Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo

Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 100: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 2


"Điểm tâm sau này anh sẽ mang về từ quán cơm, trước kia anh cũng huấn luyện sáng sớm xong mới ăn điểm tâm." Tống Cảnh Chỉ nói.

Lúc anh huấn luyện sáng sớm không có thời gian làm bữa sáng, lại muốn cho cô ngủ thêm một lát.

"Ừm"" Thời dại này không có đời sau nhiều như chất phụ gia, những thứ này ngược lại không cần lo lắng.

Hơn nữa quán cơm chuyên cung cấp phòng cháy cho quan binh, thức ăn cũng không tệ lắm.

"Cơm trưa và cơm tối cứ đợi anh trở về rồi làm, đừng nấu cơm cho anh mà làm xấu bàn tay trắng nõn của vợ anh."

Tống Cảnh Chi đặt một chiếc bánh bao ngũ cốc lên men có nhân ớt củ cải tới trước mặt cô.

"Em no rồi, anh tự mình ăn đi." Lượng cơm ăn của cô thì một quả trứng gà, một chiếc bánh bao là đủ rồi, còn có một ly sữa đậu nành nữa.

Về đề tài ai nấu cơm này, cô không trả lời, cô đương nhiên không nỡ để anh mỗi ngày huấn luyện buổi sáng xong còn phải chạy về nấu cơm.

Nhưng cô không nói, cô vẫn cho rằng giặt quân áo nấu cơm thì không quy định ai làm ai không làm, một gia đình nhỏ cần hai người cùng kinh doanh.

"Vừa mới bắt đầu huấn luyện, cường độ đừng lớn quá."

Mặc dù biết anh đã hoàn toàn bình phục như vẫn không nhịn được dặn dò.

"Yên tâm đi, trong lòng anh nắm chắc." Biết vợ quan tâm anh, trong lòng Tống Cảnh Chi ấm áp.

Hơn nữa lúc huấn luyện buổi sáng, chỉ huy trưởng cũng đã nói với anh rằng nghỉ phép nửa năm, còn là thời gian kết hôn nên bảo anh nửa tháng sau lại trực ban làm nhiệm vụ.

Tống Cảnh Chi mua hết thảy sáu cái bánh bao, nhìn anh nuốt năm bánh bao lớn còn lại, một quả trứng gà, một ly sữa đậu nành vào trong bụng.

Đường Tiêu Tiêu không khỏi cảm khái, lúc này đến quân đội rồi cùng khác, lượng cơm ăn cũng gia tăng.

Tống Cảnh Chi thu dọn bàn ăn rồi quét tước trong nhà, sau đó ra ngoài huấn luyện.

Đường Tiêu Tiêu cũng thay đồ rồi ra ngoài, chiếc túi xách đeo chéo mới của cô là do mẹ Tống may cho cô, không chỉ có một chiếc túi nhỏ may bên trong, bên ngoài còn có những túi khác, bỏ đồ vào sẽ không lộn xộn, cô rất thích.

Lúc đeo túi ra cửa, đúng lúc người nhà hộ 1 phía Tây cũng chuẩn bị đi ra ngoài.

Cô không biết nên đành phải cười gật đầu.

Hai người chạm mặt trên bậc thang, đối phương lên tiếng trước: "Cô mới dọn tới à, vợ của chỉ huy Tống đội 1?"

"Đúng vậy, tôi họ Đường, Đường Tiêu Tiêu."

"Tôi họ Thôi, Thôi Tịnh, là vợ của chỉ huy Lý đội 2." Tuổi tác Thôi Tịnh trông gần bằng Lý Mẫn.

"Cô ra ngoài mua đồ?" Thôi Tịnh hỏi.

"Ừ, đi xem thử, thuận tiện tới bưu điện, cô thì sao?" Hai người vừa nói chuyện vừa xuống lầu. "Nhà mẹ tôi ở đây, tôi về nhà mẹ đẻ một chuyến."

"Thật tốt."

"Đúng vậy, thuận tiện, nhà mẹ cô ở đâu?"

"Kinh Thị.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới nhà xe, mỗi người cưỡi xe đạp của mình chạy tới viện gia chúc.

Ở cửa viện gia chúc gặp một người phụ nữ trung niên hơi mập, luôn nhìn hai cô.

Đường Tiêu Tiêu không biết nên không chào hỏi.

"Đó là phó chủ nhiệm Kim ủy ban gia đình, không dễ ở chung, đặc biệt thích bới móc." Thôi Tịnh nói.

Đường Tiêu Tiêu gật đầu, không sống chung thì cô sẽ không đánh giá, nhưng Thôi Tịnh nói như vậy thì sau này tiếp xúc, cô sẽ chú ý điểm này.

Đã đến giao lộ, hai người không đi chung một con đường nên tách ra.

Đường Tiêu Tiêu tới bưu điện trước, chuyển tiền lương hưu tháng này cho cha mẹ Tống.

Phiếu vải và phiếu công nghiệp trợ cấp kết hôn phải xài xong trước, cô không ngờ phiếu tồn đợi đến đời sau mới tăng giá trị.

Bởi vì cũng tăng không bao nhiêu, cô nhiều lắm là giữ lại một chút phiếu làm quà kỷ niệm cho con cái Sưu tâm.

Vải cửa hàng bách hóa có nhiều chủng loại hơn xã cung ứng, cho nên cô đi thẳng tới cửa hàng bách hóa.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 101


Mua vài thớt vải ở cửa hàng bách hóa, lại dùng phiếu công nghiệp mua một cái đèn pin, một đồng hồ treo tường, một đồng hồ báo thức.

Cô tìm một nơi không có ai, tiến vào không gian bỏ đồ vào, lại cải trang ăn diện một chút.

Cũng giống như ở tình Hồ Nam, cô đi thẳng vào bệnh gần đó.

Quả nhiên gần bệnh viện khắp nơi đều là căn cứ chợ đen.

Tuy nhiên, phí vào chợ đen ở Tân Thị đắt hơn ở tỉnh Hồ Nam đến 3 hào.

Có lẽ bởi vì thu nhập Tân Thị cao hơn tỉnh Hồ Nam, giá cả bán hàng của chợ đen bên này cũng cao hơn tỉnh Hồ Nam hai phân mười.

Hơn nữa bên này ngoại trừ gà mái, những thứ như sữa bột và sữa mạch nha rất nổi tiếng.

Nhưng cô cũng không dám bán nhiều, hôm nay lừa 86 tệ, cô lập tức ra chợ đen.

Lại tìm nơi không có ai ra khỏi không gian, lúc đi ra, trong túi xách có thêm một giò heo và một ký thịt, còn có một số rau quả.

Đường Tiêu Tiêu đạp xe vừa ngâm nga điệu hát dân gian vừa trở về viện gia chúc.

Lúc đi ngang qua ủy ban gia đình, cô lại nhìn thấy chủ nhiệm Kim kia, có điều cô không định chào hỏi, bởi vì vốn không quen biết.

"Ế, cô đợi chút." Kim Ngọc Mai gọi cô lại.

"Thím, ngài có chuyện gì sao?" Cô dừng xe đạp lại, nở nụ cười với đối phương.

"Uây." Bỗng nhiên lễ phép, ngược lại khiến Kim Ngọc Mai hơi xấu hổ.

"Cô mới dọn tới?"

"Phải, thím, tôi là vợ của chỉ huy Tống - Tống Cảnh Chi, tôi tên Đường Tiêu Tiêu." Cái gọi là chìa tay không đánh người mặt tươi cười, trước khi không biết đối phương như thế nào, cô vẫn vui vẻ nở nụ cười với đối phương trước.

"Cô là vợ của Tống Cảnh Chi?" Giọng nói Kim Ngọc Mai không chỉ cao một phần, ngay cả ánh mắt cũng thay đổi.

Đường Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, đến mức phản ứng lớn như vậy sao? Ngay cả tuổi của thím cũng không tương đương với anh trai nhà tôi mà.

"Thím, ngài có chuyện gì sao? Tôi còn phải trở vê nấu cơm cho chồng tôi."

"À, cô trở về đi." Những lời Kim Ngọc Mai muốn nói như mắc kẹt ở cổ họng.

Bà ta nhìn chằm chằm Đường Tiêu Tiêu đạp xe rời đi roi mới quay người trở ve văn phòng uy bản.

"Cái đó, vợ của Tống Cảnh Chi thật sự là người Kinh Thị à? Bố cô ta là xưởng trưởng?" Vừa mới tiến vào văn phòng, Kim Ngọc Mai đã lập tức hỏi Trương Vệ Hồng.

Mấy ngày ủy ban bọn họ thường nói tới việc Tống Cảnh Chi tìm được một cô vợ Kinh Thị, điều kiện gia đình tốt, dáng vẻ lại xinh đẹp.

Người thời đại này phần lớn đều cho rằng Kinh Thị là thủ đô, có loại sùng bái khó hiểu với người Kinh Thị. "Đúng vậy." Trương Vệ Hồng từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên.

"Sao vậy? Bà con chưa hết hy vọng? Không phải cháu gái nhà bà đã lập gia đình rồi sao?"

Trước đó lúc cháu gái Kim Ngọc Mai đến thăm bà ta thì lập tức yêu Tống Cảnh Chi từ cái nhìn đầu tiên, Kim Ngọc Mai lại yêu thương cháu gái nên bèn nhờ chồng của mình đi làm mai cho Tống Cảnh Chi, Tống Cảnh Chi còn không thèm hỏi là ai mà đã từ chối thẳng.

Cháu gái bà ta vẫn nhớ mãi không quên Tống Cảnh Chi, nhưng Tống Cảnh Chi bị thương ở Từ Sơn nên về nhà tĩnh dưỡng.

Chồng bà ta nói Tống Cảnh Chi bị thương nặng, chưa chắc có thể tĩnh dưỡng tốt được, lúc này mới khuyên cháu gái bà ta gả cho người khác.

Nhưng ai ngờ người ta đã khỏi bệnh, còn cưới vợ nhập ngũ luôn rồi.

Thấy bà ta không nói lời nào, Trương Vệ Hồng nhíu mày: "Chủ nhiệm Kim, chỉ huy Tống này ngay từ đầu đã từ chối các bà rồi."

"Ai quan tâm cậu ta, bây giờ cháu gái tôi tới Hải Thành hưởng phúc rồi."

Kim Ngọc Mai đặt mông ngồi trên ghế, lườm Trương Vệ Hồng một cái.

Trương Vệ Hồng này ỷ mình là chính, bà ta là phụ nên luôn diễu võ giương oai trước mặt bà ta.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 102


Còn Tống Cảnh Chi kia nữa, chồng bà ta là chỉ huy trưởng cấp ba, cháu gái bà ta coi trọng anh, đó là phúc của anh, anh thậm chí còn từ chối gặp mặt.

Có điều không ngờ Tống Cảnh Chi vậy mà có thể tìm được vợ có điều kiện tốt như vậy.

Đường Tiêu Tiêu bị lời vừa nãy của Kim Ngọc Mai làm cho cô có hơi khó hiểu, cô quyết định đợi Tống Cảnh Chi trở về hỏi thử, giữa bọn họ có phải có quan hệ gì không.

Vì sao bà ta nghe thấy cô là vợ anh thì kích động dữ dội như vậy.

Đậu xe đạp xong, cô ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Vương Xuân Hoa xuống lầu.

Bởi vì chuyện hôm qua, Đường Tiêu Tiêu cũng không muốn quá nhiệt tình cô ta mà chỉ khẽ gật đầu.

Ai biết đối phương còn thèm để ý cô, cô ta cao ngạo ngẩng đầu bước đi.

“... Thật bội phục.

Nhưng mà Vương Xuân Hoa cũng không hề rời đi mà đứng ở đầu bậc thang mà nhìn cô lên lâu, ánh mắt không hề rời khỏi Đường Tiêu Tiêu.

Đường Tiêu Tiêu quay đầu nhìn cô ta, cô ta lại tranh thủ thời gian thu hồi ánh mắt.

Loại người này sau này vẫn đừng lui tới thì hơn, Đường Tiêu Tiêu khẽ lắc đầu.

Quả nhiên viện gia chúc này giống như một sân chung lớn, bởi vì đều là người từ khắp nơi tới nhập ngũ, hạng người gì cũng có.

Về đến nhà, trước tiên cô mở lò than ra rồi đổi than nắm, móng heo không thể làm ngay, có thể giữ lại làm thịt luộc vào ngày mai.

Móng giò kho chia kỹ làm hai phần, một phần giữ lại buổi tối làm mì giò heo, một phần ăn giữa trưa, xào thêm một chút rau xanh và quả dưa chuột.

Món chính nấu cơm khoai lang, đời sau cô đã quen ăn cơm, Tống Cảnh Chi làm người tỉnh Hồ Nam, mặc dù không kén ăn nhưng anh vẫn quen ăn cơm hơn.

"Ở hành lang đã ngửi thấy mùi thơm, vừa nghe mùi này đã biết chinh là nhà anh rồi." Tống Cảnh Chi đi vào nhà bếp, từ phía sau ôm eo cô và thì thâm bên tai cô.

"Trở về rồi? Có mệt không?" Cô quay đầu nhìn anh.

"Không mệt, sao không chờ anh trở về rồi nấu cơm?"

"Em trở về sớm nên làm luôn." Cô mỉm cười: "Có thể ăn cơm rồi."

Tống Cảnh Chi phụ giúp bưng đồ ăn lên bàn, vợ chồng trẻ bắt đầu ăn cơm.

"Nhà này ai nấu ăn ngon như vậy? Hình như là thịt." Ngoài cửa, Tiêu Kiệt Minh mới vừa đón Lý Mẫn tan ca giữa trưa về.

"Thèm chết anh." Lý Mẫn trừng mắt anh ta một cái.

Đôi này bữa sáng và bữa trưa đều ăn ở quán cơm, chỉ có buổi tối là nấu cơm ở nhà.

Tống Cảnh Chi và Đường Tiêu Tiêu nhìn nhau cười một tiếng.

"Đúng rồi, anh và phó chủ nhiệm Kim ủy ban gia đình có quan hệ gì sao?" Cô hỏi.

"Vợ của chỉ huy trưởng Đặng?” "Anh không biết."

"Trước kia chỉ huy trưởng Đặng nhắc với anh, giới thiệu cháu gái vợ ông ấy cho anh nhưng anh từ chối."

"Ồ, anh trai, giá cả thị trường không tệ nhỉ, trong thôn có một người coi trọng anh, gia chúc việc này cũng có một người coi trọng anh." Đường Tiêu Tiêu nhíu mày.

"Nhưng anh chỉ coi trọng em." Anh nắm tay cô hôn một cái.

"Nhưng mà chỉ như vậy thôi thì vì sao bà ta phản ứng như vậy?" Điều này khiến Đường Tiêu Tiêu không hiểu.

Nếu biết thân phận của cô, lấy phản ứng trước đó của Kim Ngọc Mai chắc hẳn sẽ làm cô vài câu.

"Nghe nói phó chủ nhiệm Kim này có hơi bợ đít, gần đây đều đang đồn anh tìm được một cô vợ Kinh Thị có lai lịch, có lẽ bởi vì cái này."

"..." Cha em chỉ là xưởng trưởng thôi, không phải quan lớn gì.

"Em không cần phải để ý tới, mình đóng cửa sống cuộc sống tạm bợ của mình là được, nếu có người ức h**p em, em cứ nói cho anh biết, chồng giúp em." Anh gắp cho cô một miếng giò heo cô thích.

"Ừm"" Cô gật đầu, sau đó lại nói tới chuyện của Vương Xuân Hoa.

"Không thích thì không qua lại, không cần khiến mình uất ức."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 103


Ăn cơm xong, vợ chồng son ngủ trưa một lát, Đường Tiêu Tiêu bị đánh thức bởi tiếng chuông chói tai.

"Không sao, là chuông báo, em ngủ tiếp đi, anh đi trước." Tống Cảnh Chi nhanh chóng mặc quần áo, câm mũ rồi chạy ra ngoài.

Cô nhìn hình bóng của anh, chẳng phải chưa tới ca trực mà?

Thời đại này không có điện thoại cũng không có máy bàn ở nhà. Chỉ có đơn vị ở phòng thường trực hoặc là khu gia đình ở phòng thường trực mới có điện thoại. Ở nông thôn thì chỉ có thể đến công xã mới có, trong những thôn có điều kiện khá hơn, uỷ ban thôn cũng lắp đặt điện thoại.

Sau khi tỉnh dậy, Đường Tiêu Tiêu không buồn ngủ nữa nên rời giường.

Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên, là Thôi Tịnh đã gặp lúc sáng.

"Không làm phiền em chứ?" Thôi Tịnh nở nụ cười trên mặt.

"Không có, em mới chợp mắt một lát, mới vừa tỉnh. Chị dâu, có gì sao?"

"Kêu chị dâu gì, kêu chị. Chị chuẩn bị tới bờ biển mua ít hải sản, chị tới để hỏi em xem em muốn đi cùng không."

Thôi Tịnh là người nhiệt tình. Lúc sáng, cô ấy cảm thấy mình nói chuyện hợp với Đường Tiêu Tiêu nên tới đây hỏi cô.

"Chị Tịnh." Đường Tiêu Tiêu cười ngọt với cô ấy: "Đi, chúng mình lái xe đi sao? Mang theo tiền hay là mang theo phiếu?"

"Cái miệng nhỏ này cũng ngọt lắm, lái xe đi, nhanh lên, mang theo một ít tiền và phiếu. Thêm vải và đường cũng được."

"Được, em đi lấy." Cô gật đầu.

"Chị về lấy sọt, đợi em ở cửa thang lầu em nhớ lót một ít đồ ở dưới sọt, đừng để nước thấm cả lung Thôi Tịnh dặn dò.

"Được, cảm ơn chị Tịnh."

Sau khi Thôi Tịnh rời đi, Đường Tiêu Tiêu mới xoay người đi lấy sọt, lấy một miếng vải bạt từ không gian để lót sọt rồi lấy hai cân rưỡi đựng đường mật.

Lúc mở cửa, cô thấy Thôi Tịnh đã đứng đợi cô ở cửa thang lầu, vừa tới cửa thang lầu thì nghe thấy tiếng đóng cửa từ nhà ở giữa.

"Có bệnh." Thôi Tịnh nói nhảm một tiếng.

"Cô ta vẫn cứ như vậy à?" Đường Tiêu Tiêu không khỏi hỏi, người này không có tư chất gì hết.

"Lúc ban đầu, cô ta dẫn đứa bé đi khắp nơi, lúc đó ai cũng cảm thấy cô ta là mẹ kế tốt." Hai người từ từ đi xuống lâu.

"Vậy giờ sao lại thành thế này?”

"Sau đó cô ta nghe nói nhà ở giữa là căn nhà nhỏ nhất trong cả cái tâng lầu." Thôi Tịnh khẽ nói.

Trên đường đi, Đường Tiêu Tiêu nghe về chuyện nhà của Lưu Quân từ trong miệng Thôi Tịnh.

Lưu Quân và Diêu Lệ - vợ trước của anh ta đều là người bản địa, họ là thanh mai trúc mã, được định ra thông gia từ bé. Lúc ấy, sở dĩ Lưu Quân có thể làm lính cứu hoả ở bản địa là nhờ vào mối quan hệ của cha vợ.

Giữa hai người như tình thân vậy, sau khi cha vợ của anh ta qua đời, hai người ly hôn trong hòa bình.

Diêu Lệ không có bỏ mặc con trai, thường xuyên tới thăm thằng bé, nhưng hai người đều bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con.

Nhà Lưu Quân có nhiều anh em, tuổi cha mẹ tuổi cũng lớn nên không có cách nào chăm sóc trẻ em.

Lưu Quân được người giới thiệu vợ hiện giờ của mình - Vương Xuân Hoa, yêu cầu của anh ta rất đơn giản, có thể chăm sóc con cái tốt, chăm sóc gia đình cho tốt là được, không cần phải quá xinh đẹp hay điều kiện phải tốt.

Mà Vương Xuân Hoa nghe người giới thiệu nói Lưu Quân là lính cứu hoả, cô ta không biết cấp bậc của lính cứu hoả, cho rằng trưởng cứu hỏa là chức quan rất lớn.

Lưu Quân mới hai mươi lăm tuổi, có thể trở thành trưởng cứu hỏa hạng nhất đã là rất tốt.

Lúc nói chuyện, hai người tới làng chài.

Các cô không phải người trong thôn, nên các cô chỉ có thể đến cảng đánh cá để đổi hải sản.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 104


Mấy đồ hải sản đó đều là từ sau khi dỡ hàng từ thuyền đánh cá rồi chia cho ngư dân ra khơi, cộng với các ngư dân tự ra khơi đánh cá rồi nộp lên phần còn dư lại.

Các ngư dân thiếu phiếu, họ mong dùng phiếu đổi hơn tiền, hoặc là dùng thẳng đồ vật để đổi chác cũng được, lương thực, vải và đường mật là tốt nhất.

Nhưng rất ít người đổi thẳng lương thực, bởi vì giờ đâu đâu cũng thiếu lương thực.

Ở trên hải cảng, cá và tôm đều là hàng khan hiếm, cua và sò hến được yêu thích rộng rãi ở đời sau lại không có ai cần vì thịt ít.

"Chiêu nay họ không đổi được mấy đồ hải sản này, không ai muốn đồ chết, nếu không chết thì chỉ đổi cho lái buôn hải sản ở chợ đen với giá thấp, nên em cứ việc trả giá." Thôi Tịnh khẽ nói.

Nói xong, cô ấy kéo Đường Tiêu Tiêu đi tới trước một quầy hàng.

"Mấy con cá còm này đổi thế nào?" Mấy con cá đó trông nặng khoảng hai ba cân.

"Hai thước phiếu vải." Người phụ nữ bày hàng kia nói.

"Nửa thước." Thôi Tịnh nói.

Đường Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn cô ấy, chị Tịnh, chị đây là đang cướp đoạt à.

"Một thước." Người phụ nữ giơ lên một ngón tay.

Thôi Tịnh kéo Đường Tiêu Tiêu định đi.

"Được được được, nửa thước thì nửa thước." Người phụ nữ thấy cô ấy định đi nên lập tức đồng ý.

Thôi Tịnh đưa một tấm phiếu vải tới, người phụ nữ mỉm cười gói gọn lại và đặt vào sọt cho cô ấy.

"Rẻ vậy?"

"Không rẻ, chị nói với em, nếu không phải trong nhà chị có nơi đổi phiếu, nửa thước phiếu vải này chỉ có hai hào rưỡi, người bình thường sẽ không đổi phiếu vải." Thôi Tịnh kiên nhẫn nói.

"Quê của mấy đứa không có biển nhỉ."

Đường Tiêu Tiêu lắc đầu, Kinh Thị và tỉnh Hồ Nam đều không có biển.

"Đồ biển không đáng tiền."

"Em định dùng thứ gì để đổi?" Thôi Tịnh hỏi.

"Em mang theo hai cân rưỡi đường mật, cầm cả tiền và phiếu."

"Định đổi cái gì?"

"Tôm, cua, em không biết nữa, cái nào cũng được." Đường Tiêu Tiêu hơi ngốc.

Thấy Thôi Tịnh trả giá, cô không biết nên đổi thế nào.

"Đi, đi với chị."

Thôi Tịnh kéo cô tới một quầy hàng bán nhiều hải sản, dùng một cân đường mật để đổi cho cô gần một sọt hải sản, đa số là tôm bự, còn có vài cân cua biển mai hình thoi, với mấy cân cá còm và cá hoa vàng. Trở về chỗ đậu xe đạp từ hải cảng, Đường Tiêu Tiêu còn chưa lấy lại tinh thần, giá hàng này khiến người từng sống trong thời đại này ở kiếp trước như cô cũng phải hơi ngớ.

Thôi Tịnh cười với cô: "Chỉ cần ra biển, mỗi tháng ngày mười lăm khu gia đình của chúng ta có thể ra biển bắt hải sản, để người yêu của em dẫn em đi một lần là biết."

Biển cả vào thời đại này chưa bị ô nhiễm, tài nguyên biển cả phong phú.

Các ngư dân ra biển bắt hải sản rất có kỹ xảo, số lượng nộp cho nhà nước không chỉ có một sọt của Đường Tiêu Tiêu.

Nhưng nếu nói về công điểm, mỗi ngày đầy công điểm mới được có vài hào, mà một cân đường mật, chưa nói tới phiếu đường, nhìn không thôi đã là một đồng rồi.

"Nếu tới chợ thức ăn mua thì chắc chắn rất đắt, với lại cá đều có số lượng giới hạn."

Đường Tiêu Tiêu gật đầu, cái này cô biết, đúng là có quy định mỗi hộ khẩu chỉ có thể mua bao nhiêu loại cá.

Hai người cưỡi xe về, cô mới biết được trong nhà của Thôi Tịnh có một cô bé năm tuổi.

Cô bé đã vào lớp Dục Hồng trong khu gia đình, bạn học với đứa bé nhà Lưu Quân, hen chi cô ấy biết rõ về tình hình nhà họ.

Dọc theo đường đi, Thôi Tịnh còn nói cho cô cách chế biến tôm, như vậy sẽ không sợ để bị hư mấy con tôm bự kia.

Sau khi xử lý xong cá biển, chà với muối, để mấy ngày mùa đông sẽ không thành vấn đề.

Về đến khu gia đình, hai người lại gặp Kim Ngọc Mai.

"Tôi nói nè, giờ mấy cô vợ bé nhỏ á, mỗi ngày đạp xe đạp ra ngoài đi dạo lung tung, không hề biết đàn ông vất vả kiếm tiền thế nào."

Nghe câu này, hai người đều biết lời này ý nói hai cô, tất nhiên Đường Tiêu Tiêu càng hiểu lời này là nhắm vào mình.

Vì sao lúc buổi sáng, Kim Ngọc Mai không chanh chua, tới khi buổi chiều thấy Đường Tiêu Tiêu thì lại bắt đầu? Đó là vì hồi sáng, cô ta chưa có biết rõ về tình hình của Đường Tiêu Tiêu.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 105


Đường Tiêu Tiêu dừng xe trước mặt Kim Ngọc Mai, nhìn bà ta như thể đang xem đồ dở hơi.

"Phó chủ nhiệm Kim của mấy người thật là đáng thương, ngay cả cửa cũng không thể ra. Chủ tịch nói phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, ngài đây là làm phó chủ nhiệm của uỷ ban gia đình à." Nói xong còn chậc chậc vài tiếng, sau đó đạp xe đi với Thôi Tịnh.

Đến khi tới chỗ đậu xe, Thôi Tịnh ôm bụng cười ha ha.

"Chị Tịnh, chị cười tiếp là sẽ bị sặc đấy."

"Em hay lắm." Thôi Tịnh vừa cười vừa nói.

"Em biết không? Kim Ngọc Mai này cực kỳ quan tâm tới chuyện mình là phó, chủ nhiệm Trương là việc chính. Câu nói kia của em chẳng phải là nói bà ta không có tư cách làm phó, điều này xúc phạm tới bà ta rồi."

Ngay sau đó nụ cười của cô ấy nhạt dần, cô ấy lo lắng Kim Ngọc Mai sẽ gây khó dễ với Đường Tiêu Tiêu.

"Không sao, em không có chuyện gì cần rơi xuống cho bà ta giải quyết, với lại nếu hôm nay bà ta không gây chuyện với em thì sao em lại mắng bà ta lại?" Cô không hề để bụng tí nào.

Thôi Tịnh nở nụ cười, cô ấy rất thích tính cách của Đường Tiêu Tiêu, trước kia Kim Ngọc Mai cũng sẽ chặn cô ấy, cô ấy cũng sẽ cãi lại.

Sau đó biết cô là người bản địa thì rất ít gặp tình huống này.

Hai người về nhà riêng, vì tỏ vẻ biết ơn với Thôi Tịnh, cô còn tặng nửa cân táo chua và khoai lang cho cô ấy. Thôi Tịnh cũng chia sẻ bánh quai chèo do mình làm với cô.

Sau khi về nhà, Đường Tiêu Tiêu xử lý tôm bự và cá trước.

Cần phải ăn cua còn tươi, cô thích hấp, gu ăn uống của Tống Cảnh Chi mạnh nên cô hấp một nửa, nửa còn lại làm cua cay.

Cua cay được bỏ vào ớt khô từ quê nhà, ở đời sau được xem là kiểu cực cay.

Lúc chế biến, Đường Tiêu Tiêu còn cố tình đeo khẩu trang tự chế.

"Hắt xì - Hắt xì -" Tiêu Kiệt Minh là người phương bắc, mới vừa vào hành lang đã liên tục hắt xì.

"Má ơi, nhà ai nấu cơm mà vừa thơm vừa cay." Thơm đến mức không kiềm được mà ngửi, ngửi xong lại không khỏi hắt xì.

"Chắc là nhà tôi." Ngửi thấy mùi này, Tống Cảnh Chi lập tức đoán ra cô vợ nhỏ nhà mình đang làm đồ ăn ngon, còn là cố tình làm cho anh ăn.

"À, phải, anh đến từ tỉnh Hồ Nam, cơ mà chẳng phải vợ anh là người của Kinh Thị à? Hắt xì -"

Tống Cảnh Chi kiêu ngạo nhìn anh ấy: "Vợ tôi đau lòng tôi."

"..." Chỉ mỗi anh có vợ thôi à?

Tống Cảnh Chi dùng chìa khóa mở cửa, mùi hương kia càng rõ ràng hơn, Tiêu Kiệt Minh không có mở cửa.

"Cảnh Chi, hai chúng ta là anh em đúng không?"

Tống Cảnh Chi nhìn anh cười, sau đó vào nhà đóng cửa lại. "Vợ." Anh đặt chìa khoá vào tủ cạnh cửa, hô vào bếp.

"Anh về rồi à? Mau tới tiếp tay đi." Trong phòng bếp, Đường Tiêu Tiêu đeo khẩu trang, đi ra ngoài hắt xì.

"Đã xong rồi, chỉ cân múc ra là được."

"Được, anh múc một chén đưa sang nhà kế bên. Vừa rồi Tiêu Kiệt Minh thèm đến mức sắp ch** n**c miếng." Tống Cảnh Chi nói.

"Được rồi, anh lấy thêm hai con đi hấp." Cô sợ Lý Mẫn ăn cay không được.

"Ừm."

Tống Cảnh Chi bưng hai cái chén tới nhà kế bên và gõ cửa, Lý Mẫn mở cửa.

"Lão Tiêu nhà tôi đòi cậu phải không?”

"Không sao, chị dâu, cầm ăn đi, cũng không phải thứ tốt gì."

Nếu vợ anh nghe thấy lời này, e là sẽ lườm nguýt anh.

"Đợi đã, tôi có thứ này cho vợ cậu." Lý Mẫn nhận chén, gọi Tống Cảnh Chi định về nhà.

Anh đành đứng chờ ở cửa, một lát sau, Lý Mẫn buông chén, cầm một túi đồ ăn ra.

"Mấy món này được gửi lên từ quê tôi, là đậu phụ trúc, dùng nước làm rau trộn, xào ăn đều được."

"Cảm ơn chị dâu." Anh không từ chối.

Tuy anh không giao thiệp nhiều, nhưng cũng biết nguyên tắc tình cảm có qua có lại mới có thể lâu dài.

"Đợi tôi rửa chén xong rồi đưa qua."

"Được, vậy tôi vê nhé chị dâu."

"Hầy, được."

Đóng cửa lại, Lý Mẫn nhéo lỗ tai đi vào phòng bếp.

“Anh nói xem anh còn mặt mũi nào không?”

"Em không ngửi được mùi hương đó à?" Tiêu Kiệt Minh hỏi.

"Ngửi được."

"Anh không muốn ăn."

Lý Mẫn thả tay ra: "Dù vậy cũng không thể không cần mặt mũi đi đòi chứ-"
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 106


"Sáng mai lúc đi mua cơm sáng, anh trả tiền và phiếu cho họ." Suy nghĩ lát, Lý Mẫn nói.

"Được, chẳng phải vừa rồi em đưa cho người ta đậu phụ trúc à?"

"Họ cũng đưa đặc sản cho chúng mình đó, với lại em vốn định tặng đậu phụ trúc này mà." Cô ấy trừng mắt với người đàn ông nhà mình.

"Biết rồi, anh trả, anh sẽ trả."

Tống Cảnh Chi về nhà, Đường Tiêu Tiêu bưng mì móng heo ra cuối cùng.

Bữa cơm này, dù là nhà Đường Tiêu Tiêu hay là nhà Lý Mẫn ở kế bên thì họ đều ăn rất đã.

Đặc biệt là hai vợ chồng ở kế bên, ăn đến ch** n**c mắt nước mũi tèm lem nhưng vẫn không dừng ăn được.

"Vợ, em nói xem, nếu không thì chúng mình ăn chung với hai vợ chồng Cảnh Chi?"

Hai vợ chồng không lãng phí cả nước canh, chấm ăn với bánh bao.

"Anh không biết xấu hổ nhưng em thì ngại ngùng." Họ đã kết hôn ba năm, không có con, khu gia đình bắt đầu bàn tán xôn xao, nếu ăn chung với nhà kế bên thì chắc sẽ bị nước miếng nhấn chìm luôn quá.

Lý Mẫn xoay con ngươi một vòng: "Không thì em học với Tiêu Tiêu rồi khi về thì dạy anh lại?"

"ý kiến này hay." Tiêu Kiệt Minh giơ hai tay đồng ý.

Buổi chiều hôm sau, sau khi Lý Mẫn tan tâm, cô ấy cầm nửa cân đường mật và gõ cửa nhà Đường Tiêu Tiêu.

“Chị dâu, có chuyện gì sao?"

"Tiêu Tiêu, chị tới học nghề, hôm qua em làm cua ăn ngon quá, hai vợ chồng tụi chị không dừng ăn được." Lý Mẫn cười nói.

"Chị dâu muốn học làm cua hương cay?" Đường Tiêu Tiêu đón cô ấy vào nhà.

"Không phải, chị tới học nấu ăn, chị và Lão Tiếu nhà chị đều là người chỉ biết nấu chín đồ ăn." Cô ấy hơi ngại ngùng.

Thì ra là vậy.

"Chị dâu, giờ em đang nấu món thịt kho tàu và cá hoa vàng, xào rau xanh với canh cà chua trứng, chị muốn học không?"

"Muốn muốn muốn." Lý Mẫn đưa đường mật.

"Chị dâu, em không thể nhận được." Cô khoát tay lia lịa, chỉ là học làm vài món ăn thôi, đâu cần đồ vật.

"Chỉ một ít thôi, người ta nhận thầy cũng phải quỳ lễ nhận thây mà." Lý Mẫn cười, đặt đồ vật lên bàn.

Thấy cô ấy khăng khăng, Đường Tiêu Tiêu cũng không từ chối nữa, về sau có cơ hội trả lại là được.

Lý Mẫn đi vào phòng bếp với cô, cô ấy mới phát hiện hoá ra có nhiều cách xào rau như vậy nhiều, có thể dùng đến rất nhiều gia vị.

Cô ấy học rất nghiêm túc, còn cầm giấy bút ghi lại, còn nhìn đồng hồ để nhớ kỹ lúc nào thì nêm vô gia vị gì.

"Chị dâu, chị đừng như vậy." Đường Tiêu Tiêu thấy dáng vẻ này của cô ấy, hơi dở khóc dở cười. "Em không biết đâu, nếu chị không nhớ kỹ thì chỉ là nhìn cho biết thôi, chứ thực tế không biết gì cả." Lý Mẫn cười nói.

"Làm vài lần sẽ biết."

Lúc Lý Mẫn trở về là đúng lúc Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh trở về.

"Học xong rồi?" Tiêu Kiệt Minh mở miệng hỏi, khiến Tống Cảnh Chi không hiểu gì.

"Nhìn hiểu bằng mắt rồi, em có ghi lại, anh tự xem đi."

Hai vợ chồng trở về nhà, Tống Cảnh Chi mới mở ra cửa nhà mình.

"Anh về rồi." Bên này Đường Tiêu Tiêu mới vừa dọn cơm lên bàn.

"Chị dâu tới học gì vậy?”

"À, học nấu ăn."

"Tài nấu nướng của em hoàn toàn chinh phục hai vợ chồng họ, cả ngày hôm nay Lão Tiếu cứ nhắc mãi với anh."

"Chứ còn gì nữa, anh không xem em là ai."

"Vợ của anh." Anh tới trước mặt của cô, hôn một cái lên má cô.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 107


Cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua, Đường Tiêu Tiêu đã sống ở viện gia chúc một tháng.

Mỗi buổi sáng cô sẽ thay đổi bộ đồ khác nhau để đi chợ đen một chuyến, không bán ra quá nhiều hàng, thấy ổn thì ngưng.

Buổi chiều ở nhà đọc sách hoặc may quần áo, thỉnh thoảng sẽ cùng Thôi Tịnh ra cảng biển mua chút hải sản, cuối tuần Lý Mẫn cũng sẽ đi theo.

Tống Cảnh Chi đã thăng cấp thành chỉ huy cấp ba, cũng khôi phục việc trực ban, lúc trực ban Đường Tiêu Tiêu sẽ đưa cơm cho anh qua người gác cổng của đại đội.

Nếu như trực đêm, anh sẽ ngủ ở ký túc xá, dù sao cũng là lính cứu hỏa, quan trọng nhất vẫn là tốc độ.

Hôm nay là cuối tuần, lại là ngày mười lăm, vừa hay Tống Cảnh Chi cũng được nghỉ ngơi, ngày hôm qua đã hẹn vợ chồng Tiêu Kiệt Minh cùng đi ra biển.

"Vợ, dậy ăn sáng thôi." Anh nắm tay cô hôn rồi lại hôn.

An cái gì?" Lúc cô vừa mới tỉnh dậy, nói chuyện mềm mại, còn mang theo giọng mũi.

"Còn một ít rượu nếp, anh nấu cho em rượu nếp đập trứng, làm cho em không ít gạo nếp đâu." Anh đỡ cô dậy, ngồi ở phía sau xoa xoa eo cho cô.

Rượu nếp là tháng này trước khi cô tới kỳ kinh nguyệt, Tống Cảnh Chi đã làm. Mấy ngày đó anh đều sẽ nấu cho cô một bát rượu nếp đập trứng.

"Vậy anh ăn gì?"

"Tối hôm qua không phải còn có cơm sao? Anh xào cơm chiên trứng." Anh hôn lên gáy cô một cái.

"Dậy đi nào."

"Mệt quá." Tối hôm qua lại bị anh giày vò quá sức, thật sự không muốn dậy chút nào.

"Vậy anh đi nói với lão Tiếu một tiếng, hôm nay chúng ta không ra biển nữa nhé?" Những lời này của Tống Cảnh Chi khiến cô tỉnh táo trong nháy mắt.

"Không không không, nhất định phải đi, em còn chưa có ra biển."

Nói đến chuyện ra biển, tốc độ của cô rất nhanh, sau khi rửa mặt ăn sáng xong thì ngồi ở trước bàn trang điểm bắt đầu chải tóc, bôi kem dưỡng.

Bôi kem dưỡng xong, Đường Tiêu Tiêu cầm lấy cái gương nhỏ, soi lên cổ mình, vùng xanh tím này là sao đây?

"Tống Cảnh Chi!"

“Anh đây, vợ à, làm sao vậy?" Lúc này anh đang ở phòng khách quét rác, nghe thấy cô kêu thì cam chổi đi vào phòng.

"Anh xem chuyện tốt anh làm đi! Anh cầm tinh con chó sao?" Cô chỉ vào cổ mình nói.

"Ờ, vợ à, anh chỉ là kìm lòng không đậu thôi." Tống Cảnh Chi cười trừ.

Anh lại đây."

"Ô." Anh đi tới trước mặt cô.

"Cúi xuống." "ồ,

Cô há miệng về phía cổ của anh, dọa anh lùi lại một bước.

"Vợ, đừng mà, nếu để người ta thấy thì không tốt cho thanh danh của em đâu." Anh thì rất vui lòng, đây là minh chứng cho việc cô vợ nhỏ nhà anh yêu anh.

Nhưng ở viện gia chúc có nhiều người lắm chuyện, sẽ có ảnh hưởng không tốt đến cô.

"Lại đây." Cô ngoắc ngoắc ngón tay với anh, cởi bỏ hai nút áo của anh ra, kéo áo xuống rồi cắn một cái lên cổ anh.

NA...

"Tống Cảnh Chi, anh vừa kêu gì vậy." Sau khi há miệng ra, nhìn dấu vết kia, cô hài lòng gật đầu.

Đôi mắt anh hơi tối lại nhìn cô: "Vợ à."

"Im lặng, quét nhà đi." Cô cài nút áo lại cho anh, rồi vỗ vỗ vai anh.

"..." Vợ còn muốn di ra biển, để buổi tối vậy.

Cuối cùng, Đường Tiêu Tiêu chỉ có thể quấn khăn lụa trên cổ, may mà bây giờ là mùa xuân, mang khăn lụa rất bình thường.

Thu dọn xong, đúng lúc Tiêu Kiệt Minh tới gõ cửa, hai cặp vợ chồng xách thùng nước đi xuống lầu.

Vừa vặn gặp được Lưu Quân của trung hộ đang giao con cho một người phụ nữ xinh đẹp, thoạt nhìn rất giỏi giang.

"Đó là vợ trước của Lưu Quân." Lý Mẫn nhỏ giọng nói.

Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh chào hỏi Lưu Quân, rồi đưa vợ đi đến bãi đậu xe.

Bọn họ đẩy xe đi về phía cổng viện gia chúc, lại gặp Kim Ngọc Mai ở cửa văn phòng của hội ủy viên.

"Cả ngày chỉ biết trang điểm lộng lẫy, cũng không thấy sinh con."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 108


Câu trước nói là nói về Đường Tiêu Tiêu và Lý Mẫn, hai người này có điều kiện tốt, ăn mặc cũng tốt, vẻ ngoài cũng thuộc hạng một hạng hai trong viện gia chúc.

Câu sau thì nói đến Lý Mẫn, dù sao Đường Tiêu Tiêu và Tống Cảnh Chi vừa mới kết hôn, nhưng hai vợ chồng Tiêu Kiệt Minh đã kết hôn ba năm rồi.

"Tôi sinh con hay không có cản trở tới việc bà ăn cơm sao? Hay cản trở việc đi ¡ của bà?" Lý Mẫn cũng không phải là người dễ bắt nạt, cô ấy ghét nhất là loại người lắm mồm, cho nên nghe bà ta nói như thế, cô ấy lập tức bật lại.

"Phó chủ nhiệm Kim, ngày mai tôi phải hỏi cấp trên xem vì sao mà bà có thể lên làm phó chủ nhiệm, chẳng lẽ là nhờ cái miệng quạ đen sao?" Tiêu Kiệt Minh dứt khoát dừng xe lại.

Giọng nói của anh ấy khá lớn, người trong văn phòng đều đi ra, người nhà ra ngoài mua thức ăn hoặc là mua thức ăn trở về có đi ngang qua cũng đều vây lại.

"Có chuyện gì thế?" Người nói chuyện chính là Trương Vệ Hồng.

Đường Tiêu Tiêu thuật lại lời Kim Ngọc Mai vừa nói, Trương Vệ Hồng vừa nghe đã lập tức thay đổi sắc mặt.

"Còn có mấy lần trước nữa, lúc tôi đi ngang qua, phó chủ nhiệm Kim cũng nói như vậy." Cô lại nói thêm.

"Đúng thế, tôi cũng từng thấy mấy lần, cũng không biết tại sao đắc tội với bà ta nữa."

Không ít người nhà hay bị cằn nhằn cũng nhỏ giọng nghị luận, hầu hết đều là những người nhà còn trẻ tuổi.

"Việc này hội ủy viên của chúng tôi sẽ lấy lại công bằng cho mọi người, mọi người đi làm việc của mình trước đi." Trương Vệ Hồng cười trừ, vây quanh ở trước văn phòng như thế này cũng không hay.

"Phó chủ nhiệm Kim, bà xin lỗi mọi người trước đi."

"Dựa vào cái gì mà phải xin lỗi." Kim Ngọc Mai trợn trắng mắt, đi thẳng vào văn phòng.

"Ôi, bà này." Trương Vệ Hồng hết sức cạn lời: "Thật ngại quá." Cũng hết cách rồi, bà ấy chỉ có thể thay bà ta nói xin lỗi thôi.

"Chủ nhiệm Trương, đây cũng không phải lỗi của bà mà." Mọi người liên tục xua tay.

Đám người chậm rãi tản ra, bốn người cũng đẩy xe ra khỏi viện gia chúc.

"Vợ, em và chị dâu ở đây chờ một lát." Tống Cảnh Chi dừng xe lại, nhìn Tiêu Kiệt Minh một cái.

Hai người đi về phía tổng cục.

"Hai người đi đâu vậy?" Lý Mẫn hỏi.

"Em chờ đi." Tiêu Kiệt Minh phất phất tay với vợ.

"Đi tìm cấp trên." Đường Tiêu Tiêu cười nói.

Trong thời gian rảnh rỗi chờ hai người họ, cô từ miệng Lý Mẫn biết được, sở dĩ bọn họ không sinh con cũng không phải vì nguyên nhân sức khỏe.

Mà là khi mẹ của Lý Mẫn sinh em trai, xuất huyết quá nhiều nên qua đời, cô ấy tận mắt nhìn thấy người mẹ đầy máu, cho nên rất sợ hãi đối với việc sinh con.

Lúc trước khi Tiêu Kiệt Minh và cô ấy kết hôn, cô ấy đã nói chuyện này với anh ấy. Nhà họ Tiêu không chỉ có Tiêu Kiệt Minh mà phía trên còn có một người anh trai, chị dâu của anh ấy đã sinh cho nhà họ Tiêu hai đứa cháu trai nên cha mẹ nhà họ Tiêu cũng đã khai sáng, bày tỏ là sinh hay không đều do vợ chồng họ tự quyết định.

Dù sao bọn họ ở bộ đội, cách khá xa, bọn họ cũng không quản được.

Cho nên ba năm qua hai vợ chồng vẫn luôn tránh thai.

Đường Tiêu Tiêu nghe Lý Mẫn nói xong, không thể không cảm thán có được người chồng và cha mẹ chồng như thế ở thời đại này, đúng là điều tuyệt vời nhất rồi.

"Nhưng mỗi ngày nhìn thấy những đứa bé đáng yêu ở trong trường học, chị vẫn muốn thử một lân. Cho nên gần đây chị đã chuẩn bị mang thai." Lý Mẫn sờ sờ bụng, nở nụ cười.

Thật ra cô ấy rất thích trẻ con, sau khi mẹ qua đời, em trai cũng do cô ấy nuôi lớn.

Nếu như có thể có được một đứa con thuộc về cô ấy và người cô ấy yêu, đó hẳn là chuyện hết sức hạnh phúc.

Trong lúc nói chuyện, Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh đã chạy tới.

"Thế nào rồi?" Đường Tiêu Tiêu hỏi.

"Lập tức sẽ có người đến viện gia chúc điều tra, chắc là sẽ có kết quả nhanh thôi." Tống Cảnh Chi ý bảo cô lên xe đạp.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 109


"Cấp bậc của trưởng chỉ huy Đặng cao hơn cả hai người, hai người đi tố cáo vợ ông ta, liệu có ảnh hưởng đến hai người không?" Lý Mẫn thấy không yên tâm.

"Không đâu, trưởng chỉ huy Đặng khác với Kim Ngọc Mai." Tiêu Kiệt Minh nói, điểm này bọn họ rất yên tâm.

Trưởng chỉ huy Đặng tên đầy đủ là Đặng Trung Quốc, là người chính trực, lại trung hậu thành thật, là một người lính cứu hỏa sinh ra ở nông thôn.

Sở dĩ Kim Ngọc Mai có thể lên làm phó chủ nhiệm, có liên quan rất lớn đến Đặng Trung Quốc. Lãnh đạo tin tưởng Đặng Trung Quốc, cho nên khi sáng lập hội ủy viên gia đình, đã giao chức phó chủ nhiệm cho Kim Ngọc Mai.

Lúc mới bắt đầu biểu hiện của Kim Ngọc Mai cũng rất tốt, quan hệ với các thân nhân cũng rất hòa hợp, nhưng đợi đến khi các thân nhân trẻ tuổi của viện gia chúc càng ngày càng nhiều thì bản tính của bà ta đã bại lộ ra.

Nhìn thấy thân nhân trẻ tuổi thì không nhịn được mà nói mấy câu, hơn nữa còn là những lời không tốt đẹp gì.

Bốn người đi hai chiếc xe đạp, chạy về phía bờ biển.

Mới vừa hết mùa đông, nhiệt độ bên bờ biển vẫn có hơi thấp, nhưng điều này cũng không ngăn cản được tâm trạng vui vẻ của Đường Tiêu Tiêu.

Các ngư dân đã sớm làm việc ở bờ biển, Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh có mang thẻ quân nhân đến, chảo hỏi nhân viên cân đo rồi đưa vợ của mình đi tới bờ biển.

Các thôn dân nhìn hai người mặc quân trang, hôm nay lại là mười lăm, đương nhiên sẽ không nói gì.

Bốn người tìm được một chỗ tương đối ít người.

Đường Tiêu Tiêu cúi người xuống, chuẩn bị cởi giày ra.

"Kinh nguyệt của em vừa hết mới có mấy ngày, nước biển lạnh lắm. Hay là em ở bãi biển chờ anh, để anh đi xuống." Tống Cảnh Chi kéo cô lại.

"Em tới đây để xuống biển bắt hải sản, hay tới nhìn anh xuống biển bắt hải sản đây?" Cô mở to hai mắt rồi chớp chớp với anh, mỗi lần như vậy, anh đều không nhịn được mà mềm lòng.

"Mười lăm tháng sau anh nghỉ, sẽ lại dẫn em đến." Anh lấy tay che khuất mắt cô, sợ mình mềm lòng.

Cô lấy tay anh ra: "Nhưng anh ơi, mỗi tháng người ta đến rất đều đặn."

"Em đừng nhìn anh như vậy." Tống Cảnh Chi quay đầu, cố gắng không nhìn vào mắt cô.

Thật sự muốn lấy mạng anh mài

"Chồng-" Đường Tiêu Tiêu tiến đến trước mặt, tiếp tục chớp mắt với anh.

"Đang ở ngoài đấy."

“Anh khom lưng đi, em nói anh nghe một câu."

Cô ngoắc ngoắc tay với anh, anh nghe lời cúi người xuống, cô nhẹ giọng nói một câu bên tai anh.

"Thật sao?" Đôi mắt anh sáng ngời, ẩn chứa nụ cười nhìn cô.

"Ừ”" Cô gật đầu. "Vậy chỉ có thể một lát thôi, lúc anh kêu em lên bờ thì em nhất định phải lên, đây là muốn tốt cho em."

"Được." Bất kể thế nào, xuống biển trước rồi tính sau.

"Tôi nói này, vợ chồng hai người đủ rồi đấy, còn xuống biển bắt hải sản hay không?" Bên kia Tiêu Kiệt Minh và Lý Mẫn đã cởi giày, đi về phía nước biển.

“Ra ngay đây.

Tống Cảnh Chi khom lưng giúp cô cởi giày, sau đó cũng cởi giày của mình ra, một tay nắm tay cô, một tay xách thùng nước đi về phía bờ biển.

Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh đều chưa từng xuống biển bắt hải sản, nhưng nhờ bản lĩnh của hai người rất tốt, chỉ can hải sản đi ngang qua bên người, hai người dùng tay không cũng có thể bắt được.

Nước biển thật sự quá lạnh, không lâu sau Đường Tiêu Tiêu và Lý Mẫn đã đến bờ biển nhặt sò. Thỉnh thoảng còn có thể tìm được bạch tuộc và cua biển mai hình thoi từ trong khe đá.

Không bao lâu sau, thùng nước của hai nhà đã đầy, bởi vì bọn họ không phải thôn dân, không có công điểm cho nên không cần nộp lên.

Những thứ này cũng đủ cho bọn họ ăn rồi, nói chuyện với nhân viên cân đo xong, bọn họ cũng đạp xe trở về.

Dọc theo đường đi, hai quân tẩu bàn luận về cách nấu những hải sản này.

Lúc đi ngang qua hội ủy viên, ngoài cửa vây quanh tầng tầng lớp lớp không ít người.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 110


Bởi vì bây giờ là giờ nghỉ trưa, ngoại trừ người nhà, còn có không ít sĩ quan.

Đứng chính giữa là Đặng Trung Quốc: "Đối với hành vi của vợ tôi, tôi ở đây thay mặt bà ấy nói lời xin lỗi với mọi người."

Đặng Trung Quốc cúi người trước đám đông.

"Trưởng chỉ huy Đặng đừng nói như vậy, người phạm sai lầm cũng không phải ông mà."

"Đúng vậy, xin lỗi cũng không phải ông xin lỗi."

Đặng Trung Quốc nhìn về phía Kim Ngọc Mai, ý bảo bà ta xin lỗi, trong ánh mắt mang theo sự uy nghiêm.

"Xin lỗi." Kim Ngọc Mai sợ Đặng Trung Quốc, tuy không cam lòng nhưng vẫn nói lời xin lỗi.

Trong đám người đang nghị luận Kim Ngọc Mai bị cách chức phó chủ nhiệm, thậm chí không được ở lại hội ủy viên gia đình.

"Nghe nói một tháng được mấy chục đồng tiên lương cơ”"

"Đúng vậy, cuộc sống tốt biết là bao, đây là do mình không biết quý trọng thôi."

Thì ra sau khi Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh đến tổng cục, tổng cục đã phái người đến viện gia chúc để điều tra.

Không ít người nhà phản ứng, Kim Ngọc Mai không chỉ thường xuyên hành động quái gỡ với các thân nhân trẻ tuổi, mà chỉ cần đàn ông trong nhà có chức vị thấp hơn Đặng Trung Quốc thì đều như vậy.

Hơn nữa còn thích chiếm hời của người ta, nhà này mới mua ít kẹo, thích là lấy mấy viên. Nhà kia mua chút bánh gà, cũng phải lấy mấy cái. Mọi người đã có oán hận, chỉ e ngại chức vị của Đặng Trung Quốc nên không tiện nói gì.

Hiện tại tổng cục đã đến điều tra, đương nhiên mọi người sẽ nói thẳng những uất ức mà bình thường phải chịu.

Chẳng trách luôn thích đứng ở cửa hội ủy viên, thì ra là xem nhà ai có mua đồ tốt.

Đúng là khiến người ta tức giận, bốn người nhìn nhau, rồi đẩy xe rời đi.

Về đến nhà, nấu cơm đã không còn kịp nữa, thế là hai nhà không hẹn mà cùng chuẩn bị đến nhà ăn lấy cơm.

Sau khi ăn cơm xong, Đường Tiêu Tiêu và Tống Cảnh Chi bắt đầu thu dọn hải sản.

Cua và sò là thứ mà hôm nay nhất định phải ăn, những thứ khác thì có thể xử lý rồi ngày mai hang ăn.

Vừa mới dọn dẹp xong, bên ngoài đã ồn ào ầm ï.

Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, Tống Cảnh Chi chuẩn bị đi xem thử, Đường Tiêu Tiêu cũng đi theo phía sau anh.

"Em tò mò quá vậy?" Anh nở nụ cười với cô, mở cửa nhà ra.

Tiếng động truyền đến từ trung hộ, cửa phòng sát vách cũng mở ra, Tiêu Kiệt Minh và Lý Mẫn đang ghé vào cửa. Bốn người nhìn nhau, Tiêu Kiệt Minh vẫy tay với hai người, Tống Cảnh Chi cũng vẫy tay với bọn họ.

Cuối cùng Tiêu Kiệt Minh mang theo vợ đến nhà bọn họ, Tống Cảnh Chi đóng cửa nhà lại.

"Có chuyện gì vậy?" Anh hỏi.

Phòng khách nhà Tiêu Kiệt Minh và nhà Lưu Quân chỉ cách nhau một bức tường, tiếng động bên cạnh lại lớn, nên hai vợ chồng nghe thấy toàn bộ.

Thì ra hôm nay cuối tuần, Diêu Lệ nghỉ phép, bèn tới đón con qua ở hai ngày.

Đứa nhỏ Lưu Dương của nhà Lưu Quân năm nay được năm tuổi, cũng đã là tuổi có chút hiểu chuyện rồi.

Diêu Lệ thuận miệng hỏi đứa nhỏ, bình thường kẹo và bánh bông lan mẹ đưa tới có ăn hay không? Sao không mặc quần áo mới mẹ mua?

Đứa bé nói thật, không thấy kẹo và bánh bông lan đâu, cũng không thấy quân áo mới.

Diêu Lệ cảm thấy kỳ lạ, mỗi lần cô ấy được phát tiên lương là lập tức mua kẹo và bánh ngọt đưa đến cho con, mỗi tháng ít nhất cũng mua cho con một bộ quần áo.

Vì thế Diêu Lệ tạm thời giao đứa bé cho chị dâu, rồi đưa hai người anh trai đến nhà Lưu Quân.

Lúc này Lưu Quân đang cùng Vương Xuân Hoa ăn cơm, vừa vào cửa anh cả của Diêu Lệ đã nhìn thấy vỏ kẹo ở trong túi rác.

Diêu Lệ rất áy náy với đứa nhỏ bởi vì chuyện ly hôn với Lưu Quân, cho nên mỗi lần đều là đến cửa hàng bách hóa đều mua loại kẹo đắt tiền nhất, nên đương nhiên cô ấy cũng nhận ra vỏ kẹo này.

Lưu Quân nghỉ trưa vừa mới trở về, cả ngày Vương Xuân Hoa đều ở nhà, kẹo này là ai ăn, không cần nói cũng biết.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 111: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 1


Lại vọt tới phòng của hai vợ chồng còn có phòng của đứa nhỏ, kết quả không tìm ra được bộ đồ mới nào mà cô ấy mua cho con.

Lưu Quân hỏi Vương Xuân Hoa, đồ đạc đi đâu hết rồi.

Ban đầu Vương Xuân Hoa không thừa nhận, cho đến khi Lưu Quân nổi giận, mới nói kẹo và bánh ngọt đều bị cô ta ăn, quần áo gửi về quê cho con nhà anh trai cô ta rồi.

Lúc này trung hộ truyền đến giọng nói của Diêu Lệ.

"Lưu Quân, đây là vợ anh tìm, anh muốn nuôi cô ta như thế nào thì em không xen vào. Nhưng em cũng có đưa tiền nuôi dưỡng đứa nhỏ, mấy thứ này cũng dùng tiền lương của em mua." Diêu Lệ tức giận đến cả người phát run.

Tiền lương mỗi tháng của cô ấy cũng chỉ hơn bốn mươi đồng, tuy rằng lúc ly hôn, Lưu Quân nói không cần cô ấy trả tiền nuôi dưỡng.

Nhưng từ sau khi Lưu Quân và Vương Xuân Hoa kết hôn, mỗi tháng cô ấy sẽ đưa Lưu Quân mười đồng tiên nuôi dưỡng, sợ Vương Xuân Hoa cảm thấy đứa nhỏ vướng víu mà bạc đãi thằng bé.

Bản thân không nỡ ăn không nỡ mặc, đồ ăn ngon cũng đều đưa cho con, không ngờ đồ mình tặng đều đến tay Vương Xuân Hoa.

"Cho nên những thứ em ăn đều là những đồ mẹ Dương Dương đưa tới sao?" Lưu Quân không phải không biết bình thường Vương Xuân Hoa hay ăn vặt, nhưng mỗi tháng trong tiền trợ cấp của anh ta còn có phiếu, cũng đủ cho cô ta ăn.

Anh ta đã dặn dò cô, đồ Diêu Lệ đưa tới phải dùng cho đứa bé.

"Thế còn tiền và vé?" Anh ta hỏi.

"Em, em." Vương Xuân Hoa cúi đầu không nói lời nào.

"Ngày hôm qua anh mới đưa cho em, em đừng nói với anh là em đã dùng hết rồi?"

Từ sau khi anh ta và Vương Xuân Hoa kết hôn, mỗi tháng anh ta sẽ cho cô ba mươi đồng sinh hoạt phí, còn có mười đồng mà Diêu Lệ đưa, tổng cộng bốn mươi đồng, tất cả phiếu cũng đưa cho cô ta hết.

Vương Xuân Hoa lấy từ trong túi ra một phong thư, còn có một ít tiên trong tủ.

Trong ngăn tủ có hai mươi đồng và một ít phiếu thịt và phiếu lương thực, mà tổng cộng trong phong bì chỉ có hai mươi mốt đồng bốn hào, cùng các loại phiếu.

Lưu Quân nhìn thấy những thứ này thì còn cái gì không hiểu nữa.

"Buổi chiều em định gửi về nhà mẹ đẻ đúng không?" Anh ta giơ phong bì lên nhìn cô ta, vẻ mặt thất vọng.

"Lưu Quân, anh quản lý vợ anh thế nào thì em không quan tâm, nhưng chuyện của Dương Dương, em hy vọng anh có thể cho em một câu trả lời thỏa đáng." Diêu Lệ không muốn nghe hai người bọn họ cãi vã ở đây.

"Tạm thời để đứa nhỏ ở chỗ em." Nói xong cô ấy chuẩn bị cùng hai anh trai rời đi.

"Em chờ một lát." Đưa phong thư và số tiền vừa rồi cho Diêu Lệ.

"Những thứ này em cầm đi, anh biết mỗi tháng phần lớn tiên của em đều cho Dương Dương, hiện tại Dương Dương ở chỗ em thì em dùng đi."

Cô ấy không từ chối, dù sao đây cũng là thứ mà hai vợ chồng bọn họ nợ đứa nhỏ.

Cửa trung hộ bị đóng lại, bốn vị quân chúng hóng hớt của hộ 1 phía đông đưa mắt nhìn nhau.

Hóng hớt gặp phải người hóng hớt, ít nhiều cũng có chút xấu hổ.

"Đi, đi, về nhà nấu cơm." Tiêu Kiệt Minh mỉm cười lúng túng.

"Hai giờ rưỡi mà nấu cơm cái gì." Tống Cảnh Chi không nhịn được mà vách trần.

"..." Anh hai à, anh có biết có một câu nói, nhìn thấu nhưng không nói thấu, hai ta vẫn là anh em tốt không.

"Hay là chúng ta cắn hạt dưa, tán gau một chút?" Đường Tiêu Tiêu đề nghị.

"Chúng ta lại ăn dưa sao?" Lý Mẫn nói.

"..." Ba người đồng thời nhìn về phía cô ấy.

"Dưa chuột, dưa chuột. Em đổi với phụ huynh học sinh, ăn ngon lắm, để em đi lấy." Nói xong hùng hùng hổ hổ chạy về nhà, đi lấy dưa chuột.

Qua hơn mười phút, Lý Mẫn mới trở về, biểu cảm trên mặt đầy phức tạp.

"Sao em lấy dưa chuột lâu vậy?" Tiêu Kiệt Minh hỏi.

"Em nghe đội trưởng cứu hỏa Lưu đề nghị ly hôn với Vương Xuân Hoa." Dưa chuột cô ấy đã rửa sạch.

Bốn người ngôi trên bàn ăn, cắn hạt dưa ăn dưa chuột.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 112: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 2


"Hai người bọn họ mới kết hôn được ba tháng?" Tiêu Kiệt Minh bẻ ngón tay tính toán một chút.

"Tầm đó." Lý Mẫn gật gật đầu.

"Người vợ như vậy, nếu là anh thì anh có ly hôn không?" Đường Tiêu Tiêu nhìn về phía Tống Cảnh Chi.

"Tiền của anh đều là của em, em định đoạt." Ánh mắt Tống Cảnh Chi sáng quắc nhìn về phía cô.

"Ờ, lão Tiêu à, hay là chúng ta về nhà đi." Ở lại đây ăn cơm chó làm gì?

Tiêu Kiệt Minh nở nụ cười.

"Cô ta ăn đồ Diêu Lệ mua cho con, lại gửi quần áo của đứa nhỏ về trợ cấp cho nhà mẹ đẻ là không đúng rồi." Đường Tiêu Tiêu nói.

"Ừ, hơn nữa chị cảm thấy cho dù cô ta muốn trợ cấp tiền cho nhà mẹ đẻ, cũng phải nói với đội trưởng cứu hỏa Lưu một tiếng một tiếng, hơn nữa một tháng hai mươi đồng cũng không phải con số nhỏ." Lý Mẫn gật đầu.

Hơn nữa tiền ăn uống của ba người nhà Lưu Quân còn chưa tới hai mươi đồng, lương thực còn phải bỏ tiền mua, thật sự ở trong thành phố không ăn được thứ gì tốt.

Quả thật Lưu Quân cũng không biết giá cả, bởi vì trước đây chuyện trong nhà đều do Diêu Lệ quản.

Mỗi tháng anh ta đưa cho Vương Xuân Hoa bốn mươi đồng, buổi trưa đứa nhỏ ăn ở lớp mẫu giáo, cho nên buổi trưa hai người họ ăn lương thực thô, buổi tối thì ăn lương thực thô kèm với lương thực tỉnh, đứa nhỏ ăn ít nên ăn lương thực tinh.

Chỉ cần đứa nhỏ không chịu uất ức thì anh ta không có vấn đề gì, nhưng không ngờ Vương Xuân Hoa lại cắt xén nhiều như vậy. Nhất là đồ vợ cũ mua cho đứa nhỏ, lại chẳng hề tới tay đứa nhỏ.

"Hơn nữa, vừa rồi em còn nghe được, lúc ấy đội trưởng cứu hóa Lưu cho sính lễ tận hai trăm đồng." Đây mới là chỗ Lý Mẫn khiếp sợ.

Cô ấy và Tiêu Kiệt Minh cũng là người nông thôn, lúc bọn họ kết hôn, Tiêu Kiệt Minh cũng đã là đội trưởng cứu hỏa rồi, mà cha cô ấy cũng chỉ lấy sáu mươi sáu đồng tiền sính lễ thôi.

Sau đó cha cô ấy còn đưa sáu mươi sáu đồng này cho cô ấy làm của hồi môn, lại cho cô ấy thêm một ít nữa.

Nghe cuộc đối thoại vừa rồi của hai người, nhà Vương Xuân Hoa không có cho cô ta một đồng hồi môn nào.

"Đây chẳng phải là phù đệ ma sao? Không đúng, là phù nương gia ma, giống như năm cô con gái của Trần Phượng Nha thôn chúng ta vậy." Đường Tiêu Tiêu liên tục lắc đầu.

"Nghĩa là sao?" Cái gì mà phù đệ ma, rồi phù nương gia ma, Lý Mẫn nghe không có hiểu.

"Chính là giúp đỡ nhà mẹ đẻ một cách mù quáng."

Hóng hớt một hồi, Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh tán gau tới chuyện phòng sách, Đường Tiêu Tiêu và Lý Mẫn tán gau tới chuyện ăn mặc làm quần áo.

Lưu Quân không hề mềm lòng với Vương Xuân Hoa, cho dù Vương Xuân Hoa có quỳ xuống cầu xin anh 1a.

Dù sao mục đích lúc đó anh ta cưới cô ta đã nói rất rõ ràng với cô ta, Lưu Dương giới hạn của anh ta. Xe chiều hôm đó Lưu Quân đã đi đệ trình báo cáo ly hôn, thành thật nói lý do anh ta muốn ly hôn.

Báo cáo không có phê duyệt nhanh chóng, mà anh ta không thể ở chung dưới một mái nhà với Vương Xuân Hoa nữa, cho nên đêm đó anh ta đã dọn đến ký túc xá.

"Anh à, em nói xem tại sao đội trưởng cứu hỏa Lưu và Diêu Lệ lại không thể vì con mà tiếp tục chung sống?" Lúc Tống Cảnh Chi nấu cơm, Đường Tiêu Tiêu chạy đến phòng bếp hỏi anh.

Đời sau có rất nhiều cặp vợ chồng không có tình cảm, nhưng vì con cái đều sẽ sống cho qua ngày.

Huống chi, Diêu Lệ và Lưu Quân đã có tình cảm từ nhỏ đến lớn.

"Anh chưa từng trải qua, anh cũng không biết." Tống Cảnh Chi mỉm cười nhìn về phía cô, cô vợ nhỏ nhà anh đúng là quá tò mò.

"Nhưng mà, có một điều anh biết, nếu sau này anh không có em, cả đời này anh sẽ không tìm ai nữa." Cả đời rung động một lần là đủ rồi.

"Anh à, anh thật tốt." Cô ôm eo anh từ phía sau, cọ cọ sau lưng anh.

Cho nên, chuyện em đã đồng ý ở bờ biển, đừng quên đấy."

"..." Hơ, đàn ông!
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 113: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 1


Buổi tối, Đường Tiêu Tiêu tắm rửa xong, thừa dịp Tống Cảnh Chi đang tắm rửa, thay một cái váy ngủ mới làm gân đây, váy rất ngắn, vừa vặn che được mông.

Đây vốn là vải còn sót lại từ chiếc áo sơ mi tối hôm qua của cô, làm cái khác cũng không đủ, nên cô làm váy ngủ để chờ mùa hè mới mặc.

Sau khi thay xong, cô nằm trong chăn, cho đến khi Tống Cảnh Chi mặc đồ ngủ cô làm đi vào.

Cô vươn cánh tay trắng nõn ra, vỗ võ vị trí bên cạnh.

Đôi mắt Tống Cảnh Chi tối sâm, đi tới, dựa theo yêu cầu của cô mà nằm xuống.

"Vợ, hay là..." Để anh đi.

Anh bị cô trừng một cái, câu nói kế tiếp cũng nuốt vào trong.

Lần đầu tiên chủ động, Đường Tiêu Tiêu cũng rất thẹn thùng, cô đỏ mặt ngồi lên eo của anh.

"Ờ, vợ à, em ngồi trúng rồi."

"Im miệng, em biết." Cô dịch chuyển vị trí một chút.

"Vợ à, hay để anh làm cho?" Giọng nói của anh khàn khàn, khi nhìn thấy cô mặc váy ngủ, yết hau của anh đã không nhịn được mà di chuyển mấy cái.

"Tống Cảnh Chi, anh nói nhiều quá, không muốn thì đi ngủ." Cô nhấc chân chuẩn bị đi xuống.

"Muốn muốn muốn." Nhanh chóng nắm đùi cô lại, vừa đặt lên đã không nỡ rút tay về.

"Anh đừng có tự mình tiến công được không?" Cô lấy bàn tay to của anh ra.

"Được, anh không nhúc nhích, em làm đi."

Cô hài lòng gật đầu, sau đó cúi đầu hôn anh, anh phối hợp ngẩng đầu lên, tiếp nhận nụ hôn của cô.

Cô chỉ nhẹ nhàng chạm vào, mà đã làm trái tim Tống Cảnh Chi ngứa ngáy khó nhịn.

Cô nghiêng đầu, dùng lưỡi vẽ một vòng tròn nhỏ trên vành tai anh.

Biết chiêu này có tác dụng, cô không dừng lại, mà đưa tay cởi nút áo ngủ của anh ra.

Hô hấp của Tống Cảnh Chi càng ngày càng nặng, cô vợ nhỏ của anh đã chôn đầu vào cần cổ của anh, bàn tay nhỏ bé không ngừng vẽ vời vài vòng trên lồng ngực của anh.

Tay anh cầm lấy hai bên ga giường, cố gắng kìm chế bản thân, anh muốn xem cô vợ nhỏ nhà anh có thể làm đến bước nào.

Khi nằm sấp trên ngực anh, Đường Tiêu Tiêu đắp cái chăn bên cạnh lên người mình.

Tuy rằng không nhìn thấy động tác của cô, nhưng sự k*ch th*ch của giác quan mới là mãnh liệt nhất.

Ngực anh ẩm ướt ngứa ngáy, kéo dài đến cơ bụng.

Một đôi tay nhỏ bé sờ tới lưng quần của anh...

"Ưm..." Trong đầu Tống Cảnh Chi đã có pháo hoa nổ tung.

Anh thật sự không ngờ lá gan của cô lại lớn đến vậy, dám làm chuyện này ở trên người anh.

Anh không nhịn được mà phát ra tiếng r*n r*. "Vợ..." Giọng nói của anh tram thấp khan khàn, nghe cực kỳ gợi cảm.

Cô coi như không nghe thấy, tiếp tục động tác của mình.

"..." Rốt cuộc anh chịu không nổi, lập tức đưa tay đẩy người kia ra, rồi xoay người đặt ở dưới thân của mình.

Đáy mắt anh đã tràn ngập lửa, giống như muốn nuốt chửng cô.

"Chồng-" Giọng nói của cô giống như mang theo móc câu, vừa mới gọi xong, cánh môi đã bị người ta chặn lại.

Nụ hôn của anh điên cuồng ngang ngược, mang theo khí thế xâm chiếm và cướp đoạt, khiến cô hoàn toàn không thể chống cự.

Anh làm theo cách thức vừa rồi cô đã làm với anh, bắt đầu công thành chiếm đất.

Chẳng qua cô thì nhẹ nhàng, còn anh thì mãnh liệt.

Không biết qua bao lâu, hai người mới kết thúc.

Tống Cảnh Chi rót nước nóng, sau khi thu dọn cho cô, mới lên giường ôm cô vợ nhỏ còn chưa lấy lại tinh thần.

"Mệt chưa? Ngủ đi thôi." Anh hôn lên trán cô.

"Ừ”" Cô rúc vào lòng anh, rồi nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, Tống Cảnh Chi đã sớm tập luyện xong xong, mua bữa sáng trở vê, mà Đường Tiêu Tiêu còn chưa tỉnh lại.

Hôm nay anh phải trực ban, hâm nóng bữa sáng trên bếp lò, rồi lập tức đến đại đội cứu hỏa.

Lúc Đường Tiêu Tiêu tỉnh dậy đã là mười giờ rưỡi, cho nên cô quyết định hôm nay đưa cơm trưa cho Tống Cảnh Chi xong rồi mới tới chợ đen.

Ăn bữa sáng do người đàn ông của mình hâm cho, cảm giác tràn đầy hạnh phúc.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 114: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 2


Lúc này ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa, mở cửa thì thấy Thôi Tịnh, trong tay còn cầm một ít rau cải.

“Chị Tịnh, vào đi."

"Chị hái ở nhà mẹ đẻ, lấy một ít cho em." Cô ấy cầm rau cải vào cửa.

Sau khi quen biết Thôi Tịnh, cô ấy thường xuyên mang rau cải đến cho Đường Tiêu Tiêu.

Với tâm lý không thể lấy không đồ của người khác, mỗi lần gặp Thôi Tịnh đón con trở về, cô đều sẽ cho đứa nhỏ một nắm kẹo.

"Nghe nói đội trưởng cứu hỏa Lưu ở trung hộ muốn ly hôn sao?" Thôi Tịnh hỏi.

Ngày hôm qua cô ấy đưa đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, lúc nhóm Diêu Lệ tới thì cô ấy cũng không có ở nhà.

Được rồi, lại một người hóng hớt.

"Hình như có chuyện như vậy, hôm qua mới cãi nhau."

"Sáng nay lúc chị đưa con gái đến lớp mẫu giáo, có gặp Diêu Lệ. Đứa nhỏ do cô ấy đứa đến, cô ấy còn xin nghỉ dài hạn với đơn vị." Thôi Tịnh thở dài.

Đường Tiêu Tiêu lại lấy làm kinh ngạc, cô cho rằng Diêu Lệ đón đứa bé về, là có người ở nhà mẹ đẻ giúp đỡ cô ấy chăm sóc một khoảng thời gian.

Thời đại này dù là công việc gì cũng rất khó có được, mà mỗi người mỗi việc, không có đơn vị cho phép xin nghỉ dài hạn.

"Theo chị thấy, sao không thể vì đứa nhỏ mà quay lại với nhau."

Cô không trả lời câu hỏi này, dù sao cô cũng không phải Diêu Lệ và Lưu Quân, không biết suy nghĩ của bọn họ.

Nhưng hai người đều thương con, điểm này thật sự không thể nghi ngờ.

"Cô ấy xin nghỉ dài hạn, đơn vị có đồng ý không?"

"Sao có thể đồng ý được, nhưng trước đây nhà cô ấy có chút quan hệ, thời gian ngắn thì không có vấn đề gì, thời gian dài mới khó nói."

Đường Tiêu Tiêu gật đầu đồng ý.

"Người ở bên cạnh nhà các em, sao chị chưa từng gặp nhỉ?" Cô ấy đến đây đã lâu mà chưa từng gặp.

"Là nhà thím Từ, chồng của thím ấy là trưởng chỉ huy Mạnh trong chỉ đội của chồng em. Con trai thím Từ là sĩ quan, con dâu thì theo quân, hình như năm trước mới sinh con. Thím Từ đi chăm sóc, nên chỉ huy trưởng Mạnh cũng ở lại ký túc xá chi đội luôn." Thôi Tịnh nói.

"Cũng rất thân thiện, chắc cũng sắp về rồi."

Thôi Tịnh nói chuyện một hồi, ngẩng đầu nhìn đồng hồ nhà cô: "Trời ơi, không nói chuyện với em nữa, trên bếp lò của chị còn hầm canh."

Lúc đưa Thôi Tịnh ra cửa, Đường Tiêu Tiêu loáng thoáng nghe được tiếng khóc truyền đến.

Lắc đầu một cái, đóng cửa lại nấu cơm cho Tống Cảnh Chi.

Bởi vì bữa sáng cô ăn muộn, cho nên chỉ làm cho Tống Cảnh Chi. Dùng cải xanh và trứng để chưng chung với cơm, rồi lại băm chân vịt, làm chân vịt băm hấp với ớt. Món này là mẹ Tống dạy cô làm, là món Hồ Nam chính hiệu.

Đường Tiêu Tiêu cảm thấy trong những món ăn Hồ Nam thì món hấp khá thuận tiện, rôi ăn chung cơm, cô và Tống Cảnh Chi đều rất thích.

Một hộp cơm đựng cơm chưng, một hộp cơm đựng chân vịt băm, lại gắp một ít cà rốt và ớt đặt ở trong hộp cơm chân vịt băm.

Đóng hộp cơm lại, bỏ vào trong gùi rồi ra ngoài.

Một đường đẩy xe đạp đến nơi gác cổng của đội cứu hỏa, cảnh vệ chào hỏi cô một tiếng.

"Chị dâu, lại tới đưa cơm cho đội trưởng Tống à?"

Mỗi lần Tống Cảnh Chi trực ban, cô đều đến đưa cơm cho anh, nên cảnh vệ cũng quen cô.

"Đúng vậy, làm phiền anh rồi."

Đường Tiêu Tiêu đưa hộp cơm cho anh ấy, nói tiếng cảm ơn rồi rời đi, đợi lát nữa là Tống Cảnh Chi sẽ tới lấy.

Cô đạp xe, đi thẳng về phía chợ đen.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 115


Sau khi đến chợ đen, cô không có vội bán hàng ngay, giờ này người mua đồ không nhiều lắm, cô bèn đi dạo chợ đen một vòng.

Sợ khiến người ta chú ý, mỗi lần cô đều ăn mặc khác nhau, cũng bán đồ khác nhau.

Có lúc cũng chịu rắc rối hơn một chút, bán một lô hàng là lại ra chợ đen đổi trang phục, rồi đi vào bán lần nữa.

Phòng trực ban của đại đội cứu hỏa số 1.

"Đội trưởng, chị dâu đưa tới à?" Những người khác cũng chia nhóm lấy đồ ăn ở nhà ăn tới.

"Ừ" Tống Cảnh Chi mở hộp cơm ra, mùi thơm lập tức tràn ngập trong phòng trực ban.

"Với mùi thơm này, tôi có thể ăn hết mấy cái bánh bao." Trần Lỗi không nhịn được mà lại hít hít mũi.

Tống Cảnh Chi nhếch môi, đó là đương nhiên, đây là đồ vợ anh làm mà.

Anh nhanh chóng ăn xong cơm trưa do vợ chuẩn bị cho mình, tựa vào ghế dựa nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Reng!" Chuông báo động vang lên âm thanh có quy luật.

"Nhóm người đầu tiên ăn cơm, đi theo tôi." Tống Cảnh Chi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng trực ban, phía sau có bốn người đi theo.

"Đội trưởng, trên sân thượng bệnh viện thành phố có người tự sát, người báo cảnh sát nói là bởi vì anh ta bị bệnh, mà vợ lại mang tiền bỏ chạy."

Hôm nay người nghe điện thoại ở phòng trực ban chính là Từ Chinh, anh ta lập tức lên buồng lái.

Anh ta đã ăn cơm xong, nhóm khác ăn xong sẽ thay anh ta nghe điện thoại.

Sau khi tất cả nhân viên lên xe, Từ Chinh khởi động xe, nhanh chóng chạy về phía bệnh viện thành phố.

Bên kia, Đường Tiêu Tiêu đã bắt đầu bán hàng.

Thời đại này không có đệm cứu sinh, cũng không có bác sĩ tâm lý, chỉ dựa vào kỹ thuật và kỹ xảo của lính cứu hỏa.

Khu nội trú của Tân thị là một tòa nhà năm tang lầu, lúc này người mà nhóm của Tống Cảnh Chi cần cứu viện là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi tên là Hà Vĩ.

Sau khi nằm viện vì bệnh, tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhà, lúc này đây là giai đoạn trị liệu cuối cùng, tiên thuốc men là do đơn vị quyên góp.

Buổi trưa lúc đóng tiền, Hà Vĩ mới phát hiện vợ anh ta đã sớm mang theo tiền chạy trốn, bỏ lại anh ta ở bệnh viện. Anh ta còn có một đứa con gái tám tuổi, con gái còn đang đi học.

Biết được Hà Vĩ làm việc ở nhà máy thép gân đó, Tống Cảnh Chi lập tức sắp xếp.

"Trân Lỗi đến trường tiểu học ở nhà máy thép đón con gái Hà Vĩ tới, đừng để con gái anh ta biết chuyện cha mình tự sát."

Anh vừa quấn dây thừng lên người, vừa nói với Trần Lỗi: "Cậu dẫn một người theo dõi từ bên cạnh, gặp tình huống bất đắc dĩ thì mới cưỡng chế cứu viện."

Loại chuyện như tự sát này, bọn họ sẽ áp dụng phương pháp trấn an trước, dùng người hoặc sự việc mà người tự sát quan tâm để thu hút người này từ bỏ việc tự sát, hoặc là di dời sự chú ý của người này. Nếu thật sự không được, cũng chỉ có thể cưỡng chế cứu viện. Cưỡng chế cứu viện có nhược điểm, nếu như người được cứu viện có phản ứng quá khích, có thể sẽ tạo thành nguy hiểm đối với nhân viên cứu viện.

Mà sở dĩ Tống Cảnh Chi đeo dây thừng an toàn, là bởi vì anh muốn tiến hành cứu viện chính diện, anh sẽ là người tiếp xúc gần nhất với Hà Vĩ.

Trên sân thượng, Hà Vĩ đứng ở rìa nhìn người vây xem ở phía dưới, càng cảm thấy mình không còn can đảm để sống tiếp.

Tống Cảnh Chi lên sân thượng trước, phía sau anh là hai lính cứu hỏa đang giữ dây thừng.

"Đội trưởng, không dễ cứu." Trần Lỗi nhìn hoàn cảnh một lượt, nhỏ giọng nói.

Dù là Tống Cảnh Chi ở phía chính diện, hay bọn họ ở bên cạnh, chỉ cần Hà Vĩ phản kháng, rất dễ khiến nhân viên cứu viện rơi xuống tầng lầu.

Hà Vĩ quay đầu, nhìn thấy Tống Cảnh Chi mặc trang phục cứu hỏa.

"Tôi không cần mấy người cứu tôi."

"Không phải tôi đang cứu anh." Tống Cảnh Chi ngồi trên mặt đất.

Hà Vĩ nhìn anh với vẻ kỳ quái.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 116


"Những đồng nghiệp quyên góp tiền cho anh, là muốn anh sống thật tốt, không phải để anh chết." Anh nói một cách thờ ơ, nhặt tảng đá trên mặt đất lên nghịch.

"Đây chính là số tiền mà bọn họ nhịn ăn nhịn xài, tiết kiệm cho anh."

"Nhưng tiền không còn nữa, cô ta lấy hết rồi." Hà Vĩ che mặt, anh ta có lỗi với các đồng nghiệp quyên tiền cho anh ta.

"Cho nên anh càng không thể chết, anh phải sống thật tốt, chữa bệnh cho tốt, để cho cô ta biết." Tống Cảnh Chi đứng lên.

"Anh biết động đất ở Từ Sơn chứ?"

Hà Vĩ đờ đẫn gật đầu.

"Đội cứu viện của Tân thị đã tới sớm nhất, 80% Từ Sơn đã biến thành phế tích, biết bao nhiêu người đã mai táng ở trong phế tích..."

Tống Cảnh Chi vừa kể lại những tình hình tuyệt vọng mà anh nhìn thấy trong trận động đất ở Từ Sơn, vừa chậm rãi tiếp cận anh ta.

Ánh mắt liếc sang hướng cửa chính của bệnh viện, thấy bóng dáng của Trần Lỗi, đứng bên cạnh anh ta là một cô bé.

"Anh nhìn về phía cửa bệnh viện đi, người mà thanh niên mặc quân trang kia đang dắt tới chính là con gái anh, chúng tôi chưa nói cho con bé biết là anh muốn tự sát."

“Tôi...

"Tình thương của cha như núi, ở trong lòng đứa nhỏ, cha luôn là người dũng cảm nhất. Anh có từng nghĩ, nếu anh thật sự nhảy xuống, con gái của anh phải làm sao không?" Lúc này, Tống Cảnh Chi chạy tới bên cạnh Hà Vĩ.

"Nếu tôi là anh, tôi sẽ đi báo công an để tìm tiền về, đưa người phụ nữ kia vào tù, chữa khỏi bệnh, rồi chăm sóc con gái thật tốt."

"Một cô bé có người mẹ bỏ đi, người cha tự sát, sống ở trên đời này sẽ gian khổ biết là bao, gặp trắc trở biết là bao. Không cần tôi nói, chắc anh cũng biết."

Tống Cảnh Chi nhìn về phía Hà Vĩ, thấy anh ta nhìn con gái mà nghẹn ngào, Tống Cảnh Chi biết là anh đã thành công.

"Tôi sẽ liên lạc với bệnh viện để điều trị cho anh trước, tới khi tiền được thu hồi, sẽ trả lại cho bệnh viện." Quân đội của họ có đặc quyên đó.

"Cảm ơn anh!"

"Xuống đi."

Tống Cảnh Chi vươn tay về phía anh ta.

Xử lý xong chuyện tiếp theo, Tống Cảnh Chi mới lên xe chuẩn bị rời đi.

Lúc này, Đường Tiêu Tiêu đang từ chợ đen đi ra, chuẩn bị vào ngõ nhỏ đổi bộ đồ khác rồi đi ra.

Vừa quẹo vào ngõ, một chiếc xe quân dụng chạy tới phía sau lưng của cô.

"Từ Chinh, dừng xe." "Đội trưởng?" Từ Chinh dừng xe nhìn Tống Cảnh Chi.

"Hai người về trước đi, thuận tiện xin nghỉ giúp tôi." Anh xuống xe.

Đường Tiêu Tiêu một đường đi vào trong hẻm, còn chưa vào không gian, đã nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau.

"Vợ?"

"..." Cô ăn mặc và trang điểm như thế này, mà sao chồng của cô có thể nhận ra cô vậy?

Đường Tiêu Tiêu không dám quay đầu lại, nhưng ngõ nhỏ này là ngõ cụt, cô không có chỗ để đi, cũng không thể tiến vào không gian ngay trước mặt Tống Cảnh Chi

Cô tiếp tục đi về phía trước, chỉ là thả chậm tốc độ, đợi đến khi Tống Cảnh Chi đến gần, cô xoay người một cái, nhanh chóng bắt lấy bàn tay của anh.

"Đường Tiêu Tiêu, em muốn quật anh ngã sao?"

Còn phải nói ư? Đây chẳng phải là không thành công sao?

Cô không nói lời nào, chỉ tiếp tục tấn công.

Tống Cảnh Chi vừa tránh né chiêu thức của cô, vừa cười khổ: "Anh là chông của em, em đá đi đâu thế?"

Những chiêu thức này của cô dùng với người biết chút kỹ năng thì có thể nhanh chóng chạy đi được, thế nhưng đối phương là Tống Cảnh Chi, là Tống Cảnh Chi có thể giành chiến thắng trong mấy chiêu của đội viên đặc chiến như Đường Mục.

"..." Đường Tiêu Tiêu thật sự thấy bất lực, hoàn toàn không có cách nào để thoát thân.

Cô vừa ra chiêu vừa nghĩ kế sách, cô không thể tiến vào không gian ở trước mặt anh. Cho dù hiện tại tránh di trở vê cũng phải đối mặt.

Khi cô lần nữa ra tay muốn quật anh ngã xuống, ngược lại bị anh khống chế hai tay, giam cầm ở trong lòng.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 117: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 1


Đường Tiêu Tiêu giãy giụa vài cái, cũng không thoát ra được.

"Làm sao mà anh nhận ra em vậy?" Cô thật sự thấy cạn lời.

"Vợ, cho dù em có cải trang thì anh vẫn nhận ra được đôi mắt to của em." Anh nhẹ nhàng nói bên tai cô.

“Anh buông em ra trước đã."

"Không buông, buông ra em lại muốn động tay động chân."

"... Anh là con giun nằm trong bụng em sao?

"Em đi chợ đen sao? Là bán hàng?”

"Tại sao tôi em thể mua hàng?" Cô hỏi.

"Mua hàng không cần cải trang." Tuy rằng bây giờ giao dịch chợ đen xem như đầu cơ trục lợi, nhưng hiện tại vật tư thiếu thốn. Có thể nói chính phủ không ủng hộ đối với chợ đen nhưng cũng sẽ không kiểm soát quá cứng rắn.

Anh thấy hơi khó hiểu, vợ anh lấy hàng ở đâu ra chứ?

Lúc này Đường Tiêu Tiêu vô cùng rối rắm, cô phải giải thích như thế nào đây? Sớm biết hôm nay đã không tới rồi.

"Vợ, anh là chông em, là người sẽ sống với em cả đời. Nếu em không muốn nói, anh sẽ không hỏi." Tống Cảnh Chi thả lỏng tay ra.

Nếu như cô lại muốn quật anh ngã, anh cũng chấp nhận, sau khi trở về cũng sẽ không hỏi nữa.

Cô thở dài, nắm lấy tay anh.

Giây tiếp theo, cô kéo Tống Cảnh Chi vào không gian.

"Đây, đây là kho hàng của em sao?" Anh hỏi.

"Ừ, là siêu thị số một mà kiếp trước em mở?" Cô vẫn quyết định nói chân tướng mọi chuyện cho anh biết.

Vốn dĩ cô vì anh nên mới sống lại, nếu như không thể tin tưởng Tống Cảnh Chi, vậy cô sống lại cũng không có ý nghĩa gì.

"Kiếp trước?" Tống Cảnh Chi khó hiểu nhìn về phía cô.

Đường Tiêu Tiêu rửa mặt sạch sẽ, thay đổi trang phục, rồi chậm rãi kể cho anh nghe chuyện kiếp trước cô nhìn thấy con bướm nhỏ sau khi qua đời, rồi lựa chọn sống lại tìm anh.

"Vậy em sẽ không trở vê chứ?" Anh cẩn thận hỏi.

"Kiếp trước em đã chết rồi." Trở về làm người chết sao?

"Kiếp trước em có thích ai không? Đã lập gia đình chưa?" Chắc là có rồi, dù sao kiếp trước cô vợ nhỏ của anh đã 80 tuổi rồi.

Cô lắc đầu: "Không có."

"Ha ha." Anh cười ngây ngô. "Này, Tống Cảnh Chi anh có ý gì đấy? Em cô độc cả đời mà anh vui thế à?" Cô trừng mắt nhìn anh.

"Không phải không phải, vợ à, anh không có ý này. Anh lo lắng là nếu có người như vậy, em sẽ đi tìm anh ta." Anh ôm cô vào lòng.

"Vợ, cảm ơn em đã lựa chọn tới tìm anh."

"Kiếp trước bởi vì cứu em, anh mới tàn tật, anh không hối hận sao?" Cô tựa vào lòng anh, lẳng lặng nghe nhịp tim của anh.

"Anh rất may mắn." Người bị thương không phải em.

"Em thường xuyên đến chợ đen bán hàng à?" Anh lo lắng hỏi.

"Cũng không có." Cô giải thích tình hình giao dịch của mình với anh.

Tống Cảnh Chi khẽ gật đầu.

Đúng thật, xuất một lượng hàng lớn sẽ dễ bị bại lộ, hơn nữa còn có thể gây ra lạm phát. Nếu vậy, dù là người quản lý chợ đen hay là người của chính phủ đều sẽ nhanh chóng để mắt đến cô vợ nhỏ nhà anh.

"Vậy em còn có thể tiếp tục bán hàng không?" Cô nhìn anh với vẻ đáng thương.

"Do tiền trợ cấp anh kiếm không đủ tiêu sao?" Tống Cảnh Chi không hiểu, vì sao cô lại hứng thú với việc đến chợ đen bán hàng như vậy?

"Không phải, ngoại trừ phiếu đồ dùng trong nhà sắp hết hạn thì hau như em đều lấy ở chỗ này, hàng hóa ở nơi này có thể tái sinh." Cô lắc lắc đầu.

"Quốc gia sẽ mở kỳ thi đại học vào năm nay, năm 79 sẽ cải cách và mở cửa, vào thời điểm đó cũng sẽ khuyến khích mọi người tự kinh doanh. Nên em muốn trở thành nhóm người phát triển đầu tiên."

Cô nói với Tống Cảnh Chi suy nghĩ của mình.

"Đến lúc đó em muốn dùng năng lực tái sinh của không gian để kiếm tiền?" Dù sao những hàng hóa này cũng là nguồn cung cấp vô tận.

"Không." Cô phủ nhận điểm này: "Em chỉ muốn sử dụng không gian này để kiếm số vốn khởi đầu."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2


Nghề của Tống Cảnh Chi không giống với người khác, hơn nữa năng lực của anh rất mạnh, thăng chức là chuyện sớm muộn.

Cô là vợ của anh, nếu như buôn bán tốt, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu quan trọng của ủy ban giám sát kỷ luật.

Đương nhiên, nếu không có vấn đề gì thì sẽ trở thành nhóm người đầu tiên được quấn gia nâng đỡ. Còn có vấn đề thì Tống Cảnh Chi cũng sẽ bị liên lụy.

Cho nên, sau khi cải cách mở cửa, cô cũng không có ý định dùng hàng hóa trong không gian để buôn bán.

Nói thật, mặc dù biết cô rất có bản lĩnh nhưng Tống Cảnh Chi vẫn không yên tâm cho lắm.

Cũng không phải lo lắng cô bị bắt, mà lo lắng cô bị người đứng đầu chợ đen theo dõi. Hai tay khó địch lại bốn tay, bị một đám người ngăn chặn thì cô vợ nhỏ của anh chắc chắn không phải đối thủ của chúng.

"Lần nào em cũng đến chợ đen ở cạnh bệnh viện sao?" Anh hỏi.

"Ừ, em không biết chợ đen ở những nơi khác ở đâu."

"Em luôn bán hàng cố định, qua một thời gian dài, cho dù trang phục có khác nhau thì cũng dễ dàng bị người ta theo dõi." Tống Cảnh Chi đi lòng vòng trong siêu thị.

Lúc anh cầm lấy bộ ga giường tương tự với cái mà mẹ Đường mua lúc họ kết hôn, rồi hỏi: "Vợ này, bộ này cửa hàng bách hóa bán bao nhiêu tiên?"

"Ít nhất cũng phải hơn ba mươi đồng, làm sao vậy?"

Anh lại đi đến khu quần áo chọn vài bộ quần áo: "Bây giờ cửa hàng bách hóa còn chưa có quần áo đẹp như vậy đúng không?”

"Chưa có."

"Tân thị có nhiều xưởng, giống như xưởng dệt, xưởng may, trong đó các nữ công nhân chiếm đa số. Một ngày em tùy tiện bán ba bộ là đã bằng số tiền em kiếm ở chợ đen rồi."

Hơn nữa dù là là nhà xưởng hay viện gia chúc, hầu như đương xá đều thông suốt bốn phương tám hướng.

Nếu như thật sự gặp nguy hiểm, cô tùy tiện rẽ vào một bên rồi trốn trong không gian, đảm bảo không ai tim được.

Đường Tiêu Tiêu chớp chớp mắt với anh, sao cô không nghĩ ra nhỉ?

Hơn nữa còn có cả viện gia chúc, cô tùy tiện ngồi xổm trước cửa viện gia chúc, còn sợ không bán được đồ sao?

"Chồng ơi, sao anh lại thông minh thế, em cũng không nghĩ ra." Cô nhào về phía Tống Cảnh Chi.

Anh mỉm cười đón lấy cô: "Vấn đề của em đã được giải quyết, bây giờ đến nói về vấn đề của anh."

"Anh có vấn đề gì?" Cô nhìn về phía anh.

"A." Anh ôm eo cô, hơi mạnh sức một chút, phòng ngừa cô chạy trốn.

"Biết rõ là anh đang gọi em, quay đầu đã muốn quật anh ngã, có phải muốn đè anh xuống đất đánh một trận như đánh Trân Phượng Nha hay không." Anh híp mắt, nhìn chằm chằm vào mắt cô. "Không có, không có, em chỉ muốn thoát thân mà thôi." Cô liên tục lắc đầu.

Sao có thể chứ? Người đàn ông của cô có gương mặt đẹp thế này, cô tuyệt đối không thể đánh thành Trân Phượng Nha được.

"Vừa ra tay đã đánh vào chỗ hiểm, em không sợ đánh anh phế luôn sao?" Anh vợ nhà anh còn không ra tay tàn nhẫn như vậy.

"Nhưng đó là những gì em học được mà." Cô chớp mắt, lộ vẻ mặt vô tội.

Lúc ấy học những thứ này là muốn phòng ngừa lưu manh, ngoại trừ một số chiêu thức cơ bản và chiêu thức phòng ngự, đúng là cô toàn học những chiêu thức công kích để nhằm vào chỗ hiểm.

"Những thứ này em học ở kiếp trước sao?"Lúc cô quật ngã Trân Phượng Nha và Tào Huy, anh không có tận mắt nhìn thấy, nên anh vẫn luôn cho rằng cô học từ Đường Mục.

Nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy thế tấn công của cô, anh đoán là không phải, trong bộ đội sẽ không dạy nhiều chiêu tấn công chỗ hiểm như vậy.

"Đúng vậy, lúc học mấy thứ này đã hơn hai mươi rồi, vất vả lắm luôn." Cô cọ cọ vào lòng anh.

"Đừng làm nũng, chuyện nên tính sổ vẫn phải tính." Muốn kéo cô ra khỏi lồng ngực của mình.

"Chồng." Cô ra sức ôm cổ anh, cũng không buông tay.

"Không có ý gì khác." Anh mỉm cười v**t v* tóc cô.

"Chỉ là muốn dạy em mấy chiêu, nếu như bị người ta khống chế thì nên thoát thân như thế nào thôi."

"Vậy anh tha thứ cho em rồi?"

"Vốn dĩ cũng không trách em." Anh hiểu cô đang mang một bí mật rất lớn trên lưng, không thể nói với bất kỳ ai.

Tuy rằng trong lòng rất vui mừng vì kiếp trước cô chưa từng yêu ai khác, nhưng càng đau lòng vì cô phải sống một mình cả đời, chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 119


Sau khi trở về, Tống Cảnh Chi trước tiên về đội bổ sung giấy nghỉ phép.

Buổi tối, anh vẽ bản đồ chỉ tiết Tân Thị cho Đường Tiêu Tiêu, đánh dấu các nhà máy và khu vực gia đình cho cô, thậm chí ngộ nhỡ có chuyện ngoài ý muốn, các tuyến đường thoát hiểm cho cô đều được anh đánh dấu rõ ràng.

"Hay là anh đưa em đi xem hết một lần nhé." Anh vẫn hơi lo lắng.

"Không cần không cần." Ở kiếp trước, ban đầu khi khởi nghiệp, cô hoàn toàn dựa vào đôi chân của mình để điều hành công việc kinh doanh, khả năng định hướng cực tốt.

Thực ra Đường Tiêu Tiêu có hơi tò mò, tại sao Tống Cảnh Chi không ngăn cản cô tiếp tục bán hàng.

Dù sao với tiền lương của anh, cũng đủ để họ sống một cuộc sống rất tốt, hơn nữa tiền tiết kiệm của bọn họ cũng không ít.

Cô nghĩ như vậy, cũng mở miệng hỏi anh.

"Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ muốn nhốt em ở nhà cả đời, không cho em ra ngoài làm việc hết." Anh âu yếm nhéo má cô.

"Chỉ cần là việc em muốn làm, anh đều nguyện ý ủng hộ em, nhưng điều kiện tiên quyết là phải bảo đảm an toàn của em."

"Yên tâm đi, không phải hôm nay em đã học được vài chiêu với anh sao?"

Tống Cảnh Chi ôm cô từ phía sau: "Em thử xem có thoát ra được không?”

"Anh chơi xấu, em có thể để người khác ôm mình mà không đề phòng gì sao?" Cô quay lại trừng mắt liếc nhìn anh.

"Thử xem"

Cô đá chân ra sau, rồi chỉ tay vê một nơi nào đó.

"Vợ, em sẽ không dùng lại phải không?" Cũng may anh đã đoán trước được hành động của cô, nếu không anh sẽ bị đả kích thật sự.

"Ai cho anh đột nhiên ôm em." Miệng nói mà không hề dừng động tác.

"Anh chỉ để em thoát ra thôi, không cho em đánh anh." Cô vợ nhỏ của anh bắt đầu động tay động chân, thật đúng là chẳng ngó ngàng gì.

Ghế dựa ngã xuống, nếu anh không đỡ kịp thì ngăn tủ cũng đổ theo.

Tống Cảnh Chi sợ tiếng động sẽ làm phiên hàng xóm, nên đưa cô vào phòng chính, không ngờ Đường Tiêu Tiêu càng đánh càng hăng.

Sáng hôm sau, Tống Cảnh Chi đang mua bữa sáng ở căn tin thì gặp Tiêu Kiệt Minh.

"Tôi nói, tối qua hai người tỉ thí với nhau à?" Có tiếng cách cách.

"Ừ" Anh không phủ nhận.

Sau một hồi giằng co, hai người lăn lên giường, anh lăn lộn với cô vợ nhỏ của mình cho đến khi cô mệt mỏi mới dừng lại.

"Kỹ năng của vợ anh giỏi thế à2" Tiêu Kiệt Minh kinh ngạc nhìn anh. Không thể nào, anh ấy nhìn Đường Tiêu Tiêu mềm mại như sáp, không giống chút nào.

Tống Cảnh Chi liếc anh ấy một cái, nói: “Anh chưa chắc đánh thắng được cô ấy."

"Không thể nào, anh đang đùa tôi à?" Tiêu Kiệt Minh không tin.

"A." Với tốc độ ra đòn của vợ anh, đúng là không nhiều người kịp phản ứng.

Đây cũng là lý do anh đồng ý cho cô bán hàng trong khu nhà máy và khu gia đình, Đường Tiêu Tiêu ra tay nhanh nhẹn, muốn thoát thân rất dễ, chưa kể cô còn có không gian.

Anh không lý sự lại Tiêu Kiệt Minh, câm đồ ăn sáng chuẩn bị trở về.

"Lão Tống, đợi đã." Tiêu Kiệt Minh câm bữa sáng của anh ấy đuổi theo.

"Sao vậy, vợ tôi vẫn đang đợi bữa sáng của tôi."

"Anh nói như vậy, làm tôi thật sự muốn so tài với vợ anh." Lòng hiếu kỳ của anh ấy bị Tống Cảnh Chi khơi dậy.

"Anh bị bệnh à?" Tống Cảnh Chi nhìn anh ấy như một kẻ ngốc.

Anh tỉ thí với vợ mình gọi là tình thú, Tiêu Kiệt Minh này đang âm mưu gì đây?

"Chỉ là so tài thôi, không có ý gì khác." Tiêu Kiệt Minh sợ anh hiểu lầm nên vội vàng giải thích.

Đội cứu hỏa của bọn họ, thường luyện tập kỹ năng cứu hộ, tuy tài nghệ của Tiêu Kiệt Minh không bằng Tống Cảnh Chi, nhưng anh ấy cũng xem như trên mức trung bình trong đội.

Bị Tống Cảnh Chi nói anh ấy có thể không đánh lại Đường Tiêu Tiêu, anh ấy muốn thử một lần.

"Anh vợ tôi là bộ đội đặc chiến." Anh muốn lấy chuyện này làm Tiêu Kiệt Minh rút lui.

"Vậy tôi càng phải thử một lần." Ai biết được lại càng khơi dậy hứng thú trong anh ấy chứ.
 
Back
Top Bottom