Khác Phu nhân của lão đại hay ... - Myungyeon - Lyeon

Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 20


Ánh đèn chói sáng làm cả buổi tiệc được trang hoàng lộng lẫy , ở phía dưới có rất nhiều cặp đôi đẹp , nó ngồi trên đây mà thấy ghen tị .

Kể cả Hyomin cũng xuống nhảy cung Woo HYun rồi nhìn hai người họ thật xứng đôi còn hắn ' aaaaa ' nó thật muốn hét lên tại sao nó lại yêu cái tên người toàn sắt , miệng toàn keo dính hừ hắn đúng là ' tủ lạnh di động '

Nó chu môi lên dễ thương không phải là hắn không cười không dịu dàng với nó mà là hắn đang toả nhiệt lạnh như Bắc Cực để những tên đàn ông đang tia những tia thèm khát về phía nó phải cúi đầu vì cô ấy là người của Kim Myung Soo này

Bỗng !!!

Woo Hyun đến trước mặt nó chìa tay ra trước mặt nó " tôi có vinh dự mời nữ hoàng buổi tiệc nhảy một điệu chứ " Woo Hyun đây là cố tình làm thế để hắn ghen tuông mà mời nó ra nhảy nhìn nó ai cũng biết nó đang nhàm chán thế nào .

Và đúng như dự kiến mặt hắn toả ra một loại mùi đặc thuốc súng thân hình hắn như đang được đưa về thế giới bên kia Woo Hyun cố tinh dơ tay chữ V ra trước mặt hắn rồi bắt lấy tay nó kéo đi

Nó biết là Woo Hyun đang đùa đấy nhưng đáng đời ai bảo để nó ngồi nhàm chán thế cơ , vừa đi được vài bước nó bị hắn kéo ngược lại bắn ánh mắt giết người về phía Woo Hyun hắn cuối cùng cũng chịu nắm lấy đôi tay ngọc ngà của nó dắt nó xuống dưới đưa tay nắm lấy đôi tay nó tay kia để lên eo nó kéo sát vào lòng hai người bắt đầu nhảy theo điệu nhạc , khi đó tất cả mọi người đều tản ra cho cặp đôi tiên đồng ngọc nữ này nhảy

Nó ngước mắt lên nhìn hắn mà ngỡ ngàng nó làm vợ hắn gần một năm rồi mà bây giờ mới thấy hắn đẹp đến thế nó thầm nghĩ ' thì ra chồng mình đẹp trai thế này sao ' , đôi mắt nó sáng lên ánh mắt long lanh nhìn hắn đầy hạnh phúc .

Còn hắn ngay từ đầu buổi tiệc đã không giám nhìn nó , vì sao à

---------------------------

Hồi tưởng

" Jiyeon , Park Jiyeon em làm cái gì mà lâu thể hả " hắn hét lên giận giữ từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ đi muộn nhưng vì nó chắc đã châm gần 15' rồi

" Jiyeon hôm nay không cho ai vào phòng cả " WooHyun vừa nhìn hắn vưa đăm chiêu suy nghĩ nhưng rồi cậu lại chăm chú nhìn hắn ' hắn đẹp trai thế hút hết sắc đẹp của cậu rồi còn đâu hừ '

" Bạn đôi của cậu đâu " hắn nhìn sang cậu cười khinh ' tất nhiên cậu nghĩ cậu đẹp trai hơn tôi sao , đi cùng tôi là sự lựa chọn sai lầm của cậu '

" Jiyeon nói cô ấy giới thiệu cho tôi " Cậu liếc mắt nhìn hắn ' tôi sẽ đánh bại cậu '

Rồi hai người miệng nói nhưng ánh mắt và suy nghĩ trong thâm tâm của bọn họ mới là chủ đề chính vì họ đang đấu mắt

' Đánh bại tôi ... cậu có thể sao '

' Dù có chết tôi cũng phải đánh bại cậu một lần '

Đang đấu mắt thì hai người nghe tiếng " đến rồi đây "

Hyomin bước xuống nhìn cô rất thanh lịch chiếc váy đỏ rực do chính tay nó chọn cậu và cô nhìn nhau hai người không hẹn mà cùng nói " là anh / em " .

Rồi cả hai nhìn nhau một hồi lâu đến khi hắn ho vài tiếng nói " vợ tôi đâu "

Hyomin bỗng nhiên quay lại nhìn hắn định nói " cô ấy ....

" bắp gặp dáng vẻ điển trai của hắn cô đơ ra một lúc rồi lắc lắc đầu vài cái " cô ấy hôm nay là nữ thần ác quỷ " Hắn cau mày chẳng lẽ lại đeo mặt lạ vào mặt sao .

ĐAng suy nghĩ thì nó bước xuống hắn không nhịn nổi mà đơ ra một lúc lâu nó nhìn hắn mà tự cảm thấy tự hào và cảm thấy một năm ròng rã giảm cân cực khổ biết bao nhiêu cũng có ngày được báo đáp

Nó đã ưng ý cái váy này từ lâu hình ảnh khi nó gầy mặc chiếc váy này luôn hiện lên trong đầu nó và cuối cùng bản thiết kế do chính nó vẽ đã được cấp tốc làm xong , mọi thứ đều tự nó làm hết nhìn nó bây giờ đúng là nữ thần ác quỷ rồi keke

Đang tự hào một mình thì nó bỗng thấy ba ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nó như đang thèm khát và ánh mắt của hắn như kiểu nó không mặc gì không bằng ý chẳng lẽ nó đẹp lắm sao hay là nó nhìn giống minh tinh nhỉ , tự cười một mình nó cứ mơ mộng trong ảo tưởng nhưng không ai có thể phủ nhận hôm nay nó đẹp thế nào nói nó là nữ hoàng cũng rất đáng

Hắn nhìn nó đến lỗi Woo Hyun đập mạnh vào người mới chịu tình tự nhủ " đừng nhìn nó nữa mày sẽ không thể kiểm soát được mình đâu "

--------------------------------------

Mọi người nhìn cặp đôi đẹp nhất đêm mà đầy ngưỡng mộ họ cũng tự nghĩ chỉ có họ mới hợp với nhau bỗng nó và hắn cùng bay lên trên cao nhảy trên không trung một cảnh tượng thật đẹp khiến ai nhìn thấy cũng phải xao xuyến

" em muốn có anh ấy " Doyeon nhìn về phía Jiyeon đầy hận thù cô ước mình có thể băm vằm nó ra thay thế chỗ của nó trong lòng hắn nhưng cô chẳng biết được ngưỡng cửa đó đối với cô xa vời thế nào

" được rồi em gái anh không gì không thể " Jae Joong nhìn nó ' em biết tôi yêu em đến thế nào không những năm đó tôi là hot boy hạng nhất trường còn em là cô bé heo xấu xí mà mọi người chê cười nhưng tôi lại yêu em nhưng tại sao đến một chút tình cảm với anh em cũng không có chứ 8 năm anh theo đuổi chẳng lẽ chỉ sau 1 ngày mà em đã yêu hắn , tôi không tin là tôi không chinh phục được em gặp lại em với dáng vẻ mới tôi càng yêu em hơn , điều trị tâm lí cơ tôi yêu em có gì sai sao '
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 21


Buổi dạ tiệc chưa kết thúc nhưng nó đã đòi về chẳng hiểu vì sao nhưng nó bảo hắn cứ ở lại nó về trước nó hơi mệt , nó sẽ về cùng Hyomin không cho hắn về cùng đến khi lên xe Hyomin hỏi thì nó mới nói "đau bụng theo tháng đó "

Hyomin chỉ cười rồi xoa cái bụng mỡ của nó đưa nó về nhà còn hắn mặt vẫn xầm tối vì không hiểu sao hắn muốn về cùng mà nó không cho bảo khi nào buổi tiệc kết thúc rồi về bực mình hắn lướt qua mọi người tiến về khu quầy rượu ngồi lốc hàng tá rượu cứ thế rồi từng chai từng chai một lăn lốc hắn cũng chả quan tâm mọi người nhìn mình thế nào chỉ biết bực mình có cảm giác nó đang giấu hắn cái gì đó

Doyeon đợi hắn uống thật say chanh thủ vào thay một bộ váy màu đen cột tóc lên y như nó rồi bước về phía hắn ngồi xuống bên cạnh hắn " anh đến dạ họi hay đến quán bar thế hả " cô cố gắng cho thật giống Jiyeon và cũng nằm trong tưởng tượng của cô mọi thứ đều ổn thoả cô dắt hắn vào khách sạn rồi tự mình cởi đồ trên người hắn lau người cho hắn thật nhẹ nhàng bỗng nhiên hắn đè cô xuống " em không được xa tôi " rồi hắn hôn cô một liệt miệng vẫn mấp máy " Jiyeon "

Đôi tay hắn bắt đầu sờ soạn trên thân hình cô , xé toạc những mạnh quần áo còn lại mà không biết trên miệng Doyeon đang nở một nụ cười ma quỷ

----------------------

2h đêm

" Kim Myung Soo sao giờ này rồi mà anh còn chưa về , gọi điện cũng không bắt máy anh muốn chọc tức em hả " Nó hét lên giận giữ tay đấm mạnh vào chiếc gối đầu giường mỗi lần tức giận nó đều cho cái gối này là hắn mà xả giận

Với tay lấy chiếc điện thoại cô quyết định gọi cho hắn lần nữa và điện thoại đã thông " alo " cô chưa kịp nói gì nhưng khi nghe thấy tiếng con gái từ phía bên kia nó sững người , hắn là con người không bao giờ động đến con gái ngoài nó cùng lắm thì cả Suzy gì đó nhưng tại sao điện thoại của hắn lại có giọng con gái nghe " Cô là ai " nó lấy lại bình tĩnh hỏi phía bên kia Doyeon vừa nhìn hắn trên giường vừa nhìn vệt đỏ dài trên giường cười mãn nguyện

" Tôi là Kim phu nhân có gì cô cứ nói tôi sẽ chuyển lời lại cho chồng tôi " Doyeon cười quỷ mi ánh mắt sắc bén nghĩ tới biểu hiện của nó lúc này khi nghe thấy tiếng " tút... tút " từ đầu bên kia cô ta xoá cuộc điện thoại đã nhận đi rồi bước tới bên hắn cơ thể trần trụi không biết xấu hổ

Sau khi tắt điện thoại nó ngay lập tức nhận được một hình ảnh là hình hai người lên giường với nhau .

Nó đơ ra nước mắt cũng chẳng biết trào ra từ lúc nào nó đưa tay lâu nước mắt nhưng rồi nó khóc ngày càng to ngã xuống sàn nhà lạnh băng nó không cảm thấy lạnh mà cảm thấy ngày càng trống rỗng chạy ra khỏi nhà nó chạy thẳng tới chỗ bãi biển cứ thế nó lún sâu xuống dòng nước trong khi nước mắt mặn đắng của nó đang hoà dần với dòng nước nó biết dù có làm thế nó chỉ yếu đi chứ không thể chết nhưng cảm giác hoà vào dòng nước khóc mà không ai biết khiến nó thoải mái chỉ muốn ở mãi nơi đây bỗng một bàn tay nắm lấy tay nó thật ấm áp có chút quen thuộc

Nó lịm đi nhưng nó vẫn có cảm giác thật ấm áp nhưng không phải hắn nó có thể nhận ra đây là ai nhưng cơ thể nó không đủ sức để mở mắt chỉ lắp bắp " đừng cho tồi về lại nơi đó "

Jae Joong không phải người xấu muốn chiếm đoạt tất cả mọi thứ như Doyeon nhưng cậu yêu nó thật lòng không phải vì bệnh mà 8 năm ròng rã theo đuổi cậu vẫn chưa thể quên nó khi nó mất tích cậu đã đi tìm nó như một con thú dại đến khi gặp lại nó cậu vui mừng vô cùng nhưng khi nghe tin nó kết hôn cậu không thể làm được gì mà chỉ luôn theo dõi nó từ xa tự nhủ rằng mình có thể bảo vệ nó ít nhất là những lúc như thế này có thể chia sẻ với nó làm bờ vai cho nó tựa để nó khóc một trận mà không cô đơn cậu chỉ muốn thế

Đưa nó về ngồi nhà trên đồi mà không một ai biết nơi này cậu đã mua nhưng người đứng tên không phải cậu mà là một người bạn cậu để tránh mọi người biết về nơi này , thật ra cậu mua ngôi nhà này là vì nó muốn nó đến đây cùng cậu sống những tháng ngày bình yên nhưng kể từ khi nó kêt hôn cậu không còn đến nơi này nữa

Đặt nó lên giường cậu biết nó đủ sức để tự thay đồ nhưng vì nó mệt nên cậu đã gọi Hyomin đến , Hyomin là bạn của cậu là người giới thiệu nó cho cậu cũng là người đồng cảm với cậu cô biết cậu là người tốt một người có thể đem lại hạnh phúc cho nó nhưng cuộc sống của nó là do nó quyết định ...

Hyomin cố gắng dấu mọi người đến chỗ nó tháo tất cả thiết bị định vị trên người nó và cô ra phá tan rồi từ từ thay đồ cho nó cô biết nó khoẻ rồi sức mạnh làm nó hồi phục nhanh nhưng nó không muốn tỉnh lại nó mệt thât sự rất mệt dù Hyomin đang dùng khăn lau mặt cho nó nhưng cô không thể lâu hết nước mắt của nó .

Đứng lên bước ra ngoài cô thấy Jae Joong đang ngồi đó đôi mắt cậu nhắm lại khi cô ra cậu vội đi tới

" Yeonie sao rồi " Hyomin không nói chỉ lắc đầu cô chỉ cậu vào bên trong vì trước khi ra ngoài Jiyeon có nói " Jae Joong tui muốn gặp anh ấy "

Jae Joong bước vào nó đang ngồi dựa lưng vào thành giường đôi mắt nó nhìn ra bên ngoài , cậu nhìn nó mà thấy đau lòng đôi mắt nó sưng đỏ đôi môi trắng bệch nó đã kìm nén nước mắt khi cậu vào đây và cả Hyomin nữa nó không muốn mọi người thấy mình yếu đuối nó không muốn mọi người lo lắng cho mình tuy không quan tâm đến cậu nhưng 8 năm sự quan tâm của cậu dành cho nó không phải là ít nên nó không xa lánh cậu mà vẫn coi cậu là bạn hoặc một người anh

" Giúp em được không , em muốn yên tĩnh một thời gian " Nó không nhìn cậu chỉ lắp bắp nói từng chữ .

Cậu bước đến ngồi cạnh nó nhẹ nhàng vuốt tóc nó cậu cũng biết nó chỉ coi cậu là anh trai nhưng đối diên với nó cậu không thể kìm chế nhiều .

Đưa tay kéo nó ngả vào lòng để nó cảm thấy ấm áp cảm thấy được an toàn trong vòng tay người anh trai , khẽ vuốt tóc nó " muốn khóc thì khóc đi "

Sau câu nói đó nước mắt nó cứ trào ra nó khóc thật to giũ bỏ tất cả quên đi tất cả , cả hắn nữa .

Cậu không quan tâm rằng chiếc áo của mình đã thấm đẫm nước mắt nó cũng chẳng quan tâm đôi tay nó đang đánh những cú liên tiếp vào người mình cậu chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc nó , lưng nó mặc cho nó khóc .

Khóc xong nó sẽ dễ chịu hơn

Khóc thật đã một hồi nó mới nhận ra mình nãy giờ đã làm gì ngước lên bắt gặp ánh mắt ấm áp của cậu nó thấy an tâm nhưng cũng thấy áy náy " em xin lỗi " Cậu xoa đầu nó cười " không sao , thế khóc đủ chưa "

Nó gật đầu ngượng ngùng " tại sao em phải khóc vì một người như hắn , không đáng .... em có thể ở lại đây để yên tĩnh nhưng hãy quay lại vì em là một người mạnh mẽ ... một Yeonie trốn tránh như thế này thật sự anh không quen "

Nó nghe những lời đó thấy mình thật ngu ngốc Jae Joong nói đúng mình không việc gì phải khóc không việc gì phải buồn vì một người như hắn , khi Yoo Seung Ho rũ bỏ mình mình cũng đã khóc thậm chí đi tự tử tại sao mình còn không rút ra bài học chứ mà nói mới nhớ những lúc thế này Jae Joong luôn là người mình nghĩ đến

Ngước lên nhìn cậu khuôn mặt đáng yêu thường ngày đã trở lại với nó , cậu cười nhìn nó đang xoa xoa cái bụng mình " đói rồi phải không , anh ra gọi Hyomin hai đứa đợi chút anh đi mua ít thịt chúng ta sẽ ăn thật ngon " , nó cười tươi " anh vẫn nhớ em thích ăn thịt nướng sao " cậu gõ trán nó một cái " em là con heo anh chăm sóc suốt 8 năm đó có gì mà anh không biết về em nữa chứ "

Nó cười tươi như thường ngày những lúc này Hyomin , Jae Joong luôn là người bên cạnh nó an ủi nó là Hyomin làm nó cười là Jae Joong nó thật hạnh phúc vì có những người bạn như thế

AU : Min tự nhiên cảm thấy không biết chon Myungyeon hay Jaeyeon nữa thấy Myungyeon được các bạn yêu thích nhiều nhưng mình thấy Jae Joong rất yêu nó cậu lại luôn bên nó những lúc khó khăn như thế này cũng giống phim F4 ý phần đông lại yêu thích Hyun Joong chứ không thích Min Ho .

Hiện tại Doyeon làm thế cũng không phải vì ác độc gì mà cô ấy đang bị bệnh lên thế mình cũng muốn thay đổi truyện theo Doyeon và Myung Soo , Jae Joong và Jiyeon để không ai phải đau khổ nhưng không biết ý mọi người thế nào vẫn để Myungyeon hay đổi thành hai cặp như trên ??
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 22


Hắn vừa thức dậy nhận ra tình hình nổi giận chay về nhà vì có linh cảm không tốt điện thoại hắn có hàng trăm cuộc gọi từ nó mà cái mà hắn lo nhất thiết bị định vị với điện thoại nó đã mất dấu

Chạy về nhà hắn lục tung cả nhà lên mà không thấy nó điều động toàn bộ người trong Kim Gia đi tìm nó khiến Sung Yeol và Sung Gyu cuống cuồng chạy khắp nơi còn Woo Hyun thì đang bị dò xét về Hyomin bắt tìm bằng được Jiyeon không hắn sẽ giết hết tất cả không trừ một ai

Hắn đang tức giận đến lỗi đập tan mọi thứ xung quanh mình cho tới khi hắn nhặt được chiếc điện thoại của nó nằm lăn lóc dưới đất cầm lên hắn thấy cuộc điên thoại từ nó mà đối tượng là hắn đã nghe nhưng lí trí cho hắn biết hắn chưa lú lẫn tới lỗi không biết là mình đã nghe điên thoại .

Kiểm tra tin nhắn hăn mở to mắt màu mắt hắn chuyển sang màu đỏ từ lúc nào , người hắn toát ra sát khí lạnh tới mức bất kì ai ở gần hắn lúc này cũng sẽ bị bóp chết

Hắn mở cuộc gọi video cho Sung Gyu , Sung Yeol và Woo Hyun .. ngay khi nhận ra sát khí trên người hắn cả ba người rơi vào khoảng không im lặng sợ hãi đến lỗi không giám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ như máu của hắn " Tìm Jiyeon nếu không tôi sẽ giết tất cả " Ánh mắt sợ hãi giọng nói như vọng về từ xa săm khiến ba người mặt xanh như tàu lá chuối mong rằng ' Jiyeon à xin cô đấy tôi còn muốn được ngắm mặt trời '

----------------------------

Trong khi đó nó và Hyomin đang cười tươi nói chuyện với nhau trong đầu nó đã xoá sạch mọi thứ không cho mình được phép nghĩ đến hắn dù biết quên hắn là điều rất khó nhưng hiện tại nó thật sự không muốn nhớ đến hắn một chút nào

Jae Joong gắp cho nó một miếng thịt to " con heo nhỏ ăn đi " , moi nó chu lên " gì chứ em đâu phải heo nữa " cậu cười gõ đầu nó một cái " dù em có xinh như minh tinh thì em vẫn là con heo nhỏ của anh thôi "

Hyomin nhìn nó cười hớn hở " cậu đó heo dễ thương mà " , nó nhìn hai người rồi chu môi lên ăn miếng thịt mà cậu đã gắp cho đối với nó những lúc buồn thước ăn là thứ tuyệt vời nhất không gì sánh bằng

" Này , cậu có muốn đi tắm biển không ... sẽ vui lắm đấy " Hyomin đôi mắt sáng lên đưa ra ý kiến những lúc này chắc cô phải cố gắng làm cho nó vui đó là điều tốt nhất

nó gật lia lịa nó yêu biển mà giờ có điều kiện ngu gì không đi với cả nó cần bỏ chân phanh đạp thả ga keke

Jae Joong nhìn nó cười nó đã trưởng thành rồi không còn như cô bé ngốc hay khóc nhè ngày xưa nữa , gắp cho nó thêm một miếng thịt cậu cười tươi " ăn đi chiều anh dẫn hai con heo con đi " Hyomin nhìn câu chu lên " gì chứ em đâu phải heo " nó cười ha hả trêu trọc Hyomin " chẳng phải câu nói heo dễ thương sao

Hyomin cúi xầm mặt không thèm nhìn nó " vậy anh là đồ con sói già gian ác " cậu cười " anh là sói gian ác nhưng anh không già keke anh vẫn còn đẹp trai lắm "

Nó cười tươi nhìn hai người đúng rồi bên cạnh nó vẫn còn những người bạn nó không cần phải lo lắng gì nữa nó không cần phải khóc một mình nữa nó không cô đơn

---------------------------------------

1 tuần sau

tại biệt thự Kim Gia

" choang .....

" Đồ vật trong nhà cứ thay là lại bị hắn đập tan tành hét lên giận giữ nó đi khiến mọi người trong nhà không ngày nào yên ba người kia tìm nó tận chân trời gốc bể huy động các anh em trên toàn thế giới nhưng cũng như không chẳng lẽ nó có thể bốc hơi sao

Đôi mắt hắn đỏ như máu mấy ngày trước hắn đã khóc lần đầu tiên trong đời vì nó nhưng đó không phải nước mắt mà đó là máu hắn nhớ nó giận giữ vì không được gặp nó không thể giải thích với nó đôi mắt hắn chưa từng chuyển màu từ khi nó đi màu đỏ trong đôi mắt hắn khiến mọi người khiếp sợ không ai giám lại gần hắn chỉ mong sao cô chủ sẽ về

Woo Hyun , Sung Gyu , Sung Yeol đã làm hết sức mình rồi đành chịu tôi quay trở về chuyển bị lãnh phạt mà bản án lần này chính là cái chết

Nhưng ngoài dự kiến hắn không giết mà chỉ đánh cho hả giận rồi bắt mấy người quỳ ở đó không cho ăn cơm đến khi nào nó về nhưng đối với ba người đây cũng là chuyện tốt nhất từ trước tới giờ chỉ cần có thể nhìn thấy mặt trời không còn gì hơn

Bỗng từ cửa thần hình bé nhỏ là nó bước vào theo sau là Hyomin khi nhìn thấy ba người cô thấy hơi áy náy và đau xót , ba người quay lại thấy nó như thấy thần tiên đấng cứu sinh của ba người Woo Hyun hét lên " Yeonie về rồi " hắn ngay lập tức từ trên lầu chạy như điên xuống về phía nó ôm nó vào lòng đôi mắt chuyển màu " em về rồi " giọng nói diu dàng quen thuộc nhưng đáp lại hắn " buông tôi ra " là giọng nói lạnh đến thấu xương cơ thể hắn như rụng rời khi nghe nó nói

" Jiyeon à , hãy tin anh " nó nhìn hắn cười khinh " tin ? anh nói tôi tin anh thế nào với việc chính mắt toi thấy anh lên giường với người khác " hắn nắm lấy tay nó " tin anh , mọi chuyện chỉ là .....

" hắn chưa kịp nói xong nó đã cắt lời " tôi về đây là để thu xếp đồ đạc đơn ly hôn Hyomin để lên bàn đi , anh hãy ký vào đó đi tôi không còn gì muốn nói với anh nữa "

Hắn đơ người đôi mắt nhìn nó chăm chăm nó muốn ly hôn sao , ôm nó vào lòng " em đừng đi " cơ thể hắn bỗng bị một sức mạnh khiến như cuồng phong đẩy hắn bay ra đập cả thân hình vào tường nó hét lên giận giữ " đừng có dùng đôi tay dơ bẩn đã sờ vào thân hình người con gái khác động vào tôi "

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn nó và người ngạc nhiên nhất không ai khác chính là hắn , nó thay đổi thật sự thay đổi nó lanh lùng với hắn khi hắn ngã ói máu đôi mắt nó cũng không lộ ra sự thương cảm
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 23


Tất cả mọi người đều ngạc nhiên ...... không nộ sự thương cảm , sức mạnh của nó đã tăng đến mức hận thù đã nhiều lần hắn thấy sức mạnh của nó và cảm thấy nếu nó là người đối đầu với hắn có thể sức mạnh của hắn cũng khó mà đấu lại nó cho được .

Nói xong nó quay bước đi thẳng không nói thêm một lời nào vì nãy giờ nó diễn cũng đủ cảm thấy như có cơn bão cuồng phong trong lòng mình rồi , lúc nãy nó nhất thời tức giận khi nhớ đến việc chẳng lẽ hắn cũng ôm ấp cô ta như thế này lên mới ra tay như thế khiến nó cũng chẳng có chút thương cảm nhưng khi nhận ra hắn đang nôn ra máu một thứ mà nó cảm thấy ghê tởm và đau xót ngay lập tức quay ra ngoài vì nó không muốn hắn thấy biểu hiện đau xót của nó lúc này chẳng ai biết đằng sau tấm lưng kia là những giọt nước mắt đã trực trào

Hyomin từ trên lầu xách đồ xuống cho nó thấy hắn ngồi bệt trên sàn nhà miệng ứa máu mà cảm thấy thương xót cô tin hắn không làm gì đâu nhưng người ta có câu yêu khiến người ta chở lên khờ dại nếu cô mà nhìn thấy người mình yêu hay chồng mình ngủ với người khác thì chắc cô giết hắn rồi tự tử mất

Trước khi bước qua hắn cô dừng lại nhìn hắn một lúc chép miệng rôi cúi xuống nói nhỏ " hãy giải thích cho nó hiểu vừa rồi nó chỉ nhất thời tức giận thôi " rồi cô đứng lên vội chạy ra chỗ ba tên kia đã trở về quỳ lại " nếu không muốn quỳ hãy giúp lão đại các anh giải thích cho Jiyeon rồi cho hai người quay lại , em sẽ thông báo tình hình cho mấy người "

Nó bước ra khỏi nhà mới giám khóc chạy vào xe nơi Jae Joong đã đợi sẵn nó bắt đầu khóc ngả người dựa vào cậu nó khóc toáng nên cậu cũng thấy bối rối bỗng nhiên không biết làm gì để an ủi nó chỉ biết vỗ nhẹ nó chắc cậu lại phải ăn thôi , Hyomin lên xe hiểu ý Jae Joong nói " chúng ta đi ăn bánh gạo cay thôi " nhưng trái với ý hai người nó vẫn khóc nhưng có vẻ đã bớt đi đôi mắt nó nhìn ra ngoài cửa sổ

Bỗng trời đổ mưa những hạt mưa rơi xuống đường phố đọng lại trên cửa kính từ từ rơi xuống Jae Joong bỗng dừng xe kéo nó ra ngoài để nước mưa xối xả vào người nó Hyomin vội chạy ra định mắng cậu rồi đưa nó vào nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt nó thì cô dừng lại đứng bên cạnh nó cùng nó hoà vào nàn mưa

------------------------------------------

Hắn vẫn ngồi đó không chú ý mọi người đang làm gì hắn chỉ nghĩ đến hình ảnh nó lúc đó cái lúc mà nó đưa con mắt sắc lạnh nhìn về phía hắn không một chút thương cảm không một chút luyến tiếc khi bước đi chẳng lẽ nó thật sự muốn rời bỏ hắn sao

Đứng lên hắn cầm tờ ly hôn đã được nó ký sắn lên cười lớn Woo Hyun lấy hết can đảm bước về phía hắn kéo hắn ra đấm một phát thật đau vì hắn mà nó như thế cũng vì hắn mà cậu không còn HYomin có chết cũng phải đánh cho hắn một trận , máu từ miệng hắn lại ứa ra lần nữa nhưng hắn không đáp trả chỉ cười như điên dại Woo Hyun bực tức hét lên " Cậu còn ngồi đây mà cười được hả chạy theo và giải thích với cô ấy "

Hắn không nói cũng không chạy theo mà vẫn im lặng ngồi đó nhìn về phía cửa nơi nó bước đi " Nếu cậu yêu Jiyeon thì hãy giữ lấy thật tốt nếu không thì cả tôi cũng sẽ bỏ cậu mà đi " nói xong Woo Hyun bước đi với dáng vẻ bực dọc hết mức Sung Gyu và Sung Yeol cũng đứng dậy vẻ mặt lạnh băng và nghiêm túc " bọn em theo lão đại từ nhỏ nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày lão đại lại có thể ngu ngốc đến mức thế này " dù biết nói lão đại ngu ngốc chắc chắn sẽ chết nhưng cả hai đều không quan tâm chỉ là lúc này thật sự họ không còn một vị lão đại trên vạn người nữa

Bỗng chiếc điện thoại của Sung Gyu hiện lên số lạ tuy không cso tâm trạng nhưng không hiểu sao cậu lại nghe " bảo lão đại các cậu đến *** Jiyeon đang ở đây và chuyển lời tôi nếu cậu ta không đến mọi chuyện sẽ chấm hết "

Hắn ngay khi biết tin lập tức lên xe tự mình phi tới chỗ nó " hắn chưa muốn mất nó "

--------------------

Jae Joong kéo nó ngồi xuống " Jiyeon thật ra Doyeon đã làm nhứng chuyện không phải hôm đó Myung Soo say quá với lại bị Doyeon hạ dược lên đã tưởng nhầm em với Doyeon lên đã làm điều đó anh cũng mới biết thông tin nên mới nói với em nể tình anh em có thể tha cho Doyeon em ấy bị bệnh tâm lí lên mới thế được không "

Nó đơ ra một lúc nhưng chưa kịp nói gì đã có một bàn tay kéo nó lên ôm vào lòng hơi thở ấm áp quen thuộc khiến nó nhận ra đây là hắn " Jiyeon , xin lỗi em , đừng rời xa tôi được không " nó không nói nhưng cũng biết là do mình hiểu lầm hắn nhưng hắn vẫn xin lỗi nó khi nhớ ra lúc nãy hắn bị ói ra máu mà bây giờ còn dầm mưa hắn điên sao vội đẩy hắn ra nhìn đi nhìn lại " anh đang bị thương đó "

Hắn lại ôm nó vào lòng " vết thương này không đau nhưng vết thương này đang rất đau " hắn vừa nói vừa lấy tay nó đặt lên nồng ngực mình " về bên tôi , tôi nhớ em "

Nó đưa tay cốc một cái thật đau trên đầu hắn " sau này đừng khiến em buồn coi như lần này trừng phạt anh " rôi hai người ôm nhau thật chặt dắt nhau về nhà trước khi đi nó không quên quay lại ôm Jae Joong một cái " cảm ơn anh " Jae Joong cố tình trêu hắn " nếu hắn còn làm gì em anh sẽ không thả em đi đâu " hắn mặt tối xầm ngay khi thấy nó ôm tên kia hắn đã bực dọc rồi nhưng hiện tại hắn đang ở trong chế độ lấy lòng vợ lên không thể làm được gì

Nó biết cậu đang trêu hắn cười hớn hở " nếu có lần sau chúng ta sẽ lại cùng nằm một giường ngắm sao như trước nhé " nó vừa nói vừa liếc bộ dạng của hắn

Bỗng hắn tiến tới vác nó lên " đi về "

Au : au rất xin lỗi mọi người vì Doyeon trong chap sau , au xin lỗi trước để mọi người khỏi ném đá au , au khổ lắm au đã viết trước chap sau rồi nhưng đăng tải thì cứ từ từ bật mí trong chap sau Doyeon sẽ công bố một tin chấn động đến nỗi au muốn giết con mụ già này .

Mà mọi người bật mí cho au biết những phân cảnh để au viết nha hihi
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 24


Vừa về tới nhà nó được Woo Hyun niềm nở đón chào ôm nó một cái rồi vứt nó sang một bên " Hyomin dạo này em ăn uống đầy đủ chứ ? khuôn mặt em sao gầy đi nhiều thế hả ? sao anh gọi mà không chịu nghe máy nhắn tin cũng khong trả lời ... em về rồi anh dẫn em đi chơi , lần sau đừng theo Jiyeon đi nữa "

Jiyeon quay lại nhìn cậu với ánh mắt giết người " thì ra anh đâu cần em về người anh cần là Hyomin phải không ?

" Min không biết nói gì chỉ nhìn cậu cười thầm , Woo Hyun gãi đầu gãi tai khôn giám nhìn nó

Sung Gyu cũng ôm nó một cái " Jiyeon em ít tuổi hơn anh lên cho phép anh nhận em làm em gái chứ không phải cô chủ , được không ?

" nó hai mắt sáng ngời thì ra vẫn có người tốt chờ mong mình về gật đầu lia lịa cô cười tươi như hoa nở

Sung Gyu quay sang nhìn hắn " từ nay tui là anh rể cậu " mặt hắn tối xầm để xem tôi xử lí ba người thế nào ..... nó nhìn cậu cười lườm hắn tỏ ý ' anh rể đó ' hắn đang chiều vợ lên ' kiềm chế ' ...

' kiềm chế '

Sung Yeol bước đến chỗ nó " Jiyeon về rồi đừng đi nữa , em đi bọn anh khổ cực lắm " ý nghĩ trong đầu cậu ' em có biết em đi hắn hành hạ bọn anh thế nào không ' .

Nó quay sang lườm nguýt hắn rồi dắt Hyomin bước lên lầu không quên " dì à , con đói "

Hắn ngay khi nhận ra nó đã bước vào phòng thoát khỏi tầm mắt mới quay lại nhìn ba người ánh mắt sắc lạnh người toả ra mùi thuốc súng " Woo Hyun cậu nói muốn đi sao ?

"

Woo Hyun mặt tối xầm , vội đến trước mặt hắn " đâu có , Soo à tôi nói cậu nghe giờ Yeonie về rồi chẳng phải chúng ta lên ăn mừng sao ... cậu đừng tính toán chuyện cũ nữa " .

Hắn cau mày " Ngay ngày mai cậu chuyển 10 tỷ vào tài khoản cho tôi coi như trừng phạt "

Woo Hyun chỉ cần không bị hắn ăn thịt là sung sướng lắm rồi " tất nhiên 10 tỷ tôi chuyển ngay , chuyện nhỏ mà " tất nhiên 10 tỷ đối với hắn và cậu đó là chuyện rất nhỏ

Hắn quay lại cười đểu " Bảng Anh " Woo Hyun tối xầm mặt nhiều thế hắn muốn cậu hết tiền tiết kiệm sao .Bao năm nay theo hắn tiền cậu làm ra cũng chỉ có thế , không được mai phải đàm phán với tổng thống xin cái khuôn in tiền mới được không thể để hắn cướp sạch thế này được .

Cậu vừa suy nghĩ vừa lầm bẩm " khuôn đúc tiền "

Sung Gyu và Sung Yeol cười khanh khách , hắn bỗng quay về phía hai người ánh mắt tỏ ý ' tôi không quên hai người đâu ' hắn cười nhếch môi " hai cậu tôi lớn lắm nói lão đại mình .......

" hắn cố ngân dài câu nói

Woo Hyun đang lẩm bẩm ngay lập tức lên tiếng " nói cậu ngu ngốc " rồi cậu nhìn hai người cười đểu tỏ ý ' có chết tôi cũng phải nôi hai người theo '

Sung Gyu , Sung Yeol không hẹn bỗng dưng quỳ xuống hai tay dơ lên đầu hối lỗi " lão đại em làm gì có 10 tỷ cơ chứ Woo HYun lão đại là làm ăn riêng lại mới lên chức người quyền lực thứ 2 thế giới lên mới có bọn em theo lão đại lương cũng không tới mức đó "

Hắn nhìn hài người nhếch môi cười đểu " vậy bắt đầu từ bây giờ hai cậu không còn lương cho tới khi nào đủ thì thôi " rồi hắn bước tiến về phía phòng ngủ ý nghĩ trong đầu là ' aaa lâu rồi không được ôm vợ nhớ thật đấy '

Hắn bước đến trước cửa tiến thẳng vào nhưng không thấy nó đâu tự nhiên lại thấy bực mình đi ra ngoài hắn hét lên " Park Jiyeon , em chạy đâu rồi hả " .

Nó đang ở trong phòng Hyomin nói chuyện đánh nhau tung tăng vật lôn trên giường thì nghe hắn gọi cả họ tên mình ra thì mặt tối xầm , hai tay chống hống bước ra ngoài " Kim Myung Soo "

Hắn nghe tiếng nó thì bước thẳng về phía nó vác lên " về phòng , suốt ngày chạy mai anh sẽ gửi Hyomin cho Woo Hyun để em khỏi chạy lung tung " Nó hét lên đầy hậm hực " thả em xuống ! không tối nay em không thèm ngủ với anh đâu "

Hắn vẫn bước thẳng về phía phòng mình " em có khả lăng đó sao " nó hậm hực , đúng là lần nào nó cũng bị hắn tóm không cho ngủ cùng Hyomin nhưng nó nhớ Min ngố của nó lắm , mún ngủ cùng Min ngố cơ " Kim Myung Soo em muốn ngủ với Hyomin "

Hắn không thèm quan tâm nó đang la hét trên lưng mình trong đầu hắn chỉ nghĩ ' chiều em quá sinh hư , từ mai tôi sẽ dạy bảo em , Kim Myung Soo này bá đạo lạnh lùng là thế '

Hắn vác nó lên vai về phòng đóng rầm cửa lại lém thẳng nó xuống giường ghì chặt người mình trên người nó không cho nó động đậy " Park Jiyeon ! tôi nói cho em biết Kim Myung Soo này trước giờ chưa từng sợ bất cứ cái gì và bất cứ cái gì tôi muốn đều không thể thoát khỏi tay tôi , em lên thấy hạnh phúc vì chồng em là Kim Myung Soo đó "

Nó không động đậy được lại bị hắn hắt cả bát nước vào mặt như thế tức giận không nói lên lời cố gắng đẩy hắn ra nhưng thật sự sức mạnh của nó không cho phép , lúc nãy đã làm thế với hắn rồi tiêu hao năng lực quá , hầy thật là bực tức mà

" Thì đúng rồi anh là Kim Myung Soo anh muốn gì chẳng được , làm gì có ai giám ngăn cản anh chứ đến cả em là vợ anh cũng đâu giám ngăn cản anh lên giường với con khác đâu " nó cười khinh bỉ nói đểu hắn

" Được , em giám nói thế với tôi đúng em cũng không thể cản tôi làm chuyện tôi muốn phải không " hắn hét lên giận giữ khuôn mặt hậm hực , nó cũng không thua tia ánh mắt sắc lạnh về phía hắn " đúng rồi , em không thể ngăn cản anh được " nó nói khinh bỉ mà không hề biết thứ gì đang chờ nó phía trước hảm hoạ chăng hay là .....

Hắn bỗng dưng nhướn người hôn nó thật sâu , thành công cạy hàm răng của nó ra hắn đưa đầu lưỡi mình vào khuấy động phong trào trong miệng nó .

Đôi tay mân man sờ soạn khắp nơi trên cơ thể nó , mạnh tay xé toạc áo nó ra mặc cho nó đang chống cự " em không thể ngăn cản tôi làm việc tôi muốn mà "

Hắn cười đểu rồi tiếp tục công việc của mình khi khuôn mặt nó vẫn còn phản đối hết mức , không làm được gì nó nhắm chặt mắt đằng nào nó cũng là vợ hắn .

Đôi tay hắn xé toạc cả chiếc áo nót mỏng manh trên ngực nó bàn tay mân man sờ đi sờ lại rồi bóp mạnh làm nó " ưm ...

" một cái khiến dục vọng trong lòng hắn nổi lên mãnh liệt hơn

Trước giờ hắn không biết thích , yêu là gì cũng đồng nghĩa cái gọi là dục vọng với hắn chẳng liên quan nhưng bây giờ sao hắn có thể làm thành thạo đến thế , nó ở phía dưới cảm nhận được cái thứ mãnh liệt kia đang nổi dậy nóng ran cả người nó không dám mở mắt .

Xé hết tất cả những gì còn xót lại trên người nó hắn tự xé đồ trên người mình rồi lấy tay truy tìm hạ thể của nó , mãnh liệt xông thẳng vào trong rồi nững âm thanh vang lên khiên người ta đỏ mặt ........ hắn cúi xuống liếm láp tai nó " anh yêu em "
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 25


" Alo Myungie à em chuẩn bị lên máy bay rồi " nó với cặp kính che gần hết khuôn mặt , mái tóc dài khoác tay Hyomin bước về phía kiểm tra hộ chiếu đằng

" em đi đâu thế hả " hắn giật mình ngồi dậy hét lên giận giữ mới sáng sớm hắn còn chưa dậy tưởng nó đói lên dậy ai ngờ bây giờ nó gọi điện sắp lên máy bay là sao

" Oh ! tối qua em có nhớ là đã nói với anh rồi , em sang Mỹ cùng Jae Joong gặp Tom để bàn về vụ đầu tư mở một công ty thời trang lớn tại Hàn và Mỹ " nó vừa đưa hộ chiếu cho nhân viên vừa quay lại nhìn Jae Joong đang xỏ tay vào túi quần đứng dựa vào bàn kính trông thật bảnh trai nó thầm nói " anh định tán gái với vẻ lãng tử đó hả "

Hắn từ phía bên kia nhớ về tối hôm qua đúng là nó có nói nhưng hắn không cho đi với tên kia còn gì " anh nói không cho em đi với Jae Joong cơ mà "

Nó chu môi " em lên máy bay rồi bye bye ở nhà nhé cấm có theo em tuần nữa em về " hắn hét lên " một tuần sao " nó cố gắng nói nhanh rồi dập máy " tiện thể đi du lịch bye ....... tút "

" ya !

Park Jiyeon em.....

" hắn chưa nói hết câu thì đã bị nó tắt máy ném thẳng cái máy xuống đất thương thay cái máy yếu ớt va thẳng vào tường rồi tan nát rơi xuống đất thật cô đơn

Hắn vừa dập máy thì có tiếng gõ cửa " lão đại có Kim Doyeon tìm lão đại " tiếng Sung Gyu run rẩy vọng về từ cánh cửa suýt bi hắn đạp tan

" Cút " hét lên một tiếng giận giữ hắn xé toạc chiếc áo sơ mi khó chịu trên người mình ném xuống đất tiến vào phòng tắm

Nước xả thẳng vào khuôn mặt khó tin của hắn một cách mạnh mẽ như muốn rửa hết tất cả nỗi bực tức bây giờ , hắn tiến đến trước gương đấm mạnh vào gương khiến chiếc gương vỡ làm từng mảnh , tay hắn đã đẫm máu nhưng khuôn mặt hắn không hề có một chút cảm giác nào gọi là đau

Bước ra ngoài với chiếc khăn tắm quấn quanh người hắn lờ mờ thấy bóng hình bé nhỏ quen thuộc đang đứng bên cửa sổ tiến tới ôm cái thân hình đó từ đằng sau hắn cúi xuống hít lấy hít để cái hương thơm đó nhưng .......

" Kim Doyeon , sao lại là cô "

Doyeon xoay người trên gương mặt cô toàn là nước mắt khuôn mặt bé nhỏ xinh đẹp nhưng đã tiều tuỵ đi rất nhiều từ lần gặp đầu tiên .

Cô níu lấy cánh tay hắn " Myung Soo , em có thai rồi "

Thân hình hắn dường như ngưng động , xung quanh hắn hiện giờ không có ý nghĩ gì ngoài hình ảnh nó khi biết tin này .

Hắn hất cô ra không chút thương tiếc " Cút " hắn hét lên một cách giận giữ , đổi mắt đổi màu đỏ như máu khiến cô lạnh run người , cô chưa từng thấy ánh mắt khiến người ta xoáy sâu vào vòng tròn của sợ hãi như thế này

Cố gắng lên thân mình bám lấy chân hắn " em xin lỗi , lúc đó em bị bệnh nhưng giờ em hết bệnh rồi , em không cần gì hết chỉ cần anh cho em sinh đứa con và cho nó biết là ba nó là ai thôi "

Hắn nhìn cô không chút thương tiếc nhưng rồi hắn nhớ về ngày xưa khi hắn bị chính ba ruột của hắn ruồng bỏ mà đến với người mẹ kế đó , hắn đã phải chịu đựng như thế nào nhưng vẫn cảm ơn vì mẹ hắn đã sinh hắn ra dù đó chỉ là sai lầm do một lần ba hắn uống rượu say làm nhục mẹ hắn , lên hai người đã cưới nhau nhưng ba hắn không hề yêu mẹ hắn ruồng bỏ mẹ con hắn vào nhà kho và phải sống như một thứ bỏ đi

Nhưng đến cuối cung khi chính tay hắn giết người cha mình thì mẹ hắn lại bệnh mà chết và mong hắn có thể giúp ba hắn giữ vững Kim Gia , hắn hận không thể làm gì mà chỉ có thể đứng nhìn mẹ hắn chết dần vì bệnh

Và bây giờ hắn đã lập lại sai lầm của ba hắn nhưng hắn không muốn đứa con đó phải sống như hắn khi đó để rồi lấn sâu vào hận thù , cô đơn và không biết tình yêu là gì , nhưng còn nó làm sao nó có thể chấp nhận được chuyện này cơ chứ

Đôi mắt hắn dần chuyển màu " đứng dậy " ánh mắt tiếng nói hắn vẫn lạnh lùng nhưng đã bớt sợ hãi hơn lúc nãy , Doyeon vội vàng đứng lên cúi đầu không giám nhìn hắn " được , cô hãy sinh nó ra "

Doyeon ngước lên nhìn hắn , thật sao thật là hắn cho cô sinh đứa bé này sao cô biết khi cô làm thế là một sai lầm nhưng có đứa con là ngoài ý muốn của cô .

Nước mắt cô rơi không ngừng , hắn quay sang lau nước mắt chô cô ánh mắt đã bớt lạnh lùng hơn " tôi sẽ cưới cô , đứa con này hãy sinh nó ra và mang họ tôi "

Hắn không phải người tốt bụng , trước giờ hắn giết người không ghê tay nhưng muốn hắn lập lại chính sai lầm năm xưa đã tạo ra một Kim Myung Soo lạnh lùng tàn ác đầy thù hận như bây giờ thì hắn thật sự không muốn , muốn chính đứa con mình hận mình hắn thật không muốn

Doyeon bỗng ôm lấy thân hình hắn khóc như mưa , hắn bỗng cảm thấy cô rất yếu đuối đưa tay vỗ vỗ tấm lưng cô hắn không hề biết phía dưới khuôn mặt đang khóc kia là một nụ cười ác quỷ

Doyeon bỗng ngẩng đầu lên nụ cười biến mất thay vào đó là khuôn mặt sợ hãi tủi thân " thế còn Jiyeon " , hắn cũng đang đau đầu vì chuyện với nó , hắn thừa nhận lần này hắn sai và hắn chắc chắn lần này nó sẽ không tha thứ cho hắn .... nhưng hắn vẫn hi vọng , nó sẽ hiểu cho quá khứ đau khổ của hắn

Ngay ngày hôm sau hắn cho Doyeon dọn đến và thông báo về đám cưới của mình tuy hắn đang rất đau khổ nhưng hắn không thể làm gì khác , nó chắc chắn sẽ không tha thứ cho hắn

Woo Hyun hùng hổ tiến vào khi thấy hắn đang ngồi trên ghế sofa câu bỗng xách cổ hắn lên đấm một cú thật mạnh rồi hét lên " tao không có người bạn như mày " , hắn lau vết máu từ khoé miệng đứng dậy nhìn cậu " mày thì biết cái gì "

Hắn lại bị một cú đấm nữa nhưng lần này không phải Woo Hyun mà là Sung Gyu " lão đại , bọn em đã gọi anh là lão đại thì anh lên làm lão đại cho tốt đừng khiến bọn em phải nhìn anh với ánh mắt khác "

Hắn không nói chỉ cười khểnh ngửa người ra đằng sau " vậy Yeonie thì sao " Sung Yeol không nhịn được hét lên , hắn mở mắt nhìn vào tin nóng hổi nhất hiện lên trên màn hình ' Kim lão đại lạp phi ' , nó chắc đã biết rồi nhưng hắn buộc phải làm thế sẽ có ai hiểu cho hắn hay sao " tuỳ cô ấy "

Woo Hyun lại xông tới định đánh hắn một trận nhưng bị Sung Gyu và Sung Yeol ngăn lại chỉ về phái cửa nơi nó đang đứng ở đó sau khi đọc tin nó đã không tin đây là sự thật , hắn sẽ không làm thế với nó đâu

Bước đến trước mặt hắn " chuyện này .... là thật sao " , hắn bỗng nghe giọng nó mà ngẩng lên nhìn cái thân hình bé nhỏ mà hắn mong nhớ bao ngày nay nhưng đôi mắt đó đã khác , hắn khoogn nói chỉ gật đầu

Cái hạnh động đó của hắn đã phá tan mọi hi vọng trong nó ngã xuống đất như thân mình không còn sức lực nó không nói gì nước mắt cứ ngày một ứa ra càng ngày càng nhiều , nó không tin , nó không muốn tin , dù chính hắn đã xác nhận nhưng nó vẫn không thể tin vào mắt mình

Hắn cúi xuống đỡ nó dậy nhưng bị nó đẩy ra ngay lập tức " Cút ! anh cút khỏi mắt tôi " nó hét lên đầy giận giữ nước mắt nó ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi trắng của nó , hắn ngỡ ngàng nhưng càng đau hơn khi thấy bộ đạng nó bây giờ .

Jae Joong từ ngoài chạy đến bên nó đỡ nó vào lòng , lần này nó không hất ra như hắn mà yên lặng nằm trong vòng tay của cậu khóc thật to " đưa em rời khỏi nơi này " nó nói trong tiếng nấc

Lúc Jae Joong đỡ nó lên hắn chạy lại kéo cậu lại đấm mạnh vào khuôn mặt hoàn mĩ của cậu " ai cho phép mày động vào cô ấy " hắn hét lên đầy giận giữ nhưng ngước lại Jae Joong ngay lập tức đứng lên đánh lại hắn " mày không còn đủ tư cách để nói chuyện với tao "

Hắn định xách Jae Joong lên lém đi nhưng bỗng dưng Jae Joong bay lên rồi đứng bên cạnh nó , nó đã không còn khóc nữa nhìn thẳng vào ánh mắt hắn đôi mắt nó đầy hận thù " Tôi không cho phép anh động vào anh ấy " hắn như bị một con dao đâm thẳng vào tim , lúc này hắn biết nó đã quyết định từ bỏ hắn ' hoàn toàn '

Nó nói tiếp dọng nói lãnh đạm uy quyền " nếu anh cưới Doyeon thì hãy ly dị với tôi " hắn sững sờ nhưng không thể làm được gì , hắn đã sai lầm lớn để rồi đánh mất nó cười khểnh , hắn đau xót ký vào đơn ly hôn " cuối cùng anh vẫn chọn cô ta chứ không phải tôi vậy tôi sẽ cho anh biết thế nào là đau khi bị phản bội " hắn ngước lên nhìn vẻ mặt đầy thất vọng rồi chuyển sang hận thù của nó " tôi sẽ cưới Jae Joong và vùi dập Kim Gia "

Au : au đã xin lỗi vì không muốn mọi người lém đá au nhưng au chắc chắn sẽ vẫn là Myungyeon chỉ là fic này au xen lẫn hận thù cho kịch tính cuối cùng nữ chính sẽ về với nam chính thôi ..... với cả au mới ra một fic mới tên ' cô bé ! em là ai ' mong mọi người ủng hộ au nhé
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 26


" Tôi sẽ cưới Jae Joong và .... vùi dập Kim Gia " đó là lời cuối cùng nó nói với hắn và bước đi đầy mạnh mẽ những bước chân của nó tưởng chừng như sẽ huỷ diệt tất cả .

Hắn đang làm gì thế này và nó sẽ cưới Jae Joong sao ....

Không ! hắn sẽ không để nó làm điều đó nhưng chính hắn đã ký vào tờ đơn đó rồi , hắn .... phải làm sao !!!!

Đôi mắt hắn thâm cuồng nhìn ra ngoài vườn , bông hoa hồng đen nổi bật đó đã héo tàn .

Chẳng lẽ bông hoa đó cũng giống lòng nó bây giờ ' mọi thứ đã kết thúc rồi sao '

-------------------------

Nó ngồi bên bờ biển mặc cho sóng đánh vào người , nó muốn tất cả biến mất ...

Ngay lúc này nó hận bản thân mình không thể chết , nó hận bản thân mình không thể làm được gì mà chỉ đứng nhìn hắn cùng với người con gái khác , nó hận hắn và hận cả bản thân mình vì không thể giữ được hắn .....

' tất cả đã kết thúc rồi sao '

Jae Joong bước tiến về phía nó kéo nó dựa vào lòng " em có hối hận không " nó không nói gì chỉ im lặng ngồi trong lòng cậu , " em yêu hắn .... nhiều lắm sao " lần này nó chỉ gật đầu

" Em có thể vùi dập Kim Gia sao " nó lại im lặng giường như cậu cũng biết câu trả lời của nó " nếu buồn em hãy đem tất cả lên người anh , anh sẽ gánh hộ em , giống như ngày xưa những lúc buồn em đều đánh anh "

Nó cười nhẹ , nếu như ngày xưa đó nó yêu Jae Joong thì bây giờ nó đã không phải khóc như thế này .... nhưng sự thực đau lòng là nó đã yêu hắn , yêu nhiều đến mức nó không còn nhận thấy sự quan trọng của bản thân ....

" Dù em làm gì anh cũng sẽ ủng hộ em nhưng ..... nếu không yêu anh thì chúng ta đừng cưới nhau " nó cười nhẹ , cậu lúc nào cũng hiểu ý nó làm nó vui nhưng nó cũng chẳng hiểu tại sao nó chỉ coi cậu như một người anh trai

--------------------

Doyeon bước vào căn phòng chính , hắn đang ngồi dưới đất nhìn ra phía vườn hoa , đôi mắt hắn thâm cuồng ...

Cô bước đến bên hắn ngồi xuống bên cạnh hắn , bỗng hắn ôm cô vào lòng thật chặt hít mùi hương trên người cô " Jiyeon , xin em đừng xa anh "

Nước mắt khẽ rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của Doyeon , cuối cùng hắn cũng chỉ yêu nó , những thứ nó có cô đều có nhưng phải chăng cô gặp hắn sớm hơn thì mọi chuyện sẽ thật tốt đẹp " Myung Soo , anh tỉnh lại đi em là Doyeon " cô nói trong tiếng nấc

Hắn đẩy cô ra ngay lập tức rồi đứng lên tiến về phía buồng tắm , để mặc cho nước xối xả vào người hắn nhìn mình trong gương rồi đấm mạnh một cái vào gương khiến những mảnh vỡ đâm vào tay hắn , máu từ tay hắn hoà theo dòng nước hắn cũng không quan tâm

Doyeon bước vào thấy hắn đang ngồi dưới sàn nước dưới sàn hoà với máu tạo thành một vũng đỏ , cô vội kéo hắn dậy .

Cả thân hình hắn đổ vào người cô , cô khổ sở kéo hắn ra giường cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm của hắn cô chạy vội đi lấy bộ đồ dùng y tế

Đang băng tay cho hắn thì bỗng hắn túm lấy cô kéo cô xuống ôm vào lòng " một lúc thôi , anh nhớ em Jiyeon " hắn vừa nói vừa ôm thật chặt cô

Doyeon khóc trong im lặng , đến cuối cùng cô vẫn là người thua cuộc , đến cuối cùng cô vẫn chỉ là người thay thế nó ...

Tự cười bản thân mình cô thấy mình thật đáng thương , rất đáng thương ...

Sáng hôm sau hắn ngồi dậy đầu hắn đau như búa bổ nhớ lại rằng hôm qua hắn đã ôm Doyeon , hắn biết nhưng hắn tự cho rằng đó là Jiyeon ' hắn nhớ nó '

Bên cạnh hắn lúc này không còn nó cũng không thấy Doyeon , hắn ngồi dậy thay quần áo rồi đi ra ngoài ....

Bước thẳng đến chiếc bàn nhỏ ở đầu giường hắn cầm bức thư lên

Myung Soo !

Lúc anh đọc bức thư này chắc em đã không còn bên anh nữa , em thật tồi tệ phải không anh , em không lên làm thế với anh và Jiyeon nhưng tất cả những điều em làm đều vì yêu anh .

Anh có thể hận em , chúng ta đã có với nhau một đứa con nhưng xin lỗi anh em là một người mẹ đáng chết , vì quá căm hận lên em đã đánh mất chính đứa con của chúng ta .

Lúc này đây em đang ở rất xa anh , hãy sống thật hạnh phúc , sống cho cả phần em và hãy giữ Jiyeon thật tốt để không mắc phải sai lầm như thế nữa .

Chiếc vòng này xin anh hãy giữ thật kĩ mỗi khi nhìn nó mong anh hãy nhớ đến em

Doyeon !

Cất bức thư và chiếc vòng tay vào trong hộp tủ , việc duy nhất hắn nghĩ tới lúc này là ' Jiyeon ' ....

Phóng thật nhanh đến khu nhà ở biển của Jae Joong , hắn xông thẳng vào toà nhà hét lên " Park Jiyeon "

Nó nghe tiếng hắn vội chạy ra ngoài , bốn mắt chạm nhau nó không tin vào mắt mình ' hắn sao lại đến đây ' nhưng nó chợt nhận ra câu nói cuối cùng nó nói với hắn " anh đến đây làm gì " nó bước về phía hắn ánh mắt mạnh mẽ lạnh lùng , hắn chẳng quan tâm gì cả lúc này hắn chỉ biết làm duy nhất một thứ kéo nó lại hôn nó ' đã bao lâu rồi hắn mới cảm nhận được vị ngọt từ miệng nó '

" Jiyeon em đừng đi , được không " hắn ôm nó vào lòng thì thầm bên tai nó nhưng nó đẩy hắn ra ngay lập tức " anh đừng động vào tôi " .

Nhưng hắn vẫn kéo nó lại ôm vào lòng mặc cho nó đang cố hẩy hắn ra " xin lỗi , mọi thứ sẽ không là gì cả nếu em tin anh được không "

" em đã từng tin anh , nhưng sao anh không giải thích cho em biết " nó đã dùng án mắt dịu hơn nhìn hắn vì nó cảm thấy đây là những điều thật lòng , bỏ mặc tất cả mọi thứ nó muốn nghe từ chính miệng hắn nói

" Đừng nghe những gì họ nói mà hãy xem những gì họ làm " nói xong hắn kéo nó ra hôn nó nhẹ nhàng không chiếm hữu không mãnh liệt , đây gần như một nụ hôn gió thể hiện rằng ' hắn yêu nó rất nhiều '

Nước mắt nó đã rơi từ lúc nào " Thế tại sao anh lại cưới Doyeon " hắn vuốt tóc nó " cô ấy có con với anh nhưng đứa con đó đã không còn , cô ấy đã từ bỏ " ....

Hắn ôm thật chặt nó " anh xin lỗi , anh sẽ không mắc phải sai lầm như thế nữa , em về bên anh được không "

Nó nhìn hắn để kiếm tìm một chút giả dối trong mắt hắn nhưng không có ôm lấy hắn nó gật đầu không đáp

Au : au đang phải đi học lên au sẽ chậm đăng chap mong mọi người vẫn ủng hộ chap au
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 27


Từ khi nó trở về căn nhà cũng đã 2 tháng cuộc sống của nó rất yên bình và hạnh phúc tưởng chừng là sẽ hạnh phúc nhưng nó chẳng biết trước rằng chuyện gì sẽ ập tới ......

Màn đêm buông xuống ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa kính dưới vườn hoa kia là một cô gái bé nhỏ ngồi trên chiếc xích đu trắng đôi môi hồng chu lên hát theo điệu nhạc chiếc váy trắng làm nổi bật trong màn đêm , nó đang ngồi ngắm bông hoa hồng đen đó sau khi về và biết bông hoa đã héo nó đã xuýt băm chết chính ông xã của nó vì không chăm sóc tốt hoa của nó

Hắn đã lại phải lật tung cái trái đất này lên để tìm ra một bông hoa hồng đen khác và cuối cùng hắn đã dành được từ buổi bán đấu giá với cái giá 10 tỷ của Woo Hyun , sau khi dành được hoa hắn đã cho người làm tên dám tranh giá với hắn phải phân gia bại sản rồi dìm chết

Nó vừa ngân nga câu hát vừa ngắm bông hoa hồng đen quyến rũ 10 tỷ của ông xã nó đem về mà nhắc mới nhớ ông xã nó biến đâu mất mấy ngày nay làm nó ngủ còn không nổi mà cũng sắp tới ngày kỉ niệm 1 năm cưới rồi mà vẫn chưa thấy hắn có động tĩnh gì

" Sao ngồi đây một mình thế " Min bỗng ngồi xuống bên nó , chả là mới đi chơi với ai đó về lên ra ngồi với nó thôi .

" Min nè sắp đến ngày kỉ niệm 1 năm ngày cưới rồi mà hắn , cái tên đồi bại đó vẫn chưa thấy tăm hơi gì không những thế mấy ngày nay lại biến mất không tung tích ... hừ thật là tức mà "

" Chẳng lẽ hắn không nói cho bà biết là hắn đi đâu sao " Min quay sang nhìn nó ánh mắt loé lên tia thích thú " không có , hôm trước khi tôi dậy hắn đã biến mất " Min đưa tay vuốt cằm vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ " hắn ngoại tình "

Nó giật nảy người , cái gì mà ngoại tình chứ hắn nổi tiếng không động vào bất kì cô gái nào ngoài nó , phải nó hắn cực kì ghét đàn bà làm gì có chuyện ngoại tình chứ .

Nó lắc đầu ngoe nguẩy " không thể nào "

" Chẳng phải cái cô Suzy gì đó hồi trước cũng từng động vào hắn được sao " như hiểu được ý định trong mắt nó cô nói

Nó bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ gì đó rồi lướt qua Min không nói câu nào mà không biết Min đang cười khanh khách

-----

Ngày kỉ niệm

Nó thức dậy bàn tay vô thức tìm kiếm trong không trung nhưng vẫn thế nó vẫn thất vọng , ngày hôm nay ngày mà nó mong chờ nhưng hắn vẫn chưa về , bước xuống nầu nó ngán ngẩm cầm chiếc bánh mì lên ăn như người mất hồn đến cốc sữa - thứ nó yêu thích nó cũng không thèm uống rồi đi luôn lên nầu

Màn đêm lại buông xuống tính ra cũng đã gần một tuần hắn đi mà không nói gì rồi , nó ngồi dưới chiếc xích đu cạnh vườn hoa , nhìn bông hoa hồng đen nó cười " mày có thấy hắn ngoại tình thật không "

" Yeonie " bỗng tiếng Min hét lên hoảng hốt , nó lười nhác trả lời " sao thế " Min chạy ngay đến kéo tay nó đi dưới sự ngạc nhiên của nó " Myung Soo ngoại tình thật rồi , bà mau đi theo tôi "

Bỗng sau câu nói của cô nó chạy còn nhanh gấp mấy lần cô phi nhanh vào ô tô ngồi vào chỗ lái xe dục " nhanh lên làm gì mà như rùa thế " Min còn đang ngớ người mới vài dây trước đến cả trả lời nó còn lười biếng mà bây giờ nó như cơn gió vậy

Xe đi đến một nhà hàng sang trọng " là chỗ này sao " nó nhìn vào nhà hàng sang trọng màu trắng nổi bật những ánh đèn lập loè giống như những ngôi sao trông thật đẹp , Min nhìn nhìn rồi gật đầu

10' sau nó vẫn ngồi trong xe nó thật sự sợ , dù tin hắn nhưng nếu đi vào trong đó nó nhìn thấy điều mà nó không muốn nhìn nhất thì sao rồi nó sẽ phải đau như trước sao ....

Min thấy nó đang do dự mà mãi không thấy bước khỏi xe , bực mình chạy sang bên chỗ cửa xe nó mở cửa lôi nó ra

Nó bị Min kéo vào một căn phòng dường như đằng sau cánh cửa này là một căn phòng ngoài trời nó thầm nghĩ " gớm lãng mạn thật đấy , vậy mà 1 năm rồi hắn chưa từng làm thế với nó đấy "

Nó bỗng thầm hận cái sức mạnh của mình , ước gì nó có thiên lí nhãn thì có phải mọi chuyện sẽ được phơi bày ngay sao ... hừ .....

" mở ra đi " Min dục nó

Nó đưa tay do dự đẩy cánh cửa ra nhưng rồi cánh cửa cũng bị sức mạn của nó làm bật tung , chiếc cửa vừa mở ra pháo giấy bắn lên về phía nó làm nó giật mình .

Bên trong căn phòng không phải là đôi cẩu nam nữ đang ân ái chờ nó phán xét mà là một bửa tiệc nhỏ hắn đứng ở chính giữa lịch lãm nhìn nó cười nhẹ

Sau chàng pháo bắn mọi người cùng đồng thanh " chúc kỉ niệm một năm ngày cưới " rồi mọi người nhìn nhau vỗ tay ầm ầm , hắn bước đến bên nó khi nó vẫn còn đang đứng đơ ra đó " sao thế anh làm em bất ngờ và hạnh phúc quá sao "

Bỗng nó rướn người gõ mạnh vào đầu hắn " ya ! anh phải cho em biết để em còn chuẩn bị còn làm đẹp nữa chứ nhìn này mọi người ai cũng xinh đẹp còn em ' cái quái gì đây " hắn cười nhẹ xoa đầu nó " em lúc nào cũng đẹp hết "

Nó đỏ mặt cười tươi như hoa nở nhìn mọi người đang đắm chìm trong phim tình cảm của đôi uyên ương , nó quay sang Min hằm hằm nhìn cô " bà lừa tui " Min cười cười nắm tay nó " không lừa bà còn gì là bất ngờ chư " nó dí đầu cô rồi cười nhẹ

Nó vừa quay lại hắn đã ôm nó vào lòng thật chặt nó xấu hổ rúc vào trong người hắn " làm gì thế mọi người đang nhìn kìa " Woo Hyun hiểu ý quay sang chỗ khác tiện thể kéo theo hai tên côn đồ ngốc kia theo đến khi hắn bỏ nó ra nó vội đấm mạnh vào ngực hắn " anh làm cái gì thế hả "

Hắn nhìn xuống cổ nó cười " đẹp lắm " nó theo hướng mắt hắn nhìn xuống sợi dây chuyền lấp lánh hình trái tim nhỏ được làm toàn bộ bằng kim cương trắng trong suốt bên trong có một bông hoa hồng điểm chút kim cương đen , nó nhìn sợi dây ánh mắt lấp lánh nhìn hắn " em nói thích hoa hồng đen "

Nó cười tươi như hoa nở ôm chầm lấy hắn " cái dây chuyền này em mới đấu giá hôm trước thì ra người dật mất của em chính là anh " hắn ôm nó siết nhẹ vào lòng gần một tuần rồi không được ôm nó cũng chỉ vì cái tên Woo Hyun chết tiệt đó lập kế hoạch này làm hắn muốn điên lên vì nhớ nó

" Jiyeon này " hắn bỗng gọi " anh muốn có con " nó sững sờ nhìn hắn hai má nó ửng hồng " anh nghĩ cái gì vậy hả không được ........

"

Au : Xin lỗi mọi người au ra fic chậm mà au đang có kế hoạch làm một fic myungyeon học đường mọi người thấy sao nhỉ cmt cho au biết để au suy nghĩ viết nhé !!!
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Kịch hay bây giờ mới bắt đầu


Một ngày nọ , trời trăng xanh gió mát lành , nó ngồi bên cửa sổ ngắm bông hoa hồng đen nở một nụ cười nham hiểm mà tinh nghịch ....

Đi về phía hắn đang nằm trên giường , nó nằm xuống bên cạnh hắn khẽ vuốt mái tóc hắn nhưng hắn vẫn ngủ và rồi " chát " ...

Nó tát thật mạnh lên mặt hắn không thương tiếc

" em làm cái quái gì thế hả " Hắn giật mình ngồi dậy , khuôn mặt hắn tối sầm xuống tựa như ác quỷ nhưng mặt nó vẫn thản nhiên " gọi dậy "

Hắn tức không nói lên lời hắn hận mình đã yêu nó , nuông chiều nó để rồi nó như thế này đây .... hắn đành cố gắng nén giận hạ hỏa , lâu lâu thấy vợ mình thật giống cửu vĩ bạch hồ ( hồ ly trắng ) " gọi anh dậy làm gì chẳng phải hôm nay không có việc gì sao "

" Em muốn đi học " nó thốt lên lời với vẻ mặt rất chi là thản nhiên những ai kia thì đang đứng hình , nó đòi hỏi cái quái gì vậy đi học sao

Nhìn mặt hắn nó cũng có thể đoán ra hắn đang nghĩ cái gì " ước mơ của em là được thiết kế trang sức .... em muốn học đại học để đạt được ước mơ đó ....

được không "

Cơ mặt hắn giãn dần , thì ra là thế nếu thế thì chắc hẳn sẽ chấp nhận hắn xoa đầu nó " nếu điều đó làm em vui "

" em không muốn lộ thân phận khi đi học và còn nữa trong khi em đi học đừng có mà léng phéng con nào " nó vừa nói vừa dùng ánh mắt kiêng định nhìn về phía hắn

" em đúng là cửu vĩ bạch hồ " Nó đưa tay lên tỏ vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ rồi chốt lại một câu " hồ ly trắng thật sự rất giống em vì nó rất đẹp "

!!! hết nói nổi !!!

Ngày mai là nó bắt đầu đi học rồi chẳng biết ở trường sẽ thế nào nhỉ ???

Lâu rồi nó nhớ cái cảm giác được đi học quá cơ ....

Nhưng hiện tại nó phải đi ngủ cái đã ...

Đại học thiết kế nổi tiếng nhất Hàn Quốc

Lớp học hàng đầu của đại học này là nơi hắn nhắm tới cho nó , học ở đó nó sẽ dễ dàng đạt được ước mơ và cái quan trọng trong đầu hắn là nó phải nhanh lên chứ hắn không cho được lâu đâu

Trong lớp học , các học sinh vẫn đang chăm chú nghe giảng duy chỉ có anh chàng cuối lớp là gục mặt xuống bàn ngủ , nó đang theo bà có tranh chúa trước mặt đến phòng hiệu trưởng " có vẻ bà ta không biết mình "

vào đến phòng hiệu trưởng bà ta ngay lập tức thu hồi vẻ mặt khinh bỉ với nó và thay vào đó là bộ mặt hết sức hiền lành , nói không biết có ai tin không những hiệu trưởng trường này mới có 25t đặc biệt cực kì đẹp trai

Hiệu trưởng đẹp trai không hề để ý đến bà cô đằng trước mà tiến một mạch đến cho nó ôm nó thật chặt " oppa xin lỗi , oppa k đơn yeonie của chúng ta được "

Bà cô nhìn nó và anh không khỏi tò mò , hiệu trưởng trường này nổi tiếng lạnh lùng sao bây giờ lại ...

Nó thì tươi cười như hoa nở khiến cả bà cô cũng phải tự ti khi nhìn lại chính bản thân mình

" Ya !

Nickkhun chết tiệt anh dám không ra nghênh đón em , em sẽ cho cái trường này sụp đổ " nó vừa nói vừa chống hông nhìn người anh kết nghĩa từ nhỏ của nó

" em kia ăn nói hẳn hoi , học sinh ăn nói với hiệu trưởng thế hả mà còn sụp đổ cái gì em nghĩ em là vợ người quyền lực nhất thế giới Kim Myung Soo chắc " bà cô chỉ thẳng mặt nó hét to

" Sao cô biết chồng em thế ?" nó cố tỏ ý trêu chọc bà cô , đưa ra cái bộ mặt giả nai hết sức

Bà cô hoảng hốt không nói lên lời quay sang nhìn Nickkhun đang đứng cười sằng sặc " em ... em ... là chị đại ????

"

" không phải ạ " nó vẫn tỏ ý trêu bà cô lên đặt ra một cái bẫy cho bà cô tranh chùa này một bài học

" Vậy em là cái thá ....

" bà cô chưa kịp nói hết câu thì bị nó chán học không nói nổi nữa " em chỉ là vợ của Kim Myung Soo thui hihi "

Bà cô á khẩu ngay lập tức cúi hẳn mặt xin lỗi rối rít , mặt bà trắng bệch như gặp phải ma vậy

" Yeonie à , cái trường này là tâm huyết bao lâu em nỡ lòng giết chết người anh trai này sao " Khun lúc này mới dùng bộ mặt thánh thiện nài nỉ cô em gái mình

" em ....

" nó chưa nói hết câu thì nghe có ai đó gọi tên mình " Yeonie ahhhh .....

"

Đó chính là hiệu phó trường này " Victoria " đồng thời cũng là bạn gái hiện tại của Khun , cô chạy tôi ôm chặt nó rồi hôn chụt phát vào má nó " cái con bé này đến đây học mà không báo cho chị biết "

Nó tươi cười với cô rồi quay lại chỗ Khun " nè mặt Vic yêu dấu của em , em tha cho anh lần này , anh liệu mà chăm sóc chị ấy thật tốt cho em "

Khun tươi cười gãi đầu , toát cả mồ hôi với con bé này ...

Nó quay lại Vic " chị Vic trong thời gian em không có ở đây anh ấy có giám bắt nạt chị không "

Vic nắm lấy tay nó cười tươi " không có anh ấy nào giám chứ hihi " Nó có chút nghi ngờ nhưng rồi cũng thôi bỗng nó chợt nhớ ra gì đó " em đến đây học mà hai người định cho em ở đây đến lúc nào chứ "

Vic và Khun nhìn nhau không nói được chỉ cười trừ " ah , vợ à em dẫn Yeonie đến lớp đi " Vic ngay lập tức nắm lấy tay nó kéo đi " đi thôi chị dẫn em đến lớp "

Nó kéo Vic lại " em không muốn lộ thân phận vậy lên đừng nói gì hết nhé !!

" Vic nhìn Khun đầy ý cười rồi gật đầu lia lịa ...

Nó nhìn qua bà cô vẫn đang đứng một góc ở đó , bà cô ngẩng đầu thấy nó đang nhìn mình thì luống cuống " tôi sẽ không nói gì hết "

" Tốt !

đi thôi " Nói rồi nó nắm tay Vic kéo đi để lại Khun và bà cô đang cùng một tâm trạng " ác quỷ cuối cùng đã tới , cái trường này không biết còn trụ vững được bao lâu đây "

Vic tung tăng dẫn nó đến lớp Vip của trường , cô gọi bà chủ nhiệm ra dẫn độ trong khi lớp thì đang nhòm ngó qua khe cửa thấy cô chủ nhiệm mặt tái mét cùng với cô bé đứng bên cạnh đầy bí ẩn

Cổ Han bước vào lớp nhìn cô khác hẳn lúc bước ra , lúc cô ra tươi tắn bao nhiêu thì lúc vào u ám bấy nhiêu khiến lớp không khỏi tò mò

" Lớp ta hôm nay có một bạn nữ mới , em vào đi " Nó bước vào dưới sự ầm ỹ của bọn con trai và sự ghen tị cùng với tự ti của bọn con gái và trong số đó một phần đã nhận ra nó và bộ mặt đã tái mét y có Han

" Mình là Park Jiyeon " Nó nói xong cười thật tươi khiến bọn con trai đứng ngồi không yên ...

Cô Han gõ mạnh vào bàn để lớp trật tự cô tiếp tục " cô đoán lớp ta cũng có vài người biết bạn là ai nhưng cô cảnh cáo người đó lên im lặng nếu không muốn bị đuổi cổ và về sau thì người đó biết rồi "

Nói xong cô giáo quay sang nhìn nó giọng nói có phần sợ hãi " em có thể ngồi chỗ nào em muốn "

Nó gật đầu rồi tiến thẳng tới chiếc bàn phía cuối lớp trước sự bực tức của bọn con gái khiến nó cũng chẳng hiểu mình đang làm gì nữa đây , nó ngồi xuống mới nhận ra người bên cạnh mình nãy giờ còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn mình lấy một lần " xì tên này gay chắc rồi "

Nhận ra có người ngồi xuống bên mình làm anh cảm thấy phiền phức liền đứng dậy đối xụp chiếc mũ xuống mặt rồi đi ra khỏi lớp

Nó thấy bực nhưng cũng chẳng thèm quan tâm vì vừa mới nhập học nó chưa muốn gây chú ý đâu

....

Giờ ra chơi nó bắt đầu đi dạo vòng quanh trường , bỗng nó phát hiện ra một khu trống đằng sau bức tường cao 2m kia là một bãi cỏ xanh cùng với cây hoa anh đào nở rộ....

Nó bước gần hơn thì nghe thấy tiếng xì xào của đám nữ sinh

" L đẹp trai quá mày ơi " cô nữ sinh vừa nhìn trộm vừa nói nhỏ cũng có bạn bên cạnh cũng chẳng kém cạnh với đồ mê trai " anh ấy ngủ trông thật đẹp "

Nó nghiêng đầu " L ?

" cái tên này rất quen nhưng nó không thể nhớ nổi nữa , nó ho vài tiếng khiến mấy cô nữ sinh kia khiếp đảm chạy mất

Nó bắt đầu tiên gắn với tên đó hơn , lúc này cô mới nhận ra thì ra hắn chính là người ngồi cạnh cô lúc này ...

Làn gió thổi làm chiếc mũ che mặt hắn rơi xuống khiến nó đứng hình ngay lúc nhìn thấy khuôn mặt đó , nó nhận ra rồi là " anh ấy "

Anh nam đưa vào cây hoa anh đào , mái tóc bạc trắng bay trong gió đẹp tới mức hoàn hảo nếu so với hắn thì có thể nói hai người này ngang ngửa nhau ... nhưng cả hai có một điểm chung đó là vẻ đẹp lạnh lùng

Điều kì lạ là nó thấy nhói tim khi nhìn thấy hình xăm đó ở cổ của anh , làn da trắng làm nổi bật hình xăm đó , đó là một hình thù kì lạ nhưng cũng chính vì hình thù đó mà nó nhận ra anh " người con trai năm đó đã khiến nó rung động "

Anh là con trai gia đình quyền quý quyền lực thế giới , cô là con gái người đã cứu bố của anh và chính nó cũng đá quên mất cái đính hôn từ nhỏ của hai người phải chăng là " số phận trêu đùa " khi nó và hắn đã " kết hôn " ...

Vì hận thù mà nó đã quên mất anh , vì hận thù mà nó đã quên người nó yêu và đến giờ nó vẫn không thể bình tĩnh khi đứng trước anh " người mà nó đã từng yêu "

Và vì hận thù mà nó quên mất lời hứa năm đó với anh ....

~ hồi tưởng ~

" Yeonie à , lớn lên em sẽ trở thành vợ anh nhé " anh nắm lấy tay nó , hai đứa nhỏ đang ngồi trên chiếc xích đu trắng

" vâng những ngày mai gia đình em phải chuyển đi rồi " Nó xụ mặt

" anh sẽ đợi Yeonie , khi nào Yeonie quay về hãy làm vợ anh nhé " ....

" vâng " .....

~... ~

Nó thật sự ngu ngốc , nó đã đính hôn với anh nhưng lại trôn vùi kí ức đó vì hận thù , nó đã gạt bỏ tình yêu với anh vì trả thù .... nhưng anh có còn đòi nó ....

Nó lưỡng lự nhưng rồi cũng đi tới bên cạnh anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếm ngưỡng cái khuôn mặt ác quỷ đội nốt thiên thần của anh , khi ngủ anh thật sự rất đẹp và đó là lúc nó thích nhất

Nhẹ nhàng sờ lên mặt anh , những giọt nước mắt trên khuôn mặt thiên thần của nó khẽ rơi ...

Không ai biết rằng trong thâm tâm nó từ đầu chấp nhận làm vợ Kim Myung Soo là vì hắn có phần rất giống anh ...

Nó vẫn thường nghĩ đến anh khi ở cạnh hắn nhưng nó lại chỉ nghĩ anh đã quên nó mà dần quên đi anh và cả Yoo Seung Hoo nó cũng yêu vì có phần giống anh ...

Cuối cùng người nó thật sự yêu là ai ?

Đôi tay anh bỗng nắm chặt lấy đôi tay nó khiến nó giật mình nhưng không có ý định buông ra , ảnh bỗng vật nó lại để dưới thân mình đôi mắt mở to nhìn nó đầy ngạc nhiên " Jiyeon !

" Tiếng nói của anh vang lên làm sự vật bỗng im lặng nhường chỗ cho nó và anh , trái tim nó khẽ rung động một lần nữa ...

Anh vẫn còn nhớ nó , anh chưa quen nó nhưng ... anh có con đợi nó

Anh bỗng kéo nó ôm vào lòng thật chặt , anh nhớ nó ... anh chưa bao giờ không thôi nghĩ về nó , nghĩ về khuôn mặt thiên thần của nó khi đó " tôi nhớ em !!

" ...

Đôi tay nó đang buông thõng theo phản xạ ôm chặt lấy anh khóc nức nở , lúc này nó tự thấy mình thật tồi tệ giờ đây nó đã cười hắn thì làm sao có thể ....Nó phải làm sao đây

" Yeonie cuối cùng anh cũng đợi được em " giọng nói này nó thật sự rất nhớ , ánh mắt này nó thật sự muốn ngắm nhìn ....

Nó vừa khóc vừa đưa tay sờ lên khuôn mặt anh , nó đã từng kiếm tìm anh nhưng chỉ nhận lại được rằng anh đã chết trong một vụ tai nạn ...

Nó đã quên đi anh từ đó

" anh còn sống sao " nó bây giờ mới thốt lên một câu " anh được bác quản gia cứu sống và bảo năm nay anh luôn kiếm tìm em , anh đã lập ra Yoo gia những người đứng sau tất cả là anh ... anh biết được em đã kết hôn với hắn ...

"

Nó khóc nấc lên khi nghe anh nói , vậy trước giờ nó luôn đối đầu với anh mà không hề biết sao " em xin lỗi " anh lau đi giọt nước mắt trên mặt nó " Chỉ cần em hạnh phúc anh có thể từ bỏ "

Nó bỗng thấy hụt hẫng trong tim khi anh nói câu từ bỏ , nó chẳng hiểu nổi chính mình nữa ... rốt cuộc người nó yêu là ai chứ ....

Anh để nó dựa vào lòng mình rồi tiếp tục " ngôi trường này lập lên vì em , vì anh biết sẽ có một ngày em đến đây thực hiện ước mơ nên anh luôn đợi ở đây luôn đợi em ...

"

" em xin lỗi " lúc này nó cũng chẳng biết nói gì ngoài câu xin lỗi " em yêu hắn " ....

Nó bỗng thấy oan ức nhưng lại không hiểu nổi mình , nó đã rất nhiều lần đau lòng vì hắn và nó tin đó là yêu nhưng điều mà nó không hiểu khi nó đau vì hắn hình ảnh anh đều hiện lên , điều quan trọng nó rất nhiều lần nghĩ hắn là anh

Nó không biết trả lời anh thế nào nhưng theo phản xạ nó lắc đầu ...

Anh hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của nó nhưng cũng cảm thấy vui trong lòng " Anh nhớ em rất thích tuyết "

Nó ngẩng lên nhìn anh đang khẽ cười với nó , đôi tay anh giơ lên khiến nó tò mò và rồi những bông tuyết trắng bóng rơi xuống ...

Nó không khỏi ngạc nhiên nhìn anh ....

Chẳng lẽ bao năm qua vì đòi nợ anh trở lên lạnh lùng đến nỗi có sức mạnh này sao

Anh nhìn nó cũng hiểu trong đầu nó nghĩ gì khẽ gật đầu , đôi mắt nó bắt đầu ướt nó lại thấy hận mình đã khiến anh trở lên như thế ...

Nó không hề biết anh vẫn đợi nó và trong thâm tâm anh nó luôn ở đó nơi trái tim anh nó ngự trị

Âu : keke âu một sự bất ngờ cực " nho nhỏ " cho các tình yêu nhé , L đã xuất hiện và làm đảo nôn tất cả cuối cùng nó sẽ chọn ai ??anh hay hắn ??? cùng vote và ủng hộ chap au nhé hihi
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Chap 29


" tại sao em lại cưới hắn ?

" vừa khoác lên người nó chiếc áo khoác anh khẽ kéo nó lại gần dựa vào lòng mình vừa nhẹ nhàng hỏi nó

" vì ... em muốn trả thù " phải thế thôi vì trả thù cũng nằm trong một phần kế hoạch của nó , còn phần còn lại chẳng lẽ nó lại nói vì hắn giống anh sao , vậy thì nó không biết mình tồi tệ đến mức nào nữa

Anh quay sang nhìn nó với ánh mắt tò mò , theo anh biết nó chỉ cần trả thù Yoo Seung Hoo và đâu cần phải thế

" ba mẹ và cả anh hai bọn họ đều không chết vì tai nạn , vụ hỏa hoạn năm đó là có người sắp xếp ...

" nó vừa nói trong tiếng nấc , nước mắt nó cứ thế làm ướt đẫm áo anh

" Sao em chắc chắn như thế ?

" anh khẽ vỗ vai nó " ba mẹ biết trước về vụ hỏa hoạn đó lên đã bắt em đi mua rất nhiều đồ để kéo dài thời gian không cho em trở về và anh em cũng thế nhưng anh ấy đã quay trở lại sớm hơn và .... chết trong vụ hỏa hoạn đó cùng ba mẹ ..."

Anh khẽ vuốt mái tóc nó nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nó chuyển hơi ấm từ cơ thể mình sang cho nó để nó cảm thấy ấm áp hơn " em có manh mối về người đó chứ "

" Khi trở lại em đã nhìn thấy hắn ....

Hắn đeo mặt lạ nhưng em đã nhặt được chiếc dây chuyền hình mặt quỷ của hắn .... chiếc dây chuyền đó bị vỡ làm đôi và em giữ một nửa " nó vừa nói vừa giơ một nửa mặt dây chuyền ra cho anh xem

Anh cầm chiếc dây chuyền lên nhìn thật kĩ " chiếc dây chuyền này trên thế giới chỉ có một cái còn chủ nhân anh không biết nữa "

Nó mừng rỡ sau khi nghe câu trả lời của anh , vậy nó chỉ cần điều tra về chữ mặt dây chuyền này nó có thể tìm ra người đã giết gia đình nó

................................

Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe thật êm tai , trong ngôi nhà gỗ ... nó đang nằm dựa vào đôi vai rắn chắc của hắn còn hắn thì đang nhắm mắt đưa người vào thành giường không quên vuốt ve mái tóc mượt mà của nó

Trong đầu nó đang nghĩ về anh , nó không biết lên đối mặt với anh như thế nào nữa ...

" em đi học thế nào rồi "

" em gặp lại một người " nó không hề muốn dấu hắn , tuy nó không biết người nó yêu là anh hay hắn nhưng dù sao nó cũng là vợ hắn lên phải thuận theo hắn

Thật ra hắn đã biết trước về chuyện này nhưng muốn nó tự nói ra , đặt lòng tin vào nó và bây giờ hắn đã đặt lòng tin vào đúng chỗ ....

Hắn vẫn im lặng tỏ ý cho nó nói tiếp " Thật ra đó là một người mà em đã từng yêu sâu sắc "

Đôi tay đang vuốt ve của hắn dừng lại trong tích tắc rồi lại tiếp tục , hắn vẫn tiếp tục im lặng , đôi mắt vẫn nhắm , thân hình vẫn dựa vào thành giường

Nó thấy hắn im lặng , cũng không biết nên tiếp tục như nào nên nói sang chuyện khác ... nó ngồi bật dậy nhìn hắn cười toe toét " Ngày mai mình hẹn hò đi "

Hắn bây giờ thì không còn cái kiểu lạnh lùng nhắm mắt dựa người vào thành giường nữa mà hai mắt mở to hết cỡ nhìn nó " WHAT ???

"

" Cả đời cái thằng Kim Myung Soo này bây giờ mới biết yêu một người con gái là gì thì làm sao mà biết được cái gì gọi là hẹn hò ....

Nói cách khác ngắn gọn hơn là từ điển trong đầu thằng này không có từ hẹn hò .... em hiểu chứ "

Nó vẫn cười toe toét nhìn hắn , đưa tay lên búng chán hắn một cái thật đau " Không có được cãi vợ nghe chưa hihi "

Nói xong nó đứng lên chạy đi , vừa đi vừa nói vọng lại " tối nay em ngủ với Min" ....

Hắn thì đờ ra nhìn nó nhưng rồi cười nhẹ nhìn theo bóng nó đang bước đi " đúng là Park Dino , em thật sự nghịch lắm đó"

------------------------------

Và như đã dự định sáng hôm sau hai con người dắt nhau đi chơi tại công viên giải trí , và đi sau là nguyên một tập đoàn nhí nhố

Nó và hắn chơi hết trò này đến trò kia , nhưng khổ cái là hai anh hùng này không sợ bất cứ một trò chơi nào hết con cái tập đoàn nhí nhố kia thì hét như điên đằng sau

Đến trò bánh xoay , đáng lẽ là nó đi chậm lên đến đỉnh để ngắm cảnh , cốt là hắn muốn lãng mạn bên nó nhưng nó thì chân như sắp chết chợt nó nghĩ ra một ý nghĩ ....

Nó vung tay bánh xoay xoay nhanh đến nỗi chàng và nàng ( Min vs Woo ) đang chuẩn bị hôn nhau đằng sau bị vấp ngã ôm nhau hét tung chảo vì sợ

Còn hắn thì chỉ nhìn nó cười ... khâm phục vì cái tài nghịch ngợm như trẻ con của nó ....

Trong khi đó nó lại đang cười khoái trí nhảy tung tăng như đứa trẻ được papa đưa đi chơi

Cuối cùng chàng và nàng cùng hai vị anh hùng đi vào nhà ma ... từ xa vọng lại có tiếng hét đầy kinh hãi của ai đó trong ngôi nhà này .

5' sau chàng và nàng đã ra khỏi nhà mà nhưng vẫn chưa thấy hai vị kia đầu tưởng rằng vì sợ quá chưa ra ngoài được thì bỗng từ trong ngôi nhà có tiếng cười khoái trí của ai đó

Nó chứ ai , chả là em nó không những không sợ mà còn dọa là mấy người kia bằng cách xõa tóc xuống rồi tự bay lên lơ lửng trên không trung làm mấy người dọa ma bị dọa lại chạy toán loạn vì sợ hãi

Hắn nhìn nó ngán ngẩm ..... trong trí tưởng tương là nó sẽ sợ rồi ôm lấy anh cơ mà haizzz

Nó ra về với vẻ mặt hớn hở chưa từng có nhưng đáng tiếc là cuộc chơi của nó chưa dừng ở đây , nó còn kéo mọi người đi xem phim rồi đi đủ mọi nơi ...

Cuối cùng nó mới dừng cuộc chơi và chon một nơi lãng man , lúc này hai bé đi theo mới thấy được giải thoát

Nó dẫn mọi người đến con sông nhỏ quê nó , bao bọc hai bìa sông là rừng hoa anh đào đẹp ngất ngây , nó chùng hắn trèo thuyền khung cảnh cung hai vị thần sắc đẹp làm cho bức tranh không có phần chê

nó nhớ lúc nhỏ nó thường đi chơi với anh ở đây , anh thường hay trèo lên cây hoa anh đào rồi rũ nhưng bông hoa xuông còn nó ở dưới tung tăng như một cô công chúa bé nhỏ

Nhưng tất cả chỉ là quá khư , nó phải nghĩ đến hiện tại nhưng thật sự nó vẫn không thê quên được nhưng tháng ngày vui vẻ bên anh , trái tim anh đã hóa đá vì chờ nó .... và con tim hóa đá đó đã khiến cho anh có sức mạnh , một sự lạnh lùng đến thấu tim gán

Trước mặt nó bây giờ là hắn nhưng ... tai sao nó vẫn chỉ nghĩ đến anh , nó chỉ nghĩ đến anh sẽ ngồi phía trước trèo thuyền cùng nó .... nó không hiểu nổi mình nữa

Cái tiết trời mùa đông se lạnh làm nó rùng mình , bỗng nhưng bông hoa tuyết nhẹ nhàng rơi xuống chạm nhẹ lên đôi bàn tay của nó nhưng những bông hoa tuyết này thật sự không lạnh mà lại rất ấm áp

Nó ngửa mặt lên khi giật mình nhận ra điều gì đó .... bỗng nó thấy anh đang ngồi trên những bông hoa tuyết tích tụ lại , nhìn nó ....

Nó bỗng sực cười khung cảnh này ... thật éo le

L nhìn nó ngồi cùng hắn , thay thế vị trí của anh ngày xưa trong lòng anh như có lửa đốt nhưng anh là con người điềm tĩnh không dễ nổi lóng và đặc biệt anh tôn trọng quyết định của nó

Nó thấy bối rối , hiện tại phía trên những bông hoa tuyết kia là anh , còn trước mặt nó là hắn đáng cùng nó trèo thuyền cái việc làm mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến

Nhìn anh nó thấy một vị thần băng tuyết , nhìn hắn nó lại thấy giống Thor ... thật hài hước , nếu đấu với nhau ai se thắng nhỉ

Tuyết bỗng ngừng rơi nó nhìn lên không thấy anh nữa trong lòng nó bỗng thấy hụt hẫng ..... nó muốn gặp anh
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Phần 30


Sáng nay nó thấy mệt mỏi đôi mắt nó không thể mở nổi , hắn vẫn bên nó , dạo này hắn không đi đâu cả chỉ vì nó sức khỏe dạo này rất yếu , tuy có sức mạnh thật đấy nhưng mệt mỏi căng thẳng làm nó chẳng thể nào bò ra khỏi giường được..... h nó có cuộc sống hết sức nhàn nhạ và chán nản , nó thấy sống vĩnh viễn chả có gì là vui vẻ cả

Nó nghiêng mình dụi đầu vào ngực hắn miệng mấp máy " sữa " , hắn vơis tay lấy cốc sữa rồi đỡ nó dậy cho nó uống ...trôg nó lúc này chẳng khác nào ng bị bệnh chứ k phải ng có sức mạnh nữa , có mấy lần hẳn hỏi nó lí do tại sao nó lại buồn bực thế nhưng nó đều lảng tránh không ns

Uống xong cốc sữa nó bước xuống giường một cách uể oải , đầu nó trống rỗng đến nó còn k hiểu sao nó lại như thế nữa nhưng dạo này nó thật sự cảm thấy mệt mỏi sưcs mạng của nó như giảm đi một nưar vậy

Nó cố gắng ngồi xuống cạnh cửa sổ nơi mà nó cảm thấy thoải mái nhất , nó nhìn về bông hoa hồng đen đúng là giống hệt nó , cũng k còn tươi như trước nửa .....

Hắn bước gần về phía nó xoa đầu nó để nó dựa vào ngực ....

Bỗng nó hỏi anh

- anh có giấu em chuyện gì không

Hắn hơi bất ngờ vì câu hỏi của nó nhưng vẫn bình tĩnh

- không !

Nó thơ dài rồi đứng dậy bước đi

- em sẽ không vê

Hắn cũng không ns gì có lẽ lúc này im lặng là điều tốt nhất giúp nó có thể thư giãn và thoải mái

Nó chẳng muốn làm gì cả điều duy nhất nó muốn là đến trường và gặp anh , vừa đến trường nó bước ngay ra khu vườn sau trường nơi ngự trị hàng ngày của anh

Vừa tới nó đã thấy một đám con gái túm tụm chỉ cho hai mắt hình tim nhưng k dám hét sợ anh thức giấc

Nó cảm thấy thật sự rất nản nếu phải chiến đấu để chui qua đám con gái đó nhưng nếu dùng công lực nó se bị phát hiện và nó chưa muốn ai biết về thân phận thật của nó đâu

Nó đành hét lên - L !

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nó ánh mắt củng đám con gái như biết nói vậy " nhỏ hot girl ms của trường đây mà nhưng đừng nghĩ xinh là có thể cưa đổ được hoàng tử băng giá của chúng ta nhé "

Trong đó đôi mắt anh hé mở dù nó nhiều tiếng nói lấn át nhưng anh vẫn nghe rất rõ cái giọng nói quen thuộc đó , bật dậy anh bước đến chỗ nó đám con gái tự động nhường đường cho anh đi

Đám con gái cứ tưởng anh sẽ giết nó vì giám gọi tên nó nhưng không ngờ bằng ánh mắt trìu mến khác xa ngày thương

- cuối cùng em cũng đến rồi

Nói xong anh lắm tay nó kéo đi cần phải yên tĩnh đây

Anh kéo nó đến nơi đó chính là nơi mà có kỉ niệm của cả anh và cả nó .....

Nơi nó sinh ra

Ngồi trên cành cây đa cổ thụi lớn nó nằm lên đùi anh , cảm giác dễ chịu này khiến nó rất thoải mái

- chuyện gì đã xảy ra sao

Nó nhẹ lắc đầu rồi đưa ngón tay chỉ vào miệng ý nói im lặng , nó muốn được nghỉ ngơi một chút

Anh vuốt nhẹ tóc nó khi đã chắc chắn nó đã ngủ đi anh khẽ đặt nó xuống thảm cỏ xanh dễ chịu trông nó lúc ngủ thật đẹp

- sở thích của anh là đứng nhìn cô ấy từ xa sao

Lúc này hắn từ xa nhanh như chớp tiến gần tới chỗ hai người nhìn cảnh tượng này hắn rất đau đớn và bực tức

- lên nhớ cô ấy là vợ tôi

Anh vẫn vuốt tóc nó thật nhẹ nhàng đảm bảo rằng nó đã ngủ

- anh xứng đáng sao , người đã giết cả gia đình cô ấy anh nghĩ anh còn xứng đáng sao

Hắn sững sờ trước câu tl của anh

- sao anh biết được chuyện này

- Chiếc xe chở gia đình cô ấy còn có tôi , nhưng thật chớ chêu tôi đã sống nhưng không kịp cứu hai bác ra ngoài

- làm sao .....

Hắn đang định nói thì nó bỗng ngồi dậy nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy lửa hận nhanh như chớp nó tiến sát đến chỗ hắn ánh mắt của nó khiến cho hăn ngạt thở , ánh mắt chứa đầy thù hận ấy khiến hắn sợ hãi , sợ rằng sẽ mất nó

- nghe anh giải .....

Cổ họng hăns nghẹn ứng lại nó đang điều khiển hăns

Nó không nói chỉ nhìn hắn mà không nói gì cả nhưng ánh mắt ấy nó như đang ghim sau vào tâm chí anh

- tôi ước gì có thể giết anh ngay lúc này

Đôi mắt hắn mở căng hận thù bao chùm lấy nó khiến cho khoảng cách giữa anh và nó bị đẩy nhanh ra xa

- tôi đã cho a cơ hội nhưng ah vẫn giấu tôi mọi thưs , tôi k thể giết a nhưng tôi sẽ bắt ah sống không bằng chết !!!!

Nói rồi nó bay đi như cơn gió lốc mọi vật xung quanh nó giường như tan nát , nó phá huỷ mọi thứ truok mắt nó ngay lúc này

Hắn nhìn theo bóng nó , hắn ước gì mình có thể chết nếu nó cảm thấy vui , ánh mắt nó ghim sâu vào tim hắn " đau " em làm như thế đủ để giết tôi rồi

- aaaaaaaaaaaaaaaa

Tiếng hét kinh hoàng của nó khiến mọi vật sung quanh bùng cháy nhưng rồi xoa dịu lòng nó , anh ngồi xuống bên cạnh nó ôm nó vào lòng

- hãy khóc nếu e muốn

Nó khóc oà lên như đứa trẻ tại sao ng đó lại là hắn mà k là ai khác ?

Tại sao ng giết ba mẹ nó lại là hắn cơ chứ

Anh biết nó buồn lắm nó yêu hắn rất nhiều có lẽ nó khôg còn yêu hắn vì giống anh nữa mà vì chính con người hắn
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Phần 31


Những ngày sau đó nó ở cùng anh , nó nhốt mình trong căn phòng và k chịu gặp ai kể cả Min ...

Ng duy nhất có thể tiếp cận nó chỉ có anh , nó k chịu ăn k ns một câu chỉ nhìn bông hoa hồng đen mà anh mang về cho nó

Thỉnh thoảng đôi mắt nó lại rực lên đoá hoa bừng cháy như bao thù hận của nó bừng lên ....

Nhưng bông hoa đó k tàn nó vẫn mãnh liệt , chỉ bừng sáng trong bóng tối dường như trêu tức nó , nó gào thét đập phá mọi thứ ...

Phá tan tất cả , anh cũng để yên vì như thế nó sẽ thoải mái hơn

Anh đã rất cố gắng nhưng nó vẫn không nói lấy một lời , đôi khi chỉ dựa vào lòng anh khóc oà lên trong giận giữ , trong lòng nó có hai điều đang đấu tranh đánh lại nó , nó k thể k trả thù nhưng làm sao đây nó yêu hắn còn hơn chính bản thân mình ....

Nó không biết phải làm sao bây giờ nữa nó chỉ biết nhốt mình trong căn phòng tối không một chút ánh sáng , nó như tự giam cầm chính mình vậy

---------

Tưf căn phòng còn vương vấn hơi ấm của nó hắn nhìn xuống vườn hoa bông hoa hồng đen đó như lấn át vẻ đẹp của tất cả những bông hoa khác , nó như áp bức như chứa đầy thù hận mà bừng lên thật giống nó !

Mọi thư như đang trở về quỹ đạo cũ hăns lại trở về những ngày tháng không có nó nhưng lại đau xót gấp ngàn lần

- tôi thà chết trong vòng tay em còn hơn nhìn em trong kí ức

--------

" rầm " cánh cửa chính bị hắn phá tan , hắn bước vào trong nhà anh , anh ngôig chính giữa căn nhà nhấp tách cafe ....

Anh còn chả them quan tâm hắn sẽ làm gì nữa

- Jiyeon đâu

- mày nghĩ cố ấy sẽ gặp mày sao

- cô ấy đâu

- ......

Anh chỉ im lặng rồi cười khểnh

- nói ngay không tao sẽ giết mày

- mày có thể làm được điều đó sao

Thế rồi hắn xông đến chỗ anh nhưng anh vẫn bình tĩnh đôi tay hắn ghì chặt lên cổ anh ....

Anh cười quỷ quyệt , bàn tay hắn bắt đầu nóng dần lên " lửa " ,...

- dù có cố gắng mày cũng không thể giết tao được đâu

Hắn càng tức giận thêm dùng mọi sức lực có thể hắn đấm mạnh vào mặt anh , máu tuôn đooi môi anh đẫm máu

- dừng lại

Chỉ một tiếng nói nhẹ nhàng nhưng như sự thống trị , mọi thứ đều hướng về phía nó ....

Cuối cùng nó cũng chịu ra khỏi phòng đôi mắt nó thâm cuồng nó mặc một chiếc váy trắng tinh khiết nhưng khuôn mặt nó lại chứa đầy thù hận

- giết người nhà tôi chưa đủ hay sao mà anh còn muốn giết cả L hả !!

A tàn nhẫn thế sao

Từng câu nói như vết dao đâm vào tim hắn , hắn biết nói với nó như thế nào đây

- hãy giết tôi nếu em muốn

Ngay lập tưcs cổ họng hắn ngẹn ắng lại dường như có thứ gì đó đang bóp cổ hắn khiến hắn không thở nổi

Nhưng hắn chỉ nhìn nó rất trìu mến , hắn thà chết đeer nó được vui còn hơn là không được nhìn thấy nó cười

Hơi thở của hắn bắt đầu khó khăn hơn , hắn vẫn mong nhìn thấy nụ cười của nó lần cuối nhưng chắc k thể nữa rồi ...

Nó hơi nhíu mày

- anh có thể chết

Hắn cười nhạt nhìn nó - đúng !!!

Nó nhớ lại ...

À đúng rồi Doyeon

Đôi bàn tay nó lới lỏng dần rồi thả hắn ra ....

Đôi mắt hắn chứa đầy đau đớn nhìn nó

- anh về đi tôi không muốn thấy anh

Hắn bước dần về phía nó nhưng bị nó cản lại - đừng đến gần tôi

- anh ....

K cố ý

Nó quay lại nhìn hắn với đôi mắt đỏ rức ...

Tức giận ...

Trong tích tắc nó bay thẳng đến vs trọng lực đẩy hăns vào tường đôi tay bé nhỏ bóp chătj cổ hắn

- anh đã giết cả gia đình tôi va giờ a chỉ ns ...

K cố ý sao ???

Ánh mắt nó đỏ ngầu nhìn hắn ...

Anh vẫn đứng đó mặc nó quyết định

Hắn nhìn nó với con mắt mãn nguyện ...

Nó vẫn yêu hắn lên ms k lỡ giết hắn

- Nếu a cố ý ...

Lúc đó đã k cứu e

Nó cố nhớ lại ...

Đúng lúc bị tai nạn chính hắn đã cứu nó ...

Đôi mắt nó nhạt dần rồi chuyển lại thành màu cafe như cũ

- a về đi

Hắn níu lấy tay nó

- a k thể sống thiếu e ...

Hãy trả thù a nếu e muốn

- nếu thế tôi muốn tất cả sự nghiệp a đã gây dựng a có thể chứ

Nó tưởng hắn sẽ ngoảnh đi nhưng k do dự hắn đồng ý vs nó ngay

- được , chỉ cần có e ...

Tôi k cần gì hết

Trong lúc khó sử anh bước đến nắm lấy tay nó - có lẽ e cần nghỉ ngơi

Hắn nhíu mày toàn thân phát ra khí lạnh ...

Nó dễ dàng để cho tên đó kéo đi như thế sao

Đi được vài bước anh quay lại ns vs hắn - cô ấy cần nghỉ ngơi

Hắn nhíu mày ...

Nhưng cũng rời đi trước hết đúng là lên để cho nó nghỉ ngơi

.......................

Những ngày sau đó hắn nhốt mình trong phòng không nói cũng không ăn và cũng chẳng khác gì so với nó

Bên phía nó ...

Anh cầm bát cháo bước về phía nó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nó

- em ăn đi , đã mấy ngày nay không chịu ăn gì rồi

Nó không trả lời vẫn ngồi đó ngắm nhìn bông hoa hồng đen đang nở

Anh không nhịn được đứng lên xoay người nó lại quát - em muốn như thế này đến bao giờ hả

- em muốn mình chết đi cho xong - ánh mắt nó mờ nhạt k quan tâm tới lời nói của anh

Bỗng anh bế bổng nó lên ném xuống giường ...

Nó vẫn im lặng cho đến khi anh xé toàn bộ quần áo trên người nó ra chỉ còn lại bộ đồ nội y

Nó hoảng hốt vơ chăn che đi thân thể kiều diễm của mình ...

Dùng sức mạnh đay anh ra nhưng hình như nó không thể dùng được sưcs mạnh đó vào lúc này

- anh muốn làm gì

Ánh mắt sợ hãi của nó không khiến anh nản lòng - em muốn chết !

Được tôi có con với em sau đó giết em

Nó bàng hoàng ...

Đây không phải là con người thật của anh

- nhưng dù có thế e k muốn cha của đứa bé là anh

Mọi hành động của anh bỗng chốc dừng lại " không muốn cha của đứa bé là anh "

Anh bỗng cười một nụ cười đau khổ đến bây giờ người nó yêu vân là hắn , hăns có thể thay thế vị trí của anh trong tim nó sau bao nhiêu năm nhưng tại sao bây giờ anh lại không thể làm được điều đó

Anh bước ra ngoài với đôi chân nặng chĩu ...5' sau anh bước vào với cây kim tiêm trên tay

nó hoảng sợ muốn dùng sức mạnh nhưng đôi tay nó nhanh chóng bị anh làm cho đóng băng lại

Anh bước đến nhìn đôi mắt hoảng sợ của nó khẽ cười , đâm cây kim tiêm vào tay nó trước khi nó ngất đi chỉ nghe mang máng lời nói của anh " anh yêu em "

----------

Khi nó tỉnh lại nhận ra mình đang bị chói trong một cái nhà kho muốn dùng sức mạnh nhưng nhận ra đó là điều không thể ...

Nó cố nhớ lại ...

Anh đã tiêm cho nó loại thuốc nào đó

- tỉnh rồi sao

Nó ngước nhìn về phía phát ra giọng nói đó ...

Là anh , anh không còn ánh mắt ôn nhu nữa mà lạnh đến thấu xương

- đợi một chút em sẽ được đoàn tụ với người đàn ông của em

Nó còn chưa kịp định thần lại thì coa một tiếng nổ lớn ...

Hắn phá cửa bươcs vào

Giờ thì nó đã hiểu mọi chuyện rồi

- đúng lúc lắm - anh cười một nụ cười quỷ quyệt thật sự không giống anh chút nào

- Thả cô ấy ra - âm giọng như vọng về từ nơi xa xăm khiến tất cả mọi người đều thấy lạnh ở sống lưng

- mày và tao có 3h , sau 3h sức mạnh của cô ấy sẽ hồi phục lúc đó ...

T và m sẽ chỉ còn 1

Nó bị miếng dán bịt kín mồm nhưng vẫn lăc đầu ngoe nguậy

Hắn nhìn nó với ánh mắt ôn nhu rồi xông về phía anh ...

Hai người đánh nhau tưởng như cuộc chiến của các vị thần , hắn thì khoẻ mạnh điều khiển sấm chớt ...

Anh thì tụ hội tinh hoa đất trời nước và lửa

Đoàng ....

Anh bị hắn đánh trúng văng ra xa nhưng hắn cũng bị một chưởng mảng băng như một con dao nhọn khổng lồ đâm vào tim hắn

Tuy chưa hết 3h nhưng như có một luồng sức mạnh kinh khủng trong nó ....

Đồ vật đều rung chuyển những sợi dây đứt hết , nó đứng dậy đi về phía hắn , đôi mắt nó đỏ ngầu

Hắn đưa đôi tay vuốt ve khuôn mặt nó

- em mãn nguyện rồi chứ

-aaaaaaaaaaaaaaaaaa - tiếng hét kinh hoàng của nó mọi thứ đều nổ tung tất cả bị nổ tung không còn chút mảnh vụn ...

Tất nhiên anh là ng có sức mạnh nhưng ở một thời điểm sức mạnh của nó quá kinh khủng phá vỡ cả ranh giới của thần chết và anh cũng như thế mà ra đi . duy nhất chỉ có mảnh đất xunh quanh hắn vẫn còn nguyện vẹn

- anh không được chết ...

Em còn chưa được trả thù

Hắn nhìn nó đôi tay nắm chặt lấy đôi bàn tay nó

- anh xin lỗi có lẽ anh không thể

Nó cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi hắn nụ hôn tưởng chừng như mang theo bao nhiêu sự nhớ nhung của nó ...

Hắn ngất lịm đi ...

Nó nhìn hắn vẫn nhẹ nhàng

- em không cho phép ...

Con em vừa sinh ra đã không có cha
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
Đoạn ngắn


- Em không cho phép con em sinh ra đã không có cha !!! ....

Đôi tay nó nâng lên xa xa nơi L vừa bị chính nó huỷ diệt 1 viên pha lê đỏ thẫm như máu sáng rực đến chói măts bay lên hướng tới lòng bàn tay nó ...

Rồi từ trong cơ thể nó 1 viên pha lê cũng có màu đỏ thẫm bay ra khi 2 viên pha lê hoà thành 1 nhập vào cơ thẻe hắn thì máu tư miệng nó cũng phun ra ...

Nó nằm xuống nhẹ nhàng gối đầu tựa lên tay anh nhắm mắt lại " L à , có phải đây là kết cục tốt nhất e có thể làm không ....

Em đã ích kỉ với anh , cướp đi sự sống của anh nhưng em cũng sẽ đến đó sớm thôi , đổi lại người em yêu nhất cũng là hận nhất sẽ đk sống hạnh phúc , ở đó em có thể dõi theo ....

Kim Myung Soo !

Em yêu anh "

Và rồi đôi mắt nó từ từ nhắm lại đôi tay vẫn nắm chặt đôi bàn tay hắn và đôi bàn tay to lớn kia tưf từ nắm chặt lấy đôi bàn tay nó
 
Phu Nhân Của Lão Đại Hay ... - Myungyeon - Lyeon
End


Xa xa một cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ xoăn nhẹ đang ngồi trên chiếc xích đu màu trắng và trước đó là vườn hoa hồng đủ sắc chính giữa bông hoa hồng đen như 1 vị nữ hoàng quyền lực thống lĩnh sắc đẹp

- Bà xã !!!

Minie !!!

Ji Soo !!!

Vào ăn sáng

Cô gái đang đu đưa ngắm những bông hoa hồng nghe tiếng gọi thì ngồi bật dậy đi vào nhà bếp nơi ông xã của cô vừa làm xong bữa sáng kiểu Pháp mà cô mong muốn

- Mẹ k phải lên tập nấu ăn đi sao ?

Lúc nào ba cũng là người phải làm những công việc của đàn bà thế ak - cô bé xinh xắn đến khó tả từ trong phòng bước ra đôi lông mày cau lại nhìn người được mệnh danh là mẹ nó đang ngồi chếm chệ như một vị nữa hoàng trên bàn ăn

- Này chẳng phải mẹ có quyền được như thế sao - từ căn phòng bên cạnh 1 cậu bé đẹp trai y đúc vs người được mệnh danh là bố đang ngồi chỉ biết chăm chăm nhìn mẹ

- Tại sao ?

- cô bé không phục hai tay chống nạng nhìn anh mình còn cặp vợ chồng kia thì cứ coi như chuyện bình thường mà ân ân ái ái ăn cơm

- Mẹ đẹp - chàng trai còn chẳng thèm liếc nhìn đứa em gái xinh như tiên của mk đối vs cậu cô bé đó thua xa má mì ng đk mệnh danh là đẹp nhất mọi mặt trận cả trong lòng cậu

- ba cũng đẹp - cô bé lại không phục ngẩng cao đầu nhìn anh trai mình

Cậu bé bước đến chỗ 2 ng đang ân ân ái ái nặng giọng - Ba tình nguyện

Cô bé với vẻ uất ức nhưng cũng không làm gì được , lúc này người đk mệnh danh là mẹ chúng nó mới lên tiếng

- ya Kim Min Ji con có phải con mẹ không hả ?

Tại sao luôn bênh vực ba con chứ

Cô bé nhìn mẹ nó với ánh mắt ngán ngẩm rồi lại quay sang nhìn ba nó với ánh mắt sáng ngơif ngưỡng mộ

- Ba đẹp

Hết cách với 2 đứa con này

- Lai em cẩn thận !

Dặn dò hai đứa xong căpj vợ chồng dắt nhau tới một khu nghĩa trang với những thảm cỏ xanh ...

Cô gái ngồi xuống gần 4 nấm mộ gần nhau

- vợ chồng tôi đến rồi đây , các cậu khoẻ chứ - chàng trai cất giọng cô gái đặt bó hoa xuống nấm mộ của một cô gái nhẹ nhàng nhặt sạch từng cọng cỏ dại mọc trồi lên

- Do Yeon !

Tôi đến rồi này !

L , Jaejoong , Seung Ho ....

Em đến rồi đây ...

3 cái người các anh đi bỏ lại em vui chứ

- yên tâm anh không bắt nạt bà xã xinh đẹp đâu

Cô gái nhẹ cười cũng đã được 15 năm kể từ khi họ ra đi , năm đó cô đã dùng pha lê để cứu hắn tưởng rằng mk se chết tưởng rằng khi mở mắt ra sẽ là thiên đường nhưng thật không ngờ khi mở mắt vẫn là hình ảnh quen thuộc hắn đang ôm nó vào lòng .

Năm đó chính Jae Jong và Seung Ho đa dùng pha lê của mk để cứu sống nó còn sinh linh bé nhỏ hay chính là Ji Soo bây giờ chính là do Doyeon cứu , tại sao họ lại có mặt đúng lúc ư ....

Vì L đã sắp đặt tất cả câu nói hôm đó anh muốn ns vs nó trước khi nó ngất lịm đi do bị anh tiêm thuốc là " anh yêu em !

Dù cho chuyện gì xảy ra em cũng phải hạnh phúc và không được quên đi anh "

Gió nhẹ thôi mái tóc nó khẽ bay lêm

- Bà xã về thôi trời lạnh rồi

Nó đứng dậy từ biệt lần cuôi rồi bước đi có lẽ đay sẽ là một kết thúc tốt đẹp

No thầm nghĩ rồi cười nhẹ - Hôm nay em nấu bữa trưa cho anh nhé

- chỉ cần nấu cho 2 đứa kia thôi

- sao vậy a không ăn hả

- anh muốn ăn sống

- vậy để em làm ...........

Chưa kịp nỏi hết câu nó bị anh bế xuống xe đạp phăng cửa đi thẳng vào biệt thự ném nó lên giường ...

Cuối cùng nó hiểu ăn sống là thế nào rồi

- Ya ! kim Myung Soo em không muốn đẻ nữa .....................................

Cảm ơn tất cả mọi người đax theo dõi truyện của ad ...

Nhân tiện giới thiệu 1 truyện mới xoay quanh hận thù tổng giám đốc cao cao tại thượng , vua của thế giới ngầm và 1 thiên tài lang băm cái gì cũng giỏi chỉ không giỏi cãi lại hắn ^^ tên fic là " Bà xã anh chỉ có mình em " nhé cảm ơn mọi người rất nhìu saranghe 사랑해
 
Back
Top Dưới