ruộng rau cần tưới nước sao, còn không mau đi?"

Đỗ Vãn Thu nghẹn họng, cô ta chỉ phàn nàn Tiêu Thanh Như mấy câu mà thôi, có cần phải hung dữ như thế không?

"Anh hối hận khi kết hôn với em rồi à? Nếu không, tại sao khi nhìn thấy Tiêu Thanh Như, anh lại như biến thành một người khác vậy?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Giang Xuyên không trả lời, bước nhanh về phía trước.

Nếu thừa nhận mình hối hận, anh ta sẽ nực cười như thế nào chứ?

Đỗ Vãn Thu không phải người phụ nữ yếu đuối, không thể tự chăm sóc bản thân như anh ta nghĩ, cô ta cũng không cần sự giúp đỡ của anh ta.

Nhưng anh ta lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim Thanh Như vì Đỗ Vãn Thu.

Giờ mỗi người đều lập gia đình rồi, dù anh ta có hối hận thì cũng có thể làm gì?

Thanh Như sẽ không quay lại nữa.

Đỗ Vãn Thu dậm chân, bây giờ Giang Xuyên càng ngày càng mất kiên nhẫn với cô ta.

Quả nhiên, tất cả đàn ông đều giống nhau!

Có được rồi thì không quý trọng nữa!

Nếu không phải sợ quan hệ căng thẳng, cô ta đã làm ầm ĩ một trận với Giang Xuyên rồi.

Trong lòng cô ta bực bội, hình như gả cho Giang Xuyên rồi cuộc sống của cô ta cũng không hề tốt như cô ta tưởng.

Còn không bằng giữ chặt hai nghìn tệ kia!

Không chỉ Giang Xuyên hối hận, Đỗ Vãn Thu cũng hối hận.

Nếu như lúc đầu cô ta không nhìn trúng Giang Xuyên, mà là người khác dễ dàng thao túng hơn, cuộc sống của cô ta nhất định sẽ tốt hơn bây giờ!

Giang Xuyên không biết mảnh rau của bọn họ ở đâu, anh ta quay đầu lại nhìn Đỗ Vãn Thu, dùng ánh mắt hỏi cô ta tại sao còn không đi nhanh lên?

Tâm không cam, lòng không nguyện đi lên phía trước.

Tới ruộng rau, Giang Xuyên im lặng nhìn cỏ dại khắp nơi.

Đây mà nói là trồng rau, không bằng cô ta nói mình không trồng luôn cho rồi!

Chị dâu Lý luôn không ưa Đỗ Vãn Thu, lúc này nhìn thấy bọn họ, không nhịn được châm chọc mấy câu.

“Đồng chí Giang, vợ cậu có phúc thật đấy, gả cho cậu rồi ngay cả ruộng cũng không cần xuống."

Ở trước mặt người ngoài, Giang Xuyên vẫn bảo vệ Đỗ Vãn Thu.

“Cô ấy ở nhà trông con."

"Ai mà không phải vậy, trước kia tôi còn cõng cả con đi làm ruộng, vợ nhà cậu quý giá, việc gì cũng không cần phải làm."

Có người phụ họa: "Thanh Như làm việc ở trong đoàn văn công, bận rộn hơn việc nuôi con nhiều, không phải cô ấy vẫn chăm sóc ruộng rau đàng hoàng ư? Hôm qua tôi còn thấy cô ấy đến tưới nước đó."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 131: Chương 131


Giang Xuyên có chút kinh ngạc, từ nhỏ đến lớn Thanh Như chưa từng làm việc nặng, vì sao đột nhiên lại muốn tự mình trồng rau?

Lẽ nào Hứa Mục Chu không đưa tiền cho cô sao?

Nghĩ đến đây, Giang Xuyên không khỏi tức giận, nếu đã cưới Thanh Như, tại sao không cho cô một cuộc sống tốt đẹp?

Một cô gái được chiều chuộng lớn lên như cô, sao có thể làm việc đồng áng được?

Chị dâu Lý là một người nhạy bén, nhìn thấy vẻ mặt của Giang Xuyên, là hiểu ngay.

Hóa ra người này vẫn còn tình cảm với người cũ.

Cũng đúng, một người từng nói chuyện yêu đương với Tiêu Thanh Như, sao có thể thích Đỗ Vãn Thu chứ?

Cùng lắm là lỡ hồ đồ, bị che mắt.

Chờ ngày nào đó tỉnh rồi, sợ là sẽ hối hận đến chết.

Chị dâu Lý ghét nhất người làm ra vẻ, Đỗ Vãn Thu càng bất hạnh, cô ấy càng vui.

Cô ấy hắng giọng nói: "Đồng chí Đỗ, sao hôm nay lại chịu ra ngoài thế? Con của cô đâu, lại nhờ chị dâu Vương trông giúp rồi à?"

Đừng nói là, cô ấy đoán đúng rồi nhé.

Mặt Đỗ Vãn Thu cứng ngắc: “Dẫn con ra ngoài làm việc không tiện.”

"Chị dâu Vương cũng sắp trở thành bảo mẫu của nhà các cô rồi, đồng chí Đỗ, đi theo chủ nghĩa hưởng thụ là không được đâu."

Bị ụp cái nồi như vậy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Đỗ Vãn Thu vội vàng phản bác: “Chỉ khi bận rộn chúng tôi mới nhờ chị dâu Vương giúp đỡ, việc đó thì liên quan gì đến chủ nghĩa hưởng thụ? Ăn thì có thể ăn bậy, nhưng nói thì không được nói bậy."

"Tại sao lại không liên quan? Các cô rõ ràng có thể tự mình chăm con, nhưng lại cứ nhờ người khác giúp đỡ, đó không phải là muốn hưởng thụ à?"

"Chị dâu Lý, tôi biết chị không ưa tôi, nhưng chị không thể tùy tiện đội nồi cho tôi được, như thế là đang hại người đấy."

Chị dâu Lý cười chế nhạo: "Tôi không nói bậy, đây là sự thật, ai có mắt đều nhìn thấy."

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong viện gia chúc có rất nhiều người ghét Đỗ Vãn Thu, lúc này đều đứng về phía chị dâu Lý.

"Cô cũng đâu có đi làm, nhờ người khác chăm sóc con giúp là thế nào."

"Cô đừng có chối, tôi nghe chị dâu Vương nói, trông con giúp nhà các cô là có thể nhận tiền."

Đây đều là sự thật, chỉ có lúc Giang Xuyên ở nhà, Đỗ Vãn Thu mới tự mình chăm sóc đứa bé.

Nhưng đây là Giang Xuyên nói, cô ta có thể nhờ chị dâu Vương bên cạnh giúp đỡ.

Cũng không dùng tiền của mấy người này, giãy nảy lên làm gì?

Sợ nói thêm sẽ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn, hủy hoại danh tiếng của mình không nói, còn ảnh hưởng đến công việc của Giang Xuyên.

Đỗ Vãn Thu vùi đầu làm việc, phớt lờ những người đó.

Chị dâu Lý cười nói: “Đồng chí Giang, vì tiền đồ của cậu, cậu phải bảo cô ta chịu khó chút nhé, nếu như bị người ta nắm được chuôi, không phải cả nhà cậu sẽ bị cô ta hại c.h.ế.t à?"

Mặc dù biết chị dâu Lý muốn gây chia rẽ hai người, nhưng lời này vẫn khắc sâu vào lòng Giang Xuyên.

Không phải anh ta lo lắng cho tương lai của mình, mà là nghĩ nếu tìm việc gì đó cho Đỗ Vãn Thu làm, có lẽ cô ta sẽ không nghĩ lung tung, làm những chuyện kỳ quái nữa.

Giang Xuyên nghĩ, có lẽ tìm một công việc trong công xưởng cho cô ta cũng tốt.

Đứa bé thì trả tiền cho chị dâu Vương chăm sóc.

Dù sao Đỗ Vãn Thu cũng không biết chăm sóc trẻ con, không bằng để cô ta làm việc khác.

Đưa ra quyết định xong, Giang Xuyên cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ít.

Nếu là trước kia anh ta chắc chắn sẽ lo thân thể Đỗ Vãn Thu không chịu nổi, nhưng bây giờ, anh mới biết suy nghĩ trước kia của mình nực cười như thế nào.

Nhiều người tranh nhau vỡ đầu mới được làm việc trong công xưởng, Giang Xuyên cảm thấy mình làm đến mức này, đã là không thẹn với lương tâm rồi.

Đỗ Vãn Thu không biết suy nghĩ của Giang Xuyên, còn nghĩ muốn biểu hiện tốt một chút, để anh ta biết những lời vừa rồi chỉ là lời nói nhảm.

Chị dâu Lý nhìn họ một lúc giống như đang xem kịch hay, sau đó bưng giỏ rau rời đi.

Đột nhiên cảm thấy Đỗ Vãn Thu ra ngoài nhiều hơn cũng tốt, nếu cô ta không ra ngoài, mình cũng không tìm được cơ hội làm chọc ngoáy cô ta.

Tâm trạng cô ấy vui vẻ, ngân nga hát đi về nhà.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 132: Chương 132


Giang Xuyên tìm việc làm cho Đỗ Vãn Thu, chuyện này là do Tiêu Thanh Như nghe Tống Viện nói.

Lúc này, đã cách một tháng cô gặp bọn họ.

Tiêu Thanh Như không quan tâm tới bọn họ, mẹ Tiêu biết cô không thích nghe chuyện nhà họ Giang, nên dần dần cũng không nhắc tới nữa.

Nếu như Tống Viện không nói, Tiêu Thanh Như cũng không biết.

Tuy rằng có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ lại, nhà họ Giang cũng khá giàu có, mua một công việc cho Đỗ Vãn Thu cũng không khó.

“Tớ nghe mẹ tớ nói giờ Đỗ Vãn Thu đang làm trong một xưởng dệt ở thành phố, nhưng hình như không phải là công nhân chính thức.”

"Cho dù không phải là công nhân chính thức, được làm ở trong công xưởng đã đủ làm người ta ngưỡng mộ rồi."

"Cũng đúng, được làm công nhân vẻ vang biết bao."

Tống Viện thầm nghĩ, Đỗ Vãn Thu chắc chắn sẽ đắc ý lắm đây.

Dù sao có công việc và không có công việc cũng khác nhau, tự mình có thể kiếm tiền, lúc ở nhà chồng cũng có thể nói chuyện hiên ngang hơn.

"Cậu thấy có phải Giang Xuyên thích Đỗ Vãn Thu thật không, nếu không sao lại hết lòng như thế? Vừa nuôi con, vừa tìm việc giúp người ta, không có mấy người đàn ông nào làm đến được mức này đâu nhỉ?"

Trước kia cũng không thấy Giang Xuyên đối xử tốt với Thanh Như như thế.

Nếu đây còn chưa tính là yêu, thì gọi là cái gì?

Trong lòng Tiêu Thanh Như bình tĩnh, không chút gợn sóng, bọn họ đã không còn quan hệ gì từ lâu, anh ta có yêu Đỗ Vãn Thu hay không, cũng không liên quan gì đến cô.

"Không phải anh ta luôn như vậy à? Trước kia đã đối tốt với Đỗ Vãn Thu, bây giờ danh chính ngôn thuận rồi, lại phải càng đối tốt với cô ta hơn chứ."

“Cũng đúng." Tống Viện gật đầu: “Chỉ cần Đỗ Vãn Thu an phận, đời này sẽ sống tốt thôi."

Bọn họ có sống tốt hay không, Tiêu Thanh Như không quan tâm.

“Nghe nói dì Tống lại bảo cậu đi xem mắt, lần này có hợp ý không?"

Tống Viện thở dài: “Không thành công, vì anh ấy có người trong lòng rồi, chỉ là chưa tìm được cơ hội bày tỏ với đồng chí nữ người ta thôi."

Nói xong, cô ấy phiền não vò tóc: “Nếu một ngày tớ chưa tìm được người phù hợp, mẹ của tớ sẽ không bỏ cuộc, có lẽ đã tìm được người tiếp theo rồi cũng nên."

Vốn tưởng xem mắt chỉ là gặp mặt, xem đối phương là người như thế nào, có hợp nhau hay không, nhưng bây giờ Tống Viện phát hiện, mình đã quá ngây thơ rồi.

Mỗi lần đi xem mắt, người thân, bạn bè hai bên đều rất chú ý, kết thúc rồi còn liên tục đặt câu hỏi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Xem mấy lần mà không chọn được ai, cũng bị người khác nói là ánh mắt quá cao.

Thậm chí, có người còn nghi ngờ có phải cô ấy có vấn đề ở phương diện nào không, nếu không thì tại sao lại liên tục xem mắt thất bại.

"Cậu cảm thấy anh trai tớ thế nào?" Tiêu Thanh Như đột nhiên hỏi.

Tống Viện giống như mèo bị giẫm phải đuôi đứng bật dậy.

Cô ấy xua tay liên tục: "Không được không được, ở trong lòng tớ, anh Hoài Thư không khác gì anh trai ruột của tớ cả, xem mắt với anh ấy, vừa nghĩ đã cảm thấy kỳ cục rồi."

"Chỉ là do thói quen của cậu thôi, chỉ cần thay đổi là được, cậu biết anh trai tớ là người như thế nào, anh trai tớ cũng biết cậu là người như thế nào, tránh được không ít phiền phức."

Tống Viện ngồi xuống, nói từ chối.

“Đến thỏ còn không ăn cỏ gần hang, anh Hoài Thư là đồng chí nam tớ quen thân nhất, chỉ cần nghĩ đến việc hẹn hò với anh ấy, tớ đã cảm thấy kỳ quái."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 133: Chương 133


Tống Viện không tưởng tượng ra hẹn hò với Tiêu Hoài Thư sẽ là cảm giác gì, nhưng chung quy là vẫn không được tự nhiên.

"Cậu đừng có se duyên lung tung."

"Có hợp hay không phải thử mới biết được."

Tiêu Thanh Như nói thật với Tống Viện: “Mẹ tớ có ý này.”

Tống Viện sửng sốt: "Sao bọn họ lại có suy nghĩ này nhỉ, tớ và anh Hoài Thư không có gì cả."

"Có lẽ là thấy hai cậu hợp nhau."

"Không được, anh Hoài Thư là một người xuất sắc, nên tìm người có điều kiện tốt hơn."

"Điều kiện của cậu cũng rất tốt, một người bảo vệ quốc gia, một người làm nhà giáo, đều là vì dân phục vụ, rất xứng đôi."

Nếu là người khác, Tống Viện sẽ đồng ý thử một lần.

Nhưng nếu là Tiêu Hoài Thư thì cô ấy không dám.

Không dính dáng đến gì khác, mối quan hệ của họ sẽ luôn được giữ nguyên như vậy.

Ở trong lòng Tống Viện, cô ấy thật sự coi Tiêu Hoài Thư như anh trai của mình, cô ấy không muốn vì chuyện nam nữ, mà khiến mối quan hệ của bọn họ rơi vào bế tắc.

Đến lúc đó mọi người đều sẽ lúng túng, không ổn, không ổn!

"Dù sao việc này cũng không thể nào."

Thấy Tống Viện mâu thuẫn, Tiêu Thanh Như cũng không ép buộc: “Vậy đến lúc đó tớ sẽ nói với mẹ tớ một tiếng.”

"Tớ biết là dì có ý tốt, nhưng tớ và anh Hoài Thư thật sự không được, quá thân thuộc, không ra tay được, cứ như bây giờ là tốt rồi, không cần phải thân hơn nữa đâu."

Tiêu Thanh Như cười nói: “Nam chưa vợ, nữ chưa chồng, có gì mà không thể, cậu cứ suy nghĩ đi, nếu ngày nào đó cậu đổi ý, tớ sẽ giúp cậu làm mối.”

Tống Viện đầu đầy hắc tuyến: "Vậy tớ cảm ơn cậu nhé, cậu đúng là một người tốt."

Tiêu Thanh Như cố ý trêu chọc cô ấy: “Cũng không thể nhìn cậu cô đơn mãi được, đã là chị em tốt thì phải giúp đỡ lẫn nhau.”

Tống Viện tặc lưỡi: "Cậu gặp đúng người rồi, nên mới muốn bảo tớ yêu đương, nếu không, e rằng đã khuyên tớ tránh xa đàn ông rồi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghĩ một chút đúng là đạo lý này, Tiêu Thanh Như cười nói: “Vậy tớ sẽ chia một nửa vận may cho cậu, mong cậu cũng có thể gặp được một người đàn ông đáng tin cậy.”

"Mong được như lời chúc của cậu."

Tiêu Thanh Như chưa từng xem mắt bao giờ, nhưng nhìn thấy lịch trình dày đặc trong ngày nghỉ của Tống Viện, cô cũng có chút đau lòng.

"Mấy ngày trước tớ vừa nhận lương, đi thôi, tớ mời cậu đi nhà ăn ăn cơm."

"Được thôi, vậy tớ sẽ không khách sáo nữa."

Nếu ăn cơm chùa ở nhà họ Tiêu, Tống Viện sẽ cảm thấy ngại.

Nhưng cùng chị em tốt đi ra ngoài ăn, nó lại khác.

Mẹ Tiêu nghe con gái nói muốn đi nhà ăn, cũng không ngăn cản, muốn cho người trẻ tuổi một chút không gian.

Bà phất phất tay: "Đi đi, đi đi."

Ngoài ra, bà còn nháy mắt ra hiệu với Tiêu Thanh Như, nhớ nói vụ đã bàn trước đó.

Lúc này Tống Viện cũng có mặt, Tiêu Thanh Như sợ cô ấy xấu hổ, nên không nói gì.

"Mẹ, hay là mẹ không cần nấu bữa tối đâu, con mua đồ ăn từ nhà ăn về cho cha mẹ."

"Không cần đâu, mẹ nhào bột rồi, buổi tối sẽ ăn bánh ngô."

"Vậy con sẽ mua đồ ăn kèm."

"Cũng được."

Cô cầm hộp đựng cơm, đi ra ngoài.

Mẹ Tiêu mỉm cười tiễn họ đi, trong lòng nghĩ, nếu bên này Tống Viện không có ý kiến gì, chờ con trai trở về cho họ làm quen thử xem.

Nếu như hợp nhau thì kết hôn.

Còn không hợp thì coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Nghĩ tới người trong viện lắm mồm, mẹ Tiêu thầm nghĩ, trước khi mọi chuyện chưa quyết định, tuyệt đối không thể nói ra ngoài.

Nếu không chuyện tốt cũng bị bọn họ làm thành chuyện xấu.

Nếu quan hệ không thành, chỉ cần người ngoài không biết chuyện, hai nhà cũng sẽ không xấu hổ.

Thực ra, xem mắt không phiền toái, phiền toái là để lại hậu quả, mẹ Tiêu nghĩ.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 134: Chương 134


Nghe được ý của Tống Viện, mẹ Tiêu cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng không miễn cưỡng.

Dù sao việc kết hôn cũng là chuyện anh tình tôi nguyện, dưa hái xanh ăn không ngọt[1].

[1]Thành ngữ Trung Quốc, ý muốn nói những gì gượng ép sẽ không có kết quả tốt.

"Tiểu Tống là một đứa bé ngoan, tính tình tốt lại phóng khoáng rộng rãi, sao lại không thích Hoài Thư chứ?"

Cha Tiêu đang ăn bánh bao nói: “Năm nay thằng bé mới hai mươi tư tuổi, là thời điểm tốt để phát triển sự nghiệp, chuyện kết hôn để đến năm ba mươi tuổi tính cũng chưa muộn."

"Vậy sao anh mới hai mươi tuổi đã lấy em về nhà rồi?"

"Khụ khụ." Cha Tiêu xấu hổ giả vờ ho hai tiếng, con gái vẫn còn ở đây, sao có thể nói thế chứ?

Ông cố gắng sửa chữa: “Không phải là duyên đến à, tự nhiên mà kết hôn được chắc?"

Mẹ Tiêu hừ một tiếng: "Ngay cả con gái thằng bé cũng không qua lại, nếu có duyên..."

Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, trên mặt hai người đều là vẻ kinh hãi.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Bỏ đi, vừa nãy là em nói bậy."

Cha Tiêu bình tĩnh điều chỉnh nét mặt: “Đừng nghĩ tới mấy việc đó nữa, có điều có thể cho thằng bé tiếp xúc với những đồng chí nữ trong viện gia chúc trước.”

“Ngoài Tiểu Tống ra, em không biết cô gái nhà nào tốt nữa."

"Vậy thì từ từ chọn, chuyện này không thể gấp được, càng vội càng dễ mắc sai lầm."

"Còn không nhanh, em sợ thằng bé sẽ nghĩ lệch mất."

"Em đúng là thích nghĩ vớ vẩn."

Tiêu Thanh Như nghe vậy thì bật cười, nếu để người trong cuộc nghe được suy đoán của bọn họ, không biết sẽ phản ứng như thế nào?

Biểu cảm đó, chắc là sẽ rất đặc sắc nhỉ?

"Cười cái gì mà cười? Đoàn văn công của con có nhiều đồng chí nữ, con cũng giúp anh con nhìn thử một chút."

Tiêu Thanh Như không ngờ lửa lại cháy đến trên người mình: "Dạ dạ dạ, nếu có người thích hợp, con nhất định sẽ giới thiệu cho anh trai.”

Cha Tiêu nhắc nhở: “Đừng phô trương quá, sẽ gây ảnh hưởng xấu.”

Tiêu Thanh Như nghĩ thầm, chuyện tìm đối tượng này mình không nên xen vào, tránh cho sau này lại trở thành người xấu.

Dĩ nhiên, nếu anh trai và chị em tốt có ý với nhau, cô có thể phá lệ làm mối.

Sau khi trò chuyện với cha mẹ một lúc, Tiêu Thanh Như lên lầu.

Bởi vì thói quen đã hình thành ở quá khứ, trước khi đi ngủ cô phải luyện lại các kỹ năng cơ bản một chút, đợi lúc xong cũng đã muộn.

Cha Tiêu mẹ Tiêu cũng không đi làm phiền cô, thấy con gái nỗ lực tiến lên như vậy, bọn họ đều rất vui.

Tuy nói là không nên so sánh bọn trẻ với nhau, nhưng ai mà chẳng nghĩ con nhà mình có tương lai?

Mỗi khi con cái được mọi người khen ngợi, cha Tiêu mẹ Tiêu ngoài miệng thì nói khiêm tốn, nhưng trong lòng thì sớm đã nở hoa.

...

Tiêu Thanh Như còn chưa kịp làm bún khoai lang, đã nhận được đồ từ Bắc Kinh gửi đến.

Cô lập tức gọi điện về Bắc Kinh.

“Vốn định gửi một con vịt quay cho con, nhưng thứ này khó gửi, nửa đường chắc chắn sẽ bị thiu, mẹ nghe người trong xưởng nói đồ hộp này rất ngon, nên gửi cho con một ít nếm thử."

Tiêu Thanh Như nhìn lướt qua, đã nhận ra nhãn hiệu của đồ hộp, chỉ có ở cửa hàng Hữu Nghị mới mua được.

Mà đồ ở cửa hàng Hữu Nghị không dễ mua, muốn mua phải có phiếu ngoại tệ, Tiêu Thanh Như biết mẹ chồng nhất định đã tốn rất nhiều công sức mới mua được những thứ này.

Nói không cảm động là nói dối, ngoại trừ gia đình cô ra, chỉ có người nhà họ Hứa là thật lòng đối tốt với cô.

"Mẹ, ở bên này con không thiếu gì cả, mẹ và cha làm việc vất vả, có đồ gì tốt thì cứ giữ cho mình là được, không cần nhớ đến con."

Mẹ Hứa cười nói: “Ở chỗ bọn mẹ mua đồ rất tiện, đều là người một nhà cả, con cứ yên tâm mà ăn, đừng suy nghĩ nhiều.”

"Ở chỗ con cũng tiện lắm ạ."

“Tiểu Hứa không có ở đó, một mình con đạp xe đến thành phố cũng phải mất mấy tiếng, vậy vất vả lắm."

"Con khỏe mà, không việc gì đâu ạ."
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 135: Chương 135


Thứ ở Bắc Kinh có, chưa chắc Tây Bắc đã có.

Nếu không phải mấy loại đồ hộp này khan hiếm, không dễ mua, mẹ Hứa đã gửi một thùng to cho con dâu.

Mẹ Tiêu qua nói chuyện với bà thông gia, hai người trò chuyện một lúc, bởi vì cước điện thoại quá đắt, nên chưa đầy hai phút đã cúp máy.

Bà lấy đồ trong gói ra, có năm hộp, ngoài ra còn có kẹo và các món ăn vặt khác.

"Bà sui gia chăm con như con như trẻ con ấy nhỉ."

Trong lòng mẹ Tiêu xúc động, con gái bà thật sự gặp được gia đình tốt rồi, những bà mẹ chồng khác không làm được đến mức này.

Từ xưa đến nay, mẹ chồng không bắt lỗi là mẹ chồng tốt, bà ấy mọi mặt đều chu đáo, đây là mẹ chồng thần tiên!

Tiêu Thanh Như cũng có chút xấu hổ, chủ yếu là vì đồ hộp này quá hiếm, khó mua hơn cả thịt.

Mẹ chồng gửi cho cô năm hộp cùng một lúc, đủ để bọn họ ăn mấy bữa thịt.

Bọn họ đối xử tốt với cô, cô cũng muốn đối xử tốt với bọn họ.

Suy nghĩ trừ bún khoai lang ra, cô sẽ vào thành phố mua mấy túi sữa bột gửi cho cha mẹ chồng.

Chờ thời tiết mát mẻ, đi qua nhà đồng hương mua hai con gà, rồi phơi khô gửi cho bọn họ.

Những thứ khác, chỉ có thể chờ đến Tết cô và Hứa Mục Chu về Bắc Kinh, rồi mang về sau.

Nghe tính toán của con gái, mẹ Tiêu gật đầu liên tục: “Tiền trợ cấp của Tiểu Hứa nằm trong tay con, con phải thu xếp để hiếu thảo với cha mẹ chồng.”

Tiêu Thanh Như gật đầu: “Đợi về Bắc Kinh, con sẽ đi khảo sát xung quanh, xem có thể đặt sữa cho bọn họ không, loại giao trực tiếp đến tận nhà ấy, mỗi ngày uống một cốc sẽ tốt cho sức khỏe."

Mẹ Tiêu ngạc nhiên: “Có chuyện tốt như vậy à?”

"Có, nhưng nhiều nơi không được hưởng sự tiện lợi này."

"Thảo nào mọi người đều muốn trở thành người Bắc Kinh, quả nhiên là thành phố càng lớn, cuộc sống càng thuận tiện."

“Ở chỗ chúng ta cũng rất tốt, mình có thể tự trồng rau, người trong thành phố không được hưởng thụ sự tiện lợi này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Về nông thôn có đất phần trăm*, có thể trồng trồng rau hoặc thứ khác, nhưng đối với người trong thành phố, ngoài hạn ngạch hàng tháng, họ chỉ có thể ra chợ đen để mua thực phẩm.

*Tên gọi của loại đất trước kia do hợp tác xã trích tỷ lệ phần trăm (5%) quỹ đất hợp tác xã hoặc các hộ dân sau khi đưa đất vào hợp tác xã thì được giữ lại 5% tự chủ phát triển kinh tế như trồng rau, hoa màu.

Đồ ở chợ đen đắt không nói, còn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.

Nói chung là, không cuộc sống của ai là dễ dàng cả.

Mẹ Tiêu nghe con gái nói xong, nghiêm túc gật đầu: “Cha con cũng luôn nói như vậy, bất kể việc gì cũng có hai mặt, lúc chúng ta ghen tị với người khác thì người khác cũng đang ghen tị với chúng ta.”

"Mẹ nói đúng."

Thu dọn đồ đạc xong, Tiêu Thanh Như nói: “Tối nay chúng ta sẽ ăn đồ hộp với cháo và rau xào.”

"Thứ này con mang về nhà ngang đi, đợi Tiểu Hứa về thì cùng nhau ăn, cha và mẹ vẫn thích ăn đồ ăn tự nấu hơn."

Tiêu Thanh Như biết mẹ tiết kiệm, nhưng với điều kiện của gia đình bọn họ, mặc dù không thể ăn đồ hộp thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng ăn một lần vẫn đủ khả năng.

"Mua là để ăn mà mẹ, còn hơn một tháng nữa anh ấy mới trở về, đến lúc đó con lại mua cũng được."

"Thứ này không dễ mua."

"Sẽ có cách thôi, nhà mình cứ yên tâm ăn."

Tiêu Thanh Như vừa nói vừa mở đồ hộp ra, lần này là không ăn cũng không được.

Mẹ Tiêu tức giận nhìn cô: “Con bé này, có thứ gì tốt cũng không để dành được."

“Mấy thứ tốt đều có hạn sử dụng, nếu để bị hỏng, chẳng phải sẽ phí lắm à?”

"Con giống y như cha con, chỉ biết nói đạo lý, dù sao mẹ cũng không nói lại con."

Tiêu Thanh Như nói đùa: "Việc này chứng tỏ lời con nói có lý, không cãi được."

"Con đấy, con..." Mẹ Tiêu không còn gì để nói.

Bà lấy hộp đã mở sẵn vào bếp, lát nữa chiên chung với trứng, cũng là một món ăn ngon.

Những đồ còn lại đều được Tiêu Thanh Như đặt trong tủ ở phòng khách, bất kể là thứ gì tốt, cả nhà cùng nhau ăn thì mới có ý nghĩa.
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 136: Chương 136


Nhớ đến việc gửi đồ tới Bắc Kinh, Tiêu Thanh Như lập tức tới thành phố khi vừa đến kỳ nghỉ phép.

Chẳng biết oan gia ngõ hẹp thế nào mà Tiêu Thanh Như vừa ra khỏi sân nhà chưa được bao lâu đã đụng mặt Giang Xuyên và Đỗ Vãn Thu.

Giang Xuyên lái xe, Đỗ Vãn Thu ngồi ở ghế lái phụ, cô ta cười chào hỏi Tiêu Thanh Như.

“Đồng chí Tiêu muốn tới thành phố à? Đi xe đạp vậy chắc mệt lắm, chúng tôi cũng đang tiện đường, có cần đi nhờ một đoạn không?”

Không chỉ có Tiêu Thanh Như mà ngay cả tên đàn ông cố chấp Giang Xuyên cũng nghe ra ý khoe mẽ qua lời nói của Đỗ Vãn Thu.

Sở dĩ anh ta lái xe đưa Đỗ Vãn Thu về là vì cô ta muốn ở lại ký túc xá trong xưởng, có nhiều hành lý và không thể tự vác một mình được.

Chứ không phải để cô ta có cơ hội khoe mẽ!

Vân Mộng Hạ Vũ

Giang Xuyên tức tối ra mặt, cái vẻ tiểu nhân đắc chí ấy khác cô ta trước kia một trời một vực.

Bây giờ Giang Xuyên mới cảm nhận được rõ ràng hơn, đó là quá khứ anh ta từng ngu ngốc thế nào mới bị Đỗ Vãn Thu lừa đến xoay vòng.

Thậm chí Giang Xuyên cũng bắt đầu nghi ngờ, tự hỏi liệu những lời đồn đãi phong ba trước đây có liên quan gì tới Đỗ Vãn Thu hay không?

Chỉ cần nghĩ tới điều đó là Giang Xuyên lại thấy lạnh sống lưng.

Một người phụ nữ mưu mô xảo quyệt như thế, vì lợi ích của mình, có việc gì mà cô ta không dám làm đâu?

Chỉ cần nghĩ đến việc mình đã làm tổn thương Tiêu Thanh Như vì một người phụ nữ như Đỗ Vãn Thu thôi là Giang Xuyên có cảm giác trái tim đau nhói như bị ngàn mũi kim đâm.

Bọn họ là thanh mai trúc mã, cùng trưởng thành, có nền tảng tình cảm vững chắc, vậy mà anh ta lại có thể xếp Thanh Như sau Đỗ Vãn Thu?

Giang Xuyên vẫn nhớ rõ mình từng làm tổn thương Tiêu Thanh Như thế nào, bây giờ nhớ lại, ngoài đau lòng anh ta còn tự hổ thẹn với mình.

Chuyện trong quá khứ là lỗi của anh ta.

Anh ta đã quá sai.

Sai đến mức mỗi lần nhìn thấy Thanh Như là anh ta chỉ muốn đ.â.m đầu vào hố.

Nhưng anh ta lại không nhịn được mà muốn tới gần cô, nhìn cô nhiều hơn chút.

Giang Xuyên không muốn cãi nhau với Đỗ Vãn Thu trước mặt Tiêu Thanh Như nên vội gạt bỏ suy nghĩ, dừng xe, chắn ngang đường đi của Tiêu Thanh Như.

Giang Xuyên căng thẳng nhìn Tiêu Thanh Như, tay siết chặt vô lăng trong vô thức: “Thanh Như, cùng lên xe đi.”

Thấy đối phương không đáp, Giang Xuyên vội bổ sung thêm: “Đường lên thành phố rất xa, ngồi xe có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.”

Tiêu Thanh Như trả lời mà sắc mặt không hề thay đổi: “Tôi có rất nhiều thời gian.”

“Em lên thành phố một mình không an toàn.”

“Có liên quan gì tới anh sao?” Đôi mắt Tiêu Thanh Như ánh lên sự bất mãn: “Anh chắn ngang đường đi của tôi thế này có hơi không phải phép lắm nhỉ?”

Giang Xuyên bối rối: “Anh chỉ muốn chở em một đoạn.”

“Nói vậy tức là tôi còn phải cảm ơn vì anh chắn đường tôi ư?”

“Anh không có ý đó.”

Giang Xuyên không biết nên giải thích với Tiêu Thanh Như thế nào, anh ta không có suy nghĩ gì khác, chỉ là tiện đường nên muốn chở cô một đoạn mà thôi.

Giang Xuyên chặn đường cô là vì sợ trong lúc mình nói chuyện sẽ khiến cô mất tập trung, đi xe đạp như vậy không an toàn.

Thấy nét mặt Tiêu Thanh Như lạnh tanh, tự nhiên Giang Xuyên cũng không biết nên nói cái gì.

Cái điệu bộ căng thẳng của Giang Xuyên khiến Đỗ Vãn Thu không vui.

Cô ta mời Tiêu Thanh Như thì được, nhưng Giang Xuyên thì không!

Đúng là không biết kiêng nể gì cả, Tiêu Thanh Như đã kết hôn rồi, còn muốn lấy lòng cô làm gì!

Đỗ Vãn Thu nghĩ vậy trong lòng nên nét mặt có phần khó coi.

“Đồng chí Tiêu, chúng tôi chỉ có ý tốt thôi, cô cần tỏ thái độ khó chịu đến vậy không?”

Tiêu Thanh Như bật cười: “Bây giờ về nhà lấy não lắp vào đầu vẫn kịp.”

Đỗ Vãn Thu trố mắt khoảng vài giây, bấy giờ mới hiểu câu nói của cô có hàm ý gì.

Người này đúng là không biết xấu hổ!

Mất công cô ta có ý tốt muốn chở Tiêu Thanh Như cả một đoạn đường, có lòng tốt mà cứ làm như người ta lòng lang dạ thú!

Đỗ Vãn Thu quay đầu nhìn Giang Xuyên: “A Xuyên, nếu cô ta đã không cảm kích thì chúng ta đi thôi, em còn phải đi làm nữa. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ, có một số người không cần thiết phải so đo.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 137: Chương 137


Sau đó Đỗ Vãn Thu đắc ý nhìn Tiêu Thanh Như tiếp tục đạp con xe cũ rích rời đi.

Sắc mặt Giang Xuyên tối sầm, sở dĩ anh ta đối xử tốt với Đỗ Vãn Thu là vì nể mặt anh em.

Nếu Đỗ Vãn Thu đã không biết điều, cho rằng mình có thể tuỳ tiện chà đạp coi khinh Thanh Như thì anh ta cũng không cần phải bao dung Đỗ Vãn Thu nữa.

Để Đỗ Vãn Thu đỡ cái kiểu càng ngày càng bất trị, không biết rõ giá trị của bản thân mình.

Giang Xuyên nói với nét mặt không cảm xúc: “Em tự đến xưởng đi.”

Đỗ Vãn Thu sửng sốt: “Không phải anh đã nói là sẽ đưa em đi à?”

“Anh còn có việc.”

Dứt lời, Giang Xuyên đặt hành lý của Đỗ Vãn Thu ở ven đường, sau đó kéo cô ta từ trên ghế lái phụ xuống.

Giây tiếp theo, Giang Xuyên ngồi lên ghế lái, quay xe về nhà.

Anh ta hành động liền mạch lưu loát, không một động tác thừa, đợi đến khi Đỗ Vãn Thu lấy lại tinh thần thì chiếc xe đã chạy đi xa.

Có trò hay không thể không xem, Tiêu Thanh Như liếc Đỗ Vãn Thu một cái, sau đó bắt chước cái giọng điệu ban nãy của cô ta: “Không biết ai đó có thể tới xưởng làm việc đúng giờ hay không nữa.”

Đỗ Vãn Thu tức ói máu: “Tiêu Thanh Như, cô đang coi tôi là trò đùa đấy à?”

“Nếu không thì sao? Ngoài cô ra thì còn gì đáng để cười đâu?”

Tiêu Thanh Như nở nụ cười hiền từ vô tội: “Đồng chí Đỗ biểu diễn rất sinh động, thành công giúp tôi hiểu thế nào là vui quá hoá buồn.”

“Cô đừng có đắc ý quá, đừng quên là trước đây cô cũng từng bị Giang Xuyên bỏ rơi.”

Nụ cười bên môi Tiêu Thanh Như lại càng tươi: “Tôi còn phải cảm ơn cô nữa kìa, nếu không có cô vào vai thằng hề nhảy nhót thì sao tôi và Hứa Mục Chu có thể đến với nhau?”

Người sáng suốt đều nhìn ra được rằng Hứa Mục Chu xuất sắc hơn Giang Xuyên gấp bao nhiêu lần.

Cũng chính vì lý do này mà Đỗ Vãn Thu lại càng căm tức.

Đỗ Vãn Thu là kẻ thua cuộc, vậy nên cuộc sống của cô ta quá thê thảm.

Tại sao Tiêu Thanh Như lại gặp được người đàn ông như Hứa Mục Chu!

Đỗ Vãn Thu nhìn Tiêu Thanh như với nét mặt hung tợn: “Tôi có thể cướp Giang Xuyên từ tay cô thì cũng có thể dùng cách tương tự để cướp Hứa Mục Chu đi.”

Tiêu Thanh Như khẽ nhếch miệng, cô thật không hiểu người này lấy đâu ra tự tin.

Vì chiếm ưu thế chiều cao nên Tiêu Thanh Như nhìn Đỗ Vãn Thu theo góc độ từ trên cao nhìn xuống: “Tốt nhất là cô đừng chạm vào người của tôi, nhưng nếu cô muốn tìm đến cái c.h.ế.t thì có thể thử xem sao.”

Rõ ràng Tiêu Thanh Như đang cười, nhưng không hiểu vì sao Đỗ Vãn Thu lại thấy lòng bàn chân mình lạnh toát.

Lúc cô ta cướp Giang Xuyên đi, Tiêu Thanh Như không có bất kỳ hành động nào, chắc chắn Tiêu Thanh Như chỉ đang cố dọa cô ta.

Đỗ Vãn Thu bình tĩnh lại, nói: “Loại phụ nữ như cô vốn không hiểu đàn ông, nếu Giang Xuyên rời khỏi cô được thì Hứa Mục Chu cũng vậy.”

Tiêu Thanh Như hoàn toàn tin tưởng Hứa Mục Chu, phong cách làm việc lẫn bản chất con người anh hoàn toàn khác Giang Xuyên.

Anh sẽ không ban lòng tốt một cách bừa bãi và càng không làm chuyện vượt quá giới hạn.

Sở dĩ cô cảnh cáo Đỗ Vãn Thu là vì không muốn người đàn ông của mình dính phải thứ thuốc cao bôi trên da chó này.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Tôi thấy tội lưu manh rất thích hợp với cô đấy, Đỗ Vãn Thu, cô muốn thử không?”

Tội lưu manh ư, Đỗ Vãn Thu run rẩy.

Nhưng cô ta vẫn không muốn bản thân yếu thế trước Tiêu Thanh Như: “Đợi tôi thu phục được Hứa Mục Chu xem, liệu cô có thể định tội tôi được nữa không?”

Tiêu Thanh Như khẽ cười đáp: “Vậy tôi sẽ mở to mắt xem.”

Cô đạp xe rời đi, để lại Đỗ Vãn Thu ở đằng xa.

Đỗ Vãn Thu nhìn đống hành lý bên cạnh rồi chửi thầm hai câu, chuẩn bị quay về đạp xe.

Vừa quay người lại đã thấy Giang Xuyên đứng cách đó không xa và đang nhìn mình bằng ánh mắt tối sầm.

“A Xuyên, anh nghe em giải thích!”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 138: Chương 138


Đỗ Vãn Thu không biết Giang Xuyên đã nghe được bao nhiêu, nhưng nhìn nét mặt của anh ta cũng đủ hiểu hậu quả rất nghiêm trọng.

Đỗ Vãn Thu không còn tâm trạng lo đống hành lý nữa, vội chạy theo sau.

Cô ta thấp thỏm bất an nhìn Giang Xuyên: “Những lời em vừa nói chỉ là lời trong lúc tức giận mà thôi, anh đừng nghĩ nhiều.”

Lời trong lúc tức giận ư?

Trông dáng vẻ cô ta lúc ấy không có dấu hiệu của việc đầu óc không minh mẫn!

Sắc mặt kiêu căng ngạo mạn của Đỗ Vãn Thu khiến Giang Xuyên nghĩ tới bốn chữ “tiểu nhân đắc ý”.

Từ nhỏ đến lớn, Giang Xuyên từng gặp qua đủ loại người, nhưng trong số những người anh ta kết bạn không có ai giống Đỗ Vãn Thu cả, trước mặt một kiểu, sau lưng lại là kiểu khác.

Có lẽ cô ta còn có những hành vi quá mức hơn mà anh ta không biết.

Giang Xuyên đau xót vô cùng, tại sao lúc trước anh ta lại dây vào loại người này cơ chứ?

Nếu không phải anh ta làm việc không đúng mực thì Thanh Như sẽ không thất vọng về anh ta, cô cũng sẽ không chia tay.

Nếu không có Đỗ Vãn Thu thì chắc anh ta và Thanh Như đã kết hôn rồi nhỉ?

Đáng tiếc, tất cả đều biến thành bọt biển.

“Đỗ Vãn Thu, nếu cô dám làm tổn thương Thanh Như, tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”

Đây là lần đầu tiên Giang Xuyên nói với Đỗ Vãn Thu bằng giọng điệu lạnh nhạt như vậy.

Đỗ Vãn Thu có thể nhìn thấy sự chán ghét và nỗi ân hận ngấm sâu vào m.á.u từ trong ánh mắt anh ta.

Nỗi bất an trong lòng Đỗ Vãn Thu càng tăng cao, bây giờ cô ta không thể rời khỏi Giang Xuyên.

Ngoài Giang Xuyên ra, cô ta không thể tìm được người đàn ông thứ hai có điều kiện tốt như vậy.

Mặc dù vừa nãy cô ta già mồm với Tiêu Thanh Như, nhưng cô ta vẫn tự ý thức được.

Vừa nhìn đã thấy Hứa Mục Chu rất nguy hiểm, cô ta không dám chủ động đi trêu chọc.

Bởi sợ đến cuối cùng lại gà bay trứng vỡ.

Nếu biết Giang Xuyên nghe thấy thì vừa nãy cô ta đã không nói chuyện với Tiêu Thanh Như rồi.

Quả nhiên, Tiêu Thanh Như đúng là sao chổi.

Mỗi lần gặp Tiêu Thanh Như là y như rằng cô ta gặp chuyện xui.

Đỗ Vãn Thu cẩn thận quan sát sắc mặt Giang Xuyên: “Gia đình cô ấy có quyền có thế, em chỉ là một người bình thường. Tiêu Thanh Như làm tổn thương em bao nhiêu lần, vừa nãy em không chịu nổi nữa nên mới cố tình mở miệng chọc tức cô ấy, anh đừng để trong lòng.”

Giang Xuyên nở nụ cười trào phúng, đến tận bây giờ cô ta vẫn muốn lừa gạt người.

Ngày trước mắt anh ta mù nên mới bị Đỗ Vãn Thu lừa.

Hai chữ “ly hôn” xuất hiện trong đầu anh ta.

Nhưng giờ ly hôn thì các con phải làm sao?

Một mình Đỗ Vãn Thu chắc chắn sẽ không thể chăm sóc tốt cho con.

Với lại, nếu ly hôn cô ta sẽ lại không kiêng nể gì mà đi quấy rầy cuộc sống của Thanh Như.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đây không phải điều anh ta mong muốn.

Dù là vì Tiêu Thanh Như hay là con, Giang Xuyên cảm thấy mình không thể ly hôn với Đỗ Vãn Thu.

Ít nhất là bây giờ vẫn chưa thể.

Giang Xuyên không thèm để ý đến Đỗ Vãn Thu nữa, anh ta ngồi lên ghế điều khiển.

Vừa nãy anh ta sợ Đỗ Vãn Thu và Thanh Như sẽ xảy ra xung đột nên mới quay lại.

Giang Xuyên cười khẩy, nếu không quay lại thì chắc anh ta sẽ không có cơ hội nhìn rõ bộ mặt thật của Đỗ Vãn Thu.

Nó còn khó ưa và gớm ghiếc hơn trong tưởng tượng của anh ta, đúng là khiến người mở rộng tầm mắt.

Đỗ Vãn Thu đuổi theo sau chiếc xe mấy bước, nhưng người nọ không hề dừng lại.

Đỗ Vãn Thu dậm chân cái bịch, anh ta có ý gì?

Chưa nói rõ ràng đã bỏ đi rồi?

Bởi vì không đoán được suy nghĩ của Giang Xuyên nên Đỗ Vãn Thu cũng không vội lên thành phố.

Cô ta xách hành lý về nhà, đáng tiếc là người nọ không về.

Lúc nhìn thấy cô ta, chị dâu Vương tỏ vẻ ngạc nhiên, theo như kế hoạch ban đầu thì một tháng cô ta sẽ về một lần.

Sao vừa đi đã quay lại rồi?

Khó khăn lắm mới tìm được việc giúp chăm sóc trẻ em, chị dâu Vương hy vọng Đỗ Vãn Thu sẽ không bao giờ quay về nữa.

Chăm sóc trẻ như vậy không những được tự do mà có thể kiếm tiền một cách dễ dàng.

Thế còn tốt hơn việc bị Đỗ Vãn Thu nhìn chằm chằm gấp mấy lần.

“Sao vừa đi đã về rồi?”

Tâm trạng Đỗ Vãn Thu không được tốt, giọng điệu nói chuyện cũng nồng nặc mùi thuốc súng.

“Đây là nhà tôi, tôi muốn về lúc nào thì về.”
 
Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Chương 139: Chương 139


Chị dâu Vương không hiểu sao Đỗ Vãn Thu lại nói chuyện vô lễ như vậy, cô ta tỏ vẻ không hài lòng: “Vậy có cần tôi chăm sóc con nhà cô nữa không?”

Thấy đứa bé cứ khóc lóc không ngừng thì Đỗ Vãn Thu lại càng buồn phiền, cả ngày ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng giúp được việc gì.

Đúng là phế vật!

Thấy sắc mặt chị dâu Vương không được tốt lắm, giọng Đỗ Vãn Thu dần dịu lại: “Lát nữa tôi sẽ lên thành phố, giờ quay về để lấy xe đạp thôi, sẽ rời đi ngay.”

Giang Xuyên không về, Đỗ Vãn Thu cũng không thể ngồi chờ mãi được.

Dù sao thì kiếm được công việc làm trong xưởng rất khó, nếu người ta bắt lỗi rồi thay chỗ cô ta cho người khác thì phải làm sao?

Nghĩ tới đây, Đỗ Vãn Thu lại càng lo lắng.

Đây là công việc đầu tiên của cô ta, cũng là cây gậy cô ta sẽ nương tựa cả nửa đời còn lại, cô ta cần phải giữ thật chặt.

Đỗ Vãn Thu cố định hành lý lên xe đạp, những gì không cần mang cô ta sẽ bỏ lại, sau khi chào hỏi chị dâu Vương xong liền vội vã rời đi.

Chị dâu Vương hừ một tiếng, không hiểu cô ta lấy dũng khí ở đâu mà dám nổi giận với mình.

Nếu một ngày nào đó Đỗ Vãn Thu dám chọc giận cô ta, chị dâu Vương sẽ công bố hết những chuyện lúc trước ra ngoài, để xem ai là người chịu tổn thất.

Chị dâu Vương cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng mình: “Khóc khóc khóc, lúc nào cũng chỉ biết khóc!”

Nếu không phải chị dâu Vương đang cố làm để tích cóp tiền thì còn lâu cô ta mới chịu chăm sóc trẻ.

Chỉ cần nhìn thấy đứa bé khóc lóc là cô ta lại phiền lòng!

Đỗ Vãn Thu quay về nhà khiến tất cả mọi người đều biết cô ta bị Giang Xuyên vứt giữa đường.

“Lúc ra khỏi cửa còn đắc ý kiêu ngạo bao nhiêu, giống như đời này chúng ta sẽ không có cơ hội ngồi xe, cuối cùng vẫn phải quay về rồi đạp xe đạp với bộ mặt xám xịt thôi.”

“Giang Xuyên đối xử với cô ta tốt thật, không chỉ sắp xếp công việc cho cô ta mà còn mượn xe của cha làm quà. Những chuyện anh ta làm cho Đỗ Vãn Thu thật khiến người ta bội phục.”

Điều khiến tôi bội phục nhất chính là Giang Xuyên thật sự nguyện ý chăm sóc con người khác, có mấy lần tôi thấy anh ta tự thay tã cho đứa bé. Dù có là con ruột thì cũng chẳng có mấy người đàn ông làm được điều này đâu.”

“Giang Xuyên đúng là đồ ngốc, sau này đứa bé ấy trưởng thành rồi, không biết nó có chịu nhận anh ta là người thân không ấy.”

“Đỗ Vãn Thu số tốt thật, gặp đúng tên Giang Xuyên mắt mù.”

“Tôi thấy mắt anh ta tốt lên rồi, nếu không thì tại sao lại vứt Đỗ Vãn Thu giữa đường? Theo tác phong trước đây của anh ta, không những đưa bảo bối tới tận xưởng mà còn để lại tiền với vé cho cô ta, ân cần hỏi han một hồi mới quay về chứ?”

Chị dâu Lý nghe vậy thì mừng ra mặt: “Đây gọi là vận mệnh thay đổi đấy, không phải trước đây Đỗ Vãn Thu luôn tỏ ra đắc ý à? Bây giờ người bị coi khinh lại chính là cô ta, cô ta phải chấp nhận thôi.”

“Nhưng tôi vẫn tức vì cô ta có việc làm.”

“Giận gì, đến mối quan hệ với người trong viện mà còn không xử lý được thì ở xưởng lại càng khó sống.”

“Ngoài kia có biết bao người thông minh chanh chua, cô ta muốn sống tốt cũng không dễ vậy đâu.”

Đỗ Vãn Thu và Giang Xuyên luôn là nhân vật chính trong các câu chuyện của mọi người ở tòa nhà này, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay thôi cũng đủ để người ta bàn tán mấy ngày.

Đỗ Vãn Thu và Giang Xuyên không ở nhà, người chịu sự dày vò từ mấy lời đồn đãi vớ vẩn chính là mẹ Giang Xuyên.

Tiền tích cóp chưa được bao nhiêu, lần này sắp xếp công việc cho Đỗ Vãn Thu, gia đình họ còn phải bỏ năm trăm tệ ra nữa.

Càng nghĩ mẹ Giang lại càng bực.

Đỗ Vãn Thu này đúng là cái bẫy, cô ta bẫy bọn họ bao nhiêu tiền như thế, chắc chắn sau này sẽ không lấy lại được.

Nghĩ đến việc con trai nhà mình rơi vào cái bẫy ấy là mẹ Giang lại sầu đến nỗi không nói nên lời.

Nếu có thể tìm được một cái cớ để đuổi Đỗ Vãn Thu đi thì tốt biết mấy, mẹ Giang nghĩ.

Có một số suy nghĩ đã xuất hiện rồi thì rất khó để gạt đi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đỗ Vãn Thu làm việc trong xưởng, nhiều người nhiều chuyện, nếu cô ta phạm sai lầm, liệu điều ước của mẹ Giang có thành hiện thực?

Mẹ Giang mừng vô cùng, giống như đã nhìn thấy ngày Đỗ Vãn Thu bị đuổi ra khỏi nhà.
 
Back
Top Dưới