Khác Quản gia nhà Zoldyck (hxh)

Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
20


Hắn đã không còn gặp lại cô

Suốt 15 năm nay...

Hắn tỉnh khỏi cơn mơ, từ từ ngồi dậy

Giờ thì hắn đã có tất cả, chỉ không có cô...

Và dù có quen biết bao nhiêu người đàn bà, hắn cũng không tìm được ai như thế

Không một ai.

"Bang chủ!?"

Hắn hơi giật mình.

Feitan đã đứng đó lúc nào, mặt nhăn nhó, tay đút túi áo khó chịu.

"Tôi đã gọi ngài 2 lần rồi đấy..."

"Có việc gì sao Feitan?"

Hắn cười, nụ cười mà cô vẫn luôn cho hắn thấy.

"Machi sáng nay mới chạm mặt với vài tên khốn.

Chúng tự nhận mình là Sugar Black.

Machi bị thương khá nặng đấy, chúng ta nên xử lí đám kia trước khi chúng gây thêm tổn hại cho chúng ta chứ?"

"Ra vậy... có ai xử lí vết thương chưa?"

"Ổn rồi, nhưng cô ấy sẽ tạm không di chuyển được tay trái.

Lũ đó xem ra có kẻ có khả năng xử lí được Niệm Mịch của Machi..."

"Xử lí được?"

Hắn đứng dậy, lấy chiếc áo khoác da đen của mình xuống.

"Cô ấy nói thế, một cây kéo khổng lồ, vàng ròng..."

"Thú vị đấy, chiếc kéo cắt được chỉ Niệm..."

Hắn xoa cằm cười khểnh.

"Bang chủ, tôi mới nhắn cho mọi người về chuyện này.."

"Nhắn họ tập hợp lại đi.

Chúng ta sẽ tiêu diệt bọn Sugar và cướp Gold Blood.

Ngay tuần sau..."

.

.

.

.

.

.

.

"Hả?

Gold Blood??"

Zeno đấm đấm vào cái lưng mình, cái gương mặt đúng kiểu "wtf???"

"Ừ.

Họ sẽ triển lãm nó vào tuần sau, ông không hứng thú gì à?"

Shiro nghiêng đầu.

"Ta là sát thủ chứ có phải người thường như ai đấy đâu.. ngoài kia bao nhiêu kẻ muốn giết gia tộc đây này..!"

"Hiểu rồi.. tôi đi một mình vậy.."

"Ừ hợp lí....

à mà khoan!

Cô đi ai chăm cho lũ nhỏ??"

"Nghĩ gì chứ Zeno?

Tôi làm việc đã không công rồi, mà trước khi tôi đến mọi người vẫn sống ổn cơ mà.

Khỏi lo, đi tầm một tuần rồi tôi về..."

"Khoan đã nào!!"

Zeno bước lại gần chỗ Shiro, mặt nhăn nhó.

"Vốn định bắt cô ở lại nhưng mà thôi.

Cô muốn đi đâu thì đi, đúng một tuần.

Tiện thì vác Alluka đi cùng luôn đi!"

"Tại sao?"

"Cô đi bây giờ ai chăm nổi nó.

Cho nó đi cùng đi, hai đứa hợp nhau mà!"

"Nghĩ gì má?

Ông không lo lắng cho sự an toàn của cô ấy à?"

"An cái quần què!

Nó đủ mạnh để ra ngoài rồi..."

"..."

Và thế là Alluka và Shiro tới khu triển lãm một mình🙂

"À rế?

Tôi tưởng là ở Đảo Cá Voi?"

"Đọc nhầm rồi Alluka sama.

Nó ở tận Yorkshin cơ mà..."

"Cô cần gì ở đây sao?"

Alluka phồng má vì vừa đọc nhầm, nhanh chóng lái sang đường khác.

"Tôi tính nhân dịp này thăm cái biệt thự 3 tỷ mới xây của thôi mà..."

"Làm gì cũng âm thầm nhỉ?

Cô thật bí ẩn quá mà..."

"Vậy à..?"

"Vậy cơ thể cũ của cô thế nào rồi?"

"Hoàn thiện 80%.

Nếu giờ sử dụng ngay cũng chỉ giữ được 3 ngày, sau đó có thể sẽ phải khởi động lại từ đầu.."

Hai người bước lên phi cơ, phía trên là 2 nhân viên nam đang cúi chào.

"Đẹp trai nhỉ, để cô chọn người đúng là ý tốt❤️"

"Ngắm cho đã con mắt đi Alluka sama, xuống Yorkshin thì không gặp được ai đẹp thế này nữa đây đấy~"

"Hỏi nè Shiro..~"

Alluka bất ngờ ôm Shiro từ phía sau

"Ngươi thích Kuroro Lucifer chứ?"

"Có chứ.

Thích lắm...!"

Shiro quay lại mỉm cười.

"Ahh~Kawaii....💕💕 mà đợi chút, Gold Blood là cái gì..??"

"Đến đi rồi biết..."

.

.

.

.

.

.

.

.

"Có một sự thật là cô chẳng nói lời yêu ai bao giờ, đúng không..?"

"Ngươi tới mời ta đi ăn hay nói chuyện về bạn gái ngươi vậy Hisoka..?"

"Ông cứ căng nhờ Illumi~ mà đó không phải bạn gái tôi, mà là bạn gái cũ!"

"Ta không quan tâm, quan trọng hơn, nói rõ cho ta tại sao ngươi huỷ kèo với Kuroro đi chứ hả, Hisoka?"
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
21


"Hả???

Shiro với Alluka tới khu triển lãm ở Yorkshin rồi???"

Killua gầm lên sau khi phát hiện ra em gái mình đã ra khỏi nhà mà không một lời nhắn.

"Ông nói thế chứ anh mày biết đâu..."

Milluki làm mặt khó chịu, tay đang bóc túi khoai tây chiên vừa lấy từ trên bàn làm việc.

"Chết tiệt!!

Con bé chẳng nói gì với tôi cả!

Ông không lo cho con bé sao??"

"Lo gì chứ?

Shiro đi theo rồi, ông cũng cho phép rồi, lại còn thêm cả an ninh hàng đầu khu vực nữa.

Kệ đi, chú em đỡ phải trông nom con bé rồi nhé!"

"Anh đúng thật là... thật thất vọng!

Tôi chuẩn bị đi luôn đây.

Nói với ông bà già...."

"Tốt hơn hết là không đi, onii san..."

Hai người quay về phía hành lang, Kalluto đã đứng đó từ lúc nào.

"Đừng nói thừa, tôi phải..."

"Nếu Alluka thật sự muốn anh đi cùng, nó sẽ không quên gọi anh.

Giờ thì ngay cả một tin nhắn cũng không có..."

Cô bước đến gần anh mình.

"....Anh vẫn muốn cố chấp đi theo?"

Kalluto nhìn bóng lưng người anh mình, cô muốn thấy phản ứng tích cực từ anh.

Làm ơn đi

Lời nói của em không đủ trọng lượng với anh thì chí ít anh cũng hãy nghĩ cho mình đi.

Anh có cảm thấy

Bản thân đang lo cho người không nghĩ cho mình không....?

Anh không muốn thôi quan tâm tới nó dù chỉ một ngày thôi ư?

"Tôi phải bảo vệ em gái mình...."

Killua vẫn bước tiếp.

Cậu hoàn toàn không muốn nghe thêm.

Milluki mặc kệ cuộc nói chuyện này trở vào phòng đóng cửa.

"Onii san... anh có quên ai không...?"

Killua quay lại.

Cậu nghe thấy, dù tiếng nói rất nhỏ...

Nhưng Kalluto đã bước đi trước, vụt khỏi tầm mắt cậu.

"Có lẽ... dù làm cách nào, em cũng không thể là em gái của anh...."

Kalluto bước dưới những tán cây, nơi những giọt mưa vượt qua từng chiếc lá mà đổ xuống đầu cô.

"Mưa... rồi..."

Kalluto đưa tay ra hứng.

Có lẽ cô sẽ lại làm như mọi hôm

Gặm nhấm nỗi cô đơn một mình...

Nở một nụ cười thật thuần khiết

Thật đau đớn

Giọt mưa rơi xuống gương mặt cô bé

Có lẽ là mưa thật...

"KALLUTO CHAN, TỚI ĐÂY NGAY CHO MẸ!!!"

"Dạ....

"

Cô lại trở lại nơi mình phải đứng.

Nơi cô không muốn chút nào...

.

.

.

.

.

.

"Onii chan?

Em chin nhỗi mà~"

Alluka nhấc máy nặng nề, cứ hi vọng thoát rồi mà Shiro lại lén mang điện thoại của cô lên máy bay.

"Alluka, em phải chờ anh đấy!

Tuyệt đối không tự đi vào nguy hiểm, đừng tự ý đi ra ngoài nếu không có Shiro đi cùng...!"

"Chin.... nhỗi .... nii..."

Thế là cái máy tắt phụt cái.

"Alluka sama, cô không muốn nghe điện nữa ạ?"

"Ừ, cứ thế tắt đi, thế nào Onii chan chẳng nghĩ là mất sóng!"

Alluka vứt chiếc điện thoại lên bàn, tiếp tục hưởng thụ dịch vụ xoa bóp của mấy nhân viên nam đẹp trai🙂

"Cố gắng làm vừa lòng cô ấy cho tôi nhé mấy anh~ tiểu thư nhà Zoldyck đấy ạ!"

Shiro bước ra khỏi phòng, không quên nói thêm vài câu.

"Hi vọng onii chan không biết chúng ta nghỉ qua đêm ở đâu..."

"Ngài ấy sẽ không biết đâu, cô cứ an tâm... chúng ta sẽ đến biệt thự nhỉ của tôi."

"Ừ... hẳn là nhỏ...."

Allaka toát mồ hôi hột

.

.

.

.

.

.

.

"Hả...?

Thua cược?"

"Ừ, bọn tôi cược xem liệu Alluka với Killua có thấy được mảnh giấy báo hiệu chạy trốn của Elaiza không thôi.."

"Elaiza ta gọi không quen..."

"Thế ông gọi là gì?"

"Shiro Kyouhebi.

Bảo mẫu, quản lí, người đại diện, bảo kê,... quan trọng là của ta, à không, của anh em ta...!"

"..."

"Ủa sao im vậy?

Cái biểu cảm đó là sao?"

Hisoka câm nín, thật sự hắn mong đây là do Illumi xạo nồi...

"Hisoka?"

Ai đó gọi hắn từ phía sau, Hisoka quay lại.

Illumi cũng ngó ra theo.

"Machi?"

Hắn có chút ngạc nhiên, xong ánh mắt chuyển thành sự tò mò phấn khích.

"Ồ hố, hai tên phản bội đều ngồi ở đây.!

Tâm sự thầm kín à?"

Người đàn ông tóc dài bước đến từ hướng khác.

Là Nobunaga, ngay cạnh là Shalnark đang vẫy tay chào.

"Im đi Nobunaga..."

Illumi nhíu mày.

Không lẽ đám Nhện tới đây xử lí anh và Hisoka để bảo vệ Bang chủ của chúng?

"Ăn chút không, cả 3 người?

Đồ ăn ở đây ngon dữ luôn~"

Hisoka cười đểu.

"Khỏi, đây no nê từ sáng rồi... rốt cuộc đám các người làm gì ở đây hả?"

Machi chống tay dò hỏi

"Đừng lo, hai người bạn thân ăn uống no nê rồi tới ngắm vài cô nàng chân dài ở Party of Water ấy mà... cơ mà chuyện gì đã xảy ra.. với cánh tay phải của cô thế?"

Ánh mắt Hisoka tập trung vào cánh tay mà Machi đang giấu sau lưng.

"Cô ấy bị tấn công, bọn Sugar gì đó... quan trọng hơn là bọn này đều khá nguy hiểm.

Bọn ta cần trừ khử ngay.."

Nobunaga chống cằm, trông thì bình tĩnh thế nhưng ai cũng biết hắn muốn giết Hisoka-kẻ đã gián tiếp giết người bạn thân của mình- ngay bây giờ đây.

Chém hắn ra làm 2!

"Black Sugar."

Shalnark nói thầm mách nước.

"Dù sao chúng ta cũng không nên đánh nhau ở đây chứ?

Chúng ta còn việc quan trọng hơn..."

"Hô... không lẽ Bang chủ hôm nay cũng..."

Hisoka liếm mép.

"Bớt bớt đi Hisoka.. không nên là hôm nay chứ?"

Illumi nói, lườm hắn một cái.

"Rồi rồi...."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
22


Nhóm Machi bỏ đi, Illumi và Hisoka cũng đứng dậy.

Hai người bỏ về khách sạn.

"Không đi xe à?"

"Đừng, đi bộ cũng đâu mất nhiều thời gian.

Tiêu cơm bằng cách này cũng có sao đâu nào~?"

"Hmm...."

Họ rảo bước trên vỉa hè được lát những viên gạch trắng.

Hisoka bữa nay không vận đồ hề nữa, ăn mặc tử tế tí là hotboy keo con voi ngay.

Vẻ đẹp có phần ranh ma của hắn khiến trái tim nhiều người đổ gục.

Illumi cũng không kém, đôi mắt vô hồn, mái tóc dài trông thật bí ẩn, cuốn hút lạ thường.

Dáng hình thanh mảnh, di chuyển nhẹ nhàng, rụng trứng chưa các bạn?

Đáng tiếc, hai anh không quan tâm.

(P/s: Mà bị chú ý cũng khổ lắm đấy🙂 đã biết hai anh biến thái thế nào chưa?)

"Rốt cuộc quan hệ của Shiro với ngươi là thế nào?"

Illumi hỏi, mặt vẫn tỉnh bơ.

Cơ mà hắn không tin là anh không tò mò.

"Tình đầu của tôi, tôi gặp cô ấy khi cô ấy tới giết cha dượng tôi.

Tôi đổ ngay lập tức."

"Cái QUẦN QUÈ gì vậy?"

Illumi tự hỏi, anh tin câu này mà buột khỏi miệng là anh mất hết ánh nhìn của đám con gái trên phố ngay...

"Không ngờ đấy.. ngươi có cha dượng."

"Ừ, mẹ tôi đi bước nữa trước khi mất toàn bộ tài sản vào tay gã đàn ông kia.. mà rốt cuộc thì tôi vẫn chẳng có tí cảm xúc gì với bà ấy cả..."

"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"

"Hmm... sẽ dài đấy."

Hisoka ngước lên trời.

Hình như ngày cô ấy tới, trời cũng nắng nhẹ y như vậy...

"Chào.."

Cô gái tóc bạc đưa tay ra trước, thiện ý muốn giúp cậu đứng dậy.

Cậu đưa tay ra, bàn tay lấm lem bùn đất nắm chặt từng ngón tay trắng nõn của cô bé trước mặt.

Cậu vừa mất mẹ.

Cha dượng cậu đang đưa cậu đi gặp mẹ mới.

Ông ta đưa cậu tới dinh thự trong rừng.

Mọi thứ sẽ tốt hơn nếu hôm nay, ông ta không bị Tử thần đuổi bắt...

Chiếc xe lật ngửa.

Ông ta chạy ra trước, kệ cậu ở bên trong đang cố gắng lách ra ngoài.

Đầu ông ta lìa khỏi cổ, tới lúc này, cậu cũng có chút bất ngờ.

Lâu lâu mới co chút cảm xúc mà...

Mà hoá ra, cảm xúc của hắn chỉ nổi lên nếu được thấy máu...

Hay lắm..

"Cậu thật ngầu!"

"Vậy à?

Cảm ơn nhé, tôi là Đao phủ chuyên nghiệp mà..!"

"Tôi muốn giống cậu!"

"Vậy hãy đi thật nhiều nơi rồi trở thành kẻ mạnh đi, Hisoka kun.Như vậy mới thật đúng là con người, đừng ru rú một chỗ, không tốt đâu nhé..!"

Cô ấy cười

Nụ cười vừa giả dối, vừa chân thật

Nụ cười của kẻ biết quá nhiều

Nụ cười của kẻ ghét sự buồn chán

Nụ cười của kẻ sẵn sàng vứt bỏ bất cứ thứ gì để tìm hai chữ "Thú vị"

Nụ cười của kẻ chỉ thích, không bao giờ yêu

Nụ cười mà hắn không thể có...

"Cô ấy bất chợt bỏ đi sau khi hai người làm bạn được 2 tháng sao?"

Illumi hỏi.

"Cô ấy không bao giờ chịu ở yên một chỗ nếu nó không thú vị... tôi đã biết cô ấy đủ lâu, cô ấy bỏ đi mà không chút lưu luyến.

Thế mới là kẻ mạnh..."

Hisoka vẫn giữ nguyên lập trường của mình về sức mạnh và quyền lực.

Tất cả là những thứ hắn thấy từ Elaiza...

Vì cô là người đã dạy cho hắn biết, thế nào là cảm xúc.

Biết thế nào là sẵn sàng quên đi không chút níu giữ, không chút khó khăn...

Biết thế nào là con rắn quấn quanh con tim của người ta, khiến họ đắm chìm trong sự âu yếm của con rắn, để rồi cuối cùng bị cắn một nhát thật đau, thật độc....

Đó mới là kẻ mạnh...

"Cô ta luôn như vậy...

à?"

Illumi bắt đầu nhìn xuống mặt đường, anh bắt đầu chậm lại.

Thật lạ là... tất cả chúng ta đều biết nó xấu xí tới mức nào, nhưng cứ cố gắng chấp nhận nó.

Muốn tin rằng, sẽ có lúc nó thay đổi...

Chà, để rồi xem...

.

.

.

.

.

.

.

.

Tại biệt thự 3 tầng của ai đó.

Hẳn là ai đó🙂

Tới mai lễ triển lãm mới được bắt đầu.

Tuy nhiên hôm nay, Yorkshin đã diễn ra một cuộc đấu giá công khai.

"Cô đi đấu giá mà còn định lấn át cả bảo vật nữa à Shiro?

Muốn người ta mua hay gì...?"

Alluka nằm chống tay trên giường, mồm nhai mít nhồm nhoàm nhận xét.

Cái bản mặt nhìn rõ khó hiểu.

Trước mặt cô hiện giờ là một người phụ nữ tóc trắng với nụ cười nham hiểm.

Cô ta quyết đấu hết số bảo vật của cuộc đấu giá mất rồi...

"Xin lỗi, ăn thịt Đường tăng không dễ đâu... mà tiện thì tôi là Elaiza."

Ps:kết bạn facebook đi mn😭 Đặng Tâm với cái mặt to đùng, dễ nhận ra nhắm.!!
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
23


"Bang chủ, chúng tôi đang ở chỗ cậu chỉ định..."

Nobunaga nói qua máy, đầu dây bên kia là ai chắc bạn nào cũng biết.

"Nobunaga, Black Sugar không phải lũ giết người đơn giản.

Lần này cả 3 người cần hợp tác lại và giữ bằng được gã đó.

Chưa biết sức mạnh thế nào, nhưng hiện tại hắn là tên nắm giữ đủ loại thông tin mà ta cần.. nhớ phối hợp cho tốt."

"Nói là vậy chứ...

Machi què quặt thế này làm ăn gì..?"

"Cô ấy đã giao đấu với 1 trong số 8 gã đó, cô ấy biết điểm yếu và điểm mạnh của hắn.

Hãy cố gắng nghe Machi."

"Hiểu rồi, cứ thế hạ hắn mang qua chỗ Feitan là xong chứ gì..?

Sao ngay từ đầu không để hắn ở đây luôn đi?"

"E rằng cậu ta là người duy nhất thích nghi được với tốc độ đáng kinh ngạc của gã này.

Cũng háo hức lắm rồi..."

"Vậy tôi xin phép tắt máy."

Pip

"Xem kìa..."

Shalnark nói, tay đưa lên trán che nắng.

"Ồ hố..."

Nobunaga nhìn về phía người đàn ông với cơ thể mảnh dẻ, bên cạnh là chiếc hộp lớn.

Không nghi ngờ gì, đó là thứ cất cây kéo đã cắt đứt sợi chỉ Niệm của Machi.

"Đúng tên đang ngồi trên con mui trần đó..

Chuẩn bị đi, cả 2 người..."

Machi cẩn trọng bước ra trước.

"Đừng để cái cơ thể mảnh khảnh đó đánh lừa..."

"Ai như cô CHỨ!???"

Cả 3 nhảy một lượt xuống mui xe gã kia.

Một trận chiến có phần cân bằng🙂)

.

.

.

.

.

.

"Mày là thằng khốn làm đau đồng đội bọn tao à...?"

Feitan cười ngạo mạn.

Trước mắt hắn giờ đây là một nam nhân với gương mặt hoàn mĩ lạ kì.

Một ninja à...?

"Thật tệ khi bị nói như vậy..."

Hắn bắt đầu cúi người chào.

"Tôi chỉ đơn giản là chặn người phụ nữ đó lại.

Cũng khá khó chịu khi không được bẻ nốt cái cổ thanh thanh đó...."

Vâng

Chưa dứt lời, người đàn ông đó đã phải nhảy xa 3 bước trước nhát chém của Feitan.

"Cơ bản là tao sẽ giết mày.... trước lúc đó, tao sẽ xẻ cái mồm LOL của mày ra."

"Thật tàn nhẫn... ta không rõ ai mới là kẻ khẩu nghiệp đáng chết..."

"THÔI ĐM ĐỪNG NÓI NỮA ĐÁNH NHANH MẸ LÊN!!!"

Phink kêu gào.

"Không đánh thì cút ra cho bọn ta xử lí chứ Feitan."

Franklin bồi thêm.

"Khỏi nói... sẽ nhanh thôi..."

Feitan cười nham hiểm...

.

.

.

.

.

.

.

"Kalluto không tham gia vụ này sao Bang chủ?"

Shizuku hỏi.

Phía trước cô là một toán người vừa được Kuroro xử lí.

Đứng cạnh là anh bạn Kortopi bé nhỏ hay im lặng, trầm hơn cả Kalluto chan nữa.

"Cô bé đã nói không thể đi ngay bây giờ rồi.

Sẽ đi ngay mai rồi cùng ta xử lí mấy gã còn lại của Black Sugar..."

"Deme chan!

Giờ làm việc đến rồi..."

Chiếc máy hút bụi với những chiếc răng nanh nhọn hoắt lộ ra.

"Ăn hết xác chết, máu, quần áo trên nền đất đi nhé...!"

"Tiếp đó thì, cho phép tôi biết tên cô được không?

Người phụ nữ dùng Ẩn đến độ hoàn hảo kia..?"

Câu nói của Bang chủ khiến Shizuka và Kortopi nhìn về phía chiếc cột nhà.

Người phụ nữ với chiếc khẩu trang đen cùng bộ Âu phục sang trọng bước ra.

"Thật đáng yêu...

Tất cả các ngươi~"

Cô ta làm vẻ mặt phấn khích, đưa tay lên mặt mà suýt xoa.

"Cả ngươi nữa, anh chàng đẹp trai~ngươi thật tuyệt đấy!

Bộ sưu tập của ta sẽ còn phong phú hơn nữa nếu có một gương mặt không tì vết như vậy..."

"Ý cô là Bang chủ mặt dày á?"

Câu hỏi của Shizuku làm cả team hú hồn, Kuroro câm nín.

"Shizuku, cô có thể xử lí cô ta.

Tôi không muốn xuống tay với nữ giới.

Chịu đựng sự vô duyên của phụ nữ là phép lịch sự của đàn ông nên....

Thay vào đó, ta nên chơi với ngươi chứ?

Tên đang ẩn nấp thứ 2..?"

Hắn cười, hất cằm về phía tên to cao đang đứng sừng sững như bức tượng với cây búa lớn.

Đầu đội chiếc khăn đỏ che nửa khuôn mặt, người ta chỉ thấy miệng và mũi của hắn.

"Không được giết anh chàng đẹp trai đó nhé Miz!

Tôi muốn anh ta...~"

"Đã hiểu, Rez.."

"Hmmm...

đáng chú ý đấy.."
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
24


Kikyou và Silva nhận được thông báo của Zeno: Hãy tới tham dự buổi họp mặt của những Tử thần.

Mọi năm thì ông đi một mình, nhưng giờ thì ông quá mệt mỏi khi phải nghe đám siêu sát thủ thế giơia ngầm nói chuyện rồi.

Bọn đó thật ra chẳng chuyên nghiệp gì cả...

đi cho có ấy mà.

"Con hiểu rồi, chúng con đi đây thưa cha."

Silva nói, vẫn nghiêm chỉnh như ngày nào.

Ông nhìn qua người vợ mình mà toát hết mồ hôi, bà ấy trang điểm đậm dã man...

"Có cần thiết không em...?"

"Có chứ!"

Kikyou hào hứng nói.

Một buổi tiệc trà với đủ các loại sát thủ thật khiến bà tò mò.

.

.

.

.

.

.

.

"Bang chủ không nhấc máy..."

Shalnark nói, nhíu mày.

Nhóm Nobunaga đã tạm giữ được tên cục súc này.

"Không vội, bọn Feitan cách đây 400m nữa.

Ta cần cẩn thận giữ hắn khi lên xe..."

Machi nói.

Cô vẫn chưa hết đề phòng gã đã làm cô khốn khổ tuần trước...

"Cứ thử cử động xem xem, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đứt động mạch cảnh ngay đấy.!"

Nobunaga đe doạ.

Gã kia dù đã kiệt sức, nhưng không có nghĩa là trí óc và toan tính đã cạn kiệt...

.

.

.

.

.

.

.

"Vãi thật...

Feitan.

COMBAT ĐÉO GÌ ĐỂ BỌN NÀY DÍNH CHƯỞNG MẸ LUÔN VẬY??!!!!"

Phink gào lên, mặt đầy cáu giận.

Lại một lần nữa Feitan sử dụng Pain Packer: Rising Sun.

Chiêu này thật ảnh hưởng đến cả mặt đường cao tốc của Yorkshin.

Nó tan chảy.

"Con đỗn lì này ép tôi làm vậy chứ éo ai muốn...

đĩ mẹ nó, lần này gãy cả tay lẫn chân."

Feitan gầm gừ.

Gã ninja vừa đánh với Feitan quả thật có tốc độ và độ chính xác đến lạ thường.

Vận dụng kiếm pháp và y thuật, hắn khiến tay phải của Feitan bị gãy.

Cái chân trái của hắn cũng không ngoại lệ...

Pain Packer sẽ càng mạnh nếu Niệm nhân sử dụng bị thương nặng.

Đáng tiếc, gã ninja đã biết trước chiêu này của Fei, thậm chí còn ném cả lọ dung dịch chứa độc làm vai anh ta mẩn đỏ.

"Đáng kiếp!!

Thằng khốn đó vẫn chưa chết!

Tôi phải...!"

"Thôi đm ông cứ gắng quá!!!

Ngồi yên đây, bọn Machi sắp đến rồi..!

An tâm, đồng bọn của hắn đang trong tay họ.

Có thằng để giải trí rồi nhé....!!"

Franklin ngăn lại thì thầm vào tai Fei.

"Chuẩn đấy, nếu ông cứ đuổi theo, mất cmn mạng thật chứ đùa.

Gã kia có đầy đủ thông tin của đồng bọn hắn, cứ thế mà phang!"

Phink bồi thêm.

Biết không thể làm gì, hắn đành chờ đến khi được thoả mãn bản thân bằng việc hành hạ con mồi kia...

.

.

.

.

.

.

"Bang chủ...

ả đàn bà đó có khả năng kiểm soát những người bị trúng đòn.."

Kortopi nói qua điện thoại.

Tình hình là cậu và Shizuku đều đang trong thế bí.

Người phụ nữ máu S kia thuộc hệ Kiểm soát.

Cái đáng sợ không phải là quân đoàn mà cô ta tạo ra bằng những cú vụt roi liên tiếp vào thường dân.

Sự thật là số lượng không đáng nói, chỉ tầm 10 người.

Cái đáng sợ là sức mạnh tăng độ ngột của những kẻ trúng đòn.

Ý thức bị trì trệ hoàn toàn, chúng chỉ còn biết phục tùng dười gót dày người phụ nữ tên Rez kia...

"NỮA....

NỮA ĐI!!!!"

Ả ta rên rỉ khi thấy Shizuku chật vật đánh hạ từng người một.

Rồi cứ mỗi lần cô đang tập trung vào một con rối, Rez lại vụt một cú chuẩn xác vào người cô.

Shizuku có thể chống lại sự kiểm soát, nhưng sẽ không lâu nữa...

"Tệ quá."

Shizuku thầm nghĩ, dù gương mặt vẫn ngây thơ vô cảm, ai cũng biết rằng cô không còn giữ được nó lâu.

"Khả năng sử dụng Ẩn thượng có phần hơn Kalluto.

Những con rối gần như không có điểm yếu, chỉ được điều khiển tầm 10 con..."

Tầm mắt Shizuku mờ dần, cô phải chống chiếc máy hút bụi của mình xuống đất, ráng đứng vững.

Khả năng chiến thắng còn rất thấp.

Cô thậm chí không biết vì điều gì mà Deme chan không thể hút lấy mọi vật như mọi lần...

"Hmm~nên ra giúp hơm ta?"

.

.

.

.

.

.

"Phù... mãi mới xong.

Gã này cũng mình đồng da sắt, cơ mà suy nghĩ có phần sắc bén hơn hẳn Uvo..."

Bang chủ phủi tay.

Không biết từ lúc nào mà hắn với Shizuku đã cách nhau xa thế này rồi.

(Chạy hơi gắt🙂)
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
25


Shizuku tưởng như mình đã biến thành con rối của ả Rez, cho đến khi cô mở mắt.

"Ủa?

Kortopi?"

Cô ngồi dậy, lưng áo đã rách ra gần hết.

"Thôi ngồi im đi, tôi kiếm cái gì đó che lưng cô lại cho..."

Kortopi nói

"Uhm cảm ơn nhiều..."

Chú lùn vừa bước được mấy bước bỗng bị Shizuku giữ lại.

"Ủa chi vậy má...?"

"Sao chúng ta lại ở đây, mụ Rez kia đâu?"

Cái poker face của cô ấy khiến Kortopi bắt buộc phải ngồi lại mà giải thích.

"Chúng ta dược cứu bởi một cô bê tầm tuổi Kalluto.

Cô ta thuộc hệ Đặc chất.

Chính cô ta thả con Daruma khổng lồ biết nói xuống chỗ ả kia đứng.

Một mình cô ta xé xác từng tên một với những móng vuốt sắc nhọn.

Con Daruma béo ục ịch kia thì ngăn ả tấn công chủ nhân nó...."

"Chỉ thế thôi?"

"Chứ muốn gì hả bà nội....?"

"Sao cô ấy cứu chúng ta?

Làm sao cô ấy xé xác chúng?

Con Daruma kia to cỡ nào?

Trông nó đẹp không?

Có phải...."

"Ôi thôi em lạy chị..."

"Ồ, hai người xong rồi à?"

Bang chủ bước tới điềm nhiên nói.

Anh thực muốn tận mắt thấy khả năng kiểm soát người thường bằng những cú vụt roi của Rez.

Đáng tiếc là cô ta vừa phải bỏ chạy trước một cô bé đáng yêu.

"Xong rồi Bang chủ, chúng ta đi tiếp tới chỗ Feitan thôi!"

Và thế là chẳng ai muốn kể cho Bang chủ nghe về việc họ được cứu.

Thua đứa trẻ con 11 tuổi chẳng nhục muốn độn thổ chứ gì....

.

.

.

.

.

.

.

"Alluka, em đang ở đâu vậy?

Anh tìm em khắp các khách sạn lớn nhỏ ở Yorkshin rồi.

Trả lời anh đi."

Alluka đọc tin nhắn mà Killua gửi cho mình, cô cũng muốn bơ lắm nhưng mà sứt mẻ tình anh em thì thật..

Hiện tại cô đang cố gắng hưởng thụ kì nghỉ cuối hạ của mình với người chị kết nghĩa.

Đồng thời cô cũng nhận ra rằng bản thân đang là một phần khiến trái tim ai đó tổn thương nghiêm trọng...

Killua mừng rớt nước mắt khi thấy em gái mình trả lời.

"Onii chan, em đang ở biệt thự riêng của Shiro.

Anh về chơi với Kalluto đi anh."

Câu trả lời của Alluka khiến cậu có phần suy nghĩ về cậu em thứ của mình.

Phải công nhận là cậu không muốn nói chuyện với nó, vì nó luôn đi cùng mẹ cậu.

Cậu không muốn nói chuyện với những người theo phe mẹ cậu nên...

"Anh có quên ai không...?"

Câu nói của Kalluto vẫn khiến cậu đắn đo không biết nên nói gì bây giờ.

Giờ cậu mới thật sự nhận ra là cậu dành rất nhiều thời gian cho Alluka, nhưng con bé không muốn cậu để tâm đến.

Trong khi Kalluto vẫn đang ngồi nhà một mình...

"Vậy... anh về trước..."

(Nhắn tin trong sự xấu hổ...)

"Vâng, pai pai onii chan!"

"Haizz cuối cùng cũng được ở yên."

Alluka thở dài tắt máy, lái con Lambogini mới được cho mượn mà tới điểm hẹn đấu giá với Elaiza.

"Cái gì mà chị em cùng nhau lôi 13 món bảo vật về cơ chứ?

Lại còn sợ một mình lấy hết sẽ gây chú ý... thế là cuối cùng muốn cả hai chị em sáng nhất đêm nay chứ gì..?

Chị ta rốt cuộc giàu và rảnh đến mức nào vậy??

Cứ chỉ biết thích thế này bao giờ mới hết ế hả Elaiza...?"

Vâng, sự thật là ẻm rất thích nói chuyện một mình...

"Cơ mà Black Sugar vẫn chưa bị tiêu diệt cơ à...?

Báo ngay cho sếp phát đã."

Thế là bà ấy đá số tăng ga, gặp cơ động giờ này chỉ có chết thôi:>

.

.

.

.

.

.

.

"Tuyệt vời..."

Feitan bước ra khỏi cái gara bỏ hoang.

Vứt xuống đất chiếc kẹp sắt dính đầy máu, hắn nhếch mép bước ra ngoài.

"Thế nào?"

Bang chủ hỏi, mắt vẫn dồn toàn bộ tập trung vào quấn sách trên tay.

"Bang chủ cứ vào...."

Feitan nói, bước tới con xe tải mà Phink và Machi đang chờ sẵn.

Tới phòng khám tư nhân ngay sau khi Feitan tra tấn xong là việc cần làm ngay lúc này mà...

Chiếc xe đi rồi, hắn vẫn ngồi đó.

Một lúc lâu mới thong thả bước vào, tay đút túi áo.

Xộc vào mũi hắn lúc này là mùi máu...

"Giờ thì.... hợp tác chút xíu hoặc ta sẽ bẻ nốt chiếc răng cuối cùng của ngươi.

Chọn đi anh bạn!..."

.

.

.

.

.

.

Trên phố đông, một nữ nhân với mái tóc bạch kim bước ra từ chiếc xe trắng toát, thu hút ánh nhìn của mọi tên đàn ông.

(Phen này chắc nhiều cặp chia tay🙂

Cô nở nụ cười hướng đến trung tâm đấu giá...

Yêu chuỵ thì bỏ phiếu đi mấy đứa❤️
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
26


"Hú hú anh kiểm vé ui~"

Alluka dừng xe trước cổng, vẫy tay thu hút sự chú ý của những người đàn ông mặc vét đang chuyện trò rôm rả

Cô xuống xe, xách theo chiếc túi hiệu Clerkind số lượng có hạn theo.

Tên kiểm vé vừa bước đến, cô ném vào tay hắn chiếc chìa khoá xe của mình.

"Cất cho tôi, bản cung trễ hẹn rồi!"

Bước vội vào cổng, cô bé 11 tuổi gây sự chú ý với đám người tới đấu giá.

Ai đời một con bé không biết từ đâu chui ra bước vào một nơi đầy những đại gia tiền tỉ thế này.

"Cô bé, đây không phải chỗ chơi cho trẻ con.

Đi ra và..."

Một người phụ nữ kênh kiệu bước đến, bị cô ném luôn một chiếc ipad vào mặt.

"Đập ruồi phải đập bằng ipad..."

Cô nói, ném xuống người phụ nữ một ánh mắt khinh bỉ.

"Đặc biệt là những con ruồi trong bộ váy đỏ..."

"Mẹ mày!!"

Người kia đứng dậy, toan chửi thề thì bị một người đàn ông ngăn lại.

"Đừng ngu ngốc thế!

Có biết cô ta là ai không hả???"

"Ai chứ hả??

Tao là...."

"Con gái nhà Zoldyck đấy, không thấy cái thẻ vip to đùng đó sao??"

Hai người đó len lén trốn ra chỗ khác.

Nhục ghê...

"Chị iu đang ở đâu ấy~?"

Alluka hỏi qua điện thoại, mắt vẫn đang nhìn quanh xem xem khu đấu giá ở đâu.

"Tầng 3, cái phòng to trước mắt ấy."

"Ok, tỉ tỉ chờ xíu... mà họ đang giới thiệu đến món thứ mấy rồi?"

"Số 8, bức tranh "Đàn én" của hoạ sĩ Akuma... trước khi tới đây chị cứ tưởng sẽ được thấy những món bảo vật ghê gớm lắm cơ.

Nhưng mà cảm giác không đáng tiền bỏ túi..."

"Có 13 món lận mà phải không?

Chị cứ chờ đấy, thế nào cũng có món thú vị...

à mà em thấy cửa rồi..

À rế?"

Alluka tắt máy, trước cửa là Elaiza đang đứng chờ.

Cô tắt máy.

"Tưởng vào rồi cơ~"

"Hai chị em vào cùng nhau mới ngầu chứ..."

Cô mỉm cười.

Alluka thở dài một cái.

"Xì... lắm chuyện..!"

"Thưa các quý vị, và đây, món số 9!

Chiếc hộp Pandora của nữ nghệ nhân Sokuma Agonne!!!

Chiếc hộp với chiều dài và rộng chỉ 10 cm, nhưng cách mở hộp không hề đơn giản chút nào!!!

Nó là một chiếc hộp gỗ được bao quanh bởi những nét khắc tinh xảo thể hiện tầm ảnh hưởng của nghệ thuật những năm 1900 với tác phẩm này.

Thứ khiến nó đáng giá hơn cả không gì khác chính là cách mở hộp cực kì hack não chỉ có thể mở bởi những người có chỉ số IQ cao ngất ngưởng!!!.....Xin bắt đầu món tiền khai mở: 70 triệu Jenny!!!!"

"71 triệu!"

"73 triệu!"

"77 triệu!"

"81 triệu!"

"85 triệu!"

"Hmm, con số ngày càng tăng lên... mọi thứ bắt đầu nóng lên rồi nhỉ đại tỷ..?"

"Nhưng chỉ dám tăng con số lên một cách từ từ như vậy... không đủ làm chị hứng đâu..."

"Vậy thì... chị em ta tham gia chứ?"

Hai con rắn nhìn nhau với ánh mắt không thể thèm khát hơn.

Đôi mắt sẵn sàng lấy mọi thứ bằng sức mình...

Cánh cửa phòng mở ra, ánh mắt của các khách mời đập vào hai cô gái đang đứng cuối phòng.

"150 triệu..."

Câu nói của Elaiza khiến quan khách hú hồn hú vía.

Và bạn biết chuyện gì sẽ xảy ra khi ai đó quá mức tâm huyết vào một thứ không đáng giá chứ?

Vì lí do gì mà sẵn sàng chi trả quá nhiều cho một cái hộp?

Nó đã kích thích trí tò mò của những tay săn hàng quý.

Sẵn sàng vung tiền không tiếc tay đi, có làm thế mới hạ được chúng ta...

"1...157 triệu!!!"

"Tch... chết tiệt, nó phải là của bọn ta, 160 triệu!!!"

"Nữa đi!!

175 triệu!!"

"Fufu... mọi thứ đang thú vị hơn bao giờ hết..."

"Chị có còn tính chơi tiếp không thế..?"

"Chà..

để xem."

"Có còn vị khách nào không ạ!?

Trời ạ, chiếc hộp hiện đã được nâng cao ngút trời...!!!

300 triệu!!!

Các vị có thấy không?

Sức hút của các báu vật thực khiến người ta muốn chiếm lấy một cách mạnh mẽ!!!

Có còn ai không ạ!!????!"

"400 triệu!"

"HẢAAAAAA!!!!!?????????"

Đám khách ngày càng bất ngờ trước những con số được đưa ra.

Chỉ vài giây trước thôi, nó đã nằm gọn trong tay vị tỷ phú Shigeo, vậy mà giờ đây mức giá 400 triệu đã được đưa ra, chỉ vì một cái hộp!

"Ghê nha Alluka, em muốn nó rồi à...?"

"Em cần thứ để đựng bảo vật của đời em chứ, chắc là giờ chỉ có cái vòng cổ mà chị mới tặng em hông trước.

Nhưng mà sau này sẽ còn nhiều hơn nữa..."

Alluka thì thầm, cười đểu nhìn về phía những gã đàn ông ngồi trước.

Chúng chẳng làm được gì ngoài ném về phía ta ánh mắt tò mò xen lẫn cau có.

"Chứ không phải là vì phần chạm khắc trên chiếc hộp là bản đồ kho báu của chồng nữ nghệ nhân này sao...?"

"Vãi thật, sao cái quần gì chị cũng biết thế...?"

Đưa hết bảo vật đây trước khi bà xé lol từng con một🙂
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
27


Hoàng hôn buông xuống, thành phố nhuộm trong mình màu máu đỏ.

Chị em thơ thẩn dang tay ra về🙂, đằng sau là 4 bảo vật được lấy về từ cuộc đấu giá.

Từng chiếc được đóng gói tỉ mỉ, bảo mật an toàn.

"Hết thời gian để đến trung tâm thương mại rồi... lấy số bảo vật từ khu đấu giá chưa đủ hay sao còn muốn mai vác về nhà thêm con Gold Blood kia nữa?"

"Nói chi vậy Alluka, chúng ta chỉ đi triển lãm thôi mà.

Hàng loạt những tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng đương đại sẽ được mang tới.

Là một người yêu cái đẹp, dịp này nhất quyết không bỏ lỡ."

Elaiza nắm tay, cười nhẹ một tiếng.

Alluka chỉ biết im lặng mà nhìn.

"Làm sao để cười được nhiều như thế?"

"Hả?"

"Thật lòng mà nói dù tự tin đến đâu, tôi cũng không thể nở nụ cười bất chấp hoàn cảnh như thế được.

Cô luôn tự tin ư?"

"Không hẳn."

Elaiza nhìn sang phía bên kia đường, những đứa trẻ đuổi bắt khiến cô chú ý.

Chúng có thể bị thương nếu sang đường không cẩn thận.

"Cười không đúng thời điểm quả thật rất sai.

Nhưng người nhà Kyouhebi trước nay chưa từng dạy con cái về điều đó, họ muốn cho thế giới thấy rằng: chẳng ai ngăn được sức mạnh nuốt chửng cả nhân loại của chúng tôi.

Tôi có chút suy nghĩ khác biệt..."

"Hmmm~?"

Alluka lấy một cây kẹo mút ra cho vào miệng.

"Cười để họ thấy ta hạnh phúc cỡ nào khi không có họ..."

Elaiza lại mỉm cười lần nữa.

Alluka nhìn sang bên kia đường, nơi ánh mắt của người đàn chị đang hướng tới.

Những đứa trẻ trong sự vô lo.

Cả hai im lặng giữa sự ồn ào của buổi chiều trên con phố.

"Điên vừa bà nội!"

"Ai da... người ta đang sâu deep đó Alluka~"

"Sâu quần què!"

"Tối ta đi ăn ở chỗ em muốn, được chứ, chỗ gì mà Kanzaki ấy?"

"Hm... nghe vậy còn được..!

Ui da...!!!!"

Alluka đâm sầm vào người nào đó, cái túi kẹo cô cầm trên tay rơi cả ra.

"Mắt mũi để đâu hả cô bé?"

Cô ngước lên nhìn người đàn ông đeo bên mình thanh kiếm, bên cạnh là cậu thanh niên tóc vàng với gương mặt vô tội.

"Xin lỗi đi Nobu!

Ông mải ngắm gái quá còn gì!!"

Cậu tóc vàng nhắc.

Gã đeo kiếm bên hông thì chẹp miệng

"Ah không sao đâu."

Elaiza cúi xuống nhặt những viên kẹo rơi trên mặt đường.

"Cũng tại chúng tôi mà... xin lỗi vì đã làm phiền hai người.

Mau lên Alluka, chúng ta phải chuẩn bị cho bữa ăn ở Kanzaki chứ..?"

"Grrr!!

Kém sang!!!!"

Alluka dậm chân chạy theo người đi trước.

Nobunaga và Shalnark đi với hướng ngược lại.

"Trẻ ranh!"

Nobu gầm gừ.

"Thôi thôi ông ơi!"

Shalnark cười khểnh.

"Mà cậu cứ cầm lăm lăm cái máy quay mới mua làm gì vậy?

Bật quay nãy giờ à?"

"Ừ, cho nhớ đường, phòng bị lạc thôi."

.

.

.

.

.

.

.

"Illumi xong chưa??

Lạy hồn tắm táp gì lâu thế?

Sắp trễ giờ hẹn rồi, người ta huỷ bàn giờ..."

Hisoka trong bộ đồ mới, đứng trước cửa phòng Illumi gọi vào trong.

"Đây!"

Illumi mở cửa, hai anh hôm nay diện hơi nhiều bộ,chắc đang muốn đi dụ đào🙂

"Thế ăn ở đâu đây?"

"Chỗ nhà hàng Pháp ý... gần Kanza gì đó."

"?"

"Cái quán chuyên phục vụ đồ ăn của bọn sành ăn ý mà.."

.

.

.

.

.

.

"Bang chủ, ngài giết thằng sáng nay rồi..?"

Feitan, Nobunaga, Shalnark cùng Bang chủ thuê tạm một căn phòng cực lớn ở khách sạn 5 sao.

Anh ta đang nhăn nhó vì....sáng nay tra tấn chưa đủ...

"Ừ, hắn đã hết giá trị.

Ta cũng không tin bọn Black Sugar quan tâm tới đồng đội đến mức liều mình đâu..."

Kuroro quay lại, hắn đang chải lại mái tóc.

"Thế nào Shalnark, tôi nên vuốt hay để tự nhiên nhỉ..?

Mà cậu đang xem gì thế..??"

Shalnark cùng Nobu đang xuýt xoa từng cô nàng mà họ quay trên phố.

Bikini, đồng phục công ty, đầm dài,...

Anh quay lại nhìn Bang chủ một lượt.

"Chuẩn nhất là tự nhiên, đem thêm cái băng trán là ngon!"

"Vậy à?

Cảm ơn... cậu quay lén đó à?

Thú vui tao nhã nhỉ?"

Hắn cười trừ, lắc đầu.

"Đâu có đâu thưa ngài!"

Nobu phẩy tay mấy lần.

"Đây là trân trọng cái đẹp của phụ nữ!"

"Cứ chờ Machi thấy đi, lúc đó tao cười tao ỉa🙂"

Feitan nói, thế mà mắt hắn cũng dán vào cặp mông của nữ nhân nào đó kia...

"À đây!!

Đậu xanh!"

Nobu vỗ gối, chỉ vào màn hình.

"Đang tia em da ngăm tóc ngắn thì đâm mịa vào con nhóc nào đó với chị nó!"

Feitan và Shalnark hướng vào màn hình.

Nhìn kĩ gương mặt của cô bé 11 tuổi nhìn Nobu với ánh mắt thù ghét.

Bên cạnh là cô gái tóc trắng xinh đẹp, máy quay chỉ lướt nhẹ qua gương mặt cô khi đang xin lỗi Nobunaga.

"Shalnark...."

"Vâng Bang chủ....

Bang chủ???"

Cả 2 người kia tò mò nhìn về phía Bang chủ, lí do mà Shalnark đang nhìn người đứng đầu tối cao với ánh nhìn khó hiểu là....

"... cậu quay cảnh đó ở đâu..?"

Nước mắt hắn đang rơi...

Mày không về... tao khóc cho mày xem🙂
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
28


"Mọi người, tới giờ ăn rồi....

ủa, làm gì ngồi thu lu cả 3 thằng ngoài cửa thế này?"

Machi và Bonolenov không khỏi ngạc nhiên khi thấy đám bạn hổ báo của mình tự dưng hôm nay ngồi một đống ngoài cửa nhà trọ.

"Mấy người đang lén lút ngắm Bang chủ đấy à..?"

"Shh!!!"

Feitan đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.

"Bang chủ tua đi tua lại đoạn đó 82 lần rồi!"

"Cái gì?

Đoạn nào?"

Machi cũng ngồi xổm xuống, ngó mắt vào phòng.

"Bọn Nobu với Shal dạo phố, quay được mấy em hàng ngon...Đau đm mày!!"

Shal đấm vào đầu Feitan.

"Quan trọng là quay được đoạn Nobu đâm vào một con nhóc với một nữ nhân tóc trắng.

Thế là Bang chủ cứ tua đi tua lại đoạn đó nãy giờ.."

"Tự dưng ngài ấy bảo bọn tôi cầm tiền ra khỏi phòng rồi đi ăn.

Trong khi ngài ấy ngồi đó ngắm đi ngắm lại cô gái trong clip..."

Nobu nói

"Tại đẹp quá chăng?"

Shalnark xoa cằm nghĩ ngợi

"Vớ vẩn, Bang chủ đâu phải loại vì một vài cô gái mà cư xử như thế!"

"Nhưng nữ nhân ta quay phải trông cũng đẹp lắm mà!"

"Đẹp mấy cũng thế thôi, trước đây ngài ấy chơi bao nhiêu cô nàng rồi?

Cũng toàn chân dài đại gia đó thôi!

Được 3, 4 hôm thì chán..."

"Các cậu vừa nói... tóc trắng...?"

Machi hỏi.

"Ủa, không lẽ cô biết??"

Feitan hỏi

"Thật ra Pakun, lúc cô ấy còn sống, cô ấy từng kể rằng Bang chủ có một kí ức sâu đậm về một nữ nhân tóc trắng...

Lần mà ngài ấy ngồi im lặng trong góc tường suốt 3h ấy, nhớ không?"

"À... cái lần mà Bang chủ giết thằng sát nhân ghét phụ nữ hay cười... lần đó lúc Bang chủ đơ ra, một trang sách cũng không lật, nến tắt lúc nào rồi mà vẫn ngồi đó.

Thấy lạ, Pakun đã lay lay cho ngài ấy tỉnh..."

Shalnark bỗng đứng dậy chạy trước.

"Á đụ má!!!

Dậy ngay, ngài ấy đang đi ra!!!"

Kuroro nắm lấy chiếc áo khoác da nâu trên cây treo đồ, cầm lấy quấn sách bước ra.

Hắn mở cửa nhanh tới nỗi nó đập vào đầu Nobunaga đang ngẩn người khi thấy luc bạn bỏ mình chạy trước...

"Nobunaga, anh làm gì đấy...?"

"À...

à không, tôi đang định xem xem Bang chủ muốn ăn gì.

Hề hề, bọn kia không có Bang chủ nên không biết nên đi đâu.

Tôi quay lại hỏi ý kiến...."

"Đầu óc nhanh nhạy hơn rồi nhỉ, Nobu?

Tới quán ăn của những tên phàm ăn trên phố này-Kanzaki, bảo mọi người thế."

"À... ok ok.."

Nobunaga vờ lấy điện thoại nhắn tin.

"À mà bảo họ là lấy luôn bản đồ thành phố đi nhé."

Hắn cười.

"Ta muốn ăn thử những món ăn ở đó.."

Bước nhanh trên con phố đầy những hương thơm mĩ vị, Bang chủ cắm mắt đi không nói lời nào.

"Chuyện gì nữa đây?..."

Feitan thấy điệu bộ của Kuroro lập tức hỏi.

"Ai biết, hình như trong đoạn băng lúc nãy cũng có đoạn hai chị em đó tới quán ăn Kanzaki..."

Shalnark thì thầm

"Thế không lẽ tới tìm cô ta?"

Nobunaga ngạc nhiên.

"Có thể, vì Pakunoda từng nói... kí ức của Bang chủ gắn rất sâu vào tâm trí ngài ấy.

Tới mức chỉ chạm nhẹ thôi mà cô ấy cũng tưởng như đang xem một đoạn băng về tuổi thơ của Bang chủ..."

Machi nghiêm mặt nói.

Mọi người hiện tại đều tập trung vào cuộc hội thoại, cho đến khi một loạt những mũi kim lẫn lá bài sắc như dao cạo lao về phía họ....

Cả bọn nhanh chóng né ra, toả ra sát khí cực mạnh.

"Ôi chà... thật thú vị làm sao..."

Người thanh niên với nụ cười mãn nguyện cùng anh bạn tóc dài của mình bước ra.

"Ta biết mà tên khốn!!

Các ngươi thông đồng với nhau hạ sát Bang chủ!"

Nobunaga gầm lên, không ngại rút kiếm ra giải quyết vấn đề trước mắt.

"Đợi đã nào các cựu đồng chí~"

Hisoka đưa tay ra trước khuyên những người đang sẵn sàng tấn công mình.

"Đó là một lời chào hỏi thôi~ tha cho tôi nhé..?

Mà cũng tại Bang chủ đấy thôi, xuất hiện giữa chốn đông người với cử chỉ gấp rút thật khiến người ta dễ nổi hứng~"

Hắn liếm mép.

"Đừng lo, chúng tôi chuẩn bị đi ăn.

Muốn chào thân ái cái thôi."

Illumi nói.

Thật lòng là anh muốn chơi họ một phen vì tên Feitan mắt bé kia dám gọi anh là đồ phản bội.

Anh ra một cách đường cmn hoàng cơ mà!

"Hay thật, cứ thế làm công việc của bọn này rối lên..."

Bang chủ đưa tay lên miệng cười.

"Ồ, không lẽ mấy người thực sự nhắm đến bảo vật thuộc tầm Quốc tế của Lễ triển lãm lần này?

Đùa chắc?

An ninh số một thế giới đấy...?"

Hisoka cười đểu.

"Sẽ ổn thôi.

Shalnark làm khá tốt đấy chứ..?"

"Thế mấy vị đây ăn gì cho hai đứa này đi với nào."

Illumi nói.

Anh thật sự chẳng quan tâm gì đến sự nghiêm túc của hai bên hiện tại.

Anh mang một cái ví dày tiền đi không phải để cái bụng anh biểu tình dữ dội thế này.

Lẩu, thịt nướng, bánh kem siêu hấp dẫn....

Anh cần lấp đầy bụng mình ngay lúc này!

"Chuẩn đấy, đi với nhau chút thôi mà~ giữa chốn đông người ai dám đánh lén nhau chứ?

Đây là một kì nghỉ đúng nghĩa, tôi không muốn phá hỏng nó sớm thế này đâu...~"

Hisoka bồi thêm.

Nếu không phải là cuộc triển lãm thì là gì đây...?

Không lẽ là đám Black sugar mới nổi gần đây?

Thế thì hắn thật không ngại thử sức từng kẻ một...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
29


"Khó mà nhầm được, phải không?"

Hắn đã nghĩ thế khi tua lại clip lần thứ 78.

Gương mặt mà hắn đã thấy bao nhiêu năm trước...

Dù thế nào cũng không nên kì vọng quá nhiều.

Có thể là nhìn lầm...

Hắn đã hẹn hò với nhiều nữ nhân trước đây.

Những cô gái với màu tóc trắng, hoặc vàng cũng được.

Hắn hi vọng tìm được cô, hay chí ít là ai đó giúp nỗi cô đơn hơn chục năm nay của hắn được nguôi đi...

Chuyến tàu lần trước ở ga Shingtai, hắn đã gặp anh em nhà Zoldyck, bên cạnh là nữ quản gia bé nhỏ.

Hắn đã suýt nữa chú ý tới cô, chỉ có điều...

Nếu đó thật sự là cô, tại sao cơ thể đó không lớn lên?

Cô không phải người ưa phép tắc, không thích đứng dưới.

Hắn không dám mộng tưởng tiếp nữa..

Nhưng trong clip này, đứa con gái nhà Zoldyck cũng xuất hiện.

Có khi nào họ là một?

Hắn thật đã nhiều lần bảo bản thân dừng lại.

Hãy lo cho Con nhện.

Không để mất bất cứ ai nữa.

Thế mà hắn vẫn tìm người phụ nữ mà chẳng ai nắm được ấy.

Thật ngu xuẩn...

Giờ hắn lại đang tìm.

Lần này có thể là thật.

Nhưng tên hề này xem ra vẫn đang muốn giở trò, từng cử chỉ trên người hắn đều khiến mỗi người cảm thấy không muốn tin tưởng.

Giờ thế nào đây...?

.

.

.

.

.

.

.

"Kalluto chan, không ngờ là em lại ở đây!"

Tại hẻm vắng ở Yorkshin, Kalluto tới nhằm tụ họp với Genei Ryodan.

Ai ngờ gặp được hai người tưởng không quen mà quen không tưởng...

"Cô là...

Shiro?"

Kalluto vẫn chưa khỏi ngạc nhiên

Lần đầu cô thấy hình dạng thật của nữ quản gia 6 tuổi này...

"Shiro chan không có ở đây."

Elaiza cười.

Bên cạnh là Alluka đang im lặng nhìn cô em út.

"Chị là Elaiza nhé."

"Hiểu rồi..."

Kalluto đưa mắt qua nhìn Alluka, người mà cô vẫn căm ghét tới tận bây giờ.

Alluka thấy thế liền nhìn ra chỗ khác.

Bản thân đang bị ai ghét thì cô biết rõ lắm ý chứ...

"Tôi tới tập hợp với Genei Ryodan xử lí bọn Black Sugar.

Tình cờ là lũ mọi rợ đó cũng đang nhắm vào thành phố này nên..."

"Genei Ryodan?"

Elaiza thay đổi sắc mặt.

Cô khá ngạc nhiên.

"Ban đầu là tập trung ở Khách sạn 5 sao, cơ mà chẳng biết sao mà cả hội lại tới phố ăn uống này.

Giọng Bang chủ nghe gấp rút lắm..."

"Chẳng lẽ đang chuẩn bị đánh nhau?

Nãy tui cũng thấy Hisoka với Illumi đi ngang qua đây."

Alluka nói.

"Vậy em cứ tiếp tục với bạn bè em đi nhé.

Bọn chị cũng muốn đi ăn ngay bây giờ!

Rảnh tới nhà chị chơi nha"

Elaiza cười chào, nắm tay Alluka đi vội sau khi nhìn vào đồng hồ.

"Chào"

Alluka cũng quay lại nói.

Kalluto vẫy tay chào theo.

"Ta chưa có hết ghét ngươi đâu Alluka."

Kalluto nghĩ thầm.

.

.

.

.

.

.

.

Tại dinh thự Zoldyck, Silva và Kikyou cũng vừa trở về.

"Killu, con vừa đi đây về vậy?"

Kikyou hỏi cậu con trai yêu quý của mình.

Đương nhiên là bà bị cậu bơ không thương tiếc.

"Mẹ con đang hỏi đó, Killua..."

Silva nói.

"Xuống núi chơi chút...

"

Cậu nhìn quanh.

"Kalluto đâu?"

Lâu lắm mới thấy con trai mình nhớ tới đứa con út, Kikyou mừng rỡ.

Cơ mà đúng hôm nay nó không ở nhà.

Nhưng mặt cậu trông nghiêm trọng, không lẽ Kalluto đã làm sai điều gì sao?

"Mới nãy con bé đã nhắn ta rằng nó đang ở Yorkshin với Genei Ryodan.

Tiếc thật..."

Kikyou chống tay nói.

Bà hi vọng Kalluto và Killua không cách xa nhau hơn nữa.

"Hmm, lúc cần thì không ở nhà..."

Killua đá văng hòn đá dưới chân toan bỏ đi.

"Con cần gì cứ nói!"

Kikyou nói, giọng gấp rút.

"Ta có thể bảo con bé giúp, nếu nó thực sự nghiêm trọng.

Mà Milluki cũng đang ở nhà mà!

Con có thể nhờ vả nó..."

"Thôi dẹp..."

.

.

.

.

.

.

P/s: có ai nhớ cô em họ của Elaiza ở chương 14 hem?

Mình định vẽ ẻm

Hai người này khá giống nhau, từ tính cách đến ngoại hình🙂 (nói thế thôi chứ mị vẽ xấu đừng kì vọng nhiều

Khi mẹ Elaiza đưa cô về thì hai người rất thân nhau.

Cô em gái này bị ảnh hưởng kha khá tư tưởng khi tiếp xúc với Elaiza.

Mình không nghĩ ra tên và cũng không nghĩ sẽ cho ẻm xuất hiện đủ nhiều...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
30


"May mắn quá Bang chủ~ anh cho tụi tôi theo thật!"

Hisoka tỏ vẻ vui mừng đi ngay cạnh Kuroro.

Trông thì thoải mái thế chứ chắc chắn họ không hề giảm đề phòng...

Kuroro cười đểu.

"Ngươi có thể chơi xấu bất cứ lúc nào, bọn ta làm vậy để dễ theo dõi nhât cử nhất động của ngươi thôi..."

Nobunaga nghĩ thầm trong đầu.

Nhưng mà cái suy nghĩ đó như đang viết đầy trên gương mặt ông ta.

"Thôi đi Nobunaga, ông đang làm bọn này thấy ghê theo đấy..."

Machi nhìn Nobunaga, ánh mắt ra hiệu "ngưng toả sát khí đi!"

"Bang chủ, ngài muốn gặp người phụ nữ kia?..."

Feitan lên tiếng, câu hỏi khiến trí tò mò của Hisoka và Illumi nổi lên.

Hắn im lặng đi tiếp.

Sự im lặng khiến người ta lo sợ.

"Ồ hố, Bang chủ đi hẹn hò dẫn cả băng theo cơ à...?

Muốn bọn tôi hỗ trợ tán gái à..?"

Kuroro vẫn không nói gì

Hắn biết Hisoka đang cố tình tìm điểm yếu của hắn

Có lẽ hắn...

Chỉ nên lén nhìn cô ấy một lúc...

Mà có đúng là cô ấy không chứ?

"Xin chào quý khách!"

Nam nhân viên cúi chào mở cửa.

"Mời các vị tới chiếc bàn lớn phòng số 4, nơi đó đủ chỗ cho 7 người các vị.

Họ tiến vào bên trong, liếc qua một lượt các bàn khác.

Quả thật nếu không có nhiều người thì sẽ ngồi bàn riêng được.

Thôi thì vào phòng tên nhân viên gợi ý vậy.

"Không có.

Không có nữ nhân tóc bạc..."

Shalnark nói.

"Gì cơ?"

Illumi quay lại hỏi.

Đương nhiên Hisoka cũng chú ý

"Ai tóc bạc cơ?"

"À không...nói linh tinh xíu ấy mà!"

Từng người ngồi xuống bàn ăn, căn phòng màu vàng tô điểm là những chậu cây cảnh bên cạnh cửa sổ.

"Đây là phòng ăn đồ nướng chắc luôn..."

Feitan nói, kéo ghế ra ngồi xuống.

"Nhiều cửa sổ thế cơ mà, thông ra cả ngoài phố lẫn hành lang."

Machi cầm lấy thực đơn đưa cho Bang chủ.

"Gọi món đê!

Phục vụ, lôi hết bia ra đây!!!"

Nobunaga ngả lưng nói lớn.

Ổng thoải mái quá mức mà...

"Khả ố vậy Nobu... khép cái chân vào.."

Shalnark đánh một cái vào chân ông bạn ngồi cạnh.

"Bang chủ~ bữa nay tôi trả một nửa cho!

Thề luôn!"

Hisoka cười, cạnh hắn là Illumi và mục tiêu mà hắn muốn nuốt trọn từ lâu.

"Tốt thôi, mấy người cứ lấy thoải mái đi.

Hắn trả hẳn nửa mà.."

Bang chủ nói, hai tay đan vào nhau nhìn ra ngoài.

"Liệu đó là em... hay không phải...?"

Giờ hắn chỉ nghĩ đến vậy...

"Ahhh!!!

Kalluto.!!"

Shalnark vẫy tay với cô bé tóc ngắn.

Bên cạnh là hội Franklin, Bonolenov, Shizuku cùng chú lùn Kortopi.

"Mọi người đông đủ ghê nhỉ?

Ủa, hai thằng khốn đằng kia..."

Franklin khựng lại nhìn hai tên cựu thành viên khốn khiếp.

Cả hai đều rất nguy hiểm, lí do gì mà lại đặt chân vào chốn này.

Đặc biệt là Hisoka, hắn đang ở ngay cạnh Bang chủ.

"An tâm đi Franklin, chúng tôi không dại mà tấn công ai đâu~ bọn này đâu có phải loại ngu đến nỗi chui vào tổ nhện để rồi bị ăn tươi nuốt sống đâu..!!"

Hisoka một lần nữa lên tiếng thay cho thằng bạn vẫn đang đần thối một chỗ Illumi.

"Đồ...

ăn...."

Điều mà Illumi đang nghĩ tới lúc này thật sự được đám ngồi quanh cảm nhận rõ.

"À... uhm....

Cho 8 suất thịt nướng nguyên khay, 5 nồi lẩu, 10 con cua biển hấp,... tạm thế đã!!"

Machi lên tiếng.

"Thêm thùng bia lạnh nữa!!"

Nobu đồng thanh với Franklin.

"Cần lấp đầy bụng ngay bây giờ..!"

Feitan nhìn xuống cái thực đơn.

"Đm thêm nồi súp gà đi!!!!!"

Thế là đầy đủ thành viên ăn uống no nê cùng hai tên đối thủ.

Hắn vẫn nhìn ra cửa sổ, hắn vẫn hi vọng.

1 là người phụ nữ kia thật sự tới,2 là cô ấy thật sự còn ở đây.

Mà nếu không phải cô ấy thì, hắn cũng sẽ chơi với người kia.

Hắn cần ai đó để giải thoát... nếu cô gái có thể thì thật tốt.

"Thấy chưa tao bảo mà!

Đại mĩ nhân đó!!"

"Cô ta đặt bàn từ trưa rồi mà nhỉ?

Giờ mới tới!"

"Chắc rủ hết bạn bè đi mới đặt cái phòng to thế chứ?"

"Đâu?

Thấy đi với đứa em thôi mà.."

Lời bàn tán của những nhân viên phục vụ khiến người ta không khỏi tò mò.

...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Tranh thôi....


Cười ỉa chưa🙂

Chị em ngta đi nhẹ nói khẽ cười duyên

Đm chị em nhà mình đi đến đâu tan cửa nát nhà đến đấy🙂
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
31


Mọi người nhìn ra ngoài.

Nếu đặt một phòng lớn như vậy, thế nào người đàn bà kia cũng đi qua hành lang này để tới phòng kế.

Ngồi ở phòng số 1 rất tiện lợi cho việc nhìn thấy những vị khách tới phòng khác.

Dãy này chỉ có 5 phòng: 4,5,6,7.

Một nữ nhân tóc bạc và đứa trẻ tóc đen bước qua.

Nhưng rồi họ dừng trước cửa phòng số 4.

Không chỉ có họ, phía sau còn là vài gương mặt thân quen...

"Xin chào, Genei Ryodan..."

.

.

.

.

.

.

.

"À rế, không có gà rán à?"

"Hết mất rồi, còn nguyên liệu làm pizza thôi.

Mua thêm coke đi."

"Rồi rồi..."

Cuối cùng hai chị em ở nhà vì làm mất vé giảm giá🙂

Căn biệt thự khổng lồ với cấu trúc kiểu Nhật, đằng sau là một chiếc hồ bơi 20m, an tâm là chiều cao vừa đủ với những người lùn tịt như Alluka.

"Thế nào?"

Elaiza hỏi.

Chiếc bánh bày trên bàn đã bị cắn nửa

"Chẳng ngon gì cả...."

Alluka nhăn mặt.

"Hmm, công thức chị làm y nguyên mà.."

"Đợi đã... chị xem hạn sử dụng.... chưa?"

"Eto... nó hết hạn rồi."

Không gian im ắng hẳn.

"Tôi đi chết đây..."

.

.

.

.

.

.

Người phụ nữ tóc bạc với bộ đầm đen ôm sát người bước vào.

Đằng sau là những gương mặt thân quen đang toả sát khí ngùn ngụt.

"Cái địt...."

Feitan, Nobunaga cùng Franklin lập tức đứng dậy rút vũ khí.

Black Sugar chứ ai.

Cả tên ninja, nữ nhân máu S đang tức giận và nhiều thành viên khác cũng có mặt.

Những người còn lại lùi ra sau thủ thế.

Tất cả đã sẵn sàng giao chiến.

Bang chủ đưa tay ra cản họ lại.

"Im lặng chút, mọi người..."

Nghe vậy, cả đám ngưng lại ngay.

Câu nói của Bang chủ chính là mệnh lệnh tuyệt đối, không cần đe doạ nó cũng khiến người ta run sợ.

Đám người đang đứng ngoài cửa cũng bước dần vào phòng.

"Tôi là Irene, đội trưởng của tất cả các thành viên của Black Sugar."

Người đàn bà đó giới thiệu.

"Hiện tại chúng tôi đang hoạt động cho chính phủ các nước Trung đông.

Đương nhiên là mấy người Không Ngoại Lệ."

Dừng một chút, cô ta tiếp tục

"Tuy nhiên, mấy người đã hỗ trợ bọn này cho việc trừ khử các băng đảng mafia.

Chúng ta vô cùng cảm kích.."

"Chứ không muốn trả thù cho đồng bạn cũ sao?

Hắn mới chết sáng nay đấy!"

Feitan cười đểu.

"À, gã dùng kéo nhỉ?"

Cô ta cười khểnh.

"Hắn là sát thủ đại diện của một gã khó ưa.

Bọn ta nhân dịp này kick gã kia ra thôi, cái này lại phải cảm ơn các ngươi thêm chút nữa..."

"Và mấy người tới thành phố này có mục đích cả, đúng chứ?"

Kuroro nói, ánh mắt như vẫn chưa tin tưởng đám người này.

"Chính xác!"

Cô ta vỗ tay còn đám đứng sau cũng chỉ nhếch mép một cái.

"Chúng ta muốn sự hợp tác của các ngươi...!"

"Cho việc gì?"

"Cho việc tiêu diệt nhà Zoldyck,kẻ đứng đầu-Zeno đã giết chủ tịch của hội liên hiệp chúng ta..!"

Vừa thốt ra những lời đó, Irene lập tức bị tấn công bởi một loạt những mảnh hoa giấy bé xíu từ đâu xuất hiện.

Nó như xé toạc cả cơ thể cô ta ra.

Nhưng thứ mà Kalluto đánh vào chỉ có bóng ảnh.

"Biến mất rồi...!"

Kalluto không khỏi giật mình vì điều đó.

"Cô bé... em có cái cổ đáng yêu ghê...

"

Ai đó đứng ngay sau đang đặt từng ngón tay lên vai và cổ cô.

Kalluto giật mình quay lại

"Hình như em cũng thuộc Zoldyck nhỉ...?"

Tiếng xương vỡ lan ra khắp phòng...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Thôi thì giới thiệu chút sức mạnh của Black Sugar🙂


1.

Irene: bà này cũng tóc bạc, gu thời trang chất "trơi" người dơi và đặc biệt không bao giờ đi giày🙂

Thủ lĩnh team này chắc rồi.

Hệ biến hoá.

Uhmm, tầm 29,30 tuổi rồi... nhưng khá trẻ.

Đầu óc đen tối ham thích giết người bằng cách lột da khi họ còn sống

(Ôi thôi ghê đừng hỏi...)

2.Karen: anh ninja lead tóc tai suôn mượt🙂))

Hệ cường hoá

Khá nghiêm túc, được việc, không ngại sát sinh.

Xài kiếm

Ông này nhỉnh hơn Feitan chút ở khoảng tốc độ với phòng bị.

Tay ông Fei gãy cũng tại lão có tí chủ quan...

Hiện tại anh cũng rất trẻ, 22 tuổi.

3.Con mẹ Rez: phò chúa quốc dân

Nói cho zui chứ bà này còn trinh🙂 máu S, dữ hơn Fei ở chỗ khẩu nghiệp, team 10 đứa chết 11 con vì cái mồm bà ấy, vụt roi với chửi là giỏi...

Hệ kiểm soát

Cái power chắc ai cũng rõ rồi

Tuổi?

Keme nó!

4.

Mokomaru: bạn này bạn ấy hơi đơ...

Cái hay là bạn ấy gần như bất tử.

May ra đâm trúng nhân thì chết, mệt nhất là vì bạn này có khả năng di chuyển nhân khắp cơ thể.

Đặc biệt thích ngấu nghiến cơ thể đối phương sau khi biến hình...

Tuổi: 2.

Tại bạn ấy là vũ khí sinh học chứ bạn ấy không xài niệm.

Được cái này mất cái kia...

5.

Ellie: lại một nữ nhân... tại 2 thằng nam sáng vừa bị đuỵt cho chết hết rồi🙂 quên mất không nhắc đến ông Miz trong vài chap trước nữa nhưng thôi các độc giả cứ quên đi...🙁(

Ẻm này loli.

Kiêu vailol

Hệ phóng xạ

Sương mù với nhiều công dụng thú vị.

Đại tiểu thư cao sang...

11 tuổi naa...

Gặp Alluka khác tắt điện🙂 tội cao hơn nó

6.

Ben

Một tay làm chẳng lên non, hai tay chụm lại nát nhà bà con...

Hệ cường hoá

Biến những phần cơ thể nó thích thành kim loại.

Khó duy trì được toàn bộ cơ thể nên chủ yếu biến lưng với tay.

32 tuổi mà vẫn trẩu, bám bà Irene.

Từng đánh sập cả một trại trẻ mồ côi chỉ vì nhầm địa chỉ...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
32, 33


Tại dinh thự Zoldyck

"Phu nhân, thiếu gia Killua thật sự ra khỏi nhà rồi ạ.."

Amane nói, cô biết chuyện gì sắp diễn ra.

Đang uống trà mà nghe xong tin này, Kikyou sặc sụa suốt mấy phút.

"CÁC NGƯƠI KHÔNG BIẾT GIỮ THẰNG BÉ LẠI SAOOO???"

"Nhưng Zeno sama đã cho phép.

Chúng tôi cũng không thể làm gì hơn.."

Amane toát hết mồ hôi

"Arrrgggg...."

Kikyou ôm đầu.

"Loạn hết rồi!

Giờ ai cũng ra ra vào vào cái dinh thự này một cách vô phép tắc..!!

Các con ta giờ chẳng ai muốn ở bên ta cả...."

"Phu nhân, hay để tôi gọi Milluki sama..."

"Dẹp đi!"

"Vậy thôi...."

.

.

.

.

.

.

.

Lại quay lại căn nhà tiền tỉ của Elaiza...

"Hmm..."

Alluka nằm trôi trên mặt nước, nổi lềnh bềnh như cái bánh bao...(so sánh như quần què vậy-Allu said-.-)

"À rế...

đi đâu rồi Elaiza..?"

Alluka bơi bơi gần bờ rồi vất vả trèo lên.

Mới nãy bà chị của cô còn đang ngồi trên ghế ngồi nhìn cô nghịch nước.

"Alluka, tôi sẽ tới gặp chủ tịch tập đoàn Akiha ngay bây giờ, chúng tôi cần hợp tác..."

Elaiza lúc này đang đứng trong phòng thay đồ, chật vật với chiếc cúc áo.

"Ể!!??

Thế tôi ở nhà một mình à??"

"Ổn thôi mà."

Cô ngó ra khỏi phòng.

"Hông được...~ nỡ có ai vào xâm phạm thân thể ngọc ngà của tui thì sao??"

Alluka ôm mình uốn éo.

"Thiết bị chống trộm rất tốt, an tâm..."

Nói thế rồi cô một mạch bước khỏi nhà.

Lấy con xe bốn chỗ ra phóng đi trong chớp mắt, bỏ lại Alluka một mình với gương mặt đúng chuẩn "iam a joke to you🙂"

Alluka nằm ườn lên ghê sofa sau khi thay đồ.

Cầm chiếc điều khiển mở từng kênh một.

Chiếc điện thoại rung lên, cô lại lăn sang ghế bên kia để lấy.

"Sofa mà to như cái giường....hmmm?"

Alluka ngậm chiếc kẹo mút đọc tin nhắn.

"Anh tới Yorkshin đây.!"

Wtf?

"Onii chan hông ở nhà nữa à?

Mai hết triển lãm em lại zìa mà..."

"Không, anh tới giữ an toàn cho em"

Một lúc sau thấy ông ấy đệm thêm câu:"cả Kalluto nữa!"

Cô không nhắn lại, cười hì cái rồi ném chiếc điện thoại qua.

"Hay ra phố hóng mát tí nhỉ....?"

Không suy nghĩ nhiều, Alluka bật dậy rồi khoá hết cửa lại.

"Aloo!!

Cho một taxi lên đây cái!"

.

.

.

.

.

.

Trong nháy mắt

Âm thanh xương vỡ chảy qua tai từng người.

Kalluto hoàn hồn.

Tiếng gãy khiến cô tỉnh lại sau một giây cứng đờ vì sợ hãi...

"Oh...."

Irene, người đang nắm lấy cổ của Kalluto thốt lên một tiếng.

"Ta quên mất rằng ngươi cũng nằm trong đám này nhỉ, Illumi...?"

Ả ngước nhìn người đằng sau cười mỉm.

"Con đàn bà vô lễ.."

Thứ đang gãy không phải xương của Kalluto mà là cánh tay trái đang bị siết chặt của Irene.

Illumi nhanh tay kéo cô ta về phía mình, túm lấy cổ ả rồi tính kết liễu như mọi lần.

Irene nhanh chân tặng anh một cú lên gối.

Illumi trúng đòn lập tức nhả tay ra.

Bị ả tặng thêm một cú sút vào hông phải rồi lùi lại.

"Vũ khúc" của Kalluto một lần nữa nhắm vào cô ta.

Nhưng Irene cũng chỉ nhận chút sướt sát nhẹ nhàng nhanh chóng lùi lại đội hình.

"Tình huống này quả thật thú vị.... fufu.."

Irene cười.

Trong khi tay bên kia đang bị gãy, người ta vẫn thấy sự chủ quan của ả

"Thế nào đây Ryodan, giúp chúng ta hay cứu đồng đội..?"

Tất cả chỉ chờ lệnh Bang chủ.

Mạng sống anh em Illumi lúc này như ngàn cân treo sợi tóc.

Lợi lộc về tay băng nhện chắc chắn không nhỏ nếu họ hạ được anh em Zoldyck

"Quả thật bọn ta rất thích tiền, tuy nhiên..."

"Vậy là không đồng ý?"

"Ngươi cứ hiểu là vậy..."

"Chắc không thế, cha của chúng từng giết đồng đội thân thương của ngươi đấy?"

Nụ cười của Irene sớm tắt đi

"Nhà Zoldyck với chúng ta đang trên đà phát triển trong quan hệ, chưa kể là ta đang cần vài thứ từ họ..."

"Hi vọng ta sẽ được chứng kiến một màn lật mặt hoành tráng từ các ngươi, lũ trộm cắp."

Các thành viên của Black Sugar dần dần rút khỏi phòng, cô ta cũng quay lưng lại.

"Chí ít, ta cũng không làm gì hèn hạ như nhắm tới mạng trẻ con.."

Kuroro đứng dậy, cười khinh bỉ.

"Vậy là được cứu...."

Kalluto nói với anh trai mình, hai người rất ít khi giao tiếp.

"Anh hai...."

"Đm ổn vl!

Không cần hỏi thăm đâu em..."

Illumi tỉnh bơ, Kalluto câm hẳn luôn...

"Ổn không Kalluto?"

Feitan tiến tới.

"Tôi không sao, chỉ hơi lo...."

"Tốt hơn hết là nấp kĩ vào.

Bọn này sẽ xử lí bọn khốn kia giúp cho."

Machi cũng lại gần cùng Hisoka.

"Thế nào Illumi?

Đòn đó thấm lắm nhỉ~?"

Hisoka liếm mép, lại thêm một nữ nhân thú vị.

Đương nhiên là cái suy nghĩ bệnh hoạn này lọt ngay vào con mắt tinh tường của Machi (Mày giỏi... về mày chết với bà🙂

"A..."

Illumi kêu ngay khi vừa chạm vào cằm mình.

"Uy lực khá ghê gớm đấy.. phải báo cho cha ngay."

Nói rồi anh lôi điện thoại ra bấm.

Nhắn tin thường khiến người ta nhận biết tình hình nghiêm trọng hơn là gọi, vì gọi điện nghe được tiếng nói của nhau, biết rõ người kia còn an toàn.

"Ta làm gì giờ, bang chủ?"

Phink hỏi, có điều bang chủ hình như đang có mối quan tâm khác.

Hắn nhìn ra cửa sổ khá lâu sau đó.

Mặt trăng xanh hiếm có hiện ra giữa bầu trời đêm, soi sáng thành phố đầy những biến động.

Nó cũng giống màu đôi mắt cô ấy...

"Bang chủ?"

"Hm?"

Kuroro giật mình.

Hắn tỉnh lại sau tiếng gọi của Shalnark.

"Chúng tôi cần quyết định của ngài.

Chúng ta có nên cướp ngay ngày mai không?

Mai là ngày triển lãm duy nhất của Yorkshin rồi.."

"Chúng ta thiếu nhân lực, sức mạnh của chúng thì rất ghê gớm, Fei, Machi, Shizuku đều bị thương chưa hồi phục.

Không nên đi ngay nữa...tốt hơn hết là tận dụng thời gian hỗ trợ nhà Zoldyck tiêu diệt lũ Black Sugar trước tiên."

"Cũng phải, chúng ta và Zoldyck đều đang bị nhắm đến..."

"Thế tôi làm gì đây??"

Hisoka chêm vào, hắn đang bị coi như người ngoài cuộc.

"Black Sugar cũng ngon, cơ mà tôi không thể đấu với nữ giới!"

"Quan trọng là ngươi vẫn nhắm đến Bang chủ chứ gì?"

Illumi nheo nheo mắt.

"Tôi mới thua cô ấy một ván cược, không thể để hàng ngon trước mắt cứ liên tục xuất hiện rồi biến mất được..."

Tao lạy mày, thằng bạn mày cũng bị nhắm đến đấy...

.

.

.

.

.

.

"Thế bây giờ ông muốn thế nào đây?"

Trong căn phòng mập mờ ánh trăng xanh, một người đàn ông đang thở hổn hển trên chiếc ghế gỗ đung đưa.

Nó là cái ghế từ đời cha ông ta đấy.

Ông ta vừa tập kích một đối tác với mong muốn không bị cản trở mai sau.

Tiếc là ông ta chơi nhầm người...

"Tha.... tha cho tôi..."

Lão ta vừa phải chứng kiến phút cuối của vợ mình, không chút thương tiếc.

À thì cũng chỉ có cô ta chịu làm lá chắn cho hắn

"Một nửa công ti đã rơi vào tay em trai ta, nếu giờ ngay cả cô cũng muốn chia nhỏ từng khúc cái tập đoàn này ra nữa thì tôi thật không còn đường sống..."

"Tôi không quan tâm...

ông nợ công ty bạn tôi hơn 15 tỷ mà còn thời gian ăn chơi tiệc tùng khắp nơi như vầy.

Không phải thừa tiền lắm à...?"

Elaiza cúi thấp ngang tầm hắn, tay ném ra bao nhiêu ảnh bay lắc khắp nơi.

Tất tần tật từ chơi gái, chơi thuốc, nhập lậu,....

"Tôi....

đó đơn giản là xã giao!!"

"Lại một câu nguỵ biện kinh tởm nữa...."

Cô không còn đủ kiên nhẫn.

Lập tức lia con dao yêu thích qua cổ hắn, cái đầu lăn lóc trên nền đất.

Máu của hắn dính lên áo cô.

Kukri của lữ đoàn Gurkha, Nepal

Mê loại này lâu rồi...

"Bẩn.... tắm lần nữa là xong..."

Elaiza lột bỏ bộ đồ đen, để cơ thể trần trụi như thế, đứng ra chiếc cửa kính lớn.

Chiếc rèm đã bị cơn gió thổi dẹp sang một góc.

Cô nhìn từ trên tầng 27 xuống thành phố vẫn đang hoạt động náo nhiệt, ánh trăng chiếu rõ gương mặt cô.

Áng mây đen ban nãy đã trôi đi để mặt trăng tiếp tục công việc của mình.

"Lại là ngươi à, mặt trăng....?

Chúng ta thật giống nhau... nhỉ?"

Cô cười và nói.

Y như đang trò chuyện với một người bạn..

"....

Thích toả sáng, để rồi một ngày nào đó biến mất vĩnh viễn, không còn chút kí ức nào sót lại trong tâm trí loài người...."

"Mà bọn ngươi làm loạn quá rồi đấy, Black sugar..."

Không quay lại cũng biết ai đang đứng sau mình, Elaiza chỉ cười khinh một cái.

"Trần trụi dưới bóng trăng mờ, ngắm nhìn thành phố không chút cảm xúc.... ahhh~ hứng làm sao....."

Rez đã đến từ lúc nào, ả uốn éo trước cơ thể mĩ miều của nữ nhân đang quay lưng với mình.

"Kĩ nữ nổi danh Trung hoa phố phải không?

Không ngờ đàn ông lại thích bị hành hạ đến vậy.."

Mắt cô không rời dòng người nhộn nhịp dưới phố

"Mi.... làm sao ....chuyện đó??"

"Chà... ai mà biết...?"

Thấy bản thân đang bị khinh bỉ trầm trọng, Rez nghiến răng.

"Ngươi biết đấy, gã mi vừa giết là mục tiêu của ta.... ta cứ nghĩ sẽ được nghe lão la hét nhưng mà.... thôi thì mi thay cho hắn nha!!!!!"

Ả lao đến nhanh như chớp

Cây roi da của Rez vụt mạnh.

Lực tấn công của roi khiến cánh cửa nứt ra.

Gió từ trên cao đổ vào làm cái cửa vỡ hoàn toàn, mảnh vỡ bay vào da thịt ả khiến cô ta kêu la đau đớn.

Chiếc rèm cửa che mất tầm nhìn, Rez lùi lại thật xa.

Hơ.....?

"Trả đây.....Roi....

CỦA TAAAAAAA!!!!!!!!!"

Cây roi của ả bị lấy mất từ lúc nào, cô ta luôn giữ nó thật chắc.

Nó như một nửa cuộc đời ả

Tiếng hét giận dữ vang xuống cả tầng 22.

Trên tầng thượng, Elaiza đứng đó.

Tay nắm cây roi của người đàn bà mới tấn công mình.

Cô nghe thấy tiếng hét của ả sau 5s lên đây.

"Ta không chơi với ngươi đâu...."

Cây roi bị ném ra phía sau.

Còn cô gái biến mất từ lúc nào.

(Quên chưa nói, chị Elaiza cũng rất thích khoả thân...)
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
34


"Đàn ông ấy hả....?

Bản chất của họ là tìm kiếm cái mới, cái thú vị.

Chinh phục đủ rồi, họ rời đi"

"Và đàn bà luôn lưu luyến cái thân thương một cách ngu ngốc, đúng không....?"

"Phải, đó là lí do tại sao phụ nữ luôn yếu hơn đấy Michaki..."

"Vậy phải làm sao?"

"Vượt qua cái cảm xúc tầm thường của loài người.

Như vậy, chúng ta là bá chủ"

***

"Alluka?

Em đi đâu rồi...?"

Cô trở về nhà, thấy cửa nẻo khoá chặt nhưng không có ai.

Lập tức rút điện thoại ra gọi một cuộc, đầu dây bên kia đã bắt máy.

"Ê hê hê.... sự chú ý của ta~ ặc!

Chị à???"

"Đoán nhé?

Rượu?"

"Ai daaaa~~~~ cái thứ này chưa thử bao giờ luôn.... chị đến nếm thử đuy, ngon chết người!"

"Xin lỗi, chị chưa muốn chết."

Elaiza bước ra ban công, nơi hướng ra bể bơi và gara.

Con xe mới nãy cô mang đi đã bị ném ở lại gara trong khách sạn ban nãy mất rồi...

Lúc sau bả mới nhận ra mình vẫn chưa mặc gì...

"Aggg!?!!

Còn nghe hơm dạ?

Tới hộ giá dùm nè...."

"Hiểu rồi...

đợi thay chút đồ rồi đến liền.

Địa chỉ?"

.

.

.

.

.

.

.

Killua đang trốn trong một phòng trong khách sạn gần trung tâm thành phố Yorkshin.

Cậu cần làm vậy.

Ít nhất là không bị bà già cho người gọi về...

Nhưng xui ở chỗ là, cậu đang nằm ngay dưới tầng bọn Ryodan...

Thế thì gặp Kalluto dễ ư?

Đéo!

Hai anh em kia đưa nhau đi trốn rồi.

Killua ơi, ghét của nào trời trao của nấy thôi...

"Arrggg!

Alluka, em không chịu bắt máy gì cả!!!

Shiro làm quần què gì không biết!!"

Cậu rủa thầm trong đầu, mai bắt đầu và cũng là kết thúc buổi triển lãm mà giờ cậu lại ngồi đây chỉ để gặp 2 đứa em...

Chuông điện thoại reo lên, Killua mừng rỡ bay lên giường đọc tin nhắn.

[Cậu chủ vẫn tới ạ?]

[Chứ gì?

Alluka đâu?

Mấy người đang ở cái biệt thự nào cơ?

Có gặp Kalluto không?

Thấy Illumi không?

Đang làm gì thế hả???]

[Tôi đang chuẩn bị ngủ.

Illumi sama thì tôi không thấy, nhưng Kalluto sama chẳng phải đi với đồng bạn rồi hay sao ạ?]

[À thì... có việc muốn nói.

Cơ mà thấy Illumi nhớ giữ chân hắn lại nha, chắc lại gọi tôi về!]

[Đã hiểu.

Ngài ngủ ngon, mai nếu rảnh ngài hãy cứ đến buổi triển lãm.

Có thể mọi người sẽ gặp nhau đông đủ, thế là kết thúc chuyến đi!]

[ok]

Có lẽ Killua không hề nhận ra rằng Alluka bữa nay quên điện thoại ở nhà.

Iphone không dùng, thích dùng máy bàn🙂

.

.

.

.

.

.

"À rế nee chan???"

"Có chuyện gì ạ Alluka sama?"

Alluka với gương mặt không thể khó hiểu hơn.

Cô vừa nấc rượu vừa chỉ tay vào cô bé quản gia 6 tuổi.

Vẫn bộ kimono bé xíu ấy, cười rất tươi

"Elaiza lớn đâu???"

"Tôi trở lại dạng này cho đỡ đáng ngờ.."

"Còn ngờ hơn ý đụ má!!

12 tuổi đi bar đã gắt lắm rồi, còn muốn 6 tuổi ngang nhiên chui vào à???

Ợ..."

"Ngài đi vẫn vững mà nhỉ..?

Alluka sama có cần ta chuyển về dạng cũ để cõng cho dễ hông?"

Shiro nghiêng đầu

"Ôi thôi dẹp... cô biến thân xong định mặc gì?"

Alluka thì ôm miệng từ từ bước ra ngoài

"Hihi...."

"Cười quần què!!

Ụa....!"

"ALLUKA SAMA???

"

"Đụ má nhà vệ sinh!!!!"

Chật vật một lúc hai đứa mới lên được chiếc taxi.

Đúng ra là cướp luôn từ lúc nào rồi

"Không sợ nó đuổi hả Shiro?"

"Đố mà tìm được.

Khuya rồi, ta về ngay nhé Alluka sama?"

"Hmm..."

Alluka nghĩ một hồi.

"Éo!

Quay lại!"

"Dạ?"

"Nãy tui đi qua một cái nhà khách 2 sao... mấy thằng trẻ trâu bản làng dám gọi tôi... là chị bé!"

"Đó là một sự xúc phạm nhỉ...?"

"Phang hết cho tôi....

à đừng giết.."

"Đã hiểu, ngài chỉ cần quay phim thôi Alluka sama..."

"Chơi khôn thế?"

"Ngài định đánh nhau trong tình trạng này ạ?"

"Sợ!!"

Vừa đi tới trước cổng, vỉ hè cách xe còn 2m mà Alluka đã lao ra khỏi xe.

À không

Chị bẻ luôn cửa xe phang cho lũ ôn con lên bờ xuống ruộng...

"Đẹp lắm Alluka sama!

Tôi sẽ đưa nó lên máy chiếu ngay sinh nhật ngài.

Kỉ niệm đầu tiên say rượu, tôi cá Zeno sẽ cười ngã ngửa.."

"Quay tui xinh xinh zô~~"

Kết thúc một ngày đầy biến động...
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
35


"Alo alo, dậy đi bà nội!"

Shiro mở mắt.

Lơ mơ ngồi dậy.

"Chuông báo thức hỏng rồi?"

"Tại tôi dậy sớm quá thôi...

Ai da, rượu đúng là thứ đáng sợ mà..."

Alluka ôm gáy, ngủ không đúng tư thế đấy mà.

5h sáng, hai người chạy bộ quanh khu phố, sương sớm khiến Alluka cảm thấy không khoẻ.

Nhưng mà chuỵ ấy vẫn đang sung lắm.

"A rế?

Kalluto!!"

Kalluto đang đứng trước một siêu thị.

"Ah... mấy người.."

"Kalluto sama, chào buổi sáng!"

"Cô lại trở về cơ thể này à?"

"Vâng, tôi nghĩ là tôi vẫn thích nó.

Quan trọng hơn, sao ngài lại ở đây?"

"Quên ví, định mua rất nhiều thứ nhưng không biết đặt ví ở đâu rồi.

Khách sạn thì xa mà tôi cũng không có điện thoại."

Alluka sờ tay vào túi quần, hay lắm, ví viếc gì vứt hết ở nhà rồi...

"Tôi cũng chỉ mang theo tầm 5000 Jenny..."

"E he he... chuỵ có ý này...."

Alluka cười gian.

Kalluto biết chắc Alluka đang định bày trò

Bên trong siêu thị mới mở, cậu giúp việc đang nằm ngủ gục trên bàn tính tiền.

4 Camera vẫn hoạt động tốt, nhưng chúng không thể xoay, chỉ quay vào một chỗ

Đứng cuối dãy là ông chủ cửa hàng đang khoanh tay lẩm bẩm đếm số hàng mới nhập lậu tối qua.

2 cửa thì lúc nào cũng mở.

Bàn tính tiền nằm ở giữa hai cánh cửa ấy

"Chúng ta không cướp, chỉ là trộm thôi!"

"Khá hợp pháp🙂"

Một nữ nhân xinh đẹp bước vào cùng hai cô bé tóc đen.

Ông chủ thấy khách lập tức rời khỏi chỗ đứng.

"Quý khách xinh đẹp!

Cô cần gì ở đây?"

"Tôi đang tìm vài hộp trà cho buổi tiệc sinh nhật....

ông giúp tôi được không?"

Cô tươi cười trả lời.

Bộ đầm đen khoét ngực làm ông chủ không rời mắt.

"À... vâng!

Đương nhiên!

Và, hai cô em của cô, chúng..."

"Ah, xin lỗi ông vì sự nghịch ngợm của tụi nó... chúng nó chắc đang chạy nhảy lung tung...."

Xin lỗi đi, không có ai ở đây nghịch ngợm đâu.

Alluka và Kalluto lấy cây lau nhà treo trên giá bán chỉnh lại chiếc camera.

Kalluto nhanh tay cầm luôn chiếc túi da đen xì trên giá gom một loạt đồ dùng lại.

Alluka tiện tay nhét thêm bao nhiêu đồ ăn vào chiếc túi khác.

"Cô điên hả?"

"Ai quan tâm?

Lấy nhiều chút tí vào triển lãm bán🙂"

"Cô là đồ...!"

"Sắp đến tiết mục của tôi rồi đấy, nhìn đi, thằng lỏi trên bàn tính tiền sắp dậy rồi..."

Elaiza cầm lấy hộp trà xanh, tươi cười với lão bán hàng.

Ái chà, lão bắt đầu chú ý rồi.

"Vậy tôi tính tiền đây."

Lão gật đầu, cười rất tươi.

"Đm thằng già kia...!"

Hắn giật mình quay lại.

"Cô... cô bé à?

Cháu khiến chú hơi giật mình á...!"

"Cái gì?

Tôi bé???"

Cái đm ông xem thường tôi đấy à???

Tôi già hơn ông đấy!!!!"

"Dạ..!!???"

Thế là hai bên bắt đầu cãi lộn.

Alluka tiện chân ném thêm chiếc túi nilon nữa xuống đất rồi sút nó sang gian hàng bên kia.

Kalluto nhanh tay cầm lấy gom thêm bao nhiêu là đồ.

(Thế mà cứ bảo là không hoà thuận đi🙂

Thằng nhóc 17 tuổi bắt đầu dụi mắt.

Thứ đầu tiên nó nhìn vào là màn hình vi tính.

Camera, chúng đang bị quay ra góc tường!!

Wtf???

Đang toan đứng dậy xem xét tình hình, nữ khách hàng từ đâu xuất hiện.

"Cậu ơi, thanh toán dùm tôi với~"

"À... vâng!

Chỉ có... hộp trà này?"

Thấy cô chỉ thanh toán một hộp trà nhưng trên tay xách theo chiếc túi đỏ khá lớn.

Thằng nhóc bắt đầu nghi ngờ.

"Cho... cho tôi mượn túi chị một lát!"

"À vâng.."

Cậu lục lọi từng ngăn, nhưng bên trong chẳng có gì ngoài chiếc sạc.

"A...hi hi, xin lỗi đã nghi ngờ..."

"Cậu theo đạo hả?"

Cô nhìn vào chiếc thánh giá đeo trên cổ, hoạ tiết rất đặc trưng.

"... nó là chiếc vòng chỉ được phát nếu cậu tới nhà thờ trên đồi thôi phải không?"

Cô cất hộp trà vào túi.

"Cô biết nó à?"

"Tôi mới chuyển đến gần đây, bạn tôi kể vậy.

Thật may quá... thứ Bảy tôi sẽ tới đó, cậu đến không?"

Cô cười làm thằng nhóc đó đỏ mặt luôn.

"À ừ!

Tôi sẽ đến vào tối thứ Bảy..."

"Fufu... nhớ giữ lời nhé."

Alluka thấy bà chị cứ liên tục thả thính.

Khó chịu ghê luôn...

Cô vẫn luôn miệng chửi thề, chân bước ra thoăn thoắt sau Elaiza.

Kalluto đi bằng cửa khác, chẳng ai để ý vì một người còn bận tia gái, thằng thì cứng họng nãy giờ chỉ vì cãi nhau với một con nhóc.

Đương nhiên những hành động đó sớm lọt vào mắt kẻ ngoài cuộc.

"Có chút ghen tị đấy..."

"Họ có chiếc xe tốt ghê!"

Elaiza ngắm chiếc xe một lượt.

"Em lấy được gì vậy Alluka?"

"Chìa khoá xe đã đủ giá trị chưa?"

Cô ngậm chiếc kẹo mút vị chanh, ném chìa khoá vào lòng bàn tay chị gái.

Tay xách những túi đồ trên tay Kalluto mang vào cốp xe.

"Nào, lên xe hết đi!"

Alluka nói.

"Nào, giờ thì tại sao cô lại phải ra siêu thị hả Kalluto?

Genei Ryodan để làm gì?"

Elaiza bước lên ghế trước, vặn chìa khoá, chiếc xe phóng đi bỏ lại người đằng sau đứng nhìn..
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
36 vs 37...nhiều việc lắm🙁


"Không muốn đi với chúng tôi nữa sao Kalluto?"

Alluka hỏi.

Kalluto đã bước ra khỏi xe, tay cầm túi đồ mà mình trộm được.

"Hai túi còn lại là của cô, tôi muốn ở cạnh onii chan...

Cô cũng nghe rồi đấy, anh ấy bị người tên Irene tấn công.

Ban đầu thì tưởng là vết thương thường nhưng..."

"Nặng quá phải nói với chúng tôi nhé, Kalluto.

Chúng ta có thể gọi bác sĩ riêng..."

Elaiza thò đầu ra khỏi cửa nói nhỏ.

"Có gì nguy hiểm phải báo ngay nhé!"

"Tôi biết rồi..."

Kalluto quay lưng, bước chân thoăn thoắt tới phòng của mình.

"Có lẽ.... có một người chị cũng không tệ..."

Kalluto che miệng.

Không rõ biểu cảm của cô bé lúc này, túi đồ trên tay che gần hết gương mặt cô.

Bất ngờ, một bàn tay tóm lấy cô từ phía sau.

Kalluto không kịp phản ứng.

Chiếc túi rơi cả xuống đất, từng món đồ lăn lóc ra hành lang.

"Um...!"

Cảm giác lo sợ trào lên, cô dãy dụa.

Mọi cố gắng như trở thành vô ích.

"Shh....Kalluto, tôi cần cô nói vài chuyện..."

"Bang chủ??!!!"

.

.

.

.

.

.

.

"Arrrgggg!!!

Hổng có gì để mặc hớt!!"

Alluka lôi một tá đồ ra, tất cả đều là đồ mới.

Nhưng mà cô không vừa lòng.

Bên trong căn phòng thay đồ to bự tổ chảng, từng ngăn tủ đều mang những bộ trang phục đầy khí chất.

"Alluka sama lại làm sao rồi ạ?"

"Chu choa.... tôi nhớ là mình chưa từng chọn mấy món này..."

"Người đã chọn rất nhiều đó, Alluka sama.

Với tư cách là một quản gia, tôi nghĩ ngài không nên bỏ phí những thứ như thế.."

Shiro cúi người, nhặt từng chiếc váy lên đặt lên ngăn tủ.

Cô lại trở lại làm cô bé 6 tuổi với bộ kimono.

"Mồ!

Đây là cuộc triển lãm đầy nghệ thuật đấy.

Tôi chẳng chọn được gì đúng trọng tâm cả..."

Alluka ngó đầu khỏi phòng thay đồ.

"Sao cô cứ phải mặc cái thứ đó thế?

À mà khoan...

Sao chúng ta không thử đồ đôi??"

"Thân là kẻ tôi tớ, tôi không thể làm việc đó..."

Shiro lắc đầu, gương mặt vẫn giữ nguyên nét cười bé nhỏ.

Hai bím tóc xinh xinh khé đung đưa cùng chiếc nơ đen.

"Ngài có muốn thử chút hương vị Âu cổ không, Alluka sama?"

"Ể, tôi có mua bộ đó sao?"

Shiro nhấn nút trên tường, lại thêm bao nhiêu chiếc tủ khác hiện ra.

Cô lấy ra vài túi đồ lớn.

"Thử vài món trước khi quá muộn chứ, Alluka sama?"

"Tôi không biết cái nhà của cô rốt cuộc rộng bao nhiêu, nhưng cái bộ đồ đó phải là của tôi, chắc luôn"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Sao ạ???"

Trong khách sạn, Killua gầm lên như sấm.

"Ông bảo con có thể đi cơ mà??"

"Có mức độ thôi!

Mẹ con vừa ra viện vì hạ huyết áp rồi kìa!"

"Ai quan tâm chứ??

Nốt hôm nay là có thể về cùng nhau hết rồi!"

"Quay về ngay Killua!"

Giọng Silva vang lên từ đầu dây bên kia, Killua giật nảy mình.

"Ch.... ngay cả cha cũng...???!!"

"Chúng ta đang bị nhắm đến!

Quay về ngay trước khi mọi thứ trở nên quá muộn."

"Vậy cũng phải gọi anh em con chứ??

Cha muốn kệ họ ở đây??"

"Họ đều biết tin và đang tiếp tục lẩn trốn.

Chí ít là Kalluto và Illumi ở cạnh nhau, lại còn có Genei Ryodan hỗ trợ!"

"Cái....??!

Thế Alluka với Shiro??"

"Họ sẽ tự lo được!

Giờ thì...."

"Cha thật...!!!"

Killua gắt gỏng.

Cậu không thể tin được rằng tới tận thời điểm này mà cha cậu vẫn chưa muốn chấp nhận em gái cậu.

"Con không về!"

"Killua!

Ta nói một là một, hai là hai!

Mau trở về trước khi con khiến cả gia đình phải chịu khổ sở!!"

"Tch!!!!

Chết tiệt!!!!"

Killua ném chiếc điện thoại xuống sàn làm nó vỡ tan tành.

Khiến cả gia đình đau khổ?

Có ai thật lòng quan tâm tới cậu chứ?

Tất cả đều chỉ vì cái danh "sát thủ mạnh nhất trong lịch sử Zoldyck" mà thôi!

Nếu không thì Illumi đã chẳng bao bọc cậu như vậy, bà già cậu lo lắng cho cậu như vậy, và còn....

"Anh có quên ai không, anh trai....?"

Killua bỗng chốc ngừng mọi suy nghĩ...

"Kalluto?

Con bé thì sao?

Nó có như thế không?....."

"Lễ tân!

Nối điện thoại!!!!"

.

.

.

.

.

.

.

Ngay lúc này, tại một căn cứ sang trọng.

Vài người ngồi quanh chiếc bàn tròn, mặt đằng đằng sát khí.

"Irene đang nghĩ gì mà nhắm thẳng vào cuộc triển lãm?"

Karen lau thanh kiếm, mặt đầy suy tư khó tả.

"Cô ta thật sự muốn trừ khử Zoldyck.

Ả thật sự muốn báo thù cho Krand đấy nhỉ?"

Ellie ngồi một góc, tay ôm con búp bê bằng bông mà nói.

"Quan hệ giữa họ đâu có thể gọi là thân?"

"Không rõ nữa... hình như trước đây, họ thật sự có một mối quan hệ thực sự rất tốt..."

Ben ngồi đan tay một chỗ.

Cơ bắp lực lưỡng là thế chứ ông đây cũng đa cảm vcl...( với Irene thôi🙂)

"Hình như nhà Zoldyck vẫn còn đứa chưa biết đường trốn..."

Mokomaru nói, mặt vô cảm.

"Tôi không biết Irene nghĩ sao chứ bản thân tôi cũng muốn tiếp tục đập phá.

Đặc biệt là tài sản của lũ mọi rợ Mafia...."

"Và đừng nói xấu tôi nữa chứ?"

Cả đám quay đầu ra phía cửa.

Irene trong bộ váy đen khoắt sâu ở lưng bước ra.

"Mừng là mọi người đều tới..."

"Mong được đập phá nhiều hơn thôi, ai cần cô với cái mục đích của cô?"

"Đừng có nói những thứ vô duyên như vậy!

Irene san đừng lo, thế nào tôi cũng đi với cô..."

"Cảm ơn nhé Benny.

Còn anh thì sao hả Karen?

Tôi hiểu anh là người biết suy nghĩ, nhưng cả bọn đi mà anh ở lại thì hơi sứt mẻ tình anh em đấy nhỉ?"

"Hmm.... thật không thể chấp nhận lối làm việc của cô.

Chỉ 1 con nhóc mà cũng lôi cả team đu mới là lạ đấy!"

Karen hừ cái đứng dậy.

"Oi oi đi đâu vậy Karen?"

Ellie nhìn theo bóng hắn bỏ đi.

"Mà nói trắng ra là nhân dịp này vừa khử được đứa con của Zoldyck vừa lấy luôn đống hàng triển lãm chứ giề?

Không sợ trùng hợp với lũ ml Ryodan à?"

"Chúng đang bị tổn thất nặng nề, còn khuya mới cướp.

Cùng lắm là đến dự, ngắm nghía một lúc rồi nghĩ đến chuyện giật chúng sau khi kết thúc triển lãm thôi.

Khác với chúng ta, cướp ngay bây giờ!"

Irene cười nham hiểm.

Các thành viên khác cũng chuẩn bị tinh thần tận diệt.

"Toàn bộ hàng triển lãm là của chúng ta!!!!"

"Đợi đã nào, Rez đâu?"

Irene hỏi, mắt ả ngó quanh không thấy người đàn bà có sở thích tự luyến kia đâu.

"Không hiểu sao bữa nay cô ta nói không muốn sống nữa.."

Ellie chống cằm.

"Gọi cô ta dậy đi, chúng ta niệm Kiểm soát để sử dụng lũ khách đó."

.

.

.

.

.

.

.

.

"Shiroo~ tui sắp phát điên luôn òi nè!!

Cái quần gì mà đông vậy???"

Alluka ngồi trên con taxi mà toát hết cả mồ hôi.

Theo suy nghĩ của mọi người, tôi tớ nên ngồi ở đầu xe để bảo vệ thân chủ ngồi ghế sau.

Cơ mà hôm nay có gì đó sai sai...

"Đường đông vậy đến kịp làm seo???"

"Ngồi xuống đi thưa quý khách!

Ngài sắp làm cho cái xe của tôi không đi được nữa rồi!!"

Tài xế said.

"Alluka sama, ngài nghĩ sao về việc đi bộ?"

Shiro nói.

"Ừ ha, biết đâu nhanh hơn."

Cô liếc ra vỉa hè.

"Trống người ghê luôn!?"

"Vậy tôi trả tiền rồi chúng ta cùng đi bộ.

Tắc đường thế này khó mà đi nhanh được."

Alluka bước xuống xe.

Đây là dịp quy tụ 1000 quý tộc thượng lưu từ khắp nơi tới.

Đương nhiên họ muốn thể hiện sự giàu có của bản thân bằng những chiếc xe rồi.

"Mọi người vẫn tiếp tục di chuyển..."

"Họ lười vận động lắm ấy nhỉ?"

"Chắc váy của họ không phù hợp với việc di chuyển ngoài trời nên mới vậy..."

"Hừ, tui chỉ thấy một lũ đã lười còn ngu...."

"Đừng khiếm nhã thế chứ, hai con nhóc?"

Alluka quay lại.

Mải nói chuyện đâm ra chẳng nhớ là mình phải cảnh giác.

"Ông....!!!"

Là Nobunaga và Phink!

"A, xin chào các ngài!"

Shiro vẫn cúi đầu chào.

"Cô sẽ làm như bản thân không quen biết gì hết à?"

Alluka liếc sang.

"Hm, ông chưa xin lỗi tôi đâu đấy!

Đồ thô lỗ!

Cục cằn!!"

"Con nhóc hỗn láo!

Em gái mày còn ý thức hơn mày nữa kìa!!"

Nobu nổi cáu.

Chút nữa không có Phink thì ông đã nhấc cổ Alluka lên.

"Shirooo!

Chúng ta đi nhanh hoi!

Kệ cụ cái lũ đó đi!"

"Alluka sama, đợi đã...,"

Shiro bất ngờ bị túm lại.

"Mày có thể đi, con nhóc hỗn láo.

Còn cô bé này đây, ở lại!"

"Cái....!!!????"

Alluka nắm chắt tay.

"Ông nghĩ mình là ai hả?"

"Bang chủ của chúng ta đang thất thần vì một cô gái tóc bạc trông giống hệt con bé này."

Phink nói.

"Cơ mà bé xíu thế này làm sao mà phải người Bang chủ muốn tìm?"

"Đó là chị nhóc à?

Nhóc có chị gái chứ??"

Phink hỏi, bản thân không hề đề phòng.

"Dạ, cháu có."

"Hả????

Sao giờ mà cứ liên tục nói dối thì về sau tính thế nào??"

Alluka nghĩ.

Cô đang lo cho tương lai tối tăm của mình.

"Ồ!

Thế tên cô ta là gì?

Cô ta hiện đang ở đâu??"

"Chị ấy không ở Yorkshin nữa rồi, chị hai không thích định cư ở một chỗ lâu đâu.

Chị hai có cái tên nghe đặc biệt lắm!"

Shiro vui vẻ nói.

"Chị ấy là Vivian, Vivian Iris Kyouhebi.

Nhưng tôi thích gọi chị hai là Iris."

"Ồ hiểu rồi!"

Nobunaga thả Shiro xuống.

"Vậy giờ cứ thế mà tìm thôi nhể Phink?"

"Hm.., nhanh vậy thôi à?"

"Có cái tên đặc biệt thế chẳng tốt quá còn gì, không lẽ cậu còn muốn xin số điện thoại?"

"Thôi đi nhanh, trễ giờ với bọn Franklin bây giờ..."

Hai gã bỏ đi thản nhiên.

Chẳng lo đến chuyện mình bị lừa hay không.

Đây gọi là xem thường trẻ con chứ còn gì....

"Xem ra bọn chúng không đến cuộc triển lãm.... mà Vivian là ai hả??

Lại còn Kyouhebi, gian dối quen thân..."

"Không phải.. chị ấy thật sự có mà.."

"Thôi đi nhanh nhanh trước khi lũ đó biết cô bịp chúng!"

.

.

.

.

.

.

.

.

"Bang chủ, ngài đi đâu vậy?"

Machi nói qua điện thoại, Kuroro nghe chỉ cười nhẹ cái.

"Triển lãm.

Ta có chút hứng thú, muốn ngắm chúng trước.."

Nói rồi, hắn tắt máy.

Trước mắt hắn đây hiện tại là cổng vào khu bảo tàng số một Yorkshin, nơi người với người ra vào lẫn lộn.

Tâm trí hắn hiện ra hình ảnh sáng sớm nay, sau khi hắn giết chết hai tên ở siêu thị.

"Tôi không quen cô gái tóc trắng ấy....

đó là bạn của Alluka!"

Kalluto nói.

Một lời nói dối không thể nào qua mắt được một thiên tài như Kuroro.

"Không thể là quan hệ bình thường... tôi từng thấy cô gái đó đi trên phố với Alluka.

Chỉ là bạn thôi sao?

Chưa kể là cô bé có mái tóc và gương mặt y hệt cô ta từng đi trên tàu với chị em cô nữa.

Cô là chị em của Alluka đấy, cô có chắc không?"

"Tôi không biế...UHM!!!!"

Kalluto bỗng chốc trở nên khó thở.

Sát khí đằng đằng khiến cô như muốn chết đi cho rồi.

"Cô chắc không....?"

"Tôi...."

"Cuối cùng thì ta cũng chỉ biết cô ấy sẽ đến đây.."

Hắn bước vào.

Mọi ánh mắt đều hướng về nam nhân với gương mặt thư sinh lịch lãm kia.

Bao nhiêu trái tim đã tan chảy khi nụ cười ấy lộ ra.

Hắn đi dạo quanh khắp nơi, từng phòng tranh cho tới tầng trưng bày tượng sáp.

Do mấy món chính vẫn chưa được bày ra nên hắn vẫn tập trung loanh quanh tìm kiếm.

Hắn đi quan chiếc bể cá khổng lồ với màu xanh trong suốt.

Lại là màu xanh ngọc ấy....

"Shiro~~ đống bánh kẹo ban nãy bán hết rồi à?"

"Tôi cho người đưa tới phòng ăn hết rồi, Alluka sama..."

Hắn nhìn sang chỗ đứng của ai đó bên kia bể cá.

Cách nhau một bức tường nước trong suốt, hắn thấy cô gái nhỏ bé với nụ cười lạ lẫm và cũng thật quen thuộc.

Ok 2000 từ🙁

Có nên vẽ lại Michaki không?
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Michaki


Nốt cái tranh rồi đi ngủ

Michaki thích màu nóng lắm nha các bạn🙂

Michaki biến thái lắm nha các bạn🙂

Giỡn tí

Mai vẽ nốt bà Iris.

Mọi người nghĩ Iris nên để tóc ngắn hay dài (hay quần què gì đó) cứ cmt nhé.

Thích vẽ nv phụ nhiều hơn cả nv chính nữa🙁

Thách bé ngủ ngon🙂))
 
Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
38


Nghe và đọc❤️

***

"Chúng ta gặp lại nhau rồi nhỉ, bé con?"

Hắn sẽ nói thế, nếu hắn đứng trước mặt cô lúc này.

Nhưng hắn đã trễ một bước...

"Ah, Morrow sama.. thật vui khi được gặp lại ngài."

Shiro cúi người chào nam nhân tóc đỏ, hắn vui vẻ trước thái độ của cô.

"Sama ấy hả?

Đừng dùng kính ngữ!

Như vậy chẳng tự nhiên chút nào cả... chúng ta là bạn phải không?"

"Ngày xưa thôi!"

Alluka từ đâu xuất hiện.

Mà đúng ra bả đứng đó từ đầu rồi nhưng số kiếp đưa đẩy chị làm bóng đèn...

"Giờ cô ấy là của Zoldyck, đi đâu cũng phải phép tắc trên đầu.

Mà ngươi tới đây làm quái gì hả?"

"Đương nhiên là chiêm ngưỡng Gold Blood rồi!

Đồn đoán về nó thật khiến con người ta tò mò, lúc thì là bức tượng bị nguyền rủa, khi thì cái bình thuỷ tinh chứa loại máu cực hiếm,...

"

"Xạo lìn quen thân..."

"Thật!"

Hisoka chống hông.

"Alluka sama, hình như Illumi sama cũng sẽ tới cùng Kalluto sama đó ạ."

Shiro nhìn vào điện thoại, là tin nhắn của Illumi.

"Anh ta đang bị thương mà, đến làm gì?"

Alluka lắc đầu, day day thái dương mấy cái.

"Làm sao cô biết cậu ta bị thương?"

Hisoka hỏi, anh nhớ hôm qua anh không hề thấy Alluka tới nhà hàng.

"Kalluto sama đã kể cho chúng tôi vào sáng nay, ở khách sạn không có việc gì làm nên hai người họ mới tới.

Nếu tôi phải ở một chỗ như vậy tôi cũng thấy chán thôi..."

"Cũng đúng.."

"Và chúng ta có ai ở đây nào~?

Bang chủ?"

Hisoka liếc ra phía sau, người đàn ông đang đứng ngay sau anh ta là Kuroro chứ chẳng thể là ai khác.

"Không ngờ ngươi cũng đến đây, Hisoka, và hai cô bé này, anh em với Illumi phải không?"

Kuroro cười nói, mắt hắn như dán vào cô bé tóc bạc đang ngơ ngác nhìn hắn.

"Em đã thấy ta trên tàu phải không, em là Shiro nhỉ?"

Hắn cúi thấp người, tay phải uốn bím tóc tết cuộn vòng của sinh vật bé xíu đứng trước mặt.

"Ngài là vị mà Killua sama nhắc tới nhỉ?

Người thích làm việc xấu, Lucifer sama...."

Cô cười tươi nhìn hắn.

Gương mặt tựa con thỏ con chỉ biết nở nụ cười ngây ngô mà thực chất là ánh mắt thích thú lâu ngày mới gặp lại một đối tượng thú vị.

Kuroro có thể nhìn thấy nó, nó rất quen thuộc, nhưng xem ra hắn vẫn chưa hiểu.

Suy cho cùng, ở đây vẫn chỉ có vài người thấu hiểu trái tim của con rắn đơn độc.

Chỉ có mình ta mà thôi....

"Người xấu hả?"

Kuroro cười phì, hắn áp tay hắn vào má cô.

"Vậy em có tin lời nói của họ không, rằng ta là một gã người xấu?"

"Nhìn bằng mắt sẽ thú vị gấp trăm lần."

Hai người cười nhìn nhau.

Hisoka nhìn xuống, chẳng nghĩ ngợi nhiều mà nhấc bổng bé con đang tập trung nói chuyện với cái đầu nhện lên.

"Nói chuyện với người xấu dễ bị hại lắm Shiro chan~qua chơi với chúng tôi thôi chứ đừng giao du với gã này!"

Hisoka tủm tỉm cười.

Bị cướp mất báu vật bản thân tìm kiếm bấy lâu, Kuroro lộ rõ gương mặt bất mãn.

Hắn sớm lấy lại bình tĩnh nở nụ cười như không có gì.

"Oi oi!!

Thả Shiro xuống ngay cho ta tên Hisoka chết tiệt!"

Alluka dậm chân mà nói.

Sao cô cứ bị bơ trong câu truyện 4 người này vậy?!

Hisoka nhìn sang bang chủ, khẽ thả Shiro xuống đất.

"Hi vọng chúng ta có thể đấu với nhau một trận thật công bằng sau lần này."

"Tốt thôi... ta tự do chọn địa điểm mà nhỉ?"

"Mọi thứ cho cuộc tử chiến của chúng ta!"

Hai bên nhìn nhau đằng đằng sát khí.

Nở nụ cười tự nhiên mà như muốn ăn tươi nuốt sống nhau bất cứ lúc nào.

"Kalluto!!"

Alluka vẫy tay về phía cô em gái út,

chạy ra trước cửa ra vào.

"Illumi onii chan vẫn thích mặc trang phục thường ngày ahh?"

"Thoải mái cho việc chạy trốn nỡ có bị tấn công."

Illumi nói, chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì xem ra là sở trường của anh rồi.

"Xin chào, Illumi sama, Kalluto sama"

Shiro cúi chào điềm đạm.

"Vết thương của ngài thế nào rồi Illumi sama?"

"Ổn."

Anh nhìn quanh.

"Có thấy hắn không?

Hisoka ấy, hắn kêu đến mà!"

"Có ạ, ngài ấy đang bận nói chuyện với ngài Lucifer sama."

Kalluto hơi giật mình.

Cô lại gần kéo tay Shiro ra chỗ khác mà thì thầm.

"Gã Lucifer có ý xấu với ngươi, đừng tin hắn.."

Shiro có chút ngạc nhiên vì hành động này, song nó sớm trở thành nụ cười trên gương mặt.

"Ngài đừng lo, ta ổn.

Sao ngài lại nói vấn đề này với ta?"

"Sáng nay, hắn tới tận nơi trú ẩn hỏi tung tích của ngươi.

Mà ngươi là đối tượng quan trọng của anh em chúng ta nên..."

"Tôi hiểu rồi.

Ngài cũng cẩn thận với bọn Black Sugar nhé."

Cô liếc mắt qua khu vực khác, bỗng chốc thấy bóng dáng ai đó thân quen.

Nụ cười bỗng chốc tắt đi.

"Gì thế, ngươi làm sao vậy?"

Kalluto hỏi, cô thấy bất an trước ánh nhìn ấy.

" ....Ta qua gọi điện cho bạn một lát rồi quay lại liền..."

Shiro bước đi, bỗng bị Kalluto giữ lại.

"Ta thấy ngươi không vui... có phải là ai đó không tốt?"

Chính ra Kalluto cũng không hiểu sao mình lại hỏi câu này.

Cô không có thói quen lo lắng cho ai đó không phải gia đình mình.

"Chỉ là một người nhàm chán thôi, Kalluto sama.

Đừng lo, tôi sẽ quay lại sớm..."

Shiro bước đi, không nhanh không chậm.

Tâm trạng cô hôm nay chắc chắn không tốt.

"Y như cảm xúc của ta dành cho ả kĩ nữ hôm qua vậy.... ngươi hiểu không?"
 
Back
Top Dưới