Hắn mở mắt, thấy mình đang nằm trên giường.
Gì đây, mùi bệnh viện à?
Hắn ngồi dậy, trước mắt là nữ nhân tóc bạc đang ngồi ở ghế ngay đối diện.
"Em..."
Cô cũng rời mắt khỏi chiếc máy tính xách tay, cười một cái.
"Nghỉ chút nữa đi, Phink sẽ tới đón anh cùng Shalnark."
Rồi lại tập trung vào thứ đang cầm trên tay, gõ liên tục.
Hắn ngạc nhiên.
Người đưa hắn tới đây chẳng phải là đồng bạn mà lại là cô, người mà hắn tưởng như sẽ không bao giờ gặp lại mình nữa.
"Là em đưa tôi đến đây?"
"Nhân viên y tế làm khá tốt phần việc của mình đấy chứ?"
Cô cười khẩy đưa tay chống cằm.
"Tôi bảo họ đưa tất cả những người đang bị thương tới bệnh viện mà.
Họ làm rất nhanh..."
"Tôi đoán là em đã ngồi ở đây để chờ tôi dậy đấy nhỉ?"
Hắn bước xuống giường, lấy chiếc áo khoác mặc lại.
Kuroro biết rằng, giữa hai người đã được đặt sẵn một bức tường ngăn cách vô định hình.
Hắn không nên hi vọng quá nhiều, dù trong thâm tâm, trái tim hắn vẫn hướng về cô.
"Ừ, tôi chờ."
Cô nói, giọng đầy chắc chắn.
Hắn bất ngờ trước câu trả lời đó, nó không phải những lời phũ phàng mà hắn đã nghĩ trong đầu.
"Tại sao?
Không lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra khi tôi bất tỉnh?"
Hắn đến trước cô.
Cô cũng đứng dậy, gập lại chiếc máy.
"Tại sao anh còn quay lại đống đổ nát đó?
Anh đâu có ngu mà tự chui đầu vào chỗ chết, anh quên cái gì ở đó hay sao?"
Cô hỏi bật lại.
Hắn cứng họng không trả lời.
Cô cứ tiến lại gần khiến hắn phải lùi lại phía sau.
"Tôi..."
"Yo chào cả nhà!!!!~"
Ai đó đạp tung cửa bước vào.
Chưa thấy mặt đã thấy tiếng... ai đây ta?
"Phá hoại tài sản vật chất ở đây phạt tiền triệu và nợ bác sĩ một lời xin lỗi lớn đấy, Alluka?"
Elaiza khoanh tay đứng nhìn chán ngán.
Có con bạn thân tăng động thì cuộc đời mày sẽ gặp được thật nhiều bất ngờ quả thật không sai mà...
"Bang chủ!!"
Phink lao vào xô cho Alluka sấp mặt.
Làm cô đâm đầu vào bộ ngực vĩ đại của người đang khoanh tay kia.
"PHINKKK!!!!!
Ngươi sống lỗi thế đó hả???"
Alluka bật ra gào lên.
"Câm đi con ranh, tao xẻ mày ra giờ!!!"
"Nhường cô ấy chút, Phink.
Cô ấy chỉ là trẻ con thôi."
Kuroro đứng ra hoà giải.
Elaiza cũng tạm quên đi câu hỏi mình vừa đặt ra.
"Nếu bạn anh đã tới thì tôi đi đây.
Bà nội tôi đang ở trong thành phố này..."
Elaiza nói, nụ cười trên gương mặt đã tắt từ khi nào.
Bà nội...
đúng thật là món ăn khó nuốt...
"Chị cũng đi chứ, Vivia....?"
Nói đến đây, mọi người mới bắt đầu chú ý tới người dựa lưng vào tường đang đứng ngoài hành lang.
"Đó là một câu hỏi thừa thãi... chị không thể không đi."
Iris vẫn còn suy nghĩ về mối quan hệ hiện tại của mình và cô em họ.
Cô liếc sang nhìn bóng lưng em gái đang tiến ra thang máy mà cau mày.
"8h.
Redrum."
Elaiza nói ngắn gọn.
Thang máy đi xuống tầng 1, Iris vẫn đứng đó.
"Em thật lạnh lùng...
Ela.."
Nhắm mắt, Iris thở dài bước những bước nặng nề.
"Đó là Chúa trong lòng cô nhỉ, Iris...?"
Alluka nghịch móng tay, nói nhỏ.
"Cô ta lúc nào cũng hấp tấp khi nhắc tới nguy hại đối với em mình, thật ngu ngốc...."
"Đó là ai thế?
Hai người họ sao vậy..?"
Kuroro hỏi, nhưng hắn cũng lờ mờ đoán ra mối quan hệ và sự sứt mẻ trong tình cảm giữa hai chị em.
"Chà...ngươi đã bao giờ phạm phải sai lầm không bao giờ sửa được chưa hả, Lucifer?"
.
.
.
.
.
Trong căn phòng nhỉ tầng dưới, cô bé tóc ngắn vẫn đang mơ màng.
"Nii...."
Kalluto bật dậy sau khi bị đánh thức bởi mấy người đang lớn tiếng tầng trên, ngó quanh một lượt.
"Feitan!?"
"Ủa, tỉnh nhanh thế?"
Hắn ngồi vắt chân, tay cầm quấn sách nhỏ nhìn cô.
"Anh hai tôi!!!
Anh ấy sao rồi!???"
Kalluto nhảy khỏi chăn, trái với vẻ điềm tĩnh im lặng hằng ngày.
Feitan khá thích thú với phản ứng của cô hiện tại.
"Sao phải xoắn?"
Hắn gập sách lại, đút tay vào túi đứng lên.
"Phòng 11..."
Chưa nói hết câu mà Kalluto đã phóng đi như bay, làm Fei phải đuổi theo trong sự thất vọng.
"Làm ơn chú ý tới người đã đưa cô vào viện cái!!"
"Anh là ai mới được hả??"
"Là thằng đưa cô tới đây!!"
"Chắc tôi quan tâm!"
"Cô càng lúc càng quá đáng với đồng bạn của cô đó!!!"
Chạy khắp bệnh viện và không ngừng nói, Fei và Kalluto không nhận ra là họ đang đánh thức cả những bệnh nhân khác.
"Ủa Kalluto à?
Anh tưởng em chết trôi chỗ nào rồi cơ á.!"
"Yo, Kalluto!~"
Vâng, Illumi trên người không một vết xước, bên cạnh là thằng bạn thân thương thân mến Hisoka đang đánh bài.
Đoán xem gương mặt của Kalluto lúc này trông thế nào...
"Nii... em thật sự rất...."
"Tôi nói đéo sai mà, hắn nhởn nhơ thế đấy!
Có làm sao đâu?"
Feitan cười đểu liếc xuống người thấp hơn mình vài cm.
"Câm... câm miệng đi..."
Kalluto cúi gằm mặt, ngượng sắp chết.
Cô giận dỗi bỏ đi.
"Mà tiện thì..."
Illumi nói vọng ra.
"Killu có hỏi thăm em.
Có gì nhắn lại bảo nó nhé!"
"Dạ?"
Kalluto quay lại, trông cô vừa bất ngờ, vừa hạnh phúc.
Đương nhiên là đã lọt vào tầm ngắm của Feitan:3
"Killu-onii sama....?"
Kalluto cố gắng che miệng đang không ngừng cười vì hạnh phúc, hai mắt sáng rực lên.
"Anh hai thân thương thân mến quá ha..."
Feitan cười đểu thêm phát nữa, có điều anh vẫn chưa nhớ Killua là ai🙂
"Cảm ơn đã cứu tôi nhé, Hisoka.
Đương nhiên tôi sẽ trả tiền đầy đủ."
"Tiếc ghê~ tôi cũng muốn chơi với Xà tinh khổng lồ..."
"Thứ đó thật không dễ đối phó, giờ nó lại biến đi đâu rồi... khả năng cao là con nhãi đó trở lại trạng thái ban đầu để lách khỏi thành phố lắm đấy ha?"
Hai bên im lặng lúc lâu.
"Nhà cậu ai ai cũng xoay quanh Killua nhỉ...?"
Híoka phá vỡ bầu không khí im lặng, tay xếp lại bộ bài.
"Nó như là trung tâm của gia đình này vậy.
Tương lai của nó là trở thành sát thủ số 1 thế giới và là người mạnh nhất mà gia tộc, đó chỉ là vấn đề thời gian.
Đúng ra là điều nó không thể chối bỏ, đây là số phận..."
Illumi đeo lại bao quấn cổ tay nhìn Hisoka một lúc.
"Thật đáng tiếc nhỉ?
Chị ta xuất hiện và làm rối tung tất cả kế hoạch chém giết của anh, và anh chấp nhận nó?"
"..."
Hisoka im lặng, phản ứng của anh lúc này thực hiếm gặp làm sao.
Kí ức như ùa về trong tâm trí anh.
"Tại sao cậu để tôi sống?
Chỉ vì tôi là trẻ con thôi à...?"
"Cậu rất có tiềm năng, vả lại, tôi không muốn giết ai đó có đôi mắt cô đơn như cậu..."
"Tôi.... không có cô đơn..."
"Vậy à?
Nhưng tôi lại thấy thế đấy!"
Cô ấy tủm tỉm bước đi thật xa, mái tóc trắng bay theo gió.
Bỏ hắn ở lại mà đi.
"Tôi đi đây!"
Hisoka vươn vai đứng dậy.
"Có việc gấp hay gì?"
"Tôi muốn nói chuyện với Elaiza bé bỏng chút~"
Hắn bước khỏi phòng, không quên vẫy tay chào thân ái.
Illumi thở dài một tiếng.
Trước đây, anh cũng là một tay sát gái mà!
Lỡ mai sau mấy cô gái đó quay lại với cả tá vấn đề thì sao nhờ, anh với Elaiza đâu có giống nhau!
Làm sao mà đối phó dễ dàng như bà chị đó được...?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Màn đêm lần nữa nhuộm lấy thành phố này.
Bên trong một nhà hàng lớn, cô gái ngồi trước chiếc bàn dài vẫn đang đợi ai đó, thở dài.
"Sườn xám đẹp nhể bà chuỵ...?"
Alluka vừa nhảy ra từ thang máy nói.
Hôm nay cô mặc bộ đồ thường ngày của mình, nốt đêm nay là mai về rồi á...
"Tưởng về với Illumi rồi mà?"
Elaiza nói lạnh lùng, nhìn xuống chiếc đồng hồ lấp lánh bên tay phải.
"Hay muốn mai về với tôi?
Thế là quyết định nghe chửi một lượt đấy..."
"Xì....
đây là muốn chiêm ngưỡng dung nhan Đại Lão bà đứng đầu Kyouhebi ấy chứ!"
"Vậy nhanh nhanh rồi về nhà đi nhé.
Cô biết thừa hôm nay chúng tôi không chỉ muốn một bữa ăn thịnh soạn đâu mà.."
"Hehe... vấn đề lấy chồng nữa nga...?"
"Ờ thì..."
Elaiza liếc ra cửa sổ, ánh trăng mập mờ dưới lớp mây đen như khiến đôi mắt cô tối lại.
"Hôm nay, trăng không tới với ta..."
Cô thở dài trước tiếng cánh cửa thang máy mở ra, cô nghe rất rõ tiếng guốc gỗ và đôi giày nâu thân thuộc.
Hôm nay, có thêm tiếng của một người khác...
"Hah... lại một tên nữa..."
"Đã lâu không gặp, thưa bà.."
"Con vẫn thế nhỉ, Elaiza?"
Người bà dấu yêu của cô đứng trước mắt, kế bên là người chị gái mà chẳng muốn phải nhìn chút nào hết.
"Vậy bà cũng giới thiệu đi chứ ạ... quý ông lịch lãm đằng đó?"