Khác Phượng hoàng niết bàn.

Phượng Hoàng Niết Bàn.
Chương 40: Ải Đông Hải (1).


Tinh Ngư Xà theo truyền thuyết ngự tại biển lớn Đông Hải, thân dài năm mươi vạn trượng, lại còn có chân như rết, có thể biến ảo vạn trạng, ăn thịt người.

Hết rồi sao?

Diêu Hạc nhìn văn thư Nhuận Ngọc đưa tới, thông tin còn ít hơn cả tiền của Liên Sơn phái gấp mấy lần, chỉ muốn thở dài.

Diêu Hạc đi lần này mang theo Hồng Lý, Lệ Chi và...

Cầm Miểu chủ động đề nghị đi chung.

Ban đầu Cầm Vân còn không đồng ý, Cầm Miểu năn nỉ hai ngày trời y mới miễn cưỡng cho đi.

Đêm trước ngày khởi hành, Cầm Vân tựa đầu lên ngực Diêu Hạc, tóc như thác chảy phủ lên vai, mỹ nhân trong thư cổ hoạ cũng chỉ đến vậy mà thôi.

"Diêu Hạc, lần này ta có linh cảm có chuyện lớn, ngươi ngàn vạn lần phải cẩn thận."

Y dùng ngón tay vẽ linh tinh lên ngực Diêu Hạc.

"Được, ta nhất định sẽ cẩn thận."

"Chúng ta không biết hiện giờ Đông Hải ra sao, huynh..."

Diêu Hạc áp trán vào trán y, tay mân mê lọn tóc mái của Cầm Vân, thì thầm: "Đừng quá lo lắng, A Vân cùng Linh sư muội ở lại nơi này với ta mà nói mới chính là muôn vàn trắc trở, vạn nhất phải cẩn thận."

"Được, ta chờ tin ngươi.

Nhớ chiếu cố A Miểu một chút, nó còn nhỏ."

Hồng Lý dặn dò hai đồ đệ kĩ càng mới an tâm lên đường, Đổng Khoái trước đó có ngỏ ý muốn đi cùng, nàng không đồng ý.

Lần trước là nhân diện ngô công, đệ tử kia... nàng không yên tâm.

Trước khi đi, Linh Mộc đưa cho mỗi người một túi trữ vật chứa đầy linh đan, thảo dược, nấn ná mãi mới thả người đi.

Bọn họ cưỡi mây mà Diêu Hạc gọi tới nên tổng cộng đi chưa hết một ngày đường.

Tới nơi mặt trời mới hơi ngả, ngư dân ra biển còn chưa trở về.

Nơi này ngược lại trông còn hơi yên bình?

Lệ Chi từ lúc nhìn thấy biển lớn đã thấy trong tim bồn chồn, cảm giác tay chân cứ lơ lửng không thực.

"Sư tỷ, tỷ có cảm thấy trong lòng kì lạ không?"

Cầm Miểu ở bên cạnh nhăn mày, cậu khoa tay múa chân không biết diễn đạt bằng lời kiểu gì.

"Đúng, đúng, chính là cảm giác đó!"

Lệ Chi gặp được người đồng bệnh tương liên bắt lấy tay Cầm Miểu nắm chặt.

Cầm Miểu chợt cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, vội vàng buông tay sư tỷ ra, gật đầu, lại len lén liếc nhìn sư bá đứng quay lưng cách đó không xa.

Hồng Lý ôm kiếm đứng bên lắc đầu cười, đám nhóc này sao qua mắt được người lớn chứ.

"Thấy quen cũng phải, đây là nơi ta nhặt được con mà."

"Con á?"

Lệ Chi tròn mắt, nàng còn tưởng nhặt nàng trong rừng.

"Thằng nhóc Cầm Miểu kia mới là sư thúc con nhặt ở trong rừng kìa."

Hồng Lý véo má nàng trêu chọc.

Diêu Hạc âm thầm phỉ nhổ, rồi mắc cái giống gì nhóc Miểu lại cảm thấy giống Lệ Chi thế?

"Ra vậy."

Mấy người bọn họ đi loanh quanh một hồi, cũng chỉ gặp mấy phụ nhân cùng trẻ con đang tụ họp làm cá, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng nam nhân, đứa bé lớn nhất cũng chỉ cỡ tám tuổi.

Nhẩm tính lại thời gian hẳn là thuyền sắp về rồi, nhưng làng này thật sự an tâm không để lại bất cứ nam nhân nào sao?

"Tiểu hài, bọn ta tới bàn chuyện làm ăn, người ra khơi sắp về chưa?"

Hồng Lý bắt chuyện với một đứa bé đang chơi ở bãi cát.

Đứa bé chớp mắt, cảnh giác khi thấy người lạ, vứt cái gậy chọc cát đi nhìn bọn họ với ánh mắt dò xét.

"Đừng sợ, chúng ta không bắt cóc ngươi."

Lệ Chi mỉm cười đưa ra một viên kẹo.

Nam hài nhìn thấy Lệ Chi, lại chớp chớp mắt nhìn nàng, mắt nó sáng lên, nhảy lên mừng rỡ.

"A nương, a nương, Mẫu!

Mẫu!"

Mấy người còn đang ngơ ngác, nó đã chạy vào một nhà gần đó.

"Sư phụ, đây..."

Nhưng rất nhanh nó đã kéo từ trong nhà ra một người phụ nữ còn rất trẻ, đi theo còn có vài người nữa, đều là phụ nhân tay áo còn đang xắn cao để tiện làm việc.

"Vội cái gì, chẳng nhẽ con nói có là có sao!"

Phụ nhân bị nó kéo đi bực mình gắt.

"A Duy à, trẻ con không nói dối, chúng ta cứ đi xem thử xem, biết đâu..."

Một phụ nhân khác khuyên ngăn.

A Duy nạt: "Đứa bé này, nói dối là mẫu thân đánh đấy!"

"Đây, đây, Mẫu, Mẫu!"

Nó kéo đoàn người đến trước mặt bốn người kia, chỉ chỉ vào Lệ Chi.

"A, cô là mẫu thân của đứa nhỏ này sao?

Chúng tôi từ xa tới muốn bàn chuyện buôn bán, không biết trưởng làng ở đâu thế?"

Diêu Hạc bước lên trước, kéo tiểu đồ đệ ra sau, hoàn hảo che chắn Lệ Chi.

"Mẫu đâu mà Mẫu, vớ vẩn!"

A Duy tét một cái vào tay con, xong lại quay ra nói với Diêu Hạc, "Ra là bàn chuyện làm ăn, mọi người tới nhà chính trước đã, ta là nhi tức trưởng làng."

Tuy A Duy không nhìn thấy Lệ Chi nhưng mấy phụ nhân xung quanh không ít người thấy nàng, vẻ mặt chấn động không thôi nhưng lại kéo tay nhau thức thời không nói gì.

Đoàn người kéo nhau đi tới nhà chính, là ngôi nhà to nhất làng, ở ngoài là sân lớn phơi đủ thứ cá, ở trong được bày biện rất trang trọng, còn có bàn thờ.

A Duy bảo mấy phụ nhân pha trà tiếp đón khách, nàng thì thắp ba nén nhang trước rồi mới bàn chuyện với bọn họ.

"Trưởng làng cũng ra biển rồi sao?"

Hồng Lý nhận lấy tách trà, tiện miệng hỏi.

Bầu không khí bỗng nhiên ngưng đọng, mấy phụ nhân nét mặt đau buồn không nói.

A Duy lại tự nhiên bế con ngồi lên đùi mình, nói: "Đều ra khơi hết rồi."

"Vậy không phải ở lại nếu có gì bất trắc..."

Chưa đợi Cầm Miểu nói hết câu, A Duy đã lắc đầu: "Bọn họ chênh vênh trên biển còn nguy hiểm hơn chúng ta ấy chứ."

Nàng cười khổ, "Cũng tại mấy năm nay thiên tai, mất rất nhiều người, cũng mất nhiều của, dân làng thật không được sống tốt."

"Vậy trước đây thì sao?"

Lệ Chi nghẹn giọng.

"Trước đây, mưa thuận gió hoà, chẳng hiểu sao mười mấy năm trở lại đây cứ giông bão liên miên, huynh trưởng cùng đệ đệ lần con trai cả của ta đều bỏ mạng tại Đông Hải này rồi."

Một phụ nhân nghĩ tới chuyện cũ mà không kìm được nước mắt, bà vội quay mặt đi.

"Lại nói, mấy thương lái ngoại lai cũng không tới nữa, chỉ còn lại mấy người bên nội địa càng ngày càng ít."

A Duy vuốt tóc mái con trai thở dài.

Lệ Chi không hiểu sao trong lòng đau nhói, cứ như mất đi những đứa con của mình vậy.

"Các vị uống trà đợi một chút nhé, chắc cũng sắp về rồi đấy."

"Chỗ này có A Duy rồi, bọn ta về làm tiếp đã nhé."

"Vâng."

Ở lại cùng A Duy còn có phụ nhân nọ, bà bế lấy đứa bé để nàng dễ nói chuyện hơn.

"Các vị là từ đâu đến đây?"

"Bọn ta từ ngoại thành mà tới, trong thành quý nhân dạo này chuộng đồ biển, cho nên..."

"Ra vậy, vị tiểu cô nương đây là?"

A Duy hướng Lệ Chi mà hỏi.

"À, đây là tiểu nữ nhà ta, có chuyện gì sao?"

A Duy hơn ngẩn người, phụ nhân bên cạnh vội nói: "Không có gì, chỉ là thấy tiểu cô nương còn nhỏ mà đã theo phụ thân ra ngoài học tập, thật đáng ngưỡng mộ."

Lệ Chi hơi nghi hoặc, nàng mười bảy tuổi là còn nhỏ lắm sao?

Không phải cô nương nhà người khác còn đang bầu đứa thứ hai rồi ấy chứ.

"Ay da, không giấu gì, con bé này ấy à theo tôi đi từ bé, tôi bảo nó ở nhà mà nhất quyết đòi theo."

Mấy người cứ trò chuyện mãi, tới xẩm tối vẫn chưa thấy thuyền về, Hồng Lý và Cầm Miểu ngồi như người vô hình, Hồng Lý còn đỡ chứ Cầm Miểu sắp tự kỉ đến nơi rồi.

A Duy cùng phụ nhân kia cũng bắt đầu sốt ruột, đứng ngồi không yên, Diêu Hạc thấy thế bèn bảo hai người dẫn bọn họ ra cửa biển đợi, A Duy đành đưa con trai cho phụ nhân giữ rồi dẫn người đi.

A Duy dẫn mấy người đến trước một cái miếu nhỏ hướng ra biển ngồi đợi.

"Sao lại kì lạ thế nhỉ?"

Hồng Lý ngửi ngửi mùi trong không khí, đáy lòng trầm xuống.

"Sư thúc cô, là mùi máu."

Cầm Miểu khịt khịt mũi, không nhịn được hắt xì mấy cái, mùi tanh máu lẫn trong mùi mặn của biển nhưng thật sự rất rõ ràng.

Lệ Chi tim đập thực nhanh, nàng chạm tay lên cột gỗ trước cửa miếu cảm giác quen thuộc mơ hồ lại kéo tới.

"Mùi máu?

Không thể nào?

Sao tôi lại không ngửi thấy?"

A Duy quay lại hỏi.

Diêu Hạc cũng nhíu mày: "Ta cũng không ngửi được."

"A Duy nương tử, đây là miếu gì vậy?"

Lệ Chi nghiêng đầu xem xét.

"À, đây là miếu Phong Thủy, trước khi ra khơi bọn ta thường đến thắp nén nhang phù hộ mưa thuận gió hòa."

Ngừng chút lại nói, "Hay là chúng ta vào thắp nén nhang đi, mong bọn họ về nhanh một chút."

Hồng Lý cùng Cầm Miểu nhìn nhau, không hẹn mà đồng thanh: "Ba người vào đi, chúng ta ở đây đợi người, kẻo về lại không kịp thấy."

A Duy dẫn Diêu Hạc cùng Lệ Chi vào thắp hương, miếu này vẫn luôn được các nhà chia nhau cách ba ngày lại quét một lần, sáng nay lại vừa làm lễ cầu bình an nên nến vẫn luôn cháy đỏ.

Hai sư đồ bước vào, không kìm được mà phóng ánh mắt lên tượng thần Phong, Thủy.

Phong thần cùng Thủy thần được thờ cùng nhau, Phong nam Thủy nữ, Phong thần hai mắt khép hờ tay cầm chiếc quạt trên ghi chữ 'Phong', tay áo bay bay như gió luồn, Thủy thần hai mắt nhắm nghiền đang nhảy múa, tóc được vấn lên giữa chán điểm một ấn, váy vóc bay xung quanh nàng như dòng nước chảy, hai bên còn có hai con hạc bằng đồng.

Hai bức tượng ấy được đặt cạnh nhau, tượng Thủy thần mặt hướng thẳng ra cửa, nhìn rõ diện mạo.

Diêu Hạc không khỏi đờ người, bức tượng Thủy thần này có đến chín phần giống nhị đồ đệ Lệ Chi nhà mình.

A Duy nhìn tượng thần, lại không kìm được nhìn tiểu cô nương kia, bất chợt ánh mắt nàng lại nhìn về phía phụ thân của tiểu cô nương - người này, trông cũng thực quen.

Mải nhìn quá, A Duy bất cẩn làm rơi đế nến xuống cạnh ban thờ, đành phải bảo hai người đợi chút nàng cúi người nhặt.

Lúc ngẩng lên, lại chạm mắt với đôi mắt khép hờ của tượng Phong thần.

!

Đây... phụ thân của tiểu cô nương kia!

Vậy mà lại giống hệt Phong thần!

Tượng Phong thần được đặt chéo, vừa khéo từ đối diện nhìn vào chỉ thấy được góc nghiêng của ngài.

Vừa rồi A Duy làm rơi đồ vào khe kia, mới thấy rõ được tượng Phong thần.

Tay A Duy run lên, bọn họ lẽ nào...

"Sao vậy?

A Duy nương tử, cô ổn chứ?"

Lệ Chi huơ tay.

"À, à, không sao..."

Diêu Hạc chủ động cầm lên đủ chín nén nhang, hắn đưa tay về phía A Duy: "Nào, mau đưa nến cho ta."

A Duy hơi hoàn hồn, dịch cây nến lại cho Diêu Hạc, dù có giống thật nhưng cũng không thể tự nhiên quỳ xuống lạy, nhỡ họ không phải mà chỉ là trùng hợp thì rất ngại ngùng.

Diêu Hạc khum tay che nến, bỗng từ bên ngoài đột ngột có một luồng không khí tanh ngọt xông vào, ánh nến chợt trở nên yếu xìu u ám lạnh lẽo, hai cánh cửa vốn đã cũ cũng bị bật ra rơi mất một bên bản lề.

Lại nghe tiếng đàn thê lương cùng tiếng rút kiếm ngay sau đó, Diêu Hạc nhét vội nắm hương vào tay Lệ Chi.

"Thắp nốt đi."

Rồi vội phi ra ngoài.

Lệ Chi cũng không chần chừ, mau chóng đốt hương rồi cắm cả cụm lên bát hương, thấy A Duy còn đang ngơ ngác, nàng giải thích: "Không thể thắp chẵn, tẩu tẩu thắp nén khác đi nha, xong thì ở yên trong miếu hoặc chạy về nhà ngay, dặn mọi người trong làng không được ra cửa biển."

Nói rồi cũng chạy đi.

Hồng Lý và Cầm Miểu vẫn luôn nhìn chằm chằm ra biển, chợt thấy một chóp nhọn từ xa đang tới đây.

"Sư thúc cô thấy không?

Chẳng lẽ là cánh buồm, có nên báo cho bọn họ không?"

"Thắp nén hương thôi, chắc sắp ra rồi."

Hồng Lý xua tay, nhưng vẻ mặt nàng chợt ngưng trọng.

"Sư thúc cô, có phải mùi máu càng ngày càng nồng không?"

Cầm Miểu nghi hoặc, mắt hắn nheo lại, đồng tử chấn động.

Kia, quả thực là thuyền nhưng không phải là cái chóp nhọn họ thấy mà là ba, bốn thuyền con chao đảo phía trước, người trên đó đang gánh sức động mái chèo về bờ.

Chóp nhọn kia thi thoảng lại chìm xuống, mờ mờ thấy được sóng biển ở phía sau nó... rất dài.

Cùng lúc đó, ánh nhìn của Cầm Miểu như bị vật kia phát hiện, nó lập tức phản lại bằng một luồng khí tanh tanh, hơi mùi mùi, cánh cửa miếu bị bật ra.

Hồng Lý lập tức rút kiếm, ném cho Cầm Miểu một cái kiếm gỗ: "Đi!"

Cầm Miểu đáp trên kiếm gỗ, xoay đàn từ sau lưng ra, thăm dò gảy một âm, chóp nhọn kia khựng lại một chút rồi lại càng di chuyển về phía này nhanh hơn.

Hồng Lý chớp mắt đã tới phía trên thứ nhọn nhọn kia, nàng liền sững sờ.

Thật sự... năm mươi vạn trượng.

Khi đọc còn nghĩ chỉ là nói quá, hiện tại được nhìn rồi, cảm thấy năm mươi vạn trượng chỉ là ước lượng.

Nhưng nàng cũng không có thời giờ cảm thán, kiếm ý chém một nhát xuống dưới thân thứ kia, hòng thu hút sự chú ý.

Quả nhiên Tinh Ngư Xà quay lại hướng về Hồng Lý gầm gừ, cái mùi ban nãy chính là từ miệng nó ra.

Cùng lúc này Diêu Hạc đã tới, hắn một hơi đem mấy chiếc thuyền con đẩy vào bờ.

"Đại sư huynh, Tinh Ngư Xà này làm kiểu gì!?"

Mấy người bọn họ, gió không thổi được nước sâu, kiếm chém vào lại như chém bông, hai đứa nhỏ thì càng không phải nói, dù có tấn công nó được nhưng với thực lực của đám nhỏ thì khéo cũng không si nghê.

Mấy chiếc thuyền vào bờ, đám người ướt sũng vẫn còn ngơ ngác.

Lệ Chi còn đang đứng ở cửa biển vội hỏi: "Các thúc thúc, có ai bị thương không?"

"Không, không."

Những người bị thương căn bản là chết rồi.

"Mau, trở về miếu kia hay về làng đi, đừng đứng ở đây."

Nàng vừa dứt lời, một cơn sóng đã ập tới.

Bên kia đã bắt đầu khai chiến rồi.

Ngư dân không biết cô nương này từ đâu ra, nhưng quả thực bọn họ không nên đứng đây.

Có điều hình như cô nương này không định đi?

A Duy nương tử từ trong miếu ngó ra, thấy đoàn người liền lớn giọng: "Đừng đứng đó nữa, mau vào!"

Đoàn trưởng đang định nhắc cô nương kia vào theo, thì chợt thấy cô nương nọ đạp lên nước mà đi, dưới chân gồ lên một cơn sóng nhỏ đưa người ra xa.

"..."

Bỏ đi, mạng sống quan trọng hơn, chạy đã.

Thấy Lệ Chi, Diêu Hạc thuận thế kéo nàng lên, ở dưới rất nguy hiểm.

Hồng Lý đã giao chiến với Tinh Ngư Xà ba kiếm, có điều chỉ khiến nó tức giận, chứ không thật sự thương tổn.

"Chém không trúng."

Hồng Lý cau mày.

Vốn tưởng rằng thân hình to di chuyển chậm, nhưng sau một kiếm đầu Hồng Lý đã nhớ ra, dưới nước khác trên cạn, yêu thú sống trên cạn thân mình to lớn đích xác là di chuyển khó khăn, nhưng dưới nước lại là chuyện khác, vừa có không gian, lại không có chướng ngại vật, rất dễ dàng né được kiếm của nàng.

"Để con thử."

Lệ Chi liền thử đóng băng Tinh Ngư Xà, nhưng chỉ thấy được phần xương đầu nó lộ ra, hoàn toàn không thấy đuôi của nó bởi quá dài, chìm sâu dưới đáy.

Nàng cũng không có đủ năng lực đóng băng toàn bộ Đông Hải, chưa nói dưới sâu, bề mặt cũng không được.

"Lúc nãy ta còn thấy đuôi nó, giờ nó đã đề phòng rồi."

Tinh Ngư Xà uốn lượn, nó biết đám sinh vật đang lơ lửng kia vừa rồi đã cướp đi bữa ăn của nó nhưng nó lại cảm thấy vô thức run sợ nên vẫn chần chừ.

Dưới lớp nước biển kia, mơ hồ hiện lên thân thể to lớn của nó đang dịch chuyển, nó chuyển mình là sóng vỗ vào bờ đập mấy thuyền gỗ nhỏ vỡ tan tành.

"Chẳng lẽ phải xuống đó sao?"

Lệ Chi lẩm bẩm, xong lại tự gạt đi suy nghĩ quái gở kia: "Không thể nào, thế thì khác gì tự tìm đường chết đâu."

"Trói nó lại."

Diêu Hạc trầm ngâm mở miệng, nhưng trói thế nào thì lại là thế khó.

"Xuống đấy trói à?

Diêu Tôn Thượng xuống nhé?"

Hồng Lý nhướn mày.

"Có thể dùng tơ cầm của con, rất chắc chắn!"

Cầm Miểu từ túi trữ vật lấy ra một cuộn dây lớn, thứ này thật sự rất chắc, hơn nữa còn sắc, không cẩn thận cứa quá mạnh sẽ đứt tay.

"Đưa ta."

Diêu Hạc nhận lấy, cầm lên xem xét: "Lát nữa ta xuống đó, kéo lên, Lệ Chi lập tức đóng băng nó, Cầm Miểu kéo dây, Hồng Lý ngươi tổn thương phần yếu hại của nó."

"Rõ!"

Hai đứa trẻ đồng thanh.

"Được."

Diêu Hạc nhấc Cầm Miểu lên đám mây nọ, đưa cho cậu một đầu dây: "Cầm chắc."

Nói rồi cầm đầu dây còn lại, niệm quyết Tị Thủy, xung quanh hắn không khí lưu chuyển, đâm thẳng xuống nước.

Ba người tập trung nhìn xuống mặt nước, chỉ chờ có một động thái lập tức hành động.

Dây đàn chẳng mấy chốc đã kéo căng, buộc Lệ Chi và Cầm Miểu phải thấp hơn nữa.

Một khắc, hai khắc,...

Đợi rồi lại đợi, thấp rồi lại thấp hơn, mấy người không khỏi bồn chồn, nhưng lực kéo ở dây vẫn không giảm.

Rốt cuộc Tinh Ngư Xà to bao nhiêu chứ?

Diêu Hạc niệm quyết lặn xuống, che giấu hơi thở.

Con Tinh Ngư Xà này cùng lúc muốn lặn sâu xuống nên hắn bắt buộc phải nhanh hơn nó, đi sâu hơn nó.

Ào một tiếng, Diêu Hạc chật vật từ dưới xuất hiện, tay còn loang loáng máu tươi: "Qua đây!"

Hai đứa nhỏ lập tức qua đó, cùng Diêu Hạc trói đầu Tinh Ngư Xà lại, dốc sức kéo nó lên cao chút.

Lệ Chi dẫn nước lên tạo thành đường cung lớn cố gắng đem cái đầu con cá này xa mặt nước càng tốt, hoá băng nó lơ lửng.

Hồng Lý híp mắt, giương kiếm đối diện với Tinh Ngư Xà.

Toái mộng đoạn hoa, nhất kiếm Lưu Ly tự thử đoạn trần.

Hoa lạc như vũ, mộng toái như trần; nhất niệm ký đoạn, nhất kiếm diệc khả tuyệt thiên hạ tình.

Kiếm quang đỏ rực, một đường xuyên qua lưỡi Tinh Ngư Xà, ánh sáng truyền thẳng qua mang cá, Lệ Chi không chần chừ cắm thủy tiễn qua.

Nó giống như bị bỏng lưỡi mà vặn mình, nổi sóng ầm ầm, Cầm Miểu bị nó làm cho chao đảo, may mà Diêu Hạc túm được cậu.

Hồng Lý suýt chút thì bị nó văng rơi xuống biển, tay nắm vững chuôi kiếm Lưu Ly đu trên miệng nó.

"Cmn thối quá!"

Nàng không nhịn được chửi thề, cái thứ này rốt cuộc ăn bao nhiêu người rồi?

Diêu Hạc thổi gió tới: "Cố lên, đuổi mùi cho muội rồi!"

Dây đàn càng siết chặt, kết hợp cùng hoá băng cố gắng giữ yên nó, Hồng Lý dồn sức cắm thân kiếm ngập sâu trong miệng Tinh Ngư Xà.

Kiên trì tới đêm, cuối cùng Tinh Ngư Xà cũng thôi vùng vẫy.

Mấy người vẫn chưa dám thả lỏng ngay, giữ một canh giờ nữa mới ngưng.

Hồng Lý lắc cánh tay mỏi nhừ, vật người ra mây: "Thật sự đó... trong miệng nó... uệ..."

"Xong rồi..."

Diêu Hạc rắc thuốc bột lên tay, điều linh lực cho nó mau lành.

"Thật mệt quá."

Cầm Miểu không nhịn được xoa bụng.

"Trong túi Linh sư cô đưa có bánh bao đó."

Lệ Chi đang nhai bánh, má phồng lên.

Một tiếng gầm vang trời, cái bánh bao trên tay cũng không còn ngon nữa.

"Không, không phải chứ?"

Tinh Ngư Xà bất động trên cột băng động một cái, liền vỡ tung toé.

Lệ Chi nhét vội cái bánh nuốt xuống, hoá băng nó, nhưng đuôi Tinh Ngư Xà đã quét tới đập rớt nàng xuống biển.

"Sư tỷ!"

Cầm Miểu lập tức kéo căng dây đàn.

Diêu Hạc lập tức phóng theo, nhưng chớp mắt đã không thấy bóng dáng Lệ Chi đâu, ngược lại còn bị Tinh Ngư Xà quật ngang lưng.

Lệ Chi rơi xuống nước, mới có thể nhìn rõ ràng diện mạo của Tinh Ngư Xà _ đầu như đầu rồng nhưng không có sừng và râu, hai bên đầu là hai mang mở rộng như chân ếch, ban nãy trên không mang nó khép lại.

Tinh Ngư Xà mở rộng miệng, Lệ Chi lập tức đối diện với cặp mắt sâu thẳm lấp lánh ánh sáng và mấy hàm răng chồng lên nhau trắng hếu.

Xung quanh luồng nước có một lực đẩy nàng vào, nó định nuốt chửng nàng, Lệ Chi hoảng hốt phản ứng lại, tay tạo băng nhọn cắm ở ngay cổ họng nó.

Khỏi nói cũng biết thứ này ăn thịt người, dịch dạ dày của nó kinh khủng mức nào, sợ là chưa tới dạ dày đã bị hun thành một vũng máu loãng rồi.

Đợi đã?

Máu?

Máu...

Một tay Lệ Chi run run chạm vào vòm họng nhơn nhớt kia, khép mắt lại cố gắng điều khiển máu trong cơ thể Tinh Ngư Xà.

Đúng vậy, máu được xem là một loại nước đối với người tu thuật hành thủy.

Trước đây trong sách sư phụ đưa từng kể về một loại thuật hành thủy, giết người không dính máu.

Ngự Huyết thuật.

Như tên của nó, điều khiển máu trong cơ thể sống, có thể tùy ý sai khiến một người tỉnh táo làm được mọi chuyện, cũng có thể giết chết họ.

Nhưng lúc đó Lệ Chi còn quá nhỏ, Diêu Hạc nói chuyện này phải luyện nhiều mới thành, không gấp gáp.

Hồng Lý triệu kiếm, đón được Diêu Hạc bị quật bay lên.

Hắn nghiến răng, sắc mặt trắng bệch, tay tụ lại một khối cầu gió, muốn cho nổ con cá chết bầm này.

Cầm Miểu khó khăn giữ dây đàn căng, bị Tinh Ngư Xà lôi tới mặt mũi bầm dập, không tài nào trụ được.

Sắp bị văng khỏi vân mây thì được Diêu Hạc nhanh tay kéo lại, Cầm Miểu một tay giữ dây, lơ lửng giữa không trung.

Tập trung, tập trung_ Lệ Chi tự nhủ, cố gắng phớt lờ đi mùi tanh lòm nhợn gáy cùng cảm giác tay ngập trong thịt này.

Nhưng Tinh Ngư Xà này không chịu ở yên một chỗ, cảm nhận được trong cổ họng bị mắc kẹt, nó cố gắng vật lên vật xuống cho cái thứ này trôi đi.

Cầu gió lao tới, oành một tiếng nổ vang trời, nước bắn lên cao mấy trượng, tuy nhiên Lệ Chi âm thần kêu khổ, vì nàng cũng rung lắc theo Tinh Ngư Xà.

Lưỡi kiếm Lưu Ly mang theo huyết quang cắm xuống, có điều cắm không qua vảy, trượt dọc theo xương sống Tinh Ngư Xà, ma sát tạo ra ánh lửa cùng âm thanh rợn tóc gáy.

Không được thì... cạo ngược lên?

Diêu Hạc và Hồng Lý liếc qua nhau, liền xác định phương thức này, hắn đưa gió mạnh kéo sư muội ngược trở lại, cạo vảy cá.

Cơ bắp trên cánh tay Hồng Lý đều căng chặt, kiếm tu kiếm pháp vốn trọng sự thanh nhã, đẹp mắt, nào có nghĩ tới cái cảnh khó nhìn thẳng này.

Nàng nghiến răng, cuối cùng không phụ sự mong đợi mà phát ra tiếng xoèn xoẹt _ một cái vảy cá to bằng bàn tay người lớn bắn ra.

Cứ như mở ra một đường máu, Hồng Lý đẩy hết một hàng, vảy cá tanh tách bắn ra, máu Tinh Ngư Xà bắn theo tung toé, nhuộm đỏ cả một bên mắt Hồng Lý, hoà lẫn với màu y phục, trong lúc nhất thời không phân biệt được đâu là máu, đâu là màu y phục.

Con cá lớn ăn đau, muốn lặn xuống, hai người đầu kia lập tức kéo dây giằng co.

Cùng lúc đó, Lệ Chi treo trên cổ họng Tinh Ngư Xà cũng kết nối được với huyết ngư xà nhờ vào vết thương ngoài kia.

Ngự cho ta!

Diêu Hạc cảm thấy rõ ràng lực đạo vùng vẫy của Tinh Ngư Xà giảm xuống, không khỏi nghi hoặc, con cá này định lừa bọn họ thêm lần nữa chắc.

Hồng Lý cong eo, nhảy ngược xuống, cắm kiếm xuống hô: "Thêm lần nữa."

Không nhanh thì sư điệt chết mất, nàng chớp mắt, gạt đi giọt nước kia.

Nhưng chưa để ba người kịp phản ứng, thân hình Tinh Ngư Xà chợt vặn vẹo, giống như có một người vô cùng lớn nào đó đang xem nó như đoạn dây mà co kéo.

Diêu Hạc nói: "Mau thả dây!"

Cầm Miểu nghe lời lập tức thả dây, dây đàn lao đi theo thân hình Tinh Ngư Xà, âm thanh xé gió vang lên khiến cậu rùng mình.

Nếu không phải kịp thời buông ra, e rằng mấy ngón tay này cũng không thể giữ được nữa rồi.

"Chuyện gì vậy?"

Hồng Lý thức thời lui về, hỏi.

"Là Lệ Chi, con bé điều khiển nó rồi."

Diêu Hạc lại nhìn Hồng Lý một cái, phất tay dọn sạch máu đi: "Máu của nó chẳng tốt đẹp gì đâu."

Cầm Miểu vẻ mặt khó tin: "Sư tỷ?

Sư tỷ làm thế nào..."

Cậu chưa dứt lời, "sợi dây" kia từ mấy vết kiếm máu ào ào phun ra như thác, khung cảnh quá mức hùng vĩ, hùng vĩ đến mức lòng người khiếp sợ.

Lệ Chi cảm nhận được máu trong cơ thể chính mình cũng sôi trào, tầm mắt mờ đi, thứ ánh sáng vàng chói che phủ tầm mắt.

Giao cho ta.

Đầu Tinh Ngư Xà lắc lư rồi loé lên một cái... trực tiếp nổ tung, khỏi phải nói kích thích thị giác cỡ nào.

Nó phun ra một vật thể hình người rớt thẳng xuống biển, sau đó ngắc ngứ mà chìm xuống, lúc thân thể nó va chạm với mặt biển tạo ra xung động không hề nhỏ, đẩy Lệ Chi càng đi càng xa.

"Sư tỷ!"/ "Sư điệt!"

Diêu Hạc ngự gió tới, vớt được Lệ Chi lên, lập tức dùng Thanh Tẩy quyết, lại cùng gió thổi khô nàng.

"Vào bờ trước."

Diêu Hạc hất tay, Hồng Lý nhanh chóng kéo Cầm Miểu đi cùng.

Sắc mặt Lệ Chi trắng bệch, Diêu Hạc điểm vào giữa trán nàng, truyền từng đợt linh lực.

"Sư huynh, sư điệt..."

"Không sao, kiệt sức thôi."

Diêu Hạc nói.

Vừa lúc Lệ Chi hé mắt ra, gương mặt sư phụ mờ ảo trước mắt, nàng khó khăn mở miệng: "Sư phụ..."

"Ừ."

Hắn ngừng một chút, "Ta đây con."

"Con cá kia..."

Cầm Miểu lập tức nói: "Xong rồi."

Nàng mới thả lỏng hẳn.

Từ miếu Phong Thủy, có mấy người run rẩy ló đầu ra, vẫn là A Duy nương tử quen biết trước, tiến lên: "Diêu thương nhân, hay là vào miếu trú trước?

Ngoài này gió to, dễ cảm lạnh."

"À, được, làm phiền."

A Duy nhìn nhìn, vừa đi vừa hỏi: "Nghe mấy người kia nói, yêu quái kia rất lớn, các ngươi có phải những người trừ yêu diệt quái mà thiên hạ hay đồn không?"

Hồng Lý ôm quyền, hất tay: "Miễn cưỡng coi là vậy đi."

Vào trong miếu, đám người tự động dạt ra thành một vòng tròn, còn có người trải sẵn chiếu ra cho họ.

Diêu Hạc nói: "Đa tạ."
 
Phượng Hoàng Niết Bàn.
Chương 41: Ải Đông Hải (2).


Diêu Hạc nói: "Đa tạ."

A Duy đi sau cùng khép cửa lại, một nam nhân có vẻ là người đứng đầu, trông chừng quá tam tuần, chắp tay, nói: "Không cần, chúng ta mới là người nên nói câu đa tạ.

Đa tạ ân nhân đã cứu làng chúng ta."

Nói rồi tự mình quỳ xuống, mọi người cũng lục tục quỳ theo, miệng nói cảm tạ.

Ba người sửng sốt, Hồng Lý kịp đỡ lấy cánh tay nam nhân: "Không cần, là việc bọn ta nên làm."

Diêu Hạc đang bận hoá lỏng đan dược cho Lệ Chi, không nói tiếng nào.

Lấy ra tấm vải nhỏ kê đầu cho đồ đệ rồi mới ngẩng lên: "Từ giờ không phải lo lắng nữa.

Ta có thể hỏi vài câu không?"

"Ân nhân mời hỏi."

Nam nhân kia nói.

Sắp đặt từ ngữ cẩn thận xong, hắn hỏi: "Các ngươi có ai từng thấy Tinh Ngư Xà kia chưa?

Là con cá lớn lúc nãy đó."

Xung quanh yên ắng, nam nhân kia thở dài: "Những người còn sống ở đây chưa ai thấy cả, thấy điều bất thường lập tức kéo thuyền về.

Số còn lại... liều lĩnh, không thấy được manh áo."

"Cha ta... cha ta chính là đá ta về, rồi chết ở đó."

Đúng lúc này, trên trời vang lên tiếng sấm đánh vang dội, nhất thời trong miếu Phong Thủy cũng ong ong lên chấn động.

A Duy nghiêng ngả, được nam nhân kia đỡ được, nàng hơi hoảng hốt: "Có chuyện gì vậy!?"

"Mau nằm sấp xuống!"

Hồng Lý hô lên.

Vừa lúc tia sét rơi xuống miếu, Diêu Hạc chính mình cũng nằm xuống, hất tay tạo kết giới bảo hộ.

Nhưng khi va chạm với tia sét, miếu Phong Thủy ngoài lớp bảo hộ Diêu Hạc tạo ra, còn xuất hiện mờ ảo kết giới màu lam nhạt.

___________

Thủy Thần cảm thấy mình hẳn là ngủ rất lâu rồi, nàng ta bị đánh thức bởi thứ gọi là dùng sinh mệnh miêu tả tử vong- rất kì lạ.

Ồ, là một con người đang vật lộn.

Thôi thì, giúp một tay vậy.

___________

Lệ Chi từ từ mở mắt, bỗng ngồi bật dậy như chạm phải lửa thiêu, mọi người xung quanh đều giật mình ngẩng lên.

Chỉ thấy tiểu cô nương kia từ từ đứng dậy, đi tới trước tượng thần Phong Thủy nọ, mặt không đổi sắc trèo lên bàn thờ, đám người sợ tới ngây người.

Cô nương ấy đưa tay chậm rãi chạm tới tay tượng Thủy Thần, điểm tiếp xúc toả ra ánh sáng nhàn nhạt dịu dàng.

Lệ Chi chớp mắt, lúc mở ra đôi mắt đã hoá màu lưu ly xanh trong suốt.

Nàng mở miệng như nói gì, mà người xung quanh không nghe được gì cả, ngược lại chỉ có mấy người Diêu Hạc nghe thấy rõ ràng.

"Vạn thủy nghe lệnh, vạn quân diệt đỉnh, nan giải cũng tàn, Đông Hải cố hương, canh giữ vạn năm, kẻ nào gây rối, lập tức trừng trị."

Từ sâu thẳm đáy biển, như có thứ gì vỡ vụn, nước mưa đập vào cửa, đập vào mái nhà, không giống như đang oán trách ồn ào như bình thường, mà ngược lại cho người ta cảm giác êm ả dịu dàng khó tả, giống như... tình mẹ?

"Là Mẫu!"

Trong đám người không biết là ai hô lên, tất cả bỗng quỳ xuống vừa lạy vừa nói: "Xin Mẫu hay bảo vệ chúng con!

Xin Phong Thần nương nương bảo vệ chúng con!"

Trong lúc vô thức, sự chú ý đều đổ dồn về phía Thủy Thần, mà không ai để ý tượng Phong Thần đặt chéo khẽ động ánh mắt, lại ỉu xìu rũ mi.

Mưa suốt tới rạng sáng, mấy người giữ nguyên tư thế quỳ lạy, Lệ Chi vẫn đứng chạm tay cùng tượng Thủy Thần, tới khi mặt trời ló rạng thì mới buông tay, từ tượng thần linh quang tụ lại trên cổ tay nàng xuất hiện một chiếc vòng tay khắc thủy lãng, mưa liền ngưng.

Thân hình nàng lảo đảo trực ngã, Diêu Hạc nhanh mắt đỡ được, lại nhìn lên tượng thần, nảy sinh cảm giác quen không thể tả.

"Mưa tạnh rồi?"

Hồng Lý đẩy cửa, ánh sáng theo đó lọt vào trong miếu.

Nàng không kìm được mà hít một hơi, không khí trong lành tràn vào phổi, sự mệt nhọc khi vật lộn với Tinh Ngư Xà đêm qua thoáng chốc bay biến.

"Sư bá, sư tỷ không sao chứ?"

"Không sao đâu, kiệt sức thôi."

"Xin mọi người hãy về thôn nghỉ ngơi."

A Duy nương tử nói.

"Làm phiền rồi."

"Không đâu, mau đi."

Người đàn ông đi trước, nhanh chóng muốn về thôn xem tình hình.

Bọn họ tới ở nhờ nhà thôn trưởng, hoá ra nam nhân kia là thôn trưởng, lại là phu quân của A Duy nương tử.

Sắp xếp cho mấy người xong, A Duy kéo phu quân xuống bếp, nói là muốn làm bữa cơm tiếp đón bọn họ, Hồng Lý nói không cần nhưng hai phu thê nhất định làm.

A Duy vừa vặt lông gà vừa nói: "Lát nữa đừng nói gì nhé."

"Sao vậy?"

"Có vẻ bọn họ không muốn chúng ta biết, ta cứ giả vờ thôi, chàng nhắc khéo mấy người kia vậy."

"Ta đương nhiên biết."

Có điều hắn hơi ấm ức: "Làng chài ta vốn mưa bão thất thường, hàng năm đều dâng lễ vật cúng dường đầy đủ, lại chịu tai ương thế này..."

Chàng ta còn định nói tiếp, A Duy nương tử đã ngắt lời: "Đừng nói nữa, bọn họ là thần tiên, lo cho chúng sinh, ắt có điều nan giải, không nên oán trách.

Đằng nào cũng tới rồi, cũng cứu rồi, tiếp đãi cảm tạ là nên làm."

"Ta không có ý oán trách!"

Nam nhân lắc đầu ngao ngán, xoa thái dương nói: "Chỉ là ta từng nghe nói, vận mệnh thế gian luôn là sinh rồi lại tử, từ trong tử thấy đường sinh, nàng thấy, chẳng phải thi thoảng cách mấy trăm năm lại có một đợt bệnh dịch đấy sao?

Ta ức vì chúng ta lại rơi vào đúng thời điểm này."

"Có gì đâu, người chết rồi lại luân hồi ấy mà, biết đâu kiếp trước ta với chàng lại là oán thù không độ trời chung ấy chứ!"

A Duy cười khanh khách, không để tâm nói.

"Nàng cứ trêu ta!"

Nam nhân bẻ quả đậu, mặt đỏ phừng.

"Thôi, tập trung mà làm đi!

Đừng để người ta đợi."

Phu quân nàng "Ò" một tiếng, không nói gì nữa.

Trên phòng, Diêu Hạc giúp Cầm Miểu đắp thuốc, kêu cậu không được để dính ướt, Hồng Lý ngồi cạnh ôm kiếm than thở: "Linh sư tỷ ở đây thì tốt rồi."

Mấy vết thương nhỏ này Linh Mộc chỉ cần một tia linh lực là làm lành rồi, nhưng linh lực chữa lành thì không phải ai cũng có thể có, đó là thiên phú đó!

Bọn họ học thì chỉ có thể đẩy nhanh tiến độ lành thôi nhưng suy cho cùng thì vẫn rất là chậm nha.

"Đừng có phụ thuộc sư tỷ của muội, cố gắng giữ mình không bị thương là tốt nhất."

"Không nói nữa, Lệ Chi rốt cuộc là bị sao thế?"

Tầm mắt Diêu Hạc dừng trên cái vòng mới xuất hiện trên cổ tay của đồ đệ, nói: "Ta không biết... giống với Thừa Phụng chăng?"

"Không thể chứ?

Khác nhau mà?"

Hồng Lý bật dậy.

Lúc này, trong thức hải của Lệ Chi.

Có lẽ do tầng tu luyện thấp, nàng ít khi mở được thức hải, không gian thức hải rất nhỏ bé.

Thức hải của nàng chỉ là một mỏm cát nhỏ, xung quanh là nước, chưa có vật gì khác.

Nay lại có thêm một con cá - à không, nên nói là một bộ xương dài mang đặc điểm đầu cá.

Nó lượn qua lượn lại trước mặt nàng, không hiểu sao Lệ Chi cảm giác nó đang làm nũng, nàng bất giác vươn tay, xoa xoa đầu cá, nó cũng thích thú dụi vào.

"..."

Không có gì thì gọi nó là Cốt Ngư đi.

Bất chợt kí ức xa lạ ùa vào, hình như là kí ức của Cốt Ngư.

"Dậy rồi à?

Tới đây ăn đi nè."

Một cánh áo lam lọt vào tầm mắt nó, thả xuống từng hạt lấp lánh nhỏ, nó tham lam lao đến đớp lấy.

Bỗng nhiên nó va vào thứ gì đó, đường đi chệch hướng, nó tức giận quay đầu lại, chỉ thấy một con cá vàng đuôi xanh đang tranh ăn với nó, con cá kia như có như không lè lưỡi trêu ngươi.

"Đừng đánh nhau, đứa nào cũng có phần."

Tiếng cười nhẹ vang lên, dịu dàng như nước: "Ấy, Miêu Miêu đừng có nhăm nhe doạ mấy đứa nó nhé!"

Bóng dáng sinh vật kia chiếu xuống, bộ lông xám đen mượt mà, dáng đứng oai vệ phải biết như thể là đang tuần tra trên lãnh thổ nhà mình.

Miêu Miêu kêu một tiếng, nũng nịu cạ cạ vào chủ nhân cánh tay kia.

"Được rồi, các ngươi tự ăn tiếp đi, ta có việc đi trước."

Nàng ta hất tay, một đống thức ăn rơi xuống, ôm miêu yêu rời đi, để lại hai con cá mắt lồi nhìn nhau.

Lệ Chi: "..."

Khung cảnh lại biến đổi, đổi thành cảm giác bị tung lên đáp xuống, nhất thời Lệ Chi muốn nôn mà không được.

...Đây là...

Tinh Ngư Xà!?

Trước mắt hiện lên thân đuôi dài vô tận, vẩy này chắc chắn là vảy của Tinh Ngư Xà!

Nói vậy, đây là kí ức của Tinh Ngư Xà?

"Con cá chết dẫm còn lại đâu?"

Giọng nói vang vọng, giống như đứng ở trong hang động, có chút bực bội, lại chẳng nghe ra là nam hay nữ, là già hay trẻ.

Người đó lại tự độc thoại: "Không sao cả, một mình mày cũng đủ rồi."

Khung cảnh bị tay người kia che lại đen xì.

Lệ Chi rõ ràng cảm nhận sự kháng cự của Cốt Ngư này, nó giãy dụa một chút liền nghe tiếng rắc như khớp xương vỡ vụn ra.

"A!"

Người trên giường bật dậy, như người lập tức xúm lại.

"Sao vậy sao vậy?

Tỉnh rồi à?"

"Sư phụ, sư cô, sư đệ... con... con còn sống hả..."

Hồng Lý cốc đầu nàng: "Còn sống, bọn ta không để con chết đâu."

"Thấy trong người thế nào rồi?"

Diêu Hạc hỏi.

Lệ Chi thử vận khí một lát, hoàn toàn không có vấn đề gì lớn, còn có cảm giác như được đả thông kinh mạch vậy, vận hành cực kì suôn sẻ.

"Không vấn đề ạ."

Chợt nàng chú ý đến đôi vòng tay, thấy vô cùng quen mắt: "Đây..."

Hình ảnh chồng chất lên nhau, dần khớp lại, đây chẳng phải là đôi vòng tay mới xuất hiện trong kí ức Cốt Ngư kia sao?

"Là Thủy Thần ban cho con, con cứ giữ tạm đi."

Diêu Hạc nói.

"Thủy Thần?"

Lệ Chi đăm chiêu nhìn một lúc, một cái tên bật ra trong đầu nàng: "Thủy Linh Toả?"

"Con biết tên pháp khí này?"

"Con cảm giác được ạ.

Sư phụ, con muốn cùng người đến miếu đó một lần nữa."

"Ừ."

Diêu Hạc gật đầu: "Lát nữa đi."

"Dạ."

Vừa lúc này, vợ chồng A Duy trưởng thôn gọi mấy người ra ăn cơm.

Bữa cơm này có thể coi là khá xa xỉ với bọn họ, đủ gà, đủ rau, đủ cá, đủ thịt.

A Duy ôm con trai ngồi trên một ghế, đưa cho nó một cái bánh rán, đứa bé nhai tới phồng miệng.

"Tiểu cô nương đã khá hơn chưa?"

"Đỡ hơn nhiều rồi ạ, cảm ơn A Duy nương tử."

"Không có gì, mọi người ăn nhiều chút."

Cầm Miểu an tĩnh ngồi một bên gỡ xương cá, cậu ta thích ăn từ nhỏ ngặt nỗi sống trên núi, hiếm khi được ăn.

Cậu lén lút đặt thịt cá qua bát của sư tỷ, nghe nàng nói nhỏ một câu: "Đa tạ Miểu Miểu nhé."

"Không đánh nhau nữa à."

Hồng Lý ngồi một bên, kéo khoé miệng.

"Dạ không, Miểu nhi lớn rồi ạ."

Cầm Miểu ho nhẹ, tai hơi đỏ.

Hồng Lý còn định trêu chọc tiếp rằng thế mà sư bá cùng sư cô lại không có phần là sao, thì bị Diêu Hạc dưới gầm bàn đá một cái, đành ngậm miệng gắp rau.

Bọn họ là bậc trưởng bối, như vậy thì ra cái thể thống gì.

Tuy nói là ăn cơm, nhưng chỉ có hai đứa nhỏ ăn thật, hai vị đại nhân chỉ ăn qua loa.

Ăn xong liền cáo biệt, A Duy nhìn hướng bọn họ rời đi là miếu Phong Thủy, yên lặng chẳng nói gì.

Lần thứ ba đặt chân vào miếu Phong Thủy, lại bắt gặp hai vị thần đổi tư thế.

Vốn ban đầu là một múa, một đứng, giờ lại thành hai bức tượng ngồi tựa vào nhau, Diêu Hạc còn tinh mắt nhìn thấy nửa quả táo cắn dở giấu trong ống tay áo Phong Thần.

Khoảng yên lặng không nói lên lời.

Bốn người còn đang sửng sốt, đã bị một cơn gió lốc cuốn bay ra bên ngoài, còn tiện tay đóng sầm cửa lại.

"Đi đi, hết việc của các ngươi rồi, còn lại để chúng ta lo."

Âm thanh đến từ tứ phía, là giọng của một nam nhân.

Diêu Hạc nhíu mày, lật xem chiếc quạt mới xuất hiện trên tay, trên quạt viết một chữ "Phong".

"Vậy đi thôi."

Diêu Hạc dứt khoát phất tay, một đám mây đến đưa bọn họ đi.

Cầm Miểu hỏi: "Sư bá, cứ đi thôi sao?"

Diêu Hạc siết chặt Phong Thần Phiến trong tay, nói: "Không sao đâu."

Bởi hắn tin tưởng bản thân hắn.

Phía sau bọn họ, trưởng thôn, A Duy, rồi tất cả những người trong thôn lần lượt bước ra, hướng họ rời đi mà lạy ba lạy.

Thủy Thần nhàm chán bóc quýt: "Ngươi nói, sao ngươi không xâm nhập được?"

"Còn nói gì nữa?"

Phong Thần xua tay, gặm một miếng táo đáp: "Hắn sắp phi thăng lần nữa đến nơi, hơi mạnh?"

"Vật về tay chủ là được rồi, câu nệ làm gì."

Nàng ta nhẹ nhàng ném vỏ quýt vào bóng nước, đóng băng nó thành một bông hoa cam.

"Nói như kiểu mình không phải chủ ấy."

Phong Thần nói: "May là hồi đó lường trước, không đến nỗi như mấy người kia, cái gì cũng chỉ có thể số mệnh thuận thiên."

"Chẳng phải là vẫn bị khóa ở đây sao, không nói nữa, đi xử lý thôi."

Tượng song thần lại đứng về vị trí cũ, dưới đáy biển lại xuất hiện hai đạo lam quang lục quang.

Hai luồng ánh sáng ấy đảo khắp Đông Hải một lượt, cuối cùng dừng lại ở chỗ xác Tinh Ngư Xà rơi xuống.

"Về nhà thôi, cực khổ cho ngươi rồi."

Câu nói nhè nhẹ, lại như một tiếng thở dài chảy khắp đại dương, bao phủ lên người Tinh Ngư Xà, một bóng con cá trắng nhỏ nhập vào đạo lam quang.

Thân xác Tinh Ngư Xà bỗng nhiên mờ nhạt rồi biến mất hẳn.

Bốn người rất nhanh đã quay về Liên Sơn, Dạ Huyên cùng Diêu Thừa Phụng vẫn chưa quay lại, khiến đám người không khỏi lo lắng.

Bảo hai đứa nhỏ về nghỉ ngơi trước, rồi mấy vị phong chủ mới ngồi lại bàn bạc.

Diêu Hạc nói: "Để ta bảo Di Lạc tính thử một quẻ xem."

Nói rồi thực sự thông tri với Di Lạc Thiền Sư, Di Lạc Thiền Sư nói đợi hắn một chút rồi rất nhanh đã trả lời Diêu Hạc.

"Không sao, chưa chết, đều ổn, chỉ là tương lai hơi mờ, cần người chỉnh lý một chút."

Diêu Hạc nói câu đa tạ rồi thuật lại, Linh Mộc nhẹ nhàng thở ra: "Trước mắt không sao là được rồi."

Cầm Vân cũng gật đầu: "Lần này đi có gì bất trắc không?"

"Hữu kinh, hữu hiểm, còn sống."

Hồng Lý nhận xét đơn giản, Diêu Hạc kể lại ngắn gọn sự việc, âm thầm lược bỏ chi tiết Phong Thần Phiến.

Linh Mộc nghi ngờ hỏi: "Vậy là Lệ Chi... nó..."

"Rất có thể."

Cầm Vân nhất thời trầm tư.

"Hiện tại phải chuẩn bị mọi chuyện thôi."

"Đúng vậy, ta phải gọi hai thằng nhóc kia ra truyền thụ hết kiếm pháp thôi."

Hồng Lý xách kiếm ra về Kiếm Hà phong, vạt hồng y phiêu phiêu, nếu có người khác ở đây, sẽ thốt ra mấy chữ nữ hùng hào kiệt.

"Sư muội vẫn thế nhỉ."

Linh Mộc đặt trà xuống: "Ta đi xem hai đứa nhỏ, không có ta bên cạnh chắc chắn chịu nhiều đau rồi."

"Ừ, đi đi."

Còn lại Diêu Hạc cùng Cầm Vân, Diêu Hạc nắn nắn tay y, nghĩ nghĩ thực lực bản thân hắn vốn có thể lên cao tiếp, nhưng thân thể này vốn chỉ là phàm thể, thực đã đến cực hạn của tuổi tác nhân gian từ lâu, không thể tiếp tục việc tu luyện, nếu có một ngày thật sự phải thốt lời từ biệt hắn sẽ lựa chọn thế nào?

"Đừng nhăn mày nữa."

Cầm Vân nhẹ nhàng đưa ngón tay, kéo giãn chân mày hắn: "Nghĩ nhiều có giúp được gì đâu, ta tin chàng, chàng nhất định không làm ta thất vọng.

Hãy làm theo đạo tâm ban đầu của mình."

Diêu Hạc nắm lấy tay y, hôn nhẹ lên trán người thương: "Cảm ơn ngươi."

Đạo tâm ban đầu khi bước vào con đường tu tiên của hắn là gì nhỉ?

Là có thể phi thăng thành thần, quay lại kéo chúng sinh một cái.

Diêu Hạc không tu Vô Tình đạo trong truyền thuyết kia, à, cả cái Liên Sơn này chẳng ai tu cả mà.

Hắn tu cả đời vẫn là một con người thực thụ, hắn dù có muốn phi thăng nhưng hắn vẫn ưu tiên thất tình lục dục của mình hơn là làm thần tiên.

"Nói linh tinh cái gì."

Cầm Vân bật cười, "Ta gảy một khúc cho ngươi nghe."

"Được."

__________________

Ma cung.

Bạch Quỳ để Hiểu Ngư lại ở chỗ Tang tiên sinh, một mình trở lại thì bắt gặp Dạ Hành khoé miệng vương máu, đứng ngẩn người ra giữa sảnh lớn, nhưng chỉ qua một ánh mắt tiểu quỷ liền nhận ra đại nhân nhà mình.

"Đại nhân!"

Tiểu quỷ chạy lại, áo trắng bay bay giống như một con bướm đêm trắng nhỏ.

Dạ Hành đáp: "Bạch Quỳ."

"Ngài bị sao thế?"

Bạch Quỳ níu lấy tay áo hắn.

Hắn xác nhận lại kẻ trong thân thể mình lúc này đang bị trọng thương ngủ say, mới hỏi: "Ta không sao, việc ta nhờ ngươi làm đến đâu rồi?"

"Tìm được rồi."

Bạch Quỳ gật đầu đáp: "Chờ hạt giống và tiểu nhân trồng nữa thôi ạ!"

"Ừ, Tiểu Huyên đâu?"

Bạch Quỳ mím môi, lắc đầu: "Không biết ạ."

Dạ Hành cũng không hỏi nhiều, tranh thủ thời gian cơ thể được tự do mà dặn dò: "Gầy đi rồi, ăn nhiều một chút."

Hắn nắm nắm cổ tay y, lại sờ sờ eo: "

Sau này đi theo Thái tử, biết chưa?

Bất cứ có chuyện gì cũng phải bảo vệ bản thân trước, nghe chưa?

Còn nữa, sau này đừng có 'tiểu nhân, tiểu nhân' trước mặt ta."

"A...dạ."

Hoa sen nhỏ không hiểu gì, nhưng vẫn đồng ý.

Đột nhiên đại nhân của y nâng mặt y lên, áp môi vào môi y, điên loan đảo phụng trong miệng Bạch Quỳ, khiến y hơi khiếp sợ mà không nỡ phản kháng.

Đại nhân rời ra, nói: "Ta của tiếp theo có thể không phải ta, cho nên tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không được hôn hắn, nắm tay hắn, ôm hắn, ngủ hắn."

Hắn nhìn sâu vào y: "Nghe rõ chưa?"

Mắt Bạch Quỳ đỏ hoe, nhưng y tự biết không thể nói nhiều, chỉ đành gật đầu lia lịa: "Rõ."

"Bây giờ, trốn xa một chút, đến chỗ Tang tiên sinh, hoặc là theo đám Tử Kỳ cũng được."

Dạ Hành đưa cho y một chiếc nhẫn bạc khảm ngọc lục bảo: "Cái này, nuôi nấm xong, thì... nhờ Tang tiên sinh chỉ."

Nhẫn này là hộp chứa linh hồn truyền thống của hoàng gia ma tộc, Dạ Ly cũng có một cái, khảm đá ngọc lam đặt ở chỗ của Linh Mộc, vậy nên mới nói Dạ Ly đâu có ngu.

"Huynh trưởng ta chắc chắn tự có cách thoát thân, nói với Thái tử của bọn họ như vậy.Mau đi.

Tự chăm sóc bản thân."

Dạ Hành đẩy Bạch Quỳ một cái, y nhào tới ôm hắn một cái thật chặt, sau đó mới chạy ra ngoài.

Dạ Hành thở ra một hơi, lết thân xác bề ngoài nguyên vẹn đến dựa vào một cột.

Cảm giác bị xâm chiếm lại trở về.

Ban nãy lão kia bị phản phệ một lần nữa, bị phản phệ bốn lần liên tiếp trong một khoảng thời gian ngắn khiến cho linh hồn lão buộc phải ngủ say để dưỡng thương, Dạ Hành mới nhân lúc đó chiếm quyền điều khiển.

Hắn thầm nhủ tên chó chết này sớm muộn gì cũng ăn nghiệp báo, chẳng qua chưa bị thiên đạo phát hiện thôi!

_____________________

Tuệ Triết và Diêm Đình Mặc đứng đối diện nhau, nhìn pháp trận trên mặt đất nhíu chặt mày.

Tuệ Triết nói: "Vẽ thiếu nữa rồi."

Đem thần cách Phong Thần, Thủy Thần tách ra, còn đánh thức ý thức rồi.

"Không sao đâu, sớm muộn gì cũng phải hợp nhất, tìm cách là được."

Diêm Đình Mặc nói.

"Ừm, tạm vậy đi, lúc khác nghiên cứu tiếp."

Tuệ Triết phủi tay, pháp trận nọ biến mất.

Diêm Đình Mặc xoa thái dương, cuốn trục Bạch Vô Thường đưa hắn thực đầy đủ về chức năng, về điều kiện, chỉ là hình dáng pháp trận to quá, rõ ràng là bị mất.

Hai người đi hỏi Bạch Vô Thường, y nói rằng cuốn trục này là y tranh nhau đánh nhau ở thư các với Nguyên Phụng Hoả Thần kiêm võ thần, vô tình bị người đó phun lửa đốt mất rồi.

Với chuyện này Tuệ Triết và Diêm Đình Mặc chỉ biết câm nín, bởi hai người họ đánh nhau khi xưa đều vì cứu Diêm Đình Mặc mà giành nhau, lại không biết cùng cứu một người nên mới vậy.

Hiện tại thì bọn họ đành phải tự mình nghĩ thôi, Bát Quái Âm Dương Thời Không trận, ngẫm sơ hình dạng thì cũng hiểu.

Chỉ là sai ở chỗ chi tiết, trước kia đám Phong Thần Diêu, Thủy Thần Chi là thần liên quan trực tiếp tới vận mệnh thế gian, dễ bị ảnh hưởng nhất, dễ dàng kết nối nhất, cho nên hai người ghi thêm một chữ phong, một chữ thủy lên trận pháp, và rồi sự tình thành ra như vậy.

Tuệ Triết nhẹ xoa thái dương Diêm Đình Mặc: "Vất vả rồi."

Diêm Đình Mặc trở mình ôm hắn: "Thật lâu rồi chưa gặp ngươi.

Đúng rồi, ta đã gặp y."

"Ta nghe lão Bạch kể rồi, lão Hắc thật liều mạng nha, ngươi cũng chẳng kém!"

Hắn giận dỗi bóp mặt Diêm Đình Mặc: "Suýt nữa thì ta ở goá rồi."

"Hữu kinh vô hiểm, giờ qua rồi."

.
 
Back
Top Dưới