Ba người vì không muốn bỏ sót manh mối gì nên quyết định đi bộ.
Chỉ là việc này tốn rất nhiều thời gian và sức lực.
Cũng không thể dùng linh khí của chính mình thăm dò, nếu không sẽ kinh động đến những thứ ở nơi đây.
Đi một hồi, bỗng nghe thấy tiếng thở dốc cùng tiếng kêu kì lạ bên kia núi đá.
"Ai... ai...ai..."
Ba người nhìn nhau, chia nhau ra núp sau mấy tảng đá, không dám manh động.
Đợi cả nửa ngày trời, mãi mới thấy cái đầu ló tới bên này.
Một 'người' ăn mặc không rách rưới nhưng bẩn thỉu như lăn từ đống đất trộn **** ra vậy, gương mặt lão nhăn nhúm, hai hốc mắt trũng sâu, má hóp lại như sắp sửa thấy được cả xương mặt vậy.
Lão chống gậy, vừa đi vừa kêu một cách đau đớn và nặng nhọc.
Lão ta kêu khổ sở như vậy, sở dĩ là vì trên lưng lão đang cõng một cái đầu lâu lớn, đầu lâu ấy còn liên tục nhảy lên nhảy xuống.
Đào Nha lạnh cả sống lưng, có thể nói cảnh tượng này quỷ dị hơn cả cái đống mồ liền mồ trong miếu kia, mẹ nó, cứng hết cả người.
Dạ Huyên cũng sảng cả hồn, tuy là hắn cũng chứng kiến nhiều cái kì kì quái quái nhưng vừa cho vào vùng đất của Bạch Cốt Tinh trong truyền thuyết mà gặp cái này, sợ rằng rơi vào người khác sớm đã đái ra quần.
Động vật nhỏ luôn nhạy cảm với mọi thứ, run cầm cập trong ngực Dạ Huyên, cũng giúp hắn kéo lại thần trí.
Hai người trẻ tuổi vừa rơi vào cảm giác vô định, đã nghe được giọng nói thông linh của Hỉ Vy: "Khê Quỷ."
"Im lặng, tạo kết giới để hít thở, không được để Khê Quỷ biết có con người khác ở đây, nó sẽ gọi đồng bọn tới kí sinh chúng ta."
"Là loại quỷ đeo bám trên lưng con người, hút dần hút mòn tài vận, sức khỏe, lí trí, nhưng lại không cho người ta chết, chơi đến lúc nào chán thì bỏ, tìm vật chủ mới.
Là quỷ dưới chướng Bạch Cốt Tinh."
Hai người làm theo, cầu mong lão già này đi qua chỗ này đi.
Lão ta đi ngang qua chỗ Đào Nha đang đứng, mắt không thấy tim không đau, nàng nhắm mắt, lòng chỉ nhẩm đi nhẩm lại rằng đừng có phát hiện, đừng có phát hiện, nhất định đừng có phát hiện mà.
Có điều nàng không để ý tiếng thở nặng nhọc đã biến mất tự bao giờ.
Bất thình lình, một giọng nói lạnh lẽo, già nua như văng vẳng từ dưới địa ngục vang lên bên bên cạnh: "Cô nương à, đang trốn gì vậy?"
Đào Nha rợn gai ốc từ chân lên đến đỉnh đầu, hơi hé mắt liền thấy ông lão ban nãy đang đứng cạnh mình, toả ra thứ mùi không tả được.
Xin thề, xin hứa, sau này không bao giờ nhắm mắt khi kẻ địch ở trước mắt, dù có hình thù xấu xí, dù có là khoả thân cũng tuyệt đối không nhắm mắt!
Biết rằng không thể rút dây động rừng, nhưng sợ quá, sợ quá.
Sợ quá đi mất!!!
Từng dải lụa tím vươn tới, bọc Khê Quỷ kín mít, ném nó ra xa.
Hỉ Vy nhảy xuống bên cạnh Đào Nha, vuốt lưng an ủi nàng ta.
"Bình tĩnh, bình tĩnh, có ta ở đây, không sao cả."
Cảm giác rợn rợn sau lưng nhờ hơi ấm quen thuộc mà vơi đi, Đào Nha hít sâu: "Con lỡ lỡ lỡ... sư phụ..."
"Không sao đâu, vào ai thì cũng buộc phải ra tay thôi mà, cái thứ kia gớm chết đi được."
Dạ Huyên cũng xuống theo, hai người xuống rồi, hắn không đi thì hơi không được.
"Chiếu Âm, đừng nói bậy bạ."
Hỉ Vy nghiêm giọng nói.
Dù thiếu niên này không bình thường, có thể đối mặt với Bạch Vô Thường không hoảng sợ nhưng có một cái Hỉ Vy chắc chắn là có thể lấy tuổi tác đè hắn ta.
"Nghe Hỉ chưởng môn răn dạy."
Hắn cười cười nói, nhưng không làm cho người ta cảm giác bị coi thường mà là cảm giác của thiếu niên nghịch ngợm bị mắng nên cười làm hoà.
Trong bọc lụa tím kia như bị thứ gì đốt, tơi tả rơi ra từng mảnh, Khê Quỷ bên trong đã chiếm lấy toàn bộ thân xác của lão già kia, khiến cho máu thịt bị rút khô, chẳng còn nhãn cầu chỉ còn lại hai cái hố sâu hoắm, miệng không khép lại được nhỏ ra thứ nhớt nhớt đen xì.
Cái thứ đầu lâu trên lưng lão kia còn kinh khủng hơn, nó phát ra tiếng cười khành khạch mà như tiếng của người già bị lao phổi lâu năm ho ra máu, từ hai lõm mắt trống rỗng kia giờ lại xuất hiện thêm hai cái nhãn cầu lòi ra ngoài mà tròng mắt đã mờ kít, nhìn thôi đã biết của ai.
Hai người một ma đơ người, lần đầu tiên gặp cảnh quỷ lấy mắt người mà bẩn vậy luôn á!
Giọng nói của nó lại trong trẻo, thanh thoát như gái đôi mươi: "Các ngươi đặt chân tới nơi này rồi thì ~ hi hi hi~"
Nó kéo dài giọng nũng nịu, Dạ Huyên chỉ hận sao lúc trước hắn nỡ chê mấy tỷ tỷ ở ma tộc ăn nói khó nghe, giờ hắn vô cùng tha thiết muốn nghe mấy tỷ tỷ ấy nói!
Hỉ Vy cùng Đào Nha cũng y hệt hắn, rất muốn thanh tẩy lỗ tai của chính mình.
Nó... là thứ gì vậy?
Có phải Khê Quỷ không vậy?
_____________________________________
"Sư phụ, nơi này không giống nơi bị yêu quái hoành hành lắm ấy."
Lộc Nghiên Vũ cảnh giác xung quanh, nói nhỏ.
Nơi bọn họ đến là một nơi vô cùng đông đúc, náo nhiệt, có thể sánh với Linh thành nữa, còn có đèn hoa, giấy đỏ, như sắp sửa có lễ hội gì đó.
Nhuận Ngọc không bày tỏ ý kiến, chỉ dặn: "Tuyệt đối không được tách ra."
"Dạ."
Đi mãi, đi mãi vẫn không hết cái cảnh hào hoa, nhộn nhịp, đám người cũng biết là có chuyện rồi, nhưng không dám tùy tiện dừng lại.
"Huynh đài dừng bước."
Nhuận Ngọc chặn một người lại "Bọn ta là khách ở phương xa tới, nơi này có lễ hội gì sao?"
"Sắp kén rể đấy, bỏ ra, ta còn phải đi kén rể!"
Người kia bực tức giật tay áo ra, nhìn mấy người họ như gặp phải thứ gì xui xẻo.
"Người kia đã đi ngang chúng ta ba lần rồi, từ khi vào thành tới giờ chúng ta luôn đi về phía trước, không có rẽ sang đâu, cũng không quay lại."
Nhuận Ngọc thông linh tới ba đồ đệ của mình.
Túc Thiệu Nghĩa Duệ lập tức một chiếc quạt chặn vai người kia: "Ấy, huynh đài, thấy ta thế nào?
Có thể tham gia kén rể không?"
"Ngươi á?"
Hắn ta thật sự như có vẻ xem xét Túc Thiệu Nghĩa Duệ "Hmm... không được."
Nói rồi gạt ra đi tiếp.
Như có tiếng nứt vỡ, Sở Tâm và Lộc Nghiên Vũ không hẹn mà cùng nhau nhịn cười.
"Ấy ấy, huynh đài nói rõ ra xem, tại sao ta không được hả hả hả?"
Túc Thiệu Nghĩa Duệ cố tình chắn trước mặt hắn ta, gặng hỏi.
"Cút cút, đừng làm lỡ chuyện của ông."
"Sao nào?
Tân nương tử có xinh đẹp không mà người như ta không xứng!"
"Xinh đẹp, cực kì xinh đẹp."
Nhắc đến tân nương, vẻ mặt người kia trở nên mê muội, hắn nhìn nhìn Túc Thiệu Nghĩa Duệ trước mặt, lại đánh giá ba người đi cùng, tự nhiên cười nói "Nói chứ, phải phong hoa tuyết nguyệt như công tử đây mới xứng này!"
Nhuận Ngọc hơi hé mắt nhìn xem hắn nói ai, phát hiện bốn cặp mắt đều đang nhìn mình.
Ồ?
Ngại quá, y đoạn tụ.
"Tiếc là đã có nội phòng, nếu không cũng muốn đi kén rể thử xem sao."
Nói xong còn thở dài tiếc nuối.
Tên kia tươi cười như kiểu người vừa nãy bực tức giật tay áo không phải hắn ta, lại gần ôm lấy tay Nhuận Ngọc: "Công tử à, ta nói này, nam nhân chúng ta trong nhà tam thê tứ thiếp không phải bình thường sao, tân nương này thật sự là làm kinh diễm chúng sinh đấy, nghe ta, ngươi mà đi chắc chắn được mỹ nhân để mắt!"
Cơ miệng Sở Tâm giật giật, nếu không phải tên trước mặt này là người bình thường sớm đã bị hắn đá cho mấy cái rồi.
"Hửm?
Vậy đi thử xem sao?
Huynh đài dẫn đường giúp ta."
Khoé miệng Nhuận Ngọc hơi kéo lên, ba người kia lập tức chạy theo.
Tên này không biết là đang lừa bọn họ hay là bị bọn họ lừa nữa nhưng không sao cả kết quả đều là tìm đến nơi của Bạch Cốt Tinh hay sao, quá trình thật ra cũng không quan trọng lắm.
Ban nãy còn đi không thấy lối, giờ chỉ đi một lúc đã thấy phía trước vô cùng náo nhiệt, ồn ào.
Một lầu cao vút hẳn lên treo đủ loại giấy hỉ, đám đông phía trước toàn trai tráng đang nhao nhao cả lên mà gào thét 'Mau ném đi!
Ném đi!'
Mấy người đi tới gần, người dẫn đường cho bọn họ thoáng cái đã lẫn vào đám đông mất tăm, Lộc Nghiên Vũ phỉ nhổ:
"Biết ngay mà."
"Thế muốn gì nữa, muốn dẫn mỹ nhân tới ném trước mặt huynh à?"
Túc Thiệu Nghĩa Duệ trêu chọc.
Ngay lúc này, từ trên lầu cao hàng ngàn cánh hoa đủ màu sắc rơi xuống, lả lướt xuyên qua vấn vít lấy dòng người, đám người như được kích thích, gào còn to hơn ban nãy.
"Bắt đầu rồi!
Bắt đầu rồi!!"
Giọng nói yêu kiều, ngọt ngào như rót mật vào tai, khiến cho người nghe chỉ muốn bao bọc che chở trong lòng.
"Chàng yêu người nào, chàng bắt cầu nào
Chàng không yêu, chàng không bắt, cầu rơi mất rồi..."
Đám người cười ồ.
"Ha ha ha, làm sao mà cầu hoa của người đẹp rơi mất được, xem ta đây!"
"Mau ném đi, mỹ nhân như ngọc sẽ về tay ta."
Tiếng thở dài nao lòng: "Hửm~ Thế sao?
Haizz, người ta lại sợ chẳng có ai lấy đây này."
"Ta lấy, ta lấy!"
Một quả cầu hoa ném xuống, chuẩn xác rơi vào người vừa nói.
Mấy hán tử xung quanh vội vã chúc mừng hắn.
Tiếng nói uy lực của bà mối vang lên: "Mời tân lang ra cửa sau dắt tân nương!"
"Tiếp theo!"
Sở Tâm hơi kinh ngạc: "Còn có tân nương khác nữa?"
Một thôn dân bên cạnh nhìn hắn, có lòng giải thích với hắn: "Vậy là ngươi không biết rồi, ở đây chính là phát vợ!
Không cần sính lễ, chỉ cần bắt được cầu hoa là có vợ rồi, tốt biết bao!"
"Ây dô, thật là nhiều người quá đi, thiếp chả biết ném ai bây giờ."
"Ta ta, ta ta!"
Thôn dân ban nãy muốn giải thích tiếp nhưng bắt đầu đợt ném cầu kế tiếp rồi.
Nhuận Ngọc khoanh tay hơi dựa vào cột, vẻ mặt thờ ơ nói: "Kìa, mỗi đứa nhặt về một tân nương đi, ta nuôi hộ cho."
"..."
Sở Tâm: "Sư tôn à..."
Lộc Nghiên Vũ lập tức lắc đầu, giơ tay thề độc: "Con trở về sẽ lấy Thụy Lan, thề không nạp thiếp!"
Ba đôi mắt hướng về phía công tử nhà có tiền nhất.
"Nghĩa Duệ à, phu nhân của con thì chắc ta nuôi không nổi rồi, con tự nuôi nhé."
Túc Thiệu Nghĩa Duệ còn đang quay mông sang chỗ họ, đứng hóng náo nhiệt, đột nhiên bị gọi tên:?
"Dạ?"
Sư phụ nói gì cơ ạ?
Một chiếc cầu hoa từ trên trời rơi xuống, hoàn hảo đập thẳng vào tay Túc Thiệu Nghĩa Duệ.
Hắn vừa cúi đầu nhìn cầu hoa, vừa ngẩng lên thì đã thấy ba người kia đâu mất tăm: ???
Một đống người lại chỗ hắn chúc mừng, không cần Túc Thiệu Nghĩa Duệ nhấc chân lên cũng tự nhiên được dồn về phía cửa sau.
Ở cửa có sẵn bà mối đang chờ.
"Công tử theo ta~" Bà mối cầm tay Túc Thiệu Nghĩa Duệ giật một phát, kéo hắn vào trong, hắn không kịp trở tay.
Lộc Nghiên Vũ khom khom lưng gãi gãi đầu ngoái đầu lên hỏi Nhuận Ngọc đang đứng sau: "Sư phụ, ổn thật chứ."
"Không sao, mau đi theo nó thôi."
Nói xong, chỉ còn thấy tàn ảnh.
Sở Tâm bên cạnh cũng vụt cái biến mất, Lộc Nghiên Vũ khổ sở đi theo không thì mất dấu.
Nhắm mắt, mở mắt đã thấy thân mang hỉ phục, đứng trước giường là tân nương rồi.
Bái đường rồi?
Chuẩn bị động phòng luôn?
Kích thích thật!
Túc Thiệu Nghĩa Duệ án binh bất động, quan sát căn phòng.
Nơi này giống như phòng hỉ bình thường, trên bàn có rượu giao bôi, trông như một lễ cưới hỏi bình thường.
Cái duy nhất có vấn đề là tân nương, ít nhất là hắn cảm thấy như vậy.
Giọng bà mối ban nãy ong ong vang lên quanh phòng: "Mời tân lang vén khăn trùm đầu."
Gậy giở khăn đặt ở trên bàn còn rung lên một cái, sợ Túc Thiệu Nghĩa Duệ không nhìn thấy.
Được rồi, chả có cái gì bình thường cả.
Tân nương ngồi đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, giọng nói nũng nịu có chút giận dỗi đáng yêu như thể người kia là tình lang lưỡng tình tương duyệt vậy: "Chàng không muốn cưới ta à?"
Nam nhân nào mà không rung động trước cô nương đáng yêu như thế, nhưng giáo dưỡng của Túc Thiệu Nghĩa Duệ cũng suýt không cứu được, thật sự là không muốn gả mà.
Hắn giả bộ ngập ngừng nói: "Thật ra ta có chút vấn đề..."
"Hứ, chàng không yêu ta, không muốn cưới ta chứ gì?
Không cần tìm cớ!"
Nói xong khoanh tay, hướng mặt đi nơi khác, khăn trùm đầu bị gió hơi phất lên, lộ ra đầu lâu bên dưới.
Túc Thiệu Nghĩa Duệ cũng lường trước được, da đầu hơi căng nói: "Ta thế nào nàng cũng chấp nhận ư?"
"Đương nhiên rồi, chàng không nhà, không cửa, không tiền, không cha, không mẹ hay bị câm, điếc, mù loà,..."
"Ta bị bất lực."
. . .
"Kiểm Quỷyy!"
Âm phong nổi lên, nến vụt tắt, ngoài cửa sổ còn nghe rõ tiếng gió mưa quật ầm ầm, tân nương trùm khăn đỏ tươi mới nãy giờ đầu nghẹo sang một bên, khăn cũng mục nát, bàn tay nhỏ thành xương khô.
Giọng tân nương ban đầu còn đáng yêu, nhỏ nhẹ, bỗng nhiên gào rít lên như loài thú vật chốn rừng sâu, cảnh tượng khiến Túc Thiệu Nghĩa Duệ hết cả hồn, hai mắt tròn vo.
"Tân lang à, chàng sao vậy?"
Trong chớp mắt mọi thứ trở về như cũ, thấp thoảng chỉ như ảo giác của một mình hắn.
"Chàng mới nói linh tinh cái gì đó?
Nam nhân không được nói không được!
Chàng phải thử với ta mới được!"
Lộc Nghiên Vũ: "Oa..."
Sở Tâm: "Ồh..."
Nhuận Ngọc: "Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim.
"
Tân nương giục: "Mau lại đây với ta nào~"
"Sợ nàng không hài lòng, đòi hưu ta."
Túc Thiệu Nghĩa Duệ tủi thân nói.
Lộc Nghiên Vũ: "Ưao!"
Tiểu sư đệ còn có một mặt thâm tình như vậy!
Sở Tâm: "Ồh!"
Nhuận Ngọc: "..."
Tân nương nói vẻ dỗ dành: "Ta làm gì bạc tình đến vậy, chàng làm gì ta cũng ưng, sẽ không hưu chàng."
"Nàng không hưu ta, vậy cho ta đội mũ xanh sao."
Nghĩa Duệ thở dài buồn rầu.
"Ta... ta..."
Tân nương cứng ngắc không biết nói gì, lần đầu tiên nàng ta gặp người như này.
Trong mắt của ba người kia, Túc Thiệu Nghĩa Duệ đang đối thoại với một bộ xương khô, bộ xương kia thậm chí còn chẳng ngắc ngứ cử động một lần.
Lộc Nghiên Vũ coi mà ê hết cả răng: "Sư phụ, có nên giúp sư đệ không?"
Nhuận- mới nói một đêm xuân đáng giá ngàn vàng- Ngọc: "Ừm, từ đã."
Sở Tâm: "Đừng rút dây động rừng."
Cuối cùng tân nương cũng không nhịn được nữa, đứng phắt dậy đi tới chỗ Túc Thiệu Nghĩa Duệ chân thành cầm tay hắn nói: "Ta đánh cược cả dòng họ nhà ta, ta yêu chàng vì nội tâm chàng trong sạch, tuyệt sẽ không ngoại tình vì bất cứ điều gì."
Khoảnh khắc nàng ta chạm vào tay, Túc Thiệu Nghĩa Duệ hơi rùng mình.
Ai biết được cả nhà cô chết từ đời tám hoánh nào rồi chứ!
Túc Thiệu Nghĩa Duệ da đầu giật kịch liệt, ra vẻ yếu đuối, sợ bị bỏ rơi: "Thật chứ?"
Tân nương gật đầu nói như đinh đóng cột: "Đương nhiên là thật!"
Hai bên lôi lôi kéo kéo đẩy nhau xuống giường, tân nương đè lên người Nghĩa Duệ vừa há to miệng, lập tức bị một thứ màu đen hình tròn đánh bay.
Quân đen của Lộc sư huynh!
Túc Thiệu Nghĩa Duệ bật người dậy, di chuyển về phía bắn ra quân cờ đen.
Chợt lưng hắn lạnh toát, cổ như có thứ gì treo lên, định thần lại đã thấy đôi xương tay khô queo vắt trên vai.
Sinh lực trong cơ thể phút chốc như bị rút hết đi, đến mặt mũi hắn cũng bị nhoà đi.
May sao Nhuận Ngọc ra tay kịp thời, đánh bật bộ xương kia ra.
Túc Thiệu Nghĩa Duệ khuỵu xuống, Lộc Nghiên Vũ mau chóng đón lấy.
Vụt tiếng gió qua, bộ xương biến mất, ảo cảnh cũng tan theo, để lộ căn phòng cũ rích, đầy mạng nhện và mùi ẩm mốc.
Nhìn kĩ lại trên giường còn có lá thối mùn, chăn gối đều ẩm ướt tạo cho con người ta cảm giác khó chịu.
"Sư phụ, không bắt kịp."
Sở Tâm từ ngoài đi vào, vẻ mặt khó nói.
"Không sao, cũng là lão yêu trong truyền thuyết cơ mà, kẻo gà không ăn được lại còn mất nắm thóc."
Nhuận Ngọc vừa ổn định lại hồn phách cho Nghĩa Duệ, vừa nói.
Lúc bọn họ chạy theo Túc Thiệu Nghĩa Duệ, vừa bước vào cửa sau như mở ra một thế giới khác thông tới, là ở trong rừng.
Cũng không phải bà mối dẫn đường trước đó, mà hoàn toàn là Túc Thiệu Nghĩa Duệ tự đi một mình.
Lộc Nghiên Vũ nghĩ tới đó không khỏi rợn cả người, tiểu sư đệ lúc đó thật sự rất kinh dị.
Nhuận Ngọc nhìn Nghĩa Duệ đi nhón gót, vuốt một cái qua mắt Lộc Nghiên Vũ, hắn liền nhìn thấy một người mặc áo liệm mục nát đang tay cầm tay, chân cùng chân với sư đệ.
Hu hu, thà sư phụ đừng cho con nhìn cái này còn hơn!
Sở Tâm nói: "Có lẽ là ở gần đây."
"Không chắc, Bạch Cốt Tinh ở trong hang động, nơi này tạm thời chưa thấy cái hang nào, có lẽ chỉ là nơi Bạch Cốt Tinh tìm kiếm lương thực."
Rồi sau đó là một màn khanh khanh ta ta, chàng chàng thiếp thiếp như vừa rồi.
Lộc Nghiên Vũ nói thầm: "Việc này tốt nhất là không nên để cho Nghĩa Duệ biết, nếu không..."
Trời đánh còn tránh miếng ăn, riêng Túc Thiệu Nghĩa Duệ là tự hắn hứng đủ: "Nếu không thì thế nào ạ?"
Hắn tròn mắt hết nhìn Lộc sư huynh tự nhiên lại đang cõng mình lại nhìn đại sư huynh rồi tới sư phụ, đều nhận lại được là cái nhìn thông cảm.
Nhuận Ngọc nhắm mắt không quản, trách nhiệm được đẩy sang cho đại đồ đệ, Sở Tâm vỗ vai hắn: "Không có gì đâu, đừng nghĩ nhiều."
?
Huynh thử không nghĩ nhiều xem!
Nhuận Ngọc bỗng mở to mắt: "Mau đi, Kiểm Quỷ sắp tới rồi."
Tiếc là người tính không bằng quỷ tính, nguyên xi một cái đầu lâu đã bò tới trước mặt.
Trên đầu lâu, là một đứa trẻ con.
_____________________________
Kì thực, cái... cái cái con này...
Nói chung là khó nói.
Dạ Huyên hít một hơi, quay đầu hỏi: "Hỉ chưởng môn, quỷ này có nơi nào nói làm thế nào để khử nó không?"
"Lâu quá rồi, không nhắc tới."
Ý là, chúng ta xong đời rồi.
Ba sáu kế, chuồn là thượng sách.
"Chạy!"
Hỉ Vy túm lấy hai đứa nhỏ phi thân lên mỏm đá vôi, đạp lụa mà bay.
Đương lúc Dạ Huyên còn đang cảm thán cảnh đẹp, quay đầu lại thì thấy Khê Quỷ kia cũng nhảy qua nhảy lại dọc theo núi đá mà đuổi theo.
Vừa đuổi, tiếng cười của nó lại càng lớn, như từ bốn phía vọng lại, con người lạc vào đây rất dễ bị mất phương hướng, nhốt trong nơi này.
Sắc mặt Hỉ Vy không được tốt cho lắm, dù sao thì không phải loại quỷ nào cũng dễ nói chuyện như Quỷ Xương Cuồng, linh lực cũng chỉ mới hồi phục khoảng phần tư.
Đào Nha cùng Dạ Huyên bị xách cổ áo lên, hơi nghẹt thở tí nhưng mà vậy còn hơn.
Trước mặt là một núi đá vô cùng lớn, Hỉ Vy sắp sửa vượt qua nó thì gà con trong ngực áo Dạ Huyên bỗng nhúc nhích thò đầu ra ngoài!
"Chiếu Âm...
Ngươi ngươi còn mang cả gà?"
Đào Nha nhìn thấy nhúm màu vàng nhỏ xíu trước ngực hắn, đối lập hoàn toàn với cái khí chất kia.
"Là nơi này, Bạch Cốt Tinh ở đây."
Từ gà con phát ra tiếng nói của nam hài khoảng sáu tuổi.
Hỉ Vy nhíu mày, Chiếu Âm này, cùng con gà này e là không bình thường.
Nhưng giờ không phải lúc để nói rõ, Hỉ Vy nhanh chóng bạo phát tốc độ, vèo phát tới trước cửa động.
Sau đó... sau đó cứ vậy đâm thẳng vào luôn, cũng may động nhiều ngõ ngách, tìm một chỗ trú cũng được, chỉ sợ con Khê Quỷ kia quen đường hơn họ, tìm được bọn họ chết chắc.
Hỉ Vy cùng Đào Nha quay đi quay lại đã thấy Chiếu Âm cắp nách thêm một bé trai tầm sáu tuổi rồi.
Dạ Huyên xốc đứa nhỏ lên, từ trong vách hẹp ngó ra bên ngoài hỏi: "Sao nữa đây, đi đâu đây, làm gì đây hả?"
"Đợi một lát."
Diêu Thừa Phụng nhắm mắt cảm nhận vị trí một chút "Đi thẳng, ngã rẽ tay trái."
"Hai người, đi thôi."
Thấy hai vị kia còn đang ngơ ngác, Dạ Huyên nói với họ.
Hỉ Vy động một cái, lụa sắc hơn đao đã kề trước cổ.
"Ngươi là kẻ nào?"
"Con?
Con là A Âm, người của Linh Mộc phong không phải sao?"
Dạ Huyên nghiêng nghiêng đầu cười với Hỉ lão.
Diêu Thừa Phụng đập tay Dạ Huyên thả y xuống, đàng hoàng hành lễ chào hỏi: "Hỉ chưởng môn, Đào cô nương."
Đứa bé trước mắt khí chất trong trẻo, hai mắt sáng ngời, môi mím lại, nhưng lại quy quy củ củ không giống trẻ con tí nào, còn có chút quen mắt.
Có điều cũng không ngăn cản được bàn tay đầy xấu xa của Đào Nha đang mon men tới gần cặp má nọ.
Hỉ Vy cũng hoà hoãn lại không ít, suy cho cùng tên này chắc chắn không cùng phe với Bạch Cốt Tinh gì gì kia...Hơn nữa, cũng cho mình Hồi Linh đan, tạm không tính toán.
"Hỉ chưởng môn, chúng ta không có ý hại người, người có thể tin hay không cũng được."
Phụng bé con bắt lấy cái tay đang nhéo mặt mình của Đào Nha, nghiêm túc nói.
Dạ Huyên đứng bên cạnh đã nhìn Đào Nha muốn cháy mắt mà Diêu Thừa Phụng không thèm đếm xỉa tới hắn.
"Sư phụ, đứa bé đáng yêu này không lừa sư phụ đâu."
Đào Nha vui vẻ thoát khỏi tay của y, tiếp tục bóp bóp nhéo nhéo, "Không tin người sờ thử đi, chắc chắn là người sống."
Hỉ Vy: "..."
Suy cho cùng thì nàng vẫn là người lớn tuổi nhất ha.
"Đào cô nương, thỉnh tự trọng, con trai ta còn nhỏ."
Dạ Huyên hất tay Đào Nha ra, hợp tình hợp lí kéo người lại.
Diêu Thừa Phụng: .
Đào Nha: Con trai ngươi?
Nói ra có chó tin nhé.
"Mọi người, đi mau đi nếu không Khê Quỷ sẽ tới đó, theo ta."
Diêu Thừa Phụng nói rồi 'lon ton' chạy trước dẫn đường, giống như y rất quen thuộc với ngóc ngách ở trong đây, vô cùng thuần thục mà không gặp trúng Khê Quỷ.
"Này, nhóc con, sao lại quen thuộc mấy cái hang này thế?"
Đào Nha hiếu kì hỏi.
"Ta cũng không biết, hình ảnh tự in trong đầu thôi."
Diêu Thừa Phụng nhún vai lắc đầu, y cũng không có cách nào lí giải sự quen thuộc này.
Đi một hồi hết rẽ trái rồi quẹo phải, rốt cuộc cũng ra được một không gian lớn để hít thở.
Mà thật ra mùi ở đây cũng không hợp để hít thở lắm.
Nơi này vô cùng lớn, có khi còn lớn hơn cả tẩm cung của hoàng đế, ở chính giữa còn dựng lên một mỏm đá.
Trên mỏm đá có một chiếc ghế đá, hai bên tay vịn là hai chiếc đầu lâu đã phủ bụi.
Còn đặt trên ghế đá là một bộ xương đang nằm.
"Đó là nguyên thân của Bạch Cốt Tinh sao?"
"Ai vậy?
Oáp~" Tiếng ngáp dài vang lên từ bộ xương, như thể trả lời Đào Nha vậy.
Đào Nha thầm nghĩ rồi xong, sao mồm mình nhanh hơn não vậy!
"Bạch cô nương, hương khói gì chưa?"
_______________
Ngược với Khê Quỷ, Kiểm Quỷ lại là hài tử cưỡi đầu lâu.
Đầu đứa bé to bất thường, da xám ngoét, mắt miệng đen ngòm chảy ra thứ dịch màu xanh đậm, nó đang kêu gào thảm thiết.
Lộc Nghiên Vũ chao đảo một cái, ôi mới một ngày mà y thấy toàn mấy cái thứ...
"Sư tôn, loại quỷ này xử lí thế nào?"
"Bịt tai lại, không thì cắt lưỡi nó đi."
Túc Thiệu Nghĩa Duệ còn đang tròn mắt không biết chuyện gì đang xảy ra, đã bị sóng âm phát ra từ mồm Kiểm Quỷ làm cho choáng ngợp.
May mắn thay sư phụ hắn không ác tới mức bỏ mặc sống chết của tụi đồ đệ, y tạo kết giới ngăn sóng âm cho bọn họ.
Sở Tâm cầm bút vẽ vài nét, những nét mực đen như có hồn trói miệng Kiểm Quỷ lại, co thành một cục lăn lông lốc.
Nhuận Ngọc siết chặt nắm tay, lập tức không gian xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh ào ào rơi xuống, lộ ra nguyên hình cái hang đá.
Lộc Nghiên Vũ há hốc mồm: "Sư phụ, sao người lại..." không làm như thế từ đầu?
"Còn trẻ thì phải nếm ít khổ mới nên người."
Sư phụ hắn thản nhiên đáp.
"..."
Túc - em út.
Sở sư huynh còn hơn thế, trực tiếp tác động vật lí Kiểm Quỷ không ngại bẩn tay, rồi ép nó dẫn đường đi tìm nguyên thân Bạch Cốt Tinh.
"..."
Lộc.
Hai người có còn lương tâm không?
Dắt Lộc Nghiên Vũ hắn hơn dắt bò nữa.
Chỉ tội cho Nghĩa Duệ sư đệ, nếu hắn là bò thì đệ ấy là chó.
Kiểm Quỷ bị đánh về nguyên hình bé con, nó dẫu sao cũng chỉ là một đứa bé, bị đánh đòn liền khóc hu hu hu gọi mẹ, tiếng "Mama!" lùng bùng không rõ nhưng lại khiến người ta vô cùng phiền não.
Sở Tâm đá nó một cái: "Ồn quá, mẹ ngươi là ai?
Gào cô ta tới đây lẹ đi."
Nhuận Ngọc: "..."
"Thứ đồ" bé nhỏ vẫn đang cưỡi "vật cưng" của nó vừa đi lại còn dấm dứt thút thít.
Nếu biết đám người này khó chơi như vậy nó đã không dây vào.
Nó thầm nghĩ đợi nó tìm được Khê Quỷ hay mẹ nó thì sẽ cho mấy người bọn họ biết tay.
Chỉ có điều vận may của nó không tốt như vậy.
________________
"Bạch cô nương, hương khói gì chưa?"
Giọng nói thiếu niên đầy châm chọc vang lên.
Bộ xương khô khẽ nghiêng người, phát ra tiếng lộc cộc của các khớp xương.
Dù chỉ thấy cái đầu lâu nhưng đám bọn họ lại cảm thấy như cái "người" này đang nhướng mày.
"Ồ?
Kẻ nào mà tự dâng thân lên cho ta vậy?"
Bộ xương lắc một cái, trở thành mỹ nhân da trắng môi hồng, tóc mượt như suối, ánh mắt lúng liếng như biết cười, quyến rũ mê người.
Nói là quốc sắc khuynh thành cũng chẳng sai, nhưng e là chỉ đẹp với người thường, còn nếu có tu vi một chút thì nhìn kĩ sẽ thấy từ "người" này toát ra một luồng khí đen ngùn ngụt, nhìn thế nào cũng chỉ thấy khó thở, bức bối, thậm chí là có chút cảm giác nhớp nháp trên người.
"Wow."
Đào.
"Wow."
Hỉ.
"Wow."
Phụng.
"Ồ."
Dạ.
Mỹ nhân kia phất tay, đá xung quanh dịch chuyển, để lộ ra mấy cái cửa hang thông với nơi này.
"Khè, khè."
Từ một trong số những cửa hang đó vang lên tiếng của một con thú.
Chào mừng ác mộng trở lại, Khê Quỷ.
Đào Nha khóc không ra nước mắt, cái thứ này vừa xấu vừa bẩn, thật sự phải đánh nhau thì nàng không biết nên chú ý vào cái gì nữa.
Cô muốn cầu cứu Tề Thiên Đại Thánh hu hu.
Đại Thánh ơi, mau cứu con!
"Đại nhân, hè hè, ta tới rồi."
Một tên mặt đầy lông lá chạy ra, xum xoe với Bạch Cốt Tinh.
"Hùng Tinh, ngươi xem ngươi thích thân xác của ai, ta sẽ ân xá cho ngươi nha."
Bạch Cốt Tinh cong đôi mắt, nói.
Hùng Tinh xoa xoa hai bàn tay vẫn còn nguyên cả móng gấu cười toe toét đánh giá các tạo hình tương lai.
Hỉ Vy mở trận truyền âm: "Hùng Tinh này ta quan sát có lẽ rơi vào cấp Hoàng."
Đào Nha chớp mắt, truyền âm lại: "Sư phụ ơi, con đọc thoại bản thì hình như mấy cái hang kia có cả Hùm Tinh, Lộc Tinh gì gì đó nữa..."
Dạ Huyên: "Yên tâm đi, ta thấy nơi này không khác mấy với thoại bản Đào cô nương được đọc đâu."
Diêu Thừa Phụng: "Ừ, hình như còn nhiều hơn."
"..."
Hùng Tinh chỉ chỏ: "Đứa này thì nhỏ quá, đứa này gầy quá, đứa này ngực lép quá, đứa này..."
Đào Nha:?
Dạ Huyên ngắt lời hắn: "Vị đại ca này, không quản nam nữ à?
Người soi mói nữ nhân là không thể tha thứ được đâu đó nha."
Bạch Cốt Tinh nhìn hắn, cười với Hùng Tinh: "Tên này để lại phục vụ ta."
"Vâng, vậy ta lấy tên còn lại."
Gã ta vui vẻ đáp.
"Đại nhân, còn ta nữa!"
"Còn ta, còn ta!"
Xung quanh nhao nhao cả lên, bốn người bọn họ càng trở nên yếu thế ở nơi này.
Bỗng nhiên từ đâu truyền đến tiếng trẻ con khóc, âm thanh khuếch đại khiến cho mặt đất rung cả lên, thậm chí còn có ít thạch nhũ rơi xuống vỡ nát.
Tiếng khóc càng ngày càng gần, đám yêu tinh dưới trướng Bạch Cốt Tinh cũng im bặt nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy có một cái đầu lâu như mọc chân bò đi, trên còn có một đứa trẻ kì dị cưỡi lên; nó chính là nguồn phát ra âm thanh kinh khủng kia.
Hỉ Vy nói: "Đây là Kiểm Quỷ, gần như trái ngược với con Khê Quỷ kia."
Bạch Cốt Tinh sắc mặt không được tốt lắm, ngồi bật dậy: "Con làm sao thế?
Mau lại đây với ta."
Kiểm Quỷ gào lên: "Ma ma!"
Nó định bụng nôn hết ấm ức bị con người bắt nạt ra nhưng nó còn chưa bò tới được chỗ Bạch Cốt Tinh thì đã ăn một cú đá từ phía sau, theo đúng nghĩa đen mà lăn xuống phía dưới mỏm đá.
Bạch Cốt Tinh vung tay đánh ra một luồng sương đen về phía hang động nhỏ tối kia, nhưng chẳng có gì phản ứng lại nàng ta cả.
"Oa!
Oa!
Oa!"
Tiếng khóc của Kiểm Quỷ lại càng khoa trương hơn, ngay cả mấy con yêu tinh ở đó cũng không chịu được.
"Đừng có khóc nữa!"
"Mau mau nín đi Kiểm Quỷ!"
Bạch Cốt Tinh chau mày quan sát hang động nhỏ kia, nói: "Kiểm Kiểm ngoan, nói cho mẫu thân biết ai đánh con."
Bốn người bên này liếc nhìn nhau, rút dần trở lại lối đi ban nãy.
Thật ngại quá, Diêu Thừa Phụng dẫn lộn đường á.
Nên là rút được nửa chân thì bọn họ lại phải rút về.
Một chiếc quạt được liệng ra giữa không trung như thăm dò, lại như có chủ đích, Bạch Cốt Tinh bị tấn công bất ngờ không kịp phản ứng khiến cho trên mặt có thêm một vết xước, phá hỏng dung nhan mỹ miều cô ta dày công biến ra.
"Kẻ nào?
Đánh lén như vậy không thấy hèn hạ sao?"
"Không hề á nha, còn đánh rất sảng khoái."
Sở Tâm nhàn nhã bước ra nhún vai, vừa nói vừa cười coi vô cùng... thiếu đánh.
"Cốt Tinh đại nhân, tên này vừa đẹp với thẩm mỹ của ta!"
Hùm Tinh nhìn Sở Tâm với ánh mắt thèm thuồng sáng quắc không hề che giấu.
Kiểm Quỷ ấm ức: "Mama, là tên đó đánh con, hu hu..."
"Không sai, là ta đá nó đấy thì làm sao?"
Sở Tâm cầm chiếc quạt mới lấy được từ Túc Thiệu Nghĩa Duệ phẩy vài cái làm màu, "Ta không chỉ đá tên nhóc đó, ta còn đá cả ngươi đó."
Bạch Cốt Tinh làm thủ quyết, hướng về phía người vừa xuất hiện, luồng khí xanh đen hình đầu lâu bay tới định táp vào Sở Tâm.
Hắn khẽ gẩy quạt, một luồng kình lực vô cùng lớn đánh tan thứ kia, đập vào vách động khiến âm vang bắn ngược trở lại.
Yêu quái xung quanh bị âm vang làm cho choáng váng, đứa nào đứa nấy ôm đầu, yếu hơn còn lăn cả ra kêu trời gọi đất.
Bạch Cốt Tinh cũng bị cắn trả, lớp mặt nạ trên người cô ta xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ to bằng móng tay út.
"Ối chao, chuột chù đứng giữa vườn hoa, soi gương đánh phấn vẫn ra chuột chù.
Bạch cô nương không cần phải phí công sức chăm chút làm gì, đằng nào bọn ta cũng không thấy được vẻ đẹp mĩ miều nào đâu nha."
Đào Nha trợn tròn mắt, lúc này mà cái tên Chiếu Âm này còn kéo thù hận về mình hả??
"Ngươi còn dám mở miệng nói soi mói nữ nhân là không tha thứ được, vậy ngươi là cái thứ gì?"
Hùng Tinh ưỡn ngực nói.
"Ha ha, có vẻ vị họ Bạch này sống lâu quá quên mất bản thân vốn dĩ không phải là người lại còn nam nhân với chả nữ nhân có phải là tự đánh giá bản thân mình quá cao rồi không?"
Bạch Cốt Tinh hừ lạnh, Khê Quỷ như nhận được tín hiệu của chủ nhân liền quay ngoắt sang phía bốn người bọn họ.
Hỉ Vy cắp theo Đào Nha, Dạ Huyên như cũ xốc nách Diêu Thừa Phụng chạy quanh cái động, xung quanh nhốn nháo hết cả lên không chỉ có Khê Quỷ mà còn cả Hùng Tinh, Hùm Tinh, Lộc Tinh,... linh tinh đủ loại yêu quái nháo hết cả lên.
Nhân lúc hỗn loạn, Sở Tâm nhấc chân tiến đến gần Bạch Cốt Tinh tay cầm quạt, tay cầm bút đồng thời tung ra.
Từ ngòi bút hắn vẽ ra một con rồng, không có tròng mắt, uy vũ đứng đó như đợi lệnh.
Điểm mắt xuất trận.
Long ngâm.
Rồng được điểm mắt, phát ra tiếng gầm uy vũ lao tới tấn công Bạch Cốt Tinh.
Bạch Cốt Tinh vung tay, một con yêu quái đang nằm vật ra đất vì dư chấn ban nãy bị kéo lên chắn đòn cho nó.
Con tiểu yêu kia lập tức bị nổ tung, máu thịt văng tung toé, khoé mắt Bạch Cốt Tinh còn vương vài giọt máu ấm nóng.
Những con yêu quái khác thấy tình cảnh này bỗng nhiên đứng khựng lại.
Dạ Huyên đứng ngược trên vòm động mà như đứng ở mặt đất, Diêu Thừa Phụng theo trọng lượng mà treo lửng lơ giữa không trung.
Nhân lúc này!
Quả cầu lửa tụ ở bàn tay Diêu Thừa Phụng lập tức phóng đi, nhưng mục tiêu không phải Bạch Cốt Tinh mà là đám yêu tinh bên dưới.
Muốn giết được kẻ địch thì trước tiên làm vỡ cái khiên thịt của nó đã!
Hỉ Vy đã sớm nhìn ra, cái thứ tên Bạch Cốt Tinh này vốn chẳng yêu thương gì thuộc hạ như nó thể hiện.
Nàng cùng Đào Nha phối hợp với Diêu Thừa Phụng, hai dải lụa một tím một đỏ từ hai phía phóng ra, trói gọn đám tiểu yêu kia.
Cùng lúc đó, Sở Tâm bên kia tung người vung quạt ra, từ chiết phiến xuất ra năm đầu phi tiêu dẹp, uốn lượn như rắn mà lao tới chỗ Bạch Cốt Tinh.
Nó vung tay chỉ kịp kéo thêm hai con tiểu yêu để che chắn, số còn lại đã bị cầu lửa của Diêu Thừa Phụng cho nổ tung.
Đào Nha tròn mắt, khoảnh khắc mà đại đệ tử của Thư Tự các vung quạt, nàng thề là nàng nhìn thấy hắn biến thành Túc Thiệu Nghĩa Duệ!
"Hợp nhất thành một thể?"
Bạch Cốt Tinh có vẻ đã nhận ra điều kì lạ, ả ta ngửa mặt cười lớn, "Không ngờ!
Thật không ngờ!
Thứ đã thất truyền lâu như vậy rồi mà vẫn còn có kẻ biết."
Nó làm một động tác hoa lan chỉ vuốt mặt điệu đà, "Nhưng các ngươi đừng tưởng chỉ một mình các ngươi biết!"
Bạch Cốt Tinh làm ra một thủ quyết, đống thịt bầy nhầy dưới đất lại lúc nhúc, đám người trố mắt nhìn đống thịt gom lại với nhau, từng mảnh thịt vụn như có ý thức mà nối lại, tạo ra một "người".
"Haiz."
Dạ Huyên thở dài, "Quả nhiên là ta không nên tin vào mắt thẩm mỹ của một con chuột chù mà, xấu tới nỗi nhìn thôi đã muốn chết."
Hắn vừa dứt lời, đống thịt đã được đắp nặn thành một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, sắc nước hương trời.
Nhưng mà... nhưng mà nó đâu có che mắt được bọn họ!
Mù đi, mau mù đii!!