[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 20: Em Ngã Xuống, Còn Anh Không Biết Làm Gì
Chương 20: Em Ngã Xuống, Còn Anh Không Biết Làm Gì
Ba ngày sau đêm Pond buông lỏng mọi giám sát
Thời gian lặng lẽ trôi trong căn biệt thự trắng.
Không ai làm phiền Phuwin.
Không có tiếng bước chân gác đêm.
Không có ánh mắt theo dõi mỗi khi cậu mở cửa sổ.
Tự do đầu tiên... lại đến khi cậu đã không còn thiết tha gì với tự do.
Phuwin dạo gần đây hay đau đầu, chóng mặt, buồn nôn không kiểm soát.
Cậu tưởng là do căng thẳng — nhưng ngay cả lúc bình thản nhất, cơn choáng vẫn ập đến.
Chiều hôm đó – Cậu ngất đi trong phòng tắm
Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng ly vỡ, rồi một tiếng rơi nặng nề.
Không ai nghe thấy ngay lập tức.
Cho đến khi Pond — vẫn ngồi ngoài hành lang — bỗng linh cảm bất thường.
Anh bật dậy.
Gõ cửa.
Không tiếng đáp.
Một giây sau, anh phá cửa.
Phuwin nằm gục bên nền gạch lạnh, tay vẫn đặt trên bụng
Mặt cậu trắng bệch, mồ hôi ướt cả tóc mai.
Mí mắt khép hờ, môi khô, nhịp thở yếu.
Pond cúi sụp xuống, bế cậu lên — lúc này, quyền lực, bình tĩnh, tất cả đều không còn.
"Gọi bác sĩ.
KHẨN CẤP!"
Tiếng hét đầu tiên sau nhiều tháng lạnh lùng.
Trong phòng y tế riêng – 2 giờ sau
"Cậu ấy bị kiệt sức nghiêm trọng."
"Cơ thể suy nhược, mất nước, huyết áp tụt."
"Nhịp tim thai yếu.
Nếu không phục hồi sớm, có nguy cơ..."
Pond không nghe nốt phần còn lại.
Anh chỉ nhìn Phuwin nằm bất động.
Không tỉnh.
Không phản ứng.
Không nắm lấy tay anh — như ngày trước.
Đêm đó – Pond không rời khỏi phòng bệnh
Anh ngồi đó, tay nắm chặt tay cậu, lần đầu tiên run rẩy.
"Phuwin...
Anh sai rồi."
"Anh đã nghĩ rằng giữ em bên cạnh là đủ.
Nhưng giữ một cái xác, một cái bóng... thì có khác gì tự tra tấn mình?"
Anh cúi đầu, đặt trán lên tay cậu.
"Nếu em tỉnh lại... anh sẽ để em quyết định."
"Ở lại.
Hay rời đi.
Anh... không ép nữa."
"Chỉ cần em... còn sống."
Rạng sáng hôm sau – Phuwin tỉnh
Ánh sáng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, nhẹ như hơi thở.
Cậu mở mắt, thấy trần nhà màu kem, mùi thuốc sát trùng thoảng qua, rồi...
ánh mắt đầu tiên cậu thấy — là Pond đang ngủ gục bên giường.
Gầy đi.
Mắt trũng sâu.
Tay vẫn nắm tay cậu.
Phuwin không nói gì.
Chỉ lặng lẽ siết tay lại — lần đầu tiên cậu chủ động.
Pond choàng tỉnh.
Mắt đỏ hoe.
Khi thấy tay mình bị nắm lại... anh gần như không thể thở.
Kết chương
Trong khoảnh khắc đó, không có quyền lực.
Không có gia tộc.
Không có kế hoạch.
Chỉ có một người từng phạm vô số sai lầm...
...và một người từng gục ngã trong im lặng.
Giữa họ, còn một sinh mệnh bé nhỏ đang đập nhịp tim yếu ớt.
Và đôi tay — cuối cùng đã nắm lại, dù run rẩy.