Khác Phu nhân của lão đại hay ... - Myungyeon - Lyeon

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
116,714
Điểm tương tác
0
Điểm
0
44287925-256-k433735.jpg

Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Tác giả: MinMoon09
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Anh là lão đại còn em .... là chị đại ??

Không ! em là phu nhân của anh !!
em là phu nhân của lão đại sao ?
không ! em là của anh .... chỉ riêng anh !!

Em xin lỗi !!!

Anh sẽ đợi .....Em yêu anh !!!



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dựng phu giang hồ du
  • NGHE NÓI VỊ HÔN PHU CỦA TA SIÊU HUNG
  • [FUTANARI] còn không mau phục vụ bổn tiểu thư
  • [ Edit] Mạt thế trọng sinh chi kim bài nữ phụ
  • PHẦN 2:Cửu phượng triều hoàng:Tuyệt sắc thú phi...
  • Mỗi Ngày Thức Dậy Đều Thấy Đôi Phu Phu Kiểu Mẫu Đòi...
  • Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Giới thiệu đôi chút


    Kim Myung Soo ( L ) : Lão đại của Kim gia một gia tộc lớn mạnh trên thế giới , buôn vũ khí sản xuất cho các cuộc chiến tranh ngầm .

    Tính cách lạnh lùng, bị bệnh ưa sạch sẽ một cách thái quá , vẻ đẹp hơn người...

    Có một sức mạnh khoẻ mạnh hơn bất cứ ai , vì từ bé bị gia đình đả kích rèn luyện để trở thành lão đại lên vì quá tức giận và kích động mới có sức mạnh đó

    Park Jiyeon ( Dino) : Chị đại ....

    Sau khi bị đả kích vì toàn bộ gia đình bị chết trong vụ hoả hoạn , bạn trai ruồng bỏ lên đã bị tai nạn và mất trí nhớ và cũng biệt tăm biệt tích hẳn một năm , đến khi trở lại cô nhận ra mình có những sức mạnh đặc biệt : tự lành vết thương nhanh chóng , trẻ mãi không già và còn một thứ nữa là điều khiển được kim loại .

    Sắc đẹp không cần bàn tới với nó nhưng nó cũng như hắn bản tính lạnh lùng không tin tưởng ai do đã từng bị phản bội , nhưng khi ở cạnh bạn bè thì đáng yêu hết mức

    ( chú ý cả hai đều sống vĩnh cửu )

    Kim Sung Gyu : Cánh tay phải của L , người hiểu lão đại nhất được lão đại nuôi dạy từ khi mười tuổi tuy lúc đó lão đại mới chỉ 15 nhưng mọi thứ là do lão đại rèn luyện

    Yong Jun Hyung : Cánh tay phải của Jiyeon , yêu nó lên luôn chung thành với nó , có thể hi sinh vì nó bất cứ lúc nào mà không do dự

    Lee sung yeol : Cánh tay trái của L cũng như Sung Gyu được lão đại nuôi dạy từ nhỏ chỉ là thực lực không bằng Sung Gyu

    Hyomin : Cánh tay trái nhưng gần như là bạn thân của Jiyeon , tuy luôn nhận lại được sự lạnh lùng nhưng cũng nhận được sự quan tâm từ nó
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chương 1


    Park Jiyeon cái tên đầu sỏ của nhiều băng đảng mafia được nó chống đỡ , Năm tháng trước nó đã tuyên bố thẳng thừng nó sẽ không đụng đến các ông nhưng nếu bất cứ ai dám phạm tội với nó thì có thể nó sẽ làm toàn bộ trung ương trong cái nước đó phải tái chế lại toàn bộ ( nghĩa là giết hết đó ) .

    Vậy lên các băng đảng lớn trên thế giới lần lượt kéo tới tôn sùng nó đi đến đâu nó được nghênh đón như nữ hoàng đến đó .

    ----------------------------------------------

    Hôm nay lão đại băng đảng mafia tại Italy được biết một tin hùng hồn Park Jiyeon đang trên đường tới nên khách sạn Rose đang hỗn loạn chuẩn bị để đón nó

    - Xem ra đây là một nhân vật không bình thường - nhân viên 1

    - Lúc đầu tui thấy Park ChanYeol là nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất nước ta đến tui đã rất run sợ vì thế lực của ổng không ngờ ổng lại cuống cuồng đích thân chuẩn bị đón khách xem ra người này thật sự tầm cỡ thế giới - nhân viên 2

    - Bà nghĩ chỉ có thế sao bên nhà hàng Hot ngay bên cạnh chúng ta có thông tin tổng thống chúng ta vừa đến, đích thân bắt nhà bếp chuẩn bị những món ăn ngon nhất để đón một nhân vật tầm cỡ đấy - Nhân viên 3

    - Thế hai bà có nghĩ cả hai bên đang đón cùng một người không ?

    - nhân viên 1

    - Tôi cũng nghĩ thế vì chắc không có hai nhân vật tầm cỡ cùng một lúc đi đến hai nơi , một là khách sạn nổi tiếng nhất nước với đầu bếp số một đất nước và một bên là nhà hàng nổi tiếng chưa ai chưa từng mê khi ăn xong đâu - nhân viên 2

    - Một bên là lão đại mafia lớn một bên là tổng thống cậu nghĩ nhân vật này là ai cơ chứ ?

    - nhân viên 3

    - Hình như tới rồi kìa - nhân viên 1

    Ba chiếc Mercedes-Benz SLR McLaren mui trần tiến tới , chiếc đầu tiên có màu đỏ rực nổi bật trong đoàn xe hai chiếc xế khủng cùng loại với chiếc đi đầu có màu trắng cùng hơn 20 chiếc xe khác đều có màu đen

    Hai người trong chiếc xế trắng bước ra đầu tiên một nam thần và một mĩ nữ nóng bỏng như thu hút mọi ánh nhìn của mọi người , đến khi cô gái mở cửa còn chàng trai đưa tay đỡ người trong xe ra mọi người đã nghĩ đó là một ông bà già nào đó , nhưng khi cánh tay mảnh mai đón lấy cánh tay rắn chắc của người đàn ông bước ra mọi người đều ngỡ ngàng trước vẻ đẹp đó , nếu cô gái kia đẹp như mĩ nữ thì cô gái này là đại mĩ nữ nhưng trên người cô gái toát ra một loại sát khí ghê gớm khuôn mặt lạnh lùng đến đáng sợ .

    Nó không chần chừ bước thẳng vào khách sạn Rose , chả là nó ghét tổng thống vì chắc mấy ổng không thoải mái , lúc nào cũng cái kiểu gia trưởng làm nó phiền chết mất , mà nghe nói Park Chan Yeol tuy là lão đại nhưng cũng còn rất trẻ và đẹp trai lên nó chắc cũng thoải mái hơn

    Đoàn người trong khách sạn xếp thành hai hàng nghênh đón nó tất cả đều cúi rạp 90 độ khi nó bước tới , một khí thế hùng mạnh , đôi chân dài với chiếc giày cao gót của nó khiến không gian im lặng chỉ nghe thấy tiếng hơi thở vào âm thanh phát ra từ chiếc giày cao gót của nó , mọi người đều nín thở khi cảm nhận được âm thanh rùng rợn đó .

    Khi nó bước tới tất cả mọi người đồng thanh " chúng em chào chị đại "

    Nó vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng bước thẳng tới chỗ Park Chanyeol .

    Đúng như nó nghĩ ừ thì Park ChanYeol nổi tiếng lạnh lùng nhưng cũng còn rất trẻ ...

    Nó ngồi vào chiếc ghế cao nhất trong bàn ăn.

    Nó ra hiệu cho JunHyung và Hyomin ngồi cạnh nó phía trước là Park Chan Yeol và một tên thuộc hạ của hắn , đồ ăn lần lượt được bưng bày lên, vừa nhìn nó đã hơi cau mày vì trên bàn toàn những món ăn cầu kì , nó thì ăn rất đơn giản và không thích ăn như thế .

    - Jiyeon thích đồ đơn giản , đổi thứ khác đi - Hyomin hiểu nó lên lặng lẽ nói cho Chanyeol biết

    Nghe Hyomin nói Chanyeol lập tức đánh mắt sang tên đệ tử bên cạnh hắn hiểu ý đứng lên chạy nhanh vào nhà bếp thông báo tình hình

    - Cứ thoải mái tiếp tục và thu dọn chỗ này đi - Tiếp nối giọng của Hyomin là JunHyung ngồi cạnh Jiyeon cất giọng

    Nó ngả người vào chiếc ghế nhắm mắt lại nó thích cảm giác này mỗi khi không vừa ý cái gì nó luôn ngả lưng rồi nhắm mắt , cảm giác như không có ai ở bên mình một cảm giác yên tĩnh khiến nó cảm thấy thoải mái lạ thường

    Buổi tối diễn ra tốt đẹp nó cũng cảm thấy thoải mái nên ở lại khách sạn này một đêm vì tổng thống mời ở lại lên nó cũng đành vì lúc nãy đã từ chối rồi giờ lại tiếp tục thì khổ .

    Park Chan Yeol cũng ở lại vì có ý mời nó ngày mai hắn sẽ dẫn nó đi thăm quan nhưng nó vẫn chưa trả lời chỉ nói " nếu có hứng "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chương 2


    Lão đại Kim Gia một người có thế lực hùng mạnh nhất thế giới , hắn là một con người hoàn hảo : thế lực có , tiền có , đẹp trai có nhưng có một thứ hắn khác với đàn ông trên thế giới là hắn chưa bao giờ mê gái , sức mạnh của hắn như một vị thần nhưng hắn cũng biết còn một người nữa có sức mạnh ngang ngửa hắn " Yoo Seung Hoo " .

    Yoo Seung Hoo cũng có hoàn cảnh y như L và có được sức mạnh phi thường , hiện hắn đang là lão đại của Yoo gia một thế lực hùng mạnh luôn đấu tranh với Kim Gia nhưng trong một lần giao tranh Kim Myung Soo đã chiến thắng nên Kim Gia trở thành gia tộc mafia buôn vũ khí đứng đầu thế giới .

    Yoo Seung Ho : một còn người thâm độc , khuôn mặt có sức hút mãnh liệt nhưng lại là một Play Boy chính hiệu tuy hắn là lão đại của băng đảng nhất nhì thế giới nhưng lại luôn mê nữ sắc , có một thứ hắn luôn mang trong lòng " không bao giờ chết vì gái , gái chỉ là thú tiêu khiển " nên có nhiêu băng đảng trà trộn vào muốn giết hắn nhưng chẳng ai biết hắn cũng giống hai đứa đó sống vĩnh viễn

    ---------------------------

    " Soo à ! có tin hot cho cậu đây " WooHyun lão đại của một băng đảng thứ ba thế giới đồng thời cũng là bạn của Myung Soo vừa từ máy bay xuống liền chạy thẳng vào Kim Gia với vẻ mặt hớn hở

    Hắn không nói mắt vẫn nhắm nghiền chỉ phất tay tỏ ý để cậu nói tiếp

    " Tớ mới nhận được tin có một cô gái có sức mạnh kiểu như cậu " Woo Hyun hớn hở đáp

    Sung Gyu và Sung Yeol ở bên cạnh lão đại cũng vảnh tai lên nghe còn hắn sau khi biết tin hắn hơi nhếch mép ,mắt hắn hé mở " có sức mạnh gì "

    " ờm hình như là phục hồi nhanh và còn một thứ nữa tớ rất ngạc nhiên đấy .....

    " Woo Hyun sờ tay lên cằm giả vờ đăm chiêu suy nghĩ

    " Nói " một giọng nói lạnh lùng phá vỡ bầu yên tĩnh có phần như đang ra lệnh

    " ....

    điều khiển được kim loại " Woo Hyun hơi nhíu mày nói như bắn đạn rồi ngồi nhìn phản ứng nhưng nhận lại là cái cười nhếch mép

    " Cô ta hình như là tình cũ của .....

    Yoo Seung Ho " ( do lúc đó hắn biết mình có sức mạnh lên rũ bỏ nó dù gia đình nó vừa xảy ra chuyện )

    Hắn nhíu mày nếu Yoo Seung Ho mà biết cô gái đó giờ cũng có sức mạnh hắn sẽ tìm cách để hợp tác với cô ta , nếu thế Yoo Gia sẽ càng hùng mạnh đến lúc đó hắn khó mà chống cự được .

    Nhưng nếu cô ta chỉ cần bị nhốt trong Kim Gia thôi thì mọi chuyện vẫn sẽ êm đẹp và cũng có khi lại giúp Kim Gia đứng vững trên mọi địa bàn

    " Điều tra lai lịch toàn bộ về cô ta cho tôi " Giọng nói ảm đạm nhưng có khí lạnh từ miệng hắn thổi ra khiến không khí như xuống âm độ , Sung Gyu và Sung Yeol vâng dạ định rời đi nhưng Woo Hyun giữ lại

    " Tớ đã điều tra rồi và có một tin nổi bật mọi sở thích của cô ta chả khác gì cậu chỉ có điều không đến nỗi không cho gái bên cạnh như cậu thôi " Woo Hyun vừa nói vừa cười

    " Tên ?

    " Hắn không thèm ngó ngàng chỉ cảm thấy thú vị rồi bắn từ thôi

    " Park JiYeon " Woo Hyun ngậm ngừ một lúc rồi nói tiếp " Gia đình chết hết trong một vụ hoả hoạn chỉ còn người yêu duy nhất là Yoo Seung Ho và hai người bạn thân là HyoMin và Yong Jun Hyung , nhưng vào đúng ngày hôm đó Yoo Seung Hoo lại chia tay cô ta vì quá đau khổ lên đã định đi tự tử bị ô tô đâm rơi xuống vực sâu không thấy xác , một năm sau cô ta trở lại và được hai người bạn thân giúp đỡ và nhận ra năng lực mình ,hai người đã sát cánh cùng cô ta để lập ra các băng đảng không thua kém gì chúng ta "

    Nói xong WooHyun nuốt nước bọt mỏi hết cả mồm khô hết cả họng mới nói xong câu truyện một cách vắn tắt nhất cho cái tên đầu sỏ ngồi ung dung tự tại hai mắt nhắm nghiền chả biết có nghe câu chuyện mà cậu kể nãy giờ hay không , nếu không chắc tự tử chết .

    " Tôi muốn có cô ta " Âm giọng bá đạo lạnh lùng , toàn thân phát ra nộ khí hắn từ từ hé mở đôi mắt đã chuyển màu đỏ lúc này đôi mắt ấy không phải vì giận giữ mà là có gì đó muốn chiếm hữu , mắt hắn loé lên một tia sáng mà không ai rõ " Park Jiyeon nếu em khác với những cô gái khác thì chức vị nữ chủ nhân của Kim Gia tôi phải bắt em ngồi bằng được "

    " Vâng thuộc hạ sẽ bắt cô ta về " Sung Gyu ngay lập tức nhận lệnh định thi hành ngay thì lại bị Woo Hyun chặn lại " Cậu nghĩ cậu có thể bắt được cô ta sao ?

    " khuôn mặt nghiêm túc hiếm thấy của cậu hiện lên khiến Sung Gyu dừng bước quay lại tập trung nhìn vào lão đại nhận lệnh ,biết là không thể bắt cô ta nhưng nếu lão đại đã ra lệnh thì dù chết sống gì cậu cũng phải mang cô ta về cho lão đại

    " Gửi thư hẹn gặp , chính tôi sẽ bắt cô ta về "...........
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Gặp mặt


    " Yeonie !!!!

    " phòng dành cho tổng thống vang lên đâu đó là tiếng gọi chị đại chẳng ai khác đó là cái giọng ngọt như đường mật của nàng Min ngố nhà ta vì chả ai gọi nó " yeonie " ngoài Min ngố và BÒ già cả ...

    Min ngố đang cố gắng kéo cái chăn của nó ra để đánh thức nó dậy nhưng vô ích vì sức mạnh của nó thì làm sao người bình thường như nàng ta có thể gọi thánh mẫu nhà ta dậy được chứ .

    Bất lực nàng ra ngoài rồi quay lại cùng Mr Bò rồi chuồn mất " keke ai ngu ma ở lại hứng chịu cảnh nó tức giận vì bị đánh thức khỏi giấc ngủ vàng ngọc chứ ..... trước mặt mọi người nó lạnh lùng nhưng khi chỉ có ba người nó chính thức là dino đáng yêu đến chết mất thôi

    Mr Bò đần mặt với cái nhiệm vụ quỷ quái này , cậu bắt đầu dùng đủ mọi chiêu trò nào là nhảy hẳn lên người thì bị nó dịch chuyển giường làm cậu rơi xuống đất ( xí xí nàng có thể làm bay một vật thể nhưng chỉ khi thật sự tập trung mới được ý như ăn may ý ) đến khi chàng bắt đầu phun nước thì nàng xoáy lại vòi ( điều khiển kim loại ) làm chàng đứng mãi mà nước không thấy ra đến khi bực tức quá chàng mở hết rèm cửa ra để làm nàng chói mắt mà tỉnh dậy thì buồn thay đồ kim loại trong phòng nhiều quá nàng di chuyển làm vài thứ bằng kim loại ra trước mặt để che ánh sáng ....

    Lại bất lực chàng đi ra ngoài rồi quay lại với ......................

    đĩa bánh ngọt trên tay .

    Vâng thế là xong mà chàng không nghĩ ra làm chàng phải vật lộn mãi mà cuối cùng biện pháp lại vô cùng đơn giản ... haizz

    Nhìn nó ăn chiếc bánh ngol lành cậu thở dài rồi lấy điện thoại nhắn tin cho Min già về " e biết Kim Gia chứ ?

    " phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đến ngạt thở Bò lên tiếng

    " biết chứ là cái băng đảng đứng đầu thế giới mà e hâm mộ vì bọn chúng có thể lật đổ được Yoo Gia thối tha và vướn lên đứng đầu bảng xếp hạng đó " nói xong nó ngừng ăn nhìn cậu bằng ánh mắt thâm hiểm và cười to khiến Min ngố đang định vào thì phải dật lùi vì sợ tiếng cười đó , đến cả cậu cũng thấy ngao ngán không ngờ đây lại chính là dino người mà cậu ....... yêu ,,,, hằng đêm mong nhớ .... haizzz ... tự nhủ trong lòng sự lựa chọn này có phải là đúng

    " Nhưng sao thế " thấy cậu đần mặt ra suy nghĩ gì đó rồi nhìn nó với vẻ mặt ngao ngán rồi còn lắc đầu nó đập dẹp khuôn mặt đó bằng câu nói pha chút lạnh lùng và có chút " nộ khí "

    " Kim Myung Soo đích thân đến đây và muốn gặp cậu địa điểm là .......

    " Min ngố chen vào khi thấy bò vẫn còn đơ lắm

    " Khi nào z ? nghe nói anh ta đẹp trai lạnh lùng lắm phải không ?

    " nó sốt sắng hai con mắt sáng hẳn lên cứ như kiểu mấy bà lão thấy zai tân không bằng ý

    " tối nay , cậu biết đấy Kim Myung Soo nổi tiếng đẹp trai nhất giới giang hồ mà phải nói tớ chưa thấy ai đẹp hơn Bò nhà ta cả " cô vừa nói vừa đặt tay lên vai bò nháy mắt với cậu còn cậu thì khi nghe thấy ai đó đang nói đến mình thì ngay lập tức thẳng lưng ưỡn ngực tỏ vẻ oai phong nhưng lại bị nó cười sặc sụa còn Min ngố thì tỏ bộ mặt thâm hiểm nói tiếp " đó là tại chúng ta gặp quá ít đàn ông trên thế giới với cả điều quan trọng là ta chưa bao giờ gặp hắn nhưng tớ mới coi hình hắn ban nãy trên Google với danh mục nổi tiếng ' ông trùm của mọi trùm ' và ngay sau đó chữa Kim Myung Soo hiện ra với đúng một bức hình của hắn ......

    " cô dừng lại khi bắt gặp con mắt sáng hơn cả ánh mặt trời hơi cười nàng ta lại tiếp tục câu chuyện giở giang của mình " oh my god " bỗng dưng cô hét lên làm cả nó và cậu giật mình nhìn nó một cách đăm chiêu xem có chuyện gì xảy ra thì chiếc môi nhỏ xinh của nàng lại tiếp tục " tớ chưa thấy ai đep trai như hắn và tớ dám cam đoan một điều sẽ không có ai đẹp trai hơn hắn cả muahahahaha " nàng đang phần cao trào các bạn thông cảm tuy nó thấy hắn rất được nhưng trước các dáng vẻ của nàng thì ngao ngán quá , nhưng rồi nàng lại tiếp tục " hắn nổi tiếng là con người lạnh như băng cứng như đá khoẻ như héc quyn và chưa bao giờ động vào người con gái nào ngoài mẹ hắn ôi chàng của lòng thiếp ~!!!!

    " không để mọi người có thời gian ngao ngán nàng lại tiếp tục " nhưng .... hắn có một điểm mà tớ cảm thấy thất vọng " trước con mắt hoài nghi của mọi người nàng lắm lấy tay nó " mọi sở thích của hắn đều giống cậu ngoài tật ham ăn ham ngủ và ...... hắn chưa bao giờ cho con gái động vào người mình "

    Đôi mắt nó đăm chiêu suy nghĩ nếu đã thế ừ thì gặp đằng nào làm gì có ai chưa rung động trước diện mạo mới của mình chứ ( hồi trước nó xấu vì bị bạn trai ruồng bỏ vì xấu lên nó đã thay đổi hoàn toàn đó là giảm cân làm trắng da chứ nó không chỉnh sửa gì hết hàng thật !!! )

    " Hyomin !

    " nó hét lên với khuôn mặt đầy nộ khí tỏ vẻ giận giữ làm Min ngố nhà ta giật mình khiếp sợ cúi đầu trước mặt nó con mắt tỏ vẻ hối lỗi dù nàng cũng chẳng biết mình phạm lỗi gì nhưng rồi nó bỗng nhiên cười hì hì " đi shopping tối còn gặp nam thần chứ !!

    "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    GẶp mặt 2


    Kim Myung Soo sau khi vừa từ máy bay tư nhân hạ cách thì ngay lập tức đi đến nơi hẹn gặp đó là một nhà hàng Châu Âu nổi tiếng có thế lực ở Italy này .

    Hắn bước vào với đám WooHyun , hai Sung đang nóng lòng chờ người đẹp có sức mạnh đột phá này có thể làm gì để thay đổi con người có thể giết bất cứ co gái nào nếu có cự li với hắn là 2m hay giết bất cứ ai cản đường nói chung hắn là một con người giết người không ghê tay .

    Vừa vào đến cửa đã có hai hàng dài người đàn ông xếp hai bên ở giữa là cái thảm đỏ vừa thấy hắn tất cả đồng thanh hô " Lão đại " rồi có một ông già từ trong bước ra cúi đầu trước hắn " dạ mời lão đại vào tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi ạ " hắn không nói gì nhưng nhìn xung quanh hắn có thể biết cô ta chưa tới và cả ba người kia cũng thế

    Nhìn nhau bằng con mắt ngạc nhiên Sung Yeol , Sung Gyu và Woo Hyun không thể tin nổi vào mắt mình lão đại chưa bao giờ đến trước ai trong một buổi gặp thường người gặp lão đại sẽ đến sớm hơn chuẩn bị tất cả để đón lão đại nhưng lần này cô ta còn chưa tới nhưng lão đại lại không tỏ ý tức giận mà vẫn theo lão già đó vào phòng . vừa vào được phòng và ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái chính giữa phòng thì từ bên ngoài có tiếng " chị đại " .

    Nó đã đến đằng sau là Hyomin đòi theo bằng được để gặp nam thần còn bò thì đòi theo để xem tình địch còn nó hôm nay nó khác hẳn ngày thường không phải phong cách đen ngầu lạnh lùng mà hôm nay nó trắng tinh khiết dài tới chân có cánh dài đằng sau mái tóc nâu hạt dẻ của nó càng làm nổi bật khuôn mặt xinh xắn nhưng vẫn tỏ ra lộ khí khiến người khác phải khiếp sợ khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng dễ nhìn nó chẳng khác gì một nữ diễn viên nổi tiếng cả .

    Vừa vào phòng nó nhận được cánh lưng của hắn đang chĩa về phía mình định tiến lên trước để nhìn cho rõ thì bỗng nhiên đèn bị mất nó bị ai đó đạp vào váy mà vấp ngã sẵn sàng chuẩn bị tinh thần bị bẹp dí rồi xấu hổ nhưng nó được ai đó đỡ lại từ đằng sau nhưng đúng hơn nó ngã tình cờ vào người đó lên người đó đưa tay đỡ lấy đôi vai nó còn tay kia đỡ phần đùi dưới của nó nhìn như kiểu người đó đang bế nó nhưng nó cảm nhận được người đó đang ngồi và từ khi vào phòng nó chắc chắn chỉ có hắn mới ngồi còn tất cả đều đang đứng vậy người đang đỡ nó là ........

    ánh đèn được chiếu lại mọi người trong phòng vẫn giữ nguyên vị trí chỉ có đôi uyên ương giữa phòng đang ôm ấp nhau nhưng cả hai đang say mê ngắm nhìn nhau .

    Nó nhìn hắn không chớp mắt tại sao trên đời lại có người đẹp trai như thế này chứ bỗng bàn tay nó thấy rùng mình vì đôi mắt đó đôi mắt đỏ lên mỗi khi giận giữ như lời đồn nhưng rồi nó lại cảm thấy không sợ đôi mắt đó đưa tay lên sờ vào khuôn mặt anh tuấn của hắn nó mỉm cười một nụ cười chưa từng được nó khoe ra sau 10 năm ,.....

    Đôi mắt đỏ lên vì giận giữ của hắn bỗng nhiên dần phai mờ và trở về với màu nâu cafe của hắn , bản năng của hắn không biết tại sao lúc nó ngã vào hắn hắn không hất phăng ra như đã từng làm với nhiều cô gái khác mà hắn lại dơ tay đỡ lấy .

    Trong bóng tối hắn nhìn thấy rõ được ánh mắt đó đôi mắt đó một màu nâu sâu thẳm mái tóc nó chạm vào bàn tay của hắn khiến hắn cảm thấy mềm mại ....

    đây là những cảm giác mà chính hắn cũng không hiểu nhưng nó có gì đó đặc biệt cho dù lần này hắn muốn nó chỉ vì Kim Gia ...

    Tất cả mọi người đều ngạc nhiên trước tình cảnh này nhưng lại còn ngạc nhiên hơn khi con mắt đó chuyển màu và cuối cùng là hai người vẫn chưa chịu bỏ nhau ra ....

    đến khi WooHyun ho vài tiếng thì nó bỗng giật mình ngồi dậy còn hắn vỗn dĩ từ nãy giờ vẫn lạnh lùng như thế .

    Nó ngồi đối diện với hắn trước mặt hai người là một li rượu vang mà cả hai cùng thích .

    Nó đưa chiếc ly lên hớp lấy một hớp nhỏ rồi đặt lại về chỗ cũ định nói gì đó nhưng nó lại nghe được âm thanh sâu thẳm lạnh lùng phát ra từ khuôn miệng của hắn " cô hãy làm phu nhân của tôi " tất cả mọi người trong phòng đều ngạc nhiên cực độ đôi mắt nó mở to nhưng chỉ trong tích tắc nó thu lại dngs vẻ lạnh lùng quý phái băn đầu hơi nhếch môi rồi mở miêng " tại sao " Sung Gyu và Sung Yeol bất chợt thấy lo sợ vì trước giờ mệnh lệnh của Myung Soo là trên hết không ai có quyển hỏi lại .

    Khuôn mặt hắn vẫn không thay đổi người người hắn sát khí rõ ràng " cô nợ tôi một thứ nên giờ đã đến lúc trả ơn rồi " Nó hơi bất ngờ nhìn về phía hắn đang nhâm nhi ly rượu nhìn y hệt như nó vậy , hơi nhếch môi hắn nói tiếp " Cô quên tôi đã cứu cô ở bờ sông đó sao " Nó lại càng ngỡ ngàng và bàng hoàng hơn thì ra người đó là hắn , năm đó là do có một người con trai đã lao xuống dòng sông dưới vực thẳm để cứu nó nếu không nó đã chết rồi " Giờ cô là của tôi vì bây giờ chống chọi với tôi cũng là điều không thể dù cô có mạnh đến đâu thì tôi cũng có sức mạnh của một vị thần thống lĩnh tất cả lên theo tôi thấy cô lên ngoan ngoãn về làm chức vị phu nhân trong Kim Gia giúp cho tôi những việc cần làm tôi biết cô cũng muốn trên phân tên Yoo Seung Ho đó mà " Lúc này đôi môi nó nhếch nên tạo thành một nụ cười " tôi có nói là sẽ từ chối sao nhưng dù gì tôi cũng là phu nhân tương lai của anh lên anh cũng phải tổ chức long trọng một chút đấy nhé và tôi muốn một điều nữa hai người họ phải được theo tôi " nói xong nó cười rồi đi vừa đi nó vừa nói " tôi muốn ngay ngày kia là tôi được mặc váy cưới đấy yeobo ạ "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Lễ đường


    3 ngày sau một đám cưới linh đình được tổ chức nó đang được trang điểm trong phòng dành cho cô dâu , từ nãy giờ nó phải tiếp bao nhiêu người dù nó chả biết người nào với người nào nhưng nó phải công nhận một điều tất cả đều giỏi " nịnh " ....

    Jun nhìn nó với một ánh mắt sâu thẳm mang chút buồn , bao năm nay cậu luôn sát cánh bên nó bày tỏ tình cảm với nó nhưng rồi nó đều từ trối nó đã nói rằng sẽ không cảm hoá một người con trai nào nữa vì nó sợ sẽ phải đau nhưng đến hôm nay đám cưới của nó được diễn ra nhưng người cùng sánh bước với nó không phải cậu mà là hắn .... nhưng cậu đã quyết định dù thế nào cậu vẫn sẽ không buông tay cậu vẫn sẽ bên nó ...

    " Yeonie à cậu đẹp thật đấy " Min nhìn nó , đôi mắt cô hơi ướt , Yeonie của nó mới ngày nào còn là cô bé dino mà cô luôn yêu quý bây giờ đã có một bờ vai vững chắc để tựa rồi , cô thật là thấy vui mừng nhưng cũng lo lắng vì chẳng biết nó đã trưởng thành chưa nữa

    " thế sao ? hihi " nó cười mỉm nhìn vào gương nó thấy mình chưa bao giờ đẹp như lúc này thật ra nó cũng không định chấp nhận đúng là tim nó có đập lệch một nhịp khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn đấy nhưng chưa đến mức nó chịu gả cho hắn ngay nhưng khi nghe đến chuyện hắn đã cứu nó thì nó vẫn còn băn khoăn nhưng khi nghe sẽ trả thù được cái tên thối tha đó thì nó ngay lập tức có câu trả lời

    ------------------------------

    Hắn hôm nay trông như một nam thần khiến bao nàng phải suýt xoa và ngưỡng mộ nó vì đã cưới được hắn , hắn không ra đón khách mà đang từng bước tiến tới " phòng cô dâu " ....

    Chả hiểu sao có gì đó thôi thúc hắn đến nơi này , lúc nhìn thấy đôi mắt nó hắn có cảm giác gì đó rất là lần đầu tiên trong đời nó có cảm giác đó ( khổ ảnh chưa bao giờ yêu quý ai ) làm đám cưới với nó hắn cũng chưa từng nghĩ tới chỉ là lúc đó trong hắn có cảm giác muốn chiếm đoạt nó cho bằng được ..

    Từ xa thấy phòng cô dâu đôi chân hắn bỗng bước nhanh hơn nhưng rồi khựng lại ngay trước cửa , vi sao ư nó không cho vào chứ sao vừa bước đến cửa thì có tin nhắn " e vợ chưa cưới của a đây ^^ cấm có được vào phòng cô dâu ^^ " lên hắn đành ngậm ngùi chờ đợi .... haizzz

    Khi hắn vừa bước đi thì cửa phòng cô dâu cũng mở ra một dáng người cao to vạm vỡ bước vào khiến hai mắt nõ mở to ngỡ ngàng vì người đang bước vào không ai khác chính là con người đã cướp đi trái tim của nó rồi vứt bỏ nó để nó rơi vào nơi tăm tối nhất đó là tìm đến cái chết chính hắn đã khơi dậy trong nó cái gọi là hận thù cũng chính hắn là thứ để nó sống tiếp và quyết tâm lật đổ hăn " Yoo Seung Ho "

    Đôi mắt nó chứa đầy thu hận nhìn về phía hắn không chút sợ hãi mà thay vào đó là đôi mắt kiên cường khiến bất kì ai lúc này nhìn thấy đều phải gục ngã .

    Chính hắn cũng phải ngỡ ngàng vì sự thay đổi của nó , hắn yêu nó vì danh phận của nó lúc đó chứ ai lại chịu lấy một con béo như nó chứ nhưng không ngờ sau một năm nó trở lại khiến chính hắn cũng không thể nhận ra và còn say mê cái sắc vị của nó nhưng khi điều tra ra chính là nó thì hắn không khỏi ngỡ ngàng và tự hỏi " là nó sao ?

    "

    " Mới chỉ có một năm mà e đã thay đổi đến thế sao ?

    " cậu bước về phía nó nhưng khi đến gần một m đôi chân cậu không thể cử động thân hình cậu như đang bay lên và đúng thể đôi chân cậu bây giờ không còn chạm đất nhìn xuống phía nó cậu thấy nó vẫn thản nhiên soi mình trong gương rồi cười một nụ cười đầy hắc ám

    Nó quay lại không còn vẻ đáng yêu như xưa mà đó là một đôi mắt chứa đầy sự chết chóc " Sao ! a bất ngờ chứ sức mạnh của e và cả khuôn mặt mà a đã ruồng bỏ nữa chúng đã thay đổi " đôi tay nó nâng cậu lên một cách nhẹ nhàng phất tay một cái cậu có cảm giác như mình vừa bị ăn tát

    " Tôi tưởng cô chỉ nâng được kim loại " Cậu sững sờ nhìn nó đôi mắt đầy vẻ lúng túng cậu không nghĩ một con đàn bà có thể làm nhục cậu như thế "bất ngờ chứ ! mỗi khi trong lòng tôi nổi lên sự thù hận sức mạnh của tôi khủng khiếp đến mức nào a không biết đâu " Nó cười nhẹ rồi thả tay một cái cậu rơi mạnh xuống đất nhưng chắc rồi cậu không đau còn nó thì quay lại nhìn mình trong gương rồi lại khẽ cười " a muốn tôi cho a bay ra ngoài hay a muốn tự ra đây " nó không nhìn lại chỉ nói như đang muốn đuổi cậu đi .

    Cậu hừ một tiếng rồi tự mình bước ra ngoài chưa bao giờ cậu thấy nhục nhã như thế cả

    Lễ đường đã bắt đầu mọi người và cả hắn đều chăm chú nhìn về phía cánh cửa xa hoa kia , khi cánh cửa được mở tung một tiên nữ đang khoác tay một người đàn ông có dáng vẻ lãnh đạm , người phụ nữa chẳng khác nào một thần tiên , khuôn mặt được che lại bởi lớp vải von lúc ẩn lúc hiện khiến nó càng chở lên huyền bí mà mê đắm lòng người .

    Đưa tay nó cho hắn Jun Hyung bước lùi vài bước về đằng sau rồi tiếp tục chứng kiến cảnh tượng mà cậu luôn mong ước với nó .

    Nắm lấy đôi tay bé nhỏ của nó hắn kéo nó đến trước năng bục rồi vén cái mảnh vãi von chết tiệt kia ra để có thể nhìn thấy khuôn mặt nó , khi đôi mắt của cả hai giao nhau mọi thứ xung quanh như ngừng lại chỉ có đôi uyên ương hồng đanh say đắm nhìn nhau đầy hạnh phúc cô gái có nụ cười như hoa nở khuôn mặt toát lên vẻ thanh nhã , dịu dàng nhưng cũng có chút lạnh lùng như một bông hoa hồng có gai còn chàng trai có khuôn mặt như một vị thần lãnh đạm , có khí chất bá đạo nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đó không ai biết rằng có gì đó loé lên tia " vui mừng "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chúng ta là vợ chồng mà


    Lễ đường kết thúc ngay lập tức cô dâu biến mất chỉ còn lại chú rể vì nể nên mới ở lại uống rượu cũng là vì cũng thấy không biết lên làm thế nào nữa .

    10h đêm hắn mới về biệt thự Kim Gia sau khi say bí tỉ nhưng hắn vẫn còn tỉnh lắm , bước vào nhà căn nhà lạnh tanh như không có người ở dù trong ngôi nhà trắng của hắn có tới cả mấy trăm người cả giúp việc và cả tay sai của hắn nữa nhưng lần nào cũng vậy ngôi nhà nay đối với hắn cũng chẳng khác gì mấy cái khách sạn vì hắn chả ở nhà quá 3 ngày .....

    Bước vào gian phòng ngủ hắn chẳng quan tâm tới cái bóng dáng nhỏ bé đang ngủ say xưa trên giường mà ngay lập tức đi tắm bước ra khỏi nhà tắm hắn chỉ quấn quanh người một cái khăn tắm rồi lê bước đến phía giường mà đổ cả thân hình của hắn xuống

    Sau khi hôn lễ kết thúc nó cảm thấy mệt mỏi và chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức và về luôn biệt thự Kim Gia vì nó đã là bà chủ nơi này rồi không về đây thì về đâu nữa cơ chứ .

    Đang yên giấc thì nó có cảm giác như đang bi một ngọn núi Thái Sơn đè lên người mình định nâng cái vật đó lên như đã nâng Seung Ho nhưng cái ngọn núi đó vẫn thản nhiên nằm trên người nó đến lúc này nó mới nhớ ra sức mạnh của nó sẽ thật sự mạnh khi nó có thù hận còn bây giờ nó chưa đến mức đó chỉ là đang muốn ngủ ngon thôi , bằng cách khác nó đạp phăng cái ngọn núi đó xuống đất rồi lèm bèm mấy câu rồi lại chu cái môi lên ngủ tiếp

    Hắn bị cho một cú rơi xuống đất khiên khuôn mặt hắn tối sầm lại nộ khí trên người hắn ngày càng rõ ràng , hắn đứng lên tìm thủ phạm thì thấy một thân hình đang nằm trên chính chiếc giường mà xưa nay chưa ai giám nằm lên đó , bực mình hắn định đẩy ngã cái thân hình đó xuống đất nhưng rồi từ cái thân hình đó phát ra tiếng nói " để Yeonie ngủ đi mà , Yeonie nằm ngoan lắm " Giọng nói rất ngọt nhưng lại không giống mấy con kĩ nữ mà giọng nói của nó đáng yêu kinh khủng lun ý cứ như đứa trẻ mới 3 tuổi vòi mẹ vậy

    Gương mặt hắn hơi nhăn lại nhưng nộ khí không hiểu sao đang từ từ biến mất thay vì đẩy một cách thô lỗ hắn bế bổng nó lên nhưng giọng nói đó lại phát ra " Oa ......

    ấm áp quá " nói xong nó vùi đầu vào ngực hắn ôm chặt hắn ngủ một cách ngon lành nhìn cảnh tượng bây giờ giống như ba đang ru con gái mình ngủ vậy

    Nhìn nó một hồi lâu hắn đặt nó lại bên giường rồi nằm xuống bên cạnh nó ngủ , khẽ rút tay ra khỏi thân hình nó nhưng nó lại không cho hắn rút ra mà lai tiếp tục rúc vào người hắn bộ ngực vạm vỡ của hắn khiến nó cảm thấy ấm áp , không còn cách nào hắn điều chỉnh tư thế để nó nằm thoải mái rồi hắn đưa tay ôm nó vào lòng ngủ trong lòng hắn nó là " cái gối ôm " và nó cũng vậy

    ---------------

    Những tia nắng chói chang chiếu thẳng vào mắt khiến nó hơi cự người lẩm bẩm vài câu rồi lại tiếp tục ngủ trông nó thật giống một con mèo con .

    Vì cảm giác có tiếng động lên hắn đã bị đánh thức nhẹ nhàng ngồi dậy nhưng cánh tay hắn bị kéo lại và cái giọng nói đó lại tiếp tục " 10' nữa thôi " rồi nó lại tiếp tục rúc vào người hắn ngủ ngon lành .

    Rút chiếc điện thoại ra bấm hẹn 10' hắn lại quay sang ôm nó nhắm mắt vờ như ngủ

    Ánh sáng chói chang khiến nó khó chịu không ngủ nổi lên đành phải mở mắt định ngồi dậy nhưng nó thấy trước mặt mình là một bộ ngực vạm vỡ của một người đàn ông chả cần nói nó cũng biết người này là ai vì làm gì có ai giám lên giường này ngủ ngoài hắn chứ , ngửa mặt lên nó nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn đôi mặt chim ưng nhắm nghiền nhìn hắn vẫn lộ ra khi chất bá đạo dù đang ngủ , tự nhiên cười mỉm đôi tay nó đưa lên định sờ vào khuôn mặt hắn nhưng lại bị một cánh tay chặn lại " ngắm thôi không động vào hiện vật " giọng nói bá đạo của hắn vang lên nhưng đôi mắt vẫn chưa mở ra .

    Nó bĩu môi rút tay lại quàng qua ôm vào lưng hắn " thế chỗ này có phải hiện vật quý hiếm không được động chạm không " đôi mắt hắn từ từ mở ra nhìn nó " được " nó định nói gì đó nhưng rồi hắn đứng lên mặc quần áo rồi nhìn nó " 10' rồi thay quần áo rồi đi theo tôi "

    Nó vùi mình vào chăn " đi đâu ?

    " hắn không nhìn nó đáp lời " đi sang New York " đôi lông mày nó nhăn lại " không đi " nói xong nó lại vùi mình vào chăn định ngủ tiếp nhưng ngay lập tức bị hắn kéo dậy " tôi biết cô có sức mạnh nhưng hiện tại tôi khoẻ hơn cô nếu không muốn chịu đau thì dậy thay đồ đi " Nó ấm ức ngồi dậy hắn khi bước ra khỏi chăn không một tấm vải che thân nhưng nó lại không nói gì nhưng bây giờ hắn mới hiểu khi bước ra khỏi giường trên người nó chỉ có đồ nội y nhưng nó vẫn ung dung đi lấy quần áo , thấy vẻ mặt hắn nhăn lại nó cười cười nói " sao chứ , chúng ta là vợ chồng mà ", nói xong nó chạy vào phòng tắm rồi thay đồ sẵn sàng cho buổi đi chơi của nó

    Bước lên chiếc siêu xe của hắn nó chả quan tâm gì mà ngồi lên đùi hắn vùi mình vào ngực hắn đeo bịt mắt và " ngủ " , trước con mắt kinh ngạc của Woo Huyn ngồi bên cạnh và Sung Gyu và Sung Yeol đang ngồi phía trên ( hai đứa bạn nó ở lại thu xếp đồ cho nó ) khi thấy nộ khí từ trong người hắn toả ra rõ rệt , vòng tay qua ôm lấy thặt lưng của hắn " Tôi muốn ngủ , bộ ngực anh khiến tôi thấy ấm áp và dễ chịu khi ngủ lên hãy để yên như thế đi " nó nói đủ cho cả 4 người nghe mọi ngược đều kinh ngạc và có cảm giác nó sắp bị tống ra khỏi xe nhưng rồi hắn lại chỉnh lại tư thế cho cả hai thoải mái rồi nhắm mắt lại gục đầu vào phía đỉnh đầu nó hắn nói trức sự kinh ngạc của ba người kia hắn thốt lên ba chữ còn khiến mấy người kia kinh ngạc hơn " vợ chồng mà "

    Min : bắt đầu từ bây giờ chắc min sẽ ra chap nhiều tại chuẩn bị phải đi học lên không có thời gian nên tranh thủ lúc đang rảnh ra chap nhiều ^^ ủng hộ Min và cmt nhiều nhiều để Min còn có hứng viết nhé !!!! ^^
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Dạy dỗ vợ


    Khi lên máy bay Woo Hyun định đánh thức nó dậy nhưng bị hắn giữ lại rồi từ từ bế bổng nó lên rất nhẹ nhàng tránh làm nó thức giấc , chưa bao giờ hắn làm như thế này cũng chưa bao giờ hắn động vào một cô gái nhưng cô gái này có gì đó không giống với những cô gái khác mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng chứ không lồng lặc đôi môi chúm chím dễ thương lúc ngủ chẳng khác gì thiên thần bé nhỏ thế nhưng ai mà biết được cái thiên thần bé nhỏ đó khi tức giận sẽ lạnh lùng và tàn khốc đến thế nào cơ chứ ...

    Đặt nó lên chiếc giường nhỏ trên máy bay hắn từ từ nằm xuống bên cạnh nó để tay lên đầu cho nó gối một tay ôm lấy thân hình nó kéo vào nồng ngực hắn ung dung làm mọi việc như kiểu hắn đang điều chỉnh cái gối ôm sao cho thoải mái khi ngủ vậy

    Nó ngủ cũng không yên cứ quay hết bên này sang bên kia rồi lại trực đạp hắn xuống giường nhưng không thành khiến hắn ngủ cũng không nổi tức giận định ném nó sang một bên nhưng rồi nó quàng tay qua lưng hắn ôm lấy chiếc gối ôm khủng lồ rồi rúc vào bộ ngực ấm áp của hắn mà ngủ đến lúc này hắn thật sự chỉ mún nhéo má cô một cái cho chừa cái tội nằm hỗn khi ngủ thôi chứ không còn muốn quăng cô đi nữa

    Máy bay hạ cánh hắn phải dùng biện pháp mạnh mới nôi được cái con sâu lười này dậy nó thì bị nôi dậy lên không cam lòng cái mặt nó nhăn lại cái miệng chu lên nhìn ra dáng vẻ nó đang biểu tình nhưng mọi người lại nhìn ra nó dễ thương gần chết

    " qua đây " hắn vừa xuống máy bay đã quay lại nhìn cái gương mặt như thỏ con của nó nói giọng lạnh lùng vì dù nó dễ thương mấy thì hắn cũng là dạng bá đạo lạnh lùng không bao giờ khuất phục trước mọi khuôn mặt dù có dễ thương đến đâu đối với hắn cũng thế thôi .

    Nó vẫn giữ cái bộ mặt đó tiến đến bên hắn mặc cho hắn quàng tay qua eo nó kéo nó sát vào người gương mặt nó vẫn biểu tình giữ giội " biết rồi lần sau không dùng biện pháp đó kêu em dậy nữa " giọng nói vẫn lạnh lùng bá đạo nhưng từ sâu thẳm hình như đang hối lỗi khiến 3 chang kia hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác

    " xì ! cái biện pháp lém em vào nước đó thật ...... hừ " nói xong nó đẩy hắn ra vẻ mặt hờn dỗi của nó .... haizz very sociu còn hắn thì hết thuốc chữa với nó chỉ với tay kéo nó lại nhưng nó vẫn cố đẩy ra dù biết việc đó là không thể

    Vừa xuống máy bay nó đã bị ném ngay lên ô tô rồi bị đưa đi đâu đó lúc này nó không thể ngủ nữa mà đôi mắt cứ gián vào cửa kính nhìn ra bên ngoài đôi mắt nó không khỏi sáng lên rồi cảm thán với vẻ đẹp của đường phố .

    Nó được đưa đến một ngôi nhà bằng kính trên bãi biển xung quanh không có một bóng người khiến nó không nhịn được mà chạy ngay xuống đùa nghịch với dòng nước nhưng ngay sau đó nó bị hắn tóm gọn kéo đi khiến nó không khỏi hối tiếc " ở đây ba ngày em sẽ thoải mái mà chơi nhưng bây giờ em phải theo tôi " giọng nói bá đạo của hắn khiến nó vui hẳn lên nhưng rồi lại nhăn lại như khỉ ăn gừng " vậy chúng ta sẽ ăn cái gì ?

    " hắn không nói gì một tay đẩy nó lên vai rồi vác đi

    Vào ngôi nhà bằng kính ngôi ngà gần như được bao bọc hoàn toàn bằng thuỷ tinh , bên trong nhìn ra bên ngoài được nhưng bên ngoài không thể nhìn vào bên trong hắn ném nó xuống ghế sofa ngay giữa phòng rồi ngồi xuống bên cạnh " lô hàng thế nào rồi " gióng nói của hắn khác xa lúc nói chuyện với nó khí lạnh toả ra người hắn rõ rệt khí chất bá đạo của hắn khiến mọi người đều phải cúi đầu

    " Dạ lô hàng đã cập bến sớm hơn dự kiến nên chúng ta có thể về ngay trong ngày mai " Sung Gyu ngay lập tức chuyền đạt thông tin với vẻ mặt vẫn lạnh lùng không tỏ ý vui mừng mà ngược lại ' rất bình thản '

    Hắn quay đầu nhìn sang phía bên cạnh nhưng không thấy nó đâu đôi lông mày nhăn lại " Jiyeon " câu nói của hắn đủ để mọi người trong ngôi nhà này có thể nghe thấy nó từ trong khu bếp tay cầm một cốc nước bước ra " wae ? ( sao ) " hắn vẫy tay tỏ ý gọi nó lại gần nó cũng ngoan ngoãn tiến lại chỗ hắn một cách rất tự nhiên ngồi lên đùi hắn " chà , anh vẫn là cái ghế thoải mái nhất " nói xong nó quay lại nhìn hắn cười một nụ cười rạng rỡ khiến cả ba chàng trai cũng đơ mấy giây nhưng hắn thì không đưa tay cướp lấy cốc nước từ tay nó hớp một hớp " mai chúng ta về "

    Ngay lập tức khuôn mặt nó nhăn lại tỏ ý không đồng tình " mai phải về luôn sao " hắn nhẹ nhàng gật đầu rồi lại nhìn nó " vậy anh kéo em đến đây làm gì chứ " đôi ngươi hắn loé lên tia lạnh lẽo nhìn nó không chớp mắt ngay lập tức đẩy nó xuống một cách mạnh bạo , cả thân hình nó va thẳng vào nền đất khiến nó đau đớn tuy có thể hồi phục nhanh nhưng đó là vết thương chảy máu sẽ nhanh lành còn đây thì đau ê ẩm nó đâu phải con trai mà ném nó như thế chứ

    " Em giám có ý kiến sao " Hắn không chút thay đổi khi nhìn thấy bộ dạng ê ẩm hết người của nó ngay lập tức phát ra tiếng nói lạnh lùng tàn khốc , nó không do dự đứng dậy búng vào chán hắn một cái thật đau khiến nộ khí trong người hắn ngày càng rõ rệt ánh mắt hắn loé lên tia chết chóc " đau không hả , tuy có sức mạnh nhưng em cũng biết đau đó " nói xong nó hôn nhẹ lên môi hắn rồi cướp lấy cốc nước trên tay hắn quay lại cười tươi với ba khuôn mặt không biết đã ngạc nhiên bao nhiêu lần khi cô gái này xuất hiện

    Vừa đặt chiếc cốc xuống nó bị một lực kéo ngược nó lại không cảm thấy đau nhưng lại cảm thấy khuôn ngực vạm vỡ ấm áp của hắn nó ngẩng lên nhìn khuôn mặt đã giảm chút nộ khí nhưng vẫn lạnh lùng như thường " em giỏi lắm để xem tôi trừng phạt em thế nào " ngay lập tức khuôn mặt nó mếu máo đôi mắt long lanh như trực rơi nước mắt đây là cái bộ mặt khiến bất cứ ai nhìn cũng phải nuôi giận mà cảm thấy yêu nó chết đi được nhưng đối với cái tên ác quỷ này hình như ....... không có tác dụng

    " em là Vợ anh đó , nếu anh đánh em sẽ bị mang tiếng là vũ phu đó " Nó bĩu môi nhìn thẳng vào đôi mắt hắn nói với giọng nói ngọt sớt và cố ý nhấn mạnh chứ " vợ "

    " Rồi em sẽ biết Kim Myung Soo này dạy dỗ vợ thế nào " nói xong hắn bế bổng nó lên rồi đi vào phòng ngủ chính còn Woo Hyun và Sung Gyu , Sung yeol thì nhìn nhau lắc đầu rồi đi vào những phòng ngủ bên cạnh
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Tình địch xuất hiện cô chủ bỏ đi


    Vào phòng hắn ném nó xuống giường rồi đè lên người nó cúi đầu cắn mạnh vào cổ nó khiến nó la lên vì đau đớn cố đẩy hắn ra nhưng không được nó đành ngậm ngùi cố gắng chịu đựng .

    Khi hắn vừa nhả chiếc cổ xinh đẹp của nó ra ngay lập tức vết thương dần biến mất trả lại cho nó làn da mịn như em bé

    Nó nhìn hắn đôi mắt đã rơm rớm nước mắt " đau " nói xong nó không nhìn hắn nữa mà đi vào nhà tắm khoá trái cửa .

    Hắn nhìn vẻ mặt của nó tự nhiên thấy mình làm sai nhưng rồi hắn cũng chẳng nói gì ngà người ra nằm xuống chiếc giường lớn nhắm mắt lại vờ như ngủ .

    Một lúc sau nó đi ra với bộ đồ ngủ cực " nóng bỏng " một chiếc váy dạng ren nhìn thấy cả nội y cùng màu ẩn hiện bên trong nhưng nó không nói gì chỉ im nặng nằm xuống khoảng trống bên cạnh hắn quay lưng về phía hắn rồi ngủ

    Hắn vẫn thức sau khi cảm nhận được nó đã nằm xuống bên cạnh hắn , hắn ngay lập tức đứng dậy đi thay quần áo .

    Lúc sau hắn bước ra khỏi phòng tắm nằm xuống bên cạnh nó có ý định ôm nó nhưng bị nó đẩy ra lên tuy không cam lòng nhưng hắn vẫn đành nẳm ngửa ra nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ nhưng ngủ cũng không yên vì nó cứ quay qua quay lại rồi lại ngồi dậy nghịch nghịch cái khuôn mặt hắn , tóc hắn khiến hắn khó chịu úp mặt xuống gối ....

    2h sáng nó ngồi dậy rồi vật người hắn lại , hắn bị vật lại tức giận ngồi dậy dí đầu nó " sao em như con sâu thế hả , em không định cho tôi ngủ hả " ngay lập tức khuôn mặt nó nhăn lại đôi mắt rưng rưng " em không ngủ được muốn ôm anh ngủ thôi mà " nói xong nó lại quay lưng về phía hắn nằm yên không nhúc nhích

    Đôi lông mày hắn giãn ra đôi mắt loé lên tia vui mừng nhưng chỉ trong tích tắc rồi hắn nằm sát bên nó đưa tay để nó gối lên tay mình hắn nói với âm giọng nhẹ nhàng " quay đây " ngay sau câu nói của hắn nó quay lại rúc vào bộ ngực hắn quàng tay qua lưng ôm lấy hắn nhắm mắt ngủ

    " thế lúc trước không có anh em ngủ bằng cách nào " hắn không mở mắt lên tiếng với âm giọng nhỏ nhẹ đủ để chỉ hai người nghe đáp lại hắn là âm giọng ngái ngủ " ừm thì ....

    ôm Jun Hyung " ngay sau câu nói của nó một khí lạnh như ở bắc cực toả ra từ thân hình hắn khiến nó thấy run hết người " từ nay về sau tôi cấm em ôm bất kì người đàn ông nào " giọng nói hùng hồn bá đạo mang khí chất ra lệnh của hắn khiến nó cũng phải run sợ nhưng lấy lại can đảm nó gật đầu rồi cất giọng mè nheo " đổi lại anh cho em ở đây nốt ngày mai ..... nhaaaaaa " hắn hơi mỉm cười rồi nhắm mắt lại ngủ không trả lời nó , nó thấy hắn không nói gì tưởng hắn không đồng ý cố gắn năn nỉ " đi mà !!

    " nó nó câu này gần chục lần mới có được cái gật đầu của hắn thế là nó vui mừng ôm lấy hắn nhắm mắt ngủ tít

    -----------------------------

    Cốc .... cốc .... tiếng gõ cửa khiến hắn tỉnh lại ngay còn nó thì lẩm bẩm rồi rúc vào lòng hắn nói giọng ngái ngủ " không dậy đâu " hắn dơ tay vuốt mái tóc mềm mượt của nó " được rồi cho em ngủ thêm 15' nữa rồi chúng ta dậy đi ăn sáng " nghe thấy ăn nó không chần chừ mở mắt ngồi bật dậy kéo theo hắn " dậy ăn sáng thui , em đói " nói xong nó phi vào nhà tắm làm vscn thay quần áo một cách thần tốc .....

    Bữa sáng của nó mang đậm chất biển vì chúng toàn là hải sản nhưng nó lại không ăn mà vào bếp lục tủ lạnh rồi lấy ra một chiếc sandwich và một lon cô ca ăn ngon lành .

    Hắn cau mày nhìn nó " ăn thế làm sao em có chất " nó cố nhét chiếc sandwich vào bụng nói " ăn mấy thứ đó anh sẽ xấu hổ vì có cô vợ béo ục ịch đấy " hắn nghe xong hồi tưởng về lúc hắn cứu nó khỏi dòng sông đó phải cố gắng thế nào mới nê được cái xác nó lên nhớ lại mà thấy ......

    Chiều hoàng hôn nơi này thật đẹp nó cứ ngồi trên bờ cát với bộ đồ nội y đen bên trong và chiếc áo ren bên ngoài cùng màu nó lang thang ngoài bãi biển nào là nghịch sóng nước nào là nhảy nhót lung tung nhìn nó chả khác nào đứa trẻ , hắn từ trong ngôi nhà kính bước tới cả người hắn là một cây đen ánh mắt hắn lạnh lùng đầy sát khí .

    Nó ngồi im trên cát ngửa mặt ngắm hoàng hôn , hắn từ xa kkhoong bước tới bên nó mà chỉ đứng từ xa nhìn nó một ánh mắt dịu dàng chứ không còn sát khí " em nói xem tại sao tôi lại thấy em đặc biêt .....

    " hắn lẩm bẩm đủ để mình hắn nghe rồi hắn bước vào nhà không quên họi nó vào ăn tối .....

    Đúng như dự định nghe ăn tối là nó chạy vào ngay

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Sáng hôm sau khi nó tỉnh dậy thì nơi này là một nơi hoàn toàn khác nhưng rất đỗi quen thuộc với nó chẳng đâu khác mà chính là lòng hắn đôi mắt nó mở to ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn đôi tay lại bắt đầu vô thức đưa lên sờ vào khuôn mặt tuấn tú đó .

    Khi nó vừa chạm vào đôi môi mỏng quyến rũ thì đôi lông mày hắn khẽ nhăn lại khiến nó giật mình rụt tay lại ... lúc này đôi mắt hắn từ từ hé mở cúi xuống nhìn nó ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như thường nhưng không như mọi ngày đôi mắt có gì đó dịu dàng hơn

    " Đang đi đâu vậy " Lúc này nó mới chú ý lúc đi ngủ nó cũng ở trong lòng hắn nhưng lúc đó hắn và nó đều đang ở trong phòng ngủ còn bây giờ nó đang ở trong chiếc siêu xe của hắn .

    Hắn nói giọng lãnh đạm " về Kim Gia "

    --------------------------------------------------------------------

    Vừa về Kim Gia nó và hắn được tất cả mọi người trong Kim Gia ra nghênh đón cúi đầu " Kim lão đại , nữ chủ nhân mừng hai người về nhà " nghe câu này tự nhiên nó thấy vui vui nhưng dáng vẻ lạnh lùng của nó đang ở chế độ on lên nó không thể cười được .

    Nó chỉ được phép đáng yêu khi có hắn nó và 3 tên vô công rồi nghề kia kkk

    Hắn không vào nhà mà chỉ dặn dò quản gia điều gì đó rồi lên xe đi luôn bỏ mặc nó bơ vơ đi vào ngôi nhà mà đối với nó nếu không có hắn rất xa lạ .

    Bước vào căn phòng ngủ chính nó hơi sững sờ vì có một cô gái thân hình nóng bỏng chỉ mặc bộ đồ nội y nằm phơi xác trên chiếc giường mà nó tưởng chỉ có nó mới giám nằm lên

    Đưa mắt soi kĩ cái thân hình đó nó hơi nhíu mày dơ tay nâng chiếc điện thoại bên tủ mà nó chắc chắn không phải của nó lên hất một cái chiếc điện thoại bay thẳng vào đầu cô gái khiến cô gái đó nhổm người dậy xoa xoa cái đầu rồi quay ra lườm nó " cô làm cái quái gì thế hả " nó nhìn thẳng vào cô gái khuôn mặt ánh lên sự lạnh lùng vô tâm vô cảm giường như ánh mắt đó có thể phá tan mọi thứ xung quanh " cô là ai ?

    "

    Cô gái ngồi lên phía trên giường đạp chăn ra để thân hình được sáng ngời nhưng đối với nó bằng 1/10 nó thôi vì nó rất tự tin về thân hình bốc lửa của nó " Tôi là bà chủ tương lai của nơi này " Ánh mắt cô gái có vẻ tự tin không những thế còn dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nó không cho nó nói thêm cô cất giọng đanh đảnh của mình " Cô chỉ là con giúp việc hèn mọn biết tôi là ai chưa mà cô còn giám dùng ánh mắt đó nhìn tôi , mau đi lấy cho tôi cốc sữa nhanh lên " Nó không nói gì đi một mạch ra ngoài bước xuống gara lấy chiếc siêu xe đỏ rực yêu quý của nó phóng đi mất

    ----------------------

    Kim Myung Soo vừa về đến nhà khi cất xe vào gara hắn không thấy chiếc xe nó đâu lòng nổi lên ý tức giận ngay lập tức hắn đi lên phòng ngủ chính mở cửa thấy dáng vẻ nhỏ nhắn với bộ đồ nội y bốc lửa hắn tiến tới ôm nó từ đằng sau hít lấy cái mùi hương trên người nó nhưng ngay lập tứ đẩy cái thân hình đó ra " Oppa ! em nhớ anh quá , em về rồi đây " nói xong Suzy ôm lấy hắn định kiễng lên hôn hắn nhưng bị hắn đẩy ngay ra " Sao lại là cô " Ánh mắt hắn lập tức thay đổi người đàn bà này đã từng cứu mạng mẹ hắn và hắn , cô ta rất được mẹ hắn cưng chiều lên cô gái này là người duy nhất có thể động vào hắn ( sorry vì lúc đầu nói không ai được động vào hắn vì hắn dấu kín chuyện với cô gái này lên nói thế cho bất ngờ )

    " Em nhớ anh , chẳng lẽ anh không nhớ em sao " Suzy vẫn cố gắng ôm lấy chiếc cổ chắn chắc của hắn ngả đầu vào ngực rất giống với Jiyeon .

    Hắn đẩy mạnh cô ta ra " Jiyeon đâu " hắn quay lại nhìn Sung Gyu ánh mắt chết chóc của hắn khiến mọi người đều run sợ " Lão đại thiết bị định vị đã bị cô ấy phá vỡ " Hắn sải bước tới chỗ Sung Gyu túm cổ cậu nhấc bổng cậu lên ánh mắt sắc lạnh đã chuyển thành màu đỏ " Đi tim bằng được cô ấy bằng không tất cả các cậu sẽ biết mùi vị của chết chóc "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Về với tôi , tôi nhớ em


    Nó đang ngồi trên chiếc xe yêu quý của mình với tốc độ 120km/h nó chả quan tâm mình sẽ đụng chúng ai vì nó đang bay chiếc xe của nó được nó nâng lên tuỳ ý nó tự hào về năng lực của mình , phóng vút về một hướng quen thuộc nó dừng lại tại nơi mà nó vẫn thường đến " Nhà nó " .

    Nó đã về Kim Gia rồi nhưng giờ nghe có cô chủ mới thì cần gì nó ở đó nữa , đi chơi thong thả mấy ngày rồi nó sẽ về thôi chả ai cấm nổi nó cả đâu

    Vừa về nhà thì Hyo Min cũng vừa phi xe tới cô chạy vào ôm nó " ya ! cái con chết dẫm này đi mới mấy ngày mà tao nhớ mày quá " Nó hôn chụt phát lên má cô cười toe toét " Tao bỏ nhà về đây thăm mày đấy lão già Kim Myung Soo chết tiệt hắn cứ khăng khăng không cho mày với Jun bò theo tao làm tao chán ghê tởm " Min bỏ nó ra rồi cốc vào đầu nó một cái rõ đau " lão già gì chứ nam thần bao nhiêu người muốn không được đó cưng " Nó xoa xoa cái chỗ đỉnh đầu vừa bị cô cốc cho một cái tự nhiên thấy bực ghê nhưng khi nghe câu nói của cô no dùng ánh mắt khinh bỉ " Gì mà nam thần , cái đồ làm bằng sắt , toàn thân chỉ có xương với xẩu , cái mồm chả bao giờ cong lên cười một cái chết ai chứ ... hừ"

    " Thế mày bỏ đi không sợ hắn nổi điên sao " Min lắc đầu cảm thản với cái vẻ mặt rất đỗi khinh bỉ nam thần mà mọi mỹ nữ đều mơ ước mà nó lại tỏ ra hắn như là ' tên chết bầm ' " Có gì đâu ở nhà hắn có con mới rồi cần gì tao nưa , tao đi chơi tí cho khuây khoả với lại tao cũng nhớ mày " Khuôn mặt Min đần ra hết sức " cái gì có người mới sao tao nhớ Kim Myung Soo nổi tiếng ghét gái đột ngột cưới mày làm vợ là đã ngạc nhiên lắm rồi giờ lại còn có con mới ..... oh my god "

    Nó nhớ lại cái bộ dang nhỏ đó nằm trên chiếc giường đó mà tự nhiên bây giờ không còn muốn nằm trên đó nữa ' thật nổi da gà ' " Thôi đừng nói nữa , Jun yêu dấu của tao đâu không tới đón tao về à " Đang mơ mộng vì suy nghĩ Min nhớ lại " à Jun đi mua cho mày món mày thích nhất rồi về sau "

    Đôi mắt nó sáng lên đôi môi cong thành một nụ cười lấy tay nôi chiếc điện thoại trong túi của mình ra mà nó quên mất đến việc điện thoại có thiết bị định vị , gọi cho ' Jun bò ' nó cất giọng ngay khi thông máy " bò yêu dấu mua thêm gà cari , cơm gà mật ong , cơm sườn nướng , tteokbokki , với coca ...... nha " Đầu dây bên kia không thấy trả lời nó định gọi nhưng rồi " ya ! em định vỗ béo mình tiếp hả " Nó chu môi lên chống hai tay vào hông " anh cứ mua đi mỗi thứ em chỉ ăn một hai miếng còn lại hai người ăn hết hihi "

    Đầu dây bên kia có tiếng thở dài " Được rồi , đợi đó anh mua về ngay cho yeonie nha " Nó tươi cười ngay lập tức đôi môi chu lên hôn chụt phát vào máy rồi nói tiếp " Yêu bò quá , nhanh về na " Nó tắt máy lúc này nó mới nhớ tới cái gọi là thiết bị định vị mặt nó đần ra kiểu này chắc bị bắt về .

    Vâng ngay sau đó 3' hàng loạt chiếc xe đi tới nó nhìn vào trong chiếc xe dẫn đầu quen thuộc ' may quá không có hắn ' Sung Gyu đi ra khỏi xe cúi đầu chào nó " cô chủ , cậu chủ nói người về nhà đi ạ "

    Nó cất giọng lạnh lùng " tôi chỉ đi chơi mấy ngày thôi có điều luật nào cấm việc đó không ....

    à mình có chấp hành luật bao giờ đâu nhể hihi ...."

    Sung Yeol mở cửa bước tới cúi đầu rồi cũng cất giọng lạnh lùng " Cô chủ xin hãy về Kim Gia , cậu chủ đang nổi trận nôi đình ở nhà ạ "

    Cái gì cơ mình bỏ đi chơi thôi mà hắn cũng nổi trận nôi đình sao ... mà có gì chứ mình không sợ hắn đâu " Các người về đi mai tôi về "

    Woo Hyun ngồi ghế sau hạ cửa kính nhìn nó rồi cũng bước ra khỏi xe " Jiyeon à cô không về thế cô nghĩ Soo sẽ để yên cho bọn tôi sao , tôi còn muốn nhìn thấy cô nhiều hơn đó " Ánh mắt cả ba có vẻ bớt nghiêm túc mà thay vào đó là cầu khẩn

    Nó quay sang nhìn Min ngố rồi nhớ đến Jun bò còn chưa về rồi nói giọng lãnh đạm " tôi sẽ không về nếu không có Min ngố và Jun bò "

    Woo Hyun vui vẻ ngay lập tức rút điện thoại gọi cho ' Kim Myung Soo ' " Soo à cô ấy sẽ về nếu có hai người bạn thân " hắn nói giọng lạnh lùng " chuyển máy " Ngay lập tức Woo Hyun đưa máy cho Jiyeon cô còn chưa kịp alo thì đã có tiếng gầm vang từ điện thoại " về ngay "

    Nó hơi bất ngờ nhưng cũng tức giận từ xưa đến nay chưa có ai giám quát tháo nó " Mai tôi về mà anh có cái cô Suzy gì đó rồi còn gọi tôi về làm gì nữa " Hắn ngày một lạnh lùng hơn nếu ai có thể nhìn thấy hắn lúc này chắc sẽ hồn lìa khỏi xác " tôi không nói lần hai "

    Nó tức giận hét lên " Ai cho anh cái quyền ra lệnh cho tôi chứ hả " Âm giọng của hắn ngày một đi xuống " tôi là chồng cô tôi có cái quyền đó " Nó nói bằng giọng khinh bỉ hết mức " oh ! anh là chồng tôi anh có quyền ra lệnh cho tôi thế anh cũng có quyền dẫn gái về nhà hả " Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng tút dài ......

    -----------------------------------------------

    Hắn đang tức giận cực độ hắn không hiểu nhớ là gì vì trong từ điển của hắn không dính líu đến từ nhớ nhung nhưng không được thấy no hắn như đanh phát điên lên .....

    Suzy bị hắn đuổi thẳng cổ rồi đập tan hết đồ đạc trong nhà mọi người đều cố gắng tránh xa hắn nhất có thể trong lúc này .... hắn đứng lên sải bước dài về phía gara lấy chiếc moto của hắn phóng đi

    ---------------------------------------------------

    Nó sau khi bị cúp máy đột ngột tức giận ném phăng cái máy xuống đất , thương thay cái máy nhưng không phải của nó " Các người về đi mai tôi sẽ về " Sung Gyu và Sung yeol nhìn nhau mắt không chớp nếu cô chủ không về bọn chúng sẽ bị giải đi thiên lao của Kim Gia nơi mà bất cứ ai trên thế giới cũng phải sợ run người dù người nào đang muốn chết cũng không giám vào đây

    Từ xa một chiếc moto phóng với tốc độ kinh hoàng về phía nó , dừng lại khi còn cách nó khoảng 10 cm , hắn bước xuống tiến thẳng về phía nó mặc cho nó lúc này đang kinh hoàng và bỗng dưng có cảm giác sợ sệt .

    Hắn không chần chừ vác nó lên vai bước đi mặc cho nó la hét thế nào hắn cũng ném mạnh nó xuống chiếc siêu xe của hắn đặt nó lên đùi ôm chặt nó khiến nó không thể nhúc nhích hắn ra hiệu cho Sung Gyu lên xe mọi người làm một cách nhanh nhất có thể bước lên xe và phóng đi

    " Ya ! bỏ tôi ra ......

    " Nó đấm hàng chục cú thật mạnh vào khuôn ngực của hắn nhưng sao cảm tưởng như hắn chả thay đổi sắc mặt một chút nào " Tôi không muốn về nơi đó " Nó hét lên giận giữ chiếc xe bỗng dưng không thể chuyển động dừng lại ngay giữa lòng đường bất cứ thứ nào bằng kim loại có bán kính với chiếc xe là 50m đều đang dần bị méo mó như có bóp nát một chiếc ô tô đồ chơi

    Hắn đưa tay bóp mạnh vào cổ nó khiến nó khó thở tuy biết mình không chết nhưng nó khó chịu ghê tởm " aaaaaaaaaaaaaaaa " Nó hét lên kinh hoàng lúc này không chỉ kim loại mọi thứ xung quanh chiếc xe đang dần sụp đổ những ngôi nhà như bị nổ tung một cách vô lý nhưng sức mạnh của nó bây giờ gần như lên đến mức cực độ .

    Sung Gyu ngồi trên cố thắt dây an toàn cầu nguyện cho mọi chuyện sẽ qua còn Sung Yeol ngồi bên cạnh vẫn ngồi yên vì đó là lão đại cơ mà bất cứ ai cũng sẽ bị khuất phục bởi lão đại .

    Một lúc sau mọi thứ bỗng nhiên yên lặng trở lại khi nó nhìn thấy ánh mắt chuyển đỏ giận giữ của hắn sát khí trên người hắn khiến nó bỗng dưng thấy run sợ .

    Một lúc sau ánh mắt hắn vẫn chưa chuyển màu nhưng đôi mắt nó đã rơm rớm nước mắt vì đau , cánh tay hắn vẫn đang siết chặt .

    Nó đưa tay động vào đôi tay hắn , đôi mắt hắn từ lúc đó cũng dần dần chuyển màu đôi tay từ từ nới lỏng cái cổ mểm mại của nó ra , lấy tay xoa xoa vết đỏ trên cổ nó " Về với tôi , tôi nhớ em "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chỉ có tôi mới có thể là vợ Kim Myung Soo


    " Về với tôi , tôi nhớ em " Câu nói đó cứ lảng vảng trong đầu nó suốt từ lúc về Kim Gia tới giờ mặt nó đỏ ửng lên ' aaaaa mình sao thế này có gì đâu chứ trước giờ có bao nhiêu đàn ông nói nhớ mình còn nói yêu mình kể cả cầu hôn mình rồi nhưng sao hắn chỉ mới nói nhớ mình mà tim mình cứ đập rộn lên thế này hả chẳng lẽ ... chẳng lẽ .... aaaaa đừng nghĩ nữa làm sao mìn có thể thích hắn được chứ với cả làm sao hắn có thể thích mình chứ hắn là cái tên lạnh lùng vô nhân tính , cái miệng như bị đông cứng vậy ....

    ' rồi từ đó nó cứ ngồi nghĩ về hắn lúc thì mặt đỏ ửng lên lúc lại nhăn nhó khó coi còn có lúc lấy chiếc gối trên giường đập liên tiếp vào gối rồi lẩm bẩm " Kim Myung Soo chết tiệt , Kim Myung Soo ác nhân ......."

    Hắn đứng dựa vào tường nãy giờ nhìn cái bộ dạng mèo con cào nghịch gối mà đối tượng lẩm bẩm lại là hắn đôi môi hắn bắt đầu nhếch lên cười nhẹ một cái hắn tiến tới ôm lấy nó từ đằng sau gục đầu vào vai nó nhắm mắt hít lấy cái hương thơm quen thuộc khiến hắn nhớ nhung " em hận tôi thế sao " Nó bị giật mình im lặng không lên tiếng , đôi tay hắn nhẹ nhàng vòng qua eo nó ôm lấy nó " không có !

    đi ngủ thôi " Nó nói nhanh rồi nằm xuống giường quay lưng về phía hắn cố nhắm mắt ngủ . hắn nằm xuống bên cạnh nó nhẹ nhàng ôm nó từ phía sau " quay đây , tôi không muốn đêm mất ngủ vì chứng bệnh la của em đâu " Nó hậm hực quay lại ôm hắn chu môi lên nói " Chứng bệnh lạ gì chứ cùng lắm thì từ mai em không ngủ ở đây nữa cho anh ngủ ngon là được chứ gì " Hắn siết chặt người nó vào lòng nhẹ nhàng hôn lên trán nó " Tôi cũng bị lây chứng bệnh lạ của em rồi nên không có em tôi cũng không thể ngủ mất "

    Nó cười rồi rúc vào lòng hắn ngủ nhưng rồi bật ngay dậy chạy ra khỏi chiếc giường rồi nhìn chằm chằm hắn " Sao thế " hắn ngước lên nhìn cái bộ mặt như đang khinh bỉ hắn khiến hắn cau mày " Ya ! cái giường này chẳng phải cái cô Suzy gì đó đã nằm lên sao " Hắn rướn người kéo nó lại vào lòng mình thì thâm " Anh đổi rồi " Lúc này nó mới chịu nằm xuống bên cạnh hắn rúc người vào hắn như mình đã từng làm đúng rôi có một điều nó quên mất hình như nó cũng .......... nhớ hắn

    ----------------------------------------------------------

    Hắn bị thức giấc bởi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng ngồi dậy nhưng bị nó kéo lại " một chút nữa thôi mà " , hắn cười nhẹ rồi nằm xuống lại bên cạnh nó tự cho nó 15' nữa " tại sao ngày nào cũng phải dậy ....

    đúng giờ vậy chứ " Nó nói bằng giọng ngái ngủ tay vô thức xoa xoa cái lưng của hắn " em không thể ngủ nếu không ôm tôi mà nên tôi dậy em phải dậy " Nó chu môi lên mè nheo " Thế từ mai nếu không có việc gì phải làm vào sáng sớm thì có thể ............

    " Trời ơi nó đang cầu khẩn hắn sao , Park jiyeon này trước giờ chưa bao giờ cầu khẩn ai điều gì vì chưa bao giờ nó thiếu cái gì cả nhưng bây giờ ....

    " Có thể gì hả ?

    " Hắn đã hiểu ý nó nhưng vẫn cố ý trêu đùa nó " Có thể ..... có thể " mỗi từ có thể nó lại rúc càng sâu vào ngực hắn đôi tay siết chặt tấm lưng hắn " Có thể .....

    ở đây được không " Nó cố gắng lắm mới thốt ra cái từ có ý nghĩa như các đôi tình nhân nhưng hắn vẫn không buông tha nó " ở đây làm cái gì chứ " Nó ngẩng lên chu môi hậm hực nhìn hắn đôi mắt giận dỗi cúi xuống không thèm nhìn hắn nữa " ở đây ..... bên cạnh em " Hắn cười nhẹ thì ra đây là cảm giác khi thích một người

    Nửa tiếng sau hắn và nó cùng ra khỏi phòng , tuy cái mặt nó vẫn còn ngái ngủ lắm nhưng nó vẫn cố gắng dậy cùng hắn biết làm sao được không có hắn nó không ngủ được

    Bước xuống phòng khách hắn và nó đứng sựng lại mở to mắt nhìn hai người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa một trong số đó là Suzy tay nó vô thức siết chặt lòng bàn tay của hắn , hắn nhận ra được kia là Suzy nhưng người bên cạnh chính là mẹ hắn .

    Mẹ hắn là một người đàn bà cực kì độc ác sau khi hứa sẽ không giết Suzy vì cái tội ôm hôn hắn , hắn đã cắt đứt mọi tình cảm với bà già này .

    " Sao ! con không nghênh đón mẹ mình à " Người đàn ba quý phái ngồi trên chiếc sofa tay cầm điếu thuốc người bà toát ra một khí chất quý phái , khi nghe đó là mẹ của Kim Myung Soo đôi mắt nó mở to vì ngỡ ngàng nhưng khi thấy thái độ của hai người nó cũng đoán ra phần nào quan hệ hai người này không được tốt cho lắm

    Suzy bỗng nhiên sững người khi nhìn thấy nó , cô nhận ra nó chẳng lẽ nó chính là ......

    Kim phu nhân sao

    Nó giật giật tay hắn lắc đầu một cái rồi kéo hắn về phía sofa , nó cúi đầu rồi ngước lên nhìn người đàn bà quý phái nhưng ánh mắt nó chăm chú về phía Suzy hơn cô ta ăn mặc như con nhà nghèo thiếu vải khiến nó cười khinh " bà đến đây làm gì " giọng nói lạnh lùng đôi mắt hắn chứa đầy sát khí đôi tay nắm chặt lấy tay nó khiến nó đau đớn nhưng nó biết hắn không cố ý chỉ là đang tức giận quá thôi .

    Bà bỗng nhiên đứng lên đi vòng quanh hai người hất tóc nó rồi lấy tay ngẩng mặt nó lên , ánh mắt nó vẫn không thay đổi , thật ra lúc này hình ảnh nó chẳng khác gì hắn hai người có rất nhiều điểm tương đồng về cả sở thích lẫn dáng vẻ khi tức giận hay lạnh lùng mọi lúc nhưng khi chỉ có hai người mọi tính cách thật sẽ bộc lộ

    Bỗng nhiên bà tát nó một cái thật đau " cô có gì xứng với con trai ta chứ " hắn tức giận đôi mắt chuyển đỏ nhưng vẫn im lặng không nói gì .

    Hai người có sức mạnh và tất nhiên các giác quan phải nhạy bén cả hai đều có thể giữ lại cánh tay bà ta khi cánh tay đó đang dần tiến thẳng về má nó nhưng nó vẫn nắm chặt tay hắn tỏ ý chuyện này nó có thể xử lý

    " Suzy mới xứng đáng làm con dâu tôi cô thua nó về mọi mặt vậy lên cô hãy cút khỏi Kim Gia ngay " Vừa nói bà vừa nắm tay Suzy kéo cô về phía Kim Myung Soo

    " Tại sao tôi lại không xứng làm Vợ anh ấy nhỉ " nó cố ý nhấn mạnh chữ vợ rồi liếc nhìn Suzy một cái cười khinh bỉ

    " Chát " một cái tát nữa giảng thẳng lên mặt nó nhưng nó vẫn giữ chặt tay hắn lúc này hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của nó bây giờ có thể mạnh hơn cả hắn " Con trai tôi có sức mạnh hơn người , Suzy tuy không có sức mạnh giúp con trai ta nhưng nó là đứa ngoan hiền sẽ làm tốt hơn cô "

    Nó cười khinh bỉ buông đôi tay hắn nó giơ tay tất cả đồ vật trong căn phòng bay lên " Cô ta không có sức mạnh giúp con trai bà nhưng tôi có " Nó bỗng dưng nắm chặt tay một cái tất cả đồ vật bằng thuỷ tinh trong căn phòng vỡ tan thành từng mảnh khiến bà ta sững sờ và cả Suzy cũng thế đôi mắt hai người mở to khi nhìn thấy nụ cười nham hiểm của nó " Con trai bà .....

    à không phải là chồng tôi có thể sống cuộc sống vĩnh cửu không bao giờ chết ....... bà có không " nó nhìn thẳng vào mắt bà ánh mắt nó lạnh lùng đầy sát khí nó chẳng khác gì hắn tuyệt tình ngay lúc này

    " Nhưng cô cũng không có " Suzy bỗng nhiên lên tiếng bước tiến về phía nó vẻ mặt đắc ý " Không ..... tôi có " nó vừa nói xong một con dao phi tới dừng lại ngay giữa không trung cách khuôn mặt Suzy 10cm khiến cô ta hoảng sợ ngã ngửa xuống mặt đất đôi mắt không thể nhắm lại mồ hôi chảy ra khắp thân người cô ta .

    Con dao bỗng nhiên quay ngược cắm thẳng vào chính giữa ngực nó khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên sợ sệt tưởng nó sẽ chết nhưng không khi con dao được chính tay hắn rút ra một cách nhẹ nhàng thì vết thương trong tích tắc đã lành lặn , nó cười cất giọng lãnh đạm mang khí chất khẳng định nó nắm lấy tay hắn " người có thể làm vợ Kim Myung Soo chỉ có tôi "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Cô chủ đi cướp ngân hàng


    Mấy ngày nay Kim Myung Soo đi đâu đó để nó ở nhà đêm chằn chọc mãi tận sáng mới ngủ nổi , hắn đi chẳng nói với nó lời nào cũng chẳng dặn dò gì mấy ngày này nó cứ đi đi lại lại trong căn nhà này thật ..... chán quá !!!

    Bỗng dưng nó nảy ra một ý tưởng cười tươi chạy xuống gara phóng đi nhưng khi đến cửa Kim Gia nó bị Woo Hyun chặn lại không cho đi nhưng nó bỗng dưng kéo cả cậu vào xe rồi cho xe bay lên phóng đi .... tất nhiên không có Kim Myung Soo không gì ngăn cản được nó

    " Jiyeon đi đâu vậy " Nó quay sang nhìn cậu cười tươi cái khuôn mặt cậu lúc này chông rất buồn cười đường đường là lão đại mà luôn lo sợ Kim Myung Soo nhưng phải nói nó chưa thấy ai không sợ cái con quỷ vương đó " đi xả stress làm từ thiện "

    Mặt cậu ngệt ra nhìn nó cười ngố " gì cơ sao cô lại nổi cái hứng điên rồ thế kia " Nó cười tươi dừng lại ngay trước cổng ngân hàng " Cướp ngân hàng chơi vậy hihi"

    Nó bước xuống đeo chiếc kính đen vào xải bước nghênh ngang như đi trên thảm đỏ tiến vào nơi cất giữ tiền , Woo Hyun từ trong xe bước ra bỗng dưng nổi hứng thui kệ vậy đằng nào cũng đi rồi xả stress tí có sao đâu với cả ' lo gì chứ '

    Tiến vào ngân hàng nó không giống mấy bọn ăn cướp ngu si kia nhưng cách của nó rất buồn cười tiến tới chỗ cô gái mặc đồng phục ngân hàng nhìn có vẻ như là tổng quản nó nói to " này ngân hàng này có nhiều tiền không " cô gái nhìn nó khinh bỉ " tất nhiên đây là ngân hàng chứ không phải cái tủ đựng tiền ở nhà cô đâu "

    Nó nhìn Woo Hyun cười " Hyunie anh nói xem nhà chúng ta có nhiều tiền hơn cái ngân hàng này không " Woo Hyun bỗng dưng cười lớn " tất nhiên rồi " nói xong tất cả những đồ thuỷ tinh trong ngân hàng vỡ tan từng mảnh vụn thuỷ tinh chặn ngay cổ mọi người hai nhân viên bảo vệ chạy tới dơ súng lên chĩa thẳng về phía nó

    " Dơ tay lên các người là ai " nó cười lớn khẩu súng quay ngược chĩa vào mặt hai anh bảo vệ " tôi là cướp ngân hàng hạng siêu đẳng đấy " Woo Hyun kiếm cái ghế ngồi xuống xem kịch thế này có lẽ vui hơn

    " Cô ....

    đi báo cảnh sát đi " Nó chỉ vào cô gái tổng quản lúc nãy nhìn nó khinh bỉ con dao găm trong người Woo Hyun bay ra kè ngay cổ cô ta " Nhớ bảo nhà báo đến nữa nhé "

    Chẳng biết nó định làm gì nhưng cô ta ngay lập tức chạy ra ngoài đi báo cảnh sát ngay sau đó một lực lượng cảnh sát lớn tiến về phía ngân hàng chĩa súng vào toà nhà máy bay cũng đang lảng vảng trên tầng thượng nó đi ra ngoài sau khi bảo Woo Hyun trông trừng những người bên trong

    " Đầu hàng đi chúng tôi đã bao vây toàn bộ ngôi nhà " Những chiếc súng chĩa về phía nó , chép miệng một cái nó giơ tay đúng kiểu nhạc trưởng những chiếc súng bay lên quay ngược chĩa vào đám cảnh sát máy bay trên trời bị bóp nát rơi tự do trên không trung , những chiếc súng kéo cò dù không có người cầm nó lơ lửng khiến mọi người sửng sốt , nó bước đến chỗ những phóng viên đang lo sợ phía dưới

    " xin chào mọi người , tôi là Park Jiyeon chị đại của toàn nhân loại chúng ta trừ chồng tôi là Kim Myung Soo lão đại của Kim Gia chắc mọi người chẳng ai xa lạ với cái danh của hai bọn tôi nhưng bây giờ mới được chứng kiến tận mắt đúng không , bên trong kia là Woo Hyun lão đại nam , tây vực anh ấy có tiếng lắm nhưng lúc nào cũng sợ Myungie thôi hì hì giới thiệu thế đủ rồi thông báo mọi người một tin vui tôi đang cướp ngân hàng .... tí nữa tôi sẽ rải số tiền này khắp đường phố các bạn nhớ đến ủng hộ nhé mà tôi nói cho mọi người biết ngân hàng nay giống như ông quan tham ô ý toàn tiền cướp dật lên mọi người không phải áy náy hihi "

    Giọng nói của nó thảnh thảnh không lạnh lùng mà dễ thương đúng như lời nó nói cảnh sát không thể làm gì mà chỉ có thể đứng nhìn những bao tiền cọc đằng sau chiếc siêu xe của nó

    Phi đi toàn thành phố tiền nó rải khắp nơi mọi người lũ lượt ra nhặt tiền những người nghèo khổ có tiền cảm ơn nó rối rít bỗng dưng nó thấy vui vui khi làm mấy chuyện này à quên mất hôm nay hình như Kim Myung Soo về .....

    Nó cùng Woo Hyun lên xe thật nhanh phóng về biệt thự Kim Gia

    Bước vào cửa nó thấy bóng dáng quen thuộc ngồi cách đó không xa khuôn mặt xầm uất của hắn khiến nó run sợ , quay lại nhìn Woo Hyun nhưng bỗng dưng không thấy cậu đâu nó cố gắng tươi cười bước đến chỗ hắn

    " Em giỏi nhỉ " Nó ngồi lên đùi hắn xoa xoa giữa mi tâm trên mặt hắn rồi cười toe toét " em đã công bố cho toàn thế giới biết về chồng mình thế không tốt sao " Nó cố gắng lảng tránh nhưng hắn giữ chặt nó " Hyunie nghe thân mật nhỉ " ặc thì ra hắn không giận vì mình cướp ngân hàng mà là vì mình gọi Woo Hyun là Hyunie sao nó bỗng nhiên cười " anh đang ghen sao "

    hắn bỗng dưng bối rối ghen á hắn thèm vào ghen chứ nhìn mọi người xung quanh đang khúc khích cười hắn đập mạnh tay vào thành ghế rồi bế bổng nó lên tiến về phía phòng ngủ chính

    Ném mạnh nó xuống giường hắn nằm đè lên người nó " từ mai đừng thân mật với ai " Nó cười khúc khích " sao anh không nói cái kiểu bá đạo như ngày thường ý như là em không được phép thân mật với ai vì ..... em là của tôi và tôi đang ghen "

    Nó cười ha hả rồi ôm lấy cổ hắn hôn nhẹ lên môi hắn " đúng là đồ ngok anh biết anh đi mấy ngày em nhớ anh lắm không " hắn siết chặt bàn tay nó nằm xuống ngực nó " tôi cũng nhớ em , mấy đêm tôi không ngủ nôi bây giờ tôi muốn em bù đắp cho tôi " Nói xong hắn nhướn người chiếm lấy làn môi mỏng của nó mang tính chiếm hữu hắn thì thào " em là của tôi .... của riêng tôi "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Cậu chủ trồng hoa


    Đêm thanh tĩnh gió nhẹ nhàng thổi làm nọn tóc nó bay lên hình ảnh nó ngồi bên cửa sổ đôi môi đỏ hồng , chiếc váy ngủ trong suốt đôi chân nó tung tăng giữa không trung nhìn xuống dưới là vườn hoa hồng với đủ màu sắc nhưng cả nó và hắn đều chỉ thích bông hoa hồng đen nở rộ chính giữa vườn , cả vườn chỉ có một bông màu đen duy nhất , tuy mọi người thích màu đỏ hay xanh lam nhưng nó vẫn thấy màu đen là đẹp nhất vừa quyến rũ vừa bí ẩn mời gọi nó ngắm nhìn

    Hắn bước tới ôm nó từ đằng sau từ lúc có nó hắn cảm thấy cuộc đời hắn mới có chút cảm giác , lần đầu chải nghiệm việc thích một người dần dần thành yêu một người có thể làm bất cứ điều gì cho người đó những cặp đôi khác hi sinh vì nhau nhưng chắc nó và hắn thì không cần rồi

    " Bông hoa đó thật giống em " bông hoa màu đen ẩn chứa nhiều điều bí ẩn nhưng cũng rất quyến rũ rất giống nó nổi bật giữa vườn hoa cũng như nổi bật giữa giàn mĩ nữ trong mắt hắn người con gái đẹp nhất vẫn chỉ có nó

    Nó cười mỉm đôi tay nắm lấy đôi tay hắn đang đặt trên bụng nó , vườn hoa này là nó và hắn cùng trông ngạc nhiên lắm phải không nếu là nó trồng thì còn có thể dễ nghe nhưng gần như vườn hoa này chỉ có hắn là nhiều công nhất

    -------------------------

    Nửa năm trước

    " Myungie !!!

    Myingie à " giọng nó thanh thảnh khắp ngôi nhà nó chạy khắp nhà tìm hắn đến nỗi mỏi cả chân nó chạy qua phòng Sung Gyu và Sung Yeol mặc cho hai cậu đang quấn mỗi cái khăn tắm trên người " Myungie đâu " hai người giật mình che những chỗ cần che mặt đỏ ửng trả lời nhanh gọn " lão đại đi với Woo Hyun đi đâu đó chúng tôi không biết "

    Nó chạy ngay về phòng gọi điện cho Woo Hyun ngay ki thông máy nó hét " Myungie đâu " Woo Hyun đang ngồi cạnh hắn bàn chuyện quân sự ( Woo Hyun xúi dục Myung Sô ngoại tình nhưng ngay lập tức bị túm cổ may có Jiyeon gọi điện cứu trợ ) nghe nó nhắc Myung Soo mà hai người vừa bàn cái chuyện đó có lẽ nào ...... mặt hắn nổi gân xanh không ngừng trừng mắt nhìn cậu giật lấy cái điện thoại hắn nói giọng lạnh lùng " Có chuyện gì "

    Nó hét to vào máy giọng nói như ra lên đúng y như hắn từng nói với nó " Về ngay " rồi ngay lập tức nó cúp máy cười ha hả vì vừa lừa được hắn chắc hắn sẽ về ngay thôi

    Hắn mặt mũi tối xầm lại chưa từng có ai giám ra lệnh cho hắn nhưng nó lại giám để xem hắn xử nó thế nào , hắn ngay lập tức túm cổ Woo Hyun lên xe phóng về kim Gia

    Vừa bước vào nhà hắn hỏi mấy cô giúp việc giọng quát tháo " Cô chủ đâu " nó ở trên tầng nghe tiếng hắn đủ biết hắn đang tức giận vì nó giám ra lệnh cho hắn nhưng hắn quên nó là ai ư

    Nó đứng trên lầu đôi mắt ánh lên sự sợ hãi toàn thân toát khí lạnh " anh lên ngay đây cho tôi " giọng nói nó khiến hắn một con người chưa bào giờ sợ bất cứ thứ gì nhưng cuối cùng hắn cũng hiểu cảm giác sợ vợ là như thế nào , hắng giọng hắn vẫn điềm đạm bước lên lầu để mọi người không nhận ra việc hắn đang sợ vợ vì mới cơ nãy hắn và Woo Hyun bàn về cái chuyện đó có lẽ nào nó biết không

    " Nhanh lên " nó hét lên giận giữ rồi bước vào phòng đóng cửa cái rầm , đôi chân hắn bước nhanh hơn dừng lại trước cửa phòng hắn toát hết mồ hôi hắn không sợ nó làm gì hắn mà chỉ sợ nó giận hắn đó là điều hắn sợ nhất bước vào phòng bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên chiếc ghế nhắm mắt lại giống y như lúc hắn định sử tội mấy tên đệ tử

    " Sao thế " giọng nói lãnh đạm giả như lạnh lùng với nó để nó không nhận ra khuôn mặt hắn đang có chút thay đổi

    " anh có làm gì có lỗi với em không " giọng nói của nó pha chút sự giận giỗi cũng nhân tiện nói đánh giọng phủ đầu để xem hắn có làm gì sai trái không

    " anh không có ngoại tình " hắn bị tật giật mình làm cho mờ mắt bỗng dưng nói những điều không lên nói , ánh mắt nó bỗng dưng mở to nó tin hắn không ngoại tình đâu nhưng phải diễn

    " anh ra đây cho em " nó đứng lên khoảng cách giữa nó và hắn là 1m thấy không thể thực hiện được kế hoạch nó gọi hắn lại gần hơn

    Khi hắn bước lại gần nó ánh mắt nó đã rơm rớm nước mắt " anh ngoại tình thật sao " bỗng dưng ánh mắt hắn ánh lên tia giận giữ chẳng lẽ nó không tin hắn sao " em không tin anh " nó nhìn thẳng vào mắt hắn từng giọt nước mắt đã trực trào ra " anh chẳng khi nào chịu làm tất cả vì em vậy làm sao em có thể tin anh được chứ "

    Hắn đang bị lửa giận làm cho mù quáng hắn quát lên " chuyện gì an cũng có thể làm chỉ cần em thích " nó biết con cá đã xa lưới diễn ngày càng đạt hơn " thật chứ " ánh mắt nó long lanh nhìn hắn đôi tay nắm chặt lại " thật " một giọng nói chắc chắn từ miệng hắn vang lên nó bỗng dưng ôm lấy hắn

    " vậy mình trồng hoa hồng đủ màu ở mảnh đất bên cửa sổ kia nha " nó cười rộ khác hắn với lúc nãy hắn vẫn lặng thinh nói giọng lãnh đạm " tất nhiên anh sẽ bảo người làm ....

    " chưa nói hết câu hắn bị nó cắt giữa đoạn " không được em muốn vườn hoa đó do chính tay em và anh cùng trồng "

    Khuôn mặt hắn tối xầm lại , cái gì bảo hắn trồng hoa ư dù trời sập cũng không " không được " nó bỗng nhiên đẩy hắn ra mặt giận giỗi " mới 2' trước anh nói anh có thể làm bất cứ việc gì chỉ cần em thích thế mà anh đã thay đổi ngay thì làm sao em tin anh được hả " hắn bỗng dưng nhận ra mình bị lừa mặt đơ ra nhưng đã bị lừa rồi lên không thể làm được gì nữa trách ai được chứ thế là hắn đành ngậm ngùi gật đầu chấp nhận và ngay lập tức Kim lão đại vì Kim phu nhân mà phải đổi ngề thành người trồng hoa

    Hắn phải tự xúc đất mà cái đất này đúng là cứng không chịu nổi đến cả hắn có sức mạnh mà bỗng dưng thấy mệt , đến khi phải tìm đủ loại màu theo ý nó ' hoa hồng đỏ phải có màu đỏ tươi hoa hồng tím nhìn phải ánh lên sự trung thuỷ , hoa hồng xanh lam phải thật rực rỡ , hoa hồng trắng phải thật tinh khiết , hoa hồng xanh lá cây nữa , hoa hồng màu hồng phấn nữa , hoa hồng bảy màu cũng đẹp lắm như cầu vồng ý "

    Hắn phải bay đi nhiều đất nước mới tìm được các loại hoa mà phải là hoa tốt theo đúng ý nó hoa hồng còn dễ nhưng mấy loại hoa kia hắn thật bức xúc vì khó tìm nhưng cố gắng lắm hắn cũng có thể tìm thấy tất cả ở nhiều đất nước mang về nhận được nụ cười rạng rỡ của nó cũng khiến hắn cảm thấy công lao của hắn cũng không uổng phí nhưng khi trồng xong hết nó bỗng nhiên nổi cáu " hoa hồng đen đâu " hắn đờ người còn có loại hoa màu đó nữa sao lại lên đường tìm bông hoa có màu đen tận 2 tuần đi khắp các châu lục hắn mới có thể tìm thấy một bông duy nhất có màu đen

    Cuối cùng hắn cũng hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày còn phải tưới nước nhưng may thay nó không bắt hắn làm công việc này

    ---------------------------------------------

    6 tháng sau

    " em mãn nguyện chứ " giọng nói dịu dàng của hắn làm nó có chút cười " em rất vui vì anh , cảm ơn anh " sau câu nói đó nó rướn người hôn lên môi hăn , hắn cũng không tha bây giờ là lúc nó phải bù đáp cho hắn rồi bế bổng nó lên bước về phía giường lớn hắn nhìn nó đầy hạnh phúc
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 14


    Trời yên biển lặng tiếng sóng thì thào bên tai làm hắn tỉnh ngủ nửa năm trước sau khi đưa ra đề nghị về vụ trồng hoa nó cũng đưa ra đề nghị muốn chuyển nhà ra biển vì nó thích biển nó cảm thấy được tự do được thoải mái khi được ngồi trên biển , hắn thì chỉ cần em vui mọi thứ hắn có thể làm dù có phải giết chết tất cả những người trên thế giới này dù có phải bị nó giam cầm hắn vẫn yêu nó , hắn cũng chẳng biết từ khi nào hắn đã yêu nó đến thế nếu có thể chết như các cặp đôi khác hắn cũng sẽ chết chỉ cần nó muốn hắn không cần gì khác chỉ cần nó thiên thần bé nhỏ bướng bỉnh của hắn

    " em đẹp lắm hả " nó mắt vẫn nhắm nhưng đôi môi khẽ cười nói với giọng tự hào , hắn khẽ ôm chặt nó hơn " bỗng dưng anh thấy cuộc sống vĩnh hằng chẳng có gì tốt hơn cả " nó cười nhẹ tay vô thức chạm vào khuôn mặt hắn như thường ngày nó vẫn thường làm " sở thích của chúng ta thật giống nhau , sống vĩnh viễn là rất tốt nhưng sẽ thật nhàm chán , em và anh sẽ không bao giờ già đi mà chỉ ngày càng đẹp hơn rồi chặng đường của chúng ta sẽ chẳng bao giờ kết thúc nhưng chỉ cần có anh em không cần gì nữa hết "

    Hắn khẽ cười ôm lấy nó " anh cũng thế " nó cự người vùi mặt vào ngực hắn khẽ thì thầm " nếu em có thể giết anh hoặc anh có thể giết em thì thế nào nhỉ "

    " nếu anh phải giết em , thì anh sẽ tự giết mình trước .

    Nếu em phải giết anh thì anh sẽ thật vui vì được chết trong vòng tay em .

    Thế gian này không gì quan trọng hơn em , ngay cả bản thân tôi ....." hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi nó " dù trời có sập xuống hãy dựa vào tôi .

    Yêu em ...... mãi mãi "

    Đôi mắt nó bỗng nhiên rưng rưng nước mắt hắn cũng biết nói lời như thế này sao nhưng thật sự khiến nó cảm động mọi thứ xung quanh giường như biến mất chỉ còn nó và hắn " sao em lại yêu một người như tôi " lau nước mắt cho nó hắn nói giọng nhẹ nhàng , nó nắm lấy tay hắn " vì bàn tay này và vì đôi vai này là điểm tựa là nơi em có thể nương tựa và vì ánh mắt này khiến em có thể an tâm "

    Nó hỏi lại " thế sao anh lại yêu em " hài lòng trước câu trả lời của nó hắn hôn lên trán nó nhẹ nhàng buông lời " mọi thứ xung quanh tôi sẽ chỉ là hư vô nếu có em bên cạnh , em là niềm vui của tôi , em là mục đích để tôi cảm nhận được thế nào là cảm giác yêu , vì em tôi có thể làm tất cả trừ một việc " Nó đang được nâng lên chín tầng mây vì câu trả lời của hắn thì bỗng nhiên rơi ngay xuống đất nó cau mày tìm lý do từ hắn " đó là nếu em bắt tôi lấy hoặc yêu một người khác hoặc quên đi em thì tôi không làm được đâu

    Nước mắt nó lại chảy ôm trầm lấy hắn , nó chẳng biết yêu hắn từ lúc nào nhưng khi gặp hắn lần đầu tiên khi ngã vào lòng hắn nó đã cảm thấy con tim mình đập nhanh hơn một nhịp

    Hắn đưa tay ôm nó vào lòng " tại sao anh phải giữ vững Kim Gia , không cần Kim Gia anh cũng có thể sống như ông vua mà " hắn nhẹ xoa đầu nó " Kim Gia là một tay ba anh gây dựng dù rất hận ông nhưng tâm nguyện cuối đời của ông vẫn là mong anh làm cho Kim Gia luôn đứng đầu thế giới với mọi mặt trận "

    Nó dựa đầu vào vai hắn nhắm mắt lại lúc nào cũng vậy nó và hắn rất giống nhau luôn nhắm mắt vì khi nhắm mắt lại mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng trôi đi không để lại dấu tích " thế tại sao anh lại hận mẹ anh đến thế " Hắn bỗng dưng thay đổi ánh mắt khi nó nhắc đến người đàn bà đó khẽ hắng giọng lãnh đạm " bà ta không phải mẹ anh và anh chưa bao giờ gọi bà ta là mẹ "

    Nó ngồi xổm dậy đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn hắn " vậy .... người Suzy từng cứu không phải bà ta mà là mẹ ruột anh " hắn đưa tay kéo nó lại ôm vào long "tất nhiên nếu là bà ta thì việc gì anh phải để yên cho cô ta " nó đưa tay nắm lấy tay hắn " giờ anh không còn cô đơn nữa đâu , em sẽ luôn bên anh dù chuyện gì xảy ra "

    Hắn cười nhẹ nhìn nó ánh mắt nhẹ nhàng " cô ngốc chẳng phải em cũng giống anh sao " nó cười hihi rồi lại gục đầu vào vai hắn tiếp tục ngủ vì sáng nay không có việc gì nên nó chưa muốn dậy đâu nhưng mới ngủ được nửa tiếng " Myung Soo " nó lay lay người hắn ngay lập tức đôi mắt hắn khẽ mở dịu dàng nhìn nó " sao hả "

    " nếu em béo như xưa anh vẫn sẽ thích em chứ " hắn cười xoà " không đâu " khuôn mặt nó thất vọng rõ rệt " vì anh yêu em chứ không thích em anh nói rồi dù chuyện gì xảy ra bờ vai này vẫn là điểm tựa cho em cũng đồng nghĩa với việc dù chuyện gì xảy ra anh vẫn yêu em .... giờ thì ngủ đi anh mệt " nói đoạn hắn kéo nó lại ôm vào lòng nhưng nó lại bật dậy " Myung Soo " lúc này mắt hắn lười nhát mở ra " sao nữa " mặt nó nhăn nhó tay sờ bụng " em đói "

    Hắn nhìn nó mặt tối xầm " ăn anh đi " nó bỗng dưng đỏ mặt dí đầu hắn " em đói thật đó anh nấu món cơm rang thập cẩm mà anh vẫn làm cho em đi " hắn bây giờ mới bỗng dưng hối hận tại sao hắn lại yêu nó đến thế làm gì chứ lười giác ngồi dậy nhưng cũng may nó là người chỉ thích ăn những món nhẹ nhàng giản dị giống hắn chứ không như những món sơn hào hải vị nên không khó làm lắm

    Thế là đêm đêm cô chủ dắt tay cậu chủ xuống gian bếp xào xào nấu nấu rồi có tiếng cười đùa có tiếng cãi nhau rất vui vẻ mà không biết từ xa có hai người đang ngó trộm

    " từ khi có Jiyeon hình như lão đại đã cười rất nhiều " Sung Yeol nhìn hai con người hạnh phúc mà trầm trồ khen ngợi

    " phải nói là từ khi có Jiyeon lão đại đã biết cười là gì " Sung Gyu đính chính lại

    " Còn từ khi có Hyomin cậu đã biết trốn lão đại đi chơi là gì đúng không " Sung Yeol quay lại mặt đăm chiêu tỏ ý trêu Sung Gyu

    Không sai từ lúc gặp Hyomin khi bắt cô chủ về trong lần bỏ đi đó cậu đã tìm mọi cách để có thể liên lạc với cô ấy rồi trốn lão đại đi chơi nhưng đây vẫn chỉ là mối tình đơn phương tuy thế cậu vẫn giấu rất kín tại sao tên này lại biết được chứ

    " Sao .,...

    " chưa nói hết lời thì cậu bị Sung Yeol cắt lời " vì tôi cũng giống cậu thôi " Sung Gyu cười cười đấm một phát vào ngực Sung Yeol " hỏi sao Hyomin nói cậu hay đi chơi với iu bạn thân cô ấy " hai người cười cười nhìn nhau rồi rón rén bước lên phòng tránh làm cản trở cặp uyên ương kia

    Iu : bạn thân nó và Hyomin đúng hơn là em gái Jun Hyung vì lúc nó còn chưa lấy hắn iu còn đang ở năm cuối đại học theo đuổi ước mơ bác sĩ lên không thế theo nó
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 15


    " Myungie à " giọng nó hét lên giận giữ vang khắp toà nhà , hắn đang ngồi dưới nhà với Woo Hyun bàn về chuyện nhập thêm vũ khí bán cho phủ thừa tướng thì nghe giọng nó .

    Woo Hyun nhìn nó đầy cảm thán thế giới này không ai dám quát tháo lão đại ngoài ba và mẹ kế của hắn nhưng cuối cùng cũng xuất hiện một người dám làm hắn phải chú ý dù đang quát tháo hắn

    Bừng giọng dịu dàng đôi mắt hắn nhìn về phía nó " sao thế " ngay lập tức cuốn sách trên bàn ngay cạnh hắn vung thẳng vào đầu hắn khiến hắn đau đớn giận giữ dùng ánh mắt lạnh lùng phẫn nộ nhìn về phía nó tìm câu trả lời thì ngay lập tức ánh mắt đó trùng xuống ngay khi nghe câu nói của nó " anh dám trợn mắt lên với em sao "

    Bước về phía nó hắn chậm rãi xoa tóc nó giọng nhẹ nhàng " có chuyện gì thế " nó bỗng cười tươi " có gì đâu thỉnh thoảng thích trêu anh vậy hihi vui thật " mặt hắn tối xầm lại thật xấu hổ mà Woo Hyun đứng dưới cười khúc khích nhưng ngay khi nhận được án mắt lạnh như băng của hắn cậu ngay lập tức đứng lên lảng đi

    Hắn bước tới bế nó lên vai ném nó xuống giường đè lên nó " sao em dám ...." chưa nói hết câu hắn bị nó cắt giữa " Myungie này " hắn bỗng dưng hết giận giọng trầm xuống " sao thế " nó nhặt cuốn tạp trí trên đầu giường dơ lên " chúng ta đi lễ hội hoá trang của tập đoàn nhà Jun Hyung đi " hắn bỗng cau mày lúc nào nhắc đến Jun Hyung là mắt nó lại sáng lên " anh không muốn "

    Nó tối mặt nhẹ nhàng ôm hắn từ đằng sau nó hiểu một phần vì hắn không thích đi còn một phần vì sợ nó và Jun Hyung " nếu em đi vì Jun Hyung thì em đã không vòi anh cùng đi , em muốn đến đó cùng anh vì thể diện cậu ấy giúp em rất nhiều nếu không có cậu ấy em không có nơi để ở " hắn nhận ra mình thật ích kỉ gật đầy đồng ý nó nhưng cậu dẫn theo cả 3 tên vô công rồi nghề kia nữa

    Hắn trong bộ thần chết đen toàn tập từ đầu đến cuối hắn chỉ thích màu đen trắng lên ngay khi đi chọn đồ nó đã ưng ý ngay bộ này cho hắn , cộng với sát khí đằng đằng luôn ẩn hiện trên người hắn làm bộ thần chết toả ra sức hút mãnh liệt nó tự hào vì mình đã chọn đúng bộ

    Nó ghét đồ sáng màu nên cũng giống hắn nó vận một bộ váy trắng tinh khiết như nữ thần khiến nó sáng nạng hẳn lên mọi người sẽ có cảm giác nó thật đẹp thật hiền dịu tiến xuống bên cạnh hắn , cũng có vẻ hài lòng Woo Hyun chàng ngự lâm lên tiếng " em định làm nữ thần à Yeonie " nó cười cười gật đầu rồi chen vô khi mọi người cười cười nhìn nó " nhưng nữ thần với tâm hồn ác quỷ " nói xong nó đeo chiếc mặt lạ lông nhung màu đen lên mặt bây giờ bộ mặt thật sự của nó đã nộ ra ánh mắt sắc bén đầy hận thù như một ác quỷ thật sự , hắn hài lòng nói " thế mới hợp với thần chết "

    -------------------------------------

    Bữa tiệc rất hoàng tráng khiến mọi người ai cũng trầm trồ Jun Hyung tuy chủ trì buổi tiệc nhưng lại không lộ mặt mà bằng chiếc mặt lạ hoà vào đám đông , ở một góc nào đó hắn và nó đang ngồi cạnh nhau thật nhàm chán vì cả hai không hẹn mà có cùng một suy nghĩ rằng " tại sao tôi lại đến nơi nhàm chán này chứ "

    Từ xa xa có một bạch mã hoàng tử với mái tóc vàng nhạt nó ngay lập tức nhận ra ánh mắt đó là Yoo Seung Ho dù có biến thành tro nó cũng nhận ra hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ nó quay sang mỉm cười với hắn " em biết cách để hết nhàm chán rồi " hắn chăm chú nhìn về phía tay nó đang đưa nên hắn nhận ra ngay Yoo Seung Ho đang bay lên bàn tay hắn nhảy múa trên không trung rồi rơi xuống hồ khiến mọi người cười ồ lên hắn cũng nhếch môi lên cười

    " em nghịch ngợm lắm đấy " hắn kéo nó ôm vào lòng nhìn nó một lượt chẳng cần nhìn cả khuôn mặt hắn cũng thấy nó đẹp thế nào dù bao đàn ông đang dòm ngó nó và những cô gái đang dòm ngó hắn nhưng cả hai chỉ có thế giới của đôi ta hắn nghiêng người định hôn nó nhưng bị tiếng hét thất thanh từ đâu đó vang lên nó tia về phía tầng thượng của toà nhà có một cô gái giác quan sắc sảo của nó làm nó có thể nhìn thấy khuôn mặt cô gái có vẻ thanh tú thân hình gợi cảm mọi thứ hoàn hảo với bộ váy đỏ rực nhìn khuôn mặt cô gái rất giống nó khi biết cả gia đình chết trong hoả hoạn cũng giống nó khi tự tự

    " Đó là Kim Doyeon con gái tổng thống hàn và là cháu gái của nữ hoàng anh hình như mẹ mới mất lên cô ta tuyệt vọng đi tự tử " giọng Woo Hyun chen giữa khi thấy Jiyeon nhìn một cách chăm chú cả hắn và cậu đều hiểu nó có hoàn cảnh giống cô ta

    Những chiếc xe lao tới đứng đầy phía dưới toà nhà những chiếc trực thăng bay lượn cố trấn an cô nhưng mọi thứ đều vô vọng cô vẫn bước từng bước trực nhảy xuống thì Jiyeon lên tiếng " Myung Soo anh cứu cô ấy đi " hắn đơ nguời nhắc lại câu nói của nó như mìn nghe nhầm " em nói anh cứu cô ta "

    " cứu cô ta " Jiyeon nhìn thẳng vào hắn , dưới đáy võng mạc ánh lên tia sáng suốt và cảm thông trên nền hai con mắt màu nâu sâu thẳm

    " uh " trả lời nhẹ nhàng hắn buông nhẹ tay nó rồi lập tức rời đi chen vào đám đông

    Có lẽ nó không phải người tốt bụng để lo đến chuyện của cô ta nhưng khi nghĩ đến chính mình nó thấy việc cứu cô ta cũng như cứu chính mình

    " Tiểu thư Doyeon hãy nghe chúng tôi nếu tiến thêm cô sẽ gặp nguy hiểm hãy luy lại vài bước tôi sẽ đưa cô xuống " chiếc loa từ trực thăng phát ra liên tục nhưng cô tiểu thư này hình như không mảy may quan tâm cô cứ nhìn xuống toà nhà nơi hàng nghìn người đang ngước lên có người nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi có người lại cảm giác có kịch hay để xem , khi bước đến ranh giới của toà nhà cô ta đứng im không nhúc nhích

    Tại sao tiểu thư lên đó được?

    Sân thượng không có lan can bảo vệ nên cửa dẫn lên đã khóa!! – Tay quản lý khu trung tâm khách sạn cố gắng giải thích với viên cảnh sát, nhưng dường như không ai muốn nghe lời gì lúc này ngoài chuyện làm sao đưa Doyeon xuống trước khi cô nhảy xuống dưới nhưng hiện ta cô ấy vẫn còn nguy hiểm

    " Kích động tiểu thư nhảy xuống , chúng ta sẽ ở dưới cứu hộ " tay quản lý sốt sắng ra lệnh " không được " Jun Hyung đứng bên cạnh ra lệnh " phía dưới đang xây dựng nếu nhảy xuống sẽ nguy hiểm tính mạng "

    " hãy đưa người lên đó thuyết phục tiểu thư " tay quản lý định rút máy gọi thì Jun Hyung giữ tay lại " Cô ấy lên đó dù toàn bộ toà nhà đã bị khoá chắc chắn cô ta giữ chìa khoá "

    Trên mặt những tên tay sai cùng tên quản lý hiện tia lo sợ rõ rệt điểm cốt yếu là tiểu thư là con gái những người quyền lực nhất thế giới trừ ba người có sức mạnh mà cả thế giới không biết mặt người thứ ba là nó

    á...... tiếng hét của những người phía dưới làm dây thần kinh của tay quản lý căng ra cô tiểu thư đó định nhảy xuống rồi

    Bỗng !!!

    Min : hãy đón chờ chap tiếp theo nhé kekeke xem hắn sẽ làm gì nào
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 16


    Bỗng !!!

    Trên sân thượng, xuất hiện một dáng hình cao, trong bộ trang phục "Thần chết".

    Mọi ánh nhìn đổ dồn về dáng hình ấy, những tay quản lý và cảnh sát sửng sốt và rối loạn, chưa thể hiểu tại sao có kẻ lên được sân thượng khi mọi cửa vào tòa nhà đã bị chặn.

    Càng không hiểu kẻ áo choàng đen định làm gì.

    Nhưng dáng hình thoăn thoắt nhanh như tên bắn làm Jun Hyung ngay lập tức nhận ra đó là ai chỉ là không hiểu tại sao hắn cứu cô ta

    " Bắt hắn lại " tay quản lý ra lệnh

    " Khoan đã đó là Kim lão đại người quyền lực nhất thế giới đó cậu dám sao " Jun Hyung lên tiếng lạnh lùng tay quản lý ngay lập tức run sợ khi nghe 3 chữ " Kim lão đại " đúng là cô tiểu thư đó là người quyền lực nhưng vẫn sau ba người có sức mạnh đó mà Kim lão đại chính là người đứng đầu thế giới

    Hắn đứng trên sân thượng ngay đằng sau cô gái rõ ràng dù cô ta có nhảy xuống hắn cũng có thể cứu được nhưng quan trọng là cô ta sẽ gặp nguy hiểm mà trước khi cứu cô ta yeonie của hắn đã dặn dò " đừng để cô ta bị thương "

    Những con mắt mở to bàng hoàng, có cả dò đoán và hồi hộp .

    Hắn bước từng bước đến chỗ cô ta nhanh như thoát kéo cô ta lại vào lòng mình hắn bỗng ngạc nhiên " ánh mắt này giống Jiyeon "

    Doyeon giật mình suýt ngã ngửa nhưng ngay lập tức cánh tay hắn nắm lấy cánh tay cô ta kéo lại đỡ lấy eo cô ta , cô gái này rất giống jiyeon lên không hiểu sao hắn động chạm cô ta mà không ngán ngẩm .

    Mỗi cử động trên chiếc giá đỡ cao chót vót đều làm hàng nghìn kẻ phía dưới thót tim.

    Cảnh tượng một "thần chết" đen toàn tập và một "tiểu thư" váy đỏ rực rỡ ở độ cao kia thật ấn tượng!

    Đôi mắt xanh lam, đúng chất người lai, mở tròn nhìn hắn .

    Dưới chiếc mặt lạ cô nhìn không rõ khuôn mặt " thần chết " , nhưng đường nét của vành môi, của chiếc cằm đầy nam tính đủ khiến tim cô ta chết sững.

    Trong một tình cảnh thế này lại thật như phim hành động!

    " ai .... ai vậy " cô lắp bắp mãi mới nói ra thành lời

    " Cô muốn bay không " hắn chậm rãi nói

    " bay ?

    " ánh mắt cô gái kinh ngạc nhìn hắn

    Hắn bế cô gái lên nép vào ngực mình bước tiến về phía ranh giới toà nhà nhìn cô gái với ánh mắt an tâm như nhìn Jiyeon hắn tự nhủ hãy nghĩ đây là Jiyeon

    " Tin ở tôi và nhắm mắt lại " hắn liếc nhìn xuống dưới, chênh vênh ở độ cao hơn 100m thật thú vị

    " nhắm mắt ư ?

    " cô tiếp tục lặp lại giọng nói rất giống lúc nó nhõng nhẽo

    " được chứ " giọng nói trầm ấm đầy uy lực phát ra từ khuôn miệng hắn

    Và cô tiểu thư gật đầu không suy nghĩ.

    Cùng lúc hắn nhảy ngay xuống , khoảng im lặng hiện tượng bây giờ như đưa cô gái đến nơi vùng đât mà " thần chết " ngự trị .

    Một cú nhảy chéo sang, cùng sức mạnh của luồng gió dữ khiến cả hắn lệch đi một chút

    Những tiếng hét vang lên liên tiếp, lần này kinh hoàng hơn bao giờ!!!

    Những tay cảnh sát, cứu hộ, quản lý, vệ sỹ, cả phi công phía trên cũng trợn trừng mắt, tim ngừng đập.

    Và quả là có kì tích xảy ra!!

    Khi hắn cùng cô gái kia rơi ùm xuống cái hồ nhỏ gần tòa nhà lớn.

    Chẳng phải phép màu, vì đầu óc hắn nhạy bén đã tính toán trước cả lực gió để có thể đáp xuống hồ

    Nước bắn tung tóe, và hàng trăm người đổ dồn lại vây quanh cái hồ.

    Họ đều bịt chặt miệng, còn chưa hết bàng hoàng.

    Và thật không may, khi cùng cô nhảy xuống để không khiến cô ta bị thương như lời nó căn dặn , hắn đã chấp nhận để cô ta phía trên, chiếc hồ không sâu, khiến hắn khi bị nhấn chìm xuống nước đã đập đầu xuống đáy hồ!!

    Doyeon ngoi lên sau nửa phút, những tay vệ sĩ đã lập tức chạy lại kéo cô ta lên cùng những lời hỏi han dồn dập.

    Một tràng vỗ tay vang lên, tưởng như vang động khắp khu công viên.

    Doyeon đẩy những tên vệ sĩ vô tích sự ra một cách khó chịu

    " tránh ra cho ta " ánh mắt giận giữ cùng giọng nói lạnh lùng khiến những tay vệ sĩ lui lại và cô chợt nhận ra một điều bất thường " Thần... thần chết???

    " Cô quay lại phía hồ nước, đôi mắt hoảng loạn "Thần chết đâu?

    Anh ấy đâu???"

    " Tiểu thư, cô cần đến bệnh viện bây giờ!

    " tên quản lý cùng Jun Hyung chạy tới

    " Im ngay, biến đi chỗ khác cho ta!!

    "Doyeon tiến sát mép hồ, ánh đèn không đủ để cô nhìn xuống đáy hồ " Thần chết của ta đâu??

    "

    Nước bắn lên tung tóe lần nữa, vô vàn cặp mắt lại đổ dồn vào mặt hồ.

    Họ thấy "Thần chết" ngoi lên.

    Hắn lên khỏi hồ nước, người hắn ướt sũng.

    Hắn không để ý rằng chiếc mặt la đã bị rơi ra, càng không biết trên đầu mình, máu đang rớt vì va đập xuống đáy hồ.

    " Anh ... là Thần chết sao?

    " Doyeon từ từ tiến lại, cô thấy tim mình đập loạn khi nhìn rõ cả khuôn mặt hắn hơn nữa từ khoảng cách này cô dần dần nhìn thấy thân hình cao lớn của hắn

    " Anh ...cứu em sao?

    Cảm ...cảm ơn...

    " Vẻ mặt giống Jiyeon ban nãy của cô tiểu thư giờ thay bằng vẻ bấn loạn cực độ, khi hắn quay lại, trực diện nhìn cô!! hắn mới nhận ra Jiyeon chưa bao nhờ có khuôn mặt giống cô ta như thế này cô ấy mạnh mẽ chứ không như thế

    " khỏi " Nhưng cô ta chết sững, khi hắn chỉ nói duy nhất một từ rồi đã bước vội đi. hắn không quan tâm xung quanh có hàng trăm ánh mắt của các cô nàng đang nhìn hắn trân trân vì cũng ít người nhìn thấy khuôn mặt thật sự của hắn lên chắc trong số này ít người biết hắn là ai

    " Thần...

    À, anh, anh à " Cô tiểu thư gọi với theo " Làm sao để liên lạc được với anh??

    " Có lẽ là lần đầu tiểu thư quyền lực hỏi thẳng thừng vậy với một người đàn ông, nhưng trong lúc này cô không nghĩ được gì hơn vậy

    Không may cho cô, hắn xem như không nghe những lời ấy, hắn vẫn thẳng đường bước !!

    Và cô kịp lúc nhận ra trên đầu hắn có vết thương đang chảy máu!!

    Cô kéo váy chạy lại, tay với ra níu lấy áo choàng đen nhưng bỗng dưng hắn bị bay lên như đang bị điều khiển nhưng rồi rớt ngay xuống tưởng chuyện này là do nó làm hắn tìm kiếm xung quanh bóng dáng nó nhưng không thấy đâu mà khi nhìn cô gái đó đang nhìn vào đôi tay mình " cô có sức mạnh "

    Bỗng nhiên hắn thấy tức giận khi đã cứu cô ta vì chuyện này thật phí công khi cô ta có sức mạnh " em... mới nhận ra " hắn cau mày rồi tiếp tục bước đi

    " Khoan đã, anh bị thương kìa.

    Là do em, em sẽ chịu trách nhiệm!

    " hắn lại cảm thấy đôi chân hắn không thể tiếp tục bước " dừng lại ngay , ai cho phép cô điều khiển tôi như thế hả "

    Suy nghĩ của hắn lúc này chỉ là tìm thấy nó .

    Hắn liếc mắt nhìn bàn tay cô tiểu thư kia đang điều khiển mình , ánh mắt với những tia nhìn lạnh lùng, đáng sợ , sát khí trên người hắn khác hẳn lúc trên sân thượng

    Khẽ run lên vì ánh nhìn ấy, nhưng Doyeon vẫn không chịu buông tay, như sợ buông tay, "Thần chết" sẽ thật sự biến mất.

    " Anh chảy máu nhiều quá, em sẽ đưa đến bệnh viện " cô vẫn cố gắng thuyết phục với ánh mắt van nài

    Cô tiểu thư không sợ mất mặt dù rất nhiều ánh mắt đang nhìn vào.

    Những ánh mắt ấy thật ra chỉ đang chú mục vào hắn, chứ chẳng còn để ý cô hay gì khác.

    Họ đang cố nghĩ xem khuôn mặt kia là người nổi tiếng nào mà khuôn mặt điển trai sát khí như một lão đại

    " em xin lỗi vì dùng sức mạnh của mình để điều khiển anh nhưng nếu không đi bệnh viện, anh sẽ ngất mất " cô vẫn víu áo hắn , đầy van nài

    " Bỏ anh ấy ra " Một giọng nói vang lên, phá tan sự tĩnh lặng nghẹt thở của đám đông xung quanh, giọng nói cao vút và không phải của hắn !

    " Nữ thần " váy trắng cùng mặt lạ đen bước tới đôi tay nắm chặt hắn bỗng nhiên có thể di chuyển còn cô ta dật mình vì cảm giác hình như có một lực sức mạnh khủng khiếp phản lại cô ... nó tiến lại gần vòng tay ôm lấy tay hắn , hai người trao nhau một ánh mắt dịu dàng và nhanh chóng

    " Cô... là ai?

    " Giọng cô có vẻ khó chịu vì tình cảnh thật khó chịu lúc này cô vẫn cô gắng điều khiển cả hai người

    " Cô dám điều khiển tôi " giọng nói ấy lần này đầy quyền lực và sự đe dọa.

    Hàng trăm ánh mắt đang dõi theo, giờ mở to bàng hoàng khi ... nó từ từ đưa tay, tháo chiếc mặt nạ che mặt ra !!!

    Đôi mắt xanh lam cũng mở căng, và bàn tay đang cố gắng điều khiển dần buông thõng xuống.

    Khuôn mặt của Thần Chết và khuôn mặt của Nữ thần lộ diện, còn điều gì bàng hoàng hơn được thế!!! khi hai người đều như khiến bất cứ ai cũng phải rung động trước vẻ đẹp đó

    " đi thôi " hắn nắm lấy tay nó dẫn đi vì không dẫn nó đi lúc này mọi thứ sẽ bị nó phá tan tành mất nhưng vừa đi được vài bước cả hai lại bắt đầu bị điều khiển tự xoay người về phía hắn " tôi muốn anh ấy " giọng nói của cô đầy quyền lực khiến mọi người xoay chuyển ý nghĩ về cô bé yếu ớt này

    Bỗng toà nhà bên cạnh sụp đổ dể dàng nó cử động thân mình một cách dễ dàng khiến Doyeon giật mình " sao cô có thể cử động sức mạnh của tôi .....

    "

    Giọng nói đầy quyền lực và mang khí lạnh của nó khiến tất cả mọi người run sợ " Cô dám điều khiển tôi và anh ấy "

    Hắn bất chợt cũng có thể cử động " một đứa con gái như cô có thể điều khiển tôi sao " Cô bàng hoàng và bất chợt cảm nhận một sức mạnh gần như tàn phá đẩy cô ngã ra xa 3m ngay khi vừa chạm đất cô phun hàng tá máu .

    Mọi người quay lại chú mục vào cánh tay của nó đang dơ lên đôi mắt đầy sự phẫn nộ cùng lúc toà nhà bên cạnh đã sụp đổ hoàn toàn " không ai được điểu khiển tôi và động vào người đàn ông của tôi "

    Doyeon đứng dậy nhìn cô ta " sao cô có thể , cô là ai "

    " Park Jiyeon chị đại và Kim lão đại Kim Myung Soo "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 17


    " chị đại Park Jiyeon và lão đại Kim Myung Soo "giọng nói này không phải của nó và hắn mà là của một người đàn ông đang đứng ngay cạnh nó " Yong Jun Hyung "

    Ngay khi nghe câu này mọi người đều run sợ cuối cùng cũng họ cũng có thể chiêm ngưỡng dung nhan vạn người mê của Kim lão đại và Kim phu nhân và được chiêm ngưỡng cả sức mạnh khủng khiếp của hai người

    Không cần chờ thêm, hắn đã nắm tay nó kéo đi.

    Đám đông cùng tản ra, nhường đường vì khí thế hừng hực và sau khi chiêm ngưỡng sức mạnh hai người không ai giám làm gì nữa chỉ im lặng ngường đường

    Thần chết và Nữ thần biến mất, trong khi tất thảy người, bao gồm cả cô tiểu thư Doyeon , vẫn chưa thể hoàn hồn !!

    ------------------

    Sáng mai, sau lễ hội

    " hai vợ chồng yêu quý , lần này ầm ĩ rồi " Woo Hyun lắc đầu, đặt chiếc ipad , ngồi xuống ghế, lại tiếp tục lắc đầu.

    " Có gì sao " giọng nó tỏ ra có chút quan tâm ngồi vào lòng hắn nó nhìn Sun Gyu đang tiến tới "sự cố náo loạn ở công viên Royal đêm qua , , về "Thần chết" và "Nữ thần tâm hồn ác quỷ ", về cả cô tiểu thư của tổng thống quyền lực "

    Sung Yeol cũng lại gần " Kim lão đại đẹp trai như nam thần cứu mĩ nhân " đôi lông mày nó cau lại khi nghe tin này

    Woo Hyun bực tức vì bị hai tên này cướp lời " Kim phu nhân thì ra là chị đại "

    Rồi Hyomin cũng tiến tới ( sau tối qua Hyomin dọn tới chỗ nó ) " Chị đại nộ diện đẹp như nữ thần " rồi cả bốn đồng thanh " Với sưc mạnh khủng khiếp chị đại đánh sụp cả toà nhà và khiến mĩ nhân nằm viện "

    Rồi cả bốn kết luận " phải nói hai người đỉnh thật "

    -------------------------------

    Khu biệt thự Vilas của nữ hoàng anh bà rất yêu đứa cháu này của mình ngay khi nhận được tin bà đã về ngay hàn quốc cùng cháu

    " Con bé làm sao?

    "

    " Thiếu gia, tôi nghĩ phải đưa tiểu thư đi điều trị tâm lý, tiếp tục để tiểu thư ở nhà bệnh sẽ nặng hơn!

    " Vị bác sĩ tỏ ra lo lắng

    " Điều trị tâm lý sao?

    " vị thiếu gia nghẹn giọng

    Sau vụ việc hôm qua , tiểu thư bỗng phát bệnh , nếu không điều trị tâm lý sớm, bệnh sẽ khó lòng chữa khỏi!

    Tôi đã tiêm một mũi an thần, tiểu thư sẽ ngủ sâu.

    Thiếu gia hãy dặn người giúp việc coi sóc cẩn trọng

    " Không, không, bỏ ra, bỏ ra, ta muốn gặp Thần chết, ta muốn!!!

    " Giọng Doyeon hét lên đầy hoảng loạn, lập tức có một bàn tay ở bên vỗ về "Anh ở đây, không sao rồi, anh ở đây..."

    Cậu thiếu gia ra hiệu cho hết thảy người giúp việc và vệ sĩ ra ngoài

    " Không đâu!!

    Không!

    Anh trai, em muốn người đó, đưa người đó về đây cho em...!!!

    Anh à ..."

    " Em gái, ngoan nào, anh biết rồi, dù lên trời hái sao anh cũng sẽ làm.

    Ngoan nào, ngoan nào ...

    " Doyeon vẫn rên rỉ, nhưng dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh trai.

    Cậu thiếu gia nhẹ nhàng đặt em gái xuống, kéo chăn đắp cho cô.

    Anh cầm tờ báo sáng lên, đọc lại tin tức đã đọc trước đó đến vài lần.

    Khóe môi anh chợt nhếch một nụ cười đau đớn "Điều trị tâm lý sao...??"

    " Thiếu gia ba cậu có gọi về tình hình của tiểu thư " cậu nhếch môi " điều tra chưa "

    " dạ rồi thua thiếu gia Kim Jea Joong "

    ---------------------

    Từng đợt sóng tung bọt trắng xóa, hôn lên bờ cát mịn, dịu dàng...

    Có cánh hải âu chao liệng bay về phía mặt trời rực đỏ cảnh hoàng hôn luôn làm nó cảm thấy dễ chịu ngồi xuống bên cạnh nó " người đàn ông của tôi anh thích câu đó " hắn nói với giọng trêu đùa nó làm mặt nó bỗng nhiên đỏ lên đứng dậy ôm mặt chạy vào nhà

    Hắn cũng đứng dậy bước theo nó hình như đến giờ ăn rồi chắc nó đói và đúng như hắn dự đoán ngay khi vào nhà nó hai tay chống nạng đôi mắt đáng yêu nhìn hắn " đói " hắn cười cười xoa đầu hắn " biết rồi đi ăn thôi " thế là hai vợ chồng dắt nhau xuống nhà ăn cơm từ ngày có nó mọi người thấy cậu chủ cười nhiều hơn dễ tính hơn có bá đạo có lạnh lùng nhưng không còn tàn nhẫn như trước

    Hắn gắp miếng sườn sang cho nó món nó yêu thích cười tươi với hắn nó bỗng dưng nhớ ra chuyện gì đó " à vụ đấu thầu mảnh đất để làm siêu thị thời trang ý , em muốn nó " đây là vụ đấu thầu của nó , đâu phải chỉ hắn kiếm tiền giữ vững Kim Gia đâu để làm một nữ chủ tốt nó cần làm nhiều việc để nâng đỡ cho Kim Gia .

    Hắn chỉ lãnh đạm nói " nếu điều đó làm em vui " Nó cười cười hài lòng vì hắn giờ nó mới nhớ " tại sao anh lại đồng ý cứu cô ta " hắn lại gắp ít rau vào cho nó không nhìn nó nói " vì em muốn "

    Thì ra nó quan trọng thế bất cứ điều gì nó muốn hắn đều làm dù phải phá vỡ quy tắc động chạm " nhưng ánh mắt cô ta khi ở trên sân thượng rất giống em " nó nói giọng thản nhiên " em biết " hắn bỗn dưng thấy lạ không biết sức mạnh của nó khi nào hắn mới khám phá hết đây

    " em biết Kim Jea Joong không " hắn cũng chẳng muốn điều tra nhưng sợ ảnh hưởng của co gái đó khiến Jiyeon phiền thì hắn sẽ không vui đâu , nó cô nhớ lại rồi chợt nhận ra điều gì đo " à đó là người đã theo đuổi em 8 năm và phải đi điều trị tâm lí vì muốn có em " hắn chợt cau mày tên đó điều trị tâm lí vì muốn có nó sao vậy việc này sẽ không hay đâu " sao anh không thấy em kể thế " nó vẫn thản nhiên " vì em muốn anh chứ đâu muốn hắn sẽ chẳng có gì quan trọng vì có anh "

    Tuy đang giận nhưng rồi ánh mắt hắn cũng hài lòng khi nghe câu trả lời của nó " anh đoán Yoo Seung Ho sẽ kết hợp với cô gái hôm trước anh cứu để lật đổ ta " nó thản nhiên như không có chuyện gì nó hiểu hắn " sức mạnh của cả hai người đó gộp lại sẽ đánh được anh nhưng với em điều đó là không thể " hắn bỗng có ý nghĩ trêu đùa nó " nhưng cô ta có ý nghĩ chiếm anh thì sao lúc ở đó cô ta cũng nói thế mà "

    Ánh mắt nó trợn trừng nhìn hắn " Không ai được động vào người đàn ông của em " cùng lúc chiếc bàn vị nó làm cho tan nát tất cả Sung Gyu và Sung Yeol đang bàn tán việc trốn đi chơi thì bỗng giật mình nhảy lên

    Hắn đứng lên bẻo má nó " anh đùa thôi dù có muốn cũng không được mà " Lúc này nó nhận ra mình vừa phá vỡ bữa ăn của mọi người lên bực mình đá vào chân hắn một cái rồi bước đi hắn tự nhiên thấy đau nó dùng sức mạnh sao " em ăn ít thế hả " hắt hét lên " đồ con lợn như anh đi mà ăn cả cái bàn đó đi " mặt hắn tối xầm lại mọi người cười khúc khích Hyomin chạy theo nó khi đi qua hắn vẫn cố ý cười đểu cái làm hắn không biết chút giận vào đâu liền bước tới chỗ Sung Gyu Và Sung Yeol " xả giận " và rồi tiếng la thất thanh của hai người vang lên khắp căn nhà " lão đại ............ tha cho bọn em "
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 18


    " Min ngố bà có thấy tui lấy hắn là đúng không " nó nằm lên đùi Min từ lúc có Min nó chẳng thèm nói chuyện với hắn làm hắn cứ điên lên rồi tức giận vô cớ với mọi người có hôm nó ngủ cùng Min tối bị hắn vác về rồi dạy cho một trận cấm không cho ngủ chỗ khác vì k có nó hắn cũng không thể ngủ

    " đừng nói thế , tôi thấy bà là người hạnh phúc nhất thế giới rồi đó " Min vừa đọc quyển sách trên tay miệng vừa lắp bắp nói với nó nhưng mắt vẫn gián vào sách

    " bọn tui sống vĩnh viến tui sợ hắn chán tui " nó ngồi dậy nhìn ra phía cửa sổ nơi có thể nhìn thấy tiếng sóng rì rào

    " tui thì không chắc về điều đó nhưng tui nghe nói những người dị nhân như bà nếu có con sẽ hết sống vv đấy " Min bỏ quyển sách xuống nhìn nó áh mắt tỏ ý sáng suốt

    " vậy là tui có thể chết sao "

    " uh , nếu không có chuyện gì xảy ra như bệnh tật thì sau 500 năm bà sẽ chết " Min vẫn chăm chú vào quyển sách

    " vậy con tui " Nó cố ý lấy quyển sách xuống nhìn Min

    " Thì cũng giống bà nhưng tui cũn chả biết gen di chuyền nó có sức mạnh không nữa "

    " vậy hắn cũng giống tui sao " Hyomin với lấy lại quyển sách " uh "

    Nó ngồi đăm chiêu suy nghĩ gì đó rồi đứng dậy bước đi về phía vườn hoa , bông hoa hồng đen giờ đã nở rộ đẹp , rất đẹp mùi hương từ những bông hoa cũng khiến nó cảm thấy vui vẻ .

    Ngồi trên chiếc xích đu trắng cạnh vườn hoa nó nhìn thẳng về phía ánh trăng trên biển một cảnh tượng lãng mạn hiếm thấy còn gì tuyệt vời hơn khi thường hoa ngắm trăng lại còn có cả biển gợn sóng lăn tăn vào bờ cát nhẹ nhàng như lòng nó bây giờ

    Bỗng nó thấy cuộc đời mình thật thanh thản vào lúc này đúng kiểu nó thích nhắm mắt lại nó gục đầu xuống chiếc xích đu ngủ lúc nào không biết

    Hắn tìm loạn cả nhà không thấy nó đâu túm cổ Woo Hyun kéo đi tìm cùng thì cuối cùng hắn cũng tìm thấy nó tại vườn hoa hình ảnh nó diễm lệ như một tiên nữ nhỏ đáng yêu nằm bên chiếc xích đu mái tóc buông xoã tung bay tự do trong gió đôi môi hồng đào khẽ chu lên dễ thương

    " Đẹp nhỉ " Woo Hyun khoanh tay nhìn nó ánh mắt câu diu dàng đúng là cậu có thích nó nhưng cậu không phải loại người khốn nạn như thế nên hắn biết nhưng cũng an tâm

    " Khỏi bàn " Hắn đầy tự hào nhìn nó giọng lãng đãng

    " Tại sao Yeonie lại yêu cái người như mày cơ chứ " Hyun quay sang dò xét một lượt rồi lắc đầu nhìn hắn

    Đấm mạnh một phát vào đầu cậu hắn dùng ánh mắt đầy sát khí không thương xót " biết rồi , thưởng thức tiếp đi tao đi đây " Với cái tình hình này có lẽ chuồn là thượng sách đây

    Hắn bước đến chỗ nó nhẹ nhàng kéo nó ngả đầu vào vai mình nhưng không may đã làm nó tỉnh giấc đôi tay nó nắm lấy tay hắn giơ lên " đừng buông tay em nhé " hắn xoa đầu nó " sẽ không có chuyện đó " Nó quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn " nếu có cách để chúng ta không sống vĩnh viễn anh sẽ chấp nhận chứ "

    Vẫn cái giọng dịu dàng nhưng nghiêm túc hắn cũng nhìn thẳng vào mắt nó " Chỉ cần có em " Nó ôm nhẹ cổ hắn kéo xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn rồi dựa đầu vào vai hắn đôi mắt hướng về phía biển " Nếu em chết anh sẽ yêu người con gái khác không "

    Hắn kéo vai nó đẩy nó nhìn thẳng vào mình " Tôi không cho phép em chết trước tôi , nếu em chết tôi nắm tay em đi về thế giới bên kia "

    Nó kéo người hắn lại gục đầu vào vai hắn đôi tay đan chặt lấy bàn tay của hắn nhìn về phía biển nó nhắm mắt nhẹ nhàng rồi không biết nó ngủ từ lúc nào

    Woo Hyun nãy giờ vẫn chưa đi mà vẫn nhìn trộm đến tận khi nó nhắm mắt ngủ cậu cười tự nghĩ rằng nó sẽ hạnh phúc khi bên hắn quay người cậu va phải ai đó khi ng con gái đó trực ngã thì ngay lập tức cậu đưa tay đỡ lấy người con gái đó ....

    Hyomin đang định đi tìm Ji ngố để nói chuyện nhưng khi đi đến phía vườn hoa thì cô bị va vào ai đó ngã ngửa ra đằng sau đang chuẩn bị tinh thần tiếp đất rồi cho cái tên này một trận thì cô được tên đó đỡ lại hai mắt trạm nhau ' Kim Gia còn người đẹp trai thế này sao '

    Còn cậu khi trạm mắt co đầu cậu bỗng nhiên trống rỗng không suy nghĩ gì mà cái mặt cứ đơ ra đến khi hắn ho nhẹ một tiếng thì hai người mới bỏ nhau ra rồi đứng nép một bên để hắn bế nó về phòng lúc này cái mặt nó đã im lìm trong giấc ngủ chẳng biết trời đâu đất đâu

    Khi hắn đã đi khỏi hai cô cậu nhà ta vẫn đứng đó không biết làm gì rồi cô bỗng cúi chào rồi bước đi nhưng lí trí bảo cậu hãy giữ cô ấy lại

    Đôi tay cậu đưa lên kéo ngược Min lại hai mắt lại trạm nhau khoảng cách rất gần đến khi cậu cúi xuống chiếm lấy bờ môi của cô thì cô ngạc nhiên mắt mở to hết mức ' chuyện quái gì đây ....

    Nhưng sao mình lại thấy ....

    Vui '

    Min không cử động cũng không phản kháng mà để mặc cậu hôn đến khi đã không còn sức lực chân tay mềm nhũn thì cậu mới buông cô ra " tên em là gì và em là ai " giọng nói lãng tử của cậu khiến cô đơ ra vài dây khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng vì nụ hôn vừa rồi " Hyomin ....

    Bạn thân ..

    Ji ...

    Jiyeon " cô ấp úng mãi mới nói được thành lời

    Cậu cười nhẹ " em thật dễ thương " rồi cậu bước đi lướt qua cô vì chắc cậu sẽ không kìm lòng được nếu tiếp tục ở đây mất

    " Nhưng anh là ai " Cô gọi với theo " ta sẽ còn gặp lại " cậu tười cười với cô rồi lướt nhanh qua màn đêm yên tĩnh còn cô vì đỏ mặt lên chỉ biết ôm mặt chạy nhanh về phòng tự nhẩm sẽ gặp lại được anh ấy
     
    Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
    Chap 19


    Ánh sáng hoàng hôn chiếu vào khung cửa sổ làm hắn khẽ tỉnh giấc đôi tay hắn vô thức tìm kiếm bóng hình quen thuộc , sờ lên má nó nhẹ nhàng hắn khẽ cười " em luôn khiến tôi mệt vào sáng sớm " đôi mắt nó không mở nhưng miệng mấp máy " tại sao "

    " vì em đẹp nhất vào lúc này " nó mở mắt ánh mắt tò mò nhìn hắn " thế thì liên quan gì mà anh mệt chứ " hắn cười nhẹ kéo nó ôm sát vào lòng " vì tôi phải kìm nén trước vẻ đẹp của em "

    Nó cười nhẹ nhàng đôi tay ôm lấy tấm lưng trần của hắn , hắn và nó giống nhau rất nhiều lúc ngủ phải ăn mặc thoải mái có khi chỉ mặc đồ nội y như hắn lúc đi ngủ luôn cởi áo còn cái gian đồ ngủ của nó toàn váy ren xuyên thấu với nội y cùng màu .

    Với đồ ngủ nó đặc biệt không bị mẫn cảm với màu nổi như bình thường

    Sáng nay không có việc gì lên như đã nói hắn sẽ không bắt nó dậy nên nó và hắn lại ôm nhau tiếp tục ngủ nhưng mới ngủ được một lúc thì có tiếng gõ cửa nó mè nheo đưa tay lên làm tấm chăn bị buổi tối nó đạp ra bay lên tự đắp che lại thân hình nó và hắn rồi nó phất tay một cái cánh cửa tự mở , xong xuôi nó lại nhắm mắt vờ như ngủ

    Sung Gyu đã quen với cảnh cửa đột ngột mở mà không có người nên thản nhiên đi vào trong thấy lão đại và nó vẫn nhắm mắt nhưng không cần nói cũng biết hai người đang lắng nghe " lão đại có thiếp mời dự dạ hội của Kim Kang Woo " ( Kim Kang Woo là ông trùm băng đảng lớn mạnh thứ 5 thế giới đồng thời là cha dượng của Kim Jae Joong và Kim Doyeon )

    Hắn hơi cai mày khi nghe tên Kim Kang Woo vì hắn biết tên đó là cha dượng của hai người kia quay sang nhìn nó đã mở mắt từ lúc nào nhẹ nhàng hỏi " em thấy sao " hắn hỏi thế vì nó cũng biết lão ta là ai nhưng tuỳ ý nó thôi chỉ cần nó muốn mọi thứ đều được chấp thuận

    Đôi mắt nó từ từ mở ra khiến hắn ngạc nhiên ánh mắt đó không còn là nó mà chính là ánh mắt khi ở đêm dạ hội dấu mặt của Jun Hyung khi mà nó tức giận đến cực điểm đó ánh mắt nó khiến mọi người đều phải run sợ và cúi đầu .

    Hắn bỗng cảm thấy nó là lựa chọn tốt nhất cho vị trí nữ chủ của Kim Gia

    " đi chứ , có chuyện vui như thế chúng ta phải đến chung vui chứ " đôi môi nó nhếch lên thành nụ cười quỷ quyệt ý nghĩ trog đầu nó là thừa dịp này nó sẽ tuyên bố cho tất cả mọi người trên thế giới biết ' KimMyung Soo là của nó , ngay từ đầu đã là như thế rồi '

    ----------------

    Tại buổi dạ hội của Kim Kang Woo

    Rất nhiều người đã đến vì một phần đây là buổi dạ hội của người quyền lực thứ nam thế giới và còn có tin cho biết ba người quyền lực nhất thế giới cũng đến

    Trong không khí rôm rả mọi người đều hướng mắt về phía những chiếc ghế phía trên cao nhất chắc chắn là của lão đại Kim Gia còn chiếc ghế bên phía tay phải thấp hơn chút xíu và chiếc ghế bên phía tay trái thấp hơn chiếc ghế bên phải một chút thì chưa ai nhận định được của chị đại hay của lão đại Yoo Gia còn chiếc ghế thứ tư bên cạnh chiếc ghế thứ hai bên tay phải thì chắc chắn của Woo Hyun lão đại thân cận với Kim Gia , chiếc ghế thấp nhất là của chủ nhân buổi tiệc đã ngồi chễm chệ trên đó

    Chiếc limo đen tiến về phía cổng Yoo Seung Ho cùng một mĩ nhân đi xuống nếu xét ra không ai trong buổi dạ tiệc này có thể hơn cô gái này đôi mắt xanh lai tây mái tóc nâu hạt dẻ được búi lên để vài sợ tóc rơi xuống trông cô vừa đoan trang vừa hiền dịu cô khoác trên mình bộ váy màu trắng diễm lệ khuôn mặt như được đúc kết tinh sảo nhưng trong chiếc limo vẫn còn hai người nữa đang bước ra đó chính là Kim Jae Joong và Kim Doyeon hai con người quyền lực mà thông tin mới cho biết Kim Doyeon cũng là người dị nhân

    Không ai có thể phủ nhận hai cặp đôi này là hai cặp đôi đẹp nhất đêm nay dù hai người kia là anh em nhưng không ai có thể phụ nhận được vẻ đẹp của họ với chiếc váy trắng tinh khiết Doyeon khiến mọi người thu mọi ánh nhìn về phía cô nhưng có một điều rằng nhìn cô rất giống vị nữ thần mặt lạ đen hôm đó

    Yoo Seung Ho cùng mĩ nữ tiến tới chiếc ghế trên cao khuôn mặt tỏ vẻ không đành nhưng cũng ngồi trên chiếc ghế cao thứ ba vì hắn biết sức mạnh của nó còn cao hơn cả hắn nhưng đôi mắt của hắn lại kiềm chế được sức mạnh nó lên vị trí thứ hai kia dành cho nó

    Kim Kang Woo đứng lên nhường chỗ cho Kim Jae Joong và Kim Doyeon rồi ông lui về phía sau

    Tất cả mọi người đều say đắm hai nàng tiên nữ và hai nam thần đang ngồi phía trên cho tới khi chiếc limo đen tiến tới mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chiếc xe Woo Hyun cùng một cô gái xinh đẹp bước ra dung mạo của cô gái này cũng thuộc dạng ngang ngửa hai tiên nữ đang ngồi trên kia .

    Hyomin với chiếc váy đỏ rực cùng với mái tóc xoăn nhẹ được cặp đằng sau trông cô rất tao nhã toát ra vẻ nhẹ nhàng yêu kiều cùng với chàng hoàng tử mà cô luôn mong được gặp lại Woo Hyun trông anh hôm nay rất đẹp trai , mọi người đều cảm thấy chắc ba cặp đôi này là ba cặp đôi đẹp nhất hôm nay cho tới khi từ phía cửa xe limo hắn bước ra với khuôn màu đen toàn tập mái tóc chỉnh chang điển trai trông hắn có thể đánh bật cả ba người kia cùng một lúc

    Thần khí trên người hắn toả ra khiến mọi người cảm nhận được vẻ quyền uy của ông vua nhưng điều không thể thiếu đó là một nữ hoàng .

    Hắn đưa tay về phía cửa xe một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay rắn chắc của hắn nó bước ra khiến tất cả mọi người đều phải kinh ngạc mà nghĩ rằng ' dù ba người kia là tiên nữ đẹp đến mấy thì nó cũng là nữ thần sắc đẹp ' .

    Nó và hắn thống trị tất cả ánh mắt cùng với hắn nó mặc một bộ váy màu đen đuôi cá không quá hở không trang nhã hay hắn cũng không theo kiểu lịch thiếp như những người kia mà cả hai người có cùng một nét riêng đó chính là " King and Qeen " .

    Một màu đen toàn tập làm nó toát ra khí phái của một nữ vương vẻ đẹp của nó khiến mọi con mắt đều phải rụng rời ánh nhìn của nó khiến tất cả phải run sợ đôi môi khẽ cong lên nó khoác lấy tay hắn cùng hai người kia tiến về phía chiếc ghế cao nhất

    Khi bước qua Doyeon và Jae Joong hắn và nó không hẹn mà trao cho hai người ánh mắt khinh miệt tỏ ý " đối phương là của tôi " .

    Hắn ngồi lên vị trí cao nhất nó không do dưj mà ngồi lên đùi hắn lên tiếng với chủ nhân bữa tiệc " vợ chồng tôi đi đâu cũng không cách nhau nửa bước mọi người ở đây nghe rõ nếu có lần sau không cần chuyển bị ghế cho tôi mà thay vào đó tôi muốn Hyomin " nó chỉ tay về phía Hyomin thay tôi ngồi vào vị trí đó

    Tiếp lời nó hắn lãnh đạm giọng uy quyền " cũng đồng nghĩa chiếc ghế này Woo Hyun và Hyomin sẽ ngồi còn chiếc ghế thứ tư kia Kim Kang Woo ông có thể làm chủ nó " hai người rất hợp ý nhau có nghĩ vị trí chủ nhân thứ hai trên thế giới bây giờ là Woo Hyun và Hyomin nếu không có người này thì người kia thay mặt cũng giống nó và hắn đồng thơi hai người cũng đang có ý ghép đôi cho hai cô cậu chỉ cần nói một câu như thế tất cả mọi người sẽ biết không được đụng vào hai người này

    Khẽ cười Woo Hyun nắm tay Hyomin trao cho cô ánh mắt dịu dàng rồi dắt cô lên chiếc ghế của người quyền lực thứ hai thế giới khi bước qua Yoo Seung Ho cậu trao cho hắn cái nhìn đắc ý đầy khinh miệt chẳng ai biết hai người này đã ngầm thích nhau nhưng chưa nói thui
     
    Back
    Top Dưới