Cập nhật mới

Khác [Pondphuwin ]-Giam cầm một nụ cười

[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 20: Em Ngã Xuống, Còn Anh Không Biết Làm Gì


Ba ngày sau đêm Pond buông lỏng mọi giám sát

Thời gian lặng lẽ trôi trong căn biệt thự trắng.

Không ai làm phiền Phuwin.

Không có tiếng bước chân gác đêm.

Không có ánh mắt theo dõi mỗi khi cậu mở cửa sổ.

Tự do đầu tiên... lại đến khi cậu đã không còn thiết tha gì với tự do.

Phuwin dạo gần đây hay đau đầu, chóng mặt, buồn nôn không kiểm soát.

Cậu tưởng là do căng thẳng — nhưng ngay cả lúc bình thản nhất, cơn choáng vẫn ập đến.

Chiều hôm đó – Cậu ngất đi trong phòng tắm

Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng ly vỡ, rồi một tiếng rơi nặng nề.

Không ai nghe thấy ngay lập tức.

Cho đến khi Pond — vẫn ngồi ngoài hành lang — bỗng linh cảm bất thường.

Anh bật dậy.

Gõ cửa.

Không tiếng đáp.

Một giây sau, anh phá cửa.

Phuwin nằm gục bên nền gạch lạnh, tay vẫn đặt trên bụng

Mặt cậu trắng bệch, mồ hôi ướt cả tóc mai.

Mí mắt khép hờ, môi khô, nhịp thở yếu.

Pond cúi sụp xuống, bế cậu lên — lúc này, quyền lực, bình tĩnh, tất cả đều không còn.

"Gọi bác sĩ.

KHẨN CẤP!"

Tiếng hét đầu tiên sau nhiều tháng lạnh lùng.

Trong phòng y tế riêng – 2 giờ sau

"Cậu ấy bị kiệt sức nghiêm trọng."

"Cơ thể suy nhược, mất nước, huyết áp tụt."

"Nhịp tim thai yếu.

Nếu không phục hồi sớm, có nguy cơ..."

Pond không nghe nốt phần còn lại.

Anh chỉ nhìn Phuwin nằm bất động.

Không tỉnh.

Không phản ứng.

Không nắm lấy tay anh — như ngày trước.

Đêm đó – Pond không rời khỏi phòng bệnh

Anh ngồi đó, tay nắm chặt tay cậu, lần đầu tiên run rẩy.

"Phuwin...

Anh sai rồi."

"Anh đã nghĩ rằng giữ em bên cạnh là đủ.

Nhưng giữ một cái xác, một cái bóng... thì có khác gì tự tra tấn mình?"

Anh cúi đầu, đặt trán lên tay cậu.

"Nếu em tỉnh lại... anh sẽ để em quyết định."

"Ở lại.

Hay rời đi.

Anh... không ép nữa."

"Chỉ cần em... còn sống."

Rạng sáng hôm sau – Phuwin tỉnh

Ánh sáng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, nhẹ như hơi thở.

Cậu mở mắt, thấy trần nhà màu kem, mùi thuốc sát trùng thoảng qua, rồi...

ánh mắt đầu tiên cậu thấy — là Pond đang ngủ gục bên giường.

Gầy đi.

Mắt trũng sâu.

Tay vẫn nắm tay cậu.

Phuwin không nói gì.

Chỉ lặng lẽ siết tay lại — lần đầu tiên cậu chủ động.

Pond choàng tỉnh.

Mắt đỏ hoe.

Khi thấy tay mình bị nắm lại... anh gần như không thể thở.

Kết chương

Trong khoảnh khắc đó, không có quyền lực.

Không có gia tộc.

Không có kế hoạch.

Chỉ có một người từng phạm vô số sai lầm...

...và một người từng gục ngã trong im lặng.

Giữa họ, còn một sinh mệnh bé nhỏ đang đập nhịp tim yếu ớt.

Và đôi tay — cuối cùng đã nắm lại, dù run rẩy.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 21: Rời Khỏi Lồng Son, Nhưng Vết Sẹo Còn Ở Lạ


Một tuần sau khi Phuwin tỉnh lại

Sức khỏe Phuwin ổn định dần, nhưng cơ thể vẫn mệt mỏi, tâm trí dễ kích động, và thai nhi vẫn cần theo dõi sát sao.

Không còn ai dám nhắc đến hai chữ "giam giữ" nữa — kể cả Pond.

Anh trở nên trầm lặng.

Không còn kiểm soát mọi hành động của cậu.

Không chạm vào cậu nếu không được phép.

Không bước vào phòng nếu chưa được gọi.

Pond học cách... lùi lại.

Nhưng có lẽ đã quá muộn để lấy lại ánh mắt từng dành riêng cho anh.

Một buổi chiều – Pond đứng trước cửa phòng bệnh

Cậu đang ngủ, tay ôm bụng, ánh mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại như đang mơ điều gì đau đớn.

Pond không vào.

Anh chỉ đứng đó rất lâu.

Sau đó, anh đưa ra quyết định.

Ba ngày sau – Một chiếc xe rời khỏi biệt thự Naravit

Không đoàn hộ tống.

Không xe sau xe trước.

Chỉ có một chiếc SUV đen đơn giản, chạy chậm rãi xuyên qua rừng thông dài như vô tận.

Bên trong, Pond ngồi ghế lái.

Phuwin ngồi ghế phụ, im lặng, tay đặt lên bụng.

Không hỏi đi đâu.

Không thắc mắc tại sao.

Chỉ nhìn ra cửa kính.

"Cứ xem như... em đang đưa con ra khỏi nơi đó, khỏi anh."

"Anh chỉ xin một cơ hội cuối để chuộc lỗi."

Ngôi nhà gỗ nhỏ giữa thung lũng

Căn nhà không lớn.

Không có người hầu.

Không có hệ thống an ninh.

Chỉ có rừng, tiếng gió, tiếng chim, và một bầu không khí nhẹ đến khó tin.

Pond dẫn cậu vào, lặng lẽ đặt chìa khóa lên bàn:

"Ngôi nhà này đứng tên em."

"Em có thể đi bất cứ lúc nào."

"Anh sẽ ở tòa nhà cách đây 2 cây số, nếu em cần gì... gọi."

Phuwin đứng trong nhà bếp, lặng nhìn ly thủy tinh trong suốt.

Căn nhà nhỏ như một thế giới khác — một nơi Pond không còn quyền làm "chủ".

Tối hôm đó – Lần đầu tiên Phuwin tự ngủ được

Không có tiếng cửa khóa.

Không có ánh mắt canh chừng.

Không có Pond.

Chỉ là một đêm yên tĩnh, đèn ngủ vàng nhạt, và tiếng tim đập chậm chậm dưới tay cậu đặt trên bụng.

"Ba xin lỗi."

"Ba từng yếu đuối đến mức không bảo vệ được con... hay chính mình."

"Nhưng từ hôm nay... ba sẽ bắt đầu lại."

Sáng sớm hôm sau – Có một giỏ thức ăn đặt trước cửa

Không ghi tên.

Không giấy nhắn.

Nhưng cậu biết, là Pond.

Trứng, sữa, cháo yến mạch, bánh mì nguyên cám — và cả một lọ mứt cam mà cậu từng lỡ nói "thích ăn vào buổi sáng".

Kết chương

Không còn quyền lực.

Không còn giam cầm.

Không còn biệt thự lạnh lẽo như vàng ròng.

Chỉ còn một ngôi nhà nhỏ, một sinh mệnh bé bỏng... và một người đàn ông đang cố học cách yêu mà không làm tổn thương.

Phuwin chưa tha thứ.

Pond chưa được yêu lại.

Nhưng... có lẽ lần đầu tiên trong đời họ, có một cơ hội thật sự để bắt đầu lại – từ chính đống đổ nát của mình.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 22: Em Xa Anh, Nhưng Cơ Thể Em Vẫn Gọi Tên Anh


Ngày thứ năm sống ở ngôi nhà gỗ

Phuwin bắt đầu ăn uống tốt hơn.

Đi bộ quanh thung lũng mỗi sáng.

Uống vitamin đúng giờ.

Ngủ tròn giấc vào đêm.

Mọi thứ... tưởng như bình thường.

Nhưng chỉ cậu biết, mỗi khi tỉnh dậy — trái tim cậu có một khoảng trống trống rỗng.

Không phải vì thiếu người trò chuyện.

Không phải vì thiếu cảnh vệ.

Mà vì thiếu... mùi hương của Pond.

Ban đầu, cậu nghĩ mình quá quen thuộc với anh.

Cậu tự nói với bản thân:

"Sống chung lâu, thì nhớ mùi là bình thường."

"Chỉ là phản xạ."

"Chỉ là tàn dư của tổn thương."

Nhưng khi sang ngày thứ bảy, cơn nôn bắt đầu trở lại.

Cảm giác bồn chồn, bất an, cáu gắt vô cớ.

Thai nhi trở nên hiếu động bất thường, như không ngủ được, như không chịu nằm yên.

Phuwin hoảng loạn.

Cậu không muốn tin vào bản năng mình

Nhưng mỗi khi cậu chạm vào chiếc áo cũ của Pond vô tình còn sót lại trong hành lý...

Cơ thể cậu dịu xuống.

Đứa trẻ trong bụng ngừng đá.

Tim cậu đập đều trở lại.

Cậu đã thử thay thế.

Gối thơm, chăn mới, mùi trà yêu thích, tinh dầu xông phòng...

Không gì hiệu quả.

Tối đó – Pond mang thức ăn đến

Như thường lệ, anh để trước cửa rồi đi.

Không gặp.

Không nói.

Phuwin nhìn qua khe rèm — thấy anh quay lưng đi trong chiếc áo hoodie cũ, tay bỏ túi, dáng người lặng thinh dưới ánh đèn mờ.

Ánh sáng chiếu vào gáy anh, làm nổi bật vết sẹo nhỏ mà cậu từng hôn qua.

Cậu mở cửa — không gọi, không nói, chỉ đứng yên.

Pond quay lại, hơi sững người.

Chỉ một bước chân – một chút mùi gỗ đàn hương cũ kỹ từ áo anh phả ra

Và ngay lúc đó, thai nhi trong bụng Phuwin đá một cái nhẹ.

Phuwin khựng lại.

Tay đặt lên bụng.

Mắt đỏ hoe.

Môi run run.

"Đứa bé... nó cần mùi hương của anh để yên ổn."

"Em... không hiểu tại sao.

Nhưng... em cũng cần nó."

Pond không nói gì.

Anh bước đến gần hơn.

Chậm rãi.

Cẩn trọng.

Như đang bước vào lãnh địa của một sinh linh dễ vỡ.

Anh mở tay áo hoodie ra một chút, đưa cho Phuwin.

"Không cần chạm vào anh.

Chỉ cần để em có thứ em và con cần."

Phuwin bước tới.

Không ôm.

Không né tránh.

Chỉ là vùi mặt vào áo anh, thật nhẹ.

Và khi hơi thở của Pond bao trùm lấy không khí xung quanh...

Lần đầu tiên sau nhiều đêm, đứa trẻ ngủ ngoan.

Và Phuwin... rơi nước mắt.

Không vì đau.

Mà vì an toàn.

Kết chương

Có những thứ không thể lý giải bằng lý trí.

Như cách một sinh linh chưa chào đời biết được "ai là cha".

Và một trái tim tưởng như đã chết... lại hồi sinh khi chạm vào một mùi hương quen thuộc.

Phuwin chưa tha thứ.

Nhưng lần đầu tiên, cậu không còn lùi lại khi Pond tiến gần.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 23: Nếu Anh Không Còn Là Xiềng Xích, Liệu Em Có Muốn Ở Lại?


Sáng hôm sau, sau đêm Phuwin tựa vào ngực Pond để tìm chút yên tĩnh cho đứa trẻ

Không ai nói gì về chuyện đã xảy ra.

Không ai gọi đó là "hòa giải".

Cũng không ai dùng từ "yêu" hay "tha thứ".

Chỉ có hai con người – một từng là kẻ giam cầm, một từng là kẻ trốn chạy – giờ đây ngồi ăn sáng cùng nhau, trong một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong thung lũng.

Phuwin đã không còn né mùi hương của Pond nữa.

Cậu dần học cách bình tĩnh hơn mỗi khi anh đến gần.

Không còn lạnh lùng rút tay lại khi anh đặt thuốc bổ lên bàn.

Không còn giật mình nếu buổi sáng mở mắt ra đã thấy bóng dáng anh đặt giỏ trái cây ngoài cửa.

Và đôi lúc... cậu chủ động hỏi anh có ăn sáng chưa.

Chỉ vài chữ.

Nhưng với Pond, như một kỳ tích.

Buổi chiều hôm đó – Phuwin nấu bữa cơm đầu tiên

Cậu luống cuống với gạo, chọn rau, rồi tự làm một bát canh rong biển vì nhớ "anh từng nói ăn món đó giúp ngủ ngon".

Pond không bước vào bếp.

Anh chỉ ngồi cách đó vài mét, yên lặng dõi theo, ánh mắt không còn nóng rực sự sở hữu... mà là dịu dàng — như đang giữ lấy một điều mong manh lắm rồi.

Phuwin đưa bát canh ra bàn, không nhìn thẳng, chỉ đặt xuống:

"Không có gì đặc biệt.

Nhưng nóng.

Ăn đi."

Pond nhận lấy.

Không nói "cảm ơn", vì sợ câu đó sẽ làm cậu rút lại.

Đêm đó – cả hai cùng ngồi ngoài hiên, nhìn sao

Im lặng rất lâu.

Gió thổi nhẹ.

Rừng cây thì thầm điều gì đó chỉ trời mới hiểu.

Cuối cùng, Phuwin lên tiếng:

"Em từng nghĩ nếu không yêu anh, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn."

"Từng ước gì đừng bao giờ gặp anh trong quán cà phê đó."

"...Nhưng càng trốn, càng đau.

Và giờ... em mệt rồi."

Pond nghiêng đầu, nhìn cậu — không vội vàng chen vào.

Phuwin cười khẽ:

"Có thể em chưa tha thứ.

Có thể em vẫn ghét những gì anh từng làm.

Nhưng...

Em không muốn chạy nữa."

"Và... nếu anh còn muốn — ta có thể thử lại.

Từ đầu."

Pond không đáp ngay.

Anh cúi đầu thật thấp.

Tay nắm chặt đến mức run lên.

Không phải vì lạnh.

Mà vì... lần đầu tiên, thứ anh khao khát không cần chiếm đoạt nữa.

Nó tự nguyện quay lại.

Bằng trái tim.

"Anh không cần gì hơn thế."

Kết chương

Có những tình yêu bắt đầu sai.

Nhưng nếu cả hai còn tồn tại, còn trái tim, còn nhịp đập... thì vẫn có thể học lại cách yêu.

Phuwin đã chọn ở lại.

Không vì con.

Không vì trách nhiệm.

Mà vì anh — Pond — cuối cùng đã học được cách yêu cậu như một người, chứ không phải vật sở hữu.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 24: Nếu Anh Phải Chọn Giữa Em Và Cả Thế Giới - Anh Chọn Em


Một tuần sau khi Phuwin quyết định ở lại

Mọi thứ trong ngôi nhà gỗ diễn ra chậm rãi, ấm áp.

Không có giam cầm.

Không có kiểm soát.

Chỉ là những bữa sáng lặng lẽ, bàn tay chạm nhau lúc đưa ly nước, và ánh mắt đầy ẩn ý khi Pond vén tóc mái che trán Phuwin.

Nhưng Pond biết... nếu muốn giữ mọi thứ này lâu dài, anh không thể trốn tránh mãi.

Gia tộc Naravit — không phải là nơi có thể dễ dàng "chấp nhận một đứa bé không danh phận"

Pond là người thừa kế.

Là con cưng của dòng họ.

Là người mà cả họ đặt kỳ vọng nắm quyền lực thay họ mở rộng đế chế.

Và giờ... anh sắp mang về một "sát thủ đội lốt học sinh" – cùng với một đứa bé không có hôn thú, không gốc gác.

Phuwin nghe Pond nói về kế hoạch – cậu im lặng

"Anh muốn công khai em."

"Muốn gia tộc biết.

Muốn đưa em đến với tên gọi đúng: bạn đời.

Không là tù nhân, không là người anh giữ lại."

Phuwin lắc đầu khẽ:

"Gia tộc anh sẽ không chấp nhận.

Và họ sẽ hủy em."

Pond đáp, rất bình tĩnh:

"Vậy anh sẽ hủy cả gia tộc."

Ngày hôm sau – biệt phủ nhà Naravit

Chiếc xe đen dừng lại trước cổng lớn bằng sắt rèn hoa văn tinh xảo.

Hai người bước xuống: Pond mặc âu phục đơn giản nhưng sắc lạnh.

Phuwin mặc sơ mi trắng, không trang sức, không phấn son — nhưng tay cậu đặt trên bụng nhô rõ... và không giấu đi.

Cuộc họp tộc nhân – nơi quyền lực được quyết định bằng một cái nhìn

Hội trường lớn.

Hàng ghế trải dài.

Những người đàn ông tóc bạc.

Những quý phu nhân sắc sảo.

Và giữa họ, Pond đứng thẳng, giọng vang dội:

"Đây là người tôi yêu.

Đây là cha/mẹ của con tôi.

Và đây là lựa chọn của tôi — dù có bị xóa tên khỏi gia tộc."

Mọi người ồ lên.

Căng thẳng lan nhanh như điện.

Một trưởng bối quát:

"Mày nghĩ cái bụng đó có đủ để mày vứt bỏ gia tộc?"

Pond mỉm cười — không cúi đầu:

"Chính vì cái bụng này, tôi mới thấy tất cả những gì các người gọi là 'tài sản', 'truyền thống', 'quyền lực'... chẳng nghĩa lý gì nếu tôi không giữ được người mà tôi yêu."

Im lặng.

Căng như dây đàn.

Phuwin siết nhẹ tay Pond.

Mắt cậu không run, không né tránh.

"Tôi từng là sát thủ.

Tôi từng làm những điều không thể tha thứ.

Nhưng nếu gia tộc Naravit nghĩ họ có quyền phán xét... thì tôi sẵn sàng nhận mọi đòn roi, miễn là không ai đụng vào đứa trẻ này."

Và rồi – điều không ai ngờ tới: Chủ tịch gia tộc lên tiếng

Ông nội của Pond — người từng nắm giữ đế chế tài chính hàng đầu, giọng khản đặc vì tuổi tác, chậm rãi nói:

"...Vậy thì giữ lấy nó.

Nhưng hãy nhớ... nếu con rơi lệ vì người này lần nữa, thì người mất tất cả sẽ là Naravit, không phải con."

Cả hội trường chết lặng.

Pond cúi đầu:

"Con hiểu.

Nhưng lần này, con sẽ là người bảo vệ."

Kết chương

Không còn là thiếu gia trốn chạy khỏi định mệnh.

Không còn là người đàn ông dùng giam cầm để giữ lấy tình yêu.

Pond đã đứng trước tất cả quyền lực — và chọn Phuwin, không run tay.

Và Phuwin — lần đầu tiên trong đời — được nhìn thấy ánh sáng ở một nơi mà lẽ ra cậu phải chết chìm.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 25: Chào Mừng Em Về Nhà, Theo Cách Đường Hoàng Nhất


Hai tuần sau buổi công khai tại hội đồng gia tộc Naravit

Biệt thự chính được dọn dẹp toàn bộ, sắp xếp lại từ đầu — như để chuẩn bị cho một điều quan trọng hơn cả đại sự chính trị: người Pond yêu, sắp về sống tại đây, chính danh.

Phuwin không nói gì suốt đoạn đường từ nhà gỗ đến biệt thự.

Cậu nắm tay Pond, im lặng — nhưng tay không hề run, không hề muốn rút lại như ngày xưa.

Cánh cổng biệt thự mở ra — lần đầu tiên, không phải để "giam giữ", mà để "chào đón"

Dàn người hầu đứng hai hàng, cúi đầu đồng loạt:

"Chào mừng cậu chủ và cậu Phuwin về nhà."

Phuwin hơi sững người.

Pond siết nhẹ tay cậu:

"Không ai ở đây xem em là kẻ ngoài.

Vì từ hôm nay... em là người nhà Naravit."

Buổi tối – bữa tiệc gia đình nhỏ được tổ chức trong sân sau biệt thự

Không có báo chí.

Không có truyền thông.

Chỉ có các thành viên cốt lõi của gia tộc — những người từng khiến cả giới tài chính và chính trị Thái Lan phải dè chừng, giờ đây... ngồi quây quần quanh bàn tiệc, nhìn Phuwin với ánh mắt tò mò... và ấm áp bất ngờ.

Ông nội Pond – người từng lên tiếng cuối cùng ở chương 26 – nâng ly rượu:

"Ta từng nghĩ quyền lực là thứ giữ được một gia tộc.

Nhưng nhìn nó bảo vệ em bằng cả sự điên cuồng và dịu dàng... ta thấy, có khi tình yêu mới là thứ đáng sợ hơn cả tiền và súng."

Mọi người cười.

Phuwin đỏ mặt.

Nhưng lần đầu tiên — cậu cũng cười thật.

Sau bữa tiệc – trong phòng riêng đã được chuẩn bị từ trước

Pond đưa Phuwin đến căn phòng lớn nhất tầng hai.

Không còn ổ khóa.

Không có camera.

Không có hệ thống khóa từ.

Chỉ là một căn phòng ngập ánh đèn vàng, cửa sổ hướng ra hồ sen đêm.

Phuwin bước vào.

Hít một hơi.

Nhìn mọi thứ — rồi quay lại nhìn Pond.

"Anh vẫn không sợ... em có thể bỏ đi một lần nữa sao?"

Pond bước đến, đặt tay lên má cậu:

"Anh không giữ em bằng xiềng xích nữa.

Vì anh tin, nếu em ở lại — là vì em muốn."

Và cậu đã không đi.

Không đắn đo.

Chỉ đơn giản là cởi giày, bước vào phòng, kéo rèm lại — như một người yêu vừa chính thức chuyển đến sống cùng người mình chọn.

Kết chương

Không còn đe dọa.

Không còn máu.

Không còn dây trói hay phòng tối.

Chỉ còn một gia đình từng khét tiếng quyền lực — giờ đây mở rộng vòng tay đón lấy một người từng bị xem là nguy hiểm.

Và hai con người — từng ám ảnh nhau bằng tổn thương —

Giờ đây đang học cách ôm nhau bằng niềm tin.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 26: Cháu Của Nhà Naravit, Tất Nhiên Không Được Bình Thường


Sáng thứ ba kể từ ngày Phuwin chuyển về biệt thự

Cuộc sống trong biệt thự diễn ra trật tự, nhịp nhàng — nhưng khác hẳn ngày xưa.

Không còn cảm giác bị giam giữ.

Không còn ánh mắt dò xét.

Người giúp việc bắt đầu hỏi:

"Cậu Phuwin muốn ăn cháo yến hay súp rong biển sáng nay ạ?"

"Hôm nay cậu muốn đi dạo vườn trên hay vườn sen ạ?"

"Cần massage bầu bụng không ạ?

Bên y tế gia tộc sẵn sàng 24/7."

Phuwin từng bối rối.

Nhưng Pond chỉ cười, ghé tai nói nhỏ:

"Em không cần khách sáo.

Vì ở đây... em là người được nuông chiều nhất."

Chiều hôm đó – sự kiện "rung động đầu tiên" xảy ra

Phuwin đang ngồi đọc sách trong phòng thư viện, tay đặt nhẹ lên bụng — thì bất chợt, một cú đạp nhẹ nhưng rõ ràng khiến cậu khựng lại.

"..."

Cậu nhìn xuống bụng.

"Nó... vừa đạp?"

Lần đầu tiên.

Không phải máy nhẹ.

Không phải phản ứng mơ hồ.

Là một cú đạp thật sự — như một lời chào.

Pond gần như té ghế khi nghe Phuwin gọi khẽ:

"Nó... nó đạp rồi."

Cả biệt thự nhốn nháo chỉ sau 1 phút 32 giây.

Ông nội Pond quăng tờ báo: "CHÁU TÔI BIẾT ĐÁP LỜI TỪ TRONG BỤNG!"

Mẹ Pond chạy lên với camera quay vlog: "Con ơi cho mẹ quay video này, mai mẹ cho lên khung bàn tiếp khách!"

Quản gia gọi riêng đội y tế: "Kiểm tra xem là một hay hai nhóc?!"

Chị họ Pond thì gào lên trong group chat: "CHÁU TÔI BIẾT ĐÁP LỜI TRƯỚC KHI SINH!

GEN NARAVIT ĐÂY RỒI!"

Kết luận của bác sĩ riêng: Có khả năng... song thai.

Phuwin trố mắt.

Pond thì như vừa trúng số.

Còn ông nội Pond thì... lập tức ra lệnh:

"Từ nay phòng của Phuwin phải gắn thêm điều hòa dự phòng, máy lọc không khí cao cấp, đội y tế túc trực ca ba, và món ăn... không được lặp lại quá 2 lần mỗi tuần, vì mấy đứa nhỏ sẽ chán."

Phuwin nhìn Pond:

"Gia đình anh...

điên hết rồi."

Pond cười dịu dàng, vuốt nhẹ bụng cậu:

"Ừ.

Điên vì yêu thương.

Cũng như anh điên vì em vậy."

Kết chương

Không cần đến súng, hay quyền lực, hay máu.

Đôi khi một cú đạp nhỏ từ một sinh linh chưa chào đời,

Cũng đủ khiến một gia tộc quyền lực... trở thành "một mái nhà."

Phuwin chưa từng mơ đến cảm giác được yêu thương bởi một gia đình.

Nhưng giờ đây — không chỉ là tình yêu của Pond...

Mà cả một gia tộc Naravit sẵn sàng bảo vệ cậu và các con bằng mọi giá.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 27:Nếu Gặp Anh Là Ngẫu Nhiên, Thì Em Muốn Ngẫu Nhiên Đó Lặp Lại


Một tuần sau "cú đạp đầu tiên"

Cả biệt thự Naravit giờ như biến thành trung tâm tiệc tùng bán thời gian.

Lúc nào cũng có người đi qua đi lại kiểm tra danh sách món ăn, thiệp mời, trang trí hoa tươi.

"Tiệc chào đón cháu Naravit – dự kiến có thể là hai đứa."

Pond không thích ồn ào, nhưng vẫn đồng ý để gia đình tổ chức — vì ánh mắt háo hức của ông nội và mẹ anh quá giống...

ánh mắt của chính anh mỗi lần nhìn Phuwin ngủ say.

Phuwin thì lặng lẽ hơn

Cậu dành nhiều thời gian trong phòng thư viện.

Không đọc sách về ám sát như trước.

Mà là về... tâm lý trẻ sơ sinh, cách nuôi song thai, và tên gọi.

Một quyển sổ nhỏ bắt đầu được viết đầy:

"Tên con trai: Pun, Phet, hoặc Pond Jr.?"

"Tên con gái: Pyn, Prao... hay là Phun?"

"Liệu em bé có biết em từng... là một kẻ giết người không?"

"Liệu... chúng có thể tha thứ cho em?"

Một đêm – Pond bước vào, thấy cậu đang ngồi thất thần nơi ban công

Cậu không khóc.

Nhưng ánh mắt... xa xăm đến kỳ lạ.

"Anh Pond..."

"Nếu hôm đó anh không xuất hiện ở quán cà phê... thì giờ em là ai nhỉ?"

Pond không trả lời ngay.

Anh bước lại, ngồi xuống cạnh, vòng tay ôm nhẹ từ sau lưng.

"Anh cũng từng nghĩ vậy.

Nếu hôm đó anh đến trễ 1 phút... có thể em đã biến mất mãi."

"Nhưng may là, em không biến mất.

Và anh cũng không bỏ lỡ em."

Phuwin cười khẽ, nghiêng đầu tựa vào vai anh

"Có đôi khi em nghĩ...

Chúng ta gặp nhau không phải tình cờ.

Mà là... do ai đó trên cao sắp xếp."

"Một cảnh sát.

Một sát thủ.

Một quán cà phê."

"Một cú chạm nhẹ...

đủ để kéo cả hai khỏi bóng tối."

Pond thì thầm:

"Nếu gọi đó là định mệnh, thì anh cảm ơn định mệnh.

Vì đã cho anh một người vợ... vừa nguy hiểm, vừa dịu dàng đến vậy."

Phuwin gục vào ngực anh, không nói nữa.

Chỉ nghe tim anh đập — từng nhịp rõ ràng, không nhanh không chậm.

Cũng như tình yêu này — chẳng còn gấp gáp, chẳng còn cuồng loạn.

Chỉ còn... vững vàng.

Kết chương

Không phải tất cả tình yêu đều bắt đầu đẹp đẽ.

Nhưng nếu hai con người sẵn sàng buông dao, gỡ bỏ phòng vệ, và bước đến với nhau bằng trái tim trần trụi...

Thì quá khứ có đen tối đến mấy, tương lai vẫn có thể rực rỡ như ban mai.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 28:Em Đã Không Còn Một Mình Trên Cõi Đời Này Nữa, Phuwin à...


Một ngày mưa nhẹ đầu tháng — trong biệt thự chính Naravit

Phuwin tỉnh giấc từ một giấc mơ kỳ lạ.

Cậu thấy mình đứng trên vách đá, gió lạnh thổi vào sống lưng — và dưới kia, là vực thẳm.

Nhưng có một sợi dây nhỏ nối từ tim cậu đến ai đó đang giữ thật chặt.

Khi mở mắt ra... cậu thấy Pond đang ngồi kế bên, tay vẫn đặt trên bụng cậu như mọi đêm.

Ấm.

Yên.

Và rất thật.

Nhưng rồi... cơn đau đầu tiên đến.

Cả biệt thự hỗn loạn chỉ trong chưa đầy 10 phút

Bác sĩ riêng được đưa vào phòng sinh khẩn cấp.

Đội bảo vệ đóng toàn bộ khu vực tầng ba.

Mẹ Pond và ông nội chờ bên ngoài, nín thở từng giây.

Pond mặc áo mổ vô trùng, nắm tay Phuwin không buông dù chỉ một giây.

Phuwin cắn môi, mồ hôi lạnh thấm cả gối.

Cậu không khóc.

Chỉ nhìn Pond, ánh mắt hoảng loạn:

"Nếu em... không qua được—"

Pond lập tức cúi xuống, thì thầm sát tai:

"Thì anh đi theo em.

Không cần nói thêm."

Và rồi — tiếng khóc đầu tiên vang lên.

Một.

Rồi hai.

Tiếng thứ hai yếu hơn, nhưng cao hơn, giống như...

đang "đáp lời" tiếng đầu tiên.

Bác sĩ bật cười:

"Song thai.

Một trai, một gái.

Khỏe mạnh.

Cả hai đều có nốt ruồi nhỏ dưới mắt — y như cha chúng."

Căn phòng im lặng chỉ vài giây — rồi bật thành tiếng cười và nước mắt

Phuwin nằm thẫn thờ, nước mắt rơi xuống má mà không kịp lau.

Cậu không biết mình đang mơ hay thật.

Chỉ biết khi hai sinh linh nhỏ xíu được đặt lên ngực cậu, vẫn còn ấm, còn run nhẹ...

thì lần đầu tiên trong đời, Phuwin thấy mình không còn bị bóng tối nuốt chửng nữa.

Pond không nói gì.

Anh chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Phuwin.

"Cảm ơn em... vì đã ở lại.

Cảm ơn em... vì đã sinh ra cả ba chúng ta."

Phuwin bật cười qua nước mắt:

"Em sinh hai đứa mà."

Pond thì thầm:

"Ừ.

Nhưng em sinh cả chính mình một lần nữa.

Em không còn là sát thủ.

Em là cha.

Là người anh yêu... và là ánh sáng của gia đình này."

Kết chương

Từng có một cậu bé lớn lên trong máu và lưỡi dao.

Từng có một người đàn ông chọn giam cầm người mình yêu, chỉ vì sợ mất.

Nhưng giờ đây, họ đang ôm hai sinh linh bé nhỏ — một trai, một gái — bằng tất cả những gì thuần khiết và dịu dàng nhất.

Có lẽ... yêu đúng cách không cần bắt đầu đúng từ đầu.

Mà chỉ cần, đến cuối cùng, cùng nhau sinh ra một điều gì đó đáng để sống tiếp.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 29: Một Cái Tên Cho Cháu Tôi - Nhưng Phải Có ĐẲNG CẤP


Một ngày mưa nhẹ đầu tháng — trong biệt thự chính Naravit

Phuwin tỉnh giấc từ một giấc mơ kỳ lạ.

Cậu thấy mình đứng trên vách đá, gió lạnh thổi vào sống lưng — và dưới kia, là vực thẳm.

Nhưng có một sợi dây nhỏ nối từ tim cậu đến ai đó đang giữ thật chặt.

Khi mở mắt ra... cậu thấy Pond đang ngồi kế bên, tay vẫn đặt trên bụng cậu như mọi đêm.

Ấm.

Yên.

Và rất thật.

Nhưng rồi... cơn đau đầu tiên đến.

Cả biệt thự hỗn loạn chỉ trong chưa đầy 10 phút

Bác sĩ riêng được đưa vào phòng sinh khẩn cấp.

Đội bảo vệ đóng toàn bộ khu vực tầng ba.

Mẹ Pond và ông nội chờ bên ngoài, nín thở từng giây.

Pond mặc áo mổ vô trùng, nắm tay Phuwin không buông dù chỉ một giây.

Phuwin cắn môi, mồ hôi lạnh thấm cả gối.

Cậu không khóc.

Chỉ nhìn Pond, ánh mắt hoảng loạn:

"Nếu em... không qua được—"

Pond lập tức cúi xuống, thì thầm sát tai:

"Thì anh đi theo em.

Không cần nói thêm."

Và rồi — tiếng khóc đầu tiên vang lên.

Một.

Rồi hai.

Tiếng thứ hai yếu hơn, nhưng cao hơn, giống như...

đang "đáp lời" tiếng đầu tiên.

Bác sĩ bật cười:

"Song thai.

Một trai, một gái.

Khỏe mạnh.

Cả hai đều có nốt ruồi nhỏ dưới mắt — y như cha chúng."

Căn phòng im lặng chỉ vài giây — rồi bật thành tiếng cười và nước mắt

Phuwin nằm thẫn thờ, nước mắt rơi xuống má mà không kịp lau.

Cậu không biết mình đang mơ hay thật.

Chỉ biết khi hai sinh linh nhỏ xíu được đặt lên ngực cậu, vẫn còn ấm, còn run nhẹ...

thì lần đầu tiên trong đời, Phuwin thấy mình không còn bị bóng tối nuốt chửng nữa.

Pond không nói gì.

Anh chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Phuwin.

"Cảm ơn em... vì đã ở lại.

Cảm ơn em... vì đã sinh ra cả ba chúng ta."

Phuwin bật cười qua nước mắt:

"Em sinh hai đứa mà."

Pond thì thầm:

"Ừ.

Nhưng em sinh cả chính mình một lần nữa.

Em không còn là sát thủ.

Em là cha.

Là người anh yêu... và là ánh sáng của gia đình này."

Kết chương

Từng có một cậu bé lớn lên trong máu và lưỡi dao.

Từng có một người đàn ông chọn giam cầm người mình yêu, chỉ vì sợ mất.

Nhưng giờ đây, họ đang ôm hai sinh linh bé nhỏ — một trai, một gái — bằng tất cả những gì thuần khiết và dịu dàng nhất.

Có lẽ... yêu đúng cách không cần bắt đầu đúng từ đầu.

Mà chỉ cần, đến cuối cùng, cùng nhau sinh ra một điều gì đó đáng để sống tiếp.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 30 :Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu, Được Không?


Trời mưa nhẹ.

Buổi tối sau khi hai con đã ngủ say.

Phuwin nằm nghiêng trong căn phòng ngập ánh vàng ấm.

Ánh đèn ngủ rọi qua rèm khiến căn phòng như mờ ảo.

Pond bước vào sau khi tắm xong, tóc còn ướt, mặc áo sơ mi trắng đơn giản — không còn vest, không còn uy nghi kiểu đại thiếu gia.

Chỉ là Pond — người từng đưa tay ra đỡ cậu khỏi kẻ biến thái trong quán cà phê năm nào.

Pond ngồi xuống giường.

Không nói gì, chỉ nhìn cậu

"Anh nhìn em làm gì?" – Phuwin khẽ hỏi, tay vẫn đặt lên bụng như thói quen dù giờ đã phẳng trở lại.

Pond không đáp ngay.

Anh chỉ đưa tay chạm vào má cậu.

Nhẹ.

Rất nhẹ.

"Vì em đang ở đây.

Không bỏ đi.

Và lần đầu tiên... em nhìn anh không còn là 'kẻ giam cầm' nữa."

Phuwin nhìn anh một lúc lâu — rồi bật cười nhỏ

"Ừ...

Vì em cũng không còn là 'kẻ cần phải trốn chạy' nữa."

Một cái chạm tay.

Một ánh nhìn.

Không cần đến lời nói lớn lao, cũng đủ để cả hai hiểu:

Mọi vết nứt từng có giữa họ...

đang lành lại.

Dần dần.

Và đẹp đẽ.

Pond nghiêng người, ôm lấy cậu từ phía sau.

Tay đặt lên tay.

Cằm tì nhẹ vào vai.

"Phuwin..."

"Ừ?"

"Hay mình yêu nhau lại từ đầu, được không?"

Phuwin quay đầu, mỉm cười — nụ cười thật sự, không giấu giếm, không cứng rắn.

"Ừ... nhưng không phải như ngày xưa.

Không có dây trói.

Không có theo dõi.

Không có đe dọa hay sợ hãi."

Pond gật.

Nhẹ như gió.

"Chỉ có một Pond... biết pha sữa, thay tã, và hôn em khi em nhăn mày lúc mệt."

"Và một Phuwin..." – anh ngập ngừng, – "...sẽ không ngắt điện cả biệt thự để trốn anh nữa."

Cả hai bật cười.

Và đêm đó – lần đầu tiên họ hôn nhau lại như lần đầu tiên

Không phải nụ hôn của người từng giằng xé nhau.

Không phải nụ hôn lẫn lộn giữa thù hận và ham muốn.

Mà là nụ hôn của hai con người đã đi qua tận cùng mọi điều tệ nhất...

để ở lại với nhau, vì điều tốt đẹp nhất.

Kết chương

Có lẽ không phải ai cũng có cơ hội được yêu lại từ đầu.

Nhưng nếu bạn từng giữ lấy nhau qua máu, nước mắt, giam cầm, tha thứ, sinh con và cả cái chết cận kề...

Thì một cái chạm tay đơn giản thôi — cũng đủ làm tim đập lại như thuở ban đầu.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 31: Tên Của Các Con Sẽ Là Tình Yêu Của paba


Buổi sáng trong biệt thự Naravit – khu vườn phía sau được trang trí trắng – vàng, giản dị mà tinh tế

Một buổi lễ "nội bộ" nhưng lại được tổ chức chỉn chu như sự kiện hoàng gia:

Cổng vòm kết hoa nhài trắng, biểu tượng cho sự trong sạch và tái sinh.

Ghế được xếp thành hình vòng tròn — tượng trưng cho gia đình khép kín, không có "kẻ ngoài".

Ở chính giữa, một chiếc nôi đôi phủ khăn lụa, nơi Pannarin và Phetra đang ngủ yên như hai thiên thần nhỏ.

Phuwin mặc sơ mi trắng đơn giản, tóc được búi nhẹ.

Pond bên cạnh, tay luôn nắm chặt tay cậu.

Cả hai đứng giữa vòng tròn gia đình, khi ông nội Pond bước ra làm "người chủ lễ danh dự".

Ông trịnh trọng nâng ly:

"Hôm nay, hai đứa nhỏ của gia tộc Naravit sẽ chính thức mang tên của chính mình — không cần giấu, không cần cúi đầu.

Chúng là Pannarin và Phetra."

"Một đứa mạnh mẽ và dịu dàng.

Một đứa sáng rực và không gì lay chuyển được."

"Giống như ba má chúng nó... từ máu mà nên duyên.

Từ nỗi đau mà thành yêu."

Không khí lắng đọng — cho đến khi một người xuất hiện ở cổng chính

Pond lập tức siết nhẹ tay Phuwin.

Người đó mặc vest đen, không báo trước, không mời.

Nhưng lính bảo vệ không chặn lại — vì...

Đó là thanh mai trúc mã cũ của Pond.

Người từng khiến trái tim Phuwin đau nhói.

Người từng là lý do cậu trốn đi, tưởng rằng mình bị thay thế.

Người duy nhất từng có cơ hội "đứng bên cạnh Pond" — trước khi Phuwin bước vào đời anh như một cơn bão.

Không có giận dữ.

Không có kịch tính.

Chỉ là một cái gật đầu – và lời chúc mừng thật lòng.

"Tôi đến để đưa thiệp mừng.

Và... nhìn thấy Pond hạnh phúc." – người ấy nói.

Phuwin lặng người.

Pond không buông tay cậu.

Ngược lại, anh đưa tay nắm chặt hơn.

"Anh là của em rồi, Phuwin.

Tất cả mọi người, kể cả quá khứ...

đều đã hiểu rõ điều đó."

Phuwin quay sang, nhìn anh một lúc — rồi nở nụ cười dịu dàng.

Buổi lễ kết thúc với lời cầu chúc của Phuwin — nhỏ thôi, nhưng đầy ý nghĩa:

"Mong con của ba má...

Dù lớn lên trong một gia tộc đầy quyền lực và bóng tối...

Vẫn giữ được trái tim ấm và ánh mắt trong."

Kết chương

Có những mối tình phải đi qua máu và mất mát để tìm được nụ cười.

Nhưng khi đã tìm được... thì người kia không chỉ là "người yêu", mà là mái nhà.

Và khi tình yêu đủ sâu, quá khứ sẽ không còn là vết cắt — mà là chứng tích cho hành trình trưởng thành.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 32: Nếu Đã Là Con paba , Tất Nhiên Phải Không Bình Thường


Ba năm sau ngày sinh

Pannarin – bé trai, trầm tính, thích ngồi quan sát.

Phetra – bé gái, nghịch ngầm, hay cười nhưng ánh mắt sắc bén kỳ lạ.

Một ngày bình thường ở biệt thự – và cũng chẳng bình thường tí nào

Người giúp việc tá hỏa khi phát hiện trong thư phòng của ông nội Pond có:

Một con dao bỏ túi bị mở khóa, nhưng đặt lại rất gọn gàng.

Một camera giấu kín sau tủ sách được dịch chuyển đúng 2cm, vừa đủ để... thay góc nhìn.

Và một mảnh giấy viết nguệch ngoạc:

"Nếu ông giấu kẹo, tụi con sẽ biết."

— Ký tên: P&P. (Pannarin & Phetra)

Phuwin ngồi đọc báo, cười không thốt nên lời

"Tụi nhỏ..." – cậu thở dài – "mới ba tuổi rưỡi."

Pond đang uống trà, cũng nghẹn.

"Một đứa học cách theo dõi từ pa.

Một đứa học cách tàng hình từ ba.

Hợp lại...

đúng là thảm họa."

Mẹ Pond bắt đầu lo xa

"Cháu tôi chưa đi học chính thức đã mở được khóa vân tay phòng an ninh!

Còn đứa em thì leo cây không cần thang, né camera y như phim hành động!

Mấy đứa không tính cho tụi nhỏ học ở trường đặc biệt à?!"

Phuwin khẽ lắc đầu.

"Tụi nhỏ không cần phải thành sát thủ hay đi theo quyền lực đâu má...

Tụi con chỉ muốn chúng sống đúng với bản thân.

Không cần giấu mặt, không cần cúi đầu — giống như paba nó đã từng phải làm."

Pannarin và Phetra sau đó bị "triệu tập" lên phòng làm việc của ba

Pond ngồi ở ghế lớn, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nghiêm khắc.

Phuwin đứng kế bên, cố nhịn cười.

"Ai mở khóa phòng ông nội?"

Cả hai im lặng.

"Ai thay góc quay camera?"

Vẫn im lặng.

"Ai để lại giấy note ký tên P&P?"

Phetra nhướn mày:

"Ba nói phải nhận nếu mình làm.

Nhưng không được khai đồng phạm."

Pannarin gật gù:

"Không phản bội người bên cạnh."

Pond đập bàn nhẹ:

"Dạy đúng quá rồi, Phuwin."

Kết cảnh – buổi tối cả nhà cùng chơi trò ghép hình

Phuwin nhìn hai đứa nhỏ ngồi gác chân lên nhau, giành nhau từng miếng ghép, nhưng vẫn không rời nhau nửa bước.

Pond đặt tay lên vai cậu:

"Dù tụi nhỏ có giống ai đi nữa...

Thì miễn là tụi mình còn ở đây — chúng sẽ lớn lên tử tế."

Phuwin mỉm cười.

"Ừ.

Vì tình yêu của chúng... bắt đầu từ hai kẻ như tụi mình."

Kết chương

Pannarin – ánh mắt của một người từng nhìn thấy cả máu và công lý.

Phetra – nụ cười lém lỉnh của một kẻ từng là sát thủ, giờ là ba.

Và tình yêu giữa Pond và Phuwin... vẫn vững như ngày đầu,

Dù con cái bắt đầu "biểu hiện nguy hiểm sớm".
 
Back
Top Bottom