Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9080: Thích yên tĩnh sao?


“Nhưng mà Khương Thiên Thần lại cưới Lâm Thanh Yên, là con gái của tông chủ Vô Cấu Tiên Tông, Lâm Vô Nhàn, hơn nữa tên này lại còn là anh em tốt với đứa con trai còn lại của Lâm Vô Nhàn là Lâm Thanh Huyễn”.

“Khương tộc có Vô Cấu Tiên Tông làm đồng minh dẫn đến năm đấy Trùng Hư Tiên Tông cùng Chu tộc chỉ chiếm được chút lợi đã buộc phải dừng tay. Tuy nhiên, những năm gần đây, Khương Thiên Thần dẫn dắt Khương tộc ngày càng lớn mạnh, chút lợi lộc mà năm đấy hai bên ấy chiếm được đều đã phải phun ra thậm chí còn phải chủ động bù thêm rất nhiều….”, khu vực bá chủ cỡ này chiếm giữ hiển nhiên rất rộng lớn.

Không nói đến những thành trì lớn mạnh, trong cả Đại Nhật tiên châu rộng lớn có rất nhiều núi non, sông ngòi, đều có mạch khoáng, tài nguyên tu luyện và đương nhiên đó đều là của các đại bá chủ.

Không có tài nguyên, lấy gì để duy trì việc tu luyện của các tiên nhân trong hàng loạt tông môn gia tộc chứ?

Trên thực tế, thực lực võ giả trong các đại tiên châu khác nhau là bởi vấn đề tài nguyên trong các đại tiên châu.

Như Tử Vân tiên châu, thế lực bá chủ không ít nhưng lại hầu như không có Kim Tiên.

Thế nhưng ba đại thế lực của Đại Nhật tiên châu lại có Kim Tiên tọa trấn, hơn nữa còn là lồ lộ bên ngoài.

Đây là sự khác biệt của địa vực, trong một vài địa vực ở Đại Nhật tiên châu lại càng có tài nguyên tu luyện quý hiếm hơn.

Địa linh nhân kiệt, lời này quả là không sai.

Bọn họ đi thẳng một đường về phía đông, tới trước một dãy núi kéo dài mấy vạn dặm, Xương Khả Thiên đứng dậy, nhìn về phía Tần Ninh chắp tay nói: “Tần công tử, lão phu xin phép cáo từ trước”.

Nơi này là ranh giới giữa Thiên Hỏa tông và Trảm Long tông.

Bắc là Thiên Hỏa Tông, Nam là Trảm Long tông.

Tần Ninh chắp tay.

Xương Khả Thiên nói tiếp: “Ta định đem chuyện Tần công tử báo cho Tông chủ biết, có lẽ ít ngày nữa tông chủ sẽ đến Thiên Hỏa tông thăm hỏi”.

Ngụy Hằng hừ nói: “Lão Xương, ngươi vẫn nên ít nói thì hơn, Tần công tử thích yên tĩnh”.

Xương Khả Thiên liếc mắt sang Ngụy Hằng, không thèm phản ứng.

Thích yên tĩnh sao?

Mời một pho tượng phật tới Thiên Hỏa Tông phụng dưỡng, chắc mặt tông chủ Thiên Hỏa Tông tươi rói như nở hoa rồi còn gì! Sao Trảm Long Tông có thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời như vậy chứ?

Xương Khả Thiên dẫn theo đệ tử rời khỏi.

Còn Ngụy Hằng dẫn đường cho Tần Ninh và Khương Thái Vi đi về phía bắc.

Chưa tới ba ngày, một vùng núi non nguy nga lọt vào tầm mắt bọn họ.

Núi non trải dài liên miên tới trăm dặm, Ngụy Hằng nhìn vào đấy một lúc, rồi đứng dậy, cười to nói: “Tần công tử, tới nơi rồi”.

Mọi người đứng dậy, cúi đầu nhìn qua.

5999727-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9081: Đi mãi rồi tới một sơn cốc.


“Đương nhiên phần lớn chúng đều có thuộc tính hỏa”.

“Thiên Hỏa Tông chúng ta có lịch sử gần mười vạn năm, vẫn luôn ở nơi đây, nhưng ban đầu, chỉ có hơn trăm đệ tử, còn bây giờ đệ tử trưởng lão đã có khoảng vạn người”.

Ngụy Hằng cười to nói: “Và tất nhiên là không thể so với Khương tộc, Chu tộc và Trùng Hư Tiên Tông rồi”.

Lúc này, mọi người đã đáp xuống đất.

Ngọn núi cao lớn hùng vĩ, ở bên trái có một tấm bia đá, trên đó có ba chữ to đỏ rực như lửa.

Thiên Hỏa Tông! Ngụy Hằng dẫn Tần Ninh tiến vào trong Thiên Hỏa Tông, không một ai dám cản đường.

Vừa đến tông môn, mặt đất được lát bằng ngọc thạch, nhưng vẫn có thể thấy được sự ảnh hưởng của núi non mà những ngọc thạch ấy đều chứa văn ấn đỏ như lửa.

Hơn nữa, trong Thiên Hỏa Tông rộng lớn cũng có rất nhiều tiên thú sinh sống, nhưng phần lớn trong số chúng đều là tiên thú thuộc tính hỏa.

Như những con ngựa tiên cả người rực cháy đang phi nước đại tựa như một đám mây đỏ rực.

Linh hạc mào đỏ lại rất khí khái, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.

Phần lớn đệ tử, nghi trượng, trưởng lão lui tới đều mặc quần áo màu đỏ.

Đây cũng chính là dấu hiệu của Thiên Hỏa Tông.

Ngụy Hằng dẫn theo Tần Ninh và Khương Thái Vi đi thẳng đến phía sau Thiên Hỏa Tông.

Ở nơi này, đệ tử qua lại ít hơn nhiều, thỉnh thoảng có vài vị trưởng lão cưỡi tiên hạc đi đến thấy Ngụy Hằng bèn nhiệt tình chào hỏi.

Đi mãi rồi tới một sơn cốc.

Bốn phía quanh sơn cốc có hơn mười ngọn núi cao, có một vài đệ tử trông coi ở đó.

Ngụy Hằng cười sảng khoái nói: “Đó là chỗ ở của lão phu, Tần công tử và phu nhân cứ tạm thời ở lại chỗ lão phu”.

“Lão phu đến gặp tông chủ trước, nếu tông chủ biết có khách quý ghé thăm chắc chắn sẽ rất vui cho xem!”

Tần Ninh gật đầu.

Ngay sau đó, có người dẫn hai người họ tiến vào trong sơn cốc.

Phong cảnh trong cốc rất hợp lòng người, hoa thơm chim hót, ở giữa còn có một lầu các rất oai phong.

Sau khi hai người vào lầu các, lập tức có vài vị đệ tử nữ trẻ trung dâng nước non tiên quả lên.

Tần Ninh đứng bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà.

Từ nơi này có thể nhìn thấy sau lưng Thiên Hỏa Tông, nó rất rộng lớn, mênh mông vô bờ bến, và đều ngập trong ánh sáng đỏ rực như lửa.
 
Phong Thần Châu
Chương 9082: “Ta dạy cho nàng!”


Thậm chí đến những đám mây trên trời cũng đỏ cháy.

“Thiên Hỏa Tông này là một nơi rất tốt, nếu tiếp tục phát triển, có thể mấy ngàn năm, mấy vạn năm sau sẽ trở thành bá chủ của Đại Nhật tiên châu”.

Khương Thái Vi tò mò hỏi: “Xin thỉnh giáo?”

Tần Ninh nhìn vào dãy núi uốn lượn ngoài cửa sổ, cười nói: “Núi lửa ở đây không tầm thường”.

“Bất phàm?”

Khương Thái Vi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, dựa vào lòng Tần Ninh vô c*̀ng thân thiết, nàng nói: “Bất phàm chỗ nào? Sao ta lại không nhận ra!”

Tần Ninh cười nói: “Muốn quan sát khí thế thiên địa, c*̃ng cần phải tích lũy kinh nghiệm thiên trường địa cửu”.

“Dựa theo tầm nhìn c*̉a nàng lúc này, chắc chắn là không nhìn ra được gì cả!”

Khương Thái Vi trợn trắng mắt, liếc Tần Ninh một cái.

Nhân tiện đó, Tần Ninh lại nói tiếp: “Nàng nhìn kỹ đi, những dãy núi non trập trùng này trông giống với thứ gì?”

“Cái gì?”

“Rồng đó!”

Khương Thái Vi không cho là đúng, nàng nói: “Ở trong tiên giới c*̃ng không có thần long, đó là loài chỉ tồn tại ở thần giới”.

Đại thế giới Thương Mang, vực giới tầng tầng lớp lớp, đất rộng c*̉a nhiều, diện tích không biết bao nhiêu.

Cái gọi là thần giới.

Trên thực tế, c*̃ng chính là nơi ở c*̉a Tần Ninh, năm xưa từng là Nguyên Hoàng Thần Đế, đó chính là Thương Mang Vân Giới.

Chẳng qua, người thế gian có chút tò mò đối với thần linh ở Thương Mang Vân Giới, nhìn bọn họ với ánh mắt tràn ngập thần thánh.

Từ xưa đến nay, thần đều cao cao tại thượng, không thể chạm đến.

Thần long và phượng hoàng c*̃ng thần bí giống như thần.

Ở tiên giới, tiên thú có đủ loại, nhưng không có cách nào so sánh được với thần thú.

Rồng, từ xưa đến nay, tồn tại trong các thế giới dưới dạng truyền thuyết, nhưng người chân chính gặp được rồng căn bản không hề tồn tại.

Nếu không vào thần giới thì sao có thể nhìn thấy thần long được?

Tần Ninh nhìn về phía Khương Thái Vi, hắn cười rồi nói: “Trên thực tế, hình dạng c*̉a rồng trong truyền thuyết ở thế giới Cửu Thiên và đại lục Vạn Thiên đại khái giống nhau, mà trong tộc thần long, quả thật c*̃ng có loại rồng có hình dạng như vậy tồn tại, nhưng từ xưa đến nay, long tộc vốn cường đại, dòng giống c*̃ng rất nhiều!”

“Có thần long, toàn thân như vàng đúc, c*̃ng có loại giống như được bao phủ bởi nham thạch màu đen, còn có loài hai vai sinh ra cánh chim, bay lượn ở cửu thiên, c*̃ng có loại sống ở biển sâu, không nhìn thấy mặt trời…”

“Nhưng có một vài loài rồng từ xưa đến nay, thân hình ẩn chứa nhiều điều thần bí, dãy núi ở trước mắt, chúng ta có thể nhận ra được giống như là khúc cong do thần long uốn lượn tạo thành”.

Khương Thái Vi xem lại một lần nữa, nhưng căn bản là không nhìn ra được.

“Ta dạy cho nàng!”

Nói xong, Tần Ninh ôm Khương Thái Vi đặt lên cửa sổ, một tay nắm lấy bàn tay ngọc ngà c*̉a Khương Thái Vi chỉ vào dãy núi non trập trùng kia, tay kia không biết đã chạy đi đâu…
 
Phong Thần Châu
Chương 9083: “Chính là đệ đệ của Chu Nguyên Hoàng đó!”


“Chàng làm gì vậy?”

“Khung cảnh này, rất thích hợp!”

“…”

Bên trong Thiên Hỏa Tông.

Đại điện c*̉a tông chủ.

Đây là một ngọn núi vừa nặng vừa rộng lớn.

Sườn núi phía trước đã bị chém đứt, bên trên xây dựng mấy trăm tòa cung điện, nối tiếp nhau san sát, cực kỳ xa hoa lộng lẫy.

Ngụy Hằng bay thẳng một đường nhanh chóng tới nơi này, tìm tông chủ c*̉a Thiên Hỏa Tông.

Thiên Vĩnh Sinh! Thực ra Thiên Hỏa Tông ban đầu chính là nhà họ Thiên, nhà họ Thiên phát triển, lớn mạnh, khai tông lập phái, trải qua mấy thời gian vạn năm phát triển lâu dài mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay.

Mà tông chủ Thiên Vĩnh Sinh c*̉a Thiên Hỏa Tông bây giờ c*̃ng là tộc trưởng c*̉a gia tộc họ Thiên, bản thân đã là một vị Thiên Tiên thất phẩm rồi.

Ở trong một cái Đại Nhật tiên châu to lớn như vầy, ông ta c*̃ng có một chút danh tiếng.

“Ngụy trưởng lão, có việc gì vậy?”

Nhìn thấy Ngụy Hằng thở hồng hộc, chạy đến với vẻ khẩn trương, Thiên Vĩnh Sinh cười xòa rồi hỏi.

Thiên Vĩnh Sinh mặc một bộ trường bào lửa đỏ, thân hình cao lớn, nhưng c*̃ng không hề có cảm giác vênh váo hung hăng, ngược lại có vài phần bình tĩnh thong dong c*̉a người tu đạo.

“Tông chủ, ta dẫn một vị Kim Tiên tới chơi!”

Ông ta vừa nói xong, bàn tay đang nắm thẻ ngọc c*̉a Thiên Vĩnh Sinh run run, một tiếng xoạch vang lên, thẻ ngọc rơi xuống đất.

“Lão Ngụy, ông muốn hù chết ta sao?”

Thiên Vĩnh Sinh đứng trước cửa sổ c*̉a một tòa cung điện, ông ta xoay người lại, khuôn mặt trông khoảng hơn ba mươi tuổi, ông ta tỏ vẻ bất mãn, nói: “Ông đi đâu mà tìm được Kim Tiên vậy?”

Một vị Kim Tiên! Còn dẫn tới Thiên Hỏa Tông! Việc này chẳng khác gì đi thỉnh một pho tượng Phật tổ cả! Lúc này, Ngụy Hằng mới lấy những thứ đã giành được ở trong ngôi mộ c*̉a Huyền Long Kim Tiên ra, bày tất cả ra trước mặt tông chủ, sau đó kể hết ngọn nguồn từ đầu đến đuôi rành mạch rõ ràng.

“Ai da, ai da, ông gây ra họa ngập trời rồi!”

Thiên Vĩnh Sinh run rẩy, ông ta nói: “Tên Chu Vô Sinh kia chính là con trai c*̉a Chu Trung Thiên, ông biết Chu Trung Thiên không?”

“Chính là đệ đệ c*̉a Chu Nguyên Hoàng đó!”

“Các ngươi giết cháu trai c*̉a Chu Nguyên Hoàng, một vị thiên kiêu c*̉a nhà họ Chu, sao nhà họ Chu có thể bỏ qua chuyện này được?”

“Các ngươi nghĩ rằng sau khi giết người xong, hủy thi diệt tích là sẽ không có việc gì sao? Nhà họ Chu có rất nhiều bí pháp, sao có thể không điều tra ra được cơ chứ?”

Ông ta vừa nói xong, Ngụy Hằng c*̃ng bật cười rồi nói: “Tông chủ, người yên tâm đi, vị công tử Tần Ninh kia đã phá hủy hết thảy mọi thứ rồi, nhà họ Chu không thể điều tra ra được đâu”.

Thiên Vĩnh Sinh vẫn chau mày như c*̃.

Ngụy Hằng nói tiếp: “Có cả Xương Khả Thiên c*̉a Trảm Long Tông tham dự vào việc này nữa, hơn nữa, là do vị Tần công tử kia ra tay, phu nhân c*̉a hắn chính là Kim Tiên, còn sợ gia tộc họ Chu nữa sao?”

“Đó chính là vì người ta là Kim Tiên, nên mới dám gọi nhịp với gia tộc họ Chu, Thiên Hỏa Tông c*̉a chúng ta lấy cái gì để gọi nhịp với gia tộc họ Chu hả?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9084: Còn sợ chút chuyện ấy sao?


“Thiên Vĩnh Sinh ta là cảnh giới Thiên Tiên thất phẩm, ở trong gia tộc họ Chu c*̉a người ta, chỉ cần điều động vài vị trưởng lão tới là có thể giết ta được rồi…”

Vợ chồng người ta còn có thể phủi mông chạy lấy người, còn chúng ta chạy đi đâu được chứ?”

Nghe ông ta nói vậy, Ngụy Hằng chỉ biết cười khổ.

Ngay từ lúc giết đám người Chu Vô Sinh, ông ta c*̃ng đã biết tông chủ sẽ như vậy, sợ tới mức hồn vía lên mây.

Nhưng mà sau đó, có lẽ là do Tần Ninh tẩy não, ông ta c*̃ng chẳng sợ nữa.

Đúng! Phải để tông chủ nhanh chóng gặp được Tần công tử.

Ngụy Hằng vội vàng nói: “Tông chủ, cho dù như thế nào đi chăng nữa thì quý nhân tới cửa, người c*̃ng nên ra đón tiếp một chút chứ!”

“Vô nghĩa, còn cần ông phải nhắc à”.

Thiên Vĩnh Sinh lại thở dài, bây giờ, ông ta mới vội vàng đi thay một bộ quần áo khác, đi ra sơn cốc… bên trong sơn cốc.

Sau một trận đánh nhau kịch liệt, Tần Ninh cảm thấy mát mẻ thoải mái.

Khương Thái Vi mệt mỏi nên nằm trên giường nghỉ ngơi.

Tần Ninh đi vào trong chỗ hồ nước c*̉a sơn cốc.

Hồ nước này có diện tích khoảng mười mét vuông, hồ nước gợn sóng theo mạch nước ngầm, bốc lên làn khói nóng rực.

Tần Ninh đứng bên hồ, nhìn xuống hồ nước, hắn ngồi xổm xuống, hai tay vốc một ít nước hồ lên, uống từng ngụm một.

Rất nóng.

Hơi ngọt.

Còn có một ít… lực lượng! Trong giây lát, sắc mặt Tần Ninh hoảng hốt.

Cái Thiên Hỏa Sơn này, quả nhiên bất phàm! Có một thứ gì đó! Mà đúng vào lúc này, dưới sự dẫn đường c*̉a Ngụy Hằng, Thiên Vĩnh Sinh đi vào trong sơn cốc.

Hai người bọn họ chỉ nhìn thấy bên hồ nước, Tần Ninh đang vốc nước, uống từng ngụm một, không hề có một chút hình tượng nào.

“Tần công tử!”

Ngụy Hằng thấy được cảnh này, lập tức quát lên: “Người đâu, người đâu!”

Ngay lập tức, vài vị đệ tử Linh Tiên trong sơn cốc vội vàng chạy tới.

“Bảo các ngươi chăm sóc cho Tần công tử mà các ngươi lại bỏ sót nhiệm vụ! Đi chịu phạt hết cho ta!”

Vài vị nữ đệ tử nhìn nhau, trong lòng cảm thấy ấm ức.

Đúng là bọn họ ở trong sơn cốc, đợi Tần Ninh sai khiến, chuẩn bị sẵn sàng, nhưng ai biết được lát sau, bên phía lầu các phát ra tiếng động khác thường, bọn họ nào dám ở lại, liền chạy ra ngoài sơn cốc.

“Tần công tử”.

Ngụy Hằng vội vàng tiến lên nói: “Thật sự có lỗi, là do những đệ tử này sơ suất, nước này không thể uống được, nối liền với nguồn dung nham dưới lòng đất, mùi vị c*̉a loại nước này rất kỳ quái”.

Tần Ninh khoát tay, hắn nói: “Không trách bọn họ, ngươi đừng làm quá lên như vậy!”

Vừa nãy, Tần Ninh bất chợt muốn đùa dai, hắn vốn đứng ngay cạnh cửa sổ nhưng lại không ơi không hỡi gì cả.

Nhưng mà sau đó hắn c*̃ng phát hiện ra trong sơn cốc còn có mấy vị đệ tử nữa, Khương Thái Vi c*̃ng chẳng quan tâm, đợi đến khi biết mấy người đó ở tại một tòa lầu các cách đó không xa, nàng vô c*̀ng giận dữ, xem như là Tần Ninh bị đuổi ra ngoài.

Nhưng bây giờ nhớ lại, trong lòng Tần c*̃ng phơi phới.

Ngụy Hằng nghe thấy thế, vội vàng quát lên: “Tần công tử lòng dạ rộng lớn, còn không mau đi chuẩn bị trà”.

5999731-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9085: Nhưng Ngụy Hằng biết, nịnh hót sao?


Bên trong sơn cốc, tại một đình nghỉ mát.

Ba người Thiên Vĩnh Sinh, Ngụy Hằng và Tần Ninh ngồi c*̀ng với nhau.

“Vị này chính là tông chủ c*̉a Thiên Hỏa Tông bọn ta, Thiên Vĩnh Sinh!”

“Tông chủ, vị này chính là Tần công tử Tần Ninh mà ta đã nhắc với người, thật sự là một vị đại tài!”

Thiên Vĩnh Sinh nhìn Tần Ninh, ông ta cười nghiền ngẫm.

Một vị Địa Tiên tam phẩm! Ông ta không cần phải sợ.

Cảnh giới Địa Tiên, chịu tải khí thế đức hạnh c*̉a đất để sử dụng cho mình.

Còn cảnh giới Thiên Tiên c*̃ng lấy thế mạnh c*̉a trời, cái thiên thế sánh vai với trời.

Đối với Địa Tiên mà nói, cảnh giới Thiên Tiên áp chế một trăm phần trăm.

Dù sao thì thế đất làm thế nào để chống lại thế trời được chứ?

Chưa nói đến chuyện Tần Ninh chỉ là Địa Tiên tam phẩm, cho dù hắn có là Địa Tiên cửu phẩm đi chăng nữa thì Thiên Vĩnh Sinh c*̃ng sẽ không đặt hắn ở trong mắt, càng sẽ không dùng thái độ này để đối đãi với hắn.

Người mà Thiên Vĩnh Sinh nhìn trúng chính là vị Kim Tiên kia, phu nhân c*̉a Tần Ninh.

Hàn huyên một lúc lâu, Thiên Vĩnh Sinh có chút đứng ngồi không yên, ông ta không nhịn được bèn hỏi: “Xin hỏi tôn phu nhân đang ở nơi nào?”

“À, nàng ấy à, nàng ấy đang nghỉ ngơi…”, Thiên Vĩnh Sinh có chút thất vọng.

Ngụy Hằng c*̃ng nhận ra điểm này, ông ta truyền âm cho tông chủ, bảo rằng: “Tuy Tần công tử không phải là Kim Tiên, nhưng hắn nói gì là vị phu nhân này nghe nấy, tông chủ, người khách khí chút đi”.

Khách khí?

Ta còn chưa đủ khách khí à?

Trong lòng Thiên Vĩnh Sinh cảm thấy mệt mỏi.

Tốt xấu gì ông ta c*̃ng là Thiên Tiên thất phẩm, nhìn khắp cả cái Đại Nhật tiên châu này xem, ông ta c*̃ng được coi là nhân vật có uy tín và danh dự đấy! Ông ta đã rất khách khí với một Địa Tiên tam phẩm như hắn rồi.

Lúc này, Tần Ninh cười bảo: “Thiên tông chủ, Thiên Hỏa Tông chính là một nơi ở tốt, theo suy nghĩ nông cạn c*̉a ta, Thiên Hỏa Tông nhất định có thể trở thành một trong những thế lực đại bá chủ ở Đại Nhật tiên châu!”

Lời này vừa được nói ra, cả Thiên Vĩnh Sinh và Ngụy Hằng đều sửng sốt.

Thiên Vĩnh Sinh chỉ cảm thấy câu nói này c*̉a Tần Ninh có ý nịnh hót, nghe c*̃ng không tồi.

Nhưng Ngụy Hằng biết, nịnh hót sao?

c*̃ng chỉ có mỗi tông chủ tự tin cảm thấy người ta đang nịnh hót mình!

“Xin chỉ giáo!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9086: Thiên Hỏa Tông bọn ta còn cần ngươi tung hô à?


Ngụy Hằng tò mò hỏi.

“Thiên Hỏa Sơn là một nơi tốt đẹp!”

Tần Ninh cười rồi nói: “Thiên Hỏa Tông chiếm lĩnh Thiên Hỏa Sơn, chắc chắn sẽ có ngày quật khởi, đương nhiên, các ngươi không được phép làm bừa”.

“Chỉ có điều nơi này tuy tốt nhưng c*̃ng có chỗ bất lợi”.

Tuy tốt nhưng c*̃ng có chỗ bất lợi là sao?

Tần Ninh nói tiếp: “Cái Thiên Hỏa Sơn này, chắc chắn là nơi thần bí nhất c*̉a Đại Nhật tiên châu… thậm chí là c*̉a tất cả các đại tiên châu, nơi đây bất phàm, tiên mạch dồi dào, đây chỉ là mặt ngoài, phía dưới tiên mạch, còn có thứ khác…”

“Chẳng qua là thứ đó vẫn chưa được khai thác, nếu một ngày kia, nó xuất hiện, nhất định sẽ làm Đại Nhật tiên châu, thậm chí là cả tiên vực Đại La phải chấn động”.

“Mà tới lúc đó, Thiên Hỏa Tông chính là kiến bò trên chảo nóng, bị người xâm chiếm là chuyện nhỏ, chỉ sợ rằng ngay cả cái móng nhà c*̃ng sẽ bị đào sạch”.

Hắn vừa nói xong, sắc mặt Ngụy Hằng tái nhợt.

Ông ta biết Tần Ninh không có khả năng ăn nói bừa bãi.

Ông ta đã chứng kiến thực lực và sự cường đại c*̉a Tần Ninh.

Nhưng mà… Thiên Vĩnh Sinh không thấy vậy.

Vị Tần Ninh được trưởng lão Ngụy Hằng tung hô tới tận trời xanh này, gặp mặt một lần, c*̃ng chỉ có như vậy mà thôi! Chỉ biết nịnh nọt Thiên Hỏa Tông.

Thiên Vĩnh Sinh ông ta là người dễ dàng bị nịnh hót như vậy sao?

Thiên Vĩnh Sinh chắp tay cười, nói: “Tần công tử khen trật rồi, Thiên Hỏa Tông c*̉a bọn ta không có năng lực lớn như vậy, cái Thiên Hỏa Sơn này c*̃ng chính là nơi bắt nguồn c*̉a nhà họ Thiên bọn ta, chỉ là trùng hợp mà thôi…”

“Nếu Thiên Hỏa Sơn tốt giống như Tần công tử vừa nói thì c*̃ng không tới phiên Thiên Hỏa Tông bọn ta chiếm cứ nơi đây rồi”.

Tần Ninh cười nói: “Nơi này thật sự rất tốt, chưa được đào bới hoàn toàn, đợi đến một ngày thật sự đào ra được, chắc chắn sẽ làm thế gian rung động”.

“Đến lúc đó… có thể có Kim Tiên chen chúc nhau đến đây”.

Nghe thấy vậy, Thiên Vĩnh Sinh càng cảm thấy Tần Ninh là hạng mua danh chuộc tiếng.

Thiên Hỏa Tông bọn ta còn cần ngươi tung hô à?

Thiên Vĩnh Sinh lại nói: “Tần công tử mắt sáng như đuốc, vậy xin hỏi cái nơi bảo địa tuyệt thế này sẽ bày ra sự khủng bố c*̉a nó vào lúc nào vậy?”

Tần Ninh nhìn về phía xa xôi, hắn chậm rãi nói: “Ta chỉ có thực lực c*̉a một Địa Tiên tam phẩm mà thôi, không nhìn ra được, có thể là ngày mai, có thể là năm sau, c*̃ng có thể là ngàn năm, mấy ngàn năm, nhưng sẽ không vượt qua khỏi một vạn năm đâu”.

“Tới lúc đó, Thiên Hỏa Tông chắc chắn sẽ trở thành thánh địa c*̉a thế gia, đó là phúc nhưng c*̃ng là họa, thấy Thiên Hỏa Tông có cơ hội ngóc đầu dậy, các thế lực khác ở Đại Nhật tiên châu tất nhiên sẽ không để cho Thiên Hỏa Tông nổi dậy!”

Nói chuyện giật gân! Thiên Vĩnh Sinh khinh thường ở trong lòng.

Trên thực tế, hắn chính là một người đàn ông chỉ biết dựa dẫm vào phụ nữ, ăn cơm mềm.

Một tên Địa Tiên, ra vẻ cao nhân lánh đời làm cái gì?
 
Phong Thần Châu
Chương 9087: “Trong vòng một vạn năm?”


Sau khi hàn huyên thêm vài câu, Thiên Vĩnh Sinh cáo từ.

Ngụy Hằng nhận thấy được tông chủ nhà mình không tôn kính Tần Ninh, ông ta theo tông chủ rời khỏi sơn cốc, cuối c*̀ng thì Ngụy Hằng không nhịn được nữa.

“Tông chủ, sao người lại không nể mặt như vậy?”

Ngụy Hằng oán giận: “Tần công tử là thiên tài tuyệt thế, tương lai nhất định là sẽ rồng trong biển người, Thiên Hỏa Tông chúng ta quen thân với hắn không phải là chuyện xấu”.

“Tuy chỉ là cảnh giới Địa Tiên nhưng lại có thể sử dụng pháp khí Kim Tiên”.

“Hơn nữa còn hiểu biết rất rõ về Huyền Long Kim Tiên”.

“Được rồi, được rồi, được rồi,…”

Thiên Vĩnh Sinh ngay lập tức phản bác: “Ta thấy tên tiểu tử này chỉ biết bám váy phụ nữ thôi”.

“Cảnh giới Địa Tiên mà có thể sử dụng pháp khí c*̉a Kim Tiên à, phu nhân người ta là Kim Tiên, dùng một chút thủ thuật che mắt để lừa được ông, chẳng phải là chuyện vô c*̀ng đơn giản sao?”

Thiên Vĩnh Sinh nói tiếp: “Vài ngày nữa chính là kỳ khảo sát c*̉a đệ tử Thiên Hỏa Tông, là kỳ thi c*̉a đệ tử ba đại cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên và Linh Tiên, đều tổ chức ở Thiên Hỏa Sơn, ông phụ trác chủ trì việc này, ông bỏ ít tâm tư vào công việc đi”.

“Về phần vị Tần công tử này, cứ hầu hạ cẩn thận, không bỏ quên hắn là được”.

Thiên Vĩnh Sinh nói xong liền xoay người rời đi.

“Tông chủ, tông chủ…”, Ngụy Hằng bất đắc dĩ.

Suy nghĩ một lúc lâu, nhìn thấy tông chủ rời khỏi đây, Ngụy Hằng quay trở lại sơn cốc.

Tần Ninh vẫn còn ở bên bờ hồ, còn đang uống nước.

“Tần công tử”.

Ngụy Hằng lại nhìn thấy cảnh này, ông ta lại cười khổ: “Thứ nước này thật sự không thể uống…”

Tần Ninh lau miệng rồi nói: “Không sao đâu, ta đang chứng minh vài chuyện mà thôi”.

Tần Ninh ngồi bên hồ, cười nói: “Tông chủ nhà ngươi cảm thấy ta là một tên bám váy phụ nữ đúng không?”

Ngụy Hằng sửng sốt, vội vàng nói: “Không có chuyện này, không có…”

Tần Ninh cười ha hả rồi nói: “Như vậy c*̃ng đúng, phu nhân c*̉a ta có cảnh giới Kim Tiên, ta lại chỉ có cảnh giới Địa Tiên, đúng thật là bám váy nàng ấy”.

Khuôn mặt già nua c*̉a Ngụy Hằng đỏ bừng, ông ta hơi xấu hổ.

Bọn họ đã tận mắt chứng kiến năng lực c*̉a Tần Ninh.

Càng tôn kính vị phu nhân này hơn.

5999734-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9088: Sẽ bị bọn họ đào bới tới chết sao?


Tần Ninh nói: “Ta nói rồi, ta chỉ có cảnh giới Địa Tiên thôi, không thể nhìn ra hết toàn bộ, nhưng mà trong một vạn năm, chắc chắn sẽ có vật bất phàm xuất hiện, hơn nữa Thiên Hỏa Sơn c*̃ng sẽ thay đổi vì nó, trở thành bảo địa tuyệt thế!”

“Có thể là ngày mai, có thể là năm sau, có thể là mười năm, có thể xảy ra bất kỳ lúc nào”.

Ngụy Hằng đã thật sự hiểu được những lời mà Tần Ninh nói.

Thiên Hỏa Sơn là nơi bảo địa, giống như một đóa tiên liên đợi ngày nở rộ, có thể ngày mai sẽ nở, c*̃ng có thể là năm sau, có thể là mười năm, trăm năm, ngàn năm, nhưng chắc chắn là trong vòng một vạn năm sẽ nở rộ.

Suy nghĩ cẩn thận xong, sắc mặt Ngụy Hằng trở nên khó coi.

Nếu đúng như lời Tần Ninh nói, Thiên Hỏa Sơn là nơi bảo địa.

Vậy thì một khi mà thần vật xuất thế, nhất định sẽ gây chấn động cả Đại Nhật tiên châu, quần hùng sẽ kéo nhau đến.

Tới lúc đó, chẳng phải là Thiên Hỏa Tông… sẽ bị bọn họ đào bới tới chết sao?

Những thế lực bá chủ giống như gia tộc họ Chu, gia tộc họ Khương, Trùng Hư Tiên Tông có thể sẽ bắt Thiên Hỏa Tông dời đi chỗ khác.

Đây có thể là một cơ hội tuyệt hảo, nhưng c*̃ng có thể là một tai họa trí mạng! Ngụy Hằng lại hỏi tiếp: “Có thể lớn tới mức độ nào?”

Tần Ninh cười nói: “Những vị Kim Tiên hàng đầu có thể bất chấp mọi thứ để tìm đến, thậm chí là có thể xuất hiện… nhân vật vượt xa cả Kim Tiên”.

“Dưới chân Thiên Hỏa Sơn có thể tồn tại tiên hỏa, mà phía dưới tiên hỏa… có thể có long mạch tồn tại, long mạch c*̉a thần long chân chính”.

Hắn vừa nói xong, hai chân Ngụy Hằng mềm nhũn.

Long mạch! Việc này thật đáng sợ! Đừng nói là các thế lực đại bá chủ c*̉a Đại Nhật tiên châu, cho dù là trong tiên vực Đại La, thì những kẻ khủng bố kia nhất định sẽ làm ra những việc điên cuồng không tưởng vì long mạch.

Nếu mọi chuyện sẽ xảy ra đúng như những gì Tần Ninh nói thì Thiên Hỏa Tông phải làm sao đây?

Một vị đại năng Kim Tiên bất kỳ, chẳng phải c*̃ng có thể nắm trọn Thiên Hỏa Tông trong lòng bàn tay hay sao?

Ông ta không thấy Tần Ninh nói chuyện giật gân.

Ngụy Hằng vội vàng chắp tay, ông ta nói: “Nhờ Tần công tử tìm một con đường sống cho Thiên Hỏa Tông bọn ta”.

Đường sống… Tần Ninh cười rồi nói: “Đây chẳng phải là việc đơn giản sao? Nếu Thiên Hỏa Sơn thật sự xảy ra chuyện kỳ dị, vậy thì các thế lực và cường giả ở khắp nơi sẽ ùa về đây, các ngươi làm chủ nhà, tiếp đãi bọn họ là được rồi”.

“Hỏi các ngươi cái gì, thì các ngươi trả lời cái đó”.

“Chiêu đã tận tình, tất cả các chí bảo trong Thiên Hỏa Sơn, các ngươi không được đụng vào, bọn họ muốn các ngươi dọn đi, thì các ngươi phải thành thật dọn qua chỗ khác”.

“Dù sao thì không có thực lực cường đại, nói cái gì c*̃ng là phí công mà thôi”.

Nhưng mà suy nghĩ cẩn thận thì c*̃ng chỉ có thể làm vậy mà thôi.

Ngụy Hằng rời khỏi đây.
 
Phong Thần Châu
Chương 9089: “Chàng đúng thật là không biết xấu hổ!”


Tần Ninh tiếp tục uống thêm vài ngụm nước nữa, bây giờ, hắn mới thấy hơi tức bụng, bèn quay trở lại lầu các.

Bên trên giường ngọc, Khương Thái Vi ngủ trần.

Tần Ninh đi tới cạnh giường, nhẹ nhàng ôm Khương Thái Vi vào lòng.

“Vẫn còn giận dỗi à?”

Tần Ninh cười nói.

“Mất mặt chết đi được”.

Khương Thái Vi đỏ mặt, nàng nói: “Đều tại chàng, ta sắp bị chàng làm mệt chết luôn đấy, đều bị mấy vị đệ tử kia nghe thấy, quá mất mặt”.

Hai người làm trước cửa sổ c*̉a tòa lầu, không kiêng nể một chút nào, nhất định là mấy vị nữ đệ tử c*̉a Thiên Hỏa Tông kia nghe được rõ ràng.

Khương Thái Vi càng nghĩ càng thấy sợ.

Tần Ninh không nhịn được, bật cười: “Đó là chuyện tốt mà, cho bọn họ biết Kim Tiên c*̃ng là người, không phải là thần, là người thì phải có thất tình lục dục, là người thì khi làm chuyện nam nữ đều phát ra tiếng như nhau…”

“Câm miệng, câm miệng đi!”

Khương Thái Vi vội vàng che miệng Tần Ninh lại, nàng nén giận nói: “Chàng không biết xấu hổ, nhưng ta còn cần thể diện đó”.

“Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ!”

Tần Ninh kề sát vào Khương Thái Vi, nhỏ giọng thì thầm: “Ta nói cho nàng biết, năm đó, ta và Viên Viên, Sương Nhi, ba người bọn ta…”

“Im, im đi, vô liêm sỉ, hết thuốc chữa!”

Trong lòng Khương Thái Vi nghĩ tới chuyện đen tối.

c*̀ng nhau?

Mệt Tần Ninh nghĩ ra được! Khuôn mặt lão luyện c*̉a Tần Ninh đã dày như tường thành từ lâu rồi, hắn nói: “Hôm nào, tìm Viên Viên, Sương Nhi, Thanh Trúc, Tân Nguyệt, Yên Nhi và Tuyết Nhi, tám người chúng ta hòa thuận vui vẻ với nhau, vậy chẳng phải là đẹp thay?”

Diệp Viên Viên! Vân Sương Nhi! Thời Thanh Trúc! Cốc Tân Nguyệt! Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết! Thêm cả nàng là Khương Thái Vi nữa… oanh oanh yến yến, đúng là khoái lạc.

“Chàng đúng thật là không biết xấu hổ!”

Khương Thái Vi mắng xối xả: “Nếu biết trước chàng là một Nguyên Hoàng Thần Đế như vậy thì ta… ta sẽ không theo chàng đâu”.

“Nàng không thấy là dung nhan c*̉a nàng dạo gần đây trẻ hơn trước kia nhiều à? Ta ra sức thêm thời gian nữa, nàng nhất định sẽ khôi phục được dung nhan tuyệt thế như trước đây thôi, hai mươi tuổi đầu, thanh tao nhã nhặn, rực rỡ mê người, đây chẳng phải là chuyện tốt sao?”

“Nói vậy c*̃ng không sai, nhưng mà ta cứ thấy chàng… chỉ đang thỏa mãn dục vọng c*̉a bản thân!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9090: “Đương nhiên là cũng thích”.


“Khinh thường ta như vậy sao?”

Tần Ninh nói: “Năm xưa, bản đế từng nhìn thấy vô vàn thánh nữ, thần nữ, ta chính là trưởng tử c*̉a gia tộc họ Mục, tương lai chính là người đứng đầu Cửu Thiên Vân Minh, nàng có biết là năm xưa, có bao nhiêu đại thần tộc c*̉a Thương Mang Vân Giới tới tìm mẹ ta, muốn ta cưới công chúa, thần nữ c*̉a bọn họ không?”

Hắn vừa nói xong, Khương Thái Vi không nhịn được bèn nói: “Chẳng phải chàng nói là mẹ chàng đính thân cho chàng với con gái c*̉a nghĩa phụ chàng, Tạ Y Tuyền nên không ai dám giới thiệu công chúa và thần nữ cho chàng sao?”

“…”

“Theo ta thấy, năm xưa, chàng rất sợ cái cô Tạ Y Tuyền đó, đúng không?”

“…”

“Thấy chưa, chàng bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì!”

“…”

Trong giây lát, Tần Ninh không biết phải chống chế như thế nào.

Khương Thái Vi bỗng cảm thấy tò mò, nàng hỏi: “Chàng nói cho ta biết đi, Tạ Y Tuyền rất xinh đẹp đúng không?”

Từ khi ở bên cạnh Tần Ninh, Khương Thái Vi chỉ biết là bên cạnh Tần Ninh không chỉ có một vị mỹ nhân.

Nhưng mà nếu đã lựa chọn đi theo Tần Ninh rồi, thì tất nhiên là nàng c*̃ng phải bao dung cho những người này, tất nhiên nàng phải chuẩn bị sẵn sàng để chia sẻ Tần Ninh với nhiều người.

“Nàng ấy à…”

Tần Ninh giả vờ ho khan: “Không cần phải nhắc tới!”

“Ta thấy chàng sợ nàng ấy thì có!”

“Hừm!”

Tần Ninh tỏ ra không sợ: “Ta đường đường là Nguyên Hoàng Thần Đế, sao lại sợ nàng ấy chứ? Nếu không phải vì mẹ ta suốt ngày thiên vị nàng ấy thì nàng ấy đã phải ngoan ngoãn nghe lời ta rồi”.

“Tính tình Y Tuyền lạnh nhạt như băng, giống y hệt mẹ c*̉a ta, mẹ ta tìm con dâu, tất nhiên là tìm người mà mình thích rồi”.

Hai tay Khương Thái Vi vòng qua cổ Tần Ninh, nàng hỏi: “Chàng không thích sao?”

“Đương nhiên là c*̃ng thích”.

Tần Ninh nói tiếp: “Nhưng mà ta không thể chọc giận nàng ấy được, cha ta, nghĩa phụ c*̉a ta c*̃ng không làm chỗ dựa cho ta, sư phụ ta… cả đời sư phụ ta chỉ yêu mỗi sư nương, giống y hệt gia gia ta”.

“Mẹ ta rất hài lòng về nàng ấy, năm đó, người bảo ta tiếp quản Cửu Thiên Vân Minh, tạm thời nhậm chực đại minh chủ, để nàng ấy làm phó minh chủ, từ việc lớn tới việc nhỏ đều là do nàng ấy xử lý!”

“Ta cứ thấy ta mới là con dâu c*̉a mẹ ta, còn nàng ấy là con ruột c*̉a mẹ ta vậy”.

5999737-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9091: Cửu Anh cảm thấy nơi này rất nguy hiểm.


Đó là những người mà suốt đời này nàng không thể tiếp xúc được, không, đó là thần linh! Nếu không có Tần Ninh, cả đời này, nàng c*̃ng sẽ không biết những chuyện về các vị thần linh cao cao tại thượng kia.

“Nghĩa mẫu c*̉a chàng, sư nương c*̉a chàng và cả mẹ chàng chắc c*̃ng là những người phụ nữ cường đại”.

Khương Thái Vi hâm mộ, nàng nói: “Ta c*̃ng muốn trở thành một vị nữ tử như vậy”.

“Vào lúc mà chàng cần ta, ta sẽ không gây thêm phiền phức cho chàng, có thể cho chàng sự trợ giúp hữu ích”.

Tần Ninh cười ha hả rồi nói: “Không cần đâu, có một Tạ Y Tuyền là đủ rồi”.

Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, phía trước cửa sổ có một bóng người vừa đáp xuống.

Thân hình cao một thước, chín cái đầu lắc lư, bóng dáng Cửu Anh hạ xuống, chín cái đầu là tạo hình toàn thân c*̉a nó.

Da thịt toàn thân nó cứng như đá, phủ đầy tro bụi.

“Điều tra được gì rồi?”

Tần Ninh tiến lên hỏi.

Cửu Anh tự tắm rửa sạch sẽ một lúc lâu rồi mới nói: “Gia, bên trong Thiên Hỏa Sơn rất nguy hiểm!”

Tần Ninh cho Cửu Anh đi vào trong Thiên Hỏa Sơn khảo sát tình hình.

Hắn có chút tò mò về long mạch ở đây.

“Hung hiểm như thế nào, nói ta nghe thử xem!”

Tần Ninh cười nói.

Cửu Anh thành thật: “Bên trong núi lửa tràn ngập dung nham nóng chảy và lửa lớn, ta cảm nhận được nó có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào, hơn nữa ta nhảy xuống dưới núi lửa để xem xét”.

“Núi lửa ở đây không phải là loại được hình thành tự nhiên, chắc là từ thuở xa xưa, đã có một trận chiến lớn xảy ra, hủy hoại nơi này, khiến do núi nửa ngầm trồi lên mà hình thành”.

Nói tới đây, Cửu Anh lúng túng: “Gia, thực lực c*̉a ta không đủ, không thể xuống sâu được, suýt chút nữa là bị nướng chín rồi, không thể quan sát được những chỗ sâu hơn”.

“Tóm lại là nơi này mờ ám giống y hệt như gia nói”.

Cửu Anh thần hồn nát thần tính: “Chi bằng, chúng ta bỏ trốn đi?”

Cửu Anh cảm thấy nơi này rất nguy hiểm.

Tần Ninh cười nói: “Mấy ngày nữa, ngươi dẫn ta đi xem thử”.

“Nếu là một nơi tốt đẹp, vậy thì chạy làm gì? Nói không chừng có thể đoạt được cơ duyên, giúp ngươi lột xác nhiều lần, trở thành hung thú chân chính, trở thành Kim Tiên, đây chẳng phải là chuyện tuyệt hảo sao?”

Nghe thấy vậy, mười tám con mắt c*̉a Cửu Anh lóe sáng.

“Gấp cái gì?”

Tần Ninh cười nói: “Cho ta một ít thời gian”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9092: “Núi lửa dâng trào?”


Khoảng thời gian tới đây, Tần Ninh ở lại nơi đây, mỗi ngày giao lưu thâm sâu với Khương Thái Vi, đồng thời c*̉ng cố cảnh giới c*̉a chính mình và uống một lượng lớn nước hồ.

Mãi đến một ngày, hắn nhìn thấy Cửu Anh trở về từ trong Thiên Hỏa Sơn, nhảy tới bên hồ nước, tắm rửa sạch sẽ, còn không kiêng nể gì mà tiểu tiện trong đó, khiến cho Tần Ninh không nuốt nổi cơm vài hôm, nhân tiện hành hung Cửu Anh một trận.

Thương cho Cửu Anh, nó chỉ cảm thấy bản thân ngày nào c*̃ng mạo hiểm tính mạng để đi tìm hiểu tình hình c*̉a Thiên Hỏa Sơn, chỉ mới tắm rửa ở trong hồ một lát mà đã bị đánh đòn, trong lòng cảm thấy ấm ức chết đi được.

Từng ngày trôi qua.

Mỗi ngày, Khương Thái Vi đều nhập định tu hành, nàng có cảnh giới Kim Tiên, dựa theo Tần Ninh chỉ đạo, tu luyện pháp thuật c*̉a Kim Tiên.

Còn Tần Ninh, ngày nào hắn c*̃ng ngồi trong hồ, có đôi khi ngồi nguyên cả ngày.

Cửu Anh thì ngày nào c*̃ng đi tới đi lui, tìm hiểu tin tức.

Một tháng trôi qua, bên trong Thiên Hỏa Tông tiến hành rèn luyện, khảo sát một lượt các đệ tử cấp bậc Chân Tiên, Nhân Tiên và Linh Tiên trong tông môn.

Địa điểm là ngay tại Thiên Hỏa Tông.

Các đệ tử c*̉a Thiên Hỏa Tông đều rạo rực chờ đón sự kiện này, không ai dám lơ là.

Đây là khảo sát c*̉a tông môn đối với mọi người, nếu biểu hiện tốt có thể sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, tương lai c*̃ng sẽ được liệt vào hàng ngũ trọng điểm, được chú ý, dồn tài nguyên bồi dưỡng.

Nhưng mà việc này không liên quan tới Tần Ninh.

Cuộc khảo sát được tiến hành đâu vào đó, trưởng lão Ngụy Hằng thân là người phụ trách chính nên trong khoảng thời gian này c*̃ng hiếm khi tới tìm hắn.

Hôm nay.

Mặt trời lên cao.

Tần Ninh và Khương Thái Vi ôm nhau nằm trên giường ngọc.

Ầm… Bỗng nhiên, giữa đất trời, bỗng có một tiếng nổ vang dội chấn động nghiêng trời vang lên.

Sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng, hắn bỗng ngồi bật dậy.

Bên ngoài cơ thể Khương Thái Vi c*̃ng hiện lên vòng hào quang màu vàng.

Ầm ầm ầm… tiếng động đất vang vọng, càng ngày càng mạnh hơn.

Hai người đi tới trước cửa sổ, nhìn thấy ở dãy núi xa xăm kia, có một trụ sáng phóng thẳng lên trời.

“Núi lửa dâng trào?”

Khương Thái Vi ngạc nhiên.

Thần vật?

“Rốt cuộc là thứ thần vật gì?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9093: “Nhất định là thứ không tưởng tượng nổi?”


“Sao ta biết được…”, Tần Ninh cười khổ: “Tiên giới lớn như vậy, năm xưa chỉ có thời gian một vạn năm, ta không thể đi qua hết tất cả mọi nơi ở mười hai đại tiên vực được”.

“Nhất định là thứ không tưởng tượng nổi?”

Khương Thái Vi thì thầm.

Nếu không thì sao hai tháng qua, Tần Ninh vẫn cứ bắt Cửu Anh đi thăm dò.

Đúng vào lúc này, bên trong Thiên Hỏa Tông, từng vầng hào quang đỏ rực phóng lên cao, hướng vào trong Thiên Hỏa Sơn.

Rất nhanh, có rất nhiều cao thủ, cường giả c*̉a Thiên Hỏa Tông tiến tới đây.

Mà bên trong Thiên Hỏa Sơn, tiếng gào thét không dứt bên tai, cột sáng cao tận trời, giống như suối nước phun trào, cảnh tượng khủng bố.

Cửu Anh chạy về.

“Gia, gia, ta chạy nhanh lên, núi lửa phun trào”.

Cửu Anh vô c*̀ng kích động.

“Đi xem thử”.

“Không đi được, không đi được”.

Cửu Anh vội vàng nói: “Núi lửa đang bùng nổ, ta thấy có rất nhiều đệ tử c*̉a Thiên Hỏa Tông thiệt mạng, bây giờ, rất nhiều trưởng lão chạy tới cứu nguy”.

Tần Ninh liếc Cửu Anh một cái.

Cửu Anh ngậm miệng lại, đứng đợi ngoài cửa sổ, biến thành kích thước vài trượng.

Tần Ninh và Khương Thái Vi du ngoạn sơn thủy, Cửu Anh vỗ cánh bay lên cao, nhanh chóng đuổi tới ngọn núi kia.

Phía trước, ánh lửa ngập trời, khiến cho người ta kinh hãi.

Thỉnh thoảng có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, xen lẫn những âm cầu cứu kinh hoàng.

Mỗi vị cường giả c*̉a Thiên Hỏa Tông đều đã bắt tay vào việc cứu viện.

Nhìn qua một lượt, có thể thấy ngàn vạn ngọn núi lửa đang phun trào liên tục.

Phù phù phù… Vài tiếng xé gió xoẹt qua cạnh Cửu Anh.

Một bóng người dừng lại.

“Tần công tử”.

Trưởng lão Ngụy Hằng nhìn thấy Tần Ninh, chắp tay nói: “Nơi này rất nguy hiểm, người đi về trước đi”.

“Ừ?”

“Đây… có phải là cái mà người nói… dấu hiệu… thần vật xuất thế không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9094: Tất cả đều chìm trong biểm dung nham.


Tần Ninh chậm rãi gật đầu.

Nhận được câu khẳng định c*̉a Tần Ninh, sắc mặt Ngụy Hằng trở nên khó coi.

Chỉ cần một cái tai họa này thôi c*̃ng đủ khiến cho Thiên Hỏa Tông thê thảm rồi.

Nếu thật là thần vật, vậy thì… không biết có bao nhiêu cướng giả sẽ đến đây, sẽ đáng sợ tới nhường nào?”

“Tần công tử, lão phu đi cứu viện trước đây!”

“Ừ”.

Ngụy Hằng nhanh chóng rời khỏi, phía sau còn có cường giả Thiên Hỏa Tông kéo đến nườm nượp.

Nhưng mà hết ngọn núi lửa này đến ngọn núi lửa khác dâng trào, nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, dãy núi này nhanh chóng trở thành một đại dương mênh mông.

Là một đại dương nham thạch chảy cuồn cuộn.

“Tới gần một chút”.

Tần Ninh nói.

Cửu Anh vỗ cánh, chín cái đầu nhìn bốn phương tám hướng.

Ngọn núi lửa thấp nhất cao trăm trượng, cao nhất c*̃ng cả vạn trượng, kéo dài xa tít tắp, không thấy điểm cuối.

Tất cả đều chìm trong biểm dung nham.

Giống như một bức tranh tai nạn giáng xuống thời tận thế.

Tần Ninh lấy cung Thiên Đạo và mũi tên Hoàng Đạo ra.

Hắn kéo cung, bắn tên.

Một phát bắn trúng một ngọn núi lửa, hào quang màu vàng tràn ngập, miệng núi lửa bị tiên khí ngăn cản, nham thạch nóng chảy ngừng phun trào.

Rất nhanh, Tần Ninh bắn tên liên tục, từng miệng núi lửa bị ngăn chặn.

Có vài vị trưởng lão c*̉a Thiên Hỏa Tông thấy được cảnh này, đều dùng ánh mắt cảm kích nhìn hắn.

Bọn họ c*̃ng có ý định ngăn chặn miệng núi lửa, nhưng căn bản là không thể cản nổi.

Tần Ninh cưỡi Cửu Anh tới một miệng núi lửa đã bị ngăn chặn.

Trưởng lão c*̉a Thiên Hỏa Tông đã bắt đầu cứu người, đưa vào trong tông môn.

5999741-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9095


“Sao vậy?”

Tần Ninh hỏi.

Ngụy Hằng trông có vẻ rất mệt nhọc, ông ta nhỏ giọng: “Đã có mấy trăm vị đệ tử thiệt mạng!”

Advertisement

Đây chính là một tai họa lớn với Thiên Hỏa Tông.

Tần Ninh c*̃ng nói: “Ta đã dùng cung Thiên Đạo và mũi tên Hoàng Đạo để ngăn chặn miệng núi lửa, nhưng mà một khi nơi này bùng nổ thì không có cách nào ngăn cản được đâu”.

“Nếu dùng sức mạnh để chèn ép thì có thể sẽ khiến cho nham thạch ngầm nóng chảy, có thể phá vỡ mặt đất ở Thiên Hỏa Sơn để trào ra, thậm chí sẽ gây nguy hiểm tới nền móng c*̉a Thiên Hỏa Tông”.

Cổng chính c*̉a Thiên Hỏa Tông cách xa Thiên Hỏa Sơn hơn mười dặm, hơn nữa địa thế khá cao, nham thạch trào ra đều dồn vào Thiên Hỏa Sơn, bây giờ, Thiên Hỏa Tông vẫn còn đang an toàn.

Ý c*̉a Tần Ninh rất dễ hiểu.

Nếu cố sức ngăn chặn, sẽ khiến nham thạch trực tiếp trào ra giữa Thiên Hỏa Tông.

“Đây chỉ là tạm thời ngăn cản, nhưng không tới thời gian một tháng là nó sẽ lại phun trào, tới lúc đó, không ai biết được bên trong núi lửa sẽ có thứ gì xuất hiện”.

“Thiên Hỏa Tông các ngươi cứ chuẩn bị sẵn sàng đi”.

Ngụy Hằng khom lưng, ông ta nói: “Nhờ Tần công tử chỉ bảo”.

“Thần vật xuất thế, động tĩnh quá lớn, không chỉ có Đại Nhật tiên châu, mà người c*̉a tiên châu khác c*̃ng có thể nhận ra được, thậm chí là trong tiên vực Đại La tồn tại vài loại tiên khí có thể phán đoán ra được là thứ gì”.

“Không tới một tháng, Thiên Hỏa Sơn ắt sẽ có quần hùng tụ tập, Thiên Hỏa Tông các ngươi cứ chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp đãi đi”.

“Hoặc là dọn khỏi nơi này, rời xa thị phi”.

Nghe thấy vậy, sắc mặt c*̉a trưởng lão Ngụy Hằng khó coi hơn: “Nghiêm trọng tới mức này sao? Rốt cuộc thì thứ thần vật chưa xuất thế kia khủng bố tới mức nào?”

Tần Ninh nhìn Thiên Hỏa Sơn chìm trong bóng đêm, chậm rãi nói: “Có thể khiến cho Kim Tiên ùa tới liều mạng!”

Hắn vừa nói xong, cơ thể Ngụy Hằng run rẩy.

“Lão phu đã hiểu rồi, cảm ơn Tần công tử”.

Tần Ninh c*̃ng không để ý đến việc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 9096: “Mau cút đi”.


Bên trong sơn cốc, Tần Ninh lẳng lặng ngồi xếp bằng.

Hồ nước ở trước mặt bốc hơi, bọt nước nổ tung ào ào.

Bị nham thạch nóng chảy gây ảnh hưởng, độ ấm bên trong Thiên Hỏa Tông không ngừng tăng cao.

Sau khi quan sát hồ nước một lúc lâu, Tần Ninh bỗng nhiên đứng dậy, cởi quần áo.

Thấy vậy, Cửu Anh nằm bên cạnh vỗ cánh, chuẩn bị rời khỏi đây.

“Ngươi đi làm gì?”

Tần Ninh hỏi.

“A? Ta không cần đi sao?”

Mỗi lần Tần Ninh ở cạnh Khương Thái Vi là nó lại bị phái ra bên ngoài.

“Ngươi đi cái gì!”

Tần Ninh tức giận.

Hắn cởi quần áo ra, bước từng bước vào trong hồ, hồ nước nóng rực, ngay lập tức khiến da thịt Tần Ninh trở nên hồng hào.

“Ồ, hiểu lầm…”, Cửu Anh hạ xuống, nó cười hì hì rồi nói: “Ta còn tưởng là gia muốn tắm uyên ương cơ đấy, thì ra là người muốn tắm rửa một mình à”.

“Ta tắm chung với gia!”

Nói xong, Cửu Anh vỗ cánh, nhảy vào trong hồ.

Nhưng mà thân hình c*̉a nó còn chưa chạm vào mặt hồ.

Ầm… Một quyền đấm vào đầu, nó trực tiếp đụng vào vách núi, ngã xuống mặt đất, chao đảo choáng váng.

“Mau c*́t đi”.

“Được rồi…”, Cửu Anh ngoan ngoãn ngồi bên hồ, nhìn Tần Ninh tắm.

Lúc này, Tần Ninh từ trong hồ nước đứng lên, toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể đều đã mở, dòng khí nóng bỏng chuyển quanh toàn thân.

Từng dòng khí nóng rực lan rộng.

Dần dần, hồn phách Tần Ninh rời khỏi cơ thể, nhẹ nhàng lơ lửng trên đầu.

Cửu Anh sửng sốt.

“Ngươi ô cái gì?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9097: Đồ vật và người dung hợp?


Giọng Khương Thái Vi vang lên sau lưng nó.

Cửu Anh rụt cổ, quay lại nhìn nữ tử có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành này.

Càng ngày càng trẻ ra! Đều nhờ công lao c*̉a gia!

“Không có gì…”, Cửu Anh nói thầm: “Ta thấy dòng khí ở xung quanh cơ thể gia rất kỳ lạ”.

Đôi mắt xinh đẹp c*̉a Khương Thái Vi quan sát dòng khí, nàng c*̃ng cảm thấy kinh ngạc, không biết rốt cuộc là Tần Ninh đang làm cái gì.

“Đó là một loại văn và lý c*̉a thiên địa, loại văn, lý này giống như là… hừm…”, một cái đầu khác c*̉a Cửu Anh cọ vào cái đầu đang nói chuyện kia, nó nói: “Giống như là cây cối này, hoa cỏ này, người này, thú vật này, đây là văn, lý cơ bản c*̉a sự sinh trưởng”.

“Đạo thiên địa?”

Nghe thấy vậy, Cửu Anh cười bảo: “c*̀ng loại với đạo thiên địa, nhưng mà không phải”.

Một lúc lâu sau, hồn phách Tần Ninh quay trở lại cơ thể, hắn mở mắt ra.

Trong mắt hắn dâng lên một chút vui sướng.

“Cái lư!”

“Là một cái lư, ta nhìn thấy rồi!”

“Hơn nữa, nó còn là một pho tượng ngưng tụ văn thiên địa!”

Tần Ninh bước lên bờ, nâng hai má Khương Thái Vi lên, hôn mạnh một cái, cười ha hả rồi nói: “Tốt quá!”

Hành động này khiến cho Cửu Anh đứng bên cạnh phải bĩu môi.

Khương Thái Vi c*̃ng ngơ ngác, nàng không nhịn được bèn nói: “Ta chưa thấy chàng lộ rõ vẻ vui mừng ra mặt như này bao giờ!”

Tần Ninh cười ha hả rồi nói: “Một cái lư được chạm khắc văn và lý c*̉a thiên địa, là vật muôn đời khó cầu”.

“Ngay cả chàng c*̃ng không luyện chế được sao?”

“Cái này không thể luyện chế được, phải dựa vào vận may”.

Tần Ninh cười nói: “Từ xưa đến nay, thế giới, không, khắp thế gian này, mọi vật lớn nhỏ đều có thứ văn, lý này."

5999744-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9098: “Đạo, văn, lý là gốc rễ của thiên địa!”


“Con người cần ăn uống, thú vật c*̃ng cần phải ăn uống, cho nên đạo tương đồng”.

“Quá trình trưởng thành c*̉a con người, sẽ có tuổi trẻ, trung niên, già nua, mà cây cối c*̃ng có quá trình này, đây chính là sự tương đồng c*̉a văn!”

“Mặt trời mọc, mặt trời lặn, núi sông chảy xiết, hiểm trở, còn con người có vui giận bi ai, đây là sự tương đồng c*̉a lý!”

“Nhưng mà ba thứ đạo, văn và lý này, không thể giống nhau hoàn toàn được!”

“Nếu một đồ vật nào đấy có chứa văn c*̉a con người, thì vật ấy có thể hoàn toàn dung hợp với con người thành một thể thống nhất, ta chính là vật ấy, vật ấy chính là ta!”

“Trong thế giới c*̉a võ giả, cái mà mọi người hay gọi là chí bảo bản mạng, thứ mà ta nuôi dưỡng, tiếp xúc, cái gọi là tâm niệm hợp nhất, đó đều là sự tương thông giữa đạo và văn, chí bảo bản mạng chân chính là ngay cả lý c*̃ng tương thông!”

Tần Ninh vừa nói xong, hắn xoay người lại, nhìn Khương Thái Vi và Cửu Anh.

Hắn chỉ thấy một người và một thú nhìn hắn không chớp mắt, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang.

“Các ngươi đã hiểu chưa?”

Khương Thái Vi gật đầu, nói: “Đại khái… hiểu được đôi chút, chính là người và vật tuy hai mà một”.

Chín cái đầu c*̉a Cửu Anh xoắn vào nhau.

Nó nghe không hiểu! Nhưng mà nó biết là vật khó được.

Nhất định là vật khó cầu! Một cái lư dung hợp cái gì mà đạo, cái gì mà văn cổ xưa, lại khiến cho gia vui vẻ đến mức này.

Nó đi theo Tần Ninh nhiều năm, từ trước tới nay, nó chưa thấy Tần Ninh vì một pháp khí mà hung phấn đến như vậy, những khi Tần gia hưng phấn như này, là những lúc ở chung một chỗ với phụ nữ.

Ồ, c*̃ng rất vui vẻ khi ở bên cạnh phụ nữ.

Cái lư này, nhất định bất phàm.

Bên trong dãy núi lửa kia, nhất định còn bất phàm hơn, vậy chẳng phải là… nó c*̃ng sẽ được lợi sao! Mười tám con mắt c*̉a Cửu Anh sáng rực.

Tần Ninh cười ha hả rồi nói: “Đại khái chính là như vậy đó!”

“Đạo, văn, lý là gốc rễ c*̉a thiên địa!”

Chỉ cần dung nhập bản thân và cái lư này, tu thành chí bảo bản mạng c*̉a mình, vậy thì đối với tương lai c*̉a bản thân và con đường sau này, nó sẽ là một lợi thế tuyệt vời.

Loại thần vật như thế này không thể luyện chế được.
 
Phong Thần Châu
Chương 9099: Đây là sự kết hợp ảo diệu của thiên địa.


Đây là sự kết hợp ảo diệu c*̉a thiên địa.

Đây là một cái lư thần được ngưng tụ ra bởi không biết bao nhiêu loại cơ duyên tình cờ, bao nhiêu loại vận may trời ban! Cấp độ c*̉a nó không cần phân ra cấp bậc cao thấp, chỉ cần có thể dung hợp được, tương lai không ngừng nung nấu, rèn luyện, thực lực tăng lên thì phẩm chất c*̉a cái lư này c*̃ng sẽ tăng theo.

“Trong một tháng này, ta phải chuẩn bị cho tốt, tất nhiên là sẽ có Kim Tiên tranh nhau vỡ đầu để chiếm đoạt chiếc lư này… Thậm chí là đại năng như Huyền Tiên c*̃ng sẽ ra tay chiếm đoạt!”

“Huyền Tiên! Là nhân vật… trên cả Kim Tiên! Cái lư này thật sự có lực hấp dẫn đến vậy sao?”

Cửu Anh nghe thấy thế lại càng hưng phấn hơn.

Tần gia c*̃ng nhiệt huyết sôi trào, đến ngày mà núi lửa phun trào, có thể chứng kiến kỳ tích muôn đời khó gặp.

Lại vài ngày nữa trôi qua.

Bên ngoài Thiên Hỏa Tông, núi lửa trong Thiên Hỏa Sơn vẫn đang phun trào, gặp ngay lúc Thiên Hỏa Tông đang tiến hành rèn luyện, đã có hơn ba trăm vị đệ tử ngã xuống, ngoài ra còn có hơn trăm vị mất tích.

Dòng nham thạch nóng chảy dâng lên triền miên không dứt, chảy thẳng vào trong những chỗ trũng ở Thiên Hỏa Sơn.

Vài ngày trôi qua, nham thạch nóng chảy đã tràn vào trong khe suối.

Ngày hôm ấy, Tần Ninh lấp kín hàng ngàn ngọn núi lửa, không có nham thạch chảy ra thêm, cho nên lượng nham thạch đã tràn ra mặt đất c*̃ng dần dần nguội lạnh.

Ngày hôm nay.

Ngụy Hằng lại đến tìm Tần Ninh.

Đi theo Ngụy Hằng, còn có tông chủ Thiên Hỏa Tông, Thiên Vĩnh Sinh và một vài vị trưởng lão có cảnh giới Thiên Tiên tứ phẩm, ngũ phẩm và lục phẩm c*̉a Thiên Hỏa Tông.

Những vị này đều là những nhân vật lớn nắm giữ thực quyền và có tiếng nói trong tông môn.

Lần này, Thiên Vĩnh Sinh không dám khinh thường Tần Ninh như lần trước nữa, ông ta vô c*̀ng khách khí với Tần Ninh.

Bên trong sơn cốc, trong chòi nghỉ mát.

“Bây giờ, ta thay mặt toàn bộ Thiên Hỏa Tông, mời Tần công tử bày mưu đặt kế”.

Nghe vậy, Tần Ninh c*̃ng cười rồi nói: “Ta đã nói cho trưởng lão Ngụy Hằng nên làm như thế nào rồi”.
 
Back
Top Dưới