Khác Quản gia nhà Zoldyck (hxh)

Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Ok, lại tranh


Vài chương nữa chị này sẽ xuất hiện.

Iris Vivian Kyouhebi

Nói chung là chị em con bác, họ hàng xa gần gì đó với Shiro bé nhỏ của chúng ta.

Shiro và Iris khá thân nhau ngày bé, sau này thì không vì cô làm nữ chính của chúng ta mất hứng😶

Bề nổi thì thân thiết nhưng thực chất là Shiro không thích sự hiện diện của chị này.

Iris hiện vẫn đang cố làm lành...

Cầu nguyện đi các bạn🙂

Thật ra chẳng muốn vẽ đâu nhưng mà ngày xưa mình với con bạn chửi nhau chỉ vì không biết nữ chính trong bộ doujinshi trông thế nào.

Cho nên là...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
39


"Đâu hết rồi?

Ah..."

Alluka ngó quanh, thấy bóng dáng Kalluto đang chạy tới.

"Mồ đi đâu về vậy..?

Mà Shiro chan đâu òi?"

"Cô ta..."

Kalluto nhìn ra hướng mình vừa đứng.

"Chắc đi gặp người quen.."

"Người quen?"

"Không rõ nữa, bỗng dưng bỏ đi.

Sắc mặt cô ta trông rất..."

Nói đến đây, Kalluto ngưng lại.

Vì cô không rõ, biểu cảm trên gương mặt đó thể hiện điều gì.

"Rất gì?"

Alluka hỏi, đương nhiên cô biết rõ câu trả lời.

"Ta không biết... mà sao ngươi hai mặt quá vậy hả??"

"Cổ nhân có câu: chỉ khi ở bên cạnh con bạn thân, mày mới là chính mày!"

"Tch!!"

"Gì mà cáu má... cơ mà tách được hai tên cuồng sát kia ra cũng thật may mắn."

Alluka cười khẩy.

"Đợi đã, Illunii đâu?"

"Vệ sinh.

À, kia rồi..."

Mọi người bên trong bảo tàng nhìn về hướng chiếc xe đẩy.

Từng món hàng trưng bày đang được bày ra giá.

"Thực quý hoá quá thưa các vị!!"

Một người đàn ông râu quai nón xuất hiện cùng bộ trang phục bảnh bao.

"Cứ 10 năm 1 lần, tất cả chúng ta lại quy tụ về nơi đây nhằm tôn vinh giá trị nghệ thuật trên khắp thế gian.

Những con người tài hoa của toàn nhân loại đã góp sức mình, mang lại cho nhân loại biết bao nhiêu những tác phẩm đầy tính nghệ thuật và lịch sử ấy thật xứng đáng được vinh danh.

Thưa quý vị, hãy chiêm ngưỡng!!!!!"

Một loạt những chiếc khăn chùm đỏ được gỡ xuống, những món đồ được bày ra trước mắt các quan khách.

"Ôi chà... kia là Ngôi sao băng của lão đại sư Laton sống trên biển"

Alluka nói, hất cằm về phía bức tranh trên giá số 8

"Tuyệt vời...."

"Chưa thấy bao giờ phải không?

Tôi cũng thế, mới nghe qua..."

"Chắc ông ta đã đặt cả trái tim mình vào nó.."

"Thì ông ta đã tự tử ngay sau khi hoàn thành mà..."

"Eo!"

Alluka thật sự không quan tâm tới ba cái nghệ thuật.

Cái thực sự khiến quá nhiều quý tộc tới đây chưa chắc đã là tác phẩm quý giá.

"Cô biết cái gì thu hút con người chứ?"

Alluka hỏi.

Kalluto chỉ liếc sang một chút.

"Tiền?"

"Quá đơn giản."

"Không lẽ là hạnh phúc?"

"Hạnh phúc chẳng thu hút ai cả!"

Kalluto cau mày.

Trên đời này có một số người mà chẳng ai biết họ nghĩ gì.

"Vậy ý cô là sao?

Thứ gì mới thu hút?"

"Sự thú vị.

Đám khách này đến đây là để tự mình trải nghiệm nó."

Alluka hướng mắt về phía bức tranh treo trên tường.

Một bức tranh chẳng có giá trị nghệ thuật, hay đúng ra là chẳng ai quan tâm tới giá trị cốt lõi của nó.

Nhưng ai đó đã treo nó lên.

"Gì chứ?

Chẳng hiểu nổi cô..."

Kalluto cũng nhìn lên.

Trong bức tranh là một nữ nhân tóc dài thướt tha, chảy dài xuống đất.

Bộ kimono trên người cô ta xộc xệch, và thứ thu hút ánh nhìn của con người chẳng có gì ngoài nhan sắc nữ nhân dưới chiếc quạt.

Và, gì kia...?

"A..!"

Kalluto như phát hiện ra điều gì, nhìn xuống chân nữ nhân.

"Con rắn...."

"Thấy rồi à?"

Alluka cười đểu.

"Mắt cô hơi kém đấy nhé."

"Câm đi, nhưng...."

Vấn đề không phải là dưới chân cô ta có con gì.

"Cô ta là con rắn?"

"Ừ.... có một sự thật là, dù phụ nữ xinh đẹp hay xấu xí, dịu dàng hay độc ác... thì bản chất của họ vẫn luôn là con rắn..."

"Tác phẩm cuối cùng trong ngày hôm nay!!!!

Gold Blood!!!!!!"

Ánh mắt của tất cả như hút vào người đàn bà ngồi giữa sàn.

"Có gì đáng chú ý chứ!!!????"

"Một con đàn bà thì sao??"

"Đừng có đùa với chúng ta!!!"

Hò hét, la ó,...

đám người này không hề biết trước mắt chúng chính là sản phẩm của thánh thần.

Một con dao được lấy ra, đám khách lùi lại sợ bị tấn công.

Cô ta tự cứa vào tay mình.

"Máu cô ta... là Vàng!!!!!"

Họ trố mắt.

Toàn bộ máu trên người đàn bà đó là Vàng.

"Thưa quý vị!!

100% là hàng thật đó ạ.

Đây là một chủng tộc mới được phát hiện trên lục địa Đen.

Trong vô số truyền thuyết trước đây, chỉ máu của các vị thần mới có tính chất độc nhất này!!!

Hãy cho những nhà thám hiểm lục địa Đen một tràng pháo tay vì khám phá vĩ đại này!!!!"

"Xem ra chúng ta sắp được thấy nguồn tài nguyên mới rồi đấy nhỉ, máu của tộc Apertes ấy?"

Alluka đưa tay che miệng.

"Tàn nhẫn là bản chất của thế giới mày nhỉ?...."

"Hm.."

Kalluto cũng chỉ im lặng.

Sát thủ không có sự đồng cảm, tàn độc hơn mọi sinh vật trên thế gian.

"Thế cái thú vị cô nói ban nãy đây à..?"

"Không.

Không phải!

Cá chắc luôn đấy..."

"Vậy là gì?"

"Tôi nghe nói, dưới mặt đất có một sòng bạc.

Ở đó, họ có thể mang cả cuộc đời ra đặt cược.... muốn thử tham quan chứ, Kalluto?"

"...."

Kalluto gật nhẹ, dù sao cô cũng không hứng với ba cái cơ thể người.

Hai cô bé lách qua đám người vẫn đang chiêm ngưỡng di sản thế giới, tiến tới thang máy đưa họ xuống lòng đất.

Họ không nhận ra bản thân đã bị bám theo bởi kẻ thù...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
40


"Không thể tin được..."

Kalluto không khỏi bất ngờ trước những thứ mình đang thấy.

"Ghê lắm phải không..?

Nơi này rộng gấp 8 lần cái bảo tàng trên kia, đó là còn chưa tính đến vài cái phòng bí mật khác.

Tất cả chỉ để đặt cược một cách điên cuồng..."

"Sao họ có thể làm vậy chứ?

Chỉ để thoả mãn bản thân thì thật vô lí..."

Kalluto tiếp tục đi xung quanh, Alluka đút tay vào túi áo theo sau.

"Vô lí hả?

Cũng chẳng biết.

Có thể là đám quý tộc đó muốn khẳng định bản thân với kẻ khác lắm chứ..!

Mà tôi tin là kẻ tạo ra nơi này không quan tâm tới chuyện có lí hay không đâu...."

"Hả?"

Kalluto vẫn không hiểu.

"Thiên tài và kẻ điên thật ra chỉ cách nhau một bậc thang thôi, Kalluto.

Kê kiểm soát được sự điên loạn của bản thân chính là thiên tài..."

Alluka bước tới chiếc bể cá xanh, y như cái ở trên bảo tàng, đặt tay lên nó say sưa ngắm nhìn.

"Cái xã hội này đã đủ thối nát rồi... ta sẽ thay đổi nó, khiến nó tiến hoá hơn nữa.

Giống như cách một tạo bất thường như loài người tiến hoá và sinh trưởng tới ngày hôm nay.

Đó là giấc mơ của tôi, cô thì sao hả Irene?"

Kalluto giật nảy mình trước câu hỏi của Alluka.

Không chỉ có bọn họ ở đây...!?

"Rất vui khi được gặp, tiểu thư nhà Zoldyck."

Irene bước ra từ bên trong bóng tối, phía sau là Ellie cùng Mokomaru.

Kalluto nhận ra tình huống nguy hiểm, lập tức rút quạt giấy ra.

"Bất ngờ thật đấy, Ryodan cũng muốn bám đuôi sao..?"

Alluka nói, bộ dạng ngạc nhiên.

Irene liếc ra sau, Hisoka và Kuroro đã theo sau từ lúc nào.

Ba team, ba hướng đứng khác nhau.

Vấn đề duy nhất là team thứ ba chắc không có ý định hợp tác....

"Chúng ta đang thắc mắc bên dưới có gì.

Nếu là một đấu trường thú vị như Heavan Arena thì thật tuyệt!"

Hisoka bước lên trước.

"Thế thì khỏi chọn chỗ đấu với Bang chủ một cách lâu la~"

"Nhưng nó lại là sòng bạc lớn gấp đôi sòng bạc xịn nhất Yorkshin.

Ta tự hỏi ai đã tạo ra nó.... chỉ để đánh bạc một cách vớ vẩn."

Kuroro nói, thậm chí không biết sắc mặt Alluka trông tệ thế nào khi nghe những lời đó.

Như muốn xé xác hắn ra.

"Bọn ta chỉ muốn ám sát vài người mà các ngươi cũng muốn cản trở, thật phiền toái.... giờ chẳng lẽ ta chơi three some cho hai đứa bạn ta xử chị em Zoldyck?"

Irene nói, gương mặt chứa đầy sự tự tin.

"Tôi rất thích cách cô dùng từ đấy:3 cơ mà tôi không muốn thô lỗ như vậy với nữ giới!"

Hisoka said, cái sự biến thái hiện rõ mồn một qua ánh nhìn của anh với Mokomaru.

"Tôi cá là anh bạn chim cánh cụt đằng kia vô cùng thú vị~~~~"

Hai bên nhìn nhau "đắm đuối"....

"Giỡn chút thôi.

Bọn ta muốn bảo vật ở cái bảo tàng phía trên chứ hứng thú gì với đánh nhau trong tình trạng hiện tại..."

Irene tươi cười, cô ta xua xua hai tay ra vẻ đầu hàng.

Kuroro bất chợt nhận được một cuộc gọi từ Machi.

Hisoka đi theo hắn lên bảo tàng.

Anh ta tin Irene không nói dối, đó là trực giác của những kẻ điên.

Chỉ còn Kalluto và Alluka ở lại mặt đối mặt với Irene.

Khách sắp xuống sảnh của sòng bạc này, cô ta cũng chuẩn bị rời đi.

"Mục đích của bọn ta thực ra không phải là nhà Zoldyck, đó là cái cớ tạm thời...,"

"Hmmm"

Alluka cười, cô đã biết rõ điều gì đó.

Bước ra trước, Kalluto theo cô ngay sau.

"Vậy thì có thể ta đoán không sai cái động cơ thực sự đâu nhỉ...?

Ngươi muốn cái thứ đã đánh bại chủ tịch Krand của ngươi!"

1 giây im lặng.

"Hahahahahah!!!!

Thật không ngờ là, cô lại ghê gớm vậy!!!

Ahaahaaaa!!!"

Irene ôm bụng cười.

"Ta xem thường trí tuệ của kẻ đã cứu 1 thành viên Ryodan mất rồi!

Thế... sao ngươi biết...?"

"Đơn giản là đoán.

Quan hệ của mi với gã chủ tịch kia có cái mẹ gì là chân tình.

Đương nhiên là một khi ngươi đã ghét thì chẳng việc gì ngươi phải trả thù, kể cả là chủ nhân của ngươi ra lệnh."

"Hmm.... thú vị thật.."

Ả đưa tay chống cằm.

"Các cậu nghe đến đây là hiểu mục tiêu của tôi rồi chứ, Ellie, Mokomaru?"

Cô ta cúi thấp mình, biểu lộ sự khinh thường trên gương mặt.

"Chỉ là một gã hầu thôi mà, cứ đưa cho chúng ta là easy ngay.

Hay.... muốn sử dụng vũ lực không cần thiết...?"

Alluka khoanh tay, cúi gằm mặt.

"Khục....."

Cô phì cười.

"Có gì đáng cười ở đây sao....?"

"Thứ nhất, kẻ các ngươi nhắc tới, là Nữ!

Thứ hai, cô ta đang chuẩn bị mời trà ngươi đấy... cẩn thận nhé, cô ta hôm nay đặc biệt không ổn..."

Irene thấy ánh mắt của Alluka và Kalluto của cô bé đang nhìn vào cánh cửa phía sau mình.

Nó đã mở.

Cô ta giật mình.

Một cảm giác mà ả tưởng như mình sẽ không bao giờ gặp lại lần nữa: Nỗi sợ.

"Bạn biết rằng quay mông mình vào mặt người khác rất khiếm nhã chứ....?"
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
41


"Ngươi....!!"

Irene quay lại nhìn người phụ nữ đang đứng sau mình.

Cô ta sớm nén lại nỗi ngạc nhiên vừa hiển hiện trên gương mặt.

Trước mặt cô ta là người đàn bà mà Alluka vừa nhắc tới, vậy cô gái tóc ngắn đứng ngay sau là ai?

"Rất vui được gặp, tôi là Elaiza Kyouhebi.

Bên tôi mới nhập về một loại trà tên H'ouna, rất tốt cho ấn tượng ban đầu của những người mới gặp đấy.

Nhân tiện thì tôi rất muốn nói chuyện với cô, chỉ riêng hai ta thôi, thế nào..?"

Câu cầu khiến... nhỉ?

Nhưng không, 100% người đang đứng ở đây đều hiểu đó là câu mệnh lệnh!

"Đương nhiên là tôi rất muốn nhưng..."

Irene sớm nhận ra cơ thể mình đang bị siết chặt bởi thứ gì đó.

Nó trườn quanh cô ta như muốn siết chết cô ta ngay bây giờ.

Nhưng đâu có gì!!???

Thứ quấn lấy cô ta không phải Niệm, càng không phải thứ sức mạnh ghê gớm gì đó.

Đơn giản là lí trí cô ta đang kêu gào trước sự khó chịu của người đang đứng trước mặt.

Nó không hề được biểu hiện ra mặt, nhưng nếu ngươi là một diễn viên lâu năm, ngươi sẽ thấy...

Nụ cười ngạo mạn của cô ta là lời cảnh báo.

"KHÔNG THỂ TỪ CHỐI!!!!!"

"NGƯƠI ĐANG TỰ GIẾT CHÍNH MÌNH!!"

"Chúng ta đi thôi nào, căn phòng của khách vip nằm ở đằng kia."

Elaiza mở cửa, mắt vẫn chằm chằm nhìn vào người đàn bà đã đứng cứng người ở đó nãy giờ.

Không cần nói nhiều, cô ta chắc chắn không có quyền từ chối người đang nở nụ cười dịu dàng đó.

Nụ cười thoải mái mà như thể có thể cho ta chết không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra bất cứ lúc nào.

"Đó không phải là cảnh cáo hay đe doạ... cô ta.... không!

Thứ đó.... nó không coi mình là CON NGƯỜI!!!!!"

"Irene, cô..."

Ellie lại gần chạm nhẹ vào Irene.

Cô ta giật mình quay lại nhìn đồng đội nhỏ bé của mình

"Mau lên..."

Ellie mím môi gật đầu.

Bản thân cô ta không phải quá yếu đuối, nhưng Ellie sắp không đứng vững được nữa, đôi chân run rẩy mong muốn được thoát khỏi đây.

Thứ sức mạnh đó...

Trước sự coi thường từ kẻ mạnh hơn mình gấp trăm lần, Irene chỉ biết đi theo và hi vọng rằng, đây không phải ngày cuối cùng cô ta thấy ánh mặt trời...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Bang chủ, ngài mau bắt máy đi chứ!"

Machi dậm chân, tay vẫn đang giữ chặt cái điện thoại quý giá của Shalnark trên tay.

Họ đang ở bể bơi công cộng, bữa nay ai nấy tập trung vào cuộc triển lãm nên khá ít người tới đây bơi.

"Machi!!

Đừng có làm đau cục cưng nữa!!"

Shalnark ngồi sụp dưới đất, tay hướng lên chỗ Machi như sắp chết luôn rồi vậy...

"Tàn nhẫn quá đó Machi, nhanh nhanh rồi trả cậu bạn tội nghiệp này đi nào..!"

Franklin vừa nhắc nhở nhỏ nhẹ liền bị chị lườm cho phát.-.

"Ủa Shalnark, lại chuyện gì...."

Xuống một tầng thấp hơn sảnh chính, Kuroro mới bắt máy.

"Bang chủ đi đâu tôi không quan tâm, nhưng trước khi ngắt máy làm ơn nói rõ một tiếng ạ!!!!"

Đầu dây bên kia chưa kịp nói xong đã bị Machi xối thẳng vào tai.

"À à, xin lỗi nhé... lần đó ta hơi vội vàng.."

"Ngài còn tiện tay chặn luôn số của tôi nữa cơ đấy🙂 làm ơn khôi phục mọi thứ như cũ đi hộ tôi!"

"Ok ok -.-💧"

"Haizz..."

Kuroro tắt máy thở dài.

"Ngươi bám theo ta làm cái quái gì hả Hisoka?

Sợ ta bỏ chạy đến thế cơ à?"

"Có phải lúc nào cũng có dịp bắt tận tay ngươi đâu~ mà ta cũng muốn nghe xem đám các ngươi gọi nhau làm gì."

"Giờ thì thoả mãn rồi nhé.

Chúng ta chẳng nói gì về vấn đề ngươi đang nghĩ tới cả...."

"Oi, Bang chủ..?"

Hisoka hỏi, gã đứng trước mặt hắn bỗng dưng dừng lại.

Mắt hắn hướng về chiếc cửa sổ thông qua hành lang.

Nó xuyên từ sảnh chính tới một nơi khác.

"Ngươi thấy gì thế, Bang chủ...?"

"Tóc trắng..."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
42


Tại căn phòng được trang hoàng bởi những giá sách cổ kính cùng những bức tranh với nội dung bí ẩn, hai con người mặt đối mặt với nhau.

Trong khi Elaiza nhâm nhi tách trà, thoải mái trên chiếc ghế dài thì người ngồi đối diện không ngừng phòng bị trước từng cử chỉ của cô.

Vắt chân lên ghế, cô nhẹ nhàng đặt tách trà xuống.

"Cô thấy sao?

Loại này đặc biệt chỉ có thể mọc trên những vùng đất đầy khắc nghiệt như Lưu tinh phố thôi đấy, thật khiến người ta càng uống càng mê muội mà~"

"Và cô đưa tôi tới đây chỉ để bàn về ba cái loại trà vớ vẩn này?"

Irene cau mày, tay vẫn giữ tách trà.

"Chà, thật buồn khi ai đó nói trà là thứ vớ vẩn... mà đương nhiên là tôi không hề có ý định bàn luận về trà ở đây rồi.

Mục đích của tôi rất đơn giản..."

Nhấp một ngụm nhỏ, cô cười thật mĩ miều.

"...Irene, cô bắt buộc phải trở thành người của tôi."

"Hả?

Nói gì...."

Chưa hết câu, Elaiza đã bước tới nơi cô ta đang ngồi, tay nâng cằm Irene lên.

"Cô rất thú vị, Irene... ta đã thấy khả năng biến hình của cô, cách cô hoàn thành các nhiệm vụ một cách xuất sắc, cách cô đánh lừa những kẻ chỉ biết tới sắc dục... khả năng của cô đương nhiên còn có thể tiến thật xa, nếu đứng dưới tôi.

Thế nào?"

"Ngươi....!"

"Một lời đề nghị hấp dẫn, cô đặc biệt không thể đứng chung hàng ngũ với Black Sugar, vì cô giỏi hơn đám người đó rất nhiều.

Chẳng lẽ cô vẫn muốn hạ thấp giá trị bản thân theo cách đó sao...?"

"Kyouhebi..... các ngươi là nhân tộc đến từ lục địa tối... phải không?"

Trong trường hợp này, Irene bất ngờ mang tới một câu hỏi gần như không liên quan tới câu truyện của họ.

Elaiza im lặng trước câu hỏi đó một giây.

"Phải... rồi sao?

Cô muốn nói gì?"

"Lục địa tối là... nơi cực kì thiểu ổn định.

Cái chết rình rập còn kinh khủng hơn cả việc sống ở một bãi rác như Lưu tinh phố... nên các người mới tới thế giới bên ngoài, tầm khoảng 200 năm trước..."

"Chuẩn rồi, vậy, cô muốn nói tới cái gì..?"

"Các ngươi đã thống trị vùng Kasandra và áp lên nó một bộ luật cực kì hà khắc suốt 200 năm.

Nói đi.... cảm giác thế nào, khi chà đạp kẻ khác...?"

"Chà đạp....

à...?"

Elaiza che miệng cười, cô tiến ra gần bàn làm việc.

"Cái này, nếu cha ta còn sống, ông ta chắc chắn sẽ trả lời rất lưu loát đấy, fufu... tiếc là cuộc nổi loạn diễn ra hơi bất ngờ.

Giờ thì chắc ta phải hỏi thử bà nội của ta."

"Kể cả khi tộc của ngươi không còn nắm vùng Kasandra nữa, các ngươi vẫn đang kiểm soát Noboria và nhiều tiểu vương quốc khác.

Luật lệ trở nên tiêu cực hơn bao giờ hết, ngươi nghĩ gì khi làm vậy...?"

Irene đứng dậy, cô ta đang phẫn nộ.

Vì ả là con cháu của người từng đứng đầu nơi này.

"Này... cô có biết, điều gì tạo ra một xã hội tiến hoá không..?

Đúng ra, cô đã bao giờ quan tâm tới việc bắt ai đó chịu trách nhiệm cho sự yếu kém của họ chưa..?"

Đôi mắt của cô bỗng sáng lên lạ thường.

Màu xanh ấy hiện ra, chính cái màu mắt đã khiến ông ngoại của người đàn bà đang giận dữ phát điên mà tự tử.

"Ông...

ơi..?"

"Tiếc thật đấy, đặt cược tất cả để chiến thắng...

ông ta đã thật sự toả sáng rồi đấy.

Đơn giản là thiếu chút may mắn mà thôi..."

Trên chiếc bàn, những là bài được xếp xuống đồi diện nhau.

Một bên đã mất đi tất cả, một bên thì cười khẩy trước sự mất mát của đối phương.

"Đứa trẻ đó trông còn nhỏ hơn cả ta nữa..."

"Thế mới là đặt cược..."

"Tiểu thư... tôi rất tiếc, ông ngoại người đã chết ngay sau khi nhảy từ tầng 7 xuống rồi ạ.."

"Chúng tới rồi, chạy mau đi!!

Đừng để chúng...!!!"

"Mẹ..???"

"Tao thích con bé đó, giữ nó lại!!"

"Cứu...."

.

.

.

.

.

.

.

.
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
43


"Từ chối!"

Irene trả lời, giọng đanh thép hơn trước.

Nỗi sợ đã bị lấn át bởi ngọn lửa hận thù âm ỉ từ lâu.

"Hmm... vậy là cô quyết không làm việc cho kẻ đã hại ông ngoại mình..?"

"Đó đéo phải vấn đề."

"Vậy chia sẻ cho tôi nghe chút chứ?"

Irene cau mày bước ra phía cửa, cô ta ngoái lại.

"Chẳng việc gì phải nói cho ngươi cả, con đàn bà vô cảm."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Elaiza dựa thân vào chiếc bàn làm việc, tay đưa lên cằm xoa nhẹ.

"Ông ngoại cô a... chẳng phải cũng rất thích đè bẹp kẻ khác bằng bài bạc hay sao..?

Fufu"

Irene hầm hầm nện gót giày qua hành lang, cô không thể ngưng suy nghĩ về con người ngạo mạn kia.

Kẻ mạnh có mọi thứ....

Phải!

Kẻ mạnh có quyền quyết định.

Không sai!

"Nhưng con đàn bà đó, SAO NÓ KHÔNG CÓ CHÚT SUY NGHĨ GÌ VỀ KẺ PHẢI SỐNG TRONG TUYỆT VỌNG???"

"Mày khá lắm...!

Tao sẽ khiến mày hối hận vì luôn khinh thường chúng tao!!!!"

"Thế trước lúc đó.., cho tôi biết người phụ nữ tóc trắng vừa đi với cô đang ở đâu chứ..?"

Tách trà nguội ngắt đặt trên bàn, chủ nhân của nó đã biến đi đâu.

Chiếc bàn làm việc chẳng có gì ngoài chiếc đèn vàng với hoạ tiết Âu cổ cùng cây bút mực viết đang mở nắp.

Giá sách chất đầy những quấn sách mang tên chính trị và xã hội, những thứ chẳng phù hợp với một cô gái ở độ tuổi này.

Cô ấy hình như bị ảnh hưởng kha khá bởi chủ nghĩa Darwin nhỉ?

Thật lệch lạc làm sao...

Em chứ ai...?

Em khó đoán

Em mưu mô

Em suy tính những thứ mà chẳng ai muốn nghĩ tới

Anh không ngờ đấy, giờ em lại muốn làm những công việc này...

Tự dưng muốn nghĩ tới tương lai rồi à..?

Hay em lại nghĩ ra ý tưởng điên rồ nào rồi?

Em thật đáng sợ, cũng thật đáng yêu, Elaiza~

Tôi chưa bao giờ đồng ý việc em rời xa tôi như thế đâu, Elaiza.

Em muốn tìm cái thú vị, tốt thôi!

Nhưng em phải ở bên cạnh tôi đã....

.

.

.

.

.

.

.

.

"Chị xin lỗi, Elaiza..."

Mặc cho người phụ nữ với gương mặt vô cảm kia nói gì, cô bé tóc trắng vẫn không quay đầu lại.

Cô đang nhìn những con cá nhỏ bé tung tăng trong bể.

Liệu chúng đã biết rằng mình sắp bị nuốt trọn bởi con cá to lớn nhất hay chưa..?

"Ở đây, tôi là Shiro.

Chị không cần phải theo sát tôi tới vậy đâu, chị cả..."

Cô trở về hình thái bé nhỏ, bản thân cô vốn biết khả năng này mang lại rất nhiều lợi ích.

"Tôi bắt đầu xây dựng sự nghiệp cũng là vì nghĩ cho đứa em trai cuối cùng mà tộc giữ được thôi, đừng tưởng rằng Quỷ bà bà đã thuyết phục được tôi."

"Chị biết, nhưng không có cách nào để chúng ta trở lại bình thường ư?"

"Về đi Vivia, công việc của chị còn chưa xong kìa.. mà tiện thì xử lí vụ bà Koya hộ tôi nhé."

Người phụ nữ tên Vivia kia bỏ đi.

Mệnh lệnh của em gái cô là tất cả, luôn là vậy.

Ngày xưa, con bé luôn gọi cô là Iris

Từ ngày hôm ấy, nó đã thay đổi...

"Elaiza.... chị, chị không biết đó là bạn em!!"

"..."

Ánh mắt của nó đã thay đổi.

Cô ta nhớ như in, cái nhìn của nó dành cho cô sau hôm ấy.

Cô đã thoát chết

Vì cô mang họ Kyouhebi

Nếu không phải vì thế, cô chắc chắn đã bị giết...

"Đủ rồi, từ giờ đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
44


"Anh biết đó là em mà..."

"..."

"Sao em không nói gì..?"

Cô không nhìn hắn.

Trên chiếc ghế xoay bên cạnh bàn làm việc, cô vẫn hướng mắt qua chiếc cửa sổ chiếm một nửa bức tường.

Đằng đó là một sòng bạc khác, nhưng nó vẫn hay được người ta biết đến với cái tên "Sân khấu của cái chết"

"Ta kết thúc ngay bây giờ được không...., Kuroro?"

Cô đứng dậy, bây giờ Kuroro mới thấy rõ gương mặt của con người con gái mà hắn yêu.

Nhưng nó không còn cái nụ cười bé nhỏ vẫn luôn hiển hiện trong tâm trí hắn.

Câu hỏi của cô khiến trái tim hắn như dừng lại một nhịp...

"Anh đã tìm em..."

"Giờ anh không cần tìm nữa rồi!"

Cô cười nhạt.

"Không cần...?

Ý em là sao khi nói anh dừng lại?"

"Chúng ta đâu có liên hệ gì ngoài việc tôi cứu anh khi còn sống ở Lưu tinh?

Anh đã để hai thiếu gia nhà Zoldyck vào băng Nhện, tôi rất vui vì điều đó.

Nợ nần giữa hai ta có thể coi như đã kết thúc..."

"Vậy còn cảm xúc đó thì sao...?"

"Anh đang nói tới cái gì...?"

Giờ thì trái tim hắn như đã ngừng đập.

Những cảm xúc khi cả hai còn bên nhau.. dù thật bé nhỏ, nhưng cô như chẳng muốn đếm xỉa tới nó.

"Em có nhớ rằng... em từng nói em thích anh?"

"À... cái đó tôi nhớ.

Mà này, đừng bảo rằng vì vài câu nói thời thơ ấu mà anh tìm tới tận đây nhé?"

Cô cười, cười trên nỗi đau như đang cứa từng vết ngọt vào trái tim hắn.

Giờ hắn mới vỡ ra.

"Đùa sao...

Hoá ra, chỉ mình ta nghĩ tới nó thôi à?"

Hắn cũng cười theo.

Cúi xuống đất, hắn lấy tay đấm mấy cái nhẹ vào trán mình.

Là hắn ảo tưởng rồi à..?

Hắn đi khắp nơi tìm một người coi hắn không khác gì một con người xa lạ.

Hắn chưa từng nghĩ tới việc này à?

Không, hắn có nghĩ tới trường hợp này.

Thậm chí hắn cũng từng đối xử như thế với vài người đàn bà.

Có lẽ...

đây là lỗi của hắn rồi....

"Xin lỗi Kuroro, ta chưa bao giờ yêu ngươi."

"Thật ra...

đôi lúc tôi vẫn nghĩ rằng không phải vậy...

"Ta mới chỉ nói ta thích ngươi thôi mà đã ảo tưởng đến vậy rồi?"

"Tôi không nghĩ chúng ta giống nhau đâu."

"Chào nhé, Kuroro.

Dù sao thì chơi với ngươi vui thật đấy.."

"Tôi có từng mơ về nó 1 lần... mơ về những ngày tháng ta còn bên nhau..."

"Chào anh... vì giờ tôi đã là một quản gia, là một người chị, là người chịu trách nhiệm gánh vác Kyouhebi... có lẽ sau này, nếu có cơ hội...."

Hắn bước khỏi phòng, chầm chậm bước khỏi hành lang.

Cánh cửa tự động đóng lại, bỏ lại người bên trong đang pha trà một mình...

Bên dưới sảnh, qua cánh cửa sổ, hắn có thể thấy những vị khách đang điên cuồng đánh cược.

Sao hắn lại cảm thấy bản thân có gì đó giống họ...

Cũng có chút điên cuồng khi lấy cả thứ đó về.

À, phải rồi...

Hắn cũng từng cược với chính mình đấy thôi...

Nếu cô gái trong trái tim thật sự đã chết, hắn sẽ tự xoá sạch toàn bộ cảm xúc, kí ức, những thứ đã tạo ra mối quan hệ giữa hai người ngày ấy đi.

Ở một góc nhỏ nhoi nơi trái tim hắn, nơi không dành cho bất cứ ai, kể cả Ryodan...

Hắn đã coi những thứ kia là tất cả...

Hắn đã đánh cược tất cả, với chính mình...

"Đến giờ bị phạt rồi.... nhỉ?"

'Bí kíp ăn cắp'-quấn sách tạo ra từ niệm lực của hắn- mở ra.

Trang cuối cùng đã lật tới...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Trận đấu kết thúc!!"

Vụ cá cược ngay trung tâm sòng bạc vừa kết thúc trước con mắt kinh ngạc và bao nhiêu tiếng hò la inh ỏi xung quanh.

Người đàn ông với bộ vét đen cầm mic, với tư cách là nhà cái, hắn làm việc dưới trướng Elaiza và cực kì coi trọng luật lệ.

"Như các vị đã thấy, ngay sau khi Showdown.

Bài của Alluka sama và quý ông Mercury đều là Full house!!

Tuy nhiên, số điểm tới từ tiểu thư nhà Zoldyck thật sự quá kinh khủng!!"

Alluka tựa vai vào chiếc ghế, gã đang ngồi đối diện cô đây thật không may mắn khi gặp cô vào đúng hôm nay...

Giờ hắn đang lấy tay trái che đi cảm xúc trên gương mặt.

Chỉ mới hiệp đầu, hắn nắm toàn bộ thế trận trong tay, ai mà biết được rằng con nhỏ cáo già kia đã chơi lão một vố thật đau!!

Nhưng mà hắn thích🙂

"Ngài Mercury thật không còn cơ hội chiến thắng, ngài vừa nợ một khoản tiền là 91.000.000 Jenny.

Tưởng là lấy được 50.000.000 mà lại thành 141.000.000 mất rồi~"

Nhà cái đưa tay lên miệng nói nhỏ vào tai gã Mercury đang liên tục uốn éo.

"Thế mai trả đủ nhé, ta không có nhiều thời gian đâu..."

Alluka bước đi thoăn thoắt, cái gã này thật nhàm chán... nếu không chịu đổ máu, ngươi sẽ chẳng lừa được ai đâu...

"Đừng vội cưng à!!

Anh còn tiền đóo!!

Hãy để anh biến em thành của anh..!!!"

"Ôi thôi nín mẹ đi...."

"Alluka, giờ chúng ta làm gì?"

Kalluto nãy giờ im lặng giờ bất chợt lên tiếng, cô không có nhiều tiền như mọi người trong gia đình.

Dù sao cô cũng chỉ là một đứa nhóc 10 tuổi thôi mà, trong khi người ta kinh doanh riêng các kiểu con đà điểu, cô chỉ biết ngồi và đợi nhiệm vụ....

"Draw poker, India poker, Numbering of Card,...

đủ các loại!

Chơi đi!"

"Tôi lấy đâu ra tiền chứ... ai như cô..?"

"Ừ ha, tại cô chẳng chịu làm gì đó!"

"Tôi....!"

"Kakaa..."

Alluka quay lại đối diện với cô em út, bất ngờ đưa tay lên vỗ nhẹ vào đầu Kalluto.

"Chúng ta là chủ ở đây, tiền của tôi là của cô, vì chúng ta là chị em."

"Hả..?

Kể cả thế thì tôi cũng sớm bị lừa rồi thua hết tiền...."

"Cô không chịu mạo hiểm...haizzz, bao giờ mới lớn được!"

Alluka nhếch vai, mặt đúng kiểu "mày vẫn mãi là em tao thôi~"

"Cô.... rõ ràng là coi thường tôi mà!"

Thế là Kalluto chạy một mạch vào căn phòng với trang trí kiểu Nhật Bản.

"Tôi sẽ thắng cho cô xem!"

"À ừ rồi... xóc đĩa hơi nguy hiểm đấy!

Chơi chẵn lẻ thôi chứ đừng đoán số!"

Cô lắc đầu nhẹ cái, đôi mắt theo bản năng tìm kiếm những thứ thú vị xung quanh..

"À rế... tên quỷ Lucifer đang làm gì... mà trông cái thứ kia quen quen ta?"
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
45


Tại căn phòng được trang trí bằng những vật dụng cổ kính của người phương Đông, Kalluto ngồi trên chiếc thảm nhỏ một góc.

Cạnh cô vài người khác, họ ngồi xung quanh nơi đặt cốc của nhà cái.

Gương mặt chúng đầm đìa mồ hôi, có kẻ thì hoàn toàn tuyệt vọng, người thì che miệng nở nụ cười đắc thắng,... tất cả tập trung vào chiếc cốc đang nắm trong tay nhà cái.

Nữ nhân đang giữ cốc trong tay làm việc hoàn toàn chuyên nghiệp, cái cách cô ta chứng minh cho từng người thấy chiếc đĩa hoàn toàn làm từ sứ, không hề có không gian bên dưới nơi đặt cốc để gian lận.

Nhưng thế không có nghĩa là không có cách....

"Đã trôi qua 9 hiệp đấu rồi, chỉ một lượt nữa là mọi việc sẽ kết thúc.

Đừng lo về số nợ, chúng đã được ghi lại đầy đủ bởi camera và những người giám sát quanh khu vực đặt cược của chúng ta.

Hiện tại, với số điểm 8/10, Slavaria dono đã đứng nhất ngay từ hiệp đầu.

Thứ hai không ai khác chính là Kalluto dono đến từ gia tộc Zoldyck trứ danh, với số điểm 7/10.

Hãy tiếp tục đặt cược, cho mọi người thấy bản chất điên cuồng của cờ bạc là thế nào thôi ạ!!"

Nữ nhân lên tiếng, tay đưa chiếc cốc lên không trung chuẩn bị xóc.

"Ta ngưng lại được chưa nhỉ...?"

Mọi ánh mắt dồn về thiếu nữ với làn da trắng muốt như búp bê sứ đang ngồi một góc.

"Nếu ngài dừng cược tại đây, nó sẽ bị coi là phạm luật, Kalluto dono hãy suy nghĩ thật..."

"Ta bảo ngươi ngừng chơi xấu đi được không ấy?

Là một nhà cái được tin tưởng bởi Elaiza, ngươi lại bị mua chuộc như vậy.... không biết lột da khi ngươi còn sống có thú vị không nhỉ...?"

Kalluto đưa chiếc quạt giấy lên miệng, che đi đôi môi đang nhếch lên.

Phản ứng của người đàn bà đứng nhất nãy giờ cùng nhà cái cho cô biết tất cả.

Cô không sai.

"Thưa ngài.... xin hãy nói thật cẩn thận..."

"Ngón cái, ngón giữa, ngón áp út,... nó là nam châm phải không?"

"Hả...??"

Hai người kia bắt đầu đổ mồ hôi hột.

"Trò chơi này thú vị vì nó chỉ cho ta một kẻ chiến thắng thực sự trong một hiệp.

Khi cả ta, Slavaria cùng 2 người nữa chọn "chẵn", ta bắt buộc phải cược cao hơn tất cả những kẻ đang cược "chẵn" nếu muốn trở thành người nhận được phần lợi nhuận lớn hơn tất cả những kẻ cùng cược "chẵn" còn lại.

Nếu ta cược sai phe thì không sao, nhưng nếu vừa cược sai, vừa là kẻ đặt tiền nhiều nhất thì sao?

Ta sẽ "chết" vì tgaafn may mắn không còn đứng bên cạnh!

Nhưng các ngươi lại phá hỏng nó, 3/4 màn cược dùng nam châm giữ phần lẻ ở tay rồi từ từ trượt tay xuống miệng cốc đang úp.

Và thế là...."

"Đó là lí do tại sao hai chiếc nam châm thường nằm ở gần miệng cốc khi ta mở nó ra sao??"

Một vị khách đứng phắt dậy, tay chỉ vào mặt nhà cái.

Slavaria cũng ngã ngửa ra, môi mấp máy sợ hãi.

"Khách gian lận thù thường chỉ bị cấm bén mảng tới sòng bạc ở Yorkshin hết 2 năm, đó là một cách sỉ nhục đối với những người thuộc dòng dõi quý tộc.

Ghê gớm lắm là phạt tầm 200.000.000 Jenny.

Nhưng là nhà cái mà làm vậy thì, ngươi biết kết thúc của mình sẽ kinh khủng thế nào chưa, big faker?"

Alluka đẩy cửa bước vào như một vị thần, phía sau là người đàn bà tóc bạc.

Đương nhiên, không phải Elaiza.

"Elaiza thường nhân từ với nhữnglaafn đầu sai phạm, nhưng đây là lần thứ bao nhiêu rồi hả, big faker?"

Iris lên tiếng, mắt trợn trừng nhìn người đàn bà đang len lét sợ hãi.

"Trong khi con bé không có ở đây, có kha khá kẻ gian lận đã xuất hiện, bao gồm ngươi.

Giờ thì thu dọn hành lí, chuẩn bị tinh thần đi theo ta tới lầu Ngưng Bích đi..."

"Ủa, có chỗ đó hả..?"

Alluka lại rơi vào trạng thái "Đây là đâu?

Tao là ai?"

"Phục vụ khách hàng thích SM, Anal, Mind Break,...

à thôi keme đi."

"Gắt.."

"Rốt cuộc hai người đang nói cái gì thế hả...?"

"A.. quên mất có thanh niên trong sáng ở đây..."

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Bỏ tay ta ra đi Hisoka..."

"Sao mà vội thế~?

Ngươi thay đổi theo hướng tiêu cực nên cô ấy mới sợ đấy, Kuroro...

Ngươi biết không, Elaiza có một cái y hệt cái này.

Nếu cô ấy muốn kết thúc mọi chuyện nhanh gọn thì thứ đó đã được lôi ra sử dụng lâu rồi..."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
46


"Đi khỏi đây thôi...."

"Sao!??"

Black Sugar ngạc nhiên trước câu nói của đội trưởng-người mà một khi đã muốn giết thì phải giết cho kì được mới xong.

"Không có cơ hội cho ta đâu... người đàn bà đó đã bắt đầu nghiêm túc rồi đấy..."

Irene nghiêng đầu nhìn về phía khu triển lãm, nói rồi một mạch bước đi.

"Đợi đã Irene san!!"

Ben chạy theo ngay sau Irene, bỏ lại những kẻ khác phía sau.

"Nghe này, tôi không biết người đàn bà đó nguy hiểm thế nào, nhưng nếu ả dám đụng tới cô, cứ nói tôi nghe...."

Ben lập tức dừng lời ngay sau khi bị Irene tặng cho một ánh nhìn khó chịu.

"Cô ta đang gây dựng đế chế của mình, từng bước phá bỏ những luật lệ tầm thường của xã hội loài người mà tiến tới một kỉ nguyên mới.

Cái thế giới này, chẳng mấy chốc sẽ trở thành của ả.

Đó là còn chưa kể chị em của cô ta-Iris Vivia-đang ở đây cùng đội quân của mình.

Tới lúc đó, chúng ta không đủ sức mà chống cự đâu."

"Tchh..!!"

Ben nắm chặt bàn tay mình lại, bất lực trước những điều mà Irene thốt ra.

Hắn đã theo cô hơn 6 năm nay, và hắn chưa bao giờ thấy những cảm xúc của cô ta trông nghiêm trọng tới vậy cả.

"Cảm ơn vì đã luôn lo cho tôi, Ben.

Black Sugar chúng ta dừng lại tại đây, trở về tổ chức mau nào..."

"Vậy cũng phải đợi mấy người kia...

ể, chúng đâu rồi?"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Aniki!"

Cảm thấy ai đó đang gọi mình, Illumi quay đầu lại.

"Kalluto, thắng ngoạn mục đấy."

"Không có gì.

Chúng ta làm gì tiếp đây..?"

"Chờ hai con người kia tới rồi về."

"Sớm vậy sao?"

"Ở lại làm mồi cho lũ Black Sugar à?"

"Không..."

Kalluto cúi thấp xuống, cô rùng mình, bất giác nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm trước.

Nếu không có Illumi, chắc chắn cô không sống được tới bây giờ.

"Hả...?"

Một màn sương trắng nhè nhẹ chạy dưới sàn nhà.

Nó đang bao phủ khắp nơi trong sòng bạc, "Ngưng" của Illumi lập tức bật lên sau khi cơ thể cảm thấy có thứ nguy hiểm đang tới gần.

"Kalluto, "Ngưng"!"

"Dạ."

Sau vài giây, lớp sương tan đi.

Nhưng giờ mọi thứ mới trở nên thật lạ.

Trước mắt Illumi và Kalluto giờ đây không phải là sòng bạc mà họ thấy vài tiếng trước, đó là một lâu đài bằng vàng với những lớp trang trí giả tạo hết sức.

Những bức tranh ngộ nghĩnh cùng những con gấu bông đáng yêu đều được bày biện với mục đích che đi những vết máu bắn tung toé trên tường và những chiếc đầu lâu, máu thịt lẫn lộn.

Khách khứa hoảng loạn đứng vào giữa sàn, co ro tự hỏi từ khi nào đã bước vào đây.

Cái chốn này thực khiến họ cảm thấy kinh tởm, mùi máu tanh hoà vào cái hương nước hoa sộc vào mũi từng người.

"Muốn che đi sự kinh tởm của cái lâu đài đầy máu này ư...?"

Kalluto nói, một tay đưa lên mũi.

Cái mùi nước hoa này khiến cô buồn nôn.

Việc ngửi thấy máu nó vốn là thứ thấy hằng ngày rồi nên cô không còn cảm giác sợ gì chúng nữa.

"Ngược lại ấy, vờ như cố gắng che đi nhưng thực chất để những kẻ bước vào ảo ảnh này nhìn thấy chúng.

Muốn lôi nỗi sợ của đám lữ khách tầm thường này ra làm trò đùa ấy mà..."

Illumi nói, mắt không ngừng quan sát biến chuyển, biểu hiện của không gian cũng như con người đàn đứng đây.

Phải hết sức cảnh giác trong cái tình thế này.

Bức tường phía sau cả hai bỗng nhiên rung lên.

Họ quay lại, nhảy ra xa.

Một cánh cửa được hình thành, những sợi xích tựa như chiếc lưỡi tuôn ra ồ ạt từ bên trong, cuốn lấy những vị khách đang la hét ầm ĩ.

Chúng cũng tấn công hai anh em Zoldyck, nhưng chúng không đủ khả năng bắt họ.

"Vũ khúc: Đại xà tấn công!"

Một cơn gió lớn quấn theo một loạt hoa giấy sắc bén tạo thành hình con rắn khổng lồ bay thẳng vào cánh cửa trên tường, cánh cửa bị nứt ra.

Máu từ đâm tuôn ra xối xả, tiếng thét của thứ gì đó vang lên.

Lâu đài rung chuyển dữ dội, nó bắt đầu nghiêng ngả.

Những vị khách còn lại không kịp bám vào tường lần lượt bị hút vào cánh cửa.

"Nii.... ta nên cứu chúng không?"

"Thường thì có, để sau này còn mang chúng ra làm lá chắn.

Nhưng tình thế nguy cấp, còn chưa biết cái lâu đài quái quỷ này còn có thể làm gì nên tốt hơn hết là kệ chúng đi."

"Nii à, liệu chúng ta đang bị kẹt trong ảo giác hay đã bị dịch chuyển tới nơi khác vậy?"

"Chưa rõ, nhưng ta đoán là dịch chuyển...."

"Ghê thật đấy, ta vẫn luôn ngưỡng mộ mấy người hệ biến hoá..."

Rez nói, cô ả ngồi trên lan can, nhìn xuống đám người đang ngồi dưới sòng bạc.

Gương mặt họ đờ đẫn, có người thì trông y như đang ngủ.

Anh em nhà Zoldyck vẫn đang đứng vững, mắt ngắm nghiền.

"Chúng rất tập trung đấy, ảo giác của ta cùng lắm chỉ có thể kéo dài 15 phút, mà thêm cả số lượng người này nữa thì nó sẽ càng khó hơn...."

Ellie nói, tay đưa lên che miệng, ho khù khụ mấy lần.

Cô nhắm mắt, như vậy mới kiểm soát được ảo giác.

"Ta chưa thể thoả mãn.... ahhh, nhìn chúng kìa, thực sự nghiêm túc~ ta không muốn dừng giữa chừng thế này đâu...."

"Nếu thích, ta có thể dịch chuyển cả bản thân và ngươi vào cùng.

Như thế thì ta dễ dàng cân bằng trong việc kiểm soát "Lâu đài của Claudia" hơn, nhưng cũng dễ bị mất tập trung nếu đám đó tấn công ta để thoát ra...."

"Và chính mi cũng có thể hôn mê mãi mãi nếu bị "nó" tiêu diệt bên trong lâu đài.

Fufu...~ một con dao hai lưỡi sao?

Một dạng cá cược khác à?"

"Khó kiểm soát quá....

Claudia lại vừa bị con nhỏ đó đâm vào họng, quả là con cháu của Zoldyck.

Có lẽ ta nên tiêu diệt hết đám khách khứa kia để chúng không còn lá chắn nữa.."

"Ta tự hỏi đám khách chết trong lâu đài của mi sau này sẽ biến đi đâu...?"

"Chúng sẽ bị sốc tâm lí cực nặng, não chết ngay tức khắc.

Ban nãy đông người nên khó kiểm soát, giờ còn tầm 10 người nên đỡ hơn rồi...

ủa, ngươi đi đâu rồi..?"

Không thấy tiếng của người kia đâu, Ellie chỉ biết thở dài.

"Giờ thì.... ta cần con bé tóc dài đó!"

Rez cười man rợ lẩn vào màn đêm, cô ta biết bản thân không thể đáng lại Elaiza, nhưng chắ chắn có thể trút giận vào kẻ khác...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
47


"Nii..!!!"

Cửa sổ của lâu đài từ từ mở ra, những cái miệng của đám rắn rết lao về phía Illumi.

Anh dễ dàng né tránh, đánh nát chúng chỉ bằng tay không.

Đương nhiên anh cũng không ngu mà chạm vào nanh vuốt của chúng, nhìn là biết không phải loại độc bình thường rồi.

Kalluto cũng hỗ trợ anh mình tiêu diệt đám quái vật từ phía sau, chiếc quạt giấy nhẹ nhàng lướt qua từng thớ thịt của chúng.

Xé chúng ra thành từng mảnh.

"Khá khen cho anh em các ngươi dễ dàng đánh bại được đám đồ chơi nhỏ của ta.

Nhưng kì thực là vẫn chưa phải món chính đâu...."

Giọng nói trẻ con phát ra từ chiếc nơ của một con gấu bông, nó đang đứng trước ánh mắt ngạc nhiên của những kẻ sống sót cuối cùng.

"Claudia chắc chắn sẽ rất vui nếu được hấp thụ mấy tên Niệm nhân.

Hãy lấy đó làm vinh dự...."

Con gấu bị xé nát trên tay Illumi, gương mặt vô cảm của anh vẫn hiển hiện.

"Nhanh lên đi, đây còn việc."

"Nii, nó rất nguy hiểm..."

"Lùi lại sau lưng ta, nó có thể tới bất cứ lúc nào."

Chẳng chờ em gái mình di chuyển, Illumi đã đứng ra trước mặt cô, sẵn sàng đối diện với thứ sắp bước ra từ cánh cổng.

Lâu đài bỗng dưng chuyển thành một mê cung được xếp lại kĩ càng bằng những bức tường trông như những lá bài đang xếp lại với nhau.

Trần nhà đã biến mất, bầu trời xanh lộng gió hiện ra trước mắt họ.

"Sai một bước, các ngươi sẽ rơi xuống mặt đất ngay lập tức..."

"Luật rất đơn giản: tìm lối ra khỏi mê cung thần thoại này!"

"Sẽ có cả những con đường tàng hình, các ngươi có thể băng qua bầu trời nữa đó!"

"Mạnh mẽ vượt qua, tìm ra điểm yếu của boss cuối, các ngươi sẽ dễ dàng đánh bại nó..."

"START!!!!!!!"

Giọng nói kì lạ của những người khác nhau cất lên.

Nhưng họ không tiếp nhận nó từ tai, chúng chảy thẳng vào tâm trí của họ.

"Chỉ có hai ta thôi sao...?

Những kẻ còn lại sao rồi nhỉ...?"

"Chẳng đáng quan tâm, tốt hơn hết là đi khỏi đây trước khi cái đồng hồ đang lơ lửng kia hết giờ."

Lúc này Kalluto mới bắt đầu chú ý tới cái mặt đồng hồ khổng lồ ở trên đầu họ, nó che lấp một nửa bầu trời.

Đứng từ vị trí này, họ chẳng thể thấy hết được cảnh vật xung quay mê cung.

"Còn 13 tiếng..."

"Ảo giác mà lại y như thật, thời gian thì dài quá sức,...

đây chỉ là ảo ảnh thôi không..?"

Illumi đưa tay lên cằm, vừa đi vừa nói.

"Có thể không phải thời gian ở thế giới thật..."

"Ừ ha!"

Illumi vỗ tay, quay người lại nói với em mình.

"Lâu lâu cũng có một câu ra hồn ấy chứ!"

"Nii đang khen hay chê em thế..?"

Kalluto thầm nghĩ, chịu hết nổi rồi.

-.-💧

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong khi Kalluto và Illumi đang đối mặt với nguy hiểm rình rập từ mê cung ảo giác, Alluka đang ẩn nấp dưới hầm rượu.

Nanika đương nhiên có thể giúp Alluka rất nhiều thứ, nhưng từ khi Elaiza xuất hiện, cô gần như không còn nghe thấy những tiếng thì thầm của người kia.

"Không thể lợi dụng Nanika để mang lại lợi ích cho riêng mình, nhưng tình huống chết bầm này thực sự...!"

Phải nói là người đàn bà máu S kia hôm nay có phần hơi lạ, cô ta vẫn hăng hái như thế.

Chỉ là hôm nay có gì đó không ổn.

"Bé cưng... chuỵ chỉ muốn trò chuyện một lát thui aah..."

Nói thì ngọt ngào là thế, cây roi mới của Rez không ngừng phản ánh sự điên cuồng của ả.

Nó khác với hôm trước nhỉ, Alluka không nhớ là cây roi đó có những cây gai ở phần tay cầm.

Đặc biệt hơn, thứ đó đang cắm thẳng vào tay cô ta..

"Cái thứ đó đang hút máu cô ta đấy à..??"

Alluka nghĩ thầm, cái mùi máu của cô a thật tởm.

Nó cứ như đã bị nhiễm độc...

Độc??

"Không lẽ nó là..!!!!?????"

Alluka bất ngờ trước đòn tấn công của cây roi đó.

Nó đánh thủng cả thùng rượu lớn hơn cơ thể cô gấp 8 lần, cô bắt buộc phải rời khỏi chỗ trốn.

"Aahh~ cưng đây rồi!"

Ả ta vỗ tay cười to, chiếc mặt nạ đó che nửa nụ cười của ả.

Nhưng thôi không sao, chứ cái mặt nạ mà không dính trên mặt cô thì chắc Alluka cũng nôn mấy lần vì cái nụ cười ấy.

Giờ thì Alluka được nhìn rõ hơn cây roi mới của Rez, nó đúng thật là món đồ chơi mới toanh.

"Đồ chơi mới đẹp đấy.."

Alluka đứng dậy, lấy tay áo lau lau chỗ rượu vừa bắn xuống cằm.

"Ta tự hỏi có phải cô đã vứt món đồ cũ của mình đi ngay sau khi thấy thứ này không?"

"Chà... cũng không hẳn..."

Rez uốn mình, tay nắn nắn cây roi.

"Cưng này đã xoá giùm chị nỗi buồn man mác tối qua... con ả tóc trắng khốn khiếp đó đã.... aaahhh~"

"Tóc trắng?"

Alluka cũng ngờ ngợ ra rồi.

"À, cái bà chị em kết nghĩa của tui chắc luôn.

Cô ta làm gì cô rồi....?"

Chưa nói hết câu, Alluka đã phải lùi ra đằng sau mấy bước vì những cú vụt roi liên tiếp của Rez.

Cô ta đang cáu điên.

"Ra là người quen sao...?

Được...

được lắm!!!"

Sát khí toả khắp bốn bề, niệm lực truyền vào cây roi càng lúc càng mãnh liệt hơn.

"Đừng cố quá để rồi quá cố nhé!

Chết vì mất máu nghe nó ngu lắm..."

"CÂM NGAYY!!!!"

Rez biến mất khỏi tầm mắt của Alluka, khiến cô ngạc nhiên và thủ thế lại trong tích tắc.

"Tchhh!!!!"

Một cú đánh xuất hiện từ phía sau, Alluka không kịp trở tay mà lãnh trọn nó.

Người nhà Zoldyck chịu đau rất tốt, nhưng thứ này không phải cơn đau thông thường.

Alluka chạy ra xa hết mức, ngoái lại đằng sau nhìn kẻ đang đuổi đánh mình.

Cô ta vừa chạy vừa tháo chiếc mặt nạ ra, lộ rõ hai hàm răng sắc nhọn.

Mẹ ơi, đeo khẩu trang lại may ra mày mới có chồng!!

Alluka không thể làm gì hơn ngoài việc liên tục né tránh, chứ giờ mà chạy qua chỗ đông người, cô sẽ bị bao vây đến chết!

Nhưng chạy không phải cách để hạ người đàn bà đã hoá điên này.

Nhà bếp sẽ là nơi kết thúc của cô ta

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau, tôi chắc chắn đó"

"Tôi cần cô giúp, Rezinia."

"Xin lỗi nhé, đàn ông chúng tôi chỉ thế thôi!"

"Cầm lấy, lấy nó và chống trả đi."

"Ta.... chỉ muốn sống thôi mà...."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
48


Nhà bếp hiện ra ngay trước mắt, ngay trên cầu thang từ nhà kho lên.

Alluka huých bay cái cửa dễ dàng, dùng "Tuyệt" nấp sau giá treo đồ bếp.

"Cưng không thoát khỏi cây roi này đâu..."

Rez vụt roi thị uy ngay sau khi nhảy lên từ cánh cửa.

Cây roi đẫm máu của ả đang tự động trườn bò trên đất như một con rắn, mò mẫm xung quanh kiếm tìm sự sống.

"Đồ chơi mới của chuỵ thật sự rất tiện dụng.

Mỗi khi chị chán, nó có thể tìm cho chị những thứ có thể giúp chị vui vẻ hơn....

"

"Như là CÁI NÀY À???"

Alluka nhảy ra từ phía cánh phải ném về phía Rez một loạt những chiếc bao lớn.

Rez lập tức né tránh như không có gì.

"Đợi đã, đây là... bột mì?"

Khói bụi dày đặc chồng chất lên nhau.

Cô ả chẳng thể làm gì ngoài đứng nghiêm một chỗ đề phòng cao độ.

Nồi niêu xoong chảo bay ra tứ tung, Rez né ra xa, quất roi về phía cao nhằm tìm ống nước trên trần nhà.

Những giọt nước rơi xuống, bột mì nặng hơn và giờ thì Rez thấy rõ mọi thứ.

Alluka đã biến mất.

"Chết tiệt, nó phá tường thoát luôn sao!?

Đừng hòng..."

Cô ta nhảy qua phòng bên cạnh, nhưng cây roi lại chỉ về phía nhà bếp.

"Oh... ra vậy.. cưng đây cảm thấy không thể đối chọi được với chị nên quyết định lừa chị hả, đúng là xảo quyệt mà..."

Rez lướt roi qua từng giá treo đồ, nhìn một lượt qua bên còn lại.

"Bắt.

Được.

Rồi!!"

Cây roi quất thật mạnh mẽ về phía thân hình đang nấp bên dưới cánh cửa gỗ.

Nó bị xé ra làm đôi.

"Dù có chắn bằng thứ gì đi chăng nữa, cưng cũng không thoát khỏi việc bị thao túng đâu... ngoan ngoãn mà..."

"Cái mẹ gì thế này....

NGƯƠI!!???"

Trước mắt Rez giờ là con daruma béo ục béo ịch mà ả thấy hôm trước.

Nó đang khoác lên mình chiếc áo của Alluka.

"Chết tiệt!!

Nó biết cây roi này chỉ đánh hơi được Niệm lực nên mới để con Daruma khốn khiếp này lại sao??"

Rez lùi lại, cô ta biết rõ cô không thể kiểm soát những thứ được làm từ Niệm hoặc đã bị kẻ khác điều khiển.

Định bỏ chạy nhưng con Daruma lại lao về phía cô ta, đâm sầm vào lưng khiến ả liên tục bị mất tập trung mà không đi qua lỗ hổng trên tường được.

Một vết chém chạy dài xuống lưng Rez, cô ta ngoái lại phía sau trong ngạc nhiên.

"Xin lỗi đã để mi chờ...."

Alluka xuất hiện từ lúc nào, móng tay sắc nhọn cắm vào từng thớ thịt trên lưng người đàn bà đang đứng trước mặt.

"Ngươi...??

Sao phải mất công phủ bột đục tường trong khi ngươi có thể tự mình chiến đấu chứ!???"

"Vốn là không muốn dùng Niệm rồi kết thúc ngươi bằng một vụ nổ từ bom bột mì hoặc gas, cơ mà ta quên mất đây là nhà bếp của Elaiza.

Giờ phá nó chẳng khác nào vác thêm nợ cả, mà Daruma chỉ là một tấm khiên, nếu ta chạy mà bỏ nó lại thì thế nào nó cũng tự động biến mất.

Thế là mi sẽ lại tiếp tục theo dấu ta.

Thôi thì cùng thi xem xem giữa ta với ngươi nếu mặt đối mặt ai mạnh hơn vậy..."

Alluka cười đểu, cô thực sự chẳng quan tâm đến việc bản thân không thể sử dụng Niệm lâu.

"Đừng có coi thường ta thế con nhóc chết tiệt......!!!"

Rez lao ra từ phía sau, tốc độ cộng thêm sự hăng máu đã khiến cô ta mạnh hơn hẳn.

"Cái đ....!!!"

Alluka chưa hết câu thì đã bất ngờ trước việc đang diễn ra trước mắt.

Bức tường phía tay phải của họ đột nhiên bị đâm thủng bởi một luồng khí lạ.

Hệ cường hoá.

Nó lao thẳng về phía Rez và húc cô ta bay sang cả phòng khác.

Một tên khác cũng đang bị đâm bởi thứ khí đó.

Hắn nằm đè lên cả người của Rez.

Phang cho nín thở cả lũ cơ à....?

"Thứ lỗi cho sự chậm trễ này, đây cũng có việc với thằng nhóc siêu hồi phục ở phòng bên......Dù sao thì cũng "một viên đá trúng hai con chim" rồi nhé."

"Xem ra tôi không coi thường cô được rồi nhỉ Iris?

Gã lùn lùn mà hồi phục kinh hồn Maru gì đó phải không?"

"Chẳng nhớ lắm, cơ mà giỏi hồi phục đồng nghĩa với việc cơ thể có nhiều điểm yếu, tế bào dễ chia tách."

Iris nắm tay kéo Alluka dậy.

"Tôi tính khiến hắn bị thương đủ nhiều rồi làm một đòn mạnh hơn bình thường gấp 22 lần.

Shock quá lăn ra ngất rồi kìa..."

"Hắn cũng chẳng phải Niệm nhân, loại này còn dễ đánh hơn mấy tên Hunter mới học Niệm mấy lần..."

Alluka phủi bụi trên váy, thở dài.
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
49


"Oh... vậy đây là boss?..."

"Eto...chắc là thế rồi.."

Kalluto và Illumi nhìn một lượt từ trên xuống dưới con rối khổng lồ với vô vàn những hình thù kì quái trên người kia.

Nó vừa bị sút cho ngã sập mất mấy toà nhà.

"Ah.."

Kalluto giật mình nhìn lại mọi thứ, cả mê cung và bầu trời bỗng chốc sụp đổ.

Chiếc đồng hồ trên trời cũng từ từ tan vào hư không.

Họ dần lấy lại ý thức sau luồng sáng phát ra từ ngực con rối, Illumi vãn điềm nhiên như không có gì.

"Wa...."

Illumi bật dậy, mặt vô cảm như thường.

"Ủa, trở lại rồi?

Cứ tưởng bị hút vào cái hố kia mà chết luôn rồi cơ..."

Anh nhìn sang hướng đứa em gái nghe lời bên phải mình, nó cũng vừa tỉnh lại.

"A..

đầu nhức quá..."

Kalluto lấy tay ôm đầu, tự nhiên chuyển lại toàn bộ ý thức lại thì đây cũng là chuyện bình thường.

"Nii, anh về sớm hơn cả em nữa..."

"Vào cùng nhau đâu có nghĩa là ra cùng nhau chứ.."

Illumi phủi phủi đống bụi bẩn trên áo sau khi đứng dậy.

Anh nhấc đứa em kém mình cả chục tuổi lên.

"Chúc mừng nhé, lâu lâu mới thấy có người thoát nhanh thế.

Nếu tính theo mốc giờ trong thế giới đó, các ngươi đã dùng 7 tiếng để di chuyển không ngừng nghỉ.

Khá đấy!"

Ellie vỗ tay cười lớn.

"Nhưng chưa xong đâu a..."

"Cái gì.....???"

Kalluto kinh ngạc trước khả năng biến hoá phi thường của Ellie, lỡ miệng nói lớn.

"Thành thực là ta không bao giờ thích cái hình thể này, đã quá khổ lại còn xấu xí..."

"Thôi đừng buồn, thế này hợp với loại người chẳng được gì ngoài cái mẽ như ngươi đấy.."

Illumi thốt lên một câu mà khiến con mãng xà trước mắt như muốn sôi máu.

Ellie...

à không, con rắn khổng lồ xấu xí liền phá nát luôn cái tầng bạc ngầm dưới lòng đất.

"Chiêm ngưỡng đi, Vương Xà Hoả Liêm của ta mà kích hoạt thì coi như con gì cũng ăn được đấy..."

Gạch đá chồng chất lên nhau đổ xuống những vị khách xấu số.

(Nhưng mà họ chưa chết ahihi:3 nói cho nặng nề tí chứ các chị đại phản ứng nhanh vl)

Con rắn lao nhanh về phía Illumi.

"Nii!!!!"

Kalluto hét lên một tiếng, Illumi đang chống cự trước đống răng nanh sắc nhọn của con rắn không lồ.

Tay anh đang giữ chắc hai cái răng hàm trên, chân chống cự với cái hàm dưới đang lăm lăm nuốt trọn con mồi.

Hoa giấy của Kalluto liên tục nhắm vào nó, khổ nỗi thứ này như không có điểm yếu.

Lớp da cứng như đá này được cấu thành từ từng mảnh vỏ gắn kết tỉ mỉ, Niệm lực kết hợp khiến nó mạnh hơn cả.

Cô định dùng Vũ khúc nhằm đục thủng từng phần một, nhưng chiêu này đã được Ellie thấy từ trước.

Cái đuôi nó quất mạnh về phía cô không cho tấn công.

"Không để ta ăn sao hả....?"

Giọng nói phát ra từ họng con rắn.

"Tốt thôi, nhận lấy!!"

Cái lưỡi dài của nó phóng ra toan quấn lấy Illumi.

Anh nhanh chóng lợi dụng lực cắn của nó, nhảy ra bên ngoài.

Cái lưỡi chưa kịp chạm tới mồi đã bị cắn ngược lại.

"MẸ KIẾP!!!!!!!"

Con rắn lăn lộn dữ dội, phá tan cái tầng triển lãm, cả toà nhà to lớn cũng bị đổ xuống theo.

"Nếm thử Sóng thần của ta đi!!!!"

Illumi chỉ kịp lao ra trước Kalluto đang ngơ ngác, đá vào cô một cú đủ mạnh.

Kalluto bay ra ngoài cửa triển lãm.

Chỉ thấy loáng thoáng Illumi đang nở nụ cười trước khi toàn bộ toà nhà sập xuống.

Một tiếng nổ lớn văng xa chấn động cả trung tâm thành phố.

"Nii...."

Cô run run.

Kalluto chỉ kịp ngước lên sau khi đã trụ lại được dưới mặt đường.

Toà nhà to lớn sụp đổ hoàn toàn trước con mắt tuyệt vọng của cô bé 10 tuổi....

Cô thất thần một lúc lâu.

"Cứu......CỨU VỚI!!!!

AI ĐÓ LÀM ƠN, CỨU ANH TÔI...!!!!!"

Cô khóc, có lẽ đã rất lâu rồi không khóc lớn đến thế.

Anh trai cô, có lẽ là anh trai duy nhất đứng ra bảo vệ cô đang phải nằm dưới đống đổ nát kia.

Kalluto đau đớn chạy thật nhanh tới chỗ ấy, nhưng chưa kịp làm gì thì vụ nổ khổng lồ do sập điện đột ngột khiến cô văng xa ra bên kia đường.

"Nii...."

Con mắt Kalluto nặng trĩu, ý thức một lần nữa mất đi.

Chỉ nghe thấy văng vẳng đâu xa, ai đo đang gọi mình..

"KALLUTO!!!"

"Sao vậy, Feitan....?"

"Từ nay ta mà đánh nhau, chớ có xen vào tự tiện thế."

"Tôi không có thói quen nhìn đồng đội đơn độc chiến đấu."

"Kể cả thế..., nếu sau này cô có bị đau, ta cũng chẳng quan tâm đâu....

Ryodan chỉ thế thôi!"

(Lại xạo lol rồi-.-...)

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Elaiza!!!"

Alluka vẫy vẫy tay chào cô gái tóc bạc đằng xa đang một tay ôm lấy người đàn ông ngất xỉu.

"Alluka, hơi trễ nhé..."

Elaiza hơi cau mày đưa lên chiếc đồng hồ bạc.

Alluka đến nơi thở dài.

Đây chính là đường thoát hiểm đến phía Đông thành phố.

Đa số các vị khách đều đang an toàn, chỉ vài người đang được điều trị.

"Anh em tui đâu?"

"Không thấy từ nãy rồi..."

Elaiza nhìn ra đằng xa.

Kuroro đang dựa lưng ở đó, máu vẫn đang chảy.

Hắn đang được băng bó rồi.

"Uầy... hắn mà cũng dính chưởng cơ à?"

"Không phải là do vụ tấn công của Black Sugar đâu...."

"Này này....

đừng bảo là Hisoka..?"

"Đang đánh thì nhà sập như chơi.

Hisoka trốn ra ngoài trước, chẳng biết hắn quay lại bên trong làm gì mà không chạy ngay đi...."

Elaiza cười.

"Khứa khứa... chắc là tại ai đó đó..."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
50 (ngắn nhẹ nhàng:3)


Cô mở mắt, thấy ai đó đang bế mình trên tay.

Người đó trông thật vội vã, vừa lẩm bẩm gì đó vừa chạy.

"Fei....tan?..."

Phải, là Feitan.

Anh bế cô chạy như chưa từng chạy đến bệnh viện.

Cái gương mặt khó coi của Feitan, có khi cả Ryodan còn chưa ai được thấy.

"Đừng cố gắng di chuyển, chịu khó chút rồi ta tới phòng khám tư.

Bác sĩ ở đó là người quen của Bang chủ.."

À phải rồi, cô đang bị thương.

Máu từ trên trán đang dần đông lại trên trán cô.

Chạm nhẹ vào vết thương thôi mà cũng thấy đau, tứ chi thì tê liệt tạm thời.

Kalluto dần nhớ lại chuyện mới xảy đến với mình cả chục phút trước.

Cô bị vụ nổ làm văng ra xa...

Tại sao cô lại tới gần cái toà nhà đang đổ nát đó...?

Nii...

NII....!!!

"Không..!!

Feitan!!

Ta phải quay lại...!!!"

Kalluto đột nhiên dãy dụa khiến anh phải bước chậm lại.

"Thở ra câu nào muốn đánh câu đó....Kalluto!!

Ngươi không tự thấy bản thân đang bị sao à??"

Feitan gầm lên làm Kalluto sợ tái mặt.

Anh giật mình nhìn xuống người đang nằm trong vòng tay mình.

Cô rơm rớm nước mắt nhìn anh kiểu ấm ức lắm ý.

"Tchh.... chữa xong đi đâu thì đi!

Cô coi thường trưởng nam nhà Zoldyck vậy sao..?

Sống chẳng có niềm tin gì cả!!"

"Anh ấy mà gặp chuyện thì tôi biết sống sao hả??"

"Có chết được cô đâu mà lắm chuyện vậy!???"

"Đó là anh tôi!!"

"Nhiều lời quáa!!!"

Fei hất tay cái nhẹ vào gáy cô bé, coi như dừng được cái cuộc nói chuyện ông đang bị dồn vào thế bí.

Có mấy ai thích thấy người quan trọng gặp nạn đâu?

"Illumi chắc chắn không dễ bị hạ vậy đâu.

Mà thế quái nào cái khu triển lãm đó sập nát được như thế?"

Hắn nghĩ thầm trong đầu, đôi chân vẫn đang thoăn thoắt băng qua đường cao tốc mà quên mất rằng đám bạn đằng sau vẫn đang ráng lết theo hắn.

"MẢ CHA MÀY FEIIII!!!!

BẾ GÁI TRÊN TAY LÀ QUÊN HẾT ANH VỚI CHẲNG EM ĐÚNG KHÔNG?????"

"Phinks!!!

Nhỏ tiếng lại coi!!!

Thu hút sự chú ý vl..."

"Câm đi Shalnark!

Ông đây đến đấy không phang được cho nó một phát thì ông đếch phải Nobunaga..!!"

"Đụ má cả ông à?????"

-----------------------------------

Chap ngắn ngủi cho quên ngày dài~

Thi thố gì mà Văn học kì không lết được lên 7,75 từ hồi học cấp 2 đến giờ....

Càng ngày càng thấy ít man quan tâm tới truyện của mị.

Cũng tại nhảm vcl
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
51(quá mợt mỏi)


Hắn mở mắt, thấy mình đang nằm trên giường.

Gì đây, mùi bệnh viện à?

Hắn ngồi dậy, trước mắt là nữ nhân tóc bạc đang ngồi ở ghế ngay đối diện.

"Em..."

Cô cũng rời mắt khỏi chiếc máy tính xách tay, cười một cái.

"Nghỉ chút nữa đi, Phink sẽ tới đón anh cùng Shalnark."

Rồi lại tập trung vào thứ đang cầm trên tay, gõ liên tục.

Hắn ngạc nhiên.

Người đưa hắn tới đây chẳng phải là đồng bạn mà lại là cô, người mà hắn tưởng như sẽ không bao giờ gặp lại mình nữa.

"Là em đưa tôi đến đây?"

"Nhân viên y tế làm khá tốt phần việc của mình đấy chứ?"

Cô cười khẩy đưa tay chống cằm.

"Tôi bảo họ đưa tất cả những người đang bị thương tới bệnh viện mà.

Họ làm rất nhanh..."

"Tôi đoán là em đã ngồi ở đây để chờ tôi dậy đấy nhỉ?"

Hắn bước xuống giường, lấy chiếc áo khoác mặc lại.

Kuroro biết rằng, giữa hai người đã được đặt sẵn một bức tường ngăn cách vô định hình.

Hắn không nên hi vọng quá nhiều, dù trong thâm tâm, trái tim hắn vẫn hướng về cô.

"Ừ, tôi chờ."

Cô nói, giọng đầy chắc chắn.

Hắn bất ngờ trước câu trả lời đó, nó không phải những lời phũ phàng mà hắn đã nghĩ trong đầu.

"Tại sao?

Không lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra khi tôi bất tỉnh?"

Hắn đến trước cô.

Cô cũng đứng dậy, gập lại chiếc máy.

"Tại sao anh còn quay lại đống đổ nát đó?

Anh đâu có ngu mà tự chui đầu vào chỗ chết, anh quên cái gì ở đó hay sao?"

Cô hỏi bật lại.

Hắn cứng họng không trả lời.

Cô cứ tiến lại gần khiến hắn phải lùi lại phía sau.

"Tôi..."

"Yo chào cả nhà!!!!~"

Ai đó đạp tung cửa bước vào.

Chưa thấy mặt đã thấy tiếng... ai đây ta?

"Phá hoại tài sản vật chất ở đây phạt tiền triệu và nợ bác sĩ một lời xin lỗi lớn đấy, Alluka?"

Elaiza khoanh tay đứng nhìn chán ngán.

Có con bạn thân tăng động thì cuộc đời mày sẽ gặp được thật nhiều bất ngờ quả thật không sai mà...

"Bang chủ!!"

Phink lao vào xô cho Alluka sấp mặt.

Làm cô đâm đầu vào bộ ngực vĩ đại của người đang khoanh tay kia.

"PHINKKK!!!!!

Ngươi sống lỗi thế đó hả???"

Alluka bật ra gào lên.

"Câm đi con ranh, tao xẻ mày ra giờ!!!"

"Nhường cô ấy chút, Phink.

Cô ấy chỉ là trẻ con thôi."

Kuroro đứng ra hoà giải.

Elaiza cũng tạm quên đi câu hỏi mình vừa đặt ra.

"Nếu bạn anh đã tới thì tôi đi đây.

Bà nội tôi đang ở trong thành phố này..."

Elaiza nói, nụ cười trên gương mặt đã tắt từ khi nào.

Bà nội...

đúng thật là món ăn khó nuốt...

"Chị cũng đi chứ, Vivia....?"

Nói đến đây, mọi người mới bắt đầu chú ý tới người dựa lưng vào tường đang đứng ngoài hành lang.

"Đó là một câu hỏi thừa thãi... chị không thể không đi."

Iris vẫn còn suy nghĩ về mối quan hệ hiện tại của mình và cô em họ.

Cô liếc sang nhìn bóng lưng em gái đang tiến ra thang máy mà cau mày.

"8h.

Redrum."

Elaiza nói ngắn gọn.

Thang máy đi xuống tầng 1, Iris vẫn đứng đó.

"Em thật lạnh lùng...

Ela.."

Nhắm mắt, Iris thở dài bước những bước nặng nề.

"Đó là Chúa trong lòng cô nhỉ, Iris...?"

Alluka nghịch móng tay, nói nhỏ.

"Cô ta lúc nào cũng hấp tấp khi nhắc tới nguy hại đối với em mình, thật ngu ngốc...."

"Đó là ai thế?

Hai người họ sao vậy..?"

Kuroro hỏi, nhưng hắn cũng lờ mờ đoán ra mối quan hệ và sự sứt mẻ trong tình cảm giữa hai chị em.

"Chà...ngươi đã bao giờ phạm phải sai lầm không bao giờ sửa được chưa hả, Lucifer?"

.

.

.

.

.

Trong căn phòng nhỉ tầng dưới, cô bé tóc ngắn vẫn đang mơ màng.

"Nii...."

Kalluto bật dậy sau khi bị đánh thức bởi mấy người đang lớn tiếng tầng trên, ngó quanh một lượt.

"Feitan!?"

"Ủa, tỉnh nhanh thế?"

Hắn ngồi vắt chân, tay cầm quấn sách nhỏ nhìn cô.

"Anh hai tôi!!!

Anh ấy sao rồi!???"

Kalluto nhảy khỏi chăn, trái với vẻ điềm tĩnh im lặng hằng ngày.

Feitan khá thích thú với phản ứng của cô hiện tại.

"Sao phải xoắn?"

Hắn gập sách lại, đút tay vào túi đứng lên.

"Phòng 11..."

Chưa nói hết câu mà Kalluto đã phóng đi như bay, làm Fei phải đuổi theo trong sự thất vọng.

"Làm ơn chú ý tới người đã đưa cô vào viện cái!!"

"Anh là ai mới được hả??"

"Là thằng đưa cô tới đây!!"

"Chắc tôi quan tâm!"

"Cô càng lúc càng quá đáng với đồng bạn của cô đó!!!"

Chạy khắp bệnh viện và không ngừng nói, Fei và Kalluto không nhận ra là họ đang đánh thức cả những bệnh nhân khác.

"Ủa Kalluto à?

Anh tưởng em chết trôi chỗ nào rồi cơ á.!"

"Yo, Kalluto!~"

Vâng, Illumi trên người không một vết xước, bên cạnh là thằng bạn thân thương thân mến Hisoka đang đánh bài.

Đoán xem gương mặt của Kalluto lúc này trông thế nào...

"Nii... em thật sự rất...."

"Tôi nói đéo sai mà, hắn nhởn nhơ thế đấy!

Có làm sao đâu?"

Feitan cười đểu liếc xuống người thấp hơn mình vài cm.

"Câm... câm miệng đi..."

Kalluto cúi gằm mặt, ngượng sắp chết.

Cô giận dỗi bỏ đi.

"Mà tiện thì..."

Illumi nói vọng ra.

"Killu có hỏi thăm em.

Có gì nhắn lại bảo nó nhé!"

"Dạ?"

Kalluto quay lại, trông cô vừa bất ngờ, vừa hạnh phúc.

Đương nhiên là đã lọt vào tầm ngắm của Feitan:3

"Killu-onii sama....?"

Kalluto cố gắng che miệng đang không ngừng cười vì hạnh phúc, hai mắt sáng rực lên.

"Anh hai thân thương thân mến quá ha..."

Feitan cười đểu thêm phát nữa, có điều anh vẫn chưa nhớ Killua là ai🙂

"Cảm ơn đã cứu tôi nhé, Hisoka.

Đương nhiên tôi sẽ trả tiền đầy đủ."

"Tiếc ghê~ tôi cũng muốn chơi với Xà tinh khổng lồ..."

"Thứ đó thật không dễ đối phó, giờ nó lại biến đi đâu rồi... khả năng cao là con nhãi đó trở lại trạng thái ban đầu để lách khỏi thành phố lắm đấy ha?"

Hai bên im lặng lúc lâu.

"Nhà cậu ai ai cũng xoay quanh Killua nhỉ...?"

Híoka phá vỡ bầu không khí im lặng, tay xếp lại bộ bài.

"Nó như là trung tâm của gia đình này vậy.

Tương lai của nó là trở thành sát thủ số 1 thế giới và là người mạnh nhất mà gia tộc, đó chỉ là vấn đề thời gian.

Đúng ra là điều nó không thể chối bỏ, đây là số phận..."

Illumi đeo lại bao quấn cổ tay nhìn Hisoka một lúc.

"Thật đáng tiếc nhỉ?

Chị ta xuất hiện và làm rối tung tất cả kế hoạch chém giết của anh, và anh chấp nhận nó?"

"..."

Hisoka im lặng, phản ứng của anh lúc này thực hiếm gặp làm sao.

Kí ức như ùa về trong tâm trí anh.

"Tại sao cậu để tôi sống?

Chỉ vì tôi là trẻ con thôi à...?"

"Cậu rất có tiềm năng, vả lại, tôi không muốn giết ai đó có đôi mắt cô đơn như cậu..."

"Tôi.... không có cô đơn..."

"Vậy à?

Nhưng tôi lại thấy thế đấy!"

Cô ấy tủm tỉm bước đi thật xa, mái tóc trắng bay theo gió.

Bỏ hắn ở lại mà đi.

"Tôi đi đây!"

Hisoka vươn vai đứng dậy.

"Có việc gấp hay gì?"

"Tôi muốn nói chuyện với Elaiza bé bỏng chút~"

Hắn bước khỏi phòng, không quên vẫy tay chào thân ái.

Illumi thở dài một tiếng.

Trước đây, anh cũng là một tay sát gái mà!

Lỡ mai sau mấy cô gái đó quay lại với cả tá vấn đề thì sao nhờ, anh với Elaiza đâu có giống nhau!

Làm sao mà đối phó dễ dàng như bà chị đó được...?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Màn đêm lần nữa nhuộm lấy thành phố này.

Bên trong một nhà hàng lớn, cô gái ngồi trước chiếc bàn dài vẫn đang đợi ai đó, thở dài.

"Sườn xám đẹp nhể bà chuỵ...?"

Alluka vừa nhảy ra từ thang máy nói.

Hôm nay cô mặc bộ đồ thường ngày của mình, nốt đêm nay là mai về rồi á...

"Tưởng về với Illumi rồi mà?"

Elaiza nói lạnh lùng, nhìn xuống chiếc đồng hồ lấp lánh bên tay phải.

"Hay muốn mai về với tôi?

Thế là quyết định nghe chửi một lượt đấy..."

"Xì....

đây là muốn chiêm ngưỡng dung nhan Đại Lão bà đứng đầu Kyouhebi ấy chứ!"

"Vậy nhanh nhanh rồi về nhà đi nhé.

Cô biết thừa hôm nay chúng tôi không chỉ muốn một bữa ăn thịnh soạn đâu mà.."

"Hehe... vấn đề lấy chồng nữa nga...?"

"Ờ thì..."

Elaiza liếc ra cửa sổ, ánh trăng mập mờ dưới lớp mây đen như khiến đôi mắt cô tối lại.

"Hôm nay, trăng không tới với ta..."

Cô thở dài trước tiếng cánh cửa thang máy mở ra, cô nghe rất rõ tiếng guốc gỗ và đôi giày nâu thân thuộc.

Hôm nay, có thêm tiếng của một người khác...

"Hah... lại một tên nữa..."

"Đã lâu không gặp, thưa bà.."

"Con vẫn thế nhỉ, Elaiza?"

Người bà dấu yêu của cô đứng trước mắt, kế bên là người chị gái mà chẳng muốn phải nhìn chút nào hết.

"Vậy bà cũng giới thiệu đi chứ ạ... quý ông lịch lãm đằng đó?"
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
52(bonus thêm cái cho khỏi viết trong tuần lày...)


Hắn lên con xe bốn chỗ trở về nhà.

Phải, nhà hắn-Lưu tinh phố-nơi hắn luôn về khi cảm thấy mệt mỏi.

Shalnark và Phink ngồi trước, thấy Bang chủ tâm trạng không tốt, biết điều không nói nhiều.

Họ đã im lặng lúc lâu, có lẽ đã 20' rồi.

"Eto..."

Shal bắt đầu lên tiếng.

Cậu vốn không giỏi chịu đựng sự im lặng.

"Lần này chúng ta lỗ nặng ha...

Ai mà biết được hàng hoá cuối cùng lại bị phá hết thế kia..."

"À ờ..."

Phink cũng bắt đầu nói.

"Xem ra phải qua chỗ Franklin nói thôi, anh ta nói có mối tốt mà.

Món Silver Camalia... nó là cái gì ấy nhỉ?"

"Viên đá bạc bay xuống từ vũ trụ, nó có khả năng là vật không thể bị phá huỷ.

Nghe nói, nó cứng hơn cả kim cương... tinh thể của nó cấu thành thực đẹp đẽ vô cùng.

Thứ này mà mang ra rèn vũ khí hợp với Niệm thì chắc chắn là...."

Họ liếc ra sau qua gương chiếu hậu.

Bang chủ không quan tâm tới câu chuyện đó chút gì hết.

Hắn vẫn nhìn về phía xa xa sau tấm kính.

Ngắm nhìn thành phố này trước khi phải rời đi vĩnh viễn... khoan, vĩnh viễn ư...?

Hắn giật mình.

Chẳng biết từ khi nào mà hắn lại nghĩ như thế.

Như thể Yorkshin mà hắn sắp rời xa này sẽ sớm trở thành một nơi khác, nơi mà hắn không có chút tình cảm gì...

Tại sao?

À.

Có lẽ, là do cô.

Phải, là cô gái đó.

Cô gái lấy đi trái tim hắn từ ngày hắn còn là một thằng nhóc vô danh ở Lưu tinh.

Hắn chợt nhớ lại, có cái lần mà hai đứa từng bị đá ra ngủ ngoài trại vì về muộn.

Đêm ấy, hắn và cô nằm cạnh nhau, thủ thỉ những câu truyện nghe mà thật vô nghĩa.

Hắn ở cạnh cô, chiếc chăn bị bỏ ngoài bãi rác là thứ ủ ấm hai đứa trong cái đêm lạnh lẽo.

Cô quay lưng về phía hắn, khi mà câu truyện của hai đứa đã dừng lại một lúc lâu.

"Chúng ta có thể ở bên nhau như thế này mãi không...?

Này.."

Hắn hỏi thầm thì, nép lại gần tấm lưng nhỏ bé của cô thêm chút nữa.

Nhưng cô chẳng trả lời.

Có lẽ, cô đã ngủ.

"Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau nhé...?"

Đừng hỏi tại sao khi ấy hắn lại nói thế.

Tên Bang chủ cường bạo mà bạn biết không có ở đó đâu.

Vì khi ấy, hắn chỉ là đứa trẻ, như bao đứa trẻ ở trên cái thế giới này.

"Này, tớ muốn thế có được không...?"

Lần này, cô quay lại.

Mắt vẫn nhắm, tay kéo chăn lên vai hắn rồi ôm hắn vào lòng.

"Đàn ông con trai nói nhiều vậy hả..?"

Kèm theo đó là nụ cười hắn vẫn luôn thấy ở cô.

Nụ cười hoàn hảo mà chỉ cô có thôi..

Không phải là niềm vui thông thường, nhỉ?

Cả hai chìm vào giấc ngủ.

Cứ thế tới ngày hôm sau, làm như không có gì mà sống tiếp.

Vì khi ấy hắn vẫn tin rằng, nụ cười của cô biểu thị cho sự vĩnh cửu mà hắn muốn nói với cô.

Rằng hai người có thể bên nhau mãi mãi.

"Bang chủ!!??"

Hắn quay trở lại hiện thực sau tiếng gọi của Phink.

À, ngôi sao bạc...

Chúng ta sẽ cướp thứ đó.

"Đương nhiên là có rồi..."

Hắn trả lời cho câu hỏi mà Phink cùng Shalnark đang nói đến.

Tốt thôi, họ không cần phải hỏi ý kiến hắn là có muốn cướp cái quả thiên thạch kia hay không.

Chắc chắn là có.

"Thấy chưa, đã bảo có mà...❤️!"

Shalnark nói vào mặt Phink.

"Rồi rồi..."

Nhưng mà vị Bang chủ xem ra không biết rằng hai người đồng đội kia không hề nhắc tới viên đá bạc mà hắn đang nghĩ.

Họ đang hỏi thứ khác...

(Ông ấy chưa nghe câu hỏi mà đã trả lời thì đồng đội cũng đến chịu rồi...)

.

.

.

.

.

.

Cách đó không xa là xe của Feitan và Kalluto, có điều hôm nay, anh chị ấy đi xe máy cho gắt.

(Hợp vợ hợp chồng nhé:3)

"A...

Phink trả lời rồi.."

Kalluto nói, tin nhắn của người đồng đội cứu cô khỏi ổ kiến hôm trước đã đến máy cô.

"Thế Bang chủ nói gì?"

"Bang chủ trả lời chắc nịch: Có!"

"Vl...yêu đương thế đấy..."

"Yêu....Ủa, thế nãy anh nhắn bảo Phink hỏi gì Bang chủ??"

"Cô đoán xem:>"

Đố các thí chủ Fei hỏi gì🙂
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
53


"Thật vui khi được gặp em..."

Người đàn ông đó cất giọng âm trầm.

Bộ vest chỉnh chu cùng gương mặt của một người đàn ông từng trải có thể khiến cho bất cứ người đàn bà nào gục ngã.

"Chắc em là Elaiza Kyouhebi, tôi đã mong được gặp em từ rất lâu."

Anh ta cúi mình trước cô.

"Vâng, còn ngài là..."

"Hân hạnh giới thiệu, tôi là Micheal Collins.

Chắc em cũng đã nghe qua về tập đoàn đồ chơi của tôi rồi đó nhỉ?"

"Ai lại không biết về nhà Collins nổi tiếng, hơn 200 năm gây dựng sự nghiệp và là người bạn đồng hành tốt của những sòng bạc nổi trội trên khắp thế giới chứ?

Thật vinh hạnh cho một người tầm thường như tôi..."

"Haha...em khiêm tốn quá rồi.. tôi mới chính là kẻ tầm thường ở đây.

May mắn được đứng trước mặt em là một diễm phúc lớn."

Cả 2 nói chuyện vui vẻ, dù thật ra có người không vui cho lắm.

"Con bé vẫn đang cố gắng thân thiện..."

Iris ghé vào tai bà mình, đây là lần thứ 3 bà của họ tìm cách mai mối cho cháu mình.

Thật ra là bà biết thừa cháu nó sẽ đết đồng ý đâu, nhưng bà là bà muốn nhây xem xem cháu mình né bả như thế lào🙂)))

Đương nhiên là mỗi lần đưa cháu mình qua cho đám người này gặp, bà và họ đều nhận được những món lợi khác nhau.

Ví dụ như hôm nay, để tiếp tục việc gian lận trong các sòng bạc mà không bị phát hiện, Micheal Collins đã phải bao trọn toàn bộ dịch vụ bữa nay chi bà cháu họ và nhận giao dịch với quý bà Reginia Kyouhebi.

Một cuộc giao dịch có phần không công bằng, nhưng đây là thế giới của kẻ mạnh, chịu hoặc chết.

"Cái việc họ gian lận ảnh hưởng rất lớn đến tương lai.

Nếu giờ chuyện họ đánh dấu lên các món đồ chơi ở sòng bạc để mang lại chiến thắng bị tuồn ra ngoài thì chắc chắn..."

"Tẩy chay, khinh bỉ, cuối cùng là phá sản."

Iris biết rõ về cái thế giới bài bạc điên loạn này, đó là lí do tại sao cô ấy quyết định chọn làm sát thủ chứ không dám động tới kinh tế hay chính trị trong gia đình.

Một phần cũng là trước đây...

.

.

.

.

.

.

Feitan bắt đầu cảm thấy xấu hổ với việc để Kalluto đi cùng mình, ừ thì chẳng mấy khi có dịp đi với cô bạn nhỏ hơn mình cả chục tuổi này nhưng thực sự là Kalluto hình như đang ngủ gục phía sau anh ta....

"Ahhhhh...!!!!!!

Dậy ngay đi Kalluto!

Cô mà dám ngã khỏi xe là tôi cho cô đi bộ luôn đấy!!!!"

Feitan tự phàn nàn trong tiềm thức của bản thân, chứ thực ra là thích bome:>

Đôi môi nhỏ nhắn của Kalluto đang dần chạm vào lưng Feitan khiến anh không ngừng nghĩ đến mấy việc sai trái... thật chẳng biết từ bao giờ mà xúc giác của Feitan mạnh đến thế?

"Woa..."

Lớ ngớ thế nào mà Feitan lại xe đâm vào ổ gà làm Kalluto chan ngả ra sau.

Đang đi xe máy mà ngả ra quá đà là như nào thì các cậu biết rồi đấy🙂

"ĐỤ MÁ KALLUTO!!!"

Feitan vừa gào ầm lên vừa lấy tay trái đỡ lấy lưng của cô bé 10 tuổi ngồi sau mình, đương nhiên là thiếu tập trung khi đang lái xe thì cái xe sẽ vặn vẹo đến mức đủ để bạn không thấy ngày mai luôn.

Và Fei nhà ta thì tay vẫn đang vặn ga đến mức mạnh nhất🙂....

Finally, cái xe chạy khỏi làn đường, lấn cmn sang đường ngược chiều.

"Ơ hơ...."

Kalluto vẫn mắt nhắm mắt mở thấy tay người ngồi trước đang chạm vào mông mình...

"BIẾN THÁIIIII!!!!!!!"

Một hit giáng thẳng vào gương mặt tội nghiệp của Feitan khiến anh rời khỏi phần tay ga.

Fei chính thức ngủ luôn trên đường cao tốc...

"Haizzz..."

Xem ra chấn động hơi gắt, tác động lên não quá nhiều đã khiến Kalluto phải kéo Fei vào lề đường.

"Giờ sao ta..?"

Kalluto lấy điện thoại ra bấm theo dãy số trên giấy hướng dẫn, hi vọng có ai đó sửa được cái xe.

Cô cũng định gọi cho Shalnark để cầu cứu nữa, cơ mà quên lưu số anh mất òi...

"Ủa..?"

Kalluto thấy trong hộp thư có một tin nhắn.

"Thế nào?

Anh ta đẹp trai chứ?"

Là chị gái cô nhắn, thánh phá Alluka🙂 kèm theo dòng chứ là bức ảnh của một nam nhân lịch thiệp.

"Ai đấy?"

Kalluto nhắn lại.

"Trả lời muộn thế?

Có chuyện gì à?"

"Chẳng phải việc của chị đâu, nói tôi nghe chị đang gửi cái quái gì thế?"

"Đoán xem hôm nay Elaiza của chúng ta ra mắt với ai nào?"

"......."

"FEITANNN!!!!

Dậy ngay!!!"

Kalluto cắn một cái mạnh vào vai của người đang nằm trên đất khiến anh ta gào lên như muốn cả thế giới nghe thấy....

---------------------

Tạm dừng tại đây zậy:3
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Nhan nhản mấy chuyện "vớ vẩn"


1.

Mình chắc phải nói 7749 lần về việc mình biết thừa Alluka với Kalluto là trai nhưng trong cái câu truyện nhảm shit này, mình thích để hai đứa này là 2 chị em.

Và các bạn đọc đừng cmt cái kiểu "Alluka là trai đó!" hay "nhà này trừ Kikyou ra toàn là nam.."

ĐM CÁC BẠN MÌNH BIẾT RỒI!!

2.

Truyện mình viết theo ý mình thích và hướng suy nghĩ của mình về các nhân vật cũng như tính chất gây cười (nhẹ) nên các cậu chớ có vô nói kiểu "có đéo gì buồn cười zậy ta?" hay "chẳng hợp với tính cách nhân vật nghiêm chỉnh này chút nào cả!"

Mình lạy dưới lol mình lạy lên...

3.

Cố gắng đừng thúc dục mình quá nhiều trong việc viết lách.

Nếu các bạn đã từng viết truyện trên app này thì chắc ai cũng hiểu cảm giác đang vui xong ngán khi viết.

Mình nhiều khi cũng vậy.

Đấy là còn chưa kể đến việc vẽ thuê mệt lòi lol lẫn gia đình nghiêm túc, thực sự áp lực lắm ấy...

Tuần nào mình chẳng up tầm 1,2 chương, mấy má đừng có đặt thêm áp lực cho mệt tui nữa.

Thật xin mấy vị đó!

Thôi đi cày Kimetsu no yaiba tiếp đây, chào cả nhà.

Chắc mai hay kia ra chương mới hoi:>

*Bấn mấy ông trong phim quá, đẹp mê hồn trận.... cảm giác như có thể rape cả ma lẫn người trong phim luôn vậy🙂

Cho mấy tấm ngon zai nè, paiii~~~

Tanjiro dễ thưng nề:3

Thỉnh thoảng ngáo ngơ lè🙂

Ngầu vãi cớt nè🙂

Shalnark phiên bản 2019 nề:3 đùa chứ thực ra ông này nhát muốn chết con đĩ mẹ luôn🙂 nhưng mà ngủ thì lại bật mode chiến đấu ngầu lòi nhé.

Bạn lợn kun nè:3

Gương mặt thật của bạn ấy mĩ nhơn lắm nhé🙂 nhưng mà đây là nam thần kinh🙂)

Viêm trụ đẹp zai nè🙂

Mỗi tội móm sớm🙁 tui đã khóc khi anh lày bị giết, đọc truyện lâu mới thấy sự đập trai của ảnh🙁(((

Anh sấm trụ đã có vợ nhưng mà vẫn giữ nét ngầu lòi khi thả tóc các bạn nhé🙂

Chứ thật ra anh cũng ngáo không kém bạn lợn lòi là mấy:3

Quỷ cũng đẹp nghiêng nước đổ thùng nhé🙂

Đây là Thượng nguyền Tam, thằng giết anh Viêm trụ.

Quá khứ của hắn cũng bi thương thật🙁

Micheal Jackson phiên bản Trúa phò...

à nhầm, Chúa quỷ vực sâu nhé các cậu.

Đẹp mà hãm là có thật🙂

Nụ cừi giả dúi, tay phải bế con tay trái soạt phát chết con đĩ mẹ thằng đi đường...

Các trụ cột nhoé🙂 còn đang thiếu hai má🙂

My husband, lão bị bệnh cười phát ngừi ta đéo dám nhìn lần nữa...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
54


"Bản thân tôi có thể thấy... em rất quan tâm đến chuyện của gia đình."

Micheal nói với cô gái đang ngồi trên đùi anh ta, đương nhiên là họ đang ở nơi vắng người.

"Người ta cứ hay nói vào tai tôi rằng em thật sự là một cô gái ham chơi, luôn tự do tự tại,... tôi không nghĩ đó là sai, vì em biết đấy, ai cũng chỉ có một thanh xuân thôi mà."

"Thật may mắn khi gặp được một người hiểu chuyện như anh, Collins... tôi đang cố gắng hưởng thụ cảm giác tự do khi còn trẻ, ấy vậy mà người ngoài đó cứ luôn nhìn tôi với ánh mắt coi thường.."

Elaiza không ngại ngần mà nhích vào lòng Micheal, tay trái tựa lên vai anh ta, ngón tay thanh mảnh đặt lên môi một vẻ khiêu gợi.

"Đám người đó, nếu không muốn nặng lời thì có thể dùng từ "cổ hủ" đấy nhỉ?"

Micheal cười vui vẻ, đáp lại Elaiza cũng đang trưng diện gương mặt tỏ ý hài lòng.

Anh ta tin là bản thân có thể dễ dàng lấy lòng bất cứ ai, kể cả là một người như Elaiza.

Nhưng mà xem ra anh không biết rằng trước mặt mình là kẻ né thính chuyên cmn nghiệp..

"Nếu là nghĩa nặng hơn, ngài muốn dùng từ gì đây, thưa ngài Micheal?"

Elaiza lộ rõ vẻ mặt tò mò với nét dễ thương khiêu gợi, càng khiến người đàn ông này muốn phô diễn hết khả năng của mình.

"Ai biết ta?

Dân trí thấp sao?"

"Ngài bắt trend cũng khá đấy, ngài Micheal.."

Elaiza bụm miệng cười, Micheal cũng đáp lại một nụ cười chuẩn phong thái.

"Tôi đoán, trước tôi cũng có rất nhiều người từng thân mật với em... thật tò mò không biết tại sao em chưa có muốn lâu dàu với họ..?

Họ chưa đủ thật lòng sao?"

Micheal đặt ra một câu hỏi, anh ta muốn thêm những thông tin tốt để dễ dàng mang được người đàn bà này về tay mình.

Những điều mà cô ấy không thích, thích, ghét,... hắn cần nhiều hơn nữa.

Ai chẳng biết rằng Kyouhebi đang nắm giữ trong tay khối tài sản cực lớn trên khắp thế giới cùng những mối quan hệ cực kì thân thiết với những ông lớn trên khắp thế giới.

Chẳng dại gì mà không tiện tay mang món ngon về cho mình..

"Chà, cũng không hẳn... anh biết đấy... nữ nhân cũng rất nặng tình mà..."

Micheal khá bất ngờ với câu trả lời của cô, khi theo những gì anh ta biết, người phụ nữ này còn được nhắc tới như một kẻ không tình cảm với bất cứ ai trước đây.

"Thật khác với những điều mà anh được nghe trước đây đấy... em không lẽ đã thề hẹn với ai rồi hay sao?"

"Thật không muốn nhắc tới nó quá nhiều, mà bản thân em cũng không muốn nhớ lại... cuộc sống này thật phức tạp quá đúng không?"

Micheal nhìn về phía Elaiza, cô đang hướng đến ánh trăng, nơi mà cánh cửa sổ vẫn đang đóng kín.

Cô chạm khẽ vào cánh cửa sổ, nó bật ra như thể thứ gì đó đã tác động thật mạnh từ bên ngoài.

"Thật may mắn... ta cứ nghĩ ngươi đã bỏ ta ở lại..."

"Cô ta đang nói với ai..?"

Micheal hoàn toàn không hiểu, trước mắt hắn phía bên kia cửa sổ bây giờ chỉ có một... cái thứ trắng bạc sáng vằng vặc trên nền trời đêm.

"Hoá ra... tôi không thích ở một mình như tôi tưởng..."

Elaiza lấy lại nụ cười ban đầu, chỉ tay về phía bầu trời vẫn đang lấp lánh những ngôi sao.

"Cảm ơn vì đã hiểu cho cái sở thích đi đây đi đó của tôi... anh có thể đi được rồi, Micheal.

Tôi biết rằng anh rất tốt nhưng..."

"Sao cơ?"

"Không cần phải hoảng hốt thế.. tôi đâu có định ăn thịt anh.

Anh xứng đáng với một ai đó phù hợp hơn tôi, chứ tôi vẫn chưa hứng thú với việc kết hôn, đặc biệt là người mà bà nội đưa thì càng không."

"Dù là vậy, chúng ta vẫn có thời gian để tìm hiểu nhau nhiều hơn chứ.

Tôi có cảm giác là bản thân có thể khiến em thoải mái hơn.

Nếu em và người vừa được nhắc tới có thể đến được với nhau, hai người đã không xa cách như vậy đúng không?"

"..."

"Đừng nói ra những điều không nên, tôi biết là bà em vài hôm trước vừa phản đối việc gì đó về em mà."

Một lần nữa... sát ý trong căn phòng nổi lên không rõ nguyên do.

"Bà ấy phản đối cái gì cơ...?"

Elaiza nghiêng đầu, nụ cười vụt tắt như cây nến đang cháy bị gió cuốn đi.

Như ngọn lửa sinh mệnh của người đàn ông xấu số sắp bị dập vùi hoàn toàn... có lẽ tự hắn cũng cảm nhận được..

"Chuyện em làm thân với nhà Zoldyck quá mức cho phép...đó từng là người yêu của bà em đấy, nhỉ....?"

Chính Micheal hiện giờ cũng chưa hiểu tại sao mà cô gái đó lại bất chợt đáng sợ đến thế.

Không lẽ tại cô đang hiểu lệch sang điều gì đó khác..?

".... anh đi được rồi...chúng ta sẽ nói chuyện lần tới...

Hắn bước ra thang máy, bấm vào nút chọn tầng 1.

Đã khá lâu rồi hắn mới thấy ai đó có sát khí kì lạ đến thế.

Nó không rõ ràng, không quá mơ hồ, tựa như sương sớm.

Tưởng như đang chạm vào mà thực chất là không.

Thấy nó to lớn và đáng sợ, nhưng lại không rõ nó là cái gì...

"Cô ta thật quá nguy hiểm.... nhưng không sao..

Kyouhebi đâu phải loại sẵn sàng chém giết vì ba cái nguyên do ngu xuẩn, tạm thời, bản thân ta vẫn còn sống... chúng không thể động vào một đối tác quan trọng như ta được.."

Thang máy vẫn đi xuống nhịp nhàng, nhưng sát khí này vừa tan đi.

Lại có thứ khác xuất hiện...

"Cho hỏi, anh có biết cô gái tóc trắng tên Elaiza đang ở đâu không?"
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
55


Cô gái nhỏ bước vào thang máy, tay vẫn bấm bấm điện thoại.

Quả là một chuyện thú vị, không biết Elaiza sẽ phản ứng thế nào nếu "mặt trăng" vẫn luôn nhìn thấy cô ta nhỉ...

Rồi cô lại nhận được tin nhắn từ em gái mình.

"Đó thật là hôn phu của bà bảo mẫu đó à??"

"Ờ... cũng chưa biết.

Khả năng cao là sớm về chung một nhà🙂"

Khứa khứa, nếu được thì bản thân Alluka cũng muốn xem hai cái con người mày muốn nói gì với nhau....

Ara... cái mùi này là...?

Alluka nhận ra mùi hương ngòn ngọt trong không khí, nó khá quen thuộc...

Cô không còn cảm thấy thoải mái nữa, trong phút chốc mà sát khí đã nổi lên tràn ngập đến khó thở trong toà nhà.

Một vụ nổ lớn khiến toàn bộ những người nằm ở tầng 9 thiệt mạng, nó lan ra khắp con phố và ảnh hưởng nặng đến những tầng bên trên.

Nó không phải vụ nổ hoá học hay bom đạn.

Thứ gì đó đủ lớn đã khiến cái tầng đó bị phá từ bên trong.

"Con rắn ngu xuẩn...

đừng có phá show của bà mày...."

"Ktv 2 đưa tin: 21 h 32 m, khách sạn 5 sao thượng hạng vừa phát nổ và đang đổ sập không rõ nguyên nhân.

Rất nhiều người đã bị thương nặng và tử vong ngay sau đó.

Căn nhà vẫn tiếp tục phát nổ do điện và vài thành phần khác sau vụ nổ vừa rồi!!"

Alluka đã luôn cảm thấy khó chịu trước sự xuất hiện của Ellie, dù cả hai hiếm khi chạm mặt.

Mùi của cô ta luôn khiến cho những kẻ đến từ Lục địa tối như Nanika quan ngại, đương nhiên là Alluka sẽ phải tìm cách diệt tận gốc.

Phần vì Nanika, phần vì việc Ellie là kẻ địch hiện thời với bạn cô nữa.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trên chiếc xe ô tô 4 chỗ đang chạy băng băng, Iris và bà mình nhận rõ sự tình đang xảy ra với thành phố mà họ đang bỏ lại phía sau.

"Sự hiện diện này là...?"

"Ta không chắc đó có phải là 1 thành viên của Black Sugar không nữa."

Người đàn bà ngồi ghế sau nói, tay cầm tách trà đưa lên.

"Chúng đâu có ai có khả năng hoá thân kinh khủng đến mức này?"

"Có nên quay lại không thưa bà?"

"Không phải là việc của chúng ta, em gái con sẽ giải quyết như cách nó hay làm.."

Iris nhìn về phía gương chiếu hậu, lòng không khỏi lo lắng.

Hôm nay, cô có dự cảm không lành..

.

.

.

.

.

.

.

Một nạn nhân nữa vừa bị ăn thịt, ông ta đã tìm mọi cách để thoát ra.

Tội nghiệp.

"Tệ quá... vị của đám người thường thật tầm thường..."

Con rắn tự thầm thì với bản thân mình trước mắt những người đang ngồi vào một góc mà run sợ.

Axit dạ dày phá huỷ mọi vật bên trong, chắc chắn họ sẽ chết nếu bị nuốt vào.

"Cứu... mẹ ơi cứu con..."

"Chúng ta sẽ chết ở đây mất..."

"Lạy chúa, tại dao chuyện này lại xảy đến với chúng tôi.."

Nỗi sợ lấn át lí trí, giờ thì họ chỉ có thể cầu nguyện trong sợ hãi.

"Nào... ai muốn tiếp đây..?"

Con mãng xà liếm mép, dò hỏi.

"Ta sẽ ăn thật nhanh chóng, không sợ bị vờn nhé~"

Cái giọng điệu nghe thật ghê tởm, lại còn có cái trò vờn mồi nữa thì người ta lại càng ghét cái con rắn kinh tởm này hơn.

"Chà chà... ngươi ăn nhiều lắm á ha.."

Con rắn hướng mắt về phía sau, một đứa con gái trông khá quen.

À, con nhóc đi cùng Elaiza sao?

"Muốn chết đến thế rồi?

Tốt tốt, lại đây... ta có thể hiểu là bản thân không thể đánh được con phù thuỷ đó, nhưng nếu mà khiến nó phát điên lên được ta cũng vui lắm!"

"Mi tởm thật đấy, cái mùi tanh tưởi toát ra từ miệng khiến người ta thấy buồn nôn.

Nhưng mà cái bộ dạng này phì hợp với mi nhiều hơn đấy...

để ta đoán, mi cũng là chuột bạch của chính phủ, may mắn thoát ra được đúng không?

Irene chắc phải tuyệt vọng lắm mới tạo ra cái team thảm cmn hại như vậy, đứa nào đứa nấy tiêm đủ thứ thuốc vào người...."

Chưa hết câu, cái đuôi rắn của con đại xà đã phang rầm chỗ cô đang đứng.

Toà nhà xui xẻo lại sập thêm cái nữa...

Chấn động mạnh tới cả những khu vực khác.

Ellie cười đểu, nhìn về phía cô gái đang chật vật với bộ váy xúng xính và đôi giày đi không quen chân.

"Ui cha... ngươi ghê quá.."

Alluka phủi phủi cái chân váy, một phần đã bị rách bởi đòn tấn công.

"Tốc độ đó đúng là nguy hiểm so với một kẻ to lớn đấy.. cơ mà ngươi không nên nhằm vào lúc người ta đang nói chứ!"

"Tiếc quá ha!"

Ellie nói với giọng đùa cợt.

"Vậy để ta nghiêm túc thêm chút.."

"Ể...?"

Con rắn khổng lồ ngoác cái miệng lớn của nó, một loạt những con rắn con màu đen từ đâu chui ra phóng thẳng về phía Alluka.

"Chết... nếu không chạy kịp thì chúng sẽ....!"

Từng con đan vào nhau, tạo thành cây roi ba đầu đâm ra phía Alluka.

Giờ phương án duy nhất để thoát khỏi cái kỹ chết tiệt đang tua tủa mọc ra này chỉ có chạy!

Quan trọng là chúng bam dai quá sức...

"Giờ dừng lại tấn công sẽ bị chúng quấn lại và cắn xé mất, nhưng đám người đó cũng sẽ bị ăn nếu ta bỏ chạy..."

Alluka nhảy thật mạnh lên phía trần nhà đang chuẩn bị sập xuống, tay nắm lấy dây điện giật mạnh về phía mình.

Lũ rắn cũng nhảy theo, kết thành một bàn tay khổng lồ.

Vài con rắn đã chạm tới chân cô

Cái trần sập xuống, đè lên đám rắn con, còn Alluka nhanh chóng bám lên tường nhảy ra hướng khác.

Chúng thật sự đã bị giết, máu phun ra ồ ạt.

"Có tác dụng!

Mình giỏi vl!!"

Alluka tự tán dương mình.

Cô không nhận ra rằng phía sau chính là con rắn khổng lồ đang há nanh sắc chờ sẵn bên dưới.

Nó lao lên thật nhanh, khói bụi mù mịt, gạch đá bay tứ tung, cô gái chỉ kịp liếc qua thứ đang tấn công trong sự bất ngờ.

Hình ảnh cuối cùng cô thấy là một cái miệng đầy răng cùng hơi thở ghê tởm đang nuốt chửng mình...

"Nhanh quá...."

Cái miệng đóng chặt lại, thân thể của một người nữa lại trôi xuống bụng ả rắn độc.
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
56 (ngắn...)


Khu vực bị tấn công đã sơ tán hoàn toàn, giờ Ellie chỉ cần trở về nguyên dạng và chạy trốn là đủ để trả thù người đàn bà mà cô ta cho là không thể đánh bại được kia...

Nhưng mọi chuyện có vẻ không như ý ả muốn.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Sao chuyện này lại xảy ra với ta được chứ...?!!"

Micheal bước ra từ đống đổ nát, toàn thân lấm bẩn và sự giận giữ hiện rõ trên gương mặt.

Hắn chưa từng thấy hôm nào mà trông hắn lại nhếch nhác đến thế này.

"Cơ sự nhà Kyouhebi chắc tới đây cũng là kết thúc.

Hm...!

Dù sao cái chết của chúng cũng là cơ hội lớn cho các cựu đồng minh của ta nhận lại số lợi nhuận.."

"Ồ!

Vẫn còn người sống ở đây!"

Micheal ngước lên, ra là đám cứu hộ.

Phải hết sức chú trọng hình ảnh.

Anh ta đưa tay nắm lấy sợi dây mà người kia thả xuống, miệng nở nụ cười.

"Cảm ơn, tôi không thể ra khỏi cái hố này nếu không gặp được các anh..."

"Không hề gì, đây là công việc của nhân viên cứu hộ tụi tôi mà.!"

Cậu nhân viên tóc vàng nói, lạ thay, bộ đồ cậu mang trên người có vẻ không giống cứu hộ lắm.

"Tiện cho hỏi, ngài có phải là Micheal Collins sama nổi tiếng không nhỉ?

Sếp của chúng tôi muốn gặp ngài."

Micheal nhìn về phía người đối diện hắn, cách tầm 3m.

Ánh sáng từ đèn cứu hộ chói loà, không đủ để thấy mặt người đang vẫy tay chào đó.

Nhưng hắn thấy thứ vẽ trên trán người đó...

"Ngươi....!!"

Lời cuối cùng hắn nói trong ngày hôm nay, và vĩnh viễn về sau.

"Cảm ơn nhé, một cái cớ hoàn hảo để ở lại thành phố này thêm chút nữa.. nhưng có tham lam đến cỡ nào thì ngươi cũng không nên nghĩ tới chyện đào mỏ nếu ngươi là một người đàn ông chứ...?"

Hắn lau tay.

Đôi bàn tay một lần nữa vấy máu người vì những lí do ích kỉ...

"Thế là quyết huỷ kèo đánh lẻ với Franklin để qua đây gặp gấu ạ Bang chủ??"

"Hả...?

Ta đã nói là ta sẽ cướp thứ đó mà..."

"Thế mà kêu là còn thương người ta lắm...

Haizz, Bang chủ đúng là tên trẻ con..."

"Ta nói thế khi nào?" *nghiêm túc time*

"Thì nãy lúc tụi tôi hỏi, ngài bảo có.. giờ ngài lại bảo không... rốt cuộc là có hay là...

ủa, có gì đó sai sai🙂)))"

*Đứng hình time.....*

"Thôi khỏi giải thích đi Shalnark🙂 tôi hiểu rồi."

Một tiếng nổ lớn nữa khiến cư dân thành phố và những kẻ đang chứng kiến phải rùng mình.

Rung chấn một lần nữa xảy ra, lần này là thứ gì đó kinh khủng hơn, to lớn hơn hẳn con rắn độc kia...

"Bang chủ....

đó..."

-------------------------------

Từ nay hãy gọi ta là Sâu Trap🙂
 
Back
Top Dưới