"Không muốn đi với chúng tôi nữa sao Kalluto?"
Alluka hỏi.
Kalluto đã bước ra khỏi xe, tay cầm túi đồ mà mình trộm được.
"Hai túi còn lại là của cô, tôi muốn ở cạnh onii chan...
Cô cũng nghe rồi đấy, anh ấy bị người tên Irene tấn công.
Ban đầu thì tưởng là vết thương thường nhưng..."
"Nặng quá phải nói với chúng tôi nhé, Kalluto.
Chúng ta có thể gọi bác sĩ riêng..."
Elaiza thò đầu ra khỏi cửa nói nhỏ.
"Có gì nguy hiểm phải báo ngay nhé!"
"Tôi biết rồi..."
Kalluto quay lưng, bước chân thoăn thoắt tới phòng của mình.
"Có lẽ.... có một người chị cũng không tệ..."
Kalluto che miệng.
Không rõ biểu cảm của cô bé lúc này, túi đồ trên tay che gần hết gương mặt cô.
Bất ngờ, một bàn tay tóm lấy cô từ phía sau.
Kalluto không kịp phản ứng.
Chiếc túi rơi cả xuống đất, từng món đồ lăn lóc ra hành lang.
"Um...!"
Cảm giác lo sợ trào lên, cô dãy dụa.
Mọi cố gắng như trở thành vô ích.
"Shh....Kalluto, tôi cần cô nói vài chuyện..."
"Bang chủ??!!!"
.
.
.
.
.
.
.
"Arrrgggg!!!
Hổng có gì để mặc hớt!!"
Alluka lôi một tá đồ ra, tất cả đều là đồ mới.
Nhưng mà cô không vừa lòng.
Bên trong căn phòng thay đồ to bự tổ chảng, từng ngăn tủ đều mang những bộ trang phục đầy khí chất.
"Alluka sama lại làm sao rồi ạ?"
"Chu choa.... tôi nhớ là mình chưa từng chọn mấy món này..."
"Người đã chọn rất nhiều đó, Alluka sama.
Với tư cách là một quản gia, tôi nghĩ ngài không nên bỏ phí những thứ như thế.."
Shiro cúi người, nhặt từng chiếc váy lên đặt lên ngăn tủ.
Cô lại trở lại làm cô bé 6 tuổi với bộ kimono.
"Mồ!
Đây là cuộc triển lãm đầy nghệ thuật đấy.
Tôi chẳng chọn được gì đúng trọng tâm cả..."
Alluka ngó đầu khỏi phòng thay đồ.
"Sao cô cứ phải mặc cái thứ đó thế?
À mà khoan...
Sao chúng ta không thử đồ đôi??"
"Thân là kẻ tôi tớ, tôi không thể làm việc đó..."
Shiro lắc đầu, gương mặt vẫn giữ nguyên nét cười bé nhỏ.
Hai bím tóc xinh xinh khé đung đưa cùng chiếc nơ đen.
"Ngài có muốn thử chút hương vị Âu cổ không, Alluka sama?"
"Ể, tôi có mua bộ đó sao?"
Shiro nhấn nút trên tường, lại thêm bao nhiêu chiếc tủ khác hiện ra.
Cô lấy ra vài túi đồ lớn.
"Thử vài món trước khi quá muộn chứ, Alluka sama?"
"Tôi không biết cái nhà của cô rốt cuộc rộng bao nhiêu, nhưng cái bộ đồ đó phải là của tôi, chắc luôn"
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
"Sao ạ???"
Trong khách sạn, Killua gầm lên như sấm.
"Ông bảo con có thể đi cơ mà??"
"Có mức độ thôi!
Mẹ con vừa ra viện vì hạ huyết áp rồi kìa!"
"Ai quan tâm chứ??
Nốt hôm nay là có thể về cùng nhau hết rồi!"
"Quay về ngay Killua!"
Giọng Silva vang lên từ đầu dây bên kia, Killua giật nảy mình.
"Ch.... ngay cả cha cũng...???!!"
"Chúng ta đang bị nhắm đến!
Quay về ngay trước khi mọi thứ trở nên quá muộn."
"Vậy cũng phải gọi anh em con chứ??
Cha muốn kệ họ ở đây??"
"Họ đều biết tin và đang tiếp tục lẩn trốn.
Chí ít là Kalluto và Illumi ở cạnh nhau, lại còn có Genei Ryodan hỗ trợ!"
"Cái....??!
Thế Alluka với Shiro??"
"Họ sẽ tự lo được!
Giờ thì...."
"Cha thật...!!!"
Killua gắt gỏng.
Cậu không thể tin được rằng tới tận thời điểm này mà cha cậu vẫn chưa muốn chấp nhận em gái cậu.
"Con không về!"
"Killua!
Ta nói một là một, hai là hai!
Mau trở về trước khi con khiến cả gia đình phải chịu khổ sở!!"
"Tch!!!!
Chết tiệt!!!!"
Killua ném chiếc điện thoại xuống sàn làm nó vỡ tan tành.
Khiến cả gia đình đau khổ?
Có ai thật lòng quan tâm tới cậu chứ?
Tất cả đều chỉ vì cái danh "sát thủ mạnh nhất trong lịch sử Zoldyck" mà thôi!
Nếu không thì Illumi đã chẳng bao bọc cậu như vậy, bà già cậu lo lắng cho cậu như vậy, và còn....
"Anh có quên ai không, anh trai....?"
Killua bỗng chốc ngừng mọi suy nghĩ...
"Kalluto?
Con bé thì sao?
Nó có như thế không?....."
"Lễ tân!
Nối điện thoại!!!!"
.
.
.
.
.
.
.
Ngay lúc này, tại một căn cứ sang trọng.
Vài người ngồi quanh chiếc bàn tròn, mặt đằng đằng sát khí.
"Irene đang nghĩ gì mà nhắm thẳng vào cuộc triển lãm?"
Karen lau thanh kiếm, mặt đầy suy tư khó tả.
"Cô ta thật sự muốn trừ khử Zoldyck.
Ả thật sự muốn báo thù cho Krand đấy nhỉ?"
Ellie ngồi một góc, tay ôm con búp bê bằng bông mà nói.
"Quan hệ giữa họ đâu có thể gọi là thân?"
"Không rõ nữa... hình như trước đây, họ thật sự có một mối quan hệ thực sự rất tốt..."
Ben ngồi đan tay một chỗ.
Cơ bắp lực lưỡng là thế chứ ông đây cũng đa cảm vcl...( với Irene thôi🙂)
"Hình như nhà Zoldyck vẫn còn đứa chưa biết đường trốn..."
Mokomaru nói, mặt vô cảm.
"Tôi không biết Irene nghĩ sao chứ bản thân tôi cũng muốn tiếp tục đập phá.
Đặc biệt là tài sản của lũ mọi rợ Mafia...."
"Và đừng nói xấu tôi nữa chứ?"
Cả đám quay đầu ra phía cửa.
Irene trong bộ váy đen khoắt sâu ở lưng bước ra.
"Mừng là mọi người đều tới..."
"Mong được đập phá nhiều hơn thôi, ai cần cô với cái mục đích của cô?"
"Đừng có nói những thứ vô duyên như vậy!
Irene san đừng lo, thế nào tôi cũng đi với cô..."
"Cảm ơn nhé Benny.
Còn anh thì sao hả Karen?
Tôi hiểu anh là người biết suy nghĩ, nhưng cả bọn đi mà anh ở lại thì hơi sứt mẻ tình anh em đấy nhỉ?"
"Hmm.... thật không thể chấp nhận lối làm việc của cô.
Chỉ 1 con nhóc mà cũng lôi cả team đu mới là lạ đấy!"
Karen hừ cái đứng dậy.
"Oi oi đi đâu vậy Karen?"
Ellie nhìn theo bóng hắn bỏ đi.
"Mà nói trắng ra là nhân dịp này vừa khử được đứa con của Zoldyck vừa lấy luôn đống hàng triển lãm chứ giề?
Không sợ trùng hợp với lũ ml Ryodan à?"
"Chúng đang bị tổn thất nặng nề, còn khuya mới cướp.
Cùng lắm là đến dự, ngắm nghía một lúc rồi nghĩ đến chuyện giật chúng sau khi kết thúc triển lãm thôi.
Khác với chúng ta, cướp ngay bây giờ!"
Irene cười nham hiểm.
Các thành viên khác cũng chuẩn bị tinh thần tận diệt.
"Toàn bộ hàng triển lãm là của chúng ta!!!!"
"Đợi đã nào, Rez đâu?"
Irene hỏi, mắt ả ngó quanh không thấy người đàn bà có sở thích tự luyến kia đâu.
"Không hiểu sao bữa nay cô ta nói không muốn sống nữa.."
Ellie chống cằm.
"Gọi cô ta dậy đi, chúng ta niệm Kiểm soát để sử dụng lũ khách đó."
.
.
.
.
.
.
.
.
"Shiroo~ tui sắp phát điên luôn òi nè!!
Cái quần gì mà đông vậy???"
Alluka ngồi trên con taxi mà toát hết cả mồ hôi.
Theo suy nghĩ của mọi người, tôi tớ nên ngồi ở đầu xe để bảo vệ thân chủ ngồi ghế sau.
Cơ mà hôm nay có gì đó sai sai...
"Đường đông vậy đến kịp làm seo???"
"Ngồi xuống đi thưa quý khách!
Ngài sắp làm cho cái xe của tôi không đi được nữa rồi!!"
Tài xế said.
"Alluka sama, ngài nghĩ sao về việc đi bộ?"
Shiro nói.
"Ừ ha, biết đâu nhanh hơn."
Cô liếc ra vỉa hè.
"Trống người ghê luôn!?"
"Vậy tôi trả tiền rồi chúng ta cùng đi bộ.
Tắc đường thế này khó mà đi nhanh được."
Alluka bước xuống xe.
Đây là dịp quy tụ 1000 quý tộc thượng lưu từ khắp nơi tới.
Đương nhiên họ muốn thể hiện sự giàu có của bản thân bằng những chiếc xe rồi.
"Mọi người vẫn tiếp tục di chuyển..."
"Họ lười vận động lắm ấy nhỉ?"
"Chắc váy của họ không phù hợp với việc di chuyển ngoài trời nên mới vậy..."
"Hừ, tui chỉ thấy một lũ đã lười còn ngu...."
"Đừng khiếm nhã thế chứ, hai con nhóc?"
Alluka quay lại.
Mải nói chuyện đâm ra chẳng nhớ là mình phải cảnh giác.
"Ông....!!!"
Là Nobunaga và Phink!
"A, xin chào các ngài!"
Shiro vẫn cúi đầu chào.
"Cô sẽ làm như bản thân không quen biết gì hết à?"
Alluka liếc sang.
"Hm, ông chưa xin lỗi tôi đâu đấy!
Đồ thô lỗ!
Cục cằn!!"
"Con nhóc hỗn láo!
Em gái mày còn ý thức hơn mày nữa kìa!!"
Nobu nổi cáu.
Chút nữa không có Phink thì ông đã nhấc cổ Alluka lên.
"Shirooo!
Chúng ta đi nhanh hoi!
Kệ cụ cái lũ đó đi!"
"Alluka sama, đợi đã...,"
Shiro bất ngờ bị túm lại.
"Mày có thể đi, con nhóc hỗn láo.
Còn cô bé này đây, ở lại!"
"Cái....!!!????"
Alluka nắm chắt tay.
"Ông nghĩ mình là ai hả?"
"Bang chủ của chúng ta đang thất thần vì một cô gái tóc bạc trông giống hệt con bé này."
Phink nói.
"Cơ mà bé xíu thế này làm sao mà phải người Bang chủ muốn tìm?"
"Đó là chị nhóc à?
Nhóc có chị gái chứ??"
Phink hỏi, bản thân không hề đề phòng.
"Dạ, cháu có."
"Hả????
Sao giờ mà cứ liên tục nói dối thì về sau tính thế nào??"
Alluka nghĩ.
Cô đang lo cho tương lai tối tăm của mình.
"Ồ!
Thế tên cô ta là gì?
Cô ta hiện đang ở đâu??"
"Chị ấy không ở Yorkshin nữa rồi, chị hai không thích định cư ở một chỗ lâu đâu.
Chị hai có cái tên nghe đặc biệt lắm!"
Shiro vui vẻ nói.
"Chị ấy là Vivian, Vivian Iris Kyouhebi.
Nhưng tôi thích gọi chị hai là Iris."
"Ồ hiểu rồi!"
Nobunaga thả Shiro xuống.
"Vậy giờ cứ thế mà tìm thôi nhể Phink?"
"Hm.., nhanh vậy thôi à?"
"Có cái tên đặc biệt thế chẳng tốt quá còn gì, không lẽ cậu còn muốn xin số điện thoại?"
"Thôi đi nhanh, trễ giờ với bọn Franklin bây giờ..."
Hai gã bỏ đi thản nhiên.
Chẳng lo đến chuyện mình bị lừa hay không.
Đây gọi là xem thường trẻ con chứ còn gì....
"Xem ra bọn chúng không đến cuộc triển lãm.... mà Vivian là ai hả??
Lại còn Kyouhebi, gian dối quen thân..."
"Không phải.. chị ấy thật sự có mà.."
"Thôi đi nhanh nhanh trước khi lũ đó biết cô bịp chúng!"
.
.
.
.
.
.
.
.
"Bang chủ, ngài đi đâu vậy?"
Machi nói qua điện thoại, Kuroro nghe chỉ cười nhẹ cái.
"Triển lãm.
Ta có chút hứng thú, muốn ngắm chúng trước.."
Nói rồi, hắn tắt máy.
Trước mắt hắn đây hiện tại là cổng vào khu bảo tàng số một Yorkshin, nơi người với người ra vào lẫn lộn.
Tâm trí hắn hiện ra hình ảnh sáng sớm nay, sau khi hắn giết chết hai tên ở siêu thị.
"Tôi không quen cô gái tóc trắng ấy....
đó là bạn của Alluka!"
Kalluto nói.
Một lời nói dối không thể nào qua mắt được một thiên tài như Kuroro.
"Không thể là quan hệ bình thường... tôi từng thấy cô gái đó đi trên phố với Alluka.
Chỉ là bạn thôi sao?
Chưa kể là cô bé có mái tóc và gương mặt y hệt cô ta từng đi trên tàu với chị em cô nữa.
Cô là chị em của Alluka đấy, cô có chắc không?"
"Tôi không biế...UHM!!!!"
Kalluto bỗng chốc trở nên khó thở.
Sát khí đằng đằng khiến cô như muốn chết đi cho rồi.
"Cô chắc không....?"
"Tôi...."
"Cuối cùng thì ta cũng chỉ biết cô ấy sẽ đến đây.."
Hắn bước vào.
Mọi ánh mắt đều hướng về nam nhân với gương mặt thư sinh lịch lãm kia.
Bao nhiêu trái tim đã tan chảy khi nụ cười ấy lộ ra.
Hắn đi dạo quanh khắp nơi, từng phòng tranh cho tới tầng trưng bày tượng sáp.
Do mấy món chính vẫn chưa được bày ra nên hắn vẫn tập trung loanh quanh tìm kiếm.
Hắn đi quan chiếc bể cá khổng lồ với màu xanh trong suốt.
Lại là màu xanh ngọc ấy....
"Shiro~~ đống bánh kẹo ban nãy bán hết rồi à?"
"Tôi cho người đưa tới phòng ăn hết rồi, Alluka sama..."
Hắn nhìn sang chỗ đứng của ai đó bên kia bể cá.
Cách nhau một bức tường nước trong suốt, hắn thấy cô gái nhỏ bé với nụ cười lạ lẫm và cũng thật quen thuộc.
Ok 2000 từ🙁
Có nên vẽ lại Michaki không?