Cập nhật mới

Khác Phượng Hoàng Trong Sương

Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 20: Kẻ Nào Thắng, Kẻ Nào Bại


Đêm đã khuya, ánh trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên bầu trời, phủ xuống hậu cung một màn sương mỏng tựa như tấm lụa bạc.

Dưỡng Tâm Điện vẫn sáng ánh đèn, bên trong, Hoàng thượng ngồi trước án thư, lật xem tấu chương nhưng tâm trí lại vương vấn một bóng hình.

Tần Như Ca đứng bên cạnh, đôi mắt trong trẻo nhưng thâm sâu khó lường.

Nàng khẽ dâng lên một chén trà nóng, giọng nói mềm mại như nước chảy: "Hoàng thượng, giờ đã muộn, người nên nghỉ ngơi kẻo tổn hại long thể."

Hoàng thượng đặt tấu chương xuống, ánh mắt dừng trên gương mặt thanh lệ của nàng, khóe môi cong lên đầy hàm ý: "Nàng sợ trẫm mệt?

Hay sợ trẫm bận quá, không có thời gian để ý đến nàng?"

Tần Như Ca không hề sợ hãi trước lời trêu ghẹo ấy, nàng nhẹ nhàng cúi đầu, giọng nói như gió xuân phảng phất: "Thần thiếp chỉ muốn làm tròn bổn phận.

Hoàng thượng vất vả vì quốc sự, thần thiếp sao dám đòi hỏi gì hơn."

Dứt lời, nàng ngước lên, ánh mắt mang theo sự dịu dàng nhưng ẩn chứa một tia sắc bén khó nhận ra.

Hoàng thượng cười nhẹ, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh: "Như Ca, nàng hẳn biết trong hậu cung này, kẻ nào cũng muốn kéo trẫm về phía mình.

Nhưng nàng khác, nàng luôn biết tiến biết lui, không làm trẫm khó xử."

Tần Như Ca khẽ cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Hoàng thượng ưu ái, thần thiếp chỉ mong có thể đồng hành cùng người, chia sẻ lo toan."

Nàng ngừng một lát, sau đó chậm rãi nói tiếp: "Chuyện của Quý Phi, thần thiếp không dám nhiều lời, nhưng kẻ dám khiêu khích uy quyền của bậc cửu ngũ, e rằng không nên tồn tại quá lâu."

Hoàng thượng nheo mắt, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng.

Chàng nắm lấy tay nàng, giọng nói trầm thấp: "Nàng yên tâm, trẫm tự biết phải làm gì.

Nhưng nàng không cần nhúng tay vào quá sâu.

Hậu cung này, trẫm sẽ vì nàng mà dọn sạch."

Câu nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sát khí âm thầm, đủ khiến bất kỳ ai nghe thấy đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Tần Như Ca cúi đầu, giấu đi nụ cười thỏa mãn nơi khóe môi.

Nàng biết, một khi đã khơi dậy sự nghi ngờ của Hoàng thượng đối với Quý Phi, ngày tàn của nàng ta không còn xa.

...

Ở cung Trường Lạc, Quý Phi ngồi trước gương đồng, ánh nến hắt lên khuôn mặt diễm lệ nhưng âm trầm.

Tố Mai đứng phía sau, nhẹ giọng bẩm báo: "Nương nương, người trong cung đều nói Tần tiểu chủ đang được Hoàng thượng sủng ái nhất."

"Hừ!"

Quý Phi hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như dao: "Một tiểu chủ nho nhỏ mà cũng dám tranh giành với bổn cung sao?

Tần Như Ca, ả nghĩ chỉ cần được sủng ái là có thể lật đổ ta sao?"

Tố Mai cúi đầu, cẩn trọng nói: "Nhưng nương nương, Tần tiểu chủ không hề đơn giản.

Nếu muốn ra tay, chúng ta cần có kế hoạch chu toàn, tránh để Hoàng thượng nghi ngờ."

Quý Phi cười lạnh, ánh mắt lóe lên sát ý: "Kế hoạch?

Ta đã có sẵn rồi."

Nàng đứng dậy, chậm rãi đi về phía bàn trà, cầm lên một chiếc bình nhỏ bằng ngọc, giọng nói như băng giá: "Chỉ cần một giọt thôi, đủ để khiến ả vĩnh viễn không thể bước chân ra khỏi Dưỡng Tâm Điện."

Tố Mai nghe vậy thì rùng mình, nhưng không dám nhiều lời, chỉ lặng lẽ nhận lệnh lui xuống.

Trong lòng nàng ta hiểu rõ, một khi Quý Phi ra tay, tất sẽ không chừa đường lui.

...

Tại Dưỡng Tâm Điện, khi màn đêm dần buông xuống, Tần Như Ca vẫn chưa hề ngủ.

Nàng ngồi bên giường, ngón tay mảnh khảnh chậm rãi lướt qua một phong thư vừa nhận được từ Trúc Nhi.

"Tiểu thư, người của Quý Phi đã bắt đầu hành động.

Họ đang lén lút tiếp cận ngự thiện phòng."

Trúc Nhi thấp giọng bẩm báo, ánh mắt đầy cảnh giác.

Tần Như Ca cười nhạt, đôi mắt hiện lên một tia lạnh lẽo: "Quý Phi nóng vội như vậy, e rằng sớm muộn gì cũng lộ sơ hở.

Ngươi truyền lệnh xuống, tăng cường canh phòng.

Nếu có kẻ nào khả nghi, lập tức bắt giữ."

Trúc Nhi gật đầu tuân lệnh, nhanh chóng rời đi.

Trong phòng, Tần Như Ca chậm rãi đứng dậy, bước đến trước cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cung Trường Lạc.

"Quý Phi, người thắng kẻ bại, chẳng bao lâu nữa sẽ rõ."

Nàng lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên, trong ánh mắt không hề có lấy một tia do dự.

Hậu cung này, một khi đã bước vào, ai cũng là con cờ trong ván cờ quyền lực.

Mà Tần Như Ca, nàng tuyệt đối không chấp nhận trở thành kẻ bại trận.

*HẾT CHƯƠNG 20*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 21: Sóng Ngầm Nổi Lên


Trời về khuya, sương mù giăng khắp hậu cung, lạnh lẽo như tấm lưới vô hình bao trùm lên từng mái cung son.

Dưỡng Tâm Điện yên tĩnh, ánh nến chập chờn hắt bóng lên bức bình phong thêu cảnh tùng hạc.

Tần Như Ca ngồi lặng trước bàn trang điểm, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu một tia sắc lạnh.

Trúc Nhi nhẹ nhàng bước vào, cúi đầu bẩm báo:

"Tiểu thư, nô tỳ đã cho người tăng cường giám sát ngự thiện phòng.

Đêm nay, có một tiểu cung nữ lén lút ra vào, thần sắc rất khả nghi."

Tần Như Ca đặt lược ngọc xuống bàn, ngón tay mảnh khảnh vuốt nhẹ thành ghế, giọng nói tuy mềm mại nhưng ẩn chứa sự sắc bén:

"Ngươi có tra được nàng ta là người của ai không?"

Trúc Nhi khẽ gật đầu: "Nô tỳ đã bí mật tra xét, nàng ta là người của cung Trường Lạc, trước đây từng hầu hạ bên cạnh Quý Phi."

Nghe đến hai chữ "Quý Phi", Tần Như Ca khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Nàng đã đoán trước, Quý Phi sẽ không dễ dàng ngồi yên nhìn nàng chiếm lấy thánh sủng.

"Ngươi cho người âm thầm theo dõi nàng ta.

Nếu có hành động bất thường, lập tức bắt giữ."

Nàng nói chậm rãi, giọng điệu không hề dao động.

Trúc Nhi vâng dạ, định lui ra thì Tần Như Ca chợt gọi lại:

"Khoan đã.

Chuẩn bị một phần điểm tâm tinh xảo, ta muốn đích thân dâng lên Hoàng thượng."

Trúc Nhi thoáng kinh ngạc, nhưng nhanh chóng hiểu ý, lặng lẽ lui xuống.

Tần Như Ca đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Ngoài kia, ánh trăng mờ nhạt phủ lên cung Trường Lạc xa xa, như một dấu hiệu báo trước cơn giông bão sắp kéo đến.

Nàng biết rõ, muốn sống sót trong chốn hậu cung này, chỉ dựa vào thánh sủng là chưa đủ – nàng cần phải ra tay trước khi đối thủ kịp phản kích.

Cùng lúc đó, tại cung Trường Lạc, Quý Phi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế khảm ngọc, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên sự u ám.

Trước mặt nàng ta, Tố Mai đang quỳ thấp, giọng nói đầy dè dặt:

"Nương nương, tiểu cung nữ đã mang thứ đó vào ngự thiện phòng.

Nếu không có gì sai sót, tối nay Tần tiểu chủ khó mà yên ổn."

Quý Phi nhấp một ngụm trà, khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo:

"Để xem, một kẻ mới vào cung chưa đầy nửa năm liệu có bản lĩnh hóa giải được hay không."

Tố Mai do dự một chút, cẩn trọng thưa: "Nhưng nương nương, nếu chuyện này bại lộ, e rằng Hoàng thượng sẽ không dễ dàng bỏ qua."

"Hừ!

Một kẻ không có gia thế chống lưng như ả, dù có được sủng ái đến đâu cũng chẳng qua là trò tiêu khiển nhất thời."

Quý Phi hạ chén trà xuống bàn, ánh mắt thoáng qua sự khinh miệt.

"Bổn cung không động, thì ả sẽ trèo lên đầu ta mà ngồi mất."

Nói đến đây, nàng ta chậm rãi đứng lên, tà váy gấm thêu hoa mẫu đơn rũ dài theo từng bước chân.

"Chỉ cần ả xảy ra chuyện, Hoàng thượng sẽ không còn tâm trí nào nhớ đến Tần Như Ca nữa."

Tố Mai cúi đầu nhận lệnh, trong lòng thầm cảm thấy lạnh lẽo.

Nàng ta biết rõ, một khi Quý Phi đã ra tay, nhất định sẽ không để lại đường lui.

Gần canh ba, Dưỡng Tâm Điện vẫn chưa tắt đèn.

Tần Như Ca khoác một chiếc áo choàng mỏng màu khói sương, đích thân mang khay điểm tâm bước vào thư phòng.

Hoàng thượng vẫn còn đang duyệt tấu chương, ánh mắt sắc bén nhưng khi thấy nàng, thần sắc liền dịu lại vài phần.

"Nàng còn chưa nghỉ sao?"

Giọng nói trầm thấp mang theo chút mệt mỏi.

Tần Như Ca nhẹ nhàng đặt khay điểm tâm xuống, rót một chén trà ấm dâng lên:

"Hoàng thượng bận rộn vì quốc sự, thần thiếp sao dám an giấc một mình?"

Hoàng thượng khẽ cười, đưa tay kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn nàng hồi lâu:

"Như Ca, nàng đúng là hiểu lòng trẫm."

Tần Như Ca cúi đầu, giấu đi tia sắc lạnh trong mắt.

Nàng biết, đây chính là thời điểm tốt nhất để cắm sâu hơn một mũi dao vào lòng nghi kỵ của Hoàng thượng.

"Hoàng thượng, thần thiếp không muốn nhiều lời.

Nhưng dạo gần đây có vài kẻ không an phận, nếu không trừ sớm e rằng sẽ gây họa về sau."

Nàng nói, giọng điệu mềm mỏng nhưng từng câu từng chữ lại như con dao sắc bén.

Hoàng thượng im lặng một lát, ánh mắt chợt tối lại:

"Nàng đang ám chỉ ai?"

Tần Như Ca khẽ cười, ngón tay mảnh mai rót thêm trà, giọng nói dịu dàng nhưng đầy ẩn ý:

"Thần thiếp chỉ lo lắng cho Hoàng thượng.

Nếu có người mưu đồ bất chính, e rằng long thể sẽ gặp nguy hiểm."

Lời nói vừa dứt, một tia sắc lạnh chợt lóe lên trong đáy mắt Hoàng thượng.

Chàng vươn tay ôm lấy nàng vào lòng, giọng nói trầm thấp như lời hứa hẹn:

"Yên tâm, trẫm sẽ không để nàng chịu thiệt thòi."

Trong lòng Tần Như Ca, một nụ cười thỏa mãn chậm rãi lan ra.

Nàng biết, chỉ cần thêm một bước nữa, Quý Phi nhất định sẽ không còn chỗ đứng trong hậu cung này.

Hậu cung là chiến trường không thấy máu, và nàng—Tần Như Ca—sẽ không bao giờ là kẻ bại trận.

*HẾT CHƯƠNG 21*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 22: Lưới Đã Giăng


Trời vừa hửng sáng, màn sương mỏng manh còn vương trên những mái ngói lưu ly của hoàng cung.

Trong không khí vẫn còn chút se lạnh, nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy, những cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào.

Tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca đứng trước chiếc gương đồng, bàn tay mảnh mai chậm rãi cài chiếc trâm bạch ngọc lên mái tóc dài đen nhánh.

Hôm nay, nàng cố tình chọn một bộ y phục màu lam nhạt thêu hoa mai trắng, vẻ ngoài thanh nhã như nước, hoàn toàn không mang chút khí thế tranh đấu.

Nhưng sâu trong đôi mắt phượng, ánh lên tia sắc lạnh khó ai nhìn thấu.

Trúc Nhi đứng phía sau, tay nâng chiếc hộp gấm, hạ giọng bẩm báo:

"Tiểu thư, đêm qua nô tỳ đã cho người theo dõi ngự thiện phòng.

Khi điểm tâm được dâng lên, đúng như dự đoán, một cung nữ khả nghi đã lẻn vào bếp trước đó.

Nô tỳ đã cho người bí mật giữ lại bát cháo nàng ta chuẩn bị."

Tần Như Ca khẽ cười, nụ cười như hoa xuân nở rộ, nhưng lại ẩn chứa sát khí:

"Mang bát cháo đó đến cho Thái y viện kiểm tra.

Ta muốn biết trong đó có gì."

Trúc Nhi gật đầu, nhanh chóng lui ra.

Tần Như Ca bước đến bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa về hướng cung Trường Lạc.

Trong lòng nàng hiểu rõ, Quý Phi sẽ không dễ dàng để nàng ngồi yên.

Nhưng chỉ cần Quý Phi dám ra tay, nàng sẽ nhân cơ hội này, biến đối thủ thành con cờ thất bại dưới chân mình.

Nơi hậu cung này, không phải kẻ ra tay trước sẽ thắng, mà là người biết giăng lưới chờ thời cơ thích hợp.

Tại cung Trường Lạc, Quý Phi vừa dùng xong bữa sáng, đang ngồi tựa người vào ghế phượng, ánh mắt đầy vẻ hài lòng.

Tố Mai quỳ gối bên cạnh, cẩn thận xoa bóp cổ tay cho nàng ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo chút lo lắng:

"Nương nương, không biết đêm qua mọi việc có thuận lợi hay không?

Nếu bị phát hiện, chỉ e—"

Quý Phi cắt ngang, giọng nói lạnh băng:

"Sợ gì chứ?

Chỉ là chút thủ đoạn nhỏ, Tần Như Ca làm sao thoát được?

Một khi nàng ta trúng độc, dù có là người được sủng ái nhất, Hoàng thượng cũng không bao giờ giữ lại một kẻ gây họa trong cung."

Tố Mai cúi đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an.

Nàng ta hầu hạ bên cạnh Quý Phi nhiều năm, hiểu rõ thủ đoạn của chủ tử tàn nhẫn đến mức nào, nhưng lần này, đối thủ của họ không phải là một người dễ đối phó.

Giờ Thìn, trong đại điện Thái y viện, Tần Như Ca lặng lẽ ngồi phía trên, đối diện với vị thái y già dặn kinh nghiệm nhất.

Trên bàn, bát cháo trắng được giữ lại từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, nhưng mùi hương thanh nhã kia lại che giấu một bí mật chết người.

Thái y cúi người thật thấp, giọng nói mang theo sự kinh hãi:

"Bẩm Tần tiểu chủ, trong bát cháo này có hòa lẫn bột 'Hạc Đỉnh Hồng'.

Đây là loại độc dược cực mạnh, không màu, không mùi, nếu uống vào sẽ khiến cơ thể suy kiệt từ từ, mạch tượng yếu dần.

Nếu không giải trừ kịp thời, trong ba ngày sẽ nguy hại đến tính mạng."

Tần Như Ca nghe vậy, ánh mắt thoáng qua một tia sắc bén.

Nàng cười nhạt, giọng nói như băng giá:

"Hạc Đỉnh Hồng?

Quả nhiên thủ đoạn không hề tầm thường."

Nàng chậm rãi đứng dậy, cầm lấy bát cháo, đôi mắt lóe lên sự quyết đoán.

"Ngươi làm chứng cho ta.

Hãy đích thân bẩm báo chuyện này với Hoàng thượng."

Thái y vâng lệnh, sắc mặt căng thẳng, nhanh chóng lui ra.

Tần Như Ca xoay người, khẽ nói với Trúc Nhi:

"Một khi Hoàng thượng đã biết, Quý Phi e rằng khó mà thoát tội.

Nhưng ta không muốn nàng ta bị xử lý quá sớm."

Trúc Nhi ngạc nhiên: "Tiểu thư muốn giữ lại nàng ta?"

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt sắc như lưỡi dao:

"Chỉ khi nàng ta còn tại vị, ta mới có thể đẩy từng kẻ khác xuống bùn.

Chờ đến khi tất cả đều sụp đổ, khi đó, nàng ta sẽ không còn giá trị để tồn tại nữa."

Buổi trưa hôm ấy, tại Dưỡng Tâm Điện, bầu không khí nặng nề đến ngột ngạt.

Hoàng thượng ngồi uy nghi trên long ỷ, trong tay cầm bản tấu trình của Thái y viện.

Đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự phẫn nộ khó che giấu.

"Dám cả gan hạ độc ngay trong ngự thiện phòng, quả nhiên hậu cung này có kẻ không biết trời cao đất dày!"

Tần Như Ca quỳ bên dưới, gương mặt đoan trang, giọng nói dịu dàng nhưng không giấu nổi sự uất ức:

"Hoàng thượng, thần thiếp vô phúc mới khiến người khác ghen ghét, dám ra tay ám hại.

Nhưng kẻ làm loạn hậu cung, xem thường uy nghi của bậc cửu ngũ, thần thiếp e rằng nếu không xử trí nghiêm minh, sẽ làm tổn hại đến long ân."

Lời nói mềm mại nhưng ẩn chứa sự sắc sảo, từng câu từng chữ đều nhằm vào Quý Phi.

Hoàng thượng nhíu mày, vẻ trầm ngâm càng sâu hơn.

Trong mắt chàng, Quý Phi dù có địa vị cao, nhưng gần đây thái độ ngày càng ngạo mạn, lại không ngừng gây chuyện.

So với nàng ta, Tần Như Ca hiểu chuyện và biết chừng mực hơn rất nhiều.

Sau một hồi im lặng, Hoàng thượng cất giọng lạnh lùng:

"Truyền lệnh xuống, từ nay ngự thiện phòng phải kiểm tra nghiêm ngặt.

Kẻ nào để xảy ra sai sót, lập tức xử trí không tha."

Tần Như Ca cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.

Một bước này, nàng không chỉ giữ vững thánh sủng, mà còn khiến địa vị của Quý Phi bắt đầu lung lay.

Hậu cung này, kẻ sống sót cuối cùng, chỉ có thể là nàng.

*HẾT CHƯƠNG 22*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 23: Kẻ Nào Ra Tay Trước


Trời vừa hửng sáng, màn sương mỏng vẫn bao phủ hậu cung, mang theo chút se lạnh đầu ngày.

Tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca đã sớm thức dậy, dáng vẻ ung dung ngồi trước bàn trang điểm.

Trúc Nhi đứng phía sau, nhẹ nhàng búi lại mái tóc dài óng ả của nàng, cẩn thận cài lên một cây trâm bạc chạm khắc hình mẫu đơn tinh xảo.

"Tiểu thư, tối qua nô tì đã phái người theo dõi ngự thiện phòng.

Quả nhiên có kẻ lén lút đưa đồ vào, nhưng bọn họ hành sự rất cẩn thận, không để lộ sơ hở."

Trúc Nhi khẽ giọng bẩm báo.

Tần Như Ca mỉm cười nhạt, ánh mắt sắc bén hiện lên một tia hàn ý.

"Không để lộ sơ hở?

Trong cung này, càng cẩn thận bao nhiêu lại càng dễ để lộ mục đích thật sự.

Quý Phi đã không kiên nhẫn được nữa rồi."

Nàng nâng chén trà lên nhấp một ngụm, giọng nói lạnh lẽo: "Truyền lệnh xuống, từ hôm nay, mỗi món ăn dâng lên đều phải kiểm tra ba lần.

Nếu có kẻ dám giở trò, bản cung tuyệt đối không dung thứ."

Trúc Nhi gật đầu đáp lời, nhưng vẫn có chút lo lắng: "Tiểu thư, nếu Quý Phi đã ra tay, e rằng sẽ không chỉ đơn giản như vậy.

Nô tì sợ rằng..."

"Không cần lo."

Tần Như Ca ngắt lời, nụ cười mang theo sự tự tin tuyệt đối.

"Kẻ nào ra tay trước, kẻ đó lộ sơ hở trước.

Quý Phi càng nóng lòng, bản cung càng có lợi."

Vừa dứt lời, ngoài điện đã truyền đến tiếng bẩm báo của thái giám: "Bẩm Tần tiểu chủ, Hoàng thượng triệu kiến người đến ngự hoa viên."

Tần Như Ca nhướng mày, trong lòng hiểu rõ ý tứ của Hoàng thượng.

Nàng khẽ cười, đứng dậy chỉnh lại y phục, dáng vẻ đoan trang thanh nhã nhưng mỗi bước chân đều ẩn chứa sự kiêu hãnh.

"Đi thôi, xem thử hôm nay Hoàng thượng sẽ mang đến tin tức thú vị gì."

Ngự hoa viên, hoa mai đầu mùa nở rộ, hương thơm dìu dịu lan tỏa trong không khí.

Hoàng thượng đứng trước một gốc mai trắng, y phục hoàng bào tôn lên vẻ uy nghi, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự trầm tư khó đoán.

Khi Tần Như Ca bước đến, Hoàng thượng liền quay lại, ánh nhìn trở nên dịu dàng hơn hẳn.

"Như Ca, nàng tới rồi."

Tần Như Ca bước lên hành lễ, giọng nói trong trẻo: "Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng."

Hoàng thượng phất tay, ý bảo nàng đứng dậy, rồi kéo tay nàng đến bên gốc mai trắng.

"Nàng thích hoa mai, trẫm liền sai người chăm sóc cẩn thận.

Hôm nay hoa đã nở, nàng thấy thế nào?"

Tần Như Ca khẽ cười, ánh mắt ánh lên tia cảm kích: "Hoàng thượng nhớ rõ sở thích của thần thiếp, thần thiếp vô cùng cảm động."

Hoàng thượng nhìn nàng chăm chú, đột nhiên hỏi: "Như Ca, nàng nghĩ... trong cung này, ai là người đáng tin nhất?"

Câu hỏi tưởng chừng vô hại nhưng lại ẩn chứa ý tứ sâu xa.

Tần Như Ca hiểu rõ Hoàng thượng không bao giờ hỏi điều gì vô cớ.

Nàng suy nghĩ một chút rồi đáp: "Trong cung, ai cũng có mục đích riêng, lòng người khó đoán.

Nhưng thần thiếp tin rằng, chỉ cần chân thành với Hoàng thượng, ắt sẽ nhận lại sự bảo hộ."

Câu trả lời vừa khéo lấy lòng mà vẫn không mất đi sự khéo léo.

Hoàng thượng cười hài lòng, đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng: "Nàng quả nhiên hiểu lòng trẫm."

Đúng lúc này, một tiểu thái giám vội vã bước đến, quỳ xuống bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, ngự thiện phòng vừa phát hiện trong canh tổ yến dâng lên có chứa độc."

Không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Tần Như Ca hơi nhướng mày, nhưng nhanh chóng che giấu vẻ kinh ngạc.

Hoàng thượng sầm mặt, giọng nói lạnh lùng: "Tra rõ xem là ai to gan như vậy, dám động đến bữa ăn của trẫm!"

Tiểu thái giám cúi đầu lui xuống.

Tần Như Ca nắm tay áo Hoàng thượng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý: "Hoàng thượng bớt giận, kẻ chủ mưu chắc chắn không dễ lộ diện.

Nhưng hành động liều lĩnh như vậy, e rằng là kẻ đã bị dồn đến đường cùng."

Hoàng thượng cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo: "Nàng nói không sai.

Nhưng trẫm muốn xem, ai mới là kẻ không ngồi yên được nữa."

Cùng lúc đó, tại cung Trường Lạc, Quý Phi ngồi trong tẩm điện, tay xiết chặt một chiếc khăn lụa.

"Tại sao lại bại lộ nhanh như vậy?

Rõ ràng đã dặn phải cẩn thận!"

Giọng nàng ta lạnh như băng, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng hiếm thấy.

Tố Mai cúi đầu, giọng nói khẽ run: "Nương nương, có lẽ là Tần tiểu chủ đã đề phòng trước nên mới..."

"Đủ rồi!"

Quý Phi quát lên, mắt lóe lên tia hung hiểm.

"Nếu đã vậy, ta sẽ cho ả nếm mùi đau khổ.

Chỉ cần Hoàng thượng nghi ngờ, Tần Như Ca đừng hòng đứng vững trong cung này!"

Nàng ta hít sâu một hơi, giọng nói dần trở nên bình tĩnh hơn: "Truyền lệnh cho người của chúng ta ở Thượng Cục, tìm cơ hội đưa chứng cứ giả vào Dưỡng Tâm Điện.

Nếu ta không ra tay trước, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành mục tiêu."

Trong cung cấm, kẻ nào ra tay trước, kẻ đó có cơ hội chiếm thế thượng phong.

Nhưng một nước cờ sai lầm, hậu quả sẽ không thể cứu vãn.

Quý Phi hiểu rõ điều này hơn ai hết, nhưng nàng tuyệt đối không chấp nhận để kẻ khác đoạt mất vị trí của mình.

Ván cờ nơi hậu cung, càng ngày càng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết...

*HẾT CHƯƠNG 23*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 24: Cạm Bẫy Trong Bóng Tối


Đêm ở hậu cung luôn mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng ẩn sâu trong đó là những toan tính không bao giờ dừng lại.

Tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca lặng lẽ ngồi trước chiếc bàn gỗ trầm, tay cầm một chiếc trâm cài tinh xảo bằng ngọc bích.

Ánh nến bập bùng hắt lên khuôn mặt thanh lệ nhưng sắc sảo, đôi mắt nàng như phủ một tầng sương mỏng, khó đoán được tâm tư.

Trúc Nhi bước nhanh vào, trong tay cầm một phong thư niêm phong cẩn thận, cúi đầu bẩm báo:

— Tiểu thư, người của chúng ta vừa gửi tin.

Quý Phi đã cho người thâm nhập vào Ngự Thiện Phòng, đêm mai sẽ ra tay.

Tần Như Ca mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười ấy lại khiến Trúc Nhi cảm thấy lạnh sống lưng.

Nàng đặt chiếc trâm ngọc xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

— Cuối cùng cũng không nhịn được nữa sao?

— Nô tỳ nghe nói, lần này Quý Phi muốn bỏ một loại dược vào trà dâng lên Hoàng thượng.

Nếu thành công, ngài sẽ mất đi lòng tin của người...

— Hoàng thượng sẽ không dễ dàng trúng kế.

Quý Phi... quá nôn nóng rồi. — Tần Như Ca cười khẽ, nhưng ánh mắt lại lạnh băng.

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh trăng bạc chiếu rọi xuống, tôn lên dáng vẻ uyển chuyển tựa tiên nữ giáng trần.

— Trúc Nhi, ngươi cho người giám sát chặt chẽ Ngự Thiện Phòng.

Nếu bọn họ có động tĩnh, lập tức báo cho ta.

— Dạ!

Trúc Nhi nhanh chóng lui ra.

Tần Như Ca khẽ nhấc một chén trà lên môi, nhưng không uống, chỉ nhấm nháp hương thơm thoang thoảng.

Nàng biết, chỉ cần một bước sai lầm, mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể.

Ở cung Trường Lạc, Quý Phi đang ngồi tựa trên ghế quý phi, đôi mắt dài hẹp thoáng ánh lên tia sắc bén.

Bên dưới, Tố Mai quỳ xuống, nhẹ giọng bẩm báo:

— Nương nương, mọi thứ đã sắp xếp xong.

Đêm mai, trà sẽ được dâng lên Dưỡng Tâm Điện.

Quý Phi nhếch môi cười lạnh:

— Tần Như Ca...

Để ta xem ngươi còn có thể kiêu ngạo đến bao giờ!

Nàng cầm một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ tử đàn, mở ra là một túi lụa mỏng chứa bột thuốc.

Thứ này chỉ cần một chút cũng đủ khiến người uống bị suy nhược, thần trí hoảng loạn.

— Chỉ cần Hoàng thượng nghi ngờ, Tần Như Ca sẽ không bao giờ có thể trở mình.

Tố Mai cúi đầu đáp:

— Nô tỳ đã dặn dò kỹ càng, sẽ không ai phát hiện ra.

— Tốt lắm. — Quý Phi khép hộp lại, ánh mắt trở nên u ám hơn bao giờ hết.

Đêm hôm sau, tại Ngự Thiện Phòng, bóng tối bao trùm.

Một tiểu cung nữ lặng lẽ đổ bột thuốc vào ấm trà, động tác nhanh nhẹn nhưng không hề biết rằng trong góc tối, một đôi mắt lạnh lẽo đã dõi theo từ lâu.

Trúc Nhi ẩn mình trong bóng tối, đợi đến khi tiểu cung nữ rời đi mới lặng lẽ bám theo.

Nàng nhanh chóng trở về bẩm báo:

— Tiểu thư, mọi chuyện đã rõ.

Tần Như Ca đặt chén trà xuống, nụ cười như có như không:

— Đã đến lúc kết thúc trò chơi này rồi.

Nàng khoác thêm áo choàng, dẫn theo Trúc Nhi bước ra ngoài.

Ánh trăng soi rõ bóng dáng yêu kiều nhưng ẩn giấu một sự lạnh lùng khó diễn tả.

Khi Tần Như Ca đến Dưỡng Tâm Điện, Hoàng thượng đang lật xem tấu chương.

Thấy nàng tiến vào, chàng mỉm cười, vẫy tay:

— Lại đây, trẫm đang đợi nàng.

Nàng cúi đầu hành lễ, giọng nói dịu dàng:

— Hoàng thượng, thần thiếp có chuyện muốn bẩm báo.

Hoàng thượng nhướng mày, ra hiệu cho nàng tiếp tục.

Tần Như Ca cẩn thận thuật lại toàn bộ sự việc, từng chi tiết đều rõ ràng, mạch lạc.

Ánh mắt Hoàng thượng trở nên sắc bén, chàng đặt tấu chương xuống, cười lạnh:

— Quý Phi thật to gan!

Nàng cúi đầu, giọng nói nhu hòa nhưng ẩn chứa sát khí:

— Thần thiếp không dám nhiều lời, chỉ là hậu cung không thể có người dám làm loạn như vậy.

Hoàng thượng đứng dậy, kéo nàng vào lòng, giọng nói trầm thấp bên tai:

— Nàng yên tâm, trẫm sẽ không để ai làm tổn thương nàng.

Sáng hôm sau, một thánh chỉ được ban ra.

Quý Phi bị giáng xuống bậc Tần, giam lỏng trong cung Trường Lạc, mọi quyền lực đều bị thu hồi.

Khi tin tức truyền ra, cả hậu cung chấn động.

Không ai ngờ được, một Quý Phi từng được sủng ái nhất nay lại rơi vào cảnh thê lương như vậy.

Tần Như Ca đứng bên cửa sổ, nhìn bóng chim bay lượn trên bầu trời, khóe môi khẽ nhếch lên.

Một kẻ ngáng đường đã bị loại bỏ, nhưng nàng hiểu rõ, con đường phía trước vẫn còn dài.

Trong hậu cung này, muốn đứng vững, không chỉ cần sự sủng ái mà còn phải có thủ đoạn sắc bén.

Và nàng—Tần Như Ca—tuyệt đối không để bất kỳ ai cản bước.

*HẾT CHƯƠNG 24*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 25: Bàn Tay Ẩn Trong Bóng Tối


Canh ba vừa điểm, bầu trời bên ngoài vẫn mờ tối, từng cơn gió lạnh lùa qua dãy hành lang dài, mang theo hơi sương giá buốt.

Tại cung Trường Lạc, ánh nến le lói bên trong điện lớn, phản chiếu lên gương mặt sắc sảo nhưng đầy âm trầm của Quý Phi.

Tố Mai đứng bên cạnh, tay cầm một hộp gấm nhỏ, đôi mắt khẽ lay động:

"Nương nương, đây là dược hoàn do Tể Tướng phủ bí mật dâng lên, chỉ cần cho vào trà, ba ngày sau sẽ không ai có thể tra ra dấu vết."

Quý Phi nhận lấy hộp gấm, mở ra, trong đó là một viên dược hoàn màu đỏ sậm, mùi hương nhàn nhạt nhưng ẩn chứa sát khí.

Nàng cười lạnh, giọng nói khẽ khàng nhưng tuyệt tình:

"Tần Như Ca... ngươi tưởng chỉ với chút sủng ái của Hoàng thượng mà có thể đối đầu với ta sao?

Bổn cung sẽ cho ngươi biết, ở hậu cung này, không phải cứ được yêu chiều là có thể sống yên ổn."

Nói rồi, nàng khép lại hộp gấm, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn:

"Ngươi sai người truyền tin đến ngự thiện phòng, sáng mai khi đưa trà sâm đến Dưỡng Tâm Điện, hãy làm theo kế hoạch.

Ta muốn Tần Như Ca từ nay về sau không thể bước chân ra khỏi giường!"

Tố Mai cúi đầu tuân lệnh, bước nhanh ra ngoài, bóng dáng dần khuất trong màn đêm dày đặc.

Dưỡng Tâm Điện – Canh tư

Tần Như Ca đứng trước cửa sổ, gió lạnh thổi tung vài lọn tóc mai mềm mại.

Trúc Nhi nhẹ nhàng khoác thêm áo choàng lên vai nàng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy lo lắng:

"Tiểu thư, theo tin tức chúng ta nhận được, người của Quý Phi đã bắt đầu hành động.

Có lẽ sáng mai sẽ có biến."

Tần Như Ca khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm như biển cả, khóe môi cong lên một tia trào phúng:

"Quý Phi thật nóng vội.

Nhưng càng như vậy, ta càng có thể nắm chặt nhược điểm của nàng ta."

Trúc Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự khâm phục.

Chủ tử của nàng, dù mới nhập cung không lâu nhưng từng bước đi đều vô cùng thận trọng, chưa từng để lộ kẽ hở trước mặt bất kỳ ai.

"Tiểu thư, chúng ta có cần âm thầm ngăn cản không?"

Tần Như Ca xoay người, tay vuốt nhẹ chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng:

"Không cần.

Để nàng ta ra tay trước.

Nhưng nhớ kỹ, trà sáng mai, ngươi phải đích thân kiểm tra."

Trúc Nhi cúi đầu nhận lệnh.

Nàng biết, một trận gió tanh mưa máu trong cung đình sắp sửa diễn ra, mà chủ tử của nàng tuyệt đối không cho phép bản thân rơi vào thế bị động.

Sáng hôm sau – Ngự thiện phòng

Một chiếc khay sơn son thếp vàng được cẩn thận mang vào Dưỡng Tâm Điện.

Trúc Nhi đứng bên cạnh, âm thầm quan sát từng động tác của cung nữ dâng trà.

Khi ly trà sâm vừa đặt xuống trước mặt Tần Như Ca, nàng khẽ cười, ánh mắt quét qua ly trà một lượt, giọng nói dịu dàng:

"Hoàng thượng, người vất vả vì chính sự, chi bằng dùng chén trà sâm này cho thư giãn tinh thần?"

Hoàng thượng khẽ gật đầu, đưa tay định nâng chén trà lên môi.

Nhưng đúng lúc ấy, Tần Như Ca đột nhiên lên tiếng:

"Khoan đã!"

Tất cả mọi người trong điện đều giật mình, ánh mắt Hoàng thượng hơi nheo lại, mang theo ý vị khó lường:

"Nàng phát hiện ra điều gì sao?"

Tần Như Ca mỉm cười, bước đến gần Hoàng thượng, đôi mắt long lanh như nước hồ thu nhưng ẩn chứa sự sắc sảo.

Nàng khẽ cầm lấy chén trà, đưa lên mũi ngửi thử, sau đó đặt xuống bàn.

"Hoàng thượng, trà này có chút mùi lạ, thần thiếp lo lắng người uống vào sẽ không tốt cho long thể.

Chi bằng để nô tài thử trước?"

Hoàng thượng nghe vậy, ánh mắt chợt lạnh lẽo.

Chàng phất tay một cái, lập tức một thái giám bước lên, nhận chén trà từ tay Tần Như Ca.

Chỉ một khắc sau khi thái giám uống xong, sắc mặt hắn dần tái nhợt, cả người run lên bần bật rồi ngã quỵ xuống sàn.

Không khí trong điện lập tức trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Hoàng thượng nắm chặt tay, giọng nói lạnh như băng:

"Truyền lệnh điều tra ngự thiện phòng, bất cứ ai liên quan đều phải nghiêm trị không tha!"

Tần Như Ca cúi đầu, giấu đi tia sắc bén trong mắt.

Nàng biết, lần này Quý Phi đã phạm phải sai lầm chí mạng.

Ở hậu cung này, một bước đi sai, chính là vạn kiếp bất phục.

Và nàng – tuyệt đối sẽ không bao giờ để mình trở thành con mồi.

*HẾT CHƯƠNG 25*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 26: Gió Nổi Trong Cung


Sau sự kiện chén trà độc ở Dưỡng Tâm Điện, bầu không khí trong hậu cung trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Lệnh điều tra của Hoàng thượng khiến toàn bộ ngự thiện phòng rơi vào cảnh kinh hoàng.

Chỉ trong một ngày, đã có ba cung nữ cùng hai thái giám bị áp giải ra ngoài tra hỏi, sinh tử khó đoán.

Tại cung Trường Lạc, Quý Phi ngồi trước bàn trang điểm, đôi tay nắm chặt đến trắng bệch.

Kế hoạch vốn hoàn hảo lại thất bại vào phút chót, khiến lòng nàng dâng lên cơn giận dữ khó kiềm chế.

Tố Mai đứng bên cạnh, vẻ mặt tái nhợt:

"Nương nương, người của chúng ta ở ngự thiện phòng đều đã bị bắt.

E rằng... không giấu được lâu nữa."

Quý Phi cười lạnh, ánh mắt sắc bén như dao:

"Không giấu được thì thế nào?

Bổn cung không trực tiếp ra tay, cho dù Hoàng thượng có tra thế nào, cũng chẳng thể kéo ta xuống nước."

Nàng ngừng lại một chút, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sát ý: "Tần Như Ca...

ả ta đúng là khó đối phó hơn ta tưởng."

Tố Mai cắn môi, thấp giọng hỏi:

"Nương nương, chúng ta có nên rút người về không?"

Quý Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn độc:

"Không cần.

Nếu không thể giết được ả ngay lập tức, thì để ả sống mà nếm trải nỗi sợ hãi từng ngày.

Ngươi lập tức truyền tin cho người bên phía Lễ Nghi viện, để bọn họ dồn ép ả bằng quy củ cung đình.

Một nữ nhân không có bối cảnh như ả, ta không tin có thể chịu đựng được bao lâu."

"Nô tỳ tuân lệnh."

...

Ở Dưỡng Tâm Điện, Hoàng thượng sắc mặt u ám, phê duyệt tấu chương nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về chén trà độc buổi sáng.

Chàng chưa từng nghĩ có kẻ dám lớn mật ra tay ám hại mình ngay tại nơi này.

Tần Như Ca lặng lẽ quỳ bên cạnh, đôi mắt cụp xuống che giấu những suy tính trong lòng.

Nàng biết, bước đầu tiên để đứng vững trong hậu cung, chính là khiến Hoàng thượng tin tưởng tuyệt đối vào mình.

"Tần Như Ca."

Giọng nói trầm thấp của Hoàng thượng vang lên, mang theo sự uy nghi khó lường.

"Thần thiếp có mặt."

Nàng nhẹ giọng đáp, cung kính nhưng không hề có vẻ yếu đuối.

Hoàng thượng nhìn nàng, ánh mắt trở nên thâm trầm:

"Trẫm muốn nghe ý kiến của nàng về việc này.

Nếu là nàng, nàng sẽ xử lý ra sao?"

Tần Như Ca khẽ ngước lên, ánh mắt trong veo nhưng sắc bén:

"Hoàng thượng, kẻ đứng sau chuyện này tất nhiên vô cùng cẩn trọng, e rằng khó tìm ra chứng cứ rõ ràng.

Nhưng thần thiếp nghĩ, nếu muốn bắt hổ, trước hết phải thả mồi."

Khóe môi Hoàng thượng cong lên một nụ cười nhạt:

"Nàng nói tiếp đi."

"Thần thiếp cho rằng, thay vì truy cứu ráo riết khiến kẻ chủ mưu ẩn mình, chi bằng tạm thời giả vờ buông lỏng, khiến đối phương sinh lòng chủ quan.

Khi đó, chúng ta sẽ dễ dàng bắt được kẻ thực sự đứng sau."

Nàng dừng lại một chút rồi cúi đầu: "Chỉ là, thần thiếp to gan, mong Hoàng thượng thứ tội."

Hoàng thượng cười khẽ, đưa tay nâng cằm nàng lên, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm:

"Nàng quả thật rất thông minh.

Vậy thì trẫm giao chuyện này cho nàng xử lý.

Nếu làm tốt, nàng muốn thưởng gì, cứ việc nói."

Tần Như Ca mỉm cười, ánh mắt kiên định:

"Thần thiếp chỉ mong có thể mãi mãi hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng, không cầu gì khác."

Hoàng thượng cười lớn, bàn tay vuốt nhẹ gò má nàng, ý cười trong mắt ngày càng sâu:

"Nếu nàng đã trung tâm như vậy, trẫm sao có thể phụ lòng?"

Trong mắt chàng, nữ nhân này tuy dịu dàng nhu mì, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự sắc bén và trí tuệ hơn người.

Một người như vậy, không thể chỉ là một phi tần tầm thường được.

Tần Như Ca cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.

Trận chiến này, nàng tuyệt đối sẽ không thua.

Bởi vì, ở chốn hậu cung hiểm ác này, chỉ cần một bước sai lầm, sẽ vạn kiếp bất phục.

*HẾT CHƯƠNG 26*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 27: Sóng Ngầm Trong Hậu Cung


Trời vừa sẩm tối, trong cung bắt đầu lên đèn, ánh nến lay động tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng chất chứa những âm mưu không thể lường trước.

Tại cung Trường Lạc, Quý Phi dựa lưng vào chiếc ghế gỗ tử đàn chạm trổ tinh xảo, tay cầm chén trà nhưng chưa uống một ngụm nào.

Trong ánh mắt nàng, sự sắc lạnh dường như có thể xuyên thấu màn đêm.

"Bẩm nương nương, tin tức từ Lễ Nghi viện đã được truyền ra, các ma ma bắt đầu nghiêm khắc giám sát hành vi của Tần tài nhân."

Tố Mai cúi người bẩm báo, ánh mắt thoáng qua tia lo lắng.

Quý Phi nhếch môi cười lạnh, giọng nói như lưỡi dao băng giá: "Một nữ nhân xuất thân thấp hèn, chưa từng được rèn giũa quy củ, ta không tin ả có thể trụ vững.

Chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ, ả sẽ không thể đứng vững trong hậu cung này."

Nàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng chạm nhẹ vang lên như một lời tuyên án.

Tố Mai do dự một lát rồi thấp giọng: "Nhưng nương nương, thần thiếp nghe nói Hoàng thượng dạo này thường xuyên triệu Tần tài nhân đến Dưỡng Tâm Điện, e rằng..."

"Câm miệng!"

Quý Phi quắc mắt, giọng nói trở nên sắc bén.

"Hoàng thượng chỉ là hứng thú nhất thời.

Một nữ nhân không có bối cảnh, không có chỗ dựa, ả nghĩ có thể ngồi vững trong cung này sao?

Mộng tưởng viển vông!"

Trong không khí lạnh lẽo của cung Trường Lạc, một mệnh lệnh tàn nhẫn sắp sửa được thực thi.

...

Ở Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca ngồi thêu một chiếc khăn tay.

Đường kim mũi chỉ tinh tế, mỗi sợi chỉ đều mang theo sự tỉ mỉ, cẩn trọng.

Ánh mắt nàng tuy bình thản nhưng bên trong lại sóng ngầm cuộn trào.

Trúc Nhi nhẹ nhàng bước vào, giọng nói đầy cảnh giác: "Tiểu chủ, nô tỳ vừa nhận được tin, Lễ Nghi viện đã phái người đến giám sát cung nhân của chúng ta."

Tần Như Ca khẽ cười, không chút hoảng loạn: "Bọn họ ra tay nhanh hơn ta tưởng."

Nàng buông cây kim trong tay xuống, ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

"Quý Phi muốn nhắm vào ta, tất nhiên sẽ không dừng lại ở việc gây khó dễ đơn thuần.

Nhưng, bản cung sẽ không để họ muốn làm gì thì làm."

Trúc Nhi hạ giọng: "Tiểu chủ, vậy chúng ta nên đối phó thế nào?"

Tần Như Ca đứng dậy, từng bước chậm rãi đi đến bàn trà.

"Truyền lệnh xuống dưới, từ nay mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải đúng quy củ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Bản cung muốn xem, Quý Phi có thể giở trò gì."

Giọng nàng bình thản nhưng chứa đựng ý chí cứng cỏi không thể lay chuyển.

Trúc Nhi gật đầu: "Nô tỳ hiểu rồi."

Tần Như Ca nhẹ nhàng cầm chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, đáy mắt ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.

Nàng biết rõ, trận chiến này mới chỉ vừa bắt đầu.

Ở hậu cung, chỉ cần lùi một bước cũng có thể rơi xuống vực sâu không đáy.

...

Ba ngày sau, một biến cố bất ngờ xảy ra khiến cả hậu cung chấn động.

Sáng sớm hôm đó, một cung nữ từ Lễ Nghi viện bị phát hiện ngã xuống hồ sen trong lúc tuần tra.

Khi được vớt lên, nàng ta đã không còn hơi thở.

Việc này nhanh chóng truyền đến tai Hoàng thượng.

Tại Dưỡng Tâm Điện, sắc mặt Hoàng thượng lạnh như băng.

Chàng đặt mạnh tấu chương xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lý công công: "Truyền chỉ xuống dưới, tra rõ việc này, không bỏ sót bất kỳ kẻ nào."

Lý công công vội cúi đầu: "Nô tài tuân chỉ."

Sau khi Lý công công lui ra, ánh mắt Hoàng thượng chậm rãi chuyển sang Tần Như Ca.

"Việc này nàng nghĩ thế nào?"

Tần Như Ca khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thâm sâu: "Hoàng thượng, nô tỳ cho rằng, đây không chỉ đơn giản là một tai nạn.

Người chết là cung nữ của Lễ Nghi viện, lại xảy ra ngay lúc này, e rằng có kẻ muốn mượn chuyện này để đổ tội cho người khác."

Ánh mắt Hoàng thượng lóe lên tia sắc bén: "Ý nàng là, có người muốn nhắm vào nàng?"

Tần Như Ca không trực tiếp trả lời, chỉ cúi đầu đáp: "Thần thiếp không dám suy đoán lung tung, mọi việc xin Hoàng thượng định đoạt."

Hoàng thượng nhìn nàng hồi lâu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Trẫm sẽ không để kẻ nào dám giở trò trong hậu cung của trẫm.

Nàng yên tâm, trẫm nhất định tra rõ ngọn ngành."

Trong đôi mắt Tần Như Ca, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua.

Nàng biết, sóng gió này chỉ vừa mới bắt đầu, và nàng nhất định sẽ không để bản thân trở thành con cờ bị người khác lợi dụng.

*HẾT CHƯƠNG 27*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 28: Sóng Ngầm Dâng Cao


Tin tức về cái chết của cung nữ Lễ Nghi viện lan truyền khắp hậu cung, khiến không khí trở nên căng thẳng tột độ.

Những ánh mắt dò xét, những lời đồn đại thì thầm không ngớt, như một lớp lưới vô hình siết chặt từng cử động của mỗi người.

Tại cung Trường Lạc, Quý Phi ngồi bên cửa sổ, tay cầm cây trâm ngọc tinh xảo, đôi mắt ánh lên sự sắc sảo khó lường.

Tố Mai đứng bên cạnh, giọng nói dè dặt: "Nương nương, Hoàng thượng đã hạ lệnh điều tra, Lễ Nghi viện đang ráo riết truy xét từng cung nhân ra vào hồ sen sáng hôm đó."

"Ha."

Quý Phi bật cười nhạt, đặt cây trâm xuống bàn, ánh mắt lạnh băng: "Bản cung chỉ muốn gây chút phiền phức cho Tần tài nhân, không ngờ lại có kẻ ra tay trước một bước."

Nàng nghiêng đầu, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ như một hồi chuông cảnh báo.

"Điều tra?

Hoàng thượng có thể điều tra được gì đây?

Kẻ dám giết người giữa ban ngày ban mặt, tất nhiên đã sắp đặt chu toàn."

Tố Mai chần chừ: "Nhưng nương nương, nếu Hoàng thượng thực sự nghi ngờ đến người của chúng ta..."

"Ngu xuẩn!"

Quý Phi lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt sắc như dao.

"Bản cung ra tay từ bao giờ?

Đúng lúc này lại có người chết, hiển nhiên là muốn đổ tội cho ta.

Nhưng cũng tốt, nếu Hoàng thượng tập trung vào vụ án này, sẽ tạm thời bỏ qua Tần tài nhân."

Tố Mai cúi đầu: "Nô tỳ đã hiểu."

...

Tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc khăn tay thêu dở.

Nàng lặng lẽ nhìn ra khoảng trời mênh mông, trong lòng không khỏi dậy lên từng cơn sóng ngầm.

Trúc Nhi tiến vào, hạ giọng: "Tiểu chủ, nô tỳ đã dò la được, kẻ chết là một cung nữ mới nhập cung chưa đầy ba tháng, không có bối cảnh, cũng không thân cận với ai."

"Mới vào cung?"

Tần Như Ca nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia suy tư.

"Người không có bối cảnh, càng dễ trở thành con cờ thí mạng."

Nàng đặt khăn tay xuống bàn, giọng nói trầm tĩnh nhưng sắc bén.

"Chuyện này nhất định không đơn giản.

Có kẻ muốn mượn việc này để nhắm vào bản cung, nhưng ai lại dám ra tay lộ liễu như vậy?"

"Nô tỳ nghi ngờ..."

Trúc Nhi do dự một lát, rồi thấp giọng nói tiếp: "...việc này có thể liên quan đến cung Trường Lạc.

Bởi vì trước đó vài ngày, Tố Mai từng sai người qua đây thăm dò."

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Quý Phi xưa nay không thích bản cung, chuyện nàng ta muốn diệt trừ ta không có gì lạ.

Nhưng hành động lần này quá vội vàng, không giống phong cách của nàng ta."

Trúc Nhi nghiêng đầu suy nghĩ, rồi khẽ hỏi: "Vậy tiểu chủ nghĩ, còn ai khác có thể ra tay?"

Tần Như Ca trầm mặc hồi lâu, ánh mắt dần sâu thẳm hơn: "Trong hậu cung này, không chỉ có mỗi Quý Phi muốn diệt trừ ta.

Hơn nữa..."

Nàng nhấc chén trà lên, môi khẽ cong thành một nụ cười lạnh: "Nếu bản cung đoán không lầm, có kẻ muốn nhân cơ hội này khơi mào xung đột giữa bản cung và Quý Phi."

"Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"

Trúc Nhi lo lắng hỏi.

"Không làm gì cả."

Tần Như Ca cười khẽ, giọng nói mang theo sự bình thản nhưng đầy nguy hiểm.

"Cứ để họ đấu đá, bản cung chỉ cần chờ đợi thời cơ.

Càng nhiều người nhảy vào vũng nước đục này, bản cung càng có lợi."

...

Ngày hôm sau, Lý công công thay mặt Hoàng thượng tuyên chỉ: "Hoàng thượng lệnh cho Lễ Nghi viện tạm dừng tra xét, giao toàn bộ sự việc cho Thượng Chính Tể xử lý."

Tin tức này vừa truyền ra, cả hậu cung liền chấn động.

Trị Thu – đệ nhất tự Thượng Chính Tể, nổi tiếng lạnh lùng và nghiêm minh, một khi nàng ra tay điều tra, nhất định sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào.

Tại cung Trường Lạc, Quý Phi ném mạnh chén trà xuống đất, gương mặt đầy vẻ u ám: "Hoàng thượng thật sự coi trọng việc này đến vậy sao?"

Tố Mai tái mặt, lắp bắp: "Nương nương, Trị Thu ra tay, e rằng..."

"Câm miệng!"

Quý Phi cắt ngang, mắt lóe lên tia độc ác.

"Đi truyền lệnh, tìm cách bẻ hướng điều tra, bản cung không tin một kẻ như Tần tài nhân có thể yên ổn mãi."

Trong khi đó, tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca lặng lẽ nhìn về phía xa.

Nàng biết, một cơn sóng ngầm mới sắp sửa dâng cao, và trong cuộc chiến này, chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể đứng vững.

*HẾT CHƯƠNG 28*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 29: Cơn Sóng Ngầm Trỗi Dậy


Tin tức Thượng Chính Tể Trị Thu tiếp nhận vụ án cung nữ chết tại hồ sen như một quả bom nổ tung trong hậu cung.

Những kẻ vốn đang âm thầm giật dây nay không khỏi e dè, còn những người vô can lại càng thận trọng từng bước, sợ chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể mang họa sát thân.

Tại cung Dưỡng Tâm, ánh nắng sớm mai rọi qua lớp rèm lụa mỏng, chiếu lên bóng dáng thanh lệ của Tần Như Ca.

Nàng ngồi bên án thư, đôi mắt trầm tĩnh như hồ nước sâu không thấy đáy.

Trúc Nhi đứng bên cạnh, khẽ giọng: "Tiểu chủ, nô tỳ vừa nhận được tin, Thượng Chính Tể đã bắt đầu thẩm tra những cung nhân từng qua lại hồ sen ngày hôm đó."

"Trị Thu ra tay, hậu cung này sẽ không còn một chỗ nào yên ổn."

Tần Như Ca khẽ cười, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa ý vị sâu xa.

"Kẻ đứng sau chuyện này... sợ là sẽ không dễ chịu."

Trúc Nhi hạ giọng: "Nô tỳ nghĩ, Quý Phi nhất định sẽ không ngồi yên để Thượng Chính Tể điều tra sâu thêm."

Tần Như Ca buông cây bút trong tay, ánh mắt sắc bén thoáng lướt qua: "Quý Phi tuy tâm cơ thâm trầm, nhưng quá mức kiêu ngạo, nàng ta luôn cho rằng có thể khống chế mọi việc trong tay.

Đáng tiếc, lần này kẻ ra tay... còn giấu mình rất sâu."

Đúng lúc này, một giọng nói lanh lảnh vang lên ngoài cửa: "Trị Thu đại nhân giá đáo!"

Trúc Nhi giật mình, vội vã lui ra.

Tần Như Ca chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt bình tĩnh như không có gì lay động.

Trị Thu bước vào, y phục xanh nhạt đơn giản nhưng khí thế lạnh lùng toát ra từ ánh mắt khiến không ai dám xem nhẹ.

Nàng quét mắt nhìn khắp nội thất một lượt, sau đó cất giọng lãnh đạm: "Tần tài nhân, bổn tọa nhận lệnh Hoàng thượng tra xét cái chết của cung nữ Lễ Nghi viện, mong tiểu chủ phối hợp."

"Thượng Chính Tể nói quá lời rồi."

Tần Như Ca mỉm cười, ánh mắt như gợn sóng lăn tăn.

"Nếu có gì cần hỏi, cứ việc nói thẳng."

Trị Thu không đáp lại nụ cười ấy, nàng lấy từ tay cung nữ phía sau một tập hồ sơ mỏng, lật ra xem qua, rồi ngước mắt: "Hôm xảy ra sự việc, tiểu chủ đã ở đâu, có ai làm chứng?"

"Bổn cung cả ngày ở trong cung Dưỡng Tâm, không bước chân ra ngoài."

Nàng đáp, ánh mắt không hề dao động.

"Trúc Nhi và các cung nhân trong cung đều có thể làm chứng."

"Vậy tiểu chủ có mâu thuẫn gì với người của Lễ Nghi viện không?"

Trị Thu hỏi tiếp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt bình thản của Tần Như Ca.

"Ta chỉ là một tài nhân nhỏ bé, có thể gây thù chuốc oán với ai đây?"

Tần Như Ca cười nhạt, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo chút trào phúng.

"Chỉ sợ có người quá nhàn rỗi, thích gây phiền phức cho người khác mà thôi."

Trị Thu nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt dần sâu thẳm hơn.

Cuối cùng, nàng thu lại hồ sơ, giọng nói lạnh lùng: "Bổn tọa đã hiểu.

Nếu tiểu chủ nhớ ra điều gì khả nghi, hãy lập tức báo cho ta."

Tần Như Ca cúi đầu: "Bổn cung sẽ không dám quên."

Khi bóng dáng của Trị Thu khuất dần ngoài cửa, Trúc Nhi mới dám thở phào nhẹ nhõm.

"Tiểu chủ, Thượng Chính Tể này quả nhiên lợi hại, ánh mắt kia như có thể nhìn thấu lòng người."

"Kẻ như nàng ta, tuyệt đối không thể xem thường."

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt trở nên u tối.

"Nhưng càng như vậy, càng dễ bị lợi dụng.

Chúng ta chỉ cần đợi xem, ai sẽ là người đầu tiên không chịu nổi sức ép này mà lộ diện."

...

Cùng lúc đó, tại cung Trường Lạc, Quý Phi đang tức giận đập vỡ một chén trà.

"Hồ đồ!

Vì một kẻ vô danh mà Hoàng thượng lại để Thượng Chính Tể nhúng tay vào hậu cung!"

Tố Mai sợ hãi quỳ xuống: "Nương nương bớt giận, có lẽ Hoàng thượng chỉ muốn lập uy, không thực sự nghi ngờ nương nương."

"Ngươi thì biết gì?"

Quý Phi nghiến răng, đôi mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.

"Nếu Trị Thu tiếp tục điều tra, sớm muộn gì cũng tìm ra điểm đáng ngờ.

Truyền lệnh xuống, ta muốn mọi dấu vết phải biến mất trước khi nàng ta lần ra manh mối."

Tố Mai cúi đầu: "Nô tỳ lập tức đi làm."

Nhưng đúng lúc ấy, một cung nữ trẻ tuổi khúm núm bước vào, thì thầm bên tai Tố Mai vài câu.

Tố Mai lập tức biến sắc, quay lại báo: "Nương nương, nô tỳ vừa nhận tin, Liên Nhi – người từng hầu hạ ở Lễ Nghi viện, đã mất tích từ tối qua."

Sắc mặt Quý Phi tối sầm lại.

Nàng hiểu rõ, chỉ cần một kẻ sống sót biết chuyện, thì vị trí Quý Phi của nàng e rằng khó giữ vững...

Trong bóng tối của hậu cung, những cơn sóng ngầm đang cuộn trào, sẵn sàng nhấn chìm bất cứ ai lơ là cảnh giác.

*HẾT CHƯƠNG 29*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 30: Bão Tốp Giữa Tròng Cung


Tần Như Ca lặng lẽ ngồi trong Khánh Vân Điện, ánh nến lay động phản chiếu bóng dáng mảnh mai của nàng lên vách tường.

Gió đêm lùa qua cửa sổ khẽ mở, mang theo hơi lạnh thấm vào từng thớ da thịt.

Từ sau buổi yến tiệc Trung Thu, mọi chuyện trong cung đều trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Trúc Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt tràn đầy lo lắng.

"Tiểu chủ, người có muốn nghỉ sớm không ạ?

Hôm nay người đã mệt cả ngày rồi."

Tần Như Ca khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng sâu thẳm như muốn nhìn thấu màn đêm.

"Chuyện của Quý phi, ngươi thấy thế nào?"

Giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén khó lường.

Trúc Nhi thoáng do dự, rồi cúi đầu đáp: "Nô tì nghe nói Hoàng Hậu nương nương đã cho người âm thầm điều tra.

Sự việc lần này e rằng không đơn giản.

Nhưng... có lẽ người không nên dính vào quá sâu."

Nụ cười trên môi Tần Như Ca nhạt nhòa.

Không nên dính vào?

Nếu không phải Quý phi luôn nhắm vào nàng, nàng cũng không muốn đứng giữa cơn sóng gió này.

Nhưng, hậu cung không phải nơi nàng có thể lùi bước.

"Ngày mai, ngươi cho người chuẩn bị lễ vật.

Ta muốn đích thân đến thăm Quý phi."

Tần Như Ca thản nhiên nói, tựa như chuyện này không có gì đáng bận tâm.

Trúc Nhi hốt hoảng: "Tiểu chủ, sao người lại mạo hiểm như vậy?

Lúc này Quý phi như con thú bị thương, ai tiếp cận đều bị nghi ngờ.

Người không sợ rước họa vào thân ư?"

"Chính vì lúc này nàng ta đang ở thế yếu, ta mới cần đi."

Tần Như Ca mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia tính toán.

"Trong hậu cung này, kẻ yếu mới dễ bị diệt trừ nhất.

Nếu không nhân cơ hội này tỏ lòng trung thành, e rằng ta sẽ trở thành cái gai trong mắt Hoàng Hậu."

Trúc Nhi im lặng, lòng càng thêm lo lắng nhưng không dám cãi lời.

Sáng hôm sau, Tần Như Ca vận bộ xiêm y thanh nhã, mang theo hộp quà tinh xảo đến Dĩnh Hoa Cung nơi Quý phi đang dưỡng bệnh.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến lạ thường, cung nữ hầu hạ đều thấp thỏm, sợ hãi.

"Tiểu chủ, người cẩn thận."

Trúc Nhi nhỏ giọng nhắc nhở khi cả hai bước qua cửa lớn.

Bên trong, Quý phi dựa người trên tháp mềm, sắc mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng cao ngạo.

Khi thấy Tần Như Ca, nàng ta khẽ nhếch môi cười nhạt: "Không ngờ Tần tài nhân lại có lòng đến thăm bổn cung."

Tần Như Ca cúi người hành lễ, giọng điềm đạm: "Thần thiếp nghe nói nương nương bị bệnh nên đặc biệt mang ít dược liệu quý hiếm đến tẩm bổ.

Mong nương nương sớm ngày hồi phục."

Quý phi cười lạnh, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân nàng.

"Ngươi thật biết cách lấy lòng.

Nhưng bổn cung không tin trên đời này có ai vô cớ tốt bụng."

Giọng nói nàng ta sắc bén, mang theo ý cảnh cáo.

Tần Như Ca không hề bối rối, chỉ cười nhẹ: "Thần thiếp chẳng qua chỉ là một tài nhân nhỏ bé, nếu không nương nhờ nương nương thì còn biết dựa vào ai đây?"

Câu nói đơn giản nhưng lại khéo léo bày tỏ sự thần phục.

Ánh mắt Quý phi thoáng giãn ra, nụ cười nhạt dần biến thành sự hứng thú.

"Ngươi quả nhiên là người thông minh.

Nhưng trong hậu cung này, kẻ thông minh quá thường không có kết cục tốt đẹp."

"Người thông minh thật sự sẽ biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi."

Tần Như Ca đáp, từng lời từng chữ đều có hàm ý.

Quý phi cười khẽ, tựa như đã bắt đầu nhìn Tần Như Ca bằng con mắt khác.

"Thú vị.

Tần tài nhân, bổn cung sẽ nhớ kỹ ngươi."

*HẾT CHƯƠNG 30*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 31: Bước Chân Trên Con Đường Lửa


Rời khỏi Dĩnh Hoa Cung, Tần Như Ca chậm rãi bước dọc hành lang dài, mỗi bước chân đều mang theo tâm tư nặng nề.

Bầu trời xám xịt, gió sớm lành lạnh thổi tung tà váy lụa mỏng, tựa như điềm báo trước cơn giông tố sắp kéo đến.

Trúc Nhi lẽo đẽo theo sau, lo lắng nhìn chủ tử của mình.

"Tiểu chủ, Quý phi là người tâm cơ thâm sâu.

Người hôm nay dù tỏ lòng trung thành, nhưng liệu nàng ta có thật sự tin tưởng không?"

Tần Như Ca dừng lại, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

"Tin hay không, không quan trọng.

Quan trọng là ta đã gieo được một hạt giống nghi ngờ vào lòng nàng ta.

Khi người ta yếu thế, lòng phòng bị sẽ lơi lỏng.

Đến lúc đó, ta sẽ có cơ hội."

Trúc Nhi khẽ thở dài, tuy lo sợ nhưng nàng biết chủ tử của mình chưa bao giờ hành động mà không suy tính kỹ càng.

Vừa về đến Khánh Vân Điện, một tiểu thái giám đã chờ sẵn, cúi người hành lễ: "Tần tài nhân, Hoàng Hậu nương nương triệu kiến."

Nghe vậy, sắc mặt Trúc Nhi tái nhợt.

Tần Như Ca lại bình thản như không, chỉ chỉnh lại vạt áo rồi nói: "Đi thôi."

Tại Phượng Nghi Cung, Hoàng Hậu ngồi trên ngai cao, vẻ uy nghi không thể xem thường.

Cốc Tâm đứng hầu bên cạnh, ánh mắt sắc sảo quét qua Tần Như Ca khi nàng bước vào.

"Tham kiến Hoàng Hậu nương nương."

Tần Như Ca hành lễ, giọng nói mềm mại không mang chút sợ hãi.

Hoàng Hậu buông chén trà trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng.

"Bổn cung nghe nói sáng nay ngươi đến Dĩnh Hoa Cung?"

"Bẩm nương nương, thần thiếp chỉ muốn bày tỏ chút lòng thành với Quý phi.

Dù sao người cũng đang bệnh nặng, một chút quà mọn không đáng kể."

Tần Như Ca trả lời bình tĩnh, không lộ ra chút sơ hở nào.

Hoàng Hậu nhếch môi cười nhạt.

"Ngươi quả là người chu đáo.

Nhưng trong hậu cung này, sự chu đáo đôi khi lại là con dao hai lưỡi."

Giọng bà lạnh lùng, từng chữ như muốn thăm dò tâm tư của nàng.

Tần Như Ca cúi đầu, giọng nói ôn nhu nhưng cứng cỏi: "Thần thiếp hiểu ý nương nương.

Chỉ là thần thiếp thân cô thế cô, không nương tựa vào ai thì khó mà đứng vững.

Thần thiếp không dám có ý gì khác."

Hoàng Hậu nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, cuối cùng cười lạnh: "Ngươi quả là thông minh.

Bổn cung hy vọng ngươi biết mình nên đứng ở đâu."

"Thần thiếp ghi nhớ lời dạy bảo của nương nương."

Tần Như Ca nhẹ nhàng đáp, từng lời từng chữ đều đúng mực.

Hoàng Hậu phất tay: "Ngươi lui xuống đi."

Tần Như Ca hành lễ lần nữa rồi lui ra.

Khi cánh cửa lớn khép lại, Cốc Tâm mới lên tiếng: "Nương nương, người không thấy Tần tài nhân quá mức thông minh sao?"

Hoàng Hậu nhếch môi, ánh mắt sắc bén lóe lên tia lạnh lẽo: "Thông minh cũng tốt.

Kẻ thông minh đôi khi lại trở thành quân cờ hữu dụng.

Nhưng nếu quá thông minh, bổn cung sẽ tự tay bẻ gãy."

Trở về Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi xuống ghế, sắc mặt thoáng tái nhợt.

Cuộc gặp gỡ với Hoàng Hậu tuy ngoài mặt bình thản nhưng nàng hiểu rõ, mỗi lời bà nói đều là một lời cảnh cáo.

Trúc Nhi dâng chén trà nóng, thấp giọng: "Tiểu chủ, người định làm gì tiếp theo?"

Tần Như Ca nâng chén trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay lạnh giá.

"Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi.

Đã đến lúc phải ra tay trước."

Ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Trong hậu cung này, nếu không tiến lên, sẽ bị người khác đạp xuống vực sâu.

*HẾT CHƯƠNG 31*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 32: Lưới Trời Khó Thoát


Ba ngày sau, tin tức Quý phi hồi phục nhanh chóng truyền khắp hậu cung.

Người ta đồn rằng, sau khi Tần tài nhân đến thăm, bệnh tình của Quý phi đột nhiên thuyên giảm, khiến không ít kẻ ngấm ngầm suy đoán.

Trong Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi lặng lẽ trước án thư, tay chậm rãi viết từng nét bút thanh thoát.

Trúc Nhi bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tiểu chủ, nô tì vừa nghe tin, Quý phi đã cho người bí mật điều tra kẻ hạ độc hôm yến tiệc Trung Thu.

E rằng chuyện này sẽ còn dây dưa không dứt."

Nàng thấp giọng, không giấu được sự lo âu.

Tần Như Ca thoáng dừng tay, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt.

"Hậu cung này, kẻ nào dám hạ thủ với Quý phi, tất không phải hạng tầm thường.

Nhưng nếu nàng ta đã bắt đầu điều tra, chúng ta chỉ cần đứng ngoài xem trò hay là được."

"Nhưng nếu có kẻ muốn giá họa cho người thì sao?"

Trúc Nhi lo lắng, tiến lên một bước.

"Nếu đã muốn hại ta, tất sẽ để lộ dấu vết."

Tần Như Ca đặt bút xuống, đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa tia sắc bén.

"Truyền tin cho Liên Nhi, bảo nàng ta âm thầm theo dõi động tĩnh trong cung.

Đặc biệt là người bên cạnh Hoàng Hậu."

Trong khi đó, tại Phượng Nghi Cung, Hoàng Hậu lặng lẽ nghe Cốc Tâm bẩm báo.

"Nương nương, Quý phi đã cho người điều tra đến tỳ nữ thân cận của Tần tài nhân.

Nếu việc này còn tiếp diễn, chỉ e sẽ ảnh hưởng đến chúng ta."

Cốc Tâm cúi đầu, giọng nói cẩn trọng.

Hoàng Hậu khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc như dao.

"Một con cờ như Tần Như Ca, bổn cung tạm thời chưa muốn bỏ.

Nhưng nếu nàng ta dám vượt khỏi giới hạn..."

Bà dừng lại, giọng nói trở nên lạnh lùng, "...bổn cung sẽ khiến nàng ta biết thế nào là lưới trời khó thoát."

Đêm đó, Tần Như Ca nhận được mật báo từ Liên Nhi.

"Tiểu chủ, nô tỳ phát hiện có người bí mật ra vào Tê Ngọc Điện.

Người này thường lui tới vào giờ Tý, thân phận chưa rõ."

Liên Nhi quỳ dưới đất, giọng nói rành rọt.

Tần Như Ca trầm ngâm một lúc, ánh mắt chợt lóe lên.

"Tê Ngọc Điện là nơi của ai?"

"Là nơi ở của Trịnh Chiêu Nghi."

Trúc Nhi vội đáp.

"Trịnh Chiêu Nghi?"

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Nàng ta vốn luôn tỏ ra nhu mì, không ngờ lại có gan lớn như vậy.

Nếu chuyện này liên quan đến nàng ta, chúng ta có thể nhân cơ hội này đẩy nàng ta ra trước."

"Ý của tiểu chủ là...?"

Trúc Nhi nghi hoặc.

"Hãy để tin tức này rò rỉ ra ngoài, nhưng không quá rõ ràng.

Khiến kẻ khác nghi ngờ, nhưng không nắm được chứng cứ."

Tần Như Ca nở một nụ cười mỉm, nụ cười mang theo sự lạnh lùng tính toán.

"Trong hậu cung này, đôi khi sự mơ hồ mới là vũ khí sắc bén nhất."

Ba ngày sau, tin đồn về mối quan hệ mờ ám giữa Trịnh Chiêu Nghi và một kẻ bí mật bắt đầu lan truyền khắp hậu cung.

Hoàng Thượng cũng nghe được lời đồn, sắc mặt lạnh lẽo, lập tức cho người âm thầm điều tra.

Cùng lúc đó, tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca lặng lẽ thưởng thức chén trà ấm, khóe môi khẽ cong lên.

"Bước đầu đã thành công.

Giờ chỉ cần chờ xem, con cờ này sẽ đi đến đâu."

*HẾT CHƯƠNG 32*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 33: Nước Cờ Nguy Hiểm


Tin đồn về Trịnh Chiêu Nghi như mồi lửa âm ỉ lan khắp hậu cung.

Không ai biết thực hư ra sao, nhưng bóng gió nghi ngờ đã đủ khiến người trong cung xôn xao.

Trong Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi trước gương đồng, chậm rãi vấn tóc.

Đôi mắt nàng bình tĩnh như mặt hồ, nhưng ẩn sâu trong đó là những gợn sóng ngầm khó đoán.

"Tiểu chủ, sáng nay Hoàng Thượng đã sai người triệu Trịnh Chiêu Nghi đến Dưỡng Tâm Điện."

Trúc Nhi tiến vào, cung kính bẩm báo.

"Nàng ta nói gì?"

Tần Như Ca thản nhiên hỏi, tựa như chuyện này chẳng liên quan đến mình.

"Nô tì nghe nói Trịnh Chiêu Nghi khóc lóc kêu oan, nhưng Hoàng Thượng không tỏ rõ thái độ.

Tuy vậy, người đã ra lệnh kiểm tra tất cả những ai ra vào Tê Ngọc Điện trong một tháng qua."

Trúc Nhi đáp, ánh mắt đầy lo lắng.

Tần Như Ca đặt cây trâm ngọc lên bàn, khóe môi nở một nụ cười nhạt.

"Vậy là người đã bắt đầu nghi ngờ.

Nhưng chưa đủ."

Nàng chậm rãi đứng dậy, từng bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời âm u.

"Tiểu chủ, người có chắc chắn Trịnh Chiêu Nghi sẽ là con cờ hữu dụng?"

Trúc Nhi dè dặt hỏi.

"Nếu nàng ta đủ thông minh, sẽ biết cách bảo vệ bản thân.

Nhưng nếu ngu muội..."

Tần Như Ca cười nhạt, "...thì chỉ là quân cờ thí mạng mà thôi."

Chiều hôm đó, tại Dưỡng Tâm Điện, không khí nặng nề bao trùm.

Trịnh Chiêu Nghi quỳ dưới bậc thềm lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt.

Bên trên, Hoàng Thượng khoanh tay đứng lặng, ánh mắt tối sầm.

"Trẫm cho nàng một cơ hội, nói đi.

Ai là kẻ đã ra vào Tê Ngọc Điện ban đêm?"

Giọng người trầm lạnh, không chút khoan dung.

"Hoàng Thượng, thần thiếp bị oan!

Từ trước đến nay thần thiếp không hề gặp ai lạ mặt, càng không có chuyện tư thông."

Trịnh Chiêu Nghi nước mắt lã chã, giọng nói run rẩy.

"Nếu không có, tại sao người của trẫm lại phát hiện dấu chân lạ trước cửa tẩm cung của nàng?"

Hoàng Thượng bước xuống vài bậc thang, ánh mắt sắc bén quét qua.

Trịnh Chiêu Nghi hoảng loạn, lập tức cúi rạp người xuống.

"Hoàng Thượng minh giám, thần thiếp thật sự không biết!"

Bên cạnh, một thái giám khẽ bước lên, cúi đầu bẩm báo: "Bẩm Hoàng Thượng, nô tài đã kiểm tra, phát hiện dấu vết lạ thuộc về một cung nữ trong Tê Ngọc Điện."

"Gọi nàng ta đến."

Hoàng Thượng lạnh lùng ra lệnh.

Không lâu sau, một cung nữ bị áp giải vào.

Nàng ta run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu.

"Nói đi, ai sai ngươi làm việc này?"

Hoàng Thượng cất giọng uy nghiêm.

"Nô tỳ... nô tỳ không dám!"

Cung nữ quỳ sụp xuống, thân thể run lên bần bật.

"Không dám?

Hay là có kẻ chống lưng cho ngươi?"

Giọng nói lạnh băng của Hoàng Thượng vang lên, mang theo sự tức giận kiềm nén.

Trịnh Chiêu Nghi cắn chặt môi, lòng bàn tay siết chặt thành quyền.

Nàng biết, chỉ cần cung nữ này mở miệng, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Trong Khánh Vân Điện, Tần Như Ca nhấp một ngụm trà, bình thản lắng nghe Liên Nhi bẩm báo tình hình từ Dưỡng Tâm Điện.

Đôi mắt nàng thoáng ánh lên vẻ sắc bén.

"Tiểu chủ, nếu cung nữ kia khai ra, liệu có ảnh hưởng đến chúng ta không?"

Trúc Nhi lo lắng hỏi.

"Không đâu."

Tần Như Ca đặt chén trà xuống, khóe môi cong lên.

"Ta đã sắp xếp chu toàn.

Dù có khai ra, nàng ta cũng chỉ biết một nửa sự thật."

"Nhưng nếu Hoàng Thượng tra xét sâu hơn?"

Trúc Nhi vẫn chưa an tâm.

"Chính vì thế, chúng ta cần thêm một bước cờ."

Tần Như Ca khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo.

"Chuẩn bị thư, ta muốn gửi đến Phó Dung.

Đã đến lúc nàng ta nên ra mặt."

Gió đêm lùa qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh thấu xương.

Trong hậu cung đầy rẫy mưu mô này, từng bước chân của Tần Như Ca đều là một nước cờ nguy hiểm, nhưng nàng chưa bao giờ e sợ.

Vì chỉ có kẻ dám bước tới, mới có thể tồn tại.

*HẾT CHƯƠNG 33*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 34: Bóng Tối Phủ Đầy


Ba ngày sau, trong hậu cung đã bắt đầu xôn xao về chuyện của Trịnh Chiêu Nghi.

Tin đồn nàng ta tư thông với người bí mật lan rộng như lửa gặp gió, đến tai Hoàng Thượng, khiến người không khỏi tức giận.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi trước án thư, chăm chú nhìn tờ giấy trắng, trong lòng không khỏi suy tính.

Trúc Nhi tiến vào, cúi đầu bẩm báo: "Tiểu chủ, Hoàng Thượng đã cho người đến Tê Ngọc Điện điều tra.

Chỉ e rằng Trịnh Chiêu Nghi khó thoát khỏi lần này."

Tần Như Ca khẽ cười nhạt, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng.

"Hoàng Thượng vốn không phải người dễ bị lay động bởi lời đồn.

Nếu người đã cho điều tra, nghĩa là đã có kẻ dâng chứng cứ cụ thể."

Trúc Nhi ngập ngừng hỏi: "Người nghĩ là ai đã ra tay?"

Tần Như Ca im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng đáp: "Ngoài Hoàng Hậu, còn có ai đủ sức làm chuyện này?

Nhưng bổn cung chỉ quan tâm kẻ nào sẽ là người bị kéo xuống tiếp theo."

Bên ngoài, bầu trời xám xịt, gió lạnh rít qua từng nhành cây.

Bóng tối trong hậu cung chưa bao giờ yên lặng, mỗi bước đi đều có thể chạm vào lưỡi dao sắc bén.

Tại Tê Ngọc Điện, Trịnh Chiêu Nghi ngồi bệt xuống nền đất lạnh.

Sắc mặt nàng ta tái nhợt khi nhìn thấy hai thị vệ lục soát từng ngóc ngách.

Không bao lâu sau, một hộp gỗ nhỏ được tìm thấy dưới đáy hòm xiêm y.

Thái giám cầm hộp gỗ dâng lên, cúi đầu thưa: "Bẩm Hoàng Thượng, đây là bức thư viết tay với lời lẽ mập mờ."

Hoàng Thượng cầm lấy bức thư, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo.

"Trịnh Chiêu Nghi, nàng còn gì để giải thích?"

Trịnh Chiêu Nghi run rẩy, nước mắt lăn dài nhưng không thể biện minh.

"Hoàng Thượng, thần thiếp bị oan, xin người minh xét!"

Hoàng Thượng phất tay áo, giọng nói không mang theo chút tình cảm: "Tạm giam nàng ta ở Trường An Các, chờ ngày điều tra rõ ràng."

Tần Như Ca nhận được tin liền nở nụ cười nhạt.

"Một quân cờ đã ngã xuống, nhưng trò chơi này còn dài.

Hãy để thời gian trả lời, ai mới là kẻ thắng cuộc."

*HẾT CHƯƠNG 34*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 35: Lời Cảnh Báo Bí Ẩn


Sau khi Trịnh Chiêu Nghi bị giam ở Trường An Các, không khí trong hậu cung càng thêm nặng nề.

Các phi tần đều thận trọng hơn, sợ rằng mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca đang lặng lẽ đọc sách thì Trúc Nhi từ ngoài bước vào, vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

"Tiểu chủ, có người vừa bí mật đưa đến một phong thư."

Nàng đặt cuốn sách xuống, nhận lấy bức thư.

Dòng chữ thanh mảnh nhưng sắc bén hiện ra trước mắt:

"Nếu không muốn bước chân tiếp theo là vực thẳm, hãy tránh xa Hoàng Hậu."

Tần Như Ca nhíu mày, ánh mắt sắc bén hơn.

"Ai đưa thư đến?"

"Nô tì không rõ.

Người đó che mặt, hành động vô cùng cẩn thận.

Nhưng..."

Trúc Nhi do dự, rồi nói tiếp.

"Nô tì nhận ra mùi hoa mai thoang thoảng trên người hắn."

Hoa mai?

Trong hậu cung, người yêu thích mùi hương này không nhiều.

Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười vừa lạnh lùng vừa sâu xa.

"Xem ra, có người bắt đầu không ngồi yên được nữa."

Trúc Nhi lo lắng: "Tiểu chủ, người có định hồi đáp không?"

"Không cần."

Tần Như Ca cất lá thư vào tay áo.

"Chúng ta chỉ cần đứng yên, kẻ khác tự nhiên sẽ lộ diện.

Nhưng ngươi phải cẩn thận hơn, không để bất kỳ ai tiếp cận Khánh Vân Điện dễ dàng."

Trúc Nhi cúi đầu vâng dạ, lòng đầy lo lắng.

Hậu cung càng ngày càng nguy hiểm, một bước sai lầm cũng có thể mất mạng.

Đêm hôm ấy, khi ánh trăng treo cao, Tần Như Ca ngồi trước bàn trang điểm, ánh mắt phản chiếu trong gương sắc bén như lưỡi dao.

Nàng biết rõ, từ khi bước vào trò chơi quyền lực này, không còn đường lui nữa.

"Hoàng Hậu..."

Nàng khẽ thì thầm.

"Nếu người đã muốn kéo ta vào cuộc, ta sẽ không để mình thành con cờ dễ bị thao túng."

*HẾT CHƯƠNG 35*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 36: Đêm Trăng Lặng Lẽ


Trong hậu cung, mỗi khi màn đêm buông xuống cũng là lúc những bí mật bắt đầu lộ ra ánh sáng.

Tại Khánh Vân Điện, ánh nến leo lét phản chiếu bóng dáng yêu kiều của Tần Như Ca.

Nàng khoác áo choàng mỏng, đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng về phía Diên Hi Cung – nơi buổi yến tiệc vừa kết thúc.

"Tiểu chủ, người nên nghỉ ngơi."

Trúc Nhi nhẹ nhàng lên tiếng, đôi mắt lộ rõ sự lo lắng.

"Không cần."

Tần Như Ca cười nhạt, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve lá thư giấu trong tay áo.

"Ngươi nghĩ gì về lời cảnh báo này?"

Trúc Nhi chần chừ giây lát rồi đáp: "Nô tì cảm thấy người gửi thư nhất định không có ý tốt.

Nhưng... mùi hương hoa mai đó thật khó đoán.

Trong cung, người dùng hương mai rất ít, nhưng nếu có thể lần theo dấu vết..."

"Lần theo dấu vết?"

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt sắc bén.

"Kẻ dám gửi thư cảnh báo ta, hẳn không phải người đơn giản.

Nhưng điều ta băn khoăn hơn là tại sao lại muốn ta tránh xa Hoàng Hậu?"

"Có lẽ Hoàng Hậu đang che giấu điều gì đó."

Trúc Nhi dè dặt nói.

"Hoặc có người muốn ly gián chúng ta."

Nàng trầm giọng.

"Hoàng Hậu không đơn giản, nhưng kẻ đứng trong bóng tối còn đáng sợ hơn nhiều."

Ngoài trời, tuyết vẫn rơi lặng lẽ, phủ trắng lối đi.

Không khí giá lạnh khiến cả hậu cung như đông cứng lại trong một lớp sương mờ ảo.

Bên trong Diên Hi Cung, yến tiệc đã kết thúc nhưng Hoàng Hậu vẫn chưa lui về nghỉ.

Nàng ngồi trầm tư bên lò sưởi, ánh mắt lạnh lùng nhìn tấm khăn tay thêu hoa mai trong lòng bàn tay.

"Người đâu."

Hoàng Hậu khẽ gọi.

Cốc Tâm nhanh chóng bước vào, cúi đầu hành lễ: "Nương nương có gì dặn dò?"

"Ngươi có nghe động tĩnh gì từ Khánh Vân Điện không?"

Hoàng Hậu hỏi, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo áp lực vô hình.

"Bẩm nương nương, tối nay có người bí mật đưa thư đến cho Tần tiểu chủ.

Nội dung cụ thể nô tì chưa rõ, nhưng dường như có liên quan đến người."

Cốc Tâm đáp cẩn thận.

Khóe môi Hoàng Hậu khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Xem ra có kẻ muốn chen chân vào cuộc chơi này.

Truy ra kẻ đưa thư, ta muốn biết hắn là ai."

"Nô tì tuân lệnh."

Cốc Tâm cung kính lui ra ngoài, để lại Hoàng Hậu chìm trong suy nghĩ.

Ở một góc tối khác của hậu cung, dưới ánh trăng mờ nhạt, một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, bước chân nhẹ như cánh chim.

Hắn lặng lẽ tiến về phía một căn phòng bí mật – nơi những bí mật thâm sâu nhất của hậu cung đang chờ được hé lộ...

Trò chơi quyền lực trong cung chưa bao giờ dừng lại, và mỗi bước đi sai lầm đều có thể dẫn đến diệt vong.

*HẾT CHƯƠNG 36*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 37: Bước Chân Trong Bóng Tối


Đêm khuya, gió rét xuyên qua từng khe cửa, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt.

Trong hậu cung lặng như tờ, nhưng ẩn sâu bên trong là những cơn sóng ngầm không ngừng dâng trào.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi bên bàn trang điểm, tay cầm chiếc trâm ngọc bích, ánh mắt thoáng vẻ trầm tư.

Lời cảnh báo bí ẩn kia không ngừng quanh quẩn trong tâm trí nàng.

"Tiểu chủ, đêm đã muộn, người nên nghỉ ngơi."

Trúc Nhi nhẹ nhàng nhắc nhở, đặt thêm than vào lò sưởi cho căn phòng ấm áp hơn.

"Trúc Nhi, nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm gì?"

Tần Như Ca chậm rãi hỏi, ánh mắt sắc sảo dừng lại trên gương đồng.

Trúc Nhi thoáng sững người, rồi đáp: "Nô tì không dám suy đoán.

Nhưng nô tì nghĩ, kẻ gửi thư này nếu không có ý tốt thì hẳn muốn tiểu chủ dao động hoặc sợ hãi."

Tần Như Ca cười nhạt.

"Dao động?

Sợ hãi?

Bản cung chưa bao giờ sợ ai."

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi nhẹ nhàng, phủ trắng cả hành lang dài dẫn tới Diên Hi Cung.

Cơn gió buốt thổi qua, mang theo hơi lạnh thấu xương, như muốn che giấu đi những bí mật đang dần hé lộ.

Cùng lúc đó, tại một hành lang vắng vẻ phía sau Diên Hi Cung, một bóng người vận y phục màu xám tro lặng lẽ di chuyển.

Bước chân hắn nhẹ nhàng không một tiếng động, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa nhỏ, khẽ gõ ba tiếng theo nhịp điệu kỳ lạ.

Không lâu sau, cửa mở ra, một người bịt kín mặt xuất hiện, đưa cho hắn một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

"Giao vật này cho người trong bóng tối.

Hãy nhớ, không được để ai phát hiện."

Người kia lên tiếng, giọng nói khàn khàn đầy bí hiểm.

"Tuân lệnh."

Bóng xám đáp ngắn gọn, rồi biến mất vào màn đêm.

Ở Diên Hi Cung, Hoàng Hậu vẫn chưa ngủ.

Nàng khoác áo choàng lông cừu trắng muốt, ngồi trầm ngâm bên bàn cờ.

Một quân cờ đen được nàng đặt xuống, chặn đứng đường đi của đối thủ.

"Nương nương."

Cốc Tâm tiến vào, cúi đầu hành lễ.

"Người đưa thư đã tra ra manh mối."

"Nói."

Giọng Hoàng Hậu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng đến đáng sợ.

"Kẻ đó có liên quan đến người của Thượng Chính Tể."

Cốc Tâm hạ giọng, không dám ngẩng đầu.

Hoàng Hậu khẽ cười, nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt.

"Trị Thu...

Hắn thực sự muốn ra tay sao?"

Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra màn tuyết trắng bên ngoài.

Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.

"Nếu hắn đã muốn thử, bản cung sẽ cùng hắn chơi một ván."

Nàng thì thầm, ánh mắt ẩn chứa sát ý lạnh buốt.

Trong bóng tối, mỗi người đều đã đặt quân cờ của mình.

Nhưng ai sẽ là kẻ chiến thắng, và ai sẽ trở thành con mồi tiếp theo?

*HẾT CHƯƠNG 37*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 38: Nước Cờ Hiểm Ác


Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn bủa vây khắp hậu cung.

Ánh mặt trời mờ nhạt xuyên qua tầng mây xám, phủ lên những mái cung điện lớp ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo.

Tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu ngồi bên án thư, tay lật xem sổ ghi chép hằng ngày.

Nhưng ánh mắt nàng lại dừng lại ở một phong thư được niêm phong cẩn thận, bên ngoài chỉ có hai chữ "Cẩn Thận" viết bằng mực đỏ sậm.

"Cốc Tâm, người đã điều tra rõ chưa?"

Giọng nàng đều đều nhưng không giấu được sự sắc lạnh.

"Nương nương, theo người của chúng ta, phong thư này được gửi từ nội thất của Thượng Chính Tể."

Cốc Tâm cúi đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Nhưng người trực tiếp đưa thư lại mất dấu, không rõ tung tích."

Hoàng Hậu bật cười khẽ, nhưng trong tiếng cười ấy mang theo sự lạnh lẽo khiến người nghe phải rùng mình.

"Trị Thu...

Ngươi quả nhiên không hổ danh là kẻ thông minh.

Nhưng bản cung muốn xem, ngươi có thể đi bao xa."

Nàng đặt phong thư sang một bên, ánh mắt trầm ngâm.

Trong hậu cung này, chỉ cần một bước sai lầm, người ta sẽ vĩnh viễn không có cơ hội quay đầu.

Ở Khánh Vân Điện, Tần Như Ca đang thưởng trà.

Nàng mặc một bộ váy lụa màu nguyệt bạch thêu hoa mai, vẻ đẹp thanh tao nhưng không kém phần sắc sảo.

Nhưng trong ánh mắt bình thản ấy, tâm tư nàng lại cuộn trào.

"Tiểu chủ, người có vẻ lo lắng."

Trúc Nhi rót thêm trà, cẩn trọng quan sát sắc mặt chủ tử.

Tần Như Ca khẽ lắc đầu.

"Không phải lo lắng, chỉ là cảm thấy trò chơi này ngày càng thú vị."

Nàng nhớ lại tối qua, bóng người mờ ảo xuất hiện ở hành lang Diên Hi Cung.

Dù chỉ thoáng qua, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng, có một thế lực bí ẩn đang dần lộ diện.

"Trúc Nhi, chuyện bản cung bảo ngươi điều tra thế nào rồi?"

Tần Như Ca đột ngột hỏi, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Nô tì đã cho người âm thầm theo dõi.

Quả thực, gần đây Thượng Chính Tể thường xuyên gặp riêng một cung nữ trong Diên Hi Cung."

Trúc Nhi hạ giọng.

"Người đó tên là Liên Nhi."

"Liên Nhi..."

Tần Như Ca nhẩm lại cái tên ấy, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười lạnh nhạt.

"Một cung nữ nhỏ bé, nhưng lại dám can dự vào cuộc chiến này sao?"

Trên bàn, làn khói trà mỏng manh bốc lên, hòa cùng suy tính trong lòng nàng.

Để tồn tại, nàng không thể để bất cứ ai thao túng vận mệnh của mình.

Chiều hôm đó, tại chính điện, Hoàng Đế mở tiệc chiêu đãi các phi tần nhân dịp đầu năm mới.

Cả hậu cung đều tề tựu đông đủ, không khí bên ngoài có vẻ hòa thuận, nhưng bên dưới là những cặp mắt âm thầm dò xét lẫn nhau.

Tần Như Ca bước vào, dáng vẻ đoan trang mà kiều diễm, lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người.

Nhưng ánh mắt nàng lại dừng lại ở một góc khuất, nơi Trị Thu đứng lặng lẽ, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sâu không thấy đáy.

"Phó Dung tỷ tỷ, tỷ thấy vị Thượng Chính Tể kia thế nào?"

Một phi tần trẻ tuổi ngồi bên cạnh, cất giọng tò mò.

Phó Dung mỉm cười nhạt, giọng nói uyển chuyển nhưng không hề dễ đoán: "Người đó rất đáng để lưu tâm."

Tần Như Ca nhấp một ngụm rượu, ánh mắt chợt sắc bén hơn khi nhìn thấy Hoàng Hậu đang trò chuyện thân mật với Trị Thu.

Nước cờ này, ai sẽ là kẻ chiếm ưu thế?

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và nàng sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận an bài.

*HẾT CHƯƠNG 38*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 39: Lưới Căng Bốn Phía


Ba ngày sau yến tiệc đầu năm, trời vẫn còn giá rét.

Tuyết phủ dày trên những mái ngói lưu ly, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo khắp hậu cung.

Bầu không khí tưởng chừng yên bình nhưng bên dưới là những cơn sóng ngầm càng lúc càng dâng cao.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca đứng trước án thư, cẩn thận mở phong thư vừa nhận được.

Dòng chữ thanh mảnh, rõ ràng nhưng mang theo sát khí lạnh buốt:

"Kẻ bước sai lưới, tất sa vào vực thẳm."

Nàng khẽ nhếch môi cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn.

"Thú vị, xem ra kẻ trong bóng tối đã bắt đầu sốt ruột rồi."

"Tiểu chủ, liệu có phải do Liên Nhi không?"

Trúc Nhi thấp giọng hỏi, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng.

"Không hẳn."

Tần Như Ca lắc đầu.

"Kẻ này cẩn trọng hơn ta nghĩ, không để lại dấu vết dễ dàng như vậy.

Nhưng nếu đã có gan khiêu khích, ta sẽ giúp hắn toại nguyện."

Nàng đặt phong thư vào lò sưởi, ánh lửa nhanh chóng thiêu rụi từng dòng chữ, chỉ để lại tàn tro đen kịt.

Cùng lúc đó, tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu đang ngồi tĩnh tọa, tay khẽ vuốt ve một chuỗi ngọc trai trắng muốt.

Cốc Tâm bước vào, cúi đầu bẩm báo: "Nương nương, mọi chuyện đã được sắp đặt ổn thỏa."

"Tốt."

Giọng Hoàng Hậu lạnh lẽo như băng tuyết.

"Khi con cá lớn đã mắc câu, bản cung sẽ kéo lên một lượt."

Cốc Tâm do dự một lát rồi nói: "Nhưng nô tì e rằng Tần tiểu chủ không dễ đối phó.

Nàng ta rất thận trọng."

Hoàng Hậu cười nhạt, ánh mắt như một lưỡi dao sắc bén.

"Càng thận trọng, càng dễ để lộ sơ hở.

Chỉ cần nàng ta bước thêm một bước, bản cung sẽ khiến nàng không thể quay đầu."

Chiều hôm ấy, Tần Như Ca nhận được lời mời đến Tê Nguyệt Các, nơi Phó Dung thường lui tới.

Khi nàng đến nơi, Phó Dung đã ngồi sẵn, bên cạnh là một bàn cờ chưa hoàn thành.

"Tần muội muội, lâu rồi không gặp."

Phó Dung mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ẩn chứa ý vị khó đoán.

"Tỷ tỷ có lòng, muội nào dám từ chối."

Tần Như Ca nhẹ nhàng đáp, nhưng lòng đã dấy lên cảnh giác.

Phó Dung chưa bao giờ là người đơn giản.

Phó Dung đẩy hộp cờ về phía nàng, cười khẽ: "Muội có hứng thú chơi một ván không?"

Tần Như Ca gật đầu, tay cầm quân cờ trắng đặt xuống.

"Cờ cũng như cục diện trong cung, nếu không cẩn thận, rất dễ bị vây khốn."

Phó Dung cười nhạt, đáp lời: "Nhưng nếu nắm giữ được thế cờ, ta mới là người chiến thắng."

Ván cờ kéo dài một canh giờ, thế cờ giằng co không phân thắng bại.

Nhưng khi đến nước cuối cùng, Tần Như Ca nhẹ nhàng đặt quân cờ xuống, chặn đứng đường sống duy nhất của Phó Dung.

"Tỷ tỷ thua rồi."

Nàng mỉm cười, ánh mắt bình thản nhưng trong lòng đã hiểu rõ – Phó Dung muốn thử nàng, nhưng đồng thời cũng giấu một âm mưu khác.

Lúc rời khỏi Tê Nguyệt Các, một bóng người bất ngờ lướt qua.

Tần Như Ca khẽ nhíu mày – đó là Liên Nhi.

Vậy là những nghi ngờ của nàng không hề vô căn cứ.

Trong màn đêm buông xuống, những sợi tơ mỏng manh đã bắt đầu căng chặt.

Một nước cờ sai, hậu cung sẽ nhuốm máu, và nàng – tuyệt đối không cho phép bản thân thất bại.

*HẾT CHƯƠNG 39*
 
Back
Top Bottom